Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Tôi là thánh mẫu giả tạo bị cả giới giải trí chửi rùa,
00:02lại vô tình bị trói buộc với hệ thống cà khịa âm dương quái khí.
00:06Kể từ đó, tôi bắt đầu một cuộc đời cực hạn hoàn toàn khác trước.
00:10Gặp tiểu hoa đán cùng thời hãm hại, tôi nói,
00:13Ờ đúng đúng đúng, là tôi đẩy cô đó.
00:15Tôi ăn đại lực hoàn một phát đẩy cô bay 3 mét luôn.
00:18Thấy ảnh đế vong ân phụ nghĩa đang chờ cứu giúp,
00:21tôi nói, nhà ai có trai tốt nằm lăn lóc bên đường quần áo sốc xếch vậy.
00:25Không biết xấu hổ.
00:26Đối mặt với ông quản lý hút máu vô lương tâm,
00:29tôi rùa, ông sinh con không có, lỗ hậu.
00:32Từ đó, tôi bước lên con đường miệng thối không thể quay đầu,
00:36cả giới giải trí không ai dám lại gần.
00:38Ai cũng nghĩ tôi chắc chắn sẽ cô độc đến giả,
00:41cho đến khi nữ idol lạnh lùng tỏ tình với tôi.
00:43Đừng kìm chế, em thích nghe âm thanh của chị.
00:47Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:49nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:54Vào chuyện,
00:55Sau khi bị hệ thống âm dương quái khí chói buộc,
00:58quản lý của tôi, tiên trí quân,
01:00báo rằng ngày mai tôi phải tham gia một sâu truyền hình sinh tồn cực hạn,
01:03dương miên, tôi cảnh cáo cô.
01:05Lúc lên sâu cất cái tấm lòng thanh mẫu của cô lại.
01:08Đừng có để bị chửi nữa.
01:10Công ty đâu có nhiều tiền thuê thủy quân rửa chén cho cô.
01:13Tôi nhìn cái mặt già nhăn nhúm của ông ta,
01:16thuộc tính cả khịa của hệ thống lập tức kích phát.
01:18Ồ, nói như thế công ty từng bỏ tiền thuê thủy quân cho tôi ấy.
01:22Tiên trí quân đứng hình.
01:23Trong giới, tôi nổi tiếng hiền như cục bột,
01:26câu nào khó nghe mấy tôi cũng cười mà nhận.
01:29Nhưng ông ta cũng không nghĩ nhiều,
01:31chỉ cho rằng thỏ bị ép cũng biết cắn.
01:33Chửi vài câu bẩn miệng xong,
01:35ném hợp đồng rồi bỏ đi.
01:36Tôi cầm hợp đồng lên,
01:38nhìn tỷ lệ chia tiền,
01:39tức đến nghiến răng,
01:40công ty hút máu,
01:41quản lý hút máu.
01:43Lại chỉ cho tôi được con số lẻ.
01:45Tôi tức tối thu dọn đồ đạc rồi vội đến địa điểm ghi hình.
01:48Đây là một chương trình sinh tồn thực tế hoàn toàn mới.
01:51Không phải quay,
01:52mà livestream 100%,
01:54chủ trương chân thật tuyệt đối.
01:568 khách mời chia làm 4 đội,
01:57đến một hòn đảo hoang chưa khai phá sống 7 ngày 6 đêm.
02:01Không thức ăn,
02:02không nước sạch,
02:03không nơi chú.
02:04Chỉ có vài công cụ cơ bản,
02:05còn lại phải tự lo.
02:07Chỉ cần sống sót là thắng được giải thưởng lớn.
02:10Thất bại thì bị phạt thảm,
02:11toàn bộ thù lao sẽ bị thu hồi.
02:13Tôi nhìn mấy người bên cạnh đang khí thế ngút trời,
02:16trong lòng chẳng gỡn sóng.
02:17Buồn cười,
02:18công ty chia cho tôi chút tiền đó,
02:20bị thu hay không khác gì nhau.
02:22Chương trình bắt đầu,
02:24mọi người lần lượt tự giới thiệu.
02:25Trước mấy người kia thì còn ổn,
02:27bình luận rất hòa thuận.
02:29Đến lượt tôi thì gió đổi chiều.
02:31Tổ chương trình điên rồi à,
02:32mời cái thánh mẫu giả tạo này làm gì?
02:35Sâu sinh tồn mà mời thánh mẫu,
02:36định hại chết người khác à?
02:38Đồ tai họa dương miên quốc khỏi chương trình.
02:41Đừng hại thu thu của chúng tôi.
02:43Tôi đang tự giới thiệu thì khựng lại.
02:45Mọi người nhìn sang tiểu hoa đán hề thanh thu
02:47đang cách tôi một người.
02:48Cô ta lập tức la lên,
02:50mọi người nhìn tôi làm gì?
02:51Tôi không phải thánh mẫu đâu nha.
02:53Cô ta còn nháy mắt,
02:55thậm chí mọi người có thể không xem tôi
02:56như nữ khách mời luôn cũng được.
02:58Cô ta luôn mang cái hình ảnh nữ hán tử thẳng thắn
03:01chân thật nên giờ có chọc tôi mấy câu
03:03cũng chẳng ai lạ lùng.
03:04Không ngoài dự đoán,
03:06fan cô ta bình luận hò reo như Tết,
03:08thu thu sinh quá trời luôn.
03:09Thu thu mới là người thật lòng trong giới.
03:12Không như ai kia,
03:13giả tạo hại người.
03:14Ai cũng biết,
03:16đám fan đó phần lớn là fan của cô ta.
03:18Danh hiệu thánh mẫu giả tạo của tôi,
03:20chính bọn họ ban tặng.
03:22Hai năm trước,
03:23tôi và cô ta đóng cùng đoàn phim.
03:24Cô ta nữ chính,
03:26tôi nữ ba.
03:27Tôi ít đất diễn,
03:28theo lý không thể có xung đột.
03:30Không ai ngờ đoàn phim lại bị cháy.
03:32Tôi và cô ta cùng bị kẹt.
03:34Tôi cứu con chó hoang của đoàn,
03:35suýt chút làm liên lụy cô ta.
03:38Từ đó fan cô ta hận tôi tận xương.
03:40Tôi bị chửi đến suýt trầm cảm,
03:42định rời rới.
03:43Còn từng có fan cực đoan tạt acid vào tôi và con chó,
03:46may mà tránh được.
03:48Sau đó tôi sợ ra khỏi nhà,
03:49cũng không dám nuôi chó nữa,
03:51đành gửi con chó cho bạn thân.
03:53Nhưng rất ít người biết,
03:55thật ra thương tích của Hề Thanh Thu
03:56chẳng liên quan gì tôi.
03:58Là cô ta tự sợ không dám chạy ra,
04:00cứ bám theo sau tôi nên mới gặp nạn.
04:02Cô ta biết mình sai,
04:03nhưng khi bọn tôi tỉnh lại thì fan cô ta
04:05đã đem tôi đóng đinh thành thanh mẫu gây họa.
04:08Cô ta thuận nước đẩy thuyền,
04:09đưa tôi một khoản tiền để giữ im lặng.
04:11Khi đó tôi cần tiền chữa bệnh cho em gái,
04:14đành cắn răng nhận.
04:15Không ngờ đến giờ họ vẫn không buông tha tôi.
04:18Tôi bực mình.
04:19Từ khi hệ thống xuất hiện,
04:20tính tốt của tôi biến mất sạch.
04:22Tôi dứt khoát lật trắng mắt với camera,
04:24không muốn thấy tôi thì đưa tôi tiền đi,
04:26tôi rời ngay cho xem.
04:28Nói rồi còn làm mặt xấu leo leo,
04:30đưa mic cho nữ idol lạnh lùng Cô Tương bên cạnh.
04:32Cả trường quay ngơ ngác.
04:34Bình luận cũng là một giây rồi nổ tung.
04:37Thăng Dương Miên phản kích netizen Thăng Dương Miên thay đổi,
04:40leo hot search.
04:41Chỉ đạo diễn là vui như mở hội.
04:43Vừa mở xong đã có hot search,
04:45rating không lo nữa.
04:46Tự giới thiệu xong đến lượt chọn đội.
04:49Tôi đứng một bên,
04:50ai cũng ngại chọn tôi.
04:51Chữ Cô Tương chưa thấy rõ ý,
04:53còn lại đều tránh tôi.
04:55Hế Thanh Thu và ảnh đế hứa mình quen nhau,
04:57cùng lập đội Minh Thanh Cấp Bồ.
04:58Phan Cấp Bồ hú hét điên cuồng.
05:01MC Giang Ba chọn đệ đệ quốc dân Đàm Ngọc Sinh,
05:04lập đội Giang Đàm.
05:05Ca sĩ nhảy múa tiêu tác định chọn Cô Tương nhưng bị cô ấy từ chối,
05:09đành lập đội với diễn viên Trung Sinh Tần Quan Phong,
05:11lập đội song phong.
05:12Cuối cùng còn tôi và Cô Tương,
05:14lập thành đội tương nguyên.
05:16Tạo đội xong,
05:17chúng tôi lên máy bay chuẩn bị nhảy rù xuống đảo.
05:19Đây là thử thách đầu tiên.
05:21Nhát gan mà rút lui thì sau này
05:23bị treo tên nhục nhã mãi.
05:25Tôi và Cô Tương nhảy đầu tiên,
05:26tôi đứng ở mép khoang máy bay,
05:28mặt trắng bệch.
05:29Tôi có chút sợ độ cao,
05:31chưa từng nói với ai.
05:32Mà đây là nhảy rù.
05:34Bình luận lại cuộn lên như sóng.
05:36Dương Biên kiểu tâm lý vậy mà dám tham gia.
05:38Cười xỉu.
05:39Tôi cực cô ta trụ không nổi hai ngày.
05:42Sâu này vẫn phải xem thu thu của chúng tôi.
05:45Cô Tương đứng cạnh,
05:46lạnh lùng nhưng đầy lo lắng.
05:48Cô ổn không?
05:49Tôi run run,
05:50không sao,
05:50chỉ hơi sợ độ cao.
05:52Vừa nói xong,
05:53hề thanh thu từ phía sau nhảy ra,
05:55giọng đủ lớn cho tất cả nghe.
05:57Dương Biên,
05:57đừng nói là cô sợ nha.
05:59Tôi tưởng cô tiến bộ rồi cơ.
06:01Cô ta còn cười,
06:03này đùa chút thôi,
06:04cô không giận chứ.
06:05Tôi nhìn cô ta như nhìn người bị bệnh,
06:07thật sự có vấn đề.
06:08Tôi biết cô ta ngoài mặt mạnh mẽ
06:10nhưng tâm cơ đầy một bụng.
06:12Trước đây cô ta ghét tôi
06:13vì tôi đẹp và diễn tốt hơn cô ta chút xíu.
06:16Giờ vẫn như cũ.
06:17Nếu lúc đó cô ta chịu quản phan,
06:19mọi chuyện đã không thành ra thế này.
06:21Nếu là tôi trước đây,
06:22chắc tôi lại nuốt cục tức vào bụng.
06:24Nhưng bây giờ,
06:25hệ thống oán hận chất chồng bằng tôi không nhịn một giây.
06:29Ồ, chị giỏi thế,
06:31vậy chị nhảy trước đi.
06:32Tôi hét lớn,
06:33tương tương,
06:34tụi mình lùi lại nhường chị hề nhảy trước.
06:36Chị ấy gan to lắm,
06:38tình nguyện mở đường.
06:39Đừng tưởng tôi không biết cô ta nhát chết,
06:41lúc trước chơi tàu lượn còn sợ tè ra quần.
06:44Cô tương rất hiểu ý người.
06:45Nghe tôi nói,
06:46lập tức bước sang một bên,
06:48làm động tác mời.
06:49Hệ Thanh Thu tái mặt,
06:51Dương Biên đừng nói bậy.
06:52Tôi đâu có nói muốn nhảy trước.
06:54Tôi khinh thường,
06:55không dám hả.
06:56Không dám còn mạnh miệng.
06:58Rồi tôi ghé sát tay cô ta thì thầm,
07:00đây là livestream.
07:02Chị chắc không muốn vụ tè dầm
07:03khi chơi trò mạo hiểm bị nói ra chứ.
07:05Cô ta đổi từ xanh sang trắng,
07:07cầm ní ngay.
07:08Bình luận nôn nóng,
07:10Dương Biên vừa nói gì thế?
07:11Có ai biết đọc khẩu hình không?
07:13Thu thu nhà chúng ta có điểm yếu à?
07:16Tôi liếc bình luận,
07:17nhét môi,
07:18có điểm yếu hay không tôi không biết,
07:19nhưng các người chế diễu khuyết điểm
07:21người khác nhìn xấu lắm đó.
07:23Dứt lời,
07:23tôi nắm tay cô tương nhảy thẳng xuống.
07:26Chúng tôi đáp đất an toàn,
07:28là đội hai nữ duy nhất,
07:29chương trình yêu ái cho chúng tôi
07:30chọn chỗ dựng chạy trước.
07:32Bình thường ai cũng chọn bãi biển rộng rãi,
07:34tôi cũng định thế,
07:36nhưng cô tương kéo tay tôi.
07:37Chị Dương Miên,
07:38nhìn bên kia,
07:39là một cái hang khá đẹp.
07:41Cô ấy nói,
07:42em xem dự báo thời tiết rồi,
07:44vài hôm nữa có khả năng mưa lớn.
07:46Ở hang an toàn hơn,
07:48tôi nhìn đôi mắt nghiêm túc của cô ấy,
07:50liên vật đầu.
07:51Hai chúng tôi nhanh chóng đến chiếm hang,
07:53không có thực vật che phủ,
07:54không có côn trùng độc,
07:55độ sâu vừa phải,
07:56rất lý tưởng.
07:58Những đội khác đều chọn bãi cát,
08:00tôi mặc đồ lặn chuẩn bị xuống biển kiếm ăn
08:02thì đi ngang qua họ.
08:04Nhóm giang đàm và hứa minh thì không thấy,
08:06chắc đang vào rừng.
08:07Tần quan phòng cũng đang tìm gì đó trên bãi biển,
08:10chỉ còn tiêu tát và hề thanh thu.
08:12Tiêu tát đang cố nhóm lửa,
08:14mồ hôi chảy nhưng chẳng ra chút tiên lửa nào.
08:16Hề thanh thu thì ngồi nghỉ,
08:18thỉnh thoảng tán dóc.
08:19Chúng tôi đi ngang,
08:20tiêu tát rất nhiệt tình chào hỏi,
08:22đặc biệt là khi thấy cố tương,
08:24mắt sáng rực.
08:25Hai người đi tìm hải sản à,
08:27tôi khá có thiện cảm với anh ta,
08:29ừ, anh muốn đi chung không?
08:31Anh ta lắc đầu,
08:32còn khuyên vào rừng tìm đồ ăn đi,
08:34xuống biển nguy hiểm lắm.
08:36Tôi chỉ cười, không nói.
08:38Anh ta đâu biết,
08:39tôi lớn lên ở biển,
08:40còn có bằng lặn.
08:41Dụng cụ đơn giản thì chỉ tìm ven biển cũng đủ rồi.
08:44Hề thanh thu thấy bọn tôi chuẩn bị kỹ,
08:46liên cười khẩy,
08:47cố tương,
08:48sao cô không ghép với tiêu tát.
08:50Đàn ông làm việc gọn ngàng,
08:52mạnh mẽ,
08:53con gái yếu lắm,
08:54gan cũng nhỏ,
08:55sức cũng kém.
08:56Cô còn phải tự đi tìm đồ ăn,
08:58không như tôi,
08:58chỉ ngồi đây nghỉ cũng được.
09:00Không thể không nói,
09:02Hề thanh thu đúng là biết học khôn.
09:04Cô ta phát hiện tôi giờ khác trước,
09:06trong tay tôi còn giữ bí mật chuyện tè dầm của cô ta,
09:08nên không dám chọc tôi nữa,
09:10quay sang khích bác cố tương.
09:12Nhưng tôi thật sự hơi lo,
09:14dù sao tôi và cố tương cũng chưa thân lắm.
09:16Lỡ cô ấy chê tôi thật thì sao?
09:18Tôi lo lắng nhìn cô ấy,
09:20ánh mắt vô thức mang theo chút đáng thương.
09:22May mắn thay,
09:23cố tương chẳng hề bị ảnh hưởng,
09:25gương mặt vẫn lạnh lùng,
09:26nhưng lại nắm tay tôi,
09:27đưa ánh mắt chấn an,
09:29giọng nói như có chút cây độc mà nghe lại thấy ấm lòng.
09:32Chị Hề,
09:33chị nói gì vậy?
09:34Đừng chia rẽ chúng tôi.
09:36Tôi với chị Miên Miên rất tốt.
09:37Ai bảo con gái nhất định kém đàn ông?
09:40Chị thích đàn ông thế,
09:41sao không lấy chồng sớm đi?
09:43Hay là không ai muốn?
09:45Tôi ngẩn người tại chỗ.
09:47Một cô gái vốn lạnh lùng,
09:48ít nói,
09:49khi trở nên sắc bén thì sức sát thương mạnh thật.
09:52Ai trong giới chẳng biết,
09:53Hề thanh thu mới ngoài 30,
09:54đang độ xuân sắc,
09:56nhưng mơ mộng lấy chồng nhà giàu.
09:58Tiếc là nhan sắc chỉ ở mức há,
10:00năng lực bình thường,
10:01danh tiếng trong giới cũng chẳng tốt,
10:02mãi không thể lên hạng.
10:04Bình luận trực tuyến bùng nổ,
10:06có người mắng Cố Tương không biết lượng sức,
10:08ngông cuồng,
10:09dám khiêu khích tiền bối.
10:10Có người khen cô thẳng tính,
10:12đáng yêu,
10:12lại có một nhóm đặc biệt,
10:14tinh mắt phát hiện Cố Tương vẫn nắm tay tôi không buông,
10:17liền bắt đầu đẩy thuyền.
10:18Đừng cãi nữa,
10:19các người không thấy tương miên thật sự rất hợp sao.
10:22Hề thanh thu bị chọc trúng chỗ đau,
10:24chẳng còn tâm trí để ý bình luận,
10:26tức đến mức suyết nhảy lên đánh người.
10:28Thấy vậy,
10:28tôi vội kéo Cố Tương chạy đi,
10:30tôi không sợ bị đánh,
10:31nhưng nếu liền lụy đến cô ấy thì không ổn.
10:34Tôi lo lắng khuyên,
10:35em mới ra mắt,
10:36chưa có chỗ đứng.
10:38Lần sau cô ta nói gì,
10:39em đừng đáp lại,
10:40để tôi xử lý,
10:41nghe chưa?
10:42Cố Tương vốn lạnh lùng,
10:44lúc này lại dịu dàng như nước,
10:45được,
10:46em nghe chị.
10:47Trước khi xuống nước,
10:48tôi đặc biệt nhìn qua bình luận,
10:50Cố Tương mới nổi chút ít,
10:51fan chưa nhiều.
10:53Fan của tôi thì khá đông,
10:54nhưng cũng toàn theo hình tượng cũ,
10:56nhút nhát,
10:56hiền lành,
10:57chẳng bao giờ cãi thắng ai.
10:59Hủng hồ ở đó lại có fan của Hề Thanh Thu,
11:01trong giới có lời đồn,
11:03một fan của cô ta có thể đấu 10 fan của tôi,
11:05không phải nói quá.
11:07Tôi nghĩ chắc bình luận sẽ bẩn thiểu lắm,
11:09nhưng không ngờ lại có nhiều người ngoài bênh vực tôi và Cố Tương,
11:12fan Hề Thanh Thu mù ả.
11:14Cố ta nhiều lần nói khó nghe mà không thấy sao,
11:16đây không phải thẳng thính,
11:18mà là thích gây sự thôi.
11:19Tôi thấy Cố Tương chẳng nói sai gì cả.
11:22Fan chị Hề chỉ biết nịnh giàu,
11:24chẳng giúp được gì.
11:26Đã 2024 rồi,
11:27còn bay trò đàn ông hơn phụ nữ à.
11:29Các người thấy phụ nữ bị chọc tức thì vui sao.
11:32Tôi hơi yên tâm,
11:34miễn không ai mắng Cố Tương là được.
11:36Cô gái đáng yêu xinh đẹp thế này,
11:38lỡ bị chửi đến khóc thì tôi đau lòng lắm.
11:40Cố Tương bơi không giỏi,
11:41tôi để cô ấy ở vùng nước nông,
11:43tìm chút thức ăn bị sóng đánh giạt vào.
11:46Tôi xuống nước bắt cá tôm thì cần cô ấy hỗ trợ trên bờ.
11:49Cố Tương đồng ý hết,
11:51rồi tôi một mình lặn xuống.
11:52Không có bình dưỡng khí nên không dám xuống sâu,
11:55chỉ quanh quần vùng nước nông.
11:56Nhưng hòn đảo này giàu tái nguyên,
11:58ngay cả vùng nông cũng thu hoạch được nhiều.
12:01Sau vài lần qua lại giữa bãi và nước nông,
12:03tôi tìm được đủ thức ăn cho cả hai,
12:05hai con ốc biển lớn,
12:06vài con sao biển trên đá,
12:08một con cua ghẹ to và một con cá.
12:11Bình luận trực tuyến đều kinh ngạc,
12:13chị này còn có kỹ năng này à?
12:14Ghê thật, sao biểu hiện của chị ấy
12:17khác hẳn hình tượng trước kia vậy?
12:18Buồn cười, trước đó ai nói chương trình
12:21phải xem hề thanh thu.
12:22Cô ta còn đang phơi nắng trên bãi biển kìa,
12:24chắc tính làm khô mực một nắng.
12:26Cố Tương cũng không phải tay trắng,
12:28cô ấy cũng có chút thu hoạch,
12:30nhặt được mấy chục con sò nhỏ
12:31và một nắm rong biển,
12:33còn dùng đá cậy được vài con hầu nhỏ
12:34từ vách đá ven bờ.
12:36Chúng tôi tìm vài chiếc lá lớn,
12:38múc ít nước biển rồi mang chiến lợi phẩm trở về.
12:41Trên đường lại đi ngang qua bãi cát,
12:43lần này mọi người đều có mặt.
12:44Nhóm giang đàm và hứa Minh cũng đã quay lại,
12:47tiếc là ngoài vài quả dãy
12:48không biết có ăn được không thì chẳng mang về gì.
12:51Tiêu tát khoan gỗ lấy lửa cũng thất bại,
12:53mấy khúc gỗ nằm lộn sộn trên cát.
12:55Hề thanh thu thì đang làm đũng với hứa Minh,
12:57Minh ca, em đói quá,
12:59anh cũng đi tìm chút đồ ăn đi.
13:01Hứa Minh cười gượng,
13:02thanh thu, anh không biết bơi,
13:04hay là em đi đi.
13:06Mặt hề thanh thu lập tức sụp xuống,
13:08tôi nhìn thấy mà buồn cười,
13:10chẳng lẽ cô ta thật sự sống lâu trong hình tượng thẳng tính
13:12đến mức ngay cả cảm xúc cơ bản cũng không che giấu nổi.
13:15Quả nhiên,
13:16hứa Minh thấy bộ dạng đó cũng hơi khó chịu.
13:19Tiêu tát là người đầu tiên
13:20phát hiện ra tôi và cô Tương,
13:22anh ta chạy tới trước mặt chúng tôi,
13:24kinh ngạc kêu lên,
13:25cô Tương, Dương Miên, hai người giỏi quá,
13:27sao tìm được nhiều đồ ăn thế này.
13:30Cô Tương vốn không thích nói chuyện với người khác,
13:32tôi đành khiêm tốn lắc đầu,
13:34may mắn thôi.
13:35Hề thanh thu cũng chạy lại,
13:37cô ta đã đói cả nửa ngày,
13:38vừa thấy nhiều hải sản tươi ngon thì mắt sáng rực.
13:41Nhưng dù thèm chết đi được,
13:43miệng vẫn cứng,
13:43có gì ghê gớm đâu,
13:45lát nữa chúng tôi cũng xuống biển,
13:47tìm còn nhiều hơn.
13:48Nói xong cô ta nhìn sang những người khác,
13:51mong được hưởng ứng,
13:52tiếc là chẳng ai phối hợp.
13:53Dù có người biết bơi,
13:55nhưng không ai thành thạo,
13:56trong thời gian ngắn chẳng ai dám liều xuống nước.
13:58Tôi nhìn rõ vẻ gượng gạo trên mặt họ,
14:01lại nhìn hề thanh thu ngây thơ đến mức ngu ngốc,
14:03suýt bật cười.
14:04Tôi cố nhị,
14:05chân thành chúc phúc,
14:06vậy thì cứ chờ xem nhé.
14:08Mặt cô ta lại méo mó,
14:10bình luận trực tuyến cũng không chịu nổi.
14:11Từ lúc gặp Dương Miên,
14:13mặt hề thanh thu chưa từng bình thường lại.
14:15Hình tượng của cô ta sụp đổ rồi đúng không?
14:17Không phải,
14:18Dương Miên nhường cô ta chút đi.
14:20Rất nhanh,
14:21chủ đề Dương Miên nhường hề thanh thu
14:23và hề thanh thu hình tượng sụp đổ đã leo lên hot search.
14:26Tôi không có ác cảm với tiêu tát,
14:28nhân lúc mọi người không chú ý,
14:30tôi kéo anh ta sang một bên nhắc nhỏ,
14:32các anh thử đến vùng nước nông tôi vừa đi,
14:34biết đâu tìm được thêm đồ ăn.
14:36Buổi tôi nhớ để ý thủy chiều,
14:38khi nước rút có thể bắt được nhiều hải sản.
14:40À, khoan gỗ lấy lửa phải có bùi nhùi ở dưới,
14:43không thì không cháy được đâu.
14:45Tiêu tát không ngờ tôi sẽ nhắc,
14:47có chút cảm kích,
14:47liên tục cảm ơn.
14:49Cô Tương thấy tôi chủ động giúp tiêu tát
14:51thì hơi không vui, miên miên,
14:53sao chị phải lo cho họ,
14:54lúc chọn nhóm tiêu tát đâu có chọn chị.
14:57Tôi gãi đầu,
14:58giọng cô ấy sao lại nghe hơi có mùi giấm nhỉ,
15:01nhưng tôi không để tâm,
15:02chỉ nghĩ cô ấy đơn giản không thích họ.
15:04Tôi thành thật nói,
15:05à, tôi chỉ sợ họ đói quá rồi
15:07tôi đến hợp sức cướp đồ ăn của chúng ta thôi.
15:10Bận ruộng cả ngày,
15:11tôi và cô Tương cũng đói,
15:13không nói thêm,
15:14quay về hang đá chuẩn bị đồ ăn.
15:16Nhân lúc trời còn nắng,
15:17chúng tôi dùng những dụng cụ thô sơ
15:19làm một thiết bị trưng cất nước biển đơn giản.
15:21Sau đó tìm hai khúc gỗ khô vừa tay,
15:23dùng đá khuét một lỗ nhỏ,
15:25đặt bùi nhùi bên dưới rồi nhanh chóng xoay.
15:27Tôi mệt thì đổi cho cô Tương,
15:29cô ấy mệt thì đổi cho tôi.
15:31Trời sắp tối chúng tôi mới nhóm được lửa.
15:33May mắn là cũng trưng cất được ít nước ngọt
15:35và muối kết tinh,
15:36đủ dùng cho hôm nay.
15:38Bình luận trực tuyến xem rất thích thú,
15:40sao các người thành thạo vậy?
15:42Nhất là Dương Miên,
15:43tôi bất lực,
15:47làm ra chương trình sinh tồn trên đảo,
15:49trước khi đi,
15:49phải học chút bài học cơ bản cần thiết chứ.
15:52Ý tôi không phải tôi giỏi,
15:54mà là nhiều người khác quá kém nên tôi nổi bật.
15:56Không ít khán giả bị ráng vẻ của tôi chọc cười hà hà.
15:59Ngày hôm nay thật sự quá mệt,
16:01tôi và cô Tương cũng chẳng còn quan tâm ngon hay không,
16:04chỉ tìm cách nấu chín hết nguyên liệu rồi ăn qua loà.
16:07Dù hương vị không phải tuyệt hảo,
16:08nhưng cũng tươi ngon và đủ no.
16:10Buổi tối chúng tôi bày bẫy ở cửa hang,
16:12nhóm lửa rồi đi ngủ sớm.
16:15Sáng hôm sau vừa thức dậy,
16:16từ bình luận trực tuyến mới biết một tin quan trọng,
16:19tôi qua ảnh đế hứa minh đến chỗ lửa của chúng tôi lấy lửa,
16:21vô tình kích hoạt bẫy,
16:23bị đá nhỏ rơi trúng người.
16:24Tôi và cô Tương đều ngơ ngác,
16:26tôi qua ngủ say quá nên chẳng hay biết gì.
16:29Tôi vô thức đáp,
16:30xem ra cái bẫy này vẫn chưa hoàn thiện.
16:32Bình luận lập tức sôi nổi,
16:34ôi phụ nữ lạnh lùng,
16:35yêu quá yêu quá,
16:36quyến rũ quá,
16:37à à à.
16:38Tôi vốn không thích hứa minh,
16:40năm đó khi xảy ra hỏa hoạn,
16:42anh ta cũng có mặt,
16:43còn nói tôi đã chỉ cho anh ta lối thoát.
16:45Nhưng khi phan hề thanh thu vu khống tôi,
16:47anh ta chẳng hề lên tiếng bênh vực.
16:49Có lẽ anh ta không muốn vì một người không liên quan
16:52mà đắc tội với hề thanh thu,
16:53tôi có thể hiểu,
16:54nhưng từ đó chẳng còn chút thiện cảm nào.
16:57Vì vậy khi biết anh ta đi ăn trộm lửa
16:59rồi bị đá rơi trúng,
17:00phản ứng đầu tiên của tôi không phải ái nái,
17:02mà là thấy đáng đời.
17:04Gì, cho anh ta chừa cái thật ăn trộm.
17:07Dù vậy,
17:07lời xã giao vẫn phải nói.
17:09Tôi chỉnh lại trang phục,
17:11kéo cô Tương cùng ra bãi biển hỏi thăm.
17:13Hứa minh quả thật bị thương,
17:15nhưng không nặng.
17:15Khi chúng tôi đến,
17:17anh ta đang cùng hề thanh thu loay hoay
17:18chuẩn bị đồ ăn.
17:20Hứa ảnh đế,
17:21tối qua anh không sao chứ.
17:22Anh ta hơi ngượng,
17:24các cô biết rồi à.
17:25Không sao đâu.
17:26Tôi khéo léo giữ thể diện cho anh ta,
17:29không nói thêm.
17:30Quay sang nhìn thành quả của họ,
17:32hôm qua tôi đã nhắc tiêu tát,
17:33anh ta không giấu riêng
17:34mà còn nói cho hai nhóm khác.
17:36Quả nhiên,
17:37dạng sáng khi thủy chiều rút,
17:39họ tranh thủ nhặt được khá nhiều thứ.
17:41Nếu có lửa chiếu sáng,
17:42chắc còn nhiều hơn.
17:44Hề thanh thu lúc này đắc ý
17:45đến mức mắt như muốn lật ngược.
17:47Dương miên,
17:47cô có ghen tị không?
17:49Chúng tôi nhặt được miễn phí,
17:50không như anh phải vất vả xuống biển mò.
17:53Tiêu tát đứng bên cạnh rất ngượng.
17:55Anh ta chỉ truyền đạt lời tôi,
17:57chứ không nói đó là tôi nhắc.
17:59Vì thế càng khiến hề thanh thu khoe khoang,
18:01càng giống như cô ta cố tình chiếm công lao của tôi.
18:04Tiêu tát muốn nói sự thật,
18:05nhưng tôi ngăn lại.
18:07Tôi giả vờ tiếc nuối,
18:08vậy à,
18:09đúng là chị may mắn hơn tôi.
18:11Không như tôi,
18:12tôi qua chán quá,
18:13chỉ biết ăn no rồi nằm trong hang ấm áp ngủ một giấc.
18:16Ôi, thật tội lỗi.
18:18Mọi người nhịn cười,
18:19tiêu tát cũng méo miệng,
18:21bình luận trực tuyến thì cười ấm lên.
18:22Không ngờ sáng sớm đã lại được thấy
18:24cảnh mặt hề thanh thu méo mó.
18:26Tôi nói xong liền bỏ đi,
18:28không cho cô ta cơ hội phản bác.
18:29Về sau,
18:30khi biết chuyện đi bắt hải sản là do tôi gợi ý,
18:33cô ta xấu hổ thế nào cũng chẳng liên quan đến tôi.
18:36Đúng là mắng thì coi như đùa,
18:38đánh thì phải trả tiền,
18:39ca khịa thật sự sảng khoái.
18:41Hai ngày sau,
18:42mọi người dần thích nghi với cuộc sống trên đảo,
18:45không còn lúng túng như ngày đầu.
18:46Nhưng vì lâu ngày không chăm chút,
18:48dù bình thường là ngôi sao sáng trói trên màn ảnh,
18:51lúc này ai cũng nhét nhát.
18:52Hề thanh thu không ít lần than thở không nên tham gia,
18:55da trắng mịn của cô ta đã bị nắng làm sạm đi vài tông.
18:58Bình luận trực tuyến ngán ngẩm,
19:00chị này quên mất mình còn cái hình tượng nữ hán tử rồi sao.
19:04Tiêu tác vẫn biết ơn,
19:05từng mời chúng tôi cùng đóng quân ở bãi biển để tiện bắt hải sản ban đêm.
19:09Nhưng hề thanh thu không đồng ý,
19:11cô ta hoàn toàn không muốn thấy tôi,
19:12cũng không muốn chia sẻ thức ăn dễ dàng có được.
19:15Tôi dĩ nhiên cũng chẳng muốn,
19:17vì mưa lớn sắp đến.
19:18Quả nhiên,
19:19dự báo thời tiết mà cô Tương xem chuẩn đến đáng sợ.
19:22Đêm thứ ba trên đảo,
19:24một trận mưa bão lớn chút xuống.
19:25Tôi đã nhắc trước cho nhóm Song Phong và Giang Đàm,
19:28mời họ vào hang chú mưa,
19:30cũng thể thể mời cả hề thanh thu.
19:32Tiếc là cô ta từ chối,
19:33hừ, tôi không thích cô,
19:35sao phải nói chuyện với cô.
19:37Thế là cô ta bỏ lỡ cơ hội ngay trước mắt,
19:40hứa mình không nỡ bỏ cô ta một mình ngoài bãi,
19:42nên cũng ở lại cùng.
19:44Ok, fine,
19:45tôi quay sang ống kính,
19:47dơ tay,
19:47phan chị hề thấy chưa,
19:49chuyện này không thể trách tôi nhé.
19:51Phan hề thanh thu dĩ nhiên chẳng quan tâm,
19:53còn cổ vũ cho chị nhà,
19:55chị mạnh mẽ,
19:56tránh xa đồ hại người đi.
19:57Tôi thật sự không phục tinh thần của họ,
19:59chỉ tiếc là chẳng cứng rắn được bao lâu.
20:02Thời tiết ven biển thay đổi rất khủng khiếp,
20:04đừng nói đến thức ăn,
20:05chỉ cần không bị gió mưa cuốn đi đã là may.
20:07Cuối cùng vẫn là hứa mình kéo cô ta,
20:10khó khăn lắm mới lao được vào hang của chúng tôi.
20:13Lúc đó,
20:14tôi và cô Tương đang ngồi cạnh nhau uống canh,
20:16sửa lửa,
20:17hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi gió mưa bên ngoài,
20:19thoải mái chẳng khác nào đi nghỉ dưỡng.
20:21Còn hề thanh thu thì bị mưa rầm ướt sũng,
20:23thảm hại như gà rơi xuống nước.
20:25Ánh mắt chạm nhau,
20:27khóe miệng tôi cong lên khó kìm như súng AK,
20:29khiến lòng tự tôn yếu ớt của cô ta lại bị tôi chọc thủng,
20:32chỉ một đêm đã mọc đầy vết loét miệng.
20:35Sau mưa,
20:36hòn đảo rất đẹp.
20:37Sáng hôm sau,
20:38tiễn những người khác đi,
20:39tôi dẫn cô Tương vào rừng đặt bẫy săn thú.
20:42Vận may tốt,
20:43bận rộn nửa ngày,
20:44chúng tôi lại thu hoạch đầy đủ,
20:46hai con thỏ rừng,
20:47một con gà núi,
20:48thêm vài quả dại ăn được và mớ rau rừng.
20:50Hai chúng tôi ăn uống không nhiều,
20:52chừng này đủ dùng hai ngày.
20:54Trên đường về,
20:55tình cơ gặp nhóm kia,
20:57hứa mình nằm sấp trên đất,
20:58dường như ngất đi,
20:59trông như sắp chết.
21:01Cô Tương tuy lạnh lùng,
21:02nhưng vốn có lòng tốt,
21:03thấy vậy phản ứng đầu tiên là chạy tới xem.
21:06Tôi vội ngăn lại,
21:07đừng đi.
21:08Tối qua tôi nghe thấy anh ta cùng hề thanh thu bàn nhau hôm nay
21:11sẽ cướp đồ ăn của chúng ta.
21:12Chỉ cần chúng ta đặt đồ xuống cứu anh ta,
21:15hề thanh thu sẽ nhảy ra cướp ngay.
21:17Khuôn mặt xinh đẹp của cô Tương lập tức hiện rõ khinh bỉ.
21:21Đối diện hành vi vô liêm sỉ này,
21:22thần kinh nhạy cảm của tôi cũng bị kích thích,
21:25kỹ năng cà khịa lại bùng phát.
21:27Sợ họ không nghe rõ,
21:28tôi cố ý hét lớn,
21:29nhà ai có nam tử hán mà lại nằm lăn lóc bên đường thế này,
21:32thật chẳng biết xấu hổ.
21:34Tương Tương thấy chưa,
21:35sau này tìm bạn trai tuyệt đối không thể chọn loại này.
21:38Khán giả trong phòng livestream vốn đã biết kế hoạch của họ,
21:41nhưng xem náo nhiệt thì càng vui,
21:43cố tình không nói.
21:45Giờ thấy tôi đoán chúng,
21:46lập tức cười ẩm.
21:47Thậm chí có người mách,
21:49báo cáo,
21:49chúng tôi thấy ảnh đế giật giật khóe miệng.
21:52Báo cáo,
21:52chán ảnh đế nổi gân xanh.
21:54Báo cáo,
21:55hề thanh thu trốn bên cạnh bị mũi cắn khóc rồi.
21:58Âm mưu của hề thanh thu đã lộ,
22:00lại bị mũi cắn chịu không nổi,
22:01cô ta dứt khoát nhảy ra cướp thẳng.
22:04Nhưng mấy ngày không ăn uống tử tế,
22:06thể lực chẳng đấu nổi tôi.
22:07Cô ta đảo mắt,
22:09lợi dụng lực đẩy của tôi rồi ngã mạnh xuống đất.
22:11Á,
22:11đau quá.
22:12Cô ta ôm vai,
22:14nước mắt lưng tròng,
22:15dương miên,
22:15luật chương trình có nói được phép cướp vật tư.
22:18Cô không cho thì thôi,
22:19sao lại đẩy mạnh thế?
22:21Tôi trợn mắt,
22:22à đúng đúng đúng,
22:23là tôi đẩy cô.
22:24Tôi một phát đẩy cô bay xa 3 mét.
22:26Tôi còn làm trong giới giải trí chi nữa,
22:29tôi đi thi đấu sumo cho rồi.
22:31Nói xong tôi nhanh chóng cúi xuống,
22:33nhặt bùn đất ném thẳng vào người cô ta,
22:35vừa ném vừa lầm bầm,
22:36có người ném bùn vào tôi,
22:37bùn khô thì tôi ném chết hắn.
22:39Họ ném bùn vào tôi,
22:41tôi lấy phân chát lên người hắn.
22:43Tôi hoàn toàn bung thả bản thân,
22:45cái ráng vẻ ngôi sao đã bị tôi vứt sạch.
22:47Hề Thanh Thu không ngờ tới,
22:49sơ hở một cái đã bị tôi ném bùn
22:50đến mức hoảng loạn bỏ chạy.
22:52Ngay cả hứa Minh cũng bị vạ lây,
22:54phải bò dậy chạy trốn.
22:55Khán giả bình luận cười muốn chết,
22:57các người tự dưng chọc vào cô ta làm gì.
23:00Không ai ngờ một chương trình sinh tồn
23:02lại biến thành đấu đá cung đình hạng thấp,
23:04mà phản diện ngu ngốc lại chính là
23:05Hề Thanh Thu và hứa Minh.
23:07Thấy mọi chiêu trò đều vô dụng,
23:09Hề Thanh Thu đã gần một ngày không ăn gì,
23:11chịu không nổi, khóc lóc cầu đạo diễn giúp.
23:14Tiếp là chương trình theo đuổi sự chân thực,
23:16đạo diễn sao có thể can thiệp.
23:17Các nhóm khác tuy muốn giúp,
23:19nhưng bản thân còn khó khăn, lực bất tỏng tâm.
23:23Thật ra Hề Thanh Thu không hiểu,
23:24nếu cô ta chịu nói tử tế với tôi,
23:26tôi sẵn lòng chia chút thức ăn.
23:28Nhưng cô ta vừa muốn chiếm lợi,
23:30vừa không chịu cuối đầu trước tôi,
23:32trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy.
23:35Sau đó, hứa Minh cũng cố gắng
23:36bắt được một con thỏ rừng,
23:38cuối cùng mới lấp đầy cái bụng đói của hai người.
23:41Từ đó trở đi,
23:42Hề Thanh Thu và hứa Minh càng nhìn tôi không vừa mắt.
23:45Trước kia chỉ có Hề Thanh Thu hay nói lời khó nghe,
23:47sau này ngay cả Hứa Minh cũng bắt đầu lạnh nhạt châm chọc.
23:50Tôi thì chẳng bận tâm,
23:52vốn dĩ cũng không định làm thân với họ.
23:54Nhưng tôi thật không ngờ,
23:56họ lại ghét tôi đến mức muốn ép tôi bị loại khỏi chương trình.
23:59Đêm ngày thứ 5 trên đảo,
24:01Hề Thanh Thu bất ngờ tìm đến tôi,
24:03nói Hứa Minh bị rắn cắn gần hang đá.
24:05Ban đầu tôi nửa tin nửa ngờ,
24:07nhưng thấy cô ta lo lắng mồ hôi đầy đầu,
24:09tôi cũng bắt đầu lo lắng.
24:11Dù quan hệ không tốt,
24:12nhưng nếu thật sự có chuyện nguy hiểm đến tính mạng
24:14thì không thể làm ngờ.
24:16Ban đêm máy quay ít hơn ban ngày,
24:18ban ngày mỗi nhóm có 3 máy,
24:20nhưng ban đêm để tiết kiệm nhân lực chỉ còn 1 máy.
24:22Tôi đi theo Hề Thanh Thu,
24:24bước thấp bước cao trong rừng,
24:25cô Tương cũng đi sau.
24:27Vốn tôi không muốn để cô ấy đi cùng,
24:29nhưng cô Tương không yên tâm, nhất quyết theo.
24:32Lần này Hề Thanh Thu quả thật không lừa tôi,
24:34Hứa Minh đúng là bị thương,
24:36ngồi trên đất mồ hôi lạnh đầy người.
24:38Tôi thấy vậy không nghi ngờ nữa,
24:40lập tức bước nhanh tới kiểm tra.
24:42Gần mới phát hiện, anh ta đâu phải bị rắn cắn,
24:45chỉ là té ngã bình thường.
24:47Hai người thấy tôi đi tới thuận lợi cũng ngẩn ra.
24:49Hề Thanh Thu vô thức thốt lên,
24:51sao lại thế?
24:52Lời vừa rớt, cô ta vội bước về phía chúng tôi,
24:55nhưng chưa đi được 2 bước đã rơi thẳng xuống
24:57một cái hố đường kính chừng nửa mét.
24:59Mọi người đều bị diễn biến bất ngờ này làm hoảng sợ.
25:02Người quay phim đi theo lập tức bỏ máy chạy tới.
25:05Hứa Minh cũng vô thức đứng lên,
25:06nhưng vì chân bị thương lại ngã xuống đất.
25:09Trong lòng tôi đã có chút đoán được,
25:11liếc nhìn Hứa Minh,
25:12quả nhiên ánh mắt anh ta lấp lửng né tránh.
25:14Tôi còn gì không hiểu nữa,
25:16đây rõ ràng là 2 người đào hố bẫy tôi,
25:18kết quả lại tự rơi vào.
25:20Hề Thanh Thu dưới hố gào thét điên cuồng,
25:23bình luận trực tuyến nổ tung,
25:24tất cả đều lo lắng cho thương tích của cô ta.
25:27Cô Tương cũng hiểu ra,
25:28tức giận muốn chất vấn ngay,
25:29nhưng tôi khẽ kéo tay ngăn lại.
25:32Tối hôm đó,
25:33đạo diễn cùng đội cứu hộ chuyên nghiệp tới,
25:35đưa Hề Thanh Thu lên.
25:36May mà hố không sâu,
25:38ngoài vài vết chảy sức thì không sao,
25:40nhưng cô ta bị hoảng sợ,
25:41khóc lóc đòi rút khỏi chương trình.
25:43Trợ lý và quản lý khuyên cả đêm cũng không được,
25:46sáng hôm sau đạo diễn phải cho cô ta về.
25:48Khán giả phản ứng trái chiều,
25:50chỉ chút chảy sức mà bỏ cuộc,
25:52chẳng phải cô ta luôn quảng bá hình tượng nữ hán tử sao.
25:55Thế này thì đúng là yếu đuối,
25:57bị hoảng sợ muốn về nhà cũng bình thường thôi.
26:00Giờ thì thừa nhận mình là phụ nữ rồi,
26:02phan đừng cố bảo trợ nữa.
26:04Có người thông cảm,
26:05có người chế diễu,
26:06cũng có người nghi ngờ tôi cố tình hại cô ta rơi xuống hố.
26:09Nhưng loại ý kiến này chỉ là số ít,
26:1210 phần thì 8-9 là do studio của Hề Thanh Thu thuê thủy quân.
26:15May mắn là đa số khán giả vẫn tỉnh táo,
26:18nên tin không nhiều.
26:19Thế là Hề Thanh Thu tự dưng bị loại,
26:21còn hứa mình vẫn ở lại.
26:23Cuộc phiêu lưu chỉ còn 2 ngày cuối,
26:25anh ta sĩ diện, không muốn vì vết thương nhỏ mà bỏ,
26:28nên cố gắng trụ lại.
26:30Cô Tương vẫn tức giận,
26:31nếu không phải tôi may mắn thì người rơi xuống hố đã là tôi.
26:34Cô ấy suy nghĩ một chút rồi bàn với chương trình,
26:37đưa ảnh đế bị thương vào nhóm chúng tôi.
26:39Tôi hơi bất ngờ nhưng không phản đối.
26:41Có lẽ mấy ngày sống nương tựa nhau
26:43khiến tôi có lòng tin với cô Tương,
26:45cô ấy chắc chắn sẽ không hại tôi.
26:47Quả nhiên,
26:48niềm tin của tôi không đặt sai chỗ.
26:50Hôm đó, tôi và cô Tương ra ngoài tìm thức ăn,
26:53hứa mình vì bị thương nên ở lại hàng.
26:55Khi tôi đang đặt bẫy,
26:57cô Tương chẳng biết tìm đâu được mấy quả dại màu vàng hình bầu rục,
27:00ôm đầy trong tay chạy về.
27:02Dương miên,
27:02em tìm được ít trái cây ăn sau bữa,
27:04tối nay cho ảnh đế ăn thêm để bổ sung vitamin.
27:07Tôi thấy cô Tương lướt mắt ra hiệu cho tôi,
27:10gật đầu liên tục rất tự nhiên.
27:11Tôi biết ngay,
27:12chắc chắn cô ấy đang âm thầm tính toán gì đó.
27:15Khán giả trong phòng livestream không hiểu,
27:18tưởng cô ấy thật sự lo cho hứa mình,
27:19nhưng liên khanh ngợi cô Tương chú đáo,
27:21thậm chí còn bắt đầu đẩy thuyền couple giữa cô ấy và hứa mình.
27:25Nhìn mà tôi thấy buồn nôn,
27:26tôi lập tức khoác vai cô Tương,
27:28lớn tiếng phản bác,
27:29ảnh đế bao nhiêu tuổi rồi,
27:31còn cô Tương nhà tôi vẫn còn nhỏ,
27:33ghép couple bừa bãi chỉ hại các người thôi.
27:36Khán giả lại treo,
27:37lại ghen rồi,
27:38lại ghen rồi.
27:39Tôi quay đầu không thèm nhìn bình luận,
27:41nhưng lại bắt gặp ánh mắt sáng long lanh của cô Tương.
27:44Buổi tối,
27:45chúng tôi cùng ngồi trong hang đá,
27:47thưởng thức bữa ăn cuối cùng trên hòn đảo.
27:49Sáng mai chương trình sẽ bước vào phần kết thúc,
27:52chúng tôi sẽ rời khỏi đây,
27:53trở về thành phố náo nhiệt.
27:55Tôi đang cảm khái thì liếc thấy ánh mắt hứa mình có chút đờ đẫn,
27:58cô Tương vừa gọt vỏ trái cây vừa liên tục nhét vào tay anh ta.
28:02Khán giả có một nhóm nhỏ tài đạo vẫn tiếp tục ghép couple điên cuồng,
28:06nhưng cũng có người nhận ra bất thường,
28:08các bạn nhìn ảnh đế đi,
28:09có phải giống như say rượu không?
28:11Tôi cũng nhận ra,
28:12trong giới, hứa mình nổi tiếng tử lượng kém,
28:15không phải dị ứng hay bệnh gì nguy hiểm,
28:17chỉ là không uống được.
28:19Một ly thôi cũng đủ khiến anh ta say mèn,
28:21và khi say thì hay buột miệng nói thật,
28:23muốn biết gì cũng có thể moi ra.
28:26Vì vậy bình thường anh ta tuyệt đối không uống rượu,
28:28nhớ rất rõ.
28:29Tôi nhìn chầm chầm cô Tương,
28:31mơ hồ hiểu ra cô ấy đang làm gì.
28:33Cô Tương không nhìn tôi,
28:35mặt lạnh lùng tiếp tục nhét trái cây cho anh ta.
28:37Cuối cùng khi mặt hứa mình đỏ như mông khỉ,
28:40cô Tương mới dừng lại,
28:41lạnh lùng hỏi, anh tên gì?
28:43Hứa mình say đến mức lào đảo vẫn trả lời,
28:45hứa mình, làm nghề gì?
28:47Diễn, biên.
28:49Khán giả đồng loạt nghi hoặc,
28:50họ đang làm gì thế?
28:52Tôi không hiểu.
28:53Cô Tương không để ý,
28:54tiếp tục ép hỏi,
28:55chân anh bị thương thế nào?
28:57Tôi tự ngã,
28:58hề thanh thu không phải nói anh bị rắn cắn sao?
29:01Ha ha ha, lừa dương miên đó.
29:03Chúng tôi muốn cô ta rơi xuống hố,
29:05bị thương rồi phải rời chương trình.
29:07Anh ta còn tự bổ sung chi tiết,
29:09cái hố là họ vô tình phát hiện,
29:11quá thích hợp để tạo tai nạn.
29:13Đến đây thì chẳng còn gì mơ hồ nữa.
29:15Khán giả cũng bừng tỉnh,
29:16trời ơi,
29:17thì ra tất cả là họ tự biên tự diễn để hại dương miên.
29:21Nhưng sáng nay,
29:22hề thanh thu còn ám chỉ trên weibo
29:23là dương miên hại cô ta rơi xuống hố cơ mà.
29:26Cứu tôi với,
29:27ngón chân tôi bắt đầu cào đất rồi.
29:29Cô Tương vẫn tiếp tục,
29:31vụ cháy đoàn phim 2 năm trước,
29:33hề thanh thu bị kẹt là do dương miên hại sao.
29:35Hứa mình lại nấp,
29:36lắp bắp nói,
29:37tôi đâu biết,
29:38dương miên chỉ cho tôi đường thoát,
29:40còn bảo hề thanh thu đi cùng.
29:41Nhưng cô ta không chịu,
29:43cứ khăng khăng đi sau dương miên.
29:45Bị chết cháy thì đáng đời.
29:47Hỏi xong,
29:48cô Tương mới quay sang tôi,
29:49cầm một quả giải thích,
29:51đây gọi là quả marula,
29:52voi ăn nhiều cũng say.
29:54Tôi hơi ngần người,
29:56tôi hiểu cô Tương muốn giúp tôi hả giận,
29:58nhưng tại sao cô ấy lại biết chuyện 2 năm trước?
30:00Và sự thật bị che giấu suốt 2 năm nay
30:02lại được phơi bày theo cách kỳ lạ này,
30:04thật quá kịch tính.
30:06Tôi nhìn bình luận,
30:07nhiều người còn ngơ ngác hơn tôi.
30:08À,
30:09vậy tức là dương miên từ đầu đến cuối đều vô tội.
30:12Bao nhiêu năm nay fan hề thanh thu toàn vô an.
30:15Hứa mình cũng chẳng phải người tốt,
30:17đúng là kẻ vô ơn.
30:18Cuối cùng cũng đến ngày kết thúc của chương trình.
30:21Sau khi tỉnh lại,
30:22hứa mình vẫn ngơ ngác,
30:23dường như mất trí nhớ,
30:24không nhớ gì chuyện tối qua.
30:26Đối diện với vô số bình luận trời rùa,
30:28anh ta bất lực,
30:29ôi,
30:29người nổi tiếng thì thị phi nhiều,
30:31đợi các người đến vị trí của tôi sẽ hiểu.
30:34Các khách mời khác ít nhiều cũng biết chút chuyện,
30:36họ nhìn anh ta với ánh mắt khó tả,
30:39cuối cùng chọn im lặng và tránh xa.
30:41Ngày hôm đó,
30:42chúng tôi cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn trên đảo,
30:45trở về thành phố.
30:46Tôi vừa về nhà không lâu,
30:47điện thoại của quản lý tiền trí quân đã gọi tới.
30:50Khác hẳn thái độ thô lỗ trước kia,
30:52lần này ông ta nịnh nọt hết mức,
30:54dương biên ả,
30:55cô về nhà chưa?
30:55Có xem Weibo chưa?
30:57Lần này cô nổi tiếng rồi,
30:59chúng ta sẽ kiếm được nhiều tiền,
31:01đều nhờ tôi giúp cô nhận sâu này đó.
31:04Tôi nhẫn nhịn nghe một lúc,
31:05toàn là lời vô nghĩa.
31:07Mẹ nó,
31:07không chịu nổi nữa,
31:08nhờ cái đầu chết của ông,
31:10hút máu tôi bao nhiêu mồ hôi nước mắt,
31:12việc tốt thì toàn thành công lao của ông.
31:14Dì,
31:15chúc ông sinh con không có hậu môn.
31:17Mắng xong tôi hơi hối hận,
31:19kỹ năng cà khịa một khi kích hoạt thì thật sự không kiềm chế được,
31:22nhưng cảm giác lại quá sảng khoái.
31:23Tôi mang tâm trạng phấn khích đăng nhập Weibo
31:26mới phát hiện mình thật sự nổi tiếng rồi.
31:28Trước đó,
31:29vì những màn mùn thối chân thật trong chương trình mà tôi đã hút được một lượng fan,
31:33sự kiện minh oan tối qua càng khiến ngọn lửa bùng mạnh hơn.
31:36Trong top 10 hot search,
31:37có đến 5 mục liên quan đến tôi.
31:39Phải nói,
31:40chuyện này lan rộng cũng nhờ hề thanh thu.
31:42Nếu không phải cô ta mấy ngày trước bỏ tiền thuê thủy quân nói tôi hại cô ta,
31:46tạo đề tài,
31:47thì khi sự thật đảo ngược cũng không gây được làn sóng lớn như vậy.
31:51Weibo của hứa minh thì bị tấn công dữ dội,
31:53không biết anh ta chưa phát hiện hay đang bàn đối sách,
31:56đến giờ vẫn chưa lộ diện.
31:58Tôi vào tài khoản của mình,
31:59tăng thêm mấy triệu fan,
32:01dưới bài đăng mới nhất có hàng chục nghìn người xếp hàng xin lỗi.
32:04Nước mắt tôi không kìm được rơi xuống.
32:06Những ngày bị chửi đến mức muốn chết vẫn còn rõ ràng trong ký ức,
32:10tôi từng nghĩ cả đời sẽ phải mang danh thành mẫu giả tạo.
32:13Không ngờ lại có ngày gỡ bỏ được cái nổi oan này.
32:16Tôi chờ rất nhớ cô Tương,
32:17liên nhắn tin,
32:18em đang ở đâu.
32:19Cô ấy gửi một tấm ảnh,
32:21đang ở văn phòng ông chủ của chị,
32:23ban chuyện hợp đồng của chị.
32:24Tôi dưỡng sờ đến quên cả khóc,
32:26mắt trợn tròn.
32:27Phản ứng lại,
32:28tôi chẳng kịp lấy khẩu trang,
32:30lao ra cửa,
32:31lái xe chạy thẳng đến trụ sở.
32:33Tôi xong vào văn phòng ông chủ,
32:34cô ấy vẫn giữ vẻ lạnh lùng,
32:36nhưng khi thấy tôi thì ánh mắt rõ ràng sáng lên,
32:39dưng miên,
32:39sao chị lại đến.
32:41Tôi lo lắng,
32:42không đến thì ai biết em sẽ gây họa gì,
32:44mau đi thôi,
32:45đừng làm loạn.
32:47Công ty quản lý của tôi tuy không quá lớn,
32:49nhưng ông chủ có thế lực ngầm,
32:51dính dáng hác đạo,
32:52chẳng ai dám động vào.
32:53Đây cũng là lý do tôi bao năm chịu thiệt,
32:56không dám kiện tụng.
32:57Thắng kiện trước,
32:58sau đó có thể gặp tai nạn mất tay mất chân,
33:00thậm chí mất mạc.
33:01Một kẻ khốn nạn như vậy,
33:03cô Tương lại dám một mình đối đầu,
33:05một idol mới ra mắt,
33:06chẳng lẽ không cần mạng sống sao.
33:08Tôi kéo cô ấy đi,
33:10nhưng bị ông chủ chặn lại.
33:11Tôi lập tức chắn trước mặt cô Tương,
33:13cảnh giác nhìn ông ta.
33:15Nhưng ông ta lại khác thường,
33:17mặt cười nịnh nọt,
33:18cô Tiểu Thư,
33:18đây là hợp đồng giải ước của Dương Nguyên.
33:21Những năm qua cô ấy kiếm cho công ty không ít tiền,
33:23phí vi phạm hợp đồng thì bỏ qua.
33:25Dương Nguyên à,
33:27mất một nhân viên giỏi như cô,
33:28công ty rất đau lòng,
33:29nhưng vì tương lai của cô,
33:31chúng tôi không giữ nữa.
33:33Sau này theo cô Tiểu Thư mà làm việc cho tốt nhé.
33:36Nói xong ông ta còn vỗ vai tôi,
33:38ân cần tiễn chúng tôi ra khỏi công ty.
33:40Ra khỏi cửa,
33:41tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
33:43Nhìn idol nhỏ bên cạnh bình thản,
33:45tôi mới chậm rãi nuốt nước bọt,
33:47nhận ra mình có lẽ đã vô tình bám vào một nhân vật lớn.
33:51Tối đó,
33:51cô Tương thẳng thắn nói,
33:53chữ cố trong tên cô ấy chính là cố trong cố khởi sâm,
33:56vị đại gia giàu nhất nước.
33:57Tôi dựa đến lắp bắp,
33:58có,
33:59có phải là cố khởi sâm,
34:00người có sản nghiệp khắp cả nước,
34:02tháng nào cũng lên báo kinh tế đó không.
34:05Cô ấy ngượng ngùng gật đầu,
34:06trời ạ,
34:07tôi lại kết bạn với con gái của vị đại gia giàu nhất cả nước.
34:10Bảo sao,
34:11một idol mới ra mắt mà đối diện với những tiền bối trong giới vẫn giữ mặt lạnh,
34:15chẳng coi ai ra gì.
34:17Bảo sao cô ấy kiến thức rộng,
34:19ngay cả loại quả hiếm như Marula cũng biết.
34:22Nghĩ đến đây,
34:23tôi lặng lẽ nhích sang,
34:24nhưng hết ghế sofa cho cố Tương.
34:26Nhưng cô ấy lại không vui,
34:28kéo tôi trở lại,
34:29ấm ức dựa vào vai tôi làm nũng,
34:31dương miên,
34:31chị sẽ không vì chuyện này mà xa lánh em chứ.
34:34Chúng ta không phải bạn tốt sao.
34:36Cứu tôi với,
34:37đừng dùng gương mặt xinh đẹp thế này để làm biểu cảm khiến người ta mềm lòng.
34:41Tôi phải bấu chặt đùi để giữ lý trí.
34:44Từ đó,
34:44tôi chính thức gia nhập vào studio của cố Tương.
34:47Nhưng mà,
34:48trong studio này,
34:49chỉ có mình tôi.
34:51Cô ấy nói,
34:52so với việc làm ngôi sao,
34:53em thích tạo ra ngôi sao hơn.
34:55Sau này em sẽ là quản lý của chị.
34:58Tôi ngương ác nắm lấy bàn tay mà cô ấy đưa ra.
35:00Mọi chuyện diễn tiến quá nhanh,
35:02tôi vẫn còn mơ hồ.
35:03Vì vậy tôi vô thức bỏ qua ngón tay trắng mảnh đang khẽ vuốt mu bàn tay tôi.
35:08Tưởng rằng quan hệ của chúng tôi tốt như vậy thì công việc sẽ nhẹ nhàng hơn.
35:12Không ngờ vừa vào studio,
35:14cô ấy đã đưa cho tôi một chồng kịch bản,
35:16đều là kịch bản hay,
35:17chị chọn đi.
35:18Em đã xem hết các tác phẩm của chị mấy năm qua,
35:21diễn xuất rất tốt,
35:22không nên cứ mãi xoay vòng trong mấy bộ phim giác.
35:25Tôi cầm lên xem,
35:26toàn là tài nguyên mà trước đây chỉ có Hề Thanh Thu và Hứa Minh mới với tới được.
35:30Tôi cười,
35:31mắt nhìn không tệ,
35:32đây là lấy từ tay họ sao?
35:34Thật sự là lấy chứ không phải cướp à?
35:36À đúng rồi,
35:37Hề Thanh Thu và Hứa Minh đã toan rồi.
35:40Người trước vì toàn nói dối,
35:41vu không hãm hại,
35:42phan bỏ đi quá nửa,
35:44giờ trong giới ai cũng ghét.
35:45Còn bị khui chuyện trốn thuế,
35:47bị truyền thông nhà nước điểm danh phong sát.
35:49Tuy nguyên nhân chủ yếu là do họ,
35:51nhưng tôi dám chắc trong đó có bàn tay của cô Tương.
35:54Buồn cười là cư dân mạng lại tưởng tôi có phép thuật gì đó.
35:57Họ tổng kết điểm chung của hai người kia,
35:59đều từng đối nghịch với tôi.
36:01Thế là tôi bỗng thành đại ma vương trong giới giải trí.
36:04Các fan nhà khác đều lo lắng,
36:06nhớ lại xem idol của mình có từng xung đột với tôi không,
36:09ai cũng bất an.
36:10Nhưng họ đâu biết,
36:11ma vương thật sự chính là cô Tương đang ngồi trước mặt tôi,
36:14gác chân lên bàn,
36:15mặt mũi ngây thơ.
36:17Nghĩ vậy,
36:17tôi lén nhìn cô ấy từ sau kịch bản,
36:19không ngờ bị bắt gặp.
36:20Cô ấy mỉm cười hiền hòa,
36:22để lộ hàm răng trắng đều,
36:24không mau xem đi,
36:25còn muốn làm nữ minh tinh hạng nhất không.
36:28Giọng nói dự dàng bao nhiêu thì ánh mắt đáng sợ bấy nhiêu.
36:31Tôi hoảng hốt,
36:32ngồi thẳng người.
36:33Ôi,
36:34thật sự đáng sợ.
36:35Sau này,
36:36dưới sự bồi dưỡng của cô Tương,
36:37tôi thật sự trở thành nữ minh tinh hạng nhất,
36:40giải thưởng trong và ngoài nước cầm không sể.
36:42Cô Tương cũng từ việc lén chiếm tiện nghi,
36:44chuyển sang công khai ăn đậu hũ của tôi.
36:47Những fan từng ghép cắp bồ chúng tôi,
36:49vốn tinh ý,
36:50sớm đã nhận ra.
36:51Họ trái ngược thường lệ,
36:52khi fan mới ghép cắp bồ điên cùng
36:54thì họ lại cố gắng kiểm soát,
36:56hiểu lầm thôi,
36:57họ chỉ là chị em thân thiết.
36:59Buồn cười,
36:59các người không thật sự tin chứ,
37:01ngây thơ quá.
37:02Ghép cắp bồ thì được,
37:04nhưng đừng tin.
37:05Fan mới ngây thơ,
37:06dễ tin lời fan cũ.
37:08Họ hào hứng tham gia siêu thoại cắp bồ,
37:10rồi lại vui vẻ rút ra.
37:12Khi cô Tương đọc từng bình luận cho tôi nghe,
37:14tôi vừa quay về sau khi đóng máy bộ phim mới,
37:17tắm xong nằm bẹp trên giường.
37:19Đối diện với sự che giấu tận lực của fan,
37:21tôi bỗng thấy xấu hổ,
37:22ngón chân cào đất.
37:24Chỉ cần nghĩ đến việc tôi và cô Tương
37:25làm chị em thân thiết trên giường thế nào,
37:28tôi liền thấy có lỗi với những fan mới bị lừa.
37:31Thấy tôi đỏ mặt,
37:32cô Tương càng hứng thú,
37:33ác ý chiếu thẳng bình luận lên màn hình lớn,
37:35chị xem đi,
37:36cái này hay này.
37:38Tôi ngừng đầu,
37:39bị những sản phẩm tự chế của fan chiếm đầy mắt.
37:42Ai ra, trời ơi!
37:43Ở bên cô Tương,
37:45tôi mới biết khí chất lạnh lùng trước kia của cô ấy
37:47hoàn toàn nhờ gương mặt trời ban.
37:49Thực tế cô ấy cực kỳ biến thái.
37:51Vì qua xấu hổ,
37:52tôi không kìm được thốt ra tiếng lòng.
37:55Đêm đó,
37:56cô Tương lại hóa thân thành ma vương,
37:58không chút nương tay,
37:59kéo tôi thử đủ thứ mà trước đây tôi không dám nghĩ tới.
38:02Sau cùng,
38:03tôi mệt đến mức không nhắc nổi tay,
38:05chỉ có thể rơi nước mắt cầu xin tha,
38:07xin em, em tha cho chị đi.
38:09Rút, rút ra đi,
38:11rồi đưa tay che miệng,
38:12cố gắng kìm nén âm thanh ngại ngừng kia.
38:14Cô ấy lấy tay tôi ra,
38:16để lên đầu,
38:17đan 10 ngón tay,
38:18cười rực rỡ,
38:19đừng kìm chế,
38:20em muốn nghe âm thanh của chị.
38:22Chưa kết thúc được đâu,
38:23còn sớm lắm.
38:24Em,
38:25thêm một ngón nữa nhé.
38:26Hoàn.
38:27Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của mình złтиров đi.
38:27Cảm ủng hộ kênh của mình b Stock Chị.
38:27Hẹn gặp lại các bạn trong những video tiếp theo.
Bình luận

Được khuyến cáo