- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Người yêu cũ của tôi từng có một Bạch Nguyệt Quang, người mà cô ấy mãi không thể thổ lộ
00:04tình cảm.
00:05Bây giờ, Bạch Nguyệt Quang ấy lại đang nằm trong vòng tay tôi.
00:09Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:13luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:16Vào chuyện, Bạch Nguyệt Quang của người yêu cũ có đôi mắt đào hoa, chưa tràn tình ý, từng cái
00:22dơ tay nhất chân đều toát lên nét quyến rũ nhẹ nhàng.
00:25Còn tôi sao biết được những điều này, bởi vì cô ấy bây giờ là người thuê nhà của tôi,
00:30đúng là số phận luôn biết cách trêu người.
00:32Khi nhìn thấy người khách thuê mới ấy, ký ức đáng lẽ đã hóa cho bỗng bập bùng sống dậy
00:37như tàn lửa chưa tắt.
00:39Không hiểu vì sao, tôi lại đồng ý ký hợp đồng thuê nhà với cô ấy.
00:43Lục Thanh Quy, cái tên nghe cứ như con trai vậy.
00:46Để Bạch Nguyệt Quang của người yêu cũ làm người thuê nhà đã đủ điên rồi, nên tôi không muốn
00:51có thêm bất kỳ dây dưa nào khác.
00:52Thỉnh thoảng đi ra ngoài, tôi lại thấy Lục Thanh Quy dẫn những cô gái khác nhau về.
00:57Bọn họ đều rất xinh, người thì trong sáng, người thì quyến rũ.
01:01Cô ấy như một người làm vườn, tỉ mỉ chăm sóc từng đoá hoa đẹp của mình.
01:06Còn cuộc sống của tôi thì quá đỗi tẻ nhạt.
01:08Mỗi ngày chỉ nằm lì trong nhà, có lẽ một ngày nào đó tôi chết trong này cũng chẳng ai
01:13biết, chẳng ai quan tâm.
01:15Tiếng chuông cửa vang lên kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng.
01:18Tôi nên cảm ơn người đã gõ cửa.
01:20Qua camera của khóa điện tử, tôi thấy Lục Thanh Quy đang đứng ngoài cửa, cúi đầu, nét mặt khó
01:25đoán.
01:26Tôi mở cửa, hỏi, có chuyện gì sao?
01:29Cô ấy mỉm cười, lễ phép nói, xin lỗi đã làm phiền, tôi để quên chìa khóa trong nhà.
01:34Không biết bên chị có chìa khóa dự phòng không?
01:37Tôi có nhắn tin cho chị nhưng không thấy trả lời nên mới gõ cửa, thật xin lỗi.
01:42Quên mang chìa khóa à?
01:43Có, chờ tôi chút.
01:45Tôi quay vào trong, lấy chìa khóa dự phòng đưa cho cô ấy.
01:48Cô ấy mở cửa, rồi trả lại chìa khóa, nói cảm ơn chị.
01:53Nụ cười lúc này có vẻ chân thành hơn.
01:55Ừ, tôi đáp gọn rồi đóng cửa lại.
01:58Cầm ấm nước trên bàn, rót cho mình một ly, nước lạnh chảy qua cổ họng xuống dạ dày,
02:03khiến cả người dùng mình, đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
02:07Chưa bao lâu sau, chuông cửa lại vang lên lần nữa.
02:10Vẫn là lục thanh quỳ.
02:11Tôi mở cửa, chưa kịp nói gì.
02:13Cô ấy đã mỉm cười, đôi môi khẽ động, cảm ơn chị vừa nãy.
02:17Đây là bánh ngọt tôi tự làm, nếu chị không ngại, xin nhận cho.
02:22Chiếc bánh nhỏ phủ lớp kem trắng, trên có ba quả dâu tây, nhìn vô cùng đáng yêu.
02:27Có lẽ sợ tôi do dự, cô lại dự dàng nói thêm, tôi làm hơi nhiều, ăn không hết.
02:32Chị thử xem sao, cũng có thể góp ý cho tôi một chút.
02:35Khuôn mặt vẫn tươi cười, lễ phép nhưng xa cách.
02:39Tôi đưa tay nhận lấy bánh, khẽ nói cảm ơn.
02:42Cô ấy mỉm cười đáp lại, không có gì.
02:45Rồi lịch sự quay về, nhìn chiếc bánh dâu nhỏ trên bàn.
02:48Tôi thầm nghĩ, không phải vô cớ mà lâm lộc hàm, người yêu cũ tôi, từng thích cô ấy.
02:53Lục thanh quỳ thật sự rất xinh, như một đoá hướng dương, rực rỡ, ấm áp, kêu hãnh mà phóng
02:59túng.
02:59Tôi uống một viên thuốc chống dị ứng, rồi nếm thử một miếng bánh nhỏ.
03:04Vẫn chẳng có việc gì làm, tôi tiếp tục chơi game kinh dị.
03:07Không biết đã bao lâu, cổ và cánh tay bắt đầu ngứa ngáy.
03:10Tôi mở ngăn kéo định lấy thêm thuốc, nhưng phát hiện đã hết.
03:14Lúc nãy tôi không để ý, đó là viên cuối cùng.
03:17Ban đầu tôi nghĩ dáng chịu cũng được, nhưng cơn ngứa khiến người ta khó mà chịu nổi.
03:22Chỉ còn cách khoác áo ngoài, tôi đi đến tiệm thuốc 24 giờ để mua thuốc.
