- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Bạn cùng bàn của ta cực kỳ nhiệt tình giới thiệu cho ta một quyển tiểu thuyết máu chó, tên
00:04là phế vật nghịch tập, con đường thăng cấp của ta.
00:07Ta không tiện từ chối, nên cuối tuần về nhà liền dành hẳn một buổi chiều để đọc.
00:12Ngay từ mở đầu, nam chính phế vật đã bị một đám pháo hôi chèn ép, chế diễu, ức hiếp.
00:17Hắn hô ra mấy câu thoại kinh điển kiểu, ta tuyệt đối không khuất phục, nghe mà ta muốn che
00:22mặt.
00:23Ngay lúc đó, nữ chính liền xuất hiện như thiên tiên ráng trần, ra tay cứu hắn.
00:28Nữ chính tên là Lộ Du, thiết lập là thiên tài thiếu nữ, mắt như mèo, eo nhỏ, chính trực,
00:34lương thiện, lạnh nhạt mà dịu dàng, xinh đẹp khuynh thành.
00:37Cô ấy đối với tên nam chính thì cực kỳ tốt, nhưng đối với người khác lại rất lạnh lùng.
00:42Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:47luận để mau có người nghe chuyện chung nhé.
00:49Hẹ hẹ hẹ.
00:50Ta bị thu hút ngay, không phải bởi nam chính, mà là bởi Lộ Du, nữ chính trong hậu cung
00:56của hắn.
00:56Ta chỉ muốn xem thêm phần có cô ấy thôi, ai ngờ càng đọc về sau tác giả càng ít
01:01nhắc đến Lộ Du, mà lại toàn miêu tả cảnh tên nam chính thăng cấp, đánh quái, gặp mỹ nữ
01:06mới.
01:06Chỉ khi nào hắn gặp chuyện không giải quyết nổi thì Lộ Du mới nhảy ra giúp.
01:11Ta bực mình lật nhanh cho qua, cho đến khoảng chừng 100 thì thấy tên cô ấy xuất hiện, ta
01:16mới dừng lại đọc kỹ.
01:17Lúc này, tên nam chính đã trở thành đệ nhất trong giới tu tiên, tung hoành thiên hạ, ngồi lên
01:22ngôi trí tôn, và cùng Lộ Du thành đôi.
01:25Nhưng phân đoạn của Lộ Du lại là chủ động giúp hắn nạp thiếp.
01:29Đọc đến đó, ta thật sự lật trắng mắt, cảm giác như mình vừa nuốt phải một đống phân, tức
01:34đến mức ta chỉ muốn vác dao đi chém tác giả.
01:37Ta nghiến răng mắng, sau này bạn cùng bàn có giới thiệu chuyện gì ta cũng không đọc nữa, cái
01:42thể loại rắc rửa gì vậy hả trời.
01:44Ngoài cửa sổ, mưa lứt phất rơi, trời đã tối hẳn.
01:48Ta leo lên giường, trong đầu vẫn đang chửi tác giả.
01:51Không ngờ khi ngủ say, ta lại mơ thấy Lộ Du đang quay lưng về phía ta mà khóc.
01:55Ta không thấy rõ mặt cô ấy, nhưng trong lòng lại biết rõ, đó chính là Lộ Du.
02:01Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta vẫn thấy khó chịu trong lòng.
02:04Bình thường ta đọc chuyện mạng không bao giờ để lại bình luận, nhưng lần này lại phá lệ,
02:08cầm điện thoại gõ một dòng đầy phẫn nộ dưới phần bình luận của phế vật nghịch tập, con đường
02:13thăng cấp của ta.
02:14Tác giả rác rửa, nhân vật như Lộ Du sao có thể thích tên nam chính lăng nhang kia được.
02:19Còn chủ động giúp hắn nạp thiếp nữa chứ, hoàn toàn phá hủy hình tượng nhân vật.
02:23Không biết viết về nữ nhân vật thì đừng viết, nghẹn chết đi.
02:27Bình luận xong, ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
02:30Ta đặt điện thoại xuống, gọi một phần chè trôi nước ở quán nhỏ, định ăn xong rồi đi học.
02:36Ai ngờ mới ăn được hai miếng thì nghẹn họng, tôi sầm mắt, rồi ngất luôn.
02:40Đinh, phát hiện ký chủ đăng nhập, đang truy xuất bình luận khu vực.
02:45Tác giả rác rửa, nhân vật như Lộ Du sao có thể thích tên nam chính lăng nhang kia được.
02:50Còn chủ động giúp hắn nạp thiếp nữa chứ, hoàn toàn phá hủy hình tượng nhân vật.
02:54Không biết viết về nữ nhân vật thì đừng viết, nghẹn chết đi.
02:58Điều kiện phù hợp, đang tiến hành truyền tống.
03:01Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện mình không còn là người nữa.
03:05Cũng không phải hồn ma, mà là một tiểu hắc lòng đói khát sắp chết đói luôn rồi.
03:11Mưa vẫn rơi lất phất, gió lạnh thổi qua làm ta run bẩn bật.
03:14Mai thay, chẳng bao lâu sau, có một cô gái mặc áo xanh, che ô giấy dầu, bước tới, rồi
03:20nhẹ nhàng nhạt ta lên.
03:21Đinh! Phát hiện nhân vật then chốt, Lộ Du.
03:25Ta giật nảy người, suýt nữa thì lăn khỏi lòng bàn tay người ta.
03:29Ai? Ai đang nói chuyện trong đầu ta vậy?
03:31Phát hiện ký chủ Miu An Linh có mức độ bất mãn cao với cốt truyện phế vật nghịch tập,
03:36con đường thăng cấp của ta.
03:37Vì vậy hệ thống lục câu câu được đặc phái đến để hỗ trợ ký chủ cải tạo tên nam
03:41chính lăng nhăng, tạo ra một tuyến chuyện mới mẻ.
03:44Ta cao mày, ngừng cái đầu rồng nhỏ của mình lên, đôi mắt to tròn chốc chốc nhìn cô gái
03:49áo xanh kìa.
03:50Nàng ấy bị ta làm cho tan chảy, khẽ cười nói, ngươi và ta ký khế ước nhé.
03:55Sau này ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.
03:58Ta nhìn nàng ấy đến ngây người, đẹp quá, mà còn có hương thơm dịu nhẹ nữa.
04:03Đây chính là nữ chính lộ du sao, không kìm được ta chui đầu vào lòng nàng, rụi một cái
04:08thật mạnh.
04:09Cải tạo nam chính, ai thèm quan tâm hắn chứ, ta muốn ký khế ước với nữ chính cơ.
04:15Trong linh thú các, lộ du chọn một con tiểu hác long gầy nhẳng, là ta nẻ.
04:19Trong nguyên tắc vốn chẳng nhắc gì đến đoạn này, nhưng nghĩ lại thì, chuyện gốc vốn cũng chẳng tả
04:24nhiều về nữ chính.
04:26Ta nhìn lộ du, đôi mắt sáng, nụ cười rạng rỡ, thế nào cũng không tưởng tượng nổi người con
04:31gái như vậy.
04:31Cuối cùng lại đi nạp thiếp cho nam chính.
04:34Không chịu nổi, ta lắc đầu, quyết định không nghĩ đến chuyện đó nữa.
04:38So với việc cải tạo gã nam chính trăng hoa, trước hết ta phải trông chừng cho tốt nữ chính
04:42đã.
04:43Sau khi ký khế ước với ta, giữa ta và lộ du dường như có một sợi dây liên kết
04:48huyền bí, khiến cả hai không khỏi cảm thấy thân thiết lạ thường.
04:51Nàng ấy ném cho ta một miếng thịt sống, ta nhìn chằm chằm khối thịt kia mới rực nhớ ra,
04:56kiếp trước ta chết vì, ngẹn thịt.
04:59Ta đúng là phản ứng chậm kinh khủng, một lúc lâu sau ta mới tiêu hóa nổi sự thật đó.
05:04May mà ta chết nhưng chưa hoàn toàn biến mất, mà sống lại trong thân thể con hắc long nhỏ
05:08này.
05:09Thấy ta không ăn thịt sống, lộ du tưởng ta không thích, liền đi nướng chín mang về.
05:14Lúc đó đầu ta cứ ong ong, nghĩ cũng chẳng nổi.
05:18Cuối cùng đành thở dài, ngậm miếng thịt rồi ăn luôn.
05:21Lộ du nhìn ta ăn hết phần thịt, vui sướng vô cùng.
05:25Sau đó nàng thu ta vào trong nội đan của mình.
05:27Là một thiên tài tu luyện, mới 15 tuổi, trong nội đan của lộ du đã có cả một tòa
05:32phủ đệ hoa lệ.
05:33Linh khí nơi ấy rồi rào, nàng tin rằng rồng nhỏ sẽ thích nó.
05:37Oa, nơi này rộng thật đó, tiếng nói trong lòng ta vang lên trong đầu lộ du.
05:42Nhưng nàng không lấy làm ngạc nhiên, chỉ nhẹ nhàng đáp lại, cảm ơn lời khen, tiểu hắc long.
05:48Em có thể tu luyện trong nội đan của ta.
05:51Giọng nàng vang vọng như loa phát thanh trong trường học.
05:54Ta ngẩn người một chút rồi nói, lộ du, ta đang ở đâu vậy?
05:58Tiểu hắc long, em đang ở trong nội đan của ta.
06:01Lộ du, gọi ta là Miu An Linh đi.
06:03Ta phải làm sao để tu luyện trong nội đan của nàng?
06:06Lộ du nghĩ một lát, sau đó cưỡi kiếm bay đến tàng thư các của tông môn.
06:10Là con gái của trưởng môn, nàng có thể tùy ý xem các công pháp.
06:14Nàng chọn một bản rồi ném cho ta, Miu Miu, có chỗ nào không hiểu thì hỏi ta nhé.
06:20Ta lật lật quyển công pháp, cảm thấy kích động.
06:23Lần đầu tiên được tu tiên, ta tưởng mình chẳng bao lâu nữa là có thể đánh ngã một đám
06:27người rồi.
06:28Thế nhưng mấy ngày sau, ta phát hiện tu tiên thật là chán chết được.
06:32Những ngày ấy, ta học được cách tự ra vào nội đan của lộ du.
06:36Giành rỗi thì nằm ngáp dài nhìn nàng luyện kiếm.
06:39Lộ du là kiếm tu, dáng nàng khi múa kiếm thật sự đẹp đến mê người.
06:43Mỗi lần luyện xong, ta lại ngậm một cái xô nhỏ bay đến, trong đó có trà đã pha vào
06:48khăn lau mồ hôi.
06:49Mỗi lần thấy ta vỗ cánh bay tới, lộ du đều cười, bế ta lên hôn nhẹ, giống như ta
06:54từng hít mèo thì giờ nàng hít rồng.
06:57Mặt ta, à không, cái mõm rồng đen thui của ta, đỏ lựng.
07:01Nhưng lần sau ta vẫn tiếp tục mang xô đến.
07:03Thật sự thích cái cảm giác được nàng ôm hôn như vậy.
07:07Sau vài lần ta lười biếng, lộ du bắt đầu đích thân giám sát ta tu luyện.
07:11Có lẽ do thiên phú cao, hoặc do nội đan của nàng tràn đầy linh khí mà chỉ sau hai
07:16năm ta đã có thể hóa hình thành người.
07:18Hôm đó, lộ du đang hôn nhẹ lên đầu rồng, bỗng ta biến thành hình người, tóc buộc cao, áo
07:24đen viền vàng, trông có vẻ cũng ngầu, chỉ là thấp hơn nàng nửa cái đầu.
07:28Đầu nàng khi đó đang tựa vào cổ ta.
07:31Ta đã hóa hình, làn da trắng nõn, gương mặt đỏ bừng đến mức không giấu nổi.
07:35Đành cuối đầu, chui vào ngực lộ du, rụi rụi vài cái, không dám nhìn thẳng vào nàng.
07:41Lộ du suy nghĩ một chút, rồi lịch sự hỏi, Miu Miu, em, con có thể biến lại không?
07:47Hơi ấm của lộ du lướt trên da, ta run một cái, thật ra ta rất thích giọng nàng ấy.
07:52Như những gì nàng vừa nói thì ta không muốn nghe tẹo nào.
07:55Ta phải tay đẩy cái đầu nàng đi, lè lưỡi biểu môi, muốn chui vào cái phủ linh trong nội
08:00đan mà trốn mất.
08:02Ta chỉ treo em thôi, Miu Miu, lộ du cười.
08:05Nàng cười mà mắt như mèo, khóe mắt cong lên, cả người dịu dàng, chúc mừng em hóa hình rồi,
08:11ta dẫn em ra trần gian chơi được không?
08:13Ta đã từng tò mò hỏi lộ du trần gian ra sao, ai ngờ nàng nhớ kĩ.
08:18Ta liền buông hết bực dọc trong lòng, vỗ tay móc vào eo nàng, hí hưởng đáp, được, được.
08:23Vào phủ đan của lộ du xong, chúng ta chuẩn bị rời tông môn đi chơi, ai rẻ hệ thống
08:28lại xuất hiện làm loạn.
08:30Đinh, phát hiện điểm tinh tiết của nam chính phía trước.
08:33Xin ký chủ giúp nam chính vượt qua khó khăn.
08:36Ta nghe xong yếu mày, khó chịu, liền nói với lộ du, lộ du, ta không đi đường này nữa,
08:42đổi lộ khác đi.
08:43Lộ du không hỏi vì sao, ngoan ngoãn đổi đường.
08:46Ai rẻ một gã lạ mặt lao qua rừng, bay thẳng tới, suýt nữa đập chúng nàng.
08:51Rồi mấy tên pháo hôi từng bắt nạt nam chính, lại xuất hiện, trông có vẻ quen biết lộ du.
08:56Dun dẩy cuối đầu, yên sơ thụ xông vào tông môn, thật xin lỗi, bọn ta sẽ đưa người này
09:01về trị tội.
09:03Yên sơ thụ nằm lăn trên đất bỗng bật dậy như điện giật, hầm hầm gào với mấy tên kia.
09:07Hôm nay không giết được ta, thì những ước ước ta chịu, ta sẽ báo đáp gấp trăm lần vào
09:11ngày sau.
09:13Nghe mấy câu chém gió kiểu trung niên đó, ta trong bụng đã la làng, ôi không, thằng này chính
09:18là nam chính.
09:19Ta ôm chặt đuôi mình, lo lắng mà mè nheo trong đầu lộ du, lộ du, chuyện này là ân
09:24oán riêng của bọn họ, mình đừng sen vào được không.
09:27Nàng đã đồng ý dẫn ta đi chơi mà, nếu tốn thêm chút thời gian nữa thì trời tối mất.
09:32Ai thèm lo cho mạng thằng nam chính chứ? Dù lộ du không giúp, hắn là khí vận chi tử,
09:38tự bản thân cũng có thể vượt qua chứ.
09:40Nhưng lộ du như không nghe thấy ta, nàng nắm chặt kiếm bản mệnh, bước tới nói với nhóm pháo
09:45hôi,
09:45xin mọi người cho ta chút mặt mũi, hôm nay tạm bỏ qua cho yên sơ thụ.
09:50Dù đã đổi hướng đi, lộ du vẫn như trong cốt truyện, lại đi giúp nam chính xử lý rắc
09:55rối.
09:55Ta tức đến vòng tròn vòng tròn trong nội đăn lộ du, lộ du, ta bảo nàng đừng sen vào
10:00mà.
10:01Mấy pháo hôi biết tiếng tăm lộ du, thấy nàng tay đã đặt lên kiếm, mặt mày thay đổi,
10:06một tên liền nhảy ra quát nạt yên sơ thụ, hôm nay mày thật may.
10:10Nhìn vào sắc mặt tiểu sư mụi, tha cho mày một mạng.
10:13Đuổi xong mấy tên đó, yên sơ thụ quay lại nhìn lộ du, mặt mèo mó cười, không chờ hỏi
10:18gì rồi bỏ đi.
10:20Nàng nhìn kìa, đồ vô lễ, lần sau đừng cứu hắn nữa nhé, ta hét lên với lộ du.
10:26Khi yên sơ thụ mất khỏi tầm mắt, lộ du trật lào đảo, không đứng vững nữa và ngã xuống.
10:31Lộ du, ta hoảng quá, phóng vèo ra khỏi nội đan, ôm chặt lấy nàng trước khi nàng ngã.
10:37Lần này phản xã của ta dù chậm nhưng cũng nhận ra điều bất thường.
10:41Lộ du ngã vào lòng ta, là đi một lát rồi tỉnh, nàng mơ hồ hỏi, miêu miêu, ta sao
10:46vậy?
10:47Ta nhớ là có người lao tới suýt đụng vào ta.
10:50Ta ngạc nhiên hỏi nàng, lộ du, nàng không nhớ việc vừa rồi à?
10:54Thấy lộ du lắc đầu, ta vội hỏi hệ thống trong đầu, hệ thống, lộ du sao vậy?
10:59Đinh, nhiệm vụ một của ký chủ miêu an linh, cải tạo nam chính, trịch tiêu mảnh hồn của yên
11:05sơ thụ trên người lộ du.
11:06Để dễ bề kiểm soát lộ du, yên sơ thụ đã cấy ghép mảnh hồn của hắn.
11:10Theo thời gian, mảnh hồn đó sẽ lớn mạnh, tranh hồn với lộ du để chiếm đoạt thân xác.
11:17Xin ký chủ hãy trừ khử mảnh hồn trước khi nó đủ mạnh, đồng thời giúp nam chính trở thành
11:21một người ngay thẳng.
11:23Thời hạn nhiệm vụ, trước khi mảnh hồn nam chính mạnh lên và nút chừng linh hồn lộ du.
11:28Ta phải làm sao? Ta hỏi hệ thống trong đầu.
11:31Nam chính nếu tử vong, thế giới này sẽ sụp đổ.
11:34Hãy tự tìm cách, trong phạm vi không làm tổn hại tính mạng nam chính.
11:38Ta nghiến răng, bực bội trong lòng.
11:40Bây giờ ta mới hiểu vì sao chuyện gốc một lộ du sáng trói, tài năng là thế mà lại
11:45đối với nam chính ngoan ngoãn đến mức còn giúp hắn nạp thiếp, hóa ra là bị gải bẫy rồi.
11:50Ta nhìn nàng, lộ du, lúc này thay vì đi trần gian, ta chỉ muốn bắt tên nam chính đem
11:55ra tra tấn cho sướng tay.
11:57Nam chính, Miu Miu, em đang nói gì vậy?
12:00Lộ du nhìn ta, ánh mắt đầy nghi hoặc.
12:03Chú ý, ký chủ không được tiết lộ việc nam chính đã cấy mảnh linh hồn vào người lộ du
12:07để tránh linh hồn tự bạo.
12:09Giọng hệ thống vang lên trong đầu ta.
12:12Nhưng, đã muộn rồi.
12:13Khi âm thanh đó vừa vang lên, ta đã nhanh miệng nói mất yên sơ thụ đã cấy mảnh linh
12:18hồn vào người nàng rồi.
12:20Hắn muốn đoạt.
12:21Ta còn chưa nói hết câu, đã thấy lộ du vận linh khí trong người.
12:25Trong khoảnh khắc mảnh hồn đó chưa kịp nổ tung, nàng ấy đã dùng sức mạnh bóp nát nó.
12:29Ở nơi xa, yên sơ thụ phun ra một ngụm máu, mặt cắt không còn giọt máu, lầm bầm, sao
12:35có thể, bị phát hiện được chứ.
12:38Bên cạnh hắn là một cô gái như tiên nữ giáng trần, giữa mày điểm nốt chu sa, vẻ mặt
12:43từ bi, hoảng hốt đỡ lấy hắn.
12:45Không thể nào, theo tiến trình chuyện, sao yên lang lại bị thương nặng thế này.
12:49Còn bên này, lộ du đã nhanh gọn giải quyết mảnh hồn trong cơ thể, nàng nhíu mày, thủ đoạn
12:54thật bẩn thiểu, ghê tẩm.
12:56Hệ thống trong đầu ta im thiên thít, nhưng ta thì hoảng đến mức nổ tung, lộ du, nàng không
13:01sao chứ.
13:03Không sao, cũng may Miu Miu phát hiện sớm, nếu để lâu mảnh hồn này lớn mạnh trong người ta
13:08thì phiền phức rồi.
13:09Nàng nắm lấy tay ta, giọng bình tĩnh như chẳng có chuyện gì, đi thôi, chậm nữa trời tối mất.
13:15Vừa đi vừa kể ta nghe chuyện vừa nãy nhé.
13:18Tay ta cầm que kẹo hồ lô nàng mua cho, chẳng mấy chốc đã ăn gần hết.
13:22Ta vừa nhai vừa kể lại mọi chuyện, đương nhiên, thêm thắt đủ kiểu cho sinh động, và không quên
13:27dẫm yên sơ thụ mấy lần cho hả giận.
13:29Lộ du, nàng sẽ không yêu cái tên yên sơ thụ đó chứ. Ta nửa lo nửa sợ nhìn nàng.
13:35Nghe vậy, lộ du quay sang nhìn ta, trong mắt thoáng vẻ ngạc nhiên.
13:39Nàng khẽ cười, đưa tay lau vệt kẹo còn dính ở khóe môi ta, miêu miêu, sao lại nghĩ vậy?
13:45Ta thở dài, vòng tay ôm lấy cổ tay lộ du, dù sao thì ta cũng sẽ trông trừng nàng.
13:50Không được thích mấy tên rắc rửa lung tung đâu, không thì ta buồn chết mất.
13:55Có lẽ vì chuyện ban nãy dọa ta sợ thật, lộ du khẽ xoa đầu ta, giọng dự dàng như
14:00gió đêm, được rồi, vậy nhờ em trông trừng ta nhé.
14:03Một lát sau, ta lại lưỡng lự hỏi, lộ du, nàng nghĩ sao về chuyện hôm nay của yên sơ
14:08thụ?
14:09Ừm, miêu miêu, hôm nay là ngày vui mừng em hóa hình, ta muốn đi chơi với em cho trọn
14:14vẹn.
14:15Chuyện đó để ta tính sau, được không?
14:18Nhìn khuôn mặt lộ du dưới ánh đèn, tươi cười mà vẫn tỏa sáng.
14:22Dù trong lòng vẫn âm u nghĩ cách trả thù tên kia, ta vẫn cố gắng cười ngoan ngoãn, được
14:26rồi.
14:28Thời gian bên lộ du luôn khiến ta vui vẻ.
14:30Nàng không chỉ kiên nhẫn nghe ta làm nhảm mà còn luôn đáp lại đúng lúc.
14:34Nàng hay xoa đầu, ôm ôm khi ta hóa lại thành tiểu hác long, cọ cọ vào người như thế
14:39sợ ta biến mất.
14:40Ta thề với lòng mình, sẽ bảo vệ lộ du.
14:43Không ai được phép làm tổn thương nàng, dù là cái nam chính mang khí vận của trời kia cũng
14:48không được.
14:49Đêm xuống, phố xa nhân gian sáng rực ánh đèn, dòng người tấp nập.
14:53Xa xa ngoài biển, những con thuyền treo lồng đèn lập lè.
14:56Trên bong, một cô gái mang khăn che mặt giữa mày chấm chu sa, đang ôm đàn.
15:01Tiếng đàn hòa cùng gió biển, trôi giặt vào tai người đi đường.
15:05Rồi bất ngờ, bầu trời trên biển rực sáng, từng chung pháo hoa nổ tung,
15:09sẽ màn đêm như mực.
15:11Người người ngẩn đầu chiêm ngưỡng, chầm trồ không rứt.
15:14Ta và lộ du đứng bên bờ, nàng khẽ chẳng tay qua eo, đầu tựa lên cổ ta,
15:19giọng khẽ như gió lướt, miêu miêu, ta thật muốn cùng em ngắm pháo hoa của ngày mai nữa.
15:23Vậy mai chúng ta lại đến nhé.
15:25Lộ du nhìn ta, khuôn mặt dưới ánh pháo hoa chắc cũng đã hồng lên rực rỡ.
15:30Nàng khẽ ử, rồi nhắm mắt lại.
15:32Theo thói quen khi còn là tiểu hác long, cọ cọ mặt mình vào má nàng, nũng nịu.
15:37Không ngờ, chỉ một cái cọ nhẹ ấy, lộ du bỗng mềm nhũng, đứng không vững, rồi ngã xuống đất.
15:43Pháo hoa vẫn nổ dợp trời, tiếng người gieo hò vang khắp bến cảng.
15:47Không ai chú ý đến có người ngã xuống.
15:49Chỉ có ta chết lặng, nhìn nàng nằm yên dưới màn đêm đầy pháo sáng.
15:54Pháo hoa tàn rồi.
15:55Thuyền trên mặt biển dần rơi bến, hướng về phía bên kia bờ.
15:59Người đi xem cũng tàn đi gần hết.
16:01Ta vẫn quỷ tại chỗ, bên cạnh là lộ du nằm bất động.
16:04Máu đỏ thẫm trào ra từ thất hiếu, đỏ đến trói mắt.
16:08Đinh, phát hiện nữ chính lộ du trúng độc tử vong.
16:11Ta cảm giác gương mặt bình thường của mình bỗng méo mó đến lạ.
16:15Mí mắt đỏ rực, giữa hai hàng lông mày xếp chặt, toàn thân run lên, không tin nổi.
16:20Cái gì vậy, rõ ràng vừa nãy vẫn ổn mà.
16:23Này, hệ thống, ngươi đang đùa ta đúng không?
16:26Tại sao nữ chính lại trúng độc chứ?
16:29Ta nhào tới, rụi mặt vào bên má lạnh dần của nàng.
16:32Khẽ hôn lên khóe môi nàng, máu tươi dính cả lên môi ta.
16:35Vị tanh chát khiến cổ họng bật ra thứ âm thanh vỡ vụn, chẳng còn nghĩa lý gì ngoài bi
16:40thương tuyệt vọng.
16:41Ta nắm lấy bàn tay đã lạnh của lộ du, ép lên má mình.
16:45Lộ du, đừng ngủ mà, mở mắt nhìn ta đi, nhìn ta đi.
16:49Nước mắt vô thức rơi xuống, trong mắt ngập tràn sát ý lạnh buốt.
16:53Hệ thống, nói cho ta biết là ai làm, ta sẽ giết hắn.
16:57Không có tiếng đáp lại, không nói à, được, vậy ta đi giết tên nam chính.
17:02Để thế giới này sụp đổ luôn cũng được, ta nói là ta làm.
17:06Xin lỗi, ký chủ, ta không biết là ai.
17:10Theo lý thuyết, sau khi lộ du loại bỏ mảnh linh hồn của nam chính thì không thể xảy ra
17:14chuyện này.
17:15Nhưng dù sao nàng ta cũng chỉ là một trong những nữ chính trong hậu cung của nam chính, chết
17:19thì cũng chẳng sao.
17:21Nhiệm vụ của cô chỉ là cải tạo nam chính thôi.
17:24Ta cười lạnh, cái giọng vô cảm đó làm ta phát tờm, ta không nói thêm lời nào nữa.
17:29Biến lại thành hình dòng đen, mang thi thể của lộ du bay về tông môn.
17:33Đặt nàng lên chiếc giường mềm, ta rút thanh kiếm bản mệnh của nàng ra, xoay người bay thẳng về
17:38nơi ở của yên sơ thụ.
17:40Ánh trăng lên qua khung cửa sổ, dải lên gương mặt đang ngủ say của hắn.
17:44Trong đầu ta, hệ thống vang lên hàng loạt cảnh báo chói tai, dường như thiên đạo không cho phép
17:49hành động này của ta.
17:50Trời đang yên bỗng nổi sấm xét, tia chớp sạch ngang bầu trời.
17:54Ngay khi xét sắp đánh xuống người ta, ta đã vung kiếm.
17:57Một nhát, yên sơ thụ chết ngay tức khắc.
18:01Thế giới bắt đầu sụp đổ.
18:02Ta cố bay về bên lộ du, nhưng tia xét đánh chúng ta.
18:06Đinh, phát hiện thế giới sụp đổ, năng lượng hệ thống 0%, đang hấp thu năng lượng.
18:11Ba tia xét thôi, thế giới này đã tan thành cho bụi.
18:15Đinh, năng lượng hấp thu thành công 99%, nhiệm vụ cải tạo nam chính hoàn thành, lưu trữ thành công,
18:21sắp bắt đầu vòng 2.
18:23Ta chẳng nghe thấy gì nữa.
18:25Ngay khi bị xét đánh chúng, ta đã ngất lịp đi.
18:28Khi mở mắt ra, tôi thấy ông chủ quán ăn sáng đang dùng phương pháp himlik bóp mạnh eo ta.
18:33Tôi nghẹn đến tím người, đến khi bị ép ra viên bánh trôi thì mới thở được.
18:38Trả tiền xong, đầu óc mơ hồ, rồi lê bước đến trường.
18:42Cậu giới thiệu cho tớ cái chuyện gì thế hả?
18:44Chán chết đi được.
18:46Tớ chẳng thấy thích chút nào, lộ du thì tội nghiệp quá.
18:49Tôi oán trách với cô bạn cùng bàn.
18:51Ơ, nhưng mà nam chính từ phế vật mà tu luyện lên, đánh quái nâng cấp cơ mà, thú vị
18:56lắm đó.
18:57Cậu có đọc kỹ không?
18:59Cô ấy nghi hoặc, rồi lại khẽ rừng, lén lấy điện thoại ra chỉa cho tôi xem.
19:04Đêm qua tác giả nói bận, chưa kịp đăng trường mới.
19:07Hôm nay vừa định trốn học đọc tiếp thì mở ra thấy, không chỉ khóa hết mấy chương sau mà
19:11còn để lại một câu đáng giận.
19:13Nam chính hiện đang chết, đợi hắn sống lại rồi sẽ đăng tiếp.
19:17Cô bạn thở dài, chỉ hoãn tới mức này thì cũng bó tay luôn rồi.
19:21Tiếng chung vào học vang lên, tôi không buồn để ý đến cô bạn cùng bàn đang than thở nữa,
19:26chỉ im lặng cuối đầu nghe rằng.
19:27Tan học, về nhà, mở điện thoại ra, bấm vào phần phế vật nghịch tập, con đường thăng cấp của
19:33ta để xem mấy chương miễn phí, chỉ những chương đó là chưa bị khóa.
19:37Thế nhưng, kỳ lạ thay, nội dung lại hoàn toàn khác với trước.
19:41Người phụ nữ đầu tiên mà nam chính yên sơ thụ gặp lại không phải là Lộ Du, mà là
19:45Dư Xuân Hàm, chủ của Tuy Xuân Lâu, một kỹ viện trong chuyện.
19:49Trong mạch chuyện này, Dư Xuân Hàm là người có năng lực biết trước tương lai, thu nhận yên sơ
19:53thụ từ khi hắn còn nhỏ, nuôi hắn lớn lên trong túy xuân lâu, luôn chiều chuộng, bao dung, và
19:59khi nói chuyện thì cứ như một người đến từ thời hiện đại.
20:02Câu mà bà ta nói nhiều nhất với yên sơ thụ là, ngươi phải tránh xa một người tên Lộ
20:06Du.
20:07Và câu thứ hai là, ngươi phải làm một người tốt.
20:10Ngay cả nguyên nhân khiến đám pháo hôi ức hiếp hắn cũng bị sửa đổi, từ ghép phế vật trướng
20:15mắt nên bắt nạt thành tranh giành Dư Xuân Hàm mà ra.
20:18Ta nhớ rõ túy xuân lâu vốn chỉ xuất hiện ở giai đoạn giữa chuyện, khi nam chính đã xuống
20:22phàm giới để tìm manh mối.
20:24Lúc đó, nơi đó chẳng qua chỉ là chỗ hắn hỏi thăm tin tức và gặp vận đào hoa mà
20:29thôi.
20:29Ta còn nhớ vì Lộ Du từng cải nam trang, cùng hắn đến đó.
20:33Lộ Du, vừa nghĩ đến cái tên này, mắt ta lại cay rẻ.
20:38Ta lật nhanh về sau, dừng lại ở đoạn có Lộ Du, đọc thật kỹ.
20:42Yên sơ thụ bị sư huynh cùng tông môn đánh bay bằng một trường, suýt nữa và phải một nữ
20:46tử áo xanh đang đi ngang qua.
20:48Hắn phun ra một ngụm máu, lén lén nhìn người đó, là Lộ Du.
20:53Từ khi Dư Xuân Hàm đưa hắn vào tông môn, hắn đã từng nghe qua danh tiếng của nàng.
20:57Ngay đó, khi hắn nhìn thấy Lộ Du đứng bên cạnh tông chủ lộ ra, đoan trang, cao quý,
21:03lại lạnh lùng như tiên nữ, hắn đã động lòng.
21:05Nhưng Dư Xuân Hàm luôn dặn hắn, đừng lại gần nàng ta.
21:09Nếu hắn cố ý lại gần thì sao?
21:11Hắn mân mê chiếc nhẫn hồn trên tay, cười nhạt nghĩ,
21:14chỉ cần ta bấm vào nút này, ta có thể cấy một mảnh hồn của mình vào người nàng.
21:19Chờ mảnh hồn ấy mạnh lên, chiếm được thân thể của Lộ Du,
21:22ta chẳng phải có thể khống chế nửa tông môn sao.
21:25Đám sư huynh kia còn dám coi thường ta nữa à?
21:28Dù Dư Xuân Hàm có đặt lời nguyền trong linh hồn ta, thì đã sao?
21:33Yên sư thụ gào lên với đám sư huynh,
21:35các người hôm nay không giết được ta,
21:37ngày sau ta sẽ trả lại gấp trăm lần nỗi nhục này.
21:40Lời đó khiến chúng càng phẫn nộ, cũng khiến Lộ Du quay đầu lại.
21:44Đúng lúc ấy, Yên sư thụ bấm vào nút trên nhẫn.
21:47Đọc đến đây, máu trong người ta sôi lên,
21:50ta quả thật không hề giết oan tên khổ nó.
21:52Lật tiếp, đến chương cuối trong phần miễn phí,
21:55chỉ có một dòng ngắn ngủi, Yên sư thụ bị một bóng đen giết chết.
21:59Ta hừ lạnh, xem như ta đã báo thủ cho Lộ Du rồi.
22:02Ta vận linh lực, đặt điện thoại lên bàn, chuẩn bị đi ngủ.
22:05Nhưng, khoan đã, khoan đã,
22:08ở thế giới này, mình vẫn còn có thể vận linh lực sao?
22:11Còn đang hoảng hốt thì?
22:13Đinh, năng lượng đầy 100% chuẩn bị mở vòng thứ 2 ta giật mình.
22:17Hệ thống.
22:18Ký chủ, ta ở đây.
22:20Bắt đầu đếm ngược,
22:221.9.8.3.2.1.
22:25Mở cổng xuyên không,
22:26mắt ta tối sầm,
22:27toàn thân mất cảm giác.
22:29Khi tỉnh lại, ta bị đau đến bật khóc,
22:32một roi da quất mạnh lên người ta.
22:34Con dòng đen yếu ớt thế này,
22:36chắc bán chẳng ai mua.
22:38Giữ lại cũng vô ích,
22:39thôi thì giết đi,
22:40ta còn chưa từng ăn thịt dòng đen bao giờ,
22:42hôm nay mở mang xem sao.
22:45Đên chủ quán linh thú,
22:46một kẻ mặt mày gian xảo,
22:48lôi ta ra khỏi lồng.
22:49Ta nhe răng gầm gừ với hắn.
22:51Linh lực ở kiếp đầu của ta vẫn chưa mất,
22:53chỉ cần hắn dám làm gì,
22:55ta sẽ tung một trưởng giết hắn ngay lập tức.
22:57Đúng lúc ấy,
22:58một giọng nói mềm mại vang lên,
23:00trưởng quầy,
23:01con dòng nhỏ này đáng yêu quá.
23:03Hay là nể mặt ta,
23:04bán nó cho ta đi,
23:06ta đang thiếu một linh thú.
23:08Một nữ tử áo xanh bước đến,
23:10từ tay áo rút ra một khối linh thạch thượng phẩm.
23:12Khi ta nhìn rõ người đó,
23:14là lộ du,
23:15ta lập tức thu lại linh lực,
23:17vội vàng giả bộ yếu ớt,
23:18hấp hối.
23:19Tên trưởng quầy đổi giọng hay,
23:21nịnh nọt,
23:22lộ tiểu thư,
23:23linh thú trong tiệm ta còn nhiều loại lợi hại hơn con này,
23:25con dòng đen này.
23:27Không cần,
23:28nàng cắt lời,
23:29giọng kiên định,
23:30ta thích con dòng nhỏ này.
23:32Sau khi cùng lộ du trở về tông môn,
23:34việc đầu tiên ta làm,
23:35chính là nhân lúc nàng không để ý.
23:37Lên lén chạy đến túy sân lâu,
23:39rồi trong một đêm tối trời gió lớn,
23:41ta đánh cắp được nhẫn hồn của Yên Sư Thụ.
23:43Trong suốt thời gian đó,
23:44ta không biết đã nhắc với lộ du bao nhiêu lần.
23:47Tránh xa Yên Sư Thụ một chút đi,
23:49người này chẳng có ý tốt đâu.
23:52Nhưng mỗi lần nói xong,
23:53ta lại thấy mình giống hệt như Dư Xuân Hàm
23:55trong tiểu thuyết đã từng cảnh báo về nàng cho Yên Sư Thụ vậy.
23:58Có khi nào Dư Xuân Hàm cũng là người xuyên sách như ta không?
24:02Nhiệm vụ của cô ta là gì nhỉ?
24:04Cũng phải cải tạo nam chính à?
24:06Sáng sớm, khi ánh trời còn mờ nhạt,
24:08lộ du đã dậy luyện kiếm dưới tán cây.
24:11Còn ta thì nằm vắt vẻo trên cành cây,
24:13trong tay xoay xoay chiếc nhẫn hồn,
24:15thẫn thờ nghĩ ngợi.
24:16Không bao lâu sau,
24:17mặt trời nhô lên từ phía đông,
24:19ánh sáng chảy khắp tông môn.
24:21Đang nghĩ gì mà nhập tâm vậy?
24:23Lộ du kết thúc buổi luyện kiếm,
24:25đi về phía ta,
24:26đưa tay phẩy phẩy trước mặt.
24:27Ta hoàn hồn, cười đáp,
24:29không có gì đâu,
24:30ta chỉ đang nghĩ tới kỳ tuyển chọn của tông môn.
24:33Lộ du, nàng có thấy hồi hộp không?
24:35Ta ném nhẫn hồn vào túi không gian,
24:38lấy ra chiếc khăn và bình nước đã chuẩn bị sẵn,
24:40đưa cho nàng.
24:41Lộ du quen tay nhận lấy,
24:43uống cạn ngụm nước rồi cười tươi như gió xuân,
24:45em hồi hộp à?
24:46Tuyển chọn tông môn đúng là sự kiện lớn,
24:49nhưng người chủ trì là ta cơ mà,
24:50em căng thẳng gì chứ?
24:52Nàng còn cười nói thêm,
24:54miêu miêu, yên tâm đi.
24:56Ta nghe nói yên sơ thụ có thủ với em,
24:57nên đã căn dặn đệ tử quản lý danh sách rồi.
25:00Dù hắn có muốn tham gia,
25:02cũng sẽ bị từ chối ngay từ vòng đầu.
25:05Ta không nhịn được mà ôm lấy nàng,
25:07lộ du, nàng tốt quá đi mất.
25:09Ta cầm khăn,
25:10nhẹ nhàng lau mồ hôi trên chán nàng.
25:12Ở vòng thứ hai này,
25:13ta có thể hóa hình ngay từ đầu,
25:15ban ngày gần như lúc nào cũng biến thành người để
25:17ở bên cạnh bảo vệ lộ du.
25:19Được rồi, ta phải đi tắm rửa đây,
25:22muốn đi cùng ta không, miêu miêu.
25:25Ta khựng lại,
25:25Ơ, còn có chuyện tốt như vậy sao?
25:28Đi chứ, ta lập tức gợt đầu.
25:31Lộ du có một hồ suối nước nóng riêng,
25:34nàng rất tự nhiên cởi bỏ y phục,
25:36thong thả bước xuống hồ.
25:37Thấy ta còn đang lưỡng lự bên bờ,
25:39nàng bỗng nảy xinh ác ý,
25:41vươn tay kéo mạnh một cái.
25:43Á, ta hét lên,
25:44nước bắn tung tué,
25:45cả người lào đảo rơi xuống.
25:47Lộ du cười khẽ,
25:48một tay ôm lấy eo,
25:50giữ cho ta khỏi ngã.
25:51Nước suối ấm áp thấm ướt áo quần,
25:53vải mỏng dính sát vào da,
25:55phát họa rõ đường cong trên cơ thể.
25:57Nhưng ta chẳng còn tâm trí nào để ý đến điều đó,
26:00vì lúc này,
26:01ta đang dán chặt vào người chân của lộ du.
26:04Cơ thể mềm mại ấy khiến đầu óc như bị đốt cháy.
26:07Mà nóng bừng,
26:08ta vội nhắm mắt lại,
26:09vòng tay qua cổ nàng,
26:11khẽ nói bằng giọng run run,
26:12lộ du,
26:13à, ta hơi sợ nước.
26:15Hơi thở ấm áp của ta phả lên da nàng.
26:17Có lẽ vì hơi nước và nhiệt độ quá dễ chịu,
26:20đầu óc lộ du cũng dường như hơi mơ hồ,
26:22miêu miêu, hồ này nông lắm à.
26:25Ta len lén mở mắt nhìn,
26:26lại vô tình chạm ngay ánh mắt nghiêm túc của nàng,
26:29vội vàng cục xuống ngay.
26:30Nhưng cục mắt xuống thì lại thấy
26:32hai quả đào chính mọng của nàng,
26:34à, à, à, à, chết mất thôi.
26:36Lộ du bật cười khẽ,
26:38tiếng cười chầm ấm,
26:39có thể cảm nhận được độ rung từ lồng ngực nàng.
26:42Rồi giọng nàng trở nên dịu dàng khác thường,
26:44đừng sợ, ta ở đây.
26:46Cánh tay nàng đang ôm lấy ta bỗng di chuyển,
26:48chạm đến dây lưng,
26:49nhẹ nhàng cởi bỏ áo khoác ngoài.
26:52Không, không được.
26:53Ta đỏ bừng mặt, lập tức đẩy nàng ra,
26:56hóa lại nguyên hình tiểu hác long,
26:58cuông quyết bay đi.
26:59Chỉ còn lại lộ du đứng giữa làn hơi nước,
27:01ngước lên nhìn chấm đen nhỏ dần khuất trên bầu trời,
27:04lắc đầu cảm thán,
27:05xấu hổ đến thế cờ à.
27:07Khi thay đồ xong quay lại,
27:09trời đã gần trưa,
27:10và kỳ tuyển chọn của tông môn chính thức bắt đầu.
27:13Giữa đám đông đệ tử tranh chúc đến tham gia,
27:15ta nhìn thấy lộ du.
27:17Nàng mặc bộ trường bào màu nguyệt nha,
27:19ráng vẻ thanh cao như tiên nữ hạ phàm,
27:21lạnh nhạt cao quý,
27:22hoàn toàn không giống người vừa rồi còn chưa đùa ta dưới suối nước nóng.
27:26Bên cạnh vang lên tiếng trầm trồ,
27:28đó là lộ du,
27:29người kế thửa của lộ tông đấy.
27:31Quả nhiên phong thái như tiên,
27:33mọi người đều hướng ánh mắt ngưỡng mộ về phía nàng.
27:36Còn ta, ngược lại,
27:38lại búng tay một cái,
27:39đổi màu áo đen trên người thành màu nguyệt nha giống nàng.
27:42Sau đó,
27:43ta thẳng bước tiến đến chỗ Yên Sơ Thụ đang bị chặn ngoài cổng,
27:46cùng với Dư Xuân Hàm đi bên cạnh hắn.
27:48Nhìn Yên Sơ Thụ đang bị chặn ngoài cổng,
27:51tức giận đến mức ẩm ý,
27:52ta không kìm được mà cong môi cười khẽ.
27:54Ẩn minh trong bóng tối,
27:56ta nhanh chóng nhấn nút trên nhẫn hồn,
27:57cấy mảnh linh hồn của mình vào cơ thể hắn.
28:00Ngay lập tức,
28:01cảm nhận được một hồn trong cơ thể tạm thời chiếm quyền điều khiển thân thể của Yên Sơ Thụ.
28:06Ta lặng lẽ ẩn trong bóng tối,
28:07thao túng hắn rời khỏi đám đông.
28:10Đừng giận mà,
28:11Yên Lan,
28:12Dư Xuân Hàm chạy theo,
28:13nhẹ giọng an ủi hắn,
28:14chúng ta có thể đến tông môn khác mà.
28:17Đa,
28:18mượn thân xác Yên Sơ Thụ,
28:19đột nhiên mở miệng hỏi,
28:20ngươi là người xuyên sách,
28:21đúng không?
28:23Dư Xuân Hàm rõ ràng bị câu hỏi bất ngờ này làm cho khựng lại.
28:26Đôi mày nàng ta khẽ nhíu,
28:28biểu cảm vẫn giữ vẻ hiền hòa của Bồ Tát,
28:30nhưng đáy mắt đã ánh lên một tia cảnh giác,
28:32Yên Lan,
28:33sao chàng lại nói vậy?
28:35Ta tiếp tục điều khiển hắn,
28:37giọng điệu lạnh lẽo như máy móc,
28:38nhiệm vụ của ngươi là gì?
28:40Lúc này,
28:41vẻ mặt Dư Xuân Hàm lập tức thay đổi.
28:43Ánh mắt nàng trở nên rét bút,
28:45gương mặt vốn đoan trang lại như hóa thành yêu nữ xa vào địa ngục.
28:48Ngươi là ai?
28:49Ngươi đã làm gì với Yên Lan của ta?
28:52Chưa để nàng ta kịp phản ứng,
28:54ta liền điều khiển Yên Sơ Thụ rút dao,
28:56đâm thẳng vào ngực Dư Xuân Hàm.
28:58Một luồng ánh sáng xanh bùng lên,
29:00cơ thể nàng ta vỡ nát thành vô số ký tự,
29:02rồi tan biến vào không trùng.
29:04Ngươi qua đường trên phố hoảng hốt kêu la vì cảnh tượng kinh hoàng ấy.
29:08Còn Yên Sơ Thụ,
29:09mất đi sự kiểm soát,
29:11ngã gục xuống,
29:12hôn mê bất tỉnh.
29:13Ta lạnh lùng nghĩ,
29:14ngươi cũng là một trong những kẻ từng hại chết lộ dù.
29:17Giết không được Yên Sơ Thụ,
29:19chẳng lẽ lại không thể giết ngươi,
29:20Dư Xuân Hàm.
29:22Ngay lúc ấy,
29:22âm thanh máy móc quen thuộc vang lên trong đầu ta,
29:25đình.
29:26Phát hiện ký chủ đã tiêu diệt xuyên thư Giả Dư Xuân Hàm,
29:29thu được kỹ năng,
29:30vù độc.
29:31Đã lâu không gặp,
29:32hệ thống,
29:33ta nhét môi,
29:34có bao nhiêu kẻ xuyên sách như thế này.
29:36Nhiệm vụ của họ đều là cải tạo nam chính sao.
29:39Ta nhớ rất rõ,
29:40mình chỉ vì chấm một sao cho cuốn phế tài nghịch tập,
29:43con đường thăng cấp của ta mà bị kéo vào đây.
29:46Chẳng lẽ,
29:46những kẻ khác cũng đều vì cho chuyện điểm thấp mà bị ném vào thế giới này.
29:50Nếu có người liên tục xuyên vào,
29:52hết người này đến người khác đến giúp nam chính.
29:54Ta không dám tưởng tượng nữa.
29:57Hệ thống,
29:57như mọi khi,
29:59chỉ đáp lạnh nhạt,
30:00không thể trả lời.
30:01Ký chủ hãy tự mình khám phá và hoàn thành nhiệm vụ cải tạo.
30:05Ta lướt nhìn yên sơ thụ đang hôn mê dưới đất,
30:07nghĩ thầm,
30:08khi hồn ta hoàn toàn chiếm được thân thể hắn,
30:10ta sẽ gửi hắn vào chùa là xong.
30:12Tu hành làm hòa thượng,
30:14tích đức cho bản thân,
30:15coi như cải tạo nam chính đại công cáo thành.
30:18Vậy kỹ năng vu độc này có công dụng gì?
30:20Ta hỏi hệ thống.
30:22Vu độc là loại độc có thể tổn hại linh hồn.
30:24Người hạ độc phải liên tục cho kẻ chúng độc uống máu của mình trong 49 ngày.
30:29Sau 49 ngày,
30:30nạn nhân sẽ trở nên bách độc bất xâm,
30:32thân thể được luyện hóa.
30:33Nhưng nếu trong thời gian ấy ngừng uống máu của người hạ độc,
30:36họ sẽ đau đớn tột cùng,
30:38dần biến thành dược nhân vô trì.
30:40Thật là một kỹ năng âm hiểm.
30:42Ta nhớ mày.
30:43Nhờ có nó,
30:44ta mới nhận ra rằng Yên Sơ Thụ chính là người đã sống sót sau 7-7-49 ngày luyện
30:49độc.
30:49Khó trách hắn,
30:50một tên phế vật lại có thể vượt qua tuyển chọn của Tông Môn.
30:53Ta chẳng buồn bận tâm đến tên đang nằm bất tỉnh giữa đám đông ấy nữa,
30:57chỉ xoay người,
30:58bay về nội đan của Lộ Du.
31:00Sau này,
31:01nghe nói Yên Sơ Thụ vì tội giết người giữa phố mà bị nhốt vào ngục của Lộ Tông,
31:05chuyện đó ta chẳng hề biết.
31:07Miu Miu,
31:08vừa rồi lại chạy đi đâu vậy?
31:10Lộ Du cảm nhận được ta quay về,
31:12liền nghiêm túc chuyển âm hỏi.
31:14Giải quyết một chút phiền phức thôi.
31:16Ta đáp,
31:16giọng cười danh mãnh.
31:18Miu Miu,
31:19sau kỳ tuyển chọn này,
31:20hay là chúng ta rời Tông Môn,
31:22đi du hành khắp nơi nhé?
31:24Ta hơi ngẩn ra,
31:25Lộ Du từ nhỏ đã được định sẵn làm Tông chủ đời tiếp theo,
31:28mỗi ngày đều bị ép xử lý đủ loại chuyện của Môn Phái.
31:32Tại sao bỗng dưng nàng lại muốn rời đi?
31:34Có chuyện gì sao?
31:35Lộ Du,
31:36nàng im lặng một chút,
31:37giọng nhỏ dần,
31:39phụ thân ta,
31:39gần đây dường như đã thay đổi.
31:41Ông ta muốn gả ta đi,
31:43để người kia tiếp quản Tông Môn.
31:45Ta nghe mà tức thay cho nàng.
31:47Lộ Du nghiến răng,
31:48nói đầy phẫn nộ,
31:49nếu vậy,
31:50ta chẳng thà bỏ đi,
31:51không ở lại đây nữa.
31:53Ta đáp ngay không cần suy nghĩ,
31:55được,
31:55nàng đi đâu,
31:56ta theo đó,
31:57ta là linh thú của nàng mà.
31:59Lộ Du vốn là người hành động dứt khoát,
32:01nói là làm.
32:03Ngay ngày hôm sau,
32:04sau khi tuyển chọn,
32:05nàng mang theo ta bỏ trốn,
32:06chẳng thèm mang theo bất kỳ thứ gì.
32:08Rồi ta nghe thấy âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu.
32:12Đinh,
32:12chúc mừng ký chủ Miu An Linh đã thay đổi thành công điểm nút cốt chuyện quan trọng.
32:16Chuyện đã được viết lại,
32:18đang tiến hành truyền tống ký chủ trở về hiện thực.
32:21Chưa kịp phản ứng,
32:22trước mắt tối sầm,
32:23khi mở mắt,
32:24đã nằm trên giường của chính mình.
32:26Ta tròn mắt nhìn trần nhà,
32:28đầu óc trống rỗng.
32:30Cầm điện thoại lên,
32:31mở lại phế tài nghịch tập con đường thăng cấp của ta để xem thử.
32:35Nhưng,
32:35không còn tìm thấy cuốn sách ấy nữa.
32:38Ta tra tên tác giả,
32:39chỉ thấy một tác phẩm duy nhất,
32:41thoát khỏi ngục tù,
32:42cuộc sống địa lao của ta.
32:44Ta lật mấy chương miễn phí đọc thử,
32:46mới phát hiện,
32:47toàn bộ nội dung đã thay đổi,
32:48từ thể loại hậu cung thăng cấp,
32:50biến thành chuyện cứu rỗi nam chính yên sơ thụ.
32:52Thú thật,
32:53đọc mà thấy,
32:54cũng khá truyền cảm hứng đấy.
32:56Về phần lộ du,
32:59gặp mặt nàng.
33:00Nhưng khi đọc đến những chương sau,
33:02ta lại thấy xuất hiện nhân vật lộ tông chủ,
33:04người đã thả yên sơ thụ khỏi ngục và còn,
33:06đi theo hắn làm tay sai.
33:08Ta khẳng định ngay,
33:09vị tông chủ đó cũng là kẻ xuyên sách.
33:12Ta thở phào,
33:13may mà mình sớm chạy trốn cùng lộ du.
33:15Đặt điện thoại sang một bên,
33:17ta nhắm mắt ngủ tiếp.
33:19Trong mơ,
33:19lộ du mỉm cười,
33:21ánh mắt rạng rỡ như sương mai,
33:22dự dàng nhìn ta mà nói,
33:24miêu miêu,
33:25chúng ta đi thôi.
33:26Ngoại chuyện,
33:26sau khi bị truyền tống trở về một cách khó hiểu,
33:29ta còn tưởng hệ thống sẽ ngay lập tức khởi động lần truyền tống kế tiếp.
33:33Nhưng không,
33:34ta đợi mãi,
33:35đợi đến khi thi đại học xong,
33:36rồi tốt nghiệp đại học,
33:37mà hệ thống vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
33:40Bất đắc dĩ,
33:41ta lại lật cuốn tiểu thuyết kia ra đọc.
33:43Lần này ta đọc thật nghiêm túc,
33:45từ đầu đến cuối.
33:46Nhưng cho dù đã xem đến trang cuối cùng,
33:49ta cũng không thấy bóng dáng lộ du của ta đâu nữa.
33:51Toàn bộ chỉ còn lại câu chuyện huyền thoại về nam chính yên sơ thụ.
33:55Ta đâu có muốn đọc chuyện của cái tên nam chính rắc rửa đó chứ.
33:59Ta bực bội muốn đập điện thoại.
34:01Bao giờ ta mới có thể gặp lại lộ du đây?
34:04Giờ năng ấy đang làm gì?
34:06Có nhớ ta không?
34:07Có sống tốt không?
34:08Càng nghĩ,
34:09tim ta càng nhói,
34:11nỗi nhớ khiến lồng ngược ngẹn lại như bị bóp chặt.
34:14Đinh,
34:14tiếng chuông điện thoại vang lên,
34:16là người của Hiệp hội Tu Tiên Lam Tinh gọi đến.
34:19Lam Tinh linh lực rất yếu,
34:20từ khi ta bị truyền tống trở về,
34:22tu vi gần như không hề tiến bộ.
34:24Nhưng dù vậy,
34:25ta vẫn thuộc hàng cao thủ trong thế giới này.
34:28Một lần tình cờ,
34:29ta tiêu diệt một con quái nhỏ chuyên quấy dối bọn trẻ gần khu dân cư,
34:33con quái mà ngay cả các đại năng của Hiệp hội trước đó cũng bó tay.
34:36Từ đó,
34:37họ tìm đến ta.
34:39Hiệp hội nói rằng họ đang nghiên cứu công nghệ xuyên không
34:41để đến một thế giới có linh lực dồi dào hơn
34:44và mời ta gia nhập.
34:45Ta đồng ý.
34:47Miu Tỷ,
34:48máy mới của chúng ta vừa phát hiện ra có một hành tinh gần Lam Tinh,
34:51cách đây khoảng 1,5 tỷ năm ánh sáng,
34:53từng là thành địa Tu Tiên Linh lực vô cùng dồi dào.
34:56Rọng tiểu ra,
34:57nhân viên của Hiệp hội,
34:58đầy phân khích vang lên từ đầu dây bên kia.
35:01Các kỹ thuật viên còn phát hiện được có một người bản xứ tên Lộ Du
35:04từng phát ra một luồng linh lực xuyên thời gian.
35:07Cô ta đã dốc toàn bộ linh lực của mình để truyền đến hiện tại,
35:101,5 tỷ năm sau.
35:11Chỉ cần máy của chúng ta thích đủ năng lượng là có thể du hành thời gian đến đó.
35:16Lộ Du,
35:17ta sững sờ.
35:19Phải đó,
35:20Miu Tỷ,
35:21chị không biết đâu,
35:22luồng linh lực của cô ta mạnh khủng khiếp,
35:24gấp mười mấy lần mức năng lượng chúng ta cần.
35:26À,
35:27đúng rồi,
35:28chiều nay lúc 3 giờ,
35:29Hiệp hội sẽ mở cuộc họp khẩn bàn về chuyện này.
35:32Biết chị lười xem tin nhắn nhóm nên em gọi nhắc nè.
35:35Lộ Du,
35:36phát ra linh lực xuyên thời gian ư.
35:38Nếu nàng ấy không phải nhân vật trong tiểu thuyết,
35:40thì có nghĩa,
35:41tất cả những gì từng xảy ra trong cuốn sách đó là thật sao.
35:44Và vì vậy mà mạch chuyện mới bị thay đổi theo.
35:47Nhìn đồng hồ,
35:48đã sắp 3 giờ,
35:49ta không còn thời gian nghĩ thêm.
35:51Vội vàng lao đến Hiệp hội.
35:533 giờ giữa chiều,
35:54tại cuộc họp của Hiệp hội Tu Tiên Lam Tinh.
35:57Hội trưởng nói,
35:58chúng ta sẽ chọn ra 10 tu giả ưu tú nhất Lam Tinh,
36:01gửi đến Thánh Địa Tu Tiên kia.
36:03Sau khi các vị tu luyện xong,
36:05có thể giống như Lộ Du,
36:06phát linh lực truyền về Lam Tinh.
36:08Đến khi đó,
36:09mọi người có thể chọn ở lại Thánh Địa,
36:11hoặc quay về.
36:12Để đảm bảo an toàn,
36:14Hiệp hội sẽ gắn cho mỗi người một hệ thống hỗ trợ,
36:16chỉ dẫn,
36:17và khi cần thiết sẽ bảo vệ các vị.
36:1910 vị tu giả ưu tú đang có mặt hôm nay,
36:22các vị có quyền từ chối chuyến đi này.
36:24Hãy suy nghĩ kỹ trong một tuần,
36:26rồi trả lời ta.
36:27Khoảng một tháng nữa,
36:28máy truyền tống của bộ phận kỹ thuật
36:30do bộ trưởng nghiêm phụ trách sẽ được kích hoạt.
36:32Ta đi.
36:33Ta nhìn thẳng vào mắt hội trưởng,
36:35nói dứt khoát.
36:37Hay lắm, hay lắm.
36:38Ông ta mỉm cười,
36:40có Miu Tỷ đi,
36:41ta yên tâm một nửa rồi.
36:43Tàn họp,
36:44tiểu gia chạy đến bên ta.
36:45Miu Tỷ,
36:46em vừa lén hỏi tiểu nghiêm,
36:47anh ấy nói em biết kế hoạch của hiệp hội rồi đó.
36:50Em cũng muốn đi lắm,
36:52nhưng tư chất em kém quá.
36:53Chị sẽ đi thật hả?
36:55Ừ.
36:55Ta gật đầu,
36:56chẳng có ý giấu cô ấy.
36:59Miu Tỷ,
36:59chị,
37:00có trở về không?
37:01Ta không biết.
37:03À,
37:03tiểu gia,
37:04bạn trai em,
37:05tiểu yên,
37:06đang đứng đợi đằng kia kìa.
37:07Tiểu gia nhìn theo hướng ta chỉ,
37:09thấy tiểu yên đang cười ngốc nghếch vẫy tay,
37:11cô ấy bực bội lườm.
37:13Miu Tỷ,
37:14anh ta nói anh ta cũng muốn đăng ký đi Thánh Địa Tu Tiên.
37:17Vậy chẳng phải định bỏ em lại Lam Tinh à?
37:19Thật tức chết.
37:20Anh ta còn nói sẽ phát triển thêm một chức năng hệ thống mới,
37:23có thể ghi lại toàn bộ những gì xảy ra ở Thánh Địa và xuất bản thành tiểu thuyết trên
37:27mạng.
37:28Thật đúng là nằm mơ giữa ban ngày,
37:30thần kinh.
37:31Nói xong,
37:32cô nàng vừa cầu nhau vừa chạy đến chỗ tiểu nghiêm,
37:35hai người cười nói rời đi.
37:36Còn ta thì sững sờ tại chỗ,
37:38chức năng tiểu thuyết.
37:40Tiểu yên chẳng lẽ chính là yên sơ thụ,
37:42nhưng hai người họ trông hoàn toàn khác nhau mà.
37:44Còn ta,
37:45ở Lam Tinh này,
37:46cũng chẳng thể hóa thành tiểu hác long.
37:49Ta cho mày,
37:50nghĩ mãi không ra,
37:50dù tiểu yên thật sự là yên sơ thụ,
37:53thì hiện giờ ta vẫn phải dựa vào bộ phận kỹ thuật của anh ta
37:56để mở cánh cổng truyền tống,
37:57tìm đến thế giới của lộ du.
37:59Thôi kệ,
38:00chỉ cần có thể gặp lại lộ du bình an,
38:02ta sẽ không ra tay nữa.
38:04Ta khẽ cười,
38:05quay người rời đi.
38:07Hơn một tháng trôi qua rất nhanh,
38:09không biết ai đó đã để lộ tin về chuyến đi đến Thánh Địa,
38:12ba trong số mười tu giả yêu tú bị ám sát.
38:14Và người thay thế một trong ba người ấy,
38:16chính là tiểu yên.
38:17Trước khi khởi hành,
38:19hiệp hội cây chip hệ thống vào sau gáy mỗi người.
38:22Kỹ thuật viên giải thích,
38:23chip này có thể biến đổi hình thái,
38:25nên ở thế giới khác,
38:27mỗi người sẽ mang hình dáng khác nhau.
38:28Chip còn tích hợp hệ thống hỗ trợ,
38:30và tất cả các hệ thống đều kết nối với nhau,
38:33nhưng quyền sửa đổi cuối cùng thuộc về bộ trưởng tiểu yên.
38:36Lúc này,
38:37ta đã có thể xác định,
38:38người xuyên không về quá khứ chính là yên sơ thụ.
38:41Hắn đã chỉnh sửa hệ thống và đăng tiểu thuyết ấy trước khi đi,
38:44để khi đến đó,
38:44hắn gần như nắm toàn bộ thông tin.
38:47May mà ở vòng chơi thứ nhất,
38:48khi ta giết hắn,
38:50hệ thống không phát hiện được.
38:51Ta vừa bực vừa nôn nao,
38:53khóe môi khẽ nhét,
38:54cửa khoang dưỡng năng dần khép lại.
38:56Có lẽ,
38:57khi mở mắt ra lần nữa,
38:59ta sẽ được gặp lại người trong lòng mình.
39:01Xuyên qua 1,5 tỷ năm,
39:03ta sẽ đến thế giới kia,
39:04nơi có người con gái mặc y phục xanh ấy.
39:06Hoàn
Bình luận