- 2 tháng trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Nho này mọng nước thật đấy! Nhắc đến chuyện nhiều nước, tôi lại nhớ tới việc mình đang ngồi giữa
00:04buổi dự dờ chắn ngắt nên quay sang nhắn tin trêu gẹo đối tượng hẹn hò qua mạng.
00:09Chỉ là vỏ nho hơi cứng, khó bóc quá. Mà nhắc đến cứng, chị ơi gần đây chị có làm
00:14bộ móng nào không?
00:16Tuy em cũng thích kiểu mềm mại dịu dàng, nhưng nếu có đính đá sắc cạnh một chút, em hứa
00:20là dù có đau đến phát khóc cũng không nhả ra đâu.
00:23Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:28luận để ngón tay dài thêm 5 cent nhé!
00:30Hẹ hẹ hẹ! Chị em nhớ đeo tay nhẹ nhàng!
00:33Tôi lén ăn thêm một quả nữa rồi gửi tin đi, thế nhưng cô bạn ngồi cạnh cũng đang đi
00:38dự dờ cùng tôi bỗng đinh cuồng lay mạnh cánh tay tôi, mau, mau nhìn kìa!
00:43Tôi ngư ngác đầy mặt, nhìn cái gì? Tay tớ cầm dao à? Tôi ngư ngẩn ngẩn đầu lên, rồi
00:48lập tức hít một hơi lạnh bút.
00:49Cùng lúc đó, vế sau của cô bạn cũng vừa vang lên, nhìn màn hình máy tính của giáo sư
00:55kìa, là bạn gái cô ấy nhắn ả.
00:57Trời ạ, người kia bạo thật đấy! Không ngờ giáo sư phó trông cao lãnh, cấm dục như thế mà
01:02riêng tư lại là người kiểu này, sự tương phản này cuốn quá đi mất.
01:06Cô bạn vẫn đang lầm bầm đầy mê mụi, còn tôi thì cảm thấy hai mắt tối sầm lại.
01:11Cứu mạng! Cái ảnh đại diện đó, nội dung đó, không phải tôi thì còn là ai nữa.
01:16Tuy rằng tôi rất bất ngờ khi mở khóa được đối tượng hẹn hò qua mạng thuộc hàng cực phẩm,
01:20nhưng không thể theo cái cách chấn động cả thiên hạ thế này được.
01:23Ít nhất thì đừng vào lúc tôi chưa kịp gội đầu thế này chứ.
01:27Ngay lập tức, tôi chuyển táp, nhắn tin cho người thuê tôi đi giữ giờ hộ.
01:31Xin lỗi bạn, tôi có việc gấp đồ xuất, nửa buổi sau không theo được nữa rồi, tôi tìm người
01:36khác thay được không ạ? Đơn này tôi hoàn tiền túi hết cho bạn.
01:40Chủ đơn chưa kịp trả lời thì cô bạn lại lắc tôi, giọng nói không giấu nổi sự phân khích.
01:44Á, phó giáo sư trả lời rồi, cứu với, cô ấy cưng chiều bạn gái quá.
01:49Quả nhiên, người yêu bạn thì lúc nào cũng có thể trả lời tin nhắn, kể cả trong lúc đang
01:54chiếu video minh họa trên lớp.
01:55Tôi bị lắc đến mức mặt mũi đờ đẫn, không, tôi chẳng muốn xem tí nào, nhưng không muốn cũng
02:01vẫn phải thấy.
02:02Bởi vì tin nhắn trả lời đã hiện lên ngay thanh thông báo phía trên màn hình, ừm, nếu vỏ
02:06cứng quá thì ăn nhiều thịt vào.
02:08Chị đang lên lớp, lát nữa về nhắn lại nhé, bé cưng.
02:12Tôi cũng cùng gạt thông báo đi, thật là muốn mạng mà, nhìn mà tim đập chân run.
02:16Ngạt nỗi, cô bạn bên cạnh lại cực kỳ tinh mắt, cậu sao thế, sao mặt đỏ thế này, không
02:22lẽ cậu cũng thầm thích giáo sư phó à?
02:25Tôi xuyết thì nhẹ, không có.
02:27Hưu giác của cô ấy cũng thuộc hàng đỉnh cao, mùi hương trái cây, cậu đang ăn nhò à?
02:32Đúng thế, chuyện này chẳng có gì phải giấu, mà cũng chẳng giấu nổi.
02:36Thật là khéo, cô ấy cười ra xảo rồi khoác vai tôi, chả trách mặt cậu đỏ thế, có cảm
02:41giác nhập vai rồi đúng không?
02:43Tôi ẩm ừ, chuyện này chẳng thể giải thích nổi, nói ra sự thật chỉ có nước xã hội diệt
02:48vong thôi.
02:49Nào, cho chị em nếm thử một quả với.
02:52Cô ấy khoác vai tôi, tỏ vẻ rất tự nhiên, đỉnh thật chứ.
02:56Do dự một chút, tôi rất khoát đưa cả chùn nho cho cô ấy để xóa sạch nghi ngờ, cho
03:00cậu hết đấy, tớ ăn no rồi.
03:02Cảm ơn nhé, cô bạn hơi bất ngờ.
03:05Không có gì, lời vừa rước, tin nhắn của chủ đơn cũng nhảy ra, được, cậu tìm được người thay
03:11là được.
03:12Tất nhiên là tìm được chứ, thêm tiền là được ngay.
03:15Lặng lẽ vỗ về trái tim nhỏ bé, tôi chuyển sang nhóm nhận đơn.
03:19Năm phút sau, tôi vỗ vai cô bạn đang ăn vụn nho, này, cho tớ ra ngoài một lát.
03:24Ừm.
03:24Cô ấy vừa lung búng đáp vừa nhả vỏ nho ra, cái vỏ này cứng thật đấy.
03:29Phàn nàn xong cô ấy mới hỏi lại, cậu chắc chắn muốn ra ngoài lúc này chứ?
03:33Vẫn chưa tan học đâu.
03:35Đi vệ sinh, gấp lắm rồi.
03:37Tôi nói dối không chớp mắt.
03:39Cô ấy gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu, nhưng thấy tôi xách cả túi theo thì lại nhẹ bé nheo
03:43mắt, đi vệ sinh mà xách cả túi đi à.
03:46Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
03:47Cũng may, trí tưởng tượng của cô ấy rất phong phú, chưa đầy một giây sau đã nở nụ cười
03:52đầy ẩn ý.
03:53Ồ, tớ hiểu, tớ hiểu mà, mau đi đi.
03:56Tôi không cảm xúc, nhưng trong lòng thầm rơi lệ, hiểu cái gì cơ chứ?
04:00Tôi là đi bàn giao ca, là bàn giao ca đó.
04:03Người thay thế đã đợi tôi ở cửa rồi.
04:06May mà chúng tôi ngồi hàng cuối, trốn tiết rất tiện.
04:09Kéo cửa sau, lách người ra ngoài, đóng cửa lại, cả quá trình tôi chỉ mất chưa đầy 0,5
04:14giây.
04:15Phù, sống lại rồi.
04:16Nhưng chưa kịp hít hả không khí trong lành thì một giọng nữ đã vang lên.
04:20Người thay ca đây, bạn ơi, đơn này là của bạn đúng không?
04:24Đúng, tôi gật đầu, chỉ tay về phía cửa, đây, vào đi, động tác nhẹ thôi, bên trong vẫn đang
04:30lên lớp.
04:31À à, được. Nói rồi cô ấy định đẩy cửa vào, đồng thời nhớ ra chuyện gì đó liền thuận
04:36miệng hỏi.
04:37Đúng rồi, lúc nãy cướp đơn vội quá, quên chưa hỏi cậu, đây là tiết của ai thế?
04:42Phó Hy Vũ.
04:43Tôi cũng thuận miệng đáp.
04:45Cô ấy bỗng khựng lại, dầm một tiếng đóng sầm cửa lại.
04:48Tôi chố mắt nhìn đầy kinh ngạc và oán trách, cô ấy ho khan một tiếng rồi mới giải thích,
04:53tiết của phó lão sư thì tôi không thay được đâu.
04:55Tại sao?
04:57Chẳng lẽ cô bạn này cũng đang hẹn hò qua mạng với phó Hy Vũ?
05:00Thấy tôi vẫn nhìn chầm chầm đầy nghi hoặc, cô ấy sờ mũi rồi giải thích tiếp, vì lần trước
05:05tôi đi học hộ đã bị cô ấy tóm sống rồi.
05:07Mà ai cũng biết cô phó có trí nhớ siêu phàm, nhìn một lần là không quên, thế nên coi
05:12như tôi đã bị cô ấy cho vào danh sách đen rồi.
05:15Nghe xong, vẻ mặt tôi càng thiên lương hơn, thế giờ tớ phải làm sao?
05:19Hay là, vì đối lý, người thay ca chỉ dám rụt rè đề nghị, giọng rất nhỏ, cậu quay lại
05:25dáng chịu đựng nốt nửa tiết nữa đi.
05:28Lời còn chưa rớt, lại một tiếng rầm vang lên, cửa trước của lớp học mở toang, tôi và người
05:33thay ca mặt mày kinh hoàng.
05:34Cứu mạng, chắc chắn là do lúc nãy đóng cửa quá mạnh rồi, đứng xững tại chỗ, không ai trong
05:40chúng tôi có căn đảm quay đầu lại.
05:42Nhưng đúng lúc đó, như để xác thực cho suy đoán của chúng tôi, giọng nói thanh lãnh không chút
05:47gợn sóng đặc trưng của Phó Hy Vũ vang lên ngay phía sau, hai em đứng ở cửa làm gì
05:51thế.
05:52Tôi không dám cử động dù chỉ một chút, người thay ca cũng vậy, hai đứa nhìn nhau mà mồ
05:57hôi vã ra như tắm.
05:58Nhưng Phó Hy Vũ còn nhẹ bén hơn cả dự tính của chúng tôi.
06:02Giảng hoan, chị ấy không chút nể tình gọi thẳng tên người thay ca, tiết này không có tên em
06:07đúng không?
06:08Em đứng ở cửa sau làm gì? Muốn dự tính? Hay là lại muốn đi học hộ ai?
06:13Không có ạ. Giảng hoan dứt khoát quay đầu bán đứng tôi, em đi ngang qua thôi lão xưa ạ.
06:19Đúng là đi ngang qua thật, em đi ngay đây.
06:21Tôi cố kéo cô ấy lại nhưng cô ấy đã đoán trước mà né tránh.
06:25Và điều khiến tôi tuyệt vọng hơn còn ở phía sau, Khang Gia Gia, đúng không?
06:29Phó Hy Vũ gọi chính xác tên của chủ đơn mà tôi đang đóng giả.
06:33Giây phút đó, đầu óc tôi như muốn nổ tung.
06:36Chị ấy nhớ tôi. Không đúng, chị ấy quen Khang Gia Gia.
06:40Cũng không đúng. Vậy tại sao chị ấy không vạch trần tôi?
06:43Càng không đúng nữa. Cứu với, ai cứu tôi với?
06:47Nhưng cuối cùng, tôi cũng chỉ dám ngoan ngoãn quay người lại,
06:50cuối gặm mặt nhìn mũi chân, lý nhí, thưa cô phó.
06:54Ừm, chị ấy đáp nhẹ một tiếng, cứ như không hề nhận ra sự trột dạ của tôi,
06:58cũng không phát hiện ra việc tôi vừa đi học hộ vừa định trốn tiết.
07:02Chị chỉ hỏi một cách hết sức bình thường, đứng ở cửa làm gì.
07:05Thấy không khỏe hả?
07:07Dạ không, tôi phản xạ có điều kiện mà bác bỏ.
07:10Được, vậy vào lớp học đi.
07:12Người tôi càng cứng đở, chỉ muốn tự vào vào cái miệng mình.
07:16Cái miệng chết tiệt, không suy nghĩ gì cả, sao không nhận quách là mình bị bệnh đi.
07:20Nhưng câu tiếp theo mới thực sự khiến tôi tuyệt vọng.
07:23Lại đây, vào bằng cửa trước, ngồi hàng đầu đi.
07:26Tầm nhìn ở đó tốt, nghe cũng rõ hơn.
07:29Dạ, vâng ạ.
07:30Và cả câu tiếp theo nữa, sau giờ học ở lại một chút, chúng ta thảo luận về.
07:35Tin nhắn của em, đồng tử tôi lập tức co rụt lại.
07:38Tin nhắn, tin nhắn gì cơ, tôi bị lộ tẩy rồi sao?
07:43Phó Hy Vũ không có ý định giải thích thêm.
07:45Mái tóc đen dài khẽ tung nhẹ khi vòng eo mảnh mai nhưng mạnh mẽ của chị xoay đi.
07:49Chị bước vào lớp trước, để lại một mình tôi đứng chết chân ngoài hành lang đầy tuyệt vọng.
07:53Quay lưng về phía chị, tôi vò đầu bước tay, cứu mạng với.
07:57Chị ấy rốt cuộc là có ý gì?
08:00Biết hay là không biết đây?
08:01Hai phút sau, tại hàng ghế đầu tiên trong lớp, tôi ngồi thẳng lưng như đang ngồi trên đống trông.
08:07Trong đầu, hai tiểu nhân đang đánh nhau kịch liệt, chạy đi.
08:10Mau chạy đi, chắc chắn chị ấy nhận ra bà rồi.
08:13Chạy cái gì?
08:14Ngộ nhỡ không phải là tin nhắn kia thì sao?
08:17Mà lùi một vạn bước, có nhận ra đi chăng nữa thì chị ấy làm gì được mình?
08:21Chúng ta là người yêu cơ mà.
08:23Tôi điên cuồng gãi đầu, ai cứu tôi với?
08:26Đúng lúc đó, Phó Hy Vũ như cảm nhận được gì đó.
08:29Khi tôi đang trột dạ, một tay che chán, lén lén ngước mắt lên quan sát chị, chị bỗng hơi
08:35nghiêng đầu về phía tôi.
08:36Đôi môi mỏng có màu sắc rất đẹp và đường cong gợi cảm khẽ nhắc lên, cứ như đang hỏi
08:40tôi, hửm.
08:42Tôi chỉ biết chán đời mà nằm bò ra bàn.
08:44Ông trời ơi, bao giờ mới tan học đây?
08:47Chẳng ngờ, Phó Hy Vũ bỗng rời khỏi bục giảng, đi đến đứng ngay cạnh tôi.
08:52Bàn tay với những khớp xương rõ ràng tự nhiên chống lên mặt bàn trước mặt, cơ thể cũng hơi
08:56nghiêng về phía tôi.
08:57Động tác ấy mang theo một làn hương thanh lạnh, đầu ngón tay cắt tỉa tròn trịa còn vô tình
09:02hay hữu ý gõ nhẹ xuống bàn, tạch, tạch, tạch.
09:05Theo bản năng, tôi nín thở, cả khuôn mặt đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu.
09:09Chị ấy cố ý đúng không?
09:11Chắc chắn là cố ý.
09:13Còn bàn tay này nữa, bàn tay này là có ý gì đây?
09:16Trả lời tôi là chị không làm móng ả.
09:19Cũng may, Phó Hy Vũ không dừng lại ở chỗ tôi quá lâu.
09:22Nhưng dù vậy, tôi cũng cảm thấy mình sắp bị chị vờn đến hỏng luôn rồi.
09:26Tôi nằm bẹp dí, ánh mắt vô thần, rũ rưỡi như cọng bốn thiêu.
09:30Chưa bao giờ tôi thấy nửa tiết học lại lâu đến thế, 45 phút chưa bao giờ dài đẳng đẳng
09:35như vậy.
09:36Cuối cùng, khi Phó Hy Vũ tuyên bố tan học, linh hồn tôi dường như đã bay khỏi sát, nằm
09:41bẹp trên ghế như một con cá chết.
09:44Chào cô Phó ạ, hẹn gặp lại cô vào ngày mai nhé.
09:47Tiếng mấy cô nàng hâm mộ dưu dít chào hỏi chị ấy.
09:50Tôi nghẹo đầu nhìn, suy nghĩ bắt đầu bay xa,
09:52liệu có khả năng nào mình trà trộn vào đám đông rồi lén chuồn mất không?
09:56Biết đâu chị ấy đã quên mình rồi.
09:59Nhưng rõ ràng là không.
10:01Khang ra ra, ánh mắt Phó Hy Vũ khóa chặt lấy tôi.
10:04Tan học rồi.
10:05Ồ, tôi rụ mặt xuống.
10:07Thôi xong, mộng tan tảnh.
10:09Nhưng trên đường đi, tôi vẫn chưa từ bỏ ý định, hay đúng hơn là cố gắng cấp cứu lần
10:14cuối.
10:14Cô Phó, tôi cứng đờ người lên tiếng.
10:17Ừm, chị ấy quay lại nhìn tôi.
10:20Em chật nhớ ra lát nữa em có việc.
10:22Tôi bắt đầu thư dệt linh tinh dưới cái nhìn bình thản nhưng sâu thẳm của chị.
10:26Giọng tôi cứ thế nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn như tiếng mũi kêu, em còn một tiết học nữa.
10:31Tiết gì?
10:32Chị hỏi.
10:33Dạ, tôi ngây người theo bản năng.
10:36Sau đó, tôi nghe thấy Phó Hy Vũ cười khẽ.
10:38Một tiếng cười vừa quyến rũ vừa đầy nguy hiểm.
10:41Tiết gì cũng không biết mà đã chắc chắn mình phải đi học sao.
10:44Hay là lại định đi học hộ người khác?
10:47Giây phút đó, chuông báo động trong đầu tôi vang lên in ỏi, mắt trợn tròn xoe.
10:52Phó Hy Vũ đã tiến sát lại gần, phong tỏa mọi đường lui của tôi trước khi tôi kịp phản
10:56ứng.
10:57Bóng hình cao gầy của chị bao trùm lấy tôi, chân tôi như mọc dễ tại chỗ, thậm chí quên
11:01cả cách thở.
11:03Chị ấy biết rồi.
11:04Chị ấy biết tôi đi học hộ rồi.
11:06Trời ơi, vậy chị ấy có biết tôi chính là cái người trên mạng kia không?
11:10Bàn tay với những khớp xương rõ ràng trống ngay bên cạnh người tôi.
11:14Phó Hy Vũ nhìn chầm chầm vào hàng lông mi đang run bần bật của tôi.
11:17Khẽ liếm đôi môi mỏng, tốt bụng nhắc nhở.
11:20Chỉ là cho chuyện đơn giản thôi, đừng căng thẳng.
11:23Dạ, vâng ạ.
11:25Tôi nuốt nước bọt, phản ứng chậm nửa nhịp mới đáp lại.
11:28Sao mà không căng thẳng cho được?
11:30Rơi mặt nạ trước mặt chính chủ thì ai mà không run chứ?
11:33Phó Hy Vũ không nhìn tôi nữa.
11:34Chị thả lỏng sự kìm kẹp, xoay người đi trước, đi thôi.
11:39Vâng, tôi lại chậm chạp bước theo.
11:41Mãi đến khi vào phòng làm việc, nghe thấy tiếng cạch khô khốc từ phía sau.
11:45Tôi mới hậu chi hậu giác mà kinh hoàng co rụt đồng tử.
11:48Đang yên đang lành, chị ấy khóa cửa làm gì?
11:51Có ai trò chuyện đàng hoàng mà lại khóa cửa phòng làm việc không?
11:55Lại đây, ngồi đi.
11:56Giọng nói lạnh lùng của phó Hy Vũ cắt đứt dòng suy nghĩ.
11:59Cúi gặm mặt nhìn mũi chân, tôi nghe thấy giọng mình run dẩy.
12:02Không, không sao đâu ạ, em đứng là được rồi.
12:06Chắc chứ?
12:07Vâng, phó Hy Vũ không ép buộc, chị đứng dậy, một lần nữa tiến lại gần tôi.
12:12Theo bản năng, tôi lo lắng lùi lại,
12:14chị cứ thế từng bước ép sát cho đến khi lưng tôi chạm vào cánh cửa, không còn đường lùi.
12:19Phó giáo sư, tôi không nhịn được mà kêu rừng.
12:22Thế nhưng phó Hy Vũ lại nói, ở đây không có camera đâu.
12:26Đồng tử tôi rãn to như một con mèo nhỏ bị kinh sợ.
12:29Thấy vậy, chị mím môi, chậm dãi nói tiếp, em có thể gọi thẳng tên chị, không cần gọi giáo
12:34sư xa lạ thế đâu.
12:36Phó giáo sư, cô, trong đầu tôi càng loạn hơn, chị ấy rốt cuộc là có ý gì,
12:42nhận ra hay chưa thì cho tôi một nhát dao dứt khoát đi chứ.
12:45Chuyện này, không hợp lắm ạ, tôi bất an liếm môi, thử từ chối khéo,
12:49em nghĩ mình nên gọi cô là giáo sư thì tốt hơn.
12:52Phó Hy Vũ không nói gì thêm, trực tiếp chuyển chủ đề,
12:55Ừm, vậy giờ chúng ta thảo luận về tin nhắn của em đi.
12:59Tôi hít một hơi lạnh, đến rồi, những lời thả thính bạo dạng của tôi,
13:03bề ngoài tôi vẫn phải giả vờ chấn tĩnh, cố tình giả ngu, tin nhắn gì cơ.
13:08Bài tập ạ, cần chị đọc lên không?
13:10Phó Hy Vũ không trả lời mà hỏi ngược lại.
13:13Hơi thở của tôi càng lúc càng loạn, tim đập mất kiểm soát.
13:16Phó Hy Vũ lấy điện thoại từ túi ra, mở khóa, lướt màn hình, mở ứng dụng, mọi động tác
13:21đều dứt khoát.
13:22Đừng!
13:23Trước khi lớp giấy rán cửa cuối cùng bị chọc thủng,
13:26tôi rốt cuộc không nhịn được mà đưa tay ra ngăn bàn tay đang lơ lửng trên màn hình của
13:29chị.
13:30Phó Hy Vũ không hỏi gì, chỉ liếc mắt nhìn sang, như một cuộc trả hỏi không lời, cho chị
13:35một lý do.
13:36Tôi sợ tới mức buông tay ra, áp sát vào cửa, cắn chặt môi dưới,
13:40không biết làm sao mà lý nhí gọi tên chị, bó, Phó Hy Vũ.
13:44Nghe thấy thế, chị khẽ nhứt môi, trong giọng nói thanh lãnh ấy dường như bao phủ một cảm giác
13:49nguy hiểm đầy ái mụi, Phó Hy Vũ.
13:51Chẳng phải lúc nãy còn nói là thích gọi giáo sư sao? Sao giờ lại không gọi nữa rồi?
13:57Mặt tôi xẹt một cái đỏ bừng, nóng từ gò má lan đến tận mang tay.
14:01Tại sao? Tại sao tôi lại có cảm giác chị ấy đang chơi một trò nhập vai kỳ quái nào
14:05đó với mình thế này?
14:07Tôi túng chặt vạt áo, lông mi run dày không ngừng.
14:10Ánh mắt Phó Hy Vũ tôi sầm lại, một tay chị trống lên cánh cửa ngay sau lưng tôi, cơ
14:15thể thuận thế nghiêng về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
14:18Hơi thở nóng hổi gần như chạm vào môi tôi.
14:21Một tiếng ừng chầm thấp, êm tay lướt qua màng nhĩ khiến vành tay tôi càng thêm nóng bỏng.
14:26Tôi cảm thấy không chỉ cơ thể mà ngay cả ý thức của mình cũng đang bị hành hạ.
14:29Cứng đờ người, tôi cố nghiêng đầu sang một bên để giấu đi cái tay đỏ như sắp nhỏ máu,
14:34hó, phó giáo sư.
14:36Phó Hy Vũ không nói gì, một lúc sau mới cười khẽ một tiếng.
14:40Chị nhức môi, một lần nữa bấm sáng màn hình điện thoại.
14:43Nhận ra chị định làm gì, tôi mù quáng vươn tay ra ngăn cản, giọng nói run dày đầy bất
14:48an.
14:48Đừng!
14:49Phó Hy Vũ coi như không nghe thấy, bàn tay dễ dàng né tránh sự ngăn cản của tôi.
14:54Đừng mà!
14:55Tôi hoảng loạn đến mức ăn nói lộn sộn, là em, là em, chính là em.
14:59Em thừa nhận rồi, chị đừng đọc nữa.
15:02Nghe thấy thế, phó Hy Vũ không bấm điện thoại nữa mà úp ngược nó vào lòng bàn tay, lộ
15:07vẻ hứng thú hỏi tôi, cái gì cơ?
15:09Chị ấy đúng là đồ tôi mà.
15:11Đã nói đến mức này rồi mà còn cầm điện thoại đe dọa tôi.
15:15Phó Hy Vũ đúng là cái đồ xấu xa.
15:17Tôi cắn môi, dù trong lòng có mắng chửi thế nào thì bên ngoài cũng chẳng làm gì được chị
15:21ấy.
15:22Thậm chí còn phải cúi đầu khuất phục trước uy quyền ấy.
15:25Em là, đối tượng, hẹn hò qua mạng của chị.
15:28Tôi bấu chặt ngón tay, lắp bắp nói.
15:31Phó Hy Vũ nhớ mày, ổn.
15:33Chứng minh đi.
15:34Tôi ngỡ ngàng ngẩn đầu lên, không thể tin nổi.
15:36Chứng minh.
15:37Chị ấy chẳng phải đã rõ mười mươi rồi sao?
15:40Còn bắt tôi chứng minh kiểu gì nữa?
15:42Đối mặt với tôi, phó Hy Vũ không hề né tránh.
15:45Thậm chí khóe môi còn hiện lên một nụ cười cực nhạt.
15:48Ừm, chứng minh đi.
15:49Làm sao em chứng minh được em là người yêu của chị?
15:52Tôi nhất thời á khẩu.
15:54Sau khi hoàn hồn, tôi định cướp lấy điện thoại của phó Hy Vũ.
15:57Cái này có thể chứng minh.
15:59Nhưng phó Hy Vũ lại khéo léo né được,
16:01nhìn lịch sử rồi thuật lại nội dung trò chuyện thì ai mà chẳng làm được.
16:05Tại sao chị phải tin em?
16:06Hay là em trực tiếp nói miệng đi, để chị xem có khớp không?
16:10Ví dụ như, những gì em đã nhắn trong giờ học ấy.
16:13Ánh mắt tôi giao động dữ dội, lồng ngực phập phòng kịch liệt.
16:16Phó Hy Vũ.
16:18Phó Hy Vũ chỉ ra hiệu cho tôi xích lại gần hơn một chút.
16:21Hửm.
16:21Là phó gió sư chứ.
16:23Mặt tôi hết đỏ lại trắng.
16:25Sau đó như đánh rỗi, tôi quay ngoát đầu đi.
16:27Bị ngó lơ, phó Hy Vũ cũng không giận.
16:30Không ép tôi phải quay lại nhìn chị.
16:32Chỉ tỏ vẻ thở dài bất lực.
16:33Được rồi, vậy chúng ta xử lý việc đi học hộ trước nhé.
16:37Không được.
16:38Tôi vội vàng quay lại ngắt lời chị.
16:40Đó là đơn hàng của tôi.
16:41Là tiền của tôi.
16:42Là tỷ lệ đánh giá tốt 100% của tôi.
16:45Tuyệt đối không thể hỏng bét ở đây được.
16:47Phó Hy Vũ nhìn chầm chầm tôi.
16:49Lý do?
16:50Tôi cắn môi.
16:51Do dự mãi mới nói.
16:52Nếu là người yêu, thì chị có thể châm chức một chút được không?
16:56Phó Hy Vũ không nói gì.
16:58Chỉ khẽ nghiêng đầu.
16:59Hiểu rằng chị ấy muốn mình tiếp tục.
17:01Tôi đành nhắm nghiền mắt, ngẩn đầu lên.
17:03Mang tâm thế quyết tử mà đọc lại những lời xến xua ấy.
17:06Nho này mọng nước thật đấy.
17:08Nhắc đến chuyện nhiều nước.
17:09Chỗ của chị.
17:10Không nhiều bằng em.
17:12Phó Hy Vũ tiếp lời không chút báo trước.
17:14Trong lúc nói, bàn tay chị bóp nhẹ vào eo tôi.
17:17Không giống như bé ngoan nào đó.
17:18Vừa bóp một cái là đã ra nước rồi.
17:21Á.
17:22Tôi dùng mình một cái.
17:23Chị ấy đã chặn đứng lời phản kháng của tôi.
17:25Quay lại chủ đề.
17:26Tiếp đi.
17:28Tôi nhất thời không nắm bắt được tình hình.
17:30Cũng không dám mở mắt nhìn Phó Hy Vũ.
17:32Cuối cùng chỉ có thể khô khan đọc tiếp.
17:34Chỉ là vỏ cứng quá.
17:35Nhắc đến cứng.
17:36Chị gần đây có làm móng không?
17:38Tuy em cũng thích kiểu mềm mại dịu dàng.
17:40Như nếu là đính đá thì.
17:42Chị không làm móng.
17:43Nhưng có bao tay có hạt đấy.
17:45Phó Hy Vũ ghé sát tay tôi trả lời.
17:47Đôi môi mỏng của chị thỉnh thoảng lại cọ qua tay tôi.
17:50Mang đến một cảm giác tê dại khó tả.
17:52Tôi không chịu nổi nữa định đẩy chị ra.
17:55Phó Hy Vũ.
17:56Ừm.
17:56Chị ấy ngậm lấy vành tay nhạy cảm của tôi.
17:59Giữ chặt lấy tôi và thì thầm đầy ám buội.
18:01Em lại gọi sai rồi.
18:02Bé cưng.
18:03Tôi thực sự không chịu nổi nữa.
18:05Mở choang mắt ra.
18:07Trong mắt đã phủ một lớp nước long lanh.
18:08Hó.
18:09Hy Vũ.
18:10Lại sai rồi.
18:11Chị phả hơi thở đầy cương chiều.
18:13Nhưng bàn tay lại như đang cảnh cáo khi bóp nhẹ vào eo tôi.
18:17Tôi đẩy vai chị.
18:18Đôi chân bắt đầu nhũng ra.
18:19Giọng điệu cũng mềm nhũng.
18:21Phó giáo sư.
18:22Đừng như vậy.
18:23Lạ lắm.
18:23Sao cảm giác cứ như đang điều giáo thế này.
18:26Phó Hy Vũ rõ ràng cũng hiểu như vậy.
18:28Hơi thở bên tay có phần hỗn loạn hơn.
18:30Đừng như thế nào.
18:31Hửm.
18:32Vừa hỏi.
18:33Tay Phó Hy Vũ vừa cử động.
18:35Nhấn rồi bóp nhẹ.
18:36Đừng thế này.
18:36Hay là đừng thế kia.
18:38Tôi tự hẳn vào người chị.
18:40Một chữ cũng không thốt ra được.
18:42Đầu ngón chân vô thức kiễng lên để phối hợp với chiều cao của chị.
18:45Thấy thời cơ đã chín mùi.
18:47Phó Hy Vũ ôm lấy vòng eo mềm nhũng của tôi.
18:49Ghé sát tay tôi và bắt đầu dùng chất giọng chầm thấp ấy để mê hoặc
18:53trong văn phòng có sẵn đây.
18:54Có muốn thử không?
18:55Bé cưng.
18:57Ánh mắt tôi đã bắt đầu mơ màng.
18:58Chút ý thức cuối cùng còn sót lại khiến tôi khẽ lắc đầu.
19:02Nhưng Phó Hy Vũ lại giữ chặt lấy tôi.
19:04Muốn mà?
19:04Bé cưng.
19:05Chẳng phải em vẫn thường nói thích cảm giác lúc cao điểm
19:08trong văn phòng, trước cửa kính sát đất sao.
19:11Cái sau thì tạm thời chị chưa thể đáp ứng.
19:13Nhưng hai điều trước thì chúng ta có thể thực hành ngay bây giờ.
19:16Tôi dùng mình thu người lại.
19:18Dây tiếp theo liền bừng tỉnh táo.
19:20Tôi vội vã đẩy chị ra.
19:21Phó Hy Vũ.
19:23Nhưng Phó Hy Vũ còn nhanh hơn tôi một bước.
19:25Chị ấy giữ chặt lấy tôi.
19:27Rời môi từ vành tay nhạy cảm xuống.
19:29Bắt nạt tôi đến mức không thốt nên lời.
19:31Đang nói là, dù đang làm những việc này, biểu cảm của Phó Hy Vũ vẫn thanh lãnh,
19:36bình thản, ngữ khí cũng thẳng nhiên như thể người không rục không cầu.
19:39Hửm.
19:40Bé Cưng lại gọi sai rồi.
19:41Phải gọi một cách kính trọng là, Phó Giáo sư.
19:44Phó.
19:45Tôi kiễng chân, đáy mắt đã ngập tràn hơi nước.
19:48Giáo sư.
19:48Phó Hy Vũ kiên nhẫn chỉ bảo.
19:50Trong lúc nói, đôi môi mỏng của chị luôn ngậm lấy vành tay nóng hổi của tôi,
19:55thỉnh thoảng lại mút mạnh, tạo ra những âm thanh đầy ám mụi.
19:58Phó Giáo sư.
20:00Hai chân tôi run dẩy không ngừng, nếu không có chị đỡ lấy, e rằng tôi đã sớm ngã quỵ
20:04xuống sàn.
20:05Phó Giáo sư.
20:06Phó Hy Vũ kiên nhẫn lặp lại lần nữa, lực đạo nơi bàn tay đang bóp lấy phần thịt mềm
20:11của tôi bắt đầu nặng dần,
20:12gọi chị đi, bé ngoan.
20:15Phó.
20:15Áp sát vào cánh cửa, toàn thân tôi run dẩy, ánh nước trong mắt cũng do động theo.
20:20Chị, chị ấy thế mà xuyên qua lớp vải, ấn vào trong rồi.
20:24Đồ khốn.
20:25Cuối cùng tôi cũng phải thốt lên sự kháng nghị của mình.
20:28Phó Hy Vũ chỉ cười khẽ một tiếng, sau đó giữ lấy vai tôi, xoay người lại, dơ hai tay
20:33lên quá đỉnh đầu.
20:34Cả bộ động tác trôi chảy như mây trôi nước chảy.
20:37Bé hư thích rượu phạt không thích rượu mời.
20:40Chị lạnh lùng nói, tay bóp mạnh vào mông.
20:42Phó Hy Vũ.
20:43Tôi lập tức hoảng loạn, quay đầu lại gọi tên chị, đây là văn phòng mà.
20:48Phó Hy Vũ không nói nhảm, chị dơ tay lên, nhắm chuẩn.
20:51Chát, chát, chát.
20:53Đợi đến khi tôi vô thức vận vẹo người, chị mới áp sát vào, đôi môi mỏng ấm áp rán
20:58sát vào tai tôi, vẫn không chịu nhớ sao, bé con ngốc nghếch.
21:02Tôi không dám cử động, chỉ biết áp sát vào cửa, nước mắt trào ra, thở rốc trong vô vọc.
21:08Chị ấy sẽ nháo vào vết thương của tôi, sát muối lên đó cho đến khi tôi chịu nghe lời
21:12mới thôi.
21:13Phó Hy Vũ chính là loại gái hư chi thức với ham muốn kiểm soát cực mạnh như thế.
21:18Phó, giáo sư, cuối cùng tôi cũng thỏa hiệp, giọng nói mềm nhũng pha lẫn tiếng khóc nức nở đáng
21:24thương.
21:24Bé ngoan, lúc này chị mới hôn nhẹ lên tôi, đầu ngón tay dịu dàng xoa nắn vành tay.
21:30Đồng thời, tay kia cũng theo chiều kim đồng hồ chậm dãi xoa dịu nơi vừa bị đánh, còn đau
21:35không.
21:35Chị khẽ hỏi, cũng, tạm ạ, tôi phản ứng chậm mất nửa nhịp mới mở miệng.
21:40Tôi không chắc chị muốn nghe câu trả lời nào nên chọn một đáp án trung lập nhất.
21:45Chát! Chẳng ngờ, Phó Hy Vũ lại dơ tay lên. Lại là mấy cái liên tiếp.
21:50Chát! Chát! Chát! Tôi hoàn toàn không kịp phản ứng.
21:54Một lúc sau mới run dẩy khóc, đau.
21:56Phó Hy Vũ! Phó Hy Vũ không dừng lại, chỉ phả hơi nóng bên tay tôi.
22:01Xuyệt! Bây giờ là giờ cao điểm, có người qua lại đấy.
22:04Tôi nghe thấy thế liền vô thức cắn môi.
22:06Nước mắt không tự chủ được mà lăn dài trên má, nhưng ngay cả khóc thành tiếng tôi cũng không
22:11dám.
22:11Tôi không muốn bị phát hiện, dù rằng việc này dường như càng khiến mọi thứ thêm đi xa hơn.
22:16Thấy tôi sợ hãi, Phó Hy Vũ tiếp tục.
22:19Còn nữa, lúc nãy lại gọi sai rồi.
22:21Đồ bé hư cố tình khiêu khích chị.
22:23Tôi không kìm được mà dùng mình, vì chị nói đúng.
22:26Tôi cố ý, vì tôi thực sự thích cảm giác bị quản thúc đến nghẹt thở như thế này.
22:31Nó khiến tôi cảm nhận được tình yêu, rằng mình đáng bị phạt.
22:34Nhắm thẳng vào tay tôi, chỉ cắn mạnh một cái.
22:37Phó Hy Vũ lại một lần nữa dơ cao tay.
22:40Phó Hy Vũ không dừng lại, thậm chí còn dịu dàng cảnh báo, kêu thành thế này.
22:45Bộ em không sợ bạn học đi ngang qua phát hiện sao.
22:47Tôi chỉ biết ngậm ngùi lắc đầu, giọng nói run dẩy yếu ớt.
22:51Em không, không có, em không có, Phó giáo sư.
22:54Phó Hy Vũ lại nhéo một cái vào nơi nóng bỏng ấy, nhẹ nhàng xoay chuyển.
22:58Đồng thời, đôi môi mỏng vẫn ngậm lấy tay tôi thì thầm, còn dám cãi lại giáo sư sao.
23:03Hửm, học trò hư.
23:05Trong phút chốc, tôi chỉ nghe thấy một tiếng chát giòn giã.
23:09Có thứ gì đó trong não bộ dường như đã đớt đoạn.
23:12Thấy vậy, Phó Hy Vũ không nói thêm gì nữa.
23:14Chị rủ hàng mi tre đi đôi mắt tam tối,
23:17xiết chặt cổ tay tôi, dọc theo vành tay đỏ bừng của tôi mà cắn,
23:21phả ra những luồng hơi nóng hổi, tàn nhẫn hành hạ dây thần kinh yếu ớt của tôi.
23:25Ha! Tôi không nhịn được mà nghiêng đầu,
23:275 ngón tay vô thức cào lên cánh cửa.
23:29Và rồi, tôi lại nhận thêm một cái đánh nữa từ chị.
23:33Chát!
23:34Đừng động đậy, bé hư.
23:35Tôi bỗng nhiên cứng đờ người.
23:37Hơi thở nóng hổi phả ra ngay lập tức ngưng kết lại trên mặt cửa gỗ,
23:41tạo thành một lớp sương mù mờ ảo, phản chiếu khuôn mặt nhét nhát của tôi.
23:45Lúc này Phó Hy Vũ mới dự dàng lại,
23:47chị nhẹ nhàng xoay người tôi.
23:49Một lúc sau, chị cười chầm thấp, đứng yên đó, không được cử động.
23:52Chị đi lấy thứ để trừng phạt đồ cuốn con hư hỏng.
23:56Tôi phân khích đến mức xích không đứng vững,
23:58cái đuôi nhỏ tưởng tượng sau lưng như muốn vẫy lên tận trời.
24:01Phó Hy Vũ lại dơ tay lên, đừng có vặn vẹo.
24:04Còn muốn quyến rũ chị sao?
24:06Hửm!
24:06Tôi chỉ biết ngậm lệ lắc đầu, em không có, không có.
24:10Phó Hy Vũ phớt lờ lời biện minh của tôi,
24:13chị liên tục dơ tay cho đến khi tôi chỉ còn biết vặn vẹo trong hơi thở gấp gáp,
24:17không còn sức để cãi lại nữa.
24:19Lúc này chị mới hôn tôi, ngoan, đứng yên đó chờ chị.
24:23Vâng, tôi sụt xịt mũi, chỉ biết hợp tác.
24:26Phó Hy Vũ quay lại rất nhanh.
24:27Cùng lúc đó, trên tay chị là một giải lụa mỏng.
24:31Muốn dùng cái nào?
24:32Chị mỉm cười hỏi khi thấy ánh mắt tôi dán chặt vào nó.
24:35Tôi thẹn thùng cắn môi không muốn nói.
24:38Nụ cười trên môi Phó Hy Vũ càng thêm phóng túng.
24:41Chị cúi người tới, cắn nhẹ một cái vào môi tôi, không muốn dùng sao.
24:45Hay là, chỉ muốn được chính tay chị dùng lên người em,
24:48hơi thở của tôi rồn rập không thể kìm nén.
24:51Chị lại nói đúng rồi.
24:52Tôi chỉ muốn chính tay chị làm điều đó.
24:55Thậm chí chỉ cần nghĩ đến thôi, tôi đã sắp chạm đến giới hạn.
24:59Phó Hy Vũ cười khàn, dịu dàng hôn tôi, hử, bé ngoan.
25:03Tiếng thở rốc của tôi càng lúc càng nặng nề.
25:05Trong lúc hôn, Phó Hy Vũ bắt đầu gấp giải lụa.
25:08Nhưng khác với dự đoán thông thường là bịt mắt hay chói tay,
25:11chị lại gấp nó thành một giải hẹp rồi dùng nó để bịt miệng tôi lại.
25:15Tôi ngưng ác chớp mắt.
25:16Phó Hy Vũ cười nhẹ, há miệng ra.
25:19Ừm, đúng rồi.
25:20Đoán xem bao lâu thì nó sẽ ướt đẫm nào.
25:23Tim tôi như ngừng đập.
25:24Chị ấy, chị ấy có cần phải xấu xa đến thế không?
25:27Phó Hy Vũ vừa như không thấy.
25:29Chị hôn lên má tôi xuyên qua lớp lụa.
25:31Rồi ngay trước mặt tôi, chị xe những chiếc bao ngón tay có gai già.
25:35Sau đó, chị lần lượt đeo từng cái vào những ngón tay thon dài của mình.
25:39Đủ chưa?
25:40Chị khẽ hỏi.
25:41Kéo lại ánh mắt đang dán chặt vào ngón tay chị của tôi.
25:44Còn muốn nữa không?
25:45Tôi ngoan ngoãn lắc đầu.
25:47Đủ rồi.
25:47Hai ngón là đủ rồi.
25:49Nhiều hơn sẽ đau lắm.
25:50Thế là Phó Hy Vũ mỉm cười xé thêm một túi nữa.
25:53Vậy thì thêm một ngón nữa nhé.
25:55Đây là trừng phạt.
25:56Không phải phần thưởng đâu.
25:57Đồ cún con hư hỏng.
25:59Tôi lập tức cắn chặt giải lụa.
26:01Chị quá hiểu tôi thích gì rồi.
26:02Dù chúng tôi mới chỉ hẹn hò 3 tháng.
26:05Vì em biểu hiện quá rõ ràng mà.
26:07Phó Hy Vũ quan sát cực kỳ tỉ mỉ.
26:09Chị ôm lấy vòng eo thon của tôi.
26:11Kéo tôi vào lòng.
26:12Tựa vào hõm vai mềm mại của tôi mà thở dài.
26:15Bé ngốc.
26:16Sau một lúc bị Phó Hy Vũ dạy dỗ.
26:18Tôi gần như không còn ý thức được gì nữa.
26:20Hình như có người.
26:21Chị nhẹ nhàng nói bên tay tôi.
26:23Tiếng bước chân đều đạn càng lúc càng gần.
26:26Cuối cùng.
26:26Nó dừng lại ngay trước cửa.
26:28Ngay sau đó.
26:29Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
26:31Hy Vũ em có ở trong đó không?
26:33Có muốn cùng đi ăn tôi không?
26:36Một chút tiếng động cũng không dám phát ra.
26:39Phó Hy Vũ vẫn im lặng như cũ.
26:41Chỉ có bàn tay vẫn không ngừng nghỉ.
26:43Hy Vũ.
26:44Người phụ nữ ngoài cửa bắt đầu gõ cửa.
26:46Rồi khó hiểu lầm bầm một câu.
26:48Lạ thật.
26:48Tầm này đáng lẽ phải ở văn phòng chứ nhỉ?
26:51Thôi.
26:51Gửi tin nhắn hỏi vậy.
26:53Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhóm.
26:55Nhưng Phó Hy Vũ chẳng hề nào núng.
26:57Chị còn ghé sát lại.
26:58Ác ý cắn vào tay tôi.
27:00Thích không?
27:01Bé hư.
27:01Muốn thử chút gì đó vui vẻ hơn nữa không?
27:04Gần như ngay khi lời vừa rớt.
27:05Chị dơ tay lên.
27:07Ráng xuống thật mạnh.
27:08Chát.
27:09Một tiếng động cực kỳ thanh thúy vang lên.
27:11Ngay lập tức.
27:12Bên ngoài nổ ra tiếng đập cửa rồn rập.
27:14Hy Vũ.
27:15Hy Vũ em có sao không?
27:17Chị vào nhé.
27:18Hơi thở của tôi như ngừng lại.
27:20Vào ư.
27:21Cô ấy vào thì phải làm sao?
27:23Phó Hy Vũ vẫn điềm nhiên.
27:25Dọc theo vành tay tôi mà liếm láp đầy ám mụi.
27:27Muốn cô ấy vào không?
27:29Không muốn.
27:30Điều đó gần như là hiển nhiên.
27:32Tôi quay đầu nhìn chị.
27:33Nước mắt tuôn rơi như mưa.
27:35Phó Hy Vũ vở như không thấy.
27:36Tiếp tục cắn nhẹ.
27:38Khác hẳn với sự mờ ám bên trong.
27:40Người phụ nữ ngoài cửa đã lo lắng đến mức mất hết phương hướng.
27:43Sau khi xoay nắm cửa phát hiện đã bị khóa.
27:45Cô ta dứt khoát nghiêng người.
27:47Dùng vai tông mạnh vào cửa.
27:48Phó Hy Vũ.
27:49Em có ở trong đó không hả?
27:51Thấy tôi bị chấn động bởi những cú tông cửa đến mức không chịu nổi.
27:55Phó Hy Vũ mới thong thả lên tiếng.
27:57Cầu xin chị.
27:57Chị sẽ cứu em.
27:59Cầu xin chị.
28:00Cầu xin chị mà.
28:01Phó giáo sư.
28:02Đến lúc này tôi cũng chẳng mang đến liêm sỉ nữa.
28:05Tôi tựa vào cổ chị.
28:06Yêu ớt và nài.
28:07Phó Hy Vũ lại nghiêng tai.
28:09Cái gì cơ?
28:10Trong lúc đối thoại.
28:11Cánh cửa vẫn bị tông từng nhát một.
28:13Cái ổ khóa cũ kỹ này.
28:15Tôi đành phải chủ động hôn chị.
28:17Nụ hôn cầu khẩn đầy lấy lòng rán lên tay chị.
28:19Tôi mơ hồ cầu xin.
28:21Phó giáo sư.
28:22Em xin chị.
28:23Cùng lúc đó.
28:24Người phụ nữ đang ra sức đập cửa.
28:26Tông cửa bên ngoài cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
28:28Cô ấy nhận ra có gì đó không đúng.
28:30Phó Hy Vũ.
28:31Cái đồ chết tiệt nhà em đang làm cái quái gì trong đó thế hả?
28:35Cô ý gọi chị qua đây để làm một phần trong cái trò chơi của hai người đúng không?
28:39Bị vạch trần.
28:41Phó Hy Vũ vẫn không hề hoảng loạn.
28:43Chị giữ chắc lấy tôi.
28:44Ghé vào tai tôi cười khẽ.
28:45Chị ấy nhận ra rồi đấy.
28:47Còn muốn chơi nữa không?
28:49Cút đi.
28:49Người phụ nữ ngoài cửa tức giận đến nổ đom đóm mắt.
28:52Đá mạnh vào cửa một cái rồi quay người bỏ đi.
28:55Ây da.
28:56Thật là đáng tiếc.
28:57Phó Hy Vũ tùy ý thở hát ra.
28:59Giọng nói thanh lãnh tao nhã.
29:01Không nhẹ không nặng vang lên khiến người phụ nữ vừa đi được vài bước phải thức tối quay lại.
29:05Đá thêm một phát nữa vào cửa.
29:07Đồ nhóc con.
29:07Em cứ đợi đấy.
29:09Có giỏi thì cuối tuần này về nhà tụ tập đừng có vác mặt về.
29:13Giữ chặt lấy tôi.
29:14Phó Hy Vũ không đáp lại nữa.
29:16Chỉ có tôi nghiêng đầu.
29:17Nhỏ giọng tò mò.
29:18Chị.
29:19Em không phải là người yêu chị sao?
29:21Gối đầu lên vai tôi.
29:22Giọng nói của Phó Hy Vũ đầy vẻ trêu đùa.
29:25Chị ấy là chị ruột của chị.
29:26Tôi lập tức bốc cháy một lần nữa.
29:28Đầu óc mê mụi cả đi.
29:30Phải một lúc sau.
29:31Tôi mới yếu ớt phản bác.
29:32Em không có ý đó.
29:34Chị biết mà.
29:35Ý gì cơ?
29:36Phó Hy Vũ truy hỏi không tha.
29:38Ý thức của tôi vẫn còn đang mơ màng.
29:40Nghe thấy thế.
29:41Ánh mắt vô định nhìn chị.
29:42Trong lòng vẫn còn hỗn loạn.
29:44Chị.
29:44Chị ấy đi rồi hả?
29:46Ánh mắt Phó Hy Vũ bỗng trở nên nguy hiểm.
29:48Đừng gọi người khác là chị.
29:49Chị sẽ ghen đấy.
29:50Bé cưng.
29:51Tôi hậu trì hậu giác thu mình lại một chút.
29:54Ừm.
29:54Chị ấy đi lâu rồi.
29:56Sau khi hôn nhẹ một cái nữa.
29:58Phó Hy Vũ mới cởi trói cho tôi.
30:00Tôi hoàn toàn không còn sức lực.
30:02Chỉ có thể tựa mềm nhũng vào cánh cửa.
30:04Sự giang buộc đột ngột biến mất khiến tôi nhất thời chưa thích nghi được.
30:07Há hốc mùm mà không phát ra tiếng.
30:09Phó Hy Vũ quan sát rất tỉ mỉ.
30:11Chị cọ cọ vào mái tóc dối của tôi.
30:13Thần sắc ôn nhu hỏi.
30:14Sao thế?
30:15Tôi không biết trả lời thế nào.
30:17Cuối cùng chỉ thốt ra được một câu.
30:19Giải lụa.
30:19Giải lụa.
30:21Phó Hy Vũ ngẩn người ra một lát.
30:23Rồi ánh mắt chị lại trở nên u tối.
30:25Giọng nói thanh khiết dễ nghe cũng trở nên đầy xấu xa.
30:28Luyên tiếc không muốn vứt sao.
30:29Hay là.
30:30Vẫn còn muốn dùng nữa.
30:32Hửm.
30:32Không.
30:33Tôi vội vàng phủ nhận.
30:34Tôi chỉ thấy giải lụa đó là đồ hiệu.
30:36Định bụng hỏi xem có nên giúp chị giặt sạch không thôi.
30:39Hoàn toàn không có ý gì khác.
30:41Nhưng lời chưa kịp rứt đã bị chị chặn đứng.
30:44Phó Hy Vũ giữ chặt lấy môi tôi.
30:46Cho đến khi tôi hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn ấy chị mới buông ra.
30:50Chị dùng một tay vào viên giải lụa ướt đẫm.
30:52Ép tôi phải cúi đầu nhìn.
30:53Nhìn xem.
30:54Đồ bé hư tham lam.
30:56Đồng tử tôi co rụt lại vì xấu hổ.
30:58Nhưng Phó Hy Vũ vẫn không dừng tay.
31:00Chị thu dọn giải lụa vào lại chỗ cũ một cách gọn gàng.
31:03Động tác dứt khoát đến mức khiến tôi chỉ biết cắn chặt môi.
31:06Phó Hy Vũ.
31:07Xong rồi.
31:08Khi không gian xung quanh yên tĩnh trở lại.
31:10Tôi mới miễn cưỡng tỉnh táo đôi chút.
31:12Đi ăn tối.
31:13Chúng ta đi cùng nhau sao?
31:15Phó Hy Vũ không nhịn được mà bật cười.
31:17Đã gần 7 giờ rồi bé cưng.
31:19Em không đói sao?
31:20Vừa nói.
31:21Chị vừa lau tay rồi vứt rác.
31:23Xử lý nốt những bước cuối cùng của buổi dạy dỗ.
31:25Đói ạ.
31:26Tôi gật đầu lia lệ.
31:28Ngoan.
31:29Đợi chị một lát.
31:30Chị hôn nhẹ lên môi tôi rồi quay lại bàn làm việc.
31:33Tôi không biết phải làm gì.
31:34Chỉ biết dựa lưng vào cửa.
31:36Ngoan ngoãn đứng đợi cho đến khi chị thu dọn xong xuôi và bước tới nắm tay tôi mở cửa.
31:40Đi thôi.
31:41Tối nay em muốn ăn.
31:42Lời chưa dứt.
31:43Cửa đã mở toang.
31:44Một giọng nữ quen thuộc đột ngột vang lên.
31:47Là chị gái của Phó Hy Vũ.
31:48Cuối cùng cũng tóm được em rồi.
31:50Để chị xem là ai nào.
31:52Người phụ nữ mặc chiếc áo khoác măng tô cao cấp.
31:55Khi chất cao quý minh diễm chậm dãi tháo kính mát trên sống mũi cao thẳng xuống.
31:59Giọng nói của chị ta bỗng khựng lại.
32:01Cái quái gì thế này.
32:02Nhỏ vậy sao.
32:03Đến trẻ con mà em cũng không tha à.
32:06Phó Hy Vũ.
32:06Em còn là người không.
32:08Mặt tôi đỏ bừng.
32:09Theo bản năng định buông tay chị ra.
32:11Nhưng Phó Hy Vũ lại xiết chặt lấy mu bàn tay tôi không buông.
32:15Chị Thuận Thế kéo tôi vào lòng.
32:17Xoa đầu tôi chấn an.
32:18Rồi ngước mắt nhìn chị gái.
32:19Phó Thư Vũ.
32:20Thông thả đáp trả.
32:21Cũng bình thường mà.
32:23Dù sao vẫn còn quang minh chính đại hơn những kẻ định ra tay với cả gì út của mình.
32:28Phó Thư Vũ lập tức xù lông.
32:29Ném chiếc kính mát vào túi áo rồi xảy bước tiến tới.
32:32Phó Hy Vũ.
32:33Đồ nhóc con.
32:34Em lại ngứa đòn rồi đúng không?
32:36Tôi há hốc mồm thành hình chữ o.
32:38Trời đất.
32:39Tôi vừa nghe thấy cái gì thế này.
32:41Bí mật động trời này là thứ mà một đứa trẻ như tôi có thể nghe sao.
32:45Phó Hy Vũ chẳng thèm né tránh.
32:47Trái lại còn thẳng nhiên cuối đầu hôn tôi một cái.
32:49Tối nay muốn ăn gì?
32:51Tôi ngơ ngác ngẩn đầu.
32:52Tâm nay hỏi chuyện đó.
32:54Có hợp lý không giáo sư?
32:55Quả nhiên.
32:56Phó Thư Vũ càng điên tiết hơn.
32:58Chị ta chẳng thèm giữ hình tượng nữa mà sắn tay áo lên.
33:01Đồ nhóc con.
33:02Chị em vẫn còn đứng lù lù ở đây đấy nhé.
33:05Giây tiếp theo.
33:05Chị ta liền bị một câu nói nhẹ bẫng của Phó Hy Vũ chặn đứng.
33:09Dứt khoát không để lại đường lui.
33:10Em có hẹn với chị dâu ăn tối rồi.
33:12À không.
33:13Là Di Út.
33:14Cái gì?
33:15Phó Thư Vũ xử người.
33:16Em hẹn gì ấy đi ăn tối cùng rồi.
33:19Phó Hy Vũ chậm dãi giải thích.
33:21Chị cũng chưa ăn đúng không?
33:22Có muốn đi cùng không?
33:24Phó Thư Vũ khẽ ho một tiếng.
33:26Cuối cùng cũng chịu buông tay áo xuống.
33:28Thế thì được.
33:29Nghe chọn cuộc hội thoại.
33:30Mắt tôi sáng rực lên.
33:32À.
33:32Di Út thật sao?
33:34Quả dưa này.
33:35To quá.
33:36Thấy vậy.
33:36Phó Hy Vũ cúi xuống thì thầm vào tay tôi.
33:39Tối nay về chị kể kỹ cho nghe.
33:41Giờ đi ăn đã.
33:42Hai mắt tôi phát sáng.
33:43Vâng vâng.
33:44Ăn dưa.
33:45Hi hi.
33:46Tối nay phải ăn thật nhiều dưa mới được.
33:48Đến khi ra khỏi tòa nhà ràng đường.
33:51Sực nhớ ra điều gì.
33:52Tôi nếp sát vào tay Phó Hy Vũ.
33:54Che miệng hỏi nhỏ.
33:55Đúng rồi.
33:56Chị hẹn Di Út lúc nào thế?
33:58Ngay bây giờ.
33:59Phó Hy Vũ dơ điện thoại lên lắc lắc trước mặt tôi.
34:02Tôi câm nín há hốc mồm.
34:03Thế này cũng được sao?
34:05Hơn nữa hẹn đột ngột vậy.
34:06Người ta có đồng ý không?
34:08Phó Hy Vũ buồn cười búng nhẹ vào chán tôi.
34:10Gì ấy nhất định sẽ tới.
34:12Vì hai người họ gần đây đang chiến tranh lạnh.
34:14Cả hai đều đang cần một bậc thang để xuống đài.
34:17Khi nói lời này.
34:19Giọng chị không hề hạ thấp.
34:20Thế nên Phó Thư Vũ đi phía sau không nhịn được mà lên tiếng.
34:23Này.
34:24Chị nói nhé.
34:25Hai đứa có thể đừng có nói xấu sau lưng chị được không?
34:28Phó Hy Vũ mỉm cười quay đầu.
34:29Thì đã sao nào?
34:31Chẳng lẽ lần tới chị không nhờ vả em việc tương tự à?
34:34Phó Thư Vũ nghẹn lời.
34:36Mẹ kiếp.
34:36Tôi thầm cảm thán trong lòng.
34:38Được rồi.
34:39Tôi chợt thấy mình bị Phó Hy Vũ ăn sạch xanh xanh cũng không có gì là xấu hổ cả.
34:43Bởi vì ngay cả chị gái chị ấy cũng đâu có đấu lại chị ấy.
34:47Đang nghĩ gì thế?
34:48Giọng Phó Hy Vũ bỗng trở nên chầm thấp dịu dàng.
34:51Chị luôn chú ý đến tôi.
34:52Việc chơi chọc Phó Thư Vũ chỉ là tiện tay mà thôi.
34:55Tôi không dám nói thật.
34:57Chị đang lắc lắc tay chị chuyển chủ đề.
34:59Em đang nghĩ lát nữa ăn gì?
35:01Ăn đồ nhật được không chị?
35:02Chị từng nói muốn ăn ở quán mà lần trước chúng mình chưa đặt được chỗ ấy.
35:06Được.
35:07Phó Hy Vũ không vạch trần tôi.
35:09Chị thuận theo ý tôi.
35:10Nghe lời em hết.
35:11Mắt tôi lại sáng rực lên.
35:13Phó Hy Vũ cũng cười theo.
35:15Bé ngoan thật tốt.
35:16Vừa bị phạt xong chỉ cần cho chút đồ ngọt là đã ngoan ngoãn ngay.
35:19Không giống như ai kia.
35:20Cứ thích tìm khổ rồi lại chẳng đấu lại người ta.
35:23Mười mấy năm rồi.
35:24Vẫn bị người ta rắt mũi như rắt chó đi dạo.
35:27Phó Thư Vũ vừa lên xe bỗng hát hơi một cái.
35:30Hát xỉ.
35:30Phó Hy Vũ.
35:31Có phải em bật điều hòa thấp quá không?
35:34Phó Hy Vũ khởi động xe.
35:36Đầu cũng không ngoảnh lại.
35:37Tự điều chỉnh đi.
35:38Đằng sau có áo khoác giữ phòng đấy.
35:40Thôi bỏ đi.
35:41Phó Thư Vũ từ chối.
35:43Đổi sang bộ đồ này rồi.
35:45Chị ta còn làm sao xòe đuôi trước mặt vợ mình được nữa.
35:48Đây là bộ cánh chị ta mất 3 tiếng đồng hồ để phối đồ đấy.
35:51Phó Hy Vũ cũng không nhịn được mà lắc đầu.
35:54Thật là diễn sâu quá rồi.
35:56Ở cột đèn đỏ tiếp theo.
35:57Chị lấy từ trong hộp tì tay ra một hộp kính.
36:00Lấy ra chiếc kính không gọng có đính sợi dây xích bạc mảnh rồi đeo lên sống mũi.
36:04Sợi xích khẽ đung đưa theo nhịp động tác.
36:06Phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo.
36:08Càng làm tôn lên khuôn mặt thanh lãnh.
36:09Quy phái và đầy vẻ cấm dục của chị.
36:12Ngồi ở ghế phụ.
36:13Tôi lén nhìn mà không khỏi ôm chặt trái tim nhỏ bé của mình.
36:16Thình thịch.
36:17Thình thịch.
36:17Cứu mạng.
36:18Phó giáo sư đeo kính vào trong cuốn quá đi mất.
36:21Phó Hy Vũ vô tình chạm vào vành tay tôi.
36:24Phó Thư Vũ nhìn thấy liền hỏi.
36:25Chẳng phải em không cận sao?
36:27Kính phản quang thôi.
36:29Phó Hy Vũ đáp.
36:30Lào tuét.
36:31Phó Thư Vũ lầm bầm.
36:33Kính phân cực đa số là kính màu.
36:35Cái trong túi em mới là kính cận.
36:36Đeo cái kia chẳng qua là để giả vờ cấm dục thôi chứ gì.
36:40Nhưng ngoài mặt chị ta không nói gì nữa.
36:41Dù sao cũng đang phải nhờ vào người ta mà.
36:4520 phút sau.
36:46Xe dừng ở hầm gửi xe.
36:47Phó Thư Vũ ngó nghiêng tìm kiếm.
36:49Phó Hy Vũ bỗng cúi người tới giúp tôi tháo dây an toàn.
36:52Nhưng lời nói lại là trả lời chị mình.
36:54Đừng nhìn nữa.
36:55Người ta không ở hầm xe đâu.
36:56Ở trên lầu cơ.
36:58Ồ.
36:58Lúc này Phó Thư Vũ mới thôi tò mò.
37:01Tôi nín thở.
37:02Hai bàn tay đặt trên đùi vô thức nắm chặt thành quyền.
37:05Gần quá.
37:06Chị ấy phạm quy quá rồi.
37:08Xong rồi.
37:09Phó Hy Vũ tháo xong cũng không lùi lại.
37:11Chị trống tay bên cạnh đùi tôi.
37:13Duy trì tư thế mờ ám tưởng như sắp hôn đến nơi này.
37:15Muốn tháo kính của chị ra rồi hôn một cái không.
37:18Hả.
37:19Gì cơ.
37:20Cả người tôi như muốn ngất đi.
37:22Ngất lịn trong cái bẫy mang tên Phó Hy Vũ mà không muốn thoát ra nữa.
37:25Nhưng chị thì muốn.
37:27Giọng nói chầm thấp quyến rũ của chị át đi tiếng lòng tôi.
37:30Đèn chiếu sáng ở hàng ghế sau bỗng nhiên vụt tắt.
37:33Trong phút chốc, trong xe chỉ còn lại một mảnh tối tăm cùng với tiếng nước do hòa khiến người
37:38ta phải đỏ mặt tim đập.
37:39Đứng bên ngoài xe, Phó Thư Vũ đang có người trong chiếc áo khoác đại thụ.
37:43Thấy hai chúng tôi mãi không chịu xuống xe.
37:45Ban đầu định gõ kính rục một câu.
37:47Nhưng khi cúi người nhìn rõ cảnh tượng bên trong, chị ta dứt khoát quay đầu đi thẳng.
37:52Ăn cơm cho cái gì chứ?
37:54Chị đây đi tìm vợ mình thì hơn.
37:56Mười phút sau, trong nhà hàng đồ nhật.
37:58À, đáng yêu quá đi mất.
38:01Người phụ nữ xinh đẹp lần đầu gặp mặt đang dùng hai tay chống cầm.
38:04Đôi mắt hồ ly sáng lấp lánh nheo lại, cười hiếp mắt khen ngợi tôi.
38:08Tôi không kìm được mà đỏ mặt.
38:10Phó Huy Vũ nắm lấy tay tôi dưới gầm bàn.
38:12Năm ngón tay thon dài đan chặt lấy kẽ tay tôi một cách không thể kháng cự.
38:16Gọi gì út đi.
38:17Lúc này tôi mới sực tỉnh, ngoan ngoãn lên tiếng.
38:20Gì? Gì út à?
38:22Phó Vi lại cười, lần này là nhìn về phía Phó Huy Vũ, rất hợp với con.
38:26Vâng, cảm ơn gì.
38:28Phó Huy Vũ chẳng thèm khách giáo.
38:30Bữa ăn diễn ra trong không khí khá thoải mái.
38:33Vì không có ai tra hỏi hay tò mò về tôi.
38:35Trái lại Phó Thư Vũ ở phía đối diện cứ liên tục xòe đuôi tìm cách thu hút sự chú
38:39ý của Phó Vi.
38:40Còn Phó Vi thì học theo bộ dạng của Phó Huy Vũ, biểu cảm nhạt nhạt, thong thả ăn cơm.
38:46Thế là tôi vừa ăn dưa hóng hớt, vừa ăn cơm.
38:49Phó Huy Vũ thỉnh thoảng mới góp chuyện, phần lớn thời gian là chăm sóc tôi.
38:53Cuối cùng, Phó Thư Vũ còn gọi thêm rượu.
38:55Rượu vào lời ra, chị ta nhào vào lòng người ta mà khóc lóc thảm thiết đòi làm hòa.
39:00Tôi cố nhịn cười đến mức nội thương.
39:03Trời ạ, nhịn cười khó thật đấy.
39:05Cái bà chị này sao mà mặn mòi thế không biết.
39:08Phó Huy Vũ nhìn chị gái mình đầy chê bài.
39:10Sau đó, chị ghé sát tay tôi, có muốn ra ngoài hóng gió chút không?
39:14Tôi lắc đầu, tôi còn muốn hóng dưa nữa.
39:17Phó Huy Vũ im lặng, Phó Vy theo bản năng ngước mắt nhìn.
39:20Tôi đành lắp bắp giải thích, em, em đi vệ sinh một lát.
39:24Phó Huy Vũ thuận thế đứng dậy giữ lấy tôi, dì út, để con đi cùng em ấy.
39:28Nếu lát nữa chúng con về muộn, phiền dì đưa chị con về nhà trước giúp con.
39:33Được, Phó Vy rủ hàng mi hồ ly xinh đẹp xuống.
39:37Chuyện nhà người khác cô không tiện sen vào, nhưng chuyện nhà mình, tối nay nhất định phải xử lý
39:41cho ra ngô ra khoài.
39:43Nghĩ đoạn, cô đưa tay vén lọn tóc dối của Phó Thư Vũ, bóp nhẹ vào gáy cô ấy đang
39:47ứng hồng vì rượu, như thể đang xoa nắn một con cún con không nghe lời.
39:52Phó Huy Vũ dễ dàng ôm lấy eo tôi, lời chị phả bên tai tôi chẳng hề nhẹ nhàng chút
39:56nào, thậm chí còn đầy vẻ biến thái.
39:58Đi nhanh lên chút nào, bé hư.
40:00Chị sắp đợi không kịp rồi.
40:02Đợi không kịp? Đợi cái gì?
40:04Đi vệ sinh mà cũng đợi không kịp sao?
40:07Vẫn còn ở nhà hàng mà, tôi không nhịn được mà đẩy tay chị ra.
40:11Nhịp thở của tôi hoàn toàn loạn nhịp.
40:13Sao thế?
40:14Phó Huy Vũ tự nhiên ôm tôi lại.
40:16Biết rồi còn hỏi.
40:17Tôi đành cứng đờ người, đặt tay lên cẳng tay chị để chị dìu tôi đi.
40:21Miệng lý nhí, gần, gần quá rồi.
40:23Một lý do thật gượng gạo.
40:25Nhưng Phó Huy Vũ vẫn đáp lại, gần quá sao.
40:28Cảm thấy không thoải mái à?
40:30Vậy thì làm quen dần đi.
40:32Tôi ngẹn lời.
40:33Cái đầu Phó Huy Vũ xấu xa này, chị ta chẳng thèm diễn nữa rồi.
40:37Tôi bực bội nhéo vào cánh tay chị.
40:39Chị cũng không tránh.
40:40Chị tỏ vẻ chiều trụng nói.
40:41Bé hư, nhéo hỏng rồi thì tối nay em lấy gì mà dùng.
40:45Tôi lập tức buông tay, chạy biến vào nhà vệ sinh.
40:48Chỉ để lại một câu đầy tức tối, ai thèm dùng cơ chứ.
40:51Bây giờ vẫn chưa khuya, lại còn là nơi công cộng cơ mà.
40:55Ừ, Phó Huy Vũ theo sát sau lưng tôi cười khẽ.
40:58Mãi đến khi chui tọt vào bùng vệ sinh, trái tim đập thình thịt của tôi mới bình tĩnh lại
41:02đôi chút, hơi nóng trên mặt cũng vơi bớt.
41:05Nhưng lạ thật, Phó Huy Vũ không theo vào.
41:08Thế là tôi lén lút hé cửa nhìn ra ngoài, bốn bể vắng lặng.
41:11Chị ấy thật sự không vào sao.
41:13Tôi bỗng thấy hụt hẵng lạ thường, uổng công tôi còn định để cửa chờ chị.
41:17Một lát sau, cuối cùng tôi cũng khóa cửa lại.
41:20Tôi vẫn còn giải lụa cần phải lấy ra, nhưng sau khi lấy xong, tôi lại phân vân.
41:25Lấy ra rồi mà không vứt thì không có chỗ để, vứt đi thì lại quá lộ liễu.
41:29Phải làm sao bây giờ?
41:31Tôi khom lưng, đứng giữa bùng vệ sinh mà thấy nan giải.
41:34Cho đến khi tiếng nước chảy ngoài cửa không biết vang lên từ lúc nào bỗng ngừng lại,
41:39giọng nói thanh lãnh dễ nghe của Phó Huy Vũ vang lên ngay ngoài cửa buồn, vẫn chưa xong sao.
41:43Hay là, em đang đợi chị vào giúp.
41:46Trong lời nói của chị ấy dường như còn ẩn chứa một chút ý vị đầy chơ đùa.
41:50Tôi lập tức hoảng hồn, Phó Huy Vũ.
41:52Đáp lại tôi là một tiếng suy sất khẽ nhưng đầy uy lực.
41:55Xuyệt, tôi buộc phải ngậm miệng lại.
41:57Có người, chị nói.
41:59Tôi lắng tay nghe, bãng đi một lúc lâu, tiếng người bên ngoài mới thực sự biến mất.
42:04Giọng chị lại vang lên, được rồi, mở cửa đi.
42:07Tôi mím môi ra vẻ giận dỗi, nhưng bàn tay lại cực kỳ thành thật, mở khóa, kéo cửa.
42:13Phó Huy Vũ thuận thế bước vào, tiện tay đóng cửa rồi chốt lại.
42:16Chị liếc sơ qua một lượt rồi không nhịn được mà trêu chọc,
42:19luyến tiếc đến thế cơ à, vẫn chưa muốn lấy ra sao.
42:22Không có, tôi phản xạ có điều kiện mà bác bỏ,
42:25nhưng giọng nói vẫn phải đè thấp hết mức.
42:27Phó Huy Vũ không dừng lại, tiếp tục tấn công, không khó chịu sao.
42:31Có, khó chịu chứ.
42:33Nó, nó khô rồi.
42:35Khó chịu như vậy mà vẫn không chịu lấy ra.
42:37Phó Huy Vũ truy vấn.
42:39Tôi chỉ biết cắn môi im lặng.
42:41Thấy vậy, Phó Huy Vũ bỗng trở nên dịu dàng.
42:44Chị đưa tay xoa nhẹ đầu tôi, em gặp khó khăn gì sao?
42:47Hãy nhớ, cầu cứu chị là quyền lợi của em.
42:50Ánh nước trong mắt tôi hơi giao động, rồi chẳng hiểu sao, tôi đột ngột nhào vào lòng chị.
42:55Phó Huy Vũ, giọng tôi ngẹn lại trong lòng ngược chị.
42:58Sao chị lại tốt với em như thế?
43:01Phó Huy Vũ ngẩn ra một chút.
43:03Chị tốt sao?
43:04Chẳng phải những rắc rối này đều do một tay chị gây ra sao?
43:07Nhưng ngoài mặt, chị vẫn kiên nhẫn dỗ dành tôi.
43:10Bàn tay xoa đầu không ngừng nghỉ.
43:11Từ đỉnh tóc mềm mại trượt xuống lưng tôi.
43:14Vỗ nhẹ đầy ấm áp.
43:15Là chị không tốt.
43:16Hôm nay làm bé cưng vất vả rồi.
43:18Bây giờ chị giúp em lấy ra nhé, được không?
43:21Vâng, giọng tôi càng lý nhí hơn.
43:24Hình như có chỗ nào đó sai sai.
43:26Nhưng tôi lại không nói rõ được là sai ở đâu.
43:28Tôi chỉ biết mình đang cực kỳ, cực kỳ thích chị.
43:31Chị đỡ lấy tấm lưng mảnh rẻ của tôi.
43:34Ép tôi tựa vào cửa bùng vệ sinh.
43:36Rồi giữ lấy eo tôi.
43:37Từ từ quỳ một chân xuống.
43:38Để chị xem một chút.
43:40Được không?
43:41Ngước khuôn mặt thanh lãnh tuyệt diễm ấy lên.
43:43Chị khẽ hỏi tôi.
43:44Trên sống mũi cao thẳng.
43:46Không biết từ lúc nào chị đã đeo lại chiếc kính không gọng tinh tế khiến người ta phải loạn
43:50nhịp tim.
43:51Tôi vô thức nuốt nước bọt.
43:52Trời ạ, chị ấy đang quyến rũ mình.
43:54Chắc chắn là vậy.
43:56Tôi tự trách mình có sức kiềm chế quá kém cõi.
43:59Chị kéo vạt áo tôi lên.
44:01Giữ chặt lấy hông tôi.
44:02Ghé sát tới mức gần như trôn vùi vào đó.
44:04Tôi không nhịn được mà lùi lại.
44:06Nhưng ngoài việc áp sát vào cửa, tôi chẳng thể làm gì khác.
44:09Đầu ngón chân vô thức kiễng lên.
44:11Chị định làm gì?
44:13Không lẽ giống như tôi dự đoán?
44:14Hay nói đúng hơn là?
44:16Đúng như tôi mong đợi.
44:18Phó Hy Vũ không có ý định dùng tay.
44:20Chóp mũi chị khẽ cọ qua.
44:22Chị phả hơi thở dịu dàng.
44:23Hôm nay bé cưng vất vả rồi.
44:25Chị thưởng cho em một chút nhé.
44:27Được không?
44:27Sẵn tiện cũng coi như trừng phạt chị đi.
44:30Là chị không tốt.
44:31Không chú ý đến tâm trạng của em.
44:32Cứ bắt em phải chiều theo chị mãi.
44:35Vậy thì hãy trừng phạt kẻ đang ăn kiêng này đi.
44:37Và chị phải ăn cho đến khi không thể ăn thêm được nữa mới thôi.
44:41Nói đoạn.
44:42Chị ngước mắt dùng ánh nhìn vốn dĩ luôn thanh lãnh ấy để nhìn tôi thâm tình.
44:46Trong đôi mắt ấy lúc này chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình tôi.
44:49Trong não tôi bỗng vang lên một tiếng rắc.
44:51Hỏng rồi.
44:52Đến khi tôi sực tỉnh định từ chối thì đã quá muộn.
44:55Phó Hy Vũ đã nắm lấy tay tôi.
44:57Tháo chiếc kính trên sống mũi xuống.
44:59Vất vả cho bé cưng rồi.
45:00Cầm giúp chị nhé.
45:01Đừng để rơi.
45:03Dù là lời nhờ vả nhưng khi chị nói ra lại mang theo phong thái ra lệnh khó cưỡng.
45:07Tôi bừng tỉnh nhưng đã quá muộn rồi.
45:09Phó Hy Vũ.
45:11Giọng tôi vừa chầm vừa gấp gáp.
45:13Phó Hy Vũ không đáp lại.
45:14Chỉ áp sát vào tôi.
45:15Ác ý cắn nhẹ một cái.
45:17Tôi lập tức hiểu ra câu trả lời.
45:19Gọi sai rồi.
45:20Không muốn gọi lại.
45:21Cũng không dám gọi lần nữa.
45:23Tôi dứt khoát cắn chặt môi.
45:24Luôn 5 ngón tay vào tóc chị định ngăn chị lại.
45:27Phó Hy Vũ không phản kháng.
45:29Để mặt tôi kéo chị ra xa.
45:31Chị ngước khuôn mặt cấm rục ấy lên nhìn chầm chầm vào tôi.
45:34Theo bản năng tôi hoảng loạn.
45:35Mà hễ hoảng là tay lại lòng ra.
45:38Đến khi chị tiếp tục.
45:39Tôi chỉ còn biết túm hờ lấy tóc chị.
45:41Ngửa cổ ra sau mà thầm mắng trong lòng.
45:43Đồ khốn.
45:44Phó Hy Vũ đúng là đồ khốn khiếp.
45:46Chị ấy rõ ràng biết rõ mọi chuyện mà còn cố ý quyến rũ mình.
45:50Cảm nhận được lực nắm từ tay tôi.
45:52Phó Hy Vũ cười rất khẽ.
45:53Hơi thở nóng hổi phả ra khiến tôi càng thêm cứng đở.
45:56Đôi bàn tay đang nắm tóc chị cũng run lên bẩn bật.
45:59Phó.
46:00Phó giáo sư.
46:01Cuối cùng tôi cũng phải lên tiếng cầu xin.
46:03Phó Hy Vũ nghe thấy thế liền phả hơi nóng.
46:06Xịt.
46:06Tôi chỉ biết vặn vẹo trong vô vọng.
46:09Lại sai chỗ nào rồi sao?
46:10Chị ấy đang chơi gian.
46:12Dây tiếp theo.
46:13Chị xiết chặt lấy eo tôi.
46:15Áp sát vào vùng bụng nhỏ rồi chậm rãi.
46:17Nếm chải.
46:18Chiếc kính của chị vẫn đang treo trên đầu ngón tay thanh mảnh của tôi.
46:21Đung đưa theo nhịp.
46:23Sợi xích bạc mảnh mai rủ xuống.
46:25Dưới ánh đèn trần.
46:26Nó phản chiếu những tia sáng mê hoặc đến lạ kỳ.
46:29Cho đến một khoảnh khắc.
46:30Nó đột ngột rơi xuống.
46:32Đồng tử tôi co rụt lại.
46:33Bừng tỉnh trong giây lát.
46:34Nhưng đã quá muộn.
46:36Chị giữ chặt lấy bàn tay tôi định đưa ra chụp lấy.
46:38Mặc kệ tiếng cạch giòn rã vang lên trên nền gạch men.
46:41Phó Hy Vũ nhìn tôi.
46:43Cố tình thở dài đầy vẻ bất lực.
46:45Em làm hỏng kính của chị rồi.
46:46Bé cưng.
46:47Xin lỗi.
46:48Em.
46:49Theo bản năng tôi định xin lỗi.
46:51Nhưng lời chưa rứt đã bị chị chặn đứng.
46:53Chị nên đòi em bồi thường cái gì thì tốt hơn đây.
46:56Chị nheo đôi mắt thanh lãnh xinh đẹp nhìn tôi.
46:58Cứ như một nữ quỷ đang răng bẫy chờ con mồi sập bẫy vậy.
47:02Nhìn thở của tôi khựng lại.
47:03Chưa bao giờ tôi thấy hai chữ nữ quỷ lại hợp với Phó Hy Vũ đến thế.
47:07Chị muốn gì?
47:08Tôi gần như thốt lên trước khi kịp suy nghĩ.
47:11Đoán xem chị muốn gì nào?
47:12Bé cưng.
47:13Phó Hy Vũ cười khẽ.
47:15Một lần nữa giành lại thế chủ động.
47:17Tôi há miệng nhưng lại á khẩu.
47:19Tôi không biết.
47:20Có lẽ là muốn tôi.
47:21Nhưng điều đó quá đơn giản.
47:22Tôi vốn đã là của chị rồi.
47:24Giây tiếp theo.
47:25Tôi nghe chị nói.
47:26Chị muốn em cũng chiếm hiểu chị.
47:28Bé cưng.
47:29Ngồi lên đây.
47:30Trao toàn bộ cho chị.
47:31Để hơi ấm của em bao phủ lấy chị.
47:33Nói đoạn.
47:34Chị thành kính nhắm mắt lại.
47:35Cả trái tim tôi loạn nhịp.
47:37Đập thình thịt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
47:39Thế này là sao?
47:41Là lời tỏ tình sao?
47:43Mãi không đợi được lời hồi đáp.
47:45Ít hầu của Phó Hy Vũ khẽ chuyển động.
47:47Chị bắt đầu chủ động tiến lại gần.
47:49Mái tóc đen mượt như lụa mềm mại quấn quyết lấy tôi.
47:51Tôi không thể nào kháng cự nổi.
47:53Chỉ có thể ngoan ngoãn bước lên.
47:55Ngồi xuống.
47:56Không rõ là tiếng thở của tôi hay của chị vang lên.
47:59Rồi sau đó càng lúc càng rồn rập.
48:01Hỗ loạn.
48:02Ngay cả không khí tĩnh lặng xung quanh cũng nhốm màu tình tứ.
48:05Ngồi đó.
48:06Tầm nhìn của tôi cho đảo dữ dội.
48:08Rõ ràng tối nay không uống một giọt rượu nào.
48:10Nhưng lúc này tôi lại thấy say khớt.
48:13Đôi môi mỏng của Phó Hy Vũ mở ra hớp lấy từng ngụm khí lớn.
48:16Cho đến khi.
48:17Giải lụa cuối cùng cũng bị lôi ra ngoài.
48:20Ngậm lấy nó.
48:21Phó Hy Vũ lúc này mới thở rốc mở mắt ra.
48:23Trên hàng mi đen thẫm vẫn còn vương những sợi tơ ống ánh.
48:27Tôi cũng thở rốc không kém.
48:28Ánh mắt mê ly.
48:29Trên đầu ngón tay là những giọt lệ sinh lý vừa rơi xuống.
48:33Phó Hy Vũ nhanh chóng vứt giải lụa đi.
48:35Tiêu hủy mọi chứng cứ.
48:36Rồi đứng dậy ôn chặt lấy eo tôi.
48:38Giữ chặt gáy tôi mà hôn nồng cháy.
48:40Bé cưng.
48:41Tôi nhắm mắt theo bản năng.
48:43Trong lúc hôn tôi.
48:44Tay phải của Phó Hy Vũ lại không nhịn được mà trượt xuống dưới.
48:47Đừng.
48:48Tôi nhỏ giọng ngăn lại.
48:49Sao thế?
48:50Bé cưng.
48:51Chị khan giọng kiềm chế.
48:53Về.
48:53Về nhà đi chị.
48:54Tôi không dám nhìn chị.
48:56Lắp bắp nói.
48:57Về nhà sao?
48:58Phó Hy Vũ bỗng mỉm cười.
49:00Áp sát vào môi tôi.
49:01Cọ sát đầy luyến tiếc.
49:02Giọng nói càng thêm quyến rũ.
49:04Đã không đợi được nữa mà muốn theo chị về nhà rồi sao?
49:07Bé hư.
49:08Tôi chỉ biết lý nhí.
49:09Vâng.
49:10Tôi còn lựa chọn nào khác sao?
49:12Không thể ở đây được.
49:13Phó Hy Vũ lúc này mới dự dàng hôn tôi một cái.
49:16Bé ngoan.
49:17Yên tâm.
49:18Chỉ đốn lại quần áo cho tôi xong.
49:20Phó Hy Vũ liền dắt tay tôi ra khỏi bùng vệ sinh.
49:23Ơ.
49:23Chị.
49:24Mặt.
49:24Mặt chị vẫn chưa lau mà.
49:26Tôi lập tức quên sạch chuyện lúc nãy.
49:28Phó Hy Vũ chỉ đưa ngón trỏ lên môi.
49:30Xuyệt.
49:31Tôi theo bản năng im lặng.
49:32Vành tay đỏ ứng lên.
49:34Sao chị ấy cứ thế mà bước ra ngoài được chứ?
49:37Tuy trông rất gợi cảm.
49:38Nhưng mà.
49:39Xấu hổ chết đi được.
49:40May thay.
49:41Phó Hy Vũ không định dùng việc này để dày vò tôi thêm nữa.
49:44Chị dắt tay tôi dừng lại bên bồn rửa tay.
49:46Tự mình cúi xuống tẩy rửa.
49:48Tôi thận trọng quay lưng đi.
49:50Cảm giác thật kỳ quái.
49:51Thôi thì tốt nhất là không nên nhìn.
49:54Quay đầu lại.
49:55Trong nhà hàng đồ nhật không còn lại bao nhiêu khách.
49:57Chỉ giải rác vài bàn.
49:58Chị của Phó Hy Vũ và dì út chắc đã về rồi.
50:01Tôi vô thức nghiếm mắt nhìn về phía vị trí chúng tôi ngồi lúc nãy.
50:05Về rồi.
50:06Giọng nói thanh lãnh của Phó Hy Vũ bỗng vang lên sát ngay sau lưng tôi.
50:09Chắc tầm này đã về đến nhà rồi.
50:11Không cần lo cho họ đâu.
50:13Tôi giật mình quay lại.
50:15Chị là ma sao?
50:16Đi đứng không một tiếng động hay là loại ma biết đọc tâm thuật nữa?
50:20Đang định trách móc thì lời nói bỗng xoay chuyển.
50:22Chị không lau mặt đi sao?
50:24Kỳ lắm.
50:25Toàn là nước thôi.
50:26Không cần.
50:27Phó Hy Vũ thả nhiên đáp.
50:29Đột nhiên, chị lại ghé sát vào tôi.
50:32Hơi thở đan xen ở khoảng cách cực gần.
50:34Nhìn vào đôi mắt đang ra động không ngừng của tôi.
50:36Đôi môi mỏng của chị khẽ nhắc lên.
50:38Phả ra từng nhịp thở.
50:39Hay là.
50:40Em rất muốn lau cho chị.
50:42Sao chị ta lại dùng từ ngữ ám mụi thế chứ?
50:45Là lau sao?
50:46Tôi vô thức mướt nước bọt.
50:48Phó Hy Vũ thấy vậy liền duy trì tư thế đó không nhích ra.
50:51Chỉ thấy hàng mi đen thẫm khẽ chớp.
50:53Những giọt nước còn đọng lại dọc theo đường nét khuôn mặt thanh tú từ từ lăn xuống.
50:57Cứu mạng.
50:58Chị ấy lại đang câu dẫn tôi.
51:00Tôi chẳng chút tiền đồ nào mà vùi mặt vào hõm cổ chị.
51:03Giọng câu xin chỉ lớn hơn tiếng mũi kêu một chút.
51:05Bề.
51:06Về nhà rồi nói.
51:07Được.
51:08Phó Hy Vũ cười cực khẽ.
51:10Bé con.
51:10Thật là không chịu nổi chơi chọc mà.
51:13Trên đường về.
51:14Trong xe thiếu đi phó thư vũ.
51:16Lẽ ra phải yên tĩnh hơn lúc đi.
51:17Nhưng tôi lại chỉ cảm thấy ồn ào hơn.
51:20Nhịp tim nhanh đến mức như sắp nổ tung.
51:22Hoàn toàn không thể kiểm soát.
51:24Tựa vào cửa sổ xe.
51:25Tôi cố gắng hít thở sâu nhưng chẳng có tác dụng gì.
51:28Cứ nghĩ đến chuyện lát nữa thôi là tôi lại thấy vô cùng.
51:31Vô cùng căng thẳng.
51:32Giờ thì tôi mới nhớ đến chuyện hôm nay.
51:35Làm sao chị ấy phát hiện ra tôi nhỉ.
51:37Tôi tự thấy mình quá bình thường.
51:39Chẳng có gì nổi bật.
51:40Chủ yếu là trình độ đi học hộ cũng chỉ ở mức thường thôi.
51:43Quần áo.
51:44Phó Hy Vũ bỗng quay sang liếp nhìn tôi một cái.
51:47Cái cổ tay áo này.
51:48Vạt áo này.
51:49Đều đã từng xuất hiện trong đống ảnh em gửi cho chị.
51:52Cả quần và giày cũng thế.
51:54Tôi há hốc mồm.
51:55Chuyện.
51:55Chuyện nhỏ nhạt thế mà chị cũng để ý sao.
51:58Quay đầu lại nhìn đường.
51:59Phó Hy Vũ như muốn ăn ủi tôi.
52:01Giọng nói đặc biệt chậm rãi và dịu dàng.
52:04Chị nhớ tất cả sinh viên đến lớp.
52:05Nên nếu thay người.
52:06Ít nhiều chị sẽ nhận ra thôi.
52:08Ồ.
52:09Đúng là chỉ nhớ siêu phàm.
52:10Vậy thì tôi bị tóm cũng không oan.
52:13Lần trước.
52:14Hứa thư.
52:15Phó Hy Vũ hồi tưởng lại một chút.
52:17Sau đó đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
52:19Tiết đầu tiên chính là cậu ta đến.
52:21Cậu ta là đi học hộ.
52:22Tôi im lặng ngậm miệng.
52:24Quay đầu đi chỗ khác.
52:25Sai rồi.
52:26Sai rồi chị em ơi.
52:27Tôi thực sự không cố ý bán đứng mọi người đâu.
52:30Xoay vô lăng.
52:31Phó Hy Vũ cười khẽ.
52:32Hừng.
52:33Xem ra bọn họ đã tìm được lỗ hổng để lách luật rồi.
52:36Tôi im lặng giả vờ điếc.
52:37Thầm câu nguyện trong lòng.
52:39Chị em ơi.
52:40Chúc may mắn.
52:41Nửa quãng đường còn lại.
52:42Tôi không dám nói thêm lời nào.
52:44Sợ nói giải nói dại lại hại chết các đồng nghiệp khác.
52:47Phó Hy Vũ lại bắt đầu chủ động bắt chuyện với tôi.
52:50Hết căng thẳng chưa?
52:51Vâng hết căng thẳng rồi.
52:52Nhưng chỉ muốn chết quách đi cho xong.
52:54Phó Hy Vũ chắc là muốn dỗ dành tôi nên ôn tồn nói.
52:57Khang ra ra trước đây đi học khá nghiêm túc.
52:59Và lại đây là lần đầu em ấy trốn tiết.
53:01Chị tin em ấy có lý do riêng.
53:04Yên tâm đi.
53:04Chị sẽ không vì chuyện này mà làm khó em ấy đâu.
53:08Vâng.
53:09Tựa vào cửa sổ.
53:10Giọng tôi càng buồn bực hơn.
53:11Thế này là sao?
53:13Vừa đấm vừa xòa à?
53:14Nhíu mày một cái.
53:16Phó Hy Vũ chuyển chủ đề.
53:17Muốn nghe kể chuyện không?
53:18Chuyện của chị gái chị và gì út ấy.
53:21Nghe ạ.
53:22Tôi rất khoát ngẩn đầu lên.
53:24Trông chẳng khác nào một chú chó golden ngốc ngách vừa lấy lại tinh thần.
53:28Phó Hy Vũ mỉm cười.
53:29Giảm tốc độ xe.
53:30Hồi gì út vừa tốt nghiệp tiến sĩ về nước.
53:32Phó Thư Vũ, tức là chị gái chị, vẫn còn đang học lớp 12.
53:36Chị ấy gây họa ở trường.
53:38Mẹ chị không rảnh để đi bảo lãnh nên đã gọi gì út tới.
53:41Đó cũng là lần đầu tiên họ gặp nhau.
53:43Mãi đến khi xe dừng lại, tôi vẫn còn chưa thỏa mãn.
53:46Cứ bám lấy Phó Hy Vũ.
53:48Rúc vào lòng chị mà hỏi.
53:49Sau đó thì sao?
53:51Sau đó thì sao ạ?
53:52Làm sao mà họ cứ hợp rồi lại tan như thế?
53:55Phó Hy Vũ không đáp.
53:57Chỉ nhấn nút mở cửa thang máy.
53:58Dẫn tôi cùng bước vào trong.
54:00Lúc này chị mới tiếp tục nói.
54:02Vì Phó Thư Vũ đã đính hôn.
54:04Mồm tôi há hốc thành hình chữ O.
54:06Đúng là kịch bản kinh điển.
54:07Cẩu huyết.
54:08Hiểu lầm.
54:09Không chịu nói rõ.
54:10Sau đó thì sao nữa?
54:12Sau đó.
54:13Lời nói chưa kịp dứt.
54:14Phó Hy Vũ đã xoay người ôm lấy vòng eo mảnh mai của tôi.
54:18Ép tôi vào góc thang máy.
54:19Chị giữ chặt gáy tôi rồi cuối xuống cắn lên môi.
54:22Lực đạo hơi nặng.
54:23Mang theo một chút ý vị trừng phạt.
54:25Tại sao em lại quan tâm đến họ như thế?
54:28Chúng ta về đến nhà rồi.
54:29Bé cưng.
54:30Chị kể những chuyện đó chỉ là để chân an tôi thôi.
54:33Phó.
54:34Tôi khẽ đẩy vai chị.
54:36Định biện bạch thêm điều gì đó.
54:37Như những âm thanh mềm yếu ấy đều bị nút trừng vào nụ hôn mãnh liệt của chị.
54:42Xuyệt.
54:42Chị ép sát vào tôi.
54:44Chán chạm chán.
54:45Mũi chạm mũi.
54:46Ánh mắt của Phó Hy Vũ lúc này tăm tối hơn bất cứ lúc nào trong ngày.
54:49Giống như một con sói đội lốt cừu.
54:51Trong lãnh địa riêng thuộc về chị và do chị tuyệt đối kiểm soát.
54:55Chị cuối cùng đã chút bỏ lớp ngụy trang đầy lý trí và kiểm chế.
54:58Đừng nghĩ về họ nữa.
55:00Hãy nghĩ về chị thôi.
55:01Bé cưng.
55:02Chỉ được phép nghĩ về một mình chị thôi.
55:04Hoàn.
55:05Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
55:05Cảm ơn các bạn đã theo dõi.
Bình luận