Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Sau khi cha mẹ nuôi đột ngột qua đời, chỉ còn lại tôi và em gái nương tựa vào nhau.
00:04Em muốn ăn cơm tôi nấu, tôi đi mua rau.
00:07Em muốn ngủ chung với tôi, tôi chảy ga rường.
00:10Em cần giải quyết nhu cầu sinh lý, tôi tắm rửa sạch sẽ nằm xuống, rồi mặt mày tái mét.
00:16May mắn thay, em gái còn biết thương chị, tôi uống bát nước gừng em nấu, có chút vị ấm.
00:21Nhưng sao cơ thể tôi lại hơi nóng?
00:23Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc.
00:26Nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay ngày càng linh hoạt nhé.
00:30À, chuyện này chị em nhớ đeo tay nghe, hẹ hẹ hẹ.
00:34Vào chuyện, tại một trường đại học ở thành phố Hoa Thành.
00:37Một cô gái xinh đẹp, giáng người cao giáo, bước ra khỏi cổng trường trong sự vây quanh của vài
00:42người.
00:43Cô gái mặc một bộ đồ hàng hiệu đơn giản nhưng sang trọng, mái tóc đen buông xóa,
00:47làn da trắng mịn màng, hơi ánh lên, mỗi cử chỉ,
00:50giáng vẻ đều toát lên vẻ cao quý và tự tin của giới thượng lưu.
00:53Những người qua đường không tự chủ bị vẻ sáng người của cô làm sao nhãn, bước chân chậm lại.
00:59Vân Vũ Tùng nhìn thấy chiếc xe nhỏ quen thuộc, cười nói tạm biệt bạn bè rồi chạy nhanh về
01:04phía nó.
01:04Chị!
01:05Khoảnh khắc mở cửa xe, nụ cười trên khóe môi cô gái đột ngột đông cứng lại,
01:10bầu không khí trong xe vốn sạch sẽ thoáng đẳng bỗng chốc phủ lên một tầng mây mù.
01:14Ghế phụ phía trước, vốn thuộc về cô, lại đang có một người phụ nữ xa lạ ngồi.
01:19Cô ta là ai?
01:20Giọng nói dự dàng của em lạnh đi tức thì, em nhìn xuyên qua người phụ nữ để nhìn tôi.
01:25Tôi hơi mất tự nhiên hạ bàn tay đang định trào xuống, cười lớn một tiếng.
01:30Tim tôi thắt lại, lông mảy hơi nhíu.
01:32Một người em gái bình thường, có cứ xử như vậy không?
01:35Cứ như thế tôi đã làm gì có lỗi với em ấy vậy?
01:38Tôi không dám nhìn vào mắt em gái, cụp mắt xuống,
01:41những sợi tóc che đi vẻ mặt có chút không tự nhiên của tôi.
01:45Cô ấy là một người bạn của chị, hôm nay em ngồi phía sau đi.
01:48Tôi giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng bàn tay đang nắm vô lăng lại xếp chật một cách vô thức.
01:53Không khi có lúc trở nên căng thẳng.
01:55Thật sao?
01:56Vân Vũ Tùng nhét mép, nhưng cuối cùng vẫn lên xe.
01:59Tôi nhẹ nhàng thở phào một tiếng.
02:01Trong suốt quãng đường còn lại, tôi nhìn thẳng phía trước, lái xe tập trung.
02:06Em gái cũng không truy vấn thêm về mối quan hệ giữa hai người.
02:09Chỉ có thời khiết, người bạn kia tự dưng cảm thấy sau lưng lạnh toát, thầm than khổ sở trong
02:14lòng.
02:14Tôi đỗ xe trước cửa một nhà hàng.
02:17Em gái, người thường nói rất nhiều, hôm nay lại im lặng bất thường trên bàn ăn.
02:22Tôi cảm thấy đầu lưỡi hơi đắng, nhìn em ấy mấy lần, rồi vẫn tiếp tục nói chuyện với thời
02:26khiết.
02:27Tôi và thời khiết là bạn học đại học, gần đây cùng làm việc trong một đoàn làm phim.
02:32Suốt bữa ăn, hai chúng tôi trò chuyện về công việc khá nhiều, thức ăn trước mặt cũng ít động
02:36đến.
02:37Ngược lại, người thường ngày ăn rất ít lại ăn hết sạch phần thức ăn trước mặt mình.
02:41Đến khi tôi phát hiện ra, tôi nhíu mày, đặc biệt là khi đối diện với vẻ mặt không quan
02:46tâm của em gái, tôi bật cười vì tức giận.
02:49Thời khiết có chút khó hiểu về nụ cười của tôi, nhưng vẫn cảm nhận được sự căng thẳng của
02:53bầu không khí nên tìm một cái cớ, rồi rời đi trước.
02:56Khi lái xe về nhà, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng thở rốc rồn dập truyền đến từ bên cạnh,
03:01mặt tôi không đổi sắc, các khớp ngón tay nắm vô lăng trắng bệch, xe cũng dần tăng tốc.
03:06Rất nhanh, hai người đã về đến nhà. Tôi có chút bực bội xuống xe, định bỏ đi luôn.
03:11Nhưng nhìn thấy em gái cuộn tròn người lại vì bị co thắt dạ dày, tôi vẫn khẽ thở dài
03:16trong lòng, mở cửa ghế phụ.
03:18Nhìn Vân Vũ Tùng với đôi mắt ngập nước, cắn chặt môi, chút giận còn sót lại trong lòng tôi
03:23cũng tan biến.
03:24Tôi cúi người xuống, ôm chặt em vào lòng.
03:27Chị, Vân Vũ Tùng dùng mình một cái, như thể bị hành động của tôi làm cho sợ hãi, nhìn
03:32tôi như một con thỏ mắt đỏ hoe.
03:34Nhưng tôi biết điều này cũng giống như hành vi cố ý tự làm tổn thương mình ba nãy, chỉ
03:38là tiểu xảo của em ấy.
03:40Đừng nhúc nhích, tôi khẽ quát, nghe thấy lời tôi, em gái cuối cùng cũng hài lòng.
03:45Em chủ động vòng tay ôm cổ tôi, áp cái đầu mềm mại gần trái tim tôi, ngoan ngoãn nép
03:50vào lòng tôi.
03:52Tôi cảm thấy sự mềm mại trước ngực bị ép chặt, nhịp tim không ngừng tăng nhanh, hô hấp cũng
03:56trở nên khó khăn.
03:57Nhưng nhìn cô gái có vẻ ngoan ngoãn trong vòng tay, tôi vẫn cố gắng nhịn hết lần này đến
04:02lần khác.
04:03Dù vẻ ngoài tôi trông có vẻ yếu ớt, nhưng tôi luôn tập luyện vào thời gian rảnh, em ấy
04:08cũng không nặng,
04:08nên tôi rất dễ dàng đưa em vào nhà.
04:11Tôi nhẹ nhàng đặt Vân Vũ Tùng lên ghế sofa, quay người rời đi, trở lại với nước ấm và
04:16thuốc tiêu hóa trong nhà.
04:17Thuốc tiêu hóa là thứ tôi mua lần trước khi ngẫu hứng xuống bếp, lúc đó Vân Vũ Tùng ăn
04:22sạch hết thức ăn tôi làm,
04:23đến khi tôi nhận ra vấn đề nghiêm trọng, em ấy đã không thể đứng thẳng được nữa.
04:28Thực ra, bình thường gì giúp việc vẫn nấu ăn theo khẩu phần của chúng tôi, cho dù đôi khi
04:32nấu nhiều hơn, chúng tôi cũng không cố nhồi nhét.
04:35Ai biết Vân Vũ Tùng lại bứng bỉnh đến vậy, xem việc tự làm tổn thương cơ thể mình như
04:40một vũ khí để buộc tôi phải thỏa hiệp.
04:42Đồng thời, tôi cũng cảm thấy có chút hối hận về hành vi của mình, có lẽ tôi không nên
04:47dùng thời khiết để chọc tức Vân Vũ Tùng.
04:49Sau khi uống thuốc, em nũng niệu đặt đầu lên đùi tôi. Tôi cúi xuống, nhìn thấy người đang giả
04:55vờ ngủ nhắm mắt, do dự một chút nhưng vẫn không từ chối.
04:58Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa kính, thật ấm áp. Chúng tôi như hai chị em có mối quan
05:03hệ rất tốt, trong phòng khách là một cảnh tự yên bình và ấm cúng.
05:07Khi tôi tỉnh dậy trong cơn mơ màng, điều tôi thấy là khuôn mặt đã hồng hào trở lại của
05:11em gái.
05:12Em gọi tôi tỉnh dậy, không có vẻ gì là len lút nhìn trộm người khác, còn tiến sát hơn,
05:17cười dạng dỡ, xinh đẹp, khóe mắt ánh lên chút mị hoặc.
05:21Tim tôi run lên, vành tay hơi đỏ, ánh mắt có chút ngây dại nhìn em.
05:26Chị, giọng nói ấm áp, đáng yêu của em, có chút khản.
05:30Thần sắc tôi trở lại bình tĩnh, đứng dậy nói rằng tôi muốn đi tắm.
05:33Ồ, chị có muốn đi cùng không? Vân Vũ Tùng
05:37Bước chân tôi định rời đi liền dừng lại, tôi lướt nhìn người vừa nói lời không biết xấu hổ
05:41kia, giọng nói không tự chủ được mà run dậy.
05:44Khi trong phòng khách chỉ còn lại một mình Vân Vũ Tùng, em ngồi trên ghế sofa cười tuet tuet
05:49như một đứa trẻ ngốc.
05:50Trong phòng tắm, tôi ngồi trong bồn tắm đã xả đầy nước ấm, nhưng trong đầu lại hiện lên hình
05:55bóng duyên dáng, đáng yêu của em, và đôi môi đỏ hồng vừa mới ở gần trong găng tắc.
06:00Cổ họng tôi nuốt khan, đầu lưỡi liếm đôi môi có chút khô khốc, lần tắm này kéo dài hơn
06:05bình thường, khiến toàn thân tôi đỏ rực.
06:08Ừm, tôi được ngột bịt miệng mình lại, khi người thấy mùi ẩm ướt pha lẫn chút vị mặn trên
06:13tay, khuôn mặt vốn hồng hào của tôi tái mét ngay lập tức.
06:16Tôi đang làm cái quái gì vậy, lại dân dỉ vì chính em gái mình. An ninh, mày thật ghê
06:21tởm.
06:22Mắt tôi ngập nước, nở một nụ cười sâu xí hơn cả khóc, bất lực ôn chặt đầu gối.
06:27Bước ra khỏi phòng tắm, tai tôi vẫn còn hơi đỏ, tôi định trở về phòng ngủ, nhưng chật nhớ
06:32ra điện thoại vẫn còn ở phòng khách.
06:35Em đang làm gì vậy? Tôi bước nhanh tới, giật lấy điện thoại của mình, không kìm được cơn giận
06:40dữ.
06:41Sự im lặng kéo dài đến mức tôi tưởng em ấy sẽ không trả lời, thì Vân Vũ Tùng đột
06:45nhiên ngước lên nhìn tôi, giọng điệu sắc lạnh, xem chị làm sao lén lút ngoại tình sau lưng em,
06:50mưa đi.
06:51Theo sau là một tiếng cười lạnh trói tai, em nói lại lần nữa xem, giọng tôi đột ngột nâng
06:56cao, lồng ngực phập phòng dữ dội.
06:59Vân Vũ Tùng có lẽ cũng nhận ra lời mình nói quá khó nghe, vẻ mặt có chút hối lỗi,
07:03giọng buồn bã nói với tôi một tiếng, xin lỗi.
07:06Tôi nhất thời cạn lời, cơn giận cũng tan đi quá nửa. Thực ra, lúc nãy tôi có hơi chút
07:12giận lên em ấy, tôi định bỏ qua chuyện này.
07:15Nhưng Vân Vũ Tùng vẫn không chịu buông tha, lời nói ẩn chứa chút tức giận, vậy chị và người
07:19phụ nữ đó, rốt cuộc là quan hệ gì?
07:22Tôi định giải thích là bạn bè thì đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, im lặng không nói nữa.
07:27Tôi nghe thấy tiếng thở của Vân Vũ Tùng nhanh hơn, hơi thở quanh trở nên u ám, tôi cảm
07:31thấy hơi bất an trong lòng, trực giác mách bảo tôi phải nhanh chóng rời đi.
07:35Nhưng ngay giây tiếp theo khi tôi định hành động, em gái lao tới và đẩy ngã tôi.
07:40Tôi bị đè xuống ghế sofa, đầu gối Vân Vũ Tùng mạnh mẽ tách hai chân tôi ra, chạm vào
07:45chỗ mềm mại.
07:46Sự khắc thường của cơ thể khiến tôi khó xử, run dẩy nhắm mắt lại, nhưng khi mở ra, chúng
07:51tôi vẫn giữ nguyên tư thế mờ ám đó.
07:54Thấy tôi vẫn còn tự lừa dối mình, đôi mắt đẹp của Vân Vũ Tùng thoáng qua một tia buồn
07:58bã, em ấy kéo gần khoảng cách giữa hai người, cho đến khi hai khối mềm mại của chúng tôi
08:03ép sát vào nhau.
08:05Giọng Vân Vũ Tùng nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự ác ý quá đáng, chị, chị nghĩ người bạn tốt
08:09của chị sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy chúng ta như thế này?
08:12Em, khốn nạn, tôi gần như sụp đổ, giọng nói phẫn nộ vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, người
08:18phía trên tôi im lặng một lúc, rồi cười nhẹ bên tai tôi.
08:21Vậy chị, chị thích không? Trong giọng điệu của Vân Vũ Tùng, lại xây lẫn một tia lạnh lùng.
08:27Em ấy không chờ câu trả lời của tôi, một nụ hôn ẩm ướt, nóng bỏng rơi xuống môi tôi,
08:32nó hung hãn, vội vã, hoàn toàn không có sự dịu dàng hay trân trọng thường ảnh.
08:36Tôi bị hôn đến mức toàn thân mềm nhũn, kẻ xâm nhập nóng bỏng, linh hoạt nhanh chóng quấn lấy
08:41lưỡi tôi.
08:42Một bàn tay của Vân Vũ Tùng luồn vào bên trong, gần như ngay khoảnh khắc chạm vào, một thứ
08:47gì đó đã nảy lên trong lòng bàn tay em ấy.
08:49Ừm, thực ra chúng tôi đang hôn nhau, nhưng tôi vẫn không kìm được thốt ra một tiếng.
08:55Lại tách nhau ra, ánh mắt rực lửa của em gái khiến tôi có chút sợ hãi, tôi hơi nghiêng
08:59đầu đi, cố gắng kìm nén hơi thở rồn rập của mình.
09:03Vân Vũ Tùng cũng không hề tức giận, hơi thở mờ ám rán sát vào tay tôi, cắn nhẹ vào
09:07vành tay đã đỏ bừng như một chú mèo con, khiến cơ thể tôi run dẩy từng đợt.
09:12Dưới sự trêu chọc của Vân Vũ Tùng, chất lỏng đã thấm ướt lớp vải mỏng manh kia, tôi khẽ
09:17khẳng khép chân lại, cọ sát nhẹ.
09:19Sự cọ sát của vải làm dịu đi cảm giác ngứa ngáy trong lòng tôi, nhưng chừng đó không đủ.
09:24Tất cả điều này hoàn toàn không thể thoát khỏi đôi mắt của người kia.
09:28Bàn tay Vân Vũ Tùng đặt ngang eo, từ từ di chuyển xuống, giọng nói có chút khàn mang theo
09:32ý vị mê hoặc nâng lên.
09:35Tôi vô thức làm theo lời em ấy, rất nhanh, vật che chắn duy nhất đã bị kéo xuống tới
09:39đầu gối.
09:40Cơ thể tôi run dẩy một cách có kiểm soát, và nơi đó cũng nhảy múa đáng yêu trong tay
09:44em ấy, em cứ thế mài rũa vào nó một cách thuần thục.
09:48Chật chật, miệng Vân Vũ Tùng thay thế cho bàn tay, ngậm lấy cả quả ngọt mềm mại, căng đầy
09:53vào miệng, phát ra những âm thanh như một đứa trẻ tham ăn.
09:57Lúc này, ý thức tôi mơ hồ, hoàn toàn chìm đắm trong cơn khát ma mị, quên mất rằng người
10:02đang mang lại cảm giác ấy cho tôi chính là ai.
10:05Khuôn mặt tôi ứng hồng như dáng chiều, cơ thể cũng dần mở ra, phát ra lời mời gọi thầm
10:09lặng đến Vân Vũ Tùng.
10:11Mưa ngoài cửa sổ vẫn giả dích, chúng tôi đã cùng nhau trải qua một đêm ẩm ướt khác thường.
10:16Tôi cuộn tròn trong vòng tay Vân Vũ Tùng, lý trí dần trở lại.
10:20Người phong đẳng vừa nãy là ai? Càng nghĩ, mặt tôi càng tái nhợt, lòng tôi nguội lạnh, khẽ thú
10:25thít.
10:26Cho đến khi tôi cảm thấy có sự thay đổi bên trong cơ thể, tiếp đó là một tiếng bốc
10:30nhẹ.
10:31Tôi ngừng khóc, nước mắt vẫn còn đọng trên má, hơi cứng đờ ngừng đầu lên, cảnh tượng trước mắt
10:36khiến đồng tử tôi mở lớn.
10:38Chỉ thấy em gái đưa ngón tay hơi nhăn nheo vào miệng mình, chiếc lưỡi linh hoạt liếm láp một
10:43cách cẩn thận như chú mèo đang liếm lông.
10:45Khuôn mặt ngây thơ, thuần khiết của Vân Vũ Tùng lại đang làm một hành động đối lập đến thế,
10:49đầu óc tôi vốn đã hơi tỉnh táo lại trở nên chóng mặt.
10:52Sau đó, em ấy đặt ngón tay đã sạch sẽ vào khóe miệng tôi.
10:56Khi tôi nhận ra em ấy định làm gì, tôi suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi ghế sofa.
11:01Em dám sao? Tôi chừng mắt nhìn Vân Vũ Tùng.
11:04Và chỉ có tôi mới biết, mạch nước ngầm của khu rừng kia lại bắt đầu chảy nước.
11:09Vân Vũ Tùng nhìn tôi một cách tiếc nuối, biểu môi, cuối cùng vẫn không làm vậy.
11:13Em ấy ôm lấy tôi, người đang chân mềm nhũn, vào phòng tắm.
11:17Tôi cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng cũng không muốn ngủ với một cơ thể thế này.
11:21Chúng tôi ở trong phòng tắm gần một tiếng, cả hai đều có chút mệt mỏi, cùng nhau lên giường.
11:27Tôi nằm nghiêng, còn Vân Vũ Tùng thì ôm lấy eo tôi từ phía sau, đặt đầu lên vai tôi.
11:32Tôi không thể thoát ra, đành để mặc em ấy ôm.
11:35Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, ngoài việc thắt lưng hơi đau nhẹ, cơ thể không có bất kỳ khó
11:40chịu nào khác.
11:41Tôi mang bữa sáng đến phim trường, tình cơ gặp Thời Khiết.
11:45Có lẽ đã nhận ra điều gì đó, Thời Khiết nháy mắt với tôi, hỏi một cách xuồng xã, thay
11:50đổi ý định rồi hả?
11:51Hồi đại học, mối quan hệ giữa tôi và Thời Khiết không sâu đậm, cùng lắm là gặp nhau trên
11:56đường thì chào hỏi.
11:57Nhưng Thời Khiết chưa bao giờ giấu giếm về xu hướng tính dục của mình,
12:01ngay cả tôi cũng biết cô ấy có một cô bạn gái đã quen từ thời cấp 3.
12:05Mấy tháng trước, tôi tình cờ trở thành đồng nghiệp với Thời Khiết,
12:07nghe cô ấy nói, mình và bạn gái vẫn bên nhau.
12:11Nhìn nụ cười hạnh phúc dạng dỡ trên khuôn mặt Thời Khiết,
12:14trong lòng tôi cảm thấy xúc động và ghen tị với mối quan hệ tốt đẹp và lâu dài của
12:18hai người họ,
12:18rồi lại trật nhớ đến những cảm xúc không thể công khai của chính mình.
12:22Tôi như bị quỷ sai khiến, dùng một câu mở đầu vụn về,
12:26tôi có một người bạn để kể cho Thời Khiết nghe về những dần vặt trong lòng mình.
12:29Cậu biết không, tôi đang hủy hoại cô ấy, cảm xúc của tôi đột nhiên trùng xuống,
12:34giọng nói có chút thề lương.
12:36Mãi lâu sau, Thời Khiết mới cẩn thận hỏi,
12:38chị em ruột à, không khó để nghe ra giọng cô ấy có chút run dày.
12:43Tôi im lặng nhìn cô ấy một lúc, rồi lắc đầu.
12:46Thời Khiết mới như chút được gánh nặng, tiếp tục trò chuyện với tôi.
12:49Khi mẹ mất, tôi còn nhỏ, không hiểu gì về cái chết,
12:53chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa,
12:55và tôi đã được đưa vào một trại trẻ mồ côi ở địa phương.
12:59Năm người tuổi, tôi được người quen cũ của mẹ nhận nuôi.
13:02Đó là lần đầu tiên tôi sống trong một căn nhà sáng sủa,
13:05được ăn những món ăn ngon miệng.
13:07Và cũng là lần đầu tiên tôi gặp một đứa trẻ xinh đẹp đến vậy.
13:11Đứa trẻ 6 tuổi ấy không hề bài xích vì sợ tôi sẽ chia sẻ tình yêu thương vốn dành
13:15cho em ấy.
13:16Ngược lại, em ấy yêu quý tôi một cách bất ngờ.
13:19Ở bên em, tôi cảm nhận được cảm giác được cần đến,
13:22hóa ra có người cũng sẽ vui mừng vì sự tồn tại của tôi.
13:25Tôi coi mình là chị ruột của đứa bé, hết lòng chăm sóc em ấy.
13:29Đôi khi em mắc lỗi, chỉ cần em chưng ra vẻ mặt đáng thương hay nũng nịu,
13:33tôi cũng chọn cách chiều trụng em.
13:35Ngay cả sau này khi cha mẹ vẫn không may qua đời,
13:38tôi cũng bỏ qua những lời chia rẽ và càng thêm yêu thương, quan tâm em.
13:42Tôi biết trên đời này chỉ còn hai chúng tôi nương tựa vào nhau,
13:45nhưng ai mà ngờ, tôi lại chăm sóc em gái đến mức lên giường với em.
13:50Tôi là người nhìn Vân Vũ Tùng lớn lên,
13:52từ một đứa trẻ xinh xắn như tượng tặc đến thiếu nữ,
13:55tôi từng nghĩ mình đủ hiểu em.
13:56Nhưng sau cái đêm hoang đường đó, tôi không còn chắc chắn nữa.
14:00Mối quan hệ vốn nên lành mạnh giữa chúng tôi đã trở nên kỳ lạ.
14:03Mọi thứ đang phát triển theo một hướng không thể kiểm soát.
14:06Tôi luôn tự an ủi mình rằng những cảm xúc sai trái của em gái
14:10chỉ là sự xáo động và an ủi của tuổi dậy thì,
14:12đợi khi Vân Vũ Tùng lớn hơn một chút,
14:14có lẽ em sẽ hối hận về sự bốc đồng lúc đó.
14:17Thế nhưng, tôi đã đợi 2 năm và mối quan hệ kỳ lạ này đã kéo dài 2 năm.
14:22Tôi cũng không phải là chưa từng chủ động xa lánh em ấy,
14:25nhưng giống như tôi hiểu rõ mọi thói quen và sở thích nhỏ nhạt của Vân Vũ Tùng,
14:29em cũng là người hiểu tôi nhất trên thế giới này.
14:31Mỗi khi tôi muốn cưng rắn kết thúc mối quan hệ này,
14:34Vân Vũ Tùng sẽ đỏ hoe mắt,
14:36nhìn tôi đáng thương như một chú chó nhỏ bị mưa ướt hết lông
14:38và hỏi, chị không cần em nữa sao?
14:41Những lúc đó, trái tim tôi lại mềm nhũng không chịu nổi.
14:44Tôi luôn hiểu rằng,
14:45thế giới có sự tồn tại của Vân Vũ Tùng mới là thế giới ấm áp và tươi sáng.
14:50Chỉ là đến cuối cùng,
14:51ngay cả chính bản thân tôi cũng không nhìn rõ nữa.
14:54Có lẽ trong quá khứ bị bóc trần từng lớp của tôi,
14:56cũng tồn tại những cảm xúc không thể gọi tên ở một góc khuất nào đó,
15:00nhưng tôi vẫn không thể vượt qua rào cản tâm lý của chính mình.
15:04Vì vậy, mục đích của việc tôi mời thời khiết đi ăn tối hôm qua
15:07là muốn Vân Vũ Tùng tự biết khó mà lùi.
15:10Hôm nay, nghe thời khiết hỏi vậy,
15:12tôi im lặng một lát,
15:13giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại kiên định một cách khó hiểu, không?
15:17Vậy được rồi,
15:18có gì cần cứ gọi tôi?
15:20Thời khiết ngượng ngùng gãi đầu,
15:21nghĩ một lát,
15:22rồi chân thành nói, cảm ơn.
15:24Điều tôi không biết là,
15:26toàn bộ cuộc đối thoại của chúng tôi đã rơi vào tay người thứ ba.
15:29Hôm nay, Vân Vũ Tùng không ra ngoài,
15:31sau khi ăn bữa sáng tôi để lại,
15:33em ấy cứ ở lì trong thư phòng,
15:35ngồi trước máy tính gõ bàn phím,
15:37nhưng trong phòng lại kỳ lạ vang lên giọng nói của tôi.
15:40Nghe đến câu không,
15:41hành động ngượt mà trên tay em ấy khựng lại,
15:43sắp mặt cũng trở nên.
15:45Đoàn phim kết thúc quay vào khoảng 2,
15:473 giờ chiều,
15:48tôi chỉ muốn cả hai chúng tôi đều có thể bình tĩnh lại.
15:51Tôi ngồi trong một quán cà phê cách nhà khá xa suốt cả buổi chiều,
15:55trên đường về còn bắt đầu mưa nhỏ.
15:57Khi tôi về đến nhà đã là 10 giờ,
15:59đèn phòng khách vẫn bật sáng.
16:01Tôi nghĩ là Vân Vũ Tùng cố ý để lại cho mình.
16:03Nhưng khi nhìn thấy người đang ngồi trên ghế sofa,
16:05tôi cố ý hít thở nhẹ hơn,
16:08vẻ mặt cũng có chút căng thẳng.
16:09Chị, chị về rồi à!
16:11Vân Vũ Tùng nghe thấy tiếng động,
16:13mừng dỡ đứng dậy.
16:14Thấy tôi trông như con gà ướt sũng,
16:16em lấy một chiếc khăn để lau những sợi tóc vẫn còn nhỏ nước cho tôi.
16:20Em vừa nấu nước gừng,
16:22cẩn thận kéo càm lạnh.
16:23Sau khi tôi tắm xong,
16:25Vân Vũ Tùng đưa cho tôi một cái cốc.
16:27Nhìn em gái với vẻ mặt lo lắng,
16:29trong lòng tôi dâng lên một gợn sóng nào đó,
16:31tôi uống cạn chén nước gừng ấm nóng từng ngụm,
16:34cảm thấy cơ thể ấm áp hơn hẳn,
16:36sau đó liền đi vào phòng ngủ xấy tóc.
16:38Sau lưng tôi,
16:40đôi mắt vốn ngoan ngoãn lúc nãy giờ đầy tính chiếm hữu,
16:42cứ như thế tôi là con mồi trong mắt em vậy.
16:45Tôi đang xấy tóc,
16:46dần cảm thấy cơ thể mình có chút không ổn.
16:49Ban đầu tôi nghĩ là do tác dụng của nước gừng khiến cơ thể phát nóng,
16:52nhưng bây giờ toàn thân đều nóng rực.
16:54Thậm chí,
16:55tôi cố gắng chịu đựng sự bất thường của cơ thể,
16:57xấy tóc đến nửa khô,
16:59rồi cuối cùng không thể kiểm soát được cơ thể mình nữa,
17:02ngã xuống giường.
17:03Đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình,
17:05tôi không hề chú ý đến tiếng bước chân đang dần tiến lại gần.
17:09Đến khi Vân Vũ Tùng bước đến bên giường,
17:11em liền nhìn thấy tôi,
17:12người đang mặc bộ váy ngủ,
17:14ánh mắt mơ màng,
17:15tay đặt ở phía dưới.
17:16Nếu là bình thường,
17:18tôi chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức mấy ngày không nói chuyện với em,
17:21nhưng giờ đây tôi lại cảm thấy kích thích hơn.
17:23Còn Vân Vũ Tùng,
17:24nhìn thấy cảnh tượng đó,
17:26vẻ mặt vẫn bình tĩnh,
17:27như thế đã biết trước.
17:29Vân Vũ Tùng lên giường,
17:31đỡ eo tôi,
17:31để tôi ngồi trên người em.
17:33Bộ não bị cơn cùng nhiệt kiểm soát,
17:35tỉnh táo lại trong một khoảnh khắc.
17:37Em đã làm gì?
17:38Tôi chừng mắt nhìn Vân Vũ Tùng với ánh mắt ngập nước,
17:41giọng nói lại vừa dịu dàng vừa út ức.
17:43Cảnh tượng này,
17:44trong mắt người kia lại mang một vẻ phong tình đặc biệt.
17:47Chị nghĩ sao?
17:48Câu trả lời quá rõ ràng,
17:50vấn đề nằm ở chén nước gừng tôi đã uống.
17:52Hồi tưởng lại mọi thứ vừa xảy ra,
17:54và khi lấy lại tinh thần,
17:56tôi nhận ra khuôn mặt Vân Vũ Tùng cũng ửng hồng bất thường.
17:59Tôi nhận ra điều gì đó,
18:00thầm bắng một tiếng, đồ điên.
18:03Sau đó tôi dịch chuyển cơ thể,
18:04muốn trèo xuống khỏi người em.
18:06Nhưng eo bị đôi tay thanh mảnh vô tình xiết chặt,
18:09chút lý trí còn sót lại cũng sụp đổ hoàn toàn
18:11khi đối phương hôn lên môi tôi.
18:13Lạnh quá,
18:14bên trong nóng hơn bình thường,
18:15tôi bị sự lạnh bút của ngón tay kích thích.
18:18Lát nữa sẽ không lạnh nữa,
18:19hơi thở nóng ẩm của Vân Vũ Tùng chạm vào vành tay đã đỏ bừng của tôi,
18:24lại một lần nữa khiến tôi gục ngã.
18:25Tôi biết em sẽ không bung tha cho mình,
18:28đành thả lỏng cơ thể để tiếp nhận em ấy.
18:30Không biết đã qua bao lâu,
18:32tôi mất kiểm soát nằm sấp trên vai Vân Vũ Tùng,
18:35cơ thể mỏng manh run dày không ngừng,
18:36khóc nức nở,
18:37nước mắt cũng rơi xuống người cả hai.
18:40Em gái ôm chặt tôi,
18:41người đang mềm nhũng,
18:42chờ đợi tôi bình tĩnh lại.
18:44Hôm nay chị nhanh thật đấy,
18:46dần dần hồi phục lại,
18:47tôi nghe thấy tiếng cười trong giọng nói của em ấy.
18:49Nhận thức rõ ràng ý nghĩa câu nói khiến khóe mắt tôi run dày,
18:53tôi muốn thoát ra khỏi vòng tay Vân Vũ Tùng,
18:55nhưng em ấy làm sao có thể để tôi thực hiện ý muốn.
18:59Không biết trải qua bao lâu,
19:00khi cảm giác kia tan biến,
19:02cơ thể nhức mỏi của tôi cũng không còn sức để truy cứu hành vi của em nữa,
19:06định lê lết thân mình đi tắm.
19:08Tôi dễ dàng bước xuống khỏi người Vân Vũ Tùng,
19:10lờ mơ cảm thấy có gì đó không ổn,
19:12quay đầu lại liền thấy ánh mắt mơ màng của em.
19:15Tôi hít một hơi sâu,
19:16cái đầu điên này,
19:18ai lại tự bỏ thuốc vào người mình chứ?
19:20Tôi giận tím mặt,
19:21nhưng vẫn gác lại ý định đi vào phòng tắm.
19:24Hơn nữa,
19:25sau mấy lần vừa rồi,
19:26chút sức lực còn lại của tôi chắc chắn không đủ để giúp em giải thuốc.
19:29Tất cả là tại Vân Vũ Tùng,
19:31tôi chợt cảm thấy tức giận.
19:33Đột nhiên một tia sáng lóe lên,
19:35tôi nhìn mái tóc lưa thưa của Vân Vũ Tùng,
19:37vô thức nuốt nước bọt,
19:38dường như không giống của mình.
19:40Bên ngoài cửa sổ,
19:42trăng sao thưa thớt.
19:43Bên trong căn phòng,
19:44một bản hòa tấu trắng lệ được cất lên từ tiếng thở dốc mờ ám.
19:47Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt ngây thơ đang say ngủ của người bên cạnh,
19:51trong đầu hồi tưởng lại sự hoang đường của đêm qua.
19:53Tôi úp mu bàn tay lên mắt,
19:55lau đi sự ẩm ướt nơi khóe mi.
19:57Tôi phải làm gì đây?
19:59Tôi xin nghỉ phép ở đoàn làm phim.
20:01Có đồng nghiệp khác ở đó,
20:03tôi cũng không cần quá lo lắng.
20:05Tôi hơi gượng gạo ngồi trên một chiếc ghế bành mềm mại,
20:08đối diện tôi là một phụ nữ trí thức khoảng 40 tuổi.
20:10Có lẽ người phụ nữ nhận ra sự hoảng loạn ẩn dấu sau vẻ ngoài bình tĩnh của tôi,
20:15bà không đi thẳng vào vấn đề mà dùng giọng điệu nhẹ nhàng trò chuyện với tôi.
20:19Đến khi tôi hoàn toàn thư giãn và lấy hết can đảm kể về mối quan hệ mà tôi coi
20:23là loạn luân,
20:24khuôn mặt người phụ nữ vẫn giữ nụ cười hiền hòa,
20:26dùng ánh mắt khuyến khích tôi tiếp tục.
20:28Kể xong, tôi nhìn người phụ nữ với ánh mắt hy vọng,
20:31mong bà có thể cho tôi một số lời khuyên để cuộc sống của tôi và Vân Vũ Tùng có
20:35thể sớm trở lại quỹ đạo.
20:37Nhưng người phụ nữ chỉ nói một câu,
20:39dường như còn hoang mang hơn cả tôi,
20:41cô chưa từng nghĩ đến việc rời xa em gái mình sao.
20:44Tôi sững sờ một lúc, không trả lời câu hỏi đó,
20:47nhưng trong lòng tôi đã có câu trả lời,
20:49để tôi và Vân Vũ Tùng chia cắt.
20:51Chỉ cần giả định khả năng này,
20:53trong lòng tôi đã dâng lên một cảm giác xót xa và hoảng loạn không lý do.
20:56Trong một mối quan hệ,
20:58nếu không có sự dung túng của người lớn hơn,
21:00làm sao người nhỏ hơn có thể phóng túng đến vậy?
21:03Chỉ là người trong cuộc mê mụi mà thôi.
21:05Sau buổi tư vấn tâm lý,
21:07tôi không quay lại đoàn phim mà lái xe về nhà thẳng.
21:09Tôi đứng trước cửa nhà khá lâu,
21:11hít thở sâu mấy lần,
21:13rồi mới mở cửa bước vào.
21:15Căn hộ trống rỗng.
21:16Phải rồi, giờ này Vân Vũ Tùng chắc đang ở công ty.
21:19Tôi im lặng ngồi xuống ghế sofa,
21:21nhắm mắt lại là thấy hình bóng xinh đẹp,
21:23thông minh và đáng yêu đó.
21:26Xem em có xinh không em gái nhét cao khóe môi,
21:29lắc cánh tay tôi, như một chú chó nhỏ bám người.
21:32Chị, em biết lỗi rồi,
21:34đừng giận nữa có được không?
21:35Đôi mày tinh tế của em gái cụp xuống,
21:38nhìn tôi đáng thương.
21:39Xin lỗi chị, em yêu chị.
21:41Em gái đẻ lên người tôi,
21:43người đang mặt đỏ bừng,
21:44giọt nước mắt em rơi trên làn da của tôi,
21:47nhưng động tác trên tay thì không ngừng.
21:49Thật điên rồ,
21:50những ký ức tôi cố tình trôn sâu trong lòng
21:52đột nhiên ủa về trong tâm trí tôi.
21:54Tôi mín chặt môi,
21:55mà có chút nóng bừng.
21:57Cả buổi chiều, tôi ngồi trên sofa không làm gì,
22:00chỉ hồi tưởng lại những kỷ niệm nhỏ nhạt
22:02giữa tôi và Vân Vũ Tùng.
22:03Trong lúc đó còn nhận một cuộc điện thoại.
22:05Đợi Vân Vũ Tùng trở về từ công ty,
22:07tôi đã làm xong bữa tối.
22:09Chị, em, qua ăn cơm đi.
22:12Tôi ngắt lời em gái,
22:13ánh mắt vốn đang dần tối sầm của em ấy lại sáng lên.
22:16Suốt bữa cơm,
22:17hai người trên bàn ăn mang hai tâm tư khác nhau.
22:20Ngày mai, chị phải ra nước ngoài.
22:22Tôi đợi Vân Vũ Tùng đặt đũa xuống
22:24rồi dùng giọng điệu bình tĩnh thông báo cho em ấy.
22:27Chị em gái vốn đang chìm trong cảm giác tội lỗi đột ngột ngẩn đầu,
22:30đáy mắt đầy sự không thể tin được.
22:33Tôi biết em ấy đã hiểu lầm,
22:35nhìn em khóe mắt dần đỏ lên.
22:36Tôi vội vàng giải thích là yêu cầu công việc,
22:39một tháng sau chị sẽ về.
22:41Vân Vũ Tùng cuối đầu không nói,
22:42có vẻ như không nghe lọt tai.
22:44Một cảm xúc bất lực bao trùn lấy tôi,
22:46nhưng tôi cũng không nói ra những lời như chị sẽ không đi nữa.
22:49Tôi biết, lần này thực sự phải dứt khoát,
22:52buông tha cho chính mình,
22:53và cũng buông tha cho Vân Vũ Tùng.
22:56Khuôn mặt tôi lộ ra vẻ quyết tâm,
22:58rơi vào mắt Vân Vũ Tùng.
22:59Chú chó nhỏ ốt ức,
23:01bất an lúc nãy giờ biến thành một con thú hoang dã điên cuồng.
23:04Chị sẽ không trở về đâu,
23:06chị không cần em nữa.
23:07Tại sao?
23:08Tại sao chị không thể yêu em?
23:10Trong bóng tối,
23:11Vân Vũ Tùng nhìn người đang quay lưng lại với mình,
23:14sự đỏ ngầu lại lan tràn đến tận đáy mắt,
23:16hận đến mức run dày khắp người.
23:18Nếu đã như vậy,
23:19thì ai cũng đừng hòng sống yên ổn.
23:21Tôi vẫn chưa ngủ.
23:22Tôi đã quen với việc Vân Vũ Tùng ôm mình ngủ.
23:25Hôm nay em ấy đột nhiên không ôm nữa.
23:27Trong lòng tôi cảm thấy một sự hụt hẳn.
23:30Hơn 10 phút sau,
23:31tôi đang thiêu thiêu ngủ
23:32thì người bên cạnh đột nhiên có động tĩnh.
23:34Vân Vũ Tùng xuống giường,
23:36đứng bên giường nhìn chầm chầm vào tôi một lúc lâu,
23:38sau đó nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng ngủ.
23:41Vài phút sau,
23:41em ấy vào phòng tắm.
23:43Tôi nghĩ đến sự bất thường của Vân Vũ Tùng tối nay,
23:46một cơn lạnh lẽo bỏ khắp cơ thể tôi.
23:48Cơn buồn ngủ của tôi lập tức biến mất.
23:51Dù chỉ là một quãng đường vài giây,
23:53nhưng trong đầu tôi lại nghĩ ra rất nhiều khả năng.
23:55Tôi run dẩy đưa tay ra,
23:57mở cửa phòng tắm.
23:58Trong khoảnh khắc đó,
23:59tôi cảm thấy tim mình ngừng đập.
24:02Ánh mắt em gái nhìn về phía tôi,
24:04đầy sự vô cảm và tuyệt vọng.
24:05Trên tay em cầm một con dao gọt trái cây
24:07lẽ ra phải ở trong đĩa hoa quả,
24:09mũi dao sắc bén đã sắp áp vào động mạch ở cổ tay.
24:12Đối diện với cảnh tượng kinh hoàng như vậy,
24:15tôi không biểu cảm nhìn em,
24:16như thế không có chuyện gì xảy ra,
24:18sao em không đi ngủ.
24:20Tuy nhiên, sự thật là trước mắt tôi đã tối sầm,
24:23bàn tay bên hông run dẩy như cái sàng,
24:25lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi lạnh.
24:27Vân Vũ Tùng không trả lời,
24:29cố chấp nhìn tôi,
24:30khoe mắt dần đỏ hoe.
24:31Có lẽ là vài giây,
24:33cũng có lẽ là vài phút.
24:34Tôi chậm dãi tiến lại gần,
24:36còn em ấy chấp chớp mắt,
24:38vẫn nhìn chầm chầm vào tôi như một chú chó nhỏ mắt đỏ.
24:42Còn một tiếng đặt nó vào bồn rửa tay.
24:45Vân Vũ Tùng hoàn toàn không phản kháng trong suốt quá trình.
24:48Nếu không phải cảm giác đau rát trong lòng bàn tay nhắc nhở tôi rằng đây không phải là mơ,
24:53tôi đã nghi ngờ rằng người vừa cầm dao không phải là em ấy.
24:56Nhưng thật không may,
24:57cặp mắt tôi lạnh đi ngay lập tức,
24:59nhìn Vân Vũ Tùng như nhìn một kẻ tâm thần,
25:01động tác hơi thô bạo kéo tay em ấy trở lại phòng ngủ.
25:05Tôi bật đèn phòng ngủ,
25:06trước tiên kiểm tra kỹ lưỡng hai tay em,
25:08không có bất kỳ vết thương đáng ngờ nào.
25:11Tôi thở vào nhẹ nhóm,
25:12nhưng khuôn mặt vẫn căng thẳng,
25:13bắt đầu kiểm tra những bộ phận khác,
25:15ngay cả nơi tư mật và ngực cũng không bỏ qua.
25:18May mắn thay,
25:19nhưng mọi chuyện chưa kết thúc.
25:21Chát, tiếng tát vang lên giòn giã trên mặt em gái.
25:24Vân Vũ Tùng,
25:25em có nghĩ rằng dù em làm gì,
25:28chị cũng sẽ tha thứ cho em không?
25:30Giọng tôi nghe có vẻ mệt mỏi,
25:31trong lòng vẫn còn một trận khiếp sợ.
25:34Em, tại sao em cứ phải ép chị?
25:36Nước mắt tôi chảy xuống theo gò má,
25:38đau lòng nhìn cô gái nhỏ có vẻ bối rối kia.
25:41Tại sao em không chịu cho chị chút thời gian?
25:44Giữa hai người,
25:45tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này?
25:47Vân Vũ Tùng muốn nói điều gì đó,
25:49nhưng nước mắt cứ tuôn không ngừng,
25:51ánh mắt cũng dần trở nên trống rỗng.
25:53Em thắng rồi.
25:54Tôi đột ngột ôm chầm lấy Vân Vũ Tùng,
25:57thì thâm vào tay em ấy.
25:58Tôi cảm thấy cơ thể em cứng đờ,
26:00sau đó như một chú cừu lạc đường run dẩy trong vòng tay tôi,
26:03khẽ nức nở,
26:04liên tục lặp lại hai từ,
26:05xin lỗi.
26:06Tôi nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng em,
26:08an ủi,
26:09nhưng không có ý định tha thứ cho em ấy về chuyện này.
26:12Góc nhìn của Vân Vũ Tùng
26:15Tôi có một bí mật,
26:16tôi yêu chị gái mình,
26:17cái đầu ngốc dịu dàng đó.
26:19Một người,
26:19dù bị tôi dày vò đến hôn mê,
26:21cũng sẽ vô thức gạt đi nước mắt cho tôi.
26:24Tôi là một người đáng khinh,
26:26có đạo đức cực thấp,
26:27nhưng tôi luôn giỏi ngụy trang,
26:29đeo một chiếc mặt nạ để lừa dối những người xung quanh.
26:31Ngay cả chị An Ninh,
26:33người cùng lớn lên với tôi,
26:34cũng nghĩ tôi là một chú cửu non ngây thơ.
26:37Có lẽ vì sống nhờ nhà người khác,
26:39hoặc có lẽ vì một loại bản năng và trách nhiệm nào đó,
26:42An Ninh thực sự coi tôi là em gái ruột.
26:44Mặc dù chỉ lớn hơn tôi vài tuổi,
26:46nhưng chị ấy thường nhìn tôi bằng ánh mắt thương yêu
26:48và tràn đầy tình mẫu tử.
26:50Về điều này,
26:51tôi đã cười thầm sau lưng An Ninh,
26:53rồi quay lại thẳng nhiên tận hưởng sự dung túng
26:55và chăm sóc của chị ấy.
26:57Đôi khi tôi cũng nghĩ,
26:58nếu như chị An Ninh không đến đây,
27:00có lẽ chúng tôi thực sự có thể là chị em cả đời.
27:03Năm lớp 11,
27:04tôi tham gia câu lạc bộ thanh nhạc.
27:06Khoảng thời gian đó,
27:07tôi rất hứng thú với âm nhạc.
27:09Vì vậy,
27:10tôi còn đăng ký tham gia một cuộc thi hát do trường tổ chức.
27:13Thật bất ngờ,
27:14vào ngày thi đấu,
27:15tôi tình cờ gặp An Ninh ở hậu trường.
27:17Hậu trường người ra người vào,
27:19nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy chị ấy ngay lập tức.
27:22Người con gái khoảng 20 tuổi
27:23có chiếc cổ thiên nga thon dài trắng nõn,
27:26mái tóc đen mượt buộc sau gáy.
27:27Khi chất thanh lãnh và cao quý,
27:29đôi mắt xinh đẹp,
27:30trong suốt như đang tìm kiếm điều gì đó.
27:33Thỉnh thoảng chạm phải ánh mắt lén lút giò xét của người xung quanh,
27:36chị ấy cũng không hề tức giận,
27:38ngược lại còn mỉm cười nhẹ.
27:39Nụ cười ấm áp,
27:41dịu dàng đó xua tan đi cảm giác xa cách đang ẩn hiện trên người chị,
27:44khiến những cô gái nhỏ tuổi mới biết yêu phải đỏ mặt.
27:47Chị,
27:48tôi phớt lờ cảm giác kỳ lạ trong lòng,
27:50bước đến trước mặt An Ninh,
27:52chặn lại tầm mắt của hai người tiếp xúc.
27:54Hôm nay em có phần biểu diễn mà,
27:56chị đến để cổ vũ cho em.
27:58Nhìn thấy tôi,
27:59ánh mắt An Ninh sáng rực lên,
28:01nụ cười của người ấy quá đỗi dạng người.
28:03Đến khi nhận ra mình đã nhìn chầm chầm chị ấy quá lâu,
28:06tôi gượng gạo chuyển chủ đề.
28:07Trời ơi!
28:09Không biết ai phát ra một tiếng kêu kinh ngạc,
28:11tiếng ồn ào trong hậu trường biến mất ngay lập tức.
28:14Tôi cầm chiếc váy dạ hội rách nát của mình,
28:16cuối đầu,
28:17thân sắc không rõ ràng,
28:18nhưng vẫn cảm nhận được những ánh mắt phức tạp
28:20xung quanh đang đổ rồn về phía tôi,
28:22hoặc là khoái trá,
28:24hoặc là thờ ơ,
28:25hoặc là thương hại.
28:26Tôi thậm chí không cảm thấy phiền vì điều đó,
28:28bởi vì tôi đã thấy những chuyện như thế này quá nhiều rồi,
28:31tôi đã biết đến mặt tôi của bản chất con người từ rất sớm.
28:34Chỉ là không ngờ,
28:36sự ngụy trang của mình quá tốt,
28:37khiến người khác leo lên đầu tôi bắt nạt.
28:40Không sao đâu,
28:41chị sẽ gọi người mang một bộ đồ diễn khác để ngay.
28:44Có lẽ sự im lặng của tôi quá lâu khiến an ninh hiểu lầm.
28:47Tôi vô thức ngẩn đầu lên,
28:49chạm vào ánh mắt long lanh của chị,
28:50trong mắt chị ấy ẩn chứa sự lo lắng.
28:53Chị dường như tức giận hơn cả tôi,
28:55máu rồn lên gò má,
28:56trong mắt tôi,
28:57điều đó lại mang một sự quyến rũ khó tả.
29:00Tối hôm đó,
29:01tôi mặc chiếc váy trắng tinh khôi như ánh trăng,
29:03đứng trên sân khấu,
29:04nhận lấy ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người.
29:06Nhưng trong đầu tôi,
29:08chỉ còn lại hình bóng người ấy đã bất chấp sự khốn khổ của tôi,
29:11cố gắng níu giữ tôi lại.
29:13Giọng nói của chị ấy ấm áp,
29:14tinh khiết,
29:15giống như ly sữa tươi tôi uống mỗi tối trước khi ngủ.
29:18Nhưng lúc đó,
29:19tôi chưa hiểu đây là tình cảm gì,
29:21tôi chỉ theo bản năng muốn níu giữ lấy điều gì đó.
29:23Tôi trở nên càng bám dính lấy chị gái.
29:26Tôi biết,
29:27từ khi cha mẹ tôi qua đời,
29:29người vốn luôn mắt con mày cười,
29:30cười dịu dàng,
29:31dạng dỡ trước kia,
29:32bên ngoài luôn cố ý giữ vẻ mặt lạnh lùng.
29:35Nhưng khi chất dịu dàng tự nhiên trên người,
29:37chị luôn thu hút những người không biết trời cao đất dày.
29:40Vần đây,
29:40bên cạnh chị ấy xuất hiện một người theo đuổi,
29:43sự nghiệp thành công,
29:44ngoại hình yếu tố.
29:45Không biết từ bao giờ,
29:47việc chị sẽ luôn ở bên tôi đã trở nên hiển nhiên đến vậy.
29:50Đến mức khi chị nói rằng sẽ đi ăn tối cùng người đàn ông đó,
29:53tôi cảm thấy sự phản bội chưa từng có.
29:56Tin nhắn trên điện thoại trói mắt,
29:58tôi nhịn được cơn thối thúc muốn quăng điện thoại,
30:00các khớp ngón tay đều trắng bệch.
30:01Chị gái về rất muộn,
30:03trên người nồng nặc mùi rượu,
30:04khuôn mặt cũng trở nên ứng đỏ vì cồn.
30:07Nhìn thấy cảnh tượng đó,
30:09tôi,
30:09người đã chờ đợi cả đêm,
30:11cuối cùng không kiểm soát được cơn giận của mình,
30:13bột miệng mỉa mai,
30:14đã nắm tay với người đàn ông đó rồi à.
30:16Tôi dần khó thở vì hình ảnh mình tự tưởng tượng ra,
30:19hận đến mức run dày khắp người.
30:21Người kia say rượu còn hơi mơ màng,
30:23chưa kịp phản ứng,
30:24và tôi coi đó là mặc nhận.
30:26Hơi thở tôi ngưng lại,
30:27mắt đỏ hoe ngay lập tức.
30:29Thế anh ta chạm vào chỗ này của chị chưa?
30:32Và cả chỗ này nữa.
30:34Giọng tôi run dày,
30:35vừa nói vừa chạm vào cơ thể mềm mại,
30:37thơm tho của chị ấy.
30:38An ninh,
30:39chị nói đi,
30:40tôi thực sự không thể nhịn được nữa.
30:42Giọng nói gần như vỡ vụn,
30:44hoàn toàn không còn sự duyên dáng ngày thường.
30:46Chị gái bị tiếng gầm gừ của tôi làm cho hoảng sợ,
30:49vô thức lùi lại một bước,
30:50và điều này lại càng kích động tôi.
30:53Vẻ mặt vốn giận dữ của tôi càng thêm ưu ám,
30:55toàn thân tỏa ra khí tức nguy hiểm.
30:58Tốt lắm!
30:59Tôi nắm lấy cổ tay chị kéo vào phòng ngủ,
31:01đẩy chị ấy lên giường,
31:03rồi treo lên người chị ấy.
31:04Chúng ta làm chuyện đó đi,
31:06có được không?
31:07Tôi vừa rỗ rành,
31:08chị gật đầu đi.
31:10An ninh do dự một chút,
31:11rồi gật đầu.
31:12Trong phòng ngủ tối mờ,
31:14người con gái ấy nằm dưới tôi.
31:16Chị uốn éo chiếc eo thon thả,
31:18chiều theo động tác của tôi.
31:20Tiếng thở rốc đầy mờ ám của chị
31:21cũng khiến tôi không thể dừng lại.
31:23Bị làm quá mạnh,
31:24chị sẽ cố gắng đẩy tôi ra,
31:26còn phát ra những tiếng dên dỉ duyên dáng,
31:28cầu xin tôi tha trò.
31:29Em, em đang làm gì vậy?
31:31Trước khi bắt đầu làm thêm lần nữa,
31:33an ninh cuối cùng cũng tỉnh táo hoàn toàn,
31:35giọng nói có chút sụp đổ.
31:37Không nhìn ra sao,
31:38chị,
31:39đương nhiên là làm chị rồi.
31:41Giọng tôi vừa dịu dàng vừa ngọt ngào,
31:43nhưng lời nói thốt ra lại cực kỳ tồi tệ.
31:45Tôi không quan tâm đến người đang nhắm mắt
31:47trốn tránh thực tại,
31:48nhắc một chân chị ấy lên,
31:50tìm đúng vị trí.
31:51Rồi ăn khớp tiến vào,
31:53cả phòng ngủ phát ra âm thanh ái mụi,
31:55đầu óc tôi trống rỗng,
31:57cơ thể run dày không ngừng vì sự thỏa mãn.
31:59Chị gái không thể tin được mà rơi nước mắt,
32:01cuối cùng cũng biết vận vẹo cơ thể,
32:03cố gắng trốn thoát.
32:05Nhưng tôi chỉ dựa vào bản năng mà chậm rãi cử động,
32:08chị lại mềm nhũn ra,
32:09nằm lại dưới người tôi.
32:11Đừng!
32:11Giọng chị gần như van xin,
32:13khóc lóc,
32:14lòng tôi có chút xót xa,
32:15nhưng lại làm ngơ trước lời nói của chị.
32:18An ninh chỉ có thể là của tôi.
32:20Cùng với những va chạm giữa sự mềm mại,
32:22chị khóc to hơn,
32:23giọng nói bị những cú thúc đánh vỡ vụn,
32:25cho đến khi kiệt sức hoàn toàn.
32:27Sau ngày hôm đó,
32:28mối quan hệ của hai chúng tôi tồi tệ đến tận cùng.
32:31Nhưng tại sao chứ?
32:33Tại sao dù tôi đã làm những chuyện không thể tha thứ,
32:36chị gái vẫn có thể đối xử tốt với tôi mà không hề có khoảng cách?
32:39Chính vì điều đó,
32:40tôi mới không thể dễ dàng bỏ cuộc.
32:42Tôi không tin rằng trong hai năm nửa đầy nửa triệu đó,
32:45chị gái chưa từng có dù chỉ là một khoảnh khắc rung động.
32:48Vậy mà khi tôi đang mơ mộng về tương lai của chúng tôi,
32:51chị ấy lại lên kế hoạch vứt bỏ tôi.
32:54Tôi phớt lờ cơn đau quãn thắt trong dạ dày,
32:56ăn uống như một cái máy.
32:57May mắn thay,
32:59chị gái vẫn quan tâm đến tôi.
33:01Tôi nằm sấp trong vòng tay chị,
33:02hít một hơi sâu,
33:03ngửi mùi hương an tâm sen lẫn chút vị sữa trong sự lạnh lùng đó,
33:07cảm thấy cơn đau dường như dịu đi không ít.
33:09Tôi nhận thấy vẻ mặt chị gái đầy vẻ hối lỗi,
33:12đắc ý nhất khóe miệng.
33:13Nhưng tại sao?
33:14Luôn có người phải chạy ra gây chuyện.
33:16Khi chị đi tắm,
33:18điện thoại đặt trên bàn trà sáng lên.
33:20Không chút do dự,
33:21tôi cầm nó lên.
33:22Chị ra giật lấy điện thoại,
33:24tôi nghiến răng chế diễu,
33:25xem chị lén lút ngoại tình sau lưng em thế nào.
33:28Em nói lại lần nữa xem,
33:30tôi có chút trột dạ,
33:31không dám lên tiếng.
33:32Nhưng sự đỏ ngầu trong mắt tôi vẫn chưa tan,
33:35tôi truy vấn về mối quan hệ giữa chị và người phụ nữ buổi trưa.
33:38Chị không trả lời,
33:39tôi có nhiều cách để khiến chị ấy phải trả lời.
33:42Tôi cười lạnh một tiếng,
33:43lý trí cuối cùng cũng bị đánh sập hoàn toàn.
33:46Sau hai năm,
33:47dục vọng bản năng đó bùng phát như núi lửa,
33:49phun tràn ra ngoài.
33:50Đến cuối cùng,
33:51chiếc ghế sofa và bồn tắm trong nhà đã trở nên nhét nhát.
33:54Thay đổi ý định rồi à?
33:56Không,
33:57tôi nghe thấy cuộc đối thoại giữa an ninh và người tên thời khiết bên tai,
34:00vẻ mặt càng lúc càng khó coi.
34:03Xem ra chị chưa nhận đủ bài học,
34:05tôi đưa chén nước gừng đã bỏ thuốc cho chị,
34:07tận mắt nhìn chị ấy uống hết.
34:09Sau khi tôi uống phần nước gừng còn lại trong bếp,
34:12tôi đi vào phòng ngủ.
34:13Tôi ngẩn người trước cảnh tượng khêu gợi trước mắt,
34:15khẽ cong môi,
34:16nhưng trong mắt lại thoáng qua một tia cô đơn.
34:18Em đã làm gì?
34:20Nhìn thấy tôi,
34:21đôi môi đỏ mọng của chị gái hé mở.
34:23Nhưng rất nhanh,
34:24chị đã không thể nói nên lời nữa.
34:26Tôi chặn lại những lời chị ấy định mắng tôi.
34:29Tôi liếm khóe môi chị trước,
34:30rồi thò đầu lưỡi vào khoang miệng nóng ẩm ấy.
34:33Dưới sự rụ rỗ và cuốn quyết của tôi,
34:35chút lý trí còn sót lại của an ninh cuối cùng cũng tan biến.
34:39Chị chủ động vòng tay ôm lấy cổ tôi,
34:41đáp lại tôi.
34:42Chị,
34:42tự mình vận động có được không?
34:45Tôi nằm trên giường có chút thất vọng,
34:47không ngờ hành động của chị lại rức khoát như vậy,
34:49tôi còn tưởng chị sẽ mắng tôi vài câu.
34:51Nhưng tôi vẫn bị cảnh tượng trước mắt thu hút mọi tâm trí.
34:55Tóc chị đôi khi che khuất khuôn mặt,
34:56chị sẽ vô tình vén lên.
34:58Khoảnh khắc phong tình đó,
34:59tôi thề rằng cả đời này tôi cũng không quên.
35:02Tôi không nỡ chớp mắt,
35:03mắt tôi còn đỏ hơn cả hai con thỏ trắng hồng của chị gái.
35:07Tôi nhịn đi nhịn lại,
35:08cuối cùng vẫn không nhịn nổi.
35:10Tôi dùng một tay còn lại vịn eo chị,
35:12để ngón tay mình tiến sâu hơn.
35:14Ngày hôm sau,
35:15khi tôi tỉnh dậy,
35:16vị trí bên cạnh đã lạnh ngắt.
35:18Tôi biết hành động tối qua của mình quá bốc đồng,
35:20nhưng tôi lại không hối hận.
35:22Điều tôi có thể làm,
35:23chẳng qua là nếu giữ lấy những thứ tình yêu
35:25mà an ninh chỉ trao cho mình trên giường mà thôi.
35:28Tôi lê lết cơ thể có chút mệt mỏi xuống nhà,
35:30nhìn qua cửa sổ.
35:31Tôi biết,
35:32trong nhà hiện có người.
35:34Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?
35:36Chị sẽ giận dữ trách mắng tôi,
35:38hay dùng ánh mắt ghê tẩm nhìn tôi,
35:40hay là cả hai.
35:41Nhưng chỉ cần chị ấy không rời bỏ tôi,
35:43thế nào tôi cũng chấp nhận.
35:45Mặc dù tôi đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ,
35:47nhưng vẫn bị ánh mắt thờ ơ của chị đâm xuyên,
35:50trái tim như vỡ thành vô số mảnh.
35:52Ngày mai,
35:53chị phải ra nước ngoài.
35:54An ninh cuối cùng cũng định vứt bỏ tôi rồi.
35:56Là yêu cầu công việc.
35:58Tôi chỉ xem đó là lời nói dối của chị.
36:01Có lẽ,
36:01chị sẽ không bao giờ quay lại nữa.
36:04Vậy thì ai cũng đừng hòng sống yên ổn.
36:06Tôi nghĩ một cách gần như điên cuồng.
36:08Tôi biết chị chưa ngủ,
36:10nhưng tôi cứ muốn chị ấy biết rằng,
36:12không có chị,
36:13em thực sự không sống nổi.
36:14Cho đến khi,
36:15chị kéo tôi ra khỏi phòng tắm,
36:17kiểm tra kỹ lưỡng cơ thể tôi,
36:19tâm lý tôi mới nhận được sự thỏa mãn kỳ lạ.
36:22Em tại sao cứ phải ép chị?
36:24Không phải,
36:25em không ép chị.
36:26Chỉ là trong thời gian dài đằng đắng,
36:28em đã sớm nhào nặn chị vào tận xương tủy mình rồi.
36:30Em biết phải cắt bỏ như thế nào đây?
36:33Em thắng rồi.
36:34Giọng an ninh vẫn dịu dàng.
36:36Tôi còn chưa kịp phản ứng,
36:38chị đã nâng mặt tôi lên,
36:39hôn sâu xuống,
36:40nhầm nháp từ từ,
36:41vuốt ve chậm rãi.
36:43Lúc này,
36:44an ninh trong mắt tôi má ửng hồng,
36:46lông mi hơi ướt,
36:47những sợi tóc dối bời rán vào má.
36:49Tôi run dày nhắm mắt lại,
36:50ôm chặt lấy cơ thể căng thẳng và nóng bỏng của mình,
36:53ướt át nơi khóe mắt.
36:54Xin lỗi,
36:55em là một kẻ tồi tệ,
36:57có đạo đức cảm cực thấp.
36:58Và người vốn thanh cao,
37:00thuần khiết kia,
37:01mang theo nụ cười dạng dỡ lao về phía tôi,
37:03cùng tôi chìm đắm xuống vực sâu.
37:05Hoàn.
37:06Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo