- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Để duy trì lợi ích của vân gia, ta gả cho Vinh Khang Đế làm kế hậu.
00:04Thế nhưng, chỉ mới ngày thứ ba sau đại hôn, Vinh Khang Đế đột ngột băng hả vì bạo bệnh.
00:09Giây phút ấy ta đã lờ mờ nhận ra, chuỗi ngày làm Thái hậu sau này của mình chắc chắn
00:13sẽ chẳng dễ dàng gì.
00:15Chẳng vì lẽ gì khác, chỉ bởi vì di chiếu để lại lập ấu tử tiêu đa kế vị và
00:20giao quyền giám quốc cho trưởng công chúa tiêu cẩm nhu.
00:22Mà mối quan hệ giữa ta và vị trưởng công chúa này, dùng tư tệ thôi thì không đủ, phải
00:27gọi là nước với lửa không thể dung nhau.
00:30Nói chính xác hơn là toàn bộ người vân gia đều không thể chung đường với nàng ta.
00:34Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:39luận để mau có người yêu nhé.
00:41Vào chuyện, nghe đâu cái chết của tiên hoàng hậu năm xưa có liên quan đến cô mẫu của ta,
00:46Vân Thái hậu, nên tiêu cẩm nhu mới hận lây cả vân gia.
00:49Những năm qua, nàng không ít lần công khai lẫn ngầm định chèn ép nhà họ Vân, nhất là sau
00:54khi nàng bộc lộ tài trị quốc và được phong làm nhiếp quốc công chúa vào năm cập kề.
00:58Về những ân oán đời trước, thực ra ta biết không nhiều.
01:02Chỉ nhớ những lời mẫu thân thường hay lấp lửng và sự dặn dò lặp đi lặp lại đầy khổ
01:06tâm rằng,
01:06nếu sau này có gặp vị trưởng công chúa này, nhất định phải trốn thật xa,
01:10tuyệt đối không được để nàng ta bắt thóp, nếu không sẽ liên lụy đến cả gia tộc.
01:15Vốn dĩ ta đã lên kế hoạch rất tốt và thực hiện cũng khá xuân sẻ.
01:18Những lần vô tình chạm mặt trước đây, ngoại trừ việc bị nàng dọa đến mức phát khóc,
01:22ta đều coi như bình an vô sự mà tránh được. Thế như năm ngoái, cô mẫu cũ bệnh tái
01:27phát chẳng còn sống được bao lâu.
01:30Bà sợ sau khi mình đi rồi, Vân Gia không còn ai che chở sẽ bị trưởng công chúa nuốt
01:34trừng,
01:34nên đã lấy cái chết ra bức ép hoàng thượng, xin lập ta làm kế hậu.
01:39Chuyện này vốn cũng chẳng sao, chỉ cần vài năm nữa khi ta ngồi vững vị trí hoàng hậu,
01:43Vân Gia sẽ có một chỗ dự mới.
01:45Nhưng người tính không bằng trời tính, thành hôn mới 3 ngày, Vinh Khang Đế đã rời bỏ nhân thế,
01:50bỏ lại một vị tiểu hoàng hậu là ta, kẻ chẳng biết gì, ngây ngô và hoàn toàn không đủ
01:55sức bảo vệ gia tộc.
01:57Hơn thế nữa, Vinh Khang Đế tuy nổi tiếng là người hiếu thảo, nhưng cũng chẳng phải bậc quân chủ
02:01hôn mụi.
02:02Ngay từ khi đồng ý với Thái Hậu, hắn đã tính sẵn kế sách khắc chế để Vân Gia không
02:07thể lớn mạnh thêm,
02:08tránh đe dọa đến hoàng quyền. Chính điều đó đã đẩy ta vào cuộc diện bế tắc như hiện nay.
02:13Khoác trên mình bộ tố phục trắng mút, ta tự người lên sập trong trường khánh cung, khẽ thở dài.
02:18Đầu óc đã vốn không thông minh, mấy chuyện mưu mô vòng vo đều chẳng thể nhìn thấu.
02:23Vốn tưởng vào cung rồi có thể thong thả mà học, giờ thì hay rồi,
02:26chưa học được gì mà đầu óc đã càng thêm dối giắm.
02:30Hôm nay mẫu thân lại gửi thư vào cung vì không yên lòng về ta.
02:33Bà bảo ta đừng quá lo lắng, việc gia tộc đã có bà và phụ thân lo liệu,
02:37ta ở trong cung chỉ cần tự bảo toàn bản thân là tốt rồi.
02:40Nhưng vốn là kẻ từ nhỏ đã sống trong sự sùng ái của trưởng bối Vân Gia,
02:44sao ta có thể ích kỷ chỉ nghĩ cho riêng mình.
02:47Không thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng ngặt nỗi đầu óc kém còi, chẳng nghĩ ra được dịu kế gì.
02:52Sau một hồi khổ sở suy nghĩ, ta quyết định ta sẽ đi lấy lòng trưởng công chúa Tiêu Cẩm
02:57Như.
02:58Nếu cô mẫu, phụ thân và mẫu thân đều coi nàng ta là mối đe dọa lớn nhất,
03:02vậy thì nếu có thể khiến nàng hài lòng, cầu xin nàng nương tay với Vân Gia,
03:05chẳng phải mọi chuyện sẽ ổn sao, chắc chắn là vậy rồi, ta tự gật đầu khẳng định với chính
03:11mình.
03:12Thực ra, ta luôn có một cảm giác rất lạ lùng,
03:15có vẻ như trưởng công chúa không hề ghép bỏ tất cả người Vân Gia một cách mù quáng như
03:19lời mẫu thân nói,
03:20nhất là với một kẻ chẳng biết gì như ta.
03:23Nàng dường như, chỉ thích bắt nạt, đặc biệt là thích trêu chọc đến khi ta phát khóc mới thôi.
03:28Tiêu Cẩm Như, người đúng như tên, lúc nào cũng tỏ ra ôn hòa, nhã nhận và dịu dàng vô
03:33cùng,
03:33nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc ấy lại là một sự ác liệt đến cực đoan.
03:38Và nàng dường như rất hưởng thụ việc phơi bày sự ác liệt ấy trước mặt ta,
03:41dùng bộ dạng dịu dàng nhất để làm những việc tồi tệ nhất.
03:45Ta vẫn còn nhớ như y lần gặp ở bãi săn năm ngoái,
03:48nàng thừa biết ta sợ mãnh thú, vậy mà vẫn cố ý thả con sủng vật thất diệu ra dọa.
03:53Đó là một con báo đen to lớn, lông lá đen mượt, đôi mắt xanh thẳm đầy giã tính và
03:58răng nanh sắc lẹ.
03:59Lúc đó, ta bị dọa đến mức có rú người lại,
04:02vậy mà tiêu cẩm nhu lại với như không thấy gương mặt đang tái mét của ta,
04:06nàng khẽ nhất môi cười dịu dàng như nước,
04:08nhỏ nhẹ giới thiệu về con vật rồi còn tốt bụng bảo ta lại gần chơi cùng nó.
04:12Ta đương nhiên là không chịu, cứ thế lùi lại né tránh.
04:16Như nàng nụ cười không đổi, từng bước ép sát,
04:18khiến ta sợ đến mức không còn đường lui, đành phải trốn sang bên cạnh nàng,
04:22tung lấy ống tay áo lộng lẫy ấy mà khóc nước nở,
04:25chỉ hận không thể rút thẳng vào lòng nàng để tìm chỗ trốn.
04:28Chuyện đó lúc ấy mới coi như tạm thời qua đi.
04:31Sau lần đó, ta mất ngủ suốt nửa tháng trời,
04:34trong mơ toàn là đôi mắt ưu ám của con báo đen kia.
04:37Nghĩ đến đây, ta lại khẽ nhăn mặt cười khổ,
04:40thật sự rất sợ phải đối mặt với nàng,
04:42sợ cái cách nàng ác liệt dọa dẫm.
04:44Dù rằng lần nào cũng vậy, sau khi ta khóc đến thương tâm,
04:47nàng rồi cũng sẽ buông tha và để ta rời đi bình an vô sự.
04:51Nhưng trong lòng vẫn sợ hãi vô cùng.
04:53Thế nhưng, nếu không đi gặp, ta biết phải lấy lòng nàng thế nào.
04:57Làm sao cầu xin nàng tha cho vân ra đây?
04:59Tựa mình trên sập, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó vì đắn đo.
05:03Mãi đến sau giờ tuất, khi không thể kéo dài thêm được nữa,
05:06ta mới hạ lệnh chuẩn bị kiệu, tiến về cung Vĩnh Hòa,
05:09nơi trưởng công chúa đang lưu lại.
05:11Những ngày này tân đế vừa đăng cơ,
05:14gánh nặng trên vai trưởng công chúa đặc biệt nặng nề.
05:16Để tiện xử lý chính sự, gần đây nàng hầu như đều nghỉ lại trong cung.
05:20Khi ta đến cung Vĩnh Hòa, bên trong vẫn đèn đuốc sáng trưng.
05:23Vị trưởng công chúa với khí chất uy nghiêm ấy đang ngồi đoan trang trước bàn làm việc,
05:27thân sắc bình thản phê duyệt tấu trường.
05:30Ta không cho người thông báo,
05:31lòng vẫn thấy sợ nên đã cho cung nhân lui ra,
05:34một mình chậm chạp bước vào,
05:35cố tình kéo dài thời gian đến tận dây cuối cùng.
05:38Mãi đến khi trưởng công chúa như cảm nhận được điều gì đó mà ngước lên,
05:42ánh mắt cười như không cười chạm vào mắt ta,
05:44ta mới nhút nhát cuối đầu,
05:45xoắn xít chiếc khăn tay trong lòng bàn tay.
05:48Cẩm, cẩm nhu,
05:50ta khẽ gọi một tiếng,
05:51giọng vừa nhỏ vừa mềm,
05:53ý vị lấy lòng vô cùng rõ rệt.
05:55Tiêu cẩm nhu nghe thấy tiếng thì đứng dậy đón lấy,
05:57cuối người hành lễ.
05:58Ráng vẻ và lễ nghi của nàng trần mực đến mức không ai có thể bắt bẻ được nửa lời,
06:02như thần cung ngênh mẫu hậu.
06:05Thế nhưng,
06:05ánh mắt nàng nhìn ta lại vô cùng kỳ lạ,
06:08nó rinh rấp, phong túng một cách cực độ,
06:10cứ như giã thú muốn nuốt chừng con mồi vào bụng vậy.
06:13Sống lưng ta cứng đờ,
06:14bản năng thúc giục lùi lại phía sau.
06:16Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo,
06:18cổ tay đã bị bàn tay của tiêu cẩm nhu chuẩn sát nắm chặt lấy.
06:21Nàng giữ lấy ta,
06:22khóe môi vẫn giữ nguyên độ cong ấy,
06:24giọng điệu đặc biệt trầm thấp và nguy hiểm,
06:26mẫu hậu hôm nay sao lại có thời gian ghé thăm nhi thần thế này.
06:30Vốn dĩ,
06:31tiêu cẩm nhu định để vài ngày nữa mới tính sổ chuyện cũ về việc vân khê âm làm kế
06:35hậu,
06:35khiến nàng ấy phải khóc lóc cầu xin cho ra trò.
06:38Chẳng ngờ chiếc bình hoa nhỏ này lại tự mình dẫn sát tới cửa làm thú vui cho nàng.
06:43Bị ánh mắt u ám,
06:44thâm trầm ấy nhìn chằm chằm,
06:46toàn thân ta vô thức run lên,
06:48đôi chân thon thả dưới lớp váy dài nhũng cả da.
06:50Huống hồ,
06:51bàn tay trắng như ngọc đang nắm dưới cánh tay ta kia,
06:54nhìn thi như thể đang ân cần diều rắt,
06:56thực chất lại là sự kìm kẹp đầy cưỡng chế.
06:59Ta nín nhịn hồi lâu đến mức vành tay đỏ ứng,
07:01cuối cùng mới nhớ ra mục đích của chuyến đi này.
07:04Lo lắng nắm ngược lại tay nàng,
07:05ngước mắt nhìn nàng một cách khẩn thiết.
07:08Mẫu hậu đến thăm con,
07:09thấy con thức đêm xem tấu trương hại thân,
07:11nên đặc biệt mang canh sâm tới.
07:13Nói rồi,
07:14ta quay lại dặn dò,
07:15thanh nhi,
07:16mang canh sâm vào đây.
07:17Tiêu cẩm nhu liếc nhìn bát canh sâm vừa được bưng vào,
07:20rồi lại nhìn xoáy vào ta.
07:22Nụ cười nơi khóe môi nàng vẫn dịu dàng như cũ,
07:24khiến người ta chẳng tài nào đoán nổi cảm xúc,
07:27mẫu hậu thật có tâm.
07:29Giọng nói của nàng ôn hòa,
07:31không chút gợn sóng,
07:32nhưng chẳng hiểu sao tim ta lại thắt lại.
07:34Nghĩ đến mục đích lấy lòng,
07:36ta vô thức ngăn thanh nhi lại khi cô ấy vừa bước tới,
07:38cầm lấy khay từ tay thanh nhi và dặn,
07:40để ta,
07:41ngươi lui xuống trước đi.
07:43Tuân mệnh,
07:43thanh nhi cúi trào rồi khép cửa bước ra ngoài.
07:46Lúc này,
07:47tiêu cẩm nhu mới khẽ cười,
07:48trong đôi mắt màu hổ phách nhìn ta thêm vài phần dạng dỡ lạ thường,
07:52như thần vẫn còn công vụ chưa xong,
07:54vậy thì,
07:55làm phiền mẫu hậu rồi.
07:56Nói xong,
07:57nàng buông cổ tay ta ra,
07:59quay người trở lại bàn làm việc ngồi xuống.
08:01Thế này,
08:02là muốn mình bón cho ăn thật à?
08:04Nhìn bóng lưng xinh đẹp của tiêu cẩm nhu rức khoát quay đi,
08:07ta ủ rũ cuối đầu,
08:08trong lòng khổ sở khôn nguôi,
08:10chỉ định khách sáo một chút thôi mà.
08:12Tuy nhiên,
08:13khi bưng khay qua,
08:14cầm chiếc thỉa lên thì cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đắn đo chuyện đó nữa.
08:18Bởi vì qua dư quang,
08:19ta thấy những tấu trưng bày trên bàn toàn bộ đều là hạch tội vân gia.
08:23Tờ này nối tiếp tờ kia,
08:24không chỉ tố cáo vân gia lạm dụng quyền lực,
08:26mà còn có cả tờ hạch tội vị Thái hậu không làm tròn bổn phận nữa.
08:30Ta nhìn mà tim đập chân run,
08:32ngay cả tay cầm thỉa cũng run bẩn bật.
08:35Sao vậy?
08:35Mẫu hậu,
08:36tiêu cẩm nhu một tay vẫn cầm bút,
08:38tay kia lại nắm lấy tay ta,
08:40ngăn không cho ta làm đổ bát canh.
08:42Cùng lúc đó,
08:43nàng ngước đôi mắt nhạt màu lên,
08:45cười ôn hỏa nhã nhặn,
08:46không lộ ra chút bực dọc nào.
08:48Không,
08:49không có gì.
08:50Sắc mặt ta trắng bệch,
08:51đôi môi xinh xắn mím chặt,
08:53không dám nói thêm lời nào.
08:55Những bản tấu trưng này vốn không phải là thứ mà một nữ nhân hậu cung như ta được phép
08:59nhìn thấy.
09:00Tiêu cẩm nhu dường như không có ý định che giấu,
09:02ngược lại còn dùng ngón tay mơn trớn vùng da trên cổ tay ta,
09:05cười hỏi ngược lại bằng giọng điệu dịu dàng,
09:07thật sao?
09:08Mẫu hậu,
09:09nhi thần thấy sắc mặt người không tốt,
09:11liệu có chỗ nào không khỏe chăng?
09:13Không có,
09:14ta lại cắn môi,
09:16khách hàng biện bạch.
09:17Cùng lúc đó,
09:18cảm giác ngứa nhẹ truyền đến từ cổ tay,
09:20ta vô thức nới lỏng thỉa,
09:22muốn rút tay lại,
09:23nhưng tiêu cẩm nhu không cho phép.
09:25Nàng buông bút,
09:26mạnh mẽ nắm chặt lấy cổ tay ta,
09:27dùng tông giọng dịu dàng như nước
09:29để nói ra những lời trực diện và gây tổn thương nhất,
09:32ác liệt vạch trần tất cả,
09:33thế à?
09:34Nhi thần còn tưởng tâm trạng mẫu hậu không tốt
09:36là vì nhìn thấy những bản tấu hạch tội này chứ.
09:39Trong nháy mắt,
09:40mặt ta lúc đỏ lúc trắng,
09:41ngay cả vùng cổ trắng ngần cũng đỏ ứng lên,
09:44nhưng ta không dám cãi,
09:45cũng chẳng dám nhận.
09:47Gương mặt đỏ bừng hồi lâu,
09:48tâm trí dối bời như một mớ bong bong,
09:50chỉ có thể thốt ra hai chữ mềm yếu
09:52và chẳng hề có sức thuyết phục,
09:54không có, không có.
09:56Tiêu cẩm nhu nheo mắt,
09:57giọng điệu vẫn dịu dàng bình thản,
09:59là không có tâm trạng bất ổn,
10:00hay là không nhìn thấy gì,
10:02đều, đều không có.
10:04Ta chật vật cúi gầm mặt,
10:05cắn răng nói dối.
10:07Hi hi hi,
10:08tiêu cẩm nhu khẽ cười một tiếng,
10:10tiếng cười tan đi,
10:11nàng không có ý định ép hỏi thêm,
10:13chỉ buông cổ tay ta ra,
10:14cầm lấy bút chuẩn bị phê duyệt.
10:16Ta vốn đã thở phào nhẹ nhóm,
10:18như lại nhín thở nhìn chăm chầm vào ngòi bút của nàng,
10:21cả trái tim treo lơ lửng,
10:23từng nét vẽ,
10:24từng chữ của nàng như nhắm thẳng vào vận mệnh nhà họ vân.
10:27Không được,
10:28ta hoảng loạn tột độ,
10:29đôi mắt ngấn nước trừng lớn,
10:31vội vàng nắm lấy tay nàng,
10:32gần như thốt lên theo bản năng.
10:34Sau khi hết xong,
10:35mới nhận ra mình đã thất lễ,
10:37nhưng đã quá muộn.
10:38Không được,
10:39mẫu hậu nói không được là ý gì.
10:41Tiêu cẩm nhu nhìn ta,
10:43giọng vẫn ôn hòa,
10:44chỉ có đáy mắt màu hổ phách nhạt là tràn đầy sự ác liệt và trêu chọc.
10:48Nàng giống như một con mèo đang vờn chuột,
10:50rõ ràng có thể kết liễu trong một chiêu,
10:52nhưng lại muốn tìm mọi cách để trêu đùa,
10:54khiến ta phải tự mình khai ra,
10:56trêu đùa cho đến khi nàng thỏa mãn mới thôi.
10:59Ta, ta,
11:00ngón tay nắm lấy tay áo nàng xiết chặt lại.
11:03Ta cắn chặt môi,
11:04vì quá gấp gáp nên đành khai nhận,
11:06phải, ta đã nhìn thấy rồi.
11:08Lúc này tiêu cẩm nhu mới dừng bút,
11:10nàng đưa tay bóp lấy cầm ta,
11:11ép phải cuối đầu đối diện với ánh mắt của nàng.
11:14Nàng cười dịu dàng như nước,
11:16trông vô cùng vô hại,
11:17nhưng lời nói ra lại hoàn toàn trái ngược.
11:19Ồ, vậy chắc hẳn mẫu hậu phải biết tổ huấn của chiều ta chứ?
11:23Sao người lại dám tự ý nói không được,
11:25dám can thiệp vào quyết định của nhi thần?
11:27Tổ huấn quy định, hậu cung không được can chính.
11:30Mỗi một lời nàng thốt ra,
11:32mặt ta lại trắng thêm một phần.
11:34Cuối cùng, gương mặt tái nhật không còn giọt máu,
11:36đôi mắt vốn đã ngấn lệ giờ đây chàn đầy vẻ kinh hoàng.
11:40Tiêu cầm nhu thấy vậy nhưng vẫn nheo mắt lại như thế vẫn thấy chưa đủ,
11:43tiếp tục dịu dàng ép sát,
11:45hay là mẫu hậu cảm thấy mình có tư cách gì để thương lượng điều kiện với nhi thần?
11:49Ta, ta không biết.
11:51Bị dồn vào đường cùng,
11:52ta thốt lên với giọng khàn đặc mang theo tiếng khóc,
11:55chóp mũi cay cay,
11:56thật sự không nhịn được mà muốn khóc quả lên.
11:58Tiêu cầm nhu cười khẽ,
12:00buông lỏng tay ra,
12:01đã vậy,
12:02mẫu hậu nên ngoan ngoãn đứng sang một bên bón canh cho nhi thần,
12:05đừng làm chậm trễ việc phê duyệt tấu trường.
12:07Rứt lời,
12:08nàng gạt tay ta ra,
12:10chuẩn bị hạ bút lần nữa,
12:11nhìn thấy chữ chuẩn sắp sửa được viết xuống,
12:13đồng tử ta co rụt lại.
12:15Chẳng biết lấy đâu ra lá gan,
12:17ta lại nhào tới ôm lấy tay áo nàng ta,
12:19run dẩy cầu xin,
12:20không,
12:21đừng mà,
12:22ta cái gì cũng có thể cho điện hạ,
12:24cầu xin điện hạ dơ cao đánh khẽ,
12:26tha cho văn ra,
12:27cái gì cũng được.
12:29Tiêu cầm nhu trợt cười,
12:30thần sắc vẫn dịu dàng,
12:32nhưng lời nói thì tàn nhẫn đến tột cùng,
12:34ừm.
12:35Trên người người có thứ gì mà nhi thần ham muốn sao,
12:37mẫu hậu,
12:38đáp án rõ ràng là,
12:40không có.
12:41Nhếp quốc công chúa quyền khinh thiên hạ,
12:43giàu nước đố đổ tường,
12:44một vị thái hậu vô dụng như ta đúng là chẳng có thứ gì khiến nàng vừa mắt.
12:49Môi tái nhợt,
12:49không thốt nổi một lời bào chữa,
12:51chỉ biết đáng thương run dẩy hàng mi ướt đẫm,
12:53để mặc những giọt lệ trực trở rơi xuống.
12:56Không biết có phải vì lần này dù bị bắt nạt thế nào ta vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn hay
13:00không,
13:00mà tiêu cầm nhu dường như đã cảm thấy hài lòng.
13:04Nàng bất ngờ lại bóp lấy cầm ta,
13:06dịu dàng cười và chuyển chủ đề,
13:07gương mặt này sinh ra trông cũng không tệ.
13:10Ta, ta sợ đau,
13:11có thể đừng dùng châm cào nát mặt không,
13:14ta sụt xịt,
13:15khoe mắt đỏ hoe,
13:16nước mắt lã trã rơi xuống,
13:18rõ ràng là đã hiểu sai ý nàng.
13:20Không dùng châm,
13:21tiêu cầm nhu bị chọc cười đến mức phát ra tiếng cười trong chẻo.
13:25Nàng kéo ta ngồi lên đùi mình,
13:26tâm trạng tốt nên đã đồng ý yêu cầu của ta.
13:29Đang vốn định khóc to hơn,
13:31như lại ngoan ngoãn cắn môi ngăn tiếng khóc lại,
13:33tự giác bám chặt vào cạnh bàn để ngồi vững trên đùi nàng.
13:36Tiêu cầm nhu cười càng vui vẻ hơn,
13:38rất ngoan.
13:39Nàng rút một chiếc bút chưa chấm mực,
13:41dịu dàng nhưng không cho phép kháng cự mà ấn nó vào lòng bàn tay ta,
13:44trên bàn có tổng cộng 76 quyển tấu trương.
13:47Mẫu hậu tự dùng bút này mà vẽ tranh.
13:50Mỗi lần tạo ra một nét vẽ,
13:52nhi thần sẽ bỏ qua cho mẫu hậu một quyển.
13:54Thấy sao?
13:55Cầm chặt lấy cây bút,
13:57ta trừng lớn đôi mắt nước trong veo xinh đẹp,
13:59giống như một con thú nhỏ bị kinh động.
14:01Rõ ràng là sợ đến muốn chết,
14:03lông tơ dựng đứng cả lên,
14:05nhưng lại nhút nhát không dám cử động.
14:07Hùng!
14:08Nàng năn nắn đầu ngón tay đang run dẩy vì căng thẳng của ta,
14:11đôi mắt hổ phách nheo lại,
14:14đang chờ đợi. Lúc này ta mới hậu chi hậu rác mà đỏ bừng mặt,
14:18cúi đầu xuống che đi gương mặt nóng bừng,
14:20cắn chặt đôi môi đỏ mọng như sắp dỉ máu,
14:23lắp bắp đáp lại với giọng nhỏ
14:24đến mức gần như không nghe thấy.
14:26Được, được.
14:27Thực ra ta rất muốn giả vờ không hiểu ý nàng là gì,
14:30nhưng để được sủng ái và sớm sinh hạ hoàng tử.
14:33Trước khi vào cung mẫu thân đã sai các ma ma
14:35dạy ta không ít chuyện cần làm khi là nữ nhân của hoàng đế,
14:38thậm chí còn đưa cho ta xem những cuốn thoại bản đầy hổ thạnh kia,
14:42bà cũng bắt ta xem không sót một tràng.
14:44Đủ mọi tư thế,
14:45đủ mọi ngón đòn kỳ quái đều đã từng thấy qua.
14:48Cho nên,
14:49ngay khi trưởng công chúa vừa thốt lời,
14:51ta đã hiểu ngay nàng ta muốn ta làm gì.
14:53Thật sự quá xấu xa,
14:55nhưng ta dường như chẳng thể cự tuyệt,
14:57vì vốn dĩ mục đích đến đây là để lấy lòng nàng.
15:00Ngoan lắm,
15:01nhìn thấy bộ dạng thẻ thùng đến mức sắp khóc
15:03nhưng vẫn ngoan ngoãn đồng ý,
15:04tiêu cẩm nhu không nhịn được mà nhét môi,
15:07dịu dàng khanh ngợi một câu.
15:08Trong lúc nói chuyện,
15:10ngón tay nàng ta rơi trên má ta,
15:12khẽ nặn như nặn bánh bao.
15:13Hàng mi dày run dày,
15:15gương mặt càng thêm đỏ rực,
15:16tưởng như sắp tự thiêu cháy chính mình.
15:19Hi hi hi,
15:20lại là một tiếng cười khẽ.
15:21Ngón tay tiêu cẩm nhu đang đặt trên má
15:23từ từ di chuyển xuống cằm,
15:25nâng mặt ta lên để bốn mắt nhìn nhau.
15:27Một luồng tình ý sâu thẳm như vòng xoáy sâu
15:29không thấy đáy hiện lên trong mắt nàng lúc này.
15:32Giờ không còn sớm nữa,
15:33mau bắt đầu đi,
15:34mẫu hậu.
15:35Nàng cố tình nhấn mạnh từng chữ,
15:37bắt đầu sớm,
15:38kết thúc sớm.
15:39Lời nói lọt vào tai,
15:41ta cắn chặt đôi môi hồng nhuận,
15:43cả người nóng ra như đã chín thấu.
15:45Nhưng khi mở miệng đáp lại,
15:46ta vẫn ngoan ngoãn vô cùng,
15:48giọng nói vừa mềm vừa yếu,
15:49được, được.
15:51Ta nắm chặt lấy cây bút,
15:53hoảng loạn đến mức các đầu ngón tay trắng bệch ra,
15:55nhưng vẫn nghe lời bóp chặt,
15:56ngoan ngoãn chấm và vẽ.
15:58Nhìn thấy ta dù bị bắt nạt đến thảm thương,
16:00hoảng loạn tột độ mà vẫn cứ ngây ngô ngoan ngoãn đến thế,
16:03tiêu cẩm như miếm môi,
16:05vòng xoáy trong đôi mắt hổ phách càng sâu hơn,
16:07tưởng như dây tiếp theo sẽ hút chặt ta vào trong đó.
16:10Ngoan!
16:11Nàng vuốt ve mà ta,
16:13thấp dọng dỗ dành một câu,
16:14nhưng rồi lại không nhịn được sự ác liệt mà mỉm cười ra lệnh,
16:17vẽ nhanh chút đi,
16:18mẫu hậu.
16:19Trong mắt nàng tức thì dâng lên từng đợt sóng ngầm,
16:21rực cháy khôn cùng.
16:23Ta hít hít mũi,
16:24cắn môi dưới,
16:25vẫn cứ đáng thương mà thuận theo lời nàng,
16:27vâng.
16:28Giọng nói đã mềm nhũng,
16:29hệt như con thỏ ngốc mà nàng từng nuôi trước đây.
16:32Nhìn chầm chầm vào ta,
16:33ánh mắt tiêu cẩm như càng thêm thâm chầm.
16:36Quá ngoan,
16:37quá dễ bắt nạt,
16:38khiến người ta chỉ muốn hành hạ tàn nhẫn hơn nữa.
16:40Ngón tay ngọc ngà đang dìu ta vô thức gia tăng lực đạo,
16:43lún sâu vào để làm rõ ràng thêm nét vẽ.
16:46Đôi mắt tiêu cẩm nhu nhau lại đấy nguy hiểm.
16:48Nàng nghĩ thầm,
16:49bắt nạt con thỏ ngoan thế này,
16:51tốt nhất là phải khiến nó vừa hung dữ vừa yếu ớt mà cắn người mới thú vị.
16:55Ráng vẻ đó chắc chắn sẽ mang một hương vị rất riêng.
16:58Nàng bóp mở hai má ta,
17:00nâng tay kia lên liên tục kiểm tra sự mềm mại của bức tranh.
17:03Ta bị ép phải chịu đựng,
17:04trong lòng khó chịu vô cùng mà không dám né tránh,
17:07chỉ biết sụt xịt mũi,
17:08nước mắt lã trả rời.
17:10Động tác cầm bút vẽ trên tay không dám dừng lại dù chỉ một khắc,
17:13quản bút đỏ rực rựng đứng,
17:15đầu bút trắng mút như hoa lê nở rộ bốn phương.
17:18Chẳng mấy chốc,
17:19đã vẽ nên những hoa đào đỏ rực,
17:21xương sớm ẩm ướt long lanh trên những cánh hoa.
17:23Ánh mắt tiêu cẩm nhu khẽ động,
17:25nàng đưa tay túm lấy đầu bút vẽ nhấn xuống.
17:28Thần sắc ta căng cứng,
17:29cả người ngả về phía sau đập vào cạnh bàn,
17:31cả người run dày, không đứng vững,
17:33làm rơi chiếc giày pha lê tinh xảo vướng trên mu bàn chân.
17:37Trong đôi mắt lung linh như thủy tinh ấy tràn ngập những tầng lệ lấp lánh,
17:41tiêu cẩm nhu thấy vậy càng không muốn dừng tay.
17:43Dây tiếp theo,
17:44bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng của nàng ta trượt tới,
17:48trực tiếp bao chọn lấy bàn tay đang cầm bút của ta,
17:50giúp ta vẽ tiếp những nét con thiếu của bức tranh.
17:53Đừng mà,
17:54ta gần như thét lên trong tiếng khóc,
17:56gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp phủ đầy những vệt lệ ướt át.
17:59Tiêu cẩm nhu lại nhét môi cười dịu dàng,
18:02nắm tay ta không chế càng mạnh bạo hơn.
18:04Ép sát vào cạnh bàn,
18:05ta run dày như cầy sấy.
18:07Tiêu cẩm nhu cười khẽ,
18:08bình tĩnh và ổn định mà thử thách giới hạn của ta.
18:11Mã cho đến khi cánh hoa đào bị vẽ đậm đến gần như ướt đẫm xương,
18:15nàng mới chịu dừng tay,
18:16lau khô khuôn mặt đầy nước mắt của ta,
18:18tâm trạng cực tốt mà khẽ khàng hỏi,
18:20mẫu hậu, người muốn chọn quyển tấu chừng nào.
18:23Ta ngưng ác nhìn nàng,
18:24nước mắt vẫn rơi vô thức.
18:26Tiêu cẩm nhu cười cười,
18:27không rục giã,
18:28chỉ lại cầm lấy cây bút mực đỏ.
18:30Ta lúc này mới sực tỉnh,
18:32tuy tiện chỉ loạn một quyển.
18:33Tiêu cẩm nhu thuận thế cầm lên,
18:35mở ra ngay trước mặt ta,
18:37sau đó buông một câu khen ngợi đầy ẩn ý,
18:39vận khí của mẫu hậu không tệ.
18:41Rứt lời,
18:42nàng nhét cây bút đã chấm sẵn mực đỏ vào lòng bàn tay kia của ta,
18:46rồi cứ thế nắm lấy tay ta,
18:47tùy ý gạch một dấu chéo lớn lên bản tấu chương.
18:50Tiếp tục đi,
18:51nàng rút bút ra,
18:53ném bản tấu chương sang một bên,
18:54giọng ra lệnh đầy mê hoặc.
18:56Nghe vậy,
18:57ta khẽ sụt xịt,
18:58mím chặt đôi môi hồng nhuận căng mọng,
19:00một lần nữa ngoan ngoãn nắm chặt cây bút vương vấn hương hoa đào,
19:03khó nhọc mà tô vẽ những nét đỏ rực rỡ.
19:06Vâng,
19:07giọng nói của ta ngoan ngoãn đến là kỳ.
19:09Nuốt nước miếng một cái,
19:10ánh mắt tiêu cẩm nhu càng tối sầm lại.
19:13Ngay cả lớp ngụy trang dịu dàng thường ngày
19:15cũng không che giấu nổi khát vọng đậm đặc như mực lúc này.
19:18Nàng ôm chặt lấy eo ta,
19:20khẽ nói bên tay vẽ hai lần,
19:21ba lần,
19:22rồi đến mười lần,
19:23hai mươi lần.
19:24Ta quá mức ngoan ngoãn,
19:26giống như một con búp bê xinh đẹp,
19:28dù bị đối xử ác liệt đến đâu
19:29cũng chỉ biết rơi lệ mà không hề có lấy một ý nghĩ phản kháng.
19:33Chính sự phục tùng thái quá này đã kích thích nàng gấp bội.
19:35Chẳng biết bắt đầu từ lần thứ mấy,
19:38tiêu cẩm nhu bắt đầu dùng tay phối hợp dưới cán bút,
19:40xé toạc lớp ngụy trang dịu dàng để lộ ra vẻ hung dữ và tàn nhẫn.
19:44Đến bức tranh 46,
19:45ta rốt cuộc không chịu nổi nữa.
19:47Ta vừa nức ngẹn vừa mở miệng,
19:49nhưng không phải để chống đối,
19:50mà là để cầu xin.
19:52Ta, không, không vẽ được nữa.
19:54Có thể nghỉ một lát không?
19:55Điện hạ.
19:57Ngay cả khi cầu xin,
19:58giọng vẫn nhỏ bé yếu ớt,
20:00chẳng có chút cứng cỏi nào.
20:01Điều này dường như lại kích động nàng ở một điểm nào đó.
20:05Nheo đôi mắt đang tụ lại những luồng xoáy thâm trầm,
20:07tiêu cẩm nhu càng thêm mất kiểm soát,
20:09hoàn toàn vứt bỏ lớp vỏ bọc mà nàng đã dày công xây dựng bao năm qua.
20:13Hu hu hu,
20:14ta bị bộ dạng này của nàng dọa cho khóc không ngừng,
20:17toàn thân run dày,
20:18nhưng vẫn ngoan ngoãn chịu đựng,
20:20chỉ biết khóc lóc ngát quáng.
20:21Ta, ta thật sự,
20:22không vẽ nổi nữa,
20:24không còn sức nữa.
20:25Nghe vậy,
20:26tiêu cẩm nhu khựng lại,
20:27dường như nhớ ra điều gì đó.
20:29Nàng bất ngờ ngước lên,
20:31khoác lại lớp da dịu dàng,
20:32nở một nụ cười ôn hòa nhã nhặn với ta,
20:34vậy thì không cần dùng sức nữa.
20:36Mẫu hậu,
20:37nàng bưng bát canh xâm vẫn còn hơi ấm,
20:39bón ta cho ta uống,
20:40cười dịu dàng nhưng lại cưỡng ép đổ vào,
20:43thức đêm hại thân,
20:44mẫu hậu phải bồi bổ nhiều vào.
20:46Nhìn bát canh xâm do chính mình mang đến giờ lại bị đổ ngược vào miệng mình,
20:50hàng mi ta run bẩn bật,
20:51mặt lúc đỏ lúc trắng.
20:53Vừa là do bị sạc,
20:57cuối cùng đỏ hoe mắt,
20:59không kìm được mà nghiêng đầu né tránh nàng một cái.
21:02Chính cái né tránh này đã khiến tiêu cẩm nhu hoàn toàn bùng nổ.
21:05Nàng gạt phăng đống tấu chương trên bàn,
21:07hương phấn ép ta nằm xuống mặt bàn,
21:09thu chọn mọi dáng vẻ của ta vào tầm mắt.
21:12Cuối cùng cũng không nhịn được mà cắn người rồi sao,
21:14thỏ con hoàn.
21:16Nàng nhìn xuống từ trên cao,
21:17cười khàn khàn,
21:18sự ác liệt không còn chút che giấu.
21:20Ta cắn chặt môi,
21:22một lời cũng không thốt ra.
21:23Tiêu cẩm nhu chỉ cười,
21:24rồi dưới ánh nhìn bất an của ta,
21:27nàng ta nhẫn xiết chặt 5 ngón tay
21:28bắt đầu từ mình vẽ tay ta.
21:30Khi vẽ xong bức tranh thứ 66,
21:32ta mệt đớn đến mức không chịu nổi,
21:34khóc đến mất tiếng,
21:35vô tình vung tay tát nàng ta một cái.
21:38Tiếng chát vang lên,
21:39chính ta cũng sững sờ.
21:41Tiêu cẩm nhu cũng ngẩn ra,
21:42nhưng sau khi phản ứng lại,
21:44nàng lại hương phấn đến phát điên.
21:46Con thỏ hoan của nàng cuối cùng cũng biết cắn người rồi.
21:49Thế là,
21:5010 lần cuối cùng trôi qua trong tiếng kêu khóc xé lòng của Thái hậu.
21:53Tổng cộng đủ 76 bức tranh tuyệt mỹ được vẽ ra.
21:56Sau đó,
21:57chính ta cũng không biết mình đã ra khỏi cung Vĩnh Hòa bằng cách nào.
22:01Chỉ biết sau khi trở về cung Từ Ninh,
22:03suốt 3 ngày liền đều lờ đờ,
22:04thần sắc kém còi.
22:06Đừng nói là xuống giường,
22:07ngay cả nói thêm vài câu cổ họng cũng đau rát.
22:10Ta thấy khó chịu vô cùng.
22:12Sau đêm đó,
22:13trưởng công chúa dường như rất bận rộn,
22:15không đích thân đến thăm hay thỉnh an ta,
22:17chỉ sai người gửi tới một ít thuốc bổ.
22:19Có vẻ cố ý hoặc vô tình,
22:21trong đống thuốc bổ đó lại có một củ nhân sâm nghìn năm
22:23và nó được đặt ngay chính giữa các hộp quả.
22:26Nhìn củ nhân sâm nằm trăng trọng trong hộp gấm hoa lệ,
22:29ta mín chặt môi,
22:30mặt hết đỏ rồi lại trắng.
22:32Tiêu cẩm nhu thật sự quá bắt nạt người mà.
22:35Đêm đó bát canh sâm ta mang tới,
22:37nàng ta ép ta uống sạch khi ta đang khóc lóc cầu xin,
22:40chưa chọc là để bổ sung sức lực cho ta,
22:42giờ đây lại còn gửi tới để nhắc lại chuyện xấu hổ đó.
22:45Thật là quá quát,
22:47nhưng dù giận thì giận,
22:48ta rốt cuộc vẫn không dám công khai trở mặt với nàng.
22:51Chỉ có thể đợi người của nàng đi khỏi,
22:53ta mới hậm hực bảo cung nữ thân cận đem ném vào góc kho,
22:56mắt không thấy tâm không phiền.
22:58Nhưng dường như nàng đã tính toán chuẩn xác phản ứng của ta,
23:01ngày hôm sau lại sai người gửi tới một củ nhân sâm y hệt.
23:04Lần này, đi kèm với nó còn có một bản tấu chương hạch tội thái hậu thất đức.
23:09Xem xong bản tấu,
23:10ta nghiến răng nghiến lợi,
23:11tức đến mức toàn thân run lên,
23:13giống hệt một con thỏ nhỏ đáng thương chỉ biết ấm ức một mình.
23:16Đáng tiếc,
23:17ta thực sự chẳng có cách nào đối phó với nàng,
23:20chỉ có thể hành học đóng hộp gấm lại,
23:22dùng tông giọng hung dữ nhất để nói ra những lời nhút nhát nhất,
23:25thanh nhi, đi, đi hầm canh.
23:27Thanh nhi không hiểu chuyện gì,
23:29nhưng vẫn nhận lấy hộp gấm,
23:30cung kính lui xuống, tuân lệnh.
23:33Phải thừa nhận rằng hiệu quả bồi bổ của nhân sâm rất tốt.
23:36Sau hai ngày liên tiếp,
23:37tinh thần ta đã khá hơn,
23:38cổ rát cũng hết,
23:40chỗ đó cũng không còn đau nữa.
23:41Tựa mình trên sập,
23:43khép đôi mắt long lanh,
23:44ráng vẻ lười biếng,
23:45đôi môi hồng khẽ mở để thưởng thức hoa quả do thanh nhi đút.
23:49Cuộc sống dưỡng già của Thái hậu thế này đúng là mỹ mãn,
23:52còn về việc lấy lòng trưởng công chúa,
23:54hay là để mai tính đi.
23:55Ta thật sự rất sợ nàng lại bắt nạt ta như đêm hôm đó,
23:59hơn nữa,
23:59quan trọng là ta vẫn chưa hoàn toàn bình phục mà.
24:02Chậm dãi nhai miếng quyết,
24:03tự tìm cho mình một lý do hợp lý để yên tâm làm rùa rút cổ.
24:07Thế nhưng,
24:08trời không chịu lòng người,
24:10định trốn thêm một ngày cũng không xong.
24:12Vừa dùng xong hoa quả,
24:13định chập mắt một lát thì thư của vân gia gửi vào cung đã tới.
24:17Ta cứ ngỡ đó là thư hồi âm của mẫu thân
24:19sau khi ta kể về việc mình đi lấy lòng trưởng công chúa mấy ngày trước,
24:22nên đã háo hức mở ra xem.
24:24Chẳng ngờ,
24:25người ký tên ở cuối thư không phải mẫu thân,
24:27mà là phụ thân,
24:28người đàn ông ít nói,
24:30chầm mặc,
24:30dù chẳng mấy khi giao tiếp nhưng luôn yêu thương ta hết mực.
24:33Nội dung thư cũng không phải lời khen ngợi hay trách mắng như ta tưởng tượng,
24:37mà là một lời khẩn cầu.
24:38Phụ thân cầu xin ta hãy nghĩ cách cứu lấy đại ca đang chấn thủ ở biên quan xa xôi.
24:43Phụ thân nói,
24:45mấy ngày trước có kẻ gửi mật thư đến triều đình,
24:47liệt kê bằng chứng đại tướng quân vân gia tư thông với địch quốc,
24:50tô cáo đại ca và cả vân gia miêu phản.
24:53Trưởng công chúa xem xong thư thì nổi trận lôi đình,
24:55hạ lệnh trự hồi đại ca về kinh ngay lập tức để phối hợp điều tra,
24:59nếu không sẽ tịch thu gia sản,
25:00chú gì vân gia.
25:02Thế nhưng,
25:03trở về là điều không thể.
25:04Đại ca những năm qua đánh thắng liên tiếp,
25:06công cao chấn chủ,
25:08rứt được lòng dân,
25:09từ lâu đã là cái gai trong mắt đế vương.
25:11Nếu thật sự tuân lệnh trở về,
25:13dù không chết cũng khó lòng giữ mạng.
25:15Đọc đến đây,
25:16mặt ta cắt không còn giọt máu,
25:18đôi tay run dẩy suýt chút nữa không cầm nổi tờ giấy.
25:21Bảo đại ca phản quốc,
25:22ta thả chết cũng không tin.
25:24Nhưng nếu nói có kẻ muốn mượn tay trưởng công chúa hại vân gia,
25:27hay chính bản thân trưởng công chúa muốn nhổ tận gốc nhà họ vân,
25:31ta thực sự không dám nghĩ tiếp.
25:33Lướt nhanh qua mấy câu cuối cùng,
25:35phụ thân dặn ta đừng cố quá sức,
25:37cũng đừng tự trách mình,
25:38những lời an ủi ấy khiến đôi mắt chàn đầy lệ nóng,
25:41đôi hàng mi dài run dẩy kịch liệt.
25:43Không được nghĩ nữa,
25:45càng không thể ngồi chờ chết.
25:46Ta nắm chặt lá thư,
25:48không ngừng tự nhủ,
25:49phải đi cầu xin,
25:50ngay bây giờ.
25:51Chỉ khi thử rồi mới biết có được hay không,
25:53tuyệt đối không được bỏ cuộc khi chưa bắt đầu.
25:56Ta đốt lá thư,
25:57lau khô nước mắt,
25:58gọi thanh nhi chuẩn bị canh xâm mà trưởng công chúa thích nhất
26:01rồi lào đảo chạy về phía cung Vĩnh Hòa.
26:03Trong nội điện cung Vĩnh Hòa,
26:05tiêu cẩm nhu đang nghịch màu mật thư chống không,
26:07vẻ mặt đầy nhàm chán,
26:09khóe môi khẽ nhất lên một độ cong vừa dịu dàng,
26:11vừa ác liệt đến lạ thường.
26:13Thật là chậm chạp,
26:14thỏ con ngốc,
26:16nàng cười thở dài một tiếng,
26:21lấy bát canh xâm từ tay thanh nhi,
26:22cho cung nhân hậu hạ lui ra hết.
26:25Nương nương, thanh nhi nhìn ta,
26:27vẻ mặt muốn nói lại thôi.
26:29Ta chỉ cúi đầu che đi đôi mắt ướt,
26:31né tránh ánh nhìn của cô ấy,
26:33miếm chặt đôi môi hồng nhuận rồi khẽ lắc đầu một cách yếu ớt.
26:36Bất luận thành hay bại,
26:37những chuyện sắp xảy ra tiếp theo,
26:39ta không muốn để bất cứ ai biết được,
26:41kể cả người thân cận nhất như thanh nhi.
26:43Điều đó thực sự quá đỗi nhục nhã.
26:45Thanh nhi nhìn ta đầy chăn trở,
26:47nhưng vài giây sau vẫn cúi người hành lễ,
26:51trong cung vĩnh hòa đèn đuốc sáng trưng.
26:53Tiêu cẩm nhu ngồi đoan trang sau bàn làm việc,
26:55gương mặt thanh tú hơi cúi xuống như đang suy tư điều gì.
26:58Ta lấy lại bình tĩnh,
26:59nhìn theo hướng mắt của nàng,
27:01chỉ thấy những đầu ngón tay trắng nõn như ngọc của nàng ta đang kẹp một lá thư mỏng.
27:05Nhìn dáng vẻ ấy,
27:07dường như chính là mật thư.
27:08Liên tưởng đến điều tồi tệ nhất,
27:10đồng tử ta co rụt lại,
27:12mặt trắng bệch,
27:12suýt chút nữa làm đổ cả bát canh xâm trên tay.
27:15Không kịp suy nghĩ thêm,
27:16một tiếng gọi run rảy đầy ý vị lấy lòng thốt ra khỏi miệng, điện hạ.
27:21Thực ra với thân phận hiện tại,
27:22ta nên gọi nàng ta là cầm nhu.
27:24Nhưng chẳng biết có phải do bản năng cảnh giác của một con thú nhỏ hay không,
27:28ta luôn không dám gọi như thế.
27:30Cảm giác như nếu gọi như vậy,
27:32ngồi vững cái danh mẫu hậu của nàng,
27:34thì sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra.
27:36Thế nên dù vào cung đã lâu,
27:38trừ những lúc không thể tránh khỏi,
27:39khi chỉ có hai người,
27:40ta vẫn giữ thói quen cũ là ngoan ngoãn gọi nàng một tiếng điện hạ.
27:44Nghe thấy tiếng gọi,
27:46tiêu cẩm nhu đặt lá thư xuống,
27:47ngước mắt nhìn về phía ta,
27:49khóe môi nở một nụ cười dịu dàng,
27:51mẫu hậu sao lại tới đây.
27:52Sao không sai người báo một tiếng?
27:54Khi nàng đứng dậy đón ta,
27:56lời nói tuy có vẻ ngạc nhiên nhưng trên mặt lại chẳng có chút vẻ kinh ngạc nào,
28:00cứ như thế đã chờ đợi từ rất lâu rồi.
28:02Ta run dẩy đưa bát canh xâm vào tay nàng,
28:05lo lắng nắm chặt lấy ống tay áo của nàng,
28:07cắn môi,
28:08khẽ thốt lên lời nói dối vụn về bằng giọng nói mềm yếu.
28:11Ta, ta lo cho điện hạ,
28:13nên đặc biệt tới thăm.
28:14Tiêu cẩm nhu đặt bát canh lên bàn,
28:16thuận tay nắm lấy cổ tay ta,
28:18mạnh mẽ kéo lại gần.
28:20Trong nháy mắt,
28:21ta căng thẳng tột độ,
28:22đôi mắt ứng đỏ nhìn nàng như một con thỏ nhỏ bị hoảng sợ.
28:25Bốn mắt nhìn nhau,
28:26mắt nàng sóng sánh tình ý dịu dàng,
28:28nhưng tình cảm ấy lại chẳng chạm đến đáy mắt.
28:31Chỉ là tới thăm thôi sao?
28:33Nàng hỏi,
28:34ta sợ hãi vô cùng,
28:36hàng mi xinh đẹp run dẩy,
28:37ngập ngừng đáp lại một cách nhút nhát,
28:39ừm, ừm.
28:40Lời vừa rớt,
28:41người vừa rồi còn đầy vẻ dịu dàng trước mặt ta,
28:44bỗng nhiên trở mặt không chút báo trước.
28:45Nếu đã vậy,
28:46nếu không còn chuyện gì khác,
28:48mời mẫu hậu sớm trở về cho.
28:50Nhi thần còn nhiều công vụ phải xử lý,
28:52không tiện tiếp đón người.
28:54Nàng gà tay ta ra,
28:55không chút do dự quay lưng đi.
28:57Trong tông giọng vốn dự dàng,
28:58tình cảm ấy giờ đây lại mang theo cái lệnh thấu xương,
29:01đẩy người ta ra xa.
29:02Không, không phải.
29:04Ta cũng củng hoảng sợ,
29:05lại đưa tay nhíu lấy tay áo nàng.
29:07Ta, ta có chuyện muốn cầu xin bệ hạ.
29:10Mục đích vốn định giấu kín trong lòng cứ thế
29:12bị ta run dẩy thốt ra trong sự cấp thiết.
29:14Nghe được điều mình muốn nghe,
29:16tiêu cẩm nhu lúc này mới xoay người lại,
29:18nắm lấy đôi bàn tay đang run của ta.
29:20Ánh mắt nàng khôi phục vẻ nhu hòa,
29:22giọng điệu cũng trở lại nhẹ nhàng.
29:24Ồ, chuyện gì?
29:26Dường như biết mình đã bị sập bẫy,
29:28ta hậu chi hậu giác nhận ra sự hớ hênh của mình.
29:31Nhưng chuyện đã đến nước này,
29:32chỉ có thể nghiến răng,
29:34cứng đầu mà đi tiếp,
29:35cầu xin điện hạ,
29:36xin người hãy cứu đại ca của ta.
29:38Ta cúi thấp đầu,
29:39giọng nói nhỏ như tiếng mũi kêu,
29:41cả cái đầu gần như vùi sâu vào cổ áo.
29:44Chuyện mật thư đã được bàn bạc nhiều ngày,
29:46nay đã thành định cục.
29:47Nếu mẫu hậu chỉ cầu xin bằng lời nói
29:49mà không đưa ra được thứ gì thực chất,
29:51thì dù là nhi thần,
29:52người đang nhiếp chính hiện nay,
29:54cũng khó lòng gạt bỏ dư luận
29:55để bảo toàn cho vân đại tướng quân.
29:58Tiêu Cẩm Nhu nhìn xuống ta,
29:59giọng điệu bằng phẳng,
30:00từng chữ rành mạch như thế rất công minh liêm chính,
30:03hoàn toàn không có chỗ cho tình riêng.
30:05Sắp mặt ta tức thì trắng bệch,
30:07ta cắn môi,
30:08bộ dạng vô cùng đáng thương.
30:09Thế nhưng,
30:10đôi mắt hổ phách khẽ chớp động,
30:12Tiêu Cẩm Nhu bất ngờ chuyển chủ đề,
30:14khẽ cười dịu dàng,
30:15mẫu hậu trước khi tới đây chắc vẫn chưa dùng bữa nhỉ?
30:18Hay là,
30:18dùng bữa xong rồi chúng ta bàn tiếp?
30:21Được, được,
30:22nghe thấy vẫn còn cơ hội để bàn bạc,
30:24ta theo bản năng bị nàng dẫn dắt,
30:26mù quáng gật đầu ngoan ngoãn.
30:28Thấy vậy,
30:29khóe môi Tiêu Cẩm Nhu hơi nhét lên,
30:30nàng bổ sung một câu đầy ẩn ý,
30:32phải ăn no thì mới có sức mà cầu xin chứ.
30:35Động tác gật đầu của ta khựng lại,
30:37ta mím môi đứng trôn chân tại chỗ,
30:39sắc mặt quái dị chuyển từ trắng sang đỏ rực.
30:41Ta luôn cảm thấy,
30:43cái từ cầu xin này dường như không phải là ý nghĩa mà ta vẫn nghĩ.
30:47Nhưng rất nhanh sau đó,
30:48ta đã có câu trả lời.
30:50Vì trong lòng mang tâm sự,
30:51ta dùng bữa một cách mất tập trung.
30:53Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trưởng công chúa dừng đũa.
30:56Khi ta định gọi cung nhân vào dọn dẹp để nhanh chóng cầu xin nàng,
31:00Tiêu Cẩm Nhu lại nhìn những món ăn đầy đủ sắc hương vị trên bàn
31:03nhưng gần như chưa được động đến bao nhiêu,
31:05cười nhạt rồi xua tay ra lệnh,
31:06không cần, cứ để vậy đi.
31:09Ta không nghi ngờ gì,
31:10ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn,
31:11vâng, điện hạ.
31:13Ta hít một hơi thật sâu,
31:14chuẩn bị sẵn lời lẽ,
31:16bắt đầu biện bạch một cách đầy chính nghĩa.
31:18Đại ca ta cả đời trên lưng ngựa bảo vệ đất nước,
31:20tuyệt đối không làm chuyện dối vua phản quốc.
31:23Bức mật thư tố cáo đó chắc chắn là có kẻ vua khống huynh ấy.
31:26Nghe ta nói,
31:28Tiêu Cẩm Nhu thong thả xoay chiếc nhẫn ban chỉ trên ngón tay,
31:31ánh mắt u ám rơi trên những món ăn trước mặt.
31:33Độ cong nơi khóe môi nàng ta không hề thay đổi,
31:36giống như không hề bị lay chuyển,
31:37hoặc giống như căn bản chẳng hề lắng nghe.
31:40Mãi đến khi ta nói đến khô cả cổ,
31:42không thể bịa thêm được câu nào nữa,
31:44Tiêu Cẩm Nhu mới bật cười khàn khàn,
31:46lên tiếng với vẻ vừa bất lực vừa hưng phấn,
31:48người vẫn chưa hiểu sao,
31:49mẫu hậu.
31:50Lời nói xuông chẳng có tác dụng gì cả,
31:52thứ nhi thần muốn là lợi ích thực chất cơ.
31:55Khi nói nửa câu sau,
31:56nàng ta dừng động tác xoay nhẫn,
31:58ngước đôi mắt hổ phách ẩn dấu sự ác liệt lên đối diện với ta.
32:01Ta thức thì trừng lớn đôi mắt ngấn nước,
32:04toàn thân căng cứng như một con mèo nhỏ
32:06đáng thương bị dọa cho dự ngược lông tờ.
32:08Có lẽ bộ dạng vừa cảnh giác vừa ngốc nghếch này
32:10quá đỗi gợi lòng thương xót,
32:12Tiêu Cẩm Nhu lại không nhịn được mà cười khẽ.
32:14Dùng tông giọng mềm mỏng đưa ra một lời gợi ý tốt bụng,
32:17ví dụ như,
32:18nhi thần hiện giờ vẫn chưa ăn no,
32:20mẫu hậu có nên chủ động gắp thức ăn cho nhi thần không?
32:23Nhận được ám chỉ rõ ràng,
32:25ta mới bình tĩnh lại,
32:26ngoan ngoãn đứng dậy định bước qua gắp thức ăn cho nàng.
32:29Như mới đi được một bước,
32:30đã bị nàng ngăn lại,
32:32nhưng nhi thần không thích mẫu hậu dùng tay gắp.
32:34Nàng ôm lấy eo ta,
32:36thẳng thương nói,
32:37thần thái nàng vẫn dịu dàng vô cùng,
32:39từ bi và hiền từ như thần Phật,
32:41nhưng nội dung lời nói lại ác liệt tột cùng,
32:43chẳng khác nào ác quỷ trốn nhân gian.
32:45Ta ngay lập tức đứng xứng tại chỗ,
32:47như một bức tượng băng,
32:48không thể nhúc nhích dù chỉ một phần.
32:50Sau đó,
32:51trong ánh mắt đầy kinh hãi của ta,
32:53tiêu cẩm nhu nhét môi cười dịu dàng,
32:55thốt ra nửa câu sau đầy ác ý,
32:57dùng gì mẫu hậu nên tự hiểu.
32:59Ta nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi,
33:02đôi môi hồng khẽ mở,
33:03run dẩy và đầy nhục nhã gọi một tiếng,
33:05điện, điện hạ.
33:06Tiêu cẩm nhu nghe vậy,
33:08thu lại nụ cười dịu dàng trên môi,
33:09bàn tay đang lưu luyến nơi eo ta cũng rức khoát rút về,
33:12giống như không hề có ý ép buộc,
33:14nếu mẫu hậu không nguyện ý,
33:16người hoàn toàn có thể trở về ngay bây giờ.
33:18Nhi thần sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
33:21Nàng chỉnh lại vạt váy,
33:23chống tay lên cạnh bàn đứng dậy một cách tao nhã.
33:25Chỉ đến khi quay lưng về phía ta,
33:27khóe môi nàng mới lại nở một nụ cười nắm chắc phần thắng.
33:30Nàng thông thả bổ sung thêm một câu,
33:32chuyện mật thư, cứ theo án cũ mà xử lý.
33:36Ta lập tức hoảng loạn,
33:37lao tới nắm chặt lấy tay áo nàng,
33:39vội vàng cam đoan,
33:40không, ta nguyện ý.
33:42Điện hạ, ta nguyện ý mà.
33:44Giọng nói gấp gáp của ta thậm chí còn mang theo tiếng run dậy
33:47khiến người ta phải sót ra.
33:49Bị ngăn lại, tiêu cẩm nhu không quay đầu,
33:51cũng không đáp lời.
33:53Chỉ có độ cong nơi khóe môi nàng là nhét lên thêm vài phần đầy thỏa mãn.
33:56Thấy nàng không thèm đói hoài,
33:58mặt ta đã không còn chút huyết sắc,
34:00lòng càng thêm hoảng loạn.
34:01Những đầu ngón tay xít chặt ống tay áo nàng
34:04vì căng thẳng mà chuyển sang màu trắng bệch.
34:06Trong tiếng run dậy khi ta mở lời lại mang theo tiếng khóc vì sợ hãi,
34:09hệt như một con mèo nhỏ bị bắt nạt.
34:12Điện, điện hạ.
34:13Tiêu cẩm nhu dự dàng nheo đôi mắt hổ phách hơi tối lại,
34:16vô thức nuốt nước bọt một cái.
34:18Nàng ta vẫn quay lưng về phía ta,
34:20không đáp lời.
34:21Cho đến khi ta không chịu nổi sự tra tấn âm ỉ như dao cùn cứa vào thịt này,
34:25tự mình dọa mình đến mức toàn thân run dậy,
34:28chủ động nhượng bộ,
34:29run cầm cập mà ngồi lên bàn, điện hạ.
34:31Lúc này tiêu cẩm nhu mới hài lòng,
34:34xoay người lại ngồi trước bàn,
34:35dự dàng đáp nếu mẫu hậu đã cam tâm tình nguyện,
34:38vậy nhi thần xin chiều theo ý người,
34:40tiếp tục dùng bữa thôi.
34:42Điện, điện hạ muốn dùng món nào trước?
34:44Ta cắn môi,
34:45giọng nhỏ như mũi kêu,
34:47dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua
34:49cũng đủ khiến chút âm thanh còn sót lại này bị nút trừng hoàn toàn.
34:53Thấy ta rõ ràng là thẻ thùng và sợ hãi đến cực điểm
34:55nhưng lại ngoan ngoãn đến mạng cũng không cần,
34:57ánh mắt tiêu cẩm nhu giao động,
34:59sự ác ý không kìm được mà lan tỏa trong lòng.
35:02Nàng ta nhét môi cười,
35:03canh bánh trôi dự nếp.
35:05Vâng, ta ngoan ngoãn gật đầu,
35:07vô thức thở phào nhẹ nhóm.
35:09May mà không phải món đồ hành hạ có góc cạnh gì.
35:12Nhưng chỉ một lát sau,
35:13ta đã hối hận.
35:14Bởi vì nó quá trơn,
35:16rất khó giữ.
35:17Người mùi hương ngọt ngào của dự nếp đang lan tỏa,
35:20đôi môi vốn đã đỏ mọng giờ càng thêm rực rỡ,
35:22cả gương mặt nóng bừng như sắp cháy.
35:30Tiêu cẩm nhu ngồi đó thư thái chờ đợi,
35:32đôi mắt hổ phách nhìn ta dần trở nên ưu ám.
35:35Cuối cùng, nàng không nhịn được nữa,
35:37mẫu hậu còn định để nhi thần đợi đến bao giờ.
35:39Ta bị dọa đến mức nước mắt rơi lã trã,
35:42vội vàng dùng sức,
35:43nói cũng không thành câu,
35:44ngay, ngay lập tức, ta xong ngày đầy.
35:47Tiêu cẩm nhu nhức môi cười khẽ,
35:49không nói đúng sai.
35:50Thấy vậy, ta càng thêm gấp gáp,
35:52vội vàng múc mấy muỗng liên tục,
35:54khiến cho nước canh ngọt lịm thơm mùi dự tràn đầy cả khóe miệng.
35:57Một lát sau,
35:58muỗng canh bánh trôi dự nếp cuối cùng cũng đầy.
36:01Điện, điện hạ dùng bữa.
36:03Ta giữ nguyên tư thế,
36:04cố gắng gượng đưa muỗng canh đến trước mặt nàng.
36:07Đôi mắt nước ướt át nhìn nàng đầy vẻ lấy lòng và cầu khẩn,
36:10giọng nói mềm yếu đến mức không ra hơi.
36:12Thế nhưng Tiêu cẩm nhu không đón lấy,
36:14ngược lại còn cầm lấy đôi đũa ngọc đặt bên cạnh.
36:17Ta sững sờ,
36:18ngương ác nhìn nàng ta.
36:19Cho đến khoảnh khắc tiếp theo,
36:21nàng ta cầm đôi đũa ngọc dài và lạnh lẽo,
36:24trực tiếp gắp vào viên bánh trôi ấm nóng mà ta đang giữ.
36:27Chẳng biết nàng ta gắp chúng chỗ nào,
36:29ta không nhịn được mà kêu lên một tiếng,
36:31đôi mắt ướt đẫm trào ra những giọt lệ nóng hổi.
36:34Cùng lúc đó,
36:35mũ canh ngọt vốn dĩ đang đầy áp giống như bị lật đổ,
36:38đổ lênh láng ra bàn.
36:39Tiêu cẩm nhu không nói gì,
36:40chỉ dừng động tác,
36:42ngước mắt dịu dàng nhìn ta.
36:43Nhưng sâu trong đôi mắt hổ phách ấy lại toàn là sự lạnh lẽo.
36:47Ta nhìn mà ra đầu tê dần,
36:49chẳng kịp quan tâm đến đôi đũa ngọc vẫn còn đó,
36:52khóc như hoa lê đái vũ mà xin lỗi nàng,
36:54xin lỗi,
36:55điện hạ,
36:55là ta không tốt,
36:56ta không giữ được.
36:58Ta sẽ múc canh lại,
36:59lần này nhất định sẽ làm đổ nữa.
37:01Lúc này tiêu cẩm nhu mới khẽ cười,
37:03thông thả rút đũa về,
37:04được.
37:05Vẫn là sự vội vã ấy,
37:07sự hoảng loạn ấy.
37:08Rất nhanh,
37:09một muỗng canh bánh trôi dự nếp đầy ấp,
37:11đầy đến mức chàn cả da,
37:13lại một lần nữa chuẩn bị xong.
37:15Lần này,
37:15khi đưa đến cho tiêu cẩm nhu thưởng thức,
37:17ta đã cắn chặt môi,
37:19tự giác chuẩn bị tâm lý.
37:21Chỉ tiếc là,
37:21không giống lần trước,
37:23lần này tiêu cẩm nhu cứ như cố tình bắt nạt ta.
37:26Nàng không bao giờ nhắm chuẩn vào viên bánh,
37:28mà cứ cố ý đưa đũa sang trái rồi sang phải,
37:30ác liệt đâm nát viên bánh trôi,
37:32đến mức viên bánh trôi bị nàng đâm cho mềm nhũn ra.
37:35Sau đó,
37:36ta đã bảy món cho trưởng công chúa bao nhiêu lần,
37:38nàng rốt cuộc đã ăn bao nhiêu,
37:40đã no chưa,
37:41và có thực sự đồng ý yêu cầu của ta hay không,
37:44ta hoàn toàn không biết gì cả.
37:46Khi tỉnh dậy,
37:47đã được đưa về cung tử ninh,
37:48nằm nhũn ra trên giường.
37:50Đôi mắt mất tiêu cự,
37:51toàn thân vô lực,
37:52đau nhức cứ như bị bánh xe nghiến qua vậy.
37:55Nương nương,
37:56Thanh Nhi thấy ta tỉnh lại thì cẩn thận lại gần đỡ ta.
37:59Ta mỏi như đến mức như một vũng bùn,
38:01mặc cho cô ấy dìu dắt,
38:02chỉ biết nhìn chầm chầm cô ấy,
38:04gấp gáp hỏi điều mình lo lắng nhất,
38:06có tin tức gì không.
38:07Thanh Nhi khựng lại,
38:08lắc đầu,
38:09vẫn chưa nghe thấy tin tức gì về đại tướng quân ạ.
38:12Sao lại như vậy?
38:13Ta lầm bầm,
38:14giọng vẫn còn khàn đặc.
38:15Nàng rõ ràng đã.
38:17Nói đến đây,
38:18ta đột nhiên im bặt.
38:19Bởi vì tiêu cẩm nhu,
38:21hình như đúng là nàng chỉ mới ám chỉ ta phải làm gì để cầu xin nàng,
38:24chứ chưa bao giờ thực sự hứa rằng
38:28nàng đã lừa ta.
38:30Nhận ra điều đó,
38:31một tầng sưng mù bao phủ đôi mắt,
38:33vẫn không thể tin nổi mà vô thức lắc đầu lầm bầm.
38:36Không, nàng không thể làm như vậy được.
38:38Thanh Nhi thấy ta như vậy thì lo lắng hỏi,
38:40nương nương,
38:41người sao vậy?
38:42Lúc này ta mới sực tỉnh,
38:44tựa vào tay cô ấy,
38:45nhắm mắt lại,
38:46giọng dâu dĩ như đang an ủi cô ấy mà cũng là đang an ủi chính mình,
38:50không có gì,
38:51đợi thêm hai ngày nữa xem sao.
38:53Thanh Nhi gật đầu,
38:54biết ý không hỏi thêm gì nữa.
38:55Nhưng hai ngày trôi qua,
38:57lại thêm hai ngày nữa,
38:58vẫn chẳng có một chút tin tức nào.
39:00Ta rớt cuộc không thể chờ thêm được,
39:02cũng không thể tự lừa mình dối người được nữa.
39:05Tiêu Cẩm Nhu thực sự đã không đáp ứng yêu cầu của ta.
39:08Sáng sớm ngày thứ năm,
39:10với tâm trạng thấp thỏng,
39:11ta lại tìm đến cung vĩnh hòa,
39:13mẫu hậu sao lại tới đây.
39:14Tiêu Cẩm Nhu nhìn thấy ta thì không hề tỏ vẻ ngạc nhiên,
39:17vẫn cười dịu dàng như cũ,
39:19đáy mắt lấp lánh những gợn sóng tình ý nóng rực.
39:22Trong lòng vừa phẫn nộ vừa út ức,
39:24nhưng ngoài mặt lại không dám lộ ra,
39:26chỉ biết đáng thương cắn môi,
39:27nói lý nhí,
39:28à, ta tới thăm con.
39:30Thấy bộ dạng của ta như một con chuột túi nhỏ
39:32đang tức giận mà không dám nói gì,
39:34Tiêu Cẩm Nhu không nhịn được mà cười khẽ một tiếng.
39:37Có ý muốn trêu chọc nên cũng không vạch trần,
39:39chỉ dịu dàng phụ họa,
39:40vậy thì mẫu hậu ngồi chơi nhé.
39:43Ta mím môi gật đầu,
39:44hai người ngồi đối diện suốt một canh giờ,
39:46không ai mở lời trước,
39:48chỉ thỉnh thoảng nói vài câu băng cơ.
39:50Vị trưởng công chúa vốn ngày đêm bận rộn,
39:52gặp một lần phải thông báo trước này,
39:54hôm nay bỗng dưng như có thời gian rảnh rỗi,
39:56cứ thế ngồi lì cùng ta,
39:58chẳng có ý định đuổi người.
40:00Cuối cùng,
40:00vẫn là ta chịu không nổi trước,
40:02cắn đôi môi hồng,
40:03giọng nhỏ,
40:04điện hạ chẳng phải đã hứa với ta rồi sao,
40:06tại sao lại nuốt lời.
40:08Ồ,
40:09Tiêu Cẩm Nhu đặt chén trà xuống,
40:11đầy hứng thú,
40:12tông giọng vẫn nhã nhặn
40:13nhưng sự ác liệt nơi đáy mắt không chút che giấu,
40:15như thần đã hứa với mẫu hậu điều gì.
40:18Con,
40:18không ngờ nàng lại có thể chơ chén một cách ngang nhiên như vậy,
40:22ta xiết chặt chén trà trong tay,
40:23gương mặt đỏ bừng lên vì tức.
40:25Tiêu Cẩm Nhu thấy vậy thì xoa xoa miệng chén,
40:28khẽ cười dịu dàng.
40:29Tại sao con lại lừa ta?
40:31Rõ ràng là lời chất vấn,
40:33nhưng khi thế lại rất yếu ớt,
40:34nghe cứ rinh rấp,
40:35thậm chí còn mang theo tiếng khóc không có tiền đổ.
40:38Tiêu Cẩm Nhu nghe vậy lại ngước mắt lên,
40:40đôi mắt hổ phách nhạt phản chiếu rõ mồn một dáng vẻ đáng thương
40:43đang đỏ hoe mắt như đang làm nũng với nàng của ta lúc này.
40:47Nhi thần nếu không dỗ dành mẫu hậu một chút,
40:49chẳng lẽ lại để mặc người đi làm chuyện đại ngốc sao?
40:52Nàng mìm cười trêu chọc,
40:54ta nhất thời nghẹn lời,
40:55gương mặt đỏ bừng không biết phải nói gì.
40:58Tiêu Cẩm Nhu khẽ cười một tiếng,
41:00mất một lúc lâu ta mới nén lại được sự nhục nhã,
41:02xù xịt cái mũi hơi đỏ,
41:04ly nhí mở lời,
41:05thật sự,
41:05không thể cứu đại ca sao?
41:07Không thể!
41:09Tiêu Cẩm Nhu nhét môi,
41:10nụ cười không đổi,
41:11tội của vân gia luôn cần có người phải gánh vác.
41:14Nhưng đại ca không hề có tội,
41:15ta vội vàng biện bạch,
41:17vành mắt lại đỏ lên,
41:18giống như một con thỏ nhỏ đang cúng cùng vì tức giận.
41:21Tiêu Cẩm Nhu lại chẳng hề quan tâm đến sự cấp thiết của ta,
41:24chỉ lướt nhìn một cái không mấy thiện cảm,
41:26thả nhiên cười hỏi,
41:27làm sao mẫu hậu biết được hắn hoàn toàn vô tội?
41:30Giống như bị ráng một gậy vào đầu,
41:32ta đứng xứng tại chỗ,
41:33thấy ta bị dọa cho khiếp sợ,
41:36Tiêu Cẩm Nhu không những không thu liễm mà còn tiếp tục cười nhạo,
41:38bồi thêm những lời cay nghiệt.
41:40Những chuyện bẩn thiểu mà Vân Diệu Tấn và Vân Nhạc Trương
41:42đã làm sau lưng bao nhiêu năm qua,
41:44chắc hẳn hắn chưa bao giờ kể cho mẫu hậu nghe nhỉ.
41:47Vân Diệu Tấn là cô mẫu của ta,
41:49tức Vân Thái Hậu quá cố,
41:51Vân Nhạc Trương là phụ thân ta.
41:53Mẫu hậu của ta,
41:54Hiếu Trang Hoàng Thái Hậu,
41:55cơ thể vốn dĩ luôn khỏe mạnh,
41:57sao có thể đột ngột bệnh thệ vào một đêm mùa hạ.
42:0015 năm trước,
42:01Tần Gia bị hại dẫn đến Chu Di Tam Tộc,
42:03Vân Gia thay thế vị trí của Tần Gia.
42:05Từ một tân quý ở Kinh Đô nhảy vọt lên đứng đầu tứ đại gia tộc,
42:09người giam nói trong đó không có bàn tay của Vân Gia.
42:127 năm trước,
42:13Tống Đại Tướng quân dẫn 10 vạn đại quân đánh địch,
42:15vì lầm vào vùng chứng khí mà bị quân địch vây chết trong thung lũng,
42:19không một ai sống sót.
42:20Vậy mà đại ca của người,
42:22khi đó chỉ là một phó tướng nhỏ nhoi,
42:24lại có thể tình cơ tránh được độc khí,
42:26chỉ dẫn theo tiểu đội nhìn người giết ra khỏi vòng vây từ núi sau.
42:29Người thật sự nghĩ hắn ta may mắn và thông tuệ đến thế sao?
42:33Mỗi một câu nàng thốt ra,
42:35sắp mặt ta lại trắng thêm một phần.
42:37Cuối cùng,
42:38mặt ta tái nhật không còn giọt máu.
42:40Bị chặt tay lại,
42:41chật vật lắc đầu,
42:42đôi vành mắt đỏ hoe đầy nước mắt.
42:44Không, đừng nói nữa,
42:45ta không biết gì cả.
42:47Tiêu Cẩm Nhu lại mỉm cười,
42:48đưa tay bóp lấy cầm ta,
42:50ta nhẫn xé nát lớp màng che đậy cuối cùng ngay trước mặt ta.
42:53Còn cái vị trí này của người nữa,
42:56người thật sự nghĩ nó quang minh chính đại,
42:58là do tiên hoàng vì hiếu thuận với lão bất tử Vân Diệu Tấn kia mà ban cho sao.
43:02Đó là con đường máu mà Vân Gia đã trải ra để bảo toàn vị thế đứng đầu,
43:06bảo toàn vinh hoa phú quý sau này cho chính họ đấy.
43:09Từng lời chế diễu lọt vào tai,
43:11nhưng lại giống như bị phủ một lớp sương mù dày đặc khiến ta nghe không rõ ràng.
43:15Gương mặt trắng bệch,
43:16ta đứng ngay người tại chỗ, cắn chặt đôi môi nhợt nhạt,
43:19hoàn toàn không nói nên lời.
43:21Tiêu Cẩm Nhu vẫn cười,
43:22dùng đầu ngón tay lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt ta.
43:25Động tác thì nhẹ nhàng nhưng lời nói lại vô cùng tàn khốc,
43:28vậy nên, Vân Khê Âm,
43:30người có tư cách gì để bắt ta tha cho Vân ra đây?
43:33Đây là lần đầu tiên nàng để lộ cảm xúc rõ rệt như vậy,
43:36nghiến răng nghiến lợi mà gọi cả tên lẫn họ của ta.
43:39Đồng tử ta co rụt lại,
43:40toàn thân dùng mình một cái.
43:42Có lẽ vì bị dọa quá sợ,
43:44không mang đến những giọt lệ sắp rơi,
43:46ta lắp bắp ngoan ngoãn đáp lời,
43:47trong tiếng khóc nước nở mang theo sự lấy lòng rõ rệt.
43:50Không, không có.
43:52Tiêu Cẩm Nhu hạ thấp tông rọng,
43:54trở lại vẻ ôn hòa thường lệ mà rụ rỗ,
43:56hay là người muốn thay đại ca của mình đứng ra chuộc tội cho Vân ra?
44:00Đa, ta không biết.
44:02Bị dọa đến mức hồn siêu phách lạc,
44:04gương mặt ta trắng bệch,
44:05tiếng khóc cũng khẳng đặc đi,
44:07đôi hàng mi dày run dày,
44:08nước mắt không ngừng rơi xuống.
44:10Người không biết,
44:11hay là căn bản không muốn gánh vác?
44:13Tiêu Cẩm Nhu bóp chặt má ta,
44:15nheo đôi mắt hổ phách,
44:17rồi dưới ánh nhìn bàng hoàng của ta,
44:19nàng cười tự diễu.
44:20Cũng đúng,
44:21mẫu hậu nhát gan như thế,
44:23sao dám làm chuyện đại nghịch bất đạo là đi gánh tội thay kẻ khác?
44:26Tội của Vân ra,
44:27cứ để đại ca,
44:28phụ thân,
44:29mẫu thân và đại bá của người tự đi mà chuộc.
44:31Cả Vân ra đều phải trả giá cho những tội lỗi đã phạm phải.
44:35Kẻ nên chảm thì chảm,
44:36kẻ nên tịch thu tài sản thì tịch thu,
44:38kẻ nên lưu đầy thì lưu đầy.
44:40Còn về mẫu hậu,
44:41người đã gả vào tiêu gia ta thì coi như là nửa người của tiêu gia.
44:45Dẫu có hèn nhát sợ chết mà cầu xin tiêu gia che chở,
44:48thì cũng chẳng có gì là lạ,
44:50phải không?
44:50Những lời nói thẳng thừng ấy khiến ta cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi cơn mê mụi.
44:55Nắm chặt lấy ống tay áo lộng lẫy của người trước mặt,
44:57khóc không thành tiếng mà và nài,
44:59không.
44:59Ta thay,
45:00ta thay bọn họ trục tội,
45:02cầu xin điện hạ tha cho đại ca và mọi người,
45:05xin cho vân ra một con đường sống.
45:07Tiêu cẩm nhu không gạt đôi bàn tay đang run rẩy của ta ra,
45:10chỉ cúi xuống nhìn bằng ánh mắt dịu dàng.
45:13Sự ác liệt nơi đáy mắt không hề giảm bớt,
45:15nàng khẽ cười,
45:16ta có thể để cho họ một con đường sống.
45:18Nhưng,
45:19mẫu hậu định trục tội cho họ bằng cách nào đây?
45:21Hàng mi dài của ta run rẩy kịch liệt,
45:24giọng nói vì sợ hãi mà trở nên rất khẽ,
45:26như tiếng mèo con kêu,
45:30tốt, tiêu cẩm nhu mỉm cười mã nguyện.
45:33Ngày hôm sau,
45:34tại ngự thư phòng,
45:36tướng quốc đại nhân,
45:37ký đi.
45:38Tiêu cẩm nhu tựa người trên ghế ngự,
45:40tao nhã xoay chiếc nhẫn ban chỉ bằng bạch ngọc,
45:42cười ôn hỏa nhã nhận.
45:44Phong thái ung dung tự tại như thể thứ đặt trước mặt nàng
45:46không phải là đơn xin cáo lão hồi hương ép người quá đáng,
45:49mà chỉ là một bản văn thư tầm thường không đáng nhắc tới.
45:52Vân Nhạc Trương đứng phía dưới,
45:54gương mặt già nua hết xanh lại trắng,
45:56nhưng vẫn cố gắng kìm nén sự phẫn nộ.
45:58Bình tĩnh nói,
46:00trưởng công chúa Điện Hạ,
46:01lão thần cơ thể vẫn còn khang kiện,
46:03vẫn có thể tận chung với triều đình thêm vài năm nữa.
46:06Tiêu cẩm nhu chẳng thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái,
46:08chỉ chăm chú nghịch chiếc nhẫn,
46:10cười khẽ khuyên nhủ bằng giọng mềm mỏng.
46:12Tướng quốc đại nhân hà tất phải cố chấp như vậy.
46:15Trong chiều ai mà chẳng biết những năm qua vì để bảo vệ vân gia,
46:18tướng quốc đã tận tụy thế nào,
46:20tâm huyết kịch quệ ra sao,
46:26ái tử, vừa bảo toàn được vân gia,
46:28một lần vất vả mà được nhàn hạ mãi mãi,
46:30tướng quốc hà tất phải làm khó mình.
46:33Vân nhạc trương mặt xanh mét,
46:34bàn tay thô giáp vốn đã quen cầm binh khí giờ đây siết chặt thành nám đấm,
46:38gân xanh nổi lên,
46:39móng tay gam sâu vào da thịt.
46:41Trưởng công chúa Điện Hạ,
46:42xin người đừng ép người quá đáng.
46:44Ông ta trầm rọng gầm giít.
46:47Tiêu cẩm nhu dường như không hề nghe thấy ngọn lửa giận dữ trong lời nói của ông ta.
46:51Nàng tự nghiêng vào lưng ghế,
46:52thần sắc vẫn ôn hòa nhã nhận,
46:54mặt hồ không gợn sóng,
46:55nhưng lời thốt ra lại sắc lẹm như dao,
46:57nếu tướng quốc nghe không lọt tai,
46:59vậy để bản cung đi khuyên nhủ mẫu hậu cũng giống vậy thôi.
47:02Nghe thấy lời đe dọa trắng trợn ấy,
47:05vân nhạc trương tức đến đỏ cả mặt,
47:07chỉ tay vào mặt nàng mà mắng nhất,
47:08đồ nghiệt trướng sói tâm cầu vế.
47:11Năm đó mụi mụi ta không nên mùi lòng cứu ngươi ra khỏi cung khôn ninh.
47:14Đáng lẽ phải để ngươi giống như người mẹ chẳng biết điều của ngươi,
47:22chỉ có độ cong nơi khóe môi là dần lạnh lẽo,
47:25đeo lại chiếc nhẫn ban chỉ, nàng đứng dậy định rời đi.
47:28Vân nhạc trương sợ nàng thật sự đi làm khó con gái mình,
47:31đứa con vốn dĩ ngây ngô chẳng biết gì,
47:33nên đành nuốt hận, đưa tay cản lại, khoan đã.
47:36Tiêu cầm nhu liếc nhìn ông ta một cái,
47:39dừng bước nhưng không quay lại ghế,
47:40chỉ đầy bản văn thư trên bàn da,
47:42đến cả nụ cười giả tạo cũng chẳng buồn giữ,
47:45lạnh lung nhắc nhở, vân tướng quốc đã suy nghĩ kỹ chưa.
47:48Gương mặt vân nhạc trương đen lại,
47:50nhưng vì không làm gì được nàng,
47:51ông đành cầm lấy văn thư,
47:53nghiến răng lùi một bước, lão phu có thể ký.
47:56Nhưng làm sao điện hạ đảm bảo người sẽ không lật lọng,
47:58dồn vân ra vào đường cùng.
48:00Tự nhiên là không,
48:02tiêu cầm nhu nhắc môi,
48:03ngồi lại ghế ngự, xoay xoay chiếc nhẫn bạch ngọc,
48:06ánh mắt nhìn ông ta không chút cảm xúc,
48:08chỉ là vân ra chuyển khỏi kinh đô,
48:09chứ đâu phải tất cả người họ vân đều phải đi.
48:12Chẳng phải vẫn còn vân đại tiểu thư,
48:17bản cung đó sao?
48:19Đây rõ ràng là muốn giữ vân khê âm lại làm con tin.
48:22Vân nhạc trương nghiến răng,
48:23cuối cùng vẫn lấy ra tư ấn,
48:25mong điện hạ giữ lời hứa.
48:27Tất nhiên, chỉ cần tướng quốc không vi phạm ước định,
48:30bản cung tự nhiên cũng sẽ không.
48:32Tiêu cầm nhu đáp rất nhanh,
48:34nụ cười và giọng nói đều vô cùng hòa nhã.
48:36Vân nhạc trương không nói thêm lời nào,
48:38tựa vào bản ký tên,
48:40đóng dấu.
48:40Khi đang thu lại con dấu,
48:42động tác của ông đột nhiên khựng lại.
48:44Lời nói lúc nãy của tiêu cầm nhu vang lên bên tai,
48:47vân đại tiểu thư,
48:48ở lại trong cung trông trừng bản cung.
48:50Sắp mặt ông trắng bệch,
48:51đột nhiên nhận ra điều gì đó kinh hoàng.
48:53Ông ngước mắt nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi.
48:56Chuyện khê âm làm kế hậu,
48:58là do ngươi đề nghị với tiên hoàng.
49:00Khê âm từ nhỏ đã yếu đuối,
49:02chậm chạp,
49:02chúng ta chưa bao giờ có ý định đưa nó vào cung
49:05để mưu tính cho gia tộc.
49:06Là ngươi,
49:07chính ngươi đã ép nó vào cái lồng này.
49:09Càng nói,
49:10mặt vân nhạc trương càng tái đi.
49:12Ông nhìn chầm chầm tiêu cầm nhu,
49:14đôi mắt hẳn lên tia máu,
49:16xuyết chút nữa bóp nát con dấu trong tay.
49:18Ngày thứ ba sau đại hôn,
49:19tiên hoàng vốn đang khỏe mạnh lại đột ngột băng hả,
49:22cũng là do ngươi.
49:23Ngươi chưa từng tha thứ cho vân ra,
49:25ngươi chỉ đang chờ thời cơ,
49:26chờ một cơ hội để cắn chết chúng ta,
49:28báo thù cho mẫu thân ngươi.
49:30Tiêu cầm nhu,
49:31ngươi thật nhẫn nại,
49:33tất cả chúng ta đều nhìn lầm ngươi rồi.
49:35Ngươi chưa bao giờ là con cừu ngoan ngoãn
49:37chịu nếp dưới mái hiên của kẻ khác,
49:39mà là một con sói đội lốt cừu,
49:40luôn sẵn sàng quay lại cắn xé.
49:42Một con sói già tham lam tàn độc.
49:45Tiêu cầm nhu để mặc ông ta mắng nhức
49:47không hề ngăn cản,
49:48chỉ đến khi thu hồi văn thư,
49:50nàng ta mới mỉm cười dịu dàng đáp một câu,
49:52tương quốc nhận ra cũng không quá muộn.
49:54Câu nói ấy vừa như đang nói
49:56về việc ông cáo lão hồi hương,
49:58vừa như ẩn ý một điều gì đó khác sâu xa hơn.
50:01Nửa tháng sau,
50:01ta nhận được tin đại ca buông giáp về quê,
50:04phụ thân cao lão hồi hương.
50:06Lúc đó, ta vừa mới được tiêu cầm nhu
50:08buông ra khỏi lòng,
50:09tựa người trên ghế nghĩ nhân,
50:11đôi mắt vẫn còn đỏ hoe,
50:12cả người đau nhất.
50:14Thế nhưng,
50:14vẻ sâu muộn bao phủ gương mặt
50:16nhiều ngày qua đã tan biến rõ rệt,
50:18đôi mắt nước hơi sưng hiếp
50:19lại thành hình trăng khuyết.
50:21Việc trục tội của ta quả nhiên có hiệu quả.
50:23Đại ca và phụ thân đều bình an,
50:25vân ra dù mất đi quyền lực
50:26nhưng tính mạng vẫn còn,
50:27đây đã là kết quả tốt nhất rồi.
50:30Tiêu cầm nhu đang phê duyệt tấu trương,
50:32tranh thủ liếc nhìn ta một cái,
50:34chầm giọng cười khàn,
50:35mẫu hậu giờ đã vui chưa.
50:37Nghe thấy tiếng,
50:38ta giật mình một cái,
50:39giống như con thỏ nhỏ bị kinh động,
50:41lạch bạch chạy tới ôm lấy cánh tay nàng,
50:43dự dàng lấy lòng,
50:44điện hạ,
50:45ta tới trục tội đây.
50:46Nhìn gương mặt tràn đầy vẻ tuổi thân của ta,
50:49đôi mắt hổ phách của tiêu cầm nhu nheo lại,
50:51đáy mắt bỗng dâng lên những tia sáng kỳ lạ.
50:53Ngay khoảnh khắc tiếp theo,
50:55nàng gạt đống tấu trương sang một bên,
50:57chỉ xuống bên cạnh mình,
50:58dự dàng ra lệnh,
50:59ngồi xuống,
51:00vành mắt ta đỏ rực,
51:02nhưng vẫn cắn môi ngoan ngoãn đáp,
51:03vâng.
51:04Khi vừa chuẩn bị khom lưng,
51:06tiêu cầm nhu đột ngột đưa tay ngăn lại.
51:08Cùng lúc đó,
51:09giọng nói thanh nhã nhã nhặn của nàng
51:11vang lên bên tay ta,
51:12khoan đã.
51:13Ta ngưng ác nhìn nàng,
51:14thấy nàng không nhìn mình mà chỉ quay sang ra lệnh
51:17cho ám vệ trong bóng tối,
51:18đi lấy một chiếc đệm mềm lại đây.
51:20Lúc nhận lấy chiếc đệm mềm,
51:21ngay cả vành tay trắng nõn của ta
51:23cũng nóng bừng lên.
51:25Vì những ngày này,
51:26ta cũng đã lờ mờ hiểu được
51:27tinh khí của tiêu cầm nhu.
51:29Việc nàng đặc biệt ban cho ta
51:30chiếc đệm mềm không phải vì lương tâm trỗi dậy,
51:33mà đa phần là vì muốn dày vỏ lâu hơn.
51:35Điện hạ,
51:36ta bị thần sắc trong mắt nàng dọa cho giật mình,
51:39hàng mi run dày,
51:40phản ứng đầy nhút nhát.
51:41Tiêu cầm nhu bất ngờ đưa tay bóp lấy cầm ta,
51:44từ trên cao nhìn xuống,
51:45đôi môi hồng mấp máy đầy áp đặt,
51:47chầm rọng ra lệnh,
51:48gọi tên ta,
51:49mẫu hậu.
51:50Ta sợ hãi cắn môi,
51:52nhất thời không dám thốt lên.
51:53Bởi vì mỗi khi bị ép gọi như vậy,
51:56tiêu cầm nhu luôn trở nên hưng phấn một cách kỳ lạ,
51:58rồi sau đó sẽ mất kiểm soát như một con sói đói phát điên.
52:01Và kết cục của sự mất kiểm soát đó là ta sẽ rất thảm.
52:05Nhưng bị nàng ta ra lệnh như vậy,
52:06ta không dám thật sự kháng cự,
52:08chỉ có thể biết rõ phía trước là vực thẳm vạn trượng
52:11cũng phải khóc lóc mà không chút do dự nhảy xuống.
52:14Tiêu, tiêu cầm nhu,
52:15giọng ta run dày,
52:16vô cùng đáng thương.
52:18Tiêu cầm nhu nghe thấy vậy,
52:19ánh mắt càng tối sầm lại.
52:21Ta không nhịn được lại lý nhí lấy lòng một tiếng.
52:24Những ngày bị giam cầm tại cung vĩnh hòa chẳng biết dài ngắn thế nào.
52:27Thời gian trôi qua lâu dần khiến người ta trở nên u mê mờ mịt.
52:30Ta vốn dĩ đã ngốc nghếch không biết gì lại còn nghe lời và dễ dỗ dành,
52:35có lẽ sẽ mãi mãi bị che mắt,
52:36mãi mãi không bao giờ biết được sự thật về việc chuộc tội đó.
52:40Bởi vì chẳng ai dám nói cho ta biết,
52:42và ta lại càng không bao giờ nghi ngờ nàng.
52:44Mà dẫu có nghi ngờ,
52:46ta cũng vĩnh viễn không thể đoán ra được.
52:48Hoàn.
52:48Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận