- 5 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Khi tôi bị vũng nước không biết của ai làm vấp ngã, chẳng có một ai đến đỡ tôi.
00:04Đầu gối đập mạnh xuống đất khiến tôi đau đến mức mãi không đứng dậy nổi.
00:08Lúc này, từ cửa sau vang lên tiếng xôn xao.
00:11Là Chu Phóng, chàng trai tôi thầm thích bấy lâu.
00:14Nhìn anh ấy từng bước tiến về phía mình, tôi huyễn hoặc rằng anh ấy chính là chàng hoàng tử
00:18đến giải cứu tôi.
00:20Ngay khi tôi định đưa tay ra cho anh ấy, thì chỉ nghe thấy giọng Chu Phóng lạnh lùng vang
00:24lên,
00:25không phải chứ lâm lâm, đi đứng kiểu gì mà cũng ngã được, định diễn cho ai xem thế.
00:30Tôi còn chưa kịp phản bác, đã thấy một bóng người lao ra từ đám đông.
00:34Chát, chát hai tiếng tát giòn giã, trên mặt Chu Phóng xuất hiện hai dấu tay đỏ rực.
00:39Chu Thấm, sao chị lại đánh em?
00:42Xin lỗi mau, Chu Thấm lạnh lùng ra lệnh.
00:45Dựa vào cái gì, đâu phải em làm cô ta ngã?
00:48Được rồi, xin lỗi là được chứ gì?
00:50Dưới ánh mắt sắc lẹm của Chu Thấm, Chu Phóng miễn cưỡng xin lỗi.
00:54Sau đó, tôi thấy cô ấy ngồi sổm xuống, biểu cảm có chút không tự nhiên mà đưa tay về
00:59phía tôi.
00:59Cậu sao rồi? Tự đứng dậy nổi không?
01:02Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
01:07luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
01:10Đánh chết tôi cũng không ngờ người đưa tôi đến phòng y tế lại là Chu Thấm.
01:14Cô ấy là chị nuôi của Chu Phóng, cũng là người tôi ghét nhất ở trường này.
01:18Nhưng kẻ đáng ghét ấy lúc này lại đang quỳ trước mặt để bôi thuốc cho đầu gối của tôi.
01:23Xuyết! Tôi không nhịn được mà kêu lên.
01:26Cô ấy khựng lại một chút, tay không dừng nhưng động tác rõ ràng đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
01:30Cô y tế không có ở đây.
01:32Tôi! Đây là lần đầu tôi bôi thuốc cho người khác.
01:35Cậu nhịn một chút.
01:36Bôi xong, Chu Thấm dùng hai tay nâng chân tôi lên cao một chút, khẽ thổi vào vết thương.
01:41Rõ ràng hơi thở mang theo hơi mát, nhưng lúc này tôi lại cảm thấy nóng bừng cả người.
01:46Chắc chắn là do phòng không mở cửa sổ rồi.
01:49Tại sao tôi lại ghét Chu Thấm?
01:51Chu Thấm là học sinh giỏi lớp bên cạnh, cũng là thanh mai chúc mã lớn lên cùng Chu Phóng.
01:56Tôi thích Chu Phóng, nhưng mỗi lần tôi làm gì cho cậu ta, cô ấy đều ngăn cản.
02:00Chu Phóng đánh bóng rổ, tôi tặng nước ép tự tay làm.
02:04Kết quả là tôi thấy cô ấy đang uống chai nước đó ở hành lang, còn dơ lên vẫy vẫy
02:08với tôi.
02:09Mùa thu đến, cả lớp rộ lên phong trào đan khăn len.
02:13Tôi sợ khăn len quá lộ lĩu nên đan một chiếc móc treo nhỏ.
02:16Rõ ràng lúc tan học tôi đã để vào bàn cậu ta, nhưng hôm sau nó lại treo lủng lẳng
02:20trên cặp sách của cô ấy.
02:22Thì ra những gì tôi làm cho cậu ta đều bị đem tặng cho Chu Thấm, hóa ra Chu Phóng
02:26thích Chu Thấm.
02:27Nhưng tôi vẫn không tin vào sự thật đó.
02:30Tôi viết một bức thư tình giấu vào ngăn bàn cậu ta.
02:33Hôm sau Chu Thấm gọi tôi ra ngoài, mắng tôi ngốc, bảo thư tình tôi viết chắc chắn Chu Phóng
02:38sẽ không thích.
02:39Tôi quay người bỏ đi, thực chất là biết mình đã thua, không muốn mất mặt trước cô ấy.
02:44Quay lại lớp, tôi nghi ngờ cô ấy lấy trộm thư của mình, nếu không sao thư lại nằm trong
02:48tay cô ấy.
02:49Chu Phóng sao có thể tùy tiện đưa thư tình cho cô ấy chứ?
02:53Tiếc là tôi còn chưa kịp đau buồn thì đã bị trượt ngã.
02:55Rồi cô ấy lại tặng cậu ta hai cái tát. Hửm, mọi chuyện dường như không giống với những gì
03:01tôi nghĩ.
03:02Xong rồi, giờ cậu tự đi được không?
03:04Chu Thấm đưa tay đỡ tôi, tôi bản năng muốn né tránh một chút nhưng không ngờ sức của cô
03:09ấy lại lớn thế.
03:10Tôi, tôi có thể.
03:12Còn nữa, cảm ơn cậu nhé, Chu Thấm.
03:15Đây là lời cảm ơn chân thành từ tận đáy lòng.
03:17Cô ấy đỡ tôi đi về phía lớp học.
03:20Sau một hồi im lặng, cả hai chúng tôi bỗng cùng lên tiếng.
03:23Tại sao cậu lại đánh Chu Phóng?
03:24Tại sao cậu lại thích Chu Phóng?
03:26Câu hỏi khác nhau, nhưng nam chính thì như một.
03:30Cậu đã giúp tôi, để tôi nói trước nhé.
03:32Tôi bắt đầu kể, tôi mới chuyển trường đến học kỳ này.
03:36Lúc mới đến không quen ai, không biết lấy sách ở đâu.
03:39Nhưng sau khi ăn trưa xong, trên bàn đã có đầy đủ giáo trình và tài liệu học tập chi
03:43tiết.
03:43Tôi hỏi bạn cùng bàn là ai tặng?
03:45Cậu ấy bảo là bạn học Chu.
03:47Lớp chỉ có Chu Phóng họ Chu.
03:49Đó là sự tử tế đầu tiên tôi nhận được ở môi trường mới.
03:52Và lại cậu ấy cũng khá đẹp trai, thế là tôi thích thôi.
03:56Tôi nói xong, Chu Thấm lại im lặng.
03:58Nhưng khóe miệng cô ấy hơi cong lên.
04:00Cậu đang cười nhạo tôi à?
04:02Ừ.
04:03Lại cười tôi ngốc.
04:04Ừ.
04:05Lần này cô ấy bật cười thành tiếng.
04:07Đến lượt cậu rồi, sao lại đánh cậu ta?
04:10Vì cậu thích nó.
04:11Cô ấy trả lời.
04:13Hả?
04:14Tôi thích cậu ta thì cậu đánh cậu ta.
04:16Thế nếu tôi thích cậu, cậu có tự đánh mình không?
04:19Trời ơi, tôi đang nói cái gì vậy?
04:21Sẽ không đâu, ha ha ha.
04:23Tôi quay sang nhìn cô ấy, cô ấy cười rất sạng dỡ.
04:26Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô ấy, trông thật xinh đẹp, còn đẹp hơn cả Chu Phóng.
04:31Tôi lỡ miệng nói ra câu cuối cùng đó.
04:33Cứ ngỡ cô ấy sẽ phật ý.
04:35Ai ngờ cô ấy lại bảo.
04:37Vậy nên, cậu thích người đẹp, mà tôi đẹp hơn Chu Phóng.
04:40Vậy cậu có thể thích tôi nhiều hơn thích nó không?
04:43Tôi bỗng thấy não mình không kịp xử lý thông tin nữa rồi.
04:46Chiều nay tan học cậu mời tôi ăn cơm đi.
04:49Hả?
04:50Tôi đã giúp cậu, cậu không định cảm ơn sao?
04:52Được thôi.
04:54Tan học, chúng tôi ngồi trong một tiệm mì nhỏ.
04:56Tôi lấy hết can đảm hỏi, chuyện nước ép, móc treo và bức thư tình.
05:00Có phải Chu Phóng đưa cho cậu không?
05:02Chu Thấm đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi, lâm lâm, cậu đúng là đồ ngốc.
05:07Chu Phóng nó là đứa ích kỷ, nó vốn chẳng thèm để ý đến quả của cậu.
05:11Sách vở và tài liệu ngày đầu tiên là do tôi nhờ bạn cùng bàn của nó đưa hộ, nhưng
05:16cậu lại nhận nhầm người.
05:17Nước ép là tôi thấy nó định vứt vào sọt rác nên tôi mới lấy lại.
05:20Móc treo cũng vậy, còn bức thư tình.
05:24Cô ấy dừng lại một chút, tay hơi đỏ lên.
05:26Thư tình là do tôi thấy nó định đem ra làm cho cười cho đám bạn nên tôi đã cướp
05:31lấy.
05:31Tôi ngẩn người.
05:32Hóa ra Crad bấy lâu nay của tôi chỉ là một ảo tưởng,
05:35còn người thầm lặng bảo vệ lòng tự trọng của tôi lại là người tôi vẫn luôn ghét bỏ.
05:40Vậy nên, tôi lý nhí.
05:42Vậy nên, từ giờ thay đổi đối tượng thích đi, được không?
05:45Chu Thấm chống cầm nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh.
05:48Tôi nhìn cô ấy, rồi nhìn xuống bát mì đang bốc hói, tim bỗng đập chạch một nhịp.
05:53Có lẽ, thay đổi một Crad cũng không phải chuyện gì quá tồi tệ.
05:57Tôi cứ thế lơ ngơ nhận lời đi ăn với Chu Thấm,
05:59nhưng tôi đã ngồi trong nhà hàng đợi suốt 5 phút rồi.
06:03Chu Thấm vẫn chưa đến, không lẽ cô ấy lừa tôi,
06:05hay là cô ấy biết bí mật của tôi rồi đi kể cho Chu Phóng.
06:09Xin lỗi nhé, để cậu đợi lâu.
06:12Cuối cùng cô ấy cũng đến, tay cầm theo một chiếc hộp.
06:15Sau khi ăn xong, cô ấy đẩy chiếc hộp về phía tôi.
06:18Bên trong là một chiếc móc treo, hình dáng y hệt cái tôi tặng Chu Phóng nhưng màu sắc thì
06:22khác.
06:23Cậu làm thế này là, đang xỉ nhục tôi à?
06:26Cậu là đồ ngốc à?
06:27Cô ấy lại mắng tôi.
06:29Đây là quà tôi tặng cậu, tự tay tôi làm đấy.
06:32Tôi chưa kịp mở miệng, cô ấy đã tiếp lời.
06:35Lâm lâm, tôi cũng họ trù.
06:37Thế nên sách là tôi bê giúp cậu, tài liệu là tôi viết cho cậu.
06:40Việc uống nước ép và lấy móc treo của cậu, tôi rất xin lỗi vì đã làm cậu buồn.
06:44Nhưng tên Chu Phóng đó thật sự không xứng.
06:48Đợi đã, CPU của tôi như muốn cháy khét lạch.
06:51Tôi phải mất một lúc lâu mới hiểu ra tại sao bạn cùng bạn lại nói là bạn học Chu
06:55chứ không nói thẳng là Chu Phóng.
06:57Bạn học lâm lâm, cậu chuẩn bị tâm lý đi.
06:59Tôi sắp tỏ tình với cậu đây.
07:01Chiều hôm đó, tôi đeo ba lô đi bộ trên đường về nhà.
07:05Đầu óc vẫn còn dối bời.
07:07Chu thấm tỏ tình với tôi rồi.
07:09Trên ba lô tôi giờ đang treo chiếc móc khóa do chính tay cô ấy làm.
07:12Bảo là mời cô ấy ăn cơm, kết quả lại là cô ấy trả tiền.
07:16Còn bảo lần sau đến lượt tôi mời.
07:18Hóa ra vẫn còn lần sau.
07:20Mà cái cảm giác mong chờ này là sao nhỉ?
07:23Không được không được, ngỡ đâu đây là chiến thuật của cô ấy.
07:26Chỉ muốn tôi rời xa Chu Phóng thì sao?
07:28Tôi quyết định ngày mai sẽ đi tìm Chu Phóng một chuyến.
07:32Cậu tìm tôi có việc gì?
07:33Chu Phóng đứng trước mặt tôi với vẻ mặt bất cần đời.
07:36Dù sao thì cũng Phóng lao phải theo lao.
07:39Tôi đi thẳng vào vấn đề.
07:40Tại sao cậu lại đưa thư tình của tôi cho Chu Thấm xem?
07:43Chỉ thấy cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc
07:46Ồ, hóa ra cậu chính là đứa con gái tặng nước với mấy thứ linh tinh cho tôi à?
07:51Tôi không thích uống đồ ngọt.
07:52Lần sau đừng tặng nữa.
07:54Cái móc treo đó đàn bà quá.
07:56Tôi không thích.
07:57Còn bức thư tình đó á?
07:58Viết chẳng hay bằng thư của hoa khô lớp Lý Giai Giai đâu.
08:01Tôi tiện tay đưa cho Chu Thấm xem.
08:03Không ngờ chị ta không trả lại cho tôi.
08:05Cũng không ngờ chị ta lại đi tìm cậu.
08:08Nhìn rắn vẻ coi thường những món quà tôi đã thành tâm chuẩn bị.
08:11Tôi mới biết những gì Chu Thấm nói là thật.
08:13Chu Phóng thực sự không xứng đáng.
08:15Nếu cậu thực lòng thích tôi,
08:17có thể học tập Lý Giai Giai ấy.
08:19Tặng tôi đôi giày bóng rổ.
08:20Cái đôi đó siêu ngầu luôn.
08:22Cậu? Cậu có bệnh à?
08:26Của cậu ta. Đồ dở hơi. Cậu dám mắng tôi.
08:30Tôi chẳng buồn để ý đến cậu ta nữa.
08:32Từ nay trái tim sắt đá.
08:34Tuyệt tình không yêu đương gì nữa.
08:36Nhưng tôi không ngờ chỉ mắng một câu mà lại kéo theo rắc rối sau này.
08:39Tôi cũng hoàn toàn không biết trong đầu cậu ta lúc đó đang nghĩ gì.
08:43Cô ta giận dữ thế là vì mình cho Chu Thấm xem thư sao.
08:46Lý Giai Giai cũng hay giận.
08:47Chu Thấm cũng thế.
08:48Không lẽ bọn họ đều thích mình?
08:50Vậy mình nên chọn ai đây?
08:52Thực ra sau khi hết thích Chu Phóng, tôi cũng chẳng thấy buồn mấy.
08:56Thay vì nói là thích cậu ta, chẳng thà nói là tôi tự tìm việc gì đó để giết thời
09:01gian.
09:01Vấn đề hiện tại là lời tỏ tình của Chu Thấm, tôi vẫn chưa phản hồi.
09:06Lâm Lâm, tôi đã gặp cậu từ trước khi cậu chuyển trường rồi.
09:09Qua lời kể của Chu Thấm, tôi mới biết hóa ra cô ấy chính là cô gái tôi từng giúp
09:14đỡ.
09:14Tôi là con một, bố mẹ đều ở nước ngoài, không có sự quan tâm, chỉ có tiền bạc.
09:19Tôi cũng khá chấp nhận thực tế đó.
09:21Gặp Chu Thấm là vì lần đó cô ấy đi siêu thị mua đồ nhưng không đủ tiền thanh toán.
09:25Tôi chỉ tiện tay giúp thôi, không ngờ cái hành động tiện tay đó lại khiến cô ấy nhớ lâu
09:30đến vậy.
09:31Thấy cậu chuyển trường đến, tôi thật sự rất vui.
09:34Tôi muốn tiếp cận cậu nhưng tôi ngốc quá không biết diễn đạt thế nào.
09:38Chỉ có thể thông qua cái tên ngốc chu phóng kia để gây sự chú ý với cậu, không ngờ
09:42cậu lại không nhận ra tôi.
09:44Cô ấy rũ mắt đầy vẻ cô đơn.
09:46Tôi vẫn không dám tin cô ấy lại thích tôi một cách nhẹ nhàng như thế.
09:50Tóm lại, lần đầu gặp là rung động, hiện tại là yêu thích, lâm lâm.
09:54Chẳng hiểu sao, nghe cô ấy gọi tên mình lúc này thấy thật ám mụi.
09:58Ừm, tôi cố gắng nhịn để mặt không đỏ lên, ngẩn đầu nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
10:03Cậu thì sao, lâm lâm.
10:05Đầu óc tôi rất loạn, tôi vẫn chưa nghĩ kỹ.
10:07Tôi chỉ có thể nói với cô ấy, xin lỗi, tạm thời tôi chưa thể nhận lời tỏ tình của
10:12cậu.
10:12Bởi vì, tôi chưa từng hẹn hò với con gái, tôi, tôi sẽ suy nghĩ nghiêm túc.
10:17Cô ấy lại cười thầm.
10:19Quà thì cậu cứ nhận đi, coi như là khởi đầu của những người bạn mới.
10:23May gặp nhé, lâm lâm.
10:25Cho đến tận lúc tan học chiều nay tôi vẫn chưa gặp lại chú Thấm.
10:29Chẳng vì lý do gì khác, tôi cố ý tránh mặt cô ấy vì ngại.
10:32Tan học, tôi bị một dáng người cao giáo chặn lại.
10:35Là hoa khôi lớp lý dai dài.
10:37Nghe nói cậu thích chú Phóng, tâm tư giấu kỹ thật đấy nhỉ.
10:41Nhưng cậu ấy đã nhận lời tỏ tình của tôi rồi, cậu đừng mơ mộng nữa.
10:45Tôi chưa kịp giải thích thì đã nghe thấy giọng của chú Phóng, cậu đừng nghe cô ấy nói bậy.
10:50Hắn ta tách hai đứa tôi ra một chút, đứng ở giữa.
10:53Tôi biết hai người đều thích tôi, nhưng không đến mức phải cãi nhau vì tôi chứ.
10:57Còn nữa lý dai dai, tôi chưa có đồng ý nhé, hai người vẫn có thể cạnh tranh công bằng
11:02với nhau mà.
11:03Thế lúc cậu nhận quà của tôi sao không từ chối đi, lý dai dai tức giận quay người bỏ
11:08đi.
11:09Hay thật, hóa ra cái tên chú Phóng này vừa là kẻ tự tin thái quá, vừa là loại đàn
11:14ông thích ăn bám phụ nữ.
11:15Tôi cũng định rời đi, ai ngờ chú Phóng lại kéo tay áo tôi lại.
11:19Tôi đã cứu cậu, cậu không mời tôi uống nước à? Cái bài này nghe quen thế nhở.
11:24Sau khi lý dai dai đi rồi, tôi vẫn mua cho chú Phóng một chai nước.
11:28Thực ra mục đích chính là muốn biết thêm thông tin về chú Thấm.
11:32Qua lời chú Phóng, tôi biết được gia đình chú Thấm còn có một cô em gái cùng cha khác
11:36mẹ.
11:36Cô em gái đó miệng lưỡi ngọt ngào, hay nũng điệu nên chú Thấm thường xuyên bị ngó lơ.
11:41Trước đây có lần ở cấp 3, gia đình quên gửi sinh hoạt phí nhưng cô ấy cũng không dám
11:45mở lời đòi.
11:47Thế nên việc tôi tiện tay trả tiền giúp lần đó mới khiến cô ấy ghi nhớ lâu đến vậy.
11:52Nghĩ đến đây, tôi không khỏi cảm thấy xót xa cho chú Thấm.
11:55Thật may là trước đây tôi chưa vì chú Phóng mà làm điều gì ngu ngốc với cô ấy.
11:59Chú Phóng thấy tôi thẫn thờ liền dùng ngón tay chọc nhẹ vào chán tôi.
12:03Khéo làm sao, cảnh tượng đó lại bị chú Thấm nhìn thấy.
12:06Một cảm giác trột xạ khó hiểu trào dâng, tôi vội vàng chạy về phía cô ấy.
12:11Trùng hợp quá ha ha ha, tôi đuổi kịp và đi song song với cô ấy.
12:15Không trùng hợp, cậu đã tránh mặt tôi cả ngày rồi.
12:18Giọng chú Thấm vẫn bình thản nhưng ẩn chứa chút tủi thân.
12:21Chủ yếu là đây là lần đầu tôi trải qua chuyện này, tôi sợ gặp cậu sẽ ngại.
12:25Vừa nãy cậu đi cùng chú Phóng, cậu vẫn còn thích nó à?
12:29Chú Thấm nhìn chầm chầm vào tôi, đôi mắt dưới ánh đèn đường long lanh lạ thường.
12:34Rồi cô ấy cuối đầu nói tiếp, nếu, nếu cậu vẫn tiếp tục thích nó, tôi sẽ không làm phiền
12:39hai người nữa.
12:40Nghe kỹ thì giọng cô ấy đã ngại ngào như sắp khóc.
12:43Tôi chật nhớ đến lời chú Phóng nói.
12:45Chú Thấm không tranh, không rành, không bao giờ mở miệng đòi hỏi.
12:49Ngay cả một việc nhỏ nhặt như tôi trả tiền giúp, cô ấy cũng có thể nhớ mãi.
12:53Trong lòng tôi bỗng vừa giận vừa thương, tôi lắc đầu thật mạnh.
12:57Tôi không thích chú Phóng, sau này cũng sẽ không thích cậu ta.
13:01Cô ấy ngước mắt nhìn tôi, như thể vừa chút bỏ được gánh nặng.
13:04Hôm nay tôi tìm cậu ta là để hỏi thăm tin tức về cậu.
13:08Chú Thấm cũng chẳng buồn hỏi tôi đã hỏi gì, chỉ bảo cậu có thể hỏi trực tiếp tôi.
13:13Với cậu, tôi tuyệt đối không giấu giếm.
13:16Làm sao đây? Một chú Thấm thế này thực sự khiến tôi rung động.
13:19Hình như lẽ ra tôi nên thích cô ấy từ sớm mới đúng, chứ không phải chú Phóng.
13:24Nhìn cô ấy mắt còn vương lệ nhưng gương mặt đầy nghiêm túc thể thốt.
13:27Tôi bỗng bụ mẫm cả đầu óc mà hỏi, chú Thấm, cậu có muốn một cái ôm không?
13:32Chúng tôi ôm nhau dưới ánh đèn đường.
13:34Người qua đường nhìn vào chắc cũng chỉ nghĩ là tình chị em thắm thiết.
13:37Tôi nhận ra cô ấy cao hơn tôi, thế là tôi vùi đầu vào xương quai xanh của cô ấy,
13:42khẽ hôn một cái.
13:43Đôi tay đang ôm eo tôi bỗng xiết chặt hơn.
13:46Vậy sau này, không được mắng tôi ngốc nữa đấy.
13:49Tôi lầm bầm.
13:50Ừm, cô ấy lại xoa đầu tôi.
13:52Tôi và chú Thấm cứ thế bắt đầu hẹn hò.
13:55So với cái gọi là thích dành cho chú Phóng trước đây,
13:58lần này tôi mới thực sự trải nghiệm thế nào là yêu một người.
14:01Tôi sẽ không hỏi chú Phóng mỗi ngày làm gì,
14:03nhưng tôi lại khao khát muốn biết chú Thấm đang làm gì từng phút từng giây.
14:07Mà cô ấy đúng là làm gì cũng báo cáo với tôi.
14:10Báo cáo bảo bối, hôm nay lên lớp giáo viên gọi tớ trả lời câu hỏi,
14:14tớ trả lời đúng hết luôn, tớ giỏi không nào.
14:17Bầm báo bà xã, bạn cùng phòng rủ tớ đánh RANK, tớ giữ chỗ cho vợ rồi, đợi vợ online
14:24nha.
14:25Những tin nhắn kiểu này cô ấy gửi cho tôi rất nhiều.
14:27Tôi thật khó tưởng tượng một chú Thấm vẻ ngoài cao ngạo, lạnh lùng,
14:31ít nói cười lại có thể gửi những tin nhắn như thế.
14:34Nhưng cứ nghĩ đến việc cô ấy chỉ gửi cho mình tôi, tôi lại thấy vui sướng và tự hào.
14:39Hồi theo đuổi chú Phóng, tôi luôn nghĩ,
14:41bà đây đẹp thế này sao nó dám không quan tâm.
14:44Trường học vốn nhiều mỹ nhân, tôi thuộc kiểu có nhân sắc nhưng không quá nổi bật,
14:48thế là tôi bắt đầu chú trọng ăn diện, thậm chí còn nảy sinh cảm giác tự ti.
14:52Vì vậy, thỉnh thoảng tôi cũng hỏi chú Thấm liệu có chê tôi không.
14:56Nhưng cô ấy luôn khen ngợi và nói những lời ngọt ngào.
14:59Không đâu, người tớ thích đầu tiên là chính con người cậu.
15:02Mọi hình hay IQ đều là những món quà đính kèm thôi.
15:05Vì đó là cậu, nên tớ đều thích hết.
15:08Ngày tháng cư thế trôi qua êm đềm và hạnh phúc.
15:10Đến học kỳ 2 năm lớp 12,
15:12vì chú Thấm học rất giỏi nên thường xuyên kèm tôi ôn tập.
15:15Chúng tôi dự định sẽ thi vào cùng một thành phố.
15:18Nhưng những ngày bình yên không kéo dài lâu,
15:21chú Phóng dường như quá rảnh rỗi,
15:22thế mà lại đến tỏ tình với tôi.
15:24Cậu ta bảo hồi đó tôi mắng cậu ta là vì muốn gây sự chú ý
15:28và bảo tôi đã thành công rồi.
15:30Tôi chẳng thèm bận tâm,
15:31vì đối với cậu ta tình cảm thật sự rất rẻ rúng.
15:34Tôi kể chuyện này cho chú Thấm nghe,
15:36cô ấy bảo tôi đừng để ý đến cậu ta.
15:39Nhưng sau đó, chú Phóng bắt đầu tặng nước cho tôi,
15:42viết những mẫu giấy nhắn kỳ quặc,
15:43còn tuyên bố trước mặt cả lớp rằng sau này cậu ta sẽ bảo kê cho tôi.
15:47Kết quả là cả lớp đều tưởng tôi và cậu ta có gì đó với nhau.
15:51Tôi đem hết chuyện này kể cho chú Thấm.
15:54Cậu muốn tớ giúp cậu giải quyết hay cậu tự đi?
15:57Tôi và cô ấy đang ngồi trên ghế đá trong trường.
16:00Tớ thấy cậu ta cũng chẳng phải thích thật lòng đâu,
16:03chắc chỉ là rảnh quá thôi.
16:04Để khi nào có thời gian tớ sẽ nói rõ với cậu ta.
16:07Được, tớ tin cậu.
16:09Tôi xoa đầu cô ấy, lại nghe cô ấy nói thêm,
16:12nhưng đừng nói chuyện lâu quá nhé, tớ sẽ ghen ấy.
16:15Thế nhưng tôi còn chưa kịp tìm chú Phóng
16:17thì đã bị ai đó báo cáo lên giáo viên chủ nhiệm rằng tôi đang yêu sớm.
16:21Thưa thầy, em không thích bạn ấy.
16:23Đây là lần thứ ba tôi nói câu này với thầy chủ nhiệm.
16:26Nhưng thầy vẫn không tin,
16:28bởi vì thầy đã xem một bức ảnh,
16:30trên đó là bức thư tình tôi từng viết cho chú Phóng.
16:33Nét chữ đó thầy chủ nhiệm quá quen thuộc.
16:35Các em đang ở giai đoạn nước rút quan trọng.
16:38Sao có thể làm những chuyện yêu đương bại hoại phong khí thế này?
16:41Tuổi trẻ thế này không biết lo mà học hành.
16:43Nghe những lời giáo huấn đã cũ dít đến mức chai cả tai,
16:46tôi không tự chủ được mà lơ đáng.
16:48Chỉ là yêu đương bình thường mà họ đã không chấp nhận được.
16:51Vậy tôi và chú Thấm phải làm sao đây?
16:53Đang lúc nghĩ về người ấy thì chú Thấm bước vào.
16:56Thưa thầy, thầy vương lớp em nói bên thầy có tài liệu ôn tập mới nhất,
17:00bảo em sang lấy một bản hạ.
17:01Thầy chủ nhiệm vừa thấy là học sinh đứng nhất khối,
17:04liền hào sảng lật tìm đồ đạc,
17:06các em phải học tập bạn chú Thấm đây này.
17:08Người ta hạng nhất khối,
17:10phải giao du nhiều với bạn ấy vào.
17:12Thầy lại nhìn chúng tôi với vẻ mặt rèn sắt không thành thép,
17:15sau đó xua tay,
17:16được rồi, mỗi người viết bản kiểm điểm 5.000 chữ,
17:19mai nộp cho tôi.
17:20Tôi và chú Thấm cùng lúc bước ra khỏi văn phòng.
17:23Chú Phóng đúng là đồ không có não.
17:25Cậu ta cư nhiên cho rằng chú Thấm vào văn phòng là vì cậu ta,
17:28thế là lại tỏ tình với chú Thấm lần nữa.
17:31Dù mang chút phong thái đùa giỡn,
17:33nhưng không nghi ngờ gì,
17:34cậu ta lại bị chú Thấm cho một trận đòn.
17:36Sau đó, ba chúng tôi chính thức ngồi lại nói chuyện rõ ràng.
17:40Cô ấy, ảnh chụp thư tình ở đâu ra?
17:43Cậu ta, không phải em chụp,
17:45chỉ biết mà,
17:45em thấy bức thư đó viết dở tệ thì chụp làm gì.
17:48Tôi và chú Thấm cùng lúc lường cậu ta,
17:51cậu ta lập tức im bặt,
17:52bịt miệng lại.
17:53Cô ấy, chuyện cũ cứ để nó qua đi.
17:56Em chỉ cần nhớ kỹ 2 điều.
17:58Thứ nhất, cô ấy bây giờ không thích em.
18:00Thứ hai, cô ấy hiện tại là người của chị.
18:03Chú Phóng gật đầu ra vẻ hiểu ý,
18:05rồi dưới ánh mắt hối thúc của chú Thấm,
18:07cậu ta lủi thủi đi mất.
18:09Sao cậu ta lại nghe lời cậu thế?
18:11Tôi nhịn không được mà hỏi.
18:12Trước đó cũng vậy,
18:14cô ấy có thể dạy dỗ cậu ta một cách dễ dàng.
18:17Lúc tôi mới chuyển đến đó sống,
18:19nó vì chạy lung tung mà suýt chết đuối,
18:21chính tôi đã kéo nó lên.
18:22Bố mẹ nó rất biết ơn tôi,
18:24còn muốn nhận tôi làm con nuôi.
18:26Cứ thế dần dần tôi quản được nó thôi.
18:29Nó chỉ là đứa ngốc,
18:30nhưng không xấu tính.
18:31Con chó ngoài đường liếc nó một cái nó
18:33cũng tưởng là con chó đó thích nó.
18:36Hửm, tôi có cảm giác như mình vừa bị xúc phạm nhẹ.
18:39Bảo bối, tớ không có ý đó đâu.
18:42Bức ảnh chụp thư tình quả nhiên là do Lý Giai Giai chụp.
18:45Cô ta ngay từ đầu đã biết tôi thích chú Phóng,
18:47biết tôi để thư tình vào bàn cậu ta.
18:49Điều này là do người bạn cùng bàn tốt bụng kể cho tôi.
18:52Tôi, bạn ấy từng thấy Lý Giai Giai đứng chụp ảnh trước bàn chú Phóng,
18:55nhưng cụ thể chụp gì thì không biết.
18:58Chú Thấm cũng lấy được thư tình của Lý Giai Giai từ chỗ chú Phóng.
19:01Nội dung cũng chẳng khác của tôi là mấy.
19:03Hóa ra Lý Giai Giai không chỉ chụp ảnh,
19:06mà còn dựa theo những gì tôi viết
19:07để biên soạn lại một bàn khác đưa cho chú Phóng.
19:10Tại sao cô ta lại làm vậy?
19:12Chỉ vì tôi thích chú Phóng sao?
19:13Khi tôi đem câu hỏi này ném cho Lý Giai Giai,
19:16cô ta vẫn còn giả ngu.
19:18Là chú Phóng kể cho tôi nghe đấy.
19:20Sau khi tôi nói câu này,
19:22mặt cô ta trở nên vặn vẹo.
19:24Dựa vào cái gì chứ?
19:26Lâm Lâm, tôi ghét cậu.
19:27Dựa vào cái gì mà cậu vừa chuyển đến điểm số đã cao hơn tôi?
19:31Đáng lẽ học sinh chuyển trường không nên giỏi như thế,
19:34vậy mà cậu lại vượt qua tôi.
19:36Chỉ vì thế thôi sao?
19:37Khi cô ta nói ra câu đó,
19:39tôi còn nghi ngờ là mình nghe nhầm.
19:41Nên tôi biết cậu thích chú Phóng,
19:43tôi cố tình muốn cướp cậu ấy từ tay cậu.
19:45Cô ta dường như thực sự không có não.
19:47Tôi cười vì tức,
19:49nói đi cũng phải nói lại.
19:50Ở một khía cạnh nào đó,
19:51cậu và chú Phóng khá là xứng đôi đấy.
19:54Ở trong lớp,
19:55chú Phóng bỗng nhiên hát hơi,
19:57á chủ.
19:57Lại là cô nàng nào đang nhung nhớ mình đây?
20:00Đối với cách suy nghĩ của cô ta,
20:02tôi vẫn có phần thấu hiểu.
20:04Với học sinh cấp 3,
20:05thành tích thực sự rất quan trọng.
20:07Khi tôi chưa đến,
20:08cô ta là báu vật trong lòng bàn tay thầy cô.
20:10Tôi đến và chia bớt sự chú ý mà cô ta nhận được.
20:13Cô ta ghét tôi cũng là chuyện thường tình.
20:15Thế nên tôi chỉ bảo cô ta hãy tiếp tục cố gắng,
20:18rồi quay lưng bỏ đi.
20:20Tôi và chú Thấm hãy không có tiếc là lại dính lấy nhau.
20:23Thậm chí có vài lần tôi mượn cớ mượn đồ
20:25để sang ký túc xá của cô ấy nằm ngủ chưa cạnh nhau.
20:28Tôi không ngờ những điều này đều bị Lý Giai Giai nhìn thấu.
20:31Càng không ngờ lòng đố kỵ của cô ta lại mạnh đến mức
20:34đem chuyện này kể với bố mẹ chú Thấm.
20:36Chú Thấm đã 2 ngày không đến trường.
20:38Tôi gửi tin nhắn, cô ấy chỉ trả lời.
20:41Không sao đâu, ngoan, đừng lo lắng.
20:43Sau đó là hỏi tôi có ăn uống đầy đủ không.
20:46Nhưng hôm nay chú Phóng đột nhiên tìm tôi,
20:49nói rằng chú Thấm đã cãi nhau với bố mẹ,
20:51giờ không thấy người đâu cả.
20:53Tôi hoảng loạn thật sự.
20:54Tin nhắn không trả lời,
20:55gọi điện cũng không bắt máy.
20:57Tôi biết cô ấy luôn rất hiểu chuyện và nghe lời.
20:59Vậy mà vì cái gì cô ấy lại dám cãi lời bố mẹ?
21:03Đang là cuối tuần,
21:04chú Phóng về nhà cô ấy hỏi tình hình.
21:06Còn tôi đi tìm bên ngoài.
21:08Tìm đến tận trạng vạng tối,
21:10tôi ngồi thụt xuống ven đường đợi chú Phóng.
21:12Vừa thấy mặt tôi,
21:13câu đầu tiên chú Phóng nói là
21:15cậu và chú Thấm đang yêu nhau à?
21:17Nghe cậu ta nói câu đó,
21:19tôi biết xong đời rồi.
21:20Bố mẹ cô ấy đã biết chuyện.
21:22Bố mẹ cô ấy rất truyền thống,
21:24cho rằng con gái thì phải ngoan ngoãn học xong rồi
21:26tìm một người đàn ông để kết hôn sinh con.
21:28Việc con gái yêu con gái chắc chắn là điều rất khó chấp nhận.
21:32Tôi cảm thấy chính mình đã hại cô ấy.
21:34Nhưng không ngờ chú Phóng lại chấp nhận chuyện này khá nhanh,
21:37thậm chí còn ăn ủi tôi.
21:38À thì, chú Thấm tính ra là chị nuôi của tôi,
21:41vậy tôi phải gọi cậu là anh rể nuôi à?
21:44Thôi đừng giàu dĩ nữa,
21:45giờ tìm được chú Thấm mới là quan trọng nhất.
21:47Tôi rút điện thoại ra,
21:49gửi cho chú Thấm tin nhắn cuối cùng,
21:51bảo bối, em thèm ăn hạt rẻ ràng đường quá.
21:54Bảo bối thấy tin nhắn thì mua cho em nhé.
21:56Bảo bối sẽ không đột nhiên biến mất đúng không?
21:59Thấy tin nhắn phải trả lời em nha.
22:01Sau đó, điện thoại sập nguồn vì hết pin.
22:04Thế giới quanh tôi dường như sụp đổ thành một màu xám xịt.
22:07Tôi đi bộ về nhà trong trạng thái hồn siêu phách lạc.
22:10Không ngờ rằng,
22:11ngay dưới chân cầu thang,
22:12tôi lại nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.
22:15Đó là chú Thấm,
22:16vòng tay ôm một túi hạt rẻ ràng đường nóng hổi.
22:19Tôi dảo bước lao tới, đứng khựng trước mặt cô ấy.
22:22Đôi mắt cô ấy đỏ hoe nhìn tôi.
22:24Lâm lâm, xin lỗi tôi chẳng để cô ấy nói hết câu.
22:27Nhào tôi ôm chầm lấy cô ấy.
22:29Đừng nói lời xin lỗi.
22:30Cậu đã mua hạt rẻ tớ thích rồi mà.
22:33Tớ thích cậu, cậu là người tốt nhất trên đời.
22:35Nói đạn, tôi bật khóc nức nở.
22:38Chú Thấm cũng ôm chặt lấy tôi mà khóc theo.
22:40Chú Thấm, cậu có muốn một nụ hôn không?
22:43Lần này tôi không đợi cô ấy trả lời mà chủ động hôn lên môi cô ấy.
22:47Nụ hôn hòa cùng nước mắt, mang theo chút vị mặn đắng của sự xót xa.
22:51Sau đó, tôi đưa cô ấy về nhà mình.
22:54Chú Thấm vừa bóc hạt rẻ cho tôi, vừa kể lại những gì đã xảy ra.
22:58Lý dai dai đã mách với bố mẹ cô ấy, và cô ấy đã thừa nhận tất cả.
23:02Bố Chú Thấm đã ra tay đánh cô ấy,
23:04còn cô em gái thì đứng một bên nói lời mỉa mai, đâm chọc.
23:08Bố cô ấy bắt phải chia tay tôi, cô ấy không đồng ý.
23:11Thế là ông ta đuổi cô ấy đi,
23:13chọn nó thì đừng bao giờ bước chân vào cái nhà này nữa.
23:16Thế là cậu đi thật luôn à?
23:18Có, có quay về nữa không?
23:20Cô ấy đút cho tôi một hạt rẻ,
23:22mỉm cười dịu dàng,
23:23cái nhà đó, có tớ hay không cũng vậy thôi.
23:26Nhìn cô ấy cười nói như không có chuyện gì,
23:29lòng tôi thắt lại.
23:30Chú Thấm của tôi tốt đẹp như thế,
23:32điều duy nhất cô ấy dám đấu tranh dành lấy cho bản thân lại chính là tôi.
23:36Chú Thấm, tớ sẽ cho cậu một gia đình.
23:38Từ nay về sau, đây chính là nhà của chúng ta.
23:41Tôi cứ ngỡ Chú Thấm là người cần tôi,
23:44nhưng cuối cùng người ôm cô ấy khóc thảm thiết lại chính là tôi.
23:47Sau này không được khâu trả lời tin nhắn của tớ nữa,
23:50hu hu hu.
23:51Lúc nãy là điện thoại hết pin giữa trừng mà,
23:53sau này tuyệt đối không tái phạm.
23:55Để trừng phạt, tối nay cậu phải ôm tớ ngủ.
23:58Tớ vẫn chưa trả lời điện thoại mà,
24:00hay là thêm một hình phạt nữa đi.
24:02Lý dai dai không biết vì lý do gì đã thôi học,
24:05nghe nói là do áp lực quá lớn.
24:07Nhưng tôi cũng chẳng buồn trách cô ta nữa,
24:10bởi vì những ngày tháng sau đó thật sự rất hạnh phúc.
24:13Cuộc sống cứ thế trôi qua bình dị.
24:15Gia đình Chú Thấm cũng không tìm cô ấy,
24:17dường như thực sự coi cô ấy không tồn tại.
24:20Nhưng cô ấy không quan tâm.
24:21Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ.
24:23Điểm khác biệt duy nhất là mỗi cuối tuần cô ấy đều cùng tôi về nhà.
24:27Cô ấy nấu cơm, tôi rửa bát.
24:29Cô ấy giảng bài cho tôi, tôi sửa ấm giường cho cô ấy.
24:33Ông trời không phụ lòng người, tôi và Chú Thấm cùng đỗ vào một trường đại học.
24:37Chúng tôi không ở ký túc xá mà thuê một căn hộ nhỏ bên ngoài.
24:40Nhiều thành tích xuất sắc, Chú Thấm được một giảng viên kéo vào cùng khởi nghiệp.
24:44Đến năm thứ tư, công ty của họ đã tổ chức được nhiều sự kiện rất vang dội.
24:49Lúc nào ít tiếc, tôi lại đến công ty xem cô ấy làm việc.
24:52Lúc rảnh, cô ấy lại đi nghe giảng cùng tôi.
24:55Cho đến một ngày, tôi vừa đến dưới lầu công ty của Chú Thấm thì thấy một bóng dáng quen
24:59thuộc bước ra từ thang máy.
25:01Là lý dai dai.
25:02Cô ta diện một chiếc váy siêu ngắn gợi cảm, liếc thấy tôi liền tiến lại gần.
25:07Không thể nào, cô cũng làm việc ở đây à.
25:10Công ty này xuống cấp từ bao giờ thế, loại người nào cũng tuyển vào à.
25:14Công ty đang cần tuyển người đại diện thương hiệu, tiêu chuẩn đương nhiên là những mỹ nhân hàng đầu.
25:19Cô còn ở đây được, sao tôi lại không?
25:21Tôi đáp trả ngay lập tức.
25:22Dựa vào cô Á, hồi cấp 3 đã tranh với tôi, giờ cũng định tranh nữa sao?
25:27Tôi tranh với cô bao giờ?
25:29Tôi cạn lời.
25:30Đôi khi tôi thật sự không hiểu mục đích sống của người phụ nữ này là gì.
25:34Hừ, sao cũng được.
25:36Lát nữa là vòng phỏng vấn cuối cùng.
25:38Hy vọng sẽ gặp cô ở kết quả cuối cùng nha.
25:40Cô ta mỉa mai rồi bỏ đi.
25:43Nực cười, cô ta đã muốn gặp thì tôi sẽ cho cô ta tọa nguyện.
25:47Con đường dẫn đến văn phòng của Chú Thấm tôi đã đi đến mòn cả chân.
25:50Nhân viên công ty có lẽ đều biết mối quan hệ của chúng tôi, nhưng ai nấy đều ngầm hiểu
25:55mà không nói ra, thậm chí còn âm thầm đẩy thuyền.
25:57Những điều này đều do Chú Thấm kể tôi nghe.
26:00Tôi bước vào văn phòng, vẫn như mọi khi, trao cho cô ấy một cái ôm trước tiên.
26:05Bảo bối, lát nữa các chị phỏng vấn người mới phải không?
26:08Cô ấy đặt tập hồ sơ xuống, vòng tay ôm lấy eo tôi, đôi môi như có như không chạm
26:13vào vết đỏ chưa tan trên cổ tôi từ tối qua.
26:15Ừm, em có muốn đi cùng chị không? Chị thấy có tên Lý Giai Giai đấy. Tôi gật đầu.
26:21Vòng phỏng vấn cuối diễn ra tại studio, các ứng viên phải cầm sản phẩm để giới thiệu.
26:26Chú Thấm nắm tay tôi bước vào, mọi người xung quanh đều khẽ gật đầu chào.
26:30Nhìn các người đẹp lần lượt lên thuyết trình, tôi không nhịn được mà ngước lên xem phản ứng của
26:34cô ấy.
26:35Kết quả là cô ấy đang cực kỳ nghiêm túc chấm điểm, nhận ra ánh mắt của tôi, cô ấy
26:40khẽ mỉm cười.
26:41Đã bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn không thể kháng cự được nụ cười của cô ấy.
26:46Người cuối cùng là Lý Giai Giai.
26:47Cô ta tự tin bước ra giữa sân khấu.
26:50Vừa dơ sản phẩm lên định mỉm cười giới thiệu thì nhìn thấy tôi và Chú Thấm.
26:54Nụ cười của cô ta cứng đở, sắc mặt tái nhợt.
26:57Tôi lịch sự mỉm cười vẫy tay chào cô ta.
27:00Cũng may cô ta có năng lực làm việc khá tốt, lập tức điều chỉnh biểu cảm để tiếp tục
27:04phần thi.
27:05Còn bàn tay đăng vẫy của tôi chưa kịp hạ xuống đã bị Chú Thấm dùng tay kia nắm chặt
27:09lấy,
27:09kéo xuống đặt vào lòng cô ấy.
27:11Sau đó, cô ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt mà tôi chỉ thường thấy khi chúng tôi ở trên
27:16giường.
27:17Tôi len nháo vào lòng bàn tay cô ấy một cái, Chú Thấm mới chịu tiếp tục xem danh sách.
27:22Tất cả những hành động này đều thu vào tầm mắt của Lý Giai Giai.
27:25Lý Giai Giai đã vượt qua vòng phỏng vấn vì cô ta thực sự xuất sắc.
27:29Nhưng tôi không ngờ cô ta lại dám quyến rũ Chú Thấm.
27:32Hôm đó, tôi vẫn như thường lệ mua chút trái cây đến tìm Chú Thấm,
27:36thì thầy Lý Giai Giai mặc áo cổ sâu và váy siêu ngắn,
27:39giả vờ đến hỏi bài nhưng thực chất là không ngừng áp sát vào người Chú Thấm.
27:43Nhưng khi ra thịt hai người còn chưa kịp chạm vào nhau,
27:46Chú Thấm đã đột ngột đứng phát dậy, cô bị điên ả.
27:49Tôi không nhịn được cười, bước vào trong.
27:51Mặt Lý Giai Giai lúc đó hết xanh rồi lại đỏ.
27:54Cô, tại sao cô ta thì được, còn tôi thì không?
27:58Cái gì mà cô không được?
27:59Tâm tư của hai người không giống nhau thì làm sao mà được?
28:03Hơn nữa, cho dù có giống đi nữa thì cô cũng không được.
28:06Có vẻ Chú Thấm bị dọa cho sợ đến mức nói năng hơi lộn sộn.
28:09Rồi cô ấy đứng cạnh tôi, dơ hai tay lên da vẻ vô tội,
28:13lắc đầu lia lia, vợ ơi, chị không có chạm vào cô ta đâu nhé.
28:17Em thấy rồi mà, tôi vỗ vỗ vai cô ấy.
28:20Sau đó, tôi quay sang nói với Lý Giai Giai, chúng ta nói chuyện chút đi.
28:24Lý Giai Giai, tôi không biết tại sao cô lại nhắm vào tôi như vậy,
28:28cái gì cũng muốn tranh giành.
28:30Thực ra cô rất giỏi.
28:31Khi tôi nói câu này, cô ta hơi ngẩn người nhìn tôi.
28:35Thành tích không tệ, ít nhất cũng nằm trong top 10 khối.
28:38Nhưng áp lực của cô quá lớn, nên cô đã đi sai đường rồi.
28:41Cô có thể là một người đại diện thương hiệu giỏi.
28:44Nếu tôi muốn nhắm vào cô, tôi đã không để cô qua vòng phỏng vấn.
28:48Điều đó chứng tỏ cô rất yếu tố, hãy nắm bắt cơ hội này, đừng đi sai đường nữa.
28:53Tha cho tôi đi, cũng là để tha cho chính bản thân cô.
28:56Nói xong, tôi rời đi ngay.
28:59Dù sao thì cũng có một ánh mắt đang nhìn chầm chầm vào tôi mà.
29:02Tôi khoác tay chú thấm bước đi, phía sau truyền lại một tiếng, xin lỗi.
29:06Tôi không quay đầu lại, cô ta chắc cũng không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình
29:11lúc này.
29:12Tôi vẫy vẫy tay, chuyện cũ như làn khói thoảng qua.
29:15Bố mẹ tôi về nước. Tôi đã báo trước với chú thấm rằng tuần này sẽ gặp mặt bố mẹ
29:20tôi.
29:20Cô ấy rất ngạc nhiên.
29:22Tôi kể với chú thấm rằng sau khi chúng tôi tình cảm ổn định được một tháng, tôi đã come
29:26out với bố mẹ rồi.
29:28Bố mẹ tôi sống ở nước ngoài lâu năm nên tư tưởng rất cởi mở.
29:32Sau bữa cơm, bố mẹ rất thích chú thấm.
29:34Thông minh, xinh đẹp lại lương thiện, quan trọng nhất là cô ấy yêu tôi.
29:38Bố mẹ hận không thể đưa chúng tôi ra nước ngoài tổ chức hôn lễ ngay lập tức.
29:42Tôi chỉ biết cười trừ rồi tiễn họ đi.
29:44Chú thấm suốt buổi rất ngoan ngoãn.
29:46Về đến nhà, tôi hỏi cô ấy, chị có trách em không vì đã công khai với bố mẹ từ
29:51lâu mà không nói cho chị biết.
29:53Chú thấm lắc đầu, chỉ nói thấy có lỗi với tôi vì vẫn chưa đưa tôi về gặp bố mẹ
29:58cô ấy để cho tôi một danh phận.
30:00Tôi cười cô ấy, có phải hoàng đế đâu mà cần danh phận.
30:03Chú thấm chỉ khẽ hôn lên khóe môi tôi.
30:05Ngày hôm sau, cô ấy sắp xếp một buổi tụ tập.
30:08Người đến là bố mẹ của chú phóng.
30:11Ôi con gái nuôi của mẹ, sao giờ con mới nói cho mẹ biết hả?
30:15Để mẹ xem nào, ừm, rất đẹp đôi nha.
30:18Tôi biết bố mẹ chú phóng thích chú thấm, nhưng không ngờ lại thích đến thế.
30:22Mẹ chú cứ nắm tay tôi mãi, thậm chí còn định tháo chiếc vòng tay đang đeo để tặng tôi.
30:27Bố chú tuy ít nói nhưng vẫn đưa cho tôi một bao lì xì lớn.
30:31Còn tên chú phóng vô tư thì tặng tôi một quả bóng rổ.
30:34Chẳng trách đến giờ cậu ta vẫn chưa có bạn gái.
30:37Tối đó, chú thấm lại hỏi tôi có trách mình vì sự đường đột này không?
30:41Tôi nói, đây là một sự bất ngờ.
30:43Được những người yêu thương chị ủng hộ và đến gặp người chị yêu thương, đó là vinh hạnh của
30:48em.
30:48Chúng tôi hôn nhau ngoài ban công, bên ngoài là thành phố phồn hoa và chúng tôi có một tương
30:53lai vô tận.
30:55Ngoại chuyện, chú thấm
30:57Kể từ khi người mẹ kế và đứa em gái đó bước chân vào nhà, sự quan tâm của bố
31:01dành cho tôi ít dần đi.
31:03Từ nhỏ đến lớn, người lớn luôn đánh giá tôi bằng hai chữ hiểu chuyện và ngoan ngoãn nên tôi
31:07thường chẳng bao giờ đòi hỏi gì.
31:09Nhưng từ khi họ đến, trong tôi nảy sinh ý nghĩ muốn tranh giành.
31:13Thứ duy nhất tôi có thể đem ra khoe là thành tích học tập nên tôi liều mạng học hành,
31:17hy vọng dùng điểm số để đổi lấy một chút chú ý từ ông ấy.
31:21Nhưng dường như chẳng có tác dụng gì.
31:23Vì đứa em gái đó chỉ cần ôm cánh tay ông ấy nũng nịu là có thể dễ dàng có
31:27được thứ mà tôi không dám mơ tới.
31:29Tôi thấy thật vô nghĩa và bắt đầu trở nên không tranh không giành nữa.
31:33Gặp Chu Phóng là một tai nạn. Lần đó tôi ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa thì thấy một
31:38cậu bé ngã xuống hố nước.
31:40Cái hố không sâu nhưng nó cứ khóc mãi làm tôi phiền lòng, thế là tôi kéo nó lên.
31:45Tôi thầm thề rằng loại người không có tiền đồ này sau này tuyệt đối không được dính lưu đến.
31:49Không ngờ nó về nhà lại ca ngợi tôi hết lời trước mặt bố mẹ.
31:53Bố mẹ nó coi tôi như ân nhân cứu mạng.
31:55Tôi đã giải thích nhiều lần đó chỉ là một hố nước nhỏ nhưng họ không quan tâm.
31:59Thế là tôi có thêm bố mẹ nuôi.
32:01Tôi rất thích họ, họ cho tôi cảm giác của một gia đình.
32:04Lên cấp 3, bố tôi lại quên gửi sinh hoạt phí.
32:08Tiền làm thêm cũng chưa được phát.
32:10Vừa tan làm, bụng rất đói nhưng hay cả món đồ ăn đơn giản nhất tôi cũng không đủ tiền
32:14trả.
32:15Tôi thấy rất xấu hổ trước mặt nhân viên thu ngân và cũng rất buồn.
32:19Tại sao bố lại quên chứ?
32:20Trong khi hôm qua ông ấy vừa đổi điện thoại mới cho em gái, tôi đã nảy sinh ý định
32:25ôm đồ bỏ chạy luôn cho rồi.
32:26Có lẽ nếu tôi đi tù, bố sẽ quan tâm đến tôi một chút chăng?
32:31Đúng lúc đó, em xuất hiện.
32:33Giúp tôi giải vây, còn nói không sao đâu.
32:35Chỉ một ánh nhìn đó thôi, tôi đã ghi nhớ mãi.
32:38Nếu không có em, tôi không biết mình sẽ dễ sang con đường nào.
32:42Rất vui là năm lớp 11 tôi lại gặp lại em.
32:45Tôi giúp em lấy sách, chuẩn bị tài liệu.
32:47Tôi có chút tâm tư riêng nên dặn bạn cùng bạn của em hãy nói là bạn học chu tặng.
32:52Nhưng tôi không ngờ bạn cùng bạn của em hơi ngốc, mà em cũng ngốc nốt, lại nhận nhầm người
32:56thành chu phóng.
32:58Tôi giận, nhưng tôi không dám nói.
33:00Hơn nữa em dường như đã quên tôi rồi.
33:02Tôi càng giận hơn, nên tôi chút giận lên chu phóng.
33:05Nước ép em tặng, tôi uống.
33:08Móc treo em tặng, tôi đeo.
33:09Thư tình em viết, không ổn, phải ra tay thôi.
33:13Nhật ký của Chu Thấm
33:15Ngày X tháng Y 5Z
33:17Hôm nay cô gái ngốc nghếp lớp bên lại tặng quà cho chu phóng.
33:20Nhìn nó định vứt chai nước ép vào thùng rác, tôi thấy khó chịu vô cùng.
33:24Đó là tấm lòng của người ta mà.
33:26Tôi đã lấy nó và uống hết, dù thực ra tôi không thích đồ ngọt cho lắm.
33:31Ngày A tháng B 5C
33:33Em viết thư tình, tim tôi thắt lại khi thấy chu phóng cầm bức thư đó cười cợt với lũ
33:38bạn.
33:38Tôi đã lao đến giật lấy và mắng nó một trận.
33:41Tôi không muốn em bị tổn thương bởi một kẻ không xứng đáng, nhưng có vẻ em lại càng ghét
33:45tôi hơn.
33:46Hôm nay em ngã, nhìn đầu gối dứa máu, tim tôi đau hơn cả em.
33:51Thằng em chờ đánh của tôi lại dám buông lời xỉ nhục.
33:54Hai cái tát đó là dành cho sự vô giáo dục của nó và cũng là để tôi chút giận
33:58cho em.
33:59Lúc thổi vào vết thương cho em, tôi thấy mặt em đỏ bừng.
34:03Không biết là do đau hay là do, giống như tôi, đang cảm thấy rung động rồi em nói tôi
34:07đẹp hơn chu phóng.
34:09Đồ ngốc, cuối cùng em cũng nhận ra rồi sao?
34:12Thực ra, việc lý dai dai có thể lọt vào vòng phỏng vấn cuối cùng là do tôi cố ý.
34:17Tôi muốn cô ta nhìn thấy rõ ràng rằng, người mà cô ta luôn đấu kỵ, người mà cô ta
34:21luôn muốn vượt qua.
34:23Hiện tại đang đứng ở vị trí mà cô ta không bao giờ với tới được.
34:26Và quan trọng nhất, Lâm Lâm là của tôi.
34:29Nhìn Lâm Lâm mình cười vẫy tay với cô ta, tôi bỗng thấy ghen.
34:33Thế là tôi nắm chặt tay em ấy, không cho em trả hỏi người khác.
34:37Buổi tối, sau khi kết thúc công việc, tôi đưa Lâm Lâm đi ăn hạt rẻ giang đường.
34:41Nhìn em ấy ăn đến mức mặt lem nhem như mèo nhỏ, tôi thấy trái tim mình bình yên đến
34:46lạ.
34:47Gia đình có lẽ là nỗi đau, nhưng Lâm Lâm chính là liều thuốc chữa lành.
34:50Từ giây phút em ấy nói em sẽ cho tôi một gia đình, tôi đã biết mình sẽ không bao
34:55giờ buông tay người con gái này.
34:57Lâm Lâm, cảm ơn em đã vấp ngã ngày hôm đó.
35:00Hả? Chị nói gì cơ?
35:02Không có gì, ăn hạt rẻ đi, đồ ngốc.
35:05Ngoại chuyện lý dai dai.
35:07Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn yêu cầu tôi phải đứng nhất lớp, nếu không, không được về nhà, không
35:13được ăn cơm, không được đi ngủ.
35:15Trước khi cô ta đến, tôi đúng là số một thật, nhưng cô ta đến thì mọi thứ thay đổi.
35:20Đó là lần đầu tiên tôi xếp thứ hai và mẹ đã bắt tôi quỷ suốt một đêm.
35:24Con gái nhà họ lý sao có thể đứng thứ hai, tự nhìn lại mình xem thời gian qua có
35:29nỗ lực không?
35:30Vì vậy, tôi ghét cô ta, cái người chuyển trường tên Lâm Lâm đó.
35:34Tôi bắt đầu nhắm vào cô ta.
35:36Cô ta đăng ký cuộc thi nào, tôi đăng ký cuộc thi đó.
35:40Những gì cô ta thích, tôi đều muốn cướp về.
35:42Nhưng tôi không ngờ cái tên chu phóng đó thực sự có vấn đề về thần kinh.
35:46Tôi nghi ngờ con mắt của cô ta, nhưng tôi vẫn muốn cướp.
35:50Sau cùng tôi mới biết hóa ra cô ta thích con gái, tôi cũng hiểu sự cổ hủ của bố
35:54mẹ cô gái kia.
35:55Tôi hận cô ta, không muốn họ được hạnh phúc nên tôi đã đi báo cáo, nhưng họ vẫn không
36:00chia tay.
36:01Tôi đột nhiên thấy thật vô nghĩa.
36:03Thành tích của tôi xa suốt thảm hại.
36:05Mẹ cho rằng tôi có bệnh, bà đưa tôi đi gặp bác sĩ tâm lý rồi không thèn quản tôi
36:09nữa.
36:10Tôi tự mình thôi học, tự nghiên cứu về trang điểm.
36:13Sau khi đi làm, tôi lại gặp lại cô ta, cảm giác như âm hồn không tan.
36:17Không ngờ bạn gái của cô ta là chú thấm, và chú thấm lại là sếp.
36:21Cô ta làm được, tại sao tôi lại không?
36:24Nhưng tôi đã đánh giá thấp tình cảm của họ, hóa ra tôi thực sự không có cửa.
36:28Tôi cảm thấy lạc lõng, không biết bản thân thực sự muốn gì.
36:32Cô ta đột nhiên khen tôi giỏi.
36:34Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ nhận được một lời khen nào từ bố mẹ.
36:38Cô ta nói tôi có thiên bẩm trong lĩnh vực này, cô ta bảo tôi hãy tha thứ cho chính
36:42mình.
36:43Lúc đó, tôi mới thực sự bừng tỉnh.
36:45Cảm ơn cô, Lâm Lâm.
36:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:48Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận