- 12 giờ trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Nghe thấy động tĩnh phía sau, lục ninh ninh nhẹ nhàng nhảy lên một cây phong lớn,
00:04ẩn minh trong tán lá đỏ rực dày như chiếc ô, tay cô nắm chặt khẩu súng, nín thở cuối
00:08đầu quan sát.
00:10Đó là năm 2019 sau công nguyên, virus tận thế tấn công trái đất,
00:14hơn một nửa sinh vật bị lây nhiễm, nhân loại suy giảm nghiêm trọng.
00:18Những người sống sót lập nên khu an toàn, nơi duy nhất còn phù hợp cho con người sinh sống.
00:23Còn bên ngoài khu an toàn là vùng đất chết,
00:25nơi tràn ngập virus và các sinh vật bị nhiễm bệnh, cực kỳ nguy hiểm.
00:29Nếu không phải lục ninh ninh đã dành dụng nửa năm mới mua được vài liều vaccine
00:33có thể tạm thời ngăn virus xâm nhập cơ thể,
00:35cô cũng chẳng dám mạo hiểm rời khỏi khu an toàn để đến đây.
00:39Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:41nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé!
00:47Quả nhiên, có người đang tới.
00:49Một đội 3 người, 2 nữ, 1 nam.
00:51Người đàn ông khoảng 27, 28 tuổi, cao gần 1m9,
00:56thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn.
00:58Đi sau hắn nửa bước là một cô gái tóc vàng uốn xoăn,
01:01trong khoảng 25, 26 tuổi.
01:04Người thứ 3 lại cách 2 người đó vài bước.
01:07Đó là một cô gái tóc đen xoã ngang vai,
01:09cũng tầm 25, 26 tuổi,
01:11mặc áo ba lỗ trắng, quần công nhân,
01:14vạt áo được gọn gàng nhất trong cạp quần.
01:16Khác hẳn với vẻ căng thẳng của 2 người đi trước,
01:18cô ta chỉ nhàn nhã đút tay vào túi quần,
01:21tựa như chẳng có ý định tham chiến.
01:23Anh, chẳng phải anh nói ở đây có người sao?
01:26Em có thấy ai đâu?
01:28Cô gái tóc vàng nheo mắt,
01:29xiết chặt khẩu súng trong tay, cảnh giác hỏi.
01:32Đây là một khu rừng phong rộng lớn,
01:35lục ninh ninh nấp trên một cành cây,
01:37cố gắng ép hơi thở và nhịp tim xuống thấp nhất,
01:39gần như hỏa tan vào tàn lá.
01:41Cô không tin trong tình cảnh này mà vẫn bị phát hiện.
01:44Ánh mắt của người đàn ông sắc bé như diều hâu,
01:47quét từng tức đất, từng bụi cây,
01:49xong vẫn không tìm thấy gì.
01:50Nhưng hắn chắc chắn, ở đây có người.
01:53Kẻ đó chỉ đang ẩn nấp rất kỹ,
01:54chứ không thể nào biến mất vô tung trong thời gian ngắn như thế.
01:58Người đàn ông dơ súng,
02:00bắn mấy phát lên trời.
02:01Những con chim trong rừng hoảng sợ vỗ cánh bay lên,
02:04tiếng kêu vang vọng giữa không trùng.
02:06Tôi biết cô đang ở đây.
02:08Hắn quét mắt một vòng rồi nói tiếp,
02:10ra đi.
02:11Nếu cô không ra, tôi sẽ san phẳng cả khu rừng này.
02:14Yên tâm, tôi không có ác ý,
02:16chỉ sợ cô ẩn trong bóng tối rồi bất ngờ nổ súng.
02:19Trong thời đại này,
02:21luật pháp không còn hiệu lực ngoài khu an toàn.
02:23Bên ngoài, kẻ giết người,
02:25cứ bóc đầy rẫy,
02:26chết rồi cũng chẳng ai buồn truy cứu.
02:28Lục Ninh Ninh vẫn im lặng,
02:30ánh mắt lạnh lùng xuyên qua kẽ lá đỏ
02:32nhìn xuống ba người phía dưới.
02:34Cả người đàn ông lẫn cô gái tóc vàng
02:36đều không thể xác định vị trí của cô.
02:38Dần dần, cô gái tóc vàng cũng bắt đầu nghi ngờ,
02:40khẽ nói nhỏ,
02:41anh à, có khi chẳng có ai thật.
02:44Em đâu cảm nhận được hơi thở của người khác đâu.
02:47Với sự tiến bộ của khoa học,
02:48con người đã khai phá tiềm năng bản thân,
02:50thể lực và ngũ quan đều được tăng cường vượt trội.
02:53Nhưng dù là vậy,
02:54họ vẫn không phát hiện ra sự tồn tại của Lục Ninh Ninh.
02:57Ngay khi hai anh em kia định rút lui,
03:00Lục Ninh Ninh vừa định thở vào,
03:01thì người phụ nữ mặc áo ba lỗ trắng đột nhiên ngởng đầu.
03:04Ánh mắt sắc bén quét thẳng về phía cô.
03:06Cùng lúc đó,
03:07một con rau gam lóe sáng lạnh lẽo xé gió bay tới,
03:10thẳng tắp nhắm vào mặt Lục Ninh Ninh.
03:13Lục Ninh Ninh giật mình,
03:14buộc phải ngả người ra sau.
03:16Con rau gam cắm phập vào thân cây,
03:18lút sâu đến tận chuôi.
03:19Cô xoay người một vòng trên không,
03:21hạ xuống đất bằng một gối quỷ,
03:23thở mạnh.
03:23Tuy tránh được cú đâm trí mạng,
03:25nhưng cũng vì thế mà bị lộ.
03:28Ai đó?
03:29Cô gái tóc vàng quát lên,
03:30rơ súng chỉa thẳng vào Lục Ninh Ninh.
03:32Lục Ninh Ninh nghiến chặt răng,
03:34gương mặt lạnh như thép,
03:35ngừng đầu nhìn về phía người phụ nữ mặc áo ba lỗ trắng.
03:39Người đó chỉ liếc cô một cái,
03:40ánh mắt dừng lại chốc lát rồi lại thẳng nhiên rời đi,
03:43đôi tay vẫn đút trong túi quần,
03:45tựa như người vừa phóng giao đuổi cô
03:46từ trên cây rơi xuống chẳng phải là mình.
03:49Tiểu Mục, làm tốt lắm.
03:51Cô gái tóc vàng rơ ngón tay cái tán thưởng.
03:54Người được gọi là Tiểu Mục,
03:55chính là cô gái mặc áo ba lỗ.
03:58Cuối cùng cũng chịu ló mặt ra rồi.
04:00Người đàn ông gửi bước tới gần Lục Ninh Ninh,
04:02nắm lấy cẳm cô,
04:03tôi đã nói không có ác ý,
04:05sao phải trốn chứ?
04:06Lục Ninh Ninh nghiêng đầu né tránh bàn tay hắn,
04:09bật cười lạnh lẽo,
04:10đừng có mà đụng vào tôi.
04:12Người đàn ông rơ tay tỏ ý đầu hàng,
04:14khá đáy, còn có cá tính.
04:16Được rồi, tôi không đụng.
04:18Cô tên gì?
04:19Lục Ninh Ninh lặng lẽ nhìn hắn,
04:21không đáp.
04:22Hắn nở nụ cười,
04:23chia tay ra,
04:24tôi là Bảo Hạo,
04:25đây là em gái tôi Bảo Sàn.
04:27Hắn chỉ về phía cô gái tóc vàng,
04:29còn kia là Mục Hy Tâm,
04:31bạn đồng hành chúng tôi gặp trên đường.
04:33Vậy cái người vừa lôi đầu cô ra tên Mục Hy Tâm.
04:36Lục Ninh Ninh,
04:37cô lạnh nhạt trả lời,
04:39không buồn bắt tay.
04:40Bảo Hạo cũng không giận,
04:41Bảo Sàn thì cười hì hì,
04:43thu súng lại,
04:44rồi đưa tay ra,
04:45xin lỗi nhé,
04:46vừa rồi hơi căng.
04:47Ở ngoài này ai cũng sợ bị tập kích thôi.
04:50Lục Ninh Ninh chỉ lịch sự nắm nhẹ tay cô ta một cái,
04:53sau đó quay sang nhìn Mục Hy Tâm,
04:55rõ ràng,
04:55cô hứng thú với người phụ nữ này hơn.
04:57Phụ nữ vừa xinh đẹp lại mạnh mẽ,
04:59ai mà chẳng thích chứ?
05:01Chị làm sao phát hiện được tôi?
05:03Cô hỏi.
05:04Mục Hy Tâm vẫn đút tay trong túi,
05:06chỉ bước lại gần một bước,
05:08cúi người xuống,
05:09nhưng đầu sát lại,
05:10khẽ người.
05:11Cô bé,
05:12mùi nước hoa trên người em nồng quá.
05:14Lục Ninh Ninh nhíu mày,
05:15lập tức dơ tay đánh ra,
05:17nhưng bị Mục Hy Tâm chặn lại giữa trường.
05:19Đồ đàn bà bạo lực,
05:21ngực cô còn phẳng hơn cả anh bào kia.
05:23Lục Ninh Ninh bật lại.
05:25Ngoài dự đoán,
05:26Mục Hy Tâm lại khẽ cười,
05:27đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô không rời.
05:31Chị xoay cổ tay,
05:32gạt nhẹ lực của Lục Ninh Ninh sang bên,
05:34đẩy cô ra,
05:35cười nhạt,
05:36đồ lùn.
05:37Mục Hy Tâm cao 1m72,
05:39trong khi Lục Ninh Ninh chỉ 1m58.
05:413 người ở đây,
05:43thấp nhất là Bào San,
05:44nhưng cô ta cũng phải hơn 1m65.
05:47Lục Ninh Ninh mặc áo thun kẻ ngang kiểu con trai,
05:49quần sót bò,
05:50trông lại càng nhỏ bé hơn.
05:52Cô bỗng đỏ mặt một thoáng,
05:54rồi lập tức nổi giận,
05:55chị muốn đánh nhau phải không?
05:57Bào San vội vàng vòng tay qua vai Mục Hy Tâm kéo chị ra sau,
06:01Tiểu Ninh,
06:02đừng chấp làm gì,
06:03Tiểu Mục nói chuyện vốn hay chọc người ta thế đấy.
06:06Nếu không phải vì một trọi ba chắc chắn không thắng nổi,
06:09Lục Ninh Ninh đã chẳng dễ dàng bỏ qua.
06:11Cô nghiến răng,
06:12tức tôi nói,
06:13thôi được,
06:14lần này xem như bỏ qua.
06:16Cô lạnh giọng hỏi,
06:17các người ép tôi từ trên cây xuống,
06:19rốt cuộc muốn gì?
06:20Tôi chẳng định ra tay với ai hết,
06:22giờ có thể cho tôi đi chưa?
06:24Bào Hạo hỏi,
06:25Tiểu Ninh,
06:26cô đi một mình à?
06:28Lục Ninh Ninh hừ nhẹ,
06:29thì sao?
06:30Bào Hạo ngạc nhiên,
06:32bên ngoài nguy hiểm thế này,
06:33cô đi một mình không ổn đâu.
06:35Hay là chúng ta đi chung,
06:36có người thì an toàn hơn?
06:38Cô thấy sao?
06:39Lục Ninh Ninh nhìn hắn,
06:41rồi lại lướt sang Bào San,
06:43nhớ mày,
06:43nếu tôi không đồng ý thì sao?
06:45Bào San mỉm cười,
06:47đồng ý thì cô cũng chẳng thiệt gì,
06:49mà có người đi cùng còn đỡ nguy hiểm.
06:51Chúng ta làm bạn đồng hành,
06:52tốt mà,
06:53đúng không?
06:54Lục Ninh Ninh suy nghĩ,
06:56cô biết nếu từ chối,
06:57rủi ro rất lớn,
06:58chưa chắc họ sẽ để cô yên rời đi.
07:01Trên người cô có súng,
07:03có đạn,
07:03có vaccine,
07:04toàn vật tư quý giá,
07:05đủ khiến người ta động lòng.
07:07Được rồi,
07:08cô gật đầu,
07:09đi một mình cũng đáng sợ thật,
07:11chỉ cần gặp vài kẻ bị nhiễm là xong đời ngay.
07:14Những sinh vật bị nhiễm virus tận thế không hề chết,
07:16mà tồn tại dưới một trạng thái khác.
07:19Theo nghiên cứu của Trung tâm Khoa học,
07:21người bị nhiễm chỉ là cơ thể bị bao phủ bởi các tinh thể màu xanh lam,
07:24tạm thời rơi vào trạng thái ngủ đông.
07:26Các dấu hiệu sinh mệnh vẫn còn,
07:28não bộ vẫn hoạt động bình thường.
07:30Họ sẽ cùng nhau hình thành một thế giới ảo do virus tạo ra,
07:33sống trong đó,
07:34mà hoàn toàn không biết mình đã bị nhiễm.
07:37Người ta gọi đó là ngủ đông tạm thời,
07:39vì họ có thể tỉnh lại.
07:41Một khi bị đánh thức,
07:42kẻ bị nhiễm sẽ trở nên điên cuồng,
07:44mang sức phá hoại kinh khủng.
07:46Điều kiện để họ thức tỉnh không ai giống ai,
07:48thường liên quan đến thứ quan trọng nhất trong tâm trí họ,
07:50và hầu hết đều bị kích hoạt vô thức.
07:53Trừ khi bị giết hẳn,
07:54hoặc năng lượng trong người cạn kiệt,
07:55nếu không sự điên loạn đó sẽ không bao giờ dừng lại.
07:59Bào San cười nói,
08:00vậy thì sau này,
08:01mong được cô chỉ giáo nhé.
08:03Lục Ninh Ninh lạnh nhạt,
08:05khách sáo rồi,
08:06mà nói nghe,
08:07các người đến nơi này để làm gì?
08:09Bào San đáp ngay,
08:11phiêu lưu,
08:11tìm kho báu chứ còn gì nữa.
08:13Lục Ninh Ninh nhíu mày,
08:15ở nơi nguy hiểm thế này,
08:16có báu vật gì đáng để liều mạng sao?
08:18Không sợ tìm chưa thấy thì đã mất mạng à?
08:21Bào Hạo lại hỏi,
08:23vậy cô đến đây để làm gì?
08:25Lục Ninh Ninh khựng lại,
08:26ánh mắt tránh đi,
08:27cuối đầu nói nhỏ,
08:28tôi đến,
08:29để thu nhặt hải cốt cha mẹ.
08:31Nghe đến đây,
08:32Mục Hy Tâm hơi nghiêng đầu,
08:33ánh mắt hướng về phía cô.
08:35Lục Ninh Ninh khẽ nói tiếp,
08:37cách đây 2 năm,
08:38cha mẹ tôi cùng đội công tác của chính phủ ra ngoài làm nhiệm vụ.
08:41Không ngờ lại gặp phải một đợt bùng phát lớn của người bị nhiễm,
08:45nên lần này,
08:45tôi muốn đem hải cốt họ về chôn cất tử tế.
08:49Mục Hy Tâm nghe vậy cũng không còn thái độ trêu gẹo nữa,
08:51nhưng làm sao cô biết chắc họ đã chết,
08:53chứ không phải bị nhiễm virus.
08:55Hơn nữa,
08:56dù họ thực sự đã chết,
08:58thì thi thể rất có thể vẫn mang virus.
09:00Chính phủ sẽ không cho phép cô mang họ trở lại khu an toàn đâu.
09:04Lục Ninh Ninh rộng trầm xuống,
09:06người sống sót cùng cha mẹ tôi đã kể lại.
09:08Họ sợ bản thân bị nhiễm rồi mất kiểm soát,
09:11gây hại cho đồng đội,
09:12nên đã tự sát.
09:13Với lại,
09:14tôi có nói là muốn mang thi thể họ về khu an toàn sao.
09:17Mục Hy Tâm hơi sững lại,
09:19trong mắt thoáng qua một tia phức tạp,
09:21như đang nhớ lại điều gì,
09:22rồi im lặng không nói nữa.
09:24Bào San vỗ nhẹ vai Lục Ninh Ninh,
09:26giọng đầy cảm thông,
09:27cô biết họ ở đâu không.
09:29Lục Ninh Ninh cuối đầu khẽ đáp,
09:31biết.
09:32Bào San mỉm cười,
09:33vậy thì tốt,
09:34biết địa chỉ rồi thì dễ.
09:35Chúng tôi sẽ giúp cô đi tìm.
09:37Bào Hạo cũng rất nhiệt tình,
09:39nói đến tìm người,
09:40tiểu mục cũng đang đi tìm người đấy.
09:42Tìm ai?
09:43Lục Ninh Ninh ngẩn đầu nhìn Mục Hy Tâm.
09:46Bào Hạo trả lời thay,
09:47em gái cô ấy.
09:48Con bé trước đây bị người ta đưa ra ngoài,
09:51rồi chẳng bao giờ trở lại nữa.
09:53Nghe nhắc đến bản thân,
09:54vẻ mặt Mục Hy Tâm vẫn điềm nhiên,
09:56không vui không buồn.
09:58Lúc này,
09:59Lục Ninh Ninh liếc nhìn chị thêm mấy lần,
10:01bỗng cảm thấy có gì đó quen quen.
10:03Ánh mắt cô khẽ động,
10:05hỏi em gái chị trông thế nào.
10:07Mục Hy Tâm đưa tay ra mô tả,
10:09thấp hơn tôi khoảng 5 phân.
10:11Tóc ngắn,
10:12cổ thường đeo cho cơ,
10:13xương quai xanh có một hình xăm chữ mở.
10:16Nghe đến đây,
10:17Lục Ninh Ninh lập tức giật mình.
10:18Trong ký ức của cô,
10:20hình ảnh ấy rất giống một người cô từng gặp.
10:22Cô ấy bao nhiêu tuổi?
10:24Mục Hy Tâm nhìn cô,
10:25khóe môi cong nhẹ,
10:26cỡ tuổi em thôi.
10:28Lục Ninh Ninh nhíu mày,
10:30chị biết tôi bao nhiêu tuổi hả?
10:31Mục Hy Tâm đảo mắt nhìn cô từ trên xuống dưới,
10:34ánh nhìn dừng lại ở ngực,
10:35mỉm cười nửa như trêu chọc,
10:37cỡ,
10:38cúc xê rồi nhỉ.
10:39Với dáng người nhỏ nhắn như Lục Ninh Ninh,
10:42kích cỡ đó quả là hơi quá đáng thật.
10:44Lục Ninh Ninh lập tức mặt đỏ bừng,
10:46lùi lại một bước,
10:47theo phản xạ định đưa tay che ngực,
10:49nhưng rồi thấy làm vậy càng kỳ quặc.
10:51Cô quắc hẽ,
10:51tôi đang hỏi tuổi tác,
10:53không phải kích cỡ vòng một.
10:55Mục Hy Tâm cười nhạt,
10:56thế nào,
10:57em đã gặp em gái tôi rồi à?
10:59Em ấy,
11:00còn sống chứ?
11:01Lục Ninh Ninh im lặng vài giây,
11:05chỉ một lần thoáng qua thôi.
11:07Đờ, tôi không biết tình hình thế nào rồi.
11:10Cô không nói ra sự thật.
11:11Thực ra,
11:12cô gái đó đã chết.
11:14Người mà Lục Ninh Ninh từng gặp,
11:15có lẽ chính là em gái của Mục Hy Tâm.
11:18Cô ấy bị lũ người nhiễm virus tấn công,
11:20sắp biến thành một trong số chúng,
11:22và cuối cùng,
11:22bị người khác giết chết trước khi kịp mất nhân tính.
11:26Nhưng lời này,
11:27nói thẳng trước mặt Mục Hy Tâm thì thật quá tàn nhẫn,
11:29Lục Ninh Ninh không thể nào mở miệng được.
11:32Ừm,
11:32Mục Hy Tâm hỏi tiếp,
11:33em gặp em ấy ở đâu?
11:35Đừng nói nữa,
11:37Bạo Hạo đột ngột ngắt lời hai người,
11:39giọng chầm xuống,
11:40hình như có gì đó.
11:41Mặt đất bắt đầu rung chuyển,
11:43như thể đang có động đất.
11:44Cảnh giác,
11:45Bạo San lập tức một tay nắm súng,
11:47một tay chống đất,
11:48cuối người lắng nghe.
11:50Không có âm thanh di chuyển của quần thể bị nhiễm.
11:53Lục Ninh Ninh chỉ về phía xa,
11:55nơi một tháp vệ tinh đang đổ sập ấm ấm,
11:57chắc là tiếng đó phát ra từ chỗ kia.
11:59Mục Hy Tâm nheo mắt lại,
12:01không đáp.
12:01Sắp mặt Bạo Hạo càng thêm nghiêm trọng,
12:03thứ gì lại có sức phá hủy lớn đến vậy?
12:06Chẳng lẽ có người mang thuốc nổ đến sao?
12:08Mục Hy Tâm quan sát xong quanh rồi tiếp lời,
12:11tôi không ngửi thấy mùi thuốc nổ.
12:13Lúc trước Mục Hy Tâm chỉ dựa vào mùi nước hoa
12:15mà xác định được vị trí của Lục Ninh Ninh,
12:18cô đã biết khứ giác của người này
12:19đáng sợ đến mức kinh người.
12:21Nếu Mục Hy Tâm nói không có mùi thuốc nổ,
12:23thì chắc chắn không phải nổ bom.
12:25Bạo San cao mày,
12:27nếu không phải thuốc nổ,
12:28vậy còn cái gì có thể gây ra thiệt hại lớn thế này?
12:31Khoan đã,
12:32có thứ gì đó đang tới.
12:33Cô giật phát đầu dậy khỏi mặt đất,
12:35kinh hoàng hét lên.
12:37Lúc này,
12:37không cần cô nói,
12:39cả ba người còn lại đều đã thấy,
12:40có thứ gì đó đang bay nhanh về phía họ từ xa.
12:44Lục Ninh Ninh hạ rọng,
12:45biến dị thể.
12:46Bạo San bắt đầu hoảng loạn,
12:48trốn được không?
12:49Mục Hy Tâm lắc đầu,
12:51vô ích thôi.
12:52Thứ này tấn công không phân biệt,
12:53cô có trốn ở đâu thì nó vẫn phá hủy tất cả.
12:56Từ khi trái đất bắt đầu ô nhiễm nghiêm trọng,
12:59trước cả khi virus tận thế bùng phát,
13:01đã xuất hiện nhiều sinh vật biến dị.
13:03Biến dị thể có sức tàn phá mạnh hơn nhiều
13:05so với người bị nhiễm thông thường,
13:07thậm chí có một số còn giữ lại chút ý thức.
13:09Nó bị kích động rồi,
13:11xem ra chỉ có thể đối đầu trực diện thôi.
13:13Tòa nhà sụp vừa nãy chắc là do nó đâm vào.
13:16Bạo hạo cao mày nhìn về hướng biến dị thể.
13:19Mục Hy Tâm ngẩn đầu,
13:20mắt hơi nheo lại,
13:21có mùi máu đậm đặc.
13:23Những người kích động nó chắc đều chết cả rồi.
13:26Nó tới rồi,
13:27bạo san hét lớn,
13:28giọng gần như lạc đi.
13:30Con biến dị thể ấy có hình dáng giống một con đại bàng,
13:33nhưng to gấp mấy lần,
13:34kích cỡ ngang với một chiếc trực thăng,
13:36tốc độ thì nhanh đến kinh khủng.
13:38Toàn thân nó được bao phủ bởi những tinh thể xanh lam,
13:41lao thẳng xuống bốn người.
13:43Lục Ninh Ninh tuy không có khứ giác mạnh như Mục Hy Tâm,
13:45cũng không có sức mạnh bằng,
13:47nhưng về độ linh hoạt thì cô tự tin không thua bất kỳ ai.
13:50Cô nhẹ nhàng nhảy sang bên,
13:52tránh gọn đòn tấn công của nó trong găng tắc.
13:54Bạo san cũng nhanh nhẹn không kém,
13:56nhưng bạo hạo thì không may mắn như vậy.
13:59Anh ta mạnh mẽ nhưng chậm chạp,
14:01không kịp tránh,
14:01bị con chim khổng lồ đâm thẳng vào người,
14:04văng ra xa mấy trượng,
14:05ngã rầm xuống đất,
14:06phun ra mấy ngụm máu.
14:07Với sức va chạm đó,
14:09nếu là người yếu hơn,
14:10chắc đã chết ngay tại chỗ.
14:12Đoàn đoàn đoàn,
14:13bạo san nổ liền ba phát súng,
14:15ngắm thẳng vào mắt con quái vật.
14:17Chỉ phát đầu tiên trúng mục tiêu,
14:19hai phát còn lại găm vào đầu nó,
14:21nhưng lớp tinh thể xanh lam trên cơ thể đã che chắn,
14:24không thể gây thương tổn trí mạng.
14:26Chỉ có đôi mắt là điểm yếu duy nhất.
14:28Con đại bàng gầm lên một tiếng đau đớn,
14:30mắt bị trúng đạn trào ra máu xanh,
14:32nó điên cuồng quay đầu,
14:34lao thẳng về phía bạo san.
14:36Bạo san, cẩn thận,
14:38bạo hạo gắng gượng bật dậy,
14:39chạy lao về phía trước,
14:40vừa lăn xuống đất vừa quỳ gối, dơ súng bắn liên tiếp vài phát.
14:44Nhưng, vô ích,
14:46ngay khi con đại bàng sắp lao thẳng vào bạo san,
14:49mục hy tâm bất ngờ xuất hiện,
14:50nắm lấy cô ấy kéo ra xa.
14:52Nhưng vì mang theo một người,
14:54tốc độ của chị giảm hẳn,
14:55chẳng mấy chốc đã bị con quái chim đuổi kịp.
14:58May mà lục ninh ninh bắt được thời cơ,
15:00nhắm bắn vào con mắt phải còn lại của nó.
15:03Tiếc là lần này con đại bàng cảnh giác hơn,
15:05vừa cảm nhận nguy hiểm liền lập tức bay vút lên cao,
15:08khiến viên đạn sửa qua.
15:09Dẫu vậy, phát súng ấy vẫn giúp mục hy tâm
15:12và bạo san có thêm chút thời gian thở.
15:14Bạo san,
15:15bạo hạo lo lắng chạy đến,
15:17toàn thân anh ta chảy xước,
15:19máu từ vết thương trên chán đã chảy xuống gần đến mắt
15:21mà vẫn chẳng buồn lau.
15:22Em có bị thương không?
15:24Bạo san vẫn còn hoảng hốt,
15:26đôi chân mềm nhũng,
15:27sắc mặt trắng bệch, không, không sao.
15:30Nó lại đến rồi,
15:32lục ninh ninh quát khẽ,
15:33lúc này mà còn nói được câu đó ư.
15:36Ngay sau phát súng vừa rồi,
15:38lục ninh ninh đã bị con đại bàng để mắt đến.
15:40Nó lao đến tấn công rồn rập,
15:42khiến cô phải liên tục tránh nhé,
15:43dù thân thủ linh hoạt đến mấy
15:45vẫn không tránh khỏi bị thương.
15:47Mục hy tâm định lao ra giúp cô,
15:49nhưng bạo hạo kéo tay chị lại,
15:51khẽ lắc đầu,
15:52giờ nó đang bị cô ta thu hút rồi,
15:54chúng ta mau rút đi,
15:55cơ hội hiếm có lắm.
15:56Dù sao cũng chỉ là người tình cờ gặp,
15:58giữ được mạng mới quan trọng.
16:00Mục hy tâm nhíu mày,
16:02hất mạnh tay anh ta ra,
16:03đứng dậy,
16:04vừa nãy người ta còn cứu em gái anh,
16:06giờ đã vội quay lưng bỏ mặt,
16:08không thấy quá đáng sao.
16:10Sắp mặt bạo hạo tối sầm lại,
16:11tôi chỉ muốn sống sót thôi.
16:13Cô muốn cứu thì đi đi,
16:15tôi phải đưa bạo san rời khỏi đây.
16:17Nói rồi anh ta đỡ em gái đứng dậy.
16:19Mục hy tâm rút khẩu súng ngắn từ sau lưng,
16:22xoay vài vòng trong tay,
16:23giọng nhạt nhạt,
16:24được, hai người cứ đi.
16:26Lúc này,
16:27lục ninh ninh đã gần như kiệt sức,
16:29bị con đại bàng rồn ép đến mức chật vật vô cùng.
16:32Cô không nghe rõ họ đang nói gì,
16:34nhưng thấy ba người chỉ đứng nhìn mà không ra tay,
16:36thì đại khái cũng đoán được họ định bỏ rơi mình.
16:39Nhưng điều cô không ngờ là,
16:41mục hy tâm lại tách khỏi hai anh em,
16:43chạy thẳng về phía mình.
16:45Mục hy tâm rơ súng,
16:46liên tiếp bắn mấy phát vào bụng con đại bàng.
16:49Dĩ nhiên,
16:50đạn không xuyên nổi lớp tinh thể xanh lam,
16:52nhưng ít nhất cũng khiến nó chú ý.
16:54Quả nhiên,
16:54ánh mắt dữ tận của con quái chim lập tức chuyển sang chị.
16:58Mục hy tâm lạnh nhạt đứng nguyên tại chỗ,
17:00giọng trầm tĩnh,
17:01bắt nạt một cô gái yếu hơn mình,
17:03ngươi đúng là chẳng biết xấu hổ.
17:05Dĩ nhiên con đại bàng không hiểu chị nói gì,
17:08nhưng thái độ thản nhiên đó lại khiến nó tức giận điên cuồng.
17:11Nó gầm lên một tiếng trói tai,
17:12vung mạnh đôi cánh khổng lồ,
17:14lập tức cuốn lên một cơn gió dữ,
17:16bụi đất mù mịt phủ kín bầu trời.
17:18Mục hy tâm theo phản xạ đưa tay che mắt.
17:21Cẩn thận!
17:22Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy,
17:24lục ninh ninh lao đến,
17:25đẩy chị ngã xuống,
17:26cả hai cùng lăn trên mặt đất.
17:28Do đúng lúc đó rơi vào một con dốc,
17:30hai người bị đà lăn cuốn theo,
17:32xoay tròn giữa bụi đất,
17:33trời đất đảo lộn,
17:34rồi cùng nhau lăn xuống dưới.
17:36Hai người theo bản năng ôm chặt lấy nhau.
17:38Cuối cùng,
17:39dầm!
17:40Lưng của mục hy tâm đập mạnh vào một chiếc chiếc xe bỏ hoang,
17:43nôn ra một ngụ má.
17:44Lục ninh ninh còn chưa kịp mừng vì may mắn không đập đầu xuống đất,
17:48thì một bóng đen khổng lồ ập đến,
17:50chính là cánh của con đại bàng.
17:51Cô vội kéo mục hy tâm,
17:53người vẫn còn tróng váng sau cú va chạm,
17:55tránh sang một bên.
17:57Cánh con đại bàng quét mạnh xuống chiếc xe,
17:59ầm một tiếng,
18:00xe bị nghiền nát thành đống sắt bụn.
18:02Không ổn rồi,
18:03xe sắp nổ.
18:04Lục ninh ninh kêu lên.
18:06Vừa rứt lời,
18:07đoàn!
18:08Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên,
18:10chiếc xe bốc cháy dữ dội.
18:12Ngọn lửa lan sang cánh con đại bàng,
18:14mà lớp tinh thể xanh trên cơ thể nó không những không chống cháy,
18:17ngược lại còn dễ bén lửa.
18:19Ngay lúc đó,
18:20mục hy tâm lao tới,
18:21đè lên người lục ninh ninh,
18:23hai tay ôm lấy đầu cô,
18:24che kín đôi tay,
18:25chắn hết những tàn lửa bắn tới.
18:27Một mình chịu đựng.
18:29Lục ninh ninh mở to mắt đầy kinh ngạc.
18:31Cô bị hành động đột ngột ấy làm sững sờ,
18:34một lúc lâu cũng chẳng phản ứng kịp,
18:35chỉ ngơ ngác để mục hy tâm đè lên người mình.
18:38Trên người mục hy tâm không có mùi nước hoa,
18:40chỉ thoang thoảng hương xà phòng trên áo
18:42và mùi dầu gội dịu nhẹ nơi mái tóc.
18:45Bàn tay chị lạnh lẽo,
18:46áp sát bên tai lục ninh ninh,
18:48chặn lại âm thanh nổ chói tai.
18:50Sức ép của vụ nổ thổi bay cả hai ra xa.
18:53Chuỗi nổ liên hoàn nhanh chóng xảy ra,
18:55nơi này dường như từng là bãi đỗ xe cũ,
18:57xe nối liền xe.
18:59Một chiếc nổ,
19:00những chiếc khác nổ theo.
19:01Con đại bàng khổng lồ kia cũng tự chuốc họa vào thân,
19:04bị ngọn lửa thiêu dụi trong biển lửa,
19:06biến thành con gà quay.
19:08Khi lục ninh ninh tỉnh lại,
19:09cô và mục hy tâm vẫn còn đang ôm chặt nhau.
19:12Cả người cô đầy thương tích,
19:14đau ê ẩm khắp nơi.
19:15Dù mục hy tâm đã kịp che tay cho cô,
19:17nhưng trong đầu vẫn ong ong,
19:19tay ù đặc, đầu óc chóng váng.
19:21Mục hy tâm,
19:23lục ninh ninh khẽ rên,
19:24cố gắng đẩy người phụ nữ trên người mình ra,
19:26nhưng không được, mục hy tâm vẫn bất tỉnh.
19:31Sức, bèn mặc kệ, nằm yên một lát nghỉ ngơi.
19:34Cô nhân cơ hội ấy ngắm gương mặt của mục hy tâm
19:36ở khoảng cách cực gần.
19:38Khoảng cách này gần đến mức chỉ cần một hơi thở
19:40cũng có thể chạm nhau,
19:42khiến người ta không thể không nghĩ lung tung,
19:44dù vừa mới trải qua cơn sinh tử.
19:46Ngũ quan của mục hy tâm không phải kiểu sắc xảo
19:48khiến người ta chóng ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên,
19:51nhưng càng nhìn càng thấy cuốn hút.
19:53Da trị trắng mịn,
19:54lông mày cong dài, môi nhạt màu,
19:56khi nhắm mắt lại,
19:57hàng mi dài khẽ run như cánh bướm.
19:59Trên má và môi dính vài vệt máu khô,
20:02chán vương mồ hôi,
20:03thoáng nhét nhát mà vẫn đẹp đến sao lòng.
20:06Chị ấy, tại sao lại liều mạng cứu mình chứ?
20:09Cô thầm nghĩ,
20:10rồi lại vô thức sờ lên mặt mình,
20:12khẽ tự nhủ,
20:13mình cũng đâu có xấu nhỉ.
20:15Ngọn lửa từ bãi xe vẫn chưa tắt hẳn,
20:17khiến nơi họ nằm cũng nóng hầm hập.
20:19Nghỉ ngơi một lúc,
20:20thấy sức mình hồi lại đôi chút,
20:22lục ninh ninh liền đỡ mục hy tâm dậy.
20:24Khi nhìn kỹ,
20:25cô hoảng hốt phát hiện lưng của chị đã bị bỏng nặng,
20:28nổi đầy bọng nước,
20:29trông thật khủng khiếp.
20:30Cô vội lấy nước trong ba lô ra,
20:32uống một ngụm rồi cõng mục hy tâm
20:34đến một trung tâm thương mại bỏ hoang gần đó.
20:36Bên trong phủ đầy bụi bặm,
20:38mạng nhện răng khắp nơi,
20:39hàng hóa trên kệ đều đã quá hạn từ lâu.
20:41Cô tìm được một cái nồi cũ,
20:43dùng gạch chất tạm thành bếp giã chiến,
20:45nhóm lửa đun nước.
20:47Sau đó,
20:48lục ninh ninh cẩn thận cắt sách phần áo
20:50sau lưng mục hy tâm,
20:51dùng thuốc trong túi cứu thương đơn giản
20:53xử lý vết thương bị bỏng cùng những vết sức khác.
20:56Làm xong,
20:57cô trật sữ người,
20:58để người ta nửa thân trên trần trụi thế này
21:00thì khi tỉnh dậy chắc xấu hổ chết mất.
21:02Thế là cô làm đến nơi đến trốn,
21:04cởi hết quần áo của mục hy tâm ra,
21:06lấy khăn lau sạch sẽ toàn thân,
21:08rồi tìm được trong đống hàng cũ
21:10một chiếc áo sơ mi rộng,
21:11nhẹ nhàng mọc vào cho chị.
21:13Khi nước sôi nguội đi đôi chút,
21:15cô thấy môi mục hy tâm khô nước,
21:16có lẽ là vì khát nước,
21:18liên rót ra một cốc,
21:19cẩn thận đỡ đầu chị dậy,
21:21từng chút một đổ nước vào miệng.
21:22Nhưng chị không nuốt được,
21:24nước toàn tràn ra ngoài.
21:26Lục ninh ninh tức đến đỏ mặt,
21:27lầm bầm,
21:28không phải tôi cố tình chiếm tiện nghi đâu,
21:30chỉ là muốn cho chị uống nước thôi mà.
21:32Dù nói thế,
21:34trong lòng cô cũng thật ra có hơi nghĩ lệch đi một chút.
21:37Cô hít sâu một hơi,
21:38rồi uống một ngụm nước,
21:40tay nâng cảm mục hy tâm lên,
21:41cúi người,
21:42miệng kề miệng,
21:43chuyển nước sang.
21:44Ngay lúc đó,
21:45mí mắt chị khẽ run lên,
21:46chỉ là cô không nhận ra.
21:49Sau khi đút nước xong,
21:50cô không biết là do kỹ thuật hôn của mình tệ,
21:52hay tư thế không thuận,
21:54mà phần lớn nước vẫn tràn ra ngoài,
21:56chỉ có một chút ít được uống vào,
21:58thôi kệ,
21:58có còn hơn không.
22:00Lục ninh ninh lầm bầm,
22:01xét thấy chị đã liều mạng cứu tôi,
22:03tôi chỉ có thể hy sinh một chút sắc đẹp thôi,
22:05nên khi chị tỉnh lại nhớ đừng lật mặt làm ngơ đấy nhé.
22:09Nói rồi,
22:10cô lại cúi xuống,
22:11uống thêm một ngụm nước,
22:12chuẩn bị làm lại lần nữa.
22:14Nhưng lần này,
22:15khi vừa áp môi xuống,
22:16cô chật mở to mắt,
22:18sau đó đỏ bừng mặt,
22:19vội che miệng lùi ra sau,
22:20chị, chị, chị.
22:22Mục hy tâm vẫn nằm im,
22:24không có phản ứng.
22:25Lục ninh ninh đẩy người kia một cái,
22:27đừng có giả vờ ngủ,
22:29rõ ràng cô vừa thẻ lưỡi ra còn gì.
22:31Chị vẫn chẳng động đậy,
22:33cô tức muốn phát điên,
22:34kéo chị ta ra khỏi lòng mình,
22:36đứng bật dậy,
22:37nếu chị còn không mở mắt,
22:38tôi đi thật đấy.
22:40Cô vừa nhắc chân thì bị một bàn tay lạnh mềm nắm lấy cổ chân.
22:43Lòng bàn tay mục hy tâm lạnh bút,
22:45lại mềm mại,
22:46khiến cô run lên một cái như bị điện giật,
22:48cả người đứng đờ ra.
22:50Chị mở mắt,
22:51nhìn cô,
22:52mỉm cười yếu ớt nói,
22:53đừng đi,
22:54tôi sẽ chịu trách nhiệm.
22:55Lục ninh ninh sững sở,
22:57ai cần chị chịu trách nhiệm chứ,
22:58tôi,
22:59tôi chỉ nói linh tinh thôi.
23:01Mục hy tâm khẽ cười,
23:02nhưng vì vết thương sau lưng đau nhói,
23:04khóe mày chị khẽ nhíu lại,
23:06nhẹ đến mức khó nhận ra.
23:07Cô lập tức im lặng,
23:09ngồi xuống bên cạnh,
23:10khẽ hỏi,
23:10đau lắm à?
23:12Mục hy tâm khẽ lắc đầu,
23:14giọng yếu ớt,
23:14không sao,
23:15sẽ nhanh khỏi thôi.
23:17Thể chất con người thời nay,
23:18đúng là hồi phục nhanh hơn hẳn một ngàn năm trước.
23:21Lục ninh ninh trầm mặc dây lát rồi nói,
23:23chị có đói không?
23:24Tôi có mang theo ít đồ ăn.
23:28Năng lượng, chỉ cần một miếng là đủ cầm cự cả ngày.
23:31Còn ba lô của mục hy tâm đã bị rách nát trong trận chiến vừa rồi.
23:35Cảm ơn em.
23:36Mục hy tâm nhận lấy,
23:38vừa ăn vừa uống nước.
23:39Chị cúi đầu,
23:40chật phát hiện quần áo trên người mình đã được thay,
23:43vết thương cũng được xử lý cẩn thận.
23:44Chị nghiêng đầu nhìn về phía cô.
23:47Lục ninh ninh lập tức lúng túng,
23:49quay mặt đi,
23:50tình huống khẩn cấp thôi mà,
23:51dù sao cũng đều là phụ nữ cả,
23:53chẳng có gì phải ngại.
23:54Mục hy tâm mỉm cười khẽ,
23:56lắc đầu.
23:57Vì cả hai đều bị thương,
23:58họ quyết định tạm nghỉ lại trong trung tâm thương mại vài ngày,
24:01đợi đến khi vết thương hồi phục gần hết mới tiếp tục lên đường.
24:05Cô vốn tưởng mục hy tâm sẽ xuất ruột đi tìm em gái mình,
24:08nhưng chị lại không như vậy,
24:09trái lại,
24:10còn nói muốn đi cùng cô để thu nhặt hài cốt của cha mẹ cô trước.
24:14Lục ninh ninh biết rõ em gái mục hy tâm đã chết,
24:17nên cũng không hỏi thêm.
24:18Phải rồi,
24:19sao chị lại đi chung với hai anh em kia vậy?
24:22Gặp dọc đường thôi,
24:23giống như gặp em vậy.
24:25Cô biểu môi,
24:26tôi biết mà,
24:27hai người đó chẳng tốt đẹp gì.
24:29Trong tình huống như thế mà chỉ biết lo cho bản thân,
24:31ích kỷ quá mức.
24:33Mục hy tâm thở dài,
24:34thời buổi này ai cũng vậy thôi,
24:36chỉ là muốn sống sót.
24:38Chị không phải người bị bỏ lại,
24:40đương nhiên nói dễ nghe rồi.
24:42Chị khựng lại,
24:43cuối đầu nhìn cô,
24:44xin lỗi,
24:44tôi không có ý đó.
24:46Không,
24:47tôi cũng đâu có trách chị,
24:48chị cứu tôi,
24:49tôi còn cảm ơn chị không kịp ấy chứ.
24:52Hơn nữa,
24:52không phải ai cũng như họ,
24:54chị không giống họ.
24:56Mục hy tâm chỉ mỉm cười,
24:57đưa tay xoa nhẹ tóc cô,
24:59không nói gì thêm.
25:00Chỗ cha mẹ tôi gặp chuyện chắc cũng gần đây thôi.
25:03Sau 4 ngày băng qua thành phố hoang tàn,
25:05Lục ninh ninh vừa xem bản đồ vừa nói.
25:08Từ sau lần gặp chuyện khủng khiếp đó,
25:10hai người đi đường cẩn trọng gấp bội,
25:12sợ lại gặp phải bọ nhiễm virus điên loạn.
25:14May mà dọc đường bình an vô sự.
25:16Ở đây nhiều người nhiễm thật,
25:18cô nhìn quanh,
25:19thấy khắp nơi là những cơ thể bị bao phủ bởi lớp tinh thể lấp lánh.
25:23Mục hy tâm cao mày,
25:24những con người ấy mỗi kẻ một vẻ mặt,
25:26yên lặng,
25:27bất động,
25:27như đang say ngủ trong giấc mộng đẹp.
25:29Nhưng đặt giữa khung cảnh đồ nát hoang tàn này,
25:32tất cả chỉ khiến người ta sợ hãi.
25:34Lục ninh ninh khẽ nói,
25:36tôi chưa kể với chị chuyện cha mẹ tôi nhỉ.
25:38Họ là nhà nghiên cứu.
25:40Ban đầu cùng các đồng nghiệp trong viện ra ngoài để lấy thêm mẫu virus,
25:43ai ngờ lại gặp nạn.
25:45Họ mất năm kia,
25:46còn tôi tốt nghiệp đại học năm ngoái,
25:48dành dụng từng đồng để mua được liều vaccine ra ngoài tìm họ.
25:52Cha mẹ em đều là những người đáng khâm phục.
25:54Cô chìm trong ký ức,
25:56hoàn toàn không nhận ra.
25:57Trong lúc cô nói,
25:58một người bị nhiễm không xa bỗng tỉnh dậy,
26:00lào đảo bước nhanh về phía cô.
26:02Mục Hy Tâm lập tức dơ súng,
26:04bóp cỏ.
26:05Loại nhiễm thể thông thường này thể chất yếu hơn nhiều so với loại biến dị,
26:09một viên đạn xuyên tim là đủ.
26:11Không ngờ,
26:11đó chỉ mới là khởi đầu.
26:13Ngay sau khi người kia ngã xuống,
26:15một người đàn ông khác cũng mở mắt.
26:17Hắn dường như từng là võ sư,
26:19thân thủ linh hoạt,
26:20tránh được viên đạn của Mục Hy Tâm.
26:22Không ổn,
26:24Mục Hy Tâm nói nhanh,
26:25chạy thôi.
26:26Lục ninh ninh vừa chạy vừa lầm bầm,
26:28cái quái gì khiến chúng tỉnh dậy vậy chứ?
26:31Chị kéo tay cô,
26:32điều kiện kích hoạt không cố định,
26:34ai mà biết được.
26:35Lục ninh ninh nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy mình.
26:38Từ hôm tỉnh lại trong trung tâm thương mại,
26:40sau khi Mục Hy Tâm buông câu đùa tôi sẽ chịu trách nhiệm,
26:43cả hai chỉ ngượng ngùng im lặng vài phút,
26:45rồi cùng ngầm coi như chưa từng xảy ra.
26:47Từ đó cũng không còn động chạm gì nữa.
26:50Dù giờ đang trong tình cảnh nguy hiểm,
26:52nhưng cô vẫn không kìm được mà khẽ xiết lại tay Mục Hy Tâm,
26:55trong lòng dâng lên một thoáng ngọt ngào giữa hiểm nguy.
26:57Hai người len lỏi giữa đám người,
26:59xung quanh là vô số kẻ bị nhiễm với đủ tư thế khác nhau,
27:02và rồi, từng người một lần lượt tỉnh dậy.
27:05Những người ở đây có lẽ từng quen biết nhau,
27:08nên giữa họ có sự cảm ứng.
27:09Một kẻ tỉnh dậy thì những kẻ khác cũng sẽ phản ứng theo.
27:13Nhiều thế này,
27:14thì chẳng phải chúng ta chỉ có thể chạy thôi sao.
27:16Nếu còn chạy thoát được,
27:18chị vừa nói vừa kéo cô cuối dạp xuống.
27:21Một kẻ nhiễm cầm gậy dài quét mạnh ngang qua chỗ họ vừa đứng.
27:24Hai người lăn một vòng trên mặt đất,
27:26kỳ thời kéo dãn khoảng cách.
27:28Đoàn,
27:29Lục Ninh Ninh bật dậy,
27:30bóc cò,
27:31viên đạn xuyên thẳng vào giữa chán đối phương.
27:33Chúng ta có được tính là giết người không?
27:36Lục Ninh Ninh thở gấp.
27:38Mục Hy Tâm đáp gọn,
27:39cứ coi như là giết sát sống đi.
27:42Màu xanh bắn tung tué,
27:43vấy lên mặt Lục Ninh Ninh,
27:44đặc sệt như sơn.
27:46May mà cô đã tiêm vaccine,
27:48nếu không đã bị lây nhiễm rồi.
27:49Giết hoài không hết,
27:51chạy mau.
27:52Mục Hy Tâm kéo tay cô Ninh tiếp tục chạy.
27:55Nhưng cô bất ngờ nhào người,
27:56đè Mục Hy Tâm xuống đất.
27:58Chị ngừng lên nhìn ngạc nhiên,
27:59ngay lúc đó,
28:00một kẻ bị nhiễm lao tới.
28:02Cô ôm chặt lấy chị,
28:04lăn một vòng tránh khỏi cú tấn công trí mạng.
28:06Giây phút ấy,
28:07Mục Hy Tâm chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác nữa.
28:10Nguy hiểm quá!
28:11Lục Ninh Ninh kéo chị dậy,
28:13vừa chạy vừa hỏi,
28:14chị không sao chứ?
28:16Bàn tay Mục Hy Tâm vẫn lạnh như băng,
28:18còn tay cô lại nóng ấm,
28:20đẫm mồ hôi,
28:20có lẽ vì vừa trải qua một trận vận động kịch liệt.
28:23Không sao,
28:25Mục Hy Tâm vừa nói rứt lời thì bước chân bỗng khựng lại,
28:27ánh mắt sững sờ nhìn về phía trước.
28:30Sao thế?
28:30Lục Ninh Ninh nhìn theo tầm mắt chị,
28:32rồi cũng chết lặng.
28:34Cách đó không xa,
28:35giữa đống đổ nát,
28:36một kẻ bị nhiễm đang trong trạng thái ngủ đông,
28:39người gây gò,
28:40cao rong ròng,
28:41mái tóc ngắn,
28:42trên cổ đeo vòng cho cơ đen,
28:43nằm yên trên mặt đất.
28:45Đó rõ ràng là em gái của Mục Hy Tâm,
28:47cũng là cô gái mà Lục Ninh Ninh từng thấy đã chết đi.
28:51Cô ấy,
28:52sao lại ở đây?
28:53Lục Ninh Ninh sững sờ,
28:54đầu óc dối bời.
28:56Nhưng tình thế không cho phép họ dừng lại than khóc.
28:58Cô đột ngột buông tay Mục Hy Tâm,
29:00lao lên phía trước,
29:01cơ thể nhỏ bé lại bộc phát sức mạnh kinh người,
29:04bế sốc cô gái đang ngủ say dưới đất.
29:06Ngay lúc đó,
29:08phía sau vang lên tiếng xe gió dữ dội,
29:10như có vật gì nặng nề đang bổ xuống.
29:12Lục Ninh Ninh không kịp tránh,
29:14chỉ biết ôm chặt người trong tay,
29:16chuẩn bị liều mạng đỡ đòn.
29:17Thế nhưng,
29:18cú đánh dữ dội ấy lại không ập đến.
29:21Mục Hy Tâm gần như dịch chuyển tức thời,
29:23lao đến sau lưng Lục Ninh Ninh,
29:24một tay ôm lấy eo cô,
29:26bật nhảy,
29:27kéo cả hai né khỏi cây cột điện vừa đổ ẩm xuống.
29:30Nhưng trong quá trình đó,
29:31thi thể em gái trong tay Lục Ninh Ninh trực khỏi vòng tay,
29:34rơi xuống đất.
29:35Cô hoảng hốt vươn tay muốn chụp lại,
29:37thì bị Mục Hy Tâm nắm chặt lấy cổ tay.
29:40Giọng chị lạnh đi,
29:41pha lẫn tức giận,
29:42em không cần mạng nữa à?
29:44Cô cuối đầu,
29:45lúc này mới phát hiện ra,
29:47tiếng động khi nãy đã làm kinh động đến rất nhiều kẻ bị nhiễm.
29:50Gần như toàn bộ đám trong khu vực này đều đã tỉnh lại,
29:53bao gồm cả em gái của Mục Hy Tâm,
29:55nhìn cảnh tượng này đáng sợ đến mức khiến ra đầu tê dần.
29:58Mục Hy Tâm ôm chặt lấy cô,
30:00nhuốn chân nhảy cao,
30:01mượn lực dẫm lên đầu một kẻ nhiễm
30:03rồi vọt thẳng lên mái một căn nhà thấp.
30:05Đám kẻ nhiễm điên cùng phía dưới cũng nhao nhao lao theo,
30:08chị mặt mày căng cứng,
30:10dẫm lên từng mảnh ngói mà lao nhanh về phía trước.
30:13Lục ninh ninh bấu chặt lấy vạt áo chị,
30:15gió thổi vù vù bên tai.
30:16Cô ngẩn lên,
30:18khẽ quan sát gương mặt của Mục Hy Tâm.
30:20Trên mặt đối phương cũng vương vài vệt máu xanh,
30:22cô liền dơ tay lên lau rút chị một chút,
30:24rồi mới sực nhận ra mình đang được chị bế theo kiểu công chúa.
30:28Chị ấy tức giận như vậy,
30:29là vì lo cho mình sao.
30:31Còn em gái chị,
30:33Lục ninh ninh khẽ hỏi,
30:34cô ấy không phải em gái tôi.
30:36Chị đáp,
30:37giọng chầm thấp,
30:38em gái tôi đã chết rồi.
30:39Thứ đó bây giờ,
30:41chỉ là một con quái vật.
30:43Cô im lặng,
30:44cũng đúng thôi,
30:45trong tình cảnh vừa rồi,
30:46nếu họ chậm một chút,
30:47em gái ấy chắc chắn cũng sẽ tấn công họ.
30:50Xin lỗi,
30:51cô cúi đầu nói nhỏ,
30:52là tôi quá bốc đồng rồi.
30:54Cô từng nghĩ em gái của Mục Hy Tâm đã chết hẳn,
30:57những người bị virus cuốn lấy sau khi chết
30:59thì không còn khả năng tấn công.
31:01Nhưng giờ xem ra,
31:02cô gái đó khi ấy vẫn còn một hơi thở,
31:04nên mới hóa thành bộ dạng hiện giờ.
31:07Hai người chạy rất lâu,
31:08cuối cùng cũng thoát khỏi sự truy đuổi,
31:10mệt nhoài ngồi nghỉ bên bãi cỏ ven sông.
31:12Nơi này hiếm hoi yên bình,
31:14chẳng có bóng dáng sinh vật nhiễm nào.
31:16Lục ninh ninh nhìn phản chiếu của Mục Hy Tâm trong mặt nước,
31:19thấy chị vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng,
31:21liền len lén suy nghĩ xem mình phải làm gì
31:23để dỗ đối phương ngôi giận.
31:25Và còn nữa,
31:26chứng kiến em gái mình thành ra như vậy,
31:28hẳn chị ấy rất đau lòng,
31:29nên an ủi thế nào đây?
31:32Chị, cô khẽ gọi,
31:34Mục Hy Tâm quay đầu nhìn lại.
31:35Ánh mắt đen sẫm ấy khiến tim lục ninh ninh thoáng xiết lại,
31:38đầu óc trống rỗng,
31:40chẳng biết phải nói gì.
31:41Chị, cô vừa định nói tiếp
31:43thì Mục Hy Tâm bất ngờ nghiêng người lại gần.
31:45Khoảng cách giữa hai người đột ngột bị rút ngắn,
31:48cô bối rối nhìn khuôn mặt sát ngay trước mắt,
31:50tim đập thỉnh thịt.
31:51Chưa kịp phản ứng,
31:52chị đã khẽ cuối đầu,
31:56lục ninh ninh xứng lại vài giây,
31:58rồi đột ngột quay ngoát đầu,
32:00ngã xuống cỏ,
32:01hai tay che mặt không dám nhìn ai,
32:03vừa xấu hổ vừa tức giận kêu lên,
32:05tại sao lại đột nhiên hôn chứ,
32:06cũng không nói một tiếng.
32:08Trời ơi, xấu hổ chết mất thôi.
32:11Mục Hy Tâm dừng lại,
32:12vành tay chị cũng khẽ ứng đỏ.
32:14Chị cúi xuống,
32:15bàn tay nhẹ đặt lên vai cô,
32:17giọng chầm thấp,
32:18lúc em nhào lên đè tôi khi nãy,
32:19động tác đâu có vụn về như thế.
32:22Giờ chị bị hôn một cái mà lại ngại à.
32:24Chết tiệt,
32:25bị phát hiện rồi.
32:26Cô càng đỏ mặt hơn,
32:28chẳng biết chui vào đâu cho hết ngược.
32:30Chị nhìn cô hồi lâu,
32:31khẽ đưa tay gỡ vài cọng cỏ mắt trong tóc cô,
32:34rồi mỉm cười nhẹ nhàng.
32:35Lục ninh ninh nghi ngờ hỏi,
32:37cười cái gì?
32:38Chị đáp tự nhiên,
32:40thấy em đáng yêu thôi.
32:41Lục ninh ninh,
32:43ba chấm.
32:44Mục Hy Tâm khẽ nói,
32:45thật ra,
32:46ngay từ lần đầu tiên gặp em,
32:48tôi đã thấy em rất đáng yêu rồi.
32:50Cô lập tức bỏ tay khỏi mặt,
32:52ngồi bật dậy,
32:53thế sao chị còn bắn tôi
32:54rơi từ trên cây xuống hả?
32:56Chị ra vẻ vô tội,
32:57lúc chưa bắn xuống,
32:58tôi có nhìn rõ em đâu.
33:00Lúc mới gặp,
33:01chị chẳng nói câu nào,
33:02tôi còn tưởng chị là kiểu
33:04người lạnh lùng cơ đấy.
33:05Mục Hy Tâm lại bật cười,
33:07còn em gái chị,
33:08chị định mặc kể sao.
33:10Chị châm mặc một lát,
33:11rồi nói nhỏ,
33:12không thể làm gì được.
33:13Chị có thể về báo lại với ba mẹ thôi.
33:16Đi, chúng ta đi tìm bố mẹ em.
33:18Sớm trôn cất họ xong còn về,
33:20ở đây nguy hiểm quá.
33:22Do theo bản đồ để tìm người thật ra không khó.
33:25Nếu không phải lúc trước đánh thức lũ người bị nhiễm kia,
33:27chắc giờ họ đã tìm thấy rồi.
33:29Lần này,
33:30hai người cẩn thận hơn nhiều.
33:32Sau khi tìm được thi thể của bố mẹ lục ninh ninh,
33:34họ đào một cái hố trôn cất,
33:36rồi gom nhặt mấy món đồ vương vãi bên cạnh,
33:39cất gọn vào ba lô.
33:40Không dựng bia à,
33:41Mục Hy Tâm thắc mắc.
33:43Hai năm qua,
33:44nước mắt cô đã cạn.
33:46Khi nhìn thấy thi thể của bố mẹ,
33:47cô không còn đau đớn như xưa,
33:49chỉ lắc đầu,
33:50còn có thể đùa,
33:51nơi hoang vu này,
33:52chị bảo tôi đi đâu mà tìm người dựng bia chứ.
33:55Người cũng chẳng còn,
33:56mấy thứ hình thức ấy có còn ý nghĩa gì đâu.
33:59Mục Hy Tâm không mang đến em gái mình nữa,
34:01dù sao người đó vẫn còn cử động được.
34:04Còn bố mẹ lục ninh ninh đã hoàn toàn bất động,
34:06đến đây lo việc trôn cất,
34:08cũng chỉ là tròn chữ hiếu.
34:09Nhưng giờ,
34:10có thêm một nhiệm vụ mới.
34:12Cô nhìn Mục Hy Tâm đang quỳ bên cạnh,
34:14rồi quay sang cái gò đất nhỏ,
34:16khẽ nói,
34:17ba mẹ,
34:17con tiện thể dẫn bạn gái đến ra mắt.
34:19Con cứu chị ấy,
34:21nên chị ấy quyết định lấy thân bảo đáp.
34:23Mục Hy Tâm ngẩn người,
34:25quay sang nhìn cô với vẻ kinh ngạc.
34:27Cô cảm thấy mặt mình nóng rực như sắp bốc khói,
34:30nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh,
34:31ép đầu Mục Hy Tâm xuống,
34:33nhìn cái gì mà nhìn,
34:34gặp ba mẹ rồi,
34:35quỷ lại đi.
34:36Chị khẽ bật cười,
34:38nghiêm túc cuối đầu lại,
34:39rồi cũng gọi một tiếng,
34:40ba, mẹ.
34:41Sau đó chị dự dàng nói thêm,
34:43con sẽ chăm sóc cho em ấy.
34:45Hoàn.
Bình luận