- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Năm thứ hai đại học, tôi tích cực mai mối cho em trai và cô bạn cùng phòng phú bà
00:04của mình.
00:05Nhìn thấy quan hệ của họ dần trở nên tốt đẹp, tôi đã phấn khích tin rằng mình sắp có
00:09thêm một cô em dâu xinh đẹp, giàu có.
00:12Mãi đến sau này, khi mơ mơ hồ hồ ở bên cô ấy rồi, tôi mới hiểu ra, trên đời
00:17này, khó đối phó nhất chính là kiểu ngoài trắng trong đen.
00:21Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:25luận để mau có người yêu nhé.
00:27Hẹ hẹ hẹ! Vào chuyện, ai mà thích con gái chứ? Đàn ông không thơm hơn sao?
00:32Ăn tối xong trong ký túc giá, tôi thay đồ ngủ nằm trên giường gửi tin nhắn thoại cho em
00:36trai.
00:38Thằng nhóc này học khoa thể dục, mới vào đại học chưa đầy 2 tháng đã nhắn tin gọi tôi
00:42giới thiệu bạn gái cho nó suốt.
00:44Tôi chế nhạo nó vừa lùn vừa nghèo nên không tìm được đối tượng, nó lại chế nhạo tôi không
00:48có một người khác giới nào bên cạnh, hỏi tôi có phải thích con gái không.
00:52Làm tổn thương lẫn nhau là chuyện thường ngày giữa 2 chị em, đôi khi bị nó trúng tim đen,
00:57nó sẽ chặn tôi.
00:59Bị chặn rồi, tôi không mắng được nó thì sẽ trực tiếp đến ký túc giá đánh nó một trận
01:03rồi bắt phải thêm lại liên lạc.
01:05Gì cơ? Tôi ức hiếp nó à? Chắc chứ.
01:09Chị à, chị cứ bình thường về giới tính là được rồi, 2 hôm nữa em sẽ gửi số liên
01:13lạc của đàn anh khoa em cho chị.
01:15Chị cũng tranh thủ tìm cho em một cô đi, coi chừng em mách bố mẹ là chị không quan
01:19tâm đến chuyện đại sự cả đời của em đấy.
01:22Mày mà dám nói bậy với bố mẹ, tao đánh chết mày.
01:25Phiền chết đi được cả ngày, thằng nhóc này, mày thiếu thốn ham muốn lắm à.
01:30Trong lúc nói chuyện, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng cười của cô bạn cùng phòng giường bên cạnh.
01:35Tôi thò đầu ra khỏi dèm giường nhìn cô ấy.
01:37Cô ấy cũng tựa vào đầu giường nghịch điện thoại như tôi, mái tóc đen thẳng mềm mại buông xuống
01:42vai,
01:42che đi một nửa khuôn mặt thanh tú và chiếc váy ngủ 2 giây tinh xảo.
01:46Tôi làm ồn đến cậu à?
01:48Cô ấy nhìn lại tôi, cười dịu dàng, không có.
01:51Quan hệ chị em các cậu thật tốt.
01:54Tốt cái quái gì?
01:55Tôi theo bản năng đáp lại một câu, rồi lại thấy mình thật vô lễ, rụt cổ lại.
01:59À không, xin lỗi cậu nhé.
02:02Ký túc xá của chúng tôi là phòng đôi, nhưng tôi không thân thiết với người bạn cùng phòng duy
02:06nhất này.
02:07Cô ấy tên là Sở Hoài Ngọc, cái tên cứ như nhân vật trong tiểu thuyết vậy.
02:11Ngay cả khi chưa nhập học tôi đã đoán nhà cô ấy chắc chắn là người giàu có.
02:15Kết quả là tôi đoán rất chuẩn.
02:17Khi nhập học năm nhất, tài xế nhà cô ấy đã lái chiếc xe sedan hạng sang kéo dài đưa
02:21Sở Hoài Ngọc đến đăng ký.
02:23Khoảnh khắc cô ấy mặc chiếc váy trắng nhỏ nhắn, thanh lịch, đoan trang bước ra khỏi xe, bóng hình
02:28đó đã làm lóa mắt một đứa chưa từng thấy sự đời như tôi.
02:32Khi được phân vào cùng phòng với Sở Hoài Ngọc, tôi đã lo lắng bất an suốt một thời gian
02:36dài, tưởng tượng ra vài bộ chuyện bi thảm về một ác nữ đại tiểu thư hành hạ cô bạn
02:40cùng phòng bình dân không tiền không thế.
02:43Thế nhưng, năm nhất Sở Hoài Ngọc không hề ở ký túc xá.
02:46Trong một năm đó tôi cũng gần như không nói chuyện với cô ấy.
02:49Cứ ngỡ một đại tiểu thư ra cảnh giàu có sẽ không ở ký túc xá chật hẹp của trường
02:53và tôi sẽ được một mình hưởng thụ phòng đôi này trong suốt 4 năm đại học.
02:58Nào ngờ, Sở Hoài Ngọc lại chuyển đến ký túc xá ngay trong kỳ nghỉ đầu năm học thứ 2.
03:03Còn nhớ ngày khai giảng, tôi đẩy cửa phòng ký túc xá ra, thấy căn phòng vốn bị tôi làm
03:08cho không khác gì trùng heo đã trở nên sáng sủa sạch sẽ.
03:10Và Sở Hoài Ngọc đang đứng giữa phòng ký túc xá sáng chưng, mặc chiếc áo sơ mi trắng tôn
03:15dáng và quần short jean, vừa lau mồ hôi vừa lau cửa sổ.
03:19Đơn giản là tiên nữ hạ phàm. Đó là lần thứ 2 cô ấy làm lóa mắt tôi.
03:24Từ khi khai giảng đến nay, ký túc xá không hề xảy ra những màn kịch máu chó nào.
03:28Cô ấy không khác tôi là bao trong việc ăn mặc và sử dụng đồ dùng.
03:32Tính cách cũng rất tốt, dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ.
03:35Chúng tôi không giao tiếp nhiều, nhưng nhìn chung vẫn hỏa thuận.
03:38Không sao, cậu đừng bận tâm.
03:41Cô ấy cười duyên dáng, lời nói đột nhiên có chút ngập ngừng, cái đó.
03:45Sao thế? Em trai cậu, trông như thế nào à hả?
03:48Tiên nữ muốn yêu đương rồi.
03:50Tôi không kìm được nụ cười nhiều chuyện, đẹp trai, khá đẹp trai.
03:54Tôi với nó là sinh đôi khác giới.
03:56Cậu nhìn tôi này, trông cũng không khác nó là mấy đâu.
04:00Tôi chỉ vào mặt mình, như khoe khoang cho cô ấy nhìn bên trái, rồi lại nhìn bên phải.
04:05Sở Hoài Ngọc cũng rất hợp tác, quả thực đã nhìn kỹ một lúc, rồi đột nhiên bật cười, khóe
04:10mắt cong lên.
04:11Vậy thì em trai cậu chắc chắn là rất đẹp trai rồi.
04:14Tôi liếm môi, hơi ngây người, phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại, dùng sức rụt đầu về
04:19sau dèm giường.
04:20Chết tiệt, sao giống cô ấy đang tán tỉnh tôi vậy?
04:23Im lặng được 2 phút, tôi nói vọng qua dèm giường với sở Hoài Ngọc.
04:27Em trai tôi cũng khá ổn, chỉ là hơi ngốc, học văn hóa không tốt, phải ôn thi lại một
04:32năm mới đỗ vào trường mình.
04:34Hay là tôi gửi thông tin liên lạc của nó cho cậu nhé?
04:37Ừm, được, cô ấy đồng ý ngay lập tức.
04:41He he he, nói thật nhé, nếu cậu và nó ở bên nhau thì đảm bảo hạnh phúc.
04:45Thằng nhóc đó trung thực, chắc là vẫn được coi là trung thực nhỉ?
04:49Thôi kệ, nếu nó mà không trung thực, tôi sẽ giúp cậu xử lý nó.
04:53Sở Hoài Ngọc không đáp lời tôi, chỉ khẽ cười.
04:56Tôi thò đầu ra nhìn cô ấy, nhưng cô ấy đã kéo dèm giường lại, một chút ánh sáng điện
05:01thoại mơ hồ hát ra từ góc giường.
05:03Không lâu sau, trong cơn buồn ngủ mơ màng, tôi nhận được tin nhắn lẫn lộn ký tự từ em
05:08trai.
05:09Oa oa oa chị, chị chị chị chị.
05:12Nửa đêm kêu la cái gì? Tôi bực tức trả lời nó và thấy lịch sử trò chuyện mà nó
05:17gửi đến.
05:18Sở Hoài Ngọc đã chủ động thêm thông tin liên lạc của em trai tôi, hai người trao đổi ảnh
05:22cho nhau và trò chuyện vài câu.
05:24Chị, chị đúng là chị ruột của em, tấm ảnh này không phải là chỉnh sửa quá đà đấy chứ.
05:30Tao vốn là chị ruột mày, bao nhiêu năm nay vẫn thế.
05:33Không phải photoshop đâu, người thật còn đẹp hơn trong ảnh, hơn nữa lại còn rất giàu, người còn cực
05:38kỳ dịu dàng.
05:39Tôi đắc ý, cảm nhận được thành tựu của một bà mối.
05:43Em khóc rồi, chị ơi em xin lỗi, trước đây em không nên nói với bố mẹ là chị vô
05:48dụng, chị quá hữu dụng luôn.
05:50Chấm hỏi, chấm hỏi, thằng nhóc này, dám nói xấu tao sau lưng bố mẹ à?
05:55Ây da, buồn ngủ quá, em offline trước đây, cút ra đây cho bà.
06:01Sau một hồi bất lực nổi giận với điện thoại, tôi vén rèm dường nhìn về phía sở Hoài Ngọc.
06:06Đã hơn 12 giờ rồi, hình như cô ấy vẫn đang nghịch điện thoại.
06:09Không biết tiền nữ mỗi ngày xem gì trên điện thoại, nghĩ đến vấn đề nhàm chán này, tôi nhanh
06:14chóng chìm vào giấc ngủ.
06:16Cuối tuần, Ninh Bình hưng phấn nhắn tin cho tôi, nói rằng nó đã hẹn sở Hoài Ngọc đi ăn
06:21và xem phim thành công.
06:23Tôi đang xem phim truyền hình trong ký túc giá, vừa nhận được tin nhắn thì thấy sở Hoài Ngọc
06:27đã phong trần trở về.
06:28Cô ấy trang điểm nhẹ, chán lấm tấm mồ hôi, đã tan học từ lâu, không biết bận rộn cái
06:33gì.
06:35Sở Hoài Ngọc, em trai tôi tối nay rủ cậu đi ăn phải không?
06:38Không, cô ấy đặt túi xuống, ngay người một lúc rồi mới nhớ ra, đúng vậy, hình như là thế.
06:43Hình như cô ấy không coi trọng lắm, tôi hơi lo lắng, suy nghĩ một chút, nếu cậu không muốn
06:49đi thì có thể không đi.
06:50Không phải, không phải, tôi, tôi sợ ngại.
06:54Sở Hoài Ngọc cười thẹn thùng, chắc chắn là ngại thật.
06:57Sở Hoài Ngọc không thích nói nhiều, còn thằng nhóc Ninh Bình kia cũng là một đứa e quý thấp.
07:02Cái đó, Ninh An, cậu, có muốn đi cùng tôi không?
07:06Tôi á, họ hẹn hò, tôi đi làm bóng đèn làm gì.
07:10Vốn định từ chối, nhưng thấy ánh mắt cầu cứu của Sở Hoài Ngọc, tôi lại do dự.
07:14Có phải cậu chưa từng yêu đương bao giờ không?
07:17Chưa.
07:18Hài, vậy tôi hiểu rồi.
07:20Tôi sẽ đi cùng cậu, giúp hai đứa kết nối.
07:23Thực ra tôi cũng chưa từng yêu đương.
07:25Nhưng không sao, tôi nói nhiều.
07:26Chỉ cần có tôi ở đó, lời nói nhất định sẽ không bị rơi xuống đất.
07:31Được, thấy tôi đồng ý.
07:33Sở Hoài Ngọc vui vẻ hơn hẳn.
07:34Vậy tôi đi tắm, rồi trang điểm lại một chút.
07:37Hừng, còn phải trang điểm nữa.
07:39Xem ra Sở Hoài Ngọc thực sự rất để tâm đến thằng em trai vô tâm vô phế của tôi.
07:44Cùng Sở Hoài Ngọc bắt taxi đến trung tâm thương mại.
07:47Khi lên lầu nhìn thấy Ninh Bình, tôi xít chút nữa xông lên đá nó.
07:51Chị, Hoài Ngọc.
07:52Ninh Bình mặc một bộ đồ sân bóng rổ, áo ba lỗ trắng không tay và quần đùi trắng.
07:57Thấy chúng tôi thì cười ngốc ghét gãi đầu.
08:00Khoảnh khắc đó, tôi không biết nên giận em trai mình không biết tranh thủ hay nên thương cho sự
08:04bất hạnh của Sở Hoài Ngọc.
08:05Lập tức chắn cô ấy, người đang trang điểm tinh tế, xinh đẹp từ đầu đến chân, lại phía sau
08:11mình.
08:11Mày ăn mặc cái kiểu gì thế?
08:14À, hôm nay em chơi bóng ở sân gần đây, song xuôi thì tiện đường qua luôn.
08:19Mày mày mày, mày là heo à, ai lại hẹn hò với con gái như thế này?
08:23Nhận thấy sự tức giận trong mắt tôi, nó chớp chớp mắt ngơ ngác.
08:27Sao thế?
08:28Ây da, em tắm rồi mà, sạch sẽ thơm tho, chỉ không tin thì ngửi thử xem.
08:33Người cái đầu mày ấy, đi mua một bộ quần áo khác rồi quay lại đây.
08:37Tôi lửng nguyết nhét 200 tệ vào tay Ninh Bình, nó cười tué tuét, chị ơi, như đây không đủ
08:42đâu.
08:43Mày đến để hẹn hò hay để lừa tiền tao vậy, tôi suy sụp trong lòng, nhét thêm 100 tệ
08:48nữa, mau cút đi.
08:50Được thôi, Hoài Ngọc, đợi tôi một lát nhé.
08:53Xin lỗi cậu nhé, EQ của nó thấp quá, không biết tự sửa sạn cho tử tế.
08:57Tôi quay sang xin lỗi Sở Hoài Ngọc.
09:00Sở Hoài Ngọc không cao lắm, chỉ vừa đến cầm tôi, cô ấy hơi ngẩn đầu nhìn tôi, mặt đầy
09:05ý cười, không sao, hai chị em các cậu nói chuyện vui thật.
09:09Vừa đi dạo vừa đợi Sở Hoài Ngọc khoảng 20 phút, Ninh Bình cuối cùng cũng trở về.
09:14Lần này nó mặc áo sơ mi đen và quần dài đen rộng rãi, tay sách ba ly trà sữa,
09:19trông có vẻ ấm áp và chú đáo hơn hẳn.
09:21Ây da, còn biết mua trà sữa cho chị nữ cơ, khá là hiểu chuyện đấy.
09:26Tôi cười chiều nó.
09:27Mua bằng tiền của chị đấy.
09:29Ninh Bình liếc tôi một cái, làm tôi tức điên lên.
09:32Sở Hoài Ngọc ở bên cạnh không nhịn được cười.
09:34Cô ấy đứng rất gần tôi, gần như dính vào tôi.
09:37Tôi luôn ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người cô ấy.
09:41Phim sắp chiếu, chúng tôi xách trà sữa vào giạp.
09:44Khẩu vị chọn phim của Ninh Bình cũng tệ đến mức tuyệt vọng.
09:47Nó lại dẫn Sở Hoài Ngọc đi xem phim tài liệu.
09:50Bước vào phòng chiếu, Sở Hoài Ngọc rất tự nhiên chọn chỗ ngồi ở ngoài cùng bên trái,
09:54rồi dùng ánh mắt ám chỉ tôi ngồi ở giữa.
09:57Tôi đầy vạch đen trên chán, hơi mạnh mẽ yêu cầu Sở Hoài Ngọc ngồi vào vị trí chính giữa.
10:02Hai người họ ngồi cách xa nhau như thế thì là cái gì?
10:05Cặp đôi trẻ nào đến dạp chiếu phim là thực sự để xem phim chứ?
10:09Xem phim một lúc, trò chuyện, quan hệ tự nhiên sẽ ấm lên thôi.
10:12Có lẽ Ninh Bình chọn bộ phim này có ẩn ý sâu xa của nó.
10:16Tôi ngây thờ nghĩ.
10:17Đương nhiên, mọi việc không như ý muốn.
10:20Không lâu sau khi phim bắt đầu, Ninh Bình đã ngủ gật.
10:23Tôi cảm thấy tuyệt vọng, vội vàng chủ động nói chuyện với Sở Hoài Ngọc.
10:27Bộ phim này cũng khá hay nhỉ cô ấy cười cười, tôi hình như cũng hơi buồn ngủ rồi.
10:32Tôi cảm thấy vô cùng lúng túng, xin lỗi nhé.
10:35Không sao, cô ấy nheo mắt lại, nhưng người về phía tôi hơn một chút, đầu nửa tựa vào vai
10:40tôi.
10:41Tôi ngủ một lát, lát nữa kết thúc thì gọi tôi dậy nhé.
10:44Ô ô, được thôi, ai mà từ chối được chứ.
10:48Tôi gồng lưng, cứng đờ dựa vào lưng ghế, muốn để Sở Hoài Ngọc nằm thoải mái hơn.
10:53Cô ấy tựa vào tôi, ngủ không được yên giấc lắm, hàng mi dài thi thoảng khẽ rung,
10:57lông mày thanh tú cong cong, đẹp đến mức khiến người ta phải giật mình.
11:02Một cảnh tượng tuyệt đẹp biết bao, mà người lẽ ra nên được Sở Hoài Ngọc tựa vào và
11:06chìm ngưỡng khuôn mặt khi ngủ của cô ấy thì giờ lại đang co do trên ghế ngủ như một
11:09con heo.
11:10Chết tiệt, cô ấy tán tỉnh tôi làm gì.
11:13Rời khỏi giạp chiếu phim, hai người lẽ ra nên hẹn hò thì đều đã ngủ đủ rất,
11:18chỉ có mình tôi.
11:19Vì bị gối vai suốt hai tiếng đồng hồ, không dám cử động,
11:22cảm thấy cả người như sắp dã rời, chỉ muốn khóc mà không ra nước mắt.
11:27Sở Hoài Ngọc đầy vẻ xin lỗi, không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh tôi đã rất tự
11:31nhiên khoác tay tôi.
11:33Ninh Bình có lẽ đã ngủ ngon, tinh thần tỉnh táo hơn nhiều, vươn vai hỏi chúng tôi muốn ăn
11:37gì.
11:38Tôi đã tức đến mức gần như muốn nổ tung, nhưng nghĩ đến 300 tệ vừa đưa cho nó lại
11:43thấy tiếc,
11:43Ben chỉ định một nhà hàng bít tết khá đắt tiền.
11:46Thằng nhóc ngốc này cũng không keo kiệt, lập tức gật đầu đồng ý.
11:50Nhưng vừa bước vào quán, tôi lại muốn rút lui ngay lập tức.
11:53Rượu vang đỏ, bít tết, bữa tôi dưới ánh nến, đã đến lúc bóng đèn như tôi phải rút lui
11:58rồi.
11:59Cái đó, Hoài Ngọc, tôi.
12:02Sở Hoài Ngọc gần như ngay lập tức nhận ra ý định muốn lùi bước của tôi,
12:05hành động keo góc áo của cô ấy đã cắt ngang lời tôi.
12:09Cái đó, tôi, tôi muốn.
12:11Không được, cô ấy lắc đầu rất nghiêm túc, đi cùng tôi.
12:15Tôi luôn nghĩ Sở Hoài Ngọc là một cô gái yếu đuối, mềm mỏng,
12:18nhưng lúc này tôi lại không thể thốt ra lời từ chối nào.
12:21Dường như có một thứ gì đó đã ngăn cản tôi từ chối những lời nói bình tĩnh và ôn
12:25hòa của cô ấy.
12:26Tôi im lặng, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.
12:29Có lẽ bị ảnh hưởng bởi không gian,
12:31Ninh Bình ngu ngục kia cũng phản ứng lại,
12:33bắt đầu chủ động tìm chuyện trò với Sở Hoài Ngọc.
12:36Tôi ngồi một bên nghe câu được câu không,
12:38ánh nến ấm áp khiến tôi gần như không hề nhận ra ánh mắt cháy bỏng thường xuyên dừng lại
12:42trên người mình của Sở Hoài Ngọc.
12:44Có thể đừng nhìn như vậy không, cô ấy tán tỉnh tôi làm gì.
12:48Sau khi trở về từ trung tâm thương mại, tắm rửa nghỉ ngơi xong,
12:51Sở Hoài Ngọc gửi liền ba phong bao lì xì lớn cho tôi.
12:54Sao thế? Tôi nhắn tin hỏi cô ấy trên điện thoại.
12:58Tiền ăn tối nay, tôi không quen để người khác mời tôi ăn.
13:01Đâu phải tôi trả? Hơn nữa cũng không nhiều đến mức này.
13:05Ô ô, cậu giúp tôi chuyển cho em trai cậu đi.
13:08Phần dư cậu giữ lại, cảm ơn cậu hôm nay đã đi cùng tôi.
13:11Không cần đâu, cậu khách xa quá.
13:14Cứ nhận lấy đi.
13:15Tôi nhớ mấy hôm trước cậu còn nói với bố mẹ là tiền sinh hoạt phí sắp hết rồi,
13:19mà hôm nay cậu còn cho em trai cậu mấy trăm tệ nữa, cậu còn tiền ăn không?
13:23Tôi suy nghĩ kỹ lưỡng, cuối cùng vẫn nhận lấy phong bao lì xì.
13:28Cũng không phải là thiếu tiền,
13:29chủ yếu là sợ cuối tháng chết đói trong ký túc xá làm Hoài Ngọc sợ.
13:33Ngủ ngon.
13:34Ôm điện thoại, tôi lăn qua lộn lại trên giường,
13:36cuối cùng vẫn không nhịn được,
13:38vén dèm giường lên hướng về phía sợ Hoài Ngọc, mẹ ơi.
13:42Tiếng kêu kỳ quái vang vọng trong ký túc xá.
13:44Sợ Hoài Ngọc vén dèm giường nhìn tôi,
13:46lần đầu tiên, cô ấy liếc xéo tôi một cái.
13:49Tiên nữ liếc xéo cũng rất đẹp.
13:51Kể từ lần hẹn hò thất bại đó,
13:53mối quan hệ giữa sợ Hoài Ngọc và Ninh Bình dường như không tốt lên là bao,
13:57ngược lại, mối quan hệ giữa tôi và cô ấy lại tốt hơn rất nhiều.
14:01Nhưng tôi thường xuyên thấy sợ Hoài Ngọc trò chuyện với ai đó trên điện thoại,
14:04khi hỏi thì cô ấy luôn nói là với Ninh Bình.
14:07Thằng nhóc Ninh Bình này gần đây rất không bình thường,
14:10nó đột nhiên đổi điện thoại sang chiếc iPhone mới nhất.
14:12Tôi ghen tị đến phát khóc, nhắn tin chất vấn nó.
14:16Thằng nhóc này, gần đây phát tài à?
14:18Đừng hỏi, hỏi là do đánh game thuê kiếm tiền đấy.
14:21Thiệt hả?
14:22Khụ khụ khụ, cái đó, em hẹn sở Hoài Ngọc cuối tuần này đi chơi.
14:27Lại nữa à, hai người này cũng thân thiết ghê.
14:30Lần này đi đâu? Lần này không dẫn chị theo đâu.
14:33Tôi lừa nguyết, tao cũng chẳng muốn đi.
14:35Mày lựu hồn đấy, nếu lần này còn biểu hiện như lần trước,
14:39xem tao có đánh mày không?
14:41Sở Hoài Ngọc lại vội vàng chạy về ký túc xá từ bên ngoài.
14:44Tôi quay đầu nhìn cô ấy,
14:46không hiểu sao lại hơi mong đợi cô ấy rủ tôi đi chơi cuối tuần.
14:49Cô ấy đặt túi xuống,
14:51thành thạo ngồi vào bàn của mình để tẩy trang.
14:53Nhận thấy tôi cứ nhìn chầm chầm vào mình,
14:55cô ấy nhớ mày nhìn tôi, sao thế?
14:58Cuối tuần cậu đi chơi với Ninh Bình à?
15:00Ừm, sao vậy?
15:02Lần trước nó thể hiện tệ thế,
15:04thật may là cô ấy vẫn chịu đi chơi với nó.
15:06Đây chắc là thích rồi,
15:08tôi bỗng nhiên thấy lòng mình chua chát.
15:10Không sao, đi chơi vui vẻ nhé.
15:12Được, Hoài Ngọc quay đầu tiếp tục tẩy trang,
15:15không để ý đến tôi nữa.
15:17Sáng thứ bảy,
15:18khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sang rõ,
15:20tôi bực bội vén rèm rừng lên,
15:22quả nhiên rừng của sở Hoài Ngọc trống không.
15:25Chưa kịp thất vọng,
15:26điện thoại đột nhiên reo lên, là Ninh Bình.
15:28Chị ơi, cứu mạng khẩn cấp.
15:30Sao thế?
15:31Mày bị người ta đánh à?
15:33Không phải, cái gì ấy nhỉ?
15:35Em không phải đã hẹn sở Hoài Ngọc rồi sao?
15:38Làm gì, mày không đi được à?
15:40Không hiểu sao, tôi có chút hả hê.
15:43Tối qua em thức trắng đêm ở nhà bạn,
15:45vốn dĩ định không ngủ đi thẳng đến buổi hẹn,
15:47nhưng không cẩn thận ngủ quên mất.
15:49Giờ em qua đó phải mất 2 tiếng,
15:51sở Hoài Ngọc đang ở cái trung tâm thương mại lần trước,
15:54chị đi giúp em kéo cô ấy lại.
15:56Kéo cái gì mà kéo,
15:58đến trễ 2 tiếng,
15:59mày hủy hẹn luôn đi.
16:00Không được,
16:01chị ơi,
16:02khó khăn làm mới có một cô gái có thiện cảm với em,
16:05chị phải giúp em chứ.
16:07Tôi bất lực thở dài,
16:08được được được,
16:09vậy mày mau đến đi,
16:10tao đi tìm cô ấy.
16:12Khi đến trung tâm thương mại,
16:13sở Hoài Ngọc đang dưỡng tóc trong tiệm làm tóc,
16:15cô ấy không có vẻ gì là vội vã,
16:17vừa thấy tôi đã cười.
16:19Sao cậu đến đây?
16:20Em trai cậu đâu?
16:22Nó,
16:22nó có chút việc,
16:23sẽ đến trễ nửa tiếng.
16:25Ninh Bình sợ cậu buồn chán,
16:27nên gọi tôi đến chơi với cậu.
16:29Được,
16:30thợ làm tóc vừa xong,
16:31cô ấy đứng dậy chảy lại tóc mái,
16:33mái tóc đèn mượt mà bay nhẹ,
16:35hương thơm tóc cũng dịu dàng.
16:37Chúng ta đi đâu?
16:38Ban đầu hẹn là đi phòng chiếu phim riêng.
16:41Chà,
16:41tiến độ của 2 người này cũng nhanh thật,
16:43tâm trạng vừa tốt hơn một chút của tôi không hiểu vì sao lại xa xút.
16:47Chúng ta đi cùng nhau,
16:49tôi muốn xem lời nguyền.
16:50Cô ấy đột nhiên kéo tay tôi bước đi,
16:52cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
16:55À,
16:55tôi tôi tôi không xem được phim kinh dị đâu.
16:58Tôi không quan tâm.
16:59Ninh Bình ban đầu đã hứa sẽ xem cùng tôi rồi.
17:02Ninh Bình,
17:02mày xem mày hại chị mày chưa?
17:05Ở phía bên kia,
17:06Ninh Bình đang thoải mái nằm trên giường ký túc xá,
17:09chiếc iPhone mới tinh đặt trên ngực.
17:11Chị ơi,
17:11đừng trách em,
17:12cô ấy cho nhiều quá mà.
17:14Bị sở hoài ngọc kéo vào phòng chiếu phim riêng,
17:17tận mắt nhìn cô ấy mở bộ phim kinh dị nổi tiếng đó,
17:20lòng tôi nguội lạnh như cho tàn.
17:22Sở hoài ngọc dũng cảm hơn tôi tưởng rất nhiều,
17:24cô ấy không những không sợ mà ngược lại còn đầy vẻ mong đợi,
17:27mắt lấp lánh ánh sáng.
17:29Tôi co do ở giữa chiếc giường lớn trong phòng bao,
17:31ôm chặt một chiếc gối ôm,
17:33cố gắng tìm kiếm chút an ủi.
17:35Thật đáng tiếc,
17:36khi bộ phim chiếu đến giữa trường thì tôi đã gần như sụp đổ,
17:39nhắm mắt lại,
17:40lấy gối ôm che đầu, không dám nghe cũng không dám nhìn.
17:44Ninh An, cậu làm sao thế?
17:46Sở hoài ngọc đột nhiên vén chiếc gối ôm của tôi ra,
17:49tôi càng thêm sụp đổ,
17:50nhắm nghiền mắt vùi mặt vào giường.
17:52Cậu khóc đấy hả?
17:54Bộ phim vẫn tiếp tục,
17:55giữa tiếng nhạc nền đáng sợ,
17:57tôi chỉ có thể hét lên một cách tuyệt vọng,
17:59tôi đã nói là tôi không xem được phim kinh dị mà.
18:01Á á á.
18:03Rồi rồi rồi, không sao nữa.
18:05Cô ấy tạm dừng bộ phim,
18:07bật đèn trong phòng, rồi treo lại lên giường,
18:09một bàn tay ấm áp vuốt về tóc tôi.
18:12Ngược lại, tôi càng thấy tuổi thân hơn,
18:14nước mắt không ngừng rơi,
18:15lơ mơ bị hoài ngọc kéo dậy,
18:17tựa vào người cô ấy.
18:19Xin lỗi, xin lỗi, không sao nữa,
18:21chúng ta không xem nữa có được không.
18:23Tôi vừa gật đầu mạnh,
18:25lại vừa lắc đầu mạnh.
18:26Nếu cậu muốn xem thì cứ tiếp tục xem đi.
18:29Tôi không kìm được tiếng nức nẹ.
18:30Sở hoài ngọc ôm tôi một cái,
18:32giọng điệu kiên định, không xem nữa.
18:35Tôi ngước mắt nhìn cô ấy,
18:36thấy cô ấy thực sự có vẻ lo lắng,
18:38mùi hương dễ chịu không ngừng sọc vào mũi tôi.
18:41Thế là tôi che mặt mình lại,
18:43tay nóng bừng.
18:44Này, sở hoài ngọc,
18:45tôi cẩn thận dịch chuyển ra khỏi vòng tay sở hoài ngọc,
18:48ôm đầu gối của mình,
18:49vùi mặt không dám nhìn cô ấy.
18:52Sao thế?
18:53Tôi, tôi là gái thẳng.
18:54Cô ấy cười khẩy,
18:55làm gì,
18:56thấy tôi mưu đồ bất chính hả?
18:58Không phải,
18:59tôi cũng không biết tại sao mình lại phải nhấn mạnh
19:02xu hướng tính dục của mình,
19:03không biết là sợ cô ấy thích tôi,
19:05hay sợ tôi sẽ thích cô ấy.
19:06Ninh An, tôi đang hẹn hò với em trai cậu mà,
19:09có phải cậu nghĩ nhiều quá rồi không?
19:12Tôi ngẹn lại,
19:13vô số suy nghĩ hỗn loạn trong đầu bỗng chốc tan biến.
19:16Đúng rồi,
19:17cô ấy thích em trai tôi,
19:18rốt cuộc tôi đang nghĩ cái gì lung tung vậy?
19:21Xì xì xì,
19:22cậu cứ coi như tôi chưa nói gì đi,
19:24đã thông suốt rồi thì chẳng có gì phải ngại nữa.
19:27Tôi đứng dậy,
19:28mở điện thoại xem giờ,
19:29thấy đã quá 2 tiếng rồi mà vẫn chưa có tin tức gì của Ninh Bình.
19:33Cái đó,
19:33hoài ngọc,
19:34lát nữa em trai tôi sẽ đến,
19:35trưa nay cùng đi ăn nhé.
19:38À,
19:38buổi trưa tôi có buổi tập rồi.
19:40Sở hoài ngọc biết chơi piano,
19:42các buổi tập lớn nhỏ trong khoa thường xuyên nhờ cô ấy giúp đỡ.
19:45Thế à?
19:47Vậy rốt cuộc tôi đến đây để làm gì?
19:49Tại sao phải xem bộ phim kinh dị vô duyên vô cớ đó chứ?
19:52Ừm,
19:53chúng ta cùng về trường nhé.
19:54Vậy,
19:55Ninh Bình thì sao?
19:57Cho tôi leo cây,
19:58mặc kệ cậu ta.
19:59Cô ấy dơ tay lên,
20:01hơi khó khăn vỗ nhẹ lên đầu tôi.
20:02Tôi hơi cúi người chịu đựng,
20:04không thấy có gì không ổn cả.
20:06Cuối cùng tôi cũng không hiểu nổi,
20:08tại sao buổi hẹn hò của em trai tôi và sở hoài ngọc lại kết thúc
20:11bằng việc tôi bị cô ấy kéo đi xem phim kinh dị,
20:14rồi khóc lóc tuổi thân trong vòng tay cô ấy.
20:16Về đến ký túc xá,
20:18tôi bắt đầu bị ốm,
20:19suốt cao nằm liệt giường,
20:20cả người lơ mờ.
20:22Ký ức về đêm hôm đó của tôi rất mơ hồ,
20:24chỉ nhớ sở hoài ngọc không ngừng trèo lên giường tầng 2 của tôi,
20:27quy gối bên đầu giường,
20:29đo nhiệt độ cho tôi,
20:30dùng khăn lạnh để hạ nhiệt,
20:31đút tôi uống nước nóng, đút tôi uống thuốc.
20:34Tôi mơ màng để mặc cô ấy làm gì thì làm,
20:37thỉnh thoảng ngước mắt nhìn,
20:38trong mắt cô ấy là sự lo lắng rất chân thành
20:40và một chút tự trách.
20:42Sở hoài ngọc tại sao lại tự trách,
20:44tôi không thể hiểu nổi.
20:45Sáng hôm sau, tôi bị tiếng gọi điện thoại làm tỉnh giấc.
20:49Cô ơi,
20:50Ninh Han bị sốt trong ký túc xá,
20:52hôm nay không thể đi học được.
20:54Vâng, còn nữa, em cũng muốn xin nghỉ,
20:56em muốn ở lại ký túc xá chăm sóc cậu ấy.
20:59Không phải vấn đề nghiêm trọng hay không nghiêm trọng,
21:01là em muốn chăm sóc cậu ấy.
21:03Vậy thôi,
21:04không duyệt nghỉ thì cứ tính là em vắng không phép đi.
21:07Chào cô.
21:08Tôi thò đầu ra nhìn sở hoài ngọc,
21:10thấy cô ấy đang ngồi ở chỗ của mình,
21:13sắc mặt không được tốt lắm.
21:14Xin lỗi,
21:15tôi làm ồn đến cậu à.
21:17Tôi lắc đầu,
21:18nở một nụ cười có lẽ hơi yếu ớt.
21:20Hôm nay cậu không đi học à?
21:22Ừm,
21:22không đi.
21:23Tôi không sao đâu,
21:24cậu đi đi.
21:26Không được,
21:27cô ấy lắc đầu nghiêm túc,
21:28nhưng không cho phép tôi từ chối,
21:30lấy nhiệt kế từ trong ngăn kéo ra,
21:32trèo lên đầu giường tôi.
21:33Nào,
21:34đo nhiệt độ lần nữa.
21:35Tại sao?
21:36Tại sao lại tốt với tôi như vậy?
21:39Sở hoài ngọc vẩy nhiệt kế,
21:40xác nhận không có vấn đề gì mới đưa cho tôi.
21:43Thấy tôi vẻ mặt yếu ớt,
21:44cô ấy chậm dãi nói,
21:46hồi nhỏ bố mẹ rất bận,
21:47thỉnh thoảng tôi bị ốm,
21:49họ đều để cô giúp việc ở nhà chăm sóc.
21:51Nhưng tôi không thích,
21:52muốn mẹ ở bên.
21:53Có lẽ là khi bị ốm sẽ đặc biệt yếu đuối và khó chịu.
21:56Lúc đó mỗi lần tôi tỉnh dậy là lại đi tìm mẹ khắp nơi,
21:59không tìm thấy thì khóc,
22:01khóc mệt thì ngủ,
22:02ngủ dậy lại khóc,
22:03mãi đến khi mẹ về mới chịu thôi.
22:05Tôi chấp mắt nhìn cô ấy,
22:07khi cậu bị ốm có dễ cảm thấy cô đơn không,
22:10có muốn có người ở bên cạnh không?
22:12Tôi gật đầu,
22:13rồi cười,
22:13nếu được,
22:14tôi muốn bạn trai chăm sóc.
22:16Cô ấy liếc xéo tôi một cái,
22:18cầm lấy bàn tay tôi đặt ngoài chăn,
22:20đưa lên môi cắn nhẹ một cái.
22:23Sau nhói, một cảm giác tê dại kỳ lạ lại tinh tế lan truyền từ đầu ngón tay.
22:27Cậu phải nhanh khỏe lại đấy,
22:29tôi thấy mình dường như nóng hơn,
22:31rút tay lại,
22:32kéo chăn che qua mặt,
22:33chỉ để lộ đôi mắt.
22:35Sở hoài ngọc,
22:36thỉnh thoảng tôi tự hỏi,
22:38có phải cậu thích tôi không?
22:39Sao thế?
22:40Sắc mặt cô ấy không đổi.
22:42Không có gì,
22:43chỉ là cảm giác thôi.
22:45Cậu xốt đến mức hồ đồ rồi,
22:47cô ấy đưa tay dùng chăn che mắt tôi lại,
22:49giọng điệu bình thường.
22:50Sau khi khỏi bệnh,
22:52tôi đã mắng Ninh Bình một trận tơi bời
22:53và ra lệnh cho nó đưa thông tin liên lạc của đàn anh
22:56mà nó đã hứa cho tôi trước đó.
22:58Tôi quy kết những cảm xúc khó hiểu thường xuyên quấy dày mình
23:01trong thời gian này là do cô đơn
23:02và một chút ghen tị.
23:04Ghen tị vì mối quan hệ giữa Ninh Bình
23:06và sở hoài ngọc nhanh chóng ấm lên,
23:08ngưỡng mộ hai người quan trọng nhất bên cạnh tôi ngày càng thân thiết.
23:11Tôi cũng muốn yêu đường.
23:13Đàn anh của Ninh Bình tên là Tân Lãng,
23:15một chàng trai dạng dỡ,
23:17đẹp trai.
23:17Tôi và anh ấy khá hợp nói chuyện,
23:19tuy bình thường hầu như không gặp mặt,
23:21nhưng thỉnh thoảng trò chuyện vài câu trên mạng,
23:23chia sẻ cuộc sống của nhau,
23:25thực ra cũng rất vui.
23:27Thỉnh thoảng tôi chia sẻ nội dung trò chuyện với Tân Lãng
23:29cho sở hoài ngọc,
23:30phản ứng của cô ấy lại lạnh nhạt đến bất ngờ
23:32và thường nói rằng cô ấy không thích Tân Lãng,
23:35tôi không hiểu lắm.
23:37Giáng sinh, Tân Lãng mua cho tôi
23:38một chiếc túi hàng hiệu xa xỉ.
23:40Khi anh ấy ôm món quà hơi ngại ngùng đứng đợi tôi
23:43ở cuối hành lang khu giảng đường,
23:44tôi đã có chút rung động.
23:46Chiều hôm đó,
23:47sở hoài ngọc không hiểu sao lại nghỉ học.
23:49Tối về ký túc giá,
23:51sở hoài ngọc không hề tỏ ra tò mò chút nào
23:53với hộp quà tôi đang ôm.
23:55Tôi vừa định nói chuyện với cô ấy
23:56thì thấy cô ấy lấy ra một chiếc hộp
23:58cũng tinh xảo không kém từ dưới bàn học.
24:01Ăn an, quà Giáng sinh.
24:03Tôi cảm thấy bất ngờ,
24:04nhưng mãi không dám nhận.
24:06Logo trên hộp qua tặng rất nổi bật,
24:07đồ của hãng này dễ dàng
24:09bằng cả năm tiền sinh hoạt của tôi.
24:11Cái này,
24:12quá đắt tiền rồi.
24:13Tôi không biết có nên nhận hay không,
24:15nhưng vui là thật sự vui.
24:17Sao thế?
24:18Quà của người khác cậu chịu nhận,
24:20quà của tôi lại không chịu nhận.
24:21Cô ấy lướt mắt nhìn chiếc hộp
24:23quà đặt trên bàn tôi,
24:24đó là quà tần lãng tặng.
24:26Không biết có phải ảo giác không,
24:28nhưng tôi luôn cảm thấy
24:29trong không khí mơ hồ lan tỏa mùi giấm.
24:31Không hiểu sao lại có chút trột dạ,
24:33run dày nhận lấy chiếc hộp.
24:34Cảm ơn cậu.
24:36Không cần.
24:37Sở Hoài Ngọc dường như tâm trạng không được tốt,
24:40không thay quần áo đã trèo lên dường tầng trên,
24:42kéo dèm dường lại.
24:43Tôi ôm món quà đắt tiền một mình,
24:45hơi bối rối.
24:47Cậu,
24:47cậu có muốn mở ra xem thích quà của ai hơn không?
24:50Giọng cô ấy đột nhiên vang lên
24:52từ phía sau dèm dường,
24:53có chút ngượng nghịu,
24:54lại có chút tủi thân.
24:56Hoài Ngọc ghen rõ ràng
24:57đến mức tôi không thể không nhận ra.
24:59Sở Hoài Ngọc,
25:00cậu không vui à?
25:01Không có.
25:03Cô ấy trả lời tôi một cách ủe hoài,
25:05rồi im lặng rất lâu mới nói
25:06chiều nay tôi đi trung tâm thành phố mua cho cậu đấy.
25:09Cậu xem có thích không?
25:11Đặt quà của Sở Hoài Ngọc lên trên món quà Tần Lãng tặng,
25:14tôi ngồi xuống ghế thở dài,
25:15đồ cậu tặng,
25:16tôi nhất định sẽ thích.
25:18Hơn nữa,
25:18nhận quà của cậu còn vui hơn nhận quà của Tần Lãng.
25:21Cảm ơn cậu.
25:22Tôi không có ý so sánh với anh ta.
25:25Ừm,
25:25đúng đúng đúng.
25:26Tôi không kìm được nụ cười ở khóe miệng.
25:28Người đó có lẽ sắp tỏ tình với cậu rồi.
25:32Ừm,
25:32tôi cũng nhận ra,
25:33Tần Lãng trông không giống người giàu có,
25:35đột nhiên tặng một món quà đắt tiền như vậy,
25:38tất nhiên là có lý do của anh ấy.
25:40Cậu định đồng ý không?
25:41Tôi không biết.
25:43Tôi nghĩ đi nghĩ lại,
25:44tôi rất muốn yêu đương,
25:45nhưng lại không có quá nhiều cảm xúc đặc biệt với anh ấy.
25:48Tôi không rõ mình có thích anh ấy hay không.
25:51Có lẽ có thể thử xem,
25:52biết đâu tiếp xúc nhiều hơn sẽ thích.
25:55Vậy tại sao cậu lại muốn yêu đương?
25:57Có người bầu bạn,
25:58nhưng rõ ràng thời gian hai chúng ta ở bên nhau còn nhiều hơn.
26:01Có thể chăm sóc tôi,
26:03cùng nhau chia sẻ nhiều chuyện.
26:04Tôi cũng có thể.
26:05Cùng với cậu.
26:07Nhưng yêu đương thì khác chứ.
26:08Đại tiểu thư của tôi ơi,
26:10tình bạn và tình yêu làm sao giống nhau được?
26:12Khác ở chỗ nào?
26:13Không nói rõ được.
26:15Yêu đương có thể nói lời yêu thương,
26:17hôn,
26:17lan giường.
26:18À,
26:19đúng vậy.
26:19Hừ.
26:20Cô ấy khẽ hừ một tiếng hơi nũng nhịu rồi không để ý đến tôi nữa.
26:24Nửa đêm,
26:25tôi tỉnh giấc vì giường rung lắc.
26:27Trong cơn buồn ngủ mơ màng,
26:28tôi cảm thấy một cơ thể thơm tho,
26:30mềm mại và ấm áp chui vào chân của tôi.
26:33Cô ấy có lẽ đang mặc chiếc váy ngủ hai dây xinh đẹp đó,
26:36cọ vào người tôi,
26:37cảm giác thật tinh tế.
26:39Sao thế?
26:39Không sao cả.
26:41Chán hoài ngọc tựa vào lưng tôi,
26:43những sợi tóc mềm mại thi thoảng cọ vào cổ tôi.
26:46Giường rất hẹp,
26:47tôi hơi cứng đờ dịch sang sát tường,
26:48nhưng cô ấy vẫn dán chặt vào tôi.
26:51An an,
26:51tâm trạng tôi không được tốt.
26:53Sao thế?
26:54Không nói rõ được.
26:56Trong vài câu nói,
26:57tôi nhận ra tâm trạng yếu đuối của người kia,
26:59bèn quay người lại đối diện với,
27:01dùng căm cọ vào tóc hoài ngọc.
27:03Có lẽ vì khí chất khá mạnh,
27:05bình thường tôi không hề cảm thấy sở hoài ngọc luôn.
27:07Nhưng giờ phút này,
27:08tôi cảm nhận sâu sắc sự nhỏ nhắn và đáng yêu của cô ấy.
27:12Tôi hơi lo,
27:13nếu cậu yêu đương rồi,
27:14chúng ta có còn thân thiết như bây giờ nữa không?
27:17Sao lại thế được?
27:18Nhưng đến lúc đó cậu sẽ phải thường xuyên ở bên bạn trai.
27:21Đúng là thế,
27:22cuối tuần còn phải đi hẹn hò cùng nhau.
27:25Hình như là vậy.
27:26Nghỉ lễ còn phải cùng nhau đi du lịch,
27:28cùng nhau tốt nghiệp,
27:29cùng nhau đi làm.
27:31Cậu còn thời gian đâu mà ở bên tôi?
27:33Cô ấy càng nói càng tủi thân,
27:35nhưng tôi lại nghe ra được một vài cảm xúc tinh tế từ lời nói đó.
27:39Nhưng,
27:39nếu tôi không yêu đương,
27:41cậu có muốn đi chơi với tôi không?
27:42Vào dịp nghỉ đông nghỉ hè ấy.
27:45Muốn.
27:45Cậu muốn cùng tôi tốt nghiệp,
27:47cùng nhau đi làm à?
27:48Muốn.
27:49Thành thật mà nói,
27:51tôi luôn cảm thấy Sở Hoài Ngọc là người ở một đẳng cấp khác với tôi.
27:54Tôi đã nghĩ tình bạn của chúng tôi sẽ chỉ kéo dài đến khi tốt nghiệp,
27:58sau đó chúng tôi sẽ đi theo những con đường riêng.
28:00Cho dù đã từng rất thân thiết,
28:02vô cùng tâm đầu ý hợp,
28:03cho dù trong lòng tôi cô ấy là một người hơi đặc biệt.
28:06Nhưng bạn bè cùng lớp chẳng phải là như thế sao,
28:09gặp nhau vào một thời điểm nào đó,
28:11rồi lại chia tay vào một thời điểm cố định.
28:13Chúng ta đi ngang qua cuộc đời của nhau,
28:15rất nhiều khi chỉ có thể để lại một bóng hình mờ nhạt.
28:18Nhưng Hoài Ngọc lại nghĩ xa như vậy,
28:20dường như cô ấy còn trân trọng mối quan hệ hiện tại hơn tôi.
28:24Điều này khiến tôi không thể tự chủ mà cảm thấy vui vẻ,
28:27lòng ngực dâng trào,
28:28muốn ôm chặt cô ấy,
28:29và muốn được cô ấy ôm chặt.
28:31Sở Hoài Ngọc,
28:32hóa ra cậu lại thích ghen tuông đến vậy.
28:34Không được à?
28:35Ký túc xa rất tối,
28:37tôi không nhìn rõ mặt người trong lòng.
28:39Nhưng bầu không khí mờ ám đã xâm chiếm,
28:41khiến tôi khao khát thổ lộ một chút nhiệt huyết trong lòng mình.
28:44Sở Hoài Ngọc,
28:45tôi nói cho cậu một bí mật.
28:47Cái gì?
28:48Cái đó.
28:49Ngay cả bản thân tôi cũng nghi ngờ không biết mình có hơi biến thái nhỏ không.
28:53Hôm đó bị ốm,
28:54lúc cậu chăm sóc,
28:55không phải đã cắn tôi một cái sao?
28:58Ừm, tôi có chút thích,
28:59cái cảm giác đó.
29:00Có phải tôi hơi kỳ lạ không?
29:03Hoài Ngọc im lặng một lúc,
29:04tựa sát vào lòng tôi hơn một chút,
29:06rồi ngừng đầu lên,
29:07cách lớp quần áo,
29:09khẽ cắn vào vai tôi một cái.
29:10Vẫn là cảm giác quen thuộc đó,
29:12hơi đau,
29:13hơi ngứa,
29:14nhưng cũng không hiểu vì sao,
29:15cảm thấy thỏa mãn.
29:17Thích cảm giác này không?
29:19Ừm,
29:19không cần đoán tôi cũng biết mặt mình đã đỏ bừng,
29:22nhưng vẫn không đẩy cô ấy ra,
29:24ngược lại còn đưa tay ôm lấy eo.
29:26Sở Hoài Ngọc để mặt tôi ôm,
29:28sau đó nhẹ nhàng,
29:29chậm dãi đưa môi đến sát cổ tôi,
29:31khẽ cắn một cái rất nhẹ.
29:33Nói là cắn,
29:34không bằng nói là hôn.
29:35Hơi thở ấm áp của phả vào da thịt,
29:37cảm giác ngứa ngáy răng lên từ tận đáy lòng,
29:40tôi không nhịn được ôm người kia chặt hơn,
29:42thế là Hoài Ngọc cũng ôm lại tôi.
29:44Không biết mình đang làm gì,
29:45nhưng tôi biết mình đang có một sự thôi thúc không thể kiềm chế.
29:49Khóe môi sở Hoài Ngọc cọ vào cầm tôi,
29:51giống như một nụ hôn nhẹ.
29:52Tôi ôm cô ấy vào lòng,
29:54môi áp vào má.
29:55Hoài Ngọc nói,
29:56không được đồng ý lời tỏ tình của bất kỳ ai khác,
29:59không một ai cả.
30:00Ừm, tôi hứa với cậu.
30:02Tôi không chút do dự đưa ra lời hứa,
30:04mong chờ người trong lòng sẽ thân mật với tôi hơn một chút.
30:07Đúng lúc này,
30:08điện thoại reo lên.
30:10Tiếng chuông khiến tôi trợt tỉnh giấc,
30:11buông sở Hoài Ngọc ra,
30:13nhanh chóng cầm điện thoại lên bấm nút nghe.
30:15Chị ơi,
30:16em được chọn vào đội tuyển của trường rồi.
30:19Giọng nói hương phấn của Ninh Bình lập tức quét sạch
30:21bầu không khí mờ ám dày đặc trong ký túc giá.
30:23Tôi thở phào nhẹ nhóm,
30:24trả lời nó một cách không tự nhiên.
30:27Ồ, ồ,
30:27vậy chúc mừng em.
30:29Chị sao thế?
30:30Bị cảm ả.
30:31Không không không,
30:32đang ngủ.
30:33Ồ, ồ, ồ,
30:34vậy chị ngủ đi,
30:36mai em nói chuyện với chị.
30:37Ừ, ừ,
30:38cúp máy đây.
30:39Đặt điện thoại xuống,
30:40tôi mơ hồ cảm nhận được một ánh mắt oán giận.
30:43Tôi về giường đây.
30:45Giọng sở hoài ngọc nghe không ra cảm xúc.
30:47Ngược lại tôi lại thấy nhẹ nhóm,
30:49mai gặp.
30:50Những điều không nên nghĩ thì không được nghĩ,
30:52những điều không nên làm thì không được làm.
30:54Hơi dối bời với hiện tại,
30:56nhưng tôi nhớ rằng,
30:57sở hoài ngọc thích Ninh Bình,
30:58cô ấy có thể là em dâu tương lai của tôi.
31:01Có lẽ vì thực sự đặc biệt thích vẻ ngoài của tôi và Ninh Bình,
31:04nên coi tôi là nó,
31:05tìm kiếm điều gì đó ở tôi.
31:07Thỉnh thoảng,
31:08có một chút tính chiếm hữu,
31:10cũng không phải là không thể hiểu được,
31:12nhưng tôi phải tỉnh táo.
31:14Sau đêm đó,
31:15tôi và sở hoài ngọc rất ăn ý
31:16không nhắc lại sự mờ ám và bốc đồng đêm đó nữa.
31:19Sở hoài ngọc vẫn thường xuyên trò chuyện với Ninh Bình trên điện thoại,
31:22nhưng đã lâu không nghe nói họ hẹn hò.
31:25Còn tôi thì rất sức khoát từ chối lời tỏ tình của Tần Lãm,
31:28trả lại món quà anh ấy tặng.
31:30Không có gì đáng tiếc cả,
31:31khi từ chối Tần Lãm,
31:33tôi đeo chiếc túi sở hoài ngọc tặng,
31:35trong đầu toàn là hình bóng cô ấy.
31:37Học kỳ nhanh chóng kết thúc,
31:38tối ngày cuối cùng của tuần thi cử,
31:40tôi và sở hoài ngọc cùng nhau ôn tập trong ký túc giá.
31:43Gần đây phiền quá,
31:45muốn ra ngoài chơi,
31:46thư giãn một chút.
31:47Tôi ngẩn đầu lên khỏi sách,
31:49sao thế?
31:49Ừm,
31:50chuyện tình cảm,
31:51không được xuân sẻ.
31:52Cái gì?
31:53Thằng nhóc Ninh Bình đó làm sao?
31:55Nó chọc cậu giận à?
31:57Không giận,
31:58chỉ là cảm thấy,
31:59người đó hình như đặc biệt chậm chạp.
32:01Tôi rõ ràng đã ám chỉ rất nhiều lần rồi,
32:03nhưng người đó lại hoàn toàn không biết tâm ý của tôi.
32:06Tôi thở dài,
32:08hết cách rồi.
32:09Đàn ông thẳng mà,
32:10rất nhiều lúc là như thế.
32:11Có vài chuyện cậu phải nói rõ ra mới được.
32:14Đúng vậy,
32:15cho nên tôi muốn dùng một vài phương pháp trực tiếp hơn,
32:18đơn giản hơn.
32:19Sở hoài ngọc nói câu này với nụ cười như có như không,
32:22khiến lòng tôi thấy giận giận.
32:24Phương pháp gì?
32:25Lúc đó rồi nói,
32:27Mai Thi xong có muốn cùng nhau đi chơi không?
32:29Đi đâu?
32:30Cậu ngoan ngoãn đi theo tôi là được,
32:32tôi đã sắp xếp hết rồi.
32:34Thế là tôi lơ mơ đi theo sở hoài ngọc đến Shangri-La.
32:37Khoang hạng nhất,
32:38xe đưa đón riêng,
32:40thẳng đến phòng khách sạn,
32:41chuyến đi nhẹ nhàng đến mức tôi không dám tưởng tượng.
32:44Đặt hành lý xuống,
32:45căn phòng xa hoa khiến tôi hoảng sợ.
32:47Phòng biệt lập rộng hơn 200m2,
32:50có bãi cỏ,
32:50rừng trúc,
32:51căn phòng có cảm giác rất mở.
32:53Có ban công rộng rãi và cửa sổ gỗ lớn,
32:56trên ban công có hồ suối nước nóng riêng,
32:57cây xanh trong sân và cây cảnh trong phòng hòa hợp với nhau,
33:00bên trong và bên ngoài tự thành một thể thống nhất.
33:03Nhưng điều duy nhất không hoàn hảo là
33:05trong căn phòng này chỉ có một chiếc giường lớn.
33:07Có lẽ vì chuyện đêm đó,
33:09tôi có chút đề phòng việc ngủ chung giường với sở hoài ngọc.
33:12Không phải là không muốn,
33:13tôi thậm chí còn có chút hoài niệm.
33:15Nhưng tôi không dám.
33:17Chúng tôi dành cả buổi chiều trong phòng tắm suối nước nóng,
33:20chụp vài tấm ảnh,
33:21rồi đi đến nhà hàng của khách sạn dùng bữa.
33:24Trong lúc ăn ở nhà hàng,
33:26chúng tôi đã uống một chút rượu vang đỏ.
33:28Đó là lần đầu tiên tôi uống rượu.
33:29Nhưng trong nhà hàng thanh lịch,
33:31trước mặt sở hoài ngọc,
33:32tôi không dám lộ vẻ kém cỏi,
33:34biểu cảm cứng đời uống hết ngụm này đến ngụm khác,
33:37cho đến khi cả người nóng lên,
33:38đầu ngày càng nặng chĩu,
33:40suyết chút nữa gục xuống bàn.
33:42Khi lấy lại được ý thức,
33:43tôi đã ở trong sân của căn phòng,
33:45nhân viên phục vụ khách sạn và sở hoài ngọc
33:47đỡ tôi mỗi người một bên.
33:49Gió lạnh thổi qua,
33:50tôi tỉnh táo hơn được một chút.
33:52Cậu say rồi.
33:53Sở hoài ngọc cười với tôi.
33:55Ánh trăng như nước,
33:56rơi trên mái tóc dài mềm mại của cô ấy,
33:58khiến tôi không biết nên say mê hay tỉnh táo.
34:01Tôi không có làm trò say xỉn chứ.
34:03Không có, rất yên tĩnh, rất ngoan.
34:06Cô ấy nói tôi ngoan,
34:08tôi liền không ngừng cười.
34:09Nhưng, những người khác được nói ngoan
34:11có vui vẻ đến thế này không?
34:13Được dìu lên giường,
34:14tôi ngủ một lúc,
34:15khi mở mắt ra lần nữa
34:16thì sở hoài ngọc đã ngồi bên cạnh.
34:18Cô ấy hình như đã đi tắm,
34:20tóc còn ẩm ướt,
34:21trên người có mùi sữa tắm dễ chịu.
34:23Trong phòng rất ấm áp,
34:25cô ấy mặc chiếc váy ngủ
34:262 giây thường mặc ở trường,
34:27tự nghiêng vào lưng ấy.
34:29Tỉnh rồi à?
34:30Ừm, tôi nhìn thấy cô ấy là thấy vui.
34:33Vì hoài ngọc sẽ đưa tôi đi chơi,
34:35sẽ tặng quà cho tôi,
34:36sẽ chăm sóc tôi,
34:38sẽ nói tôi ngoan,
34:38sẽ muốn mãi mãi thân thiết với tôi.
34:41Cô ấy thích tôi.
34:42Sở hoài ngọc,
34:43sao thế?
34:44Cô ấy đặt điện thoại xuống nhìn tôi,
34:47trong mắt đầy ý cười.
34:48Cậu thật sự rất tốt với tôi,
34:50giờ cậu mới cảm nhận được à?
34:52Vậy tại sao?
34:53Vì tôi và Ninh Bình
34:55trông rất giống nhau à?
34:56Tôi đột nhiên có chút ghen tị với Ninh Bình.
34:58Bởi vì nó là con trai,
35:00nó có thể được sở hoài ngọc công khai thích,
35:02và cũng có thể công khai thích sở hoài ngọc.
35:04Mặc dù miệng không thừa nhận,
35:06nhưng mối quan hệ của tôi và Ninh Bình luôn rất tốt.
35:09Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nhận ra mình ghen tị với nó.
35:12Hoàn toàn không phải.
35:14Sở hoài ngọc lườm tôi một cái,
35:16rồi lại thở dài,
35:17đưa tay cho tôi.
35:18Tôi không do dự,
35:19đưa tay ra,
35:20nhìn cô ấy nắm lấy ngón tay tôi đưa lên môi,
35:22cắn nhẹ một cái.
35:24Đau không?
35:25Tôi gật đầu,
35:26rồi lại lắc đầu.
35:27Đừng cười đồ ngốc này.
35:29Bây giờ cậu tỉnh táo không?
35:31Những lời tôi nói ngày mai cậu có nhớ được không?
35:33Có thể.
35:35Vậy tôi cũng nói cho cậu một bí mật.
35:37Cô ấy nằm nghiêng xuống,
35:38đối diện với tôi,
35:39gần như rán vào lòng tôi.
35:41Cậu me cho kỹ đây,
35:42từ đầu đến cuối,
35:43tôi chưa bao giờ thích em trai cậu.
35:46Tai tôi ủ đi,
35:47không biết có phải vì say rượu không,
35:49tôi rất lâu sau mới hiểu được lời nói đó.
35:51Vậy tại sao?
35:52Một loạt câu hỏi xông vào bộ não
35:54đang vận hành chậm chạp của tôi.
35:56Cô ấy không cho tôi thời gian suy nghĩ rõ ràng,
35:58đột nhiên hôn tôi.
36:00Không phải má,
36:01không phải cổ,
36:02không phải bất cứ nơi nào khiến người ta cảm thấy
36:04mờ ám.
36:05Sự mềm mại ẩm ướt trên môi khiến đầu óc trống rỗng.
36:08Tôi ngước mắt lên,
36:09bắt gặp ánh mắt vừa thẻ thùng vừa cười của cô ấy.
36:12Hoài Ngọc cười cương chiều,
36:13khác hẳn với mọi nụ cười tôi từng thấy trước đây.
36:16Hóa ra cô ấy là cô gái như thế này sao?
36:19Tôi phản ứng lại,
36:20muốn nói gì đó,
36:21thực ra tôi cũng không biết mình muốn nói gì.
36:24Nhưng sở Hoài Ngọc vẫn dứt khoát cắt ngang lời tôi,
36:26hơi thở phả vào cổ tôi,
36:28cái cắn nhẹ quen thuộc khiến tôi không thốt nên lời.
36:30An An, chúng ta có nên tiếp tục chuyện lần trước chưa làm xong không?
36:35Đầu óc tôi rất hỗn loạn,
36:36nhưng vẫn theo bản năng nhớ lại lần đó.
36:38Cái đêm hơi mờ ám,
36:40hơi ngượng ngùng,
36:41không thể kể cho bất kỳ ai nghe,
36:42nhưng lại khiến tôi nhung nhớ.
36:44Tôi ôm lại,
36:45Hoài Ngọc hôn tôi một lần nữa.
36:47Tôi mơ mơ hồ hồ nói được.
36:49Hoài Ngọc vẫn cười,
36:50cười rồi hôn tôi.
36:51Đêm hôm đó,
36:52cô ấy rất dịu dàng,
36:53còn tôi thì tự mình chìm đắm trong sự mê loạn.
36:57Sáng hôm sau,
36:58khi tỉnh dậy,
36:59Sở Hoài Ngọc dường như đã tỉnh từ lâu rồi.
37:01Tôi mất rất nhiều thời gian để tỉnh táo,
37:03cố gắng sắp xếp lại hiện trạng,
37:05nhưng đã thất bại.
37:06Sở Hoài Ngọc nhìn tôi,
37:08ánh mắt dịu dàng,
37:09cậu có điều gì muốn nói với tôi không?
37:11Giọng tôi khàn đặc,
37:12có chút tủi thân,
37:13cậu gài bẫy tôi.
37:15Khoảng một ngày trước,
37:16tôi còn khăng khăng cho rằng mình là gái thẳng.
37:19Khoảng một ngày trước,
37:20tôi còn nghĩ rằng mối quan hệ của tôi và Sở Hoài Ngọc
37:22là tình bạn hơi vượt giới hạn một chút.
37:25Rõ ràng đây không phải là câu trả lời Sở Hoài Ngọc muốn nghe,
37:28cô ấy cười bất lực,
37:29đưa tay chạm vào vết hôn trên xương quai xanh của tôi.
37:32Tôi không né tránh,
37:34sự chú ý hoàn toàn tập trung vào bàn tay thon dài trắng nõn.
37:37Trước đây tôi chưa từng chú ý,
37:39tay Hoài Ngọc rất đẹp,
37:40ngón tay cân đối thon thả,
37:41đốt ngón tay dài.
37:43Cô ấy biết chơi piano,
37:44nên ngón tay cũng rất khỏe.
37:46Nhìn gì thế?
37:47Lời nói cắt ngang những suy nghĩ mông lung của tôi.
37:50Không có gì.
37:51Tôi lúng túng trả lời.
37:53Chúng tôi đã chơi ở Shangri-La 3 ngày,
37:562 ngày sau đó tôi hoàn toàn mất tập trung.
37:58Và có chút không hài lòng,
38:00nhưng cũng không biết mình không hài lòng điều gì.
38:02Dù sao thì tôi rất bướng bỉnh đặt phòng ở một nhà nghỉ,
38:05tự mình dọn ra ngoài ở 2 đêm.
38:07Tất nhiên, lịch trình vẫn đi cùng nhau,
38:09Sở Hoài Ngọc vẫn rất chăm sóc tôi.
38:11Sau kỳ nghỉ trở về nhà,
38:13chuẩn bị đón Tết,
38:14ở bên gia đình đã lâu không gặp,
38:16gặp gỡ bạn bè, bạn học cũ.
38:18Bận rộn một thời gian dài tôi không tìm Sở Hoài Ngọc nói chuyện.
38:21Ngày mùng mùa Tết,
38:22tôi mở hộp thoại trò chuyện với cô ấy,
38:25nhìn vào đoạn hội thoại dừng lại từ hơn nửa tháng trước,
38:27mong Hoài Ngọc có thể gửi một câu chúc mừng năm mới.
38:30Tôi không đợi được,
38:31cô ấy cũng không gửi.
38:33Tuần đầu tiên khai giảng,
38:34Sở Hoài Ngọc không đến,
38:36tôi rất muốn hỏi cô ấy tại sao,
38:38nhưng cuối cùng vẫn không thể hỏi thành lời.
38:40Tôi thực sự không biết mình đang giận dỗi cái gì,
38:42nhưng lại có chút tức giận vì cô ấy cứ mãi không tìm tôi.
38:46Thứ hai, trong lớp,
38:48người ngồi cạnh đột nhiên thò đầu qua nói chuyện với tôi,
38:50cậu có biết chuyện của bạn cùng phòng cậu không?
38:53Chuyện gì?
38:54Cô gái có khí chất dịu dàng đó đưa điện thoại sang,
38:57trên màn hình là ảnh của Sở Hoài Ngọc.
38:59Cuối năm ngoái cô ấy tham gia đêm nhạc hội mừng năm mới của trường,
39:03đệm đàn cho đội hợp xướng của trường chúng ta.
39:05Cô ấy chơi piano rất giỏi,
39:07các hoạt động kiểu này trong trường thường xuyên có người tìm cô ấy giúp đỡ.
39:11Lần dạ hội đó tôi cũng đi xem,
39:13Sở Hoài Ngọc mặc một chiếc váy dạ hội màu đen,
39:16tóc dài màu mực buông xóa trên vai,
39:17đẹp đến mức lấn át cả chủ nhà.
39:20Nhưng bức ảnh này rõ ràng có điểm bất thường.
39:23Người chơi piano thường cần có một người chuyên lật nhạc phổ đứng bên cạnh,
39:26ngồi cùng ghế piano với người biểu diễn,
39:28nhưng ở phía trong, không quá dễ thấy.
39:31Thế nhưng trong bức ảnh này,
39:33một bàn tay của người lật nhạc phổ lại thẳng nhiên đặt trên đùi Sở Hoài Ngọc,
39:36dáng vẻ đang xoa nắn.
39:38Phụ đề dưới bức ảnh,
39:39có những người bề ngoài nhìn đứng đắn,
39:41nhưng sau lưng bạn hoàn toàn không thể tưởng tượng họ chơi lớn đến mức nào.
39:45Đây rõ ràng là ảnh ghép mà.
39:47Tôi tức đến chóng váng,
39:49không kiểm soát được âm lượng,
39:50những người xung quanh đều quay sang nhìn tôi.
39:53Cô gái bên cạnh rụt vai lại,
39:55đợi những người xung quanh không còn nhìn nữa mới che miệng thì thầm,
39:58tôi thấy trên tường thổ lộ đấy.
40:00Đăng từ hai hôm trước rồi,
40:01chắc là đã lan truyền khắp nơi.
40:03Mẹ nó, tung tin đồn bậy về con gái vui đến thế à?
40:06Chuyện này, bất kể là ai tôi quen biết gặp phải tôi cũng sẽ tức giận,
40:10huống chi đó là cô ấy,
40:12là sở hoài ngọc,
40:13là sở hoài ngọc của tôi.
40:15Tôi đang tức giận,
40:16lấy điện thoại ra định tranh cãi với cả thế giới trên mạng
40:18thì một người thong thả ngồi xuống chỗ trống bên cạnh tôi.
40:22Chỉ nghe tiếng bước chân tôi đã biết là ai,
40:24tôi quay đầu nhìn cô ấy,
40:26nhất thời không biết nên nói gì.
40:27Cô ấy trông có vẻ mệt mỏi,
40:29mỉm cười nhạt với tôi,
40:31chúc mừng năm mới.
40:32Tôi muốn hỏi cô ấy tại sao cả kỳ nghỉ không nói chuyện với tôi,
40:35tôi muốn hỏi cô ấy tại sao lại nghỉ học lâu như vậy,
40:38muốn hỏi cô ấy rốt cuộc mối quan hệ của chúng tôi bây giờ là gì.
40:42Nhưng cô ấy chỉ mỉm cười với tôi,
40:44những lời oán giận,
40:45những câu chất vấn trong lòng tôi đều tan biển hết.
40:48Sở hoài ngọc,
40:49ừm, tôi có chút nhớ cậu,
40:51ừm.
40:53Trên đường về ký túc giá,
40:54không đợi tôi hỏi cô ấy đã chủ động kể về chuyện kỳ nghỉ.
40:57Mẹ kế tôi qua đời rồi,
40:59kỳ nghỉ tôi đều ở bệnh viện,
41:01hôm qua mới xong việc.
41:02À, ồ, vậy cậu nén bi thương.
41:05Không cần nén bi thương,
41:06người phụ nữ đó không tốt với tôi.
41:08Cô ấy cười danh mãnh,
41:10nhưng tôi phải tỏ ra hiếu thảo,
41:11nếu không những người lớn khác trong nhà sẽ không vui.
41:14Kỳ học trước tôi thường xuyên ra ngoài trường
41:16là để đến bệnh viện thăm bà ấy.
41:18À, thì ra là vậy.
41:20Cả kỳ nghỉ cậu không tìm tôi,
41:22tôi không ngờ cô ấy lại ném vấn đề này về phía tôi.
41:25Tôi đợi cậu tìm tôi trước,
41:27tôi nói với vẻ đường hoàng chính trực.
41:29Tôi cũng vậy, cô ấy không nhượng bộ chút nào.
41:32Tôi nghẹn lại, cuối đầu đi phía sau,
41:34thực sự cảm thấy có chút tự trách.
41:36Cái bức ảnh đó tôi thấy rồi.
41:38Cậu không cần quan tâm,
41:40không cần tức giận,
41:41không sao đâu.
41:42Không được, tôi kiên quyết từ chối.
41:45Chuyện này cậu không giải quyết họ
41:46sẽ càng ngày càng quá đáng.
41:48Đến lúc đó cả khoa đều đồn đại
41:50không tốt về cậu,
41:51các bạn học khác cô lập cậu thì sao?
41:53Tôi không quan tâm,
41:55chỉ cần cậu không tin là được.
41:57Nhưng tôi quan tâm,
41:58sở hoài ngọc,
41:59tôi không muốn cậu bị ấm ức.
42:01Cô ấy im lặng rất lâu,
42:03con đường nhỏ vốn đã vắng vẻ
42:04trong khuôn viên trường càng trở nên tĩnh lặng hơn.
42:07Đi đến dưới ký túc giá,
42:08cô ấy đột nhiên cười với tôi,
42:10vậy thì giao cho cậu đấy.
42:12Đối phó với loại chuyện này,
42:14tôi cũng có chút kinh nghiệm,
42:15dù sao hồi cấp 3 tôi cũng thường xuyên theo dõi tường thổ lộ.
42:18Tôi tìm bạn học ở thành phố khác
42:20nhưng không cùng trường mượn 2 tài khoản không dùng,
42:22liên tục trong 3 ngày đăng một câu chuyện máu chó
42:25về một cặp đôi nam nữ với 2 góc nhìn khác nhau
42:27cùng tố cáo đối phương ngoại tình.
42:29Bài đăng này ngay lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý.
42:32Tôi cũng dùng tài khoản con trai cơ hội
42:34trò chuyện vài câu với người quản lý tường thổ lộ,
42:36làm quen một chút.
42:38Ngày thứ tư tôi tìm anh ta,
42:39này anh bạn,
42:40chấm hỏi,
42:41có thể gửi thông tin người đã đăng bức ảnh
42:43sở hoài ngọc 2 hôm trước cho tôi không?
42:45Làm gì?
42:46Đối phương có vẻ cảnh giác.
42:49Không có gì,
42:49bạn cùng phòng tôi thích sở hoài ngọc,
42:51tôi đi xin thêm vài tấm ảnh,
42:53gửi cho bạn cùng phòng tôi để chờ nó.
42:56Nói xong tôi tiện tay gửi một bao lì xì 5 tệ qua.
42:59Đối phương trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc liếc xéo,
43:02bức ảnh đó là ảnh ghép mà.
43:03Quả nhiên,
43:04người muốn hãm hại bạn còn rõ hơn cả bạn rằng bạn bị oan.
43:08Không sao cả,
43:09không khác biệt gì,
43:10tôi xin thêm vài tấm ảnh nữa tôi cũng có thể ghép.
43:13Được.
43:14Rất nhanh tôi đã có được thông tin liên lạc của người đó,
43:17tôi chuyển tay gửi cho Ninh Bình.
43:19Sao chị lại có thông tin liên lạc của người này?
43:21Nó trả lời rất nhanh.
43:23Mày quen à?
43:24Một tên du côn trong khoa em,
43:26thi cuối kỷ năm nhất rớt hết,
43:28giờ đang học lại năm nhất.
43:29Nghe nói ngày nào cũng lên mạng khoe khoang mình là sinh viên ưu tú,
43:33dụ dỗ mấy đứa học sinh cấp 3 chưa tốt nghiệp.
43:36Chiều hôm đó,
43:37trên tường thổ lộ đã có video xin lỗi của tên biến thái kia,
43:40thừa nhận mình đã ghép ảnh và tung tin đồn bậy về sở hoài ngọc.
43:43Cùng với video tôi dẫn một nhóm nam sinh sông vào ký túc xá của người đó,
43:47chỉ vào mũi người đó mắng.
43:50Mày đừng nghĩ làm chuyện này sẽ không có hậu quả gì.
43:53Tao đã báo cảnh sát rồi,
43:54mày đợi bị kỷ luật đi.
43:56Hơn nữa tao nói cho mày biết,
43:57nếu trường bao che cho mày,
43:59chú cảnh sát không xử lý mày,
44:01tao thẳng nghỉ học đại học cũng phải gặp mày một lần là đánh mày một lần.
44:05Chiều hôm đó tôi về ký túc xá chưa được 10 phút thì cố vấn học tập đã tìm đến.
44:09Chuyện lần này của em tính chất rất xấu,
44:12nếu không có gì bất ngờ thì em cũng sẽ bị kỷ luật.
44:15Tại sao?
44:16Chỉ vì em báo cảnh sát,
44:17ảnh hưởng không tốt đến trường à?
44:19Em nghĩ em vô tội sao?
44:21Đe dọa hành hung bạn học,
44:23ép người ta quay video lộ mặt xin lỗi,
44:25đuổi học em cũng không quá đáng.
44:27Tôi xòe tay,
44:28chỉ cần tên cạn bã đó bị kỷ luật nặng hơn em,
44:31đuổi học thì đuổi học.
44:33Đang nói,
44:34sở hoài ngọc đẩy cửa bước vào ký túc xá,
44:36cô ấy mỉm cười chào cố vấn,
44:38thầy ơi!
44:39Về chuyện vừa rồi,
44:40em đã gọi điện cho lãnh đạo trường giải thích rõ ràng rồi.
44:43Thầy đừng vội trách ninh an,
44:45trước hết hãy đến khoa học đi,
44:46chắc sắp đến giờ rồi.
44:48Lời cô ấy vừa rước,
44:49điện thoại của cố vấn reo lên,
44:51cố vấn với vẻ mặt như thấy ma quỷ nhấc máy,
44:54trả lời vài câu đơn giản rồi nhanh chóng rời đi.
44:56Sở hoài ngọc quay đầu lại cười với tôi,
44:58bình thường không thấy,
45:00cậu còn có thể hung giữ đến thế cơ đấy.
45:02Tôi lợi hại chứ,
45:04mấy ngày là tìm ra kẻ tung tin đồn rồi.
45:06Ừm, rất lợi hại.
45:08Hoài ngọc bước đến trước mặt tôi,
45:09rồi vô cùng tự nhiên ngồi lên đầu gối tôi.
45:12Tôi lập tức thẳng lưng,
45:13hai tay không biết nên đặt ở đâu.
45:15Tôi, tôi muốn được thưởng.
45:17Phần thưởng nào?
45:18Cô ấy ngửa người tựa vào vai tôi,
45:21một tay vòng qua cổ,
45:22hôn lên má tôi một cái,
45:23rồi khẽ cắn tay.
45:25Cái này sao?
45:26Tôi ngứa đến rụt cổ lại,
45:28nhưng không chạy trốn,
45:29cũng không từ chối.
45:30Sở hoài ngọc,
45:31mối quan hệ của chúng ta rốt cuộc là gì?
45:33Cậu muốn là mối quan hệ gì?
45:35Tôi, tôi không biết.
45:37Cô ấy hít một hơi ngắn,
45:39im lặng một lúc lâu,
45:40giọng nói có chút ưu án.
45:42Ninh an, tôi đã tốn công tốn sức
45:44theo đuổi cậu lâu như vậy.
45:45Vừa lừa gạt vừa dùng mọi thủ đoạn,
45:47chỉ muốn cậu tỏ tình trước một lần
45:48cũng không được sao.
45:50Cậu cũng biết cậu là vừa lừa gạt
45:52vừa dùng thủ đoạn.
45:53Tôi có chút tủi thân,
45:54cố chấp,
45:55cậu thích tôi từ khi nào.
45:57Lần đầu tiên gặp cậu,
45:58hôm đó đến trường đăng ký nhập học,
46:00tôi vừa bước xuống xe đã thấy cậu,
46:02ngương ngác,
46:03cứ nhìn chầm chầm vào tôi,
46:05chỉ vì tôi ngờ ngờ à.
46:07Không phải,
46:08cậu rất xinh đẹp,
46:09dáng người cao giáo,
46:10nhìn rất anh khí,
46:11nhưng tính cách lại rất thú vị.
46:13Cậu biết hôm đó cậu nhìn tôi bao lâu không?
46:15Tôi nhớ sao được.
46:17Ít nhất cũng phải nửa tiếng đấy,
46:19hôm đó tôi ngồi xe về còn lo
46:20không biết cậu có đuổi theo sau xe không.
46:22Giống hệt như con chó nhỏ tôi nuôi ấy,
46:25khi nó muốn chơi với tôi
46:26thì sẽ đi theo tôi không rời,
46:28nhìn chầm chầm vào tôi,
46:29vô cùng đáng yêu.
46:31Tôi thất thố đến vậy sao?
46:33Rõ ràng đến thế sao?
46:34Mặt tôi đỏ bừng đến tận mang tai,
46:37tôi mới không giống chó.
46:39Cô ấy đứng dậy xoa đầu tôi,
46:41rất mạnh,
46:41cho đến khi tóc tôi dối tung mới dừng lại.
46:43Tôi ngương ngác ngẩn đầu nhìn,
46:45cô ấy cười càng vui vẻ hơn.
46:47Hơn nữa trước đây khi chúng ta cùng học,
46:49tôi đều để ý cậu.
46:51Cậu rất nghiêm túc,
46:52bài tập nhóm cũng là người đóng góp nhiều nhất,
46:54bạn học bị ghim điểm oan cậu cũng sẽ đứng ra giúp.
46:57Nhưng cậu rất sợ tôi đúng không?
46:59Mãi đến khi tôi chuyển vào ký túc xá,
47:01cậu vẫn còn hơi sợ tôi.
47:03Ừm, một chút,
47:04cho nên tôi thực sự không thể theo đuổi cậu
47:06một cách bình thường như những người khác.
47:08Hơn nữa lúc đó cậu là gái thẳng,
47:10tôi ngày nào cũng mặc váy ngủ 2 giây nhỏ
47:12đi lại trong ký túc xá,
47:14cậu cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc nhìn thêm vài lần.
47:17Hóa ra bộ váy ngủ xinh đẹp đó là chuẩn bị cho tôi.
47:20Biết thế thì hồi đó đã nhìn thêm vài lần rồi.
47:23Mãi đến hôm đó,
47:24cậu gửi tin nhắn thoại cho em trai,
47:26nói muốn giới thiệu đối tượng cho cậu ấy,
47:29tôi mới nghĩ ra cách.
47:30Cậu biết tôi vất vả thế nào không?
47:32Vừa giả vờ thích em trai cậu,
47:34vừa tìm cách ám chỉ cậu.
47:35Nhưng ám chỉ tới ám chỉ lui cậu cũng không phản ứng,
47:38như một khúc gỗ vậy.
47:40Tôi xin lỗi.
47:41Vậy, Ninh Han,
47:42cậu có điều gì muốn nói với tôi không?
47:45Sở hoài ngọc đứng trước mặt tôi,
47:47nhìn tôi từ trên cao xuống,
47:48ánh mắt cháy bỏng.
47:50Tôi hé môi,
47:51rồi lại nút lời muốn nói vào trong,
47:53nắm lấy tay hoài ngọc,
47:54hôn lên mu bàn tay cô ấy.
47:56Sau ngày hôm đó,
47:58tên cặn bã tung tin đồn bị nhà trường đuổi học,
48:00cố vấn học tập của khoa cũng bị phạt.
48:02Tài khoản từng thổ lộ của trường bị khóa,
48:04video tôi hùng hồn mắng người cũng biến mất trên mạng.
48:07Tôi không bị kỷ luật,
48:09cố vấn học tập sau hôm đó cũng không tìm tôi nữa.
48:11Thật kỳ lạ là cán bộ lớp
48:13và người của hội sinh viên đều khách sáo với tôi hơn hẳn.
48:16Chọn một ngày nghỉ,
48:16tôi mời sở hoài ngọc đi công viên giải trí chơi.
48:20Trước đây tôi luôn nghĩ Ninh Bình không có tài năng hẹn hò,
48:23nhưng không ngờ đến lượt mình,
48:24tôi cũng đầy dễ sơ hở.
48:25Tôi mặc bộ quần áo và đi đôi giày đẹp nhất mà tôi tìm thấy,
48:29khi gặp mặt còn tặng sở hoài ngọc một bó hoa hồng lớn.
48:32Nhưng tôi không ngờ công viên giải trí vào ngày lễ lại đông người đến vậy,
48:36hai chúng tôi bị chen chúc khó chịu thì không nói.
48:38Bó hoa hồng lớn đó thực sự không có chỗ để,
48:40chúng tôi phải tìm rất lâu mới thấy tủ đựng đồ trống để cất đi.
48:45Ở giữa trừng, dây túi của tôi bị dòng người kéo đớt,
48:48tôi xuyết đánh rơi điện thoại.
48:49Khi xếp hàng, tóc tôi bị thiết bị làm mát của công viên làm ướt,
48:53kiểu tóc tôi đã mất công chỉnh sửa trở nên dối bời.
48:56Cứ như thế, tôi lấy thách bước lên vòng đu quay
48:58có thể nhìn toàn cảnh một hồ nước lớn của công viên giải trí.
49:02Vừa lúc hoàng hôn buông xuống,
49:04ánh trừ tà màu cam đỏ phản chiếu trên mặt hồ,
49:06dịu dàng và lãng mạn.
49:08Tuy kế hoạch hẹn hò của tôi có nhiều sai sót,
49:10nhưng khoảnh khắc cuối cùng,
49:11nó đã phát huy tác dụng.
49:13Đái, cái đó, sở hoài ngọc.
49:16Ừm, tôi đây.
49:17Cô ấy ngồi đối diện tôi,
49:19nhìn tôi rất bình tĩnh.
49:20Chắc chắn cô ấy rất kiên nhẫn,
49:22dù sao tôi cũng đã để cô ấy đợi đủ lâu rồi.
49:25Cậu biết tôi muốn nói gì không?
49:27Đương nhiên tôi biết.
49:29Cô ấy mỉm cười.
49:30Không biết có phải vì ánh hoàng hôn chứa dọi hay không,
49:33tai cô ấy lại hơi ứng đỏ.
49:35Tôi thích cậu.
49:36Tôi cũng vậy.
49:37Khi rời khỏi công viên giải trí,
49:39do không gọi được taxi,
49:41nên chúng tôi đã nắm tay nhau đi bộ một quãng đường rất dài.
49:44Chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện.
49:46Tôi kể với cô ấy về quê hương,
49:48gia đình,
49:49những chuyện xấu của em trai tôi.
49:51Cô ấy kể với tôi về những nơi cô ấy đã đi qua,
49:54những người đã gặp,
49:54và những quốc gia,
49:56phong cảnh cô ấy yêu thích.
49:57Ninh An,
49:58giày tôi bị hỏng rồi.
49:59Hoài Ngọc đột nhiên dừng lại,
50:01hơi lúng túng ngồi xuống lề đường.
50:03Trời đã rất khuya,
50:04trên đường về ít có xe cộ qua lại.
50:06Tôi ngồi sổm xuống giúp cô ấy,
50:08tháo chiếc giày cao gót có dây buộc màu trắng ở chân phải cô ấy ra.
50:13Khi đặt chân Hoài Ngọc lên đầu gối,
50:14mình mới phát hiện gót chân cô ấy đã bị gót giày cứng cọ sát đến rách ra,
50:18chảy mau khá nhiều.
50:19Nhưng từ đầu đến cuối người này không hề nhíu mày một chút nào.
50:23Không đau sao?
50:24Không đau.
50:25Sở Hoài Ngọc nhìn tôi từ trên xuống,
50:27đột nhiên giọng điệu nghiêm túc.
50:29Ăn an,
50:30nói lại những lời cậu vừa nói với tôi đi.
50:32Tôi không hiểu,
50:33tại sao?
50:34Cô ấy đưa tay xoa tóc tôi,
50:36bàn chân đặt trên đầu gối tôi hơi dùng sức một chút,
50:39như thể đang tuyên bố một loại chủ quyền nào đó.
50:41Nhanh lên,
50:42tôi thích cậu.
50:43Cô ấy cười cong khóe mắt,
50:45lãng mạn như làn gió đêm ấm áp trong đêm cuối xuân này.
50:48Phải thế chứ?
50:49Tôi cũng thích cậu.
50:50Hoàn