Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Tôi vô tình trở thành tình địch của thiên tài cùng học viện, đại tiểu thư Lục Cẩm Trúc, lại
00:04còn nhất thời xung động mà đánh nhau với cô ta giữa phố lúc nửa đêm.
00:07Tôi trốn đi thực tập bên ngoài trường, nâm nóp lo sợ không biết ngày nào sẽ bị trả thù
00:11điên cuồng.
00:12Nhưng sau đó, tôi được đón về nhà, xoay người một cái liền trở thành thật thiên kim, còn Lục
00:16Cẩm Trúc lại hóa thành giả thiên kim.
00:18Sự thù hận tột cùng trong tưởng tượng đã không xảy ra, bởi vì trong môi nhà này, chỉ có
00:23giả thiên kim là yêu thương thật thiên kim mà thôi.
00:25Sự xuất hiện của em là để muốn nói với tôi rằng, tôi không đơn độc một mình đâu.
00:29Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:33luận để ngón tay dài thêm 5 xem nhé.
00:36Còn về chuyện đánh nhau ấy à, tất cả đều tại Lý Bác.
00:39Chúng tôi học cùng lớp, hắn là lớp trưởng, tôi là bí thư đoàn, tôi là đại trưởng đài phát
00:44thanh trường, hắn là phó đại trưởng.
00:46Những người xung quanh đều mặc định rằng sớm muộn gì tôi và Lý Bác cũng thành một đôi.
00:50Trong phòng học bậc thang, Lý Bác cứ nhất quyết đòi phân trần rõ ràng với tôi.
00:54Tôi giả vờ như không nhìn thấy lục cẩm trúc đang đứng ngoài cửa sau, nói, không còn ai nữa
00:58rồi, giờ có gì thì nói đi.
01:00Lý Bác cuối đầu, không dám nhìn tôi, hứa hẹn, xin lỗi, sau này tớ không thể giúp cậu chiếm
01:05chỗ ngồi được nữa.
01:06Sau khi cẩm trúc xuất hiện, tớ mới nhận ra tớ thích cô ấy, đối với cậu không phải là
01:10tình yêu.
01:11Tôi, chấm hỏi, đã bảo là không cần rồi mà, tôi không ăn sáng là vì thấy phiền phức chứ
01:16không phải vì không ngủ dậy nổi, ngồi đâu trong lớp cũng được, càng không cần người khác giúp chiếm
01:20chỗ.
01:21Lý Bác tiếp tục nói một chàng dài, quanh đi quẩn lại vẫn là ý tứ trên.
01:25Một lúc lâu sau, hắn nói xong rồi nhìn phản ứng của tôi.
01:28Tôi hỏi, cậu thật sự rất thích lục cẩm trúc.
01:30Lý Bác khượng lại một chút, chân thành đáp, ừm, cho nên cậu đừng thích tớ nữa.
01:35Tôi lại hỏi, lục cẩm trúc cũng thích cậu.
01:37Lý Bác thốt ra ngay lập tức, dĩ nhiên rồi, chính cô ấy muốn tớ phải giữ khoảng cách với
01:41người khác giới.
01:42Tôi nhìn về phía cửa sau, nói lớn, vậy là được rồi, hai người ở bên nhau không cần phải
01:47nói với tôi.
01:48Sau đó sách túi chạy vụt ra ngoài, lúc xuống bậc thang còn bị vấp một cái.
01:52Ước chừng cái ráng vẻ thảm hại đó trông rất giống kẻ thất tình, chẳng biết kẻ dỗi hơi nào
01:56tung tin đồn tôi bị đội mũ xanh.
01:58Lý Bác chưa từng bày tỏ rõ ràng là thích tôi, tôi cũng chẳng có cơ hội mà từ chối
02:02hay giải thích.
02:03Những lời đồn thổi bất hòa cứ thế xôn xao, nhưng ba người trong cuộc đều chẳng thèm quan tâm.
02:07Khi tin đồn sắp lắng xuống, câu chuyện lại đón nhận một cú đảo ngược cực độ, lục cẩm trúc
02:12đã Lý Bác.
02:12Tin đồn từ bất hòa chuyển sang chế diễu Lý Bác, tiêu đề hot trên diễn đàn trường là bắt
02:17cá hai tay, cuối cùng xuôi hỏng bỏng không.
02:19Lý Bác kéo tôi đến quán ba mượn rượu giải sầu. Sau vài ly, hắn nằm bò ra bàn ngủ
02:24say sưa.
02:25Tôi ra ngoài tìm người giúp đỡ thì đụng mặt lục cẩm trúc ngay cửa phòng bao.
02:29Tránh ra, lục cẩm trúc đứng im không nhúc nhích.
02:31Tôi lách qua người cô ta định đi ra ngoài, nhưng lục cẩm trúc lại lẳng lặng bước vào phòng,
02:35nhắm chuẩn mục tiêu là Lý Bác đang say khước, túng cổ áo lôi xình xịt ra ngoài.
02:40Tin tôi nảy lên một cái, vội vàng giải cứu Lý Bác đang đỏ gây cả mặt mày.
02:44Lục cẩm trúc quảng Lý Bác cho một cậu nam sinh khác nhờ đưa về trường.
02:47Xong xuôi, cô ta xoay người kéo tôi vào phòng bao, dầm một tiếng đóng cửa lại.
02:52Mọi động tác đều mượt mà như nước chảy mây trôi.
02:54Tôi đang không thoát ra được khỏi sự kìm kẹp ở tay phải, máu liều nổi lên, giữa tay trái
02:58vung một cái tát thật mạnh, cô bị bệnh à.
03:01Do tiềm thức tác động, cái tát rơi trúng phần hàm dưới.
03:04Dù vậy, mặt của lục cẩm trúc vẫn sưng đỏ rõ rệt.
03:07Sao thế, thẹn quá hóa giận à.
03:09Lục cẩm trúc cười một tiếng, nhưng biểu hiện lại lạnh lùng đến đáng sợ.
03:12Món hàng xài rồi tôi không cần nữa mà cậu cũng coi như bảo bối, sao cậu lại đáng thương
03:16thế nhỉ.
03:17Lời này hoàn toàn là khiêu khích.
03:19Chẳng nhớ là ai ra tay trước, kệ lúc không có người, hai đứa lao vào đánh nhau tay không.
03:23Lối đánh của lục cẩm trúc rất chuyên nghiệp và lực đạo mạnh, còn tôi ra chiêu không có quy
03:27luật, luôn gây bất ngờ.
03:29Hai bên đều tránh những chỗ hiểm nhưng không hề nương tay, nhất thời khó phân thắng bại.
03:33Đánh qua đánh lại một hồi trúng cả vào mặt.
03:35Lục cẩm trúc vốn yêu quý gương mặt mình, nhưng đầu né tránh nắm đấm đang lao tới, chủ động
03:39nhận thua gọi rừng.
03:41Đánh mệt rồi, tôi tựa vào bức tường chơn nhẫn mà ngồi bệt xuống sàn lạnh.
03:44Lục cẩm trúc quẹt phết máu nơi khóe miệng, châm một điếu thuốc ngậm trong miệng.
03:48Vị đại tiểu thư này được tuyển thẳng từ năm lớp 11, tính chi ly ra mới có 18 tuổi
03:526 tháng.
03:53Tôi sắc mặt không mấy tốt đẹp, cậu mới bao lớn mà đã lắm thói hư tật xấu thế này.
03:57Lục cẩm trúc nhét môi, lập tức cảm thấy đau rát, gương mặt hơi biến dạng nói, rông dài, làm
04:02một điếu không.
04:03Tôi đưa tay nhận lấy bật lửa, hút điếu thuốc đầu tiên trong đời.
04:06Một người đứng, một người ngồi sổn, lặng lẽ hút hết điếu thuốc.
04:10Khoảng một điếu thuốc trôi qua, lục cẩm trúc lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
04:13Cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là khi nào không?
04:17Tôi nương theo làn khói, hơi thở nhẹ lại, hàng mi khẽ rung động, chìm vào hồi ức.
04:21Lễ khai giảm của Viện Kinh tế, cậu đã lên sân khấu phát biểu.
04:24Lục cẩm trúc lập tức nói, đối với tôi, đó không phải lần đầu.
04:28Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt giò xét, nhưng cô ấy không nói thêm gì nữa.
04:31Tôi đi sang một bên vứt tàn thuốc, tôi sắp đi thực tập rồi, sau này chắc chúng ta không
04:36còn cơ hội gặp lại đâu.
04:37Lục cẩm trúc đi theo sau, bàn tay định vứt tàn thuốc hơi run lên, tàn thuốc rơi xuống đất,
04:42cô ấy phải nhặt lên rồi mới ném lại vào thùng rác.
04:45Suốt quá trình đó, cô ấy không có phản ứng gì lớn.
04:48Tôi biết cậu là một thiên tài nhỏ, nhưng con người ta luôn phải giao thiệp với đủ hạng người,
04:52EQ cũng rất quan trọng.
04:53Chuyện của Lý Bác, không phải nói cậu sai, nhưng nếu không thích thì hãy nói sớm, đừng treo lưu
04:58lửng hắn ta, càng không được treo đùa người khác.
05:00Còn nữa, cách nói chuyện đừng có khó nghe như vậy.
05:03Cơ hạng của lục cẩm trúc càng cứng, như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
05:06Nói một hồi dễ bị nói hớ, tôi chặn một chiếc taxi, vẫy vẫy tay, tạm biệt nhé.
05:11Trong gương chiếu hậu, bóng dáng cô ấy dần nhỏ lại.
05:14Lục cẩm trúc triệt để giữ im lặng, cô ấy ném cả bao thuốc vừa mới bóc vào thùng rác,
05:18rồi như kiệt sức mà ngồi thụt xuống, vùi đầu vào đầu gối.
05:22Ra sản nhà họ lục chảy khắp kinh thị.
05:24Lúc nộp CV, lòng tôi run rảy vì lo sợ sẽ bị từ chối hết sạch.
05:27Sau đó trước cửa căn phòng thuê sẽ xuất hiện một hàng vệ sĩ áo đen cầm hung khí, mặt
05:31không cảm xúc thông báo.
05:33Cô đã bị phong sát, mời cuốt khỏi kinh thị ngay lập tức.
05:35Tôi sẽ phải ôm chân vệ sĩ lạnh lùng mà khóc lóc cầu xin, cầu xin các anh, đừng đối
05:39xử với tôi như vậy.
05:40May mà lục cẩm trúc không tuyệt đường sống của tôi.
05:43Tất nhiên, cũng có thể là do cuộc sống của đại tiểu thư nhà họ lục quá đỗi rực rỡ,
05:48lười để mắt đến loại tép diêu như tôi.
05:50Tôi thuận lợi bắt đầu kiếp sống trong ngựa của người làm thuê.
05:52Cả năm cuối đại học tôi hiếm khi về trường, mãi đến trước khi tốt nghiệp, vì đóng chuyện sửa
05:57luận văn và bảo vệ, tôi mới xin nghỉ phép một tháng để nghỉ ngơi.
06:00Sau khi về trường, một người phụ nữ dịu dàng, quy phái tìm đến tôi, tự xưng là mẹ ruột
06:05của tôi.
06:06Tài xế, vệ sĩ và xe sang quá đỗi thu hút ánh nhìn, trong trường lại bắt đầu râm răn
06:10lời đồn.
06:11Tôi xách túi bánh tráng nướng đi cùng người phụ nữ đó đến quán cà phê.
06:14Trong quán cà phê cao cấp đang phát bản nhạc chậm rãi thư thái, ly matcha latte trên tay tỏa
06:19khói nghi ngút.
06:20Tôi cục mắt, suy nghĩ xem liệu mình có thể ăn bánh tráng nướng ở đây không.
06:24Người phụ nữ lấy ra một bản giám định quan hệ huyết thống, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng đẩy
06:28tới trước mặt tôi, cảm thán, con trông thật sự rất giống chồng ta.
06:31Tôi chẳng buồn mở ra xem.
06:33Cha tôi mất rồi, mẹ tôi bỏ đi rồi, tôi không có người mẹ giàu có như bà đâu.
06:38Tôi liếc nhìn cái tên trên đó, Lâm Uyển.
06:39Nói đi, bà Lâm, bà rốt cuộc muốn gì?
06:43Lâm Uyển nói, thừa nặc, ta có thể gọi con là nặc nặc không?
06:46Cha tôi gọi tôi là con gái, mẹ tôi gọi tôi là thừa nặc, tôi cũng tự gọi mình như
06:50vậy.
06:51Lần đầu tiên có người khác gọi tôi như thế, lại còn là một người lạ.
06:54Không đợi tôi từ chối, Lâm Uyển tiếp lời ngay, nặc nặc, cha mẹ hy vọng con có thể về
06:59nhà.
06:59Sau khi con mất tích, chúng ta có nhận nuôi một đứa em gái, con bé cũng rất muốn gặp
07:03con.
07:04Tôi nhấp một ngụm cà phê, hỏi, cô ta, em gái có biết mình là con nuôi không?
07:08Không, lúc con bé đến nhà họ Lục còn chưa đầy một tuổi, nhóm máu cũng trùng khớp với chúng
07:13ta, nên con bé không biết.
07:14Lâm Uyển mở điện thoại cho tôi xem ảnh gia đình bọn họ.
07:17Tôi lịch sự nhìn qua, ánh mắt vô thức dừng lại hai giây.
07:20Cô gái tóc đen ở giữa trông thật thanh tú và non nớt, đôi mắt cong cong, cười rất sảng
07:24dỡ.
07:25Dù màu tóc khác nhau, biểu cảm cũng xa lạ, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay lập tức, là Lục
07:30Cẩm Trúc.
07:31Cái danh phận chị gái này có vẻ không tệ nha.
07:33Một mặt tôi nghĩ, chẳng lẽ mình sắp được vùng lên làm chủ sao?
07:36Mặt khác lại tò mò, Lục Cẩm Trúc thấy tôi sẽ có phản ứng gì?
07:40Mẹ, đây là.
07:42Tôi nhìn theo tiếng động, Lục Cẩm Trúc một tay vị lan can đang đứng trên cầu thang.
07:46Cô ấy mặc áo tràng tắm, mái tóc màu xanh nhạt ướt sũng đang nhỏ nước, lông mày cũng được
07:50ngụm cùng màu.
07:51Mẹ Lục lập tức đứng dậy đi tới, bảo bối, mẹ chẳng phải đã nói hôm nay chị gái về
07:55nhà sao?
07:56Sao không xế tóc đã xuống rồi?
07:58Tôi đặt vali xuống, đi tới trước chân cầu thang, nở một nụ cười ôn hòa.
08:02Đây là em gái sao?
08:03Chào em, chị là Thừa Nạc.
08:05Lục Cẩm Trúc vốn cao hơn tôi 2cm, lúc này lại đứng trên 2 bậc cầu thang.
08:10Gương mặt người này vẫn là vẻ nghiêm nghị trong ấn tượng của tôi, nhỏ tuổi mà cứ thích giả
08:14làm người trưởng thành.
08:15Mấy từ miêu tả tổng tài bá đạo rất hợp với cô ấy.
08:18So ra thì cô bé trong ảnh đáng yêu hơn nhiều.
08:20Đôi mắt đen thấm của Lục Cẩm Trúc nhìn chầm chầm vào tôi, vài giây sau mới miễn cưỡng nắm
08:24lấy tay tôi, nói một cách không tình nguyện, chào chị gái.
08:28Đợi Lục Cẩm Trúc thay quần áo xong đi xuống, 4 người mới chính thức bắt đầu bữa tối gia
08:32đình.
08:32Nói mới nhớ, Nạc Nạc và em gái đều là sinh viên đại học Kinh Hoa, trước đây chẳng lẽ
08:37không quen biết nhau sao mẹ Lục hỏi.
08:39Đâu chỉ là quen biết, nhưng trước mặt người lớn, Lục Cẩm Trúc vừa như không quen.
08:43Trong bầu không khí hài hòa bỗng vang lên một tiếng cạch trói tai.
08:46Chủ nhân của cái chân vừa đá tôi dưới gầm bàn đang ngừng gãy lá rau, nở nụ cười nhìn
08:50tôi, chị ơi, sao thế?
08:52Bữa tối không hợp khẩu vị ạ, kim nén cảm xúc đang cuộn trào.
08:55Tôi nói, con ăn xong rồi, xin phép lên dọn hành ly trước.
08:59Nói đoạn, tôi chỉ tay vào bát canh ngân nhĩ mới uống được một nửa.
09:02Nhìn Lục Cẩm Trúc, người nãy giờ chỉ mãi nhìn chằm chằm tôi mà không chịu ăn cơm, món này
09:07ngon lắm, em nếm thử xem.
09:09Người ta nói kẻ thù còn hiểu bạn hơn chính mình.
09:11Tôi từng quan sát Lục Cẩm Trúc, biết cô ấy thích uống canh và cháo nhưng không được cho hành,
09:15không ăn cơm nguội, và nếu bị ngắt quãng giữa trừng thì sẽ bỏ bữa luôn.
09:19Tôi chưa đi được mấy bước thì một tiếng gầm của cha Lục vang lên, con là chó hoang à.
09:23Chuyên đi ăn đồ thừa của người khác.
09:25Giọng của mẹ Lục cũng hốt hoảng theo sau, ôi bảo bối, phần của ai cũng giống nhau mà, sao
09:29con lại uống canh trong bát của chị.
09:31Hành vi khó hiểu này khiến tôi dùng mình, vội bước nhanh lên lầu.
09:35Đến nửa đêm, khi đang ngủ say, tôi đột nhiên bị kéo ra khỏi giấc mộng bởi một cảm giác
09:39đè nén nặng nề.
09:40Sau đó, một cơn đau nhói truyền đến từ trước ngực.
09:43Khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo, tôi tung chăn ngồi dậy.
09:45Chị không thích sao? Chị gái, kẻ ba ngày còn được đà lấn tới, đêm khuya lại lèn vào phòng
09:51tôi.
09:51Gió thổi tung tấm dèm cửa mỏng manh, dưới ánh trăng, gương mặt hoàn mỹ như sứ quý không nhìn
09:56rõ cảm xúc.
09:57Cút ra ngoài, tôi đẩy cô ấy ra, nhưng sức của lục cẩm trúc lớn đến lạ thường.
10:02Trong lúc tôi không chú ý, cô ấy đã bóp chặt lấy cổ tôi, gần giọng hỏi, nhanh như vậy
10:06đã không giả vờ nữa rồi sao?
10:08Ba ngày không phải còn ngọt ngào gọi em gái à? Tại sao lại bắt tôi đi? Tại sao chị
10:12lại đến đây?
10:13Chị không phải nói chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa sao?
10:17Cô ấy bóp rất mạnh, cảm giác ngà thở dữ dội khiến gân xanh trên chán tôi giật liên hồi,
10:21nước mắt ứa ra nơi khóe mắt.
10:23Tôi không thể trả lời từng câu hỏi ấy, mà người hỏi dường như cũng chẳng muốn nghe đáp án.
10:28Ngay lúc tôi bắt đầu mê manh, tưởng mình sắp ngất đi, lục cẩm trúc đột nhiên buông lỏng lực
10:32đạo.
10:32Tay phải cô ấy lau đi giọt lệ nơi khóe mắt tôi, ngoan cái và ngón trỏ khẽ vân vê,
10:37tay trái vẫn đặt hờ trên cổ tôi.
10:39Lục cẩm trúc cúi người, ghé sát tay phải tôi thốt ra một câu.
10:42Thật không may, tay phải của tôi bị thính lực kém mức độ trung bình.
10:46Câu nói đó nghe rất mờ nhạt, tôi chỉ cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cô ấy và
10:49cảm giác ngứa ngáy khi một lọn tóc xoan rơi trên cổ mình.
10:53Em nói cái gì? Tôi đưa tay muốn tìm chiếc máy trợ thính trên tủ đầu dường nhưng lại bị
10:57cô ấy khóa chặt cổ tay.
10:58Lục cẩm trúc chậm rãi đứng thẳng người, nửa gương mặt ẩn trong bóng tối, tay bắt đầu ra thủ
11:03ngữ một cách thuần thục, thừa nặc, ngày mai cùng nhau đến trường.
11:06Câu nói này mang theo sự thân thuộc đến lạ kỳ, cứ như thế mọi chuyện vừa rồi chỉ là
11:10ảo giác.
11:10Lục cẩm trúc không hề chán ghét hay phản cảm tôi, cô ấy chỉ đang đối xử với tôi như
11:14một người thân chưa từng gặp mặt.
11:16Em biết thủ ngữ? Tôi kinh ngạc hỏi.
11:19Chưa từng nghe nói nhà họ Lục có người khiếm thính, tại sao cô ấy lại biết cái này?
11:22Lục cẩm trúc né người sang một bên, ngồi khoanh chân cạnh tôi, sao, chị không biết à?
11:28Bị nói kháy một câu, tôi nhất thời không biết đáp lại thế nào.
11:31Thính lực của tôi chưa nghiêm trọng đến mức phải học thủ ngữ, chỉ là sống một mình, lo sợ
11:35thính lực mỗi ngày một kém đi nên mới học để giết thời gian.
11:38Tôi suy nghĩ một chút, lần đầu tiên ra thủ ngữ với một con người thực thụ thay vì bức
11:42tường trắng, biết.
11:43Hậu quả của việc bị dọa cho tỉnh giấc giữa đêm chính là phát rốt, rốt đến mức đầu óc
11:47tròn váng.
11:48Khi trời vừa hưởng sáng, tôi gượng mở mắt ra, trước mặt là những bóng người chập trờn ra vào
11:52liên tục.
11:53Cổ hỏng khô khốc, tôi cố thốt ra vài tiếng, làm phiền mọi người rồi.
11:57Lục cẩm trúc lạnh lùng đâm chọc, bố mẹ không có ở đây, đừng có diễn.
12:01Lễ phép cũng là sai sao? Nếu không phải vì không còn sức, tôi thật sự muốn cười khổ.
12:06Lục cẩm trúc đứng dậy đi ra ngoài, một lát sau bưng về một ly nước ấm.
12:09Khoảnh khắc cửa mở rồi đóng, tôi mới phát hiện đây là một căn phòng rất lớn, bên ngoài phòng
12:14ngủ còn có một phòng khách nhỏ,
12:18không đợi lục cẩm trúc đỡ, tôi tự giác ngồi dậy, hai tay bưng ly nước uống ứng ực.
12:22Sau khi uống hết hơn nửa ly, cảm giác đau rát ở cổ họng mới dịu đi đôi chút.
12:26Tôi nhìn quanh, hỏi, sao tôi lại ở trong phòng em?
12:29Lục cẩm trúc lạnh lùng đáp, phòng của chị là phòng khách, nhỏ như vậy, bác sĩ đến còn không
12:33có chỗ đứng.
12:34Nhỏ sao? Nó rộng gấp đôi phòng ngủ chính trong căn hộ thuê của tôi đấy.
12:38Tôi ngước lên nhìn gương mặt tinh tế, quý tộc của lục cẩm trúc,
12:41đột nhiên cảm thấy những chuyện xảy ra hai ngày qua giống như ảo giác cuối cùng trước khi bị
12:45ngộ độc thực phẩm hay hít phải khói độc vậy.
12:47Lục cẩm trúc nhìn chằm chằm vào bầu vai đang run lên vì cười của tôi,
12:50giật lấy chiếc cốc trên tay, vẻ mặt đầy khó hiểu, cuối cùng bỏ lại một câu rồi xoay người
12:54đi ra ngoài.
12:56Tôi cục mắt nhìn tấm chăn trắng muốt, thầm nghĩ nếu đổ mồ hôi làm bẩn giường của cô ấy
13:00thì thật không hay.
13:01Chờ đã, tôi gọi cô ấy lại, định ven chăn bước xuống, tôi cũng đi đây.
13:05Chị làm gì thế? Còn chưa hạ sốt, muốn hành hạ bác sĩ đến thêm chuyến nữa à?
13:10Lục cẩm trúc quay lại, một tay ấn tôi xuống. Tôi nói, tôi về phòng mình.
13:14Lục cẩm trúc nhíu mày, cơ thể không khỏe thì đừng có chạy qua chạy lại, cứ ngủ ở đây
13:18đi.
13:19Không, tôi vẫn nên. Tùy chị.
13:21Lục cẩm trúc đi tới ghế sofa, nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi.
13:25Chiều dài sofa không đủ, hai chân cô ấy phải co gập một cách ốt ức đặt lên thành ghế.
13:30Bên phải giường có công tắc, chị muốn ngủ thì tắt đèn đi, tôi ngủ trước đây.
13:34Cô ấy mở mắt bổ sung thêm một câu, 6 giờ tối có lễ tốt nghiệp, sẽ có người gọi
13:38chị dậy trước, tài xế sẽ đưa chị đến trường.
13:41Được, tôi gật đầu, nở một nụ cười ráng rỡ với cô ấy, vậy hẹn tối gặp nhé.
13:45Lục cẩm trúc hựng lại một chút, sau đó hừ lạnh một tiếng, tối nay tôi có việc, ai thèm
13:50gặp chị.
13:51Thật ra tôi định nói là tối về nhà gặp, nhưng vì đang phát xốt nên não bộ phản ứng
13:54chậm, mà lục cẩm trúc đã quay lưng đi rồi.
13:57Tôi đành nút lời giải thích vào trong, an tâm đi ngủ.
14:00Nửa giờ trước buổi lễ, mọi người đều đang trò chuyện và chụp ảnh.
14:03Trước khi vào chỗ ngồi, tôi nhìn quanh một vòng, thấy lục cẩm trúc và bạn bè ở phía sau.
14:08Người bạn ngồi cạnh đang chụp ảnh cùng bạn trai, nhờ tôi chụp giúp một tấm.
14:11Tôi căn góc thật đẹp, chụp xong đưa cho họ xem.
14:14Đẹp quá, để tớ chụp lại cho cậu một tấm nhé.
14:17Cậu ấy đột nhiên nhìn ra sau lưng tôi, lớp trưởng, tớ chụp thêm cho thừa nặc một tấm nữa.
14:22Tôi quay đầu lại, Lý Bác đang đứng cách đó không xa.
14:25Hắn bước tới, hai cậu đi chơi đi, để tớ chụp cho thừa nặc.
14:28Người bạn nhìn tôi, thấy tôi gật đầu mới kéo bạn trai đi chỗ khác.
14:32Quảng trường đông nghẹt người, tiếng nói cười, tiếng gió, tiếng loa đài lẫn lộn.
14:36Điều kỳ diệu là, tôi vẫn có thể bắt chọn chính xác giọng nói và vị trí của Lục Cẩm
14:40Trúc.
14:40Nghĩ đến việc quen nhau lâu như vậy mà hai đứa chưa từng có tấm ảnh chung nào.
14:44Tôi nhích người sang bên trái, nói, xong rồi, chụp đi.
14:483, 2, 1, ok.
14:50Sau khi ảnh hiện lên, Lý Bác đưa cho tôi, hỏi, có muốn chụp thêm tấm nữa không?
14:55Tôi lắc đầu, tấm này là đủ đẹp rồi.
14:57Ba tiếng sau, tôi lưỡng thưởng bước ra sau cùng đám đông,
15:00liếc mắt cái đã thấy Lục Cẩm Trúc đang đứng ở lối ra chờ người.
15:03Tôi chạy lại, cười nói, đợi lâu rồi phải không, đi thôi.
15:07Tôi đi trước, Lục Cẩm Trúc lẳng lặng theo sau.
15:10Tại nhà họ Lục, mẹ Lục đang ngồi ở phòng khách xem chương trình tìm kiếm người thân,
15:13cảm động đến mức nước mắt lương chồng.
15:15Thấy tôi và Lục Cẩm Trúc cùng về, bà gọi chúng tôi, hai đứa có chụp ảnh không?
15:19Cho mẹ xem với.
15:21Tôi và Lục Cẩm Trúc mỗi người đưa ra một tấm ảnh.
15:24Bối cảnh và người qua đường trong hai tấm ảnh rất khác nhau,
15:26nhưng mẹ Lục tình ý nhận ra, ở góc sau bên phải ảnh của tôi có sự hiện diện của
15:30Lục Cẩm Trúc.
15:32Trùng hợp quá, hai đứa đứng quay lưng lại với nhau mà chụp ảnh.
15:35Sao không chụp chung một tấm?
15:36Ngón tay Lâm Uyển lướt sang ảnh của Lục Cẩm Trúc, quả nhiên ở góc sau bên phải cũng có
15:40tôi.
15:41Dĩ nhiên tôi không thể nói là tôi cố ý.
15:43Tôi ngước lên nhìn Lục Cẩm Trúc, cô ấy cũng đang nhìn tôi.
15:46Mẹ Lục lại hỏi, nạc nạc, bạn Nam chụp ảnh cho con là ai thế?
15:50Quan hệ tốt lắm sao?
15:51Cẩm Trúc có quen không?
15:53À, cậu ấy là.
15:54Tôi nhìn sang Lục Cẩm Trúc, nhân viên quét dọn của trường chúng con đấy hạ.
15:58Lục Cẩm Trúc tiếp lời.
15:59Khá trẻ, tầm tuổi bọn con, tiếc là bị tâm thần.
16:02Mẹ Lâm lo lắng, trời đất, sao nhà trường lại tuyển cậu ta, không biết có xu hướng bạo lực
16:07không?
16:08Lục Cẩm Trúc giải thích với vẻ mặt nghiêm túc, cậu ta gầy lắm, không có xu hướng bạo lực,
16:12chỉ là luôn chìm đắm trong thế giới riêng thôi.
16:14Cậu ta bị hoang tưởng được yêu, thường xuyên hỏi các bạn học xem có thích mình không?
16:18Mẹ Lục thấy hơi kỳ quặc, nhưng không nói rõ được là lạ ở đâu.
16:22Lục Cẩm Trúc hỏi tôi, chị, chị nói xem có đúng không mẹ cũng nhìn sang, tôi đành cắn răng
16:26gật đầu.
16:27Mẹ cùng dì giúp việc vào bếp gọt hoa quả, bảo lát nữa ra xem tivi chung.
16:31Tôi và Lục Cẩm Trúc ngồi ở hai đầu sofa, cách nhau một quãng xa.
16:35Tôi khơi chuyện, xem ra em thật sự rất ghét bạn trai cũ, đến mức bảo người ta bị tâm
16:39thần.
16:39Lục Cẩm Trúc hượng lại, quay đầu nhìn tôi, ai nói với chị hắn là bạn trai cũ của tôi?
16:45Chẳng lẽ không phải sao? Lý bác nói hai người thích nhau, hôm đó em cũng có mặt mà, tôi
16:49thấy hết rồi.
16:50Mặc dù chỉ được vài ngày là Lục Cẩm Trúc đã đá Lý bác.
16:53Biểu cảm của Lục Cẩm Trúc trông thật khó tả, nếu tôi mà thích hắn, thì sao có chuyện chia
16:57tay?
16:58Tôi hồi tưởng lại một chút rồi nói, cũng đúng, Lý bác có say khớt cũng chẳng chịu nói kỹ.
17:03Kể nghe xem nào, rốt cuộc là chuyện gì?
17:05Lục Cẩm Trúc nhìn tôi, gần từng chữ một.
17:07Sau khi chị đi, tôi nói với Lý bác rằng, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, hóa ra tôi không
17:12hề thích cậu ta, đối với cậu ta không phải là tình yêu.
17:15Cho nên hai người chưa từng thực sự bên nhau.
17:17Ánh mắt Lục Cẩm Trúc vô cùng nghiêm túc, đúng, chúng tôi chưa từng ở bên nhau.
17:21Cuộc trò chuyện rơi vào im lặng, vừa khéo mẹ Lục bưng một đĩa trái cây lớn đi ra, có
17:25rau tây trắng, cherry, vải thiều, đủ loại rực rỡ.
17:29Chương trình tìm người thân tiếp tục phát sóng, tôi và Lục Cẩm Trúc đều có chút lơ đến, chỉ
17:33có mẹ là chăm chú theo dõi.
17:34Thấy mẹ sắp khóc đến nơi, tôi vội vàng làm phân tán sự chú ý của bà, tình thân giữa
17:39hai ông cụ này thật sự rất cảm động.
17:41Đúng vậy, mẹ chật nhớ ra điều gì đó, phải rồi, chương trình này là do bảo bối Cẩm Trúc
17:46giới thiệu cho mẹ đấy.
17:47Năm lớp 10 con bé chuẩn bị cho kỳ thi Olympic vật lý, áp lực lớn lắm, cứ hễ rảnh
17:51là lại bắt mẹ cùng xem cái này.
17:53Tôi kinh ngạc, hoàn toàn không nhìn ra cô ấy lại thích xem chương trình kiểu này.
17:57Mẹ lục được đà, vừa hồi tưởng vừa kể, con không biết đâu, trước khi khai giảng năm lớp 10,
18:02Cẩm Trúc đột nhiên đòi chuyển trường.
18:04Trường quốc tế học phí mấy trăm triệu một năm không chịu đi, lại cứ nhất quyết đòi vào trường
18:08trung học phụ thuộc Đại học Sư Phạm vốn đã nhiều năm không tu sửa.
18:11Mẹ và bố con cũng chẳng còn cách nào đành quyên tặng một nhà thi đấu thể thao trong nhà
18:15để Cẩm Trúc được chuyển trường.
18:17Trường trung học phụ thuộc Đại học Sư Phạm đó, đó chính là trường cấp 3 của tôi.
18:21Mẹ nói tiếp, ngày đầu tiên khai giảng, con bé lại đi tìm hiệu trưởng hỏi làm sao để được
18:25tuyển thẳng vào Kinh Hoa.
18:26Hiệu trưởng cũng không dám hứa chắc chắn, bảo con bé tham gia kỳ thi Olympic vật lý cuối tháng,
18:31tốt nhất là lọt vào top 50.
18:33Bố hai đứa đã mời cả lãnh đạo nghỉ hưu của Hiệp hội vật lý quốc gia, người từng tổ
18:37chức các kỳ thi, về trực tiếp hướng dẫn Cẩm Trúc.
18:40Thời gian đó, thú vui duy nhất của con bé là kéo mẹ xem chương trình này, lại còn thường
18:44xuyên chia sẻ các video về tình thân vào nhóm chát gia đình, nói gì mà máu đào hơn ao
18:48nước lã.
18:49Lão Lục người lý trí như thế mà còn cảm động đến phát khóc, cảm thán con gái đã lớn
18:53rồi, đã biết ơn tình yêu của cha mẹ.
18:55Chuyện của 4 năm trước mà mẹ Lục vẫn nhớ rõ từng chi tiết, thấy bí mật sắp bị bới
19:00sạch, Lục Cẩm Trúc cầm điều khiển nhấn nút phát tiếp, chuyện xưa lắc xưa lơ rồi, xem tiếp đi
19:04mẹ.
19:05Những chuyện sau đó thì tôi biết, trên diễn đàn trường từng có bài đăng bới móc lại.
19:08Cuối tháng 10 năm đó, Lục Cẩm Trúc thuận lợi lọt vào vòng chung kết, còn mang về một tấm
19:13huy chương đồng.
19:14Trường học đã chạy dòng chữ đỏ chúc mừng trên bảng điện tử ở cổng trường suốt một tháng trời.
19:18Cứ ngỡ mọi chuyện dừng lại ở đó, nào ngờ sau một thời gian tập huấn chính thức tại đội
19:22tuyển quốc gia, Lục Cẩm Trúc lại vừa vặn lọt vào đội tuyển quốc tế.
19:25Sau khi bàn bạc với nhà trường, kết thúc năm lớp 11, Lục Cẩm Trúc được vào đại học sớm,
19:30thông qua chương trình đào tạo nhân tài phức hợp bằng kép, học song song 2 chuyên ngành vật lý
19:34và kinh tế.
19:35Chương trình nhanh chóng kết thúc, TV chuyển sang quảng cáo mỹ phẩm với bối cảnh là núi tuyết Thủy
19:39Sĩ.
19:40Mẹ vốn định đi ngủ nhưng nhìn thấy cảnh này liền phấn khích hẳn lên, 3 tháng trước, mẹ vừa
19:44cùng mấy bà bạn thân đi chất tuyết ở Thủy Sĩ, lúc đó mẹ định rủ Cẩm Trúc đi cùng
19:48mà con bé nhất quyết không đi.
19:50Mẹ Lục quay sang nhìn tôi, nạc nạc, kỳ nghỉ của con còn bao lâu? Tôi nhầm tính rồi đáp,
19:54dạ, đúng 1 tuần.
19:561 tuần là đủ rồi, cả nhà mình cùng nhau đi chơi 1 chuyến.
19:59Mẹ vỗ vỗ mu bàn tay tôi, chân thành nói, con đừng từ chối mẹ nhé, con và Cẩm Trúc
20:04nên đi thư giãn 1 chút, nhất là Cẩm Trúc, đừng có suốt ngày chỉ có 2 điểm đi về
20:08là nhà và trường nữa.
20:09Tôi chưa từng ra nước ngoài chơi nên định gật đầu, nhưng đột nhiên nhớ ra, dạ, nhưng con không
20:14có hộ chiếu.
20:15Mẹ Lục xua tay, chuyện đó dễ thôi, mẹ sẽ làm nhanh cho con.
20:192 đứa bàn bạc xem muốn đi đâu, để mẹ báo với bố 1 tiếng còn sắp xếp lịch công
20:23tác.
20:23Nói xong bà vội vã chạy lên lầu, đúng phong cách nói là làm, chàn đầy sức sống hơn hẳn
20:28tôi và Lục Cẩm Trúc cộng lại.
20:30Mẹ Lục đi rồi, Lục Cẩm Trúc vẫn tựa vào sofa bất động.
20:33Cô nhớ lại chuyến du lịch lần trước, là vào ngày thứ 2 sau kỳ thi chuyển cấp lên cấp
20:373,
20:37cả nhà đã đáp máy bay đến Masai Mara để xem cuộc di cư của động vật.
20:41Hàng vạn con linh dương đầu bò, ngựa vằn, linh dương nối đuôi nhau hành quân.
20:44Mãi cho đến khi chứng kiến vũ điệu thiên đường, khoảnh khắc lũ cá sấu phục kích tấn công con
20:49mồi, họ mới quay về.
20:51Lục Cẩm Trúc khi đó đã bị chấn động sâu sắc.
20:53Đoạn video cô giày công biên tập đạt hơn trăm ngàn lượt thích,
20:56tấm ảnh gửi đi tham dự cuộc thi nhiếp ảnh với tâm thế thử vận may cũng đạt giải quốc
20:59gia.
21:00Có người trong công ty của cha Lục phát hiện ra chuyện này, sau cuộc họp quý đã chúc mừng
21:04trước mặt toàn bộ ban lãnh đạo.
21:06Chủ tịch Lục cười không khép được miệng, vung tay một cái gửi email cho toàn công ty,
21:09nhà tôi có một nhếp ảnh gia nhí, tháng này toàn thể nhân viên được nhân đôi tiền thưởng để
21:13chia sẻ niềm vui.
21:14Bức ảnh đính kèm thậm chí được nhiều nhân viên cài làm hình nền máy tính, mọi người đều gọi
21:18đó là bức ảnh may mắn.
21:20Lục Cẩm Trúc không hề nghi ngờ, cô yêu gió biển, sóng vỗ và hải Âu, yêu sự huy hoàng,
21:25lãng mạn và cô độc.
21:26Cô còn muốn ngắm nhìn ánh trăng trên biển Greenland, tuyết trắng vùng Himalaya,
21:30bãi cá đen của Iceland và khoảnh khắc núi lửa phun trào khi trái tim của đại địa đập rộn
21:35ràng,
21:35phun trào dòng máu đỏ rực nóng bỏng, cô chắc chắn sẽ đi khắp núi non biển hồ,
21:39chụp được những bức ảnh tuyệt vời và đẳng cấp hơn nữa.
21:42Thế nhưng, thực tế là từ năm lớp 10 đến năm 2 đại học, cô ấy thậm chí còn chưa
21:46từng bước chân ra khỏi thành phố.
21:48Lục Cẩm Trúc, Lục Cẩm Trúc, một tiếng gọi kéo Lục Cẩm Trúc trở về thực tại.
21:52Hùng, gì cơ, tôi thở dài, em đang nghĩ gì vậy? Tôi đang hỏi hai người đã đi Thổ Nhĩ
21:57Kỳ bao giờ chưa?
21:59Lục Cẩm Trúc suy nghĩ một chút rồi đáp, chỗ đó thì chưa.
22:02Cả người tôi đang trong trạng thái hương phấn, vỗ tay cái bục, vậy tạm định là chỗ đó đi,
22:06đợi bố mẹ xuống rồi hỏi ý kiến của họ.
22:09Cha mẹ Lục đều không có ý kiến gì.
22:11Nhà họ Lục có máy bay riêng, nhưng vì thời gian quá gấp,
22:13không kịp đợi giấy phép kiểm soát bay nên họ trực tiếp mua 4 vé khoang hạng nhất của chuyến
22:17bay gần nhất.
22:18Chiều tối ngày hôm sau, chúng tôi tiến về sân bay, bay thẳng từ Kinh Thị đến Istanbul,
22:23hạ cánh vào 10 giờ sáng hôm sau theo giờ địa phương.
22:25Cha Lục đã liên hệ hướng dẫn viên bản địa để đưa chúng tôi đi chơi suốt hành trình.
22:29Ngày đầu tiên 4 người đi cùng nhau, ngày thứ 2 chia làm 2 nhóm.
22:32Tôi và Lục Cẩm Trúc chuyển hướng đi đuổi theo khinh khí cầu.
22:35Mẹ không dám ngồi, cha Lục cùng hướng dẫn viên ở lại Istanbul.
22:395 giờ rưỡi sáng, Lục Cẩm Trúc có bằng lái quốc tế,
22:42cô ấy lái chiếc xe cổ mùi trần chờ tôi lao thẳng đến điểm xuất phát của khinh khí cầu.
22:46Dưới bầu trời màu xanh thấm tĩnh lặng, lớp bụi đất trên con đường chưa được tu sửa bay mù
22:50mịt.
22:51Lục Cẩm Trúc gác hủy tay trái lên cửa xe một cách phóng khoáng,
22:54tay phải nắm vô lăng, lái xe bằng một tay.
22:57Tôi và Lục Cẩm Trúc chọn một chiếc khinh khí cầu phối màu đỏ vàng,
23:00một dọ có thể chờ mười mấy người.
23:02Sau khi nhân viên phun lửa, chiếc khinh khí cầu khổng lồ tỏa ra ánh sáng rực rỡ từ dưới
23:06đáy.
23:06Cảm giác rời khỏi bề mặt trái đất ngày càng rõ rệt,
23:09vô số những quả cầu khổng lồ khác cũng bay lên trước mắt.
23:12Tôi nhìn gương mặt ấm áp của Lục Cẩm Trúc, hỏi, em có căng thẳng không?
23:15Lục Cẩm Trúc lắc đầu, chỉ ra sau lưng tôi, nhìn kìa, bình minh rồi.
23:20Chúng tôi cùng nhìn về phía đó, mặt trời ló dạng từ đường chân trời,
23:23cùng với ánh đèn và ngọn lửa sửa ấm lòng người,
23:25từ mặt đất đến bầu trời đều là một màu cam đỏ nồng nhiệt.
23:29Wow! Đột nhiên, trong giỏ vang lên mấy tiếng kinh ngạc.
23:32Tôi quay người lại nhìn, một người đàn ông da trắng đang quỳ một gối,
23:39một hôn trực tiếp lấy nhẫn tự đeo vào tay mình, rồi cả hai ôm hôn sâu đậm.
23:42Chúng tôi cùng những người xung quanh vỗ tay thật mạnh.
23:45Cùng với những người bạn khác màu da, khác ngôn ngữ,
23:47chúng tôi đang trốn khỏi đường chân trời để làm những kẻ điên đuổi theo sự lãng mạn.
23:51Đây chính là sự lãng mạn chỉ có của Thổ Nhĩ Kỳ.
23:54Vài đôi tình nhân khác cũng bắt đầu ôm hôn.
23:56Tôi đang đám chìm trong bầu không khí thẳng thắn và nhiệt liệt này
23:59thì bất ngờ bị người ta kéo vào lòng.
24:00Lục Cẩm Trúc giữ chặt gái tôi, đôi môi massage mạnh bạo rồi xâm nhập vào kẻ răng.
24:05Luồng không khí hơi lạnh truyền qua lại giữa khoang miệng, dần dần tăng nhiệt.
24:08Trong kẻ hở của hơi thở rồn rập, Lục Cẩm Trúc hơi lùi lại, chán tựa vào chán tôi.
24:13Tôi nắm lấy chân tóc của Lục Cẩm Trúc, do dự vài giây rồi ấn cô ấy về phía mình.
24:17Chị tiếp tục đi, em vốn dĩ đã biết chúng ta không có quan hệ huyết thống.
24:21Bầu không khí nắng bỏng trượt lùi xa, giọng Lục Cẩm Trúc trầm xuống.
24:25Phải, tôi biết từ lâu rồi, và cũng biết thân phận của chị từ lâu.
24:28Tôi không nói gì.
24:30Dưới vẻ ngoài bình thẳng của Lục Cẩm Trúc là một ngọn núi lửa có thể bùng phát bất cứ
24:33lúc nào.
24:34Cô ấy dùng hai tay khóa chặt vai tôi, chị không tò mò là từ khi nào sao.
24:38Tại sao chị không hỏi tôi?
24:40Tôi khẳng định chắc nịch, tôi không thể biết, ít nhất là hiện tại.
24:44Chiều tối, chúng tôi quay lại Istanbul, hành trình ba ngày tiếp theo diễn ra vô cùng vui vẻ.
24:48Sau khi về nước, kỳ nghỉ cũng kết thúc.
24:50Nhà họ Lục ở khá xa trung tâm, ngay đi làm tôi định ở lại căn phòng thuê trước đây.
24:55Cha Lục nghe xong thì nhíu mày, Cẩm Trúc, căn hộ Vạn Thành Phủ đứng tên con có vị trí
24:59rất thuận tiện,
25:00hay là để chị ở đó một thời gian, hoặc là bố mua thêm một căn gần đó.
25:04Lục Cẩm Trúc đáp, sao cũng được ạ.
25:06Tôi từ chối, dạ thôi, bên kia con ở quen rồi, không cần phiền phức vậy đâu.
25:11Cha Lục không ép thêm nữa.
25:12Sau khi tôi đi làm, Lục Cẩm Trúc chuyển đến Vạn Thành Phủ,
25:15kỳ nghỉ hay cô ấy đi làm cùng giáo sư hướng dẫn, bận rộn đến mức không ngóc đầu lên
25:19nổi.
25:20Chúng tôi đều nhớ cuối tuần phải về nhà một chuyến, nhưng không phải lần nào cũng đụng mặt nhau.
25:24Ba tháng sau, vào kỳ nghỉ quốc khánh, mẹ gửi định vị của Vạn Thành Phủ qua,
25:28nói cả nhà cùng tới đây ăn một bữa cơm, để tôi biết vị trí căn nhà.
25:32Trên bàn ăn, cha Lục nhắc đến việc con trai của đối tác vừa du học về,
25:36cũng không hẳn là có ý định liên hôn, nhưng đều là người trẻ tuổi nên có thể tiếp xúc
25:39thử,
25:39sau này trong công việc cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau.
25:42Lục Cẩm Trúc chẳng hề bận tâm, cô ấy sẽ không đồng ý,
25:45và cô ấy cũng nghĩ rằng tôi không đời nào đồng ý.
25:48Thế nhưng tôi lại nói, Cẩm Trúc còn nhỏ, để con đi gặp cho.
25:52Lục Cẩm Trúc soạt một cái đứng phát dậy, bát đũa va chạm đổ nhào xuống đất,
25:56nước canh ấm nóng men theo lớp khăn chảy bàn bằng ngọc chai màu be nhỏ xuống.
25:59Bộ không khí trên bàn ăn đột nhiên căng thẳng tốt độ,
26:01gì giúp việc nhanh chóng lại gần dọn dẹp sạch sẽ,
26:04một người khác đặt bộ đồ ăn mới lên.
26:06Lục Cẩm Trúc đứng chết chân, mắt nhìn chằm chằm vào tôi như muốn khoan một cái lỗ
26:10để xem rốt cuộc tôi đang nghĩ gì.
26:12Đi cái gì mà đi, thời đại nào rồi còn liên hôn.
26:15Nói gì thế con, chỉ là làm quen trước thôi mà.
26:18Mẹ Lục kéo tay Lục Cẩm Trúc không được nên thôi,
26:20bà liếc nhìn tôi một cái với vẻ mặt nghiêm trọng,
26:23cha Lục sắc mặt cũng không tốt hơn là bao.
26:25Họ liên tục nhận thấy từ trường bất thường giữa tôi và Lục Cẩm Trúc,
26:28muốn nói nhưng lại ngại thể diện nên không tiện lên tiếng.
26:31Tôi biết ý liền nói, con có việc phải ra ngoài một lát,
26:34ngày mai con sẽ đến buổi hẹn đúng giờ.
26:36Cha Lục bảo, để chú Vương đưa con đi.
26:38Dạ thôi, đường dễ tắc lắm, ở đây đi xe buýt rất tiện mà.
26:42Cha Lục nhìn trợ lý, người trợ lý nhanh chân bước tới mở cửa cho tôi,
26:46vừa đi vừa gửi thông tin liên lạc của thiếu gia họ Vương qua máy tôi.
26:49Trước khi cửa đóng lại, tôi nghe thấy mẹ Lục kéo tay cô ấy hỏi,
26:52bảo bối, con là, con thích con gái à.
26:54Tôi ngoái lại nhìn một cái, Lục Cẩm Trúc trả lời, con không phải người đồng tính.
26:59Nói xong cô ấy nhìn về phía cửa, đột nhiên va phải ánh mắt của tôi.
27:03Tôi lập tức lảng tránh.
27:04Trời âm u, đổ mưa phùn lất phất.
27:06Định vị hiển thị đi bộ 600m là tới chạm xe buýt.
27:09Mưa mỗi lúc mùa to, xe buýt áp sát chạm dừng lại,
27:12mọi người ùa lên, tôi đứng ở cuối hàng chờ lên xe.
27:15Lúc này, tiếng gọi thừa nặc vang lên.
27:17Tôi nhìn theo tiếng động, một cô gái từ xa chạy lại,
27:20không che u cũng không mặc áo mưa, người đã ướt sũng từ lâu.
27:23Vừa vặn đến lượt tôi, dây tiếp theo khi chân phải vừa bước lên xe,
27:27từ phía bên trái vang lên một tiếng bộp nặng lề.
27:29Cú ngã đó chắc chắn không nhẹ,
27:31phải mất hai dây sau Lục Cẩm Trúc mới chống tay gượng dậy ngước nhìn tôi.
27:34Mặt cô ấy trắng bệch, cằm bị chày xước, dướng ra từng vệt máu đỏ tươi.
27:38Có lên không hả?
27:40Lên thì nhanh lên.
27:41Tài xế mất kiên nhẫn dục.
27:42Tôi rút chân lại, cục mắt nói, xin lỗi bác.
27:45Rốt cuộc là không đành lòng, tôi thở dài đi tới.
27:48Lục Cẩm Trúc không ngẩn đầu, giống như bị rán bùa bất động,
27:51cho đến khi đôi chân tôi xuất hiện trong tầm mắt, cơ thể cô ấy mới khẽ lai động.
27:54Chị đừng đi xem mắt, đừng đi liên hôn, em cũng không đi.
27:58Sau này công ty em sẽ quản, không nhất thiết phải liên hôn, không ai ép được chị đi đâu.
28:02Lời cô ấy nói cứ như đăng văn nài, làm ơn, đừng đi tìm người khác.
28:06Làm ơn, hãy nhìn em.
28:08Người trước mặt trong thảm hại vô cùng,
28:10khác hẳn với cô gái luôn đuổi theo ánh hào quang khi thi đấu, một trời một vực.
28:14Cơn mưa đầu thu không lạnh, nhưng chút xú người Lục Cẩm Trúc lại khiến cô ấy run dậy bẩn
28:18bật.
28:18Cứ như thế tôi đang đứng tại chỗ,
28:20còn Lục Cẩm Trúc thì bị vứt vào giữa mùa đông khắc nghiệt không một ngọn cỏ.
28:23Cô ấy vụn về đưa tay nắm chặt lấy ống quần tôi, dặn ra mấy chữ, đừng đi mà.
28:28Nước mưa rơi vào mắt Lục Cẩm Trúc,
28:30rồi lại bị những giọt nước mắt đầy áp trong hốc mắt đầy ra ngoài.
28:33Lục Cẩm Trúc đã sớm không kìm nén được nữa,
28:35ngay từ khoảnh khắc thấy tôi bước lên xe buýt, cô ấy đã bắt đầu khóc nức nở.
28:39Khóc đến mức tầm nhìn mờ mịt, không còn nhìn rõ khuôn mặt người đối diện,
28:43trước mắt chỉ là những quần sáng lạnh lẽo loang lổ.
28:45Cô ấy ngoan cố ngước đầu nhìn tôi, chờ đợi một lời phản hồi.
28:48Chạm xe này chỉ có hai tuyến chạy qua,
28:50chuyến trước vừa đi xong, lúc này xung quanh không có một bóng người.
28:54Chị biết rồi, Lục Cẩm Trúc, em đứng dậy trước đi, dưới đất lạnh.
28:57Tôi vội vàng muốn kéo cô ấy lên,
28:59nhưng Lục Cẩm Trúc lại dùng sức ngược lại, không để tôi kéo dậy.
29:02Cô ấy vòng tay giữ chặt lấy cổ tay tôi,
29:05hẳn thiết nói, chị hứa với em đi, chị hứa với em trước đi.
29:08Mắt cô ấy đỏ hoe, hơi nước mịt mờ, chăm chú nhìn tôi.
29:12Được, chị hứa, có đứng dậy được không?
29:14Lục Cẩm Trúc gật đầu, nương theo lực kéo trên cánh tay mà đứng dậy,
29:18ráng vẻ rất ngoan ngoãn.
29:19Im lặng một hồi, cô ấy nhỏ giọng nói,
29:21em cứ tưởng chị sẽ lên xe luôn chứ.
29:24Tôi mới chợt nhớ ra hai đứa đang đứng như hai kẻ ngốc,
29:26tôi nắm tay cô ấy kéo ra khỏi chạm xe,
29:29nói, em bị thương thế này, chị đi làm sao được.
29:32Nhưng kéo hồi lâu, Lục Cẩm Trúc vẫn đứng im như hóa đá.
29:35Cô ấy hỏi, thế chị còn đi không?
29:37Đi.
29:38Sắc mặt Lục Cẩm Trúc đông cứng lại trong tích tắc,
29:40tôi sâu xa nói nốt về sau, dẫn em cùng đi.
29:43Quần áo trên người ướt sũng, nước mưa từ tóc nhỏ xuống khiến cả hai đều thảm hại như nhau,
29:47trong chúng tôi chẳng khác nào hai chú chó nhỏ bị giầm mưa.
29:50Tôi dắt tay cô ấy lên xe buýt,
29:52khẽ nhíu mày, chị đã hứa rồi thì sẽ không nuốt lời,
29:54trừ khi em cho chị một lý do chính đáng.
29:57Lục Cẩm Trúc hàn rộng hỏi lại,
29:59em, em thích chị, lý do này có tính không?
30:01Chị không tin, đừng đùa nữa,
30:03vừa nãy em còn bảo không phải người đồng tính mà.
30:05Đôi môi Lục Cẩm Trúc mất máy,
30:07sau đó cô ấy lấy điện thoại ra,
30:08lật tìm hai đoạn video và một tấm ảnh thẻ.
30:11Năm 2020,
30:13đêm mà kỳ thi đại học ở Kinh Thị vừa kết thúc,
30:15Lục Cẩm Trúc khi đó sắp thi lên cấp 3
30:17với gương mặt đầy nôn nóng.
30:18Cô ngồi trước máy tính gõ liên tục,
30:20tốc độ nhanh đến mức ngón tay để lại giữ ảnh.
30:22Có đó không? Tôi về nhà rồi,
30:25chụp được chưa? Đừng nói với tôi là không chụp được đấy.
30:28Đang chờ online, gấp gấp gấp,
30:29nửa tiếng nữa không trả lời là trừ tiền cặp.
30:32Không đủ đâu.
30:33Gửi xong một meme nghiêm túc chút đi,
30:34phía đối phương vẫn không có tin nhắn lại.
30:37Lục Cẩm Trúc chống cầm đợi một lúc,
30:38vừa nhấn F5 làm mới vừa gõ dấu hỏi chấm liên tục
30:41để quấy dối đối phương.
30:42Rất nhanh sau đó, thám tử tư gửi qua một tấm ảnh
30:45và hai đoạn video ngắn.
30:46Tiểu lão bản, mạng là tí, đừng gấp.
30:49Lục Cẩm Trúc bỗng thấy lo lắng,
30:51ánh mắt cô dừng lại trên đống tin nhắn vài giây
30:53rồi chọn mở tấm ảnh ít mang tính chấn động nhất trước.
30:56Đó là một tấm ảnh thẻ nền xanh đơn giản,
30:57cô gái trong ảnh để tóc đen buộc đuôi ngựa cao,
31:00vài lọn tóc mai vén sau tai,
31:02nước xa không quá trắng nhưng ánh mắt vô cùng sạch sẽ,
31:04trong trẻo.
31:05Có lẽ ảnh được chụp ở trường,
31:07thợ ảnh cứ 10 giây một tấm,
31:09chỉ quan tâm đúng quy định chứ không quan tâm đẹp xấu.
31:11Cô gái trong ảnh hơi ngẩn cằm,
31:13tạo nên một nét lạnh lùng nhạt nhạt.
31:14Tiếp đó, Lục Cẩm Trúc mở video,
31:17góp máy chuyển từ khuôn mặt sang toàn thân.
31:19Hai nữ sinh mặc đồng phục đen sám khoác tay nhau vào tiệm làm tóc,
31:22mỗi người cầm một ly trà sữa.
31:24Lúc đi ra, trời đã tối hơn vài phần,
31:26nữ sinh đó vắt đồng phục lên cánh tay,
31:28tay kia sách cặp,
31:29mái tóc đen ngang vai bà nãy đã được nhụm thành màu xanh nhạt,
31:32lười biếng rủ xuống vai.
31:33Tóc cô ấy rất dài,
31:35những sợi tóc bay trong gió bị ánh sáng làm mờ đi các cạnh.
31:37Ông kính đặt khá xa,
31:39nhưng dù sao cũng là thiết bị chuyên nghiệp,
31:41dưới ánh hoàng hôn,
31:41đoạn video rõ nét đến mức có thể thấy cả lớp lông tơ mịn trên mặt cô gái.
31:45Khi hai người đi về phía trước,
31:47ông kính vẫn đứng yên tại chỗ.
31:49Ngay lúc lục cầm trúc tưởng video đã hết,
31:51cô gái đột nhiên quay đầu lại,
31:52nhìn thẳng về phía ông kính.
31:54Trái tim lục cầm trúc bỗng hẵng đi một nhịp.
31:56Dù cách một lớp màn hình,
31:58cô vẫn vô thức nín thở,
31:59cho đến khi nữ sinh kia quay đầu đi theo tiếng gọi của người bạn và video kết thúc,
32:03lục cầm trúc mới chậm dãi thở hát ra.
32:05Cô khẽ nói,
32:05Chào chị, Thừa Nặc
32:07Một tháng sau,
32:08thám tử gửi đến ảnh chụp màn hình thông tin trúng tuyển.
32:11Họ tên, Thừa Nặc
32:12Trường, Đại học Kinh Hoa
32:13Chuyên hành, Kinh tế học
32:15Nhắc đến chuyện đi du lịch năm xưa,
32:17lục cầm trúc bàng hoàng nhận ra,
32:19suốt 4 năm qua,
32:20toàn bộ tầm mắt và suy nghĩ của mình đều xoay quanh Thừa Nặc.
32:23Trong khi những bạn trẻ cùng lứa chẳng chọc vì những tâm tư thiếu nữ,
32:26thì lục cầm trúc hết lần này đến lần khác xem lại đoạn video và tấm ảnh thẻ,
32:30lặp đi lặp lại việc ghi nhớ gương mặt ấy cho đến khi nó bén dễ sâu trong tâm trí.
32:34Lục cầm trúc một mình canh giữ bí mật chỉ thuộc về riêng cô.
32:37Từ sự tò mò, ngấm ngầm so kè lúc ban đầu,
32:40cho đến khi trong lòng trong mắt đều là Thừa Nặc.
32:42Cô đã để một người lạ cắm dễ vào trái tim mình một cách không thể cứu vãn,
32:46và si mê đối phương cũng một cách không thể cứu vãn.
32:48Có lẽ cho đến ngày già đi, ánh mắt cô vẫn sẽ di chuyển theo Thừa Nặc.
32:52Cô nghĩ, như thế này có tính là yêu không?
32:54Cô dường như không thể đơn giản xếp mình vào một xu hướng tính dục nào đó,
32:58bởi vì cô chỉ quan tâm duy nhất một người mà thôi.
33:01Đêm chị về nhà, câu em nói bên tay phải của chị là, em rất nhớ chị.
33:05Lục cầm trúc nói, em cố ý đấy, lúc đó em không muốn cho chị biết.
33:09Lòng ngực tôi thắt lại, không rõ là cảm giác gì,
33:11hoặc có lẽ tôi vốn đã có sự cảm từ trước.
33:14Chỉ là khoảnh khắc này, tôi đột nhiên cảm thấy mình ủng công lớn hơn lục cầm trúc 3 tuổi.
33:18Lục cầm trúc có thể vì tôi mà chuyển trường đến nơi tôi từng ở,
33:21có thể tham gia thi vật lý để được gặp tôi sớm hơn một năm.
33:25Cô ấy có thể chất bóp thời gian sau những giờ nghiên cứu vật lý để đuổi khéo những kẻ
33:29vây quanh tôi.
33:29Cô ấy thậm chí dám mạo hiểm đánh đổi sự sùng ái của cha mẹ để khuyên cha lục và
33:33mẹ lục đón tôi về.
33:35Còn tôi thì chỉ biết thoái lui.
33:37Vì lý bác, vì mối quan hệ gượng gạo này mà tôi không chủ động lại gần cô ấy.
33:41Suốt 2 năm, phần lớn những lần chạm mặt, tôi và lục cầm trúc đều chỉ sống trong dư quang
33:45của đối phương.
33:46Chúng tôi chạm khẽ vào nhau dưới bầu trời màu cam đỏ rồi lại chia tách.
33:49Chúng tôi đối mắt, rồi ngay lập tức nghe tránh.
33:52Tôi đã quên mất rằng, sở dĩ chúng tôi có thể đối mắt là vì lục cầm trúc cũng đang
33:55nhìn tôi.
33:56Lục cầm trúc nói, em đã kể bí mật của mình rồi, để công bằng, chị cũng nên kể một
34:01bí mật đi.
34:02Em muốn nghe gì?
34:03Lục cầm trúc ướm lời hỏi, về tai của chị, được không?
34:06Chẳng có gì là không được cả.
34:08Ký ức ban sơ của tôi bắt đầu từ nơi núi sâu rừng thẳm và một người đàn ông khắc
34:12khổ mà mọi người gọi là lão chính đầu.
34:14Lão chính đầu cười với gương mặt đầy nếp nhăn, tay lắc lắc còn búp bê ba bi giá một
34:18tệ.
34:19Nào, gọi A-ba đi.
34:20A-ba.
34:21Năm thứ 2 sau khi tôi biết gọi A-ba, lão chính đầu theo cai thầu đi xây nhà tự
34:26quản, ông bé tôi đến cạnh công trường đang làm việc.
34:28Vì sợ vướng chân vướng tay, một người đàn ông khác lại bế tôi đặt lên đống gạch cao ngang
34:32người.
34:32Gần trưa, mặt trời mỗi lúc một gây gắt, tôi bị nắng chiếu đến mức vừa nóng vừa khát, trong
34:37lúc lơ mơ đã ngã nhào từ đống gạch xuống.
34:40Một thanh thép nhỏ đâm thẳng vào tay phải, có người phát hiện ra liền hét toáng lên, mọi người
34:44xung quanh xuống lại bàn tán xôn xao.
34:46Đợi đến khi lão chính đầu mồ hôi nhét nhát chen được vào trong, máu đã nhộn đỏ cả một
34:50khoảng cát.
34:51Bác sĩ ở kinh thị nói là thủng mang nhĩ do ngoại thương, không được điều trị kịp thời dẫn
34:55đến viêm tay giữa, tay phải bị điếc mức độ trung bình, không thể phục hồi.
34:59Tôi không còn nhớ bác sĩ lúc đó chẩn đoán ra sao, chỉ nhớ vị bác sĩ giả nói cứ
35:03tiếp tục thế này sẽ ảnh hưởng đến cả tay trái, cần đeo máy trợ thính càng sớm càng tốt.
35:07Lão chính đầu hỏi giá bao nhiêu, bác sĩ bảo ít nhất cũng vài ngàn tệ.
35:11Tiền viện phí đều là vai của cai thầu, trên đường về nhà lão chính đầu không nói câu nào,
35:15sầu não vô cùng.
35:16Cho đến khi một người phụ nữ trẻ xuất hiện, nói muốn mua tôi đi, lão chính đầu vừa không
35:21nỡ, lại vừa thực sự chút được gánh nặng.
35:23Đứa trẻ này tôi nuôi không nổi, cô mang đi đi.
35:26Tôi nghe ngóng rồi, máy trợ thính dưới xuôi một cái những bốn ngàn tệ, cô cầm lấy cái này.
35:30Lão chính đầu quay vào phòng, từ dưới nệm lôi ra một sấp tiền lẻ được xếp phẳng phiêu ngăn
35:35nắp.
35:35Vừa nói vành mắt ông vừa đỏ lên, cô đã muốn đứa trẻ này thì phải chăm sóc nó cho
35:39tốt.
35:40Trên đầu có thần linh, nếu cô không có lương tâm, ông trời không đánh lôi chết cô thì sau
35:44này tôi xuống suối vàng cũng sẽ đi tìm cô.
35:47Sau một giấc ngủ dài, tôi tỉnh dậy trên một chuyến tàu hỏa sập xịn.
35:50Bên trái là một bà dì tóc uốn sụ, bên phải là một ông anh đang hút mì tôm sùng
35:54sụp.
35:55Tôi được người phụ nữ đó bế ngồi ở giữa.
35:57A ba của con đâu rồi? Đó không phải là ba ruột của con.
36:00Bà nói dối, đó chính là A ba của con.
36:02Tôi đầm đá lung tung, dốc hết sức vùng vẫy, gào lên, mẹ mình, bắt cóc người.
36:08Người phụ nữ nhanh chóng bịt chặt miệng tôi lại, tôi không lửa con, sau này tôi chính là mẹ
36:12ruột của con.
36:13Đừng quậy nữa, không là tôi cắt cơm tối, cho con nhịn đói đấy.
36:17Nước mắt to bằng hạt đậu lan dài trên mu bàn tay người phụ nữ.
36:20Cho đến khi người trong lòng không còn cửa quậy, đã thỏa hiệp, bà ta mới buông tay ra.
36:24Từ trong túi sách dưới chân lôi ra một cây xúc xích, xé vỏ nhét vào tay tôi cho tôi
36:28gặm.
36:29Chúng tôi ngồi từ lúc trời sáng đến khi trời tối, từ lúc trời tối đến khi trời sáng.
36:33Những dãy núi lên miên hoài cửa sổ biến thành đồng bằng, rồi biến thành những tòa nhà cao tầng.
36:38Ngồi đến mức mông không còn cảm giác gì nữa, người phụ nữ mới dắt tay tôi xuống tàu.
36:42Cứ như vậy, tôi mất đi A ba, và có thêm một người mẹ.
36:45Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in ngày trong đoạn video đó.
36:49Kỳ thi đại học kết thúc, tôi nhụm tóc xong rồi đi bộ thật nhanh về nhà.
36:52Tôi len qua dòng người, leo lên tầng 5, hơi thở còn chưa kịp ổn định đã một tay chống
36:57gối, một tay gõ cửa rồn rập.
36:59Mãi không có ai trả lời, nén lại tâm trạng háo hức.
37:01Tôi lấy chìa khóa từ trong cặp ra mở cửa, lao ngay vào phòng ngủ xem bà ấy, người mẹ
37:06nuôi tên Trình Án, có đang ngủ không.
37:08Dường chiếu bằng phẳng, cửa tủ quần áo mở toang, chiếc vali nhỏ và quần áo bên trong đã biến
37:13mất.
37:13Kết hợp với những biểu hiện bất thường của bà ấy trước đó, tôi lờ mờ nhận ra lần này
37:17không phải là một cuộc rời đi bình thường.
37:19Căn nhà nhỏ vòn vẹn 90m2 được tôi lật tung lên tìm kiếm suốt một tiếng đồng hồ, nhưng không
37:24tìm thấy lấy một mảnh giấy để lại.
37:25Tôi ngồi trước bàn học, tay nắm chặt điện thoại, cuối cùng cũng nhận được một đoạn ghi âm.
37:30Thừa nặc, có một số chuyện con cũng nên biết rồi.
37:32Ta vốn họ Lục, Trình Án chỉ là bút danh họa sĩ truyện tranh của ta.
37:36Anh trai ta là Lục Trinh, cha ruột của con.
37:39Năm ta 20 tuổi, ta đem lòng yêu một người, cha và anh trai đều không đồng ý.
37:43Ta không tiếc việc bị gạch tên khỏi gia phả nhà họ Lục, không mang theo một sự mà bỏ
37:47trốn theo người đó.
37:48Đoạn ghi âm đến đây bỗng im bặt, dường như dù 20 năm đã trôi qua, câu nói tiếp theo
37:52vẫn là một câu chuyện khó mở lời.
37:54Nhưng gã đàn ông đó đã lừa ta, bán ta vào vùng núi sâu làm vợ cho một gã quá
37:58vợ.
37:59Có người nói với ta rằng đứa nhỏ ở ngọn núi bên cạnh trông rất giống ta.
38:02Ta tìm mọi cách dò hỏi rồi tìm đến đó.
38:05Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã biết con là đứa trẻ của nhà họ Lục.
38:08Sau khi trốn về kinh thị, ta từng cân nhắc việc đưa con về lại nhà họ Lục.
38:12Nhưng họ đã sớm không còn tìm kiếm con nữa, cũng giống như việc họ không còn tìm kiếm ta
38:16vậy.
38:17Thưa nạc, con đã trưởng thành rồi, con có thể về nhà họ Lục, cũng có thể tự lực cánh
38:21sinh.
38:22Mật khẩu thẻ ngân hàng con đã biết, tiền không nhiều nhưng ít nhất đủ để xoay sở học phí
38:26năm nhất.
38:26Còn ta, cuối cùng ta cũng nghe ngóng được tung tích của gã đàn ông bội bạc đó.
38:30Ta phải đi tính sổ với hắn. Đừng tìm ta, cũng đừng nói với ai về tung tích của ta.
38:35Đứa trẻ của ta, chúc con mỗi ngày đều vui vẻ.
38:38Trình án, trình án, là con thuyền rời bến Thừa Châu.
38:41Thưa nạc, thưa nạc, là phải giữ chọn lời hứa.
38:44Trình án đã thực hiện lời hứa, bà đối xử với tôi rất tốt.
38:47Ngay cả trong thời kỳ khó khăn nhất, bà vẫn đưa tôi đi khám và mua máy trợ thính.
38:51Số lần tôi gọi trình án là mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay, càng chưa từng gọi là cô.
38:55Cô, thường thì tôi chỉ gọi thẳng tên bà. Chẳng ngờ chấp mắt một cái, đã không còn cơ hội
38:59nữa.
39:00Kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, bằng vào ký ức, tôi bắt xe lửa, xe buýt, xe bánh mì
39:05rồi đến cả máy cày.
39:06Đi bộ hơn 10km để tìm lão chính đầu, tiếc là ông ấy đã không còn nữa.
39:10Tôi tra cứu thông tin trên mạng, phát hiện Lục Trinh có một cô con gái, nhỏ hơn tôi 3
39:14tuổi.
39:15Tôi mua một chai rượu đế, xách vào tiệm sửa chữa bên cạnh.
39:18Chú Lâm, nghe nói mai chú đến trường trung học để lắp đặt đèn sân khấu ạ.
39:22Chú Lâm đang cuộn dây đèn, người thấy mùi thuốc lá cũng chẳng thèm ngởng đầu lên, cháu đi làm
39:27gì.
39:27Tôi mỉm cười, dạ, đó là trường tư thục đất đỏ nhất kinh thị mà, cháu muốn đến xem cho
39:32biết.
39:33Chú Lâm liếc nhìn chai rượu trong tay tôi, rượu để lại.
39:369 giờ sáng mai, quá giờ không đợi.
39:38Ngày hôm sau, sau khi lắp đặt và chạy thử hệ thống âm thanh ánh sáng, chú Lâm đi trước.
39:42Tôi trà trộn vào nhóm nhân viên bảo trì, trốn sau cánh gà đợi cho đến khi buổi lễ tốt
39:47nghiệp buổi tối bắt đầu.
39:48Tại hiện trường buổi lễ, Lục Cẩm Trúc và một nam sinh cao giáo, Thanh Tú cùng dẫn chương trình.
39:53Nghe nữ sinh trong phòng trang điểm nói, cả hai đều có thành tích đứng đầu, ra thế tương xứng.
39:57Trên diễn đàn trường có rất nhiều người đẩy thuyền cặp đôi này.
40:00Tôi đặt túi dụng cụ nặng nề xuống vai phải, trốn trong bóng tối sau sân khấu nhìn trộn.
40:04Lục Cẩm Trúc mặc một chiếc váy dài trắng được đính kết cầu kỳ, bóng lưng tỏa sáng lấp lánh.
40:09Tên của cô ấy, nụ cười luôn thoải mái trên gương mặt, mọi thứ đều cho thấy Lục Cẩm Trúc
40:13được gia đình nuôi dưỡng rất tốt.
40:15Tôi lặng lẽ dưa điện thoại lên chụp trộn, ngay giây phút bấm máy, người trong ảnh tình cờ quay
40:20đầu lại, tay trái dưa hình chữ V.
40:22Tôi giật mình, vội vàng giấu điện thoại ra sau lưng.
40:24Trước mặt vô số khán giả dưới khán đài, Lục Cẩm Trúc vẫn giữ tư thế quay đầu đó, nhẹ
40:29nhàng mỉm cười với tôi.
40:30Đã từ rất lâu rồi tôi không nhận được một nụ cười thuần khiết từ người khác, nên thật khó
40:34để diễn tả sự chấn động mà nụ cười ấy mang lại.
40:37Giống như một cuộc chạy bình không thấy đích, ven đường đột nhiên có người xuất hiện, đưa cho bạn
40:41một ly nước và hỏi, cậu uống không?
40:43Tôi muốn từ chối, nhưng lại không thể mở lời.
40:45Vừa mở miệng ra, cánh môi đã nứt nẻ chảy máu, cổ họng như bốc lên từng đợt khói nóng.
40:50Hóa ra tôi đã khát đến phát điên rồi.
40:52Ngày hôm sau, tôi bắt chuyến xe buýt sớm nhất, đến ngồi đợi đối diện tòa nhà tập đoàn Lục
40:57Thị.
40:57Tôi đói đến mức giả dày co thắt nhưng không dám rời đi.
41:00Đợi đến khoảng 11 giờ, nhân vật trong từ điển bách khoa cuối cùng cũng xuất hiện trước mắt.
41:04Tôi lao tới, nề tình có người khác ở đó nên lắp bắp nói,
41:07Chào Lục Tổng, cháu vừa thi đại học xong, sau này muốn vào Lục Thị làm việc, liệu có thể
41:12nói chuyện riêng với bác vài câu không ạ?
41:13Lục Trinh ngăn trợ lý định đuổi người lại, dẫn tôi đi sang một bên.
41:17Bạn nhỏ, cháu muốn hỏi gì thì hỏi đi.
41:20Tôi nắm lấy vặt áo, những bàn thảo đã chuẩn bị sẵn trong đầu đều bay sạch,
41:23chỉ biết căng thẳng hỏi một câu, bác, bác có quen biết trình án không ạ?
41:27Bà ấy nói cháu là con gái của bác.
41:30Gương mặt vốn dĩ ôn hòa thân thiện của Lục Trinh lập tức đanh lại, khóe môi khẽ trễ xuống,
41:34đôi lông mày nhíu chặt.
41:35Phản ứng đầu tiên của ông ta không phải là chấn động,
41:38càng không phải là niềm vui sướng khi tìm lại được đứa con đã mất, mà là nhíu mày.
41:42Nhận ra điều đó, một bầu nhiệt huyết trong tôi như bị rội gáo nước lạnh,
41:45không còn xót lại lấy một tiên lửa nhỏ.
41:47Có lẽ hai chữ trình án đã xóa tan phần lớn sự nghi ngờ trong lòng Lục Trinh.
41:51Ông ta quan sát kỹ đôi lông mày và ánh mắt có vài phần giống mình của tôi,
41:54dường như miễn cưỡng tin vào lời tôi.
41:56Chúng ta có thể đi làm giám định.
41:58Lục Trinh đột ngột cắt ngang lời tôi, hỏi, cháu muốn bao nhiêu tiền?
42:02Oàng! Một tia xét giữa trời quang ráng thẳng xuống giữa tôi và Lục Trinh.
42:06Không cần soi gương cũng biết sắc mặt tôi lúc đó xanh đỏ đan xen như một gã hể.
42:10Tôi tưởng mình nghe nhầm, cái gì cơ ạ?
42:12Có phải cháu đang thiếu tiền không?
42:14Thế này đi, ta đưa cho cháu một chiếc thẻ trước.
42:17Nói rồi ông ta định gọi người trợ lý đang chờ lệnh ở đằng kia.
42:20Tôi gào lên, cháu không đến đây để xin tiền bác.
42:23Lục Trinh rơi vào im lặng.
42:24Tôi hỏi câu cuối cùng, Lục Cẩm Trúc là em gái của cháu phải không?
42:27Có lẽ cô gái xinh đẹp ấy sẽ thích tôi, sẽ mong chờ tôi gia nhập vào gia đình của
42:31họ.
42:32Con bé không có quan hệ huyết thống với cháu.
42:34Lục Trinh nói, một câu nói đập tan chút ảo tưởng cuối cùng của tôi.
42:38Nếu tôi là con ruột, thì Lục Cẩm Trúc chính là con nuôi.
42:41Cô ấy hẳn sẽ sợ tôi cướp mất cha mẹ mình, tuyệt đối không đời nào thích tôi.
42:45Rõ ràng tôi mới là con đẻ, nhưng lời nói đơn giản của Lục Trinh lại gạt phát tôi ra
42:49như một kẻ ngoài cuộc.
42:50Còn gì mà không hiểu nữa chứ?
42:52Ba người nhà họ Lục là một hình tam giác hoàn chỉnh,
42:54còn tôi là kẻ nực cười đang mưu cầu chen chân vào để biến hình tam giác ấy thành một
42:58hình vuông lung lay sắp đổ.
42:59Tôi cố sức nhạt nhẹn lòng tự tôn yếu ớt đã vỡ vụn đầy đất của mình,
43:03nặn ra một nụ cười treo trên mặt.
43:05Làm phiền bác rồi.
43:06Tôi vội vã nói xong, không đợi ông ta trả lời mà dùng hết sức bình sinh chạy đi,
43:10chạy khỏi những ánh mắt dò xét của tài xế, trợ lý, bảo vệ và nhân viên.
43:15Bóng dáng tôi hòa vào dòng người qua lại, chen chúc lên xe buýt, đi vào những khu nhà cũ
43:19nát rẻ tiền,
43:20như thế tôi sẽ không còn nổi bật, không còn cô độc nữa.
43:23Sau đó, trợ lý của ông ta tìm thấy tôi tại cửa hàng thức ăn nhanh nơi tôi đang làm
43:27thêm.
43:27Anh ta ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt cũng không thèm đặt lên người tôi,
43:31nhưng tôi vẫn theo bản năng cuối đầu nhìn chiếc tạp dề lấm lem dầu mỡ, đôi môi khẽ mất
43:35máy không thành tiếng.
43:36Viên trợ lý đưa ra một chiếc thẻ, nói Lục Tổng sẽ tìm một thời điểm thích hợp để nói
43:40rõ với phu nhân và Lục Tiểu Thư.
43:42Sau khi họ chấp nhận, ông ấy sẽ đón cô về.
43:44Tôi rất cần số tiền này, có nó, tôi sẽ không phải lo lắng về học phí và sinh hoạt
43:49phí suốt 4 năm đại học,
43:50thậm chí còn có thể đi du lịch, cải thiện cuộc sống như những người bạn khác trên mạng xã
43:54hội.
43:54Nhưng tôi nói, không cần đâu.
43:56Anh nhắn lại với Lục Trinh, đừng nói cho Lục Cẩm Trúc biết.
43:59Cứ coi như đây là bí mật giữa tôi và ông ấy, sau này xin mọi người đừng đến làm
44:03phiền tôi nữa.
44:04Sau khi cả hai lần lượt tắm rửa xong đi ra, tôi hỏi, thật ra Lục Trinh không hề nói
44:08với hai người đúng không?
44:09Việc tôi quay về nhà họ Lục là ý của em.
44:12Lục Cẩm Trúc mang theo giọng mũi, khẽ ứng một tiếng buồn bã.
44:15Cô ấy không muốn bỏ lỡ, muốn thử lại một lần nữa, xem sợi dây liên kết thứ hai mà
44:19cô ấy nỗ lực tạo ra có tác dụng hay không.
44:22Tôi vội rút hai tờ khăn giấy, cẩn thận giúp cô ấy lau nước mắt, ây, sao lại khóc nữa
44:26rồi.
44:27Vành mắt Lục Cẩm Trúc đỏ hoe, thật ra không phải bố không yêu chị đâu, ông ấy chỉ sợ
44:31em và mẹ sẽ không chịu đựng nổi thôi.
44:34Lục Cẩm Trúc sau khi trò đời thì bị bỏ rơi trước cửa cục công an.
44:37Cô vốn dĩ rất ít cười, nhưng ngày gặp mẹ Lục, cái miệng nhỏ đang chảy nước miếng của bé
44:41con đột nhiên nở một nụ cười ngọt ngào.
44:43Cô bé khi ấy trông như tạc bằng phấn bằng ngọc, một bàn tay còn nắm chặt lấy ngón trỏ
44:47của Lục phu nhân, lập tức kéo người mẹ đang đau khổ vì mất con suốt bấy lâu vào hũ
44:51mật ngọt.
44:52Vợ chồng họ nhìn nhau, mẹ lập tức quyết định đưa viên kẹo nhỏ này về nhà.
44:56Mẹ Lục thích nhìn cô cười, nhưng đứa con đã mất của bà lại rất yên lặng và ít cười,
45:00hai đứa trẻ chẳng giống nhau chút nào.
45:02Đêm khuya tỉnh giấc, bà vẫn luôn nhớ về con gái ruột, vừa đối xử tốt với Lục Cẩm Trúc
45:06lại vừa cảm thấy có lỗi với con mình.
45:09Con không giống, tại sao con lại không giống bà thường lầm bầm một mình, có thời gian rơi vào
45:13trạng thái tâm lý bất ổn.
45:14Cha Lục bận rộn, bảo mẫu đưa Lục Cẩm Trúc nhỏ bé cùng Lâm Uyển đi gặp bác sĩ.
45:19Người nhà và bác sĩ đều khuyên bà, hãy nghĩ thoáng ra, hãy nhìn đứa con gái bên cạnh bà
45:23kìa, nó còn nhỏ như thế, nó cần bà chăm sóc.
45:26Lục Cẩm Trúc hiểu chuyện sớm, phối hợp gọi mẹ bằng chất giọng sữa mềm mại.
45:30Ban đầu bà không thể chấp nhận được cách gọi này, bà túm lấy vai Lục Cẩm Trúc, đánh vào
45:34tấm lưng nhỏ bé của cô, lầm bầm trong trạng thái thần kinh, đừng gọi nữa, ai cho mày gọi.
45:39Lục Cẩm Trúc rất sợ, nhưng không trốn cũng không kêu đau, vẫn vừa khóc vừa gọi, mẹ ơi, mẹ
45:44ơi.
45:45Trong tiếng gọi mẹ lên hồi ấy, cảm xúc của bà vỡ hòa, bà cúi xuống ôm chặt Lục Cẩm
45:49Trúc vào lòng, khóc lóc nói, xin lỗi bảo bối, xin lỗi con, sau này mẹ nhất định sẽ chăm
45:54sóc con thật tốt.
45:55Bà đã nói là làm, sau này bà yêu thương Lục Cẩm Trúc đến tận Sương Tủy.
45:59Từ lúc bắt đầu ghi nhớ mọi chuyện, Lục Cẩm Trúc đã là viên ngọc quý trên tay cả gia
46:03đình.
46:04Đợi khi lớn hơn một chút, tình cơ biết mình không phải con ruột nhà họ Lục, vì tò mò
46:08cô ấy mới đi điều tra về thừa nặc.
46:10Chuyện hồi nhỏ xíu đó Lục Cẩm Trúc sớm đã không còn nhớ rõ, đều là nghe bác quản gia
46:14kể lại.
46:15Lục Cẩm Trúc nói, em nói những điều này là muốn chị hiểu tại sao mẹ lại không quá mặn
46:19màu với chị.
46:20Có thể coi đó là một kiểu ám thị tâm lý khi chữa bệnh, bà ấy chỉ có thể quên
46:24đi đứa con ruột, tập trung yêu thương em thì mới có thể sống tiếp được.
46:27Hóa ra Lục Cẩm Trúc cũng không phải là không chịu khổ cực, hay lắm, giờ đến lượt tôi muốn
46:32khóc rồi.
46:32Lục Cẩm Trúc hôn lên bờ mi mỏng và đỏ rực của tôi, ôm lấy tôi nhỏ giọng nói, em
46:37đột nhiên nhận ra một chuyện.
46:38Tôi bị kéo ra khỏi dòng cảm xúc, thuận miệng hỏi, chuyện gì?
46:42Lục Cẩm Trúc thở dài, giống như một võ sĩ lão luyện đã thấu hiểu nhân sinh, đầy ẩn ý
46:46nói, thật ra chị khóc nhiều hơn em, chẳng qua là em khóc ra ngoài, còn chị thì nuốt nước
46:50mắt vào trong.
46:51Em là kẻ trộn, còn chị gái là đồ mít ướt.
46:54Bữa tối không ăn được mấy miếng, lại ngồi tâm sự đến nửa đêm, tôi vỗ vỗ Lục Cẩm Trúc
46:58đang im lặng, mọi chuyện qua cả rồi, đừng nghĩ nữa.
47:01Đợi đấy, chị đi làm đồ ăn khuya.
47:04Chị, Lục Cẩm Trúc tựa vào bàn ăn, đứng sau lưng tôi gọi một tiếng đầy ngập ngừng.
47:08Ừm, gì thế? Tôi Lục tìm từ ngăn mát sang ngăn đá, cân nhắc xem lát nữa làm món gì.
47:14Cách 2 giây, Lục Cẩm Trúc từng chữ một nói, đợi sau khi về nhà, chị chuyển hộ khẩu qua
47:18đi.
47:19Câu này vừa dứt, cả 2 chúng tôi đồng thời khựng lại, không gian trở nên tĩnh lặng.
47:23Chuyện chuyển hộ khẩu nghe qua thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng cả Lục Cẩm Trúc và tôi đều
47:27hiểu hàm ý sâu xa của nó.
47:29Chúng tôi đời này sẽ không cùng ai khác đăng ký kết hôn.
47:31Chúng tôi sẽ ở chung một sổ hộ khẩu, 2 trang giấy rán chặt vào nhau, đợi khi bố mẹ
47:35đi rồi, trên đó sẽ chỉ còn lại 2 chúng tôi.
47:38Lục Cẩm Trúc thậm chí còn nín thở nhẹ nhàng, biết rằng câu hỏi này quá đừng đột và không
47:42có chút bước điện nào.
47:44Có lẽ sợ bị từ chối, cũng sợ làm khó tôi, cô ấy vội chữa lời, tìm không thấy thì
47:48thôi, không gấp, sau này nói sau cũng được.
47:50Cô ấy nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, định nói một câu bâng cua để khuấy động không khí.
47:55Tôi nói, được. Một chữ đơn giản ấy nhẹ nhàng lọt vào tay cô ấy, khiến Lục Cẩm Trúc sững
48:00sờ, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn lúng túng.
48:03Ánh mắt cô ấy gắt gao rõi theo người vừa phát ra âm thanh đó.
48:06Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thường, lấy túi sủi cảo đông lạnh từ trong tủ lạnh ra,
48:10bắt đầu đun nước chuẩn bị bữa khuya.
48:12Tủ lạnh không còn nhiều đồ, ăn tạm vậy nhé.
48:15Lục Cẩm Trúc rõ ràng trở nên phấn khích, cô ấy lặp lại liên hồi, em thích ăn sủi cảo
48:19đông lạnh mà, không phải ăn tạm đâu, em thích lắm.
48:22Tôi cốc nhẹ vào đầu cô ấy một cái, thôi đi, bếp chật lắm, ra ngoài đợi đi.
48:26Lục Cẩm Trúc ôm chán, nhỏ giọng ai oán, em còn một yêu cầu nhỏ xíu nữa, gì thế.
48:32Sau này chị không được đánh vào mặt em đâu nhé, em cậy vào cái mặt này mới quyến rũ
48:36được chị, mặt mà xưng lên rồi chị nhìn em không thuận mắt nữa thì biết làm sao.
48:40Tôi thật sự rửa khóc rửa cười.
48:42Ăn xong, Lục Cẩm Trúc lóng ngóng rửa bát, dùng rất nhiều nước, nước rửa chén và khăn giấy.
48:47Thật may là không có chiếc bát nào bị vỡ.
48:49Cùng lúc đó, tôi ở trong phòng thay ga giường.
48:51Vì chỉ có một cái gối nên tôi lấy thêm cái gối tựa từ trên ghế để thay thế.
48:55Mọi thứ dọn dẹp xong xuôi, chúng tôi đứng trước gương cùng nhau đánh răng, rồi cùng chui vào chân.
49:00Lục Cẩm Trúc ôm tôi hôn rất lâu, rồi nắm tay nhau chìm vào giấc ngủ.
49:04Một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, mặt trời vẫn mọc, Lục Cẩm Trúc thức dậy trong vòng
49:08tay tôi.
49:09Em ấy theo bản năng rút vào mặt tôi làm nũng, mái tóc xanh nhạt lòa xòa cọ vào cổ
49:13tôi ngứa ngấy.
49:14Trông chẳng khác nào một chú chó nhỏ, cứ thế mà từ từ tỉnh táo lại.
49:18Dù có ngủ say đến đâu tôi cũng bị cô ấy làm cho tỉnh giấc.
49:21Thấy vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn tia giận dữ ngầm của tôi, Lục Cẩm Trúc lập tức ngoan ngoãn,
49:26không dám cọ quậy nữa.
49:27Em ngưỡng gạo ngồi dậy, không đoán được tâm tư của tôi nên đành hỏi, thưa nặc, chị còn nhớ
49:31hôm qua chị đã nói gì không?
49:33Không nhắc thì thôi, nhắc đến là tôi lại có cảm giác muốn hút một điếu thuốc.
49:37Tôi thở dài, nhất thời không nói nên lời.
49:39Tôi quá sợ hãi, sợ sẽ dẫn em ấy đi sai đường, sợ cuộc sống hạnh phúc vốn có của
49:44em bị xáo trộn, sợ em sẽ hối hận.
49:46Nhưng em ấy đã dũng cảm như vậy, tôi cũng nên dũng cảm một lần.
49:50Chị nhớ, Lục Cẩm Trúc ngồi bật dậy, cánh tay vô tình chạm vào công tác đầu giường, một chùm
49:55ánh sáng hát lên trần nhà, giải ngân hà ly ti chậm dãi trôi đi.
49:58Wow, nhiều sao quá, ánh sáng ngoài cửa sổ quá mạnh khiến khung cảnh không rõ nét, tôi đưa tay
50:03kéo dèm lại, cùng cô ấy ngắm bầu trời sao nhân tạo rẻ tiền mà chủ nhà để lại.
50:07Em chưa bao giờ nói với chị, thực ra em rất ái náy vì đã chiếm mất cuộc sống hạnh
50:11phúc vốn thuộc về chị, dù là trong lúc em không hề hay biết.
50:14Nhưng đồng thời em lại ích kỷ nghĩ rằng, thật may mắn, thật may mắn vì mọi chuyện đã như
50:19vậy để em có thể gặp được chị, có cơ hội bù đáp cho chị.
50:22Gặp được chị chính là kỳ tích lớn nhất trong cuộc đời em.
50:25Dưới bầu trời sao tĩnh lặng, Lục Cẩm Trúc chăm chú nhìn tôi.
50:28Tôi phản bác, không phải đâu, không thể nói như thế được.
50:31Em không nên thần thánh hóa một con đường mà chúng ta không thể kiểm chứng.
50:34Đúng, bây giờ chị cũng đang rất hạnh phúc, nhất là sau khi gặp được em.
50:384 năm trước khi chị trở về từ nhà họ Lục, chị sống một mình, dốc sức làm thêm, nỗ
50:43lực học tập để lấy học bổng, như vậy cũng tính là hạnh phúc sao.
50:46Chắc chắn là vất vả rồi, nhưng chị không oán trách bất kỳ ai cả, có em là đủ rồi.
50:51Vậy sau này khi chúng mình ra đi thì sao?
50:53Ra đến mức mắc chứng Alzheimer, có lẽ đứng trước mặt nhau cũng chẳng còn nhận ra nhau nữa.
50:58Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, chắc chắn nói, sẽ không đâu, chị sẽ nghĩ về em thật nhiều lần mỗi
51:03ngày.
51:03Dẫu có nhất thời quên mất, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt em, chị vẫn sẽ theo bản năng mà
51:08yêu em tha thiết, rồi chị sẽ nhớ ra thôi.
51:10Chỉ cần chị còn nhớ em, chúng ta sẽ không phải là người dưng, ký ức giữa chúng ta sẽ
51:14không bao giờ biến mất.
51:16Rất nhanh sau đó, lại đến mùa tốt nghiệp, tôi cùng cha Lục và mẹ Lục đến tham dự lễ
51:20tốt nghiệp của Lục Cẩm Trúc.
51:22Em ấy đứng ở cổng trường đợi chúng tôi, vừa nhìn thấy chúng tôi đã cầm ô che nắng đi
51:26tới.
51:26Cả thế giới như được phủ một lớp kính lọc đầy cảm xúc vì em.
51:29Dẫu cho Lục Cẩm Trúc sở hữu gương mặt không cần bất cứ sự tô điểm nào vẫn vô cùng
51:33cuốn hút, chỉ cần nhìn em ấy một cái là tôi như được sạc đầy.
51:37Từ trước đến nay, Lục Cẩm Trúc vốn không nằm trong thế giới của tôi.
51:40Chúng tôi có gia cảnh và vòng bạn bè hoàn toàn khác biệt, tôi chỉ có thể chủ động thì
51:44mới thấy được em ấy.
51:45Cần phải nỗ lực rất nhiều mới tạo ra được những sợi dây liên kết để gặp lại nhau.
51:49Nhưng giờ đây, em ấy đang bước tới, dùng cách thức chậm rãi nhưng không thể khước từ để chen
51:53vào thế giới nhỏ hẹp của tôi.
51:55Cùng tôi tắm nắng và đón tuyết, cùng đi qua những ngày tốt đẹp cũng như những ngày gian khó.
51:59Kể từ đây, hai thế giới bắt đầu trồng lấp và hòa quyện.
52:02Tôi không còn cô đơn một mình nữa.
52:04Tại cùng một địa điểm, chúng tôi khoác tay nhau, đường đường chính chính chụp hàng chục tấm ảnh chung.
52:08Kết thúc buổi lễ, bốn người cùng nhau đến nhà hàng Tứ Phương dùng bữa.
52:12Lục Cẩm Trúc đã một thời gian chưa về nhà họ Lục, cô ấy và mẹ Lục cứ người hỏi
52:16kẻ đáp trò chuyện không ớt.
52:18Cha Lục mỉm cười lên tiếng, hai mẹ con cứ thông thả trò chuyện nhé.
52:21Tầng một có khu trưng bày món ăn, bố với thử nặc xuống dưới xem thử.
52:25Tôi bỏ vào dỏ hai thẻ tên món mà Lục Cẩm Trúc thích nhất, cha Lục cũng bỏ thêm vài
52:29món yêu thích của mẹ.
52:30Đi gần hết một vòng, cha Lục cuối cùng cũng mở lời, Lục, Trình Án vẫn ổn chứ.
52:35Bà ấy vẫn đang làm những việc mình muốn.
52:37Tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời ngắn gọn.
52:39Cha Lục lại hỏi, con và Cẩm Trúc chung sống thế nào?
52:42Tính cách Cẩm Trúc có chút trẻ con.
52:44Hai đứa muốn dọn ra ngoài ở riêng nhưng lại không có người chăm sóc.
52:47Nếu con bận rộn công việc quá thì cứ để con bé về nhà ở một thời gian.
52:51Những lời này nghe sao mà quen thuộc thế?
52:53Giống như trong lễ cưới, người cha giao con gái mình vào tay con rể và dặn rằng nếu sau
52:57này không còn yêu nữa thì hãy trả đứa trẻ về nguyên vẹn.
53:00Tôi đưa dỏ đồ cho nhân viên phục vụ, mỉm cười.
53:03Chẳng ngờ hai năm trôi qua, ông ấy vẫn lo lắng tôi có mưu đồ khác.
53:07Lúc trước con quay về nhà họ Lục không phải vì mọi người, mà chỉ vì Lục Cẩm Trúc.
53:11Bố yên tâm, không ai có thể làm tổn thương em ấy đâu, sau này sẽ chỉ có thêm một
53:15người nữa cưng chiều em ấy thôi.
53:17Cha Lục đánh giá tôi một hồi lâu rồi trầm giọng nói, Cẩm Trúc sắp tới sẽ học lên thạc
53:21sĩ.
53:22Nghe nói con đã thăng tiến và cũng đã có kinh nghiệm thực tế.
53:24Hãy sớm vào Lục Thị làm việc đi, để bố còn được nghỉ hưu sớm.
53:28Nhà họ Lục sau này phải trông cậy vào hai đứa.
53:31Được ạ, hai tháng nữa sau khi xong dự án hiện tại, con sẽ nộp đơn từ chức.
53:35Sau một hồi trao đổi ngắn gọn, cha Lục cuối cùng cũng yên lòng.
53:38Ông ấy không bao giờ cố gắng thay đổi mối quan hệ có phần gượng gạo giữa chúng tôi,
53:42bởi vì có Lục Cẩm Trúc, em ấy chính là sợi dây thường bền chặt nhất kết nối tôi với
53:46nhà họ Lục.
53:47Có thời gian thì thường xuyên về nhà thăm mọi người.
53:49Nói xong câu đó, cha Lục bước lên lầu, đi thôi, đừng để họ đợi lâu.
53:54Ăn xong, vợ chồng họ về nhà, còn Lục Cẩm Trúc đòi đưa tôi đến một nơi.
53:58Đó là một căn hộ nằm gần tập đoàn Lục Thị.
54:00Tôi đi dạo quanh từng phòng, Lục Cẩm Trúc lặng lẽ đi sau lưng tôi.
54:04Đến phòng ngủ chính, nhìn chiếc giường rộng 2 mét, tôi dừng bước.
54:07Em mua đấy, ký tên chị rồi.
54:09Lục Cẩm Trúc tựa vào khung cửa nói.
54:11Như chật nhớ ra điều gì, em ấy vội vàng bổ sung, bằng tiền em tự kiếm được đấy, không
54:16phải tiền của bố mẹ cho đâu.
54:18Gương mặt Lục Cẩm Trúc đầy vẻ đắc ý, lông mày cũng hét lên, cả người như đang viết dòng
54:22chữ, thế nào, em giỏi không?
54:24Mau khen em đi, tôi bước tới ôm chầm lấy em.
54:27Lục Cẩm Trúc không kịp phòng bị, bị va chạm làm lùi lại nửa bước.
54:30Cô ấy ngẩn ra một chút, rồi hiểu ý mà xoa xoa đỉnh đầu tôi, ha ha ha, có phải
54:35cực kỳ thích không?
54:36Siêu cấp thích, tôi cười phụ họa, em thuận lợi tốt nghiệp, sao ngược lại lại tặng quà cho chị
54:41thế này?
54:42Lục Cẩm Trúc nhìn thấu sự bối rối của tôi, chính là muốn chị nợ em không trả hết được,
54:46để chị cả đời này phải dây dưa với em.
54:48Hơn nữa, cái này đã thấm tháp gì, vẫn còn nữ cơ, đi xem phía sau giường kìa.
54:53Tôi tiếp tục đi vào trong, một chú mèo chân ngắn đang lỏ đảo bước tới.
54:56Lục Cẩm Trúc nói, này sen, đặt tên cho bảo bối của chị đi chứ.
55:00Chị đặt à? Ừm. Lục Cẩm Trúc gật đầu, đặt tên là chuyện rất quan trọng đấy.
55:05Tôi lên mạng tìm kiếm, trên mạng có đủ mọi cách đặt tên, trong đó có một cách rất thú
55:09vị.
55:09Em nhìn này, ở đây nói có thể dùng tên đồ ăn đặt cho mèo, sẽ rất đáng yêu.
55:14Ừm. Trưa nay chúng mình ăn gà cây phô mai bánh gạo, hay gọi nó là phô mai nhé.
55:19Lục Cẩm Trúc xoa cằm, phô mai, thừa phô mai, nghe cũng hay đấy.
55:23Mà sao không phải là lục phô mai? Cứ để nó theo họ chị đi, như vậy lúc nó phạm
55:27lỗi chị mới nhịn được mà không đánh nó.
55:29Được rồi, phô mai, chào bạn nhỏ phô mai nhé. Em có thích tên mới không? Thích thì gật đầu
55:34cái nào.
55:35Tôi chìm đắm vào chế độ cùng mèo, hoàn toàn phớt lờ chú mèo lớn đằng sau đang cần người
55:40dỗ dành.
55:41Lục Cẩm Trúc lầm bầm nhỏ rọng, lại có danh sưng mới rồi.
55:44Buổi tối chúng tôi lái xe đến cửa hàng thú cưng gần đó mua sắm đồ dùng cho mèo.
55:48Phô mai rất thích món đồ chơi cần câu mèo mới mua, hai chúng tôi chơi đùa không biết chán.
55:52Phía sau bỗng vang lên một giọng nói đầy oán hận, một ngày gọi đến 800 cái danh sưng.
55:57Tôi nghe không rõ về sau, hỏi, cái gì cơ?
56:00Phô mai cục cưng, phô mai bé bỏng, phô mai bảo bối, giờ lại còn gọi nó là phô mai
56:04nhỏ thơm tho mềm mại.
56:06Còn gọi em thì cứ Lục Cẩm Trúc, Lục Cẩm Trúc, em không vui tí nào.
56:10Lục Cẩm Trúc quay mặt đi, khoanh tay trước ngực.
56:13Ồ, vậy sau này chị không gọi lung tung nữa, chỉ gọi nó là phô mai thôi.
56:17Lục Cẩm Trúc tức đến trợn tròn cả mắt, nói năng lắp bắp.
56:20Không, không phải, ý em không phải thế, em.
56:22Thế ý em là sao? Em nói cho chị nghe xem nào, Lục Cẩm Trúc.
56:27Em không thích chị gọi tên đầy đủ của em, chị không được gọi cả họ lẫn tên như thế
56:31nữa.
56:31Em, em, em cũng muốn có tên thân mật à?
56:34Sai rồi, để chị hỏi lại nhé, chị có thể đặt tên thân mật cho em không?
56:38Lục Cẩm Trúc xuất sáng đáp, được chứ.
56:41Bảo Bảo, Cẩm Trúc Bảo Bảo vành tay Lục Cẩm Trúc đỏ ứng lên, em ấy biểu môi, cũng được.
56:46Còn nữa, thực ra chị có thể dựa dẫm vào em một chút, em cũng biết chăm sóc người khác
56:50lắm đấy.
56:51Vậy chị muốn ăn trái cây?
56:53Ở đây chỉ có táo đỏ ban quản lý tòa nhà tặng thôi.
56:56Lục Cẩm Trúc lập tức đi rửa sạch, lon ton chạy lại, mời chị ăn táo.
57:00Tôi nén khóe môi đang trực cong lên, cố tình kén chọn, chị không thích ăn loại này, chị muốn
57:04ăn táo xanh cơ.
57:06Vốn dĩ tôi định nói là muốn ăn táo đã gọt vỏ cắt miếng, nhưng nghĩ lại chắc Lục Cẩm
57:10Trúc chưa làm bao giờ,
57:11nhỡ cắt vào tay thì hỏng, nên thôi.
57:13Lục Cẩm Trúc hôn chụt một cái vào má tôi, đây, táo xanh của chị đây.
57:17Tôi hoàn toàn đầu hàng trước sự tinh quái của em ấy, ha ha ha, giỏi thật đấy.
57:21Hai đứa cười đùa rồi ngã nhàng ra ghế sofa.
57:24Bé mèo Phu Mai đang thiêu thiêu ngủ thì bị làm cho tỉnh giấc.
57:27Nó đứng dậy, dùng hai cái móng nhỏ cào cào, cố giúp chen chân lên sofa bằng được.
57:31Phu Mai ra kia chơi, để hai mẹ làm việc riêng nào.
57:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo