- 7 tuần trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Buổi sáng, khi tôi tỉnh dậy mở vòi nước, tôi phát hiện chảy ra lại là máu.
00:04Còn chưa kịp hết lên thì miệng đã bị bịt chặt.
00:07Giọng người yêu tôi chầm xuống bên tai, đừng phát ra tiếng, bên ngoài toàn là sắc sống.
00:12Mùi máu tanh nồng nạc, nặng nề đến nghẹt thở.
00:15Tôi quay người lại mới phát hiện áo sơ mi của chị ấy toàn là máu.
00:19Trên cổ, thịt nát bé bét, máu còn đang phun điên cuồng.
00:23Chị bị cắn rồi.
00:24Sắp mặt chị ấy tái nhợt, giọng chầm khẳng nhưng vô cùng bình tĩnh.
00:27Chị ra ngoài trước, khóa cửa lại, đừng ra.
00:31A nhiễm, tôi nắm chặt tay chị, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng ảo ạt chàn tới.
00:36Không sao đâu, trên bàn có sữa đậu nành với quẩy, em ăn chút đi.
00:40Chị ở ngoài trong, chị không đi đâu.
00:43Chị ấy từng chút từng chút đẩy tay tôi ra, thái độ kiên quyết.
00:47Không, em không muốn.
00:48Tôi không buông, ngược lại còn lao vào ngực chị, ôm chặt lấy.
00:52Tôi không muốn chị đi, dù chỉ ở ngoài cửa thôi, cũng như ngăn cách hai thế giới.
00:57Chị có thể sẽ biến thành sát sống, em không sợ.
01:00Nếu chị thực sự thành sát sống, em sẽ cùng chị làm sát sống.
01:04Tôi không buông, chết cũng không buông.
01:07Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
01:11luận để mau có người nghe chuyện chung nhé.
01:14Hẹ hẹ hẹ.
01:15Ai nhiễm không nhúc nhích, im lặng vài giây rồi khẽ thở dài.
01:18Đối với tôi, chị lúc nào cũng đành bất lực.
01:21Trên bàn sữa đậu nành với quẩy vẫn còn nóng, là tối qua tôi nói thèm ăn, nên sáng sớm
01:26chị tranh thủ lúc tôi chưa dậy ra ngoài mua.
01:29Ai ngờ trên đường về, một con sát sống lao tới, cắn mạnh vào cổ.
01:33Mọi thứ xảy ra quá nhanh, xung quanh người ta hét lên thảm thiết, tán loạn chạy.
01:38Phản ứng của tử nhiễm cũng rất nhanh, đẩy con sát sống đó ra rồi cắm đầu chạy.
01:43Trên đường về, vô số người sống bị cuột ngã dưới đất.
01:46Ngay dưới lầu, người phụ nữ ở căn hộ đối diện bị chồng mình đè xuống cắn xé điên cuồng,
01:51ruột con bị kéo ra ngoài.
01:53Chị có thể sẽ biến thành sát sống, chỉ có ra ngoài em mới an toàn.
01:57Tử nhiễm ngồi trên ghế sofa, máu đã không chảy nữa, mắt đỏ ngầu đáng sợ, ngừng lên nhìn tôi,
02:03ánh nhìn chàn đầy khao khát máu.
02:05Thì sao? Nếu chị thực sự biến thành sát sống, chỉ còn mình em, em cũng không sống nổi.
02:11Thà bị chị cắn còn hơn bị người khác cắn.
02:13Tôi cắn mạnh miếng quẩy, nghiến răng nhả ra câu cuối cùng.
02:17Tử nhiễm không đáp, mắt càng đỏ, như bị nhụm máu.
02:20Cơ thể chị run dày, mặt xám nguết, gân xanh trên cổ từng chút từng chút nổi lên, trông cực
02:26kỳ đáng sợ.
02:27Á nhiễm, chị không sao chứ.
02:29Tôi vội vã nhào tới, nhưng bị chị thô bạo đẩy mạnh ra.
02:33Không được ra ngoài, khi tôi còn chưa kịp phản ứng, chị đã lao ra cửa.
02:38Dầm, cửa bị đóng sập lại, không cho tôi kịp yếu lòng.
02:42Ngoài cửa truyền đến tiếng rên đau đớn bị kìm nén.
02:45Tôi cố mở cửa thì tử nhiễm run dọng van xin, tiểu nhất, nghe chị một lần, chỉ lần này
02:50thôi, đừng ra ngoài.
02:51Cánh cửa như ngăn cách hai thế giới.
02:53Tôi ở trong, chị ở ngoài.
02:56Tôi dựa vào cửa khóc gọi, á nhiễm.
02:58Không sao, chị không sao.
03:00Ban đầu chị còn trả lời, đến cuối cùng thì im bặt.
03:04Á nhiễm, á nhiễm, chú tử nhiễm.
03:06Tôi vừa khóc vừa gõ nhẹ vào cửa, cầu mong chị đáp lại một tiếng.
03:10Nhưng không, vẫn không ai trả lời.
03:12Cho tới khi bên ngoài truyền đến tiếng gầm thấp, như thu dữ gắt gỏng.
03:16Á nhiễm, là chị sao?
03:18Á nhiễm, chị đáp lại em đi, có phải chị không?
03:21Tôi vội bò dậy, nhìn qua lỗ nhỏm.
03:24Tử nhiễm đang quay lưng về phía cửa.
03:26Trước mặt chị ấy là đôi vợ chồng nhà đối diện.
03:29Người phụ nữ nửa bên mặt máu thịt be bét, ruột con lủng lẳng bên ngoài.
03:33Còn gã đàn ông thì nhe răng gầm gừ khiêu khích tử nhiễm.
03:36Chị ấy không né, chỉ đứng im.
03:38Gã đàn ông lao tới, tim tôi lập tức thắt lại, suýt hét lên.
03:43Tử nhiễm túng tóc hắn, đập mạnh vào tường.
03:46Dầm.
03:46Tiếng động kèm cảnh máu thịt nổ tung như dưa hấu, quá mức kinh hoàng khiến tôi suýt nôn.
03:51Người phụ nữ kia khựng lại, thậm chí còn thấy sợ, bỏ đi.
03:55Gã đàn ông nằm bất động.
03:57Tôi không tin được, sức của chị ấy khi nào lại mạnh đến vậy.
04:00Tử nhiễm lúc này mới chậm dãi quay người lại, tôi mới phát hiện đồng tử chị đã trắng rã.
04:05Hai con sát sống vừa nãy cũng vậy.
04:07Đồng tử trắng, ánh mắt chết chóc.
04:10Tử nhiễm cũng đã biến thành sát sống rồi.
04:12Ngay đầu tận thế, người yêu tôi đã biến thành sát sống, còn tôi chỉ có thể nhìn chị qua
04:17lỗ mắt mèo.
04:18Bốn mắt nhìn nhau, chị nhe răng gầm gừ với tôi, rồi quay lưng về phía cửa.
04:23Chị không rời đi, vẫn đứng canh bên ngoài.
04:25Hãy có sát sống đi ngang qua, chị lại dơ nắm đấm lên.
04:29Chúng tôi thuê một căn hộ tư nhân.
04:31Theo cấu trúc của dãy nhà, bên ngoài cửa là hành lang dài và hẹp, hai bên là hàng xóm,
04:36nhiều người ở.
04:37Khi virus sát sống bùng phát, trong trung cư có không ít người bị lây nhiễm,
04:41nhiều người còn chưa kịp phản ứng, thậm chí còn đang ngủ đã bị người bên gối cắn đứt cổ
04:45học.
04:47Cách duy nhất để tôi nhìn thấy tử nhiễm là qua cái mắt mèo nhỏ xíu trên cửa.
04:50Bao lần nhìn ra ngoài, vẫn là bóng lưng ấy, chưa từng thấy chị quay đầu lại, như thể biến
04:56thành một bức tượng không biết mệt.
04:58A nhiễm, a nhiễm, xung quanh dường như không có sát sống, tôi nhìn chằm chằm vào sau gáy chị,
05:03khẽ gọn.
05:04Chị ấy cử động rồi, tử nhiễm chậm dãi quay đầu, đôi mắt trắng dã nhìn tôi qua mắt mèo.
05:09Chị còn nhớ em không? Em là vợ chị đây, chị canh ở đây là để bảo vệ em.
05:15Giọng tôi hơi lớn, đột nhiên một sát sống lao tới, bị tử nhiễm túm tóc, đập mạnh vào tường.
05:21Dầm, cái đầu nổ tung, tôi chỉ biết thốt lên, ôi vãi.
05:25Thế giới sát sống đúng là bạo lực và tàn khốc.
05:28Tử nhiễm trước kia là cô gái tốt, dịu dàng, chú đáo, hiểu chuyện, sức của tôi với chị cũng
05:33ngang ngang nhau thôi,
05:34giờ động chút là đập nổ đầu người ta.
05:37Vợ em giỏi quá, mấy con sát sống đó chẳng phải đối thủ của vợ, vợ em siêu ghê, nịnh
05:42vẫn phải nịnh.
05:44Tử nhiễm buông tay, con sát sống trượt xuống đất.
05:47Chị nhìn chầm chầm vào mắt mèo, dù cách một cánh cửa vẫn cảm nhận được ánh nhìn thèm thường,
05:52nhe răng gầm gừ.
05:53Trong nhà đã hết nước, cứ thế này thì tôi dù không biến thành sát sống cũng khô như cá
05:58khô.
05:59Bởi không có hệ thống, không có bàn tay vàng, cũng chẳng có tin nhắn bí ẩn nào báo trước
06:03để tích chữ hàng.
06:04Thế nên thật thảm, mới ngày thứ hai mà nhà đã đạn hết lương cạn.
06:08Ai mà biết có người chết trong bể chứa nước hay không, tóm lại vòi nước chảy ra toàn máu.
06:14Tử nhiễm vẫn đứng thẳng tắp ở đó, chẳng biết có hiểu không.
06:17Bây giờ đã là buổi tối, tôi đã buồn ngủ.
06:20Khi chị lại quay lưng đi, tôi quay vào phòng ngủ.
06:23Sáng hôm sau, trước cửa đã xếp ba thùng nước khoáng, còn có một đống đồ ăn, khoai tây chiên,
06:29bánh quy toàn vị tôi thích.
06:31Vợ ơi, chị còn nhớ em không?
06:33Tôi chạy tới, áp sát vào cửa nhìn qua mắt mèo.
06:36Tử nhiễm vẫn đứng quay lưng về phía tôi.
06:39So với trước, trên tay chị còn thêm một cái dìu sắc bén, chắc tiếng tôi gọi lại thu hút
06:43sát sống.
06:44Bà cụ nhà bên nhe răng lao tới.
06:47Tử nhiễm vung dìu chém một nhát, đầu bà cụ bay ra, thân người run giật mấy cái rồi mới
06:51chịu nằm im.
06:53Vợ ơi, tôi hạ thấp dọng.
06:55Tử nhiễm chậm dãi quay lại, đôi mắt trắng dã lạnh lẽo nhìn qua mắt mèo.
06:59Nếu chị còn nhớ em thì gật đầu đi, hoặc ra hiệu gì đó.
07:03Tôi gần như dán người vào cửa.
07:05Chị chỉ chậm dãi quay lưng lại, để lại bóng lưng cho tôi, như muốn nói chị không nhớ tôi.
07:10Á nhiễm, đừng tưởng vậy là lừa được em.
07:13Chị không phối hợp thì em mở cửa xong ra đấy.
07:16Tôi tức giận, rõ ràng chị ấy còn nhớ, còn hiểu tôi nói gì, mà cứ giả vờ.
07:21Đếm đến ba, chị không quay lại thì em mở cửa.
07:25Một, hai, tay tôi đã đặt lên tay nắm, bóng lưng chị vẫn thẳng tấp như thế.
07:30Ba, tôi xoay chốt cửa.
07:32Chị bỗng quay người lại, nhe ra 8 cái răng lớn, còn trắng tinh.
07:36Chị hung dữ cái gì chứ?
07:38Đừng tưởng biến thành sát sống thì em sợ chị nha.
07:41Động tác nghe răng của tử nhiễm khựng lại.
07:43Thu răng lại, không thì em đưa tay cho chị cắn, em cùng chị làm sát sống cũng được.
07:49Tôi vừa nói xong, tử nhiễm lập tức ngậm miệng, lặng lẽ quay đi.
07:53Quay lại, em cho chị quay đi lúc nào.
07:55Tôi cao rộng, ông cụ nhà bên nghe thấy lao tới.
07:59Tử nhiễm cúi đầu xuống, lặng lẽ quay lại nhìn qua mắt mèo.
08:02Khuôn mặt xám xịt hiện lên nét cưng chiều bất lực.
08:05Chị vốn chưa bao giờ có cách nào với tôi.
08:08Tôi muốn cười, nhưng nước mắt không kìm được lăn xuống má.
08:12Ba năm trước, chị quy một gối xuống, ngừng đầu nói sẽ bảo vệ tôi cả đời.
08:16Cùng nhau đối mặt với mọi lời dèm pha, sự phản đối của gia đình hai bên.
08:20Tình yêu giữa chúng tôi vốn phải chịu cái gọi là định kiến xã hội.
08:23Cuối cùng tôi và chị cũng được chấp nhận, được ở bên nhau.
08:27Ai ngờ ba năm sau chị vẫn bảo vệ tôi nhưng lại thành kiểu bảo vệ này.
08:31Thế giới bên ngoài ngày càng tàn khốc.
08:33Tôi đang ở trong khu trung cư trong phố, tầng 5, vẫn còn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc,
08:38xe lẫn mùi sát thối.
08:39Đây là miền Nam, lại đang mùa hè.
08:42Ánh nắng còn sót lại vừa chiếu xuống, mùi đó thật sự muốn nôn.
08:46Sáng hôm ấy, tôi ngủ mơ mơ màng màng, lờ mơ nghe tiếng mở cửa bên ngoài.
08:51Trong khoảnh khắc, tôi bật dậy lao ra.
08:53Cửa chính hé mở, tử nhiễm đứng bên ngoài, tay sách mấy túi to nhét vào trong.
08:58Vợ ơi, tôi kích động gọi.
09:00Động tác của chị khựng lại, chậm rãi ngởng đầu, trong mắt ánh lên sắc đỏ ngầu.
09:05Đó là khát khao đồ ăn, mà tôi chính là món mùi ngon nhất, còn chị là mảnh thú đáng
09:09sợ.
09:10Tôi sợ run cổ lại.
09:12Tử nhiễm mặt sầm xuống, vứt đồ xuống, động tác đóng cửa rất nhẹ.
09:16Vợ ơi, tôi lao tới.
09:18Cửa đã khóa, chỉ có thể nhìn chị qua mắt mèo, chị vẫn quay lưng về phía tôi.
09:23Hai con sát sống lao tới, chị vung rìu, một nhát một con, bạo lực tàn khốc.
09:28Vợ ơi, em nhớ chị.
09:30Tôi bạm môi, sống mũi cay rẻ, nước mắt chảy xuống.
09:34Lưng chị cứng đờ, lâu thật lâu không quay đầu, chỉ xiết chặt cán rìu.
09:38Chị vẫn không chịu gặp tôi, chắc là sự không kiểm chế được sẽ làm tôi bị thương.
09:43Bên ngoài toàn là cảnh tượng người ăn người.
09:45Những ngày đầu còn lắc đác nghe tiếng kêu thảm của con người, giờ gần như không còn tiếng người,
09:50chỉ còn tiếng rên của sát sống, thêm tiếng nghiến răng gạm xương lạo xạo.
09:55Điện cũng cắt rồi.
09:56Đến ngày thứ 8, vòi nước không còn chảy ra máu nữa.
10:00Tử nhiễm vẫn không ngừng mang đồ vào phòng, đủ thứ đồ ăn và vật dụng cần thiết, phòng khách
10:04chất đầy.
10:05Chị vẫn canh ở cửa, sát sống trong hành lang đã bị chị dọn sạch.
10:09Dù tôi nói chuyện cũng không thấy sát sống sông ra nữa, yên tĩnh đến giận người.
10:14Vợ ơi, mất điện rồi, thịt chị mang về hỏng hết rồi.
10:18Tôi nằm bò ra cửa trò chuyện, tử nhiễm không quay đầu, không trả lời.
10:22Từ khi thành sát sống chị không nói chuyện nữa, chắc đã mất chức năng ngôn ngữ, nhưng tôi biết
10:27chị vẫn nghe hiểu tôi.
10:28Ngay tận thế thứ 15, toàn bộ sát sống trong trung cư đã bị chị xử lý xong.
10:32Cả đống sát, cả những cái đầu nổ tung cũng biến mất.
10:36Nhưng tử nhiễm vẫn không chịu gặp tôi, ngày nào cũng lén lút đẩy đồ vào phòng, chỉ đứng ngoài
10:41cửa không bước vào.
10:42Tôi sao có thể để chị như vậy? Sát sống đã hết, hai đứa sống với nhau không được sao.
10:48Đêm hôm ấy, tôi nấp sau cửa, nhìn chốt khóa khẽ xoay.
10:52Bàn tay trắng bệch của chị thò vào, tôi chụp lấy ngay, à, lần này coi em không bắt được
10:57chị à.
10:58Tay tử nhiễm lập tức cứng lại, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ đẫm máu của chị.
11:03Chị ấy nhìn tôi chằm chằm, mang theo khao khát khủng khiếp.
11:06Vợ ơi, dù đã chuẩn bị tâm lý, tôi vẫn sợ co cổ lại, giọng run run.
11:12Tử nhiễm nhìn tôi rất lâu, lâu như cả một thế kỷ.
11:15Đột nhiên chị đẩy tôi ra, đóng sầm cửa lại.
11:18Dầm, tiếng vang trong đêm như sấm, ủ tai.
11:22Vợ ơi, mở cửa ra, tôi đập cửa, qua mắt mèo chỉ thấy lưng chị ấy.
11:27Không tiếng đáp lại, chị đứng như tượng, canh giữ ngôi nhà này.
11:30Ai ra, tôi ôm bụng, riêng rỉ đau đớn.
11:34Ôi ôi, vợ ơi em đau bụng.
11:36Cuối cùng chị ấy cũng quay đầu lại.
11:38Qua mắt mèo, tôi thấy chị nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
11:42Ôi đau quá, vợ ơi.
11:44Tôi chậm dãi ngồi xuống, nằm ra đất, giọng yếu dần.
11:47Thật đó, em sắp chết rồi, không vào cứu là em toi thật đó.
11:51Vừa khi tôi im bật một giây, chốt cửa xoay.
11:54Tôi vội nhắm mắt, nằm im không động.
11:57Tử nhiễm bước vào, càng lúc càng gần, tôi có thể ngửi thấy mùi thơm nhẹ trên người chị.
12:02À à, tên hỗn đàn này còn tắm, mà đây tuyệt đối không phải mùi sữa tắm nhà mình.
12:07Ô, chị tắm ngoài kia, chị lén lút dắt chó đi dạo phải không?
12:11Tôi bật mở mắt, lao lên, một tay túm cổ áo tử nhiễm, tay kia sờ mó khắp nơi.
12:17Thịt mềm mại, không có nhiệt, nhưng tuyệt đối không lạnh như đá.
12:21Còn dắt chó đi dạo là cách nói đùa riêng giữa hai đứa.
12:24Hồi lâu lắm, tôi với tử nhiễm từng xem một chương trình bắt gian,
12:28nam chính lấy cớ dắt chó đi dạo để ra ngoài ngoại tình.
12:31Làm gì? Nhìn em làm gì?
12:34Chị nói đi, chị có trà xanh ở ngoài không?
12:37Dấu diếm em ra ngoài tắm, không vào nhà, không lo cho em, có phải chị không yêu em nữa
12:42không?
12:43Hai chân tôi quặp vào hông chị, như con gấu túi bám chặt, không chịu buồn.
12:47Sợ rằng chị lại đẩy tôi ra rồi lao ra ngoài mặc kệ tôi.
12:51Tử nhiễm vẫn đứng im như cái cọc gỗ, đôi mắt ánh đỏ cứ nhìn chầm chầm tôi.
12:56Làm gì thế? Đừng tưởng chừng mắt thì em sợ nhé.
12:59Tôi đưa cánh tay đến sát miệng tử nhiễm, khiêu khích, cắn đi,
13:03chỉ cắn em thì em sẽ biến thành sát sống giống chị thôi.
13:06Chị ấy lập tức quay đầu đi, chẳng nói một lời,
13:09thân thể cứng đầu như khúc gỗ, trông như đang âm thầm phản kháng.
13:13Không đúng, là đang nhẫn nhịn.
13:15Cái sự thèm khát ấy, cho dù quay đầu tránh né, tôi vẫn cảm nhận được rõ ràng.
13:20Chị làm sao thế? Không thèm để ý đến em nữa à?
13:24Có phải chị hết yêu em rồi không?
13:25Ồ, chắc chị đã quen được một con sát sống giống trà xanh ngoài kia đúng không?
13:30Hai người cùng nhau lang thang ban đêm, cùng nhau gặm thịt người,
13:34gặm xong thì đi tắm chung, thế mới có nhiều đề tài chung để nói chứ gì.
13:38Tôi càng nói càng to tiếng, tử nhiễm chậm dãi quay đầu lại,
13:42đôi mắt đỏ ánh lên vẻ bất đắc dĩ, rồi khẽ lắc đầu.
13:45Còn muốn chối à?
13:46Tôi liền áp sát vào cổ áo chị, dí mũi hít lấy hít để, lại còn dướn lên hôn mặt
13:52chị,
13:52mùi trên người chị không đúng, như thể có mùi nước hoa của người khác.
13:56Tử nhiễm chỉ nhìn chầm chầm tôi, ánh đỏ trong mắt dần nhạt đi,
14:00hình như bị tôi làm ồn đến mức mất hết cơn thèm, còn lộ chút căng thẳng.
14:03Tôi chừng mắt, không khai thật thì em không tha cho đầu.
14:07Tử nhiễm mấp máy môi, nhưng chẳng phát ra tiếng nào, chỉ để lộ hàm răng trắng lạnh.
14:12Tôi lại dướn tới, chị theo bản năng ngửa đầu né môi tôi.
14:15Chị thật sự không còn yêu em nữa rồi.
14:17Trước đây toàn chủ động hôn em, giờ lại tránh né, hu hu hu, chị thay lòng rồi.
14:23Tôi giả vờ lấy tay che mặt, nhưng vẫn lén nhìn qua khe ngón tay.
14:27Tử nhiễm vẫn đang chừng tôi, không chớp mắt, không nói tiếng nào,
14:31cứ đứng đó im nìm như cọc gỗ.
14:33Đến lúc tôi sắp không giả vờ nổi nữa thì chị bất ngờ cuối đầu,
14:36môi khẽ chạm vào chán tôi một cái rồi vội rời đi.
14:39Tôi len lén nhìn chị, thấy đôi mắt đã đỏ rực, chứa đầy thèm khát.
14:43Tôi biết, chị muốn cắn tôi, giống hệt một kẻ đói là nhìn chầm chầm miếng thịt nướng bóng mỡ.
14:49Ai mà chịu nổi chứ?
14:50Nếu đổi lại là tôi, chắc chắn đã lao vào cắn lấy một miếng rồi.
14:55Vợ à, tôi vòng tay ôm lấy cổ tử nhiễm.
14:57Em biết em rất hấp dẫn, nhưng chúng ta phải nghĩ cách giải quyết cái sự thèm khát này,
15:02nếu không thì sao mà sống tiếp được?
15:04Chẳng lẽ ngày nào chị cũng phải canh cửa?
15:06Chị chịu thì em cũng không chịu đâu.
15:08Em quen được ôm chị ngủ rồi, nhất là trong cái thời mặt thế này.
15:12Những ngày qua, tôi phải ngủ một mình, cô đơn đến mức như già đi mấy tuổi.
15:17Tôi kéo chị ngồi xuống ghế sofa, tuổi thân kể lề,
15:20nói mình đã bao ngày rán chặt mắt vào cái lỗ mèo trên cửa để nhìn bóng lưng chị,
15:25mà chỉ thấy một hình dáng lặng lẽ, thật sự rất chua sót.
15:28Tử nhiễm vẫn im lặng, thật ra trước khi biến thành sát sống, chị vốn đã là người ít nói.
15:33Giờ thì càng chầm mặc hơn, còn quay đầu đi không chịu nhìn tôi.
15:37Tôi không nhịn nổi nữa, liền hai tay giữ lấy mặt chị, ép phải nhìn thẳng tôi.
15:42Bốn mắt giao nhau, ánh mắt chị đỏ dần lên, như chàn ngợp máu.
15:46Bất ngờ, chị đẩy mạnh tôi ra, lao vọt ra ngoài, rồi lại đóng sập cửa.
15:51A nhiễm, tôi áp sát vào cửa, nhìn qua lỗ mèo.
15:55Chị vẫn quay lưng về phía tôi, thân thể run dày, bàn tay đã xiết chặt thành nám đấm.
16:00Chị đang kiềm chế, đang dốc sức đè nén cơn thèm muốn muốn làm hại tôi.
16:05Tôi vỗ cửa, vợ à, nếu chị muốn cắn em thì cứ cắn đi, chỉ hơi đau chút thôi, em
16:10chắc chắn sẽ không hét lên.
16:12Như vậy em sẽ biến thành sát sống, rồi cùng chị lang thang, cùng đi tắm rửa.
16:17Tử nhiễm bỗng khựng lại, quay phát đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn tròng chọc tôi.
16:21Qua cái lỗ mèo nhỏ bé, tôi cũng cảm nhận được sự giận dữ của chị, chị đang nổi điên.
16:27Gừ, một tiếng gầm chầm như thú dữ bật ra, rồi chị quay người lao đi.
16:31Vợ ơi, tôi gọi chị, nhưng chị chẳng ngoái đầu lại, biến mất khỏi tầm mắt.
16:37Chị ấy chạy mất rồi, tử nhiễm bỏ trốn rồi.
16:40Tôi dán sát cửa, chờ đợi, hơn 2 tiếng đồng hồ mà chị vẫn chưa về.
16:44Chân tôi đã tê dần, muốn đi tìm nhưng lại sợ, chỉ có thể ngồi dựa vào cửa mà trượt
16:49xuống, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
16:51Tử nhiễm chẳng lẽ thật sự bỏ đi, không quay lại nữa.
16:55Sớm biết thế tôi đã không chơi chị rồi.
16:57Rõ ràng biết chị đang thèm đến vậy, tôi còn dơ tay sát miệng chị bảo cắn.
17:02Thế này thì khác gì cố tình khiêu khích.
17:04Nếu đổi lại là tôi, đang đói cuồn cào mà tử nhiễm lại lắc lư cái xiên thịt nướng trước
17:08mặt,
17:09tôi mà không tức, không sơi tái chị ấy mới lạ.
17:12Trời đã sáng hẳn, tôi len lén núp sau cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy có vài con sát sống
17:17đang lảng vàng.
17:18Nửa tháng nay, tôi chưa thấy một bóng người sống nào, cũng chẳng biết trong cái khu dân cư trong
17:23thành phố này còn ai không.
17:25Nói thật, nếu không có tử nhiễm, thì giờ tôi hoặc đã bị sát sống cắn chết, hoặc đã chết
17:30đói từ lâu rồi.
17:31Đến rồi, chị ấy đến rồi.
17:33Tử nhiễm cầm diêu xuất hiện, nhắc tay chém thẳng vào đầu sát sống.
17:37Cảnh tượng vừa máu me vừa bạo lực, suýt nữa thì tôi hét toáng lên, may kịp bụng miệng lại.
17:43Một nhát một mạng, chị ấy quay đầu nhìn tôi, trong mắt còn ánh lên sát đỏ máu me.
17:48Rõ ràng chị đang chút giận.
17:50Trước đây, chị là người ôn nhu, dự dàng biết bao, thế mà biến thành sát sống rồi lại hung
17:55bạo đến vậy.
17:56Nhưng tôi không sợ, nhìn chị chém sát sống ngọt sớt, trong lòng chỉ thấy, ôi, quả nhiên là xoái
18:02tỷ của tôi, vừa giỏi, vừa đẹp gái, vừa ngầu bá cháy.
18:06Nếu không sợ gọi thêm sát sống đến, chắc tôi đã vỗ tay huyết xáo, còn hét, vợ ơi, vợ
18:11ơi, vợ tôi là số một thiên hạ.
18:14Nhưng nhìn mãi lại thấy bất an, tử nhiễm dừng như phát điên, chém mãi không dừng, sát sống trong
18:20mắt chị chẳng khác gì củi khô, mà chị chính là người bổ củi.
18:23Không biết mệt, tay không hề ngừng, mắt cũng không chớp, chẳng hiểu không chớp thì có mỏi không nữa.
18:29Tôi áp sát cửa sổ mà nhìn, thấy chị ấy càng lúc càng đi xa, sắp khuất khỏi tầm mắt,
18:34liên hoảng hốt kêu, vợ ơi, về đi, đừng bỏ em.
18:37Em thề, thật đấy, sau này em sẽ không vinh váo gì cánh tay vào miệng chị cho chị cắn
18:42nữa đâu.
18:43Em sẽ mặc kín mít, không hở tí thịt nào hết.
18:46Tử nhiễm khựng bước, rồi chậm dãi quay người lại, đôi mắt đỏ nhìn tôi.
18:51Dù chị không nói gì, nhưng bao năm ăn ý, tôi biết chị sẽ không bỏ đi, chị chỉ đang
18:56đi chém sát sống mà thôi.
18:58Tôi ở nhà, ngồi đếm từng khắc chờ chị về.
19:01Đến lúc mặt trời lặn, cửa ngoài mới có tiếng động, ổ khóa xoay, cửa mở ra.
19:05Tử nhiễm bước vào, lần đầu tiên chủ động đứng trước mặt tôi.
19:09Trong tay không có dìu, chị đã tắm rửa sạch sẽ, thay chiếc sơ mi trắng tinh.
19:14Chị quá đáng ghê, tự tìm chỗ tắm mà không rủ em.
19:17Thật sự em thấy tủi thân, ngay trước tụi mình toàn tắm chung, còn hứa cả đời cũng tắm chung
19:22cơ mà.
19:23Kết quả đến mặt thế, chị thanh sát sống rồi lại kỳ thị loài khác, không thèm mang em theo.
19:29Tôi không khỏi lo lắng, có khi nào chị ấy cảm thấy sát sống hợp với chị hơn, rồi chán
19:34ghét, bỏ rơi tôi.
19:35Tử nhiễm chỉ lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh đỏ nhạt, nhưng không còn là ánh mắt muốn
19:40cắn tôi nữa.
19:41Tôi vừa ấm ức vừa len lén nhìn, chị bỗng xoay người đi ra cửa.
19:45Vợ ơi, tôi gọi, tử nhiễm khựng lại, quay đầu nhìn tôi, rồi lại bước ra.
19:51Đến ngay cửa, chị không đóng lại, chỉ quay sang nhìn tôi, dơ tay lên lắc lắc, giống như mấy
19:57con ma nữ vẫy gọi dọa người, chỉ thiếu mỗi câu, ta chết thảm lắm đó, hơ hơ hơ.
20:02Đổi lại là người khác, chắc chắn tôi đã sợ đến hồn vía lên mây, chạy thẳng vào phòng, đóng
20:07cửa trùm chăn run cầm cập.
20:09Như người vẫy tôi lại là tử nhiễm, tôi chẳng những không sợ, mà còn có chút mong chờ, hí
20:14hưởng chạy theo.
20:15Kể từ ngày mặt thế bắt đầu, đây là lần đầu tiên tôi bước ra khỏi căn phòng.
20:19Khoảnh khắc từ cửa tầng một bước ra, mùi tử thi thối giữa sọc thẳng vào mũi, suýt nữa khiến
20:24tôi ngạt thở.
20:25Trước mắt, la liệt hơn 10 cái xác xác sống đầu lìa khỏi cổ, toàn bộ đều bị tử nhiễm
20:30chém.
20:31Dù có ngốc, tôi cũng hiểu, cả ngày hôm nay chị chém giết như vậy là để mở đường cho
20:36tôi.
20:36Có lẽ bởi tôi từng nói muốn biến thành xác sống để được cùng chị lang thang, cùng đi tắm,
20:41nên giờ chị muốn chứng minh rằng dù tôi không biến thành xác sống, tôi vẫn có thể cùng chị
20:46lang thang, cùng đi tắm.
20:48Lâu rồi không tắm cùng chị ấy, thật sự muốn chiếm tiện nghi cái người này quá đi.
20:52Ngày xưa cũng thế, tôi nói ghen tị khi thấy người ta có màn tỏ tình hoành tráng.
20:57Thế là ngay trước ký túc xá, chị ôm hoa, đứng giữa trái tim bằng nến, giữa bao người chứng
21:02kiến, gọi tên tôi, còn quỳ một gối trước mặt, cầu xin tôi làm bạn gái chị.
21:08Đến trước một chiếc xe, chị dừng bước, ý bảo tôi lên.
21:11May mà hồi đại học tôi có thi bằng lái, dù lái dở như mèo ba chân, nhưng trong mặt
21:16thế này vẫn coi như hữu dụng.
21:18Tử nhiễm ngồi ghế phụ chỉ đường, tôi cầm lái, đi theo hướng chị chỉ, cuối cùng dừng lại trước
21:23một căn biệt thự.
21:24Cửa lớn mở toang, bên trong trang trí xa hòa.
21:28Quan trọng nhất là, nước ở đây chưa từng bị cắt, cũng không bị máu bẩn làm ô nhiễm.
21:32Tôi mở vòi, nhìn dòng nước trong veo chảy ra, sống mũi cay sẻ, suýt thì bật khóc.
21:38Tử nhiễm nhìn tôi, chỉ vào hướng phòng tắm.
21:41Tôi hiểu rồi, chị muốn nói đó chính là nơi chị vừa tắm.
21:44Mùi sữa tắm trên người chị, đúng là từ đó mà ra.
21:48Ồ, tôi dơ tay chỉ thẳng vào chị, còn rậm chân, chị tự len chạy đến biệt thự tắm sung
21:53sướng,
21:53không thèm rủ em.
21:55Nếu không phải em nghi ngờ chị ra ngoài dắt chó đi dạo,
21:58thì có phải chị cũng chẳng định dẫn em đến biệt thự này ở đúng không?
22:02Tôi biết rõ mình đang ngang ngược vô lý, nhưng nếu không như vậy,
22:05tử nhiễm sẽ chẳng bao giờ để ý tới tôi, chỉ biết quay lưng lại, xa cách tôi.
22:10Giữa chúng tôi, mãi mãi như có một hố sâu không thể vượt qua.
22:14Giờ phút này, tôi phòng má giận dữ chừng mắt nhìn chị.
22:17Chị không cách nào né tránh, chỉ đành nhẹ lắc đầu phủ nhận lời buộc tội.
22:21Thế sao chị không đưa em đến sớm hơn?
22:24Phải đợi em nghi ngờ mới chịu sao?
22:26Tôi vẫn không chịu bỏ qua.
22:28Tử nhiễm nhìn tôi, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ,
22:31há miệng chỉ phát ra tiếng ư ư, găng sức giải thích.
22:35Hứ! Tôi hất cằm, cố nén lại niềm kêu hãnh muốn lộ ra.
22:39Thấy tôi lợi hại chưa?
22:40Ngay cả sát sống cũng bị tôi ép đến mức ư ư phát ra tiếng.
22:44Dù sao thì em không cần biết, từ nay về sau chị không được rời xa em,
22:48tắm cũng phải tắm cùng, ngủ cũng phải ngủ cùng, ăn cũng phải ăn cùng.
22:52Ở cái thế giới này, ai vô lý hơn ai?
22:55Chính là em, Vương Tiểu Nhất.
22:58Tử nhiễm lặng lẽ đi theo tôi.
22:59Đi đâu à?
23:01Tất nhiên là đi tắm.
23:02Bao lâu rồi em chưa được tắm nước sạch,
23:04quan trọng là còn có mỹ nhân giúp kỳ lưng, hạnh phúc muốn xỉu.
23:08Nhưng tôi vẫn tắm nhanh, vì sợ nước dùng hết, sau này chẳng còn để tắm nữa.
23:13Sau đó, tôi lục xoát cả căn biệt thự.
23:16Hai tầng, trang trí xa hoa, sân vườn rộng lớn, tường rào cao vút,
23:20còn có cả tầng hầm chứa đầy rượu vàng.
23:22Vợ à, cuối cùng chúng ta cũng được ở nhà sang, em yêu chị chết mất.
23:27Đúng lúc này, đương nhiên phải nhào vào lòng chị,
23:30ôm chặt như gấu qua la, rồi hôn tới tấp.
23:32Nhưng đôi mắt chị lại dần đỏ ngầu.
23:35Tôi đang hôn chị, còn chị thì muốn ăn thịt tôi.
23:38Thật ra tôi không ngại.
23:39Tôi nhìn nụ cười méo mó đầy dữ dội kia,
23:42chỉ sợ chị giận, nên không dám đưa cánh tay trắng trẻo đến miệng chị cho chị cắn.
23:46Nếu không, tôi đã sớm nghĩ, thôi thì cùng biến thành sát sống.
23:50Hai ta mỗi người cầm một cái dìu, xông ra ngoài chém sát sống.
23:54Dù sao thì tận thế rồi, chết thì chết, có gì phải sợ.
23:58Thật ra tôi là người rất lạc quan,
24:00từ trước đến nay, cái chết đối với tôi cũng chẳng quá đáng sợ.
24:03Nhưng tử nhiễm muốn tôi sống.
24:05Mỗi lần tôi lỡ lời nói muốn biến thành sát sống,
24:07chị đều tức giận, mắt đỏ hoe,
24:10ném tôi ra rồi một mình xong ra ngoài điên cuồng chém giết.
24:13Xung quanh biệt thự, sát sống đều bị chị dọn sạch, sát cũng được kéo đi.
24:18Tôi đã có thể thong thả ra ngoài dạo,
24:20còn chị đi cạnh, cầm dìu,
24:21giống như đang dắt chó đi dạo, mà tôi chính là con chó đó.
24:25Khu này là khu biệt thự,
24:27khác hẳn khu dân cư trong thành phố trước kia,
24:29người vốn đã ít, nay lại càng vắng.
24:31Nhờ chị dọn dẹp,
24:33nên trong tầm mắt không thấy sát chết,
24:35mùi hôi thối cũng chẳng còn.
24:37Vợ ơi, tôi chủ động nắm tay chị,
24:40khen nịnh nọt,
24:40ai nhiễm của em giỏi quá,
24:42sát sống nào cũng không đánh lại được chị,
24:44chị chính là vương giả trong loài sát sống.
24:47Tử nhiễm chỉ liếc tôi,
24:48còn tôi thì cười nịnh,
24:49bám chặt lấy cánh tay chị.
24:51Một kẻ yếu đuối như tôi,
24:52đương nhiên phải ôm chặt lấy cái đùi to này.
24:55Tử nhiễm không biểu cảm,
24:56mặc tôi như qua la dính chặt.
24:59Sau khi biến thành sát sống,
25:00tử nhiễm càng lạnh lùng,
25:02800 năm không chịu hé răng một lời,
25:04phần lớn thời gian lại xa cách lạnh nhạt.
25:06Tôi thì nhất quyết không để chị như vậy,
25:08chị lùi một bước,
25:09tôi tiến hai bước,
25:10cho đến khi leo được lên người chị.
25:12Lúc nào như thế,
25:13chị chỉ có thể bất lực nhìn tôi mà thôi.
25:16Vợ à,
25:17thật ra sống thế này cũng ổn lắm.
25:19Tôi vừa nói,
25:20vừa cùng chị đi mua sắm không đồng trong siêu thị,
25:23đẩy xe chất đầy đồ.
25:24Rồi bất ngờ nghe tiếng gọi vang lên,
25:26đã lâu rồi mới nghe lại giọng người sống,
25:28còn là giọng một cô gái,
25:30đầy mừng rỡ,
25:31chẳng chút sợ sát sống.
25:33Tôi ngoái đầu nhìn,
25:34thì hiểu ra lý do,
25:35xung quanh cô ta toàn binh lính mang súng,
25:38cô ta cũng mặc quân phục,
25:39oai phong đầy khí chất.
25:40Nhưng ngay sau đó,
25:42hàng loạt nòng súng đen ngòm đồng loạt
25:43chỉa thẳng vào tử nhiễm.
25:45Các người muốn làm gì?
25:47Tôi lập tức chắn trước mặt chị,
25:49hai tay răng ra,
25:50như con mèo xù lông,
25:51trừng mắt với bọn họ.
25:52Cô gái,
25:53sau lưng cô hình như là sát sống,
25:55mau tránh ra.
25:56Có một bác lớn tuổi hét lên,
25:58cô gái kia cũng vội gọi,
26:00mau tránh ra.
26:01Trong mắt loài người,
26:03sát sống không xứng được sống trên đời này,
26:05chỉ cần một phát súng nổ,
26:06sau đó đem thi thể đi thiêu.
26:08Không cho,
26:10sát sống thì sao chứ?
26:11Sát sống cũng không đáng bị trĩa súng vào.
26:14Các người đây là kỳ thị loài khác,
26:16không đúng đâu.
26:17Tôi hét,
26:18giọng đầy lý lẽ,
26:19nhưng khóe mắt lại lập tức đỏ hoe.
26:21Thật ra tôi rất sợ,
26:22nhiều người như thế tôi đánh không lại.
26:24Nhỡ đâu bọn họ muốn cướp mất tử nhiễm của tôi,
26:27hoặc chẳng nói chẳng răng liền nổ súng giết chị thì sao?
26:30Cô bé,
26:31nếu cô không tránh ra,
26:33con sát sống đó sẽ ăn thịt cô đấy.
26:35Ông chú kia lại hét,
26:36chị ấy sẽ không ăn thịt tôi.
26:38Chị ấy không phải sát sống,
26:40chị ấy là bạn gái tôi.
26:42Chị ấy luôn bảo vệ tôi.
26:44Tôi chừng mắt nhìn bọn họ,
26:45giọng đã run dày.
26:47Xin các người,
26:48đừng làm hại vợ tôi.
26:49Chị ấy chưa từng cắn ai,
26:51cũng chưa từng ăn thịt người.
26:53Mấy người kia nhìn nhau,
26:54rõ ràng không tin.
26:56Sát sống sao có thể không cắn người.
26:58Nhưng tử nhiễm chỉ đứng sau lưng tôi,
27:00chẳng hề có ý tấn công,
27:01khiến bọn họ cũng trần trừ,
27:03không vội nổ súng.
27:05Vài giây im lặng,
27:06cô gái kia bỗng bước về phía tôi.
27:08Đừng lại gần.
27:09Tôi lập tức hét,
27:10không cho cô ta đến gần,
27:12càng không thể để cô ta xác nhận tử nhiễm là sát sống.
27:15Như vậy chị ấy sẽ rất nguy hiểm.
27:17Cô đừng sợ,
27:18chúng tôi không có ác ý,
27:20sẽ không làm hại hai người đâu.
27:22Cô gái dừng bước.
27:23Tôi tất nhiên biết,
27:25bọn họ đối với tôi thì không ác ý,
27:26nhưng với tử nhiễm thì sao?
27:28Chạy.
27:29Tôi nắm chặt tay tử nhiễm,
27:31kéo chị lao về phía bãi đỗ xe bên cạnh.
27:34Này, cô bé.
27:35Tiếng gọi vang lên phía sau,
27:37nhưng tôi không dám quay đầu,
27:38chỉ biết lôi chị đi.
27:40Bên kia là đồng loại của tôi,
27:42nhưng tôi lại chọn tử nhiễm.
27:43Nhưng chưa chạy được mấy bước,
27:45tử nhiễm đột ngột khựng lại,
27:46bàn tay xếp tôi đau nhói.
27:48Chạy đi.
27:49Tôi quay đầu hô to,
27:51nhưng lại bắt gặp ánh mắt đỏ rực của chị.
27:53Khoảnh khắc ấy,
27:54sợ hãi và tuyệt vọng,
27:55nước mắt tôi lập tức rơi liên tục.
27:58Chị định làm gì?
27:59Tôi gào lên,
28:00tôi biết rõ tử nhiễm định làm gì,
28:02chỉ là không dám tin mà thôi.
28:04Đến lúc này,
28:05chị muốn bỏ tôi lại,
28:06giao tôi cho bọn họ.
28:08Quả nhiên,
28:08trong tiếng chất vấn run rảy của tôi,
28:10tử nhiễm kiên quyết muốn gỡ tay tôi ra.
28:13Vợ ơi,
28:14tôi khóc gọi,
28:15nhưng chị vẫn lạnh lùng,
28:16cố sức gạt tay tôi.
28:18Không,
28:18em không buông,
28:19đừng hòng bỏ em lại.
28:21Ngay khoảnh khắc chị đẩy tay tôi ra,
28:23tôi lao tới,
28:24lại treo mình lên người chị,
28:26quen thuộc đến mức như bản năng.
28:28Có khi mấy con lười cũng chẳng bám giỏi bằng tôi.
28:31Hai người,
28:32đang làm gì thế?
28:33Cô gái kia ngơ ngác.
28:35Chúng tôi đâu phải kẻ xấu,
28:37cũng chẳng phải bọn cướp bị ổi chỉ biết cướp phụ nữ đâu.
28:40Họ vẫn không nhận ra tử nhiễm là sát sống.
28:43Tôi ngẩn ra,
28:44ngước nhìn chị,
28:45đôi mắt đỏ rực đã che đi màu trắng chết chóc đặc trưng của sát sống,
28:48vì thế họ không nhận ra.
28:50Ha ha ha,
28:51bọn tôi làm gì được đâu,
28:53chỉ là muốn ân ái chút thôi.
28:56Lâu lắm rồi mới gặp người sống,
28:58bọn tôi mừng quá.
28:59Tôi gượng cười,
29:00vừa giải thích vừa ôm chặt tử nhiễm,
29:02quyết không buồn.
29:03Bọn họ nhìn mà chỉ biết im lặng,
29:06đặc biệt cô gái kia,
29:07khóe miệng còn giật giật,
29:08ở,
29:08hai người có muốn theo chúng tôi không?
29:11Bên kia có khu an toàn,
29:12không có sát sống.
29:14Không cần,
29:15bọn tôi ở đây cũng an toàn rồi,
29:17không muốn làm phiền.
29:18Tôi liên tục xua tay,
29:19rồi ghé sát tay tử nhiễm thì thầm,
29:21đi thôi.
29:22Nếu không đi,
29:23bọn họ sẽ giết chị.
29:25Em thà chết chung với chị còn hơn.
29:27Tử nhiễm nhìn chầm chầm tôi,
29:29còn tôi lường chị,
29:30ánh mắt không hề nhượng bộ.
29:31Cuối cùng,
29:32chị vẫn bế tôi rời đi,
29:34bọn họ cũng không đuổi theo.
29:36Ngồi vào trong xe,
29:37tôi mới thở vào.
29:38Về đến biệt thự,
29:39tôi đóng chặt cửa,
29:40kéo rẻm,
29:41nghiến răng nhìn tử nhiễm.
29:43Người đàn bà phụ bạc này dám bỏ tôi lại.
29:46Chị ta dám quên rằng từ đầu đến cuối,
29:48trong nhà này tôi chính là nóc nhà.
29:50Chị định bỏ em đúng không?
29:52Không đợi nổi nữa nên muốn ném em cho người khác đúng không?
29:55Tôi tiến từng bước,
29:56tử nhiễm lại lùi từng bước,
29:58cho đến khi lưng chạm tường,
29:59tay dơ lên che ngực,
30:01ngăn tôi áp sát.
30:02Nhìn cứ như tôi là lưu manh
30:03đang ức hiếp gái nhà lành,
30:05che ngực gì chứ,
30:06chỗ nào của chị mà tôi chưa từng thấy,
30:08hừng hừng.
30:09Em sớm đã thấy rồi,
30:11chị cố tình giữ khoảng cách,
30:12tất cả đều vì hôm nay,
30:14để dễ dàng đẩy em đi có phải không?
30:16Tôi nghiến răng,
30:17tay đập mạnh vào ngực chị.
30:19Người đàn bà phụ bạc này sao dám tự quyết như vậy,
30:22không thèm hỏi tôi lấy một tiếng.
30:24Tử nhiễm lắc đầu,
30:25cố gắng muốn giải thích,
30:26phát ra những tiếng ư ư,
30:28định giảng đạo lý kiểu người
30:29và sát sống không có tương lai.
30:31Tôi thèm nghe sao,
30:32đạo lý thì ai chẳng biết,
30:34quan trọng là có làm được không.
30:36Tôi ngăn ngược áp môi hôn lên môi chị,
30:38lạnh lẽo,
30:39hoàn toàn không còn hơi ấm.
30:40Mắt chạm mắt,
30:41ánh đỏ trong đôi mắt tử nhiễm
30:43càng lúc càng dữ dội.
30:45Đôi mắt chị nhanh chóng ánh lên sát cầu vòng kinh người,
30:47tôi mặc kệ 3721,
30:49thè lưỡi rồi còn cắn một cái.
30:51Ai nói chỉ có sát sống mới biết cắn người,
30:56vị máu nhạt nhạt lan tỏa trong khoang miệng.
30:59Tôi thật sự giống như kẻ điên,
31:01trong khoảnh khắc đó,
31:02tôi nghĩ hay là mình cũng biến thành sát sống đi.
31:05Tử nhiễm đột nhiên đẩy tôi ra,
31:07không kịp đề phòng,
31:08tôi ngã ngồi xuống đất,
31:09mà trong mắt chị đã nhụm máu đỏ.
31:11Chị quay người rời đi,
31:13tôi lao tới ôm chặt lấy chân,
31:14chị không được đi,
31:16em không cho phép chị đi.
31:17Tôi chính là kẻ cố chấp,
31:19đã yêu thì chết sống cũng không buồn.
31:21Người em yêu dù có biến thành sát sống,
31:23em cũng không thấy có gì ghê gớm.
31:26Biến thành sát sống thì đã sao,
31:28vậy thì chúng ta cùng nhau đi cắn người.
31:30Dù có bị bắn nát đầu,
31:32thì cũng bị bắn cùng nhau.
31:33Nếu chết rồi biến thành ma,
31:35chúng ta còn có thể nắm tay nhau
31:37cùng đi qua cầu nại hà.
31:38Mặc cho tôi níu kéo,
31:40Tử nhiễm vẫn đứng im không nhúc nhích.
31:42Tôi ngước đầu nhìn chị,
31:43nước mắt đã nhòe cả tầm mắt,
31:45em xin chị, đừng đi,
31:47em không muốn chị đi.
31:48Tử nhiễm lắc đầu,
31:50chị vậy mà lại lắc đầu.
31:51Rõ ràng từng hứa sẽ bên nhau cả đời,
31:54thế mà mới vài năm thôi.
31:55Lại muốn bỏ rơi tôi.
31:57Được, chị đi đi.
31:58Chị bước ra khỏi cánh cửa này,
32:00em sẽ đi tìm sát sống khác cắn em.
32:03Tôi buông tay,
32:04đứng bật dậy,
32:05chống nạnh hùng hổ.
32:06Người này vốn chỉ sợ cứng chứ không sợ mềm.
32:09Tôi không tin với cái kiểu mặt dày bám giết của mình
32:11lại không chị được chị.
32:13Đi đi, chị đi đi.
32:15Tử nhiễm vẫn không nhúc nhích,
32:16đôi mắt đỏ ngầu trừng tôi,
32:18hung giữ lại ngang bướng.
32:19Tôi càng hung giữ hơn,
32:20nhé răng trận mắt,
32:22đi nhanh.
32:23Đừng ở đây lãng phí thời gian.
32:24Em còn phải đi chảy chút trang điểm
32:26để quyến rũ sát sống khác.
32:28Ẩm,
32:29cánh cửa bị tử nhiễm đập mạnh đóng sầm lại.
32:32Người này không đi nữa,
32:33còn ngang ngược chắn trước cửa không cho tôi ra ngoài.
32:36Ây da,
32:37Ây da,
32:38tôi ôm bụng,
32:39mềm nhũng ngồi xuống đất.
32:40Vừa nãy em cắn phải máu của chị,
32:42hình như em cũng sắp biến thành sát sống rồi.
32:44Hai em có con của chị rồi,
32:46chú tử nhiễm,
32:47bây giờ trong người em đang mang giọt máu của chị.
32:50Tử nhiễm ngơ ngác,
32:51hoảng hốt ngồi sổm xuống nhìn tôi.
32:53Trong khoảnh khắc đó,
32:55tôi liền quàng tay qua cổ chị rồi hôn tới.
32:57Muốn bỏ rơi tôi,
32:59không có cửa,
33:00dù chị là sát sống thì tôi vẫn cứ hôn.
33:03Đúng là họa thành phúc.
33:04Tôi phát hiện,
33:05hôn tử nhiễm xong tôi cũng chẳng biến dị,
33:07có lẽ phải bị sát sống cắn mới chuyển virus.
33:10Tử nhiễm chưa từng cắn tôi,
33:12nên tôi không bị lây bệnh.
33:13Thế là tôi ngày nào cũng biến thành kẻ nghiện hôn,
33:16cứ lúc chị không chú ý liền nhào tới hôn.
33:18Lúc đầu chị còn né tránh,
33:20sau đó thì đành bất lực,
33:21mặc tôi muốn làm gì thì làm.
33:23Một buổi sáng,
33:24tôi còn đang ngủ say thì bên ngoài vang lên tiếng loa,
33:27khu này đã được thanh trừ sạch sát sống,
33:29mời những người sống sót tới cộng đồng đăng ký,
33:32có thể nhận vật tư miễn phí.
33:34Khi tôi đến nơi,
33:35hàng người đã xếp rất dài.
33:37Ánh mắt ai nấy đều rãng rỡ,
33:39gương mặt không giấu nổi niềm vui,
33:40nhưng cũng có nhiều người cười không nổi,
33:42trong mắt đã mất hết ánh sáng.
33:45Ôi, cô bé, tôi gặp cô rồi mà,
33:47sao chỉ có mình cô thôi?
33:49Đang xếp hàng,
33:50một bác trai quay đầu lại nhìn tôi,
33:52cười niềm nở.
33:54À, tôi phải cảm ơn bạn cô đấy,
33:56chính cô bé ấy cứu tôi,
33:57còn diệt sạch sát sống trong khu này,
33:59đúng là người tốt.
34:01À, cô bé đó là người nhà của cô đúng không?
34:04Tôi từng thấy hai người đi chung,
34:05còn lên cùng một chiếc xe.
34:07Một bác gái đi tới,
34:09nắm lấy tay tôi,
34:10giọng lại còn to,
34:11mọi người,
34:12đây chính là người nhà của cô bé kia,
34:14người đã giúp chúng ta.
34:16Xung quanh lập tức có nhiều ánh mắt nhìn tôi,
34:18khe khe bản tán.
34:20Có người nhắc đến một cô gái vung dìu chém sát sống,
34:23mặc áo sơ mi,
34:24mỗi lần xuất hiện đều sạch sẽ tinh tương,
34:26mà khi đi thì toàn thân vấy máu,
34:28như lần sau gặp lại vẫn là bộ dạng chỉnh tề,
34:31xinh đẹp, sáng sủa.
34:32Đúng, đúng,
34:34chính là chị ấy.
34:35Chị ấy là người yêu của tôi.
34:37Chị ấy không thích chỗ đông người nên tôi thay chị ấy đi đăng ký.
34:40Tôi mỉm cười đầy tự hào.
34:42Vợ tôi chém sát sống chuẩn không cần chỉnh,
34:45mỗi nhát dìu một mạng,
34:46đúng là chiến thần.
34:47Mọi người nghe tôi nói tử nhiễm là người yêu mình thì ngạc nhiên,
34:50nhưng rồi cũng vui vẻ trở lại.
34:52Chẳng còn ai quan trọng chuyện tình yêu đồng dưới nữa,
34:55bây giờ việc quan trọng là họ đã được cứu sống.
34:58Ồ, thì ra là cô.
35:00Tôi tên Mạc Tử,
35:00chúng ta từng gặp nhau rồi.
35:02Một cô gái trẻ bước đến,
35:04là nhân viên duy trì trật tự hôm trước.
35:07Ánh mắt cô ấy nhìn tôi vẫn tràn trứa niềm vui,
35:09xin chào, tôi tên Tiểu Nhất.
35:11Trong lòng tôi vẫn còn chút trột dạ,
35:14sợ họ phát hiện tử nhiễm là sát sống.
35:16Nhưng ánh mắt Mạc Tử không hề khác lạ,
35:18nụ cười vẫn ràng rỡ.
35:20Bác gái kia thì càng thêm nhiệt tình,
35:22kéo tay tôi hồ hởi nói với Mạc Tử,
35:24người yêu cô bé này lợi hại lắm.
35:26Nhờ có cô ấy mà khu chúng ta mới ít sát sống như vậy.
35:30Người trong khu nói,
35:31chúng tôi ở đây ít sát sống đều nhờ người yêu cô cả,
35:34cô ấy đã chém chết hết rồi.
35:36Ngay cả mạng già này của tôi cũng do cô ấy cứu.
35:39Mạc Tử mỉm cười nhìn tôi,
35:41đúng vậy không?
35:42Lúc đó mặt tôi đỏ bừng,
35:44trong lòng càng thêm trột dạ.
35:45Tôi vốn không có mặt ở đó,
35:47cứu người chắc cũng chỉ là tình cờ.
35:49Thật sự, lúc này không thể khoe khoang,
35:52nhỡ đâu họ đòi gặp tử nhiễm thì sao?
35:53Hoặc bọn họ đang thiếu người,
35:55lại muốn kéo chị ấy đi chém sát sống thì càng nguy hiểm.
35:59Tóm lại,
36:00tử nhiễm tuyệt đối không thể để lộ diện.
36:02Đâu có,
36:03chắc chỉ là tình cờ thôi.
36:05Không thể nào,
36:06con bé này thật khiêm tốn.
36:07Trước kia chúng tôi đều ở bên khu phong kiểu,
36:10sát sống nhiều lắm,
36:11chẳng ai dám ra ngoài,
36:13thậm chí không dám phát ra tiếng động.
36:15Toàn nhờ cô ấy ngày nào cũng đi chém sát sống,
36:17nhất là ban đêm,
36:18còn gõ cửa từng nhà để mang nước,
36:20mang đồ ăn cho chúng tôi.
36:22Sao có thể gọi là tình cờ được?
36:24Đó chính là anh hùng.
36:26Phải đó,
36:27cả nhà ba người chúng tôi đều nhờ cô ấy cứu mạng.
36:30Nhà tôi cũng thế,
36:31nếu không thì chẳng nói bị sát sống cắn chết,
36:33e rằng đã chết đói từ lâu rồi.
36:36Đúng vậy,
36:37nếu không có cô ấy mang đồ ăn đến,
36:39chúng tôi đã thành sát khô,
36:40hơn nữa sau này còn là cô ấy quét sạch hết đám sát sống.
36:44Mọi người kể một lời,
36:45người một câu,
36:46nói trong xúc động.
36:47Đến lúc ấy tôi mới biết tử nhiễm đã làm nhiều việc đến vậy.
36:51Mạc tử cười díu dít,
36:52hỏi tôi,
36:53có dịp nào được cùng ăn một bữa với hai người không?
36:56Không,
36:57không được đâu.
36:58Tôi hoảng hốt xua tay,
36:59người yêu tôi không thích tiếp xúc với người khác.
37:02Chị ấy ngay cả tôi cũng muốn ăn,
37:04huống chi là nhiều người như vậy.
37:06Trong mắt tử nhiễm,
37:07tất cả đều là sơn hào hải vị.
37:09Thế cũng được,
37:10vậy cô cứ đăng ký đi,
37:12rồi để lại số điện thoại.
37:13Chúng tôi đã liên hệ với bộ phận chức năng,
37:15sắp tới sẽ khôi phục điện và thông tin liên lạc.
37:18Tin rằng chẳng mấy chốc sẽ trở lại bình thường.
37:21Câu nói ấy khiến mọi người đều phấn chấn,
37:23nhân loại quả thật đã bắt đầu phản công mạnh mẽ.
37:26Tôi trở về nhà,
37:27khóa chặt cửa.
37:28Nhà chúng tôi vốn là biệt thự độc lập,
37:30dèm cửa cũng chưa bao giờ kéo ra,
37:32nhờ thế mà bớt nguy hiểm.
37:34Nhưng tôi bắt đầu lo lắng,
37:36có lẽ nên rời khỏi đây.
37:37Dù sao đây là thành phố lớn,
37:39người nhiều,
37:40quản lý nghiêm ngặt,
37:41tôi không thể giấu tử nhiễm mãi.
37:43Vợ à, hay là chúng ta đi thôi,
37:45tìm một nơi không có người ở.
37:47Tôi bước vào phòng ngủ.
37:48Lúc ra ngoài tôi đã dặn chị phải ngoan ngoãn chờ tôi.
37:51Nhưng khi đẩy cửa ra,
37:53trong phòng lại trống trơn.
37:55Phản ứng đầu tiên của tôi là
37:56tử nhiễm đã bỏ trốn.
37:58Tên này thật to gan,
38:00dám chạy đi,
38:01chẳng lẽ tưởng tôi nói đùa,
38:02không dám đi tìm sát sống cắn một phát chắc.
38:05Tôi còn đang sôi máu thì,
38:06tiểu nhất,
38:07một giọng nói quen thuộc khiến tôi cứng đờ,
38:09gần như không dám quay đầu.
38:11Là tử nhiễm,
38:12sao có thể?
38:13Chị ấy từ khi biến thành sát sống
38:15thì chưa bao giờ nói chuyện.
38:17Tiểu nhất,
38:18tử nhiễm gọi lại lần nữa.
38:20Tôi hoảng hốt quay người,
38:21quả nhiên thấy chị ấy đang đứng ngay sau lưng.
38:24Vẫn quần áo sạch sẽ chỉnh tề,
38:26quan trọng nhất là đôi mắt xưa nay
38:27chết lặng giờ lại ánh lên chút thần sắc.
38:30Ai nhiễm,
38:31chị nói được rồi.
38:32Tôi nghi ngờ mình đang mơ,
38:34vội cấu mạnh vào má.
38:35Đau điếng,
38:36đau đến nhe răng nhan mặt.
38:38Biết một chút.
38:39Giọng chị khàn khàn,
38:40ngắn gọn,
38:41hơi cứng nhắc
38:42tôi trước thì đã tốt hơn nhiều,
38:44nhiều lắm.
38:45Không thể nào,
38:46sát sống lại có thể biến thành người ư.
38:48Cả thế giới quan của tôi sụp đổ,
38:50tôi chừng mắt nhìn chị,
38:52lòng còn chưa dám tin.
38:53Không rõ,
38:54tử nhiễm khẽ lắc đầu.
38:56Tôi bổ nhào tới,
38:57áp chặt tay lên ngực chị.
38:59Trước đây không có tim đập,
39:00không có hơi ấm.
39:02Nhưng lúc này,
39:03rõ ràng có nhịp đập yếu ớt vang lên.
39:05Khi bàn tay tôi chạm vào ngực chị,
39:07còn cảm nhận được nhiệt độ,
39:08không còn lạnh lẽo như người chết nữa.
39:11Hú hú hú,
39:12chị giống như thật sự đã sống lại,
39:14thành người rồi.
39:15Tôi xúc động đến suýt khóc,
39:16kéo chị ngồi xuống giường,
39:17còn tự tay cởi áo anh,
39:19nhất quyết phải kiểm tra toàn thân.
39:21Tôi thật sự chỉ muốn kiểm tra thôi,
39:23không phải có ý gì khác đâu,
39:25dù hơi không tự chủ có lén nhìn trước ngực chị lâu một chút,
39:28một chút thôi.
39:29Vết thương nơi cổ tử nhiễm đã liền lại,
39:31lan da trắng trẻo mịn màng,
39:33thậm chí còn có chút đàn hồi,
39:34chẳng còn cứng đầu như trước.
39:36Tôi ngả đầu tựa vào ngực chị,
39:38lần này không qua lớp áo,
39:40nhịp tim thỉnh thịch,
39:41thỉnh thịch nghe càng rõ.
39:42Đó chính là giai điệu động lòng nhất thế gian.
39:45Sao có thể như vậy?
39:46Tôi vẫn không hiểu nổi.
39:48Tử nhiễm chỉ mỉm cười nhìn tôi,
39:50trong mắt chàn đầy cương chiều,
39:52ngay cả chính chị cũng không rõ.
39:54Dù thế nào,
39:55việc tử nhiễm có thể biến thành người,
39:56tuyệt đối là kỳ tích lớn nhất của thế giới này.
39:59Nửa tháng sau,
40:01đồng tử trong mắt chị đã hoàn toàn khôi phục thành màu đen,
40:03giống hệt người thường.
40:05Lời nói tuy vẫn ít,
40:06nhưng đã có thể nói thành câu dài,
40:08giao tiếp với tôi gần như không còn trở ngại.
40:11Sau đó chúng tôi suy đi nghĩ lại,
40:13cảm thấy nguyên nhân tử nhiễm hồi sinh
40:14có lẽ là do tôi ngày nào cũng cắn chị.
40:17Đặc biệt lần ấy,
40:18tôi còn cắn đến bật máu.
40:20Lấy độc trị độc,
40:21xác sống cắn người thì người biến thành xác sống,
40:24vậy không lẽ người cắn xác sống,
40:25thì xác sống sẽ biến lại thành người.
40:28Lý lẽ tuy hơi kỳ quặc,
40:29nhưng ngoài nguyên nhân này,
40:30chúng tôi thực sự không nghĩ ra cách giải thích nào hợp lý hơn.
40:34Lần tổng điều tra dân số thứ 2 bắt đầu.
40:37Lúc này,
40:38điện và thông tin liên lạc đã hoàn toàn khôi phục,
40:40loài người cũng dần trở lại sản xuất.
40:42Tôi và tử nhiễm nắm tay nhau đi đăng ký.
40:45Ngay khi bước vào quảng trường,
40:46ánh mắt của mọi người đều đổ rồn về phía chúng tôi,
40:49thì thầm bàn tán.
40:51Là cô ấy phải không?
40:52Đúng rồi,
40:53tôi vừa nhìn là nhận ra ngay.
40:55Cô ấy đẹp quá đi mất.
40:57Đó là tiếng một cô gái trẻ reo lên.
40:59Tôi ngừng nhìn tử nhiễm,
41:01ánh mắt chẳng ngập kiêu ngạo.
41:02Phải chứ,
41:03vợ của tôi đâu chỉ xinh đẹp,
41:05rõ ràng là nữ chính mạnh mẽ bước ra từ tiểu thuyết.
41:08Tiểu nhất,
41:09Mạc Tử lại xuất hiện,
41:11chào tôi bằng cả hai tay,
41:12rồi nhìn sang tử nhiễm,
41:13xin chào,
41:14chúng ta từng gặp nhau.
41:16Ừm, tôi nhớ.
41:18Khóe môi tử nhiễm khẽ cong,
41:19giọng trầm thấp thoảng chút dịu dàng.
41:21Mạc Tử đưa cho chúng tôi mấy tờ giấy,
41:23ngoài việc đăng ký thông tin cơ bản,
41:25còn có hai tờ phiếu khám sức khỏe.
41:27Ban đầu tôi định từ chối,
41:29nhưng cuối cùng vẫn bị tử nhiễm thuyết phục,
41:31đành đi kiểm tra toàn thân.
41:33Ngày có kết quả,
41:34tôi hồi hộp đến không dám nhìn,
41:36chỉ dám lén quan sát sắc mặt chị.
41:38Thấy khóe môi chị khẽ nhét cười,
41:40tôi mới vội giật lấy phiếu xét nghiệm.
41:42Tất cả đều bình thường,
41:44cơ thể tử nhiễm đã hoàn toàn khôi phục thành người,
41:46trong máu không hề có virus xác sống.
41:49Đúng vậy,
41:50bây giờ trong phiếu khám còn có thêm hạng mục xét nghiệm virus xác sống.
41:53Một số người tuy không biến dị,
41:55nhưng trong cơ thể vẫn tiềm ẩn virus,
41:57sẽ bị cách ly ngay.
41:59Sau đó họ còn phát minh ra một loại thuốc,
42:01thông qua trị liệu hệ thống,
42:02có thể quét sạch virus.
42:04Chỉ khi hoàn toàn sạch mới được gỡ cách ly,
42:06trở lại cuộc sống bình thường.
42:08Đêm hôm đó,
42:09gió đêm hunh hút,
42:11tử nhiễm đứng bên giường,
42:12cởi bỏ áo thun bên ngoài,
42:13chỉ còn lại áo lót.
42:15Vợ à!
42:16Tôi vội vàng che mặt,
42:18la lên,
42:18ấy ấy,
42:19đừng qua đây,
42:20nữ nhi nhỏ bé này chịu không nổi đâu.
42:22Mười năm sau,
42:23thế giới loài người đã hồi phục hẳn,
42:25virus xác sống chỉ còn là quá khứ.
42:27Tôi và tử nhiễm quyết định nhận nuôi hai đứa trẻ sinh đôi,
42:30bố mẹ chúng đã biến thành xác sống và mất trong đợt dịch vừa rồi,
42:33bọn chúng được nhóm người của Mạc Tử cứu sống.
42:36Mẹ nhỏ ơi,
42:38mẹ nhỏ thương chị hai hơn hay thương con hơn.
42:40Cô con gái nhỏ ôm chặt lấy đùi tôi,
42:43ngừng mặt cười ngọt ngào.
42:44Tất nhiên mẹ thương nhất là,
42:46mẹ lớn của tuổi con rồi.
42:47Tôi buột miệng.
42:49Ở bàn làm việc,
42:50tử nhiễm đang tăng ca,
42:51khóe môi còng lên đến tận trời.
42:53Tôi nhìn chị,
42:54chị cũng đúng lúc ngẩn lên nhìn lại.
42:56Ánh mắt giao nhau,
42:57trong mắt tử nhiễm chỉ có hình ảnh của tôi
42:59và tôi cũng chỉ có chị ấy.
43:01Hoàn.
43:02Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận