Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Ta thay sư huynh lên đường đến Miu Cương cầu thuốc.
00:02Trước khi đi, sư phụ căng dặn hết lần này đến lần khác, tuyệt đối không được dây dưa với
00:07người Miu Cương.
00:08Lúc đó ta vân vân dạ dạ, nhưng khi nhìn thấy thiếu nữ Miu Cương tóc trắng với đôi mắt
00:12phong tình quyến rũ ấy, lời dặn của sư phụ liền bị quăng ra sau đầu.
00:16Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube gián khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:21luận để ngón tay dài thêm 5 xem nhé.
00:24Rượu của thiếu nữ Miu Cương không được uống tùy tiện, ta đã uống.
00:28Lời của thiếu nữ Miu Cương không được hứa hảo, ta cũng đã hứa.
00:31Cho đến khi ta cầm được linh dược lặng lội trở về sư môn, thiếu nữ Miu Cương vốn đang
00:36bế quăng tận nơi xa xôi lại đột ngột xuất quăng sớm hơn dự định.
00:40Ba ngày sau, thiếu nữ tóc trắng ấy xuất hiện trong phòng ta với đôi mắt đỏ hoe, gương mặt
00:44hàng rõ vẽ phong trần mệt mỏi.
00:47Nàng giam cầm ta, không còn vẽ thanh lãnh đạm mặt như xưa.
00:50Đến khi ta tỉnh lại, cả người đã bị treo lên bởi những sợi dây mảnh trong phòng, ngoại bào
00:55biến mất từ lúc nào,
00:56chỉ còn lại lớp áo lóc mỏng manh che thân.
00:58Cổ tay bị dây đỏ buộc chặt kéo cao, người lơ lửng giữa không trung, phía dưới bị hai sợi
01:03dây đỏ quấn quanh buộc chặt vào cây cột trong phòng.
01:06Cảnh tượng này thực sự khó lòng nhìn nổi, nhưng lại vô cùng quen thuộc.
01:10Khi còn ở Miu Trại, ta và Lý Á thường xuyên đùa nghịch như thế này.
01:14Nhưng điểm khác biệt là, trước đây Lý Á chưa bao giờ để những con rắn nhỏ nàng nuôi bò
01:18lên người ta.
01:19Trong căn phòng lập lề ánh nến, Lý Á ngồi trên ghế.
01:23Nàng vẫn mặc trang phục biêu cương, trang sức bạc trên người phát ra những tiếng len ken thanh thúy
01:27theo mỗi cử động tay.
01:29Lý Á ngước lên nhìn ta, đôi mắt vốn lạnh lùng nay đỏ hoe, cảm xúc nóng bỏng bên trong
01:34thiêu đốt khiến ta buồn trồn không yên.
01:36Tại sao lại bỏ đi? Không phải ngươi đã nói sẽ không bao giờ rời xa ta sao?
01:40Tại sao lại thừa dịp ta bế quan mà lẻn chạy?
01:43Chẳng lẽ đúng như lời trưởng lão nói, ngươi chưa từng động lòng, bấy lâu nay đều là lợi dụng
01:48ta?
01:49Giọng Lý Á khàng đặc, từng câu từng chữ chất vấn thốt ra, đồng thời ngón tay thon dài của
01:53nàng cũng trượt dần từ bắp chân ta lên phía trên.
01:56Có phải bẻ gãy tay chân ngươi?
01:58Lý Á nhìn chầm chầm vào ta, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồn, thì ngươi sẽ không
02:03bao giờ rời đi nữa.
02:05Hai con rắn nhỏ quấn quyết lướt qua eo ta, cảm giác lạnh lẽo không xương ấy giống hệt như
02:09lúc ở miêu trại.
02:11Đợi, đợi đã, Lý Á.
02:12Động tác tháo túi nhỏ của nàng khận lại vì tiếng gọi của ta, nhưng chỉ dừng lại chưa đầy
02:17một giây.
02:18Giây tiếp theo, cơ thể với nhiệt độ thấp hơn người bình thường của Lý Á đã áp sát vào.
02:23Giọng nói của nàng vang lên bên tay ta một cách thông dông.
02:26Tại sao phải đợi? Đợi cái gì? Đợi ngươi lại bỏ trốn lần nữa sao?
02:30Khi ở miêu trại chúng ta cũng thân mật như thế này mà, thác nước sau núi, lầu treo cao,
02:35hàng rắn trong rừng sâu.
02:37Nhưng mọi lần Lý Á đều dịu dàng, ngoan ngoãn, không lần nào giống như hiện tại, như muốn tháo
02:42xương róc thịt, đút chững ta vào bụng.
02:44Sợi dây đỏ buộc trên tay chân càng lúc càng thắt chặt, gần như lú sâu vào da thịt, muốn
02:49vào nát cả xương cốt.
02:50Cuối cùng ta không nhìn được mà bật ra tiếng rên rỉ, ưng, Lý Á, à, đau.
02:55Lý Á khẩn lại, ngước đầu lên, ngón tay chậm rãi đưa vào miệng ta.
02:59Nàng dùng tay chặn miệng ta lại, ngoài những tiếng nghẹn ngào từ cổ họng, ta không thể thốt ra
03:04được một chữ nào.
03:05Vị ngọt tanh trong miệng càng lúc càng rõ rệt, có thứ gì đó lạnh lẽo mềm mại đang dần
03:10tiếng sâu vào bên trong.
03:11Bụng dưới hơi đau tức, nhưng trong lòng kinh hải tột độ, Lý Á định hạ cổ vào người ta.
03:16Ta ra sức dễ dụa, lắc đầu né tránh tay nàng, không được, nàng đã nói, sẽ không bao giờ,
03:22hạ cổ với ta mà.
03:23Đó là với điều kiện ngươi không rời đi, Lý Á nhẫn tâm cắn một miếng lên môi ta, ngươi
03:28thừa lúc ta bế quan để bỏ trốn, nếu không phải ta đã để lại trùy tích cổ trên người
03:32ngươi, có phải ta sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa không?
03:36Tiếp theo ngươi định trốn đi đâu? Giống như trước đây, lại biến mất 3 năm sau, ngươi định, lại
03:41quên ta thêm lần nữa sao?
03:43Ý thức bắt đầu mơ hồ, cái lạnh và lửa nóng như đang đánh nhau trong cơ thể.
03:47Những lời Lý Á nói ta nghe không còn rõ ràng, hơi thở nơi lồng ngực càng lúc càng dồn
03:52dập, thật sự cảm thấy như sắp chết đi.
03:54Ta và Lý Á quen nhau nửa năm trước tại miêu trại.
03:57Lúc đó sư huynh bị kẻ xấu ám hại trọng thương, khi cổng về thì người đã hôn mê bất
04:02tỉnh.
04:03Y sư đến xem, nói rằng người đã sắp không xong, chỉ có hội sinh cổ có thể cải tử
04:07hoàng sinh ở vùng miêu cương mới cứu được.
04:09Đại sư huynh tuy đầu óc không linh hoạt, tính tình bướng bỉnh, nhưng huynh ấy đối xử với ta
04:14cực kỳ tốt.
04:15Ta vốn là kẻ lan thang cơ nhở, nếu không nhờ huynh ấy đưa về núi Thanh Nhai, chẳng biết
04:20giờ này ta đã đầu thai vào nhà nào rồi.
04:22Người miêu cương hiếm khi tiếp xúc với người ngoại tộc, đối với người ngoài lại càng không ưa thích.
04:27Ta tình nguyện đi cầu thuốc, nhưng trên đường đến miêu trại, ta lại tình cờ gặp được một thiếu
04:31nữ người miêu tóc trắng xinh đẹp tuyệt trần.
04:34Đó chính là Ly Á. Cả đời này ta gặp người tuy không nhiều, nhưng ai nấy cũng đều được
04:38coi là tuấn nam mỹ nữ.
04:40Vậy mà đứng trước mặt Ly Á, ngay cả những viên trân châu sáng giá nhất cũng đều mất đi
04:44hào quang.
04:45Nàng thật sự rất đẹp, mỗi nhất cử nhất động đều toát ra vẻ phong tình quyến rũ.
04:50Chiếc váy miêu theo hoa màu tím đơn giản ôm trọn lấy đường công cơ thể đầy kêu hãnh của
04:54nàng.
04:54Sợi dây xích bạc đeo bên hông phát ra những tiếng len ken vui tay theo mỗi bước chân.
04:58Làn da nàng trắng xứ như tuyết, những sợi dây đỏ mảnh mai đang chéo trên một bên đùi càng
05:03làm tăng thêm một sức hút khó tả.
05:05Ta nhìn đến ngẩn ngơ, một phút không chú ý đã bước hụt chân ngã xuống nước, tuyện tay kéo
05:10luôn cả Ly Á xuống theo.
05:12Nói thật lòng, ta không hề cố ý.
05:14Nước sông ở miêu cương rất lạnh, ngay cả giữa mùa hè nóng nực.
05:17Việc đột ngột rơi xuống nước vẫn khiến ta rung cầm cập, hốn chi là Ly Á với trang phục
05:21mỏng manh như thế.
05:23Ta bơi lội không giỏi lắm nhưng vẫn đủ sức tự cứu mình.
05:26Sau khi ngồi lên mặt nước, việc đầu tiên làm là đi tìm Ly Á, người bị ta kéo xuống
05:31theo, nhưng mặt hồ lặng ngát như tờ, đến một sợi tóc trắng cũng không thấy đâu.
05:35Tim ta thắt lại, chẳng lẽ lần đầu đến đây ta đã hại một người miêu cương phải bỏ mạng
05:39dưới nước rồi sao?
05:41Tội lỗi quá, ta vội vàng lặng xuống và cuối cùng cũng tìm thấy Ly Á đang tiếp tục chìm
05:45xuống.
05:46Lúc đó nàng như bị dọa cho ngay người, ở dưới nước mà đôi mắt vẫn mở to, chỉ chầm
05:51chầm nhìn ta.
05:51Khi ta đưa được nàng lên bờ, nàng vẫn nhìn không chấp mắt khiến ta phát hoảng, cái đó, cô
05:56vẫn ổn chứ?
05:57Ta vẫy vẫy tay trước mặt nàng, cuối cùng nàng cũng có phản ứng, ánh mắt dời từ mặt ta
06:02xuống hình xăm con bướm bạc trên cổ tay ta.
06:05Ta xoa xoa cổ tay, vừa định giải thích rằng con bướm bạc này chỉ là hình xăm thôi, kết
06:10quả lời chưa kịp thốt ra thì cả người đã bị nàng ôm chặt vào lòng, hơi nước ẩm ướt
06:14vương vấn nơi đầu mũi.
06:15Yến Yến, bên tai hơi ngứa, nàng dường như đã nói gì đó nhưng ta nghe không rõ, chỉ nghĩ
06:20là nàng bị dọa sợ nên với tâm thế kẻ làm sai phải chịu trách nhiệm, ta để mặt nàng
06:25ôm, thỉnh thoảng còn vỗ vỗ vào lưng nàng để an ủi.
06:28Làn da mới mềm mại làm sao? Sau khi định thần lại, nàng lại tiếp tục nhìn chầm chầm ta
06:33như muốn xác nhận điều gì đó, ngươi thực sự, không nhớ ta sao?
06:36Nàng khó khăn thốt ra vài chữ, còn ta thì ngơ ngát, chúng ta từng gặp nhau sao? Chẳng lẽ
06:42là người bạn kết giao khi đi chơi những năm trước?
06:44Trước đây ta vì ham chơi mà bị ngã đập đầu, quên mất một số chuyện. Đỉnh thanh nhai quá
06:49thanh vắng nên ta thích chạy lung tung khắp nơi, nhưng có lẽ vì tính cách quá bay nhảy, ăn
06:54nói không suy nghĩ nên chẳng có mấy người bạn thân thiết.
06:56Ngay cả lúc ngã xuống vách núi cũng chẳng có ai đi nhặt xác, nếu không có sư phụ đến
07:00kịp thì chắc không chỉ là mất trí nhớ mà là đi đầu thai luôn rồi.
07:04Ta ghé sát mặt nàng hỏi, nghe giọng điệu của cô, chẳng lẽ chúng ta từng là bạn thân? Nếu
07:10có một người bạn là nữ nhân miêu tộc thì việc cầu thuốc chẳng phải đơn giản hơn nhiều sao?
07:14Sát mặt ly á dường như lại trắng thêm một tông, nàng im lặng hồi lâu, mãi sau mới mở
07:19lời, trước đây là chí cốt.
07:21Ta mỉm cười, vậy thì làm quen lại nhé, ta tên nhang yến yến, đến từ đỉnh thanh nhai.
07:26Sư phụ từng dạy làm người phải thành thật, đã kết giao với người khác thì đừng nên lừa dối,
07:31lời nói dối là thứ gây tổn thương nhất.
07:32Thế nên ta đã rất thành thật kể cho ly á nghe chuyện mình đến miêu cương để cầu hồi
07:37sinh cổ.
07:38Ly á trầm ngâm một lát rồi đưa ta đến một căn nhà nhỏ để dừng chân.
07:42Không lâu sau, nàng dẫn đến một thanh niên cũng có mái tóc trắng giống mình, yến yến, đây là
07:46lão tước trưởng lão.
07:48Hồi sinh cổ, ông ấy có.
07:50Ta vội vàng đứng dậy, chào lão tước trưởng lão.
07:53Người thanh niên trước mặt trong cũng chỉ lớn hơn ta vài tuổi, không ngờ đã là trưởng lão của
07:57miêu cương rồi, đúng là anh hùng xuất thiếu nghiên mà.
08:00Trong lòng thầm cảm tháng, nhưng ly á dường như nhìn thấu tâm tư ta, nàng ghé sát tay nói
08:05nhỏ, ông ta năm nay 65 tuổi, là một lão già.
08:09Ta cầm nín, người miêu cương đúng là thâm tàn bất lộ.
08:12Một người hơn 60 tuổi mà đi đứng như gió, chẳng khác gì thanh niên trai tráng.
08:17Điểm khác biệt duy nhất của ông ta với những người trẻ tuổi bên ngoài có lẽ chính là cái
08:20miệng đó thôi.
08:22Vừa khẩu nghiệp vừa độc miệng, nếu không biết tính nét của lão tước, ta thực sự sẽ nghi ngờ
08:26ông ta đang nhắm vào mình.
08:28Trong lần gặp đầu tiên, sau khi ta chào hỏi một cách lịch sự, lão tước không hề che dấu
08:33vẻ chán ghét trong mắt.
08:34Ông ta phức tay áo định bỏ đi, ly á liền nắm lấy ống áo ông ta, không nói một
08:39lời nhưng dường như đã nói lên tất cả.
08:41Ngươi mở miệng đòi hồi sinh cổ lại là vì cô ta, ly á, cùng một sai lầm ngươi định
08:46phạm phải lần thứ hai sau.
08:48Giọng lão tước kìm nén cơn giận, ánh mắt như muốn giết chết ta khiến ta nổi hết da gà.
08:53Ly á trắng trước mặt, giọng nói thanh lãnh nhưng lại mang theo áp lực không thể từ chối.
08:58Phải, ta sẽ không phạm sai lầm lần nữa, đưa cho nàng ấy.
09:02Lão tước trông có vẻ tức giận đến cực điểm, ngươi không sợ cô ta ở đây sẽ.
09:06Nàng ấy sẽ không, ly á ngắt lời ông ta.
09:10Lão tước tức giận phớt tay áo bỏ đi.
09:12Cuộc đối thoại của họ ta nghe không hiểu lắm, nhưng lời mờ cảm nhận được tầm quan trọng của
09:16hồi sinh cổ.
09:18Ly á, hồi sinh cổ quý giá lắm sao?
09:20Câu hỏi thốt ra khiến ta tự thấy mình như một kẻ ngốc.
09:23Thiên hạ đồn rằng hồi sinh cổ có khả năng cải tử hoàng sinh,
09:27dù chỉ còn một hơi tàn cũng có thể kéo người ta từ tay diêm vương trở về.
09:30Thần dược như vậy sao có thể không quý?
09:33Không quý, nó có cả đống.
09:35Nhưng việc thay cổ cần có thời gian, 3 tháng.
09:373 tháng. Lúc xuống núi y sư từng nói,
09:40chỉ cần trong vòng nửa năm lấy được hồi sinh cổ thì sư huynh sẽ cứu được.
09:44Ta thở vào nhẹ nhõm, không ngờ thứ hồi sinh cổ được đồn đại thần thánh đến vậy
09:48mà trong tay một trưởng lão miêu cương lại tính bằng đống.
09:51Lão tước nhìn ta không thuận mắt, thậm chí có thể coi là có địch ý.
09:55Những người khác trong miêu trại biết ta được ly á đưa về,
09:58tuy không vồ vập thân thiện nhưng cũng đối đải lễ độ.
10:01Ta thực sự không hiểu địch ý của lão tước từ đâu mà có,
10:03chẳng lẽ chỉ vì ta là người ngoại tộc mà ông ta hận ta đến thế?
10:07Hay ông ta từng bị người ngoại tộc làm hại?
10:10Hay là trước khi mất trí nhớ ta đã trộn tiền của ông ta?
10:13Trong lòng đầy rảy nghi hoặc,
10:15khiến cho lúc đi cùng ly á tìm sâu độc cũng tâm thần bất định,
10:18suýt chút nữa là bị một con rắn lục đuôi đỏ treo trên lá trúc quấn vào cổ.
10:22May mà ly á kịp thời kéo lại, cảm giác hơi lạnh in hằng trên cổ tay.
10:26Khi ta quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt đạm mặt của nàng.
10:30Nàng hỏi, đang nghĩ gì vậy?
10:32Ta suy nghĩ một lát rồi tế nhị hỏi,
10:34lão tước trưởng lão tại sao lại ghét ta như vậy?
10:37Ta đã đắc tội gì với ông ấy sao?
10:39Đôi mắt ly á khẽ động,
10:41người đã mang đi một thứ từ bên cạnh ông ta.
10:44Hả? Ta kinh hãi, thứ gì vậy?
10:46Ta đã trả lại chưa?
10:48Nếu là thứ gì đó quan trọng mà ta vẫn chưa trả,
10:50người ta ghét ta cũng là lẽ đương nhiên.
10:53Trả rồi, ly á túng lấy con rắn lục ném vào giỏ trúc.
10:57Ta thở vào, chạy vài bước từ phía sau ôm lấy cổ nàng.
11:00Hương hoa ngọt ngào dịu dịu sọc vào mũi,
11:03ta lắc đầu, dụi dụi vào cổ ly á.
11:05Động tác này làm vô cùng thuần thuộc,
11:07cứ như đã từng làm rất nhiều lần vậy.
11:09Ta bị hương thơm ấy làm cho mê mẩn,
11:11hoàn toàn không nhận ra cơ thể ly á bổng chốc cứng đờ,
11:14trong đôi mắt đạm mặt ẩn hiện một tia nước thoáng qua.
11:17Ly á, sao vậy?
11:19Ta ngẩn đầu lên, vẽ mặt ngơ ngát.
11:21Ly á sóc chân ta lên,
11:23cổng ta đi về phía hồ nước sâu trong rừng già.
11:25Liết mắt một cái đã nhận ra nàng muốn làm gì.
11:28Những ngày này, chúng ta như thể tâm ý tương thông.
11:31Tuy ta đã quên đi những ký ức trước kia về ly á,
11:33nhưng ký ức của cơ thể thì không thể quên.
11:36Ta thích sự gần gũi của ly á,
11:38thích cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy kích thích mỗi khi nàng chạm vào người.
11:41Thích nhìn đôi lông mày thanh lãnh của nàng nhúng màu tình ý,
11:45đôi mắt đạm mặt phủ một tầng xương nước.
11:47Chúng ta dán chặt lấy nhau trong làng nước hồ lạnh giá,
11:50những sợi tóc quấn quyết lấy nhau như đôi rắn dài,
11:52không thể tách rời.
11:53Ta không nhớ quá khứ, nhưng ta và nàng có thể làm quen lại từ đầu.
11:57Sáng sớm, trời vừa hưởng sáng, bên cạnh chăn nệm đã có chút hơi lạnh.
12:02Ly á ngồi bên bàn không biết đang loay hoay làm thứ gì.
12:05Ta nửa tỉnh nửa mê ngồi dậy,
12:06chỉ khoát một lớp áo mỏng rồi nhào tới ôm lấy nàng.
12:09Ly á thuần thục dơ tay đỡ lấy ta.
12:12Yến yến, tỉnh rồi sao?
12:13Ta tựa vào vai nàng, khẽ hư hư vài tiếng coi như đáp lại.
12:17Cho đến khi môi bị một thứ lạnh lẽo chạm vào,
12:20nước canh hơi chua ngọt theo kẻ môi chảy vào trong miệng,
12:22ta mới bừng tỉnh.
12:24Đây là thứ gì vậy?
12:26Nước quả nấu với đường phèn lấy từ quả dại sau núi,
12:29có tác dụng đuổi hàng.
12:31Hiếm khi thấy Ly á nở nụ cười,
12:32ta nhất thời nhìn đến ngay người,
12:34ngay cả bát nước quả cạn sạch từ lúc nào cũng không rõ.
12:37Chỉ là sau khi bát nước ấy vào bụng,
12:39ta mơ hồ cảm thấy nơi lòng ngực có chút kỳ lạ,
12:42dường như có thứ gì đó đang nảy mầm.
12:44Nhưng thấy thần sắc Ly á vẫn bình thường,
12:46ta đành nén cảm giác lạ kỳ đó xuống.
12:48Một người tốt như Ly á,
12:50chắc chắn sẽ không hại ta.
12:52Hoa phàm đà trong rừng mực ba tháng mới nở một lần,
12:55hoa nở như mộng ảo,
12:56là cảnh đẹp không thể thấy ở Trung Nguyên.
12:58Yến Yến, muốn đi xem không?
13:00Đầu ngón tay Ly á lướt qua gò má ta,
13:03giọng nói mang theo chút mê hoặc,
13:04đi xem đi, đẹp lắm.
