- 12 giờ trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Ta gả cho trưởng công chúa tôn quý nhất thiên hạ. Ngày nàng đến hạ xính lễ, ta đang trèo
00:05cây lụng trứng chim.
00:06Vừa ngẩn đầu đã thấy vệt đỏ mờ nơi cổ nàng, là tuyến thể của an phà.
00:10Ta sững người, chân mềm nhũng, trượt ngã xuống, rơi thẳng vào lòng nàng.
00:15Phụ thân cao mày quát lớn, còn nàng chỉ khẽ cười, cởi áo tràng dày phủ lên vai ta, tuổi
00:21con nhỏ, xin thừa tướng đại nhân đừng trách.
00:23Phụ thân vội cúi đầu đáp vâng, hương hoa đào trên người nàng nhẹ nhàng quấn quanh mũi, khiến mặt
00:28ta đỏ bừng.
00:30Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:34luận để có người nghe chuyện chung mỗi tối nhé.
00:37Vào chuyện, lần đầu gặp trưởng công chúa là trong yến tiệc cài hoa năm ta 17 tuổi.
00:42Khi ấy tân hoàng vừa đăng cơ, phụ thân nhờ công dẹp loạn được phong làm thừa tướng.
00:47Trong cung tràn ngập hương son phấn và tiếng cười, ta dâng hoa xong liền kiếm cơ trốn ra hậu
00:51hoa viên hít thở.
00:53Nào ngờ, lại đụng phải một alpha đang trong kỳ phát tin tức tố.
00:58Mà ta lại là omega thuần hiếm có, thể chất cực kỳ nhạy cảm với tin tức tố của alpha.
01:03Mùi hương nồng như hạnh nhân tát thẳng vào não, khiến đầu óc chóng váng, hai chân run dày, ta
01:08cắn đầu lưỡi giữ tỉnh táo, cố chạy về hướng ngoài hoa viên.
01:12Thấy đằng xa có vài cung nữ đi qua, ta muốn kêu cứu, nhưng miệng chỉ phát ra tiếng khẳng
01:16khàn run dày.
01:17Tin tức tố phía sau càng lúc càng dày đặc, ta kiệt sức, ngã vào hòn núi giả sau biệt
01:22viện.
01:23Ta rút châm cài đầu, xiết chặt trong tay, chừng mắt nhìn ra cửa hang.
01:28Không lâu sau, một thân áo tràng đỏ theo vân long xuất hiện trước mắt.
01:32Trên đời này, chỉ có trưởng công chúa mới được mặc trang phục hoa văn đó.
01:35Ta nhớ lời phụ thân từng căn dặn, trong cung, mỗi lời nói, mỗi hành động đều phải giữ lễ.
01:41Thánh thượng còn nhỏ, chiều chính đều do trưởng công chúa xử lý, ngàn vạn lần không được xúc phạm
01:46nàng.
01:47Nhưng khi ấy ta đã không thể chịu đựng nổi, nếu bị một alpha đang trong kỳ bắt được, nhẹ
01:51thì bị đánh dấu, nặng thì mất mạng.
01:54Mà một khi omega bị đánh dấu bởi alpha, cả đời sẽ trở thành phụ thể phụ thuộc của kẻ
01:58đó.
01:59Ta không muốn sống như thế.
02:01Ta run dày bò dậy, nắm lấy tay áo trưởng công chúa.
02:05Xin, công chúa cứu ta.
02:06Đôi tay mắt lạnh của nàng khẽ nâng mặt ta lên.
02:09Cứ thế nào giọng nàng trầm thấp, trong chẻo như suối trên núi.
02:13Đôi mắt dài, sâu thẩm của nàng như xoáy vào ta, khiến tim rối loạn.
02:18Ta, ta là omega, gặp phải alpha đang phát ra tin tức tố.
02:22Nói đến nửa chừng, ta ấm ức, giọng run như sắp khóc.
02:26Ta không muốn bị đánh dấu.
02:27Xin công chúa giúp ta rời khỏi đây.
02:30Nàng lặng im hồi lâu.
02:31Rõ ràng mùi tin tức tố của alpha kia đã tan đi, nhưng ta vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
02:36Thân thể nóng rực, đầu óc hỗn loạn, cố kìm nén bản năng muốn chạm vào làn da nàng,
02:41chỉ có thể nhắm mắt, tựa ma nóng bỏng lên lòng bàn tay mắt lạnh ấy.
02:45Nàng bật cười, ta sẽ đưa ngươi đi, nhưng ta có điều kiện.
02:49Chưa đợi nàng nói hết, ta lập tức đáp, ta đồng ý.
02:52Ta đồng ý hết.
02:54Lúc đó, do đã bị cơn sốt tin tức tố thiêu đốt đến chẳng còn lý trí.
02:58Thân thể bỗng nhẹ bẫng, ta bị nàng bế lên.
03:01Chỉ qua vài bước, nàng đã đưa ta vào một cung điện yên tĩnh.
03:04Cầm tựa vào cổ nàng, hương hoa đào pha chút vị dự khiến ta ngây ngất,
03:08vô thức kéo lỏng y phục, muốn tìm thêm hơi lạnh từ nàng.
03:12Một tiếng thở dài vang lên bên tai, bàn tay nàng khẽ giữ tay ta lại,
03:16yên nào, ngủ một giấc rồi sẽ ổn thôi.
03:19Trong cơn mưa hồ, cảm thấy rằng nàng khẽ cắn lên gáy mình, vị trí tuyến thể của Omega.
03:24Ngay sau đó, một luồng tin tức tố ôn hòa, mang hương đào dịu,
03:28lan tỏa khắp tứ chi, xoa dịu toàn bộ cơn dạo dực trong cơ thể ta.
03:32Mùi hương ấy rất quen, nhưng chưa kịp nghĩ kỹ thì đã ngất liệm đi.
03:36Khi tỉnh lại, ta đã ở phòng khuê của mình.
03:39Bà Vũ ở cạnh lo đến mức khóc đỏ mắt.
03:42Ta cử động, thấy người không còn mềm nhũng.
03:44Ta, ta sao rồi rọng khàn đến mức không nhận ra.
03:47Bà Vũ lau nước mắt nói,
03:49tiểu thư, thời kỳ nhạy cảm của người tới sớm,
03:51là trưởng công chúa đích thân đưa người về đó.
03:54Nghe nói trưởng công chúa và tân hoàng đều là song sinh Alpha và Omega,
03:58sinh ra từ một hoạn quan mang thể Omega bị tiên hoàng cưỡng bức.
04:02Sau khi biết chuyện, tân hoàng coi đó là nỗi nhục tột cùng,
04:05giam người kia vào lãnh cung, chẳng bao giờ gặp lại.
04:08Tân hoàng vì thế cực kỳ căm ghét Omega.
04:11Hôm trước có một cung nhân vô ý nói nhắc đến chữ Omega,
04:14liền bị đánh chết ngay tại chỗ.
04:16Ta nghe xong, toàn thân lạnh toát,
04:18vậy chuyện xảy ra giữa ta và trưởng công chúa trong giả sơn,
04:21chẳng phải ta đáng chết vạn lần sau.
04:23Ta hoảng loạn, bà Vũ, rồi phải làm sao?
04:27Ta kể hết mọi chuyện.
04:29Bà Vũ hoảng hốt đến rơi cả chén trà, vội vàng chạy đi.
04:32Chẳng bao lâu, phụ thân ta bước vào với vẻ mặt nặng nề,
04:35khanh khanh, đừng sợ.
04:37Cha đã liên hệ về quê cũ ở Giang Nam,
04:39vài ngày nữa sẽ đưa con đi, lây cơ dưỡng bệnh.
04:42Nhưng lời còn chưa dứt,
04:44thì thai giám chuyển chỉ từ triều đình đã tới,
04:46đích danh gọi tên ta tiếp chỉ.
04:48Hai chân ta mềm nhũng,
04:50cả người suýt ngã quỵ ngay tại chỗ,
04:51phải dựa chặt vào bà Vũ,
04:53vừa lau nước mắt vừa run run.
04:55Phụ thân, nữ nhi làm thì tự gánh,
04:5717 năm qua chưa tròn chữ hiếu,
04:59nếu có kiếp xong.
05:00Câu còn chưa dứt,
05:02ta và phụ thân ôm nhau khóc nước nở.
05:04Nhị vị đây là,
05:06thai giám chuyển chỉ bưng thánh chỉ bước vào,
05:08ngắt ngang cảnh cha con ly biệt.
05:10Ta đẩy nhẹ phụ thân ra, vội quỳ xuống.
05:13Xin công công tuyên chỉ,
05:14quân muốn thần chết,
05:15thần nữ nào dám không chết.
05:17Phụ thân ta nước mắt lưng tròng,
05:19đôi vai run dày.
05:20Thai giám sợ hãi,
05:21run run mở thánh chỉ,
05:23thưa tướng chi nữ,
05:24huệ chi lan tâm,
05:25dung nhan hiền đức,
05:26tài sắc vẹn toàn,
05:27đặc chiếu sắc phong làm nữ quan hầu
05:29bên cạnh trưởng công chúa,
05:30nhập cung ngày hôm nay.
05:32Không thử.
05:33Ta và phụ thân ngại ngào dập đầu,
05:35cùng đáp,
05:36thần tuân chỉ.
05:37Thai giám mỉm cười,
05:38mời tiểu thư đi chuẩn bị.
05:40Khoan đã,
05:40phụ thân ta gọi giật lại,
05:45riêng phục vụ sinh hoạt của bậc quý nhân cho vị công công đó.
