- 2 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Nhìn đứa bé nặng trịch trong lòng, mặt tôi đen lại.
00:02Tại sao vừa xuyên qua một cái là vật thể này đã nằm gọn trong tay tôi thế này?
00:06Phu nhân, gia đình nhận nuôi đứa bé đã được chọn xong rồi.
00:10Một người đàn ông mặc đồ đen mở cửa xe, chiếc kính râm che khuất đôi mắt,
00:13nhưng không giấu nổi vẻ khinh bỉ mà anh ta dành cho tôi.
00:16Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn anh ta và nghiêm túc hỏi, đứa nhỏ này tên gì?
00:20Tuyệt vời, tôi cảm nhận được sự khinh bỉ ấy còn sâu sắc hơn trước.
00:24Diệp Tiểu Ngư
00:25Ngay lập tức, những lời phàn nàn trong lòng tôi tuôn ra như thác đổ.
00:28Diệp Tiểu Ngư
00:29Trời đất ơi, đầu óc có vấn đề gì không vậy?
00:32Cái tên xên xúa thế này mà đặt cho thiên kim tiểu thư nhà dòng sao?
00:35Chờ tôi nhớ ra, hình như mình cũng từng chê bai tên của một nhân vật chính như thế,
00:39còn thề thốt sẽ đăng bài phản đối cho đến khi tác giả đổi tên mới thôi.
00:43Thế rồi, tôi ngất đi.
00:44Tôi nhìn đứa bé đang cười toét toét trong lòng mình, cười gượng hai tiếng.
00:48Muốn nói rằng, ông trời ơi, điều ước của con còn có trúng số độc đắc,
00:51hoặc có anh đẹp trai nào đó yêu con tha thiết cơ mà.
00:54Sao người lại cứ nhắm vào cái điều ước sở hơi nhất mà thực hiện thế?
00:58Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
01:00nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để mau có người yêu nhé.
01:05Người đàn ông áo đen nhìn tôi lúc thì mừng rỡ, lúc lại bi thương,
01:08trông chẳng khác nào một kẻ tâm thần.
01:10Anh ta đột nhiên nhận ra,
01:11hóa ra đứa trẻ này đã gây ra chấn thương tâm lý kinh khủng đến thế cho tôi.
01:15Ngay lập tức, anh ta thông suốt và nhìn tôi với ánh mắt đầy đồng cảm.
01:18Anh ta giật lấy đứa bé từ tay tôi, phu nhân, tôi sẽ mang nó đi ngay.
01:22Ơ kìa, tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, sao anh ta tự nhiên lại nhiệt huyết thế?
01:27Diệp Tiểu Ngư bị bế đi thì bắt đầu khóc oa oa.
01:29Ấy, cái đó, tôi bảo này, anh trả đứa bé cho tôi đi.
01:33Không được đâu phu nhân, vì nó mà người trở nên tâm thần thế này rồi.
01:37Hu hu hu, anh chàng áo đen vừa nói vừa rơi nước mắt lã trã.
01:41Tôi cạn lời thật sự, không chỉ tác giả có vấn đề về thẩm mỹ,
01:44mà nhân vật trong sách cũng có vấn đề tâm lý nặng nề nữa.
01:47Hiện tại, tôi đang đóng vai một bà mẹ kế độc ác,
01:49người chuẩn bị tống nữ chính đến một gia đình nghèo khó.
01:52Và chính vì hành động này, nữ chính sẽ có một tuổi thơ bất hạnh,
01:55lớn lên lại lấy phải một gã chồng biến thái hay bạo hành,
01:58phải đấu tranh mãi mới thoát ra được.
02:00Tất nhiên, sau khi trở nên mạnh mẽ và biết được thân thế của mình,
02:03cô ấy sẽ tống bà mẹ kế là tôi đây vào tù.
02:06Vào tù, vào tù, vào tù.
02:08Hai đó cứ vang vọng bên tai, tôi ngây người nhìn Diệp Tiểu Ngư trong tay người đàn ông.
02:12Diệp Tiểu Ngư không ngừng khóc, với tay về phía tôi đòi bấy.
02:15Thật là hết cách, ai bảo con bé đáng yêu thế này chứ?
02:19Thật ra là vì tôi liên tưởng đến cảnh tượng kinh hoàng khi bị tống vào tù
02:22nên mới thấy con bé đáng yêu hơn hẳn.
02:24Cuối cùng, tôi mang Diệp Tiểu Ngư về nhà.
02:26Một ngày nọ, tôi đưa con bé đi đổi tên, hệ thống đột nhiên hiện thông báo,
02:30không thể đổi tên, nếu cố tình, đứa trẻ sẽ bị mang đi.
02:33Hay lắm, ông trời vẫn công bằng chán, chẳng thèm thực hiện bất cứ mong muốn nào của tôi cả.
02:38Ngay khi tôi hạ quyết tâm là một người mẹ đúng nghĩa,
02:41thì ông chồng hờ, bố của Diệp Tiểu Ngư trở về.
02:43Thật ra, tôi cũng không phải là ghét bỏ gì anh chồng này.
02:46Dù sao thì, cao 1m8, cơ bụng 8 múi, gương mặt đẹp trai đến mức kinh ạc.
02:51Ai mà chẳng mê.
02:53Nhưng mà, tiến triển này có hơi nhanh quá không?
02:55Nhìn anh chồng hờ trước mắt đang cởi chân, từng bước từng bước ép sát lại.
02:59Tim tôi đập loạn nhịp, người cứ thế vô thức lùi về phía sau.
03:02Khi đã bị ép sát vào tường, thấy môi anh ta sắp chạm tới mình, tôi hoảng hốt đẩy mạnh
03:07một cái.
03:07Người đàn ông cao 1m8 bị tôi đẩy ngã xuống giường, mặt nghệt ra nhìn tôi đẩy ngương ác.
03:12À, cái đó, em nghe thấy tiếng Tiểu Ngư khóc, em phải đi xem con bé thế nào đã.
03:17Nói xong, tôi vừa lấy chiếc áo khoác, vừa ra khỏi cửa là vội vút ngược chấn tĩnh lại tâm
03:21trạng hoảng loạn.
03:22Tôi chẳng cần biết nguyên chủ và anh chồng này từng làm gì với nhau,
03:26dù sao bây giờ tôi không phải cô ấy, tôi không muốn làm chuyện thân mật đó đâu.
03:30Vừa hạ quyết tâm xong thì anh chồng hờ cũng đi theo ra.
03:33Tôi lại cuốn cuồng, Diệp Tiểu Ngư có khóc đâu, chẳng lẽ anh ta lại muốn tiếp tục chuyện đó
03:37sao?
03:38Hu hu hu, tôi sắp khóc đến nơi rồi, phải làm sao đây?
03:41Như cảm nhận được sự hoảng loạn của tôi, Diệp Tiểu Ngư rất hợp tác mà bắt đầu khóc sống
03:45lên.
03:46Không một chút so dự, tôi bế thúc Diệp Tiểu Ngư lên rồi rỗ rạnh.
03:49Cứ ngỡ trong mắt chồng, mình sẽ là hình ảnh một người vợ hiền mẹ đảm.
03:52Nhưng thực tế, với mái tóc rỗ rợi không chút son phấn, nụ cười gượng gạo,
03:56trong tôi chẳng khác gì một mụ phù thủy cưỡi trội.
03:58Anh chồng hờ ngần người ra một lúc, dạo gần đây, em vất vả rồi.
04:02Không vất vả, chẳng vất vả chút nào hết.
04:05Tôi đáp lại anh ta bằng một nụ cười siêu cấp ngọt ngào.
04:08Anh chồng hờ bỗng trở nên căng thẳng, nói năng cũng bắt đầu lắp bắp.
04:11Em, em nên thả lỏng, thả lỏng một chút đi.
04:14Sau này tôi mới biết, đêm đó mắt tôi trợn tròn, tóc tai bù sủ,
04:18miệng thì cười với một độ cong cực kỳ kỳ quái nhìn anh ta,
04:20trong chẳng khác nào một nữ quỷ đang đòi mạng.
04:23Dù sao đi nữa, tôi cũng đã dùng cớ chăm sóc diệp tiểu ngư để tạm thời thoát được một
04:27kiếp.
04:27Nhưng đợi đến khi diệp tiểu ngư lớn lên một chút, tôi biết dùng cái cớ gì đây.
04:31Cộc cọc, anh chồng hờ gõ cửa rồi bước vào.
04:34Tôi đang phiền não, trùng chân kín mít.
04:36Nhiễm nhiễm, dạo này trông em có vẻ mệt mỏi quá.
04:39Anh ta kéo chân ra, buộc tôi phải đối mắt với mình.
04:42Ảo giác, chắc chắn là anh nhìn nhầm rồi.
04:45Tôi lập tức phản bác.
04:46Cảm ơn em đã xem tiểu ngư như con ruột, nếu em có nhu cầu gì thì cứ lên tiếng
04:50nhé.
04:50Phiền não lớn nhất của tôi chính là anh đấy, có thể đừng đột nhiên áp sát tôi như vậy
04:54được không?
04:55Không sao, đó là việc em nên làm.
04:58Tôi quyết tâm quán triệt hình tượng vợ hiền mẹ đảm đến cùng.
05:01Dạo này anh phải đi công tác, không thể ở bên cạnh hai mẹ con được.
05:04Có chuyện gì cứ bảo quản gia xử lý.
05:06Đi công tác sao?
05:07Tôi giả vờ tiếc núi, vậy thì, tuyệt quá.
05:10Ý em là, tiếc quá.
05:12Không sao, em sẽ đợi anh về.
05:14Tôi cứ ngỡ đây chỉ là một chuyến công tác bình thường, ai ngờ, đó lại là một cuộc ly
05:18biệt.
05:19Anh chồng hờ gặp tai nạn xe hơi trên đường đi công tác và qua đời.
05:22Lúc này, tôi đang bế nữ chính đứng trong đám tang của anh ta.
05:26Tôi không hiểu nổi, đây rõ ràng là tình tiết không hề có trong sách.
05:29Sao bố của nữ chính nói bay màu là bay màu luôn vậy?
05:31Hệ thống thông báo vì tôi thay đổi hướng phát triển của sự kiện nên cốt chuyện không còn đi
05:35theo nguyên tắc nữa.
05:36Tôi cảm thấy sóng mũi hơi cay, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
05:40Anh chồng hờ à, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc Tiểu Ngư thật tốt thay anh.
05:45Tiếp theo là vở kịch nuôi dưỡng con gái.
05:47Kể từ khi anh chồng qua đời, tôi bảo Diệp Tiểu Ngư gọi mình là chị.
05:50Dù sao thì trước khi xuyên không, tôi cũng chỉ là một thiếu nữ 17 tuổi chưa từng yêu đương
05:54bao giờ.
05:55Bên cạnh hồ bơi rộng lớn, tôi đang diện bộ bikini nằm tắm nắng, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
06:00Cho đến khi vệ sĩ A Hòa nói với tôi, phu nhân, hôm nay Tiểu Thư đã về rồi ạ.
06:05Cái gì? Tôi giật nảy mình, anh bảo ai về cơ?
06:08Tiểu Thư á.
06:09A Hòa lặp lại một lần nữa, tôi không nhịn được mà nuốt nước bọt ực một cái.
06:14Xong đời rồi, Diệp Tiểu Ngư về rồi, tôi chết chắc rồi.
06:17Tại sao tôi lại nói vậy?
06:18Ban đầu tôi cứ ngỡ thay đổi cốt truyện thì điều tồi tệ nhất chỉ là nữ chính mất bố,
06:22còn tôi mất chồng.
06:23Ai mà ngờ được, nữ chính lại bị tôi nuôi thành một bệnh kiều, máu chiếm hữu cực kỳ mạnh.
06:28Nhớ lại mười mấy năm qua, ngoại trừ lúc nhỏ con bé còn đáng yêu ngây thơ,
06:32thì những ngày tháng sau đó đúng là bụng dạ đen tối, tâm cơ không hề ít chút nào.
06:36Chị ơi, chị không lạnh sao?
06:38Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
06:40Diệp Tiểu Ngư đem chiếc khăn tắm đắp lên người tôi, dường như không hài lòng với vẻ hứa hênh
06:44trước ngực tôi, còn thắt thêm một cái nút nữa.
06:47Nhưng mà, thắt nút thì cứ thắt đi, có cần phải dùng sức thế không?
06:50Xuyết chút nữa là xuyết chết tôi rồi.
06:52Ái chà, chị ơi, sao chị lại trợn trắng mắt thế kia?
06:56Diệp Tiểu Ngư nhìn tôi với vẻ mặt ngây thơ vô tội.
06:59Tiểu Thư, cô dùng lực quá mạnh với phu nhân rồi.
07:01Ái hỏa nhìn tôi đang trợn mắt mà đầy lo lắng.
07:04Ái hỏa, không cần lo đâu, tôi đưa chị ấy về phòng ngay đây, chị ấy bị say nắng thôi.
07:09Nói rồi, con bé tự ý vác tôi đi thẳng.
07:11Ái hỏa nhìn hai chúng tôi, nước mắt cứ thế chảy dài.
07:14Phu nhân khổ quá mà, biết thế này thì ngày xưa dù thế nào cũng phải để phu nhân đem
07:18Tiểu Thư đi cho người khác nuôi.
07:20Ái hỏa chính là người đàn ông áo đen năm xưa.
07:23Tiểu Ngư, sao em đột ngột về thế em đã hoàn thành hết chương trình và tốt nghiệp sớm rồi
07:27ạ?
07:27Cái gì cơ?
07:28Tôi nhớ cái trường tôi chọn có tỷ lệ tốt nghiệp thấp nhất cơ mà.
07:32Sao con bé lại học xong nhanh thế?
07:34Diệp Tiểu Ngư đặt tôi lên giường, lấy một ít sữa dưỡng thể ra.
07:37Chị à, em đã nói rồi mà, đừng tắm nắng quá lâu, không tốt cho ra đâu.
07:41Tuy vẻ mặt có chút không vui, nhưng động tác tay của Diệp Tiểu Ngư vẫn không dừng lại.
07:46Nhưng mà tắm nắng thích lắm, Tiểu Ngư cũng thử đi.
07:48Em không thèm.
07:50Nhìn Diệp Tiểu Ngư đang nghiêm túc, tôi nhớ lại lần đầu gặp con bé, nhỏ xíu một mẫu,
07:54mà giờ đây không chỉ cao hơn tôi mà còn cực kỳ xinh đẹp, đúng là thư hưởng ghen hoàn
07:58hảo từ ông bố.
07:59Tuy nhiên, tôi lại nhớ đến người chồng đầu tiên của con bé trong nguyên tác,
08:02không chỉ biến thái mà còn bạo hành, khiến Diệp Tiểu Ngư bị ám ảnh tâm lý nặng nề với
08:06đàn ông.
08:07Chị sao thế?
08:08Diệp Tiểu Ngư thấy ánh mắt thẫn thờ đầy lo âu của tôi liền hỏi.
08:11Tiểu Ngư, chị hỏi em một câu rất nghiêm túc, em phải trả lời thật lòng nhé.
08:15Ồ, tất nhiên rồi, chị nói đi.
08:18Thấy vẻ nghiêm túc hiếm hoi của tôi, con bé cũng trở nên trình tề hơn.
08:21Có người đàn ông nào đang theo đuổi em không?
08:24Hả?
08:24Con bé nhìn tôi đầy kỳ quặc.
08:26Không có mà, sao chị lại hỏi thế?
08:28Thế em đã có người mình thích chưa?
08:30Lại một tiếng hả nữa.
08:32Rõ ràng là con bé không ngờ tôi lại hỏi chuyện này một cách nghiêm trọng đến vậy.
08:36Chị à, dạo này chị lại xem mấy thứ kỳ quái gì đúng không?
08:39Con bé nhìn tôi cạn lời.
08:41Cũng không trách con bé nghĩ thế được, vì trước đây để cải thiện quan hệ mẹ kế con chồng,
08:45tôi từng đọc mấy cuốn sách kiểu như làm sao để biến quan hệ mẹ con thành quan hệ như
08:49người yêu.
08:50Sau khi bị con bé phát hiện, nó đã vứt sạch đống sách đó ra ngoài cửa.
08:53Thật ra tôi cũng oan lắm, ban đầu tôi chỉ định ra hiệu sách tìm mấy cuốn về cách xử
08:57lý quan hệ với trẻ vị thành niên thôi,
08:59ai ngờ bị mấy cái tựa đề đó thu hút, chỉ là tò mò chút thôi mà.
09:03Nhưng mà em lớn thế này rồi, không lẽ lại không có ai để thích sao?
09:07Tôi dưỡn người sát lại gần để nhìn rõ biểu cảm trên mặt con bé.
09:10Mặt Diệp Tiểu Ngư bỗng đỏ bừng lên, nó đẩy tôi ra xa thật xa.
09:14Hừ hừ, tôi biết ngay là nó có người trong mộng rồi mà.
09:17Nhưng liệu có phải là gã cha nam đó không?
09:19Lo quá đi mất.
09:20Bé cưng của chị ơi, mau nói cho chị biết đi, người em thích là ai thế?
09:24Tôi gần như cầu xin.
09:25Tôi nhất định phải ngăn chặn cái nghiệt xuyên giữa nó và gã đàn ông kìa.
09:29Em thích ai?
09:30Tại sao phải nói cho chị biết?
09:31Con bé đứng phát dậy định bỏ đi.
09:33Diệp Tiểu Ngư.
09:34Cho dù chị không phải mẹ ruột thì cũng tính là mẹ nuôi của em bao nhiêu năm nay.
09:38Sao em lại không chịu nói cho chị biết chứ?
09:40Tôi cuốn lên, dùng cả thân phận người mẹ ra để ép con bé nói ra danh tính người kia.
09:45Chị không phải là mẹ của tôi.
09:47Giọng nói lạnh lùng của con bé như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
09:50Quả nhiên là em ghét chị đến thế sao?
09:52Tôi ôm chặt lòng ngược, cảm thấy hơi thở có chút rồn rập.
09:56Trong căn phòng im ắng chỉ còn nghe thấy tiếng thở của tôi.
09:58Bấy lâu nay, chẳng lẽ tôi vẫn không thể xử lý tốt mối quan hệ với Diệp Tiểu Ngư sao?
10:04Hu hu hu, con bé có tống tôi vào tủ không đây? Đáng sợ quá.
10:08Sáng hôm sau, còn chưa đến giờ cơm tôi đã ngồi thù lù ở bàn ăn.
10:12Vì chuyện không vui với Diệp Tiểu Ngư hôm qua nên tối qua tôi cũng chẳng ăn được gì.
10:16Còn con bé thì từ đầu đến cuối chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
10:20A Hỏa bày bộ đồ ăn ra trước mặt tôi, một lúc sau gì giúp việc cũng bưng đồ ăn
10:24sáng lên.
10:24Dù rất đói nhưng tôi vẫn quyết định đợi Diệp Tiểu Ngư xuống ăn cùng.
10:28Đợi mãi đến tận 10 giờ vẫn không thấy bóng dáng con bé đâu.
10:31Phu nhân lại cãi nhau với Tiểu Thư à?
10:33A Hỏa cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi.
10:35Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi.
10:38Có lẽ tôi không phải là một người mẹ đủ tư cách,
10:41con cái lớn rồi nên không muốn tâm sự với tôi nữa.
10:43Tôi giàu dĩ, bấy lâu nay dù không thể coi nó như con ruột,
10:47nhưng tuyệt đối tôi đã yêu thương nó như em gái ruột của mình.
10:49A Hỏa cũng vẻ mặt khó xử, tôi đập mạnh cái nĩa xuống bàn.
10:53Được rồi, vì con bé đang giận nên với tư cách là phụ huynh,
10:56tôi phải dỗ dành nó thôi, tôi đi tìm con bé đây.
10:59Phu nhân, người thật là độ lượng.
11:01A Hỏa lại bắt đầu thú thích, ca ngợi tấm lòng bao dung của tôi.
11:04Được rồi, anh đừng có mít ướt nữa, ra rãng đàn ông chút đi.
11:08Tôi thật sự không hiểu nổi,
11:09tại sao một gã lực lưỡng cao hơn mét tám mà động tí là khóc thế không biết.
11:13Tôi bưng khay đồ ăn sáng đi đến trước cửa phòng Diệp Tiểu Ngư.
11:16Đang định gõ cửa thì con bé đột ngột mở cửa ra,
11:19hai chúng tôi mắt chạm mắt.
11:20Chị làm gì thế?
11:22Diệp Tiểu Ngư mặc một bộ đồ ngủ màu đen, đơn giản và rộng rãi.
11:25Dù mới ngủ dậy nhưng tóc con bé không hề dối,
11:28cứ thế xóa tung sau lưng, mềm mượt và đen bóng.
11:31À, bộ đồ ngủ này có vẻ hơi rộng nhỉ.
11:33Tôi cười gượng gạo,
11:34dùng một tay kéo lại vạt áo đang trễ xuống để lộ nửa bờ vai của con bé.
11:38Trời ơi cứu tôi với, tôi thật sự không biết phải làm hòa với trẻ con thế nào nữa.
11:42Trên mặt Diệp Tiểu Ngư thoáng hiện hai dạng mây đỏ,
11:45trông cực kỳ đáng yêu.
11:46Đứa trẻ này thật là, động một chút là lại dễ ngựa ngủng.
11:49Tôi kéo con bé vào phòng, đặt đồ ăn sang một bên,
11:52hít một hơi thật sâu định xin lỗi, xin lỗi em, chị.
11:55Còn chưa kịp nói rứt câu,
11:57Diệp Tiểu Ngư đã ôm chầm lấy tôi và xin lỗi trước.
11:59Hả? Chuyện gì thế này?
12:01Tôi lại đứng hình rồi.
12:03Chị ơi, em xin lỗi,
12:04hôm qua em không nên nói những lời quá đáng như vậy.
12:07Diệp Tiểu Ngư vừa xin lỗi vừa khóc,
12:09lòng tôi cũng thắt lại.
12:10Được rồi, Tiểu Ngư, chị không có giận đâu mà.
12:12Tôi đẩy con bé ra một chút,
12:14nước mắt của nó rơi đầy trên vai tôi,
12:16cảm giác nóng hổi như thiêu đốt.
12:18Nhìn bộ dạng khóc lóc thảm thương,
12:20mũi đỏ ửng của nó,
12:21nhan sắc xinh đẹp thường ngày bỗng chốc tụt sốc đi vài phần.
12:23Tôi lau nước mắt đọng lại nơi khóe mắt con bé,
12:26giả vờ không vui nói, khóc nữa là xấu lắm đấy,
12:28mà xấu rồi là chị không thương nữa đâu nhé.
12:31Nghe lời đe dọa của tôi,
12:32con bé vội vàng lấy tay che mặt,
12:34cố gắng bình ổn lại cảm xúc.
12:35Tôi cũng không để mình rảnh rỗi,
12:37đây chính là thời điểm vàng để kéo gần lại mối quan hệ mẹ con.
12:41Tôi bưng bát cháo loãng vào,
12:42giống như hồi con bé còn nhỏ,
12:44thổi phù phù rồi đưa đến tận miệng nó.
12:46Diệp tiểu ngư có chút ngượng ngùng,
12:48nó quay mặt đi một bên,
12:49hai tay giấu sau lưng vẻ lùng túng.
12:51Chị, chị à, em, em đã lớn rồi mà.
12:54Nhưng trong mắt chị,
12:55em mãi mãi là một đứa trẻ,
12:56một đứa trẻ thích được nuông chiều.
12:58Chẳng hiểu sao tôi rất thích ráng vẻ thẹn thùng này của con bé,
13:01đáng yêu đến mức muốn bùng nổ.
13:03Nó làm tôi nhớ về hồi nhỏ,
13:05tôi từng ép con bé mặc váy công chúa,
13:07còn tôi đóng vai hoàng tử cùng nó biểu diễn ở trường,
13:09lúc đó mặt nó cũng đỏ lựng lên như vậy.
13:12Diệp tiểu ngư không từ chối nữa,
13:13con bé chậm dãi ngậm lấy thịa cháo,
13:15ăn một cách rất thục nữ.
13:16Nói ra thì thật xấu hổ,
13:18tôi hoàn toàn chưa từng dạy con bé lễ nghi thục nữ gì cả,
13:21tất cả đều là nó tự học lấy.
13:23Tôi cứ thế nhìn chằm chằm vào con bé mà rơi vào chầm tư.
13:26Đột nhiên, gương mặt nó phóng đại ngay trước mắt tôi,
13:28khiến tôi giật mình làm đổ một ít cháo lên tay.
13:31Diệp tiểu ngư vội vàng đặt bát cháo xuống,
13:33kéo tôi vào phòng vệ sinh xả dưới vòi nước lạnh.
13:36Lớn gần này rồi mà sao vẫn hậu đậu thế không biết.
13:39À, tiểu ngư, chị xin lỗi,
13:41lần sau chị sẽ chú ý hơn.
13:42Tôi thề, tôi chắc chắn là bà mẹ kế nhất ga nhất trên đời,
13:45không có ai thứ hai.
13:47Diệp tiểu ngư cũng chẳng buồn đấu khẩu với tôi nữa,
13:49sau khi xả nước lạnh một lúc,
13:50con bé hỏi, thế nào rồi?
13:52Còn đau không?
13:53Nói xong, con bé kéo tay tôi lại gần môi nó,
13:56nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn.
13:58Chị từng nói, hôn một cái là sẽ hết đau mà.
14:01Chẳng biết tại sao,
14:02tôi cảm thấy tâm trạng của diệp tiểu ngư tốt lên hẳn.
14:04Có lẽ vì thấy tôi hậu đậu tự làm mình bỏng
14:06nên con bé đã hả giận trăng.
14:08Nhắc mới nhớ, đây cũng là một kỷ niệm đau thương khó quên.
14:11Năm diệp tiểu ngư 15 tuổi,
14:13con bé sửa trứng đòi làm trẻ con,
14:15không đút cho ăn là đòi tuyệt thực.
14:16Mà tôi thì vốn tay chân lóng ngóng,
14:18lúc đút canh cho con bé,
14:19tôi sư ý không cầm chắc làm nó bị bỏng tay,
14:22sau đó nó giận tôi mấy ngày liền không thèm nói chuyện.
14:24Cho đến khi tôi dỗ dành rằng hôn một cái là khỏi ngay,
14:27con bé mới vui vẻ trở lại.
14:29Ái trà, tiểu ngư, chắc em vẫn chưa ăn no đâu nhỉ,
14:32chúng ta xuống lầu ăn thêm chút gì đi.
14:34Thôi ạ, em no rồi.
14:36Nói xong, diệp tiểu ngư nằm vật ra giường định nghỉ ngơi.
14:38Dường như đã lâu lắm rồi tôi chưa trò chuyện tâm tình với con bé,
14:42xem ra phải làm gì đó mới được.
14:44Tiểu ngư, hình như lâu rồi chúng ta không ngủ cùng nhau nhỉ,
14:47hồi trước em bám chị lắm cơ mà.
14:49Tôi cười hì hì bò lên giường diệp tiểu ngư,
14:51nằm xuống cạnh con bé.
14:52Ơ, sao thế được, em lớn thế này rồi mà.
14:55Con bé cứ như gặp phải lửa vậy,
14:57tôi còn chưa kịp chạm vào là nó đã né sang một bên.
15:00Trẻ con thời kỳ dậy thì khó chịu quá đi mất.
15:03Tôi khóc dòng trong lòng,
15:04anh chồng hờ ơi,
15:05xem ra tôi không thực hiện được lời hứa với anh rồi.
15:08Hức, diệp tiểu ngư,
15:09có phải em ghét chị lắm không?
15:10Bởi vì chị là, mẹ kế.
15:13Tôi nói ra tâm sự giấu kín bấy lâu nay,
15:15giọng nói tôi run rảy thấy rõ.
15:16Em chưa bao giờ nghĩ như vậy.
15:18Giọng diệp tiểu ngư rất nhỏ,
15:20nhưng đủ để tôi nghe rõ mồn một.
15:22Diệp tiểu ngư,
15:22vì chị là mẹ kế nên chị mới muốn dùng thân phận chị gái để ở bên em.
15:26Nhưng có lẽ chị sai rồi,
15:28chị không nên trốn tránh sự thật mình là mẹ kế nữa.
15:30Diệp tiểu ngư nhìn tôi,
15:31giống như vừa chút bỏ được gánh nặng gì đó,
15:34con bé cười một cách buồn bá,
15:35em chưa bao giờ coi chị là mẹ kế cả.
15:38Nói đoạn, ngay cả vành tay con bé cũng đỏ ứng lên.
15:40Trời đất ơi, được gọi là mẹ sao mà ngượng ngùng thế này.
15:43Với một người chưa từng yêu đương như tôi,
15:45bị một cô nàng xinh đẹp gọi là mẹ thì đúng là quá sức chịu đựng mà.
15:49Chị lại đang nghĩ cái quái gì thế?
15:51Đã bảo là bớt xem mấy thứ kỳ quái lại cơ mà.
15:54Diệp tiểu ngư cặn lời nhìn tôi đang lấy tay che mặt,
15:56không dám nhìn con bé.
15:58Chị có xem gì đâu,
15:59tại em chưa bao giờ gọi chị là mẹ cả.
16:01Lần đầu tiên được gọi như thế,
16:03không cho người ta thẹn thùng tí à.
16:05Giọng tôi cứ nhỏ dần đi.
16:06Tôi cứ nghĩ lần đầu nghe con mình gọi là mẹ
16:08thì cảm xúc phải là xúc động lắm chứ.
16:10Phản ứng của tôi đúng là có chút kỳ lạ,
16:12nhưng mà cũng không trách tôi được.
16:14Này, tiểu ngư, đừng gọi mẹ nữa,
16:16gọi là chị đi.
16:17Chắc chắn là tôi bị dị ứng với hai từ người mẹ rồi,
16:20chắc chắn luôn.
16:21Em thấy gọi mẹ nghe thân mật hơn gọi chị nhiều mà.
16:24Cái đồ diệp tiểu ngư này,
16:25rõ ràng là nó chỉ muốn nhìn tôi bối rối thôi,
16:28đúng là một bụng đầy ý xấu.
16:29Hừ, chị không thèm chấp em nữa,
16:31chị đi đây.
16:32Không trêu vào được thì tôi trốn không được chắc.
16:34Tôi vừa đứng dậy,
16:35diệp tiểu ngư đã kéo tuột tôi lại,
16:37đừng đi mà chị,
16:38ngủ với em một lát đi,
16:39em mệt quá.
16:41Diệp tiểu ngư lại giống như hồi con nhỏ,
16:43tựa đầu vào ngực tôi,
16:44cả người thu nhỏ lại trong lòng tôi.
16:46Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con bé,
16:47hát bài hát ru mà nó yêu thích nhất.
16:49Còn về chuyện người thầm thương kia,
16:51thôi thì cứ để khi khác tìm cơ hội thích hợp rồi hỏi vậy.
16:54Dỗ diệp tiểu ngư ngủ xong,
16:55chẳng mấy chốc tôi cũng chìm vào giấc mộng.
16:57Chị ơi, chị định ngủ tiếp à?
16:59Chiều muộn rồi đấy.
17:01Diệp tiểu ngư vừa nói vừa dùng tay nhào nặn má tôi.
17:03Tôi mở mắt ra,
17:04bắt gặp khóe môi đang giấu một nụ cười của con bé,
17:07ánh mắt nó nhìn tôi đầy vẻ chiều chuộng.
17:09Tiểu ngư, chúng mình đi du lịch đi,
17:11đi tăm á nhẽ.
17:12Nghe thấy lời đề nghị,
17:13con bé đầu tiên là ngần ra,
17:15rồi hỏi sao tự nhiên lại muốn đi du lịch.
17:17Bởi vì,
17:18chị muốn xem em mặc bikini gợi cảm.
17:20Tôi trả lời một cách tùy hứng,
17:22có chút bất cần đời.
17:23Á,
17:24hà,
17:25trong chớp mắt,
17:25mặt con bé đỏ bừng như gấc chín.
17:27Nó lấy tay che miệng,
17:28mãi mà không nói nên lời.
17:30Hà hà hà,
17:31chị đùa em thôi,
17:32thế mà em cũng tin à.
17:34Thấy rắn vẻ hốt hoảng cuốn quyết của con bé,
17:36tâm trạng tôi tốt lên hẳn.
17:37Trước đây lúc tiễn em đi học,
17:39chẳng phải em đã nói nếu em về sớm
17:41thì muốn chị đưa đi du lịch sao?
17:42Tiện thể dạo này cũng không có việc gì,
17:44chúng ta đi ngắm biển đi.
17:46Tôi ngồi dậy vươn vai một cái.
17:48Em đúng là có nói thế,
17:49nhưng tại sao cứ phải là đi biển?
17:51Con bé vừa nói vừa lấy tay hộ vệ trước ngực,
17:53rõ ràng là không tin lời tôi nói.
17:56Ơ cái con bé này,
17:57em còn nói chị à,
17:58trong đầu em hàng ngày chứa cái gì thế hả?
18:00Tôi đứng dậy,
18:01mặc kệ sự phòng bị của nó mà gõ nhẹ lên đầu nó một cái.
18:04Lúc em còn nhỏ toàn là chị tắm cho em đấy nhé,
18:07chỗ nào mà chị chưa nhìn thấy đâu.
18:09Nhóc con thì có gì mà nhìn chứ?
18:11Hừ,
18:11Diệp Tiểu Ngư xỉ một tiếng khinh bỉ.
18:13Tôi ngồi xuống cạnh con bé,
18:15nắm lấy tay nó,
18:16nghiêm túc nói,
18:17bởi vì Tiểu Ngư rất giống đại dương,
18:19vừa thuần khết lại vừa có chút yêu sầu.
18:21Tôi quay đầu nhìn con bé,
18:22vút ve gương mặt nó,
18:23chị rất xin lỗi,
18:24chị đúng là một người mẹ không đủ tư cách,
18:26đã không thể cho em một gia đình trọn vẹn.
18:28Nói xong,
18:29nước mắt Diệp Tiểu Ngư lại rơi lã trã như những hạt chân trâu,
18:32xuôi theo gò má rồi đọng lại trên tay tôi.
18:35Con bé kịch liệt lác đầu,
18:36không đâu,
18:36chị đã cho em rất nhiều rồi,
18:38em thật sự cảm thấy rất may mắn.
18:40Cho nên là,
18:40nhân lúc em chưa hoàn toàn trưởng thành,
18:43chị phải mau chóng tìm cho em một ông bố rượu,
18:45để em cảm nhận được tình yêu của một gia đình trọn vẹn.
18:47Tôi đột ngột đứng phát dậy,
18:49tự lầm bầm một mình,
18:50nghe nói ngoài bờ biển nhiều trai đẹp lắm,
18:52biết đâu lúc đó còn tìm được cho em một ông bố giàu sụ nữa.
18:55Tôi chìm đắm trong ảo tưởng về một cuộc tình duyên lãng mạn.
18:58Thật ra trước đây tôi đã có ý định này rồi,
19:00ngặt nỗi tôi cứ dẫn anh nào về nhà là y như rằng
19:02anh đó bị Diệp Tiểu Ngư làm cho tức phát điên mà bỏ chạy.
19:05Tuy không phải con ruột nhưng dù sao tôi cũng là mẹ,
19:08đành phải ngậm ngùi hy sinh tình riêng,
19:10chọn con gái chứ không chọn đàn ông nữa.
19:12Cô nhiễm nhiễm,
19:13hóa ra là cô có ý định này sao?
19:15Diệp Tiểu Ngư thu lại nước mắt,
19:16nghiến răng nghiến lợi nói,
19:18trong giọng nói ẩn chứa sự đe dọa không thể che giấu.
19:20Gặp gỡ tình cờ mà,
19:22tuy chị có hơi lớn tuổi rồi nhưng vẫn luôn mong chờ một cuộc tình lãng mạn chứa bộ.
19:26Tôi tiến lại gần Diệp Tiểu Ngư,
19:27với lại em cũng lớn rồi,
19:28mãi mà chẳng thấy rắc anh người yêu nào về,
19:31hay là hai chúng ta cùng nhau đi săn chai nhé?
19:33Quyết định thế đi,
19:34mai đi luôn.
19:35Không để con bé kịp từ chối,
19:37nói xong tôi lập tức lao xuống lầu,
19:39bảo A Hỏa đặt ngay vé máy bay đi Tam Á.
19:41Diệp Tiểu Ngư vốn là người dễ mềm lòng khi bị nai nỉ,
19:44cuối cùng cũng đồng ý đi cùng tôi.
19:46Trên đường ra sân bay,
19:47A Hỏa lái xe,
19:48nhìn thấy hai mẹ con tôi làm hòa thì không giấu nổi nụ cười trên mặt.
19:51Tiểu Thư,
19:52lần này cô và phu nhân đi du lịch nhất định phải chơi thật vui vẻ nhé.
19:56A Hỏa nhìn Diệp Tiểu Ngư qua gương chiếu hậu.
19:58Biết rồi, biết rồi,
20:00nhất định sẽ vui mà.
20:01Tôi cười hì hì.
20:02Đây là lần đầu tiên tôi đi du lịch riêng với Tiểu Ngư,
20:04nhất định phải thâm nhập được vào thế giới nội tâm của đứa trẻ đang tuổi dậy thì này mới
20:08được.
20:08Tôi thầm hạ quyết tâm.
20:10Ừm.
20:11Diệp Tiểu Ngư bình thản đáp lại một tiếng,
20:13quay mặt nhìn ra cửa sổ xe.
20:15Xem ra Diệp Tiểu Ngư không mấy mong đợi chuyến du lịch này lắm nhỉ?
20:18Tôi cảm thấy hơi hụt hẵng trong lòng.
20:20A Hỏa dường như cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của tôi,
20:23vội vàng lên tiếng giải vây.
20:24Tiểu Thư à,
20:25phu nhân vì cô mà đã tốn rất nhiều tâm tư cho lịch trình du lịch lần này đấy.
20:28Vì em sao?
20:29Diệp Tiểu Ngư quay sang nhìn tôi,
20:31vẻ mặt có chút không tin,
20:33rồi lại hỏi xác nhận với A Hỏa một lần nữa.
20:35Đúng thế,
20:36Tiểu Thư,
20:37cô không biết đâu,
20:38lúc cô vắng nhà,
20:39phu nhân cứ nhắc đến cô suốt.
20:44Cứ cứng đờ không chịu gọi điện,
20:45bảo là sợ làm phiền cô.
20:47Lúc A Hỏa im lặng thì trông như một khúc gỗ,
20:49nhưng hễ mở miệng là y như một bà thím,
20:51nói một lèo không kịp thở.
20:53Tôi cảm thấy hơi xấu hổ,
20:54vội vàng ngăn anh ta lại trước khi anh ta khai sạch sành xanh.
20:57Đủ rồi,
20:58A Hỏa,
20:58đừng nói nữa.
21:00Nghe thấy vậy,
21:01Diệp Tiểu Ngư lấy tay che miệng,
21:02không kìm được mà bật cười.
21:03A Hỏa thấy không khí có chút hỏa hoãn,
21:06bèn thừa thắng xông lên,
21:07Tiểu Thư cũng thấy buồn cười đúng không?
21:09Đừng nhìn phu nhân vô tư vậy thôi,
21:10chứ trong lòng cô ấy chứa đầy hình bóng cô đấy.
21:13Ha ha ha,
21:14đúng vậy,
21:15trong lòng chị ấy chỉ có em thôi,
21:17chẳng chứa nổi người thứ hai đâu.
21:18Nói rồi,
21:19Diệp Tiểu Ngư dành cho A Hỏa
21:20một ánh mắt đầy khiêu khích.
21:22Tiểu Thư cũng đừng nên tự mãn quá thì hơn.
21:24A Hỏa tuy đang cười,
21:25nhưng giọng điệu có chút gây gắt.
21:27Đối với những bàn đấu đá của hai người này,
21:29tôi đã chẳng còn thấy lạ lẫm gì nữa.
21:31Hồi Diệp Tiểu Ngư còn nhỏ,
21:32tôi dẫn anh nào về nhà con bé cũng không thích.
21:35Tôi nghĩ bụng,
21:36hay là tìm một người đàn ông hàng ngày
21:37chứng kiến con bé trưởng thành cho rồi.
21:39Vừa hay có hôm tôi thấy A Hỏa
21:41và Diệp Tiểu Ngư đang chơi đùa vui vẻ,
21:43tôi trật nảy ra ý định,
21:44hay là để A Hỏa làm bố dự nhỉ.
21:46Biết đâu Diệp Tiểu Ngư sẽ thích.
21:48Tôi nghĩ chuyện gì cũng nên tiến hành từng bước một,
21:50thế là tôi chạy lại đề nghị chơi trò gia đình,
21:52Diệp Tiểu Ngư làm con gái,
21:54A Hỏa làm bố,
21:55còn tôi làm mẹ.
21:56Kết quả là trò chơi chưa kịp bắt đầu,
21:58Diệp Tiểu Ngư đã đột nhiên nổi trận lôi đình,
22:00ném hết đồ đạc ra ngoài
22:01và đuổi cả tôi lẫn A Hỏa đi.
22:03Tôi không hiểu tại sao con bé lại giận.
22:05Hỏi A Hỏa thì anh ta bảo
22:06vì Tiểu Ngư thấy trò đó quá trẻ con nên mới cáo.
22:09Tôi tin thật,
22:10kể từ đó,
22:11tôi không bao giờ dám đột ngột rủ chơi trò chơi nữa.
22:13Tôi cũng đã xin lỗi Tiểu Ngư tử tế
22:15và hứa với con bé sẽ không chơi gia đình nữa,
22:17nó mới miễn cưỡng ngôi giận.
22:19Tôi cứ ngỡ chuyện thế là xong,
22:20không ngờ Diệp Tiểu Ngư lại bày đủ trò để hành hạ A Hỏa.
22:24Ví dụ như lúc A Hỏa đang ăn cơm,
22:26con bé lẻn xuống dưới gầm bàn,
22:27buộc dây dậy của anh ta vào chân bàn để anh ta ngã sắp mặt.
22:30Hoặc vào mùa đông,
22:31nó cố tình gọi A Hỏa đến dưới cửa sổ phòng ngủ để nhờ nhặt đồ,
22:35sau đó đổ ập một chậu nước xuống.
22:37Nhìn A Hỏa mắt đỏ hoe,
22:38sắc mặt trắng bệch,
22:39cả người rũ rợi vì cảm lạnh,
22:41tôi lo lắng vô cùng.
22:42Tôi quyết định tìm Tiểu Ngư nói chuyện hẳn hoi,
22:44con bé dường như biết tôi sẽ tìm mình nên trốn biệt trong phòng không chịu ra gặp.
22:48Tôi tức quá tông cửa xông vào,
22:50ép con bé phải ngồi dậy đối diện với mình.
22:52Ngay lúc tôi định dùng lời lẽ đanh thép để giáo huấn,
22:54con bé đã ôm chầm lấy tôi mà khóc,
22:56nước nở bảo không muốn A Hỏa làm bố,
22:58chỉ muốn có chị thôi.
23:00Đặc biệt khi con bé nhìn tôi với ánh mắt ngấn lệ như một chú cuốn nhỏ,
23:03chỉ yêu một mình em thôi có được không?
23:05Đừng rời xa em, tôi mới thức tỉnh.
23:08Hóa ra con bé là một đứa trẻ đáng thương và thiếu thốn tình cảm đến nhiều nào.
23:11Còn tôi, cứ lấy cai cớ cho con gia đình trọn vẹn để tìm đối tượng,
23:15thật là vô trách nhiệm vì tôi chưa bao giờ hỏi qua suy nghĩ của con bé.
23:18Tôi hứa với Diệp Tiểu Ngư rằng nếu không có sự đồng ý của nó,
23:21tôi nhất định sẽ không tìm bố dựng nữa,
23:23và sẽ chỉ yêu chiều một mình nó thôi.
23:25Còn về A Hỏa, vốn dĩ tôi cũng chẳng có tình cảm gì quá mức,
23:29chỉ là rất biết ơn vì bao nhiêu năm qua anh ta đã thầm lặng đồng hành cùng mẹ con
23:32tôi.
23:33Sau khi đưa chúng tôi đến sân bay, A Hỏa quay về.
23:36Trước khi đi, anh ta còn dặn dò Diệp Tiểu Ngư,
23:39chuyến du lịch này, cô hãy dành thời gian bên cô ấy nhiều hơn,
23:42thuận theo ý cô ấy một chút.
23:43Phu nhân vì cô mà đã hy sinh quá nhiều rồi.
23:46Lúc đó tôi đang chìm đắm trong hồi ước cũ nên không rõ A Hỏa đi từ lúc nào,
23:49cũng chẳng nghe thấy anh ta dặn dò Diệp Tiểu Ngư điều gì.
23:52Nhưng cũng nhờ anh ta mà chuyến đi này, Diệp Tiểu Ngư đối xử với tôi cực kỳ bao dung.
23:57Chị đang nghĩ gì thế?
23:58Diệp Tiểu Ngư lo lắng nhìn tôi, hơ hơ tay trước mắt.
24:01À, không, có nghĩ gì đâu.
24:03Tôi bị kéo về thực tại.
24:05Nói dối.
24:06Diệp Tiểu Ngư nhìn về phía trước, khẳng định một cách chắc nịch.
24:08Thật là, cái gì cũng không giấu nổi em.
24:11Ở trước mặt con bé, tôi giống như một tờ giấy trắng,
24:14ngay cả nói dối cũng bị nhìn thấu trong một nốt nhạc.
24:16Chị chỉ là chật nhớ đến hồi xưa em cứ ôm chặt lấy chị,
24:19khóc lóc bảo đừng rời xa em, chỉ được yêu một mình em thôi.
24:22Tôi xin xúa nhắc lại chuyện xưa.
24:24Diệp Tiểu Ngư đang trong trạng thái thả lỏng bỗng cứng đờ người,
24:27vội vàng lấy tay bịt nguyện tôi lại,
24:29không cho tôi nhắc thêm một chữ nào về cái lịch sử đen tối đó nữa.
24:32Cuối cùng cũng đến tăm á.
24:34Chỉ có một chiếc giường thôi à.
24:35Diệp Tiểu Ngư nhìn tôi với vẻ không tin nổi.
24:38Đúng vậy, chị cố tình bảo A Hỏa đặt phòng đơn,
24:41giường lớn đấy, nên chị sẽ ngủ cùng em.
24:43Ừm, có gì không được sao.
24:45Tôi nhún vai hỏi ngược lại, lòng hơi trột xạ.
24:48Diệp Tiểu Ngư trông có vẻ khó xử,
24:49thậm chí là lúng túng.
24:51Thật ra, ý định ban đầu của tôi là muốn có một buổi tối tâm tình mẫu tử.
24:55Buổi đêm là lúc cảm xúc dâng trào nhất,
24:57hai người nằm thủ thị, biết đâu tôi lại moi được thông tin gì đó
25:00về cái người mà con bé đang thầm thương trộm nhớ.
25:02Ha ha ha, tôi đúng là thiên tài mà.
25:04Em muốn đặt thêm một phòng nữa.
25:06Diệp Tiểu Ngư nói khẽ ý định của mình.
25:08Cái gì?
25:09Ở riêng Á?
25:10Tuyệt đối không được.
25:11Diệp Tiểu Ngư, chỉ lâu lắm rồi không được ngủ cùng em,
25:14chẳng lẽ đi du lịch chúng ta cũng không thể ngủ chung sao?
25:17Tôi bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn con bé.
25:19Được rồi, được rồi, em ngủ cùng chị là được chứ gì?
25:22Diệp Tiểu Ngư dơ hai tay đầu hàng,
25:24rồi bắt đầu lôi đồ trong vali ra sắp xếp.
25:27Tiểu Ngư ngoan quá.
25:28Tôi hấn hở chạy lại gần,
25:30xoa đầu con bé như hồi nó còn nhỏ.
25:31Em không còn là trẻ con nữa,
25:33chị đừng cứ coi em như con nít thế.
25:35Diệp Tiểu Ngư gạt tay tôi ra,
25:37lên tiếng phản đối.
25:38Phải rồi, phải rồi, Tiểu Ngư đã trưởng thành,
25:41thành một đại mỹ nữ rồi.
25:42Có đôi khi chính chị nhìn còn thấy rung động nữa là
25:44Tôi thật sự không biết giới trẻ bây giờ khen nhau kiểu gì,
25:47nhưng thấy trên bình luận video ngắn toàn khen mỹ nữ như thế,
25:50nên người già này cũng phải cập nhật xu hướng thôi.
25:53Chị học mấy cái từ đó ở đâu thế?
25:55Có ai khen con mình như vậy không?
25:57Con bé có chút không hài lòng,
25:59nhưng lại bị tôi nói đến mức đỏ mặt.
26:00Xem ra kiểu khen ngợi này vẫn rất có tác dụng.
26:03Bí mật, tôi nháy mắt treo chọc,
26:05tuyệt đối không nói cho con bé biết,
26:07nếu không nó sẽ xóa ngay cái ứng dụng video đó của tôi mất.
26:09Em thật sự chịu thua chị rồi,
26:11con bé không tranh cãi nữa, tập trung dọn đồ.
26:14Tôi nhìn cảnh biển ngoài cửa sổ,
26:16đã là 4 giờ chiều,
26:17nếu không khẩn trương thì chỉ có thể đợi đến mai mới được ra biển chơi.
26:21Diệp Tiểu Ngư,
26:21em mang theo bộ đồ bơi nào thế?
26:23Tôi quay sang nhìn con bé,
26:25chỉ thấy Diệp Tiểu Ngư lôi ra một bộ đồ bơi liền thân,
26:28mà trên đó thậm chí còn có,
26:29huy hiệu của trường.
26:30Em nghiêm túc đấy chứ,
26:32chị có ý kiến gì sao?
26:33Con bé đứng dậy, ướm bộ đồ lên người,
26:36chẳng phải rất hợp sao,
26:37hơn nữa còn rất thoải mái.
26:39Không được,
26:40mình phải nhịn,
26:41không được nổi giận.
26:42Nhưng nghĩ lại,
26:42trên bãi biển đủ hạng người,
26:44mà quá gợi cảm có khi lại rước thêm phiền phức không đáng có.
26:47Húng hồ Diệp Tiểu Ngư dáng người cao giáo,
26:49dù là mặc đồ ngủ cũng không che giấu nổi đường cong đáng tự hào của mình.
26:53Nhiễm nhiễm,
26:53em cũng mang cho chị một bộ này.
26:55Diệp Tiểu Ngư cầm bộ đồ bơi nó chọn cho tôi rồi tiến lại gần.
26:58Tôi nhìn bộ đồ trong tay con bé,
27:00đó mà là đồ bơi á.
27:01Đó rõ ràng là đồ lặn.
27:03Cái kiểu bó sát từ đầu đến chân ấy.
27:05Mặc đồ lặn ra bãi cát,
27:07người ta không bảo mình bị thần kinh mới lạ.
27:09À, quên nhắc chị,
27:11mấy bộ đồ bơi chị chuẩn bị em đều quên mang theo rồi.
27:13Diệp Tiểu Ngư cười rất tươi,
27:15một nụ cười đắc thẳng không thèm che giấu.
27:17Tôi, ba chấm.
27:19Ồ phải rồi,
27:19hình như thẻ của chị em cũng không mang theo đâu.
27:22Diệp Tiểu Ngư chống cầm bổ sung thêm một nhát giao trí mạng.
27:24Hết cách,
27:25dù không hài lòng nhưng tôi vẫn phải thỏa hiệp.
27:28Mặt trời đã lặn xuống hơn nửa,
27:29biển cả phản chiếu những tia nắng cam đỏ cuối cùng của bầu trời.
27:32Trông chúng như hòa làm một,
27:34nhưng thực tế giữa chúng luôn có một đường chân trời không bao giờ có thể vượt qua.
27:38Diệp Tiểu Ngư bỗng dưng hỏi một câu băng quơ,
27:40chẳng có người phụ nữ nào thích mặc đồ lặn đi biển chơi cả.
27:43Nếu vì chuyện này mà chị phiền lòng thì em cũng chịu thôi.
27:46Tôi quay người lại,
27:47định bụng sẽ mắng cho con bé một trận,
27:48nhưng khi thấy nụ cười rẵng rỡ của nó dưới ánh hoàng hôn,
27:51tôi lại thôi.
27:52Được rồi,
27:53nể tình lần đầu tiên con bé cười phát ra từ tận đáy lòng như thế,
27:56tôi bỏ qua cho nó lần này.
27:58Tôi cúi đầu,
27:59đá nhẹ lớp cắt dưới chân,
28:00chật phát hiện những con sóng đánh vào bờ có những ánh sáng xanh ly ti như những vị sao.
28:04Diệp Tiểu Ngư không chú ý đến điều kỳ diệu này mà cứ thế bước đại về phía trước.
28:08Tôi nắm lấy cổ tay con bé,
28:10muốn nó nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ này.
28:12Tôi ngẩn đầu lên,
28:13thấy mặt con bé đỏ bừng,
28:14đứng ngây người nhìn tôi.
28:16Sao mặt em đỏ vậy?
28:17Bị cảm rồi à?
28:18Tôi đưa tay lên sờ chán con bé.
28:20Không nóng lắm.
28:21Sao mặt đỏ thế nhỉ?
28:23Chẳng lẽ do gió biển quá lớn?
28:25Tôi vẫn đang mãi suy nghĩ nguyên nhân thì Tiểu Ngư đã gạt tay tôi ra,
28:28quay mặt đi chỗ khác không cho tôi nhìn,
28:30không có cảm cúm gì hết.
28:31Chị kéo em lại làm gì?
28:33À đúng rồi,
28:34nhìn này,
28:35chị bắt được sao dưới biển này.
28:36Tôi cúi người,
28:37dùng hai bàn tay vốc một vũng nước biển lên khoe với con bé.
28:40Đấy không phải là sao,
28:41chẳng qua chỉ là một loại sinh vật phù du phát quang sinh học thôi.
28:45Em đúng là chẳng có tí tế bào lãng mạn nào cả.
28:48Tôi bực mình hất vũng nước biển đi,
28:49dỗi hờn một mình bước tiếp về phía trước.
28:52Có lẽ,
28:52ép Diệp Tiểu Ngư cùng mình đi ngắm biển là một quyết định sai lầm,
28:55cũng giống như việc tôi cứ khăng khăng đòi tìm bố dượng cho nó vậy.
28:58Tính tình Diệp Tiểu Ngư rất cứng đầu,
29:00sơ nay toàn là tôi phải xuống nước trước.
29:02Vì tôi là phụ huynh,
29:03tôi nghĩ mình nên nhường nhịn con cái.
29:05Thế nhưng,
29:06tôi thật sự cảm thấy mệt mỏi rồi.
29:08Càng nghĩ,
29:09nước mắt tôi càng không ngừng rơi xuống.
29:11Cuối cùng,
29:11tôi không nhịn được mà gào khóc thảm thiết.
29:14Gì chứ,
29:14rõ ràng tôi cũng chỉ là một cô gái 17 tuổi thôi mà.
29:17Không chỉ vừa xuyên qua đã phải lấy chồng,
29:19rồi còn trở thành quá phụ,
29:21tự mình nuôi con,
29:22mà quá đáng nhất là đứa trẻ mình nuôi nấng lại thành ra thế này,
29:24suốt ngày chọc mình tức giận.
29:26Sau khi chút bỏ hết mọi ấm ức bên bờ biển,
29:28tôi bình tĩnh lại,
29:29điều chỉnh cảm xúc trở về trạng thái như chưa có chuyện gì xảy ra rồi mới lưỡng thững đi
29:33về khách sạn.
29:34Vừa bước vào cửa,
29:35Diệp Tiểu Ngư đang ngồi trên giường lập tức đưa mắt nhìn tôi.
29:38Con bé mấp máy môi nhưng vẫn không nói gì.
29:40Trái lại,
29:41nó lấy từ sau lưng ra một bộ đồ bơi sexy.
29:43Cái gì đây?
29:44Sao tự nhiên em lại đưa đồ bơi cho chị?
29:47Xin lỗi!
29:48Diệp Tiểu Ngư đỏ mặt nói.
29:49Phụt,
29:50cách xin lỗi của em đúng là độc lạ thật đấy.
29:52Tôi bịt miệng cười khúc khích.
29:54Sao nào?
29:54Chị không thích,
29:59sốt sáng hỏi tôi.
30:00Ừm,
30:01cũng bình thường.
30:02Diệp Tiểu Ngư nhíu chặt mày,
30:04biểu cảm trở nên vô cùng nghiêm túc.
30:05Thật ra,
30:06điều em muốn nói hôm nay là,
30:07so với những ngôi sao dưới biển kia,
30:09chị giống một vì sao lấp lánh hơn.
30:11Chị là sự tồn tại duy nhất và đặc biệt nhất trong lòng em.
30:14Diệp Tiểu Ngư nói một cách trịnh trọng,
30:16ánh mắt nhìn tôi cực kỳ chân thành.
30:18Hả?
30:18Cái gì sao tự nhiên lại nói mấy lời này?
30:21Chẳng hiểu sao,
30:21tim tôi bỗng đập thình thịch liên hồi.
30:23Không có gì.
30:24Con bé lầm bầm nói xong liền lấy chăn trùng kín đầu.
30:27Tôi phát hiện ra Diệp Tiểu Ngư đúng là một cô nàng rất hay rỗi và mâu thuẫn.
30:31Rõ ràng là lời khen ngợi,
30:32nói thêm lần nữa thì có chết ai đâu.
30:34Cơ mà,
30:35tôi đoán chắc cái mặt nó lúc này đang đỏ như gan heo rồi.
30:38Tôi phải tranh thủ tắm rửa trước khi Diệp Tiểu Ngư ngủ say,
30:41có thế mới bắt đầu được chiến dịch tâm tình mẫu tử.
30:44Tắm xong,
30:44tôi đẩy cửa phòng tắm ra thì hỡi ôi,
30:46đã muộn một bước,
30:47con bé đã ngủ mất rồi.
30:49Hết cách,
30:49đành đi ngủ thôi.
30:51Tôi nhẹ nhàng chui vào chăn,
30:52sợ làm con bé thức giấc nên nằm giữ một khoảng cách nhất định.
30:55Vừa nằm xuống,
30:56còn chưa kịp tắt đèn,
30:58Diệp Tiểu Ngư đã kéo tuột cả người tôi vào lòng.
31:00Đầu con bé không ngừng cọ cọ vào cổ tôi,
31:02ngứa ngáy như một chú mèo nhỏ.
31:04Tôi thử đẩy ra nhưng con bé lại ôm chặt hơn,
31:06suýt chút nữa khiến tôi ngẹt thở.
31:08Tôi đành từ bỏ sự phản kháng,
31:09lúc này con bé mới nới lỏng ra đôi chút.
31:12Nhìn gương mặt lúc ngủ của Tiểu Ngư,
31:14thật yên bình và đáng yêu,
31:15không hề có vẻ sắc xảo hay lạnh lùng của ba ngày.
31:18Tôi không nhịn được mà hôn nhẹ lên má con bé.
31:20Khác với cảm giác mềm mứt hồi nhỏ,
31:22da mặt sờ đã săn chắc hơn nhưng vẫn rất mịn màng.
31:25Dù vậy, tôi vẫn thấy nhớ cái má bánh bao phúng phính hồi Tiểu Ngư còn bé xíu.
31:29Chẳng mấy chốc,
31:30cơn buồn ngủ ập đến,
31:31tôi cuộn tròn trong vòng tay của Diệp Tiểu Ngư rồi chìm vào giấc ngủ.
31:34Sáng sớm hôm sau,
31:35tôi vừa mở mắt đã thấy đôi mắt của Diệp Tiểu Ngư đang nhìn mình.
31:38Đôi mắt ấy trong veo,
31:40nhưng lại thấp thoáng một tia,
31:41rục vọng.
31:42Á, rục vọng á,
31:44tôi bị cái ý nghĩ đáng sợ của mình làm cho tình hẳn càng ngủ.
31:47Tôi rụi mắt thật mạnh để nhìn lại lần nữa,
31:49thì chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng của Diệp Tiểu Ngư đang nhìn mình như nhìn một cái ngốc.
31:53Cũng may chị không phải mẹ ruột của em,
31:55không thì em chắc chắn sẽ di truyền cái sự ngốc nghếch này của chị mất.
31:58Con bé bước xuống giường,
31:59kéo dèm cửa ra rồi vươn vai một cái thật dài.
32:02Người ngốc có phúc của người ngốc,
32:03ngốc tí chẳng phải cũng tốt sao.
32:05Tôi phản bác.
32:06Diệp Tiểu Ngư quay người lại nhìn tôi,
32:08mãi không nói gì.
32:09Có lẽ con bé cũng không biết dùng lời nào để cãi lại tôi nữa.
32:12Em đi ăn sáng trước đây.
32:14Nói rồi con bé bước nhanh ra ngoài.
32:16Sau khi Diệp Tiểu Ngư đi,
32:17tôi lăn lộn một vòng trên giường,
32:19nhìn vào chỗ con bé vừa nằm.
32:21Cái ánh mắt tôi thấy lúc nãy,
32:22rõ ràng là tràn đầy tình ý mà.
32:24Quả nhiên là con gái lớn thật rồi.
32:26Tôi suy đi tính lại,
32:27rồi nở một nụ cười hiền tử.
32:29Ăn sáng xong,
32:30tôi và Diệp Tiểu Ngư quay trở lại phòng,
32:32định bụng đợi qua trưa mới ra bãi biển.
32:34Dù sao thì da của Tiểu Ngư cũng quá mỏng manh,
32:36lại ít khi tiếp xúc với ánh nắng,
32:38sợ rằng có bôi bao nhiêu kem chống nắng
32:40cũng không ngăn nổi tia cực tím hung hãn.
32:42Trong phòng,
32:43con bé ngồi ở một góc giường,
32:44tôi ngồi ở góc đối diện.
32:46Cả hai không ai nói câu nào,
32:47không khí gượng gạo đến mức tôi chỉ muốn
32:49dùng ngón chân đào một cái hố dưới sàn để chui xuống.
32:52À, Diệp Tiểu Ngư này,
32:53em có người mình thích chưa?
32:55Tôi là người phá vỡ sự im lặng trước.
32:57Có rồi.
32:58Trái với dự đoán của tôi,
32:59con bé trả lời cực kỳ nhanh.
33:01Xem ra đi du lịch không hẳn là toàn chuyện xấu,
33:03ít nhất thì con bé cũng chịu trả lời câu hỏi của tôi rồi.
33:06Vậy, đó là người thế nào?
33:08Tôi rè rặt hỏi.
33:09Một người rất đáng yêu,
33:11rất hay mơ hồ,
33:12nhưng đối với em,
33:13người đó là sự tồn tại đặc biệt,
33:14là duy nhất trên đời này.
33:15Con bé nói với vẻ mặt đầy hạnh phúc.
33:18Trong một khoảnh khắc,
33:18lòng tôi bỗng cảm thấy nghẹn lại,
33:20khó chịu vô cùng.
33:21Ô, tôi không muốn hỏi tiếp nữa.
33:24Chỗ này của chị bị dính cái gì này?
33:26Đột nhiên,
33:27Diệp Tiểu Ngư sát lại gần,
33:28dùng tay quẹt nhẹ lên khóe miệng tôi.
33:30Có lẽ là vụn thức ăn lúc nãy chưa được lau sạch.
33:33Hồi em còn nhỏ chị đã mơ hồ như thế,
33:35giờ em lớn rồi mà chị vẫn cứ mơ hồ như vậy.
33:38Lau xong,
33:38Diệp Tiểu Ngư không quên buông lời cho chọc tôi không thương tiếc.
33:41Hừ, tôi thức giận quay mặt đi,
33:43không thèm nhìn con bé.
33:45Tại sao chứ?
33:46Tim tôi bị làm sao thế này?
33:48Vừa nãy lúc Diệp Tiểu Ngư lau khóe miệng cho mình,
33:50tim tôi lại đập thình thịt không ngừng.
33:52Cả lời xin lỗi tối qua nữa,
33:53rõ ràng chỉ là lời khen ngợi bình thường.
33:55Sao tôi lại sao xuyến đến vậy?
33:57Tại sao khi nghe con bé nhắc đến người nó thích,
33:59lòng tôi lại thấy khó chịu?
34:01Chị đang nghĩ gì thế?
34:02Gương mặt Diệp Tiểu Ngư đột ngùa phóng đại ngay trước mắt.
34:05Tôi giật mình,
34:06theo bản năng đẩy mạnh con bé ra,
34:08y hệt cái cách tôi từng đẩy ông bố hờ của nó ngày trước.
34:10Con bé ngã ngửa ra sàn,
34:12đầu đập vào từng một tiếng bốp rõ to.
34:14Á!
34:15Diệp Tiểu Ngư,
34:15em mau đứng lên đi,
34:17có đau không?
34:17Tôi cúng cuồng bật dậy,
34:19kéo con bé lên giường ngồi.
34:20Tiểu Ngư ôm đầu,
34:22mắt ngấn lệ,
34:23nhìn tôi với vẻ đầy oán trách.
34:24Tôi né tránh ánh mắt đáng thương đó,
34:26trong đầu xoay mẩm tìm cách bù đắp.
34:28Đúng rồi,
34:29dùng chiêu đó,
34:30hôn một cái là hết đau ngay,
34:31chiêu này xưa nay luôn linh nghiệm.
34:33Diệp Tiểu Ngư,
34:33ngoan nào,
34:34để chị hôn một cái,
34:35hôn cái là hết đau ngay nhé.
34:37Tôi quay sang,
34:38giang rộng vòng tay với con bé.
34:40Vâng,
34:40hôn một cái là hết đau.
34:42Nói xong,
34:43con bé đột nhiên áp sát vào tôi,
34:44rồi đe nghiến tôi xuống dưới thân.
34:46Nó nhìn chầm chầm vào môi tôi rồi bảo,
34:48em bị cắn vào lưỡi rồi,
34:49đau lắm.
34:50Rứt lời,
34:51đôi môi lành lạnh của Tiểu Ngư áp chặt lấy môi tôi.
34:54Nụ hôn bất ngờ khiến tôi trong phút chốc quên mất việc phải đẩy con bé ra.
34:57Thấy tôi không hề phản kháng,
34:58Diệp Tiểu Ngư đưa đầu lưỡi liếm nhẹ lên môi tôi,
35:01rồi từ từ chuyển xuống hôn lên cổ.
35:02Đôi bàn tay cũng bắt đầu không yên phận mà sờ loạn trên eo tôi.
35:06Cảm giác lạ lẫm khiến tôi dùng mình,
35:08vội vàng đẩy mạnh con bé ra rồi ngồi bật dậy.
35:10Tiểu Ngư lại bị tôi đẩy ngã xuống sàn,
35:12nhưng lần này không bị cọc đầu mà chỉ ngồi bệt ở đó,
35:15nhìn tôi với vẻ mặt hơi khó hiểu.
35:17Trong mắt là sự rục vọng và hỗn loạn không thể che giấu.
35:20Chị,
35:20chị nghĩ là chúng ta nên đặt thêm một phòng khác thì hơn.
35:23Nói xong,
35:28tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt rực cháy đầy mãnh liệt và không cam tâm sau lưng.
35:32Vừa ra khỏi cửa,
35:33tôi lập tức gọi điện cho A Hỏa,
35:35bắt anh ta đặt ngay cho tôi một phòng khác.
35:37Cả buổi chiều hôm đó tôi chỉ nằm lì trên giường trong phòng mình,
35:41chẳng dám ló mặt ra ngoài.
35:42Tôi sợ phải chạm mặt Diệp Tiểu Ngư.
35:44Tôi không biết phải đối diện thế nào với cái tình cảm mập mờ vừa nảy sinh giữa hai chúng
35:48tôi.
35:48Đinh đong,
35:49chuông cửa vang lên,
35:50chắc là đồ ăn tôi đặt đã tới.
35:52Cả buổi chiều chưa ăn gì,
35:53tôi đói đến mức là cả người đi rồi.
35:56Mở cửa,
35:56chỉ thấy Diệp Tiểu Ngư đứng đó với gương mặt hàm hàm lạnh lùng,
35:59trên tay cầm khai đồ ăn tôi đã đặt.
36:02Em hỏi này,
36:03chị định trốn em đến bao giờ nữa?
36:05Giọng Diệp Tiểu Ngư còn lạnh hơn cả tảng băng.
36:07Theo bản năng tôi định đóng cửa lại nhưng Diệp Tiểu Ngư đã nhanh hơn một bước.
36:10Con bé đẩy cửa xong vào rồi xâm một cái đóng chặt cửa lại.
36:13Nó tự ý đi đến bàn,
36:15bay biện thức ăn ra.
36:16Đứng ngay ra đó làm gì?
36:18Qua đây ăn cơm đi.
36:19Diệp Tiểu Ngư nhìn tôi đầy bất mãn,
36:21ánh mắt đó như muốn lột sạch một lớp da của tôi vậy.
36:24Ồ, được,
36:25cứ trôn tránh mãi cũng không phải cách.
36:27Tôi lấy hết can đảm đi đến ngồi xuống bên cạnh.
36:29Tiểu Ngư bày bát đũa ra trước mặt tôi,
36:32cánh tay con bé khẽ chạm vào vai tôi,
36:34khiến tôi lập tức ngồi thẳng lưng,
36:35người cứng đờ như khúc gỗ.
36:37Chị làm gì mà căng thẳng vậy?
36:38Con bé nhìn tôi từ trên xuống dưới,
36:40làm như thế em đã làm gì chị không bằng?
36:43Chị, chị đâu có căng thẳng đâu.
36:45Tôi lắp bắp,
36:45căng thẳng đến mức lưỡi như thắt lại.
36:47Nhiễm nhiễm,
36:48có phải chị chưa bao giờ hôn ai không?
36:50Con bé chỉ tay vào môi mình,
36:52nhìn tôi cười lớn.
36:53Nếu chị chưa từng hôn ai
36:54thì làm sao mà gả cho bố em được chứ?
36:56Tôi lập tức phản pháo.
36:58Thế nhưng biểu hiện của chị hôm nay
36:59cứ như là nụ hôn đầu ấy.
37:01Con bé vừa nói vừa bắt đầu ra vẻ hồi tưởng lại.
37:04Chẳng biết là do xấu hổ hay tức giận
37:05mà mặt tôi lúc này nóng bừng,
37:07nhiệt độ chắc cũng ngang ngửa núi lửa đang phun trào.
37:09Tôi phải phớt lờ nó,
37:10con bé này chỉ giỏi cái trò thích nhìn tôi xấu hổ thôi.
37:13Tôi cầm bát đũa lên bắt đầu ăn cơm.
37:16Thật ra,
37:17con gái với nhau hôn một cái cũng chẳng sao mà.
37:19Hơn nữa,
37:20chính chị là người đã nói chỗ nào đau
37:21thì hôn một cái là sẽ nhanh khỏi.
37:23Nhờ phút của chị,
37:24cái lưỡi bị cắn của em hết đau rồi.
37:26Diệp Tiểu Ngư cũng cầm bát đũa lên bắt đầu ăn.
37:29Đấy toàn là lời chị nói dối để dỗ dạnh em thôi.
37:32Tôi lầm bầm đầy vẻ không vui,
37:33nhưng em thấy nó rất hiệu quả.
37:35Con bé trả lời,
37:36không chịu thua chút nào.
37:37Tôi nhìn Diệp Tiểu Ngư,
37:39con bé chẳng có biểu cảm gì đặc biệt,
37:41vẫn thẳng nhiên như ngày thường.
37:42Nhìn lại mình xem,
37:43bực bội và khó chịu một cách vô lý,
37:45lòng dạ dối bời chẳng khác gì kẻ đang yêu.
37:48Xin lỗi, Diệp Tiểu Ngư.
37:49Đây là lần đầu tiên tôi gọi đầy đủ tên họ của con bé.
37:52Nó nhìn tôi,
37:53vẻ mặt có chút khó hiểu.
37:55Là do chị,
37:56chị càng ngày càng trở nên kỳ lạ.
37:57Nói xong,
37:58tôi liếc nhìn con bé một cái,
37:59chị nghĩ chúng ta cần phải tách nhau ra một thời gian.
38:03Ồ, vậy sao?
38:04Diệp Tiểu Ngư trả lời một cách cực kỳ bình thản.
38:06Ừm,
38:07tôi xúc một miếng cơm vào miệng,
38:09trả lời một cách chắc chắn.
38:10Chỉ vì chúng ta đã hôn nhau,
38:12nên chị định rời bỏ em sao?
38:14Giọng Diệp Tiểu Ngư bắt đầu ngẹn lại.
38:16Tôi vốn định đưa ra một câu trả lời khẳng định,
38:18nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt đang kìm nén của Diệp Tiểu Ngư,
38:21lòng tôi lại mềm yếu.
38:22Cô hạ nhiễm nhiễm,
38:23tôi thật sự rất thắc mắc,
38:25bấy lâu nay tình cảm của cô dành cho tôi rốt cuộc là gì?
38:28Nước mắt Diệp Tiểu Ngư cuối cùng cũng không kìm được mà tuôn rơi,
38:31là tình mẫu từ sao?
38:32Nhưng từ đầu tiên cô dạy tôi gọi lại là chị.
38:35Cô cũng có thể vì tôi mà từ bỏ rất nhiều đàn ông,
38:37từ bỏ ý định tái hôn.
38:39Chẳng lẽ,
38:39tất cả những điều đó chỉ có thể giải thích bằng tình mẫu từ sao?
38:43Nhưng từ đầu đến cuối,
38:44cô chẳng giống mẹ tôi chút nào cả.
38:46Cô giống,
38:46giống một người thanh mai trúc mã kể cận sớm khuya hơn.
38:49Tôi cũng bắt đầu thấy hoang mang.
38:51Chẳng lẽ tất cả những gì mình làm bấy lâu nay
38:53không được coi là tình yêu của người mẹ dành cho con cái sao?
38:56Diệp Tiểu Ngư lau nước mắt,
38:57nói tiếp,
38:58thật ra hạ nhiễm nhiễm,
38:59chị không cần phải phiền lòng như vậy đâu.
39:01Những người lớn trong gia tộc đã định sẵn hôn ước cho em rồi.
39:04Hết mấy ngày nghỉ này em sẽ đi du học,
39:06sau khi về nước,
39:07có lẽ cũng sẽ dưới áp lực của họ mà đi kết hôn thôi.
39:10Hôn ước,
39:11đầu óc tôi nổ tung một tiếng ẩm.
39:13Tại sao bấy lâu nay không một ai nói với tôi chuyện này?
39:15Như vậy,
39:16cô hạ nhiễm nhiễm,
39:17cô cũng không cần phải lo lắng về chúng ta nữa.
39:20Tại sao chị chưa bao giờ nghe nói về hôn ước của em?
39:23Có lẽ Diệp Tiểu Ngư chưa từng thấy tôi nghiêm túc đến thế bao giờ,
39:26con bé đang suy nghĩ xem có nên nói cho tôi biết sự thật hay không.
39:29Tôi hít một hơi thật sâu.
39:31Bởi vì lũ lão giả đó không tin tưởng tôi,
39:33bọn họ nghĩ bà mẹ kế này nhất định sẽ không đối tốt với em,
39:36chỉ muốn lợi dụng em thôi.
39:38Vậy em cũng nghĩ như thế sao?
39:39Em không quan tâm lũ lão giả đó nghĩ gì?
39:42Từ đầu đến cuối,
39:43người em để tâm chỉ có một mình chị thôi.
39:45Chị là người đối xử với em tốt nhất thế gian này.
39:47Con bé ngập ngừng một lát rồi nói tiếp,
39:49là sự tồn tại đặc biệt và duy nhất của em.
39:52Biểu cảm nghiêm túc của Diệp Tiểu Ngư
39:54cộng thêm những lời đó trông chẳng khác nào một màn tỏ tình.
39:57Nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều,
39:59điều tôi muốn biết nhất là gã đàn ông có hôn ước với Diệp Tiểu Ngư tên là gì.
40:03Diệp Tiểu Ngư,
40:04nói cho chị biết,
40:05gã có hôn ước với em tên là gì?
40:07Có phải là lục dịch không?
40:08Tôi gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra cái tên đó.
40:11Diệp Tiểu Ngư nhíu mày,
40:13người trong gia tộc nói cho chị biết rồi sao?
40:15Quả nhiên,
40:16là gã cha nam biến thái hay bạo hành đó.
40:18Nếu mắt có thể phun ra lửa thì lúc này ánh lửa dẫn trong mắt tôi chắc chắn đã bùng
40:22cháy dữ dội.
40:23Em tuyệt đối không được gả cho hắn.
40:25Tôi nắm chặt vai Diệp Tiểu Ngư gào lên.
40:27Diệp Tiểu Ngư chưa bao giờ thấy tôi thất thối như vậy.
40:30Bởi vì, bởi vì,
40:31tôi biết giải thích thế nào đây.
40:33Nói thật rằng thế giới này chỉ là một cuốn tiểu thuyết
40:35và tôi đã đọc được tương lai đen tối của con bé sao.
40:38Ai mà tin được chứ?
40:39Họ sẽ bảo tôi bị tâm thần mất.
40:41Cô nhiễm nhiễm,
40:42nếu không có một lý do hợp lý,
40:44xin cô đừng làm những hành động khiến tôi hiểu lầm nữa.
40:46Ánh mắt vốn dĩ đầy hy vọng của Diệp Tiểu Ngư lại tối sầm lại.
40:50Cái con nhóc này,
40:51không gọi mẹ thì thôi,
40:52ngay cả chị em cũng không gọi nữa à.
40:54Sao tối nay cứ gọi cô hạ nhiễm nhiễm suốt thế?
40:57Em bất mãn với chị đến mức nào hả?
40:59Tôi nhảy dựng lên,
41:00dẫn dữ gõ vào đầu con bé một cái.
41:02Vì đang giận nên tôi ra tay hơi mạnh.
41:04Sau khi bị đánh,
41:05con bé ôm đầu,
41:06mắt lại ngấn lệ nhìn tôi.
41:08Hức,
41:09hôn một cái mới hết đau cơ.
41:10Diệp Tiểu Ngư đau đến mức chu môi lên,
41:12vẻ mặt đầy ủi khuất.
41:14Tôi cũng nhận ra mình lỡ tay quá mạnh,
41:16vội vàng xoa xoa đầu cho con bé.
41:17Đang định hôn vào chỗ vừa bị đánh đau
41:19thì con bé lại một lần nữa đẻ tôi xuống sàn.
41:22Đừng từ chối em,
41:23được không?
41:23Ánh mắt Diệp Tiểu Ngư trong veo nhưng đầy kiên định.
41:26Đừng từ chối em,
41:27chuyện gì em cũng sẽ nghe theo chị.
41:29Vậy thì em đừng gả cho gã đàn ông đó.
41:31Chị nói đi,
41:32không từ chối em,
41:33em sẽ đồng ý với chị.
41:35Mặt tôi đỏ bừng,
41:36gật đầu ngầm thừa nhận.
41:37Diệp Tiểu Ngư nhìn vào môi tôi,
41:39từ từ tiến lại gần cho đến khi hơi thở ấm áp
41:41của con bé phả lên mặt tôi,
41:43theo đó là đôi môi nóng bỏng.
41:44Tôi không biết phải đón nhận sự mãnh liệt này thế nào.
41:47Con bé nhẹ nhàng cắn vào vành môi tôi,
41:49tôi đau quá nên vô thức mở miệng,
41:51đầu lưỡi của Tiểu Ngư lập tức thâm nhập vào.
41:53Tuy thấy thật lạ lắm,
41:54nhưng tay con bé đã trượt dọc theo vùng bụng phẳng lì của tôi,
41:57rồi dừng lại ở ngực.
41:58Tim tôi đập loạn nhịp,
41:59Tiểu Ngư khẽ dùng lực khiến tôi đau đến mức bật thốt lên thành tiếng.
42:02Cho đến khi,
42:03tay con bé bắt đầu đưa về phía quần của tôi
42:05để tiến tới bước cuối cùng,
42:07lúc này đại não tôi mới bừng tỉnh.
42:08Tôi giữ chặt lấy bàn tay đang định tiếp tục đi xuống.
42:11Chị nghĩ là chúng ta cần phải nói chuyện tử tế,
42:13chứ không phải bằng cách này.
42:15Sự mê đắm và hỗn loạn trong mắt
42:17Diệp Tiểu Ngư tan biến ngay lập tức,
42:18trở về con số 0.
42:20Con bé ngồi dậy,
42:21chỉ đốn lại quần áo,
42:22nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng
42:23như thể người vừa nồng nhiệt với tôi lúc nãy không phải là mình vậy.
42:27Chị thấy đây là cách gì?
42:28Và chị muốn nói chuyện gì với em?
42:30Chị thấy giữa chúng ta không nên như thế này.
42:32Chúng ta nên như một cặp mẹ con bình thường,
42:34ngồi lại nói về vị hôn phu của em.
42:37Được, em biết rồi.
42:38Vậy chị muốn nói gì về vị hôn phu của em?
42:40Lục dịch là một gã biến thái,
42:42vũ phu và đốn mặt.
42:43Em không thể lấy hắn,
42:45hắn sẽ hủy hoại đời em mất.
42:47Thế thì sao nào?
42:48Nếu em nói rằng em tình nguyện trở thành như thế thì sao?
42:51Em tình nguyện bị hắn hủy hoại thì sao?
42:53Con bé nói với vẻ bất cần.
42:55Nhìn Diệp Tiểu Ngư trước mắt,
42:56tôi bỗng cảm thấy thật xa lạ.
42:58Xa lạ đến mức tôi nhớ về trước đây,
43:00chỉ cần ở trường chịu một chút ấm ức là
43:02con bé sẽ chạy về bắt tôi đi đòi lại công bằng.
43:04Vậy mà giờ đây,
43:05lại nói bị gã đàn ông kia hủy hoại cũng chẳng sao.
43:08Tôi cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa,
43:10vung tay tát con bé một cái thật mạnh.
43:12Đây là lần đầu tiên tôi đánh nó,
43:14lần đầu tiên tôi hy vọng nó có thể tỉnh táo lại.
43:16Con bé không khóc,
43:17không quậy phá,
43:18không làm gì cả,
43:19chỉ lặng lặng bước ra khỏi cửa.
43:21Và rồi,
43:22ngay ngày hôm sau,
43:23nó rời khỏi Tam Á.
43:24Tôi đã thành công phá hỏng tất cả.
43:26Chúng tôi đã trở thành cặp mẹ con tồi tệ nhất thế gian
43:28với một mối quan hệ không thể cứu vãn.
43:30Tôi cứ ngỡ Diệp Tiểu Ngư chỉ đang giận dỗi thôi,
43:33biết đâu giờ này con bé đang nằm trong phòng suy nghĩ
43:35xem lúc tôi về sẽ trêu chọc và dạy cho tôi một bài học thế nào.
43:38Nhưng tại sao lòng tôi lại thấy bất an thế này?
43:41Lúc Diệp Tiểu Ngư đi,
43:42con bé không mang theo một món hành lý nào.
43:44Tôi phải chật vật kéo hai chiếc vali nặng trịch ra khỏi sân bay.
43:48Tôi đứng bên ngoài sân bay,
43:49vừa nghe nhạc vừa đợi A Hỏa đến đón.
43:51Vô tình,
43:52tôi liếc thấy món quà tôi mua cho Diệp Tiểu Ngư.
43:54Đó là một chiếc lác tay có nhiều ngôi sao sâu chuỗi lại với nhau,
43:57trong đó có một ngôi sao lớn hơn hẳn và có hình trăng khuyết bên trên.
44:01Nhìn thấy nó,
44:02tôi lập tức nhớ đến câu nói của Tiểu Ngư,
44:04sự tồn tại đặc biệt, duy nhất trên đời.
44:06Tôi khẽ thở dài.
44:07Tiểu Ngư à,
44:08đối với chị,
44:09em chẳng phải cũng là một sự tồn tại đặc biệt và duy nhất sao.
44:12A Hỏa phong trần mệt mỏi chạy đến,
44:14cất hành lý vào cốp xe rồi đưa cho tôi một chai nước,
44:17sau đó mở cửa ghế phụ cho tôi.
44:19Cảm nhận hơi lạnh từ điều hòa,
44:20tôi thử phào nhẹ nhõm.
44:21A Hỏa nhìn bộ dạng thê thảm của tôi thì không nhịn được cười,
44:24xem ra bên ngoài nóng thật đấy.
44:26Anh nói thừa,
44:27tôi lườm anh ta một cái.
44:29A Hỏa chẳng để tâm đến thái độ của tôi,
44:31chỉ cười hì hì.
44:32Đúng rồi,
44:33Tiểu Ngư ở nhà cả ngày làm gì thế?
44:35Tôi rè rặt hỏi.
44:36Vừa giất lời,
44:37chân mày A Hỏa nhíu chặt lại,
44:38giọng điệu có chút khó xử.
44:40Thực tế thì,
44:41hôm qua Tiểu Thư về nhà chỉ ở lại đúng một tiếng,
44:43sau đó thì xách vali đi luôn rồi.
44:45Hả?
44:46Nghe câu trả lời của A Hỏa,
44:47đầu óc tôi trống rỗng.
44:49Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi.
44:51Lúc Tiểu Thư đi,
44:53cô ấy khóc thảm thiết lắm.
44:54A Hỏa quay sang nhìn tôi một cái rồi lại nhìn thẳng về phía trước.
44:57Dù tôi không rõ giữa phu nhân và Tiểu Thư đã xảy ra chuyện gì,
45:00nhưng tôi có thể thấy lần này phu nhân đã làm Tiểu Thư tổn thương rất sâu sắc.
45:04A Hỏa,
45:05tôi bất thình lình gọi to tên anh ta,
45:07đôi mắt ngấn lệ nhìn sang.
45:08Anh thấy tôi đối với Tiểu Ngư là gì?
45:11A Hỏa dùng dư quang liếc nhìn tôi,
45:13nhất thời có chút luống cuống.
45:14Anh ta vội tìm một chỗ có thể dừng xe tạm thời.
45:17Đôi bàn tay nắm vô lăng của anh ta xếp chặt lại rồi buông ra.
45:20Tiểu Thư nói,
45:21cô giống như chị gái,
45:23lại giống như người có thể bầu bạn cả đời.
45:25A Hỏa quay sang mỉm cười nhìn tôi.
45:27Tất nhiên là mẹ con rồi,
45:28anh có tin không?
45:29Tôi vừa giất lời,
45:30A Hỏa lập tức hỏi ngược lại tôi.
45:32Tôi, tại sao tôi lại không tin chứ?
45:34Lẽ ra tôi nên rõ rạc khẳng định với A Hỏa rằng tôi chỉ coi Diệp Tiểu Ngư là con
45:39gái,
45:39nhưng tại sao lòng tôi lại thấy nghẹn đáng thế này?
45:42Phu nhân, tôi có thể gọi cô là nhiễm nhiễm không?
45:44A Hỏa không ép tôi trả lời câu hỏi đó nữa,
45:47thay vào đó anh ta đưa ra một yêu cầu kỳ lạ.
45:49Đương nhiên là được,
45:50tên vốn dĩ là để gọi mà.
45:52Và lại thực ra tôi cũng chẳng thích bị gọi là phu nhân chút nào,
45:55nghe ra chát à.
45:56Tôi đồng ý,
45:57dù trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng không nói rõ được là lạ ở đâu.
46:00Nhiễm nhiễm,
46:01A Hỏa thử gọi một cách rè rặt,
46:03tiếng rất nhỏ.
46:04Ừ, tôi khẽ đáp,
46:06chẳng hiểu sao,
46:07không khí bỗng chốc trở nên ám mụi hơn hẳn.
46:09Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã để A Hỏa gọi tên mình.
46:12Ha ha ha,
46:13sao mặt phu nhân tự nhiên lại đỏ thế kia?
46:15A Hỏa ghé sát mặt lại,
46:17nhìn chằm chằm vào đôi má đang ứng hồng của tôi rồi cười gượng.
46:20Tôi làm gì có,
46:21tôi nhận ra A Hỏa đang cố tình muốn xem mình xấu hổ.
46:24Tôi tức giận vung tay đánh vào vai anh ta,
46:26anh ta không tránh mà chỉ dùng tay che mặt để mặc tôi đánh.
46:29Khi bầu không khí ám mụi vừa tan biến gần hết,
46:32A Hỏa đột nhiên chộp lấy tay tôi,
46:34nhìn tôi bằng một ánh mắt rất lạ.
46:35Ánh mắt ấy,
46:36Diệp Tiểu Ngư cũng từng nhìn tôi như thế.
46:38Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
46:41Thực ra,
46:42tôi đã thích cô từ rất lâu rồi,
46:43thưa phu nhân.
46:44A Hỏa không gọi tên tôi nữa mà quay lại cách sừng hồ cũ.
46:47Đối mặt với lời tỏ tình đường đột này,
46:49tôi trở nên lúng túng.
46:50Tôi thậm chí còn sợ hãi,
46:51sợ rằng dây tiếp theo anh ta sẽ giống như Diệp Tiểu Ngư mà đặt nụ hôn lên môi tôi.
46:56Nhưng sự thật chứng minh người lớn vẫn khác trẻ con.
46:58Sau khi tỏ tình xong,
46:59A Hỏa buông tay tôi ra,
47:01bắt đầu nổ máy chuẩn bị lái xe về nhà.
47:03Anh đang đùa tôi đấy à?
47:05Tôi chưa bao giờ đùa dỡn với phu nhân cả,
47:07bao gồm cả lời tỏ tình vừa rồi.
47:09A Hỏa trả lời một cách rất thản nhiên,
47:11nhưng phu nhân không cần phải trả lời tôi ngay đâu.
47:13Tôi hy vọng cô có thể về nhà,
47:15suy nghĩ thật kỹ rồi mới cho tôi đáp án.
47:17A Hỏa nói rất nhanh,
47:18cứ như thế đây là những lời thoại mà anh ta đã luyện tập từ rất lâu,
47:22giờ chỉ việc tuôn ra theo bản năng.
47:24Suốt quãng đường còn lại,
47:25cả hai chúng tôi đều im lặng.
47:27Tôi mãi suy nghĩ xem A Hỏa rốt cuộc thích tôi từ bao giờ.
47:30Anh ta thích gì ở tôi?
47:31Và còn Diệp Tiểu Ngư nữa,
47:33tại sao con bé lại đột ngột bỏ đi không một lời từ biệt như vậy?
47:36A Hỏa dừng xe nhưng vẫn chưa chịu bước xuống ngay.
47:39Không khí căng thẳng khiến tôi không biết phải làm gì,
47:41chỉ đành cuối đầu để tránh ngay.
47:43Tôi nghĩ,
47:43có lẽ Tiểu Thư cũng có cùng cảm giác với tôi thôi.
47:46A Hỏa cười một cách buồn bã.
47:48Tôi nghĩ phu nhân nên thành thật với bản thân mình một chút.
47:51Cô thừa biết tình cảm Diệp Tiểu Ngư dành cho cô
47:53không đơn thuần là tình cảm dành cho bậc tiền bối.
47:56Nhưng tôi là mẹ kế của con bé mà.
47:58Đó là sự thật không thể thay đổi.
48:00Những cảm xúc rồn nén trong lòng tôi bỗng chốc bùng nổ,
48:02âm thanh lớn đến mức chính tôi cũng thấy giật mình.
48:05A Hỏa không biết rằng tôi cũng thích Tiểu Ngư đến nhường nào.
48:07Ngay từ lần đầu tiên đọc về nhân vật Diệp Tiểu Ngư trong cuốn sách ấy,
48:11tôi đã bị cô ấy thu hút sâu sắc.
48:13Sự kiên cường của cô ấy khiến tôi cảm phục,
48:15sự yếu đuối làm tôi đau lòng,
48:16sự nỗ lực làm tôi mê đắm,
48:18và số phận bất hạnh của cô ấy khiến tôi hạ quyết tâm phải bảo vệ cô ấy bằng được.
48:22Vì vậy, khi ngày đầu tiên xuyên vào sách và nhìn thấy Diệp Tiểu Ngư chỉ mới 2-3 tuổi,
48:26tôi đã thể sẽ yêu chiều đứa trẻ này hết mực.
48:29Chính vì thích cô ấy,
48:30nên tôi mới không muốn trở thành mẹ của cô ấy.
48:32Tôi bắt cô ấy gọi tôi là chị.
48:34Nhưng tôi chưa bao giờ quên trách nhiệm của một người mẹ,
48:36tôi nỗ lực trao cho Diệp Tiểu Ngư tất cả tình yêu thương.
48:39Phu nhân, cô yêu Tiểu Thư, đúng không?
48:42A Hỏa hỏi với một tia hy vọng mong manh.
48:44Nếu tôi nói không thích, có lẽ A Hỏa sẽ có cơ hội.
48:47Tôi yêu em ấy.
48:49Tôi thở dài, nói một cách bất lực.
48:51Nếu có thể, tôi thật sự hy vọng mình xuyên không vào thân sắc một người đàn ông,
48:54như thế tôi có thể đường đường chính chính theo đuổi Diệp Tiểu Ngư rồi.
48:57Vậy sao?
48:58Đã vượt xa mức độ thích rồi à?
49:00A Hỏa thất vọng mồi sụp xuống ghế lái.
49:03Anh ta gục đầu lên vô lăng một lúc,
49:04rồi đột ngột ngồi thẳng dậy,
49:06hít một hơi thật sâu và lấy từ trong túi áo ngực ra một mảnh giấy nhỏ.
49:09Này, đưa cho cô.
49:11Đây là địa chỉ du học của Tiểu Thư ở nước ngoài.
49:13A Hỏa đưa mảnh giấy cho tôi.
49:15Vì tôi luôn ở bên cạnh Tiểu Thư nên những người lớn trong gia tộc
49:18cũng nhờ tôi ra nước ngoài để tiếp tục bảo vệ cô ấy.
49:21Anh không đi cùng tôi sao?
49:22Tôi hỏi.
49:23Anh ta cười khổ.
49:24Tôi đã bảo vệ tình địch của mình gần 20 năm rồi.
49:26Cô còn muốn tôi tiếp tục bảo vệ nữa sao?
49:29Tôi không làm nổi đâu.
49:30Đột nhiên, cả hai chúng tôi cùng cười phá lên.
49:33Tôi không ngờ A Hỏa cũng có lúc đáng yêu thế này,
49:35và chính anh ta chắc cũng không ngờ mình lại thốt ra câu đó.
49:38Phu nhân, cô sẵn sàng chưa?
49:40A Hỏa đứng thẳng lưng, nghiêm túc như một vị tướng hỏi tôi
49:43cô có tự tin cướp lại Tiểu Thư từ tay vị hôn phu của cô ấy không?
49:47Có.
49:47Tôi dơ tay, hô lớn.
49:49Cho dù đó là một cái hố sâu đầy dãy cạm bẫy,
49:52vĩnh viễn không thấy hy vọng, cô cũng đi chứ.
49:54Đi.
49:56Tôi, phu nhân, cô thích Tiểu Thư hơn tôi tưởng đấy.
49:59Nhưng A Hỏa này, anh thấy Tiểu Ngư dành cho tôi là tình cảm gì?
50:02Tôi vẫn chưa dám chắc chắn, dù sao em ấy vẫn còn trẻ.
50:06Tuy Tiểu Thư tuổi còn nhỏ,
50:07nhưng tôi thấy cô ấy đã sớm biết rõ mình muốn gì rồi.
50:10So với phu nhân, tôi thấy Tiểu Thư giống người lớn hơn.
50:13A Hỏa nhận xét không chút nề nang.
50:15Tôi khẳng định Tiểu Thư rất thích cô,
50:17một kiểu yêu thích không muốn sẻ chia với ai, kiểu của người yêu ấy.
50:20A Hỏa, cảm ơn anh.
50:22Tôi thực lòng cảm ơn anh ta.
50:23Ngày hôm sau, tôi dậy từ rất sớm để bay đến bên cạnh Diệp Tiểu Ngư.
50:27Lần này, dù có chuyện gì tôi cũng không được từ chối em ấy nữa.
50:30Tôi kéo vali đến căn hộ nơi Diệp Tiểu Ngư ở.
50:33Trước cửa phòng có rán câu đối,
50:35bên cạnh đặt một trậu hoa nở rất rực rỡ.
50:37Tôi nhớ Diệp Tiểu Ngư từng nói,
50:39khi ở trọ ngoài trường,
50:40vì sợ quên chìa khóa nên em ấy sẽ giấu một chiếc dưới trậu hoa trước cửa.
50:44Tôi nhắc trậu hoa lên,
50:45quả nhiên một chiếc chìa khóa đang nằm im lìm ở đó.
50:47Nhìn đồng hồ, chắc giờ này Tiểu Ngư vẫn đang ở trường,
50:50hay là nấu cho em một bữa thật ngon nhỉ?
50:53Biết đâu thấy tôi thành tâm xin lỗi thế này,
50:55em sẽ tha thứ ngay.
50:56Tôi hấn hở mở cửa bước vào,
50:58sau khi nấu xong các món tôi nghĩ nên có thêm một chút bia sẽ dễ tỏ tình hơn.
51:02Thế là tôi đi xuống cửa hàng tiện lợi mua bia.
51:04Khi trở về đến cửa thang máy,
51:05tôi nhìn thấy một cảnh tưởng cả đời này cũng không bao giờ quên.
51:08Tiểu Ngư bị một người đàn ông nắm chặt tay ép sát vào tường,
51:11nhìn từ góc độ của tôi chẳng khác nào họ đang hôn nhau.
51:14Không kịp nghĩ nhiều tôi vớ ngay cây trổi của lao công bên cạnh chạy đến đập liên tục vào
51:18người hắn.
51:19Gã ta rõ ràng bị trận đòn bất ngờ làm cho khiếp vía,
51:22vội vàng chạy biến ra ngoài.
51:23Lạ thật, bị tôi phá đám,
51:25đáng lẻ gà phải quay lại đấm tôi chứ,
51:27sao lại bỏ chạy vội như vậy?
51:29Diệp Tiểu Ngư thấy tôi xuất hiện thì vô cùng kinh ngạc.
51:31Em nhìn chầm chầm vào tôi như thấy mà.
51:34Nhìn cổ tay ứng đỏ của em,
51:35lồng ngực tôi nghẹn lại một cục tức không sao thoát ra được.
51:38Tôi kéo tay em lôi về căn hộ.
51:39Sau đó, tôi ngồi xuống cạnh em trên sofa.
51:42Đây là cái thích mà A Hỏa nói đấy hả?
51:44Ở nơi đất khách quê người,
51:46để một gã đàn ông tùy tiện làm thế này với mình.
51:48Còn chị thì ngày đêm mong nhớ em,
51:50sợ em còn giận chị.
51:51Này, đối với em chị là cái gì hả?
51:54Tôi quay sang nhìn thẳng vào Diệp Tiểu Ngư,
51:56hôm đó ở Tam Á,
51:57những gì em làm với chị là có ý gì?
51:59Chẳng lẽ em chỉ thấy vui thôi sao?
52:01Dù tôi hỏi thế nào,
52:02Diệp Tiểu Ngư vẫn im lặng,
52:04nhưng đôi mắt đã ngấn lệ.
52:05Em đấy, sao mà hay khóc thế?
52:07Tôi nâng mặt con bé lên,
52:09ép nó phải nhìn mình.
52:10Nước mắt nó lập tức lăn dài trên tay tôi.
52:12Chị, có thể hôn em không?
52:15Diệp Tiểu Ngư khẩn cầu.
52:16Em chỉ tay vào môi,
52:17hôn ở đây này, được không?
52:19Tôi nhìn em dịu dàng,
52:20dĩ nhiên là được.
52:21Vừa giất lời,
52:22Diệp Tiểu Ngư dường như không hài lòng
52:24với việc tôi chỉ chạm nhẹ môi mình lên môi em.
52:26Em thận trọng đẩy tôi ngã xuống sofa
52:28rồi đè lên người tôi,
52:29chị đúng là chẳng có chút thiên phú nào về việc hôn cả.
52:32Thật là quá đáng,
52:33trong không khí ám mụi thế này mà vẫn không quên chọc tôi.
52:36Nói xong, em mãnh liệt và cùng nhiệt hôn lấy tôi.
52:39Em véo mạnh vào eo tôi một cái,
52:41tôi đau quá kêu lên,
52:42em nhân cơ hội đó luồn lách vào trong.
52:44Vẫn là hương thơm ngọt ngào quen thuộc ấy.
52:46Hồi lâu sau,
52:47em mới mệt mỏi buông tôi ra,
52:49gục đầu lên ngực tôi.
52:51Sao chị lại đến tìm em?
52:52Diệp Tiểu Ngư khẽ hỏi.
52:54Chị sợ em vẫn còn giận chị.
52:55Tôi trả lời không chút do dự.
52:57Diệp Tiểu Ngư đột ngột ngồi bật dậy khỏi người tôi,
52:59rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này.
53:01Thì, chị nhớ em, không được sao.
53:04Tôi quay mặt đi,
53:05không muốn em thấy biểu cảm của mình.
53:07Tiểu Ngư bịt miệng cười rất tươi.
53:09Đúng rồi, gã đàn ông lúc nãy là ai?
53:11Tôi cố gắng giữ giọng mình không quá chua chát.
53:13Vị hôn phu.
53:14Diệp Tiểu Ngư trả lời thản nhiên.
53:16Lục dịch, thú thật, tôi bắt đầu cuống lên rồi.
53:19Tại sao chị lại có định kiến lớn với hắn như vậy?
53:22Diệp Tiểu Ngư nhìn tôi đầy nghi hoặc.
53:24Bởi vì em là sự tồn tại đặc biệt nhất,
53:26là duy nhất của chị, tôi nhắc lại lời Diệp Tiểu Ngư từng nói với mình.
53:29Lúc đó tôi không để ý lắm,
53:31mãi sau này mới nhận ra đó chính là một lời tỏ tình.
53:34Chị có biết câu nói đó nghĩa là gì không mà lại nói với em như vậy?
53:38Mà Diệp Tiểu Ngư đột nhiên đỏ rực.
53:40Nghĩa là chị thích em,
53:41chị muốn ở bên cạnh em.
53:42Tôi không còn né tránh ánh nhìn rực cháy của em nữa.
53:45Em từng hỏi chị,
53:46đối với chị em là gì?
53:47Rồi chị trả lời cho em biết,
53:49em là người chị yêu nhất,
53:50là người chị muốn cùng đi hết cuộc đời.
53:52Tôi lấy chiếc lắc tay mua ở Tam Á ra,
53:54đeo vào tay em rồi đặt một nụ hôn lên mụi bàn tay đó.
53:57Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để bị cả thế giới phỉ báng,
54:00bị người đời chửi rùa rồi.
54:02Tôi nhìn Diệp Tiểu Ngư thâm tình,
54:03vậy còn em thì sao?
54:05Diệp Tiểu Ngư dường như chưa thể tiếp nhận nổi sự thay đổi đột ngột này của tôi.
54:08Em ngồi ngay ra dưới sàn,
54:10vỗ vỗ vào mặt mình rồi lầm bầm,
54:12chắc là mình đang nằm mơ rồi.
54:14Thấy em vẫn chưa phản ứng lại,
54:15tôi đẩy em ngã xuống sàn,
54:17học theo ráng vẻ của em mà cậy mở bờ môi kia.
54:19Một lát sau,
54:20Tiểu Ngư mới bắt đầu phản kháng một cách yếu ớt.
54:22Tôi buông em ra,
54:24giờ em thấy đây là mơ hay là thật?
54:25Thật!
54:26Tiểu Ngư hồn hền trả lời.
54:28Tôi lại nhìn cổ tay ứng đỏ vừa bị tên kia nắm,
54:30thật là gai mắt.
54:31Càng nghĩ càng giận,
54:32tôi lại càng muốn ăn hiếp Diệp Tiểu Ngư hơn.
54:35Tôi khẽ cắn vào vành tay em,
54:36hỏi nhỏ,
54:37em và lục dịch đã đến bước nào rồi?
54:39Diệp Tiểu Ngư không ngờ tôi lại hỏi thẳng thừng như thế,
54:41giữ người một hồi lâu mới đáp,
54:43chưa đến đâu cả.
54:44Em nói dối,
54:45em không bao giờ nói dối chị.
54:47Vậy thì lần này chị tha cho em,
54:49có được câu trả lời mong muốn,
54:50tôi rời khỏi người Diệp Tiểu Ngư,
54:52cục tức trong lòng cũng tan biến đi nhiều.
54:54Nhưng em không muốn tha cho chị.
54:56Diệp Tiểu Ngư kéo tuột tôi vào lòng,
54:58tôi ngởng đầu lên,
54:59thấy mắt em chẳng ngập sự dịu dàng.
55:01Tôi dưa tay,
55:01gõ mạnh vào chán em một cái rõ đau.
55:04Đợi đến khi em cưới được chị rồi hãy nói tiếp,
55:06hừ.
55:07Hứa nhé,
55:08Diệp Tiểu Ngư ngồi dậy,
55:09ôm chặt lấy tôi như ôm một chú gấu nhỏ.
55:11Vậy chị phải đợi em đến cưới chị đấy.
55:13Em ấy vùi đầu vào lòng tôi như hồi còn nhỏ.
55:16Tôi nhẹ nhàng vút ve mái tóc mượt mà của em.
55:18Thế còn những người lớn trong gia tộc thì giải quyết thế nào?
55:21Đừng lo về họ.
55:23Diệp Tiểu Ngư ngởng đầu nhìn tôi.
55:24Em là chỗ dựa duy nhất của họ,
55:26họ sẽ phải nghe lời em thôi.
55:28Tôi hoàn toàn tin lời Diệp Tiểu Ngư,
55:30vì trong nguyên tác,
55:31em ấy vốn là một người quyết đoán và mạnh mẽ như vậy.
55:33Cho dù có rơi xuống địa ngục,
55:35em cũng có thể dựa vào rung nham mà hồi sinh từ đống cho tàn.
55:38Chị tin em, Diệp Tiểu Ngư, tôi hôn lên chán em.
55:41Tôi cứ ngỡ cuộc sống của tôi và Tiểu Ngư sẽ ngày càng tốt đẹp hơn,
55:45nhưng tôi đã quên mất trong nguyên tác,
55:46lục dịch là một kẻ điên rồ đến mức nào.
55:48Tiểu Ngư đã lén đi gặp lục dịch mà tôi không hề hay biết để đề nghị hủy bỏ hôn
55:52ước.
55:53Lục dịch phái người điều tra và phát hiện ra kẻ đã phá hỏng chuyện tốt của hắn ngày hôm
55:56đó chính là tôi.
55:57Hắn cho rằng bà mẹ này là người đứng sau giật dây, phá đám.
56:00Mà suy nghĩ đó cũng chẳng sai, đúng là có nguyên nhân từ tôi thật.
56:04Nhưng tôi vạn lần không ngờ tới, lục dịch lại nảy sinh ý định giết người diệt khẩu.
56:09Khi tôi nhìn thấy lục dịch đứng đối diện, làm động tác cứa cổ về phía mình, tôi đã cảm
56:13nhận được sự nguy hiểm.
56:14Diệp Tiểu Ngư thấy tôi đột nhiên trở nên lạnh lùng thì không hiểu chuyện gì,
56:17còn tưởng tôi đến ngày đèn đỏ nên bắt đầu hỏi hàn chăm sóc.
56:20Tôi quay đầu định an ủi Tiểu Ngư,
56:22thì phát hiện phía sau em có một chiếc xe đang lao thẳng về phía chúng tôi.
56:25Không một chút do dự, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy Tiểu Ngư đến nơi an toàn.
56:29Ngay sau đó, nghe thấy tiếng khóc xé lòng của em.
56:32Tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, không khí trong phổi dần bị rút cạn.
56:36Tôi cảm nhận được máu từ mũi và miệng mình không ngừng chảy ra, cảm giác bết dính bao trùm
56:40lấy toàn thân.
56:41Hệ thống hiển thị, trò chơi kết thúc.
56:43Dù ý thức đã bắt đầu mờ mịt, tôi vẫn cố gắng dưa tay lên, muốn lau đi những giọt
56:47nước mắt trên mặt Tiểu Ngư.
56:48Hy vọng cái chết của tôi không khiến cô gái ấy gục ngã.
56:51Tôi vẫn sẽ là người phụ nữ đầy sức hút đó trong lòng em.
56:54Tạm biệt nhé, Diệp Tiểu Ngư.
56:56Mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà quen thuộc.
56:59Tôi ngồi bật dậy, nhìn đôi bàn tay mình và bộ đồng hồ phục đang mặc trên người.
57:02Vậy là đã trở về thế giới thực, tôi của tuổi 17.
57:05Quay đầu nhìn, màn hình máy tính vẫn đang hiển thị bài đăng phản đối của mình với nội dung
57:09lên án tác giả đã đặt cho nữ chính một cái tên quá quê mùa.
57:13Những ký ức về cuộc sống cùng Diệp Tiểu Ngư hiện lên rõ mồn một trong trí não, không xót
57:17một chi tiết nào.
57:17Tôi tin rằng đó không phải là một giấc mơ, mà là một sự thật đã từng tồn tại.
57:22Tôi đi đến trước máy tính và xóa bài đăng đó đi.
57:25Tại sao Diệp Tiểu Ngư lại không phải là một cái tên hay cơ chứ?
57:28Cô ấy vốn dĩ sinh ra đã tràn đầy tình yêu thương, một người luôn theo đuổi cái đẹp,
57:32một người gần như hoàn hảo khiến tôi mê đắm.
57:34Tôi nghĩ, có lẽ kiếp này mình chẳng bao giờ có thể gặp lại Diệp Tiểu Ngư nữa.
57:38Cho dù có gặp lại, cô ấy cũng chẳng thể nhận ra tôi, tôi của hiện tại chỉ là một
57:42đứa trẻ 17 tuổi.
57:43Cứ như thế, tôi sống vật vờ qua những năm tháng cấp 3 và đại học.
57:47Đến khi gần tốt nghiệp, tôi mới nhận ra mình sắp phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã
57:51của cuộc sống,
57:52sơ sẻ một chút là sẽ rơi xuống tầng lớp đáy của xã hội, bị kẻ khác chỉ phối.
57:56Được rồi, tôi quyết định bắt đầu chuỗi ngày nằm ườn mặc kệ đời,
57:59không phải vì tôi vẫn chưa quên được Diệp Tiểu Ngư, mà vì cuộc sống thực tại thật sự quá
58:03khó khăn.
58:04Tôi gửi đi mười mấy bản CV nhưng đều bật vô âm tín.
58:07Lúc này, tôi đang lang thang trên các trang web tuyển dụng thì một cái tên công ty bỗng thu
58:10hút sự chú ý của tôi,
58:12công ty của phần hiếu hạn băng lì.
58:13Cái tên quái quỷ gì thế này?
58:15Nhìn kiểu gì cũng giống một tổ chức đa cấp.
58:17Để tìm hiểu cho rõ, tôi đã nộp CV cho họ.
58:20Ngày hôm sau, tôi nhận được phản hồi.
58:22Họ gửi cho tôi một địa chỉ và bảo tôi đến phỏng vấn càng sớm càng tốt.
58:26Lúc đầu tôi cũng thấy hơi sợ, cho đến khi tới tận cửa công ty,
58:29tôi mới phát hiện cái tên quái đản kia chỉ là để câu tương tác trên mạng thôi,
58:33chứ không phải họ không tuyển người thật.
58:35Với lại họ chắc cũng nghĩ chẳng có kẻ ngốc nào lại nộp đơn vào cái tên như thế đâu.
58:39Ờ, thế mà lại khéo quá, lại gặp ngay một kẻ có tính tò mò cao như tôi.
58:43Chưa đến lượt tôi phỏng vấn,
58:45một gã đàn ông lực lưỡng cao mét 8 bỗng vừa khóc thút thít vừa đi từ trong phòng ra.
58:49Gã liếc nhìn tôi một cái rồi nói,
58:51cố lên nhé, sau đó lại thút thít bỏ đi.
58:53Rắng vẻ đó làm tôi nhớ đến A Hỏa,
58:55người đàn ông mít ướt nhưng đã giúp tôi đối diện với tình cảm thật của mình.
58:59Người tiếp theo, Hạ Nhiễm Nhiễm.
59:01Nghe thấy tên mình, tôi chỉnh lại cổ áo,
59:03nhét môi tạo một nụ cười với độ công hoàn hảo rồi đẩy cửa bước vào.
59:06Vị giám khảo đang cuối đầu, không nhìn tôi.
59:09Tôi cũng chẳng thiết tha gì kết quả phỏng vấn,
59:11cũng chẳng quan tâm người ta nhìn mình bằng ánh mắt thế nào.
59:14Vừa vào cửa, tôi đã tự tin giới thiệu.
59:16Xin chào, tôi tên là Hạ Nhiễm Nhiễm,
59:18tốt nghiệp Đại học Thanh Thành,
59:19chuyên ngành viết bài quảng cáo.
59:21Vị giám khảo đột ngột ngưỡng đầu lên,
59:23tôi sững sờ nhìn gương mặt ấy.
59:25Đó chính là hình dáng của Diệp Tiểu Ngư khi trưởng thành,
59:27trí tuệ, xinh đẹp.
59:28Những lời giới thiệu ngẹn lại nơi cổ họng,
59:30mãi không thốt ra được.
59:32Vị giám khảo mỉm cười với tôi,
59:34cô ấy nói, chào em, Hạ Nhiễm Nhiễm.
59:36Tôi tên là Diệp Tiểu Ngư,
59:37là sự tồn tại đặc biệt và duy nhất của em.
59:40Hoàn.
Bình luận