03:26Đêm cuối thu hơi xe lạnh, giữa khu trung cư trống vắng lúc nửa đêm 12h30,
03:30người ta dễ bất xác nghĩ đến những tên sát nhân tàn nhẫn trong các vụ án mạng.
03:35Mua thuốc xong, tôi vừa bước ra thì bắt gặp lục thanh quỳ cũng từ cửa hàng tiện lợi 24
03:39giờ bên cạnh đi ra,
03:40trong tay sách một lốc bìa.
03:42Chị từ, thật trùng hợp, cô ấy mỉm cười, khẽ vẫy tay chào, tôi gật đầu đáp lại.
03:48Lục thanh quỳ bước đến, đi song song nhưng hơi chết về phía sau, không hỏi vì sao tôi lại
03:53ra ngoài giữa đêm.
03:54Khoảng cách giao tiếp giữa người xa lạ được cô ấy nắm bắt rất khéo, ít nhất với tôi là
03:59vừa đủ.
04:00Cảm giác sợ hãi khi phải đi một mình trên con đường vắng dần tan biến.
04:04Hai người không nói gì suốt quãng đường, đến cửa nhà, chúng tôi gật đầu chào nhau rồi tách ra.
04:09Khi tôi vừa mở cửa, phía sau chuyển đến tiếng cười nói rộn rã, thì ra căn hộ đối diện
04:14đang tụ tập ăn mừng.
04:16Đóng cửa lại, căn nhà tối đen, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim đập.
04:21Tôi và lục thanh quỳ như thể thuộc về hai thế giới khác nhau.
04:24Lâm lục hàm thích cô ấy, cũng chẳng lạ, lục thanh quỳ rất biết quan tâm người khác.
04:30Số phận luôn đẩy con người đi về phía trước, dù chúng ta không muốn.
04:34Dù tôi không hề muốn có bất kỳ quan hệ gì với lục thanh quỳ, nhưng đời luôn khó lường.
04:39Hôm nay là giao thừa. Với tôi, ngày nay chẳng khác gì 364 ngày còn lại trong năm.
04:45Nhưng với hầu hết mọi người, hôm nay là ngày đặc biệt, ví dụ như người em trai cùng mẹ
04:49khác cha của tôi.
04:51Nó gọi điện hỏi tôi có muốn về nhà ăn Tết không.
04:54Tôi thấy buồn cười, giống như vừa nghe một trò đùa.
04:57Nó là kết quả của việc mẹ tôi ngoại tình.
05:00Chính vì nó và người đàn ông kia, mẹ đã bỏ rơi tôi và cha tôi.
05:04Mãi đến khi cha mất, bà mới đón tôi về.
05:07Tôi nghĩ, có lẽ mẹ vẫn yêu tôi, dù chưa từng cho tôi chút tình thương nào.
05:11Nếu phải chứng minh điều đó, thì chắc là vì bà ấy để lại cho tôi tòa nhà này, để
05:16tôi sống cuộc đời bà chủ nhà trọ an nhàn.
05:18Tôi biết, tôi nên thấy hài lòng.
05:21Khi bà còn sống, chúng tôi chưa bao giờ đón Tết cùng nhau.
05:24Bây giờ bà đã mất, đứa con trai kia lại muốn gọi tôi về ăn Tết.
05:28Thật nực cười.
05:29Dĩ nhiên, tôi từ chối.
05:31Mẹ đã mất, giữa tôi và nó chẳng còn gì ngoài sự xa lạ.
05:35Tối nay, tôi mua một gói bánh chẻo đông lạnh về nấu.
05:39Vừa lên đến cửa, tôi thấy Lục Thanh Quy đang đứng đó.
05:42Cô ấy cười ngại ngùng, xin lỗi nhé, tôi lại quên chìa khóa trong nhà rồi, lại phải làm phiền
05:47chị rồi.
05:48Tôi gật đầu, đáp, không sao.
05:51Có lẽ bị ảnh hưởng bởi những lời chúc mừng năm mới vang lên ngoài đường.
05:54Khi đưa chìa khóa cho Lục Thanh Quy, tôi thuận miệng nói, chúc mừng năm mới.
05:59Cô ấy thoáng ngạc nhiên, rồi cười đáp lại, chúc mừng năm mới, chị từ.
06:03Chỉ là nụ cười hôm nay, so với mọi khi, chân thật hơn một chút.
06:08Lục Thanh Quy dường như nhận ra căn hộ của tôi vắng lạng khác thường, bèn hỏi, chị có muốn
06:12sang nhà tôi ăn cơm không?
06:14Tôi nhìn Lục Thanh Quy, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
06:18Ánh đèn vàng nhạt trong hành lang hắt lên gương mặt cô ấy, dạng dỡ, hiền hòa.
06:22Ai mà chẳng thích sự ấm áp chứ? Thế là tôi đồng ý, mang theo luôn túi bánh chẻo.
06:28Lục Thanh Quy nấu ăn rất khéo, chỉ có hai người nên cô ấy làm bốn món và một món
06:33canh, mở thêm một chai rượu vang, coi như mừng giao thừa.
06:37Trong bữa ăn, tôi uống hơi nhiều, nhưng không say.
06:40Cô ấy trêu tôi vài câu, nói tôi tử lượng tốt thật.
06:44Sau đó tôi mang thêm mấy chai rượu từ nhà mình sang, hai người uống đến tận hứng.
06:48Quả thật, tôi uống giỏi, còn Lục Thanh Quy vừa hết một chai đã say ngà ngà.
06:53Từ hôm ấy, quan hệ giữa chúng tôi dường như trở thành bạn bè.
06:57Thỉnh thoảng Lục Thanh Quy mua trái cây sẽ chia cho tôi một ít, tôi cũng đáp lễ, sáng đi
07:02mua đồ ăn thì mang thêm phần cho cô ấy.
07:04Dần dần, chúng tôi hình thành một sự ăn ý ngầm, tôi lo bữa sáng cho cô ấy, còn mỗi
07:09tối thứ bảy, Lục Thanh Quy sẽ nấu cơm mời tôi sang ăn.
07:13Nếu cuộc sống cứ thế trôi đi, có lẽ chúng tôi sẽ mãi chỉ là bạn bè.
07:17Nhưng rồi một chuyện bất ngờ xảy ra.
07:19Người làm vườn dày dạng kinh nghiệm ấy, trong một phút cao hứng, lại đi nuôi một cây trúc đào
07:24và chẳng may bị gai đâm.
07:26Căn hộ cách âm rất tốt, nhưng tiếng cãi vã từ đối diện quá lớn, cửa nhà họ lại mở.
07:31Tôi nghe loáng thoáng, hình như Lục Thanh Quy và một cô gái nào đó đang chia tay.
07:35Người kia không cam lòng, năn nỉ, giận dữ, mắng mỏ.
07:39Vốn dĩ đến đây là hết, nhưng không ngờ mẹ của Lục Thanh Quy lại đến.
07:43Sự xuất hiện của bà khiến mọi chuyện lên đến cao trào.
07:46Bà vốn đã không chấp nhận việc con gái mình thích phụ nữ.
07:50Giờ lại thấy cô ấy chơi đùa trong tình cảm, bà càng giận dữ hơn, buông ra hàng loạt lời
07:54khó nghe.
07:55Tiếng cãi vã kéo dài rất lâu, rồi đột nhiên im bật.
07:59Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở cửa xem sao.
08:03Vừa mở, tôi thấy Lục Thanh Quy ngồi giữa bên tường, khóc không thành tiếng.
08:07Lúc này, cô ấy khác hẳn mọi khi, trông yếu đuối và tuổi thân đến lạ.
08:12Tôi đưa Lục Thanh Quy vào nhà, rót cho một ly nước.
08:15Cô ấy khẽ nói, giọng nghe ngẹn, hơi lạnh một chút.
08:18Tôi đảo mắt, chưa kịp nói gì, cô ấy đã lên tiếng tiếp, ban đầu tôi đều nói rõ với
08:24họ, nếu không muốn tiếp tục thì cứ dừng lại.
08:26Tại sao cô ấy lại phải làm vậy chứ?
08:29Còn mẹ tôi, tại sao bà ấy mãi không hiểu tôi?
08:32Chắc người bình thường khó mà hiểu nổi Lục Thanh Quy thật đấy.
08:35Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu vì sao Lâm Lộc Hàm chỉ coi cô ấy là bạch người quang.
08:40Tối hôm đó, Lục Thanh Quy ngồi lại nhà tôi rất lâu.
08:44Mặt trời vẫn mọc rồi lặn, bầu trời vẫn xanh, mây vẫn trồi.
08:48Tất cả như chẳng có gì thay đổi, chỉ là chúng tôi đã bắt đầu đổi khác.
08:52Quan hệ giữa tôi và Lục Thanh Quy dường như thân thiết hơn một chút vì cô ấy mời tôi
08:56cùng tham gia buổi tụ tập với bạn bè của mình.
08:59Dù nói thật, tôi chẳng hứng thú gì.
09:02Lục Thanh Quy rất thích mời bạn đến nhà ăn cơm từ giữa trưa đã bắt đầu chuẩn bị.
09:06Vì là hàng xóm, cô ấy còn gọi tôi sang giúp.
09:09Có tiếng gõ cửa, chắc là bạn của Lục Thanh Quy đến.
09:13Tôi nhìn cô ấy một cái, Lục Thanh Quy gật đầu ra hiệu cho tôi ra mở.
09:17Người đến là một chàng trai có vẻ lịch sự, khuôn mặt thư sinh.
09:21Vừa thấy tôi, cậu ta mỉm cười thân thiện, tôi cũng đáp lễ.
09:25Dẫn mọi người vào trong, tôi giúp Lục Thanh Quy chuẩn bị đồ uống.
09:28Khi đưa ly nước cho chàng trai kia, cậu ta nói cảm ơn chị dâu.
09:33Tôi khựng lại, không kịp hiểu ý gì.
09:35Từ trong bếp, Lục Thanh Quy bừng đĩa hoa quả đi ra, vừa đi vừa cười mắng.
09:39Thằng nhóc này, gọi linh tinh gì thế, đây là chị chủ nhà của tôi.
09:44Mặt cậu sinh viên đỏ bừng, ấp úng nói, xin, xin lỗi ạ.
09:48Tôi chỉ gật đầu, nói nhẹ, không sao.
09:51Có bốn người đến, hai nam hai nữ, trông như hai cặp đôi, một cặp nam nam, một cặp nữ
09:57nữ.
09:58Cũng khá thú vị, tôi ngồi một bên nhìn họ chơi đùa, thấy cũng vui.
10:03Tụ họp kiểu gì cuối cùng cũng đến trò thật lòng hay mạo hiểm.
10:06Vì có hai cặp đôi, mức độ chơi hơi mạnh bạo hơn bình thường, nào là hôn kiểu pháp, nào
10:11là cởi áo, đủ trò.
10:13Đến lượt tôi, trai dự dừng lại ngay trước mặt.
10:16Tôi lập tức chọn nói thật, tôi chẳng muốn cởi áo trước mặt người khác.
10:20Người đặt câu hỏi là một cô gái tóc dài, khi chất kiểu trị đẹp quyến rũ.
10:24Cô ấy cười nói, người mới thì không hỏi quá riêng tư nhé.
10:28Câu hỏi, chị thích nam hay nữ?
10:30Lục Thanh Quy lập tức chừng cô ta một cái, tông ý, thế mà gọi là không riêng tư hả?
10:35Rồi quay sang tôi, nói dịu dọng, không muốn trả lời cũng không sao, tôi uống thay chị.
10:41Cô ấy nói xong liền cầm chai rượu định giót.
10:44Tôi giữ tay Lục Thanh Quy lại, khẽ nói, không sao đâu.
10:47Rồi chậm dãi nói, tôi thích con gái.
10:50Mọi người đồng loạt, ồ lên một tiếng đầy ẩn ý.
10:53Tôi chỉ cười nhạt.
10:54Tối đó chơi đến rất khuya, ai nấy đều uống không ít.
10:58Hai cặp đôi kia, một cặp ngủ ở phòng khách, một cặp ở phòng ngủ chính.
11:02Còn Lục Thanh Quy, theo tôi về nhà.
11:05Cô ấy uống khá nhiều, đi loạn trọng.
11:08Sợ bị ngã, tôi phải đỡ Lục Thanh Quy đi từng bước.
11:11May là cô ấy cao gần bằng tôi, nên cũng không quá khó.
11:14Khi mở cửa, Lục Thanh Quy gục đầu lên cổ tôi, hơi thở nóng hổi phả lên ra khiến tôi
11:19thấy ngứa ngái.
11:20Cô ấy lại cọ mặt vào má tôi, thì thầm, thoải mái thật.
11:24Tôi khựng lại, hơi nghiêng đầu tránh, nhưng Lục Thanh Quy lại tựa lên lần nữa.
11:29Sau khi vào nhà, tôi đặt cô ấy nằm lên sofa, rót nước cho uống, rồi tự rót một ly
11:34cho mình.
11:35Dù tử lượng tốt, tôi cũng đã uống khá nhiều, cả người nóng gian.
11:39Tôi cố hết sức đỡ Lục Thanh Quy vào phòng khách.
11:42May mà phòng khách vẫn sạch sẽ, còn có thể ở được.
11:45Khi đặt cô ấy lên giường, định luật Newton dạy tôi một bài học.
11:49Tôi không đứng vững, bị kéo ngã xuống theo.
11:52May là hai tay kịp chống, nếu không thì cả hai chắc đã đập mặt vào nhau.
11:56Lúc ấy, Lục Thanh Quy mở mắt, ánh nhìn mờ xương, nhưng vẫn còn tỉnh táo.
12:01Đôi mắt đào hoa ướt át, ánh lên chút tình dục mơ hồ, quyến rũ đến nghẹt thở.
12:06Không hiểu vì sao, tôi cúi xuống hôn người bên dưới.
12:10Ngay khoảnh khắc ấy, lửa bén rơm, cháy rực rỡ, triền miên đến tận cùng.
12:14Lục Thanh Quy quả nhiên là người làm vườn dày dạng kinh nghiệm, biết chăm sóc,
12:18cô ấy biết cách khiến người ta quên mất lý trí.
12:21Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thanh Quy nằm trong vòng tay mình,
12:25chỉ biết thở dài, rượu và gái đẹp thật hại người.
12:27Tôi rút cánh tay tê dại ra, lặng lẽ xuống giường.
12:31Rửa mặt xong, tôi ra ngoài mua đồ ăn sáng,
12:34tiện thể mua luôn phần cho bốn người bên nhà Lục Thanh Quy.
12:37Vừa về đến nơi, họ cũng vừa định sang gõ cửa.
12:40Tôi liền mang đồ ăn sang phòng cô ấy giải quyết luôn.
12:43Khi mọi người đang ăn, cửa phòng mở ra, Lục Thanh Quy bước vào,
12:47chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi xuống, múc cháo chẳng uống.
12:51Cô gái tóc dài trông thấy gì đó liền treo, Thanh Quy, tối qua ngủ ngon nhỉ.
12:56Tôi nhìn theo ánh mắt cô ta, trên xương quai xanh của Lục Thanh Quy,
12:59lờ mơ có dấu răng nhạt nhòa.
13:02Một chàng trai bật cười, ái trả, Lục Thanh Quy, cô mơ thấy mình gạm gà à.
13:07Không khí hơi ngượng ngập, cô ấy chỉ hư khẽ,
13:10giọng nửa miềm mai nửa lơ đáng, có lẽ thế, ăn thì ăn rồi,
13:13nhưng tỉnh dậy chẳng còn nhớ gì, chỉ là một giấc mộng vàng thôi.
13:17Tôi cúi đầu ăn, không nói gì, dù sao, là tôi chủ động hôn trước,
13:22ăn xong, tôi vội vàng về nhà.
13:25Hỏi, nếu vì ham muốn mà lỡ ngủ với một người không nên ngủ thì phải làm sao?
13:30Bình luận 1 thì coi như tỉnh một đêm thôi.
13:33Bình luận 2, ham muốn đến mức nào?
13:35Kèm ảnh chảy nước miếng.
13:37Bình luận 3, chủ thớt là nam hay nữ?
13:39Dù sao tôi cũng được, át quy chát nè.
13:42Và hàng trăm bình luận khác.
13:44Chủ đề bị loạn hết cả lên, chẳng có câu trả lời nào ra hồn.
13:48Cuối cùng, tôi xóa bài viết.
13:50Đúng lúc đó, ngay rỗ của mẹ sắp tới, đứa em cùng mẹ khác cha gọi tôi về.
13:55Nhà họ ở thành phố X, tôi ở thành phố G, tôi liền bắt chuyến bay đêm đến X.
14:00Hai ngày ở đó khiến tôi bình tĩnh lại.
14:02Tôi sắp xếp lại mọi chuyện giữa mình và lục thanh quy,
14:05ở bên nhau là điều không thể, nếu có thể tiếp tục làm bạn thì tốt,
14:08còn nếu cô ấy không muốn, cũng không sao.
14:11Dù sao, lục thanh quy chẳng để tâm đâu, cô ấy là người làm vườn, chẳng phải sao.
14:17Nhưng đúng lúc tôi vừa về đến tòa nhà, trùng hợp thay, lục thanh quy cũng vừa trở lại,
14:22bên cạnh còn có một cô gái xinh xắn đáng yêu đi cùng.
14:25Có vẻ như tôi đã tự đa tình rồi, buổi tối tốt lành.
14:29Lục thanh quy cười, chủ động chào hỏi tôi như mọi khi, tối tốt lành.
14:33Cô ấy kéo cô gái bên cạnh lại, giới thiệu, đây là bạn gái tôi, Tiểu Trúc.
14:38Cô gái đáng yêu ấy mỉm cười ngọt ngào, lễ phép nói,
14:42Chào chị ạ, chào em, tôi có chút việc, tôi đi trước nhé, tạm biệt, tạm biệt.
14:48Trong phòng tối om, chỉ có ánh đèn đường yếu ớt hát qua cửa sổ.
14:52Xem ra lại là một đêm chỉ còn mình tôi.
14:55Sáng hôm sau, có tiếng gõ cửa, là lục thanh quy.
14:58Lục thanh quy, sao hôm nay không có bữa sáng nữa?
15:01À, tôi sợ bạn gái cô hiểu lầm, nên không mua nữa.
15:05Hiểu lầm gì chứ?
15:06Thì bạn gái cô không phải.
15:08Cô ấy cười nhẹ, thẳng nhiên nói, là bạn bình thường thôi mà,
15:12chẳng lẽ tôi không thể có bạn là nữ sao?
15:14Với lại cô ấy chỉ đến lấy đồ thôi, lấy xong đi ngay, có qua đêm đâu.
15:19Ừ, lục thanh quy chẳng cần phải giải thích với tôi như thế.
15:23Cuối tuần này chị có rảnh không?
15:25Mình cùng ra ngoài chơi nhé.
15:27Đôi mắt hoa đào của lục thanh quy nhìn tôi, sâu lắng mà dịu dàng.
15:31Còn phải xem lúc đó có rảnh không?
15:33May là tôi chưa bị sắc đẹp làm mờ lý trí.
15:36Được, đến lúc đó tôi hỏi lại.
15:38Ừ.
15:39Cuối tuần đến, đúng như đã hẹn, lục thanh quy hỏi tôi có đi chơi không.
15:43Tôi đã nghĩ suốt cả tuần, nếu cô ấy thật sự không để tâm,
15:47thì tôi cũng chẳng cần giữ khư khư nữa.
15:49Thế là tôi đồng ý lời mời.
15:50Như đời không như ý, tống tự, em trai cùng mẹ khác cha đến tìm tôi.
15:56Cậu ta nói cha mình sắp mất, đã lập di trúc, trong đó có phần của tôi,
16:00và tôi cần có mặt khi luật sư đọc di trúc.
16:02Vậy là tôi đành thất hứa.
16:04Đến bệnh viện, người đàn ông ấy nằm trên giường bệnh,
16:07gây gò đến mức chỉ còn da bọc xương, nhưng vẫn nhìn ra được nét tuấn tú thời trẻ.
16:12Khi thấy tôi, ông cố gắng nhất khóe môi cười, trong mắt ông là tình yêu,
16:16nhưng tôi biết ông đang nhìn xuyên qua tôi để thấy hình bóng của mẹ.
16:20Sau khi ông qua đời, luật sư công bố di trúc,
16:23ông để lại cho tôi 10% cổ phần của tập đoàn Hoa Thiên.
16:26Xem ra ông thật lòng yêu mẹ tôi, yêu đến mức yêu ai yêu cả đường đi lối về.
16:31Buổi tối, tống tự đưa tôi đến nhà họ tống.
16:34Mọi thứ vẫn giống hệt trong ký ức, chẳng khác mấy.
16:37Chị, phòng chị vẫn còn đó.
16:39Mẹ kế vẫn sai người dọn dẹp thường xuyên, sạch sẽ lắm.
16:43Mở cửa phòng, hơi thở màu hồng phấn ập vào, đúng là chẳng khác gì lúc nhỏ.
16:48Nhìn khuôn mặt có vài phần giống tôi trong gương, tôi thấy lòng mình bỗng nhẹ nhóm.
16:52Dù mẹ chưa từng cho tôi tình thương, ít nhất bà đã cho tôi một cuộc sống đủ đầy.
16:56Ừ.
16:57Tôi đóng cửa phòng, vừa xoay người, tống tự vội nói,
17:01Chị ơi, tối nay ở lại nhé.
17:03Dạo này là tăng lễ của ba, em, em hơi sợ, sợ không xử lý tốt.
17:08Cậu ta cúi đầu, thỉnh thoảng lại len lén nhìn tôi.
17:11Nực cười, cậu ta cũng biết sợ sao.
17:14Khi luật sư đọc di trúc, cậu ta nhìn đám họ hàng lạnh lùng đến thế cơ mà.
17:18Tôi đưa tay xoa đầu cậu em trai, hở hững nói, được.
17:22Ngay lập tức cậu ta cười tươi giói, mắt cong cong như trăng khuyết,
17:26dường như tôi còn thấy đuôi chó nhỏ đang vẫy tít tắp.
17:29Tối đó, khi trở về phòng, tôi phát hiện điện thoại đã tắt nguồn vì hết pin.
17:34Mở máy lên, hàng loạt cuộc gọi nhỡ của Lục Thanh Quy hiện ra.
17:37Tôi vội gọi lại.
17:38Vừa kết nối, giọng cô ấy vang lên đầy lo lắng,
17:41alo, từ cửu, chị đang ở đâu đấy.
17:44Nghe giọng Lục Thanh Quy, tôi nhận ra cô ấy thật sự rất gấp.
17:48Nhà tôi có chút chuyện, tôi về rồi.
17:51Xin lỗi, quên báo cô.
17:53Bên kia im lặng thật lâu, mãi mới nói, biết rồi.
17:56Muộn rồi, ngủ sớm đi.
17:58Ngủ ngon.
17:59Cô cũng vậy, ngủ ngon.
18:02Đời người vô thường, ruột to bọc ruột nhỏ, mọi chuyện trồng chéo.
18:06Tôi ở lại ít thị một tuần mới về.
18:08Dù Tống Tự không nỡ, nhưng sau khi tôi hứa sẽ thường xuyên về thăm,
18:12cậu ta mới chịu để tôi đi.
18:13Nhưng vẫn khăng khăng tiễn tôi tận nơi.
18:15Và thế là, tôi gặp lại Lục Thanh Quy.
18:18Vừa đến cửa nhà, tôi chưa kịp mở, thì cửa đối diện đã bật ra.
18:23Thấy Tống Tự đi cùng tôi, cô ấy sữ người, rồi thẳng nhiên nói, về rồi à?
18:28Ừ, tôi đáp.
18:30Lục Thanh Quy chỉ gật đầu, rồi đóng cửa lại.
18:32Sau khi vào nhà, Tống tự hỏi, cô ấy là bạn chị à?
18:36Ừ, bạn.
18:38À, lát nữa mình ra ngoài ăn đi, tối em về nhé.
18:41Vâng, chị đừng lo, đi đêm chút cũng không sao.
18:45Thằng bé này sao lại nói chuyện kiểu nũng nịu như vậy?
18:48Thôi, em ở lại ngủ một đêm, mai hãng đi.
18:52Chị, em, tôi lập tức cắt lời, quyết định vậy đi.
18:56Sáng hôm sau, khi tiễn Tống Tự ra sân bay, tôi gặp Lục Thanh Quy, say khước.
19:01Hôm nay là cuối tuần, chắc cô ấy đi chơi suốt đêm.
19:04Cô không sao chứ, tôi tiến lại đỡ.
19:07Đừ, cửu, Lục Thanh Quy nghiêng đầu nhìn tôi, hơi men pha lẫn mùi hương nhẹ thoảng qua mũi.
19:13Ừ, về trước đi, con ma men này lại quên mang chìa khóa, tôi đành phải đưa cô ấy về
19:19nhà mình.
19:20Giót cho Lục Thanh Quy một ly nước, vừa định đút cho uống, cô ấy nhìn tôi, bỗng vơn tay
19:24ôm chầm lấy tôi, nước đổ hết lê người.
19:28Lục Thanh Quy, cô, còn chưa nói hết câu, trước mắt đã là gương mặt xinh đẹp phóng đại, ngón
19:33tay thon dài của cô ấy khẽ vuốt về môi tôi.
19:36Hơi thở hòa lẫn, khi nóng ẩm ướt khiến lòng người dối loạn.
19:40Càng lúc càng gần, cuối cùng cô ấy cũng hôn lên.
19:43Nụ hôn nóng rực rừng ở cằm, rồi từ từ trượt lên môi.
19:46Đầu lưỡi nhẹ chạm, hơi nóng như thiếu đốt làn da.
19:50Tôi bừng tỉnh, vội đẩy người ra, thấy tôi rời khỏi, trong đôi mắt hoa đảo quyến rũ của Lục
19:55Thanh Quy ánh lên vẻ vô tội.
19:57Cô ấy thích tôi, khoảnh khắc đó, tôi chắc chắn như thế.
20:01Chỉ là, tình cảm này có thể kéo dài bao lâu, tôi không dám đoán.
20:05Lục Thanh Quy ngủ đến tận chiều mới tỉnh, may mà tôi có nấu sẵn chút đồ ăn.
20:10Dậy rồi à, ăn cơm đi.
20:13Cô ấy hơi ngẩn ra, rồi ngồi xuống bàn, ừ, được.
20:16Lấy một đôi đũa từ bên cạnh, bắt đầu ăn.
20:19Có lẽ thật sự đói, Lục Thanh Quy ăn rất nhiều.
20:22Ăn xong, còn chủ động rửa chén.
20:25Khi định rời đi, tôi nói, đợi chút, nói chuyện một lát.
20:29Cô ấy khựng lại, rồi quay người, ngồi xuống ghế sofa.
20:32Tôi hỏi cô, có phải cô thích tôi không?
20:35Đánh thẳng vào vấn đề là cách nhanh nhất để giải quyết.
20:38Nhưng Lục Thanh Quy không đáp, chỉ cúi đầu im lặng.
20:41Tình huống này, tôi thật không ngờ.
20:43Tôi đa tình rồi sao?
20:45Nếu là tôi tự nghĩ nhiều thì...
20:47Tôi có thể thích chị sao?
20:49Giọng cô ấy run run, nơi khóe mắt lấp lánh nước, mang theo ấm ức.
20:53Thích thì sao chứ?
20:54Chị đâu thích tôi.
20:56Tôi có quan tâm chị thế nào thì cũng vô ích.
20:58Chị sắp có gia đình rồi, chẳng lẽ tôi phải đi làm kẻ thứ ba phá hoại người khác à?
21:03Gì cơ?
21:05Con ma men này chưa tỉnh à?
21:06Đang nói gì vậy?
21:08Tôi hoàn toàn không hiểu.
21:09Người tối qua đưa chị về là hôn phu của chị phải không?
21:12Hai người trông rất xứng đôi.
21:14Tôi không thể nói mấy câu như chúc hai người hạnh phúc đâu.
21:17Tôi đi đây.
21:18Thì ra là hiểu lầm.
21:20Cô đứng lại.
21:21Tôi vội kéo tay Lục Thanh Quy.
21:23Giải thích đó là em trai tôi.
21:25Ngay lập tức, lông xù của mèo nhỏ được vuốt phẳng lại.
21:29Đôi mắt trong veo ánh lên vẻ kinh ngạc.
21:31Cậu ấy là em trai cùng mẹ khác cha của tôi.
21:33Cô hiểu lầm rồi.
21:35Giờ có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng chưa?
21:38Lục Thanh Quy khẽ ừ một tiếng.
21:40Tôi hỏi lại lần nữa.
21:41Cô có thích tôi không?
21:43Ừ, thích.
21:44Tôi cũng khá thích cô.
21:46Hay là mình thử hẹn họ xem sao?
21:47Đối với tình cảm, tôi luôn thẳng thắn.
21:50Thích thì theo.
21:51Không thích thì dừng.
21:52Đơn giản thế thôi.
21:54Mắt Lục Thanh Quy lập tức sáng lên.
21:56Thật chứ?
21:57Trước đây, sau lần đó, chị cứ né tránh.
22:00Tôi tưởng chị ghét tôi rồi.
22:02Không phải.
22:02Chỉ là, nếu sau này hết thích, thì nói thẳng ra nhé.
22:06Nghe vậy, Lục Thanh Quy hơi ngẹn, mím môi.
22:09Giờ thì tôi hiểu tại sao mấy người yêu cũ lại nói tôi là đồ lăng nhăng rồi.
22:13Tôi nhìn cô ấy, bật cười.
22:15Vậy đồng ý không?
22:17Được.
22:17Lục Thanh Quy ngồi sát lại, ôm tôi vào lòng.
22:21Áo tràng xanh biếc, lòng thiếp mênh mang.
22:23Sau bao năm, tôi lại yêu, mà người yêu vẫn là một cô người làm vườn yêu hòa.
22:28Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ nhanh chia tay thôi, nhiều nhất một tháng, vì nghe nói người yêu cũ
22:32của Lục Thanh Quy chưa ai qua nổi ba tháng, đa phần chỉ một tháng là tan.
22:37Thế nhưng ba tháng trôi qua, chúng tôi vẫn bên nhau, vô cùng hòa hợp.
22:41Tôi rủ cô ấy chơi game kinh dị, cô ấy bị dọa hét ẩm lên làm tôi cười đau cả
22:46bụng.
22:46Cô ấy dẫn tôi đi ngắm cảnh, trải nghiệm những chuyến phiêu lưu mới lạ.
22:50Chúng tôi khác nhau về sở thích, nhưng lại tò mò với thế giới của nhau.
22:54Từng ngày, từng ngày, đã trôi qua hơn một năm.
22:58Nhận biết ngàn vạn người, chẳng ai tốt bằng nàng.
23:01Năm thứ hai bên nhau, chẳng ai ngờ chúng tôi lại lâu bền đến vậy, ngay cả tôi cũng bất
23:05ngờ, chỉ trừ Lục Thanh Quy.
23:08Một hôm, tôi nhắc chuyện đó, cô ấy nói, khi em chắc rằng mình thích chị, em đã biết rồi,
23:13người em muốn đi cùng cả đời, chính là chị.
23:17Tết năm ấy, Lục Thanh Quy quyết định đưa tôi về ra mắt bố mẹ.
23:20Tôi thấy không hay lắm, nghe nói mẹ cô ấy không mấy đồng ý chuyện cô ấy thích con gái.
23:26Không sao đâu, em công khai lâu rồi.
23:28Cả nhà đều biết.
23:30Mẹ em chỉ mong em tìm được người phù hợp, sống vui vẻ.
23:33Thấy chị rồi, chắc bà sẽ thích thôi.
23:36Chị tốt thế này, chỉ sợ là bà cảm thấy em không xứng ấy chứ.
23:40Tôi bật cười, bóp nhẹ mũi Lục Thanh Quy, miệng lưỡi khéo quá.
23:44Nhớ đến tin nhắn hôm qua của Tống Tự hỏi tôi có về ăn Tết không, tôi hơi đau đầu.
23:49Nhưng em trai tôi cũng muốn tôi về nữa.
23:51Cô ấy suy nghĩ một lúc rồi nói, hay là chưa mình qua nhà em trai chị ăn Tết, tôi
23:56về bên nhà em.
23:57Dù sao hai nhà cùng thành phố, đi lại cũng tiện mà.
24:01Được rồi, để chị nói với Tiểu Tự.
24:03Dù Tống Tự không mấy đồng ý, nhưng nghĩ đến chuyện năm ngoái ba chúng tôi cùng ăn Tết, cuối
24:08cùng cũng gật đầu chất thuận.
24:10Buổi tối, chúng tôi đến nhà Lục Thanh Quy.
24:13Ba cô ấy là một người đàn ông điềm đạm, mẹ thì là một người phụ nữ thoải mái, nói
24:17năng sảng khoái, lại được bảo dưỡng rất tốt, hoàn toàn không nhìn ra là đã có cô con gái
24:22lớn như Lục Thanh Quy.
24:23Bữa cơm diễn ra rất hòa thuận và vui vẻ.
24:26Sau khi ăn xong, chúng tôi cùng ra ngoài tản bộ, thì bất ngờ gặp một người quen, Lâm Lục
24:31Hàm.
24:32Cô là bạn gái cũ của tôi, đồng thời cũng là bạn Thanh Mai Trúc Mã có chút tình cảm
24:36với Lục Thanh Quy.
24:38Hiện giờ cô đang khoác tay một người đàn ông, A Thanh, đã lâu không gặp.
24:42Khi ánh mắt cô dừng lại trên người tôi, rõ ràng là khựng lại trong giây lát.
24:47Đã lâu không gặp, đây là vợ tôi, Từ Cửu.
24:50Lục Thanh Quy trực tiếp giới thiệu tôi như vậy.
24:52Nghe cô ấy nói xong, Lâm Lục Hàm lại càng kinh ngạc hơn.
24:56Mãi đến khi người chồng bên cạnh lên tiếng gọi, cô mới hoàn hồn lại,
25:00Xin chào, đây là chồng tôi, hứa giật.
25:03Bốn người khách sáo vài câu rồi tản ra.
25:05Một lúc lâu sau, Lục Thanh Quy mới hỏi tôi, chị và Lâm Lục Hàm quen nhau à?
25:10Tại sao hỏi vậy?
25:12Tôi nhìn xuống nền tuyết, giả vờ hỏi lại một cách tự nhiên.
25:15Vừa nãy cô ta nhìn chị lâu lắm.
25:17Nếu không có chồng cô ta đứng đó, chắc em còn nghĩ cô ta để ý chị rồi.
25:22Nói xong, Lục Thanh Quy còn không quên khen thêm, vợ em đúng là xinh đẹp khiến người ta không
25:27rời mắt.
25:28Vài giây im lặng, tôi do dự, không biết có nên kể cho cô ấy nghe chuyện quá khứ giữa
25:33tôi và Lâm Lục Hàm hay không.
25:34Sao thế?
25:35Lục Thanh Quy nhận ra sự im lặng của tôi, khẽ hỏi.
25:39Lâm Lục Hàm là bạn gái cũ của chị.
25:41Tôi quyết định nói thẳng.
25:43Cô ấy hơi ngạc nhiên, rõ ràng cũng không ngờ thế giới lại nhỏ như vậy, một lúc chưa biết
25:47phải nói gì.
25:49Thấy Lục Thanh Quy im lặng, tôi tiếp tục kể, chị và cô ấy là bạn cùng phòng thời đại
25:53học.
25:54Tình cơ phát hiện ra xu hướng của nhau, rồi nảy sinh tình cảm nên ở bên nhau.
25:58Đến năm ba, cô ấy nói muốn ôn thi cao học, rồi đề nghị chia tay.
26:03Thế là chúng tôi chia tay.
26:05Tôi nói rất đơn giản, không nhắc đến chuyện Lục Thanh Quy chính là bạch nguyệt quang trong lòng Lâm
26:09Lục Hàm.
26:10Thực tế, năm đó Lâm Lục Hàm không phải vì thi cao học mà chia tay, mà là vì tôi
26:15phát hiện ra sự tồn tại của Lục Thanh Quy.
26:17Tôi không thể chấp nhận một người trong tim còn nhớ nhung kẻ khác, điều đó khiến tôi nhớ đến
26:22cha rượt của mình, một kẻ yếu đuối và ích kỷ.
26:25Tôi không muốn trở thành người như vậy nên đã chủ động chia tay.
26:28Nghe xong, Lục Thanh Quy quay người ôm chặt tôi, vùi mặt vào ngực tôi, giọng ngẹn ngẹn, em sẽ
26:34yêu chị thật tốt.
26:35Tôi hơi ngạc nhiên trước phản ứng ấy, nhưng hơn hết là cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng.
26:40Thì ra, tôi cũng đã yêu cô ấy từ lâu rồi.
26:44Lục Thanh Quy, chúng ta kết hôn đi. Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt đào hoa từng quyến rũ giờ
26:49ánh lên niềm mong đợi. Đến Úc đăng ký kết hôn nhé.
26:53Đêm đó khi về đến nhà, Lục Thanh Quy ép tôi dựa lên cửa, cúi đầu hôn xuống, hơi thở
26:58nóng rực hòa lẫn nhau.
27:00Giữa nụ hôn, vẫn không quên hỏi, chị nói thật chứ?
27:03Ừm, cho chị một đêm suy nghĩ kỹ đi, đừng hối hận.
27:07Tôi vòng tay qua cổ Lục Thanh Quy, khẽ cười, sợ em hối hận thì có.
27:12Sáng hôm sau, Lục Thanh Quy, người gần như không ngủ cả đêm, lấy sổ hộ khẩu từ chỗ mẹ
27:17và chúng tôi cùng bay sang Úc đăng ký kết hôn. Hoàn.
Bình luận