Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Phu quân của ta có một tiểu thiếp trong tử trang, nàng thấy ta và những tiểu thiếp trong phủ
00:04dính lấy nhau không rời.
00:064 ngày sau, toàn bộ tiểu thiếp trong tử trang đều chết sạch.
00:09Mọi người đều đồn rằng, nàng lại yêu tình ăn thịt người, và người chết tiếp theo sẽ là ta.
00:14Mà nàng thì lại thường xuyên lẻn vào phòng ta, cái đuôi ướt lạnh cuốn quanh ta, vừa khóc vừa
00:19nói.
00:20Tỷ tỷ, có phải đợi đến khi bọn họ chết hết rồi, tỷ mới thuộc về ta không?
00:25Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:29luận để ngón tay ngày càng linh hoạt nhé.
00:32Vào chuyện, phu quân lại đưa về một tiểu thiếp mới, bảo ta thu xếp chỗ ở cho nàng.
00:37Nữ tử này mặt trái xoan, căm nhọn, mắt hồ ly, chỉ cần liếc nhìn thôi cũng đủ khiến hồn
00:43người ta bay mất.
00:44Khó trách chú dĩnh huyền lại bị nàng mê hoặc đến thần hồn điên đảo, nếu ta là đàn ông,
00:48e cũng chẳng khá hơn.
00:50Tiểu mụi cao lui, làm phiên tỷ tỷ rồi.
00:53Ta còn tưởng nàng đang cố ý quyến rũ ta.
00:56Phu quân chú dĩnh huyền vội vàng đỡ nàng dậy, sợ chậm một chút là nàng sẽ bị xếp chết
01:00vậy.
01:01Không phiền, không phiền, nàng ấy là chính thức phu nhân, đó là việc ta nên làm.
01:06Có phải không, phu nhân?
01:07Câu cuối cùng mang theo ý cảnh cáo rõ ràng.
01:10Ta chỉ có thể mỉm cười, phải.
01:13Ai bảo ta là chính thê, là chủ mẫu trong nhà, chỉ có thể tỏ vẻ rộng lượng mà thôi.
01:18Ta rộng lượng đến mức đem nửa khu viện của mình nhường cho nàng, chỉ vì nàng nói.
01:23Tỷ tỷ, ta rất thích nơi này, ở đây có cảm giác như nhà vậy.
01:26Nhảm nhí, đây vốn là nơi ta tỉ mỉ bày trí cơ mà.
01:30Ta không muốn nhường, nhưng chú dĩnh huyền lại lên tiếng.
01:33Vân Lam, cả cái nhà này đều do nàng quản, cái gì nàng cũng có rồi.
01:37Một khu viện thì có sao đâu, có sao đâu, có sao đâu.
01:41Nhà ai mà tiểu thiếp lại dám giành viện của chính thê chứ.
01:45Ta lạnh mặt, nếu phu quân nhất định muốn như vậy, vậy thì ly hôn đi.
01:49Ta dắt theo tiểu cửu và những người khác rời đi.
01:52Chú dĩnh huyền sắc mặt biến đổi, lập tức mềm nhũng.
01:55Hắn không muốn ly hôn với ta, sợ ta sẽ đem theo tiểu thiếp trong tử trang đi mất.
02:00Vợ chồng chúng ta đối đải nhau như khách, đã lâu không cùng phòng.
02:03Hắn luôn sợ ta, như thể ta là tai họa hay mãnh thú.
02:07Mấy năm gần đây, hắn nổi hứng muốn nạp thiếp.
02:09Nhưng hết người này đến người khác vừa bước chân vào cửa thì lại dính lấy ta.
02:14Một người, hai người, ngày nào cũng tỉ tỉ ơi với phu nhân ơi, bưng trà rót nước.
02:19Ai không biết còn tưởng chú dĩnh huyền mua hầu gái cho ta.
02:22Hắn không tin, còn phạt bọn họ.
02:24Nhưng người ta đã không tin, thì quỷ thần cũng chẳng ích gì.
02:28Trước đây ta chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn.
02:31Có rượu, có thịt, có mỹ nhân, cuộc sống như tiền.
02:34Nhưng giờ thì họ lại dám giành viện của ta, dẫm lên mặt ta.
02:38Ta thực sự đã muốn ly hôn.
02:40Chú dĩnh huyền cười gượng, chỉ là nói đùa thôi, phu nhân đừng để bụng.
02:44Y hạ, người tiểu thiếp mới đến, thì rơi nước mắt, khóc lóc đáng thương.
02:48Ta chỉ là tiểu thiếp, sao dám ở nơi tốt như vậy.
02:52Chỉ là thấy tỉ tỉ xinh đẹp, nên muốn thân cận hơn chút thôi.
02:55Chú dĩnh huyền lại mềm lòng, khẩn khoản cầu ta, phu nhân, cho ta chút mặt mũi đi.
03:00Coi như là thêm một A hoàn cũng được mà.
03:03Thêm một A hoàn à cũng tốt thôi.
03:05Chú dĩnh huyền liền vỗ tay, vậy quyết định thế nhé.
03:08Nhưng y hạ lại nói muốn ở phòng ta, tỉ là vợ cả của phu quân, ta là thiếp của
03:13phu quân.
03:14Từ nay, tỉ chính là chủ nhân của ta.
03:16Chú dĩnh huyền cảm động đến suýt rơi nước mắt, y hạ thật hiểu chuyện.
03:20Thế nhưng y hạ chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, lại ghé vào tay ta, hơi thở như lan
03:25hương, ta đây giỏi nhất là hầu hạ người.
03:27Nhất định sẽ khiến tỉ hài lòng.
03:30Ngón tay nàng khẽ vút ve, mặt ta lập tức đỏ bừng.
03:33Y hạ khẽ cười, ánh mắt như đang câu hồn.
03:36Khi nàng đi, còn quay đầu lại ba lần, cái eo lắc lư gần như sắp xoắn thành bánh quẩy.
03:41Đêm đó, chín tiểu thiếp của phu quân vây quanh ta, người bóp vai, kẻ đấm lưng, người đút nho.
03:47Nào có dáng vẻ gì của thiếp của phu quân, rõ ràng như nhóm hầu gái của ta vậy.
03:51Mọi người cười đùa, không khí vô cùng hòa thuận.
03:55Cái ả y hạ kia từ đâu chui ra thế, toàn mùi phong trần, nhìn là biết không phải người
04:00đàng hoàng.
04:01Đúng đấy, đúng đấy, chỉ có phu quân là mắt mù mới rước về, còn dám tranh viện với phu
04:06nhân nữa chứ.
04:07Phải đó, phải đó.
04:09Tiểu kiểu ôm lấy cánh tay ta, hôm nay tỉ bị ức hiếp rồi.
04:12Tiểu ngũ vừa ăn hạt dưa vừa nói, con hồ ly mới tới đó nhìn đã thấy chẳng lành, đêm
04:17nay ta canh cho tỉ, không cho nó vào phòng.
04:20Tiểu lục, em cũng muốn.
04:22Tiểu tứ, tính cả em nữa.
04:24Tiểu nhất, tiểu nhị, tiểu tam, tiểu thất cũng nhìn ta bằng ánh mắt chờ mong.
04:29Tiểu bát bật cười, các người ngủ như heo ấy, có bị cắt cổ chắc cũng không biết.
04:33Tiểu bát nói xong khiến mọi người tức giận, cả đám cãi nhau ẩm ý.
04:37Cuối cùng, ngọn lửa chiến tranh cháy tới chỗ ta.
04:40Tiểu kiểu lắc tay ta đến suýt dụng, tỉ tỉ, tỉ tỉ, tỉ nói gì đi chứ tỉ tỉ, tỉ
04:45nói gì đi.
04:46Mấy người còn lại cũng ủa lên, suýt nữa thì đè ta chết ngạt.
04:50Ôi, làm phu nhân thật chẳng dễ chút nào.
04:53Đang ẩm ý thì cửa bị gõ.
04:55Tỉ tỉ, ban ngày ta gặp tỉ đã thấy như quen từ kiếp trước, đêm về tràn chọc không sao
05:00ngủ được, nghĩ tới nghĩ lui, nhắm mắt hay mở mắt đều thấy hình bóng của tỉ, nên đến đây
05:05gặp tỉ.
05:06Một đoạn văn như thế, đọc lên vừa nũng nịu vừa cuốn quyết.
05:10Mấy tiểu thiếp lập tức liếc mắt cho nhau, ai nấy đều nổi giận đùng đùng như mấy con chim
05:14bị dành mất mồi.
05:15Mà ta, chính là miếng thịt đó.
05:18Tiểu ngũ đảo mắt lên trời, lại đến một kẻ muốn chia phần, phiên thật, ý là sao chứ?
05:23Còn ta chưa kịp hiểu ra, thì tiểu cửu đã vòng tay ôm lấy eo ta, cười như không cười,
05:28tỉ đúng là được hoan nghênh ghê, chẳng khác nào đường tăng trong truyền thuyết, ai cũng muốn sơi một
05:33miếng.
05:33Nếu ta là đường tăng, thì bọn họ chính là yêu tinh trong động bàn tơ, mỗi kẻ đều không
05:38có ý tốt.
05:40Khoan đã, sao ánh mắt họ đều lé lên màu xanh lục?
05:43Tiểu cửu, sao tay em lại mọc vuốt gà thế kia?
05:46Tiểu bát, trên đầu em có, tai thú sao?
05:49Tiểu thất, lộ cả nanh ra rồi kìa.
05:51Tiểu lục thì sắc mặt xanh lét, 9 mỹ nhân, biến thành 9 con quái vật.
05:57Ta nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, khi mở ra, mọi thứ lại bình thường.
06:019 người kia lại xinh đẹp như hoa, mắt cười môi cười, tựa như tất cả vừa rồi chỉ là
06:06ảo giác.
06:07Đang định mở miệng từ chối, thì cửa bật mở.
06:10Y hạ bước vào, cười đến mê hồn, dáng đi lả lướt, đêm dài thanh vắng, khuê phòng cô quạnh.
06:16Ta đến nói chuyện với tỉ, nhìn sao, ngắm trăng, rồi ngắm mỹ nhân.
06:20Nhưng vừa rứt lời, nàng liên ngẩn ra, rồi nổi giận đùng đùng.
06:24Không còn giả giọng yếu ớt nữa, các người, các người làm gì ở đây?
06:299 tiểu thiếp cười khúc khích, tất nhiên là đến ăn ủi phu nhân rồi.
06:32Ban ngày tỉ ấy bị con hồ ly nhỏ kia chọc tức đến ăn không nổi, ngủ không yên, bọn
06:37ta đến để giải khuây.
06:39Còn ngươi, đến làm gì? Có chúng ta hầu hạ là đủ rồi.
06:43Ngươi về đi. Đúng đó, ngươi về đi, phu nhân có chúng ta là đủ.
06:47Một người nói một câu, mỗi lần nói, mặt y hạ lại đen thêm một phần.
06:52Cuối cùng, nàng đỏ mắt, khóc nước nở, tỉ tỉ.
06:55Họ bắt nạt ta, tỉ nói gì đi chứ, tỉ nói đi mà.
06:59Mỹ nhân trước mặt nước mắt rơi như mưa, khiến lòng ta cũng mềm nhũng.
07:03Vừa định mở miệng, chân liền bị ai đó đá nhẹ một cái.
07:06Tiểu bắt nhìn ta, cười mà như không cười.
07:09Ta lập tức đổi giọng, mũi về đi, chăm sóc phu quân cho tốt, sớm sinh con trai con gái,
07:14để nhà họ chú có người nối dõi.
07:16Nhưng trong lòng ta lại hoài nghi, chú dĩnh huyền hình như không được, bằng không thì mới tiểu thiếp
07:21rồi, sao chẳng ai mang thai cả.
07:23Y hạ nhìn ta xa xăm, tỉ không biết bọn họ là thứ gì đâu.
07:27Tiểu cửu khẽ cười, bọn ta à, dĩ nhiên là người của phu nhân.
07:31Y hạ rộng chân, chúng là quái vật.
07:34Chúng muốn ăn thịt tỷ, uống máu tỷ.
07:37Chín tiểu thiếp cười rộ lên, tiếng cười vang vọng như châm chọc.
07:40Ta nhìn y hạ thật sâu rồi bảo người đưa nàng ra ngoài.
07:43Sau đó, chín tiểu thiếp cũng lần lượt kiếm cớ rời đi.
07:47Dưới ánh nến, bóng của họ dãy ruộng, giang vuốt, nhe răng, trông như quái vật.
07:52Khung cảnh ấy, ta thấy quen thuộc lạ thường.
07:55Cơn đau đầu ập đến, khắp người nhức nhối như bị kim châm.
07:58Không bao lâu sau, chú dĩnh huyền đến, vừa bước vào đã quát tháo đòi chém giết.
08:03Ngươi dám vụn trộm sau lưng ta sao?
08:05Nhưng khi hắn lao đến, lại vô vào khoảng không.
08:08Hắn vẫn không tin, lật tung chăn, mở tủ, chui cả xuống gầm giường mà nhìn.
08:13Không có gì hết.
08:14Ta ngồi bên giường, nước mắt rơi lã trã.
08:17Ngươi mang về 10 tiểu thiếp, ta đều không nói gì.
08:20Nay ngươi lại nghi ngờ ta gian díu với người khác ta biết rồi.
08:23Ngươi đã chán ta, chỉ muốn tỉnh cớ giết ta mà thôi.
08:26Ngươi nợ ta một đời tình nghĩa, nhưng giờ trong lòng ngươi chỉ còn hận, không còn ơn nữa.
08:31Chú dĩnh huyền bị ta khóc cho đau đầu, chỉ biết rỗ rành qua loa.
08:35Nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng lượn quanh, không bỏ sót bất cứ góc khuất nào, rõ ràng là
08:39vẫn còn nghi ngờ.
08:41Rồi hắn bỗng cười, nói, sao ta có thể nghi ngờ phu nhân được chứ?
08:45Chẳng qua trong nhà có trộm, ta sợ có người muốn hại phu nhân thôi.
08:49Nếu phu nhân bị bắt đi, ta biết tìm ai mà khóc đây.
08:53Dù sao, phu nhân chính là mạng sống của ta mà.
08:57Không đúng.
08:58Chú dĩnh huyền từ khi nào lại coi ta quan trọng đến vậy?
09:01Không đúng.
09:02Hắn vẫn luôn coi ta quan trọng.
09:03Nhưng cái kiểu quan trọng này là sợ ta bỏ trốn.
09:06Hắn nói tiếp, hôm nay trong nhà có trộm.
09:09Vì an toàn, ta sẽ ở chung phòng với phu nhân.
09:12Hắn muốn ở chung với ta.
09:14Ta đồng ý, nhưng hắn phải ngủ dưới đất.
09:16Bóng dáng của đám tiểu thiếp ở tử trang vẫn cứ lởn vờn trong đầu ta, xua mãi không đi.
09:21Nếu bọn họ thật sự là yêu quái, thì chú dĩnh huyền ở đây có lẽ còn giúp ta kéo
09:26dài thêm chút thời gian.
09:27Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, gặp nạn thì có người đỡ lưng cũng tốt.
09:31Chú dĩnh huyền đồng ý, nhưng lại nói y hạ cũng phải ở cùng.
09:35Ta còn chưa kịp phản đối, thì y hạ đã ôm gối trượt thẳng vào phòng,
09:39không chút khách khí mà chiếm lấy giường của ta, vừa vén tóc, vừa vỗ vỗ lên đệm, cười quyến
09:44rũ, tỉ tỉ, lên đi mà.
09:46Ta miễn cưỡng nằm xuống, chú dĩnh huyền vỗ vỗ chiếu dưới đất, nói y hạ, chỗ này cơ mà.
09:53Nhưng y hạ coi như không nghe thấy, vẫn nhìn ta đầy mong đợi, ta chỉ đành quay người, đưa
09:58lưng về phía nàng.
09:59Chú dĩnh huyền ở dưới vẫn còn cằn nhăn, y hạ, nàng nằm nhầm chỗ rồi, không ai để ý
10:05đến hắn.
10:05Hắn đành thở dài, lặng lặng nằm xuống. Thế là, vợ chính, thiếp nhỏ cùng ngủ, mà phu quân lại
10:12nằm đất. Cái đạo lý gì đây?
10:14Đêm ấy, ta mơ một cơn ác mộng. Trong mơ, ta cùng tiểu cửu và mấy người khác chơi trốn
10:19tìm.
10:20Y hạ mới tới, mắt sáng long lanh, cũng muốn tham gia, nhưng chẳng ai để ý.
10:25Ta bịt mắt, định bắt mấy tiểu thiếp ở tử trang, nhưng ai nấy đều chơn tuột, bắt mãi không
10:30được ai.
10:31Khó khăn làm mới tóm được một người, nhưng trong tay là một mỹ nhân đang chảy máu.
10:35Ngực nàng ta thủng một lỗ to, vẫn còn cười, nói, tỉ tỉ, nhìn thấy ta rồi à ta có
10:41đẹp không?
10:42Ta hoảng sợ lùi lại, quay người liền thấy một đống xác người.
10:45Chín tiểu thiếp, ngực đều thủng một lỗ y hệt nhau.
10:48Y hạ vung cái đuôi dài của mình, đầu đuôi vẫn còn nhỏ máu.
10:51Nàng cầm trong tay trái tim còn đập, đôi môi đỏ như máu, quyến rũ như yêu tinh, tỉ tỉ,
10:57ta giết hết bọn họ rồi, giờ tỉ có thuộc về ta không?
11:00Đừng buồn nữa, bọn họ đều là quái vật cả mà.
11:04Rồi những thi thể trên đất biến thành gà, vịt, bò, dê và cả cáo.
11:09Y hạ kéo cái đuôi dài bò đến bên ta, từng vòng từng vòng cuốn quanh người.
11:13Năm ngón tay dài ra như móng vuốt, đâm thẳng vào ngực ta, tỉ tỉ.
11:16Ta thật muốn xem, trái tim của tỉ, cơn đau nhói xuyên qua ngực, ta hét lên rồi bừng tỉnh.
11:23Y hạ ngả người về phía ta, dịu rộng, sao vậy tỉ tỉ?
11:27Cút, ta sợ đến hồn bay phách tán.
11:29Một cước đá nàng văng xuống giường, y hạ ôm mép giường, mắt đỏ hoe, tỉ tỉ, tỉ đá đau
11:35em rồi.
11:36Chú Dĩnh Huỳnh cũng thức dậy, tức giận nói, phu nhân, ta biết nàng bất mãn với ta, nhưng cũng
11:42không thể ăn hiếp y hạ như vậy được.
11:44Là chủ mẫu, nàng phải độ lượng, phải khoan dung.
11:47Phải yêu thương các tiểu thiếp như yêu ta vậy.
11:50Y hạ sắc mặt lập tức đổi, chừng mắt, ngươi nói gì.
11:53Chú Dĩnh Huỳnh bị ánh mắt nàng dọa sợ, lắp bắp nhắc lại, phải, phải yêu các tiểu thiếp như
11:58yêu ta.
11:59Y hạ liền nhào vào lòng ta khóc nức nở, da gà nổi khắp người, tỉ tỉ, hắn ta mắng
12:05tỉ đó.
12:05Ta đã biết mà, hắn ta không đáng tin đâu, chỉ giỏi miệng lưỡi dẻo quẹo, chẳng tốt với tỉ
12:11chút nào.
12:12Không sao, sau này, ta sẽ đối tốt với tỉ.
12:15Đàn ông ấy à, không đáng tin.
12:17Sau này, để ta cho tỉ dựa vào nhé.
12:20Ta còn đang ngưỡng chín mặt, thì bên ngoài vang lên tiếng thét kinh hoàng.
12:23Phu nhân, không xong rồi.
12:26Cửu Di Nương chết rồi.
12:27Phu nhân, Di Nương nhà ta chết rồi.
12:30Không xong.
12:31Lục Di Nương chết rồi.
12:32Bắt Di Nương chết rồi.
12:34Thất Di Nương cũng chết rồi.
12:36Chỉ trong một đêm, 9 Di Nương toàn bộ chết thảm.
12:39Mặt ta trắng bệch.
12:41Y hạ ngừng đầu từ trong lòng ta, môi đỏ như máu.
12:43Yêu mị vô cùng, món quà lớn ta tặng tỉ đó.
12:46Tỉ thích không?
12:48Sau này, tỉ sẽ cảm ơn ta thôi.
12:51Ta đẩy mạnh nàng ra, y hạ ngã xuống đất, khóc lóc yếu ớt.
12:55Chu Dĩnh Huyền đỡ nàng dậy.
12:57Mất kiên nhẫn qua ta, lúc này rồi mà còn bày trò được sao?
13:00Ta vội giải thích, nhưng Chu Dĩnh Huyền không buồn nghe.
13:03Ôm lấy y hạ mà đi.
13:05Tiểu cửu chết trên giường, mặt mày vặn vẹo, giữ tận.
13:08Ngực bị khuét một lỗ, máu loang đầy nệm.
13:11Nàng bị người ta móc tim mà chết, y hệt trong giấc mơ.
13:14Ngực ta đau nhói, ngừng lên.
13:16Ta thấy chính mình nằm trên giường, toàn thân đẫm máu, ngực thủng một lỗ to, trên người đầy dấu
13:21răng cắn xé.
13:22Một bầy quái vật đang xé thịt ta, miệng cười quái dị kêu.
13:26Tỉ tỉ ta sợ hãi lùi lại, va vào một vòng tay mềm mại, ấm áp.
13:30Nhìn lại, người trên giường không phải ta, vẫn là tiểu cửu.
13:34Y hạ che mắt ta lại, dịu dàng nói, tỉ sợ thì đừng nhìn nữa, để ta đưa tỉ về.
13:39Ta vùng vẫy điên cuồng, trong đầu hiện lại cảnh giấc mơ đêm qua.
13:42Ta, nàng là yêu quái, chính nàng giết chết tất cả họ.
13:46Bây giờ, con muốn hại ta, chống cựu cũng vô ích thôi.
13:50Nàng mạnh đến mức chỉ cần nhẹ nhàng đã có thể kẹp chặt ta mang đi.
13:53Ta run rộng hỏi, ngươi, rốt cuộc là thứ gì?
13:56Muốn làm gì ta?
13:58Nàng khẽ cười, thì thầm bên tai, ta à, là chiếc áo bông nhỏ của tỉ tỉ mà.
14:03Ta đến, là để tặng tỉ tỉ một món quà lớn.
14:06Nàng nói, giọng dịu dàng mà khiến người ta giận sống lưng, món quà ta tặng tỉ, thích không?
14:12Bọn chúng, lúc sợ hãi trông thật là buồn cười.
14:15Chỉ cần nghĩ đến việc chúng dám tổn thương tỉ, ta liền hận đến nghiến răng, chỉ muốn xe xác
14:20chúng ra.
14:21Ta nghe mà chân mềm nhũng, quy sụp xuống đất.
14:24Y hạ đưa tay bế ta dậy, ôm vào lòng, tỉ tỉ à, chỉ cần tỉ ngoan ngoãn, ta sẽ
14:29không làm hại tỉ.
14:30Như nếu tỉ dám lén có người khác, khuôn mặt nàng đột nhiên biến đổi, ánh mắt độc ác, lưỡi
14:35dài liếm qua mặt ta, âm thanh như rắn trườn.
14:38Vậy ta sẽ nuốt trừng tỉ, ta kinh hãi đến mức ngất lị.
14:42Khi tỉnh lại, đã gần tối, chú Dĩnh Huyền đứng thở dài, trông như già đi 10 tuổi.
14:48Ta chụp lấy hắn, móng tay bấu sâu vào da, là y hạ, chính nàng ta giết chết chín di
14:53nương.
14:54Phu quân, chúng ta phải mau rời khỏi đây.
14:57Những gì ta thấy, những ảo giác kia, ta tin là do y hạ tạo ra để mê hoặc ta.
15:02Ta không thể tin vào mắt mình được.
15:04Chú Dĩnh Huyền nhăn mặt vì đau, cố nói, bình tĩnh lại đi.
15:08Bình tĩnh, ta gần như hét lên.
15:11Hắn còn nói, y hạ làm sao có thể là hung thủ được.
15:14Đêm qua, ba người chúng ta cùng một phòng.
15:16Nếu thật là nàng ấy làm, sao lại giấu được ta và nàng?
15:20Yêu quái không phải đều đến không giấu đi không vết sao.
15:23Ta phản bác, nhưng hắn không tin.
15:26Thậm chí còn cười đều, bất quá, nàng ấy đúng là yêu tinh.
15:29Yêu tinh khiến người ta mê mẩn, hồn siêu phách lạc, ha ha ha.
15:33Đến nước này mà hắn vẫn còn nghĩ đến chuyện đó.
15:36Tên đàn ông háo sắc ngu ngốc.
15:38Hắn không chịu đi, ta đi.
15:40Nhưng khi ta vừa xách túi nhỏ, mở hái cửa, định lẻnh đi trong đêm.
15:44Phía trước vang lên một giọng cười nhẹ.
15:46Tỷ tỷ, tỷ định đi đâu thế?
15:48Ta căng thẳng đến nút khan.
15:50Ta, về nhà mẹ đẻ, đi thăm họ hàng.
15:53Ồ, nàng cười nhạt.
15:54Tỷ có nhà mẹ đẻ sao?
15:56Có họ hàng à?
15:57Ta xứng lại.
15:58Có không?
15:59Không có sao?
16:00À, không biết.
16:02Y hạ tiếp tục hỏi.
16:03Nhà mẹ tỷ ở đâu?
16:05Họ tên từng người là gì?
16:07À, một cái tên cũng không nói ra được.
16:09Nàng kéo ta trở lại, thấy ta ngẩn ngơ đáng thương thì khẽ rỗ.
16:13Vậy sau này, ta đưa tỷ về nhà mẹ nhé.
16:15Có được không?
16:17Không được ta muốn nói, nhưng không dám.
16:19Ta sợ nàng sẽ ăn ta.
16:21Yêu quái mà, vui giận thất thường, tâm tính như tờ liễu bày.
16:25Nếu ăn ta một miếng thôi, e rằng mạng cũng tiêu mất.
16:28Trên đường, ta gặp lại chú Dĩnh Huyền.
16:30Hắn biết ta định bỏ trốn, liên dở rộng bi thương, vợ chồng vốn là chim cùng rừng, sao nàng
16:36nỡ bỏ ta lại một mình.
16:38Ta đáp tỉnh bơ, chính vì thế, nên khi gặp nạn, mỗi con chim mới bay riêng chứ.
16:43Y hạ bật cười khẽ, ta sợ đến cứu người.
16:46Sau đó, ta bị nàng đẩy vào trong sân.
16:49Chú Dĩnh Huyền chạy theo, nhưng bị nàng đá văng đi, quát, cút.
16:53Hắn bị lôi lê như con chó chết, nằm quăn quại trên đất.
16:56Y hạ hỏi ta, tỉ có muốn xem không?
16:59Xem gì?
17:00Ta hỏi.
17:01Ngoại hình thật của chính di nương.
17:03Nàng kéo ta đến trước những thi thể kia, và ngay trước mắt ta, chính di nương hóa thành quái
17:08vật.
17:09Giống hệt trong cơn ác mộng, y hạ ôm lấy ta, khẽ thở dài, tỉ tỉ, ta là đang cứu
17:14tỉ.
17:15Chúng mới là những con quái ăn thịt người.
17:17Ta tận mắt nhìn thấy, nhưng vẫn không dám tin.
17:21Dù sao, chín di nương kia đã sống cùng ta nhiều năm, còn y hạ mới đến một ngày.
17:26Nàng cũng chẳng giận, chỉ bảo tỉ cứ nhìn kỹ đi, rồi sẽ hiểu.
17:30Từ đó mấy ngày liền, yên bình vô sự.
17:33Nhưng sau lưng, mọi người đều xì xào, y hạ là yêu tình ăn thịt người.
17:37Người này nói, đêm đó thấy nàng vào phòng các di nương.
17:41Người khác nói, thấy nàng nuốt sống thứ gì đó.
17:44Cũng có người nói, nửa đêm thấy nàng xóa tóc, cười điên dại dưới ánh trăng.
17:48Chỉ có ta biết, tất cả đều là thật.
17:51Những ngày này, ta bị giam lòng.
17:53Y hạ kè kè bên cạnh, một bước cũng không rời.
17:56Nàng như biến thành một con người khác, tận tụy, ngoan ngoãn, dịu dàng đến giận người.
18:02Quần áo ta mặc, nàng giặt.
18:04Cơm ta ăn, nàng nấu.
18:05Nước ta uống, nàng đích thân bưng đến miệng.
18:08Ngay cả nước tắm, cũng là nàng mỗi ngày tự tay pha sẵn, bưng vào phòng.
18:12Còn chú Dĩnh Huyền, hắn sắp chết thảm.
18:16Y hạ cứ rảnh rỗi lại đến đánh hắn.
18:18Một cái tát, hai cái đá, mỗi lần đều đánh cho gần chết, chỉ trưa lại một hơi thở.
18:23Giống như giữa họ có mối thù khắc cốt ghi tâm nào đó.
18:26Ta không hiểu.
18:27Chú Dĩnh Huyền cũng không hiểu, nhưng không ai giải thích.
18:30Mỗi lần hành hạ hắn, y hạ đều bắt ta đứng nhìn.
18:33Nàng nói, tỷ tỷ, tên đàn ông xấu xí này không xứng với tỷ.
18:38Hắn đối xử tỷ với tỷ, ta thay tỷ đánh hắn.
18:40Kẻ nào làm tổn thương tỷ, ta sẽ không tha một ai.
18:44Đợi đến khi thời cơ chín mùi, tỷ sẽ hiểu.
18:47Ta thắc mắc, sao nàng không giết hắn luôn đi.
18:50Nàng chỉ cười, nói, hắn là kẻ đầu sỏ gây tội, phải để lại để từ từ hành hạ.
18:55Đợi đến khi ta và tỷ thành thân, ta sẽ giết hắn, để chứng minh lòng trung thành của ta
18:59với tỷ.
19:01Rồi có một hôm, nàng dùng rượu, máu, tim người làm món ăn, nói là vì ta mà nấu canh
19:06dưỡng thân.
19:07Trời ơi, nàng ấy định dọa ta chết sao, ta có thủ gì với nàng chứ.
19:12Nhưng giờ đây, ta thân khó tự bảo, y hạ nói gì, ta chỉ có thể gật đầu.
19:17Trước mặt yêu quái, phải cúi đầu mà sống.
19:20Chu dĩnh huyền sợ đến mức điên loạn, mỗi ngày chỉ lầm bầm, ta có một vợ một thiếp.
19:24Thiếp muốn giết ta, vợ mặc kệ ta, mệnh ta thật khổ.
19:28Đêm xuống, y hạ lại treo đèn lồng, đuôi nàng đẫm máu, bò dọc tường mà đến.
19:33Nàng khẽ khẳng đưa đến trước miệng ta một trái tim người còn đang đập.
19:37Tỷ tỷ, đây là trái tim ta giữ riêng cho tỷ.
19:40Ăn nó đi, tỷ sẽ sớm nhớ lại mọi chuyện trước kia.
19:43Tỷ đâu biết ta nhớ tỷ đến nhiều nào.
19:45Nào, ăn đi, tỷ tỷ.
19:48Mang đi, mang đi mau.
19:50Ta sợ đến hồn lìa khỏi xác, rúc vào góc tường, run lẩy bẩy.
19:54Ngay cả tiếng hét cũng không bật ra nổi.
19:56Ta đã tạo nghiệp gì để phải gặp thứ này cơ chứ?
19:59Y hạ có vẻ thất vọng, nàng lau máu dính trên tim.
20:02Giọng đáng thương, đây là ta nâng yêu mang đến cho tỷ đó.
20:05Nếu tỷ không ăn, ta giữ lại vậy.
20:08Mùi tanh tửi nồng nặc khiến ta buồn nôn, rồi nôn thúc nôn tháo.
20:12Y hạ trườn đến, đuôi quấn quanh người ta, vỗ lưng, dỗ rành, tỷ tỷ sợ à.
20:17Không sao đâu, tỷ không ăn đồ sống được hả?
20:20Không sao, lần sau ta sẽ nấu chín.
20:22Ta còn học nấu ăn của nhân gian nữa đó, sẽ nấu canh thật ngon cho tỷ.
20:27Ngon đến mức khiến tỷ cắn đứt cả lưỡi.
20:29Ta chỉ biết khóc không ra nước mắt.
20:32Không ăn, ta sợ bị giết.
20:34Ăn, ta sợ hóa quỷ.
20:35Từ đó, y hạ chẳng còn giấu giếm nữa, nàng để lộ nguyên hình giữa ban ngày.
20:40Người trong phủ vốn chỉ đoán mò, nay nhìn tận mắt, không còn nghi ngờ gì nữa.
20:45Nhiều người chạy trốn, nhưng không ai sống sót.
20:48Người nào trốn, đều bị giết.
20:50Đừng hỏi sao ta biết.
20:51Vì ta thấy hết.
20:52Xuân thần, nữ hầu thân cận kéo ta, giọng run dẩy, phu nhân.
20:57Mau đi cùng nô tỷ đi.
20:58Mọi người đều nói, y hạ di nương mới tới là yêu quái.
21:01Uống máu người, ăn tim người.
21:04Chín di nương kia đều chết cả rồi.
21:06Nô tỷ sợ người là người tiếp theo.
21:08Dù có chết, nô tỷ cũng phải đưa người chạy trốn.
21:11Xuân thần là người ta từng cứu mạng.
21:13Cha mẹ nàng định bán nàng vào kỹ viện.
21:15Ta thấy thương nên bỏ số tiền lớn mua về.
21:18Nay yêu quái đến tận cửa.
21:19Nàng vẫn lo cho ta.
21:20Ta cảm động đến muốn khóc.
21:22Nhưng ta từ chối.
21:24Ta biết nếu nàng đưa ta đi, sẽ không thoát được.
21:27Còn nếu đi một mình, nàng còn cơ hội sống.
21:30Xuân thần không tin, nhất định kéo ta cùng đi.
21:33Vừa chạy ra khỏi cổng, y hạ đã đuổi đến.
21:35Giận dữ gào lên, tỷ tỷ, lại muốn bỏ ta đi sao.
21:39Ta vội buông tay Xuân thần, chạy đi.
21:41Đừng lo cho ta.
21:43Nhưng Xuân thần lại nắm lấy tay ta.
21:45Không, đi thì cùng đi.
21:47Ngốc quá, đi chung không thoát được đâu.
21:49Y hạ giận dữ, mắt đỏ như máu.
21:52Trong nháy mắt, đuôi nàng cuốn lấy ta.
21:54Tay kia bóp chặt cổ Xuân thần.
21:56Nhắc bổng nàng lên.
21:57Lần trước là chín di nương.
21:58Lần này lại đến nhà hoàn.
22:00Tỷ tỷ, tỷ thật là.
22:02Gặp ai cũng yêu, ai cũng thương.
22:04Tỷ ghét ta đến vậy sao?
22:06Phải đợi bọn họ chết hết.
22:07Tỷ mới thuộc về ta sao?
22:09Xuân thần bị bóp đến sắp tắt thở.
22:11Ta cũng bị xiết chặt.
22:13Thở không nổi.
22:14Ta cố gắng giải thích.
22:15Ta không định bỏ trốn.
22:17Vì có trốn cũng trốn không thoát.
22:19Ta không hề muốn rời khỏi ngươi.
22:21Y hạ nới lỏng đuôi một chút.
22:23Nhưng bàn tay vẫn xiết chặt cổ Xuân thần.
22:25Ta cố gắng nói tiếp.
22:27Giọng run dẩy.
22:28À, ta không ghét ngươi.
22:29Ta chỉ là.
22:30Sợ ngươi thôi.
22:31Nàng tưởng ngươi muốn hại ta.
22:33Nàng là người ta cứu.
22:34Coi ta như cha mẹ tái sinh.
22:37Bàn tay đang bóp cổ Xuân thần của y hạ khẽ lơi ra.
22:40Ta vội vàng nói tiếp.
22:41Ngươi thả nàng ra.
22:42Ta đi với ngươi.
22:43Xuân thần rơi bịch xuống đất.
22:45Ho sạc sụa đến rách phổi.
22:46Ta chấn an nàng.
22:48Không sao.
22:48Nàng ấy sẽ không hại ta.
22:51Y hạ kề mặt vào ta.
22:52Dịu dàng nói.
22:53Ta yêu tỉ còn không kịp.
22:55Sao có thể hại tỉ được.
22:56Xuân thần vẫn không chịu đi.
22:58Sắp mặt y hạ tối sầm lại.
23:00Ta nín thở.
23:01Sợ hãi đến mức toàn thân run dày.
23:03Bỗng Xuân thần gọi lớn một tiếng.
23:04Cha.
23:05Ta sững sờ.
23:07Y hạ cũng sững sờ.
23:08Xuân thần vội giải thích.
23:09Phu nhân là mẹ của nô tỷ.
23:11Mà cô nương và phu nhân có mối quan hệ như vậy.
23:13Thì nô tỷ chẳng phải là con gái của cô nương sao.
23:17Ta.
23:17Chấm hỏi chấm hỏi chấm hỏi.
23:19Ủa là sao vậy?
23:21Y hạ bị câu nói đó dỗ đến nở nụ cười.
23:23Lập tức nhận luôn con gái.
23:25Còn bảo con gái phải theo áo cưới cho ta.
23:27Nàng muốn cùng ta thành thân.
23:29Ta bị y hạ rước về như một cô dâu.
23:31Nàng đẩy nhẹ một cái.
23:33Ta loạn trọng ngã vào phòng.
23:34Rồi ngã lên giường.
23:36Y hạ thuận tay khóa trái cửa.
23:39Chết thật rồi.
23:40Nàng định đóng cửa đánh chó đây.
23:42Ta sợ đến mức không dám nhúc nhích.
23:44Y hạ ngồi xuống mép giường.
23:45Nghịch ngợm những ngón tay ta.
23:47Tỷ tỷ.
23:47Tỷ trốn không thoát đầu.
23:49Ta chỉ biết muốn khóc mà không dám.
23:52Đợi khi chúng ta thành thân.
23:53Ta cũng sẽ giúp con gái tìm một mối tốt.
23:56Tỷ có thể yên tâm rồi.
23:57Ta càng nghe càng thấy không thể yên tâm nổi.
24:00Ai biết nàng sẽ gả Xuân Thần cho loại yêu quái gì chứ.
24:03Lỡ lại là một con rắn khác.
24:05Chắc ta sẽ bị dọa chết mất.
24:07Nhưng Xuân Thần lại cảm động đến giống nước mắt.
24:09Vậy thì cảm ơn cha.
24:11Con muốn một người vừa đẹp vừa ngoan.
24:13Trai gái gì cũng được.
24:15Y hạ cười tươi giói.
24:16Như tìm được chi kỷ.
24:17Hôm sau Xuân Thần nhận được một con chó Husky.
24:20Y hạ nói đây là phu quân tương lai của con.
24:24Xuân Thần trốn mắt nhìn.
24:25Xít nữa ngất xỉu.
24:26Con chó đó hóa thành một thiếu niên khôi ngô như ngáo ngáo.
24:29Lè lưỡi liếm lòng bàn tay nàng.
24:31Từ nay ta là chó của nàng.
24:33Sau này nàng phải gãi bụng cho ta mỗi ngày đấy.
24:36Thiếu niên lại biến về hình chó.
24:38Nằm xuống.
24:39Phơi bụng chờ được gãi.
24:40Nàng phải gãi bụng ta mỗi ngày đó.
24:42Xuân Thần cứng người.
24:43Run run xoa đầu chó.
24:45Chó con nheo mắt.
24:46Vẻ hưởng thụ.
24:47Người vợ này ta nhận rồi.
24:49Sau này nàng bảo ta cắn heo.
24:51Ta tuyệt đối không cắn gà.
24:53Nàng bảo ta bắt thỏ.
24:54Ta tuyệt đối không bắt chuột.
24:56Xuân Thần ngừng tay.
24:58Ngừng đầu nhìn ta.
24:59Ta nghẹn lòng.
25:00Chỉ biết gật đầu.
25:01Xuân Thần mỉm cười.
25:02Gãi bụng chó một cách chân thành.
25:04Áo cưới của ta rất nhanh được theo xong.
25:06Chỉ còn thiếu một chiếc mũ phượng.
25:08Ta vốn đã có một cái.
25:10Dùng tạm vẫn được.
25:11Nhưng y hạ bảo.
25:12Không được.
25:13Cái của tỉ là phượng.
25:14Con của ta phải là rắn.
25:16Vậy là nàng cho đặt làm một chiếc mũ rắn.
25:19Ngày lấy mũ.
25:20Nàng bảo Xuân Thần đi lấy.
25:21Xuân Thần vui mừng nhận lời ngay.
25:23Trước khi đi.
25:24Y hạ dắt con chó đến.
25:26Cười nửa miệng.
25:26Một mình con ta không yên tâm.
25:28Mang nó theo.
25:29Đi sớm về sớm nhé.
25:30Rồi nàng nói với con chó.
25:32Đừng để vợ người bỏ trốn.
25:34Chó con gật đầu.
25:35Lè lưỡi liếm tay Xuân Thần.
25:37Xuân Thần cũng cười.
25:38Phu nhân còn ở đây.
25:39Ta sao có thể đi đâu được.
25:41Mắt ta cay xẻ.
25:42Xuyết nửa bật khóc.
25:44Đứa trẻ ngốc này.
25:45Thật ra.
25:46Đó là cơ hội tốt nhất để nàng trốn đi.
25:48Sau khi Xuân Thần đi.
25:50Sân vắng lặng.
25:51Người trong nhà đã bị y hạ ăn gần hết.
25:53Nếu không phải sự không ai hầu hạ ta.
25:55E rằng nàng đã giết sạch.
25:57Trong viện.
25:57Không ai dám đến.
25:59Y hạ cũng không cho ai vào.
26:01Chỉ còn Chu Dĩnh Huyền.
26:02Hắn run dẩy.
26:03Y hạ cười lạnh.
26:05Dùng ngón tay vuốt môi ta.
26:06Thằng khốn này chiếm tỷ bao nhiêu năm.
26:08Ta phải để hắn nhìn rõ ta cướp lại tỷ từng chút một như thế nào.
26:12Đến đêm tân hôn.
26:13Y hạ ghé sát tay ta.
26:14Nói nhỏ vài câu.
26:16Mặt ta đỏ bừng.
26:17Tay nóng gian.
26:18Người ta nói rắn dâm tà.
26:20Quả nhiên không sai.
26:21Chu Dĩnh Huyền bật khóc.
26:23Ta có vợ.
26:23Có thiếp.
26:24Giờ vợ thiếp lại muốn thành thân với nhau.
26:26Ông trời ơi.
26:27Sao ta khổ thế này.
26:29Bốp.
26:30Y hạ tắt hắn một cái.
26:32Giả bộ cái gì.
26:33Chính ngươi hại nương tử ta ra nông nỗi này.
26:35Còn dám nhận mình là phu quân à.
26:37Ở trong viện rảnh rỗi.
26:38Y hạ kéo ta đi đào hố.
26:41Chu Dĩnh Huyền tưởng nàng muốn trôn sống hắn.
26:43Sợ đến tè ra quần.
26:45Y hạ lạnh lùng.
26:46Yên tâm.
26:47Giết ngươi cũng phải đợi đến đêm tân hôn.
26:49Để ngươi góp vui cho nương tử ta đã.
26:51Chúng ta đào ra rất nhiều thứ.
26:53Đều là đồ y hạ trôn sẵn trước đó.
26:55Nàng nói.
26:56Đây đều là vật tỉ từng tặng ta.
26:58Giờ ta mang ra cho tỉ xem.
27:00Để tỉ cũng thấy vui.
27:01Y hạ lần lượt bày ra từng món.
27:03Cái này.
27:04Là cây châm tỉ tặng ta.
27:06Tỉ từng nói.
27:07Ta đội nó là đẹp nhất.
27:08Cái này.
27:09Tỉ nói ta đội lên là đẹp nhất.
27:11Còn cái khóa vàng này.
27:12Là lần đầu tiên tỉ xuống nhân gian.
27:14Bảo ngươi rèn cho ta.
27:16Để phù hộ ta sớm hóa hình.
27:18Hòn đá này là tỉ mài cho ta.
27:20Miếng ngọc này cũng là tỉ mang về tặng ta.
27:23Nàng khẽ rụ rỗ ta mở chiếc hộp nhỏ ra.
27:25Bên trong đầy áp vẩy rắn.
27:26Trăng sáng.
27:27Lấp lánh ánh bạc khiến ra đầu ta tê dần.
27:30Nổi đầy da gả.
27:31Nhưng y hạ lại âu yếm áp mặt mình vào đó.
27:34Dự dàng nói.
27:34Đây là vẩy của tỉ.
27:36Mỗi khi tỉ dụng một mảnh.
27:37Ta đều nhặt về.
27:39Cất thật kỹ.
27:40Lâu dần.
27:40Mới được nhiều như thế này.
27:42Những ngày tỉ không ở bên.
27:43Ta chỉ có thể dựa vào chúng để nhìn vật nhớ người.
27:46Thế mà.
27:47Tỉ lại quên ta.
27:49Nói rồi.
27:50Nàng lại lấy ra một chiếc hộp khác.
27:51Trao cho ta.
27:52Bên trong cũng toàn là vẩy của nàng.
27:54Ta run tay.
27:55Chiếc hộp rơi xuống.
27:57Vẩy rắn rơi lả tả khắp nơi.
27:59Y hạ nhìn ta.
28:00Ánh mắt oán trách mà yếu ớt.
28:01Tỉ.
28:02Thích chúng không?
28:03Ta miễn cưỡng gật đầu.
28:04Cố nặn ra một nụ cười.
28:06Thích.
28:06Nhưng ta thích vàng hơn.
28:08Rồi ta cầm chặt cái khóa vàng trong tay.
28:10Vì ít ra nó có giá trị thật.
28:12Y hạ bật cười.
28:14Ánh mắt cưng chiều như nước.
28:15Chỉ cần tỉ vui.
28:16Vàng bạc ta cho hết.
28:18Sau này.
28:18Ta mua hẳn một ngọn núi vàng.
28:20Để tỉ mỗi ngày tới đảo chơi.
28:22Ngọn núi vàng ư.
28:24À.
28:24Thật đáng xấu hổ.
28:25Lòng liền giao động.
28:26Nếu thật có núi vàng.
28:28Thì mạng ta cũng đáng.
28:29Y hạ cúi người.
28:31Áp sát.
28:31Một làn hơi nhẹ như lông chim lướt qua môi ta.
28:34Nàng cười khẽ bên tai.
28:35Ta không cần mạng.
28:36Ta chỉ cần trái tim của tỉ.
28:38Trời ơi.
28:39Trái tim à.
28:40Cái đó thì khó rồi.
28:42Một thời gian sau.
28:43Xuân thần mang mũ rắn trở về bình an.
28:46Một người.
28:46Một chó.
28:47Ai nấy đều thê thảm vô cùng.
28:49Trên đường.
28:50Họ bị đạo sĩ trừ yêu truy đuổi.
28:52May mà Xuân thần lanh trí.
28:53Mới thoát được.
28:55Nhưng con chó yêu bị đánh trọng thương.
28:57Nằm rên rỉ.
28:58Liếm vết thương.
28:59Thỉnh thoảng lại liếc trộm Xuân thần.
29:00Như thế đang làm nũng.
29:02Xuân thần thở dài.
29:03Đỡ nó dậy.
29:04Giúp băng bó vết thương.
29:06Y hạ thì vui mừng vô cùng.
29:07Đội mũ rắn lên đầu ta.
29:09Kéo ta soi gương.
29:10Tỉ.
29:10Chúng ta sắp thành thân rồi.
29:12Tỉ vui không.
29:14Ta gượng cười.
29:15Vui.
29:15Vui chứ.
29:16Nhưng trong gương.
29:17Nét mặt ta chẳng hề có chút vui nào.
29:20Ta không muốn lấy yêu quái.
29:21Nhất là một con yêu ăn thịt người.
29:23Nàng luôn nói.
29:24Rồi tỉ sẽ nhớ lại thôi.
29:26Nhưng đến nay.
29:27Ta vẫn chẳng nhớ ra gì cả.
29:29Ngày thành thân.
29:30Y hạ mặc hỷ phục đỏ rực.
29:33Nhưng cùng ta bái thiên địa.
29:35Nhưng trời đất không rung.
29:36Xấm xét nổ ấm ấm.
29:38Y hạ ngừng đầu cười lạnh.
29:39Rồi đâm mạnh vào ngực chú dĩnh huyền mấy nhát.
29:41Móc ra từ trong cơ thể hắn một phiên đan sáng rực.
29:44Ngay lập tức.
29:45Ta ngã quỵ.
29:46Toàn thân tê dại.
29:47Giống như có ngàn vạn mũi kim đâm xoáy khắp cơ thể.
29:50Vừa quen thuộc.
29:51Vừa xa lạ.
29:52Tỉ.
29:53Y hạ nói.
29:54Ăn nó đi.
29:54Tỉ sẽ trở lại.
29:56Ta vừa thèm khát.
29:57Vừa khiếp sợ.
29:58Không muốn ăn.
29:59Nhưng cơ thể lại dạo rực đòi hỏi.
30:01Ta cố vùng vẫy.
30:02Nhưng y hạ đã bóp cầm.
30:04Ép viên đan ấy vào miệng A.
30:06Nó trượt xuống cổ họng.
30:07Chui vào bụng.
30:08Cơ thể như bốc cháy.
30:10Xương cốt nổ răng rắc.
30:11Cơn đau dữ dội như có người đập vụn từng khúc xương rồi ghép lại từng mảnh.
30:15Ta gục xuống.
30:16Quỳ dạp trên đất.
30:18Đúng lúc đó.
30:19Không biết từ đâu nhảy ra một hòa thượng và một đạo sĩ.
30:22Hét lớn.
30:22Yêu nghiệt.
30:23Nạp mạng đi.
30:25Ta bị hắt một trậu máu chó đen.
30:27Dán bốn lá bùa.
30:28Rắc nếp và cho hương khắp người.
30:30Tai ù đi vì tiếng tụng niệm in ỏi.
30:32Vừa đau vừa tức.
30:33Lại út ức muốn khóc.
30:35Bên kia.
30:35Đạo sĩ khoát.
30:36Yêu nghiệt.
30:37Mau hiện nguyên hình.
30:38Thái thượng lão quân cấp cấp như luật lệch.
30:41Hòa thượng chấp tay.
30:42A-di-đà Phật.
30:43Thí chủ.
30:43Hãy buông dao xuống mà thành Phật.
30:45Ta càng nghe càng đau.
30:47Cơ thể như bị xé tỏa.
30:48Y hạ chắn trước mặt ta.
30:50Đôi mắt đỏ rực.
30:51Ai dám động đến nàng.
30:52Phải bước qua sắc ta trước.
30:54Hai người kia ném máu.
30:56Ném bùa.
30:57Dán liên tiếp vào người y hạ.
30:59Yêu nghiệt to gan.
31:00Mau hiện nguyên hình.
31:01Khuôn mặt xinh đẹp của y hạ vặn vẹo.
31:03Trước đuôi rắn dài xé rách áo.
31:05Nàng bật cười man dại.
31:06Chỉ một cái quất.
31:07Cả hai người kia bay văng đi mấy trượng.
31:10Đạo sĩ bò dậy.
31:11Mặt cắt không còn giọt máu.
31:13Yêu nghiệt này đạo hạnh quá cao.
31:14Bần đạo đi mời cứu bình.
31:16Hòa thượng thì chui xuống đất.
31:18Vừa chạy vừa niệm.
31:19Bần tăng không bằng người.
31:20Đi thỉnh thí chủ khác ra tay.
31:22Y hạ quất đuôi.
31:23Đuổi theo ngay.
31:24Xuân thần vội đỡ ta dậy.
31:26Phu nhân.
31:26Mau chạy.
31:28Nhưng ta không thể đi được.
31:29Vì chân ta.
31:30Đã biến mất.
31:31Hai chân dần dần hợp lại.
31:32Hóa thành một chiếc đuôi chân bóng.
31:34Lấp lánh ánh sáng.
31:36Màu sắc.
31:36Giống hệt đống vẩy trong chiếc hộp mà ta từng thấy.
31:39Đuôi xé rách y phục.
31:40Trườn ra ngoài.
31:42Xuân thần sững sờ.
31:43Nhưng ngay lập tức gọi chó yêu.
31:44Mau.
31:45Cõng phu nhân đi.
31:46Không biết chạy bao lâu.
31:48Thân thể ta từ người biến thành rắn.
31:50Quấn chặt quanh người thiếu niên chó.
31:52Bản tính của loài rắn vốn mềm mại.
31:54Chân mượt.
31:55Khiến Xuân thần bùn rủn cả chân.
31:56Quy dạp xuống đất.
31:58Thiếu niên chó cũng dừng lại.
31:59Xuân thần dơ tay lên.
32:01Nhưng cuối cùng vẫn không chạm vào ta.
32:03Phu nhân.
32:03Nàng ta đã làm gì người vậy?
32:05Sao lại biến thành ra thế này?
32:07Ta khẽ nói.
32:08Xuân thần.
32:09Nàng không làm gì ta cả.
32:11Xuân thần nghiến răng.
32:12Phu nhân yên tâm.
32:13Ta nhất định sẽ giúp người khôi phục lại nguyên dạng.
32:15Ta lắc đầu.
32:16Xuân thần.
32:17Đây vốn là nguyên dạng của ta.
32:19Khoảnh khắc đó.
32:20Tất cả ký ức ùa về.
32:22Thì ra ta vốn là một xã yêu.
32:24Lúc hạ phàm lịch luyện.
32:25Ta bị người ta móc mất yêu đan.
32:27Môi mật rắn.
32:28Lột vẩy rắn.
32:29Quét tim rắn.
32:30Còn bị tẩy mất ký ức.
32:31Nhưng ta là đại yêu.
32:33Máu thịt của ta.
32:34Dù với người hay với yêu.
32:35Đều là đại bổ.
32:37Ta bị chúng nhốt lại.
32:38Chúng sợ ta liều chết phản kháng.
32:40Nên đã đổi ký ức của ta.
32:42Từ đó.
32:42Ta trở thành vợ của chú Dĩnh Huyền.
32:45Chúng dựa vào máu thịt của ta mà trường sinh bất tử.
32:48Mỗi lần ta chìm vào giấc ngủ sâu.
32:50Chúng lại nhân cơ hội đó mà lột vẩy.
32:52Cắt thịt.
32:52Hút máu.
32:53Chúng đã chẳng còn là người nữa.
32:55Chín di nương kia.
32:57Từng kẻ đều là yêu quái.
32:58Hóa thành nữ xác quanh chú Dĩnh Huyền.
33:00Ban ngày tỏ ra cung kính.
33:02Ban đêm lại hút tinh khí.
33:03Căn xé máu thịt ta.
33:05Sáng ra.
33:06Thân thể ta tự lành lại.
33:07Còn ta ngây ngô nghĩ rằng vết bầm tím là do ân ái trên giường.
33:11Tưởng rằng họ thật lòng yêu ta.
33:13Hóa ra.
33:14Ta chỉ là túi máu cho họ hút.
33:16Thật nực cười.
33:17Dấu hiệu sớm đã có.
33:19Chú Dĩnh Huyền chẳng bao giờ già.
33:20Chín di nương mãi trẻ trung.
33:22Nỗi đau bút xương.
33:23Đôi mắt xanh lục.
33:24Bóng hình gào thét.
33:25Nhưng mỗi lần ta nghi ngờ.
33:26Ký ức lại bị xóa sạch.
33:28Chỉ cần ta còn tồn tại một ngày.
33:31Chín thiết thất ấy tu vi sẽ ngày càng tăng.
33:33Chú Dĩnh Huyền cùng bọn gia nhân sẽ ăn thịt.
33:35Uống máu ta mà sống mãi.
33:37Còn y hạ.
33:38Nàng là người yêu của ta.
33:39Khi còn là yêu.
33:41Yêu tộc vốn chẳng kiên kỵ gì.
33:43Thích là đến với nhau.
33:44Ta mất tích quá lâu.
33:45Nàng liền tìm đến nhân gian.
33:47Nàng phát hiện yêu đan của ta trong người chú Dĩnh Huyền.
33:49Bèn dụ hắn mang mình về nhà.
33:51Còn ta.
33:52Đã quên sạch mọi thứ.
33:54Thậm chí còn thân thiết với đám tiểu thiếp hút máu mình.
33:57Nàng dẫn đến phát điên.
33:58Đại khai sát giới.
34:00Đó chính là lễ vật nàng tặng ta.
34:02Tất cả những kẻ từng ăn máu thịt ta đều chết dưới tay nàng.
34:05Nàng nhốt ta lại.
34:06Cũng chỉ là để bảo vệ.
34:08Cơm ta ăn có trộn máu thịt của chính mình từng bị lấy đi.
34:11Nước uống cũng hòa máu của mình từng mất.
34:13Nàng cùng ta đồng sàng.
34:14Dùng yêu khí của mình nuôi dưỡng thân thể ta.
34:17Chuẩn bị cho ngày đòi lại yêu đan.
34:19Yêu đan rời cơ thể quá lâu.
34:21Ta lại quá yếu.
34:22Nếu cững ép dung hợp.
34:23Sẽ vỡ thân mà chết.
34:25Còn bây giờ.
34:26Ta đã nhớ lại tất cả.
34:27Ta bảo Xuân Thần.
34:28Về thôi.
34:30Nhưng nàng không hiểu tiếng rắn.
34:31Yêu chó cũng không hiểu.
34:33Một người một chó vẫn cứ cõng ta chạy mãi.
34:35Cho đến khi y hạ đuổi tới.
34:37Nàng vung cái đuôi dài.
34:38Gỡ ta khỏi cổ chó.
34:40Nâng ta trong lòng bàn tay.
34:41Áp sát mặt.
34:42Gọi từng tiếng run dày.
34:44Nương tử.
34:45Ta đáp lại.
34:46Cọ cọ vào má nàng.
34:47Ta đây.
34:48Y hạ.
34:48Khoảnh khắc ấy.
34:49Nàng bật khóc.
34:51Sau khi khôi phục tu vi.
34:52Ta định cùng y hạ quay về.
34:54Trước khi đi.
34:55Nàng dùng trái tim của chú dĩnh huyền nấu canh cho ta.
34:58Ta chê ghê tởm.
34:59Không ăn.
35:00Nàng đỏ hoe mắt.
35:01Nương tử.
35:02Hay là nàng vẫn còn vương vấn hắn.
35:04Ta biết mà.
35:04Nàng vẫn chưa quên được hắn.
35:06Ta thật sự không nuốt nổi.
35:08Dù bịt mũi cũng không thể nuốt nổi mà.
35:10Sau cùng.
35:11Ta thu lại toàn bộ máu thịt của mình.
35:13Những kẻ từng ăn thịt ta đều hóa thành cho bụi.
35:16Chỉ còn Xuân Thần là người vô tội.
35:18Ta tặng nàng một dương vàng.
35:20Dặn hãy sống yên ổn ở nhân gian.
35:22Như nàng níu áo ta.
35:24Nàng nạc đòi đi cùng.
35:25Y hạ lạnh mặt.
35:26Tha cho người là ta đã tốt bụng lắm rồi.
35:28Đừng được voi đòi tiên.
35:30Xuân Thần từng khi lấy xà quan.
35:32Đã bí mật tìm sư tăng.
35:34Đạo sĩ đến.
35:35Vì thế bị y hạ một cú vung đuôi quất bay.
35:37Chửi.
35:38Đồ ăn cháo đá bát.
35:39Sau cú đá.
35:40Y hạ cũng không truy cứu nữa.
35:42Từ nữ nhi biến thành con mèo con chó không quan trọng nữa.
35:46Xuân Thần há miệng gọi cha.
35:47Gọi liền mấy tiếng.
35:48Y hạ lại cười đến rách khóe miệng.
35:50Được rồi.
35:51Về với chúng ta đi.
35:52Nhớ kỹ.
35:53Ta là cha ngươi.
35:54Còn nàng là mẹ ngươi.
35:55Đừng làm chuyện ngu sần nữa.
35:57May mà hai kẻ đó pháp lực kém.
35:59Nếu không ta và mẹ ngươi đã lại chịu khổ rồi.
36:02Xuân Thần gật đầu lia lia.
36:04Dạ.
36:04Dạ.
36:05Con biết rồi.
36:06Ta bật cười.
36:07Đêm đầu tiên trở về.
36:08Ta leo lên cây lớn nhất mà ngồi.
36:10Bỗng nghe tiếng si si sao sao.
36:12Cúi đầu xuống.
36:13Ta chạm vào một đôi mắt xanh lục sáng rực.
36:16Cái lưỡi rắn dài gần chạm đến mặt ta.
36:19Á á á ta hoảng quá.
36:20Trượt chân rơi xuống.
36:22Chiếc đuôi rắn quấn lại.
36:23Kéo ta lên.
36:24Mắc lại trên cảnh.
36:25Y hạ hóa người.
36:26Cười khanh khách.
36:27Đau qua đó.
36:28Nương tử đánh ta một cái.
36:30Lấy gì bồi thường đây?
36:31Hay là nàng lấy chính mình ra bồi cho ta nhé?
36:34Lâu lắm rồi chúng ta không xong tù.
36:37Ta gắt.
36:38Được rồi.
36:38Được rồi.
36:39Y hạ vừa định biến lại nguyên hình.
36:41Ta ấn nàng xuống.
36:42Thôi.
36:43Nàng ở dạng người đẹp hơn.
36:44Nàng buồn giàu.
36:46Nương tử sợ rắn đến thế sao?
36:47Ta gật đầu liên hồi.
36:49Phải.
36:49Rắn vừa bẩn vừa xấu.
36:51Trơn dưới đất.
36:52Sống trong tối tăm.
36:53Ăn chuột.
36:53Ngủ nơi mù mả.
36:55Nàng cười khẽ.
36:56Như nàng cũng là rắn mà.
36:58Phải ha.
36:58Làm người quá lâu.
37:00Ta đã quên mất chân thân của mình.
37:02Y hạ không chỉ biến lại nguyên hình.
37:03Còn ép ta cùng biến trở lại.
37:05Nàng nói.
37:06Nương tử phải quen đi.
37:07Đêm dài lắm.
37:09Đêm nay.
37:10Ta và y hạ cùng ngắm sao.
37:11Ngắm trăng.
37:12Nàng quấn lấy ta.
37:13Xong tu dưới ánh trăng.
37:15Đêm nay.
37:15Trăng thật đẹp.
37:17Hoàn.
37:17Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:17Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo