Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Tôi thề với trời, chuyện này thật sự là tai nạn.
00:00:02Hơn nữa, ai mà lại muốn chuyện như thế này xảy ra chứ?
00:00:06Tôi, Du ỉ Dung, một người phụ nữ trẻ có tiền đồ sán lạn,
00:00:10vừa mới bước sang tuổi 30, vô tình ngủ với mẹ của bạn trai cũ.
00:00:14Đúng rồi, là mẹ của bạn trai cũ tôi đấy.
00:00:17Cái tên bạn trai cũ bám mẹ như đỉa kia.
00:00:20Chuyện này rốt cuộc là xảy ra thế nào ư?
00:00:23Tôi hoàn toàn không nhớ gì hết.
00:00:24Nhân lúc người phụ nữ trên giường còn chưa tỉnh, tôi lật đật bò xuống,
00:00:28chỉ hận không thể đốt luôn cả căn phòng cho xong, vội vàng mặc quần áo.
00:00:32Ai ngờ, người phụ nữ đó lại tỉnh dậy.
00:00:35Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:00:38nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để mau có người yêu nhé.
00:00:42Khoan đã, làm ơn đi, bà ta không thể tỉnh dậy theo kịch bản bình thường sao?
00:00:47Bình thường chẳng phải nên mơ màng ngơ ngác hỏi đây là đâu sao?
00:00:51Sao bà ta tỉnh cái rụp thế hả?
00:00:53Tôi, tôi thề, đây là hiểu lầm tôi cũng quyết nói,
00:00:56vừa túm lấy túi sách vừa lắp bắp, không gặp lại nữa nhé.
00:01:00Du ỉ Dung
00:01:01Tốt lắm, vậy là tôi xác nhận được rồi, bà ta hoàn toàn tỉnh táo,
00:01:05hơn nữa còn nhớ rõ tôi là ai.
00:01:07Thật sự muốn khóc mà không khóc nổi, chỉ biết vội vàng chạy ra ngoài.
00:01:11Trời ơi, chỉ là đi dự tiệc xã giao thôi mà,
00:01:14sao lại ngu ngốc tới mức leo lên giường với mẹ bạn trai cũ chứ?
00:01:18Bà ta không thích tôi, tôi cũng chẳng ưa gì bà ta cơ mà.
00:01:22Du ỉ Dung, cô đứng lại đó cho tôi.
00:01:24Dám làm không dám chịu à, quay lại đây ngay.
00:01:27Trời ơi đất hỡi, sao bà ta mặc quần áo nhanh thế và còn đuổi theo tôi nữa?
00:01:32Bà hạ, đây là hiểu lầm mà, có gan nói hiểu lầm thì đứng lại đó.
00:01:37Hạ Thuần An, bắt bạn gái cũ của con lại cho mẹ.
00:01:40Ê, hả?
00:01:41Chết tiệt, chứng ngại vật trước mặt lại chính là Hạ Thuần An,
00:01:45bạn trai cũ của tôi.
00:01:46Cậu ta ở đâu chui ra vậy hả?
00:01:48Đừng có xuất hiện vào đúng lúc thế này chứ.
00:01:51Thế là tôi phanh không kịp, đâm thẳng vào ngực cậu ta.
00:01:54Rồi bị hai mẹ con nhà đó trói lại lôi về phòng.
00:01:57Chuyện gì đây?
00:01:58Hạ Thuần An ngoan ngoãn nghe lời mẹ, vừa trói tôi lại vừa hỏi.
00:02:02Tôi ra sức giãi ruộng, không hiểu hai người này lôi đâu ra sợi dây mà trói người thế này
00:02:06nữa.
00:02:07Bây giờ ai còn mang dây bên người chứ?
00:02:09Khách sạn cũng đâu có phục vụ kiểu đó.
00:02:12Cô ta ngủ xong rồi chạy.
00:02:14Hả?
00:02:15Du ỉ dung, cô ngủ với mẹ tôi à?
00:02:17Không có.
00:02:18Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt.
00:02:20Vội vàng phủ nhận, gặp ai mà khi tỉnh dậy thấy người lạ nằm kế bên chẳng sợ chạy mất
00:02:24dép chứ?
00:02:26Tôi và cô là người lạ sao?
00:02:27Cho dù không phải người lạ thì, quan hệ giữa chúng ta cũng đâu thân thiết đến mức đó.
00:02:32Vậy là cô đang phủ nhận mối quan hệ giữa chúng ta.
00:02:35Khoan đã, giờ không phải lúc tranh cãi chuyện này.
00:02:38Du ỉ dung, sao cô lại ngủ với mẹ tôi?
00:02:41Chẳng lẽ khi xưa cô quen tôi là vì muốn tiếp cận mẹ tôi à?
00:02:44Tôi biết mẹ tôi đẹp thật nhưng...
00:02:46Tôi vội càng cắt ngang lời Hạ Thuần An.
00:02:49Không phải.
00:02:50Ai mà muốn cưa mẹ cậu chứ?
00:02:52Khi đó tôi thích cậu nên mới quen cậu đấy chứ?
00:02:55Nếu không phải, vậy sao lại xảy ra chuyện như thế này?
00:02:58May mà chúng ta chia tay sớm.
00:03:00Chứ nếu vẫn quen, thậm chí đã kết hôn rồi, mà cô lỡ ngủ với mẹ tôi thì chẳng phải
00:03:05càng xấu hổ hơn sao?
00:03:06Nếu cô thích mẹ tôi thì nói sớm, mẹ tôi cũng không phải người cổ hủ đâu.
00:03:11Đã nói là không phải rồi cậu bị nước tràn vào tay à?
00:03:14Tôi thật sự mệt mỏi đến mức linh hồn sắp bay mất.
00:03:17Nhìn hai mẹ con nhà họ Hạ trước mặt, tôi chỉ muốn ngất cho rồi.
00:03:21Bà Hạ, anh Hạ, chuyện hôm nay hay nói đúng hơn là chuyện tối qua, hoàn toàn là một tai
00:03:27nạn.
00:03:27Tôi thật sự không nhớ gì hết.
00:03:29Làm ơn cởi dây cho tôi đi, tôi thể là tôi không cố ý mà.
00:03:33Nhưng tôi thì nhớ rõ mồn một.
00:03:35Bà Hạ lại lùng cười, ánh mắt như muốn giết người, du ủi dung, cô cái đổ.
00:03:40Tôi thật sự không nhớ gì hết.
00:03:41Tôi ỏa khóc, chỉ muốn đập đầu chết cho xong.
00:03:44Ai mà ngu đến mức đi ngủ với mẹ của bạn trai cũ chứ người khiến hai chúng tôi phải
00:03:48chia tay vì chính bà ta.
00:03:50Cô phải chịu trách nhiệm.
00:03:52Hạ thuần an cao mày, nói nghiêm túc, mẹ tôi cái gì cũng tốt.
00:03:55Vậy mà cô lại ngủ với bà rồi bỏ chạy, cô tưởng mình là đàn ông vô trách nhiệm à?
00:04:00Không phải.
00:04:01Tôi chừng mắt lườm, đàn ông vô trách nhiệm là cậu thì có.
00:04:05Với lại, tôi là phụ nữ.
00:04:07Phụ nữ đó, giống cái đó.
00:04:09Có ngực, có chỗ đó.
00:04:11Không phải thì tốt.
00:04:12Giọng nói lạnh lẽo của bà Hạ kéo tôi về thực tại.
00:04:15Sắp mặt bà ta cứng đở, ánh mắt như muốn đâm xuyên tim tôi.
00:04:19Trời ơi, ai cứu tôi với?
00:04:21Du ủi dung, cô phải chịu trách nhiệm.
00:04:23Chịu trách nhiệm cái gì cơ chứ?
00:04:26Nếu không, bà ta đột nhiên nở nụ cười dịu dàng, mà nhìn thôi đã thấy giận người.
00:04:31Công ty của cô vừa mới niêm yết đúng không?
00:04:33Nếu cô dám không chịu trách nhiệm, bà ta cười hiền như người mẹ hiền trong phim,
00:04:37nhẹ nhàng nói tiếp, Du ủi dung, đây là cơ hội cuối cùng của cô.
00:04:41Tối qua cô có ngủ với tôi không?
00:04:43Nếu không có, thì công ty cô sẽ hóa thành giấc mộng, tan thành mây khói đấy.
00:04:48Có.
00:04:49Thế là, trong một hoàn cảnh vô cùng vô lý, tôi, Du ủi dung,
00:04:53bắt đầu sống chung với mẹ của bạn trai cũ, hoàn toàn là trò đùa của số phận mà.
00:04:58Cậu bị gai rồi phải không hả?
00:05:00Bị gai á?
00:05:01Tôi ngẩn lên nhìn Nguyễn Mẫn Phối, đối tác làm ăn của tôi, cũng là chủ thực sự của công
00:05:06ty.
00:05:07Cô ấy là bạn thân của tôi từ thời cấp 3 đến đại học, một cô tiểu thư sinh ra
00:05:11đã ngậm thỉa vàng.
00:05:13Cô ấy vừa uống nước trái cây vừa nghiêm túc nói, cậu đúng là dễ bị lừa thật đấy.
00:05:17Dù Đinh Thục Xoanh có đánh sập công ty chúng ta cũng chẳng sao, tôi có tiền, lập cái mới
00:05:22là xong.
00:05:23Hai, đừng có chơi tiền kiểu đó.
00:05:26Cậu quên à, cậu hứa với ba là trong 5 năm phải kiếm 500 triệu cho ông ấy xem sao,
00:05:31bây giờ còn chưa bắt đầu mà đã nợ nần ngập đầu rồi đấy.
00:05:34Đó là chuyện giữa tớ với ba tớ, chẳng liên quan gì đến việc tớ giúp cậu.
00:05:39Nguyễn Mẫn Phối bật cười, chừng mắt nhìn tôi, rồi sao,
00:05:42sau khi dọn đến sống chung với bà ta thì thế nào?
00:05:45Không ngại à, hồi đó cậu với Hạ Thuần An chia tay chẳng phải vì cậu ta quá bám mẹ
00:05:49sao?
00:05:50Ngại chứ sao không? Tôi thở dài, gục mặt xuống bàn, trông như mất hồn.
00:05:55Phụt! Nguyễn Mẫn Phối bật cười, cố lên nhé, đúng là cậu xui tám kiếp liền rồi đó.
00:06:00Im đi!
00:06:02Đinh Thục Doanh, mẹ của Hạ Thuần An, cũng chính là bà Hạ đó.
00:06:06Từ sau cái đêm ngủ nhầm với bà ta, dù tôi chẳng nhớ được gì,
00:06:09nhưng bà ta ép tôi phải dọn đến sống chung.
00:06:12Thật lòng mà nói, tôi run bẩn bật mỗi ngày, bà ta có khí thế kinh khủng lắm.
00:06:17Ai bảo bà ta là chủ tịch một công ty lớn chứ?
00:06:20Đúng vậy, Đinh Thục Doanh là đại gia thật sự, nắm quyền điều hành tập đoàn.
00:06:24Còn Hạ Thuần An chỉ là người thừa kế tương lai,
00:06:27còn tôi thì, dân thường không có gì trong tay.
00:06:30Tôi quen Hạ Thuần An hồi đại học, mà nói chính xác là nhờ Mẫn Phối.
00:06:34Nếu không phải nhờ làm bạn với cô ấy từ thời cấp 3,
00:06:37tôi đã chẳng có cơ hội vào nổi cái trường quý tộc đó,
00:06:40nơi mà đi đâu cũng đụng con nhà tài phiệt.
00:06:42Tôi bị cuốn hút bởi sự ngây thơ và vui vẻ của cậu ta,
00:06:45rồi từ đó bắt đầu hẹn hò.
00:06:48Và rồi bị Đinh Thục Doanh yêu cầu chia tay.
00:06:50Vì ngoài tấm bằng đại học ra,
00:06:52tôi chẳng có gì sánh được với Hạ Thuần An,
00:06:54không tiền, không thế lực, không gia thế.
00:06:57Thật ra lúc yêu cậu ta, tôi cũng lường trước là kiểu gì cũng bị làm khó.
00:07:01Bởi vì ba của Hạ Thuần An mất trong một vụ tên hạn giao thông khi cậu ta còn nhỏ.
00:07:05Và Đinh Thục Doanh đã một mình gánh vác công ty, nuôi con khôn lớn,
00:07:09nên bà ta đương nhiên đặt ra tiêu chuẩn rất cao cho đứa con trai duy nhất.
00:07:13Khi biết con trai theo học trường quý tộc mà lại đi quen một thường dân như tôi,
00:07:17chắc bà ta tức đến ói máu.
00:07:18Lúc đó tôi chưa đi làm, chưa có kinh nghiệm, chưa có gì trong tay.
00:07:23Sau một thời gian bị bà ta gây khó dễ,
00:07:25tôi và Hạ Thuần An chia tay ngay sau khi tốt nghiệp.
00:07:28Sau khi chia tay, tôi đi làm thuê suốt 7, 8 năm,
00:07:31đến khi Nguyễn Mẫn phối rủ tôi cùng lập công ty.
00:07:34Tiền vốn là của cô ấy, còn tôi bỏ công, bỏ sức.
00:07:38Ai ngờ, vẫn mệnh lại cho tôi đụng phải Đinh Thục Doanh lần nữa.
00:07:42Tại sao chứ? Tại sao tôi lại ngủ với bà ta?
00:07:45Đoạn ký ức đó hoàn toàn trống rỗng, khiến tôi khó chịu vô cùng.
00:07:49Giờ điều duy nhất tôi để tâm là, là tôi nằm trên, hay bà ta nằm trên thôi.
00:07:54Chỉ cần tưởng tượng cảnh tôi đụng chạm vào Đinh Thục Doanh là nổi hết da gà.
00:07:58Không phải vì ghê tởm, mà vì bà ta rất đẹp.
00:08:01Thật đấy.
00:08:02Nếu tôi nhớ không lầm, Đinh Thục Doanh năm nay 46 tuổi,
00:08:06còn tôi 30, cùng tuổi với Hạ Thuần An.
00:08:08Cậu ta từng nói mẹ mình kết hôn và sinh con năm 16 tuổi.
00:08:12Đinh Thục Doanh là kiểu phụ nữ ma nữ không tuổi,
00:08:15cực kỳ chăm chút cho ngoại hình, luôn ăn mặc toàn hàng hiệu.
00:08:18Mà mấy nhãn hàng đó lại do chính công ty nhà bà ta sản xuất.
00:08:22Gia đình họ bắt đầu từ xưởng dệt may,
00:08:24sau đó chuyển sang thiết kế thời trang cao cấp, nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước.
00:08:28Nghĩ lại, lý do năm xưa bà ta ép tôi chia tay Hạ Thuần An,
00:08:32có một nguyên nhân đúng là đáng ăn đòn.
00:08:34Bà ta nói tôi, quá bình thường.
00:08:36Khỉ thật.
00:08:38Đâu phải ai trên đời này cũng có ghen đột biến,
00:08:41sinh ra là nam thần nữ thần,
00:08:42không cần phẫu thuật thẩm mỹ mà vẫn đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
00:08:45Mặt tôi tuy không phải siêu mẫu,
00:08:47nhưng da sạch bóng không mụn, không sẹo rỗ,
00:08:50răng trắng đều tam tắp,
00:08:51chỉ là sông mũi hơi thấp một chút thôi.
00:08:53Ít ra thì mặt mộc vẫn có thể ra đường mà không dọa người ta chết khiếp,
00:08:57được chưa?
00:08:58Nghĩ đến đây là tôi lại tức.
00:09:00Du ỉ dung,
00:09:01tớ còn đang than khóc đây.
00:09:03Ha!
00:09:04Nghĩ mẫn phối cười lớn,
00:09:05thôi đừng than nữa,
00:09:06coi như chấp nhận số phận đi.
00:09:08Nhưng mà cái làm tớ bất ngờ nhất là
00:09:11tớ thật sự không cố ý ngủ với bà ta đâu,
00:09:14tớ không nhớ gì hết mà.
00:09:15Không, tớ không nói vụ cậu ngủ với Đinh Thục Xoanh đâu.
00:09:19Khóe miệng mẫn phối giật giật,
00:09:20điều tớ nói là
00:09:21từ nãy giờ cậu than đủ thứ,
00:09:23mà chưa từng than việc cậu ngủ với,
00:09:25phụ nữ đấy.
00:09:26À, tớ nhớ cậu là dị tính,
00:09:29đúng không?
00:09:30Cô nàng cười gian,
00:09:31du ỉ dung,
00:09:31hóa ra cậu thích phụ nữ à?
00:09:33Nếu vậy thì hồi đó tớ phải nhanh chân ăn cậu trước mới đúng,
00:09:37đi mà ăn bạn trai cậu ấy.
00:09:39Tôi tức tối đẩy cái bàn tay lẳng vàng của cô ấy ra.
00:09:42Thế giấc của cậu có thích phụ nữ không?
00:09:45Tớ,
00:09:45chỉ thích đàn ông,
00:09:46nhưng giám đốc dù ỉ dung lại ngủ với một người phụ nữ nha.
00:09:50Im ngay,
00:09:50tôi sắp khóc đến nơi rồi,
00:09:52lại còn là mẹ của bạn trai cũ.
00:09:54Ha ha ha,
00:09:55bảo im mà.
00:09:57Khi tôi vừa định tống cổ Nguyễn Mẫn Phối ra khỏi văn phòng thì tiếng gõ cửa vang lên.
00:10:01Hai đứa lập tức giả vờ nghiêm túc,
00:10:03thư ký khẽ đẩy cửa bước vào,
00:10:05thò đầu nói nhỏ,
00:10:06giám đốc,
00:10:07chủ tịch Đinh của tập đoàn Cát Hà muốn gặp ngài.
00:10:09Chưa nói rứt câu,
00:10:11dầm một tiếng,
00:10:12cánh cửa bị một bàn tay rất đẹp đẩy mạnh ra.
00:10:14Tôi xít hét lên.
00:10:16Dù ỉ dung,
00:10:17Đinh Thục Xoanh bình thản bước vào,
00:10:19nhưng nhiệt độ trong phòng tụt xuống âm độ ngay lập tức.
00:10:21Ngay cả Mẫn Phối cũng cứng đờ người lại,
00:10:24mặt đơ như tượng.
00:10:25Thư ký vội vàng chuồn đi,
00:10:27còn tôi thì cũng muốn chạy theo lắm luôn.
00:10:30Ha ha ha,
00:10:31hai người nói chuyện vui vẻ nhé.
00:10:32Không biết não Mẫn Phối bị chập mạch kiểu gì,
00:10:35cười gượng,
00:10:35nói lắp bắp vài tiếng rồi chuồn mất,
00:10:37bỏ tôi ở lại.
00:10:39Cô ta là ai?
00:10:40Cửa vừa khép lại,
00:10:41bà hạ lập tức lườm tôi.
00:10:43Chủ,
00:10:44chủ tịch công ty ấy ạ.
00:10:45Tôi run cầm cập,
00:10:46linh hồn như sắp bay khỏi xác.
00:10:49Ồ,
00:10:49thật chỉ là chủ tịch thôi ạ.
00:10:51Sao tôi thấy hai người có vẻ lén lút nhỉ?
00:10:54Bị tôi bắt gặp đang hẹn họ ạ.
00:10:56Tôi với cô ấy chỉ là bạn thôi mà.
00:10:58Tôi xít khóc.
00:10:59Nguyễn Mẫn Phối,
00:11:00đồ đông đội heo.
00:11:01Không thể phủ nhận,
00:11:02đây là một màn tra tấn tinh thần kinh khủng.
00:11:05Du ỉ Dung,
00:11:06lại đây.
00:11:07Đây là ông OO,
00:11:08giám đốc của công ty OO.
00:11:10Giám đốc OO,
00:11:11đây là Du ỉ Dung,
00:11:12giám đốc điều hành công ty AA.
00:11:14Tôi muốn giới thiệu để hai bên làm quen.
00:11:16Xin chào,
00:11:17tôi là Du ỉ Dung.
00:11:18Tay run quá.
00:11:20Tay tôi run bẩn bật.
00:11:22Du ỉ Dung,
00:11:23đây là bà YI,
00:11:24phó tổng của công ty 20.
00:11:26Phó tổng YI,
00:11:27đây là giám đốc Du ỉ Dung của công ty AA.
00:11:29Tôi tin rằng hai bên sẽ có nhiều cơ hội hợp tác.
00:11:33Xin chào,
00:11:33tôi là Du ỉ Dung.
00:11:35Tay run,
00:11:35tay run,
00:11:36tay run dữ dội.
00:11:38Du ỉ Dung,
00:11:39còn đây là ông SS,
00:11:40quản lý của công ty TT.
00:11:42Xin chào,
00:11:43tôi là Du ỉ Dung.
00:11:45Tay run đến mức muốn gãy luôn rồi.
00:11:47Du ỉ Dung,
00:11:48con vị này là
00:11:50Đừng hỏi tôi bây giờ chuyện gì đang diễn ra,
00:11:52vì tôi cũng muốn biết lắm.
00:11:54Không hiểu tại sao bà Hạ lại đột nhiên xuất hiện ở công ty tôi,
00:11:58đã thế còn bắt tôi đi theo bà ta đến đây.
00:12:00Đây,
00:12:00đây là nơi quái quỷ nào vậy?
00:12:03Chưa kể,
00:12:04cách bà ấy thân mật gọi tôi là Du ỉ Dung,
00:12:06khi giới thiệu cho người khác nghe.
00:12:08Cứ như chúng tôi thân thiết lắm vậy.
00:12:10Tôi lít nhìn quanh,
00:12:11đây rõ ràng là một buổi dạ tiệc sang trọng,
00:12:14may mà hôm nay tôi mặc vest công sở,
00:12:16chứ nếu mặc đồ thường thì chắc bị bảo vệ mời ra ngoài mất.
00:12:19Bữa tiệc này đẳng cấp hơn hẳn cái buổi tiệc hôm tôi ngủ nhầm với bà ấy,
00:12:23mà thôi,
00:12:24chỉ cần nghĩ đến thôi tôi đã muốn xóa ký ức rồi.
00:12:27Nhìn quanh,
00:12:28toàn là giới tài phiệt,
00:12:29ông trùm thương trường,
00:12:30ai cũng có máu mặt.
00:12:32Tôi nói có máu mặt là trong thương giới,
00:12:34còn họ có đen tối hay không thì tùy người tự hiểu.
00:12:37Dù giờ tôi cũng là giám đốc điều hành của một công ty mới niêm yết,
00:12:40nhưng so với mấy tập đoàn lâu đời mấy chục năm kia,
00:12:43tôi đúng là hạt cát giữa sa mạc.
00:12:45Giữ được vẻ mặt bình tĩnh mà không ngất xỉu tại chỗ,
00:12:47tôi đã thấy mình thật sự giỏi rồi.
00:12:50Những tình huống như thế này đáng lẽ phải giao cho Nguyễn Mẫn Phối xử lý mới đúng,
00:12:54cô ấy sinh ra trong giới thượng lưu,
00:12:55lại có khí chất và khả năng ứng biến,
00:12:57tuyệt đối sẽ không làm mất mặt như tôi.
00:13:00Tôi cố gắng hiểu xem tất cả chuyện này có ý nghĩa gì.
00:13:03Thật lòng mà nói, nếu không phải bà Hạ hoặc bố của Nguyễn Mẫn Phối,
00:13:07những người có địa vị cao trong giới doanh nghiệp ra mặt giới thiệu,
00:13:10thì mấy nhân vật tầm cỡ kia còn lâu mới thèm để ý tới một chim non khởi nghiệp như
00:13:14tôi.
00:13:15Căn bản nhất là, tại sao bà ấy lại làm vậy?
00:13:18Bà Hạ tuyệt đối không phải kiểu phụ nữ yếu thế hay chịu lép vế,
00:13:22ít nhất tôi nghĩ vậy, bà ấy mà đánh tôi tơi tả thì còn hợp lý hơn nhiều.
00:13:26Thế mà hôm nay, lại từng người từng người giới thiệu cho tôi biết,
00:13:29đây là ai, chức vụ gì, và thư ký của bà ta còn rất chú đáo,
00:13:33thay tôi đi trao đổi danh thiếp với thư ký bên kia.
00:13:36Cái gì vậy trời? Hạ thuần an, mẹ cậu bị bệnh à?
00:13:40Nhưng nghĩ lại, có lẽ người bị bệnh là tôi mới đúng.
00:13:43Trong tình huống cực kỳ căng thẳng như thế, vậy mà tôi vẫn ăn ngon miệng.
00:13:47Không đến mức ngấu nghiến, nhưng sau cả ngày bận rộn,
00:13:50trừ bữa trưa ăn hộp cơm tám chuyện với Nguyễn Mẫn Phối,
00:13:53thì đến buổi tối, sau khi vượt qua giai đoạn hồi hộp ban đầu,
00:13:56tôi bắt đầu ăn rất tao nhá, biết trừng mực, không ít quá cũng không nhiều quá,
00:14:01vừa đúng lượng, ăn hết bàn tiệc ít nhất 10 vạn tệ này.
00:14:04Dù sao tôi cũng từng đi làm, tuy chưa bao giờ ngồi cùng bàn với sếp lớn,
00:14:08nhưng từng lén quan sát bàn của chủ tịch trong tiệc cuối năm, toàn món thượng hạng.
00:14:12Hồi đó tôi từng hỏi giá, nên giờ nhìn qua cũng biết bàn tiệc này đắt cỡ nào,
00:14:17ăn được thì phải tranh thủ ăn,
00:14:19nhưng không thể ăn quá nhiều kẻo bị mấy ông già kia xem là nhà quê chưa thấy sang bao
00:14:23giờ.
00:14:24Sau buổi tiệc tôi khó hiểu ấy, tôi trở về nhà, à không, trở về hạ gia.
00:14:29Cha mẹ tôi đến giờ vẫn chưa biết cô con gái cưng của họ đã bị mẹ người ta bắt
00:14:33về sống chung.
00:14:34Lít nhìn cửa phòng của Hạ Thuần An, đóng kín mít, không có ánh đèn, chắc là chưa về.
00:14:39Cậu ta vẫn sống chung với mẹ mình.
00:14:41Thật sự, còn có thể bi đát hơn thế này không?
00:14:44Về đến phòng, tôi vẫn cảm thấy không tự nhiên chút nào,
00:14:48dù đã ngủ chung với Đinh Thục Doanh vài lần rồi,
00:14:50ý tôi là đắp chân mỗi người một cái, không dính dáng gì hết,
00:14:53tình cảm thuần khiết kiểu cùng phòng không cùng chân.
00:14:56Cô không sợ mấy buổi tiệc như thế à?
00:14:59Không phải đáng ra cô phải sợ đến mức bỏ chạy sao?
00:15:02Vừa bước vào, bà ấy đã lên tiếng.
00:15:04Tôi biết thói quen của Đinh Thục Doanh vào phòng là cởi áo khoác,
00:15:08tháo cúc đầu tiên cho đỡ gò bó ở cổ.
00:15:10Nhưng vấn đề là, khi vừa nói vừa làm vậy,
00:15:13cái khi thế toát ra khiến tôi run bẩn bật.
00:15:16Tại vì, tôi quen rồi.
00:15:18Tôi rè rạt đáp, thực ra là do bà ta rè luyện mà thành thôi.
00:15:21Nhưng nói thật như vậy có khi lại bị ăn đòn.
00:15:24Ồ, cô từng có kinh nghiệm à?
00:15:27Bà ta nhớn mày cười nhạt.
00:15:28Có vẻ việc tôi ngăn cô qua lại với con trai tôi hồi đó
00:15:31đã khiến cô tổn thương sâu sắc nhỉ.
00:15:34Giờ ra đời, cô nỗ lực ghê đấy.
00:15:36Mấy buổi ăn tối với giới lãnh đạo như thế
00:15:38không phải ai cũng có cơ hội đâu.
00:15:41Không, bà ta hiểu lầm rồi.
00:15:42Tôi chỉ là bị khí thế của bà ta hù cho chai lì thôi.
00:15:46So với Đinh Thục Doanh, mấy buổi tiệc đó chẳng là gì cả.
00:15:49Không phải như vậy đâu.
00:15:51Vậy là sao?
00:15:52Cô nói năng gì mà ấp úng vậy?
00:15:54Hồi đó cô phủ nhận dứt khoát lắm mà.
00:15:56Giờ nói chuyện lại kiểu lấp lửng vậy.
00:15:58Chột dạ phải không?
00:16:00Không có.
00:16:01Ồ, trái tim tôi như ngừng đập.
00:16:03Vì Đinh Thục Doanh đột nhiên, rất đột nhiên,
00:16:06rút ngắn khoảng cách giữa hai người,
00:16:07rồi đè tôi xuống giường.
00:16:09Á á á á á á, đừng kiểu tổng tài bá đạo
00:16:12và tiểu thụ đáng yêu thế này nữa.
00:16:14Nghĩ đến trái tim yếu đuối của tôi đi.
00:16:16Đừng nói đè là đè chứ.
00:16:18Du ỉ dung, Đinh Thục Doanh lại nghiến răng gọi tên tôi,
00:16:21điềm bao xấu.
00:16:23Tôi thật sự muốn biết chồng bà ta hồi xưa
00:16:25đã thuần phục bà ta kiểu gì nữa.
00:16:27Cô là người lên giường với tôi trước.
00:16:29Giọng Đinh Thục Doanh trầm xuống,
00:16:31đôi mắt sắc lạnh,
00:16:32làm thì phải dám nhận.
00:16:33Đừng để tôi phải nói lần thứ ba.
00:16:36Tôi có cảm giác,
00:16:37người nằm trên hôm đó là bà ta mới đúng chứ.
00:16:40Chắc chắn là bà ta mà.
00:16:41Nhất định là bà ta.
00:16:43Câm rồi hả?
00:16:44Thôi được, tôi làm cho nhớ lại.
00:16:46Bà, bà hạ, có gì từ từ nói?
00:16:49Tôi, tôi nói rồi mà.
00:16:51Hôm đó tôi hoàn toàn không nhớ gì hết.
00:16:53Tôi thật sự không biết có xảy ra chuyện gì không.
00:16:55Còn bà thì khăng khăng nói có.
00:16:57Mà, mà quan hệ của chúng ta cũng,
00:16:59cũng không phải đơn giản như vậy.
00:17:01Cô không thấy mình đang nói năng lộn xộn à.
00:17:04Quả nhiên,
00:17:05chỉ khi trột dạ cô mới lắp bắp thế này.
00:17:08Khoan,
00:17:09ngay lúc tôi định dơ tay ngăn bàn tay đang trượt xuống,
00:17:11cửa phòng đột nhiên bật mở.
00:17:13Mẹ, con về,
00:17:14ủa?
00:17:15Hai người tình cảm quá nha.
00:17:17Thôi, con đóng cửa lại,
00:17:18hai người tiếp tục đi.
00:17:20Hạ Thuần An bước vào,
00:17:21thấy cảnh tượng kia liền,
00:17:23điềm nhiên đóng cửa lại.
00:17:24Mẹ kiếp,
00:17:25Hạ Thuần An,
00:17:26cậu có từng yêu tôi thật lòng không vậy?
00:17:29Nhìn mẹ ruột định ăn thịt bạn gái cũ mà vẫn tỉnh bơ thế hả?
00:17:32Tôi mệt mỏi,
00:17:33mệt tới muốn tắt thở.
00:17:35Sao vậy?
00:17:36Du ỉ Dung,
00:17:37tối qua chơi gì mà mệt dữ vậy?
00:17:39Muốn tớ giúp cậu massage không?
00:17:41Tớ biết vài chiêu khá hiệu quả đấy.
00:17:43Không cần,
00:17:44cảm ơn.
00:17:45Tôi lập tức đuổi Nguyễn Mẫn phối đi.
00:17:47Ai biết nếu cô ấy lại sáp vào,
00:17:49Đinh Thục Xoanh có bất ngờ xuất hiện nữa không?
00:17:52Tim tôi không chịu nổi cú sốc thứ hai đâu.
00:17:54Gì?
00:17:55Thấy sắc quên bạn rồi hả?
00:17:57Gặp mẹ cậu đi.
00:17:58Tôi bực mình đáp lại,
00:18:00con tiện thể đảo tròn mắt.
00:18:01Gặp mẹ tôi.
00:18:02Cậu gặp mẹ tôi làm gì?
00:18:04Muốn thay tôi đi dạm hỏi à?
00:18:06Trời ơi!
00:18:07ỉ Dung,
00:18:07cậu thật là người bạn tốt.
00:18:09Cút!
00:18:10Tôi gục đầu xuống bàn,
00:18:11hoàn toàn bỏ mặc con nhỏ ngu ngốc đó.
00:18:14Tối qua,
00:18:14Đinh Thục Xoanh đè tôi.
00:18:16Tôi bị đè rồi.
00:18:17Bị một người phụ nữ đè.
00:18:19Thật sự bị đè luôn rồi hù hù hù hù.
00:18:21Đinh Thục Xoanh đè tôi xuống,
00:18:23lột sạch tôi trơn trụi,
00:18:24còn chê quần áo tôi rẻ tiền,
00:18:26đồ lót vải thô,
00:18:27nói chung chê từ đầu đến chân như thế
00:18:29đang đánh giá món hàng lỗi.
00:18:30Cảm giác y hệt như bữa tiệc ác mộng hôm nào,
00:18:33tôi làm gì cũng không vừa mắt,
00:18:35như thế là cái thứ vô dụng nhất thế gian vậy.
00:18:37Thật thảm hại.
00:18:38Đinh Thục Xoanh hừ lạnh,
00:18:40thứ duy nhất có thể khen nổi chắc là cái mặt này thôi nhỉ.
00:18:43Khoan!
00:18:43Hôm trước bà ta chẳng chê mặt tôi không đủ đẹp sao.
00:18:47Nói gì thì nói,
00:18:48tôi thật sự đã bị mẹ của bạn trai cũ đè rồi.
00:18:51Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó,
00:18:53lưng tôi lại bắt đầu mỏi.
00:18:55Nhưng mà,
00:18:55phải thừa nhận một điều,
00:18:57Đinh Thục Xoanh thật ra rất dịu dàng.
00:18:58Dù lúc nào cũng nhíu mày,
00:19:00thỉnh thoảng tặc lưỡi,
00:19:01nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng.
00:19:03Dù gương mặt vẫn dữ dằn,
00:19:05nhưng,
00:19:05ôi trời,
00:19:06trái tim thiếu nữ của tôi,
00:19:08hù hù hù hù.
00:19:09Ngay trước ngủ với Hạ Thuần An,
00:19:11con trai bà ấy,
00:19:12tôi còn chẳng thấy cảm giác này mà.
00:19:14Giờ thì tôi đang rơi vào một vòng suy nghĩ kỳ quạc.
00:19:18Rốt cuộc Đinh Thục Xoanh chạm vào tôi là vì cái gì?
00:19:20Hơn nữa,
00:19:21khi nhớ lại,
00:19:22tôi mơ hù thấy được vài hình ảnh.
00:19:24Đêm hôm đó đúng là có người ôm lấy tôi,
00:19:26giọng riêng khẽ,
00:19:27còn kiên nhẫn chỉ tôi chỗ nhạy cảm của họ,
00:19:29dạy tôi cách chạm.
00:19:30Trời ơi,
00:19:31tôi đang nghĩ cái gì thế này?
00:19:33Sáng sớm mà đã toàn suy nghĩ tào lao.
00:19:35Trời ơi là trời!
00:19:37Thôi kệ,
00:19:38dù sao tôi cũng là tổng giám đốc,
00:19:40giờ chưa có việc cần xử lý,
00:19:42thư ký còn đang chuẩn bị hồ sơ,
00:19:43nên tranh thủ bật máy tính xem tin tức.
00:19:46Vừa chuyển sang kênh truyền hình thì mặt lại đỏ bừng,
00:19:48không còn chương trình nào khác để chiếu ả.
00:19:51Tại sao lại đưa tin xu hướng thời trang mới,
00:19:54rồi tự thể nhắc đến công ty của Đinh Thục Xoanh
00:19:56vừa tham dự một buổi trình diễn ở nước ngoài?
00:19:58Đạt giải này giải nọ,
00:19:59khen người mẫu đẹp,
00:20:01nhà thiết kế tài năng,
00:20:01một đoạn tin quảng cáo trá hình rõ ràng.
00:20:04Tôi biết bà ta chắc chẳng cần phải mua bài PR đâu
00:20:07vì công ty bà ta hướng đến khách hàng khác hẳn.
00:20:10Nhưng mà,
00:20:11vừa thấy hình Đinh Thục Xoanh trên màn hình,
00:20:13tôi lại không thể rời mắt.
00:20:15Bà hạ mặc bộ vest trắng đơn giản,
00:20:17dáng người cao giáo cân đối khiến tỷ lệ cơ thể
00:20:19nhìn hoàn hảo đến mức khiến người ta ghen tị.
00:20:21Tôi nghĩ một nửa lý do Đinh Thục Xoanh
00:20:23có thể tự mình lập nghiệp thành công
00:20:25trong ngành thời trang chính là nhờ thân hình trời trò ấy.
00:20:28Hồi đầu bà ta còn tự làm người mẫu cho thương hiệu của mình,
00:20:31gương mặt đẹp,
00:20:32khí chất có,
00:20:32mặc gì cũng sang,
00:20:34chẳng mấy chốc đã chiếm được chỗ đứng giữa
00:20:35một thị trường cạnh tranh khốc liệt.
00:20:37Tôi vỗ vỗ má mình,
00:20:39cố kéo tinh thần trở lại.
00:20:41Chỉ là bị đè thôi mà.
00:20:42Thực ra,
00:20:43cho đến tận tối qua,
00:20:44tôi vẫn nghĩ bà hạ chỉ là nổi hướng chêu tôi,
00:20:46muốn chiêu đùa chút thôi.
00:20:48Dù sao bữa tiệc năm đó kết thúc chẳng vui vẻ gì,
00:20:51suýt nữa còn cãi nhau.
00:20:52Nếu không phải vì cái tính ngây ngô của Hạ Thuần An,
00:20:55chắc hai bên đã chẳng thể nhìn mặt nhau nữa rồi.
00:20:58Có khi cái tính chậm dây thần kinh đó của cậu ta
00:21:01lại là kỹ năng đặc biệt cũng nên.
00:21:03Giờ phút này,
00:21:04tôi ước gì mình cũng học được kỹ năng đó.
00:21:06Cô thật sự quên rồi sao?
00:21:08Giọng Đinh Thục Xoanh đêm qua thì thầm bên tai,
00:21:10trong khi bàn tay vút ve ra tôi,
00:21:12chỉ nhớ đến thôi mà mặt lại nóng rực.
00:21:14Tôi lập tức tắt TV, bật quạt thổi cho tỉnh táo.
00:21:18Tôi hận cô,
00:21:19Du ỉ Dung.
00:21:20Đinh Thục Xoanh vừa nói, vừa tiếp tục động tác,
00:21:22tôi nhớ rõ mình đã phát ra tiếng rên khe khẽ.
00:21:25Rõ ràng là cô bắt đầu trước,
00:21:27vậy mà lại là người quên trước.
00:21:29Tôi hít sâu,
00:21:30cảm giác như mình sắp nổ tung.
00:21:32Giờ trong đầu tôi toàn là hình ảnh của bà ấy.
00:21:35Tim đập thình thịch,
00:21:36lòng ngực như muốn vỡ ra.
00:21:37Tôi rốt cuộc đã làm cái gì vậy trời?
00:21:40Đi đâu vậy?
00:21:41Khi tôi về, bà Hạ đã có mặt ở nhà.
00:21:43Bà, tôi, đi ăn với Nguyễn Mẫn Phối.
00:21:46Bà biết đó, bạn tôi mà.
00:21:48Tôi không dám nhìn thẳng,
00:21:50chỉ lách người đi qua,
00:21:51Đinh Thục Xoanh cũng không ngăn,
00:21:52chỉ lặng lẽ ngồi đó.
00:21:54Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc lá,
00:21:56tôi lướt lại,
00:21:57thấy bao thuốc đặt trước mặt bà ấy,
00:21:59liền đưa tay cầm lên.
00:22:01Alphabet spec, hàng nhật,
00:22:03đoán xem nồng độ bao nhiêu.
00:22:04Bà ta mỉm cười hỏi,
00:22:06tôi chẳng cần nhìn kỹ,
00:22:08đặt hộp thuốc xuống.
00:22:09Tôi có nghe qua loại này,
00:22:11xếp cũ của tôi cũng hút,
00:22:12mà nếu vỏ sám,
00:22:14chắc là loại nhẹ nhất đúng không?
00:22:16Cô làm tôi bất ngờ đấy.
00:22:17Đinh Thục Xoanh phả một hơi khói,
00:22:19rồi nhấp rượu vàng.
00:22:20Tôi cảm giác bà ta đang có tâm sự,
00:22:23nhưng không muốn để ai biết,
00:22:24nên chỉ khẽ gật đầu rồi đi về phòng.
00:22:26Dù mùi thuốc không bay vào phòng tôi,
00:22:28tôi vẫn mở cửa sổ cho thoáng.
00:22:31Không lâu sau thì Hạ Thuần An về,
00:22:33nghe giọng cậu ta đang nói chuyện với mẹ,
00:22:34chắc là khuyên bà ấy đừng hút thuốc nữa.
00:22:37Dự đoán là chẳng có tác dụng gì.
00:22:39Đến bước chân cậu ta được 3 tiếng thỉ,
00:22:41cốc cốc,
00:22:42cửa phòng tôi vang lên.
00:22:44ỉ dung,
00:22:45cô khuyên mẹ tôi đừng hút thuốc đi,
00:22:47bà ấy là mẹ cậu chứ có phải mẹ tôi đâu.
00:22:49Tôi gắt lên,
00:22:50muốn khuyên thì tự mà khuyên,
00:22:52tôi quản nổi mẹ người khác chắc.
00:22:54Nhưng cô ngủ với mẹ tôi mà,
00:22:56theo nghĩa nào đó thì cô cũng là,
00:22:58bố tôi rồi đó,
00:22:59bố ơi, ra mà khuyên mẹ đi.
00:23:02Tôi xít cắn phải lưỡi mình khi nghe thấy
00:23:04cái tên Hạ Thuần An kia nghiêm túc gọi tôi là bố.
00:23:06Tôi mà chưa ném cái lực đang cầm vào mặt hắn
00:23:09thì đúng là đã quá tử tế rồi.
00:23:11Trời đất ơi,
00:23:12trên đời này rốt cuộc là phải thiếu mấy dây thần kinh
00:23:14mới có thể gọi bạn gái cũ của mình là bố chứ.
00:23:17Nói ra chắc gửi chết người ta mất.
00:23:19Mẹ ruột của cậu thì tự cậu đi mà quản.
00:23:22Làm ơn giúp tôi lần này đi mà.
00:23:24Tôi còn công việc phải giải quyết.
00:23:26Cô biết tập đoàn ô ô đó chứ.
00:23:28AA vừa nuốt chọn 20 tỷ của 20,
00:23:30tôi phải tìm xem tài khoản đầu mối nào chứa số tiền đó để AA nôn ra.
00:23:35Giúp tôi khuyên mẹ đừng hút thuốc nữa, được không?
00:23:38Tôi cạn lời,
00:23:39cái này là tôi biết thế nào được chứ.
00:23:41Nghe chẳng khác nào chiến tranh tài chính giữa mấy nhà thương gia.
00:23:45Mà khoan,
00:23:46công ty bọn họ chẳng phải là công ty thời trang sao.
00:23:4820 tỷ là sao?
00:23:50Họ rốt cuộc đang làm ăn kiểu gì thế?
00:23:52Những gì anh vừa nói,
00:23:54không phải đùa đấy chứ.
00:23:56Ừm ừm.
00:23:56Hạ thuần an gật đầu liên tục,
00:23:58khiến tôi đột nhiên nghi ngờ hắn có phải kiểu người ngoài hiền trong hiểm không.
00:24:02Nhờ cô đó,
00:24:04cậu ta lại cười sáng lóa như xưa,
00:24:05khiến tôi có cảm giác mình sắp bị gạt.
00:24:08Không đúng,
00:24:09là bị trói lên thuyền luôn rồi.
00:24:11Tôi rằng co trong phòng một lúc,
00:24:12rồi thở dài đứng dậy.
00:24:13Thôi thì đối mặt thôi,
00:24:15dù sao thì cũng chỉ là bị đè thôi mà.
00:24:18Cùng lắm sau này còn bị ngủ tiếp,
00:24:20nghĩ tới đây,
00:24:20mặt tôi co giật,
00:24:22ho vài tiếng để kéo mình tỉnh lại.
00:24:24Có tâm sự à?
00:24:25Tôi giả vờ bình tĩnh bước ra phòng khách,
00:24:27ngồi xuống sofa,
00:24:29mắt liếc sang bên.
00:24:30Hút một điếu không?
00:24:31Ờ,
00:24:32thôi.
00:24:33Chắc chứ.
00:24:34Đây là loại hảo hạng nội địa nhật đấy.
00:24:36Đinh thục xoanh khẽ nhà khói,
00:24:38giọng đều đều,
00:24:38đúng là đất nước kỳ lạ thật.
00:24:40Thứ tốt nhất thì đem ra nước ngoài,
00:24:42còn thứ tệ nhất thì để lại cho dân mình.
00:24:44Sinh ra trên mảnh đất này,
00:24:46hút máu đất này,
00:24:47cuối cùng lại bén dễ ở nơi khác.
00:24:50Bà ấy nghiêng đầu,
00:24:51dập tắt điếu thuốc.
00:24:52Tôi đoán là say rồi,
00:24:55cô biết không,
00:24:56thật ra cha của Hạ Thuần An chưa chết.
00:24:59Hả?
00:24:59Tôi giật nảy người,
00:25:01chuyện này chắc chưa ai biết đâu.
00:25:03Nhưng Đinh thục xoanh không cho tôi kịp nghĩ nhiều,
00:25:05cứ thế nói tiếp,
00:25:06năm đó đúng là bị tai nạn xe,
00:25:08nhưng ông ta không chết.
00:25:09Ông ta chạy trốn mang theo con nhân tình
00:25:11mà ông ta cho là dịu dàng,
00:25:12rồi cùng nhau trốn ra nước ngoài.
00:25:14Giờ khốn khổ quay về còn dám mở miệng xin tiền tôi.
00:25:17Nực cười.
00:25:19Khóe miệng bà ấy co giật,
00:25:20trong mắt lóe lên chút sát khí.
00:25:22Hạ, hạ phu nhân,
00:25:23bà uống hơi nhiều rồi.
00:25:25Uống đến mức nói cả chuyện nhà thế này,
00:25:27tôi dù có máu hóng hớt đến đâu cũng không dám sen vào.
00:25:31Hạ phu nhân,
00:25:32ha, gọi thế là chạm vào giới hạn lớn nhất của tôi đấy.
00:25:35Ai mà gọi tôi là hạ phu nhân,
00:25:37tôi sẽ cho người đó rời bàn chơi đầu tiên,
00:25:39không nể ai hết.
00:25:41Bà ấy cười lạnh,
00:25:42lại châm thêm một điếu.
00:25:43Lúc này,
00:25:44Hạ Thuần An thò đầu ra khỏi phòng,
00:25:46ra hiệu cho tôi ngăn mẹ hắn hút thuốc.
00:25:49Đinh,
00:25:49Đinh Thục Doanh,
00:25:50tôi gượng nói,
00:25:51phu nhân,
00:25:52đừng sen vào chuyện người khác.
00:25:54Tôi im bặt,
00:25:55bà ấy chẳng biết đang nhìn chỗ nào,
00:25:57chỉ không nhìn tôi.
00:25:58Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô,
00:26:00chính là ngốc.
00:26:01Quả nhiên không sai,
00:26:03không biết nhìn sắc mặt người khác.
00:26:05Lần đầu theo Thuần An đến gặp tôi,
00:26:07mấy cô gái khác đều vội vàng gọi mẹ,
00:26:09chỉ có cô là cứ hạ phu nhân này hạ phu nhân nọ.
00:26:12Tôi có họ có tên,
00:26:13trên chứng minh nhân dân nào ghi ba chữ hạ phu nhân hả?
00:26:16Ờ,
00:26:17đây là bà ấy đang trách tôi à.
00:26:19Tôi còn chưa trách chuyện mấy người đem tôi chói về cơ mà.
00:26:22Cô thật ngốc,
00:26:23bị người ta bắt nạt cũng chẳng phản háng.
00:26:25Tôi đoán công ty cô chẳng mấy mà bị moi sạch rồi phá sản thôi.
00:26:29Cái đó thì tôi phải đính chính một chút.
00:26:32Không biết lấy đâu ra dũng khí,
00:26:33tôi cắt lời bà ấy,
00:26:35tôi trông có vẻ ngu thật,
00:26:36như năng lực làm việc hạng nhất.
00:26:38Còn mấy trò đấu đá trong thương trường,
00:26:40việc đó để cho người bạn thân của tôi,
00:26:42Nguyễn Mẫn phối xử lý.
00:26:43Tôi và cô ấy là hai nửa bù trừ,
00:26:45nên công ty sẽ không như bà nghĩ đâu.
00:26:48Nói xong,
00:26:49tôi im lặng ba giây,
00:26:50đối diện với ánh nhìn khinh khỉnh của Đinh Thục Doanh,
00:26:53liên cạn lời.
00:26:54Ừ,
00:26:54chắc chỉ có tôi mới ngu đến mức khai hết bí mật nội bộ thế này.
00:26:58Cô với cô ta bù trừ nhau hả?
00:27:00Thế còn tôi thì sao?
00:27:02Một câu nói mềm mại mà đầy ám ý,
00:27:04khiến tôi xít ngã khỏi ghế.
00:27:06Dù ỉ dung,
00:27:07giữa tôi và cô là gì?
00:27:09Đinh Thục Doanh mỉm cười,
00:27:10dập thuốc,
00:27:11dự cũng không đụng thêm.
00:27:12Tôi nhìn bà ấy,
00:27:14thận trọng trả lời,
00:27:15tôi nói rồi,
00:27:15tôi không nhớ gì hết.
00:27:17Với tôi,
00:27:18bà chỉ là mẹ của bạn trai cũ,
00:27:20dù đêm qua bà có,
00:27:21làm tôi như vậy.
00:27:22Như vậy là thế nào?
00:27:24Đừng nói vòng vo như con nít,
00:27:26nói thẳng ra đi.
00:27:27Chúng ta đều là người lớn,
00:27:28có gì phải giấu.
00:27:30Bà ấy bật cười,
00:27:31khóe mắt ướn ướt nhưng không rơi nước mắt,
00:27:33xem ra dự đúng là thứ dễ gây họa.
00:27:36Hả?
00:27:37Dì cơ?
00:27:38Tôi chưa kịp hiểu gì thì khi cùng nhau quay về phòng,
00:27:41bà ấy đã chặn tôi ngoài cửa.
00:27:42Vợ à,
00:27:43tối nay biểu hiện của em khiến tôi không hài lòng,
00:27:46ngủ ngoài sofa đi nhé.
00:27:48À,
00:27:48tiện thể dọn bàn dùm tôi luôn,
00:27:50cảm ơn.
00:27:51Bà ấy nói xong còn hôn chụt lên má tôi,
00:27:54tôi ngu ngơ để bị hôn xong rồi bị đóng cửa trước mặt.
00:27:57Cái diễn biến này,
00:27:58có phải nhanh quá không?
00:27:59Chuyện gì đang xảy ra vậy?
00:28:01Giờ là phim gì đây?
00:28:03Tôi nhớ rất lâu trước kia,
00:28:05sau khi làm lễ tăng cho ba tôi xong,
00:28:07đêm đó tôi không ngủ được,
00:28:08định qua ngủ chung với mẹ.
00:28:10Nhưng khi tôi ra phòng khách,
00:28:12tôi thấy mẹ ngồi một mình khóc.
00:28:13Dù mẹ không nói lý do,
00:28:15nhưng tôi biết mẹ đang nhớ ba.
00:28:17Và từ đó,
00:28:18tôi chưa bao giờ thấy mẹ khóc nữa.
00:28:20Tôi khẽ gật đầu,
00:28:22tỏ vẻ đang lắng nghe.
00:28:24Ba mẹ tôi ngày xưa cưới nhau là bị ông ngoại phản đối dữ lắm.
00:28:27Ông ngoại hình như là đại địa chủ,
00:28:29còn mẹ tôi hồi đó được cho đi du học,
00:28:31mà trong cái thời phụ nữ học đại học thôi đã hiếm rồi,
00:28:34huống chi là ra nước ngoài.
00:28:36Chỉ bấy nhiêu cũng đủ biết ông thương mẹ tôi đến mức nào,
00:28:38nhưng thương cỡ nào thì con gái rồi cũng phải gả đi thôi.
00:28:42Vậy là sau khi mẹ về nước thì yêu ba tôi,
00:28:44hai người họ khác biệt giai cấp quá lớn,
00:28:47may mà thời đó chỉ cần chịu khó làm ăn là có cơ hội.
00:28:50Tiếc là khi sự nghiệp vừa mới khởi sắc thì ba mất,
00:28:52để mẹ phải gồng gánh tất cả một mình.
00:28:55Cũng may bà từng ra nước ngoài,
00:28:56nên những kinh nghiệm học được khi ấy giúp ích rất nhiều.
00:28:59Tôi khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
00:29:02Những năm qua tôi biết mẹ vất vả thế nào,
00:29:04bà chỉ có mỗi tôi là con trai,
00:29:06nên chuyện gì tôi cũng lấy mẹ làm trọng.
00:29:09Mẹ không thích là tôi không thích,
00:29:10mẹ không muốn là tôi không muốn.
00:29:12Tôi sẽ không như mẹ,
00:29:13bị ông ngoại phản đối mà vẫn cứng đầu chống lại.
00:29:16Dù sao ông ngoại mất mẹ thì vẫn còn người thân khác,
00:29:19còn mẹ tôi thì chỉ còn lại mình tôi thôi.
00:29:22Khóe miệng tôi co giật, mặt đen xỉ.
00:29:24Tôi thậm chí còn từng nghĩ,
00:29:26không biết mẹ có tái hôn không,
00:29:28nhưng bao năm nay bà vẫn sống một mình,
00:29:30nên tôi tưởng bà sẽ ở vậy suốt đời.
00:29:32Ai ngờ bị cô từ chối rồi lại được chấp nhận,
00:29:35thật sự ngoài sức tưởng tượng.
00:29:37Tuy cô luôn nói mình không nhớ chuyện đêm đó,
00:29:39nhưng mẹ tôi đâu còn là cô gái trẻ,
00:29:41chắc chắn cô đã làm gì đó khiến bà rung động.
00:29:44Bị từ chối rồi lại được chấp nhận hoàn toàn cạn lời,
00:29:47cái cách nói này nghe cứ như tôi là người chủ động tỏ tình
00:29:49với Đinh Thục Doanh rồi bị từ chối ấy.
00:29:52Cô thử yêu mẹ tôi xem,
00:29:54tôi tin cô nhất định sẽ thích bà ấy.
00:29:56Mẹ tôi không hề cứng nhắc như vẻ ngoài đâu,
00:29:59nhiều mặt bà ấy còn dũng cảm hơn tôi.
00:30:01Không, tôi thấy người có thể chấp nhận mẹ mình qua lại
00:30:04với bạn gái cũ và còn cổ vũ họ đến với nhau
00:30:07như anh mới thật sự dũng cảm đấy tôi gào thét trong lòng.
00:30:10Tin tôi đi, nếu mẹ tôi không thích cô,
00:30:13bà ấy thật sự sẽ không kiên trì như thế đâu.
00:30:15Nếu không thích, cô chưa kịp chạm được một sợi tóc
00:30:18của bà đã bị tống thẳng vào đồn cảnh sát rồi.
00:30:202. Thật ra đoạn sau nghe hợp lý hơn nhiều,
00:30:23chứ đoạn đầu thì.
00:30:25Ủy dung, đồng ý đi mà thật sự muốn dơ chân đạp
00:30:28cho cái tên Hạ Thuần An này một phát nát mặt.
00:30:31Mẹ tôi rất tuyệt vời đấy,
00:30:32tôi cố nhúc nhích người, vô ích.
00:30:34Tay chân bị chói chặt không nhúc nhích nổi.
00:30:36Chỉ có thể chừng mắt nhìn kẻ bên cạnh,
00:30:38mà hắn thì giả vờ như không thấy.
00:30:40Chỉ ho nhẹ một tiếng,
00:30:42bắt đầu được rồi.
00:30:43Đừng có đùa nữa mà tôi sắp khóc đến nơi,
00:30:46dãy ruộng mãi cũng không thoát được.
00:30:48Cả người bị chói cứng vào ghế,
00:30:49miệng còn bị rán băng keo,
00:30:51Hạ Thuần An thì đè chặt lưng ghế.
00:30:53Giờ tôi chẳng khác nào con cá nằm sẵn trên thớt,
00:30:55chỉ muốn đập đầu vào cạnh bàn cho ngất đi cho rồi.
00:30:59Không ai thấy có gì kỳ lạ sao?
00:31:01Tại sao chẳng ai đặt câu hỏi hết
00:31:03vậy tôi không muốn bắt đầu?
00:31:04Nhưng dù có dễ dụa thế nào,
00:31:06những người xung quanh vẫn chẳng thấy gì bất thường,
00:31:09thậm chí còn đồng loạt đứng dậy vỗ tay cổ vũ.
00:31:11Thật sự muốn khóc mà không thể.
00:31:13Hôm nay, tôi đang mặc một bộ vest đen cao cấp,
00:31:16dày da bóng loáng,
00:31:18bị choi chặt trên ghế,
00:31:19ngồi giữa một nhà thờ.
00:31:20Đúng vậy, nhà thờ.
00:31:22Cái tốc độ tiến triển này là sao hả trời?
00:31:25Không thể ngăn nổi cặp mẹ con đi khùng này
00:31:27cưỡng ép tôi kết hôn.
00:31:29Sáng nay vừa tỉnh dậy,
00:31:30mới biết mình sắp bị kết hôn.
00:31:32Không kịp phản kháng,
00:31:33không biết Đinh Thục Doanh đã lấy được
00:31:35sổ hộ khẩu của tôi bằng cách nào,
00:31:37làm kiểu đặc quyền gì mà hôm nay đã kết hôn luôn.
00:31:40Kết, hôn, cô, với, mẹ, của, bạn,
00:31:45trai, cú, trời đất ơi.
00:31:48Chẳng lẽ hôn nhân đồng giới trong nước
00:31:49đã được thông qua rồi sao?
00:31:51Ưm ưm ưm ưm ưm ưm.
00:31:53Tôi dãy ruộn điên cuồng,
00:31:54suýt bật khóc.
00:31:55Thậm chí còn thấy Nguyễn Mẫn phối ngồi
00:31:57ở hàng ghế đầu,
00:31:58với gương mặt đầy xúc động kiểu
00:31:59Ưm ưm, con gái mình hôm nay
00:32:01đi lấy chồng rồi.
00:32:02Cảm động quá.
00:32:04Cậu là mẹ tôi chắc,
00:32:05thật chỉ muốn ói máu.
00:32:07Kiếp trước tích đức kiểu gì
00:32:08mà kiếp này lại phải cưới mẹ
00:32:10của bạn trai cũ,
00:32:11còn đám bạn trời đánh kia
00:32:12lại ngồi vỗ tay chúc mừng.
00:32:14Tiếng vỗ tay càng lớn,
00:32:15tôi càng thấy lạnh sống lưng,
00:32:17mồ hôi tuôn như tắm.
00:32:18Đặc biệt là khi nghe thấy
00:32:19tiếng thở dài khẽ của Hạ Thuần An,
00:32:21tôi biết Đinh Thục Xoanh đã xuất hiện.
00:32:24Và kinh khủng hơn là,
00:32:25tất cả mọi người,
00:32:26kể cả vị mục sư,
00:32:27đều mang vẻ mặt sẵn dỡ chúc phú.
00:32:30Hôn lễ này,
00:32:31nghĩ đến tâm trạng của tôi đi chứ.
00:32:33Khi không khí trong nhà thờ
00:32:34càng lúc càng sôi nổi,
00:32:36tôi chỉ biết chừng mắt nhìn vị mục sư,
00:32:38hy vọng có thể dùng ánh mắt bắn ra tia laser
00:32:40mà xuyên thủng đầu ông ta xem
00:32:42có bị hỏng chỗ nào không.
00:32:43Đến khi chiếc ghế bị Hạ Thuần An khẽ đẩy,
00:32:46tôi mới giật mình,
00:32:47ngừng đầu đối diện với Đinh Thục Xoanh.
00:32:49Dù ỉ Dung hít mạnh một hơi,
00:32:51dù bản thân cũng là phụ nữ,
00:32:53vẻ đẹp của Đinh Thục Xoanh
00:32:54trong bộ váy cưới vẫn khiến tôi chóng váng.
00:32:57Trong khoảnh khắc đó,
00:32:58hoàn toàn quên mất mình là nhân vật chính của buổi lễ,
00:33:01chỉ biết ngẩn ngơ ngắm nhìn đối phương,
00:33:02đến mức mục sư bắt đầu đọc lời tuyên thệ
00:33:04cũng không nhận ra.
00:33:06Ánh mắt hai người giao nhau,
00:33:07Đinh Thục Xoanh có vẻ hài lòng,
00:33:09khẽ con môi nhìn tôi,
00:33:10và điều quái lạ nhất là
00:33:11không ai trong nhà thờ thấy
00:33:13việc cô dâu bị chói trên ghế là có vấn đề gì hả?
00:33:16Con đồng ý,
00:33:17Đinh Thục Xoanh chậm dãi nói,
00:33:19rồi lướt mắt ra hiệu cho con trai mình.
00:33:21Ngay khi băng dính trên miệng
00:33:23bị Hạ Thuần An xé ra,
00:33:24tôi buộc miệng muốn chửi thề,
00:33:26lập tức nhận ra mình đang ở đâu,
00:33:28cả người nổi da gà,
00:33:29chừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt không dám tin,
00:33:32em nên nói gì nào?
00:33:33Giọng Đinh Thục Xoanh bình thản,
00:33:35như lại như họng súng dí vào thái dương,
00:33:37chỉ cần không nói đúng câu trả lời bà ấy muốn nghe,
00:33:40là tiêu đời ngay lập tức.
00:33:42Trừ cái đứa bạn ngu ngốc nguy mẫn phối,
00:33:44những người còn lại,
00:33:45kể cả mục sư,
00:33:46đều là người của Đinh Thục Xoanh,
00:33:47chỉ cần tôi dám nói không,
00:33:49hậu quả chắc chắn rất thảm.
00:33:51Ý dung,
00:33:52trời ạ,
00:33:53lại còn gọi rõ tên tôi sắp chết rồi đây,
00:33:55tôi có nên đồng ý không?
00:33:57Ánh mắt Đinh Thục Xoanh dần nheo lại,
00:33:59khi áp lạnh lẽo lan ra,
00:34:01chỉ cần chậm trễ một giây nữa thôi,
00:34:03có lẽ cả nhà thờ sẽ nổ tung mất.
00:34:05Tôi thật lòng cảm kích vì mình đang bị trói chặt,
00:34:07nếu không chắc đôi chân mềm nhũn từ lâu rồi.
00:34:10Tôi,
00:34:11đồng ý,
00:34:12trước khi hồn lìa khỏi sát,
00:34:13cuối cùng tôi cũng thốt ra câu trả lời.
00:34:16Bầu không khí căng thẳng đến cực độ
00:34:17ngay lập tức nổ tung trong tiếng gieo hò
00:34:19và pháo tay rộn ràng.
00:34:21Chúc mừng,
00:34:22chúc mừng nhé,
00:34:23thật tốt quá,
00:34:26phải gọi là Du Phu Nhân rồi.
00:34:28Chúc mừng Du Phu Nhân.
00:34:30Của đời mình từ đây chìm trong ưu ám thật rồi.
00:34:33Trong lúc thất thần,
00:34:34một bàn tay mềm mại vuốt nhẹ má tôi,
00:34:36rồi một làn hơi ấm áp áp lên môi,
00:34:38đau nhói.
00:34:39Con xé mạnh quá,
00:34:40môi ỉ dung rách rồi chảy máu kìa.
00:34:42Xin lỗi mẹ,
00:34:43lần sau con sẽ nhẹ tay hơn.
00:34:46Đừng có lần sau nữa tôi vừa tỉnh ra định gào,
00:34:48thì phát hiện ngón áp út tay trái của mình
00:34:50có thêm một chiếc nhẫn cưới.
00:34:52Cái quái gì?
00:34:53Từ lúc nào vậy?
00:34:54Không thích sao?
00:34:55Đinh Thục xoanh khẽ nhớn mày hỏi.
00:34:58Không, không,
00:34:59em,
00:35:00em thích lắm hu hu hu.
00:35:01Thế giới này điên hết rồi tôi từng mơ
00:35:03về hàng chục kiểu đám cưới khác nhau,
00:35:05nhưng chưa bao giờ,
00:35:06và chắc chẳng ai trên đời này
00:35:07lại tưởng tượng được cảnh kết hôn
00:35:09với mẹ của bạn trai cũ.
00:35:11Con thay mẹ vui lắm tôi rất muốn
00:35:13lấy chiếc nhẫn trên tay đấm vào mặt hạ thuần an một cái,
00:35:16nhưng nghĩ đến việc người kia là con trai vợ mình,
00:35:18đành thôi vậy,
00:35:19chỉ biết khóc không ra nước mắt.
00:35:21Buổi tối, khi đối mặt với cha mẹ,
00:35:23tôi không thể tránh được chuyện này nữa.
00:35:25Cả hai người nhìn tôi nghiêm túc.
00:35:28Tiểu Dung,
00:35:29con sợ ba phản đối nên mới chọn kết hôn trước rồi mới báo phải không?
00:35:32Ba cao mày,
00:35:33cô ta tuổi dù nhỏ hơn mẹ con,
00:35:35nhưng cũng có thể làm mẹ con rồi đấy.
00:35:38Mà cô ta lại là mẹ của bạn trai cũ con nữa phải không?
00:35:41Mẹ lo lắng nói,
00:35:42hôn nhân không phải trò đùa,
00:35:44mẹ không hiểu các con nghĩ gì,
00:35:45nhưng chuyện này không thể quyết bừa được đâu.
00:35:48Hay là,
00:35:49ba cắt ngang,
00:35:50nghiêm rộng,
00:35:51con có chuyện gì giấu ba mẹ à cô ta bắt con cưới vì điều kiện gì?
00:35:54Có phải cô ta đang ép hay đe dọa công ty của con không?
00:35:58Công ty con vừa niêm ít mà.
00:36:00Không,
00:36:01không có đâu ạ.
00:36:02Thật ra,
00:36:03Đinh Thục Xoanh có đe dọa,
00:36:04nhưng không phải theo kiểu mưu lợi,
00:36:05mà là ép cưới không lý do.
00:36:07Về mặt lợi ích,
00:36:08cuộc hôn nhân này chỉ khiến Đinh Thục Xoanh thiệt thòi,
00:36:11tôi chẳng có tài sản hay thế lực gì.
00:36:13Kết hôn xong lại còn ảnh hưởng đến tài sản của bà ấy,
00:36:17hấp, con Hạ Thuần An,
00:36:19trở thành con trai tôi.
00:36:20Chỉ nghĩ đến đó,
00:36:22đã thấy dạ dày mình quặn đau,
00:36:23bạn trai cũ biến thành con trai ruột.
00:36:26Thôi,
00:36:26thật ra Đinh Thục Xoanh hoàn toàn có thể lập giấy trắng mực đen
00:36:29để bảo đảm quyền thừa kế của Hạ Thuần An,
00:36:31nên nếu nói bà ấy lợi dụng mình thì cũng chẳng hợp lý.
00:36:34Con,
00:36:35thất lòng thích cô ấy sao mẹ hỏi,
00:36:37giọng nhẹ nhưng sắc bén.
00:36:39Thích,
00:36:39chắc là vậy.
00:36:40Chắc là vậy,
00:36:41tôi cũng chẳng hiểu nổi mình nữa.
00:36:43Tôi đâu có ngu đến mức đó,
00:36:45nếu không thích thì chắc chắn đã đẩy ra rồi chứ.
00:36:47Mà đẩy không được thì báo cảnh sát thôi.
00:36:50Dù Đinh Thục Xoanh có làm tôi sợ đến phát run,
00:36:52nhưng nghĩ kỹ lại,
00:36:53nỗi sợ đó giống như kiểu không biết phải làm sao,
00:36:56mang chút cảm giác mong chờ và hồi hộp.
00:36:58Khoan,
00:36:59nói như vậy kỳ quá phải không?
00:37:01Chắc chắn tôi có bệnh rồi.
00:37:03Trên đời này có ai bị người ta bắt nạt
00:37:05mà còn nghĩ tốt cho kẻ đó như tôi không chứ?
00:37:07Ba mẹ lại tiếp tục hỏi han đủ điều,
00:37:09nhưng tôi không còn hoảng hốt như lúc đầu nữa,
00:37:12vì bây giờ,
00:37:13họ chỉ đơn giản là quá tò mò về Đinh Thục Xoanh.
00:37:15Thật sự là rất tò mò.
00:37:17Họ hoàn toàn không thấy việc tôi cưới bà ấy,
00:37:20có gì kỳ lạ cả.
00:37:21Ban đầu thì hơi lấn cấn vì trên lệch tuổi tác,
00:37:24nhưng sau khi mẹ tôi lên Google tìm hình Đinh Thục Xoanh,
00:37:27liên nói,
00:37:27trời đất,
00:37:28sao bảo dưỡng tốt dữ vậy?
00:37:30Ba nhìn theo cũng giật mình.
00:37:32Hai người họ càng xem càng thấy thú vị,
00:37:34rồi cùng thở dài.
00:37:35Hồi đó thấy thằng bạn trai cũ của con trông chẳng có chi khí,
00:37:38ai ngờ nhà giàu thế,
00:37:40công ty lớn ghê.
00:37:41Mà con gái mình giờ cũng lấy vợ rồi ha?
00:37:44Mẹ vỗ nhẹ tay ba,
00:37:45hai người nhìn nhau cười ngọt ngào,
00:37:47thảo luận rung rả ngay trước mặt tôi.
00:37:49Đúng là di chuyển mà,
00:37:51họ chỉ quan tâm đến chuyện tuổi tác,
00:37:53chứ chẳng phản đối gì.
00:37:54Giống như chính cuộc hôn nhân của họ vậy,
00:37:56do ông bà hai bên hứa hôn từ nhỏ,
00:37:58nên cứ thuận theo dòng đời mà đến với nhau.
00:38:01Còn tôi bây giờ,
00:38:02Đinh Thục Xoanh cứ thế kéo tôi lên thuyền,
00:38:04tôi thì ngơ ngác trèo theo.
00:38:06Cứ để nó trôi,
00:38:07bà ấy muốn xuống thuyền thì tôi cũng chẳng giữ.
00:38:10Tình cảm mà,
00:38:11tùy duyên thôi.
00:38:12Tôi còn nghi ngờ là hai ông bà đang nói chuyện lại
00:38:15lỡ tay mở app mua sắm,
00:38:16xem nồi niêu chảo bếp gì đó,
00:38:18rồi đột nhiên nhớ ra tôi đang ngồi ở đây
00:38:20nên vội chỉnh mặt nghiêm lại,
00:38:22ho khan vài tiếng cho có vẻ đứng đắn.
00:38:24Chắc chắn là di chuyển gia đình rồi.
00:38:26Tiểu dung này,
00:38:27ba mẹ không phản đối chuyện con kết hôn,
00:38:29chỉ là thật sự quá đột ngột.
00:38:31Ba nói,
00:38:32cố tỏ vẻ nghiêm túc,
00:38:33như thế chưa từng bàn xem nên mua bộ nồi nào rẻ hơn.
00:38:37Còn người ta,
00:38:38con cũng chưa dắt về cho ba mẹ gặp nữa.
00:38:40Mẹ tôi tiếp lời,
00:38:41phối hợp rất ăn ý với ba,
00:38:43ít nhất cũng phải đưa về cho chúng ta gặp mặt một lần chứ.
00:38:46Hơn nữa,
00:38:47việc kết hôn mà không báo trước cho ba mẹ là hơi thất lễ đó nha.
00:38:50Cưới xin là chuyện lớn đời người,
00:38:52nếu muốn chúng ta thật lòng chúc phúc,
00:38:54thì hai đứa nên tổ chức lại một buổi lễ nhỏ,
00:38:56mời hai bên cha mẹ cùng tham dự.
00:38:59Tôi xít phun cả ngụm nước đang uống.
00:39:01Hả,
00:39:02con cũng không còn nhỏ nữa,
00:39:03nếu không thích thì đã chẳng cưới rồi.
00:39:05Nên thôi,
00:39:06ba mẹ không can thiệp,
00:39:07đời con do con quyết địch.
00:39:09Tôi bỗng thấy sự cởi mở này thật đáng sợ.
00:39:12Hai người chắc chắn muốn tôi dẫn bà ấy về thật sao.
00:39:15Hai người chắc chắn không muốn mắng tôi một trận sao.
00:39:18Hai người chắc chắn không thấy việc con gái mình cưới phụ nữ là lạ.
00:39:22À,
00:39:23mà bạn trai cũ con thì đừng dắt theo,
00:39:25kẻo hơi khó xử.
00:39:26Khoan đã,
00:39:27rất đinh thục doanh về thì lại không khó xử sao.
00:39:30Ba ấy từng gọi điện chửi thẳng vào mặt ba mẹ tôi đấy.
00:39:33Tôi đứng hình,
00:39:34con mẹ thì đẩy nhẹ vai tôi.
00:39:36Này,
00:39:36con đứng ngẩn ra làm gì?
00:39:38Từ nhỏ đến giờ con chẳng khiến ba mẹ lo lắng bao giờ,
00:39:41chắc cũng có lý do riêng đúng không?
00:39:43Ba mẹ không hỏi nhiều đâu,
00:39:45miễn con thấy hạnh phúc là được.
00:39:46Có chuyện gì thì cứ nói,
00:39:48ba mẹ sẽ giúp.
00:39:50Chỉ là lần sau,
00:39:51chuyện cưới xin như vậy nhớ báo sớm một tiếng,
00:39:53biết chưa?
00:39:55Tại con,
00:39:56xin lỗi,
00:39:56tôi gần như muốn khóc.
00:39:58Tôi đâu thể nói là mình ngủ một giấc dậy thì thành người có vợ được chứ.
00:40:02Không thể,
00:40:03không thể nói được.
00:40:04Thế là,
00:40:05buổi nói chuyện thông báo kết hôn của tôi với ba mẹ trôi qua một cách kỳ lạ mà yên
00:40:09bình.
00:40:10Nhưng rồi tôi bắt đầu thắc mắc,
00:40:12vì sao ai cũng vội thế nhỉ?
00:40:13Bởi vì,
00:40:14sau buổi nói chuyện đó,
00:40:16ba mẹ bỏ qua tôi luôn,
00:40:17trực tiếp hẹn Đinh Thục Xoanh đi ăn chung cả nhà.
00:40:20Tất nhiên,
00:40:21tôi cũng để ý thấy Hạ Thuần An ngồi ngoài phòng riêng,
00:40:23cùng ăn với cô thư ký nhỏ.
00:40:25Tôi là bạn gái cũ của anh ta,
00:40:27nên ít nhiều vẫn thấy kỳ,
00:40:29nhưng lúc đó dạ dày tôi đau quá trời.
00:40:32Ba mẹ và Đinh Thục Xoanh nói chuyện gì tôi chẳng nghe lọt chữ nào.
00:40:35Đến khi bữa ăn kết thúc,
00:40:37chị ta khẽ búng ngón tay cạnh tay tôi,
00:40:39khoác tay đầy thân mật chào tạm biệt ba mẹ,
00:40:41rồi thuận tay kéo luôn Hạ Thuần An rời đi.
00:40:44Sau đó, anh ta quay lại hỏi tôi,
00:40:46hai người nói chuyện gì vậy em ấy giả vờ ngây ngô suốt buổi.
00:40:50Đinh Thục Xoanh mỉm cười,
00:40:51đẩy tôi vào ghế phụ lái.
00:40:53Hạ Thuần An vui vẻ chui ra ghế sau,
00:40:55còn chị ta ngồi lái xe.
00:40:57Trên đường về, không ai nói gì,
00:40:59có lẽ chị ta đang giận.
00:41:01Tôi muốn xin lỗi,
00:41:02nhưng thật sự không biết nên mở miệng thế nào.
00:41:04Vì bữa đó không khí quá hòa thuận,
00:41:06không cãi vã, không xung đột,
00:41:08giống như hai nhóm bạn cũ cùng thế hệ gặp lại nhau ăn cơm vậy.
00:41:11Tôi chỉ biết cuối đầu ăn,
00:41:13để người lớn trò chuyện.
00:41:15Nhưng, bây giờ chị ta là vợ tôi mà.
00:41:17Về đến nhà,
00:41:18Đinh Thục Xoanh chẳng nói gì thêm.
00:41:20Hạ Thuần An ngoan ngoãn về phòng.
00:41:22Tôi cũng theo về phòng,
00:41:23hiếm khi không bị đuổi ra ngủ sofa.
00:41:26Đinh Thục Xoanh nằm trên giường,
00:41:28thở dài một hơi,
00:41:29rồi mở mắt nhìn tôi,
00:41:30để tôi đoán xem,
00:41:31em hoàn toàn không nhận ra là ba mẹ em đang đấu với tôi đúng không.
00:41:35Ờ, đúng vậy.
00:41:37Tôi giật mình,
00:41:38vội đặt bộ đồ trên tay xuống,
00:41:39đi tắm trước đi.
00:41:41Chị ta nói,
00:41:42giọng bình thản mà khiến tim tôi đập loạn cả lên.
00:41:45Kết quả là lần này tôi tắm lâu kỷ lục,
00:41:47không phải vì phải giành nước với Hạ Thuần An,
00:41:49dù đây là khu nhà cao cấp chứ đâu phải quê nhà tôi,
00:41:52làm gì có chuyện nước yếu,
00:41:54mà là vì tôi đang ra sức nhớ lại toàn bộ chiến sự trong bữa ăn hôn nó.
00:41:58Rốt cuộc bọn họ thật sự nói gì vậy?
00:42:01Sao tôi nhớ không ra?
00:42:02Giống như bị trúng tả,
00:42:04càng cô nghĩ càng thấy đầu trống rỗng.
00:42:06Trong ấn tượng của tôi,
00:42:07toàn bộ đối thoại chỉ toàn mấy câu xã giao kiểu,
00:42:10nhà tôi thật cảm ơn cô đã chăm sóc con bé,
00:42:12không có gì, tôi nên làm thôi.
00:42:14Nhưng mà, tôi nhớ mẹ tôi có hỏi một câu như vậy,
00:42:17ây ra, cô có phải vì thấy con bé ỉ Dung nhà tôi đáng yêu quá nên mới ở bên
00:42:22nó không?
00:42:22Chứ con bé này ngốc nghếc lắm,
00:42:24cô chịu ở với nó là phúc tám đời đó nha.
00:42:27Câu đó, rõ ràng là bẫy.
00:42:29Dù nghe mẹ nói tôi ngốc thấy hơi đau lòng,
00:42:32nhưng chữ đáng yêu ở đầu ám chỉ hình tượng ban đầu tôi cho người ta là yếu đuối,
00:42:36dễ bị thương,
00:42:37chữ ngốc phía sau lại ngầm bảo tôi là người dễ bị lợi dụng.
00:42:40Với việc tôi còn có công ty riêng,
00:42:42mẹ tôi chắc đang nghi ngờ Đinh Thục Xoanh có phải muốn lợi dụng tôi để mưu cầu lợi ích
00:42:45gì đó hay không.
00:42:47Trời ơi, sao tự nhiên tôi thấy mình thông minh quá vậy trời?
00:42:51Đinh Thục Xoanh khi đó trả lời rất bình tĩnh,
00:42:53thậm chí còn kèm nụ cười tiêu chuẩn xã giao,
00:42:55phải nói là vinh hạnh của tôi mới đúng.
00:42:58Ý dung nhìn thì có vẻ hơi ngốc,
00:42:59nhưng thật ra em ấy có trực giác và khả năng quan sát rất tốt,
00:43:03lại dịu dàng, chú đáo.
00:43:04Trong môi trường làm việc nhiều năm,
00:43:06hiếm lắm mới gặp được người vừa dịu dàng vừa có tâm như em ấy,
00:43:09nên tôi mới vô tình động lòng thôi.
00:43:12Nghe lại mà tôi nổi da gà,
00:43:14động lòng cái gì mà động lòng.
00:43:16Rõ ràng lần đầu gặp tôi,
00:43:17chị ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chắn ghét mà.
00:43:20Như nói đi cũng phải nói lại,
00:43:22qua câu đó,
00:43:23chị ta cũng khéo léo chứng minh với mẹ tôi rằng
00:43:25chị ta không phải bị vẻ ngoài ngốc nghếch của tôi mê
00:43:27hoặc mà là bị bản chất tốt đẹp trong tâm hồn tôi cảm động.
00:43:31Nghe có vẻ chân thành,
00:43:32nhưng tôi chỉ thấy giận tóc ấy.
00:43:34Còn lại thì đúng là,
00:43:36hai người cứ thế tung qua hứng lại kiểu nói chuyện đầy ẩn ý,
00:43:39khiến tôi và ba chỉ biết rút lui ra hàng sau,
00:43:41ngồi im mà quan sát đại chiến này.
00:43:43Mãi đến khi cả hai cùng nở nụ cười hài lòng,
00:43:46bữa ăn mới kết thúc.
00:43:47Tôi chỉ muốn nói, hay là,
00:43:49hai người kết bạn luôn đi.
00:43:51Tắm xong, tôi ra ngoài thì phát hiện,
00:43:53đinh thục doanh ngủ mất rồi.
00:43:55Phải biết rằng bình thường,
00:43:57dù bận rộn hay mệt cách mấy,
00:43:58chị ấy cũng sẽ tắm rửa kỹ càng rồi mới đi ngủ.
00:44:01Tôi đang nghĩ ngợi thì nghe tiếng gõ cửa khẽ khẽ,
00:44:04không cần đoán cũng biết ai.
00:44:06Gì đó,
00:44:07tôi cố gắng giữ giọng dự dàng nhất có thể,
00:44:09chào đón bạn trai cũ.
00:44:11Mẹ tôi với mẹ cô thật sự không cãi nhau à?
00:44:14Không mà, tôi cao mày.
00:44:15Sao, có gì không ổn hả?
00:44:18Ừm, Hạ Thuần An chép miệng,
00:44:20rồi đột nhiên kéo tôi ra khỏi phòng,
00:44:22đóng cửa lại.
00:44:23Có chuyện này chắc cô không biết,
00:44:25cậu ta nói,
00:44:25trông như đang cố chọn từ.
00:44:27Thật ra,
00:44:28mẹ cô là mối tình đầu của mẹ tôi đấy.
00:44:30Hả?
00:44:31Tôi xiết nhảy dựng tại chỗ.
00:44:33Hạ Thuần An lại chẳng hề ngạc nhiên,
00:44:35chỉ nhún vai,
00:44:36nhưng sau khi mẹ cô bị bệnh nặng
00:44:38thì mất trí nhớ,
00:44:39nên mẹ tôi mới lấy ba tôi,
00:44:40rồi sinh ra tôi.
00:44:42Cái, cái quái gì vậy?
00:44:44Cậu tưởng mình đang đóng phim truyền hình 8 giờ tối à?
00:44:47Tôi chừng mắt,
00:44:48nhìn cậu ta từ đầu đến chân.
00:44:50Tin hay không tùy cô,
00:44:52nhưng cô ở chung với mẹ tôi lâu vậy rồi,
00:44:54có bao giờ thấy bà ấy mệt đến mức ngủ ngay chưa?
00:44:57Bà ấy mà như vậy,
00:44:58chỉ có hai khả năng,
00:45:00hoặc là đang có tâm sự,
00:45:01hoặc là đang cố thư giãn để che giấu điều gì đó.
00:45:04Câu nói đó khiến tôi nghẹn họng.
00:45:06Về lại phòng,
00:45:07tôi nhìn người phụ nữ vẫn đang say ngủ bên cạnh,
00:45:09thở đều, nét mặt yên bình đến lạ.
00:45:12Tôi mở điện thoại nhắn tin cho ba.
00:45:1420 phút sau ông mới trả lời,
00:45:16Ừ, mẹ con hồi 14 tuổi bị bệnh nặng,
00:45:18sốt cao quá nên tổn thương não.
00:45:20Trước đó bà là thiên tài đấy,
00:45:22nhảy cấp học đại học luôn cơ.
00:45:24Sau cơn bệnh thì mới trở nên bình thường thôi.
00:45:26Tôi lặng lẽ tắt điện thoại.
00:45:28Lần đầu tiên trong đời,
00:45:30tôi mới biết mẹ mình từng là thiên tài.
00:45:32Nhìn sang Đinh Thục Doanh,
00:45:33bà ấy sinh Hạ Thuần An năm 16 tuổi.
00:45:35Ờ, giờ tôi nên thấy dối giám hay nên thốt lên rằng
00:45:39ngày xưa người ta yêu sớm quá đây.
00:45:41Thế giới này đúng là ngày càng giống phim truyền hình 8 giờ tối.
00:45:44Cái tuổi thơ đơn thuần đẹp đẽ của tôi bay đi đâu mất rồi.
00:45:48Tin quá sốc, tôi mất ngủ cả đêm.
00:45:50Ngồi làm việc cho xong đóng việc công ty,
00:45:53khi tắt laptop thì trời đã sáng.
00:45:55Tôi nhắn cho thư ký bảo chiều mới vào,
00:45:57rồi nhìn thấy một quảng cáo hiện lên bên góc màn hình,
00:46:00bộ dụng cụ nấu bếp với hình ảnh bữa sáng đẹp như mờ.
00:46:03Vốn định ngủ luôn, nhưng nhìn hình thôi mà bụng đã déo ẩm lên.
00:46:07Ra tiệm ăn giờ chắc đông nghẹt,
00:46:08nên tôi đi xuống bếp lục tủ lạnh.
00:46:10Ngoài vài lon nước uống thì trống trơn,
00:46:12có mỗi quả trứng là quý như vàng.
00:46:15Đành phải ra ngoài mua.
00:46:16Tiệm ăn sáng quả nhiên đông nghẹt,
00:46:18học sinh, dân văn phòng,
00:46:20ai cũng che nhau gọi món.
00:46:21Ông chủ thì bận rộn chiên trứng,
00:46:23nướng bánh, làm hamburger.
00:46:25Khung cảnh hỗn loạn khác xa mấy bức ảnh quảng cáo sáng sủa vừa xem.
00:46:29Nhìn sang bên cạnh là siêu thị 24h, vắng thanh.
00:46:33Tôi vào mua luôn một lốc mì gói và một hộp trứng.
00:46:35Đủ sống đến tối,
00:46:37sang chảnh thêm chút chắc phải đợi mai.
00:46:39Về đến nhà, chẳng bất ngờ gì,
00:46:41hai người kia vẫn đang ngủ ngon lành.
00:46:43Dù sao làm xếp thì có đặc quyền,
00:46:45muốn vô công ty lúc nào là chuyện nhỏ.
00:46:48Tôi nấu mì xong,
00:46:49vừa ngồi xuống ăn thì Hạ Thuần An ló đầu ra khỏi phòng,
00:46:52ráng vẻ còn ngái ngủ,
00:46:53chắc bị mùi thơm thức ăn đánh thức.
00:46:55Rồi như đoán được,
00:46:57tên đó cũng chảy nước miếng,
00:46:58chạy ngay vô bếp nấu thêm một gói mì nữa.
00:47:01Tôi nấu hai phần nha.
00:47:03Ờ, tôi đặt đũa xuống,
00:47:05quay về phòng lay Đinh Thục Xoanh dậy.
00:47:07Khi chị ấy phát hiện mình ngủ mà chưa tắm,
00:47:09nét mặt lập tức rụp xuống.
00:47:11Tôi run run tự hỏi,
00:47:12đáng lẽ tối qua tôi nên đánh thức người này dậy tắm trước thì tốt hơn.
00:47:16Nhưng Đinh Thục Xoanh chỉ nhéo sống mũi,
00:47:18rồi nhìn ra ngoài phòng.
00:47:20Có ai đang nấu gì à?
00:47:21Mì gói với trứng.
00:47:23Đinh Thục Xoanh khẽ nhất môi,
00:47:24không có rau à?
00:47:25Tôi không mua.
00:47:27Ừ,
00:47:28chị ta im lặng một lúc rồi nói,
00:47:30tôi đi tắm trước.
00:47:31Nếu tôi không gọi dậy chắc còn ngủ tiếc thật.
00:47:33Mẹ cậu nói tắm trước rồi xuống.
00:47:35Cô phải gọi là vợ yêu chứ.
00:47:37Gọi cái đầu cậu.
00:47:39Tôi cố giữ phong độ,
00:47:40lặng lẽ rời khỏi bếp.
00:47:42Hạ Thuần An nhanh chóng nấu xong,
00:47:44nhưng sáng nay cậu ta có cuộc họp,
00:47:46nên dù thong thả lúc nấu,
00:47:48cuối cùng vẫn phải ăn vội để kịp đi làm.
00:47:50Tôi không biết có nên khenh cậu ta biết điều không nữa.
00:47:53Ngày xưa nấu mì cho tôi,
00:47:54nước với mì lúc nào cũng dính nhão nhuệt,
00:47:56vậy mà nấu cho mẹ mình thì nhớ tách riêng đàng hoàng.
00:48:00Tôi rửa chén xong,
00:48:01Đinh Thục Xoanh vẫn chưa tắm xong.
00:48:03Kết quả là khi quay lại phòng,
00:48:05Đinh Thục Xoanh đã tắm xong rồi,
00:48:06nhưng đang thay ga rường.
00:48:08Sao vậy?
00:48:09Bẩn rồi.
00:48:10Hai chữ đơn giản,
00:48:11nhưng cũng đủ nói rõ chị ta là kiểu người phải tắm sạch rồi mới ngủ được.
00:48:15Nhìn cảnh đó,
00:48:16tôi bất giác nhớ đến mấy người bạn học cũ,
00:48:19giờ chẳng còn liên lạc nữa.
00:48:20Để tôi làm cho,
00:48:21chị ra ăn mì đi,
00:48:23nguội hết rồi.
00:48:24Đinh Thục Xoanh ngẩn đầu lên,
00:48:26khượng lại một chút,
00:48:27rồi mỉm cười.
00:48:28Sau đó khẽ gật đầu,
00:48:29chỉ băng cầm về phía bộ ga rường mới đặt trên ghế.
00:48:32Rồi,
00:48:33chị ta bất ngờ cúi xuống hôn lên má tôi.
00:48:35Chụt.
00:48:36Âm thanh rõ mồn một,
00:48:38hơi thở phả bên tay tôi,
00:48:39mùi sữa tắm nhẹ nhàng,
00:48:41dịu ấm.
00:48:42Tôi chết chân tại chỗ.
00:48:43Đinh Thục Xoanh mang bộ ga rơ ra ban công,
00:48:46cửa trượt cạch một tiếng khép lại.
00:48:47Lúc đó tôi mới hoàn hồn.
00:48:49Tại sao,
00:48:50hôn má lại có sức sát thương lớn hơn hôn môi vậy trời?
00:48:54Tim tôi đập như trống,
00:48:55đầu nóng gian.
00:48:56Tôi vội chảy ga rường mới,
00:48:58ngồi xuống rường mà vẫn còn ngơ ngẩn.
00:49:00Cuối cùng,
00:49:01cơn buồn ngủ rồn tới dữ dội.
00:49:03Nếu không phải Nguyễn Mẫn Phối nhắn hỏi tôi có bị bắt cóc không,
00:49:06chắc tôi đã ngủ đến tối rồi.
00:49:08Sau đó tôi vẫn phải ghé qua công ty,
00:49:10nhưng chẳng bao lâu lại bị cô nàng bạn thân khốn kiếp lôi đi.
00:49:14Phải nói thật,
00:49:15công việc công ty giờ cũng khá nhiều,
00:49:17nhưng nhờ Nguyễn Mẫn Phối giỏi thu hút nhân tài,
00:49:19tôi không còn phải ngồi văn phòng suốt ngày.
00:49:21Cơ mà vậy lại khiến tôi thấy hơi trột dã trông như đang lười biếng vậy.
00:49:25Dạo này cậu với Đinh Thục Xoanh sao rồi?
00:49:28Ồ, cuối cùng con bạn tốt này cũng biết quan tâm tôi cơ đấy.
00:49:31Nhớ lại hôm tôi bị ép cưới,
00:49:33nó còn ngồi hàng ghế khách mời,
00:49:35dưng dưng nước mắt cơ mà.
00:49:37Tôi lướt một cái lạnh thanh.
00:49:39Đừng trách tớ nha,
00:49:40nó cười ha hả,
00:49:41coi như cậu hy sinh vì công ty thôi.
00:49:43Với lại,
00:49:44khi đó tớ mà báo cho nhà cậu biết
00:49:46thì mọi chuyện chắc còn ẩm ý hơn,
00:49:47đúng không?
00:49:48Cậu biết mà,
00:49:49làm ăn lớn cỡ này đâu dễ giữ bình yên.
00:49:52Ê, dung dung.
00:49:53Tớ chỉ hơi mất tập trung thôi.
00:49:55À,
00:49:56ba mẹ tôi biết rồi.
00:49:57Hả?
00:49:58Biết chuyện cậu?
00:49:59Thì chuyện cưới Đinh Thục Xoanh đó.
00:50:01Hôm qua còn ăn cơm chung,
00:50:03vui vẻ lắm.
00:50:04Nguyễn Mẫn phối phun nước cười,
00:50:06cười đến run người như bị đơ thần kinh.
00:50:08May mà lúc nhân viên mang đồ ăn vào,
00:50:10cậu ta kịp lấy lại bình tĩnh.
00:50:12Cậu đúng là kỳ quặc hết chỗ nói.
00:50:14Kinh nghiệm này không phải ai cũng có đâu nha.
00:50:17Tôi thà không có thì hơn.
00:50:18Tôi xoa Thái Dương mệt mỏi.
00:50:20Còn nữa,
00:50:21mối tình đầu của Đinh Thục Xoanh chính là mẹ tôi đấy.
00:50:24Cái?
00:50:25Cái gì cơ?
00:50:26Cái đó là ha ha ha ha ha.
00:50:28Cuối cùng cậu lại trở thành thế thân của mẹ mình à?
00:50:31Không được,
00:50:32buồn cười quá.
00:50:33Cái gì mà lạ đời thế này ha ha ha?
00:50:35Cười cái gì mà cười?
00:50:37Câu nói đó vừa vang lên,
00:50:39Nguyễn Mẫn phối như bị ngẹn,
00:50:40nụ cười tắt ngúm.
00:50:42Hai đứa tôi cùng quay đầu lại,
00:50:43mặt cứng đờ.
00:50:45Cưng à,
00:50:45lại đang hẹn hò với hồ ly tình đó hả?
00:50:48Không có.
00:50:49Sao chị ta lại xuất hiện ở đây chứ?
00:50:51Tôi hoảng loạn trừng mắt với Nguyễn Mẫn phối,
00:50:54ra hiệu bằng ánh mắt,
00:50:55tay cậu đó.
00:50:56Tay cậu đang để trên vai tôi kìa.
00:50:58Bỏ xuống mau.
00:50:59Em chỉ đặt chỗ sẵn cho hai người ăn tối lãng mạn thôi.
00:51:02Thưa Du Phu Nhân,
00:51:04chúc hai người ngon miệng nhé.
00:51:05Tạm biệt.
00:51:06Cái gì mà Du Phu Nhân với bữa tối lãng mạn hả trời?
00:51:09Rồi con nhỏ đó chạy mất dép,
00:51:12mang túi,
00:51:12chuồn thẳng,
00:51:13bỏ tôi lại một mình,
00:51:14đối diện với Đinh Thục Doanh.
00:51:16Một màn bán đứng đồng đội hoàn hảo.
00:51:18Đinh Thục Doanh nhìn tôi cùng bữa tối trưa ăn một cách lạnh lùng,
00:51:21rồi keo ghế,
00:51:22ngồi xuống thật thanh lịch.
00:51:24Không gian ở đây khá ổn đấy,
00:51:26chị ta nói,
00:51:27đồng thời cầm thực đơn lên.
00:51:29Ừ, đúng rồi.
00:51:30Trước đây Nguyễn Mẫn Phối với bạn trai cũng từng tổ chức sinh nhật ở đây.
00:51:34Tôi vừa bị giật mình,
00:51:35vừa cố ép bản thân nghĩ,
00:51:37phải đẩy Nguyễn Mẫn Phối ra ngoài để chứng minh tôi và cậu ta chỉ là bạn bình thường.
00:51:41Và cũng khá riêng tư nữa,
00:51:43tôi nhận ra ngay không khí đang có vấn đề.
00:51:45Ngửng đầu lên,
00:51:46thấy Đinh Thục Doanh chống cầm,
00:51:48ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái.
00:51:50Chúng ta về nhà làm từ từ được không?
00:51:52Đừng nghĩ tôi không biết chị ta muốn làm gì ở đây.
00:51:55Đinh Đại Gia ơi,
00:51:56chú ý chỗ công cộng chứ.
00:51:58Về nhà làm từ từ gì cơ?
00:52:00Tôi chỉ nói không gian này khá riêng tư thôi mà.
00:52:03Chị ta mặt không cảm xúc,
00:52:05tôi hít một hơi thật sâu,
00:52:06nhìn dưới gầm bàn thì chân Đinh Thục Doanh đang nghịch ngợn chạm lên đùi tôi.
00:52:10Về nhà,
00:52:11về nhà,
00:52:12ờ,
00:52:13về nhà làm gì cơ?
00:52:14Chân chị,
00:52:15chân chị,
00:52:16tim tôi đập nhanh đến mức áp đảo cả thính giác.
00:52:18Sao không nói gì nữa?
00:52:20Chân Đinh Thục Doanh cố tình cọ vào chỗ nhạy cảm trên đùi tôi.
00:52:24Đừng nghịch nữa,
00:52:25tôi vừa giận vừa bực,
00:52:26mặt đỏ bừng,
00:52:27rồi nhận ra mình đang nổi giận với ai,
00:52:29nhưng Đinh Thục Doanh chẳng hề khó chịu,
00:52:31chỉ che miệng cười,
00:52:32ánh mắt cong lên nhìn tôi.
00:52:34Khoảnh khắc đó,
00:52:35tôi cảm giác chị ta không nhìn tôi mà đang nhìn một người khác.
00:52:38Cảm giác này rồn nén trong tim,
00:52:40khó chịu vô cùng.
00:52:41Sau khi ăn tối về nhà,
00:52:43Đinh Thục Doanh quả nhiên áp sát,
00:52:45trước sức tấn công rồn rập,
00:52:46tôi quyết định hỏi một chuyện tuy phá hỏng không khí nhưng khiến tôi cực kỳ quan tâm,
00:52:50chị có thích mẹ tôi không?
00:52:52Đinh Thục Doanh nhớ mày,
00:52:53tôi run dẩy,
00:52:54Hạ Thuần An nói,
00:52:56chị trước đây từng là người yêu của mẹ tôi.
00:52:58Ừ, đúng vậy.
00:53:00Đinh Thục Doanh thẳng thắn thừa nhận,
00:53:02lâu lắm rồi,
00:53:03nếu em không nhắc tôi cũng quên rồi.
00:53:05Thực tế là nếu không có con trai tôi nhắc,
00:53:07tôi cũng chẳng nhớ gì cả.
00:53:09Rõ ràng việc tôi nhắc ra khá hiệu quả,
00:53:11vì Đinh Thục Doanh dừng lại.
00:53:13Khi tôi thở phào định lén lút trốn đi,
00:53:15chị ta phát hiện,
00:53:16kéo tôi lại,
00:53:17mỉm cười,
00:53:18nhét mép,
00:53:18vợ ơi,
00:53:19đừng có tự mình vui xong rồi trốn đi,
00:53:21tôi vẫn đói đây.
00:53:23Không,
00:53:23không đúng rồi,
00:53:24vẫn chưa làm gì,
00:53:26ý tôi là,
00:53:26ý tôi là.
00:53:27Thế là tôi chẳng những không chuyển được chủ đề,
00:53:30mà còn bị ăn sạch sẽ như cũ.
00:53:32Đầu óc tôi liên tục vang lên câu con dâu gặp mẹ chồng độc ác.
00:53:35Tại sao vậy nhỉ?
00:53:37Nhìn Đinh Thục Doanh chơi với laptop của tôi bên cạnh,
00:53:40nhìn góc nghiêng của chị ấy,
00:53:41nếu có một điếu thuốc chắc chắn rất ngầu.
00:53:43Không phải,
00:53:44tôi vừa nghĩ vậy,
00:53:45chị ta đã với tay ra tủ đầu giường,
00:53:47thật sự móc ra điếu thuốc nhật từng hút.
00:53:50Có chuyện gì vậy?
00:53:51Tôi không trách bản thân yếu ớt,
00:53:53chỉ là lúc nãy quá mệt,
00:53:55giọng khẳng đi.
00:53:55Đinh Thục Doanh chắc chắn không muốn nghe tôi nhắc về mẹ,
00:53:58vì chị ta vừa làm tôi khổ sở,
00:54:00khổ kinh khủng.
00:54:01Trước giờ chưa bao giờ như vậy,
00:54:03kể cả khi tôi hỏi sao vậy,
00:54:05Đinh Thục Doanh cũng không trả lời,
00:54:07tự mình rút ra một điếu thuốc,
00:54:08khiến tôi trong lòng chua sót.
00:54:10Ngay khi định châm lửa,
00:54:12tôi giật điếu thuốc.
00:54:13Đinh Thục Doanh nhớ mày nhìn tôi,
00:54:15lập tức tôi toát mồ hôi lạnh,
00:54:16như nhìn thấy ánh mắt kiểu chưa đủ à.
00:54:19Của người tình bá đạo,
00:54:20cảnh tượng vừa hợp lý lại vừa không hợp lý,
00:54:22hoảng loạn lẫn thích thú.
00:54:24Tôi ghét mùi thuốc lá,
00:54:26tôi lướt sang chỗ khác,
00:54:27cố không đối mắt.
00:54:28Đinh Thục Doanh cười nhẹ,
00:54:30một tay nâng cầm tôi lên,
00:54:31hôn.
00:54:32Lần thứ hai thì không còn quá khó chịu nữa,
00:54:34chị ấy vút ve tôi nhiều lần,
00:54:36dự dàng nhưng mê hoặc,
00:54:37cảm giác này,
00:54:38khó chịu mà lại gây nghiện,
00:54:40chẳng thấy ghét chút nào.
00:54:41Khi tôi tỉnh dậy,
00:54:43Đinh Thục Doanh và Hạ Thuần An
00:54:44đều đã không còn ở nhà.
00:54:45Tôi nhớ mấy tháng sau họ bận sâu
00:54:47thời trang gì đó,
00:54:48trước đã nói sẽ ra ngoài bất cứ lúc nào.
00:54:51Mở laptop ra,
00:54:52thấy Đinh Thục Doanh lưu một nốt trên desktop,
00:54:54mở ra là phần mềm liên lạc quen thuộc,
00:54:57dưới đó có một tài khoản.
00:54:58Tôi dùng phần mềm tìm kiếm,
00:55:00thấy ảnh đại diện của chị ấy.
00:55:02Ừm,
00:55:03chuột tôi thật ngoan,
00:55:04tự động dê qua thêm bạn.
00:55:06Từ đó,
00:55:06tôi bắt đầu video call với Đinh Thục Doanh.
00:55:09Nếu không lo mạng yếu,
00:55:10chắc chị ấy còn thử,
00:55:12thử gì đó,
00:55:12khỏi cần tôi nói cũng hiểu.
00:55:14Hơn nữa tôi phát hiện Đinh Thục Doanh
00:55:16cũng có mặt yếu tránh nhé.
00:55:18Mỗi lần tôi hỏi về chuyện quá khứ với mẹ tôi,
00:55:20Đinh Thục Doanh hoặc đọc xong không trả lời,
00:55:22hoặc nhớn mày đáp lại.
00:55:24Kể cả tôi đi hỏi Hạ Thuần An,
00:55:26cậu ta cũng lắc đầu,
00:55:27không biết,
00:55:28không biết,
00:55:28ai cũng biết câu ta bị mẹ mình ra lệnh cấm nói rồi.
00:55:32Giờ chỉ còn mình tôi,
00:55:33giống như một cô gái nhỏ bận lòng chuyện này,
00:55:36thật là,
00:55:36phiền phức.
00:55:38Ừ,
00:55:38cậu chẳng lẽ thật sự thích bà Hạ rồi hả?
00:55:41Sau khi nghe tôi than phiền mấy tháng nay,
00:55:43Nguyễn Mẫn Phối lại đưa ra kết luận,
00:55:45chắc chắn là cậu đang ghen rồi.
00:55:47Tớ ghen ai chứ?
00:55:50Nguyễn Mẫn Phối vừa nói xong lại cười,
00:55:52khiến tôi cảm thấy vô cùng bất lực.
00:55:54Ừ,
00:55:55tôi rất quan tâm đến mối quan hệ giữa chị ấy và mẹ tôi,
00:55:58có sao đâu.
00:55:59Chẳng phải ghen chút nào,
00:56:01chỉ là tôi cực kỳ quan tâm chị ấy đang nghĩ gì,
00:56:04là con vương vấn người đã quên mình hay muốn nhìn thấy hình bóng của mẹ tôi nơi tôi.
00:56:08Thành thật mà nói,
00:56:09biết được chị ấy vô cớ ép tôi ở bên cạnh,
00:56:12mọi chuyện dường như hợp lý hơn hẳn.
00:56:14Tôi để Nguyễn Mẫn Phối dùng nghĩa chọc đầu tôi,
00:56:17cô ấy cứ chọc đi,
00:56:18chọc đến khi đinh thục xoanh đột nhiên xuất hiện cũng không sao,
00:56:21nhưng con người đôi khi thật không nên quá liều,
00:56:23vừa nghĩ xong,
00:56:24người đó liền xuất hiện.
00:56:26Tôi nhìn chị ấy,
00:56:27chị ấy nhìn tôi,
00:56:29tôi nhìn chị ấy,
00:56:30chị ấy nhìn tôi,
00:56:31lúc này nĩa của Nguyễn Mẫn Phối vẫn chọc vào đầu tôi,
00:56:34khung cảnh này nhìn vào đúng là,
00:56:36tán tỉnh,
00:56:36trêu chọc.
00:56:38Ờ,
00:56:38buổi tối tốt lành,
00:56:40tôi sắp phát điên,
00:56:41sao lại đúng lúc này cơ chứ?
00:56:43Nguyễn Mẫn Phối,
00:56:44cậu làm đinh thục xoanh lộ vẻ chán ghét rồi kìa,
00:56:46có vẻ khi tôi không ở đây em sống thoải mái nhỉ?
00:56:50Dù phu nhận,
00:56:51chị hiểu nhầm rồi,
00:56:52Dung Dung đến tìm tôi là vì bận tâm chuyện gì đó,
00:56:55ví dụ,
00:56:56mối quan hệ trước đây giữa chị và mẹ cô ấy,
00:56:58Dung Dung đến mức chẳng còn tâm trí ăn uống,
00:57:00gây đi hẳn mấy vòng,
00:57:02chị xem,
00:57:02cô ấy yêu chị thế nào?
00:57:04Nếu không phải tôi rục đi rục lại,
00:57:06cô ấy còn chẳng muốn đến dùng bữa với tôi,
00:57:08chị xem tôi chọc nĩa vào đầu cô ấy,
00:57:10cô ấy cũng chẳng phản ứng gì.
00:57:13Nguyễn Mẫn Phối gan quá,
00:57:14thấy đinh thục xoanh mà vẫn dám nói linh tinh,
00:57:16chẳng còn tâm trí ăn uống.
00:57:18Đúng đúng,
00:57:19Nguyễn Mẫn Phối xoa tay,
00:57:21trông như thương nhân mánh khóe,
00:57:22mặc dù ở một khía cạnh nào đó,
00:57:24cậu ấy thật sự là kiểu đó.
00:57:27Sao tôi thấy em ấy béo lên nhiều vậy?
00:57:29Đinh thục xoanh nhíu mày,
00:57:30tôi tự biết thân mình,
00:57:31béo cầm một cái.
00:57:33Ừ,
00:57:33đúng là béo lên nhiều thật.
00:57:35Tôi không biết tại sao đinh thục xoanh lại đột ngột quay về,
00:57:38và chị ấy cũng không muốn nói gì,
00:57:40có lẽ lúc này im lặng là liều thuốc tốt nhất.
00:57:43Trong thoáng chốc,
00:57:44tôi biết áp lực của chị ấy cực kỳ lớn.
00:57:46Thực ra những ngày đinh thục xoanh không có ở đây,
00:57:48tôi xem rất nhiều sâu thời trang,
00:57:50rồi chẳng biết sao,
00:57:51lại đọc luôn cả tin tức giải trí.
00:57:53Những thương nhân giỏi không để lại dấu vết,
00:57:56nên tôi không thấy tin xấu gì cả,
00:57:58nhưng biết rằng vài năm nay,
00:57:59đinh thục xoanh dự định giao toàn bộ công ty cho Hạ Thuần An.
00:58:02Về cậu ấy,
00:58:04nếu tôi đổi góc nhìn,
00:58:05sẽ hiểu được sự bực bội của đinh thục xoanh.
00:58:07Không yên tâm,
00:58:08nhưng vẫn phải buông tay.
00:58:10Dưới góc nhìn của người yêu cũ,
00:58:12Hạ Thuần An là một tên mama boy vô dụng,
00:58:14nhưng nhìn từ bên ngoài,
00:58:15thực ra cậu ấy không thua kém đinh thục xoanh,
00:58:18thậm chí còn hơn.
00:58:19Tôi nghĩ làm cha mẹ,
00:58:21dù biết con cái giỏi hơn mình,
00:58:23vẫn sẽ phần nào lo lắng.
00:58:24Chị ấy đặc biệt quay về trước một tuần sâu thời trang,
00:58:27có lẽ để kiểm tra Hạ Thuần An.
00:58:29Xem mê tôi rồi à,
00:58:31nhìn chăm chú vậy,
00:58:32ừm, có thể thôi,
00:58:34đinh thục xoanh nhớn mày nhìn tôi.
00:58:36Tôi thấy Hạ Thuần An có thể làm tốt mà,
00:58:39sâu thời trang không phải chỉ để người mẫu mặc quần áo rồi đi một vòng thôi.
00:58:43Tôi biết,
00:58:44cũng xem qua vài tài liệu rồi,
00:58:46sâu thời trang tuy trang phục phô trương,
00:58:48nhưng là cố ý,
00:58:49mục đích để nhấn mạnh điểm nhấn,
00:58:50cho người xem biết chủ đề bộ sưu tập mùa sau của công ty.
00:58:53Hạ Thuần An làm được mà,
00:58:55chị lúc đó chê tôi,
00:58:57một trong những điều kiện là vì thấy cậu ấy giỏi như vậy,
00:58:59tôi là ai mà dám tự tin.
00:59:02Hừ,
00:59:02đinh thục xoanh khẽ cười,
00:59:04em thật sự chẳng còn tâm trí ăn uống sao,
00:59:07chị ấy sao mà quan tâm chuyện này vậy chứ,
00:59:09lúc trước chẳng phải còn khinh bì tôi sao,
00:59:11và lại,
00:59:12chủ đề này chuyển hướng quá gấp.
00:59:15Ờ,
00:59:15đó là Nguyễn Mẫn Phối nói quá thôi,
00:59:17nhưng khi chị không ở đây tôi cũng không hề vui vẻ gì,
00:59:20tăng cân là chuyện bình thường,
00:59:21tôi ngồi làm việc cả ngày,
00:59:23ta làm chỉ ăn rồi ngủ,
00:59:24chẳng vận động,
00:59:25tất nhiên sẽ tăng cân.
00:59:27Ừm hừ,
00:59:28vận động,
00:59:28tôi nghe không ra chị ấy đang ám chỉ gì,
00:59:31tôi thật là ngu ngốc.
00:59:32Nhưng,
00:59:33có một vấn đề,
00:59:34không thể phủ nhận,
00:59:35mặt tôi hơi nóng,
00:59:37cố gắng mở lời,
00:59:38chị có thể nói cho tôi biết mấy tháng nay tôi liên tục hỏi mà chị không trả lời là
00:59:41chuyện gì không.
00:59:43Được,
00:59:43lần này Đinh Thục Xoanh bất ngờ thẳng thắn,
00:59:45khi tôi nghĩ chị ấy chỉ nói về vận động một cách hời hợp,
00:59:48thì bị phủ đầu ngay.
00:59:50Tôi vốn định nói trực tiếp với em,
00:59:52nên mấy tháng trước em cứ bám hỏi thật thừa.
00:59:55Khi tôi định bày tỏ ý kiến,
00:59:57trật nhận ra Đinh Thục Xoanh đã từng nói hai lần,
00:59:59không có lần thứ ba vì không thích nói lặp lại ba lần.
01:00:02Vậy nên việc chị ấy quay về mà không dán tôi vào tường,
01:00:05không làm mặt lạnh,
01:00:06thậm chí không mỉa mai cũng là một phép màu.
01:00:08Đinh Thục Xoanh vẫn rất mạnh mẽ,
01:00:10nhưng không còn sắc bén như lúc đầu,
01:00:12hay là tôi đã quen với sự sắc bén của chị ấy,
01:00:15nên khi ở bên nhau có thể tự hóa giải.
01:00:17Dù sao, câu trả lời sẽ rõ khi về nhà.
01:00:20Khi họ không ở nhà,
01:00:21tôi giữ nhà cửa khá gọn gàng,
01:00:23dù phòng vẫn hơi lộ rộn.
01:00:25Nhìn chị ấy nhíu mày,
01:00:27tôi khẽ ho,
01:00:27nửa tháng qua công ty có chút thay đổi,
01:00:29tôi về chỉ muốn nghỉ ngơi,
01:00:31không có nhiều thời gian dọn dẹp.
01:00:33Vậy mà vẫn có thời gian mỗi ngày nói chuyện linh tinh với tôi.
01:00:36Đó là tất nhiên chứ.
01:00:38Tôi thắc mắc,
01:00:39dù cảm giác bị ép cưới rất mơ hồ,
01:00:41nhưng đã ở bên nhau rồi,
01:00:42ngoài giờ làm,
01:00:43tôi phải dành chút thời gian cho chị chứ.
01:00:46Biểu cảm của Đinh Thục Xoanh lập tức biến mất,
01:00:48bất ngờ đẩy tôi lên giường,
01:00:50tôi vừa nằm xuống,
01:00:51chị ấy cũng áp người lên.
01:00:52Sao em lúc nào cũng ngoan ngoãn chịu đựng?
01:00:55À, nói đi,
01:00:57Đinh Thục Xoanh nheo mắt,
01:00:58dù ủi dung,
01:00:59em rốt cuộc đang nghĩ gì?
01:01:01Nghĩ gì?
01:01:02Nghĩ không muốn chị à?
01:01:03Chị ấy muốn tôi nghĩ gì?
01:01:05Ý là tôi thực sự không muốn
01:01:06nhưng lúc nào cũng ngoan ngoãn hợp tác sao?
01:01:09Có lẽ là tôi lười rồi,
01:01:11tôi cẩn thận quan sát nét mặt người kia,
01:01:13có thể nói rõ hơn không?
01:01:15Tôi không thích đoán giả đoán non.
01:01:17Trùng hợp, tôi cũng vậy.
01:01:19Đinh Thục Xoanh nói xong,
01:01:20áp người lên,
01:01:21môi cọ vào môi tôi,
01:01:23hương vị tưởng đã quên bỗng trở lại.
01:01:25Mùi ẩm của mưa trên người chị ấy,
01:01:26nhưng tôi biết thành phố này không mưa,
01:01:28chỉ là lúc này chị ấy như không chịu được cô đơn,
01:01:31nên quay về.
01:01:32À, vậy ra,
01:01:33Đinh Thục Xoanh cũng có cảm giác cô đơn sao?
01:01:36Hạ Thuần An cũng ở đó mà.
01:01:38Rõ ràng là đã gặp mặt,
01:01:40lẽ ra nên ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng
01:01:41về những chuyện rằng dai suốt mấy tháng qua,
01:01:44vậy mà chúng tôi lại làm chuyện ấy trước,
01:01:46khiến căn phòng lạnh lẽo này cũng ấm hẳn lên.
01:01:48Đến khi xong,
01:01:49Đinh Thục Xoanh đã ngủ thiếp đi.
01:01:51Tôi nhìn chị ấy quay lưng lại,
01:01:53vẫn nhớ rõ mùi mưa còn vương trên áo khoác.
01:01:55Vừa nghĩ tới đó,
01:01:57trời thật sự bắt đầu mưa,
01:01:58tôi lắng nghe tiếng mưa,
01:02:00hít mùi ẩm trong không khí.
01:02:02Có lẽ tôi nên hỏi chị ấy,
01:02:03chị đang nghĩ gì vậy em nghĩ tôi có yêu cha của Hạ Thuần An không?
01:02:07Ông Hạ ư,
01:02:08tôi gật đầu,
01:02:09vậy em nghĩ tôi là kiểu người,
01:02:11khi mất đi tình yêu,
01:02:12gặp ai đó tiện thì xài tạm à?
01:02:15Xài tạm,
01:02:16chị ấy dùng tôi chân chu thật.
01:02:18Tôi thấy khó chịu trong lòng,
01:02:19khó nói lắm.
01:02:21Hừ,
01:02:21lưỡi dao trong tay Đinh Thục Xoanh phập một cái,
01:02:24cắt đôi cây xúc xích trên đĩa.
01:02:26Nếu tôi là đàn ông,
01:02:27chắc mặt đã co giật,
01:02:28vì cây xúc xích đó thật sự khiến tôi lạnh sống lưng.
01:02:31Được rồi,
01:02:32chân tôi đúng là có run nhẹ.
01:02:34Sát khí của chị ấy đáng sợ quá.
01:02:36Tất nhiên,
01:02:37thời gian khiến con người thay đổi mà.
01:02:39Tôi ấm ức đáp.
01:02:40Nếu không phải vì đã chấp nhận số phận,
01:02:42ai mà tin được Đinh Thục Xoanh lại đè tôi chứ?
01:02:45Lúc trước chị ấy còn mong tôi biến mất càng xa càng tốt mà.
01:02:49Có lẽ Đinh Thục Xoanh nhìn thấy gì đó trong biểu cảm của tôi,
01:02:52nên thở dài rồi đổi chủ đề.
01:02:54Tôi cũng không phải người cố chấp đến vậy.
01:02:56Ừm ưm,
01:02:57tôi chỉ dám gật đầu,
01:02:58tuyệt đối không dám châm chọc.
01:03:00Khi đó ở hành lang,
01:03:02ai là người đuổi theo tôi?
01:03:03Ai là người cứ khăng khăng hỏi tội tôi?
01:03:06Cuối cùng ai là người bắt tôi kết hôn chứ?
01:03:08Là ai hả?
01:03:09Thưa bà Đình.
01:03:10Sau khi mẹ em quên tôi,
01:03:12tiếng dao lại gõ lên đĩa.
01:03:14Lần này nhẹ hơn,
01:03:15bà ấy yêu một người đàn ông,
01:03:16rồi sinh ra em.
01:03:18Tôi không oán hận gì cả,
01:03:19ít ra bà ấy cũng thật lòng thích ông ta.
01:03:22Còn tôi,
01:03:23khi chắc chắn bà ấy không thể nhớ lại,
01:03:25tôi đi tìm người mới,
01:03:26rồi gặp chồng cũ.
01:03:27Tôi hơi ngạc nhiên,
01:03:29chị ấy không nói chồng tôi,
01:03:30chắc vì chồng hiện tại của chị ấy là tôi.
01:03:33Cảm giác cũng hơi thú vị.
01:03:35Cho nên mấy tháng qua em cứ rằn vặt,
01:03:37thật ra là vô ích.
01:03:38Tôi và mẹ em sớm đã không còn gì.
01:03:41Em nghĩ ai cũng có thể ình cũ không rủ cũng tới à.
01:03:44Tôi nhìn bà ấy lâu lắm mới nhận ra đó là người quen.
01:03:47Với trí thông minh của tôi,
01:03:49tôi hoàn toàn không thể xác định liệu
01:03:51một nữ tổng tài thời trang lường danh như chị ấy
01:03:53đang nói thật hay đang nói dối,
01:03:54nên tôi chọn tin.
01:03:56Được thôi,
01:03:57tôi đáp rất chân thành,
01:03:58nhưng khóe miệng chị ấy lại giật nhẹ.
01:04:00Em nghĩ tôi nói dối à.
01:04:02Hả?
01:04:02Không thì em được thôi cái gì?
01:04:05Tôi đưa ra,
01:04:06không ngờ phản ứng này lại chọc trúng dây thần kinh của người kia.
01:04:09Trời ơi,
01:04:10chắc tôi dẫm phải mình rồi.
01:04:12Tội lỗi lớn nhất trên đời này chính là
01:04:14làm đinh thục doanh nổi giận.
01:04:16Rất đáng sợ.
01:04:17Quan trọng hơn,
01:04:18tôi không muốn ngủ ghế sofa.
01:04:20Tôi tin chị mà.
01:04:21Tôi dồn hết sức nói.
01:04:23May mà không nói lắp.
01:04:24Không thì chị ấy chắc chắn sẽ truy đến cùng.
01:04:26Người khác nói gì tôi cũng đáp được thôi.
01:04:28Không phải là tôi qua loa với chị đâu.
01:04:31Hừ,
01:04:31Thật mà.
01:04:33Tôi dơ hai ngón tay thề.
01:04:34Không tin chị có thể hỏi hạ thuần an ấy.
01:04:36Cậu ấy biết tôi hay nói kiểu này.
01:04:39Ồ,
01:04:39thật đó.
01:04:40Tôi hơi khổ sở.
01:04:41Nếu chị không thích tôi nói vậy,
01:04:43sau này tôi sẽ không nói nữa.
01:04:45Thôi được,
01:04:46tạm tin em.
01:04:47Nghe đinh thục doanh nói vậy,
01:04:49tôi mới thở vào và tiếp tục ăn sáng.
01:04:51Nhưng vừa ăn,
01:04:52tôi lại cảm thấy ánh mắt người đối diện chiếu đến.
01:04:54Và với tư cách là người vợ tốt,
01:04:56tôi đành đặt đũa xuống,
01:04:57cố gắng không run dẩy khi đối diện với bà xã quyền lực.
01:05:01Sao em không tò mò về chuyện giữa tôi và mẹ em trước kia?
01:05:04Ờ,
01:05:05cô ấy nói vậy tôi mới chợt nhận ra,
01:05:07đúng là tôi không hề tò mò.
01:05:09Tôi chỉ quan tâm,
01:05:10việc chị chọn tôi có phải vì con tình cũ với mẹ không?
01:05:13Nhưng qua lời đinh thục doanh nói nãy giờ,
01:05:15có vẻ là không.
01:05:17Có lẽ là,
01:05:18do di chuyển thôi.
01:05:19Chị nghĩ mà xem,
01:05:20nếu là người khác,
01:05:21mẹ phát hiện con gái mình bị một người phụ nữ lớn tuổi rũ rỗ,
01:05:24chắc đã xong vào phản đối từ lâu rồi,
01:05:27chứ không đợi cưới xong mới mời ra nói chuyện,
01:05:29còn,
01:05:29kỳ diệu đến mức chúc phúc nữa.
01:05:31Tôi nuốt nước bọt,
01:05:33tiếp tục,
01:05:33nhà tôi vậy đó,
01:05:34quen rồi,
01:05:35chuyện gì xảy ra thì chấp nhận,
01:05:37rồi tìm cách sống tốt hơn thôi.
01:05:39Tôi nghĩ lý do này rất hoàn hảo,
01:05:41không ngờ đinh thục doanh lại chầm ngâm một lúc rồi nói,
01:05:44cũng đúng.
01:05:45Chỉ nghĩ lâu quá rồi đấy,
01:05:47tôi không nhịn được bật ra,
01:05:48chỉ cần là thứ tôi muốn,
01:05:50không ai có thể từ chối.
01:05:51Đinh thục doanh khoanh tay,
01:05:53bắt chéo chân,
01:05:54toát lên khí thế bá đạo của một nữ tổng tài,
01:05:56còn mạnh mẽ hơn cả cô nhóc Nguyễn Mẫn Phối
01:05:59chỉ biết tỏa ra khí chất gợi cảm.
01:06:01Ăn xong,
01:06:02tôi chủ động dọn bát rửa chén,
01:06:04vì bữa sáng là do đinh thục doanh nấu,
01:06:06ở nước ngoài có vẻ chị ấy vẫn quen tự làm,
01:06:08về nước chưa đổi được thói quen,
01:06:10làm xong rồi mới nhớ là hoàn toàn có thể mua ngoài tiệm.
01:06:14Xem đồng hồ,
01:06:15cũng đến lúc chuẩn bị đi làm,
01:06:17đinh thục doanh chắc cũng sẽ đến công ty,
01:06:18hoặc ở nhà.
01:06:19Tôi không chắc,
01:06:21tôi ra ngoài nhé,
01:06:22em thật sự không muốn nghe chuyện giữa tôi và mẹ em sao.
01:06:25Tôi nhìn chị ấy,
01:06:27đinh thục doanh vẫn sắc bén như mọi khi,
01:06:29nhưng lại có gì đó khác lạ.
01:06:31À, đúng là con người có thể thay đổi.
01:06:33Tôi không để tâm,
01:06:35tôi nghiêm túc nói,
01:06:36tôi nghĩ dù là vợ chồng thì cũng nên có không gian riêng.
01:06:39Tôi thật sự rất vui vì chị hỏi tôi có tò mò không,
01:06:42câu đó làm tôi tin chị hơn,
01:06:43vậy là đủ rồi.
01:06:45Tôi cảm thấy lời mình khá cảm động,
01:06:47nhưng đinh thục doanh thì vẫn không biểu cảm.
01:06:49Vậy được,
01:06:50tôi thấy giờ có thời gian nên định nói cho rõ,
01:06:53em đã không quan tâm thì thôi,
01:06:54tôi cũng đi làm việc đây.
01:06:56Câu nói đầy lãng mạn của tôi,
01:06:57lại bị chị tổng tài lạnh lùng dập tắt.
01:07:00Tôi đấm nhẹ ngực lấy lại tinh thần,
01:07:02đi dày cao gót,
01:07:03đứng thẳng người.
01:07:04Không ngờ đinh thục doanh vẫn chưa vào phòng,
01:07:06kéo tôi lại,
01:07:07hôn lên môi một cái,
01:07:08mang theo vị ngọt của bơ sữa.
01:07:10Đi đường cẩn thận,
01:07:12được rồi,
01:07:13chưa nhớ ăn cơm.
01:07:14Chị ấy không biết tại sao lại đột nhiên véo má tôi,
01:07:17nhưng cách véo thật nhẹ nhàng,
01:07:18khiến toàn thân tôi nổi ra gà.
01:07:20Tôi càng ngày càng thích em rồi,
01:07:23rồi đột ngột một câu làm rung chuyển thế giới.
01:07:25Tôi còn đang sững sờ thì đã bị đẩy ra ngoài cửa.
01:07:28Mấy ngày gần đây tôi và đinh thục doanh ở bên nhau rất vui vẻ.
01:07:32Nói đúng hơn là chị ấy vui,
01:07:34còn tôi thì vẫn kiểu run dày,
01:07:35sợ phạm lỗi.
01:07:36Trong mấy ngày này đinh thục doanh đi lại giữa công ty mình và công ty tôi,
01:07:40hai người cùng nhau tan sở thật vui vẻ.
01:07:42Tôi cũng khá tò mò không biết công ty có tin đồn gì không,
01:07:45chúng tôi là vợ vợ cơ mà,
01:07:47chắc sẽ có vài chuyện bàn tán chứ.
01:07:49Mấy năm trước còn có vụ một tổ chức tôn giáo nổi dần dần,
01:07:52lúc đó thật sự dối ghen,
01:07:54nhưng tôi không để ý lắm,
01:07:55vì đâu ngờ tương lai lại xảy ra chuyện kiểu này.
01:07:58Rốt cuộc,
01:07:59ai sẽ cưới mẹ bạn trai cũ của mình chứ?
01:08:01Tôi biết chỉ có mình tôi thôi,
01:08:03cảm ơn đời.
01:08:05Tôi từng tò mò hỏi Nguyễn Mẫn Phối,
01:08:07kết quả cậu ấy nói là mọi người đều bị khí thế của đinh thục doanh áp chế,
01:08:10không dám nói nửa lời.
01:08:12Quả không hổ là đinh tổng tài,
01:08:14nhân viên dù có tinh nghịch cũng sợ vợ tổng giám đốc.
01:08:17Còn thêm một chi tiết,
01:08:19vì lịch mũi giờ nên mấy ngày này
01:08:20chị ấy rất hiếm khi rời máy tính,
01:08:22cứ chăm chăm xem livestream của buổi trình diễn thời trang.
01:08:25Tôi biết chị ấy rất lo lắng cho Hạ Thuần An,
01:08:28khi show diễn kết thúc hoàn hảo,
01:08:30dây thần kinh căng thẳng mới phần nào thả lòng,
01:08:32tôi cũng thấy vui thay cho chị ấy.
01:08:34Mấy ngày qua tôi cuối cùng không bị đánh thức
01:08:36bởi cảm giác áp lực kinh khủng giữa đêm.
01:08:38Nguyên nhân là đinh thục doanh không yên tâm
01:08:40để Hạ Thuần An tự lo,
01:08:41mỗi đêm đều ác mộng,
01:08:43khi chất phát ra thật sự đáng sợ.
01:08:45Trước đây tôi còn lo ngủ một giấc là bị tử trận,
01:08:47giờ thì yên tâm hơn.
01:08:49Đinh thục doanh giả vờ không quan tâm
01:08:51nhưng luôn rán mắt vào điện thoại,
01:08:52khi điện thoại reo là lập tức cầm lên
01:08:54nhưng cố ý chỉ hoãn vài giây mới nghe.
01:08:57Rất bình tĩnh chào hỏi con trai,
01:08:59rồi giả vờ không xem livestream,
01:09:00nghe cậu ấy tóm tắt sơ lược,
01:09:02giọng cố ý giữ bình tĩnh,
01:09:04rồi mới thở phào, vai thỏng xuống.
01:09:06Phù, tôi không nhịn được cười,
01:09:08hóa ra người này cũng có mặt đáng yêu thế này.
01:09:11Rồi chị ấy lệnh lùng liếc tôi một cái,
01:09:14ừm, tối nay tới ăn mừng nhé.
01:09:16Đúng như dự đoán,
01:09:17ăn mừng tối nay nghĩa là ăn mừng trên giường trước khi đi ngủ.
01:09:20Tại sao tôi bị tử trận mà chị ấy vẫn một mặt no nê,
01:09:24nghe Hạ Thuần An báo cáo chi tiết mọi chuyện.
01:09:26Tôi ôm gối muốn lăn sang bên,
01:09:28bị Đinh Thục Xoanh giữ lại, kéo lên đùi.
01:09:30Thế là tôi với tư thế lạ lùng nằm trên đùi chị ấy,
01:09:33nghe hai mẹ con trò chuyện những chuyện tôi không hiểu,
01:09:36tay chị ấy còn nhẹ nhàng vỗ lên mông tôi.
01:09:38Lạ lùng mà dễ chịu,
01:09:40tôi nhắm mắt ngủ quên.
01:09:41Khi tỉnh dậy, lỡ làm Đinh Thục Xoanh cũng thức dậy.
01:09:44Ừm, chị cứ ngủ tiếp cũng được.
01:09:47Đinh Thục Xoanh trông như chưa ngủ đủ,
01:09:49nhưng không thèm để ý tôi,
01:09:50bắt đầu thay đầu ngủ.
01:09:52Không sao, Thuần An đã tự lo được,
01:09:54tôi cũng có thể tiếp tục chuyện của chúng ta rồi.
01:09:57Chuyện của chúng ta,
01:09:58tôi xứng sở, chị với tôi.
01:10:00Không phải sao, Đinh Thục Xoanh nhớn mày,
01:10:03trên giấy tờ ai là vợ tôi.
01:10:05Ô hô hô hô hô hô,
01:10:06tôi giả vờ ngây ngốc,
01:10:08gãi đầu, là tôi, là tôi đây,
01:10:10vợ yêu, tôi là vợ chị đây,
01:10:12chị muốn làm gì?
01:10:14Dù bố mẹ em không phản đối,
01:10:15nhưng nói rằng lễ cưới phải mời họ thì mới công nhận chúng ta.
01:10:19Đi thôi,
01:10:20hôm nay lập kế hoạch xem lần cưới thứ hai
01:10:22cần sắp xếp gì,
01:10:23Thuần An đã tự lo được rồi,
01:10:24chúng ta không cần lo lắng nữa.
01:10:26Lần trước cưới theo kiểu phương Tây,
01:10:28lần này em muốn theo kiểu Trung Quốc không?
01:10:31Vì lần trước mời bên tôi,
01:10:32lần này mời bên gia đình em.
01:10:34Hả?
01:10:35Vậy là ngày Thuần An tự lo mọi việc,
01:10:37tôi lại,
01:10:38cưới thêm lần nữa,
01:10:39như lần này mời cả bố mẹ và người thân bạn bè.
01:10:42Tôi không khó tưởng tượng,
01:10:44ngoài ngụy mẫn phối và bố mẹ tôi,
01:10:45còn lại ai nhận thiệp cưới chắc sẽ có biểu cảm,
01:10:48cái gì?
01:10:49Du Du lại cưới lần nữa sao?
01:10:51Đừng hả,
01:10:52chúng ta cưới sớm,
01:10:53để con giúp con trai tìm vợ,
01:10:55sắp xếp mai mối.
01:10:56Tôi muốn dùng danh nghĩa song thân để giúp nó,
01:10:58chứ không phải làm đơn thân.
01:11:00Vậy à,
01:11:02tôi có thể than một câu được không?
01:11:03Bây giờ cho dù là mẹ đơn thân hay song thân,
01:11:06thì đối tượng con dâu mà chị muốn tìm chắc đều sợ chạy mất dép rồi đó.
01:11:09Người từng là ứng cử viên con dâu tốt nhất,
01:11:12hiện giờ lại là vợ của Đinh Thục Doanh,
01:11:14giờ phải giúp chồng cũ tương lai tìm con dâu tốt.
01:11:16Tôi, tôi đau bao tử quá đi mất.
01:11:19Tôi nhìn tờ danh sách trong tay,
01:11:21đó là danh sách những cô con dâu lý tưởng
01:11:23mà Đinh Thục Doanh đặc biệt tuyển chọn cho con trai cưng của mình.
01:11:26Không nhìn thì thôi,
01:11:27vừa nhìn xuống liền muốn phun máu,
01:11:29tổng cộng 51 người,
01:11:30ai nấy đều sinh hơn tôi,
01:11:32học vấn cao hơn hoặc ít nhất tương đương,
01:11:34ra thế thì cực kỳ đạt chuẩn.
01:11:36Thế nhưng ba người đầu bảng mà Đinh Thục Doanh yêu ái riêng,
01:11:39lại đều là những cô gái có ngoại hình bình thường,
01:11:42da cảnh giản dị,
01:11:43không quá giàu,
01:11:43nói trắng ra là điều kiện y hệt tôi,
01:11:46thật sự là máu và nước mắt cùng tuôn.
01:11:48Thì ra chị ấy nhắm vào tôi không phải già,
01:11:51rốt cuộc tôi đã làm gì sai vậy trời.
01:11:53Thưa vợ, tôi ho khan,
01:11:55cẩn thận mở lời,
01:11:56tôi nhớ là tiêu chuẩn của chị trước kia không phải là.
01:11:59Phải có tiền,
01:12:00phải xinh đẹp,
01:12:01dáng phải chuẩn,
01:12:02ra thế phải có nền tảng,
01:12:04học vấn càng cao càng tốt,
01:12:05biết nhiều ngoại ngữ thì được cộng điểm,
01:12:07vì công ty con trai chị làm ăn chủ yếu ở nước ngoài sao?
01:12:10Coi thử mặt sau đi.
01:12:12Hả, có cả mặt sau hả?
01:12:14Thật tiết kiệm giấy ghê,
01:12:16tôi ngoan ngoãn lật ra,
01:12:17rồi đặt tay lên ngược mình,
01:12:19đúng là đinh thục doanh vẫn là đinh thục doanh,
01:12:21hóa ra chị ấy không chỉ nhắm vào tôi.
01:12:24Người đầu tiên thông thạo 7 ngôn ngữ,
01:12:26người thứ 2,
01:12:275,
01:12:27người thứ 3,
01:12:284,
01:12:29khoan đã,
01:12:29tiêu chí này là tuyển thư ký chứ đâu phải con dâu,
01:12:32chị chắc là chấm điểm đúng chứ.
01:12:34Tôi nhớ rõ thư ký của Hạ Thuần An hiện tại thông thạo tận 10 ngôn ngữ đấy,
01:12:38lại còn tốt nghiệp trường danh tiếng quốc tế,
01:12:41xinh đẹp,
01:12:41có học thức,
01:12:42theo tiêu chuẩn này thì không phải tôi nôn da máu,
01:12:45mà thư ký cậu ta phải nôn da máu ấy chứ.
01:12:48Khoan,
01:12:49hình như cô thư ký đó đã có chồng rồi,
01:12:51thất lễ thất lễ,
01:12:52có lẽ khóe miệng tôi co giật quá rõ,
01:12:54nên đinh thục doanh thẳng nhiên nói,
01:12:56tôi không muốn con dâu tương lai chỉ biết làm bình hoa trong nhà.
01:12:59Phải có năng lực giúp đỡ Hạ Thuần An,
01:13:01ít nhất sau này vợ chồng có thể hỗ trợ lẫn nhau.
01:13:04Đến lúc đó,
01:13:05tôi sẽ dắt cháu qua công ty em chơi.
01:13:08Nhìn vẻ mặt đầy lý lẽ chính nghĩa đó,
01:13:10tôi không nhịn được sen vào.
01:13:11Vậy,
01:13:12chỉ có nói trước với mấy ứng viên là,
01:13:14ờm,
01:13:14tôi nên được gọi là cha chồng hay mẹ chồng đây.
01:13:17Nghĩ đến việc con trẻ mà bị gọi cha chồng là tôi muốn khóc luôn,
01:13:20cha chồng là phụ nữ,
01:13:22lại còn từng là bạn gái cũ của bạn trai họ.
01:13:24Giờ mấy người trẻ nhạy cảm với chuyện này lắm.
01:13:27Có nói,
01:13:28ai lộ vẻ ngạc nhiên là tôi loại ngay.
01:13:30Cách này rất hiệu quả,
01:13:32có thể kiểm tra phản ứng thật và logic của ứng viên.
01:13:35Khoan đã,
01:13:36thưa phu nhân,
01:13:37chị vừa nói gì cơ,
01:13:38phỏng vấn.
01:13:39Thật ra chị đang định tuyển thư ký cho Hạ Thuần An đúng không?
01:13:42Chị chính là kiểu mẹ chồng ác độc trong phim truyền hình dài tập rồi đó.
01:13:46Và tôi chắc chắn sẽ là cha chồng yếu đuối bị mẹ chồng bắt nạt.
01:13:50Hú hú hú.
01:13:51Em làm cái mặt gì thế?
01:13:53Muốn bị tôi loại luôn à?
01:13:54Hả?
01:13:55Kết quả là Đinh Thục doanh tiến lại gần,
01:13:57ngồi lên đùi tôi,
01:13:58hai tay bóp má tôi.
01:14:00Vợ à,
01:14:00tôi tự thấy mình không thua kém mấy cô con dâu đó đâu.
01:14:03Em mà dám để mắt đến ai thì xác định xong đời.
01:14:07Cái đó,
01:14:07tôi đâu có xu hướng đó đâu mà.
01:14:09Vừa nói xong,
01:14:10không chỉ Đinh Thục doanh nhớ mày,
01:14:12mà chính tôi cũng thấy có gì sai sai.
01:14:14Khoan đã,
01:14:15tôi với chị ấy,
01:14:16vốn là cùng giới tính à?
01:14:18Tôi không có ý đó.
01:14:20Tôi vội vàng chấn an quả bom sắp nổ,
01:14:22Đinh Thục doanh khẽ hử,
01:14:23cực kỳ miễn cưỡng,
01:14:24còn ngón tay thì chậm dãi trượt vào gấu áo tôi.
01:14:27Nhanh nói đi,
01:14:28miệng tôi,
01:14:29mau hoạt động đi à à.
01:14:31Vì,
01:14:31vì chỉ có chị thôi.
01:14:33Ngoài chị ra,
01:14:34tôi chẳng để mắt đến ai cả.
01:14:36Tôi chỉ thích mình chị thôi.
01:14:38Nói sao nhỉ?
01:14:39Giống như kiểu,
01:14:40tôi không phải đồng tính,
01:14:41nhưng vì chị,
01:14:42tôi có thể trở thành đồng tính.
01:14:44Tôi yêu người,
01:14:45chứ không yêu giới tính.
01:14:46Thích à?
01:14:47Ưm ưm.
01:14:48Nói lại lần nữa.
01:14:49Tôi lập tức mím chặt môi.
01:14:51Không biết nói lại lần nữa là kiểu em dám nói lại à hay là nói lại đi.
01:14:55Tôi muốn nghe.
01:14:56Giọng của chị ấy tôi thật sự không phân biệt được.
01:14:59Sau khi chắc chắn trong mắt Đinh Thục Xoanh không có sát ý, tôi mới dám lên tiếng,
01:15:03ờ,
01:15:04ôi.
01:15:04Chẳng hiểu sao căng thẳng khủng khiếp, như học sinh tiểu học đang tỏ tình.
01:15:08Tôi thích chị.
01:15:09Nói lại lần nữa.
01:15:10Tôi run bần bật.
01:15:12Rõ ràng biết đây không phải đe dọa, nhưng vẫn theo bản năng con người lại.
01:15:16Đặc biệt là khi chị ấy ở sát đến vậy, cơ thể vừa thơm vừa mềm, hóa ra tôi cũng
01:15:21có thể bị mê hoặc bởi sắc đẹp của phụ nữ sao.
01:15:24Tôi, tôi nói là tôi thích chị.
01:15:26Nói lại lần nữa.
01:15:27Thích chị.
01:15:28Thiếu một chữ.
01:15:29Lúc này tôi đã dám chắc chị ấy đang muốn gì.
01:15:32Ánh mắt của Đinh Thục Xoanh rất kiên định, suy nghĩ kỹ mới nhận ra hóa ra tôi chưa từng
01:15:36nói lời yêu thương với chị ấy bao giờ,
01:15:38thường chỉ nói mấy câu tiếu táo mà thôi.
01:15:40Tôi, hít một hơi thật sâu, tôi nhìn thẳng vào mắt chị ấy, rất nghiêm túc, tôi thích chị.
01:15:46Kết quả là tôi căng thẳng muốn chết, mà chị ấy chỉ ưm một tiếng, phản ứng bình thẳng đến
01:15:51mức không thể tin nổi.
01:15:52Tôi muốn khóc ra máu luôn, đó là lời tôi nói ra bằng cả nỗ lực lớn nhất cơ mà.
01:15:57Chưa kịp khóc trong lòng, Đinh Thục Xoanh lại hôn tôi, giúp tôi cầm máu.
01:16:02Đôi môi của chị ấy thật mềm, tôi luôn nhịn không được mà cắn nhẹ một cái, cho đến khi
01:16:06chị ấy hôn xong mới tách ra.
01:16:08Lần sau kết hôn, em phải như vậy trên lễ đường, biết chưa?
01:16:12Biết rồi, tôi không nhịn được liếm môi, rất thích cảm giác tiếp xúc nơi môi, nói gì nào tôi
01:16:18yêu chị.
01:16:19Khoan đã, hay là tôi bị gài lời rồi.
01:16:21Đinh Thục Xoanh mỉm cười rất mãn nguyện, lại áp môi đến gần lần nữa.
01:16:25Tôi cũng yêu em, lần này chúng tôi đều hài lòng với nụ hôn của mình.
01:16:30Dù lễ cưới của tôi không hoành tráng, một đám người đến xem thì đúng là với tâm lý tò
01:16:34mò, khi thấy tôi thật sự kết hôn với mẹ của bạn trai cũ thì họ đứng hình.
01:16:38Mặc dù đã trải qua khá lâu, mới bắt đầu có vài lời đàm tiếu, nhưng không biết ai đã
01:16:43làm gì, ngay lập tức mọi người đều im bặt.
01:16:46Hóa ra kết hôn cũng rất phiền phức, bất kể theo kiểu chung hai tay, lần này theo kiểu chung,
01:16:51phải đúng giờ, còn làm đủ thứ lằng nhàng khác.
01:16:54Hạ Thuần An vì còn đang thích nghi với công ty nên không thể xuất hiện.
01:16:58Thành thật mà nói, tôi thấy không có cậu ấy cũng tốt, không bị chịu tấn công lời nói trực
01:17:02diện.
01:17:03Nhưng Đinh Thục Xoanh lại buồn, nói rằng con trai không thấy mặt đẹp của mẹ.
01:17:07Tôi tin sớm thôi sẽ có người chụp ảnh lén, cậu ấy sẽ thấy.
01:17:11Tóm lại, tôi và Đinh Thục Xoanh đã trở thành vợ vợ thật sự.
01:17:15Tôi đi làm, chị ấy lo việc nhà, chỉ thỉnh thoảng Đinh Thục Xoanh mới đến công ty gặp tôi.
01:17:20Dù là bà chủ, nhưng chị ấy không can thiệp vào quyết định của tôi trong công ty,
01:17:24trừ khi tôi thật sự làm chuyện ngu ngốc, chị ấy mới lườm và hỏi tại sao lại quyết định
01:17:29như vậy.
01:17:30Xung đột giữa tôi và chị ấy gần như bằng không, mặc dù trong lòng biết rõ là chỉ cần
01:17:34Đinh Thục Xoanh liếc mắt,
01:17:35tôi lập tức run dày, và chị ấy đã thành công.
01:17:38Một năm sau kết hôn, chúng tôi mới cùng nhau tìm ứng viên con dâu lý tưởng cho Hạ Thuần
01:17:42An.
01:17:43Kết quả là Hạ Thuần An biết, cười khi khi, nói rằng 3 tháng trước đã có bạn gái mới.
01:17:48Tôi xít muốn túng cổ áo cậu ta mà quăng đi,
01:17:51vì Đinh Thục Xoanh đã đặc biệt dặn cậu ấy nếu tự tìm được người thích thì phải nói một
01:17:55câu,
01:17:56nhưng tên ngốc ấy bận rộn quá nên quên mất.
01:17:59Sau năm thứ 2, vẫn không có thay đổi gì.
01:18:01Hạ Thuần An và bạn gái khá ổn định, nói rằng lần này chắc chắn sẽ kết hôn.
01:18:05Lúc đó cậu ấy đã hoàn toàn làm chủ công việc,
01:18:08không còn gọi điện nửa đêm hay xuất hiện lúc tôi và Đinh Thục Xoanh đang làm chuyện ấy mà
01:18:12bất ngờ cầu cứu.
01:18:14Năm thứ 3, Hạ Thuần An và bạn gái chia tay, vì cô ấy không thể chấp nhận tôi.
01:18:18Tôi nói với cậu ấy phải tự mình giải quyết để lấy lòng tin của bạn gái,
01:18:22nhưng không phải ai cũng như Nguyễn Mẫn Phối hay bố mẹ tôi thật lòng chúc phúc cho tôi và
01:18:26Đinh Thục Xoanh.
01:18:28Vì thế, Đinh Thục Xoanh tìm đối tượng trước đây đã sắp xếp,
01:18:31may mắn là người đó vẫn còn độc thân, kết quả là thành công trong việc sắp xếp cuộc hẹn.
01:18:36Hạ Thuần An cũng học được thế nào là ngại ngùng,
01:18:39nói rằng đối phương rất chầm lặng, không chắc có muốn tiếp tục hay không.
01:18:43Năm thứ 4, tôi và Đinh Thục Xoanh cãi nhau một chút,
01:18:46lần này tôi không nhường, dù quên chi tiết sự việc, nhưng chúng tôi nhanh chóng làm hòa.
01:18:50Lần đó Đinh Thục Xoanh cũng tự nhận lỗi, hiếm hoi xin lỗi tôi.
01:18:54Hạ Thuần An vẫn độc thân, cậu ấy nghĩ chuyện tình cảm không hợp thì thôi,
01:18:58nếu không thì nhận nuôi hoặc chờ ra một chút, cậu ấy có thể lại tìm được mùa xuân thứ
01:19:022.
01:19:03Nửa năm sau, Hạ Thuần An như bị xét đánh, bắt đầu hỏi về các ứng viên trước đây.
01:19:08Năm thứ 5, Hạ Thuần An nói thích cô ấy,
01:19:11lúc này tôi đã không còn cảm giác bất ngờ, thậm chí khi biết cậu ấy theo đuổi đối phương
01:19:15còn thấy vui.
01:19:17Năm thứ 6, chúng tôi cùng dọn dẹp nhà cửa.
01:19:20Đinh Thục Xoanh lật ra ảnh thời nhỏ của Hạ Thuần An,
01:19:23tôi vừa nói cậu ấy dễ thương vừa phát hiện một điều,
01:19:25trong ảnh có một cô gái rất giống người mà cậu ấy đang theo đuổi bây giờ.
01:19:29Khi so sánh, dù khuôn mặt có thay đổi nhưng vẫn nhận ra ngay,
01:19:32hỏi Hạ Thuần An mới biết ứng viên tốt là người học cùng lớp mẫu giáo với cậu ấy.
01:19:37Năm thứ 7, tôi gặp tai nạn xe vì trời mưa, đường xấu,
01:19:41nhập viện nửa năm, Đinh Thục Xoanh cũng ở bệnh viện nửa năm.
01:19:44Lúc này tôi nhận ra chị ấy không còn sắc bén như vài năm trước,
01:19:47thời gian trôi qua khiến người ta già đi, dù vậy chị ấy vẫn tỏa sáng rực rỡ.
01:19:52Tôi sau này tuyệt đối sẽ cẩn thận hơn, nghe nói khi nhận tin chị ấy gần như sụp đổ,
01:19:57may hôm đó là lái xe của chị ấy, xe chắc chắn hơn xe tôi,
01:20:00nếu không đảm bảo chất lượng, tôi có lẽ đã lên trời rồi.
01:20:04Hạ Thuần An cuối cùng cũng tán được cô gái ấy.
01:20:06Năm thứ 8, tôi bắt đầu quen với việc trời mưa đi xe buýt và tàu điện đến công ty,
01:20:11để chị ấy yên tâm hơn.
01:20:13Rồi Hạ Thuần An chắc chắn muốn kết hôn, tôi cảm thấy rất xúc động,
01:20:17không hiểu sao có cảm giác như người lớn tuổi.
01:20:19Ít ra cô con dâu tốt này khi nhìn tôi sẽ không lộ vẻ lạ lùng,
01:20:23còn lễ phép chào hỏi, tôi nghĩ vài lần sẽ quen dần.
01:20:26Năm thứ 9 kết hôn, nàng dâu tốt có thai.
01:20:29Lúc này công ty của Hạ Thuần An bận rộn đến mức,
01:20:32tôi phải nói là khéo chọn thời điểm không nhỉ.
01:20:35Nhưng may mà tôi khá rảnh rỗi, cùng với Nguyễn Mẫn Phối mở rộng công ty,
01:20:38nhân lực đầy đủ nên tôi không phải đi làm mỗi ngày như trước nữa,
01:20:42chỉ cần vài lần một tháng là được.
01:20:44Nhưng Đinh Thục Xoanh vẫn muốn tôi đi làm hàng ngày,
01:20:46nếu không bỏ mặc công ty sẽ bị người ta lạm dụng,
01:20:49vậy là tôi ngoan ngoãn nghe lời vợ,
01:20:51mỗi ngày đến công ty, luôn chú ý động tĩnh xung quanh.
01:20:54À, cùng năm này Nguyễn Mẫn Phối cũng kết hôn.
01:20:57Năm thứ 10, Đinh Thục Xoanh rất nhiệt tình chăm sóc cháu gái,
01:21:00còn Hạ Thuần An cùng nàng dâu tốt, cha mẹ vợ đi du lịch nước ngoài.
01:21:05Cháu gái theo ý của nàng dâu, mang họ mẹ, mới sinh vài ngày đã biết khóc,
01:21:09quấy, nhưng không hiểu có phải khí chất quá mạnh của Đinh Thục Xoanh không,
01:21:12đến cháu gái cũng biết bà nội này không thể động vào.
01:21:15Chúng tôi hoàn toàn không gặp phải chuyện em bé khóc nửa đêm,
01:21:18biếng ăn hay quấy phá.
01:21:20Hôm nay họ đón đứa trẻ về nhà, tôi đưa người xuống tầng rồi quay lại,
01:21:24phòng khách đã không còn náo nhiệt như trước,
01:21:26mà tự nhiên lại có cảm giác cô quạnh.
01:21:28Về phòng, tôi nhìn Đinh Thục Xoanh đang cởi đồ,
01:21:31chị vẫn đẹp như ngày nào.
01:21:33Chị ấy khỏa thân nằm lên giường, nháy mắt với tôi,
01:21:35tôi ngoan ngoãn cởi đồ rồi leo lên giường, ôm nhau ngủ.
01:21:39Đây là thói quen mấy năm trước tạo thành,
01:21:41không có rào cản quần áo, ôm nhau ngủ cảm thấy thoải mái hơn.
01:21:45Em tắt đèn nhé, chị tắt đèn nhé.
01:21:47Ừ.
01:21:49Dù nói tắt đèn nhưng thực chất chỉ tắt đèn chính,
01:21:51mở đèn nhỏ để tránh nguy cơ nửa đêm đi vệ sinh tế ngã.
01:21:55Nhìn ánh đèn vàng dõi lên khuôn mặt chị,
01:21:57tôi bất giác nhớ về 10 năm trước, những khởi đầu hỗn loạn.
01:22:00Đinh Thục Xoanh cảm nhận được ánh mắt tôi, quay lại.
01:22:03Lúc đó em đã nói với tôi những gì vậy nhỉ?
01:22:06Tất cả những gì xảy ra sau này,
01:22:08đều bắt đầu từ lúc tôi lên giường với chị, nói gì nhỉ?
01:22:11Bao năm trôi qua, tôi vẫn không nhớ, nhưng chị ấy thì còn nhớ.
01:22:16Em nói, Đinh Thục Xoanh như quay trở lại quá khứ,
01:22:19khóe miệng vô thức cong lên,
01:22:20sao chị tốt như vậy mà bên cạnh lại không có ai?
01:22:24Hả? Tôi ngơ người, câu này cảm giác hoàn toàn không giống tôi sẽ nói.
01:22:28Lúc đó em say, tôi tưởng em đang phẻ phỡn say rượu,
01:22:32bực bội với tôi nên tìm chuyện.
01:22:34Ừ ừ, nhưng em lại cười đẹp quá.
01:22:37Hả?
01:22:38Tôi nghĩ mình cũng hơi say, rồi em lại miệng lưỡi tếu táo,
01:22:41nói gì đó kiểu may mà tôi và Hạ Thuần An đã chia tay,
01:22:44không thì lúc này thích chị, chắc chắn sẽ theo đuổi chị công khai.
01:22:48Lúc đó tôi mắng em, không sợ mất mặt à?
01:22:50Kết quả em cười nói, đúng rồi,
01:22:53chính vì không sợ mất mặt nên mới dám khen chị rồi cưỡng hôn tôi.
01:22:57Nghe xong tôi đỏ mặt, ôi trời ơi,
01:22:59lúc đó nồng độ cồn cao đến mức nào vậy?
01:23:02Mà tôi lại cưỡng hôn chị ấy.
01:23:04Được rồi, lúc đó chắc tôi cũng say.
01:23:07Đinh Thục xoanh cười, cảm thấy thà đáp trả còn hơn cắn em.
01:23:10Chúng ta quay về phòng, em nói tôi đẹp, sao không ai đụng đến?
01:23:14Có phải mọi người bị dọa hết rồi không?
01:23:16Rồi lầm bẩm Hạ Thuần An mềm yếu quá,
01:23:18giá mà cậu ấy có một phần mười khí chất mạnh mẽ của tôi.
01:23:22Rồi không làm tiếp nữa, tôi hỏi sao dừng lại em nói tôi là mẹ Hạ Thuần An.
01:23:26Tôi nhớ mình trả lời, là mẹ cậu ấy thì sao?
01:23:30Rồi em cười, nói, đúng rồi, là mẹ cậu ấy thì sao?
01:23:34Mang họ người khác, chị vẫn là Đinh Thục xoanh.
01:23:36Tôi nghĩ chính câu này làm tôi xúc động,
01:23:39vì trước đây tôi không thích người khác gọi tôi là Hạ Phu Nhân sau khi quá chồng.
01:23:43Tôi bỗng lặng người, hóa ra là vậy sao?
01:23:46Không ngờ lúc đó phản ứng của chị ấy.
01:23:48Xin lỗi, em thật tệ, lại quên hết sạch.
01:23:51Không sao, Đinh Thục xoanh ửm một tiếng tha thứ cho tôi,
01:23:55áp sát, dù sao, cuối cùng tôi vẫn có được em.
01:23:58Tôi cười ha ha, ôm Đinh Thục xoanh kêu hãnh này vào lòng.
01:24:02Cảm ơn chị không ghét bỏ em.
01:24:04Năm thứ 10 kết hôn, tôi biết được mình đã nói gì đêm đó.
01:24:07Tôi ngủ với mẹ của bạn trai cũ,
01:24:09xong chạy đi, may mà chị ấy chạy theo không bỏ mặt,
01:24:12còn rôn ép tôi trở lại.
01:24:14Dù rất kỳ quặc, nhưng phải thừa nhận,
01:24:16có chị ấy bên cạnh, tôi rất hạnh phúc.
01:24:19Hoàn
Bình luận

Được khuyến cáo