13:06Hoa phàm đà nở sâu trong rừng mực
13:08đầy sâu bọ và rắn rét của Miu Cương.
13:10Cảnh tượng khi hoa nở rộ như một giấc mộng,
13:12khí tím mờ ảo khiến người ta như lạc vào cõi tiên.
13:15Đây là loài hoa gây ảo giác.
13:17Ta chưa từng thấy loài hoa này,
13:19nhưng không hiểu sao lại biết rõ về nó.
13:22Ly á đi phía trước,
13:23ta tụt lại sau nàng một quảng.
13:25Giữa lúc chim chóc trong rừng bay lướt qua,
13:27trong tay ta bỗng nhiên có thêm một mảnh giấy nhỏ.
13:29Đó là thư của sư phụ hỏi
13:31khi nào ta mới mang được hồi sinh cổ
13:33về đỉnh thanh nhai.
13:34Ta bóp nát mảnh giấy trong lòng bàn tay,
13:36khi mở ra chỉ còn lại một nắm vụn giấy nhỏ.
13:39Hương thơm của hoa phàm đà thu hút lũ độc trùng,
13:42những đàn rắn sặc sở đang quấn quyết giữa bụi hoa.
13:45Ly á đứng giữa bầy rắn,
13:46đưa tay về phía ta,
13:47người sẽ rời bỏ ta chứ.
13:49Làng xương tím bao quanh,
13:51mái tóc bạc dài của Ly á khẽ bay theo gió,
13:53nàng đứng giữa tâm điểm của bụi hoa,
13:55cả người tựa như một ảo ảnh.
13:57Ta nắm lấy tay nàng,
13:58hứa hẹn, vĩnh viễn không bao giờ.
14:01Chúng ta ngã xuống giữa bụi hoa phàm đà,
14:03bầy rắn rực rỡ uống lượng dưới thân.
14:05Trong giấc mộng ảo huyền,
14:06đoá tình hoa đẫm máu bắt rễ nảy bầm trong tim.
14:09Hình xăm bướm bạc trên cổ tay cuốn chặt lấy bạc xà.
14:12Ngươi đã biến mất ba năm,
14:14lần này ta sẽ không buông tay ngươi nữa.
14:16Yến yến của ta.
14:17Ly á ngửa đầu cắn vào cổ ta,
14:19những giọt máu trào ra đều bị nàng dùng đầu lưỡi cuốn vào bụng.
14:22Sẽ không bao giờ chia xa nữa.
14:25Chỉ còn nửa tháng nữa là nghi thức thay cổ kết thúc.
14:27Lúc đó ta có thể mang hồi sinh cổ về cứu mạng già của sư huynh.
14:31Quảng đường từ đỉnh thanh nhai đến miêu cương ít nhất cũng mất một tháng,
14:34ta bắt đầu thấy luyến tiết ly á.
14:36Những ngày qua chúng ta như hình với bóng,
14:38lâu dần ta nảy sinh vài phần dựa dẫm.
14:41Nghĩ đến việc phải rời xa nàng một tháng,
14:43trong lòng cứ như có kiến bò,
14:45buồn trồn khó chịu.
14:46Hay là bắt cóc nàng về đỉnh thanh nhai luôn,
14:48đợi sư huynh khỏi hẳn rồi cả hai cùng quay lại.
14:51Đang mãi mê suy tính,
14:52bỗng một giọng nói thanh lãnh vang lên như sấm bên tai,
14:55kiểu lừa đảo.
14:56Ta giật nảy mình,
14:57quay đầu nhìn lại,
14:59thấy lão tước đang đứng trên mái hiên,
15:00tay cầm một chiếc hũ nhỏ,
15:02hồi sinh cổ ở đây,
15:03muốn lấy thì đi theo ta.
15:05Ta lập tức xìu xuống,
15:07lão già thối,
15:07ông lại có ý đồ xấu gì nữa đây.
15:10Nói thật,
15:11ta chẳng muốn đi theo chút nào.
15:12Mấy lần trước ông ta cũng nhân lúc ly á đi vắng mà đến tìm ta,
15:16cái miệng vừa ác vừa độc,
15:17lừa ta đi tìm nguyên liệu đánh thức hồi sinh cổ,
15:20kết quả lần nào cũng đưa thông tin sai,
15:22hại ta bị độc trùng cắn đến sống dở chết dở.
15:25Nếu không có ly á đến kịp lúc,
15:26chắc ta đã bỏ mạng trong đống độc trùng rồi.
15:29Đồ lừa đảo vô tâm vô tính,
15:31xem ra người cũng chẳng muốn cứu người nữa.
15:33Ông ta nói đoạn định cấp chiếc hũ đi.
15:36Đợi đã,
15:37ta đi theo ông là được chứ gì.
15:38Sư huynh còn đang chờ thuốc cứu mạng,
15:40chỉ hy vọng ly á sớm phát hiện ta không có nhà mà chạy đến cứu.
15:44Thung lũng vắng lặng,
15:46chỉ có tiếng bước chân và tiếng gió thổi xào sạc trong rừng mực.
15:49Ta đã đi theo lão tước được nửa canh giờ rồi,
15:51nơi này đã cách xa trại,
15:53đi tiếp nửa ta thực sự sợ ly á không tới kịp.
15:56Nhan yến yến,
15:57đây là lần đầu tiên lão tước gọi tên ta kể từ khi ta đến miêu cương.
16:01Chúng ta dừng lại bên một vách đá,
16:03phía dưới là vực thẳm không thấy đáy.
16:05Nguyên liệu cuối cùng để đánh thức hồi sinh cổ là
16:07ưu hệ thảo nằm dưới đáy vực,
16:09ngươi đi mà lấy.
16:10Vực thẳm u tối,
16:12không biết nông sâu,
16:13càng không biết phía dưới có nguy hiểm gì.
16:15Lão tước cố tình làm khó,
16:17nội oán hận vì bị ông ta gây khó dễ
16:18nhiều ngày qua cuối cùng cũng bùng phát.
16:21Lão già chết tiệt,
16:22ông hết lần này đến lần khác làm khó ta rốt cuộc là vì cái gì?
16:26Ly á nói ta lấy đồ của ông,
16:28nhưng chẳng phải ta đã trả rồi sao?
16:29Ông còn muốn thế nào nữa?
16:31Trả rồi?
16:32Ngươi trả cái gì?
16:34Lão tước lộ vẻ giận dữ,
16:35từng bước ép xác,
16:36ngươi lại lừa ly á,
16:37khiến nó đâm rễ tình sâu nặng với ngươi,
16:40nhưng kết quả thì sao?
16:41Ngươi đã làm gì?
16:42Ngươi lừa nó ra khỏi trại rồi lại vứt bỏ nó.
16:45Đứa trẻ ta vất vả nuôi lớn,
16:46vì ngươi mà mang đầy thương tích,
16:48khổ công tìm ngươi 3 năm không có kết quả.
16:50Khó khăn lắm mới định buông tay,
16:52kết quả ngươi lại xuất hiện lần nữa.
16:55Nhàng yến yến,
16:56ly á của ta nợ ngươi cái gì?
16:58Ông đang nói gì vậy?
16:59Ta không hiểu.
17:00Cái gì mà ta lại lừa ly á?
17:02Ta đưa nàng ra khỏi trại lúc nào?
17:04Ta căn bản,
17:05không nhớ gì cả.
17:07U Huệ Thảo ở dưới đáy vực,
17:08nếu ngươi mạng lớn lấy được,
17:10ta sẽ đưa hồi sinh cổ cho ngươi rời đi.
17:12Nếu lấy không được,
17:13coi như ngươi xui xẻo,
17:14ở lại dưới đáy vực mà làm phân bón đi.
17:17Ta vốn đã lùi sát mép vực,
17:19lão tước ép tới tung một trưởng.
17:21Vì đầu óc đang hỗn loạn nên ta không kịp tránh né,
17:23cả cơ thể mất trọng lượng rơi xuống vực sâu.
17:26May mà dưới đáy vực là một đầm nước,
17:28lại có cây rừng giảm lực cản nên mới không mất mạng.
17:31Ta không nhớ được những chuyện lão tước nói,
17:33nhưng cảm giác nó có liên quan đến ký ức đã mất của mình.
17:36Ba năm, ba năm trước đã xảy ra chuyện gì?
17:39Sư phụ cứu ta về nói rằng ta từ nhỏ đã lớn lên ở đỉnh Thanh Nhai.
17:43Ông nói,
17:43lúc nhỏ ta lang thang đầu đường xóa chợ,
17:46là sư huynh đã cứu ta,
17:47nên phải báo đáp ân tình,
17:49tìm hồi sinh cổ về cứu mạng huynh ấy.
17:51Võ công tâm pháp ta học cũng thống nhất với công pháp đỉnh Thanh Nhai,
17:54đây là kết quả của bao nhiêu năm tích lũy,
17:56không thể làm giả được.
17:58Sư phụ còn nói,
17:59vì ta ham chơi,
18:01bí mật tỉ thí võ công với người khác,
18:03kỹ kém hơn người nên mới bị đánh rơi xuống vực rồi bị thương ở đầu.
18:06Ông ấy đã cứu ta về,
18:08nhưng ta lại mất đi ký ức,
18:09ngoài cái tên ra thì chẳng nhớ nổi chuyện gì.
18:12Hóa ra,
18:13Lía là nợ tình mà ta đã trêu chọc trước khi ngã vực mất trí nhớ.
18:17Nhưng nhìn cái cách ta mê đắm nàng thế này,
18:19thì đây đâu phải là nợ,
18:20đây rõ ràng là bé cưng chưa kịp rước về dinh mà.
18:23Khoan đã,
18:24nói vậy có nghĩa là Lía thích ta,
18:26ta cũng thích Lía,
18:27còn lão già chết tiệt lão tước nuôi nấn Lía trưởng thành,
18:30vậy lão chính là,
18:31cha vợ.
18:32Thế chẳng phải cũng nên gọi lão một tiếng nhạc phụ sao?
18:35Ồ,
18:36thì ra là do ta hái mất cây cải trắng nhà người ta,
18:39bảo sao lão nhìn ta không thuận mắt cũng là lẽ đương nhiên.
18:42Giống như kiểu,
18:43có kẻ đến lừa con gái cưng nhà mình đi,
18:45quầy ngoắt một cái kẻ đó mất tích biệt tâm,
18:47khiến con gái mình đau khổ tột cùng,
18:49tìm kiếm vô vọng,
18:50vừa mới định từ bỏ thì dây tiếp theo.
18:53Hê,
18:53kẻ lừa đảo đó lại xuất hiện,
18:55lần nữa câu mất hồn vía con mình.
18:57Là ta thì ta cũng nóng mắt.
18:58Nghĩ thông suốt điểm này,
19:00ta vội vàng bò dậy khỏi đầm nước để đi tìm U Huệ Thảo,
19:03nếu về muộn chắc chắn Lía sẽ lo lắng lắm.
19:06Đáy vực rất rộng,
19:07lúc ta tìm được U Huệ Thảo và quay về căn nhà nhỏ thì trời đã tối mịt.
19:11May mà ngày nào ta cũng quấn quyết bên Lía,
19:14trên người vương lại hơi thở của nàng nên lũ độc trùng dọc đường đều né tránh.
19:17Trong phòng tháp đèn, mờ ảo hiện lên hai bóng người,
19:20là Lía và người kia hình như là lão già,
19:23à không, nhạc phụ lão tước.
19:25Họ dường như đang thảo luận chuyện gì đó.
19:27Phép lịch sự bảo ta không được nghe lén,
19:30nhưng cái chân ta lại không chịu nghe lời cho lắm.
19:32Nó có thể bỏ rơi ngươi một lần,
19:34thì sẽ có lần thứ hai.
19:36Lía,
19:36đừng có ung mê không lối thoát nữa.
19:39Yến Yến sẽ không rời bỏ ta nữa,
19:41nàng đã hứa rồi.
19:42Lão tước tức đến nổi giọng lạc cả đi,
19:44nó chỉ đang lợi dụng ngươi để lấy hồi sinh cổ thôi.
19:47Ba năm trước,
19:48nó lừa ngươi rời khỏi miêu cương rồi vứt bỏ ngươi.
19:51Ngươi quên mất mình đã thất thần lạc lỏng thế nào khi trở về à?
19:54Ngươi tìm nó ba năm,
19:55nó có xuất hiện lấy một lần không?
19:58Yến Yến bị mất trí nhớ rồi.
20:00Ba năm trước ngã vực bị thương ở đầu,
20:02nàng ấy không cố ý quên đâu.
20:03Yến Yến không nhớ chuyện xưa,
20:05nhưng tình cảm sẽ không thay đổi.
20:07Nàng ấy chính là Yến Yến của ta,
20:09ta sẽ không buông tay.
20:10Nghe những lời này,
20:11lòng ta ấm áp vô cùng,
20:13mũi thì cay cay.
20:14Ngược lại,
20:15lão tước chắc là sắp tức đến bốc khói đầu rồi.
20:17Để ngăn lão nói thêm lời nào
20:19chi rẽ tình cảm giữa ta và Lý Á,
20:21ta cầm U Huệ Thảo đẩy cửa bước vào,
20:23ta hái U Huệ Thảo về rồi đây,
20:25lão già thối đừng có nói xấu sau lưng ta nữa.
20:28Lý Á thấy U Huệ Thảo trong tay ta,
20:31sát mặt lập tức trầm xuống,
20:32đưa ánh mắt chất vấn nhìn về phía lão tước.
20:35Lão tước giận đùng đùng,
20:36giật lấy nhành cỏ rồi đi thẳng ra ngoài,
20:38nhìn cái gì mà nhìn.
20:39Nó muốn hồi sinh cổ,
20:41chẳng lẽ lại bắt ta đi tìm nguyên liệu cho nó chắc.
20:44Ta lè lưỡi làm mặt xấu với bóng lưng lão,
20:46rồi quay sang dỗ dành Lý Á đang giận dỗ.
20:49Đừng giận,
20:49đừng giận mà,
20:50lão già đang hồi mãn kinh,
20:52chúng ta không chấp nhặt với ông ấy.
20:54Yến yến,
20:55người sẽ không rời bỏ ta nữa,
20:57đúng chứ?
20:57Lý Á nhìn chầm chầm ta,
20:59sợ rằng sẽ thấy một biểu cảm khác lạ nào đó trên mặt ta.
21:02Thật là thiếu cảm giác an toàn mà.
21:04Ta nâng mặt nàng,
21:05tráng chạm tráng,
21:06không đâu,
21:07vĩnh viễn không bao giờ.
21:08Ta yêu Lý Á như vậy,
21:10sao nở lòng rời đi?
21:11Ta dỗ dành nàng cho đến khi nến tàn,
21:14trời hưởng sáng.
21:15Năm ngày sau,
21:16Lý Á đột ngột nói nàng phải bế quan một thời gian.
21:19Còn cổ nàng dùng tâm huyết nuôi dưỡng sắp thành hình,
21:21trong thời gian này cần phải một mình tiếp xúc với cổ trùng.
21:24Nàng bảo ta đợi nàng,
21:26nhanh nhất là nửa tháng ta sẽ xuất quan,
21:28yến yến,
21:29đợi ta.
21:30Ta sẵn khoái đồng ý,
21:31trước khi nàng vào hang đá còn hôn nàng mấy cái sỏ kêu.
21:34Sau khi Lý Á vào hang,
21:36ta một mình nằm trên ghế mây trong sân phơi nắng,
21:38bỗng nhiên trước mặt bị một bóng đen bao phủ.
21:41Ta mở mắt ra,
21:42lại là lão già chết tiệt hay kiếm chuyện lão tước.
21:45Lão ném một chiếc hũ nhỏ được niêm phong kính vào lòng ta,
21:48hồi sinh cổ đây,
21:49cầm lấy rồi cút đi.
21:50Ta nhanh tay nhận lấy,
21:52đợi Lý Á xuất quan ta sẽ cút.
21:54Lão tước như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm,
21:56cười lạnh nói,
21:57nó bế quan ít nhất cũng phải nửa tháng.
21:59Hồi sinh cổ sau khi đánh thức,
22:01nếu trong vòng một tháng không được kế vào cơ thể thì sẽ mất tác dụng.
22:05Từ miêu cường đến trung nguyên đường xá xa xôi,
22:07ngươi cứ việc đợi đi.
22:09Mẹ kiếp lão già thối,
22:10hóa ra là đợi ta ở chỗ này.
22:12Ta vội vàng chạy vào phòng viết một bức thư để lại,
22:15trước khi đi còn chạy qua chỗ lão tước ở hét lớn.
22:18Lão già thối,
22:19đừng có ngày nào cũng nói xấu ta với Lý Á.
22:21Ta mang cổ về xong sẽ quay lại tìm nàng ấy ngay,
22:24cây cải trắng nhà ông ta nhất định hái chắc rồi.
22:27Nói xong,
22:28ta vắt chân lên cổ mà chạy,
22:29mặc kệ tiếng gầm thét giận dữ của lão tước truyền lại từ phía sau.
22:33Nói thật,
22:34ta đoán chắc chắn Lý Á sẽ đi tìm mình sau khi phát hiện ta rời đi,
22:37nên trong thư đã để lại địa chỉ,
22:39thậm chí ghi rõ khi nào sẽ quay lại.
22:42Thế nhưng lão già chết tiệt kia không biết đã nói gì với Lý Á,
22:45kích động đến mức vừa gặp mặt nàng đã đòi bẻ gãy tay chân ta.
22:48Đây có phải lời mà một bé ngoan nên nói không?
22:51Nhất định là lão già thối đó đã dạy hư bảo bối nhà ta rồi.
22:54Nén cần nhức mỏi ngồi dậy,
22:56chân vừa chạm đất,
22:57ngang eo lập tức bị một đôi tay trắng ngừng như ngọc ôm chặt lấy.
23:01Lý Á tỉnh rồi sao?
23:02Ta vội cuối người hôn một cái lên môi nàng,
23:04bảo bối tỉnh rồi à?
23:06Lên đường liên tục mấy ngày chắc mệt lắm đúng không?
23:08Mũ thêm chút nữa đi,
23:10ta ra ngoài một lát rồi về ngay.
23:12Lý Á không nói lời nào,
23:13lực tay nơi eo cũng không hề lỏng đi.
23:16Ta sẽ về sớm thôi bảo bối,
23:18nàng đã hạ trùy tích cổ lên người ta rồi,
23:20ta còn chạy đi đâu được chứ?
23:22Ta khẽ dỗ dành,
23:23tìm ta đi mà,
23:24sẽ không đi nữa đâu.
23:25Ánh mắt Lý Á nhìn ta sâu thẳm,
23:27hồi lâu sau mới khàng giọng hỏi,
23:29nàng đều,
23:29nhớ lại cả rồi đúng không?
23:31Ta khận lại,
23:32đối diện với đôi mắt hơi ướt của nàng,
23:34tìm khẽ thắt,
23:35nhớ ra rồi,
23:36vào ngày ngã xuống vực hái u huệ thảo.
23:38Xin lỗi bảo bối,
23:39ta không nên quên nàng.
23:41Ba năm trước mất trí nhớ chia ly,
23:45một hồi, người định mệnh chắc chắn sẽ gặp lại.
23:48Lý Á ngồi dậy,
23:49hai tay vòng qua cổ ta,
23:50hơi thở ấm áp phả bên tai.
23:53Ta biết nàng có để lại thư,
23:54nhưng lão tức không cho ta xem.
23:56Ông ta nói,
23:57trước khi đi nàng đã trả lại hồi sinh cổ cho ông ta,
24:00chỉ mang theo một con độc trùng.
24:02Yến yến,
24:03nàng ngỡn đầu nhìn ta,
24:04ba năm trước đã xảy ra chuyện gì?
24:06Nhìn vào mắt nàng,
24:07những lời lừa dối bỗng chẳng thể thốt ra.
24:09Những âm mưu bẩn thiểu này,
24:11vốn dĩ ta không muốn nàng biết đến.
24:13Sư phụ và sư huynh hiện tại của ta đều là giả.
24:16Ba năm trước,
24:17mà giáo tay vực tràn vào Trung Nguyên,
24:19gây ra bao điều ác nghiệp.
24:21Sư huynh ta tính tình ghét ác như thù,
24:23huynh ấy cùng các đồng môn truy đuổi tả hộ pháp ma giáo,
24:26tuy bắt được người nhưng huynh ấy cũng trúng độc của chúng,
24:28tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
24:31Ta nghe nói miêu cương có hồi sinh cổ thần kỳ
24:33có thể cải tử hoàng sinh nên đã lên đường cầu thuốc.
24:36Trên cây cầu đó ta gặp Lý Á,
24:37cũng cảnh tượng ấy,
24:38cũng sự cố ói ôm đó,
24:40nhưng Lý Á lúc bấy giờ không dịu dàng như bây giờ.
24:43Ta suýt chết dưới tay nàng,
24:44trải qua bao ma sát mới có được lòng tin.
24:47Ta đến cầu thuốc,
24:48nàng thử thách ta,
24:49chỉ cần hái được nguyên liệu đánh thức hồi sinh cổ
24:51thì nàng sẽ đưa thuốc.
24:53Miêu cương nơi nơi hiểm trở,
24:55vực sâu đầy cổ độc,
24:56hàng rắn trong rừng già,
24:57hoa phàm đà gây ảo giác,
24:59ta đều liều mạng vượt qua.
25:00Lý Á khi đó ít giao tiếp với tộc nhân,
25:02ai thấy nàng cũng đều vì kiên dè lão tước đứng sau mà tránh xa.
25:06Nàng hẳn là chưa thấy ai như ta,
25:08cảm thấy thú vị nên mấy lần cứu ta giữa ranh giới sinh tử.
25:12Ai cũng thích cái đẹp,
25:13ta cũng vậy.
25:14Lý Á thật sự rất đẹp,
25:15mái tóc bạc,
25:16gương mặt thanh lãnh như ánh trăng sáng trên cao.
25:19Vần trăng ấy nên ở trên trời,
25:20ta không muốn hái xuống,
25:22ta muốn nàng tự nguyện đến bên ta.
25:24May thay,
25:24ta đã thành công,
25:25tâm ý tương thông,
25:26ôm được trăng sáng vào lòng.
25:28Gương mặt thanh lãnh ấy vì ta mà vương vấn dục vọng,
25:31mỗi khi nàng động tình,
25:32ánh nước nơi đuôi mắt chính là cảnh đẹp nhất ta từng thấy.
25:35Ta lén đưa nàng rời khỏi miêu cương đến trung nguyên,
25:38chúng ta du ngoạn sơn thủy,
25:40thậm chí đã vẽ nên viễn cảnh tương lai.
25:42Chỉ là kế hoạch không đuổi kịp thay đổi,
25:44ta mang hồi sinh cổ về đỉnh thanh nhai,
25:46Lý Á đợi ta dưới chân núi.
25:48Ta nóng lòng muốn sư huynh khỏe lại
25:50để chia sẻ với huynh ấy rằng ta đã tìm thấy chân ái đời mình.
25:54Nhưng đỉnh thanh nhai ngày hôm đó không như xưa,
25:56khắp nơi chỉ có chết chóc.
25:58Máu chảy từ sơn môn đến tận đại điện,
26:00đồng môn tử thương nằm la liệt.
26:02Tên tả hộ pháp ma giáo vốn bị nhốt trong thạch lao sau núi
26:05đang cầm lợi kiếm đâm xuyên ngực sư phụ ta.
26:07Bên cạnh hắn là một thiếu niên áo đỏ,
26:09tay sách thủ cấp của sư huynh,
26:11liếc mắt nhìn thấy ta rồi cười tàn nhẫn,
26:13ở đây còn một đứa nữa.
26:15Màu đỏ máu khiến mắt ta vằn lên tia hận thù,
26:17ta lao lên muốn giết chết hai kẻ đó trả thù cho đồng môn.
26:21Nhưng rốt cuộc chỉ là lấy trứng chọi đá,
26:23ta bị một kiếm đâm xuyên người đóng chặt vào cục trụ.
26:26Thiếu niên áo đỏ định lấy mạng ta,
26:28nhưng khi kiếm đi được nửa đường thì hắn bổn học máu không ngừng.
26:31Ngươi hạ độc, từ bao giờ?
26:34Không phải độc, là cổ.
26:35Đó là độc cổ ta mang từ miêu cương về,
26:38chỉ cần chạm vào da là ngấm vào cơ thể.
26:40Ta hữu hộ pháp ma giáo tây vực danh tiếng lễ lừng từ nhỏ,
26:44ta biết mình không có cơ hội thắng,
26:45nhưng cũng không chạy thoát được, chi bằng liều một phen,
26:48kéo được đứa nào hay đứa nấy.
26:50Chỉ là, li áo vẫn còn đợi ta dưới núi.
26:53Hữu hộ pháp áo đỏ lão đảo cầm kiếm tiếng lên
26:55nhưng bị tả hộ pháp áo xanh ngăn lại.
26:58Ta không nghe rõ họ nói gì,
26:59mất máu quá nhiều khiến ý thức mơ nhạt,
27:02khi tỉnh lại đã quên hết thảy.
27:03Cổ độc khác nhau, độc cổ từ miêu cương dùng hồi sinh cổ
27:06không thể giải hoàn toàn mà chỉ có thể áp chế tạm thời.
27:09Chính thứ độc cổ này đã giữ lại mạng sống cho ta.
27:12Tả hộ pháp dịch dung thành sư phụ ta,
27:15lừa rằng vết thương trên người là do ta ngã vực,
27:17đợi ta dưỡng thương xong liền lừa ta đi miêu cương
27:19lấy hồi sinh cổ lần nữa.
27:21Chỉ là hắn không ngờ ta sẽ khôi phục ký ức,
27:24lại còn tráo hồi sinh cổ thành một loại độc trùng tương tự.
27:27Giờ đây, độc trùng đã vào người hữu hộ pháp,
27:29chẳng bao lâu nữa sẽ bài trừ lẫn nhau với độc cổ,
27:32khiến hắn pháp độc mà chết.
27:34Hiện tại trên đỉnh thanh nhai toàn là người ma giáo,
27:37tuy hữu hộ pháp trúng độc nhưng vẫn còn tả hộ pháp thực lực cường hẳn.
27:40Ly Á, nàng
27:42Ta đã hạ đồng sinh cổ lên người nàng rồi.
27:45Ly Á dường như biết ta định nói gì,
27:47nàng sống ta sống, nàng chết ta chết.
27:49Ta lặng người, nàng ôm lấy ta,
27:51đừng bỏ rơi ta, đừng không cần ta.
27:54Cảm nhận được hơi lạnh nơi bờ vai,
27:56ta thở dài, vậy thì cùng sống cùng chết.
27:58Lúc về ta đã truyền tin báo việc ma giáo chiếm đóng đỉnh thanh nhai,
28:02chỉ mong các môn phái nhận được sẽ đến nhanh một chút.
28:04Đêm đen đặc, mây mù che trăng,
28:07chúng ta phải tranh thủ lúc hữu hộ pháp chưa phát độc để xuống núi.
28:10Vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý liều chết,
28:12kéo theo một tên hữu hộ pháp cũng không lỗ,
28:14việc vây quét ma giáo cứ để các môn phái khác lo.
28:18Nhưng ta không ngờ Ly Á lại đi theo,
28:20còn hạ đồng sinh cổ,
28:21buộc chặt sinh mệnh hai đứa vào nhau.
28:23Bức thư ta để lại bảo nàng đợi một tháng,
28:25mọi lời nói dối ta đều đã biên sẵn,
28:28duy nhất không ngờ tới là lão già lão tước lại giấu thư đi.
28:31Bây giờ chỉ có thể nhưng lúc bọn chúng chưa phát hiện ra manh mối mà chạy nhanh xuống núi.
28:35Ta chết không sao,
28:37nhưng Ly Á thì không được.
28:38Đây là huyết hại thâm thù của ta,
28:40không liên quan đến nàng.
28:42Muốn đi đâu hả, tiểu sư mụi.
28:44Phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng dáng áo đỏ,
28:47là hữu hộ pháp.
28:48Ai là sư mụi của nhà ngươi, đồ kinh tẩm.
28:51Chừng ta không ngừng lại,
28:53trực tiếp rút kiếm sông lên.
28:54Tiếng sáo lãnh lót vang lên từ phía sau,
28:56Ly Á thổi 6 triệu hồi độc trùng trong rừng.
28:59Ta cứ ngỡ hắn trúng độc thì công lực sẽ giảm,
29:01nhưng sau hàng chục hiệp giao đấu với ta và Ly Á,
29:04hắn vẫn không hề có dấu hiệu phát độc.
29:06Cứ như thế, hắn chưa từng trúng độc vậy.
29:09Như đoán được ta đang nghĩ gì,
29:11hữu hộ pháp lấy từ trong ngực ra một hộp gỗ,
29:13bên trong chính là con độc trùng ta đã tráo.
29:16Sao có thể?
29:16Ta rõ ràng nhìn thấy nó chui vào người ngươi mà.
29:20Đúng rồi,
29:20y sư là người của bọn họ.
29:22Nói cách khác,
29:23ngay từ đầu chúng đã đề phòng mình.
29:25Giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau,
29:27cổ trùng và độc trùng,
29:28ngươi thực sự nghĩ chúng ta ngu ngốc đến mức không nhận ra sao?
29:31Là tả hộ pháp.
29:33Phen này gây go rồi,
29:35cả tả hữu hộ pháp đều có mặt.
29:36Ta nắm chặt thanh kiếm,
29:38trong lòng ôm một tia hy vọng mỏng manh hỏi,
29:40đồng sinh cổ có giải được không?
29:42Không thể.
29:43Câu trả lời của Ly Á khiến lòng ta lạnh toát.
29:46Vậy thì liều một phen thôi.
29:47Dẫu biết thắng lợi mong manh,
29:49nhưng nếu không thử,
29:50sao biết được chút hy vọng yếu ớt đó
29:52có thể vượt qua định mệnh hay không?
29:54Giữa rừng sâu,
29:55đào hoàng kiếm ảnh đang sen,
29:57độc trùng bò khắp nơi.
29:58Đây là lần đầu tiên ta và Ly Á xong kiếm hợp bích,
30:01cũng là lần đầu ta chứng kiến sự quỷ dị của cổ thuật.
30:04Đều là những thiếu niên đầy nhiệt huyết,
30:06càng đánh càng hăng,
30:07mùi máu tanh nồng nặc trên người lại càng kích thích ý chí chiến đấu.
30:10Dù kiệt sức,
30:11dù lưỡi kiếm đã mẻ,
30:13dù máu thấm đẫm thân mình,
30:14ta cũng không được lùi bước,
30:15không được ngã xuống.
30:17Ta phải sống,
30:17ít nhất là cho đến khi giải được đồng sinh cổ.
30:20Ít nhất,
30:21Ly Á không được chết vì ta.
30:23Yến yến,
30:24cẩn thận,
30:25tiếng lưỡi đao sắc bén đâm xuyên da thịt vang lên rõ mùn một trong không gian.
30:28Ta mặc kệ thanh kiếm đang xuyên qua lồng ngực mình,
30:31nghiến sang lao về phía trước,
30:33dùng hết sức bình sinh đóng chặt tả hộ pháp ma giáo lên thân cây.
30:37Khục,
30:37tả hộ pháp bị ta đâm nát trái tim,
30:39nhưng lục phủ ngũ tạng của ta cũng bị trọng thương nghiêm trọng.
30:42Ta mất hết sức lực,
30:43ngã gục vào lòng Ly Á,
30:45dưới núi vang lên tiếng bước chân hỗn loạn,
30:47là các môn phái võ lâm khác đã tìm đến.
30:50Hữu hộ pháp mấy lần muốn sông lên nhưng bị bầy độc trùng của Ly Á ép lui,
30:53chỉ có thể hậm hực rời đi.
30:56Cẩn,
30:56ta muốn mở miệng nói,
30:57nhưng vừa hé môi,
30:59thứ trào ra chỉ có máu tươi lẫn lộn vụn thịt.
31:01Đừng nói nữa yến yến,
31:03nàng sẽ không sao đâu.
31:04Giọng Ly Á rung rảy,
31:06mái tóc bạc vương đầy vết máu.
31:07Nàng liên tục truyền nội lực vào cơ thể ta để bảo vệ tầm mạch mỏng manh.
31:11Trong tầm mắt mờ ảo,
31:13ta thấy một bóng trắng quen thuộc đang chạy về phía này.
31:16Những giọt lệ lớn rơi lãi trả trên mặt ta.
31:19Ly,
31:19Ly Á,
31:20đừng khóc,
31:21đừng nói nữa,
31:22yến yến.
31:23Hình như,
31:24ta chưa bao giờ nói là ta yêu nàng.
31:26Ta đã liên lạc với lão tước,
31:27ông ấy nói có thể giải đồng sinh cổ,
31:29nàng nhất định phải sống tiếp.
31:31Ba năm trước mất trí nhớ mà lãng quên,
31:33ba năm sau gặp lại.
31:34Điều duy nhất không đổi chính là tình yêu từng lặng thinh nay lại bùn cháy mảnh liệt.
31:38Ta yêu nàng,
31:39Ly Á.
31:40Nàng là người ta yêu nhất đời này,
31:42vĩnh viễn không hối hận.
31:44Nửa năm sau,
31:45ánh nắng ấm áp len lõi qua tán lá chiếu xuống dòng sông Miu Cương.
31:48Hòa cùng tiếng suối chạy sóc rách là hai bóng dáng một đen một trắng đang quấn quýt dưới nước.
31:53Ào,
31:54nước bắn tung tué.
31:55Không xong rồi,
31:56Ly Á,
31:57nghỉ một chút đi mà.
31:58Hửng,
31:59ta kéo kéo sợi dây đỏ mà Ly Á quấn trên người mình,
32:02hôn một cái cầu hòa lên mặt nàng.
32:04Thực sự không xong rồi,
32:05vết thương của ta vẫn chưa lành hẳn đâu.
32:08Ly Á ôm lấy eo ta,
32:09giọng nói thông dông,
32:10sông tu có thể thúc đẩy đồng sinh cổ chữa lành vết thương trong cơ thể,
32:14thêm vài lần nữa sẽ mau khỏi thôi.
32:16Ta yếu ớt cầu sinh,
32:18ta mệt lắm rồi.
32:19Nàng không mệt,
32:20trong tình cảnh đó vẫn còn sức để trăng trối,
32:23bây giờ sao lại mệt.
32:24Ánh mắt Ly Á sâu thẳm,
32:26dường như vẫn còn dẫn chuyện trên đỉnh thanh nha ngày hôm đó.
32:29Ta bực cười,
32:30lúc đó cảm thấy mình sắp chết,
32:32nếu không nói ra tâm tư trong lòng thì quá núi tiếc rồi.
32:35Lúc ấy trong lòng buồn bả biết bao,
32:37chỉ nghĩ muốn Ly Á sống tiếp,
32:38nên mới gắn gượng nói xong một câu rồi ngất đi.
32:41Không ngờ khi mở mắt ra lần nữa,
32:43thứ nhìn thấy không phải điện diêm vương mà là miêu trại.
32:46Đồng sinh cổ có công dụng chữa trị,
32:48nhưng lúc đó nàng bị thương quá nặng,
32:50ta thực sự đã rất sợ.
32:51May mà lão tước đến kịp lúc.
32:54Nghĩ lại cảnh tượng đó,
32:55Ly Á vẫn còn sợ hãi,
32:57ta sẽ không nghe lời nàng đâu,
32:58nếu nàng chết, ta tuyệt đối không sống một mình.
33:01Nhìn ánh mắt hờn dỗi của nàng,
33:03lòng ta mềm nhũng như nước,
33:04đưa tay nâng mặt nàng lên rồi hôn tới tấp,
33:07bảo bối ngoan,
33:07sao ta lại yêu nàng đến thế này nhỉ?
33:10Thấy nàng vẫn chưa nguôi,
33:11ta vội đổi từ,
33:12bảo bối, ta yêu nàng,
33:14yến yến yêu nhất là Ly Á.
33:16Ánh mắt Ly Á trầm xuống,
33:17nàng lại áp sát tới.
33:19Làn nước sông lạnh lẽo
33:20cũng không dập tắt được ngọn lửa nóng bỏng.
33:22Những sợi tóc đen trắng đang sen,
33:24cùng nhau chìm sâu xuống đáy sông.
33:26Hoàng
Bình luận

Được khuyến cáo