Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Tiểu thư minh nhật, đây là nơi tiếp theo cô phải đến, thấy sao?
00:03Nhận lấy sấp giấy được đưa tới, tôi lật xem vài trang, chỉ thấy đầu óc lùng bùng.
00:08Trời ạ, mấy người đang chơi sỏ tôi đấy à?
00:11Ngay cả thiên kim tiểu thư nhà thiên cung mà các người cũng dám để tôi đi hầu hạ.
00:15Huống hồ, chẳng lẽ ông không biết tôi sao?
00:18Tôi đảo mắt một cái, cảm thấy đám người này thật sự điên rồi.
00:22Vị tiểu thư đó mà xảy ra sơ sót gì giữa trừng,
00:24thì đừng nói là tôi, mà cả mấy chục người trên dây chuyền quản lý này chắc đều bị sa
00:29thải về vườn hết.
00:30Còn tôi, kẻ trực tiếp chịu trách nhiệm, chắc chắn là tiêu đời theo đúng nghĩa đen.
00:35Thế nhưng, cấp trên của tôi lại phủi tay, cô chết còn hơn là tôi chết.
00:39Tôi dơ ngón tay thối về phía ông ta, và lại, cô chính là hầu gái át chủ bài ở
00:43đây mà.
00:45Tôi vẫn giữ nguyên tư thế dơ ngón tay thối.
00:47Đối tượng sắp tới phải hầu hạ là hậu dệ của quý tộc, mà còn là gia tộc đứng đầu
00:51vương quốc,
00:52loại người chỉ cần búng tay một cái là có thể mua đứt mạng của kẻ như tôi.
00:56Thế nên tôi mới nói, cái thế giới quan này thật đáng ghét,
00:59kẻ nắm quyền chỉ cần một câu nói là có thể quyết định định mệnh của một con người.
01:03Tôi vẫy tay chào tạm biệt lão cấp trên, ngọng ngùi chấp nhận số phận.
01:07Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
01:10nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để mau có người yêu nhé.
01:14Hẹ hẹ hẹ.
01:14Vào chuyện, tôi, Minh Nhật Y Lễ, năm nay 19 tuổi.
01:18À, có lẽ cuộc đời tôi cũng chỉ dừng lại ở tuổi 19 này thôi.
01:22Nhìn căn dinh thự xa hoa trước mắt, tôi khẽ thở dài, đẩy cửa bước vào.
01:27Quốc ra ngoài, chào đón tôi là một chiếc cốc lạnh lẽo.
01:30Cũng may tôi né kịp, nó lướt qua sát gỏ má tôi.
01:34Trước mặt là một cô bé đang xù lông nhím,
01:36tay còn cầm thêm vài món đồ khác, da vẻ sẵn sàng ném tiếp về phía tôi.
01:40Ê hẹm, thưa đại tiểu thư thiên cung, xin ngài hãy bình tĩnh chút đã.
01:45Tôi là, tôi chưa kịp giấc lời, món đồ thứ hai đã bay tới.
01:49Lần này tôi đã có chuẩn bị, nhẹ nhàng tránh được.
01:52Đại tiểu thư thiên cung, chắc hẳn ngài không biết nấu ăn đâu nhỉ.
01:55Ngài không thể cứ để mình chết đói một mình ở đây được.
01:59Cút, cút ra ngoài, bài xích, tôi chỉ nhìn thấy duy nhất từ đó trên người cô ấy.
02:04Phiên phức, đó là cảm giác duy nhất của tôi lúc này.
02:08Theo tư liệu cho biết, thiên cung viễn kỳ, đó là tên của vị thiên kim này.
02:1217 tuổi, vì không thể chấp nhận sự ra đi của mẹ mà đã nhốt mình trong căn phòng này
02:16suốt một năm trời.
02:18Những lúc thế này, điều gì nên nhắc, điều gì không, với tư cách là một hầu gái chuyên nghiệp,
02:23tôi rất tự giác.
02:24Đại tiểu thư thiên cung, dù tôi có đi thì cũng sẽ có người khác đến thôi.
02:28Chi bằng ngài cứ để tôi ở lại đây, tôi hứa sẽ không can thiệp vào việc của ngài đâu.
02:33Lần này, cô bé không nói gì nữa, còn tôi thì đứng yên tại chỗ.
02:37Lúc này, tuyệt đối không được tùy ý tiến lại gần, mà phải đợi đối phương quyết định,
02:41sau đó mới phán đoán và dẫn dắt, không được để đối phương cảm thấy thái độ cứng nhắc.
02:46Cô ấy im lặng một hồi, như quả bóng xì hơi, buổi tối cô tự rời đi đi.
02:51Tôi cúi người hành lễ, như ý ngài, đại tiểu thư thiên cung.
02:54Đúng như tôi dự đoán, cô ấy hiểu rõ tình cảnh của mình, chẳng qua là đang chút giận lên
02:59đầu tôi thôi.
03:00Tư liệu có ghi những món ăn yêu thích của vị thiên kim này, nhưng tôi không định dùng chúng.
03:05Nếu tư liệu hoàn toàn hiệu quả, thì vị tiểu thư này đã chẳng trở thành một củ khoai lang
03:09bỏng tay như vậy.
03:10Tôi có rất nhiều ý tưởng, nhưng cuối cùng lại chọn nướng một chiếc bánh ngọt nhỏ, sau đó dưới
03:15sốt sô-cô-la lên.
03:16Loại đồ ngọt này chỉ có miếng đầu tiên là ngon nhất, lượng đường dồi dào sẽ khiến con người
03:21ta cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ.
03:23Đại tiểu thư, bữa tối của ngài đây, chúc ngài ngon miệng.
03:27Tôi đánh cược, cược rằng trong lòng cô ấy vẫn còn lửa giận, cô ấy sẽ chỉ ăn một miếng
03:32đồ tôi làm, và đó chỉ là để phát tiết cơn giận mà thôi.
03:35Cô ấy cầm thịa, múc một miếng cho vào miệng, biểu cảm thoáng chút thẫn thở trong giây lát, nhưng
03:40ngay sau đó là khôn mặt sầm xuống hoàn toàn, cô ấy ném chiếc bánh xuống dưới chân tôi, khó
03:45ăn chết đi được.
03:46Cô cho tôi ăn cái thứ rác rửa này à?
03:49Rác rửa, cự đúng rồi.
03:51Rất xin lỗi, thưa đại tiểu thư.
03:53Tôi cầm dụng cụ bắt đầu dọn dẹp, nếu được, xin ngài hãy cho tôi biết sở thích của ngài.
03:59Chẳng phải cô đã có tư liệu của tôi rồi sao?
04:01Tôi nhìn cô ấy, nghiêm túc nói, thưa đại tiểu thư, đó chỉ là tư liệu mà thôi.
04:06Họ phát hiện ngài đặc biệt thích một món nào đó trong bữa ăn, nhưng có lẽ đó chỉ là
04:11hứng thú nhất thời của ngài, hoặc là vì ngài đặc biệt yêu quý người làm ra món đó, chứ
04:15không nằm ở bản thân món ăn.
04:17Đại tiểu thư, tôi cho rằng, cả sấp tư liệu kia chỉ là những con số vô hồn, nó không
04:22thể quyết định con người của ngài.
04:23Ngài thấy sao? Không được tùy tiện khen ngợi, không được phủ định, càng không được tùy ý đánh giá
04:29cô ấy.
04:29Cô ấy không trả lời câu hỏi của tôi. Đến giờ rồi, cô biến đi được rồi đấy.
04:34Vâng, vậy thì hẹn gặp lại vào lần tới, thưa đại tiểu thư.
04:38Từ chút ngủ ngon là một biến số không xác định.
04:41Tôi không thể chắc chắn liệu mẹ cô ấy có thường nói câu đó với cô ấy hay không.
04:45Điều tôi biết là, ít nhất là ở đây, không được để cô ấy nhớ về mẹ mình.
04:50Sáng sớm hôm sau, tôi gõ vang cánh cửa lớn của căn nhà.
04:54Lần này, tôi không nên tự tay đẩy cửa vào, mà phải hành động dựa theo thái độ của đối
04:58phương.
04:59Vào đi, giọng cô ấy vọng ra từ trong phòng.
05:02Lúc này tôi mới đẩy cửa bước vào.
05:05Chào đón tôi lại là một chiếc cốc, nhưng lần này nó bị ném lệch đi một cách cố ý,
05:09vỡ tan ngay dưới chân tôi.
05:10Cô ấy không nói gì, nhưng tôi có thể đoán được tâm tư đó.
05:14Cô ấy coi như đã miễn cưỡng chấp nhận tôi, chỉ là vẫn muốn bướng bỉnh thị uy một chút
05:18mà thôi.
05:19Thật sự hơi buồn cười, cái hành vi trẻ con này thực chất khá là đáng yêu.
05:23Thưa đại tiểu thư, cảm ơn ngài đã bằng lòng cho tôi cơ hội được bước vào đây.
05:28Cô ấy quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn tôi nữa.
05:31Hừ, tôi chỉ là thấy đói bụng thôi.
05:33Sáng nay ăn gì?
05:35Hầu gái.
05:36Từ hầu gái được cô ấy nhấn rộng rất nặng, có vẻ như đang có tâm lý muốn trả đũa.
05:40Thưa đại tiểu thư, ngài thấy món tôm đá cội thế nào?
05:44Nghe vậy, cô ấy khẽ cao mày, chẳng phải cô nói tư liệu cũng chỉ là tư liệu thôi sao?
05:49Trong sắp hồ sơ của cô ấy, đó là món ăn cô ấy yêu thích.
05:53Ừm, đại tiểu thư, ngài đã xem qua những tư liệu nào rồi.
05:56Ta thèm vào xem mấy thứ vô vị đó.
05:59Vậy thì, tôi đi chuẩn bị món tôm đá cội đây.
06:02Hả, ta đã nói là.
06:04Nói được nửa câu, cuối cùng cô ấy cũng phản ứng kịp, cô gài bẫy ta.
06:08Mong ngài lượng thứ cho điều này.
06:10Dù sao với tư cách là một hầu gái,
06:12nếu để ngài không hài lòng về chuyện ăn uống đến hai lần liên tiếp,
06:15đó chính là sự thất trách của tôi.
06:17Nếu những gì cô ấy nói là thật,
06:19rằng cô ấy chưa xem tư liệu nhưng lại có phản ứng với món tôm đá cội,
06:23thì ít nhất điều đó có nghĩa là món ăn này
06:25đã để lại ấn tượng khá sâu đậm trong lòng cô ấy.
06:27Cô ấy chầm mặt xuống nhưng không nói thêm gì.
06:30Lấy tôm làm chủ đạo, tôi làm thêm 3 món cơm gia đình nữa rồi bưng đến trước mặt cô
06:35ấy.
06:35Cô ấy chỉ mới nếm thử một miếng đã đặt bộ đồ ăn xuống.
06:39Tôi thoáng chút hoảng hốt.
06:41Không lẽ nào?
06:41Kỹ năng nấu nướng của tôi chắc chắn vượt xa tiêu chuẩn yếu tố của thế giới này.
06:45Cho dù cô ấy đã từng nếm qua sơn hào hải vị thì cũng không đến mức ăn một miếng
06:50đã từ bỏ chứ.
06:51Nào ngờ, cô ấy lại đang thưởng thức sự hoảng loạn của tôi.
06:54Với tư cách hầu gái, cô thực sự có thiên phú trong việc nấu ăn đấy.
06:58Ta hài lòng rồi.
06:59Tôi thở vào nhẹ nhõm, cũng đã hiểu ra ý đồ của cô ấy.
07:03Lúc nãy tôi gài bẫy cô ấy, giờ cô ấy đang dùng một phương pháp khá sơ đẳng để báo
07:07thủ tôi.
07:08Đúng là một vị đại tiểu thư tính cách tồi tệ.
07:11Sao nào cô nghĩ bổn tiểu thư sẽ cố ý nói dối để phủ nhận cô à?
07:15Đối với những lời này của chủ tử, tôi đương nhiên đã qua đào tạo.
07:19Lẽ ra lúc này nên nịnh nọt cô ấy.
07:21Nhưng tôi không muốn.
07:22Vâng, đúng là vậy.
07:24Dù sao chỉ qua hai ngày tiếp xúc ngắn ngủi, đại tiểu thư thực sự mang lại cho tôi cảm
07:28giác tương đối tuyệt tình.
07:30Cô, cô ấy dường như không ngờ tôi lại thẳng thắn đến thế.
07:34Đại tiểu thư, ngài nghĩ tôi sẽ cố ý nói dối để nịnh nọt ngài sao.
07:38Tôi trả nguyên văn câu nói đó lại cho cô ấy.
07:40Cô ấy chỉ hừ nhẹ một tiếng, cầm đũa lên tiếp tục ăn.
07:44Đúng như dự đoán, tôi đã khiến cô ấy hài lòng về đồ ăn hai lần liên tiếp.
07:48Cô ấy sẽ không chấp nhạt với tôi về mấy chuyện nhỏ nhạt này.
07:51Một ngày trôi qua thật nhanh, màn đêm dần buông xuống.
07:55Vị đại tiểu thư này ở đây thực tế là vô cùng cô độc.
07:58Qua một ngày tiếp xúc, tôi và cô ấy đã có nhiều màn đấu trí bằng ngôn từ.
08:02Đây có lẽ là người duy nhất trò chuyện với cô ấy trong thời gian gần đây.
08:06Cô ấy không nỡ để tôi rời đi tối nay, hẳn là vậy.
08:09Nhưng tôi không thể chủ động đề nghị.
08:11Trong mắt cô ấy, tôi là kẻ thường dân thấp kém,
08:14không xứng đáng đưa ra bất kỳ ý tưởng nào trái với ý muốn của cô ấy.
08:18Ngay cả khi đó là ý muốn cô ấy đã nói ra trước đó,
08:21dù cho lúc này cô ấy cũng muốn thay đổi ý định ấy.
08:24Thưa đại tiểu thư, vậy tôi xin phép rời đi trước.
08:27Tôi đứng dậy, đi đến cửa phòng, cô ấy dừng bước chân lại.
08:31Cô ấy đứng bật dậy, dường như có lời muốn nói,
08:34nhưng cuối cùng cũng chỉ thốt ra một tiếng ửng không rõ ràng.
08:36Bàn tay phải vò nát mép váy, ánh mắt không ngừng nhìn quanh quất,
08:40như thể chẳng hề bận tâm đến việc tôi rời đi.
08:43Tôi có nên đề nghị không?
08:45Tôi có thể thử thăm dò không?
08:47Nếu cực thắng, tôi có thể tăng một lượng lớn thiện cảm trong lòng cô ấy.
08:51Nếu cực thua, đó sẽ là sự hoang tưởng của kẻ thường dân
08:54và sau này muốn hàn gắn mối quan hệ này sẽ cực kỳ khó khăn.
08:57Bình tĩnh lại nào Minh Nhật y lễ,
08:59mày nên theo đuổi phương pháp an toàn nhất,
09:01từng bước một, chậm mà chắc.
09:03Thế là, tôi cất bước đi về phía cửa.
09:06Này! Cô ấy gọi giật tôi lại,
09:08nhưng khi tôi vừa quay đầu, cô ấy lại nói tiếp,
09:11không có gì, cô đi đi.
09:13Cô ấy muốn tôi ở lại.
09:15Tiếng gọi vừa rồi là để níu kéo,
09:17nhưng thân phận quý tộc khiến cô ấy không biết phải mở lời với tôi thế nào.
09:20Không sao cả, một khi cô ấy đã chọn tiến về phía tôi một bước,
09:24vậy thì phần đường còn lại cứ để tôi đi thay.
09:26Tôi mở cửa phòng, nhìn ra bên ngoài một cái,
09:30đại tiểu thư, bên ngoài rất tối,
09:32nơi tôi ở lại cách đây khá xa,
09:33và lại tôi nghe nói gần đây khu vực này không được an toàn cho lắm.
09:37Cô ấy liền mượn cái bậc thang đó để bước xuống,
09:40vẻ vui mừng tái hiện trên khuôn mặt,
09:42nếu hầu gái của nhà thiên cung gặp nạn,
09:44đó cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì cho danh tiếng của gia tộc chúng ta.
09:48Tối nay, chỉ riêng tối nay thôi,
09:50ta đặc biệt cho phép cô ở lại qua đêm, nghe rõ chưa?
09:53Mọi chuyện đã thành, tôi cúi người cảm ơn,
09:56vậy thì, xin cảm ơn đại tiểu thư đã cho phép tôi ở lại đây qua đêm
10:00chỉ vì lo lắng cho danh tiếng của gia tộc thiên cung.
10:02Sáng sớm hôm sau, tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng trước khi cô ấy thức dậy.
10:07Khác với hôm qua, bữa sáng hôm nay chủ yếu là bánh mì và đồ ngọt.
10:11Làm xong, tôi đứng đợi một lúc lâu mới thấy một thiên cung viễn kỳ
10:14với ánh mắt còn ngái ngủ bước xuống.
10:16Đại tiểu thư, xin ngài hãy đi vệ sinh cá nhân trước,
10:20bữa sáng tôi đã chuẩn bị xong rồi.
10:21Tiện đây xin hỏi, tôi có thể vào phòng của ngài
10:24để giúp ngài thu dọn giường chiếu được không?
10:27Cô ấy bị câu hỏi rôn rập của tôi làm cho giật mình,
10:29sao cô biết ta chưa dọn?
10:31Trông ngài như vừa mới ngủ dậy đã xuống đây ngay vậy.
10:34Đi đi.
10:35Sau khi nhận được sự cho phép, tôi mới bước lên căn phòng tầng trên,
10:39đẩy cửa phòng ngủ của cô ấy ra.
10:41Căn phòng này dường như đã lâu không có người dọn dẹp,
10:44nhiều chỗ đã bám bụi, ở giữa là một chiếc giường lớn,
10:47chăn nệm mềm mại bị chất đống lộn sộn như đồ bỏ đi.
10:50Tôi thở dài, tình hình còn bừa bộn hơn tôi tưởng.
10:53Thế là tôi thu dọn sơ qua giường chiếu,
10:55đi xuống lầu định lấy thêm dụng cụ để lên dọn dẹp tử tế.
10:58Lúc này, tôi chạm mặt thiên cung viễn kỳ đã vệ sinh cá nhân xong.
11:02Nhìn thấy tôi, cô ấy bỗng đỏ mặt, dọn xong rồi à.
11:05Là trột xạ sao?
11:07Dù sao thì căn phòng cũng bẩn đến thế mà.
11:10Thật xin lỗi đại tiểu thư,
11:11tôi vốn không thạo việc thu dọn chăn ga gối đệm cho lắm,
11:14chắc là cần thêm chút thời gian nữa.
11:16Ngài không cần để ý đến tôi đâu.
11:18Đừng vạch trần, cũng chẳng việc gì phải khiến cô ấy khó xử ở đây.
11:22Cô ấy ngẩn người, dường như không ngờ tôi lại trả lời như vậy.
11:26Cuối cùng, cô ấy phẩy tay,
11:28để lát nữa hãy dọn, đi ăn cơm trước đã,
11:30ăn no mới có sức mà làm việc cho ta.
11:33Vâng, tôi có mang theo bộ đồ ăn riêng và một ít bánh mì làm bữa sáng rồi.
11:37Làm hầu gái, việc biết điều là vô cùng quan trọng.
11:40Cô thấy món mình làm khó ăn, hay là chê đồ dùng ở đây bẩn.
11:44Chỉ là vị thiên kim trước mặt này có vẻ không vừa mắt với sự biết điều đó của tôi.
11:49Nếu đại tiểu thư thiên cung đồng ý,
11:51đợi cô ấy gật đầu xong, tôi mới vào bếp lấy một bộ đồ ăn mới
11:55và cố tình lấy bộ nằm ở vị trí phía sau.
11:58Cô ấy có thể không để tâm,
11:59nhưng tôi thì bắt buộc phải để tâm,
12:01dù chỉ là những việc nhỏ nhặt mà cô ấy không để ý tới.
12:05Cô ấy rõ ràng có thể nói thẳng là ăn chung đi,
12:07nhưng vẫn dùng giọng điệu chất vấn để nói với tôi.
12:10Nguyên nhân rất đơn giản, tôi là hầu gái, cô ấy là chủ nhân.
12:14Ngay cả khi đó là một sự chất vấn không nể tình,
12:16thì đối với một hầu gái, cách nói đó vẫn là một vinh dự lớn lao.
12:20Vừa mới ăn được hai miếng thì khách không mời mà đến xuất hiện,
12:23đó là một quý tộc có ráng vẻ bề trên.
12:26Bà ta nhìn chầm chầm thiên cung viễn kỳ,
12:28sau khi thấy trên bàn có hai bộ đồ ăn thì biến sắc,
12:31Viễn kỳ, bây giờ cháu lại cho phép hạng dân đen hèn mọn này ngồi cùng bàn với mình sao?
12:36Lời bà ta chưa dứt, một con dao ăn đã bị thiên cung viễn kỳ ném thẳng qua,
12:40cút ra ngoài, cút ngay.
12:42Tính tình hỏa bạo y hệt ngày đầu tiên tôi đến,
12:45và tôi đoán được rằng cô ấy phát hỏa không phải vì tôi,
12:48mà là vì hai chữ viễn kỳ kìa.
12:50Người này không đọc tài liệu sao?
12:52Ở nhà thiên cung, chỉ có người mẹ quá cố của thiên cung viễn kỳ mới gọi cô ấy là
12:56viễn kỳ.
12:57À quý tộc não tàn này lại chọn đúng thời điểm này đến để tự tìm rắc rối,
13:01mà cũng là gây rắc rối cho tôi.
13:04Vị trưởng bối kia nhíu mày, định nói gì đó?
13:07Xin lỗi, mời ngài rời đi cho.
13:09Tôi đứng chắn trước mặt cô ấy.
13:11Một đứa dân đen như ngươi.
13:13Đúng vậy, nhưng tôi không hầu hạ ngài.
13:15Mà đại tiểu thư, người tôi đang hầu hạ,
13:17rõ ràng không hề chờ đón ngài.
13:19Mời ngài rời đi cho.
13:21Xong đời rồi, theo mọi nghĩa đều là xong đời rồi.
13:24Chỉ vì một phút bốc đồng mà tôi dám đối đầu trực diện với quý tộc của thế giới này.
13:29À quý tộc kia cuối cùng cũng nổi trận lôi đình,
13:31chẳng hề nương tay mà dáng cho tôi một cái tát cháy má.
13:34Tôi nghiêng đầu sang một bên,
13:36gò má nóng bừng đau rát,
13:38nhưng chân vẫn không lùi bước,
13:39hoàn toàn theo kiểu đâm lao thì phải theo lao.
13:41Xin hỏi, giờ ngài đã hả giận chưa?
13:44Nếu rồi, tôi xin được mời ngài rời khỏi đây một lần nữa.
13:47Dầm!
13:48Thiên cung viễn kỳ đập mạnh xuống bàn.
13:50Tư mã phu nhân, bà đang cậy lớn bắt nạt kẻ nhỏ đấy hà.
13:54Giọng nói lạnh băng,
13:55và đó là một câu khẳng định,
13:57không phải câu hỏi.
13:58Lúc này, vị quý tộc trước mặt mới nhận ra
14:00mình dường như đã làm tổn hại đến thể diện của thiên cung viễn kỳ.
14:03Không, không phải thế,
14:05chỉ là hầu gái của cháu.
14:07Tôi không muốn nghe bất kỳ lời nào nói rằng
14:09hầu gái của mình thiếu giáo dục cả.
14:11Viễn kỳ ngắt lời.
14:12Những lời đó chẳng khác nào nói rằng
14:14thiên cung viễn kỳ tôi không có năng lực quản lý người hầu.
14:17Bà định nói với tôi bằng giọng điệu đó sao?
14:20Gia tộc Tư mã thường nói chuyện với người khác như thế à?
14:23Phu nhân Tư mã mồ hôi chảy ròng ròng.
14:26Thiên cung viễn kỳ này tuy chỉ mới 17 tuổi,
14:28lại còn ngang ngạnh một mình chạy đến nơi này,
14:30nhưng cô ấy mang họ thiên cung,
14:32gia tộc quý tộc đứng đầu vương quốc này,
14:34quyền lực chỉ đứng sau hoàng tộc.
14:36Tư mã phu nhân,
14:38bà đến đây hôm nay là để.
14:39Chà, hôm nay tâm trạng tôi khá tốt,
14:42bà vẫn còn một cơ hội để tôi không truy cứu chuyện này đấy.
14:45Câu nói này của viễn kỳ chẳng khác nào lệnh,
14:47cút mau đi.
14:48Thế là, vị phu nhân Tư mã kia,
14:51người vừa mới cao cao tại thượng trước mặt tôi,
14:53đành lùi thủi rời đi trong tủi nhục.
14:55Tôi đóng cửa lại,
14:56quay về bàn ăn định tiếp tục bữa sáng như thế chưa có chuyện gì xảy ra,
15:00dù gò má vẫn còn đau rát.
15:02Mụ quý tộc chết tiệt đó trên tay có đeo trang sức,
15:05lại còn dùng cả lực nữa.
15:06Đi bồi thuốc đi.
15:08Thiên cung viễn kỳ nhìn bộ dạng của tôi,
15:10ánh mắt lộ rõ vẻ rèn sắt không thành thép.
15:12Cô ấy tìm một lọ thuốc đưa cho tôi,
15:15dám cãi nhau tay đôi với quý tộc mà ngay cả chuyện nhỏ nhạt này cũng phải đợi ta nhắc
15:19à.
15:19Cảm ơn ngài,
15:20tôi nhận lấy lọ thuốc,
15:22vì đó là mệnh lệnh của ngài.
15:24Lúc mới gặp ta bảo cô cút đi sao cô không đi,
15:27vậy giờ ngài còn định đuổi tôi đi không?
15:29Bàn tay đang cầm bộ đồ ăn của cô ấy khựng lại,
15:32suy nghĩ một hồi mới đáp,
15:34một đứa hầu gái ngu chung cũng khá dễ dùng,
15:36cô cứ ở lại đi.
15:37Cảm ơn lời khen của ngài.
15:39Đó chẳng phải lời khen,
15:41đây là một thế giới hỗn tạp kỳ lạ,
15:43vậy mà lại có cả đàn piano.
15:45Và lúc này,
15:46thiên cung viễn kỳ đang chơi đàn.
15:48À, thôi bỏ đi,
15:49chắc cô cũng chẳng hiểu được đâu.
15:51Đại tiểu thư đang nói đến nốt nhạc thứ 57 bị đánh sai sao.
15:55Cô ấy kinh ngạc,
15:56cô biết à,
15:57tôi biết cái con khỉ ấy,
15:58chẳng qua vì tôi đang đến thầm các nốt nhạc ngài đánh,
16:02sau nốt đó ngài đã nhíu mày,
16:03và nhịp điệu cũng bị khựng lại một chút.
16:06Cái lý do gì thế này?
16:07Cô ấy nhìn tôi một lúc lâu,
16:09cuối cùng nói,
16:10nói thật,
16:10với tư cách là một hầu gái,
16:12cô gần như hoàn hảo đấy,
16:14ít nhất là ở khoản biết quan sát sắc mặt.
16:16Cảm ơn sự công nhận của đại tiểu thư.
16:18Đây là mỉa mai sao,
16:20tôi không rõ cô ấy đang khen ngợi tinh thần chuyên nghiệp của tôi,
16:23hay đang ám chỉ tôi chỉ là một đứa hầu gái,
16:25đừng có tùy tiện đoán ý chủ nhà.
16:27Kệ đi, tôi chẳng quan tâm.
16:30Việc tôi thích phụ nữ không phải là bí mật ở nơi làm việc cũ.
16:33Ban đầu, tôi còn ngây thơ và thiếu hiểu biết,
16:36khi đã thân thiết với vị tiểu thư ở gia đình đầu tiên thuê mình,
16:39tôi đã lỡ lời tiết lộ bí mật này.
16:41Cô ta hứa đi hứa lại là sẽ không nói ra,
16:43nhưng ngay chiều hôm đó tôi đã bị xa thải.
16:46Ngay tại cổng dinh thự đó,
16:47tôi bị xua đuổi và phải nghe những lời nhục mạ khó nghe từ chính miệng cô ta.
16:52Chuyện này bị đồn ra ngoài,
16:53dẫn đến việc ở những nơi sau đó tôi đều không làm được lâu dài,
16:57dù năng lực chuyên môn của tôi cực kỳ cao.
16:59Thế nên khi nhận nhiệm vụ này, tôi đã rất sợ hãi.
17:02Tôi muốn nói rằng, tôi chỉ là thích phụ nữ,
17:05không có nghĩa là cứ nhìn thấy phụ nữ là tôi sẽ thích.
17:07Nhưng tôi là dân thường,
17:09không có cơ hội được đối thoại bình đẳng với quý tộc.
17:12Nhiều phụ nữ đồng tính thích phái nữ vì người họ yêu tình cờ là nữ,
17:15hoặc vì lý do nào đó mà chọn tránh xa nam giới nên mới chuyển sang thích nữ giới.
17:19Tôi thì khác, từ trước khi tới đây,
17:21ngay từ lúc học tiểu học, tôi đã nhận ra suy nghĩ này của mình
17:25và sau này điều đó càng trở nên rõ ràng hơn,
17:28chẳng vì lý do gì cả.
17:30Thiên cung viễn kỳ, người tôi đang hầu hạ lúc này,
17:33tôi không rõ liệu cô ấy có biết bí mật của mình hay không,
17:36cũng chẳng buồn hỏi.
17:37Cuộc sống thường nhật của thiên cung viễn kỳ cực kỳ quy luật,
17:40không hề xa đoạ như tư liệu đã nói.
17:42Thực ra cũng bình thường thôi, cô ấy là quý tộc,
17:45thói quen sinh hoạt suốt mười mấy năm trời không dễ gì bị thay đổi.
17:49Chẳng hạn như lúc này, cô ấy ngồi trong thư phòng đọc sách
17:52và bảo tôi pha cho mình một tách trà xanh.
17:54Cứ thế, cô ấy đọc cho tới tận giờ ăn tối.
17:57Chuyện này không phải chỉ một hai lần,
17:59đôi khi tôi đẩy cửa bước vào,
18:01thấy cô ấy đang trích dẫn lại các câu văn trong sách
18:03hoặc viết vài dòng cảm nhận.
18:05Khi tiến lại gần, tôi có thể thấy những dòng chữ rất đẹp.
18:08Tôi không cho rằng điều gì là cao sang,
18:11điều gì là thấp kém.
18:12Tôi chỉ cảm thấy, hiện tại không có bất kỳ ai yêu cầu cô ấy phải làm vậy,
18:16nhưng cô ấy vẫn cứ làm.
18:17Có lẽ là do hứng thú, có lẽ là do thói quen,
18:21hoặc có lẽ đây là cách duy nhất để cô ấy giết thời gian.
18:24Nhưng tất cả đều là kết quả từ sự giáo dục của gia tộc đứng sau.
18:28Đợi cô ấy gấp sách lại, tôi lập tức bắt đầu thu dọn mặt bàn.
18:31Có vẻ là một cuốn sách hay, thưa đại tiểu thư.
18:35Ừm, cô từng đọc rồi sao?
18:37Tôi chỉ tay vào những dòng ghi chép trên bàn.
18:39Nội dung trích dẫn hôm nay chỉ có mấy dòng đầu tiên,
18:42phần cảm nhận lại càng không viết.
18:44Thông thường với cuốn sách này ngài sẽ viết vài trang cảm nhận,
18:47nhưng hôm nay ngài lại không có thời gian viết,
18:49xem ra là đã đọc đến mức nhập tâm, không rứt ra được.
18:52Đại tiểu thư, ngài có sẵn lòng chia sẻ với tôi câu chuyện trong sách không?
18:57Cô ấy lộ vẻ chầm tư, nhưng cuối cùng vẫn xua tay từ chối,
19:00ăn đồ người khác đã nhai nát thì có gì thú vị.
19:03Nếu cô thấy hứng thú thì tự mình đọc đi.
19:06Câu nói này là, một sự thăm dò sao?
19:08Ở thế giới này, đại đa số mọi người đều mù chữ.
19:12Cô ấy muốn thông qua câu hỏi này để biết điều gì ở tôi?
19:15Tôi có biết chữ không?
19:16Tôi có gan đụng vào đầu của cô ấy không?
19:19Tôi có hứng thú với sách vở không?
19:21Hay là đang khiển trách tôi vượt qua giới hạn?
19:23Thậm chí việc cô ấy có biết xu hướng tính dục của tôi hay không
19:26cũng sẽ khiến sự thăm dò này đi theo những hướng hoàn toàn khác nhau.
19:30Có quá nhiều khả năng, trong nhất thời tôi không thể tìm ra câu trả lời tôi yêu nhất.
19:34Và dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể nói dối quý tộc
19:37nếu không thứ nhận lại có thể là họa sát thân.
19:40Đây rốt cuộc không phải là trò chơi,
19:42nếu không chỉ riêng chỗ này thôi tôi đã phải lưu đến hơn hai chục cái tệp tin để thử
19:46lại rồi.
19:47Đại tiểu thư, giờ tôi đi chuẩn bị bữa tối, xin ngài vui lòng đợi một chút.
19:52Tôi không thể đưa ra đáp án hài lòng nhất cho câu nói đó,
19:55nhưng cũng may, câu nói đó không mang tính chất chất vấn là chính.
19:58Chỉ cần không cố tình tiếp lời, ít nhất sẽ không phạm sai lầm.
20:02Được, cô ấy mất đi hứng thú.
20:04Thế rồi, thiên cung viễn kỷ hiện đang ngồi khỏa thân hoàn toàn trước mặt tôi.
20:09Ở chung với cô ấy hơn nửa tháng,
20:11cuối cùng tôi cũng bị yêu cầu tắm rửa và gội đầu cho cô ấy.
20:14Mặc dù hơi nước nóng hổi lan tỏa trong không khí khiến tầm nhì không được rõ ràng,
20:18mặc dù cô ấy chỉ quay lưng về phía tôi,
20:20nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút luống cuống.
20:23Cô đang làm cái gì thế?
20:25Xin lỗi đại tiểu thư, tôi sực tỉnh.
20:27Thế giới này không có sữa tắm hay xà phòng,
20:30thứ duy nhất có là một loại bột tỏa hương thơm.
20:32Đem chúng trộn với một chút nước sạch,
20:34khuấy nhẹ là sẽ có được chất lỏng dùng để làm sạch.
20:37Cảm giác cũng tương đương sữa tắm và dầu gội.
20:39Tôi múc một ít bằng tay,
20:41nhẹ nhàng vỗ lên tóc cô ấy,
20:43rồi từ từ xoa đều.
20:44Chỉ là tôi làm không được thuần thục cho lắm.
20:47Thực ra điều này cũng bình thường,
20:49kinh nghiệm về mảng này của tôi gần như là con số 0,
20:51ngoại trừ thời kỳ đào tạo,
20:53tôi cơ bản chưa bao giờ thực hành thực tế.
20:56Cô cũng có việc không thạo sao?
20:58Cô ấy có chút ngạc nhiên.
20:59Vâng, đại tiểu thư, tôi không phủ nhận.
21:02Nhắc mới nhớ,
21:03gần đây ta có nghe được một tin đồn thế này,
21:06cô có biết không?
21:07Xin ngài cứ nói,
21:08thưa đại tiểu thư,
21:10lúc này tôi đã cầm lấy khăn tắm,
21:12trà sát vùng lưng cho cô ấy.
21:14Đường cong thanh tú của bờ lưng ẩn hiện trong làn hơi nước,
21:17không lúc nào là không cho đùa nhịp tim của tôi.
21:19Họ nói rằng, cô thích phụ nữ, có thật không?
21:22Đại não tôi lập tức rơi vào trạng thái trống rỗng ngắn ngủi.
21:26May mà động tác trên tay không dừng lại,
21:28nếu không đó chẳng khác nào thừa nhận chuyện này.
21:30Đồng thời, khắp người tôi bất xác cảm thấy ớn lạnh.
21:33Trà trách hôm nay cô ấy lại bảo tôi vào gội đầu,
21:36trà lưng cho cô ấy.
21:37Đây chính là tâm thuật của quý tộc.
21:40Tôi phải nói thế nào đây?
21:41Đầu tiên, tôi không được nói dối,
21:44nếu không đây sẽ là thanh kiếm sắc bén sớm muộn gì cũng phản phệ chính tôi.
21:47Thứ hai, những suy nghĩ vừa nảy sinh do bầu không khí mập mờ
21:51lúc nãy tuyệt đối không được nói ra.
21:53Cuối cùng, tôi không được biểu đạt ý muốn thích cô ấy,
21:56cũng không được biểu đạt sự từ chối,
21:58càng không được mập mờ,
21:59tốt nhất là để cô ấy hoàn toàn không liên can gì đến chuyện này.
22:03Vì vậy, tôi cần một câu nói vừa thừa nhận sự thật,
22:06lại vừa khéo léo gạt bỏ mối liên hệ giữa hai người.
22:08Chuyện này vốn dĩ đơn giản,
22:10chỉ cần dùng ngữ điệu bình thản nhất để nói ra là được.
22:13Chẳng lẽ không thể trả lời sao?
22:15Chỉ là, lúc này cô ấy lại xoay người lại.
22:18Hành động đó vừa làm tăng thêm sự mông lung của làn hơi nước,
22:21lại vừa khiến tôi phải đối diện trực tiếp với ánh mắt của cô ấy.
22:24Dường như lúc này,
22:25tôi chẳng thể nào sử dụng những kỹ xảo đối thoại đó với thiên cung viễn kỳ được nữa.
22:30Vâng, đúng vậy, tôi là người như thế.
22:33Tôi khô khóc thừa nhận.
22:34Sau chuyện này, cô ấy sẽ nghĩ gì về tôi đây?
22:37Ra là vậy.
22:38Cô ấy không nói thêm gì nữa.
22:40Quay lưng đi.
22:41Lặng lẽ đợi tôi tắm xong phần lưng và tóc cho mình mới để tôi rời đi.
22:44Ở lại cho đến khi ta ngủ say.
22:47Thiên cung viễn kỳ đã nói với tôi như thế.
22:50Vì vậy, tôi vào phòng của cô ấy.
22:52Ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh giường giữa màn đêm tĩnh mịch.
22:55Căn phòng chìm vào im lặng rất lâu.
22:57Cô ấy nằm trên giường cũng không có phản ứng gì.
22:59Cô ấy ngủ rồi sao?
23:01Tôi đã phán đoán sai.
23:02Tôi không lên tiếng mà ngồi lại xuống ghế.
23:05Đã có một lần phán đoán sai rồi.
23:07Tiếp theo đây, nói ít sai ít là được.
23:10Ngươi, thích phụ nữ phải không?
23:12Câu hỏi này đã hỏi trong phòng tắm rồi mà.
23:14Tại sao lại lặp lại lần nữa?
23:16Chuyện đã thừa nhận thì không cần phải lùi bước.
23:18Như ngài đã nói, thưa đại tiểu thư, tôi thích phụ nữ.
23:22Đó là sự yêu thích về cả tâm lý lẫn sinh lý.
23:24Là tình yêu, là mong muốn được ở bên cạnh đối phương.
23:28Sau khi tôi rứt lời, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
23:31Vài phút sau, cô ấy mới dùng giọng điệu mang chút thận trọng.
23:34Tiếp tục nói, ngươi có thể, có thể thử thích ta không?
23:38Hả?
23:39Trong nhất thời tôi không thể tiêu hóa nổi ý nghĩa của câu nói này.
23:42Thật khó hiểu.
23:43Cô ấy vừa nói gì?
23:45Cô ấy có ý gì?
23:46Cô ấy chắc chắn không phải người đồng tính.
23:48Vậy thì tại sao lại đi đòi hỏi sự yêu thích từ người khác?
23:51Đặc biệt là một người phụ nữ thích phụ nữ như tôi.
23:54Tôi đang mãi suy nghĩ mà không nhận ra người trên giường đang dần trở nên bất an.
23:58Ngươi đi được rồi đấy.
23:59Cô ấy xoay người lại, giọng nói lạnh lùng hẳn đi, mang theo sự thất vọng rõ rệt.
24:04Tôi chợt nhận ra tâm tư nhỏ bé này của cô ấy.
24:07Một đứa trẻ thiếu thốn tình thương.
24:09Tôi yêu ngài.
24:10Ngài có thể hiểu tình yêu này theo bất kỳ cách nào.
24:13Nhưng xin ngài đừng vạch trần tâm ý nhỏ nhoi của một hầu gái.
24:16Điều đó không quý tộc chút nào đâu, thưa đại tiểu thư.
24:20Thiên cung viễn kỳ không thể chấp nhận sự ra đi của mẹ mình.
24:23Có lẽ lý do không đơn giản như tư liệu đã viết.
24:25Mà là vì cô ấy đột nhiên nhận ra người cuối cùng công khai bày tỏ tình yêu với mình
24:29đã vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.
24:31Cô ấy chạy trốn khỏi môi trường cũ để đến đây, dùng sự ngang ngạnh và bướng bỉnh để cảm
24:36nhận cái gọi là sự quan tâm.
24:38Có lẽ thân phận quý tộc đã kìm hãm cảm xúc của cô ấy.
24:41Tâm ý này, cô ấy không biết phải bày tỏ với ai, dù là bạn bè, trưởng bối hay cha
24:46mình.
24:47Thiên cung viễn kỳ không biết phải nói thế nào, nên mới dùng cách cực đoan và hờn rỗi này
24:51để mưu cầu một chút tình thương.
24:54Cô ấy cự quậy hai cái trên giường như đang rỗi, có chút gì đó như làm nũng.
24:58Thật giả tạo, không, giờ là thật rồi.
25:01Cô ấy đột nhiên xoay người, từ từ ngồi dậy.
25:03Một chút ánh trăng từ cửa sổ hát vào, vừa vạn chiếu lên người tôi.
25:07Thiên cung viễn kỳ chắc chắn nhìn rõ tôi, và dù cô ấy đang ở trong bóng tối, tôi vẫn
25:12cảm nhận được cô ấy đang chăm chú nhìn mình.
25:15Thế là tôi mỉm cười, một lần nữa phô bày bản thân không chút giữ kẽ.
25:19Tình yêu thường đến rất đột ngột, có lẽ vì một lời quan tâm, một cử chỉ nhỏ, hoặc giống
25:24như tôi đối với cô ấy.
25:25Sau khi tiếp xúc với một người mà bản thân vốn không bài xích, thậm chí có chút thiện cảm,
25:30tôi nhận ra cô ấy cũng giống như chính mình trước đây.
25:32Cũng thiếu thốn tình thương, cũng lạc lõng, cũng bướng bình, nhưng lại khác biệt với tôi ở mọi phương
25:37diện.
25:38Tôi nắm lấy tay cô ấy, kéo ra dưới ánh trăng, nhìn rõ khuôn mặt vẫn còn vương vệt nước
25:43mắt.
25:44Hỡi thiếu nữ còn đang chìm đắm trong hồ sâu kia ơi, tôi thích em, tiểu thư viễn kỳ.
25:49Sáng sớm, thiên cung viễn kỳ mặc bộ đầu ngủ, vừa đi xuống lầu vừa vươn vai.
25:53Thấy tôi đang đợi bên bàn ăn, cô ấy chỉ lầm bầm một câu, sao không gọi ta dậy.
25:58Lúc định gọi ngài, thấy dáng ngủ của ngài đáng yêu quá, nên tôi hy vọng ngài có thể ngủ
26:03thêm một chút.
26:04Tôi khẽ cúi người chào cô ấy, sau đó mở cửa phòng tắm.
26:08Vậy thưa đại tiểu thư, ngài muốn vệ sinh cá nhân trước, hay định để lại một nụ hôn chào
26:12buổi sáng trên mặt tôi?
26:14Ai thèm làm chuyện đó chứ?
26:16Cô ấy liếc xéo tôi một cái rồi bước vào phòng tắm, đóng chặt cửa lại.
26:20Tiếng nước chảy vang lên, nhưng ngay khi tôi định rời đi, cô ấy đã gọi giật tên tôi qua
26:25cánh cửa.
26:26Mi nhật y lễ, lần đầu tiên viễn kỳ gọi tên tôi, tôi gõ nhẹ vào cửa đáp lại, tôi
26:31đây, thưa đại tiểu thư.
26:33Cô ấy cũng gõ lại vào phía trong cửa như một sự phản hồi, những lời cô nói tối qua,
26:37là thật chứ?
26:38Viễn kỳ vốn thiếu cảm giác an toàn, hỏi ra những lời này cũng là điều dễ hiểu.
26:43Là thật, thưa đại tiểu thư, cô sẵn lòng yêu ta vô điều kiện, dĩ nhiên rồi, không mưu cầu
26:49báo đáp.
26:50Không mưu cầu báo đáp, ngay cả khi yêu cầu của ta rất vô lý.
26:53Yêu cầu hiện tại của ngài đã đủ vô lý rồi đấy, sáng nay ta muốn ăn 2, không, 3
26:59cái bánh ngọt.
27:00Ăn nhiều quá sẽ béo đấy, nhưng chỉ cần ngài muốn, tôi có thể làm cho ngài.
27:05Tình yêu của cô là tình yêu của một hầu gái sao, dù là với tư cách hầu gái hay
27:09tư cách cá nhân, tôi đều yêu ngài.
27:11Vậy cô có sẵn lòng?
27:13Đến đây, giọng viễn kỳ bắt đầu ngập ngừng.
27:15Tôi cũng biết cô ấy muốn nói gì.
27:18Vậy cô có sẵn lòng ở bên ta cả đời không?
27:20Nhưng tôi là hầu gái, còn cô ấy là quý tộc.
27:23Cô ấy còn bao nhiêu thời gian tự do nữa đây?
27:26Nếu cha viễn kỳ biết được tâm tư của tôi, liệu ông ta có bao nhiêu phần trăm khả năng
27:30để tôi tiếp tục hầu hạ cô ấy?
27:32Vậy cô có sẵn lòng?
27:34Tối nay lại tiếp tục bên cạnh cho đến khi ta ngủ say không?
27:37Đây không phải là câu hỏi cô ấy muốn hỏi.
27:40Viễn kỳ cũng rõ tôi biết cô ấy muốn hỏi gì, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn cho tôi một
27:44bậc thang để bước xuống.
27:46Viễn kỳ không muốn làm khó tôi, vì cô ấy biết tôi không thể nói dối.
27:50Cô ấy cũng đang dùng cách này để tự lừa dối chính mình.
27:53Đây không phải câu hỏi tôi muốn nghe, vậy nên tôi quyết định đưa ra câu trả lời mà cô
27:58ấy thực sự mong muốn,
27:59dù là mỗi tối ở bên cạnh cho đến khi ngài ngủ say, hay là mãi mãi ở bên cạnh
28:03ngài.
28:04Chỉ cần ngài muốn, tôi đều sẵn lòng.
28:06Lần này, người trong phòng tắm không nói gì nữa, chỉ còn nghe thấy tiếng vệ sinh cá nhân.
28:11Không ăn cà rốt đâu.
28:13Viễn kỳ hất miếng cà rốt sang đĩa của tôi.
28:15Thật là tùy hứng.
28:17Hừ, cô ấy đắc ý nhìn tôi một cái, đây chính là sự vô lý của ta đấy.
28:22Được rồi, được rồi.
28:23Tôi cắm một miếng cà rốt đưa vào miệng.
28:26Thấy viễn kỳ đang nhìn mình, tôi lại cắm thêm một miếng nữa.
28:29Qua qua trước mặt cô ấy, thật sự không ăn sao.
28:32Tôi đã mất công làm làm đấy.
28:34Cô ấy cuối đầu không nhìn tôi nữa, nhưng một lúc sau lại nhòi người tới, cắn lấy miếng cà
28:39rốt đó.
28:40Rõ ràng là đã ăn, nhưng lại bồi thêm một câu, ta chỉ cảm thấy kén ăn không phù hợp
28:44với thân phận quý tộc của mình thôi.
28:46Vậy thì, cảm ơn đại tiểu thư đã sẵn lòng phô diễn phong thái quý tộc trước mặt tôi.
28:51Tôi nhìn chiếc nghĩa trên tay, từ từ đưa vào miệng ngậm lấy, bất giác dùng lưỡi liếm nhẹ lớp
28:56nước sốt còn vương lại, cảm thấy bản thân mình cũng có chút không bình thường.
29:00Y lễ, hành vi của cô không phù hợp với lễ nghi bản ăn đâu.
29:04Mãi đến khi đại tiểu thư đối diện nhắc nhở, tôi mới sực tỉnh.
29:08Xin lỗi đại tiểu thư, ngẩn đầu lên, tôi thấy cô ấy cố ý cúi thấp đầu, dường như không
29:13muốn tôi nhìn rõ mặt mình.
29:15Y lễ, nhà của cô ở đâu? Ta có thể đến xem thử không?
29:19Cánh tay đang định đưa thức ăn vào miệng của tôi khựng lại giữa khâu trung vì câu nói đó.
29:23Tôi biết viễn kỳ đang nói đến nhà nào, nhưng nơi đó, kể từ năm 14 tuổi bỏ trốn đến
29:28nay, tôi chưa từng quay lại.
29:30Quan trọng nhất là, tôi đã làm giả một lớp thân phận, cô ấy nhìn ra cái hở từ đâu
29:34mà cho rằng la lịch của tôi có vấn đề.
29:37Y lễ, cô ấy lại gọi tên tôi, kéo tôi về thực tại.
29:41Được thôi, thưa đại tiểu thư, nếu ngày sẵn lòng bỏ ra khoảng 5 ngày, đi xe ngựa 2 ngày
29:46là sẽ tới.
29:47Câu chuyện của tôi thực ra chẳng có gì đáng nói đâu, chỉ là một kẻ xui xẻo ra đời
29:52từ cô nhi viện.
29:53Sau khi đi làm thì một ngày nọ ngẫu hứng uống rượu say khước, trên đường về nhà bị xe
29:57đâm chết, rồi xuyên không đến thế giới khác mà thôi.
30:00Ở thế giới này, tôi sống đến năm 14 tuổi mới nhớ lại ký ức kiếp trước.
30:04Bước, cha mẹ ở đây nuôi nấng tôi chẳng qua là muốn tôi trở thành tình nhân của lão hầu
30:08tước địa phương để mưu cầu quyền thế cho gia tộc.
30:11Tôi, kẻ từng bị họ tẩy não, đã không hề thấy có gì sai trái, thực sự coi cái gọi
30:16là vinh quang gia tộc là ưu tiên hàng đầu.
30:18May mà tôi nhớ lại kịp lúc, sau một hồi đấu trí với người trong nhà, tôi đã lấy lý
30:23do đi dạo để thành công bỏ trốn.
30:25Và tôi, tạm thời vẫn coi như là đã ổn.
30:28Tiểu thư Vũ Văn phải không? Một bà lão nắm chặt lấy cánh tay tôi.
30:32Nghĩ cũng biết, chắc hẳn gia tộc đó đã treo thưởng không ít để tìm tôi.
30:36Tôi khẽ cúi chào bà ta, rồi đưa ra huy hiệu của gia tộc Thiên Cung, để tôi cáo mượn
30:41oai hùng một chút vậy.
30:42Tôi là hầu gái nhà Thiên Cung. Tôi không trực tiếp nói rằng bà ta đã nhận nhầm người, vì
30:47Thiên Cung Viễn Kỷ vẫn đang đứng ngay đây.
30:49Tốt nhất tôi không nên công khai nói dối.
30:52Bà lão nhìn tôi chằm chằm một hồi lâu, cuối cùng cũng buông tay ra, lầm bẩm rằng mình nhận
30:56nhầm rồi run dẩy bước đi.
30:58Chắc chắn là đi báo tin rồi, phiền phức thật.
31:01Tiểu thư Vũ Văn, Thiên Cung Viễn Kỷ cao mày hỏi tôi, cô rất thân quý tộc.
31:06Như ngài đã nghe thấy đấy, thưa đại tiểu thư, dù chỉ là cấp bậc thấp nhất, nhưng vẫn là
31:11quý tộc thực thụ.
31:12Vậy tại sao cô phải che giấu? Đã là quý tộc thì phải có lòng tự tôn đối với gia
31:17tộc chứ, đúng không?
31:19Đại tiểu thư, cô ấy ngẩn người, gần đầu rồi lại hỏi, nếu đã biết rõ, vậy tại sao cô
31:24phải che giấu?
31:25Tôi không muốn bàn luận xem điều gì là đúng, điều gì là sai, cũng không định tranh cãi chi
31:30tiết với cô ấy ở đây.
31:32Tôi chỉ nắm lấy tay Vĩnh Kỷ là để được gặp ngài. Hừ, khéo mùng khéo miệng, cô ấy rút
31:37tay lại.
31:39Đúng hay sai, cứ để cô ấy tự mình phán đoán đi.
31:42Tôi không cần phải dẫn dắt điều gì, vì tôi tin rằng mình không nhìn lầm người.
31:46Tôi và Thiên Cung Vĩnh Kỷ tiếp tục bước đi, nhưng chẳng được bao lâu thì gặp phải một vụ
31:50cướp.
31:51Cứu tôi với. Đó là tiếng kêu cứu của nạn nhân, còn kẻ kia thì đang lăm lăm con dao
31:56trên tay.
31:57Điều này khiến Thiên Cung Vĩnh Kỷ vô cùng giận dữ.
31:59Tôi đưa tay ngăn cô ấy lại, sau đó dơ huy hiệu nhà Thiên Cung ra, lạnh giọng nói, vị
32:05tiểu thư này là người của gia tộc Thiên Cung.
32:07Tôi cho các người một lời khuyên, hãy tự mình rời khỏi đây.
32:10Hai kẻ đó lập tức thu vũ khí, đầu cũng không ngoảnh lại mà bỏ chạy mất dép.
32:15Tại sao? Cô ấy hỏi tôi.
32:17Câu hỏi của cô ấy khiến tôi không nhịn được mà bật cười, đại tiểu thư chắc hẳn phải từng
32:22học qua những điều này rồi chứ.
32:24Tôi đoán không lầm, cô ấy chắc chắn đã tiếp xúc với những kiến thức tương tự, có điều trước
32:28đây chỉ là trên sách vở, còn bây giờ là thực tế.
32:31Ta vốn tưởng rằng những điều đó có phần nói quá, không ngờ lại là sự thật.
32:35Nơi này cũng đâu phải vùng sâu vùng xa gì, vậy mà lại xảy ra chuyện như thế.
32:40Ánh sáng của hoàng tộc luôn có những nơi không chiếu tới được.
32:43Những người sống ở đây, họ tồn tại thế nào thực chất phụ thuộc vào suy nghĩ và hành vi
32:48của lãnh chúa địa phương, chứ không phải quy luật của hoàng tộc.
32:51Ngay cả khi đối mặt với sự áp bức của lãnh chúa, người dân ở đây cũng không hề có
32:55tư tưởng phản kháng.
32:57Những lời này khiến thiên cung viễn kỳ trợn tròn mắt, dường như kinh ngạc tại sao tôi lại có
33:01thể nói ra những lời như vậy.
33:03Là muốn phản kháng.
33:04Tôi nhìn cô ấy, bản thân cũng không biết câu nói này có đúng đắn hay không, chỉ là một
33:09sự phỏng đoán.
33:10Mối quan hệ giữa tôi và cô ấy chắc hẳn sẽ không vì một câu nói này mà dặn nứt
33:14đâu nhỉ.
33:15Cô ấy im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng không trả lời câu hỏi đó của tôi.
33:19Kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm, người phụ nữ trước mắt, kẻ có thể coi là mẹ
33:24của tôi, chính là tiêu chuẩn của loại người đó.
33:26Ý lễ, cuối cùng con cũng chịu về rồi sao?
33:29Tối nay con muốn ăn gì không?
33:31À, đây là bạn của con à?
33:33Sao không giới thiệu với mẹ một chút?
33:36Mụ ta chắc chắn đã biết danh tính của thiên cung viễn kỳ từ miệng bà lão kia nên mới
33:40giả vờ ở đây.
33:41Tôi lùi lại một bước, không lên tiếng.
33:43Thiên cung viễn kỳ tự giới thiệu bản thân và rồi người mẹ này lại bày ra vẻ mặt sửng
33:48sốt kinh ngạc.
33:49Gia tộc thiên cung, ngài là người nhà thiên cung.
33:52Mẹ à, che giấu tâm địa trước người của gia tộc đứng đầu không phải là một hành động khôn
33:56hoan đâu.
33:57Tôi lên tiếng cắt ngang lời nịnh hót của mụ ta.
34:00Đối phương cũng không hề lúng túng mà hỏi vặn lại tôi, mẹ còn chưa hỏi con chuyện gì xảy
34:04ra đâu đấy.
34:05Mấy năm trước nói đi dạo rồi đột nhiên biến mất không về, con có biết mẹ và cha con
34:10đã lo lắng cho con thế nào không?
34:12Đang đánh lạc hướng đây mà.
34:13Vì mụ ta không thể tiếp lời tôi, không thể che giấu, cũng không dám nói dối, nên mụ đành
34:19phải xoáy vào tôi để đổi chủ đề.
34:21Những gì mụ nói đều là sự thật, có điều đã cố tình làm mờ đi một vài chi tiết.
34:25Hơn nữa, câu nói này vô cùng tiến thoái lưỡng nan.
34:28Ngay cả khi tôi nói ra lý do bỏ trốn là vì không muốn làm tình nhân cho quý tộc
34:32địa phương, mụ ta vẫn có thể lấy danh nghĩa lo lắng để tự bảo chữa.
34:36Mụ sẽ nói rằng không hề ép buộc tôi, rằng tôi đã hiểu sai ý mụ lúc đó, rồi sau
34:41đó bắt đầu dùng đòn tâm lý tỉnh thân.
34:43Tôi không thể phá vỡ cục diện này chỉ bằng một câu nói, chỉ còn cách đánh cược một ván.
34:49Mẹ à, chúng ta đứng ở cửa nói chuyện thế này không tiện lắm, hay là vào phòng của con
34:53trước được không?
34:54Không, ánh mắt mụ ta lóe lên một tia mất tự nhiên, tôi biết mình đã cược thắng.
34:58Họ chẳng có chút tình thân nào với tôi cả.
35:01Tôi rời nhà 5 năm, căn phòng của tôi chắc chắn đã bị dẹp bỏ từ lâu.
35:05Con, con đi lâu quá, mẹ cũng không biết khi nào con mới về, nên phòng của con mẹ đã
35:10cho.
35:11Người khác ở rồi phải không?
35:13Một sự an tâm và vui sướng trò dâng trong lòng, tôi nở nụ cười.
35:16Đây đâu phải là việc mà một người mẹ lo lắng cho con gái mình sẽ làm, đúng không mẹ?
35:21Lần này, bà ta không nói gì nữa, chỉ đon đả mời chúng tôi vào nhà.
35:26Tôi tin rằng thiên cung viễn kỷ cũng đã nhận ra điều gì đó.
35:29Kẻ miệng nam mô kia đang tìm cách chữa thẹn, mụ ta bảo là đích thân xuống bếp làm một
35:33bàn thức ăn ngon.
35:35Nhưng tôi thừa biết, người này căn bản không biết nấu ăn, tất cả đều do đầu bếp trong nhà
35:39làm.
35:40Mẹ à, món này cho hơi nhiều đường rồi.
35:43Câu nói này ngay lập tức thu hút ánh nhìn của hai người còn lại trên bàn ăn.
35:47Khác biệt ở chỗ, bà mẹ chỉ nhanh chóng liếc qua một cái rồi chống chế.
35:51Lúc làm món này mẹ hơi phân tâm, cứ nghĩ đến việc con ở ngoài chịu khổ nên không kiểm
35:55soát được tay.
35:57Còn thiên cung viễn kỷ thì nhìn chầm chầm vào món ăn đó, tỏ vẻ suy tư.
36:01Một người thậm chí còn không biết món ăn đó có cần cho đường hay không,
36:04thì làm sao có thể nấu ra một bàn ăn tinh tế thế này.
36:07Sau đó, cuối cùng tôi cũng có cơ hội ở riêng với viễn kỷ.
36:11Họ tạm thời dọn ra một căn phòng để làm chỗ ở cho tôi.
36:14Ta đại khái hiểu rồi.
36:16Viễn kỷ ngồi bên mép giường.
36:18Mẹ cô là một người rất giả tạo, bà ta không yêu cô nên cô mới rời khỏi đây.
36:23Cô ấy đã có định đoạt của riêng mình, vậy thì tôi có thể nói ra sự thật.
36:27Cũng như vậy, cha tôi cũng chẳng yêu thương gì tôi.
36:30Họ muốn dâng tôi cho lão quý tộc Tư Mã ở đây để làm tình nhân, chỉ vì muốn đổi
36:34lấy quyền lực.
36:35Năm đó tôi 14 tuổi, tên thật của tôi là Vũ Văn Y Lễ.
36:39Sau khi trốn khỏi đây, tôi đến Vương Thành.
36:42Sau 3 ngày đi ăn xin thì được một nữ quản gia để mắt tới.
36:45Đây coi như là một bản tóm tắt ngắn gọn.
36:48Kiếp trước tôi vốn đã rất giỏi nhìn người.
36:50Sau khi đến đây lại được đào tạo bài bản nên nhanh chóng tìm được cơ hội sinh tồn.
36:54Lúc đó thân phận của tôi đã biến thành Minh Nhật Y Lễ, kẻ tị nạn vì chiến tranh lang
36:58thang đến Vương Thành.
37:00Thiên cung Viễn Kỳ nhìn tôi, ta chỉ là muốn hiểu thêm về cô một chút thôi.
37:04Cô ấy đang xin lỗi.
37:05Đến lúc này tôi mới hoàn toàn xác nhận được rằng cô ấy căn bản không biết chuyện tôi làm
37:10giả thân phận.
37:11Thậm chí lúc đó cô ấy còn chẳng biết cái danh tính giả của tôi là gì.
37:15Rõ ràng tôi chỉ cần dẫn dắt Viễn Kỳ đi điều tra thân phận của mình là có thể chót
37:19lọt qua cửa.
37:20Biết thế đã chẳng bày ra nhiều chuyện rắc rối như vậy.
37:23Có điều, nhìn vào kết quả thì dường như cũng không tệ lắm.
37:26Tôi quỳ xuống trước mặt cô ấy, nhẹ nhàng nắm lấy tay an ủi.
37:29Không sao đâu, thưa đại tiểu thư, tôi đã không còn bận tâm đến những chuyện đó từ lâu rồi.
37:35Viễn Kỳ im lặng nhưng bàn tay lại xếp chặt lấy tay tôi.
37:38Mãi lâu sau mới nói, ngày mai chúng ta sẽ quay về.
37:42Đúng như tôi dự đoán, cho 5 ngày.
37:44Vâng, thưa đại tiểu thư.
37:46Vậy đêm nay đành để ngài chịu thiệt thòi một chút rồi.
37:49Chúc ngài ngủ ngon.
37:50Ngủ ngon.
37:51Ngày hôm sau khi chuẩn bị rời đi, cha tôi, Vũ Văn Duyệt, cuối cùng cũng xuất hiện.
37:56Ông ta nói rất nhiều, nhưng đều là để thăm dò mối quan hệ giữa tôi và Thiên Cung Viễn
38:00Kỳ,
38:01cũng như hỏi xem tôi có muốn quay về đây không.
38:03Tóm lại, tất cả đều vì lợi ích gia tộc.
38:06Tôi im lặng nghe hết, cho đến cuối cùng mới nhất mép.
38:09Bình thản mỉm cười trả lời ông ta, tôi không còn mang họ Vũ Văn nữa.
38:13Còn về mối quan hệ, tôi đang dùng thân phận của một dân thường, một người cùng giới, một hầu
38:18gái để theo đuổi con gái duy nhất của đệ nhất quý tộc Vương quốc, Thiên Cung Viễn Kỳ.
38:22Sắc mặt của người đàn ông trước mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, cuối cùng ông ta
38:27không nói một lời nào mà quay ngoát vào trong nhà.
38:29Rất đơn giản, nếu tôi là bạn của Thiên Cung Viễn Kỳ hay đơn thuần là một người hầu không
38:34có tâm tư gì khác, ông ta có thể lợi dụng tôi.
38:37Nhưng tôi lại nói là theo đuổi, hơn nữa còn dùng ba cái thân phận thấp kém đó để theo
38:41đuổi cô ấy, điều này chẳng khác nào đại nghịch bất đạo.
38:44Đến lúc đó, nếu gia tộc Thiên Cung có trách tội xuống, gia tộc Vũ Văn của ông ta cũng
38:49không thoát khỏi can hệ.
38:50Vì vậy, câu nói đầu tiên của tôi là để đoạn tuyệt hoàn toàn.
38:54Nếu đại tiểu thư Thiên Cung bằng lòng, về cơ bản, tôi chỉ có thể dùng thuật ngữ mập mờ
38:59này để phản hồi, không khẳng định, cũng chẳng từ chối.
39:02Hừ, cô ấy chỉ khẽ hừ một tiếng rồi không nói gì thêm. Có vẻ như cô ấy không hài
39:07lòng với câu trả lời này của tôi.
39:09Trong lòng tôi bắt đầu nảy sinh một phỏng đoán nhỏ.
39:12Y lễ, thích ngươi. Trong cơn ngái ngủ, tôi nghe thấy những âm thanh như vậy.
39:17Đó là khoảng nửa tháng sau khi chúng tôi trở về Vương Thành, Thiên Cung Viễn Kỳ đột nhiên đề
39:21nghị muốn ngủ cùng tôi.
39:22Khi tôi đang dần chìm vào giấc ngủ, tôi lại nghe loáng thoáng cô ấy nói ra một câu như
39:27thế.
39:28Là ảo giác sao? Tôi không cử động, để mặc cơn buồn ngủ một lần nữa xâm chiếm.
39:32Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, tôi cảm thấy gò má mình bị ai đó khẽ chạm vào như một
39:37nụ hôn nhẹ.
39:38Cơn buồn ngủ tan biến sạch xanh xanh. Lúc này tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết, nhưng may mắn
39:43là tôi vẫn kiềm chế được hành vi của mình, khiến bản thân trông vẫn như đang ngủ say.
39:48Cũng chính từ khoảnh khắc đó, chút suy đoán trong lòng tôi đã hoàn toàn trở thành hiện thực.
39:52Chả trách ngày hôm đó trên xe ngựa, cô ấy lại không hài lòng với câu trả lời của tôi
39:57đến vậy.
39:57Tôi vẫn tiếp tục giả vờ ngủ say, nhưng tâm trí thì dối bời hoàn toàn.
40:01Trong đêm tĩnh mịch, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở bên tai và tiếng tim đập của chính mình.
40:06Tôi thao thức cả đêm, mãi đến gần sáng mới không trụ vững được chức cơn buồn ngủ mà thiếp
40:10đi.
40:11Khi mở mắt ra lần nữa thì đã là giữa trưa, người vốn nằm ngủ bên cạnh đã biến mất
40:16từ bao giờ.
40:16Tôi vội vàng thu dọn, lập tức mặc quần áo rồi chạy xuống lầu.
40:20Thật vô cùng xin lỗi đại tiểu thư, vì cô nghe thấy rồi, đúng không?
40:25Viễn Kỳ là người thông minh, chỉ cần nhìn việc sáng nay tôi ngủ quên là có thể đoán ra
40:29rất nhiều điều.
40:30Tôi nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn thừa nhận, như ngài đã nói.
40:34Ngồi bên bàn ăn, thiên cung Viễn Kỳ chỉ khẽ nghiêng đầu, vậy thì sao?
40:38Cô ấy đang đợi câu trả lời của tôi.
40:40Thưa đại tiểu thư, tôi là dân thường, còn ngài là quý tộc.
40:44Trò chơi giữa quý tộc và dân thường này thực sự chẳng thú vị chút nào.
40:48Câu trả lời này vô cùng tàn nhẫn.
40:50Tôi không biết cô ấy bắt đầu thích tôi từ lúc nào, cũng không biết liệu cô ấy có đang
40:54cố tình giả vờ hay không.
40:55Nhưng đứng từ góc độ thực tế, tôi và cô ấy căn bản không có khả năng ở bên nhau.
41:00Nói rõ ràng sớm vẫn tốt hơn là cứ dây dưa không rứt.
41:03Ta biết chứ, cô ấy đột nhiên mất đi vẻ điểm tĩnh thường ngày, gục xuống bàn và dường như
41:08suy sụp mà khóc nắc lên.
41:10Cô rồi cũng sẽ rời bỏ ta thôi, sớm muộn gì cũng có ngày đó.
41:14Lần đầu tiên tôi có cảm giác lúng túng, chân tay luống cuống.
41:18Vị đại tiểu thư quý tộc trước mắt này đang mưu cầu dùng cách này để trốn tránh hiện thực.
41:22Tôi e rằng nếu mình đồng ý, cô ấy sẽ chìm đắm vào mối quan hệ này mà không thèm
41:27suy nghĩ đến những vấn đề khác nữa.
41:29Viễn Kỳ sẽ chìm đắm vào nó.
41:31Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp, trong đầu huyễn hoặc ra rất nhiều thứ, những cái ôm, những nụ
41:36hôn.
41:36Và rồi, khi trở về với thực tại, tôi đã dùng khăn tay lau sạch vệt nước mắt trên mặt
41:41cô ấy và ôm cô ấy vào lòng.
41:43Mày, dừng lại đi, dừng lại đi mi nhật y lễ, mày nên lý trí một chút.
41:48Tuy nhiên, mọi chuyện lại đi ngược với ý trí.
41:50Tôi gần như không kiểm soát được mà thốt ra câu nói đó, chúng ta, bắt đầu thôi.
41:55Con người ai cũng có lòng riêng.
41:57Dù cho tôi có tự xỉ vả mình vì đã đưa ra quyết định sai lầm đến thế nào đi
42:01nữa,
42:02thì mỗi sáng khi thấy Viễn Kỳ nằm bên cạnh, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô ấy, tôi
42:06đều thầm cảm thấy vui sướng trong lòng.
42:08Thật là kỳ diệu làm sao, vừa thức dậy đã thấy người mình yêu nằm ngay bên cạnh.
42:13Tôi dùng tay xoa xoa má cô ấy, thế là cô ấy cũng mở mắt ra.
42:17Y lễ, giọng nói khẽ khàng, mang theo chút không hài lòng vì vẫn chưa ngủ đủ.
42:22Chào buổi sáng, đại tiểu thư.
42:24Cô ấy lập tức thay đổi sắc mặt với tôi.
42:26Tôi chợt nhận ra và sửa lại, Viễn Kỳ, buổi sáng tốt lành.
42:30Chỉ duy nhất khoảnh khắc này, không có quý tộc hay dân thường, không có chủ nhân hay hầu gái,
42:35chỉ có những người yêu nhau.
42:37Tôi và cô ấy giống nhau, nhưng cũng thật khác biệt.
42:40Điểm giống nhau là cả tôi và cô ấy đều thiếu thốn tình thương từ người khác,
42:43đều lạc lõng giữa hiện tại và tương lai, đều bướng bỉnh lựa chọn một cuộc sống mới.
42:48Điểm khác biệt là Viễn Kỳ từng có một tình yêu nồng cháy,
42:51cô ấy dùng sự trốn tránh để giải quyết các vấn đề thực tế và cuộc sống mới mà cô
42:55ấy chọn vốn chẳng thay đổi được gì.
42:58Vì vậy, tôi thích em vì tôi nhìn thấy hình bóng quá khứ của chính mình trên người em, đó
43:02là sơ tâm của tôi khi yêu em.
43:04Còn Viễn Kỳ, ta thích cô là vì ta nhìn thấy tương lai mà ta mong muốn trên người cô.
43:09Cô khiến ta không ngừng muốn lại gần, muốn không ngừng tìm hiểu và dần dần chìm đắm trong cô.
43:15Thiên cung Minh Viễn, ông ấy là cha của Thiên cung Viễn Kỳ.
43:18Sự xuất hiện của ông ấy ngay lúc này khiến tôi phải đứng ở vị trí một hầu gái phía
43:23sau Viễn Kỳ,
43:23đối diện với vị quý tộc Quỳnh Cao Trước Trọng và nữ quản gia đứng sau ông ta.
43:27Tôi thậm chí không dám thở mạnh.
43:30Thưa cha, Viễn Kỳ cuối đầu, đôi tay không ngừng vào gấu áo.
43:34Một năm rồi, chỉ ba chữ thôi đã khiến tôi và Viễn Kỳ không biết phải nói gì.
43:38Phải rồi, đã hơn một năm, dù nói thế nào thì Ngài Minh Viễn trước mắt cũng đã cho con
43:43gái mình hơn một năm tự do.
43:45Nhưng người cha này, chẳng phải cũng đã hơn một năm không đến thăm con gái mình sao.
43:49Tôi nghiến răng, không dám phát ra tiếng động.
43:52Con biết rồi, thưa cha, con sẽ phục tùng sự sắp đặt của cha.
43:56Giọng của Viễn Kỳ khản đặc, mang theo sự cay đắng của kẻ chấp nhận số phận.
44:00Tôi không thể giữ im lặng được nữa.
44:02Tôi đã từng hứa với em, chỉ cần em muốn, tôi nhất định sẽ ở bên cạnh.
44:06Bây giờ, chắc chắn em đang cần tôi.
44:09Hơn nữa, tôi cũng vừa mới bắt đầu yêu mà.
44:12Thưa Ngài, tôi lên tiếng, tương lai của Viễn Kỳ không phải là tương lai của gia tộc thiên cung.
44:17Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thanh trường đao sáng đoáng lạnh lẽo chỉ thẳng vào chóp mũi tôi,
44:22cùng với tiếng thét đừng của Viễn Kỳ.
44:25Nhưng sự ngăn cản của em chẳng thay đổi được gì.
44:28Nửa câu sau của tôi bị dọa cho nút ngược vào trong.
44:31Chân tôi đã bùn rùn, gần như phải gồng hết sức để không ngã khịu xuống đất.
44:35Vâng, giọng tôi run rẩy thấy rõ.
44:38Chỉ khi đứng giữa danh giới cái chết, người ta mới thấu hiểu được sự trắng bệch của nỗi sợ.
44:42Viễn Kỳ lắc đầu ra hiệu bảo tôi đừng tiếp tục nữa.
44:45Nhưng tôi vẫn cố nén một hơi trong lồng ngược.
44:48Dựa vào cái gì mà tôi không thể lên tiếng vì người mình yêu?
44:51Chỉ vì tôi là dân thường sao?
44:53Cái thế giới rắc rởi gì thế này?
44:55Hôm nay tôi nhất định phải nói.
44:57Cũng không phải là một thiên cung của tương lai.
44:59Ngài đặt tên cho em ấy là Viễn Kỳ.
45:01Lẽ nào chỉ để nuôi dưỡng em ấy như một công cụ kế thừa của gia tộc thiên cung sao?
45:06Hiện trường rơi vào bế tắc hồi lâu.
45:08Cuối cùng kết thúc bằng việc thiên cung minh viễn hạ thanh trường đao xuống.
45:11Tôi và Viễn Kỳ nhìn nhau, đồng thời thở vào nhẹ nhõm.
45:15Viễn Kỳ, chúng ta nói chuyện đi.
45:17Câu nói này của thiên cung minh viễn khiến tôi và Viễn Kỳ ngẩn người.
45:20Rồi sau đó là vui mừng khôn xiết.
45:22Chuyện này đã có chuyển biến.
45:24Cảnh tượng hiện tại là thiên cung minh viễn và Viễn Kỳ ngồi bên bàn ăn, còn tôi đứng cạnh
45:28Viễn Kỳ.
45:29Ông ấy nhấp một ngụm trà rồi nói, nói cho ta nghe suy nghĩ của con đi, Viễn Kỳ.
45:34Suy nghĩ của em ấy, tôi vẫn nhớ rõ.
45:37Em ấy muốn trở thành một giáo viên, thành lập một học viện.
45:40Thưa cha, chế độ quý tộc có vấn đề rất lớn.
45:43Nhưng con không nghĩ có thể thay đổi được gì từ tầng lớp thượng lưu, nhất định phải bắt đầu
45:47từ tầng lớp dưới cùng.
45:49Con muốn đem những kiến thức mà chỉ quý tộc mới được nắm giữ truyền lại cho bình dân, để
45:53họ biết suy nghĩ.
45:55Một quan niệm rất lý tưởng.
45:57Thiên cung minh viễn không bình luận gì, chỉ nhìn sang tôi đang đứng phía sau.
46:00Cô thấy thế nào?
46:02Đối diện với ánh mắt của cả ba người, tôi chỉ khẽ thở dài.
46:05Dù sao đi nữa, ý tưởng của Viễn Kỳ vẫn quá non nớt.
46:09Đa số quý tộc sẽ không tán thành, họ chỉ vì nể sợ thân phận của thiên cung minh viễn
46:13mà không công khai phản đối.
46:15Nhưng ông ấy có thể ép được bao lâu?
46:17Liệu đám quý tộc đó có ngấm ngầm dở trò sau lưng không?
46:20Tôi cho rằng, ý tưởng của đại tiểu thư không thực tế cho lắm.
46:24Ngay vậy, thiên cung minh viễn quay sang nhìn Viễn Kỳ đang bối rối nghịch ngón tay.
46:28Tất nhiên, chính Viễn Kỳ cũng biết ý tưởng của mình chưa chín chắn, đó chỉ là một suy nghĩ
46:33ban đầu.
46:34Con có ba lựa chọn.
46:35Ông ấy dơ ba ngón tay lên.
46:38Một, ta đã chải sẵn đường cho con.
46:40Kết quả tốt nhất là con có thể kế vị ta trong tương lai.
46:43Ông hạ một ngón tay xuống, Viễn Kỳ lắc đầu.
46:46Hai, từ bỏ lý tưởng này.
46:48Con có thể tùy ý tìm một nơi nhỏ bé nào đó, làm những việc không ai chú ý.
46:52Ví dụ như mở một cửa hàng tạp hóa hay cửa hàng quần áo.
46:55Ông hạ ngón tay thứ hai, Viễn Kỳ lại lắc đầu.
46:59Vậy thì ba, tìm một người thực lòng yêu thương và ủng hộ con để kết hôn.
47:03Hãy để người đó bước đi trên con đường ta đã chọn, từ đó bảo vệ con.
47:07Viễn Kỳ ngừng đầu lên, rồi nhận ra cha mình đang, đang nhìn chầm chầm vào tôi.
47:12Đại não tôi bắt đầu đình trệ.
47:13Ông ấy, chẳng lẽ đã biết gì rồi?
47:16Ta không quan tâm đến những lý tưởng đó của con.
47:19Con à, những năm qua ta đã nợ con rất nhiều.
47:22Ta cũng không muốn tìm lý do gì cho chuyện đó.
47:24Ta và mẹ con, hy vọng duy nhất là con được bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc.
47:29Tôi đột nhiên cảm thấy, thiên cung mình Viễn không phải là không yêu con gái mình,
47:33chỉ là ông ấy chưa bao giờ bày tỏ điều đó ra.
47:36Có lẽ lúc này, Viễn Kỳ cũng đang có cùng suy nghĩ với tôi.
47:40Thế nhưng, việc chưa từng bày tỏ thực chất cũng chẳng khác gì không yêu.
47:44Viễn Kỳ đã qua cái thời điểm cần tình thương đó nhất rồi,
47:47mọi sự bù đắp lúc này dường như đều đã muộn màng.
47:50Thiên cung mình Viễn gọi tôi ra nói chuyện riêng.
47:52Ông ấy lật từng trang hồ sơ,
47:54điều này đồng nghĩa với việc lai lịch của tôi đã bị ông ấy tra sạch sành xanh.
47:58Vâng, thương ải.
48:00Hiện tại tôi vẫn đang ở trong trạng thái sống chết chưa rõ.
48:03Dù sao tôi cũng vừa mới dùng thân phận hầu gái,
48:06dân thường để đối đầu với vị quý tộc này.
48:08Lúc đó, ngay cả khi ông ấy đâm thẳng thanh kiếm vào người tôi
48:11thì cũng chẳng ai dám thắc mắc gì.
48:13Viễn Kỳ nói cô là một người rất thông minh.
48:16Bây giờ cô có thể nhìn ra điều gì từ ta?
48:19Nhìn ra, điều gì sao?
48:21Tôi quan sát kỹ vị quý tộc trước mắt,
48:23nhưng vẫn không biết nên bắt đầu từ góc độ nào.
48:25Tư liệu có sẵn quá ít,
48:27nếu chỉ dựa vào ấn tượng đầu tiên thì rất dễ phạm sai lầm.
48:30Nhưng tôi không thể đứng im không nói gì.
48:33Suy nghĩ dần mở rộng, tôi bắt đầu mạnh dạn đoán thử.
48:35Nếu như một người cha rất mực yêu thương con gái mình,
48:38nhưng suốt một năm trời lại không chịu đến thăm.
48:40Vậy điều đó có nghĩa là,
48:42ngài không biết phải đối mặt với con gái mình thế nào,
48:44và ngài đang dùng cách phớt lờ này để trốn tránh thực tại.
48:48Đúng không ngài minh viễn?
48:49Một tia cảm xúc khác lạ lóe lên trong mắt ông ấy.
48:52Ông ấy vỗ tay tán thưởng,
48:54ta công nhận cô rồi.
48:55Đến lúc này tôi mới sực nhận ra,
48:57phép thử vừa rồi chính là vòng loại đầu tiên.
49:00Sau đó, ông ấy ngồi xuống,
49:02rót thêm trà vào tách.
49:04Thanh Lan, mẹ của Viễn Kỳ,
49:06đã đổ bệnh sau khi sinh con bé.
49:07Ta đã tìm mọi cách nhưng cuối cùng đều vô vọng.
49:10Năm Viễn Kỳ lên bảy,
49:12tình trạng của nàng ấy trở nên tồi tệ hơn.
49:14Ta đã chọn cách trốn tránh một cách hèn hạ,
49:16dành hầu hết thời gian cho công việc.
49:18Như thể làm vậy thì thời gian của nàng sẽ dừng lại mãi mãi.
49:21Hóa ra không phải ông ấy không yêu,
49:24mà là chỉ cần nhìn thấy người mình yêu và nhìn thấy Viễn Kỳ,
49:27ông ấy sẽ không thể tránh khỏi việc nhớ đến tình trạng của vợ mình.
49:30Ông ấy chọn cách không gặp mặt,
49:32ép bản thân không nghĩ đến
49:33và dồn toàn bộ tâm trí vào những việc khác.
49:36Tôi nên nói gì đây?
49:38Tôi không nghĩ đây là một cái cớ có thể bào chữa được,
49:40nhưng tôi cũng không có quyền chỉ trích ông ấy.
49:43Ông ấy đẩy tách trà về phía tôi.
49:45Ý tư rất đơn giản,
49:46ông ấy muốn tôi giúp đỡ Viễn Kỳ.
49:49Thưa ngài, tôi không phù hợp với trốn quan trường.
49:52Như ngài thấy đấy,
49:53nhiều lúc tôi hành động theo ý muốn cá nhân,
49:55ví dụ như việc tôi vừa đối đầu với ngài lúc nãy.
49:58Tôi đẩy tách trà ngược trở lại.
50:00Chẳng phải đó cũng là chuyện tốt sao?
50:02Ông ấy đứng dậy,
50:03uống cạn cả nước lẫn lá trà trong tách.
50:05Nếu không có tư tưởng riêng,
50:07làm sao có thể thay đổi một chế độ đã mục nát?
50:10Ta đã thỏa hiệp quá lâu nên đã quen với những việc này,
50:12nhưng cô và Viễn Kỳ thì khác.
50:14Tôi ngước nhìn ông ấy.
50:16Ta tin cô,
50:17tin vào con mắt của Viễn Kỳ.
50:19Thiên Cung Minh Viễn không hề né tránh
50:21khi đề cập đến vấn đề giới tính giữa tôi và Viễn Kỳ.
50:24Ông ấy nói thẳng,
50:25nếu cô muốn ở bên Viễn Kỳ,
50:26ta sẽ không phản đối,
50:28chỉ cần con bé tình nguyện là được.
50:30Tuy nhiên,
50:31muốn kết hôn với con bé là chuyện cực kỳ khó khăn.
50:34Cô chỉ có thể tự mình leo lên vị trí cao hơn,
50:36thật cao,
50:37để thúc đẩy điều đó.
50:39Quốc gia này không công nhận hôn nhân đồng giới,
50:41thậm chí đó không phải là sự ngầm cho phép,
50:44mà là kiên quyết phản đối.
50:45Không phải vì họ kỳ thị phụ nữ.
50:47Trái lại,
50:48quốc gia này coi trọng giai cấp quý tộc,
50:50nên địa vị của phụ nữ và đàn ông quý tộc là tương đương.
50:53Nguyên nhân rất đơn giản,
50:54trong một môi trường sản xuất thấp,
50:56bất kỳ điều gì không có lợi cho việc duy trì nói giống
50:58đều bị phản đối mạnh mẽ.
51:00Trong lòng tôi trợt dâng lên một nỗi cay đắng.
51:03Đây không phải chuyện có thể dùng quyền lực ép buộc,
51:05mà cần phải nâng cao năng lực sản xuất,
51:08giải phóng tư tưởng rồi mới từ từ thực hiện được.
51:10Nhưng ít ra,
51:11nghĩ theo hướng tích cực thì cha của Viễn Kỳ không phản đối chúng tôi bên nhau,
51:15đúng không?
51:16Cô đang nghĩ gì vậy?
51:17Tất nhiên là ta phản đối chứ.
51:19Ông ấy dường như nhìn thấu tâm tư của tôi,
51:22vì vậy,
51:23cô ít nhất phải vượt qua 5 thử thách của ta.
51:25Vừa rồi mới chỉ là cái thứ nhất thôi.
51:28Tiếp theo là mốc 3 tháng,
51:291 năm và 3 năm.
51:30Cô có thể đi bàn bạc với Viễn Kỳ được rồi.
51:33Ba lựa chọn ta đưa ra,
51:35hai đứa bắt buộc phải chọn một.
51:37Sau đó,
51:37ông ấy quay lưng nhìn ra ngoài cửa sổ.
51:40Tôi cúi người chào ông.
51:41Dù nói thế nào,
51:43ông ấy cũng đã trao cho tôi cơ hội quá đủ đầy.
51:45Vừa mở cửa ra,
51:47Viễn Kỳ đã loạn chọn nhào vào lòng tôi.
51:49Em không có nghe lén đâu.
51:51Lời biện bạch thật yếu ớt.
51:52Em chỉ vòng tay ôm chặt lấy tôi.
51:55Viễn Kỳ,
51:56tôi gọi tên em.
51:57Ừm,
51:58em ngẩn đầu nhìn tôi,
51:59rồi từ từ nhắm mắt lại.
52:01Tôi đương nhiên hiểu ý nghĩa của hành động đó,
52:03vì vậy tôi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi em,
52:05nhưng lại bị em giữ chặt lấy đầu.
52:08Nụ hôn dần trở nên nồng cháy,
52:09cho đến khi tiếng ho khan của thiên cung minh viễn khiến chúng tôi phải buông nhau ra.
52:13Chỉ thấy mặt ông ấy xanh mét,
52:15hai đứa,
52:16ở đây mà bàn bạc xem chọn con đường nào đi.
52:19Có muốn hôn hít gì thì ít nhất cũng phải làm sau lưng ta chứ.
52:22Tôi và em nhìn nhau.
52:24Tôi biết em muốn chọn phương án 1,
52:26và em cũng biết tôi muốn chọn phương án 3.
52:28Thế là tôi nói với em,
52:30Đại tiểu thư,
52:31xin em hãy vô lý một chút nhé.
52:33Cuối cùng,
52:34chúng tôi thống nhất lựa chọn.
52:36Phương án 3,
52:37thiên cung minh viễn chỉ hừ lạnh một tiếng,
52:39coi như cũng có chút ăn ý.
52:41Ta về sắp xếp công việc,
52:4220 ngày sau ta sẽ đến đón con,
52:44chuẩn bị cho tốt.
52:45Nói đoạn,
52:46ông ấy vừa bước ra cửa lại quay ngoát lại,
52:48lường chúng tôi một cái,
52:50làm mấy chuyện đó ít ít thôi rồi mới chịu rời đi.
52:53Nếu quản gia theo ông mỉm cười cuối chào chúng tôi lần cuối rồi cũng bước theo,
52:57chỉ còn lại tôi và em,
52:5910 đầu ngón tay đan chặt vào nhau.
53:00Thử thách thứ 2,
53:01thiên cung minh viễn cho tôi 3 tháng,
53:04nhưng tôi chỉ dùng chưa đầy một nửa thời gian đã hoàn thành,
53:06hơn nữa còn hoàn thành vô cùng xuất sắc.
53:09Điều này khiến ông ấy cũng phải thốt lên tán thưởng.
53:11Tiếp theo đây,
53:12cô định nâng cao sản lượng nông sản đúng không?
53:15Quý tộc minh nhật ý lễ.
53:17Trước lời nói của ông ấy,
53:18tôi gật đầu đồng ý nhưng cũng đầy thắc mắc,
53:20hình như tôi không còn là quý tộc nữa rồi mà.
53:23Cô có thể thử xem.
53:24Thiên cung minh viễn đáp lại,
53:26sau đó vỗ vai tôi,
53:27thử thách thứ 3 thời gian không đổi,
53:29cứ làm theo những gì cô muốn đi,
53:31chỉ cần cho ta thấy hy vọng thành công là được,
53:33làm được chứ.
53:35Tôi gật đầu,
53:36đồng thời cảm thấy có chút nôn nóng.
53:38Tôi muốn về nhà quá.
53:40Thời gian qua tôi chẳng có mấy cơ hội tiếp xúc với Viễn Kỳ,
53:43nhớ em ấy đến phát điên rồi.
53:45Hừ, cút đi, cút mau đi.
53:47Thiên cung minh viễn cũng nhìn ra tâm tư của tôi,
53:49xua tay đuổi khéo.
53:51Tôi mừng dỡ,
53:52đến lễ tiết cũng chẳng kịp giữ,
53:53cứ thế lao thẳng về nhà.
53:55Mở cửa,
53:56trong nhà vô cùng yên tĩnh,
53:58chỉ có vài tiếng động nhỏ phát ra từ thư phòng.
54:00Tôi bước vào,
54:01thấy em đang lật sở tài liệu,
54:03miệt mài viết hết cuốn giáo trình này đến cuốn giáo trình khác.
54:06Thấy tôi trở về,
54:07em chỉ quay mặt đi chỗ khác,
54:09về chậm qua đấy.
54:10Thế nhưng,
54:11em vẫn bước tới,
54:12ôm chầm lấy tôi,
54:14dùng tông giọng dịu dàng nhất để nói những lời tâm tình.
54:16Tôi cũng vậy.
54:17Cuộc trò chuyện của hai người cuối cùng dừng lại ở một nụ hôn sâu.
54:21Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo