Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Mỗi tháng mẹ tôi đều chuyển ra ngoài 5 vạn tệ để giải quyết nợ đào hoa của ba.
00:00:04Thế nhưng con riêng của ba tôi vẫn ăn mặc rách dưới, bị người ta bắt nạt.
00:00:07Cơn thánh mẫu trỗi dậy, tôi bí mật kết bạn với cô ấy.
00:00:11Khó khăn là mới nuôi được cô ấy trắng trẻo mập mạp, kết quả cô ấy đột nhiên bảo với
00:00:15tôi là muốn giảm cân.
00:00:16Còn đảo mặt, ngập ngừng e thẹn, tên đàn ông thối tha nào muốn bắt mất cây cải trắng nhỏ,
00:00:21cây cải trắng mà tôi tự tay chăm bón thế này.
00:00:23Tôi lập tức cảnh giác, ra sát toàn diện, đến một con rùi đực cũng không cho phép lọt qua.
00:00:28Nhưng tôi lại quên mất không hỏi, cô ấy có thích con gái không?
00:00:31Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:00:35luận để mau có người yêu nhé.
00:00:38Vào chuyện, ba tôi là một gã rào sổi, thuộc nhóm người xuống biển kinh doanh và thành công sớm
00:00:42nhất thời kỳ cải cách mở cửa.
00:00:44Trong khi người ta là tân quý công nghệ hay đại thần internet, thì ông ấy lại chết danh với
00:00:48cái biệt hiệu vua bảo ngư lừng lẫy.
00:00:50Nếu không nhờ trung niên vận may bùng nổ, vô vét được chút vốn liếng bắt kịp thời đại, thì
00:00:54có lẽ ông ấy đã chẳng gặp được mẹ tôi, và cũng chẳng có tôi trên đời này.
00:00:58Đặc điểm của ba tôi rất rõ ràng, dấu trai nhưng nhiều tiền.
00:01:01Nếu không phải ngoại hình của tôi thừa hưởng từ mẹ, da trắng, mặt xinh, chân dài, chắc tôi đâm
00:01:06đầu vào tường tự tử mất.
00:01:07Cứ mỗi lần nghĩ đến đây tôi lại muốn cười, vì ba tôi ở bên ngoài thật sự có một
00:01:11đứa con gái ngoại hình giống hệt ông.
00:01:13Tôi đã chú ý đến hứa chân từ lâu, chúng tôi học cùng một trường.
00:01:16Cô ấy ở lớp trọn, còn tôi ở lớp đội sổ.
00:01:20Hứa chân có khuôn mặt tròn, mũi cao, da rẻ cũng trắng, theo tiêu chuẩn thẩm mỹ thì lẽ ra
00:01:24phải là một tiểu mỹ nhân.
00:01:26Nhưng cô ấy lại thừa hưởng trọn vẹn đôi mắt tí hí của ba tôi, lại còn mập nữa.
00:01:30Nhìn từ xa, chẳng khác nào một chiếc bánh bao trắng lớn bị chấm thêm hai điểm đen nhỏ xíu.
00:01:35Tôi không chỉ một lần nghe thấy người ta gọi hứa chân là con lợn chết.
00:01:38Cái thời phim nàng kim Samsung đang hot, nam chính gọi như vậy là vì yêu thích, còn hứa chân
00:01:42bị gọi thế.
00:01:43Chúng ta đều biết, đó thuần túy là miệt thị.
00:01:45Bị mắng hứa chân cũng không đáp trả, chỉ lẳng lặng đeo chiếc cặp sách to đùng, chậm chạp bước
00:01:50đi phía sau đám đông.
00:01:51Cô ấy không có bạn bè, luôn đơn độc.
00:01:53Thỉnh thoảng có người đi ngang qua chào hỏi, cô ấy cũng chỉ lý nhí ngẳng đầu, phản ứng quá
00:01:58chậm chạp.
00:01:58Đến khi người ta đi xa rồi mới thốt ra được câu, chào cậu.
00:02:02Tôi và hứa chân vốn chẳng có giao thiệp gì.
00:02:04Tôi biết đến hứa chân là nhờ mẹ.
00:02:06Mẹ của hứa chân từng cầm tờ giấy xét nghiệm ADN đến tận cửa, đòi ba tôi đưa tiền, nếu
00:02:10không sẽ kiện ra tòa.
00:02:11Lúc đó mẹ tôi ở nhà, mời bà ta vào uống trà.
00:02:15Chẳng biết mẹ nói gì mà sau đó bà ta rời đi ngay.
00:02:18Chỉ là từ đó về sau, mỗi tháng mẹ tôi lại có thêm một khoản chi.
00:02:21Tiền đương nhiên không phải mẹ tôi bỏ ra, ba đưa tiền cho mẹ, mẹ trích lại một phần, phần
00:02:26còn lại mới gửi cho mẹ hứa chân.
00:02:28Theo lý mà nói, số tiền mẹ tôi đưa nếu ở thành phố hạng 2 thì đã là rất nhiều,
00:02:32nhưng hứa chân lúc nào cũng ăn mặc rách dưới, thường xuyên bị coi là con nhà nghèo mà bị
00:02:36bắt nạt.
00:02:37Đôi khi tôi cũng tò mò, tiền đi đâu hết rồi.
00:02:39Tôi về hỏi mẹ mỗi tháng gửi cho người đàn bà kia bao nhiêu.
00:02:42Mẹ chỉ cho tôi xem bộ móng tay mới làm ở tay trái.
00:02:46Năm vạn đấy, hứa chân rốt cuộc là sao?
00:02:48Tôi đi hỏi bạn cùng lớp của cô ấy, họ bảo không rõ, không quen.
00:02:52Tôi hỏi giáo viên, giáo viên bảo tôi đừng dò hỏi quyền riêng tư của bạn học.
00:02:56Chính tôi cũng không giải thích được tại sao mình lại làm thế.
00:02:59Có lẽ trong tiềm thức, tôi nghĩ mình có thể trở thành đấng cứu thế của con nhóc ấy.
00:03:03Thế là hòa lực của tôi chuyển sang kẻ đang bắt nạt hứa chân.
00:03:06Này 4 mắt, nhà cậu định trồng dưa hấu à?
00:03:08Sao trên mặt nhiều hố thế?
00:03:10Tên 4 mắt định cãi lại, nhưng vì tôi quá xinh đẹp, dưới cái nhìn của tôi, hắn đỏ mặt
00:03:14rồi câm nín.
00:03:15Đám học sinh xung quanh bắt đầu nhìn với ánh mắt hỏng hớt.
00:03:18Hứa chân sau khi thấy là tôi, liền cắm đầu chạy thật nhanh.
00:03:21Khổ nỗi cô ấy mập quá, chẳng mấy chốc đã bị tôi đuổi kịp.
00:03:25Hứa chân nhìn tôi với vẻ chán ghét, tránh xa tôi ra.
00:03:28Ồ, còn biết mắng người cơ đấy.
00:03:30Tôi vặn hỏi, sao cô không nói thế với mấy đứa kia cô ấy lường tôi một cái, liên quan
00:03:34gì đến cô?
00:03:35Hứa chân càng hung dữ, tôi càng thấy thú vị.
00:03:37Ban đầu tôi chỉ muốn tìm hiểu một phần, giờ thì là ba phần rồi, ai bảo cô ấy có
00:03:42sự tương phản lớn như vậy.
00:03:43Tôi bắt đầu mua đồ ăn sáng cho hứa chân mỗi ngày, tan học thì đi cùng cô ấy.
00:03:47Dù hứa chân từ chối sạch, nhưng tôi vẫn vui vẻ không thôi.
00:03:51Nhờ phước của tôi mà nhiều người bắt đầu bắt chuyện với hứa chân, mặc dù đa số là để
00:03:54dò hỏi tin tức về tôi.
00:03:56Hứa chân phiền không chịu nổi, tìm đến tôi, cô đừng bày trò này nữa.
00:03:59Tôi thẳng thắn nói luôn, trừ khi cô làm bạn với tôi, cô ấy từ chối ngay lập tức, không
00:04:04đợi nào.
00:04:05Tôi lại tiếp tục tặng bữa sáng.
00:04:07Vốn dĩ ngày nào tôi cũng có xe đưa đón, nhưng dạo gần đây vì hứa chân mà tôi đã
00:04:11đi bộ một quãng đường dài,
00:04:12còn vì cô ấy mà mắng chửi không ít kẻ không có mắt trên đường.
00:04:15Nhưng đi bộ mệt quá, tôi chuyển sang đi xe điện nhỏ.
00:04:19Chiếc xe điện này đổi thật đáng đồng tiền bát gạo.
00:04:21Mới đến ngày thứ hai, hứa chân đã ngồi lên ghế sau của tôi.
00:04:25Bởi vì trong giờ học, tôi bắt gặp cô ấy đang vội vã chạy ra cổng trường,
00:04:28ngay cả cặp sách cũng không mang theo.
00:04:30Tôi vốn đang trốn tiết, nên liếc mắt một cái là thấy ngay.
00:04:33Ban đầu hứa chân còn định ra chạm xe buýt, tôi liền đề nghị,
00:04:36cậu gấp thế này, ngồi xe điện của tôi chẳng phải nhanh hơn sao.
00:04:40Có lẽ vì quá vội nên cô ấy chẳng nói chẳng rằng mà leo lên luôn.
00:04:43Cô ấy quá béo, lúc bước lên làm chiếc xe điện của tôi run bẩn bật.
00:04:46Bà nội của hứa chân bị ngã ngay trước cửa nhà, hàng xóm thấy vậy mới gọi xe cấp cứu.
00:04:52Đến bệnh viện, bác sĩ bảo bà không sao cả,
00:04:54nhưng tiền xe cấp cứu và tiền khám cấp cứu đều phải trả.
00:04:57Hứa chân cũng cuồng định chạy về nhà lấy tiền.
00:04:59Ủa cô ấy không nhìn thấy tôi ở đây sao?
00:05:02Đúng là bỏ gần tìm xa.
00:05:03Tôi là phú nhị đại, là người có tiền mà.
00:05:06Tôi vẫy vẫy tờ hóa đơn trong tay, nộp rồi.
00:05:09Tôi và hứa chân đưa bà nội về nhà.
00:05:11Cửa vừa mở ra, một mùi rượu nồng nạc sọc thẳng vào mũi.
00:05:14Tôi thấy một gã đàn ông nằm ngửa trên ghế sofa, tiếng ấy vang trời.
00:05:18Hứa chân gọi gã là bố, gã liền tỉnh dậy.
00:05:21Lại một lần nữa, tôi bắt gặp ánh mắt ghê tẩm và nhấp nhúa của gã đàn ông đó.
00:05:25Bố cô ấy tiến lại gần, một tay cầm trồi quét mảnh thủy tinh vỡ,
00:05:29một tay cứ liếc nhìn vào dưới váy tôi.
00:05:31Tôi còn chưa kịp tung cho gã một cước thì hứa chân đã nhét tiền vào túi tôi rồi đẩy
00:05:34tôi ra cửa,
00:05:35cậu về đi.
00:05:36Trước khi đi, tôi hỏi cô ấy có muốn làm bạn với tôi không?
00:05:39Cuối cùng, tôi và hứa chân cũng trở thành bạn bè.
00:05:42Hứa chân không trả lời trực tiếp, nhưng những bữa sáng tôi tặng, cô ấy đều ăn hết.
00:05:46Gió bên đường thổi nhẹ, ánh hoàng hôn đẹp đến nao lòng.
00:05:49Tôi hỏi hứa chân, bà nội, cậu có cả bà nội à, sao tôi lại không có?
00:05:54Tôi thực sự tò mò, cô ấy rõ ràng là con của bố tôi mà.
00:05:57Vậy lấy đâu ra gã bố kia, rồi lấy đâu ra bà nội?
00:06:00Bố tôi cắm sừng người ta, hay bố tôi bị người ta cắm sừng, đó là một vấn đề nan
00:06:04giải.
00:06:06Hứa chân giữ lấy tà váy cứ bị gió thổi tung của tôi, rồi kể cho tôi nghe chuyện gia
00:06:09đình cô ấy.
00:06:10Bố cô ấy là kẻ nát rượu, lại còn nghiện cờ bạc.
00:06:13Cứ tâm trạng không vui là gã lại bạo hành mẹ cô ấy, mẹ hứa chân chịu không nổi nên
00:06:17đã bỏ nhà đi rồi.
00:06:18Không còn mẹ, bố cô ấy cũng chẳng còn tiền để đánh bạc.
00:06:21Vì thế, gã định bắt hứa chân đi bán hoa, nhưng bà nội đã đem mạng ra thề để ngăn
00:06:26cản.
00:06:26Bà nói, đừng hòng làm nhục cháu gái tao, mày không nuôi thì để tao tự nuôi.
00:06:31Hứa chân nói cô ấy không hận mẹ mình, vì thoát khỏi hang quỷ là một chuyện tốt.
00:06:35Cô ấy cũng muốn sớm có khả năng để đưa bà nội rời khỏi nơi này.
00:06:38Cuối cùng cô ấy nói, không biết bây giờ mẹ sống thế nào, có nhớ tôi không?
00:06:42Cô ấy nhìn tôi, nhưng ánh mắt dường như lại nhìn về một nơi xa xăm nào đó.
00:06:46Chỉ là tôi rất nhớ bà ấy.
00:06:48Tôi không biết phải nói gì, nói rằng mẹ cậu đang cầm tiền của nhà tôi, không biết đang hưởng
00:06:53lạc ở xóa xỉnh nào đâu.
00:06:54Hay nói rằng, thực ra cậu cũng là con của bố tôi, cậu cứ đi cầu xin bà ấy một
00:06:58chút, biết đâu lại được dọn vào biệt thự ở rồi.
00:07:01Cuối cùng, tôi chỉ khô khốc dặn ra mấy chữ, tôi và cậu mới quen nhau bao lâu chứ?
00:07:05Cậu kể tôi nghe nhiều thế này, không sợ tôi đi rêu rào với người khác à?
00:07:09Hứa chân bảo, như vậy cũng tốt.
00:07:11Trời đã gần sang hè, ngày nào tôi cũng mặc áo cộc tay và váy ngắn.
00:07:15Chân tôi dài, váy đồng phục người khác mặc đến đầu gối thì tôi mặc chỉ đến giữa đuổi.
00:07:19Hứa chân thì vẫn như mọi khi, luôn mặc áo dài tay.
00:07:22Hôm đó trời nóng quá, nhưng lúc cô ấy không chú ý, tôi liền lột phăng chiếc áo khoác đồng
00:07:26phục của cô ấy ra.
00:07:28Hứa chân hét lên một tiếng, lập tức lấy tay che cánh tay lại.
00:07:31Nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy những vết sẹo trên tay cô ấy.
00:07:34Tôi biết, trong cái nhà đó, ngoài lão bố chết tiệt kia thì chẳng ai đánh cô ấy cả.
00:07:38Tôi bảo, lão nát rượu đó không kiếm ra tiền lại còn đánh cậu, cậu chưa thành niên mà, có
00:07:43thể báo cảnh sát bắt lão ta.
00:07:45Thực ra tôi nghĩ, nếu lão ta bị bắt, cảnh sát chắc chắn sẽ liên lạc với mẹ cô ấy.
00:07:49Như vậy cô ấy có thể đi tìm người mẹ mà mình luôn mong nhớ rồi.
00:07:53Hứa chân nhút nhát, không dám đi, nên chỉ có thể cam chịu bị bắt nạt.
00:07:57Lão bố nát rượu thỉnh thoảng còn đến tận trường quậy phá đòi tiền.
00:08:00Thế là, ngoài cái danh con lợn chết, hứa chân lại có thêm biệt danh con của gã lưu manh.
00:08:04Trong thời gian đó, tôi có hỏi dò mẹ tôi.
00:08:07Tôi bảo, con gái của cái người kia ở trường mặc đồ rách dưới lắm, có phải mẹ không đưa
00:08:11tiền cho người ta không?
00:08:13Mẹ tôi ngẩn người một hồi mới nhận ra người tôi đang nhắc tới là hứa chân.
00:08:16Bà bảo tiền vẫn gửi đều đặn, còn việc mẹ cô ấy có tiêu lên người đứa trẻ hay không
00:08:20thì không ai dám chắc.
00:08:22Mẹ nhìn tôi một lúc rồi dặn, đừng có bắt nạt người ta.
00:08:25Tôi lập tức thanh minh rằng mình không làm mấy chuyện đó, là các bạn khác làm.
00:08:28Mẹ tôi rất lạnh lùng, con đừng có quản, đừng dính líu vào là được.
00:08:32Tôi định đi tìm bố để nói về chuyện của hứa chân, nhưng bố lại đang đi công tác với
00:08:36bồ nhí mất rồi.
00:08:37Thế là tôi đem tiền của mình cho hứa chân, bảo cô ấy dọn ra ngoài mà ở.
00:08:41Hứa chân không nhận tiền, cũng chẳng chịu dọn đi.
00:08:44Tôi thấy cô ấy đúng là có bệnh thật, ở trong cái môi trường đau khổ đó làm gì cơ
00:08:48chứ.
00:08:49Nhìn những vết thương mới trồng lên vết thương cũ, chính tôi là người bôi thuốc mà còn thấy phát
00:08:53phiền.
00:08:54Thú thật, chúng tôi cũng chẳng thân thiết đến thế, giúp đỡ bằng lời nói hay cho tiền lúc cấp
00:08:58bách đã là quá tốt rồi.
00:08:59Bây giờ nhìn miếng băng cá nhân tôi mua đang rán trên chán cô ấy, tôi nghĩ mình có thể
00:09:04vận dụng thêm một chút siêu năng lực của một phú nhị đại.
00:09:06Chẳng việc gì phải bàn bạc với hứa chân cả, tôi bỏ ra một số tiền lớn thuê người lập
00:09:10kế gài bẫy lão bố hờ kia của cô ấy.
00:09:13Lão ta quả nhiên cắn câu, nợ nân trồng chất.
00:09:15Đến lúc này, việc lão đi trụng cắp vặt để kiếm tiền là chuyện hiển nhiên, bị bắt vào đồn
00:09:20cũng chỉ là vấn đề thời gian.
00:09:21Khi cảnh sát đến nhà, bố hứa chân vẫn còn đang say sưa chén tạc chén thủ, tưởng rằng mình
00:09:26đã có thể kê cao gối mà ngủ.
00:09:28Bà nội hứa chân chịu không nổi cú sốc này nên đổ bệnh nặng một trận.
00:09:31Tôi nghĩ, lý do hứa chân nhất quyết không báo cảnh sát bấy lâu nay chính là vì bà nội.
00:09:36Người già dạy bảo không nghiêm mới để ra hạng cạn bã như thế.
00:09:39Dù đau hận thấu xương nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm, bà chỉ mong người còn sống,
00:09:43còn hiện diện trước mắt là được.
00:09:45Việc bà bảo vệ cháu gái chẳng phải cũng là cách bà bảo vệ lương chi của chính mình sao.
00:09:49Hứa chân rất vui. Cô ấy nói cảm giác quá khứ giống như một giấc mộng.
00:09:53Mộng tan rồi, trước mắt là ánh sáng dạng ngời, tiền đầu rộng mở.
00:09:57Thấy cô ấy vui, tôi còn vui hơn, chỉ có ví tiền của tôi là không vui nổi.
00:10:01Chuyện tay đình đối với hứa chân, nhưng với một học sinh trung học như tôi thì giải quyết nhẹ
00:10:05tựa lông hồng.
00:10:05Đúng là chuyện lớn hay nhỏ tùy thuộc vào tầm vóc mỗi người.
00:10:09Tôi thấy rõ rạo này tâm trạng hứa chân tốt lên hẳn, bắt đầu có thời gian chăm chút cho
00:10:13bản thân hơn.
00:10:14Thứ sáu tan học, hứa chân tìm tôi bảo rằng cô ấy muốn giảm cân.
00:10:17Thật hay đùa đây, tôi cứ ngỡ cô ấy chỉ là một mọt sách chỉ biết cắm đầu vào học
00:10:21thôi chứ.
00:10:22Hứa chân gật đầu, đôi gò má bỗng đỏ bừng một cách lạ lùng.
00:10:26Tất nhiên là tôi nhận ra sự bất thường này.
00:10:28Tôi tò mò hỏi, trái tim rung động rồi hả? Là ai? Ai thế?
00:10:32Hứa chân cuối đầu không thèm để ý đến tôi, chỉ bảo chờ cô ấy gầy đi rồi sẽ nói
00:10:36cho tôi biết.
00:10:37Thế là mỗi ngày sau giờ học, hứa chân đều bắt đầu chạy bộ trên sân vận động,
00:10:41không thèm ăn bữa sáng giàu dinh dưỡng tôi mang đến nữa, hết đói là lại uống nước.
00:10:45Ban đầu bữa sáng của tôi còn làm hời cho mấy đứa bạn xung quanh,
00:10:48sau thấy hứa chân đã hạ quyết tâm không ăn uống vô độ nữa, tôi cũng thôi không mang theo.
00:10:53Nhưng chiếc xe điện thì cô ấy vẫn ngồi.
00:10:54Từ lúc đầu, mỗi khi hứa chân bước lên là chiếc xe màu hồng phấn của tôi lại rung bẩn
00:10:59bật,
00:10:59cho đến sau này, phía sau tôi cứ như có một chú chó con trắng chẻo đang bám vào vậy.
00:11:03Hứa chân gầy đi thật, nhưng cô ấy vẫn cứ khép vai, cuối đầu như cũ.
00:11:07Tôi không hiểu tại sao khi hứa chân đã gầy đi,
00:11:10mình lại không hối thúc cô ấy nói ra người trong mộng.
00:11:12Có lẽ tôi muốn để cô ấy trở nên hoàn hảo hơn một chút đã rồi hẳn nói.
00:11:16Kéo dài được lúc nào hay lúc ấy, mụ nhỡ cô ấy đi tỏ tình thật,
00:11:19tôi biết tìm đâu ra một người bạn khác đây.
00:11:22Được rồi, tôi đơn phương thừa nhận cô ấy là người bạn hiếm hoi của mình.
00:11:25Tôi đưa cô ấy đi học lớp nghi lễ, rồi lại đưa đến lớp học khiêu vũ.
00:11:29Tiền đều do tôi trả, lúc đầu hứa chân còn không chịu.
00:11:32Tôi bảo, tôi nhiều tiền mà, với cả tôi cũng muốn xem cuối cùng cậu sẽ biến thành bộ dạng
00:11:37gì.
00:11:37Đi mà đi mà, cho tôi xem nhé.
00:11:39Tôi học theo giọng điệu làm nũng ngọt sớt của nữ chính trong phim Thần tượng Đài Loan,
00:11:43hứa chân chịu không nổi, chỉ đánh bảo, sau này tôi sẽ trả lại cậu.
00:11:46Tôi cũng phát hiện ra một điều, chỉ cần tôi dùng cái tông giọng đó để nói chuyện là hứa
00:11:51chân lại lường tôi một cái rồi đồng ý ngay.
00:11:53Đúng là chiêu này dùng lần nào cũng thắng.
00:11:55Hứa chân kiễn mũi chân dựa vào góc tường, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi sau giờ tập, lấp lánh
00:11:59và ướt át.
00:12:00Nhìn cạnh đó, tôi trở thấy có một nét đẹp rất riêng, giống như các bạn trong lớp hay nói
00:12:05về một nam thần nào đó có khí chất kiên cường.
00:12:07Tôi thầm nghĩ, hứa chân giờ cũng là một mỹ nữ kiên cường rồi sao?
00:12:10Tôi ló đầu vào từ cửa sau, thở dài một tiếng, hứa chân, cậu xong chưa thế?
00:12:15Mọi người ở phòng tập đã về hết từ lâu, chỉ còn mình hứa chân ngày nào cũng ở lại
00:12:19luyện đi luyện lại những động tác cơ bản.
00:12:21Cậu có làm vũ công đâu, luyện tập chăm chỉ thế làm gì?
00:12:24Hứa chân luôn mỉm cười, làm việc gì cũng phải cố gắng hết sức chứ?
00:12:28Kế hoạch giảm cân của hứa chân, dưới sự chỉ đạo và giám sát của một đại tướng là tôi,
00:12:32đã diễn ra vô cùng hoàn mỹ.
00:12:34Tôi và hứa chân quen nhau gần một năm, trong một năm này, tôi đã chứng kiến cô ấy từ
00:12:38một người mập mạp biến thành một cô gái thanh mảnh,
00:12:40chiều cao từ 1m60 vỏ thẳng lên gần 1m75.
00:12:43Hay là cậu đi làm người mẫu đi?
00:12:45Tôi ngắm nhìn vóc dáng cân đối của hứa chân, đặc biệt là đôi mắt ấy, lúc mập tôi trên
00:12:50nó nhỏ, dơ gây đi rồi,
00:12:51chẳng phải chính là đôi mắt đan phụng của những mỹ nữ mà người ta hay nói sao.
00:12:55Da cô ấy còn trắng, sau khi tập khiêu vũ thì tư thế, dáng điệu trở nên cực kỳ đẹp.
00:13:00Hứa chân lắc đầu, tôi không có ý định đó.
00:13:02Nhắc đến chuyện này, tôi chật nhớ đến khuôn mặt đỏ bừng của hứa chân hồi mới bắt đầu giảm
00:13:06cân, tự dưng thấy hơi nhớ khoảnh khắc đó.
00:13:09Hứa chân bây giờ đã khác xưa rồi, với tư cách là bạn thân, tôi nên khuyến khích cô ấy
00:13:13dũng cảm theo đuổi tình yêu.
00:13:14Mặc dù, chính tôi cũng chẳng hiểu sao lòng mình lại thấy hơi hụt hẳn.
00:13:18Suốt thời gian đó tôi cứ suy nghĩ mãi, còn hứa chân thì cứ như thế chẳng nhớ gì về
00:13:22những lời mình đã nói.
00:13:24Thôi thì thà chém nhanh rút gọn cho xong, nhân lúc tan học về nhà, tôi hỏi cô ấy, cậu
00:13:28thích ai thế?
00:13:29Tôi đã quan sát hết đám con trai lớp cô ấy rồi, đứa nào đứa nấy nhìn như chưa phát
00:13:33triển hết,
00:13:34đeo hai cái mắt kính dày cộng, ánh mắt lờ đờ ủ ám.
00:13:37Một đám mọt sách, tôi chẳng thích nổi.
00:13:39Tôi thích kiểu mỹ nam trắng trẻo, có khí chất hơn, kiểu như ly minh hô gì đó bên hàn
00:13:43ấy, nhìn mà thấy mê.
00:13:45Gần đây chiếc xe điện màu hồng của tôi toàn do hứa chân lái.
00:13:48Cô ấy cao hơn tôi, đôi chân dài vắt vẻo, ngồi phía trước khiến tôi ngồi sau thấy hơi chật
00:13:53trội.
00:13:54Mà tôi lại mặc váy, không cao bằng cô ấy nên chỉ có thể ngồi nghiêng ở phía sau.
00:13:57Hứa chân nghe tôi hỏi vậy thì đột ngột bóp phanh, khiến cả người tôi lao thẳng về phía cô
00:14:02ấy.
00:14:02Cô ấy trả lời không liên quan, sắp đến sinh nhật cậu rồi nhỉ.
00:14:06Sao thế, định tặng quà cho tôi à?
00:14:08Ừm.
00:14:09Hứa chân đánh chống lảng như vậy, tôi cũng chẳng muốn hỏi thêm nữa, rõ ràng là cô ấy không
00:14:13muốn tôi biết.
00:14:14Vậy thì tôi chẳng thèm hỏi, dù sao bây giờ ngày nào cô ấy cũng ở bên tôi.
00:14:18Bất kể là gã đàn ông nào thì chắc chắn cũng đều phải sang một bên hết.
00:14:22Trời cao đất dày, chị em là nhất.
00:14:24Không phải tôi khoe khoang, nhưng tiệc sinh nhật của tôi được tổ chức khá hoành tráng.
00:14:28Chủ đề bữa tiệc là yêu cậu, dương tâm, 18 tuổi, chúc mừng lễ trưởng thành.
00:14:33Mẹ tôi mời hội bạn trong giới phu nhân của bà, tôi thì mời đám bạn phú nhị đại của
00:14:37mình.
00:14:37Còn bố tôi thì chưa chắc đã đến, ông ấy chỉ nhận trách nhiệm chi tiền thôi.
00:14:41Ngày hôm đó sau khi tan học, tôi kéo hứa chân đến trung tâm thương mại lớn nhất vùng.
00:14:45Tôi phải tút tát lại nhan sắc cho cô ấy mới được.
00:14:48Hứa chân không chịu nhận chiếc váy lễ phục tôi chọn, quay đầu định bỏ đi.
00:14:52Tôi đành phải giữ cô ấy lại, bảo rằng sinh nhật tôi sắp đến rồi.
00:14:55Tôi mời cô ấy tham dự, hôm nay dẫn cô ấy đi mua lễ phục là chuyện đương nhiên.
00:14:59Hứa chân cao hơn tôi, cô ấy quay mặt đi chỗ khác khiến tôi chẳng nhìn thấy mắt cô ấy
00:15:04đâu cả.
00:15:04Rồi tôi nghe thấy giọng nói từ phía trên đỉnh đầu chuyển xuống, cậu chê tôi làm cậu mất mặt
00:15:08à.
00:15:09Trời đất ơi, tôi nào có dám chê cô ấy làm mất mặt.
00:15:12Hứa chân sau khi giảm cân song tỏa sáng dạng ngời,
00:15:15ngay cả tôi đứng bên cạnh cũng chỉ làm lá xanh làm nền cho cô ấy thôi.
00:15:18Chẳng qua là đám bạn xấu của tôi vốn hay trong mặt mà bắt hình rong.
00:15:22Không mời chúng nó thì không được, vì mẹ tôi bảo, thêm bạn thêm đường.
00:15:25Bà đang nói về bạn của bà, và con cái của bạn bà, tức là đám bạn xấu của tôi.
00:15:30Là bạn tốt nhất của hứa chân,
00:15:32tất nhiên tôi phải tiêu diệt những mầm mống không tốt đẹp này ngay từ trong trường nước.
00:15:36Chân chân, cậu mặc đi mà, tôi muốn thấy cậu mặc nó.
00:15:39Đi mà, xin cậu đấy.
00:15:41Nói hết nước hết cái, cuối cùng hứa chân cũng đồng ý.
00:15:44Đến ngày tiệc, mẹ tôi dặn tôi phải tiếp đãi bạn bè cho tốt, nói xong bà thông thả rời
00:15:48đi.
00:15:49Lúc này tôi mới chạy ra cổng đón hứa chân.
00:15:51Thú thật, tôi hơi sợ để hứa chân chạm mặt mẹ mình, chuyện đó chắc chắn sẽ rất đáng sợ,
00:15:56tôi không đối phó nổi đâu.
00:15:57Hứa chân mặc một chiếc váy dài đính kim sa màu đen, chính là chiếc váy tôi đã đặc biệt
00:16:02chọn cho cô ấy.
00:16:03Tôi đã bảo mà, cực kỳ hợp luôn, lại còn phối với đôi mắt đẹp hút hồn của hứa chân
00:16:07nữa.
00:16:07Hoa, cậu đẹp quá đi mất, hứa chân đỏ mặt.
00:16:11Cô ấy đưa món quà trên tay qua, bọc trong giấy da bò màu đỏ, không biết bên trong là
00:16:15cái gì.
00:16:16Tôi nôn nóng muốn mở ra ngay, hứa chân đi phía sau vương cánh tay dài ra ngăn lại.
00:16:20Quà chẳng phải đều để đến khi không có ai mới mở rao.
00:16:23Tôi dơ tay giành lại món quà, cậu chẳng hiểu gì cả.
00:16:26Đó là đối với người không thân thôi, tôi muốn biết cậu tặng gì ngay bây giờ cơ.
00:16:30Tôi khoác tay hứa chân, ra sức lắc lắc, mở đi mà, mở đi mà.
00:16:34Thôi xong, dạo này tôi diễn mấy cái trò làm nũng này hơi bị nhiều rồi đấy.
00:16:38Nhưng may là hứa chân vẫn còn ăn chiều này.
00:16:40Tôi mãn nguyện mở hộp quà ra, mở quả cầu tuyết.
00:16:43Sao lại tặng tôi thứ này nhỉ?
00:16:45Tôi đã có cả một bộ siêu tập quả cầu tuyết rồi.
00:16:47Nhưng để không làm tổn thương lòng tốt của bạn bè, tôi vẫn khen lấy khen để, đẹp quá đi
00:16:52mất.
00:16:52Tôi sẽ để nó ngay đầu giường, để mỗi sáng vừa mở mắt ra là thấy nó đầu tiên.
00:16:57Hứa chân chỉ bảo, cậu thích là tốt rồi.
00:16:59Nhưng sao lại tặng hình thiên nga trắng?
00:17:01Hứa chân đột nhiên bước đi nhanh hơn, không thèm để ý đến tôi nữa.
00:17:05Tôi suy đoán một cách rất hợp lý, cậu thấy tôi giống thiên nga trắng hả?
00:17:08Tay hứa chân đỏ lượng lên.
00:17:10Cô ấy đang xấu hổ, nghĩa là tôi đoán đúng rồi.
00:17:12Lớn chừng này rồi, chưa có ai nói tôi giống thiên nga trắng cả.
00:17:16Bọn họ toàn ngoài mặt khen tôi xinh đẹp, sau lưng lại mắng tôi là hồ ly tinh.
00:17:20Đây là lần đầu tiên có người dùng một hình ảnh thanh khiết như thế để hình dung về tôi.
00:17:24Đầu óc bỗng chốc nóng bừng, tôi tiến đến hôn chụt một cái lên má hứa chân.
00:17:28Mấy chú chó con thường bày tỏ sự nhiệt tình như thế mà.
00:17:31Da cô ấy trắng nên vết son môi in trên má trông cực kỳ nổi bật.
00:17:34Hứa chân lấy tay áp lên mặt, lắp bắp, cậu, cậu làm gì thế?
00:17:37Vì thấy cậu tốt thôi.
00:17:39Đi ngang qua một cánh cửa sổ, tôi nhìn hình ảnh mình phản chiếu trên mặt kính, váy trắng, trên
00:17:44đầu đội vương miệng kim cương nhỏ.
00:17:46Ráng vẻ thanh tú, quả thật rất giống thiên nga trắng.
00:17:48Tôi kéo hứa chân lại cùng xem.
00:17:50Cậu nhìn xem, tôi là thiên nga trắng, còn cậu là thiên nga đen.
00:17:54Rốt cuộc mẹ tôi và hứa chân vẫn chạm mặt nhau.
00:17:57Lúc tôi đi vệ sinh, chương lượng, kẻ vốn chẳng ưa gì tôi.
00:18:00Tiến lại gần, hắn hắt hàm về phía đằng kia, bạn mới của cô à.
00:18:04Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, cô thích gu này sao?
00:18:07Tôi không hề mời chương lượng, hắn tự vác sát đến, người đã đứng ngoài cửa rồi chẳng lẽ lại
00:18:12không cho vào.
00:18:12Biết ngay để hắn đến là một sai lầm mà.
00:18:15Tôi đáp trả qua loa, phải đấy, thích gu này đấy thì sao?
00:18:18Thôi chết, mẹ tôi đưa hứa chân lên tầng 2 rồi.
00:18:21Tầng 2 đâu phải khu vực dự tiệc đâu.
00:18:23Tôi lén lút bám theo, áp sát vào tường nghe trộn.
00:18:26Cháu và Tâm Tâm nhà gì quen nhau thế nào?
00:18:28Dã thưa dị trịnh, tụi cháu học cùng trường ạ.
00:18:30Được rồi, câu trả lời của hứa chân nghe có vẻ hơi khép nếp, hình như còn trả lời không
00:18:35đúng trọng tâm nữa.
00:18:36Nhưng mẹ tôi không bận tâm đến điều đó.
00:18:38Ồ, ra vậy, thế cháu tiếp cận Tâm Tâm nhà gì có ý đồ gì?
00:18:42Đừng nói là hứa chân ngớ người, mà ngay cả tôi cũng ngớ người theo.
00:18:46Tôi đã biết ngay mẹ mình chẳng phải hạng phụ nữ hiền lành, nhân hậu gì rồi mà.
00:18:50Tôi xông thẳng vào phòng, hét lớn, mẹ, mẹ, cô ấy không biết gì cả đâu.
00:18:55Hứa chân không biết mối quan hệ giữa tôi và cô ấy, không biết cô ấy và tôi có chung
00:18:59một người cha,
00:18:59không biết rằng chính mẹ cô ấy đã bỏ rơi cô ấy.
00:19:02Cô ấy không hề hay biết cái sự thật mà hầu như tất cả những người trong cuộc đời rõ
00:19:06mười mươi.
00:19:07Hứa chân là một đồ ngốc và tất cả chúng tôi đều đang giấu cô ấy.
00:19:10Cả hai người họ đều bị tôi làm cho giật mình.
00:19:12Mẹ tôi là người phản ứng trước, bà mắng tôi, hét cái gì mà hét, chẳng có ti ý tứ
00:19:17nào cả.
00:19:18Nói xong bà nhìn hứa chân, không biết cũng tốt,
00:19:20chỉ cần biết rằng dương tâm nhà gì mãi mãi là công chúa là được rồi,
00:19:24đừng có tơ tưởng đến những thứ không nên tơ tưởng.
00:19:26Đúng là mấy lời thoại sặc mùi kịch tính, bà mẹ già của tôi ơi,
00:19:30nếu tôi mà đến nhà bạn chơi mà mẹ nó nói với tôi những lời này, tôi chỉ thấy bà
00:19:34ta có bệnh thôi.
00:19:35Với những lời không thích nghe, tôi thường cho nó vào tai này ra tai kia,
00:19:39nhưng tôi thấy sắc mặt hứa chân trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
00:19:41Cô ấy nghe lọt tai rồi, tôi đẩy mẹ mình ra ngoài cửa, kéo hứa chân ngồi xuống sofa.
00:19:47Mẹ tôi không có ý đó đâu, bà ấy chỉ cảm thấy cậu không đủ sức đe dọa,
00:19:51bà ấy thậm chí còn chẳng buồn tìm hiểu xem tại sao cậu lại không biết chuyện đó.
00:19:55Bà ấy đối với ai thân thiết với tôi cũng đều như vậy cả.
00:19:58Tôi chỉ tay về phía chương lượng đang ló đầu ngó nghiêng ở cửa,
00:20:01đó, hắn ta cũng từng bị thẩm vấn như thế đấy, không tin cậu cứ hỏi hắn mà xem.
00:20:05Chương lượng bị gọi tên, liên chỉnh lại vạt áo rồi ngây ngang bước vào.
00:20:09Hỏi cái gì? Mẹ cô ấy đã nói chuyện tâm tình với cậu rồi sao?
00:20:12Thì chắc chắn gì ấy cũng đã nói chuyện với cậu rồi còn gì?
00:20:16Cái tính của chương lượng là không bao giờ chịu thua,
00:20:18người khác có gì hắn cũng phải có cái đó, bất kể tốt hay xấu.
00:20:22Quả nhiên hắn cắn câu, tất nhiên rồi.
00:20:24Tôi nhún vai với hứa chân, thấy chưa?
00:20:26Hứa chân lẳng lặng gật đầu, có vẻ như đã tin một nửa.
00:20:29Tôi tiếp tục bồi thêm, người của mẹ tôi là kiểu vậy đấy,
00:20:32cậu để mặt tôi mà tha lỗi cho bà ấy nhé.
00:20:35Được không? Được không?
00:20:36Hứa chân đứng trước mặt người ngoài vốn dĩ ra mặt mỏng,
00:20:39mặt lại đỏ bừng lên.
00:20:40Cô ấy đẩy nhẹ tôi một cái, biết rồi.
00:20:43Sau đó cô ấy hỏi, cậu nói là tôi không biết,
00:20:45vậy rốt cuộc tôi không biết chuyện gì.
00:20:47Tôi cười gượng, tôi, tôi nói là,
00:20:49nói là cậu không biết nhà tôi lại giàu đến thế này.
00:20:52Hứa chân thắc mắc, tôi biết nhà cậu giàu mà.
00:20:55Ha ha ha, tôi vội vàng kết thúc chủ đề này,
00:20:57tôi cứ tưởng cậu không biết, ha ha ha.
00:20:59Hứa chân trông có vẻ như đã bị tôi lừa qua chuyện này rồi.
00:21:02Còn chương lượng thì đứng hình, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
00:21:05Hắn lầm bầm, dương tâm, cô làm tôi thấy buồn nôn đấy.
00:21:08Hắn nhìn hứa chân, vẻ mặt kiểu,
00:21:10sao trong cô ta cứ quen quen thế nào ấy nhỉ?
00:21:13Dù hứa chân trông cũng rất xinh đẹp,
00:21:14nhưng hắn cho rằng ở cạnh hạng người như tôi thì chẳng thể nào.
00:21:18Chỉ vài ngày sau lễ trưởng thành, trường bắt đầu nghỉ đông.
00:21:21Tôi bảo hứa chân rằng tôi muốn đến nhà cô ấy chơi,
00:21:23nhưng lần nào cô ấy cũng từ chối.
00:21:25Hết bảo phải học bài lại bảo phải về quê.
00:21:28Tôi đời nào chịu nghe lời cô ấy,
00:21:29đến lần thứ ba bị từ chối,
00:21:31tôi quyết định tự giác tìm đến nhà mà không đợi mời.
00:21:34Nhà hứa chân không có ai, cô ấy về quê thật.
00:21:36Cô ấy không lừa tôi.
00:21:37Tôi vẫn không bỏ cuộc, gõ cửa nhà hàng xóm của hứa chân.
00:21:41Người hàng xóm đó nói,
00:21:42bà cụ hứa khổ quá,
00:21:43sắp Tết đến nơi rồi mà vẫn còn nằm viện.
00:21:46Bệnh viện nào cơ?
00:21:47Hình như là bệnh viện số 3.
00:21:48Tôi vốn ghét nhất là vào bệnh viện,
00:21:50vậy mà cả năm nay mấy lần ra vào đây đều là vì hứa chân.
00:21:54Thật trùng hợp, tôi vừa định hỏi ở quầy hướng dẫn
00:21:56thì thấy hứa chân đi ra từ cửa lớn.
00:21:58Câu hỏi của tôi liền đổi thành,
00:21:59phía bên kia là chỗ nào thế?
00:22:01Nhà ăn bệnh viện.
00:22:03Tôi lẳng lặng đi theo sau hứa chân,
00:22:04nhìn cô ấy mua cơm,
00:22:06rồi ngồi lủi thủi một mình trong góc gặm chiếc bánh màn thầu trắng tinh.
00:22:09Cô ấy còn chẳng thèm lấy bát canh.
00:22:11Ăn thế không thấy nghẹn sao.
00:22:13Chỉ loáng một cái đã ăn xong,
00:22:14cầm chiếc hộp cơm bằng sắt đi ngược trở lại.
00:22:17Tôi biết, bên trong đó là cơm dành cho bà nội.
00:22:19Tôi lại âm thầm đi theo một quãng nữa,
00:22:21nắm được chính xác số phòng bệnh cũng như tên của bà nội.
00:22:24Tôi không vào trong mà quay người về nhà luôn.
00:22:26Tôi lục tìm chiếc thẻ tiết kiệm rồi bỏ vào túi sách.
00:22:29Sau lễ trưởng thành,
00:22:30số tiền tôi nhận được khá nhiều.
00:22:32Bố tôi cho nhiều nhất,
00:22:33tận 180 vạn tệ.
00:22:34Tôi quay lại bệnh viện,
00:22:36nộp viện phí cho bà nội hứa chân.
00:22:37Số tiền cũng không quá lớn,
00:22:3978 vạn tệ.
00:22:40Còn chưa đến một nửa số tiền bố cho,
00:22:42thôi thì cứ coi như để bố tích đức làm việc thiện vậy.
00:22:45Dù sao tiền này cũng dùng cho con gái của ông ấy mà.
00:22:48Tôi không nói với hứa chân chuyện sẽ đến nhà thăm nữa,
00:22:50chỉ bảo rằng tôi muốn mau chóng khai giảng.
00:22:52Khi nói ra lời này,
00:22:54trong đầu tôi bỗng bong một tiếng.
00:22:56Tôi bị ma nhập à,
00:22:57mong khai giảng cái gì chứ?
00:22:59Sắp thi đại học đến nơi rồi,
00:23:00tôi chỉ mong cái kỳ nghỉ này kéo dài đến tận 50 năm sau nữa thôi.
00:23:04Thế là tôi lại tìm đến đám bạn xấu của mình,
00:23:06cũng đã lâu rồi không liên lạc.
00:23:08Đợi đến khi khai giảng,
00:23:09tôi mới biết hứa chân đã đi làm người mẫu.
00:23:11Cô ấy bảo có người quản lý tìm đến nên cô ấy đồng ý luôn.
00:23:14Tôi sợ cô ấy bị lừa nên đã cất công cùng cô ấy đến công ty quản lý một chuyến.
00:23:19Kết quả cho thấy đó là một công ty đàng hoàng.
00:23:21Những người mẫu bước ra từ đó ai nấy đều cao giáo,
00:23:23ngay cả đôi chân dài mà tôi hẳn tự hào đứng trước những đôi chân cực phẩm này cũng trở
00:23:27nên nhỏ bé.
00:23:28Đúng là gặp sư phụ rồi.
00:23:30Đây là lần đầu tiên tôi thấy hứa chân mặc ít đồ như thế,
00:23:33để lộ đôi chân dài miên man.
00:23:34Tôi bảo cô ấy mặc ngắn thì cô ấy nhất quyết không chịu,
00:23:37vậy mà đi quay quảng cáo bảo lộ là lộ ngay,
00:23:39đúng là phải hạ quyết tâm lớn lắm.
00:23:41Sắp thi đại học rồi mà cậu còn làm cái này,
00:23:43không sợ không đỗ vào trường tốt sao?
00:23:45Lúc tôi nói câu này, hứa chân đang mặc lại quần,
00:23:48công việc đã kết thúc và chuẩn bị rời đi.
00:23:50Tôi phải trả nợ.
00:23:51Trả nợ gì?
00:23:5378.000 tệ ấy hả?
00:23:54Hả?
00:23:55Sao cậu biết?
00:23:56Trong lòng tôi hoảng loạn tột độ,
00:23:57nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
00:24:00Gì cơ?
00:24:00Sao cậu nợ nhiều tiền thế?
00:24:02Tôi giả vờ ngạc nhiên,
00:24:03cậu không động vào mấy thứ không nên động đấy chứ?
00:24:06Hứa chân sỏ dày xong,
00:24:07đáp, không phải cậu là tốt rồi.
00:24:09Rốt cuộc là tôi tốt,
00:24:10hay là không phải tôi thì mới tốt?
00:24:12Ý là sao?
00:24:13Hứa chân sách túi lên,
00:24:14quay sang nhìn tôi,
00:24:15bà nội tôi mất rồi.
00:24:17Bệnh viện nói đó là khoản tiền quyên góp từ một nhà hảo tâm.
00:24:20Đôi môi hứa chân mấp máy,
00:24:21hôm nay mọi tin tức đều vỡ lở ra hết.
00:24:23Bà nội cô ấy mất rồi.
00:24:25Hồi tôi nộp tiền,
00:24:26bác sĩ chẳng phải đã nói phẫu thuật xong là sẽ ổn sao.
00:24:29Kể từ khi khai giảng gặp lại đến giờ,
00:24:31hứa chân luôn biểu hiện như không có chuyện gì xảy ra.
00:24:33Tôi cũng chỉ nghĩ rằng đây là một kỳ nghỉ đông bình thường thôi.
00:24:36Sao có thể chứ?
00:24:38Bà chẳng phải vẫn ổn sao?
00:24:39Sao cậu không nói gì với tôi?
00:24:41Hứa chân quay lưng về phía tôi,
00:24:43cả không gian như rơi vào thinh lặng.
00:24:45Tôi cứ ngỡ cô ấy đang nói nhăng nói cuội,
00:24:47nhưng vừa quay đầu lại đã nhìn thấy trên tay áo khoác của cô ấy có đính một chiếc băng
00:24:50đen,
00:24:51hai vạch đỏ vô cùng nổi bật.
00:24:52Tôi đã gọi cho cậu ba cuộc điện thoại,
00:24:54nhưng cậu không bắt máy.
00:24:56Đó là chuyện của đêm giao thừa.
00:24:58Chương lượng hẹn tôi đi chơi,
00:24:59trước khi đi tôi còn hỏi hứa chân có cần người ở bên cạnh không.
00:25:02Lúc đó tôi đã nghĩ,
00:25:03chỉ cần cô ấy đồng ý,
00:25:04tôi sẽ lập tức bay đến bên cạnh cô ấy ngay.
00:25:07Nhưng hứa chân đã từ chối,
00:25:08cô ấy nói muốn ở bên cạnh bà nội.
00:25:10Thực ra tôi cũng rất buồn,
00:25:12hứa chân luôn không nói thật lòng với tôi.
00:25:14Tôi tôn trọng sự tự tôn của cô ấy,
00:25:16nên cũng chỉ biết giả vờ như không hiểu gì.
00:25:18Cô ấy muốn tôi tin rằng cô ấy đang ở nhà chăm bà,
00:25:21vậy thì tôi sẽ tin là như vậy.
00:25:22Đêm đó tôi đi ba đến tận khuya,
00:25:24điện thoại chỉ nhớ vứt trong túi sách.
00:25:26Tin nhắn cũng chẳng xem lấy một dòng.
00:25:28Sáng hôm sau tôi lập tức gọi lại,
00:25:30nhưng hứa chân chỉ nói không có gì đâu,
00:25:32chỉ là muốn chúc tôi năm mới vui vẻ thôi.
00:25:34Có điều giọng nói của cô ấy chầm xuống,
00:25:36lãnh đạm hơn hẳn thường ngày.
00:25:38Nhìn gương mặt bình thản của hứa chân bây giờ,
00:25:40tôi mới tự hỏi lúc đó cô ấy đã phải lấy bao nhiêu can đảm
00:25:42để gọi cho tôi cơ chứ.
00:25:44Vậy mà tôi lại không nhận máy,
00:25:46sau đó cũng chẳng mảy may nhận ra điều gì,
00:25:48vẫn hớn hở đi chúc người ta năm mới vui vẻ,
00:25:50và sự như ý.
00:25:52Tôi không cố ý mà, tôi biết.
00:25:54Vậy sao bây giờ cậu lại hung dữ với tôi?
00:25:56Hứa chân đột ngột ngồi thụt xuống đất,
00:25:58vui đầu vào đầu gối.
00:25:59Tôi gọi cho mẹ nhưng không ai bắt máy,
00:26:01gọi cho cậu cũng không ai nghe.
00:26:03Tôi sợ lắm, tôi chỉ là không còn ai để nói cùng nữa thôi.
00:26:06Xin lỗi cậu, tôi nào dám trách cô ấy nổi cáo vô cớ.
00:26:10Tôi chỉ mong cô ấy phát tiết hết ra rồi mau chóng ổn định lại.
00:26:13Tôi ngồi xuống ôm lấy hứa chân,
00:26:15vỗ nhẹ vào lưng, không sao đâu, không sao đâu.
00:26:17Hứa chân khóc đến mức bờ vai run lên bần bật.
00:26:20Một người trọng tình cảm như cô ấy,
00:26:22ngày bà mất chắc chắn còn đau lòng hơn thế này gấp nhiều lần.
00:26:25Tôi trịnh trọng hứa, từ nay về sau, tôi chắc chắn sẽ nghe máy.
00:26:28Hứa chân khóc rất to,
00:26:30như thể muốn tôi nghe thấy mọi nỗi lòng của cô ấy qua tiếng khóc đó.
00:26:33Hy vọng sau này cô ấy sẽ không bao giờ phải đau khổ như vậy nữa.
00:26:36Nhưng tôi biết, người mẹ của cô ấy sẽ là một cửa ải khác,
00:26:39thậm chí còn đau đớn hơn, vì tôi cũng là kẻ tiếp tay.
00:26:42Cuối cùng tôi vẫn nói cho cô ấy biết tiền viện phí là tôi trả,
00:26:45không cần phải hoàn lại, cứ lo học hành cho tốt là được.
00:26:48Cô ấy lau nước mắt, tôi đi học chính là để kiếm tiền,
00:26:51bây giờ cơ hội đến rồi, phải biết nắm lấy.
00:26:54Tôi có chút lo lắng, sợ hứa chân tham bát bỏ mâm.
00:26:57Cô ấy chỉ bảo, đừng lo, tôi không bỏ bê việc học đâu.
00:27:00Cứ như vậy, trong giai đoạn ôn thi đại học căng thẳng,
00:27:03hứa chân vừa học vừa làm, bắt đầu cuộc sống tự lập của một người trưởng thành.
00:27:07Cô ấy nỗ lực kiếm tiền, thành tích vẫn không hề giảm suốt,
00:27:10còn tôi chẳng làm gì cả, mà điểm số cũng chẳng thấy khá lên.
00:27:13Hứa chân muốn phụ đạo cho tôi nhưng tôi từ chối.
00:27:18Ngày tụi mình cũng có thể đến cùng một thành phố để học mà.
00:27:21Tôi học kém thì tôi chọn trường nào sát bên trường cậu là được.
00:27:24Tôi bảo cô ấy đừng bận tâm, hứa chân liếc nhìn tôi một cái, đừng có lửa tôi đấy.
00:27:29Tất nhiên, câu trả lời của tôi không được tự tin cho lắm.
00:27:32Mẹ tôi dạo này hình như đang liên hệ với mấy quản lý nghề nghiệp gì đó,
00:27:35nghe đâu là tổ chức tư vấn du học.
00:27:37Mẹ vốn luôn chiều theo ý tôi, lúc đó tôi chỉ cần nói không đi là được.
00:27:41Dù sao tôi cũng chẳng có ý định kế thừa ra nghiệp.
00:27:43Thứ bảy tan học, tôi theo thói quen đi tìm hứa chân.
00:27:46Đám bạn xấu của tôi bảo, lên cấp 3 rồi sao thấy mày thay đổi thế.
00:27:50Chẳng thấy gây sự gì nữa.
00:27:52Tôi xua tay, tao vẫn thế thôi.
00:27:54Nhận lại là một chàng lường nguyết của cả bọn.
00:27:56Hứa chân không có nhà, tôi tự ý đi vào.
00:27:59Rồi đột nhiên, tôi bắt gặp hai người phụ nữ đang ôm lấy nhau.
00:28:02Môi chạm môi, tay chân múa may quay cuồng.
00:28:04Tâm hồn tôi như bay khỏi sát.
00:28:06Dù tự nhận là người thấy nhiều biết rộng, tôi cũng chưa từng thấy cảnh tượng kiểu này ngoài đời
00:28:10bao giờ.
00:28:11Hứa chân kéo tôi đi lúc nào tôi cũng chẳng hay biết.
00:28:14Hứa chân hỏi tôi cảm thấy thế nào.
00:28:16Kỳ cục quá, sao hai người phụ nữ lại có thể làm thế, cứ thấy, sao sao ấy.
00:28:20Kiểu như hơi ghê ghê.
00:28:22Tôi thấy sắc mặt hứa chân ngày càng khó coi.
00:28:24Tôi dứt khoát chọn cách ngậm miệng.
00:28:26Xin lỗi, tôi không nên nói bạn của cậu như vậy.
00:28:28Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà bồi thêm.
00:28:30Cậu đừng có học theo họ nhé, chuyện này sẽ bị người ta chửi đấy.
00:28:34Nói ra lời này chính tôi cũng thấy nực cười.
00:28:36Một kẻ như tôi mà lại biết sợ điều tiếng dư luận sao.
00:28:39Tôi thì tất nhiên không sợ, nhưng hứa chân trông có vẻ là người rất nề nếp,
00:28:42quy củ, đừng để bị người ta rắt mũi vào con đường đó thì không tốt chút nào.
00:28:46Hàng mi hứa chân khẽ run lên, cô ấy nặn ra một nụ cười, không sao đâu.
00:28:50Chẳng biết là thật sự không sao, hay là giả vờ không sao.
00:28:53Nhưng sau đó hứa chân chẳng thèm đói hoài gì đến tôi suốt một thời gian dài.
00:28:57Cho đến khi tôi nghe tin cô ấy đang hẹn hò với Vương Húc.
00:29:00Vương Húc đó là học bá nổi danh của trường, năm nào cũng có tên trên bảng vàng,
00:29:04là hạt sống tiềm năng cho các trường top đầu năm nay.
00:29:06Nhưng tôi nghe bạn học cùng lớp nói gã này đời tư rất lộn xộn, ai gã cũng không từ
00:29:11chối.
00:29:12Chắc chắn là hắn thấy cậu đẹp nên mới nảy sinh ý đầu xấu,
00:29:15sao lúc trước hắn không tỏ tình với cậu đi.
00:29:17Sắp thi đại học rồi mà lại chọn đúng lúc này, chắc chắn không có ý tốt.
00:29:21Tôi đem hết mấy lời đồn về Vương Húc nói cho hứa chân nghe.
00:29:24Cô ấy nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt đó làm tôi thấy dùng mình.
00:29:27Rồi cô ấy bảo, tôi học cùng lớp với cậu ấy, tôi biết cậu ấy là người thế nào.
00:29:31Không phải chứ, hai người thực sự thành một cặp rồi hả?
00:29:34Vương Húc không phải hạng người tốt lành gì.
00:29:36Dạo này trường đang xét duyệt học bổng, thứ hạng của hứa chân và hắn ta sắp xỉ nhau.
00:29:40Tôi nghi ngờ gã này chỉ muốn rụ rỗ hứa chân yêu đương để cô ấy lơ là học hành,
00:29:44sau đó hắn sẽ nững tay trên suất học bổng đó.
00:29:47Hứa chân hiếm hoi lắm mới lường tôi một cái, cậu chỉ biết lo bỏ trắng răng.
00:29:51Không lo sao được, cậu coi chừng bị lừa đấy.
00:29:53Tôi suy nghĩ một hồi, đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng mà mình đã lãng quên.
00:29:57Này, người mà lúc trước cậu bảo thích, không lẽ chính là hắn ta đấy chứ?
00:30:01Nếu vậy thì mắt nhìn người của hứa chân đúng là quá tệ.
00:30:04Hứa chân xứng lại, cô ấy nhìn tôi, chậm rãi thốt ra từng chữ, người đó không thích tôi.
00:30:09Vẻ mặt cô ấy trông rất lạc lõng, nhưng nhanh chóng trở lại trạng thái vô cảm.
00:30:13Làm sao có thể có người không thích hứa chân chứ?
00:30:15Đúng là đồ vô vị.
00:30:16Nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng nhất bây giờ là tên Vương Húc kia.
00:30:20Yêu sớm ảnh hưởng đến học tập.
00:30:22Vương Húc càng không được, cái tướng mặt đó nhìn qua đã thấy chẳng phải hạng tốt lành gì rồi.
00:30:26Tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy.
00:30:28Tôi đến lớp của hứa chân.
00:30:30Kể từ khi cô ấy giảm cân, tôi ít khi tới đây.
00:30:32Sau bao ngày quay lại, tôi cảm nhận rõ địa vị của hứa chân trong lớp đã thay đổi hoàn
00:30:36toàn.
00:30:37Cô ấy không còn ngồi cạnh thùng rác, cũng chẳng còn ai dám ném rác lên bàn cô ấy nữa.
00:30:41Bạn học thấy tôi đến còn thân thiện bảo, tìm hứa chân à.
00:30:44Cô ấy ra ngoài rồi.
00:30:46Hứa chân đi ra ngoài lại càng tốt, mục tiêu chính của tôi là tìm Vương Húc.
00:30:50Tôi đưa cho hắn số liên lạc của mình kèm lời nhắn.
00:30:528 giờ tối nay tại rừng cây nhỏ, gặp nhau ở đó.
00:30:55Tôi liếc nhìn mặt hắn, trông cũng được, hèn gì người ta gọi hắn là nam thần của lớp.
00:30:59Vương Húc nhìn tôi với nụ cười nửa miệng, đại tiểu thư đã đích thân đến mời.
00:31:03Sao tôi dám không đi?
00:31:04Trăng thanh gió mát, rừng cây sau núi, mũi nhiều mà gió cũng lớn.
00:31:08Nếu không phải vì hứa chân, tôi đã sớm về nhà nằm cho sướng rồi, việc gì phải ở đây
00:31:12chịu tội.
00:31:13Vương Húc đến muộn, hắn đút hai tay vào túi quần, ráng vẻ lưu manh đi tới.
00:31:18Xung quanh tối om, hắn huyết xáo một cái, đại tiểu thư có ý gì đây?
00:31:22Lạnh quá, tôi chẳng muốn nán lại đây thêm giây nào.
00:31:24Tôi hỏi thẳng, cậu và hứa chân có quan hệ gì?
00:31:27Vương Húc cười khẩy, cô đến vì chuyện này à?
00:31:30Hắn làm bộ làm tịch, tôi đang theo đuổi cô ấy.
00:31:33Đúng là con gái 18 đôi mươi, cái cô hứa chân đó càng ngày càng có vốn liêng đấy.
00:31:37Hứa chân rõ ràng là càng lớn càng cao, càng ngày càng tự tin hơn.
00:31:41Hừ, cái loại người như hắn sao xứng với hứa chân.
00:31:44Hắn bảo, đại tiểu thư đây cải tạo lợn mập thành nghiện rồi, giờ lại muốn quản cả chuyện riêng
00:31:48tư của người khác sao?
00:31:50Cái tên khốn này, mùng mép thật độc địa, thế mà cũng dám giả vờ làm học sinh ưu tú
00:31:54trước mặt thầy cô.
00:31:55Tôi vỗ vỗ vào mặt hắn, tránh xa hứa chân ra.
00:31:58Tôi giỏi nhất là nói lời đe dọa đấy, cậu biết mà, đại tiểu thư tôi có thừa cách để
00:32:02trị loại tép riêu như cậu.
00:32:04Những vụ hoàn thành, nói xong tôi định bỏ đi.
00:32:06Nhưng vì khoảng cách quá gần, không biết vương hút lấy đâu ra gan chó, hắn dám vươn tay ôm
00:32:11lấy eo tôi.
00:32:12Khuôn mặt xấu xí của hắn dần phóng đại trước mắt tôi.
00:32:14Đại tiểu thư quả nhiên là trắng chẻo xinh đẹp, để tôi hưởng thụ một chút nào.
00:32:18Cô tìm đến đây chẳng phải vì chuyện này sao, đồ lẳng lơ.
00:32:21Những lời hắn thốt ra thật đáng ghê tởm.
00:32:23Tôi dùng khỉu tay đập mạnh vào vai hắn.
00:32:26Vương hút rú lên đau đớn, buông tay ra.
00:32:28Tôi xoay người, nhanh chóng tung một cú đá hiểm hóc vào chỗ hiểm của hắn.
00:32:32Đồ khốn, dám chèo lên đầu tôi ngồi à.
00:32:35Đừng tưởng câu kết được với mấy thằng choi choi ngoài trường là ngon lành nhé.
00:32:38Hắn định tiến lại gần, bàn tay vừa đưa ra thì phía sau hắn xuất hiện một bóng người cao
00:32:42giáo.
00:32:43Người đó túm lấy vai hắn, vật ngã vương hút xuống đất.
00:32:46Vương hút nằm bò ra sàn, tôi lập tức lao tới bồi thêm vài đá, nhắm thẳng vào mặt hắn
00:32:50mà xuất.
00:32:51Hứa chân, sao giờ cậu mới tới?
00:32:53Hứa chân cởi chiếc áo đồng phục đang kéo khóa kín mít lên tận cổ ra, ném lên người tôi.
00:32:58Lúc này cô ấy mới nhìn tôi, cậu làm cái gì vậy?
00:33:01Giọng cô ấy rất dữ dằn, biểu cảm cũng cực kỳ hung ác.
00:33:04Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy nổi giận.
00:33:07Tôi có chút sợ, muốn mắng lại nhưng không dám.
00:33:09Chẳng biết tại sao cô ấy lại giận dữ đến thế, nhưng chắc chắn không phải vì thương xót cho
00:33:13tên vương hút đang nằm đo đất kia.
00:33:15Tôi làm phiền cậu học tập hay làm phiền cậu kiếm tiền à?
00:33:18Hứa chân ít khi đi chụp ảnh, nghe nói tối nay có một đơn hàng lớn.
00:33:22Tôi vội vàng thanh minh, tôi làm vậy là để cậu thấy rõ bộ mặt thật của tên này thôi.
00:33:26Chỉ cần cậu không rình dáng gì đến vương hút, cậu vẫn sẽ là một cô gái tốt.
00:33:30Vứt bỏ một gã đàn ông rắc rời quan trọng hơn việc kiếm tiền nhiều.
00:33:33Hứa chân đứng ngược sáng, tôi không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô ấy.
00:33:37Nhưng giọng điệu đã không còn lạnh lùng như lúc nãy nữa.
00:33:39Không có, cậu có sao không?
00:33:42Tôi vừa phủi bụi trên người, vừa mua mai nắm đấm, thậm chí còn nhảy lên mấy cái để chứng
00:33:46minh mình vẫn ổn.
00:33:47Tôi đã mở ghi âm điện thoại từ sớm, còn thông báo trước cho hứa chân đến đây đón mình.
00:33:52Hứa chân nắm tay tôi rắt ra ngoài.
00:33:54Tất nhiên tôi phải khoe chiến lợi phẩm của mình rồi, tôi rút chiếc điện thoại giấu trong túi quần
00:33:58ra.
00:33:58Này, nghe đi, hắn đang hạ thấp cậu đấy.
00:34:01Không phải tôi nói chứ, mắt nhìn người của cậu đúng là có vấn đề thật.
00:34:05Hứa chân chỉ nghe chứ không nói gì, biểu cảm trên mặt cũng không hề thay đổi.
00:34:09Chẳng lẽ cô ấy không thấy bất ngờ chút nào sao?
00:34:11Rồi tôi nghe hứa chân nói, lần sau đừng làm vậy nữa.
00:34:14Đã là đại tiểu thư rồi mà còn đích thân ra trận à.
00:34:17Rõ ràng đây là lỗi của gã kia mà.
00:34:19Ai mà biết được tên Vương Húc đó lại hạ lưu đến thế.
00:34:22Tôi cứ ngỡ hắn cùng lắm chỉ giỏi mồm mép, ai rè hắn dám động tay động chân thật.
00:34:27Vương Húc sau khi bị tôi bồi thêm mấy đá đã lồng cồm bò dậy chạy mất dạng, hứa chân
00:34:30cũng không cản.
00:34:31Tại cậu hết, cậu còn bảo cậu biết hắn là người thế nào cơ mà.
00:34:35Thế nên tôi mới mất cảnh giác đấy.
00:34:37Dưới ánh đèn sân vận động sáng loáng, hứa chân khẽ nheo mắt, dịu dàng nói, ừm, lỗi của tôi.
00:34:42Đồ khốn, Vương Húc đúng là một kẻ hèn hạ.
00:34:45Hắn chạy thẳng đến văn phòng nhà trường.
00:34:47Lúc đó văn phòng chỉ còn mỗi thầy chủ nhiệm.
00:34:49Thầy tin hắn là học sinh yếu tố, thấy mặt hắn đầy vết thương nên đưa đến phòng y tế.
00:34:54Vương Húc khang khang khẳng định là hứa chân đánh hắn.
00:34:56Hắn cũng khôn đấy, tuyệt nhiên không nhắc đến tên tôi.
00:34:59Lúc tôi và hứa chân bị gọi lên văn phòng, Vương Húc không có ở đó.
00:35:03Thầy chủ nhiệm tỏ vẻ nghi ngờ cực độ việc một nữ sinh có thể đánh nam sinh ra nông
00:35:06nội ấy.
00:35:12Hỏi tại sao cô ấy lại đơn phương hành hung bạn học.
00:35:15Hứa chân cũng giống hệt cái gã khốn kia, chẳng hề nhắc đến tôi một lời.
00:35:18Cô ấy bảo Vương Húc mắng mình, cô ấy thấy ngứa mắt nên đánh.
00:35:22Thầy chủ nhiệm nhìn hứa chân một lượt, cô ấy mặc bộ đồng phục mùa hè trắng tinh, sạch sẽ.
00:35:26Còn chiếc áo khoác đồng phục của cô ấy đang ở trên người tôi, dài đến tận đùi.
00:35:31Tôi lù lù một đống ở đây mà thầy dường như chẳng nhìn thấy tôi.
00:35:34Có tiền đôi khi cũng có khả năng tàng hình thật.
00:35:36Thầy chẳng thèm hỏi xem tôi có phải nhân chứng không.
00:35:39Nếu là mâu thuẫn giữa bạn học với nhau thì còn dễ giải quyết,
00:35:41chứ nếu liên quan đến người ngoài xã hội thì không đơn giản chút nào.
00:35:45Hứa chân và Vương Húc đều là học sinh giỏi, thầy chủ nhiệm rõ ràng không muốn đắc tội ai.
00:35:49Nhưng nếu cần thiết, có lẽ thầy sẽ để một hứa chân không cha không mẹ chịu chút thiệt thòi.
00:35:54Bởi vì gã khốn kia đã dẫn cả bố mẹ đến.
00:35:56Mẹ của Vương Húc vừa vào đã lao ngay đến trước mặt thầy chủ nhiệm.
00:35:59Bà ta chỉ tay vào tôi và hứa chân, chính hai đứa bay đã bắt nạt con trai tao.
00:36:04Cảnh tượng này quả thực có chút quái dị.
00:36:06Một nam sinh cao mét tám như Vương Húc mà lại bị hai đứa con gái nhỏ bé hơn bắt
00:36:09nạt đến mức bầm dập cả mặt mày.
00:36:11Nhưng sự thật đúng là vậy đấy.
00:36:13Hứa chân nhà chúng tôi vốn là lực sĩ có thể bế bà nội lên xuống cầu thang cơ mà.
00:36:17Đâu có như gã khốn kia, đúng là đồ gà mờ, bị đánh chỉ biết về nhà bảo mẹ mua
00:36:22não lợn về tầm bổ,
00:36:23bớt cái thói thấy con gái là nổi máu dê đi.
00:36:25Tôi còn nắm bằng chứng trong tay cơ mà, hắn đang diễn cái trò gì thế?
00:36:29Ồ, hắn không biết.
00:36:31Mẹ hắn cũng không biết luôn.
00:36:32Mẹ Vương Húc giữa tay định dám một cái tát xuống, nhưng đã bị hứa chân ngăn lại.
00:36:36Đây là trường học, không phải cái trợ.
00:36:38Nói rồi cô ấy kéo tôi ra sau lưng bảo vệ.
00:36:41Tôi đứng sau lưng cô ấy, tiếp tục tấn công phía đối diện, đồ gà công nghiệp, đánh tay đôi
00:36:45cậu cũng chẳng thắng nổi đâu.
00:36:47Cái loại rác rửi như cậu không bằng một đầu ngón tay của hứa chân nhà tôi.
00:36:50Thầy chủ nhiệm vội vàng đứng ra hòa giải, thuật lại đầu đuôi sự việc.
00:36:54Gã khốn kia bảo hứa chân vô cớ đánh hắn một trận, dừng cây nhỏ không có camera nên hắn
00:36:58chắc mẩm mình muốn nói sao cũng được.
00:37:00Tôi khoanh tay trước ngực, nghe hắn nói hưu nói vượn một hồi.
00:37:03Hứa chân vẫn im lặng không nói gì.
00:37:05Vương Húc nấp sau lưng bố mẹ, không thốt ra lời nào, trông có vẻ đáng thương lắm.
00:37:09Cứ để hắn diễn đi, tôi thấy thời gian cũng sắp rồi, mới ngắt lời chàng thuyết giáo bất tận
00:37:14của mẹ hắn.
00:37:15Thằng khốn, mày không ngờ là tao có bằng chứng đúng không?
00:37:18Sắc mặt Vương Húc biến đổi ngay lập tức, vẻ kinh hoàng lướt qua trong mắt hắn.
00:37:22Nhưng hắn vẫn cố gồng mình tỏ ra chẳng hề bận tâm, có bằng chứng thì đưa ra đây.
00:37:26Sợ gì chứ? Bằng chứng gì thế?
00:37:28Lại một giọng nói nữa vang lên từ phía cửa.
00:37:31Là mẹ tôi! Sao bà lại tới đây?
00:37:33Giờ này đáng lẽ bà phải đang ngủ giấc ngủ mỹ nhân rồi chứ?
00:37:37Thầy chủ nhiệm đon đà đón tiếp, mẹ của hứa chân, chị đến rồi, trên đường có tắt xe không?
00:37:41Mẹ tôi rõ ràng đang nói chuyện với thầy chủ nhiệm, nhưng ánh mắt lại lướt từ xa tới, đào
00:37:46quanh tôi và hứa chân một vòng lớn.
00:37:47Khỏi phải nói, mẹ tôi vừa xuất hiện, tôi vốn đã tự tin nay lại càng thêm hống hách.
00:37:52Tôi vừa bật đoạn ghi âm lên, sắc mặt Vương Húc lập tức suy sụp, thầy chủ nhiệm thì lộ
00:37:56rõ vẻ mặt khó tả.
00:37:57Hứa chân vẫn giữ biểu cảm thản nhiên, chỉ khi mẹ tôi đi tới, cô ấy mới khẽ cất lời
00:38:02chào.
00:38:03Có bằng chứng ghi âm, mọi chuyện được giải quyết vô cùng thuận lợi.
00:38:06Vương Húc phải xin lỗi chúng tôi và bị đuổi khỏi lớp chọn mà hắn hẳn tự hào.
00:38:10Mẹ tôi ban đầu còn định yêu cầu hắn thôi học, nhưng phụ huynh của hắn lập tức quỳ xuống
00:38:14đất và xin chúng tôi tha cho con trai bà ta.
00:38:16Tiếng đầu chạm đất kêu bột bột, thôi thì không có lần sau.
00:38:19Ngoài hành lang, tôi và mẹ đứng đối mặt.
00:38:21Ở trường con hổ báo thế à?
00:38:23Còn cả cái cô hứa chân kia nữa, hai đứa chơi thân với nhau thế sao?
00:38:27Tâm tâm, đừng có đóng vai chị em đến nghiện đấy.
00:38:30Mẹ nhìn tôi, buông một câu, mau cắt đứt đi.
00:38:33Tôi bật cười, ai không biết chắc còn tưởng mẹ đang bắt tôi chia tay với hứa chân không bằng.
00:38:37Tôi và hứa chân chẳng có gì cả, chỉ là hiện tại chơi hợp nhau, sau này thế nào thì
00:38:41chẳng ai nói trước được.
00:38:43Nhưng lời này không có tác dụng với mẹ.
00:38:45Hay để mẹ đi nói với nó nhé, rằng con chính là chị gái cùng cha khác mẹ của nó.
00:38:50Con đoán xem nó có còn chơi với con nữa không?
00:38:52Con chơi đùa vui vẻ với con riêng của bố con như thế, tâm tâm, con có từng nghĩ cho
00:38:56mẹ không?
00:38:57Mẹ tôi không yêu bố, tôi cứ ngỡ sau khi mẹ xử lý biết bao nhiêu tin đồn hoa nguyệt
00:39:01của ông ấy,
00:39:02bà sẽ chẳng bận tâm đến những chuyện này.
00:39:04Hóa ra tôi luôn tự cho mình là đúng.
00:39:06Chỉ vì một phút hướng trí mà kết bạn với hứa chân, tôi chưa từng nghĩ tương lai sẽ ra
00:39:10sao,
00:39:10cũng chưa từng nghĩ mẹ sẽ cảm thấy thế nào.
00:39:13Tôi còn hứa sẽ cùng hứa chân học đại học, nhưng liệu cô ấy có thể bị lừa dối mãi
00:39:17mãi không?
00:39:17Nếu hứa chân biết sự thật, cô ấy có còn làm bạn với tôi không?
00:39:21Cô ấy có trách tôi vì biết tất cả mà lại chẳng nói lời nào?
00:39:24Phiên quá!
00:39:25Nhưng tôi thật sự không muốn rời xa hứa chân.
00:39:27Mẹ dường như cũng nhìn thấy sự do dự của tôi.
00:39:30Bà nói thẳng luôn rằng đã liên hệ song xuôi trường học ở nước A cho tôi,
00:39:33tốt nghiệp cấp 3 là tống đi ngay.
00:39:35Chẳng phải chính con lúc đầu cũng lên kế hoạch như thế sao?
00:39:38Con không có mà.
00:39:39Mẹ tôi đang nói nhang nói cuội gì thế?
00:39:41Đừng vội từ chối, cứ xem hứa chân của con nói gì đã.
00:39:44Mẹ ra hiệu cho tôi nhìn về phía cuối hành lang.
00:39:47Một luồng khí lạnh song thẳng từ lòng bàn chân lên đại não,
00:39:50còn lạnh hơn cả lúc ở rừng cây nhỏ.
00:39:52Bóng lưng của hứa chân đổ dài dưới ánh đèn.
00:39:54Mẹ không thèm để ý đến tôi nữa, thả nhiên rời đi.
00:39:57Đúng là phải nghĩ cho kỹ, hứa chân đứng bất động ở đó, tôi chậm dãi bước tới.
00:40:01Sao cậu lại ở đây?
00:40:03Mới đến à?
00:40:04Trong hứa chân không ổn chút nào,
00:40:05hốc mắt cô ấy ướt đẫm như không có giọt nước mắt nào rơi xuống.
00:40:09Cô ấy mất máy môi nói gì đó với tôi,
00:40:11nhưng tôi không nghe thấy tiếng.
00:40:12Cô ấy biết rồi, giờ phải làm sao đây?
00:40:15Nếu muốn chia tay thì chia tay thôi.
00:40:17Hứa chân, cậu không lạnh sao?
00:40:19Tụi mình định đứng đây cả đêm à?
00:40:21Hứa chân nhìn tôi, mắt đỏ ngầu như yêu quái,
00:40:23cậu là chị tôi.
00:40:24Sao cậu có thể là chị tôi được?
00:40:26Vậy tôi, tôi phải làm sao đây?
00:40:28Cô ấy như bị bóng đè,
00:40:30cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại mấy câu đó,
00:40:32giống như bị dọa cho khiếp vía.
00:40:34Tôi vội vàng ôm lấy cô ấy,
00:40:35liên tục vỗ nhẹ vào lưng.
00:40:37Không sao, không sao cả.
00:40:39Hồi nhỏ mỗi khi tôi gặp ác mộng mẹ đều làm thế này với tôi,
00:40:42hiệu quả cực kỳ.
00:40:43Hứa chân quả nhiên không nói nữa,
00:40:44cô ấy chỉ nghĩ đến chuyện này thôi sao,
00:40:46thậm chí còn chẳng mắng tôi lấy một câu.
00:40:48Thế thì cứ khoan chia tay đã.
00:40:50Tôi vừa định buông tay,
00:40:52hứa chân đột ngột cắn mạnh vào vai tôi.
00:40:54Đau chết đi được.
00:40:55Dù vậy, tôi cũng không dám đẩy cô ấy ra.
00:40:57Cứ coi như đây là hình phạt cho việc tôi lừa dối cô ấy đi.
00:41:00Hứa chân cắn rất lâu không chịu buồn.
00:41:02Tôi chịu không nổi nữa,
00:41:04thốt lên tiếng đau.
00:41:05Ngay khoảnh khắc sau,
00:41:06cô ấy nới lỏng răng,
00:41:07rồi đặt cầm đè lên đúng vết thương vừa bị cắn.
00:41:10Đau trồng thêm đau.
00:41:11Đã gần 11 giờ,
00:41:13bác bảo vệ ở dưới lầu bắt đầu hối thúc.
00:41:15Tôi dắt một hứa chân đỡ đẫn như khúc gỗ xuống lầu,
00:41:17cởi chiếc áo khoác đồng phục đang mặc trên người tròn lại cho cô ấy.
00:41:21Ra đến cổng trường,
00:41:22không gian ồn ào và đầy ánh đèn.
00:41:24Một tiếng còi xe vang lên trước mặt chúng tôi.
00:41:26Là xe của nhà tôi.
00:41:28Hứa chân dường như cuối cùng cũng định thần lại.
00:41:30Cô ấy buông tay tôi ra,
00:41:31cởi áo và bắt tôi mặc vào lần nữa.
00:41:33Tôi không dám kháng cự,
00:41:35cô ấy bảo dơ tay nào là tôi dơ tay đó.
00:41:37Tôi cúi gầm mặt,
00:41:38thấp thoáng nghe thấy hứa chân nói gì đó.
00:41:40Tôi thắc mắc,
00:41:41cậu nói gì cơ?
00:41:42Không có gì.
00:41:43Cô ấy tiễn tôi lên xe,
00:41:45còn bình thản chào mẹ tôi một tiếng.
00:41:46Dì chị, chào gì?
00:41:48Vết răng trên vai đã đóng vẩy,
00:41:50tôi và hứa chân vẫn đi học cùng nhau như bình thường.
00:41:52Tôi hỏi cô ấy,
00:41:53về chuyện hai đứa mình cùng cha khác mẹ,
00:41:55sao cậu lại tiếp nhận nó một cách bình thản thế?
00:41:57Chẳng lẽ không nên làm ẩm ý một trận,
00:41:59quy dưới mưa hay diễn một mà nhận tổ quy tông sao?
00:42:02Hứa chân liếc tôi một cái,
00:42:04cậu xem phim truyền hình quá nhiều rồi.
00:42:06Tôi nhún vai,
00:42:07dù sao cũng không nên bình lặng như bây giờ.
00:42:09Chẳng lẽ là sự yên tĩnh trước cơn bão?
00:42:11Hứa chân bảo,
00:42:12vậy tôi có quay về đó được không?
00:42:14Tôi nghĩ đến thủ đoạn sấm xét của mẹ mình,
00:42:16rồi lắc đầu.
00:42:17Hứa chân xoa đầu tôi,
00:42:18dạo này cô ấy ỉ vào chiều cao nên rất hay làm trò này.
00:42:21Thế thì chi bằng tạo ấn tượng tốt một chút.
00:42:23Dù sao tôi cũng chẳng có mong đợi gì ở người cha đó,
00:42:26có tiền hay không cũng vậy thôi.
00:42:27Cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi.
00:42:30Ngày có kết quả thi đại học,
00:42:32điểm của hứa chân đứng thứ ba toàn trường.
00:42:34Điểm của tôi thì không nỡ nhìn,
00:42:36nhưng cũng chẳng sao.
00:42:37Việc tôi ra nước ngoài đã là chuyện không thể thay đổi.
00:42:40Cậu lừa tôi.
00:42:41Hứa chân vừa nói câu đó,
00:42:42tôi liền nhớ ngay đến lời hứa cùng cô ấy học đại học năm nào.
00:42:45Hứa chân bảo kẻ lừa đảo phải hứa với cô ấy một chuyện.
00:42:48Một đứa bị đóng mát lừa đảo như tôi nào dám phản kháng.
00:42:51Thế là tôi và cô ấy có một chuyến du lịch tốt nghiệp.
00:42:54Hứa chân toàn quyền lên kế hoạch.
00:42:55Chúng tôi đi Tây Xuyên,
00:42:57sẵn tiện ghé qua cửu chạy câu.
00:42:58Đây cũng là lần đầu tiên tôi và hứa chân nằm chung một giường.
00:43:01Rõ ràng có thể đặt hai phòng hoặc hai giường đơn,
00:43:04nhưng hứa chân cứ nhất quyết đặt phòng giường lớn.
00:43:06Hỏi thì bảo hết phòng.
00:43:08Lúc ngủ tôi thấy chật trội vô cùng,
00:43:10hứa chân cứ như có bệnh ấy,
00:43:11toàn rúc vào người tôi.
00:43:13Cuối cùng tôi cũng lĩnh giáo được sức mạnh của cô ấy lớn đến nhường nào,
00:43:16đẩy thế nào cũng không ra.
00:43:18Nhưng tại sao đầu cứ phải trúc xuống dưới chứ?
00:43:20Hơi thở nóng hổi phả hết vào sau gái tôi,
00:43:22ngứa ngáy, tê dại.
00:43:24Sáng hôm sau thức dậy,
00:43:25trên cổ tôi ướt nhẹp.
00:43:26Cái đầu hứa chân này bị hâm à,
00:43:28ngủ còn chảy nước miếng.
00:43:30Tôi gọi cô ấy vào xem,
00:43:31cô ấy chẳng có chút vẻ gì là xấu hổ cả.
00:43:34Ngày hôm sau cổ không có nước miếng nữa,
00:43:35nhưng lại cảm thấy trên mặt có chút dính dính.
00:43:38Hứa chân lấy khăn giấy lau cho tôi,
00:43:39bảo là có vết bẩn.
00:43:41Thực ra mấy cái khuyết điểm này của hứa chân trong chuyến đi chẳng đáng là bao,
00:43:44vì ưu điểm của cô ấy quá rõ ràng.
00:43:46Đường cô ấy dẫn,
00:43:48vé cô ấy mua,
00:43:49cơm cô ấy đặt.
00:43:50Tôi chỉ việc mang theo quần áo đẹp để chụp ảnh thôi.
00:43:52Hơn nữa,
00:43:53hứa chân chăm sóc tôi quá tốt,
00:43:55ngay cả đồ lót cô ấy cũng giặt giúp tôi.
00:43:57Nghĩ lại thì hơi ngại,
00:43:58nhưng chuyến đi này thoải mái hơn tất cả những lần du lịch trước đây của tôi cộng lại.
00:44:02Chuyến đi kéo dài hơn 20 ngày,
00:44:04hứa chân cầm máy ảnh của tôi chụp rất nhiều,
00:44:06cuối cùng mở ra xem toàn là ảnh của tôi.
00:44:08Tôi bảo chụp cho cô ấy thì cô ấy nói là người mẫu bị chụp quen rồi,
00:44:12không muốn chụp nữa.
00:44:13Nhưng hễ tôi bảo chụp ảnh chung là cô ấy lại đồng ý ngay.
00:44:16Đúng là người phụ nữ hay thay đổi.
00:44:18Khi nghỉ hè sau thi đại học gần như bị cô ấy chiếm sạch.
00:44:21Đi làm thêm gọi tôi,
00:44:22đi ăn gọi tôi,
00:44:23ngay cả trường lượng cũng quen mặt cô ấy luôn.
00:44:25Hai người họ còn kết bạn liên lạc với nhau.
00:44:27Tại sao lại có mặt trường lượng?
00:44:29Vì mẹ hắn và mẹ tôi là bạn bài,
00:44:31nghe nói tôi sắp bị tống đi nước ngoài
00:44:33nên mẹ hắn cũng tìm đến cùng một tổ chức tư vấn.
00:44:35Khó mà không nói trường lượng thích
00:44:36sao bì là di truyền từ mẹ cậu ta.
00:44:39Đúng vậy, tôi và cậu ta đi du học cùng một đất nước,
00:44:42cùng một trường,
00:44:42thậm chí là cùng một chuyên ngành.
00:44:44Thế nên,
00:44:45khi tin tức tôi có bạn trai ở nước ngoài lọt đến tay hứa chân,
00:44:48đối tượng đầu tiên tôi nghi ngờ chính là trường lượng.
00:44:50Trường lượng chối đầy đầy,
00:44:51tớ không có.
00:44:52Cuối cùng,
00:44:53dưới sự áp bức của tôi,
00:44:54cậu ta mới chịu thừa nhận,
00:44:55tớ chỉ đăng lên quy quy thôi,
00:44:57ai biết cô ấy lại nhìn thấy.
00:44:59Tóm được thủ phạm rồi,
00:45:01giờ đến lượt tôi phải đối mặt với mẹ trẻ hứa chân.
00:45:03Cách đây không lâu,
00:45:04hứa chân bảo cô ấy đã tìm thấy mẹ mình.
00:45:06Tôi cứ ngỡ cô ấy cần thời gian để xử lý chuyện đó
00:45:09nên mới không kể chuyện yêu đương này ra,
00:45:11chứ không phải là tôi sợ cô ấy đâu nhé.
00:45:13Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì hứa chân đã gọi tới.
00:45:16Đó là cuộc gọi quốc tế,
00:45:17cước phí đắt cắt cổ.
00:45:19Tôi vội vàng nhắc máy.
00:45:20Tâm tâm,
00:45:21tôi vừa từ chỗ mẹ về,
00:45:22có một tin tốt và một tin xấu.
00:45:24Cậu muốn nghe tin nào trước?
00:45:26Tôi không dám lớn tiếng.
00:45:27Lý Nhi đáp,
00:45:28tin xấu đi.
00:45:29Mẹ tôi kết hôn rồi,
00:45:30giờ tôi mới biết bà ấy và ba cậu chưa từng đăng ký kết hôn.
00:45:33Cô ấy im lặng một hồi rồi mới nói,
00:45:35dương tâm,
00:45:36tôi không còn người thân nữa rồi.
00:45:38Hứa chân nói bằng giọng bình thản,
00:45:40nhưng biết đâu lúc ngồi xe về thành phố cô ấy đã khóc hết nước mắt.
00:45:43Nghĩ đến cảnh tượng đó,
00:45:44tim tôi thắt lại vì đau,
00:45:45hẳn không thể bay ngay sang bên kia đại dương để ôm cô ấy thật chặt.
00:45:49Qua điện thoại,
00:45:49tôi chỉ biết an ủi,
00:45:51không sao đâu,
00:45:51cậu còn có tôi mà.
00:45:53Tôi là người thân của cậu,
00:45:54chắc chắn sẽ không bỏ rơi cậu.
00:45:56Hứa chân cười,
00:45:57hy vọng cậu nhớ kỹ câu này.
00:45:58Con người ta lớn lên quả nhiên sẽ khác đi.
00:46:01Tôi nhớ trước đây hứa chân nói rất nhớ mẹ,
00:46:03mong mẹ sống tốt.
00:46:04Giờ nghe giọng cô ấy,
00:46:05dường như là sự giải thoát nhiều hơn.
00:46:07Nhưng mẹ cô ấy bỏ mặt cô ấy là sai,
00:46:09tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bà ta.
00:46:15Vậy còn tin tốt.
00:46:16Tôi không phải con của bà ấy,
00:46:18cũng chẳng phải con của ba cậu.
00:46:20Câu nói này làm tôi quay cuồng đầu óc.
00:46:22Vậy cô ấy là con ai?
00:46:24Tôi là đứa trẻ bà ấy nhặt được ở thùng giác bệnh viện.
00:46:27Đứa con của bà ấy và ba cậu sinh ra được mấy ngày thì mất rồi.
00:46:30Không hiểu sao bà ấy lại nuôi tôi,
00:46:32giấu nhẹn tất cả mọi người.
00:46:33Lần này vì tôi nói một số chuyện nên bà ấy mới thú nhận.
00:46:37Hứa chân nói cô ấy đã đi xét nghiệm ADN với mẹ mình,
00:46:40hoàn toàn không có quan hệ huyết thống.
00:46:42Cô ấy còn bảo hèn gì bà ta nói đi là đi,
00:46:44chẳng chút luyến tiếc.
00:46:45Việc hứa chân trở thành đứa trẻ không cha không mẹ
00:46:47mà lại là tin tốt sao.
00:46:49Tâm tâm, tôi không phải là em gái cậu đâu nhé.
00:46:52Nghe đến đây, tôi chật nhớ lại mấy ngày sau khi thi đại học xong,
00:46:55mẹ tôi đột nhiên không còn quan tâm đến việc tôi và hứa chân qua lại nữa.
00:46:58Có lẽ bà đã biết từ lâu rồi.
00:47:00Thế thì, không phải thì thôi vậy.
00:47:02Chỉ là mẹ tôi bị lừa rồi.
00:47:04Không biết hứa chân có biết chuyện mẹ tôi từng chuyển tiền cho mẹ cô ấy không?
00:47:08Đang định hỏi thì hứa chân đổi giọng.
00:47:09Hỏi tôi, cậu yêu rồi à?
00:47:11Giọng điệu lạnh lẽo, có chút đáng sợ.
00:47:13Tôi ấp úng không tìm được câu trả lời thỏa đáng.
00:47:16Lúc ở sân bay tiễn tôi, hứa chân đã dặn là không được yêu đương.
00:47:19Không hiểu sao lúc đó tôi lại gật đầu.
00:47:21Có lẽ vì lúc chơi ly quá buồn đau,
00:47:23đại não chưa kịp phản ứng thì cái miệng đã hứa mất rồi.
00:47:26Nhưng dù sao cũng đã hẹn đi ăn với người ta rồi.
00:47:29Tôi đánh liều một phen, yêu rồi đấy.
00:47:31Thì sao?
00:47:32Đầu dây bên kia im lặng một lát.
00:47:37Tôi nhớ đến anh chàng vừa mới quen hôm kia, là một người mẫu gốc Á.
00:47:41Giờ nghĩ lại, anh ta chẳng chuyên nghiệp bằng hứa chân,
00:47:44cũng chẳng đẹp bằng hứa chân.
00:47:45Anh ta nói thích tôi, muốn mời tôi đi ăn.
00:47:48Tôi đồng ý.
00:47:49Rồi cái loa phóng thanh không não chứng lượng đã tung ảnh chúng tôi đi ăn nhà hàng ra ngoài.
00:47:53Hứa chân hiểu lầm rồi.
00:47:54Tôi lại to gan thêm lần nữa, đẹp trai lắm.
00:47:57Đầu dây bên kia lại im bặt.
00:47:58Hôn nhau chưa?
00:47:59Câu này tôi không dám nói bừa.
00:48:01Tôi nói thật, vẫn chưa?
00:48:02Hứa chân nén giận, tôi biết rồi.
00:48:05Cô ấy thả nhiên buông một câu, đợi đấy.
00:48:07Rồi cúp mấy cái rục.
00:48:09Lúc hứa chân đến, tôi đang ngồi ăn với chương lượng.
00:48:11Chương lượng là người phát hiện ra cô ấy trước.
00:48:13Cái đó, hứa chân của cậu đến kìa.
00:48:16Tôi quay đầu lại nhìn.
00:48:17Một cô gái đội mũ lưỡi trai, vóc sáng thanh mảnh đang tiến về phía tôi.
00:48:21Mới nửa năm không gặp, sao hứa chân lại cao thêm thế này?
00:48:24Khi chất người mẫu cao mét 8 luôn.
00:48:26Không phiền nếu tớ ngồi đây chứ.
00:48:28Chương lượng không biết từ lúc nào đã trở thành kẻ nịnh bợ, vội vàng kéo ghế cho cô ấy.
00:48:33Cậu ngồi đi, ngồi đi.
00:48:34Chắc chắn là cậu ta đã liên lạc với hứa chân rồi.
00:48:37Nếu không sao cô ấy biết tôi ở đây mà tìm.
00:48:39Tôi biết rồi còn hỏi, cậu đến đây làm gì?
00:48:42Hứa chân ngước mắt nhìn tôi, ý cười lộ rõ.
00:48:44Cậu gọi món cho tôi mà, tôi không ăn sao được.
00:48:47Hừ, biết ngay là hôm nay cô ấy sẽ đến.
00:48:49Ăn hay không tùy.
00:48:51Thế mà hứa chân đánh chén sạch sành xanh.
00:48:53Cuối cùng, hai đứa tôi dắt tay nhau rời đi dưới cái nhìn há hốc mùng của chương lượng.
00:48:57Về đến căn hộ, vali của hứa chân đã đặt ngay cửa.
00:49:00Lần này sang mấy ngày mà mang nhiều đồ thế.
00:49:02Toàn bộ là mang cho cậu đấy.
00:49:04Đồ tốt gì mà đáng để cậu vẫn chuyển thủ công từ xa vạn dặm thế này.
00:49:08Vali có mật khẩu, tôi thử nhập ngay sinh của mình.
00:49:11Quả nhiên mở được ngay.
00:49:12Hứa chân bảo mật khẩu này an toàn nhất, chẳng ai đoán ra nổi.
00:49:16Vali mở ra, bên trong toàn là quần áo của hứa chân.
00:49:18Thêm máy tính và đồ dùng cá nhân.
00:49:20Cái nào cho tôi?
00:49:21Cậu cao hơn tôi, có bộ nào tôi mặc vừa đâu?
00:49:25Hứa chân tựa vào cửa gỗ, trả lời không đúng vào câu hỏi.
00:49:28Dương tâm, cậu bảo cậu không phải chị tôi mà.
00:49:30Chuyện này hứa chân đã nói qua rồi.
00:49:32Video tôi gửi, cậu xem chưa?
00:49:34Trời ạ, sao hứa chân có thể thả nhiên nói ra thế nhỉ?
00:49:37Người bình thường nào lại người đêm đi gửi cho người ta cái video phim sẽ dung lượng tận 2
00:49:41ghi,
00:49:42mà toàn là nữ với nữ không chứ?
00:49:44Chưa xem, hứa chân nheo mắt nhìn tôi.
00:49:46Ai đó nói cho tôi biết đi, mới mấy năm trôi qua thôi mà,
00:49:50cái đứa trẻ mập mạp hay bị bắt nạt năm xưa đâu mất rồi.
00:49:52Nhìn rắn vẻ hứa chân lúc này, tôi nào dám chọc vào?
00:49:55Thật sự chưa xem.
00:49:57Thôi được rồi, tôi xem rồi.
00:49:59Hứa chân tiến lại gần, khoảng cách giữa 2 khuôn mặt chưa đầy 1 găng tay.
00:50:02Tôi hơi run trước những lời cô ấy sắp nói.
00:50:05Cậu biết ý tôi là gì rồi mà?
00:50:07Thế mà còn dám dẫn tôi vào đây?
00:50:08Tôi thực sự biết chứ.
00:50:10Có gì mà không dám?
00:50:11Chẳng phải là chuyện ấy ấy thôi sao?
00:50:13Cô ấy thực sự nghĩ tôi chẳng biết gì chắc.
00:50:16Hứa chân cười, giờ tôi mới nhận ra bên khóe miệng cô ấy có 1 lúng đồng tiền nhỏ.
00:50:20Cô ấy đổ rồn người tới, vòng tay ôm lấy eo tôi, vùi đầu vào hõng cổ.
00:50:25Tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cô ấy phả lên da thịt, hơi ngứa.
00:50:28Cô ấy nói, tôi đã ký hợp đồng với công ty quản lý bên này rồi.
00:50:32Ý gì cơ?
00:50:33Tôi kinh ngạc ngởng đầu, nhưng hứa chân vẫn ôm chặt không cho tôi cửa quậy.
00:50:37Thế là tôi nghe thấy cô ấy thì thầm bên tai, tôi tự chuyển phát nhanh chính mình đến đây
00:50:41rồi.
00:50:41Cậu nói xem có nhận hàng không?
00:50:43Vào tháng thứ 5 sau khi tôi và hứa chân chính thức xác nhận quan hệ, mẹ tôi cuối cùng
00:50:47cũng biết chuyện.
00:50:48Tất cả là nhờ cái loa phóng thanh chương lượng, đúng là trong hang chó không giấu được bánh bao
00:50:52nhân thịt.
00:50:53Nghỉ hay cậu ta về nhà, mẹ tôi đang ngồi đánh mặt trực với mẹ cậu ta.
00:50:57Mẹ tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, tâm tâm nhà cô đang bận gì thế?
00:51:00Sao chẳng thấy có thời gian về thăm nhà?
00:51:03Thế là chương lượng ham hở đem ảnh của tôi ra khoe với mẹ.
00:51:06Hổ nỗi cái album ảnh trên điện thoại lướt qua lướt lại thế nào mà lướt qua tay.
00:51:10Những tấm ảnh tôi và hứa chân hôn nhau cứ thế lộ liễu hiện ra trước mặt mẹ tôi.
00:51:14Mặc dù tôi cũng không hiểu nổi tại sao trong máy một thằng con trai lại có ảnh bản thân
00:51:18ở mức độ nhạy cảm như thế.
00:51:19Nếu không biết tính nết chương lượng, tôi đã nghi nó cố ý rồi.
00:51:22Theo lời hung thủ chương lượng thuật lại sau đó, mặt mẹ cậu lúc đó đen kịt luôn.
00:51:27Mẹ cậu ta còn định xuống lại xem cùng, mẹ tôi liền tung ra chiêu lực nhổ chân núi,
00:51:31khi trùng đời, trực tiếp đập thẳng cái điện thoại xuống đất.
00:51:33Lúc đó mẹ tôi chỉ phủi tay, chẳng có chút ý xin lỗi nào, bảo là, trượt tay.
00:51:38Sau đó mặt không đổi sắc, tiếp tục trào hỏi mấy bà nhà giàu khác đánh mặt trực tiếp.
00:51:43Sau khi bị mẹ tôi đập máy, chương lượng liền gọi điện ngay cho tôi.
00:51:46Tôi canh đúng giờ cơm tối ở trong nước, zoom cầm cập gọi cho mẹ.
00:51:50Mẹ vẫn nghe máy như bình thường, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện hứa chân,
00:51:53làm tôi cứ thấp thỏng lo âu như chờ đợi án tử.
00:51:56Tôi cứ ngỡ mẹ sẽ đặt vé máy bay sang đây dạy dỗ tôi một trận ngay lập tức.
00:51:59Kết quả thật ngoài dự đoán, bà chẳng làm gì cả.
00:52:03Đến khi khai giảng, tôi mới biết mẹ đã cắt tiền sinh hoạt phí của mình.
00:52:06Bà vẫn còn lý trí chán, không cắt luôn tiền học phí là may rồi.
00:52:10Tôi kể với hứa chân, cô ấy an ủi, không sao, tôi có tiền.
00:52:14Câu này nghe đúng chuẩn tổng tài bá đạo luôn,
00:52:16nếu lúc đó cô ấy không đang đè lên người tôi mà ăn đào thì tốt biết mấy.
00:52:20Trong lúc tôi đang sự tử chương lượng lần thứ 1.000 khô trang ninh 1 trong lòng,
00:52:23thì mẹ tôi cuối cùng cũng sang.
00:52:25Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để kháng chiến đến cùng.
00:52:27Vậy mà mẹ chẳng nói gì cả,
00:52:29chỉ bảo hai đứa tôi hộ tống bà đi dạo phố thương mại một chuyến.
00:52:32Bà bảo, mẹ còn chưa được ra nước ngoài bao giờ.
00:52:35Ồ, biết đâu trong lòng bà lại đang nuôi mộng trở thành sói giả phố quân cũng nên.
00:52:39Mẹ gõ vào đầu tôi một cái, da vẻ chê bai,
00:52:42con tưởng ai cũng giống con à, chỉ giỏi ăn không ngồi rồi.
00:52:45Tôi bước đến bên cạnh hứa chân, khoác tay cô ấy không nói lời nào.
00:52:49Mẹ tôi ở phía sau cười lạnh một tiếng, cái đồ không có tiền ổ.
00:52:52Mẹ đếm đến ba, nếu con còn không mau.
00:52:54Hi hi, mẹ còn chưa nói hết câu, tôi đã lập tức phi như bay về lại bên cạnh bà.
00:53:00Hứa chân đi phía trước làm người dẫn đường,
00:53:01nhưng mẹ tôi chẳng thèm đói hoài đến cô ấy.
00:53:04Mẹ chỉ nói duy nhất một câu với hứa chân khi cô ấy ra đón ở sân bay, cũng gắn
00:53:08ấy.
00:53:08Những năm qua hứa chân đã thay đổi rất nhiều, không còn lầm lì ít nói như xưa.
00:53:12Chương lượng bảo đó là vì đi phỏng vấn người mẫu phải biết tự giới thiệu bản thân,
00:53:16cứ làm người câm thì ai mà thèm thuê.
00:53:18Đó có lẽ là một lý do.
00:53:19Tôi nhìn hứa chân đang đi phía trước, trong túi xách còn lủng lẳng 3 chai nước khoáng và mấy
00:53:23món ăn vặt cho tôi.
00:53:25Đúng là đẹp thật.
00:53:26Mẹ tôi nói riêng với tôi, con đúng là chẳng hơn gì mẹ con cả.
00:53:29Tôi nhớ đến ông bố vừa xấu vừa đào hoa của mình,
00:53:32bèn hỏi, Dương Quốc Thành có biết mẹ sang đây không?
00:53:35Mẹ vuốt lại mái tóc dài bị gió thổi loạn, không việc gì phải báo cáo với lão.
00:53:39Buổi tối chúng tôi không ăn ngoài, mẹ đến căn hộ nhỏ của tôi và hứa chân.
00:53:42Bà nhìn vào không chung rồi tự lẩm bẩm, nghe tâm tâm nói con nấu ăn ngon lắm, nấu thử
00:53:47xem nào.
00:53:48Khó khăn lắm mẹ mới chịu mở lời với hứa chân, cô ấy cũng quyết mở tủ lạnh xem có
00:53:52món gì để trổ tài với mẹ vợ,
00:53:54chứng minh rằng con gái bà ở đây vẫn được ăn ngon mặc đẹp.
00:53:57Tin tốt là có thịt lợn và thịt bò đã sơ chế từ hôm qua, tin xấu là chẳng có
00:54:01một cọng rau xanh nào.
00:54:03Nên gọi rau hàng hay xuống lầu mua, đó là một vấn đề.
00:54:06Hứa chân muốn tự mình đi mua cho nhanh gọn.
00:54:08Mẹ tôi khẽ liếc mắt, chốt hạ một câu, cùng đi đi.
00:54:11Tôi và hứa chân nào dám nói nửa chữ không?
00:54:14Phải công nhận thể lực mẹ tôi tốt thật.
00:54:16Đi dạo các cửa hàng đồ hiệu cả ngày trời mà giờ vẫn còn sức đi siêu thị với chúng
00:54:19tôi.
00:54:20Tâm tâm không thích ăn hành tây, đừng mua.
00:54:22Hứa chân đặt xuống.
00:54:24Bông cải xanh cũng thế, đừng mua.
00:54:26Hứa chân lại đặt xuống.
00:54:27Cả cà chua nữa, mua ít cam thay thế là được rồi.
00:54:30Hứa chân tiếp tục đặt xuống.
00:54:32Mẹ tôi chỉ đạo một hồi rồi bảo hứa chân đi ra quầy đông lạnh đằng xa mua tôm.
00:54:36Bà quay sang bảo tôi, đến cả con thích ăn gì nó cũng không rõ, giữ loại này làm gì.
00:54:41Tôi nắm lấy tay mẹ, mẹ ơi, mấy thứ đó giờ con đều ăn cả rồi.
00:54:45Hồi mới sang đây ăn uống không quen, có gì ăn ấy, dần dần con không còn kén chọn nữa.
00:54:50Bông cải xanh luộc cũng là một món rau ngon mà mẹ.
00:54:52Hứa chân mua về chắc là để trang trí cho món tôm dìm thôi.
00:54:56Mẹ tôi giữ người, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc và một chút cảm xúc khó tả mà tôi
00:55:00không hiểu hết được.
00:55:00Bà quay mặt đi, bỗng nhiên bỉm cười, ra là vậy.
00:55:04Sau đó, sự nhiệt tình mua sắm của mẹ đột ngột giảm hẳn.
00:55:07Ngay cả bữa tối với những món tuyển do hứa chân nấu, bà cũng chỉ ăn vài miếng.
00:55:11Trước khi đi ngủ, tôi còn dặn hứa chân, mẹ tôi không khen cậu nấu ngon nhưng cậu cũng không
00:55:15được nói xấu mẹ tôi đâu đấy.
00:55:17Hứa chân đang thay đổi, song xuôi liền chui vào chân ôm chặt lấy tôi.
00:55:21Tôi biết mà, gì đối với tôi thế là tốt lắm rồi, không đánh cũng không mắng.
00:55:25Hỏi kỹ ra mới biết, hứa chân trong bên ngoài bình thản thế thôi chứ từ tối hôm trước khi
00:55:29mẹ tôi sang, cô ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bị mắng xối xả, thậm chí là bị
00:55:33đánh.
00:55:34Cô ấy còn cẩn thận đi mua sẵn thuốc xoa bóp tan máu bầm nữa.
00:55:37Hứa chân cao hơn tôi rất nhiều, nhưng vẫn cứ thích vùi đầu vào cổ tôi.
00:55:41Giọng cô ấy hơi nhẹn lại, tâm tâm bảo bối, cậu không thích ăn hành tây, cũng không thích cà
00:55:45chua, sao không nói.
00:55:47Tôi thở dài, sao cậu giống hệt mẹ thế, muốn ăn thì ăn thôi mà.
00:55:51Hứa chân càng ôm tôi chặt hơn, mẹ cậu nói đúng, cái gì cũng có cái thay thế được.
00:55:55Sau này không muốn ăn gì cứ nói với tôi.
00:55:58Hứa chân và mẹ tôi thật kỳ lạ, chỉ là một món ăn thôi mà làm như chuyện gì trọng
00:56:02đại lắm không bằng.
00:56:03Mấy ngày sau mẹ tôi về nước, bà bảo không chịu nổi văn hóa và ẩm thực ở đây.
00:56:07Bà bảo tôi đi mua mấy món đặc sản về làm quà cho hội chị em bạn gì,
00:56:11còn chuyển cho tôi một khoản tiền lớn, chỉ định đích danh một mình tôi phải đi mua.
00:56:15Hứa chân phải ở nhà với mẹ, tôi biết mẹ nhất định sẽ tra khảo cô ấy.
00:56:19Hứa chân nhìn theo tôi với ánh mắt tội nghiệp như thể sắp bị bỏ rơi đến nơi.
00:56:23Xin lỗi nhé, tôi cũng lực bất tòng tâm, cậu tự cầu phúc cho mình đi.
00:56:27Khó khăn lắm mới mua đồ xong quay về, tôi thấy mắt mẹ đỏ hoay.
00:56:30Dường như biết tôi đã nhìn thấy, bà lập tức bảo muốn vào phòng nghỉ ngơi.
00:56:34Tôi hỏi hứa chân có chuyện gì? Hứa chân lắc đầu, mỉm cười nói,
00:56:38mẹ cậu đồng ý cho chúng ta ở bên nhau rồi.
00:56:40Hóa ra đó là nỗi buồn khi gả con gái đi sao?
00:56:43Tôi chạy vội lên lầu, ôm chầm lấy mẹ qua lớp chăn bông.
00:56:46Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm, yêu mẹ nhất trên đời, sau này con sẽ nuôi mẹ.
00:56:51Mẹ tôi chắc là bị tôi làm cho nổi da gà, bà quay người lại,
00:56:54vậy mà cũng biết làm nũng, cái ngữ như con thì có bao nhiêu tiền mà đòi nuôi ai,
00:56:58mẹ vẫn phải kiếm thêm chút nữa mới được.
00:57:00Ngày hôm sau, mẹ tôi bay về nước, điện thoại của tôi lại nhận được thông báo chuyển khoản tiền
00:57:05sinh hoạt phí.
00:57:05Ở sân bay, hiếm khi thấy bà chủ động ôm hứa chân một cái.
00:57:09Bà khẽ nhíu mẩy, hơi cao quá, nhưng đứng cạnh tâm tâm nhà tôi thì vừa khéo.
00:57:13Ngoại chuyện, mẹ của Dương Tâm, bà Trịnh Hướng Mai.
00:57:17Bà Trịnh Hướng Mai ngồi bên bàn ăn, đối diện là hứa chân, người yêu của con gái bà.
00:57:21Bà nhấp một ngụm trà hứa chân pha, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
00:57:25Trên con đường phía ngoài, con gái bà đang mở cửa ghế lái, loay hoay tự nhét mình vào trong
00:57:29xe.
00:57:30Tiếng động cơ vang lên, chiếc xe nhỏ sẽ qua góc đường rồi biến mất hút.
00:57:34Lúc này bà mới quay lại nhìn đứa trẻ đối diện.
00:57:36Nó bằng tuổi con gái bà, đúng là con gái 18-20, thay đổi đến không nhận ra.
00:57:41Những tấm ảnh về con bé mập mạp trong hồ sơ thám tử điều tra được năm xưa,
00:57:44chỉ sau vài năm, giờ đã thất thoáng ráng rấp của một siêu mẫu quốc tế.
00:57:48Khi còn ở trong nước, bà đã điều tra về con bé này rồi, là một đứa trẻ rất biết
00:57:52chịu khổ.
00:57:53Nghe nói có lần đi kết quắc, con bé bị chạo chân nhưng vẫn thả nhiên đi hết sàng diễn
00:57:57như không có chuyện gì.
00:57:58Lúc xuống sân khấu thì chân đã dưng vù như cái bánh bao.
00:58:01Không biết con gái bà sau khi biết chuyện có khóc rất mứt vì xót người ta không nữa.
00:58:05Nỗ lực thì có nỗ lực thật, nhưng cứ phải lao tâm khổ tứ.
00:58:08Chịu thương chịu khó thế này mới có được chút thành tựu.
00:58:10Con gái bà đi theo nó liệu có phải chịu khổ không?
00:58:13Con gái bà lúc nhỏ đã phải chịu khổ cùng bà rồi, bà không muốn con bé phải chạm vào
00:58:17những thứ đó nữa.
00:58:19Trịnh Hướng Mai trước đây không tên là Hướng Mai.
00:58:21Bà thích hoa mai nên tự ý đổi tên.
00:58:23Trước khi lấy Dương Quốc Thành, bà tên là Trịnh Phán Nệ.
00:58:26Nhà xin liên tiếp hai đứa con gái mà mãi chẳng thấy con trai đâu.
00:58:29Sau này, cha bà say rượu gặp tai nạn thương tật, nhà phải nhận nuôi một đứa con trai từ
00:58:33họ hàng xa.
00:58:35Đứa con trai đó ăn học cần tiền, hai chị em bà chưa học xong cấp 3 đã bị đuổi
00:58:38đi làm thuê.
00:58:40Bà may mắn, vào đời không bao lâu thì gặp Dương Quốc Thành.
00:58:43Đàn ông có tiền thì ham sắc, mà bà lại có sẵn một bộ da thịt mỹ miều.
00:58:47Chẳng bao lâu sau, bà phát hiện mình mang thai.
00:58:50Nhưng lúc đó Dương Quốc Thành đã bật vô âm tín.
00:58:52Ban đầu bà định không giữ đứa bé, nhưng khi ấy trong tay có chút tiền, bà lại khao khát
00:58:56có một người thân bên cạnh.
00:58:58Bà nghĩ, người thân do chính tay mình nuôi nướng chắc chắn sẽ yêu thương bà.
00:59:01Nhưng bà không biết, một đứa trẻ không tra, một người đàn bà không chồng phải chịu bao nhiêu ánh
00:59:06mắt khinh khi và gẻ lạnh.
00:59:07Bà một thân một mình vất vả nuôi con lớn, mấy lần định buông xuôi.
00:59:10Cho đến một ngày, bà thấy tin tức về vua bảo ngư trên báo.
00:59:14Trịnh hướng mai thu hổi tầm mắt, bà hỏi hứa chân, con thấy tâm tâm có đáng yêu không?
00:59:18Hứa chân gật đầu.
00:59:19Bà lại hỏi, có phải con bé rất chẳng đầy sức sống không?
00:59:23Hứa chân nhớ đến một dương tâm dường như lúc nào cũng hừng ngực nhựa sống, lại gật đầu, vâng,
00:59:27đúng ạ.
00:59:28Ngoài cửa sổ bỗng đổ mưa, giống hệt thời tiết năm đó khi trịnh hướng mai dắt theo dương tâm
00:59:325 tuổi đến tìm Dương Quốc Thành.
00:59:34Nhưng cơn mưa ngày đó có lẽ còn lớn hơn.
00:59:36Mẹ của Dương Quốc Thành muốn đuổi bà đi, chê mẹ con bà đen đuổi.
00:59:40Bà quy trên đất, quần áo ướt sũng.
00:59:42Để bước chân được vào cánh cửa hào môn này, bà chỉ biết phủ phục cam chịu làm lẽ.
00:59:46Lúc chiếc trồi quất tới, chính dương tâm bé nhỏ đã đứng ra chắn trước mặt bà.
00:59:50Không được bắt nạt mẹ con.
00:59:52Giọng trẻ con non nốt nhưng lại mang một niềm tin kiên định không thể lai chuyển.
00:59:56Chiếc trồi chỉ đánh trúng vào đùi tiểu dương tâm, rơi xuống đất bắn lên một vũng nước bẩn.
01:00:00Con bé không kêu đau lấy một tiếng, còn đưa tay che mưa cho mẹ.
01:00:03Nó không biết tại sao mẹ phải quỳ, cũng không biết tại sao bà nội lại đánh mẹ.
01:00:07Nhưng nó vẫn nghe lời mẹ, cùng quỳ xuống đất.
01:00:10Dương Quốc Thành đi làm về, bắt gặp người đẹp gặp nạn trong mưa,
01:00:13và cả đứa trẻ trong miệng người đẹp đang gọi mình là ba.
01:00:16Thế là ông ta làm trái ý cha mẹ, kết hôn với bà.
01:00:19Trịnh hướng mai nghĩ, con gái bà, viên ngọc quý của bà, từ nhỏ đã biết yêu thương người khác.
01:00:24Ngay cả khi lớn lên, người đứng ra cãi nhau với thiên hạ để bảo vệ mẹ vẫn luôn là
01:00:28nó.
01:00:29Bà không còn gì để hỏi nữa.
01:00:30Con gái bà trông có vẻ rất thích người trước mặt này, bà cũng không thể nhẫn tâm hơn được.
01:00:35Con gái bà tốt như vậy, ai mà chẳng thích cho được.
01:00:38Thế là bà hỏi, con thích tâm tâm ở điểm nào?
01:00:40Hứa chân có vẻ lúng túng, lại trở về làm cô bé ít nói năm xưa.
01:00:44Hồi lâu mới thốt ra một câu, ở bên cạnh cô ấy, con cảm thấy rất bình yên.
01:00:48Trịnh hướng mai mỉm cười, thời gian vẫn để lại dấu vết trên gương mặt bà,
01:00:52những nếp nhăn nơi khóe mắt khẽ xếp trồng lên nhau.
01:00:55Tình yêu chính là thứ khiến người ta cảm thấy bình yên.
01:00:58Tình yêu cho người ta sứ mệnh muốn xây tổ ấm để định cư.
01:01:01Trịnh hướng mai nhìn đứa trẻ có chút thẹn thùng nhưng vẫn đầy nghiêm túc đối diện mình,
01:01:04thầm nghĩ, ồ, hóa ra con cũng nhận được tình yêu của con gái ta rồi.
01:01:08Thật buồn quá, tình yêu của con gái giờ phải chia ra một nửa rồi.
01:01:12Giống như đứa con gái mình tự tay nuôi lớn,
01:01:14ở một góc khuất nào đó mình không hay biết,
01:01:16nó đột nhiên có thể ăn hết cả những món mà nó ghét nhất.
01:01:19Viên ngọc quý của bà, có lẽ sẽ tiếp tục tỏa sáng rực rỡ trong tay một người khác rồi.
01:01:23Hoàng
Bình luận

Được khuyến cáo