Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Tôi theo đuổi bạn gái mình từ năm 17 tuổi, khi cô ấy là giáo viên chủ nhiệm của tôi.
00:00:04Lúc đó tôi là lớp trưởng, vừa bước vào lớp 12.
00:00:07Ban đầu, giữa chúng tôi đầy rẫy những xung đột, tôi chưa từng nghĩ rằng tình yêu lại đến một
00:00:11cách đột ngột như thế.
00:00:13Suốt bao nhiêu năm đi học, tôi luôn dành sự kính trọng tuyệt đối cho hình tượng người thầy.
00:00:17Dù cô giáo có xinh đẹp đến đâu, tôi cũng chưa bao giờ có ý nghĩ không hay,
00:00:20cho đến khi cô giáo thực tập 22 tuổi ấy xuất hiện.
00:00:23Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:00:26nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:00:31Cô tên là Trần Nghiên, đó là năm 2014, khối 12 chuyên văn có 2 lớp trọng điểm,
00:00:36giáo viên bộ môn thường dạy cả 2 lớp, nhưng lớp 1 luôn được ưu tiên hàng đầu, nhà trường
00:00:40thường xuyên thiên vị họ.
00:00:41Lớp 2 chúng tôi biết thực lực không bằng người ta nên cũng quen cam chịu,
00:00:44cho đến khi trường sắp xếp một giáo viên thực tập làm chủ nhiệm, lại còn dạy môn toán,
00:00:48một môn cực kỳ quan trọng, chúng tôi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
00:00:52Ngày 1 tháng 9, ngày chính thức khai giảng năm lớp 12, lớp tôi đã nghỉ học để chống đối.
00:00:57Một sự đoàn kết chưa từng thấy.
00:00:59Chuyện này làm chấn động cả ban giám hiệu, thậm chí rất lâu về sau,
00:01:02trong trường vẫn còn lưu truyền giai thoại về vụ nghỉ học tập thể của lớp 12A 2 năm 2014.
00:01:07Chúng tôi đeo ba lô, bị bảo vệ chặn lại ở cổng trường.
00:01:11Hiệu trưởng và các thầy cô ở phòng giáo vụ người đấm người xoa,
00:01:13dỗ dành mãi mới đưa được chúng tôi quay lại lớp.
00:01:16Trong lòng tôi lúc đó đầy vẻ bất mãn, nhà trường chỉ giỏi lừa dối chúng tôi,
00:01:19cô giáo thực tập kia có trốn kỹ đến đâu thì cuối cùng cũng phải ra mặt thôi.
00:01:23Chỗ ngồi của tôi ở ngay rãi 1, bàn đầu tiên, rất gần cửa ra vào.
00:01:27Tôi thấy hiệu trưởng đưa cô giáo mới đến cửa, dặn dò vài câu rồi rời đi,
00:01:31sau đó gọi, lớp trưởng ra ngoài một lát.
00:01:33Lớp trưởng chẳng phải là tôi sao?
00:01:35Trời đất, chẳng lẽ thầy nghĩ tôi là người tổ chức nghỉ học nên muốn trị tội?
00:01:39Dưới ánh mắt đầy thương cảm của cô bạn cùng bàn chương lệ bình, tôi cúi đầu bước ra ngoài.
00:01:44Nhưng khi vừa ngừng đầu lên, tôi không thể giấu nổi vẻ kinh ngạc.
00:01:47Đó là một nhan sắc xinh đẹp đến khuyên thành.
00:01:49Bình hoa di động, tôi thầm đánh giá song xuôi.
00:01:52Tôi lễ phép chào một tiếng, chào cô ạ.
00:01:54Em là lớp trưởng lớp 2 đúng không?
00:01:56Em tên gì?
00:01:57Em tên Lâm Tư Tụng.
00:01:59Chữ Lâm trong rừng cây, tư trong tư niệm, tụng trong ca tụng.
00:02:02Ừm, cô tên Trần Nguyên.
00:02:04Chữ Nguyên trong nghiên cứu, cô dạy toán.
00:02:06Từ hôm nay cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm tạm thời của lớp em.
00:02:09Chủ nhiệm cũ của các em sức khỏe không tốt, chắc em đã biết rồi nhỉ?
00:02:13Dạ biết hả?
00:02:14Cô nghe nói suốt năm lớp 11, lớp em luôn về nhỉ.
00:02:17Cô ấy đưa ngón tay gõ nhẹ dưới cầm như đang suy nghĩ.
00:02:20Tôi thốt ra 4 chữ, chuyên gia về nhỉ.
00:02:23Giọng cô ủyển chuyển dĩ nghe, nhưng tôi lại thấy trói tai vô cùng.
00:02:26Sắp mặt tôi lúc đó chắc hẳn rất tệ, dù sao lúc ấy còn nhỏ, chưa học được cách che
00:02:31giấu cảm xúc.
00:02:32Đừng giận nhé Lâm Tư Tụng.
00:02:34Em có bao giờ nghĩ rằng, sự đoàn kết của một tập thể liên quan rất lớn đến giáo viên
00:02:37chủ nhiệm không?
00:02:38Chủ nhiệm chức của các em dù trình độ sư phạm hàng đầu nhưng lại thường xuyên nằm viện,
00:02:42chẳng có thời gian để lo cho 52 con người các em đâu.
00:02:45Đúng là vậy, so ra thì cô giáo này không vướng bận gia đình, lại trẻ chung, chẳng đầy năng
00:02:50lượng.
00:02:50Sau khi cân nhắc một hồi, tôi nói, em hiểu rồi thưa cô, em sẽ phối hợp với cô.
00:02:55Chuyện hôm nay cho em xin lỗi, các bạn trong lớp còn nhỏ, lại có tình cảm sâu nặng với
00:02:59lão sư cũ.
00:03:00Tất nhiên đó chỉ là những lời khách giáo, lúc đó tôi vẫn rất coi thường cô ấy.
00:03:05Cô ấy nở nụ cười, ừm, cô hiểu mà.
00:03:08Được rồi thưa cô, để em đưa cô vào lớp.
00:03:10Cô đi theo sau tôi.
00:03:11Tôi đứng giữa bục giảng, bắt trước giọng điệu quan cách của bố tôi,
00:03:15háng giọng rồi chậm rãi mở lời, mọi người ngẩn đầu lên nghe tôi nói đây.
00:03:18Thầy chủ nhiệm cũ bị bệnh chúng ta đều biết rồi.
00:03:20Dù cô giáo mới chỉ là thực tập sinh vừa tốt nghiệp, nhưng có còn hơn không?
00:03:24Rỗi hơn chẳng có ý nghĩa gì cả, cô đời là của chính chúng ta,
00:03:28giờ là năm lớp 12 rồi, năm quan trọng nhất đời người đấy.
00:03:31Tôi thầm ngưỡng mộ chính mình vì đã nói được một chàng dài không cần bàn thảo như vậy,
00:03:35làm màu thành công.
00:03:36Các bạn trong lớp rất phối hợp vỗ tay, thậm chí có mấy đứa phía dưới còn huyết sáo trêu
00:03:40chọc.
00:03:41Thưa cô, em nói xong rồi, cô nói vài câu với lớp đi ạ.
00:03:44Cô lắc đầu, cô không có gì bổ sung nữa, lớp trưởng nói rất toàn diện rồi.
00:03:49Hy vọng mọi người phối hợp, cùng nhau xây dựng lớp 2.
00:03:52Tâm lý của cô giáo mới này tốt thật đấy,
00:03:54chẳng hề bị ảnh hưởng bởi những lời phát ngôn đầy gai góc của tôi.
00:03:57Cô lấy giao án từ trong túi ra và bắt đầu giảng bài.
00:04:00Môn toán của tôi rất tệ, lần thi tháng trước chỉ được 72 điểm,
00:04:03điểm số đó khiến tôi càng ghét môn toán hơn.
00:04:06Tôi cầm bút ngồi thần thờ, trong bụng đầy những ý nghĩ xấu xa muốn làm khó cô thêm lần
00:04:10nữa,
00:04:10thì vô tình ánh mắt tôi chẳng phải ánh mắt cô ấy.
00:04:12Hoàn toàn không giống kiểu kim phong ngọc lộ nhất tương phùng trong mấy cuốn tiểu thuyết đâu.
00:04:16Giọng cô ấy vẫn dịu dàng, lớp trưởng, lên giải thử bài toán cô vừa giảng xem nào.
00:04:21Tôi kiểu, hết cứu, lại nhắm vào mình rồi.
00:04:24Thưa cô, lúc nãy em nghe không hiểu ạ.
00:04:26Đầu óc tôi lúc đó rỗng tuyết, biết giải bài gì cơ chứ.
00:04:29Trong giờ chú ý nghe giảng vào, cô gõ nhẹ lên bảng đen, cô giảng lại một lần nữa này.
00:04:34Vâng, vâng ạ, cô cứ giảng đi, ai mà cãi lại được cô chứ.
00:04:38Tôi thầm gào thét trong lòng nhưng cũng chẳng dám lơ là thêm giây nào nữa.
00:04:42Tiết sinh hoạt cuối buổi chiều, sau khi mọi người giới thiệu bản thân đơn giản,
00:04:46Trần Nhiên để cả lớp tự học rồi gọi ban cán sự lên văn phòng học.
00:04:49Cô nhấn mạnh vào tác phong nề nếp của lớp và việc quản lý điện thoại.
00:04:52Cô hy vọng lớp chúng tôi sẽ làm tốt vệ sinh, cố gắng giành lấy cờ thi đùa.
00:04:57Cô còn phát hiện trong giờ học, mấy bạn bàn cuối vẫn lén xem điện thoại.
00:05:00Tôi biết rõ thành tích của lớp bết bát có liên quan rất lớn đến điện thoại.
00:05:04Suốt năm lớp 11, thầy chủ nhiệm cũ không quản lý chặt,
00:05:07mà ở cái tuổi 16, 17 này, khả năng tự giác vốn dĩ không đủ.
00:05:11Nếu kỷ luật được xếp chặt, điểm trung bình chắc chắn sẽ tăng lên một bậc,
00:05:14ít nhất cũng tách biệt được với mấy lớp thường.
00:05:17Sau khi bàn bạc với mấy bạn trong ban cán sự,
00:05:19tất cả đều đồng ý rằng môi trường học tập tốt sẽ có lợi cho mọi người,
00:05:22nên quyết định dốc sức phối hợp với Trần Nhiên.
00:05:25Mỗi sáng trước giờ đọc bài, chúng tôi thu điện thoại bỏ vào tủ rồi khóa lại,
00:05:28đến khi tan học buổi trưa mới được mở.
00:05:30Việc vệ sinh lớp cũng tăng từ 2 người lên 4 người trực nhật mỗi ngày,
00:05:33giờ ra chơi buổi sáng và buổi chiều cũng bắt đầu sờ gáy mấy thành phần hay quậy phá.
00:05:38Cuộc sống cứ thế trôi qua được một tháng, mọi người cũng dần quen.
00:05:41Lớp 12 phải học 6 ngày một tuần,
00:05:43Trần Nhiên có vẻ như cố ý muốn kè môn toán cho tôi,
00:05:46thường xuyên gọi tôi lên văn phòng hỏi han tình hình lớp,
00:05:48sau đó lôi mấy cuốn sách bài tập của tôi ra để chỉ điểm.
00:05:51Việc sướng tôi chạm mặt cũng chẳng làm tôi này xinh ý nghĩ kỳ quạc nào,
00:05:54điều thực sự làm tôi bắt đầu thấy sai sai chính là kỳ đại hội thể thao sau đợt thi
00:05:58giữ kỳ.
00:05:59Tôi đăng ký chạy 800m, cán đích đầu tiên với thành tích 3 phút 1 giây.
00:06:03Lúc bước lên bục nhận giải, vì quá phân khích nên tôi bị ngã nhạo và chạo chân.
00:06:07Lúc đó thật sự siêu xấu hổ, cả trường đang nhìn vào,
00:06:10tôi muốn độ thổ mà không được vì chân đau quá.
00:06:13Chuyện không tưởng bắt đầu từ đây, cô giáo chủ nhiệm của tôi lao thẳng lên khán đài,
00:06:16lộ dây tất của tôi ra để kiểm tra mắt cá chân.
00:06:19Thấy nó xưng vù lên, cô chẳng nói chẳng rằng,
00:06:21thực hiện một cú bế kiểu công chúa, cứ thế bế bỏng tôi chạy thẳng về phía lều y tế.
00:06:26À, cô ơi! Tôi vừa kinh hãi vừa xấu hổ, thu người lại không dám ló mặt ra.
00:06:31Mà này, dù sao tôi cũng nặng gần 45kg, bế như vậy cần bao nhiêu sức lực cơ chứ?
00:06:36Rất lâu sau này hỏi lại, cô bảo lúc đó cuống quá nên thần lực bột phát nhất thời thôi.
00:06:40Cái ráng vẻ đỏ mặt tía tai nằm gọn trong vòng tay Trần Nghiên đã bị thằng bạn cùng bàn
00:06:44chụp lại được, đúng là lịch sử đen tối mà.
00:06:47Đại hội thể thao lần đó, lớp tôi giành giải nhất toàn đoàn, lớp 2 quá đỉnh.
00:06:51Tôi chủ nhật sau đại hội là buổi họp phụ huynh.
00:06:53Xếp hạng của tôi đứng thứ 12 toàn khối, văn và địa đều đứng nhất môn, các danh hiệu cá
00:06:58nhân và tập thể trong đại hội cũng rất ràng rỡ.
00:07:00Thế nhưng bố mẹ tôi rất bận, mãi đến khi buổi họp sắp kết thúc, mẹ tôi mới rời khỏi
00:07:04bữa tiệc xã giao, diện nguyên bộ lễ phục đến muộn.
00:07:07Tan họp, Trần Nghiên giữ mẹ tôi lại.
00:07:09Chuyện chấn động hơn cả đã xảy ra, cô ấy thế mà lại gọi mẹ tôi một tiếng, cô cả.
00:07:14Mẹ tôi ngần người ra một lúc rồi trợt nhận ra, hóa ra là nghi nghiên à, hèn gì lúc
00:07:18nãy nhìn cháu thấy quen quen.
00:07:20Bao nhiêu năm không gặp mà đã lớn thế này rồi, càng lớn càng xinh đẹp quá.
00:07:24Hai người hàn huyên một hồi, mẹ tôi vô tình để lộ việc bận rộn không chăm sóc được tôi,
00:07:28và cuối cùng, mẹ đã giao nộp tôi cho Trần Nghiên thành công.
00:07:31Trên đường ngồi xe mẹ về nhà, mẹ bảo, bố của cô giáo con là anh em tốt với cậu
00:07:35con, cũng gọi là cậu nhỏ của con đấy, nhưng được nhận nuôi dưới danh nghĩa nhà mình.
00:07:40Hồi xưa mẹ với bác cả, bác hai cạnh tranh kinh doanh gây gắt, bố cô ấy là người làm
00:07:44học thuật, thanh cao, không muốn dính dáng đến mấy chuyện này nên cả nhà ba người chuyển lên phương
00:07:48bắc sống.
00:07:49Ồ, hóa ra không có quan hệ huyết thống. Tôi thở vào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại thấy có gì
00:07:54đó kỳ lạ.
00:07:55Đến cuối tuần thứ hai, bố mẹ tôi dù bận rộn vẫn tranh thủ mời Trần Nghiên đi ăn một
00:07:59bữa, sau đó đóng gói tông khứ tôi sang nhà cô ấy ở.
00:08:02Đúng là nghiệp trướng mà các bà ạ, kiểu này thì sau này môn toán muốn điểm kém cũng khó.
00:08:07Mẹ tôi nói vài câu khách sáo rồi cùng bố rời khỏi nhà Trần Nghiên.
00:08:10Hai chúng tôi cùng tiễn bố mẹ xuống lầu, nhìn xe của họ đi xa dần, Trần Nghiên vỗ vai
00:08:15tôi, lên nhà thôi.
00:08:16Vâng. Tôi lầm lũi đi theo sau cô. Nhà cô ấy ở tầng 23, trong thang máy chỉ có hai
00:08:22chúng tôi,
00:08:22bốn bề vách sắt phản chiếu hình ảnh hai người, một sự ngượng ngùng khó tả bao trùm không gian.
00:08:27Tôi chẳng biết làm gì hơn là liên tục sơ tay xem đồng hồ.
00:08:30Lát nữa em có việc gì à? Trần Nghiên nhìn thẳng vào tôi hỏi.
00:08:33Dạ. Sao cơ tôi thấy em cứ nhìn đồng hồ suốt?
00:08:37À, tại em thấy yên tĩnh quá, hơi không quen thôi ạ.
00:08:40Đừng gò bao quá. Bình thường cuối tuần em sắp xếp thế nào thì ở đây cứ như vậy đi.
00:08:45Lát nữa tôi đưa chìa khóa giữ phòng cho.
00:08:47Vâng. Tôi cứ ngỡ lời mời qua nhà ở chỉ là xã Giao, không ngờ mẹ tôi lại làm thật.
00:08:52Tông khứ tôi sang đây, chắc giờ cô ấy cũng đang khó xử lắm.
00:08:55Về đến nhà, tôi loay hoay dọn dẹp trong phòng rất lâu.
00:08:58Nhà Trần Nghiên có ba phòng ngủ một phòng khách, một phòng làm thư phòng,
00:09:01cô ấy ở phòng chính, tôi ở phòng phụ.
00:09:04Trên giường có dấu vết như đã có người nằm qua, có vẻ là mới gần đây.
00:09:08Tại sao tôi lại để ý chuyện này chứ?
00:09:10Mẹ có chuẩn bị sẵn ga giường vỏ gối cho tôi,
00:09:12nhưng tôi lười nên định dùng luôn đồ có sẵn ở phòng phụ.
00:09:15Thế nhưng lúc lật chân ra, tôi lại thấy một sợi tóc,
00:09:18rất ngắn, lại còn nhụn màu vàng kim.
00:09:20Nghĩ bụng chắc là người con trai nào đó từng ngủ ở đây mà chưa giặt rũ gì,
00:09:24tôi thấy hơi giận người,
00:09:25thôi thì tự mình hì hục thay bộ đồ giường của mình cho chắc ăn.
00:09:28Tôi nhanh chóng quên bắn chuyện đó.
00:09:30Lần tiếp theo tôi liên tưởng lại sợi tóc ngắn ấy là vào một buổi tối vài ngày sau,
00:09:34khi Trần Nhiên đang dạy tôi làm bài trong thư phòng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
00:09:37Trần Nhiên đứng dậy ra mở cửa,
00:09:39không quên dặn tôi cứ làm môn khác trước rồi khép hờ cửa thư phòng lại.
00:09:43Hừng, có biến, máu tò mò trong tôi bùng cháy,
00:09:46tôi áp tai vào cửa nghe lén.
00:09:48Một giọng nữ chầm thấp vang lên,
00:09:49chị không thể cho em ở nhờ thêm một đêm nữa sao.
00:09:52Tôi nghe thấy giọng Trần Nhiên từ chối rất dứt khoát,
00:09:54không tiện, em ngủ phòng khách cũng được mà.
00:09:57Phòng khách cũng không tiện, em về đi cho.
00:09:59Trần Nhiên, chị nhìn em một lần đi,
00:10:01em theo đuổi chị lâu như vậy,
00:10:03chị không mảy may động lòng chút nào sao.
00:10:05Bạn bè đều bảo em là đứa lụy tình,
00:10:07chị có biết không?
00:10:08Xin lỗi, tôi không thích con gái.
00:10:10Không thích?
00:10:10Vậy tại sao chị lại ghen rồi bỏ chạy đến nơi xa xôi này?
00:10:14Với hồ sơ của chị mấy năm qua ở trường,
00:10:16các tập đoàn lớn đều tranh nhau mới gọi,
00:10:18lương thắng ít nhất cũng phải 20.000 tệ,
00:10:19khoảng 70 triệu Việt Nam đồng, trở lên.
00:10:22Vậy mà chị lại đi làm giáo viên ở cái trường này,
00:10:24lương thắng 3 4.000 tệ thì sống kiểu gì?
00:10:27Đến cái xe còn không nuôi nổi ấy chứ?
00:10:29Không phiền em lo lắng.
00:10:30Tôi còn có việc, mời về cho.
00:10:32Giọng Trần Nhiên lạnh lùng đến đáng sợ.
00:10:34Đúng là một màn từ chối không chút nể năng.
00:10:37Em đã giải thích với chị rồi,
00:10:38em với tiểu vũ chỉ là tập kịch nên mới hôn nhau thôi,
00:10:41sao chị không tin?
00:10:42Chị muốn em phải làm thế nào đây hả?
00:10:44Một tiếng sập cửa thật mạnh vang lên,
00:10:46theo sau đó là một chuỗi âm thanh hỗn loạn.
00:10:48Cô buông ra.
00:10:49Ừm.
00:10:50Chết tiệt.
00:10:51Chết tiệt rồi.
00:10:52Cô giáo gặp nạn.
00:10:53Tôi lập tức mở toan cửa,
00:10:55ba bước thành hai lao vút ra giật phát cái đứa tóc vàng kia ra,
00:10:58giải cứu cô giáo đang bị ép vào tường.
00:11:00Này, cô là ai đấy?
00:11:02Làm cái gì mà tay chân tay máy thế hả?
00:11:04Đứa tóc vàng ngẩn người,
00:11:05quay sang chất vấn Trần Nhiên,
00:11:07nó là đứa nào?
00:11:08Trần Nhiên lùi lại vài bước,
00:11:10chỉnh đốn trang phục,
00:11:11đây là học sinh của tôi,
00:11:12tôi đang phụ đạo cho em ấy.
00:11:14Cô đi đi.
00:11:14Tôi đã nói rất rõ ràng rồi,
00:11:16chuyện của cô và Trương Bộng Vũ tôi chưa bao giờ để bụng.
00:11:19Việc tôi chọn tương lai thế nào là quyền của tôi,
00:11:21mong cô từ nay đừng đến làm phiền tôi nữa.
00:11:24Không trân trọng tôi,
00:11:25chị nhất định sẽ hối hận.
00:11:26Đứa tóc vàng kia hình như đang khóc,
00:11:28buông một câu đe dọa yếu ớt rồi bỏ đi.
00:11:30Cô giáo mồi xuống sofa,
00:11:32thở dài một tiếng não nề.
00:11:33Lâm tư tụng,
00:11:34không làm em sợ chứ.
00:11:35Thật xấu hổ quá,
00:11:37mới dọn đến mấy ngày đã để em thấy chuyện như thế này.
00:11:40Em không sao,
00:11:41cô có ổn không ạ?
00:11:41Lúc nãy cô ta có làm cô bị thương không?
00:11:44Có cần mẹ em giúp gì không?
00:11:46Trần Nghiên lắc đầu,
00:11:47chắc cô ta sẽ không đến nữa đâu.
00:11:49À, có phải vì cô giáo không thích đồng tính luyến ái
00:11:51nên mới từ chối cô ta không?
00:11:53Không hẳn,
00:11:54không thể nói là không thích,
00:11:56tôi rất tôn trọng họ,
00:11:57nhưng bản thân tôi chắc là không phải.
00:11:59Dạ,
00:12:00bạn cùng bàn của tôi là một hữu nữ,
00:12:01thường xuyên quảng cáo cho tôi mấy nhân vật trong tiểu thuyết Đa Mỹ.
00:12:04Đợt trước phim thượng ẩn đang hot,
00:12:06nó còn điên cuồng chia sẻ với tôi.
00:12:08Đó là chuyện của hai chàng trai,
00:12:09không ngờ hai cô gái cũng có thể hôn nhau được.
00:12:12Có lẽ do ảnh hưởng bởi chuyện này mà đêm đó tôi ngủ không yên,
00:12:15mơ thấy một giấc mơ rất kỳ lạ.
00:12:17Tôi đang nằm,
00:12:18còn đối phương thì đè lên người tôi mà làm càn,
00:12:20cướp đi cả nhịp thở của tôi.
00:12:22Không nhìn rõ mặt,
00:12:23điều duy nhất tôi xác định được chính là giới tính của đối phương.
00:12:264 giờ rưỡi sáng,
00:12:27tôi giật mình tỉnh giấc,
00:12:28tung chân ra thở dốc.
00:12:29Hóa ra là do cái chân trùng kín mặt làm mình ngạt thở.
00:12:32Tôi dần tỉnh táo lại,
00:12:33giấc mơ lúc nãy cũng nhạt dần,
00:12:35chỉ là cảm thấy trong người hơi khó chịu,
00:12:37mắt lạnh,
00:12:37có thứ gì đó từ từ chảy ra.
00:12:39Đáng ghét,
00:12:40tôi bị đến thắng rồi.
00:12:41Thế là 5 giờ sáng,
00:12:42tôi hỉ hục vò ga giường ngoài ban công.
00:12:45Đang vò giờ thì cửa kính lùa phía trước mở ra,
00:12:47Trần Nhiên mặc một bộ váy ngủ 2 giây cực kỳ xinh đẹp bước ra.
00:12:50Quả nhiên,
00:12:51đứng trước sự quyến rũ thì nét dễ thương chẳng đáng là bao.
00:12:54À, tôi quên mất ban công phòng khách và phòng cô ấy thông nhau.
00:12:57Sao cô lại thức giấc rồi?
00:12:58Có phải em làm ồn cô ngủ không?
00:13:01Trần Nhiên liếc nhìn bồn nước một cái.
00:13:03Đăng ký kinh nguyệt thì đừng chạm vào nước lạnh,
00:13:05cứ để đấy cô giặt cho,
00:13:07giờ cũng gần sang tháng 12 rồi,
00:13:08phải chú ý một chút.
00:13:10Tôi ảo não vô cùng,
00:13:11hình như giặt không ra rồi,
00:13:12điện giường cũng dính một chút.
00:13:14Điện giường không sao đâu,
00:13:15ga giường giặt không ra thì mua bộ mới là được.
00:13:18Em có buồn ngủ không?
00:13:19Hay vào phòng cô nằm thêm một lát?
00:13:21Thôi em không ngủ đâu,
00:13:22em đi học từ mới một lát rồi đến trường luôn.
00:13:25Thật sự không buồn ngủ sao?
00:13:27Trong sắc mặt em không tốt lắm.
00:13:29Ừm, nói thế nào nhỉ?
00:13:30Thật ra cũng hơi buồn ngủ một chút.
00:13:32Thực tế là mắt tôi đã sắp dính vào nhau rồi,
00:13:35mệt rũ rượi.
00:13:35Lại đây ngủ đi,
00:13:36lát nữa cô gọi dậy,
00:13:38rồi ngồi xe cô đến trường.
00:13:39Ngửi xe dưới hầm chắc sẽ không có bạn nào nhìn thấy đâu.
00:13:42Vâng, tôi nằm vào trong chân vẫn còn vương hơi ấm của cô.
00:13:46Trần Nhiên tém lại góc chân cho tôi,
00:13:48bụng có đau không?
00:13:49Lạ, một chút.
00:13:50Tôi vừa nhắm mắt lại thì ý thức đã bắt đầu tán loạn,
00:13:53có cảm giác như muốn ngất đi.
00:13:55Bàn tay cô khẽ đặt lên bụng dưới của tôi,
00:13:57ngủ đi.
00:13:57Hơi ấm xuyên qua lớp phải mỏng chuyển vào cơ thể,
00:14:00tôi an tâm chìm sâu vào bóng tối.
00:14:02Khi tâm trí đang trôi bồng bềnh không chút vướng bận,
00:14:04một giọng nói dịu dàng đánh thức tôi dậy,
00:14:06lâm tư tụng,
00:14:076 giờ rưỡi rồi,
00:14:08dậy vệ sinh rồi ăn sáng thôi.
00:14:10Giấc ngủ bù này thật sự quá thoải mái,
00:14:12tôi chẳng muốn rời giường chút nào.
00:14:13Bụng còn khó chịu không?
00:14:15Giọng cô giáo dịu dàng quá,
00:14:17dám mà trong giờ toán cô cũng dùng tông giọng này thì tốt biết mấy.
00:14:20Lâm tư tụng,
00:14:21ngần người gì thế?
00:14:22À không có gì,
00:14:23mới ngủ dậy hơi mơ màng chút thôi,
00:14:25em đỡ nhiều rồi.
00:14:27Tôi xuống rường về phòng mình thay quần áo,
00:14:29lúc đang đánh răng,
00:14:30giấc mơ lúc nãy đột nhiên lóe lại trong đầu.
00:14:32Khuôn mặt mờ ảo đè lên người tôi bỗng chốc tan biến lớp sương mù,
00:14:36hiện ra một gương mặt thanh tú,
00:14:37lạnh lùng.
00:14:38Thật mạo phạm cô quá,
00:14:39sao có thể là trần nghiên chứ,
00:14:41thật là quá đáng rồi.
00:14:42Tôi khép nếp đi đến bàn ăn,
00:14:44vì chuột dạ nên chẳng dám ngẩn đầu.
00:14:46Em có bình giữ nhiệt không?
00:14:47Cô nấu trà gừng rồi,
00:14:48mang theo mà uống trong giờ học.
00:14:50Thôi không cần đâu,
00:14:51sức khỏe em tốt lắm.
00:14:53Chân tay em lạnh toát,
00:14:54khí huyết lưỡng hư,
00:14:55nên uống một chút thì tốt hơn.
00:14:56Em không có yếu đâu nhé.
00:14:58Rồi rồi rồi,
00:14:59em không yếu.
00:15:00Chỉ tiếc cho mấy vị thuốc bổ cô cất công đi mua ở tiệm thuốc đông y từ sớm,
00:15:03hầm đến tận bây giờ mới xong.
00:15:05Tôi khựng lại một chút,
00:15:07thôi được rồi,
00:15:07lòng tốt khó khước từ,
00:15:09làm phiền cô quá.
00:15:10Biết thế là tốt.
00:15:11Cô nếm thử cho em rồi,
00:15:12ngọt lắm,
00:15:13có táo đỏ,
00:15:14nhã nhục,
00:15:15gừng chỉ hơi cay nhẹ thôi chứ không đắng.
00:15:17Gướng thật,
00:15:18đại lớp trưởng của chúng ta con trẻ mà đã bắt đầu dưỡng sinh rồi cơ à.
00:15:21Thằng bạn cùng bàn mỉa mai,
00:15:23tôi hạ thấp dọng,
00:15:24chủ nhiệm muốn lấy lòng tao nên đặc biệt hầm cho đấy.
00:15:27Chỉ có thể là may,
00:15:28nó giữ ngón tay cái tán thưởng.
00:15:30Cả lớp chỉ mình nó biết chuyện tôi đang ở nhà cô giáo.
00:15:32Lúc đầu nó còn lo cô sẽ trù tôi,
00:15:34vì lúc cô mới về trường chuyện ấm ý thế kia,
00:15:37tôi lại còn công khai dần mặt cô.
00:15:39Nhưng tôi chẳng sợ,
00:15:40bố mẹ tôi đều là người có máu mặt.
00:15:42Lần đầu tiên tôi thấy dùng từ có máu mặt để miêu tả người thật kỳ cục,
00:15:45nhưng với một người từ nơi khác đến như Trần Nghiên thì tôi hoàn toàn chẳng hán.
00:15:49Hai nghĩ lại thấy mình còn trẻ mà đã nhiễm tư tưởng quan liêu,
00:15:52đúng là môi trường trưởng thành ảnh hưởng đến con người ghê gớm thật.
00:15:55Buổi tối lúc tôi đang làm bài tập ở nhà,
00:15:57Trần Nghiên đột nhiên nói với tôi,
00:15:59lâm tư tụng,
00:15:59điệm giường tôi xử lý xong rồi,
00:16:01ga mới đang phơi nhưng mấy nay trời mưa,
00:16:03chắc phải 2, 3 ngày nữa mới khô.
00:16:05Ý của cô ấy là tôi phải chung chăn chung gối với cô ấy thêm 2-3 ngày nữa.
00:16:09Mẹ ơi, con trột giả quá.
00:16:11Dạ, vậy thì em.
00:16:12Tôi thậm chí đã nghĩ đến chuyện về nhà mình.
00:16:15Trần Nghiên mỉm cười,
00:16:16lời nói ra vô cùng cuốn hút,
00:16:17hay là em cứ tạm thời ở phòng tôi đi.
00:16:20Thấy sáng nay em ngủ ngon thế,
00:16:21chả muốn dậy cơ mà.
00:16:23À vâng,
00:16:24cũng chỉ cần cách đó thôi.
00:16:25Khóe môi tôi không tự chủ được mà nhét lên,
00:16:27chắc tôi sắp biến thành người có khóe miệng cười mất rồi.
00:16:30Thật ra tôi chưa từng ngủ chung giường với ai bao giờ.
00:16:33Mẹ tôi bảo hồi nhỏ tôi ngủ xấu nết lắm,
00:16:35không biết giờ thế nào.
00:16:36Thôi kệ,
00:16:37sáng mai dậy hỏi cô là biết ngay.
00:16:39Sáng ngày hôm sau,
00:16:40tôi tỉnh dậy,
00:16:41tôi nghĩ mình chẳng cần phải hỏi nữa rồi.
00:16:43Vì lúc này,
00:16:44một chân của tôi đang gác đại lên người Trần Nghiên,
00:16:46hai tay thì ôm chặt lấy cánh tay cô ấy không rời.
00:16:49Thật là ngượng chết đi được.
00:16:50Tôi nhẹ nhàng nhích ra,
00:16:52nhưng vẫn làm cô ấy tỉnh giấc.
00:16:54Trần Nghiên rụi mắt,
00:16:55bất lực nói,
00:16:56lâm tư tụng,
00:16:56không ngờ tư thế ngủ của em lại phong phú thế đấy.
00:16:59Không bị tràn đấy chứ?
00:17:00Dạ,
00:17:01không,
00:17:02không tràn.
00:17:02Tôi lúng túng bò dậy,
00:17:04chạy trốn như bay.
00:17:05Sau lưng tôi là một chàng cười trong chẻo của Trần Nghiên.
00:17:08Thời gian cứ thế trôi qua,
00:17:09lúc thì nhanh,
00:17:10lúc lại chậm.
00:17:11Bộ ga dừa ngoài ban công đã khô cong từ lâu,
00:17:13cô ấy nhắc mấy lần nhưng tôi bắt đầu nảy sinh sự kháng cự với việc phải ngủ một mình.
00:17:17Tôi lấy lý do trời mùa đông quá lạnh,
00:17:19dương phòng phụ quá cứng để cho chẽn tiếp tục ở lại phòng cô.
00:17:22Chẳng biết từ lúc nào,
00:17:23chỉ cần vài câu chơi đùa của cô cũng khiến tôi đỏ mặt.
00:17:26Tôi càng ngăn cản thì cô lại càng lấn tới.
00:17:29Kiểu như,
00:17:29hoàn toàn khác hẳn với vẻ nghiêm túc khi đứng trên bục giảng.
00:17:32Cô giáo ơi,
00:17:33cô sập hình tượng rồi đấy.
00:17:35Kỳ thi cuối học kỳ 1 năm lớp 12,
00:17:37điểm toán của tôi lần đầu tiên trong lịch sử vượt qua mốc 100 điểm.
00:17:40Các môn khác cũng tăng nhẹ,
00:17:42xếp hạng 8 toàn khối.
00:17:43Không chỉ vậy,
00:17:44khoảng cách điểm trung bình giữa lớp tôi và lớp 1 đã rút ngắn xuống còn con số đơn vị.
00:17:48Có vẻ năm nay cả lớp sẽ được đón một cái Tết vui vẻ đây.
00:17:51Kỳ nghỉ đông năm lớp 12 rất ngắn,
00:17:53chỉ có vỏn vẹn 9 ngày.
00:17:55Ngày 28 tháng chạp,
00:17:56tôi thu dọn đồ đạc về nhà,
00:17:57còn Trần Nguyên cũng đáp máy bay rời khỏi phương Nam.
00:17:59Tôi nhắn cho cô ấy một câu,
00:18:02cất cánh và hạ cánh an toàn nhé,
00:18:03nhưng Trần Nguyên không trả lời.
00:18:05Trong lòng tôi dâng lên một nỗi thất vọng khó tả.
00:18:08Vừa mới xa nhau mà hình như tôi đã quên mất gương mặt cô trông như thế nào.
00:18:11Tôi cố gắng hồi tưởng,
00:18:12nhưng gương mặt ấy vẫn cứ mờ nhạt.
00:18:14Tôi mở khu chat với thằng bạn cùng bàn,
00:18:16kéo mãi mới tìm thấy tấm ảnh nó chụp hồi đại hội thể thao.
00:18:19Đến tận bây giờ tôi vẫn không tài nào tưởng tượng nổi,
00:18:22đôi tay đôi chân gầy guộc ấy sao có thể một phát bế bổng tôi lên được nhỉ?
00:18:26Đêm giao thừa,
00:18:27mẹ tôi gọi video chúc Tết cậu nhỏ.
00:18:29Tôi không kịp phòng bị,
00:18:30thế là xuất hiện luôn trong ống kính.
00:18:32Tôi không thân với cậu lắm nên lúng túng trả lời vài câu hỏi xã giao.
00:18:35Chắc cậu cũng nhận ra tôi không tự nhiên,
00:18:37nên bảo,
00:18:38chỉ họ cháu ở nhà cứ nhắc cháu suốt,
00:18:40bảo cháu ngoan lắm,
00:18:41lại đây chào em đi con.
00:18:43Ngay sau đó,
00:18:43gương mặt thanh tú không tì vết ấy xuất hiện trong khung hình,
00:18:46lâm tư tụng,
00:18:47do thừa vui vẻ nhé.
00:18:48Dạ,
00:18:49cùng vui hạ,
00:18:50thưa cô,
00:18:51em,
00:18:51tôi chẳng biết phải nói gì,
00:18:53chỉ biết nhìn chầm chầm vào màn hình điện thoại như muốn nhìn thấu sang bên kia.
00:18:57Trần Nghiên mặc một chiếc áo khoác dạ màu đỏ,
00:18:59trông cao quý và đoan trang ngồi trên ghế sofa,
00:19:01vài lọn tóc xóa nhẹ nơi khóe mắt.
00:19:03Được rồi,
00:19:04em trai này,
00:19:05tắt máy đây,
00:19:06máy chị sắp sập nguồn rồi.
00:19:07Chúng ta cứ vậy nhé,
00:19:09hôm nào em đưa cả nhà và nghiêng nghiêng về nhà chị ăn cơm.
00:19:12Trước mùng 2 Tết,
00:19:13nhà tôi tổ chức tiệc gia đình,
00:19:14rất nhiều họ hàng đến chơi.
00:19:16Nhắc đến thành tích của tôi,
00:19:17ai nấy đều khen ngợi,
00:19:18lại còn bảo đám con cháu nhỏ hơn phải học tập tôi.
00:19:21Mẹ tôi tự hào chống nạnh,
00:19:23bảo rằng việc gửi tôi sang nhà Trần Nghiên là quyết định sáng suốt đến nhiều nào.
00:19:26Vâng mẹ ạ,
00:19:27nếu sau này con thực sự thích con gái,
00:19:29mẹ chắc chắn là người có công lớn nhất đấy.
00:19:32Mùng 7 Tết,
00:19:33khối 12 đã bắt đầu khai giảm.
00:19:34Sau Tết,
00:19:35không khí học tập đột nhiên trở nên căng thẳng cực độ.
00:19:38Vì mỗi ngày đều phải học đến rất muộn nên tôi chủ động dọn về phòng phụ.
00:19:41Nếu có gì sao nhãn còn phải chuẩn bị tâm lý bị cô giáo hỏi thăm.
00:19:45Từ những cơn gió lạnh đầu xuân đến khi hương hoa mùa hạ thoang thoảng,
00:19:48Trần Nghiên đúng như lời hứa ban đầu,
00:19:50dốc hết tâm sức lo liệu việc lớp.
00:19:51Các lớp khác ngưỡng mộ chúng tôi có một cô giáo vừa giỏi vừa sinh,
00:19:54cứ lấy chuyện bỏ học lúc đầu ra để mỉa mai chúng tôi.
00:19:58Tháng 5,
00:19:58khi thi thử cấp tỉnh cuối cùng diễn ra,
00:20:00khoảng cách giữa lớp tôi và lớp 1 lại tiếp tục được rút ngắn.
00:20:07Các lớp khác ngắn chấn hẳn lên.
00:20:08Tháng cuối cùng,
00:20:09mọi người càng nỗ lực ôn tập hơn.
00:20:11Tôi thậm chí còn đặt cược lớn,
00:20:12chỉ cần cuối cùng vượt qua lớp 1,
00:20:14tôi sẽ tự bỏ tiền túi đưa cả lớp đi liên hoan ở villa ngoài đảo 3 ngày.
00:20:18Lý do tôi khích lệ mọi người như vậy,
00:20:20ngoài việc với tư cách lớp trưởng muốn nở mày nở mặt,
00:20:23quan trọng hơn là vì đây là lần đầu tiên Trần Nghiên dẫn dắt một lớp.
00:20:26Nếu lớp tôi có thể đứng nhất khối,
00:20:28thì xếp hạng toàn tỉnh cũng sẽ không thấp.
00:20:29Hồ sơ của cô có một dấu mốc rực rỡ như thế
00:20:32thì lo gì không được vào biên chế chính thức cơ chứ.
00:20:34Nói cho cùng,
00:20:35vẫn là sự ích kỷ của riêng tôi thôi.
00:20:37Chỉ là không ngờ rằng,
00:20:39trong buổi họp lớp nhiều năm sau,
00:20:40khi mọi người đã ra ngoài xã hội trở thành trụ cột trong nhiều lĩnh vực,
00:20:43trên những khuôn mặt đã bớt đi vẻ ngây thơ ấy
00:20:45lại tràn đầy sự cảm kích đối với tôi năm đó.
00:20:47Nhưng đó là chuyện sau này.
00:20:49Tối hôm sau khi kỳ thi đại học kết thúc là buổi tiệc chia tay,
00:20:52mọi người uống uống say xưa,
00:20:53những người đến mời giữ tôi cứ hết đợt này đến đợt khác.
00:20:56Khi tôi tỉnh dậy thì đã là trưa ngày hôm sau,
00:20:59đầu óc đau như búa bổ,
00:21:00hồi lâu cũng không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra tối qua,
00:21:03chỉ nhớ là mình đã uống quá chén.
00:21:05Mà sao tôi lại ở trong phòng Trần Nghiên thế này?
00:21:07Chẳng phải tôi đã dọn về phòng phụ ngủ từ lâu rồi sao?
00:21:10Hay là bây giờ vẫn đang là tháng 2,
00:21:12và mọi chuyện chỉ là một giấc mơ?
00:21:14Không đúng, không đúng,
00:21:15tiệc chia tay tôi bị chút say,
00:21:17đúng là thế,
00:21:18giờ là mùa hè rồi,
00:21:19trong phòng đang bật điều hòa mà.
00:21:21Lâm Tư Tụng, tỉnh rồi à?
00:21:22Trần Nghiên bước vào.
00:21:23Dạ, tôi tung chân ra,
00:21:25phát hiện mình đang mặc đồ ngủ.
00:21:27À, cô giáo,
00:21:28quần áo của em đâu rồi?
00:21:30Trần Nghiên thở dài,
00:21:31em say khớt rồi nôn đầy ra người,
00:21:33cô gọi thế nào cũng không tỉnh,
00:21:34đành phải giúp em cởi ra thôi.
00:21:36Ai ngờ đâu vừa thay đồ ngủ xong em lại nôn tiếp,
00:21:39làm bẩn hết cả giường của em rồi.
00:21:41Cô, cô thay đổi cho em à?
00:21:43Đúng thế,
00:21:43em nịm đi chẳng biết trời trăng gì,
00:21:45cũng không tắm rửa được,
00:21:46cô đành dùng khăn ướt lau qua cho em rồi dìu em sang phòng cô ngủ.
00:21:50Trần Nghiên lại lắc đầu,
00:21:51con gái con lứa sao lại uống nhiều thế,
00:21:53hôi chết đi được.
00:21:54Cô còn chê em hôi à?
00:21:56Cô lột sạch đồ của em rồi,
00:21:57cô phải chịu trách nhiệm đi chứ?
00:21:59Cô hậu hạ em cả đêm như thế còn chưa tính là chịu trách nhiệm à?
00:22:02Cô ấy đứng dậy,
00:22:03mau đi vệ sinh cá nhân đi,
00:22:05cô làm nước chanh mật ong cho em rồi đấy.
00:22:07Cảm giác sau cơn say đúng là tệ thật,
00:22:09tôi vội vàng đi gội đầu tắm rửa.
00:22:11Sau khi thơm thò sạch sẽ,
00:22:13tôi ra phòng ăn,
00:22:14cô bưng ly nước chanh mật ong lên,
00:22:15mau uống đi.
00:22:16Tôi đón lấy ly nước,
00:22:17ngọt không cô?
00:22:18Không ngọt,
00:22:19đắng lắm.
00:22:20Tôi nhấp một ngụm nhỏ,
00:22:21một mùi vị thật lạ,
00:22:22rất ngọt nhưng không đắng,
00:22:23hình như không chỉ có mật ong và chanh.
00:22:26Đoán xem là gì?
00:22:27Em biết rồi,
00:22:28cô mua ở siêu thị đúng không?
00:22:30Cảm giác có nhiều chất phụ da thực phẩm lắm.
00:22:32Không phải,
00:22:33tự tay cô làm đấy,
00:22:34cô chỉ thêm vào một chút xíu muối thôi.
00:22:36Diền lý,
00:22:36ngon thật đấy.
00:22:38Tôi uống một ngụm lớn,
00:22:39ngon thì sao lại thở dài.
00:22:41Em sắp phải dọn về nhà rồi.
00:22:42Ở đây một năm,
00:22:44thật sự thấy không nỡ xa chút nào.
00:22:46Trần Nhiên xoa đầu tôi,
00:22:47không vội,
00:22:47mẹ em bảo đợi đến khi có điểm thi,
00:22:49điền xong nguyện vọng rồi hãy đi.
00:22:51Cô giáo này,
00:22:52cô sẽ mãi ở lại trường nhất chung dạy học chứ?
00:22:54Không đâu,
00:22:55cô thấy mình không hợp với nghề này,
00:22:57cô quyết định thi cao học.
00:22:58Trong lòng tôi dâng lên một niềm vui sướng,
00:23:00cô muốn thi vào đâu nhỉ?
00:23:01Liệu tôi có thể điền nguyện vọng vào cùng trường với cô không?
00:23:05Cô không thích dạy học ạ.
00:23:06Có phải vì vụ nghỉ học chung đối của lớp em năm ngoái làm cô sợ rồi không?
00:23:10Không liên quan đến các em,
00:23:12các em đều rất đáng yêu,
00:23:13cô rất thích.
00:23:14Chỉ là cô thấy làm giáo viên có quá nhiều quy tắc gò bó,
00:23:17làm một năm thì được,
00:23:18lâu dần sợ mình sẽ bị trai sạn mất.
00:23:20Hơn nữa,
00:23:20cứ mỗi lần dành hết tình cảm rồi lại chính tay tiễn học sinh đi xa,
00:23:24thấy buồn lắm.
00:23:25Tôi chầm tư suy nghĩ,
00:23:26hóa ra cô giáo là người rất trọng tình cảm.
00:23:28Cô cũng không ngờ tới,
00:23:30cứ ngỡ nó cũng giống như bao công việc khác,
00:23:32không ngờ lại dành tình cảm sâu đậm cho lớp 2 đến vậy,
00:23:34thật sự không nỡ xa mọi người.
00:23:36Tim tôi đập rất nhanh,
00:23:38một câu trả lời bỗng nhiên sáng tỏ.
00:23:39Sau khi kỳ thi đại học kết thúc,
00:23:41khi mọi thứ đã lắng súng và cũng là lúc chia ly,
00:23:43ở cái tuổi 18,
00:23:45tôi đã tìm thấy thiên hướng của mình,
00:23:46tìm thấy đối tượng mà tôi ngưỡng mộ bấy lâu,
00:23:48người ngay trước mắt mà cứ ngỡ xa tận chân trời.
00:23:51Cô giáo, hình như em thích cô rồi.
00:23:53Tôi do dự một chút nhưng vẫn nói ra,
00:23:56dù sao tôi cũng không có ý định phải ở bên cạnh cô hay gì cả,
00:23:59chỉ là muốn bày tỏ sự yêu thích nên tâm thế khá thả nhiên.
00:24:02Tất nhiên, nếu Trần Nghiên muốn có bước tiến triển nào đó
00:24:04thì cũng không phải là không thể.
00:24:06Không gian im lặng rất lâu,
00:24:07cô ấy nhíu mày, khẽ hỏi tôi,
00:24:09Lâm Tư Tụ, em đùa gì thế?
00:24:11Nhưng cô yên tâm,
00:24:12tuy em thích cô nhưng em không có ý định theo đuổi hay bắt cô phải ở bên em.
00:24:16Có lẽ tình cảm này đơn thuần hơn,
00:24:18kiểu như là ái mộ hay ngưỡng mộ thôi.
00:24:20Tóm lại là cô đừng có áp lực gì nhé.
00:24:22Trần Nghiên như suy nghĩ một lát,
00:24:24thật sự là như vậy.
00:24:25Vâng, đơn giản lắm,
00:24:27cô đừng nghĩ phức tạp quá.
00:24:28Dạo trước em có hỏi bạn cùng bạn thế nào là thích một người,
00:24:31nó bảo thích ai đó là sẽ muốn có những tiếp xúc cơ thể thân mật hơn,
00:24:34muốn hôn, muốn ôm,
00:24:35thậm chí là muốn ngủ cùng nhau.
00:24:37Nhưng em thấy quan điểm đó quá nông cạn,
00:24:39lúc đó em không phản bác lại nó,
00:24:41nhưng trong lòng em thầm nghĩ,
00:24:43thích một người là như thế nào?
00:24:44Tại sao phải bị định nghĩa chứ?
00:24:46Em cho rằng sự yêu thích dựa trên tiếp xúc cơ thể là cực kỳ thiền cận.
00:24:49Tại sao thích một người thì nhất định phải có tiếp xúc cơ thể?
00:24:52Tại sao không thể cứ đứng từ xa mà nhìn ngắm thôi?
00:24:55Giống như,
00:24:56ừm, nhìn thấy một bông hoa đẹp nhất trong khu vườn,
00:24:59tại sao cứ phải hái nó xuống bằng được?
00:25:01Nói một hơi dài như vậy,
00:25:02tôi vội vàng uống một ngụm chanh mật ong cho xuôi dọc.
00:25:05Đúng thế,
00:25:06cô cũng đồng tình với quan điểm của em.
00:25:08Thích một người không nên bị định nghĩa một cách hời hợt là những đụng chạm thân xác,
00:25:11sự giao thoa giữa hai tâm hồn mới là điều quan trọng nhất.
00:25:14Cô ấy dây dây thái dương,
00:25:15nhưng mà,
00:25:16chúng ta đều là con gái,
00:25:17em biết mà đúng không?
00:25:19Tôi lập tức nhảy dựng lên,
00:25:20tất nhiên là em biết chứ.
00:25:22Sao thế ạ?
00:25:23Con gái thì không được thích con gái sao?
00:25:25Cô giáo ơi,
00:25:26sao cô lại phong kiến vậy?
00:25:27Đừng kích động,
00:25:28Lâm tư tụng,
00:25:29bình tĩnh nào,
00:25:30cô chỉ đang tự phản tỉnh chính mình thôi.
00:25:32Cô ấy ấn tôi ngồi lại xuống ghế.
00:25:34Cô có gì mà phải phản tỉnh cơ chứ?
00:25:37Cô giáo này,
00:25:37đây chỉ là tình cảm đơn phương từ phía em thôi,
00:25:40cô đừng để bụng có được không?
00:25:41Trước đây chúng ta đối xử với nhau thế nào thì sau này vẫn cứ như vậy,
00:25:45được không ạ?
00:25:46Tất nhiên rồi,
00:25:47nhưng em đừng quên chúng ta còn có quan hệ họ hàng đấy.
00:25:50Chuyện này người nhà sẽ không đồng ý đâu.
00:25:52Chúng ta đâu có quan hệ huyết thống,
00:25:54mà cho dù có thì cũng chẳng sao cả,
00:25:55đều là con gái thì có duy trì nói giống được đâu mà lo.
00:25:58Hai em nghĩ xa xôi quá đấy.
00:26:00Từ nhỏ đến lớn em chưa từng thích người khác giới,
00:26:03giờ mới biết là do mình chọn sai đường đua thôi.
00:26:06Em thích con gái,
00:26:07sau này cũng sẽ mãi thích con gái,
00:26:08nên nghĩ xa một chút là chuyện đương nhiên.
00:26:10Ánh mắt Trần Nguyên nhìn tôi lúc đó thật khó đoán,
00:26:13nhưng tôi tự thấy những gì cần giải thích đã nói rõ ràng rồi.
00:26:16Quyền lựa chọn nằm ở cô ấy,
00:26:17cô ấy muốn đối xử với tôi thế nào tôi cũng chấp nhận.
00:26:20Lâm Tư Tụng,
00:26:21em có muốn một câu trả lời không?
00:26:23Tôi lắc đầu, tạm thời chưa muốn.
00:26:25Cô nghiêm túc quá làm em hơi sợ.
00:26:27Trần Nguyên mỉm cười,
00:26:28được thôi,
00:26:28vậy cô coi như chuyện ngày hôm nay chưa từng xảy ra.
00:26:31Vâng, vào khoảnh khắc quyết định đó,
00:26:33tôi đã hẻ nhát.
00:26:34Lúc ấy trong giọng điệu của Trần Nguyên rõ ràng
00:26:36mang theo chút gì đó muốn đánh cực một phen,
00:26:38vậy mà tôi lại chọn cách trốn tránh.
00:26:40Suốt những năm tháng dài đằng đắng sau này,
00:26:42sự rằng co kéo dài tới 5 năm
00:26:44chính là cái giá mà tôi phải tự gánh chịu.
00:26:47Lên đại học, tôi vẫn bận rộn như trước.
00:26:49Thủ đô Phồn Hoa thực sự rất khác
00:26:50với thị trấn nhỏ miền Nam của chúng tôi.
00:26:52Tôi lại trúng cử lớp trường,
00:26:54tham gia hội sinh viên,
00:26:55câu đặc bộ thể thao mạo hiểm,
00:26:57bất cứ việc gì tôi cũng muốn mình phải ở hàng đầu.
00:26:59Còn cái tên Trần Nguyên dần trở nên im lặng
00:27:01trong cuộc đời tôi.
00:27:03Tính cách của tôi thuộc kiểu hướng ngoại xã giao
00:27:04nhưng vẫn có trừng mực,
00:27:06rất được lòng mọi người.
00:27:07Nhiều người thích tôi,
00:27:08trong đó không thiếu những lời tỏ tình.
00:27:10Nhưng giữa bao nhiêu người đó,
00:27:11không một ai mang lại cho tôi cảm nhận
00:27:13giống như lúc tôi tỏ tình với Trần Nguyên năm ấy.
00:27:15Tôi từng tưởng rằng việc nói ra câu em thích cô
00:27:18đại diện cho sự dũng cảm,
00:27:19không sợ hãi của tuổi trẻ.
00:27:21Giữa mới bừng tỉnh đại ngộ,
00:27:22lúc đó tôi thực sự hèn nhát vô cùng.
00:27:24Cái gì mà ngưỡng mộ đơn thuần chứ.
00:27:26Chẳng qua lúc ấy tôi cậy mình còn trẻ,
00:27:28tưởng rằng mình còn có thể gặp
00:27:30và thích thêm nhiều người giống như Trần Nguyên nữa.
00:27:32Nếu tôi hái bông hoa đó xuống,
00:27:34đôi bên sẽ nảy sinh sợi dây liên kết.
00:27:36Về mặt đạo đức, tôi sẽ phải trung thủy,
00:27:38không được phép sở hữu những bông hoa khác,
00:27:40thậm chí nhìn ngắm cũng là quá đáng.
00:27:42Vì vậy, trước những lời tỏ tình nông nhiệt của người khác,
00:27:44tôi chỉ có thể lịch sự từ chối.
00:27:46Gặp được người khiến mình kinh diễm quá sớm cũng không tốt,
00:27:49bởi sau đó dù muốn thử bắt đầu với ai,
00:27:51cũng chỉ là sự tạ bỡ mà thôi.
00:27:53Cuối học kỳ 2 năm thứ 2 đại học,
00:27:55hội sinh viên thay khóa mới,
00:27:57nhờ khả năng giao tiếp xuất sắc tôi đã giành được chức chủ tịch.
00:27:59Trong ký ức của tôi,
00:28:01tôi vẫn đang uống rượu ăn mừng cùng mọi người,
00:28:03chẳng hiểu sao trước mắt đã đến ngày hôm sau.
00:28:05Tỉnh dậy trong một căn phòng lạ lẫm,
00:28:07tôi phát hiện quần áo trên người mình đã được thay đổi.
00:28:10Cảm thấy bất an,
00:28:11nhưng lại thấy mùi hương trong phòng rất quen thuộc.
00:28:13Đây không phải khách sạn,
00:28:14mà là một phòng ngủ mang phong cách gia đình.
00:28:16Chẳng lẽ tôi uống say rồi vô tình gặp lại Trần Nghiên?
00:28:19Tôi đi xuống lầu,
00:28:20quả nhiên thấy Trần Nghiên đang ngồi uống trà trên sofa.
00:28:23Tôi bước đến trước mặt cô ấy,
00:28:24vô cùng lúng túng.
00:28:26Cô giáo, tối qua em.
00:28:28Lâm tư tụng, cô ấy ngắt lời tôi,
00:28:30giọng nói có chút lạnh lùng,
00:28:31tỉnh rồi thì về trường đi.
00:28:33Thái độ cứng nhắc của cô ấy khiến tất cả những lời tôi muốn nói
00:28:36sau hơn một năm không gặp đều nghẹn lại trong cổ học.
00:28:38Tôi chỉ biết ngây người nhìn cô,
00:28:40rồi chợt phát hiện khóe môi cô bị rách.
00:28:42Cô giáo, môi của cô.
00:28:43Không lẽ là do em?
00:28:45Tôi nuốt nước bọt cái ực.
00:28:46Trần Nghiên thở dài một hơi,
00:28:48vẻ mặt có vẻ rất thiếu kiên nhẫn,
00:28:49không có gì thì em về đi.
00:28:51Ra cửa rẽ trái đi vài bước là đến trường em rồi.
00:28:54Cô, cô sống ở đây luôn ạ.
00:28:56Ừ, cô ấy kiệm lời như vàng,
00:28:58rõ ràng là không muốn nói chuyện với tôi.
00:29:00Cậu nhỏ và mỡ không có nhà ạ.
00:29:02Họ bận công tác rồi.
00:29:04Ồ, vậy để hôm khác em sang chào hỏi ạ.
00:29:06Cô giáo, em xin phép về trước.
00:29:09Tôi nói xong,
00:29:10Trần Nghiên cũng chẳng buồn ngừng đầu nhìn tôi.
00:29:12Đợi thêm một lát không thấy phản ứng gì,
00:29:14tôi đành phải rời đi.
00:29:15Tối qua chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà tôi không biết.
00:29:18Vừa bước ra ngoài,
00:29:19tôi lập tức cầm điện thoại lên,
00:29:21chỉ có duy nhất một tin nhắn chưa đọc từ bạn cùng phòng
00:29:23đêm qua vui vẻ bên đàn chị xinh đẹp,
00:29:25cảm giác thế nào?
00:29:27Không đúng chứ, tôi đi qua đêm không về,
00:29:29sao chẳng ai nhắn tin hỏi han gì?
00:29:31Mà đàn chị xinh đẹp là ai?
00:29:33Nếu không có gì bất ngờ thì cả đêm qua tôi phải ở nhà Trần Nghiên mới đúng.
00:29:36Với đầy bụng nghi hoặc, tôi quay về ký túc giá.
00:29:39Ái trà trà, thị trưởng về rồi đấy à?
00:29:42Uầy, thay cả quần áo rồi cơ đấy.
00:29:44Đêm xuân một khắc cùng học tỷ cảm giác thế nào kể nghe coi.
00:29:47Cái gì cơ?
00:29:48Hình như tớ bị đứt phim rồi,
00:29:50hoàn toàn không nhớ gì cả,
00:29:51cậu kể chi tiết tớ nghe xem nào.
00:29:53Cô bạn cùng phòng này tên Tiểu Hiên,
00:29:55tính cách rất giống đứa bạn ngồi cùng bàn hồi cấp 3 của tôi,
00:29:58nên chúng tôi chơi với nhau rất thân.
00:30:00Trời đất!
00:30:01Cưng ơi, cậu thật sự không nhớ gì à?
00:30:03Tối qua cậu uống say quá,
00:30:05khóc lóc gọi điện cho học tỷ.
00:30:06Chị ấy vừa mới đến phòng karaoke đã bị cậu đè nghiến ra sofa mà hôn lấy hôn để rồi.
00:30:11Cô bạn vừa kể vừa phấn khích rút điện thoại ra,
00:30:13lúc đó cậu gọi điện,
00:30:15cứ thế hát đi hát lại bài ngày nắng.
00:30:17Ôi giời ơi,
00:30:18cái bài hát ngọt ngào thế mà cậu hát nghe xé lòng xé dạ luôn.
00:30:21Tớ có quay video lại đây này,
00:30:22nhìn đi.
00:30:23Tôi rời mắt sang màn hình điện thoại,
00:30:25chỉ mới nhìn một cái,
00:30:27mặt tôi lập tức nóng bừng,
00:30:28chắc chắn là đỏ lựng lên rồi.
00:30:30Sao tôi lại dám cơ chứ?
00:30:31Thảo nào lúc nãy Trần Nguyên lại trưng ra bộ mặt đưa đám ấy với tôi.
00:30:35Tối qua làm vậy với cô ấy mà cô ấy chưa xóa kết bạn với tôi
00:30:38thì đúng là người cực kỳ có giáo dưỡng rồi.
00:30:40Tiểu Hiên xích xoa,
00:30:41xứng thật đấy,
00:30:42thế mà còn bày đặt xấu hổ.
00:30:44Tối qua phóng khoáng lắm mà.
00:30:45Thôi hay cậu gửi video cho tớ đi,
00:30:47để tớ lén xem một mình.
00:30:49Hơ, mưa đi.
00:30:50Tôi nắm chặt điện thoại.
00:30:52Cậu nhìn cậu xem,
00:30:53học tỉ đẩy cậu ra còn không nổi nữa là.
00:30:55May mà lúc đó tiệc cũng tàn rồi,
00:30:57không có mấy người ở đấy.
00:30:58Tớ sợ cậu xảy ra chuyện nên đưa đến tận cửa nhà chị ấy
00:31:01rồi mới về ký túc giá.
00:31:02Trên đường cậu còn nôn mấy lần liền,
00:31:04cũng may nhà chị ấy ở gần.
00:31:06À thật vô lý hết sức,
00:31:08ngượng đến mức tôi muốn dùng ngón chân đào
00:31:09luôn cái hang đá long môn dưới đất để chui xuống cho rồi.
00:31:12Đồng thời, tôi lại nảy ra một thắc mắc,
00:31:14Tiểu Hiên,
00:31:15sao cậu lại gọi cô ấy là học tỉ?
00:31:17Bởi vì chị ấy đang học năm nhất
00:31:19cao học khoa kinh tế chính trị của trường mình mà.
00:31:21Lúc chị ấy đòi đưa cậu đi,
00:31:23tớ không yên tâm nên chị ấy mới rút thẻ sinh viên ra cho xem.
00:31:26Sao thế? Sao thế?
00:31:28Đừng nói là cậu không biết đấy nhé.
00:31:30Vẻ mặt của Tiểu Hiên lúc này giống hệt cái
00:31:31mìm con lợn chết kinh hãi đến rơi cả hàm.
00:31:33Tôi thở dài, chuyện dài lắm,
00:31:35có một thời gian không liên lạc với cô ấy.
00:31:38Ồ, có cả cốt truyện cơ đấy chủ tịch lâm.
00:31:40Tớ bắt đầu đẩy thuyền rồi nhé.
00:31:42Hy vọng kết thúc của hai người là happy ending.
00:31:44Tớ với cô ấy đều là con gái,
00:31:46sao có thể?
00:31:47Mình là sinh viên đại học đấy chị gái ạ.
00:31:49Con gái thì sao chứ?
00:31:51Tớ nhớ chử đại nhà Thanh Diệt Phong lâu rồi mà.
00:31:53Sao cậu lại nói ra mấy lời đó?
00:31:55Thôi đừng có đứng đấy mà nói mỉa, tớ bận đây.
00:31:57Tôi ngồi xuống một cách thần thờ,
00:31:59mở khung chat quy chat của Trần Nguyên ra,
00:32:01định gõ vài lời xin lỗi nhưng cứ nhập vào lại xóa đi,
00:32:04vô cùng khổ sở.
00:32:05Đột nhiên tôi nhớ ra mình có thói quen tự động ghi âm cuộc gọi,
00:32:08liền vội vàng đeo tay nghe vào để nghe xem
00:32:10tối qua mình đã làm loạn đến mức nào.
00:32:12Lời mở đầu của tôi, Trần Nguyên,
00:32:14sao lâu thế mới nghe máy?
00:32:15Rõ ràng chỉ có mười mấy giây là cô ấy đã nhấc máy rồi,
00:32:18vậy mà tôi dám gọi thẳng cả họ tên cô ấy ra,
00:32:21còn quá to như vậy.
00:32:23Trần Nguyên rất kiên nhẫn giải thích với tôi,
00:32:25tôi đang ở một bữa tiệc xã giao,
00:32:26bên trong đông người quá,
00:32:27phải ra ngoài mới nghe được.
00:32:29Nhưng mà em rất nhớ cô,
00:32:31giọng tôi nghe đầy út ức,
00:32:32lại còn pha chút tiếng khóc.
00:32:33Yên lặng hồi lâu, Trần Nguyên hỏi,
00:32:35em đang ở đâu?
00:32:37Em, em đang ở trong nhà vệ sinh,
00:32:39phòng karaoke ồn quá,
00:32:40bọn họ đều đang hát.
00:32:41Phòng nào tôi đến tìm em?
00:32:43Em, phòng V303.
00:32:45Sau đó trong điện thoại vang lên giọng của Tiểu Hiên,
00:32:47cậu ấy đọc địa chỉ,
00:32:48Trần Nguyên nhờ cậu ấy chăm sóc tôi một chút rồi cúp máy.
00:32:51Nghe xong đoạn ghi âm,
00:32:53tôi ngồi ngây người ra đó rất lâu không tài nào hoàn hồn được.
00:32:56Thật lòng mà nói,
00:32:57tôi không thể chấp nhận nổi điều này.
00:32:59Hình tượng của tôi trước mặt cô ấy luôn là người lễ phép,
00:33:01có chừng mực.
00:33:02Vậy mà sau khi uống rượu,
00:33:03tôi đã phơi bày tất cả những khao khát trong lòng mình
00:33:05một cách trắng trợn như thế.
00:33:07Tôi từng nói với cô ấy rằng thích một bông hoa
00:33:09thì không nhất thiết phải hái về nhà.
00:33:11Tôi nói tiếp xúc cơ thể không phải là tình yêu đích thực
00:33:13và tôi luôn thể hiện vẻ sợ hãi sẽ làm phiền cuộc sống bình yên của cô ấy.
00:33:17Chết tiệt thật!
00:33:18Thực tế là tôi đã gặm rách cả môi người ta rồi.
00:33:20Thật khó mà chấp nhận sự thật này.
00:33:23Cả buổi chiều tôi cứ thẫn thờ vì chuyện này,
00:33:25tâm trạng vô cùng dối bời.
00:33:27Đến chập tối,
00:33:28giảng viên muôn quản lý học gọi điện cho tôi,
00:33:29nói rằng đang cân nhắc đưa tôi vào làm dự án cùng,
00:33:32nhưng lại nghe nói tôi vừa trúng cử chủ tịch hội sinh viên khoa,
00:33:35không biết dạo này tôi có thời gian không.
00:33:37Cơ hội thường chỉ đến trong chớp mắt,
00:33:39tôi lập tức đồng ý với thầy dạy quản lý học.
00:33:41Sau đó, tôi đến văn phòng hội sinh viên,
00:33:43thức trắng đêm để sắp xếp xong mọi việc.
00:33:46Sáng sớm hôm sau họp,
00:33:47về ký túc xá nghỉ nơi một lát,
00:33:49đến trưa lại mời phó chủ tịch và mấy người trong ban quản lý đi ăn,
00:33:52chuyện ở hội sinh viên mới tạm coi là xong xuôi.
00:33:54Sau khi tham gia vào dự án của thầy,
00:33:56ngày nào tôi cũng đi sớm về muộn,
00:33:58có khi còn không kịp lên lớp.
00:34:00Với tôi, thầy dạy quản lý học chính là người thầy đã phát hiện ra tài năng của mình,
00:34:04tôi phải nỗ lực làm việc để báo đáp thầy.
00:34:06Đồng thời, dự án này là một xu hướng mới được các ông lớn đầu tư,
00:34:09một khi đã khởi động thì sức mật sẽ không thể cản phá.
00:34:12Hai tháng sau,
00:34:13trong một bữa tiệc xã giao,
00:34:15thầy đưa tôi đến để ra mắt trước một ông lớn.
00:34:17Ừm, có vẻ vị đại gia này không được đứng đắn cho lắm,
00:34:20hay đó chỉ là ảo giác của tôi nhỉ?
00:34:22Dù sao thì chỉ vì người ta nắm tay mình lâu hơn 1-2 giây
00:34:25mà đã phủ định nhân cách của họ thì cũng không đúng,
00:34:27nhưng tôi vẫn bắt đầu đề phòng,
00:34:29không dám uống quá nhiều.
00:34:31Vốn định lát nữa tự bắt xe về,
00:34:33nhưng suốt bữa tiệc,
00:34:34vị đại gia đó cùng mấy ông chủ khác cứ liên tục chuốc dự tôi.
00:34:37Họ vừa khen tôi trẻ tuổi tài cao,
00:34:39vừa khen tôi xinh đẹp,
00:34:40ánh mắt nhìn tôi cứ ngày một nhờ nhầy và bóng bẩy.
00:34:42Đến lúc này thì tôi có thể khẳng định chắc chắn lão ta tâm thuật bất chính.
00:34:46Lúc này tôi đã hơi say,
00:34:47mượn cớ đi vệ sinh,
00:34:49tôi gọi điện cho Trần Nghiên.
00:34:50Ở thủ đô này tôi không thân thuộc lắm,
00:34:52bạn bè cũng đều là sinh viên giống tôi.
00:34:54Nếu thầy giáo đứng ra ngăn cản,
00:34:56đám bạn tôi có khi sẽ rút lui ngay,
00:34:58mà dù có bảo vệ được tôi thì chắc chắn cũng sẽ gây ra một màn rất khó coi.
00:35:02Nghĩ đi nghĩ lại,
00:35:03chỉ có Trần Nghiên mới có thể đưa tôi đi mà không làm mất lòng ai.
00:35:06Cậu nhỏ ở đây cũng có danh tiếng nhất định,
00:35:08nhưng cơ hội này lôi tên tuổi cậu ra,
00:35:10sau này lão đại gia kia chắc cũng không dám làm khó tôi nữa.
00:35:13Hơn nữa, lần trước tôi đã đắc tội với Trần Nghiên,
00:35:15nhưng dịp này giả vờ yếu đuối một chút để làm hòa cũng là một chiêu hay.
00:35:19Nghĩ đến phương án hoàn hảo nhất này,
00:35:21tôi cũng nhận được lời đồng ý đến đón của Trần Nghiên.
