- 2 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00:01Chúc chị em ngón tay dài thêm 5 sen nhé! Hẹ hẹ hẹ!
00:00:04Ngữ ghi cẩm vốn là người cực kỳ khéo léo trong việc dỗ dành các vị tiểu công chúa,
00:00:09luôn khiến họ vui vẻ đến mức tâm hoa nộ phóng,
00:00:11nảy sinh lòng mến mộ và không tự giác mà dành cho nàng sự quan tâm đặc biệt.
00:00:15Suy cho cùng, trong Hoàng cung đại yến này,
00:00:18nếu không có chút bản lĩnh cầu sinh thì vị thất hoàng tử nước ngữ như nàng chắc hẳn đã
00:00:22bị ăn tươi nuốt sống từ lâu.
00:00:24Ba năm trước, nước ngữ đại bại, dâng lên vạn lượng vàng dòng,
00:00:27hàng trăm mỹ nữ cùng thất hoàng tử sang làm con tin.
00:00:30Mẫu phi vì không nỡ để vị hoàng đệ yếu ớt đi vào chỗ chết nên ngày đêm lấy nước
00:00:35mắt rửa mặt,
00:00:36ngoài mặt thì sâu khổ, trong tối lại ám chỉ muốn nàng, người vốn có thân thể khỏe mạnh,
00:00:40đứng ra thay thế hoàng đệ ngữ hy cảnh.
00:00:43Nàng thương mẫu phi, cũng xót hoàng đệ, chỉ biết thở dài rồi mềm lòng chấp nhận.
00:00:47Phải đến sát lúc hởi hành, nàng mới trở thấy căng thẳng,
00:00:50bởi việc nữ cải nam trang này tuyệt đối không được để ai phát hiện nếu không sẽ là họa
00:00:54diệt quốc.
00:00:55Khi mới đến đại yến, ngữ hy cẩm khú núm sợ sệt,
00:00:59lo rằng chỉ cần một chút sơ hở sẽ bị nhìn thấu thân phận.
00:01:02Nhưng sau đó, nàng nhận ra nơi đây chẳng ai thèm để ý đến mình,
00:01:06mặc cho kẻ chất tử mờ nhà tự sinh tự diệt trong bốn bức tường cung cấm.
00:01:10Để sống sót, ngữ hy cẩm buộc phải tính kế lên người những vị tiểu công chúa chưa hiểu sự
00:01:14đời.
00:01:15Dựa vào bản lĩnh dỗ dành tỉ mụi đã luyện thành ở nước ngữ,
00:01:18nàng khiến các công chúa này sinh lòng thương hại, chăm sóc nàng nhiều hơn,
00:01:21giúp cuộc sống trôi qua dễ dàng hơn đôi chút.
00:01:24Thế nhưng, đi đêm lắm có ngày gặp ma, ví như trưởng công chúa yến thanh tử.
00:01:29Nếu là trước đây, ngữ hy cẩm cực kỳ không muốn gặp vị trưởng công chúa này.
00:01:33Không chỉ vì nàng ta tinh khí thất thường, tâm địa độc ác,
00:01:36mà còn vì vài lần nàng định dỗ dành nàng ta đều bị nàng ta lấy cơ đó để hành
00:01:40hạ,
00:01:41dây vào một trận ra trò.
00:01:42Mỗi khi bước ra khỏi cung phượng dương, tay ngữ hy cẩm đều run dày, chân đứng không vững.
00:01:48Có mấy lần nàng nghi ngờ yến thanh tử đã phát hiện ra điều gì đó nên mới vờn nàng
00:01:51như mèo vờn chuột.
00:01:53Kể từ lần suýt bị ép đến mức tự khai thân phận,
00:01:55hãy thấy bóng dáng vị trưởng công chúa này là ngữ hy cẩm đều tự rác đi đường vòng.
00:02:00Chỉ là hôm nay, việc tam công chúa và ngũ công chúa vì chiếc diều nàng tặng mà đánh nhau
00:02:05to là điều nằm ngoài dự liệu.
00:02:06Hiện tại, nàng đã không còn đường lùi.
00:02:09Trong cung phượng dương, hai vị công chúa đã được cung nữ đưa đi thay y phục,
00:02:13còn nàng thì đang đội nắng quỷ giữa sân.
00:02:15Mồ hôi dịn ra trên chán, thấm vào lớp băng quấn ngực bức bối,
00:02:19nhưng thân hình vẫn thẳng tắp như tùng, tĩnh lặng chờ trưởng công chúa chịu kiến.
00:02:23Ngữ hy cẩm vẫn chưa dò thám được trưởng công chúa thích kiểu nam nhân nào,
00:02:27nhưng sở thích của hai vị tiểu công chúa thì nàng nắm rõ,
00:02:30một người thích công tử ô nhu, một người thích thiếu niên anh dũng.
00:02:33Mà cả hai kiểu người này đều phải là kẻ vì bảo vệ người mình thương mà sẵn sàng gánh
00:02:37vác mọi tội lỗi.
00:02:39Vì vậy, nàng biết mình không tránh khỏi một trận trách phạt.
00:02:42Ngữ điện hạ, trưởng công chúa mời vào.
00:02:44Lục dược, đại cung nữ bên cạnh công chúa, vén rẻm châu bước ra.
00:02:48Ngữ hy cẩm khẽ lau mồ hôi tay rồi bước vào trong.
00:02:51Sau tấm rẻm châu, vị trưởng công chúa cảnh vàng lá ngọc đang tựa mình trên sập mỹ nhân.
00:02:56Cánh tay nõn nà lười biếng chống lấy chiếc cằm thanh tú, môi đỏ răng trắng, mây ngài mắt phượng,
00:03:02mỗi ánh mắt chuyển động đều quyến rũ động lòng người.
00:03:04Đúng là một bước tuyệt thế giai nhân nổ.
00:03:06Chỉ tiếc là, ngữ hy cẩm đã bị giai nhân này hành hạ nhiều lần, qua rõ tâm địa rắn
00:03:11rết ẩn sau lớp ra thịt mỹ miều kia nên chẳng dám nảy sinh nửa điểm tà niệm.
00:03:16Trưởng công chúa vạn an, nàng nhanh chóng hạ mắt, khom người hành lễ rồi quỳ xuống tự thỉnh phạt.
00:03:21Trong suốt quá trình đó, ngữ hy cẩm không hề nhìn trưởng công chúa lấy một cái, chẳng còn vẻ
00:03:26cố ý lấy lòng hay quyến rũ như thở ban đầu.
00:03:29Chuyện hôm nay đều là lỗi của ta, chuyện khởi nguồn từ ta, xin trưởng công chúa cứ trách phạt.
00:03:35Lời vừa rứt, trong điện im phang pháp, Yến Thanh Tử như không nghe thấy gì, vẫn lười nhác dựa
00:03:40trên sập, nhâm nhi hoa quả.
00:03:42Nàng ta không lên tiếng, ngữ hy cẩm cũng chẳng dám dục, chỉ có thể tiếp tục quỳ.
00:03:47Lại thế rồi, tâm tư của Yến Thanh Tử luôn khó đoán.
00:03:50Nàng có thể cảm nhận được sau khi mình quỳ xuống nhận tội, tâm trạng nàng ta dường như càng
00:03:54tệ hơn.
00:03:55Quỳ mãi cho đến khi chân tê dại, Yến Thanh Tử vẫn không có ý định mở miệng.
00:03:59Cực chẳng đã, ngữ hy cẩm đánh bạo ngẩn đầu lên, dùng đôi mắt đen lấy đã ướt đẫm vì
00:04:04nhẫn nhị.
00:04:04Nhìn thẳng vào Yến Thanh Tử, trưởng công chúa điện hạ, xin người hãy trách phạt.
00:04:08Chuyện này đều do ta khởi sướng, ta nguyện một mình gánh chịu.
00:04:12Hi hi hi, như nghe thấy chuyện gì thú vị lắm, Yến Thanh Tử bật cười lảnh lót.
00:04:17Nàng ta gạt cung nữ sang một bên, yêu nhã mà lười biếng ngồi dậy.
00:04:21Nếu A Cảnh đã cầu xin bản cung như vậy, thì bản cung cũng chẳng có lý do gì mà
00:04:25không thành toàn cho người.
00:04:27Nghe vậy, ngữ hy cẩm theo bản năng dùng mình một cái.
00:04:30Bởi Yến Thanh Tử rất hiếm khi gọi nàng là A Cảnh, mà mỗi khi gọi như thế thì luôn
00:04:34không có chuyện gì tốt lành.
00:04:36Đa phần là lúc bắt đầu những trò hành hạ khiến nàng sống dở chết dở.
00:04:40Dường như tâm trạng đã tốt hơn, Yến Thanh Tử lại khẽ cười.
00:04:43Những hạt trâu trên bộ bộ giao điểm thúy trên đầu cũng theo đó mà rung rinh, phát ra những
00:04:47tiếng lanh keng thanh thúy êm tai.
00:04:49Trong thanh âm đó, đôi môi đỏ mọng của nàng ta nhét lên, chậm dãi nói,
00:04:53chỉ là không biết, hình phạt một mình gánh vác này, A Cảnh có chịu nổi hay không.
00:04:58Hàng mi dài của ngữ hy cẩm khẽ run, rồi lại quỳ sụp xuống, từng chữ một trầm giọng đáp,
00:05:03dù không chịu nổi, đó cũng là điều ta đáng phải nhận.
00:05:07Cùng đã dương thì không có mũi tên quay đầu.
00:05:09Huống hồ đã đi đến bước này, đã lỡ chọc giận trưởng công chúa thì tuyệt đối không thể đắc
00:05:14tội thêm hai vị công chúa kia nữa.
00:05:16Nếu không, thân phận chất tử nước ngữ của nàng xem như cũng đến hồi kết thúc.
00:05:20Hừ, tốt, tốt lắm.
00:05:22Yến thanh tử cười rộ lên liên tiếp ba tiếng, đuôi mắt dài hẹp cong lên đầy vẻ thú vị.
00:05:27Một lát sau, nàng ta vẫy tay ra hiệu với lục dược, đưa hai vị công chúa về cung tĩnh
00:05:32tâm suy nghĩ lỗi lầm.
00:05:33Còn về phía ngữ hoàng tử, cứ để ở lại cung phượng dương này chịu phạt đi.
00:05:37Đây là do hắn tự mình cầu xin bản cung đấy.
00:05:40Phủ phục trên mặt đất, người ngữ hy cẩm lại run lên một cái.
00:05:44Nàng thậm chí còn khổ trung tắc nhạc mà đoán xem hôm nay nàng ta lại dùng thứ gì để
00:05:48xỉ nhục mình.
00:05:49Là thước giới của kiểu nghi cô cô hay là những thứ kẹp trên tay của nữ nhi?
00:05:54Trong lúc suy tư, tiếng ồn ào ngoài điện đã tắt hẳn.
00:05:57Hai vị tiểu công chúa đã bị đưa đi.
00:05:59Dèm châu lại được vén lên, lần này bước vào là một đại cung nữ khác của công chúa tên
00:06:04là Từ Y.
00:06:05Trên tay cô ta bưng một chiếc hộp gấm tinh xảo.
00:06:08Thứ bên trong chắc hẳn là dùng để phạt nàng.
00:06:10Nhìn kích thước này, thước giới chắc là không phải rồi.
00:06:13Ngữ hy cẩm thầm thở vào một nhẹ nhõm.
00:06:15Thế nhưng, hơi thở ấy mới lên đến nửa lồng ngực thì suýt chút nữa khiến nàng sạc chết.
00:06:20Chỉ thấy Từ Y quỳ xuống trước mặt nàng, đẩy chiếc hộp gấm rộng chừng một lòng bàn tay tới
00:06:25trước mắt.
00:06:26Dây tiếp theo, hộp gấm mở ra, một món trang sức bằng ngọc bóng loáng, tròn trịa đập thẳng vào
00:06:31mắt nàng.
00:06:32Cùng lúc đó, giọng nói uyển chuyển đầy ý cười của Yến Thanh Từ từ trên cao nhạt nhạt vang
00:06:36lên.
00:06:37Hôm nay bản cung tâm trạng tốt, chỉ phạt A cảnh quỳ trên thứ đó đủ 4 canh giờ thôi.
00:06:42Đầu ngón tay ngữ hy cẩm xiết chặt, sắc mặt trắng bệch.
00:06:45Món trang sức ngọc này, thậm chí còn quá đáng hơn cả đôi khuyên tai của nữ nhi lần trước.
00:06:50Nàng vốn nhát gan, lại sợ đau nên không dám sỏ lỗ tai.
00:06:54Mẫu phi thương nàng nên chuyện này cứ thế chỉ hoãn mãi cho đến lúc nàng cập kê cũng không
00:06:58ép buộc.
00:06:59Cũng chính vì vậy, khi nàng đóng giả vị hoàng đệ có dung mạo giống mình đến 8 phần mới
00:07:03không dễ bị lỗ tẩy.
00:07:05Thế nhưng năm ngoái, chẳng biết có phải lúc cầu nguyện đã xảy ra sai sót gì không mà trưởng
00:07:09công chúa lại nhìn trúng thủy tai của nàng.
00:07:11Khăng khăng tự tay đâm lỗ tai cho nàng, ép nàng đeo đôi khuyên bằng vàng dòng cho nàng ta
00:07:16ngắm đủ 2 canh giờ.
00:07:18Cho đến tận bây giờ, trên giái tai trắng lạnh của nàng vẫn còn lưu lại 2 vết sẹo mờ.
00:07:23Mà lần này, yêu cầu này thật sự quá mức xỉ nhục.
00:07:26Nàng vội vàng gập hộp gấm lại, đẩy ra xa, cúi người khẩn khoản, công chúa không thể.
00:07:31Ta là nam tử, sao có thể?
00:07:33Lời còn chưa dứt đã bị Yến Thanh Tử thong thả ngắt lời, 5 canh giờ.
00:07:37Tựa mình trên sập mỹ nhân, nàng ta ráng vẻ lười biếng, tự mình ngắm nghía những ngón tay ngọc
00:07:42ngà được chăm sóc kỹ lưỡng,
00:07:44chẳng thèm liếc nhìn ngữ hy cẩm lấy một cái.
00:07:46Nàng xữ người, một cảm giác nhục nhã dâng trào.
00:07:49Đúng là nàng đã tránh né vị công chúa này quá lâu, gần nửa năm không gặp,
00:07:53suýt chút nữa nàng đã quên mất nàng ta ghét nhất là kẻ khác phản bác mệnh lệnh của mình.
00:07:58Lần đầu tiên bị Yến Thanh Tử phạt đánh vào lòng bàn tay chính là vì nàng cố gắng lý
00:08:02luận, cuối cùng bị phạt thêm 20 rồi.
00:08:04Lần đó ra khỏi cung phượng dương, tay nàng run rảy suốt mấy ngày, ký ức đó vẫn còn vẹn
00:08:09nguyên.
00:08:10Nhưng làm sao để quý lên thứ đó mà không làm lộ thân phận nữ nhi?
00:08:14Đây mới là vấn đề lớn.
00:08:16Không được cởi quần, nếu cởi ra, món đồ giả nàng buộc trước thân sẽ bị bại lộ ngay lập
00:08:20tức.
00:08:21Công chúa, ngữ hy cẩm định mở miệng lần nữa.
00:08:24Yến Thanh Tử khép hờ đôi mắt, lười nhác tựa vào sập, tiếp tục thưởng thức hoa quả do cung
00:08:29nữ hầu hạ, chẳng mảy may có ý định để tâm đến nàng.
00:08:32Ngược lại, tử y dưới sự ra lệnh ngầm của nàng ta lại bưng đến một chiếc khay khác, đẩy
00:08:36lọ cao dược đặc chế tới trước mặt ngữ hy cẩm, điện hạ, mời.
00:08:40Sắc mặt nàng lúc đỏ lúc trắng, Yến Thanh Tử đúng là vừa ác nghiệt vừa chú đáo.
00:08:45Khi còn là công chúa nước ngữ, nàng cũng chẳng được sủng ái gì, từng nghe qua không ít thủ
00:08:50đoạn hành hạ người trong cung.
00:08:51Nhìn lọ cao dược này, nàng cũng đoán được phần nào công dụng của nó.
00:08:55Thấy cầu xin vô ích, thương lượng cũng không xong, ngữ hy cẩm dứt khoát từ bỏ việc chỉ hoãn.
00:09:01Nàng vén vặt áo, nới lỏng ngoại quần, xé một đường nhỏ phía sau tiết khố, chỉ có cách này
00:09:06mới có thể may mắn che giấu được bí mật.
00:09:08Sau khi ước lượng kích thước vết xét đã thỏa đáng, nàng cầm lọ cao dược lên, nén nhục nhã,
00:09:13dùng đầu ngón tay lấy một chút rồi thoa đều.
00:09:16Nghe thấy tiếng động, Yến Thanh Tử nghiêng khuôn mặt tuyệt mỹ, mở đôi mắt đẹp, nửa cười nửa không
00:09:21nhìn nàng, á cảnh với ta, thật sự là xa cách quá rồi.
00:09:25Ngữ hy cẩm cuối thấp khuôn mặt đang nóng bừng, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, vừa nén
00:09:29run dẩy để nhanh chóng thoa đều.
00:09:31Vừa phải vắt óc tìm lý lẽ để dỗ dành Yến Thanh Tử, trưởng công chúa điện hạ cành vàng
00:09:36lá ngọc, ta chỉ sợ làm bẩn mắt điện hạ.
00:09:39Hừ, Yến Thanh Tử cười khẽ, tựa lại vào sập, không nói gì thêm.
00:09:43Thấy nàng ta không có ý định ép mình cười đồ, ngữ hy cẩm mới xem như thoát được một
00:09:48kiếp, không nhịn được mà thở vào.
00:09:49Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, mặt nàng lại đỏ bừng lên vì quỳ không xuống được, quá lạnh hoặc
00:09:55cũng có thể là quá thổ.
00:09:57Càng suốt ruột, nàng càng lúng túng không đúng cách.
00:10:00Dần dần, cả khuôn mặt nàng như bốc cháy, ngay cả thủy tai trắng nõn cũng đỏ rực như sắp
00:10:05nhỏ máu.
00:10:06Yến Thanh Tử lại chẳng hề vội vã, nàng ta nhâm nhi những quả nho trong suốt, ở trên cao
00:10:11nhìn xuống với vẻ đầy hương thú.
00:10:13Dưới ánh nhìn phóng túng của nàng ta, ngữ hy cẩm miếng chặt môi, ngay cả đuôi mắt cũng nhốm
00:10:17một màu hồng nhạt.
00:10:18Dường như dây tiếp theo sẽ vì thẹn quá hóa giận mà rơi lệ, thần thái vừa đáng thương lại
00:10:23vừa mê người đến lạ kỳ.
00:10:25Những ngón tay thon dài đẹp đẽ của nàng không ngừng run dày, mỗi nhịp run lại khiến cơ thể
00:10:29mảnh mai cũng run theo.
00:10:31Yến Thanh Tử cắn một quả nho, nheo nheo đôi mắt đẹp.
00:10:34Nàng không chịu nổi kiểu hành hạ dày vò tâm can này nữa, dứt khoát hạ quyết tâm, ngồi mạnh
00:10:39xuống.
00:10:40À một tiếng kêu không kiềm chế được tức khắc bật ra khỏi môi, ánh lệ long lanh nơi khóe
00:10:44mắt dường như sắp rơi xuống.
00:10:46Nhìn chầm chầm vào nàng, Yến Thanh Tử nuốt miếng thịt nho, không vội không vàng liếm lấy bờ môi
00:10:51vừa được nước nho thấm ướt.
00:10:52Ngữ hy cẩm dù cảm thấy nhục nhã khôn cùng, gương mặt tràn đầy vẻ u ướt, nhưng tận sâu
00:10:57trong lòng lại thở vào một cái.
00:10:59Xong rồi, giờ chỉ cần quy đủ thời gian là được.
00:11:03Thế nhưng, nàng đã nghĩ quá đơn giản rồi.
00:11:05Chính xác mà nói, nàng đã đánh giá quá thấp lòng tốt của một Yến Thanh Tử vốn đã lâu
00:11:10không gặp nàng,
00:11:10nhưng ngày ngày đều nghe tin nàng đi lấy lòng các mụi mụi khác, khiến cơn giận tích tụ đã
00:11:14lâu.
00:11:15Khi một luồng nhiệt nóng bỏng ập đến mãnh liệt, lan tỏa từ trong ra ngoài, cả người ngữ hy
00:11:20cẩm cứng đờ.
00:11:21Trong lọ cao dược đó, có bỏ thuốc.
00:11:24Đôi mắt nước mở to đầy kinh ngạc, nàng chống hai tay xuống đất, không thể tin nổi mà ngởng
00:11:29đầu nhìn lên phía trên.
00:11:30Thế nhưng, Yến Thanh Tử không nhìn nàng, nàng ta khẽ nheo mắt, ráng vẻ cao quý đang lột vỏ
00:11:35nho,
00:11:36đặt vào chiếc đĩa nhỏ mà cung nữ bên cạnh đang bưng.
00:11:38Công chúa không muốn để ý đến nàng.
00:11:41Nàng tùi hổ cuối đầu, cắn răng chịu đựng, cảm giác ngứa ngáy như bị móng vuốt mèo cào xé
00:11:46trong lòng,
00:11:47mà lại chẳng thể đưa tay ra gãi.
00:11:48Xếp chặt vạt áo, nàng mím chặt môi, vô thức run dày,
00:11:52hy vọng mượn những biên độ cử động nhỏ này để xoa dịu cái ngứa thấu xương tùy kia.
00:11:57Chưa đủ, vẫn còn xa mới đủ.
00:11:59Dần dần, biên độ cử động của nàng ngày càng lớn, phát ra những tiếng ma sát sột soạt của
00:12:04vài vóc.
00:12:05Chẳng biết có phải tiếng động quá lớn hay không mà lại thu hút sự chú ý của Yến Thanh
00:12:09Tử phía trên.
00:12:10À cảnh, khi tiếng gọi thanh linh ấy vang lên, cả người nàng run bắn.
00:12:14Giọt lệ trực trào cuối cùng cũng lăn dài khỏi hàng mi, trông cực kỳ đáng thương.
00:12:19Yến Thanh Tử dường như không thấy vẻ chật vật của nàng,
00:12:21dùng khăn lau sạch đôi tay dính nước nho, cười cười ngoác ngón trỏ thon dài về phía nàng, lại
00:12:26đây.
00:12:27Nàng ngơ ngác, hồi lâu mới hoàn hồn lại.
00:12:29Nhưng đoạn đường ngắn ngủi chỉ vài bước chân này đối với nàng lúc này chẳng khác nào muốn lấy
00:12:34mạng nàng.
00:12:34Nàng gần như bước một bước run ba bước, đợi đến khi khó khăn lắm mới bỏ đến trước sập
00:12:39của Yến Thanh Tử, nàng gần như đã kiệt sức.
00:12:42Trên chán dịn ra một lớp mồ hôi mịn, thứ vật phẩm lạnh lẽo kia khiến nàng càng lúc càng
00:12:46không thể quỳ vững.
00:12:48Yến Thanh Tử khẽ nhét môi, vẫn lười nhát móc tay ra hiệu, lại gần chút nữa.
00:12:52À cảnh.
00:12:53Chó chui gầm chặn, nàng cắn chặt răng, buộc phải tiến thêm về phía trước.
00:12:57Đợi đến khi vạt áo sắp chạm vào y phục của nàng ta, Yến Thanh Tử mới nâng cầm nàng
00:13:01lên, coi như tạm thời hài lòng.
00:13:03Lúc này, vạt áo dưới của nàng đã sớm ướt đẫm.
00:13:07Bị nàng ta nâng cầm nhìn chằm chằm, nàng hổ thẹn đến mức muốn chết đi cho xong.
00:13:11Hàng mi dài run dẩy, căn bản không dám nhìn thẳng vào đối phương.
00:13:15Yến Thanh Tử cười rạng rỡ, tâm trạng dường như tốt lên rất nhiều, há miệng ra.
00:13:19Ngữ hy cầm bị bóp nhẹ cầm, không biết trong hồ lô của nàng ta bán thuốc gì nhưng cũng
00:13:24không thể từ chối.
00:13:25Đành chậm chạp hé mở đôi môi đỏ mọng.
00:13:27Ngay lập tức, một miếng thịt nho tinh khiết được đưa vào giữa răng môi.
00:13:31Ngoan, thân sắc Yến Thanh Tử vô cùng ôn nhu, chỉ là cho ăn nho thôi sao.
00:13:36Nàng nửa tin nửa ngờ, chậm rãi nhai rồi nuốt xuống, tạ trưởng công chúa điện hạ ban thử.
00:13:42À cảnh thích sao?
00:13:43Yến Thanh Tử mỉm cười, lại dùng đầu ngón tay thanh mảnh nhặt thêm một quả khác, vậy thì ăn
00:13:47nhiều thêm chút đi.
00:13:49Nàng không hiểu, nhưng vẫn phải phối hợp.
00:13:51Cho đến khi đĩa nhỏ đã trống không, nàng ta vẫn đích thân lột vỏ cho nàng ăn tiếp, lúc
00:13:56này nàng mới kinh hãi nhận ra điểm chẳng lành.
00:13:59Nhưng đã quá muộn, nàng vốn không có cơ hội ngăn cản.
00:14:02Nước nho nặng nề làm bụng nàng trứng lên, cộng thêm tác dụng của dược hiệu, nàng bản năng kho
00:14:06người lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ráng vẻ mong manh mà chật vật.
00:14:11Yến Thanh Tử khẽ cười, ra tay không hề nương nhẹ, tiếp tục ép nàng ăn.
00:14:15Một canh giờ sau, môi nàng trắng bệch, quỳ không vững nữa, thậm chí không nhịn được mà đánh bạo
00:14:20nắm lấy cổ tay nàng ta định ngăn lại.
00:14:22Yến Thanh Tử lúc này mới cúi mắt nhìn nàng, giả vờ ngạc nhiên và quan tâm lau mồ hôi
00:14:27trên thái dương nàng, ác cảnh sao lại ra nhiều mồ hôi thế này.
00:14:30Có chuyện gì vậy?
00:14:32Lời nói thì quan tâm, nhưng đáy mắt nàng ta lại lấp lánh tiêu sáng ác nghiệt không hề che
00:14:36giấu.
00:14:37Nàng toàn thân ướt đẫm, đôi môi nhật nhạt mím lại, giọng nói khản đặc, công chúa, ta, ta muốn.
00:14:43Dừng lại một chút, nàng vẫn cảm thấy quá nhục nhã để nói ra thành lời.
00:14:47Yến Thanh Tử lại cực kỳ kiên nhẫn, nắm lấy tay nàng, dùng những lời đường mật dỗ dành, muốn
00:14:52gì, ác cảnh nói cho bản cung nghe xem nào.
00:14:56Mau, xí, đôi mi ướt át run dày, giọng nàng nhỏ như tiếng mũi kêu.
00:15:01Yến Thanh Tử nở nụ cười nhạt, độ cong nơi đầu môi quyến rũ khôn lường, được thôi.
00:15:05Nàng ta buông tay, chậm rãi hạ đôi chân ngọc xuống, cũng đừng đi đâu xa cho mất công.
00:15:10Bản cung hôm nay cho phép ngươi, giải quyết tại chỗ.
00:15:14Đôi mắt ngấn nước của nàng trật mở to, cả khuôn mặt trong phút chốc trắng bệch không còn một
00:15:18giọt máu.
00:15:19May mà bản năng cơ thể nhanh hơn ý thức, trước khi bản chân nàng ta hạ xuống, nàng đã
00:15:24kịp dùng tay đỡ lấy, nhờ đó mới tránh được kếp nạn.
00:15:27May quá, bí mật chưa bị phát hiện.
00:15:29Nhưng hành động này lại chọc giận Yến Thanh Tử.
00:15:32Đôi mắt đẹp lóe lên tiên lệ khí, nàng ta không vui mà nheo mắt lại, nhắc chân đạp lên
00:15:37bàn tay như ngọc của nàng,
00:15:38hung hăng nghiền mạnh hai cái, chẳng phải muốn đi si sao.
00:15:41Vậy à cảnh tránh cái gì?
00:15:43Khóe miệng nàng ta vẫn giữ nụ cười, nhưng giọng nói trong trẻo như ngọc va vào nhau ấy lại
00:15:48trở nên lạnh lẽo.
00:15:50Công, công chúa.
00:15:51Nàng đau ở tay, lòng càng thêm đắng chát nhưng chăm miệng cũng khó bào chữa.
00:15:56Lần này, khi nàng ta lại nhắc chân định đạp vào bụng nàng, nàng nhắm mắt lại, giả vờ như
00:16:00không biết, cuối cùng không dám né tránh nữa.
00:16:02Nàng biết, mình không thể chọc giận nàng ta thêm nữa, nếu không đừng nói đến việc giấu kín thân
00:16:07phận nữ nhi hay bảo vệ mẫu phi và hoàng đệ, ngay cả cung phượng dương này nàng cũng đừng
00:16:12hỏng bước ra ngoài.
00:16:13Tiếng nước dốc rách vang lên, hơi ấm và hương thơm kỳ lạ tràn ngập nội điện.
00:16:17Cuối cùng nàng cũng phải làm theo ý nàng ta, trong làn nước mắt kinh hãi, nàng giải quyết ngay
00:16:22trước mặt đối phương.
00:16:24Yến Thanh từ lúc này mới cười, thu lại lệ khí, dùng ngón tay Thanh Tú nâng cầm nàng lên,
00:16:29ngoan, bản công biết A Cảnh là người thấu hiểu lòng người nhất.
00:16:32Vừa chơ chọc nàng, nàng ta vừa phân phó, từ y, đi tìm một tấm đệ mềm đến đây, đừng
00:16:38để quy hỏng mất ngữ điện hạ của chúng ta.
00:16:41Đa tạ công chúa, ngữ hy cẩm tựa vào tay nàng ta, tỏ vẻ cảm kích, nhưng dưới hàng mi
00:16:46giày lại chẳng có cảm xúc dư thừa nào.
00:16:48Vừa đánh vừa xoa, nàng ta cực kỳ giỏi đạo công tâm này, giỏi hơn nàng nhiều.
00:16:53Một lát sau, tấm đệ mềm được mang đến. Sau khi từ y hầu hạ nàng quỳ tử tế, liền
00:16:59dẫn đám cung nữ lui ra.
00:17:00Cửa điện đóng sầm lại, nàng nghe thấy tiếng động mà khẽ run dày. Nàng ta lại định bày trò
00:17:05gì đây?
00:17:06Nhưng rất nhanh, câu hỏi của nàng đã có lời giải đáp, đó là tính sổ chuyện cũ.
00:17:11A Cảnh, tại sao mấy tháng nay không đến tìm bản cung, hùng? Nàng ta khẽ nhéo tay nàng, lời
00:17:16nói đầy ám mụi.
00:17:18Nghe thấy câu hỏi ngoài sự tính, ngư hi cầm rõ ràng sự người, nhưng vẫn cúi đầu nhận lỗi
00:17:23để tránh nàng ta lấy cớ tiếp tục hành hạ là lỗi của ta.
00:17:26Ta sau này nhất định thường xuyên đến tìm công chúa, làm công chúa vui lòng.
00:17:30Hi hi, Yến Thanh từ cười nhạt, nàng ta sẽ không để nàng kết thúc dễ dàng như vậy. Vì
00:17:36thế, khi hỏi lại, nàng ta đặc biệt nhấn mạnh, bản cung hỏi là, tại sao?
00:17:41Nàng mím môi, căn bản không dám trả lời. Bởi vì đây vốn là sự cố ý của nàng. Một
00:17:47khi lỗi lầm đã phát sinh, bất kể nàng giải thích thế nào, nàng ta cũng có thể vạch lá
00:17:51tìm sâu.
00:17:52Trong lúc rằng co, dược tính dường như vẫn chưa tan hết, cảm giác ngương ấy còn sót lại càng
00:17:57lúc càng rõ rệt, càng lúc càng nặng nề.
00:18:00Không nhịn được, nàng khẽ run lên một cái. Giây tiếp theo, nàng liền bị Yến Thanh từ tàn nhẫn
00:18:05bóp lấy cổ.
00:18:06Nàng ta nhìn nàng, thân sắc ôn hòa như lời nói lạnh thấu xương, vòng xoáy trong đôi mắt đẹp
00:18:11như muốn nuốt chừng lấy ngữ hy cẩm, quy cho hẳn hoi. Bản cung cho phép ngươi cử động từ
00:18:16bao giờ?
00:18:17Đe dọa xong, Yến Thanh từ lại điều luyện chuyển sang nụ cười, nhìn mồ hôi trên chán nàng, từng
00:18:22chữ đầy tình tứ, ngoan, trả lời câu hỏi của bản cung trước đã.
00:18:25Nếu trả lời tốt, bản cung sẽ cho phép ngươi cử động một chút, thậm chí, nàng ta ghé sát
00:18:31tai nàng, vừa rỗ rành vừa lừa gạt, thậm chí bản cung sẽ đích thân giúp ngươi.
00:18:35Ngữ hy cẩm nhắm mắt lại, cuối cùng ngoan ngoãn đưa ra phản hồi, vì, bài vở bận rộn.
00:18:41Vậy tại sao ngày ngày đều có thời gian chơi đùa cùng mấy vị mụi mụi của bản cung?
00:18:45Yến Thanh từ vút ve nàng, nửa cười nửa không.
00:18:48Quả nhiên, cái bẫy nằm ở đây.
00:18:50Cảm giác ngươi ngáy cuồng loạn trào dâng, ngữ hy cẩm không nhịn được dên khẽ một tiếng.
00:18:55Vịn lấy đầu gối Yến Thanh từ, thấp dọng văn xin, cuộc sống chất tử khổ cực.
00:18:59Ta chỉ muốn tìm một nơi nương tựa để sống tốt hơn một chút.
00:19:02Mấy lần trước, ta tưởng trưởng công chúa không thích mình, sợ làm người không vui khiến cuộc sống càng
00:19:07thêm tuyết thượng ra xương,
00:19:08nên mới chuyển sang tìm các vị công chúa khác, không phải cố ý không đến lấy lòng người.
00:19:13Lời này nửa thật nửa giả, nhưng tình ý lại vô cùng chân thành.
00:19:17Yến Thanh từ nhau đôi mắt đẹp, không trực tiếp nổi giận, nhưng cũng không đẩy ngữ hy cẩm ra.
00:19:22Khi nàng đang thầm mừng vì mình đã tạm thời vượt qua thử thách,
00:19:25thì lại nghe Yến Thanh từ hỏi ngược lại với giọng điệu không chút ý cười, bản cung nói không
00:19:29thích ngươi từ bao giờ.
00:19:31Nàng sững sờ, mười ngón tay xiết chặt, hơi thở càng lúc càng rồn rập, chưa từng, là do ta
00:19:36mạo mụi đoán mỏ.
00:19:38Ngoan, vút ve mái tóc ngữ hy cẩm, Yến Thanh từ dường như hài lòng, nhét môi cười,
00:19:43vậy sau này ngày ngày đến tìm bản cung, làm bản cung vui lòng, cầu bản cung trai trở, nhé.
00:19:49Vâng, nàng thở dốc, mồ hôi đầm đìa, nhân cơ hội khẩn cầu, xin người, giúp ta.
00:19:54Ngữ hy cẩm sắp bị những cảm giác hỗn loạn, nóng bỏng cho dâng sau khi dược hiệu phát tác
00:19:59bước đến phát điên.
00:20:00Thế nhưng Yến Thanh từ chỉ mỉm cười ôn nhu, nâng khuôn mặt ướt đẫm của nàng lên,
00:20:04thông thả đặt ra câu hỏi tiếp theo, mấy tháng qua, A Cảnh đã cùng những mụi mụi kia của
00:20:09bản cung làm những gì?
00:20:10Rõ ràng, nàng ta không có ý định buông tha cho ngữ hy cẩm dễ dàng như vậy.
00:20:15Nhận ra điều đó, nàng cuối cùng không nhịn được mà bị bức đến bật khóc.
00:20:18Nàng tựa vào gối Yến Thanh từ, run dẩy đáp lời bằng giọng khàn đặc.
00:20:23Suốt đêm đó, nàng không dám che giấu điều gì, từ những việc nhỏ nhạt nhất đều khai ra hết
00:20:27sạch.
00:20:28Mỗi khi nàng run dẩy đến mức không quỳ vững, hoặc khóc đến mức không nói nên lời,
00:20:33Yến Thanh từ luôn có thể ra tay hoặc hạ chân đúng lúc, đúng chỗ để ép nàng tỉnh táo
00:20:37lại,
00:20:37sau đó mới lau nước mắt cho nàng, cười dịu dàng tiếp tục tra hỏi.
00:20:41Nàng ta ép nàng đến mức nước chảy thành sông, hoàn toàn bị thuần hóa đến mức dù có khó
00:20:46chịu đến đâu
00:20:46cũng chỉ biết bản năng mà lấy lòng nàng ta, không bao giờ dám trốn tránh hay ép buộc nàng
00:20:51ta nữa.
00:20:51Trong cơn mê mụi, ngữ hy cẩm luôn có ảo giác rằng trưởng công chúa đang ghen,
00:20:56vì vậy mới trừng phạt nàng tàn nhẫn đến thế,
00:20:58để ám chỉ rằng nàng chỉ có thể tìm kiếm sự che chở từ một mình trưởng công chúa,
00:21:02đồng thời liên tục tra hỏi chi tiết nàng ở cùng các công chúa khác để xem nàng có làm
00:21:06hành động gì quá thân mật hay không.
00:21:09Có lẽ vì ngữ hy cẩm nói chỉ làm một chút nên nàng ta mới không trực tiếp ra tay
00:21:13nặng nề hơn,
00:21:14lại vì một chút đó vẫn khiến nàng ta ngứa mắt nên mới không ngừng dày vào nàng.
00:21:18Nhưng khi tỉnh táo lại, ngữ hy cẩm lại thấy mình thật nực cười.
00:21:22Yến Thanh Từ là trưởng công chúa đại yến cao quý,
00:21:25sao có thể để mắt đến một chất tử nước nhỏ như nàng.
00:21:27Chẳng qua chỉ là sự tôn nghiêm của kẻ bề trên không cho phép kẻ dưới phản bội mà thôi.
00:21:32Đêm đó, cửa cung phượng dương đóng chặt, khắp căn phòng đều là hơi thở và mùi hương của nàng.
00:21:38Ngày hôm sau, khi cuối cùng cũng được rời đi, đôi chân đã nhũn ra không còn chút sức lực.
00:21:43Liên tiếp ba ngày, nàng đều suy nghĩ ở chỗ thái phó.
00:21:46Vì lo sợ lời đe dọa của trưởng công chúa, nàng cố ý tránh mặt các vị công chúa khác,
00:21:51thậm chí vì chân đau đến mức khó đi lại nên cũng chẳng có tâm trí đâu mà ra ngoài.
00:21:55Trưởng công chúa ngay tin nàng bệnh, liên tỏ ra vô cùng lo lắng,
00:21:59đặc biệt phái viện xử thái y viện đến khám trị.
00:22:02Ngữ hy cẩm đâu có gan để viện xử bắt mạch,
00:22:04chỉ cần chạm tay một cái là thân phận nữ nhi sẽ bại lộ ngay lập tức.
00:22:08Vì vậy, nàng đỏ mặt mời vị viện xử đi,
00:22:10sau đó phái một tiểu thái giám đến cung phượng dương tạ lỗi với trưởng công chúa,
00:22:14kèm theo một món quà lấy lòng mà nàng hổ thạnh không muốn nhắc tới.
00:22:18Có như vậy, nàng mới miễn cưỡng lấp liếm qua chuyện,
00:22:21khiến trưởng công chúa không phái thêm người khác đến chăm sóc mình.
00:22:24Tương danh, cung nữ thân cận cùng nàng lớn lên từ nhỏ như tỉ muội,
00:22:28theo nàng từ nước ngữ đến Đại Yến, khi bôi thuốc cho nàng,
00:22:31nhìn thấy những vết tích ác nghiệt của trưởng công chúa thì không cầm được nước mắt mà kêu hoan,
00:22:35điện hạ, vị trưởng công chúa này thật sự quá đáng rồi.
00:22:39Nàng nằm sấp trên sập, vì động tác của tương danh mà đau đến hít một ngụm khí lạnh,
00:22:43nhưng vẫn phải thở dài dỗ dành, a danh, cẩn thận lời nói.
00:22:47Ngữ hy cẩm không quên mình đã hứa với trưởng công chúa,
00:22:50sau này ngày ngày đều phải đến tìm nàng ta, lấy lòng nàng ta, cầu xin nàng ta che chở.
00:22:55Tương danh nghe thấy tiếng kêu của nàng mới rực tỉnh,
00:22:58lúng cuốn xin lỗi đến mức sắp khóc vì hối hận, điện hạ, mụi xin lỗi, mụi thật sự.
00:23:03Không sao, nàng mỉm cười, ôn nhu trêu chọc, cô nương ngốc, đừng khóc nữa,
00:23:08tiếp tục bôi thuốc đi, nếu mụi còn khóc tiếp, điện hạ của mụi mới thật sự đau đấy.
00:23:13Điện hạ, người đừng có dùng bộ dạng đó mà dỗ dành mụi,
00:23:17tương danh hờn dỗi một tiếng, nhưng cũng bật cười, gạt nước mắt tiếp tục bôi thuốc,
00:23:21động tác càng thêm cẩn thận, nhẹ nhàng. Ngữ hy cầm khẽ cười, nằm trên sập,
00:23:26dèm mi khép lại che giấu tâm tư. Sau này, những lúc như thế này chắc chắn còn nhiều.
00:23:31Việc cầu xin sự che chở từ một trưởng công chúa nắm quyền sinh sát trong tay
00:23:35lại còn tinh khí thất thường chẳng khác nào chơi với hổ.
00:23:38Chỉ cần một bước đi sai, nàng sẽ bại lộ thân phận, vạn kiếp bất phục.
00:23:42Sự che chở này, nàng liệu có thể cầm cự được bao lâu?
00:23:46Chỉ mong đến lúc đó, nàng đã lĩnh ngộ được diệu pháp dỗ giành trưởng công chúa,
00:23:50để nàng ta chỉ chút giận lên một mình nàng, đừng liên lụy đến gia đình nàng ở nước ngữ
00:23:54xa xôi.
00:23:55Dự tính là vậy, nhưng hiện thực luôn diễn ra nhanh hơn dự liệu, hoặc có lẽ tai họa luôn
00:23:59khó lường.
00:24:01Ngày đầu tiên dưỡng thương xong quay lại quốc tử giám đi học,
00:24:04trên con đường độc đạo, nàng bắt gặp lục công chúa đang khóc như hoa lê gặp mưa.
00:24:08Nếu là trước đây, với nguyên tắc không kết oán, nàng nhất định sẽ kiên nhẫn an ủi một hồi
00:24:13rồi đưa cô ấy cùng đến lớp.
00:24:15Dẫu sao lục công chúa tuy là do vũ cơ thấp kém sinh ra, không được sùng ái trong cung,
00:24:19nhưng dù gì cũng là công chúa, lại có dung mạo xinh đẹp, ai biết được sau này có ngày
00:24:24cô ấy đổi đời hay không.
00:24:26Nhưng hiện giờ, có vết xe đổ là trưởng công chúa ở phía trước,
00:24:29ngữ hy cẩm chỉ muốn giữ khoảng cách với các vị công chúa này để tránh tai bay và gió.
00:24:34Thế nhưng nàng càng muốn tránh thì càng khó.
00:24:36Lục công chúa như thể cố ý đợi nàng, vừa thấy nàng liền nhào thẳng vào lòng mà khóc thút
00:24:41thít.
00:24:41Ngữ hy cẩm không tiện đẩy ra, chỉ đành tốt tính dỗ dành, đợi cô ấy bình tĩnh lại mới
00:24:46buông tay.
00:24:47Điều nàng không biết là cảnh tượng này đã lọt vào mắt của tâm công chúa, người vốn luôn ghét
00:24:52bỏ lục công chúa.
00:24:53Đồ tiện tỷ, đúng là giống hệt người mẹ hạ tiện của nó, chỉ biết đi quyến rũ nam nhân.
00:24:59Tam công chúa nấp trong góc, nghiến răng nghiến lợi, tức giận bẻ gãy mấy cảnh hoa,
00:25:03còn dám động vào cần ca ca của ta, đúng là đáng chết.
00:25:06Hôm nay ta nhất định phải cho nó biết mặt.
00:25:09Khi ngữ hy cẩm cảm thấy có điều gì đó không ổn mà ngừng đầu lên,
00:25:12chỉ thấy những cánh hoa rơi vãi đầy đất.
00:25:15Lạ thật, vừa rồi chẳng phải vẫn tốt đẹp sao?
00:25:17Nàng vô thức nhíu mày.
00:25:19Lục công chúa thấy vậy cũng nhìn theo, rụt rè hỏi, có chuyện gì vậy?
00:25:23Nàng dịu dàng đưa chiếc khăn tay theo mẫu thống nhất của các cung cho cô ấy,
00:25:27đi thôi, đến muộn sẽ bị phu tử phạt đấy.
00:25:30Lục công chúa ngoan ngoãn gật đầu nhận khăn.
00:25:32Trong quốc tử giám, ngữ hy cẩm luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
00:25:36Những vị công chúa từ tam đến ngũ thường ngày rất hay bám lấy nàng,
00:25:40hôm nay lại khác thường, chẳng ai thèm lại gần bắt chuyện.
00:25:43Thay vào đó, họ lại đổ dồn sự chú ý vào góc cuối lớp,
00:25:46nơi lục công chúa đang ngồi im lặng, mờ nhạt.
00:25:49Cô ấy đang mân mê chiếc khăn tay nàng tặng,
00:25:51dường như đang thất thần, hoàn toàn không hay biết gì.
00:25:55Tam công chúa giả vờ lơ đãng liếc nhìn cô ấy,
00:25:57nhưng sự hà hê và ác ý trong đáy mắt gần như không giấu nổi.
00:26:01Ngũ công chúa thì xoay bút lông,
00:26:03nhìn họ với vẻ buồn chán,
00:26:04da vẻ như một kẻ đứng xem kịch vô tội.
00:26:07Ngữ hy cẩm lướt nhìn một lượt ba vị công chúa,
00:26:09đau đầu dây thái dương.
00:26:11Trong lúc nàng dưỡng bệnh,
00:26:12rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nữa đây?
00:26:15May mắn là trong suốt buổi học ba ngày,
00:26:17không có chuyện gì xảy ra.
00:26:18Sau khi rời khỏi quốc tử giám,
00:26:20nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà sen vào chuyện của họ nữa.
00:26:24Miễn là không nguy hiểm đến tính mạng của mình,
00:26:26mọi chuyện cứ tùy họ đi.
00:26:27Huống hồ hiện tại nàng cũng đang tự lo không xong,
00:26:30có thời gian lo cho lục công chúa,
00:26:32chi bằng hãy lo lắng cho chính mình thì hơn.
00:26:35Phải nghĩ xem lát nữa đến cung phượng dương,
00:26:37làm sao để dỗ dành trưởng công chúa cho nàng ta vui lòng.
00:26:40Trong lúc đang đau đầu suy tính,
00:26:42ngứa ghi cầm lại một lần nữa bị lục công chúa
00:26:44chặn đường trên con đường cung vắng vẻ.
00:26:46Biện hạ, cô ấy cúi gầm mặt,
00:26:49ráng vẻ thẹn thùng,
00:26:50đầu ngón tay thanh mảnh dường như đang vò nát thứ gì đó,
00:26:53chuyện sáng nay, đa tạ người.
00:26:55Lần này lại là chuyện gì nữa đây?
00:26:57Thấy cô ấy cứ ấp úng,
00:26:59vành tay càng lúc càng đỏ rực,
00:27:00cuối cùng lấy hết can đảm đưa thứ đang giấu trong tay ra.
00:27:03Đây là túi thơm mũi tự theo,
00:27:05bên trong có thêm thảo rực giúp an thần ngủ ngon.
00:27:08Mũi đã tự mình dùng thử,
00:27:09hiệu quả rất tốt.
00:27:10Nghe nói điện hạ dạo này tràn chọc khó ngủ,
00:27:13mong người đừng chê cười.
00:27:15Ngứa ghi cầm đúng là dạo này khó ngủ,
00:27:17nhưng túi thơm do công chúa tự tay theo là vật riêng tư vô cùng thân mật,
00:27:21tùy tiện nhận lấy thật sự không thỏa đáng.
00:27:23Theo bản năng,
00:27:24nàng định lên tiếng từ chối,
00:27:25nhưng khi chạm phải đôi mắt ướt át,
00:27:27thuần khiết như chú nai con của cô ấy,
00:27:29nàng không kìm được mà giữ lại.
00:27:31Cuối cùng,
00:27:32lời từ chối đến bên môi lại biến thành,
00:27:34đa tạ lục công chúa.
00:27:36Nhận lấy túi thơm,
00:27:37ngứa ghi cầm nở nụ cười ôn hòa,
00:27:39đem xuống gió lớn,
00:27:40công chúa cũng sớm về đi.
00:27:42Vâng,
00:27:43lục công chúa dạng dỡ hẳn lên,
00:27:44nún nhảy rời đi.
00:27:46Nàng cất túi thơm,
00:27:47nhìn theo bóng lưng vui vẻ của cô ấy
00:27:49mà bất giác lắc đầu thở dài.
00:27:51Thôi vậy,
00:27:51có lẽ mình chỉ là không muốn nhìn thấy trẻ con khóc,
00:27:54ít nhất là đừng để mình làm khóc.
00:27:56Vì sự hiện diện của chiếc túi thơm,
00:27:58ngứa ghi cầm không trực tiếp đến cung Phượng Dương
00:28:00mà quay về đưa nó cho tương doanh,
00:28:02lại đi tẩy chân một lượt,
00:28:03đảm bảo không còn mùi hương mới một lần nữa
00:28:05bước chân về phía cung Phượng Dương.
00:28:07Nhưng dù có đề phòng chăm ngả,
00:28:09nàng vẫn không thể ngờ được tay mắt của trưởng công chúa
00:28:12lại phủ khắp Hoàng Cung Đại Yến.
00:28:14Nói chính xác hơn,
00:28:15nàng đã quá xem thường quyền lực
00:28:16của một vị trưởng công chúa chưa đầy 20 tuổi
00:28:18đã nắm giữ đại quyền,
00:28:20dưới một người trên vạn người.
00:28:21Nếu sớm biết thế lực của nàng ta thâm sâu như vậy,
00:28:24ngứa ghi cầm tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ngu ngốc
00:28:26là dâng lên chui dao cho người ta nắm thế này.
00:28:29À cảnh,
00:28:30lại đây.
00:28:31Vừa bước vào nội điện,
00:28:32Yến Thanh Tử đang tựa trên sập đã lười biếng
00:28:34móc ngón tay,
00:28:35trông có vẻ tâm trạng khá tốt.
00:28:37Có bài học từ mấy ngày trước,
00:28:38nàng vô cùng hiểu chuyện,
00:28:40đi tới quỷ sụp trước mặt nàng ta.
00:28:42Cầm tựa lên gối đối phương,
00:28:44hàng mi dài khép hờ,
00:28:45thấp giọng gọi một tiếng đầy vẻ lấy lòng,
00:28:47trưởng công chúa.
00:28:49Giây tiếp theo,
00:28:50chiếc cầm đăng tựa của nàng
00:28:51bị ngón tay thanh mảnh không chút lưu tình bóp chặt,
00:28:53nâng lên,
00:28:54hôm nay à cảnh lén lút sau lưng ta thu dọn rác rửa gì thế?
00:28:58Sao trên người lại mang theo mùi hôi thối như vậy?
00:29:00Đồng tử ngữ hy cầm co rụt lại theo bản năm.
00:29:03Không thể nào,
00:29:04nàng rõ ràng đã xử lý kỹ lưỡng,
00:29:06sao Yến Thanh Tử còn có thể ngửi thấy?
00:29:12Nàng nhận ra, phản ứng kinh ngạc vừa rồi chính là sự tự thú không đánh mà khai.
00:29:16Phải, có biện minh thêm cũng vô nghĩa.
00:29:19Ngữ hy cầm ngoan ngoãn nhận lỗi,
00:29:20là ta nhất thời ma xui quỷ khiến.
00:29:23Nghe nói túi thơm của lục công chúa có thể an thần,
00:29:26gần đây lại ngủ không yên giấc nên mới nảy sinh tâm tư không nên có.
00:29:29Ngoài việc đó ra,
00:29:30ta đối với lục công chúa tuyệt đối không có ý đồ gì khác.
00:29:34Lời này hoàn toàn phù hợp với sự thật.
00:29:36Thế nhưng Yến Thanh Tử nghe xong lại nheo đôi mắt đẹp,
00:29:38bóp chặt lấy chiếc cổ thanh mảnh yếu ớt của nàng,
00:29:41nguy hiểm nhấn mạnh, ngủ không ngon.
00:29:43Sao không biết đường tìm đến bản cung, hửm.
00:29:46Đầu lưỡi nàng run dày,
00:29:48áp sát vào lòng bàn tay nàng ta,
00:29:50sợ hãi nói từng chữ một là, là lỗi của ta.
00:29:53Lần sau nhất định sẽ đến tìm công chúa trước.
00:29:55Lời chưa dứt đã bị giọng nói lạnh lùng cắt ngang,
00:29:58còn có lần sau.
00:29:59Yến Thanh Tử cười mà như không cười.
00:30:01Ngữ hy cầm kinh hãi đến mức mồ hôi ướt đẫm lưng.
00:30:04Đáng sợ hơn, mùa luồng nhiệt quen thuộc lại trào dâng mãnh liệt.
00:30:07Khác với hiệu quả của thuốc thoa mấy ngày trước,
00:30:10lần này cảm giác ngứa ngáy không thể gãi được lại lan tỏa từ một nơi khó nói khác.
00:30:14Đây, chuyện này là sao?
00:30:16Nàng vô thức thở dốc,
00:30:18toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
00:30:19Nhưng sự tra hỏi của Yến Thanh Tử vẫn vô tình tiếp tục,
00:30:22không cho nàng chút thời gian trần trừ.
00:30:24Ngữ hy cầm sợ nàng ta càng thêm giận,
00:30:26đành phải cắn răng chống đỡ khổ sở.
00:30:28Không có.
00:30:29Cho đến khi hai má đỏ rực,
00:30:31đôi mắt chứa tràn xuân lệ,
00:30:33tiếng thở dốc không còn che dấu nổi nữa,
00:30:35Yến Thanh Tử mới phát hiện ra điều bất thường.
00:30:37Làm sao vậy?
00:30:38Nàng ta đột ngột nheo mắt,
00:30:40chính xác chụp lấy cổ tay nàng,
00:30:42hai ngón tay đặt lên mạch môn.
00:30:44Không, đừng.
00:30:45Lòng nàng loạn thành một đoàn,
00:30:47nhưng cơ thể đã sớm mềm nhũn như một vũng nước,
00:30:49chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.
00:30:52Thậm chí cả việc phát âm cũng trở nên khó khăn.
00:30:54Ngữ Hy Cẩm chỉ có thể chố mắt nhìn,
00:30:56nhìn Yến Thanh Tử giận quá hóa cười,
00:30:58xiết chặt cổ tay thon nhỏ của nàng,
00:31:00cười lạnh mà vạch trần lời nói dối đã che dấu bấy lâu.
00:31:03Tốt, tốt lắm.
00:31:05A cảnh của bản cung quả thực bản lĩnh,
00:31:07đến cả chuyện lừa gạt cả một quốc gia mà cũng dám làm.
00:31:10Giờ đây,
00:31:11bản cung nên gọi người là A cảnh,
00:31:12hay là Ngữ Hy Cẩm,
00:31:14tỉ tỉ ruột thịt của thất hoàng tử nước ngữ,
00:31:16Ngữ Hy Cảnh đây.
00:31:18Lời nói thẳng thường lọt vào tay khiến nàng chết lặng,
00:31:20như rơi xuống hầm băng,
00:31:22rõ ràng cơ thể đang nóng bừng vì dược tính,
00:31:24nhưng trái tim lại lạnh đến thấu xương.
00:31:27Yến Thanh Tử mân mê cổ tay nàng,
00:31:28chầm rọng hỏi lại,
00:31:29khóe môi cong lên một độ cong lười nhác,
00:31:31quy phái nhưng lại khiến người ta sờn gai ốc,
00:31:34sống lưng lạnh toát.
00:31:35Trong cơn sợ hãi tột cùng,
00:31:37bản năng cầu sinh bùng phát buộc nàng phải tỉnh táo,
00:31:39thậm chí ép xuống cả lùn nhiệt đang loạn chạy trong người.
00:31:43Ngữ Hy Cẩm lấy hết sức bình sinh,
00:31:44ngẩn đầu nhìn Yến Thanh Tử với đôi mắt đẫm lệ,
00:31:47dùng bộ dạng ngoan ngoãn mà nàng ta thích nhất,
00:31:49run dẩy giải thích.
00:31:50Trưởng công chúa điện hạ,
00:31:52ta, ta không hề cố ý,
00:31:54chỉ là hoàng đệ từ nhỏ yếu ớt,
00:31:56lại có bệnh cũ quấn thân,
00:31:57chuyến đi này đệ ấy thực sự không thể gánh vác nổi.
00:32:00Ta không muốn vì một mình hoàng đệ
00:32:02mà làm hỏng băng giao trăm năm của hai nước,
00:32:04nên mới tự ý bày ra hạ sách này.
00:32:06Yến Thanh Tử nghe nàng biện bạch,
00:32:08không phản bác cũng không nổi giận,
00:32:09chỉ nhau đôi mắt dài hẹp,
00:32:11nửa cười nửa không nhìn nàng đám đuối.
00:32:13Sự im lặng đó khiến lòng ngữ hy cẩm bất an tột độ.
00:32:16Tâm tư trưởng công chúa vốn khó đoán,
00:32:18nàng không biết những lời này nàng ta có tin hay không,
00:32:21nhưng chỉ cần nàng ta chưa đẩy nàng ra,
00:32:23thì vẫn còn một tia hy vọng.
00:32:25Ngữ hy cẩm nắm ngược lấy tay Yến Thanh Tử,
00:32:28áp lên gò má nóng hổi của mình,
00:32:30cầu xin trong tiếng nắc,
00:32:31điện hạ, xin người hãy nể tình ta xuất phát từ tâm ý tốt,
00:32:34vì hòa mục hai nước mà tha cho ta lần này,
00:32:36đừng liên lụy đến gia đình và đất nước của ta.
00:32:39Ồ, tha cho ngươi,
00:32:41như thể nghe thấy một lời đùa cợt lỗ bịch,
00:32:43Yến Thanh Tử cuối cùng cũng bật cười lạnh lẽo.
00:32:46Nàng ta cúi người áp sát vào ngữ hy cẩm,
00:32:48mang theo hơi lạnh thấu xương mà mở lời,
00:32:50ngươi hẳn phải rõ,
00:32:51bản cung ghét nhất điều gì rồi chứ.
00:32:54Rồi trá và phản bội,
00:32:56nàng thâm nhủ trong lòng,
00:32:57máu huyết toàn thân như đông cứng lại,
00:32:58Những toan tính cứu vãn ban đầu cũng tan biến không dấu vết.
00:33:02Áp vào lòng bàn tay nàng ta,
00:33:04mắt nàng nhòe đi vì nước mắt,
00:33:05không còn mang đến kỹ năng đàm phán,
00:33:07cũng cuồng tung ra toàn bộ quân bài cuối cùng.
00:33:10Cầu xin người, đừng vạch trần.
00:33:12Chỉ cần người tha cho ta lần này,
00:33:14ta nguyện dâng hiến tất cả cho người.
00:33:16Liên cung nỗ, xa liên nỗ,
00:33:18cùng các loại cơ quan mật thuật của nước ngữ,
00:33:20ta đều có thể vẽ lại sơ đồ dâng cho người.
00:33:23Nói rồi,
00:33:24nàng cầm lấy tay nàng ta,
00:33:25hoảng đoạn chạm vào thùy tay từng lưu lại dấu vết tàn nhẫn của nàng ta.
00:33:29Vừa khẩn thiết lấy lòng,
00:33:31vừa nức nở rơi lệ,
00:33:32ta cũng nguyện để người tùy ý sử dụng.
00:33:34Người muốn thế nào cũng được,
00:33:35ta hứa sẽ phối hợp,
00:33:36sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
00:33:38Cầu xin người cao xanh có mắt,
00:33:40tha cho ta một lần,
00:33:41đừng liên lụy đến ngữ quốc.
00:33:43Yến Thanh Tử thuận thê nhéo thùy tay đã lành từ lâu của nàng.
00:33:46Đôi mắt đẹp tràn đầy lệ khí,
00:33:48nàng ta nhét đôi môi đỏ rực,
00:33:49cười một cách lộng lẫy lười biếng nhưng cũng tàn nhẫn dị thường.
00:33:53Lời nói thốt ra chẳng chút hơi ấm.
00:33:55Chỉ bấy nhiêu thôi sao?
00:33:57Vậy thì A Cẩm đã nghĩ bản cung quá tốt bụng rồi.
00:34:00Mắt bản cung không chịu được hạt cát,
00:34:01đối với kẻ phản bội lại càng không bao giờ nương tay.
00:34:04Luôn phải nhổ cỏ tận gốc,
00:34:06lòng bản cung mới thấy dễ chịu được.
00:34:08Ngữ hy cẩm ngã quỵ xuống đất,
00:34:10lòng đã như cho tàn.
00:34:11Nhìn vị công chúa rung nhan diễm lệ trước mặt,
00:34:14nước mắt nàng không ngừng tuôn rơi.
00:34:16Tại sao lại như vậy?
00:34:17Những điều kiện nàng đưa ra chẳng phải rất hời sao.
00:34:19Trước tiên lấy được sơ đồ mật thuật của nước ngữ,
00:34:22đợi nghiên cứu thành công rồi mới tấn công
00:34:24để giảm thiểu thương vong không tốt sao?
00:34:26Tại sao?
00:34:26Tại sao nàng ta lại không cho nàng thêm thời gian?
00:34:30Thấy nàng như vậy,
00:34:31Yến Thanh Tử như cố ý chơi đùa,
00:34:33bóp lấy chiếc cằm đã ướt đẫm lệ của nàng,
00:34:35vô cùng dịu dàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt,
00:34:37giọng thấp nhẹ nhẹ, hửng.
00:34:39A Cẩm còn gì muốn nói nữa không?
00:34:41Như nhát đao cuối cùng của đao phủ trước khi hành hình,
00:34:44sự dịu dàng đó khiến nàng tê dại.
00:34:46Nàng bị ép phải ngẩn khuôn mặt đỏ bừng,
00:34:49đôi mắt sũng nước nhìn nàng ta,
00:34:50theo thảo, hết, hết rồi.
00:34:53Yến Thanh Tử nhìn nàng đang trúng phải xuân dược mà không tự biết,
00:34:56ráng vẻ vừa quyến rũ vừa ngoan ngoãn lạ thường,
00:34:58dường như cuối cùng cũng hài lòng mà mỉm cười.
00:35:01Nàng ta dùng tông giọng ô nhu nhất để tuyên bố kết quả,
00:35:04nghĩ rằng A Cẩm không còn gì để nói,
00:35:06cũng không đưa ra được quân bài nào khiến bản cung động lòng,
00:35:09vậy thì đừng trách bản cung độc ác.
00:35:11Nàng ta nâng cầm nàng,
00:35:13bốn mắt nhìn nhau,
00:35:14giã tâm và rục vọng trong mắt nàng ta không hề che giấu,
00:35:17từng chữ từng chữ nói,
00:35:18nước ngữ và cả ngươi,
00:35:19bản cung đều muốn cả.
00:35:21Quỳnh một tiếng,
00:35:22như có thứ gì đó sụp đổ trong tâm trí nàng.
00:35:25Ngữ Hy Cẩm nhìn chân chân vào mắt nàng ta,
00:35:27hồi lâu không thể hoàn hồn,
00:35:29chỉ vô thức dân dỉ nhỏ nhẹ.
00:35:30Yến Thanh Tử nghe thấy,
00:35:31tâm trạng cực tốt hỏi,
00:35:33khó chịu làm sao.
00:35:34Ngữ Hy Cẩm không đáp,
00:35:36ánh mắt trống rỗng,
00:35:37thấy vẻ mặt đời đẫn của nàng,
00:35:39Yến Thanh Tử nhéo nàng một cái,
00:35:40hiếm hoi hảo tâm giải thích thêm một câu.
00:35:43Vị của sinh sinh cao không dễ chịu chút nào phải không?
00:35:46Thuốc này vốn là do tam mụi chuẩn bị cho lục mụi,
00:35:49hạ vào trà bánh ở quốc tử giám,
00:35:50gặp hương liệu trong túi thơm của lục mụi mới phát tác.
00:35:53Để tránh làm ngươi bị thương,
00:35:55mụi ấy còn đặc biệt chọn loại sinh sinh cao chuyên dụng cho nữ tử,
00:35:58chỉ sợ gậy ông đập lưng ông làm nên chuyện tốt cho ngươi và lục mụi,
00:36:01thật ủng cho tấm lòng lương khổ của mụi ấy.
00:36:04Sự việc dần sáng tỏ khiến ngữ Hy Cẩm hồi thần,
00:36:07nàng khép lại đôi mắt ngấn nước,
00:36:09nén lại hơi thở rồn rập,
00:36:11cười một cách cay đắng.
00:36:12Hóa ra,
00:36:13nàng bại lộ là vì thế sao?
00:36:15Quả nhiên lúc đó không nên mềm lòng mà nhận lấy chiếc túi thơm kia.
00:36:18Có lẽ thấy vẻ suy sụp của nàng thật vô vị,
00:36:21Yến Thanh Tử nhao mắt,
00:36:22giọng nói bỗng trở nên nặng nề,
00:36:24từng chữ đều nhuốn đầy lệ khí.
00:36:25Mở mắt ra,
00:36:27ngữ Hy Cẩm,
00:36:28nhìn bản cung,
00:36:29hàng mi dài của nàng run dày nhưng vẫn không hề lai động,
00:36:32ráng vẻ như đã sẵn sàng tuẩn tiết vì nước,
00:36:34chết lặng như một sắc không hồn.
00:36:36Thấy vậy,
00:36:37Yến Thanh Tử cho chặt đôi mày liễu,
00:36:39giọng điệu càng thêm nặng nề,
00:36:41ngữ Hy Cẩm,
00:36:42bản cung lệnh cho người mở mắt ra,
00:36:44nếu không,
00:36:44ngay bây giờ bản cung sẽ hạ chỉ phát binh đánh nước ngữ.
00:36:48Lời này đánh trúng ngay vào tử huyệt của nàng,
00:36:50nàng ngoan ngoãn mở mắt,
00:36:52ánh nhìn sũng nước hướng về phía nàng ta,
00:36:54dựa vào lòng bàn tay nàng ta mà gọi một tiếng đầy yếu ớt,
00:36:57công chúa.
00:36:58Nghe thấy tiếng gọi,
00:36:59Yến Thanh Tử miếng chặt đôi môi đỏ mọng,
00:37:01xuyết chút nữa là bật cười lạnh lẽo,
00:37:03nàng ta xuyết lấy nàng,
00:37:05lời lẽ sắc lẹp,
00:37:06ngoan một chút,
00:37:07A Cẩm.
00:37:07Nếu còn để bản cung thấy bộ dạng như sát chết vừa rồi,
00:37:10kẻ đầu tiên bản cung lấy ra khai đao
00:37:12sẽ là con bé cung nữ thân cận của người.
00:37:15Đông tử nàng co rụt lại,
00:37:17vội vàng quỳ sụp xuống trước gối nàng ta,
00:37:19cọ cọ vào tay để nhận lỗi,
00:37:20điện hạ,
00:37:21là A Cẩm sai rồi,
00:37:22sau này nhất định sẽ không thế nữa.
00:37:25Yến Thanh Tử lúc này mới nới lỏng lực tay đôi chút,
00:37:27vốt ve làn tóc xóa nơi thắt lưng nàng,
00:37:30hạ giọng ôn tồn dỗ dành,
00:37:31phải ngoan như vậy chứ.
00:37:33Lấy lòng bản cung đi,
00:37:34nếu làm bản cung vui,
00:37:35dù là tha cho mẫu phi và hoàng đệ của ngươi cũng chẳng sao,
00:37:38kể cả việc rời ngày hạ chỉ đánh nước ngữ cũng có thể thương lượng.
00:37:42Đây là cơ hội duy nhất,
00:37:44tâm trí ngữ ghi cẩm khẽ động,
00:37:45nàng đưa 5 ngón tay thanh mảnh,
00:37:47ứng hông đầy ám mụi đan chặt lấy tay Yến Thanh Tử.
00:37:50Khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay nàng ta,
00:37:52chầm rộng dẫn dụ,
00:37:53điện hạ,
00:37:54A Cẩm thấy ngứa quá.
00:37:55Yến Thanh Tử rũ mắt,
00:37:57ánh nhìn u tối đặt trên người nàng,
00:37:59ý vị thâm trầm không rõ.
00:38:00Ngay khi nàng tưởng rằng bấy nhiêu vẫn chưa đủ,
00:38:03định bạo dạn hơn chút nữa thì nàng ta bắt chợt cuối người xuống,
00:38:06ấn tay lên thứ đồ giả có thể lấy giả làm thật kia,
00:38:09A Cẩm trước đây dùng thứ này để lừa gạt tất cả mọi người sao.
00:38:12Vừa nói,
00:38:13Yến Thanh Tử vừa dùng nội lực sạch khai lớp vài,
00:38:16dễ dàng tháo bỏ vật ngụy trang ra.
00:38:18Ngữ ghi cẩm không biết tại sao nàng ta đột nhiên hỏi vậy,
00:38:21cả khuôn mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy, lắp bắp đáp, vâng.
00:38:25Yến Thanh Tử ngắm nghiến nó với vẻ đầy hứng thú,
00:38:28đột nhiên đặt nó lên đùi mình,
00:38:29rồi nâng bàn tay đan đan chặt với nàng lên,
00:38:32lười biếng nhét môi, đứng lên, lên đây.
00:38:35Lời nói thông thả lọt vào tay khiến ngữ ghi cẩm suýt nữa tự thiêu cháy chính mình.
00:38:39Nàng mím môi,
00:38:40đôi mắt đẫm nước nhìn nàng ta,
00:38:42hai dái tay nhỏ nhắn đỏ rực như sắp nhỏ máu, công, công chúa.
00:38:46Ngoan,
00:38:47Yến Thanh Tử nheo đôi mắt đẹp, nhàn nhạt sỗ rành.
00:38:50Nàng ta cực kỳ giỏi nắm thóp nàng,
00:38:52khi thốt ra chữ ngoan ấy còn cố ý nhấn mạnh một cách đầy uy quyền.
00:38:55Nàng ta đang cảnh cáo nàng,
00:38:57ngữ ghi cẩm mím môi, thân sắc giao động.
00:39:00Vài nhịp thở sau,
00:39:01nàng nương theo lực tay của Yến Thanh Tử mà đứng dậy,
00:39:03chống tay lên sập mỹ nhân một cách loạn trọng.
00:39:06Điện hạ,
00:39:07có thể xin người, tránh đi một lát được không?
00:39:09Nàng cúi đầu,
00:39:11ngập ngừng lên tiếng,
00:39:11nơi khóe mắt vương những giọt lệ hồng nhạt,
00:39:14trông như sắp vì hổ thẹn mà bật khóc đến nơi.
00:39:17Yến Thanh Tử cười đầy vui vẻ,
00:39:19nhìn nàng chầm chầm bằng đôi mắt lấp lánh ác ý,
00:39:21từng chữ một tàn nhẫn đáp,
00:39:23không?
00:39:23Thể.
00:39:24Ngữ ghi cẩm theo bản nàng hít một ngụm khí lạnh,
00:39:27đầu mũi đỏ hồng,
00:39:28giọt lệ nơi khóe mắt càng thêm long lanh.
00:39:30Nhưng công chúa không đồng ý,
00:39:32nàng ta muốn tận mắt nhìn thấy,
00:39:34nàng chỉ có thể thoả mãn nàng ta.
00:39:36Ngón tay điêu luyện chạm vào đai áo,
00:39:38khét hàng nối lỏng,
00:39:39hàng mi dài sũng nước của nàng run dày,
00:39:42đôi môi mím chặt,
00:39:43quay đầu đi chỗ khác.
00:39:44Động tác mặc vào cởi da này nàng đã làm hàng ngàn lần,
00:39:47sớm đã thuộc nằm lòng,
00:39:48vốn không cần phải nhìn.
00:39:50Nhưng lúc này,
00:39:51giọng nói lời biếng chứa đầy ý cười của Yến Thanh Tử
00:39:54lại vang lên đầy ngang ngược,
00:39:55cuối đầu xuống,
00:39:56tự mình nhìn cho rõ.
00:39:58Nàng không dám phản kháng,
00:39:59thân hình khựng lại một nhịp rồi ngoan ngoãn cuối đầu nhìn xuống.
00:40:03Đập vào mắt là một tầng ánh sáng mờ ảo lung linh.
00:40:06Rõ ràng đây là cơ thể của chính mình,
00:40:08dù là bộ dạng chật vật nhất nàng cũng đã từng thấy qua,
00:40:11nhưng trong hoàn cảnh này,
00:40:12khi nhìn thấy sự chân thật ấy,
00:40:14nàng vẫn muốn tự đào hố trồn mình.
00:40:16Trong thoáng chốc,
00:40:17dường như có một luồng điện sông thẳng lên tận đỉnh đầu,
00:40:20khiến cảm giác trò dâng càng thêm mãnh liệt,
00:40:22thậm chí ngay cả trong cãi xương cũng là sự ngứa ngây khó nhịn.
00:40:25Lệ nóng lan dài,
00:40:26thân hình lào đảo như thể có thể đổ gục bất cứ lúc nào.
00:40:29Yến Thanh Tử thấy vậy,
00:40:31tốt bụng đưa tay đỡ lấy nàng,
00:40:32nhớn mày nhắc nhở,
00:40:34a cẩm, cẩn thận một chút.
00:40:36Như nàng ta chỉ đỡ thôi chứ không hề có ý định giúp đỡ.
00:40:39Sau khi thấy nàng đã đứng vững,
00:40:41nàng ta liền tự ý thu tay lại,
00:40:42rõ ràng là muốn thưởng thức màn kịch tự biên tự diễn này của nàng đến cùng.
00:40:47Nàng cắn chặt đôi môi đỏ mọng,
00:40:48nhắm nhìn mắt vì nhục nhã.
00:40:50Nước mắt rơi càng dữ dội,
00:40:52khiến cảnh tượng trước mắt thêm mở ảo.
00:40:54Khi mở mắt ra lần nữa,
00:40:55nàng đã trấn tĩnh lại tâm trí,
00:40:57vòng tay ôm lấy bờ vai của nàng ta,
00:40:59loạn trọng bò lên sập,
00:41:01quý bên cạnh nàng ta.
00:41:02Cơ thể nàng dần hạ thấp xuống,
00:41:04nén lại những giọt lệ trực trào,
00:41:06nàng chớp hàng mi dài đẫm nước,
00:41:08nửa như làm nũng,
00:41:09nửa như quyến rũ hỏi Yến Thanh Tử,
00:41:11điện hạ, như vậy đã đủ chưa?
00:41:13Vừa nói, nàng vừa cố ý buông tay,
00:41:15mặc cho cơ thể mình trượt xuống,
00:41:17ngồi hẳn lên đùi nàng ta.
00:41:19Một tiếng bột vang lên,
00:41:20nàng cắn răng,
00:41:21những giọt lệ hoàn toàn rơi xuống.
00:41:23Yến Thanh Tử nheo đôi mắt đẹp
00:41:25đang chứa đựng những luồng sóng ngầm mãnh liệt,
00:41:27ngắm nghĩa bộ dạng cố ý câu dẫn này của nàng,
00:41:29bất chợt đưa tay bóp chặt lấy cầm nàng,
00:41:32cười khàn khàn hỏi ngược lại.
00:41:33À cầm,
00:41:34chỉ như vậy thôi mà không thấy khó chịu sao?
00:41:36Đây chính là muốn nàng phải tự mình cử động cho nàng ta xem.
00:41:40Đọc hiểu ý tứ trong lời nói của Yến Thanh Tử,
00:41:42nàng khó khăn lắm mới hạ quyết tâm,
00:41:44nay lại không nhịn được mà giao động một lần nữa.
00:41:47Chuyện này thật sự quá mức chịu đựng.
00:41:49Cánh mũi phập phòng vì ngại ngào,
00:41:51ánh mắt nàng không ngừng giao động,
00:41:52nhưng khi đáp lại vẫn vô cùng ngoan ngoãn,
00:41:54khó chịu.
00:41:55Giọng nói đã hoàn toàn biến thành tiếng khóc nức nở.
00:41:58Ngoan,
00:41:59Yến Thanh Tử nhéo nhéo gò má đỏ bừng của nàng,
00:42:02khẽ cười đầy vui vẻ.
00:42:03Nàng ta thích nhất là ráng vẻ này của á cầm,
00:42:05ráng vẻ không chịu nổi,
00:42:07quyên rũ mà chính bản thân cũng không hề hay biết.
00:42:10Ngữ hy cầm vô thức run dẩy một cái,
00:42:12đưa tay ôm lấy cổ nàng ta,
00:42:14vui đầu vào sau vai đối phương.
00:42:16Những cảnh tượng hỗn loạn sắp tới,
00:42:17nàng thực sự không muốn tận mắt nhìn thấy.
00:42:20Nhưng càng trốn tránh cái gì,
00:42:21càng sợ cái gì,
00:42:22Yến Thanh Tử lại càng muốn trêu chọc cái đó.
00:42:25Chỉ mới được vài nhịp,
00:42:26nàng ta đã bóp lấy gái nàng,
00:42:28cưỡng ép kéo dãn khoảng cách giữa hai cái đầu.
00:42:31A cầm trốn cái gì?
00:42:33Hùng!
00:42:33Đây là không cho bản cung xem sao.
00:42:35Yến Thanh Tử nhứt môi,
00:42:37cười mà như không cười.
00:42:38Nàng dùng mình một cái,
00:42:39ánh mắt đáng thương nhìn nàng ta,
00:42:41giọng nói dính rấp hơi nước,
00:42:43mang theo ý vị lấy lòng và cầu xin tha thứ.
00:42:45A cầm, không dám.
00:42:47Vậy thì làm cho tốt vào.
00:42:48Yến Thanh Tử lúc này mới mỉm cười hài lòng,
00:42:51chuyển từ bóp gái sang vốt ve làn tóc mềm mại.
00:42:54Ngữ hy cầm hít hít chiếc mũi đỏ bừng,
00:42:56bám chặt vào vai nàng ta.
00:42:57Lần này, nàng thực sự không dám nảy sinh chút tâm tư lệch lạc nào nữa.
00:43:02Ngữ hy cầm như những con sóng nhấp nhô lên xuống,
00:43:04mon ngoãn làm cho nàng ta xem,
00:43:06để cho nàng ta nghe.
00:43:07Thậm chí, nàng con chẳng dám nhắm mắt,
00:43:10chỉ có thể vừa khóc vừa nhìn,
00:43:12tự mình chịu đựng sự.
00:43:13Thế nhưng chẳng biết tại sao,
00:43:15rõ ràng là đang giải tỏa,
00:43:17nhưng lại cảm thấy càng lúc càng nóng.
00:43:19Cái nóng cuồn cuộn mãnh liệt hòa cùng cái ngứa không thể diễn tả bằng lời,
00:43:22hai thứ đó ép buộc lẫn nhau,
00:43:24biến nàng thành một vũng nước,
00:43:26nhũn ra không còn chút sức lực nào.
00:43:28Gục lên vai Yến Thanh Tử,
00:43:30đầu ngón tay nàng khẽ run,
00:43:31khóc đến mức người ngợm đầm đìa nước mắt,
00:43:33điện hạ,
00:43:34không được,
00:43:34thực sự không được nữa rồi.
00:43:36Yến Thanh Tử lại nhét đôi môi đỏ rực,
00:43:38dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vút ve đuôi mắt ướt át của nàng,
00:43:42lười biếng hỏi một câu rõ ràng đã biết câu trả lời,
00:43:44hồ,
00:43:45A Cẩm là chỗ nào không được rồi.
00:43:47Nàng mím chặt môi,
00:43:48chỉ biết im lặng trong sự hổ thạnh tột cùng,
00:43:50hàng mi dài khẽ rũ xuống,
00:43:52ngay cả nhìn thẳng vào nàng ta cũng không dám.
00:43:55Yến Thanh Tử thấy vậy liền khẽ cười,
00:43:57không hỏi thêm nữa,
00:43:58chỉ dơ tay mân mê làn tóc dài của nàng.
00:44:00Dù sao kẻ không được cũng chẳng phải là nàng ta,
00:44:03nàng không muốn đích thân thừa nhận,
00:44:05nàng ta liền có thừa kiên nhẫn để tiêu hao cùng nàng.
00:44:08Cho đến khi bản năng trong người lấn át lý trí,
00:44:11chính bản thân cũng không thể chịu đựng thêm được nữa,
00:44:13ngứa hy cầm ôm lấy cổ nàng ta,
00:44:15áp môi sát vào tai, ngoan ngoãn nói những lời mà Yến Thanh Tử muốn nghe.
00:44:20Cầu xin điện hạ, giúp đỡ A Cẩm.
00:44:22Nàng vừa khóc vừa cầu xin, tiếng nói đứt quãng.
00:44:25Người cũng kiểu diễm, mà thanh âm cũng kiểu diễm.
00:44:28Nhao đôi mắt đẹp không thấy đáy,
00:44:30Yến Thanh Tử cuối cùng cũng mỉm cười mãn nguyện,
00:44:32bàn tay đang mân mê tóc nàng trượt dần dọc theo sống lưng
00:44:34đến tận cuối làn tóc ở thắt lưng.
00:44:36A Cẩm hoan.
00:44:38Có được ngoại lực giúp đỡ,
00:44:39người Y Cẩm quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
00:44:42Nhưng dần dần, chẳng biết có phải vì sự khó chịu và bất an đã vơi bớt hay không,
00:44:46mà nỗi bớt ức giấu kín dưới đáy lòng lại dâng lên vài phần.
00:44:50Đang bám lấy nàng ta, nàng hư hư vài tiếng,
00:44:53bất chợt nhìn chầm chầm vào đôi môi luôn nở nụ cười của kẻ hỗn đản tinh khí thất thường
00:44:57kia.
00:44:58Với tâm lý trả đũa, nàng xích chặt lấy nàng ta rồi đột ngột cắn mạnh một cái.
00:45:03Ngay khoảnh khắc răng chạm vào môi, nàng đã hối hận.
00:45:05Hối hận vì sao mình lại lỗ mãng và to gan đến thế.
00:45:09Trước đây công chúa chưa bao giờ chạm vào nơi này với nàng,
00:45:12nếu chuyện này lại chọc giận nàng ta thì nàng biết phải làm sao.
00:45:15Môi kề môi, cả người nàng cứng đở, không dám tiến tới mà cũng chẳng dám lùi bước.
00:45:21May mà Yến Thanh Từ chỉ cười nhẹ một tiếng, không hề tức giận.
00:45:24Nàng ta giữ chặt gái ngữ hy cẩm, chuyển từ bị cắn sang tư thế chủ động,
00:45:28cậy mở hàm răng nàng mà điên cuồng cướp đoạt,
00:45:30đồng thời bàn tay cũng gia tăng thêm lực đạo.
00:45:33Đồng tử nàng thu nhỏ, run dày kịch liệt nhưng cũng tự biết mình đối lý nên chỉ biết ngoan
00:45:37ngoãn chịu đựng,
00:45:38không dám phản kháng, cho đến khi bị cướp đoạt hơi thở đến mức không thở nổi nữa.
00:45:43Điện hạ, nàng vô tình làm tán loạn mái tóc của Yến Thanh Từ,
00:45:47ánh mắt đờ đẫn, thân sắc lúng túng, giọng nói mềm nhũng không ra hơi.
00:45:51Yến Thanh Từ nhét môi, thuận tay gỡ bỏ châm cài,
00:45:54từng cây từng cây cắm vào mái tóc dối bời của nàng.
00:45:57Ngoan một chút, nàng ta ấn giữ nàng lại, rồi nhấc chân lên.
00:46:01À, giọng nàng tức khắc biến điệu.
00:46:04Tiếng chuông vàng len keng rung động vang lên không rất suốt đêm.
00:46:07Bên trong cùng phượng dương, đèn đuốc sáng dực cho đến tận bình mình.
00:46:11Ngày hôm sau tỉnh dậy,
00:46:12ngữ hy cẩm thấy mình đang nằm trên chiếc giường sang trọng của trưởng công chúa.
00:46:16Nàng gối đầu ở phía trong, tóc mai của hai người cuốn quyết lấy nhau.
00:46:20Tay nàng vẫn theo bản năng vòng qua ôm lấy đối phương.
00:46:23Ngữ hy cẩm mở đôi mắt sương mọng, ánh nhìn vẫn còn mơ màng.
00:46:27Tỉnh rồi sao?
00:46:28Giọng yến thanh từ lười biếng, mang theo âm vận đặc trưng khi vừa thức giấc.
00:46:32Lúc này nàng mới như sự tỉnh, vội vàng rụt tay lại,
00:46:35lùi về sau nửa tắc, run cầm cập trưởng, trưởng công chúa điện hạ.
00:46:39Cái lùi này dường như lại chọc giận người kia.
00:46:42Yến thanh từ tức khắc xa sầm đôi mắt đẹp,
00:46:44một tay lôi nàng trở lại,
00:46:46xếp chặt lấy eo nàng để hai cơ thể dán sát vào nhau.
00:46:49Trốn cái gì?
00:46:50Nàng ta ghé sát tay nàng, cười mà như không cười, giọng khản đặc.
00:46:54Đồng thời, bàn tay còn lại nhấn mạnh xuống cánh hoa.
00:46:57Cơ thể ngữ hy cẩm bản năng cứng đờ, hàng mi dài run dày,
00:47:01một động tác cũng không dám cử động.
00:47:03Phía dưới, vẫn còn trống rỗng.
00:47:05Hửm!
00:47:06Thấy nàng không đáp, nàng ta lại thấp giọng hỏi lần nữa,
00:47:09ép nàng phải trả lời.
00:47:10Âm thanh cảnh báo lọt vào tay, nàng tức khắc nhu trí,
00:47:14ngoan ngoãn vòng tay ôm lại yến thanh từ,
00:47:16cọ cọ vào làn tóc nơi cổ nàng ta,
00:47:18gọi một tiếng đầy lấy lòng, điện hạ.
00:47:20Ngoan!
00:47:21Yến thanh từ hờ hững dỗ dành,
00:47:23khiến người ta không đoán được vui buồn.
00:47:25Ngón tay đang ngâm nước kia lại khẽ móc nhẹ một cái.
00:47:28Ngữ hy cẩm theo bản năng run bắn lên,
00:47:30mím chặt đôi môi đỏ mọng,
00:47:32không biết mình nên phản ứng ra sao.
00:47:34Thấy vậy, yến thanh từ rũ mắt,
00:47:36hào tâm nhắc nhở một câu,
00:47:37bản cung hiện tại tâm trạng không tốt lắm.
00:47:40Tim ngữ hy cẩm thắt lại,
00:47:41nén lại sự xấu hổ,
00:47:43chủ động áp sát vào ngón tay,
00:47:44ngước khuôn mặt đỏ trắng xen lẫn hôn lên môi yến thanh từ.
00:47:48Trưởng công chúa dường như cực kỳ thiên vị những nụ hôn chủ động của nàng.
00:47:51Nửa đêm qua,
00:47:52khi nàng không chịu nổi sự dày vò kép từ dược tính và yến thanh từ,
00:47:56nàng đã ôm lấy má nàng ta,
00:47:58vừa nức nở vừa hôn loạn xả.
00:47:59Lúc đó ngữ hy cẩm có thể cảm nhận được tâm trạng công chúa cực kỳ tốt,
00:48:03ngay cả động tác cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn,
00:48:06thậm chí còn nguyện ý rỗ ngon rỗ ngọt nàng vài câu.
00:48:09Vì vậy lúc này, nàng thử bắt trước lại.
00:48:11May mắn là cảm giác của nàng lúc đó không sai.
00:48:14Tận hưởng sự lấy lòng của nàng,
00:48:16yến thanh từ nửa nhau đôi mắt đẹp,
00:48:17lười nhác khen một câu, ngoan.
00:48:20Trong lúc rỗ rành,
00:48:21nàng ta cũng nới lỏng lực tay,
00:48:23không cố ý chơi chọc nàng nữa.
00:48:24Nhưng yến thanh từ dừng lại không có nghĩa là ngữ hy cẩm cũng có thể dừng lại.
00:48:28Đêm qua nàng đã nếm đủ mùi vị khổ sở vì chuyện này rồi.
00:48:32Điện hạ, như vậy có khá hơn chút nào không?
00:48:35Nàng vừa cọ vào người công chúa vừa kêu hừ hừ,
00:48:37đôi mắt ướt át như phủ một tầng xương,
00:48:40giọng nói đứt quãng, mềm nhũn đến mức không tưởng nổi.
00:48:42Cũng thường thôi.
00:48:44Yến thanh từ lười biếng nàng nghiêng,
00:48:45rũ mắt nhìn nàng, khẽ cười không thành tiếng.
00:48:48Quả nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tức khắc nhăn nhó vì khổ sở.
00:48:52Nàng mím chặt đôi môi đỏ mọng,
00:48:54tiếp tục rán sát vào,
00:48:55man ngoãn tự biên tự diễn cho yến thanh từ xem,
00:48:58cho nàng ta nghe.
00:48:59Sau một đêm dày vò,
00:49:00tuy dược tính của sinh sinh cao đã dài,
00:49:02nhưng dư âm vẫn còn đó.
00:49:04Chỉ cần cử động nhẹ một chút,
00:49:06đã cảm thấy chua sót khó nhịn.
00:49:08Chẳng mấy chốc,
00:49:09nơi khóe mắt nàng đã đọng nước lệ.
00:49:11Điện hạ,
00:49:12ngữ hy cẩm dựa vào vai yến thanh từ,
00:49:14nhỏ giọng sụt sùi,
00:49:15nước mắt tuôn rơi.
00:49:17Nàng lại sắp không chịu nổi nữa rồi.
00:49:19Yến thanh từ mân mê lọn tóc của nàng,
00:49:21nhét đôi môi đỏ rực tuyệt đẹp,
00:49:22dùng tông giọng dự dàng hỏi một câu rõ ràng đã biết,
00:49:25sao thế,
00:49:26A cẩm.
00:49:27Không còn cách nào khác,
00:49:29ngữ hy cẩm đành phải hít hít chiếc mũi đỏ bừng,
00:49:31dùng giọng nói khàn đặc vì khóc,
00:49:33mềm mỏng hỏi nàng ta xem tâm trạng đã tốt hơn chút nào chưa.
00:49:36Sau đó,
00:49:37nàng lại nhận được một câu trả lời lấp lửng,
00:49:39cũng tàm tạm.
00:49:40Vừa thạnh vừa giận nhưng lại chẳng thể làm gì,
00:49:43nàng chỉ có thể ôm yến thanh từ càng chặt hơn,
00:49:45vừa khóc vừa tiếp tục rỗ rành.
00:49:47Màn rỗ rành này kéo dài đến tận trưa,
00:49:50rỗ đến mức ngữ hy cẩm hoàn toàn kiệt sức,
00:49:52ngay cả việc bò ra khỏi cung phượng dương cũng là điều không thể.
00:49:55Lúc này,
00:49:56yến thanh từ mới thực sự hài lòng.
00:49:57Cả ngày hôm đó,
00:49:59nàng chẳng còn chút tinh thần nào,
00:50:00cứ thế mềm yếu không xương tựa vào lòng nàng ta,
00:50:03mọc cho nàng ta sắp xếp mọi chuyện.
00:50:05Ngữ hy cẩm ngoan ngoãn đến lạ kỳ,
00:50:07ngay cả việc suy nghĩ cũng chẳng buồn động não thêm một phân.
00:50:11Mãi đến chiều tối,
00:50:12nàng mới miễn cưỡng vực dậy chút tâm trí để đối phó với yến thanh từ,
00:50:15điện hạ,
00:50:16a cẩm phải về rồi.
00:50:17Nếu mai còn trốn học,
00:50:19phu tử sẽ phạt mất.
00:50:21Không sao,
00:50:21bản cung đã phái người thông báo với thai phó rồi.
00:50:24Vì sự ngoan ngoãn của nàng suốt cả ngày,
00:50:26tâm trạng yến thanh từ lúc này vô cùng tốt.
00:50:29Nàng ta nhéo nhéo gò má mềm mại của nàng,
00:50:31cười ôn nhu thông báo từng chữ,
00:50:33từ hôm nay,
00:50:34a cẩm không cần đến quốc tử giám nữa.
00:50:36Sau này,
00:50:36đều do đích thân bản cung giáo dưỡng.
00:50:39Ngữ hy cầm ngần người,
00:50:41nuốt ngược những lời định nói vào trong.
00:50:42Tài năng của trưởng công chúa vốn thiên hạ hữu danh,
00:50:45nếu có thể được nàng ta chỉ dạy thì đúng là tổ tiên tích đức.
00:50:48Nếu nàng từ chối,
00:50:49chính là không biết điều.
00:50:51Điện hạ,
00:50:52nhân cung của ta,
00:50:53nàng nương theo nàng ta,
00:50:55bất đắc dĩ tìm một lý do khác.
00:50:57Cũng đã phái người đến báo một tiếng rồi,
00:50:59yến thanh từ đột ngột chầm mắt xuống,
00:51:01giọng nói ôn hòa lười biếng lạnh thêm một phân,
00:51:03cũng nguy hiểm thêm một phân,
00:51:05á cầm ngoan,
00:51:06đừng làm bản cung nổi giận.
00:51:07Hửng,
00:51:08hàng mi dài run dày,
00:51:09nàng ngoan ngoãn mím môi,
00:51:11không dám nói thêm lời nào nữa.
00:51:13Ngữ hy cầm bị giam lỏng trong cung phượng dương,
00:51:16suốt một tháng dòng dã không được bước chân ra ngoài.
00:51:18Mỗi khi nàng đề cập đến chuyện rời đi,
00:51:20trưởng công chúa lại nổi trận lôi đình,
00:51:22đe dọa sẽ thảo phạt nước ngữ và trừng phạt nàng bằng cả roi ra lẫn kẹo ngọt.
00:51:27Nhưng mỗi khi nàng an phận,
00:51:28tự nguyện ngoan ngoãn dỗ dành,
00:51:30tính tình trưởng công chúa lại cực kỳ tốt,
00:51:32không chỉ đáp ứng mọi yêu cầu của nàng
00:51:34mà còn dung túng cho nàng cả những tinh khí tiểu thư nhỏ nhạt nhất.
00:51:37Sau một tháng chung sống sớm tối có nhau,
00:51:40nàng cũng dần nhìn thấu,
00:51:41trưởng công chúa không thực sự muốn thảo phạt nước ngữ,
00:51:44chỉ là tìm một cái cớ để kiềm tỏa nàng mà thôi.
00:51:46Nếu nàng ngoan ngoãn,
00:51:48trong vòng trăm năm hòa ước,
00:51:49Yến Thanh Tử có thể sẽ không động đến nước ngữ.
00:51:52Thực ra thế này cũng tốt,
00:51:53ngữ hy cẩm thở dài trong lòng.
00:51:55Dùng bản thân mình để đổi lấy bình yên cho cả Giang Sơn,
00:51:58vụ giao dịch này tính thế nào cũng là có lời.
00:52:01Hơn nữa qua một tháng kề cận,
00:52:03nàng phát hiện trưởng công chúa thực ra cũng không khó dỗ.
00:52:06Chỉ cần nàng thuận theo nàng ta,
00:52:07nghe lời một chút,
00:52:08thì những ngày bị nuôi nhốt như chim Yến trong lồng vàng này cũng rất dễ chịu.
00:52:12Húng hồ trong cung phượng dương,
00:52:14ăn mặc dùng vật đều là thứ tốt nhất,
00:52:16nàng ngày ngày cùng trưởng công chúa ăn cùng ngủ cùng,
00:52:19cuộc sống so với thời làm chất tử sướng hơn không biết bao nhiêu lần.
00:52:22Tính ra, vẫn là nàng được lợi.
00:52:25Hạ quyết tâm xong,
00:52:26nàng không còn náo loạn nữa,
00:52:27cứ thế an tâm ở lại cung phượng dương tận hưởng sự hầu hạ của cung nhân.
00:52:31Dạo này ngữ hy cẩm nghe lời,
00:52:33công chúa vô cùng sùng ái nàng,
00:52:35trao cho nàng quyền lực rất lớn,
00:52:36thay giám cung nữ trong cung phượng dương nàng đều có thể tùy ý sai bảo.
00:52:40Từ Y, rửa cho ta một đĩa nho nữa đi.
00:52:43Nàng nghiêng đầu giữa bên cửa sổ,
00:52:45nheo đôi mắt đen lấy tắm mình dưới ánh nắng,
00:52:47ráng vẻ biếng nhác lại vô cùng tự đắc.
00:52:50Tuân lệnh, điện hạ,
00:52:51tử y cung kính hành lễ rồi lui xuống.
00:52:54Nửa canh giờ sau,
00:52:55trưởng công chúa trở về.
00:52:56Thấy nàng đang tự cửa ăn nho,
00:52:58nàng ta rửa sạch tay rồi đích thân đi tới lột vỏ cho nàng.
00:53:02Công chúa,
00:53:03thầy Yến Thanh Tử,
00:53:04ngữ hy cẩm tự nhiên rụt tay lại,
00:53:06mỉm cười xoay người,
00:53:07thuần thục hôn nhẹ lên khóe môi nàng ta.
00:53:10Sau một tháng được dạy dỗ,
00:53:11nàng đã thích nghi với việc lấy lòng đối phương.
00:53:14Đôi khi,
00:53:14dù Yến Thanh Tử không hề khó chịu,
00:53:16nàng cũng sẽ bản năng mà chiều trụng một chút.
00:53:19Ừm,
00:53:20Yến Thanh Tử nheo đôi mắt đẹp đáp lại,
00:53:22đôi bàn tay trắng chẻo như ngọc không hề dừng lại,
00:53:25vẫn tỉ mỉ bóc vỏ nho cho nàng.
00:53:27Thấy nàng ta nghiêm túc như vậy,
00:53:29nàng chẳng hiểu sao lại nảy sinh chút ý xấu,
00:53:31vòng tay ôm lấy chiếc cổ thon dài của Yến Thanh Tử,
00:53:34rồi cắn nhẹ lên bờ môi đỏ rực.
00:53:36Đám cung nữ hầu hạ trong điện sớm
00:53:38đã biết điều lui ra ngoài ngay khi công chúa vừa bước vào.
00:53:41Những gì không nên nghe,
00:53:42không nên thấy,
00:53:43họ một chữ cũng không dám biết thêm.
00:53:45Chính điều đó đã cho nàng lá gan để bày trò.
00:53:48Yến Thanh Tử khựng lại,
00:53:50lấy khăn lau tay rồi ôm ngược lấy nàng,
00:53:52liếc nhìn nàng một cái nhưng nụ cười dường như không chạm đến đáy mắt.
00:53:55A cẩm đây là có chuyện muốn cầu bản cung sao?
00:53:58Không có.
00:53:59Nàng chớp chớp mắt,
00:54:00ngẩn ngơ một lát rồi nhìn vào thủy tay nàng ta,
00:54:03bất chợt con mắt cười rộ lên,
00:54:04thực ra là có.
00:54:06Ồ, chuyện gì?
00:54:07Yến Thanh Tử xiết chặt eo nàng,
00:54:09đôi mắt nheo lại sâu thẳm như xoáy nước không thấy đáy.
00:54:12Như thế hoàn toàn không nhận ra sự nguy hiểm đó,
00:54:15nàng cố tình con mắt để Yến Thanh Tử chờ đợi một lúc,
00:54:18sau đó mới quảng lấy cổ nàng ta,
00:54:20cười trộm nói,
00:54:20sỏ lỗ tai.
00:54:22Nhìn trường công chúa sững sờ trong thoáng chốc,
00:54:24đôi lông mày nàng càng cong hơn,
00:54:26ánh mắt lấp lánh như một con cáo nhỏ đã thấu hiểu lòng người,
00:54:29vết cũ lần trước đã lành rồi.
00:54:31A cẩm sợ đau,
00:54:32không dám tự sỏ, nên muốn cầu xin công chúa một lần nữa.
00:54:36Sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện này?
00:54:38Sau cơn ngỡ ngàng ban đầu,
00:54:40Yến Thanh Tử mân mê tai nàng,
00:54:41thần sắc rõ ràng đã mềm mỏng hơn hẳn.
00:54:44Nàng thẹn thùng vùi mặt vào cổ người kia,
00:54:46giọng nói ly nhí,
00:54:47lần trước công chúa nói như vậy nghe rất êm tài.
00:54:50Những ngày đầu bị giam lỏng nàng quậy phá dữ dội,
00:54:53khiến công chúa tức giận buộc chuông vàng lên tóc và cổ tai nàng,
00:54:56bắt nàng đi một bước kêu một tiếng để trốn đến đâu nàng ta cũng nghe thấy.
00:54:59Hôm đó nếu không phải nàng sớm khóc đến ngớt đi,
00:55:03buộc lòng phải an phận lại,
00:55:04thì có lẽ lỗ tai nàng cũng chẳng lành được.
00:55:07Thấy nàng rõ ràng là ngượng ngùng đến cực điểm nhưng vẫn vì mình mà to gan một lần,
00:55:11Yến Thanh Tử không nhịn được mà bật cười.
00:55:13Muốn sỏ thật sao?
00:55:15Nàng vẫn cố chấp,
00:55:16dù mặt đã đỏ bừng vẫn muốn vùi trong lòng nàng ta nói cho hết câu,
00:55:19muốn sỏ, cũng là muốn đeo.
00:55:21Công chúa sỏ vào rồi,
00:55:23A Cẩm liền không đi đâu nữa,
00:55:25công chúa cũng sẽ không vì chuyện đó mà nổi giận với A Cẩm nữa.
00:55:28Đồng tử Yến Thanh Tử co rụt lại.
00:55:30Ngay sau đó,
00:55:31nàng ta đưa tay ôm chặt lấy ngữ hy cẩm vào lòng,
00:55:34lực đạo lớn đến mức như muốn khảm nàng vào sương máu mình.
00:55:37Được,
00:55:38A Cẩm thật ngoan,
00:55:39ta sau này nhất định sẽ đối tốt với nàng.
00:55:42Giọng nói vốn luôn lười biếng của nàng ta lúc này lại xúc động đến mức run dẩy.
00:55:46Đây là lần đầu tiên kể từ khi ngữ hy cẩm bị giam giữ,
00:55:49nàng ta mới được nghe chính miệng A Cẩm của mình nói rằng,
00:55:52nàng ấy nguyện ý mãi mãi ở lại đây bầu bạn cùng mình.
00:55:54Dù là chân tình hay giả ý, Yến Thanh Tử đều yêu tất cả.
00:55:59Ngữ hy cẩm bị nàng ta ôm chặt đến mức không thở nổi,
00:56:02đang định lên tiếng nhắc nhở thì khi nghe thấy cách xưng hô đầy tình tư ấy,
00:56:05nàng bất giác ngẩn người.
00:56:07Đây là lần đầu tiên ngữ hy cẩm thấy một vị trưởng công chúa cao cao tại thượng,
00:56:11coi trời bằng vung,
00:56:12lại cam tâm tình nguyện vì nàng mà hạ mình,
00:56:14đứng ở vị trí bình đẳng để thấp dọng dỗ dành nàng.
00:56:17Xem ra, nàng đã đặt cược đúng rồi.
00:56:19Ngữ hy cẩm khẽ cong mắt,
00:56:21đưa tay ôm chặt lấy Yến Thanh Tử.
00:56:23Được, sau này đều như vậy.
00:56:25Sau này, hai người họ cứ thế mà bình yên bên nhau đi.
00:56:29Ngoại chuyện, lục công chúa đến tìm ngữ hy cẩm là vào mùa xuân năm sau.
00:56:33Thời thế đã khác,
00:56:34cô ấy giờ đây đã là chính phi của nhạc vương nhạc lâu,
00:56:37vị chiến thần mà ai nấy đều ngưỡng mộ của đại Yến.
00:56:40Đêm trúng thuốc xinh xinh cao năm ấy,
00:56:42lục công chúa cũng không tránh khỏi.
00:56:44Nhưng cô ấy may mắn hơn,
00:56:45sau khi phát tác,
00:56:46trên đường lào đảo chạy đến Thái Y Viện,
00:56:48tình cơ va phải nhạc lâu đang vào cung diện thánh.
00:56:51Nhạc lâu vừa gặp đã trúng tiếng xét ái tình,
00:56:54giúp cô ấy áp chế dược tính rồi xin cưới làm chính phi.
00:56:57Từ đó, lục công chúa một bước lên mây,
00:56:59đứng trên vạn người.
00:57:01Việc ngữ hy cẩm bị giam lỏng ở cung Phượng Dương
00:57:03không phải là bí mật gì trong cung.
00:57:05Thỉnh thoảng khi trưởng công chúa rảnh rỗi
00:57:07còn đưa nàng đến Sơn Trang ở vài ngày.
00:57:09Lúc đầu, tam công chúa và ngũ công chúa
00:57:11cũng từng đến náo loạn,
00:57:12muốn gặp nàng để giải cứu khỏi dầu sôi lửa bỏng.
00:57:15Nhưng trưởng công chúa ra tay tàn khốc,
00:57:17hành sự quyết đoán,
00:57:18chỉ bằng một tờ chỉ dụ gà đi hòa thân
00:57:20ở vùng đất Manji đã dễ dàng đuổi khéo hai người họ đi.
00:57:24Về sau, tam công chúa vẫn không cam tâm,
00:57:27định không làm sáng được thì làm tối,
00:57:29định cướp người.
00:57:30Cho đến khi bị một tờ chứa thư của trưởng công chúa
00:57:32đặt ngay trước mặt,
00:57:33cô ta mới sợ mất mật,
00:57:35quỳ hồi lâu trước cùng Phượng Dương khóc lóc nhận lỗi.
00:57:37Ngũ công chúa cũng bị dọa cho khiếp vía,
00:57:39vội vàng cầu xin hoàng hậu gả mình cho một thanh niên tu tài
00:57:42rồi xuất giá khỏi cung.
00:57:44Từ đó, họ mới hoàn toàn từ bỏ ý định tranh giành với trưởng công chúa.
00:57:48Đại tỷ của họ vốn luôn hỉ nộ vô thường,
00:57:51tâm cơ thâm độc,
00:57:52đối với họ chẳng bao giờ có chút tình cảm tỷ mụi nào.
00:57:55Họ sớm nên biết điều đó mới phải.
00:57:57Chỉ có lục công chúa vốn yếu đuối nhất là
00:57:59vẫn chưa từ bỏ ý định cứu ngữ hy cẩm
00:58:01sau khi đã trở thành nhạc vương phi.
00:58:03Cô ấy đến vào một buổi sớm mai khi vạn vật còn tĩnh mịch.
00:58:06Lúc đó ngữ hy cẩm đang tựa bên cửa sổ,
00:58:09lười biếng ngắm bình minh.
00:58:10Lục công chúa!
00:58:12Sao cô lại tới đây?
00:58:13Động tác ngáp dài khựng lại,
00:58:15nàng nhìn cô ấy, thoáng sững sờ.
00:58:17Lục công chúa cũng ngẩn người.
00:58:19Không vì gì khác,
00:58:20chỉ vì nàng trong mắt cô ấy lúc này
00:58:22đang khoác trên mình lớp y phục lụa mỏng manh,
00:58:24dưới thủy tai còn đeo đôi khuyên tinh tế.
00:58:27Ráng vẻ này quyến rũ mê hồn,
00:58:29chẳng khác nào yêu tinh lạc xuống trần gian.
00:58:31Nó hoàn toàn khác xa với hình ảnh
00:58:33vị khiêm khiêm quân tử nho nhã trong ký ức của cô ấy,
00:58:36thậm chí đến cả giới tính cũng thay đổi rồi.
00:58:38Nhận ra sự kinh ngạc của lục công chúa,
00:58:41nàng vội đưa tay ra hiệu bảo cô ấy lại gần,
00:58:43đừng lên tiếng kẻo đánh thức yến thanh tử thì không hay.
00:58:46May mắn thay,
00:58:47lục công chúa giờ đã là nhạc vương phi,
00:58:49cũng đã trải qua sóng gió,
00:58:51chỉ vài nhịp thở sau đã lấy lại bình tĩnh,
00:58:53hạ thấp giọng nói với nàng,
00:58:54điện hạ, mụi đến để cứu người.
00:58:56Mụi đã sắp xếp nhân thủ trong ngoài cung,
00:58:58người chỉ cần leo cửa sổ ra ngoài là được.
00:59:01Lời cô ấy chưa dứt đã bị nàng mỉm cười lắc đầu ngắt lời,
00:59:04không cần đâu,
00:59:05tạ ơn hảo ý của công chúa.
00:59:07Nhưng ta là tự nguyện ở lại.
00:59:09Sương sớm lạnh lắm,
00:59:10công chúa mau về đi.
00:59:12Lục công chúa sững sờ,
00:59:13định nói thêm gì đó.
00:59:15Đúng lúc này,
00:59:16giọng nói chầm thấp biển chuyển của trường công chúa
00:59:18từ phía sau lười nhác vang lên,
00:59:20à cẩm,
00:59:20nàng đang nói chuyện với ai thế?
00:59:22Không có ai cả.
00:59:24Nàng phản ứng cực nhanh,
00:59:25xoay người lại,
00:59:26một tay che lấy đôi mắt còn đang liêm diêm của Yến Thanh Tử,
00:59:29đồng thời kiễn chân quàng lấy cổ nàng ấy,
00:59:31ngước lên hôn vào bờ môi đỏ mọng,
00:59:33giọng nói vừa mềm vừa dính đầy vẻ nũng nịu,
00:59:35à tử,
00:59:36muốn hôn một chút.
00:59:38Trong lúc nũng nịu,
00:59:39bàn tay còn lại của nàng đưa ra sau lưng vẫy vẫy ra hiệu cho lục công chúa mau chạy
00:59:43đi.
00:59:43Nếu chuyện hôm nay bị phát hiện,
00:59:45trưởng công chúa không nỡ phạt nàng,
00:59:47nhưng chắc chắn sẽ ghen tuông mà chút giận lên lục công chúa.
00:59:50Lục công chúa khó khăn lắm mới đổi đời,
00:59:52giờ đã là nhạc vương phi tôn quý,
00:59:54không nên vì nàng mà phải chịu khổ thêm nữa.
00:59:57Chuyện của tam công chúa và ngũ công chúa năm xưa đã khiến nàng thấy ái nái trong lòng.
01:00:01Nhưng nàng không thể cầu xin,
01:00:03càng cầu xin thì trưởng công chúa càng giận.
01:00:05Việc duy nhất nàng có thể làm là giống như lúc này,
01:00:08dùng thân mình giữ chân trưởng công chúa để nàng ấy không còn tâm trí đâu mà phát tác.
01:00:13Yến Thanh Tử biết rõ tâm tư nhỏ nhặt của nàng,
01:00:15khẽ cười,
01:00:16nhưng rốt cuộc không đẩy nàng ra,
01:00:17chỉ xếp lấy vòng eo mềm mại,
01:00:20ép nàng lên bệ cửa sổ mà điên cuồng hôn mồi.
01:00:22Thậm chí còn bắt đầu lấn tới,
01:00:24muốn đoạt lấy nhiều hơn.
01:00:25Bất kể hôm nay kể đến là ai,
01:00:27nàng ấy đều muốn người đó phải nhìn cho rõ,
01:00:30A Cẩm là của Yến Thanh Tử,
01:00:31chỉ có thể là của Yến Thanh Tử.
01:00:33Ngữ hy cẩm đương nhiên hiểu ý,
01:00:35cũng hiểu điều kiện để nàng ấy không truy cứu.
01:00:38Thế là, vừa che mắt Yến Thanh Tử,
01:00:40nàng vừa chủ động ôm lấy cổ nàng ấy,
01:00:42nhiệt tình như lửa cuốn quyết lấy nhau,
01:00:44cố ý để nàng ấy phóng túng ép mình lên cửa sổ cho đến khi toàn thân run dậy.
01:00:48Nàng cứ thế diễn cho lục công chúa xem như trốn không người.
01:00:52Lục công chúa tính tình tuy yếu đuối nhưng không hề ngốc,
01:00:54thấy vậy liền biết đường lui.
01:00:56Sự thực đúng như nàng dự đoán,
01:00:58lục công chúa vừa nghe thấy những âm thanh kia liền kinh hãi.
01:01:01Tình báo có sai sót,
01:01:02thuộc hạ báo rằng sáng nay đại tỷ không có ở cung Phượng Dương nên cô mới dám hành động.
01:01:07Giờ gặp phải biến cố này,
01:01:09cô phải lập tức thay đổi kế hoạch,
01:01:10tuyệt đối không được đối mặt với đại tỷ.
01:01:12Đây là điều phu quân đã dặn,
01:01:14chính cô cũng tự hiểu rõ.
01:01:16Cắn chặt răng, vội vàng biến mất trong màn đêm.
01:01:19Khi ngữ hy cẩm bị công chúa lật người lại áp lên cửa sổ,
01:01:22bên ngoài trời đã sang rõ,
01:01:24không còn dấu vết của người lạ.
01:01:25May quá, đi rồi.
01:01:27Nàng thở phào nhẹ nhõm,
01:01:29cả người run rảy kịch liệt,
01:01:30không nhịn được mà nắm chặt rèn cửa,
01:01:32khóc lóc cầu xin công chúa,
01:01:33điện hạ, không, không được nữa rồi.
01:01:36Yến Thanh Từ xiết lấy nàng,
01:01:37cắn nhẹ vào vành tay nàng,
01:01:39cười đầy lười biếng,
01:01:40ác cẩm ngoan một chút,
01:01:42ta sẽ không trả cứu nữa.
01:01:43Nước mắt đầm đìa,
01:01:44nàng thút thít,
01:01:45một lần nữa ngoan ngoãn tựa vào tay nàng ấy.
01:01:48Xem ra hôm nay,
01:01:49kẻ bị liên lụy,
01:01:50lại chính là nàng rồi.
01:01:51Hoàn.
Bình luận