- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Ta xuyên thành ác độc sư tôn của nữ chủ, ta chăm chỉ, tận tâm hành hạ nàng, nào biết
00:04đồ đệ lại mang tâm kế độc địa.
00:07Dành dỗi liền ta hất một chân đá lên người nàng, người phải biết nhận rõ địa vị của mình,
00:11nhưng trong lòng ta đang hét lên.
00:13Nhìn kìa, bàn tay trắng nõn, thon dài, nhìn kìa đôi chân nhỏ nhắn đáng yêu kia, ôi đây chẳng
00:18phải là gu của ta sao.
00:20Nhiều năm sau, khi ta dự định hoàn thành cốt chuyện, rồi chết thảm để quay về thế giới thực,
00:25nàng lại cưỡng lại ta, áp ta xuống, nắm chặt cổ áo ta.
00:29Sư tôn không ngoan, định chạy đầu.
00:32Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:36luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:39Vào chuyện
00:40Dưới ánh đèn mờ, một thiếu nữ lạnh lùng quỳ trên đất, người đầy thương tích, ánh mắt nhìn ta
00:45lại kỳ lạ vô cùng, lần này sư tôn định làm gì để hành hạ ta nữa.
00:49Ta xử người một giây, rồi nổ tung tại chỗ, ta chỉ là lúc lướt mạng trốn việc tay trượt
00:54chạm phải một chuyện nhân vật phụ cùng tên, mở mắt ra sao lại xuyên vào đây.
00:59Đây vốn là một chuyện tu tiên.
01:00Nữ chủ sở hữu thiên phú xuất trúng, tự nhỏ cha mẹ đã qua đời, thân thế bi thương, phải
01:05chịu đựng bạo hành, cuối cùng mới được nhập môn một phái tu tiên, nào ngờ lại gặp sư tôn
01:10như giãn ngọc.
01:11Giãn ngọc sau một tai nạn bị đầu độc, công lực chẳng tiến triển, trong lễ bái sư đã để
01:16ý đến căn nguyên tốt của nữ chủ, nhận nàng vào môn.
01:19Cố ý hành hạ, thậm chí câu kết với phản diện hãm hại khiến nàng phải rời môn phái, lợi
01:24dụng cơ hội đó tức đoạt căn nguyên thượng thừa của nàng.
01:27Không ngờ điều đó kích hoạt huyết mạch ma tộc trong nữ chủ, nàng cuối cùng đã một kiếm chém
01:31chết giãn ngọc, đầu còn bị treo trên thành trì làm biểu tượng trong đại chiến tiên ma.
01:35Bây giờ chuyện đang tiến tới đoạn nữ chủ làm vỡ một bình hoa, bị phạt cấm túc 7 ngày,
01:40giãn ngọc không những không thấy quá đáng mà còn dùng hình phạt tư pháp với nàng.
01:44Nghe đến cái kết bị sẻ làm 5 đoạn trong nguyên tác, ta lập tức tiến lên muốn đỡ lấy
01:48thiếu nữ tái nhật trước mặt, ai ngờ suýt nữa bị điện giật chóng váng.
01:52Trong đầu vang lên giọng máy móc lạnh lùng, xin ký chủ hãy tuân theo hình tượng nhân vật, liên
01:57tục quậy phá và thúc đẩy tiến trình chuyện, nếu không sẽ bị xóa sổ.
02:01Ta suýt hết to, cái gì thế này? Không cho chút lợi ích gì mà bắt ta làm việc cơ
02:05cực, chết tiệt, có luật lao động không, bảo vệ quyền lợi công nhân chứ.
02:09Tiếng máy không dừng, khi ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, thẻ ngân hàng sẽ nhận 30 triệu sau thuế
02:14và có thể chọn thân phận mới.
02:16Mặt ta lập tức nở nụ cười nịnh nọt.
02:18Bố ơi, ông chủ lớn, anh có yêu cầu gì cứ bảo, ta phục tùng.
02:23Đất bên dưới, Hạ Linh Lung lạnh lùng nhìn vị sư tôn ngoài mặt lạnh lùng kia, chờ mãi không
02:28thấy động tĩnh, còn thoáng vẻ kỳ lạ, trong lòng khẽ mỉa mai, không biết người đạo mạo kia lại
02:33nghĩ trò gì mới.
02:34Ngay lúc ấy ta nhận xong nhiệm vụ, chỉ muốn khóc không ra nước mắt, sao không nói thẳng là
02:39muốn mạng ta đi, còn vòng vo làm nhiệm vụ, thật muốn chửi tám đời tổ tông cái hệ thống.
02:44Bỗng giọng nói vang bên tai, Hạ Linh Lung cao mày nhìn quanh, bốn phía không có ai.
02:49Nàng liền nhìn thẳng về vị mặc y phục trắng trước mặt, nếu không nghe nhầm thì đó là giọng
02:53sư tôn, phải chăng là tiếng lòng của sư tôn.
02:56Ta không chú ý đến nét bất thường trên người thiếu nữ trước mặt, chỉ lo sụp đổ trong lòng.
03:01Nhiệm vụ đầu tiên là đến vung tay tát nữ chủ một cái, mong sau này mười ngón tay của
03:05ta đừng có bị nàng chặt mất, hu hu hu.
03:08Hạ Linh Lung mặt không còn lạnh lùng nữa, giọng hệ thống vô tình bảo, chết sớm còn hơn chết
03:13muộn.
03:14Ta thề sống chết tiến lên, mạnh tay tát thiếu nữ mảnh khảnh trước mặt, dẫm lên lưng nàng, khinh
03:19bỉ nói,
03:19ngươi phải nhận thức được vị trí của mình, không có cha mẹ nuôi dưỡng, đồ vô thân, phải biết
03:24thân phận.
03:24Tiến độ phản diện mới được 10%.
03:27Hệ thống thông báo
03:29Hạ Linh Lung bị ta tát văng, khóe môi dỉ máu, nét mặt ưu ám hơn, nếu dây trói không
03:34chắc, ta cảm giác nàng có thể trong dây lát cắn đứt cổ ta.
03:37Ta không kiềm nổi nuốt nước bọt, chẳng phải vì sợ, mà bởi người trước mặt, nàng mặc áo trắng,
03:43tóc dài, lại tàn tạ, hơi có chút quái tính.
03:46Chính xác đây chính là sở thích của ta, mỹ nhân càng tàn càng đẹp mà.
03:49Ta lướt mắt xuống, không khỏi thầm khen, nhìn eo thon kia, nhìn đôi chân trắng nõn kia, nhìn ngón
03:55tay thon dài kìa, thực sự mãn nhán.
03:58Thiếu nữ trước mặt giật mình nhìn ta, rồi cảnh giác lùi lại, cố lấy cọc gỗ sau lưng che
04:03thân.
04:03Ta tưởng nàng sợ hãi, thất vọng thu lại ánh mắt.
04:06Tiếc quá, cứ tưởng còn được ngắm mỹ nhân thêm lần nữa.
04:09Ma tộc vốn ngang ngược, đi khắp nơi cướp bóc làm nhân gian thống khổ.
04:13Là một trong ba đại môn phái hàng đầu thiên hạ, kiếm môn tông mỗi năm đều phái đệ tử
04:18xuống núi để thực tập, nhận nhiệm vụ từ nhân gian.
04:20Trừ yêu diệt ma, lần này chính là dãn ngọc tự xin xuống núi, âm thầm định trên đường hãm
04:25hại nữ chính, môi lấy căn nguyên của nàng.
04:28Trên đường, ta ra vẻ đạo mạo, dựng đủ tư thế và khí thế, khiến đám đệ tử xung quanh
04:33nhìn ta bằng ánh mắt ngày càng bất mãn.
04:35Ngồi trong xe ngựa, nghe hệ thống bên tay không ngừng lại nhảy, tiến độ phản diện tăng một phần
04:40trăm.
04:41Ta cả người khoan khoái, vén rèm nhìn ra ngoài, hạ linh lung bị vây giữa đám đệ tử, mơ
04:46hồ đã trở thành người dẫn đầu.
04:48Không hồ là nữ chủ, chỉ trong thời gian ngắn mà đã thu phục lòng người.
04:52Ta bỗng nảy ra ý xấu, truyền âm bằng linh lực, hạ linh lung, qua đây hầu hạ sư tôn.
04:58He he he, lại được ngắm nhan sắc của nữ chủ ở cự li gần, dù sao cũng sắp chết
05:02rồi, tranh thủ tận hưởng chứ có sao đâu.
05:05Hạ linh lung ngẩn lên liếc ta một cái, ta chẳng hề né tránh, bình tĩnh nhìn lại.
05:10Đệ tử xung quanh đồng loạt biến sắc, dối giết khuyên, sư tỷ, đừng qua đó, nàng ta lại muốn
05:15hành hạ người.
05:17Ta hơi nheo mắt, áp linh lực xuống, uy áp tràn ra khiến ai nấy cơm bặt, chỉ dám nhìn
05:22mà không dám nói gì.
05:24Hóa ra làm phản diện cũng sướng thật, bọn họ ghét ta mà chẳng giết nổi ta, cảm giác này,
05:29thật tuyệt.
05:29Hạ linh lung khẽ sững người, cuối đầu nói, đệ tử tuân mệnh.
05:33Không ai thấy, nơi khóe mắt nàng thoáng qua một tia âm trầm, đầu ngón tay lặng lẽ xoay ra
05:39một luồng ma khí, ẩn ẩn hiện hiện.
05:41Nàng bước đến, nửa quỳ bên người ta, nhẹ nhàng xoa bóp chân.
05:45Ta thoải mái đến bật ra tiếng khẽ rên, không hổ là nữ chủ, học nhanh thật, xoa bóp cũng
05:50có dáng có điệu.
05:51Ta cúi đầu nhìn bàn tay nàng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, vừa nhìn đã thấy mê
05:57người.
05:58Ngón tay dài thế này, ta thầm nghĩ là ám chỉ muốn nắm lấy tim ta sao.
06:02Bỗng bàn tay nàng khựng lại, ta mất kiên nhẫn, đá nhẹ một cái, giọng mỉa mai, ăn no chưa.
06:08Ngay cả xoa chân cũng không xong à.
06:11Hạ Linh lung ngoan ngoãn cuối đầu, giấu đi giao động trong mắt.
06:14Trọng sinh một lần, nàng không ngờ còn gặp món quả lớn như vậy.
06:18Đôi mắt đen sâu như mực của nàng khẽ ngẩn, nhìn sư tôn mặc áo trắng đang lười nhác dựa
06:22trên giường,
06:23gương mặt thanh nhã, cổ trắng nõn, lộ ra chút hờ hững mà quyến rũ.
06:27Nàng nhìn thật lâu, rồi cuối đầu, tay xoa nhẹ hơn, như đang chạm vào món đổ xứ dễ vỡ.
06:33Nhưng trên đầu ngón tay nàng, luồng ma khí mảnh như tơ lặng lẽ chui vào cơ thể sư tôn,
06:38để lại một vệt sáng mờ nơi lòng bàn tay.
06:40Bên ngoài xe ngựa bỗng vang lên tiếng hỗn loạn.
06:43Ta bị ồn đến phát bực, hất rèm quát, chuyện gì vậy?
06:47Giọng đệ tử run run, gần như sắp khóc, sư tôn.
06:50Đại lượng ma tộc kéo tới, đã có hàng chục người bị thương.
06:54Ta giật mình, vội nhảy xuống xe, vừa chạy vừa cho hỏi hệ thống,
06:58đoạn này trong kịch bản đâu có ma tộc xuất hiện.
07:01Hệ thống từng lanh lợi giờ bỗng rè rè,
07:03không hiểu câu hỏi của ký chủ, rè rè, lỗi đường truyền.
07:07Ta tức đến mức muốn phun máu, đến lúc quan trọng thì lại sập mạng, đồ vô dụng.
07:13Ma tộc lần này tấn công dữ dội, rõ ràng không định bỏ qua.
07:16Ta mới nhập vào thân thể này không lâu,
07:18dù có ký ức tu hành kiếp trước, sử dụng vẫn chưa thuần thục.
07:22Ngón tay ta nhanh chóng kết ấn, pháp lực bùng lên,
07:25hiệu quả rõ rệt, nhưng địch quá đông, từng đợt ma tộc liều mạng xông tới.
07:29Khi linh lực sắp cạn, ta gắng dựng một kết giới bảo vệ mọi người.
07:34Ma tộc gần như bị tiêu diệt gần hết, ta vừa định thở ra,
07:37liền thấy ở góc xa có một ma tộc hấp hối đang đưa vút về phía một cô bé nhỏ
07:41đang chơi đùa không biết gì.
07:42Ta lạnh người, nó định hút máu đứa nhỏ để khôi phục ma khí.
07:46Không kịp nghĩ nhiều, thân thể ta tự động phản ứng, lao tới, đẩy mạnh cô bé ra xa.
07:52Vút của ma tộc sượt qua, rồi đột nhiên hất ta ngã khỏi vách đá.
07:55Trước khi ngất đi, ta còn thấy mấy đệ tử mắt đỏ hoe, cố gắng vươn tay bắt lấy ta,
08:01vừa khóc vừa gào, sư tôn.
08:03Ta mơ hồ nghĩ, xong rồi, tiến độ phản diện lại giảm rồi.
08:07Khi tỉnh lại, hạ linh lung đang ở trước mặt ta, tay cầm cây ngân châm, mũi kim sắp đâm
08:12vào cổ ta.
08:13Ta dựng hết tóc gáy, bật dậy, quấn chăn kín người, chừng mắt nhìn nàng, cố làm ra vẻ uy
08:18nghiêm, ngươi làm gì ở đây, muốn ám sát vi sư sao.
08:22Trong lòng ta thầm run, dù ngươi có đẹp thật, cũng đâu cần ám sát ta bằng kim châm như
08:27vậy chứ.
08:28Tay hạ linh lung khựng lại giữa không chung, bàn tay cầm ngân châm dừng ngay trước cổ ta, ánh
08:33mắt nàng thoáng giao động.
08:35Nụ cười mềm mại thoáng hiện trên môi, đệ tử có chút y thuật, chỉ muốn giúp sư tôn khai
08:39thông linh mạch.
08:40Ta giật mình, trong giọng tiểu đệ tử này, vậy mà lại có một chút cưng chiều.
08:45Quái lạ thật, sư tôn được cưng chiều sao? Càng nghĩ càng thấy chẳng lành, ta nheo mắt, cảnh giác
08:51liếc nhìn xung quanh.
08:52Trong phòng, minh châu điểm sáng, hương hoa dìu dịu, mọi thứ sang trọng lạ lẫm.
08:57Vừa định mở miệng, cái hệ thống khốn kiếp lại bật ra giọng điện tử vô cảm, nhắc nhờ ký
09:02chủ, độ thiện cảm của các đệ tử với người tăng mạnh, tiến độ phản diện giảm 10%.
09:0810%, 3 triệu của ta, ta xít phun máu ra tại chỗ, mặt trắng bệnh.
09:13Hạ Linh Lung thấy sắc mặt ta không ổn, liên kể lại mọi chuyện sau khi ta hôn mê rơi
09:17xuống vực.
09:19Nàng nói, sau khi ta bị đẩy xuống, vì quá lo lắng nên nhảy theo.
09:23Không ngờ vận mệnh xoay vần, cả hai lại cùng rơi vào một bí cảnh.
09:27Ta hôn mê bất tỉnh, nàng đành đưa ta đến một quán trọ, chăm sóc suốt nhiều ngày.
09:32Ta cắn răng, lòng dối như tơ vò, người từng hận ta đến mức muốn môi tim rút gân, giờ
09:37lại hiền lành hầu hạ, thật khiến người ta nổi da gả.
09:41Nhìn kỹ, nàng vẫn thanh nhã như xưa, rung nhan dịu dàng, nụ cười ấm áp, dường như không có
09:46nửa phần oán hận, cảm giác sai sai tràn ngập trong tim.
09:50Phát hiện ta đang nhìn mình, nàng nghiêng đầu, ánh mắt trong veo, khẽ chớp mấy cái, sư tôn, trên
09:55người đệ tử có gì lạ sao?
09:57Sao người nhìn ta như vậy?
09:59Ta vội rời mắt, âm thầm dò xét linh khí xung quanh.
10:03Thì ra, bí cảnh này yêu cầu người bước vào phải nhập vai nhân vật thì mới tìm được lối
10:07ra.
10:08Mà vai diễn của ta và nàng là một đôi đạo lữ.
10:11À, ba chấm, cho hai người từng suýt giết nhau đóng vai tình nhân, đúng là nghiệp trướng.
10:16Cái bí cảnh biến thái gì đây?
10:19Tên tiểu nhị phát nhiệm vụ còn cười khô khốc, ôi chào, thật là một đôi thần tiên quyến lữ,
10:24mong hai vị giúp điều tra dị sự trong thành, cứu bách tính khỏi nạn quỷ mị.
10:28Ta ngượng chín mặt, chỉ muốn độn thổ.
10:31Hạ Linh Lung lại tỏ ra rất thích thú, khóe môi cong lên một nụ cười khó đoán.
10:35Ta cố giữ vẻ ôn hòa, vậy, chúng ta đi xem hiện trường đi.
10:39Nàng im lặng, chỉ dùng đôi mắt đe nhánh ấy nhìn ta chăm chú.
10:43Ngay khi ta sắp mất kiên nhẫn, nàng bỗng nắm lấy tay ta, cúi người kề sắp bên tai, sư
10:48tôn, như vậy mới giống tình nhân đạo lữ chứ.
10:51Hơi thở ấm nóng lướt qua vành tay khiến ta run dậy.
10:55Ta giật tay, mặt nóng rực.
10:57Con nhỏ này là nữ chính đấy.
10:59Cô là nữ chính, sao còn quyến rũ lung tung hả?
11:02Hạ Linh Lung mím môi, khóe miệng nhạt nhạt ý cười, trong đáy mắt là sự chiếm hữu nặng nề
11:07mà ta hoàn toàn không nhận ra.
11:09Sau đó, hai chúng ta cùng điều tra khắp nơi.
11:12Trên đường, ta tức đến run người, nàng vẫn điềm nhiên đi cạnh, thỉnh thoảng còn cố tình chạm vào
11:17tay ta.
11:18Khi đến khu phố chính, chủ quan Yến Vân Lâu lập tức chạy ra đón, hai vị tiên nữ rốt
11:23cuộc đã đến.
11:24Gần đây, trong quán xảy ra dị sự, trẻ con cứ đến gần là mất tích, đặc biệt là bé
11:29gái.
11:29Phụ huynh thì tới bắt đền, chẳng ai dám tới ăn nữa, ta sắp phá sản mất rồi.
11:35Ta nhẹ dọng chấn an, hỏi thêm chi tiết.
11:37Hóa ra, những đứa trẻ mất tích đều là bé gái, mất vào ban đêm, còn bé trai thì chỉ
11:42mất vài hôm rồi trở lại, mà không nhớ được gì.
11:46Ta nhíu mày, trẻ con nửa đêm còn ra ngoài làm gì? Có danh sách nhà các nạn nhân không?
11:52Chủ quán gật đầu, ta lập tức dẫn Hạ Linh Lung đi điều tra từng nhà.
11:56Nhiều gia đình chỉ nói quanh co, không chịu kể lý do vì sao con mình ra ngoài lúc đó,
12:00có nhà còn đóng sập cửa mắng chửi.
12:03Kỳ lạ hơn, trong mỗi nhà đều phẳng phất mùi hương lạ, họ nói là hương tổ truyền.
12:07Trong đại sảnh, họ còn thờ một bức tượng hình thủ quái dị.
12:11Ta hỏi thăm người dân quanh đó, và càng nghe, càng cảm thấy có gì đó đang ẩn dấu trong
12:16làn hương ấy, ánh mắt Hạ Linh Lung nhìn ta lại càng sâu như đáy vực.
12:21Cuối cùng chúng ta xác định nơi thờ ngôi miếu không xa, một ngôi miếu đang âm ỉ thắp hương.
12:25Đêm buông xuống, ta lặng lẽ vào miếu cùng Hạ Linh Lung.
12:29Sương mù quái lạ phủ kín, trước tầm mắt không nhìn thấy gì, gọi nàng cũng không hồi âm, nơi
12:34này thật kỳ quạc.
12:36Ta đi cẩn trọng, cố né một vật trước mặt thì nàng lại lao thẳng tới, chân ta dẫm lên
12:40một vật gì đó màu tím, là một viên thuốc tím vụn.
12:44Chỉ sau một thoáng, toàn thân ta bừng nóng, hơi thở gấp, có thứ độc tình len vào người, miếu
12:49này còn có tình độc.
12:51Răng, vùng ra khỏi màn xương, toàn thân nóng ra như bị thiêu đốt, suýt ngã, một đôi tay nắm
12:56chặt hông ta, đỡ lấy, ta bật tỉnh, Hạ Linh Lung nhìn ta với ánh mắt lo lắng, nóng bỏng.
13:02Ta không ngừng cọ mình về phía nàng, tiếng cười chầm ấm thì thầm bên tai kích thích đến tận
13:07óc, cảm giác đau đến muốn chết.
13:09Mở mắt trong mơ màng, ta thấy trên trời trăng khuyết bị mây che mờ, chỉ rớt lại vài vệt
13:13bạc lạnh.
13:14Khi tỉnh hẳn, ta út ức, chuyện này là gì vậy? Tại sao tự nhiên lại bị quấy rối cảm
13:19xúc?
13:20Trong đầu lại vang lên tiếng hệ thống, phát hiện nữ chủ tương lai trợ lực giảm, tiến độ phản
13:25diện cộng 10%, tổng tiến độ 40%.
13:28Ta không hiểu lắm nhưng dùng mình.
13:30Thân thể ta còn yếu, Hạ Linh Lung nằm bên cạnh, kêu kỳ nghịch tóc ta, thấy ta liếc qua
13:35liền quỳ xuống, mặt đầy tiếc nuối.
13:37Tối qua tình hình khẩn cấp, sư tôn bị trúng hoa đoạn tình của ma tộc, nếu 2 giờ không
13:42giải được, sẽ hủy thể mệnh.
13:43Đệ tử buộc phải can thiệp, xin sư tôn trách phạt.
13:47Ta hít sâu, nghiến răng, không có gì to tát, tạm nghỉ một lát rồi đi tiếp.
13:52Con đường phía trước như bế tắc, ta gõ thử gỗ dưới chân, tiếng vọng vang lên, liền vung tay
13:57bổ mạnh, bức tường gỗ nứt toang, lộ ra một lối mòn sâu hôn hút.
14:01Hạ Linh Lung và ta trao nhau ánh mắt, cuối xuống, một chức một sao bước vào lối đi.
14:06Lối đi phủ mạng nhện như chuỗi ngọc, càng đi càng âm u, hai bên vương vài mảnh xương giải
14:11rác, lòng ta nặng như đá.
14:13Cuối đường là một cánh cửa đã bị mốc, ta không dám đẩy.
14:17Hạ Linh Lung vươn tay, mở cửa, bên trong là mấy chiếc lồng, hơn chục đứa trẻ mặc áo xanh
14:22lam ngồi co do, mặt may sợ hãi nhìn chúng ta.
14:25Lẽ ra ta nên giữ lòng cứng rắn, không để không phá vỡ hình tượng nhân vật, hệ thống không
14:30biết sẽ tác động thế nào.
14:31Nhưng khi chạm vào ánh mắt mấy đứa trẻ, ta thở dài, vung tay làm bể tấm gương trước mặt
14:36bọn họ, rang tay dịu dàng, đến đây, để chúng ta đưa các em về nhà.
14:41Hạ Linh Lung đứng sau lưng, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay, ánh mắt phức tạp khó
14:46dò.
14:46Chiếc đuôi ma khí vẫn quấn trong lòng bàn tay nàng, chỉ cần nàng muốn, lúc nào cũng có thể
14:51giết chết người từng hành hạ mình.
14:53Ta chẳng có tâm nghĩ đến biến động nội tâm kia, chỉ thấy đầu đau như búa bổ.
14:58Hệ thống gào lên báo động, cảnh báo, ký chủ có hành vi phá vỡ hình tượng nhân vật nghiêm
15:02trọng, tiến độ phản diện âm 5%, tiến độ hiện tại 35%.
15:06Một luồng điện giật vang lên trong đầu khiến ta loạn troạn, đứng không vững.
15:11Ta bực bội dẫm mạnh một cái lên chân Hạ Linh Lung, thấy sư tôn khó chịu như vậy, cũng
15:16không biết đỡ một chút à.
15:17Mắt để làm cảnh chắc, Hạ Linh Lung như phản xạ, lập tức đưa tay đỡ lấy ta.
15:22Cảm nhận được lực nâng sau lưng, ta hừ khẽ một tiếng, thế còn tạm được.
15:26Đau đến mức đầu óc chóng váng, ta khép mắt nghỉ ngơi một lát.
15:30Hạ Linh Lung nhìn gương mặt thanh tú đang tựa trong lòng mình thật lâu, ánh mắt ràng co, cuối
15:35cùng Hạ quyết tâm.
15:36Quả cầu đen trong tay nàng hóa thành cho bụi, tan biến trong không chung.
15:40Mãi một lúc sau, những luồng điện giật từ hệ thống mới dừng lại.
15:44Ta thở hát ra, chậm dãi ngồi dậy, nhìn đám trẻ đang co do trong góc, vừa xót xa vừa
15:49buồn cười, đi theo bọn ta đi.
15:51Bỗng tiếng cười thay thế vang lên, trói tai mà kiêu ngạo, lũ trộm không biết tự lượng sức, dám
15:56cướp đồ của bản tọa, định chạy đi đâu.
15:59Một nam một nữ từ trên cao hạ xuống, sau lưng mọc hai cánh đang vỗ phảnh phạch.
16:04Ta nhìn kỹ, hạ hốc miệng, chẳng phải chính là cái thứ quái dị được thờ trong miếu đó sao.
16:09Như con ngỗng to biết bay, không hiểu lấy gì mà kiêu ngạo như vậy.
16:13Hạ Linh Lung bật cười khẽ, ta ngạc nhiên liếc nàng một cái, nàng cố nén cười, dơ tay chắn
16:19lấy đòn công kích đang bay tới.
16:20Coi như có chút lương tâm.
16:22Hai nam nữ kia lại nổi giận, một cú vung tay, đàn rơi đen xì ùa ra từ bóng tối.
16:27Thấy hạ Linh Lung bắt đầu đuối sức, ta bất đắc dĩ rút ra một cây nhị hồ.
16:32Đúng, vũ khí của nguyên chủ là nhị hồ, nàng là yêu tu, dùng âm luật làm công.
16:37Nếu không phải linh lực cạn kiệt, ta thật chẳng muốn thấy thứ đàn này nữa.
16:41Cung kéo một cái, tiếng đàn réo rắt, âm ba tỏa rộng, lũ rơi bị sóng âm đánh cho rơi
16:47rụng là tả.
16:48Nữ tu áo tím như tuyệt vọng, điên cùng cười lớn, cắt phăng cổ tay, máu nhỏ lên tấm linh
16:53thạch, các người đấu không lại ta đầu.
16:56Chết tiệt, ta khẽ nghiến răng.
16:58Quả nhiên, mấy bé gái trong góc bắt đầu co quắp, chán hiện lên hoa văn hình hoa sen phát
17:03sáng tím rực.
17:04Không còn cách nào, ta cắn ngón tay, lấy máu vẽ kiếm ấn, cững ép phá chú.
17:09Kim đan trong cơ thể vận chuyển điên cuồng, nóng rát khắp người.
17:13Một ngụm máu trào ra khỏi miệng.
17:15Sư tôn, hạ Linh Lung hoảng hốt chạy tới đỡ.
17:18Ta chừng mắt nhìn nàng, vừa ho sặc sục vừa nói, ngốc quá, không thấy kẻ địch đang kiệt sức
17:23ả.
17:24Màu nhân lúc này mà kết liễu đi, đỡ ta làm gì.
17:27Tay hạ Linh Lung khựng lại một nhịp, rồi rứt khoát xoay người, đâm một kiếm xuyên tim đối phương.
17:32Ta gật đầu hài lòng, được, biết nghe lời.
17:36Nữ nhân áo tím ngã xuống, môi vẫn cong lên nụ cười lạnh, các người tưởng cứu được bọn chúng
17:40là xong sao.
17:41Những đứa bé đó đều do cha mẹ chúng bán cho ta.
17:44Nếu các người mang chúng về, họ sẽ coi chúng là yêu nghiệt mà giết sạch.
17:48Từ trước đến nay, chưa từng có bé gái nào rời khỏi đây mà còn toàn mạng.
17:53Nghe thế, lòng ta lạnh bút, nhìn đám trẻ co rú một chỗ, ta chẳng biết phải đưa chúng đi
17:58đâu.
17:59Lắm lời.
18:00Hạ Linh Lung gửi lại một kiếm xuyên thẳng qua ngực ả.
18:03Thi thể nữ nhân kia đổ xuống, đập vào chuôi kiếm của ta, khiến lưỡi kiếm văng đi, cắt mất
18:08một mớ tóc của Hạ Linh Lung.
18:10Phát hiện ký chủ gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng cho nhân vật chính.
18:14Tiến độ phản diện cộng 20%, tổng tiến độ 55%.
18:18Ta, chấm hỏi, chấm hỏi.
18:21Nhìn Hạ Linh Lung đứng như núi đá, vẻ mặt chẳng đổi, ta cạn lời, không ngờ nàng lại coi
18:26trọng mái tóc của mình đến vậy đấy.
18:28Dù sao, phải rời khỏi nơi này trước đã.
18:31Trên đường quay lại, Hạ Linh Lung vô tình làm rơi trước mặt dây chuyển trên cổ ta.
18:35Ta hậm hực nhặt lên, phẩy tay, tránh xa ta ra một chút.
18:39Tất nhiên, ta không thấy sau lưng, ánh mắt nàng sáng rực lên khi ta nhặt lại món đồ ấy.
18:45Ra khỏi mật đạo, ánh sáng ngoài trời nhạt nhạt chiếu xuống.
18:48Báo lại mọi chuyện với ông chủ tử lâu, trong lòng ta dâng lên một tia hy vọng mong manh,
18:53biết đâu mọi chuyện không tệ đến vậy.
18:55Nhưng ngay tại nhà đầu tiên chúng ta ghé, họ lập tức chửi rùa om sòm, ném cả trứng thối
19:00ra ngoài.
19:01Ta giang tay che bọn trẻ sau lưng, niềm hy vọng nhỏ nhoi ấy tan biến sạch.
19:06Ta quay người, giọng nhẹ đi, đứa nào không muốn về nhà, dơ tay cho ta xem.
19:11Từng cánh tay nhỏ đồng loạt dơ lên, rồi tất cả đều dơ tay.
19:15Ta cười khổ, mua cho bọn nhỏ một căn nhà trong thành, coi như có trốn để nương thân.
19:20Bộ trí kết giới chỉ mình chúng có thể điều khiển, rồi lại dẫn chúng đi học nghề.
19:24Hạ Linh Lung thì quay năm lau dọn nhà cửa, bận rộn suốt ngày, dáng vẻ khéo léo đảm đang
19:29chẳng khác gì một tiểu thê tử.
19:32Trong bí cảnh, thời gian trôi nhanh lạ thường.
19:34Khi xưởng theo của đám trẻ nổi tiếng khắp vùng, tiền bạc kiếm được đầy túi,
19:38thì đám người thân trước kia từng dùng bỏ chúng lại cho chẽn mò tới nịnh bợ.
19:42Kết quả bị chính mấy cô bé ấy đuổi thẳng cổ ra ngoài.
19:46Ta nhìn cảnh đó, trong lòng vui mừng khôn xiết, vừa định vỗ tay khen thì lòng bàn tay đã
19:51bị nhét cho một quả quyết.
19:52Ta giật mình quay lại, Hạ Linh Lung đang nhìn ta với vẻ vô tội, sư tôn không phải nói
19:57muốn ăn quyết sao.
19:58Ta sững sờ, ta và đồ đệ này từ bao giờ lại ăn ý đến như vậy.
20:03Danh tiếng của đám trẻ ngày càng vang xa.
20:05Chúng mở rộng quy mô, nhận thêm người làm, giúp đỡ những nhà nghèo khổ, cứu mang những đứa trẻ
20:10bị bỏ rơi.
20:12Cuộc sống của dân bản địa dần không thể thiếu đi bàn tay của chúng.
20:15Rồi có một ngày, chúng cùng nhau đập nát ngôi miếu cũ, dưới ánh mặt trời mà cười rãng rỡ,
20:20tự do như cảnh chim.
20:22Một luồng sang trắng trói lòa quét qua trước mắt ta, ảo cảnh đã vỡ.
20:26Ta và Hạ Linh Lung có thể rời đi bất cứ lúc nào.
20:29Trước khi đi, mười mấy cô bé quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh.
20:34Tương lai của chúng cuối cùng đã không còn bị trói buộc.
20:37Trở về tông môn, đám đệ tử xuống núi ủa ra đón, mắt ai nấy đều đỏ hoe.
20:42Ta vừa nhìn thấy liền nhức đầu, nhớ ngay đến những lần bị hệ thống tra tấn bằng điện giật.
20:46Ta khoát tay.
20:48Mỗi kẻ xuống núi, nộp cho ta 500 lượng bạc, coi như tiền chuộc mạng.
20:52Hiệu quả lập tức thấy rõ, một vòng người, mắt hết đỏ, mặt cũng xị xuống.
20:57Phát hiện xung quanh tà khí gia tăng, tiến độ phản biện cộng 1%, cộng 2%, tổng cộng 70%.
21:03Ta hít một hơi, lòng khoan khoái vô cùng.
21:06Phải rồi, sống trên núi yên ổn thế này mới là thiên đường.
21:10Chỉ là, Hạ Linh Lung không hiểu mắc bệnh gì, ngày nào cũng tìm cớ chạy đến chỗ ta.
21:15Phạt cũng ra cái vẻ sư tôn đánh cũng là thương, mắng cũng là yêu,
21:19đến mức ta tát nàng một cái còn sợ nàng, liếm tay ta mất.
21:23Nếu không phải gương mặt đó đẹp đến mức khiến người ta khó mà giận, ta thật sự đã lười
21:27nhìn nàng rồi.
21:28Mãi đến khi nam chủ tống thanh thư xuất hiện, hắn bước vào tẩm điện của ta,
21:33ráng vẻ thanh nhã, cuối đầu nói, đệ tử tống thanh thư,
21:36phụ mệnh sư tôn mang thư mời đại hội lần này cho sư thúc.
21:39Ta mừng đến nở cả hoa trong lòng, giọng nhiệt tình hẳn, tống thanh thư đúng không, mau vào, mau
21:45ngồi.
21:45Hạ Linh Lung lập tức bước lên chắn trước mặt ta, giọng lạnh tanh, thư đã giao xong,
21:50sư huynh nên về sớm kẻo sư tôn lo.
21:53Ta ngẩn người, thái độ này là sao? Đối với chính phu quân tương lai mà cũng lạnh nhạt vậy
21:58ạ?
21:59Không sợ sau này hắn ta nạp 5 thế 7 thiếp, cho nàng vào lãnh cung ạ.
22:04Hạ Linh Lung mặt càng đen, ta ngộ ra, à, thì ra là ghen.
22:08Không muốn cho chồng mình tiếp xúc quá nhiều với ta chứ gì.
22:11Hạ Linh Lung nghiến răng, như thể muốn moi đầu vị sư tôn này ra xem trong đó chứa toàn
22:16thứ gì.
22:17Sau khi tiễn tống thanh thư đi, ta ngồi lại một mình, chầm tư về cốt chuyện.
22:22Lần đại hội này, phản diện sẽ rửa trò cuối cùng.
22:25Nguyên chủ liên kết với ma tộc, cai gián điệp trong đội, còn bỏ độc vào thức ăn của Hạ
22:29Linh Lung.
22:30Đến lúc tỉ thí, gián điệp sẽ đâm lén, khiến ma khí trong người nữ chủ bộc phát giữa đám
22:35đông.
22:35Trước ánh mắt mọi người, nàng không thể biện giải.
22:39Tông chủ vì nghĩa diệt thân, một kiếm đánh nàng rơi xuống vực.
22:42Sau đó ta sẽ ra tay muốn đoạt lấy linh căn của nàng, lại bị nàng phản sát.
22:47Nhiệm vụ hoàn thành, ta rời game, lĩnh thưởng.
22:50Nghĩ đến đó, ta thoải mái rũi người, chuẩn bị chờ chết có tiền.
22:54Ta bí mật liên lạc với ma tộc, an tâm đợi màn cuối mở ra.
22:58Đại hội đến rất nhanh, ta ngồi trên hàng ghế trọng tài,
23:01nhìn Hạ Linh Lung tung hoành khắp sân đấu mà cảm khái, không hổ là nữ chính.
23:05Dù sư tôn trước chẳng dạy được gì, nàng vẫn mạnh kinh người.
23:10Trận tiếp theo chính là với gián điệp ma tộc.
23:12Ta căng thẳng ngồi thẳng lưng, nhưng càng xem càng thấy lạ.
23:16Người kia đánh quá rè rặt, dường như sợ làm nàng bị thương.
23:19Mãi mới làm Hạ Linh Lung sức một ngón tay,
23:22chỉ có một sợi ma khí mảnh như tơ hiện ra,
23:24nếu không dùng kính lút thì chẳng ai nhận thấy.
23:27Ta thầm chửi, mấy tên ma tộc này đúng là ăn hại.
23:31Hạ Linh Lung ngẩn đầu, chạm phải ánh mắt ta, khẽ cười.
23:34Ta bỗng thấy tim mình hẵng đi một nhịp.
23:37Ngay giây sau, nàng tự cắt lòng bàn tay,
23:39ma khí tuôn ra như sóng dữ.
23:41Cả đấu trường nổ tung.
23:43Là ma tộc, cô ta là ma tộc.
23:46Mà ta chỉ biết chừng mắt nhìn,
23:48trong lòng dâng lên một cảm giác vừa sợ,
23:50vừa đau, vừa không hiểu nổi.
23:52Từng đợt ma khí như thủy chiều trào ra,
23:55cả võ trường đều xôn xao.
23:57Ta sững sờ đứng bật dậy,
23:58cho dù có bị người động tay động chân,
24:00trên người Hạ Linh Lung cũng không thể có ma khí mạnh đến vậy.
24:03Trừ phi, nàng sớm đã nhập ma.
24:06Nhưng với bao nhiêu trưởng lão,
24:08đại nàng đang quan sát,
24:09nàng dám công khai bộc lộ thân phận ma tu,
24:11đây không phải là quá tự tin,
24:13mà là điên cuồng.
24:14Hạ Linh Lung đứng giữa võ đài,
24:16xa xa nhìn ta,
24:18khóe môi cong lên,
24:18ánh mắt chẳng đầy ý thắng không thể cản.
24:21Mây đen cuồn cuộn trên đầu,
24:22mà nàng lại bình thản,
24:24nhẹ nhàng hóa giải từng chiêu công kích quanh mình.
24:27Ta hỗn loạn đến mức không biết kịch bản đã vỡ nát từ khi nào.
24:30Chỉ trong một khắc thất thần,
24:32Hạ Linh Lung đã xuất hiện ngay bên cạnh ta,
24:34kết giới khép lại,
24:35cánh tay nàng vòng chặt lấy ta.
24:37Hơi thở nóng rực phả bên tai,
24:39tiếng cười thấp mà dịu dàng,
24:40sư tôn,
24:41chẳng lẽ người không biết,
24:42nội ứng mà người liên hệ chính là người của ta sao?
24:45Sắp mặt ta lập tức trắng bệch,
24:47nàng vẫn cười,
24:48giọng dịu đi,
24:49như nếu sư tôn muốn lấy linh căn của ta,
24:51đệ tử xin dâng tặng.
24:53Rứt lời,
24:54nàng thô bạo rút phần linh căn sau lưng mình ra,
24:56máu tuôn như suối.
24:58Nàng cúi xuống chấn an,
24:59giọng mềm mà điên cuồng,
25:01sư tôn phải giữ cho kỹ đấy,
25:02nếu ta phát hiện người không cẩn thận,
25:04ta sẽ phạt người.
25:06Cơn đau chuyển tới khiến ta gần như phát điên.
25:09Hạ Linh Lung thì lại mỉm cười,
25:10nụ cười càng lúc càng rực rỡ,
25:12một kẻ điên thực sự.
25:14Sau khi thay xong linh căn,
25:15ta kiệt sức,
25:16ngã gục trong lòng nàng.
25:18Hạ Linh Lung cẩn thận đặt ta nằm xuống,
25:20cuối đầu khẽ nói bên tai,
25:21sư tôn,
25:22nàng không phải là nàng trước kia,
25:24đúng không?
25:25Cái mặt dây chuyền ta chạm vào hôm ấy,
25:27đó là bùa hộ thân của người cũ.
25:29Ai dám động vào,
25:30nàng ta đều phát cuồng,
25:32nhưng người lại chẳng phản ứng gì.
25:34Ánh mắt Hạ Linh Lung sâu như vực,
25:36sư tôn,
25:37ta diệt sạch ma giới,
25:38lấy đó làm sinh lễ được không?
25:40Ta bàng hoàng mở to mắt,
25:42nàng nhìn ta,
25:43dường như không ý thức được mình vừa nói gì,
25:45chỉ mỉm cười,
25:46rồi biến mất.
25:48Giọng máy lạnh lùng của hệ thống vang lên bên tai ta,
25:50phát hiện căn cốt nữ chính đã bị rút,
25:52tiến độ phản diện tăng 30%,
25:54tổng 100%.
25:55Nhiệm vụ hoàn thành,
25:57có muốn tạo thân phận mới không?
25:59Kỳ đại hội lần này chấn động khắp tu chân giới,
26:02đệ tử nổi bật nhất kiếm môn nhập ma,
26:04trưởng lão ngã xuống vô cớ,
26:06người người bàn tán.
26:07Ta thì chẳng chút áp lực,
26:09an nhiên ở lại chấn Giang Nam,
26:10uống trà,
26:11ngắm hoa,
26:12hưởng xuân sắc.
26:13Hệ thống lại nói ta chưa thể thoát thế giới,
26:16rồi tự ý tạo cho ta thân phận mới,
26:18còn quy đổi cả tiền ngân hàng thành tiền cổ đại.
26:21Sống hơn 2 tháng,
26:22ngoại trừ phần căn cốt hạ linh lung
26:24để lại thỉnh thoảng nóng rát,
26:25ta khá thích nghi.
26:26Chỉ là,
26:27không hiểu sao nữ chính lại cong một cách kỳ dị như thế.
26:31Tuy khuôn mặt và dáng người nàng quả thật là kiểu ta thích,
26:33nhưng chuyện này có vẻ vượt quá kiểm soát.
26:36Chẳng bao lâu,
26:37hạ linh lung danh chấn ma giới.
26:39Nàng đánh đầu tháng đó,
26:40ta nhẫn và liều lĩnh,
26:41khiến người ta gọi nàng là ma nữ điên cổ.
26:44Cả tu giới đều khiếp sợ,
26:46chuyên rằng nàng dung mạo giữ tợn,
26:48giết người như nguế.
26:49Thậm chí có bà mẹ dọa con,
26:51còn khóc nữa,
26:52ta mang con đến chỗ ma đầu hạ linh lung.
26:54Lần đầu nghe,
26:55ta xuyết cười rớt khỏi ghế.
26:57Ba tháng sau,
26:58hạ linh lung gần như thống nhất toàn bộ ma giới.
27:00Tu chân giới nơm nớp lo sợ,
27:02nghĩ rằng nàng sắp tuyên chiến.
27:04Nhưng nàng bỗng yên ắng,
27:06thu quân,
27:07cả ma giới cũng ngừng cướp bóc.
27:08Mọi người căng thẳng chờ đợi,
27:10rồi thở phào.
27:11Một ngày,
27:12ta đẩy cửa bước vào tiểu viện,
27:14trên ghế lại là bóng dáng quen thuộc.
27:16Ta xoay người định bỏ chạy,
27:17nhưng cổ áo đã bị nắm lại,
27:19kéo lên.
27:20Hạ linh lung kề sát tay ta,
27:22giọng khẽ khàn,
27:22như cười như mắng,
27:24sư tôn thật biết chạy.
27:25Khiến ta tìm tím cực khổ biết bao,
27:28người mau ngoan ngoãn chút nào.
27:30Ta cố giữ bình tĩnh,
27:31liều mạng chối,
27:32người nhận nhầm rồi.
27:34Ta chỉ là phàm nhân,
27:35không phải sư tôn của người.
27:37Hạ linh lung nhét môi,
27:38ánh mắt lạnh,
27:39sâu như vực,
27:40phàm nhân.
27:41Sư tôn,
27:41người nói dối thật kém.
27:43Hạ linh lung khẽ cười lạnh,
27:45vậy sao?
27:46Ngón tay nàng chậm rãi lướt trên lưng ta,
27:48nhẹ nhàng,
27:49từng chút một,
27:49ấm áp mà trêu chọc.
27:51Vậy sư tôn nói xem,
27:53linh căn này,
27:53từ đâu mà ra?
27:55Ta định giả vờ không biết,
27:57nhưng cơ thể lại nóng lên không kiểm soát được.
27:59Chân mềm nhũng,
28:00hơi thở dối loạn.
28:02Hạ linh lung,
28:03ngươi,
28:03cho ta uống thuốc gì?
28:05Nàng nhớ mày,
28:06cười ung dung,
28:06một chút,
28:07vui thú nhỏ thôi.
28:09Sư tôn đừng nói khó nghe như vậy.
28:11Ta nghiến răng,
28:12muốn tức giận,
28:13nhưng giọng nói lại mềm đi,
28:14vô lễ.
28:15Hạ linh lung nắm lấy tay ta,
28:17đặt lên ngực mình,
28:19sư tôn cũng động lòng với ta,
28:21đúng không?
28:22Ta mê loạn,
28:23đầu óc mơ hồ,
28:25không kìm được mà khẽ gật đầu.
28:27Nụ cười nàng như nở rộ giữa xuân,
28:29rực rỡ đến khiến người ta không dám nhìn thẳng.
28:31Ta chỉ còn cảm giác bị nàng ôn đi,
28:33cảnh vật mơ hồ,
28:34cho đến khi phát hiện mình đã ở ma cung.
28:37Một đêm quấn quyết,
28:38khi ta mệt xã rời,
28:39nàng vẫn thích nằm sát bên cạnh.
28:41Đừng ồn.
28:42Ta đẩy nàng ra,
28:44nhưng hạ linh lung chỉ cố chấp nắm lấy tay ta,
28:46đan mười ngón vào nhau.
28:48Ta không còn sức kháng cự,
28:49mặc cho nàng làm loạn.
28:50Nàng nhìn gương mặt ta ngủ,
28:52ánh mắt dịu lại.
28:54Trên đời có một ngàn ánh xuân,
28:55nhưng ta chỉ cần một vầng trăng này thôi.
28:58Từ đó,
28:59ma cung lan truyền một chuyện.
29:00Ma tôn không thích nam nhân,
29:02từ đâu đem về một ma hậu được sủng đến tận trời.
29:05Chỉ là,
29:05vị ma hậu này tính khí không tốt lắm,
29:08thường ném đồ khắp nơi,
29:09thậm chí dám gọi thẳng tên ma tôn,
29:11hạ linh lung.
29:12Người mà còn như vậy,
29:13một tuần đừng mơ bước vào phòng ta.
29:17Đến run người, cuối đầu thấp hơn cả sàn.
29:20Bọn họ tận mắt thấy ma tôn bị đuổi ra ngoài,
29:22cửa phòng đóng dầm ngay trước mặt nàng.
29:24Nhưng ma tôn không hề giận,
29:26chỉ cười khẽ,
29:27đứng trước cửa sân suốt nửa đêm.
29:29Đến khi một nữ tướng nhìn không nổi nữa,
29:31mới kéo nàng về nghỉ.
29:33Ngay đầu thị nữ tiểu ngũ được sai hầu hạ ma hậu,
29:36nghe nói nàng khó tính,
29:37trong lòng vô cùng lo sợ.
29:39Thị nữ mang cơm chưa đặt lên bàn,
29:41khẽ quỳ xuống,
29:42chủ thượng, bữa trưa đã chuẩn bị xong.
29:44Giọng nói trong màn trướng khàn khàn,
29:46nhưng vẫn nhẹ nhàng thanh nhã,
29:47cảm ơn, phiền ngươi rồi.
29:49À, giúp ta mang chậu nước rửa tay.
29:52Khi tay trắng thon dài vén màn,
29:54khuôn mặt thanh lệ lộ ra,
29:56tiểu ngũ đỏ bừng mặt,
29:57lắp bắp, dạ, dạ được ạ,
29:59để nô tì đi lấy.
30:00Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau,
30:02không cần, ta đến rồi.
30:04Tiểu ngũ quay lại,
30:06thấy ma tôn, sợ đến quỷ dạp xuống.
30:09Thần, thần thăm kiến ma tôn,
30:11ra ngoài đi.
30:12Ma tôn không liếc nhìn,
30:13chỉ tự tay bưng nước rửa tay,
30:15rồi mang cơm đến bên giường.
30:17Mệt đến vậy sao?
30:19Nàng cười nhẹ,
30:20thu được cái lườm trắng mắt của ma hậu.
30:22Còn lại những chuyện sau,
30:23tiểu ngũ không dám nghe.
30:25Một năm sau,
30:26ma tôn mở đại lễ cưới chấn động tam giới.
30:29Nàng mỉm cười với tất cả khách hứa,
30:31ồ, mọi người biết ta kết hôn sao?
30:34Mười dặm hồng trang,
30:35xa hoa đến cực điểm,
30:37cả ma giới đến dự,
30:38thậm chí còn mời cả người tu tiên.
30:40Từ khi Hạ Linh Lung đặt ra luật pháp,
30:42quy tắc cho ma tộc,
30:43mối quan hệ giữa ma giới
30:44và tu chân giới dần hỏa hoãn.
30:47Trên lễ đài,
30:48hai tân nương song song quỳ lại,
30:49dung mạo đều rực rỡ như mộng.
30:51Hạ Linh Lung hôn nhẹ lên ấn đường ta,
30:53khẽ nói,
30:54giờ thì,
30:55khắp thiên hạ đều biết
30:56sư tôn là của ta rồi.
30:57Ta hiếm khi không phản bác,
30:59chỉ cười dịu dàng,
31:00nàng cũng là của ta.
31:02Hạ Linh Lung cúi đầu hôn lên mu bàn tay ta,
31:04mắt chẳng đầy thành kính,
31:06ta vĩnh viễn là tín đổ của người.
31:08Hạ Linh Lung kiếp trước,
31:10từng trinh phạt khắp tam giới.
31:11Khi nàng cảm thấy mọi thứ đều vô vị,
31:14muốn hủy diệt thế giới,
31:15ý thức của thế giới hoảng hốt xuất hiện,
31:17nói,
31:17đừng,
31:18đừng động,
31:19ngươi muốn gì,
31:20ta đều cho ngươi.
31:21Hạ Linh Lung chỉ cười lạnh,
31:23nàng có tất cả,
31:24quyền lực,
31:25danh vọng.
31:26Nhưng nàng lại nhớ đến một gương mặt,
31:28trong vũng máu,
31:28bi thương mà đẹp đẽ đến đau lòng.
31:31Trong đời nàng,
31:31chưa từng có ai khiến nàng tổn thương đến vậy.
31:34Niềm tin bị trà đạp,
31:35tình cảm hóa thành hận,
31:37biến thành ma khí.
31:38Khi thân thể nàng vỡ vụn rồi tái sinh,
31:40nàng ngẩn đầu nhìn trăng giữa thung lũng,
31:42nói khẽ,
31:43ta chỉ muốn sư tôn thật lòng đối tốt với ta.
31:46Thế giới ý thức giàu dĩ,
31:47bất đắc dĩ đồng ý,
31:49ban cho nàng năng lực đọc tâm,
31:50nhưng dặn rằng nàng phải tự đi tìm cách thay đổi kết cục.
31:53Khi nàng mở mắt,
31:55màn xe khẽ vén,
31:55sư tôn đang nhìn về phía nàng.
31:58Giọng nói trong đầu vang lên,
31:59nhẹ nhàng trong trẻo,
32:00lại được gần nữ chính một chút rồi.
32:03Nàng xứng lại,
32:04rồi chậm dãi quay lưng,
32:05nở một nụ cười sâu kín.
32:07Ta sẽ chỉ về vì người mà đến,
32:09vầng trăng của ta.
32:11Toàn Văn Hoàn
Bình luận