00:35:24Nửa sau buổi tiệc,
00:35:25giữa những vòng ly và ly ra,
00:35:26tôi vô cùng phối hợp thực hiện chiến thuật khéo léo đưa đẩy,
00:35:29ai mời rượu thì tôi cười nói rồi tìm đủ mọi cách từ chối.
00:35:32Khoảng một tiếng sau,
00:35:33tiệc cuối cùng cũng tàn.
00:35:34Lão đại gia đề nghị đưa tôi về trường,
00:35:36lão bảo trợ lý đã đỗ xe dưới lầu,
00:35:38vừa hay tiện đường chở tôi luôn.
00:35:40Tôi nói đã có người đến đón nhưng lão không tin,
00:35:42cho đến khi nhìn thấy Trần Nghiên đang đợi dưới lầu.
00:35:45Cái lão giả mất nét này,
00:35:47tôi nén giận,
00:35:47hàn học nói,
00:35:48đây là chị gái tôi,
00:35:49tối nay tôi ở nhà chị ấy,
00:35:51không phiền đại gia đưa về đâu ạ.
00:35:53Trần Nghiên che chở tôi trong lòng,
00:35:54nỉm cười bắt tay lão đại gia,
00:35:56bác tôn,
00:35:57bố cháu mới được tặng gói trà ngon,
00:35:58cứ nhắc bác mãi,
00:35:59muốn mời bác qua cùng thưởng thức đấy hả?
00:36:02Lão ta ngẩn người vài giây,
00:36:03ồ,
00:36:04hóa ra cháu là con gái của Tùy An à?
00:36:06Mấy năm không gặp mà lớn thế này rồi.
00:36:08Dạ,
00:36:09bận học hành nên cháu chẳng có cơ hội
00:36:10theo bố đi ăn trực các bữa tiệc.
00:36:12Thôi được rồi,
00:36:13hai đứa về đi,
00:36:14lái xe cẩn thận nhé.
00:36:15Em gái cháu là trụ cột trong dự án mới của bác đấy,
00:36:18chăm sóc con bé cho tốt.
00:36:19Vâng,
00:36:20chắc chắn rồi,
00:36:21em ấy mà có mệnh hệ gì ở Bắc Kinh thì bố cháu,
00:36:24với tư cách là cậu của em ấy,
00:36:25sẽ là người đầu tiên hỏi tội cháu đấy.
00:36:28Nụ cười của Trần Nghiên rất ôn hòa
00:36:29nhưng lời lẽ lại không hề nhượng bộ,
00:36:31như muốn ám chỉ lão đại gia kia biết rõ còn hỏi,
00:36:33đâu đến lượt lão ở đây dặn dò điều gì.
00:36:36Ngồi trên xe của Trần Nghiên,
00:36:37tôi ngập ngừng hồi lâu mới dám lên tiếng,
00:36:39cô giáo,
00:36:40chuyện lần trước cô còn giận em không?
00:36:41Xe vừa lúc gặp đèn đỏ,
00:36:43Trần Nghiên dừng lại,
00:36:44quay sang nhìn tôi,
00:36:45em đang nhắc đến chuyện nào?
00:36:46Hả?
00:36:47Em làm sai nhiều chuyện lắm à?
00:36:49Lâm Tư Tụng,
00:36:50em có bao giờ suy nghĩ lại xem,
00:36:52tại sao khi xây dựa em không đè bạn bè ra mà hôn,
00:36:54tại sao cứ gọi lão đại gia kia là lão này lão nọ
00:36:57mà không gọi thẳng tên Tôn Quốc Kiệt?
00:36:59Thì,
00:37:00trong lòng em chửi lão ta nhiều lắm rồi mà,
00:37:02với lại em đâu có thích bạn em,
00:37:04mắc mớ gì em phải hôn bọn nó.
00:37:06Vậy nên,
00:37:07cô ấy nhìn tôi,
00:37:08dường như nhìn thấu toàn bộ cái tính cách bướng bình,
00:37:10nghịch ngộm sâu bên trong tôi.
00:37:12Tôi lại một lần nữa cảm thấy không có chỗ nào để chui,
00:37:15đành phải lẳng tránh sang chuyện khác,
00:37:16cái đó, đèn xanh rủi kìa cô.
00:37:19Trần Nghiên gật đầu,
00:37:20nhẹ nhàng đạp ra khởi động xe.
00:37:21Cô giáo,
00:37:22mấy năm nay cô sống tốt không?
00:37:24Cũng không hẳn là tốt hay không tốt,
00:37:26chỉ là hơi bận.
00:37:27Nhưng mọi nỗ lực đều có đền đáp,
00:37:29thi cao học một lần là đỗ,
00:37:30trường và chuyên ngành đều đúng như dự định.
00:37:32Năm ngoái đăng ký thi CPA,
00:37:34môn kế toán khó nhất cũng đã qua rồi,
00:37:36còn lại hai môn khá đơn giản.
00:37:37Wow,
00:37:38cô cày đỉnh quá đi mất,
00:37:39em cứ tưởng em đã chăm chỉ lắm rồi,
00:37:41cô giáo đúng là hình mẫu của em.
00:37:43Mà thiên tài như cô,
00:37:44hồi đó sao lại về trường cấp 3 dạy học thế?
00:37:47Chẳng phải em hỏi rồi sao?
00:37:49Tôi nhìn vào góc nghiêng hoàn hảo của Trần Nghiên,
00:37:51và trật nhớ lại,
00:37:52tôi nhớ ra rồi.
00:37:53Cô từng nói vì sự cảm giác
00:37:55phải tự tay tiễn học sinh đi xa,
00:37:57nhưng thực ra,
00:37:57lý do còn sâu xa hơn thế.
00:37:59Năm đó cô vừa tốt nghiệp,
00:38:00tâm hồn còn đầy nhiệt huyết
00:38:02và cả sự bướng bình,
00:38:03cô muốn tìm lại chút hơi ấm gia đình
00:38:04ở thành phố phương Nam này,
00:38:05và cũng là để trốn tránh
00:38:07một thực tại ngùa ngạt ở phương Bắc.
00:38:09Em nhớ rồi,
00:38:10cô bảo vì không muốn lặp lại cảm giác chia ly.
00:38:12Tôi khẽ đáp,
00:38:13Trần Nghiên im lặng một lúc,
00:38:14rồi đột nhiên tấp xe vào lề đường
00:38:16dù chưa đến trường.
00:38:17Cô tắt máy,
00:38:18không gian trong xe bỗng trúc
00:38:19trở nên tĩnh lặng
00:38:20đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập.
00:38:22Lâm tư tụng,
00:38:23em có biết tại sao tối đó
00:38:24tôi lại để em hôn không?
00:38:26Tôi nín thở,
00:38:26tim đập thình thịch
00:38:27như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
00:38:28Câu hỏi này quá trực diện,
00:38:30khác hẳn với sự né tránh
00:38:31bấy lâu nay của cô ấy.
00:38:33Vì,
00:38:34vì em say ạ.
00:38:35Tôi lý nhí.
00:38:36Say rượu có thể là cái cớ của em,
00:38:38nhưng không phải là lý do của tôi.
00:38:39Trần Nghiên xoay hẳn người lại,
00:38:41nhìn thẳng vào mắt tôi,
00:38:42ánh mắt không còn sự lạnh lùng
00:38:43hay chuyên nghiệp thường thấy,
00:38:44mà tràn đầy một nỗi niềm sâu thẳm.
00:38:46Cô đã để em hôn,
00:38:47vì cô muốn biết đủ hôn của một người
00:38:49chỉ muốn nhìn ngắm hoa
00:38:50chứ không muốn hái sẽ có vị thế nào.
00:38:52Và cô cũng muốn biết,
00:38:53liệu mình có thể tiếp tục đóng vai
00:38:55một người chị,
00:38:56một người cô giáo vĩ đại đến bao giờ.
00:38:57Tôi ngây người.
00:38:59Hóa ra không phải chỉ mình tôi đơn phương.
00:39:01Hóa ra sự lạnh lùng suốt hơn một năm qua
00:39:02là cách Trần Nghiên bảo vệ bản thân,
00:39:04cũng là cách cô ấy chờ đợi tôi trưởng thành.
00:39:06Vậy, vị của nó thế nào ạ?
00:39:08Tôi đánh liều hỏi,
00:39:09sự bứng bỉnh trỗi dậy.
00:39:11Trần Nghiên khẽ cười,
00:39:12một nụ cười vừa dự dàng
00:39:13vừa có chút bất lực,
00:39:14vị của sự hối hận.
00:39:15Hối hận vì đã không cho em
00:39:17một cái tát để em tỉnh ra,
00:39:18và hối hận vì tôi đã thích nó.
00:39:20Tôi không kìm lòng được nữa,
00:39:22nhào tới ôm chầm lấy cô.
00:39:23Lần này không có men rượu,
00:39:25không có sự hỗn loạn của căn phòng karaoke,
00:39:27chỉ có hương thơm thanh khiết
00:39:28quen thuộc trên người cô.
00:39:29Trần Nghiên,
00:39:30em không muốn chỉ nhìn hoa nữa.
00:39:32Em muốn hái bông hoa này về,
00:39:34chăm sóc nó cả đời.
00:39:35Cô cho em một cơ hội nhé.
00:39:37Trần Nghiên không đẩy tôi ra,
00:39:38vòng tay cô chậm rãi xiết chặt lấy tôi.
00:39:40Lâm tư tụng,
00:39:41con đường này không dễ đi.
00:39:42Gia đình,
00:39:43xã hội,
00:39:43em đã sẵn sàng chưa?
00:39:45Em đã đứng nhất khối,
00:39:47đã trở thành chủ tịch hội sinh viên,
00:39:48đã dám đối đầu với lão già đại gia kìa.
00:39:51Em nghĩ mình đủ lớn
00:39:52để nắm tay cô đi hết đoạn đường này rồi.
00:39:54Trần Nghiên khẽ thở dài,
00:39:55nhưng đó là một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
00:39:57Cô ấy khẽ hôn lên chán tôi,
00:39:59được rồi,
00:40:00đại lớp trưởng.
00:40:00Sau này muôn tình yêu,
00:40:02tôi sẽ không dạy em nữa,
00:40:03chúng ta cùng nhau nghiên cứu nhé.
00:40:05Đêm đó,
00:40:06ánh đèn đường thủ đô rực rỡ hơn bao giờ hết.
00:40:08Tôi biết rằng,
00:40:08từ khoảnh khắc này,
00:40:10tôi không còn là cô học sinh bồng bột năm nào nghỉ học để phản đối cô nữa.
00:40:13Chúng tôi là hai linh hồn tự do,
00:40:15cuối cùng đã tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông.
00:40:17Tôi và cô ấy đã hôn nhau suốt hơn một tiếng đồng hồ.
00:40:20Trong lúc đó,
00:40:21Trần Nghiên định chạy nhưng bị tôi đẻ lại.
00:40:23Tôi hôn lên cổ làm cô ấy phải đánh tôi mấy cái,
00:40:26giờ tôi mới hiểu thế nào là cảm giác vừa đấm vừa xoa.
00:40:29Chiếc áo hai dây của cô ấy cũng bị tôi kéo chẽ cả xuống.
00:40:31Tôi chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa,
00:40:33mọi hành động đã vượt khỏi sự kiểm soát của lý trí.
00:40:36Đôi môi và bàn tay tôi cứ như có ý nghĩ riêng của chúng vậy.
00:40:39Cuối cùng,
00:40:40Trần Nghiên quay lưng về phía tôi,
00:40:41mặc lại váy ngủ rồi nghiến răng nói,
00:40:43Lâm tư tụng,
00:40:44ngày mai em mà dám bảo không nhớ gì thì em xong đời với tôi.
00:40:47Sáng hôm sau tỉnh dậy,
00:40:49Trần Nghiên đã đang vệ sinh cá nhân rồi.
00:40:51Tôi đi đến bên bồn rửa mặt,
00:40:52cô ấy vừa vặn xong xuôi,
00:40:54bàn chải của em vẫn dùng cái cũ lần trước nhé,
00:40:56cái màu hồng ấy.
00:40:57Vâng,
00:40:57tôi chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy,
00:41:00những dấu vết loang lổ trên cổ Trần Nghiên rõ màng quá,
00:41:02tôi đúng là to gan lớn mật thật.
00:41:04Vệ sinh xong bước ra khỏi phòng,
00:41:06cô ấy đã trang điểm xong và thay quần áo,
00:41:08một chiếc sơ mi đen ngắn tay sơ vin trong quần rinh,
00:41:10đeo kính gọng bạc,
00:41:11trông vừa trí thức vừa phong trần.
00:41:13Cô giáo,
00:41:14cô định cứ thế này mà xuống lầu à?
00:41:16Tôi chỉ tay vào vết hàn trên cổ cô ấy làm ám hiệu.
00:41:19Lâm tư tụng,
00:41:20chẳng lẽ em bắt tôi mặc áo len cao cổ,
00:41:22bây giờ là tháng 6 rồi đấy.
00:41:24Ơ,
00:41:24em có bảo cô mặc áo len đâu.
00:41:26Tối qua em nhớ rõ chứ,
00:41:28lúc say em toàn làm loạn thôi.
00:41:30Hai tháng trước em còn cắn tôi,
00:41:32rồi biến mất không sủi tăm suốt hai tháng trời.
00:41:34Nếu lần này không có việc,
00:41:35em định bao giờ mới tìm tôi.
00:41:37Em,
00:41:38em xin lỗi cô giáo,
00:41:39ngại quá,
00:41:40hình tượng của em sụp đổ mất rồi.
00:41:42Đừng gọi tôi là cô giáo nữa,
00:41:43tôi không làm giáo viên nữa rồi.
00:41:45Trời ạ,
00:41:45sao vừa sáng sớm tôi đã chọc cô ấy giận rồi.
00:41:48Thế tôi nên gọi cô ấy là gì đây?
00:41:50Tiếng lòng,
00:41:51gọi là cưng đi.
00:41:52Xuống nấu ăn cơm thôi,
00:41:54hôm nay bố tôi đặc biệt dậy sớm nấu cơm đấy.
00:41:56Nhưng tôi thấy vừa căng thẳng vừa sợ hãi,
00:41:58hay là chị thắt thêm một chiếc khăn lội đi.
00:42:00Sao thế,
00:42:01dám làm không dám nhận à.
00:42:03Cô ấy khẽ thở dài,
00:42:04bố mẹ tôi biết chuyện từ lâu rồi.
00:42:06Hai năm trước tôi đã chính thức công khai với họ rồi.
00:42:09Hai năm trước,
00:42:10chị ở bên ai?
00:42:11Chắc chắn không phải tôi rồi.
00:42:12Cả nhà ơi,
00:42:15mà đâu nhất thiết phải ở bên ai mới nhận ra xu hướng tính dục của mình đâu đúng không?
00:42:20Cho chuyện kiểu này đúng là giết chết tôi mà,
00:42:22tôi biết nói sao đây.
00:42:23Đêm qua vừa mới hôn môi người ta,
00:42:25sáng nay lại cùng nhau ngủ dậy,
00:42:27chính tôi còn tưởng mình và cô ấy đã là một đôi rồi.
00:42:30Trần Nghiên lại thở dài,
00:42:31nhẹ nhàng ôm lấy tôi,
00:42:32nói khẽ vào tai tôi với giọng điệu bất lực,
00:42:34lâm tư tụng,
00:42:35em thật là,
00:42:36ngay từ lần đầu gặp,
00:42:36tôi đã thấy em không phải hạng người tốt lành gì rồi.
00:42:39Xin lỗi chị,
00:42:40hồi đó em không hiểu chuyện.
00:42:42Chúng tôi cách nhau 5 tuổi,
00:42:43chỉ 2 năm nữa,
00:42:44tôi sẽ bằng tuổi cô ấy lúc chúng tôi mới gặp nhau.
00:42:47Nếu là tôi vừa tốt nghiệp đại học đến một nơi sai lạ dạy học mà bị đối xử không
00:42:51thân thiện,
00:42:51chắc tôi sẽ tìm cách phá nát cái lớp đó luôn.
00:42:54Tất nhiên là tôi chỉ nghĩ thế thôi,
00:42:55quân tử luận hành động chứ không luận ý nghĩ,
00:42:57nhưng vụ nghỉ học chống đối đó đúng là kiến nghị nhỏ của tôi thật.
00:43:00So với một năm trần nghiên tận tâm tận lực làm chủ nhiệm,
00:43:03tôi thấy mình xấu tính kinh khủng.
00:43:05Không cần xin lỗi,
00:43:06tính cách em vốn vậy,
00:43:07rất có chủ kiến, quyết đoán,
00:43:09thứ mình muốn luôn phải nắm chắc trong tầm kiểm soát.
00:43:12Chị sai rồi,
00:43:13em cũng có những thứ nằm ngoài giữ tính mà.
00:43:15Mấy năm nay em vốn chưa muốn yêu đương,
00:43:17nhưng em thích chị.
00:43:18Hai năm qua em rất nhớ chị,
00:43:20em vùi đầu vào công việc để hoàn thiện bản thân,
00:43:22nhưng mỗi khi rảnh rỗi lại thấy trống rỗng vô cùng,
00:43:24nên em chỉ biết không ngừng học tập,
00:43:26không ngừng tiến bộ.
00:43:27Tôi sẽ đợi em,
00:43:28Lâm tư tụng.
00:43:29Cô ấy dùng hai tay giữ lấy cánh tay tôi,
00:43:32nhìn sâu vào mắt tôi,
00:43:32tôi không ngại việc em cưỡi ngựa xem hoa,
00:43:35nếu một ngày nào đó em gặp được người tâm đắc hơn,
00:43:37tôi cũng sẽ không níu kéo.
00:43:38Tôi chú trọng quá trình trải nghiệm hơn là kết quả,
00:43:41tôi chỉ cần hiện tại thôi.
00:43:43Nước mắt tôi đột nhiên trào ra,
00:43:44xin lỗi chị,
00:43:45chị như thế này càng khiến em thấy mình hèn hạ.
00:43:48Cô giáo,
00:43:48cầu xin chị đừng dùng giọng điệu cam chịu đó nói chuyện với em,
00:43:51chị ưu tú như thế mà.
00:43:53Tôi muốn nói mình không xứng đáng,
00:43:54nhưng lại trở thấy nói vậy chẳng khác nào đẩy cô ấy lên cao,
00:43:57như thể cô ấy đang ép buộc tôi vậy.
00:44:00Không ngờ em lại phản ứng như thế.
00:44:02Trần Nghiên nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi,
00:44:04đi đến bên cửa sổ nhìn ra xa.
00:44:06Ánh nắng ban mai phủ lên người cô ấy như rát một lớp vàng dòng.
00:44:09Lâm tư tụng,
00:44:10tôi nghĩ tôi biết câu trả lời rồi.
00:44:12Vậy sau này chúng ta xóa kết bạn đi,
00:44:14có việc gì em cứ tìm bố tôi,
00:44:15đừng tìm tôi nữa.
00:44:17Đây tuyệt đối không phải cái kết tôi muốn.
00:44:19Tim tôi như có thứ gì đó quan trọng bị rút gạn,
00:44:22đau, đau quá.
00:44:23Sáng sớm ra đã có cảm giác như rơi vào một cái bẫy tâm lý,
00:44:26tôi không thể cứ thế mà chịu thua được.
00:44:28Tôi rút điện thoại ra,
00:44:29gửi một tin nhắn công khai xu hướng tính dục vào nhóm chat gia đình yêu thương.
00:44:33Bố, mẹ, con nói cái này,
00:44:34con là người đồng tính.
00:44:36Bố tôi, chấm hỏi, chấm hỏi,
00:44:38mẹ tôi, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi.
00:44:41Giây tiếp theo,
00:44:42điện thoại của mẹ gọi đến.
00:44:44Tôi thẫn thờ ngồi bệt xuống thẳm nghe máy,
00:44:46tụng tụng, con đang đùa gì thế.
00:44:47Mẹ, con không đùa,
00:44:49con thích con gái,
00:44:50trước giờ vẫn luôn như vậy.
00:44:51Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
00:44:53Trần Nhiên ngồi sổm xuống trước mặt tôi,
00:44:55cô ấy nhíu mày,
00:44:56vô thức hơi há miệng,
00:44:58trông có vẻ vô cùng kinh ngạc.
00:45:00Hồi lâu sau,
00:45:00mẹ tôi mới nói,
00:45:01tụng tụng,
00:45:02mẹ và bố đều không thể chấp nhận được.
00:45:04Gia đình đã chọn sẵn chồng tương lai cho con rồi,
00:45:06đại công tử nhà họ ngô đã ăn cơm với con
00:45:08và rất hài lòng về con.
00:45:10Trước đó hỏi ý kiến con con cũng bảo người đó được,
00:45:12định là tốt nghiệp xong sẽ về đăng ký kết hôn.
00:45:15Bây giờ con đột ngột nói thế này,
00:45:16không ai có thể xuống nước được đâu.
00:45:18Mẹ, xin lỗi mẹ,
00:45:20con đã quyết định rồi.
00:45:21Tụng tụng,
00:45:22con lớn rồi,
00:45:23làm việc phải cân nhắc đại cục.
00:45:24Người muốn kế thừa gia nghiệp không chỉ có mình con,
00:45:27các anh em họ đều là đối thủ cạnh tranh cả.
00:45:29Bố mẹ hiện tại không rảnh để quản con,
00:45:31từ giờ đến lúc tốt nghiệp con còn 2 năm nữa,
00:45:33đừng để ảnh hưởng đến việc học.
00:45:35Mẹ tôi nói xong thì cúp máy.
00:45:37Trần Nhiên nhẹ nhàng véo má tôi,
00:45:39Lâm Tư Tụng,
00:45:40em bốc đồng quá rồi đấy.
00:45:41Tôi giúp đầu vào lòng cô ấy,
00:45:43giọng lý nhí,
00:45:43mặc kệ gia nghiệp nhà họ đi,
00:45:45em không cần nữa.
00:45:46Em là sinh viên yêu tú của bác đại,
00:45:48đi làm thuê cũng tự nuôi sống được bản thân.
00:45:50Đợi dự án ở trường lần này làm xong,
00:45:52em là nhân sự nòng cốt,
00:45:54lão đại gia kia chắc chắn không để em thiệt đâu.
00:45:56Trần Nhiên khẽ hôn lên tóc tôi,
00:45:58Ừm, em giỏi lắm,
00:45:59không chỉ là nòng cốt dự án mà ở trường cũng rất oai phong,
00:46:02mới năm 2 đã làm chủ tịch hội rồi,
00:46:03mọi việc đều quản lý đâu ra đấy.
00:46:06Trần Nhiên,
00:46:06Nhiên Nhiên à?
00:46:07Giờ chị không có đối tượng nào chứ?
00:46:09Xem là em muốn một cơ hội hay muốn một câu trả lời nào?
00:46:12Em thích chị,
00:46:13em muốn ở bên chị.
00:46:14Hy vọng lời tỏ tình chính thức này không đến quá muộn.
00:46:17Lâm Tư Tụng,
00:46:18tôi cũng thích em,
00:46:19nhưng tôi thấy hiện tại trạng thái của em không ổn định,
00:46:22tôi rất sợ khi em bình tĩnh lại rồi sẽ hối hận.
00:46:25Chẳng hiểu sao,
00:46:26chuyện yêu đương cứ thế lại bị gác sang một bên.
00:46:28Bố mẹ cắt mọi khoản sinh hoạt phí của tôi,
00:46:30một lời cảnh cáo nhẹ nhàng của họ.
00:46:32Cũng may sắp đến khi nghỉ hè,
00:46:34tôi có thể tập trung toàn lực vào dự án,
00:46:36chỉ cần nó sớm đi vào hoạt động,
00:46:37kinh tế của tôi sẽ dư giả hơn nhiều.
00:46:39Tôi và Trần Nhiên thỉnh thoảng có hẹn hò,
00:46:41chẳng qua cũng chỉ là ăn tối,
00:46:43xem phim.
00:46:44Rõ ràng hai đứa đều là cựu sinh viên và sinh viên cùng trường,
00:46:47vậy mà bận rộn đến mức cả tuần chẳng gặp nổi một lần.
00:46:49Tôi còn tệ đến mức bắt đầu tìm đến thuốc lá.
00:46:52Cô ấy bảo,
00:46:53đợi khi nào tôi bình tĩnh và suy nghĩ kỹ càng,
00:46:55chúng tôi sẽ chính thức bên nhau.
00:46:56Nhưng tôi của lúc đó cảm thấy mình chẳng có gì trong tay.
00:46:59Tôi muốn làm nên trò chống với dự án này,
00:47:01có chút vốn liếng rồi mới đường đường chính chính ở bên cô ấy.
00:47:05Thế nhưng,
00:47:06đời không như là mơ,
00:47:07cuối cùng tôi cũng nếm mùi thực tế tàn khốc của xã hội.
00:47:09Ngay trước thềm dự án chủ đề chia sẻ
00:47:11tài nguyên chuẩn bị tung ra thị trường,
00:47:13vị trí trưởng nhóm của tôi bị thay thế bởi một người khác.
00:47:16Ban đầu tôi không hiểu tại sao,
00:47:18nhưng khi đối phương đến bàn giao,
00:47:19nhìn thấy cô gái xinh đẹp dưới chướng mình
00:47:21đang nếp vào bên cạnh gã tổng giám đốc họ tôn như một đoá hoa tầm gửi,
00:47:24mọi thứ đã sáng tỏ.
00:47:26Tôi trở thành kẻ làm nền cho cô ta thăng tiến.
00:47:28Cú sốc này khiến tôi suy sụp hoàn toàn.
00:47:30Tôi không biết liệu có bàn tay của bố mẹ mình nhúng vào không,
00:47:33nhưng dự án này không có tôi thì không xong,
00:47:35nên tôi chẳng tranh cãi,
00:47:37cứ lầm lũi làm việc như một con ong chăm chỉ,
00:47:39coi như tích lũy kỷ nghiệp.
00:47:41Lão tôn chắc để ăn ủi tôi nên đã chia cho tôi 2% cổ phần,
00:47:44bảo tôi yên tâm lui về hậu phương chỉ dẫn cho cô nhân tình nhỏ của lão.
00:47:472% ư, lão tính bố thí cho ăn mài chắc.
00:47:51Tôi mất sạch nhiệt huyết công việc,
00:47:52nhưng khi bình tĩnh lại, tôi phát hiện lão tôn này,
00:47:55một nhà đầu tư đổ tiền thật vào dự án,
00:47:57lại có những điểm quan tâm rất kỳ lạ.
00:47:59Nhà đầu tư thì chắc chắn chỉ nghĩ đến việc tối đa hóa lợi nhuận.
00:48:02Đúng như dự đoán ban đầu của tôi,
00:48:04dự án vừa tung ra đã thu hút rất nhiều đơn vị tham gia,
00:48:06độ phủ sóng cực rộng.
00:48:07Đêm tiệc ăn mừng doanh thu phá mốc 1 tỷ tệ,
00:48:10tôi nộp đơn từ chức, rút lui trong danh dự.
00:48:132% của phần đó tôi cũng bán tháo hết.
00:48:15Tôi không muốn nền giáo dục chính quy phải gánh tội thay cho những khuất tất này.
00:48:19Đến cuối năm thứ 3 đại học,
00:48:20dự án này vỡ nợ.
00:48:21Công ty tuyên bố phá sản,
00:48:23tiền của các bên tham gia đều đổ xuống sông xuống biển.
00:48:25Tôi đã biết ngay là có ẩn khúc mà,
00:48:27bọn họ chỉ muốn lừa tiền của các đối tác nhượng quyền thôi.
00:48:30Tiếp cho tâm huyết của tôi,
00:48:31bản thân dự án không hề có lỗi,
00:48:33nếu kinh doanh tử tế thì con số thu về chắc chắn không chỉ dừng lại ở đó.
00:48:37Những năm tháng bận rộn cứ thế trôi qua,
00:48:39mùa xuân năm 2019,
00:48:41mùa thực tập đã đến.
00:48:42Hồ sơ của tôi cũng coi như rực rỡ nên được nhận vào một công ty lớn,
00:48:45bắt đầu cuộc đời làm công ăn lương.
00:48:47Mẹ lại gọi điện bảo tôi về nhà.
00:48:49Tôi có chút giao động,
00:48:50đó là sự khắc khao đối với khối tài sản khổng lồ,
00:48:53nhưng tôi không muốn tùy tiện lấy chồng,
00:48:54hôn nhân thương mại thực sự quá phong kiến,
00:48:56thời đại nào rồi cơ chứ.
00:48:58Làm việc được khoảng nửa năm,
00:49:00tôi được thăng chức lên làm quản lý bộ phận.
00:49:02Ngay được kéo vào nhóm quản lý công ty,
00:49:04tôi nghe phong phanh sẽ có một vị trưởng phòng mới nhảy dù xuống bộ phận kế hoạch của chúng
00:49:07tôi.
00:49:08Chết tiệt,
00:49:08đời này tôi ghét nhất là những kẻ dựa vào quan hệ để thăng tiến.
00:49:12Ngày hôm sau,
00:49:12tôi lại lùng nhìn Trần Nghiên mỉm cười bắt tay mình,
00:49:15rồi thẳng nhiên bước vào phòng nhân sự làm thủ tục nhận việc.
00:49:18Cứu với,
00:49:19có phải tôi đi làm nhiều quá nên sinh ra ảo giác rồi không?
00:49:22Ngay sau đó,
00:49:22trong nhóm quản lý xuất hiện một thành viên mới quen thuộc.
00:49:25Giám đốc nhân sự gửi tin nhắn,
00:49:27chào mừng trưởng phòng Trần đến với bộ phận kế hoạch,
00:49:29bên dưới là một loạt tin nhắn chào hỏi đồng loạt.
00:49:32Sau đó,
00:49:32Trần Nghiên gửi một cái lì xì lớn kèm lời nhắn,
00:49:35mời các tổ trưởng và quản lý cấp cao bộ phận kế hoạch tập trung tại phòng họp số 1.
00:49:39Cả buổi sáng trôi qua trong các cuộc họp,
00:49:41cuối cùng cũng lê lết được đến giờ trưa.
00:49:43Trần Nghiên cho mọi người giải tán,
00:49:44chỉ giữ mình tôi lại.
00:49:46Tấm bằng thạc sĩ đúng là có giá trị thật,
00:49:48tôi cày cuốc quần cuột nửa năm trời mới lên được chức quản lý nhỏ,
00:49:51còn cô ấy vừa vào đã là lãnh đạo cấp cao rồi.
00:49:54Trần Nghiên mỉm cười,
00:49:55chỉ là chức danh hờ thôi,
00:49:56thực quyền còn chẳng bằng một quản lý bộ phận như em đâu.
00:49:58Tôi cũng mỉm cười đáp lại,
00:50:00hình như chúng ta lại lâu rồi không gặp nhau nhỉ.
00:50:03Đúng thế,
00:50:03em sắp quên luôn tôi rồi,
00:50:05nên tôi đành phải mặt dày tìm đến tận công ty em,
00:50:07ứng tuyển vào đây để kéo gần khoảng cách với em đấy.
00:50:10Em chỉ sợ dạo này chị bận thôi.
00:50:12Ừm, tôi làm luận văn tốt nghiệp,
00:50:14đúng là rất bận,
00:50:15bị giảng viên hướng dẫn trả về mấy lần mới qua được.
00:50:18Cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi,
00:50:19giờ thì hết bận rồi,
00:50:20em vẫn chưa định đưa chuyện chúng mình hẹn hò vào lịch trình sao.
00:50:24Nên thế ạ,
00:50:25tôi xoay ghế lại đối diện với cô ấy,
00:50:27nhưng em phải thú thực với chị một điều,
00:50:28bây giờ em nghèo lắm,
00:50:30tiền tích góp trong tay còn chẳng đủ mua nổi một căn hộ 2 phòng ngủ ở ngoại ô Bắc
00:50:33Kinh nữa.
00:50:34Lâm Tư Tụng,
00:50:35tôi có nghe qua về mấy dự án em từng làm,
00:50:38gạt bỏ một vài hạt sạn vì thiếu kinh nghiệm nên bị lừa,
00:50:40tôi cho rằng em là kiểu tài năng có tố chất lãnh đạo,
00:50:43quyết đoán.
00:50:44Tự em thấy thế nào?
00:50:45Hay là em thích trạng thái mỗi tháng nhận lương ổn định như hiện tại hơn?
00:50:48Em không có tự tin lắm,
00:50:50cuộc sống bây giờ coi như khá an nhàn.
00:50:52Em biết đấy,
00:50:53rủi ro và cơ hội thường song hành với nhau.
00:50:55Tôi có một lựa chọn cho em đây.
00:50:57Chị nói em nghe thử xem.
00:50:59Hôm tôi ứng tuyển xong,
00:51:00phó tổng có rủ tôi đi ăn tối,
00:51:02hai bên trao đổi vài câu.
00:51:03Hả?
00:51:04Phó tổng,
00:51:05không lẽ lão ta nhắm chúng chị rồi?
00:51:07Em nhớ phó tổng hơn 30 tuổi,
00:51:09trong quý phái lịch lãm lắm,
00:51:10nhìn là thấy không phải dạng vừa đâu.
00:51:13Lâm Tư Tụng,
00:51:13em đang nghĩ cái gì thế?
00:51:15Dẹp ngay cái bộ não yêu đường đó đi.
00:51:17Dạ.
00:51:18Nghe tôi nói nốt đã,
00:51:19lão muốn tôi làm đôi mắt của lão ở bộ phận kế hoạch,
00:51:22có động tĩnh gì thì báo cáo kịp thời.
00:51:24Cái phong khí của công ty này là vậy,
00:51:26lúc mới vào em cũng từng gặp rồi,
00:51:28đã giải quyết xong.
00:51:29Chị biết giải quyết thế nào không?
00:51:31Tôi ưỡn ngược,
00:51:32tỏ vẻ nhiệt tình,
00:51:33chân thành,
00:51:33cứ một câu không biết,
00:51:35hai câu không hay.
00:51:36Cô ấy bật cười,
00:51:37đó cũng là một cách,
00:51:38nhưng em không thấy hình tượng của tôi là kiểu người nhạy bén sao,
00:51:41có lẽ không hợp để giả ngây giả ngô đâu.
00:51:43Tôi sáp lại gần ôm lấy cánh tay cô ấy,
00:51:46vâng vâng vâng,
00:51:47em ngốc em khờ,
00:51:48thế chị định giải quyết thế nào?
00:51:49Giờ chị là cấp trên của em rồi,
00:51:51chị chỉ đâu em đánh đó,
00:51:52mọi động thái của cấp dưới em đều báo cáo với chị,
00:51:55em làm đôi mắt cho chị nhé.
00:51:57Cũng được,
00:51:58nhưng chuyện này khá cơ mật.
00:51:59Việc tôi vừa vào đã làm quản lý cấp cao,
00:52:01thực chất là lão ấy có mục đích khác.
00:52:03Giọng cô ấy thấp hẳn xuống,
00:52:05chúng ta tìm nhà hàng nào đó nói chuyện đi,
00:52:07ở phòng họp không tiện.
00:52:08Vâng.
00:52:09Đến nhà hàng,
00:52:10hai đứa ngồi sát bên nhau,
00:52:11cô ấy nói với giọng thận trọng,
00:52:13chuyện là thế này.
00:52:14Phó tổng và tổng giám đốc mâu thuẫn từ lâu rồi.
00:52:16Lão ấy khó chịu vì tổng giám đốc coi công ty như nhà mình,
00:52:19tuy tiện sắp xếp họ hàng vào làm.
00:52:21Nếu là nhân tài thì không nói,
00:52:23đăng này toàn lũ vô dụng.
00:52:25Lão ấy rất thất vọng,
00:52:26tình cảm cùng nhau gây dựng sự nghiệp thở ban đầu cũng cạn sạch rồi.
00:52:29Giờ lão muốn thâu tóm công ty,
00:52:31cần người phối hợp.
00:52:32Tôi giật nảy mình,
00:52:33chị đừng bảo với em là giá trị của chị nằm ở khâu chuyển dịch tài sản đấy nhé.
00:52:37Trần Nghiên bất lực mỉm cười,
00:52:39cái đó không hợp pháp.
00:52:39Em đừng nghĩ thương chiến nó cao siêu quá,
00:52:42sao chúng ta không trực tiếp bán khống luôn nhỉ?
00:52:44Ồ, chị làm người cầm lái à?
00:52:46Thế còn dư luận ai lo?
00:52:48Tiền ai chi?
00:52:49Phó tổng kiểm soát dư luận,
00:52:50tiền lão chi một nửa,
00:52:52phía tôi chi một nửa.
00:52:53Đến lúc đó xem là tái cấu trúc hay thay máu toàn bộ.
00:52:56Bạn của chị có đáng tin không?
00:52:57Cô ấy khẳng định chắc địch,
00:52:59đáng tin,
00:53:00mẹ em chắc chắn là đáng tin rồi.
00:53:02Lại một ngày làm việc trôi qua,
00:53:04buổi tối về căn phòng thuê,
00:53:05vừa tắm vừa hát tôi mới trợt nhận ra,
00:53:07kế hoạch thực thi thực tế khó khăn hơn tưởng tượng rất nhiều.
00:53:10Công ty này đi lên từ sản xuất thực nghiệp,
00:53:12nhưng ít đã 10 năm,
00:53:13giống như con dết chăm chân chết mà không đổ,
00:53:15sức sống rất dài dẳng.
00:53:17Mấy ngày nay nhìn cổ phiếu công ty bị kéo lên liên tục,
00:53:19trong lòng tôi bỗng thấy cảm thương cho mấy nhà đầu tư nhỏ lẻ
00:53:22đang nường nợp lao vào.
00:53:23Khoảng 3 tháng sau,
00:53:24Trần Nghiên bắt đầu ra tay mạnh mẽ.
00:53:26Những thủ đoạn quyết liệt của cô ấy
00:53:28đã kéo đơn giá lên mức cao kỷ lục,
00:53:30thu hút nhiều tổ chức tham gia,
00:53:31dòng tiền lớn đổ vào,
00:53:32đồng thời dư luận cũng theo sát để ổn định cục diệt.
00:53:35Mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay cô ấy.
00:53:37Thỉnh thoảng đi ngang qua văn phòng Trần Nghiên,
00:53:40nghĩ đến những thủ đoạn đó,
00:53:41lòng tôi lại hơi run sợ.
00:53:42Cô ấy tính toán không sai một ly,
00:53:44thậm chí đã ký thỏa thuận đánh cực với vài công ty khác.
00:53:47Đúng là một sự tự tin đến đáng sợ.
00:53:49Tôi đến khuyên cô ấy nên thong thả một chút,
00:53:51cô ấy chỉ bảo tôi yên tâm.
00:53:53Vẻ mặt ung dung tự tại đó
00:53:54làm tôi cảm thấy Trần Nghiên như đấng toả năng.
00:53:57Cô ấy quá mạnh mẽ,
00:53:58mạnh mẽ đến mức làm tôi thấy cô ấy
00:54:00dường như ngày càng xa cách mình.
00:54:02Tôi trở về căn phòng thuê,
00:54:03cô đơn ăn hộp cơm giao tận nơi rồi thẫn thở.
00:54:06Tình cơ lật lại những trang nhật ký cũ,
00:54:08tôi nhớ lại mình đã từng có lúc coi trời bằng vung,
00:54:10từng bay mưu tính kế,
00:54:11cũng từng phong lưu ký kết những bản hợp đồng
00:54:13hàng triệu tệ chỉ sau vài tuần.
00:54:15Chẳng biết từ lúc nào,
00:54:16tôi đã quen với chế độ mỗi tháng nhận lương,
00:54:18bắt đầu mong chờ đến ngày có tiền,
00:54:20nghĩ xem nhận lương xong sẽ đi ăn món gì ngon,
00:54:22xám thêm quần áo phụ kiện gì.
00:54:24Đêm khuya trợt mộng thời niên thiếu,
00:54:26lệ rơi thấm đẫm má hồng.
00:54:27Tôi không biết chính mình của ngày xưa đã đi đâu mất rồi.
00:54:30Sắp Tết rồi, tôi đột nhiên rất nhớ nhà.
00:54:33Gần đây tin tức liên tục đưa tin về dịch bệnh lan rộng,
00:54:35lòng người hoang mang,
00:54:36khó tránh khỏi việc khiến tôi có cảm giác
00:54:38như cánh chim mỏi mong tìm về tổ.
00:54:40Về nhà, có lẽ đồng nghĩa với việc phải chấp nhận sự sắp đặt của gia đình.
00:54:44Ở đây mệt mỏi quá, tôi cảm thấy thật thất bại.
00:54:46Cuối cùng, tôi muốn xác nhận một chuyện.
00:54:49Hơn 8 giờ tối, tôi bắt xe đến nhà Trần Nghiên.
00:54:52Cậu nhỏ và mỡ cũng có nhà.
00:54:54Đây là lần đầu tiên tôi chính thức đối mặt với họ trong trạng thái tỉnh táo.
00:54:57Họ gật đầu chào, không nói gì nhiều với tôi rồi trở về phòng.
00:55:01Trần Nghiên kéo tôi lại, nâng lấy mặt tôi,
00:55:03giọng lo lắng, có lạnh không?
00:55:05Ngoài trời đang tuyết rơi mà em mặc mỏng thế này,
00:55:07mặt mũi đông đỏ hết cả lên rồi này Lâm Tư Tụng.
00:55:10Tôi gỡ tay cô ấy xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay,
00:55:13hít một hơi thật sâu, em muốn về nhà.
00:55:15Ừm, em 3 năm rồi chưa về nhà, cũng nên về rồi.
00:55:18Cô ấy hiểu ý tôi và cố gắng giữ bình thản,
00:55:21nhưng sự cứng đờ của bàn tay vẫn khiến tôi cảm nhận được sự bất ổn.
00:55:24Vậy, chị còn cần em không?
00:55:26Nói ra câu này, tôi thấy mình thật nực cười,
00:55:29cô ấy ưu tú như thế, đâu đến lượt tôi nói chuyện cần hay không.
00:55:32Tôi im lặng, giết chặt tay cô ấy để biểu đạt thái độ của mình.
00:55:36Lâm Tư Tụng, em muốn công khai quan hệ của chúng ta với mẹ em không?
00:55:39Tôi chỉ là không muốn chiến tranh lạnh với mẹ nữa,
00:55:41tôi không biết phải nói thế nào,
00:55:43trong lòng tôi cảm thấy mình không còn xứng với Trần Nghiên nữa.
00:55:46Cô ấy im lặng hồi lâu rồi nói, đợi tôi được không?
00:55:49Lâm Tư Tụng, trong những năm tháng dây dưa này, tôi đã sớm xác định là em rồi.
00:55:53Em chính là đoá hoa hồng nhỏ mà tôi đã dùng tâm sức để tưới tẩm trưởng thành mà.
00:55:57Chỉ là bây giờ có lẽ chưa thể công khai,
00:55:59chuyện công ty em không quên chứ.
00:56:01Nếu mẹ em nổi giận rút vốn, tôi sẽ rất khó thu xếp tàn cuộc.
00:56:05Là em suy nghĩ chưa thấu đáo.
00:56:07Sao thế này?
00:56:08Mắt đỏ hoay cả lên, hôm nay không vui hả?
00:56:10Tôi lắc đầu.
00:56:11Bữa tối chắc là chưa ăn đúng không?
00:56:13Em ăn đồ ăn ngoài rồi, nhưng cơm cứng quá nên không ăn được bao nhiêu.
00:56:17Cô ấy véo tay tôi, kén ăn thế.
00:56:19Ngồi đây một lát đi, tôi nấu mì trứng cho em.
00:56:22Khi bát mì nóng hổi đặt trước mặt, tôi xít nữa đã khóc.
00:56:25Đây là hương vị mà tự mình không bao giờ làm ra được.
00:56:28Đôi khi vì đồ ăn bên ngoài quá tệ, tôi lại đặc biệt nhớ tay nghề nấu nướng của cô
00:56:32ấy.
00:56:32Và cả 10 tháng đầu tiên chúng tôi sống chung.
00:56:35Tôi bùi ngùi, nghẹn ngào ăn hết bát mì.
00:56:37Trần Nghiên đưa tay vén lọn tóc mai ra sau tay tôi.
00:56:40Lâm tư tụng, sau này tôi đều nấu đồ cho em ăn nhé, có được không?
00:56:43Tôi vừa ăn từng miếng mì, vừa để nước mắt rơi vào bát.
00:56:46Đêm khuya, tôi và cô ấy đã trao nhau tất cả.
00:56:49À, cũng không hẳn là trao nhau, là cô ấy dạy tôi trước.
00:56:52Trần Nghiên nói còn nợ, hôm khác sẽ để tôi thực hành lại.
00:56:56Ngoại trừ cơn đau lúc ban đầu, những cảm nhận sau đó thực sự khá ổn.
00:57:00Chỉ là cô ấy đã rũ bỏ vẻ ôn hòa nhã nhặn thường ngày, động tác phóng túng đến mức
00:57:03gần như thô bạo.
00:57:04Tôi nhắm mắt túng chặt lấy góc áo của cô ấy, cảm giác như đang ngồi trên một chiếc độc
00:57:08mộc giữa Thái Bình Dương,
00:57:10bị những con sóng dữ dội của cô ấy đè ép, cuốn trôi.
00:57:13Lâm tư tụng, đừng nhịn.
00:57:15Chị ơi, em không xong rồi, cảm giác lạ quá.
00:57:17Tôi run rảy không ngừng, còn cô ấy thì xấu xa làm mưa làm gió bên trong.
00:57:22Càng về sau, tôi càng bị Trần Nghiên rung lắc mạnh mẽ,
00:57:25những tiếng rên rỉ lạ lẫm không tự chủ được mà phát ra từ cổ họng.
00:57:28Cho đến khi tầm mắt tôi tán loạn, trong đầu chỉ còn lại một khoảng trắng xóa.
00:57:32Rất lâu sau, cảm giác mới trở lại, cô ấy liên tục hôn nhẹ lên má tôi, tụng tụng thật
00:57:36giỏi.
00:57:37Tôi bối rối con người lại, vội vàng rời khỏi vòng tay cô ấy,
00:57:40khoác áo ngủ vào, nói bằng giọng khàn khàn, em đi tắm đây.
00:57:44Kết quả là vừa xuống giường, chân đã nhũng ra ngã bệt xuống đất.
00:57:47Hảo, hảo, hảo, càng bối rối hơn rồi.
00:57:50Tôi vùi đầu vào gối, Trần Nghiên bế tôi từ dưới đất lên, chúng tôi cùng nằm lại.
00:57:54Sau khi xảy ra quan hệ, giữa chúng tôi đã khác xưa.
00:57:57Chị, em vẫn chưa về nhà vội đâu.
00:57:59Hiện tại em chỉ là một kẻ đi làm thuê trắng tay,
00:58:02chị biết đấy, có lẽ về kinh tế em không thể cân bằng được với chị.
00:58:06Cô ấy đã tựa vào đầu giường, một tay chống đầu, như người nhìn tôi.
00:58:10Ánh đèn ngủ dịu nhẹ khiến khuôn mặt Trần Nghiên trở nên ấm áp,
00:58:12không sao đâu lâm tư tụng, tôi làm sao để em nhàn rỗi được.
00:58:15Thực ra tôi còn một công ty nữa, em chuẩn bị nhậm chức đi,
00:58:19tôi muốn mời em làm giám đốc điều hành.
00:58:21Công ty làm về mảng gì ạ?
00:58:23Đúng là làm chuyện kia với nhau xong có khác,
00:58:25tôi cảm thấy mình có thể hiển nhiên chấp nhận lòng tốt của cô ấy rồi.
00:58:28Là mảng em vốn quen thuộc thôi,
00:58:30tôi đã thiết quản lại chính cái dự án bị phá sản ngay trước của em,
00:58:33mấy năm nay đã chỉnh đốn lại một chút,
00:58:35đầy phần hạ nguồn cho các đối tác,
00:58:37chỉ tập trung vào sản xuất và gia công.
00:58:39Hả? Thế chẳng phải lợi nhận đều nhường hết cho người ta sao?
00:58:42Hay thật, cô ấy giấu kỹ quá,
00:58:44thảo nào mấy năm nay cứ bận rộn suốt.
00:58:47Làm thế này không có rủi ro,
00:58:48hơn nữa quyền định giá nằm trong tay chúng ta.
00:58:50Chủ yếu là tôi nghe được một nguồn tin nội bộ,
00:58:53năm sau khái niệm Trung Hòa Carbon sẽ bùng nổ,
00:58:55đó là một xu hướng mới,
00:58:56lúc đó lên sàn chứng khoán được hay không đều trông cậy vào em đấy.
00:58:59Trời đất, nắm giữ được cả quyền định giá cơ à,
00:59:02đêm hôm khuya khoát nói với tôi chuyện này làm tôi không sao ngủ nổi.
00:59:06Tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên.
00:59:07Sao thế? Không bủ được à?
00:59:09Có cần tôi giúp không?
00:59:11Khóe miệng cô ấy hơi nhắc lên,
00:59:12tôi nhận được một tín hiệu rất kỳ lạ.
00:59:14Bầu không khí đột nhiên nóng lên,
00:59:16tôi nuốt nước bọt, yếu ớt đáp,
00:59:18thực ra em vẫn thấy hơi buồn ngủ rồi.
00:59:20Ồ, cô ấy khẽ nhắc môi,
00:59:22ánh mắt ấy cứ như muốn dùng thị giác
00:59:24để lột sạch quần áo của tôi vậy.
00:59:25Ừ, cái đó, chị cũng ngủ đi.
00:59:28Cô ấy không rời mắt,
00:59:29ngược lại còn đưa tay lên nhào nặn má tôi,
00:59:31lâm tư tụng,
00:59:32trong người có chỗ nào không thoải mái không.
00:59:34Tôi im lặng một lát,
00:59:36dạ, hơi tê tê.
00:59:37Cô ấy cười khẽ vài tiếng,
00:59:39ngủ đi, chúc ngủ ngon.
00:59:41Nói đoạn, Trần Nhiên đưa tay tắt đèn ngủ.
00:59:43Phòng ngủ chìm vào bóng tối,
00:59:44tôi mở to mắt nhìn lên Trần nhà,
00:59:46có một tia sáng vàng cam nhạt xuyên qua khe dèm cửa hát vào,
00:59:49đó là ánh đèn đường bên ngoài.
00:59:51Suy nghĩ của tôi dần bay xa,
00:59:52nhớ lại khung cảnh mãnh liệt lúc nãy.
00:59:54Cứu mạng,
00:59:55thật khó mà nhịn được việc không hồi tưởng lại mà.
00:59:58Ngày hôm sau khi tỉnh dậy thì hình như đã là buổi chiều.
01:00:00Cổ họng tôi đau rát,
01:00:02toàn thân dã rời,
01:00:03tay phải còn đang chuyển nước.
01:00:04Gương mặt Trần Nhiên xuất hiện vẻ lo lắng hiếm thấy,
01:00:06khiến tôi cảm thấy hoảng sợ.
01:00:08Em bị dính Covid rồi à?
01:00:10Vừa mở miệng ra là giọng tôi đã khàn đặc như vịt đực.
01:00:13Vẫn đang phát sốt,
01:00:14tạm thời chưa xác định được.
01:00:15Cô ấy tém lại góc chân cho tôi,
01:00:17đừng sợ,
01:00:18cứ yên tâm ở nhà,
01:00:19không ai bắt em đi đâu cả.
01:00:21Tôi đỡ đẫn gật đầu.
01:00:22Hai ngày sau cuối cùng tôi cũng khỏi hẳn.
01:00:24Nhìn tin tức mới thấy mức độ nghiêm trọng của dịch bệnh,
01:00:26tôi mới hậu chi hậu rác nhận ra Trần Nhiên đã nguy hiểm thế nào
01:00:29khi chăm sóc tôi ở khoảng cách gần mà không có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào.
01:00:33Tôi nộp đơn nghỉ việc ở công ty cũ,
01:00:35bàn giao xong xuôi liền đến công ty của cô ấy.
01:00:37Bạn thân của cô ấy là Quý Tổng đang quản lý thay,
01:00:39đưa cho tôi một bàn hợp đồng.
01:00:41Tôi lật thẳng đến trang cuối cùng rồi ký tên mình vào.
01:00:44Quý Tổng nhớ mày,
01:00:45có vẻ hơi ngạc nhiên,
01:00:46nhóc con,
01:00:47ký luôn rồi à,
01:00:48không thèm nhìn nội dung lấy một cái sao.
01:00:50Cô giáo bảo đây là hợp đồng của chị ấy,
01:00:52em hoàn toàn yên tâm ạ.
01:00:54Được, văn phòng tổng giám đốc ở ngay bên cạnh,
01:00:56lát nữa ban thư ký sẽ đến tìm em.
01:00:58Em cứ làm quen với môi trường công ty trước đi,
01:01:01trưa nay Trần Nhiên sẽ qua ăn cơm với chúng ta.
01:01:03Quý Tổng ký tên vào bàn hợp đồng,
01:01:05rồi hỏi,
01:01:05ở riêng em cũng gọi cô ấy là cô giáo à?
01:01:08Trong đầu tôi bỗng hiện ra những hình ảnh không thể miêu tả bằng lời,
01:01:11mặt không tự chủ được mà nóng bừng lên,
01:01:13Quý Tổng cứ đùa em.
01:01:14Quý Tổng nhìn tôi đầy ẩn ý,
01:01:16thảo nào Trần Nhiên đặc biệt dặn tôi không được bắt nạt em.
01:01:18Đi làm việc đi,
01:01:19nhóc con.
01:01:21Tôi thầm nghĩ,
01:01:22hảo,
01:01:22hảo,
01:01:23hảo,
01:01:23tôi vẫn chưa quen với nghiệp vụ của công ty,
01:01:25đành nhờ Quý Tổng chiếu cố nhiều hơn.
01:01:27Tôi cứ có cảm giác Quý Tổng này trông chẳng lớn hơn mình mấy tuổi,
01:01:30nhưng khi chất sát phạt quyết đoán đó chắc chắn phải lăn lộn trên thương trường nhiều năm mới có
01:01:34được.
01:01:34Trong lòng tôi dâng lên chút cảm giác nguy cơ,
01:01:37bên cạnh cô ấy có nhiều người yêu tú và quyến rũ như vậy,
01:01:39ai cũng mạnh hơn tôi quá nhiều.
01:01:42Tâm tư vạn trạng,
01:01:43tôi ngồi xuống văn phòng.
01:01:44Trên tường có một bức thư pháp rất nổi bật,
01:01:46vạn tính tự túc,
01:01:47bất giả ngoại cầu.
01:01:48Đó là chữ của Trần Nhiên.
01:01:50Tôi ngộ ra rồi,
01:01:51học thuyết Vương Dương Minh dạy chúng ta không nên hướng ra ngoài mà phải cầu ở bên trong,
01:01:55giữ lấy tâm mình.
01:01:56Hành động trong tĩnh lặng để phá giặc lo âu,
01:01:58được mất trong buông bỏ để phá giặc ham muốn,
01:02:01quyết đoán trong tình yêu để phá giặc do dự.
01:02:03Bức thư pháp này xuất hiện quá đúng lúc,
01:02:05nó khích lệ tinh thần tôi một cách hoàn hảo,
01:02:07tiếp thêm căn đảm để tôi đối mặt với mọi thứ.
01:02:10Tôi cũng không phụ kỳ vọng,
01:02:11nương theo làn gió mà phất lên,
01:02:13đưa công ty tạo nên một vùng trời riêng.
01:02:15Sau này, Trần Nhiên nói với tôi,
01:02:17phú quý bất quý hương, như cầm y dạ hành.
01:02:19Thế là trong lúc tôi còn đang mơ màng,
01:02:21cô ấy đã cầm chứng minh thư của tôi đi mua vé máy bay,
01:02:24hai tấm vé.
01:02:25Cô ấy định về nhà cùng tôi sao?
01:02:27Chuyện này, tôi, đêm trước ngày khởi hành,
01:02:30tôi mất ngủ.
01:02:31Trần Nhiên lo ngày mai phải đi đường dài nên không hành hạ tôi,
01:02:34nhưng tôi cứ chẳng chọc mãi không sao chập mắt được.
01:02:37Giăn vặt đến nửa đêm,
01:02:38thì chui vào phòng tắm,
01:02:39mở điện thoại nhắn tin thư vấn một người bạn đã come out thành công.
01:02:42Người bạn đó kể,
01:02:43ba năm trước khi công khai, cậu ấy bị bố đánh gãy chân, nhốt ở nhà,
01:02:47còn bạn gái cậu ấy bị ép đi du học.
01:02:50Đến tận năm ngoái,
01:02:51khi nắm được thực quyền trong công ty,
01:02:52cậu ấy mới tra ra đối phương đang ở Úc,
01:02:54nhưng người ta đã có người mới rồi.
01:02:56Ôi, ngược tâm quá!
01:02:58Trần Nhiên sẽ không đối xử với tôi như vậy,
01:03:00và tôi cũng không bao giờ có người mới.
01:03:02Định tìm cậu ấy để tư vấn,
01:03:04ai ngờ lại trở thành cái hốc cây cho cậu ấy chút bầu tâm sự suốt cả đêm,
01:03:07đau hết cả đầu.
01:03:08Trời mơ sáng,
01:03:09hai đứa mới cút máy.
01:03:10Tôi rửa mặt rồi đẩy cửa phòng tắm ra,
01:03:13thì thấy Trần Nhiên đang đứng ngay đó.
01:03:15Cô ấy nâng mặt tôi,
01:03:16sự lo lắng và quan tâm trong ánh mắt như trực trào ra,
01:03:19nhóc con,
01:03:19sao lại khóc lâu thế?
01:03:21Tôi lắc đầu,
01:03:22bạn em kể chuyện của cậu ấy,
01:03:23em cảm động quá thôi,
01:03:24không sao đâu hả?
01:03:26Vậy sao tôi lại cứ ngỡ là?
01:03:28Ngỡ là gì cơ?
01:03:29Cô ấy chỉ cười không đáp,
01:03:30giấc tay tôi về rừng nằm xuống,
01:03:32vuốt lại mái tóc tôi rồi khẽ nói,
01:03:34mẹ em biết chuyện rồi,
01:03:35biết người đó là tôi,
01:03:36bà ấy đã sớm cha ra rồi.
01:03:38À,
01:03:39ngủ một lát đi,
01:03:40chuyến bay buổi trưa,
01:03:41ba tiếng nữa tôi gọi em dậy,
01:03:43mẹ em không làm khó tôi đâu.
01:03:45Mẹ em cảm thấy nếu người đó là tôi thì rất hợp lý,
01:03:47còn dặn tôi chăm sóc em nhiều hơn.
01:03:50Trời ạ,
01:03:50rốt cuộc mẹ tôi có hiểu đồng tính nghĩa là gì không vậy?
01:03:53Lâm tư tụng,
01:03:54nghe lời ngủ một lát đi,
01:03:55ai lại thức trắng đêm như em cơ chứ?
01:03:57Mọi chuyện cứ để tỉnh dậy rồi nói.
01:03:59Em không ngủ được,
01:04:00thật đấy,
01:04:01lâu rồi không về nhà em căng thẳng lắm.
01:04:03Trần Nhiên lấy bịt mắt đeo cho tôi,
01:04:05nhưng cái bịt mắt đó cũng chẳng có tác dụng gì.
01:04:07Cái này cũng không.
01:04:09Ưm,
01:04:09ưm,
01:04:10chị,
01:04:11lời chưa nói hết đã bị cô ấy chặn lại bằng nụ hôn.
01:04:13Cô ấy hôn rất gấp,
01:04:15khiến tôi không kịp phòng bị.
01:04:16Không cần ngủ nữa lâm tư tụng,
01:04:18em cứ nhắm mắt lại là được.
01:04:19Giọng Trần Nhiên có chút gì đó như đang phát tiết.
01:04:22Tôi gắng ngượng đáp một tiếng,
01:04:23hơi thở khó khăn,
01:04:24bị cô ấy cuốn vào những đợt sóng nhấp nhâu của cảm xúc.
01:04:27Tôi xin tuyên bố,
01:04:28tôi không có ngủ,
01:04:29tôi là bị mệt đến ngất đi đấy.
01:04:31Tôi cũng xin tuyên bố,
01:04:32nằm thôi mà cũng mệt xỉu,
01:04:33không biết đến bao giờ tôi mới được vùng lên làm chủ đây.
01:04:37Ngoại chuyện,
01:04:37góc nhìn của Trần Nhiên.
01:04:39Ngày lâm tư tụng tỏ tình với tôi,
01:04:41tôi hoàn toàn không bất ngờ.
01:04:42Thậm chí tôi hiểu rõ cái sự thích mà em ấy nói
01:04:45không phải là sự kính trọng của học trò dành cho giáo viên,
01:04:47mà là em ấy thực sự yêu tôi.
01:04:49Chỉ là đứa trẻ này xưa nay vốn rất nghịch,
01:04:51ngày đầu tiên gặp em,
01:04:52tôi đã nảy sinh ý nghĩ muốn tránh xa,
01:04:54thế nhưng cuối cùng lại càng không thể kiểm soát được việc muốn xích lại gần em.
01:04:58Thấy em có vẻ khổ sở,
01:04:59tôi quyết định tiến thêm một bước,
01:05:01hỏi em có muốn một câu trả lời không,
01:05:03vậy mà lại bị từ chối.
01:05:04Tôi còn chưa từ chối em,
01:05:06mà em đã dám từ chối tôi trước rồi.
01:05:08Lâm tư tụng đúng là đồ đáng ghét.
01:05:10Trước đây em kìm nén tình cảm,
01:05:12tôi có thể hiểu vì em chưa đủ tuổi vị thành niên và áp lực học hành quá lớn.
01:05:15Nhưng giờ thì sao?
01:05:17Tôi thực sự thấy rất thất bại.
01:05:18Một tình yêu tốt đẹp là khi cả hai cùng nhau tiến bộ.
01:05:21Tôi tự nhận mình đủ tự lập,
01:05:22cũng có lòng tin sẽ dẫn dắt em ngày càng yếu tố hơn.
01:05:25Nhưng em lại chỉ muốn tự mình nỗ lực,
01:05:27tôi chỉ còn cách chấp cánh cho em bay cao.
01:05:30Một mặt tôi khuyên mình nên buông bỏ,
01:05:31mặt khác lại âm thầm chuẩn bị cho ngày gặp lại em.
01:05:34Tôi đi cùng thi lấy các chứng chỉ,
01:05:36trong thời gian học thạc sĩ không chỉ tự bỏ tiền túi làm thí nghiệm
01:05:38mà còn làm việc như châu ngựa cho giảng viên hướng dẫn.
01:05:41Đề tài tôi chọn quá khó,
01:05:42suýt chút nữa là không thể tốt nghiệp đúng hạn.
01:05:45Lúc em uống say rồi hôn tôi,
01:05:46khi đó tôi mới cảm nhận được em là người bằng xương bằng thịt.
01:05:50Em đủ ta nhẫn để cắt đứt liên lạc suốt hơn một năm trời,
01:05:53chỉ khi say mới chịu gọi điện cho tôi.
01:05:55Vốn định để em chờ một chút cho bỏ ghét,
01:05:57ai ngờ em thốt ra một câu,
01:05:58em nhớ cô,
01:05:59thế là tôi cắn câu ngay lập tức.
01:06:02Nói ra thì nực cười,
01:06:03tôi thực ra là kiểu người dễ mềm lòng.
01:06:05Vất vả đưa em về nhà,
01:06:06tắm rửa xong vừa nằm xuống,
01:06:08em lại gặm tới.
01:06:09Tôi có đẩy cũng không ích gì,
01:06:10đành chiều theo em.
01:06:12Chỉ có thể nói,
01:06:13Lâm Tư Tụng đúng là đồ lì lợn.
01:06:15Trước đây tôi cũng từng có một mối tình ngắn ngủi,
01:06:17nhưng với người cùng lứa thì có nhiều điểm chung hơn,
01:06:19lại là bạn cùng phòng đại học sớm tối có nhau
01:06:21nên không có khoảng cách.
01:06:22Tôi lớn hơn Lâm Tư Tụng 5 tuổi,
01:06:24trước mặt em,
01:06:25tôi luôn vô thức giữ kẽ với thân phận
01:06:27của một người bề trên như cô giáo hay chị gái.
01:06:29Lâm Tư Tụng à,
01:06:30tôi phải làm sao để nói cho em biết rằng,
01:06:32trong lúc tôi yêu em không chút do dự,
01:06:34thì nỗi sợ hãi cũng minh mông không kém.
01:06:36Tôi rất khó để chủ động nói trắng ra mối quan hệ của chúng ta,
01:06:39dù đôi bên đều cảm nhận được tình yêu của nhau,
01:06:41tôi chỉ có thể cam tâm tình nguyện đợi em thực sự sẵn sàng.
01:06:45Trong lúc tôi bận rộn đến tối tăm mặt mày,
01:06:47em lại lặng lẽ vào một công ty,
01:06:49bắt đầu cuộc sống làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối,
01:06:516 ngày một tuần.
01:06:53Có vẻ như thất bại từ dự án trước đó
01:06:55đã ráng một đòn quá nặng nề vào em.
01:06:57Tôi hiểu rõ thủ đoạn của Tôn Quốc Kiệt,
01:06:59cũng biết chắc chắn dự án đó sẽ kết thúc bằng việc đổ vỡ,
01:07:01nên tôi đã âm thầm dẫn dắt một chút để lão ta thay thế vị trí chủ chốt của Lâm
01:07:05Tư Tụng.
01:07:06Tôi vốn không muốn can thiệp quá sâu vào chuyện của em vì sợ em phản cảm,
01:07:09nhưng khi em đứng trước những nguy hiểm tiềm tàng,
01:07:11tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.
01:07:13Đêm đó, tôi lái xe ngang qua cửa ga tàu điện ngầm,
01:07:16tình cơ nhìn thấy ánh mắt em đờ đẫn,
01:07:18chậm chạp bước theo dòng người phía trước.
01:07:20Lúc đó tôi chợt nhận ra mình đã sai rồi.
01:07:22Tôi rõ ràng có rất nhiều cách để giải quyết chuyện này,
01:07:25vậy mà lại chọn cách tồi tệ nhất.
01:07:27Tôi đã quên mất rằng sau khi công khai với gia đình,
01:07:29Lâm Tư Tụng gần như chẳng còn gì trong tay,
01:07:31thứ duy nhất em có thể dựa vào chính là dự án đầu tay đó.
01:07:34Trong tâm trí tôi, hình ảnh về em vẫn dừng lại ở một đứa trẻ vừa nghịch ngộm,
01:07:38vừa có chủ kiến lại luôn chàn đầy sức sống.
01:07:40Tôi thậm chí còn không biết hơn một năm qua em đã phải sống như thế nào.
01:07:44Tôi điên cuồng đầy nhanh tiến độ tốt nghiệp của mình,
01:07:46đồng thời thông qua các mối quan hệ để lấy được thông tin chi tiết về công ty của em,
01:07:50bắt đầu kế hoạch săn đuổi của mình.
01:07:52Lâm Tư Tụng à, em là một ngôi sao tỏa sáng như thế,
01:07:55tôi không đành lòng nhìn em bị vùi lấp trong đám đông.
01:07:58Cuối cùng, sau nhiều nỗ lực xoay sở,
01:08:00tôi đã gia nhập công ty với tư cách là trưởng phòng.
01:08:02Tôi cũng chẳng lo lắng việc em sẽ tìm người khác.
01:08:05Đó là sự tự tin kỳ lạ của tôi,
01:08:07em là người luôn hướng về những kẻ mạnh,
01:08:08chỉ cần tôi đủ xuất sắc, tôi có thể đánh bại tất cả những kẻ đang dòng ngó em.
01:08:13Vừa gặp lại em, tôi lại vô thức lên mặt bề trên.
01:08:16Trong lòng tôi tự xỉ và thói làm bộ làm tịch của mình,
01:08:18nhưng lại khó lòng hạ cái tôi xuống.
01:08:20Vào công ty, tôi lập tức bắt đầu giai đoạn tiếp theo.
01:08:23Theo dõi sát sao bảng điện tử và dư luận từng phút từng giây,
01:08:26chuẩn bị hết phương án này đến phương án khác,
01:08:28cốt sao để tôi và em có thể rút lui một cách an toàn nhất.
01:08:31Tôi phải cực kỳ nỗ lực,
01:08:32mới có thể khiến bản thân trông có vẻ thong rong,
01:08:34không chút tốn sức trước mặt em.
01:08:36Nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của Lâm Tư Tụng,
01:08:38tôi biết mình đã diễn vai người nắm giữ cuộc chơi rất thành công.
01:08:41Còn về phía mẹ em,
01:08:42nếu không có bố tôi đứng ra đỡ thay,
01:08:44chắc cái tát đó đã in hẳn trên mặt tôi rồi.
01:08:47Bố tôi liên tục xin lỗi bà,
01:08:48nói rằng ông không biết dạy con.
01:08:50Tôi tự phụ mình là kẻ khéo léo,
01:08:52trên thương trường xoay sở tài tình,
01:08:54vậy mà lúc đối mặt với mẹ em,
01:08:55tôi lại rũ bỏ đôi tay đầy bất lực,
01:08:57không nói nên lời.
01:08:58Bà gửi đứa trẻ 17, 18 tuổi đến chỗ tôi để học tập,
01:09:01vậy mà tôi lại rũ rỗ em thành người đồng tính.
01:09:04Thực sự chắc tôi đã quá thiếu cảm giác về danh giới.
01:09:06Đầu tiên là để em biết xu hướng tính dục của mình,
01:09:09rồi lại nhiều lần ngủ cùng dường với em,
01:09:11cùng với sự quan tâm và nuôn chiều quá mức.
01:09:13Một hồi lâu sau,
01:09:14khi mẹ em bình tĩnh lại,
01:09:16bà ấy lại đột nhiên xin lỗi tôi.
01:09:18Bà nói bà đã điều tra rồi,
01:09:19bà hiểu rõ tính cách của Lâm Tư Tụng.
01:09:21Tôi đã trả lời bà một cách thành thật
01:09:22về tình cảm của mình suốt những năm qua.
01:09:25Tôi đề nghị mua lại dự án cũ
01:09:26mà Lâm Tư Tụng từng làm và được bà ủng hộ.
01:09:29Bà còn hỗ trợ tôi về mặt tài chính,
01:09:31khoản tiền đó là một tâm ý.
01:09:37Chẳng biết từ lúc nào,
01:09:38tôi đã quen với việc vạch định chiến lược,
01:09:40trong sự nghiệp là vậy và trong tình cảm cũng thế.
01:09:42Tôi giống như người thả diều,
01:09:44sợi dây trong tay luôn được kéo thả nhịp nhàng.
01:09:46Tâm trí tôi vì em mà bay lượn trên bầu trời rộng lớn,
01:09:49và cũng luôn mong chờ một ngày nào đó
01:09:51em sẽ vì tôi mà dừng chân.
01:09:53Thứ tình cảm này theo dòng chảy
01:09:54thời gian ngày càng trở nên sâu sắc.
01:09:56Cuối cùng chúng tôi cũng có sự giao lưu sâu sắc
01:09:58về tâm hồn và cả thể xác.
01:09:59Chẳng cần trao đổi trước,
01:10:01mọi chuyện diễn ra rất tự nhiên,
01:10:06mà cứ ngây người nằm đó,
01:10:08ráng vẻ lúng cuống không biết làm sao cho phải.
01:10:10Vì em, tôi có thể làm mọi thứ cả ngàn vạn lần.
01:10:13Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo