Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 9 phút trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Sau khi bước vào trò chơi vô hạn, vì mắc chứng thiếu hụt cảm xúc, suốt quá trình tôi luôn
00:04giữ một khuôn mặt trơ trơ không biểu cảm.
00:07Nhìn sinh vật hình thù kỳ dị, thôi dữa và bóc mùi tanh tửi trước mặt, tôi chỉ nhấc bổng
00:11nó lên bằng một cái bế công chúa, rồi ném thẳng về lại biển.
00:15Cá sâu xí, tránh xa ra, đừng để bị bắt lên nữa. Ngày thứ ba, nó lại đơn độc quay
00:20lại.
00:20Khuôn mặt đỏ ửng, gỡ viên ngọc trai từ đuôi cá ra, điên cuồng tỏ tình với tôi, cô là
00:26người duy nhất không lộ vẻ chán ghét khi nhìn ta, ta thích cô.
00:29Làm bạn đời của ta đi, tôi, ba chấm. Bình luận bay đầy, nữ vương người cá mau tỉnh lại
00:35đi, cô ta là mặt tê liệt đấy.
00:37Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube giáng khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:42luận để mau được xếp tăng lương nhé.
00:44Hẹ hẹ hẹ. Vào chuyện, người chơi đã tiến vào phó bản, vịnh lưu ly. Mục tiêu, sống sót và
00:50hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến.
00:52Đinh, phó bản đang được tải, xung quanh là tiếng la hét, khóc lóc của đàn ông phụ nữ, trẻ
00:58con lẫn người già.
00:59Tôi đứng bất động trong đại sảnh chuẩn bị, mặt không chút cảm xúc. Nếu không vì mắc chứng thiếu
01:04hụt cảm xúc, không thể phản ứng được, thì có lẽ tôi cũng sẽ mắng lên vài câu.
01:09Một cô gái khóc lóc, đây là đâu vậy? Chúng ta bị bắt cóc à?
01:13Một người phụ nữ lực lưỡng đảo mắt nhìn quanh, sau đó hung hãn túm lấy cổ áo tôi, tại
01:18sao cô lại bình tĩnh như vậy?
01:20Nói đi, có phải chính cô đưa bọn tôi đến chỗ quỷ quái này không?
01:24Lúc đó, một giọng điện tử vô cảm vang lên, các người trong thế giới thực đã chết.
01:29Trong trò chơi, chỉ khi sống sót đến cuối cùng mới có cơ hội tái sinh. Nếu thất bại, sẽ
01:34bị xóa sạch hoàn toàn.
01:36Cả đại sảnh lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Tôi hỏi nhẹ, nếu tôi không muốn cơ hội
01:41đó thì sao?
01:43Hành vi chơi tiêu cực có thể tự mình trải nghiệm kết cục thê thảm.
01:47Lời này rõ ràng mang ý cảnh cáo, nhưng tôi chỉ nói chết thì có gì đáng sợ đâu.
01:52Nếu sợ, tôi đã không chọn tự kết thúc đời mình từ trước rồi.
01:56Lúc ấy, vài dòng bình luận đỏ lướt qua trước mắt tôi, làm màu.
02:00Mặt mũi y như mẫu ảnh hộp đêm, vô dụng thôi, vào game rồi kiểu gì cũng khóc lóc, sợ
02:05chết cho xem.
02:07Cười chết mất, trước kia Titan cũng ngông như cô ta, sau vào bản này khóc đến vỡ họng, chết
02:12banh xác.
02:13Ủa khoan, cô ta rơi vào cảnh đại hội đánh cá hả?
02:16Xong luôn, khỏi bàn, chuẩn bị chết đi là vừa.
02:20Tùy xem là boss lớn hay boss nhỏ, nếu là nữ vương người cá thì khỏi cứu, chỉ nhìn một
02:25cái là bị ô nhiễm, hẹo ngay.
02:27Không khí thanh nồng đến mức khó diễn tả bốc lên từ biển.
02:31Tôi ngẩn đầu quan sát, thấy rất nhiều ngư dân đang tụ tập ven bờ, vây quanh thứ gì đó,
02:36tranh cãi dữ dội.
02:37Chính nó làm ô nhiễm biển, khiến chúng ta mắc bệnh, thiêu chết nó đi, đốt cho sạch cái thứ
02:42quái vật xấu xí này.
02:44Tôi chen vào giữa đám đông, gần đống lửa lớn, một cô gái người cá thân thể đầy thương tích
02:49đang nằm bất động.
02:50Tôi định tiến gần thì một NPC phụ nữ lớn tuổi kéo tôi lại, tránh xa ra, cô bé.
02:55Yêu quái biển nguy hiểm lắm, đến gần sẽ bị ô nhiễm đấy.
02:59Tôi nhìn bà ấy, thật sao?
03:02Bà ấy gật đầu, chắc cô là người ngoài tới à?
03:05Cũng tại tôi không kịp nhắc, người cá thứ này.
03:08Bà còn chưa nói hết câu, tôi đã phóng lên trước, bế người cá lên chạy đi.
03:13Bình luận lập tức bùng nổ, có người mắng tôi ngu, có người chửi tôi tìm chết.
03:17Nói thật, họ không sai đâu, tôi vốn đã chẳng muốn sống nữa.
03:21Năm nay tôi mới 26, nhưng thật sự, tôi đã sống quá đủ rồi.
03:26Tôi ôm cô ấy chạy một mạch hơn chục phút, mấy NPC đuổi theo đã bị bỏ lại phía sau.
03:32Cuối cùng tôi mới có thời gian dừng lại, nhìn kỹ gương mặt người cá.
03:36Mới nhìn, cô ấy đúng là như lời dân làng nói, là một con quái vật.
03:40Thân thể thối giữa, vầy cá dây dụng để lộ mô cơ bên trong lấm tấm đốn đen, cả người
03:45toát ra tà khí khiến người khác buồn nôn.
03:47Nhưng lạ thay, ngũ quan của lại vô cùng sắc xảo, mái tóc bạc dài buông xóa, ánh mắt hẹp
03:52dài như thần linh trong tranh cổ.
03:54Tôi chống người nhìn xuống cô ấy, nói khẽ, này cá, tới đây làm ô nhiễm tôi đi, nghe không,
04:00nếu là boss thì ra tay đi.
04:02Cô ấy chẳng có phản ứng gì, tôi đành nằm xuống, ôm người cá thật chặt, mong nhận được chút
04:08giá trị ô nhiễm nào đó.
04:09Cứ ôm mãi như vậy, tai người cá dần dần nóng lên.
04:13Trời má, đây là nữ vương người cá đấy, là boss cấp cao nhất trong phó bản này.
04:18Trước kia có người chơi chỉ nhìn cô ta một cái mà ô nhiễm tăng 90%, suýt nổ banh sát,
04:23uống cả chục chai thanh lọc tinh thần mới cứu lại được.
04:26Người này tiêu rồi, chuẩn bị ngỏm đi là vừa.
04:30Chữ bay đầy màn hình, ảnh hưởng tầm nhìn.
04:32Tôi mò mẫm tắt bình luận.
04:34Ngay sau đó, tôi phát hiện người cá mở mắt.
04:37Đôi mắt ấy thật kỳ quái, đông tử xám trắng, đầy tử khí, nhìn tôi chăm chăm như thể dây
04:42tiếp theo sẽ hút người vào trong.
04:44Tôi nhìn cô ta 3 giây, rồi không chút do dự ấn đầu cá vào ngực mình, tiếp tục ôm
04:49sát.
04:49Đuôi cá động đậy, tôi dơ chân đẻ lên.
04:52Ngón tay cô ấy cũng khẽ cử động, tôi lập tức đan chặt tay vào tay người kia, một vòng
04:56ôm hoàn hảo không góc chết.
04:58Hệ thống, người chơi tần miên, giá trị ô nhiễm tăng 1%.
05:03Tôi nhíu mày, chỉ vậy thôi, đây chẳng phải quái vật bình thường à.
05:08Không do dự, tôi đứng dậy bước đi.
05:10Nhưng vừa đi được vài bước, tôi lại dừng, quay đầu nhìn lại, rồi bế người cá tới mép đá
05:15ngầm.
05:15Cá sâu xí, tránh xa ra, đừng để bị bắt lên lần nữa.
05:19Tôi nói, rồi vứt cô ta xuống biển.
05:22Mặt biển đen đặc như thứ chất lỏng dầu mỡ, tanh nồng chết chóc.
05:26Người ca lúc đầu còn nổi lênh bình, rồi từ từ chìm xuống.
05:30Đôi mắt xám trắng ấy vẫn dán chặt lấy tôi, như muốn khắc ghi điều gì đó.
05:34Chúc mừng người chơi đã sống sót qua điểm khởi đầu của cốt truyện.
05:38Lòng chắc ẩn và tình yêu vĩ đại của bạn khiến người khác cảm động.
05:42Danh hiệu thiên sứ chính thức thuộc về bạn.
05:44Kỹ năng cá nhân ý chí thiên sứ đã thức tỉnh.
05:47Cái này có tác dụng gì?
05:48Tôi hỏi, khi sử dụng kỹ năng, người chơi có thể mọc một đôi cánh trắng mốt tuyệt đẹp.
05:54Ồ, tôi nói nhạt nhạt.
05:56Thật hữu dụng biết bao.
05:58Ở nơi tôi không nhìn thấy, bình luận đã nổ tung.
06:01Đây chắc chắn là lỗi của game.
06:02Sao có thể chỉ tăng 1% ô nhiễm được?
06:05Mọi người đều biết, ô nhiễm chuyển qua nỗi sợ tinh thần.
06:09Chẳng lẽ cảm xúc của người này thật sự là không có chút giao động nào?
06:12Tôi không tin cô ta không sợ.
06:14Chắc chắn đã dùng đạo cụ đặc biệt gì đó rồi.
06:17Tôi đến quảng trường thị trấn, nơi các người chơi còn sống đang tập trung.
06:21Từ gần trăm người trong sảnh chuẩn bị, giờ chỉ còn một nửa.
06:25Gương mặt ai nấy đều sợ hãi, vẻ kinh hoàng còn chưa tan.
06:28Tôi để ý, da họ bắt đầu sưng phủ, trên người còn toát ra mùi tanh nồng như cá chết,
06:34triệu chứng của ô nhiễm sơ cấp.
06:36Chào mừng mọi người đến trấn lưu ly.
06:38Một thiếu nữ xinh đẹp đứng giữa quảng trường, tay cầm chùm chìa khóa, nói tôi là con gái của
06:43thị trường, ly ra.
06:44Các vị đến từ xa, nếu có gì sơ xuất xin thử lỗi.
06:48Ở đây có vài chỗ ở, như điều kiện mỗi nơi mỗi khác.
06:51Có chỗ an toàn, cũng có chỗ hơi hẻo lánh.
06:54Mời mọi người tự phân chia.
06:56Lời vừa rước, đám đông lập tức lao lên tranh rành.
06:59Tôi lười chen lấn, đứng nguyên tại chỗ lấy một cây kẹo ra ngậm, chờ đến cuối mới bước lên,
07:04nhặt đại một chiếc chìa khóa hoen dỉ bị vứt dưới đất.
07:08Ly ra nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, cô gái, căn nhà này ở khá xa, mong cô chú
07:12ý an toàn.
07:14Đồng tử của NPC Ly ra có màu xanh biển, cùng tông với chuỗi ngọc nơi cổ cô ấy.
07:19Cảm ơn, dây chuyền của cô đẹp đấy.
07:22Tôi tiện miệng khen một câu.
07:24Ly ra thoáng ngẩn ra, rồi nở nụ cười có phần lúng túng.
07:27Tôi quay lưng bước đi, thì cô ấy lại gọi với theo, à đúng rồi.
07:31Buổi tối xin hãy ngủ sớm, bất kể nghe thấy gì, đừng ra khỏi nhà.
07:36Lời nhắc thiện ý của một NPC, tôi ghi nhớ, rồi lập tức quyết định tối nay sẽ không ngủ.
07:42Căn nhà gỗ cũ kĩ bên mép biển, đổ nát đến đáng thương.
07:46Hai đêm đầu tôi thức trắng, ngồi ngắm bỉnh cả đêm, ngoài tiếng sóng vỗ vào đá thì chẳng nghe
07:51thấy gì khác.
07:52Đêm thứ ba, tôi lên giường ngủ sớm, vậy mà lại tỉnh dậy vào lúc 2 giờ sáng.
07:57Khi ấy, tôi nghe thấy tiếng hát từ bờ biển vọng lại.
08:00Bình luận lúc này lại hiện ra, xong rồi, bị rụ rồi.
08:05Tôi nhớ livestream của một nữ người chơi ở phòng bên, vừa nghe tiếng hát đã bước thẳng xuống biển
08:09và ngay lập tức bị người cá xé xác.
08:11Huyền thoại phàm chi thất chuyên trị yêu quái biển sâu, đâu phải thứ dễ đối phó.
08:17Tôi bước ra khỏi phòng, nhìn thấy cảnh tượng người cá giao phối dưới biển, hỗn loạn và trần trụi.
08:22Tôi rẻ sang hướng khác, rất nhanh, tôi xác định được nguồn phát ra tiếng hát.
08:27Dưới ánh trăng, một người cá ngồi trên tảng đá, tóc bạc bay trong gió biển, đôi mắt nhật nhạt
08:32nhìn tôi không chớp, môi khẽ mở, tiếng hát thì thầm như thiên âm, vong vẳng bên tai.
08:37Tôi mơ hồ nghe thấy cô ấy nói, lại đây, lại đây, thế là tôi bước đến trước mặt người
08:42cá.
08:43Gì vậy? Người cá nhìn tôi, khẽ cười, lại gần hơn chút nữa, vào biển đi.
08:48Tôi tiếp tục bước tới, bình luận nhảy liên tục, ủa? Sao không có chuyện gì xảy ra?
08:54Không đúng, mới nãy còn tưởng cô ta bị rụ, rồi bị xé xác mà.
08:58Khoan, tôi nghe nhầm không? Cô ta, còn chửi người cá à?
09:03Có ai thấy vẻ mặt không cảm xúc của cô ta trông rất S không? Quá dị luôn.
09:07Tôi quay lưng rời đi, sau lưng, người ca có vẻ nôn nóng, lại cất giọng hát mê hoặc.
09:13Tôi chẳng hiểu cô ấy hát để làm gì, có lẽ chỉ để tạo chút không khí.
09:18Mà cũng đúng thật, hiệu quả không tồi, đó là giấc ngủ ngon nhất trong suốt 10 năm qua của
09:23tôi.
09:24Một ngày nọ, có người gõ cửa căn lều nhỏ của tôi.
09:27Chào cô, mấy ngày nay du ngoạn ở Trấn Lưu Ly có vui không?
09:31Tôi nhìn Lisa đang đứng ngoài cửa, đáp lại, cũng tạm.
09:35Vậy thì tốt rồi.
09:36Lisa mỉm cười, nói tiếp, chiều nay lúc 1 giờ, tôi mời cô đến tham quan nhà máy chế biến
09:42cá quấn đầu của bọn tôi.
09:43Hy vọng cô sẽ đến đúng giờ.
09:46Nhiệm vụ chính tuyến cập nhật, nằm Ly trong căn lều rách mấy ngày đúng là bắt đầu thấy nhảm.
09:51Tôi quyết định đi xem thử.
09:52Khi đến nhà máy, số người chơi có mặt lại ít hơn lần trước.
09:56Ra bọn họ trưng phồng như ngâm nước quá lâu, vài người thậm chí đã mọc vầy cá trên tay,
10:01triệu chứng nhiễm ô nhiễm tiến triển.
10:03Đây là ngành sản xuất chính của thị trấn chúng tôi, cá quấn đầu biển sâu.
10:07Lisa dẫn chúng tôi đi qua dây chuyền sản xuất, vừa đi vừa giải thích.
10:11Trước kia cá quấn đầu bán rất chạy, nhưng từ khi biển biến dị, cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ.
10:16Tình trạng cụ thể là gì?
10:18Tôi hỏi.
10:19Lisa thở dài, nồng độ ô nhiễm trong nước biển quá cao.
10:22Mỗi ngư dân ra khơi đều bị nhiễm. Chúng tôi buộc phải đổi phương thức đánh bắt.
10:27Sau đó, cô dẫn cả nhóm đến hiện trường đánh cá.
10:30Chỉ nghe một tiếng nổ lớn vang rội, sóng đen cuộn trào ngoài xa, mùi thuốc nổ nồng nặc lan
10:35khắp không khí.
10:36Họ dùng thuốc nổ để đánh cá.
10:38Lisa thẳng nhiên nhìn ra biển, nơi vô số sắc cá nổi lênh bình.
10:42Tuy cá mất độ tươi, nhưng hương vị vẫn ổn.
10:45Chỉ là chi phí hơi tăng.
10:46Cô quay lại gật đầu với chúng tôi, tài nguyên mà vịnh lưu ly mang lại không chỉ là thực
10:50phẩm.
10:51Hôm khác, tôi sẽ dẫn các vị đi tìm hiểu kỹ hơn.
10:55Tham quan xong, tôi trở về lều.
10:57Vừa về tới thì thấy một người cá xui xẻo vừa bị nổ tươi tả đang nằm ven bờ biển.
11:01Thật trùng hợp, đây là lần thứ ba tôi gặp cô ta rồi.
11:05Tôi vẫn không biết tên, chỉ biết mình đang nhìn một cái sắc nát bươm.
11:09Tôi bước lại, mặt không cảm xúc, dùng chân khẽ chọc vào người.
11:13Đá, dậy đi.
11:14Không phản ứng.
11:15Tôi nghĩ một chút, bế cô ấy vào lều, đặt xuống đất, rồi tựa đầu giường lấy kẹo ăn cho
11:21đỡ chán.
11:22Khoảng 20 phút trôi qua, lúc tôi định ra ngoài thì nhận ra, chiếc đuôi cá lạnh lẽo đã quấn
11:27lấy mắt cá chân tôi.
11:28Buông ra, tôi cúi mắt nhìn.
11:31Người cá vẫn nằm đó, khóe môi cong nhẹ, viên môi thành tú để lộ chiếc răng nanh sắc nhọn.
11:36Lại cứu ta rồi.
11:37Một giọng khàn khàn, gợi cảm vang lên.
11:40Cô ấy chậm dãi ngồi dậy, đuôi cá chân ướt trườn nhẹ lên bắp chân tôi.
11:45Đêm qua, ta muốn giao phối với ngươi, để ngươi chết dưới đáy biển.
11:48Nhưng bây giờ, lại không muốn nữa.
11:51Đôi mắt cô ấy cháy bỏng, dùng đuôi cọ nhẹ vào thảm, cố tình chơi chọc tôi.
11:56Ngươi là người duy nhất, không nhìn ta bằng ánh mắt ghê tởm hay sợ hãi.
12:00Ta thích ngươi, hãy làm bạn đời của ta đi.
12:03Hệ thống, người chơi tần miên, giá trị ô nhiễm tăng lên 2%.
12:08Điều đáng ngạc nhiên là, chỉ trong thời gian ngắn, vết thương trên người cô ta đã bắt đầu liền
12:12ra.
12:13Tôi ngồi ngược hướng, thả nhiên lấy que kẹo ăn kết cắm lên đuôi cá.
12:17Cô ấy khẽ rên, thu đuôi lại, vẻ mặt đầy đau lòng, ôm chặt lấy nó.
12:22Không sao rồi thì mau đi đi.
12:24Tranh thủ lúc chúng chưa phát hiện, một mình lén quay lại biển đi.
12:28Tôi nhấc cầm về phía cửa.
12:29Có lẽ do bị đau, người cá nhìn tôi với chút oán trách, rồi bỗng bật cười khẽ, đầu lưỡi
12:34liếm qua răng nanh.
12:35Ngươi, đang lo cho ta.
12:37Tôi không muốn phí lời, liền bế cô ấy lên, mở cửa đi thẳng ra bãi biển.
12:42Người cá thừa cơ quấn đuôi quanh người tôi, còn định liếm cổ tôi, bị tôi né lạnh lùng.
12:47Không để nang, tôi quăng cái của nợ này xuống biển.
12:51Người cá bơi một vòng, rồi quay đầu lại nhìn, ta tên là Ngân Uyên, là vua của vùng biển
12:56này.
12:56Lần sau gặp lại, ta sẽ mang theo xính lễ, rồi cùng người giao phối.
13:01Sau mấy chuyện ồn ào đó, tôi người chơi chính, vẫn chỉ có hai điểm ô nhiễm.
13:06Trong khi những người chơi khác đang bận biệu khổ sở đi tìm manh mối nhiệm vụ,
13:09tôi chẳng có gì làm, đành lục tủ tìm vài con cá khô, nấu cơm cho đỡ đói.
13:14Cá khô cứng ngắc, tôi cắn mãi mới được.
13:16Không biết trời tối từ lúc nào, một vệt chất lỏng đen xệt xệt đã từ ngoài cửa trườn vào,
13:21lan tới chân tôi.
13:23Bình luận lại bắt đầu ồn ào.
13:25Bạch tuộc vương tới rồi, kẻ điên si tình thì bỏ qua, giờ thì gặp quái vật thuần công kích.
13:30Lần này tôi muốn xem xem cô ta còn dám bình thản được không?
13:34Lần này tiêu rồi.
13:36Con này là quái thuần chủng điên loạn, cam thủ loài người, bắt được là giết không chữa ai.
13:41Một xúc tu khổng lồ bỗng phá cửa sông vào, nhắc bổng tôi lên khỏi mặt đất.
13:46Cơ thể tôi bị kéo thẳng ra ngoài, lưng va mạnh vào khung cửa gỗ, vỡ toàng.
13:50Trước mắt là một con bạch tuộc khổng lồ đường kính ít nhất 6 mét, toàn thân mọc đầy bướu
13:55thịt.
13:55Đầu nó như thế đang mục giữa, còn con mắt đỏ ngầu rán chặt lấy tôi, điên cuồng.
14:00Chỉ một giây sau, nó há miệng lao đến định nuốt trọn đầu tôi.
14:04Tôi, khá hài lòng, không dãy ruộng, chỉ khi còn cách hàm răng của nó chừng 20cm.
14:10Tôi tiện tay dùng dao gạt bay chiếc lưỡi câu còn mắc trong lớp thịt của nó.
14:14Ui ra, bạch tuộc run dẩy, hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi, rồi thử đưa một xúc tu khác
14:19đến trước mặt tôi.
14:21Trên đó cũng móc một cái lưỡi câu xấu xí.
14:23Tôi nhấc tay gãy nhẹ, nó lập tức phát ra âm thanh y y y đầy hưng phấn, hai xúc
14:28tu chạm nhau, cọ sát như đang ăn mừng.
14:31Con mắt bạch tuộc mở to, thả tôi xuống rồi quay người ngồi bệt dưới đất.
14:35Lúc đầu tôi chưa hiểu nó định làm gì, cho đến khi phát hiện trên thân thể nó vẫn còn
14:39đầy những vết thương đang dỉ máu, đỏ như sao trời.
14:43Hóa ra là do những sợi dây câu bỏ hoang dưới biển xiết chặt vào thân thể mà thành.
14:47Tôi nhìn một lúc, mặt không biểu cảm, khẽ thốt lên, tội nghiệp.
14:51Cầm con dao nhỏ trong tay, tôi từ tốn cắt từng sợi dây như lông đã ăn sâu vào da
14:56thịt nó.
14:57Rất nhanh, trên đất đã vứt đầy những sợi dây đẫm máu lẫn thịt vụn.
15:01Xong rồi.
15:02Bạch tuộc chẳng thèm để tâm đến tôi, lập tức nhảy cẫn lên vui mừng, vừa chạy loạn trên bãi
15:06cát, vừa quăng mấy cục dịch nhầy trên thân lên không chung đùa nghịch.
15:10Nhìn mà chỉ thấy, không thông minh lắm.
15:13U hú hú hú hú.
15:14Tôi cố gắng khiến nó nhớ ra chuyện chính, bước tới trước mặt, dùng dao cắt nhẹ lên thân thể
15:19nó.
15:19Này, tiếp tục ăn tôi đi.
15:21Không ngờ bạch tuộc lại hưng phấn tới mức lập tức cắt đứt một xúc tu ngay tại vết dao
15:25rồi ném cho tôi, sau đó lại tiếp tục chạy loạn trong niềm vui cuồng nhiệt.
15:29Ơ này, tôi đâu có muốn ăn xa xì mi bạch tuộc.
15:32Chúc mừng người chơi đã sống sót sau đợt tấn công của bạch tuộc điên cuồng.
15:36Binh, vũ khí cá nhân đã được kích hoạt thành công, một con dao cùn tưởng như tầm thường, lại
15:41ẩn chứa sức mạnh sâu không lường được.
15:43Cô sẽ dùng nó để giết chóc, hay để cứu rỗi.
15:47Binh, kỹ năng cá nhân đã được nâng cấp, một lần nữa người đã thể hiện sự cảm thông và
15:51lòng bao dung độc nhất vô nhị.
15:53Danh hiệu người chiến thắng không ai xứng đáng hơn cô.
15:56Từ giờ trở đi, cô có thể chia sẻ đôi cánh trắng xinh đẹp của mình với người khác.
16:01Ồ, thật là một bản nâng cấp, hữu ích ghê.
16:04Tôi lau dao, mặc kệ con bạch tuộc ngốc ghếch kia, quay trở lại nhà.
16:09Không ngờ hôm sau nó lại tới.
16:11Khi tôi đang nấu cơm, thân thể khổng lồ của bạch tuộc che nửa trong bếp, nửa kẹt ngoài cửa,
16:16nhiệt tình dùng xúc tu chuyển cho tôi đồ làm bếp.
16:18Tôi tiện tay cắt một đoạn xúc tu của nó bỏ vào nồi nấu canh hải sản.
16:22Nó chỉ lắc lắc, chẳng bận tâm, xúc tu lại mọc ra rất nhanh.
16:27Bình luận
16:28Lẽ nào suốt bao nhiêu người chơi trước, không một ai phát hiện ra bạch tuộc điên chỉ đơn giản
16:32là bị dây câu xiết đau đến phát rổ à.
16:35Quỷ thật, lại để cô gái này phát hiện ra.
16:38Tôi nấu xong nồi canh thì bạch tuộc đột nhiên khựng lại, như thể cảm nhận được nguy hiểm.
16:42Nó xoay người chạy tán loạn.
16:44Tôi có linh cảm, bước ra cửa và nhìn thấy Ngân Uyên.
16:47Cô ta dơ tay, để lộ viên ngọc lam bạc lấp lánh giữa lòng bàn tay, em thích không?
16:53Tôi không đáp.
16:54Cô ấy lại lấy thêm ra một chuỗi ngọc mới tinh, còn những thứ này thì sao?
16:58Em thích không?
16:59Tôi vẫn im lặng.
17:00Ngậm nghĩ một lúc, rồi nghiêm túc nói, nếu em không hài lòng, đợi ta tìm lại trái tim của
17:05đại dương, ta sẽ mang toàn bộ báu vật dưới biển dân cho em.
17:09Tôi hỏi, trái tim của đại dương là gì?
17:12Ngân Uyên ngẩn đầu nhìn tôi, nửa người chìm trong làn nước biển đen như mực.
17:16Trả lời, là trái tim của Vịnh Lưu Lì.
17:19Tôi lại rơi vào trầm mặt.
17:21Cô ấy bơi tới sát bên tôi, ánh mắt chuyên trú, hàng mi trắng như cánh bướm khẽ lay động.
17:26Em, muốn làm bạn đời của ta không?
17:29Tôi ngồi sổm xuống, nâng cầm cô ấy lên, nhìn cho rõ, tôi là phụ nữ.
17:33Ngân Uyên điểm tĩnh đáp, tộc người ca chúng ta chọn bạn đời không câu nệ giới tính.
17:38Nếu em để ý, cô ấy nở nụ cười đầy ẩn ý, trên hay dưới tùy em chọn.
17:43Ta nhẹ nhàng chạm vào má cô ấy, muốn ở lại cạnh tôi à?
17:47Ánh mắt Ngân Uyên sáng lên, muốn.
17:49Tôi bế cô ấy ra khỏi mặt nước, việc đầu tiên là tắm rửa.
17:53Nguồn ô nhiễm chủ động đưa tới cửa, không nhận thị phí quá.
17:57Tôi còn có thể ôm ngủ, dù sao cũng tận dụng được chút gì đó.
18:01Chỉ tiếc Vịnh Lưu Ly quá bẩn, ngay cả cá cũng ngâm đến giờ thế này.
18:05Tôi xách một thùng nước, rội thẳng từ đầu cô ấy xuống.
18:08Ngân Uyên nhắm mắt hưởng thụ, chiếc đuôi vui vẻ đập lạch bạch trên sàn.
18:13Phải tắm sạch sẽ mới được ở lại, tôi nói rồi ngồi sổm xuống, bắt đầu kì cọ thân thể
18:17cho Ngân Uyên.
18:18Chưa bao lâu, người cá kia phát ra một tiếng rinh khẽ, má hơi ứng đỏ, ánh mắt dần trở
18:23nên mơ hồ.
18:24Tôi cúi đầu nhìn con cá này lại dở trò lưu manh, cái đuôi cá đang vút ve lên đùi
18:29tôi.
18:30Thu lại, tôi ra lệnh.
18:32Cô ta không cam lòng nhưng vẫn thu lại.
18:34Một lát sau, lại tiếp tục.
18:37Thu lại, tôi nói lần nữa.
18:39Cô ta lại chậm dãi thu lại nhưng lát sau lại tiếp tục.
18:42Lặp đi lặp lại đến 4-5 lần, tôi rốt cuộc hiểu ra đây là một con cá, khá không
18:47ngoan.
18:48Hay là đem nấu lẩu, thôi nướng cũng được.
18:50Tôi đứng lên, trực tiếp dơ chân đạp xuống.
18:54Ừm, đau quá.
18:55Ngân Uyên đau đến mức đuôi quẩy loạn.
18:57Dên gì, ta chưa từng có bạn đời, đã nhịn lâu lắm rồi.
19:01Tôi không để ý, lại bước tới tiếp tục kỳ lưng cho cô ấy.
19:04Con cá hư hỏng kia giận dỗi được một lúc, rồi lại ngoan ngoãn nằm chơi bong bóng.
19:09Đuôi khẽ cuộn lại quấn quanh cổ tay tôi.
19:11Tôi thừa dịp đánh giá kỹ hơn.
19:13Tốt lắm, đã biết nghe lời rồi.
19:15Cơ thể cô ấy bị lớp vẩy bao phủ, chỉ phần dìa hơi sưng đỏ.
19:19Sau một trận ràng co, tôi ôm Ngân Uyên đặt lên giường.
19:23Người cá lại hưng phấn, lăn qua lăn lại khiến ga chảy giường nhan nhúng.
19:27Người, giao phối, người, không giao phối, tôi ôm chặt cô ta, kiềm chế cơ thể đang kích động ấy.
19:33Ngân Uyên quẩy đạp không ngừng, thở gấp đầy khẩn thiết, buông ta ra.
19:37Không, tôi giữ chặt, khiến cô ta không thể động đậy.
19:41Con cá hư sốt ruột đến mức đuôi cá đập vào sàn vang lên bóp bóp, cuối cùng kiệt sức,
19:45chỉ đành rút vào lòng tôi tìm một tư thế thoải mái rồi liệm đi.
19:49Mãi đến nửa đêm, có tiếng hệ thống nhắc nhở vang lên, chủ phòng, mau dậy đi, bót sắp hắc
19:54hóa rồi.
19:55Lần đầu thấy có người ngủ ngon như vậy trong game đấy.
19:58Tỉnh dậy trễ là bị ăn thịt đấy, tôi lơ mơ tỉnh lại vì tiếng ngân uyên.
20:03Cô ấy đang run dẩy dữ dội, quanh thân tràn ra luồng khí đen đậm đặc.
20:07Tôi lặng lẽ nhìn vài giây, rồi bật đèn, mở ngăn kéo lấy ra một lọ thuốc mỡ.
20:12Vết thương trên cơ thể người cá có cái lành lại được, có cái không,
20:16để lại những đốm đen xấu xí và phần da cá bị lở loét, vậy cũng bong chóc từng mảng.
20:20Nhìn rất giống mấy con cá bị nhiễm hóa chất tôi từng thấy hồi bé.
20:24Tôi ôm cô ấy vào lòng, cẩn thận bôi thuốc.
20:26Còn đau không?
20:28Ngân uyên mở to đôi mắt mờ mịt nhìn tôi, ngơ ngẩn một lúc rồi nói, không đau nữa rồi.
20:33Gò má khẽ cọ vào cổ tôi, luồng khí đen xung quanh cũng dần tan đi như khói.
20:38Bình luận của khán giả lại bùng nổ, không ngờ người cá vương lại ngừng hác hóa nhờ cô ấy.
20:43Không trách được trong căn phòng tồi tàn này lại có thuốc mỡ, ra là để dùng trong tình huống
20:47này.
20:48Người chơi trước toàn bỏ qua chi tiết ấy.
20:50Một người xem phấn khích, chủ phòng đúng là có bản lĩnh.
20:53Tôi theo dõi từ giờ.
20:55Hôm sau, ánh sáng tràn vào, tôi ngồi dậy trên giường,
20:59bên cạnh vương vãi một đống ngọc chai nhỏ, nhưng chẳng thấy ngân uyên đâu.
21:02Hệ thống cập nhật, tỷ lệ ô nhiễm đã tăng lên 7%, tiến độ phó bản đã quá nửa.
21:08Ban đầu có 100 người chơi, giờ chỉ còn 38 người sống sót.
21:11Hệ thống nhắc, hãy nhanh chóng kích hoạt nhiệm vụ chính.
21:15Ngay sau đó, có người tìm đến chỗ tôi, một gã tóc đỏ, ráng vẻ ngạo nghẽ.
21:20Này, muốn gia nhập thanh long hội không?
21:23Giao nộp vũ khí cá nhân, bọn tôi đảm bảo cô sống đến cuối game.
21:26Tôi từ chối, không cần.
21:28Đang định đóng cửa thì hắn chống tay chặn lại.
21:31Mẹ kiếp, đừng không biết điều.
21:33Hắn đưa ra một viên tinh thể màu lam, biết đây là gì không?
21:36Sau khi giết quái thì rơi ra đấy, nuốt vào sẽ giảm được tỷ lệ ô nhiễm.
21:40Nói cho cô biết, bọn tôi đã nắm được nhiệm vụ chính.
21:44Không gia nhập bọn tôi thì cô là kẻ thù của Hồng Gia.
21:47Tôi không hiểu hắn đang lên mặt cái gì.
21:50Tốt bụng dùng kỹ năng tiễn hắn đi.
21:52Hắn chưa kịp nói gì thì đã bị kỹ năng hỏa thiêu hất bay.
21:55Khán giả kêu to, gì thế này.
21:57Chưa kịp chửi xong, cả hắn và đồng bọn đã vỗ cánh bay lên trời.
22:02Tôi chẳng có tâm trạng thưởng thức màn bay ấy, bắt đầu đi dọc bờ biển tìm Ngân Uyên.
22:06Đến tối, tỷ lệ ô nhiễm lại tăng thêm 5%.
22:09Hiệu quả của cá vương khá tốt, đáng tiếc giờ không rõ cô ấy trốn đâu mất.
22:14Tìm mãi không thấy, tôi đành đoán hôm nay cô ấy sẽ không đến.
22:18Nhưng khi mơ mơ màng màng sắp ngủ, vừa mở mắt ra đã thấy một người đè lên người tôi,
22:23cọ loạn.
22:24Gương mặt đỏ bừng, hơi thở rồn rập, còn kích động hơn hôm qua.
22:28Giúp tôi, tôi chịu không nổi rồi, tôi bình tĩnh xuống giường, bế cô ấy bỏ vào thùng nước gỗ.
22:33Ngâm nước lạnh đi, nhưng Ngân Uyên không chịu, cứ quân lấy người tôi, dọng nước nở, tôi không cần
22:39nước, tôi cần en.
22:40Tôi bế con cá kia quay lại thùng nước, không cho.
22:44Cô ấy sắp khóc đến nơi, lăn lộn trên sàn, cầu xin hết lời.
22:48Tôi thì chẳng có phản ứng gì, dù gì tôi cũng thuộc dạng tinh thần thép.
22:52Cuối cùng, Ngân Uyên chỉ có thể ngồi rũ rưỡi trong thùng, không ngừng rơi ra từng viên ngọc chai
22:57nhỏ.
22:57Tôi im lặng, lấy chen hứng, nước mắt người cá vương, từng viên đều đẹp kỳ lạ.
23:03Tôi thích thú ngắm nhìn, còn Ngân Uyên buồn bã nói, em không chịu giúp tôi, cũng không nói tên
23:08mình, em là một nhân loại xấu xa.
23:10Tôi trật nghĩ đúng là chưa từng giới thiệu, tôi tên Tần Miên.
23:14Tần Miên, cô ấy khẽ lặp lại, cuối đầu, bật cười khay khẽ, tôi bỗng có cảm giác chẳng lành.
23:20Quay lại nhìn người kia, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện phải chịu trách nhiệm với, một
23:24con cá.
23:25Cô ấy cho mày, khẽ mở mắt, vẫy đuôi cá ánh bạc xanh, rồi theo bản năng quấn lại gần
23:31tôi.
23:31Tôi lùi một bước tránh đi.
23:32Ngân Uyên thấy vậy thì biểu cảm cứng đờ, tức giận ngồi xuống, nhưng động tới chỗ bị thương, đau
23:38đến mức giít lên một tiếng, đau quá, tôi hơi xứng lại, quăng lọ thuốc mỡ qua.
23:42Ngân Uyên mắt đỏ hoè.
23:44Quay qua bám lấy mép giường, nhìn tôi, giọng ấm ức, là em làm tôi thành thế này đấy, nhìn
23:50đi, chỗ này, cả mảng vẩy rụng hết rồi.
23:53Tôi chẳng buồn tranh cãi, chỉ đáp, tôi không chịu ràng buộc đạo đức gì cả, tự mà bôi thuốc
23:58đi.
23:59Gương mặt Ngân Uyên tối sầm lại, lạnh lùng ném hũ thuốc xuống chân tôi.
24:03Tôi cúi người nhặt lên, bước lại gần, nâng cầm cô ấy lên, quên rồi à, đêm qua cô đã
24:08làm gì.
24:09Ngân Uyên nhớ mày, thì sao nào, chẳng phải em cũng rất hưởng thú à.
24:14Tôi nhắm mắt lại, thở ra một hơi, rồi ngồi xuống bôi thuốc cho con cá chết này.
24:18Ngân Uyên nheo mắt nhìn tôi, vẻ mặt tỏ ra thỏa mãn, tuy đêm qua em rất thô bạo, nhưng
24:23tôi lại rất thích đấy.
24:25Ừ, chúng ta còn có thể làm tiếp như vậy không?
24:28Không, tại sao? Không có tại sao.
24:31Tôi nhanh chóng bôi thuốc xong, đứng dậy mặc đồ, tôi phải ra ngoài.
24:35Cô khỏe rồi thì tự rời khỏi đây đi.
24:37Cốt chuyện chính vừa được cập nhật, tôi muốn đi xem thử để xác nhận một vài phỏng đoán trong
24:41lòng.
24:42Ngân Uyên thấy tôi mặc đồ định đi, liên vội vàng hỏi, khi nào em quay lại?
24:47Tôi không đáp, cũng không quay đầu lại, bước đi thẳng.
24:51Sau lần tham quan nhà máy chế biến cá, lần này chúng tôi đến khảo sát khu khai thác dầu
24:55dưới đáy biển.
24:57Lisa ràng rải rất nghiêm túc, nhưng tôi không tập trung, mắt cứ rán vào lớp dầu đen bao phủ
25:01trên mặt nước.
25:02Trong lúc tâm trí trôi rạt, Lisa vỗ tay nói, nào, để chúc mừng sự hợp tác vui vẻ của
25:07chúng ta.
25:08Không ngoài dự đoán, bữa tối là hải sản.
25:11Một bên bản chất đầy những con cá tôm thối dữa, màu sắc kỳ dị, bên còn lại thì xếp
25:16ngay ngắn những miếng vi cá trắng muốt, béo ngậy.
25:19Các người chơi ngồi nhìn nhau, chẳng ai dám gắp đũa trước.
25:22Sao mọi người không ăn vậy?
25:24Lisa ngồi ở vị trí chủ tọa, tỏ vẻ nghi hoặc.
25:27Mưa bên ngoài cũng dần ngớt.
25:29Lẽ nào, các bạn không muốn hợp tác với chấn lưu ly nữa sao?
25:33Tôi gắp một miếng cá thối, bỏ vào miệng nhai, cũng ổn, giống cá bay đóng hộp, rồi bình thản
25:39ăn hết một con cá.
25:40Có người chơi thấy tôi ăn thì cũng bắt đầu chọn cá thối, bịt mũi ăn qua loa mấy miếng
25:45rồi thôi.
25:46Trong khi đó, những người chọn vi cá lại càng ăn càng hăng, không dừng lại nổi, cứ như muốn
25:51nút chọn cả bàn.
25:52Họ vừa nhai vừa lộ vẻ say mê, ngon quá.
25:55Cho đến khi miệng họ nứt toác, da thịt bắt đầu thối dữa, cuối cùng hóa thành đống thịt nát
26:00tan, vẫn giữ nguyên tư thế ăn uống.
26:03Lisa lộ vẻ tiếc nuối, thì ra mấy người này cũng đã bị ô nhiễm rồi, đáng tiếc thật.
26:07Sao chết nhanh chóng được thu dọn?
26:10Ăn xong, Lisa đứng dậy, thông báo, ba ngày nữa, chấn lưu ly sẽ tổ chức tế lễ, toàn lực
26:15săn giết nhân ngư.
26:16Tôi hy vọng các bạn ở đây đều sẽ tham gia.
26:19Bởi vì, nếu không tiêu diệt tận gốc nguồn ô nhiễm, chúng ta sẽ không thể tối đa hóa lợi
26:24ích.
26:24Tất cả vì sự an toàn của chúng ta, cũng là vì lợi ích chung.
26:28Hệ thống đinh, kích hoạt nhiệm vụ chính.
26:31Trở về căn nhà nhỏ, tôi nôn sạch những thứ vừa ăn ra.
26:35Sau đó, tôi chẳng còn hứng thú gì với đồ ăn nữa.
26:38Ngân Uyên lặng lẽ nhìn tôi hai ngày liền, rồi biến mất nửa buổi.
26:42Khi quay lại, tha về một đống vỏ sò, ném lên cát, nói đơn giản, tặng em, ăn đi.
26:48Tôi nhặt một cái lên, bóc ra, thịt sò ngọt tươi, không giống mấy thứ mọc lên từ vùng biển
26:53này.
26:54Tôi hỏi nó, lấy từ đâu vậy?
26:56Tận sâu trong vịnh lưu ly, nơi nhân ngư sinh sống, cách đây 260 hải lý.
27:01Thì ra mấy hôm trước, mỗi ngày cô ấy đều bơi xa như thế chỉ để đến gặp tôi.
27:06Tôi bất giác thấy buồn cười, đồ ngốc, cá cưng của tôi.
27:10Ngân Uyên đang lặn dưới nước, ngước mắt nhìn tôi chăm chú.
27:13Lúc ấy tôi mới nhận ra mình, vừa khẽ mỉm cười.
27:16Đó là phương ngẫu của vương đấy, cô ấy xinh quá, phải rồi, rất xinh.
27:20Nhưng, mấy nhân ngư khác nấp sau dạng săn hô, lén nhìn tôi.
27:24Tôi đưa tay sờ mặt mình, vẫn chưa hoàn hồn.
27:27Ngân Uyên đột ngột ngoi lên, hôn tôi một cái, tôi thích dáng vẻ em khi cười.
27:32Tôi nghiêm mặt, đừng có hôn linh tinh.
27:34Cô ta lại lý sự, phối ngẫu thì được hôn mà.
27:37Trong thế giới loài người, chỉ khi cưới nhau mới gọi là phối ngẫu.
27:41Ngân Uyên lập tức nói, vậy tôi muốn cưới em.
27:44Tôi nhìn người cá mấy giây, cô ấy đưa mặt lại gần lòng bàn tay tôi, cọ qua cọ lại
27:49vui vẻ.
27:50Cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy không nỡ.
27:53Tôi nói, vậy bây giờ cô hãy quay về vùng cư trú của mình đi.
27:57Tại sao?
27:58Ba ngày nữa, tôi sẽ đi thuyền đến cầu hôn cô, đó là nghi lễ của loài người.
28:02Trong ba ngày này, cô phải trốn kỹ dưới biển, tuyệt đối không được lộ diện.
28:07Nếu không nghe lời mà phá hỏng chuyện, tôi sẽ không cưới cô nữa.
28:11Ngân Uyên nghe xong thì phấn khích hẳn.
28:13Cô ấy cúi xuống hôn lên mu bàn tay tôi, tôi sẽ khắc ấn ký của vương lên người em.
28:17Từ nay về sau, sương mù sâu trong vịnh sẽ không thể mê hoặc em nữa.
28:21Em có thể đi vào lãnh địa nhân ngư, tôi sẽ chờ em đến cưới tôi.
28:26Nói rồi, thân hình Ngân Uyên lặn xuống đáy biển, mang theo tộc nhân biến mất sau làn sóng.
28:31Ngày thứ ba, lễ tế bắt đầu, đồng thời cũng chuyển đến một tin tức khác, thị trưởng đã qua
28:36đời.
28:37Thì ra từ lâu ông ấy đã nằm lệt dường vì căn bệnh nặng do ô nhiễm, nên bấy lâu
28:41nay người thay ông ta ra mặt luôn là con gái ông, Lisa.
28:45Trong buổi tế lễ, Lisa đội đoá hoa trắng trên đầu, gương mặt không che giấu nổi nỗi bi thương.
28:50Còn tôi thì chăm chú nhìn vào sợi dây chuyền xa phía nơi cổ cô ấy, bỗng sinh lòng thắc
28:54mắc vì sao cô ta lại không bị ô nhiễm.
28:57Trên người ngươi, có khí tức của nhân ngư vương. Tôi hoàn hồn, thấy bà lão vũ nữ mặc đồ
29:03tế lễ đang nhìn mình bằng ánh mắt sắc bén.
29:05Cuối cùng, gần như toàn bộ thanh niên cường tráng trong chấn đều lên thuyền.
29:09Không xa đó, hơn chục người chơi đang quỷ gối trước mặt gã tóc đỏ, không ngừng văn hải, cầu
29:14xin anh, cho chúng tôi lên thuyền với.
29:17Nếu không lấy được tinh thạch nhân ngư để giảm chỉ số ô nhiễm, chúng tôi sẽ chết mất.
29:22Chúng tôi đã giao hết đạo cụ cho anh rồi, chính anh nói sẽ đảm bảo an toàn cho chúng
29:26tôi cơ mà.
29:28Gã tóc đỏ đá văng một cô gái ra, các người lên thuyền mà không kéo chân ta đã là
29:32tốt rồi, còn đòi tranh tinh thạch.
29:34Biến hết đi.
29:35Xem ra bọn họ phần lớn là thức tỉnh kỹ năng phòng ngự, nên mới sống sót đến giờ dù
29:40không có khả năng chiến đấu.
29:41Tôi bước tới, lạnh lùng quay người, đừng nói nhiều.
29:45Lên thuyền.
29:46260 hải lý.
29:48Tàu chạy suốt 7 tiếng đồng hồ, đến tận sâu trong vùng biển lưu ly.
29:52Dần dần, một hòn đảo xinh đẹp được ánh mặt trời bao phủ hiện ra nơi đường chân trời.
29:57Tôi nhìn về vùng đất tinh khiết ấy, nghe thấy âm báo hệ thống vang lên.
30:00Qua khảo sát, các bạn quyết định hỗ trợ dân thị trấn săn giết nhân ngư.
30:04Nhưng vì các bạn đã lưu lại trấn lưu ly quá lâu, không thể tránh khỏi việc bị ô nhiễm.
30:10Đinh.
30:10Giai đoạn 2 của nhiệm vụ bắt đầu.
30:12Tất cả người chơi trên thuyền lập tức tăng chỉ số ô nhiễm lên 90%,
30:16sau đó sẽ tiếp tục tăng nhanh trong thời gian ngắn, không thể giải trừ.
30:20Nhắc nhở lần nữa, ô nhiễm tăng nhanh trong thời gian ngắn, hãy nhanh chóng loại bỏ nguồn ô nhiễm.
30:26Gần như ngay lập tức, cơ thể tôi xưng phồng rồi giữa nát.
30:29Tôi cúi đầu liếc nhìn, da thịt xanh đen bong chóc khỏi đầu ngón tay, cơn đau dữ dội ập
30:34tới.
30:34Bắt đầu rồi.
30:36Bên kia màn hình, bình luận tiếp tục.
30:39Trước kia, cự thần gần như đã giết sạch nhân ngư trong trận chiến thực tế,
30:43nhưng cuối cùng vẫn chết vì ô nhiễm.
30:45Phó bản lưu ly từng là ngõ cụt, chẳng ai sống sót.
30:49Giờ tôi thực sự rất tò mò xem streamer này sẽ làm gì.
30:52Nhân hư vương thích cô ta, liệu cô ta có lợi dụng chuyện đó không?
30:56Tôi đến phòng lái, hỏi thuyền trưởng, anh có nhìn thấy gì phía trước không?
31:01Thuyền trưởng lắc đầu, không thấy gì hết, chỉ toàn là sương mù.
31:05Quả nhiên là do tôi được Ngân Uyên ban dấu ấn nên mới nhìn thấy hòn đảo ấy.
31:10Còn những người khác vẫn bị sương mù che mờ tầm mắt, lạc hướng.
31:14Tôi thấy được, tôi dành lấy bộ đàm, trên vào bàn điều khiển, từ giờ, nghe tôi chỉ đường.
31:20Dễ phải, thuyền trưởng lập tức quay bánh lái sang phải, tăng tốc.
31:24Tiếp tục, nhanh hơn nữa, bảo mấy chiếc thuyền còn lại bám sát theo.
31:29Bình luận trên livestream lúc này đều mù mờ, không đúng, khí thức của nhân ngư ở hướng khác mà.
31:35Đi sai rồi, phía trước toàn là đá ngầm.
31:38Streamer định làm cái gì vậy?
31:40Dưới sự thúc giục của tôi, tốc độ thuyền tăng đến cực hạn.
31:433 phút sau, ẩm.
31:45Tiếng va chạm vang rội.
31:47Tất cả các thuyền đồng loạt đâm phải bãi đá ngầm đen xỉ.
31:50Thân tàu bị hư hại nặng, nước lập tức tràn vào, chim dần xuống biển.
31:55NPC dối loạn, thi nhau nhảy xuống biển cầu sống, nhưng kể cả có mặc áo phao, họ vẫn bị
32:00kéo chìm vào làn nước đen.
32:02Tôi bình thản bước lên bong tàu.
32:04Gã tóc đỏ lao đến túm lấy tôi, gào lên, mẹ kiếp.
32:07Mày dám đùa bọn tao hả?
32:09Mày không sợ chết à?
32:11Tôi không sợ.
32:12Gã tóc đỏ lập tức định giết tôi.
32:14Nhưng hắn còn chưa kịp dùng kỹ năng thì đã thình lình hoảng loạn lùi lại, ôm đầu hết lớn.
32:19Không.
32:20Đừng lại gần tao.
32:21Tao không muốn chết.
32:22Tao không chết đâu.
32:24Hắn sinh ảo giác trong màn xương, chỉ số ô nhiễm vượt quá 100, cơ thể nổ tung mà chết.
32:30Ngày càng nhiều người ngã xuống.
32:31Tôi cũng dần kiệt sức, khó thở.
32:34Hệ thống thông báo.
32:35Người chơi tần miên, chỉ số ô nhiễm tiếp tục tăng.
32:3992%, 93%, 94%, 95%.
32:42Tôi vừa đi đến đầu tàu, vừa ném bật lửa xuống.
32:46Ẩm.
32:46Thuốc nổ phát nổ, ánh lửa đỏ rực bừng lên.
32:49Sinh ra từ biển, chết đi trong biển.
32:52Vậy cũng tốt.
32:53Cơ thể tôi trôi giặt theo sóng, ý thức dần tan biến.
32:56Tôi khó nhọc nghiêng đầu, nhìn về hòn đảo xa xa như cố hương, muốn vươn tay chạm tới, nhưng
33:02mãi chẳng thể chạm đến.
33:03Trong hỗn loạn, một đôi tay kéo lấy tôi, nhanh chóng bơi về phía đảo.
33:08Đừng chết.
33:09Tần miên, em không được chết.
33:11Lúc Ngân Uyên kéo tôi lên bờ, tôi đã không mở nổi mắt, chỉ có thể cảm nhận cô ấy
33:16đang lúng túng kiểm tra vết thương trên người tôi.
33:18Những giọt nước mắt lạnh bút rơi trên mặt tôi.
33:21Nhân ngư này, đang khóc vì tôi sao?
33:24Ta sẽ không để em chết đâu.
33:26Ngay sau đó, đôi môi tách ra, chất lỏng mặn mặn tràn vào miệng tôi.
33:30Uống xuống, tôi bỗng chẳng tỉnh.
33:32Thì ra là Ngân Uyên đã cắt cổ tay mình, dòng máu màu lam rực rỡ khiến người ta dùng
33:37mình, cô ấy đưa hết tất cả vào miệng tôi.
33:39Con người tôi có rút lại, còn chưa kịp kinh hãi thì tiếng cánh quạt truyền thanh vang lên trên
33:44không.
33:44Đừng lo cho tôi, mau đi đi.
33:47Không biết đã hôn mê bao lâu, đến khi tỉnh lại, tôi đã về tới thị trấn nhỏ.
33:51Xung quanh là một mảnh hỗn loạn, bầu trời ưu ám, khắp nơi đều là sát người cá.
33:56Tôi nghe thấy có nờ PC gào lên, tại sao tôi đã uống máu người cá rồi mà đống thịt
34:01thối giữa trên người vẫn chưa lành lại.
34:03Nhất định là chỉ có máu của vương người cá mới có tác dụng.
34:06Tôi nhìn thấy những người đi bằng thuyền phía trước đều đã chết, chỉ có một người được thủ lĩnh
34:10người cá cứu sống.
34:12Người đó vừa nói vừa điên cuồng lao về một hướng.
34:15Tôi chậm dãi đứng dậy, đi tới tế đàn giữa thị trấn, nhìn thấy một cảnh tượng suốt đời không
34:20thể nào quên.
34:21Ngân Uyên bị trói trên cọc gỗ hình chữ thập, vô số người đang gào thét vây quanh cô ấy.
34:25Những con dao nhọn liên tục đâm xuống cơ thể.
34:28Cho tôi uống trước đi, bệnh tôi nặng hơn, cho tôi xin chút máu trước.
34:32Thân thể Ngân Uyên nát bấy, tóc tai, gương mặt, mặt đất xung quanh đều nhụn đầy máu màu lam.
34:38Tôi không màng gì nữa, cầm dao lao vào đám đông, liều mạng cứu người.
34:42Cô ấy sắp chết rồi, đôi mắt đã bị máu che khuất, giọng khàn đến mức tôi phải ghé sát
34:47mới nghe được.
34:48Là em, ta muốn, đưa em trở lại, biển khơi, tôi gật đầu, ôm cô ấy lên, bước xuống tế
34:54đàn.
34:55Đám đông chặn đường, sắp mặt hung ác, cô ta là nguồn ô nhiễm.
34:58Không thể để sống, cô không được mang cô ta đi.
35:02Tôi quay đầu lại, nhẹ nhàng đặt Ngân Uyên xuống đất.
35:05Tự lừa mình dối người đã lâu, đừng để lời dối trá cũng trở thành thật.
35:09Kẻ ô nhiễm thực sự, chẳng phải chính là các người sao.
35:12Tôi từ từ dơ tấm khiên đao lên, chỉ về phía đám người.
35:16Vết thương xấu xí trên thân thể sinh vật biển là do các người gây ra.
35:20Nước biển ô ế là hậu quả từ lòng tham vô độ của các người.
35:23Từ giờ phút này, tôi sẽ để biển khơi trở về với biển khơi, để chấn lưu ly khôi phục
35:28thành vịnh lưu ly.
35:29Đúng lúc ấy, hệ thống vang lên, chúc mừng người chơi kích hoạt đúng tuyến cốt chuyện chính.
35:34Bắt đầu đếm ngược 30 phút.
35:36Xin hãy thanh tẩy nguồn ô nhiễm của thị trấn, để trái tim đại dương quay trở về biển khơi.
35:41Lúc này, hơn chục người cá đang nằm cũng nghe thấy lời hệ thống.
35:45Họ vốn đang hấp hối chờ chết, nay bỗng chủ động nhặt lấy dao gam, tiến đến phía sau đám
35:50đông, chuẩn bị liều một trận cuối cùng vì chính mình.
35:53Đồng thời, tôi sử dụng kỹ năng chia sẻ đôi cánh, các người bắt nạt họ không có chân, vậy
35:58thì để các người nếm thử cảm giác bị săn giết đi.
36:01Hỡi tất cả người chơi còn sống, hãy tiêu diệt nguồn ô nhiễm.
36:05Tôi vỗ cánh bay lên không, cùng tiếng thét thảm thiết đầu tiên kéo đến màn trận đổ sát.
36:10Khiên, đao chém xuống từ không chung, NPC bị tôi đâm chúng lập tức hóa thành vũng bùn đen, chất
36:15lỏng tanh tử văng cả lên mặt.
36:17Tôi không dừng tay, lướt đi nơi đâu là ô ế nơi đó.
36:21Đám đông hoảng loạn bỏ chạy tán loạn như kiến, nhưng trước những người chơi có kỹ năng bay, họ
36:25chỉ là bia di động.
36:27Chẳng bao lâu, cả thị trấn gần như bị chúng tôi quét sạch.
36:30Mãi đến khi chỉ còn vài chục dân làng sống sót, Lisa mới xuất hiện.
36:34Đừng giết nữa, cầu xin các người đừng giết nữa.
36:38Cô ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi, ráng vẻ vô cùng thê thảm.
36:41Tôi bằng lòng hiến ra trái tim đại dương.
36:44Lúc đó tôi mới đáp xuống đất, bước đến trước mặt cô ta, đưa bàn tay dơ bẩn ra.
36:49Không phải là sợi, mà là vòng.
36:51Lisa run dẩy tháo chiếc vòng cổ xuống, nước mắt trượt dài nơi khóe mắt, thì thào, phải, là vòng.
36:58Cô ta nắm viên bảo thạch xanh lam trong lòng bàn tay, nâng lên cao dâng cho tôi.
37:02Ban đầu, chúng tôi chỉ muốn nhiều hơn một chút, cuối cùng lại chẳng còn gì.
37:08Khoảnh khắc gỡ vòng cổ, dung mạo Lisa nhanh chóng phân giã giống hệt cha cô ta, cuối cùng thối
37:13giữa thành một cái xác.
37:14Tôi chẳng buồn nhìn, chỉ quay lại bên ngân uyên, đeo chiếc vòng lên cổ cô ấy.
37:19Trái tim đại dương nhanh chóng hòa vào thân thể ngân uyên, khiến diện mạo dần thay đổi.
37:23Tôi ôm cô ấy lên, như cảm giác được điều gì đó, yếu ớt bám lấy tôi.
37:28Đừng đi, ta sẽ ngủ rất lâu, đừng đi.
37:31Tôi khẽ ừ, không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy cô ấy, bước về phía biển khơi.
37:36Khi tới bờ, tôi cúi xuống, đặt cô trở lại lòng biển.
37:40Làn nước lấy thân thể người cá làm trung tâm, bắt đầu khuếch tán sự thanh tẩy.
37:44Đinh, một màn pháo hoa rực rỡ nổ tung trước mắt tôi.
37:48Người chơi đề xuất thanh tẩy thành công vịnh Lưu Ly, phó bản vượt ải thành công.
37:54Năm 1972, Bắc Đại Tây Dương lần đầu phát hiện túi rác nhựa.
37:58Mật độ nhựa hiện vượt qua 200.000 mảnh trên km vuông.
38:01Tình trạng ô nhiễm vẫn tiếp tục lan rộng.
38:04Năm 1985, vịnh Mexico lần đầu xuất hiện khu vực chết.
38:08Vụ tràn dầu Deepwater Horizon khiến 4,9 triệu thùng dầu do gì, sinh vật biển gần như tuyệt diệt.
38:14Năm 2010, Ấn Độ Dương phát hiện đảo rác khổng lồ.
38:18Nước thải công nghiệp khiến cá và săn hô tổn hại nặng.
38:21Ô nhiễm vẫn không ngừng lan rộng.
38:23Nếu đại dương không còn sanh thẳm, cá còn biết về đâu tìm bến.
38:27Nếu sóng chẳng còn gột sạch, con người sẽ kiếm đâu ra hy vọng cuối cùng.
38:31Bảo vệ đại dương là trách nhiệm của mỗi người.
38:34Dìn giữ môi trường sinh thái là câu trả lời của mọi sinh linh.
38:37Tôi thu lại khiên đao, lặng lẽ nhìn về phía mặt biển xa xăm, không cắt lời hệ thống.
38:43Tiến vào do diện kết toán phó bản, biểu hiện cá nhân, cấp SSS.
38:47Mức độ hoàn thành phó bản, cấp SSS.
38:50Thời gian vượt ải, cấp S.
38:52Đánh giá tổng hợp, SS.
38:53Phần thưởng, đã gửi vào túi cá nhân.
38:56Vịnh lưu ly vĩnh viễn ghi nhớ và kính trọng người chơi,
38:59mời quyền truy cập không giới hạn vào phó bản này.
39:02Xin lựa chọn, rời khỏi trò chơi và được tái sinh một lần,
39:05hoặc tiếp tục chơi để nhận thêm phần thưởng.
39:08Tôi đáp, tiếp tục.
39:09Hai tháng sau, vừa kết thúc một phó bản khác, tôi mở hệ thống, bước vào vịnh lưu ly.
39:14Tắm qua loa trong căn nhà gỗ nhỏ,
39:16tôi khoác lên mình chiếc áo phong trắng đơn giản rồi ra bãi cát vàng nằm phơi nắng, chập mắt.
39:21Tôi không biết khi nào Ngân Uyên sẽ tỉnh lại.
39:24Hai tháng qua, mỗi lần tôi chỉ ở lại một lát rồi rời đi.
39:28Ngoài việc chờ cô ấy, tôi chẳng còn việc gì để làm, đành cây phó bản giết thời gian.
39:33Hôm nay cũng vậy, bỗng một viên ngọc chai lăn tới bên chân tôi.
39:36Tôi vô thức cúi xuống nhặt, lại bất ngờ bị kéo mạnh xuống đáy biển.
39:41Ốc ọc ọc ọc.
39:57Ta trở lại rồi.
40:25Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo