Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Ta đã xuyên không vào sách rồi, nhiệm vụ là phải thay đổi cái kết âm dưng cách biệt của
00:04đôi lứa trong chuyện thành một kết happy ending.
00:06Nhưng mà, ngoài việc làm nhiệm vụ, ta còn muốn nếm thử nữ phụ thơm thơm mềm mềm kia nữa,
00:11hi hi hi.
00:13Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:17luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé, hẹ hẹ hẹ.
00:20Vào chuyện, một thảo nguyên tuyết trắng xóa không có điểm dừng, cùng phong cuốn theo những hạt tuyết xoẹt
00:25xoẹt quất vào da thịt cô,
00:27giống như một lưỡi dao vô hình đang trực chờ tức đoạt mạng sống.
00:30Đã trôi qua vài tiếng đồng hồ rồi, cô vẫn chưa ra khỏi vùng tuyết này.
00:35Lúc mới xuất hiện ở đây, trên người cô vẫn còn mặc bộ đồ ngủ trước khi đi ngủ tối
00:39qua, áo cọc tay quần đùi, chẳng có chút tác dụng giữ ấm nào.
00:43Giang kỳ dao không biết đã lần thứ bao nhiêu tự xoa hai cánh tay mình, nhưng cô vẫn cảm
00:47thấy xung quanh ngày càng lạnh lẽo.
00:49Vô thức ngồi thụp xuống, dùng hai tay ôm lấy bản thân, rồi lại dùng tay chậm dãi lau đi
00:54những giọt nước mắt cứ trực trào ra không kiềm chế được.
00:57Thật sự rất lạnh, chẳng lẽ mình sắp chết rồi sao?
01:01Thật xui xẻo, Giang kỳ dao chỉ cảm thấy tầm mắt ngày càng mờ mịt, cho đến khi chìm vào
01:06một mảnh đen kịt.
01:07Trong chớp mắt, một nữ tử áo trắng xuất hiện trước mắt, xua đi sự tĩnh mịt của cái chết.
01:12Lúc này Giang kỳ dao đã không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng
01:17ủng dẫm lên tuyết kêu sạt sạt.
01:19Có người đến cô gắng gượng chút ý thức cuối cùng, phát ra vài tiếng cầu cứu yếu ớt.
01:24Tiểu cô nương này từ đâu tới?
01:26Không thuộc về thế giới này sao?
01:27Có chút thú vị đấy.
01:29Giọng nói của nữ tử nhẹ nhàng mà xa xăm, Giang kỳ dao nghe không rõ thực hư.
01:34Đồng thời, khi cô được người phụ nữ kia bế lên, một giọng nói máy móc của trẻ con vang
01:38vọng trong đầu cô.
01:40Tinh! Hệ thống đã khởi động.
01:42Á á á ký chủ, cô làm sao vậy?
01:45Đều tại thế giới chính kéo dài cuộc họp thêm mấy tiếng đồng hồ.
01:48Hơn nữa sao cô lại bị ném vào cái nơi quỷ quái này chứ?
01:52Trời ạ!
01:53Giọng trẻ con không ngừng lại nhảy.
01:55Nó lầm bầm lầu bầu oán trách, ta biết rồi.
01:58Hôm nay phụ trách thả người là số 328 mới đến.
02:01Ta nói là thả vào một nơi không có người, nhưng cũng đâu có bảo là chỗ này.
02:05Chẳng có chút kinh nghiệm nào, hại cô ấy thành ra thế này.
02:09Chật, thất ôn ao.
02:10Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
02:13Tóm lại, khi Giang Kỳ Giao phát hiện mình tỉnh lại, cô đã hoàn toàn tỉnh táo.
02:17Giang Kỳ Giao chở mình, chậm dãi mở mắt.
02:20Nhưng mà tỉnh dậy sau một giấc ngủ lại thấy toàn thân sảng khoái, cứ như chưa bao giờ được
02:24ngủ ngon đến vậy.
02:26Ký chủ cuối cùng cũng tỉnh rồi.
02:28Cô không sao chứ?
02:29Hu hu hu là ta có lỗi với cô, nếu ta đến sớm một chút thì cô đã không sao
02:33rồi.
02:34Xin lỗi xin lỗi, vẫn là giọng trẻ con quen thuộc trước đó.
02:38Ký chủ, mình xuyên thư rồi.
02:40Vốn là người đọc giọng hiểu nhiều, Giang Kỳ Giao nhẹ bén bắt lấy từ khóa.
02:44Mặc dù trong lòng sốt sắng vạn phần, nhưng ngoài mặt cũng chỉ nhẹ nhàng nhíu mày một cái.
02:49Cô không nói gì, lẳng lặng tiêu hóa cục diện trước mắt.
02:52Lúc ở thảo nguyên tuyết, não cô đều bị đông cứng, hoàn toàn không thể suy nghĩ, một lòng chỉ
02:57muốn rời đi.
02:59Ký chủ nói gì đi chứ?
03:00Không phải là bị câm rồi đấy chứ?
03:02Hay là mất trí nhớ rồi?
03:04Giống như là lo lắng, nhưng Giang Kỳ Giao cứ thấy có chút ý vị quái gở ở trong đó.
03:09Đây là đâu?
03:10Giang Kỳ Giao mở miệng, giọng nói lại không hề khàn đục.
03:13Bình thường cô ngủ chưa một giấc, lúc thức dậy họng còn thấy đau âm ỉ, đến nói chuyện cũng
03:18khó khăn, lần này sao lại không bị.
03:21Là vị nữ từ lúc trước đã chăm sóc mình sao?
03:23Vậy mình phải cảm ơn cô ấy thật tốt mới được.
03:26Giang Kỳ Giao chầm tư, khụ khụ, ký chủ, cô xuyên thư rồi.
03:31Cô xuyên vào cuốn sách tên là Hàn Phi, cuốn tiểu thuyết này cô vừa mới đọc xong, ta không
03:36giới thiệu nhiều nữa.
03:37Nếu cô muốn biết tình tiết nào của cốt truyện thì có thể hỏi ta bất cứ lúc nào.
03:41Do cốt truyện nguyên tắc đi quá lực so với tuyến câu chuyện ban đầu,
03:44thế giới chính sắp xếp cô đến để tạo ra một cái kết happy ending để mọi người đều được
03:49sống hạnh phúc.
03:50Giọng điệu của hệ thống trở nên nghiêm túc.
03:52Đúng rồi, Hàn Phi là cuốn tiểu thuyết đầu tiên cô thức đêm đọc sau kỳ thi đại học.
03:57Đây là một cuốn chuyện đại nữ chủ, tên của tiểu thuyết cũng được đặt theo tên của nữ chính.
04:01Trong nguyên tắc, Hàn Phi là nhị sư tỉ của Thanh Vân Phong thuộc Lăng Tiêu Các,
04:05vốn là một phế vật không ai coi trọng, nhưng lại một mực vượt qua mọi khó khăn,
04:10trở thành kiếm tu đệ nhất Bắc Châu, tiện thể thu phục luôn sư đệ trung khuyển Lộ Uyên.
04:14Lúc đọc Giang Kỳ Giao còn muốn hét lên cổ vũ cô một câu đừng khinh thiếu niên nghèo, quá
04:18sảng khoái.
04:19Cho đến gần kết thúc, sự việc bắt đầu trở nên sai sai.
04:23Đại sư tỉ Tô Ngọc Khanh thầm mến sư đệ trung khuyển nhiều năm, phần trước chuyện chỉ nhắc qua
04:27nhân vật này một câu.
04:29Không miêu tả gì thêm, đến lúc kết thúc đột nhiên nhảy ra, bắt đầu theo đuổi Lộ Uyên mãnh
04:33liệt và làm cho cả thiên hạ đều biết.
04:36Theo lý mà nói, cặp đôi nữ nam chính của nguyên tắc phải là tình sâu hơn vàng, không gì
04:40có thể lay chuyển được tình cảm của họ.
04:43Thế nhưng không hiểu sao, một cuốn chuyện sảng văn đại nữ chủ lại biến thành tiểu thuyết ngược luyến
04:47tàn tâm kiểu cũ,
04:48bọn họ tan tàn hợp hợp, cãi vã không ngừng. Cuối cùng, kết thúc bằng việc Hàn Phi và Lộ
04:54Uyên chia tay,
04:55Hàn Phi lấy bốn bể là nhà, Lộ Uyên tự sang ngã rồi kết thúc chóng vánh.
04:59Còn Tô Ngọc Khanh, vì chia rẽ đôi uyên ương thần tiên này mà bị người người phỉ nhổ, cuối
05:03cùng rời khỏi tông môn bỏ trốn, không còn tin tức gì nữa.
05:07Xem đến đây, Giang Kỳ Giao cảm thấy như vừa nuốt phải một cục ngẹn, vẻ mặt khó coi vô
05:12cùng.
05:13Không phải cặp này sao? Tác giả trả lại kết cục hạnh phúc mỹ mãn cho ta,
05:17trả lại tông môn hòa thuận cho ta.
05:19Mặc dù sự nghiệp của nữ chính rất hành thông, nhưng tuyến tình cảm này chẳng phải là đi quá
05:24lịch rồi sao.
05:25Hơn nữa, phần trước căn bản không có bất kỳ điểm báo nào cả.
05:28Thật là vô lý đùng đùng.
05:30Cô chọn đọc cuốn tiểu thuyết này chính là vì nó là sảng văn đại nữ chủ, đọc cho tâm
05:34trạng thoải mái.
05:35Ai mà biết cuối cùng nó lại chơi cô một vố thế này.
05:39Giang Kỳ Giao mang theo tâm trạng bất mãn đi vào giấc mộng,
05:42sau khi tỉnh lại liền thấy mình ở nơi băng thiên tuyết địa,
05:44gọi trời không thấu gọi đất không thưa, thật đáng ghét mà.
05:48Những ngày tháng tư đẹp sau kỳ thi đại học của cô còn chưa kịp hưởng thụ,
05:52sao đã sắp chết rồi, thật không nỡ.
05:54May mắn là cô đã sống lại.
05:56Trở về hiện tại, cảm giác ấm áp bao quanh lấy cô, vỗ về tâm hồn sắp tàn vỡ.
06:01Vậy nên, tại sao cốt truyện lại lệch khỏi tuyến câu chuyện ban đầu?
06:05Nghĩa là cái kết mà ta thấy không phải là kết cục vốn có.
06:09Hệ thống, đúng vậy, ký chủ.
06:11Thế giới chính hiện tại vẫn đang điều tra nguyên nhân,
06:13nhưng việc này cần một chút thời gian,
06:15nên phải ký chủ đến để khôi phục lại tuyến câu chuyện một chút.
06:19Giọng nói trở nên hớn hở, nhưng đừng lo lắng,
06:22thế giới chính của chúng ta không phải là bọn tư bản vô lương tâm đâu nhé.
06:25Chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ, không chỉ có thể về nhà,
06:29mà lúc đó còn có thể đáp ứng cô một điều kiện nữa đấy.
06:32Điều nó không nói ra là,
06:33chỉ cần ký chủ hoàn thành nhiệm vụ,
06:35không chỉ ký chủ có phần thưởng,
06:37mà hệ thống cũng sẽ có.
06:39Hi hi hi.
06:40Đây là lần đầu tiên nó tham gia nhiệm vụ điều chỉnh phân thế giới,
06:43phần thưởng sẽ rất hậu hĩnh,
06:45nên nó phải suy nghĩ kỹ xem muốn phần thưởng gì.
06:47Giang kỳ giao chầm ngâm,
06:49vậy nên ta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể về nhà.
06:52Đúng vậy ký chủ.
06:54Thế nên hãy nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ,
06:56ta tin cô có thể làm được.
06:58Giọng máy móc của hệ thống trở nên phấn khích.
07:00Thôi bỏ đi,
07:01hệ thống cũng khá dễ thương,
07:03dù sao cũng có một người bạn đồng hành.
07:05Giang kỳ giao lại trở mình lần nữa,
07:07tổng kết cục diện hiện tại.
07:09Cô xuyên thư rồi,
07:10xuyên vào một cuốn sảng văn đại nữ chủ,
07:12mục tiêu là khiến cuốn tiểu thuyết vốn
07:14có kết cục không mấy tốt đẹp đạt được happy ending.
07:17Điểm mâu chốt của nguyên tác chắc là
07:18vị đại sư tỷ Tô Ngọc Khanh kia.
07:20Vậy muốn hoàn thành nhiệm vụ,
07:22cũng nên bắt đầu từ chỗ cô ta,
07:24chỉ cần ngăn cản cô ta theo đuổi nam chính là được phải không.
07:27Cô thầm suy tính,
07:28không chú ý thấy một nữ tử đang chậm dãi bước vào phòng.
07:31Đạo hiểu,
07:32cô đã tỉnh rồi thì qua đây uống thuốc đi.
07:34Một giọng nữ thanh lãnh như suối nguồn chảy qua trái tim cô.
07:38Nữ tử bước vào phòng,
07:40gương mặt tựa như băng thanh ngọc khiết,
07:41đôi lông mày thanh tú như nét vẽ núi xa,
07:44đúng là một lãnh mỹ nhân thoát tục.
07:46Bên ngoài tuyết bay đầy trời,
07:47nhưng trên người nàng không hề vướng một hạt tuyết nào.
07:50Giang kỳ dao nhìn chầm chầm vào nàng,
07:52nhất thời ngẩn ngơ.
07:54Nếu kiếp này có thể kết bạn với mỹ nhân,
07:56bảo cô đổi lấy sự giàu sang cô cũng cam lòng.
07:59Thấy Giang kỳ dao không đáp lời,
08:01lại còn nhìn mặt mình mà ngây người,
08:03nữ tử khẽ nhíu mày,
08:04nhưng vẫn duy trì giáo dưỡng tốt đẹp.
08:06Đạo hiểu, uống thuốc xong rồi hãy nghỉ ngơi.
08:09Nàng nói bằng tông giọng ôn hòa, nhạt nhạt.
08:12Ô ô được, đa tạ đạo hiểu.
08:14Ngại quá cho ta hỏi một chút,
08:16danh tính của đạo hiểu là.
08:17Giang kỳ dao sực tỉnh,
08:19vành tay không tự chủ mà đỏ lên,
08:21ướm lời hỏi thăm.
08:22Thủ tịch Thanh Vân Phong,
08:23Lăng Tiêu Các, Tô Ngọc Khành.
08:25Đúng rồi, nữ tử Thanh lãnh xuất trần thế này,
08:28ngoài Tô Ngọc Khành ra thì còn ai vào đây nữa.
08:31Cô vẫn còn nhớ rõ,
08:32nguyên tác chỉ dùng vài nét bút ngắn mũi
08:34để phát họa hình tượng của nhân vật này.
08:36Nhạt nhòa như thế không quan tâm đến bất cứ điều gì,
08:39nhưng thực tế lại rất quan tâm đến các sư đệ sư mụi.
08:42Đây cũng là một trong những lý do
08:44khiến cô canh cánh trong lòng về cái kết của chuyện,
08:46một người đoan chính tự trọng như Tô Ngọc Khành.
08:48Cho dù có thích một ai đó,
08:50cũng không nên theo đuổi một cách táo bạo,
08:52càng không nói đến việc theo đuổi người đã có đạo lữ.
08:55Tô Đạo Hiễu,
08:56thật sự đa tạ cô,
08:58là cô đã cứu ta về sao?
09:00Giang Kỳ Giao nhận lấy bát thuốc từ tay đối phương,
09:02sờ vào thấy không nóng,
09:04âm ấm vừa đủ.
09:05Không phải ta, mà là sư tôn của ta.
09:08Tô Ngọc Khành nhìn cô chầm chầm,
09:10giống như đang giám sát cô uống hết thuốc,
09:12lại giống như đang dò xét điều gì đó.
09:14Nhìn thân sắc của đối phương,
09:16Giang Kỳ Giao biết kiếp này không trốn đi đâu được.
09:18Cô ôm quyết tâm cảm tử,
09:20nhắm nghiền mắt,
09:21uống ứng ực vài ngụm lớn.
09:23Ờ,
09:24hóa ra không đắng,
09:25lại còn mang theo hương thơm thanh khiết của thảo dược,
09:27thậm chí còn có chút vị ngọt sau khi uống.
09:30Cô vô thức tặc lưỡi,
09:31cảm nhận hương vị của bát thuốc này.
09:34Tô Ngọc Khành nhìn bộ dạng ấy,
09:35khóe miệng khẽ cong lên.
09:37Nàng cân nhắc việc phàm nhân đa phần sợ đắng
09:39nên đã đặc biệt thêm vào một số dược liệu khử vị đắng,
09:42không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy.
09:44Sư Tôn nói cô là người của thế giới khác.
09:46Tô Ngọc Khành cân nhắc rồi mở lời.
09:49Khụ khụ khụ,
09:49khụ khụ khụ.
09:50Nghe thấy câu này,
09:52ngụm thuốc đang ngậm trong miệng Giang Kỳ Giao tiến không được lùi không xong,
09:55khiến cô bị sặc mấy cái,
09:57ho đến mức cả gương mặt đỏ bừng lên.
09:59Không phải chứ,
10:00mình còn chưa kịp làm gì mà sao đã bị phát hiện rồi.
10:03Giang Kỳ Giao có chút hoảng loạn,
10:05vội vàng chịu hồi hệ thống trong đầu.
10:07Hệ thống, hệ, hệ, hệ, thống, thống,
10:10ngươi có đó không?
10:11Mau ra đây đi,
10:12ta bị người ta phát hiện rồi.
10:14Nhưng chưa đợi cô chịu hồi được hệ thống,
10:16Tô Ngọc Khanh đã vội vàng đứng dậy,
10:18nhẹ nhàng vỗ lưng giúp cô thuận khí.
10:20Đồng thời,
10:21nàng đưa tới một chiếc khăn tay màu nguyệt bạch,
10:23bên trên theo họa tiết cảnh trúc.
10:25Thật đúng là phù hợp với khí chất của nàng ấy.
10:28Giang Kỳ Giao nhận lấy khăn tay,
10:30nhẹ nhàng lau khóe miệng.
10:31Đạo hữu đừng vội,
10:33chuyện này hiện tại chỉ có sư tôn và ta biết.
10:35Xin cô yên tâm,
10:36chỉ cần cô không làm chuyện gì tổn hại đến lợi ích của tông môn,
10:40chúng ta sẽ không nói ra ngoài đâu.
10:42Tốc độ nói của Tô Ngọc Khanh hơi nhanh hơn,
10:44không còn vẻ xa cách như lúc trước.
10:47Nàng ấy sao,
10:48lại còn căng thẳng hơn cả mình.
10:50Giang Kỳ Giao lòng đầy nghi hoặc nhưng không lên tiếng.
10:53Sư tôn của ta vốn thích làm người lương thiện,
10:55thấy cô ở nơi băng thiên tuyết địa sắp lâm nguy,
10:57lòng sinh bất nhẫn,
10:58nên đã đưa cô về lăng tiêu các giao cho ta chăm sóc.
11:02Nói đến đây,
11:03Tô Ngọc Khanh khẽ lắc đầu thở dài,
11:05có vẻ hơi bất mãn với việc sư tôn cứ luôn ném trẻ con cho nàng chăm sóc.
11:09Hơn nữa sư tôn ta tu vi cực cao,
11:11lại có vài phần thiên duyên mới có thể nhìn ra thân phận của đạo hữu.
11:15Ngoài sư tôn ra,
11:16trên thế gian này sẽ không có người thứ hai nhìn thấu được thân phận của cô,
11:20trừ phi sư tôn tự mình nói ra.
11:22Sư tôn ta có vài phần tò mò,
11:24muốn biết một số chuyện về thế giới khác.
11:26Nhưng cô cứ yên tâm,
11:28cho dù cô không muốn nói,
11:29chúng ta tuyệt đối cũng sẽ không cưỡng ép cô.
11:32Nghe xong đoạn giải thích dài của Tô Ngọc Khanh,
11:34Giang Kỳ Giao đã nắm rõ tình hình đại khái,
11:37tâm tư có chút phức tạp.
11:39Tô Ngọc Khanh này,
11:40nhìn thì lạnh lùng nhưng thực tế lại chú đáo mọi bể,
11:43nếu không thì nàng ấy chẳng việc gì phải tốn công sức giải thích nhiều như vậy
11:46với một phàm nhân không có sức chói gã như mình.
11:49Tuy nhiên,
11:50việc bị biết rõ thân phận ngay từ đầu là điều cô hoàn toàn không ngờ tới,
11:53nhưng cô có thể mượn sự tò mò của họ để do la tình hình của thế giới này.
11:58Xem ra,
11:59Lăng Tiêu Các quả thực là một chính phái thực thụ,
12:01ở nơi này cô sẽ không phải lo lắng về tính mạng.
12:04Kỳ chủ xin lỗi nha ta lại đến muộn rồi,
12:07vừa nãy ta đi tìm mấy hệ thống khác đánh bài.
12:10Hệ thống hấp tấp xuất hiện,
12:11Giang Kỳ Giao thầm đảo mắt trong lòng,
12:14lúc cần thì tìm không thấy,
12:15lúc không cần thì lại xuất hiện,
12:17không cần người nữa,
12:18đi chơi đi con trai.
12:20Hệ thống không hiểu lời miềm mai của cô,
12:22giọng trẻ con đầy vui vẻ lại vang lên,
12:24cô đúng là ký chủ tốt nhất mà ta từng gặp.
12:27Vậy ta đi chơi tiếp đây,
12:28tạm biệt.
12:29Giang Kỳ Giao có chút giờ khóc giờ cười,
12:31cái đứa trẻ ngốc này,
12:33lần sau mình sẽ không nói kháy nó nữa.
12:35Cô nhìn về phía nữ tử đối diện,
12:37ngắm nhìn khuôn mặt khiến người ta dễ chịu của đối phương,
12:40cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều.
12:42Như vậy,
12:43xin đa tạ đạo hữu đã chăm sóc trong mấy ngày qua.
12:46Không biết sư tôn của đạo hữu có rảnh không,
12:48nếu được, ta muốn trực tiếp cảm ơn ơn cứu mạng của ngài ấy.
12:52Giang Kỳ Giao nói ra câu này là có sự cân nhắc của riêng mình.
12:55Biết rõ các nhân vật chính trong nhiệm vụ của mình đều ở nơi này,
12:59cô có nói gì cũng phải tìm cách ở lại,
13:01đúng như câu nhất cự ly,
13:02nhì tốc độ mà.
13:04Hơn nữa,
13:04Tô Ngọc Khanh cũng đã nói,
13:06sư tôn của nàng ấy rất có hứng thú với cô,
13:08vậy thì sao cô không tận dụng điểm này để mặt dày xin ở lại chứ?
13:12Tô Ngọc Khanh nghe vậy,
13:14không chút do dự gật đầu,
13:15sư tôn quả thực cũng có ý này.
13:17Đạo Hữu,
13:18mời đi theo tà.
13:19Giang Kỳ Giao đột nhiên nhận ra đối phương chưa từng hỏi tên mình,
13:22liền cong mắt cười với nàng ấy,
13:24Tô Đạo Hữu,
13:25ta tên là Giang Kỳ Giao,
13:27cô có thể gọi tôi là Giang Đạo Hữu,
13:28hoặc là Giao Giao.
13:30Cô nghĩ,
13:31việc tạo dựng quan hệ tốt với Tô Ngọc Khanh lúc này chắc chắn là cần thiết.
13:35Dù sao sau này cô còn phải ngăn cản Tô Ngọc Khanh ái mộ nam chính,
13:38cứ tăng độ hảo cảm trước thì sau này mới dễ hành sự.
13:42Tô Ngọc Khanh ngần người một chút,
13:43lớp băng giá trên mặt dường như tan chảy đôi chút,
13:46Giang Đạo Hữu,
13:47cơ thể cô vẫn chưa khỏe hẳn,
13:49nên chú ý giữ gìn.
13:50Nàng phải nhẹ ngón tay,
13:52một chiếc chăn dày liền xuất hiện trong tay.
13:54Mắt Giang Kỳ Giao sáng lên,
13:56đây chính là người tu tiên sao.
13:57Muốn gì con ấy,
13:59nhưng mà sao lại là một chiếc chăn,
14:01tròn dày thế này thì khó di chuyển lắm nhỉ.
14:04Tô Ngọc Khanh nhìn theo ánh mắt của cô xuống tay mình,
14:06khẽ ho một tiếng,
14:08ngại quá,
14:08ta không có sẵn quần áo mùa đông,
14:10cô chịu khó một chút,
14:12khoác chiếc chăn này đi vậy.
14:13Những người tu tiên như bọn họ không sợ lạnh,
14:15quanh năm đều mặc y phục mỏng manh.
14:18À,
14:18hóa ra năng lực này cũng có hạn chế,
14:21phải là vật mình đang sở hữu mới được.
14:23Giang Kỳ Giao chớp chớp mắt tỏ ý thấu hiểu,
14:26bên ngoài lạnh như thế,
14:27cô thực sự chịu không nổi.
14:29Thế là,
14:29cô khoác chăn lên người,
14:31giống như đang cõng một chiếc mai rùa dày cộ,
14:33chậm dãi bước ra khỏi cửa phòng.
14:35Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi,
14:36là tả bay lượn,
14:37như nhụm trắng cả thế gian.
14:40Giang Kỳ Giao nhì khu chớp mắt,
14:41ở thế giới thực cô là người miền Nam,
14:44chưa từng thấy tuyết bao giờ,
14:45vốn định sau này đi làm kiếm tiền sẽ ra phương Bắc ngắm tuyết.
14:48Không biết sau khi cô rời đi,
14:50cuộc sống thực tại có biến hóa gì không,
14:53lát nữa phải hỏi hệ thống mới được.
14:55Tâm trí Giang Kỳ Giao trôi lưỡng lờ theo những bông tuyết,
14:58nhất thời không kịp phản ứng đã bị Tô Ngọc Khanh ôm lấy vai,
15:01một luồng ánh sáng trắng lé lên trước mắt,
15:03nàng đã đứng trước một cung điện,
15:05không cần ngự kiếm sao,
15:06trực tiếp đến nơi luôn rồi.
15:08Thấy Giang Kỳ Giao quá đỗi kinh ngạc,
15:10Tô Ngọc Khanh giải thích,
15:11đây là thuật truyền tống,
15:13chỉ là một tiểu thuật pháp đơn giản thôi,
15:15nếu cô có thể dẫn khí vào cơ thể trở thành người tu tiên,
15:18cô cũng sẽ làm được.
15:19Nàng ấy đang an ủi mình sao?
15:21Giang Kỳ Giao cảm thấy lòng mình ấm áp,
15:24kết hợp với chiếc chân đang khoác trên người,
15:26Giang Kỳ Giao không kìm được mà đưa ra kết luận về Tô Ngọc Khanh,
15:29nhìn thì là một cao lãnh mỹ nhân,
15:31nhưng thực tế lại rất dịu dàng nha.
15:33Xong rồi, cô lại càng thích nàng ấy hơn.
15:36Nhìn khuôn mặt như ngọc của Tô Ngọc Khanh,
15:38Giang Kỳ Giao đột nhiên cảm thấy hơi ngại ngùng,
15:41liền lẳng tránh ánh mắt của đối phương.
15:43Cô theo Tô Ngọc Khanh bước vào trong điện,
15:45tò mò nhìn quanh bốn phía.
15:47Nơi này không hề nguy nga tráng lệ như trên phim truyền hình,
15:49mà chỉ treo vài viên dạ Minh Châu,
15:51còn lại là một khoảng không gian trống trải,
15:54không một bóng người.
15:55Sư Tôn, con đưa Giang Đạo Hiễu tới rồi.
15:58Tô Ngọc Khanh nói lớn,
15:59chỉ trong cái chớp mắt của Giang Kỳ Giao,
16:02một nữ tử đã xuất hiện trước mặt nàng.
16:04Nữ tử mặc trường bào tay rộng,
16:06trông giống như tiên tử trên trời,
16:07mang động khí chất của bậc thần tiên.
16:10Cô đến rồi.
16:11Giọng nói rất quen tai,
16:12chính là giọng nói nàng đã nghe thấy lúc hôn mê.
16:15Xem ra, đây chính là Sư Tôn của Tô Ngọc Khanh.
16:18Về vị Sư Tôn này,
16:20nguyên tác miêu tả rất ít.
16:21Giang Kỳ Giao chỉ nhớ bà tên là Chú Lám.
16:24Từ nhỏ đã là thiên tài tu tiên vang danh xa gần,
16:26sau khi xưng bá Bắc Châu thì lập nên lăng tiêu các trên núi huyền tiêu.
16:30Khắp nơi làm việc thiện,
16:31những đồ đệ thu nhận được đều xuất sắc hơn người.
16:34Tiếc là kết cục mỗi người một ngả,
16:36đỉnh thanh vân rộng lớn cuối cùng chỉ còn lại một mình bà.
16:39Thật là bi kịch.
16:40Chưa đợi Giang Kỳ Giao nghĩ ra cái cớ để ở lại,
16:43Chú Lám đã chủ động mở lời.
16:44Cô Nương, cô có nguyện ý ở lại làm đồ đệ của Chú Lám ta không?
16:48Ta thấy cô có duyên với thiên đạo,
16:50thiết nghĩ duyên phận này sẽ giúp ích rất nhiều cho con đường tiên đồ của cô.
16:54Ta nghĩ cô cũng muốn trở về thế giới ban đầu,
16:56ta có thể giúp cô tìm cách, thấy sao?
16:59Tốt thế sao?
17:01Giang Kỳ Giao có chút không thể tin nổi,
17:02nhưng lại không nghĩ ra lý do nào khác để Chú Lám nhận mình làm đồ đệ,
17:06đành thâm vui mừng mà nhận lời.
17:08Chỉ là, thỉnh thoảng cô cần kể cho ta nghe về những chuyện ở thế giới của cô.
17:12Chú Lám thêm vào một yêu cầu.
17:15Giang Kỳ Giao nghĩ mãi không thông,
17:17đây là để thoả mãn trí tò mò của bà ấy sao?
17:19Nhưng đối với cô cũng không có hại gì,
17:22chỉ là vài câu nói thôi mà.
17:23Tất nhiên là không vấn đề gì ạ.
17:25Giang Kỳ Giao đồng ý.
17:27Vậy thì, từ nay cô sẽ là tiểu sư mụi của ta.
17:31Chính thức giới thiệu lại một lần nữa,
17:32ta là Tô Ngọc Khanh, cũng là đại sư tỉ của mụi.
17:35Sau này trong quá trình tu luyện có điều gì không hiểu,
17:38mụi đều có thể đến hỏi ta.
17:40Giọng điệu của Tô Ngọc Khanh đã trở nên ôn hòa hơn nhiều,
17:43nàng nhẹ nhàng xoa đầu đối phương.
17:45Giang Kỳ Giao bị xoa đầu đến ngẩn người.
17:47Hóa ra, đại sư tỉ đi theo phong cách dịu dàng sao.
17:51Tuy nhiên, có thể kéo gần quan hệ với Tô Ngọc Khanh tự nhiên là điều cực tốt.
17:55Cô cố nén vẻ thẹn thùng,
17:57nhìn thẳng vào mắt Tô Ngọc Khanh.
17:58Vâng, đại sư tỉ, sau này ngày nào ta cũng sẽ tìm tỉ,
18:02tỉ đừng có chán ghét ta phiền phức đấy nhé.
18:05Tô Ngọc Khanh bật cười,
18:07được, sẽ không đâu.
18:08Thiết lập hình tượng cao lãnh mỹ nhân từ đây xem như tan thành mây khói.
18:12Nhưng mà tỉ ấy cười lên cũng đẹp quá đi mất.
18:15Giang Kỳ Giao thầm cười mãn nguyện trong lòng.
18:17Cô được Tô Ngọc Khanh dẫn đến một nơi ở,
18:19tiểu sư mụi, sau này mụi cứ ở đây nhé.
18:22Nói xong, nàng ấy liền vội vã rời đi.
18:25Giang Kỳ Giao bước vào phòng,
18:27đồng thời triệu hồi hệ thống, tiểu thống,
18:29ta có chuyện muốn hỏi người.
18:31Lần này hệ thống xuất hiện rất nhanh,
18:33ký chủ sao thế?
18:34Hiện tại ta luôn ở trạng thái sẵn sàng chờ lệnh nhé.
18:37Cái đó, sau khi ta rời đi thì cuộc sống thực tại có thay đổi gì không?
18:42Giang Kỳ Giao vẫn luôn canh cánh chuyện này từ nãy đến giờ.
18:45Ký chủ yên tâm đi,
18:47tốc độ dòng chảy thời gian của thế giới thực và thế giới trong sách là khác nhau.
18:50Cô ở trong thế giới sách này một năm thì ở thế giới thực cũng chỉ trôi qua
18:54trong nhé mắt thôi,
18:55nên không lo người thân bạn bè sẽ lo lắng đâu.
18:58Họ sẽ lo lắng sao?
19:00Giang Kỳ Giao nhớ về người thân ở thực tại.
19:02Cô sống ở vùng ven biển miền Nam,
19:04tuy gần biển nhưng lại khá khép kín,
19:06dẫn đến tư tưởng lạc hậu.
19:08Dù đất nước đã mở cửa nhiều năm,
19:10nhưng quê hương cô tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn khá nghiêm trọng.
19:13Cha mẹ cô chính là một trong số đó.
19:16Từ nhỏ, miếng ăn thức uống đều đưa cho em trai trước,
19:19dưa thừa mới đến lượt cô.
19:21Giang Kỳ Giao nói không oán hận cha mẹ là giả,
19:24cô thực sự cũng chưa từng để cô phải chịu khổ cực,
19:26vẫn cho cô được ăn học đàng hoàng.
19:28Thế nhưng ở trong ngôi nhà đó,
19:30cô chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác thuộc về.
19:32Ngôi nhà đó là nhà của em trai.
19:35Trước đó, kế hoạch của Giang Kỳ Giao là
19:38sau kỳ thi đại học sẽ bắt đầu đi làm kiếm tiền,
19:40cho đến khi đi làm chính thức sẽ thích góp đủ tiền trả góp
19:43đợt đầu cho một căn nhà ở thành phố mình yêu thích.
19:46Đó mới thực sự là nhà của cô.
19:48Cô chỉ cần làm tròn bổn phận làm con,
19:50như vậy là đủ rồi.
19:52Nhưng cô thật sự không ngờ,
19:53vừa thi đại học xong,
19:54đã lạc vào thế giới trong sách này.
19:57Thôi thì, đến đâu hay đến đó?
19:59Giang Kỳ Giao tự ăn ủi mình như vậy,
20:01nằm trên giường,
20:02từ từ chìm vào giấc mộng.
20:04Lúc này tại đại điện,
20:05Tô Ngọc Khanh đã quay trở lại.
20:07Sư Tôn có thể nói cho Đồ Nhi biết
20:09người dùng mọi cách để giữ tiểu sư mụi
20:12lại là vì lý do gì không?
20:13Chỉ đơn thuần là tò mò về chuyện ở dị thế sao?
20:16Đồ Nhi nghĩ đây không phải phong cách của người.
20:19Chú Lãm mỉm cười,
20:20nhưng đáy mắt lại ẩn dấu nỗi ưu sầu vô tận.
20:23Thôi được,
20:24con sớm muộn gì cũng sẽ đoán ra.
20:26Sư Nương Qua Cố của con,
20:27thực chất cũng là người ở dị thế.
20:29Thật ra nàng ấy không phải đã qua đời,
20:32mà là đã trở về thế giới ban đầu của mình.
20:34Ta vẫn không thể giữ nàng ấy lại được.
20:36Tuy nhiên,
20:37ta sẽ tìm cách để nàng ấy quay về.
20:39Trong mắt Chú Lãm lóe lên một tia chấp niệm.
20:42Tô Ngọc Khanh thở dài một tiếng,
20:44tuy không tán thành sự chấp niệm của Sư Tôn đối với tình cảm,
20:47nhưng cũng không nói gì thêm.
20:49Cho nên, đây là lý do người bảo con ngày đêm chăm sóc mụi ấy,
20:53việc gì cũng phải ưu tiên mụi ấy sao.
20:55Tô Ngọc Khanh cố ý làm dịu bầu không khí.
20:58Chú Lãm quẳng vai nàng,
20:59vỗ vỗ,
21:00ái trả,
21:01vì Sư Nương của con,
21:02con hy sinh một chút cũng là lẽ đương nhiên mà.
21:05Huống hồ,
21:06Sư Mụi Sư Đệ trước đây không phải cũng do một tay con chăm bám sao.
21:09Ta biết con là người đáng tin cậy nhất.
21:11Giọng điệu Chú Lãm mềm mỏng hẳn đi.
21:14Tô Ngọc Khanh nghĩ đến nhị Sư Mụi quậy phá tưng bừng,
21:16cùng cậu Tiểu Sư Đệ chuyện gì cũng thuận theo nhị Sư Mụi kia,
21:20liền cảm thấy đầu bắt đầu đau rồi.
21:22Con biết rồi,
21:23Sư Tôn,
21:24nhưng bộ công pháp người hứa cho con thì không được thiếu đâu đấy.
21:27Chú Lãm lồm nàng một cái,
21:29chỉ nhớ mỗi công pháp thôi.
21:31Yên tâm đi,
21:32lát nữa rảnh ta sẽ đích thân mang qua cho con.
21:34Tô Ngọc Khanh để lộ nụ cười tươi nhất từ nãy đến giờ,
21:37vậy Sư Tôn,
21:38con xin phép về trước,
21:39không làm phiền người nữa.
21:41Nói đoạn liền quay người bước ra khỏi điện.
21:43Bên ngoài Tuyết vẫn chưa ngừng.
21:45Tuyết năm nay,
21:46xem ra có chút quá lớn rồi.
21:48Tô Ngọc Khanh nhớ đến ánh mắt tò mò của Tiểu Sư Mụi khi nhìn Tuyết,
21:52không kìm được mà mỉm cười.
21:53Những người đã quen sống ở Bắc Châu như bọn họ,
21:56đối với Tuyết sớm đã chẳng còn gì lạ lắm.
21:58Người dị thế này quả thực cũng khá thú vị.
22:01Dù sao,
22:02sau này họ vẫn còn rất nhiều thời gian bên nhau,
22:04cứ từ từ tìm hiểu vậy.
22:06Giang Kỳ Giao ngủ một giấc tỉnh dậy,
22:08trời đã tối đen hoàn toàn.
22:10Trong cơn mơ màng,
22:11cô nhìn thấy một bóng người bên cửa sổ,
22:13giật nảy mình hét lên.
22:14À!
22:15Tiểu Sư Mụi,
22:16tiếng lớn quá,
22:17cả ngọn núi đều nghe thấy rồi.
22:19Bóng đen kia lóe lên một cái đã đi tới trước mặt cô,
22:22giọng nói chứa ý cười mà che miệng cô lại.
22:25Ồ!
22:25Là đại sư tỉ nha!
22:27Bàn tay ấm áp của đối phương áp lên miệng mình,
22:29Giang Kỳ Giao chốc chớp mắt,
22:31không kìm được cảm thấy vành tay nóng bừng.
22:34Tô Ngọc Khanh tự nhiên rút tay về.
22:35Tiểu Sư Mụi,
22:36Mụi vẫn chưa dẫn khí nhập thể,
22:38không thể tích cốc.
22:39Giờ ta đưa Mụi xuống quận trường sinh dưới chân núi ăn cơm,
22:42sẵn tiện giới thiệu cho Mụi môi trường xung quanh.
22:45Giang Kỳ Giao đột nhiên nhớ ra một chuyện,
22:47cô đã hôn mê mấy ngày liền,
22:49không lẽ không cần ăn cơm sao?
22:51Đại sư tỉ,
22:52lúc ta hôn mê là tỉ đút cơm cho ta sao?
22:55Tô Ngọc Khanh cong hàng mi,
22:56tựa như băng tuyết tan chảy.
22:58Đúng vậy, ta đã cho Mụi uống bão phụ đan,
23:00hiệu quả thế nào?
23:01Thật là một đứa trẻ thông minh.
23:04Giang Kỳ Giao nghe những lời này,
23:05cảm thấy tim đập ngày càng nhanh,
23:07như có chú hưu con chạy loạn trong lòng.
23:09Người này sao cứ vô tình chơi chọc người khác vậy chứ?
23:13Giang Kỳ Giao không nhìn nàng nữa,
23:15tiên phong bước đi,
23:16đi thôi,
23:16chúng ta đi ăn cơm.
23:18Vừa mới đi tới cửa,
23:19cô lại phát hiện hai cái đầu của một nam một nữ
23:22đang tựa vào khung cửa,
23:23lại làm Giang Kỳ Giao hú hồn một phen.
23:25Nữ tử có đôi mắt phượng khẽ nhất lên,
23:27bộ y phục đỏ rực như lửa càng tôn thêm vài phần minh diễm,
23:31chào tiểu sư mụi,
23:32ta là nhị sư tỷ của mụi,
23:33Hàn Phi.
23:34Nói xong,
23:35cô ấy nhìn sang nam tử đang ngây người nhìn mình bên cạnh,
23:38mau chào hỏi tiểu sư mụi đi chứ.
23:40Đồ ngốc!
23:41Nam tử may kiếm mắt ngôi sao,
23:43là kiểu đẹp trai rất chính trực,
23:45chỉ là trông có vẻ hơi ngơ,
23:47ồ ồ,
23:47chào mụi,
23:48ta là tam sư huynh của mụi,
23:50Lộ Uyên.
23:50Xem ra,
23:51bọn họ chính là nam nữ chính trong sách rồi,
23:54cách trung đụng này cũng chẳng khác gì những gì sách miêu tả.
23:57Thế nhưng,
23:58nhìn Lộ Uyên thâm tình với Hàn Phi như vậy,
24:00cuối cùng làm sao mà bị chia rẽ được?
24:02Nghĩ không ra,
24:03thật sự nghĩ không ra,
24:05thấy rằng kỳ dao không lập tức đáp lại,
24:07hai người nhìn nhau một cái,
24:09đứa nhỏ này lại đang nghĩ gì vậy?
24:11Tô Ngọc Khanh liếc hai người một cái,
24:13đã bảo hai người đừng tới rồi mà,
24:15dọa tiểu sư mụi sợ rồi kìa.
24:17Hàn Phi nắm lấy cánh tay Tô Ngọc Khanh cười làm nũng,
24:19ái trà đại sư tỉ,
24:21đừng có tuyệt tình thế chứ,
24:23bọn ta muốn nhanh chóng gặp tiểu sư mụi thì có gì sai đâu.
24:26Lộ Uyên ở bên cạnh gật đầu không tình cảm,
24:28nhị sư tỉ nói đúng.
24:30Giang kỳ dao lúc này mới phản ứng lại,
24:32ngựa ngùng gãi đầu,
24:33nhị sư tỉ,
24:34tam sư huynh,
24:35chào mọi người,
24:36vừa rồi ta có chút thất lễ,
24:38xin lỗi hai người.
24:39Hàn Phi lại cười rộ lên,
24:41có gì mà phải xin lỗi,
24:43đều là người cùng tông môn cả,
24:44không cần khách sáo.
24:46Cô ấy gập cánh tay lại,
24:47một tay bá cổ Giang kỳ dao,
24:49một tay bá cổ Tô Ngọc Khanh.
24:51Lộ Uyên cao hơn cô ấy quá nhiều,
24:53bá không tới.
24:54Đi thôi,
24:55chúng ta đi ăn cơm.
24:56Lộ Uyên,
24:57đừng có để lạc đấy,
24:58đi theo sau đi.
24:59Lộ Uyên ở phía sau dịu dàng đáp lời,
25:02A Phi,
25:02ta sẽ không lạc đâu.
25:04Bọn họ thực sự rất thân thiết nha,
25:06Giang kỳ dao không nén đổi cảm thán.
25:08Khoan đã,
25:09cốt truyện đã phát triển đến bước nào rồi,
25:11cô thế mà quên bãng không hỏi hệ thống.
25:13Hệ thống,
25:14cốt truyện tới đâu rồi?
25:16Hệ thống lần này quả nhiên xuất hiện rất nhanh,
25:18ký chủ,
25:19bên này hiển thị cốt truyện đã tới lúc Hàn Phi bắt đầu bộc lộ tài năng,
25:22thực lực tiến bộ vượt bậc,
25:24không còn bị người khác coi là phế vật nữa.
25:26Còn Lộ Uyên thì tình sâu nghĩa nặng với cô ấy,
25:29nhưng Hàn Phi vẫn chỉ coi hắn là sư đệ tốt thôi.
25:32Như vậy xem ra,
25:33cho dù Tô Ngọc Khanh có thích Lộ Uyên đi nữa thì cũng chưa đến mức không thể cứu vãn.
25:38Hỗn hồ vừa rồi ánh mắt Tô Ngọc Khanh nhìn Lộ Uyên chẳng hề có nửa phần ái mộ.
25:42Tô Ngọc Khanh ở bên cạnh lại đang âm thầm ôn đầu,
25:44có hai người này ở đây,
25:46chuyến đi này của họ xem như hết được yên ổn rồi.
25:49Tiểu sư Mụi,
25:50đây là chỗ ở của ta,
25:51lúc rảnh Mụi có thể tới đây tìm ta tu luyện nha.
25:54Đây là chỗ ở của Lộ Uyên,
25:56hắn ít nói lắm,
25:57tốt nhất Mụi vẫn nên tới tìm ta đi.
26:00Đây là của Đại sư Tỷ,
26:01Hàn Phi còn chưa nói hết câu,
26:03đã thấy mắt Giang Kỳ Giao sáng rực lên.
26:05Được được được,
26:06Mụi chỉ quan tâm mỗi Đại sư Tỷ thôi đúng không,
26:09người ta đau lòng quá đi.
26:10Hàn Phi che mắt lại,
26:12giả vờ khóc thút thít,
26:13không có chuyện đó đâu.
26:15Giang Kỳ Giao sờ mũi,
26:16mưu toan biện minh cho mình,
26:18tiếc là cô vốn không biết nói dối.
26:20Cô cảm thấy mặt mình dần nóng lên,
26:22mắt không tự chủ được mà lướt về phía Tô Ngọc Khanh.
26:25Nàng không có phản ứng gì cả,
26:26cũng không hề thẹn thùng,
26:28chỉ một mực cong mắt mỉm cười.
26:302. Giang Kỳ Giao quên mất,
26:32nàng là nữ phụ thích nam chính mà,
26:34đúng là mình đang mơ mộng hão huyền rồi.
26:37Trên đường về,
26:38thần sắc Giang Kỳ Giao vẫn luôn ủe hoài,
26:40lời cũng ít đi nhiều,
26:41không biết đang suy nghĩ điều gì.
26:43Lúc sắp chia tay,
26:45Tô Ngọc Khanh đuổi hai người kia đi,
26:46nắm lấy tay Giang Kỳ Giao,
26:48tiểu sư Mụi,
26:49Mụi sao vậy?
26:50Ta chẳng phải đã nói rồi sao,
26:52có vấn đề gì đều có thể nói với ta mà.
26:55Giang Kỳ Giao nhìn vào bàn tay
26:56đang nắm chặt của hai người,
26:57thở dài trong lòng.
26:59Cô đang nghĩ gì vậy?
27:00Bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất là
27:02nhanh chóng quay về thế giới thực.
27:04Từ nay về sau,
27:05bất kể Tô Ngọc Khanh có hợp gu cô đến mức nào,
27:08cô cũng chỉ xem nàng là Đại Sư Tỷ mà đối đãi thôi.
27:11Ta biết rồi Đại Sư Tỷ,
27:13ta chỉ hơi mệt thôi,
27:14không sao đâu.
27:15Giang Kỳ Giao ngẩn đầu lên,
27:17vẫn là nụ cười như thường lệ.
27:18Tô Ngọc Khanh thở phào nhẹ nhóm,
27:20khẽ gật đầu,
27:21không sao là tốt rồi.
27:23Ngày mai ta sẽ đến dạy mũi cách dẫn khí nhập thể,
27:25còn về những thuật pháp khác,
27:27đợi sư tôn bế quan xong,
27:28người về sẽ tìm em.
27:30Vâng,
27:31vậy em về trước đây ạ.
27:33Good night,
27:33good night.
27:34Câu này có nghĩa là gì?
27:36Tô Ngọc Khanh nhìn theo bóng lưng tiểu sư mũi rời đi,
27:39lầm bầm,
27:39ngủ ngon,
27:40tiểu sư mũi.
27:42Ngày thứ hai,
27:43Tô Ngọc Khanh vẫn đứng ở cửa đợi cô,
27:45chỉ là lần này Giang Kỳ Giao không bị dọa sợ nữa.
27:48Đại sư tỉ,
27:49chúng ta đi đâu vậy?
27:50Trên đỉnh núi có một khoảng đất trống,
27:52nơi đó tiện cho việc tu luyện.
27:54Cho đến khi tuyết trên đỉnh Thanh Vân dần tan chảy,
27:57nước tuyết từ góc mái hiên trượt xuống,
27:59rơi trên phiền đá xanh.
28:00Trên những cành cây trơ chuỗi bắt đầu nhú mầm xanh,
28:03thiên địa hồi xuân,
28:04Giang Kỳ Giao mới bảng hoàng nhận ra,
28:06hóa ra,
28:07cô đã ở thế giới này hơn hai tháng rồi.
28:09Hai tháng này,
28:10nói dài không dài,
28:11nói ngắn cũng không ngắn,
28:12đủ để Giang Kỳ Giao làm quen với mọi người trong tông môn.
28:16Trong thời gian này,
28:17cô cũng không hề lơ là việc tu luyện.
28:19Những tiểu bọc quét sân thường xuyên nhìn thấy
28:21bóng lưng Giang Kỳ Giao múa kiếm trên đỉnh núi,
28:24cùng với tiếng chỉ dẫn thỉnh thoảng vang lên của Tô Ngọc Khanh.
28:27Sư tôn thỉnh thoảng cũng tìm cô.
28:29Sau khi dạy xong thuật pháp,
28:31sư tôn luôn chống cầm,
28:32nghiêm túc lắng nghe những sự vật mới lạ ở dị thế,
28:35ví dụ như điện thoại, ô tô.
28:37Có thứ người nghe xong sẽ kinh ngạc,
28:39có thứ lại dường như đã biết từ lâu.
28:41Giang Kỳ Giao không hiểu lắm,
28:43sư tôn thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa xăm,
28:45giống như đang hoài niệm một người vĩnh viễn không trở về.
28:48Giang Kỳ Giao cũng chứng kiến Hàn Phi tiến bộ thần tốc trong 2 tháng này,
28:52và mặt không ít kẻ trước đây coi thường cô ấy,
28:54danh tiếng ngày càng vang xa.
28:56Còn Lộ Uyên vẫn lặng lẽ đi theo sau lưng cô ấy.
29:00Hai người họ thường xuyên đến tìm Giang Kỳ Giao,
29:02vì tính cách cởi mở của Hàn Phi,
29:04Giang Kỳ Giao cũng dần trở nên thân thiết với cô ấy,
29:07thỉnh thoảng còn vì chút chuyện nhỏ mà bắt đầu đấu khẩu.
29:09Và lúc này,
29:10Tô Ngọc Khanh sẽ đứng một bên đóng vai trò hòa giải.
29:13Nhưng điều khiến Giang Kỳ Giao kỳ lạ là,
29:16ánh mắt Tô Ngọc Khanh nhìn Lộ Uyên chưa bao giờ thấy sự mờ ám,
29:19nếu có thì cũng chỉ là trách nhiệm như của vịt mẹ nhìn vịt con.
29:22Cô thừa nhận,
29:23khi nghĩ đến sự so sánh này,
29:25cô thật sự không nhịn được cười.
29:27Tô Ngọc Khanh với tư cách là đại sư tỷ,
29:29quả thực sức có tinh thần trách nhiệm,
29:31nếu không cũng sẽ không ngày ngày chỉ dạy Giang Kỳ Giao tu luyện.
29:34Nói đến tu luyện,
29:35Giang Kỳ Giao liền nhớ lại lần đầu tiên nàng dạy cô luyện kiếm,
29:39bàn tay Tô Ngọc Khanh phủ lên tay cô,
29:41ôm cô vào lòng,
29:42dẫn dắt cô vung thanh kiếm trong tay.
29:44Một mùi hương thoang thoảng sọc vào mũi,
29:46Giang Kỳ Giao không nói rõ được là mùi gì,
29:49chỉ thấy nó thanh khiết như tuyết,
29:50rất hợp với Tô Ngọc Khanh,
29:52khiến đầu óc cô tróng váng mông lung.
29:54Khi Tô Ngọc Khanh buông tay ra,
29:56cuối đầu liền thấy gương mặt đỏ bừng của tiểu sư mũi,
29:59tiểu sư mũi, mũi.
30:00Giang Kỳ Giao ngẩn đầu, trợn tròn mắt,
30:03cứ ngỡ nàng sắp nói ra điều gì kinh thiên động điện.
30:06Mũi nóng lắm sao?
30:07Tô Ngọc Khanh bổ sung nốt về sau.
30:09Giang Kỳ Giao quay mặt đi,
30:11không nhìn nàng nữa.
30:12Ta hận tỉ, đúng là một khúc gỗ.
30:15Nhưng mà, Tô Ngọc Khanh bằng lòng ở gần cô như vậy,
30:18có phải cũng có hảo cảm với cô không?
30:20Không được không được, không được nghĩ nhiều,
30:24Tô Ngọc Khanh nhìn chầm chầm vào sắc mặt thay đổi liên tục của tiểu sư mũi,
30:28lại có chút muốn cười.
30:29Vị tiểu sư mũi này, trong lòng luôn nghĩ rất nhiều,
30:32lại rất dễ biểu hiện hết lên mặt.
30:34Gần đây ngay cả công pháp sư tôn cho nàng cũng ít lật xem,
30:37ở bên cạnh tiểu sư mũi dường như thú vị hơn nhiều.
30:40Hài nuôi trẻ làm trì trễ tu luyện quá đi,
30:43Tô Ngọc Khanh thở dài trong lòng,
30:44nhưng lại nảy sinh vài phần vui sướng.
30:47Đại sư tỉ đối với ai cũng tốt như vậy sao?
30:49Trong đầu Giang Kỳ Giao lóe lên câu hỏi này
30:52khi Tô Ngọc Khanh một lần nữa mang đến những món bánh điểm tâm mà cô yêu thích.
30:56Không thể phủ nhận rằng,
30:58Tô Ngọc Khanh đối với cô em út hờ này thực sự rất tốt,
31:01bao gồm nhưng không giới hạn ở việc chỉ dạy cô tu luyện.
31:03Biết cô thích ăn gì liền thường xuyên mang tới,
31:06ăn ủi khi cô tu luyện mãi không tiến bộ.
31:08Tô Ngọc Khanh thực sự rất tốt mà.
31:11Nhưng mà, ta muốn nàng chỉ tốt với riêng ta thôi,
31:13chỉ tốt với duy nhất một mình Giang Kỳ Giao này thôi.
31:17Giang Kỳ Giao biết,
31:18thực tế Tô Ngọc Khanh cũng rất dung túng Hàn Phi.
31:21Mỗi khi Hàn Phi có yêu cầu gì,
31:22chỉ cần cô ấy làm nũng một chút,
31:24Tô Ngọc Khanh liền bất lực mà đồng ý,
31:26khiến Giang Kỳ Giao đứng một bên luôn âm thầm ghen tị đến mức nổ đon đón mắt.
31:31Đồng thời, nàng cũng sẽ chú ý đến những thay đổi cảm xúc khác thường của Giang Kỳ Giao.
31:35Khi hai người ở riêng với nhau,
31:37nàng sẽ hơi cúi người xuống để nhìn thẳng vào mắt cô,
31:40như thế thế giới của nàng chỉ còn lại một mình Giang Kỳ Giao vậy.
31:44Tiểu sư mụi, lại sao nữa rồi?
31:46Có muốn nói cho ta nghe không?
31:48Gương mặt thanh lãnh của Tô Ngọc Khanh kết hợp với tông giọng dịu dàng hết mực luôn
31:51khiến tim Giang Kỳ Giao không tự chủ được mà đập lên hồi.
31:55Cô luôn biết mình là người thiếu thốn tình cảm.
31:57Vì vậy, chỉ cần có ai đó đối xử tốt với mình,
32:00cô liền chẳng mang gì nữa mà đem lòng yêu thích.
32:03Nhưng cô cũng biết bản thân mình nhạy cảm, hay lo âu, tính chiếm hữu lại cao.
32:07Một người như cô không nên ở bên cạnh một đại sư tỷ tốt đẹp như vậy.
32:11Hơn nữa, cô còn có nhiệm vụ trên người,
32:14làm xong nhiệm vụ là phải rời đi rồi, không thể làm lỡ giờ nàng.
32:18Nhưng cô vẫn thích nàng quá đi mất.
32:20Giang Kỳ Giao không dám nhìn Tô Ngọc Khanh quá lâu,
32:22sự tình cảm tràn trề trong ánh mắt sẽ bị nàng phát giác.
32:26Tô Ngọc Khanh sách giỏ điểm tâm,
32:28có chút buồn cười nhìn tiểu sư mụi rõ ràng đang thả hồn đi đâu mất,
32:31liền đưa tay của cô trước mắt cô, tiểu sư mụi, hồn lại bay đi đâu rồi.
32:35Giang Kỳ Giao thầm nhủ, bay lên người tỉ hết rồi chứ đâu.
32:39Nhưng cô cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, bảo cô nói ra thì vạn lần không thể.
32:44Tô Ngọc Khanh lấy từng miếng điểm tâm ra,
32:46lần này ta mua rất nhiều bánh đậu xanh,
32:48còn có bánh táo đỏ, bánh đậu cúc.
32:50Mụi chọn món mình thích mà ăn,
32:52chỗ còn lại ăn không hết ta sẽ mang cho tiểu phi và lộ uyên.
32:55Bánh đậu xanh, món bánh truyền thống ở quê hương cô.
32:59Lần đầu tiên ăn nó, cô liền nhớ về quê nhà.
33:02Tuy rằng cái làng quê phong kiến đó khiến cô thấy đau khổ,
33:05nhưng đồng thời cô cũng lưu luyến.
33:07Dù sao, cô cũng chỉ là một học sinh vừa mới trưởng thành,
33:10không giỏi che giấu cảm xúc của mình.
33:13Lúc đó, hương đậu xanh thanh khiết quen thuộc tràn ngập khoang miệng,
33:16cô không tự chủ được mà đỏ hoe mắt.
33:19Mụi sao vậy?
33:20Tô Ngọc Khanh nhíu chặt mày,
33:21xoa đầu cô,
33:22trông thực sự đặc biệt lo lắng.
33:24Giang Kỳ Giao nhìn thấy ráng vẻ quan tâm mình hết mực này
33:27thì không thể kìm nén được nữa.
33:28Dựa vào vai nàng mà sụt xịt,
33:30đại sư tỉ, ta nhớ nhà quá.
33:32Đại sư tỉ biết thân thế của cô, nên không sao cả.
33:36Tô Ngọc Khanh nhẹ nhàng vỗ lưng cô,
33:38không sao, không sao đâu rao rao,
33:40chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách về nhà được không?
33:43Nếu mụi thích ăn bánh đậu xanh,
33:45sau này ta sẽ mang cho mụi nhiều hơn.
33:47Nếu nó làm mụi buồn,
33:48sau này ta không mua nữa.
33:50Đây là lần đầu tiên nàng gọi cô là rao rao,
33:52khiến Giang Kỳ Giao nín cả khóc,
33:54vành tay lại bắt đầu nóng lên.
33:56Không, ta thích ăn mà.
33:58Cô lại rụi rụi vào vai Tô Ngọc Khanh
34:00một lúc lâu mới chậm rãi đẩy ra,
34:02lại chiếm được tiện nghi của nàng rồi.
34:04Cô mím môi, trong lòng thầm vui sướng.
34:07Thế là về sau,
34:08Tô Ngọc Khanh thường xuyên mua bánh đậu xanh,
34:10nàng một miếng dao dao một miếng cùng nhau ăn,
34:13trở thành một niềm vui nhỏ trong cuộc sống tu luyện.
34:16Tô Ngọc Khanh trước đây chưa bao giờ thích
34:18những món điểm tâm ngọt ngào này.
34:19Thế nhưng nhìn Giang Kỳ Giao ăn đến mức lông mày cong cong,
34:22nàng cảm thấy những món bánh này ngon hơn hẳn.
34:25À, đại sư tỉ, tỉ đút ta đi.
34:28Nghĩ đến mọi sự đối đải trước đây của Tô Ngọc Khanh,
34:31Giang Kỳ Giao mở môi,
34:32quyết tâm thử lòng một chút.
34:34Tô Ngọc Khanh ngần người,
34:35ngay cả với các sư mụi khác,
34:37nàng cũng chưa bao giờ thân cận đến mức này.
34:39Thế nhưng nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của dao dao,
34:42nàng vẫn cầm lấy một miếng bánh đậu xanh,
34:44nhét vào miệng cô, đồ lười,
34:46cái này cũng phải để ta đút.
34:48Tốc độ rất nhanh,
34:49không cho Giang Kỳ Giao có thời gian để tạo ra bầu không khí mở ám.
34:53Cô cắn miếng bánh,
34:54nhìn chầm chầm vào tai Tô Ngọc Khanh,
34:56chẳng có chút thay đổi nào cả.
34:58Đáng ghét,
34:59lần thử lòng đầu tiên của cô đã kết thúc trong thất bại.
35:02Hệ thống nhỏ,
35:03cốt truyện phát triển đến đâu rồi?
35:05Giang Kỳ Giao nằm trên giường,
35:07hỏi hệ thống như thói quen hàng ngày.
35:09Giọng nói trẻ con non nerd vang lên,
35:11ký chủ,
35:12đây là lần thứ 20 cô hỏi câu này trong ngày hôm nay rồi đấy.
35:16Hệ thống hiển thị cốt truyện đã đến giai đoạn thanh chốt
35:18khi nữ chính tiêu diệt đại boss.
35:20Sau khi chiến thắng,
35:21cô ấy sẽ một bước tiến tới đỉnh cao,
35:23không còn đối thủ ở Bắc Châu.
35:25Cô ấy sẽ xác nhận quan hệ với nam chính,
35:27sau đó là một cái kết mỹ mãn thôi.
35:30Giang Kỳ Giao nhìn Trần Nhà với đôi mắt cá chết,
35:33ngươi chắc chắn đó sẽ là một cái kết hòa hợp mỹ mãn chứ.
35:36Ký chủ,
35:37ta thấy biểu hiện gần đây của cô rất tốt mà.
35:39Tô Ngọc Khanh cũng không hề có khuyên hướng muốn gây chuyện.
35:42Vốn dĩ sẽ không có,
35:44Tô Ngọc Khanh căn bản không phải loại người đó,
35:46nàng ấy luôn coi Hàn Phi và Lộ Yên như em trai em gái mà đối đại.
35:50Được rồi,
35:51nửa câu đầu cô luôn tin tưởng vững chắc,
35:53nhưng nửa câu sau thì hiện tại cô không dám khẳng định nữa.
35:56Một ngày trước,
35:57cô bưng hộp điểm tâm,
35:58hớn hở đi đến chỗ ở của Tô Ngọc Khanh.
36:01Vừa dơ tay định gõ cửa thì nghe thấy
36:03bên trong loáng thoáng chuyển ra hai giọng nói,
36:05cô quá quen thuộc rồi,
36:06chẳng phải là đại sư tỉ và sư Tô sao.
36:09Hai người cố ý hạ thấp giọng,
36:11có lẽ sợ người khác nghe thấy,
36:13vì thế Giang Kỳ Giao chỉ có thể nghe được vài từ khóa quan trọng.
36:16Nếu là bình thường,
36:17cô nhất định sẽ quay người đi ngay,
36:19đợi khi nào đại sư tỉ rảnh rỗi thì quay lại.
36:22Nhưng hôm nay,
36:23trực giác mách bảo cô rằng
36:24đây là một chuyện vô cùng quan trọng.
36:27A Phi mụi ấy ngày càng mạnh mẽ,
36:29Lộ Yên không biết,
36:30theo đuổi hắn,
36:31hai người họ chia tay.
36:33Giọng của đại sư tỉ đứt quãng chuyển tới,
36:35theo đuổi Lộ Yên sao,
36:36Giang Kỳ Giao nhíu mày,
36:38cảm thấy tim đau nhói.
36:40Cái gì đến cuối cùng cũng phải đến.
36:42Hai,
36:43thôi vậy,
36:44cứ thế đi.
36:45Đó là tiếng thở dài của sư tôn.
36:47Đoạn sau,
36:48Giang Kỳ Giao không dám nghe tiếp nữa.
36:50Cô cảm thấy lồng ngực đau thắt từng cơn,
36:52muốn khóc nhưng không khóc nổi.
36:54Cô hồi tưởng xong,
36:55lại thở dài một hơi thật dài.
36:57Lúc mới nghe cô cảm thấy rất khó chịu,
36:59nhưng sau khi về nhà nghĩ kỹ lại,
37:01cô lại thấy có gì đó không đúng,
37:03nhưng không biết phải bắt đầu nói từ đâu.
37:05Ký chủ,
37:06đây là lần thứ 50 cô thở dài trong ngày hôm nay rồi.
37:09Đừng bỏ cuộc mà,
37:10ta thấy đại sư tỉ vẫn rất thích cô.
37:12Giọng máy móc thử ngày vốn hoạt bát
37:14của hệ thống bỗng nhiên có thêm vài phần căng thẳng.
37:17Thế sao?
37:18Chưa đợi hai người nói chuyện tiếp,
37:20một chàng tiếng gõ cửa vang lên.
37:22Giang Kỳ Giao đi ra mở cửa,
37:23người mà cô luôn mong nhớ đã xuất hiện trước mắt.
37:26A Phi nói sáng nay mụi có đến tìm ta,
37:29có chuyện gì sao?
37:30Tô Ngọc Khanh hơi cúi đầu,
37:31một lọn tóc mây rủ xuống bên tai.
37:34Giang Kỳ Giao mím môi,
37:35có chút không vui nói,
37:36tại sao tỉ gọi nhị sư tỉ là tiểu phi,
37:39A Phi,
37:40còn gọi ta thì cứ gọi là tiểu sư mụi.
37:42Khoan đã,
37:43không đúng,
37:44cô không định nói cái này.
37:45Nhưng lời đã ra khỏi miệng,
37:47không thể thu lại được nữa.
37:49Không khí dường như đông đặc lại trong giây lát,
37:51Giang Kỳ Giao không dám nhìn nàng,
37:52chỉ dám nhìn chầm chầm mặt đất.
37:55Đang định tìm lời biện minh cho mình
37:56thì nghe thấy tiếng hít thở của đối phương
37:58vì đang cố nhịn cười.
37:59Nhưng mà ta từng gọi mụi là Giao Giao rồi mà.
38:03Cũng chỉ có mỗi lần đó thôi.
38:05Hỏng rồi,
38:06sao cô càng nói càng thấy ủy khuất thế này.
38:08Tô Ngọc Khanh càng muốn cười hơn,
38:10nhưng nhìn ráng vẻ cực kỳ tủi thân của đối phương,
38:12nàng vẫn nén ý cười lại.
38:14Vậy, sau này ta đều gọi mụi là Giao Giao,
38:17có được không?
38:18Sắp theo đuổi người khác rồi còn đối tốt với mình như vậy,
38:21thật đáng ghét.
38:22Giang Kỳ Giao nghĩ đến chuyện đó,
38:24dầu dĩ ử một tiếng.
38:26Sau khi từ biệt tiểu sư mụi,
38:27Tô Ngọc Khanh một mình trở về chỗ ở.
38:30Tâm trạng tiểu sư mụi hôm nay không được đúng lắm.
38:32Nhưng mà, mụi ấy hôm nay cũng rất đáng yêu.
38:35Nghĩ đến tiểu sư mụi,
38:37ý cười nơi khóe môi Tô Ngọc Khanh lại không giấu được.
38:40Nàng vốn không thường xuyên gọi Giang Kỳ Giao là Giao Giao,
38:43thực ra chính nàng cũng không rõ nguyên nhân.
38:45Chỉ là lần đầu tiên gọi như vậy nàng cảm thấy tim đập nhanh lạ thường,
38:49không thể kiểm soát,
38:50sau đó liền không dám gọi nữa.
38:52Hôm nay lúc nói chuyện với sư tôn,
38:54nàng cảm thấy bản thân lại mất kiểm soát,
38:56có những lời chẳng hiểu sao cứ thế nói ra,
38:58cảm giác đó không giống với khi ở bên cạnh tiểu sư mụi,
39:01rất khó chịu.
39:02Đáy mắt Tô Ngọc Khanh tối sầm lại.
39:04Chuyện này e là có chút liên quan đến sự xuất hiện của tiểu sư mụi.
39:08Gần đây, Tô Ngọc Khanh phát hiện số lần mình trở nên bất thường ngày càng nhiều.
39:12Khi Hàn Phi và Lộ Uyên đang thâm tình nhìn nhau,
39:15nàng lại xe ngang,
39:16Lộ Uyên, để lại đây,
39:17ta kiểm tra công phu của đệ dạo này thế nào.
39:20Khi Lộ Uyên lặng lẽ đi theo sau Hàn Phi,
39:23nàng lại tiến lên bắt chuyện với hắn,
39:24ngăn không cho Lộ Uyên tiếp tục tiến bước.
39:27Những chuyện tương tự như vậy còn rất nhiều.
39:29Tô Ngọc Khanh muốn phản kháng,
39:31nàng dùng thuật pháp chói chặt đôi chân mình,
39:33hoặc tự bịt miệng mình,
39:34hay thậm chí tự làm bản thân bị thương để tỉnh táo lại,
39:37nhưng đều vô dụng.
39:38Tô Ngọc Khanh hận thấu cảm giác này.
39:41Nàng phát hiện ra,
39:42chỉ cần là những chuyện liên quan đến Hàn Phi và Lộ Uyên,
39:45mọi người đều sẽ mất kiểm soát,
39:46không chỉ riêng nàng,
39:48chỉ là mức độ của nàng sâu hơn,
39:49cảm nhận mãnh liệt hơn mà thôi.
39:51Tô Ngọc Khanh nhớ lại cuộc trò chuyện với Sư Tôn ngày hôm đó.
39:55Sư Tôn nói,
39:56Hàn Phi tuy nhiệt tình như lửa,
39:58nhưng thiên sinh lại mang mệnh cô quả,
40:00không thể kết thành đạo lữ với người khác.
40:02Khi thực lực của mụi ấy tăng cường,
40:03ảnh hưởng đối với đạo lữ cũng sẽ nghiêm trọng hơn,
40:06đạo lữ sẽ vì nhiều nguyên nhân mà gặp tai họa,
40:08cuối cùng hại người hại mình.
40:10Tiến triển quan hệ giữa mụi ấy và Lộ Uyên mọi người đều thấy rõ,
40:14nên Sư Tôn mới càng thêm lo lắng,
40:16vội vàng tìm đến vị đồ đệ đáng tin cậy nhất là nàng để tìm đôi sách.
40:20Rõ ràng bọn họ có rất nhiều cách,
40:22bọn họ có thể nói rõ cho Hàn Phi và Lộ Uyên biết,
40:25hai người họ vốn không muốn làm tổn thương đối phương,
40:27nhất định sẽ tìm được cách vẹn cả đôi đường.
40:30Chứ không phải giống như cái cách hoang đường mà Tô Ngọc Khanh đã đề xuất hôm đó,
40:34theo đuổi Lộ Uyên, chia rẽ bọn họ.
40:36Lúc Tô Ngọc Khanh nói ra cách đó,
40:38chính nàng cũng tự giật mình.
40:40Hàn Phi và Lộ Uyên đều do một tay nàng nuôi lớn,
40:42nàng coi họ như em trai em gái ruột thịt,
40:45cho dù có ẩn tình,
40:46nàng cũng không thể và sẽ không bao giờ làm ra chuyện như vậy khiến hai người thêm đau lòng.
40:51Thế nhưng, khi Sư Tôn nghe thấy cách này,
40:53thế mà cũng hoang đường đồng ý luôn.
40:55Về sau, nàng nhận ra sự việc không ổn,
40:58định bụng nói cho người khác biết,
40:59nhưng lại phát hiện ra sao cũng không thể mở lời,
41:02đành phải thôi.
41:03Cho đến một lần,
41:04đó là dịp đại hội thi đấu 10 năm một lần của Tông Môn.
41:08Giang Kỳ Giao với tư cách là một ngôi sao mới nổi,
41:10cũng tham gia vào đại hội lần này.
41:12Đừng nhìn cô suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn uống và đại sư tỉ,
41:15cô thực sự có chút thiên phú trong tu đạo.
41:17Cộng thêm bàn tay vàng mà hệ thống ban cho,
41:20chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã có tiến bộ vượt bậc.
41:23Giang Kỳ Giao vẫn nhớ những lời nghe được hôm đó,
41:25cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn,
41:28định tìm thời gian quan sát Tô Ngọc Khanh một chút.
41:30Nhưng vì đại hội sắp tới,
41:32việc của cô cũng đột nhiên nhiều lên,
41:34sư tôn thỉnh thoảng lại hối thúc cô tu luyện,
41:36trông có vẻ rất coi chọc.
41:38Vì vậy,
41:39đã một thời gian dài cô không được gặp đại sư tỉ.
41:42Cho đến đúng ngày đại hội,
41:43cô mới có thể gặp lại người mà mình hằng mong nhớ bấy lâu.
41:46Tô Ngọc Khanh đứng trên võ đài,
41:48chuẩn bị tuyên bố bắt đầu cuộc thi.
41:50Chưa kịp mở lời,
41:51nàng đã nhìn thấy lộ uyên từ xa,
41:53lần này thế mà chỉ có một mình hắn.
41:56Nàng cảm thấy miệng mình đột nhiên không nghe theo sự sai bảo,
41:59cảm giác căng thẳng chưa từng có khiến cơ thể nàng không ngừng run dày,
42:02trực giác cho thấy chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
42:05Giang kỳ giao tìm kiếm hồi lâu,
42:07hỏi thăm mấy vị đồng môn mới biết được địa điểm bắt đầu thi đấu.
42:10Cô thở hồn hền chạy tới,
42:12liền nhìn thấy bóng dáng đại sư tỉ đứng trên đài có chút cứng nhắc.
42:15Một tia sáng lóe lên trong đầu.
42:17Hỏng rồi.
42:21Tình với lộ uyên, từ đó bị mọi người khinh khi,
42:24dấn thân vào con đường không thể quay đầu.
42:26Tô Ngọc Khanh sắp không trụ vững được nữa,
42:28cơ bắp của nàng hoàn toàn không còn nằm dưới sự kiểm soát của nàng.
42:31Thật muốn gặp tiểu sư mụi quá.
42:34Trong lúc bất lực này,
42:35người nàng nghĩ tới vẫn là người luôn cười nói vui vẻ ấy.
42:38Ta đã thầm mến người bấy lâu,
42:40cái tên của lộ uyên còn chưa kịp thốt ra.
42:42Tô Ngọc Khanh liền nhìn thấy tiểu sư mụi đột nhiên xông tới,
42:45suýt chút nữa thì không phanh kịp.
42:47Phụt, thật đáng yêu.
42:49Khoan đã, nàng lại có thể kiểm soát được bản thân rồi.
42:52Tô Ngọc Khanh còn chưa kịp vui mừng,
42:54nàng phải xử lý cơn sóng giữ dưới khán đài trước đã.
42:57Trời đất ơi,
42:58đại sư tỉ thế mà có người trong lòng rồi.
43:01Một vị sư mụi há hốc mồm,
43:02mặt đầy kinh ngạc.
43:04Á á á,
43:05rốt cuộc là vị đạo hiểu nào thế,
43:07thật là có phúc khí mới được đại sư tỉ của chúng ta để mắt tới nha.
43:10Một vị sư mụi khác chống cầm,
43:12ánh mắt ngưỡng mộ sắp tràn ra ngoài.
43:15Giang kỳ dao đứng dưới đài,
43:16đôi lông mày nhíu chặt.
43:17Xong rồi xong rồi,
43:19không ngăn cản được rồi,
43:20không kịp rồi,
43:21giờ phải làm sao đây?
43:23Tô Ngọc Khanh nhìn tiểu sư mụi mặt đầy lo âu,
43:25dịu dàng nở một nụ cười,
43:27lại khiến dưới đài rộ lên một trận kinh ngạc.
43:29Ta thầm mến mụi,
43:30tiểu sư mụi.
43:31Tô Ngọc Khanh nói xong,
43:33chính nàng cũng ngẩn người một chút.
43:35Hóa ra,
43:36nàng đối với tiểu sư mụi là loại tình cảm này sao?
43:39Nàng vẫn luôn nghĩ đó là tinh thần trách nhiệm đối với sư đệ sư mụi.
43:42Tuy nhiên,
43:43cơ thể dường như đã nhận ra tình cảm này sớm hơn cả con tim.
43:46Giang kỳ dao nghe thấy những lời này,
43:48đầu tiên là kinh ngạc.
43:50Tại sao không phải là lộ uyên?
43:52Sau đó cô mới như sực tỉnh,
43:54đôi gò má đỏ bừng lên như dáng chiều,
43:56đỏ hơn bao giờ hết.
43:58Ngay cả vành mắt cũng dần đỏ hoe,
44:00là cảm giác được yêu thương à.
44:02Hóa ra đại sư tỉ cũng thích mình.
44:04Tiểu sư mụi,
44:05có phải là tiểu sư mụi mà ta đang nghĩ tới không?
44:08Ai cơ ai cơ,
44:09sao ta không có ấn tượng gì nhỉ?
44:12Kìa,
44:12người đứng ngay phía trước kia kìa,
44:14người không có ấn tượng cũng bình thường thôi.
44:16Cô ấy mới nhập môn vài tháng trước,
44:18nghe nói là do đích thân trưởng môn chú lãm đưa về.
44:21Oa,
44:22tiểu sư mụi này đỉnh thật đấy,
44:24chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã cưa đổ được đại sư tỉ của chúng ta rồi.
44:27Dưới đài bàn tán xôn xao,
44:30Tô Ngọc Khanh không để tâm đến họ.
44:31Nàng trực tiếp bước xuống đài,
44:33đi đến trước mặt tiểu sư mụi.
44:35Mỗi lần nhìn thấy nàng,
44:36mắt tiểu sư mụi đều sáng rực lên,
44:38mặt đỏ bừng,
44:39vừa rồi còn sốt sáng như thế.
44:41Nàng nghĩ,
44:42có phải tiểu sư mụi cũng có một chút thích nàng không?
44:45Nàng lau đi giọt nước mắt trực trào nơi khóe mắt Giang Kỳ Giao.
44:49Đồ mít ướt,
44:50sao lại hay khóc vậy?
44:51Giao giao.
44:52Giang Kỳ Giao sắp không trụ vững được nữa,
44:55cô cảm thấy lúc này mình thực sự nóng đến mức muốn nổ tung.
44:58Khuôn mặt thanh lãnh đẹp đến kinh ngạc của Tô Ngọc Khanh
45:00đang ghé sát ngay trước mặt cô,
45:02tông giọng dịu dàng đến thế,
45:04nói ra những lời tỏ tình.
45:06Thật muốn hôn tỉ ấy quá,
45:07đôi môi tỉ ấy trông thật mềm mại,
45:09nhất định là rất dễ hôn.
45:11Giang Kỳ Giao lại nghe thấy bên tai
45:13chuyển đến những tiếng xì xào bàn tán,
45:15không rõ lắm,
45:16nhưng cô biết là các sư tỉ sư huynh đang thảo luận về họ.
45:19Đông người quá,
45:20không được hôn.
45:21Giang Kỳ Giao đột ngột nhào vào lòng Tô Ngọc Khanh,
45:24che giấu đi rục vọng không thể để lộ ra ngoài.
45:27Vâng, ta cũng thầm mến tỉ,
45:29khanh khanh.
45:30Cô nói xong những lời này,
45:31còn vui đầu vào lòng nàng rụi rụi mấy cái rồi mới luyến tiếc lùi ra.
45:35Các vị trưởng lão của các đỉnh xem xong vở kịch hay này,
45:37cuối cùng cũng lên tiếng.
45:40Khụ,
45:40hai vị sư điệt tình thâm ý trọng,
45:42ta vô cùng chúc phúc,
45:44nhưng cuộc đại hội tỉ thí của chúng ta thực sự phải bắt đầu rồi.
45:47Trưởng lão đỉnh huyền thiên,
45:48người chầm ổn nhất,
45:49ánh mắt đảo quanh,
45:50mở lời ổn định cục diện.
45:52Không ngờ hôm nay ta còn được xem một vở kịch lớn thế này,
45:55thật sảng khoái.
45:57Trưởng lão đỉnh tiêu giao lắc chiếc quạt xếp trong tay,
45:59khóe môi vẫn nở nụ cười.
46:01Lúc này Tô Ngọc Khanh mới muộn màng cảm thấy vành tay nóng bừng,
46:04nàng trịnh trọng cuối chào mọi người,
46:06thành thật xin lỗi,
46:07là Ngọc Khanh hôm nay quá đỗi vui mừng nên mới làm phiền nhã hứng của mọi người,
46:11Ngọc Khanh nguyện ý nhận phạt.
46:13Chỉ là giao giao trước đó hoàn toàn không biết gì về chuyện này,
46:16xin mọi người đừng trách tội mụi ấy.
46:18Vân Nghe Thường,
46:20cũng chính là trưởng lão đỉnh tiêu giao,
46:22bạch một tiếng gập quạt lại,
46:23vẫn cười hiếp mắt nói,
46:24thú vị mà,
46:25ta đã nhiều năm rồi không thấy cặp đạo lữ nào tình thâm ý thiết như vậy.
46:29Thôi được,
46:30nếu ngươi đã thành tâm chịu phạt,
46:32nàng dừng lại một chút,
46:33nhìn sang vị trưởng lão của giới luật đường vẫn luôn im lặng nãy giờ.
46:37Vu Thay nhận được ánh mắt của nàng,
46:39khẽ ho một tiếng,
46:40theo môn quỳ điều thứ 213,
46:42phạt chép thành tĩnh kinh 10 lần.
46:44Tô Ngọc Khanh chấp tay,
46:45rõ,
46:45Ngọc Khanh lính tội.
46:47Giang kỳ giao nắm lấy tay áo rộng của nàng,
46:49nhẹ nhàng lắc lắc,
46:50đôi mắt sáng giựt như muốn nói điều gì đó.
46:52Nhưng còn chưa kịp mở lời,
46:54chú lãm đã bước tới mang Tô Ngọc Khanh đi mất.
46:57Cô đại tỉ của tông môn cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
47:00Con cũng thật là,
47:01tỏ tình lúc nào không chọn,
47:03lại chọn đúng ngày hôm nay.
47:04Nhưng thôi bỏ đi,
47:05thân phận của giao giao con cũng biết rồi đấy,
47:08tự con suy nghĩ kỹ là được.
47:09Đây là chuyện của lớp trẻ các con,
47:11ta không có quyền can thiệp.
47:13Chú lãm vỗ vai nàng,
47:14rồi chật nhớ đến vị đạo lữ ở phương xa của mình,
47:17khẽ thở dài một tiếng.
47:19Ánh mắt Tô Ngọc Khanh kiên định,
47:20gật đầu,
47:21vâng,
47:21con sẽ đối tốt với mụi ấy.
47:24Sau khi hai người ở bên nhau,
47:25dường như mọi thứ vẫn không có gì thay đổi,
47:27nhưng dường như lại nảy sinh những biến chuyển khiến người ta vui sướng.
47:31Ví dụ như,
47:32Giang Kỳ Giao đã có thể danh chính ngôn thuận
47:34mà nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Ngọc Khanh,
47:36hôn lên đôi môi xinh xắn của nàng,
47:38ngắm nhìn gương mặt trắng nõn kia dần nhụm một tầng đỏ rực,
47:41thật là đẹp đẽ.
47:43Tô Ngọc Khanh dĩ nhiên cũng rất thích sự thân mật mà tiểu sư mụi dành cho mình.
47:47Đồng thời,
47:47nàng cũng phát hiện ra một chuyện trọng đại,
47:49kể từ khi ở bên tiểu sư mụi,
47:51nàng không còn cảm thấy cái loại cảm giác bị thao túng kia nữa.
47:54Nàng đã đem chuyện này kể cho Giang Kỳ Giao.
47:57Đúng vậy,
47:58sau không biết bao nhiêu lần nỗ lực định nói cho người khác biết mà bất thành,
48:02cuối cùng nàng đã thấy hy vọng,
48:03nàng có thể nói những chuyện này với tiểu sư mụi rồi.
48:06Giang Kỳ Giao gãi gãi đầu,
48:08cười hớn hở,
48:09tốt quá rồi.
48:10Nhưng mà tại sao lại như vậy nhỉ?
48:12Tô Ngọc Khanh nhìn Giang Kỳ Giao đang nhíu mày khổ sở suy tư,
48:16xoa đầu cô một cái rồi cáo biệt,
48:17để lại một chút thời gian cho cô suy nghĩ.
48:20Cô triệu hồi hệ thống,
48:21tiểu thống,
48:22ngươi nói xem tại sao sư tỉ lại bị cốt truyện khống chế một cách khó hiểu,
48:26rồi dơ lại hết rồi.
48:27Có phải vì nàng ấy ở bên ta không?
48:30Chuyện là thế này,
48:31tác giả đại nhân của bộ sách này tương đương với Thượng Đế,
48:34bàn tay của Thượng Đế ảnh hưởng đến thế giới này,
48:36cho nên mới xuất hiện cái kết như trong nguyên tác.
48:38Giao Giao, cô là ngoại lệ,
48:40sau khi cô và đại sư tỉ ở bên nhau đã làm xáo trộn tiến trình câu chuyện,
48:44cốt truyện bị tan giã,
48:46thế nên tự nhiên sẽ không bị khống chế nữa.
48:48Giọng của hệ thống nghe có vẻ rất vui mừng.
48:51Giao Giao, cô sắp có thể về nhà rồi đấy.
48:54Giang Kỳ Giao mím môi,
48:55không biết nên nói gì.
48:57Cô cảm thấy hơi buồn,
48:58cô muốn ở lại đây bầu bạn với đại sư tỉ.
49:01Giao Giao, có phải cô muốn ở lại không?
49:04Hệ thống thận trọng hỏi.
49:06Giang Kỳ Giao che mặt,
49:07không thừa nhận cũng không phủ nhận.
49:09Giọng đứa trẻ sốt sáng hẳn lên,
49:11nhưng mà Giao Giao,
49:12cô hiện tại mới 18 tuổi,
49:14quay về hiện đại,
49:15cô còn có một tương lai rất rộng mở.
49:17Cấp 3 cô đã nỗ lực như thế,
49:19cô nhất định có thể đỗ vào một trường đại học tốt.
49:22Ta biết, ta sẽ suy nghĩ nghiêm túc.
49:25Giang Kỳ Giao cảm thấy sống mũi cay cay,
49:27cuộc sống đại học mà cô mong đợi bấy nhiêu năm qua,
49:30thật sự phải từ bỏ sao.
49:31Giang Kỳ Giao lại nhớ tới vị người phương
49:33xa mà sư tôn ngày đêm nhung nhớ.
49:36Theo lời sư tôn tiết lộ,
49:37người đó tên là Tiết Cảnh,
49:39cô ấy đột ngột xuất hiện,
49:40để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng sư tôn
49:42rồi lại đột ngột biến mất,
49:44không để lại một chút tin tức nào.
49:46Giang Kỳ Giao lúc nghe xong đã trợn tròn mắt.
49:48Cô biết Tiết Cảnh,
49:49hay nói cách khác,
49:50người ở thế giới của cô hầu như ai cũng biết cô ấy,
49:53đại minh tinh nhà nhà đều biết,
49:55ai mà chẳng quen mặt.
49:56Chỉ là không ngờ,
49:57cô ấy lại có trải nghiệm giống hệt cô,
49:59cùng xuyên đến một thế giới.
50:01Sau đó Giang Kỳ Giao có hỏi hệ thống,
50:04hệ thống nói trong kho nhiệm vụ quả thực có ghi chép
50:06về việc Tiết Cảnh đã hoàn thành nhiệm vụ.
50:08Cô ấy biết rõ mục tiêu của mình là gì,
50:11hoàn thành xong liền dứt khoát quay về thế giới ban đầu.
50:13Giang Kỳ Giao rất mơ hồ,
50:15vậy còn cô,
50:16lựa chọn của cô là gì?
50:18Tô Ngọc Khanh chắc hẳn là đoán được,
50:20nàng thông minh như vậy,
50:21dựa vào tiền lệ của Tiết Cảnh,
50:23nàng tự nhiên có thể suy luận ra
50:24những gì đang xảy ra trên người cô.
50:26Biết cô là người thế giới khác,
50:28biết cô có nhiệm vụ phải hoàn thành,
50:30biết cô có khả năng sẽ bỏ rơi nàng,
50:32nhưng nàng vẫn không chút do dự mà yêu cô.
50:34Giang Kỳ Giao rụi đôi mắt hơi hoe đỏ,
50:37thầm mắng bản thân.
50:38Mày bị hâm à,
50:39thế này cũng khóc được.
50:41Không sao,
50:41thuyền đến đầu cầu áp sẽ thẳng,
50:43cứ từ từ thôi.
50:45Giang Kỳ Giao vỗ vỗ vai mình như để an ủi,
50:48cô cảm thấy tâm trạng khá hơn một chút,
50:50nhưng cô không ngờ rằng
50:51cái thẳng ấy lại xuất hiện nhanh đến thế.
50:53Vào một ngày vô cùng bình thường,
50:55sau khi luyện kiếm xong,
50:57cô nắm tay Tô Ngọc Khanh,
50:5810 ngón tay đan chặt vào nhau,
51:00đi dạo bên một bờ hồ.
51:01Cô thấy Tô Ngọc Khanh ngập ngừng hồi lâu,
51:04dường như có điều muốn nói nhưng lại không thốt ra được.
51:06Cuối cùng,
51:07Tô Ngọc Khanh quay đầu lại,
51:09đôi mắt hẳn lên những tia máu,
51:11rao rao,
51:11mụi đi đi.
51:13Giang Kỳ Giao hoảng loạn,
51:14cô xiết chặt lấy tay Tô Ngọc Khanh.
51:16Tỉ,
51:17tỉ nói cái gì?
51:18Cô nhìn chầm chầm vào mắt Tô Ngọc Khanh,
51:20chất vấn.
51:21Giao giao,
51:22mụi tưởng mấy ngày nay mụi dáng vẻ tâm thần
51:24bất định ta không nhìn ra sao.
51:26Ngày nào cũng như người mất hồn,
51:28ta là bạn đời của mụi mà,
51:30đương nhiên là đoán một cái là ra ngay rồi.
51:32Tô Ngọc Khanh thế mà còn có tâm trạng chơi chọc cô.
51:35Cô vốn định lươn nàng một cái,
51:37nhưng khi nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt,
51:39trong mắt vằn tia đỏ và quầng thâm nhạt dưới mắt nàng,
51:41cô lập tức cảm thấy xót xa.
51:43Khanh Khanh,
51:44à,
51:45ta sẽ ở lại thế giới này cùng tỉ.
51:47Cô chạm vào mi mắt nàng,
51:48khẽ khẳng lên tiếng.
51:50Cô thực sự không nỡ bỏ lại Tô Ngọc Khanh,
51:52cứ coi như cô ích kỷ,
51:54là một kẻ lụy tình đi.
51:55Tô Ngọc Khanh lắc đầu,
51:57kiên quyết nói tiếp,
51:58giao giao,
51:59mụi còn quá nhỏ,
52:00có những chuyện mụi vẫn chưa thể suy nghĩ thấu đáo được.
52:03Nghe những lời miêu tả trước đây của mụi,
52:05ta biết thế giới kia là một nơi tốt hơn ở đây rất nhiều.
52:08Ta cũng biết,
52:09mụi có mục tiêu của riêng mình muốn thực hiện,
52:11có phải không?
52:12Giao giao của ta là một người vô cùng kiên cường và dũng cảm à.
52:15Nàng khựng lại một chút vì nhìn thấy nước mắt răng kỳ giao rơi lã trã thành dòng.
52:19Nàng dơ tay lau nước mắt cho cô,
52:21nhưng vẫn tiếp tục nói.
52:23Ta đương nhiên cũng biết giao giao rất thích ta,
52:25cho nên mới nguyện ý từ bỏ tất cả chỉ để ở lại bên cạnh ta.
52:29Nhưng ta không muốn như vậy.
52:31Giữa những người bạn đời thực sự,
52:32lẽ ra phải hỗ trợ lẫn nhau,
52:34ít nhất là không được cản trở tiền đồ của đối phương.
52:36Ta hy vọng mụi có được tương lai mà mình mong muốn,
52:39một tương lai tốt đẹp hơn.
52:41Răng kỳ giao đã khóc không thành tiếng.
52:43Cô chưa bao giờ nghĩ rằng những tình tiết như trong tiểu thuyết thế này lại xảy ra với mình.
52:48Thế nhưng, cô chưa bao giờ quả quyết đến thế,
52:51cô rất tham lam.
52:52Nhưng mà, Tô Ngọc Khanh sao có thể tốt đến vậy chứ?
52:55Khiến cô không nỡ rời xa chút nào.
52:57Rõ ràng chính nàng cũng rất đau lòng,
52:59vậy mà vẫn không chút do dự đẩy cô đi.
53:02Tô Ngọc Khanh biết cô đã giao động,
53:04nàng dùng hai tay nâng lấy khuôn mặt cô,
53:06từng chút một hôn đi những giọt lệ trên mặt.
53:09Giao giao, hãy tin ta,
53:10mụi đi trước đi.
53:12Ta, còn có sư tôn nữa,
53:14chúng ta sẽ đi tìm mụi,
53:15bằng tất cả nỗ lực của chúng ta, được không?
53:18Giang kỳ giao dùng ánh mắt phát họa từng nét trên gương mặt đối phương,
53:22như muốn khắc sâu hình bóng nàng vĩnh viễn vào trong tâm trí.
53:25Được, cho ta thêm vài ngày nữa,
53:27để ta cân nhắc một chút, được không?
53:29Tô Ngọc Khanh nở nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay.
53:32Nàng biết Giang kỳ giao đã quyết định xong rồi,
53:34câu nói này chỉ là cái cớ để được ở bên nhau thêm vài ngày mà thôi.
53:39Được, kể từ ngày đó,
53:41hai người họ coi mỗi ngày trôi qua đều là ngày cuối cùng trước khi ly biệt.
53:45Giống như lời chơi chọc vô tình của Hàn Phi,
53:47thật là lúc nào cũng dính lấy nhau, không rời một bước.
53:50Buổi sáng, họ cùng nhau tu luyện,
53:53mệt rồi thì ôm lấy đối phương,
53:55nhìn nhau một hồi lại rán sát vào nhau,
53:57hôn môi, hoặc là làm những chuyện quá giới hạn hơn.
54:00Lúc này, mặt Tô Ngọc Khanh đỏ từ vành tai đến tận cổ,
54:03khiến người ta rất muốn nếm thử.
54:05Thực tế là Giang kỳ giao cũng đã nếm thật.
54:07Cô đã đọc rất nhiều tiểu thuyết bách hợp,
54:09kiến thức lý thuyết dĩ nhiên là không thiếu.
54:12Khi muôn vì sao lấp lánh,
54:13họ ôm nhau ngủ.
54:15Tô Ngọc Khanh đỏ mặt,
54:16như lại học theo dáng vẻ buổi sáng của Giang kỳ giao,
54:19làm hết lần này đến lần khác,
54:21dường như không biết mệt mỏi chút nào.
54:23Vài ngày trôi qua thật nhanh,
54:25giọng nói ngọt ngào của hệ thống vang lên,
54:27thấp thoáng nghe ra chút buồn bã.
54:29Ký chủ, đừng chân trừ nữa,
54:31đến lúc phải đi rồi.
54:32Lần này nó không gọi cô là giao giao
54:34mà quay lại cách gọi ký chủ như lúc đầu,
54:36có lẽ là sợ chính mình cũng không nỡ,
54:38dù sao khi về lại thế giới cũ,
54:40họ cũng phải chia tay nhau.
54:43Giang kỳ giao nhìn bóng lưng Tô Ngọc Khanh
54:44vẫn đang làm bữa sáng cho mình,
54:46cô chớp mắt, ghi nhớ cảnh tượng này
54:48lại như một chiếc máy ảnh.
54:49Mọi thứ diễn ra quá đột ngột,
54:51cô còn chưa kịp nói lời từ biệt,
54:53đi thôi.
54:54Một luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mắt
54:56Giang kỳ giao,
54:57cô đã trở về căn phòng quen thuộc.
54:59Xung quanh lặng ngắt như tờ,
55:01cô mới nhớ ra lúc mình xuyên không đi
55:03vẫn là buổi đêm,
55:04cô đang thức khuya đọc tiểu thuyết.
55:06Nghĩ đến đây,
55:07Giang kỳ giao điều chỉnh nhịp thở,
55:09không để mình chìm đắm trong đau thương,
55:11phải tin tưởng nàng ấy.
55:13Sau khi trở về,
55:14cuộc sống cũng không có thay đổi gì quá lớn.
55:16Giang kỳ giao tìm một công việc
55:18bán thời gian tại tiệm trà sữa,
55:19bắt đầu chuỗi ngày làm thuê lập đi lập lại.
55:22Cô hiếm khi để bản thân rảnh rỗi,
55:24nhằm tránh việc lại nhớ về trải nghiệm
55:25như giấc mộng kia,
55:26và nhớ về người mà cô hàng đêm mong nhớ.
55:29Nhưng cứ hãy nhắm mắt lại,
55:31từng thước phim một lại bất giác hiện lên trước mắt,
55:33ngày thăng cứ thế trôi qua từng ngày.
55:35Rất nhanh đã đến lúc công bố điểm thi đại học,
55:38điểm số rất lý tưởng,
55:39có thể coi là vượt ngoài mong đợi.
55:41Cả nhà đều rất vui mừng,
55:43hết lời khen ngợi cô,
55:44sau đó liền đi báo tin vui cho các thân thích khác.
55:47Giữa đêm khuya tĩnh lặng,
55:48Giang Kỳ Giao ngẩn đầu nhìn lên bầu trời đêm.
55:51Khanh Khanh, em rất muốn nói cho chị biết,
55:54em đã có thể đỗ vào ngôi trường đại học
55:55mà em hàng mong ước rồi.
55:57Còn chị, chị sống có tốt không?
56:00Nhập học đại học, học quân sự,
56:02mọi thứ đều diễn ra một cách thuận lợi
56:03theo lẽ tự nhiên.
56:05Giang Kỳ Giao có lén tìm kiếm tin tức
56:07về đại minh tinh tích cảnh,
56:08tình cơ xem được một đoạn phỏng vấn.
56:10Người dẫn chương trình bảo cô ấy
56:12miêu tả về mẫu người lý tưởng của mình,
56:14tích cảnh ngần người hồi lâu,
56:15mới khẽ đáp lời.
56:16Giang Kỳ Giao đối chiếu thử,
56:18đây chẳng phải là y hệt sư tôn nhà mình sao.
56:21Xem ra, sư tôn cũng chẳng phải là đơn phương tình nguyện,
56:24chỉ là trong lòng tích cảnh,
56:26tiền đồ mà cô ấy nỗ lực giành lấy
56:28quan trọng hơn mà thôi.
56:29Sau kỳ nghỉ quốc khánh tháng 10,
56:31thời tiết dần chuyển lạnh.
56:33Giang Kỳ Giao đi trên con phố đầy lá rụng,
56:35khá buồn chán lướt điện thoại,
56:37lại tình cờ thấy tin tức liên quan đến tích cảnh.
56:39Có lẽ vì cô từng tìm kiếm về tích cảnh
56:41nên dữ liệu lớn đã ghi nhớ,
56:43thường xuyên đề xuất cho cô.
56:45Tin sốc,
56:46tích cảnh cùng một phụ nữ trẻ tuổi ra vào khách sạn,
56:49người phụ nữ này mặc hán phục,
56:50có lẽ là người trong giới.
56:52Đối chiếu với mẫu người lý tưởng
56:53mà tích cảnh từng nói trước đó,
56:55phát hiện có nhiều điểm trùng khớp,
56:57nghi ngờ hợp lý là bạn gái trong giới.
56:59Giang Kỳ Giao run rảy tay mở ra,
57:01phóng to tấm ảnh,
57:02cô cảm thấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng
57:04trước suy đoán của mình.
57:05Là sư tôn.
57:07Cô chắc chắn không nhìn nhầm,
57:08dù sao cũng đã ở bên nhau lâu như vậy.
57:11Hơn nữa bộ quần áo người kia
57:12mặc y hệt bộ sư tôn thích nhất
57:14vì có một lần tích cảnh khen bộ đồ này đẹp
57:16nên nàng ấy cứ mặc mãi.
57:18Sư tôn đã đến rồi,
57:20vậy còn nàng?
57:21Giang Kỳ Giao như cảm nhận được điều gì,
57:23quay đầu lại.
57:24Lá rụng rơi đầy,
57:25gió thanh khẽ thổi.
57:27Giang Kỳ Giao lao đến,
57:31rào rào.
57:32Tô Ngọc Khanh dịu dàng lên tiếng.
57:34Thật tốt quá,
57:35chị đến rồi.
57:36Thật tốt,
57:37mọi thứ đều thật tốt.
57:38Họ đã đến đây bằng cách nào?
57:40Giang Kỳ Giao tò mò hỏi.
57:42Tô Ngọc Khanh xoa đầu cô,
57:43có một người bạn của em đã giúp bọn ta.
57:46Giang Kỳ Giao hơi nghi hoặc lặp lại,
57:48một người bạn.
57:49Cô bé đó đóng vai trò rất lớn.
57:51Tô Ngọc Khanh chỉ tay ra sau lưng Giang Kỳ Giao,
57:54nhìn kìa,
57:55cô bé đến rồi.
57:56Rào rào.
57:57Giọng nói quen thuộc vang lên,
57:58Giang Kỳ Giao nở nụ cười,
58:00quay đầu lại thấy một bé gái trừng 8-9 tuổi.
58:03Em là tiểu thống sao?
58:05Đứa trẻ kêu ngạo ngẩn cao đầu,
58:07hừng,
58:07nề tình cô là ký chủ đầu tiên của ta,
58:10ta rất thích cô.
58:11Cho nên ta đã xin cục hệ thống một lần quyền hạn để ta và họ đến đây.
58:14Có điều,
58:15phải tiêu hào của họ một chút xíu pháp lực thôi.
58:18Hệ thống ra giấu một chút xíu bằng ngón tay.
58:21Hơn nữa đừng lo lắng,
58:22sự xuất hiện của họ sẽ không gây ra hoảng loạn cho bất kỳ ai đâu.
58:25Nhiệm vụ của bọn ta là duy trì trật tự của thế giới này.
58:29Giang Kỳ Giao bừng tỉnh đại ngộ,
58:31trả trách,
58:31sao sư tôn lại có cả căn cước công dân để vào khách sạn,
58:34lại còn có cả quỹ đạo cuộc sống từ nhỏ đến lớn nữa chứ.
58:38Cô lại lo lắng nhìn Tô Ngọc Khanh,
58:40nhưng thực sự chỉ là một chút xíu pháp lực thôi sao.
58:43Không ảnh hưởng gì đến chị chứ.
58:45Tô Ngọc Khanh lắc đầu,
58:46yên tâm đi,
58:47em nhìn ta xem có giống người có chuyện gì không,
58:50hửm.
58:51Giang Kỳ Giao quan sát một hồi,
58:53yên tâm gật đầu,
58:53nhưng mãi sau này cô mới biết,
58:56thực tế họ đã thông đồng với nhau,
58:57thật ra họ đã tiêu hao toàn bộ pháp lực mới
58:59đổi được cơ hội gặp lại người yêu.
59:01Đó đều là chuyện của sau này.
59:04Một năm sau,
59:05ngày mai chị làm xong thì đến đón em nhé,
59:07chị quản lý ơi.
59:09Giang Kỳ Giao lắc tay Tô Ngọc Khanh làm nũng.
59:11Cô cũng không ngờ tới,
59:13đại sư tỉ của cô ở đâu cũng tỏa sáng,
59:15chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi đã lên tới chức quản lý.
59:18Tô Ngọc Khanh mỗi lần tan làm đều đến trường đại học
59:20đón cô về căn hộ nhỏ của hai người.
59:23Nhưng thì theo chân tuyết cảnh dân thân vào showbiz
59:25cũng phất lên như diều gặp gió.
59:28Cặp đôi couple của họ trên mạng còn cực kỳ nổi tiếng nữa.
59:31Thời tiết trong xanh,
59:32khiến lòng người vui vẻ.
59:34Sư tỉ,
59:35nghỉ đông này chúng ta ra phương Bắc ngắm tuyết đi.
59:37Được, hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo