- 2 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Lưu ý, tất cả tình tiết, nhân vật trong câu chuyện đều là hư cấu, không nên liên hệ với
00:05thực tế.
00:06Xem để giải trí, có thể khá nhạy cảm, mong các bạn cân nhắc trước khi xem.
00:10Chi tiết bên trong nếu có bất kỳ sự trùng hợp nào với người thật hoặc sự kiện ngoài đời
00:14đều là ngẫu nhiên.
00:16Chúc các bạn nghe chuyện vui vẻ.
00:17Trong dòng người dài rằng giặc đang chờ đăng ký vào căn cứ nhân loại phía nam,
00:21một thiếu nữ đội chiếc mũ len màu lanh cứ nhìn chầm chầm vào chiếc camera giám sát phía trên
00:26căn cứ.
00:26Trong đôi mắt đen thuần đặc trưng của con người bỗng lóe lên những tia sáng màu xanh lam sâu
00:31thảm đầy quỷ dị.
00:32Trong phòng giám sát, tôi cần nhìn màn hình truyền về từ camera số 7, đôi mày thanh mảnh, lạnh
00:38lùng khẽ nhíu lại một cách vô thức.
00:39Cô nhấn nút đối thoại, bình tĩnh ra lệnh, người thứ tư trong hàng, kiểm tra đi.
00:44Rõ, thưa giám sát viên, một cảnh vệ dị năng tiếp nhận mệnh lệnh
00:48sau khi đáp lời liền tiến về phía thiếu nữ đội mũ len đang đứng vị trí thứ tư.
00:52Họ tên, hứa nị, thiếu nữ kéo thấp vành mũ, giọng nói rất nhẹ.
00:57ID, NF25967831, trở về từ đâu, khu vực ô nhiễm nhẹ H37.
01:04Viên cảnh vệ truy cập vào kho dữ liệu thông tin người sống sót để đối chiếu.
01:08Sau khi xác nhận không có sai sót, cô ấy tuyên bố theo đúng quy trình, đi đo mức độ
01:13ô nhiễm đi.
01:14Được, thiếu nữ khẽ gật đầu, đi về phía trung tâm kiểm tra bên phải lối vào căn cứ.
01:19Đây gần như là quy trình bắt buộc đối với mọi người sống sót muốn vào căn cứ.
01:23Chỉ khi đi qua máy quét và có kết quả xét nghiệm ô nhiễm đạt chuẩn mới được phép vào
01:27sinh sống.
01:28Lấy máu cô ta nữa.
01:30Nhìn chữ đạt màu xanh hiện lên trên màn hình giám sát, ánh mắt tô cần vẫn sắc lạnh.
01:34Đầu ngón tay thon dài trong chiếc găng tay ra gõ nhẹ lên nút đối thoại.
01:38Tiếp tục ra lệnh.
01:39Xét nghiệm máu thường dùng để đối xót lại kết quả quét ô nhiễm, giúp xác định chính xác hơn
01:44chỉ số ô nhiễm hiện tại của người sống sót.
01:46Từ đó quyết định xem họ có còn cần thiết để tiếp tục duy trì sự sống hay không.
01:50Rõ, thưa giám sát viên.
01:52Viên cảnh vệ không hề thắc mắc trước mệnh lệnh của tô cần, đưa thiếu nữ đến khoa huyết học.
01:57Nửa giờ sau, kết quả trả về là không, xác nhận máy quét trước đó không hề sai sót.
02:02Thế nhưng nhìn vào chỉ số ô nhiễm trên giấy, đôi mày trắng nhật của cô lại nhíu chặt hơn
02:06bao giờ hết.
02:08Rất kỳ lạ, rõ ràng cô đã nhìn thấy ánh xanh trong mắt cô gái đó, thư ánh sáng tuyệt
02:13đối không thuộc về con người bình thường, mà chỉ có ở những vật thể ô nhiễm.
02:17Hơn nữa, gương mặt của cô ta gần như hoàn hảo đúng gu của cô.
02:21Giám sát viên, có cho đi qua không?
02:23Giọng nói của cảnh vệ trong bộ đàm kéo tô cần bừng tỉnh.
02:27Cô chống tay lên mặt bàn kim loại đứng dậy, đầu ngón tay bọc trong găng ra nhấn nút đối
02:31thoại lần nữa, đưa người đến phòng quan sát.
02:33Quan sát thủ công, đây là phương thức kiểm tra nguyên thủy nhất, cũng là hàng rào bảo vệ cuối
02:38cùng cho sự sinh tồn của nhân loại.
02:40Một nghìn trừ bảy là bao nhiêu?
02:43993
02:43Sau thứ bảy là thứ mấy?
02:45Chủ nhật
02:46Trong bồn đầy nước, trên tay tôi có một cái thiều và một cái trậu, yêu cầu làm sao để
02:50bồn không còn nước, cô sẽ làm gì?
02:53Mở nút thoát nước giả.
02:55Nhìn thiếu nữ xinh đẹp ngồi đối diện đang trả lời trôi chảy các câu hỏi thường thức của con
02:59người nhưng lại rụt rè không dám nhìn thẳng vào cô, tôi cần hạ cây bút ghi chép xuống.
03:03Cô ấy quá bình thường, nhưng chính sự quá bình thường đó mới là điểm bất thường nhất.
03:08Người bình thường sẽ có lúc nhầm lẫn, ngay cả người có dị năng cũng không ngoại lệ.
03:12Hứa nị, phải không cô đứng dậy, nhìn xuống cô ấy từ trên cao, trong đôi mắt đen tuyển không
03:18một chút gợn sóng, chỉ có sự lạnh lùng tĩnh lặng.
03:21Vâng, hứa nị ngồi trên ghế trong phòng quan sát, cuối thấp mái đầu bù xù, đôi ngón tay trắng
03:26nõn đan vào nhau đầy vẻ lo lắng bồn trồn, quá giống con người.
03:30Tôi cần nhau đôi mắt đen lại, không hỏi thêm gì nữa, cầm bảng ghi chép xoay người rời đi,
03:35chỉ để lại một câu lạnh nhạt, quan sát trong 2 giờ, nếu không có vấn đề gì, cô có
03:39thể rời đi.
03:40Dạ được, hứa nị khẽ đáp, thả lỏng những ngón tay đang xếp chặt, ngước lên nhìn trộm cô.
03:45Trong đôi mắt đen vốn luôn ngoan ngoãn kia lại một lần nữa hiện lên thứ ánh sáng xanh thẳm
03:50quỷ dị và nóng bỏng.
03:51Bạn đời, bạn đời.
03:53Tôi cần dường như cảm nhận được điều gì đó nên quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy hàng mi
03:58dài rủ xuống của thiếu nữ và mái đầu xù mềm mại, trông yên tĩnh và ngoan ngoãn như đang
04:02dẫn dụ cô.
04:03Đói không cô đột ngột lên tiếng, hứa nị dường như khựng lại một chút, sau đó mới ngước đôi
04:08mắt trong veo như chú hưu nhỏ vô hại lên, rụt xe đáp, vẫn ổn ạ, em không đói.
04:13Tôi cần không nói gì thêm, bước ra khỏi phòng quan sát, đưa cho hứa nị một phần thức ăn
04:18an toàn.
04:19Đóng cửa phòng lại, cô đưa bảng ghi chép cho viên cảnh vệ đang chờ sẵn, tiện thể dặn dò
04:23xuống dưới.
04:24Giám sát viên, việc này có chút khó khăn, viên cảnh vệ lộ vẻ khó xử.
04:29Việc lưu giữ người bình thường không có lý do vốn đã vi phạm quy định, nếu lại còn cấp
04:33thêm thức ăn sạch cho cô ta nữa thì.
04:36Ngài biết đấy, trong thời mặt thế, thực phẩm sạch không bị ô nhiễm chính là món đồ xa xỉ,
04:41giá cao đến mức cắt cổ.
04:42Ngay cả những người dị năng thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm nhất cũng chỉ thỉnh thoảng mới được
04:46ăn một lần để thỏa mãn cơn thèm, chứ đừng nói đến những người sống sót bình thường.
04:51Quẹt thẻ của tôi, tôi cần hiển nhiên cũng đã nghĩ đến điều đó, rút thẻ ID từ túi áo
04:56khoác đưa cho viên cảnh vệ, thêm một hộp sữa nữa.
04:59Cô ta trông gầy quá, biểu cảm của viên cảnh vệ thoáng chốc trở nên kỳ quái.
05:04Vị đại giám sát viên họ tôi của họ vốn luôn lạnh lùng vô tình, như một cỗ máy chính
05:08xác nhất, từ khi nào lại trở nên đầy tính nhân văn như vậy.
05:11Nhưng anh ta vẫn theo bản năng đáp lại, rõ, thưa giám sát viên.
05:15Trong màn hình giám sát, hứa nị ăn xong miếng thức ăn sạch cuối cùng trong khay, sau đó cầm
05:20hộp sữa được tặng thêm bên cạnh lên, cẩn thận lau chùi sạch sẽ.
05:24Sau khi xác nhận đã sạch mới cất kỹ vào lòng, ôm chặt lấy.
05:27Có vẻ như cô muốn để dành món ăn quý giá này cho lần sau, hoặc để lại cho người
05:32cần hơn, hoặc cũng có thể đơn giản là cô không nỡ uống.
05:35Bên ngoài màn hình, ngồi trên chiếc ghế vạn năng, một tay tôi cần tựa lên mặt bàn kim loại
05:40trước mặt, vô cảm gõ nhẹ ngón tay.
05:42Do bị ngăn cách bởi lớp găng tay ra, mặt bàn liên tục phát ra những tiếng va chạm chầm
05:47đục, cho đến khi bị tiếng người từ bộ đàm ngát quãng, giám sát viên, thời gian quan sát hai
05:51tiếng đã hết, có thả người không ạ?
05:54Cùng lúc đó, trong màn hình, hứa nị ngởng đầu lên như nghe thấy tiếng động, nhìn chầm chầm vào
05:59khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của mình và đôi mắt như chú hưu con vừa
06:03thất lạc vừa đáng thương của cô, ánh mắt tôi cần khẽ giao động.
06:06Như thể bị mê hoặc, cô vô thức, hoặc có lẽ là có ý thức, cất lời, khẻ ID của
06:11tôi mất rồi. Cô ta là kẻ trộn, viên cảnh vệ ngần ra, hả? Chẳng phải cô ta vừa đưa
06:17lại cho giám sát viên sao?
06:19Không đợi anh ta hỏi hết câu, cô đã ngắt lời trước một bước. Trong giọng nói thanh lãnh, đạm
06:24mặc ấy thoáng hiện ra một sự khàn đặc khó tả, theo luật cơ bản của căn cứ, nghi ngờ
06:29cô ta là phần tử bất hợp pháp gây nguy hiểm cho an ninh nhân loại, hiện tại tiến hành
06:33giam giữ.
06:33Xét thấy giám sát viên có nghi vấn về mức độ ô nhiễm của đối tượng, ưu tiên giam giữ
06:38tại nơi ở của giám sát viên.
06:40Rõ, thưa giám sát viên, viên cảnh vệ tuy không hiểu mệnh lệnh này nhưng sau một thoáng khựng lại,
06:45anh ta vẫn tận tâm thực hiện.
06:47Dù sao đó cũng là giám sát viên tô. 6 năm trước, khi mặt thế mới rang xuống, cô là
06:53con người duy nhất sống sót trở về từ vùng ô nhiễm biển sâu cấp đặc biệt A1, và cũng
06:57là phép màu duy nhất hiện nay có thể phân biệt kẻ bị ô nhiễm hoàn toàn chỉ bằng mắt
07:01thường và trực giác với tỷ lệ chính xác 100%.
07:04Dù cô ta chỉ là một con người bình thường, thưa giám sát viên có cần áp giải vũ trang
07:09không?
07:10Cân nhắc đến điểm này, viên cảnh vệ do dự một chút rồi cẩn thận nhấn nút đàm thoại hỏi.
07:15Không cần. Tô cần đứng dậy, vẻ mặt băng giá.
07:18Kẻ có thể mô phỏng đến mức độ này khiến mọi phương thức kiểm tra hoàn toàn không thể phân
07:23biệt được thì chỉ có thể là vật thể ô nhiễm cấp S trở lên.
07:26Mà vật thể ô nhiễm cấp SS kể từ khi mặt thế bắt đầu mới chỉ xuất hiện duy nhất
07:31một lần. Lần đó, toàn bộ căn cứ Đông Nam đã bị hủy diệt hoàn toàn.
07:35Nếu thực sự là cấp bực đó, việc áp giải vũ trang sẽ chẳng còn ý nghĩa gì, chỉ là
07:40khác biệt giữa việc chết sớm hay chết muộn mà thôi.
07:43Tôi sẽ tự mình đưa đi. Rút lời, thiếu nữ xinh đẹp vẫn luôn nhìn chầm chầm vào camera bỗng
07:48sáng rực đôi mắt ướt át vô hại, ánh xanh thẳm ở tầng sâu nhất gần như biến thành ngọn
07:52lửa nóng bỏng nhất. Bạn đời. Giao phối.
07:56Quay lưng về phía màn hình giám sát, tô cần gần như quay đầu lại theo bản năng, nhưng chỉ
08:01thấy hứa nị đang ngoan ngoãn cuối đầu.
08:03Cô không kìm được mà nhíu đôi mày lạnh lùng. Không phải là ảo giác. Cô ấy đang nhìn chầm
08:08chầm vào cô.
08:09Chào cô, tôi là người phụ trách cao nhất của căn cứ này, giám sát viên tô cần. Cô có
08:15thể gọi trực tiếp tên tôi.
08:16Đứng trước mặt hứa nị, tô cần tháo găng tay ra, hơi cúi người, đưa tay về phía cô ấy
08:21với tông giọng gần như dịu dàng.
08:23Tô cần. Nắm lấy bàn tay với những đốt xương trắng nhợt, thanh tú của cô, hứa nị nhìn thẳng
08:29vào đôi mắt lạnh lùng xa cách của cô, nhấn mạnh từng chữ một.
08:32Rõ ràng là phát âm vô cùng chuẩn xác, nhưng ngữ điệu lại đặc biệt dính dấp, nũng điệu.
08:37Không giống như đang gọi một người lạ mới gặp lần đầu, mà giống như một mối quan hệ thân
08:41mật lâu ngày gặp lại.
08:43Ví dụ như, bạn đời, tô cần dường như không nhận ra điều đó, cứ giữ nguyên tư thế nắm
08:48tay, không rút lại cũng không đứng thẳng dậy, tiếp tục nói bằng giọng đều đều.
08:52Thông tin trong kho dữ liệu cho thấy cô là một trẻ mồ côi không tiến hóa ra bất kỳ
08:56dị năng nào, không có khả năng tự sinh tồn.
08:58Theo điều lệ bảo vệ con người bình thường, căn cứ có nghĩa vụ nuôi dưỡng cô, nhưng hiện tại
09:03vẫn chưa tìm được người dị năng phù hợp để ghép đôi.
09:06Vì vậy, từ bây giờ, tôi sẽ tạm thời đảm nhận vai trò người giám hộ của cô.
09:10Người giám hộ, hứa nị chớp mắt, vẻ mặt như đang thắc mắc.
09:15Ừ, tô cần khẳng định lại, ngay khi định buông bàn tay đang nắm ra, cô trở thấy đôi mắt
09:20của thiếu nữ xinh đẹp trước mặt tôi sầm lại.
09:22Cô ấy hỏi với vẻ mặt và giọng điệu đầy vẻ lạc lõng, chị còn giám hộ cho ai khác
09:26nữa không? Không có.
09:28Cô đã không thể buông tay cô ấy ra, nhìn gương mặt đáng thương đang không ngừng mê hoặc mình.
09:33Tô cần thậm chí còn vì lý trí đang dần lung lay mà hạ thấp giọng giải thích thêm một
09:37câu, cô là người duy nhất.
09:39Lúc này, hứa nị mới ngước đôi mắt đen lái xinh đẹp lên, nhìn tô cần đầy dạng dỡ, như
09:44thể trong lòng trong mắt cô ấy giờ đây chỉ có mình cô.
09:47Giọng nói của cô ấy ngọt ngào nhưng không ấy, giống như một viên kẹo có vị thanh khiết, rất
09:52tươi đẹp, rất dẫn dụ.
09:53Tô cần không kìm lòng được mà kéo cô ấy đứng dậy, đi thôi, tôi đưa cô về nhà.
09:58Nhưng ánh mắt cô lại có ý thức, đầy kiềm chế mà rời xuống dưới, né tránh gương mặt cô
10:03ấy, né tránh việc đối diện với ánh mắt kia.
10:06Hứa nị lại trở nên xinh đẹp hơn rồi.
10:08Nói chính xác hơn là cô lại đang tiến hóa theo hướng mà tô cần yêu thích, dựa trên những
10:12phản hồi mà tô cần vừa vô tình lộ ra.
10:15Đây là năng lực đặc hữu của vật thể ô nhiễm cấp S trở lên.
10:18Để duy trì nòi giống, chúng sẽ không ngừng thay đổi hình dạng, quyên rũ bạn đời mà mình đã
10:22chọn chúng, cho đến khi còn mồi xa lưới và hoàn thành việc giao phối.
10:27Nhưng tô cần từng tiếp xúc với cấp S, tốc độ tiến hóa của đối phương không nhanh đến mức
10:31này.
10:32Vậy thì, cô gái trước mặt sắc rất cao là cấp SS, thậm chí là cấp SSS.
10:37Vâng, như không hề nhận ra mình bị lạnh nhạt, hứa nị nắm tay tô cần, ngoan ngoãn đi theo
10:42phía sau.
10:43Thực chất, cô ấy đang tham lam và thầm lặng dẫm lên từng dấu chân mà cô đã đi qua.
10:48Cô vừa như không biết, không hề ngoảnh đầu lại.
10:51Hiện tại, có thể coi là một tin tốt, mục tiêu của vật thể ô nhiễm siêu cấp này không
10:56phải căn cứ, mà chỉ có cô.
10:58Nhưng đó cũng là một tin xấu, mục tiêu của nó, đúng là chỉ có mình cô.
11:02Uống cà phê không?
11:03Sau khi đưa người về nhà và để cô ấy ngồi xuống ghế sofa, tô cần đi về phía máy
11:08pha cà phê ở quầy bar.
11:10Cà phê là chất duy nhất được biết đến hiện nay có thể ức chế hoạt động của vật thể
11:14ô nhiễm,
11:14tác dụng tương đương với thuốc an thần đối với con người, hiệu quả nhất là qua đường uống.
11:19Cảm ơn chị, hứa nị ngoan ngoãn chớp mắt.
11:22Được, chờ một chút.
11:23Trong lúc đợi cà phê, tô cần lấy thiết bị liên lạc ra xử lý nhanh các sự việc khẩn
11:28cấp vừa xảy ra,
11:28đồng thời gửi kế hoạch làm việc nửa năm tới cho phó giám sát viên.
11:32Vị phó giám sát viên đang ở trung tâm điều khiển nhạy bé nhận ra điểm bất thường, lập tức
11:37gọi lại cho cô.
11:38Sau khi bị cô ngắt máy, anh ta mới chuyển sang nhắn tin, giám sát viên, ngài định làm gì
11:43vậy?
11:44Cô không giải thích, chỉ phản hồi ngắn gọn hai chữ, thực hiện.
11:47Sau đó tắt thiết bị, bưng cà phê quay lại tìm hứa nị.
11:51Cô sắp phải thực hiện một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
11:54Dù sao thì kết quả tốt nhất cũng đã bày ra trước mắt rồi.
11:57Nếm thử đi, nếu đắng có thể thêm sữa và đường.
12:00Đặt tách cà phê xuống trước mặt cô ấy.
12:02Cô vừa nói vừa định cuối người lấy sữa và lọ đường đặt ở kệ phía dưới.
12:06Hứa nị lại tình cờ đưa tay ra cùng lúc.
12:08Ngay khi tay tô cẩn vừa rời khỏi quai cầm, hứa nị vô tình làm đổ tách cà phê.
12:13Nước cà phê nóng bỏng lập tức rội lên tay cô, chảy dọc qua những đốt xương ngón tay thon
12:17dài trắng nhợt, rơi tí tách.
12:19Cô không nhịn được mà nhớ mày.
12:21Nhưng chưa kịp để tô cẩn nói gì, hứa nị đã nắm chặt lấy cổ tay cô, ghé sát mái
12:26đầu xù lại gần.
12:27Cô ấy cuối xuống, để lộ chiếc cổ trắng đến mức trong suốt, mịn màng và đầy dẫn dụ, rồi
12:32bắt đầu liếm từng chút một.
12:34Đầu lưỡi mềm mại màu hồng bao bọc lấy dòng chất lỏng màu nâu đang chảy.
12:38Tô cẩn rủ mắt, không ngăn cản.
12:40Cô ấy tình nguyện để mức độ hoạt động bị giảm xuống, đó là chuyện tốt.
12:45Thế nhưng, đôi mắt thanh lãnh ẩn sau hàng mi vẫn không kìm được mà càng lúc càng tối sầm
12:49lại.
12:50Nhịp thở cũng chẳng biết đã dừng lại từ lúc nào.
12:53Cho đến khi các đốt ngón tay khôi phục lại vẻ trắng trẻo, hứa nị mới ngẩn gương mặt xinh
12:57đẹp hoàn hảo đúng gu tô cẩn lên,
12:59đưa đầu lưỡi đỏ hồng ra, nhìn tô cẩn đầy khao khát.
13:02Ráng vẻ đó giống như đang mời gọi, hãy thưởng thức em đi.
13:05Hàng mi khẽ run dẩy, lúc này tô cẩn mới nhắm mắt lại.
13:09Cô đang bẫy tôi.
13:10Dù nhịp thở đã loạn nhịp, giọng nói trầm thấp cũng nhuống màu khàn đục, nhưng tô cẩn vẫn dùng
13:15tông giọng khẳng định chất nịch.
13:17Dẫn dụ cũng là một trong những năng lực đặc hiểu của vật thể ô nhiễm cấp S trở lên,
13:21quyên rũ, săn mồi,
13:22khiến bạn đời tình nguyện rơi vào mạng lưới đã răng sẵn, trở thành vật sở hữu của nó.
13:27Nghe vậy, hứa nị không đáp lại ngay.
13:29Cô nâng điêu bàn tay tô cẩn một cách cẩn trọng, liếm lại một lượt từ lòng bàn tay đến
13:34đầu ngón tay,
13:34sau đó ngậm lấy ngón tay tô cẩn, phà hơi thở mềm mại vào đó, chị còn muốn cho em
13:39uống cà phê nữa không?
13:40Chỉ cần là chị đút, em đều sẽ uống.
13:43Lại là dẫn dụ, nhưng dường như tô cẩn chẳng có lý do gì để từ chối bước vào cái
13:47bẫy của cô ấy.
13:49Nhắm nghiền mắt, hàng mi dài của cô run dẩy kịch liệt.
13:52Khi mất đi thị giác, mọi cảm giác khác lại trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
13:56Ừ, cô nghe thấy chính mình đưa ra câu trả lời trái ngược hoàn toàn với lý trí.
14:01Hì, hứa nị khẽ cười, tiếng cười thanh thoát như chuông bạc lọt vào tai tô cẩn, trong chẻo, êm
14:07ái, thậm chí là cực kỳ êm tai.
14:09Sau đó, cô ấy hôn nhẹ lên đầu ngón tay cô, dùng giọng điệu mềm mỏng rụ rỗ,
14:14chị muốn mở mắt ra không? Nếu không nhìn thấy thì làm sao đút cho em được?
14:18Không cần, tô cẩn khàn giọng từ chối, nỗ lực khắc chế bản thân dù thừa biết điều này cũng
14:23vô ích, cô không thể nào thoát khỏi sự săn đuổi của cô ấy.
14:27Nhưng ít ra, chỉ cần dựa vào trí tưởng tượng, cô cũng có thể hình dung ra nụ cười rãng
14:31rỡ và đầy mê hoặc như hoa nở của hứa nị lúc này.
14:34Cô gồng những đầu ngón tay, tô cẩn cố gắng vùng vẫy trong vô vọng, em tự uống đi.
14:39Giọng nói vốn thanh lãnh, đạm mạc giờ đây lại mang theo một nhịp run dẩy đáng ngờ.
14:44Được thôi, hứa nị chiều theo ý tô cẩn, cô ấy rời khỏi cánh môi đang mơn trớn để cô
14:49có chút thời gian định thần,
14:50nhưng ngay sau đó lại nắm lấy cổ tay cô, kéo về phía góc dưới bên phải, góc dưới bên
14:55phải là bàn trà.
14:57Tô cẩn cứ ngỡ hứa nị sẽ để cô cầm lấy tách cà phê, nhưng không, cô ấy lại lướt
15:01đầu ngón tay cô qua lớp nước cà phê ấm nóng còn sót lại,
15:04rồi kéo tay cô về phía mình, dự dàng liếm láp lần nữa.
15:08Nhịp thở của tô cẩn trở nên nặng nề, hàng mi dài run lên một cách thảm hại.
15:12Hứa nị như không thấy điều đó, cô ấy dùng thái độ gần như cững ép để giam cầm cổ
15:17tay trắng nhợt của cô,
15:18liên tục lặp lại động tác ấy cho đến khi tô cẩn không thể chịu đựng nổi mà phải mở
15:22chừng mắt ra.
15:23Hứa nị cô gọi tên cô ấy, hai chữ đó thốt ra từ cái môi, mang theo một thứ dục
15:28vọng không thể gọi thành lời.
15:29Hứa nị không nhịn được mà ngước mắt nhìn cô, dạ.
15:33Nhân lúc hứa nị sơ hở, cô lập tức bóp lấy chiếc cằm mềm mại của cô ấy,
15:36cầm tách cà phê rót thẳng vào miệng, đừng cố dẫn dụ tôi nữa.
15:40Giọng tô cẩn đột ngột lạnh lùng trở lại, minh chứng cho sự trở về của lý trí.
15:45Vâng, hứa nị không hề chống cự, cô ấy hoàn toàn phục tùng cô.
15:49Chỉ có đôi mắt đẹp như đá obsidian kia là phủ lên một lớp sưng mù dày đặc,
15:53chứa đựng sự trách móc đối với hành động thô bạo vừa rồi.
15:56Đôi mắt dài hẹp ứng lên một vệt đỏ, vừa đáng thương vừa đầy kheo gợi.
16:00Tô cẩn miếm chặt môi, lòng thầm nhủ, lại là dẫn dụ.
16:04Nhưng cô không buông tay, vẫn bóp chặt lấy cằm cô ấy, lạnh lùng đổ sạch cà phê không sót
16:09một sọt.
16:10Đến lúc này hứa nị mới bắt đầu ho sặc sụa, đôi mắt rưng rưng nhìn cô,
16:14rồi hé mở khoang miệng hồng hào mềm mại, thè đầu lưỡi đỏ tươi ra cho cô thấy rằng mình
16:18đã uống sạch sẽ.
16:20Sắc hồng mê hoặc ấy gần như chiếm trọn tầm mắt tô cẩn.
16:23Đủ rồi, cô mím môi, đưa tay che đi khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp của cô ấy.
16:28Những chữ thốt ra đầy vẻ đe dọa, chẳng rõ là đang cảnh báo hứa nị hay là đang tự
16:33cảnh báo chính mình.
16:34Hứa nị lại nhân cơ hội đó nắm lấy tay tô cẩn, ép chặt cổ tay cô xuống rồi đẩy
16:38vào khoảng không gian chặt hẹp giữa cô ấy và lưng ghế sofa.
16:42Chị ơi, nóng, giọng nũng điệu ngọt ngào của hứa nị cướp lấy lời tô cẩn định nói.
16:47Cô bản năng ngẩn người mất một lúc và chỉ cần khoảnh khắc đó thôi, cô ấy đã nâng chiếc
16:52cằm trắng nhật của cô lên, áp tới một nụ hôn vừa mạnh mẽ lại vừa dịu dàng.
16:56Mềm quá, như là thạch vị cà phê vậy.
16:59Đồng tử tô cẩn rãn ra, cô dưỡng sờ đến mất cả hồn phách.
17:02Khả năng tự kìm chế mạnh mẽ đáng tự hào bấy lâu nay bỗng chốc tan thành mây khói, không
17:07còn lại dù chỉ là một mảnh vụn.
17:09Hứa nị cong mắt cười, cô ấy đưa tay che mắt cô lại, khiến cơ thể tô cẩn càng trở
17:13nên căng cứng.
17:14Cảm giác từ đôi môi là thứ duy nhất còn cảm nhận được, quá mềm và cũng quá ngọt.
17:20Hơi thở bị tức đoạt từng chút một, bị ép chặt trên sofa, lồng ngực phập phòng dữ dội.
17:25Dưới lòng bàn tay của hứa nị, nhiệt độ cơ thể cô dần nóng lên đến mức kinh người.
17:29Nếu để cấp dưới nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ phải cảm thán, vị giam sát viên thanh lãnh, cấm
17:34dục thường ngày đâu mất rồi.
17:36Hứa nị áp sát vào má cô, tay giữ chặt gáy, cô ấy dần ngồi hẳn lên đùi tô cẩn,
17:41tiếp tục tức đoạt mọi thứ như thế đang thưởng thức con mồi tội nghiệp mắc vào lưới nhện.
17:45Hơi thở trở nên khô khóc, đại não dần mụ mị đi.
17:48Cho đến khi thiết bị giám sát sự sống trên cổ tay phát ra tiếng cảnh báo chói tai,
17:53tô cẩn mới giật mình bừng tỉnh như vừa thoát khỏi giấc mộng, để mạnh người đang đè trên mình
17:57ra.
17:58Giám sát viên, ngài không sao chứ?
18:00Giọng nói lo lắng của viên cảnh vệ truyền ra từ thiết bị.
18:03Đuôi mắt thanh lãnh của cô vẫn còn ứng đỏ, nhưng cảm xúc đã dần ổn định lại.
18:08Cô nhấn tắt âm thanh cảnh báo trên cổ tay, bình tĩnh trả lời, không sao, không cần tới đây.
18:13Rõ, nếu cần gì xin ngài cứ ra lệnh, thưa giám sát viên.
18:17Hứa nị bị tô cẩn đẩy ngã xuống bàn trà, cô nằm nghiêng một cách lười biếng, đôi mắt lam
18:22lóe sáng rủ xuống.
18:23Cô liếm lấy khóe môi xinh đẹp một cách thèm thường, như thế vẫn chưa thoả mãn.
18:28Bạn đời, muốn giao phối, ừm.
18:30Sau khi xử lý xong cảnh báo, tô cẩn mới có thời gian nhìn kỹ hứa nị.
18:34Cô đứng dậy, lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn,
18:37rồi nhìn xuống cô ấy với giọng khẳng định chắc nịch, cà phê vô tác dụng với em.
18:42Với liều lượng cả một tách như vậy, nếu là vật thể ô nhiễm bình thường
18:45thì đáng lẽ giờ này không nên có bất kỳ suy nghĩ gì với tôi mới phải.
18:49Kể cả cấp S cũng sẽ phải trì trệ một lúc, không giống như em, chẳng có chút do dự
18:54nào.
18:55Nghe vậy, hứa nị ngừng đầu, ánh xanh thẳm tối tâm và nguy hiểm trong mắt rút đi,
18:59khôi phục lại vẻ ngoan ngoãn vô hại vốn có.
19:02Cánh môi hồng khép mở, cô chấp mắt nhìn tô cẩn, mềm mỏng đáp,
19:05có tác dụng mà, chỉ là liều lượng chưa đủ thôi.
19:08Chị còn muốn đút em nữa không, tô cẩn.
19:11Cô không đáp lời.
19:12Cô đang cân nhắc tính khả thi của kế hoạch giảm mức độ hoạt động của hứa nị.
19:16Nếu có thể khống chế hoạt động của cô ấy trong phạm vi an toàn,
19:19thì an ninh của toàn bộ căn cứ phía nam sẽ được đảm bảo.
19:23Cần bao nhiêu?
19:24Suy nghĩ một lát, cô hỏi thẳng thường.
19:27Hứa nị không hề ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của tô cẩn.
19:30Ngồi trên bàn trà, cô ấy khẽ đung đưa đôi chân thon dài quyến rũ,
19:33đôi mắt nhìn cô vừa ngoan ngoãn vừa thuần khiết,
19:36chỉ cần là chị đút, bao nhiêu em cũng sẽ uống sạch.
19:39Trong thoáng chốc, ký ức về sắc hồng mê hoặc lòng người kia lại hiện lên trong tâm trí tô
19:43cẩn.
19:44Lùi lại một bước, cô gần như là chạy trốn,
19:46cho đến khi bắp chân va phải ghế sofa phía sau,
19:49cô mới gắng gượng đè nén sự hoảng loạn trong lòng,
19:52hít một hơi thật sâu rồi lạnh lùng từ chối, không cần đâu.
19:55Tất nhiên cô không phải không nghe ra ẩn ý của hứa nị.
19:58Muốn đưa mức độ hoạt động của cô ấy về giá trị an toàn,
20:01e rằng lưu lượng phải khiến cái máy pha cà phê kia bốc hói mới đủ.
20:06Nghe tô cẩn từ chối, thần sắc hứa nị lộ vẻ đầy tiếc nuối.
20:09Thế là, cô dịu giọng nói,
20:11theo cách tính toán của con người các chị,
20:13mức độ hoạt động hiện tại của em đại khái là 99%.
20:16Em thực sự, thực sự, thực sự rất muốn giao phối với chị.
20:20Chị chắc chắn là không muốn đút thêm cà phê cho em sao.
20:23Thực tế có lẽ là 99,9999%.
20:27Đó cũng là một lời đe dọa.
20:29Hứa nị đã bày ra rục vọng một cách lộ liễu,
20:31việc trì hoãn thêm nữa cũng không còn ý nghĩa.
20:34Huống hồ, ngay từ khoảnh khắc đưa cô ấy về nơi ở này,
20:37tô cẩn đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho sự hy sinh.
20:40Hàng mi dài rủ xuống, cô thở dài một tiếng.
20:43Biết rồi, tôi đút em uống.
20:45Hi, hứa nị cười ngọt ngào,
20:47lại khôi phục cái rắn vẻ ngoan ngoãn không hại ai,
20:50ngồi trên bàn trà đung đưa đôi chân,
20:52hào hức nhìn cô,
20:52cứ như thể kẻ vừa dọa dẫm cô không phải là cô ấy vậy.
20:56Đợi một chút, tô cẩn hít sâu một hơi,
20:59để lý trí đang quá nóng nhanh chóng hạ nhiệt và bình tĩnh lại.
21:02Dù cô đã quay lưng đi để điều chỉnh nông độ cà phê,
21:05cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của hứa nị
21:07vẫn tràn trứa nụ cười si mê và dịu dàng,
21:09một rắn vẻ vô hại như mặt cô xô xé.
21:11Thậm chí cô ấy còn cười nói như để cổ vũ cô,
21:14không cần cân nhắc đâu,
21:15chỉ cần là chị đưa,
21:17cái gì em cũng uống,
21:18nồng bao nhiêu cũng được.
21:20Đầu ngón tay tô cẩn khẽ run lên.
21:22Nghe quá nhiều,
21:23cô gần như không còn phân biệt nổi người kia
21:25đang dẫn dụ hay đang trần thuật sự thật,
21:27là chân tình hay là giả ý nữa.
21:29Cô lấy đầu ngón tay trắng như ngọc,
21:31cô rủ mắt nghiêng người sang một bên,
21:33để toàn bộ máy pha cà phê lộ ra
21:35trong tầm mắt cô ấy,
21:36rồi trước mặt cô ấy, cô điều chỉnh lên hồng độ đậm đặc gấp 100 lần.
21:40Để luôn giữ được sự tỉnh táo,
21:42máy pha cà phê của tô cẩn là hàng đặt làm riêng,
21:45mức đậm đặc tối đa có thể lên tới 100 lần.
21:47Nhưng mùi vị đó,
21:48đáng đến mức có thể đòi mạng người ta,
21:51trừ khi bất đắc dĩ,
21:52chính cô cũng rất hiếm khi thử.
21:54Nhìn thấy vậy, hứa nị bật cười,
21:56thanh âm ấy êm tai đến cực điểm,
21:58như thể đang vui sướng vì tìm thấy cơ hội.
22:00Đôi mắt hơi rủ của tô cẩn khẽ giao động,
22:03một khả năng xấu nhất trong những điều xấu,
22:05cà phê đậm đặc gấp 100 lần có khi đối với cô ấy cũng chẳng mấy hiệu quả.