05:48Vâng,
05:49mọi thứ trong cung đã được trưởng công chúa sắp đặt sẵn,
05:52mời tiểu thư lên kiệu.
05:54Giữa cơn hoảng loạn,
05:55ta đã được đưa lên xe ngựa.
05:57Bên bàn nhỏ đặt sẵn bánh hoa đào,
05:59món ta yêu thích nhất,
06:00ngọt mềm, thơm phức.
06:02Ta nghĩ,
06:03dù có chết,
06:04cũng phải ăn miếng ngon trước đã,
06:05liên cầm lấy bánh bỏ vào miệng.
06:07Vị ngọt mềm tan ra,
06:08làm nỗi sợ trong lòng dịu đi một chút.
06:11Ta bắt đầu suy nghĩ,
06:13trưởng công chúa,
06:13không những không nổi giận,
06:15còn phong ta làm nữ quan.
06:16Có lẽ vì phụ thân có công phò tá tân hoàng,
06:19nàng không tiện trừng phạt công khai,
06:21nên muốn giữ ta bên cạnh để từ từ dày vò trăng.
06:24Nhớ lại hôm đó,
06:25nước mắt của mình đã làm bẩn y phục của nàng,
06:28chắc việc đầu tiên vào cung sẽ là phạt ta giặt áo.
06:30Trong lúc suy nghĩ vu vơ,
06:32xe ngựa dừng lại.
06:33Tiểu thư,
06:34mời xuống xe,
06:36giọng bà vú trong chẻo vang lên.
06:38Ta lại thấy tim mình thắt lại,
06:39im lặng bước xuống,
06:41cuối đầu đi theo phía sau,
06:42không dám thở mạnh.
06:43Đi qua hành lang quanh co uốn lượn,
06:45cuối cùng cũng đến tận cùng nội điện.
06:47Trước mặt là cánh cửa cao,
06:49dèm lụa phủ dày.
06:50Ta hít sâu một hơi,
06:52khẽ gõ cửa,
06:53nhưng trong điện,
06:54không hề có trồng chất y phục để giặt,
06:56chỉ là từng tầng lụa mỏng,
06:57lan hương quen thuộc lan tràn.
06:59Mùi hương ấy,
07:00tin tức tố của nàng,
07:01hòa lẫn với hương trên cơ thể ta,
07:03làm đầu gối ta lại muốn khịu xuống.
07:05Còn đứng ngay ra đó làm gì?
07:07Giọng nói chầm thấp,
07:09hơi mang ý cười vang lên.
07:10Ta bỗng giật mình tỉnh táo nửa phần,
07:12nhưng cơ thể lại không nghe lời,
07:14như bị bản năng kéo dẫn.
07:15Ta vén lớp màn lụa đi sâu vào trong.
07:18Tới gần giường,
07:18ta thấy cổ tay trắng thon buông lơi ngoài chăn.
07:21Bóng dáng mờ mờ ẩn hiện trong làn lụa.
07:24Không khí trong phòng ngập hương,
07:25như đang quấn chặt lấy mùi tin tức tố trong cơ thể ta,
07:28muốn hợp lại là một.
07:30Ta nuốt nước bọt,
07:31cảm giác nóng rực lan ra toàn thân.
07:33Lý trí dạy ta nên lập tức rời đi,
07:35nhưng tin tức tố ấy dụ hoặc ta tiến sâu hơn nữa.
07:38Đến bên giường,
07:39toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.
07:41Ta run rảy cuối đầu,
07:42thân nữ bái kiến trưởng công chúa.
07:45Người trong màn khẽ động,
07:46giọng nàng vang lên,
07:47chậm rãi mà sâu lắng.
07:49Người có biết,
07:50Omega trong hoàng cung này nghĩa là gì không?
07:52Ta lập tức nhớ đến người hầu bị đánh chết
07:54chỉ vì lỡ miệng nhắc đến chuyện ấy.
07:56Thân thể ta run cầm cập.
07:58Bàn tay thon dài vén màn,
08:00nâng cầm ta lên,
08:01ngón tay nàng lướt nhẹ qua da,
08:03vừa lạnh vừa mềm.
08:04Cảm giác vừa căng thẳng vừa run dày
08:06khiến đầu óc trắng xóa,
08:08chân mềm nhũng,
08:09cơ thể nóng hừng hực
08:10và ta ngã vào lòng nàng.
08:12Nàng cười khẽ,
08:13đúng là một tiểu bảo bối mềm yếu.
08:15Từ đó,
08:16ta được sắp xếp ở tầm điện riêng
08:18cạnh điện của trưởng công chúa.
08:19Nhưng nàng chưa từng xuất hiện lại kể từ hôm ấy.
08:22Dù nàng không hề trách tội thất lễ của ta,
08:24sau mỗi lần gặp,
08:25nàng chỉ dùng khăn tay của ta để lau tay.
08:28Ta càng thêm dây rứt,
08:29ở giả sơn đã làm bẩn áo nàng,
08:31giờ lại làm bẩn tay nàng.
08:33Ta tự giận bản thân vô dụng,
08:35sợ liên lụy đến phụ thân.
08:36Nhưng ta cũng không hiểu vì sao,
08:38chỉ cần đứng trước mặt nàng,
08:40cơ thể liền không nghe theo lý trí,
08:42cứ muốn tới gần,
08:43giống như trước mặt đặt một đĩa bánh hoa đào thơm ngọt,
08:45mà ta thì chẳng tài nào kiềm được lòng.
08:48Vì chuyện thất lễ hôm đó,
08:50ta chờ trước điện thật lâu,
08:51chỉ muốn xin nàng phạt một mình ta,
08:53đừng làm khó phụ thân.
08:55Từ hoàng hôn trở đến đêm,
08:56vẫn không thấy người đầu.
08:58Khi định ngày mai lại tới,
08:59thì đột nhiên nghe tiếng ngựa hí và vó sát xa dần,
09:02ta ngẩn đầu nhìn,
09:03là trưởng công chúa.
09:05Ta lập tức quỳ xuống,
09:06dập đầu hành lễ,
09:07thần nữ bái kiến trưởng công chúa.
09:09Đầu gối còn chưa chạm đất,
09:11đã bị trưởng công chúa kéo đứng dậy.
09:13Nàng hơi cúi người,
09:14ánh mắt dài hẹt,
09:15sâu như ánh sáng muôn trượng.
09:17Đêm xuống trời lạnh thế này,
09:19sao không vào điện?
09:20Tim ta bỗng đập loạn,
09:22vội vàng lùi lại nửa bước,
09:23cuối đầu hành lễ,
09:24thần,
09:25hôm ấy mạo phạm công chúa,
09:26nhưng thần thề rằng,
09:28dù là Omega,
09:29thần chưa từng mơ mộng quyền quý.
09:30Hôm đó thất lễ,
09:32thần cũng chẳng hiểu vì sao,
09:34càng không liên quan gì đến cha thần.
09:35Nếu công chúa vẫn không vui,
09:37xin cứ phạt một mình thần.
09:39Nói một hơi xong,
09:40ta cắn môi chờ đợi hình phạt.
09:42Trước mặt lại vang lên một tiếng cười khẽ,
09:45thật sự là không nhớ ta rồi sao.
09:47Lại còn câu nệ thế này,
09:48chẳng còn chút hào sảng nào
09:50của cô gái nhỏ leo cây hái lê năm đó.
09:52Ta ngẳng đầu,
09:54bắt gặp ánh mắt cong cong của nàng,
09:55chi nhớ trợt ùa về,
09:57ta há hốc mồm kinh ngạc.
09:59Người,
09:59người chính là mỹ nhân
10:00bị quả lê đập trúng đêm thượng nguyên ấy.
10:03Trưởng công chúa bật cười không ngừng,
10:05không phải sao.
10:06Hôm đó bị quả lê ấy đập trúng,
10:07ta đau mấy ngày liền,
10:09còn thủ phạm thì lại say đến chẳng biết trời đất.
10:12Mặt ta đỏ bừng,
10:13ký ức đêm thượng nguyên ùa về.
10:15Những năm theo phụ thân trinh chiến tứ phương,
10:17ta đã quen với trời rộng biển xa.
10:19Nay cha được phong tể tướng,
10:21chúng ta ở trong phủ lớn nhất kinh thành,
10:23mà ta lại thấy ngồi ngạt khó chịu.
10:25Hôm ấy,
10:26ta trốn học,
10:27nhảy từ cây sau viện ra ngoài,
10:29bằng hữu lý cảnh hoan đã chờ sẵn cùng ngựa.
10:31Nhanh lên,
10:32khanh khanh,
10:33tiệm rượu trần ký ra mới khai trương,
10:35đến trễ là hết chỗ đấy.
10:37Ta chẳng mang châm rơi,
10:39kéo vây phóng ngựa.
10:40Giữa dòng người đông đúc,
10:41chúng ta giành được một vò,
10:43mở phòng trên,
10:44uống liền ba chén cho đã.
10:45Khi đang cười nói,
10:46cảnh hoan lại đỏ mặt,
10:48nhẹ ngao nói,
10:49khanh khanh,
10:49ta sắp thành thân rồi.
10:51Ta chết lặng,
10:52còn cảnh hoan ôm vò rượu mà khóc,
10:54ta không muốn lấy chồng,
10:55lấy rồi sẽ bị giam trong tường cao cửa kín,
10:58ta sợ lắm.
10:59Ta hoảng,
11:00vội ôm lấy nàng,
11:01lau nước mắt loạn xạ,
11:02ánh mắt lướt ra cửa sổ,
11:04thấy cây lề ngoài kia.
11:06Tiểu cảnh,
11:07còn nhớ lê xanh ở sơn Tây không?
11:09Nhớ chứ,
11:10nàng xụt xịt gật đầu,
11:11vậy đợi ta chút.
11:13Ta leo lên cây,
11:14vươn tay hái quả lớn nhất,
11:16ai ngờ chân trượt,
11:17lê rơi xuống,
11:18một tiếng bịch vang lên,
11:20cùng tiếng rên khẽ từ dưới gốc.
11:21Cảnh hoan hoảng hốt,
11:23khanh khanh mau xuống,
11:24đập trúng người rồi.
11:25Ta bị nàng kéo xuống,
11:27thấy một nữ tử đứng dưới tán cây,
11:29tay cầm quả lê,
11:30ánh mắt lạnh nhạt nhìn chúng ta.
11:32Cảnh hoan vội vàng kéo ta hành lễ,
11:34liên tục xin lỗi,
11:35thật xin lỗi,
11:36bạn ta uống say,
11:37phí tổn chữa trị sẽ gửi tới tận phủ.
11:40Gió đêm thổi,
11:41đầu ta chóng váng,
11:42nhìn một trăng thành hai,
11:44ta cũng hùa theo,
11:45đúng đúng,
11:46xin lỗi,
11:46mỹ nhân tỷ tỷ.
11:48Tỷ yên tâm,
11:49ta không quỳ tiền đâu,
11:50nhà ta ở ngõ thành vũ.
11:52Sau đó nàng nói gì,
11:53ta không còn nhớ rõ.
11:55Chỉ nhớ nữ tử ấy không hề giận,
11:57mà khẽ cười,
11:58đưa tay gỡ lá cây trên đầu ta.
12:00Thủ pháp nhẹ như mây,
12:01nét cười lại tựa xương,
12:03tể tướng quả thật nuôi con gái khéo quá.
12:05Nhớ lại chuyện đó,
12:07ta đỏ bừng mặt,
12:08đề nàng dắt vào phòng.
12:09Công chúa,
12:10hôm ấy thần không cố ý thất lễ,
12:12mà là,
12:13ồ,
12:13ý ngươi là ta không đẹp à?
12:15Không,
12:16không phải,
12:17công chúa rất đẹp,
12:18thân nói sai rồi.
12:19Trưởng công chúa đặt ly trà nóng vào tay ta,
12:22ngón tay khẽ lướt qua lòng bàn tay ta.
12:24Lòng bàn tay trợt nóng lên,
12:26mùi hương quen thuộc lại dối loạn trong cơ thể.
12:28Ta ngẩn lên,
12:29thấy nàng đang nhìn mình,
12:31ánh mắt sâu thẳm.
12:32Bỗng trong đầu hiện lên hình ảnh hôm đó,
12:34nàng khẽ nâng cầm ta qua tấm màn.
12:36Tim đập điên cuồng,
12:38một miệng nói ra câu khiến cả đời không tin nổi mình dám nói,
12:41công chúa bị quả lê đập trúng chỗ nào,
12:43để thần xoa cho.
12:45Nàng khựng lại,
12:46rồi bật cười như hoa nở,
12:47ha ha ha,
12:48ta vò chặt khăn tay,
12:52qua lâu rồi, chắc chắn chẳng còn đau.
12:54Ta nói thế thật mất mặt.
12:56Đang định đứng dậy cáo lui,
12:57thì nàng nắm lấy cổ tay ta.
12:59Da nàng mát lạnh, mềm mại,
13:01khiến mùi hương trong càng thêm hỗn loạn.
13:03Khanh khanh chẳng phải muốn xoa cho ta sao.
13:06Sao lại định đi ta không có gạt người đâu,
13:08thật sự là rất đau,
13:09để ta cho người xem.
13:11Nàng ngẩn đầu nhìn ta,
13:13ánh mắt ướt long lanh vì vừa cười xong.
13:15Ta chật nhớ đến câu thơ phu tử từng dạy,
13:17nửa lan xuân hàn,
13:18nửa vờn diễm sắc.
13:20Nghĩ nhân mong manh, ta càng thêm thương.
13:22Ta nửa do dự nửa mê mẩn,
13:24bị nàng kéo vào nội thất.
13:26Khanh khanh trưởng công chúa,
13:27thần ở đây,
13:28đừng gọi vậy nữa,
13:30gọi ta là tiêu nhược cầm đi.
13:32Những ngón tay thon dài của trưởng công chúa
13:34vướng vào đai lưng gấm,
13:35càng khiến da nàng thêm trắng như ngọc.
13:37Lễ nghi phân minh,
13:38thần,
13:39không dám vượt khuôn phép.
13:41Ngươi không đổi cách gọi,
13:42ta sẽ không đáp ứng nguyện cầu của ngươi đâu.
13:44Ta ngẩn người,
13:45nguyện cầu gì cơ.
13:47Là xin chỉ phạt một mình ta,
13:49hay xin đừng trách phụ thân,
13:50hay là mong nàng tha cho sự thất lễ hôm ấy.
13:53Ánh nến lay động,
13:55tiếng tì bà khay khẽ.
13:56Ta nghe thấy giọng mình nghẹ ngào,
13:58tiêu nhược cầm.
13:59Tua áo theo chỉ vàng lướt qua đầu ngón tay,
14:02trên tấm lưng trắng lóa hiện lên vết bầm xanh nhạt.
14:05Ta hối hận vì sự vụn về của mình,
14:07nuốt nước bọt,
14:07run rảy đưa tay chạm đến.
14:09Ngay khi sắp chạm vào,
14:11nàng cất giọng khẽ,
14:11nhẹ thôi, ta sợ đau.
14:14Mái tóc đen buông xuống vai,
14:16hàng mi cong run rảy như cánh bướm đen.
14:18Ta muốn đáp một câu cung kính thần biết,
14:20nhưng cổ họng ngẹn lại,
14:21chỉ bật ra tiếng khàn khàn,
14:23vương víu như tờ.
14:24Được.
14:25Đầu ngón tay run rảy cuối cùng cũng chạm đến làn da ấy,
14:28ấm áp, mịn màng.
14:30Theo nhịp thở khẽ kìm nén của nàng,
14:32vòng eo mảnh khảnh cũng khẽ rung lên dưới tay ta.
14:35Mùi hương đào đậm nồng len vào từng hơi thở,
14:37chính là mùi tin tức tố của nàng,
14:41mùi hương của ta, hỏa là một.
14:44Kỳ lạ thay, ta chẳng còn sợ hãi như lần trước,
14:47trái lại, còn tham nam muốn hít lấy nhiều hơn.
14:50Gáy tê dại, một luồng nóng rực lại trào răng,
14:53sợ bản thân lại thất thố trước mặt nàng,
14:55ta bật dậy vội vàng, công, tiêu nhược cẩm,
14:58thần, chật nhớ còn để mở cửa sổ,
15:00xin cáo lui trước.
15:02Ta biết lời nói dối vụn về,
15:04chẳng dám nhìn nàng,
15:05chỉ cúi đầu chạy đi,
15:06suýt nữa và phải bà vú ngoài cửa.
15:08Trước khi khép cửa, ta không kìm được ngoái đầu lại,
15:12nàng đang nhìn ta, má ửng đỏ.
15:14Ánh mắt ánh lên thứ hơi nước nóng rực,
15:16ta không dám nhìn thêm,
15:18quay đầu bỏ chạy.
15:19Trong điện, tiêu nhược cẩm đã thay y phục trình tề,
15:22bà vú bưng chén thuốc tiến đến,
15:24công chúa, nhiệt kỳ của người kéo dài 7 năm,
15:26nếu không giải tỏa sớm,
15:28e tổn hại thân thể.
15:30Tiêu nhược cẩm nhìn chén thuốc,
15:31khẽ nói nàng ấy còn nhỏ,
15:33lại được tể tướng bảo vệ ký.
15:35Đến cả việc bản thân đang phát tin tức tố cũng chẳng biết,
15:38còn tưởng là ta đang trêu gạo.
15:40Ánh mắt nàng dịu đi,
15:42giọng khẽ như gió,
15:43thôi vậy, chuyện này đợi thêm,
15:45nàng ấy vẫn chưa mở lòng với ta,
15:47ta không nỡ cưỡng ép,
15:48cho ta chén thuốc ức chế là được.
15:51Nói rồi, nàng mở ngăn bí mật,
15:53lấy ra một cuộn chanh,
15:54ngươi mang cái này giao tận tay nàng ấy,
15:56nói là lễ tạ ơn của ta.
15:58Ngoài ra, bảo nàng ấy từ nay
16:00chỉ hầu hạ bên cạnh ta,
16:01không cần lo việc khác nữa.
16:03Khi bà vú gõ cửa,
16:05ta đang ngâm mình trong thùng nước nóng,
16:06muốn giảm bớt cơn nóng gian trong người.
16:09Lễ tạ ơn ta kinh ngạc,
16:11trưởng công chúa không phạt ta sao?
16:12Điện hạ nói,
16:13ngươi chưa từng làm sai điều gì.
16:16Ta sững người,
16:17còn nữa,
16:18từ ngày mai ngươi chỉ cần ở cạnh công chúa,
16:20những việc khác giao lại hết.
16:22Tiễn bà ấy đi xong,
16:23ta mới thật sự bừng tỉnh.
16:25Trưởng công chúa,
16:26quả nhiên không giống lời đồn ngoài cung,
16:28nàng không lạnh lùng,
16:29mà dịu dàng đến lạ.
16:30Ta mở bức họa,
16:32rồi đỏ mặt đến tận tai,
16:33vội vàng gấp lại,
16:35nhưng rồi lại không kìm được mở ra lần nữa.
16:38Trong tranh,
16:38là một nữ tử đỏ mặt,
16:40quỳ bên giường,
16:41hai tay nắm chặt bàn tay trắng ngần đưa ra từ trong rèm,
16:44bên cạnh để mấy chữ nhỏ,
16:46lộc nồng hoa nở,
16:47mồ hôi thấm mảnh.
16:48Thì ra,
16:49nàng thật sự không hề giận ta,
16:51còn dạy ta vẽ,
16:52dạy cả mỹ cảm trong đó.
16:53Ta cắn môi,
16:55cố nén nụ cười,
16:56rồi ôm bức tranh lăn qua lăn lại trên giường,
16:58trong lòng như có hoa nở.
17:00Trong mơ,
17:01ta lại thấy mình trở về ra nỗi thất mờ ảo hôm ấy,
17:04mùi hương quen thuộc tràn ngập tứ chi,
17:06tiêu nhược cẩm gọi ta từ trong màn,
17:08giọng nhẹ,
17:08lại đây,
17:09giúp ta xoa một chút.
17:11Ta đánh bạo vén rèm,
17:12ánh trắng ngọc ngà tràn vào mắt,
17:14giật mình tỉnh giấc,
17:15toàn thân ẩm ướt.
17:17Sáng hôm sau,
17:18khi giúp trưởng công chúa mặc y phục,
17:20ta ngại ngào không dám thở,
17:21chỉ biết cuối đầu mà xấu hổ vì giấc mơ tội lỗi ấy.
17:25Mai thay,
17:26trưởng công chúa dường như không nhận ra sự khác thường đó,
17:28nàng vẫn đối xử với ta như bạn thân khuê phòng.
17:31Nàng biết ta thích ăn bánh hoa đào,
17:33liên dặn người mỗi ngày làm bánh mới cho ta.
17:36Biết ta thích chơi,
17:37nàng sai người răng xích đu trong vườn hoa.
17:39Thường ngày,
17:40có bao nhiêu vật mới lạ,
17:41nàng đều mang đến cho ta xem.
17:43Mỗi khi dùng xong bữa tối,
17:45chỉ cần không có công vụ,
17:47nàng đều sẽ cùng ta dạo trong vườn,
17:48hoặc cùng đung đưa trên xích đu.
17:50Ta vừa lo sợ,
17:52vừa không kìm được niềm vui trong lòng.
17:54Nhưng dần,
17:54ta không còn sợ hãi bức tường cung cao ngất ấy nữa.
17:58Hôm nay,
17:58như thường lệ,
17:59ta đứng bên cạnh gắp đồ ăn cho nàng,
18:01như nàng lại ngồi yên không động đũa.
18:03Ta ngạc nhiên,
18:04khẽ nghiêng đầu nhìn sang,
18:06liền bắt gặp ánh mắt nàng đang nhìn ta.
18:09Khanh khanh,
18:09ngồi xuống,
18:10cùng ta dùng bữa.
18:11Ta xử người tại chỗ,
18:13hoàng gia coi trọng nhất là tôn ti trật tự.
18:15Trưởng công chúa đối xử tốt với ta,
18:17ta vô cùng cảm kích,
18:19nhưng chưa bao giờ quên thân phận của nàng,
18:21người dưới một người mà trên vạn người.
18:23Những lễ giáo mà phụ thân từng dạy,
18:25ta nào dám quên.
18:26Ta cúi đầu né tránh ánh mắt nàng,
18:29run run nói,
18:29hạ thần,
18:30không dám.
18:31Trưởng công chúa im lặng,
18:33ta vẫn giữ nguyên tư thế hành lễ.
18:35Theo thường lệ,
18:36nếu thấy ta câu nệ như thế,
18:37nàng sẽ thôi không ép nữa.
18:39Như lần này,
18:40ta bỗng dừng lại,
18:41lòng lại dấy lên ý nghĩ khác lạ.
18:43Ta chẳng khác nào đang cãi lời trưởng công chúa,
18:46nghĩ vậy liền hoảng hốt,
18:47vội cúi người sâu hơn,
18:48hạ thần tuân mệnh.
18:50Không dám ngởng đầu nhìn nàng,
18:52gión dén ngồi xuống,
18:53vừa rồi chỉ vì một ý nghĩ táo bạo,
18:55mà tim ta đập loạn nhịp,
18:56tay chân bùn rùn.
18:58Đưa mắt liếc quanh đám cung nhân,
19:00sợ rằng có kẻ nhiều chuyện tung tin ta thất lễ với công chúa,
19:03làm hại đến cha mình.
19:05Đừng sợ ta,
19:06bàn tay nàng khẽ đặt lên má ta.
19:08Ta từng nói rồi,
19:09trước mặt ta,
19:10ngươi chỉ cần là chính mình.
19:12Muốn hay không,
19:13vui hay không,
19:14đều có thể nói thẳng.
19:15Ánh mắt nàng trong suốt như ngọc,
19:17ta không kìm được,
19:18buộc miệng nói ra lời trong lòng.
19:20Công chúa sai rồi,
19:22tiểu thần là kẻ hầu hạ,
19:23phụ thân từng dạy,
19:24quân quân thần thần,
19:25trước là chủ sau mới đến bề tôi.
19:27Tiểu thần dâng món ăn cho người vốn là bổn phận,
19:30huống chi người đối đải với tiểu thần tốt đến thế,
19:32càng nên hết lòng mới phải.
19:34Ta cúi đầu,
19:35nói liền một hơi,
19:37dây lát sau,
19:38trước mặt vang lên tiếng cười khẽ.
19:40Khanh khanh,
19:41sao lại đáng yêu đến vậy?
19:42Ta coi trọng ngươi thế nào,
19:44trong cung ai mà chẳng biết,
19:45ai dám nói lời dư thừa.
19:47Đôi mắt dài hẹt của nàng ánh lên vẻ cưng chiều,
19:50làn gió xuân mang theo hương đảo thoang thoảng.
19:52Tim ta đập thình thịch,
19:54thứ tin tức tố tĩnh lặng trong cơ thể như con mèo nhỏ,
19:57bất chợt chạy loạn khắp nơi,
19:58khiến người ta nhẹ bẫng như cánh chim mùa xuân.
20:01Để giấu đi khóe môi đăng cong,
20:03ta vội nâng bát canh lên uống.
20:05Điện hạ,
20:05đó là bát của ngài.
20:07Thị nữ hốt hoảng kêu lên.
20:09Ta giật mình,
20:10ho sặc sụa.
20:11Không sao,
20:12có gì phải kinh ngạc.
20:14Giọng công chúa mang chút không vui,
20:15nhưng bàn tay giúp ta vuốt lưng lại vô cùng dịu dàng.
20:19Ta ngước mắt nhìn lén ráng vẻ nàng đang lo lắng cho mình,
20:22lại thấy lòng ngọt ngào,
20:23muốn cười.
20:24Nhìn chén canh,
20:25nơi vệt môi chúng ta trồng lên nhau,
20:27ta cuối cùng cũng phải thừa nhận,
20:29có lẽ ta đã động tâm với nàng rồi.
20:32Đây là tội lỗi tài trời,
20:33ta không dám nói với phụ thân,
20:35chỉ dám viết thư cho Lý Cẩm Hoan.
20:37Dù nàng ấy không phải Omega cũng chẳng phải Alpha,
20:40nhưng lòng nữ tử đều giống nhau.
20:43Khi viết thư,
20:44ta còn hỏi về hôn sự của nàng ấy.
20:46Lần trước nàng nói với ta rằng
20:48vị công tử kia không phải người cố chấp,
20:50còn hứa sau khi thành thân sẽ không giam nàng trong phủ sâu tường cao.
20:53Từng chữ trong thư đều thấm đẫm niềm vui,
20:55ta cũng vui thay cho nàng.
20:57Nhưng chưa đợi được hồi âm của Cẩm Hoan,
21:00trong cung đã dậy sóng tin đồn,
21:01trưởng công chúa là Alpha cực hiếm.
21:04Vì chuyện đó,
21:05hoàng thượng tức giận,
21:06cãi nhau lớn với nàng,
21:07thậm chí còn tước quyền chính sự của nàng.
21:10Ta đang cầm bánh hoa đào,
21:12lòng nặng chịu nghĩ ngợi.
21:13Nếu thật là Alpha cực hiếm
21:14thì mỗi tháng át có kỳ nhạy cảm khó kiềm chế,
21:17nếu không được giải tỏa sẽ dễ nổi giận,
21:19tinh khí thất thường.
21:21Mà ta là Omega,
21:22vốn sẽ có cảm ứng.
21:24Thế nhưng,
21:24ta đã hầu hạ bên cạnh nàng hơn một tháng,
21:27chưa từng thấy nàng có biểu hiện gì lạ.
21:29Bữa tối,
21:30ta cầm đũa mà không nuốt nổi cơm.
21:32Hoàng thượng và trưởng công chúa là chị em ruột,
21:34cho dù có tức giận cũng đâu nỡ làm hại nàng.
21:37Nhưng đế vương vô tình,
21:39biết đâu đây chỉ là cái cớ để thu hồi quyền lực.
21:41Dẫu sao,
21:42nếu không có trưởng công chúa,
21:44nửa giang sơn này đã chẳng còn tồn tại.
21:46Nàng tuy địa vị cao quý,
21:48nhưng suy cho cùng,
21:49cũng chỉ lớn hơn ta có 3 tuổi mà thôi.
21:52Bị chính em ruột đối xử như thế,
21:54hẳn nàng rất đau lòng.
21:55Ta khẽ thở dài một tiếng.
21:57Khanh khanh,
21:58giọng trưởng công chúa nhẹ như xương.
22:00Hôm nay món ăn không hợp khẩu vị của người sao.
22:03Ta ngẳng đầu nhìn nàng.
22:05Dù trang dung vẫn chỉnh tề,
22:07vẫn có thể nhận ra nét tiểu tụy ẩn trong đôi mắt.
22:09Hẳn là do lo nghĩ quá nhiều.
22:11Ta trợt tự trách mình,
22:13bởi chút tình cảm mơ hồ mà dạo này luôn cố tránh mặt nàng.
22:16Nàng đối với ta tốt như vậy,
22:18mà khi nàng phiền lòng,
22:19ta lại chẳng kịp nhận ra.
22:21Thưa công chúa,
22:22ta hít sâu một hơi,
22:24buông đũa,
22:24bước đến gần nàng.
22:26Tiểu thần,
22:26lát nữa sẽ hầu người tắm rửa nhé.
22:29Cái gì?
22:30Đôi đũa trong tay nàng rơi xuống bàn,
22:32phát ra tiếng khenh giòn tan.
22:34Ta lập tức ý thức được mình nói sai,
22:36mặt đỏ bừng,
22:37vội vàng chữa lại.
22:38Không,
22:38ý của ta là,
22:39ta biết xoa bóp.
22:40Người dạo này mệt mỏi,
22:42xoa bóp sẽ giúp dễ ngủ hơn.
22:44Nghe ta nói xong,
22:45nàng mới dần bình tĩnh lại,
22:47khẽ gật đầu đồng ý.
22:48Ta thầm thở phào nhẹ nhóm.
22:50Đợi nàng ăn xong,
22:51đặt đũa xuống,
22:52ta cùng bà Vũ đi lấy dầu xoa bóp.
22:55Trên đường,
22:55bà Vũ có vẻ muốn nói gì đó,
22:57nhưng ngập ngừng mãi.
22:59Bà đã hầu hạ công chúa nhiều năm,
23:01chắc hẳn cũng vì những lời đồn gần đây mà lo lắng.
23:03Ta dừng bước,
23:04dịu giọng nói,
23:05bà có gì cứ giận dò,
23:07ta cũng mong công chúa được vui lòng.
23:09Phần sau câu nói,
23:10ta cố tránh ánh mắt của bà,
23:12sợ bà phát hiện lòng ta đang mang ý nghĩ tội lỗi.
23:15Nhưng bất ngờ,
23:16bà Vũ quỷ sụp xuống,
23:18giọng run run,
23:19nô tì hôm nay dù có chết cũng phải nói ra.
23:21Ta kinh ngạc,
23:24kể xong.
23:25Ký ức ùa về,
23:27nàng từng đẩy ta trên xích đu,
23:28tặng ta họa quyển,
23:29tặng quà.
23:30Nàng cầm quả lê xanh dưới ánh trăng,
23:32nụ cười dịu dàng ấy dừng mãi trong tâm trí ta.
23:35Rồi mọi mảnh ký ức mơ hồ dần trở nên rõ ràng.
23:38Trong cung điện xa lạ năm ấy,
23:40trưởng công chúa đè ta xuống,
23:42môi kề sát làn ra ta,
23:43hơi thở nóng hổi.
23:45Thì ra,
23:45từ đầu đến cuối,
23:46người đã khiến ta rơi vào kỳ nhạy cảm đầu tiên,
23:49chính là nàng.
23:50Và mùi hương phẳng phất trong cơ thể ta
23:52cũng là do bà vũ của nàng dùng chất ức chế tạm thời
23:55để giúp nàng giải tỏa cơn nóng mà vô tình lưu lại.
23:58Bởi vậy,
23:59cơ thể ta sớm đã chấp nhận tin tức tố của nàng.
24:01Thế nên,
24:02mỗi lần người thấy mùi hương ấy,
24:04ta mới nóng bừng,
24:05run dày,
24:06chân mềm đến nỗi không đứng vững.
24:08Vậy thì,
24:09cảm giác rung động và yêu thích bấy lâu nay của ta,
24:12chẳng lẽ chỉ là bản nàng bị điều khiển bởi dấu ấn đó thôi sao?
24:15Còn sự dự dàng của nàng dành cho ta thì sao?
24:18Cũng chỉ là do bản năng chi phối mà thôi ừ.
24:21Tất cả,
24:21chỉ là một sự lợi dụng.
24:23Ta bỗng thấy đầu óc trống rỗng,
24:25không thể nghĩ tiếp được nữa.
24:27Bà vũ lại quỳ xuống,
24:29nước mắt rơi lã trã,
24:30tiểu thư,
24:31lão nô cầu xin người,
24:32giờ chỉ có người mới cứu được trưởng công chúa.
24:34Hoàng thượng e ngại quyền lực của nàng,
24:36nhưng nếu công chúa thành thân,
24:38dọn ra biệt viện,
24:39thì mối họa này sẽ được hóa giải.
24:41Ta sữ sờ nhìn bà,
24:43nước mắt trào ra,
24:44thật sự là như vậy sao?
24:46Nhưng phụ thân ta là thừa tướng,
24:47nếu hai nhà kết thân,
24:49có thể khiến Hoàng thượng nguôi nghi ngờ sao?
24:51Ta không dám nghĩ tiếp,
24:52chỉ thấy hồn phách như lìa khỏi thân,
24:54lào đảo quay lại điện.
24:56Sau tấm bình phong,
24:57vẫn vang tiếng nước chảy dốc rách.
24:59Ta cầm hũ dầu trong tay,
25:01dừng bước,
25:01kéo khăn tay xếp chặt,
25:03cô sắp xếp lại đống suy nghĩ dối bời.
25:05Lời bà vũ nói tuy cay nghiệt,
25:07nhưng đúng là cách duy nhất tạm thời cứu được nàng.
25:10Nhưng ta có thể lựa chọn được không?
25:12Một khi đã bị đánh dấu,
25:14chỉ có thể gỡ bỏ bằng cách rút máu.
25:16Ta từng chứng kiến một thảm cảnh,
25:18một omega để thoát khỏi khế ước,
25:20phải chảy gần nửa thân máu mới có thể loại bỏ mùi hương của alpha trong cơ thể.
25:24Ta không muốn bị đánh dấu,
25:26không muốn trở thành phụ thuộc của ai.
25:28Ta sợ đau,
25:29sợ chết,
25:30càng sợ khiến gia đình bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực trong chiều.
25:33Cha và vú nuôi vẫn đang chờ ta ở nhà.
25:36Còn có lý cẩm hoan,
25:37chúng ta đã hẹn nhau mỗi dịp thượng nguyên sẽ cùng uống rượu ngắm hoa đăng.
25:41Khanh khanh,
25:42giọng trưởng công chúa khẳng khàn gọi ta,
25:44kéo ta ra khỏi dòng suy nghĩ.
25:46Bàn tay trắng như ngọc khẽ tựa lên bình phong,
25:49những ngón tay hồng hồng vì hơi nước.
25:51Ánh nến lay động,
25:52phản chiếu bóng dáng uyển chuyển,
25:53mảnh mai sau tấm màn.
25:55Mùi hương trong cơ thể ta lại bắt đầu hỗn loạn,
25:58dấu ấn kia lại trỗi dậy.
25:59Ta nắm chặt tay,
26:00cố kìm sự nóng rát dâng lên.
26:02Ta đắp khẽ,
26:07dù ta đã cố hết sức để kìm nén,
26:09nhưng khi nhìn thấy nàng,
26:11mọi bức tường phòng bị trong sụp đổ trong khoảnh khắc.
26:13Tấm lụa mỏng màu trăng bọc lấy thân thể trắng ngần như ngọc của nàng,
26:17mái tóc đen ướt nước buông rủ trước ngực,
26:19cảnh tượng ấy khiến tim ta đập loạn,
26:21hô hấp cũng chẳng còn nghe lời nữa.
26:23Mái tóc dài đen nhánh của nàng ướt đẫm,
26:25rũ xuống trước ngực.
26:26Mỗi cái cao mày,
26:28mỗi động tác khẽ,
26:28sợi chỉ vàng trên dài lụa nhỏ đều ánh lên một thứ ánh sáng mờ ảo.
26:32Đi thôi,
26:33ta chuẩn bị xong rồi.
26:35Nàng cúi người,
26:36đối diện với ta,
26:37đôi mắt hẹp dài phủ đầy vẻ u buồn và xấu hổ.
26:40Bàn tay mang hơi ấm ẩm ướt nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay ta,
26:43da chạm ra,
26:44hơi thở nóng rực của nàng sọc thẳng vào cơ thể ta,
26:47khuấy đảo cả tâm trí.
26:48Ta hoảng loạn hoàn toàn,
26:50giật mạnh cổ tay ra,
26:51chẳng còn nghĩ đến lễ nghi hay tôn ti,
26:53chỉ biết xoay người bỏ chạy.
26:55Tay vừa chạm đến cánh cửa,
26:57thì eo đã bị vòng tay mềm mại của nàng ôm chặt lại.
27:00Giọng nói khẽ khàng vang lên bên tai,
27:02đừng đi.
27:03Tiêu nhược cầm rụi mặt vào hõm cổ ta,
27:05giọng điệu như làm nũng,
27:07một cơn tức giận dâng lên trong lòng ta.
27:09Tại sao?
27:10Tại sao chỉ có ta là người đau khổ vì được và mất?
27:13Tại sao nàng làm bao điều khiến người khác hiểu lầm mà vẫn có thể ngây thơ vô tội như
27:17thế?
27:18Tại sao nàng có thể lừa dối ta mà lòng vẫn yên ổn?
27:21Người trong hoàng thất,
27:23lợi dụng cũng biết hóa thành dịu dàng.
27:25Ta gỡ khỏi vòng tay của nàng,
27:27cố gắng giữ lấy sự lễ độ cần có,
27:29rồi xoay người quỳ xuống.
27:31Hạ thần có một chuyện không rõ,
27:33xin trưởng công chúa giải đáp.
27:35Nàng hoảng hốt muốn kéo ta dậy.
27:37Vì sao lại khách khí như vậy?
27:39Ta vẫn cố chấp quỳ, ngừng đầu nhìn nàng.
27:42Người là người đã sắp đặt từ trước,
27:44ngay đó ở vườn hoa gặp gỡ chẳng phải ngẫu nhiên, đúng không?
27:47Người đối tốt với ta,
27:49chẳng qua là muốn cùng ta kết khế ước
27:51để lôi kéo phụ thân ta, từ đó xoa dịu nghi ngờ của hoàng thượng,
27:54phải không?
27:55Ta nói liền một hơi,
27:57giọng ngẹn lại, nước mắt rơi lã trá.
27:59Trưởng công chúa thoáng giật mình,
28:01đứng lặng hồi lâu,
28:02rồi chậm dãi hỏi,
28:03những điều đó là ai nói với người?
28:06Ta lau nước mắt,
28:07cúi lại thật sâu,
28:08hạ quan chỉ cầu công chúa cao minh tha cho phụ thân.
28:11Phụ thân thần tận chung với hoàng thất cả đời,
28:14dốc lòng phò tá hoàng thượng lập nên giang sơn,
28:16nay đã mỏi mệt,
28:17thần không nỡ thấy người bị kẹt giữa hai bên.
28:20Ta hít sâu,
28:21nói tiếp,
28:22nếu công chúa chỉ muốn lợi dụng một mình thần,
28:24thần cam tâm,
28:25cam tâm bị người vứt bỏ,
28:27bị người lợi dụng làm bất cứ chuyện gì,
28:29chỉ xin công chúa đừng lôi phụ thân vào.
28:31Nói xong,
28:32ta cúi dạp xuống đất,
28:33chờ nàng phán quyết.
28:35Căn phòng im ắng rất lâu,
28:37không biết đã qua bao lâu,
28:38nàng mới khẽ thở dài,
28:40ngươi đi đi,
28:41đa tạ trưởng công chúa.
28:43Ta cố nén ngại ngào,
28:44khấu tạ thật lớn,
28:45rồi đứng dậy,
28:46quay người đi,
28:47bước ra cửa,
28:48đầu gối run lên,
28:49ta đỡ tay vào khung cửa,
28:51cố giữ ráng vẻ nghiêm cẩn của một người trong quân,
28:53và cả lòng tự tôn của ta.
28:56Ra đến cổng cung,
28:57một cỗ xe ngựa đang đợi,
28:59giống hệt như ngày ta vào cung lần đầu.
29:01Gió đêm thổi tới,
29:02ta ngẳng đầu nhìn trăng,
29:04trăng vẫn là trăng,
29:05vẫn chỉ có một phần trăng ấy thôi,
29:07ta bước lên xe.
29:09Phụ thân cầm đèn đứng đợi trước phủ,
29:11ta nhào vào lòng người,
29:12hoà khóc nức nở.
29:13Phụ thân luống cuống rỗ rành,
29:15sao thế này?
29:16Trưởng công chúa nói con nhớ nhà,
29:18đặc biệt cho con nghỉ mấy ngày,
29:20sao trông lại như bị ức hiếp vậy?
29:22Ta không thể trả lời,
29:24chỉ càng khóc to hơn.
29:25Khóc cho bản thân ngu dại,
29:27không nhận ra tất cả chỉ là một ván cờ.
29:29Lại càng khóc vì lòng mình vô dụng,
29:31dù đã biết là trò lừa dối,
29:33tim vẫn đau đến nhói.
29:34Khóc đến mệt lả,
29:35ta cuộn chăn lại,
29:36ngủ mê man.
29:38Trong mơ,
29:39ta lại trèo lên cây hái lê,
29:40và lại làm rơi quả lê trúng người dưới tán cây,
29:43là tiêu nhược cầm.
29:44Nhưng lần này,
29:45người say lại là nàng.
29:47Nàng khẽ cười,
29:48xoa vai,
29:49khanh khanh,
29:49lại bị em đập trúng rồi.
29:51Ta không đáp,
29:52nàng cười,
29:53kéo ta vào lòng,
29:55hơi men hỏa cùng hương mơ,
29:56đôi môi ấm mềm khẽ chạm vào sau gái ta.
29:59Ta giật mình tỉnh dậy.
30:00Bên ngoài trời đã sáng,
30:02giọng nói sang sảng của Lý Cẩm Hoan vang lên từ sân sau,
30:05ạ khanh.
30:06Cuối cùng ngươi cũng về rồi,
30:07ta nhớ chết đi được.
30:09Mau mau,
30:10không có ngươi,
30:10ta chẳng ai cùng đi dạo hồ cả.
30:13Nàng ấy vừa kéo ta dậy,
30:15vừa giúp mặc áo.
30:16Nghe phụ thân ngươi nói hôm qua ngươi khóc to một trận,
30:19vừa hay,
30:19ta dẫn ngươi ra ngoài đổi gió.
30:21Ta bị nàng đẩy lên ngựa,
30:23đầu óc vẫn còn mơ hồ.
30:24À hoan,
30:25chẳng phải ngươi đang chuẩn bị cưới à?
30:27Hay,
30:28hắn lo hết rồi,
30:29bảo ta chỉ cần ăn chơi thôi.
30:31Ta bật cười,
30:32thật lòng vui cho nàng ấy,
30:33quả là một phu quân tốt.
30:35Cẩm Hoan bị ta trêu đến đỏ mặt,
30:37khẽ rậm chân,
30:38nhảy lên thuyền.
30:39Á khách này,
30:40vừa nãy ở nhà ta chưa tiện hỏi,
30:42có phải là vị trưởng công chúa không?
30:44Ta vội bịt miệng nàng,
30:45khẽ gật đầu.
30:47Cẩn thận,
30:48vách có tai.
30:49Không sao,
30:49con thuyền này ta bao hết rồi.
30:52Ta cười khẽ trêu lại,
30:53vậy thì ta không khách sáo nữa đâu nhé.
30:55Lý Cẩm Hoan cười lớn,
30:57tùy ngươi,
30:58rượu ngon gì cũng để ngươi chọn.
31:00Chúng ta ngồi cạnh nhau,
31:01kể những chuyện vui gần đây.
31:03Hai vò rượu đã cạn,
31:04ta nằm xuống trên bong thuyền,
31:06đặt một chiếc lá sen lên mặt,
31:07khẽ nói nhỏ.
31:08A Hoan,
31:09nhưng ta vẫn thích người ấy,
31:11tại sao vậy chứ?
31:12Rõ ràng nàng chỉ lợi dụng ta,
31:14mà ta vẫn không thể không thích nàng.
31:16Nước mắt ta thấm vào lá sen,
31:18giọng của A Hoan vang khẽ bên cạnh,
31:20có lẽ là do kỳ nhạy cảm tạm thời thôi,
31:22dù sao tin tức tố của nàng vẫn còn trong cơ thể ngươi.
31:25Ta hỏi bà Vũ rồi,
31:27tin tức tố tạm thời chỉ có thể tồn tại trong cơ thể khoảng 10 ngày.
31:31Hả?
31:31Vậy, ngươi?
31:33Ừ,
31:33sau đó tất cả những lần tim đập loạn,
31:35cơ thể nóng bừng,
31:36đều là vì ta thật sự thích nàng.
31:39Ta cố nén tiếng nước nở.
31:41A Hoan,
31:41ta thật vô dụng.
31:42Lý Cẩm Hoan ôm ta vào lòng,
31:44nhẹ vỗ lưng rỗ rành.
31:46Hai đứa cứ thế quậy trên thuyền đến tận khuya.
31:48Người hầu hai phủ đều phải đến,
31:50mới kéo nổi hai kẻ say rượu về nhà.
31:53Xe ngựa lắc lư dừng lại,
31:54ta không cần người đỡ,
31:55tự mình bước xuống,
31:57loạn trọng đi về phía cổng.
31:59Khanh khanh,
32:00giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên từ phía sau.
32:02Ta dừng chân,
32:04mưa màng quay đầu lại.
32:05Nàng đứng dưới ánh trăng,
32:06dáng người thanh tú,
32:08trong tay cầm một quả lê.
32:10Mỹ nhân tỉ tỉ,
32:11ta làm nhảm vài câu linh tinh,
32:13Mỹ nhân tỉ tỉ không nói gì,
32:14chỉ lặng lẽ nhìn ta.
32:16Ta đứng không vững,
32:17đầu troang váng,
32:18hai vòng trăng trước mắt nhập nhòe thành đôi.
32:21Ta nắm lấy cổ tay nàng,
32:23Mỹ nhân tỉ tỉ,
32:24vào trong đi,
32:24gió đêm lạnh lắm,
32:26người đẹp như tỉ mà bị cảm thi tiếc lắm đấy.
32:28Ta cứ thế kéo nàng vào nhà,
32:30em đang tìm gì vậy nàng hỏi.
32:32Ta quay lại,
32:33cười,
32:34Mỹ nhân tỉ tỉ ngồi xuống đi,
32:36ta biết xoa bóp đấy.
32:37Chờ ta tìm được thuốc,
32:38ta giúp tỉ xoa bóp,
32:40sẽ đỡ đau hơn.
32:41Nhưng cổ tay ta bị nàng giữ chặt,
32:43bất kể ai,
32:44em cũng đều sẽ xoa bóp cho họ sao.
32:47Ta nhìn nàng,
32:48có vẻ như nàng đang giận,
32:49nhưng mà,
32:50Mỹ nhân giận cũng đẹp đến nao lòng.
32:52Dĩ nhiên không phải,
32:53ta chỉ xoa bóp cho Mỹ nhân tỉ tỉ thôi.
32:56Nàng dường như lại vui trở lại,
32:58cuối người,
32:59mắt ngang với ta,
33:00giọng nói khẽ khàng,
33:01vậy,
33:01em có thích Mỹ nhân tỉ tỉ không?
33:03Ta ngẩn ra,
33:05đầu troang đến không thể suy nghĩ nổi.
33:07Không được,
33:07ta không thể thích tỉ nữa.
33:09Ta đã có người mình thích rồi.
33:11Nhưng tỉ đừng buồn,
33:12ta có thể nói cho tỉ biết người đó là ai.
33:15Lực nắm trên cổ tay ta bỗng xiết chặt hơn.
33:17Ta ghé sát tay nàng,
33:19khẽ nói,
33:19là người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ này.
33:22Nàng xứng người,
33:23rồi bất ngờ kéo ta vào lòng.
33:25Nếu em đã thích,
33:26thì cứ thích đi.
33:27Ta không để ý.
33:28Sau đó nàng còn nói gì đó,
33:30nhưng ta đã nghe không rõ nữa,
33:32vì ta đã thiếp đi trong cơ say.
33:34Khi mở mắt lần nữa,
33:35ta sợ đến tỉnh cả người.
33:37Sao ta lại ở trong hoàng cung nữa rồi?
33:39Ta chống đầu còn nặng vì rượu,
33:41chậm rãi xuống giường.
33:43Ta nhớ là hôm qua Lý Cẩm Hoan hẹn ta ra hồ chơi,
33:46rồi uống rượu,
33:47rồi nhảy múa.
33:48Sau đó,
33:49sao ta chẳng nhớ được gì nữa?
33:51Trên bàn,
33:52sao lại có một quả lê?
33:53Bà Vũ bước vào,
33:55cuối đầu,
33:55công chúa đang đợi,
33:56xin tiểu thư theo nô tỷ.
33:58Ta thấy không yên,
34:00chỉ biết cuối đầu đi theo bà,
34:01đường quanh co khúc khỉu.
34:03Đến khi đứng trước cánh cửa kia,
34:04ta mới sực nhận ra,
34:06đây chính là nơi lần đầu ta được dẫn vào cùng.
34:09Xin mời,
34:10bà đẩy cửa cho ta,
34:11rồi không hối thúc,
34:12ta hít sâu một hơi.
34:14Trốn tránh cũng vô ích,
34:15thôi thì cứ đối mặt.
34:16Bước từng bước vào nội thất,
34:18màn lụa vẫn tầng tầng lớp lớp.
34:20Theo ký ức,
34:21ta đi sâu hơn,
34:22vòng qua bình phong,
34:23luồng hương quen thuộc tràn đến,
34:24còn nồng hơn cả lần đầu gặp nhau nơi vườn hoa.
34:27Ta khựng lại,
34:28trong lòng giấy lên ý muốn lùi bước.
34:30Khanh khanh,
34:31giọng trưởng công chúa khẳng khàn vang lên từ trong màn.
34:34Ta không đáp.
34:35Khanh khanh,
34:36có thể bưng thuốc cho ta không?
34:38Giọng nàng khẽ,
34:39mang theo sự dính ướt mơ hồ.
34:41Ta quay đầu,
34:42quả nhiên trên bàn có bát thuốc đen sẫm,
34:44hương đắng lan ra.
34:45Tim ta thắt lại,
34:46nàng ấy bị bệnh sao?
34:48Là do phát tác kỳ nhạy cảm ư.
34:50Ta khẽ khuấy thuốc,
34:52rồi ngồi xuống bên giường,
34:53hạ thân xin hầu công chúa uống thuốc.
34:55Qua lớp màn,
34:58nàng dường như chống người ngồi dậy,
35:00bàn tay trắng như ngọc phương ra khỏi màn.
35:02Giọng run run,
35:03ta tự uống được.
35:04Tựa như đang cố gắng chịu đựng,
35:06đầu ngón tay nàng cũng khẽ run.
35:08Lòng ta quản thắt hơn nữa,
35:09vẫn kiên định nói,
35:11để thân đút cho người.
35:12Bàn tay yếu ớt rơi xuống,
35:14gõ vào thành giường phát ra tiếng nặng nề.
35:16Ta vội đỡ lấy,
35:17nàng khẽ nói,
35:18ta không muốn người thấy ta trong bộ dạng này.
35:21Giọng ta nghẹn lại,
35:22run dày,
35:23ta rõ ràng là muốn.
35:24Thân ảnh nàng bỗng nghiêng về phía trước,
35:27bàn tay ngọc nắm chặt lấy tay ta,
35:28vậy thì,
35:29đút cho ta uống đi.
35:30Ta lại bưng bát thuốc lên,
35:32nàng buông tay,
35:33không ngăn cản nữa.
35:35Ta ngần ngừ dây lát,
35:36rồi khẽ nâng tay,
35:37vén màn lên.
35:38Mùi hương bên trong lập tức ùa ra,
35:40nồng nàn,
35:41ngọt lịm,
35:41khiến ta nghẹt thở.
35:43Đừng nhìn ta,
35:44nàng đột ngột quay lưng lại.
35:46Trong không gian chật hẹp và mờ tối,
35:48ta chỉ có thể thấy vòng eo mảnh mai
35:50cùng bờ vai khẽ run của nàng.
35:52Nhược cầm,
35:53ta cất tiếng,
35:54giọng khàn khàn,
35:55dính chặt như mật.
35:56Ta lại khẽ tiến gần hơn,
35:58đưa tay chạm vào mái tóc đen của nàng.
36:00Tiếng nàng nuốt thuốc vang lên,
36:02chất lỏng trượt qua cổ họng.
36:03Ta nhắm mắt,
36:04nhưng trong đầu không kìm được mà hiện lên cảnh nàng uống thuốc,
36:07đầu ngón tay trắng như tuyết cầm thỉa,
36:09môi chạm vào dòng thuốc đen sánh trôi xuống cổ họng.
36:12Cổ họng ta khô rát,
36:14toàn thân căng chặt,
36:15khanh khanh,
36:15giọng nàng dính ướt,
36:17cất ngang dòng suy nghĩ của ta.
36:19Ta không bị bệnh,
36:20chỉ là đến kỳ phát tình thôi.
36:22Loại thuốc này có thể ức chế.
36:24Dì cơ ta kinh ngạc mở to mắt,
36:26ta từng nghe lời đồn trong dân gian,
36:28rằng trước kỳ phát tình,
36:30alpha hay omega đều có thể dùng một loại thuốc
36:32để kiềm chế cơn phát tình,
36:33nhưng sau khi uống,
36:35cảm giác như bị hàng ngàn sợi dây xếp chặt,
36:37toàn thân đau đớn tột cùng.
36:39Ta giật lấy nửa bát thuốc trong tay nàng,
36:41nàng giữ chặt cổ tay ta,
36:43ánh mắt dài hẹp nhìn sâu vào ta.
36:45Khanh khanh,
36:46ta không phải đối tốt với em
36:48là vì muốn cùng em kết khế ước đâu.
36:50Hôm ở giả sơn đó thật ra không phải tình cờ,
36:53vì ta đã thích em từ đêm lễ thượng nguyên.
36:55Cái gì,
36:57cơn mừng lớn như rội xuống đầu khiến ta chóng váng,
37:00cho nên ta biết sau khi phụ thân em,
37:02ta mới dám đến.
37:03Nhưng ta thề,
37:04ta chưa từng nghĩ sẽ lợi dụng em,
37:06hay lợi dụng phụ thân em,
37:08cũng chưa bao giờ muốn dùng thân phận
37:09ăn phá ép buộc em.
37:11Nghe từng lời nàng nói,
37:13ta có cảm giác như mình hóa thành con bướm nhẹ,
37:15bay càng lúc càng cao.
37:17Bao u ớt trong lòng suốt những ngày qua bỗng tan biến hết,
37:20ta không kìm được mà rơi lệ,
37:21ngại ngào nói,
37:22vậy, tại sao,
37:23tại sao tỉ không nói sớm hơn?
37:25Nàng mỉm cười,
37:27nắm tay ta áp lên má mình.
37:28Lúc đó ta cũng dối lắm,
37:30ta sợ càng nói càng khiến em hiểu lầm,
37:33càng sự khanh khanh của ta từ đó
37:34sẽ chẳng buồn để ý đến ta nữa.
37:37Trong mắt nàng trăn chứa yêu thương và cương chiều.
37:39Ta càng chìm sâu,
37:41vừa khóc vừa cười.
37:42Bỗng môi mềm đi,
37:44ta ngẩn ra,
37:45quên cả khóc,
37:46ngương ác nhìn nàng,
37:47hơi thở ra hòa,
37:48mắt nàng sáng trong lớp lánh,
37:50má ửng đỏ,
37:51vài lọn tóc ướt mồ hôi dính lên chiếc cổ thon dài.
37:53Nàng lại cúi xuống hôn ta,
37:55từng giọt nước mắt của ta bị nàng mút lấy,
37:57từng chút một.
37:58Mỗi lần hôn,
37:59nàng đều gọi,
38:00khanh khanh.
38:01Toàn thân ta run dày,
38:03thở rốc gấp gáp,
38:04đầu ngón chân tê dại,
38:05ẩm ướt,
38:06nàng kéo tay ta,
38:07đặt lên giải thắt lưng trên áo của mình.
38:10Ánh mắt nàng mị như tơ,
38:11hôn dọc khóe môi ta,
38:13khanh khanh,
38:13lần này,
38:14để em chọn.
38:15Ngón tay ta run lên,
38:17mãi chẳng động,
38:18thân thể mềm mại của nàng rán sát vào ta,
38:20hai tay ôm lấy,
38:22môi kề bên tay,
38:23khẽ liếm vành tay,
38:24khanh khanh,
38:25nhanh một chút,
38:25ta nhị không nổi nữa rồi.
38:27Giọng nói khản độc,
38:29dính ướt ấy như cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của ta.
38:35Ánh nến lay động,
38:36bóng người đan xen.
38:37Đến phút cuối cùng,
38:39nàng dừng lại,
38:40chỉ khẽ hôn lên sau gáy ta nhưng không đánh dấu,
38:42khanh khanh,
38:43ta muốn đợi,
38:44đến khi cười em rồi mới,
38:45đừng gấp,
38:46ta đỏ bừng mặt,
38:47khẽ gật đầu.
38:48Ai gấp chứ ta lấp bắp phản bác,
38:51phải,
38:51không phải em,
38:52là ta,
38:53ta gấp,
38:54nàng cười,
38:55chậm trễ quá,
38:56bảo bối của ta lại bị một vị mỹ nhân khác cướp mất mất thôi.
38:59Trở về hiện tại,
39:01á,
39:02chiếc xe ngựa chuyển bánh,
39:03rung nhẹ,
39:04trong lúc lắc lư,
39:05ta bỗng nhớ lại đêm hôm ấy.
39:07Á,
39:08ta che mặt,
39:09vừa xấu hổ vừa tức giận,
39:10hôn nàng đến cầu thân,
39:12trời nắng rực rỡ,
39:13ta trèo lên cây xem tổ chim có mấy quả trứng,
39:16nàng ở dưới gọi,
39:17khanh khanh,
39:17trên đó chẳng có quả lê nào đâu.
39:20Bị nàng làm giật mình,
39:21ta trượt chân ngã xuống,
39:23phụ thân hốt hoảng gọi,
39:24khanh khanh.
39:25Ta rơi thẳng vào một vòng tay ấm áp,
39:28nàng cúi đầu,
39:28ánh mắt dịu dàng,
39:30khanh khanh,
39:31ta đến giúp em về.
39:32Ngay thành thân,
39:33ngay cả hoàng thượng cũng đến,
39:35hắn cúi đầu,
39:36có vẻ hơi ngượng,
39:37ta quay sang nhìn tiêu nhược cẩm,
39:39ánh mắt hỏi thăm.
39:40Tiêu nhược cẩm cười,
39:42tiểu hoàng thượng khẽ nói,
39:43thật ra mấy tin đồn đều là do ta tung ra đó.
39:46Hả,
39:47tỷ tỷ thích khanh khanh đến khổ sở mà cứ phải nhị,
39:49nên chẳng chỉ muốn giúp một tay thôi.
39:52Tiêu nhược cẩm chừng mắt,
39:53còn hoàng thượng thì cười nghịch,
39:55làm mặt xấu rồi chạy đi.
39:56Ta vừa buồn cười vừa thấy ấm lòng,
39:58cũng mừng thay cho tiêu nhược cẩm.
40:00Biết bao kẻ mưu trí rồi cũng bị vong ân phụ nghĩa,
40:03ta không muốn nàng phải chịu kết cục ấy.
40:06Ấy,
40:06lý tiểu thư,
40:07bây giờ không thể vào được đâu,
40:09ngoài phòng vang lên giọng của bà vũ cùng lý cẩm hoan.
40:12Ta bước ra trước,
40:14tiêu nhược cẩm hôn nhẹ khóe môi ta,
40:16ta khẽ gật đầu.
40:17Tiêu nhược cẩm vừa rời khỏi cửa,
40:19lý cẩm hoan xông vào như gió,
40:21một tay ôm ta vào lòng.
40:22Ư ư ư,
40:24khanh khanh của ta,
40:25cuối cùng cũng đạt được mong ước rồi.
40:27Ta không nhịn được cười,
40:28vỗ nhẹ lưng nàng.
40:29Khanh khanh,
40:30nàng bỗng sửng sốt,
40:32ta tưởng nàng sắp nói chuyện nghiêm trọng,
40:34nàng ngồi dậy trong hoảng hốt.
40:36Tao đã quyết định rồi,
40:37ta sẽ mua căn nhà bên cạnh nhà các ngươi,
40:39mỗi ngày leo tường sang uống rượu với ngươi.
40:42Hả,
40:42ta chưa kịp phản ứng,
40:44nàng lại ôm ta vào lòng.
40:46Ư ư ư,
40:47ta không nỡ rời sang ngươi,
40:48ta cười ngả ngửa.
40:50Trước khi ra ngoài,
40:51phụ thân đặt ta lên kiệu hoa,
40:53phụ thân vui mừng vì bảo bối cũng đã lớn.
40:55Ta lấy khăn tay lau đi những giọt nước mắt
40:57ở khóe mắt của phụ thân.
40:59Phụ thân,
41:00tiêu nhược cẩm nói sẽ mua căn nhà bên cạnh nhà mình.
41:03Con quả thật táo bạo,
41:04dám gọi thẳng tên trưởng công chúa.
41:06Chờ đã,
41:07căn nhà bên cạnh,
41:08ta cười tít mắt gật đầu,
41:10con sao không nói sớm,
41:11làm lão già này khóc đến mất mặt.
41:14Phụ thân thổi dâu,
41:15trận mắt,
41:16đẩy ta lên kiệu hoa,
41:17đi thôi,
41:18đi thôi,
41:19ha ha ha.
41:19Ta cười,
41:20hạ màn che mặt.
41:22Bên ngoài,
41:22thừa tướng phụ thân chấp tay hành lễ với tiêu nhược cẩm,
41:25như nữ yêu tự do,
41:26ta không dạy bảo cẩn thận,
41:28mong trưởng công chúa tha thứ.
41:30Tiêu nhược cẩm đáp lễ,
41:31nàng rất ngoan,
41:32thừa tướng an tâm đi.
41:34Khi được người hầu đỡ ngồi vào trong tân phòng,
41:36ta vẫn cảm giác như đang mơ,
41:38vậy là ta đã gả cho tiêu nhược cẩm.
41:40Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra,
41:42ta ngồi không yên.
41:43Ngày hôm đó tuy chuyện cần làm cũng đã làm,
41:46nhưng cuối cùng nàng vẫn chưa chính thức đánh dấu ta.
41:48Ta mở khăn tre,
41:50lén lấy cuốn tranh bà vú đưa cho ta,
41:52mới xem qua một chút đã xấu hổ ném xuống giường.
41:55Có chuyện gì khiến em không vui sao?
41:57Thân thể nóng bỏng của tiêu nhược cẩm áp sát từ phía sau,
42:00tay nàng định lấy cuốn tranh.
42:02Ta vội ngăn lại,
42:03nhưng đã quá muộn.
42:04Tiêu nhược cẩm mở cuốn tranh,
42:06trước tiên ngạc nhiên, rồi quay sang nhìn ta,
42:09khanh khanh của ta thật thích học hành.
42:11Ta xấu hổ quay mặt đi,
42:12không thèm nhìn nàng nữa.
42:14Nàng lại áp sát,
42:15hương đào nồng nàn bao trùm quanh ta,
42:17đôi môi đỏ mỏng chạm nhẹ sau gáy.
42:20Ta thích bảo bối thích học hỏi,
42:22nhưng ta biết ta còn có thể làm nhiều hơn cả trên cuốn tranh này.
42:25Ánh nến đỏ trong màn ấm áp,
42:27khung cảnh lung linh như mộng.
42:29Đến phút cuối cùng,
42:30nàng lại dừng tay.
42:31Ta nghi hoặc quay đầu.
42:33Khanh khanh, em có sợ không?
42:35Ta thở dốc,
42:36chỉ cần là nàng,
42:37ta không sợ.
42:38Vừa rứt lời,
42:39một cơn đau nhói truyền đến từ sau gáy,
42:41như thể răng nanh cắn xuyên qua da thịt.
42:44Ta khẽ rên khẽ.
42:45Ngay sau đó,
42:46tin tức tố quen thuộc lan tỏa khắp thân thể,
42:48dự dàng xoa đi từng chút cảm giác đau đớn.
42:51Thân thể như run lên,
42:53tâm trí trôi giặt,
42:54chỉ nghe bên tai giọng nói của tiêu nhược cẩm nhẹ nhàng,
42:57đầy tình cảm.
42:57Khanh khanh,
42:58ta yêu em.
42:59Mãi mãi,
43:00mãi mãi.
43:01Hoàn.
Bình luận