- 2 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Là một tân sinh viên năm nhất, tôi gặp một chị khóa trên luôn chăm sóc tôi chú đáo đến
00:04từng ly từng tí.
00:05Tôi cứ nghĩ chị ấy chỉ muốn làm bạn với tôi, cho đến khi đôi môi chị phủ lên môi
00:09tôi, tôi mới nhận ra mọi chuyện đã không còn đơn giản nữa.
00:13Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:18luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:21Trong quán bar, ánh đèn sạc sỡ đủ màu đan sen lẫn nhau.
00:24Những ngọn đèn chiếu động không ngừng thay đổi góc độ và màu sắc, dọi ánh sáng lên đám đông
00:29đang nhảy múa.
00:30Ánh mắt tôi xuyên qua những điệu nhảy đan sen của nam và nữ, cuối cùng cũng bắt được bóng
00:34dáng ấy, nhìn thấy bàn tay đặt trên eo trị.
00:37Sắc mặt tôi chầm xuống trong khoảnh khắc, nơi này vui nhộn đến mức nào, lòng tôi lại nặng nề
00:42đến mức ấy.
00:43Tôi mím chặt môi, nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.
00:47Vương Điển Nhiên bên cạnh nhận ra sự khác thường của tôi, nhìn theo ánh mắt tôi rồi cũng thấy
00:52dịch nhất.
00:53Vãn vãn, ở đây ồn quá, hay là chúng ta về trước nhé?
00:56Cô ấy có chút ngập ngừng nói, tôi khẽ mở miệng nhưng lại chẳng nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật
01:01đầu rồi xoay người rời đi.
01:03Dịch nhất là bạn gái tôi đã quen nhau 8 năm, với bất kỳ yêu cầu nào của chị ấy,
01:08tôi đều cố gắng đáp ứng hết sức.
01:10Thời đại học, chúng tôi rất hạnh phúc, chị ấy là một cô gái dịu dàng, đã bao dung cho
01:15tôi rất nhiều.
01:16Thế nhưng, sau 2 năm đi làm, mọi thứ đều thay đổi.
01:20Dịch nhất ngày càng về nhà muộn, tin nhắn thì chẳng bao giờ trả lời, điện thoại cũng không nghe.
01:25Tình trạng này đã kéo dài suốt 2 năm, hôm nay cũng không biết là lần thứ bao nhiêu tôi
01:29nhìn thấy chị ấy trong quán bar.
01:31Tôi đã nhiều lần hỏi, hỏi vì sao chị ấy thay đổi.
01:34Câu trả lời mãi mãi chỉ có một, chị vẫn luôn như vậy mà.
01:38Em không chấp nhận được thì chia tay đi.
01:40Tim tôi đau như dao cắt, nhưng lại chẳng thể phản bác điều gì.
01:44Tôi đã sớm xem dịch nhất là người thân duy nhất của mình, là tất cả trong cuộc đời tôi.
01:49Không có chị, tôi thậm chí còn không có hy vọng để tiếp tục sống.
01:52Tôi chỉ có thể không ngừng làm việc để làm tê liệt bản thân.
01:55Nhưng mỗi khi nhìn thấy dịch nhất cười nói vui vẻ với người khác, tim tôi đau đến mức không
02:00thở nổi.
02:01Tôi nhìn kim dây trên đồng hồ từng chút một trôi qua, rồi đến kim phút, rồi kim giờ.
02:06Âm thanh ấy trói tai đến lạ, tim cũng càng lúc càng đau.
02:09Những chai rượu trống trên bàn ngày một nhiều hơn.
02:12Cuối cùng, ổ khóa cũng có động tĩnh.
02:15Dịch nhất mở cửa bước vào, cởi dây cao gót, đóng cửa, bật đèn.
02:19Dù tôi không nhìn thấy từng động tác của chị ấy, nhưng mỗi ráng vẻ của chị đều đã khắc
02:23sâu trong đầu tôi.
02:24Dịch nhất cuối đầu, mái tóc đen dài thẳng rủ xuống đùi.
02:28Chị dùng chân móc lấy đôi dây cao gót, cởi ra, mò mẫm trong bóng tối tìm dép lê, rồi
02:33xoay người bật đèn.
02:34Sau đó, chị sẽ đi ngang qua ghế sofa, cuối cùng mới chú ý đến tôi, chầm rọng hỏi một
02:39câu, sao không bật đèn.
02:41Tiếp đó ánh mắt liếc sang bàn trà, lại hỏi, uống nhiều rượu vậy à?
02:46Tôi lặng lẽ nhìn chị, rất lâu vẫn không mở miệng.
02:49Có lẽ dịch nhất bắt đầu mất kiên nhẫn, xoay người định đi.
02:52Tôi lập tức đứng dậy, từ phía sau ôm lấy chị, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai chị,
02:56cẩn thận hít thở, cẩn thận ngửi mùi hương dễ chịu toát ra từ mái tóc dịch nhất,
03:00chỉ là còn lẫn thêm chút mùi thuốc lá khó chịu.
03:04Thông ra, đáng tiếc, sự dịu dàng ấy chỉ tồn tại trong chớp mắt, đã bị giọng nói lạnh lùng
03:09cắt ngang.
03:09Tôi không buông, dịch nhất xảy ra, tôi lại xếp chặt thêm.
03:13Chị biết sức mình không bằng tôi, liền bỏ ý định vùng vẫy.
03:17Lý vãn vãn, rốt cuộc em muốn làm gì?
03:20Giọng dịch nhất có chút to, không làm gì cả.
03:23Tôi nhỏ giọng, buồn bã nói.
03:25Em chỉ muốn ôm chị một chút thôi.
03:27Dịch nhất khó chịu hừ một tiếng, tôi nói lần cuối, buông ra.
03:31Không, dịch nhất, chị có thể đừng ở trong quán ba mà.
03:34Lời cầu xin còn chưa nói xong đã bị giọng điệu lạnh lùng của chị cắt ngang, em theo dõi
03:39tôi.
03:40Tôi giữ người, không ngờ phản ứng đầu tiên của dịch nhất lại là như vậy.
03:44Chị cũng nhân cơ hội đó dãy mạnh ra khỏi tôi.
03:46Tôi nhìn gương mặt xinh đẹp đến nghe thở của chị,
03:49chỉ tiếc là trên đó là hàng mày nhíu chặt, ánh mắt lạnh lẽo.
03:52Mà chính sự lạnh lẽo ấy cũng khiến người ta nghe thở.
03:55Dịch nhất nói xong câu đó, không chờ tôi trả lời, liền xoay người vào phòng.
04:00Ngày hôm sau, vừa xuống xe, trên đường đi vào công ty,
04:03tôi lại phát hiện bên cạnh chị có một người đàn ông.
04:06Rất cao, trai tài gái sắc, thật xứng đôi.
04:09Rắng vẻ họ cười nói vui vẻ đã kích thích đôi mắt tôi.
04:13Tôi chạy tới, từ phía sau kéo lấy tay dịch nhất.
04:15Chị dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
04:18Chỉ trong khoảnh khắc, mày đã nhíu lại, rồi dùng giọng lạnh băng nói, buông ra.
04:22Hắn là ai?
04:23Tôi hỏi dịch nhất với chút hy vọng cuối cùng còn xót lại.
04:27Lý vãn vãn, tôi nói lần cuối cùng, chia tay đi.
04:30Tha cho tôi có được không?
04:31Nói rồi, chị ấy quyết liệt hất tay tôi ra, cùng người đàn ông kia rời đi.
04:36Những ngày sau đó, chị không hề về nhà, cũng không đến quán ban nữa.
04:40Tôi không thể tìm thấy chị.
04:42Nhìn màn hình WeChat đầy những dấu chấm than màu đỏ lòng tôi đau đớn nhưng chẳng thể làm gì
04:46được.
04:478 năm trước
04:49Ngày đầu tiên khai giảng, vì trường đại học khá gần nhà nên tôi cũng không cần chuẩn bị quá
04:53nhiều hành lý.
04:54Chỉ đeo một chiếc túi chéo đựng vài món đồ đơn giản rồi đi xe điện đến trường.
04:58Trong căn phòng rộng lớn giờ đây chỉ còn dấu vết sinh hoạt của một mình tôi.
05:02Bố mẹ quanh năm đi làm xa, thứ duy nhất họ cho tôi là tiền bạc, vì vậy cuộc sống
05:07của tôi có thể coi là dư giả.
05:09Sắp đến phòng học, một cô gái bất ngờ lao mạnh ra hướng tôi đang đi.
05:13Tôi lập tức bóp phanh khẩn cấp nhưng vẫn va phải khiến cô ấy ngã nhào xuống đất.
05:18Tôi dựng xe điện dậy, bước đến gần cô ấy, cúi đầu hỏi nhỏ, cô có sao không?
05:23Cô gái ấy cúi gầm mặt, mái tóc che khuất khuôn mặt, đôi tay nhẹ nhàng xoa mắt cá chân,
05:28cố gắng đứng dậy.
05:29Tôi cẩn thận đỡ lấy cô ấy.
05:31Lúc này, tôi nhìn thấy trên đầu gối trắng nõn của cô ấy có một vết đỏ bầm rất rõ,
05:36trông khá đau.
05:36Cô ấy ngước lên nhìn tôi, cũng nhỏ giọng đáp một câu không sao, nhưng đôi mắt đã rơm rớm
05:41nước mắt.
05:42Sau đó, buông tay tôi ra, chậm dãi bước về phía trước, nhưng mới đi được một bước đã suýt
05:47ngã, tôi vội vàng lao tới, và cô ấy thuận thế ngã vào lòng tôi.
05:52Hình như chân tôi bị chẹo rồi.
05:54Rất xin lỗi, để tôi đưa cô đến y tế trường.
05:57Cô ấy khẽ gật đầu.
05:58Sau khi bác sĩ xử lý xong có dặn dò vài câu, bảo cô ấy ngồi lại nghỉ ngơi một
06:03chút.
06:03Cả hai chúng tôi đều ngồi trên ghế băng, không ai nói gì, bầu không khí có chút gượng gạo.
06:09Em tên là gì thế?
06:10Cuối cùng, cô ấy là người phá vỡ sự im lặng.
06:13Lý vãn vãn, Lý vãn vãn, cái tên hay thật đấy.
06:17Tôi hơi bất ngờ, quay sang nhìn, thấy cô ấy đang nhìn mình với nụ cười trên môi.
06:21Tôi có chút không tự nhiên, Lý nhí đáp, cảm ơn.
06:25Chị tên là Dịch Nhất, chị cũng vậy.
06:27Cũng cái gì cơ cô ấy hơi thắc mắc, tên của chị cũng rất hay.
06:31Cô ấy lại cười, còn cười thành tiếng nữa.
06:34Tôi mím môi, quay sang hỏi, cười gì thế?
06:37Không có gì, chỉ là thấy em rất đáng yêu.
06:39Ồ, để tôi đưa chị về lớp nhé.
06:42Được, Dịch Nhất gật đầu nhìn tôi.
06:44Khi đến lớp, không ngoài dự đoán, tôi đã muộn học.
06:48Ngày đầu tiên khai giảng mà đã đi muộn, giảng viên hướng dẫn đứng trên bục hỏi tôi.
06:52Tôi đang định mở miệng giải thích thì thầy bảo, thế này đi, để phạt em một chút.
06:56Em hãy là người đầu tiên lên đây giới thiệu bản thân nhé.
07:00Được ạ.
07:00Các bạn bên dưới bắt đầu hò reo.
07:02Chào mọi người, mình tên là Lý Vãn Vãn.
07:05Tôi giới thiệu ngắn gọn trong vài câu là xong.
07:08Xuống đi, tìm chỗ trống nào đó mà ngồi.
07:10Tôi tìm một chỗ trống ngồi xuống.
07:12Bạn nữ bên cạnh rất nhiệt tình chào hỏi.
07:14Chào cậu, mình tên là Vương Điền Nhiên.
07:17Chào cậu, tôi lịch sự đáp lại.
07:19Cậu đẹp trai quá đi mất.
07:21Ừm, tôi hơi hoang măng nhưng vẫn nói, cảm ơn cậu.
07:24Trước đây chưa có ai khen cậu đẹp trai à cô ấy nhận ra vẻ bối rối của tôi.
07:28Tôi hồi tưởng lại quá khứ rồi lắc đầu.
07:31Hi hi hi, chắc chắn là họ ngại không dám nói thôi.
07:35Để tôi kể cho cậu nghe, cái nhìn đầu tiên lúc nãy của tôi.
07:38Người tiếp theo, Vương Điền Nhiên.
07:40Lát tôi kể tiếp cho nghe nhé, tôi đi giới thiệu bản thân đã.
07:44Được, tan học, khi tôi cầm cặp sách ra đến cửa thì có tiếng gọi từ phía sau.
07:49Lý Vãn Vãn, Lý Vãn Vãn, đợi mình với.
07:52Tôi quay lại nhìn, Vương Điền Nhiên đã nhanh chóng chạy đến trước mặt tôi.
07:55Tôi, cậu có biết mấy ngày này các câu lạc bộ đang tuyển thành viên mới không?
07:59Tôi gật đầu, cậu có muốn tham gia cái nào không?
08:02Không.
08:03Vậy à, cô ấy thở dài thất vọng một tiếng, thế cậu có muốn đi xem cùng tôi không?
08:08Tôi hỏi một câu.
08:10Hi hi hi, tôi biết cậu là tốt nhất mà, chúng ta đi chung đi.
08:14Nói rồi, cô ấy khoác tay tôi cùng đi.
08:17Tôi nhớ là mình đâu có nói là sẽ đi xem gì đâu nhỉ.
08:20Trên đường đi, Vương Điền Nhiên kể cho tôi nghe đặc điểm và công việc của từng bộ phận.
08:24Cuối cùng hỏi tôi, thế nào, có muốn trở thành một thành viên của câu lạc bộ không?
08:29Chắc là có.
08:30Tôi trả lời một cách miễn cưỡng.
08:32Thôi được rồi, không ép cậu nữa.
08:34Tôi muốn vào bộ phận báo chí.
08:36Nói xong, cô ấy kéo tôi đến bộ phận báo chí.
08:39Lý vãn vãn, nghe thấy tiếng gọi.
08:41Tôi ngởng đầu lên thì thấy dịch nhất đang nhìn mình với vẻ mặt đầy bất ngờ và vui sướng.
08:46Đúng là em thật rồi.
08:47Em cũng đến tham gia bộ phận báo chí sao?
08:50Ánh mắt chị ấy nhìn tôi tràn đầy vẻ mong chờ.
08:52Tôi cười gượng hai tiếng, cưng nhắc nói, không phải, là bạn này cơ.
08:57Nói rồi tôi chỉ tay vào Vương Điền Nhiên bên cạnh.
09:00Hi hi học tỉ, học tỉ ơi, cậu ấy đùa chị đấy, tụi em định cùng vào bộ phận báo
09:05chí mà.
09:06Vương Điền Nhiên trợn tròn mắt và người kinh ngạc không kém là dịch nhất.
09:10Học tỉ, bình thường cậu ấy hay ngại lắm.
09:12Vương Điền Nhiên vừa nói vừa lén nhéo tay tôi một cái.
09:16À, à, ừ đúng rồi, em muốn tham gia.
09:19Thật không?
09:19Dịch nhất vẻ mặt không tin lắm.
09:22Ừm, thật sự là hay ngại sao?
09:24Hóa ra là chị ấy đang hỏi chuyện đó.
09:26Được rồi, hai đứa đăng ký tên đi, ngày mai đến phỏng vấn.
09:30Chị ấy nở một nụ cười đầy ẩn ý.
09:33Vâng ạ, vâng ạ, chào học tỉ nhé.
09:35Vương Điền Nhiên nói xong liền kéo tôi quay người đi thẳng.
09:38Vương Điền Nhiên, cậu.
09:40Lý vãn vãn, cậu không nhận ra là học tỉ đó có ý với cậu à?
09:44Chưa kịp để tôi chất vấn, cô ấy đã ngắt lời.
09:47Hà, tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.
09:49Lý vãn vãn, nhìn kìa, chị ấy gọi cậu đó, mau lại chỗ chị ấy đi.
09:54Học tỉ xinh đẹp thế kia, lo mà nắm bắt lấy vận may đào hoa này đi.
09:58Nói rồi cô ấy đẩy tôi về phía dịch nhất.
10:01Tôi cứ thế ngưng ác nhìn chị ấy, trong đầu vẫn quanh quẩn câu nói của Vương Điền Nhiên, co
10:05ý với mình.
10:07Vừa nãy chị quên chưa bảo hai đứa, gia nhập bộ phận là phải kết bạn WeChat với trưởng bộ
10:11phận đấy.
10:12Không phải tìm cậu ấy sao?
10:14Một nam sinh bên cạnh thắc mắc, dịch nhất liền quay lại lường cậu ta một cái.
10:18Cậu ta không dám nói thêm gì nữa.
10:21Vậy để em gọi bạn ấy qua.
10:23Kìa, không cần đâu, em kết bạn với chị là được rồi.
10:26Dịch nhất vội vã ngăn tôi lại.
10:28Tôi nhìn chị ấy, mất vài giây sau mới đáp.
10:31Vâng, sau khi kết bạn WeChat xong, tôi nói em phải về lớp đây, lát nữa có tiết.
10:37Được, hẹn gặp lại vào ngày mai nhé.
10:39Vâng.
10:40Phỏng vấn thế nào rồi?
10:41Vương Điền Nhiên đầy lo lắng hỏi tôi.
10:44Tôi hồi tưởng lại, vừa bước vào cửa đã thấy dịch nhất ngồi ở vị trí chính giữa,
10:48đang mỉm cười vẫy tay gọi tôi vào.
10:50Giới thiệu bản thân trước đi em.
10:52Chào anh chị, em tên là Lý Vãn Vãn.
10:54Em rất hứng thú với mảng báo chí.
10:56Nếu có thể trở thành một thành viên, em sẽ hoàn thành công việc thật nghiêm túc và hiệu quả.
11:01Em cao bao nhiêu?
11:03Nhìn chắc phải 1m72, 1m72 ạ.
11:07Mà, cũng có yêu cầu chiều cao ạ.
11:09Tôi thắc mắc.
11:10Ha ha ha, không phải.
11:11Em muốn vào bộ phận này thì đương nhiên chị phải tìm hiểu về em một chút chứ.
11:16Đúng không nào?
11:17Tôi bán tín bán nghi gật đầu.
11:18Cung Hoàng Đạo là gì?
11:20Thiên Yết?
11:21Sinh nhật khi nào?
11:2229 tháng 10.
11:23Thích nghe thể loại nhạc gì?
11:25Nhạc tiếng Anh?
11:26Buổi tối thưởng mấy giờ đi ngủ?
11:28Cái này cũng cần tìm hiểu sao ạ?
11:30Tôi hơi cạn lời.
11:31Những câu hỏi trước còn miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng cái vụ mấy giờ đi ngủ thì.
11:36Chị ấy bật cười thành tiếng, chị đùa thôi, chúc mừng em, em trúng tuyển rồi.
11:41Tôi hơi bất ngờ, dễ dàng thế sao?
11:43Vương Điền Nhiên làm quá lên rồi, gì mà căng thẳng đến thế?
11:47Chị ấy hỏi tôi mấy câu rất kỳ lạ, rồi bảo tôi trúng tuyển.
11:51Gì cơ?
11:51Ừm, hỏi chiều cao, cung hoàng đạo.
11:54Chưa nói hết câu đã bị ánh mắt hóng hớt của cô ấy chặn lại.
11:58Chật, có người chống lưng đúng là nhẹ nhàng thật.
12:00Cô ấy nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
12:03Hả? Ai?
12:04Dịch nhất á?
12:05Người phỏng vấn cậu không phải chị ấy sao?
12:08Vương Điền Nhiên lắc đầu, mấy việc này thường là do phó hội trưởng làm mà.
12:11Cậu khá thật đấy.
12:13Nói xong cô ấy nheo mắt, cười nhét mép nhìn tôi.
12:16Cái biểu cảm gì đây chứ?
12:17Chúng tôi đâu có gì đâu.
12:18Sau khi khai giảng một tuần thì bắt đầu quân huấn.
12:21Hôm nay đúng vào ngày trước khi quân huấn, tôi dự định ra ngoài mua một ít đồ dùng cần
12:26thiết.
12:27Tôi mở điện thoại ra, dịch nhất nhắn, 9h10 phút tối nay bộ phận mình liên hoan, có việc quan
12:32trọng cần thông báo.
12:33Sao không báo trước chứ?
12:35Mà bây giờ đã 9h rồi, không lẽ chơi khăm mình?
12:38Sau đó chị ấy gửi thêm một tin nữa, địa điểm ở siêu thị cạnh cổng trường.
12:42May quá, khá gần nhà tôi, sẵn tiện tôi cũng muốn mua vài thứ.
12:47Tôi thấy dịch nhất đang đứng một mình, nhìn từ phía sau, tôi dảo bước tới vỗ vai chị ấy,
12:52học tỉ.
12:53Chị ấy quay lại mỉm cười nhìn tôi, nhắc lại theo một cách trêu chọc, học tỉ.
12:57Không phải sao ạ?
12:59Tôi hỏi vặn lại.
13:00Không vấn đề gì, đi thôi.
13:02Nói rồi chị ấy quay người đi vào trong siêu thị.
13:05Tôi đi theo sao?
13:06Chỉ có mình chị thôi ạ.
13:08Đúng thế.
13:08Chẳng phải liên hoan là đi chung cả hội sao?
13:11Tôi thắc mắc.
13:12Lừa em đấy.
13:13Chị ấy nói thẳng thừng như vậy khiến tôi đứng hình.
13:16Vậy, vậy việc quan trọng là.
13:17Cũng lừa em nốt.
13:19Vậy chị hẹn em ra đây để.
13:21Lúc này dịch nhất dừng bước, quay lại nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhất lên, thẳng nhiên nói.
13:26Vì nhớ em.
13:27Cái biểu cảm bất cần đó của chị ấy khiến tôi nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không.
13:32Ba chữ này, sao có thể tùy tiện nói ra như vậy chứ?
13:35Tôi theo bản tính lùi lại một bước, học tỉ.
13:38Chị, chị sao vậy?
13:39Học mụi, không được sao?
13:41Giọng chị ấy cố tình kéo dài điệu bộ, vừa mềm mỏng lại vừa có chút lười biếng.
13:46Chị ấy tiến về phía tôi từng bước một, đôi mắt nhìn thẳng không chớp lấy một giây,
13:50cho đến khi lưng tôi chạm sát vào kệ hàng, không còn đường lui nữa.
13:54Tiếp đó, chị ấy nhón gót, đưa tay lấy đôi ống tay áo chống nắng phía sau lưng tôi.
13:59Bên cánh mũi là hương tóc thoang thoảng lúc gần lúc xa,
14:01mái tóc xóa của dịch nhất lướt qua gò má tôi, nhưng chỉ trong chấp mắt chị ấy đã rời
14:06ra.
14:07Lúc này tôi mới chú ý vào giỏ hàng, hóa ra toàn bộ đều là những món đồ tôi cần
14:11dùng cho đợt quân huấn.
14:13Ngày mai tân sinh viên bắt đầu tập quân sự rồi, đưa em đi mua vài món cần thiết.
14:18Chị là học tỉ, dù sao cũng hiểu rõ hơn em một chút.
14:21Cảm, cảm ơn chị, tôi hơi ngẩn người, không khách sáo.
14:25Đến khi thanh toán, tôi vừa cầm điện thoại lên định trả tiền thì chị ấy lường tôi một cái
14:30sắc lẹm,
14:30khiến tôi phải rén ngang mà cất điện thoại đi.
14:33Bước ra khỏi siêu thị, tôi mới đem thắc mắc trong lòng ra hỏi,
14:36học tỉ, chị đối với tân sinh viên nào cũng chăm sóc như thế này hả?
14:40Chị ấy nghe xong thì khựng lại, rồi quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười đầy ẩn ý, em
14:45đoán xem.
14:46Đi ngang qua dưới lầu nhà tôi, tôi lên tiếng, học tỉ, chị đi đường này à?
14:51Đúng vậy, hóa ra là thế.
14:53Chị ấy gật đầu vẻ đam chiêu, vậy em vào nhà trước đi.
14:57Vâng, hẹn gặp chị ngày mai.
14:59Tôi nhìn theo bóng lưng dịch nhất, lẩm bẩm, hẹn gặp lại.
15:02Về đến nhà, mùi thẫn thở trên sofa, trong đầu tôi toàn là phân đoạn dịch nhất nói nhớ em
15:07rồi
15:07và hình ảnh chị ấy từng bước tiến lại gần mình.
15:10Lý vãn vãn, mày đang nghĩ cái gì thế này?
15:13Tôi tự vỗ vào mặt mình, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh bắt đầu tắm rửa.
15:17Xong xuôi, tôi nằm lên giường mở điện thoại.
15:20Trên màn hình có rất nhiều tin nhắn chưa đọc, nhưng có một dòng tin đập ngay vào mắt tôi.
15:24Dịch nhất, ngủ ngon. Tôi nhắn lại, ngủ ngon.
15:28Quãng thời gian quân huấn trôi qua rất nhanh, cũng chẳng khác gì hồi cấp 3 là mấy.
15:32Chỉ có điều, mỗi lần tập xong, dịch nhất đều đứng đợi tôi ở cổng sân vận động,
15:37lần nào cũng mang theo những món ăn vật hoặc trái cây khác nhau.
15:40Thế là cũng đến ngày quân huấn cuối cùng, tôi tham gia diễn tập chiến thuật, diễn xong là có
15:45thể rời đi ngay.
15:46Bước ra đến cổng sân, vẫn là bóng dáng quen thuộc ấy, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm
15:50xúc kỳ lạ.
15:51Tôi bước đến cạnh dịch nhất, chị nhìn tôi, kết thúc rồi à? Vâng.
15:56Lý vãn vãn, tôi theo phản xã quay đầu lại, là một bạn nữ đang ngập ngừng hỏi,
16:01mình có thể chụp chung với bạn một tấm ảnh được không?
16:04Sau khi quân huấn kết thúc, mọi người muốn chụp ảnh kỷ niệm cũng là chuyện bình thường.
16:08Tôi mỉm cười gật đầu, được chứ?
16:10Tôi hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt của dịch nhất đứng bên cạnh đã xa xầm lại.
16:14Chụp xong, bạn nữ đó hỏi tiếp, có thể cho mình xin WeChat được không?
16:19Tôi hơi bất ngờ, vô thức quay lại nhìn dịch nhất thì thấy chị ấy đang đứng quay lưng về
16:23phía mình.
16:24Chắc là, chị ấy không nghe thấy đâu nhỉ?
16:27Tôi gật đầu, lấy điện thoại ra cho bạn ấy quét mã.
16:30Bạn nữ đó rất vui mừng, lại nói thêm, các bạn của mình cũng muốn chụp chung với bạn, có
16:35được không?
16:36Tôi nhìn ra sau lưng bạn ấy, nhiều người thế này, chụp từng người rồi kết bạn từng người thì
16:41biết đến bao giờ.
16:42Tôi đang do dự định tìm lý do từ chối thì dịch nhất trực tiếp nắm lấy tay tôi, xin
16:46lỗi nhé, tụi chị có việc bận rồi.
16:49À, vậy sao?
16:50Bạn nữ kia tiếc núi thở dài.
16:52Nói xong, dịch nhất kéo tay tôi đi thẳng.
16:55Hôm nay chị ấy đi cực kỳ nhanh, tôi không nhìn rõ mặt chị, chỉ cảm thấy không khí thật
17:00lạnh lẽo.
17:01Hôm nay rõ ràng là 33 độ mà tôi lại hát xì một cái.
17:04Dịch nhất dừng lại, tôi cũng dừng theo.
17:06Chị ấy liếc tôi một cái, lạnh à.
17:09Tôi lắc đầu, không lạnh, không lạnh chút nào.
17:12Không ngờ em lại nổi tiếng như vậy nha.
17:14Tôi nhìn khuôn mặt không chút cảm xúc và nghe tông giọng lạnh lùng của học tỉ.
17:18Nghe kiểu gì cũng không giống như đang khai ngợi tôi.
17:20Cảm ơn.
17:21Dịch nhất khẽ thở dài, quân hấn xong rồi, em muốn ăn gì?
17:25Học tỉ, vừa nãy chị giận à.
17:28Hỏi xong tôi liền hối hận ngay.
17:29Lý vãn vãn, may từ bao giờ lại trở nên lôi thôi như thế này.
17:33Dịch nhất xử người, rõ ràng là không ngờ tôi sẽ hỏi vậy.
17:37Sau đó chị ấy đầy hướng thú vặn hỏi tôi.
17:39Đúng thế, chị giận đấy, em tính sao đây?
17:42Cái người này thật là, ờ thì, em mời chị đi ăn nhé.
17:46Nhưng tôi vẫn lịch sự đáp lại như vậy.
17:48Hi hi hi, vậy đi thôi.
17:50Cứ thế, vào các ngày thứ ba, thứ sáu và cuối tuần của những tuần tiếp theo,
17:55chị ấy đều hẹn tôi đi chơi.
17:57Sau này, tôi ngày càng mong đợi đến những ngày này hơn.
17:59Tôi bắt đầu chọn chiếc quần áo để đi hẹn hò.
18:02À không, là đi chơi.
18:04Và bắt đầu học cách chăm sóc tóc tai cũng như trang điểm nhẹ.
18:07Lý vãn vãn, chắc chắn là cậu thích dịch nhất rồi.
18:10Tôi không phủ nhận.
18:11Thích chị ấy cũng là lẽ thường tình thôi.
18:13Nếu có một học tỷ xinh đẹp động lòng người như vậy theo đuổi
18:16thì đến gái thẳng như tôi cũng bị bẻ cong mất.
18:19Nói rồi, Vương Điền Nhiên còn ra vẻ mê gái.
18:22Này, vậy tôi nên làm gì bây giờ?
18:24Tôi chọc chọc vào người cô ấy.
18:26Lúc này cậu nên chủ động tấn công đi chứ?
18:29Chị ấy cứ đơn phương trả giá mãi cũng mệt mà.
18:31Cậu không cho chị ấy phản hồi gì thì sao chị ấy biết cậu có thích chị ấy hay không?
18:36Lấy điện thoại ra, chủ động hẹn chị ấy đi chơi mau.
18:39Tôi do dự lấy điện thoại ra, bấm vào khung trò chuyện được ghim đầu trang với dịch nhất
18:43nhưng mãi mà không thể gõ nổi mấy chữ đó.
18:46Lý vãn vãn, cậu đúng là đồ ngầm à.
18:49Tôi còn chưa kịp phản bác thì đã thấy màn hình hiện lên một tin nhắn, đi chơi không?
18:53Bây giờ à ừ.
18:55Tôi lập tức trả lời, vâng.
18:57Tôi tắt điện thoại, giả vờ như không có chuyện gì.
18:59Vương Điền Nhiên, tôi có việc đi trước nhé.
19:02Tạm biệt nhé, đồ ngầm.
19:04Hôm nay chị ấy mặc một chiếc váy liền thân màu trắng giản dị kết hợp với đôi giày thể
19:08thao trắng nhỏ,
19:09tà váy dài đến đầu gối, vòng eo thắt một chiếc dây lưng đen mảnh khảnh, tôn lên đường cong
19:14thon thả.
19:14Đây là lần đầu tiên tôi thấy dịch nhất mặc váy, đẹp vô cùng, vẻ đẹp không sao tả xiết.
19:20Chị ấy nhìn tôi, trên mặt là lớp trang điểm rất nhạt, gió nhẹ thổi qua tóc mái,
19:24rất hợp với bộ đồ hôm nay, trông thật dịu dàng.
19:27Có lẽ vì năm ngày không gặp, tôi cảm thấy dịch nhất càng đẹp hơn, khiến tim tôi đập loạn
19:32nhịp.
19:32Cái này tặng chị, tôi lấy ra một chú heo bông nhỏ.
19:36Dịch nhất hơi bất ngờ nhận lấy, cảm ơn em.
19:39Chị đi bên cạnh tôi, mùi hương dễ chịu trên người dịch nhất khiến tôi có chút choáng váng.
19:43Hôm nay trả lời tin nhắn nhanh thế nhỉ, có phải là cứ nhìn chầm chầm vào khung trò chuyện
19:48với chị không đấy?
19:49Em, em không có.
19:51Vậy sao?
19:52Dịch nhất vẻ mặt không tin, nhưng khóe miệng lại vô thức nở nụ cười.
19:56Dịch nhất, có lẽ vì tôi hiếm khi gọi tên chị ấy một cách nghiêm túc như vậy,
20:01dịch nhất hơi ngạc nhiên rồi mới đáp, sao thế?
20:03À, không có gì.
20:05Cái rắn vẻ muốn nói lại thôi của tôi đã chọc cười chị ấy.
20:08Hôm nay muốn ăn gì nào?
20:10Dịch nhất cũng không hỏi thêm mà chủ động chuyển chủ đề.
20:13Dịch nhất, tôi lại gọi.
20:15Lần này chị không đáp lời mà dừng hẳn lại.
20:17Nhìn tôi, nhớn mày như đang đợi câu tiếp theo.
20:20Sau thứ ba với thứ sáu, chị không hẹn em đi chơi nữa.
20:24Càng về sau giọng tôi càng nhỏ dần, đến mức chính tôi cũng chẳng nghe rõ mình đang nói gì.
20:29Dịch nhất không trả lời ngay mà khẽ hỏi vặn lại.
20:31Do dự lâu như thế, chỉ để hỏi chuyện này thôi à?
20:35À, vâng, đúng vậy.
20:37Nhớ chị thì cứ nói thẳng ra chứ.
20:39Sao phải vòng vo thế làm gì?
20:41Tôi như bị giật mình, nhảy dựng lên, nhỏ giọng phản bác, em mới, không có.
20:46Lời phản bác hoàn toàn không có chút khí thế nào.
20:48Không có sao, nhưng mà chị nhớ em đấy.
20:51Giọng nói dịu dàng, trầm bỏng đầy lôi cuốn khiến tay tôi tê dần.
20:55Tôi ngẩn ra nhìn chị, dịch nhất nheo mắt cười nhìn tôi.
20:58Tôi cảm giác mình sắp chìm đắm trong đôi mắt ấy mất rồi.
21:01Tuần này chị chuẩn bị cho đại hội thể thao, hơi bận một chút.
21:05Chị giải thích, ồ, lý vãn vãn, em thật là đáng yêu.
21:09Nói rồi chị nhẹ nhàng xoa đầu tôi, em có tham gia đại hội thể thao không?
21:13Tôi lắc đầu, chị thì có tham gia đấy.
21:16Sự ngạc nhiên hiện rõ trong mắt tôi.
21:18Sao nào?
21:19Nhìn chị, giống người không có tế bào vận động lắm à?
21:23Dịch nhất vừa giận hỏi lại.
21:24Tôi bật cười, không phải, là em không có tế bào vận động.
21:28Chị ấy hử nhẹ một tiếng, em sẽ đến cổ vũ chị chứ?
21:32Dịch nhất dừng bước nhìn tôi, tôi cũng dừng lại theo.
21:35Chắc, chắc là có ạ.
21:37Thôi bỏ đi, trong miệng em chẳng thốt ra được câu nào hay ho cả.
21:40Dịch nhất rỗi nói.
21:42Có thế sao?
21:43Tôi tự hỏi lòng mình, rồi đáp, vậy, em sẽ đến.
21:46Hi hi hi, ở đằng kia nhé.
21:49Chị chỉ tay về phía một góc sân vận động, đừng có mà quên đấy.
21:53Đầu óc tôi quay cuồng suy nghĩ xem ngày hôm đó có bận việc gì không.
21:56Thế lỡ em không đến thì sao?
21:58Chị sẽ giận đấy.
22:00Dịch nhất cố tình nói, ha ha ha đùa thôi.
22:02Dù sao hoàng thượng cũng là người bận rộn mà.
22:05Làm gì có thời gian rảnh rỗi để chăm sóc cho một tiểu tần phi như chị chứ?
22:09Tôi bật cười, một mình đi về phía trước.
22:11Chị vội vàng đi theo, chúng ta đi ăn thôi.
22:14Rất nhanh đã đến ngày đại hội thể thao, diễn ra trong hai ngày.
22:18Dịch nhất thì đấu vào ngày thứ hai, nên sau khi xem xong lễ khai mạc, tôi chuẩn bị về
22:22nhà.
22:23Lý vãn vãn, tôi dừng lại quay đầu, thấy dịch nhất đang đi về phía mình.
22:28Gió thổi tung mái tóc, khóe miệng chị khẽ nhức lên, lấp ló nụ cười rạng rỡ.
22:32Thật đẹp, em định đi đâu thế?
22:35Về nhà ạ, tôi hoàn hồn đáp lại.
22:37Ừm, có việc gì gấp không?
22:39Tôi nghĩ đến một đống việc đang chờ mình làm, nhưng lại trả lời, cũng không có gì.
22:44Vậy thì đi dạo với chị một lát.
22:46Vâng, lúc nãy em có xem lễ khai mạc không?
22:49Có ạ.
22:50Trong đó có mấy bạn nữ nhảy nhìn dễ thương lắm, em thấy không?
22:54Tôi nhớ lại một chút, đúng là có vài bạn nữ khá xinh.
22:57Liên đáp, em có thấy, nhảy cũng đẹp nữa.
23:00Dịch nhất bỗng im lặng, một lát sau mới hỏi, nhắm chúng ai rồi à?
23:04Hả, tôi nhất thời không phản ứng kịp chị ấy đang nói gì.
23:08Không có gì.
23:09Dịch nhất quay mặt đi chỗ khác.
23:11Tôi nói sai gì sao?
23:12Sao cảm giác chị ấy đang giận nhỉ?
23:15Suy nghĩ vài giây, tôi mím môi, dùng tay khẽ nắm lấy góc áo của chị ấy.
23:19Không đợi chị quay đầu lại, tôi nói nhỏ vào tay chị.
23:22Nhưng mà, em thấy chị đẹp nhất.
23:25Nói xong tôi lập tức buông tay, quay mặt đi hướng khác, giả vờ như đang nhìn ngó chỗ nào
23:29đó.
23:30Dịch nhất bị chuỗi hành động nhỏ này của tôi làm cho bật cười, lý vãn vãn, em nói gì
23:35cơ?
23:35Lúc nãy chị nghe không rõ.
23:37Tôi quay đầu nhìn vào mắt chị, em nói là em thấy.
23:40Chưa nói rứt câu, tôi đã nhìn thấy ánh mắt tinh quái đầy đắc ý của dịch nhất, mới nhận
23:45ra mình bị lừa rồi.
23:46Hừ, không nói nữa.
23:48Tôi quay người xảy bước về phía trước.
23:50Hà hà hà hà, đừng đi nhanh thế, chị không theo kịp em đâu, lý vãn vãn hà hà hà.
23:55Không, dù miệng nói từ chối, nhưng bước chân tôi vẫn vô thức chậm lại.
24:00Lúc đi đường, tôi liếc nhìn người trong lòng đang được cõng, phát hiện chị ấy không hề có vẻ
24:05gì là muốn khóc, trái lại mặt đầy vẻ hạnh phúc, thân sắc dịu dàng nhìn tôi.
24:09Bị thương mà còn cười vui thế, chắc là ngã nặng quá nên hỏng não luôn rồi.
24:14Dịch nhất không để ý lời tôi nói mà chuyển chủ đề, lý vãn vãn, em có biết lúc nãy
24:18em lo lắng cho chị thế nào không?
24:20Em đột nhiên lao vào, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng hỏi chị có sao không, hỏi chị có bị
24:25thương chỗ nào không, có nghiêm trọng không, có đau không?
24:28Không ngờ là, nói đến đây chị ấy ngập ngừng, giọng điệu mang vài phần trêu chọc, chị ở trong
24:33lòng em lại quan trọng đến thế cơ đấy, hi hi.
24:36Tôi giả vờ tăng háng thanh rọng, ừm, sắp đến bệnh viện rồi.
24:40Em thẹn thùng rồi à? Không có.
24:43Ồ, tai em đỏ hết lên rồi kìa, đôi bàn tay dịch nhất nghịch ngợm nhéo tay tôi.
24:48Tôi có thể tưởng tượng được phần tai bị chị ấy ấn vào sẽ chuyển từ trắng sang đỏ.
24:52Tôi bực mình nói, đừng có quậy.
24:55Mắt cá chân bị bong gân rồi, mấy ngày tới đi lại chắc sẽ đau lắm.
24:59Em là bạn cùng lớp với em ấy ha?
25:01Bác sĩ vừa nói vừa đưa thuốc cho tôi.
25:03Tôi đưa tay nhận lấy, còn chưa kịp phủ nhận không phải thì bác sĩ đã nói tiếp.
25:08Hai đứa là bạn cùng lớp thì ngày thường em cõng em ấy đi học nhé, như vậy sẽ mau
25:12lành hơn.
25:13Em, dạ, tôi lắp bắp.
25:15Ái trà, đều là cùng một lớp cả mà, nhưng cơ hội này mà thúc đẩy tình cảm, vất vả
25:20cho em nhé.
25:21Dạ, dạ được.
25:23Bác sĩ nở nụ cười hài lòng, tôi quay lại nhìn người đang ngồi, thấy chị ấy đang nhìn mình
25:27với vẻ mặt cười xấu xa.
25:29Cái gì thế? Vất vả cho em rồi, bạn học lý.
25:33Ngồi nghỉ một lát, dịch nhất đề nghị có thể đi về.
25:36Tôi gật đầu, cuối thấp người xuống trước mặt chị ấy.
25:39Dịch nhất khẽ cười rồi tựa vào lưng tôi.
25:41Em quên mất một việc.
25:42Tôi đột ngột nói.
25:44Việc gì?
25:45Lúc nãy quên bắt cái người đụng chúng chị phải xin lỗi rồi.
25:48Người trên lưng khựng lại một chút, sau đó gục đầu lên vai tôi, nhỏ giọng nói, lý vãn vãn.
25:54Hả?
25:54Em thật tốt.
25:55Khóe miệng tôi vô thức cong lên.
25:57Đến dưới lầu ký túc xá, em về đây.
26:00Tôi vẫy vẫy tay với dịch nhất.
26:02Chị gật đầu.
26:03Tôi định quay lưng đi thì chị gọi.
26:04Lý vãn vãn.
26:05Tôi quay lại.
26:06Ngày mai 8 giờ em đến được không?
26:08Được.
26:09Đi đường cẩn thận nhé.
26:10Vâng.
26:11Về đến nhà, ngồi trên sofa, đầu óc tôi cứ hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.
26:17Vô thức nở một nụ cười, khẽ gọi tên chị.
26:19Nhất.
26:20Tôi mở điện thoại, thấy vài phút trước dịch nhất có gửi một tin nhắn.
26:23Về đến nhà chưa?
26:25Vừa mới về.
26:26Tôi trả lời.
26:27Nhanh thế, không biết có cơ hội nào được đến tham quan nhà bạn học lý không nhỉ?
26:31Lúc đó tôi vẫn chưa biết rằng, chẳng bao lâu sau, chị ấy thậm chí sẽ dọn vào ở luôn.
26:36Có chứ?
26:37Dịch nhất không trả lời lại nữa.
26:39Tôi thỉnh thoảng lại mở điện thoại lên, vẫn không thấy hồi âm.
26:43Thôi, không xem nữa.
26:45Tôi lấy giấy vẽ và bút trì ra, chẳng biết từ lúc nào trên trang giấy lại hiện lên hình
26:49dáng của chị ấy.
26:51Chắc là tôi điên thật rồi.
26:53Lớp tôi tổ chức một buổi liên hoan, loáng cái đã đến 12 giờ đêm.
26:57Ngồi trong phòng phòng bao nghe mọi người hát, trong lòng tôi lại bất chợt nghĩ, không biết dịch nhất
27:01hát thì sẽ như thế nào nhỉ?
27:03Chắc là cũng hay lắm.
27:04Giọng chị ấy vốn đã rất êm tay rồi.
27:06Đúng lúc đó, một cuộc điện thoại gọi đến, mở máy ra tôi thấy là dịch nhất.
27:11Tôi vào nhà vệ sinh rồi mới bắt máy.
27:14Lý vãn vãn, đầu dây bên kia rất yên tĩnh, giọng chị ấy hơi khàn khàn, lại có chút nũng
27:19nịu.
27:20Vâng, em nghe đây.
27:21Có chuyện gì thế?
27:23Em đang làm gì đấy em đang ở phòng bao nghe mọi người hát.
27:26Ừm, hát hay không?
27:28Không hay, chị gửi định vị đi, đợi em đến.
27:31Không lâu sau, WeChat của chị ấy gửi đến một định vị.
27:34Tôi hít một hơi thật sâu, nói với đám bạn, mình có chút việc, đi trước nhé.
27:39Được, đi đường cẩn thận.
27:41Vẻ mặt Phương Điền Nhiên đầy sự hóng hớt.
27:43Tôi trột dạ liếc cô ấy một cái rồi rời đi.
27:45Tôi chạy xe điện đến chỗ định vị dịch nhất gửi.
27:48Tôi thấy chị ấy đang ngồi ở một quán nướng ngoài trời,
27:51trên bàn bày mấy chai bia rỗng, còn chị thì đang gục mặt xuống bàn.
27:55Bên cạnh có một chiếc vali hành lý, trên ghế còn có vài chiếc túi sách.
27:59Tôi nhíu mày, bây giờ vẫn chưa hẳn là mùa hè, sao chị ấy lại mặc ít thế kia.
28:04Tôi cởi áo khoác khoác lên vai chị, dịch nhất cũng tỉnh lại.
28:07Em đến rồi à?
28:09Chị ấy mở đôi mắt ngái ngủ nhìn tôi, trong mắt còn vương chút nước mắt sinh lý,
28:13ráng vẻ đáng thương ấy khiến tim tôi thất lại.
28:16Chị định dọn ra khỏi trường sao?
28:18Tôi nhìn đống hành lý.
28:20Ừm, dịch nhất gật đầu, lưng từ từ rũi thẳng,
28:22hai tay giữ chặt lấy chiếc áo khoác của tôi để nó không bị tột xuống.
28:26Ở ký túc xá bị bắt nạt à?
28:28Chị lắc đầu.
28:30Vậy chị tìm được chỗ ở chưa?
28:31Dịch nhất im lặng không nói.
28:33Tôi bắt đầu thấy hơi giận, đêm hôm thế này,
28:36chị một mình ngồi đây uống rượu, lại mặc mỏng như vậy,
28:39chị có biết là rất nguy hiểm không?
28:41Chẳng phải là có em ở đây sao?
28:43Dịch nhất nhỏ giọng nói.
28:45Nghe vậy tôi càng giận hơn, muộn thế này rồi,
28:47vạn nhất em ngủ quên thì sao?
28:49Vạn nhất em có việc bận thì sao?
28:51Chị chẳng có kế hoạch gì cả đã thu dọn hành lý,
28:54lại còn uống nhiều rượu thế này,
28:56nếu có ai đến làm gì chị thì.
28:58Dịch nhất đột ngột ghé sát lại hôn một cái lên mặt tôi,
29:01cắt ngang lời tôi đang nói.
29:03Não bộ tôi lập tức đứng hình,
29:04quên sạch những lời định nói tiếp theo.
29:06Tôi chỉ cảm nhận được đôi môi chị ấy thật mềm,
29:09vùng da mặt bị chị hôn nhanh chóng nóng bừng lên rồi lan ra cả khuôn mặt,
29:13cổ và tai.
29:14Hôn xong dịch nhất cũng không rời đi ngay,
29:16mà ghé vào tai tôi khẽ nói,
29:18chị tin em, dù em đang làm gì thì em cũng sẽ đến.
29:21Với lại, chị muốn dọn đến nhà em ở, có được không?
29:25Âm cuối của dịch nhất kéo dài,
29:27mang theo ngữ điệu từ tính đầy mê hoặc,
29:29hơi thở phà ra khiến tai tôi ngửa ngáy.
29:31Hương tóc của chị tranh nhau xông vào khứu rác,
29:34giống như một liều thuốc độc khiến đầu óc tôi quay cuồng.
29:37Rốt cuộc là mùi hương từ tóc chị là thuốc độc,
29:39hay chính chị mới là thuốc độc đây?
29:41Hồi lâu tôi vẫn không nói gì.
29:43Một lát sau, tôi đứng dậy, một tay sách vali,
29:46tay kia cầm mấy chiếc túi của chị đi về phía xe điện,
29:49chị ấy lủi thủi đi theo sau.
29:51Dịch nhất chạy lên bên phải tôi hỏi,
29:53Lý vãn vãn, sao em không nói gì thế?
29:55Em có đồng ý không hả?
29:57Giọng chị mang theo ý cười.
29:59Tôi quay mặt sang bên trái để giấu đi khuôn mặt đỏ bừng không tiền đồ của mình,
30:03không trả lời.
30:04Chị ấy lại chạy sang bên trái,
30:06Lý vãn vãn, tôi lại quay mặt sang bên phải.
30:09Lý vãn vãn, mặt em đỏ quá kìa,
30:11không lẽ em thẹn thùng rồi à?
30:13Ha ha ha.
30:14Tôi lầm bầm đáp một câu, không có.
30:17Thế là lại nghe thấy tiếng cười như chuông bạc của chị.
30:20Tôi cảm thấy mặt mình càng đỏ hơn nữa.
30:22Tôi để hành lý của chị ở phía trước xe,
30:24túi sách thì treo vào móc.
30:26Tôi đội mũ bảo hiểm rồi lên xe,
30:28rất nhanh sau đó chị ấy cũng ngồi lên.
30:30Chị vòng tay ôm lấy eo tôi,
30:32áp tay vào lưng tôi.
30:34Gió đêm thổi qua mặt,
30:35thổi tung mái tóc,
30:36rồi tôi nghe thấy, Lý vãn vãn,
30:38chị tin em.
30:38Giọng điệu mang theo sự khẳng định chắc nịch,
30:41ánh mắt tôi đang nhìn thẳng về phía trước bỗng chốc mềm lại,
30:44khóe miệng vô thức cong lên.
30:46Được rồi,
30:46đây là lần đầu tiên tôi mong con đường về nhà dài thêm một chút,
30:50đèn xanh đèn đỏ lâu thêm một chút,
30:52để khoảnh khắc tốt đẹp này có thể dừng lại lâu hơn.
30:54Tôi mang hành lý của chị vào căn phòng ngủ cạnh phòng mình,
30:58lấy khăn lau qua nệm giường rồi giải thích,
31:00căn nhà này trước giờ chỉ có mình em ở,
31:02nên phòng này chưa có ai ở cả,
31:04em cũng ít khi vào nên hơi bụi,
31:06để em lau dọn trước đã, nhưng cũng may là,
31:08lời còn chưa dứt,
31:10chị ấy lại một lần nữa dùng một nụ hôn để cắt ngang lời tôi,
31:13tôi dừng mọi động tác,
31:14nghiêng người, có chút bất lực nhìn chị,
31:16dịch nhất.
31:17Chị ấy lại hôn tới,
31:19nhưng lần này là hôn môi,
31:20tôi cảm giác như có một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể,
31:24dịch nhất chỉ chạm nhẹ rồi rơi ra,
31:26khẽ nhìn tôi nói,
31:27chị muốn ngủ cùng phòng với em,
31:29tôi nhìn chị chằm chằm,
31:30trong lòng như có một ngọn lửa đang bùng cháy.
31:33Lúc này tôi mới nhận ra bộ đồ chị đang mặc có chút gợi cảm,
31:36nhưng tôi không nhìn xuống dưới mà hít một hơi thật sâu,
31:39ném chiếc khăn lau xuống,
31:41nắm lấy tay chị.
31:42Tôi quay người đóng cửa lại,
31:43vừa xoay người thì chị đã chụp lấy cổ tay tôi,
31:46ép tôi vào cánh cửa.
31:47Chị dùng chất giọng vừa dịu dàng vừa mang đầy tính áp đặt hỏi,
31:50trong nhà không có ai,
31:52sao lại phải đóng cửa thế này?
31:54Đèn còn chưa kịp bật,
31:55tôi chỉ có thể nhìn rõ khuôn mặt chị dưới ánh sáng mờ ảo hát vào từ cửa sổ.
32:00Đuôi mắt chị dài và xích lên,
32:02sống mũi cao thanh tú và đôi gò má ửng hồng.
32:04Chị không đợi tôi trả lời,
32:06khẽ nhón chân,
32:07nheo mắt tiến sát lại môi tôi.
32:09Tôi cũng hơi cuối đầu phối hợp,
32:10đôi môi chúng tôi quấn lấy nhau.
32:12Tay chị buông cổ tay tôi ra,
32:14chuyển lên áp vào mặt tôi.
32:16Một tay tôi ôm lấy eo chị,
32:18tay kia đặt sau gáy,
32:19môi dịch nhất thật ngọt.
32:20Chẳng biết qua bao lâu,
32:22cả hai đều cảm thấy khó thở nên mới dừng lại.
32:24Chị tựa vào vai tôi,
32:26khẽ thở dốc.
32:30Chị nghỉ ngơi một lát đi,
32:32em đi nấu canh giải rượu cho chị.
32:34Tôi bưng bát canh bước vào phòng
32:35thì thấy dịch nhất đang cầm một tờ giấy vẽ trên tay.
32:38Chị đang xem gì thế?
32:40Chị cười đầy tinh quái,
32:41đang xem hàng ngày em làm fan cùng của chị như thế nào đấy.
32:45Nghe vậy, tôi khẽ nhớ mày,
32:47ngồi xuống cạnh giường nhìn vào tờ giấy vẽ.
32:49Trên giấy là hình ảnh chị đang yên lặng học bài trong thư viện.
32:52Tôi khẽ cười thành tiếng,
32:53dịu dàng nói,
32:54uống canh trước đi đã.
32:56Chị ngoan ngoãn uống hết rồi đặt bát lên bàn bên cạnh.
32:59Lý vãn vãn,
33:00bị chị bắt quả tang rồi,
33:01em không có gì muốn giải thích sao.
33:04Giọng dịch nhất đầy vẻ chính nghĩa,
33:05cứ như vừa phát hiện ra một chuyện gì đó động trời lắm.
33:08Ừm, giải thích gì cơ?
33:10Chị nheo mắt nhìn tôi,
33:12giải thích xem em bắt đầu thích chị từ khi nào.
33:15Vẽ chị thì có nghĩa là thích chị sao?
33:17Chứ còn gì nữa?
33:18Khóe miệng tôi hiện lên một nụ cười sâu xa,
33:21tôi đứng dậy lục trong ngăn kéo ra thêm vài bức tranh nữa,
33:23trên đó là hình dáng của những người phụ nữ khác.
33:26Tôi đưa cho chị,
33:26vậy thì em cũng đào hoa lắm,
33:28thích nhiều người thế này cơ mà.
33:31Dịch nhất lật xem vài cái rồi hư một tiếng,
33:33sau đó thu bạo nhét sấp giấy vào tay tôi,
33:35chẳng thèm quan tâm tranh có bị biến dạng hay không.
33:38Chị đứng dậy cầm bát đi vào bếp,
33:40cố ý gây ra tiếng động thật lớn.
33:42Mọi hành động đều cho thấy chị đang rất giận.
33:44Tôi bật cười nhỏ,
33:45đợi chị bước ra khỏi bếp,
33:47tôi giữ lấy tay trái của chị,
33:48ép vào tường.
33:49Làm gì đấy?
33:51Em thích chị.
33:52Chưa đợi dịch nhất kịp trả lời,
33:53tôi nói tiếp mấy bước kia là tranh em vẽ thuê cho khách,
33:56họ chưa đến lấy thôi.
33:58Chỉ có chị là.
33:59Chị là gì?
34:00Ánh mắt dịch nhất hiện lên một tia cười,
34:02cố ý hỏi vặn lại.
34:04Tôi buông chị ra,
34:05không trả lời mà gãi gãi tay.
34:07Hừ, không nói thì thôi.
34:09Dịch nhất kéo dài rộng,
34:10vậy em nói đi,
34:11em bắt đầu thích chị từ bao giờ?
34:13Không nhớ nữa.
34:14Để không cho chị ấy đắc ý,
34:16tôi cố tình nói vậy.
34:18Ồ,
34:18dịch nhất ngân dài rộng,
34:20nhìn tôi đầy vẻ không tin.
34:22Vậy,
34:22chị cũng thích em chứ?
34:24Cuối cùng,
34:24tôi cũng hỏi ra câu hỏi trôn giấu tận đáy lòng bấy lâu nay.
34:28Dịch nhất nhẹ nhàng véo má tôi,
34:30đồ ngốc,
34:30em còn không nhận ra sao.
34:32Nói xong,
34:33chị hôn nhẹ và khóe môi tôi một cái,
34:35làm bạn gái chị nhé,
34:36lý vãn vãn.
34:37Chị cũng thích em,
34:38sau này chị sẽ che chở cho em.
34:41Tôi nghe xong liền mỉm cười,
34:43gật đầu nói,
34:43vâng,
34:44tôi vốn là người rất dễ ngủ,
34:46nhưng đêm nay lại mất ngủ.
34:47Nhìn khuôn mặt dịch nhất đang ngủ say,
34:49tôi thấy việc mất ngủ này cũng là điều dễ hiểu.
34:52Tôi khẽ hôn lên chán chị,
34:53thì thầm,
34:54em không nhớ mình bắt đầu thích chị từ bao giờ,
34:56em chỉ biết rằng,
34:58người thích đối phương trước,
34:59chính là em.
35:00Bỗng nhiên tôi dùng mình một cái rồi tỉnh dậy,
35:03mở mắt ra,
35:04thứ đập vào mắt tôi là những vỏ chai rượu trên bàn,
35:06đi kèm theo đó là cơn đau đầu dữ dội.
35:08Tôi nhíu mày,
35:10đưa tay xoa xoa thái dương,
35:11lại mơ thấy chị ấy rồi.
35:13Tôi cầm lấy tấm ảnh nổi bật trên bàn,
35:15trong ảnh dịch nhất cười rạng rỡ như hoa,
35:19ống kính, gương mặt lộ chút hoảng loạn.
35:22Dịch nhất, chị ở đâu?
35:23Em nhớ chị lắm.
35:24Mở điện thoại ra đã thấy 3 giờ sáng,
35:27kể từ khi dịch nhất rời đi,
35:28giờ giấc của tôi đã hoàn toàn đảo lộn.
35:30Tôi thấy một chấm đỏ hiện lên trên màn hình điện thoại
35:33trói mắt, nhấn vào ứng dụng đó,
35:35nội dung tin nhắn khiến tôi đột ngột trợn tròn mắt.
35:383 giờ rưỡi,
35:39nếu chưa đến kho hàng phía sau,
35:41mày sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại dịch nhất nữa.
35:44Kèm theo đó là một tấm ảnh dịch nhất
35:45đang bị bắt cóc.
35:46Tôi tức khắc mất hết lý trí, lập tức đứng bật dậy,
35:49nhưng vì cú sốc quá lớn nên suýt chút nữa ngã quỵ.
35:52Tôi vịn lấy cạnh sofa,
35:54cố gắng giữ thang bằng.
35:56Chuyện này, là sao chứ?
35:58Không kịp suy nghĩ nhiều,
35:59ánh mắt tôi trở nên hung dữ nhìn về phía trước.
36:01Tôi bấm sẵn số điện thoại báo cảnh sát,
36:04cầm chìa khóa xe và xuất phát.
36:06Tôi nhìn thấy dịch nhất đang bị tròi yếu ớt
36:08trên một chiếc ghế băng,
36:09tim tôi đau thắt lại đến mức nghẹt thở.
36:11Tôi bước nhanh tới trước mặt chị,
36:13dùng dao từng chút một mài đứt sợi dây thường.
36:16Lý vãn vãn,
36:17dịch nhất từ từ tỉnh lại.
36:19Sao em lại đến đây?
36:20Tôi không trả lời,
36:21chỉ cắm cúi tăng tóc mài sợi dây.
36:23Sao em lại đến đây?
36:25Chạy mau đi,
36:26Lý vãn vãn,
36:27chạy mau đi.
36:28Chị ấy bắt đầu suy sụp,
36:29từng giọt nước mắt lớn rơi lã trã xuống tay tôi.
36:32Em sẽ không rời xa chị đâu.
36:34Tôi kiên quyết nói nhỏ,
36:36cuối cùng cũng mài đứt dây.
36:37Tôi nhanh chóng cởi trói cho chị,
36:39nhẹ nhàng ôm chị vào lòng,
36:41cẩn thận vén mái tóc chị ra.
36:42Trên người chị đầy những vết thương,
36:44tôi không nhận ra rằng
36:45chính mình cũng đã đầm đìa nước mắt từ bao giờ.
36:48Lý vãn vãn,
36:50chị không còn sức lực nữa,
36:51gọi tên tôi một cách yếu ớt.
36:53Em đây,
36:54chúng ta về nhà thôi.
36:55Tôi nói khẽ đầy dịu dàng.
36:57Lý vãn vãn,
36:58em không hỏi chị sao.
36:59Chưa đợi dịch nhất nói hết câu,
37:01một tiếng vỗ tay đã phá tan bầu không khí đó,
37:04đúng là một đôi tình thâm nghĩa trọng nhỉ.
37:06Lý vãn vãn,
37:07dịch nhất đáng để em làm vậy sao.
37:09Cô ta vốn dĩ chẳng còn yêu em nữa,
37:11lúc nào cũng muốn đẩy em vào chỗ chết,
37:14vậy mà em vẫn ngu ngốc chạy đến cứu,
37:16đồ ngốc.
37:17Nghe vậy tôi quay đầu lại,
37:19nhìn thấy khuôn mặt của một người phụ nữ xa lạ.
37:21Sau lưng cô ta là một nhóm vệ sĩ.
37:23Xem ra,
37:24hôm nay không thoát nổi rồi.
37:26Tôi nhẹ nhàng đặt dịch nhất xuống,
37:28nói khẽ,
37:28dịch nhất,
37:29em mãi mãi yêu chị.
37:31Nói xong,
37:31tôi khựng lại một chút rồi bồi thêm,
37:33ngay cả khi chị không còn yêu em nữa,
37:35em vẫn yêu chị.
37:37Tôi đứng dậy,
37:38nhìn người phụ nữ kia với ánh mắt đầy thù hận.
37:40Em còn nhớ tôi không?
37:42Câu hỏi của người phụ nữ này làm tôi thấy bất ngờ.
37:45Không nhớ,
37:46suốt hai năm qua dịch nhất lạnh nhạt với em,
37:48chính là vì tôi.
37:50Chính tôi mới là người luôn chăm sóc em.
37:52Tại sao em lại không nhớ tôi?
37:54Nghe xong tôi nở một nụ cười khinh bỉ,
37:56tôi cầu xin cô chăm sóc tôi chắc.
37:58Lý vãn vãn chỉ cần dịch nhất,
38:00người phụ nữ đó dường như phát điên,
38:02chỉ tay về hướng dịch nhất cho cô ta một bài học.
38:05Tôi lập tức lao da chắn trước mặt chị.
38:07Vài phút sau,
38:08tôi đã bị đánh đến mức không thể cử động,
38:11máu tươi liên tục trào ra từ khóe miệng.
38:13Chiếc giày da của người phụ nữ kia dẫm mạnh lên mặt tôi.
38:16Mục đích suốt cuộc là gì?
38:18Tôi khó khăn thốt ra từng chữ đứt quãng.
38:20Tuy nhiên,
38:21chưa đợi được câu trả lời,
38:22tầm nhìn của tôi dần mờ đi,
38:24âm thanh cũng liệm dần,
38:25mí mắt càng lúc càng nặng chĩu.
38:27Tôi nhìn khẩu hình miệng của dịch nhất,
38:29chắc là chị ấy đang gọi tên tôi.
38:31Dịch nhất,
38:32hình như em sắp chết rồi.
38:33Dịch nhất,
38:34chị đừng khóc.
38:35Nếu có kiếp sau,
38:36em nhất định sẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt chị.
38:40Hiện tại,
38:40kiếp sau.
38:42Hôm nay,
38:42chủ tịch cử một thực tập sinh đến hỗ trợ công việc của tôi.
38:45Tôi từ chối,
38:46cháu không cần.
38:48Vãn vãn,
38:48à dù năng lực của cháu rất xuất sắc,
38:50nhưng khối lượng công việc này quá lớn,
38:52cháu sẽ mệt lắm đấy.
38:54Nếu sức khỏe cháu sụp đổ thì phải làm sao?
38:56Tôi im lặng.
38:57Chuyện này không đến lượt cháu quyết định đâu.
38:59Nói xong bà nhìn đồng hồ,
39:01chắc là sắp đến rồi đấy.
39:03Cốc,
39:04cốc,
39:04cốc,
39:05mời vào.
39:05Chào chủ tịch,
39:06tôi là thực tập sinh mới đến,
39:08dịch nhất.
39:09Vừa ngước mắt lên đối diện với tôi,
39:11không hiểu sao tim tôi bỗng hẵng đi một nhịp.
39:14Tôi sững sờ,
39:14cô ấy cũng sững sờ.
39:16Tuy nhiên,
39:17chỉ trong tích tắc cô ấy đã khôi phục lại trạng thái bình thường.
39:20Hi hi hi,
39:21đúng là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.
39:23Dịch nhất à,
39:24lại đây,
39:25đây chính là giám đốc của cháu,
39:27Lý Vãn Vãn.
39:28Chào em,
39:29tôi là dịch nhất.
39:30Cô ấy chủ động phá vỡ sự ngại ngùng.
39:32Chào chị,
39:33tôi là Lý Vãn Vãn.
39:34Tên của em thật hay.
39:36Chị cũng vậy.
39:37Tôi theo bản tính trả lời một câu,
39:39nhưng rồi tự hỏi,
39:40tại sao mình lại nói như vậy?
39:42Chủ tịch cười hớn hở,
39:43vậy hai đứa cứ tự nhiên trò chuyện nhé,
39:45tôi đi trước đây.
39:47Tôi nhìn cô ấy,
39:48hôm nay tôi sẽ đưa chị đi làm quen với môi trường làm việc.
39:51Được.
39:52Sau khi giới thiệu xong,
39:53tôi sắp xếp cho cô ấy một công việc.
39:56Khi dịch nhất định quay người rời đi,
39:57tôi đã gọi cô ấy lại.
39:59Dịch nhất quay đầu nhìn tôi,
40:01mỉm cười khách sáo,
40:02còn việc gì nữa không,
40:03thưa giám đốc.
40:04Chúng ta,
40:05đã từng gặp nhau ở đâu chưa?
40:07Cô ấy giữ người một chút,
40:08rồi lập tức cười đáp,
40:10giám đốc đang bắt chuyện làm quen đấy à?
40:12Chiêu này có vẻ hơi lỗi thời rồi.
40:14Xin lỗi,
40:15chị đi làm việc đi.
40:16Nhìn cô ấy rời đi,
40:18tôi ngồi xuống,
40:19xoa nhẹ thái dương,
40:20thầm nghĩ chắc do dạo này mình quá bận rộn.
40:22Đúng lúc sắp đến cuối tuần,
40:24tôi quyết định ra ngoài thư giãn.
40:26Giám đốc,
40:27dịch nhất,
40:28thật trùng hợp.
40:29Cô ấy mỉm cười vẫy tay với tôi,
40:31nhưng khi ánh mắt chạm vào đôi bàn tay
40:33đang đan chặt vào nhau của tôi và Dư Thanh Phong,
40:35nụ cười ấy trật cứng nở.
40:37Tôi chắc chắn,
40:38vô cùng khẳng định rằng cô ấy đã sững sờ,
40:41còn tôi,
40:41không hiểu sao lại có cảm giác như mình bị bắt gian tại trận.
40:45Thế nhưng tôi thực sự không thể nhớ nổi người trước mặt suốt cuộc là ai,
40:48vì sao mỗi lần gặp cô ấy,
40:50trong lòng tôi lại có cảm giác kỳ lạ như vậy.
40:52Một cảm giác như thế chúng tôi đã từng yêu nhau sâu đậm.
40:56Không đúng,
40:57mình đang nghĩ cái quái gì thế này.
40:59Dư Thanh Phong mới là bạn gái của mình.
41:01Tôi hoàn hồn lại và giới thiệu,
41:02đây là bạn gái tôi.
41:04Tôi nhìn thấy vẻ hụt hẳng trên gương mặt dịch nhất,
41:06thâm tâm tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
41:09Bạn gái sao?
41:10Cô ấy nhỏ giọng lặp lại.
41:12Sao chị không có vẻ gì là ngạc nhiên thế?
41:14Tôi hơi do dự hỏi.
41:16Ngạc nhiên chuyện gì?
41:17Ngạc nhiên là em,
41:18cũng thích con gái sao?
41:20Thích con gái chẳng lẽ không phải là chuyện rất bình thường ư?
41:23Tôi khẽ mỉm cười,
41:25nắm chặt tay Dư Thanh Phong hơn.
41:26Vậy chúng tôi đi trước đây.
41:28Ừm, tạm biệt.
41:30Tôi giả vờ bình thản cùng Dư Thanh Phong đi đến góc cua,
41:33sau khi chắc chắn dịch nhất không còn chú ý nữa,
41:35tôi mới dừng lại.
41:36Tôi buông bàn tay đang nắm chặt của Dư Thanh Phong ra,
41:39ngồi thụp xuống,
41:40ôm lấy lồng ngực và thở dốc.
41:42Vãn vãn,
41:43chị sao thế?
41:44Dư Thanh Phong đỡ lấy tôi,
41:46lo lắng hỏi.
41:47Không, không sao.
41:48Đừng lo,
41:49để chị nghỉ một chút.
41:51Được rồi,
41:51để em đỡ chị ra ghế băng đằng kia ngồi.
41:54Tôi gật đầu.
41:55Không hiểu sao,
41:56vừa rồi tôi cảm thấy ngẹt thở đến mức không chịu nổi.
41:59Dịch nhất,
42:00em rốt cuộc là ai?
42:01Mấy ngày nay tôi thường xuyên nhìn ngắm góc nghiêng tinh tế của dịch nhất mà thần thờ.
42:05Hình như tôi đã quên mất một điều gì đó vô cùng quan trọng.
42:09Khi từ nhà vệ sinh bước ra,
42:11tôi thấy xung quanh dịch nhất đang có rất nhiều người vây quanh.
42:14Tôi bước tới,
42:15đập vào mắt là một mảng da đỏ ửng trên cánh tay cô ấy do bị bỏng,
42:19trông vô cùng xót xa.
42:20Tim tôi lập tức hoảng loạn,
42:22những âm thanh ồn ào xung quanh tự động biến mất.
42:24Tôi cầm lấy bàn tay còn lại của dịch nhất,
42:26kéo cô ấy thẳng về phía văn phòng của mình.
42:29Khi tôi cầm tam bông chuẩn bị bôi thuốc,
42:31tay dịch nhất khẽ né tránh.
42:33Để tôi tự làm đi,
42:34giám đốc lý,
42:35dù sao em cũng là người đã có người yêu,
42:38làm thế này không tiện lắm.
42:39Lời nói này nghe sao mà có chút trà xanh nũng nịu,
42:42nhưng lạ thay tôi lại chẳng thể ghét nổi.
42:45Giám đốc quan tâm cấp dưới là chuyện,
42:47đương nhiên,
42:48nói xong,
42:48tôi mặc kệ mà tự tay bôi thuốc cho cô ấy,
42:51cẩn thận hỏi khẽ,
42:52đau không?
42:53Không đau.
42:54Tôi bôi xong thuốc rồi ngước nhìn lên,
42:56lại phát hiện trên mặt dịch nhất toàn là nước mắt.
42:58Tôi tức khắc dối giắm,
43:00cuốn quyết xin lỗi,
43:01xin,
43:01xin lỗi nhé,
43:02có phải tôi làm mạnh tay quá không?
43:04Tôi,
43:05tôi không cố ý đâu,
43:06chị đừng khóc mà,
43:07tôi,
43:08tôi mời chị đi ăn nhé.
43:10Cô ấy cứ thế nhìn tôi,
43:11trong đôi mắt ấy chứa đựng một thứ cảm xúc mà tôi không thể gọi tên.
43:15Đôi mắt xinh đẹp ấy không ngừng rơi lệ,
43:17khiến tôi lúng cuống tay chân lau đi nước mắt trên mặt cô ấy.
43:20Không sao đâu,
43:22một lúc sau dịch nhất mới lên tiếng,
43:23cũng ngừng khóc,
43:24bình thản nhận lấy tờ giấy lau nước mắt.
43:26Tôi ho khẽ,
43:28đứng dậy,
43:28có chút không tự nhiên nói,
43:30chị,
43:30chị có cần giúp gì thì cứ tìm tôi.
43:33Được,
43:34chị,
43:34chị cứ ở lại văn phòng tôi nghỉ một lát,
43:36tôi ra ngoài giải quyết chút việc.
43:38Được.
43:39Sau khi tan làm,
43:40tôi ngồi trong xe một mình chầm tư.
43:42Tại sao khi thấy dịch nhất bị thương,
43:44tôi lại có phản ứng mạnh đến vậy?
43:46Tôi xoa xoa lòng ngược,
43:47chỉ nhớ mang máng dường như ngày xưa cũng từng có một cảnh tượng tương tự như thế này.
43:52Thế nhưng,
43:53nghĩ thế nào tôi cũng không nhớ ra được.
43:55Hai ngày trước,
43:56tôi đã hỏi bố mẹ xem mình có từng bị mất trí nhớ hay không,
43:59họ đều khẳng định chắc chắn là không.
44:01Hôm nay,
44:02khi lại cùng Dư Thanh Phong đi chơi,
44:04tôi lại gặp dịch nhất.
44:05Cô ấy mặc một chiếc váy trắng,
44:07dịu dàng chào hỏi tôi.
44:09Hàng lông mi rủ xuống che đi những cảm xúc cuộn trào trong đôi mắt.
44:12Hơi thở tôi khựng lại,
44:14trong lòng này sinh một thôi thúc mãnh liệt muốn lao đến ôm lấy để an ủi cô ấy.
44:18Để ngăn chặn điều đó xảy ra,
44:20tôi vội vàng kéo Dư Thanh Phong bước nhanh rời đi.
44:22Tôi biết làm vậy là rất có lỗi với Thanh Phong,
44:25nhưng tôi không tài nào cưỡng lại được luồng tình cảm lạ lẫm này.
44:28Nó giống như một mầm cây được tưới thuốc tăng trưởng,
44:31điên cuồng lớn mạnh.
44:32Mỗi khi nhìn thấy dịch nhất, cảm xúc ấy lại càng mãnh liệt hơn bao giờ hết.
44:36Cô ấy buồn tôi cũng buồn theo,
44:38cô ấy bị thương thì tim tôi cũng thắt lại.
44:40Tôi nhìn khuôn mặt đang phóng đại trước mắt mình,
44:43đột nhiên nó biến thành Dư Thanh Phong,
44:44tôi lập tức đẩy ra.
44:46Thanh Phong kinh ngạc nhìn tôi,
44:48ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu và cả một chút giận dữ.
44:51Xin, xin lỗi,
44:52chị lại coi em thành dịch nhất rồi đúng không?
44:55Tôi mở to mắt chân chối nhìn cô ấy.
44:57Từ lúc dịch nhất xuất hiện,
44:59em đã nhận ra mọi chuyện bắt đầu không ổn.
45:01Ba ngày gặp cô ta khiến chị sao nhãng,
45:03thậm chí ngay cả lúc ngủ say vào ban đêm,
45:06chị cũng lầm bầm gọi tên cô ta.
45:08Cô ta rốt cuộc là ai hả?
45:10Dư Thanh Phong gào lên một cách mất kiểm soát.
45:13Tôi hoảng loạn lắc đầu,
45:14chị, chị không biết cô ấy là ai.
45:16Chưa tay đi,
45:17Lý vãn vãn.
45:18Được, tôi gật đầu theo bàn xạ.
45:21Dư Thanh Phong lập tức sụt đổ bật khóc nước nở,
45:23Lý vãn vãn,
45:24em hận chị.
45:25Tại sao tình cảm mấy năm trời của chúng ta
45:27lại không bằng một người mới gặp chưa đầy một tháng?
45:30Lý vãn vãn,
45:31sao chị không níu kéo em?
45:32Em ghét chị.
45:34Tôi mặc kệ cho cô ấy đánh,
45:35mặc kệ cho cô ấy mắng.
45:37Tôi không có sức để phản bác.
45:39Cho đến khi cô ấy chút hết cơn giận,
45:41tôi chỉ để lại một câu,
45:42xin lỗi,
45:43rồi vội vã rời đi.
45:44Sau đó,
45:45tôi luôn tìm đủ mọi lý do để đến nhà dịch nhất.
45:48Hôm nay tôi mua bánh ngọt lỡ tay mua dư một phần,
45:51mang qua cho chị.
45:52Tài liệu chị gửi tôi vẫn còn chút vấn đề.
45:55Tôi sang nhà chị,
45:56chúng ta cùng bàn bạc.
45:57Vé xem phim mua dư,
45:59vé đi sở thú mua dư,
46:00cho đến cuối cùng,
46:01lý do của tôi càng lúc càng vô lý.
46:03Dịch nhất,
46:04không khí ở nhà tôi không được trong lành lắm.
46:06Khóe miệng cô ấy nhắc lên một nụ cười ẩn ý,
46:09hỏi vặn lại,
46:10thế à?
46:11Đúng thế,
46:12đúng thế,
46:13tôi ở nhà một lát nữa là cảm thấy nghẹt thở rồi.
46:15Trời tối từ lúc nào không hay,
46:17tôi tranh thủ lúc cô ấy vào nhà vệ sinh liền nằm lên sofa giả vờ ngủ say.
46:21Như vậy tối nay tôi có thể đường đường chính chính ở lại đây.
46:25Lý vãn vãn,
46:26Lý vãn vãn,
46:27tôi nghe thấy cô ấy khẽ gọi tên mình.
46:29Chỉ gọi hai tiếng rồi không thấy động tĩnh gì nữa.
46:32Tiếp đó tôi cảm nhận được một sự mềm mại chạm lên môi.
46:35Cô ấy đã hôn tôi,
46:36Dịch nhất đã hôn tôi.
46:38Tôi rất muốn mở mắt ra nhìn Dịch nhất,
46:40muốn hỏi cô ấy lý do,
46:41nhưng tôi đã nhịn được.
46:43Dịch nhất chỉ dừng lại vài giây rồi rời ra,
46:45sau đó dùng tay nhẹ nhàng chạm vào lông mi tôi,
46:48dịu dàng hỏi,
46:48còn định giả vờ ngủ đến bao giờ nữa.
46:51Tôi đột ngột mở mắt,
46:52nhìn cô ấy đang ở ngay sát cạnh,
46:54tim đập loạn sạm.
46:55Tôi chậm dãi ngồi dậy,
46:56Dịch nhất,
46:57chị.
46:58Tôi làm sao?
46:59Người này hoàn toàn không có vẻ gì là xấu hổ khi bị bắt quả tang đang hôn trộm,
47:03trái lại còn nhìn tôi rất tự nhiên.
47:05Sao chị nhận ra được?
47:07Nghe nhịp thở thôi.
47:08Lý vãn vãn,
47:09em có biết không,
47:10từ lúc tôi lại gần là em bắt đầu nín thở,
47:13mãi lâu mới thở lại một lần,
47:14sơ hở nhiều quá đấy.
47:16Ồ,
47:17tôi không để lộ cảm xúc mà lùi lại phía sau một chút.
47:20Gần quá,
47:21thực sự là quá gần,
47:22gần đến mức tôi không thể thở nổi.
47:24Tiếp đó,
47:25ánh mắt cô ấy từ từ di chuyển từ mắt tôi xuống đến đôi môi.
47:28Cô ấy nhắm mắt lại,
47:30đôi môi khẽ bao phủ lên môi tôi.
47:32Tôi trợn tròn mắt,
47:33không né tránh cũng không đáp lại,
47:35đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
47:36Vài giây sau,
47:37hoặc có lẽ là vài chục giây,
47:39dịch nhất chậm rãi mở mắt,
47:40từ từ ép xuống cho đến khi lưng tôi một lần nữa chạm vào sofa.
47:44Ánh mắt cô ấy mang theo sự mờ ảo,
47:46đôi tay nâng lấy mặt tôi rồi lại một lần nữa hô xuống.
47:50Dù đầu óc có đần độn đến đâu cũng hiểu được ý nghĩa trong đó.
47:53Tôi khẽ điều chỉnh tư thế,
47:55một tay ôm lấy eo cô ấy,
47:56tay kia đặt sau gáy,
47:57chậm rãi đáp lại nụ hôn cho đến khi cả hai đều nghẹt thở mới dừng lại.
48:01Dịch nhất tựa vào ngực tôi thở dốc,
48:03vào giường đi.
48:04Tôi khẽ gật đầu.
48:05Rất nhanh sau đó,
48:06chúng tôi bước vào giai đoạn yêu đương mặn nồng.
48:09Cho đến một ngày,
48:10tai nạn xảy ra.
48:11Trên đường tôi đi tìm dịch nhất,
48:13một vụ va chạm xe hơi đã ập đến.
48:15Tôi sắp chết rồi sao tôi không thể chết được.
48:18Trong cơn mê man,
48:19tôi mơ thấy dịch nhất là học tỉ khóa trên của mình,
48:22thường xuyên hẹn tôi đi chơi,
48:24thường xuyên chơi chọc tôi,
48:25xoa đầu tôi và khen tôi đáng yêu.
48:27Cô ấy rất hay ghen nhưng cũng không nỡ mắng tôi,
48:30đối xử với tôi cực kỳ tốt.
48:31Trong giấc mơ là vô vàn những kỷ niệm tươi đẹp giữa tôi và cô ấy,
48:35mà những ký ức đó lại trùng khớp đến lạ thường với những gì tôi đang trải qua ở hiện
48:39tại.
48:40Thế rồi,
48:41giấc mơ đột ngột đổi màu,
48:42mây đen bao phủ.
48:44Dịch nhất bỗng trở nên lạnh lùng,
48:45cô ấy bỏ rơi tôi giữa mùa mưa,
48:47cô ấy nắm tay người khác,
48:49cô ấy thường xuyên lui tới quán bar và mặc kệ những lời tán tỉnh.
48:52Đầu tôi đau như búa bổ,
48:54nhưng tôi không thể cử động được.
48:55Cuối cùng,
48:56dịch nhất bị trói trên ghế,
48:57một lưỡi dao đâm thẳng vào tim chị.
49:00Tôi bất chấp tất cả lao về phía trước,
49:02ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắp chạm vào lồng ngược mình,
49:04tôi bừng tỉnh.
49:06Góc nhìn của dịch nhất
49:07Vụ tai nạn mà lý vãn vãn cứ ngỡ là lần đầu gặp gỡ
49:10thực chất là do tôi cố tình sắp đặt,
49:12chỉ là tôi không ngờ chân mình lại bị chẹo thật.
49:15Đau thì đau thật đấy,
49:16nhưng nước mắt cũng chỉ là do tôi cố nặn ra vài giọt
49:19để thu hút sự chú ý của em ấy mà thôi.
49:22Chúng tôi từng học trung trường cấp 3,
49:23từ hồi đó tôi đã âm thầm chú ý đến em.
49:26Em cao giáo,
49:27ít nói cười,
49:28đi cùng bạn bè cũng hiếm khi thấy em cười.
49:31Mỗi khi thấy bạn bè thân thiết với em,
49:33lòng tôi lại trào lên một cảm giác chua sót.
49:36Nhưng thật may,
49:37chúng tôi rất có duyên.
49:38Khi tình cờ thấy tên em trong nhóm tân sinh viên khóa dưới,
49:41lòng tôi vui sướng không thốt nên lời.
49:43Thế nên mới có cuộc gặp gỡ đầu tiên đó.
49:46Em thực sự rất đáng yêu,
49:48đằng sau khuôn mặt lạnh lùng đó lại là một tính cách ngây ngô đến lạ.
49:51Em lúc nào cũng ngơ ngác,
49:53lại còn cực kỳ dễ đỏ mặt,
49:54điều đó khiến tôi rất thích trêu chọc em.
49:57Đêm trước quần huấn,
49:58sau khi tôi nói câu nhớ em,
50:00biểu cảm biến hóa trên mặt em làm tâm trạng tôi cực kỳ tốt.
50:03Hôm đó về phòng,
50:04bạn cùng phòng hỏi tôi đi đâu mà vui thế,
50:06tôi chỉ cười không nói.
50:08Lúc phỏng vấn,
50:09tôi cố tình hỏi những câu chẳng liên quan gì đến chuyên môn,
50:12nhìn vẻ mặt phức tạp nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời của em,
50:15tôi phải nén cười để tiếp tục công việc.
50:17Mỗi khi gặp em,
50:18tôi lại quên đi nỗi đau đã dày vò mình suốt bao năm qua,
50:22cha mất sớm vì tai nạn,
50:23mẹ đi bước nữa,
50:24chỉ còn bà nội tần tảo nuôi tôi khôn lớn.
50:26Ngày đầu quần huấn tìm em,
50:28mặt em bị cháy nắng đỏ bừng,
50:30tôi nói em giống quả cà chua,
50:32em không đáp lời nhưng vành tay thì đỏ lựng.
50:34Em thực sự rất dễ thẹn thùng,
50:36tôi không ngờ trong đại hội thể thao em lại lo lắng cho tôi đến thế,
50:40vừa cảm động lại vừa muốn trêu em hơn.
50:42Quả nhiên em không chịu nổi trêu chọc,
50:44tôi mới nói hai câu mặt em đã đỏ dần,
50:46tôi thích ngắm góc nghiêng của em,
50:48thích nụ cười bẽn lẽn,
50:50thích ráng vẻ thẹn thùng,
50:51mọi thứ thuộc về em tôi đều thích.
50:53Có lẽ em cũng thích tôi nhỉ,
50:55nếu không thì sao em lại tự ngồi dỗi một mình
50:57khi thấy tôi nói chuyện với người con trai khác?
50:59Sao em lại cẩn trọng nhìn sắc mặt tôi rồi từ chối khi người khác xin WeChat?
51:04Sao em lại giả vờ thẳng nhiên hỏi tôi qua sao không chúc ngủ ngon khi tôi lỡ quên,
51:08hay hỏi sao không rủ em đi chơi khi thấy tôi bận rộn?
51:11Thế nhưng quanh em có quá nhiều người,
51:13mà em lại chẳng bao giờ chủ động tìm tôi,
51:16nên đêm đó tôi đã đánh cực một phán.
51:18Nhìn em vốn dĩ hiền lành là thế,
51:20vậy mà hôm đó lại nói những lời nặng nề,
51:23tôi liền tiến tới hôn em.
51:24Đêm đó, sau khi em nói xong hai câu kia rồi thiếp đi,
51:28tôi mở mắt, khẽ mắng yêu một câu,
51:30đồ ngốc.
51:31Rồi chúng tôi bắt đầu yêu nhau mặn nồng.
51:33Em rất cưng chiều tôi,
51:35tôi cũng rất yêu em.
51:36Cho đến 6 năm sau,
51:37cô tôi gọi điện bảo rằng đã tìm thấy kẻ gây tai nạn cho cha tôi rồi bỏ chạy năm
51:41xưa.
51:42Tôi lập tức chạy đến đồn cảnh sát,
51:44nhìn khuôn mặt có vài phần giống Lý Vãn Vãn kia,
51:47tôi bỗng thấy rụng rời.
51:48Người đó tên là Lý Cường,
51:50dường như có một cô con gái tên là Lý Vãn Vãn.
51:53Nghe xong, tôi như bị xét đánh ngang tay.
51:56Lúc này tôi thả mình bị điếc còn hơn phải đối mặt với sự thật tàn khốc này.
52:00Về đến nhà,
52:01em nhanh chóng nhận ra sự bất thường của tôi và ân cần hỏi han,
52:04hôm nay chị không khỏe sao.
52:06Em không hề tức giận,
52:07chỉ nhỏ giọng an ủi,
52:08không sao đâu,
52:09để em đi nấu chút cháo cho chị.
52:11Em quá tốt,
52:12chẳng bao giờ nổi nóng với tôi,
52:14chuyện nhỏ tôi quyết,
52:15chuyện lớn em quyết.
52:16Thế nhưng,
52:17thực tế chẳng bao giờ có chuyện gì lớn cả.
52:20Sau khi thông suốt mọi chuyện,
52:22tôi quyết định buông bỏ tất cả để ở bên em.
52:24Nếu không có em,
52:25tôi sẽ không bao giờ có được niềm vui này.
52:27Nếu nói chính em là người đẩy tôi xuống vực thẳm,
52:30thì cũng chính em là người cứu tôi lên.
52:32Nếu tôi rời bỏ em,
52:34chính tôi sẽ lại rơi xuống cái vực thẳm sâu hơn thế nữa.
52:37Hơn nữa,
52:38tội lỗi là do cha em gây ra,
52:39liên quan gì đến em đâu.
52:41Chỉ một tuần sau chúng tôi đã bình thường trở lại,
52:44em cũng không bao giờ hỏi lý do.
52:46Em luôn trao quyền lựa chọn vào tay tôi.
52:48Chỉ là,
52:49mối quan hệ của chúng tôi sớm bị cô tôi phát hiện.
52:52Bà vừa khóc vừa chất vấn,
52:53cháu dám ở bên một đứa con gái sao.
52:56Lại còn là con gái của kẻ đã tông chết cha cháu.
52:59Nó là con của kẻ sát nhân,
53:00là con của kẻ thù nhà mình đấy.
53:02Tôi quỳ dưới đất,
53:03nước mắt lặng lẽ rơi,
53:04há miệng nhưng không sao thốt lên lời.
53:07Cô sẽ kiện kẻ giết người đó ra tòa.
53:09Còn con gái ông ta,
53:11nếu cháu còn qua lại với nó,
53:13cô không bảo đảm mình đủ lý trí để không làm hại nó,
53:15giống như cách cha nó đã làm với em trai cô năm xưa.
53:19Đầu óc tôi trống rỗng.
53:20Tại sao lại như vậy?
53:22Tôi phải làm gì đây?
53:23Tôi chỉ còn cách cố tỏ ra lạnh lùng với lý vãn vãn.
53:26Mỗi lần nhìn thấy em say khước ngã gục bên sofa,
53:29tim tôi đau đớn đến nghẹt thở.
53:31Đi quán bar cũng là cố tình để em nhìn thấy,
53:33những người đàn ông đó là đối tượng xem mắt mà cô sắp xếp cho tôi.
53:37Tôi biết em luôn dõi theo mình,
53:39nên tôi chỉ có thể cố nói ra những lời tuyệt tình.
53:42Tôi đã dùng hết sự lạnh nhạt của mình,
53:44nhưng em vẫn kiên trì yêu tôi.
53:46Và rồi,
53:47tôi bị bắt cóc.
53:48Tôi không quen biết người đàn bà này,
53:50cô ta nói những lời thật kỳ quặc.
53:51Tại sao?
53:52Tại sao lý vãn vãn lại yêu mày đến thế?
53:55Tại sao tao đã làm bao nhiêu việc cho cô ấy,
53:57mà cô ấy vẫn không thèm liếc nhìn tao lấy một cái?
54:01Hóa ra là nợ đào hoa của lý vãn vãn sao,
54:04tôi thầm nghĩ.
54:04Tôi mỉm cười bất lực,
54:06đến sức để nói cũng chẳng còn.
54:08Chẳng biết hôm nay có thể sống sót mà trở về không.
54:11Đã một tháng rồi tôi chưa được gặp em ấy,
54:13tôi nhớ em ấy phát điên.
54:14Rồi tôi lịm đi,
54:16khi tỉnh lại là gương mặt đầy lo lắng của lý vãn vãn.
54:18Và rồi,
54:19tôi nhìn thấy em ấy toàn thân đầy máu đổ gục trước mặt mình,
54:22tôi gào thét tên em cho đến khi hơi thở em lịm tắt.
54:26Tôi đã trọng sinh,
54:27thế nhưng,
54:27ở kiếp này cha tôi không hề bị tai nạn.
54:30Tôi vô cùng hạnh phúc vì có một gia đình êm ấm.
54:33Không còn điều gì có thể ngăn cản tôi và lý vãn vãn ở bên nhau nữa.
54:37Chỉ là,
54:38tôi không còn tìm thấy bóng dáng em ấy trong trường cấp 3
54:40và cả đại học cũng không.
54:42Tôi dần mất đi hy vọng,
54:44hay có thể nói là tôi đã chấp nhận số phận.
54:46Có được thứ này thì nhất định phải mất đi thứ khác.
54:49Suốt những năm qua có rất nhiều người theo đuổi,
54:51nhưng tôi không thể yêu thêm một ai.
54:53Ngay khi tôi ngỡ rằng mình sẽ cô độc cả đời,
54:56tôi lại tình cờ gặp lại lý vãn vãn tại công ty.
54:59Em ấy diện bộ vest đen lịch lãm ôm sát cơ thể,
55:02đôi vai rộng tạo nên những đường nét sắc xảo,
55:05cổ áo khẽ để lộ phần xương quai xanh quyến rũ.
55:07Tôi đã phải kìm nén cảm xúc mãnh liệt lắm mới không để nước mắt trào ra.
55:11Tôi thấy em sững sờ trong giây lát,
55:13chỉ là em đã quên tôi mất rồi.
55:15Nhưng không sao cả,
55:17tôi nhớ em,
55:18gặp lại được em đã là điều khiến tôi mãn nguyện lắm rồi.
55:21Sau đó, khi thấy em đi cùng một người phụ nữ khác,
55:24sắc mặt tôi cứng đờ,
55:25không tài nào kìm chế nổi.
55:27Khuôn mặt cô ta giống hệt người đàn bà lạ mặt trong màn cuối của kiếp trước.
55:31Nghe em hạnh phúc giới thiệu đó là bạn gái mình,
55:33tôi phải bấm chặt lòng bàn tay mới giữ được bình tĩnh.
55:36Tôi chúc em hạnh phúc,
55:38nhìn em rời đi cùng cô ta.
55:40Em vẫn thường lén nhìn tôi với ánh mắt đầy thắc mắc.
55:42Lần đó tay tôi bị bỏng,
55:44phản ứng của em làm tôi nhớ lại sự lo lắng của em
55:47khi tôi bị thương ở đại hội thể thao năm nào.
55:49Nhìn em tỉ mỉ bôi thuốc,
55:51vừa bôi vừa khẽ thổi cho tôi,
55:52tôi đã không cầm lòng được mà rơi nước mắt.
55:55Em quên mất tôi,
55:56nhưng không hề quên cách yêu tôi.
55:58Nhưng em ấy đã có bạn gái rồi,
56:00tôi không ngừng tự nhắc nhở bản thân.
56:02Vì thế tôi cố gắng né tránh,
56:04nhưng em lại chủ động tìm đến cửa,
56:06vẫn cái tính khẩu xà tâm Phật đáng yêu ấy.
56:08Em bảo em chia tay rồi,
56:10rồi còn đòi chỗ tài nấu nướng cho tôi ăn.
56:13Em dùng ánh mắt sáng giựt nhìn tôi hỏi có ngon không,
56:15giống như một chú cuốn con đang chờ được khen ngợi.
56:18Tôi cố nén cảm xúc trong lòng,
56:20chỉ bình thản đáp cũng được.
56:22Vậy mà chỉ một câu nói bình thường đó
56:24thôi cũng đủ khiến em vui sướng khôn xiết.
56:26Ai mà ngờ được một giám đốc nghiêm túc trên bàn làm việc
56:29khi ở riêng lại đáng yêu đến thế.
56:31Nhưng sao trọng sinh rồi em vẫn cứ thụ động như vậy chứ?
56:34Vậy thì, lần này hãy để tôi là người chủ động.
56:37Sau đó, chúng tôi ở bên nhau.
56:40Mặc dù em không có những ký ức cũ,
56:42nhưng chúng tôi vẫn nhanh chóng bước vào giai đoạn nồng cháy.
56:44Những ký ức kia, cứ để một mình tôi canh giữ là đủ rồi.
56:48Lúc nghe tin em gặp tai nạn,
56:50cổ họng tôi thắt lại không thở nổi,
56:52con đường trước mắt bỗng nhòe đi.
56:54Khi run dày gọi xe,
56:55ngay cả giọng nói báo địa chỉ cũng lạc đi mất,
56:58mỗi giây trôi qua là nỗi lo âu trong lồng ngược lại tăng lên gấp bội.
57:01Tôi lặng lẽ ngồi bên giường bệnh của em suốt 3 ngày đêm.
57:04Bố mẹ em bảo tôi về nghỉ ngơi để họ chăm sóc,
57:07nhưng tôi nói không sao,
57:08tôi không thể tưởng tượng nổi những ngày tháng sống thiếu em.
57:12Thật may mắn, em đã tỉnh lại.
57:14Khi tỉnh dậy, em liên tục rơi nước mắt.
57:16Một linh tính mách bảo tôi rằng,
57:18em đã nhớ lại ký ức của kiếp trước.
57:20Tôi rất hoảng hốt,
57:21tôi sợ em sẽ vì sự lạnh lùng của tôi
57:23ở cuối kiếp trước mà không còn yêu tôi nữa.
57:26Thế nhưng, em lại ôm chặt lấy tôi,
57:28nức nở nói,
57:29tại sao, tại sao đến tận bây giờ em mới nhớ ra.
57:32Trái tim tôi giống như bị một tảng bông mềm mại ném mạnh vào,
57:36rất dịu dàng nhưng lại đau thấu tâm can.
57:38Tôi nhẹ nhàng vút ve mái tóc em,
57:40không sao đâu.
57:41Chị đã rất sợ,
57:42sợ em sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
57:45Em khẽ mỉm cười,
57:46sẽ không đâu,
57:47em nhất định không để chị lại một mình trên thế gian này,
57:50em nhất định sẽ dùng hết sức bình sinh để tỉnh lại.
57:52Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười,
57:54tương lai vẫn còn rất nhiều điều đang chờ đợi phía trước.
57:56Những ký ức không vui của kiếp trước,
57:58hãy cứ để chúng vĩnh viễn tan biến vào dòng chảy của thời gian.
58:02Hoàn
Bình luận