- 5 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tôi xuyên không thành nữ phụ độc ác, cuốn sách có tên là vị hôn thê kiên cường của đại
00:04ca trường học, một bộ tiểu thuyết giảng văn kinh điển.
00:06Nữ chính tên Tô Tô, tính cách hoạt bác, thành tích yếu tố, khiến nam chính vốn đã quá quen
00:11với các tiểu thư khuê các phải kinh ngạc thốt lên, đây quả là một cô gái không hề bình
00:15thường.
00:15Còn thân phận xuyên không của tôi là vị hôn thê của nam chính, xinh đẹp nhưng độc ác, 5
00:20lần 7 lượt tìm cách hãm hại Tô Tô.
00:21Hệ thống bảo tôi rằng, chỉ cần tôi sửa chữa cốt truyện thành công thì sẽ nhận được phần thưởng,
00:26ví dụ như quay về hiện thực, phát tài phát lộc chẳng hạn.
00:29Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:33luận để ngón tay dài thêm 5 xem nhé.
00:36Tôi chẳng đầy chi khí, không đợi được nữa mà đi làm ngay.
00:39Vừa đến trường, tôi đã bắt gặp một phân cảnh kinh điển không bao giờ lỗi mốt, nữ chính Tô
00:44Tô ngã xuống, nam chính đi ngang qua đỡ lấy, ôm eo nữ chính và bắt đầu màn xoay vòng
00:48vòng tình yêu.
00:48Tôi nhất thời cạn lời, vì dù sao cũng chưa có ai từng thấy cảnh này ngoài đời thực bao
00:53giờ.
00:54Trong lúc tôi đang cảm thán bản thân mình kiến thức nông cạn, thì nam nữ chính bỗng lần lượt
00:58ngã nhào.
00:58Ngay sau đó, tôi nghe thấy nữ chính chửi bới, mẹ kiếp, anh có biết xoay vòng vòng không đấy?
01:03Lão đương đứng đây xoay với anh một tiếng đồng hồ rồi.
01:06Nam chính vội vàng xin lỗi, ngại quá, anh chưa có kinh nghiệm, hay là để anh gọi người lắp
01:11dây cáp, chúng ta làm lại nhé.
01:13Tôi nén lại sự nghi hoặc trong lòng, bước tới trước mặt hai người theo đúng cốt chuyện.
01:17Nam nữ chính thấy tôi đến thì dừng việc đang làm lại, nhìn tôi chân chân.
01:21Trước mắt tôi hiện ra lời thoại do hệ thống ban bố, các người đang làm gì thế?
01:24Đồ đàn bà xấu xí kia, mau buông anh từ mã của tôi ra.
01:28Tôi im lặng hồi lâu mới khó khăn mở miệng, đọc xong lời thoại một cách lắp bắp.
01:32Sau khi tôi đọc xong, nam chính cũng im lặng rất lâu, nhịn mãi mới nói, cô vừa đọc tên
01:36tôi mà nghe như đang chúc tôi đi chết vậy.
01:39Tôi, ba chấm.
01:40Tô tô đứng bên cạnh cười điên dại, mãi mới dừng lại được.
01:43Cô ấy dùng đôi mắt vốn được miêu tả trong nguyên tác là đen trắng rõ ràng, dịu dàng kiên
01:47định nhìn tôi, cậu thực sự không hợp làm nữ phụ độc ác đâu.
01:51Nói xong cô ấy nở nụ cười ẩn ý, cũng đáng yêu phết đấy.
01:54Tôi giật mình, các người cũng là.
01:56Nam chính sảng khoái thừa nhận, đúng, bọn tôi cũng là người xuyên không tới đây.
02:00Sau này hợp tác vui vẻ nhé.
02:02Không đợi tôi kịp tiêu hóa thông tin, đã nghe thấy tô tô rục, nhanh lên, mau xoay nốt ở
02:07cổng trường đi, tôi mệt chết đi được.
02:09Cảnh tượng kinh điển này thường thấy trên phim ảnh, nhưng ngoài đời thực thì cân bản không làm nổi.
02:13Theo lời tô tô kể, để hoàn thành nhiệm vụ, bọn họ đã phải gồng mình xoay suốt một tiếng
02:17đồng hồ.
02:19Nam chính dứt khoát tận dụng đặc quyền của tổng tài bá đạo, gọi người đến treo dây cáp cho
02:22mình.
02:23Anh ta lơ lửng trên không trung như một con gà mái già, vỗ phành phạch hồi lâu mới cuối
02:27cùng cũng xoay xong.
02:28Tôi đứng bên cạnh nhìn mà không ngớt lời cảm thán, đây đúng là giàu cũng là một siêu năng
02:32lực mà.
02:33Sau màn xoay vòng vòng, tô tô kéo tôi đi uống trà chiều, nam chính muốn nói lại thôi.
02:38Tôi thắc mắc nhìn anh ta, nhưng cuối cùng anh ta chẳng nói gì, chỉ vẫy vẫy tay, hẹn gặp
02:42lại ngày mai.
02:44Tô tô khoác tay tôi hỏi, cậu bao nhiêu tuổi rồi?
02:46Thấy chị đẹp ghé sát mình như vậy, tôi hơi ngại ngùng đáp, 18 ạ.
02:50Tô tô nghiêng đầu, gạt một lọn tóc rũ trước mắt tôi, cười một tiếng, tuổi tác vừa đủ đấy.
02:55Tôi không hiểu ý cô ấy là gì, chỉ biết gật đầu bừa bãi.
02:58Sáng sớm hôm sau, tôi nhận được nhiệm vụ từ hệ thống, nắm tay và ôm nam chính để nữ
03:03chính hiểu lầm, đồng thời đăng tin bôi nhọn nữ chính lên mạc.
03:06Tôi nhẹ nhàng thốt lên, điều 291 bộ luật hình sự quy định, người nào tung tin giả, gây dối
03:11loạn nghiêm trọng trật tự xã hội sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
03:13Điên tạo thông tin giả mạo về tình trạng nguy hiểm, dịch bệnh, thiên tai, tin báo cảnh sát, lan
03:19truyền trên mạng xã hội hoặc các phương tiện truyền thông khác, gây hậu quả nghiêm trọng, có thể bị
03:22phạt tù từ 3 năm đến 7 năm.
03:25Hệ thống, 3 chấm.
03:26Nó cố gắng ngụy biện, thế giới sảng văn không cần để ý mấy cái này đâu.
03:30Tôi tốt bụng vạch chân, đúng vậy, vì dù sao người đi tù cũng đâu phải là mày.
03:34Tôi mặc lên mình bộ váy xinh đẹp, đừng hỏi tại sao không mặc đồng phục, hỏi tức là thế
03:38giới chuyện sảng văn không cần logic.
03:40Quản gia cung kính hỏi, hôm nay tâm trạng tiểu thư thế nào ạ? Tôi thận trọng đáp, cũng khá
03:45tốt.
03:45Quản gia nghe xong, vội vàng chạy ra ngoài hét lớn, tiểu thư hôm nay tâm trạng rất tốt, cho
03:50mưa bánh ngọt rơi đi.
03:52Ngoài cửa sổ, theo động tác vội vã của đám người hầu, từng đĩa bánh kem dâu tây hồng hồng
03:56mềm ngọt từ trên trời rơi xuống.
03:58Tôi, 3 chấm, bị cái thao tác này làm cho ngạt thở, không kìm được mà khiêm tốn thỉnh giáo,
04:03cho hỏi nếu tôi tâm trạng không tốt thì trời sẽ mưa gì.
04:05Quản gia đầy phẫn nộ, là kẻ nào dám chọc cho tiểu thư nhà tôi không vui?
04:10Dĩ nhiên là sẽ mưa dao găm rồi.
04:12Tôi, 3 chấm, là tôi đã đánh giá thấp năng lực của các người, là tôi không xứng.
04:17Bước ra cửa, tài xế cúi chào rồi hỏi, tiểu thư hôm nay muốn đi trực thăng hay là đi
04:21bằng dâu bô trái cây ạ?
04:23Tôi thẳng nhiên đáp, Lamborghini. Nghe thấy thế, toàn bộ người hầu đều kinh ngạc nhìn tôi, tiểu thư, sao
04:29người có thể ngồi loại xe thấp kém, thiếu tính sáng tạo như thế?
04:32Thật không phù hợp với thân phận cao quý của người chút nào.
04:35Tôi chẳng thèm ngạc nhiên. Sau khi trải qua cái bồn cầu làm bằng kim cương và đôi đũa khảm
04:40chân trâu, tôi đã hoàn toàn tiên liệt rồi.
04:42Thực ra mấy thứ đó cũng tốt, kim cương chân trâu rất đẹp, chỉ có điều là hơi đau mông
04:46và đau răng một tí thôi.
04:48Tôi khăng khăng đòi ngồi Lamborghini, đám người hầu lại tìm được lý do mới để tâng bốc, nhìn xem,
04:53tiểu thư của chúng ta thật xinh đẹp thiện lương, gia đình giàu có nhưng lại sống cần kiệm liêm
04:56chính, thật là đáng ưỡng mộ mà.
04:59Vất vả lắm mới sống sót đến được trường học, tôi vội vàng xuống xe. Vừa vào cổng trường, tôi
05:03đã bị rửa mắt bởi một rừng hoa hoẻ hoa sói, đủ loại màu sắc rực rỡ.
05:07Tóc của các bạn học có đủ màu, xanh lá, xanh dương, hồng, tím, thậm chí có không ít người
05:12sở hữu mái tóc bảy sắc cầu vồng.
05:15Quần áo trên người bọn họ đính đầy kim cương, làm tôi không tự chủ được mà nhớ đến cái
05:19bồn cầu ở nhà, mông bỗng thấy hơi nhói đau.
05:21Tôi tìm được một nữ sinh tóc xanh lá cây gần đó, chào bạn, cho hỏi lớp 409 ở đâu.
05:27Tôi, nam nữ chính và ba nam phụ khác đều ở lớp 409, chẳng cần nói cũng biết, đều là
05:32trùng hợp cả thôi.
05:33Nữ sinh kia thái độ hống hách, lỗ mũi vỉnh tận lên trời, cô mà dám nói chuyện với bồn
05:37tiểu thư bằng cái giọng đó à.
05:39Người hầu bên cạnh kéo kéo ống tay áo của cô ta, tiểu thư, đây là tiểu thư nhà họ
05:43Nguyễn.
05:43Nữ sinh khựng lại một chút, lập tức nắm lấy tay tôi, chị gái không cần khách sáo với em
05:48như vậy đâu, cứ gọi em là tiểu lục là được rồi.
05:51Cô ta nịnh nọt vô cùng, để em dẫn chị đi nhé.
05:54Cái màn lật mặt này làm tôi trận mắt há mồm.
05:56Tiểu lục không nhận được phản hồi của tôi, đôi mắt to màu xanh lá lộ vẻ căng thẳng.
06:01Tôi gượng cười với cô ta, cố lên, hãy tiếp tục phát huy quốc bảo này nhé.
06:04Sau diễn biến diện của kịch xuyên Trung Quốc lần sau mà không có em là tôi không xem đâu.
06:09Dưới sự chỉ dẫn của tiểu lục, tôi đã đến được lớp học thành công.
06:12Lúc này trong lớp không có mấy người, hầu hết đều đang la cả bên ngoài.
06:16Phóng mắt nhìn quanh, cả căn phòng này thế mà lại được làm bằng vàng dòng.
06:20Tôi bấm bụng bước vào, ngồi xuống cạnh nam chính.
06:22Nghe nói đây là chỗ ngồi chuyên dụng của tôi, không cho phép ai khác chạm vào.
06:26Nam chính ngồi cạnh tôi đang ngắm trời đất, tôi chọc chọc anh ta, nhiệm vụ.
06:30Nam chính hoàn hồn, nhìn quanh một lượt rồi kéo tô tô lại.
06:33Ba chúng tôi vây quanh một chỗ, vẻ mặt nghiêm trọng.
06:36Nam chính lén lén lút lút, thập thò nắm tay tôi một cái.
06:39Tô tô diễn rất giả chân, giả vờ kinh ngạc, trời đất, lẽ nào hai người là một đôi sao?
06:44Nắm tay rồi, hiểu lầm cũng có rồi.
06:47Tôi chờ đợi hồi lâu mà vẫn không nghe thấy âm thanh báo hoàn thành nhiệm vụ từ hệ thống.
06:51Tôi hỏi, chuyện gì thế? Thế này mà không tính à?
06:54Hệ thống nửa ngày sau mới trột giã trả lời, sự tình là thế này ký chủ thân yêu.
06:58Nam chính không chỉ có một người đâu.
07:00Tôi không thể tin nổi, các người còn chơi cả NP nữa hả?
07:03Hệ thống nhẹ giọng giải thích, do sai sót trong quá trình vận hành, thế giới 409 của chúng ta
07:08đã bị hợp nhất với thế giới 407 bên cạnh rồi.
07:11Tôi đau đớn nhắm mắt, nói tiếng người đi.
07:13Hệ thống, hiện tại tổng cộng có hai nam chính.
07:16Được thôi.
07:17Tôi hít một hơi thật sâu, nói, gửi định vị của hắn cho tôi.
07:20Hệ thống giật mình, ký chủ định làm gì?
07:22Tôi nở một nụ cười nham hiểm, trở thành một bậc thầy quản lý thời gian chuyên nghiệp.
07:27Hệ thống không chỉ cung cấp định vị mà còn cung cấp cả tư liệu nhân vật.
07:30Nam chính của thế giới 407 là một tổng tài bá đạo, còn nữ chính là một ngôi sao nhỏ
07:34hạng 18.
07:35Hệ thống nói, vì nữ phụ độc ác của thế giới 407 đột tử, cốt truyện sụp đổ, nên mới
07:40dẫn đến đợt hợp nhất này.
07:42Nói cách khác, tôi phải làm thêm, làm một lúc hai công việc, một mặt làm vị hôn thê nhà
07:46giàu kêu căng hống hách ở thế giới sảng văn,
07:48mặt khác phải vào showbiz làm minh tinh để đối đầu với nữ chính bên kia.
07:52Tôi chết đứng tại chỗ, làm sao có thể vừa đi học đảm bảo thành tích yếu tố, lại vừa
07:56đi đóng phim được cơ chứ.
07:58Hệ thống ôn tồn bảo, làm sao tôi biết được.
08:01Tôi, ba chấm, việc quan trọng nhất bây giờ dĩ nhiên là đi nắm tay vị tổng tài kia rồi.
08:06Sau khi chào tạm biệt Tô Tô, tôi lập tức rời khỏi cái khuôn viên trường học hoa hòe hoa
08:10sói đó,
08:10ra lề đường bắt xe lao thẳng đến công ty của tổng tài.
08:13Vẫn may của tôi rất tốt, vừa vặn gặp lúc tổng tài chuẩn bị đi công tác,
08:17anh ta và nữ chính Lâm Uyển, lúc này vẫn chưa nổi tiếng, đang định lên xe.
08:21Tôi nên dùng lý do gì để nắm tay anh ta, lại còn phải khiến nữ chính hiểu lầm mối
08:25quan hệ của hai đứa đây.
08:26Tôi vắt óc suy nghĩ, bỗng nhiên, một tiết sàng lóe lên trong đầu.
08:30Tôi thừa dịp anh ta không để ý, lao tới nắm chặt lấy tay tổng tài,
08:34á á á, hơn 20 năm không gặp, mẹ nhớ con chết đi được.
08:37Trong khoảng thời gian ngắn tôi không thể nào yêu đương với tổng tài được,
08:41vậy thì chi bằng đổi góc độ, trực tiếp làm mẹ anh ta luôn.
08:44Gương mặt cao quý của tổng tài xuất hiện vết nứt, nữ chính thì đứng hình toàn tập,
08:48đồng tử chấn động, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn nam chính.
08:51Hoàn hảo, nắm tay, hiểu lầm, đều có đủ cả.
08:54Trong lòng tôi sướng sơn, không hổ là mình mà.
08:56Hệ thống, chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ 1, hãy tiếp tục cố gắng bôi nhọ nữ chính.
09:01Tổng tài rút tay ra, chậm rãi nói, năm nay tôi 33 tuổi,
09:05tôi mở miệng là chém gió ngay, con trai tôi năm nay 27 tuổi,
09:08chắc là lâu quá không gặp nên tôi nhớ nhầm mặt thôi.
09:11Tôi đại khái tìm một lý do để phủ nhận,
09:13người ở thế giới sảng văn đều không thông minh lắm,
09:15tôi rất tin tưởng vào trình độ chém gió của mình.
09:18Nghe vậy, tổng tài kinh ngạc, cô.
09:20Anh ta lập tức bỏ mặt nữ chính, kéo tôi vào công ty,
09:23đi thẳng lên văn phòng ở tầng thứ mấy trăm của tòa nhà.
09:26Tôi hỏi anh ta muốn làm gì, anh ta không đáp, môi mím chặt,
09:29mãi đến khi vào văn phòng mới mở lời,
09:31tuổi trên chứng minh thư của con là 33,
09:33nhưng thực tế là 27, chuyện này chỉ có cha con biết thôi.
09:37Tôi, ba chấm, tổng tài bỗng ôm chầm lấy tôi,
09:40nghẹn ngào, xem ra người thực sự là mẹ của con rồi.
09:43Mẹ ơi, bao nhiêu năm nay mẹ đã đi đâu vậy?
09:46Tôi, tôi, anh, mẹ nó buông tay ra,
09:49lão nương năm nay mới 17, tổng tài càng ôm chặt hơn,
09:52cha đã nói rồi, lúc mẹ 30 tuổi trông vẫn y hệt thiếu nữ 18.
09:56Với lại, mẹ luôn miệng nói mình mới 17 tuổi.
09:59Tôi, ba chấm, đúng là mỹ nhân ngư.
10:01À không, mỹ nhân cạn lời.
10:03Tôi không ngờ mình lại trúng tủ chuẩn đến thế,
10:05trong vòng 10 phút đã trở thành mẹ của một đứa con trai mà không hề đau đớn.
10:09Đã vậy còn là một đứa con ngốc mết luôn miệng nói mấy câu cửa miệng kiểu,
10:12người phụ nữ kia, đừng thách thức giới hạn của tôi hay trời lạnh rồi,
10:16cho họ phá sản thôi.
10:17Tôi dùng sức đẩy anh ta ra, gợi ý, đi làm xét nghiệm ADN đi.
10:21Tổng tài ngương ác, xét nghiệm ADN là cái gì?
10:24Hệ thống đứng bên cạnh xem kịch,
10:25thỉnh thoảng lại nhảy ra phổ cập kiến thức,
10:27thế giới này không có xét nghiệm ADN đâu.
10:30Đúng là mẹ nó vô lý hết sức.
10:32Tổng tài cứ bám dính lấy tôi không buông,
10:34khăng khăng khẳng định tôi là mẹ anh ta.
10:36Tôi nói hết lời cũng không có tác dụng,
10:38cuối cùng, một ngọn lửa giận từ đan điển bốc lên.
10:40Tôi bắt đầu chửi bới, mẹ kiếp anh buông tay ra.
10:43Mẹ anh còn phải đi học.
10:45Tổng tài xiết chặt tay, mẹ, mẹ học ở đâu?
10:47Để con mua lại ngôi trường đó.
10:49Tôi, ba chấm, tôi cố gắng thay đổi tư tưởng của anh ta,
10:53cha anh đâu?
10:54Gọi ông ấy tới nhìn tôi là biết tôi không phải mẹ anh ai.
10:57Tổng tài út ức, cha lên bàn thờ lâu rồi,
10:59giờ đến cả mẹ cũng không cần con nữa sao?
11:01Thật đáng chết, tôi thế mà lại mùi lòng trước ánh mắt đó.
11:04Tôi nhẹ giọng hỏi,
11:06vậy ông ấy có để lại ảnh của mẹ anh không?
11:08Tổng tài, không có, nhưng người nhất định là mẹ con.
11:11Mẹ nó chứ, thế này thì sau này làm sao của anh ta để hoàn thành nhiệm vụ?
11:15Trong vòng 20 phút, kịch bản tình yêu nồng cháy trong tay tôi đã biến thành kịch bản tình thân
11:19mẫu từ tử hiếu.
11:20Chỉ cần tôi đi chạy cốt truyện một chút thôi là thành loạn luôn ngay.
11:24Phía trước là vực thẳm, phía sau là vách đá, tôi cũng không thể mọc cánh mà bay đi được.
11:28Còn nữa, việc tôi bôi nhọ nữ chính sẽ thành cái gì đây?
11:31Mẹ chồng ác độc làm khó con dâu nhỏ cam chịu à?
11:34Đang lúc tôi lo lắng cho tương lai tăm tối của mình,
11:37hệ thống lên tiếng, gợi ý ký chủ cứ thừa nhận mình là mẹ hắn đi.
11:40Tại sao? Không phải mày nên bảo vệ cốt truyện sao?
11:43Hệ thống giải thích, cốt truyện chủ yếu dựa vào nhiệm vụ để duy trì,
11:47mấy chi tiết nhỏ nhặt không cần để ý.
11:49Ký chủ thừa nhận xong thì làm nhiệm vụ sẽ thuận tiện hơn nhiều.
11:52Được rồi, tôi mất một lúc lâu mới chấp nhận được sự thật là mình bỗng dưng có thêm một
11:56thằng con trai.
11:57Tổng tài cứ đứng bên cạnh, mắt sáng lấp lánh nhìn tôi, nghe thấy tôi đồng ý thì gieo hỏ,
12:02tuyệt quá.
12:02Tôi xoa xoa cái đầu của vị tổng tài, tóc vừa mảnh vừa mềm, cảm giác khá thích tay.
12:07Này, giúp mẹ một việc được không?
12:09Tổng tài cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, việc gì ạ?
12:12Tôi bẽ lẽ nói, cái cô gái đi cùng con lúc nãy ấy, mẹ chấm cô ấy rồi.
12:16Ánh mắt tổng tài dần trở nên kinh hoàng, mẹ thích cô ấy.
12:19Tôi, ba chấm, không có sự bẩn như anh nghĩ đâu.
12:23Tổng tài hổ thẹn cuối đầu, bảo tôi nói chuyện bẩn quá.
12:26Tôi nghẹn họng, rồi nói tiếp, con có thể tìm người bôi nhọ cô ấy không?
12:29Bôi cho đen thui luôn, sau đó mới tẩy trắng lại cho cô ấy.
12:33Tổng tài ngừng đầu, còn kinh hãi hơn lúc nãy, chẳng lẽ mẹ muốn, ăn tươi nuốt sống cô ấy?
12:38Mẹ nó, tôi nói một cách đầy thâm thúy, gì vậy hả?
12:41Anh tưởng cho anh là hạt đậu à mà tự thụ phấn.
12:43Sau khi tôi cam đoan 5 lần 7 lượt là mình không thích Lâm Uyển, tổng tài mới miễn cưỡng
12:47đồng ý.
12:48Cuối cùng, tổng tài ra vẻ ngưỡng ngùng nói, mẹ, mẹ nhà người ta đều sẽ đón sinh nhật cùng
12:53con cái, ăn bánh kem sinh nhật.
12:55Đứa trẻ này đúng là thảm thật, tôi không kìm được lòng chắc ẩn.
12:58Lần sau con đến nhà mẹ, mẹ sẽ cho con một trận mưa bánh kem, cùng con ăn cho đã
13:02đời luôn.
13:03Sau khi tạm biệt tổng tài, tôi lại vội vàng chạy về trường.
13:06Tôi kể lại những chuyện đã xảy ra cho Tô Tô và Nam Chính nghe, bọn họ nghe xong liền
13:10rơi vào một sự im lặng kéo dài.
13:12Tô Tô nhìn tôi một cái đầy sâu sắc rồi mở miệng, tôi tin là, có cậu ở đây, cuộc
13:16sống khô khan này sẽ thú vị hơn nhiều.
13:18Nam Chính thì nói một cách phức tạp, tôi chỉ sợ mình không chịu nổi cái sự thú vị của
13:22cô thôi.
13:23Tôi cạn lời.
13:24Trên bục giảng giáo viên đang giảng bài bằng tiếng Anh, còn tôi ở dưới thì thu thập phốt của
13:28Tô Tô.
13:29Tô Tô ngồi sau lưng tôi, thấy tôi chẳng tìm được gì liền bảo, cậu đợi tí, để tôi nhớ
13:33lại xem tôi đã từng làm chuyện gì xấu chưa.
13:36Tôi gật đầu đầy mong đợi, Tô Tô suy nghĩ hồi lâu mới ngập ngừng nói, từ lúc tới đây,
13:40tôi có đi vệ sinh.
13:42Tôi há hốc mồm, cái này mà cũng tính là phốt à.
13:45Nam Chính bổ sung, nhân vật chính sẽ không bao giờ làm những chuyện thiếu thanh tao như đi vệ
13:49sinh đâu.
13:49Tôi bán tín bán nghi, đăng cái này lên diễn đàn trường, chấn động, thủ khoa khối Tô Tô thế
13:54mà lại làm chuyện này ở trường.
13:56Các bạn học thi nhau bình luận, trời ơi cô ta lại đi vệ sinh kìa, ghê tẩm quá.
14:00Đúng là đồ vô ý thức, chắc đây là đặc điểm của tầng lớp hạ đẳng rồi.
14:04Tôi không chịu nổi việc ở chung trường với loại người này, tôi muốn chuyển trường.
14:07Các người ăn xong không đi vệ sinh à?
14:10Đám bảo ngư hải sản các người ăn mỗi ngày là không khí chắc.
14:13Đang lúc tôi chấn động đến mức đồng tử rung lên, Nam Chính kịp thời đứng ra phát biểu ý
14:17kiến.
14:18Anh ta đăng bài khẳng định, thủ khoa Tô Tô mỗi ngày chỉ sử dụng tuyết liên từ núi băng.
14:22Bài viết chỉ ra rằng Tô Tô là tiên nữ uống xương sớm ăn tuyết liên, căn bản không biết
14:26đi vệ sinh là gì.
14:27Các bạn học lúc này mới thở vào nhẹ nhõm, đã bảo mà, làm sao có hạng người đi vệ
14:32sinh như thế được.
14:33Tôi chật ngộ ra tại sao cái bồn cầu ở nhà lại thiết kế vô lý như vậy.
14:36Hóa ra đó chỉ là đồ trang trí, kẻ hề hóa ra là chính tôi.
14:40Hệ thống, chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ hôm nay.
14:42Tôi thở vào, quay sang hỏi Tô Tô, nhiệm vụ của các cậu xong chưa?
14:46Tô Tô thở dài, chưa.
14:48Hệ thống yêu cầu bọn tớ phải ghen tuông cãi vã, sau đó vô tình vấp ngã rồi hôn nhau.
14:53Cấp độ lớn vậy sao?
14:54Tô Tô thông dòng đáp, cũng không phải lo vấn đề cấp độ.
14:57Bọn tớ chỉ đang cân nhắc xem nên ngã kiểu gì để không làm nát môi đối phương thôi.
15:01À, là tôi thiển cận rồi.
15:03Trong lúc Tô Tô và Nam Chính thảo luận xem nên dùng dây cáp hay đội mũ trùng đầu, tôi
15:07lôi điện thoại ra chơi một phán game.
15:09Tôi lúc thì mỉm cười, lúc thì sụt sùi rơi lệ, chơi vô cùng nhập tâm khiến Tô Tô phải
15:13ghé đầu qua xem, chơi game à?
15:15Cho chơi chung với.
15:16Nam Chính cũng hào hứng, thể loại game gì thế?
15:19Tôi nghĩ ngợi rồi nói, là một trò chơi cực kỳ thử thách kỹ thuật và trí tuệ, rất thú
15:23vị.
15:24Lời vừa dứt, trong điện thoại vang lên một chàng nhạc vui nhộn, chặt heo nè, tư quý.
15:29Tất cả rơi vào im lặng, sau đó Nam Chính vỗ tay khen ngợi, đúng là thú vị thật.
15:33Cuối cùng, bọn họ lên to bao đặt mua mũ trùng đầu.
15:36Họ tranh luận gây gắt xem nên mua màu xanh hay màu hồng,
15:39cuối cùng vì một câu nói của tôi hay là mua siêu nhân đi mà cãi nhau một trận tương
15:42bừng.
15:43Kết quả là Tô Tô mua mũ siêu nhân gao đỏ, còn Nam Chính mua mũ công chúa.
15:47Đúng thế, hai người này định đội hai cái mũ đó để hôn nhau.
15:51Tôi đời đẫn nói, cũng không nhất thiết phải ca ngợi cái kiểu tình yêu này, đây là đang ngược
15:55đãi trẻ em à.
15:56Điểm đáng khen duy nhất là họ đã tự mình biến phim thanh mai trúc mã thành phim kinh dị
16:00huyền bí.
16:00Hệ thống mỗi ngày đều phát nhiệm vụ xoay quanh Nam Chính, Tô Tô và Tổng Tài.
16:04Làm cho nữ chính 407 đã mặc định tôi chính là mẹ của sếp cô ấy.
16:08Cho đến một tháng sau, hệ thống phát động nhiệm vụ nhánh, tham gia tuyển chọn nhóm nhạc nữ,
16:13chèn ép nữ chính và giúp nữ chính giành vị trí center ra mắt.
16:16Sau một lúc ngẩn người, tôi mới khẽ mở lời,
16:18cục cưng à, hay là mày cứ nói thẳng là muốn tao ra đi luôn ở vị trí center đi.
16:23Vừa chèn ép vừa giúp đỡ cô ấy, cư dân mạng không tưởng tao bị tâm thần mới lạ đấy.
16:27Cũng không hẳn đâu, ký chủ cũng phải ra mắt,
16:30sau đó tiếp tục hãm hại Lâm Uyển,
16:32dùng sự độc ác của mình để làm nổi bật sự lương thiện của cô ấy.
16:35Tôi hiểu rồi, lần này chúng ta sẽ diễn vừa kịch
16:37Mẹ chồng ác độc làm khó con dâu xinh đẹp,
16:39mẹ chồng nàng dâu rắt tay nhau cùng debut.
16:42Sức mạnh của cư dân mạng là vô cùng lớn.
16:44Tôi cứ ngỡ rằng, trong buổi biểu diễn sân khấu đầu tiên,
16:47cố tình khiêu khích Lâm Uyển trước ống kính là đã đủ độc ác rồi.
16:50Vì vậy, tôi đã bỏ công nghiên cứu rất kỹ phong thái của tiểu lục,
16:53cô nàng tóc xanh ở trường,
16:55đảm bảo thần thái và động tác cơ thể của mình phải ác độc một cách hoàn mỹ.
16:59Chỉ là lúc ở trên sân khấu,
17:00tôi đang muốn thể hiện sự ngang ngược của mình thì kết quả lại bị chẹo chân,
17:04ngã nhào sang bên trái, lọt thỏng vào lòng Lâm Uyển.
17:07Tôi, ba chấm.
17:08Lâm Uyển không nhịn được cười,
17:09nói, cũng xinh đây chứ, không sao chứ.
17:12Tôi vội vàng thoát khỏi vòng tay cô ấy,
17:14nưu đồ cứu vãn thiết lập nhân vật của mình,
17:16hung giữ nói, liên quan gì đến cô chứ.
17:18Cần cô quản chắc.
17:19Đến cả hệ thống cũng bảo tôi làm vậy là hơi quá đáng.
17:22Tôi đắc ý vô cùng,
17:23KPI là đây chứ đâu.
17:25Thế nhưng, khi tôi nhìn thấy cư dân mạng đang điên cuồng đẩy thuyền cặp đôi tôi và Lâm Uyển,
17:29tôi hoàn toàn đờ đẫn.
17:31Cái em gái này đáng yêu quá đi mất,
17:32giống như con mèo ba tư nuôi trong nhà vậy,
17:35chừng mắt nhìn người ta mà cũng mềm xèo.
17:37Cái gì cơ, em ấy đây là đang làm nũng đúng không,
17:40đúng không, đúng không.
17:41Đúng chất ngoài lạnh trong nóng luôn,
17:43chị đẹp kia còn cưng chiều như thế nữa,
17:45tôi ổn, tôi vẫn còn trèo thuyền tiếp được.
17:47Lúc cuối em gái còn túm lấy vạt áo chị đẹp nữa kìa.
17:50Đáng yêu quá đi thôi,
17:52bảo bối ngốc mếch khẩu xà tâm Phật là đáng yêu nhất quả đất.
17:55Tôi, tôi,
17:56đây là loại luân mẹ chồng nàng sau đấy.
17:58Tôi và Lâm Uyển ở cùng một phòng ký túc xá,
18:00trong phòng có camera để quay lại nhật ký cuộc sống hàng ngày.
18:03Tôi đứng trước ống kính làm nhảm,
18:05tôi và cô ta quan hệ rất tệ,
18:06căn bản là không thân, tôi cực kỳ ghét cô ta.
18:09Đúng lúc đó,
18:10tổ chương trình cử người đến hỏi chúng tôi có thứ gì không ăn được không,
18:13tôi buột miệng nói,
18:14cô ấy dị ứng với xoài, không ăn rau ngùi,
18:17hành lá và cần tây.
18:18Có lần Lâm Uyển đi ăn với tôi,
18:20lỡ ăn một miếng pudding xoài mà phải nhập viện.
18:22Tôi sợ cô ấy chẳng may mà ngỏm thì tôi cũng mất mạng luôn,
18:25nên tôi đặc biệt hỏi kỹ những thứ cô ấy kiên kỵ và ghi nhớ nằm lòng.
18:28Nhân viên công tác kinh ngạc nhìn tôi,
18:30hai người chắc chắn là quan hệ rất tốt đúng không?
18:32Tôi mới phản ứng lại mình vừa nói cái gì,
18:34không có.
18:35Nhân viên công tác ồ một tiếng,
18:37tôi hiểu rồi.
18:38Cậu hiểu cái con khỉ gì chứ,
18:39tôi hận.
18:40Bọn họ nhất định là lại ship được rồi.
18:42Tôi đổi góc độ khác,
18:43chế diễu khả năng ca hát và nhảy múa của nữ chính.
18:46Tôi chống nạnh,
18:47cười chết mất,
18:48sao cái này cô cũng không biết nhảy thế.
18:50Đội trưởng đứng bên cạnh thẳng nhiên nói,
18:52làm như cô biết nhảy không bằng.
18:53Tôi mặt đen như đáy nổi.
18:55Hệ thống của vũ tôi,
18:56bảo tôi phải kiên trì.
18:57Lại bắt đầu nỗ lực chế diễu,
18:59cười chết đi được,
19:00sao cô hát giờ tệ vậy hả?
19:01Câu này vừa nói ra,
19:03cả đội bỗng rơi vào một sự im lặng quái dị.
19:05Hồi lâu sau,
19:06bọn họ đồng loạt bật cười thành tiếng.
19:08Mọi người cười cái gì?
19:09Mọi người không phải nên thấy xót ra cho nữ chính bị tôi mắng,
19:12sau đó an ủi cô ấy,
19:14cô lập tôi để cốt truyện thuận lợi diễn ra sao.
19:16Cái phản ứng quái quỷ gì đây?
19:18Đang lúc tôi mịt mờ,
19:19đội trưởng tiến lên chọc chọc vào đầu tôi.
19:21Cô ấy cực kỳ ôn hòa,
19:23đúng là cô ấy hát không hay bằng em thật,
19:25em chính là Sơn Ca mà.
19:26Tôi siêu cấp vui sướng,
19:27hớn hở hỏi,
19:28thật sao?
19:29Thật sao ạ?
19:30Chưa kịp vui xong thì nghe thấy một thành viên khác cười lạnh một tiếng,
19:33bổ sung,
19:34đúng là Sơn Ca thật,
19:35có điều là thuộc về hệ,
19:36âm phủ.
19:37Tôi, ba chấm.
19:39Đội trưởng ho một tiếng,
19:40ra hiệu cho thành viên kia thu liễm lại một chút,
19:42đừng có lúc nào cũng nói thật như thế.
19:44Tôi âm thầm đau lòng,
19:46đội trưởng lại an ủi,
19:47tạ hân nhã à,
19:48em đừng nghe cô ấy nói bừa,
19:49em hát hay lắm,
19:50giống hệt như tạ hân dương vậy.
19:52Tôi bùng nổ,
19:53mẹ no chứ,
19:54cô xỉ nhục ai đấy,
19:56hai cái người đó cũng tám lạng nửa cân,
19:57cùng một rục thôi.
19:59Tôi nhất định phải hát một bài để chứng minh thực lực của mình,
20:01tôi chọn bài Gusi Gusi Gander.
20:04Bọn họ giữ yên lặng nghe tôi hát,
20:06sắc mặt cũng tạm được,
20:07chỉ là hơi xanh một tí thôi,
20:09một tí tẹo thôi mà.
20:10Tôi hát được một nửa,
20:11người của đội bên cạnh ló đầu vào,
20:13ai đang hát bài xỉ chung đấy?
20:14Có thể nhỏ tiếng một chút được không?
20:16Tôi cạn lời luôn,
20:17tôi đang hát Gusi Gusi Gander cơ mà.
20:20Người của đội bên cạnh không kìm được mà phát ra lời tán thưởng chân thành,
20:23lần đầu tiên tôi thấy có nhân tài lỗi lạc biến được bài Gusi Gusi Gander thành bài xỉ chung
20:28đấy.
20:28Quan trọng là,
20:29điệu nhạc y chang luôn.
20:30Đội của chúng tôi cũng cảm thán,
20:32chỉ cần em hát lệch tông một câu thôi,
20:34là em đã hát đúng nhạc rồi đấy.
20:36Đội trưởng lầm bầm chửi,
20:37thế mà em còn bảo em không phải là Tạ Hân Dương.
20:40Cái nhiệm vụ này thực sự khó quá đi mất,
20:42tôi đeo lên bộ mặt đau khổ.
20:44Tôi muốn bỏ thi.
20:45Tôi tìm đến đạo diễn để bày tỏ ý định của mình.
20:47Đạo diễn đồng ý rất sàng khoái,
20:49được thôi,
20:50nhưng phải trả tiền bồi thường hợp đồng.
20:52Cười chết mất,
20:53tôi thiếu gì chứ không thiếu tiền.
20:54Có lẽ ông không biết,
20:56một cái bồn cầu nhà tôi cũng đủ mua đứt cả cái chương trình của ông đấy.
20:59Nhưng cuối cùng tôi vẫn không bỏ thi.
21:01Hệ thống dự dàng liệt kê ra danh sách các hình phạt nếu không hoàn thành nhiệm vụ,
21:05tôi nhìn một cái là biết mình căn bản không gánh nổi.
21:07Tôi lật đật cút về thi tiếp,
21:09mỗi ngày đều phải chịu đựng sự mỉa mai của đồng đội.
21:11Chủ yếu là họ châm chọc giọng hát động lòng người của tôi.
21:14Trong lúc quay phỏng vấn hậu trường,
21:16tôi âm thầm mách lẻo,
21:17họ ghen tị với thiên phú ca hát hơn người của em,
21:19suốt ngày gọi em là Tạ Hân Dương.
21:21Tôi mưu đồ mô tả họ thành những kẻ đại ác nhân để fan của họ ghét tôi.
21:25Chị gái phỏng vấn nghe xong sứng sở,
21:27có thể nghe ra được,
21:28thiên phú của em đúng là hơn người thật.
21:30Thế mà được gọi là Tạ Hân Dương,
21:32thì phải hát giờ đến mức nào cơ chứ?
21:34Đây có phải trọng tâm không hả chị gái?
21:36Tôi hỏi hệ thống mới biết,
21:38mấy quá trình tập luyện lúc trước đã bị tung lên mạng hết rồi.
21:40Tôi đầy mong đợi,
21:41họ có khen tôi không?
21:42Hệ thống nhìn tôi đầy kinh ngạc,
21:44khen cô cái gì?
21:45Vũ đạo vô lý đùng đùng hay là giọng hát còn vô lý hơn hả?
21:49Hai mày không còn là cái đứa ngoan ngoãn luôn ăn ủi động viên tao lúc đầu nữa rồi.
21:53Mày đã bị đám xúc sinh kia đồng hóa mất rồi.
21:55Cuối cùng,
21:56tôi vẫn dựa vào nhân sắc để sống sót đến vòng công diễn thứ ba,
21:59vì tôi đã ngộ ra chân lý,
22:00muốn debut thì phải ké phim nữ chính.
22:03Ngày đầu tiên ngộ đạo,
22:04tôi kéo Lâm Uyển đến trước ống kính,
22:05chào các fan, tôi muốn ké phim thần tượng của các bạn.
22:08Fan, người qua đường, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi.
22:12Tôi nhận ra có gì đó sai sai,
22:14thế là tôi chẳng chọc suy nghĩ cả đêm xem
22:15nên dùng cách gì ủyển chuyển để biểu đạt việc muốn ké phim.
22:18Ngày thứ hai, tôi vác đôi mắt thâm quồng nói,
22:21chào các fan, tôi muốn xào couple với cô ấy.
22:24Lâm Uyển chịu không nổi nữa,
22:25một tay nhắc bỏng tôi lên,
22:26ôm thẳng tôi ra khỏi tầm mắt của camera.
22:29Tôi tinh thần suy sụp, đúng là búp bê lực điền mà.
22:32Dưới đây là bình luận của cư dân mạng,
22:33hỏi, trình độ của cô nàng Nguyễn Ngư này là gì?
22:36Đáp, trình độ muốn ké phim.
22:38Trình độ không được thông minh cho lắm.
22:40Trình độ một lòng muốn xào couple
22:42nhưng không ngờ couple của mình đã nổi đình nổi đám khắp cả nước rồi.
22:45Trình độ khiến fan couple quắn queo đến chết,
22:47bị tin vui đập cho chóng váng,
22:49đứng tại chỗ xoay vòng vòng,
22:50nhảy mũa tưng bừng.
22:51Trình độ mỹ nhân ngốc mết ngoài lạnh trong nóng,
22:53khẩu xa tâm phật, vừa mềm mại vừa rở hơi tên Nguyễn Ngư.
22:57Mà thôi, lầu trên lôi sơn ca tạ hân dương vào làm gì?
23:00Cái cô Nguyễn Ngư này hát hay hơn cả tạ hân dương cờ à?
23:03Hơn chứ không kém nhé,
23:04tự đi mà nghe đi,
23:05nhớ trình âm lượng to lên.
23:06Cười chết mất, ác độc quá,
23:08sao lại khuyên người ta đi nghe cô ấy hát?
23:10Đang yên đang lành lại bắt người ta đi nộp mạng.
23:13Sao có thể nói bé con nhà chúng tôi như thế?
23:15Bé con chỉ là hát hơi dở một tí thôi,
23:18nhưng vẫn rất có linh tính.
23:19Tôi tò mò bé con nhà bạn định debut kiểu gì?
23:22Hát không xong, nhảy không biết,
23:23ngoài cái mặt đẹp ra thì chẳng được tích sự gì.
23:26Tin sốt dẻo, bảo đảm thật 100%,
23:29Nguyễn Ngư muốn bỏ thi nhưng tổ chương trình không cho.
23:31Tổ chương trình thì có ý xấu gì đâu,
23:34chẳng qua là họ không muốn để cái máy in tiền này chạy mất thôi.
23:37Bé con không muốn debut à?
23:39Càng thế tôi càng phải nghịch lại,
23:40nhất định phải bầu cho cô ấy debut mới được.
23:43Gen da couple của tôi và nữ chính có vẻ rất hot,
23:46tôi debut vẫn có hy vọng.
23:47Hệ thống, độ hoàn thành nhiệm vụ nhánh, 30%.
23:50Tôi vỗ tay hoan hô, tuyệt quá.
23:52Sau đó tôi sực nhớ ra,
23:54ủa không đúng,
23:55sắp đến ngày chung kết rồi mà sao mới có 30%.
23:58Hệ thống hít một hơi thật sâu,
24:00bình tĩnh nói,
24:00thiết lập nhân vật trong nhiệm vụ là nữ phụ độc ác,
24:02cô lại diễn thành mỹ nhân ngốc mếch,
24:04cô nghĩ sao?
24:05Tôi khẽ thốt lên,
24:06hóa ra họ khen tôi là mỹ nhân sao?
24:08Tôi sờ sờ mặt mình,
24:09hơi ngượng ngùng,
24:10ái trả,
24:11họ đúng là có mắt nhìn thật đấy.
24:12Hệ thống phạch một tiếng rồi biến mất.
24:15Hôm đó đến lượt tôi quay vlog,
24:16thẻ nhiệm vụ ghi rõ mồn một,
24:18làm nũng với Lâm Uyển.
24:19Tôi thán phục,
24:20đúng là chỉ có nhà đài mới biết cách chơi.
24:22Thế là sáng sớm tinh mơ,
24:24tôi chạy đến bên giường Lâm Uyển,
24:25dưa một cây kẹo mút ra,
24:26chị ơi chị ơi,
24:27em mua kẹo mút cho chị,
24:29bạn trai chị chắc là không giận đâu nhỉ.
24:31Lâm Uyển còn chưa ngủ dậy,
24:33nhìn cây kẹo mút cầu vòng có bán kính 15cm trong tay tôi,
24:36chân thành nói,
24:37em không có ý định lấy mạng chị chứ.
24:39Cái thứ này trông chẳng khác gì vũ khí cả,
24:41một gậy kẹo mút phang xuống là người đảm bảo đi đời nhà ma.
24:44Tôi giả vờ như không nghe thấy,
24:46cắn một miếng kẹo mút,
24:47vừa định nói,
24:48chị ơi chị ơi,
24:49bạn trai chị mà biết chúng mình ăn chung một cây kẹo mút thì có ghen không nhỉ.
24:53Thì nghe thấy một tiếng rắc,
24:54mẹ kiếp,
24:55cưng quá,
24:56răng tôi suýt thì mẹ làm đôi,
24:57tôi khó khăn lắm mới cắn được một miếng,
24:59miệng ngậm kẹo ủ ơ nói hết lời thoại,
25:01sau đó bắt đầu cuộc chiến với miếng kẹo,
25:03tôi nhất định phải nuốt được nó xuống.
25:05Lâm Uyển im lặng hồi lâu rồi bảo,
25:07người ghen là em mới đúng chứ.
25:09Động tác nhai của tôi khựng lại,
25:10ngước lên nhìn cô ấy,
25:11ánh mắt truyền tải rõ rệt một dấu chấm hỏi,
25:14Lâm Uyển,
25:14răng em không chua à,
25:16chị nhìn mà còn thấy ê răng thay,
25:18tôi,
25:18ba chấm,
25:19sẽ có ngày tôi ám sát chị.
25:21Lần này tôi và Lâm Uyển không cùng đội,
25:23nhưng tối nào cô ấy cũng kéo tôi vào phòng tập để dạy tôi hát.
25:26Đôi lông mày thanh tú của Lâm Uyển nhớ chặt đến mức có thể kẹp chết một đứa như tôi,
25:30tôi mệt đến mức nằm bò ra sàn,
25:32em có thể về đi ngủ không?
25:34Sau một thời gian đấu đá lẫn nhau,
25:36Lâm Uyển dường như không còn coi tôi là bậc tiền bối nữa,
25:38cô ấy lại mắng tôi,
25:39hát thành cái dạng này mà còn đòi đi ngủ.
25:42Nửa đêm nửa hôm,
25:43tôi vốn đã buồn ngủ rũ mắt,
25:44bị cô ấy mắng lại càng thấy tuổi thân hơn,
25:46chị mắng em,
25:47tình yêu sẽ biến mất đấy.
25:49Lâm Uyển kéo tôi lại ôm ấp,
25:51xoa đầu vướt tóc,
25:52em tiến bộ một chút thì chị cho nghỉ.
25:54Đồng tử tôi chấn động,
25:54người phụ nữ này ác độc đến mức này sao?
25:57Cô ta định cả đời này không cho tôi nghỉ ngơi chắc.
25:59Tôi thút thiết hỏi,
26:00vậy phải tiến bộ đến mức nào mới được?
26:02Lâm Uyển thẳng nhiên nói,
26:04đợi đến khi lông mày chị nhíu lại
26:05mà chỉ kẹp chết được một con rồi thôi là được.
26:08Tôi, cục cưng ơi,
26:09giờ chị cũng tiến hóa thành kiểu người thú vị giống em rồi sao?
26:12Tôi đã đánh giá thấp những người thân và bạn bè yêu quý của mình.
26:15Đêm trung kết,
26:16tổng tài và quản gia thế mà cũng đến.
26:18Nhìn thấy bảng đèn led cổ vũ mà hai người họ cầm,
26:21tôi đứng hình tại chỗ.
26:22Cái bảng đèn led to tổ chẳng,
26:24làm bằng vàng dòng,
26:25xung quanh đính kín mít kim cương ngũ sắc,
26:27chữ ở giữa thì phát sáng lấp lánh,
26:29tôi đoán chắc là đính dạ minh cho luôn.
26:31Trông như hai người họ đặt làm cùng một chỗ,
26:33ngoài chữ trên bảng ra thì mọi thứ còn lại y hệt nhau.
26:36Bảng của quản gia,
26:37tiểu thư cứ việc bay,
26:38sự cố đã có tiền lo.
26:39Bảng của tổng tài,
26:41đê bút thuận lợi mẹ là nhất,
26:42xếp hạng bét bảng tôi làm cha.
26:44Nghịch tử,
26:44tôi muốn rời khỏi trái đất ngay lập tức.
26:47Cuối cùng tôi xếp hạng thứ 11,
26:49vừa vặn lọt vào đội hình ra mắt.
26:50Hai cái tên ngốc dưới kia vui mừng
26:52đến mức đem kim cương đi phát cho những người xung quanh.
26:54Mọi người hoảng hốt xua tay từ chối,
26:56nhưng hai người họ cứ thái độ cưng rắn,
26:58nhét chết thôi mới chịu.
27:00Tôi đứng trên sân khấu mà ngón chân quắp lại,
27:02đủ sức đào ra cả một cái tử cấm thành.
27:04Quả là một bữa tiệc thành đoàn hoàn hảo.
27:06Việc đầu tiên tôi làm sau khi nhận lại điện thoại
27:08là gọi cho tổng tài.
27:09Tôi nhẹ giọng nói, mẹ thấy cái bảng đen rồi.
27:12Tổng tài thẹn thùng hỏi, đẹp không ạ?
27:15Tôi khen ngợi, làm thêm mấy cái bảng như thế nữa đi,
27:17mẹ có thể đào ra được thêm mấy mấy căn biệt thự nữa đấy,
27:20tiền hồi muôn của con có chỗ lo rồi.
27:22Tổng tài, 3 chấm.
27:24Lâm Uyển đặt vị trí center,
27:26cô ấy đang đứng cách tôi không xa để trò chuyện với người khác.
27:29Tôi đau đớn hỏi hệ thống,
27:30nhiệm vụ này của tôi tính là hoàn thành chưa?
27:32Chắc là, tính rồi.
27:34Nhiệm vụ giai đoạn tiếp theo,
27:35đặt hạng nhì khối trong kỳ thi cuối kỳ,
27:37và chỉ được phép thấp hơn thủ khoa Toto đúng một điểm.
27:39Đáng ghét, tôi muốn đi chết một lúc đây.
27:42Vì không còn phải lo lắng chuyện hỏng thiết lập nhân vật nữa,
27:45tôi không còn kiêng rè gì.
27:46Tôi bước đến trước mặt Lâm Uyển,
27:48định chúc mừng cô ấy,
27:49nhưng vì đã đóng vai khẩu xa quá lâu
27:51nên tôi không còn thạo nói tiếng người cho lắm.
27:53Cuối cùng, tôi chỉ thốt ra một câu đầy gượng gạo,
27:55chúc mừng nhé.
27:56Lâm Uyển cười tươi rồi ôm chầm lấy tôi, cảm ơn em.
27:59Tai tôi nóng bừng, đỏ như sắp nhỏ máu,
28:02chị đừng có ôm em.
28:03Tôi hiếm khi có hành động thân thiết với ai.
28:05Người Lâm Uyển thơm tho mềm mại,
28:07lúc cô ấy ôm tôi, tôi ngửi thấy mùi hoa nhài.
28:10Mẹ nó, tôi tuyệt đối không phải thẹn thùng đâu,
28:12tôi chỉ là không quen thôi.
28:14Hệ thống, ồ, vậy sao?
28:16Tôi không tin.
28:17Lâm Uyển khẽ A một tiếng rồi buông tôi ra,
28:19nhưng đầu hỏi, em không thích chị ôm em à?
28:22Tôi bị cái sự đáng yêu đó đánh gục,
28:24vô thức gật đầu, rồi lại nhanh chóng lắc đầu.
28:26Vẫn còn ông kính đang quay cơ mà.
28:28Lâm Uyển cười hiếp cả mắt,
28:29ồ, vậy về nhà chúng ta lại ôm tiếp.
28:32Ngày hôm nay tôi thấy mình không giống mình chút nào,
28:34tâm trạng đầy tâm sự.
28:36Hệ thống không nhịn được hỏi tôi bị làm sao.
28:38Tôi im lặng hồi lâu rồi nói,
28:39hôm nay tao không tỏ vẻ dở hơi,
28:41cũng không nói năng mỉa mai,
28:43tao thấy mình nhạt nhẽo quá.
28:44Hệ thống cũng im lặng hồi lâu rồi chân thành đáp,
28:47thế gian này có sự tồn tại của cái thứ như cô,
28:49là đã đủ thú vị lắm rồi.
28:51Trong nhóm có hai người làm đội trưởng,
28:52một là Lâm Uyển, một là cô bạn xếp hạng thứ 5.
28:55Tính tình tiểu ngũ nghiêm túc cẩn thận,
28:57không chỉ cùng Lâm Uyển ép tôi luyện tập vũ đạo,
28:59mà ngay cả đống đề 5 năm thi đại học,
29:013 năm mô phòng cũng bắt tôi phải làm xong.
29:03Vì thế, cô ấy đặc biệt dọn vào phòng tôi luôn.
29:06Lâm Uyển từng đề nghị muốn ở chung với tôi
29:08nhưng tôi đã từ chối,
29:09vì tôi muốn được độc lập tỏa sáng.
29:11Thế nhưng với tiểu ngũ, tôi không cách nào từ chối nổi.
29:14Cô ấy cầm bảng điểm bét bảng của tôi,
29:16cười lạnh một tiếng,
29:17ngày nào cậu cũng lười làm bài,
29:19tớ mà không dám sát cậu thì không xong đâu.
29:21Cuối cùng tiểu ngũ vẫn dọn vào.
29:23Lâm Uyển thấy vậy liền lạnh lùng hỏi,
29:25chẳng phải em bảo muốn độc lập tỏa sáng sao.
29:27Tôi nở một nụ cười thê lương,
29:29e là không được rồi.
29:30Từ nay về sau,
29:31thiết thân chính là người phụ nữ lấy
29:32để luyện thần tốc làm phu quân.
29:34Lâm Uyển nghẹn họng,
29:36rồi nhìn tiểu ngũ đang dọn dẹp cái chuồng lợn của tôi,
29:38hỏi tiếp, cô ấy cũng là phu quân của em à?
29:41Tôi dứt khoát lắc đầu,
29:41không, vị này là mẹ chồng của em.
29:44Cô ấy cững ép em gả cho mấy thằng con quý tử của cô ấy,
29:47bắt em phải tương thân tương ái với chúng,
29:49lúc nào cũng dám sát em.
29:50Tôi khẽ nức nở,
29:51em không có tự do.
29:53Lâm Uyển bỗng nhiên nắm lấy tay tôi,
29:55cắt ngang bàn tùy hướng diễn xuất của tôi.
29:57Vẫn là mùi hương hoa nhài quen thuộc đó,
29:59vậy em có phiền nếu có thêm một vị phu quân nữ không?
30:02Tôi thất sắc kinh hãi,
30:03chị, chị cũng muốn mua để cho em làm à?
30:05Lâm Uyển, 3 chấm,
30:07ánh mắt tôi không tự nhiên,
30:08cô chân tĩnh đáp,
30:09thế thì chị cũng ác độc quá rồi đấy.
30:11Lâm Uyển, 3 chấm,
30:13chắc là Lâm Uyển nhìn ra tôi đang giả vờ,
30:15nên cô ấy dứt khoát đi đường thẳng,
30:17chị muốn ở chung với em.
30:18Tôi nhìn tiểu ngũ,
30:19rồi lại nhìn cái phòng bé tí của mình,
30:21chuyện này e là không được,
30:23hai người ngủ chung thì vừa,
30:24chứ ba người thì chịu thôi.
30:25Hơn nữa,
30:26giờ tôi cũng không nắm bắt được ý tứ của Lâm Uyển là gì,
30:29nên chẳng dám ở chung với cô ấy.
30:31Lâm Uyển kéo dài giọng,
30:32ồ, với cô ấy thì được,
30:34còn với chị thì không.
30:35Cô ấy ghé lại rất gần,
30:37đôi mắt đẹp tuyệt trần nhìn tôi không chớp lấy một cái.
30:40Tôi do dự,
30:40cũng không phải là không thể.
30:42Tôi đúng là cái đồ ham mê sắc đẹp mà.
30:44Nhưng ai mà cưỡng lại được mỹ nhân chứ?
30:46Ít nhất là tôi không thể.
30:48Thế là tôi đổi giọng ngay,
30:49vậy chị dọn qua đây đi.
30:51Ba ngày sau,
30:52tôi chỉ muốn và chết chính mình của lúc đó.
30:54Ba ngày tôi bị hai người này hành hạ thân xác,
30:56ban đêm còn phải làm bài dưới sự giám sát của họ,
30:59không làm xong thì đừng hỏng đi ngủ.
31:00Lâm Uyển đối với tôi cũng tốt lắm,
31:02mỗi ngày đều pha sữa nóng cho tôi.
31:04Hôm nay cô ấy vẫn đưa sữa như thường lệ,
31:06rồi vô tình hỏi,
31:07tổng tài thực sự là con trai em à?
31:09Xét theo lý thì không thể,
31:11ít nhất là không nên.
31:12Tôi 17,
31:13tổng tài 27,
31:14tôi có muốn đẻ cũng được bất tỏng tâm.
31:16Nhưng tôi biết làm sao đây,
31:17tôi chỉ có thể thừa nhận.
31:19Tôi gượng gạo gật đầu,
31:20chắc là vậy đó.
31:21Sắp mặt Lâm Uyển lập tức trở nên rất tệ,
31:23cô ấy đặt mạnh ly sữa xuống bàn.
31:25Hôm nay không khí em hít vào không được trong lành cho lắm,
31:27làm thêm 20 trang để đi nhé.
31:30Tôi,
31:30chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi.
31:32Sau đó tôi có quay lại trường một chuyến.
31:34Tự mình làm bữa chưa khó khăn quá,
31:36tôi định tìm sự giúp đỡ từ giáo viên.
31:38Nhưng khi nghe thấy thầy giáo trên bục giảng
31:40đang dùng tiếng Anh chuẩn chỉnh
31:41để giảng về cách nhịn hot food mông ngựa,
31:43tôi nhận ra mình đã sai lầm.
31:44Tôi không nên đặt kỳ vọng vào cái trường học 7 sắc cầu vòng này.
31:48Vất vả lắm mới đợi được đến lúc tan học,
31:50tôi kiệt sức hoàn toàn.
31:51Nam chính cũng kiệt sức không kém,
31:53sao tự nhiên cô lại đi thi tuyển tú thế?
31:55Cô không có ở đây,
31:56tiến triển của hai đứa tôi nhanh như bay,
31:58tôi sắp trụ không nổi rồi.
32:00Tô tô vuốt tóc,
32:01giả vờ vô tình hỏi,
32:02cậu với cái cô center gì đó
32:04là thật lòng ở bên nhau à?
32:06Tôi kinh hoàng,
32:06dĩ nhiên là không phải.
32:08Tô tô gật đầu,
32:09ồ, ra là vậy.
32:10Tôi cùng bọn họ thảo luận về chuyện hạng nhất hạng nhì khối.
32:13Tô tô bảo tôi,
32:14đến lúc đó tớ sẽ bảo tất cả những người khác nộp giấy trắng,
32:17tớ sẽ làm đúng hai câu trắc nghiệm,
32:19còn cậu nhất định chỉ được làm đúng một câu thôi.
32:21Tôi chấn động,
32:22đây đúng là con đường mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
32:24Thế thì tôi còn làm để luyện thi làm gì nữa?
32:27Học hành làm gì nữa?
32:28Tôi trực tiếp như hổ mọc thêm cánh luôn.
32:31Nghinh hang đi về ký túc xá,
32:32lôi cuốn để luyện thi ra ném xuống đất,
32:34cười lạnh,
32:35cái thứ này không xứng với tôi.
32:36Tiểu ngũ kỳ lạ nhìn tôi,
32:38để tớ đổi bộ đề khác cho cậu.
32:39Tôi vắt chéo chân,
32:40không cần,
32:41từ giờ trở đi,
32:42tôi là quá phụ rồi.
32:44Lâm Uyển đi vào,
32:45xoa đầu tôi rồi đưa cho một túi đồ ăn vặt,
32:47có thời gian ở đó mà bốc phép thì thả làm thêm mấy câu để đi.
32:50Tôi đắc ý cười,
32:51em đã nắm được bí kíp đứng hạng nhì khối rồi.
32:54Tôi đem phương pháp đó kể cho hai người họ nghe.
32:56Hai người nhìn nhau một cái,
32:57đồng thời rút điện thoại ra.
32:59Tôi ghé lại gần hỏi,
33:00hai người đang xem gì thế?
33:02Thế rồi,
33:02tôi nhìn thấy trên màn hình là
33:04Đề thi thử Trung học Phổ thông Quốc gia năm 2022.
33:07Ngữ văn toàn tiếng Anh phiên bản thi đại học mới toàn quốc,
33:09tài liệu ôn thi lý hóa sinh sử địa,
33:11đề thi mô phỏng,
33:12kho đề thi thật,
33:13sách bổ trợ,
33:14đề luyện thần tốc.
33:15Tôi kinh hãi,
33:16hai người độc ác quá.
33:17Lâm Uyển bảo tôi không được gian lận,
33:19thế là cô ấy ép tôi phải cày xong mấy cuốn đề mới thôi.
33:22Tôi hùng hổ bước vào phòng thi.
33:24Tuy mỗi môn tôi chỉ làm đúng một câu trắc nghiệm,
33:26nhưng lúc ra ngoài tô tô hỏi,
33:27tôi vẫn tự tin đáp,
33:29ổn áp rồi.
33:30Cái trường này trả điểm nhanh kinh khủng.
33:32Ngay khoảnh khắc điểm số vừa hiện ra,
33:34hệ thống đã thông báo tôi không hoàn thành nhiệm vụ.
33:36Tôi không tin,
33:37không thể nào,
33:38bọn tôi đã lên kế hoạch kỹ càng rồi mà.
33:40Trên đầu hệ thống nổi lên mấy lần gân xanh,
33:42dù nó không có đầu,
33:43cô là hạng nhất toàn khối,
33:44còn tô tô là hạng nhì.
33:46Tôi vội vàng đi tìm tô tô hỏi cho ra nhé.
33:48Tô tô nhìn tôi với vẻ mặt mệt mỏi,
33:50tớ bảo làm một câu trắc nghiệm là tổng cộng
33:52tất cả các môn chỉ làm một câu thôi,
33:54chứ không phải bảo cậu mỗi môn làm một câu.
33:56Tôi, ba chấm,
33:58trình độ ngữ văn của tôi thế mà lại khủng khiếp đến mức này sao?
34:01Đã làm nhiệm vụ mấy tháng rồi,
34:03đây là lần đầu tiên tôi thất bại.
34:04Cầm bảng điểm,
34:05ủ rũ lấy thích đi về ký túc xá.
34:07Tiểu ngũ thấy tôi có vẻ không ổn,
34:09liền hỏi, ngư ngư,
34:10cậu sao thế?
34:11Thi không tốt à?
34:12Tôi lắc đầu,
34:13không, là do tớ thi tốt quá.
34:15Lâm Uyển nghe thấy tiếng liền đi tới,
34:17chia tay ra, để chị xem nào.
34:19Tôi chậm chạp đưa bảng điểm cho cô ấy.
34:21Lâm Uyển xem một hồi,
34:23đôi lông mày thanh tú lại nhíu chặt vào nhau,
34:25đặc biệt là khi nhìn thấy cái hạng nhất của tôi,
34:27cô ấy càng giận hơn.
34:28Cô ấy gõ vào đầu tôi,
34:30chị đã bảo em không được làm thế cơ mà.
34:32Tôi bị gõ đau,
34:33hốc mắt đỏ hoe,
34:34chị trước đây đâu có như thế này.
34:36Tôi vốn đã vì hỏng nhiệm vụ mà buồn,
34:38giờ còn bị mắng,
34:39hớt ức muốn chết,
34:40định bụng sẽ biểu diễn màn khóc như mưa ngay tại chỗ.
34:42Nhưng còn chưa kịp phát huy,
34:43Lâm Uyển đã bật cười vì tức,
34:45vậy em nói xem,
34:46trước đây chị thế nào.
34:47Tôi bẻ đầu ngón tay kể tội,
34:49trước đây chị dị ứng với xoài
34:50nhưng chị đối xử với em dịu dàng lắm,
34:52hay cười với em,
34:53đêm chung kết còn ôm em nữa.
34:55Nói đoạn,
34:56tôi tiếp tục công việc đang dở là rơi nước mắt lã trã.
34:59Tôi bỗng nhận ra có gì đó sai sai.
35:01Quả nhiên,
35:01ngước đầu lên thì thấy Lâm Uyển đã tiến lại rất gần.
35:04Cô ấy dùng tay lau nước mắt cho tôi,
35:06ôm tôi vào lòng rồi rỗ rành,
35:08là chị quá hung dữ với em,
35:09lỗi của chị,
35:10đừng khóc nữa nhé.
35:11Tôi giả vờ đau lòng đến cực điểm,
35:13lao thẳng vào phòng đóng cửa không thèm nhìn ai nữa.
35:15Tôi biết mình đang vô lý,
35:17nhưng tôi chính là cậy vào việc cô ấy thích mình đấy.
35:19Hệ thống không nhịn được lên tiếng,
35:21cô là nữ phụ độc ác,
35:22không được yêu đương với nữ chính.
35:24Tôi lý sự cùn,
35:25thế này đã gọi là yêu đâu.
35:26Dĩ nhiên là không dễ dàng đồng ý với chị ấy rồi.
35:29Hệ thống nguyến răng nguyến lợi,
35:31cô thích ai không thích,
35:32lại đi thích nữ chính nữ chính
35:33và nam chính sinh ra là để dành cho nhau cơ mà.
35:36Tôi gửi một tiếng,
35:37ai thèm thích chị ấy chứ?
35:38Hệ thống,
35:39mẹ kiếp,
35:40cô biết cách bắt trọng tâm thật đấy.
35:42Hình phạt cho việc không hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra là
35:44phải trực tiếp nói với nữ chính rằng tôi không thích cô ấy,
35:47hy vọng cô ấy có thể ở bên tổng tài,
35:49con trai tôi.
35:51Cái hình phạt,
35:52mẹ nó thật là hợp lý quá đi.
35:53Cửa bỗng mở ra,
35:54Lâm Uyển gión rén gọi một tiếng,
35:56A ngư.
35:57Tôi đáp giọng nghe ngẹt,
35:58gì?
35:58Lâm Uyển bưng một cái bánh kem nhỏ đi vào,
36:05đẹp đến thế chứ?
36:06Không được,
36:07tôi không thể bị sắc đẹp mê hoặc.
36:09Đáng ghét,
36:10tôi bỗng khúc hù hù hù hù lên,
36:11chị cũng thay đổi rồi,
36:12chị trước đây không phải như thế này.
36:14Hệ thống phẫn nộ,
36:15cô mới quen cô ta bao lâu mà đã vội vàng chạy theo cô ta rồi.
36:18Tôi chợt nhận ra điều gì đó,
36:20hệ thống,
36:20không lẽ mày cũng thầm yêu tao đấy chứ?
36:23Hệ thống,
36:24ba chấm,
36:24tôi chậm tư,
36:25tao cũng sớm biết rồi,
36:26tao vừa đẹp vừa thông minh,
36:28lại còn hát hay,
36:29đầy sức hút như thế,
36:30mày có thích tao thì tao cũng không trách mày đâu.
36:33Hệ thống nguyên răng,
36:34thích cái mã cha cô ấy,
36:35tôi nhìn thẳng vào mắt Lâm Uyển,
36:37có phải chị thích em không?
36:38Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ hoảng loạn,
36:40sẽ đứng hình,
36:41sẽ không biết làm sao,
36:42không ngờ cô ấy lại thả nhiên tiếp lời,
36:44đúng vậy.
36:45Cô ấy tiến lại gần vài bước,
36:47vậy,
36:47giờ chị có thể hôn em không?
36:49Tôi nuốt nước bọt một cái,
36:50nhưng mà em không thích chị.
36:52Lâm Uyển mỉm cười,
36:53không sao mà,
36:54rồi sẽ có một ngày em thích chị thôi.
36:56Tôi lùi lại vài bước,
36:57rồi nói,
36:57thực ra bấy lâu nay tôi luôn xem cô là con dâu,
37:00tôi thấy cô nên ở bên tổng tài thì đúng hơn.
37:03Lâm Uyển khựng lại,
37:04con dâu,
37:04nhìn nụ cười trên môi cô ấy,
37:06tôi bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát,
37:08tôi khó khăn đáp lời,
37:09phải,
37:10con dâu.
37:11Quả nhiên,
37:12một mùi hương hoa nhài thanh khiết ập đến,
37:13cô ấy hôn tôi,
37:15tôi không kịp đề phòng,
37:16định đẩy ra nhưng lại bị cô ấy giết chặt cổ tay.
37:18Trong lúc đầu óc mông lung,
37:20tôi thầm nghĩ,
37:21chắc chắn cô ta vừa ăn vụn bánh kem rồi,
37:23sao lại có mùi kem tươi thế này,
37:25ngò chết đi được.
37:26Mãi một lúc sau,
37:27Lâm Uyển mới buông tôi ra,
37:29cô ấy cúi đầu nhìn tôi,
37:30bướng bỉnh lặp lại,
37:31chị thích em.
37:32Nhìn hốc mắt hơi ứng hồng của cô ấy,
37:34tôi chỉ thấy một ngọn lửa giận bốc lên từ đan điền.
37:37Người bị cững hôn là tôi,
37:38chị khóc cái gì chứ?
37:39Đáng ghét,
37:40đúng là trả sạch mà.
37:41Thông báo hệ thống,
37:43chúc mừng hoàn thành hình phạt,
37:44hãy tiếp tục phát huy,
37:45không cần thiết đâu.
37:46Tiếp tục phát huy nữa là tôi sợ mình không xuống nổi giường mất.
37:49Tôi quay người định đi về phía giường,
37:51Lâm Uyển giữ tay tôi lại,
37:52đừng đi.
37:53Tôi mặt không cảm xúc,
37:54ngày tháng này không sống nổi nữa rồi.
37:56Lâm Uyển nói nhỏ,
37:57vậy em cũng không đi đâu được cả,
37:59nhóm này ít nhất một năm nữa mới giải tán.
38:01Tôi hậm hực hỏi,
38:02chị thừa biết em thích bánh kem râu tây,
38:04sao chị lại tự ăn hết rồi đưa cho em
38:06cái vị sô-cô-la mà em ghét nhất hả?
38:09Lâm Uyển,
38:09ba chấm,
38:10tôi,
38:11ba chấm,
38:11xem ra chúng tôi cân bản là không cùng tần số.
38:14Lâm Uyển suy nghĩ một lát rồi nói,
38:16vậy,
38:16chị mua cho em một nghìn cái bánh kem râu tây,
38:18ở bên chị có được không?
38:20Hệ thống chấn nộ,
38:21không được,
38:22từ chối cô ta đi.
38:23Tôi thế mà lại thực sự nghiêm túc cân nhắc,
38:25nhưng quản lý không cho ăn nhiều thế đâu.
38:27Lâm Uyển hừ một tiếng,
38:28bà ấy còn không cho phép chị hôn em nữa kìa,
38:30em xem chị chẳng phải vẫn hôn rồi sao?
38:33Mẹ kiếp,
38:33sao chị có thể thả nhiên như thế hả?
38:35Mặt lão nương đến giờ vẫn còn đỏ đây này.
38:38Tôi vừa vịt tỏ ra rộng lượng,
38:40thế thì tạm bỡ sống qua ngày vậy,
38:41chứ còn làm gì được nữa?
38:43Lâm Uyển sững sờ,
38:44hồi lâu sau mới không thể tin nổi mà hỏi lại,
38:46thật sao?
38:47Ánh mắt cô ấy nhìn làm tôi phát hoảng,
38:49cũng có thể là giả đấy.
38:50Vậy giờ chị có thể hôn em không?
38:52Tôi thẹn quá hóa giận,
38:53mấy chuyện này ai lại đi hỏi trước chứ?
38:55Lúc nãy sao không hỏi hả?
38:57Đáng ghét,
38:58đúng là một con trà xanh có phép lịch sự tùy hứng mà.
39:01Tôi quả nhiên là đồng ý quá sớm rồi,
39:03thật thất sách,
39:04hai người làm hòa rồi à.
39:05Tiểu ngũ thọ đầu qua khai cửa,
39:07thấy tư thế của chúng tôi thì lộ vẻ nghi hoặc,
39:09đây là,
39:10tôi ngắn gọn xúc tích,
39:11đang đánh nhau.
39:12Tiểu ngũ,
39:13chấm hỏi chấm hỏi chấm hỏi,
39:14tôi hàn học,
39:15chị ta đưa cho tôi cái bánh kem tôi không thích.
39:18Tiểu ngũ luống cuống,
39:19xuôi theo lời tôi mà an ủi,
39:20cậu phải rộng lượng lên,
39:21bụng ngư ngư có thể chứa cả bánh kem mà.
39:23Tôi cạn lời,
39:24hệ thống ủi ủi,
39:25các người.
39:26Tôi dùng đúng văn vờ của tiểu ngũ để an ủi hệ thống,
39:29mày phải rộng lượng lên,
39:30bụng hệ thống có thể trèo được thuyền mà.
39:32Hệ thống bẹp một tiếng rồi lặn mất.
39:34Tôi xẻ tay,
39:35tôi cũng hết cách rồi,
39:36là chính nó bắt tôi thực hiện hình phạt mà.
39:39Hệ thống phấn nộ trong vô vọng,
39:40giờ thì cốt truyện lệch hoàn toàn rồi nữ chính đáng lẽ phải ở bên Tổng Tài mới đúng.
39:44Cũng không hẳn đâu,
39:45lúc trước Tổng Tài nhận tao là mẹ,
39:47sao mày không bảo lệch cốt truyện mà còn khuyến khích,
39:49chẳng phải mày bảo cốt truyện được duy trì bằng nhiệm vụ sao.
39:52Đó là vì cô là nữ vụ,
39:54còn cốt truyện của Tổng Tài và nữ chính là yêu đương.
39:57Cô nhìn bên phía Tô Tô và nam chính của cô ấy kìa,
39:59họ sắp đính hôn đến nơi rồi.
40:01Tôi kinh hãi,
40:02chẳng phải bọn họ đều chưa thành nhân sao.
40:04Hệ thống hơi trột dạ,
40:05thực ra,
40:06cái chuyện này cũng có thể đăng trên web chuyện hắc.
40:09Tôi, ba chấm,
40:10đầu óc tôi bắt đầu bay bỏng,
40:12rồi nghĩ đến Tổng Tài.
40:13Đứa con ngốc của tôi,
40:14chả biết cái gì cả,
40:16thế là vợ tương lai bị mẹ nó cướp mất tiêu rồi.
40:18Tôi thở dài,
40:19thảm quá,
40:20thảm quá đi thôi.
40:21Lâm Uyển thấy tôi thần thơ,
40:22có chút không hài lòng,
40:23em đang nghĩ gì thế.
40:25Tôi buột miệng nói ra,
40:30không nhắc thì thôi,
40:31vừa nhắc đến là chạm đúng vầy ngực của Lâm Uyển.
40:33Cô ấy cười lạnh,
40:34chắc chồng cũ của em đẹp trai lắm nhỉ.
40:36Tôi cười nịnh nọt,
40:37không đẹp bằng chị đâu.
40:39Lâm Uyển hung dữ với tôi,
40:40em còn nhớ mặt hắn ta à.
40:42Quên ngay cho tôi.
40:43Hài,
40:43thật tình mà nói,
40:45tôi với bố của đứa trẻ còn chưa từng gặp mặt bao giờ.
40:48Tôi cúi đầu nhìn biểu cảm của cô ấy,
40:50thấy cô ấy đang nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng.
40:52A ngư,
40:53đừng nghĩ đến hắn ta nữa,
40:54có được không?
40:55Tôi nhìn bộ mặt đó mà sợ hãi,
40:57khép nếp đáp,
40:58vâng,
40:58hệ thống tặc lưỡi,
40:59sao cô hèn thế?
41:01Mày không hiểu đâu,
41:02đây gọi là kẻ thức thời mới là Trang Tuấn Kiệt.
41:04Ngũ nhỡ câu nào không vừa ý lại bị chị ta đè vào tường thì sao?
41:08Tao còn trẻ,
41:09tao không muốn nghe mấy câu kiểu đến mạng cũng giao cho em đâu,
41:11tổn thọ lắm.
41:13Thực ra yêu đương với nữ chính cũng chẳng khác bình thường là mấy,
41:16chỉ có điều cô ấy rất hay ôm tôi.
41:18Vì thế,
41:18tôi đã đặc biệt thực hiện màn qua cầu rút phán,
41:24hình tôi đang ngồi trên đùi Lâm Uyển làm bài tập thì biết giải thích làm sao đây.
41:28Hệ thống vô cùng bình tĩnh,
41:29nhiệm vụ,
41:30tại lễ đính hôn của Nam Chính và Tô Tô,
41:32hãy tát Tô Tô một cái,
41:33ôm chặt lấy Nam Chính và nói,
41:35anh Tư Mã,
41:35anh nhất định là bị con tiện nhân kia quyến rũ rồi,
41:38chúng ta mới là môn đăng hộ đối,
41:40chúng ta mới nên kết hôn.
41:41Địch,
41:42lão nương bây giờ là minh tinh đấy.
41:44Hệ thống an ủi,
41:45hai thế giới phân chia rất sạch rồi.
41:47Nam Chính và Tô Tô có thể xem chương trình tuyển tú của cô
41:49vì họ là nhân vật chính và nhớ được cô,
41:51còn những người khác sẽ tự động phớt lở.
41:53Cho nên chuyện xảy ra ở thế giới 409
41:55sẽ không chuyển đến tai nữ chính thế giới 407 đâu.
41:58Tôi lịch sự hỏi thăm,
42:00nếu không hoàn thành thì sao?
42:01Hệ thống cũng lịch sự đáp lễ,
42:03cũng không có gì,
42:04chỉ là thế giới 409 sẽ sụp đổ thôi.
42:06Tôi,
42:07ba chấm,
42:08hệ thống,
42:08đây là bước ngoặt của cốt truyện.
42:10Sau lần này,
42:11Tô Tô sẽ nản lòng thoái trí mà chia tay Nam Chính,
42:13nhận 10 triệu của mẹ Nam Chính rồi ra nước ngoài du học.
42:16Nam Chính đuổi theo ra nước ngoài,
42:18dùng đủ mọi cách lấy lòng,
42:19cuối cùng mới giành được sự tha thứ của Tô Tô.
42:22Tôi không hiểu,
42:23Tô Tô không nên hận tôi sao?
42:24Sao chuyện gì cũng đổ lên đầu Nam Chính thế?
42:27Nam Chính cũng thảm thật đấy.
42:28Hệ thống coi đó là lẽ hiển nhiên,
42:30dù độc xạ thích xem mấy kiểu đó mà.
42:32Tôi cười bẽn lẽn,
42:33thế không biết họ có thích xem tình yêu bách hợp của bọn tôi không nhỉ?
42:37Hệ thống ôn tồn bảo,
42:38e là không đâu,
42:39dù sao chúng ta cũng đang ở trong danh mục nguồn tình.
42:42Tôi phải thề thốt với Lâm Uyển cả chục lần là nhất định sẽ về nhà trước 9 giờ tối,
42:46lại còn chủ động thâm cô ấy một cái thì mới nhận được sự cho phép đi dự lễ đính
42:49hôn.
42:50Tôi cảm giác mình cứ như một tên cha nữ ham chơi bên ngoài vậy.
42:53Đến hiện trường lễ đính hôn,
42:55tôi lại một lần nữa bị chóa ngợp.
42:56Váy của Tô Tô,
42:57nó có màu cầu vồng.
42:59Trên váy đính đủ loại hạt ngũ sắc lung tung mà tôi không gọi tên nổi,
43:02nhìn thôi đã thấy nặng rồi.
43:04Tôi không khỏi kính cẩn nghiêng mình,
43:05chắc hẳn thể lực của Tô Tô phải tốt lắm.
43:08Phụ kiện trên đầu Tô Tô còn khoa trương hơn,
43:10trông còn phi lý hơn cả trong tranh vẽ.
43:12Nhìn mà tôi thấy da đầu mình đau âm ỉ.
43:14Tôi không nhịn được hỏi,
43:15tóc của cậu còn đủ dùng không?
43:17Tô Tô bị đè đến mức không ngẩn đầu lên nổi,
43:19sau lần này thì không đủ rồi,
43:21chắc là phải hỏi mất.
43:22Dù vậy,
43:23Tô Tô khi nói chuyện cũng không quên phải hoàn thành nhiệm vụ,
43:25cô ấy cố gắng ngẩn đầu lên,
43:27nặng ra một nụ cười dữ tợn với tôi,
43:29tôi trông thế này có đẹp không?
43:31Tôi mặt không cảm xúc diễn cùng cô ấy cho xong nhiệm vụ,
43:33hồng phấn kêu ra,
43:34năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi, Tô Tô.
43:37Tô Tô hít một hơi thật sâu,
43:38tiếp tục đọc lời thoại,
43:40cậu đừng hòng tơ tưởng đến việc ở bên cạnh tư mã nữa,
43:42anh ấy chỉ yêu mình tôi thôi.
43:44Tôi thận trọng đáp,
43:45tôi cũng không có ý định tranh giành chồng của người khác,
43:47nam chính đứng cách đó không xa,
43:49tiếp theo đến lượt tôi phải tát Tô Tô một cái.
43:52Tô Tô đã có chuẩn bị từ trước,
43:53cô ấy lén rán một miếng sát giày trước mặt,
43:55tự tin bảo, cậu đánh đi.
43:57Tôi tế nhị chỉ trích,
43:59mặt cậu đúng là không bị thương đâu,
44:00nhưng tay tớ thì có đấy.
44:02Mẹ kiếp, tay ai bằng sắt thép
44:03để đánh vào cái miếng đó mà không gãy cơ chứ.
44:06Tô Tô à một tiếng,
44:07lương thiện đổi miếng sát thành miếng gỗ.
44:09Được rồi, tôi sắn tay áo lên,
44:11dám một cái tát xuống.
44:12Đệt, dằm gỗ đâm vào tay rồi.
44:14Tôi còn chưa kịp kêu đau thì đã nghe thấy
44:16tiếng thút thiết yểu điệu của Tô Tô,
44:18cô, diễn hơi quá rồi đấy,
44:20cái câu thoại này sai sai.
44:22Tô Tô tiếp tục nức nở,
44:23tôi với cô không oán không thù,
44:25thậm chí còn là bạn cùng lớp,
44:26tại sao cô lại đánh tôi?
44:28Tức thì quan khách xung quanh đều nhìn
44:29về phía chúng tôi,
44:30bắt đầu lên tiếng chỉ trích.
44:32Tôi ngó nghiêng khắp nơi tìm nam chính,
44:33tiếp theo là màn diễn đôi của tôi và anh ta.
44:36Ủa, nam chính đâu rồi?
44:38Hệ thống thúc giục,
44:39yêu cầu nhanh chóng tìm thấy nam chính
44:41và nói lời thoại,
44:42nếu không nhiệm vụ sẽ bị tính là thất bại.
44:44Một mặt tôi gào thét trong lòng
44:45chửi cái gã chết tiệt kia sao
44:46lại biến mất đúng lúc này,
44:48mặt khác vội vàng cuốn cuồng đi tìm.
44:50Sao anh ta lại đang xoay vòng vòng ở đây?
44:52Vừa quay đầu lại,
44:53tôi đã thấy gương mặt đẹp trai của nam chính.
44:55Tôi không mảy may suy nghĩ,
44:57lao tới ôm chặt lấy anh ta,
44:58chất phấn thật lớn,
44:59bằng tiếng A.
45:00Đúng vậy, là tiếng A.
45:02Chuyện này chắc chắn sẽ lên bản tin,
45:04bạn gái Lâm Uyển của tôi
45:05tuy ở thế giới khác
45:06nhưng cô ấy cũng là nhân vật chính mà.
45:08Ngộ nhỡ cô ấy nghe thấy tôi nói câu thoại
45:10tỏ tình với nam chính đó,
45:11tôi chắc chắn sẽ chết rất thảm.
45:13Thế nên một người cao quý như tôi
45:14đã nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường,
45:16dùng tiếng Nga để nói câu đó.
45:18Không hổ là mình,
45:19tôi lại một lần nữa
45:20bị chính mình làm cho cảm động.
45:22Quả nhiên, câu nói vừa thốt ra,
45:24tất cả mọi người bao gồm
45:25cả nam chính và Tô Tô
45:26đều đờ người ra.
45:27Buổi tiệc im phang pháp,
45:28không một ai ho he lấy một lời.
45:30Tôi đắc ý cười,
45:31đây chính là thành quả khổ luyện
45:32suốt một tiếng đồng hồ của tôi đấy.
45:34Hệ thống cảm giảm,
45:35cô đúng là đầu cơ trục lợi.
45:42Hiệu quả quả nhiên rất tốt,
45:43Tô Tô thành công nản lòng thoái trí
45:45ra nước ngoài,
45:46chỉ có điều nguyên nhân hơi khác
45:47so với cốt truyện một chút.
45:48Tô Tô lấy cớ là tôi biết nói tiếng Nga
45:50còn cô ấy thì không,
45:51nên cô ấy quyết định đi,
45:53Nga, Hài, cũng được,
45:55không khác biệt lắm,
45:56đi là được rồi.
45:57Trước khi đi,
45:58Tô Tô lại hỏi tôi một lần nữa,
45:59cậu thực sự ở bên cái cô center đó rồi à?
46:02Tôi hoảng hốt, sao cậu biết?
46:04Tô Tô thở dài, rõ ràng quá mà.
46:06Tai tôi đỏ bừng,
46:07cậu đừng có nói với ai đấy.
46:09Tô Tô rũ mắt,
46:10sau này chắc không gặp lại nữa rồi,
46:11tớ có thể ôm cậu một cái không?
46:13Tôi kinh hãi,
46:14sau này không gặp lại nữa sao?
46:16Tô Tô cười,
46:17theo cốt truyện,
46:18sau khi tớ ra nước ngoài
46:19sẽ không quay lại nữa,
46:20tớ và Nam Chính sẽ kết hôn ở nước ngoài,
46:22sau khi hoàn thành nhiệm vụ là bọn tớ
46:24về thẳng thế giới hiện thực luôn.
46:26Chúng ta đến từ những thế giới khác nhau,
46:27về rồi sẽ không gặp lại được đâu.
46:30Sông mũi tôi hơi cay cay,
46:31tuy thời gian bên nhau không nhiều
46:32nhưng tôi thực sự coi Tô Tô và Nam Chính là bạn bè.
46:35Tôi ôm lấy cô ấy,
46:36tạm biệt.
46:37Tô Tô khẽ nói bên tay tôi,
46:38có một chuyện quên chưa nói với cậu,
46:40tớ thích cậu.
46:41Chưa kịp để tôi phản ứng,
46:42Tô Tô đã đẩy tôi ra,
46:44xách vai chạy lên xe và đi xa dần.
46:46Tôi mang theo tâm sự nặng nề trở về,
46:48Lâm Uyển là người mở cửa cho tôi.
46:50Cô ấy bình thản hỏi,
46:51hôm nay em đi đâu thế?
46:53Chẳng lẽ bị cô ấy nhìn thấy rồi?
46:55Tôi cười nịnh nọt,
46:55xào vào lòng Lâm Uyển làm nũng,
46:57đi dự lễ đính hôn của một người bạn,
46:59họ sắp kết hôn rồi.
47:00Lâm Uyển không nói một lời,
47:02kéo tôi vào phòng.
47:03Vừa đóng cửa lại,
47:04tôi đã thấy hốc mắt cô ấy đỏ lên.
47:06Tôi rè giật hỏi,
47:07chị sao thế?
47:08Lâm Uyển mở điện thoại,
47:09cho tôi xem bản tin của Thế giới 409.
47:12Nam nữ chính Thế giới 409 đính hôn,
47:15thanh mai chúc mã người Nga nếu kéo,
47:16một cô gái vì không biết tiếng Nga
47:18nên tức giận chia tay vị hôn phù.
47:20Tôi cố gắng ngụy biện,
47:21em nói lời chúc phúc cậu ấy mà.
47:22Lâm Uyển khẽ nói,
47:24em lừa chị,
47:24em nói em muốn kết hôn với anh ta.
47:27Tôi,
47:27chấm hỏi, chấm hỏi,
47:28chấm hỏi,
47:29sao cô ấy biết được?
47:30Hệ thống cười trên nỗi đau của người khác,
47:32quên chưa nói với cô,
47:33nữ chính Thế giới 407 từng đi du học ở Nga đấy.
47:36Mẹ kiếp,
47:37cái Thế giới 407 này làm ăn thiếu chặt chẽ quá rồi.
47:40Đã là nữ chính sảng văn thì không ngốc cũng phải thôi,
47:43nhưng sao có thể đi du học rồi thông minh đến mức đó chứ?
47:45Thật là vô lý.
47:47Tôi một mặt ôm lấy Lâm Uyển,
47:48một mặt chém gió linh tinh,
47:50thật ra em với chú rể không thân đâu.
47:52Sở dĩ em nói vậy là vì vị hôn thê của anh ta không muốn kết hôn,
47:55nên nhờ em đến phá đám.
47:57Lâm Uyển trầm giọng hỏi,
47:58vậy nghĩa là em rất thân với vị hôn thê của anh ta.
48:01Cái logic quái quỷ gì thế này?
48:03Tôi thận trọng đáp,
48:04cũng không thân,
48:05cô ấy đưa tiền cho em rồi.
48:06Lâm Uyển cuối đầu,
48:08giọng nói bình thản đến lạ,
48:09có phải em cân bản không hề thích chị,
48:10ở bên chị chỉ vì thấy tội nghiệp chị thôi đúng không?
48:13Nhất thời tôi không biết phải nói gì,
48:15hệ thống và nhiệm vụ đều là bí mật không thể tiết lộ,
48:18nhưng nếu không nói ra thì những chuyện này chẳng thể nào giải thích nổi.
48:21Lâm Uyển thấy tôi im lặng thì lại cầm điện thoại lên gọi.
48:24Tôi lý nhí hỏi,
48:25chị gọi cho ai đấy?
48:26Lâm Uyển hung dữ,
48:27chị bảo người ta đổi một nghìn cái bánh kem râu tây
48:29thành vị sô-cô-la đắng ngắt hết cho chị.
48:32Thế là Lâm Uyển không thèm quan tâm đến tôi nữa.
48:34Chị ấy vẫn tập nhảy cùng tôi,
48:35gọi tôi dậy như bình thường,
48:37nhưng tuyệt nhiên không bao giờ hôn tôi,
48:39ôm tôi,
48:40xoa đầu hay cho tôi ăn kẹo nữa.
48:41Hệ thống hả hê,
48:42thế này cũng tốt,
48:43cứ coi như hai người chưa tay đi.
48:45Dù sao tôi cũng thấy cô chẳng thích người ta lắm đâu.
48:48Tôi lầm bầm,
48:49sao ai cũng nói thế nhỉ?
48:50Thực ra tôi không phải quá ham hố chuyện hôn hít,
48:53chỉ là tôi rất thích được Lâm Uyển ôm.
48:55Người cô ấy thơm tho mềm mại,
48:56ôm rất thích.
48:57Và để tôi đồng ý cho hôn,
48:59lần nào Lâm Uyển cũng bôi son dưỡng vị dâu,
49:01kem đánh răng cũng mua loại vị dâu.
49:03Trong mối quan hệ này,
49:04Lâm Uyển hy sinh nhiều hơn tôi rất nhiều.
49:06Tôi cứ như một tên cha nữ chỉ biết hưởng thụ,
49:08đã không bỏ công sức gì lại còn đi vụn trộm bên ngoài.
49:11Có chuyện gì không?
49:13Lâm Uyển thả nhiên hỏi.
49:14Tôi cũng chẳng biết mình muốn nói gì,
49:16chỉ thuận theo tiếng gọi trái tim
49:17mà chặn cô ấy ngay cửa ký túc giá.
49:19Tôi biết rõ đây là lỗi của mình,
49:21nhưng cô ấy bỏ lơ tôi lâu như vậy,
49:23tôi cũng thấy tuổi thân chứ.
49:24Càng nghĩ càng buồn,
49:25nhưng lại không tiện lăn đùng ra ăn vạ.
49:27Tôi chỉ biết túm lấy vạt áo cô ấy.
49:29Lý nhí, chị ơi, em muốn ăn kẹo.
49:32Lâm Uyển ngoài lạnh trong nóng,
49:34kéo tôi đến bên giường,
49:35cho em một cơ hội để nói thật đấy.
49:37Mẹ nó, tôi đâu thể nói thật.
49:39Tôi ôm lấy cánh tay cô ấy làm nũng,
49:41chị là tốt nhất trên đời luôn.
49:42Lâm Uyển bực mình định quay người bỏ đi,
49:44tôi vội vàng kéo lại,
49:46vậy chị định chia tay với em à?
49:47Tôi nói tiếp,
49:48em biết chị không có cảm giác an toàn,
49:50vậy chúng mình công khai có được không?
49:52Lâm Uyển ngờn ra,
49:53nhưng còn quản lý thì sao?
49:55Tôi dùng đúng cái văn vở mà cô ấy từng dùng
49:57để trận họng cô ấy,
49:58quản lý cũng đâu cho chị hôn em,
50:00vậy tại sao chị vẫn hôn em hả?
50:02Cô ấy lập tức vổ lấy tôi,
50:03vẻ mặt hung thần ác sát,
50:05thì chị cứ hôn đấy.
50:06Em quản được chắc,
50:07hùng,
50:08cuối cùng,
50:08tôi vẫn ăn được kẹo râu.
50:10Tin nhắn từ nam chính thế giới 409,
50:13mẹ tôi bảo tôi là tổng tài bá đạo tương lai
50:15mà đến tiếng Nga cũng không hiểu,
50:16nên đã đăng ký cho tôi 18 lớp học thêm trong đêm,
50:19bắt tôi phải học thông thạo 18 thư tiếng.
50:21Tôi nhìn cái tin nhắn WeChat này hồi lâu,
50:24cuối cùng cũng động đậy ngón tay cao quý của mình
50:26mà trả lời,
50:26xin lỗi,
50:27sau này không nhắn tin cho anh được nữa rồi.
50:29Người yêu tôi không cho tôi nói chuyện với người khác.
50:32Nam chính trả lời,
50:33tôi,
50:33cảm ơn cô đã thừa nhận tôi là người nhé.
50:36Lâm Uyển vừa đi ngang qua,
50:37liếc nhìn điện thoại tôi,
50:38đang nhắn tin với ai thế?
50:40Một con chó hạ?
50:41Em đang thử dùng phần mềm dịch tiếng chó
50:43để giao tiếp với nó.
50:44Lâm Uyển so đầu tôi,
50:45đừng chơi lâu quá,
50:46tối nay đừng quên buổi livestream đấy.
50:48Tôi cúi đầu,
50:49khó khăn gõ nốt cho nam chính,
50:51thực ra không chỉ anh đâu,
50:52tôi cũng phải trả giá thảm khốc lắm.
50:54Bình luận trên mạng tối hôm đó.
50:56Buổi livestream đôi của Nguyễn Ngư và Lâm Uyển tối nay là vụ gì đây các bác?
51:00Đặt gạch hóng,
51:01mạnh dạn đoán là công khai tình cảm.
51:03Lầu trên bớt nằm mơ giữa ban ngày đi nhé.
51:05Làm người cũng phải có ước mơ chứ.
51:07Nhưng ước mơ và ảo tưởng sức mạnh nó khác nhau lắm.
51:10Các bác không thấy hai người này đang yêu nhau thật à?
51:13Cái sân khấu trước,
51:14Nguyễn Ngư suýt thì trao cả người lên người Lâm Uyển luôn.
51:16Có phải lần cuối lúc đi xuống Nguyễn Ngư bị trạo chân,
51:19thế là Lâm Uyển bế kiểu công chúa rời sân khấu luôn không?
51:22Bọn họ tuyệt đối có vấn đề.
51:23Trao thuyền thôi,
51:24ai hiểu được cảm giác này không?
51:26Nhìn mấy cái video cắt ghép của phần mà tôi cười đến mức mặt mũi biến dạng,
51:30là ai thì tôi không nói đâu.
51:327 giờ tối,
51:33tôi nhìn vào giao diện livestream trước mắt,
51:35Ơ, cái này bắt đầu rồi hả?
51:36Chào buổi tối các em gái nhé,
51:38ôi soi cận mặt cũng đẹp quá đi mất,
51:40hức hức.
51:40Lâm Uyển bưng một đĩa dâu tây đến,
51:42thuận thế ngồi xuống cạnh tôi,
51:44ăn ít dâu đi này.
51:45Mắt tôi sáng rực lên,
51:46có ướp lạnh không chị?
51:48Hai hôm trước em thấy chị đông đá dâu tây mà,
51:50dưa đông đá siêu ngon luôn.
51:52Lâm Uyển gõ nhẹ vào đầu tôi,
51:53không được ăn đồ lạnh.
51:55Tôi ấm ức,
51:56ồ,
51:56dạo gần đây tôi không dám chọc giận chị ấy,
51:59lại đang lúc livestream nên cũng chẳng dám lăn ra ăn vạ,
52:01đáng ghét thật.
52:03Người qua đường,
52:03đây là cái phim nhật ký cặp đôi gì thế này?
52:06Chị ơi,
52:06em ăn được đồ lạnh này,
52:08mau ném vào miệng em đi.
52:10Tôi vẫn không cam tâm,
52:11thế một nghìn cái bánh kem đó,
52:12vẫn là vị dâu tây chứ?
52:14Lâm Uyển nghĩ ngợi,
52:15tạm thời là vậy.
52:16Thầy có hy vọng,
52:17tôi lấn tới,
52:18vậy em đổi thành kem dâu tây được không?
52:20Lâm Uyển lường tôi một cái cháy mặt,
52:22em nghĩ sao?
52:23Bình luận chạy loạn,
52:24gì mà một nghìn cái bánh kem?
52:25Còn có cái nào mà tôi chưa kịp hít sao?
52:28Hai người đang chơi trò thú vị gì thế?
52:29Tôi không hiểu nhưng mà ngọt quá.
52:32Tôi tặng háng một cái,
52:33cố gắng chuyển chủ đề,
52:34mọi người chắc là biết
52:35tại sao chúng tôi livestream rồi chứ?
52:37Hệ thống nhắc nhở,
52:38ký chủ nghĩ kỹ đi,
52:39nếu cô công khai,
52:40cốt truyện sẽ sụp đổ,
52:41có làm nhiệm vụ cũng không gánh nổi đâu,
52:43cô sẽ không bao giờ quay về được nữa.
52:46Tôi dừng dưng đáp,
52:47nhưng tôi có người yêu rồi,
52:48tôi còn về làm gì nữa?
52:49Hệ thống không thể tin nổi,
52:51cô chấp nhận ở lại cái thế giới sảng văn này cả đời sau.
52:53Tôi coi đó là lẽ hiển nhiên,
52:55chị ấy ở đây mà.
52:56Chị ấy ở đây,
52:57tại sao tôi lại không ở lại?
52:59Chúng tôi ở bên nhau rồi.
53:01Lâm Uyển tung ra một câu nói nhẹ tựa lông hồng.
53:03Phòng livestream im bặt trong vài giây,
53:05sau đó bị lấp đầy bởi những dấu chấm hỏi
53:07và tiếng thét trói tai.
53:09Động má.
53:10Á á á á á á á á.
53:11Hệ thống lại hỏi,
53:12vậy tại sao cô còn phải đi tiếp cốt truyện của thế giới 409?
53:15Tôi hít một hơi lạnh,
53:17tôi không đi tiếp cốt truyện 409
53:18thì Nam Chính và Tô Tô làm sao quay về được?
53:21Cô có lòng thật đấy.
53:22Hệ thống nói tiếp,
53:23được rồi, nếu đã vậy thì tôi sẽ nộp đơn lên trụ sở xin từ bỏ nhiệm vụ.
53:27Không lâu sau,
53:28hệ thống sắp phải rời đi,
53:30không quản chúng tôi nữa.
53:31Nó còn ngượng ngùng bảo,
53:32thực ra tôi cũng có thể nhập vào một con vật nhỏ để ở lại đây.
53:35Tôi chầm tư một lát,
53:36mày làm con vịt đi,
53:37tiện cho tao hỏng canh.
53:39Hệ thống nổi đoá,
53:40mẹ kiếp,
53:41lão tử phải làm con ngao Tây Tạng để cắn chết cô.
53:44Tôi do dự hồi lâu,
53:45vẫn nhắn tin cho Tô Tô,
53:46hai người hoàn thành cốt truyện trưa.
53:48Tô Tô, rồi.
53:49Tôi, vậy cậu sắp đi rồi hả?
53:51Tớ nghĩ kỹ rồi,
53:52tớ không về nữa.
53:53Phải ba bốn ngày sau Tô Tô mới trả lời,
53:56tớ cũng vậy.
53:57Tôi nhắn tin liên hồi,
53:58tại sao?
53:59Chẳng phải tâm nguyện của cậu luôn là về nhà sao?
54:01Về nhà là không được mang theo bất cứ thứ gì,
54:03kể cả ảnh chụp.
54:04Tớ sợ tớ sẽ quên mất mặt cậu.
54:06Tôi không biết nói gì nữa.
54:08Im lặng một lúc,
54:09tôi rè rật hỏi,
54:10tại sao?
54:10Cậu lại thích tớ.
54:11Tô Tô im lặng 5 phút rồi trả lời,
54:13có lẽ cậu quên rồi.
54:14Thực ra chúng ta cùng một thế giới.
54:16Tôi chấn động,
54:17cái gì?
54:18Chẳng phải cậu bảo chúng ta đến từ các thế giới khác nhau sao?
54:21Nói thế để lừa thêm chút đồng cảm từ cậu,
54:24để về nhà còn dễ theo đuổi cậu.
54:25Không ngờ cậu lại thích cô ấy đến mức vì cô ấy mà ở lại.
54:28Ở ngoài đời thực tớ đã từng gặp cậu,
54:30lúc đó cậu hình như vừa thi đại học xong,
54:32vào ba uống rượu với bạn.
54:34Cậu say khớt,
54:35chẳng biết thế nào lại chạy đến cạnh tớ,
54:37cư dinh lấy tớ không rời,
54:38hết đòi hôn lại đòi ôn.
54:39Giờ nghĩ lại,
54:41lúc đó tớ nên đưa thẳng cậu về nhà luôn cho rồi.
54:43Vậy sao cậu không nói sớm?
54:45Phải, tớ cũng hối hận rồi.
54:47Lúc đó sợ cậu xấu hổ sẽ không nhìn mặt tớ nữa.
54:49Nếu tớ nói ra,
54:51liệu bạn gái của cậu có phải là tớ không?
54:53Tôi suy nghĩ một lát rồi gõ chữ,
54:55không đâu.
54:56Dù cậu có nói,
54:57tớ vẫn sẽ chọn ở bên lâm uyển.
54:59Được rồi, tớ biết rồi.
55:01Cậu cứ coi tớ như bạn bè bình thường là được.
55:03Thỉnh thoảng tớ sẽ về nước tìm cậu chơi,
55:05nhớ mời tớ uống rượu mừng đấy.
55:08Được thôi,
55:08tôi lập tức xóa sạch lịch sử trò chuyện với Tô Tô.
55:11Ngỡ đâu bị lâm uyển nhìn thấy,
55:13chắc tôi bị phanh thay mất.
55:14Cuối cùng hệ thống chọn là một con chó husky,
55:17tuyên bố sẽ phá nát nhà tôi.
55:19Tôi mua thêm một con golden chuyên để cãi nhau với nó.
55:21Tuy ồn ào nhưng tôi thấy rất thanh thản.
55:23Chỉ có điều hàng xóm hay gõ cửa hỏi tôi chừng nào mới ngỏng,
55:26vì chó sụa ồn quá.
55:28Tôi và lâm uyển đợi đến khi nhóm tan giã
55:30thì rút lui khỏi giới giải trí.
55:32Để bù đắp cho các thành viên khác,
55:33tôi hào phóng tặng mỗi người một căn nhà.
55:35Tất nhiên, tôi cũng thực hiện lời hứa,
55:37vào ngày sinh nhật Tổng Tài,
55:39tôi đưa anh ta về nhà mình,
55:40bảo quản gia biểu diễn mưa bánh kem cho anh ta xem.
55:43Tổng Tài vừa mới biết tin tôi và lâm uyển yêu nhau,
55:46căn bản không có tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh tượng kỳ vĩ này,
55:49cũng chẳng dành để tận hưởng mẫu tử tình thâm của tôi.
55:51Anh ta đứng giữa đống bánh kem rơi lả tả,
55:53ngại ngào hỏi tôi,
55:54hóa ra mẹ thực sự là một hạt động,
55:56tự thụ phấn mà ra sao.
55:58Tôi tốn bao nhiêu công sức mới giải thích được với lâm uyển
56:00rằng tôi không phải mẹ của Tổng Tài.
56:02Lâm uyển nửa tin nửa ngờ,
56:04tôi tuyệt vọng vô cùng,
56:05làm ơn đi,
56:06chị không nghĩ tới vấn đề này sao.
56:08Em năm nay 18,
56:09anh ta 28.
56:10Đôi khi,
56:11một nữ chính sản văn thông minh cũng có lúc trở nên ngốc mếch.
56:14Khoảng nửa năm sau,
56:15Weibo của lâm uyển cập nhật một đoạn video.
56:18Trong video là một thảm cỏ phủ đầy hoa tươi,
56:20đẹp vô cùng.
56:21Tôi cúi xuống nghiên cứu một hồi,
56:23hai mấy bông rồi dơ lên trước ống kính,
56:25cười dạng dỡ,
56:25chị nhìn này.
56:26Ống kính rung rung,
56:27sau đó vang lên giọng nói của lâm uyển,
56:29mặt lấm lem hết rồi kìa.
56:31Tôi gửi một tiếng,
56:32em thích thế.
56:33Chị có lấy hoa không?
56:34Lâm uyển đưa tay về phía tôi.
56:36Video dừng lại ở khoảnh khắc tôi lao về phía chị ấy.
56:39Tôi tay cầm hoa tươi,
56:40mang theo tất cả những gì mình có,
56:42chạy về phía người mình yêu.
56:44Hoàn.
Bình luận