Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Không hay rồi, tỉnh dự sau giấc ngủ lại thấy sếp nằm cạnh tôi, càng không hay hơn, toàn thân
00:00:05đầy vết hôn nhưng tôi chẳng nhớ gì hết, tồi tệ nhất là, hình như chị ấy thật sự thích
00:00:10tôi.
00:00:11Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:00:16luận để ngón tay ngày càng linh hoạt nhé, hẹ hẹ hẹ.
00:00:19Vào chuyện, không hay, rất không hay, một đôi cánh tay ấm áp đang ôm chặt lấy tôi, trái tim
00:00:25FA như tôi đang có hàng vạn con ngựa phi nước đại gào thét kêu cứu.
00:00:28Sợ đánh thức người phía sau, tôi chỉ có thể cắn răng cẩn thận từng chút một gỡ đôi tay
00:00:33đó ra.
00:00:34Khoan đã, tại sao tôi phải sợ? Tôi là một thanh niên tốt, có lý lịch trong sạch, chỉ là
00:00:39ngủ chung với người khác thôi mà, có gì đáng sợ chứ?
00:00:43Sự dũng cảm lại trào răng trong lồng ngực, ý nghĩ chạy trốn biến mất, hành động gỡ tay ra
00:00:47biến thành nám lấy.
00:00:48Đây là một đôi tay đẹp, lòng bàn tay tôi trượt từ cẳng tay xuống cổ tay, cảm giác tinh
00:00:53tế, mịn màng, mắt lạnh hơn so với nhiệt độ đầu ngón tay,
00:00:57một cảm giác tuyệt vời vần quanh kẽ ngón tay, lòng bàn tay tôi, giống như đang vuốt về một
00:01:02khối ngọc bích mỡ dê thượng hạng.
00:01:04Tôi thăm dò di chuyển xuống, chạm vào những ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng, dưới da chỉ
00:01:09có một lớp thịt mỏng.
00:01:11Vết răng trên ngón trỏ kia, như thể muốn xuyên qua da thịt khác sâu vào tận xương, cảm giác
00:01:16chạm vào rất rõ ràng.
00:01:17Dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng đây có lẽ là do tôi cắn.
00:01:21Đầu óc vì cơn say vẫn còn quay cuồng, tôi cố gắng tìm lại ký ức đêm qua.
00:01:26Tối qua mọi người cùng nhau tổ chức sinh nhật cho chị Mễ ở studio,
00:01:29ngay cả vị xếp thần long thấy đầu không thấy đuôi cũng đến, còn mang theo một thùng rượu.
00:01:34Chị Mễ kéo tôi uống, tôi uống, uống đến mất trí nhớ rồi.
00:01:38Không đúng, không mất hẳn.
00:01:40Tôi lắc nhẹ đầu, ký ức dần dần quay trở lại.
00:01:43Tôi đã được xếp đưa lên lầu.
00:01:45Chị Mễ được bạn gái đón về, bất nhị uống ít, trong ký ức của tôi là đi thẳng về,
00:01:49dai dai tử lượng cũng dở như tôi, uống vài ly đã gục,
00:01:53sau đó hình như vì chị ấy cản đường nên bị vứt lên ghế sofa.
00:01:56Khoan đã, khoan đã, khoan đã, khoan đã, xếp đâu rồi?
00:02:01Chết tiệt, tôi không thể kiềm chế được nhịp tim đang đập loạn xạ,
00:02:05run dẩy gỡ đôi tay kia ra rồi quay đầu nhìn lại.
00:02:08Vị xếp đáng kính của tôi đang nhắm mắt ngủ say, hơi thở nhẹ nhàng,
00:02:11rõ ràng là đang mơ một giấc mơ đẹp.
00:02:14Tôi chỉ muốn ôm đầu gào thét, ngủ với ai cũng được, nhưng không thể ngủ với xếp.
00:02:18Hơn nữa tôi là gái thẳng mà, dù nuôi có sập biển có cạn tôi cũng là gái thẳng.
00:02:24Xếp, chẳng lẽ xếp cũng không phải là gái thẳng ư?
00:02:27Là hai người duy nhất dị tính trong studio,
00:02:29tôi từng dùng ánh mắt đồng loại để giao lưu với chị ấy,
00:02:32chị ấy đều mỉm cười đáp lại, lẽ nào đó là giả ư?
00:02:36Không kịp nghĩ nhiều, trước tiên phải giữ lấy công việc này đã.
00:02:39Tôi nhanh chóng đứng dậy, nhặt từng món quần áo bị vứt lung tung khắp phòng.
00:02:44Mộc Lý, mày làm được, mặc quần áo rồi chuồn sang phòng dai dai,
00:02:48hoặc xuống phòng khách tầng dưới, coi như mình đã qua đêm ở chỗ khác.
00:02:51Chỉ cần bước ra khỏi căn phòng này,
00:02:54mọi chuyện đã xảy ra cứ cắn răng chối bay chối biến là được.
00:02:57Đúng rồi, cứ làm thế đi, bước chân nhẹ nhàng,
00:03:00nhanh lên một chút, vạn tay nắm cửa xuống, mày sắp sửa.
00:03:04À Lý, mấy giờ rồi?
00:03:06Cơ thể tôi run lên, cứng đầu tại chỗ.
00:03:08Thật xui xẻo, sao lại tỉnh dậy đúng lúc này?
00:03:12Tôi cúi đầu nhìn chiếc điện thoại trong tay, 11h37 phút.
00:03:16Không dám quay đầu lại, tôi nắm chặt điện thoại,
00:03:19khẽ ho khan 2 tiếng, giả vờ tự nhiên nói, đã 11h30 rồi.
00:03:23Ồ, chị ấy vừa tỉnh dậy, giọng nói mang theo sự khàn khàn mơ màng.
00:03:27Tôi đổ mồ hôi đầm đìa, không dám nán lại thêm,
00:03:30lập tức đẩy cửa phòng ra trước khi chị ấy kịp nói câu tiếp theo.
00:03:34À Lý, lại đây, một chân đã bước ra ngoài, có nên rụt lại không?
00:03:39Thôi được rồi, đôi chân của tôi đã bị chủ nghĩa tư bản nô dịch,
00:03:42chúng tự động bước đến trước mặt chị ấy.
00:03:45Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt xếp,
00:03:47cuối đầu nhìn chầm chầm ga trải giường màu xanh,
00:03:50lướt mắt thấy chị ấy ngồi dậy lấy dây chun buộc tóc từ tủ đầu giường.
00:03:53Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác mái tóc dài của chị lướt qua da thịt,
00:03:57còn xa hơn nữa thì sao, tại sao lại không nhớ được nữa?
00:04:00Một bàn tay trắng nõn nắm lấy cổ tay phải của tôi,
00:04:03sự chầm tư của tôi bị cắt ngang,
00:04:05tôi ngạc nhiên nhìn lên theo cánh tay ngọc ngà thon dài ấy.
00:04:08Xếp mỉm cười nhìn tôi, khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau,
00:04:11chị ấy rút tay lại.
00:04:13Xếp, tôi!
00:04:15Ánh mắt xếp quá đỗi dịu dàng, tôi quay đầu đi không dám nhìn,
00:04:18miễn cữ nói hết câu, chuyện tối qua tôi không nhớ rõ nữa.
00:04:22Không thấy chị ấy biểu cảm gì, chỉ nghe thấy tiếng sột soạt trên giường,
00:04:26sau đó xếp đã đứng ngay bên cạnh tôi.
00:04:28Không sao, tối qua tôi cũng uống nhiều, là quá đà rồi.
00:04:32Chị ấy nhặt quần áo dưới đất, lần lượt mặc vào,
00:04:35tự nhiên đi lại trong phòng tôi, đứng trước gương cải cúc áo sơ mi.
00:04:39Vậy, chúng ta cứ coi như không có chuyện gì xảy ra.
00:04:42Tôi nhìn chị qua gương,
00:04:44chị ấy vừa lúc ngẩn đầu nhìn tôi trong gương.
00:04:46Ánh mắt chạm nhau rất nhanh,
00:04:48tôi không thể nhìn rõ thần sắc ẩn chứa trong đôi mắt đó.
00:04:51Ừm, cứ thế đi.
00:04:53Tôi xuống nấu chút cháo,
00:04:54em nhớ xuống ăn sau khi vệ sinh cá nhân xong.
00:04:57Xếp đi đến trước mặt tôi,
00:04:59nhìn tôi thật kỹ,
00:05:00vẻ mặt có chút kỳ lạ,
00:05:01rồi tiến lại gần tôi nói,
00:05:03Á Lý, hôm nay trời khá lạnh,
00:05:05mặc áo cổ lọ nhé.
00:05:07Ê,
00:05:08chị ấy rời đi,
00:05:09tiện tay đóng cửa lại.
00:05:10Tôi đi đến trước gương,
00:05:11nhìn thấy từ cổ xuống đến cổ áo,
00:05:13đều chi chít những vết đỏ đậm nhạt.
00:05:15Chuyện này mà nói là không xảy ra gì thì ai cũng không tin được.
00:05:19Không dám ven áo lên,
00:05:20cảm giác đau đớn đến muộn đang âm ỉ hành hạ,
00:05:23không cần nhìn cũng biết tình hình thế nào.
00:05:26Xếp thuộc giống chó à,
00:05:27thảo nào tôi cắn chị ấy một miếng sâu như vậy vào tay,
00:05:30đáng đời.
00:05:31Tìm một chiếc áo len cổ lọ,
00:05:33cuối cùng cũng che được hết tất cả các vết tích.
00:05:35Tôi vô hồn vệ sinh cá nhân xong,
00:05:37rồi đi xuống lầu.
00:05:39Dai dai vừa bị xếp gọi dậy,
00:05:41giờ đã chuyển từ ghế sofa ra bàn ăn,
00:05:43trông vẫn còn ngái ngủ.
00:05:44Xếp đang tựa vào quầy bếp,
00:05:46trả lời tin nhắn.
00:05:47Mộc Lý, cậu tỉnh rồi.
00:05:50Dai dai mở một mắt,
00:05:51mơ màng nhìn tôi,
00:05:52tối qua,
00:05:53hình như tớ uống nhiều lắm,
00:05:54tớ cảm thấy cứ chóng mãi.
00:05:56Thôi đi cậu,
00:05:58tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy,
00:05:59cậu mới uống được mấy ly đã ngủ mất rồi.
00:06:02Một ly nước đột nhiên được đặt trước mặt tôi,
00:06:05nước chanh mật ong,
00:06:06uống đi,
00:06:06uống xong sẽ thấy thoải mái hơn.
00:06:08Dai dai nãy cũng uống một ly rồi.
00:06:11Tôi cầm cốc bằng cả hai tay,
00:06:13khẽ nói lời cảm ơn.
00:06:14Tôi nhớ hình như tuổi chúng tôi cũng sấp xỉ nhau,
00:06:17sao sếp lại biết chăm sóc người khác đến vậy,
00:06:19còn tôi thì cứ như một chú naiter vừa mới vào đời.
00:06:22Không biết chị ấy có nhận ra suy nghĩ của tôi không,
00:06:25liền mở lời,
00:06:26hồi bé mẹ tôi đi đàm phán công việc.
00:06:28Về nhà lúc nào cũng say mềm,
00:06:30lai tôi dậy sai tôi pha nước mật ong làm bữa khuya cho bà,
00:06:33giữa chừng tôi còn phải xem bà có ngủ quên trong nhà vệ sinh không.
00:06:37Sếp cười một tiếng,
00:06:38mẹ tôi bảo,
00:06:39đây là tích lũy kinh nghiệm,
00:06:41rồi sẽ có lúc dùng đến.
00:06:42Không ngờ lại dùng đến thật.
00:06:44Mặt tôi tái mét,
00:06:45không lẽ tối qua tôi cũng nôn oẹ lung tung,
00:06:48quây phá này nọ sao,
00:06:49tôi run rảy hỏi,
00:06:50dếp,
00:06:51tử lượng của tôi tệ lắm sao.
00:06:53Chị ấy nhướng cằm,
00:06:54ra hiệu cho tôi uống hết ly nước trước mặt,
00:06:56tôi một hơi uống cạn.
00:06:58Chị cầm chiếc cốc rỗng trước mặt tôi lên,
00:07:00nghiêm túc hồi tưởng một lát,
00:07:01rồi nói,
00:07:02tử lượng không tệ,
00:07:03uống xong em ngược lại còn rất ngoan.
00:07:05Ngoan,
00:07:06sao tôi lại có cảm giác càng lúc càng không ổn vậy.
00:07:09Tôi bảo tôi đỡ em lên lầu nghỉ ngơi,
00:07:11em kiên quyết không cần tôi đỡ,
00:07:13tự mình chậm dãi đi lên.
00:07:15Thần thai chị ấy tự nhiên,
00:07:16như đang kể một chuyện rất bình thường.
00:07:19Đúng là rất bình thường,
00:07:20vậy sau đó làm sao lại phát triển thành ra như vậy?
00:07:23Tôi muốn tìm ra những mảnh ký ức trong đầu mình,
00:07:25nhưng tất cả đều mơ hồ vô nghĩa.
00:07:27Đoạn nhớ rõ nhất là tôi ôm gối,
00:07:29nói với chị ấy cút.
00:07:31Tuy cảnh tượng rất kỳ lạ,
00:07:32nhưng có thể nói cút với sếp cũng là một việc sảng khoái.
00:07:36Tít,
00:07:36ru ru ru,
00:07:37tiếng nồi cơm điện chuyển chế độ
00:07:39và tiếng chuông điện thoại của chị ấy đồng thời vang lên.
00:07:42Sếp líp nhìn điện thoại,
00:07:43chỉ vào nồi cơm điện,
00:07:45ra hiệu chúng tôi tự múc cháo,
00:07:46rồi đi ra bàn công nghe điện thoại.
00:07:48Lúc này dai dai đã mở cả hai mắt,
00:07:51người thấy mùi cháo thơm lừng,
00:07:52như thể đang trôi nổi,
00:07:54vụt biến đến trước nồi cơm điện,
00:07:55múc cho mình một tô cháo nấm hương rau cải gà to đùng.
00:07:59Tôi không có tâm trạng ăn,
00:08:00ngồi bên cạnh nhìn chị ấy ăn.
00:08:02Rốt cuộc chuyện tối qua xảy ra là vì sao?
00:08:05Chẳng lẽ sếp có ý với tôi?
00:08:07Nhưng bình thường chị ấy cũng đâu có biểu hiện gì.
00:08:09Tôi huyết nhẹ vào khỉu tay trái của dai dai.
00:08:12Dai dai, lần đầu cậu gặp sếp,
00:08:14radar bách hợp của cậu có kêu không?
00:08:17Dai dai ăn nửa bát cháo xong,
00:08:19sắp mặt khá hơn nhiều,
00:08:20trong mắt cũng tỉnh táo hơn.
00:08:22Cô ấy chậm dãi đặt mũ xuống,
00:08:24nói lúc tớ mới đến studio,
00:08:26gặp ai radar bách hợp cũng kêu không ngừng.
00:08:28Kết quả làm quen rồi cậu lại bảo cậu là gái thẳng.
00:08:31Cái radar bách hợp của tớ cậu có nên tin không?
00:08:34Hay là cậu nên thừa nhận thực ra cậu là lét kín?
00:08:37Ừm, tôi chẳng muốn tin chút nào.
00:08:40Tôi cúi đầu, ai có thể giúp tôi với?
00:08:43Nếu, nếu sếp thật sự là lét,
00:08:45theo dòng suy nghĩ này,
00:08:46tối qua là do men dựa bốc lên nhất thời mê mụi,
00:08:49hay là chị ấy thật sự, thật sự có thể,
00:08:51có cảm tình với tôi?
00:08:53Ôi trời!
00:08:54Tôi ngẩn phát đầu lên,
00:08:55ấn vào chán đang nhíu chặt của mình,
00:08:57dai dai,
00:08:58biểu hiện chung của nữ đồng tính khi thích một người là như thế nào?
00:09:01Có dấu hiệu, chi tiết nào không?
00:09:04Ừm, dai dai đột nhiên áp sát tôi,
00:09:06nhìn chằm chằm tôi,
00:09:08khiến tôi sởn gai ốc.
00:09:09Sao? Sao vậy?
00:09:10Tôi có chút lắp bắp.
00:09:12Cậu không phải là lét kín thật đấy chứ?
00:09:14Cô ấy vuốt cằm,
00:09:15nhìn tôi từ trên xuống dưới.
00:09:17Đừng quan tâm chuyện đó vội,
00:09:19cậu cứ nói đi đã.
00:09:20Hi hi hi,
00:09:21cô ấy chắp hai tay lại,
00:09:23cười tủng tìm nói,
00:09:24chúc mừng, chúc mừng.
00:09:25Tôi cốc cho cô ấy một cái vào đầu,
00:09:28dai dai ôm đầu,
00:09:29nhìn tôi đẩy oán giận.
00:09:30Nói đàng hoàng,
00:09:32tôi hạ giọng cảnh cáo,
00:09:33đứng thẳng dậy nhìn về phía ban công,
00:09:35xếp vẫn đang gọi điện thoại,
00:09:37quay mặt về phía hồ cảnh quan không biết đang nói gì.
00:09:40Thứ nhất,
00:09:41dai dai dơ một ngón tay,
00:09:42sẽ muốn skinship,
00:09:44muốn tiếp xúc cơ thể với người đó.
00:09:46Thứ hai,
00:09:47sẽ nảy sinh tính chiếm hiểu rất mạnh,
00:09:49thấy người đó tiếp xúc,
00:09:50nói cười với người khác sẽ ghen.
00:09:52Thứ ba,
00:09:53khi người đó không ở bên cạnh,
00:09:54sẽ nhớ người đó.
00:09:55Ừm,
00:09:56dai dai gật đầu,
00:09:57đại khái là mấy điểm này.
00:09:59Thôi được rồi,
00:10:01tôi khẽ thở dài,
00:10:02mặc dù chưa từng yêu đương,
00:10:03nhưng thay số vào công thức kiểm chứng
00:10:05thì tôi vẫn làm được.
00:10:06Tôi chắc không xui xẻo
00:10:07đến mức đi làm lại còn vướng
00:10:09vào đời sống riêng tư của mình.
00:10:11Hai đứa tụng lại bàn tán chuyện gì thế,
00:10:14xếp từ ban công đi tới,
00:10:15dừng lại sau lưng dai dai,
00:10:17tay vịn vào lưng ghế của dai dai,
00:10:19mắt nhìn chiếc bàn không có gì trước mặt tôi.
00:10:21Vẫn chưa ăn à,
00:10:23hơi mất khẩu vị,
00:10:24tôi lắc đầu với khuôn mặt tái nhợt,
00:10:26một lý đang suy nghĩ chuyện gì đó.
00:10:28Dai dai nói một câu đầy ẩn ý,
00:10:30may mắn là xếp không hỏi thêm.
00:10:32Tiến độ làm game còn một phần sáu nữa,
00:10:35lấy lại tinh thần đi.
00:10:36Xếp vỗ vai tôi,
00:10:38tuần sau tôi phải đi gặp một nhà đầu tư,
00:10:40thứ năm sẽ về.
00:10:41Thứ hai sẽ không họp tiến độ,
00:10:43các em cứ cập nhật tiến độ cho chị Mễ là được,
00:10:45chị ấy sẽ báo cáo lại cho tôi.
00:10:48Tôi đi đây,
00:10:49chị ấy lấy chiếc áo khoác gió
00:10:50trên ghế sofa phòng khách mặc vào,
00:10:52rồi vội vàng đi xuống lầu.
00:10:54Sao thứ bảy mà tôi đã cảm nhận được
00:10:56hơi thở kinh khủng của công việc rồi chứ?
00:10:59Dai dai ăn hết miếng cháo cuối cùng trong bát,
00:11:01lầm bầm,
00:11:02xếp làm cháo cho tôi,
00:11:03cứ như cho cỏ cho bò ngựa ăn vậy.
00:11:05À, kinh khủng.
00:11:07Tôi khẽ nhét mép,
00:11:08cô ấy nói quá đúng rồi,
00:11:10tôi nhìn nồi cháo,
00:11:11quyết định phớt lờ sự khó chịu trong dạ dày,
00:11:13uống chút nước cho đỡ.
00:11:15Điện thoại dung lên,
00:11:16màn hình khóa hiện lên tin nhắn WeChat từ Ôn Kỳ,
00:11:19nhớ uống cháo,
00:11:19là xếp nhắn.
00:11:21Tôi sống vật vờ qua cuối tuần,
00:11:23tinh thần cuối cùng cũng hồi phục đôi chút.
00:11:25Tôi vỗ mạnh hai cái lên mặt,
00:11:27tìm thấy hai lát bánh mì trong bếp
00:11:28vừa ăn vừa đi xuống studio ở tầng 1.
00:11:31Chị Mễ và Bất Nhị đã đến,
00:11:33đang ngồi ở vị trí làm việc ăn sáng.
00:11:35Chào buổi sáng,
00:11:37tôi lê dép lẹt quẹt,
00:11:38ngồi xuống trước máy tính.
00:11:40Chào buổi sáng,
00:11:41chị Mễ có vẻ rất phấn khởi,
00:11:43giọng trao hỏi đầy năng lượng.
00:11:45Bất Nhị thì như mọi khi,
00:11:46ưng một tiếng rồi cuối đầu bắt đầu vẽ.
00:11:49Tôi vừa nhai bánh mì vừa cẩn thận quan sát chị Mễ,
00:11:52muốn biết suốt cuộc chị ấy đã thay đổi
00:11:53ở điểm nào mà lại tràn đầy sức sống như vậy.
00:11:56Chị ấy cũng rất hợp tác,
00:11:58vô tình dùng tay phải nhón chiếc quẩy trên lên
00:12:00để tôi thấy chiếc nhẫn ở ngón áp út của chị.
00:12:03Chị Mễ,
00:12:04bạn gái cầu hôn chị rồi à.
00:12:06Tôi chớp mắt,
00:12:07xác nhận lại sự tồn tại của chiếc nhẫn kim cương nhỏ đó.
00:12:10Khụ khụ khụ,
00:12:11chị Mễ tao nhã dùng khăn ướt lau sạch dầu mỡ trên tay,
00:12:15trịnh trọng khoe chiếc nhẫn kim cương nhỏ với chúng tôi.
00:12:17Đẹp không?
00:12:18Ngay cả Bất Nhị,
00:12:19người vốn không thích náo nhiệt,
00:12:21cũng thò đầu ra nhìn.
00:12:22Chị Mễ đặc biệt xoay tay trước mặt cậu ấy.
00:12:24Nhớ mày,
00:12:25tiểu Bất Nhị,
00:12:26đừng có ghen tị với chị nhé.
00:12:28Mặt Bất Nhị nhanh chóng đen lại,
00:12:30hừ một tiếng,
00:12:31không tìm được lời nào phản bác,
00:12:32lại rụt về trước máy tính của mình.
00:12:35Là người duy nhất có người yêu trong studio,
00:12:37chị Mễ có thể dùng điểm này để quét không phân biệt đối xử tất cả mọi người trong studio.
00:12:42Nhưng chỉ có Bất Nhị bận tâm chuyện có người yêu hay không,
00:12:45nên chị ấy thường chỉ tổn thương cậu ấy.
00:12:47Chị Mễ,
00:12:48Mộc Lý,
00:12:49Bất Nhị,
00:12:50Giai Giai chạy thình thịt xuống lầu,
00:12:52chạy đến quầy lễ tân chấm công,
00:12:53rồi lại vọt đến bên cạnh chị Mễ.
00:12:56Em vừa thấy chiếc nhẫn này trên cầu thang rồi.
00:12:59Đôi mắt lấp lánh của Giai Giai nhìn chiếc nhẫn,
00:13:01rồi nhìn chị Mễ,
00:13:02đẹp quá.
00:13:03Chị Vạn có gu thật.
00:13:04Em nhớ lúc chị Vạn đến đón chị,
00:13:06chị xây khớt rồi mà,
00:13:08chị ấy cầu hôn kiểu gì vậy?
00:13:09Tôi tò mò nhích tới gần.
00:13:11Chị Mễ gãi mũi,
00:13:13cười ngượng ngùng,
00:13:14ra khỏi studio,
00:13:15cô ấy đưa chị thẳng ra bờ sông.
00:13:17Rồi là tháng 10 đấy,
00:13:19gió lạnh đến mức chị run cầm cập,
00:13:20chị muốn quay lại xe,
00:13:22cô ấy không cho,
00:13:23nói là đợi chị tỉnh táo rồi mới nói.
00:13:25Chị mặc cũng không dày,
00:13:27bị lạnh vài cái là tỉnh ngay.
00:13:28Chị bảo chị tỉnh rồi,
00:13:30cô ấy rất nghiêm túc nói,
00:13:31mẽ là,
00:13:32những lời tiếp theo em chỉ nói một lần thôi,
00:13:34chị chắc chắn là chị tỉnh rồi sao?
00:13:36Thế thì còn phải tỉnh hơn nữa chứ?
00:13:38Chị liên tự tát mình hai cái,
00:13:40đứng thẳng tắp,
00:13:41bảo cô ấy là chị tỉnh không thể tỉnh hơn rồi.
00:13:44Mọi người đều bật cười,
00:13:45quả thật đây là phong cách mà chị Mễ có thể làm.
00:13:48Rồi sao nữa,
00:13:49rồi sao nữa,
00:13:50dai dai hào hứng thúc giục,
00:13:52rồi chị mất trí nhớ,
00:13:54chị Mễ cuối đầu có vẻ xấu hổ.
00:13:56Á,
00:13:57cả ba chúng tôi đồng thanh,
00:13:58khoảnh khắc quan trọng như thế mà chị không nhớ sao.
00:14:01Chị đi hỏi vạn nghi khả,
00:14:02cô ấy nói lần sau mà chị uống say như thế nữa thì đừng hòng về nhà.
00:14:06Có cách nào để tìm lại ký ức bị mất không?
00:14:09Lời dai dai vừa thốt ra,
00:14:11tay cô ấy đã bắt đầu gõ chữ vào thanh tìm kiếm.
00:14:14Có rồi,
00:14:15tái hiện lại bối cảnh,
00:14:16hoặc bổ sung dinh dưỡng,
00:14:18uống nhiều nước sôi,
00:14:19nếu không được thì có thể thử điều trị bằng thuốc.
00:14:21Dai dai nói,
00:14:22chị Mễ,
00:14:23chị chọn một cách thử xem.
00:14:25Tái hiện bối cảnh,
00:14:27tìm cô ấy cầu hôn lại lần nữa ư.
00:14:29Chị đâu muốn chết,
00:14:30thôi chị uống nhiều nước vậy.
00:14:32Chị Mễ xua tay,
00:14:33uống một ngụ nước.
00:14:35Tôi cũng uống nhiều nước vậy,
00:14:37tôi uống cả nước trong cốc.
00:14:38Tìm ôn kỳ tái hiện lại bối cảnh thì có khác gì chết đâu,
00:14:41tôi thả ăn sống 10 cây rau riếp đỏ còn hơn.
00:14:44Kết quả là cả buổi sáng lượng nước tiêu thụ của studio tăng đột biến,
00:14:48buổi chiều mọi người đều phải chạy vào nhà vệ sinh liên tục.
00:14:51Tôi chỉ sửa nội dung của tuần trước,
00:14:53còn kịch bản mới thì chưa viết được chút nào.
00:14:55Trước khi tan ca,
00:14:57tôi hỏi mọi người,
00:14:58phát hiện ngoài bất nhị vẽ thêm được một chút,
00:15:00chức năng game mới mà dai dai phải làm chỉ mới hoàn thành một ít,
00:15:03tiến độ bảng phân cảnh của chị Mễ thì giảm đi thấy rõ.
00:15:06Công ty này gặp chúng tôi cũng coi như là cái phúc.
00:15:09Trước khi ngủ tôi cầu mong xếp ôn kỳ về muộn,
00:15:12nếu không thứ 5,
00:15:13thứ 6 chắc chắn sẽ là những ngày khổ sở chạy tiến độ.
00:15:16Không biết có phải tiếng lòng của tôi đã được ông trời nghe thấy hay không,
00:15:20ôn kỳ đã về vào chiều thứ 3.
00:15:22Lúc đó tôi đang nhìn kịch bản mới chỉ viết được 800 chữ,
00:15:25mà ngẩn người,
00:15:26đang suy nghĩ nếu đối tượng chinh phục Lilith chết đi thì sao,
00:15:29người chơi có phát đi không.
00:15:31Nghĩ đến lời nhắn gửi rao có thể thành sự thật,
00:15:33tôi không khỏi dùng mình.
00:15:35Lước mắt một cái,
00:15:36tôi thấy ôn kỳ đang đứng bên cạnh tôi.
00:15:38Chị ấy mím môi,
00:15:40nhìn màn hình máy tính của tôi,
00:15:41không biết đang nghĩ gì.
00:15:43Tôi nhìn theo ánh mắt chị ấy đọc những dòng chữ trong tài liệu của mình.
00:15:47Lilith tặng bạn chiếc rau găm do chính cô ấy rèn,
00:15:49và khắc tên bạn ở phía dưới.
00:15:51Bạn vui vẻ đón nhận món quà cô ấy trao,
00:15:54và cảm ơn cô ấy.
00:15:55Thật ra bạn cũng đã chuẩn bị quà cho cô ấy,
00:15:58một quả táo ngon nhất trên cây táo bạn trồng.
00:16:00Đây là lần đầu tiên cây táo này ra quả,
00:16:03bạn đã chọn lựa kỹ càng mới chọn được quả này,
00:16:05nhưng quả táo tròn màu đỏ này chẳng đáng là gì
00:16:08trước chiếc rau găm đẹp đẽ và sắc bén kia.
00:16:10Bạn nghĩ một lúc,
00:16:11rồi vẫn đưa quả táo trong ba lô cho cô ấy.
00:16:13Lưu ý,
00:16:15cây táo này được bạn tưới bằng nước phép,
00:16:17quả của nó có 75% khả năng gây chóng,
00:16:196% khả năng gây tử vong,
00:16:2119% khả năng là một quả táo ngon ngọt và giòn tan.
00:16:24Lilith nhìn quả táo,
00:16:25cười hỏi bạn có phải bạn tự trồng không,
00:16:28cô ấy thường thấy bạn tưới nước bên cạnh cây táo.
00:16:30Bạn cũng cuối đầu nhìn quả táo,
00:16:32khẽ nói,
00:16:33lưu ý,
00:16:34các lựa chọn sau đây sẽ dẫn người chơi đến các kết cục khác nhau,
00:16:37người chơi vui lòng chọn lựa cẩn thận.
00:16:39Lựa chọn A,
00:16:40đúng vậy, cây táo quá khó trồng ở lục địa Atlas,
00:16:43tôi luôn sợ nó không sống được,
00:16:45nhưng may mắn là nó đã ra quả.
00:16:47Tôi hy vọng em có thể ăn quả táo do tôi trồng,
00:16:50đưa quả táo cho cô ấy.
00:16:52Lựa chọn B,
00:16:53Lilith,
00:16:54tôi từng đọc một câu chuyện,
00:16:55hoàng hậu vì muốn hãm hại cô con gái kế xinh đẹp của mình
00:16:58đã đưa cho cô ấy một quả táo độc.
00:17:00Công chúa ăn quả táo độc xong giả chết,
00:17:03được hoàng tử đi ngang qua cứu sống,
00:17:04cuối cùng họ sống hạnh phúc bên nhau.
00:17:06Nếu ăn quả táo độc có thể dẫn đến kết cục hạnh phúc chắc chắn,
00:17:10em có sẵn lòng ăn nó không?
00:17:12Đưa quả táo cho cô ấy.
00:17:14Lựa chọn C,
00:17:15Lilith,
00:17:16sau khi gặp em,
00:17:17thế giới biến thành một quả táo bị cắt đôi,
00:17:19một nửa ở chỗ tôi,
00:17:20một nửa ở chỗ em.
00:17:22Nhận lấy quả táo này đi,
00:17:23nó sẽ đưa em vào linh hồn của tôi.
00:17:26Đưa quả táo cho cô ấy.
00:17:28Lựa chọn D,
00:17:29em có thể từ chối nhé,
00:17:30Lilith,
00:17:31không hành động,
00:17:32chờ Lilith đưa ra quyết định.
00:17:34Lựa chọn A, B, C,
00:17:36Lilith chấp nhận quả táo này,
00:17:37ăn nó,
00:17:38và ngã xuống trước mặt bạn.
00:17:40Rồi sao nữa?
00:17:41Ôn kỳ nhìn phần tài liệu trống phía sau hỏi tôi,
00:17:44theo cốt truyện ban đầu thì đến đây người chơi phải tỏ tình với Lilith,
00:17:47tại sao em lại viết Lilith bị chết?
00:17:50Với lại,
00:17:51những lựa chọn kỳ lạ này là sao?
00:17:53Chị ấy khẽ chạm vào lựa chọn C,
00:17:55ngón tay thon dài trắng nõn lướt qua màn hình.
00:17:58Tôi sắp xếp một phản diện vô hình,
00:18:00mặt tối của người chơi,
00:18:01tôi dùng chuột ra hiệu,
00:18:02ba lựa chọn đầu đều khiến Lilith mất ý thức,
00:18:05người chơi có thể làm bất cứ điều gì với Lilith.
00:18:07A đại diện cho sự tự ti,
00:18:09người chơi chọn A chạm vào Lilith sẽ bị Lilith đánh ngất,
00:18:12vút trước cửa nhà,
00:18:13B đại diện cho sự tự đại,
00:18:15người chơi chọn B chạm vào Lilith,
00:18:17Lilith sẽ phản đòn,
00:18:18rời xa người chơi,
00:18:19C đại diện cho sự bệnh hoạn,
00:18:21người chơi chọn C chạm vào Lilith,
00:18:23Lilith sẽ đút quả táo cho người chơi.
00:18:25Ba lựa chọn đều không có kết thúc tốt đẹp,
00:18:28ôn kỳ hơi mở to mắt,
00:18:29vậy lựa chọn D thì sao?
00:18:31Tôi lướt nhìn chị ấy,
00:18:33nhanh chóng gõ một dòng chữ trên bàn phím,
00:18:35lựa chọn D,
00:18:36Lilith từ chối quả táo này,
00:18:38cô ấy không thích ăn táo,
00:18:39dù táo ở đây rất quý giá.
00:18:42Ôn kỳ cao mày,
00:18:43nhìn thấy vẻ mặt này của chị ấy,
00:18:45tôi cười rất sảng khoái,
00:18:46đẩy bàn phím ra,
00:18:47hỏi,
00:18:48dếp,
00:18:48viết thế này được không?
00:18:50Viết thế này chúng ta sẽ hoặc là nổi tiếng tai tiếng,
00:18:53hoặc là chẳng ai quan tâm,
00:18:55chị ấy búng nhẹ vào chán tôi,
00:18:57làm lại.
00:18:58Hừ,
00:18:58lực búng của chị ấy không hề nhẹ,
00:19:00tôi xoa đầu,
00:19:01ngấm ngầm dơ ngón giữa với sếp,
00:19:03tôi nhìn chị ấy quay về văn phòng của mình,
00:19:06lưu tài liệu lại,
00:19:07mở một tài liệu mới để viết,
00:19:08biểu tượng WeChat trên máy tính nhấp nháy,
00:19:10là tin nhắn của chị ấy.
00:19:13Ôn kỳ,
00:19:13hoàn thành bản nháp đầu tiên trước thứ 6 tuần này.
00:19:17Ôn kỳ,
00:19:17tuần sau có một buổi giao lưu về game,
00:19:19từ thứ 2 đến thứ 4,
00:19:21ở Hải Thị,
00:19:22em đi cùng tôi.
00:19:23À,
00:19:24tôi phát điên trước máy tính,
00:19:26gầm lên trong lòng,
00:19:26nhà tư bản đáng ghét,
00:19:28deadline kinh khủng,
00:19:29và,
00:19:29làm sao chị ấy có thể thích tôi được.
00:19:32Không biết có phải do sếp luôn ở studio hay không,
00:19:35tôi cảm thấy hiệu suất làm việc của mình tăng lên đáng kể.
00:19:38Trước đây đẩy 8% cốt truyện trong một tuần đã là hết công suất rồi,
00:19:42vậy mà thứ 4 tuần này tôi đã hoàn thành bản nháp đầu tiên của một phần 6 cốt truyện
00:19:46cuối cùng,
00:19:46hiệu suất làm việc tăng gấp đôi.
00:19:49Chỉ còn một tiếng nữa là tan ca,
00:19:51tôi cố tình ém tài liệu lại không gửi,
00:19:53định kéo dài đến trước khi tan ca ngày mai rồi gửi.
00:19:55Như vậy ngày mai tôi còn có thể lười biếng cả ngày.
00:19:59Tôi ghé đầu hỏi dai dai bên cạnh,
00:20:01cô ấy đang gõ cốt lia lia,
00:20:02tôi đưa cho cô ấy một gói khoai lang sấy,
00:20:05hỏi cô ấy có cảm thấy hiệu suất làm việc tăng lên sau khi sếp thường xuyên có mặt ở
00:20:09studio không.
00:20:11Dai dai vừa nhai khoai lang sấy vừa nói,
00:20:13không có đâu,
00:20:14sếp có ở đây hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tớ.
00:20:17Không đúng,
00:20:18chị ấy sẽ chỉ ra những BUG nào cần sửa nhanh,
00:20:21khiến tớ như thấy một chiếc roi vô tình đang quất trong không trùng.
00:20:24Tôi lại ghé đầu hỏi chị Mễ,
00:20:26chị ấy nghiêng đầu,
00:20:27nhìn tôi bằng ánh mắt của người làm công lâu năm,
00:20:30có phải lúc sếp không có mặt em lười biếng quá đà không,
00:20:33giờ không thể lười được nữa nên hiệu suất làm việc mới tăng vọt.
00:20:36Ôi trời,
00:20:37không lẽ sự thật là vậy sao?
00:20:39Thế thì càng phải chỉ hoãn thời gian nộp bản thảo.
00:20:41Tôi đang chuẩn bị kiểm tra lại bản thảo một lần nữa,
00:20:44biểu tượng WeChat lại bắt đầu nhấp nháy.
00:20:47Ôn kỳ,
00:20:48viết xong rồi thì gửi cho tôi xem.
00:20:49Tôi,
00:20:50chưa viết xong.
00:20:51Ôn kỳ,
00:20:52gửi cho tôi trước khi tan ca hôm nay.
00:20:54Tôi,
00:20:54cũng không phải là chưa viết xong,
00:20:56có mấy câu tôi cần sửa lại.
00:20:58Chết tiệt,
00:21:00sao sếp biết tôi đã viết xong hay chưa?
00:21:02Lẽ nào chị ấy thực sự đã cải camera giám sát trên máy tính công ty?
00:21:06Tôi tận tâm giả soát lại bản thảo một lần,
00:21:08sửa lại một vài từ ngữ,
00:21:10rồi gửi cho chị ấy.
00:21:11Ôn kỳ,
00:21:12A Lý,
00:21:13qua đây một lát,
00:21:14việc bị sếp gọi vào văn phòng còn đau khổ hơn cả việc bị giáo viên gọi lên trả lời
00:21:18câu hỏi khi đi học.
00:21:19Tôi đành chấp nhận số phận đứng dậy,
00:21:21đi về phía văn phòng.
00:21:23Sếp đang dùng iPad khoanh và vẽ trên tài liệu của tôi,
00:21:26tôi ngồi xuống đối diện,
00:21:27chờ chị ấy mở lời.
00:21:29Một lúc lâu sau,
00:21:30chị ấy ngừng đầu lên,
00:21:32đặt iPad lên bàn.
00:21:33Cốt truyện cuối cùng tôi dự định thế này,
00:21:35tôi sẽ sửa bàn nháp thứ hai,
00:21:37và em sẽ làm người duyệt cuối cùng.
00:21:39Cái gì?
00:21:40Lại có chuyện tốt như vậy sao?
00:21:42Thế phòng thủ và tấn công đã đảo ngược rồi à?
00:21:44Em xem thử những chi tiết tôi sửa có khác biệt nhiều so với ý em muốn thể hiện không?
00:21:49Chị ấy đẩy iPad về phía tôi,
00:21:51những chỗ khác biệt nhiều chúng ta có thể thảo luận kỹ.
00:21:54Tôi gật đầu,
00:21:55chăm chú xem những chỗ chị ấy đánh dấu và sửa đổi,
00:21:58ý tưởng của chị ấy quả thực rất giống với tôi.
00:22:01Hay nói đúng hơn là chị ấy thực sự hiểu ý tưởng của tôi,
00:22:04chỉ là cách dùng từ sắc bén và dứt khoát hơn tôi,
00:22:06một số tình tiết cũng rất đáng để loại bỏ.
00:22:09Cả ngày thứ sáu tôi đối chiếu cốt chuyện với chị ấy,
00:22:12mệt đến mức đầu óc không thể xoay chuyển được nữa,
00:22:14thứ bảy còn không thể nằm hoàn toàn,
00:22:16vẫn phải dọn dẹp hành lý cho chuyến công tác.
00:22:19Chiều chủ nhật,
00:22:20ôn kỳ đến đón tôi đi sân bay.
00:22:22Studio và sân bay nằm ở hai phía đông và tây,
00:22:25cách nhau hơn 40km.
00:22:27Tối qua tôi thức khuya chơi điện thoại quá đà,
00:22:29vừa lên xe đã buồn ngủ đến mức mí mắt dính vào nhau.
00:22:32Trong mơ tôi đang loạn trọng đi về phía phòng,
00:22:34mãi không vặn mở được cửa,
00:22:36ôn kỳ đi tới giúp tôi mở.
00:22:38Tôi rất tức giận,
00:22:39nói rằng không phải cửa do tôi mở thì không phải phòng của tôi.
00:22:42Ôn kỳ đóng cửa lại,
00:22:44bảo tôi mở lại lần nữa.
00:22:46Chị ấy đặt tôi lên giường và sắp xếp cho tôi ổn thỏa,
00:22:49đang định bỏ đi,
00:22:50tôi lại kéo chị ấy lại nói không cần đi,
00:22:52chỗ tôi còn có thể ngủ thêm một người nữa.
00:22:55Chết tiệt,
00:22:56tôi mở mắt ra,
00:22:57biển báo cách sân bay 3,6km vụt qua,
00:23:00tôi lướt nhìn ôn kỳ bằng ánh mắt,
00:23:02chị ấy hình như không biết tôi đã tỉnh.
00:23:04Uống nước không?
00:23:05Ôn kỳ hỏi tôi,
00:23:06làm sao có thể?
00:23:08Chị ấy thậm chí còn không quay đầu về phía tôi.
00:23:11Sao chị biết em tỉnh rồi?
00:23:12Tôi nghiêng đầu nhìn chị ấy,
00:23:14em ngủ ngáy,
00:23:15tỉnh rồi thì không ngáy nữa,
00:23:17láo tuyết em không hề ngáy.
00:23:19Làm sao em biết được em có ngáy hay không?
00:23:21Chị ấy nhớ mày,
00:23:23khóe miệng nở một nụ cười như có như không.
00:23:25Đáng ghét,
00:23:26quyền kiểm soát lời nói nằm trong tay chị ấy rồi.
00:23:29À mà,
00:23:30lúc ngủ với Giai Giai,
00:23:31Giai Giai chưa bao giờ nói em ngáy.
00:23:33Tầng trên có 3 phòng mà 2 người vẫn ngủ chung 1 giường à.
00:23:37Chị ấy nói rất chậm,
00:23:38tạo cảm giác áp lực rất lớn.
00:23:40Lúc đó cô ấy không cẩn thận làm ướt nện,
00:23:43không thể ngủ được,
00:23:44giữa mùa đông cũng không thể trải chiếu ngủ dưới đất.
00:23:46Phòng kia lúc đó chưa có nện,
00:23:48nên chỉ có thể ngủ ở phòng em.
00:23:50Nghe tôi nói,
00:23:51xếp dường như cười lạnh 1 tiếng,
00:23:53sau đó không khí chìm vào im lặng.
00:23:55Chuyến bay 3 tiếng đồng hồ,
00:23:57đến khách sạn đã là 10 giờ tối.
00:23:59Ban đầu tôi định làm thủ tục nhận phòng xong sẽ đi tắm rửa thư giãn,
00:24:02kết quả thì xét đánh ngang tay.
00:24:04Lễ Tân nói vì số lượng người của các đoàn khác tăng lên,
00:24:07chúng tôi lại đến muộn,
00:24:08nên khách sạn chỉ còn lại 1 phòng.
00:24:10Tôi cầm 2 chiếc căn cước công dân trong tay,
00:24:13xoa đi xoa lại,
00:24:14đúng là sợ gì gặp đấy.
00:24:16Là phòng 2 giường đơn chứ ạ?
00:24:17Tôi thầm cầu nguyện trong lòng.
00:24:20Không, là phòng 1 giường đôi.
00:24:22Lễ Tân ái nái nói,
00:24:23số lượng khách thực tế lần này đã vượt qua số lượng dự kiến
00:24:26mà ban tổ chức cung cấp cho chúng tôi.
00:24:28Những phòng giường lớn ban đầu được coi là phòng đơn,
00:24:31giờ đều được dùng làm phòng đôi.
00:24:32May mà 2 vị đều là nữ,
00:24:34nếu là 1 nam 1 nữ,
00:24:35tôi thật sự không biết phải làm sao.
00:24:38Tôi hít sâu,
00:24:39tiếp tục hỏi,
00:24:40gần đây còn khách sạn nào khác không?
00:24:42Lễ Tân cười lúng túng,
00:24:43đây là khu vực mới phát triển,
00:24:45trong vòng 5km chỉ có duy nhất khách sạn chúng tôi.
00:24:48Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
00:24:50A Lý,
00:24:51làm thủ tục nhận phòng xong chưa?
00:24:53Giọng xếp vang lên phía sau.
00:24:54Tôi buộc phải đối mặt với thực tế,
00:24:56nói với chị ấy rằng chúng tôi phải ngủ chung 1 giường.
00:25:00Ừm, tôi không có vấn đề gì.
00:25:02Còn em thì sao?
00:25:03A Lý,
00:25:04chị ấy lại tỏ ra rất tự nhiên,
00:25:06cứ như thế tôi mới là người đồng tính ấy.
00:25:08Tôi cố gắng giữ bình tĩnh,
00:25:10cười với chị ấy,
00:25:11không có vấn đề gì.
00:25:13Xếp đưa căn cước công dân từ tay tôi cho Lễ Tân,
00:25:16nói,
00:25:16cứ lấy phòng giường lớn đó đi.
00:25:18Chị ấy quay đầu khẽ ghé sát tai tôi nói,
00:25:21triển lãm chúng ta tham gia chỉ diễn ra ngày đầu tiên,
00:25:232 ngày sau có thể chuyển sang chỗ khác ở,
00:25:26coi như đi du lịch,
00:25:27tôi sẽ thành toán toàn bộ chi phí.
00:25:29Tai tôi tê dại,
00:25:30tôi chịu không đổi,
00:25:31lùi lại một bước,
00:25:32nhưng những gì chị ấy nói thì tôi nghe rất rõ ràng.
00:25:35Du lịch công tác,
00:25:37chọn vẹn 2 ngày ư,
00:25:38Hải Thị là khu nghỉ dưỡng nổi tiếng,
00:25:40tôi chưa từng đến chơi bao giờ,
00:25:42lần này tôi thật sự lời to rồi.
00:25:44Tôi không kìm được mỉm cười,
00:25:45hỏi chị ấy,
00:25:46thật không?
00:25:47Thật,
00:25:48xếp nhận căn cước công dân và thẻ phòng từ tay Lễ Tân,
00:25:51ngữ khí nghiêm túc,
00:25:52tôi sẽ không lửa em.
00:25:54Nếu đã vậy,
00:25:54thì tôi nhịn,
00:25:55tôi cầm lấy hành lý của mình,
00:25:57đi về phía phòng.
00:25:58Khoan đã,
00:25:59tôi đột nhiên dừng bước,
00:26:00trong đầu trượt này ra một ý nhĩ,
00:26:03dưới mắt phải của chị ấy có phải có một nốt ruồi nhỏ không?
00:26:06Tôi cứ mãi suy nghĩ về nốt ruồi ở khóe mắt xếp,
00:26:09lại không dám nhìn chị ấy,
00:26:10làm gì cũng lơ đáng,
00:26:12đến khi tôi ngồi trên giường nhìn xếp bước ra từ phòng tắm,
00:26:15tôi mới trật nhớ ra,
00:26:16tối nay chúng tôi phải ngủ chung một giường,
00:26:18và đắp chung một chăn.
00:26:20Tôi dùng chăn trùng kín người,
00:26:22giả vờ như mình mất hết mọi giác quan.
00:26:24Chiếc giường nhún lên một chút,
00:26:26một góc chăn bị vén lên,
00:26:27không khí chàn vào,
00:26:29tôi hít hả,
00:26:29là mùi sữa tắm của chị ấy,
00:26:31cùng mùi với tôi.
00:26:32Ngủ đi,
00:26:33xếp khẽ nói,
00:26:35cạch một tiếng,
00:26:36đèn tắt,
00:26:36mọi thứ yên tĩnh và bình thường.
00:26:39Trong bóng tối,
00:26:40các giác quan được phóng đại,
00:26:41có một luồng hơi ấm không thể lờ đi từ phía bên kia của chăn,
00:26:45trong sự tĩnh lặng có tiếng thở đều đặn của chị ấy,
00:26:47nhẹ nhàng,
00:26:48khiến người ta rất an tâm.
00:26:50Khoảng trống ở giữa khiến lưng tôi hơi lạnh,
00:26:52tôi quay người,
00:26:53nhích về phía xếp một chút,
00:26:54một bàn tay nắm lấy cánh tay tôi,
00:26:56kéo tôi thò đầu ra khỏi chăn.
00:26:58Vừa lúc mặt tôi tiếp xúc với không khí,
00:27:00tôi đã nhìn thấy khuôn mặt chị ấy.
00:27:03Sao xếp lại ngủ hướng về phía tôi?
00:27:05Dèm cửa tôi kéo đại,
00:27:06không kín,
00:27:07ánh trăng mở ảo xuyên qua khe hở chiếu sáng khuôn mặt chị ấy.
00:27:11Xếp bầm xinh mang vẻ lạnh lùng,
00:27:13mắt dài môi mỏng,
00:27:14khi không có biểu cảm thì lạnh lùng,
00:27:16như một tảng băng lớn ngây ngô.
00:27:18Hầu hết thời gian chị ấy bình thản,
00:27:20không lạnh cũng không nóng,
00:27:21vẻ mặt hơi thả lòng,
00:27:22ánh mắt chuyên trú và dịu dàng đặt lên người đối diện.
00:27:25Nốt rùi ở khóe mắt xếp đâu rồi?
00:27:28Ánh trăng quá mờ ảo,
00:27:29tôi hoàn toàn không nhìn rõ,
00:27:31lại nhích gần hơn một chút.
00:27:33Chị ấy nhìn hành động của tôi,
00:27:34đột nhiên cười,
00:27:35chỉ vào dưới mắt mình,
00:27:37đang tìm nốt rùi này hả?
00:27:39À lý,
00:27:40giọng chị ấy có vẻ bất lực,
00:27:41tâm tư của em thật sự rất dễ đoán.
00:27:43Tôi nhìn theo hướng chị ấy chỉ,
00:27:45cuối cùng cũng tìm thấy nốt rùi nhỏ đó,
00:27:47thật nhỏ, nhạt, như một giọt lệ.
00:27:50Tôi đưa tay chạm vào nó,
00:27:51tim đột nhiên đập mạnh,
00:27:52ký ức sống lại như bị điện giật.
00:27:54Tối hôm đó,
00:27:55tôi hình như,
00:27:56hình như,
00:27:57đã hôn nốt rùi này.
00:27:59Ôn kỳ,
00:28:00tôi bắt đầu cảm thấy bất an,
00:28:02đầu ngón tay hơi run dày.
00:28:03Ôn kỳ chậm dãi chớp mắt,
00:28:05nắm lấy ngón tay tôi,
00:28:06hơi ấm từ lòng bàn tay chị chuyển sang tay tôi.
00:28:09Nhiều ký ức hơn ủa về.
00:28:11Tôi nhớ mình sau khi hôn nốt rùi này,
00:28:13ôn kỳ hình như hơi sốc,
00:28:15rồi liên hôn ngược lại tôi,
00:28:16ôm lấy mặt tôi,
00:28:17hôn từ chán xuống môi tôi.
00:28:19Ban đầu chị ấy hôn rất nhẹ,
00:28:21như sợ đánh thức tôi,
00:28:22nhưng sau đó thì hôn rất sâu.
00:28:24Tôi nhớ lại từng nụ hôn,
00:28:26nhiệt độ giữa môi răng chị ấy,
00:28:27cảm giác thiếu oxy trong não,
00:28:29mười ngón tay đan chặt.
00:28:31Hơi thở nhẹ nhàng của ôn kỳ phá lên mặt tôi,
00:28:33không biết từ lúc nào chị ấy đã ở gần tôi đến thế.
00:28:36Đôi mắt lấp lánh trong bóng tối,
00:28:38tôi hiểu ý chị ấy,
00:28:40chỉ cần tôi gật đầu,
00:28:41chị ấy sẽ hôn tới.
00:28:42Tôi vừa lắc đầu nhẹ nhàng vừa lùi lại phía sau,
00:28:45chị ấy nói với tôi,
00:28:47xin lỗi, tôi vẫn lắc đầu.
00:28:49Đừng nói xin lỗi,
00:28:50đừng nói gì cả,
00:28:52cứ coi như chưa có gì xảy ra,
00:28:53hãy để đêm nay trôi qua như thế này đi.
00:28:56Lời cầu nguyện của tôi cuối cùng cũng linh nghiệm,
00:28:58ôn kỳ không nói thêm gì,
00:29:00vỗ nhẹ vào má tôi,
00:29:01rồi quay lưng đi.
00:29:03Khi tôi tỉnh dậy,
00:29:04ôn kỳ đang ngồi ở bàn làm việc.
00:29:06Tôi bật dậy,
00:29:07chụp lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường,
00:29:09nhìn đồng hồ,
00:29:10mới 7 giờ 5 phút.
00:29:12Ôn kỳ gấp máy tính xách tay lại,
00:29:14nhìn tôi một cái,
00:29:15sáng nay có một buổi thuyết trình tại sảnh triển lãm,
00:29:17tôi sẽ tham gia,
00:29:18em cứ tự do đi dạo trong hội trường.
00:29:21Chưa chúng ta tập trung ở sảnh triển lãm số 3,
00:29:23buổi chiều tôi sẽ dẫn em đi gặp một đồng nghiệp.
00:29:26Chị ấy nói một chàng,
00:29:28rồn rập,
00:29:29nhưng tôi nghe rất rõ,
00:29:30có lẽ vẻ mặt vừa ngủ dậy của tôi không được thông minh cho lắm.
00:29:33Chị ấy nói thêm một câu,
00:29:35chú ý tin nhắn WeChat,
00:29:36có việc tôi sẽ gọi em.
00:29:38Tôi gật đầu,
00:29:39do dự vài giây,
00:29:40rồi vẫn hỏi ra,
00:29:41em không cần đi họp sao.
00:29:43Hơi giống như sếp đang giảm bớt khối lượng công việc cho tôi để tránh bị đồn thổi,
00:29:47dù không phải chuyện xấu,
00:29:48nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu.
00:29:51Không cần,
00:29:52em có đi cũng nghe không hiểu đâu.
00:29:54Chị ấy quăng lại một câu,
00:29:55sách túi chuẩn bị ra ngoài.
00:29:57Tôi bịch một tiếng đổ người xuống chăn,
00:29:59hơi thẳng thừng quá rồi.
00:30:01Nhớ,
00:30:01trước khi đóng cửa chị ấy lại mở lời,
00:30:04nhưng không nói hết câu,
00:30:05cửa đã đóng lại.
00:30:06Nằm xuống như vậy,
00:30:07tôi lại ngủ thiếp đi.
00:30:09Reng reng reng,
00:30:10điện thoại bàn trong phòng reo lên.
00:30:12Tôi tỉnh dậy từ giấc ngủ ngắn,
00:30:14nhắc máy.
00:30:15Giọng nói dự dàng của lễ tân vang lên,
00:30:17xin chào,
00:30:18bữa sáng tự chọn của khách sạn sẽ ngừng phục vụ sau nửa tiếng nữa.
00:30:21Nếu có nhu cầu,
00:30:22xin mời quý khách đến dùng bữa tại tầng 5 trước 9 rưỡi.
00:30:26Bây giờ khách sạn còn quan tâm khách có ăn sáng không nữa sao?
00:30:29Vâng,
00:30:30lát nữa tôi sẽ đến.
00:30:31Chúc quý khách dùng bữa ngon miệng.
00:30:33Tút tút,
00:30:34điện thoại cúc máy.
00:30:369 giờ rưỡi,
00:30:37tôi vừa kịp ăn xong thức ăn trong đĩa.
00:30:39Bữa sáng không tệ,
00:30:40tôi hài lòng trở về phòng lấy túi,
00:30:42chuẩn bị đến hội trường.
00:30:43Khi đi ngang qua quầy lễ tân,
00:30:45tôi chào cô ấy.
00:30:46Cô ấy đáp lại bằng một nụ cười.
00:30:49Hội trường không xa,
00:30:50chỉ cách khách sạn một cây số,
00:30:52ban tổ chức có bố trí xe đưa đón,
00:30:54nửa tiếng một chuyến,
00:30:55chạy giữa khách sạn và hội trường.
00:30:57Lúc tôi đến,
00:30:58xe đưa đón vừa đi.
00:31:00Nghĩ rằng chỉ một cây số,
00:31:01nửa tiếng kiểu gì cũng đi bộ tới nơi,
00:31:03tôi quyết định đi bộ.
00:31:05Vừa đi vừa nghĩ,
00:31:06vừa thở dài.
00:31:07Tiêu chuẩn đánh giá mà dai dai cung cấp
00:31:09cho tôi hoàn toàn vô dụng.
00:31:11Ôn kỳ không tiếp xúc cơ thể với tôi,
00:31:13không ghen tuông,
00:31:14chắc cũng không nhớ tôi.
00:31:15Chúng tôi gần như gặp nhau mỗi ngày,
00:31:17còn chỗ nào để nhớ nữa,
00:31:19nhưng chị ấy hình như lại thích tôi.
00:31:21Có lẽ chỉ là sự bốc đồng của cảm xúc,
00:31:23nếu ánh đèn sáng hơn một chút,
00:31:25không khí lạnh hơn một chút,
00:31:27chị ấy sẽ không nghĩ gì nữa.
00:31:28Thật vô lý,
00:31:30ôn kỳ không phải là người như vậy.
00:31:31Nếu đúng là như thế,
00:31:33đối tượng của chị ấy hẳn đã thay đổi liên tục,
00:31:35chứ không phải là chưa từng yêu đương với ai.
00:31:38Đi bộ hơn 10 phút thì đến được nhà triển lãm,
00:31:40đứng bên ngoài,
00:31:41mơ hồ có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong.
00:31:44Tôi xoa mặt,
00:31:45cố gắng làm cho mình trông tỉnh táo hơn,
00:31:48quét mã tham dự,
00:31:48bước vào hội trường.
00:31:50Triển lãm game lần này có tổng cộng 7 sảnh triển lãm,
00:31:53các loại game khác nhau được phân bố ở các sảnh khác nhau.
00:31:56Lần này studio của chúng tôi không tham gia,
00:31:59nếu có thì nên ở sảnh game nhập vai.
00:32:01Tôi không hay chơi các game khác,
00:32:03nên chỉ đi dạo ở sảnh game nhập vai số 3
00:32:05và sảnh game phiêu lưu số 4 bên cạnh.
00:32:08Mặc dù sếp không giao nhiệm vụ,
00:32:09nhưng tôi cũng không thể đi chơi không.
00:32:12Tôi vừa ăn ké đồ uống,
00:32:14đồ ăn nhẹ ở các gian hàng khác,
00:32:15vừa thăm dò tình hình đối thủ,
00:32:17xem game hẹn hò trên thị trường trong nước
00:32:19đã cập nhật đến phiên bản nào rồi.
00:32:21Các gian hàng game hẹn hò cho nữ giới trong nước
00:32:23người ra người vào tấp nập,
00:32:25còn trước các gian hàng game hẹn hò ngách khác
00:32:27thì chẳng có mấy người,
00:32:28nhân viên không có ai để tiếp,
00:32:30đang gục xuống bàn buồn chán lật xem sách thiết lập game.
00:32:33Tôi đứng trước một gian hàng game đam mỹ,
00:32:35nhân viên đang gục trên bàn lập tức bật dậy,
00:32:37đưa cuốn giới thiệu trước mặt tôi,
00:32:39bạn muốn xem không?
00:32:40Game của chúng tôi chủ yếu là hẹn hò thực tế,
00:32:42có tổng cộng 5 đối tượng có thể chinh phục,
00:32:45đủ mọi loại hình,
00:32:46chắc chắn sẽ có người bạn thích.
00:32:48Tôi hơi không đành lòng,
00:32:49nhưng vẫn nhận lấy.
00:32:51Cô gái nhỏ lập tức vui mừng,
00:32:53nói cảm ơn,
00:32:54hoan nghênh bạn đến chơi giấc mơ ngày hôm qua.
00:32:57Cảm ơn,
00:32:58tôi không có sở thích đóng vai đàn ông chơi game đam mỹ.
00:33:01Tôi nhìn xung quanh,
00:33:02người chơi của trò chơi này đi đâu hết rồi.
00:33:04Mọi thứ trở nên rõ ràng
00:33:05khi tôi nhìn thấy bảng hiệu của gian hàng này,
00:33:08game hẹn hò đam mỹ đầu tiên trong nước,
00:33:10giấc mơ ngày hôm qua.
00:33:12Gian hàng của các bạn có phải không có đàn ông nào đến không?
00:33:15Tôi cúi đầu hỏi cô ấy,
00:33:16sao bạn biết?
00:33:18Cô gái nhỏ bật dậy,
00:33:19có mấy người lẳng vàng gần gian hàng của chúng tôi,
00:33:22nhưng không chịu đi tới.
00:33:23Tôi cầm cuốn giới thiệu mang qua cho họ,
00:33:25kết quả là họ thấy tôi là chạy mất.
00:33:28Khóe miệng tôi co giật,
00:33:29chuyện này thật vô lý,
00:33:30không biết nên đồng cảm với ai.
00:33:32Bảng hiệu của các bạn có thể viết ẩn ý hơn một chút,
00:33:35có lẽ sẽ có người đến.
00:33:37À, cô ấy ghé sát tôi,
00:33:39ẩn ý thế nào?
00:33:40Bạn thử nghĩ xem,
00:33:42nếu một người đàn ông đi đến trước gian hàng game của các bạn,
00:33:44bạn có nghĩ anh ta là gay không?
00:33:46Cô gái nhỏ suy nghĩ nghiêm túc một giây,
00:33:4950%.
00:33:50Cô ấy không đi theo suy nghĩ của tôi,
00:33:52tôi thở dài,
00:33:53đành hỏi,
00:33:5450% còn lại là gì?
00:33:56Đến để tò mò,
00:33:57giống như bạn vậy.
00:33:59Chị ấy trả lời rất bình thản,
00:34:01không có sự khinh miệt hay xăm soi,
00:34:02cứ như thể người khác đến để uống nước vậy.
00:34:05Khụ khụ,
00:34:06trước hết,
00:34:07tôi không đến để tò mò.
00:34:08Thứ hai,
00:34:09đàn ông đến trước gian hàng game của các bạn
00:34:11hoặc là bị coi là gay
00:34:12hoặc là bị coi là biến thái,
00:34:14ai mà dám đến nữa chứ?
00:34:16Trời ơi,
00:34:17bạn nói đúng quá,
00:34:18cô gái nhỏ vỗ mạnh vai tôi,
00:34:20tôi sẽ báo ngay với sếp của chúng tôi.
00:34:22Cô ấy quay người gọi một cuộc điện thoại,
00:34:25không lâu sau đã chạy về đây phấn khởi.
00:34:27Sếp nói,
00:34:28hôm nay dọn hàng sớm,
00:34:29dùng poster nhân vật che 5 chữ ở giữa lại.
00:34:31Anh ấy còn bảo tôi cảm ơn bạn,
00:34:33nói tiếc là anh ấy đang họp,
00:34:35nếu không đã có thể cảm ơn trực tiếp rồi.
00:34:38Khụ khụ,
00:34:39không có gì,
00:34:40đề xuất này cũng chưa chắc đã hiệu quả.
00:34:42Cứ như thế tôi đã lập công lớn,
00:34:44cô gái nhỏ kéo một chiếc ghế từ bên trong ra,
00:34:46mời tôi ngồi xuống,
00:34:47còn lấy đồ ăn vật của mình ra cho tôi ăn.
00:34:50Tôi cúi đầu nhìn điện thoại,
00:34:5210h50,
00:34:53cuộc họp của ôn kỳ chắc sắp kết thúc rồi.
00:34:55Tôi gửi tin nhắn cho chị ấy nói tôi đang đợi chị ấy ở đâu,
00:34:59rồi tiếp tục trò chuyện bất tận với cô gái nhỏ.
00:35:02Game của chúng tôi sắp ra phần tiếp theo rồi,
00:35:04sếp đang tuyển người đó.
00:35:05Tay tôi đang ăn snack khoai tây đột nhiên dừng lại,
00:35:08tôi giả vờ lơ đã hỏi,
00:35:09tuyển vị trí gì vậy,
00:35:11tôi có thể có người quen.
00:35:13Cô gái nhỏ lấy ra một tờ poster tuyển dụng từ ngăn kéo bàn,
00:35:16bạn xem đi.
00:35:17Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh,
00:35:19tôi đang định xem kỹ.
00:35:20Cô gái nhỏ đột nhiên gọi về phía sau tôi,
00:35:23sếp.
00:35:23Sếp đến thì càng tốt,
00:35:25có thể nói chuyện trực tiếp luôn.
00:35:27Mộc, Lý,
00:35:28tôi vừa định quay người thì nghe thấy có người gọi tên tôi.
00:35:31Ôn kỳ và một người đàn ông thanh tú đang đứng phía sau,
00:35:34nhìn chúng tôi.
00:35:36Sếp,
00:35:36sếp,
00:35:37cô gái nhỏ vụt chạy đến giữa tôi và họ,
00:35:39nói,
00:35:40chị gái này chính là người tốt bụng mà em đã kể với sếp đó.
00:35:43Duyên phận thật kỳ diệu,
00:35:45người đàn ông mỉm cười ôn hòa,
00:35:47hóa ra em là người của Studio A Kỳ.
00:35:49Chào em,
00:35:50tôi là Lý Hiễu Thanh,
00:35:52người phụ trách của Giấc Mơ ngày hôm qua.
00:35:54Lý Hiễu Thanh đưa tay ra bắt tay tôi.
00:35:56Mộc Lý,
00:35:58A Kỳ,
00:35:59chúng ta cùng ăn chưa nhé?
00:36:01Lý Hiễu Thanh quay lại nhìn ôn kỳ.
00:36:03Không cần.
00:36:04Giọng điệu của ôn kỳ lạnh nhạt,
00:36:05chúng tôi còn có việc.
00:36:07Tôi ý tứ đi đến bên cạnh chị ấy,
00:36:09vẫy tay chảo hai người,
00:36:10rồi đi theo ôn kỳ.
00:36:12Sau chuyến công tác trở về,
00:36:14game bước vào giai đoạn đếm ngược 30 ngày phát hành.
00:36:16Test,
00:36:17gỡ lỗi,
00:36:18mỗi người đều cắm dễ trước máy tính,
00:36:20mở mắt là game,
00:36:21nhắm mắt cũng là game.
00:36:22Tôi hết lần này đến lần khác tạo nhân vật,
00:36:25hoặc nam,
00:36:26hoặc nữ,
00:36:26hoặc phi giới tính,
00:36:27dùng các góc nhì khác nhau
00:36:29để cùng Lilith phiêu lưu trên lục địa Atlas.
00:36:31Người chơi có thích Lilith không?
00:36:33Có thích câu chuyện phiêu lưu này không?
00:36:35Không ai chắc chắn được,
00:36:36chúng tôi chỉ có thể liên tục vào game,
00:36:38tìm ra những lỗi nhỏ ảnh hưởng đến trải nghiệm của người chơi để sửa chữa.
00:36:42Mộc Lý,
00:36:43đồ ăn đêm,
00:36:44xếp gọi đồ nướng rồi,
00:36:46dai dai gọi tôi,
00:36:47lưu game,
00:36:48thoát game,
00:36:49tháo tay nghe,
00:36:50tôi lảo đảo đi về phía khu vực nghỉ ngơi.
00:36:52Ở khu vực nghỉ ngơi,
00:36:54chị Mễ đang nằm bệt trên ghế lười,
00:36:56nhắm mắt uống coca,
00:36:57bất nhị ngồi ngược trên ghế,
00:36:59nhai thịt từng miếng nhỏ.
00:37:00Tôi ngồi xuống trước bàn dài,
00:37:02máy móc cầm xiên thịt nướng lên,
00:37:04tâm trí đã bay xa tít tắp.
00:37:06Có nên làm thêm một lần thử nghiệm nội bộ nữa không?
00:37:08Nếu người chơi đã chọn giới tính của mình
00:37:10nhưng không cảm nhận được mô hình hành vi tương xứng thì sao?
00:37:13Góc nhìn của nhân vật nam chính có cần viết xúc tích hơn không?
00:37:16Có cần đặc biệt tìm một nhóm người để khảo sát?
00:37:22Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho ôn kỳ.
00:37:25Tút, điện thoại được kết nối.
00:37:27Tôi mở lời trước,
00:37:28xếp, chị xem chúng ta có nên tìm một chuyên gia
00:37:31để test thử văn bản nhân vật nam chính của Atlas đã mất không?
00:37:35Hửm, em có người phù hợp rồi sao?
00:37:37Giọng chị ấy mơ hồ xa xăm,
00:37:39như thể cách một lớp kính.
00:37:41Cạch, tiếng cửa sổ xe đóng lại.
00:37:43Em muốn mời Lý Hữu Thanh đến test.
00:37:46Tôi dùng que che chọc từng lỗ trên hộp xốp đựng đồ ăn.
00:37:48Mối quan hệ của hai người có tốt không?
00:37:51Cũng được, tôi sẽ bảo cậu ấy đến.
00:37:54Giọng ôn kỳ rất chắc chắn,
00:37:55cần phải nhanh lên.
00:37:57Được, sẽ nhanh thôi.
00:37:59Tôi luôn cảm thấy chị ấy đang dỗ dành tôi,
00:38:01nhưng chưa kịp chất vấn thì chị ấy đã chuyển chủ đề.
00:38:04Em ăn đồ ăn ngoài tôi gọi chưa?
00:38:06Đang ăn ạ.
00:38:07Ăn xong bảo họ về nhà đi,
00:38:09tôi sẽ thanh toán tiền xe.
00:38:10Vâng, em cũng lên lầu ngủ sớm đi.
00:38:13Vâng.
00:38:14Không còn tiếng động,
00:38:15chắc chị ấy đã cúp máy rồi.
00:38:17Tôi cầm điện thoại đi thẳng về chỗ làm việc,
00:38:20lốt game,
00:38:20chuẩn bị phá đảo màn chơi này.
00:38:23Bên tai chuyển đến tiếng thở dài.
00:38:25Trong game có tiếng thở dài sao?
00:38:27Ngọn lửa bùng cháy bên cạnh,
00:38:28xua đi cái lạnh của màn đêm trên lục địa Atlas.
00:38:31Tôi nhích lại gần đống lửa hơn,
00:38:33má tôi chạm vào một vùng mềm mại,
00:38:35có người đang vút ve mặt tôi.
00:38:36Là Lilith sao?
00:38:38Lilith, lục địa Atlas có biên giới không?
00:38:41Có khi biên giới chính là giấc mơ của con người.
00:38:43Một khi đi đến biên giới,
00:38:45lục địa biến mất,
00:38:46chúng ta không còn tồn tại.
00:38:48Mở mắt,
00:38:49giấc mơ tan biến,
00:38:50Atlas biến mất.
00:38:51Một người xuất hiện trước mặt tôi.
00:38:53Đã 3 giờ sáng rồi.
00:38:55Ngủ thôi.
00:38:56Chị ấy cởi giày và áo khoác giúp tôi.
00:38:59Tệp của em đã lưu chưa?
00:39:00Tôi đưa tay nắm lấy tay áo chị ấy.
00:39:02Lưu rồi.
00:39:03Thế thì tốt.
00:39:04Sau khi tinh thần được thả lỏng,
00:39:06mí mắt trở nên rất nặng.
00:39:08Những người khác đâu rồi?
00:39:09Chị mẽ được người yêu đón về rồi.
00:39:11Dài dài đi ngủ rồi.
00:39:13Bất nhị tôi sắp xếp cho cậu ấy ngủ ở phòng trống.
00:39:16Vâng, vâng.
00:39:17Mắt tôi gần như nhắm lại,
00:39:19nhưng lại cảm thấy còn thiếu sót gì đó.
00:39:21Cố gắng giữ lại ý thức.
00:39:23Còn ôn kỳ.
00:39:24Chị chưa nói đến chị ấy.
00:39:26Người đối diện im lặng.
00:39:27Tôi vừa định chất vấn chị ấy
00:39:29tại sao không nói gì,
00:39:30thì có gì đó ấm áp dán lên môi tôi,
00:39:32ngăn tôi mở miệng.
00:39:34Chưa kịp dãy ruộng,
00:39:35nó đã rời đi.
00:39:36Người trước mặt cuối cùng cũng lên tiếng.
00:39:38Chị ấy nói,
00:39:39ôn kỳ đang ở bên cạnh Ali.
00:39:41Câu trả lời này hình như có thể chấp nhận được.
00:39:43Tôi yên tâm ngủ tiếp đi.
00:39:45Tôi chợt tỉnh giấc,
00:39:46bật dậy lấy điện thoại,
00:39:48phát hiện dưới sàn phòng có một người nằm.
00:39:49Ôn kỳ đắp áo khoác của mình,
00:39:51cuộn tròn ở đó ngủ.
00:39:52Tôi nhẹ nhàng xuống giường,
00:39:54ngồi sổng trước mặt chị ấy.
00:39:56Dưới mắt chị ấy thâm quầng,
00:39:58cũng giống như chúng tôi.
00:39:59Ngày ngày thức khuya,
00:40:00tôi qua khó khăn lắm mới về sớm,
00:40:02lại vì chúng tôi mà quay lại.
00:40:04Tôi tìm một chiếc chăn mỏng và ấm đắp lên,
00:40:06hy vọng chị ấy có thể ngủ thêm một lát.
00:40:09Vừa đắp chăn xong,
00:40:10mắt ôn kỳ chợt mở ra,
00:40:12đôi mắt vốn đen trắng rõ ràng
00:40:13giờ đây dẫy tơ máu.
00:40:14Ngủ thêm chút đi,
00:40:16tôi khẽ rỗ rảnh chị ấy.
00:40:18Ôn kỳ đưa tay giữ chặt cổ tay tôi,
00:40:20mấy giờ rồi.
00:40:21Tôi ấn điện thoại,
00:40:23không có phản ứng.
00:40:24Dù sao đi nữa,
00:40:25ngủ thêm chút đi,
00:40:26có việc gì em sẽ gọi chị.
00:40:30Tôi không từ chối,
00:40:31mắt nhìn thẳng vào tôi,
00:40:33tay không buông,
00:40:34vẫn nắm chặt cổ tay tôi.
00:40:36Em ngủ cùng tôi một lát được không?
00:40:38Đôi mắt ôn kỳ giống như hai ngôi sao nhỏ
00:40:40cháy rực trong không gian sâu thẳm,
00:40:42khẩn cầu nhìn tôi.
00:40:43Ôn kỳ chưa bao giờ lộ ra vẻ mặt như vậy.
00:40:46Tôi không trả lời,
00:40:47chị ấy cứ bứng bỉnh nhìn tôi,
00:40:49ánh mắt không hề xê dịch nửa phần.
00:40:51Tôi quay đầu đi,
00:40:52tránh ánh mắt chị ấy,
00:40:53cuối cùng cũng thỏa hiệp,
00:40:54được rồi,
00:40:55lên giường ngủ đi.
00:40:57Tôi nghĩ chị ấy sẽ ôn tôi,
00:40:59hoặc đắp chung chân với tôi.
00:41:00Nhưng không,
00:41:01chị ấy nhường ra một chỗ nhỏ trên giường,
00:41:04nằm xuống,
00:41:05đắp trước chân của mình,
00:41:06thấy tôi lên giường nằm cạnh chị ấy
00:41:07thì yên tâm nhắm mắt lại.
00:41:09Ngay cả nắm tay cũng không cần,
00:41:11ôn kỳ không sợ tôi thay đổi ý định sao.
00:41:13Tôi nghiêng người nằm đối diện chị,
00:41:15nhét cổ tay mình vào lòng bàn tay chị ấy.
00:41:18Lòng bàn tay ôn kỳ ấm áp và mềm mại,
00:41:20giống như cảm giác tối qua.
00:41:22Ngón tay khẽ cử động,
00:41:23tôi cẩn thận chạm vào các khớp ngón tay chị ấy,
00:41:25vết răng từng giấc sâu kia đã biến mất.
00:41:28Thời gian trôi qua lâu hơn một chút,
00:41:30ký ức đêm đó cũng sẽ biến mất,
00:41:32sự đam mê sẽ tan đi,
00:41:33tình yêu cũng vậy.
00:41:35Hơi thở chị ấy đều đặn và sâu lắng,
00:41:37đã ngủ say.
00:41:38Ôn kỳ,
00:41:39nếu em rời đi,
00:41:40mọi chuyện có tốt hơn không?
00:41:42Tôi khẽ nói,
00:41:43nhẹ đến mức âm thanh dường như phát ra từ trong não tôi,
00:41:46chứ không phải từ miệng.
00:41:47Một lọn tóc của chị ấy rơi trên sống mũi tôi,
00:41:50tôi đưa tay gạt đi.
00:41:51Cửa phòng bị đầy mở kéo kẹt,
00:41:53tôi quay người lại,
00:41:54thấy dai dai thỏ nửa cái đầu vào.
00:41:56Tôi đặt ngón trỏ lên môi,
00:41:58rồi chỉ vào ôn kỳ phía sau.
00:42:00Dai dai ra hiệu ok,
00:42:01chỉ ra ngoài cửa,
00:42:02ý bảo tôi xuống lầu.
00:42:04Tôi gật đầu,
00:42:05cô ấy đóng cửa lại,
00:42:06lặng lẽ rời đi như một bóng ma.
00:42:08Tôi quay lại nhìn ôn kỳ,
00:42:10chị ấy ngủ rất yên lành,
00:42:11không hề bị quấy dày chút nào.
00:42:13Nếu đây là một giấc mơ đẹp,
00:42:15mong chị có thể ở lại lâu hơn một chút.
00:42:17Tôi cúi người xuống,
00:42:19chạm vào môi chị ấy,
00:42:20chạm rồi lập tức rời ra.
00:42:22Trả lại cho chị một nụ hôn.
00:42:23Nụ hôn cuối cùng,
00:42:25tôi đứng dậy,
00:42:26xuống lầu trở về chỗ làm việc.
00:42:28Vừa ngồi xuống,
00:42:29dai dai đã thò đầu qua hỏi tôi,
00:42:31Mộc Lý,
00:42:32tối qua sếp ngủ ở phòng cậu à.
00:42:34Ừm, tôi lắc cổ tay,
00:42:36mở tệp đã lưu mới nhất.
00:42:38Cô ấy chầm ngâm một lát rồi nói,
00:42:40sếp có phải thích cậu không?
00:42:41Tim tôi đột nhiên hụt một nhịp,
00:42:43tay vẫn theo thói quen thao tác nhân vật,
00:42:45lời nói ra thì lộn xộn,
00:42:46cậu nói bậy bạ gì đấy.
00:42:48Tối qua tớ thấy sếp ôm cậu lên lầu,
00:42:51chị ấy còn sờ mặt cậu nữa.
00:42:53Dai dai trông như bị xét đánh,
00:42:55thế này còn chưa thể hiện được gì sao?
00:42:57Nếu, nếu cậu ngủ say như tớ,
00:42:59sếp cũng sẽ ôm cậu lên lầu thôi.
00:43:01Tớ sẽ bị ném lên ghế sofa như một cái bao tải.
00:43:05Dai dai phẫn nộ nói,
00:43:06lần sau tớ sẽ ôm cậu lên lầu,
00:43:08được chưa?
00:43:09Tôi đỡ chán,
00:43:10chúng ta bỏ qua chủ đề này đi.
00:43:12Cậu còn là gái thẳng không đấy?
00:43:15Dai dai ghé sát tôi,
00:43:16nói nhỏ,
00:43:17là gái thẳng,
00:43:18sao cậu nghe có vẻ không chắc chắn lắm vậy?
00:43:20Ánh mắt dai dai quét qua mặt tôi.
00:43:23Là gái thẳng,
00:43:24tôi chỉ có thể nói với cô ấy như vậy,
00:43:26tôi đã yêu đương với phụ nữ bao giờ đâu,
00:43:29làm sao tôi xác định được.
00:43:31Sếp có biết cậu biết chị ấy thích cậu không?
00:43:33Giọng dai dai còn nhỏ hơn,
00:43:35như thể đang liên lạc với tổ chức ngầm.
00:43:37Tôi hít một hơi thật sâu,
00:43:39từ từ thở ra,
00:43:40biết.
00:43:41Rồi sao nữa?
00:43:42Hai người đã nói chuyện này chưa?
00:43:44Dai dai đột nhiên động đậy,
00:43:45cảnh giác nhìn tôi,
00:43:46cậu không định giả vờ không biết rồi tiếp tục giữ mối quan hệ này đấy chứ?
00:43:50Tôi há miệng,
00:43:52lời tiếp theo của cô ấy chặn họng tôi,
00:43:54thế chẳng phải cậu đang hành hạ chị ấy sao?
00:43:56Kiểu hành hạ người ta không cho người ta được thoải mái,
00:43:59ý cậu là,
00:44:00tôi phải nói rõ ràng với chị ấy,
00:44:02rằng chúng tôi không thể nào.
00:44:04Mặc dù sếp có lẽ cũng biết,
00:44:06nhưng tôi khuyên cậu nên dứt khoát một chút,
00:44:08vì cậu không thể cho chị ấy thứ chị ấy muốn,
00:44:10thì làm ơn nói cho rõ ràng.
00:44:12Tôi thở dài,
00:44:14xung quanh chìm vào im lặng,
00:44:15ánh mắt tôi quay lại màn hình,
00:44:17máy tính tắt màn hình vì lâu không thao tác.
00:44:20Tôi di chuyển chuột,
00:44:21giao diện game hiện ra,
00:44:22hình bóng Lilith xuất hiện,
00:44:24cô ấy đang dơ trường kiếm tiêu diệt ma thú trước mặt.
00:44:27Một cơn tróng váng thoáng qua trước mắt,
00:44:29tôi nói chậm dãi từng chữ,
00:44:30tôi sẽ nói rõ với chị ấy.
00:44:32Hãy đợi thêm một chút nữa,
00:44:34đợi đến khi game phát hành,
00:44:35chị ấy đỡ căng thẳng hơn rồi tôi sẽ nói rõ với chị ấy.
00:44:38Nhưng mọi việc thường không theo ý muốn.
00:44:41Thứ 6 tuần này,
00:44:42Lý Hữu Thanh đến studio,
00:44:44gửi lại cho tôi một bản đánh giá phản hồi dài 5.000 chữ.
00:44:47Chúng tôi đã thảo luận về cách sửa đổi nội dung game trong phòng họp cả buổi chiều,
00:44:51cho đến khi ôn kỳ bước vào phòng họp với 2 sất cơm hộp.
00:44:54Mọi người, tạm dừng một chút,
00:44:56ăn cơm đã.
00:44:57Lý Hữu Thanh xua tay,
00:44:59tôi có chuyến bay lúc 10h30 tối,
00:45:01phải nói nhanh lên.
00:45:02Nghe vậy, tôi đẩy xuất cơm hộp trước mặt sang một bên,
00:45:05mở tài liệu tiếp tục thảo luận với anh ấy.
00:45:08Không biết bao lâu trôi qua,
00:45:09khi ánh mắt chúng tôi quét qua dấu chấm câu cuối cùng,
00:45:12cuộc thảo luận mệt mỏi nhưng thu hoạch lớn này cuối cùng cũng kết thúc.
00:45:16Lý Hữu Thanh thậm chí không kịp nghe lời cảm ơn của tôi đã đi rồi.
00:45:19Tôi nhìn đồng hồ trên tường,
00:45:218h55,
00:45:22hy vọng anh ấy vẫn kịp.
00:45:24Xếp đưa Lý Hữu Thanh ra sân bay,
00:45:26tôi vừa ăn cơm nguội vừa sắp xếp những chỗ cần sửa.
00:45:3010h50,
00:45:31cửa phòng họp bị đẩy mở,
00:45:32ôn kỳ mang theo hơi lạnh của đêm thu bước vào phòng họp.
00:45:35Chị ấy tựa vào bức tường kính,
00:45:37vẻ mặt không được tự nhiên,
00:45:38nhìn tôi nói,
00:45:39có lẽ chúng ta cần nói chuyện một chút.
00:45:42Lý Hữu Thanh nói phải không?
00:45:43Tôi không ngạc nhiên,
00:45:45một người nhạy bén như anh ấy chắc đã nhận ra ngay từ lần gặp đầu tiên.
00:45:49Ôn kỳ ngồi xuống trước mặt tôi,
00:45:50không phủ nhận.
00:45:51Chúng tôi ngồi cách nhau bởi chiếc bàn họp màu đen,
00:45:54ở hai đầu con sông im lặng,
00:45:56mặc cho xoáy nước đen tối nuốt chừng chúng tôi.
00:45:58Tôi véo lòng bàn tay mình,
00:46:00vẫn là người mở lời trước.
00:46:02Ôn kỳ,
00:46:02chị biết đấy,
00:46:03em không thể,
00:46:04không thể,
00:46:05yêu chị.
00:46:06Tôi nắm chặt tay tiếp tục nói,
00:46:08đừng ôm bất kỳ kỳ vọng không thực tế nào về em nữa.
00:46:11Chị ấy khẽ ửm một tiếng.
00:46:13Tôi ngước mắt nhìn chị ấy,
00:46:14nhìn nỗi buồn thấm vào cơ thể chị ấy từ vết thương do tôi tạo ra.
00:46:18Một lúc lâu sau,
00:46:19chị ấy lại mở lời,
00:46:20em sẽ nghỉ việc sau.
00:46:22Thấy tôi không trả lời,
00:46:23chị ấy nói thêm,
00:46:24tôi hy vọng em không đi,
00:46:26tôi sẽ không can thiệp vào công việc và giao tiếp hàng ngày của chúng ta.
00:46:30Tôi tin chị ấy,
00:46:31vốn dĩ ôn kỳ đã kiểm soát rất tốt rồi,
00:46:33nếu không phải vì một vài sự trùng hợp sai lầm,
00:46:36tôi đã không biết chuyện này.
00:46:38Chị ấy tự dĩu nói,
00:46:39tôi biết em sẽ không tin tôi.
00:46:41Nếu em muốn đi,
00:46:42có thể đợi game phát hành rồi hãy đi không?
00:46:44Dù sao đây cũng là nhân vật em tạo ra,
00:46:47câu chuyện em viết.
00:46:48Được không?
00:46:49Chị ấy nhìn tôi như vàn ải.
00:46:51Dạ dày tôi bị lấp đầy bởi một cảm xúc chưa từng có,
00:46:54như một cơn lốc xoáy khuấy động,
00:46:56xé nát nội tạng tôi,
00:46:57rồi đi lên theo khí quản,
00:46:59tắc nghẽn cả mũi và miệng.
00:47:00Tôi như một con cá sắp chết khát,
00:47:03bất lực mấp máy môi nhưng không thể phát ra âm thanh nào.
00:47:06Làm ơn,
00:47:06đừng lộ ra vẻ mặt đó,
00:47:08tôi sẽ đồng ý mà.
00:47:09Tôi cố gắng điều khiển cơ bắp,
00:47:11gật đầu.
00:47:12Tôi thấy chị ấy mỉm cười,
00:47:14trong lòng dâng lên một nỗi đau kỳ lạ.
00:47:16Đây chẳng phải là một kết cục tốt đẹp sao?
00:47:19Đồng hồ đếm ngược chuyển về số 0.
00:47:2110 giờ sáng,
00:47:22giờ Bắc Kinh,
00:47:23ngày 30 tháng 11,
00:47:24game phiêu lưu tình cảm Atlas
00:47:26đã mất chính thức ra mắt trên các nền tảng game.
00:47:29Sau 2 tuần quảng bá và sếp còn chi tiền mua quảng cáo,
00:47:32dữ liệu đăng ký trước của game là 1.503 người.
00:47:35Đối với một trò chơi nhỏ được sản xuất bởi một studio nhỏ,
00:47:39con số này đã vượt xa mong đợi của chúng tôi.
00:47:41Zai Zai và chị Mễ nói rằng nếu dữ liệu quá tệ,
00:47:44họ sẽ ép bạn bè người thân của mình đăng ký.
00:47:4710 giờ đã đến,
00:47:48chúng tôi vây quanh máy tính của Zai Zai,
00:47:50dán mắt vào số lượng người mua game mà cô ấy làm mới liên tục.
00:47:54Làm mới một lần,
00:47:55con số từ một chữ số chuyển thành hai chữ số,
00:47:57làm mới nữa,
00:47:58con số từ hai chữ số chuyển thành ba chữ số,
00:48:01tiếp tục làm mới,
00:48:022, 3, 4, 5, 6.
00:48:05Chúng tôi say xưa với trò chơi thay đổi con số này.
00:48:08Ôn kỳ thấy số lượng mua vượt qua 100 thỉ quay người ra ban công,
00:48:11tôi lặng lẽ rời khỏi đám người đang hưng phấn,
00:48:14đi đến bên cạnh chị ấy.
00:48:16Dữ liệu chắc chắn sẽ tăng đột biến một lần nữa,
00:48:18rồi trở nên ổn định.
00:48:20Bây giờ điều đáng lo lắng đã chuyển sang,
00:48:22người chơi đánh giá game như thế nào.
00:48:24Điều này không thể hiện ngay lập tức,
00:48:25chúng tôi chỉ có thể yên lặng chờ đợi.
00:48:28Lá cây ở sân sau đã rụng hết,
00:48:30chỉ còn lại những cành cây trơ trụi,
00:48:32gió lớn thổi tung áo khoác của tôi và ôn kỳ,
00:48:34khiến chúng quấn vào nhau.
00:48:35Tôi cúi đầu nhìn vạt áo của cả hai,
00:48:38thoáng thấy bàn tay chị ấy đang run nhẹ.
00:48:40Tôi đưa tay ra,
00:48:41nắm lấy bàn tay đó.
00:48:43Chị ấy ngạc nhiên quay đầu nhìn tôi.
00:48:45Tôi mỉm cười với chị,
00:48:47thời gian chơi trung bình của người chơi trong các đợt test nội bộ là 4,1 giờ.
00:48:51Hôm nay giữa chừng còn có giờ ăn,
00:48:52có thể sẽ muộn hơn một chút.
00:48:54Nhưng em nghĩ, kết quả sẽ không tệ lắm đâu.
00:48:57Chị ấy im lặng một lúc,
00:48:59rồi đột nhiên nói,
00:49:00tôi bảo dai dai là một chứng phục sinh.
00:49:02Mí mắt tôi giật nhẹ,
00:49:04chứng phục sinh gì?
00:49:05Chị ấy nhìn khu rừng hoang sau sân,
00:49:07vẻ mặt bình thản.
00:49:08Nếu người chơi chấp nhận lời khuyên của Lilith 10 lần,
00:49:11sau khi câu chuyện kết thúc,
00:49:12họ sẽ đi vào tuyến ẩn.
00:49:14Lilith sẽ tặng người chơi dao gam,
00:49:16người chơi sẽ tặng Lilith táo.
00:49:18Chị đã thêm nó vào rồi.
00:49:20Ừm, tối hôm đó,
00:49:21tôi thấy tài liệu trên máy tính của em.
00:49:24Mặc dù tôi phản đối,
00:49:25nhưng em vẫn viết xong nó.
00:49:27Vậy game của chúng ta sẽ hoặc là nổi tiếng tai tiếng,
00:49:30hoặc là chẳng ai quan tâm sao.
00:49:32Tôi nhớ mày nhìn chị ấy.
00:49:34Chị ấy cười lắc đầu,
00:49:35dịu dàng nhìn tôi,
00:49:36người có thể thấy được Lilith,
00:49:38sẽ không làm tổn thương Lilith.
00:49:40Họ chỉ chọn lựa chọn D.
00:49:41Tôi không khỏi mỉm cười,
00:49:43cảm thán, ôn kỳ.
00:49:44Chị hơi quá hiểu em rồi đấy.
00:49:46Sao cờ?
00:49:48Người duy nhất trên thế giới hiểu mộc lý hơn chị đang đứng trước mặt chị đấy.
00:49:52Một lời khen ngợi rất cao,
00:49:53tôi rất vinh dự.
00:49:55Chị ấy nhìn tôi,
00:49:56khóe mắt cong lên,
00:49:57cùng tôi cười.
00:49:58Một ý nghĩ trật nảy sinh trong lòng tôi,
00:50:00khiến tôi hoảng sợ.
00:50:02Tôi từ từ lùi lại,
00:50:03nói lạnh quá,
00:50:04em vào trong trước đây,
00:50:05rồi bỏ chạy khỏi ban công.
00:50:07Sau khi game phát hành,
00:50:09điều đầu tiên mọi người làm mỗi ngày là mở nền tảng game,
00:50:11xem điểm đánh giá tổng hợp,
00:50:13rồi nhấp vào khu vực bình luận để xem những bình luận mới nhất,
00:50:16sau đó mới là công việc bảo trì game hàng ngày,
00:50:19sửa lỗi và thay đổi chi tiết.
00:50:21Một tháng sau,
00:50:22số lượng bình luận của Atlas đã mất vượt qua 300,
00:50:25điểm đánh giá ổn định ở mức 8,9,
00:50:27nên tảng gắn nhãn đánh giá đặc biệt tốt.
00:50:29Mọi người cuối cùng cũng có thể yên tâm kết luận,
00:50:32game của chúng tôi đã thành công.
00:50:34Ngày tổ chức tiệc ăn mừng được ấn định vào ngày thứ 31 sau khi game phát hành,
00:50:3830 tháng 12.
00:50:39Điều được mong chờ hơn cả bữa tiệc chính là 15 ngày nghỉ dài có lương sau bữa tiệc.
00:50:43Khi ôn kỳ thông báo chuyện này trong nhóm,
00:50:46mọi người ngẩn đầu nhìn nhau,
00:50:47rồi điên cuồng spam cảm ơn xếp trên màn hình.
00:50:51Dài dài nhanh tay,
00:50:52spam mấy trăm tin nhắn,
00:50:53bị ôn kỳ chặn lại bằng một ánh mắt đứng ở cửa văn phòng.
00:50:57Trong bữa tiệc ăn mừng,
00:50:58mọi người đều rất phấn khích,
00:51:00nói chuyện rôm giả,
00:51:01ngay cả bất nhị,
00:51:02người thương ngày ít nói.
00:51:03Cũng kéo tôi lầm bầm nói rất nhiều,
00:51:05bên cạnh dài dài cũng đang léo nhéo nói gì đó,
00:51:07khiến tôi không nghe rõ lời của cả hai người.
00:51:10Trong vòng vây âm thanh từ hai bên,
00:51:12tôi bắt được giọng nói của ôn kỳ,
00:51:14chị ấy nói,
00:51:15cảm ơn mọi người,
00:51:16tôi đã chuẩn bị một món quà cho mọi người.
00:51:18Những người xung quanh im lặng,
00:51:20dán mắt vào phong bao lì xì dày cột trong tay ôn kỳ,
00:51:23và những chiếc túi quà tinh xảo xếp thành hàng trước mặt chị ấy.
00:51:26Ôn kỳ bắt đầu phát từ bất nhị,
00:51:28đi vòng qua chỗ trống của mình,
00:51:30phát cho chị mế,
00:51:31dài dài,
00:51:32cuối cùng đưa quà cho tôi,
00:51:33bóc ra xem đi,
00:51:35chị ấy khẽ nói với tôi.
00:51:37Những người khác đã bóc ra rồi,
00:51:38của bất nhị là một đôi khuyên tai,
00:51:40chị mế là một chiếc vòng tay,
00:51:42dài dài là một chiếc vòng cổ.
00:51:44Qua vẻ mặt của họ có thể thấy,
00:51:46những món trang sức được chọn rất hợp ý họ,
00:51:48người tặng đã bỏ rất nhiều tâm huyết.
00:51:50Tôi xoa xoa chiếc túi quà,
00:51:52càng lúc càng không dám mở.
00:51:54Dài dài đã đeo chiếc vòng cổ hoa nhiều màu sắc đó,
00:51:57ánh sáng lấp lánh của những viên đá quý đa
00:51:59sắc chiếu dọi quanh cổ cô ấy,
00:52:01tôn lên vẻ sống động đáng yêu của cô ấy.
00:52:03Dài dài ghé sát lại,
00:52:04liếc nhìn chiếc túi quà của tôi một cách bí ẩn,
00:52:07mộc lý, cậu không bóc à.
00:52:09Tôi đặt chiếc túi quà ra sau lưng,
00:52:11về rồi bóc.
00:52:12Tớ có cảm giác món quà xếp tặng cậu
00:52:14phải đặc biệt hơn của bọn tớ một chút,
00:52:16cô ấy nói bên tay tôi,
00:52:18hy vọng chỉ là đặc biệt hơn một chút thôi.
00:52:21Chủ đề nhanh chóng chuyển hướng,
00:52:22mọi người lại nói sang chuyện khác.
00:52:24Chị mế không dám uống quá nhiều,
00:52:26nhưng vẫn uống cạn một ly lớn trước khi mở lời.
00:52:29Chị ấy thở dài một tiếng,
00:52:30rồi lại cười.
00:52:31Trước đây tôi cứ nghĩ mình chẳng làm được việc gì,
00:52:34hồi bé mẹ tôi nói tôi không có sự ổn định.
00:52:36Lớn lên bà nói tôi không làm nên trò chống gì,
00:52:39tôi thực sự nghĩ mình sẽ sống mơ mơ màng màng cả đời.
00:52:42Kết quả, tôi,
00:52:43thế mà lại cùng mọi người,
00:52:44làm ra một trò chơi.
00:52:46Chị ấy tự rót đầy ly của mình,
00:52:48nói với ôn kỳ,
00:52:49dếp, lúc đầu cô đưa tôi ra khỏi tên khốn đó,
00:52:52tôi nói tôi cảm ơn cô.
00:52:54Bây giờ, tôi muốn nói,
00:52:55dếp, cô có mắt nhìn người thật đấy.
00:52:58Chị mế cười lớn,
00:52:59uống cạn rượu trong ly,
00:53:01ôn kỳ vừa khóc vừa cười,
00:53:03đứng dậy đáp lại chị ấy.
00:53:04Chị mế còn muốn rót thêm rượu,
00:53:06tôi đứng dậy giật lấy chai rượu khỏi tay chị ấy,
00:53:09lát nữa chị vạn đến đón chị mà phát hiện chị say thì chị tiêu đời đó.
00:53:12Lời này rất hiệu nghiệp,
00:53:14chị ấy bắt đầu rót coca vào ly của mình.
00:53:17Coca và rượu chạm vào nhau,
00:53:19cạn ly này đến ly khác,
00:53:20uống đến cuối cùng,
00:53:21bong bóng nổi lên trong đầu mọi người đều là,
00:53:24ôn kỳ,
00:53:24cô có mắt nhìn người thật đấy.
00:53:26Tôi đã đổi rượu sang coca giữa trừng,
00:53:28ý thức vẫn còn khá tỉnh táo,
00:53:31tiễn chị mế được chị vạn đón đi.
00:53:33Bất nhị bắt taxi về nhà,
00:53:34rồi tiễn dai dai chuẩn bị bay chuyến sáng sớm,
00:53:37quay đầu lại,
00:53:38phát hiện chỉ còn lại tôi và ôn kỳ.
00:53:40Tôi cầm túi sách và túi quả,
00:53:42hỏi chị ấy về bằng cách nào.
00:53:44Chị ấy lắc chìa khóa xe với tôi,
00:53:46tinh nghịch nói,
00:53:47tôi uống toàn là coca,
00:53:48không uống rượu.
00:53:49Sao lúc này lại thông minh đến thế chứ?
00:53:52Tôi đưa em về nhé chị đưa em về ư?
00:53:54Hai chúng tôi đồng thanh mở lời.
00:53:56Xe dừng trước cửa studio,
00:53:58ôn kỳ mở lời,
00:53:59em không xem bên trong là gì sao.
00:54:02Máu môi chị ấy được ánh đèn đường chiếu sáng trở nên nhạt đi,
00:54:05giống như thạch vị đào trắng,
00:54:06ý nghĩ không đúng lúc đó lại xuất hiện.
00:54:09Tôi nhìn miệng chị ấy đóng mở,
00:54:10hoàn toàn không nghe rõ ôn kỳ đang nói gì.
00:54:13Lông mày chị ấy nhíu lại,
00:54:15vừa giận dữ vừa khó hiểu.
00:54:16À lý, em có nghe rõ tôi nói gì không?
00:54:19Dục vọng như một ngọn lửa cháy cực nhanh,
00:54:22lan từ đầu ngón tay tôi đến da thịt,
00:54:24đốt cháy xương cốt tôi,
00:54:26cảm giác ngứa ngáy bệnh hoạn.
00:54:27Tôi cởi dây an toàn,
00:54:29lại gần ôn kỳ.
00:54:30Đồng tử chị ấy khẽ rung,
00:54:32nhìn chằm chằm vào mắt tôi,
00:54:33nắm lấy tay tôi,
00:54:34từng chữ từng chữ nói,
00:54:36mộc lý, em tỉnh táo không?
00:54:38Tôi dùng sức chớp mắt,
00:54:39cười nói,
00:54:40sẽ không quên chuyện xảy ra tối nay,
00:54:42em rất tỉnh táo.
00:54:43Tôi nghiêng đầu hôn chị ấy,
00:54:45ôn kỳ đưa tay giữ gái tôi,
00:54:47lưỡi thăm dò vào kẽ răng tôi,
00:54:48cướp đi toàn bộ không khí bên trong.
00:54:50Tôi gần như không thể thở được,
00:54:56đầu óc quay cuồng.
00:54:58Chưa kịp nói gì,
00:54:59ôn kỳ đã nhào tới.
00:55:01Tôi hoàn toàn không thể chống cự,
00:55:03chỉ có thể bị buộc phải cuốn
00:55:04vào sự triền miên với môi lưỡi chị.
00:55:06Ôn kỳ mút mạnh,
00:55:07hôn đến mức cuốn lưỡi tôi tê dại.
00:55:09Đợi đến khi tôi sắp không thở nổi,
00:55:11chị mới dừng lại.
00:55:12Chị thuộc giống chó à,
00:55:14tôi lau khóe miệng,
00:55:15nhớ lại một số chuyện không mấy tốt đẹp,
00:55:17mắng.
00:55:18Khóe mắt ôn kỳ chứa đựng ý cười,
00:55:20lại hôn lên má tôi một cái.
00:55:22Có lẽ vậy,
00:55:22cùng nhau từng bước đi lên lầu,
00:55:24ký ức đêm đó dần trở nên rõ ràng.
00:55:27Thảm nào lúc đó tôi lên lầu chậm như vậy,
00:55:29chính là vì ôn kỳ lén hôn tôi
00:55:31lúc tôi dựa vào tay vị nghỉ ngơi,
00:55:33khiến cái đầu vốn đã tróng váng
00:55:34càng thêm tróng váng.
00:55:36Chị ấy mở cửa,
00:55:37chúng tôi một lần nữa bước vào căn phòng này,
00:55:39với sự tỉnh táo và điên cuồng chưa từng có.
00:55:42Ôn kỳ đẩy tôi vào cửa,
00:55:44tôi cảm thấy như một cây kem tan chảy,
00:55:46phải dựa vào vòng tay chị ôm lấy eo tôi
00:55:48mới không bị ngã xuống đất.
00:55:50Lửa đỏ tươi, lắc lư quyến rũ,
00:55:52tim đập loạn xã không kiểm soát,
00:55:54như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực,
00:55:56đi tìm trái tim khác đang gọi nó.
00:55:58Trái tim đó, lúc này đang ở trước mặt tôi,
00:56:01chỉ cách nhau hai lớp da thịt của con người.
00:56:03Tôi không dám mở lời,
00:56:05thốt ra không còn là tên chị ấy.
00:56:07Một từ đơn vô nghĩa nhưng lại có định hướng rõ ràng,
00:56:10khiến người ta xấu hổ nhưng lại cảm thấy vô cùng thoải mái.
00:56:13Nước mắt bốc hơi,
00:56:14sương mù bao phủ,
00:56:15phủ một lớp màn mỏng lên mọi thứ trước mắt.
00:56:17Tôi nhìn ôn kỳ không rõ ràng,
00:56:19nhìn ánh đèn cũng không rõ ràng.
00:56:21Một thế giới kỳ diệu,
00:56:23chỉ bao bọc ánh sáng và hai chúng tôi,
00:56:25mọi thứ đều mơ hồ nhưng lại tồn tại rõ ràng.
00:56:28Tôi cúi đầu cắn ngón tay chị ấy,
00:56:31da thịt giữa kẽ răng mỏng manh,
00:56:32chỉ cần dùng lực một chút là có thể chạm vào sương.
00:56:35Tôi liếm khớp ngón tay ấy,
00:56:37nơi đó từng có một vết răng nhưng bây giờ không cần nữa.
00:56:40Tôi nới lỏng lực,
00:56:41chị ấy rút ngón tay ra khỏi miệng tôi.
00:56:44Một thứ nóng hơn,
00:56:45mềm mại hơn lại thâm nhập vào,
00:56:47như thể hôn vẫn chưa đủ,
00:56:48cần phải xác nhận hết lần này đến lần khác,
00:56:50cho đến khi chắc chắn rằng mình sẽ có vô số nụ hôn tiếp theo.
00:56:54Đầu óc tôi đã mưa hồ,
00:56:56linh hồn bốc hơi qua lỗ chân lông,
00:56:58quên đi sự xấu hổ,
00:56:59quên đi sự kiềm chế,
00:57:00quên đi mọi điều cần chú ý khi làm một lý.
00:57:03Rục vọng làm mưa làm gió trong cơ thể,
00:57:05tận hưởng niềm vui,
00:57:06tận hưởng sự phóng túng,
00:57:07tận hưởng sự chiền miên của da thịt.
00:57:09Cuối cùng mệt đến mức ngay cả từ cút cũng không thể nói ra.
00:57:13Thứ gì đó lạnh băng được lồng vào giữa các ngón tay tôi,
00:57:16tại sao chị ấy lại hôn ngón tay tôi?
00:57:18Ý thức bị ném đi rất xa,
00:57:20theo bản năng tôi tìm tay chị ấy,
00:57:22khóa chặt,
00:57:23ngủ đi,
00:57:23ôn kỳ,
00:57:24A Lý sẽ ở bên cạnh chị.
00:57:26Ngoại chuyện,
00:57:27điện thoại rung trên sàn nhà kêu ủ ủ,
00:57:29ôn kỳ thu tay lại khỏi người Mộc Lý,
00:57:31xuống giường nhặt điện thoại.
00:57:33Là điện thoại công việc,
00:57:35cô liếc nhìn Mộc Lý vẫn đang ngủ say,
00:57:36nhẹ nhàng ra ngoài nghe điện thoại.
00:57:39Khi quay lại sau cuộc điện thoại,
00:57:41Mộc Lý đã tỉnh,
00:57:42đầu tóc bù xù,
00:57:43ánh mắt mưa màng nhìn ôn kỳ đang bước vào.
00:57:45Ôn kỳ vừa đi về phía cô ấy vừa nói,
00:57:48sao thế?
00:57:48Lại quên rồi hả?
00:57:50Mộc Lý lắc đầu,
00:57:52giọng nói của ôn kỳ dường như cô đã từng nghe thấy trước đây.
00:57:55Cô đã cảm thấy như vậy ngay từ lần gặp đầu tiên,
00:57:57nhưng lại không thể nhớ ra đã nghe thấy ở đâu.
00:58:00Mộc Lý thốt lên,
00:58:01hình như em đã gặp chị trước đây rồi.
00:58:03Ôn kỳ ngạc nhiên,
00:58:04nhíu mày nhanh chóng đi đến bên giường,
00:58:07khẽ chạm vào chán cô,
00:58:08uống chút rượu thôi mà đến tôi cũng quên à.
00:58:11Mộc Lý nhận ra lời mình nói có thể gây hiểu lầm,
00:58:13giải thích,
00:58:14trước khi em tham gia studio,
00:58:15hình như em đã gặp chị.
00:58:17Khụ,
00:58:18Mộc Lý nhìn vào mắt ôn kỳ,
00:58:20nói,
00:58:20năm thứ ba đại học em học một môn lập trình tự chọn,
00:58:23giáo viên có dẫn theo một sinh viên trợ giảng đến hướng dẫn,
00:58:26có phải là chị không?
00:58:27Ôn kỳ khẽ cười,
00:58:29tôi còn tưởng em không nhớ ra nếu tôi không nhắc đến.
00:58:32Mộc Lý đỏ mặt,
00:58:33lúc đó cô toàn chơi điện thoại trong giờ học,
00:58:35không tập trung mấy vào bài giảng.
00:58:37Ấn tượng về ôn kỳ chỉ vì cô ấy thúc giục bài tập quá gắt gao,
00:58:41hình như cả lớp chỉ có cô là chưa nộp.
00:58:43Mộc Lý ban đầu định chép bài của các bạn khác,
00:58:46nhưng ôn kỳ lại chủ động đề nghị giúp đỡ cô,
00:58:48có chút phong thái của Mỹ Đức thời đại mới người giàu giúp người nghèo.
00:58:51Mộc Lý nghĩ không cần tốn thêm công sức tìm người khác,
00:58:54liền đồng ý ngay.
00:58:56Không ngờ,
00:58:56sự giúp đỡ của ôn kỳ không phải là đưa cốt cho cô chép,
00:58:59mà là bảo cô tự viết cốt,
00:59:01ôn kỳ sẽ giúp sửa.
00:59:03Mỗi tối,
00:59:04sau khi ôn tập xong môn chuyên ngành,
00:59:06ngay khoảnh khắc bước ra khỏi thư viện,
00:59:08điện thoại của học tỷ khoa thông tin lập tức gọi đến.
00:59:11Mộc Lý không biết cô ấy làm thế nào mà canh giờ chính xác đến vậy,
00:59:14cũng không hiểu tại sao không thể đợi về ký túc xá rồi mới gọi cho cô.
00:59:18Suốt 17 phút đường đi,
00:59:20hai người trò chuyện lan man đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
00:59:23Mộc Lý sợ học tỷ đột nhiên kiểm tra nội dung bài giảng,
00:59:26cố gắng lái sang các chủ đề khác,
00:59:27phim gì xem cuối tuần,
00:59:29thích chơi game gì,
00:59:30thích nhân vật game nào nhất,
00:59:31đều lôi ra nói với học tỷ.
00:59:33Học tỷ im lặng lắng nghe,
00:59:35không nói nhiều.
00:59:36Chắc cô ấy không tiếp xúc nhiều với thế giới 2D,
00:59:39Mộc Lý nghĩ vậy.
00:59:40Những ngày như vậy kéo dài trong 4 tuần,
00:59:42môn học tự chọn kết thúc.
00:59:44Mộc Lý nộp một trò chơi pixel nhỏ được sửa đổi
00:59:47và bổ sung nhiều lần làm bài tập cuối khóa của mình.
00:59:50Nội dung rất đơn giản,
00:59:51một số khái niệm và thiết lập lấy cảm hứng
00:59:53từ trò chơi hot nhất lúc bấy giờ.
00:59:55Một nhà thám hiểm bị mắc kẹt trong khu rừng nguyên sinh hoang vắng,
00:59:58phải liên tục vượt qua trứng ại vật và sông suối
01:00:00để thoát khỏi khu rừng.
01:00:02Hình ảnh nhân vật chính là do học tỷ vẽ,
01:00:05vì Mộc Lý kém khoản vẽ,
01:00:06chỉ biết vẽ người què.
01:00:08Tóc đen mắt đen,
01:00:09mặc đồ công sở màu xanh đậm,
01:00:11đeo ba lô du lịch màu nâu,
01:00:13nhân vật chính trong trò chơi đầu tiên của cô
01:00:14mang phong cách chủ nghĩa thực dụng.
01:00:17Trò chơi đó cô không đặt tên,
01:00:19tiêu đề chỉ là mã số sinh viên tên,
01:00:21luôn nằm trên màn hình máy tính của cô.
01:00:23Mỗi khi Mộc Lý đổi máy tính,
01:00:25cô đều sao chép trò chơi sang máy mới.
01:00:27Trong trò chơi này,
01:00:28nhân vật chính sẽ gặp phải nhiều cuộc tấn công của Thú Dữ.
01:00:31Trong phiên bản bài tập môn lập trình,
01:00:33Thú Dữ đều đồng loạt gào lên khi xuất hiện.
01:00:36Sau này Mộc Lý liên tục sửa đổi văn bản,
01:00:38Thú Dữ bắt đầu biết nói,
01:00:39có Thú Mẹ nói con nhỏ trong hang đang đói,
01:00:42có Thú Dữ hấp hối không cam lòng chết,
01:00:44có Thú Dữ hiền lành chỉ đường cho nhân vật chính,
01:00:46có Thú Dữ xảo quyệt lừa nhân vật chính và bẫy,
01:00:49có Thú Dữ yêu mến cô ấy,
01:00:50có Thú Dữ căm ghét cô ấy.
01:00:52Cuối cùng,
01:00:53trò chơi này trở thành tác phẩm mà Mộc Lý nộp cho studio.
01:00:57Lúc đó em còn định hỏi tên chị,
01:00:59sao lại nghĩ để sau này trò chuyện rồi hỏi.
01:01:01Kết quả sau khi tốt nghiệp đổi điện thoại,
01:01:03đổi thành phố,
01:01:04chúng ta mất liên lạc.
01:01:05Mộc Lý hồi tưởng lại chuyện xưa,
01:01:07nằm xuống giường,
01:01:08cảm thán,
01:01:09duyên phận à,
01:01:10thế mà lại gặp nhau.
01:01:12Ôn kỳ cười không trả lời,
01:01:14so với duyên phận ngẫu nhiên mà số phận ban tặng,
01:01:16cô quen với việc tự mình giành lấy hơn.
01:01:19Lần đầu tiên họ gặp nhau có lẽ là trong buổi tổng duyệt
01:01:21một buổi dạ hội do khoa thông tin và khoa văn học đồng tổ chức.
01:01:24Lúc đó cô học năm thứ hai,
01:01:26làm phó đạo diễn dạ hội,
01:01:28chủ yếu phụ trách điều khiển trung tâm sân khấu.
01:01:30Bàn điều khiển trung tâm nằm giữa khu vực khán giả,
01:01:33khá xa sân khấu và hậu trường,
01:01:35sự náo nhiệt không truyền đến được đây,
01:01:37ở đây chỉ có vài người buồn chán và không thể lơ là công việc.
01:01:40Việc có thêm một người trong hàng ghế trở nên nổi bật một cách rõ ràng.
01:01:43Cô ấy luôn đến vào chương trình thứ 6
01:01:45và rời đi sau khi chương trình thứ 7 kết thúc.
01:01:49Không giống như người phụ trách chương trình,
01:01:51cũng không phải diễn viên,
01:01:52càng không phải nhân viên của dạ hội.
01:01:54Nhưng cô ấy vẫn đều đặn đến mỗi buổi tổng duyệt.
01:01:56Ôn Kỳ hỏi đàn anh học trưởng bên cạnh,
01:01:59người này là ai?
01:02:00Đàn anh nói,
01:02:01cô ấy à, Mộc Lý,
01:02:03phó chủ tịch câu lạc bộ kịch,
01:02:05lần này chắc là dùng kịch bản gốc do chính cô ấy viết,
01:02:07nên mới lần nào cũng đến.
01:02:09Có một lần,
01:02:11thiết bị âm thanh gặp sự cố,
01:02:12thời gian tổng duyệt của tất cả các chương trình bị hoãn lại.
01:02:15Cô ấy vẫn đến như thường lệ,
01:02:17rồi đợi chờ mà ngủ quên.
01:02:18Chính Ôn Kỳ đã gọi cô ấy dậy
01:02:20để không bỏ lỡ tiết mục của mình.
01:02:22Những lần tổng duyệt sau,
01:02:23Mộc Lý đều mang theo đồ uống hoặc đồ ăn nhẹ,
01:02:26chia cho những người ở bàn điều khiển trung tâm.
01:02:28Chỉ có một lần,
01:02:30mang không đủ,
01:02:30cô lén lút rúi vào tay Ôn Kỳ.
01:02:33Khu vực khán giả tối om,
01:02:34chỉ có vài chiếc đèn nhỏ màu vàng ấm áp ở lối đi,
01:02:37Ôn Kỳ không thể nhìn rõ khuôn mặt Mộc Lý,
01:02:40chỉ cảm nhận mơ hồ rằng cô thật đáng yêu.
01:02:43Đến ngày diễn ra dạ hội,
01:02:44Ôn Kỳ tìm khắp khu vực khán giả cũng không thấy Mộc Lý.
01:02:47Hỏi những người trong câu lạc bộ kịch,
01:02:49họ nói có một bộ trang phục biểu diễn bị rách,
01:02:51cô ấy mang đi sửa ở ngoài trường,
01:02:53chắc sắp đến nơi rồi.
01:02:55WeChat trong tay liên tục nhảy tin nhắn,
01:02:57thúc giục Ôn Kỳ nhanh chóng trở lại bàn điều khiển trung tâm,
01:03:00dạ hội sắp bắt đầu.
01:03:02Khi Ôn Kỳ bước ra khỏi cửa,
01:03:04vừa vặn va vào một bóng người đang vội vã.
01:03:06Cả hai đồng thời xin lỗi nhau,
01:03:08bóng người đó vội vàng chạy vào phòng chuẩn bị.
01:03:11Trong vòng chưa đầy một giây,
01:03:12Ôn Kỳ nhìn rõ khuôn mặt cô ấy,
01:03:14mồ hôi trên chán,
01:03:15vẻ mặt vội vã của cô ấy.
01:03:17Từng khung hình,
01:03:18từng khung hình,
01:03:19lan rộng trong đại não,
01:03:20ghi lại chi tiết ấn tượng đầu tiên của Ôn Kỳ về Mộc Lý.
01:03:23Cô không định kể cho Mộc Lý nghe chuyện cũ này,
01:03:26Ôn Kỳ vẫn còn giấu hàng ngàn,
01:03:28hàng vạn mảnh ký ức liên quan đến Mộc Lý,
01:03:30đợi đến khi cô ấy tò mò,
01:03:32cô sẽ lấy ra chọc gẹo cô ấy.
01:03:34Cái tên ngốc này,
01:03:36cô cắn cằm Mộc Lý một cách trừng phạt,
01:03:38rõ ràng là nhẹ bén như vậy,
01:03:39nhưng đầu óc lại không chịu thông suốt.
01:03:41Tự lừa dối bản thân nhắm chặt mắt,
01:03:44cần người khác mạnh mẽ giữ chặt tay,
01:03:45buộc Mộc Lý mở mắt,
01:03:47cô ấy mới chịu thừa nhận,
01:03:48có một người yêu cô ấy đến vậy.
01:03:50Chị đúng là thuộc giống chó,
01:03:52Mộc Lý bật dậy,
01:03:53bất mãn chỉ vào vết đỏ trên người,
01:03:55lần sau có thể kiềm chế một chút được không?
01:03:58Ôn Kỳ ôm lấy cô,
01:03:59làng tranh câu trả lời,
01:04:01vừa rồi có nhà đầu tư gọi điện đến.
01:04:03Ôn Kỳ dừng lại một chút,
01:04:04nhìn chầm chầm vào biểu cảm của Mộc Lý.
01:04:06Sau khi nhận được phản ứng hài lòng,
01:04:08cô tiếp tục nói,
01:04:09anh ấy muốn đầu tư để chúng ta ra phần tiếp theo.
01:04:13Mộc Lý thậm chí mở to mắt,
01:04:14ôn Kỳ cương chiều xoa đầu cô.
01:04:16À Lý,
01:04:17Lilith của em có thể đi đến những nơi xa hơn cả lục địa Atlas rồi,
01:04:21và họ cũng sẽ cùng nhau đi đến những nơi xa hơn.
01:04:23Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo