Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Ta đang phải đi kết hôn với nam chính, trong khi trên người đang mặc chiếc yếm do nam phụ
00:04thứ 2 làm,
00:05trên đầu cài châm của nam phụ thứ 3 tặng, nhưng trong lòng lại thầm thương trộm nhớ nữ phụ
00:09phản diện điên tình.
00:10Ba người này, ngay lúc này đây, đều đang có mặt tại hôn lễ.
00:14Tình tiết máu chó này thế mà cũng xuất hiện được ư.
00:17Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:22luận để mau có người yêu nhé.
00:24Vào chuyện, ta đã xuyên không thành bùi vãn vãn, nữ chính trong một bộ chuyện ngược luyến tàn tâm.
00:29Vừa mở mắt ra đã thấy mình đang ở ngay hiện trường đại hôn với nam chính liễu thần đằng.
00:33Để bày tỏ sự bất mãn với cuộc hôn nhân này, nguyên chủ đã chơi lớn, mặc chiếc yếm do
00:38nam phụ 2, cô thiền đăng tự tay làm.
00:41Cài cây châm mà nam phụ 3, sở phong long, định tặng cho vợ tương lai.
00:45Trái tim thì thực sự thuộc về nữ phụ điên tình Vân Chi Chi xinh đẹp quyến rũ.
00:49Cả ba người này đều đang ngồi hàng ghế đầu ở hôn lễ.
00:52Đúng là một số máu chó siêu to khổng lồ.
00:54Nhưng điều máu chó hơn là đêm nay chính là ngày rỗ của ta.
00:58Trong lúc tranh giành ta, mấy gã đàn ông tồi tệ đó đã lỡ tay sát hại ta.
01:03Sau khi chết, bọn họ thậm chí còn không tha cho thi thể.
01:06Nam chính chặt đầu, nam phụ 2 cướp phần thân trên, nam phụ 3 chiếm phần thân dưới.
01:11Thật là tăng tận lương tâm mà.
01:13Hu hu hu, đáng sợ quá.
01:15Để bảo toàn mạng sống, ta dự định trời vừa tối là sẽ chuồn lẹ.
01:19Sau khi xong các thủ tục ngoài trời, thì được đưa vào động phòng.
01:22Ta lập tức đuổi hết nhà hoàn, bà vú ra ngoài, bắt đầu thu dọn đồ đạc,
01:26gom thành một nải hành lý rồi chuẩn bị thay quần áo.
01:29Dù sao thì bộ hỷ phục đỏ rực này quá trói mắt, không tiện chạy trốn.
01:34Thế nhưng, vừa mới cởi áo ngoài,
01:36để lộ chiếc yếm bên trong thì nam phụ 2 cố thiền đăng đột nhiên từ cửa sổ nhảy vào.
01:40Hàn lước mắt nhìn thấy chiếc yếm trên người ta,
01:43không nói không rằng lao đến ôm chặt ta vào lòng.
01:45Vãn vãn, ta biết ngay là nàng yêu ta mà.
01:48Ngày đại hôn mà nàng mặc yếm ta làm,
01:50chắc chắn là nàng đã coi hôn lễ này là của chúng ta rồi.
01:53Vãn vãn, chờ ta, đêm nay ta sẽ đưa nàng rời khỏi đây.
01:58Thực ra ta định mặc nó để sau này tiêu hủy tăng trứng vật trứng thôi.
02:01Lời này có nói ra được không?
02:03Hê hê hê, phải bình tĩnh, nhất định phải giữ kẽ.
02:07Nếu không, hắn mà phát điên lên thì cái mạng nhỏ này coi như đi đời nhà mà.
02:11Cô ca ca, mụi đợi huynh.
02:14Chỉ là huynh cũng biết đấy,
02:15liễu thần đằng và sở phong long.
02:17Bọn họ sẽ không dễ dàng để chúng ta đi đâu.
02:19Ta khóc lóc hoa lê đái vũ.
02:22Cô thiền đăng lập tức khẳng định sẽ đi giải quyết hai tên kia.
02:25Tốt lắm, biến đi cho khuất mắt.
02:27Ta không muốn có chuyện gì xảy ra ở đây đâu.
02:30Cô thiền đăng vừa đi không bao lâu,
02:32ta mới thay xong quần áo thì nam phụ ba sở phong long lại tới.
02:35Hắn nhìn cây châm trên đầu ta,
02:37mắt đỏ hoe, vãn vãn.
02:39Sau này ta nhất định sẽ cho nàng một hôn lễ linh đình hơn.
02:42Đợi ta, đêm nay ta sẽ đưa nàng đi.
02:45Đưa tay từ từ sờ lên cây châm trên đầu.
02:47Ờ, chủ yếu là vì cây châm này bằng vàng dòng,
02:50trông khá là đáng tiền.
02:51Ta định sau khi bỏ trốn sẽ đem đi cầm đồ.
02:54Sờ ca ca, tâm ý của huynh mụi hiểu,
02:57mụi đợi huynh.
02:58Chỉ là, ta dùng chiêu cũ,
03:00kích nam phụ ba đi đối phó với nam chính và nam phụ hai.
03:03Cho cắn chó mới hay chứ?
03:05Cuối cùng cũng được yên tĩnh.
03:07Thấy trời đã tối hẳn,
03:08đang vội ôn nải hành lý mở cửa sổ định chuồn.
03:10Ai ngờ đâu,
03:12nữ phụ Vân Chi Chi đang đứng ngay ngoài cửa sổ,
03:15tay cầm một con dao gam sắc lẹm,
03:16chuẩn bị đâm thẳng vào tim ta.
03:19Vân Chi Chi thích nam chính,
03:20nam phụ hai và cả nam phụ ba.
03:22Bạn không nghe nhầm đâu,
03:24nàng thích cả ba người.
03:25Nhưng ba người này lại đều thích ta,
03:27nên Vân Chi Chi cực kỳ ghét ta,
03:29chỉ muốn tự tay giết chết cái đồ nữ chính này.
03:32Nhưng cái nữ chính này lại thích Vân Chi Chi,
03:34thật sự nể cái tác giả nào viết được chuyện này.
03:37Đêm nay là cơ hội ngàn năm có một.
03:39Mẹ nói chứ,
03:40nguyên chủ thích Vân Chi Chi,
03:42nhưng ta đâu có thích.
03:43Nhưng để giữ mạng,
03:44ta trèo ra khỏi cửa sổ,
03:46lập tức ôm chặt lấy đùi Vân Chi Chi,
03:48nước mắt lương chồng.
03:49Chi Chi,
03:50nàng đến để đưa ta đi có phải không?
03:52Ta biết ngay mà.
03:53Bình thường nàng giả vờ thích đám người liễu thần đăng,
03:56thực chất người nàng yêu là ta.
03:58Chi Chi,
03:58ta thật sự chẳng muốn gả cho liễu thần đăng chút nào,
04:01người ta yêu là nàng mà.
04:03Cùng là phận nữ nhi,
04:04ta không bao giờ dám thổ lộ tâm tình,
04:06chỉ sợ nàng hiểu lầm là kẻ biến thái.
04:09Nhưng đến hôm nay,
04:10khi phải kết hôn với liễu thần đăng,
04:12ta mới nhận ra mình không thể nào chịu đựng được việc trở thành phu thê thực sự với hắn.
04:16Chi Chi,
04:17nàng lúc này đến đưa ta đi,
04:19thật tốt quá nàng xem,
04:20hành lý ta cũng thu dọn xong cả rồi đây.
04:23Bất chấp vẻ mặt ngơ ngác của Vân Chi Chi,
04:25ta ấn nải hành lý vào lòng nàng ta,
04:27hy vọng Vân Chi Chi thấy ta biết điều và yêu mình như thế mà nương tay.
04:31Vân Chi Chi dùng ánh mắt khó hiểu nhìn ta hồi lâu,
04:34rốt cuộc cũng không giết người ngay lập tức.
04:36Đoán chừng nàng muốn đổi chỗ khác mới ra tay,
04:39vì nếu giết nữ chính ngay trong phòng tân hôn thì nghi phạm lớn nhất sẽ là nàng.
04:43Không được,
04:44nhất định phải dập tắt ý định giết người của nàng,
04:46nếu không cho dù ta không chết trong tay ba gã đàn ông kia,
04:49ước chừng cũng sẽ bỏ mạng dưới tay Vân Chi Chi thôi.
04:52Ta không muốn chết đâu.
04:54Thế là hạ quyết tâm,
04:55định kéo luôn Vân Chi Chi cùng bỏ trốn.
04:57Ở đây phải nói thêm một chút,
04:59Vân Chi Chi không chỉ xinh đẹp rực rỡ mà võ công còn cực kỳ lợi hại,
05:03đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng cao thủ võ lâm,
05:05thậm chí còn biết dùng cổ độc.
05:07Sức mạnh tổng hợp của nàng ấy có khi ba tên nam chính,
05:10nam phụ cộng lại cũng không bằng.
05:12Nói một câu thôi,
05:13đỉnh của chóp,
05:14Vân Chi Chi chính là công cụ hành tẩu giang hồ tất yếu phải có.
05:18Còn ta thì khác,
05:19ta chỉ là một phế vật,
05:21ngoài gương mặt đệ nhất mỹ nhân giang hồ ra thì chẳng có cái nhịt gì cả.
05:25Thật khổ quá mà,
05:26nhưng khổ hơn nữa là ta chạy trốn không thành công.
05:29Chẳng biết chuyện gì xảy ra mà ba gã nam chính,
05:32nam phụ hai,
05:32nam phụ ba đột nhiên tụ tập hết ngoài cửa sổ.
05:35Vãn vãn, qua đây,
05:37cả ba người đồng thanh nói,
05:38ai nấy đều mang vẻ mặt quyết tâm phải giành bằng được người.
05:42Ta biết chọn sao bây giờ.
05:44Liễu ca ca,
05:45cô ca ca,
05:46sờ ca ca,
05:47lúc này các huynh đều ở đây,
05:49mũi cũng không thể lừa dối trái tim mình thêm nữa.
05:51Người mũi yêu từ trước đến nay không phải các huynh,
05:54mà là Chi Chi nàng ấy xinh đẹp.
05:56Lương thiện,
05:56võ công cao cường.
05:58Nàng ấy cũng là nữ nhi giống mũi nên càng thấu hiểu mũi hơn.
06:01Hôm nay,
06:02dù có phải chết,
06:03mũi cũng muốn được chết cùng Chi Chi.
06:05Nói xong,
06:06ta khóc lóc ôm chầm lấy cánh tay Vân Chi Chi,
06:09nhưng đầu tựa vào vai nàng.
06:11Trong lòng thì gào thét,
06:12đánh đi,
06:13đánh nhau đi.
06:13Các người đánh nhau sống dở chết dở thì ta mới có đường sống chứ.
06:18Nhưng ta sai rồi,
06:19bọn họ hoàn toàn không đánh nhau.
06:21Suy cho cùng,
06:22ba tên đó cộng lại cũng không đánh thắng được Vân Chi Chi,
06:25đặc biệt là họ cực kỳ sợ cổ độc của nàng.
06:27Thế là bọn họ bắt đầu nghi ngờ ta bị Vân Chi Chi không chế.
06:30Mà Vân Chi Chi thích ba tên đó,
06:33chuyện này ai không mù đều nhìn ra được.
06:35Chi Chi,
06:36cô không có được chúng ta nên định dùng tình cổ để không chế vãn vãn sao.
06:40Ta sẽ không để cô tội nguyện đâu,
06:42lòng ta chỉ có vãn vãn thôi.
06:44Liễu thần đằng nhìn Vân Chi Chi với vẻ mặt đau đớn.
06:47Ta trực tiếp trợn trắng mắt với hắn.
06:49Cái logic quái quỷ gì vậy?
06:51Vì Vân Chi Chi không có được hắn nên hạ tình cổ lên ta.
06:54Có hạ thì cũng phải hạ lên hắn chứ.
06:56Có bệnh à?
06:58Ta lập tức chống nạnh phản bác.
06:59Liễu thần đằng,
07:00huynh không có được trái tim ta nên mới vu khống Chi Chi.
07:03Thất hèn hạ.
07:04Ta thích Chi Chi không phải vì tình cổ,
07:06mà vì nàng ấy xứng đáng để ta thích.
07:09Nàng ấy đẹp hơn các người,
07:11võ công giỏi hơn các người,
07:12tính cách phóng khoáng,
07:13không câu nệ tiểu tiết,
07:15dám yêu dám hận.
07:16Một cô gái tốt như vậy,
07:17ta thích nàng ấy không phải là chuyện hợp tình hợp lý sao.
07:20Hơn nữa,
07:21đệ nhất mỹ nhân giang hồ như ta thì phải ở bên cạnh
07:24đệ nhất cao thủ giang hồ,
07:25thế mới gọi là xứng đôi.
07:27Ta chút hết tâm can của nguyên chủ ra nói một lèo,
07:30mà không hề chú ý đến ánh mắt của Vân Chi Chi đã thay đổi.
07:33Nguyên chủ ban đầu là ngưỡng mộ Vân Chi Chi
07:35vì thực lực mạnh mẽ,
07:37sống quá tự tại.
07:38Sau đó sự ngưỡng mộ này mới dần biến thành yêu thích.
07:41Tuy nhiên,
07:42màn bày tỏ chân tình này của ta
07:43càng khiến ba tên kia tin chắc rằng ta đã bị trúng tình cổ.
07:47Vãn vãn,
07:48mụi quên rồi sao?
07:49Vân Chi Chi thích cả ba chúng ta.
07:51Cô ta,
07:52cô ta như thế này mà mụi cũng thích.
07:54Tuyệt đối không thể nào.
07:56Sở phong lòng nói một câu trúng tim đen.
07:58Nói xong,
07:59hắn còn có chút sợ xệt liếc nhìn Vân Chi Chi.
08:02Đúng là nhát chết.
08:03Ta đoán hắn định mắng Vân Chi Chi là không giữ phụ đạo,
08:06không biết xấu hổ các kiểu,
08:07nhưng không dám.
08:09Ha ha ha,
08:10Vân Chi Chi hành sự táo bạo,
08:11chuyện nàng thích cùng lúc ba người đàn ông chẳng thèm che giấu gì cả.
08:15Nhưng thế thì đã sao?
08:16Ta kiên định nhìn Vân Chi Chi một cái,
08:19rồi bắt đầu tranh luận
08:20các người là đàn ông,
08:21khi năm thê bảy thiếp thì không thấy ai nói không giữ phụ đạo hay không biết xấu hổ.
08:25Chi Chi thích ba người các người cùng lúc thì đã làm sao?
08:28Chẳng phải là học tập từ các người sao?
08:30Chỉ cho phép quan lại đốt lửa,
08:32không cho dân chúng thắp đèn à?
08:34Hừ, lũ đàn ông tồi.
08:36Ta nói cho sướng mồm xong lại quay sang ôm lấy tay Vân Chi Chi.
08:40Lúc này,
08:41bàn tay kia của Vân Chi Chi thuận thế ôm lấy eo ta,
08:44kéo người ta đối diện với nàng.
08:46Nàng ấy cao hơn ta một cái đầu,
08:48cái cảm xinh đẹp hơi động đậy,
08:49ngươi thích ta đến thế sao?
08:51Tất nhiên là không rồi,
08:53chẳng phải là vì để các người đánh nhau rồi ta còn chạy trốn sao,
08:56nhưng không thể thành thật thế được.
08:58Chi Chi,
08:59ta thích nàng,
09:00thích nàng lâu lắm rồi,
09:01nhưng ta biết nàng là vòng mặt trời không thể chạm tới trên cao,
09:05chỉ có giải ngân hà mới xứng với nàng.
09:07Nếu có kiếp sau,
09:08ta nguyện làm đôi mắt của nàng,
09:10để cùng nàng ngắm nhìn sơn hà thiên hạ này.
09:13Ta tuôn ra một tràng lời lẽ đường mật,
09:15Vân Chi Chi bỗng mỉm cười,
09:17đã thích ta như vậy,
09:18thế thì viên thuốc này,
09:19ngươi uống đi.
09:20Giọng nói của nàng ấy mang đầy vẻ mê hoặc,
09:23ta biết nàng không tin mình,
09:25cũng dễ hiểu thôi,
09:26đổi lại là ta thì cũng chẳng tin.
09:28Ba tên liễu thần đằng đứng ngoài điên cuồng
09:31Vãn vãn,
09:33Vân Chi Chi cô điên rồi sao?
09:34Vãn vãn mụi tỉnh lại đi,
09:36đừng để bị tình cổ không chế.
09:38Vân Chi Chi không hề yêu mụi đâu,
09:40đừng ăn viên thuốc đó,
09:41sẽ chết đấy.
09:42Ta bỏ ngoài tai tất cả.
09:44Viên thuốc này có độc chết không?
09:46Ta chỉ quan tâm mỗi chuyện đó thôi.
09:48Không chết được,
09:49chỉ là...
09:50Vân Chi Chi chưa kịp nói hết câu.
09:52Ta đã trực tiếp giật lấy viên thuốc rồi nuốt chừng,
09:55còn dừng xanh lo gì thiếu củi đốt,
09:57miễn là không độc chết thì ta vẫn còn có thể lết tiếp được.
10:00Vân Chi Chi rõ ràng không ngờ hành động của ta lại nhanh đến thế,
10:04không một chút do dự.
10:05Nàng đưa tay véo má,
10:07nhìn ta nhưng lời nói lại là dành cho bọn liễu thần đằng nghe,
10:10bùi vãn vãn giờ là của ta rồi.
10:12Các người cút hết đi,
10:13ta đã hoàn toàn mất hứng thú với các người rồi.
10:16Hả?
10:16Ta ngớ người.
10:17Chẳng phải nàng ấy thích ba tên kia sao?
10:20Sao tự nhiên lại mất hứng thú?
10:22Chẳng lẽ nàng có hứng thú với nguyên chủ thật?
10:24Đám liễu thần đằng cũng không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
10:28Vân Chi Chi, cô có ý gì?
10:30Vãn vãn là thê tử của ta.
10:32Rốt cuộc cô đã cho mụi ấy ăn cái gì?
10:34Có giỏi thì nhắm vào ta đây này.
10:37Bọn họ la hết ẩm ý nhưng tuyệt nhiên không dám tiến lên nửa bước.
10:40Hơ hơ hơ,
10:41đấy chính là cái gọi là tình yêu của bọn họ đấy.
10:44Còn ta thì đang tò mò không biết Vân Chi Chi cho mình ăn thuốc gì.
10:48Cảm giác không có phản ứng gì đặc biệt,
10:50chỉ thấy hơi nóng.
10:51Không đúng,
10:52hình như càng lúc càng nóng.
10:54Một lúc sau,
10:55ta cuối cùng cũng hiểu ra.
10:56Mẹ kiếp,
10:57đây chẳng lẽ là cái thuốc không thể miêu tả trong truyền thuyết sao?
11:00Vân Chi Chi không lẽ bị biến thái thật?
11:03Ta mới tỏ tình thôi mà nàng ta đã hạ loại thuốc này,
11:06không phải định nghiệm chứng tình cảm của ta ngay tại hiện trường đấy chứ?
11:10Không phải chứ,
11:11không phải chứ,
11:12nàng ta có công cụ để giúp ta dập lửa không đây?
11:15Kệ đi,
11:16dù sao cũng không đời nào lao vào ba tên nam chính kia được,
11:19chết chắc luôn.
11:20Chi Chi,
11:21chúng ta đổi chỗ khác đi,
11:23ta không muốn bị vây xem đâu.
11:24Cái rừng tân hôn kia trông cũng ổn đấy,
11:27vừa sạch sẽ vừa kích thích.
11:28Nhanh lên,
11:29người ta sắp chịu không nổi rồi,
11:31lửa này do nàng châm thì nàng phải dập.
11:33Mấy câu thoại bá đạo tổng tài nói ra chân chu như rót mật.
11:37Không xong rồi,
11:38cơ thể cảm giác như sắp nổ tung,
11:40thuốc này có vẻ quá liều rồi.
11:42Vân Chi Chi bế kiểu công chúa,
11:44đưa ta nhảy thẳng qua cửa sổ vào trong phòng tân hôn.
11:47Không đợi bọn lữ thần đằng kịp bám theo,
11:49cửa sổ đã dầm một tiếng đóng sập lại bởi nội lực của Vân Chi Chi.
11:52Bọn họ định xông vào nhưng bị Vân Chi Chi ngăn cản,
11:55kẻ nào xông vào,
11:56chết.
11:57Một câu nói mang theo nội lực thâm hậu khiến ba tên kia hoàn toàn không dám manh động.
12:02Tuy nhiên,
12:02dù không dám vào nhưng mùm bọn họ vẫn còn hoạt động tốt chán.
12:06Vân Chi Chi,
12:06cô dám hạ loại thuốc đó với Vãn Vãn,
12:09cô thật quá độc ác.
12:11Vân Chi Chi,
12:12cô điên rồi.
12:13Vãn Vãn là nữ tử,
12:14các người đều là nữ tử.
12:16Sao có thể?
12:17Sao có thể chứ?
12:18Cô muốn hủy hoại Vãn Vãn để bắt chúng ta thỏa hiệp sao?
12:21Cô thật hèn hạ.
12:23Bọn họ đứng ngoài cửa sổ không ngừng làm nhảm,
12:25còn ta thì nằm trên giường tân hôn chết đi sống lại.
12:28Lúc này ta mới biết,
12:30thuốc Vân Chi Chi cho ta uống hoàn toàn không phải loại thuốc không thể miêu tả mà ta nghĩ.
12:34Đau quá,
12:36cảm giác như toàn thân bị bao bọc bởi một luồng sóng nhiệt thiêu đốt,
12:39lại giống như có một luồng nhiệt lượng bị cưỡng ép nhét vào
12:41và đập loạn xạ trong kinh mạch toàn thân.
12:44Không chỗ nào là không đau,
12:46ta hét lên vang trời dậy đất,
12:47khóc lóc thảm thiết.
12:49Cảnh này chẳng giống động phòng chút nào,
12:51mà giống cảnh,
12:52sản phụ khó sinh trong phim truyền hình hơn.
12:54Nhưng ba tên ngốc ngoài kia lại tưởng ta thực sự bị Vân Chi Chi làm cho rục tiên rục
12:59tử rồi.
12:59Đột nhiên bọn họ ăn ý lạ thường,
13:01im bặt không nói câu nào.
13:03Không biết lúc này tâm trạng bọn họ ra sao,
13:05nhưng ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm,
13:08thân mình còn lo chưa xong đây.
13:10Rốt cuộc đây là độc gì?
13:12Vân Chi Chi cố ý hành hạ mình sao?
13:14Không,
13:14mình không thể cam chịu như vậy được.
13:17Ta cắn môi,
13:18không thét chói tay nữa,
13:19cố gắng giữ biểu cảm không quá vặn vẹo đáng sợ.
13:22Ta yếu ớt đưa tay phải ra,
13:24muốn tiến lại gần nàng nhưng lại không chạm tới được,
13:26ráng vẻ đầy ủi khuất và hèn mọn.
13:28Chi Chi,
13:29ta đau quá.
13:30Có phải nàng đang tức giận không?
13:32Giận vì ta thành thân với liễu thần đằng.
13:34Ta cũng không muốn thế đâu,
13:36xin lỗi nàng.
13:37Là do ta không sớm nhận ra lòng mình,
13:39nàng tức giận mà hạ độc cũng là lẽ đương nhiên.
13:42Cho dù đêm nay có đau chết đi chăng nữa,
13:44ta cũng không hối tiếc.
13:46Chi Chi,
13:47Chi Chi,
13:47ta vừa gọi tên nàng vừa diễn cảnh tình sâu nghĩa nặng rơi lệ lã trã,
13:51diễn sâu đến từng chân tơ kẽ tóc.
13:53Trong lòng thì gào thét,
13:54giải dược,
13:55giải dược,
13:56giải dược đâu?
13:57Vân Chi Chi nắm lấy tay ta,
13:59mỉm cười lau mồ hôi cho ta,
14:01nhẫn nhịn thêm chút nữa,
14:02một lát nữa sẽ không đau nữa đâu.
14:04Câu này nói ra từ miệng Vân Chi Chi,
14:06nhất là khi nàng còn đang cười,
14:08thì chẳng có tí độ tin cậy nào cả.
14:11Hú hú hú,
14:11chẳng lẽ mình thực sự không thay đổi được phận mệnh bị lên bàn thờ đêm nay sao?
14:15Đúng là xui xẻo tám đời mà.
14:17Ta nhắm mắt lại,
14:18nhất thời chẳng còn kế gì nữa.
14:20Thế nhưng một lúc sau,
14:21thấy mình thực sự bắt đầu bớt đau dần.
14:24Thậm chí,
14:25còn cảm thấy,
14:26hơi thoải mái.
14:27Rất nhanh sau đó,
14:28ta xướng đến mức lăn lộn từ phía trên giường.
14:31Thậm chí còn không nhịn được mà phát ra mấy âm thanh dễ gây hiểu lầm.
14:34Chuyện gì thế này?
14:36Chẳng lẽ mình ăn không phải là độc dược?
14:38Ta khó hiểu nhìn về phía Vân Chi Chi.
14:40Lúc này mới phát hiện,
14:42vẻ mặt nàng có chút kiêu ngạo.
14:44Ta nhớ ngươi từng nói,
14:45điều hối tiếc nhất đời này là vì thân thể quá yếu nên không thể luyện ngõ.
14:49Giờ đây cơ thể ngươi đã được dược vật cải tạo,
14:51sau này ngươi có thể luyện võ rồi.
14:53Ngươi đã thích ta,
14:54sao có thể là một phế vật chói gà không chặt được?
14:57Nói xong,
14:58nàng nhìn ta với vẻ mặt như đang chờ được khai ngợi.
15:01Hóa ra là vậy.
15:02Vậy là nữ phụ điên tình đã hoàn toàn chấp nhận tình cảm của ta rồi
15:05sao nàng nói không còn hứng thú với ba tên kia nữa không phải là nói xuông,
15:09mà là thật.
15:11À, nhưng mà ta lừa nàng mà chỉ vì muốn giữ mạng thôi,
15:14sao chuyện lại thành ra thế này?
15:16Vân Chi Chi này sao không diễn theo kịch bản vậy?
15:19Trong nguyên tác,
15:20nàng rõ ràng yêu ba tên kia đến phát điên cơ mà.
15:23Sao thoát cái đã biến thành không còn hứng thú rồi?
15:25Chẳng lẽ là do mị lực của mình quá lớn?
15:28Hê hê hê,
15:29đúng là người điên thì không thể hiểu theo cách thông thường được.
15:32Có khi vài ngày nữa nàng lại yêu người khác thì sao?
15:35Ta không được hoảng,
15:36phải bình tĩnh.
15:37Không được để nàng nhận ra ta lừa nàng,
15:39nếu không chắc chắn sẽ bị diệt khẩu.
15:41Chi Chi,
15:42ta thực sự có thể luyện võ rồi sao?
15:45Hu hu hu,
15:45trong lòng nàng quả nhiên là có ta mà.
15:48Biết bao nhiêu người biết ta muốn luyện võ,
15:50nhưng chẳng có ai như nàng,
15:51đặc biệt đi tìm dược vật cải tạo cơ thể cho ta.
15:54Chi Chi không,
15:55sư phụ dạy ta luyện võ,
15:57ta muốn gọi nàng là sư phụ.
15:58Sư phụ tại thượng,
16:00xin nhận của đồ nhi một lại.
16:02Ta khóc đỏ cả mắt,
16:03bột một cái quỳ xuống trước mặt Vân Chi Chi mà dập đầu.
16:06Quan hệ sư đồ tốt mà,
16:07một ngày làm thầy,
16:09cả đời làm mẹ.
16:10Ta không tin,
16:11quan hệ sư đồ này đủ kích thích đấy.
16:13Vân Chi Chi phấn khích bảo ta dâng trà,
16:15thậm chí còn tặng một món quả gặp mặt.
16:18Ta đờ người ra,
16:19sư đồ cái gì chứ?
16:21Cảm thấy mình không đủ biến thái
16:22nên mới lạc lõng giữa thế giới này.
16:24Cuối cùng cái quan hệ sư đồ này cũng được chốt hạ.
16:27Vân Chi Chi dự định nghỉ ngơi tại chỗ một đêm,
16:30ngày mai sẽ đưa ta về nhà nàng
16:31để chính thức bắt đầu luyện võ.
16:33Ta cũng mệt rồi,
16:34thực sự không muốn lăn lộn nữa.
16:37Hoàn toàn quên mất, đây là đêm tân hôn của ta
16:40và nam chính liễu thần đằng.
16:41Trong phòng không còn động tĩnh gì,
16:43ba tên ngốc ngoài kia cứ ngỡ ta và Vân Chi Chi đã xong chuyện.
16:47Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi,
16:48bọn họ đạt thành một số thỏa thuận chung.
16:51Cái mùng lại bắt đầu lải nhảy,
16:52dù sao thì cũng chỉ dám lải nhảy thôi chứ không dám động thủ.
16:56Vãn vãn, mụi ổn chứ?
16:58Mụi yên tâm, mụi mãi mãi là thê tử của huynh.
17:01Huynh sẽ không vì chuyện đêm nay mà ghép bỏ mụi đâu.
17:04Vãn vãn, lòng huynh mãi chỉ có mụi,
17:06mụi phải nghĩ thoáng ra, huynh đợi mụi.
17:09Đây là lời của nam chính liễu thần đằng.
17:11Tiếp theo, cô thiền đăng lên tiếng.
17:13Vãn vãn, huynh sẽ tìm cách giải tình cổ trên người mụi.
17:16Mụi phải kiên trì nhé.
17:18Huynh không thể thiếu mụi được.
17:20Sở phong lòng tiếp lời.
17:22Vãn vãn, hãy nghĩ về quá khứ của chúng ta.
17:24Thế giới này vẫn tốt đẹp lắm.
17:26Mụi không thể vì một người mà từ bỏ tương lai được.
17:29Vãn vãn, chỉ cần mụi bình an,
17:31huynh nguyện làm bất cứ điều gì, thậm chí là không được ở bên mụi.
17:36Ba tên đần này, bọn họ chẳng lẽ nghĩ ta định tự tử sao?
17:40Buồn cười chết mất.
17:41Không có ba người bọn họ, ta sống hạnh phúc biết bao nhiêu.
17:44Chẳng đợi vân chi chi ra tay, ta đã hắng rọng,
17:47hướng về phía cửa sổ hét lớn, liễu thần đằng.
17:50Đồ khốn nhà ngươi, ta vốn không muốn gả cho ngươi,
17:53ngươi lại ngấm ngầm dùng cho mẹ ta để uy hiếp.
17:56Nhổ vào, cái đồ mất lương tâm.
17:58Thực sự tưởng ta bị ngươi làm cho mê mụi sao?
18:01Nhìn thấy ngươi là ta thấy buồn nôn rồi.
18:03Cố thiền đăng, ta thực sự rất ghét ngươi.
18:06Chiếc yếm ngươi tặng vốn dĩ ta định đốt bỏ rồi,
18:09nhưng vì muốn chọc tức liễu thần đằng nên ta mới mặc thôi.
18:12Một đấng nam nhi mà tặng quà cho người mình thích lại tặng yếm,
18:15đúng là buồn xỉn hết chỗ nói.
18:17Ta khình.
18:18Còn ngươi nữa, sửa phong long.
18:20Môn thi nói thích ta,
18:21nhưng đám nhà hoàn ngươi từng ngủ qua chắc đủ để mở một cái thanh lâu rồi đấy.
18:25Chẳng lẽ ngươi nghĩ là ta không biết chuyện đó đấy chứ?
18:28Còn dám đứng trước mặt ta diễn trò thâm tình à?
18:31Kinh tờm.
18:32Ta phát điên lột trần bộ mặt thật của bọn họ,
18:34mắng cho một trận vuốt mặt không kịp.
18:37Nhưng bọn họ chẳng thèm tin lời ta nói là thật lòng,
18:40cứ khăng khăng cho rằng ta bị tình cổ không chế.
18:43Chẳng biết bọn họ lấy đâu ra cái tự tin là ta chắc chắn yêu họ,
18:46yêu đến chết đi sống lại như thế.
18:48Vãn vãn,
18:49chúng ta biết mụi nói vậy là bất đắc dĩ mà.
18:52Chúng ta hiểu,
18:53chúng ta đều hiểu.
18:54Ta chẳng buồn tiếp chuyện bọn họ nữa,
18:57nhưng Vân Chi Chi thì không vui rồi.
18:59Lúc nàng thích ba gã đó thì họ cái gì cũng tốt,
19:01nhưng giờ hết thích rồi,
19:03lại còn dám đến tranh giành phụ nữ với nàng à.
19:05Thế là nàng nhìn ai cũng thấy trướng mắt,
19:08lấy từ trong ngực ra một sấp ngân phiếu đưa cho ta,
19:10bảo ta diễn một màn kịch.
19:12Duyệt luôn.
19:12Nhận được tiền,
19:14ta lập tức đổi sang giọng điệu nũng nịu.
19:16Chi Chi,
19:16vừa nãy tỉ tỉ mạnh bạo quá đi,
19:18eo khỏe thật đấy.
19:20Người ta thích lắm,
19:21hay là mình làm thêm vài hiệp nữa đi.
19:23Vân Chi Chi đột nhiên ôm chầm lấy ta,
19:25ánh mắt mê hoặc,
19:26đôi môi đỏ mỏng khẽ nhất,
19:28ta sẽ làm em thỏa mãn.
19:29Nói xong,
19:30nàng ấy đè ta xuống giường.
19:32Ba tên ngoài kia nghe xong thì ngây dại luôn.
19:35Bọn họ tiếp tục tự tẩy não bản thân,
19:37đây là tác dụng của tình cổ.
19:39Vãn vãn bị ép buộc,
19:40nhưng dây tiếp theo,
19:42cái giường lại bị làm đến sập.
19:43Vân Chi Chi phản ứng cực nhanh,
19:45ôm lấy ta xoay người một vòng,
19:47tay phải trống đất bật dậy.
19:48Nhờ thế mà ta không bị đè bẹp dí.
19:51Chất lượng cái giường tân hôn này kém thế sao?
19:54Ta nghi là liễu thần đằng cố ý.
19:56Vì chỉ cần khi ta động phòng với hắn mà giường sập,
19:58hai tên tỉnh địch kia chắc chắn sẽ nghĩ liễu thần đằng quá mạnh,
20:01khiến chúng ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi.
20:04Đúng là cái đồ đàn ông tâm cờ.
20:06Ta vội vã vớ lấy tấm ga giường cuốn quanh người,
20:09vò dối tóc,
20:10làm ra vẻ bên trong không mặc gì,
20:11trông như vừa bị dày vò xong.
20:13Sau đó, ta bảo Vân Chi Chi gọi ba tên kia vào xem để kéo thêm thù hận.
20:18Hê hê hê,
20:19quả nhiên khi liễu thần đằng nhìn thấy ta cuốn ga giường trốn sau lưng Vân Chi Chi,
20:23mắt hắn đỏ ngầu vì tức.
20:24Còn sau khi nghe câu nói của Vân Chi Chi,
20:27bọn họ càng hận hơn,
20:28đổi cái giường khác đi.
20:29Đừng có làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của ta và vãn vãn.
20:33Vân Chi Chi dùng cơ thể che chắn tầm mắt của ba tên kia đang dòm ngó ta.
20:37Cái hành vi độc chiếm này vốn là đặc quyền của bọn họ,
20:40giờ đây lại thua trắng tay dưới tay một nữ nhân.
20:43Bọn họ không cam lòng chút nào.
20:45Thế nhưng,
20:45dù không cam lòng thì cũng phải ngoan ngoãn đi đổi giường cho chúng ta.
20:49Cuối cùng cũng được ngủ yên.
20:50Vân Chi Chi ngồi bên cạnh nhìn ta ngủ.
20:53Tỉ,
20:54Tỉ ngủ đi.
20:55Tỉ cứ nhìn chằm chằm thế này ta không ngủ được đâu.
20:58Thử tưởng tượng xem,
20:59đầu dương có người cứ nhìn chằm chằm mình ngủ,
21:01sởn gai ốc lắm chứ bộ.
21:03Thế nhưng,
21:04Vân Chi Chi lại hiểu sai ý ta.
21:06Em nóng lòng muốn ngủ cùng Tỉ đến thế sao?
21:08Hả ta?
21:09Ta nói thế bao giờ?
21:10Thầy giáo dạy Văn không dạy ta như thế nhé.
21:13Đang định giải thích thì Vân Chi Chi lại dùng ngón tay búng nhẹ vào chán ta.
21:17Em vừa uống thuốc cải tạo cơ thể,
21:19đêm nay không được vận động mạnh.
21:20Muốn ngủ cùng ta thì sau này thiếu gì cơ hội?
21:23Hơn nữa,
21:24đợi em luyện võ xong,
21:25sức khỏe tốt mới chịu đựng được vận động chứ.
21:28Cho nên đêm nay cứ ngoan ngoãn ngủ đi,
21:30ta canh cho em.
21:31Nàng ấy nói một cách nghiêm túc nhưng nghe cứ thấy hơi,
21:34biến thái kiểu gì ấy.
21:36Ta nổi hết cả da gà da vịt.
21:38Tạc tạc,
21:39nữ phụ điên tình mà cũng có mặt này sao?
21:41Thật sự chịu không nổi rồi,
21:43phải tìm cơ hội chuồn thôi.
21:44Ta chở mình,
21:46nhắm mắt ngủ thiếp đi.
21:47Sáng hôm sau tỉnh dậy,
21:48thấy mình đang nằm trong vòng tay của Vân Chi Chi.
21:51Để tránh ngượng ngùng,
21:52ta vội hỏi nàng ăn sáng gì.
21:55Tỉ đã bảo nhà bếp chuẩn bị món em thích rồi,
21:57lát nữa là ăn được thôi.
21:59Vân Chi Chi kéo ta dậy,
22:00rồi mấy nhà hoàn đi vào hầu hạ chúng ta rửa mặt chảy đầu.
22:04Khoan đã,
22:05đây là liễu da mà.
22:06Sao nàng ấy sai bảo người hầu thuận tay thế?
22:09Không đúng,
22:10sao liễu thần đằng,
22:11cố thiền đăng,
22:12sửa phong long cả ba người bọn họ
22:13đều đang bày biện bữa sáng như người hầu thế kia?
22:16Điên rồi sao?
22:17hay là ta đang nằm mơ?
22:19Chảy chuốt xong,
22:20ngồi vào bàn ăn,
22:21ba tên kia lén lút dưới mấy tờ giấy nhỏ cho ta.
22:24Sau khi ăn no,
22:26ta cố ý mở đống giấy đó ra ngay trước mặt Vân Chi Chi.
22:29Lúc này,
22:30ba gã kia vẫn đứng một bên đóng vai người hầu.
22:32Nhìn thấy ta mở giấy,
22:34bọn họ sững sở,
22:35quên luôn cả quản lý biểu cảm.
22:37Vãn vãn,
22:38đêm nay gặp ở Hoa Viên,
22:40huynh đưa mụi đi.
22:41Đây là của sở phong long.
22:43Vãn vãn,
22:44chiều nay gặp ở Hoa Viên,
22:45huynh đưa mụi đi.
22:46Đây là của cố thiền đăng.
22:49Vãn vãn,
22:49mụi hãy nhân lúc Vân Chi Chi không chú ý mà hạ thuốc cô ta.
22:53Câu này bị ngắt quáng,
22:54huynh đưa mụi đi.
22:55Đây là lời của nam chính lưỡi thần đăng.
22:57Nam chính đúng là nam chính,
22:59sự tàn nhẫn này không phải hạng vai phụ nào cũng so bì được.
23:03Hai tên nam phụ chỉ muốn đưa ta đi,
23:05nhưng nam chính lại trực tiếp bảo ta hạ độc Vân Chi Chi.
23:08Hắn tự tin vào ta quá nhỉ,
23:10lại còn nghĩ ta có thể hạ độc được trước mặt một cao thủ dùng độc như nàng.
23:14Ta mỉm cười hớn hở,
23:15bày cả ba tờ giấy ra trước mặt Vân Chi Chi.
23:18Ngay lập tức,
23:19sắc mặt của ba tên liễu thần đăng biến đổi đủ sắc thái,
23:21đỏ, cam, vàng, lục, lam, chảm, tím.
23:26Ha ha ha,
23:27mấy kẻ sát nhân núp bóng thâm tình,
23:29giờ biết sợ rồi à.
23:30Vân Chi Chi liếc nhìn ba tờ giấy,
23:32không cười cũng không nói.
23:34Nàng chậm dãi lấy từ bên hông ra một chiếc bình xứ nhỏ màu trắng đưa cho ta.
23:38Nàng hất cầm về phía ta,
23:39ánh mắt lộ rõ vẻ ý nhị,
23:41ta lập tức hiểu ý ngay.
23:42Đây là muốn cho ba tên kia uống ấy mà.
23:45Nhưng đám liễu thần đăng không hiểu.
23:47Bọn họ lại tưởng bình thuốc này là Vân Chi Chi bắt ta uống,
23:50giống như tối qua.
23:51Thế là lại bắt đầu một hồi gào thét.
23:54Vân Chi Chi, cô tha cho vãn vãn đi.
23:56Chuyện này không liên quan đến mụi ấy.
23:58Đều là lỗi của chúng ta.
24:00Vãn vãn vô tội,
24:01đừng hạ độc mụi ấy nữa.
24:03Bọn họ mặt cắt không còn giọt máu,
24:05bứng bỉnh cắn môi.
24:06Cái lối mòn này ta hiểu quá mà.
24:08Trong thế giới của bọn họ,
24:10nữ phụ sẽ không làm hại họ,
24:11mà chỉ hành hạ người phụ nữ họ yêu
24:13để thu hút sự chú ý.
24:14Cho nên đến giờ phút này,
24:16họ vẫn tự tin cho rằng Vân Chi Chi đang hạ độc ta.
24:19Hừ, ba người các người mới là kẻ độc ác nhất đấy.
24:22Cái vẻ mặt thâm tình đó khiến ta suýt nôn.
24:25Có giỏi thì đánh nhau đi,
24:27chỉ giỏi mùm mép.
24:28Vân Chi Chi cũng bày ra ráng vẻ xem kịch hay,
24:31em ấy không ăn,
24:32vậy thì các người ăn đi.
24:33Yên tâm,
24:34hiệu quả của viên thuốc này thú vị lắm,
24:36không lấy mạng các người ngay lập tức đâu.
24:39Lời này lọt vào tai ba tên kia thì lại thành ra,
24:41sẽ không chết ngay,
24:42mà sẽ bị hành hạ dã man rồi mới chết.
24:45Vân Chi Chi đúng là độc điện.
24:47Ta cầm lấy bình xứ,
24:48mở nắp,
24:49dốc ngược vào lòng bàn tay.
24:51Không thừa không thiếu,
24:52đúng ba viền.
24:53Ta mỉm cười đi tới trước mặt bọn họ,
24:55nếu các huynh đã yêu ta như vậy,
24:57thì hãy uống hết chỗ độc dược này đi.
24:59Ai uống trước chứng tỏ người đó yêu ta nhất?
25:01Các huynh dám không?
25:03Ta đưa thuốc tới trước mặt họ.
25:05Thực ra,
25:06cũng chẳng biết thuốc này có độc thật không.
25:08Biết đâu đây là Vân Chi Chi đang thử lòng ta,
25:10cũng là thử lòng ba tên này.
25:12Nhưng ta mặc kệ có độc hay không,
25:14miễn không phải mình uống là được.
25:16Ta cứ ngỡ bọn họ sẽ do dự một chút rồi uống,
25:19vì ta nghĩ Vân Chi Chi sẽ không thực sự giết họ đâu.
25:22Ra thế,
25:23địa vị giang hồ vẫn còn đó,
25:24cùng lắm là dọa dẫm thôi.
25:26Nếu ba tên đó có não thì đáng lẽ phải nghĩ thông suốt điểm này,
25:30vì để giữ hình tượng thâm tình,
25:31kiểu gì họ cũng phải uống.
25:33Nhưng ta lại sai rồi.
25:35Bọn họ hoàn toàn không có não.
25:37Trước đó họ còn tự tin Vân Chi Chi vẫn yêu họ,
25:39sẽ không giết họ,
25:40rằng mọi chuyện nàng làm đêm tân hôn chỉ vì quá yêu họ thôi.
25:44Nhưng giờ ba viên độc dược đã kề tận miệng.
25:47Đúng ba viên,
25:48không thừa không thiếu.
25:49Cộng thêm lời nói lúc nãy của Vân Chi Chi,
25:51rõ ràng là muốn lấy mạng họ.
25:53Bọn họ lập tức tỉnh ngộ.
25:55Những hành vi khiêu khích liên tục đã chọc giận Vân Chi Chi thật rồi.
25:58Thấy ta bước tới gần,
26:00bọn họ hè nhát lùi lại.
26:01Lùi lại thật đấy.
26:03Vãn vãn, không phải huynh không yêu mụi.
26:06Chỉ là huynh có sống thì mới có thể tiếp tục yêu mụi được.
26:09Liễu thần đằng thốt ra câu đó.
26:11Hai tên kia gật đầu như bổ củi phụ họa theo,
26:14ta đồng ý với ý kiến của thần đằng.
26:16Vãn vãn,
26:17giờ mụi đang bị tình cổ không chế,
26:19chúng ta đều hiểu mà.
26:20Đợi khi chúng ta tìm được cách giải cổ,
26:22chúng ta sẽ quay lại cứu mụi.
26:25Nói xong,
26:26ba tên đó thi triển khinh công,
26:27chạy nhanh như một cơn gió.
26:29Chạy mất dạng luôn.
26:30Đây là liễu ra mà liễu thần đằng cũng chẳng thèm quan tâm đến sống chết của người nhà mình.
26:34Chạy còn nhanh hơn cả cố thiền đăng và sở phong long.
26:37Ta nhìn theo bóng lưng biến mất trong nhé mắt của bọn họ mà cười phá lên.
26:41Chỉ tiếc là chưa bắt được bọn họ uống thuốc.
26:44Chi Chi,
26:45tỉ nhìn họ xem.
26:46Cứ mở miệng là nói yêu ta,
26:48vậy mà ngay cả dũng khí uống một viên thuốc cũng không có.
26:51Không giống như ta,
26:52vì quá yêu tỉ nên lúc đó ta chẳng hề do dự mà uống luôn.
26:55Ta chống cầm,
26:57dùng ra mặt giấy như tường thành mà thốt ra những lời đó,
26:59khiến Vân Chi Chi lại đưa tay véo má ta một cái.
27:02Ta biểu môi,
27:03lại tò mò hỏi tiếp,
27:05đây là loại thuốc gì vậy?
27:07Là thai giám cổ,
27:08uống vào sẽ biến thành thai giám đấy.
27:10Vân Chi Chi khẽ cười một tiếng rồi thu thuốc lại.
27:13Nghe xong ta càng hối hận hơn,
27:15biết thế lúc nãy đã nhét thẳng vào mồm ba tên kia rồi.
27:18Lần sau,
27:19nhất định phải có lần sau.
27:21Sau khi Vân Chi Chi dùng bữa xong,
27:23chúng ta thu dọn đồ đạc rời khỏi liễu ra.
27:25Tất nhiên,
27:26đống đồ giá trị ta thu gom từ đêm qua cũng được mang theo hết.
27:29Nơi Vân Chi Chi ở không xa liễu ra lắm,
27:31là một căn nhà ba gian yên tĩnh.
27:34Giờ đây,
27:35cộng thêm cả ta,
27:36sau khi cất hành lý,
27:37Vân Chi Chi dẫn ta đi dạo một vòng quanh sân.
27:40Nàng ấy bảo,
27:41từ nay về sau đây là nhà của chúng ta,
27:43em cứ làm quen dần đi.
27:45Nếu không thích chỗ này,
27:46chúng ta sẽ tìm nơi khác.
27:48Vân Chi Chi rất tôn trọng ta,
27:50làm chuyện gì cũng hỏi qua ý kiến của ta trước.
27:52Ta thích thứ gì,
27:53nàng ấy cũng tâm huyết tìm về cho bằng được.
27:56Mỗi ngày trời vừa hưởng sáng,
27:58nàng đã gọi ta dạy luyện công,
28:00tận tay dạy ta từng chiếu thức một.
28:02Lúc ta mệt,
28:03nàng sẽ xoa bóp cho ta.
28:04Lúc ta nũng nịu,
28:05nàng sẽ chiều trụng,
28:07dỗ rành.
28:07Nàng thấy ta cười cũng sẽ cười theo.
28:10Còn khi ta khóc ư,
28:11à, từ khi ở bên nàng ấy,
28:13ta chưa bao giờ phải khóc cả.
28:15Chi Chi thực sự đối xử với ta rất tốt.
28:18Ta vốn sinh ra ở thời hiện đại bình đẳng,
28:20nhưng suốt hơn 20 năm cuộc đời ngắn ngủi đó,
28:22chưa từng có một ai đối xử với ta tỉ mỉ,
28:25che chở và sủng ái vô điều kiện như Vân Chi Chi,
28:27kể cả cha mẹ ruột.
28:29Ồ, quên chưa nói,
28:30ta là trẻ mồ côi,
28:32bị bỏ rơi từ lúc mới lọt lòng.
28:34Không lớn lên trong tình yêu thương,
28:35nhưng ta biết rõ một người đối xử tốt
28:37với một người là như thế nào.
28:39Chính là cách Vân Chi Chi đối xử với ta.
28:42Nàng ấy chưa từng nói yêu ta,
28:44nhưng mọi việc nàng làm đều đang nói rằng nàng yêu ta rất nhiều.
28:47Thế nhưng,
28:48ban đầu ta đã lừa nàng.
28:49Thậm chí đến tận lúc này,
28:51ta vẫn nghĩ rằng sau khi luyện võ thành tài,
28:53ta sẽ rời xa nàng.
28:55Rời xa người duy nhất tốt với mình trong suốt cả hai kiếp người.
28:58Ta thấy mình thật tàn nhẫn,
29:00nhưng còn sợ vận mệnh hơn.
29:01Sợ cái vận mệnh nữ chính chuyện ngược chắc chắn phải chết.
29:05Ta và Vân Chi Chi đã sống trong căn nhà này được nửa năm.
29:08Suốt nửa năm qua,
29:09ba tên liễu thần đằng vẫn thỉnh thoảng lén lút xuất hiện.
29:12Bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định đưa ta đi.
29:14Cho dù trước đó đã xảy ra chuyện như vậy,
29:17họ vẫn cố chấp muốn mang ta rời khỏi đây.
29:19Có một lần,
29:21cả ba tên cùng đến.
29:22Ta không chịu đi,
29:23bọn họ định dùng vũ lực,
29:25ta liều mạng phản háng.
29:26Trong lúc hỗn loạn,
29:27ba tên đó suýt chút nữa đã lỡ tay giết chết ta giống hệt như trong cốt truyện.
29:32May mà Vân Chi Chi về kịp lúc,
29:33đánh cho cả ba tên trọng thương.
29:36Thực ra,
29:36ta còn mong nàng ấy đánh chết quách bọn họ đi.
29:39Nhưng ta biết,
29:40Vân Chi Chi phải kiêng rẻ thế lực đứng sau ba nhà đó.
29:43Đó chính là quy tắc của Giang Hồ.
29:45Dù nàng ấy là đệ nhất cao thủ,
29:47cũng không thể bất chấp tất cả.
29:49Kể từ lần đó,
29:50Vân Chi Chi đi đâu ta theo đó,
29:52tuyệt đối không tách rời nửa bước.
29:54Vân Chi Chi vẫn thường chơi chọc ta,
29:56em không rời xa ta được tí nào sao.
29:58Tiểu yêu tinh,
29:59bám chặt thế này là muốn vận động hả?
30:02Ta đỏ mặt không thèm chấp nàng ấy.
30:04Dù sao thì trước khi có khả năng tự bảo vệ mình,
30:07nhất định không rời xa Vân Chi Chi một bước.
30:09Vân Chi Chi nói ta là thiên tài võ thuật.
30:12Ngoài việc nền tảng hơi kém thì việc tu luyện nội lực,
30:15học chưa thức đều cực kỳ thông minh.
30:17Thiên tư này chỉ kém mỗi người làm sư phụ là nàng ấy một chút thôi.
30:20Nàng bảo không quá ba năm,
30:22ta chắc chắn sẽ đánh bại được đám liễu thần đằng.
30:24Ta mong chờ sự trưởng thành của mình sau ba năm,
30:27nhưng trong lòng lại có chút không nỡ.
30:29Ta sẽ rời xa Chi Chi,
30:31rời xa nơi này,
30:32đi thật xa.
30:33Bởi vì trong thâm tâm luôn nghĩ,
30:34chỉ cần tránh xa các nhân vật chính trong cốt truyện
30:37mới có thể sống sót.
30:39Ba năm trôi qua trong nhái mắt.
30:41Trong ba năm này,
30:42ta và Vân Chi Chi như hình với bóng.
30:44Có lẽ vì cảm thấy có lỗi với nàng nên
30:46trong khi nàng tốt với ta,
30:48ta cũng đối xử tốt với nàng gấp bội.
30:50Ngày hôm đó,
30:51Vân Chi Chi bị kẻ thù truy sát.
30:53Sống trong giang hồ,
30:55làm sao tránh khỏi việc đắc tội với người khác.
30:57Trước đây nàng ấy cũng từng bị truy sát,
30:59nhưng đều hóa giải dễ dàng
31:01vì Chi Chi là đệ nhất cao thủ.
31:03Thế nhưng lần này,
31:04nàng ấy không may bị trúng một mũi tên.
31:06Trên mũi tên đó còn có độc.
31:09Một cao thủ dùng cổ như Vân Chi Chi
31:10mà lần này lại không thể dùng cổ trùng
31:12để giải độc ngay lập tức.
31:14Tình hình vô cùng nguy kịch.
31:16Ta đưa nàng hoảng hốt chạy vào rừng sâu,
31:17tìm về căn cứ bí mật của chúng ta.
31:20Như đám kẻ thù cứ như gắn thiết bị định vị
31:22trên người chúng ta vậy,
31:23bám đuổi không buồn.
31:25Mắt thấy bọn chúng sắp đuổi kịp đến nơi.
31:27Vân Chi Chi đột nhiên đẩy mạnh ta xuống vách núi,
31:30vãn vãn,
31:30để ta ngăn chúng lại.
31:32Dưới vách núi là sông,
31:34em đi mau.
31:34Đừng lo cho ta,
31:36ta sẽ không sao đâu,
31:37đừng quên ta là đệ nhất cao thủ giang hồ.
31:40Nhưng làm sao ta có thể bỏ mặc nàng được?
31:42Ba năm qua,
31:43nếu không có nàng,
31:44có lẽ ta đã chết từ lâu rồi.
31:46Ta vẫn khinh công định bay ngược lên vách đá.
31:49Thế nhưng vách núi chỗ này rất trơn trượt,
31:51hoàn toàn không có điểm tựa.
31:52Trên người ta lại không có dây thừng
31:54nên không cách nào leo lên được.
31:56Cơ thể không ngừng rơi xuống,
31:58dòng nước sông lạnh lẽo tràn vào miệng và mũi.
32:00Ta sặc mấy ngụm nước,
32:02não bộ đột nhiên đau nhức dữ dội.
32:04Trong lúc mưa hồ,
32:05một luồng ký ức ủa vào tâm trí.
32:07Ta gắng sức bơi lên bờ.
32:09Ta phải quay lại vách núi,
32:10ta phải cứu nàng ấy.
32:12Chi chi của ta,
32:13hóa ra, ta không phải là ai khác.
32:16Ta chính là bùi vãn vãn.
32:18Là bùi vãn vãn đã bị liễu thần đằng,
32:20cố thiền đăng,
32:21sở phong lòng lỡ tay giết chết trong đêm tân hôn,
32:23cuối cùng còn chết không toàn thầy.
32:25Sau cái đêm định mệnh đó,
32:27ta tình cờ xuyên không đến một thế giới khác,
32:29sống ở đó hơn 20 năm.
32:31Rồi nhờ một sự tình cờ,
32:32ta lại quay trở về đúng ngày đại hôn với liễu thần đằng.
32:35Và người ta yêu,
32:36từ đầu đến cuối,
32:37luôn là Vân Chi Chi.
32:39Đi dọc bờ sông,
32:41tìm đến một nơi có điểm tựa rồi dùng khinh công bay lên.
32:43Khi quay lại vách núi,
32:45bóng dáng của Vân Chi Chi và đám sát thủ đã biến mất,
32:48chỉ còn lại một vũng máu đỏ tươi trói mắt.
32:50Vân Chi Chi là đệ nhất cao thủ,
32:52nàng ấy không dễ chết thế đâu.
32:54Vũng máu này chắc chắn là của kẻ thù.
32:57Ta tự nhủ như vậy,
32:58phải tìm thấy nàng ấy,
32:59ta muốn nàng phải bình an vô sự.
33:02Theo dấu vết,
33:03ta đi sâu vào trong núi.
33:04Ai ngờ đâu trên đường lại đụng mặt ba tên Liễu Thần Đăng,
33:07Cố Thiền Đăng và Sở Phong Long.
33:09Nhìn thấy ba kẻ sát nhân đó,
33:11ta xít chút nữa đã không kìm được mà ra tay giết chết bọn chúng.
33:15Nhưng ta đã nhẫn nhịn.
33:16Quan trọng nhất lúc này là tìm thấy Chi Chi.
33:19Đã hai năm rưỡi chúng ta không gặp lại nhau
33:21kể từ lần họ bị Vân Chi Chi đánh trọng thương.
33:23Vừa thấy ta,
33:25mặt bọn họ tràn đầy vẻ vui mừng khôn xiết.
33:27Vãn vãn,
33:28cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy mụi rồi.
33:30Mụi không sao thật là tốt quá.
33:32Cách giải tình cổ chúng ta đã tìm ra rồi.
33:35Mau đi theo chúng ta.
33:36Phải nói là chỉ số thông minh của ba tên này có vấn đề thật sự.
33:40Đến lúc này rồi mà vẫn nghĩ ta bị Vân Chi Chi hạ tình cổ
33:43và vẫn cố chấp cho rằng nữ nhân với nữ nhân thì không thể ở bên nhau.
33:47Đúng là không bao giờ hiểu nổi mạch não của mấy gã đàn ông tự luyến.
33:51Ta cảnh giác nhìn bọn họ,
33:52suy nghĩ xem tại sao họ lại xuất hiện ở đây trùng hợp thế.
33:55Vân Chi Chi bị các người bắt rồi.
33:58Ta ướm lời hỏi.
33:59Sở Phong Long trực tiếp xác nhận phán đoán của ta.
34:02Đúng vậy.
34:03Lúc giải tình cổ cần phải có cô ta.
34:05Lần này bắt cô ta chúng ta đã tốn không ít công sức đâu.
34:08Vãn vãn, đi thôi.
34:10Chúng ta đi giải tình cổ trên người mũi ngay lập tức.
34:13Sau này mũi không còn phải sợ bị mụ đàn bà độc ác đó không chế nữa.
34:17Đợi giải xong tình cổ,
34:18chúng ta sẽ giết quách Vân Chi Chi đi.
34:20Loại người đó không nên tồn tại trên đời để hại người khác.
34:23Bọn họ cười rất đắc trí.
34:25Ta lẳng lặng đi theo sau,
34:27nghe bọn họ kể lề nỗi nhớ nhung suốt thời gian qua.
34:30Ta suýt thì không nhịn được mà trợn trắng mắt.
34:32Đây là loại tâm thần biến thái gì vậy trời?
34:35Không lâu sau, chúng ta xuống núi.
34:37Trong một ngôi nhà của dân làng,
34:39ta nhìn thấy Vân Chi Chi đang bị trói chặt.
34:41Lúc này nàng đã ngớt đi,
34:43sắc mặt tái nhợt, môi tím tái.
34:45Đây rõ ràng là triệu chứng của việc mất máu quá nhiều và nhiễm độc nặng.
34:49Bọn họ sao dám đối xử với nàng như vậy?
34:51Liễu thần đằng, cố thiền đăng, sở phong long, cứ đợi đấy cho ta.
34:56Ta chạy nhào tới ôm Vân Chi Chi vào lòng,
34:58rồi âm thầm dùng dao nhỏ cắt dây thừng trói nàng ấy.
35:02Vừa cắt, ta vừa đánh lạc hướng ba tên kia,
35:04liễu ca ca, nếu tình cổ trên người ta được giải,
35:07ta còn có thể làm thê tử của huynh không?
35:10Mụi mãi luôn là thê tử của huynh,
35:12vãn vãn, huynh chưa bao giờ chê bai mụi cả.
35:14Liễu thần đằng lập tức hứa hạnh,
35:16khẳng định sẽ không để tâm đến chuyện trước đây giữa ta và Vân Chi Chi.
35:20Nhưng còn cố ca ca và sở ca ca thì sao ta không muốn làm tổn thương bất kỳ ai
35:24trong các huynh cả?
35:26Ta giả vờ đau buồn,
35:27cố thiền đăng và sở phong long cũng cuốn cuồng lên.
35:30Tất nhiên bọn họ đều muốn ở bên ta,
35:32nhưng ta chỉ có một người.
35:34Vãn vãn, mụi đã nói trong lòng mụi có huynh mà.
35:37Cố thiền đăng nói,
35:38vãn vãn, người mụi yêu rõ ràng là huynh.
35:41Sở phong long gào lên,
35:43ta đỏ hoe mắt,
35:44ra vẻ nhất thời không thể quyết định,
35:45hay là ba huynh đánh một trận đi,
35:47có chừng mực thôi.
35:48Ai thắng thì ta sẽ ở bên người đó.
35:51Đệ nhất mỹ nhân giang hồ thì nên đi cùng đệ nhất cao thủ giang hồ.
35:54Vân Chi Chi sắp chết rồi,
35:56danh hiệu đệ nhất cao thủ này chắc chắn sẽ thuộc về một trong ba người các huynh.
36:00Các huynh thấy sao?
36:02Ý định của ta là lừa cho bọn họ đánh nhau,
36:04sau đó thử cơ đưa Vân Chi Chi đi.
36:07Não của bọn họ vốn phẳng như vậy,
36:08chắc chắn sẽ không từ chối đề nghị này đâu.
36:11Nhưng lần này ta lại đoán sai rồi.
36:13Ba tên đó đi ra ngoài bàn bạc một hồi,
36:15rồi quay lại rõ ràng tuyên bố quyết định.
36:18Vãn vãn, chúng ta quyết định rồi.
36:20Cả ba chúng ta đều yêu mụi,
36:22không ai muốn rút lui cả.
36:24Đánh nhau thì sức mẻ tình cảm,
36:25và lại lần này chúng ta cùng hợp sức mới bắt được Vân Chi Chi để cứu mụi ra,
36:29tất cả đều là ý trời.
36:31Sau này, bốn người chúng ta hãy cứ sống cùng nhau như vậy đi.
36:35Vãn vãn, mụi lương thiện như thế,
36:37chắc chắn rất vui với quyết định này của chúng ta đúng không?
36:40Ta, ta vừa nghe cái quái gì thế này?
36:43Lời của đệ thất quỷ thần à?
36:45Bốn người cùng chung sống.
36:46Còn hỏi ta có vui không?
36:48Con mẹ nó,
36:49đây chính là cái lối mòn của mấy bộ chuyện ngược điên rồi sao.
36:52Điên là bọn họ,
36:54còn bị ngược chỉ có mình ta.
36:55Ta nhẫn nhị,
36:56cứu Vân Chi Chi ra trước đã rồi tính.
36:58Ta giả vờ vui vẻ,
37:00nở một nụ cười dịu dàng,
37:01liễu ca ca,
37:02các huynh quyết định là được rồi.
37:04Bây giờ mau giải tình cổ cho ta đi.
37:06Ta buông Vân Chi Chi ra và đứng dậy.
37:09Liễu thần đằng và hai tên kia thấy ta ngoan ngoãn như vậy thì hoàn toàn mất cảnh giác.
37:13Ngay khi bọn họ chuẩn bị tiến lại gần giải cổ,
37:16ta nhanh tay tung ra một nắm bột thuốc.
37:18Đó là thuốc mê cực mạnh.
37:20Dầm,
37:21dầm,
37:21dầm.
37:22Ba tên liễu thần đằng đổ dạp xuống đất như chuối sao báo.
37:26Ba năm qua,
37:27Vân Chi Chi không chỉ dạy ta võ công mà còn dạy ta chế độc và hạ độc.
37:31Nếu không phải vì ta cực kỳ sợ sâu bọ thì nàng ấy đã truyền cả bí kiếp luyện cổ
37:35cho ta rồi.
37:36Nhưng xem ra,
37:37chỉ riêng bản lĩnh hạ độc này thôi cũng đã đủ dùng rồi.
37:40Ta nhanh chóng lột áo liễu thần đằng,
37:42tìm thấy viên thuốc giải độc gia truyền mà hắn luôn mang theo người.
37:45Dù sao cũng là nam chính,
37:47có món bảo bối này cũng không lạ.
37:49Ta cầm lấy viên thuốc,
37:51cạo một ít bột thử trước,
37:52xác định không có vấn đề mới mớm cho Vân Chi Chi.
37:5515 phút sau,
37:56Vân Chi Chi cuối cùng cũng tỉnh lại.
37:58Câu đầu tiên nàng ấy nói khi thấy ta là đầy lo lắng,
38:01vãn vãn,
38:02sao em cũng bị bọn chúng bắt tới đây.
38:04Chi Chi,
38:05ta tới cứu tỉ đây.
38:07Bọn chúng bị ta đánh thuốc mê gục hết rồi.
38:09Ta né người sang một bên,
38:11cười hi hi chỉ tay vào ba cái xác không hồn đang nằm la liệt dưới đất.
38:14Em có bị thương không nàng ấy vẫn lo cho ta,
38:17dù chính mình mới là người bị trọng thương.
38:19Ta ôm chặt lấy nàng,
38:20ta không sao,
38:21Chi Chi,
38:22chúng ta đều ổn rồi.
38:24Bây giờ chưa phải lúc tình tứ,
38:26ta đặc biệt bồi thêm cho ba tên kia một liều thuốc mê nặng hơn nữa,
38:29đảm bảo bọn họ không có cơ hội phản kèo.
38:32Sau đó,
38:33ta quay sang hỏi xin Vân Chi Chi cổ trùng,
38:35có loại cổ nào mà khiến Liễu Thần Đăng yêu Cố Thiền Đăng,
38:38Cố Thiền Đăng yêu Sở Phong Long,
38:40còn Sở Phong Long lại yêu Liễu Thần Đăng không?
38:41Không, em muốn bọn họ phải hành hạ lẫn nhau,
38:44ai cũng không có được ai.
38:46Vân Chi Chi gật đầu,
38:47lập tức hạ cổ lên ba tên đó,
38:49phải khiến cho bọn họ yêu nhau tha thiết,
38:52nồng cháy,
38:53sống đi chết lại mới được.
38:54Ta thừa nhận mình có chút ác khẩu,
38:56giết bọn họ thì dễ dàng cho bọn họ quá,
38:59chẳng phải thích yêu qua yêu lại sao,
39:01vậy thì để bọn họ tự yêu nhau đi.
39:03Tất nhiên,
39:04ta cũng phế sạch võ công của bọn họ,
39:06loại không bao giờ phục hồi được ấy,
39:08tránh để bọn họ cậy có võ mà đi hại người khác.
39:11Xử lý xong xuôi,
39:12ta cõng Chi Chi của ta rời khỏi ngôi làng đó.
39:15Nàng tự đầu vào vai ta,
39:17cảm giác thật chân thực,
39:18thật dịu dàng và bình yên.
39:19Lần này,
39:20ta sẽ không bị giết nữa.
39:22Lần này,
39:23ta sẽ cùng nàng nắm tay nhau đi tới tương lai thuộc về riêng chúng ta.
39:27Ngoại chuyện,
39:28Vân Chi Chi
39:29Ta tên là Vân Chi Chi,
39:31là đệ nhất cao thủ giang hồ,
39:32còn biết luyện cổ.
39:34Rất nhiều người sợ ta,
39:35ta không biết thích là gì,
39:36nhưng cứ thấy cái gì đẹp là ta thấy vui.
39:39Vì thế,
39:40khi Liễu Thần Đăng,
39:41Cô Thiền Đăng và Sở Phong Long cùng lúc xuất hiện trước mặt ta,
39:44ta đã thích bọn họ,
39:45bởi vì bọn họ trông rất đẹp mã,
39:47dù không đẹp bằng ta.
39:49Ta nghĩ,
39:49nếu thường xuyên được ngắm nhìn bọn họ
39:51thì tâm trạng lúc luyện cổ sẽ tốt hơn,
39:53tỷ lệ thành công cũng cao hơn.
39:55Vậy nên ta đặc biệt dọn đến ở gần Liễu ra.
39:58Suy cho cùng,
39:59Liễu Thần Đăng là người đẹp nhất trong ba tên đó.
40:02Ta bày tỏ sự yêu thích rất rõ ràng,
40:04nói cho cả thế giới biết ta thích cả ba người bọn họ,
40:06không ai được phép tranh giành với ta.
40:09Ban đầu bọn họ cũng phản kháng dữ lắm,
40:11nhưng đều bị ta đánh cho sợ khiếp vía.
40:13Dù sao,
40:14ta cũng là đệ nhất cao thủ giang hồ mà.
40:16Thế nhưng,
40:17cho dù có như vậy,
40:18ba người bọn họ vẫn không thích ta,
40:20bởi vì bọn họ sợ ta
40:21và càng sợ cổ trùng của ta hơn.
40:24Không thích thì thôi,
40:26cũng chẳng có gì để quan tâm,
40:27miễn là ta thích bọn họ là được.
40:29Thế nhưng,
40:30bọn họ đều đồng loạt thích một người phụ nữ tên là Bùi Vãn Vãn.
40:33Bùi Vãn Vãn trông còn đẹp hơn cả ta,
40:35nhưng lại yếu đuối mỏng manh,
40:37một chút võ công cũng không biết.
40:39Ta biết cô ấy không thích ba tên Liễu Thần Đăng kia,
40:42nhưng cô ấy chân yếu tay mềm,
40:44căn bản không thể phản kháng lại bọn họ.
40:46Ta cũng chẳng mảy may đồng cảm,
40:47thế giới này vốn dĩ là cá lớn nuốt cá bé mà.
40:51Nhưng ta ghét cô ấy,
40:52bởi vì cô ấy đã cướp đi ba người đàn ông mà ta thích.
40:56Đêm cô ấy gả cho Liễu Thần Đăng,
40:58ta đã định bụng đến dọa dẫm cô ấy một trận,
41:00sau đó tông khứ cô ấy đi thật xa khỏi nơi này.
41:03Như vậy,
41:04ba tên Liễu Thần Đăng sẽ lại thuộc về riêng ta.
41:06Chỉ là ta không ngờ tới,
41:08cô ấy định bỏ trốn ngay trong đêm tân hôn.
41:10Cô ấy còn tưởng ta đến để đưa cô ấy đi,
41:13thậm chí còn nói người cô ấy thích từ trước đến nay chính là ta.
41:16Chưa từng có ai nói với ta hai chữ thích ấy cả.
41:19Cô ấy là người đầu tiên.
41:21Hóa ra,
41:22cảm giác khi nghe người khác nói thích mình lại mê hoặc đến nhường ấy,
41:25ta đột nhiên không còn ghét cô ấy nữa.
41:28Dù sao cô ấy cũng thích ta,
41:30một người có mắt nhìn người tốt như vậy,
41:32ta cũng nên thích cô ấy mới phải.
41:34Vãn vãn đứng trước mặt ta,
41:35mắng ba tên Liễu Thần Đăng không đáng một su,
41:38ta nghe mà tâm trạng bỗng trúc trở nên cực kỳ tốt.
41:41Chợt nhận ra,
41:42việc mình thích đám Liễu Thần Đăng trước đây đúng là lãng phí thời gian tốt đẹp.
41:46Sao không gặp bùi vãn vãn sớm hơn nhỉ?
41:48Ta không thích bọn Liễu Thần Đăng nữa,
41:50ta muốn thích bùi vãn vãn.
41:52Cô ấy rất thú vị,
41:53khiến ta muốn trói chặt cô ấy bên mình mãi mãi.
41:56Đệ nhất mỹ nhân Giang Hồ thì nên ở bên đệ nhất cao thủ Giang Hồ như ta đây mới
42:00đúng.
42:01Ta đã cho vãn vãn uống rực vật cải tạo cơ thể để sau này cô ấy có thể luyện
42:05võ.
42:06Như vậy, chúng ta sẽ thường xuyên có những tiếp xúc thân thể.
42:09Ta thích cảm giác cô ấy mềm mại nũng nịu nằm trong lòng ta,
42:12cũng thích cùng cô ấy vận khinh công, ngắm nhìn phong cảnh tuyệt đẹp của Giang Hồ.
42:16Cô ấy là của riêng mình ta.
42:19Chúng ta đã sống cùng nhau,
42:21ba năm chung sống, hương vị đó thực sự khiến ta say đắm.
42:24Đây mới gọi là cuộc sống của con người chứ.
42:27Đáng tiếc, lại có kẻ không muốn nhìn thấy chúng ta hạnh phúc.
42:30Ta bị ám toán,
42:31kẻ thù truy sát không ngừng,
42:33ta đột nhiên bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
42:35Sợ rằng nếu mình chết đi,
42:37vãn vãn sẽ đi theo người đàn ông khác.
42:39Nhưng ta còn sợ hơn việc cô ấy vì bị mình liên lụy mà mất mạng.
42:43Vì vậy, ta đã đẩy vãn vãn xuống vách núi.
42:46Võ công cô ấy không yếu,
42:47dưới núi lại là sông,
42:49chắc chắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
42:51Nếu có kiếp sau,
42:52ta hy vọng sẽ gặp vãn vãn sớm hơn một chút.
42:55Ta cứ ngỡ lần này mình cầm chắc cái chết.
42:57Khi gặp lại vãn vãn,
42:59ta suýt chút nữa đã bật khóc.
43:01Không ngờ rằng,
43:01phúc phận của chúng ta vẫn còn ở phía sau.
43:05Vãn vãn,
43:05đêm nay chúng ta thử tư thế mới đó nhé.
43:08Ta có chuẩn bị sẵn dây cho em rồi.
43:10Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo