Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Tôi là cô công chúa nhỏ được cưng chiều hết mực của kinh thành.
00:03Thế nhưng tôi lại theo đuổi phó kiêu suốt 3 năm dòng dã mà vẫn chẳng có được trái tim
00:07anh ta.
00:08Phải đến khi tình cờ quay lại quá khứ, tôi mới biết hóa ra anh ta đã sớm có một
00:12ánh trăng sáng của riêng mình.
00:14Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chắn ghét nói, hứa tinh giao, tôi không thích cô, cô đừng
00:19có dùng đủ mọi cách để xuất hiện trước mặt tôi nữa được không.
00:23Thế nhưng sau này, ánh trăng sáng của anh ta lại hàng ngày ôm tôi ngủ, nhìn tôi bằng ánh
00:27mắt chứa tràn tình cảm không thể nói thành lời.
00:30Giao giao, đừng thích phó kiêu nữa, hắn ta không xứng.
00:33Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:38luận để mau có người yêu nhé.
00:41Vào chuyện, trên sân khấu, bài phát biểu của hiệu trưởng vừa kết thúc, 8 bạn sinh viên đạt giải
00:46đã được xướng tên.
00:47Trong tiếng vỗ tay rền vang, tôi với tư cách là thành viên đội tặng hoa, chậm dãi bước lên
00:52sân khấu, tiến về phía phó kiêu.
00:54Phó kiêu, đây là hoa em đặc biệt chuẩn bị cho anh, là hoa baby mà anh thích nhất.
01:00Nhưng anh ta chỉ liếc nhìn tôi một cái lạnh nhạt, tôi không thích hoa baby.
01:04Nói xong, anh ta bước sang bên cạnh vài bước, thả nhiên nhận lấy bó hoa của người khác tặng.
01:09Nụ cười trên môi tôi cứng đờ, dưới khán đài bắt đầu rộ lên những tiếng cười nhạo.
01:14Chuyện tôi theo đuổi phó kiêu ở ngôi trường này có thể nói là ai ai cũng biết.
01:18Tôi đến đại học này cũng là vì anh ta, nhưng mới chỉ vòn vẹn 2 tháng, tôi đã bị
01:22anh ngó lơ không biết bao nhiêu lần.
01:24Giờ đây ngay trên sân khấu, anh ta cũng chẳng để mặt tôi chút nào.
01:28Tôi cố dặn ra một nụ cười giả tạo, thuận tay tặng bó hoa đó cho một bạn nữ khác
01:32trên sân khấu chưa có hoa.
01:34Lúc đi ngang qua phó kiêu để xuống đài, tôi cố ý dẫm mạnh lên chân anh ta một cái.
01:39Tôi đường đường là vị công chúa nhỏ kiêu kỳ nhất kinh thành vì một người đàn ông mà theo
01:44đuổi từ kiếp trước sang tận kiếp này.
01:46Anh ta đối xử với tôi như vậy, tôi không cần giữ thể diện chắc.
01:50Kiếp trước, phó kiêu chăm sóc tôi tỉ mỉ suốt 3 năm và tôi cũng theo đuổi anh ta suốt
01:543 năm đó.
01:56Người không biết chắc chắn sẽ nghĩ tôi quá lụy là một đứa liếm cầu chính hiệu, nhưng mọi người
02:00tưởng tôi muốn thế chắc.
02:02Là vì lúc nào phó kiêu cũng nhìn tôi bằng ánh mắt chàn đầy thâm tình, như thể đang câu
02:07dẫn trái tim tôi.
02:08Là vì khi anh ta chết để cứu tôi, anh ta đã chạm vào mặt tôi, gương mặt đầy máu
02:13và nước mắt nói rằng anh ta yêu tôi.
02:15Làm sao tôi có thể không động lòng?
02:17Nhưng nếu anh ta yêu tôi, tại sao suốt 3 năm trời lại luôn từ chối tôi?
02:22Phải đến tận giây phút cận kề cái chết mới chịu nói lời yêu.
02:25May mắn thay, tôi đã có cơ hội làm lại từ đầu.
02:28Trọng sinh về thời điểm thi đại học, tôi đã điên cuồng đăng ký vào đúng trường của phó kiêu.
02:33Thế nhưng phó kiêu của thời sinh viên vẫn khó theo đuổi như vậy.
02:36Còn thích phó kiêu nữa thì mình chính là con lợn.
02:39Tôi ôm lấy chiếc gối, tức giận đấm túi bụi vài cái.
02:43Ba tôi nhấp một ngụm trà, chẳng mấy để tâm nói.
02:46Giao giao, đây là lần thứ 10 con nói câu này rồi.
02:49Hay là nghe lời ba, trực tiếp bắt chói nó lại rồi nhốt vào.
02:53Ba tôi còn chưa nói hết câu đã bị mẫu thân đại nhân vặn tay giáo huấn.
02:57Cũng may mẹ tôi có tam quan chính trực,
02:59nếu không tôi chắc chắn đã bị ba và anh trai chiều hư đến mức vô pháp vô thiên rồi.
03:03Tôi sinh ra đã bị bệnh tim bẩm sinh,
03:06gần như được họ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên.
03:09Muốn sao không cho chăng, cực kỳ cương chiều.
03:11Cho đến khi tôi thích phó kiêu,
03:13bám lấy theo đuổi người ta mà đối phương còn trưng ra bộ mặt lạnh lùng.
03:17Họ đã bắt đầu thấy không hài lòng rồi.
03:19Kiếp trước, ba tôi trực tiếp quẳng cho phó kiêu một chiếc thẻ ngân hàng có 100 triệu tệ,
03:24bảo anh ta hãy ở bên tôi.
03:25Nhưng phó kiêu lại từ chối không chút do dự.
03:28Tiền anh ta không lấy,
03:30cũng không chịu làm bạn trai tôi,
03:32nhưng lại cứ ở bên cạnh đối tốt với tôi.
03:34Mỗi lần nhớ lại, tôi đều muốn tức chết.
03:37Thỉnh thoảng tôi có làm càn muốn cưỡng hôn,
03:39rõ ràng mặt anh ta đã đỏ bừng,
03:41nhịp tim đập nhanh như sấm,
03:42nhưng tuyệt nhiên không cho tôi cơ hội.
03:44Ánh mắt anh ta quá phức tạp,
03:46chứa đựng những cảm xúc mà tôi không thể hiểu thấu,
03:49nhưng tôi nhìn ra được,
03:50anh ta chắc chắn là thích tôi.
03:52Đã nói rồi, còn thích phó kiêu nữa tôi sẽ là con lợn,
03:55vậy mà chỉ sau một đêm,
03:57tôi lại tự vào vào mặt mình.
03:59Nghe tin phó kiêu ở thư viện,
04:00tôi lại lon ton chạy theo sau.
04:02Tôi trốn sau kệ sách nhìn lén anh ta.
04:05Anh ta ngồi bên cửa sổ,
04:06tấm rèm phía sau khẽ bay trong gió,
04:08đẹp như một bức tranh.
04:10Tôi lấy điện thoại ra định chụp lén,
04:12chẳng biết thế nào mà đèn flash lại đang bật,
04:14phó kiêu ngay lập tức nhìn về phía này.
04:17Tôi vội vàng cất điện thoại,
04:19giả vờ dơ tay lấy một cuốn sách
04:20ở tầng trên cùng của giá sách để che đậy.
04:22Vốn dĩ chỉ định làm màu thôi,
04:24nào ngờ từ phía sau có một bàn tay vươn ra,
04:27giúp tôi lấy cuốn sách xuống.
04:28Tôi quay đầu lại,
04:30đó là một cô gái dáng người thanh mảnh,
04:32cao giáo, ngũ quan tinh xảo,
04:34đôi lông mày toát lên vẻ anh khí.
04:36Gương mặt cô ấy không có biểu cảm gì,
04:38trông hơi lạnh lùng.
04:39Cảm ơn, tôi mỉm cười với cô ấy.
04:42Cô ấy không nói gì,
04:43xoay người bỏ đi luôn,
04:45đúng là một người kỳ lạ.
04:46Đợi đến khi tôi hoàn hồn lại,
04:48nhìn về chỗ phó kiêu ngồi thì nơi đó đã trống không.
04:51Tôi bực bội đi tìm người,
04:52lúc đi qua lối rẽ ở hành lang,
04:54đột nhiên nghe thấy giọng của phó kiêu.
04:57Khanh khanh,
04:58bước chân tôi khựng lại,
04:59lặng lẽ tiến lại gần.
05:00Tôi nhìn thấy gương mặt vốn dĩ luôn lạnh nhạt của phó kiêu,
05:03lúc này lại tràn đầy vẻ dịu dàng.
05:05Thế nhưng,
05:06anh ta lại đang kéo tay một cô gái,
05:08và người đó chính là người vừa mới giúp tôi lấy sách lúc nãy.
05:12Buông ra,
05:13tôi nghe thấy giọng nói lạnh lùng của cô ấy.
05:15Khanh khanh,
05:16đừng đối xử với anh như vậy,
05:18chúng ta quay lại như trước kia được không?
05:20Giọng nói của phó kiêu mang theo vẻ văn nải khẩn thiết.
05:23Nhưng thứ anh nhận lại chỉ là một tiếng cười nhạo.
05:26Cô gái ấy hất tay anh ra rồi đi xuống lầu,
05:29trồng sách trên tay phó kiêu trong phút chốc dưới vãi đầy đất.
05:31Anh ta vội vã nhặt sách lên rồi đuổi theo.
05:34Lúc này,
05:35tôi mới ôm lồng ngực đang đau nhói bước vào lối đi,
05:38một chiếc kẹp sách bị đánh rơi trên mặt đất.
05:40Tôi cúi người nhặt lên,
05:42trên đó là những nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ.
05:44Minh Nguyệt Hòa khanh khanh,
05:46thanh phong phó kiêu tiếu.
05:47Hà khanh khanh,
05:48khanh khanh,
05:49nước mắt tôi không kìm được mà nhòe đi,
05:52đột nhiên cảm thấy bản thân mình chẳng khác nào một trò cười.
05:55Thảo nào kiếp trước tôi theo đuổi anh ta lâu như vậy mà anh ta không bao giờ đồng ý,
05:59hóa ra trong lòng luôn có một người thương.
06:01Như nếu đã có người trong mộng,
06:03tại sao anh ta còn chưa chọc tôi?
06:05Trong đầu tôi không ngừng hiện về những ký ức đã bám bụi.
06:09Kiếp trước, tôi và anh ta que nhau là ở bệnh viện.
06:11Khi đó, tôi vừa mới làm phẫu thuật ghép tim xong,
06:14đã có thể xuống giường đi dạo chậm rãi.
06:17Ở vườn hoa bệnh viện,
06:18một người đàn ông mặc đồ bệnh nhân đột ngột lao đến ôm chầm lấy tôi vào lòng.
06:22Tôi hoảng loạn muốn đẩy anh ta ra,
06:24nhưng lại nghe thấy tiếng anh ta nghẹn ngào gọi,
06:27khanh khanh.
06:28Nỗi đau thương đó khiến trái tim tôi thắt lại,
06:30bàn tay định đẩy ra lại chuyển thành vỗ nhẹ lên lưng anh ta.
06:35Mà cứ ngỡ như đã quen biết từ lâu,
06:37tôi gọi cảm giác đó là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
06:40Còn Phó Kiêu thì giải thích rằng,
06:41tên của tôi đã từng xuất hiện trong giấc mơ của anh ta.
06:44Dù nghe có vẻ hoang đường nhưng tôi đã tin,
06:47tôi cho rằng đó chính là định mệnh.
06:49Giây phút này, tôi chợt nhận ra mình biết quá ít về Phó Kiêu.
06:53Kiếp trước, quan hệ của anh ta với gia đình hình như không tốt,
06:56cũng chẳng thấy người thân nào bên cạnh anh ta.
06:59Lễ Tết anh ta không bao giờ về nhà,
07:01cũng không liên lạc với gia đình.
07:03Trọng tâm cuộc sống đều đặt hết lên người tôi.
07:05Ngoại trừ những lúc làm việc cần thiết,
07:07thậm chí để chăm sóc tôi,
07:08anh ta đã chuyển từ chuyên ngành luật sang chuyên ngành y.
07:11Tôi thật sự không hiểu,
07:12nếu anh ta đã thích cô gái tên Hà Khanh Khanh kia,
07:15tại sao kiếp trước họ không ở bên nhau
07:17và anh ta cũng chưa từng nhắc về cô ấy.
07:20Tôi đã nghĩ đến khả năng thế thân cầu huyết,
07:22nhưng tôi và cô gái ấy chẳng có điểm nào giống nhau,
07:25dù là tính cách hay ngoại hình.
07:27Biết được Phó Kiêu đã có người trong lòng,
07:29lòng nhiệt huyết của tôi tụt dốc không phanh,
07:31tôi không còn dày mặt bám đuôi anh ta nữa.
07:34Bạn bè cùng lớp thi nhau trêu chọc,
07:36hỏi có phải tôi không còn thích anh ta nữa không?
07:39Thành thật mà nói,
07:40chính tôi cũng không biết rõ.
07:41Kiêu hãnh của tôi không cho phép tôi mặt dày
07:43đi làm kẻ lụy tình với một người đã có chú ý.
07:46Thế là,
07:47từ việc theo đuổi anh ta,
07:49tôi chuyển sang thăm dò mối quan hệ
07:50giữa anh ta và Hà Khanh Khanh.
07:52Tôi đứng từ xa âm thầm theo sau Phó Kiêu
07:54và phát hiện ra những chuyện mà mình chưa bao giờ biết tới.
07:58Hà Khanh Khanh làm thêm ở nhà ăn theo chương trình vừa học vừa làm,
08:01Phó Kiêu sẽ đợi đến lúc gần hết giờ cơm mới đi lấy phần.
08:04Sau đó một mình anh ta mua hai phần cơm,
08:07ngồi đợi Hà Khanh Khanh cùng ăn.
08:08Mặc dù Hà Khanh Khanh chưa bao giờ đói hoài đến anh ta,
08:12không thèm nể mặt,
08:13thậm chí chẳng thèm ăn phần cơm anh ta mua,
08:15nhưng Phó Kiêu vẫn kiên trì như vậy.
08:17Hà Khanh Khanh làm việc ở siêu thị trường học,
08:20Phó Kiêu sẽ cố ý đi đường vòng đến đúng siêu thị đó để mua đồ,
08:23lần nào cũng mua gấp đôi rồi để lại một phần cho cô ấy.
08:26Ban đêm, khi Hà Khanh Khanh vùi đầu học ở thư viện,
08:29anh ta sẽ ngồi ở vị trí phía sau cô ấy để đọc sách,
08:32bầu bạn cho đến lúc thư viện đóng cửa.
08:34Sau đó lại âm thầm đi theo sau,
08:36lặng lẽ tiến cô ấy về ký túc giá.
08:39Hóa ra, trong lúc ánh mắt tôi luôn hướng về phía Phó Kiêu,
08:42thì ánh mắt anh ta lại vĩnh viễn dừng lại ở một người khác.
08:45Hôm nay là thứ sáu, buổi chiều không có tiết học.
08:50Tôi lại nhìn thấy Hà Khanh Khanh.
08:52Theo phản xạ tự nhiên, tôi bảo tài xế lái xe bám theo.
08:56Điểm đến là một bệnh viện nhỏ,
08:57cô ấy đang dìu một người phụ nữ trung niên mặc đồ bệnh nhân.
09:00Nhìn khẩu hình miệng, đó chắc là mẹ cô ấy.
09:03Thảo nào cô ấy suốt ngày bận rộn làm thêm kiếm tiền,
09:06hóa ra là trong nhà có người ốm đau.
09:08Tôi vừa định rời đi thì từ xa nhìn thấy mẹ cô ấy tát cô ấy một cái thật mạnh,
09:13rồi gầm lên bảo cô ấy cút đi.
09:15Phần cơm Hà Khanh Khanh cất công mua đến cũng bị mẹ cô ấy hất tung xuống đất như rác
09:19rửa.
09:20Thế nhưng Hà Khanh Khanh chẳng hề có vẻ gì là tức giận,
09:23cô ấy chỉ lẳng lặng cuối người dọn dẹp phần cơm vãi trên sàn.
09:26Còn mẹ cô ấy vẫn không ngừng lại nhảy mắng chửi.
09:29Cảnh tượng này khiến tôi không kìm được mà nắm chặt nắm đấm.
09:32Sau khi dọn sạch sàn nhà,
09:34Hà Khanh Khanh lấy từ trong túi ra một sớp tiền đặt lên bàn,
09:37rồi rời khỏi bệnh viện với gương mặt vô cảm.
09:40Tôi không biết mình đang mang tâm lý gì,
09:42cứ thế tiếp tục đi theo cô ấy.
09:43Thấy Hà Khanh Khanh bước vào một nhà hàng rồi đi thẳng vào bếp,
09:47hỏi chủ quán mới biết cô ấy làm thêm ở đây.
09:50Trong gian bếp hỗn loạn,
09:51cô ấy rửa rau, rửa bát,
09:53từng trồng bát đĩa cao quá đầu người được cô ấy lau dọn sạch sẽ.
09:56Trong khi những sinh viên khác đang mải mê tận hưởng thời gian đại học,
10:00thì cô ấy lại bận rộn vì sinh kế.
10:02Mãi đến sau 10 giờ đêm,
10:04Hà Khanh Khanh mới xách phần cơm hộp lấy từ nhà hàng về trường.
10:07Cô ấy đeo tay nghe, lầm lũi đi một mình trên đường.
10:10Tôi ngồi trong xe đi theo từ xa,
10:12không kìm lòng được mà thấy xót xa.
10:14Nhưng điều khiến người ta tức giận hơn là,
10:17vậy mà vẫn có kẻ muốn bắt nạt cô ấy.
10:19Mấy gã đàn ông xăm trổ,
10:21ráng vẻ lưu lỏng đẩy cô ấy vào trong một con hèn.
10:24Hộp cơm trên tay Hà Khanh Khanh bị cướp mất rồi vứt xuống đất.
10:27Cơn giận tích tụ cả tối trong tôi bốc lên ngùn ngụt.
10:30Tôi bảo tài xế dừng xe,
10:31xách chiếc gậy bóng chảy trong xe bước xuống.
10:34Dưới ánh đèn lờ mờ,
10:36hai gã đàn ông không chế tay Hà Khanh Khanh ra sau lưng.
10:39Gã cầm đầu vẻ mặt biến thái tát tát vào mặt cô ấy,
10:42đưa tiền đây,
10:43hay là muốn ngủ với mấy anh cho sướng.
10:45Hà Khanh Khanh vùng vẫy,
10:46ánh mắt đầy cam hận nhìn gã đàn ông trước mặt.
10:49Gã đó dừng như nổi giận,
10:50bàn tay đang vỗ mặt cô ấy dùng lực mạnh hơn,
10:53tay kia định vươn về phía ngực cô ấy.
10:56Xương cái con mắt nhà anh.
10:57Tôi xuất hiện phía sau gã,
10:59dưa gậy bóng chảy đập thẳng vào một cánh tay của gã.
11:02Gã biến thái bị tôi đánh trúng,
11:04kêu thét lên rồi chửi rùa,
11:05xoay người định xử lý tôi.
11:07Hà Khanh Khanh sững sờ trong giây lát,
11:09không ngờ tôi lại xuất hiện.
11:10Thừa lúc hai kẻ khống chế phía sau đang phân tâm,
11:13cô ấy thoát khỏi sự kìm kẹp,
11:15nắm lấy tay tôi định chạy.
11:16Nhưng gã biến thái đã kịp giật lấy gậy bóng chảy của tôi,
11:19định ráng xuống người tôi.
11:21Thế nhưng gậy còn chưa chạm vào
11:22thì gã đã bị tài xế của tôi đá bay ra xa.
11:25Tôi kéo Hà Khanh Khanh sang một bên chấn an,
11:27đừng sợ,
11:28chú ấy đánh nhau giỏi lắm.
11:30Chưa đầy hai phút,
11:32ba gã đàn ông đã nằm dạp dưới đất dên dỉ đau đớn.
11:34Tài xế hỏi tôi muốn xử lý thế nào,
11:37tôi cầm lại gậy bóng chảy,
11:38xong đến nện cho gã biến thái kia một trận tơi bời.
11:41Mãi đến khi tim đập hơi nhanh,
11:43tôi mới dừng lại,
11:44dùng gậy chỉ thẳng vào mặt gã cảnh cáo,
11:46sau này còn dám làm việc xấu,
11:48bà đây sẽ khiến anh hối hận vì đã sinh ra trên đời này.
11:51Nghe rõ chưa?
11:52Nhìn gã kinh hãi gật đầu lia lia xin tha,
11:55cơn giận trong lòng tôi mới nguôi ngoai.
11:57Nhớ đến Hà Khanh Khanh đang đứng bên cạnh,
11:59tôi ngập ngừng đưa gậy bóng chảy cho cô ấy,
12:01cậu có muốn đánh vài cái cho bỏ tức không?
12:04Hà Khanh Khanh nhận lấy gậy nhưng không ra tay,
12:06mà lấy điện thoại gọi báo cảnh sát.
12:08Tôi ngượng ngùng nhìn bác tài xế một cái.
12:11Xem ra tôi bị ba và anh trai dạy hư rồi,
12:13chỉ biết lấy bạo chế bạo.
12:15Sau khi mấy tên cận bã bị đưa đi,
12:17tôi bảo Hà Khanh Khanh lên xe để đưa cô ấy về trường.
12:20Trong xe yên tĩnh lạ thường,
12:22tôi ngập ngừng hồi lâu,
12:23nghĩ rằng dù sao tuổi tâm hồn của mình cũng lớn hơn cô ấy,
12:26nên chủ động giới thiệu tôi tên là Hứa Tinh Giao.
12:29Tôi biết, cô ấy biết,
12:31nhưng cô ấy không nói thêm gì nữa,
12:33tôi cũng không hỏi rồn.
12:34Tôi bật đèn trong xe sáng lên,
12:36tìm hộp y tế ra, mặt của cậu,
12:38để tôi bôi thuốc cho nhé.
12:40Hà Khanh Khanh không nói gì,
12:42tôi coi như cô ấy ngầm đồng ý.
12:44Tôi vén lọn tóc bên tai cô ấy ra sau,
12:47trên má hẳn rõ dấu ngón tay đỏ ứng.
12:49Một gương mặt xinh đẹp thế này,
12:51hết bị mẹ đánh lại bị bọn cận bã bắt nạt,
12:53đúng là xui xẻo đủ đường.
12:55Một ngày tồi tệ như vậy mà cô ấy vẫn giữ được bình tĩnh.
12:58Nếu là tôi,
12:59chắc đã khóc lóc về mách ba rồi.
13:01Tôi nhẹ nhàng bôi thuốc lên mặt cô ấy,
13:03đau không?
13:04Không đau.
13:05Dưới ánh đèn,
13:07da của cô ấy thực sự rất đẹp,
13:08không thấy lỗ chân lông đâu cả,
13:10mặt mộc mà vẫn xinh như vậy.
13:12Chẳng biết cô ấy dùng loại mỹ phẩm gì nữa.
13:14Không dùng mỹ phẩm.
13:16Hà Khanh Khanh đột nhiên lên tiếng làm tôi giật bắn mình.
13:19Hoàn hồn lại mới biết mình vô ý nói ra suy nghĩ trong lòng.
13:22Tôi cười ngượng ngùng,
13:24vừa vặn cũng đã đến trường.
13:25Cô ấy nói câu cảm ơn rồi định xuống xe,
13:28tôi sực nhớ ra điều gì đó liền gọi cô ấy lại.
13:31Sau đó tôi lấy một cái túi,
13:32gom hết các loại đồ ăn vật có trong xe vào,
13:35lại lấy thêm mấy hộp sữa đưa cho cô ấy.
13:38Cậu vẫn chưa ăn tôi đúng không?
13:40Cầm lấy hết đi.
13:41Thấy cô ấy đứng yên nhìn tôi không nhúc nhích,
13:43tôi nghĩ cô ấy ngại nên trực tiếp ấn đổ vào tay cô ấy.
13:47Cuối cùng, tôi nhét luôn cả tuyếp thuốc mỡ cho cô ấy,
13:50tuyếp thuốc này cậu cũng cầm lấy luôn đi.
13:52Hà Khanh Khanh nhìn tôi,
13:53một lúc lâu sau mới hoàn hồn,
13:55khóe môi khẽ cong lên,
13:56hứa tinh giao, cảm ơn cậu.
13:59Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy cười,
14:01rất đẹp,
14:02khiến tâm trạng tôi cũng tốt lên một cách kỳ lạ.
14:04Cuối tuần,
14:05khi tôi đang nằm dài ở nhà như một sát chết
14:07thì đột nhiên nhận được điện thoại của anh trai.
14:10Anh ấy nói có một bất ngờ dành cho tôi,
14:12bảo tôi tối nay hãy ăn mặc đẹp một chút.
14:15Đến tối,
14:15nhìn thấy một đôi vợ chồng và phó kiêu đi sau lưng anh trai tôi,
14:19tôi kinh ngạc đến mức rất cả cằm.
14:21Anh trai tôi đúng là đã đem được người đến thật.
14:23Nếu là trước kia,
14:24chắc chắn tôi đã vui mừng hớn hở lao ra đón rồi.
14:27Nhưng lúc này,
14:28lòng tôi chỉ thấy ngổ nang chăm mối.
14:30Anh trai thấy tôi đứng bất động,
14:32lại tưởng tôi đang xấu hổ,
14:34liên kéo tay tôi giới thiệu với đôi vợ chồng kia,
14:36đây là em gái tôi,
14:38hứa tinh giao,
14:39viên ngọc quý của cả nhà chúng tôi.
14:41Cặp vợ chồng trung niên kia khúng núm gật đầu khen ngợi tôi không ngớt,
14:45sau đó đẩy phó kiêu đến trước mặt tôi,
14:47nói rằng chúng tôi là bạn cùng trường,
14:49mong sau này anh ta sẽ quan tâm tôi nhiều hơn.
14:52Vẻ ngoài phó kiêu tỏ ra rất đúng mực,
14:54nhưng tôi nhìn thấy rõ sự chắn ghét nơi đáy mắt anh ta.
14:57Có lẽ anh ta nghĩ chính tôi là người chỉ đạo anh trai mời nhà anh ta đến đây.
15:01Tôi kéo anh trai sang một bên,
15:03bấm mạnh vào tay anh ấy rồi hỏi nhỏ,
15:05sao anh không nói trước với em một tiếng.
15:08Anh trai tôi vẫn còn tự mãn xoa đầu tôi,
15:10em gái cưng của anh không xử lý được,
15:12làm anh trai đương nhiên phải giúp em rồi.
15:15Tôi gạt tay anh ấy ra,
15:17chỉ muốn đâm đầu vào tường cho xong.
15:19Anh ấy đúng là cái đồ ế bằng thực lực,
15:21chẳng hiểu gì cả mà cứ thích bày mưu tính kế linh tinh.
15:24Phó kiêu là kiểu người mà dù đặt một tỷ tệ trước mặt cũng chẳng thèm chấp mắt.
15:28Ép anh ta đến tiếp xúc với tôi thế này chỉ càng khiến anh ta thêm ghét tôi mà thôi.
15:33Trên bàn ăn,
15:34bố mẹ phó kiêu ép anh ta ngồi cạnh tôi.
15:36Phó kiêu phản cảm nhưng không thể không làm theo.
15:39Sau đó,
15:40bố mẹ anh ta một bên nịnh nọt nhà tôi,
15:42một bên không ngớt lời khen ngợi phó kiêu yêu tú thế nào.
15:45Người tinh mắt đều nhìn ra được họ đang khao khát tôi và phó kiêu thành một đôi đến mức
15:49nào.
15:50Nhưng chỉ tôi mới rõ,
15:52phó kiêu đã có người trong mộng rồi.
15:54Tôi khuấy bát canh trước mặt,
15:55thấy dưới đáy có đậu phộng,
15:57thấy phó kiêu định hút canh,
15:58tôi vội vàng ngăn lại,
16:00trong canh có đậu phộng,
16:01anh không uống được đâu.
16:02Mấy cặp mắt trên bàn đều đổ rồn về phía tôi.
16:05Tôi ngượng ngùng hỏi,
16:06không phải anh bị dị ứng đậu phộng sao?
16:09Mẹ anh ta cười xòa,
16:10cảm ơn giao giao đã quan tâm,
16:12nhưng chắc là cháu nhớ nhầm rồi,
16:14phó kiêu nhà bác không bị dị ứng đậu phộng đâu.
16:17Nói xong,
16:18bà ấy lại liên tục rục anh ta gắp thức ăn cho tôi.
16:20Tâm trí tôi vẫn còn đang dối bời,
16:22còn anh ta thì dường như đang trả đũa
16:24bằng cách gắp đầy thức ăn vào bát tôi một cách máy móc.
16:28Dầm một tiếng,
16:29bố tôi đặt đũa xuống,
16:30bàn ăn lập tức im phang phắc.
16:32Động tác của phó kiêu cuối cùng cũng dừng lại,
16:34nhưng bầu không khí trở nên vô cùng gượng ngạo.
16:36Phải đến khi mẹ tôi lên tiếng hòa giải,
16:39bữa cơm ngủ ngạt này mới có thể tiếp tục diễn ra êm đẹp.
16:42Trong bữa ăn,
16:43bố mẹ phó kiêu nhắc đến chuyện công việc của công ty,
16:46bố và anh trai tôi đều giữ im lặng,
16:48còn mẹ tôi thì dùng chiêu thái cực quyền,
16:50lấy lý do ngoài giờ làm việc không bàn chuyện công sự để né tránh.
16:53Bữa cơm này khiến tâm trạng tôi rất tệ.
16:56Sau khi gia đình phó kiêu ra về,
16:58tôi ngồi phịch xuống sofa với vẻ mệt mỏi.
17:00Phó kiêu của hiện tại so với phó kiêu mà tôi quen biết
17:03ở kiếp trước thực sự khác biệt quá lớn.
17:05Đột nhiên, tôi cảm thấy mình không còn thích anh ta nổi nữa.
17:09Anh trai ngồi xuống bên cạnh đột nhiên xin lỗi tôi,
17:12khanh khanh, là lỗi của anh.
17:13Anh làm việc thiếu suy nghĩ,
17:15để em phải chịu ủi khuất rồi.
17:17Tôi buồn cười huyết vào vai anh ấy một cái,
17:20khẽ nói,
17:20anh à, em quyết định không thích anh ta nữa.
17:23Có lẽ ông trời cho tôi trọng sinh một lần nữa là để tôi học cách buông bỏ.
17:27Không phải tôi chưa từng cố gắng,
17:28nhưng cố gắng không có kết quả thì tôi cũng không định lãng phí công sức thêm nữa.
17:32Sau khi quay lại trường,
17:34tôi không còn bám theo phó kiêu nữa,
17:36lúc đi ngang qua anh ta cũng coi như không thấy.
17:39Ngược lại, tôi tiếp xúc với hạ khanh khanh nhiều hơn.
17:42Tranh thủ lúc tan học đi vệ sinh,
17:44trong học bàn của tôi đã xuất hiện một phần bánh ngọt tinh tế.
17:47Trên đó có dán mẫu giấy ghi hai chữ,
17:49cảm ơn.
17:50Chẳng cần đoán cũng biết là do hạ khanh khanh gửi đến.
17:53Đây là bánh của một cửa hàng tôi vốn rất thích,
17:55mỗi ngày chỉ bán giới hạn, nếu không đến thật sớm thì khó mà mua được.
17:59Tôi không biết làm sao cô ấy biết sở thích của mình,
18:02nhưng chắc chắn cô ấy đã bỏ ra rất nhiều tâm sức.
18:05Có qua có lại,
18:06ngày hôm sau khi Vũ nuôi đưa cơm đến,
18:09tôi bảo chuẩn bị thành hai phần.
18:10Tôi xách hộp giữ nhiệt tìm đến hạ khanh khanh vừa mới làm xong việc ở nhà ăn,
18:14trực tiếp ấn hộp cơm vào tay cô ấy.
18:17Cô ấy trông có vẻ hơi thụ sủng nhiều kinh,
18:19cầm hộp cơm đứng gần người.
18:21Tôi kéo cô ấy ngồi xuống,
18:22mau ăn đi thôi, kẻo ngụy mất.
18:24Kể từ đó,
18:25ngày nào tôi cũng ăn cơm cùng hạ khanh khanh,
18:28và lần nào phó kiêu đợi hạ khanh khanh cũng thấy bóng dáng của tôi.
18:32Trong một lần tôi lại đi tìm hạ khanh khanh,
18:34phó kiêu đã chặn tôi lại,
18:35gương mặt đầy vẻ chán ghét,
18:37hứa tinh giao,
18:38cô đủ rồi đấy.
18:39Tôi đã nói là không thích cô,
18:41cô không thể bớt dùng đủ mọi cách để xuất hiện trước mặt tôi được sao.
18:44Còn nữa, tôi cảnh cáo cô,
18:46đừng có cố tình tiếp cận khanh khanh.
18:49Tôi xít chút nữa thì bật cười vì tức giận.
18:51Phó kiêu thực sự hết lần này đến lần khác làm vỡ nát cái kính lọc hình tượng của tôi
18:55về anh ta.
18:56Tôi cười lạnh một tiếng,
18:58phó kiêu,
18:58anh có phải là quá tự luyến rồi không?
19:01Tôi chọn làm bạn với ai là việc của tôi,
19:03anh nghĩ anh là cái thá gì mà đáng để bổn tiểu thư phải phí tâm tổn sức vì anh
19:07như thế.
19:08Hạ khanh khanh không biết đã xuất hiện bên cạnh tôi từ lúc nào.
19:11Cô ấy chẳng thèm liếc nhìn phó kiêu lấy một cái,
19:14nắm lấy tay tôi dắt đi thẳng.
19:16Phó kiêu đứng trôn chân tại chỗ, sắp mặt cực kỳ khó coi.
19:20Vài ngày sau,
19:21trên diễn đàn trường bùng nổ một bài đăng về Hạ khanh khanh.
19:23Bài viết nói rằng mẹ của sinh viên họ Hà nào đó ở khoa y làm nghề không đoàn hoàng,
19:28mắc bệnh xã hội nghiêm trọng,
19:29và sinh viên họ Hà này cũng có nguy cơ bị lây nhiễm.
19:32Dù bài đăng không chỉ đích danh nhưng lại đính kèm ảnh của Hạ khanh khanh.
19:36Ngoài ra,
19:37còn có ảnh chụp mẹ cô ấy thân mật với đàn ông trong quán bar và một vài tờ bệnh
19:41án.
19:45Lớp 3 với cô ta, mẹ cô ta đúng là làm nghề đó thật,
19:48nghe nói đàn ông cả cái khu trung cư đó đều là khách quen của mẹ cô ta.
19:53Tôi cũng nghe nói rồi, còn có một vụ lớn hơn nữa,
19:56hồi đó phó kiêu học cùng lớp với cô ta,
19:58cô ta không ít lần mồi chảy phó kiêu.
20:00Sau này mẹ phó kiêu biết chuyện đã đến tận trường,
20:03mắng cô ta là hồ ly tinh quyến rũ con trai báng ai trước mặt cả lớp.
20:07Hành gì mấy lần tôi thấy có phó kiêu là có cô ta,
20:10hóa ra vẫn chưa từ bỏ ý định à.
20:12Chỉ có mình tôi quan tâm việc cô ta mắc bệnh đó sao,
20:15nếu là thật thì đáng sợ quá.
20:17Sau đó, dưới bình luận bắt đầu xuất hiện những từ ngữ xúc phạm như xùi màu gà,
20:22bệnh tình dục.
20:23Cuối cùng, thậm chí còn xuất hiện những lời lẽ đòi đuổi học cô ấy.
20:26Khi tôi đến trường tìm Hà Khanh Khanh để hỏi rõ chuyện này,
20:29cô ấy lại như không quen biết tôi,
20:31trực tiếp đi vòng qua người tôi rồi rời đi thật xa.
20:34Không lâu sau đó,
20:35có tin chuyển đến rằng Hà Khanh Khanh đang đánh nhau với mấy nam sinh.
20:39Vất vả lắm mới đợi được đến trưa,
20:41việc đầu tiên tôi làm là chạy đến quầy bán cơm nơi Hà Khanh Khanh làm thêm ở nhà ăn,
20:45nhưng phát hiện ở đó đã đổi người khác.
20:48Tôi đảo mắt nhìn quanh nhà ăn một lượt,
20:50cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng cô ấy ở một góc khuất.
20:53Xung quanh cô ấy rõ ràng còn rất nhiều chỗ trống,
20:56như những sinh viên đang bưng khay cơm thả đứng xa thật xa chứ không muốn ngồi gần cô ấy.
21:01Hà Khanh Khanh bị cô lập hoàn toàn,
21:03những ánh mắt soi mói liên tục đổ rồn về phía cô ấy
21:05cùng những tiếng xì xào bàn tán khiến trái tim tôi như bị giao cửa qua.
21:09Tôi từng bước tiến về phía cô ấy.
21:11Lúc đi ngang qua một bàn ăn,
21:13tôi nghe thấy một nam sinh mặt mày còn vết bầm tím
21:16đang nói giọng bỉa mai chỉa về phía Hà Khanh Khanh,
21:18mày với mẹ mày một đêm giá bao nhiêu tiền.
21:21Đám nam sinh xung quanh cười lên một chàng trói tai.
21:24Cơn giận trong lòng tôi bùng cháy,
21:25tôi giật lấy xô nước rửa bát từ tay người lao công đang dọn dẹp gần đó,
21:29hất thẳng về phía bọn chúng.
21:31Muốn chết đúng không?
21:32Mấy tên đó bị dính đầy nước canh bẩn thỉu trên người,
21:35mắt long lên sòng sọc.
21:36Tôi ném cái xô không về phía bọn chúng,
21:39tao hất đấy, thì sao nào?
21:41Mấy đứa đó đứng dậy định gây chuyện,
21:43Hà Khanh Khanh đã kịp chạy đến,
21:45một tay kéo tôi ra sau lưng che chở.
21:47Đám đó dĩu cợt,
21:49hóa ra là cùng một ruột với nó.
21:51Mày mặc toàn đồ hiệu thế này,
21:52không lẽ cũng là do bán thân mà có à?
21:55Lời hắn vừa rước, tôi chụp ngay khay cơm trên bàn,
21:57úp thẳng lên đầu hắn,
21:59cái miệng thối thế này là do ăn phân mà không đánh răng à con chó này,
22:02hôm nay tao sẽ giết chết mày.
22:05Tất nhiên, hắn ta chưa kịp ra tay thì bảo vệ trường đã có mặt để ngăn chặn,
22:09cả nhóm chúng tôi bị đưa lên phòng giáo vụ.
22:12Thầy giáo nhìn mấy nam sinh và Hà Khanh Khanh với vẻ vô cùng đau đầu.
22:15Lúc này tôi mới biết,
22:17đám người xảy ra xung đột với Hà Khanh Khanh hồi sáng cũng chính là bọn này.
22:21Thầy giáo gần như đã mặc định là tôi sai,
22:23vì tôi là người ra tay trước và thái độ cũng rất tệ.
22:26Thầy hỏi tại sao tôi lại bắt nạt người khác,
22:28tôi đáp, tại miệng bọn họ thối quá,
22:31em rửa cho họ một chút thôi.
22:32Mấy nam sinh nghe xong phẫn nộ chỉ tay vào mặt tôi định chửi bới tiếp.
22:36Tôi lường thẳng mặt, dám chỉ nữa xem, tao chặt tay mày đấy.
22:40Vì thái độ lồi lõm của mình, cuối cùng tôi bị mời phụ huynh.
22:43Tôi chẳng buồn bận tâm, kéo Hà Khanh Khanh đi thẳng.
22:46Trên sân vận động đầu thu vắng lặng, tôi hỏi cô ấy,
22:50Khanh Khanh, sáng nay tôi tìm cậu, sao cậu không thèm để ý đến tôi?
22:54Cô ấy rút bàn tay đang bị tôi nắm lại, ánh mắt tôi sầm,
22:58mấy thứ trên diễn đàn trường cậu thấy rồi chứ.
23:00Mấy lời đồn đó tôi không tin đâu, không hoàn toàn là lời đồn đâu.
23:04Mẹ tôi đúng là làm nghề đó thật, nhưng bà ấy không mắc bệnh loại đó.
23:08Hà Khanh Khanh bắt đầu kể về thân thế của mình.
23:11Mẹ cô ấy sinh ra ở nông thôn,
23:13mười mấy tuổi đã cắt đứt liên lạc với gia đình để bỏ trốn theo bố cô ấy vì cái
23:17gọi là tình yêu.
23:18Đáng tiếc là nhìn lầm người, sau khi có cô ấy,
23:21bố cô ấy bắt đầu ngoại tình, nhiện dự, cơ bạc và bạo hành gia đình.
23:25Khi Hà Khanh Khanh mới một tuổi, bố cô ấy đã bỏ trốn theo người đàn bà khác,
23:29để lại một đống nợ nần và mới hỗn độn.
23:32Mẹ cô ấy lúc đó mới 19 tuổi,
23:34bị cuộc sống dồn ép nên phải vào làm việc ở quán bà.
23:37Ban đầu có lẽ chỉ là bán rượu làm phục vụ để mưu sinh,
23:40nhưng áp lực cuộc sống đã khiến bà ấy từng bước chọn con đường kiếm tiền nhanh hơn.
23:45Trong suốt quá trình trưởng thành,
23:47Hà Khanh Khanh không tránh khỏi việc phải đối mặt với đủ loại lời nhục mạ bẩn thiểu.
23:51Cho nên, cậu hãy cách xa tôi một chút đi,
23:53nếu không cậu cũng sẽ bị cô lập đấy.
23:55Tôi không thích, tôi dùng sức ôm chặt lấy cánh tay cô ấy.
23:59Khanh Khanh, chúng ta là bạn bè.
24:01Hà Khanh Khanh đột nhiên lắc đầu cười,
24:04trong mắt như hiện lên sự dĩu cợt.
24:05Trước đây cũng từng có người nói như vậy,
24:07nhưng sau đó vẫn là tìm cách cắt đứt quan hệ với tôi.
24:10Cậu đang nói đến Phó Kiêu sao?
24:12Hai người trước đây là người yêu à?
24:14Đây là câu hỏi mà tôi luôn thắc mắc bấy lâu nay.
24:17Không phải, chúng tôi chỉ làm bạn một thời gian ngắn,
24:20hoặc có lẽ đến bạn bè cũng chẳng phải.
24:23Hà Khanh Khanh gặp Phó Kiêu sau khi chuyển nhà vào năm cấp 3,
24:26tình cơ hai người lại học cùng trường.
24:28Khi đó, Phó Kiêu luôn thích tìm cô ấy,
24:31ngày nào cũng cùng cô ấy đi học và tan học,
24:33mua bữa sáng cho cô ấy, quan tâm đủ điều.
24:36Đối với Hà Khanh Khanh,
24:37Phó Kiêu có lẽ là người hiếm hoi
24:39trong thời học sinh dành cho cô ấy sự tử tế.
24:42Thế nhưng việc hai người tiếp xúc đã bị mẹ Phó Kiêu nhìn thấy.
24:45Bà ấy mặc định cô ấy cũng giống như mẹ mình,
24:48chẳng phải hạ người tốt lành gì.
24:49Mẹ Phó Kiêu ra lệnh cho anh ta không được qua lại với cô ấy,
24:53nhưng Phó Kiêu ngoài mặt tuân lệnh
24:54nhưng sau lưng vẫn cuốn quyết lấy Hà Khanh Khanh ở trường.
24:57Cho đến khi mẹ anh ta phát hiện ra chiếc kẹp sách đó,
25:01bà ấy tưởng là thơ tình tỏ tình do Hà Khanh Khanh viết,
25:03cho rằng cô ấy quyến rũ con trai mình.
25:06Thế là bà ấy đại náo trường học,
25:07mắng nhức cô ấy ngay trước mặt tất cả bạn học.
25:10Lúc đó, Phó Kiêu không hề đưa ra một lời giải thích nào.
25:14Sau đó, Hà Khanh Khanh nhìn thấu hiện thực,
25:16chuyển lớp, đến cả bạn bè cũng không làm với Phó Kiêu nữa.
25:20Buổi chiều, tôi xem được một đoạn video từ một người bạn,
25:23cuối cùng cũng biết tại sao Hà Khanh Khanh lại ra tay đánh người.
25:26Trong video, một nhóm nam sinh đang hút thuốc ở cửa nhà vệ sinh,
25:30Phó Kiêu cũng ở đó.
25:31Có người hỏi anh ta, Phó Kiêu,
25:34không lẽ mày đang yêu đương với loại con gái như Hà Khanh Khanh đấy chứ?
25:37Chữ trên cái kẹp sách đó bọn tao đều nhìn thấy rồi.
25:41Nhưng Phó Kiêu lại nói,
25:42kẹp sách không phải của tôi,
25:44tôi và Hà Khanh Khanh không thân,
25:45các người đừng nói bửa.
25:47Mấy kẻ đó ồ lên đầy ẩn ý,
25:49cái kẹp sách đó là Hà Khanh Khanh tặng mày mà.
25:52Không ngờ mày cũng trung tình gớm.
25:54Lại có kẻ bị ổi nói,
25:55trung tình thì có ích gì.
25:57Với cái cơ thể chẳng biết có mắc bệnh hay không của nó,
26:00ai mà dám chạm vào.
26:02Chẳng thà tìm loại con gái mình hạc sương mai như hứa tinh giao,
26:05tuyệt đối.
26:06Sau đó chính là bóng dáng Hà Khanh Khanh xuất hiện,
26:08lao vào đánh nhau với bọn họ.
26:11Hóa ra Hà Khanh Khanh vốn luôn bình tĩnh lại hành động như vậy
26:13không chỉ vì có kẻ nhục mạ cô ấy,
26:15mà còn vì có kẻ nhục mạ tôi.
26:18Bộ mặt của mấy kẻ này khiến tôi cảm thấy
26:20sâu nước bẩn hất lúc chưa vẫn còn quá nhẹ nhàng,
26:22mà Phó Kiêu thì lại càng khiến người ta tức giận hơn.
26:25Từng có lúc tôi tưởng anh ta không thích tôi là vì quá yêu Hà Khanh Khanh,
26:29nhưng khi nhìn thấy cô ấy bị người ta theo dệt tin đồn ác ý,
26:32điều duy nhất anh ta nghĩ tới chỉ là phủi sạch quan hệ.
26:35Bài đăng trên diễn đàn trường đã bị xóa dưới sự can thiệp của phía nhà trường,
26:39nhưng tôi không định bỏ qua cho kẻ tung tin,
26:41cũng không muốn tha cho mấy gã đàn ông miệng lưỡi bẩn thiểu đó.
26:45Thế là tôi gửi thêm một tin nhắn cho ba mình,
26:47đính kèm cả đoạn video kia.
26:49Chỉ trong một buổi chiều,
26:51mấy nam sinh đó đã bị cha mẹ ép đến mức suýt quỷ xuống trước mặt tôi để xin lỗi.
26:55Tôi biết được từ ba rằng nếu lời xin lỗi không khiến tôi hài lòng,
26:58họ có thể phải đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ.
27:01Cuối cùng, tôi bắt bọn họ cầm tấm bảng viết chữ Hà Khanh Khanh,
27:05xin lỗi, rồi chạy 50 vòng quanh sân vận động mới chịu thôi.
27:09Kẻ đầu tiên tung tin trên diễn đàn cũng bị lôi ra ánh sáng.
27:12Đó là một nữ sinh cùng lớp với Hà Khanh Khanh
27:15vì muốn tranh xuất học bổng nên đã cố tình tung tin để hãm hại cô ấy.
27:19Những tờ bệnh án đó đều là ảnh ghép lấy từ trên mạng.
27:22Cuối cùng, nữ sinh này bị ghi học bạ và phải đọc bản kiểm điểm trước toàn trường.
27:26Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã qua đi, nhưng ông trời luôn tàn nhẫn như vậy.
27:30Mẹ của Hà Khanh Khanh đã tự sát tại nhà.
27:33Khi tôi tìm được địa chỉ từ chỗ giáo viên và chạy đến nhà cô ấy,
27:36di hài của mẹ cô ấy đã được khâm liệp.
27:39Xung quanh có không ít người đứng xem náo nhiệt,
27:41trên mặt những người đàn bà hiếu kỳ đó đều hiện rõ vẻ đáng đời và quả báo.
27:45Như thế một thứ gì đó bẩn thiểu cuối cùng cũng bị ông trời thu dọn đi vậy.
27:49Trong căn phòng u ám, Hà Khanh Khanh không khóc mà ngồi bất động trong góc,
27:54ngón tay cầu chặt vào cánh tay mình.
27:56Căn nhà cũ nát, ánh đèn lờ mờ,
27:58trong không khí còn vương lại mùi vị khiến người ta ngồi ngạt đến mức không thở nổi.
28:02Khanh Khanh, đừng kìm nén, đau lòng thì hãy khóc ra đi.
28:06Tôi tiến lại gần ôm lấy cô ấy.
28:08Không biết bao lâu sau, trong không gian vang lên tiếng ngại ngào u út, tại sao?
28:13Rõ ràng mình đã rất nỗ lực kiếm tiền để chữa bệnh cho bà ấy rồi mà.
28:17Những lời chất vấn của cô ấy khiến trái tim tôi thắt lại đau đớn,
28:20nhưng tôi chẳng thể làm gì được, chỉ biết ôm chặt lấy cô ấy.
28:23Mẹ của Hà Khanh Khanh bị ung thư, lúc phát hiện ra đã là giai đoạn cuối,
28:27mà bản thân bà cũng hoàn toàn không muốn điều trị.
28:30Bà để lại cho Hà Khanh Khanh một khoản tiền và một bức thư.
28:33Trong thư bà nói bà quá đau đớn, bà không phải là một người mẹ đủ tư cách,
28:38không cho Hà Khanh Khanh được một cuộc đời hạnh phúc,
28:40ngược lại còn khiến cô từ nhỏ đã phải chịu đủ mọi lời nhạo báng.
28:44Sự tồn tại của bà chỉ là gánh nặng cho Hà Khanh Khanh mà thôi.
28:47Điều duy nhất bà có thể làm là kết thúc sinh mạng mình,
28:50để bản thân bớt đau đớn, cũng để con gái được sống dễ dàng hơn một chút.
28:54Có lẽ bà từng muốn ở bên Hà Khanh Khanh lâu hơn,
28:57nhưng trận bạo lực học đường này đã thúc đẩy quyết tâm ra đi sớm hơn của bà.
29:01Tôi cùng Hà Khanh Khanh lo liệu xong hậu sự cho mẹ cô ấy.
29:05Để cô ấy ở lại một mình trong căn nhà nơi mẹ mình vừa tự sát, tôi thực sự không
29:09yên tâm.
29:10Ký túc xa trường cũng không phải nơi tốt,
29:12sau những lời đồn đại, vẫn còn rất nhiều sinh viên giữ ác cảm với cô ấy.
29:16Cuối cùng, tôi cưỡng ép đưa cô ấy về nhà mình.
29:19Hà Khanh Khanh giấu kín mọi nỗi đau,
29:21không hề để lộ vẻ suy sụp của người vừa mất người thân trước mặt bố mẹ tôi.
29:25Chỉ khi ở trước mặt tôi, cô ấy mới gỡ bỏ lớp nguy trang, phô bày sự yếu đuối của
29:30mình.
29:31Ban đêm cô ấy thường gặp ác mộng,
29:33lúc tỉnh giấc thường cắn chặt tay mình để không phát ra tiếng khóc,
29:36chỉ có tiếng nghẹn ngào đầy kìm nén.
29:38Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi ôm lấy cô ấy, từng chút một rỗ rành.
29:43Khanh Khanh, đừng buồn, sau này tôi chính là người nhà của cậu.
29:46Cô ấy ôm chặt lấy tôi, như thể đang bám lấy chiếc phao cứu mạng duy nhất.
29:51May mắn thay, gia đình tôi là một gia đình rất giàu tình thương,
29:54Hà Khanh Khanh dần dần bước ra khỏi bóng tối.
29:57Sau khi biết tôi bị bệnh tim, cô ấy bắt đầu chăm sóc tôi tỉ mỉ.
30:01Trong vòng nửa năm, cô ấy nghiễm nhiên trở thành quản gia riêng của tôi.
30:05Ban đầu tôi nghĩ tuổi tâm hồn mình lớn hơn cô ấy nên khó lòng chấp nhận việc được cô
30:09ấy chăm sóc,
30:10nhưng dần dần tôi chọn cách tận hưởng.
30:12Hà Khanh Khanh luôn hiểu tôi, cực kỳ tinh tế và chú đáo.
30:16Rõ ràng ở trường luôn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng khi đối mặt với tôi lại vô cùng dịu dàng.
30:21Giống như lúc này, tôi vừa gội đầu xong, Hà Khanh Khanh tự nhiên cầm máy xấy tóc cho tôi.
30:26Ngón tay cô ấy len lỏi qua từng kẽ tóc, cảm giác tê dần từ những đầu ngón tay mát
30:31lạnh truyền đến ra đầu.
30:32Tôi lười biếng vươn tay ôm lấy eo cô ấy, tựa đầu trực tiếp vào bụng cô ấy,
30:36cảm nhận được động tác trên tay Hà Khanh Khanh khựng lại nửa giây.
30:40Trong lúc mơ màng, tôi chợt nhớ đến Phó Kiêu.
30:43Kiếp trước, Phó Kiêu cũng chăm sóc tôi như vậy.
30:46Anh ta thường xấy khô tóc cho tôi sau khi gội,
30:48rồi vỗ nhẹ vào lưng tôi vài cái để báo hiệu đã xấy xong, bảo tôi đi ngủ.
30:52Vừa nghĩ đến đó, trên lưng đột nhiên truyền đến hai cái vỗ nhẹ.
30:56Động tác quen thuộc mà Phó Kiêu hay làm lúc này lại khiến tôi giật mình ngồi bật dậy nhìn
31:00Hà Khanh Khanh.
31:01Sao thế?
31:02Tôi lắc đầu, chỉ nghĩ là mình đang nghi quá thôi, đây đâu phải động tác độc nhất vô nhị
31:07gì.
31:08Nhưng đêm đó tôi lại nằm mơ.
31:10Trong mơ, lúc thì là bóng dáng Phó Kiêu chăm sóc tôi, lúc lại là Hà Khanh Khanh.
31:14Trong giấc mơ hỗn loạn ấy, tôi bắt đầu không phân biệt rõ là anh ta hay là cô ấy.
31:19Khi tôi ôm một bó hoa baby tỏ tình với người trong mộng,
31:22bóng hình mờ ảo đó dần rõ nét,
31:24cuối cùng biến thành gương mặt của Hà Khanh Khanh.
31:27Tôi tròn tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy gương mặt Hà Khanh Khanh ở ngay sát sạt
31:31và hai bờ môi đang chạm khít vào nhau.
31:33Trái tim tôi đập thình thình liên hồi, Hà Khanh Khanh cũng như vừa sực tỉnh,
31:37cả người cứng đờ rồi nhanh chóng tách ra.
31:40Suốt nửa năm nay, đêm nào chúng tôi cũng ngủ cùng nhau,
31:43mỗi sáng thức dậy hầu như đều ôm lấy nhau.
31:46Tôi không biết cái hôn này là do khi ngủ nằm quá gần nên vô tình chạm phải,
31:50hay vì lý do nào khác.
31:51Tôi không muốn đi sâu tìm hiểu, chỉ coi đó là một tai nạn.
31:55Sau đó, cả hai không ai nói gì, tức dậy và làm việc riêng của mình.
31:59Nhưng giấc mơ đêm qua vẫn khiến tôi sinh nghi,
32:02thói quen và hành vi của Hà Khanh Khanh quá giống với phó kiêu ở kiếp trước.
32:06Không chỉ là những chi tiết chăm sóc tôi,
32:08mà còn cả chuyện cô ấy cũng bị dị ứng đậu phọng.
32:11Trên đường đến trường, tôi không còn ngồi sát bên cạnh,
32:14tay trong tay với Hà Khanh Khanh như mọi khi nữa mà tự người vào cửa sổ xe,
32:17kéo dãn khoảng cách với cô ấy.
32:19Hà Khanh Khanh hôm nay cũng có chút chầm mặt, không biết đang suy nghĩ gì.
32:23Tôi đột nhiên lên tiếng hỏi,
32:25Khanh Khanh, cậu thích hoa gì nhất?
32:27Cũng không có gì đặc biệt thích,
32:29nếu bắt buộc phải chọn một loại,
32:31vậy thì là hoa baby đi.
32:32Tôi nhìn chầm chầm vào cô ấy,
32:34như muốn nhìn thấu tâm hồn đó.
32:36Kiếp trước, tôi cũng từng hỏi phó kiêu câu này,
32:39và câu trả lời nhận được hoàn toàn giống hệt.
32:41Trong lòng tôi chấn động,
32:43một suy đoán táo bạo này ra trong đầu,
32:44tôi liền hỏi tiếp, tại sao lại là hoa baby?
32:48Phó kiêu của kiếp trước từng nói,
32:49vì đó là bó hoa đầu tiên anh nhận được.
32:52Lúc đó tôi còn không tin,
32:53một người ưu tú như anh ta,
32:55làm sao có thể lớn chừng này mới lần đầu nhận được hoa cơ chứ?
32:59Mà Hà Khanh Khanh của hiện tại lại nói,
33:01vì đó là bó hoa đầu tiên tôi nhận được.
33:03Đầu óc tôi trống rỗng,
33:05da gà không tự chủ được mà dự đứng lên,
33:07tôi truy hỏi tiếp, lúc nào?
33:09Ai tặng?
33:10Lần đó ở trên sân khấu,
33:12chính cậu đã tặng tôi.
33:13Ánh mắt cô ấy đột nhiên trồng khép lên ánh mắt của phó kiêu kiếp trước.
33:17Những chuyện từng bị tôi phớt lờ trước đây,
33:19lúc này đều khiến tim tôi đập loạn nhịp.
33:21Ánh mắt chứa tràn tình cảm như thế,
33:23không lẽ nào chỉ là ảo giác của tôi?
33:26Tôi né tránh ánh mắt Hà Khanh Khanh,
33:28nhìn ra ngoài cửa sổ,
33:29nhớ lại lần tặng hoa đó.
33:31Bó hoa ấy vốn là tôi tâm huyết chuẩn bị cho phó kiêu,
33:34nhưng cuối cùng anh ta không cần,
33:36thế là tôi tiện tay đưa cho người khác.
33:38Lúc đó cả trái tim tôi đều đặt lên người phó kiêu,
33:40hoàn toàn không để ý mình đã đưa hoa cho ai.
33:43Không ngờ, người đó lại chính là Hà Khanh Khanh.
33:46Nhưng kiếp trước chúng tôi chưa từng gặp nhau,
33:48tại sao cô ấy lại nói ra những lời giống hệt?
33:51Rồi tôi đột nhiên liên tưởng đến lần đầu gặp phó kiêu,
33:54anh ta gọi chính xác tên tôi.
33:56Anh ta nói, anh ta từng thấy tôi trong mơ.
33:58Vậy có khả năng nào,
34:00cái gọi là mơ thấy của anh ta,
34:02thực chất chính là kiếp này.
34:04Đầu óc tôi dối bời,
34:05không thể tìm ra manh mối nào,
34:07cả ngày hôm đó đều như người mất hồn.
34:09Tiết học cuối cùng buổi chiều kết thúc,
34:11tôi vừa định về nhà thì ở cổng trường
34:13có một người đàn ông ngoài 40 tuổi đột nhiên sán lại gần.
34:16Con gái tao đâu?
34:17Tôi ngơ ngác, ai là con gái ông?
34:19Hà Khanh Khanh,
34:21tao thấy nó xuống xe cùng mày mà,
34:23tao là ba ruột của nó.
34:25Ông ta gào to,
34:26toàn thân tỏa ra mùi thuốc lá hôi hám.
34:28Tôi chán ghét lùi lại vài bước,
34:30cảnh giác hỏi,
34:31ông tìm cậu ấy làm gì?
34:33Hà Khanh Khanh từng nói,
34:34ba cô ấy chẳng phải hạng người tốt lành gì,
34:36trước đây đã bỏ rơi vợ con,
34:38giờ đột nhiên xuất hiện chắc chắn không có chuyện gì tốt.
34:41Quả nhiên,
34:42ông ta vừa mở miệng là tôi đã muốn đấm người,
34:45tao là ba nó,
34:46giờ tao không còn nơi nào để đi,
34:48đương nhiên nó phải nuôi tao rồi.
34:49Tôi chưa từng thấy bộ mặt nào ghê tẩm đến thế,
34:52đúng là mặt dày đến cực điểm.
34:54Tôi thầm thấy may vì chiều nay
34:55Hà Khanh Khanh không có tiết nên đi làm thêm rồi,
34:58nếu không người phải đối mặt với chuyện này
35:00sẽ là cô ấy.
35:01Tôi sẽ không để loại cặn bã này
35:02bám lấy Hà Khanh Khanh lần nữa.
35:04Tôi hẹn ông ta ra một quán cà phê,
35:06rồi liên lạc với anh trai bảo anh tìm luật sư.
35:09Một giờ sau,
35:10một bản thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ cha con
35:12được đặt trước mặt Hà Vệ Quốc,
35:14ba của Hà Khanh Khanh.
35:15Ký đi,
35:16rồi cầm tiền biến mất,
35:18đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Hà Khanh Khanh nữa.
35:20Hà Vệ Quốc nhìn tờ chi phiếu 1 triệu tệ,
35:22lộ ra vẻ tham lam nhưng vẫn chưa thỏa mãn,
35:25con gái tao mà chỉ đáng giá chừng này thôi sao.
35:28Tao nghe ngóng rồi,
35:29thành tích của nó rất tốt,
35:30giá trị nó tạo ra cho tao sau này chắc chắn không chỉ có bấy nhiêu.
35:34Tôi cười lạnh,
35:35đưa thêm một bản đơn kiện cho ông ta,
35:37ông chưa từng nuôi nấng cậu ấy ngày nào,
35:39hơn nữa lại bỏ rơi cậu ấy khi còn quá nhỏ,
35:42chúng tôi có thể kiện ông tội bỏ rơi con cái.
35:45Lúc đó ông không những không lấy được tiền mà có khi còn phải ngồi tù đấy.
35:49Cuối cùng,
35:50dưới áp lực từ luật sư,
35:51ông ta đã ký thỏa thuận.
35:52Nhưng tôi không đưa tiền ngay,
35:54ai biết được ông ta có rửa quẻ hay không.
35:56Tôi sắp xếp người đưa ông ta ra khỏi tỉnh,
35:59đưa đi thật xa.
36:00Sau khi xác định ông ta sẽ không quay lại,
36:02tôi mới giao tiền.
36:04Nhưng tôi đã đánh giá quá thấp sự tham lam của bản chất con người.
36:07Tôi và Hà Khanh Khanh bị bắt cóc.
36:09Một triệu tệ hoàn toàn không đủ thỏa mãn Hà Vệ Quốc.
36:12Sau khi lấy được tiền,
36:14ông ta tiếp tục đánh bạc và nhanh chóng thua sạch.
36:16Những kẻ cho ông ta vay tiền cũng tìm tới.
36:19Việc ông ta quay về Kinh Thành tìm Hà Khanh Khanh
36:21chính là do bị đám người này ép đến mức không còn chỗ trốn.
36:25Bây giờ Hà Vệ Quốc bị tóm được,
36:27không tránh khỏi một trận đòn thừa sống thiếu chết,
36:29nếu không trả tiền sẽ bị đe dọa chặt tay.
36:31Cuối cùng, ông ta này ra kế bắt cóc,
36:34cầu kết với đám người đòi nợ đó.
36:36Mà tôi chính là con cá lớn được chúng nhắm chúng.
36:39Tôi run dẩy co quóp trong căn nhà hoang bẩn thiểu,
36:42trái tim từng cơn thắt lại đau đớn khiến tôi vô cùng khó chịu.
36:45Giao giao, cậu sao rồi?
36:47Thấy không khỏe ở đâu?
36:49Có lạnh không?
36:50Tay chân chúng tôi đều bị trói chặt,
36:52rất khó cử động.
36:53Hà Khanh Khanh lo lắng lết người trên đất,
36:55để tôi tựa vào người cô ấy.
36:57Khanh Khanh, có phải mình sắp chết rồi không?
37:00Tôi thấy toàn thân đau nhất,
37:02đến cả hơi thở cũng khó khăn.
37:04Sẽ không đau, chú gì sẽ đến cứu cậu,
37:06cậu nhất định sẽ sống tốt mà.
37:08Tôi cảm nhận được cô ấy đang liên tục
37:10dùng mặt cọ vào mặt tôi như để an ủi.
37:12Dần dần, có những giọt nước mắt nóng hổi lan dài trên gò má tôi.
37:16Cậu gắng gượng thêm chút nữa,
37:18rất nhanh sẽ có người đến cứu chúng ta thôi.
37:20Mọi chuyện sau đó tôi đều không biết gì nữa,
37:23lúc tỉnh lại đã thấy mình đang ở trong phòng bệnh.
37:25Tôi phải đeo mặt nạ dưỡng khí,
37:27bên tay là tiếng khóc nước nở của mẹ đang nói chuyện với ai đó,
37:30vẫn còn cách mà, đúng không bác sĩ?
37:33Thấy tôi tỉnh lại,
37:34họ lập tức quay quanh giường bệnh,
37:36hỏi tôi có thấy khó chịu ở đâu không?
37:38Tôi lắc đầu,
37:39ánh mắt đảo quanh phòng tìm kiếm,
37:41Khanh Khanh đâu rồi?
37:42Thấy tôi chấp nhất hỏi bằng được,
37:44họ mới báo cho tôi biết cô ấy bị thương.
37:46Nhóm bắt cóc trong lúc đối đầu với cảnh sát đã giận quá mất hôn,
37:50bất ngờ vung dao về phía tôi,
37:52cuối cùng chính Khanh Khanh đã đỡ nhát dao đó thay tôi.
37:54Nhát dao ấy cực kỳ nguy hiểm,
37:56gần như sượt qua trái tim.
37:58Khi tôi được đẩy đến phòng bệnh của Khanh Khanh,
38:00cô ấy vẫn chưa tỉnh,
38:02sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
38:04Tôi nắm lấy tay cô ấy,
38:05thì thầm,
38:06Khanh Khanh,
38:07cầu xin cậu,
38:08nhất định phải tỉnh lại.
38:09Nước mắt lã trã rơi,
38:10tôi cắn chặt môi mình.
38:12Trong lúc hôn mê,
38:13tôi đã mơ một giấc mơ,
38:14hay nói đúng hơn là nhìn thấy những chuyện mà kiếp trước tôi chưa từng biết.
38:18Hóa ra tôi và Khanh Khanh đang ở trong hai dòng thời gian ngược chiều nhau,
38:21là nhân quả của nhau.
38:23Người mà tôi luôn yêu thương thực chất là Hà Khanh Khanh,
38:26chứ không phải Phó Kiêu.
38:27Người mà tôi tưởng là yêu mà không có được,
38:30hóa ra đã sớm nói lời yêu tôi,
38:32thậm chí còn tặng cả trái tim của mình cho tôi.
38:34Sao trên đời lại có người ngốc nghếch như cô ấy chứ?
38:37Trong mắt bố mẹ,
38:39tôi nhìn thấy sự răng xé của họ,
38:41bởi vì họ đã biết trái tim của Hà Khanh Khanh hoàn toàn tương thích với tôi.
38:45Nếu cô ấy không vượt qua được,
38:46đối với họ mà nói,
38:47tôi sẽ có cứu.
38:49Nhưng ý nghĩ đó lại được xây dựng trên cái giá là mạng sống của người khác.
38:53Trong tiềm thức họ có lẽ mong Hà Khanh Khanh chết đi,
38:55nhưng tôi thì muốn cô ấy phải sống.
38:58Tôi nắm lấy tay bố mẹ,
38:59cầu xin, bố mẹ,
39:01sau khi Khanh Khanh tỉnh lại,
39:02bố mẹ nhận cô ấy làm con nuôi có được không?
39:05Cô đời cô ấy khổ quá rồi,
39:07bố mẹ hãy làm bố mẹ của cô ấy,
39:09yêu thương cô ấy được không?
39:11Cuối cùng mẹ tôi vừa khóc vừa đồng ý.
39:13Tôi bắt bà phải hứa sẽ đối xử tốt với Hà Khanh Khanh,
39:16ép họ phải tìm mọi cách khiến cô ấy tỉnh lại.
39:19Tôi biết rõ sau vụ bắt cóc này,
39:21tim tôi đã gặp vấn đề cực kỳ nghiêm trọng,
39:23không còn sống được bao lâu nữa.
39:24Nhưng tôi vẫn muốn đánh cược,
39:26biết đâu tôi có thể đợi được tâm nguyện thành hiện thực.
39:29Hà Khanh Khanh đã tỉnh.
39:30Việc đầu tiên khi mở mắt là cô ấy nắm chặt lấy tay tôi,
39:34nhưng anh trai tôi lại không vui,
39:36trực tiếp sập cửa rời khỏi phòng bệnh.
39:38Tôi biết anh ấy giận lây sang Hà Khanh Khanh.
39:40Trong mắt anh, tôi vì ba của cô ấy mà bị bắt cóc,
39:43khiến bệnh tình thêm trầm trọng.
39:45Khanh Khanh cũng rất tự trách,
39:47nhưng chuyện này đâu thể trách cô ấy được.
39:49Hai con bệnh chúng tôi ngày ngày bầu bạn với nhau,
39:52sau đó vết thương của cô ấy đã lành,
39:54còn tôi vẫn phải ở lại bệnh viện.
39:56Sức khỏe của tôi ngày một yếu đi,
39:58lúc nào cũng cần máy trợ thở.
40:00Hà Khanh Khanh thậm chí định nghỉ học
40:02để túc trực bên tôi không rời nửa bước.
40:04Tôi mắng cô ấy,
40:05Hà Khanh Khanh, cậu là đồ ngốc à?
40:07Bên cạnh tôi thiếu gì người chăm sóc,
40:09không cần cậu phải nghỉ học đâu.
40:11Cô ấy im lặng không nói,
40:12có vẻ đã hạ quyết tâm,
40:14tôi đành phải ôm ngực kêu đau.
40:16Sao thế?
40:17Lại đau tim à?
40:18Để mình đi gọi bác sĩ.
40:20Cô ấy hốt hoảng định chạy đi,
40:22tôi liền kéo lại,
40:23gọi bác sĩ cũng vô ích,
40:24đều là do cậu làm tôi tức đấy.
40:26Nếu cậu dám nghỉ học,
40:28sau này đừng bao giờ đến thăm tôi nữa.
40:30Lời đe dọa của tôi đã thành công
40:32khiến cô ấy từ bỏ ý định nghỉ học.
40:34Nhưng cứ hễ lúc nào không có tiếc,
40:36Khanh Khanh lại chạy đến thăm tôi.
40:38Đôi khi tôi cứ mơ thấy cảnh kiếp
40:39trước cô ấy trong hình hài Phó Kiêu,
40:41đã hy sinh mạng sống để cứu tôi.
40:44Không tránh khỏi việc trong mơ tôi
40:45gào khóc gọi tên Phó Kiêu,
40:46để rồi khi tỉnh lại lại bắt gặp
40:48ánh mắt buồn bã của Hà Khanh Khanh.
40:51Giao giao, đừng thích Phó Kiêu nữa,
40:53hắn không xứng đâu.
40:54Tôi im lặng hồi lâu.
40:56Cuối cùng tôi vẫn không nói cho cô ấy biết,
40:58tôi không hề thích Phó Kiêu.
40:59Tôi hiểu lòng cô ấy,
41:01nhưng tôi không muốn để lại cho cô ấy hy vọng.
41:04Nếu tôi còn cơ hội sống tiếp,
41:05có lẽ tôi sẽ rất dũng cảm.
41:07Tôi có thể trực tiếp nắm tay Khanh Khanh,
41:09nói với bố mẹ rằng tôi thích cô ấy,
41:11muốn mãi mãi ở bên cô ấy.
41:13Nhưng tiếc rằng giờ đây tính mạng mong manh,
41:15tất cả chỉ là ảo vọc.
41:17Ngày hôm sau, Phó Kiêu đột nhiên đến thăm tôi,
41:20trên tay còn cầm một bó hoa.
41:22Tôi giả vờ lộ ra vẻ mặt vui mừng,
41:24không ai biết lúc Phó Kiêu nói chuyện với mình,
41:26tôi đã mất kiên nhẫn đến nhiều nào.
41:28Một tháng sau, tôi đột nhiên cảm thấy
41:30cơ thể khỏe khoắn hơn nhiều.
41:32Tôi lập tức đòi xuất viện.
41:34Ngày hôm đó ở nhà, tôi đã cùng bố mẹ
41:36và anh trai trải qua một ngày hạnh phúc trọn vẹn.
41:39Buổi chiều tối,
41:40tôi ngồi xe đến trường đón Hà Khanh Khanh về nhà.
41:43Thấy tôi xuất viện,
41:44cô ấy rất căng thẳng,
41:45đôi mày nhíu chặt,
41:46sao cậu có thể xuất viện được?
41:48Chú gì có biết không?
41:50Được rồi,
41:51đừng làm quá lên thế,
41:52họ đều biết cả mà.
41:53Tôi nắm lấy tay cô ấy,
41:55đi phía trước mỉm cười nói,
41:56Khanh Khanh,
41:57lâu lắm rồi không cùng cậu đi dạo,
41:59chúng ta đi một lát nhé.
42:01Cô ấy lo lắng cho tôi như lo cho một con búp bê
42:03bằng thủy tinh,
42:04lúc nào cũng chú ý người đi đường,
42:06chỉ sợ họ và phải tôi.
42:08Đi ngang qua một tiệm hoa,
42:09tôi kéo cô ấy vào trong.
42:11Nhân viên hỏi tôi muốn hoa gì,
42:13tôi chỉ vào bó hoa baby,
42:15lấy loại này ạ,
42:16gói đẹp một chút nhé.
42:17Nhân viên gật đầu lia lia,
42:19cuối cùng một bó hoa baby tươi tắn
42:21được trao vào tay tôi.
42:22Bước ra khỏi tiệm,
42:24tôi dùng cả hai tay ôm bó hoa
42:25đưa đến trước mặt Hà Khanh Khanh,
42:27Khanh Khanh,
42:27tặng cậu.
42:28Lần này là bó hoa dành riêng cho cậu,
42:31không còn làm món đồ người khác
42:32không cần rồi tiện tay đưa cho cô ấy nữa.
42:34Hà Khanh Khanh ngây người nhận lấy hoa,
42:36nghẹn ngào hỏi,
42:37sao tự nhiên lại tặng hoa cho tôi.
42:39Tôi nở nụ cười rãng rỡ,
42:41chỉ tay về phía ánh hoàng hôn
42:43vì hôm nay thời tiết rất đẹp.
42:45Vừa rứt lời,
42:46mũi tôi đột nhiên nóng lên,
42:48có thứ gì đó chảy ra.
42:49Tôi dùng ngón tay quyệt thử,
42:51là máu.
42:52Nhìn thấy ráng vẻ hốt hoảng của Hà Khanh Khanh,
42:54tôi chưa kịp nói gì
42:55thì cả người đã đổ gục xuống.
42:58Giao giao, giao giao,
42:59cậu đừng dọa mình.
43:00Sau đó,
43:01là tiếng cô ấy khóc thét gọi xe cấp cứu.
43:04Tôi cảm thấy hơi tiếc nuối,
43:05hôm nay vậy mà không thể kiên trì
43:07đến lúc đưa cô ấy về nhà.
43:09Tôi nắm lấy bàn tay
43:10đang lau máu mũi cho mình,
43:11nở một nụ cười,
43:13khanh khanh,
43:13phải lớn lên thật tốt nhé.
43:15Sau này hãy kết hôn với người mình thích,
43:17nhất định phải hạnh phúc đi hết cuộc đời này.
43:20Tôi thấy nước mắt cô ấy chảy không ngừng,
43:22đầu lắc liên tục.
43:23Tôi lại thấy bóng dáng bố mẹ và anh trai vây quanh mình.
43:26Cuối cùng,
43:27tất cả chìm vào bóng tối.
43:29Giao giao,
43:30giao giao,
43:31thật ôn ào,
43:32bên tay không ngừng có người gọi tên tôi.
43:35Tôi mất kiên nhẫn mở mắt ra,
43:36thấy mình đang ở trong phòng bệnh.
43:38Cơ thể đột nhiên bị ôn chặt,
43:40giọng nói của mẹ vang lên bên tay.
43:42Giao giao,
43:42con tỉnh rồi,
43:43con làm mẹ sợ chết khiếp,
43:45chẳng lẽ mình chưa chết sao?
43:47Mẹ,
43:47con khanh khanh đâu?
43:49Khanh khanh,
43:50khanh khanh nào?
43:51Con đang nói phó kiêu hả?
43:53Ba tôi ở bên cạnh xoa mặt tôi,
43:55gương mặt đầy vẻ mệt mỏi và tội lỗi.
43:57Giao giao,
43:58con quên rồi sao?
43:59Phó kiêu vì cứu con mà đã tử vong tại chỗ rồi.
44:02Hóa ra tôi đã trở lại thế giới ban đầu,
44:04một thế giới không có hạ khanh khanh.
44:07Ngoại chuyện,
44:07hạ khanh khanh.
44:09Tôi là hạ khanh khanh.
44:10Sau khi hứa tinh giao qua đời,
44:12tôi được bố mẹ cô ấy nhận làm con nuôi.
44:15Cái chết của cô ấy là một cú sốc lớn với tất cả chúng tôi,
44:18tên của cô ấy trở thành điều cấm kỵ trong nhà này.
44:21Còn những tình cảm không thể nói thành lời của tôi
44:23cũng từ đó trôn sâu dưới đáy lòng.
44:25Sau này tôi học thêm chuyên ngành y,
44:27tốt nghiệp trở thành bác sĩ ngoại khoa tiêm mạch.
44:30Đến năm ngoài 30 tuổi,
44:31mọi người đều dục tôi tìm đối tượng.
44:33Ngay cả bố mẹ giao giao cũng nói vậy,
44:35thậm chí còn giới thiệu cho tôi rất nhiều người.
44:37Nhưng trái tim tôi đã bị giao giao lấp đầy rồi,
44:40tôi còn có thể thích ai được nữa.
44:42Giao giao thường xuyên xuất hiện trong mơ của tôi,
44:45lúc nào cũng rỗi hờn bảo tôi không nghe lời cô ấy.
44:48Tôi biết cô ấy muốn tôi kết hôn sinh con,
44:50tiếc là tôi không làm được.
44:52Anh trai của giao giao luôn không ưa tôi,
44:55tôi biết anh ấy oán hận tôi.
44:57Nếu không vì người cha cận bã của tôi,
44:59giao giao đã không phát bệnh nặng nhanh đến vậy.
45:01Có một lần anh ấy say rượu,
45:03tôi mới biết được từ miệng anh ấy rằng
45:05hóa ra tim của tôi lại hoàn toàn tương thích với giao giao.
45:08Nếu lúc đó tôi không sống sót,
45:10giao giao đã được cứu rồi.
45:12Biết chuyện này, tôi thức trắng đem đến mộ của giao giao.
45:15Tại sao cậu không ích kỷ một chút?
45:17Rõ ràng cậu đã có cơ hội để sống tiếp mà.
45:20Đêm đó, tôi tưởng như đã cạn khô nước mắt.
45:23Cuộc đời này không có hứa tinh giao,
45:25tôi định sẵn sẽ không bao giờ hạnh phúc.
45:27Tôi không có đời tư cá nhân,
45:29dồn hết sức lực vào công việc.
45:31Năm ngoài 40 tuổi,
45:32tôi gục chết ngay tại nơi làm việc.
45:34Mọi người đều thương tiếc cho tôi,
45:36nhưng tôi lại thấy rất vui,
45:37vì tôi sắp được gặp lại giao giao rồi.
45:40Tôi cứ ngỡ mình đã chết,
45:42nhưng khi tỉnh lại,
45:43tôi phát hiện mình đã quay về thời đại học.
45:45Chỉ là ở đại học này không có hứa tinh giao.
45:48Tôi phát điên đi tìm nhà cô ấy.
45:50Thật may,
45:50ở thế giới này cô ấy vẫn còn sống.
45:53Chỉ là cô ấy không có bất kỳ giao điểm nào với tôi.
45:56Không quen biết tôi cũng tốt,
45:58tôi chỉ mang lại tai họa cho cô ấy mà thôi.
46:00Tôi tham lam đứng trong bóng tối quan sát cô ấy.
46:03Giao giao tốt đẹp như vậy,
46:05vui vẻ như vậy,
46:06rõ ràng mang bệnh nặng nhưng vẫn luôn lạc quan.
46:08Tôi luôn không kìm lòng được muốn tiến lại gần cô ấy hơn,
46:11thế là hết lần này đến lần khác tạo ra những cơ hội lướt qua nhau.
46:15Lần gần đây nhất,
46:17giao giao làm rơi sách,
46:18tôi giúp cô ấy nhặt lên.
46:19Tay tôi lần đầu tiên chạm vào cô ấy.
46:22Tay giao giao ấm áp vô cùng,
46:24tôi xít chút nữa không kìm được mà muốn nắm lấy,
46:26muốn ôm lấy cô ấy,
46:27nhưng không thể.
46:28Tôi vội vã rời đi,
46:30đến lời cảm ơn của cô ấy cũng không dám đáp lại.
46:33Tôi dõi theo giao giao suốt 2 năm,
46:35bệnh tình của cô ấy vẫn nặng thêm,
46:37giống như một đoá hoa sắp héo tàn.
46:39Kiếp này, tôi sẽ không để giao giao phải chết.
46:42Người cha của tôi lại xuất hiện,
46:44định bán tôi cho những kẻ ông ta nợ tiền.
46:46Tôi thiết kế để chọc giận ông ta,
46:48khiến ông ta mất kiểm soát và ra tay với tôi.
46:51Tôi bị thương rất nặng.
46:52Tôi học y,
46:53tôi biết vị trí nào đánh vào là chắc chắn chết,
46:56tôi đã cố ý.
46:57Kẻ mà kiếp trước tôi đã muốn giết chết này,
46:59kiếp này cuối cùng cũng phải trả giá thảm khốc.
47:02Đúng như kế hoạch,
47:03tôi được đưa vào bệnh viện nơi giao giao đang điều trị,
47:06rồi thuận lợi qua đời.
47:07Tôi đã ký thỏa thuận hiến tạng từ trước,
47:09nên một cách tự nhiên,
47:11giao giao nhận được trái tim của tôi.
47:13Gần như cùng ngày hôm đó,
47:14phó kiêu bị tai nạn xe hơi.
47:16Khi anh ta được đưa đến bệnh viện thì đã tắt thở.
47:19Lúc nhân viên y tế đẩy thi thể anh ta đi ngang qua linh hồn tôi,
47:22tôi đã bị hút vào cơ thể anh ta.
47:24Tỉnh lại, tôi đã trở thành phó kiêu.
47:27Nhất thời, tôi không biết nên vui hay nên buồn,
47:29nhưng tôi lại có cơ hội gặp lại giao giao rồi.
47:32Trong sự chờ đợi vô tận,
47:34cuối cùng tôi cũng thấy cô ấy ở vườn hoa bệnh viện.
47:37Tôi không thể khống chế được hành động của mình nữa,
47:39tôi đã ôm chặt lấy cô ấy.
47:41Khoảnh khắc đó,
47:42linh hồn khô héo của tôi cuối cùng cũng được tưới mát.
47:45Gần như ngay lập tức,
47:47giao giao đã yêu phó kiêu với linh hồn của tôi.
47:49Giống như kiếp trước,
47:50cô ấy bắt đầu theo đuổi phó kiêu không rời.
47:53Tiếc thay,
47:54linh hồn trong thể sắc đó lại là tôi.
47:55Giao giao càng yêu lớp vỏ bọc phó kiêu này bao nhiêu,
47:59tôi lại càng đau lòng bấy nhiêu.
48:00Cô ấy vô số lần tỏ tình,
48:02phó kiêu,
48:03em thích anh.
48:04Lòng tôi đau như dao cắt,
48:06chỉ có thể mỉm cười từ chối.
48:08Phó kiêu không xứng để cô ấy yêu,
48:10và tôi cũng không cho phép mình dùng cơ thể của phó kiêu
48:12để thân mật với cô ấy.
48:14Đó là sự xỉ nhục đối với giao giao.
48:16Tôi đã hèn hạ dùng cơ thể của phó kiêu
48:18để cảm nhận tình yêu của cô ấy.
48:20Nếu để giao giao biết trong cơ thể này
48:22là linh hồn của một người phụ nữ,
48:23chắc cô ấy sẽ thấy ghê tởm lắm.
48:26Tôi ở bên giao giao 3 năm,
48:28dù không thể có được cô ấy,
48:29nhưng chỉ cần được ở cạnh cô ấy là tôi đã thấy hạnh phúc rồi.
48:33Tiếc rằng số phận đến điều này cũng không thỏa mãn tôi.
48:36Nhìn chiếc xe mất lái lao đến,
48:38tôi chỉ có thể dùng toàn bộ thân mình để bảo vệ giao giao.
48:41Thân xe bị đâm biến dạng,
48:43mảnh vỡ sắc nhọn cắm vào động mạch của tôi.
48:46Giao giao khóc rất thương tâm,
48:47tôi lại khiến cô ấy đau lòng rồi.
48:49Trước khi chết,
48:50điều duy nhất tôi có thể làm là vút ve khuôn mặt cô ấy và nói,
48:53Giao giao, mình yêu cậu.
48:56Tôi dùng cơ thể của phó kiêu để nói ra lời tỏ tình đó,
48:59để tâm ý của giao giao được hồi đáp.
49:01Đó cũng là sự ích kỷ cuối cùng của tôi,
49:03cuối cùng tôi cũng có thể nói ra lời thầm kín bấy lâu.
49:06Dù cô ấy không yêu tôi,
49:08với tư cách là hạ khanh khanh,
49:09dù cô ấy vĩnh viễn không biết có một người yêu cô ấy hơn cả mạng sống.
49:13Hoàn.
49:14Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
49:14Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo