Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Tôi là công chúa của chuỗi cửa hàng súp cây nổi tiếng của Hồ Nam.
00:03Sau khi tôi lừa bố rằng mình thích con gái,
00:05ông ấy lập tức sắp xếp cho tôi đi xem mắt với công chúa của chuỗi cửa hàng mì gõ
00:09nhà bên cạnh.
00:10Ông già tư tưởng cởi mở thì là chuyện tốt,
00:13nhưng cởi mở đến mức này thì thật sự không cần thiết.
00:16Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:18nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để mau có người yêu nhé.
00:23Vào chuyện, lái John Royce đi lượn phố suốt 3 ngày liền,
00:27cuối cùng tôi bị anh trai túm tai lôi về nhà.
00:30Tôi mặc áo da xanh nâu, quần bò ống rộng, tóc dài ngang vai,
00:33mái hơi săn, phần đuôi buộc một búi nhỏ, lười biếng đứng nghe bố mắng.
00:37Con bạn tôi nháy mắt ra hiệu bảo anh trai giúp nói đỡ,
00:40nhưng anh ta giả vờ như không thấy.
00:43Tôi chừng mắt nhìn anh trai, hai đứa như học sinh tiểu học, đứng xa mà đấu mắt nhau.
00:47Bố thấy ráng vẻ đó của tôi thì vừa giận vừa tiếc,
00:50nói tôi suốt ngày chẳng ra ráng, rảnh rỗi quá thì cưới chồng luôn cho xong.
00:55Nghĩ tới việc phải gặp một tên đàn ông mập ú, tôi lập tức trột dạ.
00:59Để chặn miệng ông, tôi buột miệng nói,
01:01con không thích đàn ông, mọi người đừng sắp xếp đối tượng cho con nữa.
01:05Bố mẹ tôi dường như chỉ đợi đúng câu này.
01:07Nghe xong, họ nhìn nhau, rồi nghiêm túc thở dài nói rằng họ đã sớm đoán được xu hướng của
01:12tôi rồi.
01:13Họ bảo, mấy đứa làm văn nghệ đều thế cả, chúng ta hiểu.
01:17Còn nói tôi đừng sợ họ không chấp nhận, gia đình không cần tôi nối rõi tông đường,
01:21họ cũng không phải kiểu bố mẹ không biết cảm thông, ngay cả bên kia họ cũng có thể sắp
01:25xếp cho tôi.
01:27Tôi cao mày, khoan đã, ông già này đang nói cái gì vậy?
01:30Bố tôi nói là làm, lập tức khoanh vùng đối tượng trong giới thượng lưu.
01:34Ông nghiêm túc nói, bố thấy con bé tiểu trịnh nhà bên, tính tình hiền lành, rất hợp,
01:39nghe bố nó nói nó cũng thích con gái.
01:41Từ khi tôi từ Thượng Hải về, bố cứ cách vài hôm lại khen người ta trước mặt tôi,
01:46hóa ra là chờ bước này.
01:48Người bố nói đến là hàng xóm nhà tôi, Trịnh Thư Đồng,
01:51đại tiểu thư của chuỗi cửa hàng bán mì trịnh ký ở thành phố này.
01:54Ở Hồ Nam, gần như bên cạnh mỗi quán súp cây nhà họ Dương đều có một tiệm mì trịnh
01:58ký.
01:59Hai nhà chúng tôi quen biết từ khi còn chưa phất lên, đã hơn 20 năm rồi.
02:04Những năm trước lên sóng đài truyền hình quốc gia trong chương trình ẩm thực,
02:07danh tiếng hai nhà bỗng chốc vang xa, chuỗi cửa hàng mở khắp cả nước.
02:11Theo sự trỗi dậy của Internet,
02:13những món ăn đặc sản địa phương như chúng tôi cũng bắt đầu đi theo con đường xây dựng thương
02:17hiệu.
02:17Nhà tôi, anh trai phụ trách mảng súp cây ăn liền online, bố phụ trách chuỗi cửa hàng offline.
02:23Năm nay còn làm rầm rộ mở ra tận Bắc Kinh, phản hồi rất tốt.
02:27Nhà Trịnh Thư Đồng cũng sớm làm thương hiệu, online lẫn offline cùng tiến.
02:31Mấy năm trước cô ấy về nước, tự mình phụ trách thương hiệu mì ăn liền.
02:35Hai năm nay nhân lúc làn sóng thương hiệu nội địa trỗi dậy mà gây được tiếng vang lớn,
02:38làm thương hiệu cực kỳ ăn nên làm ra.
02:41Còn tôi, đứa pha ra chi tử, thì đi ngược hoàn toàn, kiên quyết không kế thừa ra nghiệp,
02:47làm người mẫu xong lại chạy đi làm diễn viên hài độc thoại.
02:50Đang làm tốt thì giữa năm có người tùy tiện sửa nội dung biểu diễn,
02:53khiến cả ngành bị chỉnh đốn, ai trong nghề cũng nơm nớp lo sợ.
02:57Có người quay về làm nghề cũ, có người đi tham gia sâu chậm,
03:00có người đi livestream bán hàng, còn tôi thì trực tiếp về nhà nằm thẳng.
03:04Tôi vốn chẳng có sở thích gì, từ khi lăn về từ Thượng Hải thì ngày nào cũng lang thang
03:09ở các quán bar,
03:10vô công rồi nghề.
03:11Bố nhìn bộ dạng xa suốt đó của tôi, cứ bảo tôi theo trịnh thư đồng họp hỏi đi.
03:16Sau khi hưởng lợi từ làn sóng internet, bố tôi vừa thời thượng hơn, tư tưởng cũng tiến bộ hơn.
03:21Nhưng ông cũng không cần phải khai sáng đến mức này chứ, tôi sợ thật sự.
03:25Tôi không nhai kẹo cao su nữa, cũng tháo tay nghe bluetooth xuống.
03:29Tôi cạn lời, không phải cứ thích con gái là sẽ thích tôi đâu mà.
03:33Còn đang tranh luận với bố, nghĩ ông chỉ đùa cho vui để dọa tôi,
03:36ép tôi cuối đầu chịu thua, ngoan ngoãn vào công ty đi làm theo khuôn phép thôi.
03:40Ai ngờ dây tiếp theo, tôi thấy bố trực tiếp móc điện thoại ra gọi đi.
03:45Không ngờ đầu dây bên kia thật sự bắt máy,
03:47chuyên đến một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào mà quen thuộc.
03:50Bố tôi chẳng nói thừa câu nào, cười hê hê hỏi,
03:53tiểu trịnh à, con bé tiểu dương nhà bác cũng thích con gái,
03:57hai đứa có muốn thử tìm hiểu nhau không?
03:59Chuông cảnh báo trong tôi vang lên dữ dội, tôi lao tới giật lấy điện thoại,
04:03cúp máy cái rục, tôi thật sự muốn lấy cái chết để tạ tội.
04:07Tôi không nên dùng cái chiêu tổn hại địch 1 ngàn,
04:09tự tổn hại 800 này để đối phó với ông.
04:12Giờ thì đúng là tự bê đá đập vào chân mình rồi.
04:15Tôi vô cùng thành khẩn, bố, con sai rồi,
04:18con lừa bố đó, con không thích con gái.
04:21Mình đừng làm ẩm lên nữa được không?
04:22Tôi thật sự lại trời mong ông đừng có lôi chuyện này ra làm cho đùa nữa.
04:26Bố tôi thẳng nhiên, thế là con đùa chứ còn gì?
04:29Cái lão già này, sao càng có tuổi càng ham chơi thế không biết?
04:33Tôi cãi cố, thế con cũng đâu có rêu rao cho cả thế giới biết đâu.
04:37Con mau đi mà giải thích rõ ràng với người ta đi.
04:40Bố tôi bắt đầu rở quẻ ăn vạ,
04:42bố giải thích không nổi đâu, con tự mà liên lạc với tiểu trịnh đi.
04:46Nói rồi ông bắt đầu lên mặt dạy đời,
04:48con với tiểu trịnh không thành đôi được thì cũng có thể học hỏi con người ta chút chứ.
04:52Thế là ông lại lôi chuyện nghề nghiệp của tôi ra nói,
04:55bảo tôi gặp chút chắc chở đã như con chó mất nhà,
04:58lùi thủi chạy về quê.
04:59Nghĩ lại năm xưa bố con nợ cả triệu bạc mà vẫn đông sơn tái khởi đấy thôi.
05:03Đã làm tóc sâu thì sao không quảng bá món ngon của Hồ Nam mình,
05:07cho thiên hạ thấy bát mì gõ nóng hổi với bát xúc cay như ngút khói nhà mình chứ.
05:11Tôi cạn lời, cái đó khác nhau mà,
05:14con là diễn viên tóc sâu chứ có phải blogger ẩm thực đâu.
05:17Bố tôi đúng là làm khó người khác,
05:19chẳng biết trong đầu ông nghĩ cái gì nữa.
05:21Và lại, đùa với ai cũng được,
05:23riêng Trịnh Thư Đồng là không xong.
05:25Tôi với cô ấy cùng lớn lên từ nhỏ,
05:27chuyện làm ăn hai nhà lại có qua có lại,
05:29ngừng đầu không thấy cuối đầu gặp,
05:31thế này chẳng phải loạn cào cào hết lên sao.
05:34Tối đó, tôi chẳng chọc hồi lâu,
05:36nặn mãi mới ra mấy câu từ để gọi điện xin lỗi Trịnh Thư Đồng.
05:39Xin lỗi, xin lỗi nhé Thư Đồng,
05:42nãy bố tôi uống quá chén nên nói linh tinh đấy.
05:44Đầu dây bên kia im lặng một thoáng,
05:46rồi một giọng nói vừa hay vừa nghiêm túc chuyển đến.
05:49Cô ấy hỏi tôi, Dương Mộng Kiến,
05:51nếu cậu thích con gái, cậu có thích mình không?
05:54Dù từ nhỏ đến lớn nhận thư tình nhiều vô kể,
05:57người tỏ tình cả nam lẫn nữ cũng đếm không xuể,
05:59nhưng khi nghe đứa bạn thân nhất nam nào hỏi câu này,
06:02tay cầm điện thoại của tôi vẫn hơi khựng lại.
06:05Tuy nhiên, tôi phản ứng lại rất nhanh,
06:07tung một chiêu đánh bùn sang ao ngay lập tức.
06:09Tôi vẫn luôn thích cậu mà,
06:11nhìn xem, cậu vừa xinh đẹp vừa tài hoa,
06:14ai mà chẳng thích cậu chứ?
06:16Nghe xong, cô ấy bật cười rạng rỡ như một đứa trẻ
06:19vừa chơi chọc được người khác,
06:20dọa cậu thôi mà.
06:21Xem kìa,
06:22giọng cậu run hết cả lên rồi,
06:24người thích bổn tiểu thư này đâu có thiếu mỗi cậu.
06:27Tôi thở vào nhẹ nhóm,
06:28bụng bảo dạ, biết ngay mà,
06:30cô ấy làm sao mà thích mình được.
06:32Trịnh thư đồng cũng không xoáy sâu vào chủ đề đó nữa
06:35mà chuyển sang chuyện khác.
06:37Mùng sau tháng này Triệu Khiết kết hôn,
06:39cậu ấy có hỏi thăm cậu đấy,
06:40cậu có muốn đi cùng không?
06:42Triệu Khiết thực tế là bạn cùng lớp của trịnh thư đồng,
06:45nhưng tính tôi vốn tự nhiên từ bé,
06:47những người bạn chơi thân với thư đồng tôi đều có giao tình khá sâu.
06:50Năm nay mọi người đều về cả,
06:52không đi thì không phải lẽ.
06:53Tôi đồng ý ngay không cần suy nghĩ,
06:55được chứ, hôm đó tôi qua đón cậu.
06:58Nói xong chính tôi cũng ngẩn ra.
07:00Đối mặt với thư đồng,
07:01tôi vẫn theo bản năng cảm thấy cô ấy
07:03vô cùng lá ngọc cành vàng,
07:04cần được bảo vệ.
07:06Chúng tôi quen nhau từ hồi mẫu giáo.
07:08Trong ấn tượng của tôi,
07:10thư đồng lúc nào cũng đỏ hoe mắt,
07:11dáng vẻ mỏng manh yếu đuối.
07:13Mẹ cô ấy là một nữ cường nhân,
07:15một mình nuôi con.
07:16Sợ con ở trường bị bắt nạt,
07:18ngay đầu đi học gì đã mua kẹo mút cho tôi rồi
07:20nhờ tôi chăm sóc thư đồng.
07:22Có lẽ vì bị miếng kẹo mua chuộc,
07:24hoặc cũng có thể là một đứa trẻ rất tận hưởng
07:26cái hư vinh khi được làm anh hùng nhỏ,
07:28nên suốt nhiều năm sau đó,
07:29tôi luôn đóng vai kỵ sĩ bảo vệ nàng công chúa.
07:33Mẫu giáo thư đồng không biết dùng đũa,
07:35tôi dạy cô ấy ăn cơm.
07:36Tiểu học nhà cô ấy hay vắng người,
07:38tôi qua ngủ cùng cho cô ấy đỡ sợ.
07:41Trung học thư đồng bị mấy đứa du côn bắt nạt,
07:43tôi dẫn đầu đi đánh trả.
07:45Lên cấp 3 thư đồng áp lực đến phát khóc,
07:47tôi trốn học đưa cô ấy đi xem concert.
07:50Sau này tôi ra nước ngoài,
07:51thư đồng học ở một ngôi trường top đầu trong nước.
07:54Khoảng cách xa xôi,
07:55ai cũng có những vòng bạn bè mới,
07:57liên lạc cứ thế thưa dần.
07:58Sau khi tốt nghiệp cũng muốn tụ tập,
08:00nhưng lịch trình mỗi người một khác nên toàn lệch nhau,
08:03rồi lại vướng dịch bệnh không về được,
08:05tính ra chúng tôi đã 6-7 năm chưa gặp lại.
08:07Nếu bố tôi không nói,
08:09tôi thật sự chẳng biết cô ấy thích con gái.
08:11Đêm nằm ngủ,
08:12vừa nhắm mắt là gương mặt gái ngoan
08:14của trịnh thư đồng lại hiện lên.
08:16Mùng 6 tháng 11,
08:17đám cưới chịu khiết,
08:19tôi lái xe đến biệt thự nhà trịnh thư đồng đón cô ấy.
08:22Tôi tháo bỏ đôi khuyên tay
08:23và khuyên môi hầm hố để kiểu tóc mulet,
08:25mặc áo khoác da đen phối với quần túi hộp cùng màu,
08:28dẫm thêm đôi bốt martens cực ngầu.
08:31Dì trịnh đang chuẩn bị ra ngoài,
08:33nhìn thấy tôi liền nhiệt tình chào hỏi,
08:34tiểu dương đến rồi à?
08:36Mấy năm rồi dì cháu mình không gặp nhỉ?
08:38Sao đến chơi còn mang theo quả cáp thế này?
08:41Tôi đáp,
08:42cháu chào dì trịnh ạ,
08:43đúng là mấy năm rồi dì nhỉ?
08:45Cháu vốn định đến thăm dì từ sớm
08:47nhưng toàn bị vướng việc không đúng lúc.
08:49Nếu dì không chê cháu phiền,
08:50sau này cháu sẽ thường xuyên qua thăm dì.
08:53Dì trịnh cười hiếp mắt khen tôi vẫn dẻo miệng như ngày nào,
08:56rồi vẫy tay bảo người giúp việc nhận lấy giỏ hoa quả
08:58và thực phẩm chức năng tôi mang tới.
09:00Trong lúc trò chuyện với dì,
09:02tôi ngước mắt lên và thấy trịnh thư đồng từ trong nhà bước ra,
09:05khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng.
09:07Cô ấy dáng người cao giáo,
09:09mái tóc xoăn sóng bồng bềnh,
09:10gương mặt trái xoan thanh tú điểm chút phấn hồng.
09:12Cô ấy mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu cà phê sữa,
09:16chân đi giày cao gót.
09:17Một bên tai đang áp điện thoại,
09:19thư đồng đang trao đổi công việc với cấp dưới
09:21một cách vô cùng chuyên nghiệp và quyết đoán,
09:23khác hẳn với hình ảnh trong trí nhớ của tôi.
09:25Tôi vẫy tay với cô ấy,
09:27rồi giải thích với dì trịnh,
09:29hôm nay bạn học của chúng cháu kết hôn,
09:31cháu và thư đồng cùng đi ạ.
09:32Dì trịnh cười nói,
09:33tốt quá, hai đứa đi cùng nhau là dì yên tâm rồi.
09:37Từ sau khi chồng mất,
09:38dì một mình gánh vác cả gia nghiệp nên đặc biệt coi trọng vấn đề an toàn của con gái.
09:43Hồi nhỏ,
09:44chỉ khi trịnh thư đồng chơi cùng tôi thì dì mới thực sự yên tâm đi làm việc của mình.
09:48Những năm bố tôi và dì trịnh khởi nghiệp,
09:50tôi chẳng thiếu những lần ngủ cùng thư đồng,
09:52dì thậm chí còn chuẩn bị sẵn một căn phòng riêng cho tôi ở nhà dì.
09:56Trịnh thư đồng nhát gan cực kỳ,
09:58buổi tối nghe thấy tiếng động nhỏ là lại gõ cửa phòng tôi.
10:01Lúc đó tôi còn chưa mở mắt nhưng tay đã theo thói quen lật chân lên,
10:04cô ấy liền chui vào với tay chân lạnh ngắt, ôm chặt lấy tôi mà ngủ.
10:09Trịnh thư đồng tắt máy,
10:10nghe mẹ dặn dò đủ thứ thì tỏ vẻ bất lực,
10:12khẽ gắt gỏng,
10:13mẹ, con không còn là trẻ con nữa đâu.
10:16Cô ấy bước đến bên cạnh,
10:17chiều cao gần như ngang bằng với tôi.
10:19Tôi mỉm cười,
10:20mở cửa ghế phụ,
10:22đưa tay che chắn phía trên đầu để thư đồng lên xe,
10:24rồi vẫy tay chào tạm biệt dì trịnh,
10:26dì ơi, cháu bảo đảm sẽ đưa người về nhà an toàn cho dì.
10:30Trên xe, chúng tôi ban đầu chẳng có chuyện gì để nói.
10:33Dù sao cũng đã nhiều năm,
10:35mọi người đều vắng mặt trong cuộc sống của nhau quá lâu rồi.
10:38Cô ấy mở lời,
10:39mình có xem chương trình của cậu,
10:41còn nhấn like cho mấy cái video ngắn của cậu nữa.
10:44Tôi đáp,
10:45tôi cũng lướt thấy tin tức về cậu,
10:47đúng là đại tiểu thư vực dạy thương hiệu có khác,
10:49bố tôi ngày nào cũng bắt tôi phải học tập cậu đấy.
10:52Những lời xã giao khách giáo,
10:54những câu hỏi tham sặc mùi công việc
10:55khiến chúng tôi cứ phải cố gắng tìm chủ đề để nói.
10:58Đột nhiên,
10:59một chú chim lao vụt qua,
11:01lướt sát cửa kính xe ở tầm thấp khiến tôi phải phanh gấp.
11:04Phản ứng đầu tiên của tôi là đưa tay ra che chắn
11:06cho trịnh thư đồng ở ghế phụ,
11:08lo lắng hỏi,
11:09có sao không?
11:10Có bị dọa sợ không?
11:11Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi,
11:13ngần người một lát rồi cười lắc đầu nói,
11:15không sao,
11:16sao cậu cứ giống mẹ mình thế,
11:18toàn coi mình là trẻ con.
11:20Tôi khởi động lại xe,
11:22lẻo mép,
11:22tất nhiên rồi,
11:23cậu là đại tiểu thư của tôi mà,
11:25kiểu gì cũng không được để cậu bị sợ chứ.
11:27Vốn dĩ thư đồng nhát gan lắm,
11:29hồi nhỏ 10 lần ốm thì hết 9 lần là do bị dọa sợ,
11:32mà mỗi lần ốm là nằm bẹp nửa tháng trời,
11:35ấn tượng đó của tôi sâu đậm lắm.
11:37Cô ấy làm vẻ mặt xinh xắn,
11:39đánh tôi một cái,
11:40tôi không phải là đại tiểu thư yếu đuối đâu nhé.
11:43Nhờ sự cố nhỏ đó mà mối quan hệ của chúng tôi
11:45nhanh chóng trở nên gần gũi.
11:47Hai đứa bắt đầu cười đùa,
11:48kể lại những chuyện hồi nhỏ,
11:49không còn vẻ tân bốc khách sáo như lúc nãy nữa.
11:52Thư đồng hỏi tôi,
11:53sau này cậu còn làm tóc sâu không?
11:55Tôi có quen mấy người bạn làm chương trình giải trí,
11:58nếu cậu muốn tham gia sâu thực tế,
12:00tôi có thể giúp.
12:01Thư đồng đều biết hết sao,
12:03nhưng cũng đúng,
12:04chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì.
12:06Tôi nói, cảm ơn đại tiểu thư,
12:09hiện tại ngành tóc sâu không mấy khả quan,
12:11phải đợi sóng gió qua đi đã.
12:13Thư đồng gật đầu,
12:14bảo nếu có gì cần giúp đỡ cứ nói với cô ấy,
12:16đừng khách sáo.
12:18Tôi cười, yên tâm,
12:19với cậu tôi không khách sáo đâu.
12:21Một lát sau,
12:22thư đồng cuối đầu,
12:23ngón tay quấn quấn đuôi tóc thành vòng tròn,
12:26khẽ hỏi,
12:26mộng kiến,
12:27lần này về cậu định ở lại bao lâu?
12:29Tôi nhìn con đường rộng thanh thang phía trước,
12:32chưa xác định được,
12:33cứ đợi qua Tết đã.
12:34Mấy năm nay ở ngoài suốt cũng thấy mệt,
12:36nhân lúc này nghỉ ngơi một chút.
12:38Mấy năm nay bận rộn xuôi ngược,
12:40nhưng lòng tôi lại trống rỗng.
12:42Rõ ràng là có cả danh tiếng lẫn tiền bạc
12:44mà vẫn không thấy vui,
12:45lần này về cũng là muốn tìm lại thứ gì đó
12:47đã đánh mất trong lòng ngược mình.
12:49Chúng tôi đến khách sạn,
12:51đi thẳng tới phòng trang điểm của cô dâu.
12:53Triệu Khiết là bạn thời trung học của thư đồng.
12:55Thư đồng vốn ít giao thiệp nên không có nhiều bạn,
12:58Triệu Khiết là một trong số đó.
13:00Tôi đưa một phong bao đỏ lớn cho cô ấy,
13:02chúc mừng cô ấy đã trở thành cô dâu.
13:04Vừa thấy tôi,
13:06Triệu Khiết đã ôm chầm lấy tôi,
13:07khen mấy năm qua tôi vẫn ngầu như vậy.
13:10Cô ấy đánh giá tôi một lượt rồi đùa,
13:12lát nữa mình phải canh chừng chồng mình mới được,
13:14không thể để anh ấy xuất hiện cùng khung hình với cậu đâu.
13:17Mình sợ nhìn cậu nhiều quá lại đâm ra chán chồng mất,
13:20mà sau này muốn gặp cậu chắc chỉ có nước nhìn qua TV thôi nhỉ.
13:24Thế nên tôi mới phải ra nước ngoài nỗ lực học tập
13:26để về báo hiếu tổ quốc đây,
13:28có điều giờ trên TV cậu cũng chẳng thấy tôi đâu nữa rồi.
13:31Triệu Khiết ném cho tôi một cái nhìn khinh bỉ rồi cười bảo,
13:34cái miệng cậu ấy à, từ nhỏ đã lợi hại rồi.
13:37Con cái nhà làm kinh doanh có khác,
13:39từ bé đã hiểu chuyện đời, mồm mép linh hoạt hơn hẳn.
13:43Trong tiệc cưới của Triệu Khiết có không ít bạn cũ,
13:46giờ đây ai nấy đều đã trưởng thành,
13:48thời học sinh chỉ còn là ký ức.
13:50Thỉnh thoảng kéo nhau ra bàn tán
13:51về một đứa bạn ngáo ngơ nào đó năm xưa,
13:54rồi cùng cảm thán thời gian trôi mau.
13:56Triệu Khiết ôm lấy Trịnh Thư Đồng,
13:58hào hứng giới thiệu với bạn bè mình
13:59rằng đây là em gái tiên nữ của cô ấy.
14:02Giọng điệu đắc ý lắm, đây, Trịnh Thư Đồng,
14:04hoa khôi trường nhất chung chúng ta đấy,
14:06năm đó chắc phải nửa số nam sinh toàn trường
14:08từng gửi thư tình cho cậu ấy rồi.
14:11Triệu Khiết nói không hoa chút nào,
14:13Trịnh Thư Đồng xinh đẹp, học giỏi,
14:15tính tình lại ngoan hiền,
14:16đương nhiên là rất được lòng mọi người.
14:18Mọi người bắt đầu ôn lại chuyện cũ,
14:20nói rằng hồi nhỏ có mấy đứa con trai
14:22cứ thích bắt nạt đứa con gái mình thích,
14:24ngày nào cũng mùm mép tay chân không yên
14:26để chơi chọc người ta.
14:27Trịnh Thư Đồng chính là người
14:29bị bắt nạt nghiêm trọng nhất,
14:30cứ dăm bữa nửa tháng lại có nam sinh chặn đường cô ấy
14:33và tôi chính là người đi dọn dẹp từng đứa một.
14:36Từ hồi trung học,
14:37tôi và Thư Đồng đã không còn học trung lớp,
14:39cô ấy ở lớp trọn,
14:41còn tôi ở lớp thường.
14:42Năm đó nhà Thư Đồng làm ăn phất lên như diều gặp gió,
14:45Di Trịnh thuê hẳn giúp việc riêng
14:47và tài xế đưa đón nên chúng tôi cũng không còn
14:49thường xuyên đi cùng nhau nữa.
14:50Cô ấy bận rộn với bài vở và các lớp học thêm,
14:53còn tôi thì ngày ngày luyện chuyện tranh rồi ngủ gật.
14:56Chỉ thỉnh thoảng khi tài xế bận không đón được,
14:58tôi mới cùng cô ấy về nhà.
15:00Còn nhớ có lần tôi cùng mấy đứa bạn
15:02mua nước ngọt ở cửa hàng tiện lợi về,
15:04định bụng lúc đi ngang qua lớp Thư Đồng
15:06sẽ đưa cho cô ấy một chai.
15:07Từ đằng xa, tôi đã thấy một tên khóa trên
15:10dẫn theo đám đàn em chặn ngay cửa lớp Thư Đồng,
15:12cả lũ gào thét gọi cô gái bên trong là chị dâu.
15:15Mắt tôi hơi cận,
15:17ban đầu nhìn không rõ,
15:18đứa bạn bên cạnh mới huyết vai bảo
15:20chị Dương,
15:21đó chẳng phải là cô bạn hoa khôi của cậu sao.
15:23Đứa khác bồi thêm,
15:25thằng đó là trùm trường mới đến đấy,
15:27nghe đồn dạo này đang theo đuổi Trịnh Thư Đồng.
15:29Tôi tặng mỗi đứa một bạt tai rồi mắng,
15:32mẹ kiếp,
15:32chuyện quan trọng thế này sao không nói với tao sớm hơn.
15:36Hôm đó,
15:37tên du côn khóa trên lại dẫn đám đàn em diễu võ Dương Oai,
15:40chặn cửa lớp 11A30 cho Thư Đồng ra ngoài.
15:43Hắn nhụn cái đầu vàng khẻ,
15:45mặc bộ đồ quê mùa mà cứ tưởng là xanh điệu lắm.
15:47Hắn đút tay túi quần,
15:49buông lời trêu gẹo,
15:50gọi một tiếng chồng đi rồi anh cho đi.
15:53Trịnh Thư Đồng giận dữ chừng mắt nhìn hắn,
15:55bảo hắn cút đi.
15:56Hắn nghe xong lại cười đắc ý,
15:58Trịnh Thư Đồng,
15:59tôi làm thế này là vì thích em,
16:01em không biết sao.
16:02À, ra đây là cái gọi là thích à.
16:05Tôi cười lạnh một tiếng,
16:06hiên ngang tiến về phía đám người đó.
16:08Thường thì con gái nghe vậy sẽ đỏ mặt bỏ chạy,
16:11còn tôi,
16:11tôi sẽ khiến hắn phải đỏ mặt mà cút đi.
16:14Tôi xảy bước đầy khí thế,
16:15chiều cao thậm chí còn nhìn hơn hắn một chút.
16:18Vừa tới nơi,
16:19tôi trực tiếp tặng hắn hai cái tát này lửa khiến hắn đứng không vững.
16:23Tiền học taekwondo của chị đây không phải để lãng phí nhé.
16:26Hắn ôm mặt,
16:27đồng tử dãn ra vì sốc.
16:29Khi nhận ra mình bị đánh,
16:30hắn nổi khùng định ra tay với tôi.
16:32Tôi đứng chắn trước mặt Trịnh Thư Đồng,
16:34vẩy vẩy bàn tay đang nóng rác của mình,
16:36mỉm cười nói,
16:37tôi cũng thích cậu đấy,
16:39tình yêu có thể ngăn được nỗi đau,
16:40cậu thấy đúng không?
16:42Hắn mà dám đánh tôi thì chứng tỏ hắn không thích Trịnh Thư Đồng.
16:45Nếu hắn thích Thư Đồng,
16:47hắn phải chịu đựng được nỗi đau này chứ.
16:49Chơi trò đánh cháo khái niệm à,
16:51hắn sao đấu lại tôi được?
16:53Tên đó đứng hình tại chỗ,
16:55vắt óc suy nghĩ nửa ngày cũng không biết đáp lại thế nào,
16:58cuối cùng chút giận lên đám đàn em bằng một cú đá,
17:00rồi nghiến răng hậm hực lùi mất.
17:02Từ đó về sau,
17:03tôi cứ gặp hắn ở đâu là đánh ở đó,
17:06bởi vì tôi yêu hắn quá mà.
17:08Hắn đánh không lại tôi,
17:09sau này gặp tôi cứ như chuột gặp mèo,
17:12toàn đi đường vòng né mặt,
17:13chẳng bao giờ dám mở mồn nói bậy Trịnh Thư Đồng là vợ hắn nữa.
17:17Hôm đó, tôi đưa Thư Đồng về nhà.
17:19Sau khi suy nghĩ nghiêm túc,
17:21tôi bảo,
17:21Thư Đồng, tính cậu hiền thế này,
17:23sau này tớ không học cùng chừng với cậu nữa thì cậu biết làm sao.
17:27Cô ấy lập tức cuống lên,
17:28không đâu, tớ sẽ không sao mà.
17:31Tôi xoa đầu cô ấy,
17:32dạy cô ấy vài chiêu phản kháng đơn giản khi gặp nguy hiểm.
17:35Ví dụ như khi bị bắt nạt,
17:37cứ dẫm chân, đá vào chỗ hiểm hoặc chọc mắt,
17:40rồi tranh thủ thời gian mà chạy thật nhanh.
17:42Chúng tôi cùng đi bộ trên đại lộ dập bóng cây,
17:44khi nhắc lại khung cảnh nực cười đó thì cả hai cùng cười vang sảng khoái.
17:48Tuổi trẻ luôn ngây thơ tưởng rằng tình bạn sẽ là thiên trường địa cửu,
17:52nào đâu biết rằng khi trưởng thành,
17:54mỗi người một ngả,
17:55cơ hội gặp lại nhau thật thưa thớt biết bao.
17:57Trịnh Thư Đồng ngồi dưới khán đài,
17:59nhìn người bạn thân đang làm lễ tuyên thệ,
18:01đôi mắt rừng rừng lệ.
18:03Tôi cũng bừng tỉnh khỏi những ký ức xưa cũ.
18:05Ánh mắt tôi rời khỏi cô dâu trên sân khấu,
18:08lặng lẽ đặt lên người cô ấy.
18:09Ánh đèn sân khấu hát vào trịnh Thư Đồng,
18:12làm lan da trắng như xứ,
18:13cả người như được bao phủ bởi một lớp hào quang dịu nhẹ,
18:16đẹp như một bức tranh sơn dầu tinh xảo.
18:19Một đứa nửa mùa trong giới giải trí như tôi,
18:21từng thấy không ít trai xinh gái đẹp,
18:23hàng ngày vẫn xem cư dân mạng tranh cãi
18:25về tỷ lệ khuôn mặt của các ngôi sao.
18:27Nhưng nếu họ nhìn thấy trịnh Thư Đồng,
18:29chắc chắn sẽ phải cảm thán rằng
18:30trên đời này lại có một cô gái xinh đẹp đến nhiều này.
18:34Thời đi học,
18:34trường rất thích kéo cô ấy đi đóng phim quảng cáo.
18:37Thư Đồng ở ngoài đã đẹp,
18:39lên hình còn đẹp hơn,
18:40ngũ quan,
18:41lan da cho đến chiều cao đều không có gì để chê.
18:44Lúc đó còn có cả cuộc thi tìm kiếm tài năng
18:46muốn kéo cô ấy sang Hàn Quốc làm thực tập sinh,
18:49nhưng đã bị gì trịnh từ chối thẳng thường.
18:51Đúng lúc này,
18:52Triệu Khiết đã đọc xong lời thề và trao nhẫn,
18:54bắt đầu tung hoa cưới.
18:56Cô ấy làm ba động tác giả như sắp chạy đi,
18:58rồi đột ngột quay người bước xuống đài,
19:00ấn thẳng bó hoa vào tay trịnh Thư Đồng.
19:03Triệu Khiết cố ý hoặc vô tình liếc nhìn tôi một cái,
19:06sau đó ôm chầm lấy trịnh Thư Đồng,
19:08bé cưng,
19:08hy vọng cậu cũng có thể cầu được ước thấy,
19:11sống ngày hạnh phúc nhé.
19:12Triệu Khiết bị chồng kéo đi mời rượu các bậc tiền bối,
19:15còn trịnh Thư Đồng thì ôm bó hoa ngồi cạnh tôi,
19:18hết ly vang đỏ này đến ly khác,
19:19trên mặt chẳng rõ là đã say hay chưa.
19:22Mấy năm không gặp,
19:23cô bé ngày xưa chỉ nhấp một ngụm rượu đã có thể ngủ cả ngày,
19:26giờ đây cũng bị cuộc đời mài rũa thành ra thế này rồi.
19:29Tôi giật lấy ly rượu,
19:31bảo cô ấy đừng uống nữa,
19:32cậu coi rượu là nước giải khát đấy hả?
19:35Thư Đồng bất chợt ghé sát lại,
19:36đôi mắt to tròn nhìn chầm chầm vào tôi,
19:39mộng kiến,
19:39chúng mình đi thôi.
19:41Cô ấy chưa bao giờ biết bộ dạng lúc này của mình ngoan hiền
19:44và đáng yêu đến mức nào.
19:45Thậm chí nếu lúc này cô ấy bảo muốn cùng tôi lên mặt trăng,
19:48có lẽ tôi cũng sẽ không chút do dự mà đưa cô ấy đi ngay.
19:52Tôi khoác áo cho Thư Đồng,
19:54cô ấy đi đứng không vững,
19:55lào đảo,
19:56tôi nhìn không đành lòng,
19:57dứt khoát bé bổng cô ấy lên.
19:59Thư Đồng vẫn nhẹ hẵng như ngày nào,
20:01tôi dễ dàng bé đi,
20:02tôi chào chịu khiết một tiếng rồi đưa người rời khỏi hôn lễ.
20:06Khi đi,
20:06chịu khiết với tư cách chủ nhà đã đổi theo tiễn khách theo phép lịch sự.
20:10Cô ấy đưa quà cảm ơn cho tôi,
20:12định nói gì đó rồi lại thôi,
20:13cuối cùng hóa thành một lời dặn dò,
20:16mộng kiến,
20:16phiền cậu chăm sóc cậu ấy thật tốt,
20:18đừng để cậu ấy phải buồn thêm nữa.
20:21Dù không hiểu lắm nhưng tôi vẫn gật đầu ra hiệu,
20:23người trong lòng đưa tay ôm lấy cổ tôi,
20:26một mặt ngoan ngoãn vẫy tay chào tạm biệt bạn bè,
20:28mặt khác lại nũng nịu nói khẽ,
20:30lạnh quá.
20:31Thế là tôi vội đưa Thư Đồng vào trong xe.
20:33Trong xe,
20:34tóc cô ấy hơi dối,
20:36đôi má ửng hồng,
20:37đôi mắt trong veo như hổ phách.
20:39Thư Đồng nhìn tôi,
20:40chẳng biết chạm đúng dây thần kinh nào mà lại cười ngây ngô,
20:43mộng kiến,
20:43có phải mình đang nằm mơ không?
20:45Tôi nháo mặt cô ấy,
20:47sửa lại tóc tai,
20:48bất lực nói,
20:49uống đến ngốc luôn rồi.
20:50Thư Đồng ngoan ngoãn đưa đầu ra cho tôi chỉnh tóc,
20:53mắt không rời khỏi tôi lấy một giây.
20:55Tôi cười,
20:56làm gì thế?
20:57Thật sự coi tôi là thợ làm tóc của cậu à?
20:59Cô ấy đột nhiên rút điện thoại ra,
21:02mở hệ thống bán vé,
21:03nghiêm túc nói,
21:04mộng kiến,
21:04đi xem concert của Trương Kiệt với mình một lần nữa nhé.
21:07Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt Thư Đồng,
21:09bàn tay dừng lại giữa không chung.
21:11Hồi lâu sau,
21:12tôi mới đáp,
21:13được thôi.
21:14Lần cuối cùng hai đứa đi xem concert của Trương Kiệt là năm chúng tôi 17 tuổi.
21:19Năm đó,
21:20khoảng cách giữa tôi và Trịnh Thư Đồng ngày càng lớn.
21:22Cô ấy là người chắc chắn sẽ đỗ thanh hoa,
21:25bác đại,
21:25còn tôi lại là kẻ đội sổ trong lớp.
21:27Chúng tôi lại không học cùng lớp,
21:29vì thành tích của tôi quá kém,
21:31bố mẹ dự định học xong cấp 3 sẽ tống tôi ra nước ngoài luôn.
21:34Mẹ của Trịnh Thư Đồng chắc chắn sẽ không cho cô ấy ra nước ngoài,
21:37mỗi lần nhắc đến chuyện này,
21:39cô ấy đều rất thất vọng.
21:41Sau đó,
21:42Thư Đồng nhìn tôi với đôi mắt sáng lấp lánh,
21:44nắm chặt lấy tay tôi bảo tôi hãy đợi cô ấy.
21:47Cô ấy nói đợi đến khi học thạc sĩ sẽ ra nước ngoài tìm tôi,
21:50như vậy chúng tôi vẫn có thể chơi cùng nhau.
21:53Năm 2012,
21:55cửa hàng của hai nhà chúng tôi nhờ vào sức nóng
21:57của một bộ phim tài liệu ẩm thực trên đài truyện hình quốc gia
21:59mà lên một tầm cao mới.
22:01Thương hiệu bùng nổ khắp cả nước,
22:03tiền kiếm được nhiều như nước,
22:04bố mẹ hai bên đều không còn tâm trí đâu mà quản chúng tôi nữa.
22:08Năm lớp 11,
22:09sau một kỳ thi sát tháng 12,
22:11Trịnh Thư Đồng đến tìm tôi.
22:13Đó là một buổi chiều,
22:14sau tiết học thứ hai,
22:15tôi đang dựa vào ghế cười đùa cùng đám bạn
22:17thì thấy cô ấy đứng ở cửa sau lớp tôi.
22:20Vừa nhìn thấy tôi,
22:21nước mắt Thư Đồng đã lã trã rơi xuống.
22:23Tôi có chút lúng túng,
22:25lập tức đứng dậy chạy tới ôm lấy cô ấy,
22:27mộng kiến, hức hức.
22:28Tôi đây, ai bắt nạt cậu thế?
22:31Thư Đồng chẳng nói chẳng rằng,
22:33làm tôi cũng quyết cả lên.
22:35Xung quanh người qua kẻ lại,
22:36ai nấy đều tò mò nhìn ngó chúng tôi.
22:38Tiết học cuối cùng tôi bỏ luôn,
22:40dẫn cô ấy ra sân vận động vắng người để hít thở.
22:43Tôi chạy ra cửa hàng tiện lợi mua cho cô ấy sô-cô-la,
22:45lại mua thêm mấy miếng rán giữ nhiệt rán lên người cho cô ấy.
22:49Công chúa mà bị lạnh thì mẹ trịnh lại lo lắng cho xem.
22:52Thư Đồng ngoan ngoãn để tôi rán miếng giữ nhiệt lên người,
22:55đôi mắt đỏ hoe,
22:56chóp mũi cũng hồng lên vì lạnh.
22:58Thư Đồng không nói vì sao khóc,
23:00tôi đành đoán từng cái một,
23:01chẳng nghe nói gì trịnh định tìm bố dượng,
23:03cũng chẳng nghe nhà cô ấy có chuyện gì,
23:06mà ở cái trường này có tôi bảo kê thì càng không ai dám bắt nạt.
23:09Loại trừ hết mọi nguyên nhân,
23:11thì với một học sinh giỏi như Thư Đồng,
23:15tôi tự trách mình dạo này bận việc khác mà không để ý đến cảm xúc của cô ấy.
23:20Chẳng là dạo trước,
23:21có một cậu học bá bên lớp chọn đến quán nhà tôi ăn cơm rồi để quên sách,
23:25lúc tôi đi trả sách thì tình cờ thấy cậu ta bị hạ đường huyết nên đưa vào phòng y
23:29tế.
23:29Qua lại vài lần,
23:31người cảm ơn kẻ đáp lễ,
23:32mấy đứa đi ăn với nhau vài bữa,
23:34thế là tôi quên bẵng việc quan tâm đến tình hình gần đây của trịnh Thư Đồng.
23:38Tôi ăn ủi cô ấy,
23:40chỉ là thi kém một chút thôi mà,
23:41ai mà chẳng có lúc sơ sảy.
23:43Chỉ đốn lại tâm trạng, lần sau vẫn cứ là hạng nhất thôi.
23:47Thư Đồng cuối đầu cắn một miếng sô-cô-la,
23:49gật đầu thật mạnh,
23:51nước mắt rơi lã trã xuống váy.
23:53Nhìn thấy cô ấy khóc,
23:54tôi có cảm giác như cả thế giới này đều sai rồi,
23:57chỉ muốn đem hết những báu vật quý giá nhất đặt trước mặt để đổi lấy một nụ cười của
24:01Thư Đồng.
24:01Điển tích đốt lửa đài dòng trêu trừng trưa hầu ngày xưa chắc cũng đến thế là cùng nhỉ.
24:06Lúc ấy tôi thấy mình chẳng khác nào một vị hôn quân.
24:09Tôi dỗ dành, đợi lần sau thi tốt,
24:11chúng mình cùng đi xem concert.
24:13Chẳng phải cậu thích Trương Kiệt sao?
24:15Cô ấy ngẩn đầu lên,
24:17đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm vào mắt tôi,
24:19rồi nhau tới ôm chặt lấy tôi.
24:21Thư Đồng hỏi với giọng đầy ủy khuất,
24:23mộng kiến, cậu có thể hứa với mình là trước khi vào đại học sẽ không yêu đương không?
24:28Tôi vô cùng kinh ngạc,
24:29nghĩ bụng chắc cô ấy sợ tôi có người yêu rồi sẽ bỏ bê cô ấy,
24:33nên tôi đồng ý luôn.
24:34Tôi hứa chắc nịch,
24:35cậu yên tâm,
24:36sau này dù tôi có đối tượng đi nữa thì cậu vẫn là người bạn quan trọng nhất của tôi.
24:40Nghe xong câu đó,
24:42hình như Thư Đồng còn không vui hơn,
24:44tôi phải dỗ dành mãi cô ấy mới chịu cười.
24:46Thời gian đó,
24:48thành tích mấy kỳ thi của Trịnh Thư Đồng đều không lý tưởng,
24:51dì Trịnh phải ái ngại tìm gặp tôi.
24:53Dì vừa đi công tác Hồng Kông về,
24:55mua cho tôi đủ thứ quả lớn nhỏ.
24:56Dì vẫn luôn như vậy,
24:58từ nhỏ đến lớn,
24:59mỗi lần đi xa về chắc chắn sẽ mua hai phần quà,
25:02Thư Đồng một phần, tôi một phần,
25:03còn dựa theo sở thích riêng của mỗi đứa mà chọn.
25:06Người quanh vùng này ai cũng bảo mẹ Thư Đồng rất biết cách sống.
25:10Dì lương thiện, hào phóng,
25:12lại chú đáo,
25:12chuyện lớn chuyện nhỏ của mọi người dì đều đề tâm,
25:15nên từ cụ già 80 đến đứa trẻ lên ba ai cũng quý dì.
25:18Bố mẹ tôi bảo dì một mình nuôi con không dễ dàng,
25:21nên thường dặn tôi ở trường phải để mắt tới Thư Đồng nhiều hơn.
25:24Kể cả họ không dặn,
25:26tôi cũng sẽ chăm sóc cô ấy,
25:27vì Thư Đồng là người bạn thân nhất của tôi mà.
25:30Dì Trịnh nói thấy dạo này tâm trạng Thư Đồng không tốt,
25:33thành tích sụt giảm nghiêm trọng,
25:35dì không dám hỏi vì sự tạo áp lực cho con,
25:37nên muốn nhờ tôi xem xem ở trường Thư Đồng có gặp chuyện gì không.
25:41Thế là tôi bắt đầu nhập vai kỵ sĩ,
25:43cứ dăm bữa nửa tháng lại lợn lờ qua lớp cô ấy.
25:45Thư Đồng học hành mệt não,
25:47tôi liền chuẩn bị hạt điều,
25:48bánh ngọt và sữa chua,
25:50dặn do phải ăn uống tẩm bổ.
25:52Thế là mặt nàng công chúa bắt đầu có chút thịt,
25:55nụ cười nhiều hơn,
25:55trạng thái cũng dần tốt lên.
25:57Hôm đó tan học, tôi đến tìm Thư Đồng đi ăn.
26:00Sau kỳ thi tháng 12,
26:02kết quả được dán lên,
26:03tôi thấy tên Thư Đồng tụt xuống hạng 10.
26:05Chuyện gì thế này?
26:07Chẳng lẽ cô ấy thật sự gặp chuyện gì sao?
26:09Tôi đang thắc mắc thì nhìn qua cửa kính,
26:11thấy một tên nam sinh đang đứng cạnh Trịnh Thư Đồng,
26:14chỉ trỏ vào bài thi của cô ấy.
26:16Tôi bước đến cửa,
26:18một tay sách đồ,
26:19một tay đút túi quần,
26:20lắng nghe xem hắn ta nói cái gì.
26:22Cái mồm tên đó thối như vừa ăn chất thải vậy,
26:25vẻ mặt đắc trí của kẻ tiểu nhân đang lên mặt dạy đời,
26:28bọn con gái các cậu bản chất là tư duy tự nhiên không tốt.
26:31Mấy phần trước đơn giản,
26:32học vẹt còn được,
26:33chứ kiến thức lớp 11 động vào là các cậu hỏng ngay.
26:36Thôi được rồi,
26:37sau này có gì không biết cứ hỏi tôi,
26:39tôi dạy cho.
26:41Từ nhỏ đến lớn,
26:42dường như có vô số người luôn nói rằng
26:44con gái học giỏi là nhờ chăm chỉ,
26:46còn con trai học giỏi là nhờ thiên phú,
26:48rằng hãy lên đến cấp 3 thì con gái sẽ chẳng bao giờ bằng được con trai nữa.
26:52Trước đây,
26:53mỗi dịp lễ Tết đến nhà Trịnh Thư Đồng chơi,
26:55mấy người họ hàng nhà cô ấy cứ xì xào bàn tán rằng
26:58giờ cấp 2 học tốt thế thôi,
27:00chứ lên cấp 3 chưa chắc đâu.
27:02Sau này,
27:03lên cấp 3 Trịnh Thư Đồng vẫn giữ vững vị trí hạng nhất,
27:06thì lời lẽ của đám họ hàng lại chuyển từ con gái không học tốt được tự nhiên
27:09sang thành con gái mà mạnh mẽ quá cũng không tốt.
27:12Lúc đó ở nhà Thư Đồng,
27:14tôi đã trực tiếp bật lại luôn,
27:15không tốt ở đâu,
27:17là không phải ở nhà làm việc nhà thì không tốt,
27:19hay không phải ở nhà sinh con đẻ cái thì không tốt.
27:22Cháu thấy chỉ có mấy kẻ ăn không được nho thì chê nho xanh là không tốt thôi,
27:26thấy một đứa con gái xuất sắc là các người tức nổ phổi chứ gì.
27:30Tính tôi vốn cực kỳ bảo thủ với người nhà,
27:32tuyên đối không cho phép ai nói một câu không hay về Trịnh Thư Đồng,
27:35bởi vì cô ấy là bạn của tôi.
27:38Tôi xảy bước vào lớp của Trịnh Thư Đồng,
27:40giật lấy tờ để toán trên bản tên nam sinh kia liếc qua một cái.
27:43Chiều cao của tôi gần như ngang bằng với tên cao to đó,
27:46lúc không cười nhìn tôi cực kỳ lạnh lùng,
27:48khiến người ngoài luôn vô thức né tránh.
27:50Tôi ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh,
27:52hất hàm khinh bỉ,
27:53thế à,
27:54vậy sao điểm toán của cậu không được tôi đa thế?
27:57Tên đó lần này may mắn đứng nhất lớp nên đang đắc thắng,
28:00nghe tôi nói vậy thì ngẩn người ra,
28:02lớp liếm thì con trai bọn tôi hay đại khái,
28:05cậu thả chút thôi.
28:07Ồ, con gái thi không tốt là do não không thông,
28:10còn con trai thi không tốt là do cậu thả sao?
28:12Cứ đứa nào nói con gái không học được khối tự nhiên là tôi muốn và cho một phát.
28:17Tôi tiếp lời,
28:18xem ra cũng chẳng giỏi giang gì cho cam,
28:20điểm tôi đa còn không lấy nổi mà cũng bày đặt khoác loác.
28:23Nói đoạn,
28:24tôi kéo Trịnh Thư Đồng lại,
28:25rõ rạc tuyên bố,
28:27bạn tôi từ nhỏ đến lớn giỏi nhất là tát vào mặt đám con trai các cậu đấy.
28:31Hay là giờ so tài chút đi,
28:32lấy bừa một câu hàm số nâng cao xem ai giải ra trong vòng 10 phút.
28:36Cậu thắng không nổi cậu ấy thì phải xin lỗi,
28:39và sau này mang cái miệng của cậu biến đi cho xa.
28:42Còn nếu cậu thắng,
28:43tôi sẽ xin lỗi cậu trước toàn trường.
28:45Trịnh Thư Đồng nghiêng đầu nhìn tôi,
28:47đôi mắt cô ấy lấp lánh ánh sáng.
28:49Tôi ghé sát tai Thư Đồng thì thầm,
28:51bé cưng,
28:52cậu phải cố lên đấy,
28:53không là tôi mất mặt to rồi.
28:55Thời gian tính ngược 10 phút,
28:57đề bài được xé đại một trang trong bộ để thi thử mà chưa ai từng làm qua.
29:01Trịnh Thư Đồng làm việc luôn chuyên tâm,
29:03dưới ánh mắt cổ vũ của tôi,
29:05cô ấy cầm bút bắt đầu giải đề.
29:07Tên kia cũng bắt đầu làm,
29:08cả lớp vây quanh xem cuộc chiến không khói súng này ai sẽ thắng.
29:12Trịnh Thư Đồng vẫn giữ phong độ rất ổn định,
29:15nét chữ ngay ngắn,
29:16tư duy mạch lạc,
29:17chỉ 10 phút đã giải xong.
29:18Còn tên nam sinh kia sau khi làm xong ý nhỏ thứ nhất thì kẹt cứng ở ý thứ hai,
29:23giải không ra liền đổ lỗi cho đề bài có vấn đề.
29:26Tôi cười khẩy,
29:27này ông bạn,
29:28hết giờ rồi,
29:29không biết làm thì đừng có tìm cớ.
29:31Hắn nghe xong lập tức thạnh quá hóa giận.
29:33Tôi bồi thêm,
29:34cho cậu thêm một cơ hội nữa,
29:36cho hẳn 15 phút,
29:37để tôi xem cậu có làm nổi không.
29:39Kết quả là nửa tiếng đồng hồ hắn vẫn không giải ra,
29:42loay hoay viết công thức xuôi ngược mãi mà chẳng vào trọng tâm.
29:45Tôi chẳng còn tâm trạng chờ hắn,
29:47kéo thẳng Trịnh Thư Đồng đi ăn cơm.
29:49Lúc đi ngang qua tên đó,
29:51tôi cố ý nói nhỏ vào tai hắn,
29:53con trai mà,
29:54khối tự nhiên học không tốt cũng là chuyện bình thường thôi.
29:57Sau đó,
29:58Trịnh Thư Đồng luôn vững vàng ở vị trí hạng nhất,
30:00chưa bao giờ tụt hạng lần nào nữa.
30:02Ngày hôm ấy sau khi ăn cơm xong,
30:04vừa ăn kem,
30:05tôi đột nhiên nảy ra ý tưởng,
30:07nhìn cô ấy bảo,
30:08chúng mình đi xem concert đi.
30:10Thư Đồng hơi ngẩn ra,
30:11ngước mắt nhìn tôi ngập ngừng,
30:13nhưng,
30:13nhưng lần này mình thi không tốt.
30:15Tôi nắm lấy tay cô ấy,
30:17kéo đi,
30:17thi tốt hay không thì đã sao,
30:19đời người phải tận hưởng niềm vui lúc cần thiết,
30:21lúc buồn lại càng phải tìm vui.
30:23Đêm đó tôi đặt vé,
30:25giấu nhẹn bố mẹ hai bên,
30:26tiền chảm hậu tấu đưa Thư Đồng đi Bắc Kinh luôn.
30:29Lần này cũng vậy,
30:31tại concert,
30:31có những người dùng bút đánh dấu ký tên ID của nhau,
30:34có người cầm banner chụp ảnh chức in.
30:36Có một nhóm đang quay phim,
30:38không rõ là cá nhân hay chính thức,
30:40đang tìm fan để phỏng vấn.
30:42Họ đến trước mặt chúng tôi hỏi có thể tham gia phỏng vấn không?
30:45Tôi gật đầu,
30:46Trịnh Thư Đồng cũng đồng ý.
30:48Người phỏng vấn hỏi chúng tôi đến từ đâu,
30:50và bắt đầu thích Trương Kiệt từ khi nào.
30:52Lúc phỏng vấn,
30:53cô ấy cứ nhìn tôi chầm chầm,
30:55càng nhìn càng thấy quen,
30:56rồi đột nhiên kích động reo lên,
30:58cô là Dương Mộng Kiến đúng không?
31:00Tôi thích xem tóc sâu của cô lắm,
31:02cô cũng thích anh Kiệt ả.
31:04Không ngờ chúng ta lại cùng hội cùng thuyền.
31:06Nói rồi cô ấy không kìm nén được cảm xúc,
31:09chạy lại chụp với tôi mấy tấm ảnh,
31:10tôi còn ký tên cho cô ấy nữa.
31:13Thấy Thư Đồng bị bỏ rơi một góc,
31:15tôi liền kéo cô ấy lại,
31:16giới thiệu với mọi người rằng tôi đi cùng bạn,
31:18và cô ấy đã thích Trương Kiệt hơn 10 năm rồi.
31:21Hôm nay Thư Đồng mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu xám nhạt,
31:25cổ quang khăn len trắng,
31:26chân đi bốt cao.
31:27Cô ấy thuận thế khoác lấy cánh tay tôi,
31:30nở nụ cười ngọt ngào trước ống kính.
31:32Lúc người qua đường đi ngang qua,
31:33có người khẽ thốt lên, đẹp đôi quá.
31:36Tôi cứ ngỡ tay mình nghe nhầm.
31:38Chúng tôi mua vé ở khu vực siêu viếp,
31:40cả không gian bị bao phủ bởi âm nhạc,
31:42ánh sáng và sự cuồng nhiệt.
31:44Trên sân khấu ca sĩ đang hát,
31:46dưới khán đài có người cầu hôn,
31:47có người bày tỏ tình cảm.
31:49Trịnh Thư Đồng không hề là một mọt sách khô khan như người ta vẫn tưởng.
31:52Trái lại, cô ấy là một cô gái rất hoạt bát và chàn đầy năng lượng.
31:56Thư Đồng nhu nhảy theo điệu nhạc,
31:58còn tôi thì hướng máy ảnh về phía cô ấy,
32:00nhấn nút chụp liên tục.
32:01Nhìn ráng vẻ đầy sức sống của Thư Đồng,
32:04khóe môi tôi vô thức khẽ cong lên.
32:06Cảm giác này thật tốt biết bao.
32:08Con sớt kết thúc đã là 10 giờ đêm,
32:10dòng người sô đẩy đẩy chúng tôi ra ngoài.
32:12Tôi vươn tay nắm chặt lấy tay cô ấy.
32:14Thư Đồng vẫn còn đang trong trạng thái hương phấn,
32:17cô ấy nhìn tôi đầy vui sướng,
32:19ánh sao trong mắt như muốn chàn ra ngoài.
32:21Biển người chia thành nhiều hướng,
32:23người đi ga tàu điện ngầm,
32:24người đợi taxi,
32:25người thi tản bộ quanh sân vận động.
32:27Tôi nhìn ứng dụng gọi xe,
32:29phía trước đang có 1-2.000 người đợi,
32:31thế là tôi dứt khoát kéo Thư Đồng đi tàu điện ngầm.
32:34Tôi bảo,
32:34mình đi ăn trước đã.
32:36Ăn lẩu 2 đi lao đã trở thành quy trình cố định
32:38sau mỗi buổi con sớt.
32:40Không cần đoán cũng biết các quán quanh sân vận động
32:42đều đã chật ký người,
32:43nên tôi đặt chỗ online ở một chi nhánh xa hơn một chút.
32:47Trong quán lẩu,
32:48những cô gái trẻ díu dít bàn tán về con sớt.
32:50Tôi và Thư Đồng nhìn nhau mỉm cười.
32:53Đó là truyền thống của 2 đi lao rồi,
32:55bất kể ngôi sao nào mở con sớt,
32:57tất cả các chi nhánh trong thành phố đó
32:58nhất định sẽ trở thành sân nhà của ca sĩ ấy.
33:01Khi chúng tôi đến nơi thì vừa vặn tới lượt,
33:03bước vào quán,
33:04phát hiện ra phần lớn khách đều là những cô gái
33:06vừa đi xem ca nhạc về.
33:08Tôi và Thư Đồng vừa ăn vừa nhìn họ.
33:10Họ ăn một lúc lại cao hứng hát vang,
33:13gieo hò nhảy múa,
33:14khiến tôi như nhìn thấy chính mình của 10 năm trước.
33:16Có lẽ đó chính là sức hấp dẫn của tuổi thanh xuân.
33:19Đêm đó sau khi vệ sinh cá nhân xong,
33:22Trịnh Thư Đồng với đôi mắt thâm quầng
33:23sang gõ cửa phòng tôi.
33:25Tôi vừa mở cửa đã không nhịn được cười,
33:27vẫn sợ ngủ một mình à.
33:28Vào đi, công chúa.
33:30Tôi vừa mới đánh cực thầm trong lòng
33:32xem mấy phút nữa Thư Đồng sẽ sang gõ cửa,
33:34kết quả là cô ấy đến thật.
33:36Thư Đồng mỉm cười hi hi,
33:37dưới sự trào mời của tôi liền lách người chạy vào,
33:40rồi tung chăn leo thẳng lên giường.
33:42Tôi tắt đèn, bước lên giường,
33:44cơ thể đã theo thói quen mà ôm lấy cô ấy.
33:47Một giấc ngủ thật ngon,
33:48đã lâu lắm rồi tôi không ngủ yên ổn đến vậy.
33:51Đã đến Bắc Kinh rồi,
33:52dù sao cũng phải đi chơi một hai ngày mới bỏ công.
33:55Trịnh Thư Đồng,
33:56người đã ở Bắc Kinh suốt 7 năm,
33:58quyết định dẫn tôi đi City Walk một chuyến.
34:01Cô ấy đưa ra lời mời vô cùng trịnh trọng,
34:037 năm trước mình đã hứa sẽ đưa cậu đi dạo
34:05một vòng Bắc Kinh mà vẫn chưa thực hiện được,
34:07lần này cậu có thời gian không?
34:097 năm trước, tôi bỗng thấy bùi ngùi.
34:12Hình như chính từ năm đó,
34:13liên lạc giữa chúng tôi cứ thế ít dần đi.
34:16Năm thứ 2 đại học,
34:17tôi về nước giúp một người bạn
34:19chụp ảnh cho cửa hàng váy cưới.
34:21Trước đó người mẫu của bạn tôi không đến được
34:23nên lôi tôi vào thế chỗ,
34:24vì tôi cao giáo nên mặc váy cưới rất tôn giáng.
34:27Bộ ảnh đó bỗng dưng khá nổi tiếng,
34:29cửa hàng của bạn tôi đơn hàng nổ dầm dầm.
34:31Cô ấy coi tôi như thần tài,
34:33cảm ơn dối dít rồi cứ thế lôi kéo
34:35tôi làm người mẫu hết lần này đến lần khác.
34:38Lúc đến Bắc Kinh, tôi đã hẹn trước với Thư Đồng.
34:40Tôi nói với cô ấy là tôi đã về rồi,
34:43bảo cô nàng học bá này phải dành ra
34:45vài ngày để đưa tôi đi chơi khắp Bắc Kinh.
34:47Ngày Thư Đồng đến tìm tôi,
34:49tôi đang chụp ảnh tại một trang viên ở Bắc Kinh.
34:51Trang viên có một bãi cỏ lớn,
34:53rất hợp với chủ đề chụp ảnh của chúng tôi.
34:56Tổng cộng phải chụp 8 bộ,
34:57từ sáng sớm đến tối mịt.
34:59Vừa nghe tiếng cắt,
35:00tôi bưng ngay cốc cà phê lên uống lấy uống để,
35:02cả người mệt đến mức gần như tê dại.
35:05Phần trọng tâm là bộ váy cưới vơ đách của mùa này,
35:08bạn tôi đã tốn không ít tiền để đặt mai riêng.
35:10Tôi mặc một chiếc váy cưới gen trắng tinh xảo
35:13được làm thủ công,
35:14đầu đội khăn voan lộng lẫy.
35:16Chuyên gia trang điểm đặc biệt
35:17chấm thêm một nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi tôi.
35:19Ban đầu chị ấy định chấm ở đuôi mắt,
35:22nhưng chị ấy nói mắt tôi là mắt cáo,
35:23trang điểm song vốn đã đủ quyến rũ rồi,
35:26thêm nốt ruồi ở đó sẽ bị tục,
35:28nên chấm lên chóp mũi cho thanh thoát.
35:30Tôi gồng mình khoác trên người bộ váy cưới
35:32nặng hàng chục cân,
35:33đứng giữa bãi cỏ.
35:34Bạn tôi giúp tôi chỉnh lại tà váy.
35:36Đó là một ngày mùa thu,
35:38cỏ vẫn còn xanh mướt,
35:39ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống,
35:41dọa thẳng vào người cô gái vừa mới xuất hiện ở phía xa.
35:44Trịnh Thư Đồng vẫn ăn mặc rất dịu dàng,
35:47áo len dáng ngắn màu sáng phối cùng chân váy
35:49voan trắng cắt rẻ ngẫu hứng.
35:50Bạn tôi ôm máy ảnh xem lại ảnh mẫu,
35:53thở dài một tiếng thường thượt rồi ôm lấy tôi than vãn,
35:55dương mộng kiến,
35:56tao hận mày là gái thẳng,
35:58không thì tao đã theo đuổi mày từ lâu rồi.
36:00Tôi đẩy cô ấy ra,
36:02nếu mày mà theo đuổi tao thật
36:03thì tao nói cho mày biết,
36:05tình bạn này coi như xong đấy.
36:07Cô bạn tôi hậm hực,
36:08đồ tôi,
36:09thẻ người tốt mày phát cho thiên hạ
36:10chắc cũng đủ để xếp thành sấp dày rồi nhỉ.
36:13Bên cạnh,
36:14Trịnh Thư Đồng cứ thẫn thờ,
36:19cô ấy đi ăn.
36:20Buổi chụp kết thúc,
36:21bạn tôi mời cả đoàn đi ăn,
36:22tôi nhất định phải nhân cơ hội này
36:24chặt chém nó một bữa ra trò.
36:26Trên bàn ăn,
36:27mọi người thường thích tán gẫu
36:28về chủ đề tình yêu.
36:30Có người hỏi về tình sử của mỗi người,
36:32kiểu như có bạch nguyệt quang nào không?
36:34Tôi còn chưa kịp trả lời,
36:36bạn tôi đã chặn họng,
36:37mộng kiến,
36:38mày đừng nói,
36:39cái mặt mày không hợp để yêu đơn phương đâu,
36:41người theo đuổi mày chắc xếp hàng dài tận bên Pháp rồi.
36:44Xong cô ấy nhìn sang Trịnh Thư Đồng rồi bỏ qua luôn,
36:47em gái Thư Đồng chắc chắn cũng không có rồi,
36:49xinh đẹp thế này càng không hợp để yêu thầm.
36:51Bất ngờ,
36:52Trịnh Thư Đồng vốn ít nói từ đầu bữa bỗng buông một câu,
36:55có chứ,
36:56mình đã thích một người được 5 năm rồi.
36:58Tôi lập tức ngồi ngay ngắn lại,
37:00tò mò hỏi tới tấp,
37:01sao tôi không biết nhỉ?
37:03Ai thế?
37:04Ai mà có phúc được cậu thích vậy?
37:05Thư Đồng nhìn thẳng vào mắt tôi,
37:07đáp,
37:08cậu có quen đấy.
37:09Tôi lục lại chỉ nhớ một lượt,
37:11cuối cùng không chắc chắn lắm mà thốt ra một cái tên là
37:14Lê Huy Ninh hả?
37:15Cái cậu đứng nhất lớp bên cạnh mình ấy.
37:18Nói đến Lê Huy Ninh,
37:19tôi đúng là có quen thật,
37:21từng gặp vài lần.
37:22Hình như tôi có giúp cậu ta một việc nhỏ,
37:24cậu ta mời tôi ăn cơm.
37:26Cứ thế qua lại vài lần,
37:28bạn bè xung quanh toàn hỏi
37:29có phải tôi đã cưa đổ được học bá đại học không,
37:31nhưng thực tế sau đó chúng tôi không liên lạc gì nhiều.
37:34Tôi lại trật nhớ ra điều gì đó,
37:36cứ cảm thấy giữa chúng tôi có một thứ tình cảm kỳ lạ nào đó đang nhen nhóm.
37:40Tôi ép mình không được nghĩ lung tung,
37:42thế là né tránh ánh mắt của cô ấy.
37:44Một kẻ vốn dĩ hoạt ngôn như tôi trên bàn tiệc,
37:47ngày hôm đó lại im thiên thiết như người câm,
37:49cố gắng tìm chủ đề để nói nhưng cuối cùng lại chẳng đâu vào đầu.
37:53Hôm sau,
37:54phía trường học có việc đột xuất,
37:56tôi nhắn với Trịnh Thư Đồng một tiếng rồi vội vã rời đi.
37:58Trước khi lên máy bay,
38:00tôi nhận được tin nhắn của Thư Đồng.
38:02Cô ấy nói,
38:03mình không thích Lê Huy Ninh.
38:05Những dòng chữ khô khan trên màn hình
38:06khiến tôi không phân định rõ được ý tứ của cô ấy.
38:09Là Thư Đồng đang giải thích rằng
38:11người cô ấy thích không phải cậu ta,
38:12hay là cô ấy ghét cậu ta.
38:14Ngón tay tôi cứ bấm rồi lại xóa trên bàn phím,
38:17thực sự không biết nên trả lời thế nào cho phải.
38:20Có một khoảnh khắc,
38:21tôi nhớ lại chuyện đêm qua,
38:23não bộ bỗng khựng lại một nhịp,
38:25dường như đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó,
38:27nhưng rồi lại tự nhủ chắc mình nghĩ nhiều quá thôi.
38:30Sau đó công việc rồn rập,
38:31tôi bận rộn rồi quên bắng việc trả lời tin nhắn.
38:34Và cũng kể từ đó,
38:35Trịnh Thư Đồng không còn cuốn quyết nhắn tin kể
38:37về cuộc sống hay tâm trạng hàng ngày cho tôi như trước nữa.
38:40Tôi chỉ nghĩ đơn giản là cô ấy quá bận.
38:43Từ ngày đầu quen biết,
38:44tôi đã thấy thời gian biểu của Thư Đồng luôn kín mít,
38:47hết giờ lên lớp là làm bài tập,
38:48bận đến bù đầu tóc dối.
38:50Cuộc trò chuyện của chúng tôi thưa dần từ mỗi ngày thành mỗi tháng,
38:53rồi cuối cùng chỉ còn là những lời chúc xã giao
38:55vào các dịp lễ Tết hàng năm.
38:57Lần cuối cùng nhắn chúc mừng năm mới đã là từ 4 năm trước.
39:00Lúc này tôi mới trợt nhận ra
39:02tình bạn của chúng tôi đã bị đứt đoạn nhiều năm như thế.
39:05Trở về với thực tại,
39:06tôi khẽ cúi người,
39:07nhận lời mời một cách trịnh trọng,
39:09vậy thì thời gian tới phải vất vả nhờ cậu rồi.
39:12Từ khi về nước,
39:13tôi chủ yếu sống ở Thượng Hải,
39:15chỉ khi có việc mới bay tới Bắc Kinh
39:17nên cũng chưa từng đi chơi cho tử tế.
39:19Thế là hai đứa như những đứa trẻ mới
39:21đến một nơi xa lạ,
39:22đi hết các danh lam thắng cảnh,
39:24nếm sạch các món đặc sản ở Bắc Kinh.
39:26Chúng tôi đi cố cung,
39:27đến ngõ Nam La Cổ,
39:29dạo phố thập sát hải,
39:30đi Universal Studios tới tận 3 lần.
39:33Ăn phá lấu,
39:34ăn lẩu cừu,
39:35ăn mì tương đen,
39:36còn mua cả đống bánh kẹo truyền thống gửi cho bạn bè.
39:39Chúng tôi mặc đồ cách cách chụp ảnh,
39:41mặc cả đồ nương nương nữa,
39:42thậm chí còn bị người ta nhầm là người mẫu
39:44nên bị kéo lại chụp ảnh chung điên cuồng.
39:46Mấy gì cứ nằng nạc đòi chúng tôi
39:48hóa thân thành Trân Hoàn và An Lăng Dung.
39:51Có đứa trẻ đi ngang qua nói,
39:53Trân Hoàn và An Lăng Dung là một cặp đấy ạ.
39:55Phụ huynh liền tét vào mông đứa trẻ một cái,
39:57bảo con nói bậy.
39:59Đứa bé ấm ức cãi lại là mình không nói bậy,
40:01ai cũng bảo thế mà.
40:02Trên đường đi tôi còn gặp fan xin chụp ảnh,
40:05xin chữ ký,
40:06thậm chí có vài bạn nữ còn tới xin WeChat.
40:08Ban đầu tôi không nghĩ ngợi gì mà phối hợp hết,
40:11nhưng sau đó tôi thấy mình đang đi chơi với bạn
40:13mà làm vậy là không đúng
40:15nên đã lấy lý do lịch trình cá nhân để từ chối,
40:17thuận tay kéo trịnh Thư Đồng chạy mất dạng.
40:20Thư Đồng vốn đang lặng lẽ quan sát,
40:22bỗng bị hành động của tôi làm cho ngần người,
40:24rồi đôi mắt cô ấy sáng rực lên,
40:26cùng tôi chạy mãi miết trên những con phố Bắc Kinh.
40:29Vào ngày cuối cùng của chuyến đi,
40:31chúng tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn học cũ.
40:33Sau khi nghỉ việc hồi đầu năm,
40:35cậu ấy bắt đầu làm sáng tạo nội dung với chủ đề
40:3710 năm sau, những người bạn cùng lớp sống ra sao.
40:41Có lẽ vì áp lực cuộc sống hiện nay quá lớn,
40:43nên ngay khi video đầu tiên về những người bạn cũ được đăng tải,
40:46nó đã lập tức bùng nổ khắp mạng xã hội.
40:49Những đứa con của trời trong lớp chọn năm nào giờ đây
40:51đa số đã thẳng nhiên chấp nhận mình là một người bình thường,
40:54bắt đầu sống cuộc đời của riêng mình thay vì mải mê so sánh.
40:58Tuy nhiên, dù dường như đã buông bỏ được những ám ảnh
41:00về thắng thua của kỳ thi đại học năm nào,
41:03nhưng đến cuối video,
41:04tất cả đều không hẹn mà gặp cùng hỏi về một người,
41:07cô gái năm đó luôn đứng nhất kỳ thi đại học giờ sống thế nào rồi.
41:10Cuộc đời của Trịnh Thư Đồng đúng là một huyền thoại,
41:13thành tích luôn đứng đầu, thủ khoa kỳ thi đại học, thẳng tiến vào thanh hoa bác đại.
41:17Sau khi tốt nghiệp, cô ấy về tiếp quản doanh nghiệp gia đình,
41:21đưa doanh thu tăng gấp mấy lần, tạo thêm hàng trăm việc làm cho xã hội.
41:24Năm ngoái, cô ấy còn được mời về trường cũ diễn thuyết
41:27với chủ đề con gái cũng có thể đứng nhất để tiếp thêm động lực cho các đàn em.
41:31Video đó từng làm dạy sóng cả vòng bạn bè của tôi.
41:35Vì trước đây thành tích luôn bị cô ấy áp đảo,
41:37nên dù bao nhiêu năm trôi qua,
41:39cái tên Trịnh Thư Đồng vẫn là một nỗi ám ảnh với bạn bè cùng khóa.
41:43Các bạn nam thì không cam tâm,
41:45vẫn thường bảo con gái lên cấp 3 là hụt hơi,
41:47kết quả Thư Đồng trực tiếp bỏ xa người đứng nhì tới hơn 20 điểm,
41:50mà còn là giữ vững phong độ suốt bao nhiêu năm.
41:53Các bạn nữ thì khó lòng buông bỏ được sự đố kỵ,
41:56lúc đi học vừa ghen tị cô ấy xinh đẹp,
41:58ra cảnh tốt, lại còn học giỏi.
42:00Mười năm trôi qua, cứ nghĩ đến cô ấy là vẫn không kìm được tiếng thở dài,
42:04kiếp sau đổi lại cho tôi làm thiên kim đại tiểu thư đi.
42:07Thế nên, Vương Bằng đã khéo léo nhử mồi khán giả ở đoạn đầu,
42:11và tập cuối cùng chính là để quay Trịnh Thư Đồng.
42:13Đó là ngày cuối của chúng tôi ở Bắc Kinh,
42:16địa điểm chọn ngay trong khuôn viên Thanh Hoa Bắc Đại.
42:18Bây giờ người ngoài muốn vào trường phải hẹn trước,
42:21như có cô bạn học bá này mà chúng tôi được vào thẳng.
42:24Thư Đồng dẫn chúng tôi đến quán ăn cô ấy hay ăn thời sinh viên,
42:27bảo chúng tôi cứ gọi món mình thích, gọi thoải mái.
42:30Tôi cầm menu, bắt đầu nịnh nọt như một cái đuôi nhỏ,
42:33trịnh đại tiểu thư vừa xinh đẹp vừa hào phóng mời khách,
42:36vậy em không khách sáo đâu nhé.
42:38Vương Bằng là bạn cùng lớp 5 lớp 12 của Thư Đồng,
42:41vì tôi thường xuyên sang tìm Thư Đồng nên cũng khá thân với cậu ta.
42:45Hai đứa vừa gặp đã đấu mùng không ngớp,
42:47cậu ta ghé sát lại tranh menu với tôi,
42:50mộng kiến, hay là bà cũng để tôi quay một tập đi.
42:53Bạn cũ là diễn viên tóc sâu, tập này chắc chắn nổ view luôn.
42:57Tôi từ chối khéo, thôi xin, đứa học sốt như tôi trả trộn vào đám học bá
43:01các người chỉ làm thấp đi đẳng cấp của mọi người thôi.
43:03Cậu ta lường tôi một cái, thôi đi, học bá cũng chẳng kiếm tiền nhiều bằng bà đâu.
43:09Đi cùng Vương Bằng còn có cô em họ làm trợ lý.
43:12Lúc quay phim, cô bé cứ nhìn tôi chầm chầm.
43:14Tôi hỏi, em gái muốn ăn gì không?
43:17Nào, cho em xem trước này.
43:19Vương Bằng treo, ái trả,
43:21mộng kiến vẫn biết cách chăm sóc con gái quá nhỉ.
43:24Nào, để em ấy chọn trước.
43:26Chịnh Thư Đồng đột ngột lên tiếng kéo chúng tôi về chủ đề chính.
43:29Cô ấy chỉ vào ống kính đang mở, mỉm cười hỏi,
43:32có đề cương câu hỏi không?
43:34Để mình còn chuẩn bị kịch bản chút nào.
43:36Vương Bằng dành cho cô ấy một cái nhìn treo chọc.
43:39Thư Đồng à, cứ hế ở cạnh dương mộng kiến là cậu lại bị tha hóa ngay,
43:43chẳng còn là bé ngoan nữa rồi.
43:45Đến phần phỏng vấn,
43:46cậu ta vẫn theo lệ thường hỏi Thư Đồng những năm qua sống thế nào,
43:50có ổn không?
43:51Thật ra hỏi thế cũng bằng thừa.
43:52Người ta học hành thành đạt, sự nghiệp viên mãn,
43:55sao có thể không ổn?
43:56Nhưng Thư Đồng vẫn suy nghĩ rất nghiêm túc,
43:59khiêm tốn trả lời, đường đời còn dài lắm,
44:01mình đang học cách chấp nhận bản thân là một người bình thường.
44:04Vương Bằng kêu lên,
44:06bảo cô ấy đừng khiêm tốn quá,
44:07đồng tỉ à,
44:08chị mà là người bình thường thì bọn em là cái gì?
44:11Người trưởng thành không giống như lúc đi học chỉ cần lo mỗi việc học.
44:15Ai cũng có những nỗi lo toan cơm áo gạo tiền,
44:17trên chân mày và trong ánh mắt đều đã nhuốm màu mệt mỏi.
44:20Thế nhưng, Thư Đồng lại không trở thành kiểu cô gái bình thường trong tưởng tượng của mọi người,
44:25không trở thành một nhân viên văn phòng tiểu tụy thiếu sức sống,
44:28cũng không phải kiểu người từng rực rỡ thở thiếu thời rồi giữa đường đi lấy chồng làm bà nội
44:32trợ.
44:32Nhìn vào cảm xúc ổn định và gương mặt trẻ trung của cô ấy,
44:35có thể thấy những năm qua Thư Đồng rất hạnh phúc.
44:38Cô ấy vô cùng tốt đẹp,
44:39và tương lai chắc chắn sẽ còn tốt đẹp hơn nữa.
44:43Trịnh Thư Đồng khẽ mỉm cười lắc đầu.
44:45Tôi, một kẻ vốn đam mê giao thiệp và thích thể hiện,
44:48giờ đây lại vô thức né tránh ống kính.
44:50Vương Bằng, người từng mê game đến mức muốn làm blogger trò chơi,
44:54giờ cũng hiếm khi chạm vào máy tính.
44:56Trịnh Thư Đồng, người trước đây chưa từng xem phim truyền hình nội địa,
44:59giờ lại bắt đầu theo dõi các chương trình giải trí trong nước.
45:03Vương Bằng nghe vậy liền cố ý treo chọc,
45:05học bá mà cũng giống người bình thường chúng mình,
45:07cũng cày phim, xem sâu à.
45:09Tôi cứ ngỡ cậu phải giống như mấy nữ tổng tài trên phim,
45:12mỗi ngày lịch trình kín bít,
45:14vừa đến công ty là một hàng dài nhân viên đã đứng sẵn chở lệnh rồi chứ.
45:18Trịnh Thư Đồng cười khổ, ai cũng là người bình thường thôi mà.
45:21Mình cũng chỉ mới xem sâu vài năm nay thôi,
45:24thấy cũng khá thú vị.
45:26Đến cuối cùng, Vương Bằng vẫn không nhịn được mà hóng hớt một chút
45:29về tình trạng tình cảm của Trịnh Thư Đồng.
45:31Cậu ta hỏi, đồng tỷ, mạo mụi hỏi một câu,
45:34hiện tại cậu vẫn đang độc thân hay là đã có đối tượng rồi.
45:37Tôi tiện tay ném một món đồ về phía cậu ta,
45:39đã biết là mạo mụi mà vẫn còn hỏi à.
45:42Trịnh Thư Đồng chống cầm nhìn hai đứa tôi đấu võ mồm.
45:45Sau khi uống cạn một ly rượu,
45:47cô ấy bỗng nói một cách vô cùng phóng khoáng,
45:49mình có người mình thích rồi.
45:51Chẳng hiểu sao, cả người tôi cứng đờ lại.
45:54Tôi không thể diễn tả rõ cảm giác đó.
45:56Tại sao khi nghe cô ấy nói có người thầm thương,
45:59lòng tôi lại nảy sinh một chút?
46:00Bài trừ.
46:01Là sự chiếm hiểu của một người bạn thân sao?
46:04Vương Bằng kinh ngạc,
46:05vẫn còn người khiến cậu phải theo đuổi cơ à?
46:07Nhân vật thần thánh nào thế?
46:09Nói cho anh em nghe xem nào,
46:10để tôi còn tư vấn cho.
46:13Trịnh Thư Đồng nhìn về phía tôi,
46:14hãy nói, yêu thầm nhiều năm rồi,
46:16là người mà mình có cầu cũng không được,
46:18không dám lại gần quá vì sợ người ta chạy mất.
46:21Cả người tôi xứng lại,
46:23đôi đũa cầm không vững làm thức ăn rơi thẳng xuống bàn.
46:26Vương Bằng thấy bộ dạng đó của tôi,
46:28định mở miệng mắng tôi tuổi trẻ tài cao
46:30mà tay chân lóng ngóng,
46:31nhưng chỉ trong chấp mắt,
46:32cậu ta nhận ra không khí có gì đó không ổn.
46:35Cậu ta liền biết ý,
46:36cáo bận rồi xin phép về trước.
46:38Cô em họ vẫn cố rơi điện thoại xin WeChat của tôi,
46:41nhưng bị cậu ta mắng cho một trận
46:43vì không biết nhìn sắc mặt,
46:44rồi cô bé hậm hực đi theo anh trai.
46:47Sau khi tàn cuộc,
46:48tôi và Trịnh Thư Đồng đi dạo trên đường phố Bắc Kinh đêm muộn.
46:51Tháng 12,
46:52thỉnh thoảng lại có một chiếc lá ngô đồng khô khốc rụng xuống.
46:55Cái lạnh xuyên qua lớp áo thấm vào da thịt,
46:57lạnh đến tận tâm can.
46:59Hôm nay cả hai đều uống khá nhiều,
47:01men rượu bốc lên đầu,
47:02gió thổi qua khiến bước chân có chút loạn trọng.
47:05Trịnh Thư Đồng đi đứng ngợt ngưỡng,
47:07tôi phải đi bên cạnh che chắn vì sợ cô ấy ngã.
47:09Tôi rục cô ấy mau về khách sạn,
47:14cô ấy mặc mỏng quá, cứ đi thế này sẽ ốm mất.
47:18Tôi bất lực nói,
47:19nếu cậu thích Bắc Kinh,
47:20chúng mình ở lại thêm hai ngày nữa cũng được.
47:22Thời tiết không tốt,
47:24lát nữa cậu mà cảm lạnh thì gì lại mắng tôi chết.
47:27Nghe tôi nhắc đến mẹ mình,
47:28Trịnh Thư Đồng đột nhiên dừng bước,
47:30cơ thể run lên bần bật, hình như đang khóc.
47:33Rồi cô ấy chậm dãi quay người lại,
47:35ngước đôi mắt đen lái nhìn tôi,
47:37giọng nói mang chút hơi lạnh.
47:38Dương mộng kiến,
47:39nếu những năm qua mẹ tôi không nhờ cậu chăm sóc,
47:41có phải cậu sẽ căn bản không thèm làm bạn với tôi không?
47:45Cô ấy đang nói cái gì vậy?
47:47Tôi định tiến lên kéo tay cô ấy,
47:49nhưng Thư Đồng lùi lại một bước,
47:51vành mắt đỏ hoe,
47:52gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng.
47:54Những bông tuyết nhỏ bắt đầu rơi xuống,
47:56ánh đèn vàng ấm áp hắt lên mặt hai chúng tôi.
47:59Chúng tôi nhìn nhau,
48:00và Trịnh Thư Đồng cuối cùng cũng chịu mở lời.
48:02Dương mộng kiến,
48:03cậu thật sự không biết là tôi đã thích cậu rất nhiều năm rồi sao?
48:07Cô ấy cười khổ nhìn tôi,
48:08nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.
48:11Thật ra tôi biết,
48:12chỉ là tôi đang trốn tránh.
48:14Trong ví của Thư Đồng có một bức ảnh,
48:16là ảnh của tôi 10 năm trước.
48:18Mặt sau bức ảnh có viết dòng chữ,
48:20My Love.
48:21Hôm đó chúng tôi đi ăn tôm hùm đất,
48:23công ty cô ấy có việc cần căn cước công dân để xác thực.
48:26Tay Thư Đồng dính dầu nên nhờ tôi lấy giúp trong ví,
48:29và tôi đã thấy nó.
48:30Trong ảnh, tôi để tóc dài,
48:32mặc bộ đồng phục màu đỏ sẫm,
48:34đứng trước tòa nhà giảng đường với nụ cười giảng dỡ.
48:37Ngay cả bản thân tôi cũng không nhớ
48:38mình đã chụp bức ảnh đó từ bao giờ.
48:41Trước đây tôi chỉ lờ mờ suy đoán,
48:42nhưng ngày nhìn thấy bức ảnh đó,
48:44đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
48:46Tôi không muốn thừa nhận,
48:47nên đã tìm đủ mọi lý do để bao biện cho hành động của Thư Đồng.
48:51Giữ ảnh bản thân là chuyện thường mà,
48:52mình cũng giữ ảnh bạn bè đấy thôi.
48:54Nhưng tôi sẽ không để ảnh một người bạn trong ví suốt 10 năm.
48:58Giây phút cô ấy nói ra sự thật,
49:00tôi lại cảm thấy như chút được gánh nặng.
49:02Tôi không giả ngu nữa mà lặng lẽ nhìn cô ấy,
49:05đợi cô ấy nói hết.
49:06Thư Đồng từng bước tiến về phía tôi,
49:08vô cùng kiên định.
49:09Mình biết nói ra điều này sẽ làm rách lớp giấy rán cửa sổ ấy,
49:13chúng mình thậm chí sẽ chẳng thể làm bạn được nữa.
49:16Sau này cậu sẽ yêu người khác,
49:18kết hôn với người khác,
49:19cứ nghĩ đến những điều đó là mình muốn phát điên mất.
49:227 năm trước, cậu nói cậu không thích con gái,
49:24nếu ai tỏ tình với cậu thì đến bạn bè cũng không làm nổi nữa.
49:28Thế nên mình đã ép bản thân không được liên lạc với cậu,
49:31ép mình phải quên cậu đi.
49:32Mình cứ ngỡ mình có thể chịu đựng được,
49:34nhưng chỉ cần gặp cậu là mọi phòng tuyến đều tan vỡ.
49:37Mình vốn dĩ chẳng thích xem sâu giải trí đâu,
49:40cái chương trình rắc rửa đó chẳng có gì buồn cười cả,
49:43mình chỉ muốn xem cậu sống thế nào thôi.
49:45Thế mà mỗi lần bấm vào,
49:47đều là cảnh chương trình gắn ghép cậu với một cô gái khác.
49:50Nhìn những chiến thuyền ấy,
49:51mình không thể kiểm soát nổi sự ghen tuông,
49:54mình tắt đi rồi lại mở lên không biết bao nhiêu lần.
49:56Mình biết cậu không thích con gái,
49:58mình cũng biết cậu vì nể mặt mẹ nên mới luôn chăm sóc mình,
50:01và người cậu yêu sau này tuyệt đối không thể là mình.
50:04Lần này mình chỉ muốn thử một lần cuối cùng,
50:07để cậu hiểu thấu tâm tư dơ bẩn này của mình,
50:09để cậu trực tiếp từ chối mình,
50:11cho mình hoàn toàn rứt bỏ niệm tưởng này đi.
50:14Cô ấy run dẩy vì xúc động,
50:16đau đớn đến mức gần như không đứng vững nổi.
50:18Thư đồng chưa bao giờ như thế này,
50:20chưa bao giờ tuyệt vọng đến thế.
50:22Tôi khẽ nhíu mày,
50:23rõ ràng lúc này cô ấy đau khổ như vậy,
50:26tại sao tim tôi lại đập nhanh thế này.
50:28Gáy tôi nóng bừng,
50:29và khoảng trống trong lồng ngược hình như đang dần này mầm một thứ gì đó,
50:33không ngừng lấp đầy nơi ấy.
50:35Ngay khoảnh khắc thư đồng sắp ngã quỵ,
50:37theo bản năng tôi vươn tay ôm lấy cô ấy,
50:39một tay xiết chặt eo,
50:40tay kia nâng lấy đôi má,
50:42rồi cuối đầu đặt lên môi cô ấy một nụ hôn.
50:45Tôi không biết tại sao mình lại làm vậy,
50:47nhưng hành động đã nhanh hơn não bộ.
50:49Môi thư đồng rất mềm,
50:50có vị rượu nhạt và mùi nước hoa thoang thoảng,
50:52vô cùng mê hoặc.
50:54Ở ngoài xã hội bao năm,
50:55gặp qua đủ loại người nhưng chưa một ai có thể khơi dậy khát khao yêu đương trong tôi.
51:00Tôi tưởng mình vốn dĩ bẩm sinh không có hứng thú với chuyện này,
51:03dù là nam hay nữ tôi đều sẽ đẩy ra xa.
51:06Thế nhưng lúc này đây,
51:07trái tim tôi lại đập rộn ràng đến thế,
51:09từng sợi tóc như cũng đang nhảy múa vì vui sướng.
51:12Trong đầu tôi chỉ còn duy nhất một ý nghĩ,
51:14toàn bộ là cô ấy,
51:15muốn hôn cô ấy,
51:17muốn ôm cô ấy,
51:17muốn cùng cô ấy đi đến thiên trường địa cử.
51:21Hôn thư đồng là để ăn ủi sao?
51:23Là để rỗ rành sao?
51:24Năm đó mối quan hệ nguội lạnh thật sự chỉ là hành động đơn phương từ phía cô ấy sao?
51:29Chẳng lẽ tôi không hề nhận ra điều gì mà cố ý né tránh cô ấy sao?
51:33Có lẽ,
51:34tôi đã biết tâm ý của thư đồng từ sớm hơn thế nhiều.
51:37Tôi đã luôn trốn tránh,
51:38nhưng lại không thể cưỡng lại việc hết lần này đến lần khác tiến về phía cô ấy,
51:42đồng ý cùng cô ấy đi đám cưới,
51:44đồng ý cùng đi xem concert,
51:46đồng ý ngủ cùng giường,
51:47đồng ý cùng đi khắp Bắc Kinh.
51:49Tất cả những điều đó nhìn thì có vẻ là thư đồng đang răng một tấm lưới để thử lòng
51:53tôi,
51:53nhưng thực chất lại giống như sự tự nguyện sa ngã của chính tôi hơn.
51:57Tôi nhận ra mình dường như đã yêu người bạn thân nhất của mình mất rồi.
52:01Mấy năm qua lòng tôi luôn trống trải,
52:03luôn không thấy vui vẻ.
52:04Bố mẹ không hiểu vì sao tôi lại như vậy,
52:06và chính tôi cũng muốn biết câu trả lời.
52:09Chỉ có đôi khi lướt thấy tin tức về trịnh thư đồng,
52:11tôi mới có chút hứng thú.
52:13Tôi đã từng mở khu chat với cô ấy không biết bao nhiêu lần,
52:16nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu bằng câu chuyện gì cho phải.
52:19Sợ lung túng,
52:20sợ đã văng bóng trong cuộc sống của nhau quá lâu,
52:23sợ đôi bên đều đã không còn là người của năm xưa nữa.
52:26Giờ đây,
52:27cuối cùng tôi cũng tìm thấy mảnh ghép còn thiếu trong tim mình.
52:30Mảnh ghép ấy chính là thư đồng.
52:32Cô ấy vẫn là cô ấy,
52:34tôi vẫn là tôi,
52:35chúng tôi vẫn là chúng tôi,
52:36mọi thứ đều chưa hề thay đổi.
52:38Tôi buông thư đồng ra,
52:40cuối cùng cũng xác nhận được tình cảm của mình.
52:42Có lẽ tôi đã yêu cô ấy từ rất lâu rồi,
52:44chỉ là bản thân không hề hay biết mà thôi.
52:47Lòng bàn tay tôi vuốt về những sợi tóc mai của cô ấy,
52:50lau đi những giọt nước mắt,
52:52rồi khẽ nói,
52:52lúc đầu chăm sóc cậu đúng là vì gì trịnh nhờ vả,
52:55nhưng sau này chỉ đơn giản vì cậu là bạn của tôi thôi.
52:58Kể cả không có gì trịnh,
53:00tôi cũng sẽ đối tốt với cậu cả đời,
53:02cậu không nên nghi ngờ điều đó.
53:04Thư đồng cắn môi,
53:05nhìn tôi chân chân,
53:06dường như đang dùng toàn bộ sức lực để chống chọi với lời từ chối
53:09mà cô ấy nghĩ là tôi sắp thốt ra.
53:11Tôi đưa tay lên vuốt ve bờ môi cô ấy,
53:14bảo thư đồng đừng làm đau chính mình.
53:16Tôi dự dàng nói,
53:17trịnh thư đồng,
53:18chúng mình thử nhé.
53:19Tôi chưa từng yêu đương bao giờ,
53:21có lẽ sẽ hơi vụn về,
53:22có khi lại làm tổn thương cậu.
53:24Thư đồng lộ vẻ không thể tin nổi,
53:27nghe xong chẳng biết nên khóc hay nên cười,
53:29tay chân lúng cuống không biết phải làm gì.
53:31Cô ấy suy nghĩ một chút rồi lắc đầu,
53:33kiên định ngắt lời tôi,
53:34cậu không đau,
53:35dương mộng kiến sẽ không bao giờ làm tổn thương trịnh thư đồng.
53:39Cô ấy khóc vì quá đỗi vui mừng,
53:41những giọt lệ lan dài,
53:42một bông tuyết tinh khôi đậu trên hàng mi
53:44khiến thư đồng trông càng thêm lay động lòng người.
53:46Tôi ôm cô ấy vào lòng,
53:48dùng chiếc áo khoác to sụ bọc lấy cô ấy,
53:50dự dàng dỗ dành bảo không được khóc nữa.
53:53Tuyết càng lúc càng nặng hạt,
53:55mặt đất đã phủ một màu trắng xóa,
53:57trên người hai đứa cũng đọng một lớp tuyết mỏng.
53:59Tôi nắm lấy bàn tay lạnh giá của thư đồng,
54:01ủ ấm rồi nói,
54:02chúng mình về khách sạn trước đã,
54:04kẻo cảm lạnh thì nàng công chúa này uống thuốc lại khóc nhè cho xem.
54:08Thư đồng nũng nhịu hừ một tiếng,
54:10mình không có nhé.
54:11Lúc không có cậu ở bên,
54:13mình chẳng có nhiều chuyện thế đâu.
54:14Tôi treo,
54:15hóa ra cậu chỉ bắt nạt mỗi mình tôi thôi à.
54:18Thư đồng rút sâu vào lòng tôi,
54:20giọng nói nhỏ lại vài tông,
54:21mang theo chút ủy khuất, mộng kiến.
54:23Những năm qua,
54:24mình nhớ cậu lắm.
54:25Tôi xiết chặt vòng tay, tôi cũng vậy.
54:28Năm thứ bảy sau khi xa cách,
54:30giữa trận tuyết đầu mùa ở Bắc Kinh,
54:32chúng tôi ôm chầm lấy nhau,
54:33rồi nắm tay bước vào cuộc đời của đối phương.
54:36Phản ứng của bố tôi khi nghe tin tôi và Trịnh Thư đồng bên nhau là,
54:39bố đã bảo rồi mà,
54:40mấy đứa làm nghệ thuật các con toàn thích người cùng giới thôi.
54:43Bố cũng thấy từ hồi con không còn qua lại với Tiểu Trịnh,
54:46con cứ như bị mất đi một nửa linh hồn ấy.
54:49Tôi đấm lưng cho ông,
54:50bố nói gì cũng đúng.
54:51Con cảm ơn bố đã giúp con tìm lại nửa linh hồn còn thiếu nhé.
54:55Mẹ tôi thì bày tỏ,
54:57dù là nam hay nữ,
54:58các con cứ sống tốt cuộc đời của mình là được.
55:00Con đừng có ngày nào cũng lái xe đi náo loạn phố phường nữa,
55:04dọa chết người ta.
55:05Tôi hứa chắc nịch,
55:07vâng ạ,
55:07mẹ yêu,
55:08con sẽ không bao giờ làm mấy việc nguy hiểm để tìm cảm giác mạnh nữa đâu.
55:12Còn anh trai tôi thì,
55:13em gái này,
55:14em hỏi Thư đồng xem làm thương hiệu kiểu gì đi.
55:17Đừng có mải mê yêu đương quá,
55:18phải dùng mỹ nhân kế để lấy cho được phương án truyền thông độc quyền của nhà người ta về
55:22đây.
55:23Tôi đá anh ấy một phát,
55:24anh định bán em gái cầu Vinh đấy hả?
55:27Thái độ nhà tôi lạ kỳ thay lại rất thống nhất,
55:29chỉ cần không làm loạn,
55:31đảm bảo an toàn tính mạng thì cứ việc sống sao cho vui là được.
55:34Trịnh Thư đồng cũng đã sớm come out với mẹ.
55:37Dì Trịnh lúc đầu hơi khó chấp nhận,
55:39nhưng sau đó nhờ tình mẫu tử,
55:41dì cũng nhận ra hạnh phúc của con cái là quan trọng nhất.
55:44Vốn dĩ dì Trịnh còn lo tính cách Thư đồng quá mềm yếu sẽ bị người ta lừa.
55:47Sau khi biết hai đứa bên nhau,
55:49dì lại thở phào nhẹ nhóm,
55:50bảo rằng dì biết rõ gốc dễ nhà tôi nên giao thư đồng cho tôi dì yên tâm nhất.
55:55Triệu khít nghe tin cũng hét lên sung sướng,
55:58bảo rằng chiến hạm mà cô ấy trèo bấy lâu cuối cùng cũng thành thật,
56:01còn năng nạc đòi tặng chúng tôi một đống đồ chơi linh tinh nữa.
56:04Vào dịp Tết năm mới,
56:06người lớn hai nhà cùng ăn bữa cơm tất niên,
56:08bố mẹ đôi bên đều lì xì cho hai đứa những phong bao siêu lớn.
56:11Chúng tôi đồng thanh đáp,
56:13chúng con cảm ơn bố mẹ.
56:14Tiếng chuông 12 giờ vang lên,
56:16chúng tôi đứng trên bàn công lộng gió,
56:18trao nhau lời chúc, chúc mừng năm mới.
56:21Trịnh thư đồng ước rằng,
56:22mình hy vọng Dương Mộng Kiến có thể tiếp tục sự nghiệp tóc sâu của cậu ấy.
56:26Tôi nhìn lướt qua tin tức về ngành giải trí mà đồng nghiệp vừa đăng,
56:29nhún vai, xong đời rồi,
56:31chắc phải thất nghiệp cả đời mất thôi.
56:33Xem ra phải nghe lời bố đi làm blogger ẩm thực,
56:36quay video cho ông ấy thôi.
56:38Thư đồng nhón chân,
56:40bá đạo quàng lấy cổ tôi,
56:41dự án này mình chấm rồi,
56:43bồn tiểu thư đầu tư.
56:44Sau này mình sẽ nuôi cậu cả đời.
56:46Tôi say người ép cô ấy vào lòng,
56:48cú lét, được thôi.
56:50Thư đồng cười khúc khích,
56:52không ngừng xin tha vì biết lỗi rồi.
56:54Bên ngoài trời lạnh quá,
56:55tôi bế bổng cô ấy chạy vào phòng.
56:57Phòng khách đang chiếu chương trình xuân vãn,
56:59bên ngoài pháo hoa rực rỡ.
57:01Chúng tôi hôn nhau trong căn phòng ấm áp.
57:03Đêm nay, tình nồng ý mật.
57:05Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo