- 2 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:01Chúc chị em ngón tay dài thêm 5 sen nhé, hẹ hẹ hẹ.
00:04Sửa, sửa, sửa. Một cái poster bắt sửa 800 lần. Sửa đến cuối cùng lại bảo tôi dùng bản gốc.
00:12Xếp mù rồi, chẳng lẽ là mù thật rồi. Nhìn cái mụ xếp xinh đẹp tuyệt trần nhưng mặt lạnh
00:16như tiền đang soi mói trong văn phòng kia, tôi suýt thì nghiến nát bộ răng.
00:21Còn vụ điều chỉnh lịch nghỉ nữa, một ngày nghỉ mà xếp bắt tôi chia ra thành 240 ngày, mỗi
00:26ngày cho phép tan làm sớm, 2 phút.
00:28Cái ý tưởng mà đến con lừa của đội sản xuất nghe xong cũng muốn đâm đầu vào tường chết
00:32quách cho rồi, không hiểu cái bộ não phát triển không hoàn thiện của xếp nghĩ ra kiểu gì.
00:37Đúng là phí phạm cái gương mặt tinh anh xã hội đó mà. Ngắm khuôn mặt cao ngạo, quy phái
00:42lại xinh đẹp của chị ta, tôi càng tức điên người, thầm chửi rùa trong lòng.
00:46Thế nhưng, vị xếp trong văn phòng kia như thể cảm nhận được điều gì, sau khi đặt tách cà
00:51phê xuống, ánh mắt sắc lẹm lập tức quét về phía tôi.
00:54Giây tiếp theo, tôi nhận được thông báo tin nhắn, americano, nhiều đá. Hừ hừ, sao không uống cho chết
01:01chị luôn đi.
01:02Trong lòng tôi chửi không ngừng nghỉ, nhưng thực tế, tôi trả lời tin nhắn trong một nốt nhạc bằng
01:06phong cách nô lệ hiện đại tiêu chuẩn, rõ.
01:09Nhắn xong, tôi tức quá tự và mình một cái. Đồ hèn, mày không thể có khí chất hơn chút
01:14à. Đương nhiên, cuối cùng tôi vẫn phải cúi đầu trước cơm áo gạo tiền.
01:19Năm phút sau, tôi bưng ly americano nhiều đá, ngoan ngoãn gõ cửa phòng làm việc, trên mặt duy trì
01:25nụ cười nịnh nọt, cận tổng, cà phê của chị đây.
01:28Ừ, để đó đi.
01:29Cận ngữ đăng ký văn bản, đến liếc cũng chẳng thèm nhìn tôi một cái.
01:34Vâng ạ, cận tổng. Mặt tôi cười hì hì, như lòng thì, mẹ kiếp, lại bắt đầu diễn sâu rồi
01:39đấy à.
01:40Uống đi, uống một ngụm cho sặc chết chị luôn.
01:43Tiếng lòng chưa dứt, cận ngữ đột ngột ngởng đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào tôi.
01:48Tôi giật thoát mình, sau đó nở nụ cười lấy lòng quen thuộc đến mức đáng thương.
01:52Cận tổng, chị con giận dò gì không ạ?
01:54Gõ gõ lên bàn làm việc, cận ngữ thông thả nói, pha cốc cacao nóng.
01:59Tôi mỉm cười, vâng, chị đúng là lắm chuyện.
02:02À không, chị đúng là tinh tế.
02:04Cận ngữ khẽ nhét môi, nhưng rất nhanh sau đó lại thu hồi nụ cười, tiếp tục rời mắt vào
02:09bàn dự án.
02:105 phút sau, tôi bưng cốc cacao nóng 80 độ C xuất hiện lần nữa.
02:14Cận tổng, của chị.
02:16Chị ta chẳng đợi tôi nói hết câu, ừ, cho cô đấy, ra ngoài đi.
02:21Tôi, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi.
02:23Không phải chứ, người này đầu óc có vấn đề à?
02:27Say bảo tôi đi pha cacao nóng rồi lại đưa cho tôi, tôi không có tay tự pha chắc.
02:31Đặc biệt là tôi còn lén, phun mưa vào đó 2 cái đấy.
02:35Chết tiệt, lại để chị ta thoát khỏi đòn tấn công sinh hóa của mình rồi.
02:39Cận ngữ mím môi, đôi môi mỏng của chị ta suýt thì vảnh lên đến tận trời.
02:44Hụ, chị ta ho khan 1 tiếng.
02:46Ngay lúc tôi định quay người đóng cửa, tôi đành phải hèn mọn quay lại, mỉm cười lịch sự, cận
02:51tổng, còn gì nữa không ạ?
02:53Cái poster hôm qua, chỉnh thêm 1 bản giữ phòng đẹp hơn nữa đi.
02:56Cận ngữ bình thản ra lệnh, tôi suýt thì ngất xỉu.
03:00Lại sửa, lại sửa, cái công việc chết tiệt này còn làm được không hả trời?
03:05Như nghe thấy tiếng lòng của tôi, ánh mắt cận ngữ hơi lai động.
03:08Ngay trước khi tôi kịp mở miệng càm giảm, chị ta tiếp lời, tối nay ở lại tăng ca.
03:13Lại giờ làm việc linh hoạt cái khỉ mốc gì nữa?
03:16Tôi đang định chửi thầm thì dây tiếp theo nghe chị ta nói, tiền tăng ca tính gấp 3 lần
03:20lương.
03:21Tôi lập tức đổi sắc mặt, cười tươi như hoa, vâng thư cận tổng, không thành vấn đề.
03:26Ừ, ra ngoài đi.
03:28Cận ngữ âm thầm nhét môi, không biết có phải vì tối nay phải ở lại tăng ca hay không
03:32mà cả buổi chiều cận ngữ chẳng hành hạ tôi chút nào.
03:35Bảo sửa một bản poster là đúng nghĩa chỉ sửa một bản, không bắt làm thêm bất cứ việc thử
03:40thải nào.
03:41Đúng là chuyện lạ đời, sống lâu mới thấy cận lột ra hoàn lương.
03:45Thấy tôi cứ rảnh rỗi mãi, đồng nghiệp không nhịn được trêu chọc.
03:49Chà, hôm nay cận tổng của chúng ta thất sủng cô rồi hả?
03:52Tôi lười biếng nằm ườn ra bàn làm việc, đáp lại, chắc đang mải tán tỉnh bạn gái rồi.
03:57Không rảnh để ý tới tôi đâu.
03:59Về điểm này thì không phải tôi nói bừa, vì tôi tận mắt nhìn thấy rồi.
04:03Tuy không thấy chính chủ bạn gái, nhưng một xe hàng toàn là đồ chơi nhỏ gắn mát dành riêng
04:08cho bạn gái thì tôi tuyệt đối không nhìn nhầm.
04:10Còn bảo sao không nghi ngờ cận ngữ tự dùng.
04:13Nhìn cái mặt lạnh lùng đó đi, trông như kiểu người không có rục vọng gì ấy, chắc chắn là
04:17cho bạn gái chị ta dùng rồi, cũng tỉnh thú phết.
04:21Hi hi, cứ việc ở đó mà cười thầm đi.
04:23Đồng nghiệp rõ ràng không tin lời tôi, trêu thêm một câu rồi tự đi làm việc của mình.
04:28Tôi thở dài lắc đầu, hai.
04:30Thời buổi này nói thật mà chẳng ai tin.
04:32Cận ngữ chắc chắn có bạn gái, không thì cũng có bạn dường.
04:36Chẳng biết có phải biểu cảm chê bai của tôi quá lộ liễu hay không, cận ngữ sau tấm kính
04:40trong suốt bỗng ngẩn đầu, lạnh lùng lường tôi một cái.
04:43Tôi lập tức xun vòi, cuối đầu giả vờ bận rộn, còn rất tự nhiên nhấp một ngụm cacao đã
04:48nguội cho tỉnh táo.
04:50Đến khi nhớ ra bên trong có cái gì, tôi vội nghiêng người nôn thúc nôn tháo vào thùng rác.
04:55Mẹ kiếp, mũi tên bắn ra từ nửa ngày trước, cuối cùng lại tự cắm vào người mình.
05:00Trong văn phòng, nhìn những động tác nhỏ của tôi, cận ngữ thầm nhất môi mỏng.
05:04Thời gian ngồi không luôn trôi rất nhanh.
05:07Chấp mắt đã 6 giờ, nhìn đồng nghiệp cuối cùng ra về, mặt tôi ghen tị đến mức biến dạng.
05:12Ôi, cái công việc chết tiệt này rốt cuộc cũng đến lượt tôi phải gánh.
05:15Hít một hơi thật sâu, tôi cầm văn bản, giả bộ gõ cửa phòng cận ngữ.
05:20Nhưng mà, chẳng ai nói cho tôi biết cái ca làm đêm này lại là kiểu này.
05:24Mở cái tủ đầy áp những món đồ chơi nhỏ mới lạ ra, cận ngữ xoay ghế giám đốc lại.
05:29Một tay chỉ vào chiếc cầm trắng chẻo, nửa cười nửa không nhìn tôi, lại đây, kiểm tra sản phẩm.
05:34Tôi hít một hơi khí lạnh, mẹ ơi, chơi bạo thế.
05:38Người nhà tôi cũng không biết tôi đi làm còn phải kiêm luôn việc này đâu đấy.
05:42Thế nhưng nghe chị ta nói tiếp, thử một món, tăng lương một tháng.
05:46Tôi lập tức phản bội lý trí, mỉm cười, vâng thưa cận tổng, chị muốn thử thế nào.
05:51Hừ, giam 3 cái sẽ toy, bà đây dùng ở nhà còn nhiều hơn thế này ấy chứ.
05:56Đôi mắt lạnh lùng khẽ động, cận ngữ đứng dậy.
05:59Mở tủ rượu bên cạnh, dùng kẹp gắp một viên đá ra, kẹp cái này để thử.
06:03Á, tôi bận lắm.
06:05Không lẽ là?
06:06Ừm.
06:07Như đọc được suy đoán của tôi, cận ngữ thả nhiên xoay viên đá, nhàn nhạt bổ sung, kẹp một
06:12viên, thưởng cuối năm gấp đôi.
06:14Gấp đôi, mắt tôi sáng rực lên, được hết ạ, cận tổng.
06:18Trong lòng vẫn không quên cứng miệng, hừ, không phải chỉ là kẹp đá thôi sao, bà đây ở nhà
06:23cũng chơi qua rồi.
06:24Cận ngữ nhíu mày, mở một chai vang đỏ, đổ hết lên đống đá.
06:28Sau khi đặt chai rỗng xuống, chị ta mới bình thản tuyên bố, quên mất, phải thêm rượu nữa.
06:33Mặt tôi biến sắc, vô dĩ đã lạnh rồi, giờ thêm cồn vào nữa thì sẽ, nhưng đã quá muộn.
06:39Trước khi tôi kịp hối hận, cận ngữ đã bấm điều khiển khóa cửa phòng, tấm kính trong suốt cũng
06:44trong nháy mắt chuyển sang dạng mờ đục.
06:46Cái tên cận ngữ suýt thì vọt ra khỏi miệng tôi, may mà tôi kịp kìm lại, điều chỉnh lại
06:51biểu cảm, cười nịnh nọt, cận tổng, chị xem đống vang đỏ này, có thể không thêm được không?
06:57Được thôi, cận ngữ vô cảm gật đầu, không hề do dự, định lấy một khai đá sạch khác ra.
07:03Tôi định thở vào nhẹ nhõm thì nghe chị ta thông thả nói, bỏ vang đỏ đi thì tiền thưởng
07:07chỉ cộng thêm 0.1 lần.
07:09Tôi lập tức đứng hình, cái gì? Chỗ vang đỏ đó đáng giá 0.9 lần tiền thưởng sao? Nếu
07:15thưởng năm là 30 triệu thì chỗ đó là 27 triệu, 27 triệu đấy.
07:20Trong vòng một giây, tôi lập tức ngoan ngoãn, len lút đẩy khay đá trở lại, gắp viên đá đã
07:25nhốm màu đỏ rượu đặt vào lòng bàn tay chị ta.
07:27Và cười nịnh hót, loại rượu này vị thật tinh tế, dư vị đậm đà, cận tổng chị đúng là
07:32người có gu thẩm mỹ tuyệt vời.
07:34Cận ngữ chẳng thèm cắn câu, chị ta bóp lấy cầm tôi, đôi mắt lạnh lùng nhau lại một nửa
07:39hỏi, đến một giọt còn chưa nếm, sao em biết nó ngon?
07:43Vì tôi từng len uống trộm rồi chứ sao? Đương nhiên lời này không thể nói ra, thế là tôi
07:48chỉ đành nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, đáp, vậy, hay là để tôi nếm thử nhẽ?
07:54Nói xong, tôi nhìn đống đá mà do dự, giờ nên há miệng trước, hay là cởi quần trước đây?
07:59Như cảm nhận được tâm tư của tôi, cận ngữ bóp chặt hàm tôi, đẩy viên đá vào trong miệng,
08:05kèm theo cả những ngón tay trắng nõn thon dài của chị ta cũng chen vào quấy đảo.
08:08Thái độ cưng rắn không cho phép kháng cự, giọng nói cũng vậy, ngậm lấy.
08:13Tôi bị hành động đột ngột này làm cho ngẩn ngơ, mông tựa vào cạnh bàn làm việc, hai má
08:18phồng lên hoan hoãn ngậm lấy.
08:19Mãi đến khi câu hỏi tiếp theo lọt vào tai, tôi mới rực tỉnh, vị thế nào?
08:24Chị ta hỏi bằng cái giọng bề trên đặc trưng, tôi lập tức tuôn ra một tràng nịnh hot, cảm
08:29giác rất mịn, độ chua vừa phải, mang theo hương trái cây cao cấp và hương gỗ rồi, cực kỳ
08:34thể hiện được phẩm vị thanh tao của cận tổng.
08:36Chỉ là vì đang ngậm đá vào ngón tay chị ta, nên lời nói không được trôi chảy như thường
08:41ngày, giọng điệu còn có phần nhừa nhựa, dính dấp.
08:44Nghe vậy, cận ngữ khẽ động mi mắt, cười như không cười, bài mẫu trả lời chắc là thuộc lòng
08:48lắm nhỉ.
08:50Tôi cứng đờ người, chết tiệt, lại dập bẫy rồi. Cận ngữ không cho tôi cơ hội biện minh, rời
08:55tầm mắt xuống dưới chiếc quần dài của tôi, đi thẳng vào chủ đề chính, em tự làm, hay để
09:00tôi làm.
09:01Tôi suýt nữa không phản ứng kịp, hồi lâu mới đẩy bàn tay chị ta vẫn còn đặt trên môi
09:06mình ra, cười gượng.
09:07Cận ngữ thuận theo tự nhiên thu tay lại, còn giúp tôi lấy khay đá màu đỏ rượu đặt sang
09:11bên cạnh, sau đó mới xoay người ngồi lại vào ghế giám đốc, khoanh tay trước ngực nhìn tôi chầm
09:16chầm.
09:17Thấy vậy, tôi, kẻ vừa chia tay tấm vải che thân cả ngày nay của mình, một chân gác lên
09:22bàn làm việc, không khỏi cảm thấy xấu hổ vô cùng.
09:25Góc nhìn này cũng rõ ràng quá mức rồi đấy. Tôi vô thức đóng cửa lại, cuối đầu lý nhí,
09:30cận tổng, chỉ có thể đừng nhìn.
09:32Cận ngữ mặt không đổi sắc, ngắt lời tôi bằng một câu hỏi lạnh lẽo, sao, hay là em muốn
09:37tự miệng giải trình từng bước một cho tôi nghe.
09:40Bị hỏi ngược lại một câu như thế, tôi dứt khoát ngậm miệng, thậm chí tôi còn định dùng việc
09:45kẹp đá để đánh lạc hướng sự chú ý.
09:47Nhưng đến lúc đẩy vào, tôi lại gặp khó khăn, tôi không dám thực sự mở toan cửa ngõ trước
09:52mặt cận ngữ.
09:53Thấy vậy, cận ngữ chẳng nói nhiều, trực tiếp ra tay.
09:57Chị ta đứng dậy nắm lấy đầu gối tôi, làm động tác soạc ngang, khiến tôi phải mở cửa gần
10:01180 độ.
10:03Hả?
10:04Bất hình lình bị ngả ra sau, tôi không nhịn được thốt lên kinh ngạc.
10:07Chị ta từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng ngắt lời, đừng lãng phí thời gian của tôi.
10:12Tôi chỉ đành khép nét vâng dạ, vâng, vâng ạ.
10:15Nhưng trong lòng thì đã chửi chị ta một vạn lần.
10:18Nghe thấy những lời chửi thề quen thuộc, cận ngữ nhíu đôi lông mày thanh tú, đôi môi mỏng miếm
10:23chặt, không nói gì.
10:24Thấy chị ta không vui, tôi vội vàng nhanh nhẹn kẹp đá đẩy vào, làm món hải sản ướp đá
10:29lạnh.
10:29Nhưng viên đá hình vuông, thực sự không dễ đẩy, hơn nữa còn lạnh đến thấu xương.
10:35Cơ thể bản năng sẽ bài xích, con bào ngư gặp lạnh kích thích liền con lại không để lại
10:39kẽ hở.
10:40Sau vài lần thử thất bại, tôi không khỏi nản lòng, cho đến khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng
10:44đáng ghét trước mắt,
10:45tôi lập tức nảy ra một kế, thầm tự cổ vũ bản thân, mấy cái trò này mà làm khó
10:50được bà à.
10:51Nghĩ là làm, nhưng chưa đợi tôi kịp tìm góc độ, cận ngữ đã nhíu mày sâu thành chữ xuyên,
10:56sắc mặt thay đổi, chậm quá, để tôi.
10:58Nói đoạn, bàn tay trắng như ngọc của chị ta phủ lên mu bàn tay tôi.
11:02Đừng, tôi tự.
11:04Lời nói đột ngột nghẹn lại, bị cảm giác lạnh bút đột ngột làm cho chóng váng.
11:08Ngay sau đó là một tầng cảm giác khó chịu, bỏng rát bao bọc lấy cái lạnh, là cồn.
11:13Bị nó xâm chiếm, đầu óc tôi thoáng chốc mụ mị đi.
11:17Cận ngữ thử cơ lại gắp thêm một viên.
11:19Tôi muốn ngăn lại nhưng thất bại, vì chị ta nói, 90 triệu.
11:23Tôi cắn môi, nằm vật ra run dẩy.
11:26Thôi, nhịn đi, 30 triệu một viên đá cơ mà.
11:29Cận ngữ âm thầm mỉm cười, vừa đẩy vừa trêu chọc, 120 triệu.
11:33Tôi vòng tay ôm lấy eo chị ta, run cầm cập.
11:36Lạnh quá, à không, nóng quá, 150 triệu.
11:40Cận ngữ ấn chặt tôi, tôi con người lên như một cây cung kéo căng sắp đứt.
11:44180 triệu, rượu chảy ra, màu hồng nhạt, vừa lạnh vừa nóng, 210 triệu.
11:50Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
11:53Tôi nắm lấy cánh tay chị ta, khóc lóc văn xin.
11:55Không, đủ rồi, đủ rồi, hải sản đã đủ độ lạnh rồi.
11:59Cận tổng, cận ngữ lại đo lường, chầm rọng bác bỏ.
12:02Không, vẫn chưa đủ.
12:04Lời chưa dứt, bào ngư tươi sống lại được ướp thêm một viên đá màu đỏ rượu, 240 triệu.
12:10Hai bàn chân nhỏ co quắp lại, tôi run dẩy như chiếc lá rụng trước gió, sắp tan nát đến
12:14nơi rồi.
12:15Cận ngữ lúc này mới dừng tay, chuyển sang lấy một thiết bị mô phỏng đeo lên.
12:19Lước mắt thấy món đồ đó, mặt tôi lập tức cắt không còn giọt máu, khóc lóc lắc đầu.
12:24Không, bên trong đang có lá.
12:26Cận ngữ vừa nhét môi phủ định, không nát, em đừng lo.
12:29Tôi vẫn chưa nhận ra có gì sai sai, chỉ ngây người ra, mãi không phản ứng kịp lời chị
12:35ta.
12:35Không nát, vậy chị ta đeo cái đó làm gì?
12:38Cho đến khi chị ta đâm sầm vào.
12:41Hóa ra là quân địch tấn công vào cửa sau.
12:43Quân ta bị đánh bất ngờ, buông vũ khí đầu hàng.
12:46Cận ngữ nắm lấy cổng thành, tấn công rồn rập, hết lần này đến lần khác.
12:50Vị trí này không tốt chút nào, đá lạnh ở phía trước tạo ra cảm giác băng hỏa lưỡng nghi,
12:55hơn nữa còn va chạp.
12:57Chỉ kêu lên được 2 tiếng, tôi đã không chịu nổi nữa.
13:00Đôi chân bị ép thẳng đứng run dày, đứt quãng cầu xin, cận ngữ, đừng mà.
13:04Nghe vậy, cận ngữ điều chỉnh góc độ, cho quân tiến công vào đến trung tâm.
13:08Hả?
13:09Tôi lập tức ngửa đầu hét lên, suýt thì mất tiếng.
13:12Cho đến khi bị tấn công đến mức không chịu nổi, thực sự sắp mất kiểm soát rồi.
13:16Trong lúc nguy cấp, trí thông minh bỗng lóe sáng, tôi nghĩ ra cách áp chế chị ta, cận ngữ,
13:21chị có, bạn gái rồi, không được.
13:24Cũng may là tôi có chuẩn bị nha.
13:26Tôi nghiêng đầu nhìn chị ta, mắt đẫm lệ, cận ngữ lại mở rộng cửa ra vào, cười thấp rộng,
13:32ai nói với em là tôi có bạn gái.
13:34Á, tôi hét lên thảm thiết, hình như đúng là không có thật.
13:38Cận ngữ tiếp tục tấn công, vừa vận động vừa lấy lời nói trước đó của tôi để chặn họng,
13:43nhưng bạn dường thì đúng là có một người.
13:45Ai?
13:46Tôi gần như hỏi theo bản năng.
13:48Cúi xuống, cận ngữ áp sát tay tôi, cười trêu chọc, chẳng phải, đang làm đây sao?
13:53Mặt tôi đỏ bừng lan xuống tận xương quai xanh, gạt nhân phẩm sang một bên thì không ngờ vị
13:58xếp mặt lạnh xinh đẹp này khi nói mấy lời đen tối lại quyến rũ đến thế.
14:03Nhao mắt lại, cận ngữ một tay ấn lên bụng tôi, tay kia dùng hai ngón tay bắt lấy bảo
14:07ngư ướp đá.
14:08Vốn dĩ đã ở ngưỡng cửa thiên đường rồi, ai mà chịu nổi nữa.
14:12Ngay lập tức, tôi khóc thét lên, sóng lớn ập đến, làm ướt cả người chị ta.
14:17Lao đi vệt nước trên gương mặt xinh đẹp, cận ngữ lại tiếp tục, lần nào cũng cho quân tiến
14:21sâu vào tận kinh thành, hung hãn và điên cuồng.
14:24À, tiếng kêu của tôi lúc bỏng lúc trầm.
14:27Chẳng mấy chốc, trên bàn làm việc, dưới sàn nhà đều phủ đầy những màu sắc rực rỡ.
14:32Có màu đỏ nhạt, có trắng đục, thậm chí những viên đá hồng chưa tan hết cũng rơi rụng giữa
14:36đống hỗn độn đó.
14:38Nhưng dây tiếp theo, chúng đều bị cận ngữ vô tình dẫm nát.
14:41Tôi run dậy, không còn hơi sức để kêu nữa.
14:44Cổ họng khản đặc, chỉ có thể lầm bầm trong lòng, đồ lột ra, cận lột ra, ngay cả cỏ
14:49gần hang cũng gặm.
14:50Thỏ còn biết không gặm cỏ gần hang mà.
14:52Nghe thấy tiếng lòng của tôi, cận ngữ lật người tôi lại, vừa tét vào cái mông của tôi, vừa
14:57cắn vào cái cỏ gần hang mà tôi nói.
15:00Ừ, thế em định làm gì tôi nào?
15:02À, tôi kêu lên theo bản năng, đầu óc quay cuồng.
15:06Làm gì là làm gì? Làm sao tôi biết phải làm gì?
15:09Ngưng áp một lúc tôi mới nhớ ra phải phản kháng, không được đánh.
15:13Cận ngữ dứt khoát dáng thêm một cái, một cái một chục triệu, bây giờ là hai chục triệu.
15:18Tôi run lên, lập tức im bật.
15:20Chẳng có cách nào khác, tôi chỉ là một cô gái nghèo khó lại còn hám tiền thôi mà.
15:25Thấy vậy, cận ngữ cười thấp, lại cho tôi thêm một cái nữa.
15:28Sau đó mới cúi người, bóp nhẹ cổ tôi, ghé tay hỏi đầy ám mụi và nguy hiểm.
15:33Vậy, em đã biết tại sao tôi có thể gặm cỏ gần hang chưa?
15:36Tôi muộn màng nhận ra, trộn tròn đôi mắt đẫm nước, chị, nghe thấy được sao?
15:41Ừ, chị ta thừa nhận, giọng nói không chút gợn sóng.
15:45Nghĩ đến những lời hùng hồn trừ rùa trước đây của mình, tôi bỗng cảm thấy trước mắt tôi sầm
15:49lại, đôi môi run dày không nói nên lời.
15:52Đúng thế, cận ngữ chỉ cười, vừa đâm vừa cười trêu chọc, cho nên, ngoan một chút nếu không muốn
15:58tôi lật lại nợ cũ với em.
16:00Tôi nằm sắp đó, không dám cãi lại một câu nào.
16:03Chẳng còn cách nào khác, mấy lời đại nghịch bất đạo kia đủ để tôi chết ở đây mấy lần
16:08rồi.
16:08Thấy tôi ngoan ngoãn, cận ngữ đứng dậy, lại đi lấy thêm những món đồ khác để thử nghiệm.
16:13Tôi vô thức quay đầu nhìn lại, rồi mí mắt giật liên hồi, mẹ kiếp, nhiều thế kia á, cái
16:19đồ lột da này muốn giết người à.
16:21Đến khi tôi nhớ ra chị ta thực sự nghe thấy được thì đã không kịp nữa rồi, chỉ thấy
16:25cận ngữ đen mặt, đem tất cả đồ nghề lên người tôi.
16:29Đúng, giờ tôi muốn làm chết em đây.
16:31Với gương mặt cao quý lạnh lùng đó, cận ngữ xách cái vòng cổ của tôi lên, vô cảm tuyên
16:36bố.
16:37Hú hú hú, tôi sai rồi, cận tổng, cầu xin chị tha cho tôi.
16:41Hiểu rõ lợi hại, tôi chấp tay vái lạnh, cố gắng xin tha.
16:44Nhưng đã quá muộn, thực tế chút đi, bớt nằm mơ lại.
16:48Chị ta lạnh lùng cho tôi một cái tát vào mông, rũ bỏ vẻ thanh tao thường ngày, ép chặt
16:52sự đỏ rực nơi đáy mắt, xiết chặt vòng cổ, hung hãn tấn công.
16:57Nhờ cái đống đồ chết tiệt không có thời gian hồi chiêu kia, cuối cùng, khi chân trời đã hưởng
17:01sáng, tôi vẫn bị kẹt trên bàn làm việc trong tình trạng giờ sống giờ chết.
17:05Cận ngữ thì lại trông vô cùng sảng khoái, chị ta đã thay một bộ đồ mới, ngồi trên ghế
17:10sofa sạch sẽ xem bản dự án.
17:12Hú hú hú, đồ khốn, bất ức quá, tôi lại chửi thầm.
17:16Cận ngữ chẳng buồn nhìn tôi, thậm chí ánh mắt còn không rời khỏi bản dự án, chỉ khẽ nhắc
17:21ngón tay trắng nõn xinh đẹp, nhấn nút điều khiển.
17:24Thế là, giây tiếp theo, tôi lại ở trên bàn làm việc mà, á á á, đồ cận lột ra,
17:30chị đi chết đi.
17:31Tuy nhiên, cũng nhờ tôi mà cả công ty được hưởng một ngày làm việc tại nhà.
17:35Nhìn ra bên ngoài tấm kính vắng tanh dù đã đến giờ làm việc, tôi không nhịn được cảm thán
17:39trong lòng, mình đúng là vừa có công lao, vừa có khổ lao mà.
17:43Ừ, em còn có thể nỗ lực cả đời nữa đấy.
17:46Chắc là do tiếng lòng của tôi quá lớn, cận ngữ hiếm khi ngởng đầu, nhét đôi môi mỏng xinh
17:51đẹp mỉm cười nói tiếp, biểu cảm này của em, trong mắt tôi đúng là kinh dị, cả công ty
17:56sẽ cảm ơn em đấy.
17:57Tôi vội vàng quay đầu, nhắm nghiền mắt lại, không xỉu cũng vời như xỉu.
18:02Hu hu hu, tôi không muốn nỗ lực nữa.
18:04Thấy vậy, nụ cười trên môi cận ngữ càng đậm hơn.
18:07Nỗ lực hay không, giờ đâu phải do em quyết định nữa.
18:10Hoàn
18:16Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận