Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Tôi là thật thiên kim của một thế gia cá cược đá quý, hay còn gọi là đổ thạch, bị
00:00:04lưu lạc trong dân gian, lại còn là một người cầm.
00:00:07Cha mẹ tôi hết mực yêu thương giả thiên kim, bởi vì chị ấy có kỹ năng đổ thạch chác
00:00:11tuyệt, danh tiếng lẫy lừng, còn tôi thì ngây ngô thiếu hiểu biết, chịu đủ mọi sự khinh miệt.
00:00:17Nhóc con, sao em ngốc thế này? Chị ấy gọi tôi như vậy, chẳng biết cái gì cả, lỡ bị
00:00:22người ta bắt nạt thì phải làm sao?
00:00:24Sau này để chị dạy em, tôi nhìn chị ấy mỉm cười. Trải qua nghi thức trọng sinh trở về,
00:00:30dù nhìn thấu mọi mưu kế hay dục vọng của thế gian, kiếp này tôi cũng chỉ nguyện dùng cả
00:00:34vận mệnh của mình để bảo hộ cho riêng mình chị ấy.
00:00:37Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:00:42luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:00:45Vào chuyện, ngày tôi trở về nhà, mọi người đều vô cùng lúng túng. Nguyên nhân không có gì khác,
00:00:51chính là vì tôi quá sức nhét nhát.
00:00:52Với tư cách là thật thiên kim của vua đổ thạch, tôi mặc bộ quần áo xanh lục cũ nát,
00:00:57chân dẫm đầy bùn đất, mặt mày lấm lem, lại còn là một người cầm.
00:01:01Tôi hoàn toàn khác biệt với cô giả thiên kim đang tỏa sáng rực rỡ kia.
00:01:05Tôi nhìn tống linh xương, chị ấy khoác trên mình bộ trang phục xa hoa.
00:01:09Khác với vẻ gây gò ốm yếu cùng lứa tuổi của tôi, chị ấy đứng đó hiên ngang, toát ra
00:01:14khí chất cao quý thiên bẩm, như đóa mai lạnh lùng kêu hãnh giữa trời đông.
00:01:18Chị là tân tú trong giới đổ thạch, thiên phú kinh người, từng nhiều lần thắng lớn trong các phiên
00:01:22đấu giá đá thô quy mô lớn, giá trị con người cực cao.
00:01:26Chị ấy đã giúp nhà họ tống thắng nhiều ván cực đối đầu với đối thủ cạnh tranh, giành được
00:01:30các dự án lớn, khiến cổ phiếu của tập đoàn tống thị tăng vọt mấy lần.
00:01:35Cha mẹ ruột của tôi nở nụ cười khách sáo, tuyên bố tôi là nhị tiểu thư lưu lạc bên
00:01:39ngoài, tuyệt nhiên không tiết lộ thân phận giả thiên kim của chị ấy.
00:01:42Em là Chi Chi à?
00:01:44Tống linh xương thần sắc nhạt nhẽo, nhưng lại chủ động đưa tay về phía tôi.
00:01:48Trong mắt người ngoài, hành động đó giống như một sự ban ơn.
00:01:51Sau này em phải gọi tôi là chị.
00:01:54Tôi lặng lẽ mấp mái môi, rồi nở nụ cười với tống linh xương.
00:01:57Tôi thấy đôi mắt chị ấy sáng lên một chút.
00:02:00Được rồi, đưa nhị tiểu thư về phòng đi.
00:02:02Mẹ tôi dặn dò nữ hầu, đừng có làm phiền chị con.
00:02:06Mấy ngày tới chị con còn phải đi dự đại hội đấu giá phỉ thúy ở Miền Điện.
00:02:10Mẹ, con không sao đâu.
00:02:12Tống linh xương khẽ nhíu mày, tiến về phía tôi, đưa tay xoa mái tóc dối bù và bết bát
00:02:17của tôi.
00:02:17Nhóc con, bẩn chết đi được.
00:02:19Chị đưa em đi tắm, tối nay em ngủ với chị.
00:02:23Kiếp trước cũng chính là tống linh xương, giữa ánh mắt chê bai của tất cả mọi người.
00:02:27Đã một mình bước tới phía tôi và đưa tay ra.
00:02:30Khi mọi người cười nhạo, bắt nạt tôi là đứa câm từ giới quê lên, cũng chính chị đã ra
00:02:34tay chừng trị bọn họ.
00:02:36Chính chị ấy sợ tôi không thể đứng vững trong giới đổ thạch nên đã tận tình dạy dỗ, đưa
00:02:40tôi vào nghề, giúp tôi mở mang tầm mắt.
00:02:43Chỉ vì kiếp trước tôi không cam lòng trước sự thiên vị của mọi người, thiếu niên sốc nổi ngu
00:02:47mội, dẫn đến cá cực thất bại khiến tập đoàn rơi vào tay đối thủ.
00:02:51Lúc tống linh xương lao ra bảo vệ tôi, chị đã bị đám đông mất kiểm soát đầy ngã xuống
00:02:55cầu thang.
00:02:56Một thiên tri kêu tử cứ thế qua đời.
00:02:58Trước khi nhắm mắt, tống linh xương vẫn nắm chặt tay tôi, chị muốn trả lại mọi thứ cho em,
00:03:03nhưng lại sợ em bây giờ gánh vác không nổi, gánh nặng này quá lớn.
00:03:07Chi chi, em phải mau chóng trưởng thành, đừng để người khác bắt nạt mình.
00:03:11Tôi quỳ trước mộ tống linh xương, vừa mở mắt ra đã trở về nhiều năm trước.
00:03:15Không còn là cô gái câm quê mùa chẳng biết gì về đá quý, tôi giờ đây đã sở hữu
00:03:20khả năng nhìn xuyên thấu.
00:03:21Chỉ là lần này, tôi không muốn tranh giành khí tiết nhất thời, tôi chỉ muốn dùng vận mệnh này
00:03:26để bảo hộ chị một đời.
00:03:28Tống linh xương không để ai sắp xếp sinh hoạt của tôi mà tự mình làm hết.
00:03:32Trước đây tôi cứ ngỡ chị muốn khoe khoang tình yêu của cha mẹ, nào ngờ chị ấy chỉ là
00:03:36sợ người khác bắt nạt tôi.
00:03:38Gương mặt tống linh xương lạnh lùng, dùng chiếc khăn trắng muốt lau tóc cho tôi.
00:03:42Tôi rửa sạch mặt mũi, ngước lên nhìn chị ấy.
00:03:45Trên gương mặt cao ngạo kia, đáy mắt lại thoáng hiện lên một tầng xương nước.
00:03:49Cuối cùng cũng thơm tho rồi, nếu không chị không cho em lên giường đâu.
00:03:53Giọng chị ấy nhạt nhạt, mang theo chút kiêu kỳ hờ hững.
00:03:56Tôi biết tống linh xương có thói quen khẩu xá tâm Phật nên ngoan ngoãn rụi đầu vào người chị.
00:04:02Em khựng lại một chút rồi vẫn đưa tay ôm tôi vào lòng.
00:04:05May mà tìm được em về, nếu không chị sẽ.
00:04:07Những âm thanh phía sau tôi không nghe rõ nữa, chị ấy nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
00:04:12Ngủ đi, thời gian tới phải bồi bổ cho em thật tốt mới được.
00:04:16Cha mẹ rất bận rộn, cơ bản đều là tống linh xương chăm sóc tôi.
00:04:20Chị ấy bảo đầu bếp mỗi ngày làm những món đại bổ rồi ép tôi uống hết.
00:04:23Tôi không phản kháng, cứ ngồi đó nhìn chị, chị đút canh thì tôi cười với chị.
00:04:28Kiếp trước tôi ghét nhất là uống những thứ này.
00:04:30Tống linh xương càng quản thì tôi càng ghét chị ấy.
00:04:33Cảm thấy chị là kẻ chiếm chỗ mà còn ra lệnh cho mình, nên đã đổ thẳng đi ngay trước
00:04:37mặt chị.
00:04:38Tôi không nói được, tống linh xương cũng chẳng giải thích, chỉ lạnh lùng bỏ đi.
00:04:42Nhưng người chịu thiệt thòi lại là chính tôi, cơ thể ngày một yếu đi.
00:04:46Khi tôi tỉnh dậy, tống linh xương không có ở trên giường, cảm thấy khát nước.
00:04:50Tôi bèn đi tìm nước uống.
00:04:52Lúc đi ngang qua thư phòng, tôi tình cờ nghe thấy tiếng tranh cãi bên trong.
00:04:56Gửi con bé đến trường khiếm thính đi.
00:04:58Con không đồng ý.
00:05:00Giọng của tống linh xương lạnh lùng, hiếm khi tôi nghe thấy chị ấy dùng ngữ điệu này với mẹ.
00:05:04Mẹ à, mẹ tôi khổ sở khuyên nhủ.
00:05:07Chi chi không nói được, học ở trường bình thường sẽ ảnh hưởng đến tiến độ.
00:05:11Nó lại chẳng biết gì cả, con còn phải lo việc chính sự, không thể cứ mang nó theo bên
00:05:15cạnh mãi được.
00:05:17Chi chi rất thông minh, khả năng học hỏi của con bé rất tốt.
00:05:20Nhà chúng ta không thiếu tiền, con có thể đưa em ấy đi học.
00:05:24Nếu em ấy không thích, cứ mời vài gia sư về nhà dạy là được.
00:05:27Tống linh xương kiên quyết nói.
00:05:30Tôi đứng lặng người lắng nghe.
00:05:31Kiếp trước, chị ấy đưa tôi đến trường.
00:05:34Tôi bị mọi người cười nhạo nên đã căm ghét chị ấy.
00:05:36Cho rằng chị cố tình làm tôi xấu mặt, muốn chứng minh khiếm khuyết của tôi cho thiên hạ thấy.
00:05:41Mãi đến sau này tôi mới biết,
00:05:43chính chị ấy đã một mình chặn đường đám người bạo lực học đường tôi ở con hẻm sau trường.
00:05:47Chị lạnh lùng và tàn nhẫn tuyên bố sẽ khiến gia đình bọn họ không thể sống nổi ở thành
00:05:52phố này.
00:05:52Êp bọn họ phải xin lỗi tôi.
00:05:54Lúc đó tôi mới hiểu ra,
00:05:56Tống linh xương chỉ đơn giản hy vọng tôi được tiếp xúc với một xã hội bình thường.
00:06:00Chị ấy chưa từng coi tôi là kẻ khuyết tật.
00:06:02Còn về đại hội đấu giá miến điện,
00:06:04con sẽ đưa chi chi đi cùng.
00:06:06Dương nhi, chi chi nó cái gì cũng không biết.
00:06:09Con mang nó theo chỉ thêm vướng chân thôi.
00:06:11Hiện tại có công ty đang cạnh tranh gắt gao với chúng ta.
00:06:14Con không được phép xảy ra sai sót.
00:06:16Nhưng thưa mẹ, chi chi mới là con gái ruột của mẹ.
00:06:19Mẹ không nên thiên vị như vậy.
00:06:21Gia đình này, công ty này,
00:06:23sớm muộn gì cũng phải giao lại cho chi chi.
00:06:25Em ấy cần được học hỏi.
00:06:27Bên trong rơi vào một khoảng lặng.
00:06:29Nhưng con bé, con sẽ dạy em ấy.
00:06:32Tôi tựa lưng vào tường,
00:06:33ngẩn đầu nhìn lên chân nhà.
00:06:35Kiếp trước, tôi chán ghét việc Tống linh xương ép mình học tập.
00:06:38Tôi cảm thấy chị ấy lúc nào cũng khoe khoang
00:06:41việc chiếm giữ nhà và người thân của tôi.
00:06:43Tầm nhìn, kiến thức và kinh nghiệm của chị ấy
00:06:45đều dựa trên những gì có được
00:06:46sau khi hoán đổi thân phận với tôi.
00:06:48Tôi hận sự yêu việt vô tình lộ ra đó.
00:06:51Tôi cho rằng chị ấy độc ác.
00:06:52Sự quan tâm của chị ấy đều là giả tạo và cay nghiệt.
00:06:55Nhưng thực ra, Tống linh xương
00:06:57chỉ muốn ép tôi mau chóng trưởng thành
00:06:59để tiếp quản gia đình này.
00:07:01Chị gái, một giọng nói khàn khàn
00:07:03mang theo nét quyến rũ vang lên khe khẽ
00:07:05trong tâm trí, khóe miệng tôi hơi nhét lên.
00:07:07Cái nhà này tôi chẳng hề ham muốn.
00:07:09Tôi không cần bất cứ thứ gì cả.
00:07:11Với đôi mắt nhìn thấu mọi rục vọng
00:07:13của thế gian này, tôi còn gì cần phải học nữa chứ?
00:07:16Cái tôi muốn, chỉ có chị thôi.
00:07:18Chị gái à?
00:07:19Chi chi, ngày mai em đi học cùng chị.
00:07:22Tống linh xương nói bằng giọng lãnh đạm
00:07:24nhưng đôi tay vẫn dùng tinh dầu nhẹ nhàng
00:07:26xoa bóp chân tóc cho tôi.
00:07:28Môi trường từng khiến tôi cam hận ở kiếp trước.
00:07:30Giờ đây nhìn lại, chỉ cần có chị ấy ở đó.
00:07:33Dường như chẳng còn gì đáng sợ nữa.
00:07:35Tôi gật đầu, tỏ ý không phản đối.
00:07:37Tống linh xương nhíu mày,
00:07:39rảnh một tay ra lướt điện thoại
00:07:40một cách nghiêm túc.
00:07:41Blogger này nói, bôi cái này lên trước rồi mới sấy tóc.
00:07:45Đã bao nhiêu ngày rồi,
00:07:46rốt cuộc có tác dụng hay không đây?
00:07:48Đây là sở thích mới của Tống linh xương.
00:07:50Ngoài việc đặt mai riêng cho tôi
00:07:52một loạt túi sách và quần áo hàng hiệu,
00:07:54mỗi ngày chị ấy đều tự mình dựa vào đầu giường.
00:07:57Nghiêm túc cho tất cả những thứ
00:07:58được giới thiệu trên tiểu hồng thư vào dỏ hàng.
00:08:00Rồi buông một câu,
00:08:01thứ này, tốt nhất là nên có chút tác dụng.
00:08:04Tôi thầm cười.
00:08:05Chị gái của tôi,
00:08:07chị ấy thật đáng yêu làm sao.
00:08:09Chị ấy dùng phương thức vụn về nhất,
00:08:11một muốn nhào nặn tôi thành ráng vẻ hoàn mỹ nhất.
00:08:13Tống linh xương đứng dậy,
00:08:15đi về phía tủ quần áo tìm kiếm gì đó.
00:08:17Qua tấm gương phản chiếu,
00:08:19tôi nhìn thấy bóng lưng cao gầy của chị,
00:08:21mái tóc đen xóa xuống trên bộ đồ ngủ lụa tơ tầm ôm sát,
00:08:24càng tôn lên ráng vẻ xuất trần.
00:08:26Còn cô gái trong gương lúc này trông hơi lạ lẫm.
00:08:29So với mấy ngày trước,
00:08:31tôi đã béo lên và trắng da một chút,
00:08:33mặc bộ đồ ngủ mềm mại viền gen ngọc trai.
00:08:35Mái tóc được chăm sóc kỹ lưỡng dù còn hơi khô
00:08:37nhưng đã rủ xuống vai một cách xuôn sẻ,
00:08:40mang theo hơi ẩm.
00:08:41Dưới lớp tóc mái,
00:08:42đôi mắt hạnh to tròn đen trắng rõ rệt đang chớp chớp,
00:08:45nhìn chằm chằm vào bóng dáng thanh mảnh trong gương,
00:08:47đồng tử lấp lánh tia sáng kỳ lạ.
00:08:50Chi chi, thích cái này không?
00:08:52Giọng nói vang lên từ phía sau.
00:08:54Ánh mắt tôi lóe lên,
00:08:55ngay lập tức thay bằng vẻ mặt ngây thờ lãng mạn.
00:08:58Tôi quay đầu lại, đôi môi khẽ mở.
00:09:00Tống Linh Sương đang nâng hai món đồ trang trí hình trùng nho to bằng lòng bàn tay đến trước
00:09:04mặt tôi.
00:09:05Những hạt nho tròn trịa đầy đặn tỏa ra ánh ngọc lung linh,
00:09:08lá nho có màu xanh rực rỡ,
00:09:10đường nét chạm khắc mượt mà,
00:09:11trong suốt sàng bóng.
00:09:12Đây là một khối ngọc cực phẩm thuộc loại băng trùng tím sen lục,
00:09:16chất ngọc cực tốt.
00:09:17Tôi ngây người nhìn món đồ này.
00:09:19Đây là khối phỉ thúy đầu tiên mà chị ấy tự mình chọn và cắt ra được,
00:09:23mang hàm ý các tường.
00:09:24Mẹ để lại cho chị làm kỷ niệm,
00:09:26giờ chị cho em.
00:09:27Chị cho em là để em phải học hành cho nghiêm túc,
00:09:30cũng chẳng phải thứ gì đặc biệt quý giá đâu,
00:09:32cầm lấy đi.
00:09:33Sau này những gì chị yêu cầu em học thì không được lười biếng,
00:09:36biết chưa?
00:09:37Giọng nói của Tống Linh Sương rất hay,
00:09:39tôi luôn biết điều đó.
00:09:41Ngữ điệu của chị ấy lúc nào cũng lành lạnh,
00:09:43nói chuyện có chút mất kiên nhẫn,
00:09:44nhưng chính sự kiêu ngạo pha chút rỗi hờn ấy
00:09:46lại càng khiến chị ấy có nét đáng yêu riêng của thiếu nữ.
00:09:50Không quý giá sao?
00:09:51Tôi cúi đầu,
00:09:52nghe thấy tiếng trái tim mình đập rộn ràng.
00:09:55Sao không nói gì thế?
00:09:56Chị ấy hỏi,
00:09:57có phải em thấy mẹ và mọi người quá thiên vị không?
00:10:00Tôi ngẩn đầu nhìn chị,
00:10:01ngoan ngoãn đưa tay ra,
00:10:03ánh mắt chẳng đầy sự tin tưởng và niềm vui thuần khiết nhất.
00:10:06Tống Linh Sương không nói gì thêm,
00:10:07thần sắc chị có chút bất lực,
00:10:09chị đặt trùng nho tím vào lòng bàn tay tôi rồi xoa đầu tôi.
00:10:12Đúng là trẻ con,
00:10:13dễ dỗ thật đấy.
00:10:15Kiếp trước,
00:10:16tôi từng thấy trùng nho tím này.
00:10:18Khoảng thời gian đó,
00:10:19tôi hận Tống Linh Sương thấu xương.
00:10:21Hận chị chiếm chỗ của mình,
00:10:22hận chị chiếm đoạt tình yêu của cha mẹ,
00:10:24chiếm dùng thân phận của tôi
00:10:25và hưởng thụ tất cả những gì thuộc về tôi.
00:10:28Tôi thấy chị cẩn thận lấy trùng nho tím trong phòng ra,
00:10:31tỉ mỉ lau sạch rồi định mang ra khỏi phòng.
00:10:34Tôi đã đưa chân ra ngáng đường chị.
00:10:36Tôi nghĩ,
00:10:36chị đã trân trọng nó như vậy chắc chắn nó rất đắt.
00:10:39Nếu chị làm vỡ nó,
00:10:41cha mẹ nhất định sẽ mắng chị.
00:10:42Trùng nho tím tuyệt đẹp rơi từ tầng 2 xuống,
00:10:45vỡ tan thành từng mảnh.
00:10:46Chị đứng xứng lại ở hành lang tầng 2,
00:10:49nhìn xuống lầu,
00:10:49rồi lại nhìn tôi.
00:10:51Lúc đó tôi như một con sói nhỏ,
00:10:53hung giữ lườm chị.
00:10:54Chắc hẳn chị đã nhìn thấy sự căm ghét trong mắt tôi,
00:10:56nên đã lùi lại một bước.
00:10:58Mẹ tôi lúc đó vừa vào nhà,
00:11:00nhìn thấy mảnh vỡ đầy đất liền hét lên một tiếng,
00:11:02ngẩn đầu nhìn hai chúng tôi trên tầng 2,
00:11:05chuyện gì thế này?
00:11:06Chi chi,
00:11:07con làm vỡ phỉ thúy của chị con à?
00:11:08Tôi cười lạnh,
00:11:10mẹ chẳng cần biết đầu đuôi đã lập tức đổ lỗi cho tôi,
00:11:13đây không phải thiên vị thì là gì.
00:11:15Dù đã biết cha mẹ quá đáng,
00:11:16nhưng lúc đó tôi vẫn không khỏi thất vọng tràn trề.
00:11:19Không phải đâu mẹ,
00:11:21là con.
00:11:21Thật không ngờ,
00:11:22Tống Linh Sương lại lên tiếng.
00:11:24Lúc nãy con ra ngoài suýt trượt chân,
00:11:26cũng may có chi chi đỡ con.
00:11:28Nhưng đồ thì bị rơi xuống rồi,
00:11:30mẹ,
00:11:30con xin lỗi.
00:11:32Dương nhi,
00:11:32con cũng phải cẩn thận chứ,
00:11:34một cú ngã này là mất toi cả triệu tệ đấy.
00:11:37Mẹ nhíu mày nhưng không nỡ trách mắng,
00:11:39thôi bỏ đi,
00:11:40sau này mở thêm vài khối đá là kiếm lại được cho công ty ngay.
00:11:43Dì Vương,
00:11:44vào dọn dẹp đi.
00:11:45Tôi ngẩn ngơ không biết phải làm sao,
00:11:48tôi không ngờ thứ này lại đắt đến thế,
00:11:50lòng đầy tội lỗi và sợ hãi,
00:11:51nhưng cũng không hiểu tại sao Tống Linh Sương lại nhận lỗi về mình.
00:11:55Thế nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của chị,
00:11:57tâm hồn nhạy cảm của tôi đột ngột bị tổn thương,
00:12:00tôi chỉ cảm thấy chị đang giả tạo lòng tốt,
00:12:02liền hầm hầm va vào người chị rồi chạy biến về phòng.
00:12:05Hóa ra,
00:12:06thứ này đối với chị có ý nghĩa phi thường như vậy.
00:12:09Kiếp trước,
00:12:09chị vốn định mang nó đi tặng cho tôi.
00:12:11Khi thấy tôi đầy ác ý làm chị vấp ngã khiến món đồ tan tành,
00:12:15chị lại nói dối để giúp tôi thoát khỏi sự trách mắng của mẹ.
00:12:18Lúc đó chị đã nghĩ gì?
00:12:20Trái tim tôi đập thình thịch không kiểm soát nổi.
00:12:23Tống,
00:12:23Linh,
00:12:23Sương,
00:12:24tôi sắp không kìm nén được cảm xúc của mình nữa rồi.
00:12:27Tôi và Tống Linh Sương cùng đến trường.
00:12:30Chị và tôi đều 19 tuổi,
00:12:32đang học năm nhất đại học.
00:12:33Chị ấy đã kiểm tra bài vở của tôi và biết trình độ của tôi đến đâu.
00:12:37Với tư cách là thiên kim nhà họ Tống,
00:12:39chị có một số đặc quyền riêng.
00:12:41Sau khi trao đổi với hiệu trưởng và chủ nhiệm khoa,
00:12:43chị sắp xếp cho tôi học cùng một lớp với chị,
00:12:46ngồi cùng bàn với chị.
00:12:47Những bôn học khác,
00:12:48tôi cũng sẽ theo thời khóa biểu của Tống Linh Sương mà đi học cùng.
00:12:51Đây là em gái tôi,
00:12:53nhị tiểu thư nhà họ Tống,
00:12:54Tống Chi Chi.
00:12:56Sau khi giới thiệu xong,
00:12:57chị nắm tay tôi dẫn đến chỗ ngồi.
00:12:59Tôi nhìn thấy các bạn trong lớp đưa mắt nhìn nhau,
00:13:02không khỏi muốn cười.
00:13:03Người chị kêu ngạo này của tôi quả thực có chút bá đạo.
00:13:06Giáo viên đã được thông báo tình hình nên không bao giờ gọi tôi trả lời câu hỏi.
00:13:10Việc học của tôi cũng theo kịp tiến độ.
00:13:12Trong giờ ra chơi,
00:13:13chị nhìn tôi chằm chằm như hổ rình mồi,
00:13:16canh giữ bên cạnh nên chẳng có ai dám lại gần bắt chuyện với tôi.
00:13:19Tôi liếc nhìn sang,
00:13:21không thể bảo vệ em như gà mẹ che chở gà con của Tống Linh Sương,
00:13:24đôi mắt tôi bất giác cong lên.
00:13:26Một ngày trôi qua rất yên bình, vô sự.
00:13:29Có một lần Tống Linh Sương đi vệ sinh,
00:13:31tôi từ chối đi cùng,
00:13:32ra hiệu rằng mình muốn ngủ.
00:13:34Chị đành bất lực thỏa hiệp,
00:13:35vội vàng rời đi.
00:13:36Còn tôi nằm bò ra bàn,
00:13:38bỗng nghe thấy những tiếng xì xào to nhỏ vang lên xung quanh.
00:13:42Nhị tiểu thư nhà họ Tống hóa ra lại là một người câm.
00:13:45Lớp mình mà cũng nhận cả người tàn tật vào à,
00:13:47đỉnh thật đấy.
00:13:48Chúng ta nói chuyện chắc nó không nghe thấy gì đâu nhỉ.
00:13:51Nghe thấy thì đã sao?
00:13:53Nó là đứa câm,
00:13:54chắc chỉ số thông minh cũng có vấn đề thôi.
00:13:56Tống Linh Sương quay lại chỗ ngồi.
00:13:58Tôi khép hờ mắt,
00:14:00giả vờ như vừa tỉnh ngủ,
00:14:01rồi như một chú mèo nhỏ,
00:14:03tôi rụi đầu vào tay chị ấy.
00:14:04Tôi cao mày,
00:14:05lòng ngóng rút chiếc điện thoại đang bị đè dưới cánh tay ra,
00:14:08khóe môi chị ấy khẽ cong lên một cách vô thức.
00:14:11Thấy tôi lỡ tay nhấn vào nút ghi âm,
00:14:13chị bất lực nhấn dừng lại,
00:14:14đồ ngốc này,
00:14:15ngủ thôi mà cũng bấm loạn cả điện thoại lên.
00:14:18Tôi ngước nhìn chị,
00:14:19nụ cười chắc hẳn là vô cùng ấm áp và ráng rỡ.
00:14:22Đại hội đầu giá phỉ thúy miến điện sắp bắt đầu.
00:14:25Sau khi lấy được tư cách tham dự,
00:14:27Tống Linh Sương càng tăng cường cường độ bổ túc kiến thức phỉ thúy cho tôi.
00:14:30Ba ngày tôi theo chị đến trường,
00:14:32buổi tối về nhà học kiến thức về đá quý.
00:14:34Bài tập đại học không quá nhiều,
00:14:36nhưng sợ tôi không theo kịp tiến độ.
00:14:38Tống Linh Sương khẽ rũ mi giảng bài cho tôi,
00:14:40mái tóc đen mượt xóa trên bờ vai mềm mại.
00:14:43Tôi cúi đầu nhìn bài tập,
00:14:45điện thoại của Tống Linh Sương đặt bên cạnh bỗng sáng lên.
00:14:47Một tin nhắn hiện ra,
00:14:49cháu gái Linh Sương,
00:14:50lần này đi công bản miến điện,
00:14:51nhớ chăm sóc tốt cho các con gái của ta.
00:14:54Cháu tuy không phải con ruột,
00:14:55nhưng nhà họ Tống cũng đã nuôi dạy cháu thành tài.
00:14:58Làm người thì phải biết ơn.
00:15:00Tống Linh Sương bình thản tắt màn hình điện thoại,
00:15:02xoa đầu tôi rồi nói,
00:15:04chị đi xử lý chút việc,
00:15:05em cứ làm bài tập trước đi.
00:15:07Kẻ có thể gọi chị ấy là cháu gái Linh Sương
00:15:09và nói ra những lời đạo đức giả như vậy,
00:15:11chắc chắn chính là người bác họ Tống Kiến Quốc,
00:15:14kẻ ở kiếp trước đã đẩy tôi vào đường cùng,
00:15:16khiến tôi vô tình hại chết Tống Linh Sương.
00:15:19Còn hai cô con gái của ông ta,
00:15:21đại đường tỉ Tống Mạc Nhiên
00:15:22và nhị đường tỉ Tống Mạc Mạc cực phẩm của tôi.
00:15:24Kiếp trước liên tục tẩy não tôi rằng
00:15:26Tống Linh Sương tranh giành gia sản
00:15:28và muốn thay thế vị trí của tôi như thế nào.
00:15:30Bọn họ xúi dục tôi đánh cực một phán cuối cùng,
00:15:33khiến cả tập đoàn Tống Thị bị đem ra làm vật thế chấp.
00:15:36Khi đó, tôi bị lòng thù hận che mờ mắt,
00:15:38đến cả kế ly rán lộ liễu như vậy cũng không nhận ra,
00:15:41cuối cùng rán tiếp hại chết Tống Linh Sương.
00:15:44Lần đầu giá ở miến điện này,
00:15:46hai người họ cũng đi sao,
00:15:47khóe miệng tôi khẽ nhách lên một nụ cười đầy ẩn ý.
00:15:50Tôi lặng lẽ đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
00:15:52Này, đầu câm,
00:15:54có người gọi tôi từ phía sau.
00:15:56Quay lại nhìn,
00:15:57là Trần Nhược và nhóm chị em của cô ta,
00:15:59chính là mấy người đã công khai mỉa mai tôi
00:16:01trong lớp hôn Tống Linh Sương đi vệ sinh.
00:16:04Đứng cạnh cô ta là một cô gái tóc xoăn màu xanh lá,
00:16:07từ thanh thanh, thiên kim của tập đoàn Từ Thị.
00:16:09Nhà họ cũng kinh doanh phỉ thúy
00:16:11và là đối thủ một mất một còn với nhà tôi.
00:16:13Tống Linh Sương từng nhiều lần thắng cược đối đầu với nhà họ,
00:16:16khiến họ mất mặt không ít.
00:16:18Không ngờ tới nhà,
00:16:19đại tiểu thư thiên tài nhà họ Tống
00:16:21lại có một đứa em gái bị câm,
00:16:23thú vị thật đấy.
00:16:24Cô ta không thấy xấu hổ à.
00:16:26Trần Nhược đắc ý cười nhạo.
00:16:28Tôi bình thản nhìn cô ta,
00:16:29nhớ lại kiếp trước, cô ta đã bạo hành tôi ở trường
00:16:32chỉ vì cô ta là tay sai của Từ Thanh Thanh,
00:16:34muốn chút giận cho chủ tử.
00:16:36Lúc đó vì tôi không biết nói,
00:16:38lại thêm lòng oán hận gia đình
00:16:39nên luôn giữ khoảng cách với Tống Linh Sương ở trường,
00:16:42tạo cơ hội cho bọn họ ra tay.
00:16:44Tao đoán mày cũng chẳng biết đi mách lẻo đâu,
00:16:46vì mày làm gì có miệng mà nói.
00:16:48Đúng không?
00:16:49Cô ta hung hăng đâm sầm vào người tôi,
00:16:52thắt lưng tôi va mạnh vào bệ rửa mặt,
00:16:54đau nhói, chắc là bị bầm tím rồi.
00:16:56Mày không nên xuất hiện ở lớp chúng tao,
00:16:58đồ tàn tật, khôn hồn thì cút sớm đi.
00:17:01Tôi trông có vẻ hơi chật vật,
00:17:03từ Thanh Thanh nhìn tôi,
00:17:05nheo mắt cười dĩu cực,
00:17:06không biết loại người khiếm khuyết như mày
00:17:08sao lại mặt dày đi học cùng người bình thường như bọn tao nữa.
00:17:11Mau chết quách đi cho rảnh nợ,
00:17:13coi như đóng góp cho xã hội đấy.
00:17:15Nói xong, cô ta dẫn theo Trần Nhược quay người bỏ đi.
00:17:18Chị mua cho em mấy bộ váy,
00:17:20vào thử xem có vượt không.
00:17:22Tống Linh Sương lại lấy ra một đống quần áo mới.
00:17:24Tôi nhận lấy, nở nụ cười dịu dàng với chị.
00:17:27Đừng có hiền quá như thế,
00:17:29dễ bị người ta bắt nạt lắm.
00:17:31Ánh mắt lạnh lùng của Tống Linh Sương dịu đi vài phần.
00:17:34Chị không nhịn được mà tự tay giúp tôi thay đồ.
00:17:37Cái khoa kéo này khó kéo lắm,
00:17:38để chị giúp.
00:17:39Lời nói đột nhiên im bặt,
00:17:41không khí đông cứng lại.
00:17:42Tôi sực nhớ ra điều gì đó,
00:17:44hoảng hốt định đẩy chị ra nhưng bị Tống Linh Sương dùng tay giữ chặt.
00:17:47Chị đứng sau lưng tôi,
00:17:49giọng nói chầm xuống.
00:17:50Tôi không nhìn thấy biểu cảm của chị,
00:17:52ai làm.
00:17:53Tôi biết, chắc chắn chị đã phát hiện ra vết bầm tím nơi thắt lưng.
00:17:57Tôi lúng túng quay đầu lại nhìn,
00:17:58thì thấy hốc mắt Tống Linh Sương đã đỏ hoè.
00:18:01Chị đã trông trừng em kỹ như thế,
00:18:03vậy mà vẫn có kẻ dám bắt nạt em ngay dưới mí mắt chị.
00:18:07Ngón tay chị khẽ xiết lại,
00:18:08tôi cảm thấy nơi thắt lưng có chút đau rát.
00:18:11Tôi say người lại,
00:18:12nhẹ nhàng ôm lấy chị,
00:18:13nũng nịu rụi đầu vào lòng chị.
00:18:15Là ai?
00:18:16Bạn cùng lớp,
00:18:17mấy đứa con đồ,
00:18:18hay là?
00:18:18Chắc chắn là từ Thanh Thanh,
00:18:20và cả con bé chạy vặt trần nhược nữa đúng không?
00:18:23Chị vòng tay ôm chặt lấy tôi,
00:18:25cuối đầu hỏi,
00:18:26cơ thể chị căng cứng vì giận dữ phà lẫn xót xa.
00:18:29Đúng là bọn chúng rồi,
00:18:30nhà họ từ đối đầu với nhà mình,
00:18:32chắc chắn chúng sẽ nhắm vào em.
00:18:34Là do chị đã quá chủ quan.
00:18:36Tôi đưa tay chạm vào mặt chị,
00:18:38ra hiệu chị đừng giận,
00:18:39rồi ra vẻ tuổi thân mở đoạn video vô tình ghi lại được lúc ra chơi cho chị xem.
00:18:43Xem xong,
00:18:44chị cao mày,
00:18:45mặt lộ rõ vẻ hung ác,
00:18:47quả nhiên là bọn chúng.
00:18:48Chi chi,
00:18:48em đừng bận tâm đến lời của lũ rác rời đó,
00:18:51chị sẽ cho người.
00:18:53Nghe giọng điệu phát hờn của chị,
00:18:55một người vốn thanh cao ngạo mạn lại đang tìm cách giải quyết những kẻ bắt nạt tôi,
00:18:59tôi cảm thấy ấm lòng lạ thường.
00:19:01Vòng tay chị ấm áp mang theo hương thơm dịu nhẹ,
00:19:03làn ra dưới tay tôi mịn màng như mỡ đông.
00:19:06Nhìn đôi mắt thanh lãnh của chị với khóe mắt đỏ hoe vẫn còn vương chút nước,
00:19:10lòng tôi nảy sinh một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ.
00:19:12Cổ họng tôi nóng rực đến mức như tràn gia vị ngọt,
00:19:15đầu lưỡi khẽ uốn lượn, tôi phải cắn chặt răng để ngăn mình không phát ra tiếng cười đắc ý.
00:19:20Tôi viết vào lòng bàn tay chị, không sao đâu, kẻ làm việc xấu sẽ có báo ứng.
00:19:25Báo ứng gì chứ, chẳng thà để chị ra tay cho nhanh.
00:19:28Anh trai của từ thanh thanh hiện giờ có chút năng lực,
00:19:31chị chưa thể làm gì hắn ngay lập tức,
00:19:33nhưng chị có thể làm nhụt nhuệ khí của hắn trong những lần đối cược.
00:19:36Còn đám người trần nhược, lỗ hổng trong công ty nhà bọn chúng lớn lắm.
00:19:40Lần sau đến trường, em sẽ không còn phải thấy bọn chúng nữa.
00:19:44Nói xong những lời đó, Tống Linh Sương vẫn còn hơi run dẩy vì giận.
00:19:47Tôi dướn người lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gò má chị.
00:19:51Tống Linh Sương sững sờ nhìn tôi,
00:19:53những lời hung dữ định nói tiếp bỗng ngẹn lại một nửa.
00:19:56Gò má chị đột nhiên ứng hồng, chị lắp bắp,
00:19:58Chi Chi, em.
00:20:00Sao vậy? Tôi ngước nhìn chị mỉm cười,
00:20:02ánh mắt trong veo không chút tạp niệm.
00:20:04Chị dường như nghĩ ra điều gì đó,
00:20:06khẽ thở vào rồi trở nên ngượng ngùng,
00:20:08lúng túng vỗ vỗ đầu tôi.
00:20:10Chắc là Chi Chi thương chị quá đây mà, ha ha ha.
00:20:13Chị tự tìm lý do cho tôi như vậy.
00:20:15Vẫn chưa đến lúc đâu, chị gái ạ.
00:20:17Tôi mỉm cười, nhanh quá sẽ làm chị sợ mất.
00:20:21Tống Linh Sương còn không mau ra đây gặp chúng tôi.
00:20:24Hai giọng nữ trói tay đột ngột vang lên.
00:20:26Tôi như bị giật mình, xoay người lại,
00:20:28đáy mắt lóe lên một tia tàn độc.
00:20:30Là Tống Mặc Nhiên và Tống Mặc Mặc,
00:20:32hai cô chị họ cực phẩm của tôi.
00:20:34Tôi xuất hiện ở hành lang tầng 2,
00:20:37nhìn xuống thấy Tống Linh Sương đang xã giao với hai người họ.
00:20:40Tống Mặc Nhiên và Tống Mặc Mặc mang vẻ mặt mất kiên nhẫn,
00:20:43trông như đang ban ơn huệ cho người khác vậy.
00:20:45Tôi biết trước đây họ không dám thế này,
00:20:47vì Tống Linh Sương rất có năng lực,
00:20:49nhờ thiên phú đổ thạch mà dẫn dắt Tống Thị đến đỉnh cao.
00:20:52Nhưng từ khi biết Tống Linh Sương không phải con ruột nhà họ Tống,
00:20:55hai người này lập tức lộ bộ mặt khinh miệt.
00:20:58Lần trước cha của họ là Tống Kiến Quốc đã gửi tin nhắn kia cho Tống Linh Sương,
00:21:02chắc hẳn cả nhà họ chẳng nói được lời nào tốt đẹp về chị,
00:21:05hoàn toàn quên mất thái độ nịnh bợ, lấy lòng chị lúc trước.
00:21:08Có lẽ trong mắt bọn họ,
00:21:10Tống Linh Sương chẳng qua là nhờ tái nguyên nhà họ Tống mới may mắn
00:21:13cực chúng vài khối phỉ thúy cực phẩm mà thôi.
00:21:15Với tư cách là người ngoài,
00:21:17Tống Linh Sương phải biết ơn đức của họ.
00:21:19Dù sao cha cũng đã nói với cô rồi,
00:21:21vậy thì kiếm vài khối đế vương lục đỉnh cấp cho bọn tôi đi.
00:21:25Chuyện này đối với cô chắc dễ như chở bàn tay nhỉ.
00:21:27Tống mặc mặc ngạo mạn nói,
00:21:29vừa nói vừa khinh khỉnh đánh mắt nhìn Tống Linh Sương từ đầu đến chân.
00:21:32Tống mặc nhiên thì không nói gì nhiều,
00:21:34nhưng nhìn vẻ mặt coi đó là điều hiển nhiên,
00:21:37chắc hẳn cũng đồng tình với em gái mình.
00:21:39Bộ dạng của hai người họ thật đáng gây tẩm,
00:21:41có vẻ họ đã coi chị là món đồ không giá trị,
00:21:44cho rằng Tống thị sau này phải dựa vào nhánh của họ.
00:21:47Tống Linh Sương đứng đó lạnh lùng đáp,
00:21:49đồ thạch cả đời, sống chết có số.
00:21:51Cô định không giúp bọn tôi sao?
00:21:53Cô đúng là đồ vô ơn mà, Tống Linh Sương.
00:21:56Tống mặc mặc đang định chỉ bới ẩm ý thì ngừng đầu nhìn thấy tôi.
00:21:59Cô ta giật mình, đây chính là đứa cầm đó à?
00:22:02Nói năng sàng bậy gì thế?
00:22:04Con bé là em gái của hai chị.
00:22:06Tống Linh Sương, người nãy giờ vẫn giữ thái độ lạnh nhạt,
00:22:09đột nhiên lớn tiếng khiển trách.
00:22:10Chị ấy cao mày đầy vẻ giận dữ.
00:22:13Nếu hai vị đường tỉ đây còn cần tôi chăm sóc tại đại hội ở Miến Điện,
00:22:16thì xin hãy tôn trọng em gái tôi một chút.
00:22:19Dù có chuyện gì xảy ra, em gái tôi vẫn là người thừa kế chính thức của tập đoàn Tống
00:22:23Thị.
00:22:24Giọng điệu của chị vô cùng quyết liệt,
00:22:26khiến chị em Tống Mặc Nhiên bị dọa cho khiếp sợ.
00:22:28Lý nhí đáp lại, không giữ cái gì chứ?
00:22:30Nó là đứa cầm, còn cô cũng chỉ là kẻ chiếm chỗ người khác mà thôi.
00:22:35Trung quy bọn họ vẫn không dám lớn tiếng, cuối cùng im bật.
00:22:38Tôi bước xuống lầu, đi đến bên cạnh Tống Linh Sương,
00:22:41cuối đầu mỉm cười với hai vị chị họ,
00:22:43trong bộ dạng vô tội như thế chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
00:22:47Đáy mắt Tống Mặc Nhiên xẹt qua một tia tính toán,
00:22:49cô ta liếc nhìn Tống Mặc Mặc một cái,
00:22:51rồi thân thiết nắm lấy tay tôi,
00:22:53em là Tống Chi Chi phải không?
00:22:55Bọn chị là chị họ của em đây,
00:22:57lần đầu gặp mặt, hay là chúng mình đi chơi đi?
00:23:00Tôi ngoan ngoãn gật đầu,
00:23:01theo bọn họ ra phòng khách chơi.
00:23:03Quay đầu lại, tôi thấy Tống Linh Sương lẻ loi đứng trôn chân tại chỗ,
00:23:07chị ấy dường như muốn ngăn cản,
00:23:08nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ không đành lòng.
00:23:11Có lẽ chị ấy nghĩ rằng,
00:23:12tôi vẫn cần được gần gũi với những người thân thực sự của mình.
00:23:16Chi Chi này, tuy em mới trở về,
00:23:18nhưng em phải biết rằng bọn chị mới là người nhà của em,
00:23:21là người thân có quan hệ huyết thống.
00:23:23Tống Mặc Mặc nắm tay tôi,
00:23:25cười hiếp mắt nói,
00:23:26đúng đấy Chi Chi,
00:23:27em là con gái ruột của chú hai,
00:23:29không giống với hạng con hoang không biết từ đâu tới.
00:23:32Tống Mặc Nhiên cũng cười,
00:23:33dắt tôi đi vòng quanh vườn hoa,
00:23:35em xem căn nhà này lớn không?
00:23:37Nhưng bao nhiêu năm qua,
00:23:38đều là Tống Linh Sương chiếm giữ nó,
00:23:40chiếm đoạt sự yêu thương của cha mẹ em.
00:23:42Chị nghe nói em đã về rồi,
00:23:44mà họ vẫn chưa công bố thân phận thật của Tống Linh Sương cho bên ngoài biết đâu.
00:23:48Chi Chi, em phải cẩn thận đấy,
00:23:50Tống Linh Sương sẽ tranh giành gia sản với em đó.
00:23:53Tống Mặc Mặc tiếp lời hù dọa tôi.
00:23:55Gương mặt tôi lộ rõ vẻ sợ hãi,
00:23:57vội vàng lắc đầu.
00:23:58Thấy đã dọa được tôi,
00:24:00Tống Mặc Nhiên và Tống Mặc Mặc nhìn nhau,
00:24:02lộ ra vẻ đắc ý.
00:24:04Sau này nhớ để mắt tới Tống Linh Sương.
00:24:06Lần đi công bản miến điện này,
00:24:08chắc chắn cô ta sẽ làm chuyện gì đó không tốt,
00:24:10có khi còn gây hại cho nhà họ Tống chúng ta.
00:24:13Nếu thấy cô ta có gì bất thường,
00:24:15em cứ gọi điện hoặc nhắn tin cho bọn chị.
00:24:17Bọn chị là chị họ của em,
00:24:19sẽ không hại em đâu.
00:24:20Tôi gật đầu,
00:24:22giấu đi một tia thâm trầm trong mắt.
00:24:24Chúng tôi đến khách sạn gần khu vực đấu giá trước 2 ngày.
00:24:27Dọc các con phố đều bày la liệt đá thô,
00:24:29các khu vực khác nhau đều có người canh gác,
00:24:31vỉa hè cũng bị chiếm dụng hết.
00:24:33Đừng nhìn đóng bên ngoài này,
00:24:35toàn là phỉ thúy kém chất lượng thôi.
00:24:37Chúng ta vào khu vực trung tâm của tòa nhà
00:24:39giao dịch xem mấy khối đá bên trong.
00:24:43Tống Mạc Mạc và Tống Mạc Nhiên đi theo phía sau,
00:24:46hào hứng bàn tán xem lát nữa đi đâu chơi,
00:24:48cứ như thể chuyến này đi du lịch vậy.
00:24:50Tống Đinh Sương ném một cái nhìn trắng ghét ra phía sau,
00:24:53khi quay lại nhìn tôi thì giọng điệu ôn hỏa hơn hẳn.
00:24:56Chị tiếp tục giới thiệu và bắt đầu kiểm tra kiến thức của tôi
00:24:59về sự khác biệt giữa minh tiêu,
00:25:00đầu giá công khai,
00:25:01và ám tiêu, đầu giá kín.
00:25:04Tôi lần lượt trả lời hết,
00:25:05rồi thấy Tống Mạc Mạc nháy mắt với mình.
00:25:07Tôi khẽ gật đầu một cái không ai hay.
00:25:10Tống Mạc Nhiên liền bước lên phía trước,
00:25:12ở đây chán chết đi được,
00:25:13tôi và em gái đi chỗ khác chơi.
00:25:15Cô nhớ những gì tôi đã nói với cô đấy.
00:25:18Tống Linh Sương đáp, lời gì?
00:25:19Tôi không nhớ.
00:25:21Cô.
00:25:21Tống Mạc Mạc nổi giận,
00:25:23hầm hầm để lại một câu,
00:25:24được, chúng ta đường ai nấy đi,
00:25:26cô cứ đợi đấy cho tôi.
00:25:27Rồi cô ta bị Tống Mạc Nhiên kéo đi.
00:25:30Cái thứ gì không biết,
00:25:32Tống Linh Sương khinh bỉ nói,
00:25:33đi thôi chi chi,
00:25:35chúng ta vào tòa nhà giao dịch,
00:25:36tôi gật đầu đi theo chị.
00:25:38Tại Đại hội Miến Điện,
00:25:39tỷ lệ giữa đá bán lộ,
00:25:41đá cắt một phần vào đá nguyên khối,
00:25:42đá mù là 50-50.
00:25:44Đôi mắt xuyên thấu của tôi lướt qua một lượt,
00:25:46đá tạp chất không ít,
00:25:48cũng có những khối chỉ có lớp vỏ mỏng manh là có màu,
00:25:51còn dưới lớp vỏ toàn là đá trắng ở không.
00:25:53Cạnh đó có một cái lán,
00:25:55có mấy người đang vây quanh bàn tán xôn xao.
00:25:57Tôi đi về phía đó thì va phải một cô nàng tóc xoăn xanh lá
00:26:00mặc váy vàng rực rỡ,
00:26:02là từ Thanh Thành.
00:26:03Cô ta trang điểm đậm,
00:26:05gương mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
00:26:06Bên cạnh là Trần Nhược và một người đàn ông đeo thẻ,
00:26:09chắc là phiên dịch,
00:26:10cùng một người đàn ông cao lớn mặc vest,
00:26:12gương mặt đẹp trai theo kiểu cho chút quá mức,
00:26:14trông hơi bóng bẩy.
00:26:15Chắc hẳn đây là người kế thừa nhà họ từ,
00:26:18anh trai của từ Thanh Thanh, từ Sâm.
00:26:20Anh trai tôi muốn đấu giá thì cứ trực tiếp đấu giá,
00:26:23có gì mà không được,
00:26:25từ Thanh Thanh ngạo mạn nói.
00:26:26Đúng đấy,
00:26:27có biết người nhà họ từ là ai không hả?
00:26:29Trần Nhược cũng đứng bên cạnh ra vẻ hung hăng càn quấy.
00:26:33Chủ hàng là một người miến điện,
00:26:35đang xì xa xì xô nói gì đó.
00:26:37Người phiên dịch có vẻ đã dịch lại xong,
00:26:39nhưng từ Thanh Thanh vẫn cao mày định nói tiếp,
00:26:41thì nghe thấy từ Sâm lên tiếng,
00:26:43Thanh Thanh,
00:26:43không sao đâu.
00:26:44Ám tiêu là dựa vào vận may,
00:26:46anh chỉ là thấy ưng khối đá thô này thôi,
00:26:48chứ không nhất thiết phải có bằng được.
00:26:51Tôi liếc nhìn qua,
00:26:52đó là một khối đá đã mở một nửa,
00:26:54mặt cắt lộ ra màu phỉ thúy xanh mướt,
00:26:56trông rất mê người.
00:26:57Chủ hàng có lẽ muốn đấu giá kín,
00:26:59từ Sâm không đấu chúng nên từ Thanh Thanh mới không hiểu quy tắc mà làm loạn lên.
00:27:04Một khối đá rác chỉ có màu ở lớp vỏ
00:27:06mà người nhà họ từ cũng làm loạn lên khó coi như vậy.
00:27:09Vừa không có bản lĩnh vừa thiếu hiểu biết,
00:27:11trả trách gia tộc ngày càng xa xút,
00:27:13giọng nói lạnh lùng của Tống Linh Sương vang lên.
00:27:16Từ Sâm quay đầu lại,
00:27:17nhìn thấy Tống Linh Sương,
00:27:18đôi mắt gã sáng lên một cách kinh ngạc.
00:27:20Đứng sau gã là từ Thanh Thanh với vẻ mặt khinh bỉ
00:27:23và chân nhượng đầy vẻ ghen ghét.
00:27:24Linh Sương, em cũng ở đây à?
00:27:27Chẳng qua là hai tập đoàn
00:27:29từng đối cực vài lần thôi,
00:27:30tôi và đại thiếu gia nhà họ từ chắc cũng không thân thiết
00:27:33đến mức đó đâu, xin đừng gọi tôi như vậy.
00:27:35Tống Linh Sương lạnh nhạt đáp.
00:27:37Tống Linh Sương, cô đừng có được
00:27:39đằng chân lân đằng đầu.
00:27:40Sắc mặt từ Sâm hơi cứng lại,
00:27:42Trần Nhược lập tức tức giận hét lên với Tống Linh Sương.
00:27:45Có những người thật sự nghĩ mình là đại tiểu thư,
00:27:47đến cả phép lịch sự làm người cơ bản nhất
00:27:49cũng không có sao.
00:27:51Từ Thanh Thanh khoanh tay đứng bên cạnh,
00:27:52vẻ mặt đầy sự khinh miệt.
00:27:54Tôi vô thức rụt rè một chút,
00:27:56trốn ra sau lưng Tống Linh Sương.
00:27:58Chị ấy cao mày, chuyện hai người bắt nạt
00:28:00em gái tôi ở trường tôi còn chưa tính sổ,
00:28:02hôm nay định trực tiếp đối chất ở đây sao.
00:28:05Từ Thanh Thanh thả nhiên đáp,
00:28:06tôi không biết cô đang nói cái gì,
00:28:08một là đưa ra nhân chứng,
00:28:09hai là đừng có ở đây mà sủa bệnh.
00:28:12Tôi hoa một tiếng, tỏ vẻ sợ hãi
00:28:14đến mức nước mắt lương tròng,
00:28:16khẽ kéo kéo tay Tống Linh Sương.
00:28:18Chị ấy khựng lại, rồi im lặng không nói tiếp nữa.
00:28:20Từ Thanh Thanh dường như nghĩ mình đã chiếm thế thượng phòng.
00:28:23Càng được nước lấn tới, cho nên mới nói,
00:28:26đại tiểu thư nhà họ Tống hãy cẩn thận lời ăn tiếng nói.
00:28:29Nhà họ Tống ra đại nghiệp đại,
00:28:31đừng để cuối cùng không có bậc thang mà xuống thì xấu hổ lắm.
00:28:34Sau đó, cô ta kéo Từ Sâm đang định nói gì đó rời đi.
00:28:38Không sao chứ, chi chi.
00:28:40Tống Linh Sương lo lắng nắm tay tôi quan sát,
00:28:42thấy bọn họ em sợ lắm đúng không?
00:28:44Chị sẽ bảo vệ em, đừng sợ.
00:28:46Tôi lắc đầu rồi lại mỉm cười với chị.
00:28:48Chị thở hát ra một hơi, dường như bị trạng thái của tôi làm cho xót xa.
00:28:53Chị không trách mắng tôi, mà rắt tay tôi bảo,
00:28:55chị đưa em đi ăn món gì ngon nhé.
00:28:58Hôm đó chúng tôi đã xem rất nhiều phỉ thúy.
00:29:00Tống Linh Sương vừa dẫn tôi đi nhận biết vừa ghi chép lại để tôi dễ ôn tập.
00:29:04Trên đường về khách sạn, tôi thoáng thấy một bóng người, tay thọc sâu vào túi quần.
00:29:09Tôi kéo Tống Linh Sương đến một cái lán bên cạnh,
00:29:11nơi bày la liệt những khối phỉ thúy kém chất lượng mà sáng nay chị vừa nói với tôi.
00:29:15Sau khi lấy kính lúc quan sát kỹ lưỡng, tôi chỉ vào một khối đá thô da đen nặng khoảng
00:29:20100kg,
00:29:21rồi gật đầu với chị.
00:29:23Khối đá này có các giải hoa thông phân bố tốt, thấu quang khá, lớp vỏ mỏng, trông rất hấp
00:29:28dẫn.
00:29:29Tuy là khu vực bên ngoài nhưng vẫn có rất nhiều người vây quanh xem.
00:29:32Chi chi, sáng nay chị đã nói với em rồi mà.
00:29:35Tôi lắc đầu, lo lắng chỉ tay vào khối đá lớn đó, ánh mắt mong đợi nhìn chị.
00:29:40Chị nhìn tôi, bỗng nhiên mỉm cười, hiếm khi thấy em đặc biệt muốn thứ gì đó, nếu em muốn
00:29:45thì mua thôi.
00:29:46Có điều, dù cực thắng hay thua, em đều phải tự rút ra kinh nghiệm sương máu cho mình.
00:29:51Được không? Tôi gật đầu lia lia.
00:29:54Mua cái gì cơ? Đồ câm mà cũng biết đổ thạch à.
00:29:57Một giọng nói sen vào, chính là từ Thanh Thanh và Trần Nhược.
00:30:01Hai người họ đứng cạnh chúng tôi, giọng điệu mỉa mai.
00:30:04Tôi liếc mắt nhìn, từ xâm không đi theo họ.
00:30:06Từ Thanh Thanh, cô đừng có quá đáng.
00:30:09Tống Linh Sương nổi giận, giọng nói chầm xuống đầy vẻ đe dọa.
00:30:12Tôi ra vẻ hoảng hốt, túm lấy áo Tống Linh Sương chỉ vào khối đá.
00:30:16Sau khi chạm phải ánh mắt của từ Thanh Thanh thì vô thức né tránh,
00:30:19rồi dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Tống Linh Sương.
00:30:22Chị ấy chấn tĩnh lại cảm xúc, dùng tiếng miến điện thương lượng với chủ hàng.
00:30:26Cứ tưởng chúng ta sẽ thèm nhìn trúng khối đá của cô ta sao?
00:30:29Cái loại đá rác ở góc phố này chỉ có kẻ thiếu hiểu biết như cô ta mới coi là
00:30:34báu vật, cười chết người mất.
00:30:35Trần Nhược vừa cười cợt với từ Thanh Thanh vừa khinh bỉ liếc nhìn tôi vài cái.
00:30:39Cuối cùng, khối đá thô này được Tống Linh Sương mua với giá 5 triệu tệ.
00:30:43Rồi giải đá luôn không?
00:30:45Tống Linh Sương hỏi tôi.
00:30:47Tôi vừa gật đầu vừa lắc đầu, rồi ra hiệu cho chị, mai.
00:30:50Người thợ tưới nước lên, chuẩn bị mải đá.
00:30:53Một nhóm người vây quanh vào xem, từ Thanh Thanh và Trần Nhược vẫn đang chỉ trỏ,
00:30:57cái loại đá nát này có mải ra tiên lửa cũng chẳng thấy được màu xanh đâu.
00:31:01Cực thắng rồi, ra màu xanh rồi kìa.
00:31:04Tiếng ồn ào như sấm dậy vang lên, tôi kéo tay Tống Linh Sương, cả hai cùng dướn người nhìn
00:31:09vào trong.
00:31:10Tại vị trí thủy khẩu vừa được mải trên khối đá, một màu xanh óng ánh như sóng nước hiện
00:31:15ra.
00:31:16Chất ngọc băng trủng, lên keo cực phẩm, nước ngọc trong vắt, không một phép nước, không hạt bông.
00:31:21Màu xanh rực rỡ, đều đặn và mọng nước, đây chính là màu chính dương lục hoàn hảo nhất.
00:31:27Đám đông xung quanh nín thở, màu chính dương lục đẹp thế này,
00:31:30tuy chưa mở hết nhưng với khối lượng 100kg, nó có thể cho ra bao nhiêu món trang sức vô
00:31:35giá đầy.
00:31:36Ngay tại một cái lán sập sệ không ai ngó ngàng ở khu vực rìa ngoài thế này sao?
00:31:40Có bán không? Bao nhiêu tiền?
00:31:42Tôi ra giá 10 triệu tệ, cười chết mất, 10 triệu mà đòi mua khối này, tôi trả 30 triệu.
00:31:48Tiếng trung và tiếng miến trộn lẫn vào nhau tạo nên một khung cảnh hỗn loạn.
00:31:52Bán cái này cho tôi, từ thanh thanh nói với giọng ra lệnh như thế đó là điều hiển nhiên.
00:31:57Dựa vào cái gì? Cược thắng rồi thì phải bán cho cô sao?
00:32:01Cô tưởng ở đây mình vẫn là công chúa à?
00:32:04Tống Linh Sương cười lạnh, đừng có dở dọng đại tiểu thư trước mặt tôi, chẳng ai thèm nghe đâu.
00:32:09Cô? Tống Linh Sương, cô thật đúng là vẫn đáng ghét như ngày nào.
00:32:13Người thợ giải đá hỏi, còn cắt nữa không?
00:32:16Tôi gật đầu, suy nghĩ một lát rồi vẽ một đường ở đầu bên kia, ra hiệu cho thợ cắt
00:32:20dọc theo đường đó.
00:32:21Đây là một quyết định cực kỳ mạo hiểm.
00:32:24Không cắt tiếp từ chỗ đã ra xanh mà lại cắt từ đầu đối diện, vạn nhất màu không thông
00:32:28suốt thì coi như cược thua, giá trị sẽ rất thê thảm.
00:32:31Tống Linh Sương nhìn tôi, đáy mắt chị ẩn chứa một loại cảm xúc mà tôi không đọc được.
00:32:35Tôi ngước lên nhìn chị, khẽ mỉm cười.
00:32:38Chị đưa tay xoa đầu tôi, chi chi, nếu cực thắng tiếp, em muốn mở hết hay là bán đi?
00:32:44Bán! Tôi viết chữ vào lòng bàn tay chị.
00:32:46Tôi nghe thấy chị thở dài một hơi, dường như đã nhẹ nhõm hơn.
00:32:50Lại thắng rồi, lại thắng nữa rồi.
00:32:53Cả khối đá đều thắng lớn.
00:32:55Dọc theo đường chỉ tay tôi vẽ, mặt cắt lộ ra màu chính dương lục còn đậm đặc hơn trước.
00:32:59Chỉ riêng miếng vừa cắt ra đem đi làm hai chiếc vòng tay cũng đã trị giá 8 triệu tệ.
00:33:04Vậy phần đá khổng lồ còn lại đáng giá bao nhiêu chiếc vòng nữa đây?
00:33:08Tôi trả 50 triệu.
00:33:09Cô bé ơi, bán cho tôi đi.
00:33:1250 triệu thì thấm tháp gì?
00:33:13Tôi trả 80 triệu.
00:33:15Một người đàn ông trung niên suốt sáng định lao đến nắm tay tôi.
00:33:18Công ty chúng tôi đang thiếu một món bảo vật chấn cửa hàng.
00:33:21Cô bé, bán cho tôi đi.
00:33:23Cô sẽ không chịu thiệt đâu.
00:33:25Tống chi chi, đưa khối đá này cho tôi.
00:33:27Nếu không, cô biết hậu quả đấy.
00:33:29Từ thanh thanh bước tới, gần rọng từng chữ với tôi.
00:33:33Tôi run rảy lùi lại hai bước.
00:33:35Cái con nhóc miệng còn hôi sữa kia.
00:33:37Ở đây mà dọa nạt ai?
00:33:39Quy tắc đổ thạch là người trả giá cao thì được.
00:33:41Không biết sao.
00:33:42Không có tiền thì đừng có làm loạn.
00:33:44Người đàn ông trung niên nhíu mảy gắt.
00:33:46Ông là cái thá gì?
00:33:48Biết tôi là ai không?
00:33:49Ông, tôi là đại tiểu thư tập đoàn từ thị.
00:33:51Ai bảo tôi không có tiền?
00:33:53Tống chi chi, tôi trả 100 triệu tệ.
00:33:56Bán nó cho tôi.
00:33:57Người đàn ông trung niên khượng lại.
00:33:59Khối đá này dù sao cũng chưa mở hoàn toàn.
00:34:01Phần lớn còn lại vẫn là một canh bạc.
00:34:03Liệu ông ta có dám cực tiếp không?
00:34:06Một con nhóc như cô mà nói 100 triệu là có 100 triệu sao?
00:34:09Có tiền đi rồi hãy ra giá.
00:34:11Người đàn ông trung niên khinh bỉ nói.
00:34:13Không biết xem đá giỏi bằng cô bé này mà chỉ giỏi bốc phét.
00:34:17Ông nó thì biết cái gì.
00:34:19Chẳng qua là gặp mai thôi.
00:34:20Tôi có tiền.
00:34:21Ông im miệng đi.
00:34:23Trần Nhược đứng cạnh đã hoàn toàn ngây người.
00:34:25Thanh Thanh, thế này có hơi nhiều quá không?
00:34:27Gia đình sẽ không đồng ý đâu.
00:34:29Yên tâm đi.
00:34:31Ánh mắt từ Thanh Thanh lóe lên vẻ hung ác.
00:34:33Anh trai tôi lần này mang theo rất nhiều vốn.
00:34:35Khối đá này tôi nhất định phải lấy được.
00:34:37Đây chính là cực phẩm đế vương lục.
00:34:39Bán cho cô ta không?
00:34:41Tống Linh Sương hỏi tôi.
00:34:42Tôi cắn môi.
00:34:43Tỏ vẻ sợ hãi gật đầu.
00:34:45Đi làm hợp đồng chuyển khoản đi.
00:34:47Rồi khối đá này là của cô.
00:34:48Tống Linh Sương lạnh lùng nói.
00:34:50Xem ra.
00:34:51Đứa em gái này của cô không cùng một lòng với cô rồi.
00:34:54Từ Thanh Thanh đắc ý cười vang.
00:34:56Hất hàm ra lệnh cho Trần Nhược đứng canh bên cạnh khối đá thiên gia đó.
00:35:00Còn mình thì theo Tống Linh Sương đi ký hợp đồng.
00:35:02Trần Nhược ban đầu còn hơi lúng túng.
00:35:04Nhưng nhìn thấy tôi liền hầm hè.
00:35:06Cút đi.
00:35:06Khối đá này không còn là của mày nữa rồi.
00:35:09Tôi loạn trọng lùi lại.
00:35:10Những người xung quanh xì xào bàn tán.
00:35:13Người đàn ông trung niên thì tiếc nuối thở dài.
00:35:15Còn biểu cảm của Trần Nhược dần trở nên tận hưởng.
00:35:18Cảm giác được vây quanh bởi sự ngưỡng mộ và nắm giữ khối tài sản khổng lồ chắc là tuyệt
00:35:22vời lắm nhỉ.
00:35:23Tôi cuối đầu.
00:35:24Che giấu tia cười lạnh nơi đáy mắt.
00:35:26Hợp đồng đã ký xong.
00:35:28Khối đá giờ thuộc về họ.
00:35:29Tống Linh Sương đi tới.
00:35:31Khoác vai tôi.
00:35:31Đi thôi em.
00:35:32Người thợ giải đá hỏi từ Thanh Thanh đang hang máu.
00:35:35Có cắt tiếp không?
00:35:36Cắt cẩn thận cho tôi.
00:35:38Làm hỏng là mấy người để không nổi đâu.
00:35:40Từ Thanh Thanh oai phong lẫm liệt ra lệnh.
00:35:42Tôi khẽ cong mắt.
00:35:44Gật đầu với tống Linh Sương.
00:35:45Cầm lấy miếng phỉ thúy nhỏ.
00:35:47Phần đã cắt rời lúc nãy của mình rồi cùng chị rời đi.
00:35:50Còn về kết quả ư.
00:35:51Tôi đã biết trước rồi.
00:35:52Qua đôi mắt xuyên thấu.
00:35:54Tôi thấy khối đá đó không đơn thuần là chỉ có màu ở vỏ.
00:35:57Mà là một khối đá lỗi.
00:35:58Ngoại trừ phần tôi đã cắt ra.
00:36:00Bên trong toàn là đá trắng không đáng một xu.
00:36:03Đủ để cho một từ Thanh Thanh đang phát cuồng hiểu thế nào là thần tiên cũng khó đoán định
00:36:07tất ngọc.
00:36:08Thế nào là một dao nghèo, một dao giàu, một dao mặc áo vải thô.
00:36:11Còn từ Sâm.
00:36:12Khi hắn phát hiện em gái mình đã nướng sạch số tiền mang theo.
00:36:16Hắn lấy gì để đấu giá khối thần tiên ngọc.
00:36:18Át chủ bài của buổi đấu giá lần này.
00:36:20Nghe thấy tiếng hét thất thanh mơ hổ phía sau.
00:36:22Tôi khẽ nở nụ cười.
00:36:24Từ Thanh Thanh chắc không biết rằng.
00:36:26Loại đá lề đường này cơ bản rất khó ra xanh.
00:36:28Nhưng hàng đẹp từ các hầm mỏ tốt đều đã được đưa vào đại hội đấu giá hết rồi.
00:36:33Thương lái thường khoan một lỗ nhỏ.
00:36:34Thấy tình hình không ổn liền đổ keo trộn bột phỉ thúy vào.
00:36:37Sau đó rán lớp vỏ lại để làm giả.
00:36:40Tống Linh Sương chắc hẳn cũng đã nhận ra.
00:36:42Nhưng chị ấy vẫn bỏ tiền ra để tôi được thực sự trải nghiệm đổ thạch.
00:36:45Rút ra bài học để trưởng thành.
00:36:47Thế nhưng chị không ngờ rằng.
00:36:49Tôi mài da xanh.
00:36:50Mà cắt ở đầu khác cũng ra một mảng xanh lớn.
00:36:53Khối đá này coi như hiếm hoi có sự tăng giá.
00:36:55Còn phần bên trong thế nào cũng không còn quan trọng nữa.
00:36:58Ai mà ngờ được lại có một kẻ ngốc như nhà họ từ bỏ ra cả trăm triệu tệ để
00:37:02mua một khối đá phế liệu chứ.
00:37:04Trong bóng tối, lần này ông ở bên cạnh khích bác rất tốt.
00:37:08Lão bản là do sư phụ dạy bảo tốt thôi.
00:37:11Còn về khối thần tiên ngọc đó, ông hãy dùng mức giá này để đấu giá kín.
00:37:15Rõ.
00:37:16Chi chi à, lần này Tống Linh Sương dắt em đi xem đá đấu giá kín.
00:37:20Em có ghi chép lại không?
00:37:22Điện thoại dung lên là tin nhắn của Tống Mặc Nhiên.
00:37:25Tôi ngừng đầu lên, Tống Linh Sương đang tắm.
00:37:28Tôi đi tới bên túi sách của chị, lấy ra quyển sổ tay.
00:37:31Bên trong là những ghi chú, số thư tự và mức giá đấu giá mà Tống Linh Sương đã giảng
00:37:35giải cho tôi khi đi xem ám tiêu.
00:37:37Tôi chụp lại tất cả rồi gửi cho Tống Mặc Nhiên.
00:37:40Tốt lắm, đúng là nét chữ của Tống Linh Sương.
00:37:43Chi chi lần này lập công lớn rồi.
00:37:45Tống Mặc Nhiên khen ngợi tôi.
00:37:47Tôi cất sổ lại vào túi.
00:37:49Tống Linh Sương quấn khăn tắm bước ra, đang lau tóc.
00:37:52Mỹ nhân da trắng như tuyết, chị không trang điểm.
00:37:54Làn da cực kỳ đẹp, dù không phấn son vẫn xinh đẹp động lòng người.
00:37:58Chị gái.
00:37:59Một giọng nói thầm gọi trong lòng tôi.
00:38:01Sao vậy chi chi?
00:38:03Tống Linh Sương bước tới.
00:38:04Trên người chị có mùi hương hoa hồng thanh khiết của sữa tắm.
00:38:07Pha lẫn mùi hương tự thân của chị.
00:38:09Thanh lãnh và một chút ngọt ngào.
00:38:11Quyên rũ.
00:38:11Giống như chính con người chị vậy.
00:38:13Tôi ngáp một cái.
00:38:15Chỉ tay về phía giường rồi đưa tay ôm lấy chị.
00:38:17Cổ chị thoáng ửng hồng.
00:38:19Lan dần lên gò má.
00:38:20Ơ cái này.
00:38:21Chi chi buồn ngủ rồi sao?
00:38:23Chị xấy tóc xong sẽ vào ngủ với em.
00:38:25Thật là.
00:38:26Lớn ngần này rồi còn làm nũng.
00:38:28Sau đó.
00:38:28Chị có chút hoảng loạn trốn vào nhà vệ sinh để xấy tóc.
00:38:32Tôi nhắc môi.
00:38:33Nằm trên giường.
00:38:34Tóc mái hơi lò xòa đâm vào mắt.
00:38:36Tôi suy nghĩ về khối thần tiên ngọc tại đại hội đấu giá.
00:38:39Đó là khối đá đẹp nhất kiếp trước được nhà họ từ đấu chúng qua ám tiêu.
00:38:43Nghe nói có cao nhân ra tay.
00:38:44Nhưng cuối cùng danh tiếng lại đặt lên đầu từ sâm.
00:38:47Khiến hắn khi còn trẻ đã có danh hiệu là vua đổ thạch thế hệ mới.
00:38:51Khối thần tiên ngọc trong truyền thuyết đó nặng 76kg.
00:38:54Vỏ ngoài có nhiều giải màu.
00:38:56Nơi giao thoa của các giải màu phình to như dạng túi.
00:38:59Diện tích màu rất lớn.
00:39:00Đậm nhạt đều có.
00:39:01Sắc vàng chưa đủ nhưng cực kỳ diễm lệ.
00:39:04Thịt ngọc hơi thô nhưng chất ngọc rất già.
00:39:06Khối đá đó nhà họ từ bỏ ra 80 triệu tệ để lấy về.
00:39:09Kết quả là do nào cũng thấy xanh.
00:39:11Cho ra 20kg ngọc màu sắc đậm.
00:39:13Nước ngọc cực tốt.
00:39:15Trị giá khoảng 1 tỷ nhân dân tệ.
00:39:17Lần này đã lừa nhà họ từ mất 100 triệu.
00:39:19Họ sẽ không còn đủ tiền để mua những khối ám tiêu khác.
00:39:22Đối mặt với thần tiên ngọc chắc chắn sẽ lực bất tòng tâm.
00:39:25Từ thanh thanh, từ sâm, các người định làm thế nào đây?
00:39:29Tôi và Tống Linh Sương đến hội trường để đấu giá.
00:39:32Nhà họ Tống là gia tộc lớn nên có người sắp xếp riêng và hướng dẫn chỉ thị.
00:39:36Tống Linh Sương đấu giá 10 khối đá.
00:39:38Trọng tâm của chị đặt vào khối thần tiên ngọc.
00:39:40Những khối khác chỉ là để dẫn tôi đi mở mang tầm mắt.
00:39:43Chị cũng bảo tôi bỏ thầu vài khối.
00:39:45Tôi ra hiệu cho chị.
00:39:46Nếu chúng, tất cả đều là quà tặng chị.
00:39:49Chị vừa cười vừa lấy sổ tay ra điền giá.
00:39:51Cả người trông dạng dỡ hơn hẳn.
00:39:53Những khối đá Tống Linh Sương chọn có số thứ tự gần nhau.
00:39:56Thời gian mở giá cũng tương đương.
00:39:58Tôi theo chị đi vào hội trường.
00:40:00Bên trong cực kỳ đông đúc và náo nhiệt.
00:40:02Kiếp trước tôi và chị cãi nhau nên đã không cùng chị đến đây.
00:40:05Giờ phút này được trải nghiệm thực tế cảm thấy vô cùng thú vị.
00:40:09Sau đó, tôi nhìn thấy Tống Mặc Nhiên và Tống Mặc Mặc.
00:40:12Họ cầm tờ đơn đấu thầu đã điền xong, tìm thùng bỏ phiếu tương ứng để bỏ vào.
00:40:16Thấy tôi, họ lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.
00:40:19Tôi đảo mắt đi chỗ khác, không nhìn bọn họ.
00:40:21Nhưng bọn họ lại chủ động tiến tới, ngồi xuống hàng ghế bên cạnh chúng tôi.
00:40:26Trùng hợp quá nhỉ?
00:40:27Linh Sương, Chi Chi.
00:40:28Hóa ra mọi người cũng đấu ra khối đá này à.
00:40:31Gương mặt Tống Linh Sương lạnh lùng như phủ sương.
00:40:34Trùng hợp thật.
00:40:35Có tân đổ vương của tập đoàn Tống Thị chúng ta ở đây.
00:40:38Xem ra khối đá này không tồi rồi.
00:40:40Tống Mặc Nhiên cười híp mắt.
00:40:42Chỉ là không biết cuối cùng nó sẽ rơi vào tay ai thôi.
00:40:45Hừ.
00:40:45Tống Linh Sương cười nhạt một tiếng.
00:40:47Không thèm đoái hoài.
00:40:49Chỉ sợ có người thầu hụt rồi lại khóc nhẹ thôi nhé.
00:40:52Tống Mặc Mặc không nhịn được.
00:40:53Đâm chọc một câu.
00:40:54Đúng lúc này, cả đại sảnh xôn xao hẳn lên.
00:40:57Thời gian đã điểm.
00:40:58Trên màn hình lớn hiện ra kết quả.
00:41:00Một vị tiểu thư họ Tống đã đấu thầu thành công khối đá số hiệu 30 với giá 1 triệu
00:41:040.01.
00:41:05Chúng rồi.
00:41:06Tống Mặc Mặc hét lên một tiếng.
00:41:08Vui mừng khôn xiết.
00:41:10Cô ta và Tống Mặc Nhiên quay sang nhìn Tống Linh Sương đầy đắc ý.
00:41:13Hóa ra tôi mới là người có phúc khí nha.
00:41:15Tống Linh Sương hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn hai người họ.
00:41:19Những người xung quanh bắt đầu xi xào bàn tán.
00:41:21Tống Mặc Mặc vênh váo, thật ngại quá đi.
00:41:24Linh Sương đường mụi.
00:41:25Dù cô rất biết xem đá, dựa vào bản lĩnh để ra giá.
00:41:28Nhưng tôi lại vừa khéo cao hơn cô đúng một đồng đấy.
00:41:32Hai người đã làm gì?
00:41:33Tống Linh Sương hỏi.
00:41:35Cạnh tranh bằng bản lĩnh thôi, cô có ý kiến gì sao?
00:41:38Tống Mặc Nhiên cười, khoanh tay trước ngực.
00:41:40Không chỉ khối này đâu, có lẽ 8 khối đá tiếp theo của cô cũng đều thuộc về chúng tôi
00:41:44rồi.
00:41:45Và đều là, cao hơn đúng một đồng.
00:41:47Tống Linh Sương quay đầu lại nhìn thấy khóe miệng tôi đang nhét lên.
00:41:51Chị ấy hiểu ra vài phần.
00:41:52Chi chi, em lại nghịch ngợm gì rồi?
00:41:54Tôi lắc đầu, chất chất mắt, mặt nóng bừng vì nỗ lực nhịn cười.
00:41:58Em đó, đúng là đồ quỷ nhỏ.
00:42:01Tống Linh Sương khẽ búng nhẹ vào mũi tôi.
00:42:03Cẩn thận lát nữa hai chị ấy không để yên cho em.
00:42:06Lại đổ hết lên đầu em bây giờ.
00:42:08Tống Linh Sương quay sang nhìn hai cô chị họ, thông thả nói,
00:42:11Trước hết, hai vị đường tỷ, tôi không biết hai người xem lé nhật ký đấu thầu của tôi ở
00:42:15đâu.
00:42:16Nhưng tôi phải nói một câu, tôi là người Trung Quốc,
00:42:18thói quen viết lách của tôi mặc định đơn vị là nhân dân tệ.
00:42:22Thế nhưng, quy định đấu giá ở đây dùng đơn vị euro là kiến thức cơ bản.
00:42:26Nếu hai người lấy cắp nhật ký của tôi mà lại mù tạng không có kiến thức thưởng thức,
00:42:30thì hai người không phải chỉ mua đắt hơn một đồng đâu, mà là gấp 10 lần giá trị đấy.
00:42:34Nếu hai vị đường tỷ đã dùng cái giá gấp 10 lần để đấu giá thắng cả 8 khối đá,
00:42:39chắc hẳn bác cả sẽ vui lắm nhỉ.
00:42:41Cái giá đó, chắc không rẻ đâu.
00:42:43Giá trên đơn là euro sao?
00:42:45Tống Mặc Nhiên run rảy quay sang hỏi Tống Mặc Mặc.
00:42:48Em không biết, chị bảo điền thế nào thì em điền thế nấy mà.
00:42:52Tống Mặc Mặc cũng bắt đầu sợ hãi,
00:42:54lắp bắp biện minh, sao chị không kiểm tra lại?
00:42:56Chúng ta vừa tốn 100 triệu mua một khối đá rác,
00:42:59chị cũng đâu có bảo phải thay đổi đơn vị tiền tệ đâu.
00:43:02Còn 8 khối nữa cơ mà.
00:43:04Đúng, 8 khối còn lại có thể rút đơn không?
00:43:07Vẫn chưa đến giờ mà.
00:43:09Nhân viên đâu?
00:43:09Chúng tôi muốn rút đơn.
00:43:11Những lời cuối cùng gần như là gào lên.
00:43:13Mặt họ đỏ gay, tóc tai bù xù,
00:43:15hai cô tiểu thư sách váy chạy thục mạng ra khỏi hội trường.
00:43:19Nực cười như hai chú hể.
00:43:21Tuy nhiên, rõ ràng là họ không thành công.
00:43:23Những khối đá tiếp theo trên màn hình liên tục hiển thị.
00:43:26Một vị tiểu thư họ tống đã thầu được khối đá số hiệu XXXX với giá XXXXX.
00:43:31Hầu hết đều cao gấp 10 lần mức giá mà tống linh xương ghi chép.
00:43:35Với cái giá phili đó, chẳng có ai vượt qua nổi.
00:43:38Tất cả số đá đó đều rơi vào tay hai người họ.
00:43:41Tính xưa qua, tổng cộng mất khoảng 60 triệu euro.
00:43:44Quy định tại đại hội đấu gia có hiệu lực cưỡng chế.
00:43:47Họ buộc phải bỏ tiền ra, nếu không sẽ bị giữ lại đây.
00:43:50Nghĩ đến cảnh hai chị em họ đang khóc lóc thảm thiết gọi điện cầu cứu bác cả.
00:43:54Tôi thấy thật hả dạ.
00:43:56Thật là tổn thọ mà.
00:43:57Đúng là một đứa trẻ hư.
00:43:59Tống linh xương bất lực lắc đầu.
00:44:01Những khối chị viết họ không thầu chúng.
00:44:03Còn những khối em đoán mò thì họ thầu chúng hết sạch.
00:44:06Xem ra chi chi nhà mình có vận may kỳ lạ thật đấy.
00:44:09Chị ấy vừa thầu chúng một khối hàng hot với giá 11 triệu euro.
00:44:13Trong hội trường vang lên từng đợt gieo hò.
00:44:14Những người yêu thích phỉ thúy đang thành tâm chúc mừng cho những khối ngọc đã tìm được chủ nhân.
00:44:19Tôi tựa đầu vào vai chị mỉm cười.
00:44:21Hơi thở đều là mùi hương thanh lãnh quen thuộc.
00:44:23Ngày cuối cùng, Tống linh xương đã không đấu chúng khối thần tiên ngọc.
00:44:27Khối thần tiên ngọc đó bị một người miến điện vô danh tiểu tốt nào đó đấu mất với giá
00:44:3180 triệu euro.
00:44:32Gây nên một cơn địa chấn trong giới.
00:44:35Không có cách nào khác, đấu hụt cũng là chuyện thường tình.
00:44:38Tống linh xương thẳng nhiên nói, không hề tỏ ra thất vọng.
00:44:41Chị ấy đã đấu chúng ba khối phỉ thúy cực phẩm khác, mang về tập đoàn coi như cũng có
00:44:45cái để bàn giao.
00:44:47Chúng ta cũng nên về nước thôi, chi chi.
00:44:50Tôi gật đầu.
00:44:51Vừa về đến nhà, tôi đã thấy mẹ lo lắng bước ra đón, nhìn Tống linh xương và nói,
00:44:55Bác cả con đến rồi, ông ấy có vẻ không vui.
00:44:58Ông ta dựa vào cái gì mà không vui.
00:45:01Tống linh xương cười lạnh một tiếng, giắt tay tôi bước thẳng vào nhà.
00:45:05Cha tôi và bác cả đang ngồi trên ghế sofa.
00:45:08Tống mặc mặc và Tống mặc nhiên ngồi một bên, vừa nhìn thấy chúng tôi,
00:45:11ánh mắt họ lập tức trở nên sắc lẹ, như muốn dùng ánh nhìn để giết chết chúng tôi vậy.
00:45:16Cha!
00:45:16Tống linh xương cất tiếng chào.
00:45:18Cha tôi đầy vẻ không hài lòng, lần này tại đại hội công bàn, con đã làm cái gì vậy?
00:45:23Con xin lỗi cha, con không đấu chúng thần tiên ngọc, chỉ thâu được mấy khối phỉ thúy cực phẩm
00:45:28thôi.
00:45:29Tống linh xương bình tĩnh đáp.
00:45:31Tôi đứng sau lưng chị, khẽ nắm lấy tay chị.
00:45:33Linh xương cháu gái, lần này cháu làm việc hơi thiếu đạo đức đấy.
00:45:37Bác cả nhấp một ngụm trà, ánh mắt thâm trầm.
00:45:40Cháu đã làm gì?
00:45:41Tống linh xương hỏi lại.
00:45:43Làm gì à?
00:45:44Tự cháu không rõ sao.
00:45:45Bảo cháu chăm sóc hai đứa chị họ.
00:45:47Vậy mà cháu lại đào hố trôn bọn chúng, khiến bọn chúng mất trắng 60 triệu euro.
00:45:52Chúng ta đều là người nhà họ Tống cả mà.
00:45:54Tống kiến quốc phẫn nộ, đập mạnh xuống bản.
00:45:57Tống linh xương chẳng hề sợ hãi, tiến lên hai bước, đào hố.
00:46:01Hai vị đường tỉ đây tự mình đòi đường ai nấy đi, cháu khuyên không được.
00:46:05Đường tỉ lén xem nhật ký thầu kín của cháu để đấu giá những khối đá cháu chọn, cháu không
00:46:10biết.
00:46:10Bản thân họ không có kiến thức cơ bản, nhìn không ra giá trên đơn thầu là euro.
00:46:15Giờ lại quay sang đổ lỗi cho cháu sao?
00:46:17Người nhà với nhau mà làm trò lén lút đó mới là thiếu đạo đức đấy.
00:46:21Tống linh xương, cô quá đáng lắm.
00:46:23Tống mặc mặc gào lên, tức giận đứng bật dậy.
00:46:26Ngồi xuống, Tống kiến quốc gầm nhẹ.
00:46:28Tống mặc nhiên ấn Tống mặc mặc ngồi xuống, khẽ lắc đầu với cô ta, rồi quay sang nở một
00:46:33nụ cười nham hiểm.
00:46:35Cha, không thể hoàn toàn trách linh xương mụi mụi được.
00:46:38Chỉ là lần này nhà chúng ta bị đại suất huyết quá nặng, cần phải tìm cách gỡ gạc lại
00:46:42một chút.
00:46:43Tống mặc nhiên mỉm cười đứng dậy, đi đến trước mặt Tống linh xương.
00:46:46Tống, linh xương này, nhà chúng ta lần này coi như lỗ nặng rồi.
00:46:50Tuy không thể trách hết lên đầu em, nhưng em dù sao cũng là người ngoài mang danh con gái
00:46:54nhà họ Tống, hưởng hết phúc lộc nhà họ Tống bao năm qua.
00:46:58Lúc này, em nên làm chút việc gì đó có ích đi.
00:47:01Việc gì?
00:47:02Tống linh xương cười lạnh, liên hôn.
00:47:04Các người muốn tôi đi liên hôn.
00:47:05Tống linh xương quay đầu nhìn cha tôi, Tống an chiều, cha, cha cũng đồng ý sao?
00:47:11Mẹ, cả mẹ nữa.
00:47:12Công ty xảy ra chuyện rồi à.
00:47:14Người đàn ông từng là vua đổ thạch lừng lẫy một thời, giờ đã lui về hậu trường quản lý
00:47:19tập đoàn, đanh mặt lại gật đầu, phải.
00:47:21Trước khi con đi miến điện, bác cả con và chúng ta đã thua trong một ván đối cực với
00:47:25một công ty nhỏ mới nổi.
00:47:27Ván cực đó khiến chúng ta mất đi một dự án cực kỳ quan trọng, hiện tại đang đối mặt
00:47:31với khủng hoảng lớn.
00:47:33Vốn dĩ nghĩ rằng con đi miến điện đấu được thần tiên ngọc về thì công ty có thể vượt
00:47:36qua khủng hoảng, nhưng hành động của con tại đại hội khiến cha rất thất vọng.
00:47:40Nhà họ Tống nuôi dưỡng con lâu như vậy, đã đến lúc con phải góp sức rồi.
00:47:44Nhà họ từ đã có ý cầu thân.
00:47:47Chi chi vì khiếm khuyết bẩm sinh nên không thể liên hôn, vậy nên con phải ra mặt.
00:47:51Hóa ra là vậy.
00:47:53Trước đây ván cực nào chẳng để Tống linh xương ra mặt?
00:47:55Trước khi đi miến điện, cha tôi đột nhiên tái xuất, chẳng phải vì phát hiện Tống linh xương không
00:48:00phải con ruột nên sinh lòng cảnh giác sao.
00:48:02Tái xuất rồi lại thất bại thảm hại, giờ quay lại ép ủng đứa con nuôi, thật khiến người ta
00:48:07thấy xấu hổ thay.
00:48:08Linh xương cháu gái, đây cũng chẳng phải chuyện gì quá đáng.
00:48:12Với thân phận thật sự của cháu, được liên hôn với nhà họ từ đã là trèo cao rồi.
00:48:17Cháu cũng nên nhìn xem gia đình gốc gác của cháu nhét nhát thế nào đi.
00:48:20Được gả cho từ xâm là phúc đức ba đời của cháu đấy.
00:48:24Cuối tháng đính hôn, cuối năm kết hôn, hai nhà mạnh mạnh kết hợp, nhà chúng ta sẽ càng lên
00:48:29một tầm cao mới.
00:48:30Tống linh xương run dẩy nhìn người đàn ông mà chị từng hết mực ngưỡng mộ này, con không làm.
00:48:35Cha, con mới 20 tuổi.
00:48:3720 tuổi thì sao? Tình cảnh nhà chúng ta hiện giờ, tuổi tác là vấn đề gì chứ?
00:48:42Con không làm à? Loại bỏ thân phận tiểu thư đi, con tưởng mình là cái thứ gì?
00:48:47Cha tôi nổi trận lôi đỉnh.
00:48:49Dương nhi à, con kết hôn với từ xâm cũng không tệ cho con đâu.
00:48:53Mẹ tôi vẻ mặt không nữa, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng khuyên nhủ.
00:48:56Đúng là cha mẹ yêu dấu của tôi mà.
00:48:58Tôi cười lạnh trong lòng.
00:49:00Mẹ, Tống linh xương không thể tin nổi quay sang nhìn mẹ mình.
00:49:04Người phụ nữ từng cương chiều trị hết mực, giờ đây vì lợi ích mà sẵn sàng đẩy thẳng chị
00:49:08vào hố lửa.
00:49:09Dương nhi, đừng quên thân phận của mình.
00:49:11Con không phải con gái nhà họ Tống.
00:49:13Muốn ở lại đây, con phải học cách cống hiến.
00:49:16Tống linh xương lùi lại vài bước, cuối đầu xuống.
00:49:19Bờ vai chị run lên bần bật.
00:49:21Chị chậm rãi ngởng đầu, đôi mắt đỏ hoe, gần từng chữ.
00:49:25Xin lỗi mẹ, con học không nổi.
00:49:27Bao nhiêu năm qua, số lần con đánh cực thắng cho nhà họ Tống đã đủ để bù đắp tiền
00:49:31ăn ở, đi lại và học phí của con rồi.
00:49:34Cái danh đại tiểu thư nhà họ Tống này, con không thèm.
00:49:37Nếu các người cứ mở miệng ra là nói con không phải con gái nhà họ Tống.
00:49:41Cái danh đại tiểu thư nhà họ Tống này con không thèm.
00:49:44Từ nay về sau con không còn bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Tống nữa.
00:49:48Con sẽ không liên hôn, cũng không cần tìm con.
00:49:51Rứt lời, chị quay người bước ra ngoài.
00:49:54Sương hy, sương hy, mẹ tôi lo lắng gọi với theo.
00:49:58Xem ra linh xương mụi mụi có ý kiến rất lớn với nhà họ Tống chúng ta nhỉ.
00:50:02Tống mặc nhiên ở bên cạnh nói giọng mỉa mai.
00:50:04Đồ nghịch tử, cha tôi giận dữ đứng bật dậy, đã bước ra khỏi cái cửa này thì đừng có
00:50:09quay về.
00:50:10Tôi lệnh lùng quan sát màn kịch nực cười này, xoay người lên lầu,
00:50:13lấy hết giấy tờ tùy thân của tôi và Tống linh xương rồi lặng lẽ rời đi.
00:50:17Tống linh xương đi phía trước, mái tóc chị hơi dối, nhưng sống lưng vẫn gầy gò và thẳng tắp.
00:50:22Tôi đi ngay sau lưng chị, lòng đầy xót xa.
00:50:26Chi chi, chị không phải con gái nhà họ Tống, nhưng em thì phải.
00:50:29Em nên về nhà đi.
00:50:31Chị dừng lại, quay đầu nói với tôi, vành mắt đỏ hoe, chắc hẳn vừa mới khóc xong,
00:50:36đôi môi tái nhợt còn vương dấu răng cắn nhẹ.
00:50:38Tôi tiến lại gần, đưa tay lau đi những giọt lệ còn đọng trên hàng mi chị.
00:50:43Chị, đi, đâu, em, đi, đó.
00:50:46Chị nhìn tôi một cách trịnh trọng, rồi đột nhiên mỉm cười.
00:50:49Không ngờ cuối cùng, người ở bên cạnh chị lại là đứa em gái mới chung sống vòn vẹn 10
00:50:53ngày.
00:50:54Không phải 10 ngày đâu, mà là cả một kiếp người đằng đắng.
00:50:57Tôi nhẹ nhàng ôm lấy chị.
00:50:59Chị lầm bầm, lạ thật, sao em lớn nhanh thế?
00:51:02Đã cao hơn chị rồi này.
00:51:04Chị ấy mệt rồi.
00:51:05Tuổi con nhỏ đã phải cống hận quá nhiều cho gia đình,
00:51:08đến khi phát hiện mình không phải con ruột.
00:51:10Chị vẫn không oán không hận, đem hết vốn liếng cả đời dạy lại cho đứa trẻ bị trao nhầm,
00:51:15chỉ vì cảm thấy mình đã nợ đối phương một cuộc đời vinh hoa phú quý.
00:51:19Nhưng chị không ngờ, chỉ một lần sơ sẩy,
00:51:21một lần tranh cãi đã khiến mười mấy năm gọi là tình thân tan thành mây khói.
00:51:25Đứng trước lợi ích, chị chỉ là một quân cờ bị vứt bỏ.
00:51:28Nhưng chị vẫn còn nhỏ thế kia, vẫn chỉ là một cô gái thôi mà.
00:51:32Chị, gái, một giọng nói chầm thấp, khàn khàn và hơi khó nhọc vang lên.
00:51:37Người trong lòng tôi khựng lại, ngẩn đầu nhìn tôi, ánh mắt dạng dỡ hẳn lên.
00:51:41Chị, chi, em nói được rồi sao? Em vừa nói gì cơ?
00:51:45Chúng tôi dọn đến sống ở một căn nhà mới.
00:51:48Lúc rời đi Tống Linh Sương không mang theo một xu nào, nhưng tôi thì gõ.
00:51:52Ngoài 100 triệu tệ lừa được từ tay từ Thanh Thanh,
00:51:54tôi còn có hai miếng phỉ thúy đế vương lục, đủ để chế tác thành hai chiếc vòng tay cực
00:51:59phẩm.
00:51:59Sở thích gần đây của Tống Linh Sương là dạy tôi nói chuyện.
00:52:03Chị, chi, em phải luyện tập nhiều vào.
00:52:05Nào, đọc theo chị.
00:52:07À, ô, à.
00:52:08Tôi thực sự bất lực, rất muốn giải thích là tôi biết nói rồi.
00:52:11Nhưng nhìn rắn vẻ hào hứng của chị, tôi lại không nỡ ngắt lời.
00:52:15Coi như tìm cho chị một việc gì đó để làm cho khuây khỏa vậy.
00:52:19Điện thoại rung lên, tôi lấy ra xem.
00:52:21Là tin nhắn của mẹ, con với chị con đi đâu rồi?
00:52:24Khuyên nó đi, bảo nó sớm về nhà.
00:52:26Kết hôn với từ xâm là tốt cho nó, đừng có tủy hứng làm mình làm mẩy nữa.
00:52:31Còn chi chi, tuy con không nói được nhưng cũng phải bắt đầu học đổ thạch từ chị con đi.
00:52:35Sau này con còn phải giúp đỡ công ty nữa.
00:52:38Bà ta còn khóa cả thẻ ngân hàng của Tống Linh Sương.
00:52:41Mẹ tôi vốn chẳng quan tâm đến chuyến đi miến điện.
00:52:43Khoản hụt 5 triệu tệ tiền mua đá hôm đó đã được lấp đầy ngay trong ngày.
00:52:47Cuộc giao dịch với từ Thanh Thanh thực hiện qua thẻ của tôi,
00:52:50bà ta tưởng rằng cứ để chúng tôi chịu khổ một chút thì Tống Linh Sương sẽ ngoan ngoãn quay
00:52:54về liên hồn.
00:52:55Nhưng bà ta không ngờ rằng cuộc sống của chúng tôi vô cùng dễ chịu.
00:52:59Không cần đâu.
00:53:00Mẹ, các người tự lo cho mình đi thì hơn.
00:53:03Nhà họ từ vừa mới mất trắng 100 triệu tệ,
00:53:06định dùng tờ giấy nợ đó để ép Tống Linh Sương gả sang nhằm xóa nợ.
00:53:10Bây giờ Tống Linh Sương thoát ly nhà họ Tống,
00:53:12họ chẳng biết ăn nói sao với nhà họ từ.
00:53:15Chịu thiệt lớn như vậy,
00:53:16từ Thanh Thanh làm sao có thể để yên.
00:53:18Sau khi Tống Linh Sương ngủ say,
00:53:20tôi mở điện thoại,
00:53:21thấy thông báo từ các trang tin tức.
00:53:23Chấn động.
00:53:24Thật giả thiên kim nhà họ Tống lộ diện.
00:53:26Hóa ra chỉ có một con gái ruột.
00:53:28Vua đổ thạch thế hệ trẻ hóa ra là con hoang.
00:53:31Thiên kim duy nhất nhà họ Tống lại là người cầm.
00:53:34Tập đoàn Tống thì không có người kế vị.
00:53:36Cổ phiếu nhà họ Tống lao dốc.
00:53:38Nhà họ từ trở thành kẻ thắng cuộc lớn nhất.
00:53:41Tôi tĩnh lặng nhìn tin tức,
00:53:42nở một nụ cười lạnh lẽo.
00:53:44Từ Thanh Thanh,
00:53:45xem ra nhà họ từ không đạt được mục đích
00:53:47nên cô cuống lên rồi nhỉ.
00:53:48Tôi nhấn vào một hộp thoại,
00:53:50bắt đầu soạn tin nhắn.
00:53:51Đến lúc rồi.
00:53:53Cha mẹ tôi đều cuống cuồng cả lên,
00:53:55ngay cả bác cả cũng gọi điện vào máy tôi.
00:53:57Chi Chi đưa điện thoại cho chị con,
00:53:59bảo nó mau về nhà ngay.
00:54:01Bây giờ bên ngoài đang ẩm ý hết cả lên,
00:54:04chỉ có nó quay về ra mặt rồi gả
00:54:05cho nhà họ từ mới giải quyết được chuyện này.
00:54:08Dương Ghi, con hãy thông cảm cho cha mẹ,
00:54:11nể tình cha mẹ đã tận tâm nuôi dưỡng
00:54:12con khôn lớn nhiều này,
00:54:14giúp cha mẹ một tay được không?
00:54:16Cha, tập đoàn hiện tại đang biến động,
00:54:18chẳng qua chỉ là cược thua một lần thôi mà.
00:54:20Con có thể cược thắng lại 100 lần,
00:54:22nhưng mọi người lại nghĩ chỉ có nhà họ
00:54:24từ mới cứu được chúng ta.
00:54:25Cha mẹ kỵ danh con,
00:54:27lại nghĩ con không phải con ruột
00:54:29nên vội vàng đem bán con để đếm tiền.
00:54:31Đã muốn dựa dẫm vào người khác
00:54:33thì phải lường trước sẽ có ngày hôm nay.
00:54:35Đồ thạch cả đời,
00:54:36một dựa vào bản tính,
00:54:38hai dựa vào thiên phú.
00:54:39Một khi đã mất đi bản tính
00:54:41thì phải chấp nhận sự tầm thường.
00:54:43Điện thoại ngắt máy,
00:54:44Tống Linh Sương ngồi lặng yên.
00:54:45Tôi xích lại gần,
00:54:46đặt một nụ hôn lên chán chị.
00:54:48Chị Chi, có phải chị rất vô tình không?
00:54:51Chị quay sang khẽ hỏi tôi.
00:54:53Chị, không, sai.
00:54:55Tôi bập bẹ đáp,
00:54:56chị đã tận lực rồi.
00:54:57Chị cũng chỉ là một cô gái vừa mới trưởng thành,
00:54:59dựa vào cái gì mà phải gánh vác
00:55:01cả sự hương thịnh hay suy tàn
00:55:02của cả một tập đoàn.
00:55:04Chẳng qua là do người lớn tham lam
00:55:05và vô dụng mà thôi.
00:55:07Chị đang buồn lắm phải không?
00:55:09Tôi hỏi.
00:55:10Dù sao thì từ nhỏ đến lớn,
00:55:12quan niệm được tiêm nhiễm vào đầu chị
00:55:13chính là phải học đổ thạch,
00:55:15phải gánh vác trách nhiệm với tập đoàn.
00:55:17Nó đã xuyên suốt nửa cuộc đời chị rồi.
00:55:19Chị dự dàng bày tỏ suy nghĩ bấy lâu nay.
00:55:22Đột nhiên nhận ra mình không phải vì năng lực
00:55:23mà có được sự tin tưởng của cha mẹ.
00:55:25Chị vẫn cảm thấy có chút hụt hẳn.
00:55:28Sinh nhật chị, em muốn,
00:55:29tặng chị một món quà.
00:55:31Tôi nói chậm rãi,
00:55:32tông giọng có chút kỳ lạ,
00:55:34khẽ thì thầm bằng thứ ngôn ngữ chầm mặc.
00:55:36Chị rất mong chờ đấy.
00:55:37Chị nhìn tôi,
00:55:38có lẽ đã đoán được phần nào,
00:55:40mình cười đầy đắc ý.
00:55:42Chị tưởng em dùng hai khối ngọc kia
00:55:44làm vòng tay tặng chị sao?
00:55:45Chị không đoán ra được đâu,
00:55:47chị gái ạ.
00:55:47Em đã nói kiếp này sẽ dùng vận mệnh bảo hộ chị,
00:55:50đã nói là sẽ làm được.
00:55:52Những thứ của kiếp trước và kiếp này
00:55:54khiến chị không vui,
00:55:55em đều sẽ hủy diệt tất cả.
00:55:57Những gì chị muốn,
00:55:58em đều sẽ dâng tận tay.
00:56:00Em đó,
00:56:01tiền thắng cực đổ thạch
00:56:02không phải để vung tay quá chán như thế này đâu,
00:56:04lỡ sau này cần tiền mua đá nữa thì sao?
00:56:07Sang sớm,
00:56:08Tống Linh Sương bị tôi và ekip trang điểm,
00:56:10làm tóc xoay như trong tróng,
00:56:11chị bất lực lên tiếng.
00:56:13Tôi cười với chị mà không đáp lời,
00:56:15chỉ lấy ra một bộ lễ phục trắng tinh khôi lộng lẫy.
00:56:18Tống Linh Sương sững sờ nhìn chiếc váy trong tay tôi.
00:56:21Đó là mẫu lễ phục cao cấp của thương hiệu Elisab,
00:56:24đính 650.000 hạt sequin
00:56:25và 150.000 viên pha lê Swarovski,
00:56:28hoàn toàn được khâu thủ công.
00:56:30Nó cực kỳ hoa lệ và thanh thoát,
00:56:32tựa như váy của một nàng công chúa.
00:56:34Chi chi,
00:56:35em ngốc à,
00:56:36chuẩn bị thứ này cho chị làm gì?
00:56:38Tiền em thắng cực nên để dành cho tương lai của chính ta chứ?
00:56:41Tống Linh Sương vành mắt đỏ hoe,
00:56:43lắc đầu nhìn tôi,
00:56:44dường như không hiểu tại sao tôi lại dốc hết vốn liếng
00:56:47mua bộ lễ phục hàng triệu tệ để chuẩn bị sinh nhật cho chị.
00:56:50Tôi bắt chị thay đồ,
00:56:51rồi lại lấy ra một chiếc hộp gỗ.
00:56:53Thấy chị không chịu nhận,
00:56:55tôi tự tay lấy ra đeo vào cổ tay chị.
00:56:57Đó là một chiếc vòng tay bạch băng thuộc chủng thủy tinh,
00:57:00trong suốt sực sỡ,
00:57:01tinh khiết như một giọt nước đạt trong nước vậy.
00:57:03Phẩm chất và nước ngọc này trên thị trường có giá ít nhất khoảng 4 triệu tệ.
00:57:07Kích thước vừa vặn,
00:57:08đeo trên cổ tay trắng ngần như tuyết của Tống Linh Sương trông vô cùng thanh tao.
00:57:12Giống như Tống Linh Sương trong lòng tôi vậy,
00:57:14như đóa mai ngạo tuyết,
00:57:15không vướng bụi trần.
00:57:17Chi chi,
00:57:18cái này là em cực được sao?
00:57:20Chị rất thông minh,
00:57:21dường như đã hiểu ra điều gì đó.
00:57:23Chị vút ve chiếc vòng,
00:57:24đột nhiên cười ráng rỡ,
00:57:26chi chi của chị sắp xuất sư rồi sao?
00:57:28Diện bộ lễ phục,
00:57:30Tống Linh Sương rực rỡ như ánh trăng sáng,
00:57:31tôn lên vóc dáng tuyệt mỹ,
00:57:34mái tóc đen búi cao lộ ra gương mặt thanh tú,
00:57:36tựa như nữ thần dưới đêm trăng.
00:57:38Tôi dắt tay chị,
00:57:39mở chiếc tủ bình thường ở góc phòng ra.
00:57:42Cả một tủ đầy những sắc màu rực rỡ suýt nữa
00:57:44làm lóa mắt người xem,
00:57:45phỉ thúy tím tử la lan trùng thủy tinh,
00:57:48đế vương lục đỉnh cấp,
00:57:49sân đái thái cực phẩm.
00:57:50Những khối phỉ thúy hàng đầu chưa qua chạm khắc,
00:57:53giữ nguyên vẻ thô mộc ban đầu
00:57:54nhưng lại khiến trái tim người ta đập loạn nhịp.
00:57:57Những thứ này là em cực được,
00:57:59và của em đều là của chị.
00:58:01Tôi chậm dãi nói,
00:58:02dù có rời khỏi nhà họ tống,
00:58:04em cũng không để chị trở thành nàng lọ lem lâm nạn.
00:58:07Chị mãi mãi là công chúa của em.
00:58:09Một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng
00:58:10được tổ chức tại khách sạn cao cấp nhất thành phố,
00:58:13đồng thời còn có một buổi họp báo đi kèm.
00:58:15Rất nhiều người được mời đến,
00:58:17bầu không khí náo nhiệt vô cùng.
00:58:18Thần tiên ngọc,
00:58:19chẳng phải đó là khối phỉ thúy đỉnh cấp
00:58:21bị người ta đấu mất tại đại hội Miến Điện Sao.
00:58:24Hôm nay nó cũng xuất hiện rồi.
00:58:26Nhắc mới nhớ,
00:58:27cái tên công ty phỉ thúy chi linh này
00:58:29hình như tôi có ngay qua,
00:58:30đợt chức công ty nhỏ đối cực thắng
00:58:32tập đoàn Tống Thị chính là họ đấy.
00:58:34Không ngờ thắng đậm vậy.
00:58:35Tống Thị lần này đại thương nguyên khí rồi.
00:58:38Nghe nói bên đó khai mở được rất nhiều phỉ thúy cực phẩm.
00:58:41Theo như buổi họp báo này
00:58:42thì thần tiên ngọc cũng đang nằm trong tay họ.
00:58:44Không thể tin được,
00:58:45giới phỉ thúy sắp đổi chủ rồi.
00:58:47Tôi nắm tay Tống Linh Sương,
00:58:49người đang khoác trên mình bộ lễ phục lộng lẫy,
00:58:51bước vào đại sảnh.
00:58:52Vô số ánh mắt kinh diễm đổ rồn về phía chúng tôi.
00:58:55Tôi nhìn thấy anh em từ thanh thanh
00:58:57và từ sâm với vẻ mặt đầy cam hận,
00:58:59nhưng tôi phớt lờ họ.
00:59:00Vừa định đi qua thì chúng tôi bị chặn lại.
00:59:03Tống Linh Sương, cô đang giờ trò quỷ gì thế?
00:59:06Giọng của Tống mặc mặc trói lót,
00:59:08vô cùng ồn ào.
00:59:09Sưng hy, cha mẹ gửi bao nhiêu tin nhắn
00:59:11sao con không trả lời.
00:59:13Giờ con dẫn theo Chi Chi đến đây làm loạn cái gì?
00:59:16Cha tôi quát tháo giận dữ.
00:59:18Mẹ đứng bên cạnh,
00:59:19cao mày nhìn chúng tôi.
00:59:20Sưng hy, mẹ thực sự rất thất vọng về con.
00:59:23Ai đã dạy con thành ra thế này?
00:59:25Là tôi dạy đấy.
00:59:26Đồ nghịch tử này.
00:59:28Khoan đã, Chi Chi,
00:59:29con nói được rồi sao?
00:59:31Cha tôi chấn động,
00:59:32chỉ tay vào tôi đầy vẻ khó tin.
00:59:34Từ đầu đến cuối tôi vốn dĩ đều biết nói mà.
00:59:37Tôi mỉm cười lịch sự.
00:59:38Hơn nữa, cha mẹ cũng chưa từng hỏi qua,
00:59:40đúng không?
00:59:42Con biết nói,
00:59:43Linh Sương con bé đó còn dạy con nữa.
00:59:45Con mau đi theo cha mẹ về nhà,
00:59:47nhất định có thể phát dương quang đại tập đoàn Tống Thị.
00:59:50Chờ đã,
00:59:51lời con vừa nói có ý nghĩa gì?
00:59:52Giữa đại sảnh đột nhiên vang lên một giọng nói rõng rạc.
00:59:56Kính thưa các vị khách quý,
00:59:57các bạn phóng viên,
00:59:58hôm nay là một ngày trọng đại.
01:00:00Đây là ngày công ty phỉ thúy Chi Linh chúng tôi thu mua được thần tiên ngọc
01:00:03và cũng là ngày sinh nhật của đại tiểu thư chúng tôi.
01:00:06Sau đây,
01:00:07xin mời Chủ tịch Hội đồng Quản trị của công ty Chi Linh lên sân khấu phát biểu.
01:00:11Xin cảm ơn.
01:00:12Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người,
01:00:14tôi nắm tay Tống Linh Sương chậm dãi bước lên sân khấu.
01:00:17Tôi, Tống Linh Sương,
01:00:19thực tế quả thực không phải con gái nhà họ Tống.
01:00:21Chúng tôi không có quan hệ huyết thống.
01:00:23Những chi phí ăn mặc,
01:00:25học tập tại nhà họ Tống tôi đã hoàn trả đầy đủ.
01:00:27Từ nay về sau,
01:00:29những việc như yêu cầu tôi đi liên hôn,
01:00:30e rằng tôi không thể thực hiện.
01:00:32Tống Linh Sương vừa giất lời,
01:00:34bên dưới ổ lên kinh ngạc,
01:00:35đèn flash từ máy ảnh nhái liên tục.
01:00:38Vậy cô Tống Linh Sương,
01:00:39cô thừa nhận mình là thiên kim giả.
01:00:41Cô rời khỏi nhà họ Tống,
01:00:43không cảm thấy mình là hạng vong ơn bội nghĩa,
01:00:45lòng lăng dạ thú sao.
01:00:47Đâu đó thấp thoáng những tiếng chửi rùa.
01:00:49Tôi mỉnh cười,
01:00:50cầm lấy micro,
01:00:51nhắm vào hàng loạt tin đồn trên mạng gần đây.
01:00:53Tôi xin được giải thích rõ ràng.
01:00:55Tôi, Tống Chi Chi,
01:00:57về mặt quan hệ huyết thống là con gái
01:00:58của ông Tống An Triều và bà Trần Thư.
01:01:01Cô Tống Chi Chi,
01:01:02cô không phải người cầm sao.
01:01:04Tôi nghĩ lời tôi vừa nói đã chứng minh được điều đó rồi.
01:01:07Tôi mỉnh cười,
01:01:08hơn nữa,
01:01:09gọi người khác là người cầm là hành vi không lịch sự,
01:01:11mang hàm ý chế diễu,
01:01:13hạ thấp và xỉ nhục trong xã hội văn minh này.
01:01:15Hiện tại cô vẫn giao hảo với cô Tống Linh Sương,
01:01:18cô không định ra mặt đòi lại công bằng cho cha mẹ sao.
01:01:21Bao nhiêu năm qua,
01:01:22vì bị trao nhầm,
01:01:24tôi được cha mẹ nuôi dưỡng dục.
01:01:25Đối với gia đình gốc,
01:01:26tôi không có quan hệ tình cảm.
01:01:28Vì đạo hiếu,
01:01:29sau này tôi sẽ gánh vác chi phí phụng dưỡng tuổi già cho hai vị.
01:01:32Ngoài ra,
01:01:33tôi và hai vị không còn căn hệ gì,
01:01:35cũng không liên quan đến người nhà họ Tống.
01:01:37Xin đừng dùng đạo đức để bắt ép tôi,
01:01:39cũng đừng bảo tôi đi xem mắt,
01:01:41liên hôn,
01:01:42hay bán tôi đi rồi nói là tốt cho tôi.
01:01:45Tôi nhìn vào mặt Tống An Triều và Trần Thư,
01:01:47mặt họ đỏ gai như sắp nổ tung,
01:01:49dường như chỉ trực lao lên đánh tôi.
01:01:51Tôi chẳng hề để tâm,
01:01:53màn hình phía sau lưng tôi chuyển sang một tấm hình,
01:01:55đó chính là khối đá thô đỉnh cấp
01:01:57tại Đại hội Miến Điện,
01:01:58Thần Tiên Ngọc.
01:01:59Đúng rồi,
01:02:00hôm nay là sinh nhật của Tống Linh Sương.
01:02:02Chị ấy không phải Đại Tiểu Thư nhà họ Tống,
01:02:05nhưng chị ấy là Đại Tiểu Thư của công ty phỉ thúy Chi Linh,
01:02:07và sau này là của tập đoàn Chi Linh.
01:02:09Khối Thần Tiên Ngọc này chính là quà mừng tuổi của Đại Tiểu Thư chúng tôi.
01:02:13Đoạn video bắt đầu phát lại toàn bộ quá trình giải đá thực tế.
01:02:17Theo sau những tiếng hít hà kinh ngạc và trầm trồ liên tiếp của cả hội trường,
01:02:21màu xanh đế vương lục chủng thủy tinh lão khanh đã chấn áp hoàn toàn tất cả mọi người.
01:02:25Cuối cùng, tôi lấy ra lõi phỉ thúy lớn nhất trong tay.
01:02:28Đây là phần tinh túy nhất của Thần Tiên Ngọc,
01:02:31màu sắc đồng nhất chưa qua chạm khắc như nặng tới 2kg,
01:02:34trị ra 600 triệu nhân dân tệ.
01:02:36Tôi cầm lấy nó,
01:02:37đặt vào lòng bàn tay Tống Linh Sương đang ngơ ngác nhìn mình,
01:02:39sinh nhật vui vẻ, chị gái.
01:02:42Ngay lập tức, tin tức về khối phỉ thúy mua với giá 80 triệu euro
01:02:45nhưng cắt ra giá trị thị trường lên đến 1 tỷ tệ đã làm chấn động toàn bộ giới đổ
01:02:49thạch.
01:02:50Tao đoán mày cũng chẳng biết đi mách lẻo đâu,
01:02:53vì mày làm gì có miệng mà nói.
01:02:55Đúng không?
01:02:56Mày không nên xuất hiện ở lớp chúng tao,
01:02:58đồ tàn tật,
01:02:59khôn hồn thì cút sớm đi.
01:03:01Không biết loại người khiếm khuyết như mày sao lại mặt dày đi học cùng người bình thường như bọn
01:03:05tao nữa,
01:03:06mau chết quách đi cho rảnh nợ,
01:03:07coi như đóng góp cho xã hội đấy.
01:03:10Màn hình chiếu phía sau đột ngột phát lại những lời mà Từ Thanh Thanh và Trần Nhược đã nói
01:03:14với tôi trong nhà vệ sinh,
01:03:15cùng với cú va chạm mạnh bạo đó.
01:03:17Còn về việc tôi bị bạo lực học đường,
01:03:19tôi cũng hy vọng thiên kim tập đoàn từ thị sau này đừng làm những hành động như vậy nữa,
01:03:23nếu không tôi sẽ yêu cầu hỗ trợ pháp lý.
01:03:26Tôi mỉm cười,
01:03:27nhìn chầm chầm vào Từ Thanh Thanh đang hoảng loạn dưới khán đài.
01:03:30Mặt cô ta cắt không còn giọt máu.
01:03:32Cô ta không ngờ rằng tôi lại lộ diện,
01:03:34hơn nữa còn công bố mọi chuyện trong buổi họp báo này.
01:03:37Công ty phỉ thúy Chi Linh đột ngột trỗi dậy,
01:03:40liệu nhà họ từ có chống đỡ nổi không?
01:03:42Ép hôn người quan trọng nhất của tôi ư?
01:03:44Cô tính là cái thá gì chứ?
01:03:46Chi Chi, sao con có thể làm như vậy?
01:03:49Tôi vừa xuống sân khấu,
01:03:51đang trò chuyện cười nói với mọi người thì Tống An Triều và Trần Thư lao tới,
01:03:54phía sau là bác cả với vẻ mặt cam hận cùng Tống Mặc Mặc và Tống Mặc Nhiên.
01:03:58Tống Chi Chi,
01:03:59con luôn giả vờ không biết nói,
01:04:01lúc đó con cố ý hãm hại chúng ta,
01:04:03lừa của chúng ta 60 triệu.
01:04:05Đồ nghịch nữ,
01:04:06con mở công ty từ bao giờ?
01:04:08Kẻ đối cực với chúng ta hóa ra lại là con.
01:04:11Con mua được thần tiên ngọc tại sao không giao cho gia đình?
01:04:14Lại còn đem tặng cho Sương Nhi,
01:04:16con có biết nó chỉ giá bao nhiêu không?
01:04:18Một tỷ đấy.
01:04:20Đồ phá ra chi tử này.
01:04:21Sương Nhi,
01:04:22con không được nhận,
01:04:23trả lại cho cha đi.
01:04:24Thật ngại quá,
01:04:25tuy tôi họ Tống nhưng cái nhà này không có quan hệ gì lớn với tôi cả.
01:04:29Tôi đến đây chỉ vì một người,
01:04:31đó là Tống Linh Sương.
01:04:32Tôi ung dung ngước mắt,
01:04:33làm ơn đừng dạy đời hay ra lệnh cho tôi.
01:04:36Công ty Chi Linh hoàn toàn thuộc về tôi.
01:04:38Các người không có ơn nuôi dưỡng,
01:04:40việc tôi tru cấp dưỡng giả đã là thành ý lớn nhất rồi.
01:04:43Những ngày tôi ở nhà,
01:04:44cha thậm chí còn chẳng thèm nhìn mặt tôi lấy một lần,
01:04:47tôi chẳng có tình cảm gì để nói cả.
01:04:49Giờ tôi đã trưởng thành,
01:04:51đồ của tôi,
01:04:51xin các người đừng quá giỏ ngõ.
01:04:54Mày,
01:04:54thật là ra môn bất hạnh.
01:04:56Thế còn con,
01:04:57xưng hy,
01:04:58dù sao chúng ta cũng nuôi con lớn nhiều ngày,
01:05:00sao con nỡ lòng nào.
01:05:02Trần Thư quay sang nhìn Tống Linh Sương,
01:05:04tôi nghe thấy chị đáp lại đầy lạnh lùng,
01:05:06không chút sợ hãi.
01:05:08Các người đúng là đồ lòng lang dạ thú.
01:05:10Tống Kiến Quốc chỉ tay vào chúng tôi mắng chửi xối xả.
01:05:13Tôi khẽ cười,
01:05:14thôi nào bác cả,
01:05:15đừng phản ứng mạnh thế.
01:05:17Chuyện bác dựa vào thân phận để tham ô trong tập đoàn,
01:05:20trốn thuế,
01:05:21dùng quan hệ để sắp xếp bao nhiêu nhân tình vào làm việc,
01:05:23con cháu phỉ thúy giả,
01:05:25lấy hàng kém chất lượng thay hàng tốt.
01:05:27Những chuyện này nếu bị phanh phui ra,
01:05:29để xem bác thoát thân kiểu gì.
01:05:31Làm sao,
01:05:31làm sao mày biết.
01:05:33À thì,
01:05:34công ty chúng ta cũng nên mở một đại hội cổ đông rồi.
01:05:37Tính tổng cổ phần tập đoàn,
01:05:38các người làm sao cao bằng tôi được.
01:05:40Kẻ thu gom cổ phần của các cổ đông nhỏ chính là tôi đấy.
01:05:44Xem ra,
01:05:44tôi mới là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Tống Thị rồi.
01:05:47Sau này,
01:05:48xin đừng chỉ tay 5 ngón với tôi và chị tôi nữa.
01:05:50Quản lý tốt 2 đứa con gái vô dụng của bác đi,
01:05:53biết chưa?
01:05:55Tôi ôm eo Tống Linh Sương,
01:05:56bỏ mặc đám người đó mà rời đi.
01:05:58Còn từ Thanh Thanh,
01:06:00vì scandal bạo lực học đường
01:06:01và nhục mạ người khuyết tật mà trở nên nổi tiếng,
01:06:04cổ phiếu nhà họ từ lao dốc không phanh,
01:06:06đó đều là chuyện về sau.
01:06:08Chi Chi thật sự đã lừa được tất cả mọi người.
01:06:11Tống Linh Sương phòng má ngồi một bên.
01:06:13Đồ thạch có thể là sở thích của chị,
01:06:15nhưng không được là công cụ để kẻ khác bóc lột chị.
01:06:18Chị thích phỉ thúy,
01:06:18em sẽ mở đá cho chị.
01:06:20Sau này chỉ mong chị bình an thuận lợi,
01:06:22mọi sự như ý.
01:06:24Kiếp này,
01:06:24em sẽ luôn bảo hộ chị.
01:06:26Chi Chi,
01:06:27tại sao em lại đối xử tốt với chị như vậy?
01:06:30Bởi vì chị cũng đối xử rất tốt với em mà.
01:06:32Lúc em hoang mang lo sợ nhất,
01:06:34người cho em sự dạy bảo và hơi ấm hóa ra
01:06:36lại là người không có quan hệ huyết thống như chị.
01:06:39Kiếp trước em nợ chị,
01:06:40kiếp này em sẽ mãi mãi bảo vệ chị.
01:06:43Chị ơi,
01:06:44chị có tin vào tiền kiếp không?
01:06:45Tôi hỏi.
01:06:46Chị nhìn tôi,
01:06:47rồi dịu dàng xoa đầu.
01:06:48Chị tin.
01:06:49Lần đầu tiên nhìn thấy em,
01:06:51chị đã nghĩ như vậy rồi.
01:06:53Đứa em gái này,
01:06:54giống như chị đã từng gặp qua.
01:06:56Tôi cũng bỉm cười,
01:06:57tựa vào lòng chị.
01:06:58Chị gái,
01:06:59chị là của em,
01:07:00chị mãi mãi là của em.
01:07:02Tôi từ từ áp sát,
01:07:03nghiêng đầu,
01:07:04nhẹ nhàng đặt đôi môi mình lên đôi môi mềm mại của chị.
01:07:07Tống linh xương khẽ run lên,
01:07:08nhưng không hề né tránh.
01:07:10Chị nhắm nghiền mắt,
01:07:11đón nhận nụ hôn của tôi,
01:07:13hơi thở của hai chúng tôi hòa quyện vào nhau,
01:07:15nồng nàn và nóng bỏng hơn cả ánh đèn vàng rực rỡ trong căn phòng.
01:07:18Tôi khẽ luồn tay vào làn tóc mượt mà của chị,
01:07:21kéo lại gần hơn,
01:07:22môi lưỡi cuốn quyết.
01:07:23Vị ngọt lịm từ đầu lưỡi lan tỏa,
01:07:25hòa cùng tiếng thở rốc khẽ khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng,
01:07:28khiến nhiệt độ trong phòng như càng lúc càng nóng hơn.
01:07:31Tống linh xương,
01:07:32em, có thể không?
01:07:33Giọng tôi khàn đặc,
01:07:35cố kìm nén,
01:07:36tay từ từ vút ve vòng eo thon gọn của chị.
01:07:38Tống linh xương mỉm cười cưng chiều,
01:07:40xoa đầu tôi,
01:07:41rồi chị ấy cầm lấy cổ tay tôi kéo lên,
01:07:44đặt lên ngực mình,
01:07:45chị, thích em đặt ở đây này.
01:07:46Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại.
Bình luận

Được khuyến cáo