22:09Tít tít,
22:10thời gian không chờ đợi ai,
22:12chưa kịp để cô suy tính thấu đáo,
22:14tiếng chuông báo hiệu cà phê đã pha song vang lên.
22:16Cô chỉ đành bưng tách cà phê,
22:18một lần nữa bước về phía sofa,
22:20trở lại bên cạnh hứa nị.
22:21Cà phê đây, tô cẩn nói bằng giọng bình thản,
22:24định đưa tách cho cô ấy.
22:26Nhưng hứa nị không nhận,
22:27cô chỉ hơi nâng chiếc cằm trắng đến trong suốt lên,
22:30hàng mi dài nồng đậm hơi cong,
22:32cắn môi làm nũng với vẻ mặt đầy ủi khuất,
22:34đáng quá,
22:35chị tô cẩn.
22:36Đậm đặc gấp 100 lần,
22:37đáng là chuyện hiển nhiên.
22:38Vì vậy tô cẩn nghĩ,
22:40cô ấy chắc chắn không phải chỉ đơn thuần muốn thêm đường hay sữa.
22:43Thế là,
22:44cô nhìn thẳng vào cô ấy,
22:45lạnh lùng hỏi,
22:46em muốn tôi đút thế nào?
22:48Lúc này,
22:49đôi mắt hứa nị mới khẽ cong lên,
22:51cũng không vòng vo mà nói thẳng nhu cầu của mình,
22:53đút bằng miệng,
22:54được không chị?
22:55Tô cẩn không nhịn được mà cho đôi mày thanh tú lại,
22:58nhưng rồi cuối cùng cũng phải bất lực thỏa hiệp.
23:00Được,
23:01cô hiểu rõ,
23:02đây vốn dĩ không phải là một câu hỏi lựa chọn.
23:05Bưng tách cà phê nóng hổi,
23:06cuối đầu thổi một lúc cho bớt nhiệt,
23:08sau đó mới ngậm lấy ngụm cà phê đã dần ấm lại.
23:11Tô cẩn giữ chặt lấy vai cô ấy,
23:13nhưng đầu hôn lên môi.
23:14Hứa nị biểu hiện rất ngoan ngoãn,
23:16hoàn toàn phục tùng,
23:17chỉ có chiếc lưỡi là cực kỳ hung hãn,
23:19giống như một con rắn độc linh hoạt cuốn quyết lấy cô,
23:22khiến cô buộc phải nuốt xuống một nửa ngụm cà phê mà mình vừa đưa sang.
23:26Cô vô thức nhíu chặt mày.
23:27Đáng quá,
23:28không chỉ vậy,
23:29sự kích thích của nó quá mạnh.
23:31Hiệu quả của cà phê nồng độ gấp trăm lần
23:33trong việc làm giảm mức độ hoạt động của một vật thể ô nhiễm cấp bậc
23:36không xác định thì khó mà nói trước.
23:38Nhưng đối với một con người bình thường như cô,
23:40tác dụng kích thích thần kinh tự nhiên là tăng lên gấp trăm lần.
23:43Nó khiến cô hưng phấn đến cực điểm,
23:45từng tế bào trên khắp cơ thể như đang vặn vẹo,
23:48co thắt và gào thét.
23:49Cuối cùng,
23:50một tách cà phê đó,
23:51Hứa nị uống một nửa,
23:52Tô Cẩn cũng uống một nửa.
23:54Do nạp quá lượng chất kích thích,
23:56tim cô đập nhanh điên cuồng,
23:57nhịp thở rồn rập không rứt,
23:59đứng cũng không vững.
24:00Hứa nị liếm lấy khóe môi đỏ rực,
24:02nhưng đầu nhìn cô với vẻ mặt vẫn chưa thoả mãn.
24:05Chị còn muốn đút em nữa không?
24:06Tô Cẩn.
24:07Giọng cô ấy rất mền,
24:09mang theo sự mê hoặc không hề che giấu.
24:11Tô Cẩn phải mất một lúc lâu mới đẩy được tay người kia ra,
24:15thảm hại ngã ngồi xuống ghế sofa,
24:17khàn giọng đáp,
24:17không cần đâu.
24:18Cô đã biết câu trả lời rồi.
24:20Cà phê đối với Hứa nị có tác dụng cực kỳ ít ỏi.
24:23Hơn nữa,
24:24nếu còn đút tiếp,
24:25e rằng người không chịu nổi trước,
24:27người mà trái tim sắp quá tải đến mức nổ tung chính là cô.
24:30Vâng,
24:31Hứa nị lộ vẻ tiếc nuối,
24:33giọng điệu cũng đầy vẻ buồn bã,
24:34nhưng mà mức độ hoạt động của em vẫn còn ở mức 99%,
24:37phải làm sao đây?
24:39Em vẫn rất,
24:40rất,
24:40rất muốn giao phối với chị.
24:42Đồng từ Tô Cẩn co rụt lại,
24:44làm sao có thể không có một chút thay đổi nào?
24:47Cô ấy đang nói dối,
24:48về tác dụng của cà phê,
24:49hoặc về mức độ hoạt động.
24:51Nhưng dù Hứa nị nói dối ở điểm nào,
24:53cô cũng chẳng có cách nào với cô ấy cả.
24:55Thậm chí,
24:56Tô Cẩn nên cảm thấy may mắn vì mình là người được cô ấy chọn
24:59làm bạn đời,
25:00nếu không,
25:01một vật thể ô nhiễm cấp bậc này rơi vào tay bất kỳ ai khác
25:04đều sẽ là thảm họa diệt vòng.
25:06Cô bóp nhẹ lồng ngực đang đau nhói vì nhịp tim quá nhanh,
25:09nhấn tắt thiết bị giám sát sự sống trên cổ tay sắp sửa gieo vàng.
25:13Ánh mắt chầm xuống như vực thẳm sâu không thấy đáy,
25:16đôi môi mỏng miếm chặt,
25:17không nói một lời.
25:18Dường như không nhìn thấy sự cảnh giác và thâm trầm trong mắt cô,
25:21hứa nị ngồi đó như một đứa trẻ ngoan,
25:23nhưng mái đầu xù đáng yêu,
25:29giao phối với em không, tô cần,
25:31cân nhắc lợi hại,
25:32cô giữ vẻ bình tĩnh thường lệ,
25:34hỏi, mất bao lâu,
25:35khởi đầu là một tháng.
25:37Khi không còn bị nhìn chằm chằm,
25:39hứa nị tham lam liếm lấy bờ môi đỏ tươi,
25:41ánh mắt mê mụi phác họa lấy những đường nét tuyệt mỹ trên khuôn mặt tô cần.
25:45Sắc xanh thẳm nguy hiểm và bạo liệt dưới đáy mắt cô gần như sắp tràn ra ngoài.
25:49Quá lâu rồi, tô cần nhớ mày, mở mắt ra.
25:53Kết quả thí nghiệm thời kỳ giao phối của cấp S được xác định là 3 ngày,
25:57cấp SS dự kiến cũng chỉ một tuần,
25:59một tháng là quá nhiều.
26:01Dù hàng mi dài xuống,
26:02hơi thở quanh thân hứa nị tức thì khôi phục vẻ ngoan ngoãn,
26:05giọng điệu cũng mềm mại nũng nịu,
26:07không hề mang theo chút áp lực nào.
26:09Nhưng sự thay đổi nhanh chóng đó lại khiến người ta lạnh cả sống lưng.
26:13Nhưng nếu chị không thể làm em thoả mãn,
26:15nói theo cách của con người các chị,
26:16chính là không thể đưa mức độ hoạt động của em xuống dưới mức an toàn,
26:20em vẫn sẽ không thể kiềm chế được sự hương phấn.
26:22Khi đó em buộc phải áp dụng các biện pháp tiêu hao năng lượng khác,
26:26ví dụ như phá hủy căn cứ chẳng hạn.
26:28Tô cần nén chặt hơi thở,
26:30thần sắc lạnh băng, tôi biết rồi.
26:32Nói đoạn, cô dơ cổ tay trái lên,
26:34dùng quét móng mắt và dấu vân tay
26:36để tháo thiết bị giám sát sự sống ra.
26:38Có thứ này ở đây sẽ rất rắc rối.
26:40Mắt hứa nị lập tức sáng rực lên,
26:42trong võng mạc xanh đen giờ đây chỉ còn hình bóng tô cần,
26:45cứ như thế cả trái tim và khối óc cô ấy đều chỉ có mình cô vậy.
26:49Em thích chị quá, tô cần.
26:51Cô không nhịn được mà hơi sững sờ.
26:53Hứa nị nói năng quá trực tiếp,
26:55có lẽ vì cô ấy không phải là con người.
26:57Và ngay trong lúc cô còn đang ngẩn người,
26:59hứa nị đã không thể chờ đợi thêm được nữa mà lao tới,
27:02ôm lấy mặt cô rồi bắt đầu hôn ngấu nghiến.
27:05Em muốn cùng bạn đời của mình, giao phối.
27:08Hơi thở của tô cần bị tước đoạt,
27:10đến khi cô kịp định thần lại,
27:11muốn đẩy nhẹ hứa nị ra thì cổ tay trắng nhợt đã bị cô ấy nắm chặt,
27:15thuận thế nâng quá đỉnh đầu.
27:17Cô gần như ở trong tư thế của một vật hiến tế,
27:19chủ động ngã vào lòng cô ấy.
27:21Trước ngực tô cần căng lên một đường cong đầy dẫn dụ,
27:24phật phòng không thôi.
27:25Cô xấu hổ rủ hàng mi dài xuống,
27:28đôi đuôi mắt vốn thanh lãnh giờ đây nhộn một sắc đỏ cực kỳ diễm lệ.
27:31Chị đang dẫn dụ em.
27:32Hứa nị nhìn cô qua mái tóc đen xóa tung,
27:35đôi mắt si mê không rời lấy một giây.
27:37Ngay dưới cái nhìn của cô,
27:39cô ấy hé mở hàm răng trắng đều,
27:41cắn mở từng chiếc cúc áo trên người cô.
27:44Hứa nị,
27:44cảm giác hai nụ hoa hồng đột nhiên bị tập kích
27:47khiến cô không nhịn được mà kêu khẽ.
27:49Hứa nị vẫn cúi đầu thưởng thức như cũ,
27:51chỉ có giọng nói đáp lại cô là rất mềm mỏng,
27:54mang theo sự vũ vệ rõ rệt,
27:55em ở đây.
27:56Cô theo bản năng gọi tên cô ấy,
27:58hứa nị, em đây.
27:59Cô ấy lại rỗ rành,
28:01còn dùng mái đầu xù của mình cẩn thận
28:03cọ lên làn da trắng như tuyết vừa mới lộ ra của cô.
28:06Tô cần bất giác sững sờ,
28:08cảm giác này sao mà quen thuộc thế.
28:10Hình như rất lâu về trước,
28:11khi cô bị giam cầm trong bóng tối lạnh lẽo vô tận,
28:14cũng có người kiên nhẫn như thế.
28:15Hết lần này đến lần khác,
28:17không biết mệt mỏi mà rỗ rành cô,
28:19đừng sợ, có em ở đây.
28:21Nhưng mà lạnh quá,
28:22đừng sợ, em ôm chị.
28:24Khi tâm trí trở về thực tại,
28:26hàng cúc áo chỉnh tề đã vẹo vọ tan tác,
28:28chỉ còn mái đầu đen xù đang vùi
28:30giữa vùng da thịt mịn màng như sứ trắng.
28:32Cảm nhận được sự tiếp xúc mềm mại,
28:34đôi mắt lạnh lùng của tô cần vô thức đảo lên.
28:37Kẻ này vừa vùi đầu vào lòng ngực cô
28:39vừa hừ hừ trong cổ họng,
28:40phát ra những tiếng cảm thán nhỏ xíu từ mũi.
28:43Thơm quá, ngọt quá,
28:45vành tay lạnh nhạt của tô cần
28:46sắp đỏ bừng lên rồi.
28:48Chỉ là da thịt bình thường thôi,
28:50làm gì có mùi vị gì chứ.
28:51Cô hơi nghiêng người muốn né tránh,
28:53nhưng đáp lại là một cú cắn mang tính trừng phạt.
28:56Hàm răng trắng tinh gần như lún sâu vào nhị hoa.
28:59A cô căng cứng cả người.
29:01Bạn đời không ngoan,
29:02hứa nị rời khỏi nụ hoa đang óng ánh nước,
29:05liếm láp cái răng đang ngứa ngáy một cách thẻn thường.
29:07Hứa nị lúc này mới ngởng đầu,
29:09không còn kìm nén sắc xanh thẳm cuồn cuộn nơi đáy mắt,
29:12chàn đầy khát vọng chiếm hiểu.
29:14Ý thức của tô cần ngay lập tức bị sắc xanh ấy bắt giữ,
29:17cô không thể cử động được nữa.
29:19Đây là một trong những năng lực phổ biến của vật thể ô nhiễm,
29:21ô nhiễm tinh thần.
29:23Con người một khi nhìn thẳng vào mắt vật thể ô nhiễm quá lâu,
29:26ý thức sẽ rơi vào hỗn loạn,
29:27điên cuồng, thậm chí là tử vong.
29:29Tất nhiên, đây là cấp độ thấp nhất,
29:31những thực thể cấp cao như kẻ trước mặt này
29:33thậm chí có thể thông qua đó để thao túng tinh thần.
29:37Thế là, tô cần chỉ có thể chết chân trong vùng biển sâu thẳm ấy,
29:40cho mắt nhìn chính mình một lần nữa dâng hiến vào miệng sói,
29:43trong khi cô vẫn mặc trên người bộ quân phục.
29:45Cả người đỏ bừng lên vì xấu hổ.
29:47Hứa nị ngừng đôi mắt xanh thẳm nhìn cô,
29:50giọng nói khàn đục đầy dỗ dành,
29:52đừng ngại, làm sao mà không ngại cho được,
29:54càng xấu hổ hơn mới đúng.
29:56Nhịp tim cô lại dối loạn,
29:57không biết có phải do tác dụng của cà phê đậm đặc hay không
30:00mà cô thậm chí có thể nghe rõ tiếng đập
30:02thình thịch ồn ào nơi lồng ngược hứa nị.
30:04Đừng sợ, cảm nhận được sự căng thẳng của cô,
30:07hứa nị hơi đè nén sắc xanh trong mắt xuống,
30:10nới lỏng sự khống chế tinh thần,
30:11cọ cọ vào cổ cô.
30:13Đợi cô bình tĩnh lại, cô ấy mới tiếp tục dây dưa.
30:16Mọi chuyện sau đó trở nên thuận theo tự nhiên.
30:18Quân phục cởi bỏ,
30:20tất cả giao hòa.
30:21Đâu còn một phân ráng vẻ cao quý lạnh lùng
30:23của vị giám sát viên ngày thường.
30:25Hứa nị, khi tô cẩn có thể thốt lên một tiếng khàn đặc,
30:29cô không biết đã bao lâu trôi qua.
30:31Cô chỉ cảm thấy cơ thể mình vô cùng dã rời,
30:33đau nhức và bùn rùn như bị xe bọc thép
30:35nghiền qua nhiều lần, đến mức không thể nhúc nhích,
30:38ngay cả mở mắt cũng thấy gian nan.
30:40Chỉ có ý thức là vẫn tỉnh táo đến đáng sợ.
30:42Em ở đây.
30:43Hứa nị dịu dàng hôn lên chán cô để chấn an,
30:46rồi đưa tay lấy những lọ dinh dưỡng nồng độ cao
30:48và thuốc hồi phục thể lực mà cô để ở kệ dưới của bàn trà,
30:52vốn là thứ cô chuẩn bị sẵn ở khắp nơi để tiện sử dụng.
30:55Lúc này, những thứ đó ngược lại trở thành cọng rơm cuối cùng
30:58đè chết con lạc đà.
30:59Cảm nhận được cơ thể dần lấy lại sự nhẹ nhàng,
31:02cô tuyệt vọng nhắm nghiền mắt.
31:03Đã bao lâu rồi?
31:0566 giờ rồi ạ.
31:06Hứa nị ngoan ngoãn chớp mắt, rồi lại nhào tới ôm lấy cô.
31:10Cô ấy hôn dọc từ cầm xuống xương quai xanh,
31:13qua cánh hoa, rồi hôn mãi xuống tận bụng dưới,
31:15như muốn tự mình nến chảy tất cả thuộc về cô.
31:18Tô cần cong chặt các ngón chân nhưng không hề vùng vẫy.
31:21Mọi chuyện đúng như cô dự tính,
31:23vì 72 giờ chính là giới hạn chịu đựng cuối cùng của cơ thể này.
31:27Thuốc dinh dưỡng cứ thế được nạp vào liên tục,
31:29chẳng mấy chốc mà cả một hộp đã trống rỗng.
31:32Tô cần nằm liệt trên sofa,
31:33đôi môi hé mở chẳng thể khép lại nổi,
31:36ý thức cũng cận kề bờ vực sụp đổ.
31:38Cô nhìn hứa nị bằng ánh mắt mất tiêu cự,
31:40kẻ vẫn đang chàn đầy sinh lực,
31:42lắp bắp nói lời thương lượng,
31:43hứa nị, cho tôi nghỉ một lát,
31:45tác dụng của cà phê hết rồi.
31:47Mới có 9 ngày mà chị,
31:48hứa nị rụi rụi vào người cô,
31:50vẻ mặt đầy ủi khuất.
31:52Thấy cô thực sự chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm đến mình,
31:55cô ấy mới chịu lùi một bước để thỏa hiệp,
31:57Vậy được rồi, chỉ một tách cà phê thôi nhé.
32:00Tôi cần không đáp lại,
32:01thực sự không còn một chút sức lực nào nữa,
32:03dù chỉ là một ly một tí.
32:05Đến khi tỉnh lại lần nữa,
32:07trước mắt tôi cần là một màu đen mềm mại vô tận.
32:10Cô ngẩn hùi một lát,
32:11cho đến khi xúc cảm quen thuộc truyền đến,
32:13cô mới nhận ra mình đã bị hứa nị nuốt trọn vào trong cơ thể.
32:16Hiện tại, cô đang ở trong người cô ấy,
32:19không thể nói chuyện được.
32:20Cô dùng đầu ngón tay thon dài viết chữ lên
32:22những sợi xúc tu mềm mại của hứa nị
32:24để giao tiếp mấy ngày rồi.
32:26Nhận được phản hồi của tôi cần,
32:28hứa nị tỏ ra rất hương phấn.
32:30Những xúc tu quấn chặt lấy cô,
32:31một lúc lâu rồi mới lướt qua lòng bàn tay,
32:34viết lại từng nét 1, 9,1.
32:36Cô xít chút nữa thì cười khổ.
32:39Đúng là chỉ bằng thời gian uống một tách cà phê.
32:41Cứ ngỡ đó là liều thuốc quý để áp chế cô ấy.
32:44Không ngờ cuối cùng lại thành độc dược
32:45khiến bản thân vạn kiếp bất phục.
32:47Mức độ hoạt động, tôi cần nghĩ ngợi rồi hỏi tiếp.
32:5197%, cô hoàn toàn từ bỏ ý định.
32:53Bởi vì giá trị an toàn là dưới 60%,
32:56theo tiến độ hiện tại thì chẳng biết
32:58đến năm nào tháng nào mới đạt tới.
33:00Hàng mi vẫn còn vương màn xương mờ rủ xuống.
33:02Cô dứt khoát thả lỏng cơ thể,
33:04làm một con cá chết.
33:05Nhưng hứa nị lại không vui.
33:07Trả lời em, trả lời em, trả lời em, tôi cần.
33:11Hứa nị liên tục viết đi viết lại dòng chữ đó lên người cô.
33:14Tốc độ ngày càng nhanh, đầy vẻ kích động và điên cuồng.
33:17Nhận thấy cô ấy đang mất kiểm soát,
33:19cô vội vàng ôm lấy cô ấy trong không gian hư ảo,
33:22dịu dàng, dỗ dành.
33:23Tôi ở đây, hứa nị.
33:25Lúc này mức độ hoạt động đang tăng vọt của hứa nị mới dừng lại.
33:28Cô ấy vui sướng một lần nữa tham lam nuốt chừng lấy cô.
33:31Bạn đời, thích, rất thích, muốn cùng chị giao phối.
33:35Chỉ là những ý nghĩ đó lẳng lặng chìm xuống.
33:37Rất kỳ lạ, hành vi của hứa nị rất kỳ lạ.
33:40Vật thể ô nhiễm yêu từ cái nhìn đầu tiên với con người
33:43và khóa chặt đối phương làm bạn đời suốt đời
33:45ngay lần đầu gặp mặt thì không có gì lạ.
33:47Vì từ khi tôi cần trở thành giám sát viên,
33:49đã có nhiều cấp S trúng tiếng xét ái tỉnh với cô.
33:52Nhưng hứa nị, thời điểm cô ấy nhắm chúng cô
33:55dường như còn sớm hơn cả lúc cô ấy thấy cô.
33:57Ít nhất là ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô ấy đã mang diện mạo mà cô hoàn toàn yêu
34:02thích.
34:02Mà tiến hóa thì cần có thời gian.
34:04Đặc biệt là cảm giác cô ấy dành cho cô
34:07trong lúc chung sống luôn phẳng phất một sự quen thuộc mơ hồ.
34:10Hơn nữa, cô ấy dường như rất sợ cô không để ý đến mình.
34:14Chúng ta từng gặp nhau sao?
34:16Tròn 43 ngày, cuối cùng tôi cần cũng được hứa nị nhà ra.
34:20Nằm vật ra sofa, cô ngủ thiếp đi ngay lập tức,
34:23ngay cả sức lực để đổi một tư thế thoải mái hơn cũng không còn.
34:26Cô thực sự quá mệt mỏi rồi.
34:28Hứa nị giúp cô chỉnh lại tư thế, đáp chăn cho cô,
34:31rồi cô ấy chống cầm ngồi sổm trên thảm, nhìn cô chằm chằm.
34:35Trong đôi mắt hứa nị tràn ngập tia sáng xanh lam
34:37ưu tối của dục vọng chưa thoả mãn.
34:39Vẫn muốn giao phối tiếp.
34:41Nhưng mà, người bạn đời nhỏ có cơ thể yếu ớt của cô ấy
34:44đã không cầm cự nổi nữa rồi.
34:46Nếu cứ tiếp tục cố chấp hành hạ, tôi cần sẽ hỏng mất.
34:49Hứa nị bực bội biểu môi,
34:50nhưng rốt cuộc vẫn kiềm chế được 90% mức độ hương phấn đang hoạt động đến mức sắp nổ
34:54tung của mình.
34:56Hứa nị ngồi sổm trên thảm,
34:57ngoan ngoãn canh giữ tô cần.
34:59Dậy đi, mau tỉnh lại đi.
35:01Khi nào người bạn đời của mình mới tỉnh lại đây?
35:04Trong lúc đó, thiết bị liên lạc lại vang lên một lần nữa.
35:07Hứa nị khó chịu bóp nát vụn nó,
35:09không để lại dù chỉ một mảnh vỡ,
35:11chỉ còn lại lớp bột phấn như cho bụi.
35:13Robot vệ sinh lướt qua là sạch bách.
35:15Ôn quá, không được làm phiền bạn đời nghỉ ngơi.
35:18Từ 3 ngày trước, cô đã không ngừng suy nghĩ.
35:21Lúc trước cô sợ tô cần đi ra sẽ tức giận nên cứ mãi không xử lý cái thứ đó.
35:25Dù sao thì ở trong cơ thể cô, tô cần cũng chẳng nghe thấy gì.
35:29Nhưng bây giờ, hứa nị cong môi, vô cùng hài lòng với hành vi của mình.
35:34Thế là, khi tô cần tỉnh lại,
35:36vị phò giám sát trưởng đã tìm tô cần đến phát điên rồi.
35:39Đèn cảnh báo trên trần nhà nhấp nháy liên tục, phát ra ánh sáng đỏ rực.
35:42Tô cần nhanh chóng phản ứng lại,
35:45bất lực liếc nhìn kẻ chủ mưu đang ngồi sổm trên đất canh giữ mình từ nãy đến giờ không
35:48đổi tư thế,
35:49rồi đứng dậy, bước đi loạn trọng nhưng kiên định hướng về phía thư phòng.
35:53Kẻ bị tô cần lạnh nhạt, ngay lập tức thấy tủi thân.
35:56Cô ấy dơ tay nắm lấy đầu ngón tay tô cần, dính người muốn đi theo.
36:00Tô cần, cô đành phải quay đầu dỗ dành cô ấy trước, đợi tôi ở đây.
36:05Cuối người xoa xoa cái đầu bù xù của hứa nị,
36:07tô cần rũ mắt nhìn cô ấy bằng ánh mắt vốn dĩ thanh lãnh và nhạt nhẽo,
36:11nhưng lúc này giọng nói lại mang theo chút dịu dàng chưa từng thấy.
36:14Huống hồ, đi kèm với đó còn là bộ dạng sau khi bị cô ấy hoàn toàn chiếm hữu,
36:19những dấu vết mờ ám trên khắp cơ thể vẫn chưa tan hết,
36:22lại nửa quấn tấm chăn che đậy một cách vụn về,
36:24trông quyến rũ đến mức mê hoặc lòng người.
36:26Rõ ràng đây là năng lực chỉ vật ô nhiễm cấp S mới có,
36:30nhưng hứa nị lại như bị tô cần bẫy được,
36:32ngoan ngoãn ngồi lại trên thảm, ôm đầu gối, đáp nhẹ một tiếng,
36:36vâng, ngoan, xoa đầu cô ấy thêm một cái, tô cần quay người dứt khoát rời đi.
36:41Vừa vào thư phòng, việc đầu tiên tô cần làm là mở tủ lưu trữ,
36:45tiêm liên tiếp hai ống dịch dinh dưỡng nồng độ cao để khôi phục các chức năng cơ thể.
36:49Sau đó mới lấy thiết bị liên lạc sự phòng ra, gọi cho phó giám sát trường.
36:53Có chuyện gì vậy? Tô cần hỏi ngắn gọn xúc tích.
36:57Giám sát trường. Cuối cùng ngài cũng phản hồi rồi.
37:00Đầu dây bên kia, vị phó giám sát nghe thấy giọng tô cần thì suýt chút nữa bật khóc vì
37:04xúc động.
37:05Vật ô nhiễm cấp S đã phá hủy tường phòng thủ và xông vào căn cứ rồi.
37:09Từ lúc nào? 10 giờ tối qua hạ.
37:12Liếc nhìn thời gian, tô cần lạnh lùng nói thẳng vào trọng điểm,
37:15nghĩa là từ 10 giờ tối qua đến 2 giờ chiều nay, nó vẫn chưa phá hủy căn cứ.
37:20Đúng, đúng vậy. Phó giám sát hơi lắp bắp.
37:22Cô đành phải bất lực nhắc nhở anh ta, mục tiêu của nó sát xuất cao không phải là căn
37:27cứ đâu.
37:28Vậy, vậy là gì ạ?
37:30Thông báo cho bộ phận cảnh vệ, giải trừ báo động đỏ cấp 1, khôi phục trật tự phòng thủ
37:34hàng ngày.
37:35Mở cửa căn cứ trở lại, những người sống sót có thể ra ngoài làm nhiệm vụ bình thường.
37:40Tuy không muốn thừa nhận, tô cần chỉ có thể giữ vẻ mặt vô cảm mà lạnh rọng ra lệnh,
37:44tôi sẽ đích thân đi giải quyết hắn.
37:47Giám sát trường. Ngài lại định dùng mỹ nhân kế A.
37:49Phó giám sát nghẹn lời nửa ngày cũng không có gan thốt ra nửa câu sau dưới áp lực tử
37:54khí của tô cần, đành phải ngoan ngoãn đổi rọng, ngài vất vả rồi.
37:57Không thèm để ý đến anh ta, tô cần ném thiết bị liên lạc đi, nhập mật mã xuống tầng
38:02hầm 2 để lấy chất tiêu diệt cấp S.
38:04Chất tiêu diệt, một loại enzym hỏa tan đặc biệt dành riêng cho các vật ô nhiễm.
38:09Sau khi tiếp xúc với vật ô nhiễm, nó có thể nhanh chóng phá hủy cấu trúc sinh lý của
38:13chúng, khiến chúng tiêu vong về mặt vật lý, trong khi hoàn toàn vô hại với con người.
38:18Tuy nhiên, loại enzym này có một khuyết điểm chết người, đó là nó cực kỳ nhạy cảm với ánh
38:22sáng mặt trời ngay khi rời khỏi môi trường chân không.
38:25Và chất tiêu diệt cấp S, đúng như tên gọi của nó, nồng độ enzym bên trong chỉ chuyên dùng
38:30cho vật thể ô nhiễm cấp S.
38:32Còn đối với cấp bậc trên S, hiện tại vẫn chưa nghiên cứu ra bất kỳ loại vật chất nào
38:36có thể hoàn toàn giết chết được chúng.
38:38Chất tiêu diệt nồng độ cao đến đâu cũng chỉ có thể gây ra vết thương nhẹ cho hạng SS
38:42hay SSS, nếu không, đã chẳng có thảm án hủy diệt căn cứ Đông Nam năm xưa.
38:48Cầm lấy ống tiêm chứa chất tiêu diệt màu trắng sữa, tô cần trở lại thang máy.
38:52Gương mặt cô bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, đôi môi mím chặt.
38:56Nếu thực sự cần thiết, cô sẽ tự tay tiêm chất tiêu diệt này vào chính cơ thể mình để
39:00dẫn dụ con mồi.
39:02Đợi tôi ở nhà, đeo lại thiết bị giám sát sự sống.
39:05Trước khi rời đi, cô đương nhiên không quên rỗ rành rắc rối còn lại này.
39:09Cô không muốn hai vật thể ô nhiễm cấp cao chạm mặt nhau một cách hấp tấp, ai mà biết
39:14đó sẽ là tai nạn hay là một thảm họa diệt vong đây.
39:17Tôi cần nâng cầm hứa nị, đặt một nụ hôn lành lạnh lên chán cô ấy, khẽ chấn an, tôi
39:21có việc cần ra ngoài, sẽ về trong vòng 72 giờ.
39:25Chẳng biết có phải từ nhà đã làm cô ấy hài lòng hay không, hứa nị chớp mắt, ngoan ngoãn
39:30nhìn cô mà không hề phản kháng.
39:32Thật ngoan, nhân lúc sắt còn nóng, cô rủ hàng mi xuống, để đôi mắt vốn thanh lãnh trở nên
39:37đặc biệt dịu dàng và tình tứ.
39:39Cô nhìn hứa nị đám đuối, nâng chiếc cảm trắng mềm của cô ấy lên, trao một nụ hôn phớt
39:44đầy tính khen thưởng, như một lời ám chỉ rằng, chỉ cần em nghe lời, em sẽ nhận được nhiều
39:48hơn thế, bất cứ điều gì cũng được.
39:51Sắc xanh thẳm dưới đáy mắt hứa nị không kìm được mà hiện lên, giao động dữ dội.
39:55Nhưng sau vài lần cắn môi đấu tranh, cuối cùng cô ấy vẫn ngoan ngoãn đưa ra câu trả lời
40:00cô muốn, dạ.
40:02Tô Cẩn quay người đi, âm thầm nhét môi. Đối phó với vật thể ô nhiễm, cô vốn dĩ rất
40:07có nghề, chỉ cần cô muốn mà thôi.
40:09Giải trừ ẩn dấu tọa độ của tôi.
40:11Ngay khi vừa rời khỏi nơi ở có hệ số an toàn và ẩn mật hàng đầu, Tô Cẩn mở
40:16thiết bị liên lạc ra lệnh cho bộ phận kỹ thuật.
40:18Rõ, thưa giám sát viên, nhân viên kỹ thuật đáp lời, rồi hạ thấp giọng quan tâm, xin ngài hãy
40:24cẩn thận.
40:25Ừ, giọng Tô Cẩn hờ hững như thế chuyện này chẳng quan trọng gì.
40:29Không chỉ đi dạo trên phố, cô còn ghé qua quán bar và hộp đêm, những đôi luôn gợi lên
40:34những sự liên tưởng đầy ám mụi.
40:35Gọi một ly rượu, Tô Cẩn ngồi bên quầy bar vừa như đang mua say.
40:39Chẳng mấy chốc, hơi men bốc lên đầu, cô vô thức kéo mở cổ áo đóng kín, để lộ xương
40:44quai xanh tuyệt đẹp lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
40:47Đại giám sát viên Tô, tôi có vinh hạnh được mời ngài nhảy một bàn không?
40:51Khi giọng nói lười biếng, cợt nhả vang lên bên tai, gương mặt thanh lãnh của Tô Cẩn đã nhuống
40:56sắc hồng của men say, chỉ còn xót lại một chút tỉnh táo cuối cùng dưới đáy mắt mơ mảng.
41:01Đến nhanh hơn cô tưởng, cô cứ ngỡ cô ta sẽ đợi cô tự chuốc say mình để có thể
41:05ngư ông đắc lợi nhặt sắc cô về cơ chứ.
41:08Không hứng thú, Tô Cẩn lạnh lùng từ chối, nhưng thân hình mảnh mai lại lào đảo, mất kiểm soát
41:14mà ngã vào lòng cô ta.
41:15Toàn thân cô tỏa ra hơi rượu nồng nàn cùng làn hương lạnh lùng dẫn dụ đầy kích thích.
41:20Đại giám sát viên dùng chiêu lặt mềm buộc chặt này cũ kỹ quá đấy.
41:23Một người phụ nữ với dung mạo cực kỳ diễm lệ, phong tình vạn chủng như yêu tinh nơi rừng
41:27sâu, không kìm được mà nhét môi cười khẽ.
41:30Tô Cẩn không đáp, chỉ tựa vào người cô ta, để lộ nửa gương mặt với những đường nét mềm
41:35mại nhưng giờ đây lại đầy vẻ tình tứ.
41:37Đôi mắt mê dại nhìn cô ta, phả hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi rượu vào sát cổ cô
41:41ta.
41:42Được rồi, vậy thì tôi sẽ thưởng thức ngài vậy.
41:45Người phụ nữ khẽ liếm bờ môi đỏ, cuối cùng cũng cắn câu.
41:49Cô ta kéo cánh tay cô để cô tựa chắc vào người, rồi bế thốc lên.
41:53Phía trên quán ba chính là khách sạn, rất tiện để làm việc,
41:56và cũng rất tiện để cô đơn độc tư diệt vật thể ô nhiễm mà không gây ra bất kỳ
42:00sự náo loạn không cần thiết nào.
42:02Bị đặt lên chiếc giường lớn trong khách sạn, Tô Cẩn vẫn giữ bộ dạng say khướt đến bất tỉnh
42:06nhân sự,
42:07tay vòng qua cổ cô ta, ánh mắt mơ màng.
42:09Người phụ nữ không khỏi bật cười, nhìn chăm chăm vào đôi môi mỏng vừa cấm rục vừa gợi cảm
42:14đó, định cúi xuống hôn.
42:16Cô ta vừa áp sát vừa đe dọa bằng giọng lười nhác, đại giám sát viên, vẫn chưa được sao.
42:21Tô Cẩn lặng lẽ rút ống tiêm ra, đâm mạnh vào phần hông của cô ta, nếu đó còn có
42:26thể gọi là hông.
42:27Enzyme phân giải ngay lập tức được giải phóng.
42:30Ánh mắt mơ màng của Tô Cẩn lập tức tỉnh táo, trở về vẻ vô cảm thường ngày.
42:34Giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo như băng giá của mùa đông dài và sự thờ ơ trước
42:38mùa sinh mạng đang tiêu vong.
42:40Động tác của người phụ nữ cứng đờ lại.
42:42Sau khi phản ứng kịp, nhìn xuống cô và cười một cách bướng bình đầy ác ý.
42:47Đại giám sát viên, tôi không phải cấp S đâu.
42:49Trên cả cấp S, lần này, người sững sờ lại là cô.
42:53Từ kẻ đi săn biến thành con mồi chỉ trong trước mắt.
42:56Theo bản năng, cô định ra ký hiệu tay để gửi tín hiệu rút lui về trung tâm điều khiển
43:00căn cứ.
43:01Nhưng cổ tay đã bị cô ta tóm chặt.
43:03Cô ta dơ bàn tay đang đeo thiết bị giám sát sự sống của cô lên.
43:07Đại giám sát viên, chị làm tôi thất vọng thật đấy.
43:10Ngay sau đó là một tiếng phụt chầm đục, cùng với tiếng nước rơi tí tách.
43:14Một thứ chất lỏng có màu sắc y hệt chất tiêu diệt, nhưng lại treo đầy những cái gai nhỏ.
43:19Nhìn thấy cảnh đó, cô ta không nhịn được mà cười chế nhạo.
43:22Đại giám sát viên à, đáng lẽ chị nên giấu chất tiêu diệt này vào bên trong mình rồi đồng
43:26ý giao phối để ám toán tôi thì mới đúng.
43:29Như thế mới gọi là thần không biết quỷ không hay.
43:31Nếu nó thực sự giết được tôi, e là tôi cũng chẳng biết mình chết thế nào nữa.
43:36Chị nói xem, ý kiến này có hay không vừa nói những chiếc xúc tu càng lúc càng xiết chặt
43:40cổ cô, khiến hít thở ngày càng khó khăn.
43:43Vật thể ô nhiễm này đang muốn giết cô.
43:46Hứa nị, cứu tôi.
43:47Nghe thấy lời đó, cơn giận trong lòng người phụ nữ bùng lên dữ dội.
43:51Cô ta xiết nữa thì cắn nát cả răng mình.
43:53Hứa nị, nó là ai?
43:55Cùng lúc đó, tại căn hộ của giám sát viên, hứa nị, người đang ngồi canh nhà như một chú
43:59chó nhỏ cô đơn, đột nhiên ngởng đầu.
44:02Xuyên qua vô số những tòa kiến trúc san sát, cô ấy nhìn về hướng khách sạn của tô cần,
44:07sắc xanh thẳm cuồn cuộn nơi đáy mắt.
44:09Bạn đời đang gặp nguy hiểm.
44:10Thế là, hứa nị từ bên ngoài tầng 12 phá cửa sổ xông vào, thứ cô ấy nhìn thấy chính
44:15là cảnh này.
44:16Nhìn bạn đời nhỏ bé của mình đang bị một tên rắc rửa sa mạc không biết từ đâu tới
44:20xiết chặt cổ, sắc xanh thẳm nơi đáy mắt hứa nị trở nên cùng bạo và nguy hiểm tuột độ.
44:25Tô cần.
44:26Cô ấy gọi tên cô từng chữ một, giọng nói mang theo hơi lạnh từ vực thẳm dưới đáy đại
44:31dương, ngay lập tức như những dòng hải lưu hung hãn, không gì ngăn cản nổi mà thấm vào tai
44:35tất cả những người có mặt.
44:37Cô theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh.
44:40Hứa nị.
44:40Khi thấy hứa nị xuất hiện lực xiết của người phụ nữ kia chật nới lỏng, giúp tô cần có
44:44thể hít thở một chút không khí.
44:47Hứa nị.
44:47Cứu tôi.
44:48Nghe tô cần gọi, sắc mặt đen tối như đáy nồi của hứa nị mới dịu đi đôi chút.
44:53Những đợt sóng ngầm xanh thẳm nơi đáy mắt cũng bình lặng hơn, nhưng cô ấy vẫn tủi thân biểu
44:57môi hừ nhẹ một tiếng.
44:59Hừ, em đây.
45:00Nói đoạn, cô ấy dảo bước về phía cô.
45:03Một áp lực cấp bậc vô hình lan tỏa từ người hứa nị, trong nháy mắt bao trùm lấy từng
45:07phân tử không khí.
45:08Những đường nét trên mặt người phụ nữ kia tức thì biến ảo giữa thực và ảo, lộ ra những
45:13đường nét sắc lẹm của bản thể, suýt chút nữa là hiện nguyên hình.
45:16Thế mà cô ta vẫn còn tâm trí vòng tay qua cổ tô cần, kéo cô vào lòng lần nữa,
45:21tựa đầu vào cô và chơi chọc một cách lười biếng, không còn ý định giết người nữa.
45:25Đại giám sát viên, chỉ làm thế này tôi sẽ đau lòng làm đấy.
45:29Cơ thể tô cần cứng đờ.
45:31Cô nhìn về phía hứa nị, một sự khiêu khích trắng trợn thế này, không cần nhìn cũng biết mức
45:35độ hoạt động của cô ấy chắc chắn sẽ tăng vọt.
45:38Quả nhiên, sắc xanh trong mắt hứa nị sáng rực lên đến mức trói mắt, giống như mặt trăng xanh
45:43treo ngược trên mặt biển, đầy nguy hiểm và quỷ quyệt.
45:45Cô chỉ đành tìm cách rỗ rành cô ấy trước, hứa nị, cứu.
45:49Nhưng lời nói chưa kịp rứt đã bị chặn lại.
45:52Người phụ nữ che mắt cô, ép cô ngả ra sau về phía cô ta.
45:56Cô ta ở dạng hoàn chỉnh của vật thể ô nhiễm sa mạc, cuối đầu định hôn lên môi cô.
46:00Giây tiếp theo, thứ đập vào màng nhĩ tô cần là tiếng gầm giận dữ lôi đình của hứa nị.
46:05Cô ấy đã mất đi vẻ mềm mỏng vô hại thường ngày, giọng nói trở nên lạnh lẽo và sắc
46:10bén như lưỡi kiếm ra khỏi bao, đồ rác rửa sa mạc, mày muốn chết.
46:13Lời còn chưa dứt, người phụ nữ kia đã cười lười nhát, hẹn gặp lại sau, đại giám sát viên.
46:19Rứt lời, đôi bàn tay ấm áp đang áp trên mí mắt tô cần tan biến như dòng cát chảy.
46:24Hứa nị cười lạnh, nghĩ đẹp quá nhỉ, hừ.
46:27Tiếng va chạm mạnh vang lên, sau đó là tiếng cát mịn rơi xuống đất sao sạc.
46:31Tô cần mở mắt ra, nhìn về phía góc phòng, nơi một đống cát vàng nhỏ như nấm mộ đang
46:36nằm đó.
46:37Cô rủ hàng mi dài xuống, giọng nói không hề có chút ngạc nhiên.
46:41Loại ô nhiễm cấp bậc này rất khó để tiêu diệt hoàn toàn.
46:44Giết nó một lần chẳng qua là khiến nó trở về nơi phát tích để ngủ đông một thời gian.
46:48Khi thời gian tới, nó sẽ lại cuốn đất trở lại, trừ khi thế giới này không còn sa mạc
46:53nữa.
46:53Hứa nị vừa kiên nhẫn giải thích cho cô, vừa đi tới quỷ một chân bên giường,
46:57bá đạo che mắt cô lại không cho nhìn đống cát đó nữa, không được nhìn nó.
47:02Tô cần không nhịn được mà bật cười, không nhìn thì không nhìn.
47:05Nhưng trong lòng lại là một mớ cảm xúc hỗn độn, không thể tiêu diệt sao.
47:09Vậy còn hứa nị, nghe lời lẽ và hành động của kẻ kia, cô ấy và người phụ nữ kia
47:14không cùng đẳng cấp.
47:15Suy luận ra, hứa nị chỉ có thể là cấp SSS.
47:19Vật thể ô nhiễm đại dương cấp SSS.
47:21Muốn tiêu diệt cô ấy, một trong những điều kiện là phải lấp đầy tất cả các đại dương trên
47:25toàn cầu.
47:26Đó hoàn toàn là việc bất khả thi.
47:28Thế nên, vẫn phải lấy việc quản thúc làm chính.
47:31Chị đang nghĩ gì thế, tô cần.
47:33Có lẽ vì cô thất thần quá lộ liễu, hứa nị buông tay ra, cuối đầu nhìn cô.
47:38Sắc xanh trong mắt lại loài sáng.
47:40Tô cần theo bản năng định trả lời thật lòng.
47:42Nhưng may mắn thay, như đã có kinh nghiệm thoát khỏi khống chế tinh thần một lần.
47:47Cô nghiến mạnh vào đầu lưỡi mình, bừng tỉnh, hàng mi run dày, yếu ớt đáp lại.
47:51Tôi đang nghĩ, tại sao bây giờ em mới đến cứu tôi?
47:55Tô cần nói bằng giọng mang theo sự ủi khuất rõ rệt.
47:58Hứa nị xứng sờ.
47:59Xét về tài làm nũng, cô ấy sành sỏi hơn cô nhiều.
48:02Nhưng kể từ khi gặp lại, đây là lần hiếm hoi bạn đời nhỏ bé này chủ động làm nũng.
48:07Lần gần nhất có lẽ đã từ 6 năm trước.
48:09Xin lỗi, em đến muộn.
48:11Nghĩ ngợi một lát, hứa nị cúi xuống ôm chầm lấy cô,
48:14dùng chiếc cằm trắng mềm khẽ cọ lên đỉnh đầu dưới bời của cô để rỗ rành và trần an.
48:19Tô cần vô thức thở vào, định vòng tay ôm lại để rỗ cô ấy quay về nơi ở của
48:23giám sát viên,
48:24nơi có cấp độ phòng thủ cao nhất.
48:26Nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, cô đã bị hứa nị ép chặt xuống dưới thân.
48:30Đáng lẽ em nên để lại dấu vết ô nhiễm trên người chị,
48:33như vậy sẽ không kẻ nào dám nhắm vào chị nữa.
48:36Hứa nị nhìn xuống tô cần, đôi mắt xanh thẳm giao động mãnh liệt,
48:40chứa đựng sự đấu kỵ, hối hận và một thứ tình cảm chiếm hữu đáng sợ.
48:43Cô ấy đang đấu tranh.
48:45Con người chấp nhận dấu vết ô nhiễm đồng nghĩa với việc bị ô nhiễm.
48:48Nếu là những người có dị năng cao cấp,
48:51họ có thể mang theo một mức độ ô nhiễm nhất định để sinh tồn.
48:54Nhưng bạn đời của cô chỉ là một con người bình thường, mà cô lại là cấp SSS.
48:59Nếu bị cô ô nhiễm, tô cần chắc chắn sẽ bị đồng hóa.
49:02Cô không muốn người bạn đời đầy sức sống của mình biến thành một vật thể ô nhiễm cấp thấp,
49:06kẻ mà mọi hành vi chỉ bị chi phối bởi bản năng.
49:09Hứa nị cắn môi, thân sắc rằng sẽ,
49:12phải mất một lúc tô cần mới hiểu hết ẩn ý trong lời nói đó.
49:15Cô vội vàng vươn tay,
49:17luôn những ngón tay mắt rợi vào tóc cô ấy,
49:19vút ve ra đầu cô ấy hết lần này đến lần khác để dỗ dành,
49:23dập tắt ý nghĩ nguy hiểm đó.
49:24Hứa nị, bình tĩnh đi.
49:26Cô dịu rộng.
49:27Sắc xanh nơi đáy mắt hứa nị vẫn sáng rực.
49:30Đôi môi hồng nhuận xinh đẹp khép mở,
49:32thốt ra những lời nói lạnh lẽo đến tận xương tủy.
49:35Tô cần phải đánh lạc hướng sự chú ý của người này ngay lập tức.
49:38Cô chủ động ôm lấy người đang sắp phát hỏa kia hôn lấy.
49:41Trong cơn mê mụi,
49:42tâm trí tô cần bỗng chốc hẵng một nhịp.
49:44Những mảnh vỡ ký ức bị lãng quên sâu thảm bỗng nổi lên,
49:47ghép lại trước mắt, lúc mở lúc tỏ.
49:50Quen thuộc quá.
49:51Giống như từ rất lâu về trước,
49:53cũng từng có người ôm chặt lấy cô từ trong ra ngoài,
49:55khăng khít không một kẽ hở như thế này.
49:57Người đó đã vì cô mà ngăn chặn bóng tối,
50:00cái lạnh và những tổn thương.
50:01Cảm giác này thực sự quá quen thuộc.
50:04Người đó, là ai?
50:05Trong cơ mơ màn cô cảm giác được hướng nị lại đưa cô vào trong cơ thể cô ấy lần
50:09nữa,
50:10cái tên này lại muốn nữa rồi.
50:12Tô cần, chị tỉnh rồi.
50:14Tô cần xứng lại một chút,
50:15rồi dùng sức lực yếu ớt đẩy hướng nị ra
50:17để xem thiết bị giám sát sự sống trên tay.
50:20Gần 30 lần cảnh báo tử vong,
50:22định vị tự động đã được gửi đi.
50:24Cũng tại vì ảnh hưởng của từ trường bên trong cơ thể hướng nị
50:26mà cảnh báo mới kêu thảm thiết đến mức này.
50:29E là đám người ở căn cứ đã tìm cô đến phát điên rồi.
50:33Tô cần bất lực liếc nhìn kẻ chủ mưu vẫn đang cười hiếp mắt nhìn mình,
50:36dường như hoàn toàn không biết mình vừa gây ra chuyện gì.
50:39Cô xóa hết những cảnh báo trên thiết bị, khẽ thở dài.
50:42Cảm xúc của tô cần dành cho hướng nị lúc này thực sự rất phức tạp,
50:45nhưng đây không phải lúc thích hợp để xử lý.
50:48Đi lấy cho tôi một ống dinh dưỡng và cả thiết bị liên lạc nữa.
50:52Nghĩ đoạn, cô khẽ véo vào gò má mềm mại của cô ấy một cái để gọi hồn cô ấy
50:56về,
50:56đồng thời hắng rọng dặn dò.
50:58Hướng nị giữ nguyên tư thế không nhúc nhích,
51:00cắn đôi môi hồng xinh xắn, ánh mắt long lanh đầy vẻ không nữa.
51:04Em không muốn rời xa chị đâu.
51:06Mới không thấy nhau có vài phút,
51:08người bạn đời nhỏ bé đáng yêu của cô đã bị kẻ ô nhiễm khác nhắm vào rồi.
51:12Tôi thế này thì đi làm sao được.
51:14Tô cần bất lực thở dài,
51:16dùng ánh mắt lướt qua cơ thể đầy những vết bầm tím loang lổ và thảm hại của mình,
51:20vừa giận vừa buồn cười ý bảo cô ấy rằng tất cả đều là kiệt tác của em đấy.
51:24Hướng nị vẫn không cam lòng, em có thể nuốt chị vào trong mà.
51:28Lời chưa dứt đã bị ánh mắt đột ngột trở nên lạnh lùng,
51:30sắc lẹm pha chút xấu hổ của tôi cần chặn đứng.
51:34Được rồi, hướng nị biểu môi, đầy vẻ miễn cưỡng.
51:37Tôi cần chỉ biết bật cười xoa đầu cô ấy dỗ dành, ngoan, đi đi.
51:42Lúc này đôi mắt hướng nị mới khẽ sáng lên.
51:44Tốc độ đi lại của cô ấy rất nhanh,
51:46nhanh đến mức khi trở về, tôi cần còn chưa kịp mặc quần áo xong.
51:50Thế là, cô túng lấy ống tay áo,
51:52quay đầu trực tiếp chỉ huy cô ấy,
51:54lại đây, tiêm thuốc dinh dưỡng cho tôi,
51:56sẵn tiện mặc đồ giúp tôi luôn.
51:59Dạ, hướng nị ngoan ngoãn gật đầu,
52:01giống như một chú chó nhỏ nghe lời,
52:03giam giáp thực hiện mệnh lệnh của chủ nhân.
52:05Trong lúc giúp cô mặc quần áo,
52:07cô mở thiết bị liên lạc,
52:08truy cập vào kênh chung để bắt đầu xử lý cảnh báo khủng hoảng.
52:11Quả nhiên không ngoài sự tính,
52:13mọi chuyện đều xoay quanh việc tôi cần mất tích.
52:16Cô giấu nhẹn sự hiện diện của hướng nị,
52:18cũng như cấp độ SS của người phụ nữ kia
52:20và tin tức cô ta sẽ trở lại sau vài năm nữa.
52:23Tôi cần thông báo lại mọi việc
52:24bằng cách làm mờ đi các chi tiết quan trọng.
52:26Biết quá nhiều về những thứ mà sức người không thể kháng cự
52:29chỉ khiến lòng người trong căn cứ thêm hoang mang,
52:32những người sống sót sẽ không còn được bình yên nữa.
52:34Có những chuyện,
52:35một mình giám sát viên gánh vác là đủ rồi.
52:38Nghe tôi cần thuật lại,
52:40mọi người trong căn cứ đều rất vui mừng,
52:41thay nhau tán dương bản lĩnh thần thông quảng đại của giám sát viên.
52:45Chỉ có pho giám sát là âm thầm thở phào,
52:47may quá,
52:48xuyết chút nữa là sự trong trắng của giám sát viên không giữ nổi.
52:52Tôi cần không nghe thấy những lời đó,
52:54nắm chặt thiết bị liên lạc,
52:55đôi lông mày thanh lãnh hiếm khi trở nên dịu lại,
52:57cùng cười với mọi người trong kênh,
52:59ừm, không sao rồi,
53:00mọi chuyện cứ theo cũ nhé.
53:02Cô không biết sự an toàn giả tạo,
53:04mỏng manh như trứng để đầu này còn duy trì được bao lâu.
53:07Nhưng nếu có thể,
53:09cô nguyện dốc hết sức mình để giữ nó lâu hơn một chút,
53:11lâu thêm một chút nữa.
53:13Đó chính là chức trách của một giám sát viên.
53:15Tắt thiết bị liên lạc, tôi cần quay đầu nhìn hướng nị.
53:18Từ lúc mặc quần áo xong cho cô,
53:20cô ấy cứ nhìn cô không rời mắt.
53:22Đã đến lúc cô phải xử lý một chút chuyện riêng của mình rồi.
53:25Tôi cần không pha cà phê vô dụng nữa,
53:28lần này cô hâm cho cô ấy một ly sữa nóng.
53:30Đợi hướng nị uống được một nửa,
53:32cô đi thẳng vào vấn đề,
53:346 năm trước chúng ta từng gặp nhau phải không?
53:36Chị nhớ ra rồi ạ,
53:38hướng nị cầm ly sữa,
53:39thân sắc xúc động,
53:40đôi mắt tỏa sáng như những viên ngọc bích rực rỡ.
53:43Chưa,
53:43gương mặt hướng nị lập tức xị xuống,
53:46trông tội nghiệp vô cùng,
53:47giống như một chú chó nhỏ bị cục tai,
53:49ủ rũ dầu dĩ.
53:51Tôi cần nhét môi cười,
53:52nhưng giờ thì tôi chắc chắn rồi.
53:546 năm trước,
53:55tại khu ô nhiễm biển sâu A1,
53:57chính em đã cứu tôi,
53:58đúng không?
53:59Hướng nị thoát cái lại ngởng đầu lên.
54:01Tôi cần tiếp tục dồn ép,
54:03để trao đổi,
54:03tôi đã tự nguyện trở thành bạn đời chọn đời của em,
54:06đúng không?
54:07Chị gạt em,
54:08chị nhớ ra thật rồi đúng không?
54:10Ánh mắt hướng nị tức thì chuyển sang màu xanh thẳm thuần túy,
54:13phân khích đến mức xuyết làm đổ ly sữa.
54:15Tôi cần không nhịn được cười,
54:17không,
54:17tôi đoán đấy.
54:18Nghe vậy,
54:19hướng nị mím đôi môi hồng căng mọng,
54:21vẫn nhìn cô chằm chằm,
54:22rõ ràng là không tin.
54:24Cô đành phải chọc thủng ảo tưởng của cô ấy,
54:26sau đó thì sao?
54:27Tại sao chúng ta lại lạc mất nhau?
54:30Lúc này hướng nị mới đành phải tin,
54:32cuối cái đầu xù xuống,
54:33giọng nói vốn mềm mỏng tràn đầy sức sống không khỏi nhuống chút nàn lòng,
54:37sau đó em làm lạc mất chị.
54:39Lúc ấy em phải bước vào kỳ ngủ đông tĩnh cực,
54:41không thể ôm chị được nữa,
54:43nên em đã đặt chị vào một chiếc tàu cứu hộ bị bỏ hoang của con người.
54:47Nhưng khi tỉnh lại,
54:48chị đã biến mất rồi.
54:49Phải rồi,
54:50tôi cần được cứu từ một chiếc tàu cứu hộ.
54:52Vì sự xâm nhập tình cờ của cô,
54:54thông tin sự sống của người sống sót đã kích hoạt thiết bị tự cứu của tàu,
54:58từ đó tách ra khoang an toàn,
54:59trôi dạt đến khu ô nhiễm biển nông C7 và được cứu viện thành công.
55:04Ngay cả các nhân viên nghiên cứu hàng đầu cũng ca ngợi tô cần là một kỳ tích,
55:07bởi vì vật thể ô nhiễm cấp đặc biệt ở biển sâu giai đoạn đầu là nguy hiểm và to
55:11lớn nhất,
55:12cộng thêm việc con người khi đó còn chưa biết gì về chúng,
55:15đáng lẽ không một ai,
55:16hay nói cách khác là không sinh vật nào có thể sống sót trở về.
55:20Họ kinh ngạc trước sự may mắn của cô,
55:22hương phấn tìm hiểu về trải nghiệm sống sót ấy
55:24để mong hiểu thêm về khu ô nhiễm và vật thể ô nhiễm.
55:28Chỉ tiếc là, tô cần chẳng nhớ gì cả.
55:30Trải nghiệm đó cũng không mang lại thay đổi gì cho cô,
55:33không khiến cô tiến hóa thành người có dị năng.
55:35Nó chỉ khiến tô cần này sinh hứng thú nồng nhiệt với các khu ô nhiễm,
55:39vật thể ô nhiễm và việc bảo vệ người sống sót.
55:42Thế là, vào thời kỳ đầu thành lập căn cứ nhân loại,
55:45tô cần đã thi đỗ giám sát viên với thành tích xuất sắc và tệ vị cho đến nay.
55:49Ở một góc độ nào đó, cô thực sự rất may mắn.
55:52Hay nói đúng hơn, hứa nị chính là vận may của cô.
55:55Bây giờ chẳng phải đã tìm thấy nhau rồi sao?
55:58Ánh mắt và giọng nói của tô cần dịu dàng hẳn lại.
56:01Cô nâng chiếc cầm trắng trẻo của cô ấy lên,
56:03đôi hàng mi cong vút, mỉm cười thân thiết với cô ấy.
56:06Hứa nị hoàn hồn, nhìn cô chầm chầm,
56:09em không muốn lạc mất chị lần nữa đâu.
56:11Tô cần vội vàng chặn đứng ý nghĩ nguy hiểm của cô ấy,
56:14em ghét con người không?
56:16Hứa nị ngương ác chớp mắt, không ghét, cũng chẳng thích.
56:19Nói chính xác thì hứa nị vô cảm với con người.
56:21Nếu không phải vì bạn đời nhỏ bé này rất để tâm,
56:24cô có lẽ đã quét sạch vài cái căn cứ để thư giãn gân cốt rồi,
56:28vì việc đó thực sự giúp giảm mức độ hoạt động của cô.
56:31Cái cảm giác cận kề sự sụp đổ đó thực sự không dễ chịu chút nào.
56:34Em sẽ hủy diệt căn cứ chứ?
56:36Tô cần truy vấn.
56:38Không đâu.
56:39Hứa nị mờ mịt lắc đầu,
56:41khượng lại một chút rồi bổ sung,
56:42trừ khi không nhịn được.
56:44Tô cần hiểu ngay ẩn ý của cô ấy,
56:46liên cúi người xuống,
56:47đôi môi mỏng áp sát vành tay hứa nị,
56:49thì thầm từng chữ đầy vẻ dẫn dụ.
56:51Nếu như, tôi tình nguyện cho em giao phối thì sao?
56:54Em bảo đảm là sẽ không.
56:56Mắt hứa nị lập tức sáng rực.
56:58Vậy em có nguyện ý bảo vệ căn cứ loài người không?
57:01Tô cần giữ lấy một bên đầu hứa nị,
57:03khẽ phả hơi nóng,
57:04cắn nhẹ vành tay,
57:05hạ thấp giọng dẫn dắt.
57:06Thù lao chính là tôi,
57:07với tư cách là bạn đời của em,
57:09sẽ cho em giao phối mỗi ngày,
57:11giúp em giảm mức độ hoạt động xuống.
57:13Được, hứa nị không chút do dự.
57:15Tô cần mỉm cười mãn nguyện,
57:17đặt tay lên vai cô ấy đứng dậy,
57:19đưa bàn tay trắng nhợt như ngọc
57:20với những đốt ngón tay rõ rệt về phía người kia.
57:22Chào mừng nhậm chức,
57:23trợ lý giám sát viên hứa nị.
57:25Hoàn.
57:25Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận