- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Ngọn núi này không biết tên là gì, nhưng tươi tốt, cao đẹp, suối chảy ngang qua, là một nơi
00:05tốt để tu luyện.
00:06Thế nhưng tiểu thanh xà tu luyện lơ mơ 200 năm, đây là lần đầu tiên nó gặp phải con
00:10người trên ngọn núi này.
00:12Nói là tiểu thanh xà thì không đúng lắm, vì nó chẳng hề nhỏ chút nào, nơi nó đi qua
00:17đất đai đều bị ép chặt,
00:18cái đuôi to bằng thùng nước quất một cái là cây cối bình thường đã gãy đôi.
00:22Nó đã lơ mơ có chút linh trí rồi, nhưng vẫn chưa thể gọi là yêu quái.
00:27Tiểu thanh xà thẻ lưỡi rắn ra, nó vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ đông nên hơi đói.
00:31Theo lẽ thường, người trước mặt rất thích hợp để nuốt chừng một hơi, nhưng nó lại cảm thấy một
00:36chút khí tức nguy hiểm.
00:37Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:42luận để có người nghe chuyện chung mỗi ngày nhé.
00:45Người trước mặt giáng người mảnh khảnh, khuôn mặt mang theo chút tiên khí phiêu phiêu nhiên, đó là một
00:51nữ tử.
00:51Nữ tử này lên tiếng, ngay cả giọng nói cũng như đại trâu tiểu trâu rơi trên bàn ngọc.
00:56Không ngờ thanh xà một mạch mấy trăm năm không thấy có yêu quái hóa hình, nơi hoang sơn giã
01:01lĩnh này lại còn sót lại một hạt ngọc.
01:03Phúc tạp quá, trí thông minh hiện tại của tiểu thanh xà hoàn toàn không thể hiểu nổi.
01:08Nữ tử cười khẩy, gặp nhau là duyên, vậy ta tặng ngươi một đoạn nhân duyên thì có sao?
01:13Nói rồi, ngón tay nàng búng một cái, một vật tròn tròn rơi vào miệng tiểu thanh xà.
01:18Tiểu thanh xà không biết đó là gì, nhưng trực giác của giã thú mách bảo nó là thứ tốt.
01:23Một luồng khí nóng đột nhiên bốc lên từ trong cơ thể, tiểu thanh xà phát ra vài tiếng xì
01:27xì kêu, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
01:30Kẻ béo không có nhân quyền, rắn béo cũng không có, cú lăn lộn này làm đất dung núi chuyển.
01:36May mắn là dưới chân núi này không có nhà ai, nếu không vô cớ lại gây thêm vài xác
01:40nghiệp.
01:41Như đang lăn lộn thì, thân hình to lớn của nó đột nhiên thu nhỏ lại, đuôi rắn phân hóa
01:46thành hai chiếc chân thon thả, cánh tay vốn thu kịch cũng rũi ra, bao phủ một lớp vẩy mỏng.
01:51Bầu trời vừa nãy còn quăng đẵng đột nhiên sấm xét vang rội.
01:54Người phụ nữ áo trắng nhíu mày nói, vượt qua được thì có thể thành yêu, ngươi cứ chịu đựng
01:59đi.
02:00Sau này, tiểu thanh mở to mắt chống cằm hỏi nàng, ngươi trực tiếp cho ta nuốt yêu đan, nếu
02:05ta không vượt qua được thì sao?
02:07Đôi đũa của người kia khựng lại, nói đầy ẩn ý, thịt rắn nướng có hương vị không tệ, lớp
02:12ngoài giòn rụ, thịt bên trong vàng ống, lúc đó ta cũng có chút thèm.
02:16Đương nhiên, tiểu thanh xà lúc này vẫn đang chịu đựng năm đạo sấm xét, hoàn toàn không có tâm
02:21trạng để suy nghĩ chuyện khác.
02:23À à à, đâu muốn chết đi được.
02:25Con quái vật nửa rắn nửa người lăn lộn trong lôi kiếp, thầm nghĩ so với cái này thì 10
02:29năm lột ra một lần đúng là trò chơi trẻ con.
02:32Tiểu thanh xà bị xét đánh đến nước mắt nước mũi trào ra, có lẽ vì nó quá hẻ nhát
02:37đến mức ngay cả ông trời cũng không đành lòng, tiếng sấm dần nhỏ lại, rồi từ từ tan đi.
02:42Trên mặt đất xuất hiện một cái hố lớn như bị cháy đen, chính giữa nằm một thiếu nữ sạch
02:46sẽ như ngọc.
02:47Thiếu nữ ngẩn đầu lên, nhìn người phụ nữ áo trắng vẫn khô ráo sạch sẽ trước mặt.
02:52Người phụ nữ nói, vì ngươi cũng đã thành yêu, vậy chúng ta coi như đồng loại rồi.
02:57Ta tên là Bạch Tố Trinh, ngươi có tên không?
03:00Thiếu nữ đối với lời của Bạch Tố Trinh tự hiểu tự không hiểu, rõ ràng là một con rắn
03:04ngu ngơ mà, thân thể đã theo kịp nhưng trí tuệ chưa theo kịp.
03:08Thiếu nữ lắc đầu, Bạch Tố Trinh nói, vậy ngươi cứ gọi là Tiểu Thanh đi, dậy đi, đi theo
03:13ta.
03:14Tiểu Thanh cứ thế đứng dậy với cái mông trần.
03:17May mắn là nơi hoang sơn giã lĩnh này cũng không có ai.
03:20Bằng không thì quả là mất mỹ quan, Bạch Tố Trinh cố nhịn cười, dẫn Tiểu Thanh đi lên núi.
03:26Có câu rằng, Bạch Nương Tử đi ngang qua núi Thanh Xà, Tiểu Thanh Xà được đan mà khéo hóa
03:31hình.
03:32Muốn biết chuyện sau, xin nghe hồi sau.
03:34Tiểu Thanh, chấm hỏi chấm hỏi, mẹ nó, sao bà không cho tôi mặc quần áo?
03:40Bạch Tố Trinh, ngực cô đẹp.
03:42Tiểu Thanh, gọi mẫu thân của Bạch Tố Trinh rất nhiều lần.
03:46Bạch Tố Trinh, trẻ con không được nói bậy nha.
03:49Tiểu Thanh, thích đấy, đồ bà già.
03:52Bạch Tố Trinh cũng nhắc mẫu thân Tiểu Thanh rất nhiều lần.
03:56Tiểu Thanh lại lớn thêm 500 năm, trí thông minh mới đạt đến trình độ của một người bình thường.
04:01500 năm qua, nàng cũng biết được không ít chuyện, ví dụ như Bạch Tố Trinh có bản thể là
04:06một con rắn trắng còn to hơn nàng.
04:08To như thùng nước, thật không biết nàng ấy lấy đâu ra dũng khí mà cứ chê Tiểu Thanh có
04:12eo bằng thùng nước.
04:14Lại ví dụ như Bạch Tố Trinh từ Thanh Thành Sơn đến Venco Tô Thành là để chờ đợi ân
04:18công kiếp trước chuyển thế nhằm báo ân.
04:20Tiểu Thanh khịt mũi coi thường điều này, đã 500 năm rồi, Bạch Tố Trinh có lòng muốn tìm thì
04:25đã tìm thấy từ lâu rồi, đâu thể cứ ở trên núi giả vờ ngủ đông.
04:30Theo nguyên tắc chung trong phép báo ân của yêu quái, sau khi báo ân xong, yêu tinh sẽ có
04:34thể đắc đạo phi thăng thành tiên.
04:36Tiểu Thanh ích kỷ không muốn Bạch Tố Trinh báo ân, dù sao một mình tu hành thật là vô
04:41vị.
04:42Mặc dù Bạch Tố Trinh và nàng không ở cùng một hang động, vài năm mới gặp nhau một lần,
04:46nhưng có một niệm tưởng như vậy thì vẫn tốt hơn.
04:49Ngày nọ, Tiểu Thanh vừa mới xuất quan, đã thấy Bạch Tố Trinh ăn mặc chỉnh tề đứng ngoài cửa
04:54hang của mình, chống một chiếc ô.
04:56Mưa đã làm ướt dày và vớ của nàng, không biết đã đứng bao lâu rồi.
05:00Tiểu Thanh nhíu mày, sao cô không gọi ta?
05:03Bạch Tố Trinh khẽ cười, không phải là sợ làm phiền lão nhân ra cô tu hành sao?
05:07Tránh cho cô nổi cơn giận khi mới ngủ dậy, bực quá mà nuốt chừng tôi.
05:12Chuyện này quả thật đã từng xảy ra, lúc đó Tiểu Thanh mới hóa hình không lâu, chưa quen với
05:17cơ thể con người,
05:18nên biến lại thành rắn ngủ đông.
05:20Mùa xuân năm sau, Bạch Tố Trinh tìm nàng rủ đi chơi xuân, bị Tiểu Thanh đang nổi cơn giận
05:25bao lấy nuốt chừng cả người.
05:27Mặc dù Tiểu Thanh nhanh chóng cảm thấy không đúng mà nhả người ra,
05:30nhưng chuyện này vẫn trở thành chuyện phiếm sau bữa ăn của Bạch Tố Trinh, kể đi kể lại suốt
05:34500 năm.
05:35Con mẹ cô, Tiểu Thanh bực mình biểu môi nói, vào đi.
05:39Bạch Tố Trinh bước vào, Tiểu Thanh lấy ra loại rượu mà nàng cướp được vài năm trước, rót cho
05:44cả hai.
05:45Cô tìm ta có chuyện gì sao? Bạch Tố Trinh nhấp một ngụm rượu, quả là có.
05:50Tiểu Thanh chờ đợi nửa ngày, nhưng mãi không thấy nàng nói tiếp.
05:54Chuyện gì thì cô nói mau đi chứ? Nàng sốt ruột.
05:58Bạch Tố Trinh nhìn ráng vẻ đó của nàng, có chút buồn dầu.
06:01Tiểu Thanh à, cô nói xem, cô tính nóng nảy như vậy, sẽ không có rắn đực nào để ý
06:06cô đâu.
06:07Tiểu Thanh thầm nghĩ, lão nương chắc cần rắn đực.
06:10Thấy Tiểu Thanh bị chọc tức, Bạch Tố Trinh lúc này mới chậm rãi nói, ta mấy hôm trước ở
06:15cô Tô Thành đã gặp được ân công của ta rồi.
06:18Trong cái nóng của mùa hè này, Tiểu Thanh nghe thấy lời đó, đột nhiên như bị tạt thùng nước
06:23đá, lạnh toát.
06:24Nhưng ngoài mặt vẫn gượng cười, đây là chuyện tốt, sao, cô định đi báo ân à?
06:29Bạch Tố Trinh nghiêm túc gợt đầu, kiếp này chàng ấy khó khăn lắm mới lại được làm người, bỏ
06:34lỡ không biết là đến bao giờ nữa.
06:37Tiểu Thanh với vẻ mặt cay nghiệt nói, người này kiếp trước đã cho cô lợi ích gì mà khiến
06:41cô nhớ mãi không quên đến tận bây giờ.
06:44May mà Tiểu Thanh xưa nay vẫn cay nghiệt như vậy nên Bạch Tố Trinh cũng không để tâm lắm.
06:48Tiếp tục kể, nghìn năm trước ta còn là một con rắn nhỏ.
06:51Chàng ấy là một người tiều phu bị ngã xuống núi, vừa khéo dưới chân núi có một quả linh
06:55quả ngàn năm.
06:56Chàng ấy đã cho ta ăn, ta mới khai mở được linh trí.
07:00Tiểu Thanh nghĩ, có lẽ người tiều phu kia chỉ sợ quả có độc nên lấy cô ra thử.
07:05Nhưng linh quả đó vốn là cơ duyên của một con Bạch Hạc, bị chàng ấy phá hỏng cuộc chơi.
07:10Bạch Hạc có chút mối quan hệ, đã kiện lên thiên đình.
07:13Tiểu Thanh lại nghĩ, đây đúng là một vụ kiện lớn.
07:16Thế là ân công đã bị đầy xuống xúc sinh đạo chịu 99 kiếp luân hồi, nay là lần chàng
07:21ấy lại được làm người.
07:23Tiểu Thanh mặt không cảm xúc nghĩ thầm, 99 kiếp thật là ít, ít nhất cũng phải 999 kiếp mới
07:29đủ.
07:29Bạch Tố Trinh lại nói, ta đã gặp lại chàng ấy rồi, hôm nay đến đây để từ biệt với
07:34cô.
07:35Phàm nhân vốn có tuổi thọ ngắn ngủi, chờ đến khi cô tỉnh lại lần nữa, ta có lẽ cũng
07:40đã quay về rồi.
07:41Về lý thuyết là vậy, như người yêu khác đường, báo ân không dễ.
07:45Thế, trong suốt 500 năm Tiểu Thanh hóa hình này, nàng đã thấy không ít đại yêu sắp đắc đạo
07:49thành tiên vì báo ân mà gặp tai họa.
07:52Nhẹ thì tu vi bị tổn hại, nặng thì đan nát yêu vòng.
07:55Chẳng hạn như hồ yêu ở Thanh Khâu, ân công kiếp trước là một đại thiện nhân, kiếp này lại
08:00là một kẻ xấu chính hiệu,
08:01vì muốn trưởng sinh bất lão mà sống sờ sờ móc yêu đan của nàng ra.
08:05Lại như thỏ yêu của thỏ tộc, yêu người phàm đó, đời đời kiếp kiếp đi theo,
08:09kết quả là người phàm đó ngoài kiếp đầu tiên, những kiếp còn lại đều yêu người khác.
08:14Tiểu Thanh nhíu mày, nói một cách cộc lốc, ta đi cùng cô.
08:18Nói xong, nàng bổ sung, ta không phải lo lắng cho sự an toàn của cô đâu,
08:22chỉ là tu vi trăm năm gần đây không tiến triển gì.
08:25Muốn xuống thành phố để thư giãn một chút thôi.
08:28Bạch Tố Trinh bật cười, nói,
08:30Tiểu Thanh à, ta thích cái kiểu miệng nói không nhưng cơ thể lại rất thành thật của cô.
08:34Tiểu Thanh, ba chấm, ta không nên nhiều lời với bà già này mới phải.
08:39Tiểu Thanh cuối cùng vẫn đi theo Bạch Tố Trinh xuống núi.
08:42Hai con rắn lòng phàm trỗi dậy, suốt ngày ở cô Tô Thành ăn uống chơi bời đàn đúng.
08:47À không, ăn uống vui chơi, tiện thể chờ ân công của Bạch Tố Trinh,
08:51con thỏ lớn đó, tự đâm đầu vào góc cây.
08:54Tiểu Thanh vẫn nhớ, đó là một ngày mưa, ở Tây Hồ.
08:58Ánh nước long lanh nắng càng đẹp, sắc núi mờ ảo mưa cũng kỳ lạ.
09:02Cảnh mưa Tây Hồ xưa nay vẫn luôn tuyệt đẹp.
09:04Tiểu Thanh đang cầm bánh hoa đào nhét vào miệng,
09:07Bạch Tố Trinh trêu nàng là quỷ chết đói đầu thai.
09:10Lúc này, trên thuyền đột nhiên có thêm một người.
09:13Tiểu Thanh nhíu mày, chất vấn người trèo thuyền.
09:15Con thuyền này không phải đã bị chúng tôi bao rồi sao?
09:18Sao ông còn để người ngoài lên?
09:21Người trèo thuyền cười xòa, Tây Hồ đột nhiên đổ mưa.
09:24Vị công tử này từng cứu vợ tôi, tôi không đành lòng để ân công bị gió lạnh.
09:28Ân công chỉ ở ngoài khoang thuyền chú mưa thôi,
09:30tuyệt đối sẽ không làm phiền hai vị cô nương.
09:33Tiểu Thanh vừa nghe thấy hai chữ ân công là quỷ hỏa bóc,
09:36đang định sắn tay áo tìm người nói lý,
09:38thì người mới lên thuyền đã cất lời.
09:40Tại hạ hứa tiên, chỉ là mượn nơi này tránh mưa,
09:43mong nhị vị tiểu thư thông cảm.
09:45Giọng nói ôn văn nhã nhặn,
09:47giống hệt một gã trai tồi quen qua mạng.
09:49Lúc này, Bạch Tố Trinh vốn im lặng nãy giờ đột nhiên nói,
09:53nếu đã như vậy, công tử chi bằng vào trong khoang thuyền tránh mưa đi.
09:56Ta đã chuẩn bị trà nóng,
09:58cũng vừa hay để xua đi cái lạnh cho công tử.
10:02Của Tiểu Thanh đột nhiên im bật.
10:04Nàng nhìn sang Bạch Tố Trinh,
10:06trong ánh mắt chất chứa câu hỏi,
10:07cái tên phá ra chi tử này chính là ân công của cô sao.
10:10Bạch Tố Trinh khẽ gật đầu,
10:12gần như không thể nhận ra.
10:14Người đàn ông vén rẻm bước vào.
10:16Thực ra, người phá ra chi tử đó trông chẳng tồi tàn chút nào,
10:20dáng người thon dài, dung mạo tuyệt mỹ,
10:22áo vải trắng cũng không thể che giấu được khí chất như cắt như gọt của hắn.
10:26Có một chàng công tử tuấn tú,
10:27đứng đó nhẹ nhàng thanh thoát,
10:29đẹp như cây ngọc trước gió.
10:32Tiểu Thanh nghĩ thầm,
10:32nếu lão nương biến thành nam nhân,
10:34chắc chắn sẽ đẹp trai hơn cái tên chó chết này.
10:37Đa số yêu tộc đều xinh đẹp,
10:39trong số các nữ yêu thì hoa yêu và hồ yêu là nổi trội nhất,
10:42còn trong số các nam yêu thì xà yêu lại là độc nhất vô nhị,
10:45ngay cả thần tiên cũng khó mà bị kịp.
10:48Nhưng giờ nghĩ những điều này vô ích,
10:50Tiểu Thanh nhìn thấy,
10:51Bạch Tố Trinh,
10:52con nữ yêu đã ngàn năm không gặp đàn ông,
10:54đã nhìn đam đam vào cái thằng đàn ông kia.
10:57Khoảnh khắc này,
10:58cơ thể Tiểu Thanh còn lạnh hơn cả lúc nàng nghe tin Bạch Tố Trinh muốn xuống núi báo ân.
11:03Bạch Tố Trinh nói,
11:04Tiểu Thanh à,
11:05ta muốn sinh rắn con cho chàng ấy.
11:07Cô muốn lấy hắn ta sao?
11:09Trong cái sân nhỏ bé này,
11:11giọng nói của Tiểu Thanh hòa lẫn với tiếng mưa rơi giả dích,
11:14bị gió kéo thành méo mó,
11:15người yêu khác đường,
11:16cô điên rồi.
11:18Hắn ta biết cô không phải người,
11:19liệu hắn ta còn chấp nhận cô không?
11:22Căn phòng chìm vào im lặng,
11:23một lát sau,
11:25giọng nói trầm thấp của Bạch Tố Trinh vọng đến,
11:27dù sao cũng là báo ân.
11:29Làm người bầu bạn với chàng,
11:30cũng là trả ơn nhanh hơn.
11:32Tiểu Thanh bực mình,
11:34cô cho hắn tiền,
11:35để hắn giàu sang,
11:36hoặc đưa hắn đi thi cử chẳng phải cũng là báo ân sao.
11:39Bạch Tố Trinh nói,
11:40báo ân đâu đơn giản như cô nghĩ.
11:42Tiểu Thanh nổi trận lôi đình,
11:44một cú đá làm gãy cả cái bàn,
11:46ta không cho phép cô đi.
11:48Tình không biết từ đâu sinh ra,
11:50nhưng khi đã có thì sẽ sâu đậm,
11:51đâu phải một sớm một chiều là cản được.
11:54Ba chữ cô nói bậy suýt nữa tuột ra khỏi miệng,
11:56lý trí ít ỏi còn sót lại đã ngăn Tiểu Thanh.
11:59Tiểu Thanh ngẩn đầu lên,
12:01nhìn chăm chằm vào nàng.
12:02Tiểu Bạch,
12:03nếu ta và hắn,
12:04cô chỉ có thể chọn một thì sao?
12:06Bạch Tố Trinh im lặng,
12:07hồi lâu không nói.
12:09Khoảnh khắc này,
12:10Tiểu Thanh thậm chí muốn bổ cái đầu rắn
12:12của người phụ nữ đầu óc
12:13chỉ nghĩ đến yêu đương này ra.
12:15Được, tốt.
12:16Tiểu Thanh hít một hơi thật sâu,
12:18cô cứ gả cho hắn ta đi.
12:20Dù sao người phàm cũng chỉ sống được vài chục năm.
12:23Bạch Tố Trinh lầm bầm nhỏ,
12:25vậy ta đi nghỉ đây.
12:26Nói rồi,
12:27Bạch Tố Trinh rời khỏi sân của Tiểu Thanh.
12:29Không lâu sau khi nàng rời đi,
12:31nền đá xanh dưới chân Tiểu Thanh
12:33đã vỡ vụn thành bột mị.
12:35Ngoài cửa sổ,
12:36mưa vẫn đang rơi.
12:37Trong mắt Tiểu Thanh cuộn trào
12:38những cảm xúc khó tả.
12:40Nàng muốn gầm lên
12:41và nàng đã thực sự làm như vậy.
12:44Một con rắn lớn xuất hiện
12:45trong khu rừng cách đó chăm dặm.
12:47Những con chim sẻ bị ướt
12:48không màng đến bộ lông nặng chĩu,
12:50thi nhau kêu lên quái dị rồi bay đi.
12:52Và tiếng giít của rắn
12:53đã hòa lẫn vào tiếng mưa.
12:55Mưa vẫn cứ rơi,
12:57rừng núi giận dữ.
12:58Vài hộ gia đình lắc đác
12:59dưới chân núi giật mình
13:00tỉnh rớt khỏi rớt mộng,
13:01cầu nguyện sơn thần phù hộ.
13:03Nàng đã lớn hơn so với 500 năm trước.
13:05Tiểu Thanh có chút hận Bạch Tố Trinh rồi,
13:08thậm chí có chút hận cả trời đất này.
13:10Nàng nghĩ,
13:11cô cứ nói nhân gian có tình,
13:13chẳng lẽ yêu quái thì vô tình.
13:14Cô có bao giờ nghĩ rằng
13:16500 năm chúng ta ở bên nhau
13:17đều là tình cảm không?
13:19Cô có bao giờ coi ta
13:20như một con người mà nghĩ đến ta chưa?
13:23Bàn cổ khai thiên lập địa,
13:24vạn tượng đều đổi mới.
13:26Nhân thế và yêu vực có gì khác biệt,
13:28cũng đều là yêu hận tình thù,
13:29cũng đều là sinh lão bệnh tử.
13:31Tiểu Thanh xà nhớ lại rất nhiều chuyện.
13:34Ví dụ như lúc mới hóa hình,
13:36tay chân lóng ngóng,
13:37Bạch Tố Trinh giúp nàng trải tóc,
13:38mặc quần áo cho nàng,
13:40ngay cả chân cũng giúp nàng rửa.
13:43Ví dụ như Bạch Tố Trinh thích uống rượu,
13:45thế là nàng lén xuống núi học cách ủ rượu.
13:47Tiểu Thanh không thực sự thích uống rượu,
13:49chỉ vì Bạch Tố Trinh thích,
13:51nhưng cũng luyện được tử lượng ngàn chén không say.
13:53Nàng thích nhìn bộ dạng của Bạch Tố Trinh sau khi say.
13:56Bạch Tố Trinh nằm úp trên bàn,
13:58ánh trăng rải trên mặt nàng.
14:00Khi mùa xuân đến còn có cánh hoa đào rơi trên vai nàng,
14:03dự không làm say người,
14:05người tự say.
14:06Khuôn mặt có xinh đẹp đến mấy,
14:08nhìn 500 năm cũng phải ngấy rồi.
14:10Nhưng mỗi lần nhìn,
14:11nàng đều vui mừng như ngày đầu tiên.
14:13Nàng lẽ ra phải biết điều đó từ sớm.
14:16Mỗi khi nhìn thấy Bạch Tố Trinh,
14:18trái tim nàng lại nhảy nhót và nói với nàng,
14:20ta thích cô ấy,
14:21chúng ta đi nói với cô ấy đi.
14:23Nàng nghĩ,
14:24lần này cứ để Bạch Tố Trinh báo ân trước,
14:27còn nàng,
14:27sẽ tu luyện thật tốt.
14:29Chờ nàng ấy quay về,
14:30nàng sẽ giam nàng ấy bên cạnh,
14:32ngay cả đuôi cũng phải thắt vài nút,
14:34nàng ấy đi đâu thì nàng đi đó.
14:36Rồi sau đó,
14:37giữa họ,
14:38sẽ không có sinh ly,
14:39chỉ có tử biệt.
14:41Tiểu Thanh để lại một lá thư,
14:43nói rằng nàng về núi trước rồi.
14:45Bạch Tố Trinh không nghĩ nhiều,
14:46hớn hở đi tìm hứa tiên kết hôn.
14:48Tiểu Thanh núp trong bóng tối
14:50suýt chút nữa nghiến nát cả răng.
14:52Tuy nói là về núi,
14:53nhưng Tiểu Thanh quá rõ
14:54cái tính nết của Bạch Tố Trinh,
14:56nói tốt hơn thì là thanh mẫu Bạch Liên Hoa,
14:58nói khó nghe hơn thì là ngực to
15:00mà óc bằng trái nhỏ.
15:01À không, ngực to cái khỉ gì,
15:03còn chẳng to bằng ngực nàng.
15:05Tóm lại,
15:06Tiểu Thanh không thực sự về núi,
15:08mà là trốn ở một bên âm thầm quan sát.
15:10Càng nhìn,
15:11Tiểu Thanh càng muốn lôi Bạch Tố Trinh ra đánh một trận.
15:14Người này quá bất cần,
15:16vẩy rơi trên giường mà cũng không nhìn thấy,
15:18nửa đêm mắt còn thỉnh thoảng phát sáng,
15:20vì để cứu người thậm chí còn nhà mật rắn.
15:23Một đêm nọ,
15:24Tiểu Thanh cuối cùng không nhịn được lén lút chui vào nhà.
15:27Bạch Tố Trinh nhìn thấy Tiểu Thanh thì vô cùng vui mừng,
15:29hiếm hoi hỏa nhã không cãi nhau với nàng,
15:32sao cô lại đến?
15:33Tiểu Thanh lạnh lùng trả lời,
15:35đến xem cô chết chưa?
15:36Cô mà cứ như thế này thì tình cảm chị em chúng ta đến hồi kết mất.
15:40Bạch Tố Trinh nói một cách chân thành,
15:42nhớ ta thì cứ nói thẳng,
15:44không cần phải vòng vo tìm cách chửi mắng.
15:47Tiểu Thanh lại nhắc mẫu thân Bạch Tố Trinh nhiều lần.
15:50Bạch Tố Trinh đánh chống lảng như vậy,
15:52Tiểu Thanh suýt nữa quên cả chuyện chính.
15:54Tên hứa tiên đó đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của cô rồi,
15:57ta thấy hắn đi kim sơn tự, tìm hòa thượng pháp hải ở đó xin pháp khí,
16:01cô tự mình cẩn thận một chút.
16:04Bạch Tố Trinh nói,
16:05ta và hứa tiên tình cảm bền chặt hơn vàng,
16:07dù hắn có biết chân thân của ta thì sao chứ?
16:10Tiểu Thanh thầm nghĩ,
16:11cái tên cho chết đó nhìn là biết không phải người tốt rồi,
16:14mắt cô gắn lên đầu cho đầy đủ bộ phận thôi à.
16:17Thôi được, nàng thừa nhận mình có thành kiến với hắn.
16:20Càng nghĩ càng phiền phức,
16:22Tiểu Thanh hừ một tiếng,
16:23phất tay áo bỏ đi.
16:25Bạch Tố Trinh cũng đã quen với cái tính nết sâu xí đó của Tiểu Thanh,
16:28cười lắc đầu, rồi quay vào nhà.
16:31Tuy nhiên, nói chuyện không nên quá tuyệt đối.
16:33Bạch Tố Trinh tự tin rằng mình đã tu hành nhiều năm,
16:36cho dù chân thân có bị lộ,
16:38một phàm nhân hoàn toàn không có phép thuật cầm pháp khí
16:40cũng không thể làm gì được mình.
16:42Nàng đâu ngờ rằng hứa tiên lại dùng rượu hùng hoàng cho nàng.
16:46Nàng đang mang thai 6 tháng,
16:47vừa mới sinh hứa sĩ lâm,
16:49đang lúc yếu ớt nhất,
16:50uống phải rượu hùng hoàng này,
16:51suýt chút nữa không thể duy trì được hình người.
16:54Và pháp khí cũng vừa lúc đó ráng xuống từ trên trời,
16:57một con rắn trắng nhỏ cứ thế bị úp trong bát.
17:00Hứa tiên sợ đến tái mét mặt,
17:02pháp hải đại sư nói không sai,
17:04cô quả nhiên là yêu tình.
17:06Bàn tay hứa tiên cầm pháp khí khẽ run dày.
17:08Còn Bạch Tố Trinh bị giam trong pháp khí
17:10cũng không dễ chịu gì.
17:12Nàng dốc hết pháp lực,
17:13hướng về phía hứa tiên nói,
17:15qua nhân ta tuy là xả yêu,
17:16nhưng chỉ đến để báo ân,
17:18tuyệt không có ý hại người.
17:20Hứa tiên hừ lạnh một tiếng,
17:21ta thấy cô là đến để hút dương khí của ta thì đúng hơn.
17:25Bạch Tố Trinh,
17:26ba chấm,
17:27mẹ mày,
17:28mày nhìn cái vẻ bóng bẩy,
17:29gây gây của mày xem,
17:31mày đặt tay lên lương tâm mà nói xem,
17:33mày có thấy mình có dương khí không?
17:35Bạch Tố Trinh vắt óc cũng không thể hiểu nổi,
17:37tại sao vợ chồng hôm qua còn khăng khít như keo với sơn,
17:41ân ân ái ái,
17:42hôm nay chỉ vì nàng không phải người mà lại có thể trở mặt vô tình.
17:46Trái tim Bạch Tố Trinh đột nhiên lạnh giá,
17:48có lẽ vì pháp khí quá lạnh,
17:50nàng bị giam trong đó với hình dáng rắn,
17:52vậy mà lại cảm thấy mình sắp đông cứng rồi.
17:55Nàng đột nhiên vô cùng nhớ những ngày trước khi xuống núi.
17:58Ở trên núi cùng Tiểu Thanh,
17:59có thể không thú vị như hồng trần náo nhiệt này,
18:02nhưng lại là vui vẻ.
18:03Ngay cả cái ráng vẻ nhe nanh múa vuốt của Tiểu Thanh cũng thật đáng yêu.
18:07Và Tiểu Thanh cũng vạn lần không ngờ tới,
18:10nàng chỉ không đến thăm Bạch Tố Trinh vài ngày,
18:12khi nhận được tin tức về Bạch Tố Trinh,
18:14lại là một lời cầu cứu.
18:16Khi Tiểu Thanh đến Kim Sơn Tự,
18:18nơi đây ngập lụt như một biển nước.
18:19Đây là do Bạch Tố Trinh dẫn nước Đông Hải đến,
18:22mà ngay cả nàng cũng không thể kiểm soát được.
18:24Bạch Tố Trinh đang ở ngay giữa biển nước này,
18:27trôi nổi lên xuống như một cánh bèo,
18:29trong lòng còn ôm một đứa bé.
18:31Chỉ sợ đứa trẻ này bị chết đuối,
18:33Bạch Tố Trinh dơ nó lên cao,
18:34còn vị tu hành tự xưng là từ bi kia
18:36đang lạnh lùng nhìn cảnh tượng này,
18:38chú ngữ thúc đẩy pháp khí vẫn không ngừng lại.
18:41Tiểu Thanh lo lắng,
18:42muốn sông vào, nhưng lại bị một kết giới chặn lại ngoài cổng chùa.
18:46Tiểu Bạch của ta chưa bao giờ làm chuyện thương thiên hại lý,
18:49ngươi làm gì mà lại muốn chấn áp nàng ấy.
18:52Pháp Hải hét lớn,
18:53ngươi đến đúng lúc lắm,
18:55hai con xà yêu các ngươi,
18:56suốt ngày làm điều sàng bậy.
18:58Nàng dẫn nước lụt cả ngọn núi,
19:00hôm nay không biết bao nhiêu phàm nhân phải chịu tay ương vô cớ này,
19:03nếu không phải ta dẫn dòng sông đến,
19:05cả cô Tô Thành sẽ gặp họa,
19:07ngươi còn dám nói nàng vô tội.
19:09Tiểu Thanh chửi rùa,
19:10con mẹ nó, nếu không phải ông sen vào,
19:13nàng ấy báo ân xong đã về núi rồi,
19:15còn đâu cái chuyện rắc rối nước dâng ngập kim sơn này.
19:18Pháp Hải tự cho mình là chính đạo nhân gian,
19:21khịt mũi coi thường lời nói của Tiểu Thanh.
19:23Một con yêu tinh thì biết gì,
19:25nàng một ngày chưa gây sát nghiệt,
19:26thì là vô tội sao.
19:28Tiểu Thanh cảm thấy nói chuyện với cái ông hỏa thượng đầu óc có vấn đề này
19:31sẽ làm giảm đi cái trí thông minh khó khăn lắm mới có được của mình,
19:35nên không chịu nói nữa,
19:36dùng sức đục một cái lỗ trên kết giới,
19:38chui tọt vào, đến bên cạnh Bạch Tố Trinh.
19:41Tiểu Thanh vừa gặp đã mắng,
19:43đồ ngốc, ta đến cứu cô ra ngoài đây.
19:45Bạch Tố Trinh nắm lấy tay nàng,
19:47ta chưa thể ra ngoài được,
19:48cô mang Sĩ Lâm ra ngoài trước đi.
19:51Tiểu Thanh thầm nghĩ,
19:52cái đứa trẻ này,
19:53mẹ kiếp ta mới thấy có 2-3 lần,
19:55căn bản còn không quý bằng một sợi tóc của cô.
19:58Lão nương chịu áp lực lớn như vậy,
19:59đục một cái lỗ trên kết giới không phải để nghe cô nói nhảm nên cứu ai trước,
20:03lão nương đến là để cứu cô.
20:05Thấy Tiểu Thanh không hề lay chuyển,
20:07Bạch Tố Trinh có chút tức giận,
20:09cô nhanh lên một chút đi,
20:10ta không trụ nổi nữa rồi.
20:12Mặt Tiểu Thanh cứng đờ,
20:13ta là đến cứu cô.
20:15Không được,
20:16chỗ ta đứng là mắt trận,
20:17ta không thể di chuyển,
20:19ta mà di chuyển là tất cả chúng ta sẽ bị nhốt vào.
20:21Bạch Tố Trinh ra hiệu bằng mắt nhìn lôi phong tháp đang treo lơ lửng trên đầu.
20:26Tiểu Thanh thầm nghĩ,
20:27bị nhốt cùng cô cũng không tệ,
20:29chơi cô trong này chẳng phải sướng sao,
20:31á bậy bậy,
20:31ý là cùng nhau ở trong này cũng không khó chịu lắm.
20:35Bạch Tố Trinh nhìn thấy Tiểu Thanh vẫn không hề lay chuyển,
20:38ngay cả giọng điệu cũng nghiêm khắc chưa từng có.
20:40Tiểu Thanh,
20:41lẽ nào cô còn muốn ta quỳ xuống cầu xin cô sao?
20:44Tiểu Thanh bị tiếng gọi này làm cho nước mắt sắp trào ra,
20:47ta đã sớm nói với cô là đừng báo cái ân gì hết,
20:50yêu quái báo ân xong thì không chết cũng tàn,
20:53chẳng có ai kết cục tốt cả.
20:54Cô mà nghe lời ta thì đâu cần cô quỳ xuống cầu xin ta.
20:58Bạch Tố Trinh giận dữ buộc miệng nói,
21:00cô nghĩ ta không biết cô đang toan tính gì sao.
21:03Cho dù ta không xuống núi báo ân,
21:05cũng không đến lượt cô.
21:07Tình cảm mà Tiểu Thanh tưởng rằng mình che giấu rất tốt,
21:09lúc này cứ như bị lột sạch ra mà đứng dưới ánh nắng ba ngày này.
21:13Nàng không kiểm chế được mà run dẩy lên,
21:16rõ ràng là trời nắng đẹp,
21:17tại sao đột nhiên lại lạnh đến thế này,
21:19lạnh đến mức nàng run dẩy.
21:21Trái tim nàng không kiểm soát được mà đau nhói từng hồi.
21:25Nàng nghĩ chi bằng cứ để nàng lơ mơ làm một con rắn thì tốt hơn.
21:28Làm rắn tuyệt vời biết bao,
21:30chỉ cần ăn no mỗi ngày thì chẳng có chuyện gì nữa.
21:34Tình cảm nhân gian quá đỗi bi ai hỷ lạc,
21:36đến quá sâu sắc,
21:37nàng có chút không chịu nổi.
21:39Tiểu Thanh, Tiểu Thanh,
21:41Bạch Tố Trinh vẫn đang gọi nàng,
21:42nhưng giữa họ như cách một lớp màng,
21:44Tiểu Thanh thậm chí còn nghe không rõ giọng nàng.
21:47Coi như ta cầu xin cô,
21:49cô mang Sĩ Lâm ra ngoài trước đi.
21:50Tiểu Thanh,
21:52nàng còn có thể nói gì nữa,
21:54được, ta mang nó ra ngoài.
21:55Nhưng cô phải đợi ta.
21:57Bằng không ta sẽ giết chết cả hứa Tiên và hứa Sĩ Lâm,
22:00dù sao cô bị nhốt cũng không cản được.
22:02Cô đợi ta.
22:04Nàng ôm hứa Sĩ Lâm phi nhanh không quay đầu lại,
22:06trong đầu lại nghĩ,
22:07lần này chỉ là trả ơn nàng ấy đã độ mình thành yêu.
22:11Sau này nói gì cũng không thể để nàng ấy làm cản nữa.
22:14Như nàng vẫn chế,
22:15Bạch Tố Trinh đã không đợi được nàng.
22:18Phương Trượng,
22:18con xà yêu đó lại đến phá tháp rồi.
22:21Pháp Hải nhắm chặt mắt tụng kinh,
22:23mặc kể nó.
22:24Dù sao con thanh xà đó đã bị trọng thương,
22:26ngay cả lúc súng sức nó cũng chưa chắc đã phá được lôi phong tháp.
22:30Tiểu Hòa Thượng có chút không hiểu,
22:32Phương Trượng sao không chấn áp luôn con thanh xà đó.
22:35Pháp Hải nói,
22:36con thanh xà đó là yêu quái chính đạo hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt chưa từng phạm sát nghiệt,
22:40thiên đạo không cho phép ta làm vậy.
22:42Vậy cứ mặc kệ nó sao.
22:44Thất bại thêm vài lần,
22:45nó tự mình sẽ từ bỏ.
22:47Yêu quái tuổi thọ vô tận,
22:49sống quá lâu thì chấp niệm sẽ rất nhạt,
22:51loài rắn lại là loài máu lạnh.
22:53Chắc chỉ 5,3 ngày nữa,
22:55con xà yêu này sẽ từ bỏ thôi.
22:57Thế nhưng Pháp Hải lần này lại nói sai rồi.
23:00Tiểu Thanh gần như ngày nào cũng đến.
23:02Lúc vết thương nhẹ đi thì càng chăm chỉ hơn,
23:04lúc nặng thì có chậm hơn một chút.
23:06Thân thể ngọc bích của nàng đầy dẫy vết thương.
23:09Nàng biết Bạch Tố Trinh ở trong tháp,
23:11như nàng không tài nào mở được tháp,
23:13thậm chí có mấy lần nàng suýt bị xét đánh chết.
23:15Nàng lại một lần nữa thất bại,
23:17nằm dưới chân tháp nhìn bầu trời nắng ấm,
23:19rồi bất chợt khóc nước nở.
23:22Tiểu Thanh nhớ lại người phàm ăn uổi nhau
23:23hay nói sẽ khổ tận cam lai.
23:25Vậy thì đối với nàng,
23:26đó là khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ tận cam lai.
23:31Thậm chí không biết cam lai có đến hay không.
23:34Như nàng có thể làm gì được,
23:36Bạch Tố Trinh vẫn còn ở bên trong.
23:38Nếu ngay cả nàng cũng không đi cứu,
23:40thì còn ai đi cứu nàng ấy nữa.
23:42Một bóng người nhỏ bé chống ô,
23:44rút rè bước đến,
23:45nói với nàng,
23:46Thanh Cô Cô.
23:47Cái ô che khuất một khoảng ánh nắng trên đầu.
23:50Hứa sĩ Lâm đã 7 tuổi rồi,
23:52Bạch Tố Trinh cũng bị nhốt được 7 năm rồi.
23:55Hứa sĩ Lâm nói,
23:56Thanh Cô Cô,
23:57cháu đã bắt đầu đi học rồi.
23:59Chờ cháu thi đỗ cử nhân,
24:00về làm quan,
24:01cháu sẽ cho người giữ cái tháp này.
24:04Tiểu Thanh trợn trắng mắt,
24:05thầm nghĩ,
24:06cái thằng cha đầu heo của mày thi 20 năm vẫn chỉ là tú tài,
24:09chờ mày đỗ cử nhân thì lão nương đã thành tiên rồi.
24:12Tiểu Thanh cảm thấy hứa sĩ Lâm là một đứa trẻ,
24:15không cần phải gánh vác mối huyết hải thâm thù này.
24:18Ân oán của thế hệ trước không cần một đứa trẻ giải quyết,
24:20như nàng lười giải thích,
24:22chỉ bực bội nói,
24:23chờ con đỗ tú tài rồi nói tiếp.
24:25Yêu tình tuổi thọ tuy dài,
24:27nhưng tu hành lại chậm.
24:28Mã cho đến khi hứa sĩ Lâm đỗ cử nhân,
24:30rồi lơ mơ đỗ tiến sĩ,
24:32lại lơ mơ làm quan địa phương ở Cô Tô Thành,
24:35công lực của Tiểu Thanh vẫn như năm nào.
24:37Thế nhưng nàng lại giả đi.
24:39Theo lý mà nói,
24:40nàng vẫn là một yêu tình trẻ tuổi.
24:42Nhưng giữa lông mày đã phủ đầy vẻ mệt mỏi,
24:44mái tóc xanh vốn đáng yêu
24:46cũng đã trở nên lốn đốm và khô sơ thành tóc bạc.
24:49Bóng lưng gần như giống một tiểu lão thái thái.
24:51Tiểu Thanh biết rõ điều này
24:53là do vội vàng muốn cứu Bạch Tô Trinh.
24:55Dân gian thậm chí đã có truyền thuyết về họ.
24:58Nào là Bạch Xà bị chấn áp dưới tháp,
25:00nào là Thanh Xà trung tình các kiểu.
25:02Và hôm nay chính là ngày giữa tháp.
25:04Tiểu Thanh giống như một người phàm bình thường nhất,
25:07hiếu kỳ ngóng nhìn.
25:08Cứ như không biết vì sao
25:09Thanh Thiên Đại Lão Gia lại chịu phá bỏ cái tháp này.
25:13Nàng lẫn trong đám đông,
25:14nước mắt cứ rơi xuống như chuỗi ngọc đứt.
25:16Nàng chờ đợi ngày này mới có 40 năm.
25:18Trong vài trăm năm tuổi thọ của nàng
25:20thì nó không bằng một khoảnh khắc,
25:21nhưng nàng lại cảm thấy nó dài đằng đắng,
25:24biển cạn đá mòn.
25:25Lôi phong tháp đổ sập ấm ấm.
25:27Và lúc này, Tiểu Thanh đã quay lưng đi xuống dưới chân núi.
25:31Dưới chân núi,
25:32trong quán trà,
25:33gánh hát đăng ea ca hát.
25:35Tiểu Thanh gọi một ấm trà,
25:37lắng nghe lời ca từ len lỏi vào đầu óc.
25:39Ta vì chàng lễ xuân dung,
25:41kêu gào.
25:42Ta vì chàng chảy hẹn hò lén lút,
25:44chịu sợ hãi.
25:45Ta vì chàng thắp hương thần,
25:47mở phong ấn mộ.
25:47Ta vì chàng nhả linh đan,
25:49cứu tim gan.
25:50Ta vì chàng ấp ủ mà thân thể dã rời.
25:52Ta vì chàng gội đầu mà tinh thần trong sáng.
25:55Ta vì chàng độ tình mà dự dàng thông suốt.
25:57Ta vì chàng mở ngọc cánh tay mà khẽ đưa.
26:00Ta vì chàng ấm áp dự dàng mà công phá dương khí.
26:03Ta vì chàng dành mạng sống,
26:04để lùi âm trình.
26:06Cuối cùng,
26:07một mình tình nguyện,
26:08có đầu mà không có cuối.
26:09Nàng thậm chí không dám gặp Bạch Tố Trinh.
26:12Nàng đã già đến mức này rồi,
26:13hoàn toàn không muốn Bạch Tố Trinh nhìn thấy.
26:16Lời ca trên sân khấu vẫn tiếp tục,
26:18thông cũng thông,
26:19đến giờ phong nguyệt cả hai đều vô công.
26:22Tiểu Thanh vẫn đang tự thương hại,
26:24thì một người đàn ông trung niên lại ngồi xuống đối diện nàng.
26:27Thanh cô cô làm tiểu tử ta phải khó khăn đi tìm.
26:30Hứa sĩ Lâm rõ ràng đã ngoài 50,
26:32con cháu đầy đàn,
26:33nói chuyện với Tiểu Thanh lại vẫn không đứng đắn.
26:36Con tìm ta làm gì?
26:38Tiểu Thanh nhíu mày hỏi.
26:40Hứa sĩ Lâm chấp tay cúi trào,
26:41e rằng lại phải làm phiền cô cô một lần nữa.
26:44Hắn xòe hai tay ra,
26:46một con rắn trắng nhỏ đang cuộn tròn trong lòng bàn tay của hứa sĩ Lâm,
26:49thè lưỡi rắn xì xì.
26:51Cả người tiểu thanh tê dại,
26:53nàng nhìn con rắn trắng nhỏ chỉ to bằng chiếc đũa,
26:56kinh ngạc hỏi,
26:56đây là Tiểu Bạch.
26:58Hứa sĩ Lâm nghiêm nghị nói,
26:59lão già Pháp Hải chui vào hang rồi trốn thoát,
27:02trong tháp chỉ tìm thấy con rắn trắng này.
27:04Ta không dám khẳng định đây có phải là mẫu thân ta không?
27:07Phiền cô cô rồi.
27:09Tiểu Thanh trong lòng vui buồn lẫn lộn,
27:11điều nghĩ đến nhiều nhất lại là
27:13đồ Bạch Tố Trinh chết tiệt của cô,
27:15cô cũng có ngày hôm nay.
27:16Tiểu Thanh mang Bạch Tố Trinh về lại rừng trúc tím.
27:19Không biết có phải vì đã từng đắc đạo thành yêu một lần hay không,
27:23con rắn trắng nhỏ tuy thân thể yếu ớt,
27:25nhưng lại không vô trì như giã thú bình thường,
27:27linh động không giống một con rắn.
27:29Tu Vi lại càng tiến triển nhanh như gió,
27:32năm xưa Tiểu Thanh hơn 200 tuổi,
27:34mới khai mở được chút linh trí đã khiến Bạch Tố Trinh chú ý.
27:37Còn con rắn trắng nhỏ này chưa đầy trăm tuổi
27:39đã trải qua thiên kiếp hóa hình rồi.
27:42Có lẽ ông trời cũng thương xót cho nàng lắm gian chân,
27:45thiên lôi lần này dịu dàng như trẻ con chơi đồ hàng,
27:48chỉ làm ra vẻ rồi tan biến.
27:50Một Bạch Tố Trinh trong hình hài đứa trẻ 5-6 tuổi xuất hiện tại chỗ cũ.
27:54Tiểu Thanh cúi đầu nhìn nàng,
27:55giống hệt như Bạch Tố Trinh nhìn nàng năm xưa.
27:58Cô bé chép chép miệng,
28:00nặng ra được 2 chữ
28:01Thanh, Thanh, ta đây, ta đây rồi.
28:04Tiểu Thanh tiến lên ôm lấy cô bé trắng ngần như ngọc này.
28:07Bạch Tố Trinh tuy đã tu luyện thành hình người,
28:10nhưng việc lột ra 20 năm một lần vẫn tiếp tục.
28:12Nàng vốn là một xã yêu thời niên thiếu,
28:15mỗi lần lột ra xong,
28:16hình dáng con người lại lớn thêm vài tuổi.
28:18Nàng dường như đã mất hết ký ức trước kia,
28:21bám người cực kỳ,
28:22một ngày không thấy Tiểu Thanh là bắt đầu khóc lóc thú thít.
28:25Nàng thậm chí không nhớ cả hứa tiên và hứa sĩ lâm.
28:28Có lần Tiểu Thanh xuống núi thăm kiếp sau của hứa sĩ lâm,
28:31gần như bị cái hũ giấm này quấy dày cả ngày.
28:34Người đi gặp hắn làm gì?
28:36Hắn có phải người yêu trước đây của người không?
28:38Khi nào người xuống núi,
28:40sao không mang ta đi?
28:41Khi nào về?
28:42Về rồi có còn yêu ta không?
28:45Tiểu Thanh, 3 chấm,
28:46nếu cái con rắn trắng này
28:48không phải chỉ nhìn giống đứa trẻ 12 tuổi,
28:50lão nương đã đè ra mà ăn sạch sẽ từ lâu rồi.
28:53Thanh Thanh, đau.
28:54Lại đến ngày gần lột da,
28:56Bạch Tố Trinh quấn lấy Tiểu Thanh nằm trên mặt đất,
28:59thút thít ủ rũ kêu than.
29:00Hai con rắn lớn,
29:02một xanh một trắng,
29:03quấn quyết lấy nhau,
29:04thân thể rắn cao như ngọn đồi nhỏ.
29:06Nếu để người phàm thấy,
29:08e rằng hồn vía cũng sẽ bay mất.
29:10Tiểu Thanh chỉ dùng đầu rắn cọ cọ đầu Bạch Tố Trinh,
29:13đây chắc là lần lột da cuối cùng rồi,
29:15nhịn một chút là sẽ ổn thôi.
29:17Bạch Tố Trinh chớp chớp đôi mắt to tròn,
29:19lần này lột da xong là ta trưởng thành rồi sao.
29:22Tiểu Thanh ử một tiếng,
29:23thế là Bạch Tố Trinh bắt đầu lột da.
29:26Lần lột da này đặc biệt kéo dài,
29:28dòng dã 3 tháng.
29:30Đối với Tiểu Thanh mà nói,
29:31nàng chỉ vừa mở mắt,
29:32đã nhìn thấy Bạch Tố Trinh của năm xưa,
29:35áo trắng,
29:35một chấm son giữa lông mảy.
29:37Lúc tĩnh thì duyên dáng như hoa sen chiếu mặt nước,
29:40khi hành động thì mềm mại như liễu yếu nương theo gió.
29:42Bạch Tố Trinh,
29:43Tiểu Thanh ngây ngốc gọi.
29:45Thanh Thanh,
29:46bây giờ ta trưởng thành rồi,
29:48chúng ta có thể kết hôn được rồi.
29:50Mặt Tiểu Thanh đột nhiên đỏ bừng.
29:52Nàng hỏi nhỏ,
29:53kết,
29:54kết hôn,
29:55phải đó,
29:55phải đó,
29:56ta chờ đợi ngày này lâu lắm rồi.
29:58Tiểu Thanh có chút do dự nói,
30:00ngươi sau này nhất định sẽ hối hận.
30:02Nàng còn có chút ti tiện,
30:04nghĩ rằng chi bằng bây giờ rũ rỗ nàng ấy lập huyết thể,
30:07để sau này nàng ấy có nhớ ra thì hối hận cũng đã muộn.
30:10Không hối hận đâu,
30:11Bạch Tố Trinh ngẫm nghĩ một chút,
30:13ngay từ cái nhìn đầu tiên ta đã muốn ở bên Thanh Thanh rồi.
30:17Mãi đến rất lâu rất lâu sau này,
30:19Bạch Tố Trinh mới khẽ nói với nàng,
30:21thật ra,
30:22khi ta từ rắn nhỏ tu thành người lần nữa,
30:24ta đã nói là Thanh Thanh,
30:25hôn,
30:26ý muốn nói là Thanh Thanh,
30:27hôn ta đi.
30:29Ta đã dành hơn trăm năm tu luyện thành người,
30:31điều ta muốn chẳng qua chỉ là một cái hôn của nàng mà thôi.
30:35Ngoại chuyện 1
30:36Tiểu Thanh luôn tìm cách biến thành thân rắn đực,
30:39nhưng không thành công.
30:40Bạch Tố Trinh nói,
30:41ta thích Tiểu Thanh,
30:42bất kể Tiểu Thanh là rắn đực hay rắn cái đều thích.
30:45Tiểu Thanh ấm ức,
30:46ô ô ô,
30:47ta cũng muốn nàng sinh rắn con cho ta.
30:50Thế là ngày hôm sau,
30:51Bạch Tố Trinh trộn 1 quả trứng rắn về.
30:54Tiểu Thanh vẻ mặt kinh ngạc,
30:56rắn con nở ra,
30:57đặt tên là Bạch Tiểu Thanh,
30:59và mất sau 13 năm tuổi thọ.
31:01Ô ô ô,
31:02ta đã nói với nàng rồi,
31:03chứng bình thường cân bản không thể biến thành người mà.
31:06Ngoại chuyện 2
31:08Tiểu Thanh luôn lo lắng Bạch Tố Trinh sẽ lấy lại ký ức trước kia.
31:11Kết quả lại vô tình phát hiện Bạch Tố Trinh đã nhớ từ lâu rồi.
31:15Từ khi nào,
31:17Bạch Tố Trinh ngẫm nghĩ một chút,
31:18chính là cái ngày chúng ta lập huyết thế đó.
31:21Đó là một buổi sáng,
31:22Tiểu Thanh đang ngủ say thì đột nhiên bị Bạch Tố Trinh lai tỉnh,
31:25rồi hôn tới tấp.
31:27Tiểu Thanh có chút quạo khi ngủ dậy,
31:29suýt chút nữa không kiểm soát được cái miệng rộng như chậu máu của mình.
31:33Cấp, Thanh Thanh, chúng ta lập huyết thệ được không?
31:36Tiểu Thanh mơ màng hỏi,
31:38tự nhiên lập huyết thệ làm gì?
31:39Ta muốn lập huyết thệ với nàng,
31:41vậy thì lập thôi.
31:43Thanh Thanh, ta đời này tuyệt đối không phụ nàng.
31:46Bạch Tố Trinh nắm lấy tay Tiểu Thanh,
31:48nói một cách cực kỳ quả quyết.
31:50Ta cũng như vậy,
31:51Tiểu Thanh trả lời trong thâm tâm.
31:53Ngoại chuyện 3
31:55Kiếp thứ 30 chuyển thế của hứa sĩ Lâm là một tú tải nghèo.
31:59Một ngày nọ, hắn nằm mơ,
32:01trong mơ có tất cả mọi thứ.
32:02Chân thực như sống thêm một đời nữa.
32:04Sau khi tỉnh dậy,
32:06giấc mơ đó cũng lâu không tan biến.
32:08Thế là, hứa sĩ Lâm không kìm được cầm bút,
32:10trịnh trọng viết xuống 3 chữ.
32:12Thanh xả chuyện, hoàn.
Bình luận