Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Tôi xuyên vào một chuyện ngược tổng tài ABO với vai quần chúng.
00:00:03Tin tốt là, tôi là một beta, và đã trả trộn thành công vào nhóm nhân vật chính,
00:00:06có thể an toàn sống sót đến cuối phim.
00:00:08Tin xấu là, đối thủ không đổi trời chung của tôi cũng xuyên qua đây,
00:00:11hơn nữa còn trở thành nữ chính omega vạn người mê.
00:00:14Tin xấu hơn nữa là, hệ thống yêu cầu tôi vừa phải đảm bảo nữ chính đi hết tuyến tình
00:00:17cảm,
00:00:18vừa phải giúp cô ấy tránh khỏi một loạt tình tiết như lao xuống biển,
00:00:21bị gắp thận, tai nạn xe cộ.
00:00:22Hệ thống, ngươi đúng là làm chuyện xấu không chừa đường lui mà.
00:00:30Để ngón tay dài thêm 5 sen nhé, hệ hệ hệ.
00:00:32Vào chuyện, cậu là alpha à, mùi cũng thương đấy chứ.
00:00:35Tôi kiều kiều chun mũi, lượn quanh người tôi hết vòng này đến vòng khác.
00:00:39Không đúng, mùi nhạt thế này, chắc chắn là ám mùi của đứa khác rồi.
00:00:42Tôi kiều kiều phớt lờ khuôn mặt đen như nhọn nồi của tôi, tiếp tục hít hà.
00:00:46Nhìn mai tóc đen dài bị người ta vò dối và bộ đồng hồ trắng lấm lem vết bẩn của
00:00:49cô ấy.
00:00:50Tôi cười khẩy một tiếng, bộ cậu cầm tinh con chó à.
00:00:53Không phải nha, chủ yếu là cứ nghĩ đến việc cậu chỉ là một bê ta tầm thường là tôi
00:00:57lại buồn cười.
00:00:58Ai bảo tôi là nữ chính vạn người mê làm gì?
00:01:00Tôi kiều kiều nháy mắt với tôi, đưa tay búi đại mái tóc dối lên, chuẩn bị rời đi một
00:01:04cách hiên ngang.
00:01:04Cứ như thế cái đứa vừa bị hội đồng trong ngõ nhỏ lúc nãy không phải là mình vậy.
00:01:08Phải rồi, chỉ là không ngờ cậu vẫn lùn tịt như thế.
00:01:11Tôi biểu môi đáp trả.
00:01:12Tính kỹ ra thì tôi và tôi kiều kiều đã quen nhau gần 20 năm rồi.
00:01:15Làm thế nào để cà khịa khiến cô ấy khó chịu thì không ai rõ hơn tôi.
00:01:19Quả nhiên, tôi kiều kiều quay ngoắt đầu lại, đôi mắt hạnh tròn xe chừng chừng nhìn tôi.
00:01:23Sao? Muốn đánh tôi à?
00:01:24Tôi khẽ nhớ mày, sẵn sàng tư thế lao vào túm tóc vật lộn với cô ấy.
00:01:28Ai ngờ giây tiếp theo, đôi mắt tròn xe của tôi kiều kiều đảo một vòng,
00:01:32rồi cô ấy lăn đùng ra đất, túm chặt lấy ống quần tôi, bắt đầu rơi lệ không thành tiếng.
00:01:36Cái trò gì đây tôi kiều kiều?
00:01:37Tôi ngẩn người, đưa chân hất nhẹ cái đứa đang nằm bò dưới đất khóc lóc hoa lê đái vũ
00:01:41kia.
00:01:42Các người đang làm gì thế?
00:01:43Một giọng nói chầm thấp nương theo cơn gió luồn qua khe cửa lọt vào tay tôi.
00:01:47Ký chủ, ký chủ, thẩm tung đến rồi.
00:01:50Anh ta là nam chính.
00:01:51Hệ thống nghe thấy tiếng động liền phát ra những tiếng rú trói tay trong đầu tôi.
00:01:55Trong nguyên tác, sau khi thẩm tung thấy tôi kiều kiều bị bắt nạt,
00:01:57anh ta liền yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, vì cô ấy giống người cũ,
00:02:00sau đó tóm gọn mấy đứa bắt nạt để làm châu làm ngựa cho nữ chính.
00:02:03Mẹ kiếp, cái đồ tôi kiều kiều chết tiệt này định đổ tội cho tôi.
00:02:07Tôi, đỗ chân, có thể làm châu ngựa cho công ty,
00:02:10nhưng tuyệt đối không thể làm châu ngựa bị người ta hành hạ.
00:02:12Đặc biệt là làm châu làm ngựa cho cái đứa như tôi kiều kiều.
00:02:15Tôi cố giữ bình tĩnh, chậm dãi quay người,
00:02:17nặn ra một nụ cười trông vừa trong sáng vừa ngu ngơ với thẩm tung.
00:02:20Bạn học này, cậu có thể giúp xem thử bạn Omega đang nằm dưới đất kia không?
00:02:24Tôi cúi đầu nhìn tôi kiều kiều đang bỏ phục dưới đất,
00:02:26cái người đàn bà độc ác này lúc này rõ ràng là đang nhịn cười.
00:02:29Thấy cô ấy vùi sâu mặt vào khỉu tay,
00:02:31bả vai run bẩn bật, từng cơn nức cụt trông thật đáng thương làm sao.
00:02:34Nhìn nam chính đang nhíu chặt mày,
00:02:36lại nhìn tôi kiều kiều nằm dưới đất mềm oạt không xương,
00:02:38não bộ tôi hoạt động hết công suất và đưa ra kết luận,
00:02:40nơi này không thể ở lâu.
00:02:42Nhân lúc cô ấy đang mải nhịn cười,
00:02:43không có sức lực túng lấy tôi, tôi lặng lẽ đổi vị trí với thẩm tùng.
00:02:47Làm vậy vừa giúp tôi kiều kiều và thẩm tùng thuận lợi đi đúng tuyến tình cảm,
00:02:50vừa ngăn được việc tôi tiếp tục bị cô ấy vua hoan giá hoạ,
00:02:53ngạp chuyện không ổn là chuồn lẹ,
00:02:54còn rừng xanh lo gì không có củ đốt.
00:02:56Cứu tôi với, tôi kiều kiều cuối cùng cũng quản lý xong biểu cảm,
00:02:59yếu ớt dưa tay lên, túng chặt lấy ống quần thẩm tùng.
00:03:02Nhìn cái lực tay đó, tôi dám chắc cô ấy vẫn chưa biết tôi và thẩm tùng đã đổi chỗ
00:03:06cho nhau,
00:03:06cô không sao chứ.
00:03:07Thẩm tùng ngồi sổm xuống, nhẹ nhàng vỗ vai tôi kiều kiều.
00:03:11Chẳng hiểu sao tôi kiều kiều đột nhiên khượng lại,
00:03:13chỉ biết kinh ngạc ngước mắt nhìn khuôn mặt góc cạnh như dao khác của thẩm tùng,
00:03:16còn khuôn mặt vốn đã lệ lùng của anh ta nay lại càng căng cứng hơn.
00:03:19Không khó để nhận ra cả nam nữ chính đều đang rất căng thẳng,
00:03:22có lẽ là vì độ tương thích của họ cao tới 98% chăng.
00:03:25Hai người cứ việc trò chuyện tiếp đi nhé, tôi xin phép chuồn trước đây.
00:03:28Kiên trì với nguyên tắc NPC sau khi hoàn thành nhiệm vụ là phải chuồn lệ,
00:03:32bản beta tôi đây quyết định rời đi, nhưng lại không gian riêng tư cho nam nữ chính.
00:03:36Đứng lại, ai cho cô đi?
00:03:38Nào ngờ tôi vừa mới nhắc chân đã bị thẩm tùng quát một tiếng đứng hình.
00:03:41Đây chính là nam chính sao?
00:03:42Anh nói hông hách vậy à?
00:03:43Ngài có việc gì không?
00:03:45Bất lực, tôi đành thu chân về, ngoan ngoãn đứng tại chỗ đợi thẩm tùng hạ lệnh.
00:03:49Tôi là An Pha, không tiện tiếp xúc với cô ấy.
00:03:51Thẩm tùng kiểm tra sơ qua vết chảy sức trên tay tôi kiều kiều,
00:03:54rồi nói tiếp, cô cần ở lại đây, đưa cô ấy đến bệnh viện.
00:03:57Nói đoạn, thẩm tùng kéo khoa áo khoác lên tận cổ,
00:03:59giữ khoảng cách nhất định với tôi kiều kiều.
00:04:02Ủa? Không phải là kịch bản tổng tài cấm dụng, thế thân, cưỡng chế yêu sao?
00:04:06Sao giờ lại chơi hệ thuần khiết thế này?
00:04:08Chẳng lẽ bản beta này cũng là một phần trong trò vui vẻ của hai người à?
00:04:11Tôi đảo mắt một cái trắng giã, rồi đỡ tôi kiều kiều dậy.
00:04:14Không ngờ sau khi tôi kiều kiều biến thành omega,
00:04:16vóc dáng lại nhỏ đi một vòng so với trước kia.
00:04:19Người đi nhiều thế này cơ à?
00:04:20Tôi vắt tay cô ấy qua vai mình, thấp dọng hỏi.
00:04:23Gì? Chắc là chạm chúng vết thương ở đâu đó, tôi kiều kiều hít hả một hơi lạnh.
00:04:27Đau rồi hả?
00:04:28Đã bảo cái mùn đừng có mà không chịu thua,
00:04:30cứ phải khiêu khích bọn họ làm gì, nếu không phải tại tôi đi theo cậu thì.
00:04:33Mặc dù tôi nhìn tôi kiều kiều rất ngứa mắt,
00:04:35nhưng cái tình nghĩa đối thủ không đội chơi chung bao nhiêu năm nay,
00:04:38cũng không phải nói bỏ là bỏ được.
00:04:40Tôi bị chẹo tay rồi, tôi kiều kiều khẽ nói.
00:04:42Tôi đổi tư thế, cúi người xuống, ra hiệu cho tôi kiều kiều leo lên lưng mình.
00:04:46Thế này được không?
00:04:47Tôi hỏi.
00:04:48Ừm, tôi kiều kiều không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng tựa vào lưng tôi.
00:04:52Hiếm khi thấy tôi kiều kiều im lặng như thế này,
00:04:54trong lòng tôi thầm đắc ý, khóng càng thêm tận tâm,
00:04:57dạo bước đi theo sau thầm tùng.
00:04:58Đỗ chân, có phải cậu lại cao lên không?
00:05:00Đúng là không thể khen mà,
00:05:02chưa đầy 2 phút tôi kiều kiều lại bắt đầu lên tiếng,
00:05:04nhưng nể tình cô ấy khen tôi cao, tôi tạm thời tiếc chuyện cô ấy vậy.
00:05:07Ừ, tôi vừa mới vượt ngưỡng 1m75 cách đây không lâu.
00:05:11Bề ngoài tôi tỏ vẻ bình thản,
00:05:12nhưng trong lòng thì đang sướng dơn.
00:05:14Tôi cứ tưởng, cậu cao thế này ít nhất cũng phải là một alpha chứ.
00:05:17Tôi kiều kiều đột nhiên xiết chặt cổ tôi,
00:05:19uổng công lúc mới tới đây,
00:05:20tôi còn tưởng tượng mãi xem cậu sẽ là một alpha có mùi gì cơ đấy.
00:05:24Tôi thấy làm bê ta cũng tốt mà.
00:05:25Tôi biểu môi tỏ vẻ khinh thường, ngược lại là cậu đấy,
00:05:28đã biến thành omega rồi thì nên cẩn thận một chút đi,
00:05:30huống hồ giờ người ngợm bé tí ra.
00:05:32Tôi kiều kiều đung đưa 2 chân,
00:05:33thẳng nhiên nói, thế thì tôi bám theo cậu vậy,
00:05:36chúng ta dù sao cũng là đồng hương mà.
00:05:37Bị điên à, nói cứ như thế trước đây
00:05:392 đứa mình không thường xuyên tụ tập cãi vã không bằng ấy.
00:05:42Tôi vừa nói vừa xoay người nhét tôi kiều kiều vào xe của thẩm tung.
00:05:45Làm phiền cậu rồi.
00:05:46Thẩm tung khẽ gật đầu,
00:05:48trực tiếp phớt lờ cái mông xinh đẹp của tôi vốn đã sắp ngồi vào xe,
00:05:51túng cổ áo tôi ném ra ngoài,
00:05:52sau đó lấy tốc độ ánh sáng ngồi vào ghế lái,
00:05:54nhấn ga phóng vút đi mất hút.
00:05:56Hả? Tôi hoàn toàn đứng hình trong gió,
00:05:58cái quái gì thế này?
00:05:59Quyền đệ à, tôi thực sự là 1 phần trong chó vui vẻ của 2 người đấy hả?
00:06:03Đúng là không còn gì để nói,
00:06:04tôi lôi điện thoại ra,
00:06:05bắt đầu tìm thông tin liên lạc của tôi kiều kiều.
00:06:08Dựa theo kinh nghiệm đọc sách phong phú của tôi,
00:06:101 alpha và 1 omega ở riêng trong không gian kín là dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nhất.
00:06:14Tình tiết gặp gỡ lần đầu của nam nữ chính đã xong,
00:06:16tôi không khỏi lo lắng cho tôi kiều kiều.
00:06:18Mẹ kiếp!
00:06:18Mới đến chưa lâu,
00:06:20còn chưa kịp trao đổi số điện thoại với tôi kiều kiều,
00:06:22cái nguyên chủ vừa nghèo vừa kiều này thậm chí còn không thèm gia nhập nhóm lớp.
00:06:26Hệ thống,
00:06:26ngươi có phương thức liên lạc của tôi kiều kiều không?
00:06:28Tôi vừa lật danh bạ vừa điên cuồng gọi hệ thống trong đầu.
00:06:31Bản hệ thống lần đầu tới thế giới này,
00:06:33không có cách nào đâu nhé.
00:06:34Hệ thống trả lời 1 câu xong lại tiếp tục giả chết.
00:06:36Cuối cùng tôi đành tự mình chạy đến bệnh viện trung tâm.
00:06:39Thú thật,
00:06:40tôi kiều kiều rất hợp với việc mỉm cười,
00:06:42đuôi mắt cong cong mang theo chút tinh quái,
00:06:43trông có vẻ rất lanh lợi.
00:06:44Tôi biết ngay là cậu sẽ đến tìm tôi mà.
00:06:47Tôi kiều kiều lắc lắc cái tay phải đang bó bột trước mặt tôi,
00:06:49bác sĩ nói là bị giản xương.
00:06:51Lần sau cẩn thận chút,
00:06:52đừng có lấy cái chân gà của cậu ra mà đỡ đòn.
00:06:54Tôi không để lại dấu vết mà lùi ra khỏi vòng tay của cô ấy,
00:06:57yêu đuối thế này,
00:06:58tôi còn chẳng nỡ phân cao thấp với cậu nữa đấy.
00:07:01Đỗ chân,
00:07:01tôi kiều kiều nổi giận,
00:07:03tông chân đá tôi một cái.
00:07:04Tôi cười cười,
00:07:05nhận lấy túi thuốc trong tay cô ấy,
00:07:06về trường thôi.
00:07:07Sáng mai tụi mình có tiết lúc 8 giờ không?
00:07:09Tôi kiều kiều hỏi.
00:07:11Tôi nghĩ ngợi một hồi,
00:07:12bỗng nhiên nhận ra nguyên chủ và tôi kiều kiều không cùng chuyên ngành.
00:07:15Hèn gì lúc nãy tôi lại hâm hấp đi tìm số cô ấy trong nhóm lớp mình.
00:07:17Tôi thì không,
00:07:18nhưng tôi không biết cậu có hay không.
00:07:20Tôi nhún vai.
00:07:21Mẹ nó tôi quên mất,
00:07:23hai đứa mình không cùng chuyên ngành.
00:07:24Tôi kiều kiều đột nhiên kêu lên một tiếng,
00:07:26khiến cô y tá bên cạnh không khỏi nhíu mày nhìn cái đứa hay làm loạn này.
00:07:29Tôi ái ngại gật đầu xin lỗi y tá,
00:07:31rồi kéo tôi kiều kiều đi ra ngoài.
00:07:33Giai đoạn đại học đã qua thời kỳ phân hóa quan trọng,
00:07:35phần lớn sinh viên đều ở nội chú trong trường,
00:07:37tôi kiều kiều cũng không ngoại lệ.
00:07:39Mặc dù trên đường đi tôi rất muốn hỏi tôi kiều kiều xem nhiệm vụ để quay về thế giới
00:07:42thực của cô ấy là gì,
00:07:43nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của hệ thống, tôi đành phải nhịn xuống.
00:07:46Đỗ chân, cậu muốn nói gì thì nói đi.
00:07:48Cậu sắp làm tôi nghẹt thở chết rồi đây này.
00:07:50Ngay một giây trước khi bước vào tòa ký túc giá,
00:07:53tôi kiều kiều đột nhiên níu tôi lại hỏi.
00:07:55Tôi, nghĩ mãi một hồi,
00:07:56tôi thực sự không tìm được câu hỏi nào để đối phó cho qua chuyện với tôi kiều kiều.
00:08:00Đỗ chân, tôi kiều kiều kéo tay tôi tiếp tục gặng hỏi.
00:08:03Dưới lầu ký túc giá có rất nhiều cặp đôi Alpha và Omega đang tay trong tay,
00:08:06dường như có nói mãi cũng không hết chuyện.
00:08:08Đồng thời cũng có rất nhiều Alpha đang đứng đợi Omega lòng mình trở về,
00:08:12trong đó người đợi tôi kiều kiều là đông nhất,
00:08:13hầu như trên tay ai cũng cầm một món quả.
00:08:16Cái kéo tay này của tôi kiều kiều khiến tôi cảm nhận rõ rệt
00:08:18có vô số ánh mắt đầy thù địch đang đổ rồn vào mình.
00:08:21Thì cậu cứ nói đi mà, tôi thực sự đã đợi cả quãng đường rồi đó.
00:08:24Tôi kiều kiều lắc lắc tay tôi, tốt lắm,
00:08:27nhưng ánh mắt thù địch kia sắp thiêu cháy tay tôi đến nơi rồi.
00:08:30Tôi, tôi muốn hỏi cậu là Omega mùi gì?
00:08:32Tôi đành liều mạng nói đại.
00:08:34Ừm, mặc dù là vậy, nhưng cái thứ gọi là tin tức tố này,
00:08:36chủ động hỏi người khác là mùi gì thì thật sự quá biến thái.
00:08:39Nhưng tôi thật sự không nghĩ ra được cái gì khác để hỏi,
00:08:42chỉ biết cuối đầu đợi tôi kiều kiều trả lời hoặc từ chối.
00:08:45Mùi soda đào nhé!
00:08:46Tôi kiều kiều hiếm khi trả lời một cách nghiêm túc.
00:08:48Tại sao lại là soda đào?
00:08:50Tôi lại buộc miệng hỏi theo bản năng.
00:08:51Thế cậu hy vọng tôi có mùi gì?
00:08:53Tôi kiều kiều phòng má hỏi lại.
00:08:55Tại sao không phải là đào, hoặc là soda thôi?
00:08:57Tôi chân thành đưa ra thắc mắc của mình.
00:08:59Tôi cũng muốn biết lắm đây này.
00:09:01Tôi kiều kiều hình như hơi giận rồi, khóe miệng bím lại,
00:09:04đôi mắt vốn dĩ luôn mang ý cười cũng cong lên một chút,
00:09:06trông như thể đang cố tình chưa chọc người khác.
00:09:08Nhưng tôi biết là tôi đã chọc giận cô ấy rồi.
00:09:10Bè bạn lêu lỏng với nhau gần 20 năm,
00:09:12chỉ cần một biểu cảm là tôi biết cô ấy đang nghĩ ra trò quái quỷ gì,
00:09:15cũng giống như tôi chẳng bao giờ thoát khỏi đôi mắt của cô ấy vậy.
00:09:18Không nói với cậu nữa, tôi phải về ký túc xa đây.
00:09:21Hôm nay tòa nhà của tôi kiểm tra phòng.
00:09:23Tôi nhanh chóng hất tay tôi kiều kiều ra,
00:09:24kéo mũ trùng đầu lên rồi chạy biến.
00:09:27Mặc kệ tôi kiều kiều ở phía sau déo gọi thế nào,
00:09:29đôi mũ vào rồi thì chẳng ưu đương gì sất.
00:09:31Về đến ký túc xa,
00:09:32thấy hai đứa alpha và một đứa beta khác đang ngồi chơi game.
00:09:35Thấy tôi về, chúng nó lập tức nổi máu hóng hớt,
00:09:38đứa nào đứa nấy bỏ mặc cả game,
00:09:40vây quanh hỏi tôi chuyện về tôi kiều kiều.
00:09:41Tôi kiều kiều nào, tôi không quen.
00:09:43Tôi tùy tiện ném túi thuốc lên bàn.
00:09:45Thuốc? Bàn? Mẹ kiếp, quên đưa thuốc cho tôi kiều kiều rồi,
00:09:49hèn chi người ta cứ ở phía sau gọi thiết tha thế kia.
00:09:51Đỗ chân, cậu có biết tôi kiều kiều đang đăng bài trên tường tỏ tình
00:09:54để tìm phương thức liên lạc của cậu không?
00:09:56Diệp chi thu chuyển tiếp một cái link cho tôi.
00:09:58Không biết, không hứng thú, tôi lại lùng cất điện thoại,
00:10:01mở máy tính bảng lên bắt đầu cầy phim.
00:10:03Thật là vô tình,
00:10:05một đứa con gái dễ thương như thế tìm cậu mà cậu chẳng mảy may động lòng.
00:10:08Diệp chi thu thấy tôi không có phản ứng gì,
00:10:10liền quay sang tiếp tục cảm thán với đứa alpha kia.
00:10:12Chỉ tiếc là cô ấy không biết rằng tôi đã bí mật dùng tài khoản phụ,
00:10:15lặng lẽ trả lời dưới bài đăng,
00:10:17đỗ chân, một bê ta siêu xoái.
00:10:19Tôi để liên lạc của cậu ấy cho bạn nhé.
00:10:21Sau một hồi bận rộn, tôi đã kết bạn thành công với WeChat của tôi kiều kiều.
00:10:24Ảnh đại diện là một con giái cá rất đáng yêu.
00:10:27Thuốc của tôi đâu?
00:10:28Tôi kiều kiều đi thẳng vào vấn đề.
00:10:29Mẹ ăn hộ con rồi.
00:10:31Tôi đáp, ngày mai trả thuốc cho tôi.
00:10:33Tôi kiều kiều gửi một sticker giận dữ.
00:10:35Gọi mẹ đi, hoặc là cậu cầu xin tôi đi.
00:10:42Tôi đi tắm.
00:10:43Được thôi, ngày mai cậu cứ đợi đấy.
00:10:45Vốn dĩ đang ngân nga mấy bản nhạc tâm linh chuẩn bị đi tắm rửa thơm tho.
00:10:48Sau khi đọc xong tin nhắn tôi liền rơi vào chầm tư.
00:10:50Cái tình huống gì đây?
00:10:51Cái đồ tôi kiều kiều này định làm gì?
00:10:54Tắm xong tôi nằm trên giường nghĩ đi nghĩ lại.
00:10:56Cuối cùng mang theo đôi mắt thâm quẩn đi học tiết lúc 8 giờ sáng.
00:10:59Vãi trưởng, đỗ chân, cậu bị sao thế này?
00:11:02Diệp tri thù bị khuôn mặt vàng vọt của tôi làm cho giật mình.
00:11:04Tôi bị mất ngủ.
00:11:05Tôi ủ rũ nói.
00:11:07Không ngờ đấy, tuyển thủ tim thép đỗ chân mà cũng có lúc mất ngủ cơ à.
00:11:10Diệp tri thù huyết khỉu tay vào người tôi một cái.
00:11:13Tôi yếu đuối lắm, chói gà chẳng chặt đâu.
00:11:15Còn 15 phút nữa mới vào tiết, tôi kéo mũ trùng đầu xuống.
00:11:18Quyết định nằm bò ra bàn ngủ thêm một lát.
00:11:20Thầy giáo tới thì nhớ gọi tôi đấy.
00:11:22Diệp tri thù rất biết điều mà ngậm miệng lại.
00:11:24Ngồi sang một bên bắt đầu nghịch điện thoại.
00:11:25Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
00:11:27Tôi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
00:11:29Đỗ chân, thầy giáo của các cậu tới rồi kìa.
00:11:31Chiếc mũ trên đầu bị ai đó nhắc ra.
00:11:33Một chai nước khoáng lại ngắt áp vào má tôi.
00:11:35Ý thức của tôi vẫn còn mơ màng.
00:11:36Giúp tôi canh chừng thầy nhé.
00:11:38Kiều kiều.
00:11:38Tôi đáp lại khe khe theo bản năng.
00:11:41Được thôi.
00:11:41Chai nước áp trên má lập tức được rút đi.
00:11:43Mũ cũng được đội lại như cũ.
00:11:45Khoan đã.
00:11:45Cái thao tác này chẳng phải là của tôi kiều kiều sao.
00:11:48Tôi giật mình tỉnh táo ngay lập tức.
00:11:49Quay phát đầu lại nhìn tôi kiều kiều đang ngồi cạnh mình với vẻ mặt vô tội.
00:11:53Còn Diệp Chi Thu, đứa vốn ngồi cạnh tôi,
00:11:55đã chạy tót xuống hàng cuối cùng để nhiệt tình làm việc riêng.
00:11:58Sao cậu lại ở đây?
00:11:59Tôi tháo mũ ra, ghé sát vào tôi kiều kiều thi thầm.
00:12:02Hôm qua tôi đã nói trước với cậu rồi mà.
00:12:04Mẹ.
00:12:04Tôi kiều kiều tiếp tục chót chót đôi mắt to tròn vô tội nhìn tôi.
00:12:07Giọng cô ấy không lớn lắm, nhưng đủ để lan tỏa khắp mọi ngõ ngách.
00:12:10Trong nhái mắt, tất cả mọi người trong lớp đều đổ rồn ánh mắt về phía chúng tôi.
00:12:14Mẹ gì cơ?
00:12:15Tôi đội lên đầu hàng ta ánh mắt hóng hớt của cả lớp,
00:12:18kéo tay tôi kiều kiều, thuốc của cậu đây, cầu xin cậu về cho tôi nhờ.
00:12:21Hôm qua không phải cậu bảo tôi phải cầu xin cậu sao?
00:12:24Viền mắt tôi kiều kiều nhanh chóng đỏ hoe, nước mắt đong đầy hốc mắt.
00:12:27Bây giờ tôi cầu xin cậu rồi, cũng gọi mẹ rồi đấy.
00:12:30Tôi, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi.
00:12:32Tôi có thể cảm nhận được linh hồn hóng hớt của cả lớp,
00:12:34thậm chí là của cả thầy giáo đang bùng cháy dữ dội.
00:12:37Không phải, tôi không có, mọi người ơi nghe tôi giải thích đã.
00:12:40Thưa thầy, em không làm phiền lớp mình học bài nữa, em xin phép đi trước ạ.
00:12:44Nói xong, tôi kiều kiều ôm mặt, lướt đi nhẹ nhàng như một cơn gió,
00:12:47làm như thế tôi là hạng an pha tôi nào đó vừa mới bắt nạt cô ấy không bằng.
00:12:51Em sinh viên này, thầy cho phép em đi đuổi theo omega của mình đấy.
00:12:54Thầy giáo lộ ra vẻ mặt tôi hiểu mà,
00:12:56các bạn học còn lại thì đồng loạt nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn tôi.
00:12:59Bây giờ dù đi hay ở lại thì cũng mất hết mặt mũi rồi,
00:13:02tôi chẳng thèm suy nghĩ nữa,
00:13:03xách ba lô định về ký túc xá ngủ bù.
00:13:05Kết quả là vừa ra khỏi phòng học,
00:13:07Diệp Tri Thu ở hàng cuối đã chạy ra túm chặt lấy tôi.
00:13:09Mặc dù mình biết nói về omega của cậu ngay trước mặt cậu thì không hay lắm,
00:13:13nhưng mình vẫn phải nhắc nhở một câu,
00:13:14tôi kiều kiều không rán miếng rán ức chế tin tức tố.
00:13:17Tôi là Beta, cô ấy sẽ không trở thành omega của tôi,
00:13:20sau này cũng sẽ không trở thành omega của bất kỳ ai.
00:13:23Tôi nhíu mày, trong lòng này xinh sự bài xích
00:13:25đối với việc bọn họ coi omega như một món đồ phụ thuộc của Alpha.
00:13:28Cậu cái người này, Diệp Tri Thu hơi cứng họng,
00:13:31khượng lại một chút rồi nói tiếc, được rồi được rồi.
00:13:33Mình thấy hai người khá thân thiết nên mới nhắc cậu bảo cô ấy một tiếng,
00:13:36nếu không sẽ dễ xảy ra chuyện lắm,
00:13:38cho dù hiện tại mùi của cô ấy còn rất nhạt.
00:13:40Vậy nên cậu ngồi xa thế là vì tin tức tố của cô ấy à?
00:13:43Tôi xoa cảm suy ngẫm.
00:13:44Coi là vậy đi,
00:13:45chủ yếu là nếu mình mà bị ám mùi của omega khác
00:13:47thì bồ mình sẽ mắng mình chết mất.
00:13:49Diệp Tri Thu làm động tác cưới cổ một cái,
00:13:51rồi chạy tót về phòng học.
00:13:53Miếng gián ngăn mùi tin tức tố.
00:13:54Tôi lầm bẩm vài tiếng,
00:13:55vừa xuống đầu đã chạm mặt tôi kiều kiều.
00:13:57Lúc này, cô ấy đang ngồi sổng trên mặt đất
00:13:59trêu chọc một con mèo trắng nhỏ có hai màu mắt.
00:14:02Mèo con ơi, mèo mèo mèo.
00:14:04Tôi kiều kiều bế con mèo lên rồi kêu hai tiếng mèo mèo.
00:14:06Trông cũng đáng yêu đấy chứ.
00:14:08Tôi đứng ở góc rẽ chờ một lát,
00:14:10cuối cùng cũng đợi được đến lúc cô ấy thả con mèo xuống.
00:14:12Mèo mèo mèo.
00:14:13Tôi tiến lên phía trước,
00:14:14hắng rọng,
00:14:15học theo dáng vẻ của tôi kiều kiều kêu hai tiếng.
00:14:18Cậu bị hâm à.
00:14:19Tôi kiều kiều lường tôi một cái cháy mắt.
00:14:21Tôi không thèm chấp,
00:14:22mà dướn người nhìn vào sau gáy cô ấy,
00:14:23quả nhiên là chẳng rán cái gì cả.
00:14:25Cậu, tôi dưa ngón tay chỉ vào vùng da mềm mại sau gáy cô ấy.
00:14:29Cậu là đồ biến thái à?
00:14:30Tôi kiều kiều bị hành động của tôi làm cho giật mình,
00:14:32lập tức nhảy lùi ra xa 2 mét.
00:14:34Bạn cùng phòng tôi bảo cậu không rán miếng ăn mùi.
00:14:37Tôi nhận ra mình vừa vô tình mạo phạm,
00:14:39ngựa ngùng gãi mũi.
00:14:40Ồ, tay bị dạn xương rồi,
00:14:42không rán được.
00:14:42Tôi kiều kiều nhốn vai.
00:14:44Cậu có thể nhờ bạn cùng phòng mà.
00:14:46Tôi nói,
00:14:46tụi nó vẫn còn đang ngủ,
00:14:48gọi tụi nó dậy thì thấy mình thiếu nhân đạo quá.
00:14:50Tôi kiều kiều đáp,
00:14:51cậu làm thế này với tôi thì nhân đạo chắc.
00:14:53Nhưng cậu cũng không nên cứ thế mà ra ngoài.
00:15:00Chứ còn cậu thì sao?
00:15:01Tôi kiều kiều ngởng đầu,
00:15:02nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi.
00:15:04Tôi không trả lời.
00:15:05Tôi vừa mới bước vào thế giới ABO này,
00:15:07lại là một beta,
00:15:08thậm chí còn chẳng ngửi thấy bất kỳ mùi tin tức tố nào,
00:15:10nên cũng không nói rõ được là cảm giác gì.
00:15:12Gương mặt tôi kiều kiều thoáng qua một tia thất vọng.
00:15:15Tôi định dơ tay vỗ vai cô ấy thì bị cô ấy thẳng tay gạt ra.
00:15:18Đỗ chân, nộp mạng chó của cậu ra đây.
00:15:20Tôi kiều kiều một lần nữa không để tôi kịp phản ứng,
00:15:22nhặt một cành cây dưới đất lên và quất mạnh vào mông tôi một phát.
00:15:25Á, tôi kiều thét lên một tiếng,
00:15:27khó hiểu nhìn tôi kiều kiều đang hừng ngực khi thế.
00:15:30Đồ chó, tôi đánh chết cậu.
00:15:31Tôi kiều kiều quất một cái vẫn chưa hả giận,
00:15:33lại dơ cành cây lên lao về phía tôi.
00:15:35Cái đồ nhà cậu,
00:15:36tay thì dạn dương mà vẫn còn đi đánh người.
00:15:39Tôi xảy bước chân lập tức giãn cách khoảng cách.
00:15:41Vừa hay vẫn còn một bàn tay lành lặn để đánh cậu.
00:15:43Tôi kiều kiều quát nhẹ một tiếng,
00:15:45lại cầm cành cây đuổi theo tôi.
00:15:47Cái đồ mèo nheo này.
00:15:48Đây không phải lần đầu tôi bị tôi kiều kiều đuổi đánh,
00:15:50nên cơ thể đã sớm hình thành phản xạ tự nhiên.
00:15:53Cành cây của tôi kiều kiều vụt một cái vào vị trí tôi vừa đứng,
00:15:55tôi linh hoạt nhảy sang bên cạnh,
00:15:57né được đòn tấn công.
00:15:58Tôi kiều kiều càng hăng máu hơn,
00:15:59bám sát không rời.
00:16:01Cái nắng hanh vàng giữa tháng 10 thật độc ác,
00:16:03mới chạy vài bước lưng tôi đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
00:16:06Tôi kiều kiều,
00:16:06cậu không mệt à?
00:16:07Tôi vừa chạy vừa ngoái đầu lại hỏi.
00:16:16Đầu mũi hơi ửng hồng,
00:16:17lúc cúi đầu lông mi khẽ rung rinh,
00:16:19trông cũng có chút ráng vẻ hoa lê đái vũ,
00:16:21đáng thương vô cùng.
00:16:22Tôi mệt rồi.
00:16:23Tôi dư tay ra,
00:16:24nhẹ nhàng bắt lấy cành cây đang vụt tới.
00:16:26Tôi kiều kiều,
00:16:26chúng ta đỉnh chiến đi.
00:16:28Gì?
00:16:28Tôi kiều kiều thuận thế buông cành cây ra,
00:16:30tự mình đi vào siêu thị nhỏ trong khu dịch vụ.
00:16:33Cậu muốn mua miếng rán ngăn mùi à?
00:16:35Tôi đi theo sau,
00:16:35dư tay lấy hộ túi miếng rán có hoa văn quả đào ở trên cậy cao nhất.
00:16:39Thật là,
00:16:40miếng rán ngăn mùi để cao thế này,
00:16:41ômega tụi tôi sao mà lấy được chứ?
00:16:43Tôi kiều kiều khẽ phản nàn.
00:16:45Lúc tính tiền,
00:16:46tụi mình bảo với nhân viên thu ngân một tiếng nhé.
00:16:48Tôi đề nghị.
00:16:49Được thôi,
00:16:50cuối cùng cậu cũng làm được việc giống con người rồi đấy.
00:16:52Miệng tôi kiều kiều vẫn không chịu buông tha,
00:16:54lại đâm chọc tôi một câu.
00:16:55Tôi không thèm chấp,
00:16:56tiện tay lấy hai chai soda đào ướp lạnh.
00:16:58Từ sau khi biết mùi tin tức tố của tôi kiều kiều,
00:17:01tôi cũng khá tỏ mò xem vị soda đào nó như thế nào.
00:17:04Cậu thích uống loại nước có ga này từ bao giờ?
00:17:06Tôi kiều kiều nhìn chai nước màu hồng trong tay tôi.
00:17:08Mới thích.
00:17:09Tôi đặt chai soda đào lên quầy thu ngân,
00:17:11nói với chị nhân viên,
00:17:12chị ơi,
00:17:13miếng rán ngăn mùi của bên mình để cao quá,
00:17:15ômega không lấy tới đâu ạ.
00:17:16Chẳng phải đã có alpha các người rồi sao?
00:17:18Chị thu ngân nhé mắt với tôi.
00:17:20Tôi hơi ngẩn ra,
00:17:21chị ấy nhìn từ đâu ra mà bảo tôi là alpha nhỉ?
00:17:24Chị ơi,
00:17:24thật ra em là,
00:17:25lời giải thích của tôi chưa kịp nói thì đã bị tôi kiều kiều ngắt lời,
00:17:28đi thôi.
00:17:29Giúp mình rán miếng ngăn mùi,
00:17:31tôi đã rán bao giờ đâu.
00:17:32Tôi nhìn miếng rán màu hồng phấn trong tay mà rơi vào chầm tư.
00:17:35Tuy lý thuyết đầy mình,
00:17:36nhưng kinh nghiệm thực hành của tôi bằng không à.
00:17:38Ký chủ,
00:17:39sau gáy,
00:17:40hệ thống sau một hồi biến lặn bất tăm đột nhiên nhảy ra nhắc nhở.
00:17:42Nói nhảm,
00:17:43tôi lại không biết chắc.
00:17:45Tôi nhẹ nhàng vén tóc tôi kiều kiều ra,
00:17:46tuyến thể của cô ấy khá dễ nhận biết,
00:17:48trắng nõn,
00:17:49nhìn một cái là thấy ngay,
00:17:50kích thước tầm nửa nắm tay.
00:17:52Tôi tọc mò đưa tay chạm nhẹ một cái,
00:17:54không ngờ lại khiến tôi kiều kiều run dẩy cả người.
00:17:56Đỗ chân,
00:17:57cậu chạm bậy bạ cái gì thế?
00:17:58Giọng tôi kiều kiều hơi run.
00:18:00Xin lỗi,
00:18:00tôi bừng tỉnh nhận ra mình vừa làm một việc cực kỳ biến thái,
00:18:03vội vàng rán miếng ngăn mùi vào cho cô ấy.
00:18:06Có sao đấy,
00:18:07phạt cậu phải đưa tôi đến bệnh viện tái khám.
00:18:08Tôi kiều kiều lại một lần nữa phòng má đá tôi một phát.
00:18:11Được rồi,
00:18:12được rồi,
00:18:12tôi phải về ký thúc sáng ngủ đây.
00:18:14Tôi ngáp một cái,
00:18:15định phủi tay bỏ đi.
00:18:16Hôm nay tôi muốn đi tái khám luôn,
00:18:18tôi kiều kiều níu tôi lại.
00:18:20Cái gì?
00:18:21Đi luôn hôm nay,
00:18:22tôi thầm nghĩ thế nào cũng chẳng đến mức vừa bị thương hôm trước hôm sau đã phải đi tái
00:18:25khám ngay chứ.
00:18:26Bạn học đỗ chân,
00:18:27tỷ lệ ABO trong xã hội cậu đang sống hiện tại là 361.
00:18:31Omega chúng tôi rất hiếm và quý giá đấy nhé.
00:18:33Thế giới này đang ở có tỷ lệ ABO là 361.
00:18:36Omega vô cùng hiếm có và quý giá.
00:18:38Tôi kiều kiều và hệ thống đồng thanh giải thích cho tôi,
00:18:40khiến đầu tôi muốn nổ tung.
00:18:42Mấy giờ?
00:18:42Dù sao thứ hai cũng chỉ có một tiết 8 giờ sáng và một tiết buổi tối.
00:18:46Đi cùng tôi kiều kiều một chuyến cũng chẳng phải việc gì to tát.
00:18:48Ăn cơm xong buổi chiều đi.
00:18:50Tôi kiều kiều xoa cầm.
00:18:51Ký chủ,
00:18:52giám sát được thẩm tung hôm nay sẽ ở bệnh viện trong khoảng từ 1 giờ đến 3 giờ chiều.
00:18:56Hệ thống bổ sung kịp thời.
00:18:57Sao hai đứa này kẻ tôi người hứng nhịp nhàng thế nhỉ?
00:19:00Vậy thì 1 giờ giữa chiều,
00:19:01giờ tôi phải về ngủ đây.
00:19:03Tôi thực sự buồn ngủ không chịu nổi,
00:19:04vẫy vẫy tay định rời đi một cách hiên ngang.
00:19:06Đỗ chân,
00:19:07cậu đi mua bữa sáng với tôi đi.
00:19:09Tôi kiều kiều lại kéo tôi lại,
00:19:10hôm nay để bắt được cậu mà tôi còn chưa kịp ăn sáng đây này.
00:19:13Sao cậu lắm chuyện thế không biết?
00:19:15Tôi thở dài.
00:19:16Cậu không muốn thì thôi vậy.
00:19:17Tôi kiều kiều nhanh chóng buông tay ra.
00:19:19Ký chủ,
00:19:20tôi thấy tôi kiều kiều thế này
00:19:21có lẽ là vì kỳ phát tình của cô ấy sắp đến rồi.
00:19:23Hệ thống lại sen vào một câu,
00:19:25đưa ra lời giải thích cho sự bất thường của tôi kiều kiều.
00:19:28Tôi nói không muốn hồi nào.
00:19:29Tôi bực mình nắm lấy cánh tay tôi kiều kiều kéo về phía nhà ăn,
00:19:32cháo bí đỏ và bánh kim sa nhé.
00:19:34Ừm, tôi kiều kiều gật đầu.
00:19:36Cậu tìm chỗ nào ngồi đi,
00:19:37tôi mua xong mang ra cho.
00:19:39Nhà ăn không đông người lắm,
00:19:40nhưng hầu như ai cũng đang xếp hàng trước tiệm bánh bao.
00:19:42Tôi kiều kiều vừa mới dán miếng ăn mùi,
00:19:44tôi không chắc trên người cô ấy còn vương mùi tin tức tố không,
00:19:47đành nhét hai chai soda đào vừa mua vào lòng cô ấy,
00:19:49bảo cô ấy tìm chỗ nghỉ ngơi.
00:19:51Ký chủ,
00:19:52cô có biết tôi kiều kiều thích ăn gì không?
00:19:54Hệ thống hỏi,
00:19:55nói nhảm,
00:19:56tôi lại không biết à.
00:19:57Tôi tìm đến một quầy bán đồ ăn sáng,
00:19:59gọi món một cách vô cùng thành thục,
00:20:00hai bánh kim sa,
00:20:01một cháo bí đỏ.
00:20:02Ký chủ,
00:20:03tuy cô rất thành thục,
00:20:04nhưng đây đâu phải món mà nguyên chủ của tôi kiều kiều thích ăn.
00:20:07Hệ thống nói,
00:20:08tôi đảo mắt trắng rã,
00:20:09tôi không biết nguyên chủ của cô ấy thích ăn gì,
00:20:11nhưng thứ tôi mua chắc chắn là món mà tôi kiều kiều thích ăn.
00:20:14Nói xong,
00:20:15tôi rách túi ni lông quay người lại,
00:20:17vừa ngước mắt lên đã thấy một an pha đang đứng trước mặt tôi kiều kiều,
00:20:20không biết đang nói gì.
00:20:21Tôi kiều kiều thì vắt chân chữ ngũ,
00:20:22tựa lưng vào ghế,
00:20:23lơ đãng nghe bọn họ nói chuyện.
00:20:25Khốn thật,
00:20:26lắm hoa đảo quá nhỉ.
00:20:27Tôi kiều kiều,
00:20:28tôi hậm hực tiến lên,
00:20:29đẩy gá an pha đang chắn đường ra,
00:20:31nhét đống đồ ăn sáng vào tay cô ấy.
00:20:33Không cầm hết được.
00:20:34Tôi kiều kiều lý sự cùn nháy mắt với tôi,
00:20:36định nhét lại chai soda đào và đồ ăn sáng vào tay tôi lần nữa.
00:20:39Đang làm nũng à?
00:20:40Không chắc lắm,
00:20:41nhìn lại cái xem nào.
00:20:43Đỗ chân,
00:20:43cầm giúp mình một chút đi mà.
00:20:45Giọng điệu của tôi kiều kiều đúng là đang làm nũng,
00:20:47nhưng tay thì lại đang nhéo tôi một cái rõ đau.
00:20:49Quả nhiên không thể có ảo tưởng gì với cái loại như tôi kiều kiều được.
00:20:52Có người ngoài ở đó,
00:20:53tôi đành cam chịu nhận lấy đồ trong tay cô ấy,
00:20:55hỏi,
00:20:56còn đi không?
00:20:57Đi chứ.
00:20:57Tôi kiều kiều cười cười,
00:20:59vẫy tay với gã an pha bên cạnh,
00:21:00hẹn gặp lại sau nhé.
00:21:02Tôi không nói gì,
00:21:03chỉ bắt chức động tác của tôi kiều kiều vẫy tay với gã kia.
00:21:06Cậu vẫy tay với anh ta làm gì?
00:21:07Ra khỏi nhà ăn,
00:21:08tôi kiều kiều giật lấy túi đồ ăn sáng trong tay tôi rồi hỏi.
00:21:11Tôi nhún vai,
00:21:12biểu thị chính mình cũng chẳng biết tại sao.
00:21:14Bỏ đi,
00:21:15chiều nhớ đưa tôi đi bệnh viện đấy.
00:21:17Tôi kiều kiều nói rồi định với lấy chai soda đào trong tay tôi.
00:21:20Tôi giật mình,
00:21:21theo bản năng gạt tay cô ấy ra.
00:21:23Tôi kiều kiều,
00:21:23chấm hỏi chấm hỏi chấm hỏi.
00:21:25Tôi hơi hối hận gãi đầu một cái,
00:21:27bảo,
00:21:27thật ra cái này là tôi mua cho mình.
00:21:29Cả hai chai luôn.
00:21:31Tôi kiều kiều nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.
00:21:33Đúng vậy,
00:21:33tôi trả lời,
00:21:34cậu ăn mảnh.
00:21:35Tôi kiều kiều hình như lại giận rồi,
00:21:37lùi lại một bước định dơ chân đá tôi.
00:21:39Tôi nhanh tay vòng tay qua cái cổ định mệnh của cô ấy,
00:21:41kẹp nách lôi người về phía khu ký túc xá.
00:21:43Cậu làm gì đấy?
00:21:44Ý gì đây hả?
00:21:45Tôi kiều kiều cả chiều cao lẫn thể lực đều không bằng tôi,
00:21:48chỉ có thể bị động bước theo nhịp chân của tôi.
00:21:50Bắt nạt cậu đấy.
00:21:51Tôi thành thật trả lời.
00:21:53Đỗ chân.
00:21:53Tôi kiều kiều móc chân đá ngược vào mông tôi một phát.
00:21:56Tôi bất lực chỉ có thể tăng tốc độ,
00:21:58vóc dáng tôi kiều kiều nhỏ nhắn,
00:21:59chỉ có thể chạy lạch bạch theo tôi về tới khu ký túc xá.
00:22:02Vừa đến dưới lầu ký túc xá của tôi kiều kiều,
00:22:04tôi liền buông tay,
00:22:05cầm theo hai chai soda,
00:22:06bỏ lại tiếng gạo thét mất hết hình tượng phía sau mà co giò chạy biến.
00:22:09Trong ký túc xá không có một bóng người,
00:22:11giờ nay chắc mọi người vẫn còn đang nhiệt tình làm việc riêng trên lớp,
00:22:14tôi thay bộ đồ ngủ rồi ngã đầu ngủ tiếp đi.
00:22:16Đến khi tôi tỉnh dậy lần nữa thì đã là cuộc gọi nhỡ thứ ba của tôi kiều kiều.
00:22:20Tôi giật mình bật dậy,
00:22:21vừa định bắt máy thì bên kia đã cúp rồi.
00:22:23Hôm nay nắng rất gắt,
00:22:24tôi kiều kiều xưa nay vốn đúng giờ,
00:22:26chẳng biết thân hình omega của cô ấy có chịu nổi nắng hay không.
00:22:29Tôi vỏ mớ tóc dối,
00:22:30cô đại cái áo khoác,
00:22:31cầm chai nước soda trên bàn rồi vội vã chạy xuống lồng.
00:22:34Tôi kiều kiều vẫn chưa đi,
00:22:35cô ấy đang ngồi bừa trên một chiếc xe điện nhỏ,
00:22:37bực bội đung đưa chân,
00:22:38tay thì nghịch điện thoại.
00:22:40Sao cậu không ngủ thêm tí nữa đi?
00:22:41Tôi kiều kiều tắt điện thoại,
00:22:43nhảy xuống khỏi xe điện.
00:22:44Tôi vội vàng chấp tay,
00:22:45chân thành sám hối,
00:22:46sai rồi.
00:22:47Tôi thật sự biết lỗi rồi.
00:22:48Hôm nay đúng là ngủ quên mất.
00:22:50Tôi kiều kiều đảo mắt một cái,
00:22:51đưa tay vuốt lại mái tóc dối bù xù của tôi,
00:22:54lần sau còn đến muộn nữa là tôi thịt cậu luôn đấy.
00:22:56Mông thì nói lời độc địa
00:22:57nhưng động tác tay của tôi kiều kiều lại rất dịu dàng.
00:22:59Tôi biết lỗi thật mà,
00:23:01tôi rất thức thời mà leo xuống cái thang mà cô ấy vừa đưa ra,
00:23:03thuận tay nhét chai nước soda vừa cầm trên bàn vào tay tôi kiều kiều.
00:23:07Chẳng phải bảo là không cho tôi uống sao?
00:23:08Tôi kiều kiều nhìn chai nước trong tay,
00:23:10hậm hực hỏi vặn lại.
00:23:12Tôi trật khựng người,
00:23:13nhận ra đây chính là chai soda vị đào tôi mua hồi sáng.
00:23:15Hỏng bét, ngộ nhỡ cô ấy tưởng tôi thầm mến mình,
00:23:18muốn ngửi mùi của cô ấy thì sao?
00:23:20Tôi thả để cô ấy tưởng tôi là kẻ biến thái còn hơn.
00:23:23Hơn nữa bây giờ tôi chỉ có một tay,
00:23:24cậu cứ thế mà đưa cho tôi à?
00:23:26Tôi kiều kiều lại nhét chai soda vào tay tôi,
00:23:28mở hộ tôi cái,
00:23:29rồi lập tức biến lên lầu thay quần áo nhanh lên,
00:23:31còn đưa tôi đi bệnh viện.
00:23:33Hay là để tôi mua cho cậu chai khác nhé?
00:23:35Tôi cầm chai soda,
00:23:36chuẩn bị sẵn bài diễn văn để cứu vãn hình tượng của mình,
00:23:38vị này không ngon đâu.
00:23:40Tôi kiều kiều lường tôi một cái rồi đá một phát,
00:23:42đến lượt cậu chê tôi chắc.
00:23:43Tôi ngứa người mất vài giây mới nhận ra tôi kiều kiều hiểu lầm là tôi đang chê bai mùi
00:23:47của cô ấy.
00:23:48Tôi muốn giải thích,
00:23:49theo bản năng định chụp lấy cổ tay cô ấy nhưng lại chụp vào khoảng không.
00:23:52Đầu đột nhiên đau nhói một cái,
00:23:53tôi dơ tay nhìn vào lòng bàn tay mình,
00:23:55những mảng ký ức vừa quen thuộc vừa xa lạ liên tục hiện về trong não,
00:23:58dường như là ký ức ở thế giới cũ của tôi.
00:24:00Nhưng tại sao tôi lại không nhớ gì cả?
00:24:01Tại sao biểu cảm của tôi kiều kiều lại đau buồn đến thế?
00:24:04Tôi vỗ vỗ cái đầu đang chóng váng,
00:24:06cố gắng nhớ lại những mảnh hồi ức mời nhặt đó.
00:24:09Ký chủ,
00:24:09hệ thống lại một lần nữa nhảy ra,
00:24:11cắt ngang quá trình hồi tưởng của tôi,
00:24:13thầm tung đã đến bệnh viện rồi.
00:24:14Tôi bừng tỉnh,
00:24:15tôi kiều kiều đã đi xa một đoạn,
00:24:17có đuổi theo không?
00:24:17Hệ thống hỏi.
00:24:19Tôi lắc đầu,
00:24:20dù sao thì cũng phải đến bệnh viện,
00:24:21giờ có đuổi theo hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì lớn,
00:24:24tôi chỉ cần kéo người về trước khi thầm tung
00:24:25giờ cho cưỡng chế yêu với tôi kiều kiều là được.
00:24:28Ký chủ,
00:24:28cô đúng là vẫn như nhược như xưa.
00:24:30Hệ thống cười nhạo một tiếng.
00:24:32Ý người là sao?
00:24:33Tôi thẳng nhiên phản bác,
00:24:34tôi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình là được.
00:24:36Hệ thống im lặng hồi lâu rồi thuận theo lời tôi bổ sung,
00:24:39theo cuốc chuyện gốc,
00:24:40tôi kiều kiều sẽ gặp thầm tung vào lúc 2 giờ,
00:24:42sau đó bị bắt đi.
00:24:43Sao người không bảo sớm hơn?
00:24:44Tôi dư tay xem đồng hồ.
00:24:46Mẹ kiếp,
00:24:47còn có 20 phút nữa,
00:24:47tôi cũng chẳng mang đến vẻ ngoài nữa,
00:24:50vội vàng chạy ra khỏi trường.
00:24:51Hệ thống,
00:24:52ngươi có muốn tài trợ cho ta một chút không?
00:24:54Tôi xoa xoa 2 bàn tay,
00:24:55phớt lỡ ánh mắt nhìn mình như nhìn kẻ tâm thần của ông tài xế xe rủ,
00:24:58lên tiếng năn nỉ hệ thống,
00:25:00xe rủ ở cổng trường chém đẹp quá,
00:25:01ta thật sự hết tiền sinh hoạt phí rồi.
00:25:04Chiếc xe phanh gấp một phát,
00:25:05tôi không thắt dây an toàn tí nữa thì bay ra ngoài.
00:25:07Không được,
00:25:08nhà cô hiện tại đã rất giàu rồi.
00:25:10Hệ thống vô tình từ chối tôi.
00:25:12Cho con đường sống đi đại ca hệ thống,
00:25:14con xin ngài,
00:25:15con muốn trả trộn vào giới của thẩm tùng,
00:25:16ngài nỡ lòng nào nhìn con cứ mãi ở chỗ này sao?
00:25:19Tôi tiếp tục nài nỉ,
00:25:20thống ca,
00:25:21thống ra.
00:25:22Để ta phản ánh với cấp trên một chút,
00:25:24cô đợi đấy,
00:25:25hệ thống bị tôi làm phiền đến mức không chịu nổi,
00:25:27cuối cùng cũng phải thỏa hiệp.
00:25:28Sau khi đạt được mục đích,
00:25:29tôi ngậm miệng lại,
00:25:30yên lạng tựa vào ghế tính toán xem làm sao để kết nối sợi dây tơ hồng cho tôi kiều
00:25:33kiều và thẩm tùng,
00:25:34sau đó để họ yêu nhau thắm thiết.
00:25:36Ký chủ,
00:25:37xin được cho cô rồi nhé,
00:25:38vài ngày nữa nhà cô sẽ trở thành gia tộc giàu thứ hai ở Hải Thành.
00:25:41Hệ thống vừa quay lại đã mang đến cho tôi một bất ngờ lớn.
00:25:44Tại sao không phải thứ nhất?
00:25:46Tôi hỏi,
00:25:46thứ nhất là nam chính,
00:25:47cô biết đủ đi.
00:25:48Hệ thống gắt gỏng nói,
00:25:50được rồi đại ca,
00:25:51tôi hài lòng chấp nhận tin vui trời ban này,
00:25:53nhưng tương ứng,
00:25:54nhiệm vụ của chúng ta đã thay đổi.
00:25:55Hệ thống tiếp tục ra lệnh,
00:25:57cái gì?
00:25:57Tôi cao dọc.
00:25:58Ông tài xế xe dù lại phanh gấp một cái nữa,
00:26:01ném tôi ngay trước cổng bệnh viện,
00:26:02tim cũng chẳng buồn thu.
00:26:03Độ khó nhiệm vụ tăng cao,
00:26:05cô cần phải công lực tôi kiều kiều.
00:26:06Hệ thống thong thả nói ra nhiệm vụ mới.
00:26:09Ngươi không đùa ta đấy chứ?
00:26:10Tôi chỉ vào mũi mình,
00:26:11ta công lực tôi kiều kiều,
00:26:13ta công lực tôi kiều kiều á.
00:26:14Tôi lặp lại hai lần,
00:26:15vẫn cảm thấy khó mà tiêu hóa nổi hung tin này.
00:26:18Nhưng có một tin tốt,
00:26:19độ hào cảm của tôi kiều kiều đối với cô đã cao tới 85% rồi.
00:26:22Hệ thống nói,
00:26:2899%
00:26:30Tại sao không phải 100%?
00:26:31Tôi xoa cầm,
00:26:33chầm tư suy nghĩ,
00:26:33không rõ.
00:26:34Nhưng cô không tò mò tại sao tôi kiều kiều lại có độ hào cảm với cô cao thế à?
00:26:38Làm đối thủ bao nhiêu năm rồi,
00:26:40chắc là đánh nhau mà nảy sinh tình cảm thôi.
00:26:42Tôi nhún vai,
00:26:43định bắt taxi quay thẳng về trường.
00:26:45Cô không đi tìm tôi kiều kiều à?
00:26:46Hệ thống lại lên tiếng.
00:26:48Đã bảo không có vụ cưỡng chế yêu nữa rồi,
00:26:50giờ ta đến đó chạm mặt đen đuổi của cô ấy làm gì?
00:26:52Tôi vặn lại.
00:26:54Giờ mà qua tìm tôi kiều kiều,
00:26:55kiểu gì cũng bị đá cho một trận.
00:26:57Chi bằng về ăn mặc cho thật bảnh bao,
00:26:59đến giờ thì qua bệnh viện đón cô ấy về trường.
00:27:01Theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi,
00:27:02chỉ cần tôi ăn mặc đẹp một chút
00:27:04thì lực đá của tôi kiều kiều sẽ nhẹ đi một chút.
00:27:06Cái kiểu này của cô mà đòi theo đuổi ai,
00:27:08có quỷ mới yêu.
00:27:09Hệ thống hiếm khi nổi giận,
00:27:11mắng tôi kiểu hận rèn sắt không thành thép.
00:27:13Ngươi thì biết cái gì?
00:27:14Tôi chàn đầy tự tin,
00:27:15đây gọi là chiến lược,
00:27:16ngươi hiểu chiến lược là gì không?
00:27:18Không hiểu.
00:27:19Hệ thống đột nhiên biến thành giọng máy móc lạnh lẽo,
00:27:21sau đó biến mất tâm,
00:27:22mặc kệ tôi gọi tha thiết thế nào cũng không chịu ra mặt.
00:27:24Thật là chịu rồi,
00:27:26cái hệ thống rách nát gì không biết.
00:27:27Tôi tức giận đá bay một phiên sỏi dưới chân.
00:27:30Á,
00:27:30một tiếng kinh hãi vang lên làm tôi giật thoát mình.
00:27:33Tôi chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát,
00:27:34ngừng đầu nhìn quanh,
00:27:35cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình cứ sai sai.
00:27:38Hỏng rồi,
00:27:38có sát khí.
00:27:39Gu gu gu gu,
00:27:40thống ca cứu mạng.
00:27:41Khi tôi bị người của Thẩm Tùng lôi xuống xe thì trời đã tối hẳn,
00:27:44đèn đường lần lượt thắp sáng,
00:27:45kéo dài thành một vệt mờ xa tắp.
00:27:47Trong trường bọn họ cho kỹ,
00:27:49Thẩm Tùng đang ôm một người đàn ông thanh mạnh,
00:27:50khẽ nhíu mày,
00:27:51dùng ánh mắt chê bai quét qua người tôi một lượt từ trên xuống dưới.
00:27:54Bọn họ,
00:27:55ai mà cũng xui xẻo giống tôi,
00:27:56cũng bị bắt thế này.
00:27:58Tôi nắm lấy trọng điểm,
00:27:59lập tức bí mật tìm kiếm vị khách may mắn khác cũng bị tổng tài bắt giữ,
00:28:02không lẽ là Tô Kiều Kiều.
00:28:03Hi, trung hợp thật nha,
00:28:05mông hơi đau một chút,
00:28:06xác nhận rồi,
00:28:07đúng là Tô Kiều Kiều,
00:28:08cô ấy thế mà vẫn còn tâm trí để đá vào mông tôi.
00:28:11Tôi quay đầu nhìn Tô Kiều Kiều cũng đang bị người ta xách đi y hệt mình,
00:28:14điểm khác biệt là cô ấy chỉ bị xách đi nhẹ nhàng,
00:28:17còn tôi thì bị trói gập cánh khỉu,
00:28:18lại còn bị hai gã to con lôi sền sệt vào trong công sưởng.
00:28:21Sao mà phân biệt đối xử thế này hả?
00:28:23Sao cậu cũng bị tổng tài bắt thế?
00:28:25Tô Kiều Kiều chỉ giả vờ hoảng hốt trên mặt,
00:28:32canh giữ chúng tôi.
00:28:33Tôi thấp dọng lầm bầm,
00:28:34đây không phải tổng tài,
00:28:35đây là tên bị cáo.
00:28:36Thế giúp của cậu đã chọc giận gì anh ta?
00:28:38Tô Kiều Kiều lôi tôi tìm một chỗ yên tĩnh rồi ngồi xuống.
00:28:41Ờ thì, tôi im lặng một hồi,
00:28:43không biết nên trả lời thế nào.
00:28:45Tôi thật sự không muốn nói rằng,
00:28:46chỉ vì tôi đá một viên sỏi trúng ngay giữa chán người tình của nhà người ta
00:28:49nên mới bị thẩm tùng bắt tới đây.
00:28:51Anh ta bày ra plan B rồi à?
00:28:53Định cải tạo omega đó thành beta chắc?
00:28:55Tô Kiều Kiều xoa cầm,
00:28:56tỏ vẻ trầm tư.
00:28:57Quỷ mới biết anh ta nghĩ gì.
00:28:59Tôi đảo mắt,
00:29:00tỏ rõ mình chẳng chút hứng thú,
00:29:01thậm chí còn không muốn rinh ráng gì đến tên bị cáo thần kinh này.
00:29:04Đỗ chân,
00:29:05nếu tôi thực sự bị gắp mất thận thì sao?
00:29:07Tô Kiều Kiều đột nhiên lên tiếng.
00:29:08Nói đoạn,
00:29:09cô ấy xích lại gần tôi một chút,
00:29:11khẽ tựa đầu vào người tôi.
00:29:12Chẳng phải đã bảo là tôi phải công lực cô ấy sao?
00:29:14Sao trông như cô ấy đang công lực tôi thế này?
00:29:17Sao tự dưng lại biến thành em gái bánh bèo thế này?
00:29:19Bất kể người là ai,
00:29:20mau bước ra khỏi cơ thể Tô Kiều Kiều của ta ngay.
00:29:23Một Tô Kiều Kiều làm hào kiệt bao nhiêu năm nay
00:29:25bỗng trở nên yếu đuối khiến một kẻ làm vua độc thân
00:29:27bao năm như tôi trở tay không kịp.
00:29:28Vẫn còn một cái thận nữa mà,
00:29:30đừng sợ.
00:29:31Tôi an ủi một cách cứng nhắc.
00:29:32Đồ thân kinh.
00:29:33Tô Kiều Kiều lại nổi đoá,
00:29:34rời xa tôi ra,
00:29:35một mình ngồi hậm hực dưới đất.
00:29:37Cuối cùng cũng thoải mái rồi.
00:29:39Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn,
00:29:40ngồi thẳng lưng nhìn cô nàng đang dỗi hờn bên cạnh,
00:29:42cậu cứ thế này mới đáng yêu.
00:29:43Cậu bị bệnh à?
00:29:45Nếu tôi bị gắp thận,
00:29:46nhiệm vụ của tôi sẽ thất bại đấy.
00:29:47Tô Kiều Kiều có vẻ thực sự sợ hãi.
00:29:49Tôi hỏi,
00:29:50nếu thất bại thì sẽ thế nào?
00:29:51Hệ thống chỉ nói với tôi rằng
00:29:53hoàn thành nhiệm vụ là có thể quay về thế giới cũ.
00:29:55Nói cách khác,
00:29:56tôi hoàn toàn không biết nếu thất bại thì hậu quả ra sao.
00:29:59Thất bại thì sẽ phải ở lại đây mãi mãi.
00:30:01Tô Kiều Kiều liếc mắt nhìn tôi,
00:30:02đôi môi đỏ mỏng khẽ mở,
00:30:03đỗ chân,
00:30:04cậu có muốn ở lại đây không?
00:30:05Tôi lắc đầu,
00:30:06ánh sáng trong mắt Tô Kiều Kiều trượt tắt ngóm.
00:30:09Ý tôi là tôi không biết,
00:30:10tôi xoay xoay cổ tay bị trói đến đau nhất,
00:30:12trả lời ngắn gọn,
00:30:13ở đây rất tốt,
00:30:14nhưng tôi muốn về nhà,
00:30:15và lại.
00:30:15Tô Kiều Kiều không đợi tôi nói xong đã vội vàng ngắt lời,
00:30:18nếu như ngôi nhà cũ đã không còn nữa thì sao?
00:30:20Đợi tôi nói hết đã,
00:30:22tôi thử nhích người về phía Tô Kiều Kiều,
00:30:23nhưng đáng tiếc người của thẩm tung quá chuyên nghiệp,
00:30:25trói tôi chặt đến mức không nhích nổi phân nào,
00:30:27vừa cử động là cả người đau điếng.
00:30:29Để tôi cởi trói cho cậu trước đã,
00:30:31Tô Kiều Kiều bỗng nhìn về phía hai bàn tay đang bị trói sau lưng tôi.
00:30:34Động tác của Tô Kiều Kiều rất nhanh,
00:30:36thuần thục đến mức tôi nhìn ở đây không phải lần đầu cô ấy làm chuyện này.
00:30:39Cảm ơn nhé,
00:30:40tôi khởi động cổ tay một chút rồi ngồi xuống cạnh cô ấy.
00:30:43Vậy nãy cậu định nói gì?
00:30:44Tô Kiều Kiều không quên chủ đề lúc nãy,
00:30:46ngước mắt nhìn tôi,
00:30:47đợi câu trả lời.
00:30:48Tôi định nói là cậu hung dữ thế này không hợp làm Omega đâu,
00:30:51cứ về thế giới cũ là hợp nhất.
00:30:52Tôi cười nói,
00:30:53đỗ chân,
00:30:54nói tiếng người đi,
00:30:55Tô Kiều Kiều lại cáu.
00:30:57Tôi thấy đủ thì dừng,
00:30:58dạ vời như không quan tâm mà nói,
00:30:59được rồi,
00:31:00tôi không muốn cậu làm Omega,
00:31:01tôi không muốn cậu phải phụ thuộc vào bất kỳ ai.
00:31:04Tô Kiều Kiều cứ là chính mình là tốt nhất.
00:31:06Tô Kiều Kiều hơi ngạc nhiên,
00:31:07dường như không ngờ tôi lại nói vậy.
00:31:09Cô ấy khẽ nhức môi,
00:31:10dơ hai tay lên vỗ bành bạch vào hai bên má tôi,
00:31:12bất kể người là ai,
00:31:13mau cuốc khỏi người đỗ chân ngay.
00:31:15Tôi,
00:31:16chấm hỏi, chấm hỏi,
00:31:16chấm hỏi,
00:31:17Tô Kiều Kiều trưng ra bộ mặt như gặp ma,
00:31:19đỗ chân,
00:31:20cậu không bị dọa sợ đến phát ngốc đấy chứ.
00:31:22Sao nói chuyện chẳng thấy gắt tí nào vậy?
00:31:24Chắc chắn là gắt chứ không phải hâm chứ.
00:31:26Tôi dơ tay bắt lấy đôi tay đang định vỗ tiếp của cô ấy,
00:31:29ra hiệu cho cô ấy im lặng,
00:31:30cậu có chắc anh ta bắt cậu là để gắp thận không?
00:31:32Không chắc,
00:31:33Tô Kiều Kiều nhún vai,
00:31:34thế cậu thương cảm cái quái gì?
00:31:36Tôi huyết cô ấy một cái,
00:31:37thật ra thì,
00:31:38hai ngày nữa nhà tôi giàu nứt đố đổ vách rồi,
00:31:40lúc đó chúng ta sẽ gọi người đến cứu cả hai ra ngoài.
00:31:43Cậu định gọi ai?
00:31:44Tô Kiều Kiều hỏi,
00:31:45tôi nháy mắt với cô ấy,
00:31:46thấy hai cái gã gác cửa kia không?
00:31:48Lúc đó tôi sẽ dùng lý lẽ thuyết phục,
00:31:50dùng tình cảm cảm hóa bọn họ.
00:31:51Tô Kiều Kiều,
00:31:52ba chấm,
00:31:53sự im lặng của Tô Kiều Kiều vang rội đến nhức ốc,
00:31:55tôi vội chữa cháy,
00:31:56tôi sẽ trả lương gấp 5 lần,
00:31:58bao ăn bao ở,
00:31:58đóng bảo hiểm đầy đủ,
00:32:00sử dụng năng lực đồng tiền để làm họ cảm động.
00:32:02Tô Kiều Kiều,
00:32:03ba chấm,
00:32:04Tô Kiều Kiều tựa vào người tôi,
00:32:05gõ gõ vào đùi tôi một cách vô thức.
00:32:07Không biết qua bao lâu,
00:32:08Tô Kiều Kiều cuối cùng cũng không nhịn được nữa,
00:32:10kéo tôi hỏi,
00:32:11khi nào cậu mới dùng năng lực đồng tiền hả?
00:32:13Thời cơ chưa tới,
00:32:14tôi xua tay.
00:32:15Đợi nữa là hai đứa mình chết đói luôn đấy,
00:32:18Tô Kiều Kiều lại dựa vào người tôi,
00:32:19bộ dạng như thể dây tiếp theo sẽ vì đói mà ngất xỉu.
00:32:21Tôi chưa ăn chưa còn chưa ngất,
00:32:23cậu ngất cái gì?
00:32:24Tôi đỡ cô ấy ngồi thẳng dậy,
00:32:26vươn tay khoác vai cô ấy,
00:32:27dẫn dắt cô ấy nhìn về phía khung cửa sổ duy nhất trong phòng,
00:32:29cố tỏ ra thâm sâu,
00:32:30đợi chút nữa,
00:32:31tôi gọi thêm hai người.
00:32:33Thật ra,
00:32:33thế giới này và thế giới cũ của tôi điểm khác biệt duy nhất là có thêm thiết lập ABO,
00:32:37còn địa hình và quy hoạch của thành phố này không hề thay đổi.
00:32:40Bên cạnh xưởng gia công này là trạm xe buýt lớn nhất thành phố,
00:32:42nếu không có gì bất ngờ,
00:32:43các bác tài sắp tan làm rồi.
00:32:46Cậu gọi người trước rồi à,
00:32:47Tô Kiều Kiều rõ ràng không tin lời tôi nói,
00:32:49tôi lắc đầu,
00:32:50không giải thích,
00:32:51dù sao đây cũng là thời cơ vàng để tôi ra vẻ và kéo điểm hào cảm.
00:32:54Phải diễn cho thật ngầu mới được,
00:32:56tôi khoác vai Tô Kiều Kiều,
00:32:57hồi hộp nhìn ra cửa sổ,
00:32:58cuối cùng cũng đợi được một đám đông tài xế tan ca.
00:33:01Go, go, go,
00:33:03mau hô theo tôi,
00:33:04tôi kéo Tô Kiều Kiều lao đến bên cửa sổ,
00:33:06đập nát kính rồi bắt đầu gào thét,
00:33:08người đâu?
00:33:08Cứu với,
00:33:09bác mặc áo vàng ơi,
00:33:10cứu mạng,
00:33:11anh đội mũ lưỡi chai đen ơi,
00:33:12cứu với.
00:33:13Tôi gào thét một cách nhiệt huyết,
00:33:15quay đầu lại định kéo Tô Kiều Kiều cùng tham gia,
00:33:17không ngờ vừa quay sang đã thấy khuôn mặt cô ấy đầy vẻ phức tạp.
00:33:20Cậu đừng có ngại,
00:33:21lúc này thì liêm sỉ không quan trọng đâu,
00:33:23tôi vội kéo tay cô ấy,
00:33:24muốn cô ấy nhập hội sớm chút.
00:33:26Cậu,
00:33:26gọi người kiểu này đấy à,
00:33:28Tô Kiều Kiều há hốc mồm,
00:33:29cạn lời toàn tập,
00:33:30sao trong cô ấy như kiểu sắp tan vỡ thế kia.
00:33:32Mấy gã to con bên ngoài cũng mở cửa xông vào,
00:33:35tôi nhân cơ hội liếc nhìn ra ngoài cửa,
00:33:37ngoài hai gã vừa vào thì bên ngoài còn bốn tên nữa.
00:33:39Thẩm Tùng cũng đánh giá tôi và Tô Kiều Kiều cao quá rồi đấy,
00:33:42một bê ta yếu nhất và một ômega yếu đuối mà dám phái tận 6 gã đại hán canh giữ.
00:33:46Tôi thực sự phục hắn.
00:33:47Tôi lập tức từ bỏ kế hoạch đột phá vòng vây,
00:33:50hai tay bám chặt lấy xong sắt cửa sổ,
00:33:51hét lớn,
00:33:52cứu mạng,
00:33:52cứu mạng với,
00:33:54á, tôi bị một gã to con đá bay,
00:33:56ngã sóng xoải xuống đất trông cực kỳ thảm hại.
00:33:58Mẹ kiếp,
00:33:59các người đánh thật à,
00:34:00Tô Kiều Kiều hét lên,
00:34:01một bước lao đến chắn trước mặt tôi,
00:34:03ngăn gã đại hán định tiếp tục ra tay.
00:34:05Tôi dơ tay khẽ kéo gấu áo cô ấy,
00:34:07tôi không sao,
00:34:08sao mà không sao được,
00:34:09giọng Tô Kiều Kiều rất lớn,
00:34:10chấn động đến mức màng nhĩ tôi hơi đau.
00:34:13Giọng cậu to thế,
00:34:14mau tiếp tục gọi người đi,
00:34:15tôi nằm bò dưới đất,
00:34:16không quên nhắc nhở Tô Kiều Kiều tranh thủ thời gian.
00:34:18Cậu bị thần kinh,
00:34:19Tô Kiều Kiều không biết là do sợ hay do tức,
00:34:21hai mắt nhắm nghiền rồi ngã vật xuống đất.
00:34:23Tôi giật mình bật dậy,
00:34:24chẳng mang đến đau đớn trên cơ thể,
00:34:26vội vàng đỡ lấy Tô Kiều Kiều đang ngã xuống.
00:34:28Tô Kiều Kiều,
00:34:29tôi ôm lấy cô ấy,
00:34:30lay nhẹ,
00:34:31người không có phản ứng,
00:34:32đã hoàn toàn ngứt đi.
00:34:33Mấy gã to con trong phòng tiến lên hai bước
00:34:35định kiểm tra tình trạng của cô ấy,
00:34:37nhưng mới đi được vài bước đã vội lùi lại,
00:34:46tôi mới biết cơ thể cô ấy nóng đến nhiều nào.
00:34:48Tô Tiểu Thư,
00:34:49cô ấy phát tình rồi.
00:34:50Gã to con đỏ mặt,
00:34:51cơ thể căng cứng nhưng vẫn chết đứng ở cửa không dám rời đi,
00:34:54chúng tôi đã chuẩn bị sẵn thuốc ức chế.
00:34:56Tôi chun mũi lại,
00:34:57chẳng người thấy gì cả,
00:34:58đành hỏi gã kia,
00:34:59bây giờ cô ấy cần một an pha cắn một cái đúng không?
00:35:02Gã to con không nói gì,
00:35:03chỉ khẽ gật đầu.
00:35:04Anh cắn cô ấy một cái đi,
00:35:06tôi thấy gã này đỏ mặt,
00:35:07chắc là một an pha.
00:35:08Việc này không tiện,
00:35:09gã to con đỏ mặt,
00:35:10xua tay lia liện,
00:35:12đánh dấu tạm thời thôi mà,
00:35:13có phải chuyện gì to tát đâu.
00:35:14Tôi bị môi,
00:35:15nếu các anh không dám thì mau gọi Thẩm Tùng đến đây,
00:35:18cậu chủ anh ấy.
00:35:19Gã to con lại bắt đầu lộ vẻ khó xử.
00:35:21Tôi kiều kiều trên lưng ngày càng nóng,
00:35:23tôi xuất sáng đưa tay giật lấy tay nghe của gã đó.
00:35:25Thẩm Tùng,
00:35:26đừng diễn nữa,
00:35:26mau lan qua đây cứu người.
00:35:28Không đến,
00:35:29đó là việc của cô,
00:35:30tôi đã chuẩn bị thuốc ức chế rồi.
00:35:31Thẩm Tùng không chút do dự từ chối tôi,
00:35:33giọng điệu chẳng hề ngạc nhiên.
00:35:34Cái quái gì vậy?
00:35:36Việc của tôi hồi nào?
00:35:37Tôi tức đến bật cười,
00:35:38làm gì có nhà ai phát tình mà hai mắt nhắm nghiền,
00:35:40chân rũi thẳng như chết thế này chứ.
00:35:42Việc của tôi cái gì?
00:35:44Anh mau sắp xếp người gọi xe cấp cứu đi.
00:35:46Tôi vừa gõng tô kiều kiều vừa đi về phía cổng công sường,
00:35:48đợi xe cấp cứu đến.
00:35:50Đỗ tiểu thư,
00:35:51mấy gã to con vốn canh giữ tôi giờ đã đứng cách xa tôi tận 5 mét,
00:35:54có vẻ như họ chịu ảnh hưởng không nhỏ từ tin tức tố của tô kiều kiều,
00:35:57xe cấp cứu 10 phút nữa sẽ đến.
00:35:59Tôi thử vào nhẹ nhõm,
00:36:00hóa ra tên nhóc thẩm Tùng này đã gọi xe cấp cứu từ sớm.
00:36:03Chẳng biết hai người bọn họ hợp sức diễn màn kịch này là để làm gì nữa.
00:36:06Xe cấp cứu đến nhanh hơn dự kiến,
00:36:08tôi đi theo tô kiều kiều lên xe mới hơi yên tâm một chút.
00:36:10Bác sĩ,
00:36:11tình trạng phát tình này của cô ấy có bình thường không?
00:36:14Tôi cúi đầu nhìn gương mặt có chút tái nhật của tô kiều kiều,
00:36:16không tự chủ được mà lo lắng,
00:36:17cứ cảm giác cảnh tượng này hình như đã từng thấy ở đâu đó.
00:36:20Không tính là bình thường,
00:36:22nguyên nhân cụ thể chúng tôi cần kiểm tra thêm.
00:36:24Bác sĩ tiêm thuốc ức chế cho tô kiều kiều,
00:36:26tạm thời ngăn chặn một đợt phát tình nhiệt.
00:36:28Nhiệt độ cơ thể tô kiều kiều hạ xuống khá nhiều,
00:36:30tôi buông bàn tay đang nắm chặt cô ấy ra,
00:36:32mắt tôi sầm lại rồi gục xuống ghế.
00:36:34Xong đợi,
00:36:34trên xe cấp cứu lại có thêm một bệnh nhân nữa rồi.
00:36:37Khi tôi tỉnh lại,
00:36:38việc đầu tiên là tìm kiếm bóng dáng tô kiều kiều.
00:36:40Đồ ngốc,
00:36:41tôi ở bên trái cậu này.
00:36:42Tô kiều kiều lên tiếng.
00:36:43Ồ,
00:36:44tôi theo bản năng định quay người lại,
00:36:46không ngờ mạng sườn bên trái đau đến mức không chịu nổi.
00:36:48Không được,
00:36:48tôi không quay qua được.
00:36:50Vô dụng,
00:36:51tô kiều kiều cười nhạo một tiếng,
00:36:52bê ghế sang ngồi bên phải tôi.
00:36:54Cậu không sao chứ?
00:36:55Tôi hỏi cô ấy,
00:36:56tô kiều kiều nheo mắt cười với tôi,
00:36:58nhiều phút của cậu mà chưa chết được.
00:37:00Thế cậu ở chỗ tôi làm gì?
00:37:01Tôi nhíu mày nói.
00:37:03Tôi cũng muốn biết tại sao bác sĩ lại xếp cậu và tôi ở cùng một chỗ đây.
00:37:06Tô kiều kiều nhìn tôi với vẻ mặt đầy chê bai.
00:37:08Ồ,
00:37:09tôi đáp một tiếng,
00:37:10nhắm mắt lại định nghỉ ngơi một lát.
00:37:12Đỗ chân,
00:37:13cậu không có gì muốn hỏi tôi sao?
00:37:14Tô kiều kiều hỏi tôi.
00:37:16Tôi ngẩn người,
00:37:16mỗi lần tô kiều kiều gọi tôi như thế là biểu thị cô ấy đang hơi giận rồi.
00:37:20Hỏi cậu chuyện gì?
00:37:21Tôi hỏi vặn lại.
00:37:22Cậu không muốn biết tại sao tôi và Thẩm Tùng lại diễn màn kịch này à?
00:37:25Tôi kiều kiều đứng dậy,
00:37:26nhìn xuống tôi từ trên cao.
00:37:28Diễn gì?
00:37:29Sao tôi không biết?
00:37:30Tôi tiếp tục giả ngu,
00:37:31cậu định dần thân vào giới sâu bít xà.
00:37:33Tôi thực sự muốn suốt cho mạng sườn bên phải của cậu một phát.
00:37:36Tâm trạng tôi kiều kiều tệ đi thấy rõ,
00:37:37máy đo trên cổ tay cô ấy cũng chuyển từ màu xanh lá sang màu cam.
00:37:41Đùa thôi mà,
00:37:42đừng giận.
00:37:42Tôi vội vàng giữa tay,
00:37:44ngước mắt nhìn cô ấy.
00:37:45Cậu muốn giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ,
00:37:46nên lôi kéo tôi để hoàn thành tuyến tình cảm chứ gì?
00:37:49À,
00:37:55cuối đầu bóc quýt cho tôi.
00:37:56Đen chỉ thị trên máy đo cũng từ màu cam trở lại xanh lá.
00:37:59Tôi thở phào.
00:38:00Thật ra nhiệm vụ của tôi thay đổi rồi.
00:38:01Không phải là giúp cậu đi theo tuyến tình cảm nữa.
00:38:04Tôi thành thật nói với cô ấy.
00:38:05Dù sao việc tôi mang theo hệ thống thì cả hai đều hiểu rõ.
00:38:08Nói ra nhiệm vụ trước đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát,
00:38:10dứt khoát ngả bài trực tiếp với tôi kiều kiều luôn.
00:38:13Thế à, tôi kiều kiều cuối đầu,
00:38:15tôi không nhìn rõ cảm xúc của cô ấy.
00:38:17Ừm, đổi sang cái khác, hơi khó.
00:38:19Tôi định giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ trước.
00:38:21Tôi gật đầu, nói tiếp,
00:38:22còn nhiệm vụ của cậu chắc không phải là theo tuyến tình cảm chứ.
00:38:25Tôi đến thế giới này thực ra đã được hai tuần rồi.
00:38:28Tôi dành một tuần để quan sát tôi kiều kiều,
00:38:30phát hiện cô ấy không hề có ý định công lực thẩm tùng,
00:38:32quý đạo hoạt động hàng ngày không phải lên lớp thì là ở ký túc giá.
00:38:35Tôi muốn giúp cô ấy hoàn thành nhiệm vụ trước,
00:38:37sau khi cô ấy rời đi hệ thống chắc sẽ đổi cho tôi nhiệm vụ khác.
00:38:40Tôi không có nhiệm vụ, tôi không quay về thế giới cũ được nữa.
00:38:42Tôi kiều kiều nhét miếng quyết vào tay tôi.
00:38:45Cái gì? Lần này đến lượt tôi ngây người.
00:38:47Cái gì gọi là cô ấy không quay về được nữa?
00:38:49Đỗ chân, tôi không về được nữa rồi.
00:38:51Giọng điệu tôi kiều kiều thản nhiên, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
00:38:55Tại sao cô ấy lại không về được?
00:38:57Lúc tôi đến hệ thống bảo tôi bị tai nạn xe hơi trọng thương,
00:38:59vậy cô ấy đã gặp phải chuyện gì còn nghiêm trọng hơn cả tôi sao?
00:39:02Nhưng tại sao tôi lại không nhớ gì cả?
00:39:04Có phải tôi đã quên mất chuyện gì không?
00:39:06Tôi đặt miếng quyết trên tay xuống bàn,
00:39:08nghiến răng ngồi dậy trên giường.
00:39:09Tôi kiều kiều thấy vậy vội vàng tiến lên đỡ tôi.
00:39:12Hãy nói, cũng không có chuyện gì tôi tát đâu.
00:39:14Chắc chắn là chuyện lớn rồi.
00:39:15Tôi nắm chặt lấy cổ tay tôi kiều kiều,
00:39:17nói cho tôi biết đi mà.
00:39:18Tôi kiều kiều thở dài, nhét lại miếng quyết vào tay tôi.
00:39:21Thật ra lúc đó tôi ngồi ở ghế phụ.
00:39:23Cái gì? Khụ khụ.
00:39:25Tôi giật mình đến bước sạc nước bọt,
00:39:26ho sù sụ làm mạng sườn đau thắt lại,
00:39:28nhưng vẫn cố chấp nói nốt câu tiếp theo,
00:39:30chẳng lẽ tôi là tài xe à?
00:39:31Yên tâm đi, không phải cậu đâu.
00:39:33Tôi kiều kiều vỗ vai tôi,
00:39:34rồi đỡ tôi nằm lại xuống giường,
00:39:36là bác tải xe công nghệ.
00:39:38Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm,
00:39:39nằm vật ra giường.
00:39:40Nhưng mà, tôi bỗng thấy thật khó tưởng tượng
00:39:42một thế giới không có tôi kiều kiều.
00:39:44Tự dưng có chút không muốn quay về nữa.
00:39:46Vừa nghĩ đến đây, tôi vội lắc đầu nguồi nguội,
00:39:48đúng là hâm thật rồi,
00:39:49sao có thể không muốn về nhà chứ?
00:39:51Tôi nhanh chóng đánh chống lãng
00:39:52để ngăn bản thân không suy nghĩ lung tung nữa.
00:39:54Mà này, không phải cậu nên ở phòng bệnh
00:39:56chuyên dụng cho Omega sao?
00:39:57Phòng bệnh tôi đang nằm là một phòng bình thường
00:39:59không thể bình thường hơn,
00:40:00chẳng giống chỗ cho Omega ở chút nào.
00:40:02Ờ thì, thật ra tôi cũng không còn sao nữa rồi.
00:40:05Tôi kiều kiều tùy tiện vuốt lại tóc,
00:40:07bảo chỉ cần ở lại bệnh viện theo dõi là được.
00:40:09Cậu đừng có lừa tôi.
00:40:10Trong lòng tôi không tin lời cô ấy lắm,
00:40:12tôi đọc bao nhiêu chuyện rồi,
00:40:13chưa thấy Omega nào phát tỉnh
00:40:14mà lại lăn đùng ra ngất kiểu đó cả.
00:40:16Có khi nào là do bị cậu chọc tức không?
00:40:18Tôi kiều kiều lường tôi một cái cháy mắt,
00:40:20rồi đứng dậy leo lên giường bệnh của mình.
00:40:22Cậu làm gì thế?
00:40:23Ui da, tôi cố gắng vặn cổ,
00:40:25nhìn tôi kiều kiều đang nằm trên giường nghịch điện thoại
00:40:27với tư thế cực kỳ khó khăn,
00:40:29tôi nói chuyện kiều này đau cổ lắm đấy.
00:40:31Cho đáng đời,
00:40:31ai bảo cậu nghĩ ra cái tôi kiến hâm hấp đó?
00:40:34Tôi kiều kiều nằm trên giường,
00:40:35chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.
00:40:37Thất đức chỗ nào chứ?
00:40:38Xưa nay đều thế mà,
00:40:40đánh không lại thì gọi người.
00:40:41Tôi mím môi, tôi kiều kiều,
00:40:42tôi muốn uống nước.
00:40:43Tự đi mà giót,
00:40:45tôi kiều kiều vẫn dán mắt vào điện thoại.
00:40:46Thật là,
00:40:47biết thế lúc bọn họ diễn kịch tôi không quậy tới bến như vậy,
00:40:50tức chết tôi rồi.
00:40:51Đang mãi suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa,
00:40:53tôi kiều kiều bật dậy như tông tươi,
00:40:55hớn hở chạy ra mở cửa.
00:40:56Hả?
00:40:57Gì vậy trời?
00:40:58Một đoàn bác sĩ,
00:40:59y tá cùng với người Omega lúc trước thẩm tùng ôn trong lòng bước vào,
00:41:02đông nghịch cả căn phòng.
00:41:03Tôi nhìn cái thế trận này là biết không phải đến thăm mình rồi,
00:41:06thế là kéo chăn lên định đánh một giấc thật ngon.
00:41:08Kiều kiều,
00:41:09em không sao chứ?
00:41:10Đúng như dự đoán,
00:41:11người Omega kia lướt qua tôi tiến thẳng về phía tôi kiều kiều,
00:41:14vừa khóc vừa ôm chầm lấy cô ấy.
00:41:15Không có chuyện gì lớn ạ,
00:41:17anh chuẩn bị đi kiểm tra sau.
00:41:18Tôi kiều kiều dịu dàng hỏi,
00:41:20mẹ kiếp,
00:41:21sao với người ta thì dịu dàng thế,
00:41:23còn với tôi thì như cái bẫy mìn,
00:41:24cứ chạm vào là nổ.
00:41:26Ừm,
00:41:26người Omega kia đáp một tiếng,
00:41:28rồi để người ta đưa tôi kiều kiều rời khỏi phòng bệnh.
00:41:30Trước mắt một cái,
00:41:31trong phòng chỉ còn lại tôi và người Omega lạ mặt kia.
00:41:34Người đang giả vờ ngủ kia,
00:41:35đừng diễn nữa.
00:41:36Anh ta khẽ nói,
00:41:37tôi là Lan Độ.
00:41:38Thấy kế hoạch thất bại,
00:41:39tôi cũng không giả vờ nữa,
00:41:40hất chăn ra nhìn anh ta,
00:41:41có chuyện gì không?
00:41:42Cô không nhìn ra tôi kiều kiều vẫn đang trong kỳ phát tình à.
00:41:45Lan Độ nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu,
00:41:47không cung cấp được tin tức tố thì thôi đi,
00:41:49đến giá trị cảm xúc cô cũng chẳng cung cấp nổi.
00:41:51Tôi gãi đầu,
00:41:52tại sao tôi phải cung cấp chứ?
00:41:54Cô ấy không phải Omega của cô sao?
00:41:56Cô vẫn luôn phớt lờ cô ấy.
00:41:58Lan Độ khoanh tay,
00:41:59nhìn tôi cực kỳ bất mãn.
00:42:00Tôi nghĩ nếu ánh mắt có thể giết người,
00:42:02chắc tôi đã chết hàng nghìn lần rồi.
00:42:04Được rồi,
00:42:05tôi thừa nhận có lẽ tôi đã phớt lờ cảm xúc của cô ấy,
00:42:07nhưng cô ấy không phải Omega của tôi.
00:42:09Tôi lẹ lùng nói,
00:42:10tôi thật không hiểu nổi hội A-A-O-O các người,
00:42:12hoặc là coi người khác là vật sở hữu,
00:42:14hoặc là cam tâm tình nguyện làm vật đính kèm.
00:42:16Tôi kiều kiều không phải món phụ kiện thời trang
00:42:18để mà phải treo lên người tôi.
00:42:23Bệnh nhân chắc anh ta đã tát tôi một phát rồi.
00:42:25Anh ta cố nén giận,
00:42:26hung dữ nói,
00:42:27cô có biết tại sao tôi kiều kiều lại
00:42:29ở chung phòng bệnh với cô không?
00:42:30Đừng nói nha,
00:42:31tôi thực sự muốn biết đấy.
00:42:33Tôi lập tức phấn chấn hẳn lên,
00:42:34nhìn Lan Độ đầy mong chờ.
00:42:35Tôi thật sự muốn thịt cậu luôn cho rồi.
00:42:37Lan Độ lầm bầm một câu,
00:42:39sau đó nghiêm túc nói,
00:42:40tôi kiều kiều bài xích tin tức tố của tất cả mọi người,
00:42:42cô ấy chỉ muốn ở cạnh cô thôi.
00:42:44Bác sĩ mới dùng phương pháp điều trị bảo thủ,
00:42:46tiêm thuốc ức chế để cô ấy được ở gần cô.
00:42:49Hả?
00:42:49Đầu óc tôi nhất thời không nhảy số kịp,
00:42:51ngay ra nhìn Lan Độ.
00:42:52Cô vẫn không hiểu hả?
00:42:53Lan Độ khoanh tay,
00:42:54cảm giác anh ta sắp trở thành omega tiếp theo
00:42:56bị tôi chọc cho ngất xỉu.
00:42:58Mọi người nói chuyện đừng có vòng vo được không?
00:43:00Tôi đại khái hiểu ý anh rồi.
00:43:02Tôi xoa cầm,
00:43:03chầm tư một lát,
00:43:03chẳng phải là bảo tôi nịn nọt tôi kiều kiều một chút sao?
00:43:06Chuyện nhỏ.
00:43:07Cô?
00:43:08Lan Độ tức đến mức ra lệnh cho vệ sĩ
00:43:09bê sạch giỏ trái cây trên tủ đầu giường của tôi đi.
00:43:12Cánh cửa nhanh chóng khép lại,
00:43:14tôi chưa kịp phản ứng thì căn phòng đã chỉ còn mình tôi.
00:43:16Nhìn cái tủ đầu giường trống trơn,
00:43:18tôi thở dài.
00:43:19Cái anh Lan Độ này sao giống như nạn cào cào đi qua vậy,
00:43:21chẳng để lại cho tôi miếng gì ăn cả.
00:43:23Bất lực,
00:43:24tôi đành gọi điện cho Diệp Tri Thu nhờ xin nghỉ học hộ,
00:43:26sẵn tiện mang hộ ít cơm.
00:43:28Vừa mới sờ soạn cầm lấy điện thoại
00:43:29thì cửa phòng lại bị đẩy mạnh ra.
00:43:31Chẳng lẽ Lan Độ vẫn chưa hả giận
00:43:32nên quay lại đánh tôi một trận.
00:43:34Tôi cảnh giác ngước đầu nhìn ra cửa
00:43:35thì thấy một người dì khoác trên người đầy vàng bạc châu báu
00:43:38dẫn theo một đám người vừa khóc vừa gào tiến vào phòng bệnh.
00:43:40Dì ơi, dì là ai vậy?
00:43:42Tôi ngương ác nhìn người phụ nữ giàu sang ở cửa.
00:43:44Con, con bị ngã hỏng não rồi sao?
00:43:47Dì ấy mắt lệ nhòa,
00:43:48bịt miệng thút thít,
00:43:49đến cả mẹ mà con cũng không nhận ra sao.
00:43:51Đây là dì cả,
00:43:52đây là dì hai,
00:43:53đây là cô út của con.
00:43:54Hóa ra là bà mẹ hờ của nguyên chủ.
00:43:56Trong sách mô tả bà ấy rất đôn hậu
00:43:58mà công nhận là trong đôn hậu thật.
00:43:59Thấy bà mẹ hờ định giới thiệu cả một phòng đầy
00:44:01các bà dì cô dì cho mình,
00:44:03tôi vội vàng ngắt lời.
00:44:04Tôi há miệng,
00:44:05cuối cùng vẫn không thốt ra nổi cái xương hô đó,
00:44:07chỉ đành ly nhí đánh chống lạc,
00:44:08con đói quá.
00:44:09Nghe nói là gãy mất hai cái xương sườn hả.
00:44:12Dì vội vàng ra hiệu cho người phía sau
00:44:13sách hộp giữ nhiệt tới.
00:44:15Giây phút nắp hộp mở ra,
00:44:16hương thơm bày tỏa khắp phòng.
00:44:17Nước miếng không tiền đầu từ khóe miệng trào ra.
00:44:20Trời ạ, thơm quá.
00:44:21Đúng là hàng cực phẩm.
00:44:22Lúc này, tôi kiều kiều cũng kiểm tra xong rồi trở về.
00:44:25Cô ấy nhìn cả phòng đây các bà cô bà dì
00:44:27mà chẳng chút ngạc nhiên,
00:44:28thẳng nhiên ngồi lại giường mình bắt đầu lướt điện thoại.
00:44:31Tôi kiều kiều, cậu mau lại đây.
00:44:33Tôi nhìn thấy tôi kiều kiều như thấy cứu tinh,
00:44:35tha thiết gọi cô ấy,
00:44:36mau lại đây uống canh với tôi.
00:44:37Thế này không tiện lắm nhỉ.
00:44:38Tôi kiều kiều còn bày đặt dự ý một chút,
00:44:41đợi tôi mời nhiệt tình lần nữa.
00:44:42Lại đây đi mà, đừng khách sáo.
00:44:44Tôi tiếp tục déo gọi.
00:44:46Lần này tôi kiều kiều không từ chối nữa,
00:44:48bê luôn cái ghế nhỏ ngồi trước mặt tôi,
00:44:49mắt long lanh nhìn bà mẹ hờ của tôi,
00:44:51đưa cho bạn ấy trước đi ạ.
00:44:53Mẹ hờ của tôi múc một bát định đưa cho tôi,
00:44:55tôi xua tay bảo bà đưa cho tôi kiều kiều.
00:44:57Nhìn cái thân hình nhỏ bé đó của cô ấy,
00:44:59nếu bị ai đá trong một phát,
00:45:00có khi giờ này đang nằm trong ICU rồi cũng nên.
00:45:03Cậu không ăn à?
00:45:04Tôi kiều kiều nhìn tôi.
00:45:05Tôi lắp đầu, khẽ nói, còn nhiều mà.
00:45:08Với lại tôi cũng chưa đói lắm.
00:45:09Nghe tôi nói vậy,
00:45:10bà mẹ hờ của tôi lập tức lao tới túng lấy vai tôi,
00:45:13con ơi, có phải con ngã hỏng não thật rồi không?
00:45:16Sao lúc thì bảo đói,
00:45:17lúc lại bảo không đói là thế nào?
00:45:18Tôi xua tay liên tục,
00:45:20nhẹ nhàng đẩy bà ra,
00:45:21lúc nãy hơi đói,
00:45:22giờ hết rồi ạ.
00:45:23Mẹ tôi hết nhìn tôi lại nhìn tôi kiều kiều,
00:45:25như thể hiểu ra điều gì đó,
00:45:26kinh đào nháy mắt với tôi một cái.
00:45:28Tôi ngưng ác nhìn bà,
00:45:28chẳng hiểu ý tứ gì,
00:45:30liên thi thầm hỏi tôi kiều kiều,
00:45:31tôi kiều kiều,
00:45:32cậu bảo mẹ tôi có ý gì thế?
00:45:34Tôi kiều kiều lắc đầu,
00:45:35chịu thôi,
00:45:36thấy hai đứa nhỏ chúng tôi chẳng có chút ăn ý nào với mình,
00:45:39mẹ tôi đành phải tự thân vận động.
00:45:40Bà đặt tôi xuống,
00:45:41nói vài câu đuổi khéo đám họ hàng ra về.
00:45:44Trong chóp mắt,
00:45:44phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
00:45:46Dì ơi,
00:45:47con xin phép ra ngoài một chút.
00:45:48Tôi kiều kiều thấy không khí có vẻ lạ,
00:45:50định tìm đường chuồn.
00:45:51Người đâu lại bị mẹ hờ của tôi chặn lại,
00:45:53đang kỳ phát tình thì đừng chạy lung tung,
00:45:55con uống hết bát cành này đã.
00:45:56Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi,
00:45:58người mẹ hờ vốn đôn hậu đáng yêu của tôi đâu rồi?
00:46:00Sao tự dưng lại trở nên tinh tường thế này,
00:46:02nhìn cái biết ngay tôi kiều kiều đang trong kỳ phát tình.
00:46:05Mẹ tôi không vội nói chuyện ngay,
00:46:07lợi tôi kiều kiều uống xong mới lưỡng lờ lên tiếng,
00:46:09hai đứa nói thật đi,
00:46:10vì sao mà vào Việt?
00:46:11Dạ,
00:46:12nhất thời tôi không biết bịa chuyện thế nào,
00:46:13cúi đầu cậy ngón tay.
00:46:14Ngón tay này đúng lạ,
00:46:16ngón tay thật.
00:46:17Dì ơi,
00:46:18tôi kiều kiều đặt bát lên đầu giường,
00:46:19định lên tiếng giải thích,
00:46:21hai đứa cứ nói thẳng có phải là ở trên giường,
00:46:23làm chuyện đó hay không thôi.
00:46:24Mẹ tôi nhíu mày,
00:46:25cảm giác như bà sắp tàn vỡ đến nơi.
00:46:27Lần này đến lượt tôi kiều kiều ngây người,
00:46:29không ngờ bà mẹ hờ này tư duy lại phong phú thế,
00:46:32một phát nghĩ ngay đến chuyện người lớn.
00:46:34Không có chuyện đó đâu ạ,
00:46:35thấy tôi kiều kiều sắp tàn vỡ cùng mẹ tôi,
00:46:37tôi vội vàng giải thích,
00:46:38cậu ấy bị ngất,
00:46:44là ba người cùng tàn vỡ rồi.
00:46:46Thật không?
00:46:46Mẹ tôi bán tín bán nghi nhìn tôi.
00:46:48Tôi mặt không đổi sắc gật đầu,
00:46:50làm bộ cực kỳ hối lỗi nhìn tôi kiều kiều,
00:46:52mẹ xem,
00:46:52tay cậu ấy bị gãy là tại con làm ngã đấy ạ,
00:46:55không phải gãy,
00:46:55là dạn.
00:46:56Tôi kiều kiều lên tiếng đính chính,
00:46:58lúc này thì đừng có bắt bẻ chữ nghĩa nữa,
00:47:00tôi nói nhỏ.
00:47:01Làm người phải nghiêm túc,
00:47:02tôi kiều kiều thấy nguy cơ đã qua,
00:47:04lập tức quay lại thói quen đấu khẩu với tôi.
00:47:06Con gái,
00:47:07an pha của con đâu?
00:47:08Mẹ hờ nắm lấy tay tôi kiều kiều.
00:47:10Ơ kìa,
00:47:11cậu ấy cần an pha làm gì?
00:47:12Tôi nén đau,
00:47:13vung tay chặt đứt hai bàn tay đang nắm nhau kìa.
00:47:16Mẹ hờ lường tôi một phát,
00:47:17rồi tiếp tục nắm lấy tay tôi kiều kiều,
00:47:19để gì sắp xếp cho con sang phòng bệnh omega nhé?
00:47:21Dạ thôi,
00:47:22con cảm ơn gì ạ?
00:47:23Tôi kiều kiều giả vờ cực kỳ đoan trang,
00:47:25ảnh hậu xem xong chắc cũng phải dự lệ.
00:47:27Đúng rồi,
00:47:28cần gì chứ?
00:47:29Hai người không tự lo được cho mình ở chung một phòng chẳng phải tiện hơn sao?
00:47:32Tôi gật đầu lia lia.
00:47:33Mẹ hờ bất lực nhìn tôi,
00:47:35đành miễn cưỡng gật đầu,
00:47:36gì đã đến trường lo liệu cho hai đứa rồi,
00:47:38cứ yên tâm dưỡng bệnh đi.
00:47:39Tôi mất một lúc mới hiểu ý bà,
00:47:41cuối đầu nói,
00:47:41cảm ơn mẹ.
00:47:42Mẹ hờ đứng dậy định nói gì đó,
00:47:44cuối cùng chỉ đưa tay xoa đầu tôi một cái rồi rời đi.
00:47:46Hóa ra là tôi đang nghi quá,
00:47:48hai mẹ con nguyên chủ vốn dĩ cũng chẳng thân thiết gì.
00:47:51Tôi và tôi kiều kiều hai đứa nhìn nhau chân chân,
00:47:53nghĩ mãi cũng không hiểu mẹ hờ của tôi có ý gì.
00:47:55Bị bọn họ náo loạn hai vòng như vậy,
00:47:57tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ tiếp,
00:47:59đành nằm trên giường tán dẫu vài câu không đâu vào đâu với tôi kiều kiều.
00:48:02Tôi kiều kiều,
00:48:03cậu bảo mẹ hờ của tôi có ý gì?
00:48:05Tôi nhìn cô ấy hỏi khẽ,
00:48:07không biết,
00:48:07tôi kiều kiều cũng mờ mịt giống tôi,
00:48:09không lẽ bà ấy nhìn ra tôi mượn sát hoàn hồn chiếm đoạt thân sát con gái bà ấy rồi?
00:48:13Tôi đâm chiêu nhìn theo hướng mẹ hờ vừa rời đi.
00:48:15Sẽ không đâu,
00:48:16mọi thứ thuộc về cậu ở thế giới này đều vô cùng hợp lý,
00:48:25biết nhiều thế cơ à?
00:48:26Tôi xoa xoa cầm,
00:48:27tôi kiều kiều gật đầu,
00:48:28ừm,
00:48:29hiếm khi mới có dịp trò chuyện bình tĩnh với tôi kiều kiều như thế này,
00:48:32tôi bỗng thấy có chút mơ hồ,
00:48:33mà xui quỷ khiến thế nào lại thốt ra một câu,
00:48:35tôi kiều kiều,
00:48:36chúng ta đình chiến đi.
00:48:37Động tác trên tay tôi kiều kiều khựng lại,
00:48:39dường như cô ấy đã hít thở sâu vài nhịp,
00:48:41không biết đang suy tính điều gì.
00:48:43Cuối cùng đáp lại tôi chỉ là sự im lặng,
00:48:45tôi lại chọc giận gì cô ấy nữa rồi sao?
00:48:47Tôi kiều kiều ở cạnh tôi được 3 ngày,
00:48:49cuối cùng cũng đến ngày cô ấy xuất viện.
00:48:51Suốt 3 ngày này,
00:48:52ngoại trừ những trao đổi cần thiết,
00:48:53cô ấy không thể nói với tôi câu nào.
00:48:55Tôi nằm trên rừng bệnh hậm hực nhìn cô ấy thu dọn đồ đạc,
00:48:57mắt thấy cô ấy sắp xách túi bước ra khỏi cửa,
00:49:00tôi liền ụ án thốt ra một câu,
00:49:01đi là tốt,
00:49:02đi là tốt lắm.
00:49:03Tôi kiều kiều lúc này mới dừng động tác,
00:49:05như thế không nhịn nổi nữa mà quay đầu nhìn tôi,
00:49:07cậu có ý gì?
00:49:08Không phải nói muốn tuyệt sao sao?
00:49:10Tôi,
00:49:11chấm hỏi chấm hỏi chấm hỏi,
00:49:12trời xanh thấu tỏ,
00:49:13oan ủng quá đại nhân ơi,
00:49:15tôi chưng ra bộ mặt ông cụ xem điện thoại nhìn cô ấy,
00:49:17tôi nói muốn tuyệt sao bao giờ.
00:49:19Cậu bảo đình chiến,
00:49:20chẳng phải ý là sau này chúng ta đường ai nấy đi sao?
00:49:22Tôi kiều kiều quăng cái túi xuống giường,
00:49:24đứng chân chân nhìn tôi không nói một lời.
00:49:26Ý tôi là,
00:49:27sau này chúng ta đừng cãi nhau nữa,
00:49:29chung sống hòa bình đi.
00:49:30Tôi lập tức mồ hôi chảy rong rong.
00:49:31Đúng là áp lực mà,
00:49:32tư duy của cô nàng này bay bỏng quá xa rồi.
00:49:35Cái đầu đầu gỗ nhà cậu,
00:49:36tôi kiều kiều không nhịn được nữa,
00:49:38mắng thành tiếng,
00:49:39cậu không biết nói chuyện cho hẳn hòi à.
00:49:40Tôi dơ tay lau mồ hôi,
00:49:42sao cậu lại nghĩ đến hướng đó được hay vậy?
00:49:44Tối nay tốt nhất cậu nên để hai mắt thay phiên nhau gác đêm đi.
00:49:47Tôi kiều kiều có chút lúng túng nhìn tôi,
00:49:48nhưng miệng vẫn còn cứng lắm.
00:49:50Cậu nghĩ trong ngữ cảnh như thế,
00:49:52tôi lại đi nói lời tuyệt dao với cậu à.
00:49:54Tôi nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của tôi kiều kiều,
00:49:56thấy cô ấy cũng có chút đáng yêu.
00:49:58Nói sẵn,
00:49:59rõ ràng là do cậu nói không rõ ràng,
00:50:01tôi kiều kiều vẫn cố cãi chảy cãi cối.
00:50:03Được rồi, được rồi,
00:50:04là lỗi của tôi.
00:50:06Tôi dơ tay đầu hàng,
00:50:07cười hỏi cô ấy,
00:50:08tôi kiều kiều, tôi sai rồi.
00:50:09Cậu có thể đừng tuyệt dao với tôi không?
00:50:11Tuyệt dao,
00:50:12hôm nay nhất định phải tuyệt dao,
00:50:14tôi kiều kiều vẫn cứng miệng như bị chết.
00:50:15Hôm nay tuyệt dao,
00:50:17mai hết tuyệt dao nhé.
00:50:18Tôi tiếp tục chờ cô ấy.
00:50:19Được thôi,
00:50:20tôi miễn cưỡng đồng ý với cậu.
00:50:22Tôi kiều kiều quay mặt đi,
00:50:23khoác cái túi bị vướt trên giường lên vai,
00:50:25chạy biến như một làn khói.
00:50:26Phòng bệnh lại trở nên yên tĩnh,
00:50:28tôi nằm trên giường không khỏi cảm thán,
00:50:30hóa ra trong tiểu thuyết nói Omega
00:50:31trong kỳ phát tình cảm xúc không ổn định là có thật.
00:50:33Phòng bệnh không còn ai khác,
00:50:35tôi bỗng thấy buồn chán,
00:50:36lại chẳng nghĩ ra được ai để gọi đến trò chuyện.
00:50:38Bất lực,
00:50:39tôi đành gọi hệ thống trong đầu,
00:50:40hệ thống,
00:50:41hệ thống,
00:50:42ta đây,
00:50:42hệ thống lần này online nhanh thật,
00:50:44tốc độ cứ gọi là ngang ngửa trợ lý ảo đời mới,
00:50:46tôi thầm dương ngón tay cái khen ngợi trong lòng.
00:50:48Ta chán quá,
00:50:49ngươi giúp ta kiểm tra xem nhà ta bây giờ
00:50:51so với nhà thầm tùng trên lệch bao nhiêu?
00:50:53Tôi hỏi,
00:50:54không nhiều không ít,
00:50:55kém một nửa.
00:50:56Hệ thống đáp,
00:50:57chẳng phải bảo là hào môn đứng thứ hai sao?
00:50:59Sao lại trên lệch nhiều thế?
00:51:00Tôi thốt lên kinh ngạc,
00:51:02bởi vì hắn là nam chính.
00:51:03Hệ thống nói,
00:51:04được rồi,
00:51:05vậy ngươi thấy ta có hy vọng vượt qua hắn không?
00:51:07Tôi vẫn chưa từ bỏ ý định,
00:51:09tiếp tục hỏi,
00:51:09ở thế giới cũ ta vốn là sinh viên ưu tú của trường kinh tế top 2 đấy.
00:51:13Theo dữ liệu cho thấy,
00:51:14cô có sắc xuất rất lớn sẽ được vào ngồi tù ở trại giam 20 nào đó.
00:51:17Hệ thống tiếp tục rội ráo nước lạnh,
00:51:19tôi đảo mắt trắng rã,
00:51:20tiếp tục tán rẫu với hệ thống,
00:51:22bệnh của lan độ thế nào rồi.
00:51:23Đang tích cực điều trị,
00:51:25nhưng nếu trước khi tuyến thể trưởng thành mà vẫn chưa phát tình,
00:51:27thì sắc xuất cao là anh ta sẽ chết.
00:51:29Bỏ đi,
00:51:30chúng ta đổi chủ đề.
00:51:31Tôi bỉu môi,
00:51:32mà này,
00:51:32ngươi có bao nhiêu người chơi ở bên ngoài vậy?
00:51:34Ta chỉ phụ trách một người duy nhất,
00:51:36thế sao thỉnh thoảng ngươi cứ như biến thành người khác thế?
00:51:38Điều đó có liên quan gì đến việc ta phụ trách bao nhiêu người sao?
00:51:42Ờ,
00:51:42hình như không liên quan lắm.
00:51:44Tôi nghe ra sự bất lực và cạn lời trong giọng máy của hệ thống,
00:51:46đành cư trừ 2 tiếng.
00:51:48Ký chủ,
00:51:49cô nên suy nghĩ xem tại sao cô luôn có thể dễ dàng có được những thứ mình muốn.
00:51:52Nghe lời hệ thống nói,
00:51:53tôi lại một lần nữa ngẩn người,
00:51:55hay là chúng ta đổi chủ đề khác?
00:51:57Cô vẫn nhu nhược như vậy,
00:51:58hệ thống cực kỳ khó chịu mắng tôi một câu rồi vội vàng offline.
00:52:01Mặc cho tôi gọi tha thiết thế nào cũng không chịu ra mặt.
00:52:04Cái gì mà bảo tôi nhu nhược cơ chứ?
00:52:05Người ta rõ ràng là một kẻ nhát gan nhưng tính tỉnh lại lớn mà thôi.
00:52:09Những ngày nằm viện một mình chẳng hề dễ chịu chút nào.
00:52:11Vì nhà cũng có chút điều kiện,
00:52:13bà mẹ hờ của tôi không rảnh để chăm sóc nên đã vung tay một cái,
00:52:16ống thẳng tôi vào phòng viết.
00:52:17Yên tĩnh thì có yên tĩnh thật,
00:52:19nhưng mà chán chết đi được,
00:52:20cả ngày chẳng có lấy một người để nói chuyện.
00:52:22Mấy đứa như Diệp Chi Thu thì đang mải mê chuẩn bị cho cuộc thi khởi nghiệp,
00:52:25cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.
00:52:27Ngược lại,
00:52:27Tô Kiều Kiều thường xuyên mang theo những món ăn bóng đêm do chính tay mình nấu đến thăm tôi.
00:52:31Mặc dù tôi không thích cái thế giới ABO này,
00:52:33nhưng có vẻ như thế giới này có Tô Kiều Kiều thì cũng khá thú vị.
00:52:37Tôi bắt đầu có chút không muốn rời đi rồi.
00:52:39Dù sao ở thế giới cũ,
00:52:40tôi cũng chẳng có gì cả,
00:52:41chỉ có duy nhất một Tô Kiều Kiều suốt ngày đối đầu với mình.
00:52:44Bây giờ Tô Kiều Kiều không về được nữa,
00:52:46tôi cũng chẳng muốn về,
00:52:47thế là quyết định mặc kệ đời,
00:52:48không buồn nghĩ đến việc hoàn thành nhiệm vụ công lực cô ấy nữa.
00:52:51Đang mải suy nghĩ thì Tô Kiều Kiều xách theo một chiếc hộp giữ nhiệt bước vào phòng.
00:52:55Được rồi,
00:52:55mặc dù hiện tại tôi khá thích cô ấy,
00:52:57nhưng tôi hoàn toàn không thích mấy món ăn kinh dị của cô ấy chút nào.
00:53:00Buồn quá,
00:53:01không muốn ăn,
00:53:02Tô Kiều Kiều thấy vẻ mặt như gặp ma của tôi thì khó hiểu hỏi,
00:53:05cái ánh mắt gì thế kia.
00:53:06Không có gì,
00:53:07chỉ là hôm nay tôi không thấy đói lắm,
00:53:09tôi cố gắng khước từng một cách khéo léo.
00:53:11Tô Kiều Kiều bất lực nhìn tôi một cái,
00:53:13đặt hộp giữ nhiệt lên tủ rồi nói,
00:53:15chủ yếu là ăn cho có dinh dưỡng,
00:53:16cậu ăn một chút cũng tốt cho sức khỏe.
00:53:18Chờ đành thành đâm,
00:53:19sao trong cô ấy có chút gì đó như đang cưng chiều tôi thế này,
00:53:22tôi muốn trốn quá đi thôi.
00:53:24Nhìn xuống cái bát hỗn hợp lạ không chút mùi vị kia,
00:53:26đánh liều một phen,
00:53:27giật lấy cái bát rồi ăn lấy ăn để.
00:53:29Chỉ vài giây sau,
00:53:30bát nhỏ đã sạch trơn.
00:53:31Không ngờ cậu lại thích ăn thế,
00:53:33mai tôi lại mang đến tiếp.
00:53:34Tô Kiều Kiều đẩy nắp hộp giữ nhiệt,
00:53:36ngồi xuống đối diện tôi và bắt đầu kể những chuyện bát quái ở trường.
00:53:39Nào là đàn anh Anpha nọ đã mạnh mẽ thu phục được đại thần Beta cực ngầu,
00:53:42hay là đàn chị Anpha kia đã phản bội đàn em Omega nọ.
00:53:45Không hổ danh là dân học mỹ thuật,
00:53:47Tô Kiều Kiều kể chuyện rất sinh động,
00:53:48đầy tính hình ảnh.
00:53:49Tôi nghe đến say mê,
00:53:51cảm giác chẳng mấy chốc trời đã tối.
00:53:52Lúc này Tô Kiều Kiều mới thốt lên kinh hãi
00:53:54vì phát hiện mình còn một bài tập chưa hoàn thành,
00:53:56cô ấy cũng cùng lục loại giấy bút từ trong tuổi ra.
00:53:59Tôi hỏi, cậu định vẽ gì?
00:54:00Vẽ chân dung nhân vật?
00:54:01Vẽ tôi à?
00:54:02Ừm, thế thì tôi phải chỉnh đốn lại diện mạo một chút.
00:54:05Dẹp đi, bây giờ cậu có chỉnh thế nào thì trông cũng vẫn xấu thôi.
00:54:09Thế mà vẫn vẽ?
00:54:10Tôi thích.
00:54:11Thực ra, bình thường giờ này Tô Kiều Kiều nên về ký túc giá rồi,
00:54:14nhưng hôm nay cả hai chúng tôi đều ăn ý không ai nhắc đến chuyện chào tạm biệt.
00:54:17Tôi im lặng ngồi đó rất lâu cho đến khi Tô Kiều Kiều vẽ xong.
00:54:20Vẽ xong rồi à?
00:54:22Thấy Tô Kiều Kiều đã thu dọn giấy bút, tôi thông thả lên tiếng hỏi.
00:54:25Ừm, Tô Kiều Kiều gật đầu.
00:54:26Cho tôi xem với.
00:54:28Tôi đưa tay ra.
00:54:29Thế này không tiện lắm đâu.
00:54:30Tô Kiều Kiều trột dạ lướt mắt đi chỗ khác.
00:54:33Kéo kiệt thế, tôi vơn tay giật lấy bức tranh từ tay cô ấy,
00:54:36chỉ mới nhìn một cái mà tâm hồn đã khét lẹt vì sốc.
00:54:38Cậu vẽ tôi đây hả?
00:54:39Tay bị dạn, nên phát huy có chút sai sót.
00:54:41Tô Kiều Kiều thấy tình hình không ổn, định tìm đường chuồn.
00:54:44Cậu dạn tay trái chứ có phải tay phải đâu.
00:54:46Tôi túng cô ấy lại, không chút nệ tình mà vạch chân.
00:54:49Tôi không phải trột dạ mà chạy đâu nhá.
00:54:51Tôi chỉ là đói quá, định ra ngoài uống gió trời chút thôi.
00:54:54Tô Kiều Kiều xua tay.
00:54:56Tôi bị cô ấy làm cho bật cười, rung rung cái điện thoại trong tay trước mặt cô ấy.
00:54:59Tôi gọi hai xuất cương rồi.
00:55:01Nếu thật sự không xong thì cậu có thể uống nốt chỗ canh đại bổ tự nấu kia kìa.
00:55:04Việc gì phải ra ngoài uống gió trời.
00:55:06Ôi, yêu cậu chết mất thôi.
00:55:09Tô Kiều Kiều trực tiếp phớt lờ câu nói thứ hai của tôi.
00:55:11Vui sướng vỏ dối mái tóc mà tôi vừa khó khăn lắm mới chảy chút lại được.
00:55:14Tô Kiều Kiều, nhìn mái tóc dày công chăm chút bị vỏ cho dối tinh dối mủ.
00:55:18Tôi gầm lên một tiếng, có phải cậu muốn ăn đòn không?
00:55:21Tô Kiều Kiều kéo ghế đứng cách xa tôi 3 mét, le lưỡi trêu chọc, lêu lêu.
00:55:25Không đánh được đâu.
00:55:26Tôi phục sát đất, đúng là được đằng chân lân đằng đầu.
00:55:28Đợi tôi khỏe lại việc đầu tiên tôi làm là bắt lấy Tô Kiều Kiều để cho một trận giáo
00:55:32dục bằng tình thương mới được.
00:55:33Tức chết tôi rồi.
00:55:34Chẳng biết mấy ngày nay Tô Kiều Kiều phải sống khổ sở thế nào mà khẩu vị tốt đến lạ.
00:55:38Ăn lấy ăn để, đâu cũng chẳng buồn ngừng lên lấy một cái.
00:55:41Thấy cô ấy lại định thò tay sang bát của mình.
00:55:43Tôi không nhịn được nữa, gõ nhẹ lên mặt bàn ra hiệu cho cô ấy ăn chậm lại.
00:55:47Không ngờ Tô Kiều Kiều coi như không nghe thấy, vẫn vùi đầu vào ăn, thậm chí còn định cướp
00:55:51luôn bát cơm trước mặt tôi.
00:55:52Tôi vội vàng giữ chặt lấy bát, bảo Tô Kiều Kiều, cậu đừng ăn nữa, tôi sợ đấy.
00:55:57Tô Kiều Kiều vẫn không thèm ngừng đầu, từ bỏ việc cướp bát, lùi lại chọn phương án hay là
00:56:01gắp sạch thịt bò trong bát tôi.
00:56:02Hãy nói, cái trò đùa gì cũng chơi chỉ tổ hại thân thôi.
00:56:05Tô Kiều Kiều thấy tôi không đáp lại mới lưỡng lờ lên tiếng, để mua nguyên liệu hầm canh cho
00:56:09cậu, tôi tiêu sạch tiền sinh hoạt phí rồi.
00:56:11Mẹ kiếp, quên mất thân phận của cô ấy là thiết lập nhân vật đóa hoa nhài trắng ra cảnh
00:56:15bần hàn.
00:56:16Ngày nào cũng bỏ ra mấy chục đồng để mua đồ hầm canh cho tôi, chẳng biết sau lưng đã
00:56:19phải ăn cỏ bao nhiêu ngày rồi.
00:56:21Tôi nằm bẹp trên giường, đang mãi nghĩ cách làm sao để lén nhét cho cô ấy ít tiền thì
00:56:24ngước mắt lên thấy Tô Kiều Kiều đã thu dọn xong đồ đặc, khoác túi chuẩn bị rời đi.
00:56:28Tôi cuốn quá, não nhanh hơn mùm hét lên gọi cô ấy lại, Tô Kiều Kiều, cậu đừng đi, Tô
00:56:33Kiều Kiều quay lại nhìn tôi, hửm.
00:56:35Chuyến xe cuối qua rồi, cậu đi đường đêm một mình không an toàn đâu.
00:56:38Động tác mở cửa của Tô Kiều Kiều khựng lại, cô ấy quay người nhìn tôi, dường như đang đợi
00:56:42câu nói tiếp theo.
00:56:43Lúc này não tôi đã bị chập mạch, rõ ràng có cách giải quyết tốt hơn, nhưng tôi lại ít
00:56:47kỳ chọn ngay cách này, ơ thì.
00:56:49Dường của tôi cũng khá rộng, có thể nằm chén chút chút.
00:56:51Tô Kiều Kiều không từ chối, nhanh nhẹn quăng túi sang một bên, ngồi ghé vào mép dường tôi, đỗ
00:56:56chân, cậu.
00:56:57Không đợi cô ấy nói hết, tôi đã rất thành thục nhích vào mép dường, chỉ chiếm đúng một phần
00:57:01ba diện tích.
00:57:01Tô Kiều Kiều nhìn động tác tự nhiên như rùi của tôi, có chút ngượng ngùng nói, thật ra tôi
00:57:05cũng chưa đến mức mất nhân tính thế đâu, tôi chỉ muốn hỏi cậu có bộ đồ ngủ nào sạch
00:57:09không thôi.
00:57:10Tôi im lặng một lát, chỉ tay vào cái tủ quần áo bên cạnh, trong đó có hết đấy.
00:57:14Tô Kiều Kiều gật đầu, tùy tiện lấy một bộ đồ rồi vào phòng vệ sinh tắm rửa đơn giản.
00:57:18Còn tôi thì vừa lướt điện thoại vừa lướt trộm phòng tắm, lúc Tô Kiều Kiều đi ra, tôi lật
00:57:22một nửa chăn chờ cô ấy lên giường.
00:57:24Rõ ràng tôi đã để lại một khoảng trống rất rộng, nhưng Tô Kiều Kiều vẫn cứ nhít về phía
00:57:27tôi thêm 2 phân, dán chặt lấy người tôi.
00:57:30Tôi thẳng may mắn vì mình làm màn hình phẳng, nếu không để Tô Kiều Kiều cấn vào chắc chắn
00:57:33sẽ không thoải mái.
00:57:34Tô Kiều Kiều dường như nhận ra vẻ thắc mắc của tôi, liền giải thích, lạnh chết đi được, ôm
00:57:38nhau sửa ấm chút thôi, đừng có mà lợi dụng tôi đấy nhé.
00:57:41Tôi liếc nhìn màn hình hiển thị lò sửa dưới sàn và điều hòa ở đầu giường, rõ ràng nhiệt
00:57:45độ phòng đang là 24 độ.
00:57:47Kiều gì thì cũng không thể lạnh được, có lẽ thể chất omega và beta khác nhau chăng.
00:57:51Tôi không thắc mắc nữa, định tiếp tục chuyên tâm chơi điện thoại.
00:57:53Người đâu vừa cuối đầu xuống đã nhìn thấy tuyến thể sau gáy Tô Kiều Kiều.
00:57:57Lần này cô ấy đã ngoan hoãn rán miếng ngăn mùi, lại còn là loại hương đào tôi mua lần
00:58:00trước.
00:58:01Trong lòng tôi bỗng trào răng một cảm giác vui sướng kỳ lạ.
00:58:04Chà, thẩm mỹ của mình đúng là đỉnh, đáng yêu thật sự.
00:58:07Tô Kiều Kiều, sau này để tôi mua miếng rán ngăn mùi cho cậu nhé.
00:58:10Tô Kiều Kiều ôm điện thoại, vẻ mặt rất thư giãn, cậu đừng có mà làm quá.
00:58:14Nhưng mà chẳng ai từ chối đồ miễn phí cả.
00:58:16Tiểu đỗ à, nhiệm vụ thần thánh này giao cho cậu đấy.
00:58:19Rốt cuộc ai mới là người làm quá đây?
00:58:21Có lẽ vì hôm nay hai đứa đã nói quá nhiều chuyện, chơi điện thoại một lúc rồi cả hai
00:58:24đều cùng lúc tắt máy.
00:58:26Đèn tắt, tôi nằm trên giường chân chân nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, mãi không ngủ được.
00:58:29Trong bóng tối, không rõ ai là người khơi màu trước, tôi và Tô Kiều Kiều bắt đầu hồi tưởng
00:58:33về những năm thắng huy hoàng ở thế giới cũ.
00:58:36Thật ra, tôi và Tô Kiều Kiều từ nhỏ đã không hợp nhau.
00:58:39Hai đứa ở cùng một khu tập thể, đúng kiểu oan da ngõ hẹp, cứ gặp là đánh, mà đa
00:58:43phần đều là cô ấy ra tay trước.
00:58:44Sau này lên cấp 3, Tô Kiều Kiều học mỹ thuật, chúng tôi không học cùng lớp nên số lần
00:58:48gặp nhau ít đi, số lần đấu khẩu đánh nhau cũng giảm theo, nhưng số lần của tôi thì lại
00:58:52tăng vọt.
00:58:53Bởi vì cái thói cái miệng hại cái thân của Tô Kiều Kiều, lần nào cũng đi chọc gạo mấy
00:58:57đứa đàn trị trường bên cạnh.
00:58:58Còn tôi thì lại hay làm chuyện bao đồng, cảm thấy thế giới này chỉ có mình tôi mới được
00:59:02bắt nạt Tô Kiều Kiều, thế là lần nào cũng xông pha lên trước, đến khi phát hiện đánh không
00:59:06lại thì chạy về trường gọi người.
00:59:07Kể đến đây, tôi cười không rớt được, làm mấy cái xương chưa lành hẳn đau âm ị.
00:59:11Tôi dơ tay quyệt mặt, đau đến mức nước mắt trào ra.
00:59:14Tôi chống tay nhổ người dậy, nhoài qua người Tô Kiều Kiều để lấy giấy ở đầu giường lau mặt.
00:59:18Không ngờ dưới ánh trăng, tôi phát hiện mặt Tô Kiều Kiều cũng đẫm lệ, những giọt nước mắt lớn
00:59:22rơi lã trã xuống ga chảy rừng rồi biến mất.
00:59:24Sao cậu lại khóc? Tôi nhẹ nhàng áp tờ giấy ăn trên tay lên gò má của Tô Kiều Kiều.
00:59:29Sao cậu cũng? Tô Kiều Kiều sụt xịt, giọng mũi cực kỳ rõ ràng.
00:59:32Hú hú hú, cậu cứ khóc là tôi cũng không nhịn nổi. Nghe tiếng khóc của Tô Kiều Kiều, tôi
00:59:37cũng quả lên một tiếng rồi khóc theo.
00:59:39Hú hú hú, tôi không muốn cậu đi đâu. Tô Kiều Kiều không kìm nén được nữa, bắt đầu gào
00:59:43khóc thảm thiết.
00:59:44Hú hú hú, cậu đừng khóc nữa, tôi không nhịn được mà. Hú hú hú, đau quá.
00:59:48Tôi vừa ôm hai cái xương sườn gãy vừa gào khóc.
00:59:50Chẳng ai ngờ được, hai cô gái vốn mạnh mẽ như đại bàng lại ôm đầu khóc nước nở trong
00:59:54phòng bệnh viếp đắt đỏ nhất hải thành.
00:59:56Cũng có thể ômega vốn có cơ địa dễ rơi lệ, tôi đã nín từ lâu rồi mà Tô Kiều
01:00:00Kiều vẫn cứ khóc mãi không thôi.
01:00:01Tôi thở dài một hơi, giữa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tô Kiều Kiều.
01:00:05Lúc này, tôi mới phát hiện ra Tô Kiều Kiều thực ra đã ngủ thiếp đi từ lâu,
01:00:09chỉ là trong mơ nước mắt vẫn không ngừng rơi, dường như đang trải qua một nỗi đau kinh khủng
01:00:12nào đó.
01:00:13Rốt cuộc là tôi đã quên mất chuyện gì?
01:00:15Chẳng lẽ chỉ là một chút ký ức về vụ tai nạn xe hơi thôi sao?
01:00:18Tôi vừa nhẹ nhàng vỗ về Tô Kiều Kiều, vừa nỗ lực lục tìm trong trí não những ký ức
01:00:21đã mất,
01:00:22rồi cũng vô tình chìm vào giấc ngủ.
01:00:24Sáng hôm sau vừa mở mắt ra,
01:00:25đập vào mắt tôi là đôi mắt xưng mọng như hai quả đào mật của Tô Kiều Kiều trong lòng
01:00:29mình.
01:00:29Tô Kiều Kiều như cảm nhận được ánh nhìn của tôi,
01:00:31cũng lờ đầu tỉnh giấc, vươn vai một cái.
01:00:34Sau đó như chật nhớ ra điều gì, cô ấy bắn người dậy khỏi giường,
01:00:37lao thẳng vào nhà vệ sinh, đỗ chân.
01:00:39Tôi phải giết cậu.
01:00:40Tô Kiều Kiều gào thét xong ra từ nhà vệ sinh,
01:00:42biểu môi chỉ vào đôi mắt xưng hút của mình,
01:00:44á á á á á, giờ tôi xưng thành thế này rồi, cậu hài lòng chưa?
01:00:48Tôi nhìn bộ dạng đó của cô ấy,
01:00:50vừa thấy tội nghiệp vừa thấy buồn cười,
01:00:51an ủi, thật ra thế này cũng tốt mà.
01:00:54Tin tức tố vị đào, miếng rán ngăn mùi vị đào,
01:00:56giờ lại thêm đôi mắt hình quả đào,
01:00:57đúng là một bộ tông xuyệt tông.
01:00:59Cậu, Tô Kiều Kiều dơ tay sờ vào tuyến thể sau gáy,
01:01:02mặt đỏ bừng lên, vừa lấy cái gối ôm ném thẳng vào mặt tôi.
01:01:05Nằm trên giường một tháng rưỡi,
01:01:07tôi chưa chờ được ngày bình phục hoàn toàn thì đã đón kỳ thi cuối kỳ.
01:01:10Thật bi thảm.
01:01:11Bà mẹ hờ không giúp tôi bảo lưu kết quả học tập mà chỉ xin nghỉ ổn 3 tuần,
01:01:14sau đó tôi bắt đầu cuộc sống học online,
01:01:16chương trình học không bỏ lỡ một chữ nào.
01:01:18Tô Kiều Kiều hễ đến kỳ thi là mất hút,
01:01:20cái người trước đây ngày nào cũng mang canh đại bộ tới thì giờ đã 3 ngày không thấy mặt.
01:01:23Tôi nằm trên giường cảm thấy bứt rứt không yên,
01:01:25cứng ép đánh thức hệ thống dậy,
01:01:27hỏi ra vị trí hiện tại của Tô Kiều Kiều,
01:01:29định đánh úp cô ấy một chuyến.
01:01:31Hệ thống bị tôi ép tỉnh dậy cực kỳ khó chịu,
01:01:33giọng điện tử lạnh lùng làm tôi dùng mình một cái,
01:01:35chẳng phải cô bảo mặc kệ đời rồi sao,
01:01:37thì tại sự người buồn chán quá mà.
01:01:38Tôi nói đùa.
01:01:39Hệ thống offline ngay lập tức.
01:01:41Tôi gọi 2 tiếng thấy nó thực sự đã lặn mất tâm,
01:01:44không tiếp tục lãng phí thời gian nữa,
01:01:45tùy tiện lấy một bộ quần áo trong tủ ra mặc,
01:01:47né tránh nhân viên y tế rồi lèn ra khỏi bệnh viện.
01:01:49Tôi vội vã chạy về trường thì cũng đã gần đến giờ cơm,
01:01:52không biết Tô Kiều Kiều còn ở phòng vẽ không.
01:01:54Đây không phải lần đầu tôi đến khu mỹ thuật,
01:01:56Tôi quen đường cũ đi tới phòng vẽ chuyên ngành của Tô Kiều Kiều,
01:01:59ghé mắt nhìn qua cửa sổ thì thấy cô ấy đã đi rồi.
01:02:01Tôi quan sát xung quanh,
01:02:03tóm lấy một bạn học đang định đi đổ nước hỏi,
01:02:04bạn ơi, cho hỏi Tô Kiều Kiều đâu rồi.
01:02:07Bạn học đó bị tôi dọa cho giật mình,
01:02:09vội vàng gọi một bạn khác ra,
01:02:10lão trương, cậu có nhớ Tô Kiều Kiều đi đâu không?
01:02:13Giờ này chắc cô ấy đang ở trong bếp ký túc xá đó.
01:02:15Bạn kia nghĩ một lát rồi nói,
01:02:17cảm ơn bạn nhé, tôi chào họ rồi khó khăn di chuyển đến ký túc xá lưu học sinh.
01:02:21Mẹ kiếp, Tô Kiều Kiều sao toàn trọn mấy chỗ ở đường chéo mà chạy thế,
01:02:25đau chết mất thôi, khó khăn lắm mới tới nơi,
01:02:27tôi đã nghe thấy tiếng hét của Tô Kiều Kiều,
01:02:29á á á, canh của tôi, sao lại cháy rồi?
01:02:32Nghe tiếng hét của cô ấy, tôi thấy buồn cười vô cùng,
01:02:35mỉm cười đứng nghe cô ấy vừa la hét vừa dọn dẹp đống lộ rộn.
01:02:38Á á á á, các cậu bảo nếu tôi đưa cho cái tên đó ăn chắc cậu ta không nhận
01:02:42ra đâu nhỉ?
01:02:43Trước đây tôi nấu chưa chín cậu ta cũng có nhận ra đâu,
01:02:45cái khóe miệng suýt nữa thì ngất tận mang tai của tôi lập tức thu lại ngay tắp lự.
01:02:49Thôi bỏ đi, bỏ đi, cứ thế này vậy,
01:02:52Tô Kiều Kiều từ bỏ việc xãi ruộng,
01:02:53xách chiếc hộp sữ nhiệt ra cửa thì phát hiện tôi đang đứng hóa đá tại đó, đỗ chân.
01:02:57Cậu, sao cậu lại tới đây?
01:02:59Tôi nhìn Tô Kiều Kiều đang cực kỳ trột dạ, cười lạnh một tiếng, cậu thấy sao?
01:03:03Tôi lấy lòng thành ra đối đải với cậu, cậu lại lấy cái thứ này tưới vào mặt tôi hả?
01:03:07Dù là vậy, nhưng tôi thì là dinh dưỡng trong này chắc chắn đủ chất.
01:03:10Tô Kiều Kiều ôm lấy cánh tay tôi giải thích, đừng giận mà.
01:03:13Có lẽ cô nàng cảm thấy mình vẫn còn có thể cứu chữa được chút nên bắt đầu dở trò
01:03:16làm nũng.
01:03:17Tôi lướt xéo cô ấy một cái, cô ấy dám làm nũng với tôi chẳng qua là vì biết thừa
01:03:20tôi sẽ không thực sự giận cô ấy.
01:03:22Tôi giả vờ tức giận hất tay ra, từng bước nhít ra khỏi khu ký túc giá.
01:03:26Đi chưa được mấy bước, Tô Kiều Kiều đã bám theo, ôm chặt lấy cánh tay tôi không chịu buồn.
01:03:30Hai đứa chúng tôi cứ thế đi hai bước lại hất ra một cái, đi hai bước lại ôm lấy
01:03:34một cái.
01:03:34Dây dưa cho tới tận nhà ăn của trường, thu hút vô số ánh nhìn từ hội beta, omega và
01:03:38cả những ánh mắt muốn phóng đao của đám alpha.
01:03:41Xong rồi, giờ người chuột dạ lại là tôi.
01:03:43Nhiều alpha thế này đánh không lại, chắc chắn là đánh không lại rồi.
01:03:46Tô Kiều Kiều, đi ăn cơm không?
01:03:48Tôi cúi đầu hỏi.
01:03:49Thấy tôi hết giận, đôi mắt Tô Kiều Kiều sáng rực lên gật đầu, kéo tay áo tôi lôi lên
01:03:53tầng.
01:03:54Tôi lắc đầu, định dắt cô ấy chạy ra ngoài trường.
01:03:56Cậu làm gì thế?
01:03:57Tô Kiều Kiều không hiểu ý định của tôi.
01:03:59Đi ăn món gì ngon ngon chút?
01:04:01Tôi nói.
01:04:02Tô Kiều Kiều lắc đầu, nhất quyết lôi tôi lên lầu bằng được.
01:04:05Trên lầu có tiệm cơm nhà làm ngon lắm, giá cả lại cực kỳ phải chăng?
01:04:08Nhìn đôi mắt lấp lánh của Tô Kiều Kiều, tôi thở dài một hơi thật sâu.
01:04:11Sao cô ấy càng ngày càng đáng yêu thế không biết?
01:04:14Lên đến nơi, Tô Kiều Kiều bắt đầu bận rộn lang sang,
01:04:17hết tìm chỗ mùi phù hợp cho tôi lại chạy đi dặn dò ông chủ những món tôi bị dị
01:04:20ứng.
01:04:20Nhìn cô ấy bận rộn đến mức vui vẻ như vậy, tôi nắm lấy cổ tay cô ấy, kéo cô
01:04:24ấy ngồi xuống.
01:04:25Tôi sắp khỏi rồi.
01:04:26Tô Kiều Kiều hiếm khi nghiêm túc nói từng chữ, thế cũng không được,
01:04:29thương gân động cốt phải mất trong ngày mới hồi phục đấy.
01:04:32Thấy cô ấy lại định đứng lên, tôi vội giữ chặt lấy tay không cho cô ấy thoát ra, thôi
01:04:35mà.
01:04:36Tôi thực sự không sao rồi, chẳng phải xương của cậu cũng bị dạn đấy thôi.
01:04:40Tay của Tô Kiều Kiều rất nhỏ, nắm trong tay cảm giác mềm mại vô cùng.
01:04:43Tôi nhẹ nhàng bóp một cái rồi hỏi, cậu còn đau không?
01:04:46Tô Kiều Kiều lắc đầu, chỉa bàn tay còn lại ra cho tôi nắm luôn cả hai.
01:04:49Tôi nắm lấy tay cô ấy lắc nhẹ, đột nhiên rất muốn nói với cô ấy rằng,
01:04:53Tô Kiều Kiều, hình như tôi hơi thích cậu rồi.
01:04:55Nhưng tôi không thể, tôi muốn ở lại thế giới này, cho dù chỉ là với tư cách bạn bè.
01:04:59Đầu tôi lại bắt đầu đau nhất, thêm nhiều ký ức nữa chàn vào não bộ.
01:05:03Tôi nghiến răng chịu đựng không để phát ra tiếng kêu,
01:05:05dạ vờ như không có chuyện gì ngồi chờ món ăn được dọn lên.
01:05:08Chỉ là những mảnh vỡ ký ức cứ liên tục lướt qua, có cảnh tôi tỏ tình với Tô Kiều
01:05:11Kiều.
01:05:12Cô ấy đỏ mặt ngượng ngùng, có cảnh cô ấy cùng tôi quậy phá cả đêm rồi đôi mắt ứng
01:05:16đỏ tựa vào người tôi.
01:05:17Cũng có cả những chuyện vụn vặt sau khi chúng tôi ở bên nhau.
01:05:19Hóa ra, tôi đã quên mất rằng mình yêu cô ấy.
01:05:22Tôi đỏ hoe mắt nhìn Tô Kiều Kiều, đột nhiên hiểu ra tại sao ngày hôm đó cô ấy cứ
01:05:26khóc mãi không thôi.
01:05:27Có rất nhiều câu hỏi chất chứa trong lòng, nhưng tôi không dám hỏi.
01:05:30Sao thế? Tô Kiều Kiều nhận ra tâm trạng tôi không ổn, khẽ chạm vào người tôi.
01:05:34Tôi mỉm cười lắc đầu, không có gì, chỉ là hơi đau ngược chút thôi.
01:05:38Tôi đã bảo là nên đổi miếng đệm ngồi khác rồi mà.
01:05:40Tô Kiều Kiều lo lắng nhìn tôi.
01:05:42Tôi đang định nghĩ cách nói lấp liếm cho qua chuyện thì Diệp Chi Thu đã dắt theo cô bạn
01:05:45gái nhảy sổ ra,
01:05:46ngồi xuống đối diện chúng tôi một cách tự nhiên, dạo này hai người thân thiết gớm nhỉ.
01:05:49Trong nhóm alpha mạnh mẽ của chúng tôi đang đồn ầm lên là cực phẩm đã bị một beta bình
01:05:53thường như cân đường hộp sữa bứng đi mất rồi kìa.
01:05:56Người ta bình thường như cân đường hộp sữa chỗ nào chứ?
01:05:58Tôi dù sao cũng là một phú nhị đại nhà có mỏ, cao 1m75 tóc dài bảnh bao cơ mà.
01:06:03Đau lòng quá đi mất.
01:06:04Trong cái thế giới ABO này, tóc dài như tôi chắc chẳng còn hiếm lạ gì nữa rồi.
01:06:08Tôi Kiều Kiều thấy tôi ủ rũ, vỗ vai tôi bảo, tuy đỗ chân nhà chúng ta chỉ là một
01:06:12beta bình thường,
01:06:13như được cái cái mùng cô ấy độc lắm.
01:06:15Tôi nhìn tôi Kiều Kiều với vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc, miềm mai một câu, tôi thật
01:06:19sự cảm ơn cậu đấy.
01:06:20Tôi Kiều Kiều phề tay ra vẻ không cần khách sáo, sau đó lấy ra một chiếc gối tựa nhỏ
01:06:24họa tiết hoa nhí.
01:06:25Cái này kê vào lưng cho thoải mái.
01:06:27Tôi vội vàng xua tay từ chối, vừa ngẩn đầu lên đã thấy Diệp Chi Thu và người yêu cậu
01:06:30ta đang nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ hóng hớt.
01:06:33Tôi vừa định giải thích, Diệp Chi Thu đã dắt người yêu né sang cái bàn ở góc đối diện.
01:06:37Không cần nói gì đâu, tôi hiểu hai người là thật mà.
01:06:39Chúng tôi không kỳ thị cộng đồng thiểu số đâu.
01:06:42Tôi, ba chấm.
01:06:43Sau bữa cơm ngày hôm đó, tôi nhớ lại thêm rất nhiều ký ức,
01:06:46nhưng duy nhất chỉ có ký ức về vụ tai nạn xe hơi mà tôi Kiều Kiều nói là tôi
01:06:49vẫn không tài nào nhớ nổi.
01:06:50Tôi Kiều Kiều đã lừa tôi, nhưng tôi không biết phải mở lời hỏi cô ấy thế nào.
01:06:54Trong lúc tôi còn đang do dự, thời gian trôi qua nhanh như chớp.
01:06:57Chấp mắt một cái đã đến kỳ nghỉ đông.
01:06:59Tôi Kiều Kiều đã đăng ký ở lại trường và bắt đầu đi làm gia sư bán thời gian.
01:07:02Chỉ là trong kỳ nghỉ Tết, tôi Kiều Kiều bắt buộc phải về nhà.
01:07:06Nghĩ đến cái gia đình bốn bức tường chống huyết và cặp bố mẹ hút máu của cô ấy,
01:07:09tôi quyết định tìm lý do để kéo tôi Kiều Kiều về nhà mình ăn Tết.
01:07:12Bà mẹ hơ của tôi đã mở rộng kinh doanh sang nước ngoài,
01:07:15Tết năm nay đúng lúc không có nhà.
01:07:17Nói cũng thật khéo, phần lớn khách hàng của tôi Kiều Kiều đều ở cùng khu với nhà tôi.
01:07:21Tôi canh chừng mấy ngày, chọn đúng lúc cô ấy vừa ra khỏi căn biệt thự chéo cửa nhà mình
01:07:24để chặn đường.
01:07:252. Trùng hợp quá nhỉ?
01:07:32Để nghĩ ra cái cách bắt chuyện ngu ngốc này thôi sao?
01:07:35Tôi, 3. Nói đi, có chuyện gì?
01:07:38Tôi Kiều Kiều mặc hơi mỏng, vừa từ trong căn biệt thự đầy hơi ấm đi ra không khỏi dùng
01:07:42mình một cái.
01:07:43Đưa cậu về nhà. Tôi cởi chiếc áo phao trên người ra, làm tư thế mời.
01:07:46Cậu bị hâm ả. Tôi Kiều Kiều lường tôi một cái, tôi sắp lỡ chuyến xe rồi.
01:07:50Cậu ở nhà tôi đi. Nhà rộng thế này, mình tôi ở tôi sợ.
01:07:54Tôi vừa như sợ hãi ôm chặt lấy hai cánh tay.
01:07:56Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Thế mà cũng sợ.
01:07:59Tôi Kiều Kiều rõ ràng là trúng chiêu của tôi, cô ấy khoác ba lô đi theo hướng tay tôi
01:08:02chỉ vào nhà.
01:08:03Tôi sợ thật mà. Tôi run rảy một cái. Đồ nhát gan.
01:08:06Tôi Kiều Kiều quăng ba lô sang một bên. Sau khi xác nhận trong nhà đúng là không có ai,
01:08:10cô ấy nằm ườn ra ghế sofa, cậu đi xào cho tôi hai món đi, đói chết đi được.
01:08:15Chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi. Thích nghi nhanh vậy sao?
01:08:18Nhưng tôi cũng không phải hạng vừa, đã sớm nấu sẵn cơm canh để trong bếp rồi.
01:08:22Thế nào? Tôi nhớ mày hỏi.
01:08:23Tôi Kiều Kiều rơ ngón tay cái lên, cậu là nhất.
01:08:26Danh hiệu tiểu chủ nương Trung Hoa của tôi không phải hữu danh vô thực đâu nhé.
01:08:29Tôi chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười lớn.
01:08:31Cậu cùng lắm là một đại chủ nương thôi.
01:08:33Ờ, cái đồ đáng ghét này.
01:08:35Ăn cơm xong tôi dọn dẹp xưa qua,
01:08:37lái chiếc xe của bà mẹ hờ đưa tôi Kiều Kiều về trường lấy hành lý.
01:08:40Trường học kỳ nghỉ đông vô cùng yên tĩnh,
01:08:42khu dịch vụ vốn náo nhiệt giờ chẳng còn một bóng người,
01:08:44chỉ có khu ký túc xá là lắc đác vài người qua lại.
01:08:47Vốn dĩ ký túc xá Omega không cho người lạ tùy tiện vào,
01:08:49nhưng tôi là một bê ta nữ nên dị quản lý chỉ bảo tôi đăng ký một chút là cho
01:08:52vào luôn.
01:08:53Trời ạ, ký túc xá Omega các cậu sang chảnh thế này sao?
01:08:57Nhìn căn phòng ba người cao cấp,
01:08:58tôi không cầm lòng được mà rơi lệ vì ghen tị.
01:09:00Ừm, tôi Kiều Kiều chẳng có phản ứng gì,
01:09:02cuối đầu thu dọn đồ đạc.
01:09:04Thấy cô ấy điềm tĩnh như vậy,
01:09:05tôi định tiến lên trâu gẹo một chút.
01:09:07Kết quả là vừa cuối đầu xuống lại nhìn thấy tuyến thể sau gáy cô ấy đang rán miếng ngăn
01:09:11mùi.
01:09:11Tôi Kiều Kiều, kỳ phát tình của cậu sắp đến rồi đúng không?
01:09:14Ừ, cậu nhớ rõ thế cơ à?
01:09:16Động tác thu dọn của tôi Kiều Kiều khựng lại.
01:09:18Lần trước cậu làm tôi sợ muốn chết,
01:09:20có hóa thảnh cho tôi cũng không quên đâu.
01:09:22Tôi liếc nhìn vali của cô ấy rồi bảo,
01:09:24đừng quên mang theo thuốc ức chế.
01:09:25Hay là bây giờ cậu tiêm chức luôn đi?
01:09:27Ừm, tôi Kiều Kiều gật đầu,
01:09:29tôi nhớ trong sách bảo không được tiêm chức thì phải.
01:09:37A B O mình từng đọc.
01:09:38Có lẽ thiết lập khác nhau chăng?
01:09:40Thiết lập ở đây là gì?
01:09:41Cậu hỏi hệ thống của cậu xem.
01:09:43Tôi Kiều Kiều trông có vẻ chẳng biết gì cả,
01:09:45tôi thực sự tò mò không biết lần trước đi viện cô ấy có nghe kỹ lời bác sĩ dặn
01:09:48không.
01:09:49Thu dọn xong xuôi,
01:09:50tôi thuận tay định sách vali giúp cô ấy xuống lầu thì bị cô ấy ngăn lại.
01:09:53Cậu chưa khỏi hẳn, để tôi tự sách.
01:09:55Tôi vỗ ngực bùm bột, khỏi lâu rồi, chạy nhảy ấm ấm nhé.
01:09:58Không được, tôi Kiều Kiều vẫn từ chối.
01:10:01Tôi không cãi lại được cô ấy,
01:10:02đành đi ra khỏi tòa ký túc xá dưới ánh mắt như muốn phóng đao của dì quản lý.
01:10:06Về đến nhà, tôi Kiều Kiều chính thức dọn vào ở.
01:10:08Và tôi cũng chính thức bắt đầu những ngày tháng nâng khăn sửa túi,
01:10:11nấu cơm rửa bát.
01:10:12Vì không có nhiệm vụ làm thêm,
01:10:13nhiệm vụ hàng ngày của tôi là nấu cơm cho tôi Kiều Kiều.
01:10:16Tay nghề nấu nướng tiến bộ rõ rệt,
01:10:18được tôi Kiều Kiều chính thức phê chuẩn danh hiệu tiểu chủ nương Trung Hoa hàng thật giá thật.
01:10:21Ngày tháng cứ thế trôi qua,
01:10:22cuối cùng cũng đến đêm giao thừa.
01:10:24Hôm nay tôi Kiều Kiều hiếm khi không có địch dạy thêm.
01:10:27Nghe thấy tin này,
01:10:28tôi vui vẻ dắt tôi Kiều Kiều đi siêu thị càn quét,
01:10:30mua một đống rau củ và đồ ăn vặt,
01:10:32định bụng sẽ làm một bàn tiệc thật ngon để hai đứa cùng nhau đánh chén một bữa linh đình.
01:10:35Ê hê hê hê, canh gà tới rồi đây.
01:10:38Tôi cười nịnh nọt, bê một nồi canh gà lên bàn.
01:10:40Tôi Kiều Kiều liếc xéo tôi một cái,
01:10:42bảo, cậu nói chuyện Kiều đó là cố ý,
01:10:44hay là vô tình đấy.
01:10:45Sau khi thức ăn đã dọn ra đủ,
01:10:47tôi Kiều Kiều chẳng biết lấy từ đâu ra hai chai rượu ngoại đặt lên bàn.
01:10:50Chúng tôi tán đủ thứ chuyện trên đời,
01:10:51rượu quá ba tuần.
01:10:53Mặt tôi đỏ bừng,
01:10:54nằm vật ra ghế,
01:10:55còn tôi Kiều Kiều thì hai tay chống cảm ngồi đối diện,
01:10:57đôi mắt cười long lanh nhìn tôi.
01:10:59Chẳng hiểu sao lòng tôi bỗng thấy hoảng hốt,
01:11:01trong lúc bốn mắt nhìn nhau,
01:11:02tôi đột nhiên hiểu ra ý của cô ấy.
01:11:04Tôi Kiều Kiều mỉm cười dịu dàng,
01:11:05ôn tôi nói,
01:11:06đỗ chân, tôi thích cậu.
01:11:07Ao một tiếng,
01:11:08tôi cảm thấy sợi dây thần kinh trong não mình sắp đứt lìa.
01:11:11Đỗ chân,
01:11:12tôi Kiều Kiều bỗng đứng dậy,
01:11:13cố tình chen vào ngồi chung cái ghế của tôi.
01:11:15Tôi khó khăn đẩy cô ấy ra,
01:11:16bị kẹt giữa bàn và ghế,
01:11:18tiên thoái lưỡng nàng.
01:11:19Đỗ chân,
01:11:20cậu lăn lại đây cho tôi.
01:11:21Tôi Kiều Kiều ngồi trên ghế,
01:11:22mũi chân thỉnh thoảng đá nhẹ vào chân bàn,
01:11:24tôi đáng sợ lắm sao,
01:11:25mà cậu phải trốn tôi như thế.
01:11:27Tôi dựa vào cạnh bàn,
01:11:29cuối mắt nhìn khuôn mặt hơi ứng đỏ của tôi Kiều Kiều,
01:11:31trong mắt cô ấy ẩn hiện những tỷ lệ.
01:11:33Cô ấy chống hai tay lên bàn,
01:11:34ngửa đầu nhìn tôi,
01:11:35thần thái vừa kêu ngạo lại vừa đáng thương.
01:11:37Lòng tôi mềm nhũn đi,
01:11:38cuối cùng đành cam chịu cuối đầu hôn lấy cô ấy.
01:11:41Tôi không biết trong phòng này có mùi tin tức tố hay không,
01:11:43nhưng tôi biết việc tôi Kiều Kiều đứng ở đây
01:11:45đã mang một sức hút trí mạng đối với tôi rồi.
01:11:47Tôi Kiều Kiều hơi mở to mắt,
01:11:48không còn sức lực mà khẽ đá tôi một cái,
01:11:50lực sức nhẹ như thế đang gãi vào bắp chân tôi.
01:11:53Tôi bỗng nhiên sực tỉnh,
01:11:54đẩy mạnh tôi Kiều Kiều ra.
01:11:55Tôi Kiều Kiều,
01:11:56không được,
01:11:57chúng ta không thể.
01:11:58Tại sao?
01:11:59Long mi tôi Kiều Kiều chẳng biết từ lúc nào đã thấm đẫm nước mắt,
01:12:02cô ấy chỉ tay lên khoảng không trên đỉnh đầu mình,
01:12:04có phải vì cái này không?
01:12:05Tôi không thể tin nổi,
01:12:06nhìn theo hướng tay cô ấy chỉ,
01:12:08phát hiện trên đầu cô ấy đột nhiên hiển thị thanh độ hảo cảm.
01:12:11Từ khi tôi quyết định mặc kệ đời,
01:12:12hệ thống đã tắt hiển thị độ hảo cảm rồi,
01:12:14tại sao giờ nó lại hiện ra?
01:12:16Tại sao đã là 99% rồi?
01:12:18Đỗ chân,
01:12:19chúng ta chỉ còn lại bấy nhiêu thời gian thôi,
01:12:21cậu còn định trốn chạy đến bao giờ nữa?
01:12:23Tôi Kiều Kiều đứng dậy áp tay vào mặt tôi,
01:12:24chán chạm chán,
01:12:25đỗ chân,
01:12:26cậu đều đã nhớ ra cả rồi đúng không?
01:12:28Ý thức bắt đầu phiêu tán,
01:12:30tôi lầm bầm,
01:12:30tôi Kiều Kiều,
01:12:31thế giới này có cậu,
01:12:32tôi không muốn rời đi.
01:12:33Hãy tha thứ cho sự tham lam của mình lần này đi,
01:12:36hôn mình đi.
01:12:37Đỗ chân,
01:12:37hôn mình đi,
01:12:38chúng ta chỉ còn lại bấy nhiêu thời gian thôi.
01:12:40Tôi Kiều Kiều lại bắt đầu quyến rũ tôi,
01:12:42giọng nói hơi ngại ngào nhưng ngữ khí lại rất ngoan ngoãn.
01:12:44Hóa ra cái nhân cách thứ 2 của hệ thống mà tôi nghi ngờ bấy lâu nay
01:12:47chính là do Tôi Kiều Kiều giả vờ,
01:12:49mọi chuyện đều có dấu vết để lại,
01:12:50sự ra đi của tôi đã trở thành tất yếu.
01:12:52Tôi lại một lần nữa không cưỡng lại được sự cám rỗ,
01:12:54cuối đầu hôn Tôi Kiều Kiều.
01:12:56Trong một mảnh hỗn loạn,
01:12:57tôi hình như lại thấy hình ảnh Tôi Kiều Kiều với khóe mắt ứng đỏ trong ký ức.
01:13:00Điểm khác biệt duy nhất là Tôi Kiều Kiều cứ bám lấy đòi tôi phải cắn cô ấy,
01:13:04chỉ tiếc là tôi không có tin tức tố.
01:13:06Trước khi ý thức tan biến hoàn toàn,
01:13:07tôi thoáng nghe thấy Tôi Kiều Kiều nói khẽ,
01:13:09thế giới này sắp sụp đổ rồi,
01:13:11mau về nhà đi.
01:13:12Nhưng mà,
01:13:12thế giới không có Tôi Kiều Kiều,
01:13:13thì đâu mới là nhà của tôi.
01:13:15Ngoại chuyện,
01:13:16góc nhìn của Tôi Kiều Kiều.
01:13:18Đỗ chân rời khỏi thế giới này đã được mấy ngày rồi,
01:13:20đến hôm nay tôi mới cảm nhận được sự trôi đi của thời gian.
01:13:23Trời mưa rồi.
01:13:24Tôi ngồi trước cửa sổ,
01:13:25tự tiêm cho mình một mũi thuốc ức chế,
01:13:27khi phát tỉnh ở thế giới ABO này đúng là phiền phức.
01:13:30Tôi nhắm mắt lại,
01:13:31thở dài một hơi thật sâu.
01:13:32Lần đầu tiên đỗ chân đón Tết cùng tôi cũng là vào một ngày mưa như thế này.
01:13:35Tôi phát hiện ra rồi,
01:13:37cái Tết không có cậu đúng là lạnh thật đấy.
01:13:39Đỗ chân đứng dưới mưa,
01:13:40ngửa đầu hét lên với tôi.
01:13:41Tôi mở cửa sổ nhìn đỗ chân đang bị mưa ướt nhẹp,
01:13:43chẳng biết cô ấy lại lên cơn hâm gì nữa.
01:13:46Cậu có ý gì?
01:13:47Tôi không hiểu sao đỗ chân tự dưng lại trở nên văn vẻ,
01:13:49liên tựa vào bậu cửa hỏi cô ấy.
01:13:51Năm nay ăn Tết cùng tôi đi.
01:13:53Đỗ chân ngửa mặt đón những giọt mưa,
01:13:54ý tôi chính là như vậy đấy.
01:13:56Bị hâm à,
01:13:57thế chẳng lẽ cậu phải lạnh suốt 20 năm qua sao?
01:13:59Tôi chẳng kịp mặc áo khoác,
01:14:01tiện tay vừa lấy chiếc ô ở cửa,
01:14:02chạy xuống lầu ôm chầm lấy cô ấy.
01:14:04Cho nên 20 năm sau này tôi phải ở cùng cậu,
01:14:06tôi phải bù đáp lại.
01:14:07Đỗ chân là một người vô tư lự,
01:14:09nhưng cô ấy lại rất nhạy cảm với tôi.
01:14:11Đặc biệt nhạy cảm với những cảm xúc giấu trong lời nói của tôi.
01:14:13Tôi chỉ nói một câu bâng cua qua điện thoại,
01:14:15mọi người đón Tết thật náo nhiệt.
01:14:17Thế là cô ấy hớt hải chạy đến,
01:14:19đòi ăn Tết cùng tôi.
01:14:20Ngốc nghếch,
01:14:20nhưng cũng thật chân thành và nhiệt huyết.
01:14:22Tôi tựa vào cửa sổ,
01:14:24tiện tay ném vỏ thuốc đã cạn vào thùng rác.
01:14:26Theo bản năng,
01:14:26tôi muốn mở điện thoại xem ảnh của đỗ chân,
01:14:28nhưng chẳng tìm thấy gì cả.
01:14:29Chủ thân đã xóa sạch mọi dấu vết về đỗ chân ở thế giới này rồi.
01:14:33Tôi thở dài,
01:14:34đỗ chân rời đi,
01:14:35tôi sẽ hoàn toàn hòa nhập vào thế giới này.
01:14:37Tại sao không xóa luôn cả ký ức của tôi đi chứ?
01:14:39Đó là sự trừng phạt dành cho ngươi.
01:14:41Chủ thân chẳng biết từ lúc nào đã hóa thành một con chim sẻ,
01:14:44đậu trên bậu cửa sổ của tôi.
01:14:46Trừng phạt,
01:14:46tôi cười nhạt,
01:14:47vậy tại sao không mau chóng xóa sổ thế giới này đi?
01:14:50Chẳng phải đó là điều kiện trao đổi của chúng ta sao?
01:14:52Đã có chút ngoài ý muốn,
01:14:53nên ta dùng cách này để trừng phạt ngươi.
01:14:55Chủ thân nghiêng đầu,
01:14:56vỗ cánh rồi bay đi.
01:14:58Chủ thân dường như lại treo đùa tôi một lần nữa.
01:15:00Ban đầu tôi nghĩ rằng dù đỗ chân không thể quay về thế giới cũ,
01:15:03thì cứ để cô ấy ở lại thế giới này sống tạm cùng tôi cũng được.
01:15:06Không ngờ tên đó lại cho tôi một nhát xiết theo cốt truyện,
01:15:09chỉ cần tôi nảy sinh ý nghĩ đó,
01:15:10đỗ chân sẽ bị cưỡng chế rời tuyến.
01:15:12Tôi ngồi thẫn thở trên ghế,
01:15:13lần này chủ thân lại muốn làm gì đây?
01:15:15Đỗ chân liệu đã quay về thế giới cũ chưa?
01:15:17Sau khi về, cô ấy có còn nhớ thế giới này không?
01:15:20Cơn mưa cứ rơi mãi,
01:15:21tôi cũng cứ nghĩ mãi,
01:15:22đến tận tối muộn mưa mới tạch.
01:15:24Tôi xuống lồng,
01:15:25tuy tiện tìm một hiệu sách bước vào,
01:15:26muốn tìm sách gì đó đọc để giải tỏa tâm trạng.
01:15:29Không ngờ lại thấy một sấp giấy thư xếp ngay ngắn,
01:15:31nghe nói chủ quán đang làm sự kiện,
01:15:33ông ấy sẽ giúp gửi thư đến người mà bạn thương nhớ.
01:15:35Tôi suy nghĩ một chút,
01:15:36tiện tay rút một tờ và bắt đầu viết.
01:15:38Gửi đỗ chân thân yêu.
01:15:39Chào cậu.
01:15:41Xịt, viết thế này có vẻ nghiêm túc quá nhỉ?
01:15:43Được rồi,
01:15:44lỗ chân ngốc nghếch,
01:15:45sao cậu lại khởi như vậy?
01:15:46Tôi đã đặc biệt mở một phó bản thế giới ABO cho cậu,
01:15:49sao cậu lại ngốc đến mức lần nào cũng chọn làm bê ta vậy?
01:15:51Đã yếu còn thích ra gió,
01:15:53lần nào cũng vì bảo vệ tôi mà bay màu là sao?
01:15:55Gánh không nổi luôn ấy,
01:15:57thật là tức chết tôi mà.
01:15:58Tôi thực sự không muốn nhìn thấy cậu chết thêm lần nào nữa đâu,
01:16:01mất mặt chết đi được.
01:16:02Vì vậy tôi đã trao đổi với chủ thần,
01:16:03lần này tôi sẽ làm hệ thống của cậu,
01:16:05tôi giao nhiệm vụ cho cậu,
01:16:06tôi bảo vệ an toàn cho cậu.
01:16:08Giống như cách cậu từng bảo vệ tôi vậy,
01:16:10mặc dù cái giá phải trả là cậu sẽ quên đi tình cảm giữa chúng ta,
01:16:13giữa trường cũng xảy ra vài sự cố nhỏ,
01:16:15nhưng vẫn tốt hơn là những kiểu chết kỳ quái trước đây của cậu.
01:16:18Cậu có biết mỗi lần cậu nằm bất động lạnh lẽo trước mặt tôi,
01:16:20cảm giác đó đáng sợ đến mức nào không?
01:16:22Nhưng may sao,
01:16:23lần này tôi đã thành công đưa cậu về nhà rồi.
01:16:26Hôm nay trời mưa,
01:16:26rất hợp để tâm trạng một chút.
01:16:28Tôi rất muốn viết điều gì đó khiến chúng ta vui vẻ,
01:16:30tiếc là tôi chẳng viết nổi một chữ nào.
01:16:32Nên tôi dự định sẽ mắng cậu một trận để giải tỏa nỗi muộn phiền trong lòng.
01:16:36Đỗ chân đồ đại ngốc,
01:16:37thế giới của cậu có đang mưa không?
01:16:39Lần này trở về rồi,
01:16:40cậu đừng có tiếp tục ngốc nghếch nữa,
01:16:41hãy sống tốt cuộc đời của mình đi.
01:16:43Hãy quên tôi đi,
01:16:44và sống thật tốt.
01:16:45Tôi cũng sẽ cố gắng quên cậu,
01:16:47để sống tiếp ở thế giới này.
01:16:48Người dự định sẽ quên cậu,
01:16:49tôi kiểu kiểu.
01:16:51À,
01:16:51cô viết xên xúa thật đấy.
01:16:53Chủ thân chẳng biết đã xuất hiện từ lúc nào,
01:16:55lần này hắn biến mình thành một omega trong có vẻ bệnh tật ốm yếu.
01:16:58Tôi giật mình định thu bức thư lại,
01:16:59anh thật mất lịch sự.
01:17:01Có ai lại nói chuyện với thần bằng thái độ đó không?
01:17:03Chủ thân không hề giận,
01:17:04chỉ chống cảm nhìn tôi đầy tò mò.
01:17:06Cô nói xem,
01:17:07trước đây cô tự giác là vì cái gì?
01:17:08Tôi lắc đầu,
01:17:09tôi cũng không biết,
01:17:10đến khi định thần lại thì tôi đã đứng trước mặt anh rồi.
01:17:13Được thôi,
01:17:14chủ thân nhìn tôi,
01:17:15nỉm cười nói,
01:17:16cô có muốn biết hiện giờ đỗ chân thế nào không?
01:17:18Không muốn.
01:17:19Tôi quay mặt đi,
01:17:20tránh ánh mắt của anh ta.
01:17:21Đừng thế chứ.
01:17:22Chủ thân cười khẽ,
01:17:23cô ấy hiện giờ đã đến một thế giới khác rồi nhé.
01:17:26Chẳng phải đó là chuyện đương nhiên sao?
01:17:27Tôi nhíu mày,
01:17:28là một thế giới khác do ta tạo ra.
01:17:30Hắn nhún vai,
01:17:31thay đổi tư thế ngồi.
01:17:32Anh thấy trêu đùa chúng tôi như vậy thú vị lắm sao?
01:17:35Tôi tức giận lườm hắn ta một cái.
01:17:37Đó là lựa chọn của chính cô ấy.
01:17:39Hắn đưa ngón tay lên môi làm dấu im lặng,
01:17:40ta chỉ đưa ra các lựa chọn,
01:17:42chưa từng ép buộc các người,
01:17:43đúng không?
01:17:44Tôi không muốn nghe tiếp nữa,
01:17:45sách túi định rời đi.
01:17:46Hơn nữa,
01:17:47chẳng phải hai người đều đã lựa chọn đối phương sao?
01:17:49Tôi kinh ngạc quay người lại,
01:17:51muốn túm lấy hắn ta hỏi cho rõ ràng
01:17:52thì phát hiện chủ thần đã biến mất từ lâu.
01:17:54Điều này đối với tôi là gì nhỉ?
01:17:56Đại khai giống như một kẻ nghèo rớt mồng tơi
01:17:58đột nhiên trúng số độc đắc vậy.
01:17:59Nói như thế cũng chẳng quá chút nào.
01:18:01Bản thân tôi vốn ích kỷ,
01:18:02mỗi ngày làm hệ thống tôi đều phải đấu tranh tư tưởng.
01:18:05Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể,
01:18:07nhưng bàn tay vẫn không ngừng run dậy
01:18:08khi đẩy cánh cửa kính của hiệu sách ra.
01:18:10Gió lạnh thổi qua mặt,
01:18:11tôi buộc phải tỉnh táo lại.
01:18:13Đỗ chân đồ đại ngốc này
01:18:14chắc không ký kết điều khoản bất bình đẳng nào
01:18:15với chủ thần đấy chứ.
01:18:17Nhưng tôi chẳng còn cơ hội để hỏi nữa,
01:18:18mối quan hệ giữa tôi và chủ thần
01:18:20vốn dĩ chưa bao giờ là bình đẳng.
01:18:21Trong những ngày đỗ chân rời đi,
01:18:23ngày nào tôi cũng nhớ cô ấy.
01:18:24Nỗi nhớ và sự chờ đợi đã trở thành thói quen,
01:18:26thành một phần cuộc sống của tôi.
01:18:28Tôi sống một cuộc đời quy củ,
01:18:30đi học, tan học, làm thêm,
01:18:31thậm chí còn mua một chiếc xe đạp
01:18:33để mỗi ngày đạp hai vòng quanh trường.
01:18:34Đó coi như là hoạt động giải trí duy nhất của tôi
01:18:36ngoài việc học và chờ đợi.
01:18:38Ngày tháng cư thế trôi qua,
01:18:39khi đang đạp xe và trợt thấy lá trên cây đã rụng sạch,
01:18:41tôi mới nhận ra đã một năm trôi qua rồi.
01:18:44Tôi thậm chí còn nghi ngờ thỏa thuận của đỗ chân
01:18:45với chủ thần là để cả hai chúng tôi được sống lại,
01:18:54tôi dành cho cô ấy lại ngày càng rõ nét hơn.
01:18:56Đến mức khi gặp lại dưới tòa nhà dạy học,
01:18:58nhìn đôi lông mày và ánh mắt quen thuộc của đỗ chân,
01:19:00tôi có chút không dám nhận.
01:19:02Giây phút bốn mắt nhìn nhau, tay tôi khượng lại,
01:19:04không thể cử động dù chỉ một chút,
01:19:06đầu óc trống rỗng, chỉ còn tiếng ong ong.
01:19:08Xung quanh người qua kẻ lại,
01:19:10tiếng nói cười không rứt,
01:19:11duy chỉ có hai chúng tôi đứng trên một đường thẳng lắng thinh và đông cứng.
01:19:14Đỗ chân lại chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên,
01:19:15cô ấy chật lưỡi một cái đầy vẻ bất cần đời,
01:19:17thật xui xẻo, tôi lại đỗ xe ngay cạnh xe của cậu rồi.
01:19:20Tôi theo bản năng đáp trả ngay,
01:19:22ồ, cậu thầm thương trộm nhớ tôi chứ gì?
01:19:24Đỗ chân nhíu mày cười,
01:19:25lời thoại này không đúng rồi,
01:19:27cậu phải nói là thật khéo chứ?
01:19:28Tôi suy nghĩ một lát, thuận theo ý cô ấy,
01:19:30được rồi, thật khéo quá nhỉ?
01:19:32Đôi mắt đỗ chân cong lên thành hình vầng trăng khuyết,
01:19:34không khéo đâu, tôi đang đợi cậu đấy.
01:19:36Tôi nghiến răng,
01:19:37cái trò đùa gì cũng chơi chỉ tổ hại thân thôi.
01:19:39Đỗ chân không nhịn được,
01:19:40ôm bụng cười ngặt ngẽo,
01:19:41ha ha ha ha ha.
01:19:42Tôi dơ tay nháo cô ấy một cái,
01:19:44cậu cười tôi đấy à?
01:19:45Đỗ chân thuận thế ôm chầm lấy tôi,
01:19:47cười chúng ta đấy chứ?
01:19:48Tôi kiều kiều,
01:19:49cậu phải dập đầu lại tạ tôi đi,
01:19:50nếu không hai đứa mình phải yêu xa rồi.
01:19:52Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo