- 5 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Xuyên thành một nữ phụ pháo hôi vừa bị hạ thuốc cực mạnh, tôi quyết định không chờ chết.
00:04Tôi dứt khoát ra cửa tóm lấy một mỹ nhân.
00:06Con gái giúp nhau, quá là hợp lý luôn.
00:09Ngày hôm sau, tôi để lại một chiếc thẻ ngân hàng rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
00:14Lần gặp lại, tôi mới phát hiện người đó lại chính là nữ chính của cuốn tiểu thuyết này,
00:18ảnh hậu quốc tế Cố Thanh Khề.
00:20Ảnh hậu chặn đường tôi, khóe môi nhắc lên cười đầy ẩn ý.
00:23Lần trước chị thấy mình bị thiệt thòi quá, em phải bù đắp lại cho chị một lần.
00:28Tôi thẳng thừng từ chối, lần trước là vì giữ mạng nên mới bất đắc dĩ, tôi không phải là
00:33lesbian.
00:34Vài ngày sau, tôi lại đáng thương nhìn cô ấy, Thanh Khề, lời đề nghị bù đắp một lần lần
00:38trước của chị, còn tính không.
00:40Cô ấy cười một cách đầy phong tình vạn trùng, giờ thì chị không còn hứng thú với phụ nữ
00:45nữa rồi.
00:46Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:51luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:54Vào chuyện, xuyên thành một nữ phụ pháo hôi có tài sản hàng nghìn tỷ, tôi còn chưa kịp hưởng
00:59thụ ngày nào thì đã sắp ngỏm.
01:01Chỉ vì tôi xuyên không đến không đúng lúc.
01:03Lúc này, toàn thân tôi nóng rực khó chịu, dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được là mình đã
01:07trúng thuốc mạnh rồi.
01:09Cuốn sách này tôi từng đọc, nhớ được đại khái cốt truyện, đây chính là thời điểm nguyên chủ lãnh
01:14cơm hộp.
01:15Nguyên chủ sợ đi ra ngoài bị người ta dở trò, định tự mình ở trong phòng nhẫn nhịn cho
01:19qua chuyện, kết quả là nhịn đến chết luôn.
01:22Nguyên chủ thật ngốc, suy nghĩ của tôi đơn giản hơn nhiều.
01:25Thà bị trà đạp còn hơn là có vạn tỷ tài sản mà không còn mạng để tiêu.
01:29Chuyện đau khổ nhất trên đời chẳng phải là người chết rồi mà tiền vẫn chưa tiêu hết sao.
01:34Để sống sót, tôi cố gắng chống cự, bò ra đến cửa, hy vọng bên ngoài có tên xui xẻo
01:39nào đi ngang qua.
01:41Tên đó tốt nhất là nên đẹp trai một chút.
01:43Cánh cửa vừa mở ra, quả nhiên có một người đi ngang qua thật, nhưng không phải đàn ông.
01:48Đó là một người phụ nữ mặc váy dạ hội cao cấp màu xanh nhạt.
01:51Chắc là tình cờ đi ngang thấy tôi mở cửa nên cô ấy tò mò đứng nhìn.
01:55Là một cô gái, chẳng lẽ trời muốn diệt tôi sao?
01:59Cần tôi giúp gì không?
02:00Giọng người trước mặt nhẹ và lạnh, tông giọng bình thản.
02:03Nhờ giọng nói chầm ổn này mà tâm trí đang nôn nóng của tôi dịu đi đôi chút.
02:07Tôi vội gật đầu, mồ hôi trên chán lấm tấm rơi, đôi mắt lúc tỉnh lúc mê.
02:12Mặc kệ, có bệnh thì vái tứ phương, phụ nữ chắc cũng được nhỉ.
02:16Không lẽ hội lesbian chỉ yêu nhau kiểu tinh thần thôi sao?
02:19Dùng chút lý trí cuối cùng, tôi vịnh cửa đứng dậy, kéo người vào phòng rồi xoay người khóa trái
02:24cửa.
02:25Cô ấy có vẻ hơi giật mình, ánh mắt đánh giá tôi, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
02:30Tôi nói giúp là giúp cô gọi cấp cứu 120.
02:32Không kịp nữa rồi, tôi nói trong mơ hồ, chị ơi, cầu xin chị.
02:37Tôi nắm chặt cổ tay cô ấy, tay run rảy dữ dội.
02:40Cổ tay người kia mát lạnh, khiến tôi có chút luyến tiếc hơi ấm.
02:44Chị ơi, giúp em với, đều là phụ nữ cả, không sao đâu mà.
02:49Ánh mắt cô ấy vẫn lạnh nhạt như nước, đứng im tại chỗ không có ý định giúp đỡ.
02:53Tôi nhíu mày, tính toán xem với tình trạng này nếu dùng lực thì tỷ lệ thắng là bao nhiêu.
02:58Cổ họng khô khốc, tôi liên tục nuốt nước miếng, liếm lấy đôi môi khô nẻ.
03:02Người kia đột nhiên lên tiếng, đều là phụ nữ, cô có thể tự giải quyết, không phải sao.
03:07Mắt tôi sáng lên, đúng thế nhỉ.
03:10Không thèm để ý người trước mặt nữa, tôi rút tay về ngay lập tức.
03:13Nhưng không đúng, vẫn khó chịu vô cùng.
03:16Thuốc này quá mạnh, mạnh hơn bất kỳ loại nào tôi từng biết ở kiếp trước.
03:19Trong khoảnh khắc mất đi ý thức, tôi thất vọng nghĩ thầm, hóa ra phụ nữ không được thật à.
03:254 giờ sáng, tôi mơ màng nhìn người phụ nữ trước mắt với khóe mắt đỏ ửng, vầng chán lấm
03:30tấm mồ hôi, cảm thấy cạn lời.
03:32Tôi cảm ơn chị đã cứu mạng nhỏ này của tôi, nhưng mà, có cần phải tận tâm tận lực
03:37đến thế không?
03:38Cái người phụ nữ lạnh lùng định đứng xem kịch lúc nãy đâu rồi.
03:41Đã nói là giúp gọi cấp cứu 120 mà.
03:44120 đâu? Mau đến cứu tôi với.
03:46Chị ta đã làm tôi hơn 4 tiếng rồi đấy.
03:50Không biết từ lúc nào tôi lại ngất đi lần nữa.
03:52Cô ấy dừng lại khi nào tôi cũng không hay.
03:55Không lẽ người này là biến thái sao?
03:57Lúc khoảng 12 giờ đêm hình như tôi có tỉnh lại một chút, nhưng không có sức phản kháng, đành
04:02mặc kệ cô ấy làm loạn.
04:03Thật không ngờ cô ấy có thể làm loạn đến mức này.
04:0611 giờ trưa hôm sau, tôi thông thả tỉnh dậy, đầu nặng chĩu và đau nhất.
04:11Nhưng vì tính cảnh giác cao và hay ngủ nông, tôi hiếm khi ngủ sâu, hôm nay coi như là
04:16ngủ lâu nhất rồi.
04:17Xoa đầu nhìn sang bên cạnh, người phụ nữ kia vẫn còn đó.
04:20Gương mặt cô ấy thực sự rất đẹp.
04:23Sông mũi cao, đôi môi mỏng, ngay cả khi ngủ biểu cảm vẫn mang theo nét lạnh lùng.
04:27Hừm, xem ra mình cũng không lỗ.
04:30Tôi đứng dậy tìm quần áo dưới đất, việc cấp bách nhất là phải rời khỏi đây ngay.
04:34Tôi cầm lấy túi sách trên bàn, kiểm tra giấy tờ xác định là của mình,
04:38sau đó tiện tay rút một chiếc thẻ ngân hàng đặt lên bàn.
04:41Tôi cầm bút viết lên đó mấy chữ dòng bay phượng múa, cảm ơn đã giúp đỡ, đây là tạ
04:46lễ.
04:47Dựa vào ký ức mà nguyên chủ để lại, tôi thuận lợi tìm về căn biệt thự đơn lập của
04:51nhà mình.
04:52Nhìn nội thất xa hoa bên trong và quản gia ra đón, tôi sướng phát điên.
04:56Hóa ra, cuộc sống của người giàu là như thế này sao?
04:59Tiểu thư, chào buổi sáng. Tôi gật đầu, khóe môi hơi nhét lên, ừm, chuẩn bị nước tắm giúp tôi,
05:05tôi muốn tắm rửa một chút.
05:07Vâng, tiểu thư, ngồi trên sofa, tôi nhìn vào số dư 8 chữ số trong điện thoại,
05:13trong túi còn có không ít thẻ tín dụng và chiếc thẻ đen huyền thoại.
05:16Những thứ này, chỉ mới là tiền tiêu vật của tôi thôi sao?
05:20Cả ngày hôm đó tôi chỉ ở lì trong biệt thự không ra khỏi cửa, tâm trạng cực kỳ tốt.
05:24Tiểu thư, lão ra vừa gọi điện, bảo cô ngày mai tham gia một buổi đấu giá từ thiện.
05:29Đấu giá từ thiện?
05:31Vâng, tại thành phố A, do ảnh hậu của Thanh Khê tổ chức.
05:34Cô ấy là đại sứ quảng bá sản phẩm mới nhất của công ty chúng ta.
05:38Tôi gật đầu, à, là nữ chính của cuốn sách này.
05:41Tôi nhớ cuốn tiểu thuyết này hành văn rất tốt, là chuyện đại nữ chủ không có nam chính.
05:46Lúc tôi xuyên qua thực ra đã là giai đoạn cuối của chuyện rồi.
05:49Cô Thanh Khê dựa vào nghị lực và trí thông minh của mình để leo từ tầng lớp thấp nhất
05:53lên đến đỉnh cao như hiện tại.
05:55Còn vai nguyên chủ này đại khái chỉ là để làm nền cho cô Thanh Khê thôi.
05:59Chỉ lớn hơn nguyên chủ một tuổi, nhưng cô Thanh Khê từ dân thường thành siêu sao,
06:03còn nguyên chủ là phú nhị đại lại chết trẻ.
06:05Chật, tội nghiệp cho cô pháo hôi này thật.
06:08Nhưng mà, nếu tôi đã kế thừa cơ thể này, tôi nhất định sẽ giúp cô ấy tiêu hết số
06:13tiền mà cô ấy chưa kịp tiêu.
06:14Coi như là báo đáp ơn huệ đã cho tôi mượn sát.
06:18Tại buổi đấu giá, tôi thông dòng ngồi ở vị trí của mình.
06:21Trên sân khấu, người đấu giá giới thiệu từng món cổ vật và báo giá.
06:25Ông bố hờ của tôi đã nói rồi, cứ thoải mái mà đấu giá, tiền ông ấy lo hết.
06:30Tôi đương nhiên là nghe lời, mỗi lần tăng giá tôi đều cộng thêm 20.000 đệ.
06:34Ông bố bảo tôi mua 7 món.
06:36Sau khi thắng được 7 món đầu tiên, tôi bắt đầu im lặng nghe người khác hô giá.
06:41Kết thúc buổi đấu giá, tôi định rời đi thì một nhân viên công tác đi tới, thầm thi với
06:45tôi rằng sếp của họ muốn gặp tôi.
06:47Chắc là vì nể mặt bố mình đây mà, cô Thanh Khê này đối nhân xử thế thật sự rất
06:52thấu đáo.
06:53Dù sao cũng rảnh, tôi liền đi theo anh ta.
06:56Vào đến hậu trường, nhìn người phụ nữ đang cúi đầu xử lý công việc, tôi bỗng thấy quen mắt
07:00một cách kỳ lạ.
07:01Tôi tiến lại gần để nhìn cho rõ, nhưng khoảnh khắc cô ấy ngừng đầu lên, tôi vô cùng hối
07:06hận vì đã bước chân vào đây.
07:08Đây chẳng phải là, chỉ không giúp, đêm hôm đó sao?
07:12Sơ sớt quá, đáng lẽ tôi nên lên mạng cha xem ảnh hậu trông như thế nào trước mới phải?
07:17Biết là cô ta thì tôi đã không đến rồi.
07:19Tiểu lý tổng, chào buổi tối.
07:22Giọng nói thanh lãnh y hệt đêm qua.
07:24Dư âm từ trận chiến đó khiến tôi nhìn thấy gương mặt này là chân tay buồn rùn.
07:28Tôi cười giả là, chào buổi tối.
07:30À, không có việc gì thì tôi đi trước đây, bố tôi đang đợi tôi về ăn cơm.
07:35Đứng lại, chạy cái gì?
07:37Nhìn hai gã vệ sĩ to cao như hộ pháp đang chặn cửa, tôi có cảm giác mình vừa bước
07:41chân vào hang sói.
07:43Người phụ nữ này là đại nữ chủ đã vượt qua bao sóng gió để đi lên, lực tay và
07:47thủ đoạn đều không thiếu.
07:49Nhớ đâu chị ta có ý định giết tôi diệt khẩu thì sao?
07:52Đêm qua tôi đâu có cưỡng bức chị đâu.
07:54Chị nhìn kỹ đi, nửa đêm về sáng là tôi không cần nữa rồi mà chị vẫn cứ nhào tới
07:59đây chứ.
08:00Chị chắc chắn cũng sướng rồi còn gì, tôi không đòi tiền chị là tốt lắm rồi.
08:04Tôi nhìn chị ta với ánh mắt cảnh giác, não bộ bắt đầu tính toán khả năng đánh gục hai
08:08tên vệ sĩ kia.
08:09Cô Thanh Khê chầm mặt, hai tên vệ sĩ thì suýt nữa không quản lý nổi biểu cảm gương mặt.
08:14Tiểu Lý Tổng, sao cô có thể nói như vậy?
08:17Đêm qua dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã cứu cô một mạng.
08:21Cô báo đáp ân nhân cứu mạng như thế này sao?
08:23Tôi chẳng phải đã để lại tạ lễ cho chị rồi mà.
08:26Cô nói cái thẻ phụ đó hả? Thẻ phụ? Loại thẻ có thể tùy ý quẹt tiền trong thẻ chính
08:31ấy hả?
08:32Thẻ phụ á? Tôi không biết nha, tôi cứ tưởng đó là một cái thẻ ngân hàng bình thường có
08:37tiền thôi.
08:38Vậy chị trả lại cho tôi, tôi đưa chị cái khác.
08:41Cô Thanh Khê nheo mắt nhìn tôi, tỏa ra sắc khí, đồ đã tặng đi rồi mà cô còn muốn
08:46đòi lại.
08:47Tôi đưa nhầm không được sao.
08:48Với cả, chị dùng thẻ phụ mua cái gì tôi đều biết hết, chẳng có chút riêng tư nào cả.
08:54Trả lại cho tôi, tôi chưa nói xong thì chị ta đã chặn lại.
08:58Tối nay đi với tôi, tôi cảnh giác nhìn chị ta.
09:01Cái đầu này, không lẽ thích phụ nữ thật?
09:04Dựa vào biểu hiện đêm qua, tôi cực kỳ nghi ngờ.
09:06Gương mặt này của tôi đúng là rất xinh đẹp, dáng người cũng chuẩn.
09:10Không lẽ chị ta nghiện rồi nên muốn thử lại lần nữa?
09:13Biến thái, tôi không đi, không đến lượt cô quyết định đâu.
09:17Đúng lúc này, điện thoại tôi đổ chuông, cầm lên xem là ông bố hờ gọi đến.
09:22Tôi vô cùng xúc động, cứu tinh đây rồi.
09:25Bố, có phải bố gọi con về ăn cơm không?
09:28Đầu dây bên kia im lặng 2 giây rồi mới lạnh lùng lên tiếng, con đi ăn một bữa cơm
09:32giản dị với Thanh Khê đi.
09:34Nhớ tiếp đãi người ta cho tốt, nếu đối phương không hài lòng, tất cả thể của con sẽ bị
09:38đóng băng hết.
09:39Lo mà học hỏi người ta đi, đừng có suốt ngày lêu lồng nữa.
09:43Tôi cứ tưởng bố là cứu cánh, ai rè bố lại là vực thẳm.
09:47Bị cố Thanh Khê xách về nhà, mặt tôi xị ra như bị mất sổ gạo.
09:51Chẳng phải bảo là đi ăn cơm sao?
09:53Đầu bếp nhà tôi nấu hợp khẩu vị của tôi hơn, bên ngoài tôi ăn không quen.
09:57Hừ, nghe chị ta bốc phét kìa.
09:59Dù sao thì đến nhà cũng chỉ có mình chị ta.
10:02Tôi chấp 10 người như vậy cũng được, nên cũng không sợ lắm.
10:06Phòng ăn nhà của Thanh Khê đã bày sẵn bữa tối.
10:08Những món gia đình đơn giản nhưng đi kèm là một ly vang đỏ thượng hạng.
10:12Với nguyên tắc không lãng phí, tôi ngồi xuống ghế ngay lập tức.
10:15Để tôi xem cơm nước nhà chị ta có gì mà ngon đến thế.
10:19Trời đất ơi, ngon tuyệt cú mèo.
10:21Sao mà đầu bếp với đầu bếp lại có thể khác biệt đến thế nhỉ?
10:25Ăn no chưa?
10:26Đúng lúc tôi đang hút ngụm rượu cuối cùng, vừa ngẩn đầu lên đã chạm phải đôi mắt sâu thẳm
10:31của người đối diện.
10:32Ăn, ăn no rồi.
10:34Ừm, thời gian không còn sớm nữa, đã đến lúc phải trả lại món nợ đêm qua em thiếu tôi
10:39rồi chứ.
10:40Ánh mắt cô Thanh Khê chứa đầy ý cười, khẽ nhau lại trông cực kỳ mê hoặc.
10:44Tôi theo bản năng khép chặt hai chân.
10:46Thuốc của tôi sớm đã tan hết từ tối qua rồi.
10:48Cho dù chị muốn đòi lại, thì đêm qua cũng đã trả đủ rồi còn gì.
10:53Em nhờ tôi giúp, tôi đâu có biết phải giúp đến mức độ nào.
10:56Đương nhiên là phải hết sức mình rồi.
10:59Hôm qua tôi bận rộn cả đêm, nghĩ thế nào cũng thấy không công bằng.
11:02Chẳng lẽ tiểu lý tổng muốn quỳt nợ?
11:04Thế chị muốn thế nào?
11:06Tôi lầm bầm.
11:07Tối nay, ở lại với tôi.
11:09Chuyện của chúng ta xóa sạch nợ nần.
11:11Không đời nào.
11:12Tôi không thích phụ nữ.
11:14Em thích hay không chẳng liên quan gì đến tôi.
11:17Nếu em thấy thực sự không chịu nổi thì cứ việc rời đi.
11:19Nhưng tôi sẽ nói gì với bố em thì tôi không chắc đâu nhé.
11:23Chị uy hiếp tôi.
11:25Máu nóng nổi lên.
11:26Tôi nheo mắt nhìn chị ta.
11:27Tôi là người ghét nhất bị uy hiếp.
11:29Đương nhiên là không.
11:31Nói cũng như không.
11:32Tôi đứng dậy tiến đến trước mặt cô Thanh Khê.
11:34Nâng cầm chị ta lên rồi ngồi lên đùi.
11:37Hôn nhẹ một cái.
11:38Có chuyện gì không thể nói tử tế sao?
11:40Hở tí là mách bố tôi thì có gì hay ho chứ?
11:43Cô Thanh Khê thuận thế ôm lấy tôi.
11:46Ánh mắt thoáng chút bối rối.
11:47Dựa vào sự thành thục khi hôn này, tôi dám khẳng định đây tuyệt đối không phải lần đầu của
11:51cô Thanh Khê.
11:52Mặc dù trong chuyện chẳng bao giờ nhắc đến đời sống tình cảm của cô ảnh hậu này cả.
11:57Bị cô Thanh Khê ném lên giường.
11:59Ngay khoảnh khắc chị ta định dán sát vào.
12:01Tôi đỏ mặt từ chối.
12:02Đợi đã.
12:03Đi tắm đi.
12:04Cô Thanh Khê nhìn tôi.
12:05Ánh mắt chưa từng rời đi.
12:07Cùng tắm nhé.
12:08Không.
12:09Không quen.
12:09Chị trước đi.
12:11Chị ta có vẻ đang suy nghĩ.
12:13Nếu không thì tôi không chơi với chị nữa đâu.
12:15Thanh Khê có vẻ không tình nguyện lắm.
12:17Gật đầu rồi đi vào phòng tắm.
12:19Nghe tiếng nước chảy rào rào bên trong.
12:21Tôi nhắc môi.
12:22Rút chiếc điện thoại trong túi ra.
12:24Từ lúc vào cửa tôi đã bật ghi âm rồi.
12:26Chị ta mà dám nói bậy với bố tôi.
12:29Tôi sẽ gửi đoạn ghi âm này cho ông ấy ngay.
12:31Trong phòng ngủ của Thanh Khê tìm giấy bút chẳng khó gì.
12:34Tôi lại một lần nữa viết lên tờ giấy A41 câu.
12:37Toàn bộ quá trình đã được ghi âm.
12:39Chị dám mách lẻo là tôi dám gửi đoạn ghi âm này cho bố tôi đấy.
12:43Tôi nghĩ bố tôi dù có mong con gái thành Phượng Hoàng thì cũng không đến mức bán con cầu
12:47Vinh đâu nhỉ.
12:48Còn nữa, nếu chị thực sự ngương ái quá, tôi đây có thể chi tiền tìm chuyên gia cho chị.
12:53Đảm bảo chị sẽ hài lòng nhé.
12:55Tôi còn đặc biệt dạm thêm son, in một dấu môi đỏ chót ở góc dưới bên phải tờ giấy.
13:00Tưởng tượng ra cảnh người phụ nữ kia nhìn thấy tờ giấy này mà tức phát điên là tôi đã
13:04thấy hả dạ rồi.
13:06Kể từ lần đó, tôi không còn gặp lại chị ta nữa.
13:09Cuộc sống của tôi trở nên phong phú và đa sắc màu.
13:12Bố sắp xếp khóa học nào tôi cũng nghiêm túc tham gia, bữa tiệc nào ông bảo đi tôi cũng
13:17đi hết.
13:18Thấy tôi có chút trí tiến thủ, ông lại được đà lấn tới, giao cho tôi một công ty nhỏ
13:22để luyện tay nghề.
13:24Tôi vui vẻ nhận lời, công ty cho không tội gì không lấy.
13:27Ban ngày học tập vất vả, buổi tối đi ba nhảy nhót, cuộc sống trôi qua cực kỳ rực rỡ.
13:32Ninh Ninh, bữa tiệc tối nay bố không rảnh, con đi giúp bố nhé.
13:36Khách mời lần này đều là người có máu mặt, đừng có làm bố mất mặt đấy biết chưa.
13:41Vâng thưa bố, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.
13:43Bố tôi cười rồi khẽ lắc đầu.
13:45Chủ nhân bữa tiệc là một đại gia ngành trang sức, có thương hiệu riêng bán chạy trên toàn quốc
13:50tế.
13:51Thế nên, nghệ sĩ tham gia cũng không ít.
13:53Tim tôi hững một nhịp, chẳng lẽ người phụ nữ đó cũng đến.
13:57Đúng là ghét của nào trời trao của nấy.
13:59Vừa tìm được một góc để ngồi xuống, lướt mắt sang bên cạnh, tôi đã thấy một người phụ nữ
14:04mặc váy dạ hội cao cấp màu xanh nhạt.
14:06Chị ta cầm ly vang đỏ, đang cười nói vui vẻ với một anh chàng tiểu bạch kiểm lịch lãm.
14:11Nói chuyện trông có vẻ tâm đầu ý hợp lắm, cười đến nở cả hoa cơ mà.
14:15Không hiểu sao thấy chị ta cười với người khác, tôi lại thấy khó chịu trong lòng.
14:20Tôi bực bội hớp một ngụm rượu.
14:21Những người xung quanh chị ta ra vào tấp nập, kẻ bắt chuyện không thiếu, từ giới kinh doanh đến
14:26giới giải trí.
14:27Gương mặt nào cũng quen thuộc, dù sao thì cái vòng tròn này cũng chỉ có bấy nhiêu đó người,
14:32cơ bản là đều biết mặt nhau.
14:34Đúng là một con bướm giao tiếp, còn bảo là đại nữ chủ cái gì chứ, hạng người vừa gặp
14:38lần đầu đã có thể lên giường được ngay.
14:41Bên cạnh chị ta có bao nhiêu mỹ nam mỹ nữ như thế, chẳng trách không có tôi thì chị
14:45ta cũng sớm tìm được người khác thay thế rồi.
14:48Đang mãi suy nghĩ, tôi bỗng nhận ra người kia đang di chuyển, hướng về phía mình.
14:53Toàn thân tôi tê dại, tóc gáy dựng đứng, lòng có chút căng thẳng.
14:56Tôi giả vờ như không quan tâm, uống thêm một ly rượu nữa.
15:00Sau đó, tôi cảm nhận được chị ta lướt qua mình, rồi ôm chầm lấy người đứng phía sau tôi.
15:05Hai người nắm tay nhau, trông có vẻ vô cùng thân thiết.
15:09Tôi hậm hực xiết chặt ly rượu trong tay.
15:11Một cậu nhóc đột nhiên tiến lại gần, chị ơi, trông chị lạ mặt quá.
15:15Chị lạ, Lý Ninh, cha tôi là Lý Cát Sinh.
15:18Mắt cậu ta sáng lên, Lý Tiểu Thư.
15:21Tôi có nghe cha tôi nhắc về chị, không ngờ lại được gặp người thật.
15:25Ồ, chú ấy nói gì về tôi thế?
15:28Tôi mỉm cười quay sang chơi chọc cậu nhóc.
15:30Cậu ta rõ ràng còn nhỏ tuổi nên không biết nói dối,
15:33cứ ấp úng nửa ngày trời cũng không nói rõ được.
15:36Nhưng mà chị Ninh Ninh này, em nghĩ không nên nghe người ta nói,
15:39phải tin vào những gì mình thấy.
15:41Vậy sao? Thế em thấy gì nào?
15:44Em, em thấy chị rất xinh đẹp, khí chất cũng rất tốt,
15:47không giống như lời đồn chút nào.
15:49Hơn nữa, chị có thể đến tham gia buổi tiệc thương mại này,
15:52chứng tỏ chị không phải là hạ người không làm nên trò chống gì như họ nói.
15:56Ồ, chưa kịp trêu thêm vài câu,
15:59phía sau đã chuyển đến một giọng nói thanh lãnh đầy ý lạnh,
16:02à vũ.
16:02Chị thanh khê, ba em bảo chị dẫn em qua đó.
16:06Vâng ạ, vậy chị Ninh Ninh, lát nữa gặp lại nhé.
16:10Cậu nhóc cười chào tôi rồi đi theo cô thanh khê.
16:12Trước khi đi, cô thanh khê khẽ quay đầu lại,
16:15nhìn tôi bằng ánh mắt như thể cảnh cáo.
16:17Cái nhìn đó khiến tim tôi thắt lại một cái.
16:20Hừ, trước đó còn vội vã muốn leo lên giường mình cơ mà.
16:23Mới có mấy ngày mà đã lật mặt không nhận người quen rồi.
16:27Sở dĩ tôi và cô thanh khê có do thiệp trở lại là vì ông bố hờ của tôi.
16:30Thấy dạo này tôi có trí tiến thủ, ông ấy liền tống thẳng tôi sang bên cạnh cô thanh khê.
16:36Ninh Ninh, con cố mà học hỏi.
16:38Người phụ nữ cô thanh khê đó có bản lĩnh lắm đấy.
16:41Bố phải bỏ ra cái giá không nhỏ mới nhét con vào đó được.
16:44Bố, con thấy con đi theo bố là được rồi.
16:47Bố chắc chắn giỏi hơn chị ta mà, đúng không?
16:50Bố tôi nghiêm nghị lắc đầu, con phải hiểu tâm ý của bố.
16:54Thương trường biến ảo khôn lường, lối mòn của bố đã không còn theo kịp thời đại nữa rồi.
16:58Tương lai, công ty của cô thanh khê chưa chắc đã kém nhà mình đâu.
17:02Người phụ nữ này, rất đáng sợ.
17:04Bố trịnh trọng vỗ vai tôi, con phải tự mình ngộ ra.
17:08Sau này gia nghiệp đồ sộ này sẽ giao vào tay con.
17:11Khiến gia tộc đi xuống hay tiếp tục huy hoàng, tất cả đều trông cậy vào con đấy.
17:15Này, nói vậy có quá khoa trường không?
17:18Tôi chỉ muốn đến đây để tiêu tiền thôi mà.
17:20Sao tự dưng lại phải gánh vác trọng trách gia tộc thế này?
17:24Sau khi nhậm chức, tôi luôn đứng bên cạnh cô thanh khê, nhưng chị ta chẳng thèm đói hoài gì
17:28đến tôi.
17:29Rảnh rỗi quá, tôi bắt đầu nhìn chầm chầm vào chị ta.
17:32Đúng là xuất thân diễn viên có khác, gương mặt này phải nói là trông rất đắt tiền.
17:37Sông mũi cao, đường xương hàm rõ nét, đôi mắt to và có thần.
17:41Lúc chị ta rũ mắt tập trung xem tài liệu thực sự rất thu hút.
17:45Nhìn đủ chưa?
17:46Cô thanh khê lạnh lùng ngởng đầu, nhìn tôi một cách không cảm xúc.
17:49Hả?
17:50À, tôi thấy chán thôi.
17:52Chị bắt tôi đến đây làm gì?
17:54Cứ để tôi đứng đây thế này hả?
17:56Khóe môi chị ta nhắc lên một độ cong đầy chế nhạo, tôi bắt em đến hồi nào?
18:01Lý tiểu thư nên hỏi cha mình xem đã dâng cho tôi bao nhiêu lợi lộc để em được vào
18:05đây.
18:05Đồ dâng tận miệng, chẳng có lý do gì mà tôi không nhận.
18:09Thế chị hoàn toàn có thể từ chối mà.
18:11Chị thiếu chút tiền đó hả?
18:13Tại sao phải từ chối?
18:15Chẳng lẽ Lý tiểu thư có thể cho tôi nhiều hơn?
18:17Dự án mảnh đất phía nam thành phố trị giá 400 triệu tệ, tuy không nhiều nhưng cũng đáng để
18:22khai thác.
18:23Nếu em có thể cho tôi nhiều hơn thế, tôi hoàn toàn không có ý kiến gì.
18:27Đôi, tôi lấy đâu ra 400 triệu tệ chứ?
18:30Bố mình cũng hảo phóng quá đi.
18:32Để con gái chịu khổ mà dám chi tận 400 triệu tệ.
18:35Ồ, hóa ra Lý tiểu thư không có nhiều tiền đến thế.
18:38Nhưng không sao, nếu em thực sự ghép phải ở đây, tôi hoàn toàn có thể giúp em che mắt
18:43bố em, cứ việc đi chơi thoải mái.
18:46Tôi chẳng cần nghĩ ngợi, tôi không thèm.
18:48Đã tốn 400 triệu tệ rồi, chẳng lẽ lại lãng phí à?
18:52Tôi đến đây để học hỏi, cô tiểu thư chắc sẽ không keo kiệt mà không dạy tôi chứ?
18:56Em đã nộp học phí, đương nhiên tôi sẽ tận tâm dạy.
18:59Vậy thì tốt, cô tiểu thư bắt đầu đi.
19:02Sư phụ dẫn dắt vào cửa, tu hành tại cá nhân.
19:05Chẳng lẽ em muốn tôi cầm tay chỉ việc cho em à?
19:08Tự nhìn mà xem, học được hay không là việc của em.
19:11Chị ta lạnh lùng đáp lại, khi nói chuyện đến một ánh mắt cũng chẳng thèm ban phát cho tôi.
19:16Thấy chị ta lại bắt đầu tập trung vào tập tài liệu trên tay, tôi có chút tức giận.
19:21Đồ đàn bà tồi, trả bù cho cái đêm vội vã muốn vổ lấy tôi chút nào.
19:25Lúc đầu tôi còn hậm hực, nhưng càng về sau, tôi hoàn toàn bị khuất phục bởi phương pháp xử
19:30lý công việc hiệu quả và tư duy logic của cô Thanh Khê.
19:33Những ngày qua, chị ta đi gặp đối tác cũng mang tôi theo, dạy bảo thư ký cũng có tôi
19:38bên cạnh.
19:38Xem hợp đồng, đàm phán, khảo sát thực địa, ngay cả team building của công ty cũng lôi tôi đi.
19:44Càng tiếp xúc, tôi càng nể phục đầu mối kinh doanh nhẹ bén của cô Thanh Khê.
19:48Tôi cũng hiểu rõ hơn rằng sự khen ngợi của bố tôi không hề quá lời.
19:52Một cô gái tay trắng, lăn lộn trong giới giải trí trở thành ảnh hậu hàng đầu,
19:56rồi lại trở thành một người phụ nữ không ra thế có thể làm nên sự nghiệp tầm cỡ này,
20:00bản lĩnh và quyết đoán quả thực không tầm thường.
20:03Xung quanh chị ta có vô số người theo đuổi, nam có nữ có, đẹp đẽ có tiền bạc có,
20:08nhiều không đếm sể.
20:09Ở bên cạnh cô Thanh Khê lâu, tôi mới dần nhận ra người phụ nữ này quyến rũ đến nhường
20:14nào.
20:14Hôm nay tôi có một cuộc họp xuyên quốc gia, buổi chiều em đi ký thay tôi hợp đồng với
20:19Vương Tổng.
20:20Hả? Tôi há?
20:22Cô Thanh Khê nhìn tôi khẽ cười thành tiếng, đừng có nói là em ở bên cạnh tôi hơn 3
20:26tháng chỉ để làm cảnh nhé.
20:28Tất nhiên là không, chỉ là. Hợp đồng này chị chuẩn bị lâu như vậy, chắc chắn rất quan trọng
20:33đúng không?
20:34Đã tin thì không nghi, đừng có nói nhảm nữa. Làm được thì làm, không được thì em có thể
20:39rời đi rồi, tôi không còn gì để dạy em nữa.
20:42Trong lòng tôi dâng lên một nỗi khó chịu. Hừ, coi thường ai chứ? Hợp đồng được ký kết thuận
20:47lợi, và đó cũng là ngày cuối cùng tôi ở bên cạnh cô Thanh Khê.
20:51Tốt lắm, Vương Tổng rất hài lòng về em. Tôi không còn gì để dạy em nữa, ngày mai không
20:56cần đến đâu.
20:58Cái gì? 400 triệu tệ mà chỉ có 3 tháng thôi sao? Thế em muốn ở lại bao lâu?
21:033 tháng không hề ngắn đâu. Tôi không đi. Lý Tiểu Thư, đừng có gây dối vô lý, sẽ khiến
21:09người ta phát ghét đấy.
21:11Cảm giác khó chịu trong lòng tôi dường như đông cứng lại. Mình cứ thế mà bị đuổi đi sao?
21:16Nước mắt trực trào ra, cô Thanh Khê nhìn tôi khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện vẻ thiếu kiên
21:20nhẫn, định nói gì đó.
21:22Ánh mắt đó đã thực sự làm tôi tổn thương. Chút tình cảm ái mộ vừa mới nảy mầm trong
21:27lòng, giờ đây vỡ vụn hoàn toàn.
21:29Để không cho cô Thanh Khê có cơ hội thốt ra những lời tuyệt tình hơn, tôi vội vàng cắt
21:33ngang, được thôi.
21:34Tôi sẽ không làm phiền chị nữa. Cảm ơn chị đã chiếu cố suốt 3 tháng qua.
21:39Tạm biệt, tôi quay mặt đi lau nước mắt, không thèm ngoảnh đầu lại.
21:43Nhưng đến ngày thứ 2, tôi lại quay lại. Tôi xông thẳng vào văn phòng của chị ta, bàn tay
21:48cầm điện thoại run dẩy vì dùng sức quá mạnh.
21:51Gieo bôi chân với bao ngón tay. Cô Thanh Khê, chị dùng với ai hả? Chị dùng với người khác,
21:57lại còn quẹt thẻ phụ của tôi.
21:59Lương tâm chị không biết đau sao. Giọng tôi run run, mang theo tiếng khóc ngại.
22:04Xin lỗi, tôi rút đại một tấm thẻ trong ví da, không để ý đó là tấm thẻ em được.
22:09Trả lại cho em này. Chị ta rút tấm thẻ từ trong ví da đặt trước mặt tôi.
22:14Tôi nhìn chầm chầm tấm thẻ ngân hàng màu nâu vàng đó, lòng thấy út ức tột cùng.
22:18Đã đưa cho chị thì tôi sẽ không lấy lại. Chỉ là, lần sau có mua mấy thứ này thì
22:23đừng dùng thẻ này nữa.
22:24Ừ, thấy cô Thanh Khê lại trả lời qua loa, tôi không kìm được hỏi tiếp.
22:29Chị dùng với ai? Có liên quan gì đến em không?
22:32Thì đúng là không liên quan. Tôi cũng đâu có bảo là liên quan đến tôi tôi mới hỏi.
22:37Tôi không quan tâm, tôi chỉ là tò mò, hóng hớt thôi.
22:40Chị hiểu không? Tôi thật sự không quan tâm chị dùng với ai đâu tôi không muốn nói cho em
22:45biết.
22:46Tôi ở bên cạnh chị thời gian qua, có thấy chị có người tình nào đâu.
22:50Sao tối qua đột nhiên lại?
22:51Ồ, có phải chị chê tôi cản trở chị nên mới vội vàng đuổi tôi đi không?
22:56Không liên quan đến em.
22:57Cô Thanh Khê bình thản nói ra những lời đó.
23:00Chị, chị đúng là cái đồ.
23:02Đồ không có kiểu sinh hoạt đó thì không chịu được à?
23:05Cô Thanh Khê ngởng đầu nhìn tôi, mắt chứa đầy ý cười, kiểu sinh hoạt nào.
23:09Tôi cắn môi không thèm để ý đến chị ta, quay người bỏ đi.
23:13Rời xa cô Thanh Khê, tôi lại càng nhớ chị ta nhiều hơn, thực sự không còn cách nào khác.
23:18Tôi nhắn tin vào cái nhóm toàn đám bạn xấu của nguyên chủ, kèo nhậu, ai đi không?
23:23Mộng Lý Trúc Dương, uầy, đây chẳng phải là tiểu lý tổng đã cải tà quy chính của chúng ta
23:28sao?
23:28Sao đột nhiên lại nhớ đến bọn này thế?
23:31Bớt nói nhảm đi, có những ID.
23:33Có khoảng 7-8 người đăng ký, hẹn nhau lúc 8 giờ tối.
23:37Trong phòng bao, đám bạn vừa buôn chuyện vừa lái sang chủ đề giữa tôi và cô Thanh Khê.
23:42Vốn đang phiền muộn, tôi nhíu mày uống thêm vài ly, chẳng buồn trả lời câu hỏi của họ.
23:47Chập, nhắc đến cô Thanh Khê, hồi đó cô ta cũng chỉ là một ngôi sao nhỏ trong giới giải
23:51trí thôi, không ngờ giờ lại lợi hại thế.
23:54Cơ mà, cái thở còn là tiểu minh tinh chỉ cần đưa tài nguyên là ngủ cùng được ấy mà,
23:58giờ thì, chập chập.
24:00Có kẻ bắt đầu tỏ ra hứng thú với câu chuyện, ấy, ông nói thế, nghĩa là ông đã ngủ
24:05qua rồi hả?
24:06Đương nhiên, các ông nhớ bộ phim Kim Nhân Trường ca tôi đầu tư không?
24:10Ngủ với tôi xong mới lấy được vai nữ thứ đấy.
24:13Chỉ là không ngờ phim đó lại nhờ cô ta mà kiếm được bộn tiền.
24:16Đúng là số ông hưởng thật đấy.
24:18Có kẻ chặt lưỡi phụ họa đầy tiếc nuối, sao lúc đó tôi không để ý đến cô ta nhỉ,
24:23giờ thì chắc là không chạm vào được nữa rồi.
24:26Tôi lệnh lùng nhìn gã đàn ông đang bốc phép rằng mình đã ngủ với cô Thanh Khê.
24:30Ở bên cạnh người phụ nữ đó 3 tháng, dù không dám nói là hiểu thấu 100%, nhưng tôi biết
24:35nhân phẩm chị ta thế nào.
24:36Bảo cô Thanh Khê vì đường cùng mà hy sinh bản thân thì tôi còn phân vân, chứ chỉ vì
24:41một vai diễn mà dùng hạ sách này thì tuyệt đối không bao giờ.
24:44Chị ta có hàng ngàn cách để nổi tiếng.
24:47Có thể nói, cô Thanh Khê tỏa sáng không phải ngẫu nhiên, mà là tất nhiên.
24:51Chị ta có thủ đoạn và bản lĩnh riêng của mình.
24:54Tôi cười khẩy, dù tôi đang giận cô Thanh Khê, nhưng không có nghĩa là tôi để mặc kẻ khác
24:59bôi nhọ chị ta.
25:00Thẩm Du, anh không sợ lời này lọt vào tai cô Thanh Khê sao?
25:04Vì xứng cái miệng nhất thời mà theo dệt tin đồn này, anh thật sự nghĩ nhà họ thẩm của
25:08anh đấu lại được cô Thanh Khê à?
25:10Gã tên thẩm Du đó lúc đầu thì đỏ mặt vì ngượng, sau đó khi lời nói dối bị đâm
25:15chọc ngay trước mặt bạn bè, gã hóa quá thành giận, lý ninh.
25:18Tôi nói thật mà cô cũng không cho à.
25:21Nghe nói cô làm chó bên cạnh cô ta 3 tháng, sao thế? Mới đó đã được thuần hóa để
25:25bảo vệ chủ rồi à?
25:27Chật! Cơn bực bội tích tụ bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm được chỗ phát tiết.
25:31Tôi cầm ngay chai rượu bên cạnh đập thẳng vào đầu gã, sau đó dùng mảnh chai vỡ đâm thẳng
25:36vào mắt gã.
25:37Tốc độ vừa nhanh vừa hiểm, trước đây tôi vốn học toàn những chiêu sát thủ.
25:41Dừa lại thêm chút men rượu và cơn giận trong lòng, da tay cực kỳ tàn độc.
25:45Đám người xung quanh không kịp trở tay, chỉ biết cho mắt nhìn thẩm du gào thét thảm thiết rồi
25:50ngã xuống đất lăn lộn.
25:52Tôi ngẩn người mất một giây, ở thế giới này giết người là không có tổ chức nào dọn sát
25:56hộ đâu.
25:57Hơn nữa lại có bao nhiêu nhân chứng thế này, tôi sẽ làm khổ bố mất.
26:01Dầm, cửa phòng bao bị đạp văng.
26:03Tôi quay đầu lại nhìn, cô Thanh Khê, chị ấy nhíu mày kéo tôi về phía mình, ánh mắt quét
26:09nhanh một lượt khắp người tôi, có bị thương không?
26:12Tôi lắc đầu nhìn chị ấy, rồi chỉ tay vào kẻ đang thoi thóp dưới đất, nhưng anh ta chắc
26:17là bị thương nặng đấy.
26:18Lúc này cô Thanh Khê mới thèm bố thi ánh mắt cho gã đàn ông dưới đất, lạnh giọng nói
26:22với đám người kia đứng đờ ra đấy làm gì.
26:25Gọi 120 đi, đám người đang sợ ngây người mới sực tỉnh, vội vàng rút điện thoại ra gọi.
26:31Tôi đứng ngẩn ngơ sau lưng cô Thanh Khê, nhìn chị ấy tiễn người lên xe cấp cứu.
26:35Không biết ai đã báo cảnh sát, 110 đến hiện trường định đưa tôi đi.
26:40Cô Thanh Khê bước lên thương lượng, chẳng biết chị ấy nói gì mà cuối cùng tôi không bị đưa
26:44đi.
26:45Sao giờ lại thích dùng bạo lực thế này?
26:47Cô Thanh Khê nhìn tôi, biểu cảm nghiêm nghị.
26:50Uống hơi nhiều thôi, tôi đại khái biết đầu đuôi rồi, vì hắn nói tôi từng phục vụ hắn à?
26:55Không phải, vì hắn chửi tôi là con chó của chị nên tôi mới đánh hắn.
26:59Hơn nữa, tôi vốn là người có chính nghĩa, không chịu được kẻ khác nói dối.
27:04Thế à, sao em biết hắn nói dối?
27:07Vì, cô Thanh Khê, chị thích phụ nữ mà.
27:10Chị ấy cười khẽ, xoa đầu tôi, sai rồi.
27:13Bây giờ tôi không còn thích phụ nữ nữa.
27:15Thế cái thứ chị mua tối qua là gì?
27:18Chị xem, lời chị nói chị có tin nổi không?
27:21Mua thì phải dùng chứ.
27:22Mua là để dùng, nhưng đó là mua cho đủ đơn hàng để hưởng khuyến mãi thôi.
27:27Nói dối, người bình thường nào đi mua cái thứ đó để cho đủ đơn hả?
27:31Lại còn là hàng chuyên dụng cho lesbian nữa chứ.
27:34Giờ em không nên lo lắng việc mình có phải vào tù không sao?
27:37Kẻ bên trong kia, phần lớn là mù mắt rồi.
27:40Vào thì vào thôi.
27:42Hắn dám để tôi vào, tôi ra được sẽ cho cả nhà hắn vào theo.
27:45Nếu em vào thật, thì cần gì đợi đến lúc em ra cả nhà hắn mới vào.
27:49Cha em sẽ không tha cho họ đâu.
27:51Thế còn chị, tại sao đột nhiên lại xông vào phòng đó giúp tôi dọn dẹp bãi chiến trường?
27:57Có lẽ là, một ngày làm thầy, cả đời làm phụ trăng chú thích.
28:00Cô Thanh Khê đang chơi chữ, phụ là cha, phụ cũng là vợ.
28:04Tôi cười mỉa một tiếng, đồ có bệnh.
28:07Dưới sự uy hiếp và rụ rỗ của bố tôi và cô Thanh Khê,
28:10phía nhà họ Lý quyết định rút đơn kiện vụ cố ý gây thương tích này.
28:13Sau khi bị ông bố hờ mắng cho một trận tơi bời,
28:16ông ấy đột nhiên nhìn tôi đầy nghi hoặc, hỏi một cách nghiêm túc,
28:19ninh ninh, trước đây con đâu có tính cách như thế này, sao tự dưng lại thay đổi lớn vậy?
28:24Tim tôi đập loạn xạ, bố, tại hắn chửi con là con chó của cô Thanh Khê,
28:29con tức quá hóa rồi thôi.
28:31Ông nhíu mày, sau này đừng có bốc đồng như thế.
28:34Nhà mình có tiền thật, nhưng không phải là ngoài vòng pháp luật đâu.
28:37Có bao nhiêu kẻ đang đợi bắt thóp nhà mình đấy?
28:40Tôi lý nhí vâng dạ phụ họa theo.
28:42Cái tính hở một tí là muốn đánh người này đúng là phải sửa thật rồi.
28:46Bây giờ mình là một công dân lương thiện,
28:48có pháp luật bảo hộ, chứ không phải sát thủ không cha không mẹ,
28:51chỉ cần biết giết người là xong như kiếp trước nữa.
28:54Đúng rồi, chuyện lần này nếu không nhờ Thanh Khê đứng ra giàn xếp,
28:57con cũng không giải quyết êm xuôi được thế đâu.
29:00Lúc nào rảnh thì mời người ta đi ăn bữa cơm, đi lại thăm hỏi nhiều vào.
29:04Vâng ạ, đối với lời của bố, tôi đương nhiên là khiêm tốn tiếp thu và lập tức triển khai
29:09hành động.
29:10Tuyệt đối không phải vì bản thân tôi muốn qua lại nhiều với cô Thanh Khê đâu nhé.
29:14Bố tôi bảo tôi phải cảm ơn chị tử tế, chị muốn tạ lễ gì.
29:18Tiểu Lý Tổng, làm gì có ai đi hỏi thằng người ta muốn quà gì như thế?
29:22Em có thể cho tôi cái gì?
29:24Tối nay chị rảnh không?
29:26Mời chị đi ăn cơm để tỏ lòng cảm ơn, được không tôi ăn không quen đồ bên ngoài.
29:30Thế thì qua nhà chị ăn đi.
29:33Nhắn xong tôi mới thấy mình não phẳng, vừa gửi đi đã thấy thẹn thùng đỏ cả mặt.
29:37Vẫn còn nhớ lần duy nhất qua nhà cô Thanh Khê ăn cơm là do chị ấy có mục đích
29:41cả.
29:42Phía bên kia gửi lại một đoạn tin nhắn thoại, mời tôi ăn cơm mà còn muốn qua nhà tôi.
29:46Thế em định mời tôi ăn cái gì?
29:49Nghe giọng nói mang theo vài phần chơi chọc ấy, tôi đỏ mặt cắn môi nhắn lại, chị muốn ăn
29:54gì cũng được.
29:56Đầu dây bên kia lại im lặng hồi lâu.
29:58Cứ thế, tôi dán mắt vào điện thoại, chỉ cần máy dung lên là tôi cuốn quyết mở ra xem.
30:03Đều là người trưởng thành cả, sự ám chỉ rõ rành rành thế này sao chị ấy không hiểu được.
30:08Tôi đâu có đợi chị ấy đồng ý đi ăn cơm, tôi là đang đợi chị ấy đồng ý.
30:12Ăn tôi cơm à?
30:14Mãi đến sáng hôm sau, câu trả lời mới chậm chạp gửi tới, cũng không muốn ăn lắm, để khi
30:19khác có dịp đi.
30:21Nhìn dòng tin nhắn đợi cả ngày trời, lòng tôi chua sót.
30:24Giờ cô Thanh Khê không thèm ăn mình nữa rồi.
30:27Tôi cũng không phải loại người mặt dày bám lấy người ta, chẳng qua tôi thấy chị ấy lỡ mua
30:31cái bao ngón tay với treo kia rồi.
30:33Không dùng thì phí ra, dù sao cũng là tiền của tôi mua mà, dùng với tôi không phải rất
30:38hợp lý sao.
30:39Sau đó, chẳng biết từ lúc nào, tôi thật sự đã trở thành tiểu cầu của cô Thanh Khê.
30:44Chị ấy chỉ đâu tôi đánh đó.
30:46Có một ngày tôi đến văn phòng, cô Thanh Khê không làm việc, cũng chẳng thèm ngừng đầu nhìn tôi.
30:51Chỉ lươi biếng ngồi trên ghế xoay, gác chân lên bắt chéo và lướt điện thoại.
30:55Tôi không làm phiền, chỉ đứng bên cạnh si mê ngắm nhìn chị ấy.
30:59Đẹp thật đấy.
31:00Thanh Khê, chuyện trước đây chị bảo bù đáp lại một lần còn tính không chị ấy hơi khượng lại,
31:05rồi mỉm cười đáp, giờ tôi không còn hứng thú với phụ nữ nữa rồi.
31:09Tôi nhìn cô Thanh Khê đầy si mê.
31:11Thôi xong, tôi tiêu đời rồi.
31:13Bây giờ dù chị ấy từ chối, tôi vẫn thấy chị ấy đẹp, quyên rũ và đầy phong tình.
31:18Không sao, tôi thích chị là được rồi.
31:21Tôi ở bên cạnh chị, không cần danh phận gì đâu.
31:24Cô Thanh Khê cuối đầu tiếp tục xem điện thoại, không trả lời.
31:27Một lát sau, chắc là lướt thấy thứ gì thú vị, khẽ cười một tiếng chầm đục.
31:31Tôi cứ ngỡ mình sẽ phải yêu đơn phương cả đời, nào ngờ ngay đêm hôm đó, tôi đã thành
31:36công lên ngồi.
31:37Thật không tài nào hiểu nổi, người ba ngày còn chẳng mặn mà gì với mình, sao đột nhiên tôi
31:42đến lại nồng nhiệt như thế.
31:43Chẳng lẽ là vì nghe tôi nói không cần danh phận, nhưng tôi cũng xác định được một chuyện,
31:48cái hộp bao ngón tay đó đúng là cô Thanh Khê mua cho đủ đơn thật.
31:51Vì trước tôi, chị ấy chưa từng dùng qua.
31:54Ngoại chuyện, góc nhìn của cô Thanh Khê.
31:57Lần đầu gặp Lý Ninh là ở trước cửa phòng một khách sạn.
32:00Em ấy kéo tôi vào phòng, cả người lào đảo rồi ngồi sụp xuống đất, ngước đôi mắt lên cầu
32:05xin tôi.
32:06Trong giới giải trí, kiểu tình cảnh này không thiếu, nhưng người phụ nữ trước mắt này rõ ràng không
32:11phải hạng người đó.
32:12Tôi chỉ là một người tình cờ đi ngang qua, một người có duyên có thể cứu em ấy.
32:16Nhìn vẻ mặt thất vọng của em trước khi mất đi ý thức, trong lòng tôi bỗng nảy sinh sự
32:21tò mò, thật sự không được sao.
32:23Thế là sau khi gọi điện cho bác sĩ riêng, tôi bế em lên giường.
32:27Người phụ nữ này chẳng cần tôi chủ động, em đã tự mình cuốn lấy tôi rồi.
32:31Nhìn biểu cảm thay đổi theo từng nhịp của em, tôi chợt hiểu ra vì sao lại có những người
32:35đồng tính.
32:36Nói thế nào nhỉ, cảm giác rất tuyệt.
32:39Lúc bác sĩ đến, em đã dịu đi nhiều. Chẳng phải vẫn ổn đấy sao? Cô tìm người cho cô
32:44ấy rồi à?
32:45Hay là tiêm cho cô ấy một mũi an thần, cho uống nhiều nước, ngủ đến mai chắc là không
32:50sao đâu.
32:51Không cần đâu, anh về trước đi.
32:53Tiễn bác sĩ xong, tôi ngồi bên đầu giường nhìn em.
32:57Người phụ nữ này không thuộc kiểu đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng trông khá thanh tú.
33:01Trong giới giải trí, nhan sắc này không quá nổi bật.
33:04Nhưng tôi lại rất thích những biểu cảm trên gương mặt này.
33:07Là thích gương mặt, hay là thích những biểu cảm đó nhỉ?
33:10Tôi nghĩ không thông, nhưng những chuyện nghĩ không thông tôi thường không bao giờ xa đà vào đó.
33:15Thích thì cứ làm thôi.
33:16Đang mãi suy nghĩ, người phụ nữ trên giường lại tỉnh dậy một lần nữa.
33:20Đôi mắt em ấy ửng đỏ, nhíu mày rồi kéo tôi về phía mình.
33:24Lần này, tôi thực sự đã có chút nghiện rồi.
33:27Việc gặp lại em vào ngày hôm sau là một sự tình cờ.
33:29Như nghĩ đến những tương tác đêm trước, lòng tôi bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả.
33:34Tôi muốn thử lại lần nữa, cũng muốn xác định xem sự hứng thú nồng nhiệt này chỉ là hứng
33:38khởi nhất thời hay là gì khác.
33:40Thực tế đã chứng minh, không phải nhất thời.
33:43Nhưng cái cô nàng này tinh danh lắm.
33:45Nhìn tơ giấy để lại đầy vẻ khiêu khích sau khi bỏ chạy, tôi không nhịn được mà bật cười
33:49thành tiếng.
33:50Tôi vốn không phải kiểu người thích cưỡng cầu hay ép buộc.
33:53Em ấy đã không muốn, vậy thì từ nay chấm dứt tại đây, cũng chẳng có gì to tát.
33:59Lần gặp lại tiếp theo là tại một buổi dạ tiệc.
34:01Lý Ninh sau khi đến nơi đã chủ động bắt chuyện, hỏi thăm vài vị tổng giám đốc có hợp
34:05tác với nhà họ Lý.
34:07Sau đó, em ấy tìm đến chủ nhân bữa tiệc, giải thích lý do cha mình không thể trực tiếp
34:11có mặt.
34:12Sau một vòng, em ngồi vào một góc không đi đâu nữa, chỉ nhấm nháp từng ngụm vang đỏ nhỏ
34:17xíu.
34:18Sự chú ý của tôi luôn vô thức đặt lên người em, đương nhiên cũng phát hiện ra cái ánh
34:22mắt lén lút của em cứ chốc chốc lại liếc về phía tôi.
34:25Khóe môi tôi không tự chủ được mà nhấc lên, xem ra trong mắt em, tôi không phải là kẻ
34:30vô duyên.
34:31Nhưng chẳng được bao lâu, sự chú ý của em không còn đặt trên người tôi nữa, bởi vì bên
34:36cạnh xuất hiện thêm một người, cậu con trai út nhà họ trù.
34:39Hai người kẻ tung người hứng, trò chuyện có vẻ rất rôn rà.
34:43Nhìn bầu không khí giữa hai người ngày càng hài hòa, tôi nhíu mày, lồng ngực thấy ngẹn lại, một
34:47cảm giác khó chịu không nói nên lời dâng lên.
34:50Mà xui quỷ khiến thế nào, tôi bước đến bên cạnh họ, tùy tiện bịa ra một lời nói dối
34:55nhỏ để dắt cái cậu nhà họ chú kia đi.
34:57Tôi không suy nghĩ quá lâu, theo trạng thái hiện tại của mình, phần lớn là tôi đã chấm lý
35:02ninh rồi.
35:03Đã chấm rồi thì phải tìm cách để có được, cô nhóc này trông thì ngoan đấy, nhưng thực tế
35:08khó dạy bảo vô cùng.
35:10Phải khiến em ấy tự mình thích tôi, rồi chủ động theo đuổi mới được.
35:14Nếu không, cái tình cảnh như lần trước không biết tôi phải trải qua bao nhiêu lần nữa.
35:18Em không phải kiểu người chỉ cần theo đuổi nhiệt tình là sẽ đồng ý yêu đương, mà tôi cũng
35:22không phải kiểu người vì tình yêu mà sẽ cùng nhiệt đi theo đuổi ai đó.
35:26Thế nên, tôi đã kéo Lý Cát Sinh vào dự án mới của mình, đồng thời tiết lộ ý đồ
35:31của tôi cho ông ấy, tôi nhắm chúng con gái ông rồi.
35:34Sau này có dự án tốt chúng ta cùng kiếm tiền, tôi cũng sẽ dẫn dắt Lý Ninh nhiều hơn.
35:39Lý Cát Sinh chỉ có mỗi cô con gái là Lý Ninh, tương lai kết hôn cũng là tìm một
35:43chàng rể ở rể.
35:45Hai người phụ nữ ở bên nhau có thể tránh được rất nhiều rủi ro, hơn nữa đối với nhà
35:49họ Lý, đối với Lý Ninh chỉ có lợi chứ không có hại.
35:52Lý Cát Sinh vui vẻ đồng ý và rất tùy tiện đẩy cô con gái rượu sang cho tôi.
35:57Tôi biết Lý Cát Sinh sẽ không từ chối, nhưng không ngờ ông ấy lại đồng ý dứt khoát đến
36:01thế.
36:02Lý Ninh có rất nhiều điểm khác biệt so với lời mô tả trước đó của cha em ấy, không
36:06hứng thú với gia nghiệp, không cầu tiến, ham chơi, bướng bình.
36:10Nhưng cô nhóc đứng trước mặt tôi đây, ngoại trừ cái miệng hơi cứng, tính tình hơi ngang, còn có
36:15chút khuyên hướng bạo lực ra,
36:17thì mấy cái tật xấu mà Lý Cát Sinh nói tôi chẳng thấy đâu cả.
36:20Em khá ham học hỏi, thông minh và đặc biệt là rất ham tiền.
36:24Càng ở bên cạnh, tôi nhận ra mình càng thích em.
36:27Những dục vọng thỉnh thoảng bị khơi dậy bởi hành động vô tình, lời nói hay biểu cảm của em
36:32chính là bằng chứng xác thực nhất.
36:34Bản thân tôi trước đây chưa từng có cảm giác này với bất kỳ ai.
36:37Tuy nhiên, một bên là vô tình, một bên là cố ý, bên nào không kiềm chế được hơn thì
36:42đã quá rõ ràng rồi.
36:43Tôi từng đặt ra cho mình và em một thời hạn, 3 tháng.
36:47Nếu tôi không thể khiến em thích mình, tôi sẽ bỏ cuộc.
36:50Dù sao thì tình cảm cũng không phải là thứ nhu yếu phẩm.
36:53Nếu 3 tháng vẫn không thể thay đổi được tâm ý của em, thì phần lớn là em thực sự
36:57không có cảm giác gì với tôi, tôi cũng sẽ không cưỡng ép em làm gì.
37:02Thế nhưng, nhìn ánh mắt em rõi theo tôi dần dần trở nên si mê, trong lòng tôi vẫn thấy
37:06vô cùng sảng khoái.
37:08Vừa có cảm giác trả thù được cái lần em ấy dám khiêu khích tôi trước kia, vừa có niềm
37:12vui mới khi được người mình thích yêu lại.
37:14Ý tưởng của 3 tháng trước và ý tưởng của 3 tháng sau đã khác hẳn.
37:18Nếu bây giờ bảo tôi từ bỏ Lý Ninh, có lẽ tôi không làm được nữa rồi.
37:22Cô nhóc này buộc phải thuộc về tôi.
37:24Nhưng sau 3 tháng, tôi vẫn cho người đuổi em ấy đi.
37:28Không phá thì không xây được.
37:29Phải phá vỡ một mối quan hệ đã định sẵn, xếp và nhân viên, thì mới có khả năng biến
37:34nó thành một loại quan hệ khác.
37:35Tôi không muốn cứ mãi làm thầy hay làm xếp của em ấy.
37:39Nhưng tôi không ngờ là, cô nhóc bứng bỉnh này lại có thể rơi nước mắt ngay trước mặt tôi.
37:44Khi nhìn thấy vẻ tuyệt vọng của em hiện rõ vì biểu cảm thiếu kiên nhẫn của mình, sự xót
37:48xa trong lòng tôi đã chạm tới đỉnh điểm.
37:51Cái cảm giác ngại ngào, xót thương muốn lập tức dỗ dành em cứ thế tuôn trào.
37:55Em nói không muốn ở lại đây để làm tôi thấy phiền, nhưng tôi nào có chê em phiền bao
38:00giờ.
38:01Vừa thấy em rơi lệ là tôi đã muốn dỗ dành rồi, nhưng cứ nghĩ đến cái lần ở nhà
38:05tôi, em đã trêu chọc tôi như thế nào, tôi lại không muốn cho em tọa nguyện nhanh như vậy.
38:10Nhưng nhìn em khóc tôi lại không đành lòng, vì vậy mới thấy tâm phiền ý lạn.
38:14Nhìn cái bóng lưng kiên quyết bỏ đi của em, lòng tôi bỗng trở nên hẵng hụt, được mất bất
38:19định.
38:19Không lẽ mình đùa quá chớn rồi sao? Nếu em thật sự nghĩ tôi ghét em rồi sau đó không
38:24còn thích tôi nữa thì phải làm sao?
38:27Lòng tôi bất an bồn trồn, làm việc cũng không thể tập trung nổi, loại cảm xúc này tôi hoàn
38:31toàn không khống chế được.
38:33Tan làm về nhà, lần đầu tiên tôi có ý nghĩ muốn đi mua một gói thuốc lá.
38:37Khi nhìn thấy hộp bôi chân và bao ngón tay bày ở quầy thu ngân siêu thị, một ý tưởng
38:42bỗng lué lên trong đầu.
38:43Thế là, ma xuôi quỷ khiến thế nào, tôi rút tấm thẻ phụ mà Lý Ninh đưa cho mình ra,
38:48cái này thanh toán riêng bằng thẻ này nhé.
38:51Vừa thanh toán xong chưa được bao lâu, chủ nhân của tấm thẻ đã không kìm lòng được mà nhắn
38:55tin cho tôi.
38:56Đó là một ảnh chụp màn hình tiêu dùng kèm theo một dấu hỏi chấm, nhưng tôi không trả lời
39:01em ấy ngay.
39:02Trái tim lo âu cả ngày của tôi lúc này mới bình ổn trở lại.
39:05Nhìn những dòng tin nhắn không ngừng gửi tới, trong lòng tôi lại nảy sinh một cảm giác vui vẻ
39:10không thể kiểm soát.
39:11Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi?
39:14Cô Thanh Khê, không lẽ chị đang làm thật đấy chứ?
39:17Cô Thanh Khê, chị lấy thẻ của tôi mua thứ đó rồi dùng với tình nhân của chị.
39:22Chị có còn biết xấu hổ không?
39:24Cô Thanh Khê, chị không phải đang làm thật đấy chứ?
39:27À, con hồ ly tinh đó là ai?
39:30Thấy khung chắc im áng lại, tôi mới thong thả gõ chữ trả lời, đừng ồn nữa.
39:34Vừa nãy tôi đang tắm.
39:36Bên kia trả lời cực nhanh là chị tắm một mình hay có con hồ ly tinh nào tắm cùng
39:40chị?
39:40Tôi không trả lời câu đó mà chỉ chúc em ấy ngủ ngon, đừng quấy nữa.
39:44Chị phải ngủ đây, ngủ ngon.
39:47Bên kia rất ngoan, cũng chỉ nói một câu ngủ ngon rồi không còn động tĩnh gì nữa.
39:52Nghĩ đến cái ngày thứ hai mới quen, em đã chơi sỏ tôi thế nào,
39:55rồi lại nhìn cái ráng vẻ như một chú chó nhỏ tuy nghe lời nhưng vẫn không nhịn được mà
39:59nhảy dự lên bây giờ.
40:00Tôi bỗng thấy có chút sảng khoái, để xem ninh cún con sẽ làm gì tiếp theo để thu hút
40:05sự chú ý của chủ nhân đây.
40:06Thế nhưng tôi cũng chẳng vui vẻ được bao lâu.
40:09Ngày hôm sau khi em tìm đến tận cửa để chất vấn, nhìn quầng thâm dưới mắt em và tâm
40:13trạng bất ổn của em, tôi lại thấy xót xa.
40:16Nhưng tôi vẫn không muốn để em đắc ý quá sớm, em thậm chí còn chưa từng chính thức theo
40:21đuổi tôi cơ mà.
40:22Cái ham muốn chiếm hữu mãnh liệt đó của em thật là khó hiểu.
40:26Dựa vào cái gì chứ? Tôi là gì của em? Em đứng trên lập trường nào mà bắt tôi phải
40:30giải thích?
40:31Tôi dùng thái độ lạnh lùng để đối phó với em, nhưng trong lòng chính cũng thấy nghẹn ứ.
40:36Nếu tôi không nói, em cũng sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
40:39Lý Ninh không nhận được câu trả lời lại hậm hực bỏ đi.
40:42Tôi đã từng điều tra em trước đó, nên có kết bạn với một cô gái chơi khá thân với
40:47Lý Ninh.
40:47Em vừa rời đi buổi sáng, buổi chiều cô gái đó đã gửi cho tôi ảnh chụp màn hình đoạn
40:52chắc của em trong nhóm bạn.
40:54Đi chơi, lại còn uống rượu.
40:56Lòng tôi nặng chíu.
40:57Lần trước chính vì uống rượu mà bị người ta tính kế mới có cái đêm đó với tôi,
41:02vậy mà giờ em vẫn dám đi uống rượu tiếp.
41:04Nhìn danh sách tên người tham gia mà cô gái kia gửi tới, có một cái tên là Thẩm Du.
41:09Trông rất quen mắt, chính là kẻ đã hạ thuốc Lý Ninh lần trước.
41:12Chuyện lần trước tôi đã điều tra qua, chỉ là nhiều việc quá nên bận đến quên mất.
41:17Hắn muốn dùng chuyện đó để ép nhà họ Lý liên hôn, sau đó chiếm đoạt tài sản.
41:21Bởi vì trong mắt hắn, Lý Ninh trước đây vừa ngốc vừa dễ lửa.
41:25Còn chưa kịp xử lý kẻ này, lần này em đi chơi lại có mặt hắn, chắc chắn là không
41:30an toàn.
41:31Thế nên tôi cũng đi theo, chỉ là tôi không ngờ, người không an toàn lại chính là Thẩm Du.
41:36Tôi lại phát hiện thêm một điều, thân thủ của Lý Ninh thực sự rất tốt, ra tay cũng thật
41:40tàn nhẫn.
41:42Nhìn Thẩm Du nằm la hét trên mặt đất, tôi lại cảm thấy đó là nhân quả báo ứng thôi.
41:46Gây họa xong, Lý Ninh lại biết điều mà trở nên ngoan ngoãn.
41:50Nhà họ Thẩm không phải gia tộc quá lớn, sinh ra hạng con trai như Thẩm Du đủ thấy trình
41:54độ của cha mẹ hắn và công ty hắn thế nào.
41:57Đổi một đứa con trai lấy cả gia nghiệp, người nhà họ Thẩm xem ra vẫn còn tỉnh tào chán.
42:02Sau sự việc này, Lý Ninh giống như tìm được lý do chính đáng, ngày nào cũng mượn cớ báo
42:07ân để bám lấy tôi.
42:08Thỉnh thoảng em lại quyến rũ tôi một chút, mà tôi cũng không phải hạng người có định lực thép
42:13gì cho cam.
42:14Nhưng cứ nghĩ đến cái đêm đầu tiên bị em chơi sỏ, tôi lại phải cố kìm lòng lại.
42:19Ninh Cún con đôi khi rất biết cách trêu chọc người khác, cũng rất biết cách nắm bắt sở thích
42:23của tôi.
42:24Nhìn các ứng dụng video của tôi dạo này toàn gợi ý những nội dung không đứng đắn cho lắm,
42:28ánh mắt tôi khẽ tối lại.
42:30Sau đó, tôi bỗng cảm thấy thông suốt, không đồng ý ở bên em ngay, không chỉ đơn giản là
42:35để trừng phạt em.
42:37Một người phụ nữ trưởng thành vừa bước sang tuổi 30 như tôi, ngay ngay nhìn người mình thích cứ
42:41lượn qua lượn lại quyến rũ trước mắt,
42:43đối với tôi chẳng phải cũng là một loại tra tấn sao.
42:46Chi bằng cứ ở bên nhau, rồi dùng một cách khác để trừng phạt em.
42:49Như vậy mới gọi là vừa chiều lòng em, vừa thoả mãn mình và cả em nữa.
42:54Hoàn
42:54Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:55Hẹn gặp lại các bạn trong những video tiếp theo.
Bình luận