Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Ta trinh chiến nơi biên ải 10 năm, nước lương đầu hàng, ta dẫn 10 vạn cố gia quân khải
00:00:04hoàn hồi chiều, được phong nằm bình hầu.
00:00:07Hoàng thượng ban hôn, bảo ta cưới trưởng công chúa, nhưng ta là nữ nhân mà.
00:00:11Đêm tân hôn, trưởng công chúa muốn cùng ta động phòng, ngoài mặt thuận theo, nhưng trong lòng lại lén
00:00:17bỏ thuốc, định giả vờ cho qua chuyện.
00:00:19Ai ngờ, lần đầu tiên bỏ thuốc, lại bị nàng phát hiện, ngược lại nàng cho ta uống thuốc.
00:00:24Điện hạ, đây là ban ngày, xin điện hạ tự trọng.
00:00:28Bản cung đây là đang giúp phò mã, giải tỏa nỗi khổ cấp bách thôi.
00:00:32Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại 1 like và bình
00:00:37luận để mau có người yêu nhé.
00:00:39Vào chuyện, phụ thân ta là nam bình hầu, nhờ lập nhiều chiến công hiển hách trên xa trường mà
00:00:44được phong tước.
00:00:45Khi tỷ tỷ 7 tuổi, mẫu thân mới sinh ra ta.
00:00:48Nhưng vì thân thể yếu đuối, không thể sinh thêm, phụ thân giết luôn bà đỡ, tuyên bố ta là
00:00:53con trai, đặt tên của kiến an.
00:00:55Lúc nhỏ ta không hiểu vì sao phải giả làm nam nhân.
00:00:58Thỉnh thoảng lén học thư thùa với tỷ tỷ, bị mẫu thân phát hiện thì mắng một trận, nhưng bà
00:01:03chưa từng đánh ta.
00:01:045-6 tuổi, mẫu thân bệnh nặng qua đời.
00:01:07Đêm đó, phụ thân nói với ta thâu đêm suốt sáng, hy vọng của cả nhà cố đều đặt trên
00:01:12vai ta.
00:01:13Lúc ấy mới hiểu vì sao ta phải sống như một nam nhi, bởi vì phụ thân yêu mẫu thân
00:01:17ta quá sâu, không muốn nạp thiếp hay tái hồn.
00:01:209 tuổi, ta thường cùng trưởng công chúa duy nhất trong hoàng thất chơi đùa.
00:01:24Phụ thân sợ ta ở gần công chúa lâu ngày sẽ bị lộ thân phận, bèn đưa ra biên ải
00:01:29rèn luyện.
00:01:30Thoát cái 10 năm trôi qua.
00:01:32Trong 10 năm ấy, nước lương không ngừng xâm phạm biên cương.
00:01:35Phụ thân thân trinh ra trận, không may chúng kế gian, bị vây khốn, tự vẫn tuận quốc.
00:01:40Chỉ còn chút nữa thôi, chỉ cần ta đem viện quân đến sớm một khắc, có lẽ đã cứu được
00:01:45phụ thân.
00:01:46Nhưng vẫn đến chậm một bước.
00:01:48Ba ngày sau, ta bắt sống vua nước lương, ép họ cầu hòa.
00:01:52Ta đích thân đưa di thể phụ thân về kinh thành, đại thắng khải hoàn.
00:01:56Khi vào kinh, ta đầu quấn vải trắng hiếu tang, cửa chiến mã cao lớn, sau lưng là 10 vạn
00:02:01cố gia quân hùng tráng.
00:02:02Lạnh lùng cúi nhìn bách tính hai bên quỳ dạp, cố gia chúng ta đời đời đơn truyền, trung liệt
00:02:07hộ quốc, văn võ song toàn.
00:02:10Vào cung, ta quỳ một gối, vi thần tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.
00:02:16Hoàng đế ngồi trên long ỉ, vội vàng phất tay bảo ta đứng lên, nam bình hầu mau đứng dậy.
00:02:22Mười năm chinh chiến, đánh cho nước lương cầu hòa, quả là trụ cột của đại khánh.
00:02:26Nay khanh tuổi đã 19, đến tuổi thành thân rồi.
00:02:29Chấm và hoàng quý phi đã bàn, quyết định gả hoàng mũi của chấm cho khanh.
00:02:34Tim ta dối loạn, nếu thật sự cưới trưởng công chúa, e rằng thân phận nữ nhi sẽ bại lộ
00:02:38mất.
00:02:39Hoàng thượng, phụ thân vi thần mới mất, vi thần phải thủ hiếu 3 năm, xin hoàng thượng minh xét.
00:02:45Nếu trưởng công chúa vẫn như thở nhỏ thì còn được, như nếu nàng đã thay đổi, tuyệt đối không
00:02:49thể cưới.
00:02:50Hoàng đế lại phất tay, thôi, cứ thế mà làm.
00:02:53Phụ thân khanh đã khuất, khanh kế thước, là vị hầu trẻ tuổi nhất đại khánh, xứng với hoàng mũi
00:02:59rồi.
00:03:00Ta còn muốn nói gì, hoàng đế đã quay lưng bỏ đi.
00:03:03Công công theo bên cạnh vừa cười vừa tiễn ta ra khỏi điện, hoàng quý phi vẫn khỏe mạnh, hầu
00:03:07ra cứ yên tâm.
00:03:09Hoàng quý phi chính là tỷ tỷ của ta.
00:03:11Năm đó vừa qua lễ cập kê, tỷ đã tiến cung làm linh phi, còn ta ra biên cường.
00:03:17Mười năm, tỷ từ phi tần nhỏ bé thành hoàng quý phi, ta từ thế tử thành nam bình hầu.
00:03:22Tất cả công danh, suy cho cùng vẫn là nhiều phụ thân.
00:03:25Giờ đây, ta lại phải làm phò mã, mà không thể phản kháng một lời.
00:03:29Khi trở về phủ, lão quản gia 10 năm không gặp đã rơi nước mắt vì vui mừng.
00:03:33Từ khi mẫu thân mất, phụ thân bận rộn chiều chính, ngoài tỷ tỷ và quản gia, không ai thật
00:03:39lòng đối tốt với ta.
00:03:40Bước vào căn phòng rời đi từ 10 năm trước, mọi thứ vẫn giữ nguyên như thổi còn 9 tuổi.
00:03:45Trong phòng có rất nhiều gương đồng lớn nhỏ.
00:03:47Ta luôn phải soi mình, để chắc rằng từng cử chỉ, từng ánh mắt đều không có chút gì nữ
00:03:53tính.
00:03:53Phải khiến bản thân nam tính hơn cả nam nhân thật.
00:03:56Đứng trước chiếc gương đồng lớn nhất, ta từ từ cởi áo giáp.
00:04:00Trên thân thể đầy những vết thương lớn nhỏ, trăng trịt khắp nơi.
00:04:03Đáng sợ nhất là vết sẹo dài 3 tấc nơi ngực, ngoăn nguèo như một con dết khô.
00:04:08Những vết sẹo này, rồi cũng nên biến mất thôi.
00:04:11Có lẽ sau này sẽ chẳng còn cơ hội trở lại xa trường nữa.
00:04:14Chưa đầy nửa nén hương, thanh chỉ tứ hôn đã đến.
00:04:17Toàn thành đều biết chuyện nam bình hầu cưới trưởng công chúa.
00:04:20Bao nhiêu quý tộc trong kinh đều thở phào nhẹ nhóm.
00:04:23Cuối cùng, người đội mũ xanh không phải họ.
00:04:26Người người bàn tán, không biết là nên chúc mừng hay nên thương hại nam bình hầu.
00:04:30Trong những ngày chờ tân hôn, phó tướng Lâm Bân đến thăm ta.
00:04:34Hắn là người cùng ta ra biên ải năm xưa.
00:04:36Phụ thân hắn là thượng thư quân bộ, bạn cũ của phụ thân.
00:04:40Hai chúng ta cùng vào sinh ra tử, cứu mạng lẫn nhau không biết bao lần.
00:04:44Nếu không nhờ phụ thân có tức vị cao, có lẽ chức tướng quân hôm nay đã là của hắn.
00:04:49Hắn cười treo, kiến an, ngươi thật không nghĩa khí, thầy sắc quên bạn.
00:04:53Có trưởng công chúa rồi là quên huynh đệ chúng ta à?
00:04:56Ta lạnh mặt, rót cho hắn một chén rượu, thầy sắc quên bạn.
00:04:59Vậy công chúa ấy, ngươi có dám lấy không?
00:05:02Gần đây ta đã cho người điều tra, trưởng công chúa nay khác xưa.
00:05:06Nghe nói nàng phóng túng, tùy hứng, trong phủ nuôi vô số nam sủng, thậm chí cả kỹ nữ và
00:05:11vũ cờ.
00:05:12Chỉ cần nàng vừa ý ai, ngươi đó dù trốn cả đêm, sáng hôm sau cũng sẽ bị trói trần
00:05:17chuồng trên giường nàng.
00:05:19Tính cách của trưởng công chúa bây giờ hoàn toàn khác so với hồi còn nhỏ, ta cũng không biết
00:05:23đâu mới là thật, đâu là giả.
00:05:25Kiến an, ngươi cũng đừng lo.
00:05:27Dù ra ngươi có đen sạm, thô giáp, nhưng ngũ quan vẫn coi được.
00:05:31Có lẽ ngay cả đám mặt sủng của công chúa cũng chẳng để mắt đến ngươi đâu, giáng nhịn một
00:05:36đời là xong thôi.
00:05:38Lâm bân vỗ vai ta, vẻ mặt khó xử mà an ủi.
00:05:41An ủi cái gì chứ?
00:05:43Rõ ràng là đâm vào tim người ta.
00:05:45Trước 9 tuổi, ta vốn là một tiểu cô nương nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, chầm ngư lạc nhạn.
00:05:50Như đến biên ải, gió cát mù trời, mở miệng nói chuyện cũng đầy cát bụi.
00:05:55Kinh thành người đông, tai mắt nhiều, sau này chúng ta ít gặp nhau thì hơn, trong tay ta đang
00:06:00nắm 10 vạn binh quyền, chỉ e chẳng bao lâu hoàng thượng sẽ thu hồi.
00:06:04Những năm gần đây, long thể hoàng thượng ngày một yếu, dù ta ở nơi xa cũng nghe tin ấy.
00:06:10Cách đây không lâu, tận mắt trông thấy, ta đã biết, chiều đại này e chẳng còn lâu.
00:06:15Cố gia quân đời đời do cố gia nắm giữ, đâu có chuyện nói trả là trả.
00:06:19Dù ngươi làm phò mã, muốn thu quân cũng phải có lý do, nếu không thiền hạ khó phục.
00:06:24À, đây là lọ hoa nhan cao ta mua của hạc thần y, giá nghìn vàng đấy.
00:06:29Nhìn kỹ lại, hình như ngươi trắng ra chút rồi đó.
00:06:32Lâm Bân lấy ra một lọ xứ nhỏ khắc hình hoa đào, cười hiếp mắt.
00:06:36Ta nghe vậy, mỉm cười nhận lấy, mở nắp người thử, nụ cười càng sâu.
00:06:41Kiến An, ngươi đúng là người biết hàng.
00:06:43Lọ này ta tốn đúng 100 lượng vàng mới đoạt được, là để ngươi sau này ở phủ công chúa
00:06:48tranh sủng, đỡ bị ức hiếp.
00:06:50Hắn vừa cười đắc ý, vừa choàng tay qua vai ta.
00:06:53Ta đặt lọ xứ lên bàn, hất tay hắn ra, vừa định mở miệng nói thỉ.
00:06:58Một giọng giả nua vang lên ngoài cửa, chỉ thoáng chốc, lọ xứ trên bàn đã nằm trong tay một
00:07:03ông lão.
00:07:03Hạ thần y, sao ông lại ở đây? Chẳng lẽ hối hận rồi à? Mau trả lại hoa nhan cao
00:07:09cho ta.
00:07:10Lâm Bân vừa định lao tới giật lại, nhưng nghe xong câu tiếp theo thì đứng xứng tại chỗ.
00:07:15Tốt lắm, đồ đệ ngoan, lọ hoa nhan cao này đúng là vô giá. Hay là con làm thêm vài
00:07:20lọ nữa nhé?
00:07:22Từ nhỏ ta đã bái ông ấy làm sư phụ, vừa giỏi độc, vừa giỏi y, chỉ là võ công
00:07:27tệ, nhưng khinh công tuyệt đỉnh.
00:07:28Ba năm ta học được hết sở trường của ông, thậm chí về y độc còn vượt xa cả thầy.
00:07:33Lâm Bân nhìn ông, lại nhìn ta, hết nhìn ta lại nhìn ông, mặt ngương ác.
00:07:38Hai người, là, ta trừng mắt, lão già, trả ta 800 lượng bạc trắng mau.
00:07:44Ngay thành thân, phủ công chúa náo nhiệt vô cùng, quan lớn nhỏ trong chiều đều đến tặng lễ,
00:07:49ngay cả hoàng đế và hoàng quý phi cũng đích thân đến dự.
00:07:52Ta mặc hỷ phục đỏ thẫm, tay cầm khăn dao bái, đứng đối diện người đội khăn trùn đầu đỏ,
00:07:57chính là công chúa.
00:07:59Trong đầu ta vẫn vương bóng dáng cô công chúa nhỏ ngọt ngào nam xưa,
00:08:02nghĩ bụng chắc dưới khăn trùn kia là một dung nhan khuyên thành tuyệt sắc.
00:08:06Sau khi hành lễ bái đường, đến lúc vào động phòng,
00:08:09còn đang nghĩ cách nào để không bị lộ thân phận nữ nhi,
00:08:12thì nàng lại ra lệnh cho ma ma lưu, bắt ta đứng ngoài tẩm cung đến sáng.
00:08:16Hoàng uy như núi, nàng là chủ, ta là thần, ta nào dám chống lại.
00:08:20Chống lại là tội chu di cửu tộc.
00:08:22Đứng trong gió lạnh ngoài điện, tay xít chặt ngọc bội bên hông,
00:08:25nghe bên trong vọng ra tiếng cười đùa của nàng cùng đám mặt sủng,
00:08:29trái tim trong lồng ngược dần nguội lạnh.
00:08:31Thì ra, nàng thật sự không còn là trưởng công chúa của năm xưa nữa.
00:08:35Ma ma lưu vội bước đến, nói khẽ, phò mã ra, đây là kim bài hoàng thượng ban.
00:08:40Khẩu dụ của ngài, chỉ cần phò mã không tổn hại công chúa,
00:08:43toàn bộ phủ công chúa đều do ngài định đoạt.
00:08:46Đặc biệt là đám mặt sủng kia, phải đuổi hết ra ngoài.
00:08:49Ta nhận kim bài, nhìn qua, nó chỉ là một nửa,
00:08:53chạm khắc hoa văn kỳ lạ, không có chữ nào.
00:08:56Ta không vội cầm, chỉ nhìn bà ta, suy xét lời ấy thật hay giả.
00:09:00Dù sao ban ngày, bà ta còn quỷ liếm giày công chúa, nịnh hót không thôi.
00:09:05Phò mã ra, lão nô tuy là người hầu bên công chúa,
00:09:08nhưng lòng chung vẫn hướng về hoàng thượng.
00:09:10Nếu không nhờ lão nô báo chuyện tối nay,
00:09:12hoàng thượng sao biết ngài đang quỷ ở đây?
00:09:15Mau đứng dậy đi, ta đón lấy kim bài,
00:09:17chắp tay, đa tạ lưu ma mạ.
00:09:20Phò mã ra khách khí quá,
00:09:22sau này cả phủ này còn phải trông cậy vào ngài đấy.
00:09:25Nói xong, bà ta mặt nghiêm lại, rồi rời đi.
00:09:28Ta nhìn theo bóng ma ma khuất dần trong đêm,
00:09:30xiết chặt kim bài trong tay.
00:09:32Trong lòng chỉ muốn đạp tung cánh cửa trước mặt,
00:09:34hỏi nàng một câu, những lời thầy ước năm xưa,
00:09:37tín vật năm đó, còn là thật không?
00:09:39Trước điện, đèn đã tắt,
00:09:41chỉ còn ta một mình với ký ức tuổi thơ,
00:09:43tiếng cười nàng vang lên giữa hoa đảo.
00:09:46Trật hình ảnh chuyển thành chiến trường,
00:09:47một tên thủ phỉ hung nô mặt giữ tợn vung đao cong,
00:09:50dạch một nhát dài trên ngược ta.
00:09:52Sáng hôm sau,
00:09:54khi trưởng công chúa,
00:09:55Khánh Nguyệt Giao,
00:09:56được đám mặt sủng diều đến trước mặt ta,
00:09:58ta mới thoát khỏi dòng hồi ức.
00:10:00To gan, ai cho người ngồi trên bậc thêm hả?
00:10:03Khánh Nguyệt Giao mặc áo lụa đỏ cổ cao,
00:10:06càng tôn lên vẻ mỹ lệ yêu mị.
00:10:07Bên cạnh nàng là một nam tử gầy cao,
00:10:10dáng thư sinh, da trắng đến mức thiếu sức sống.
00:10:12Ta hơi ngẩn người, vội đứng dậy,
00:10:15nàng ấy thật sự đã thay đổi rồi.
00:10:17Thấy ta im lặng,
00:10:18nàng ngạo nghĩ ngẩn đầu,
00:10:20đôi mắt đẹp chứa đầy khinh miệt,
00:10:21rồi vung tay tát thẳng về phía ta.
00:10:23Theo phản xạ nắm lấy cổ tay nàng,
00:10:25tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại,
00:10:27ống tay áo lụa trượt xuống,
00:10:29để lộ làn da trắng ngần như ngọc,
00:10:31trên cánh tay lộ ra một việt đỏ nhạt.
00:10:33Điện hạ còn nhớ thân phận phò mã của ta trăng.
00:10:36Nàng tức giận,
00:10:37rút tay ra khỏi tay ta,
00:10:39ống tay áo rơi xuống,
00:10:40chỉ còn nhìn thấy đôi tay trắng nõn thon dài,
00:10:42động tác ấy lại khiến ta nhớ đến
00:10:44một người từng dịu dàng cười giữa nắng xuân năm ấy.
00:10:47Phò mã à!
00:10:48Nực cười!
00:10:49Ngươi như vậy mà cũng xứng làm phò mã của bản cung sao,
00:10:52ngay cả sách giày cho bản công chúa
00:10:54còn không đủ tư cách.
00:10:56Cái gì?
00:10:57Ngay cả sách giày cũng không xứng ư.
00:10:59Ta chịu không nổi sự xỉ nhục như thế,
00:11:01liền dơ chân đá một cước vào bụng nam sủng đang ngồi cạnh nàng.
00:11:05Bộc!
00:11:06Chỉ thấy hắn ngã vật xuống đất,
00:11:08gương mặt nhân nhó nhìn ta đau đớn,
00:11:10tựa như đang nói,
00:11:11không phải ta nói mà,
00:11:12sao lại đá ta?
00:11:13Điện, hạ,
00:11:14nô ra đau.
00:11:15Thấy vậy,
00:11:16khánh nguyệt dao vội ngồi sổm xuống,
00:11:18giọng nói mềm nhẹ,
00:11:19nam công tử,
00:11:20ngươi không sao chứ?
00:11:21Còn không mau chuyển ngữ y.
00:11:23Nàng ngẩn đầu,
00:11:24quay sang nói với Lưu Ma Ma bên cạnh,
00:11:27Lưu Ma Ma,
00:11:27mau đỡ hắn dậy.
00:11:28Ta lấy từ trong ngực ra kim bài,
00:11:30giọng lạnh như băng,
00:11:32Lưu Ma Ma,
00:11:32đuổi toàn bộ nam sủng trong phủ ra ngoài cho ta.
00:11:35Khánh nguyệt dao nhìn thấy kim bài trong tay ta,
00:11:38ánh mắt thoáng hiện lên vẻ vui mừng,
00:11:40nhưng rất nhanh lại bị cơn giận che lấp.
00:11:42Vô lễ,
00:11:43còn không mau bắt hắn lại cho bản cung.
00:11:45Lời vừa rớt,
00:11:47lập tức toàn bộ thị vệ và ám vệ trong phủ xông ra,
00:11:50vây ta chật kín.
00:11:50Không ngờ phủ công chúa lại có nhiều thị vệ như vậy,
00:11:53ta cũng khá bất ngờ.
00:11:55Khánh nguyệt dao nhớ mày,
00:11:56mệnh lệnh của bản cung mà các ngươi cũng dám không nghe,
00:11:59còn không mau bắt hắn lại.
00:12:01Nhưng ngay giây sau,
00:12:02tất cả mọi người trong viện đều sững sở.
00:12:04Bài kiến hoàng thượng,
00:12:06vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế,
00:12:08toàn bộ thị vệ và ám vệ đồng loạt quỳ một gối xuống,
00:12:11đứng lên đi,
00:12:12mau đuổi hết đám nam sủng trong phủ này ra ngoài.
00:12:15Nghe họ hô vạn tuế,
00:12:17ta liền hiểu,
00:12:17kim bài trong tay ta quả thật là thật.
00:12:20Đã vậy,
00:12:20ta càng không cần phải chịu ớt ức từ Khánh nguyệt dao nữa.
00:12:23Nàng sững người một thoáng,
00:12:25rồi tức giận đến run dày,
00:12:26to gan.
00:12:27Kim bài này ngươi từ đâu mà có?
00:12:29Bản cung phải nói cho Hoàng huynh,
00:12:31chém đầu người.
00:12:32Ta không hề sợ hãi,
00:12:34chỉ khẽ chắp tay,
00:12:35điện hạ,
00:12:35thần chỉ là tuân mệnh hoàng thượng,
00:12:37chẳng phải ý riêng của thần.
00:12:39Chưa đến một nén nhang sau,
00:12:41trong phủ vang lên tiếng khóc than dậy trời,
00:12:43đám nam sủng đều bị trục xuất.
00:12:44Công chúa tức đến nghiến răng,
00:12:47mắng ta tội khí quân,
00:12:48dọa sẽ cho ngũ mã phanh thay.
00:12:50Nhưng ta mặc kệ,
00:12:51vì đây là ý chỉ của Hoàng thượng.
00:12:53Mấy canh giờ nàng không xuất hiện,
00:12:55ta bèn kiểm tra toàn bộ sổ sách trong phủ,
00:12:57quả nhiên xa hoa vô độ.
00:12:59Chỉ riêng việc nuôi dưỡng đám nam sủng,
00:13:01ca kỹ, vũ cơ,
00:13:03mỗi tháng đã tốn 5.000 lượng vàng.
00:13:05Chưa kể công chúa còn thường xuyên ra ngoài
00:13:07chơi bời phung phí.
00:13:08Một tháng tiêu xài của phủ công chúa
00:13:10có đủ để dân cả nước ăn mấy đời.
00:13:12Khi mặt trời lặn,
00:13:13Khánh Nguyệt Giao mới đến thư phòng tìm ta,
00:13:15nói muốn giữ lại vài nam sủng,
00:13:17ca kỹ.
00:13:18Ta tất nhiên không đồng ý,
00:13:20chỉ tay vào đống sổ sách chất đầy bàn và sàn nhà.
00:13:22Những sổ ta đã xem hết,
00:13:24còn vô số nợ ngoài chưa trả.
00:13:26Công chúa ỉ là Hoàng thất nên nợ dân chúng,
00:13:28mà dân nào dám đòi.
00:13:30Ta lạnh giọng nói,
00:13:31điện hạ,
00:13:32từ nay về sau,
00:13:33mọi thứ trong phủ phải tiết kiệm,
00:13:35không được xa xỉ lãng phí.
00:13:37Bản cung là công chúa,
00:13:38ngươi đuổi hết người của bản cung đi,
00:13:40bản cung còn chưa tính sổ,
00:13:42giờ còn muốn bắt bản cung thắt lưng buộc bụng sao.
00:13:44Cô kiến an,
00:13:46bản cung nhắc lại,
00:13:47bản cung là công chúa.
00:13:49Điện hạ cũng chớ quên,
00:13:50thần là phò mã của người.
00:13:52Nếu người không muốn,
00:13:53xin thỉnh Hoàng thượng hạ chỉ cho chúng ta hòa ly,
00:13:56tốt, phò, mã,
00:13:58đừng để bản cung nắm được nhược điểm của ngươi,
00:14:00chờ đó.
00:14:01Cả kinh thành đều biết ta được Hoàng thượng ban kim bài,
00:14:04cũng biết ta quản chế công chúa.
00:14:07Trong chút lát,
00:14:08đám công tử quyền quý tranh nhau muốn kết giao,
00:14:10ngưỡng mộ không rứt.
00:14:11Nhưng ta chẳng buồn lui tới,
00:14:13mỗi ngày ngoài việc luyện võ,
00:14:14vào chiều,
00:14:15đều là bận rộn xử lý nợ nần ngoài phủ.
00:14:18Phò mã như ta chỉ có thể giữ chức an nhàn,
00:14:21không thể tham dự đại quyền.
00:14:22Gần đây,
00:14:23có đại thần dâng sớ đàn hạc ta không chịu trả lại binh quyền,
00:14:26nói ta có lòng khác.
00:14:28Sau Hoàng thượng chỉ cười,
00:14:29chấn an bá quan rằng cố ra tuyệt không hài lòng,
00:14:31tuyệt không nhắc đến việc thu hồi binh quyền.
00:14:34Còn Khánh Nguyệt Giao thì ngày nào cũng kiếm chuyện,
00:14:37càng lúc càng thường xuyên.
00:14:38Nhưng ta lại cảm thấy nàng không giống như lời đồn,
00:14:41không còn vẻ quyến rũ mê hoặc như ban đầu,
00:14:43mà dần dần lại có chút,
00:14:45đáng yêu.
00:14:46Một hôm,
00:14:47Khánh Nguyệt Giao mang đến một bức họa,
00:14:49đặt lên bàn trước mặt ta.
00:14:50Phò mã,
00:14:51ngươi xem nữ tử này có đẹp không?
00:14:53Ta nghiêng đầu nhìn,
00:14:54trong lòng chấn động.
00:14:56Nữ tử trong tranh mặc y phục trắng,
00:14:57cài châm gỗ hình bách hợp,
00:14:59thanh lệ thoát tục,
00:15:00không nhiễm bụi trần.
00:15:01Nhưng khuôn mặt ấy,
00:15:02lại chính là ta.
00:15:04Vẽ ta thành nữ tử,
00:15:05nàng ấy có ý gì đây?
00:15:07Ta dám chắc thân phận mình chưa từng bị lộ,
00:15:09suốt một tháng nay chưa hề cùng dường với nàng.
00:15:12Người này trông hơi giống vi thần,
00:15:14không biết điện hạ lấy bức họa này ở đâu.
00:15:16Ta quan sát kỹ,
00:15:18nét mực còn chưa khô,
00:15:19rõ là vừa mới vẽ xong.
00:15:21Phò mã mắt tinh thật,
00:15:22bức này là bản cung tự tay vẽ.
00:15:24Nàng mỉm cười,
00:15:26tay chỉ lên hàng chữ trên tranh,
00:15:27rồi lại chỉ ta.
00:15:29Trong khoảnh khắc ấy,
00:15:30tim ta như ngừng đập.
00:15:31Trong đầu thoáng hiện lại
00:15:32tất cả mọi việc ta làm suốt tháng qua.
00:15:34Nhưng nghĩ mãi,
00:15:36ta vẫn thấy mình không hề để lộ sơ hở.
00:15:38Ta khẽ nhíu mày,
00:15:40điện hạ chớ đùa,
00:15:41vi thần là nam nhân.
00:15:42Nếu điện hạ không thích,
00:15:43xin hãy tấu hoàng thượng,
00:15:45hạ chỉ hòa ly.
00:15:46Rốt cuộc nàng ấy định làm gì?
00:15:48Ánh mắt nàng rời xuống,
00:15:50nhìn đến chiếc ngọc bội hình vòng đeo bên hông ta.
00:15:52Đó là thứ nàng tặng năm ta 9 tuổi.
00:15:55Chẳng lẽ, nàng nhớ ra rồi?
00:15:57Bản cung đâu có xỉ nhục ngươi,
00:15:59chỉ là thấy gần đây phò mã càng ngày càng xinh đẹp,
00:16:02khiến bản cung khó mà phân biệt nam nữ thôi.
00:16:04Chiếc ngọc bội này,
00:16:05sao trước kia chưa từng thấy ngươi đeo?
00:16:08Khánh Nguyệt Giao đặt tay lên bàn,
00:16:10cuối người tiến lại gần.
00:16:11Ta vô thức sờ mặt mình,
00:16:13chẳng lẽ do dạo này ta dùng hóa nhan cao nhiều quá,
00:16:16nên da rẻ trắng mịn hơn thường.
00:16:18Dù có hồi phục dung mạo thật,
00:16:19thì trong ánh mắt,
00:16:20khí chất ta vẫn là một nam nhân mang vẻ anh Tuấn,
00:16:23không thể giống nữ tử được.
00:16:25Ngày thành thân,
00:16:26ta đeo ngọc bội này để nàng nhớ lại ước hẹn thở nhỏ,
00:16:29nhưng nàng không buồn nhìn lấy một cái.
00:16:31Hôm nay ta đeo lại,
00:16:32chỉ vì đây là ngày kỷ niệm đặc biệt mà thôi.
00:16:35Điện hạ chớ nói đùa,
00:16:36vi thần chỉ ở trong phủ lâu ngày mà thôi.
00:16:39Nếu vi thần được lệnh ra biên ải một lần nữa,
00:16:41thì mọi chuyện vẫn như trước.
00:16:43Ngọc bội này,
00:16:44nếu công chúa thích,
00:16:45xin cứ lấy.
00:16:46Nếu Khánh Nguyệt Giao thật sự muốn lấy ngọc bội,
00:16:49ta cũng không thể tỏ vẻ không nỡ.
00:16:53Ta nghĩ đó chỉ là vật tầm thường,
00:16:54rồi sẽ chẳng buồn lấy nữa.
00:16:56Nhưng ngoài dự đoán của ta,
00:16:58Khánh Nguyệt Giao lại vươn tay,
00:16:59nhẹ nhàng tháo chức ngọc bội tròn bên hông ta xuống,
00:17:02ngắm nghĩa tỉ mỉ.
00:17:04Tốt lắm,
00:17:05bản cung nhận rồi.
00:17:06Hôm nay phò mã có phải nên cùng bản cung,
00:17:08động phòng không?
00:17:10Nàng vừa cho đùa với ngọc bội trong tay,
00:17:12vừa thẳng nhiên nhìn thẳng vào mắt ta.
00:17:14Điện hạ, nếu không chê vi thần,
00:17:16lúc nào cũng được.
00:17:17Ngoài mặt ta nói ung dung,
00:17:19trong lòng thì gào thét,
00:17:20đừng có lại gần à à.
00:17:22Dù dạo gần đây ta đã bớt ghét nàng,
00:17:24nhưng nghĩ đến đêm tân hôn bị xỉ nhục,
00:17:26lại nhớ đám mặt trắng từng ở bên nàng,
00:17:28ra đầu ta liền tê dại.
00:17:30Không ngờ phò mã cũng cùng bản cung tâm ý tương thông.
00:17:33Đêm nay bản cung sẽ đợi phò mã,
00:17:35từ nay chớ ngủ ở thư phòng nữa,
00:17:37hãy cùng bản cung đồng sàng.
00:17:39Ta còn chưa kịp nghĩ cách thoái thác,
00:17:41nàng đã bước lên,
00:17:42hôn nhẹ lên má ta.
00:17:44Cái hôn ấy chỉ chạm thoáng qua,
00:17:45như nóng đến mức khiến toàn thân như bị thiêu đốt.
00:17:48Tay ta vẫn còn đặt trên má,
00:17:50hơi ấm ấy dường như chưa tan,
00:17:51mà tay ta cũng đỏ bừng lên.
00:17:53Lần đầu tiên sau,
00:17:55nàng nhìn bộ ráng luống cuống của ta,
00:17:57cười khẽ,
00:17:58xoay người rời đi.
00:17:59Đợi nàng đi hẳn,
00:18:00ta mới hoàn hồn,
00:18:02vỗ vỗ mặt mình,
00:18:03chỉ là một cái hôn thôi,
00:18:04có gì đâu mà đỏ mặt.
00:18:06Thế nhưng tim lại đập thình thịch,
00:18:08đánh trận nơi xa trường cũng chưa từng loạn nhịp như thế này.
00:18:11Từ sau khi Khánh Nguyệt giao đi,
00:18:13ta chẳng còn tâm trí nào đọc sách.
00:18:15Nếu tối nay nàng thật sự cưỡng bức ta thì sao?
00:18:18Còn nếu ta không đến,
00:18:19nàng ma mách hoàng thượng,
00:18:21thân phận nữ nhi chẳng phải sẽ lộ mất sao?
00:18:23Nghĩ đi nghĩ lại,
00:18:25chỉ còn một cách,
00:18:25hạ thuốc,
00:18:26an toàn nhất,
00:18:27gọn gàng nhất,
00:18:28bóng đêm dần buông,
00:18:29trăng vắt ngang song cửa.
00:18:31Đến khi lưu ma ma đến thúc,
00:18:33ta mới miễn cưỡng đứng dậy,
00:18:34hạ thuốc cho công chúa,
00:18:35quả thật là lần đầu tiên trong đời ta làm chuyện này.
00:18:38Có khi,
00:18:39sau này còn làm đến 10 lần,
00:18:41trăm lần,
00:18:41ngàn lần cũng nên.
00:18:43Bước vào phòng,
00:18:44ta thấy Khánh Nguyệt giao đã nằm trên giường,
00:18:46chăn đắp lơi lỏng,
00:18:47không biết có lạnh không.
00:18:49Điện hạ,
00:18:49thân vì có việc nên đến trễ.
00:18:52Khánh Nguyệt giao nghe tiếng liền ngồi dậy,
00:18:54chăn rơi xuống,
00:18:55trên người nàng chỉ còn chiếc yếm đỏ hình uyên ương.
00:18:57Ta khự người,
00:18:58vội quay lưng đi,
00:19:00phò mã đừng ngại,
00:19:01quay lại đi,
00:19:01còn không mau lại đây giúp bản cung cởi áo.
00:19:05Cởi,
00:19:05áo,
00:19:06ta bắt đầu nghi ngờ mình nhìn lầm,
00:19:08nàng có mặc gì khác ngoài yếm không vậy.
00:19:10Chờ mãi chẳng nghe nàng nói thêm,
00:19:12ta cứng đờ người,
00:19:13chậm dãi quay lại.
00:19:14Nhìn thấy cảnh trên giường,
00:19:16ta lập tức nhắm tịt mắt,
00:19:17cả khuôn mặt nóng bừng,
00:19:19tim đập như trống trận.
00:19:20Tấm chân đã rơi hết,
00:19:22trên người nàng chỉ có chiếc yếm đỏ,
00:19:23còn đôi chân dài trắng nõn kia,
00:19:25quả thực không nơi nào để đặt mắt.
00:19:28Phò mã,
00:19:28đừng để bản cung đợi lâu nữa,
00:19:30lại đây nghỉ đi.
00:19:31Giọng nàng hôm nay mềm mại,
00:19:33quyên rũ hơn hẳn ngày thường.
00:19:35Ta lén bóp chặt nắm thuốc bột trắng trong tay,
00:19:37thôi,
00:19:38hạ thuốc nhanh cho rồi.
00:19:39Điện hạ,
00:19:40đêm tân hôn hôm đó,
00:19:42thần còn chưa cùng điện hạ uống rượu hợp cần.
00:19:44Nếu không uống rượu,
00:19:45ta sao bỏ thuốc được?
00:19:47Phò mã nói cũng đúng,
00:19:48lưu ma ma,
00:19:49đi chuẩn bị hợp cần từ.
00:19:51Trong lúc đợi,
00:19:52ta ngồi bên bàn,
00:19:53lòng dối như tơ vò.
00:19:54Trên giường,
00:19:55công chúa ngồi tựa gối,
00:19:57cười duyên nhìn ta,
00:19:58cử chỉ nào cũng chẳng đầy mị lực.
00:20:00Phò mã,
00:20:01sao ngươi không lại đây?
00:20:02Hai bản cung là hổ,
00:20:03ngươi sợ bị ăn mất.
00:20:05Nghe vậy,
00:20:05cả người ta cứng đở,
00:20:07giả vờ không nghe thấy,
00:20:08chỉ cầu lưu ma ma mau mau đến cứu mạng.
00:20:11Nàng thấy ta vẫn ngồi im,
00:20:13liền hiếp mắt,
00:20:13giọng mang theo vài phần giận dữ.
00:20:15Phò mã,
00:20:16lời bản cung ngươi coi như gió thoảng bên tai sao.
00:20:19Đúng lúc ta định liều mình đứng dậy,
00:20:20lưu ma ma bừng dự tiến vào.
00:20:23Ta thở phào nhẹ nhóm,
00:20:24cứu tinh tới rồi.
00:20:26Rót rượu,
00:20:27bỏ thuốc,
00:20:27dâng lên,
00:20:28một loạt động tác nhanh gọn,
00:20:29không sai một bước.
00:20:31Khi khánh nguyệt dao uống xong,
00:20:32chẳng bao lâu liền ngã xuống,
00:20:34say ngủ mê man.
00:20:35Ta ngồi bên giường nhìn nàng,
00:20:37lòng dậy lên đủ thứ cảm xúc khó tả.
00:20:39Nếu đêm nào cũng như thế,
00:20:41chắc ta phải hạ thuốc cả đời mất.
00:20:43May mà thuốc này không hại thân,
00:20:44chỉ khiến người ta ngủ sâu.
00:20:46Ta khẽ kéo nàng vào trong,
00:20:48còn mình nằm ngoài.
00:20:49Trước khi ngủ,
00:20:50ta định lấy khăn trắng nhỏ,
00:20:52chấm vài giọt máu để làm trứng.
00:20:54Nhưng rồi nghĩ lại,
00:20:55với từng ấy nam sủng trước kia,
00:20:57nàng làm gì còn là sứ nữ.
00:20:59Hoàng gia thể diện khó giữ,
00:21:00ta đành cắn ngón tay,
00:21:02để vài giọt máu rơi lên khăn,
00:21:03nhụn thành những đoá mai đỏ nhỏ nhỏ.
00:21:06Canh dần,
00:21:07hôm nay là ngày nghỉ chiều,
00:21:08ta vẫn dậy sớm luyện thương pháp tổ truyền của nhà cố.
00:21:11Cố kiến an,
00:21:13nghe nói tối qua ngươi với điện hạ viên phòng rồi hả,
00:21:15à mà 800 lượng bao giờ trả ta.
00:21:18Nghe tiếng,
00:21:19ta ngẩn đầu,
00:21:20trên tường là lâm bân,
00:21:21áo gấm xanh,
00:21:22cười gian.
00:21:23Tin tức của ngươi nhanh thật,
00:21:25800 lượng đó đâu phải ta nhận,
00:21:26là sư phụ ta nhận,
00:21:28đi mà tìm ông ấy.
00:21:29Vì 800 lượng ấy mà tháng này hắn tìm ta hơn 10 lần,
00:21:33còn ta,
00:21:34tiền đều đem trả nợ thay cho công chúa cả rồi,
00:21:36lấy đâu ra mà trả hắn.
00:21:38Và lại,
00:21:39dù có tiền thật,
00:21:40hắn cũng chẳng nhận,
00:21:41cái lão già đó sớm mất tâm,
00:21:43ta tìm ai bây giờ.
00:21:44Ta một lòng vì ngươi,
00:21:45ngươi với sư phụ lại lừa ta 800 lượng,
00:21:48800 lượng đó à.
00:21:49Hắn nhảy xuống đất,
00:21:51xông đến trước mặt ta,
00:21:52vừa oán vừa gào.
00:21:53Ta không muốn cãi với hắn,
00:21:55mà chỉ tò mò,
00:21:56tin ta cùng công chúa viên phòng là từ đâu ra,
00:21:59tin ta cùng công chúa ở trung giường là ai tung.
00:22:02Ngươi tưởng phủ công chúa là chỗ kín như thành đồng chắc,
00:22:05chỉ cần có gió lay cỏ động là cả kinh thành biết hết.
00:22:08À,
00:22:09dạo này hoàng thượng hình như bệnh nặng rồi,
00:22:11hoàng vương chắc sắp có động tĩnh.
00:22:12Ngươi tốt nhất đừng rời phủ công chúa,
00:22:15tránh gặp rắc rối.
00:22:16Lâm bân liếc quanh,
00:22:18rồi ghé sát tai ta thì thầm.
00:22:20Thật ra không cần hắn nói,
00:22:21ta cũng biết rõ cả.
00:22:23Ngay ngày vào chiều,
00:22:24ta không mù cũng chẳng điếc,
00:22:25từ tiếng ho sù sụ của hoàng thượng,
00:22:27ta còn có thể nghe ra mùi,
00:22:29sắp hết thời.
00:22:30Hoàng vương là hoàng thúc của hoàng thượng.
00:22:32Năm xưa,
00:22:33hoàng thượng lên ngôi khi mới 8 tuổi,
00:22:35đến 16 tuổi hoàng vương mới hoàn toàn trả lại quyền chính.
00:22:38Không ngờ mới 20,
00:22:40hoàng thượng đã mắc chứng bệnh lạ,
00:22:42sống nhờ dược vật,
00:22:43nay e đã gần kề đại hạn.
00:22:45Triều đình hiện chia 3 phe,
00:22:46một phe bảo thủ,
00:22:47đứng đầu là thừa tướng,
00:22:49trung thành với hoàng thượng.
00:22:50Một phe cải cách,
00:22:51theo hoàng vương,
00:22:52chờ ngày hoàng đế băng hà để lập tân quân.
00:22:55Phe cuối cùng là bọn bảo thân,
00:22:56gió thổi bên nào ngả bên ấy.
00:22:59Dĩ nhiên ta biết,
00:23:00gần đây ngoài việc lên chiều,
00:23:01ta chẳng dám bước khỏi phủ nửa bước,
00:23:04chẳng phải sợ rước họa sao.
00:23:0610 vạn binh quyền,
00:23:07chẳng mấy ngày nữa ta sẽ tìm cớ dâng trả cho hoàng thượng.
00:23:10Tháng qua,
00:23:11Lâm Bân khuyên ta nộp binh quyền không dưới 10 lần.
00:23:14Ta cũng muốn giao,
00:23:15chỉ là thấy thời cơ chưa đến.
00:23:17Giờ hoàng thượng đang hấp hối,
00:23:18giao ra lúc này chẳng khác nào tự đẩy mình vào chỗ chết.
00:23:22Ngươi tự hiểu là tốt,
00:23:23đến lúc trời đổi gió còn biết đường xoay chuyển.
00:23:26Ngươi yên tâm,
00:23:27ta nhất định sẽ đứng về.
00:23:28Lời hắn còn giang dở,
00:23:30đã đột ngột im bặt,
00:23:31đồng thời lùi lại vài bước,
00:23:32quỷ một gối xuống mà tướng tham kiến điện hạ.
00:23:36Khánh Nguyệt Giao,
00:23:37tới rồi sao?
00:23:38Ta từ từ quay đầu lại,
00:23:40quả nhiên là công chúa Khánh Nguyệt Giao.
00:23:42Nàng đi mà sao chẳng phát ra tiếng động nào cả.
00:23:44Dù gì ta cũng luyện võ bao năm,
00:23:46lẽ nào ngay cả bước chân người thường mà ta cũng không nghe thấy.
00:23:50Phó tướng Lâm,
00:23:51gan ngươi cũng lớn lắm,
00:23:53dám tự tiện xông vào phủ công chúa.
00:23:55Tội này phải chém đầu đấy,
00:23:56ngươi biết không?
00:23:57Khánh Nguyệt Giao mặc bộ cung phục lộng lẫy,
00:23:59mỗi khi nàng nói,
00:24:00những chiếc châm ngọc trên đầu khẽ le động theo.
00:24:03Oan uổng quá,
00:24:04điện hạ,
00:24:05hạ thần có chuyện khẩn nên mới đến tìm phò mã,
00:24:08nào dám xông vào phủ công chúa,
00:24:10tội đó là tội chém đầu đấy.
00:24:12Hạ thần không dám,
00:24:13xin cáo lui.
00:24:14Ta đứng một bên,
00:24:16nhìn cảnh ấy mà ngây ra,
00:24:17Lâm Bân thật sự chạy vào phủ công chúa.
00:24:19Ta vốn đã chuẩn bị lời để cầu tình cho hắn,
00:24:22nào ngờ công chúa hôm nay lại không nổi giận.
00:24:24Thấy nàng vẫn chưa có ý định rời đi,
00:24:26ta đành phải cúi người,
00:24:27cứng mặt hỏi, tham kiến điện hạ,
00:24:30không biết người đến là có việc gì.
00:24:32Chẳng lẽ,
00:24:33chuyện đêm qua bị bại lộ rồi sao?
00:24:35Có việc?
00:24:36Bồn cung muốn hỏi,
00:24:37đêm qua ta ngủ thiếp đi như thế nào?
00:24:39Ta còn chưa kịp đáp,
00:24:41Khánh Nguyệt Giao đã dùng một tay nâng cầm ta,
00:24:43tay kia bất ngờ kéo cổ áo ta xuống,
00:24:45rồi hôn mạnh lên môi.
00:24:47Trong khoảnh khắc ấy,
00:24:49ta chừng to mắt,
00:24:50gì vậy?
00:24:50Nàng thật sự muốn cưỡng ép ta sao?
00:24:53Cùng bồn cung về phòng,
00:24:54làm tiếp chuyện tối qua còn giang dở.
00:24:56Nói xong,
00:24:57nàng liên kéo ta đi.
00:24:59Đầu óc chưa kịp phản ứng,
00:25:00chân đã bị nàng lôi đi vài bước rồi.
00:25:02Điện hạ,
00:25:03bây giờ là ban ngày,
00:25:04xin người tự chọc.
00:25:06Ta chẳng nghĩ ra được lý do nào hay hơn,
00:25:08thật không ngờ nàng lại ngang nhiên
00:25:10giữa ban ngày ban mặt như vậy.
00:25:12Xem ra lần sau không chỉ phải dùng thuốc ngủ,
00:25:14mà còn phải bỏ thêm thuốc ao rác mất thôi,
00:25:16quả nhiên lần đầu hạ dược,
00:25:18kinh nghiệm vẫn chưa đủ.
00:25:20Từ khi nào mà đến lượt phò mã dạy bồn cung
00:25:22phải làm gì hả?
00:25:23Bồn cung đang giúp người giải quyết cơn nguy cấp đó.
00:25:26Khánh Nguyệt Giao dừng lại,
00:25:27quay đầu lại với nụ cười đầy ẩn ý.
00:25:29Nụ cười ấy,
00:25:30có gì đó quái lạ,
00:25:32chắc chắn có âm mưu.
00:25:33Giải quyết cơn nguy cấp,
00:25:35ta có cơn nguy cấp gì chứ?
00:25:37Trời ạ,
00:25:38môi nàng có độc.
00:25:39Theo kinh nghiệm bao năm,
00:25:40cơ thể ta đang nóng dần lên,
00:25:42tứ chi mềm nhũng,
00:25:43đây chẳng phải là hợp hoa nhuyễn cốt tàn sao.
00:25:46Điện hạ,
00:25:47người,
00:25:47thuốc phát tác,
00:25:48nếu không có nàng đỡ,
00:25:50ta e đã ngã quỵ xuống đất.
00:25:51Phò mã,
00:25:52bồn cung đây là đang giúp ngươi,
00:25:54đừng không biết điều.
00:25:55Khánh Nguyệt Giao khẽ nhất môi,
00:25:57cúi người xuống,
00:25:58một tay luồn qua nách ta,
00:25:59tay kia vòng qua eo,
00:26:00bế ta lên rồi đi thẳng về tầm cung.
00:26:03Trong tầm cung,
00:26:04mặt ta đỏ bừng,
00:26:05mắt mơ màng,
00:26:06y phục trên người bị nàng cởi dần,
00:26:08mà ta lại hoàn toàn bất lực.
00:26:10Điện hạ,
00:26:11chẳng tha người giết thần đi cho rồi.
00:26:12Trên người chỉ còn mỗi lớp áo lót mỏng,
00:26:15nếu bị cởi tiếp,
00:26:16nàng sẽ phát hiện ta là nữ nhi,
00:26:17khi đó tội lừa gạt hoàng thất,
00:26:19cũng là tội chết.
00:26:21Cô Kiến An,
00:26:22ngươi còn muốn giấu ta đến bao giờ?
00:26:24Khánh Nguyệt Giao nói,
00:26:25rồi ven lớp áo lót của ta lên,
00:26:27để lộ băng trắng cuốn quanh ngực.
00:26:29Hôm qua vốn là ngày kỷ niệm ước hẹn năm xưa,
00:26:31nàng muốn cùng ta động phòng,
00:26:33nào ngờ đêm đó lại bị ta bỏ thuốc ngủ.
00:26:36Ngươi, công chúa,
00:26:37sao người biết ta là nữ nhân?
00:26:39Nghe nàng nói vậy,
00:26:40ta chẳng còn để tâm đến động tác kế tiếp nữa.
00:26:43Câu nói ấy như một tiếng nổ lớn trong đầu,
00:26:45khiến ta hoàn toàn trống rỗng.
00:26:47Giấu nàng đến bao lâu?
00:26:49Ý nàng là sao?
00:26:50Chẳng lẽ,
00:26:51từ thở ấu thơ,
00:26:52nàng đã biết ta là con gái ư?
00:26:54Nhưng ta vẫn luôn che giấu rất kỹ,
00:26:56ngoài lần nàng ngã xuống hồ sen năm ấy,
00:26:58ta nhảy xuống cứu nàng.
00:27:00Không đúng,
00:27:01khi đó ta vẫn quấn chặt người bằng vài trắng,
00:27:03sao có thể lộ ra được?
00:27:05Khánh Nguyệt Giao chỉ khẽ cong môi,
00:27:07bàn tay mềm mại lướt nhẹ lên.
00:27:08Đó là bí mật,
00:27:09không thể nói.
00:27:10Nhưng mà,
00:27:11phò má à,
00:27:12ngược ngươi đúng là,
00:27:13mềm thật đấy.
00:27:15Ngươi,
00:27:15ngươi vô sỉ,
00:27:16toàn thân ta mềm nhũng,
00:27:18chỉ cố gắng ép ra mấy chữ,
00:27:19chẳng còn chút sức lực nào để ngăn cản.
00:27:22Chỉ có thể để mặc nàng muốn làm gì thì làm,
00:27:24nhưng trong lòng lại chẳng hề thấy kháng cự.
00:27:27Không biết là nên mừng vì nàng vẫn nhớ lời ước năm xưa,
00:27:29hay là vì nàng biết ta là nữ mà vẫn thương ta?
00:27:33Khánh Nguyệt Giao vuốt nhẹ lên da thịt,
00:27:35khẽ cao mày,
00:27:35vết sẹo biến mất rồi.
00:27:37Nàng nhớ rõ,
00:27:38mật thám từng báo rằng ta bị đâm một nhát nơi chiến trường,
00:27:41suýt chết.
00:27:43Một canh giờ sau,
00:27:44thuốc tan,
00:27:44ta mới khôi phục lại chút sức.
00:27:46Chỉ là,
00:27:47cả người ê ẩm,
00:27:48đau lưng mỏi gối.
00:27:50Sau cuộc hoan ái ấy,
00:27:51Khánh Nguyệt Giao kể hết mọi chuyện.
00:27:53Hóa ra,
00:27:54đêm thành thân hôm đó,
00:27:55kim bài là do nàng ban,
00:27:56còn nam công tử là người của Hoàng Vương.
00:27:59Tất cả chỉ là vờ kịch để lửa Hoàng Vương.
00:28:02Giờ đây,
00:28:03Hoàng huynh của nàng đã bệnh nặng,
00:28:04cố gắng làm mới lên được chiều mỗi ngày.
00:28:06Hậu cung không có con,
00:28:08người có lợi nhất nếu vua băng là Hoàng Vương.
00:28:10Hoàng thượng muốn để nàng kế vị.
00:28:12Tưởng đâu nàng chỉ là người ham vui,
00:28:14hóa ra bao lâu nay mọi tấu trưng đều do nàng phê duyệt,
00:28:17chỉ là giả vờ phóng đẵng để đánh lạc hướng Hoàng Vương mà thôi.
00:28:20Nửa tháng sau,
00:28:22từ khi biết sự thật,
00:28:23ta chẳng còn quản sổ sách nữa,
00:28:24tiền trả nợ cũng rút lại từ tay nàng.
00:28:27Chỉ là lời đồn trong kinh càng ngày càng quá đáng,
00:28:29nào là công chúa mỗi ngày lôi phò mã ra hoan lạc ban ngày,
00:28:32rồi phò mã bị hành đến chẳng còn hình người.
00:28:35Ta chỉ biết thở dài,
00:28:37cũng không hẳn là lời đồn vô căn cứ.
00:28:39Thật không hiểu nổi nàng có bao giờ thấy mệt không.
00:28:42Hay là đem nàng ra chiến trường,
00:28:44chắc có thể một mình đánh cả trăm người.
00:28:46Ban ngày duyệt tấu trưng đã đành,
00:28:48ban đêm nàng còn duyệt cả ta,
00:28:50cánh tay nàng không mỏi sao.
00:28:52Cứ tối là ta tìm cách lén rời phủ,
00:28:54lại phải cảnh giác bị nàng bỏ thuốc.
00:28:56Vài ngày nữa là trung thu,
00:28:57hoàng thượng thấy ta rảnh rỗi liền giao
00:28:59việc giúp lễ bộ chuẩn bị yến hội.
00:29:01Ta bèn mượn cớ ấy,
00:29:02chuyển về hầu phủ ở tạm.
00:29:04Lần yến này vô cùng quan trọng,
00:29:06đến cả hoàng vương ở Bắc Liêu cũng về dự.
00:29:08Nếu có chuyện gì xảy ra,
00:29:10người chịu trách nhiệm không chỉ là lễ bộ mà còn cả ta.
00:29:13Từ ngày bước vào phủ công chúa,
00:29:15ta đã biết mình chẳng tránh khỏi vũng nước đục này.
00:29:18Tại hầu phủ phò mã ra,
00:29:19Điện Hạ nói,
00:29:20nếu ngài còn không về,
00:29:22ngươi sẽ đích thân tới đón.
00:29:23Lão quản gia đứng ngoài cửa,
00:29:25khổ sở khuyên nhủ.
00:29:26Cặp vợ chồng trẻ này giận dỗi,
00:29:28nhưng khổ nhất lại là ông.
00:29:30Ngươi nói với Điện Hạ,
00:29:31bảo ta bị cảm lạnh,
00:29:32không đi,
00:29:33cũng đừng để nàng đến.
00:29:35Ta nằm dài trên giường,
00:29:36giọng ủe hoài,
00:29:37không đi,
00:29:38dù thế nào cũng không đi.
00:29:40So với tập võ,
00:29:41chuyện ấy còn mệt hơn gấp bội.
00:29:43Nghe quản gia vẫn lại nhảy ngoài cửa,
00:29:45ta chẳng buồn đáp,
00:29:46chỉ trùng chăn kín đầu,
00:29:47giả điếc luôn.
00:29:49Một giấc đến sáng,
00:29:50nàng quả thật không đến.
00:29:51Vậy mà,
00:29:52trong lòng ta,
00:29:53lại dâng lên một chút hù thẳng.
00:29:55Lần nữa gặp lại Khánh Nguyệt Giao,
00:29:57đã là trong yến tiệc trung thu.
00:29:59Hoàng thượng mặc long bào,
00:30:00mặt trắng bệch như tờ giấy,
00:30:02ngồi trên long ỉ,
00:30:03bên cạnh là tỷ tỷ,
00:30:04hoàng quý phi,
00:30:05một thân hòa phục đoan trang,
00:30:07quý phái,
00:30:08song sắc mặt cũng không được tốt lắm.
00:30:10Quan viên trong kinh tử ngũ phẩm
00:30:11trở lên cùng thế thiếp đều được giữ tiệc,
00:30:13ngay cả Hoàng vương ở tận Bắc Liêu cũng đã đến đây.
00:30:16Chỗ ngồi bên trái là của ta và Khánh Nguyệt Giao.
00:30:19Bên phải là Hoàng vương,
00:30:21người mặc cẩm bào màu lam xám,
00:30:22thân hình cao lớn,
00:30:24dâu quai nón đầy mặt,
00:30:25nâng chén rượu tự uống.
00:30:27Các khanh,
00:30:27khụ khụ khụ,
00:30:28ái khanh,
00:30:29khụ khụ,
00:30:30hôm nay trung thu,
00:30:31khụ khụ,
00:30:31đoàn viên.
00:30:33Hoàng thượng nói từng câu đứt quãng,
00:30:35yếu ớt đến mức ai cũng thấy rõ,
00:30:37ngày thắng của người chẳng còn bao nhiêu.
00:30:39Hoàng thượng,
00:30:43hút lưng,
00:30:44đưa tách trả.
00:30:45Hoàng thượng uống vài ngụ,
00:30:46hơi thở mới ổn hơn,
00:30:48liền khẽ ra hiệu cho thái giám bên cạnh.
00:30:50Thái giám gật đầu,
00:30:51bước lên phía trước.
00:30:52Đêm nay trăng tròn,
00:30:54người đoàn viên,
00:30:55cổ nhân thường nói,
00:30:56ra quốc thiên hạ.
00:30:57Với chấm mà nói,
00:30:58không có nhà thì chẳng thành quốc,
00:31:00một nhà bất an thì nước khó yên.
00:31:02Nước có thể trở thuyền,
00:31:03cũng có thể lật thuyền.
00:31:05Phải luôn nhớ nghĩa vua ta,
00:31:06tình huynh đệ.
00:31:07Nào,
00:31:08cùng chấm uống một chén.
00:31:10Vạn tuế,
00:31:11vạn tuế,
00:31:11vạn vạn tuế,
00:31:12vạn tuế,
00:31:13vạn tuế,
00:31:14vạn vạn tuế.
00:31:15Ta nâng chén,
00:31:16miệng hô vạn tuế,
00:31:17vạn tuế,
00:31:18vạn vạn tuế,
00:31:19nhưng nhìn trạng thái của hoàng thượng hiện giờ,
00:31:21chỉ thấy chua sót và châm biếm.
00:31:24Phò mã,
00:31:25dạo gần đây còn giận bổn cung sao.
00:31:27Khánh Nguyệt Giao nhẹ nhàng kéo tay áo,
00:31:29lấy chiếc bánh đậu xanh đặt vào tay ta.
00:31:31Ta vốn không muốn nhận,
00:31:33nhưng nghĩ đây là yến tiệc,
00:31:34đành cắn một miếng rồi đặt lại lên đĩa.
00:31:36Công chúa,
00:31:37bánh đậu xanh này có độc.
00:31:39Ta nhất thời không hiểu nổi,
00:31:41yến tiệc được kiểm tra nghiêm ngặt,
00:31:42sao món ăn trước mặt ta lại bị hạ độc.
00:31:45Loại độc này tên là nhất nhật tuyệt,
00:31:47không màu,
00:31:47không mùi,
00:31:48chúng độc thì trong một ngày sẽ chảy máu bảy khiếu mà chết.
00:31:51Kẻ hạ độc lại ngu ngốc trộn nó với đậu xanh.
00:31:54Nhất nhật tuyệt khi hòa với đậu xanh sẽ làm bánh ngọt hơn,
00:31:57người ngoài khó nhận ra,
00:31:59nhưng ta từ nhỏ đã quen ăn bánh đậu xanh,
00:32:01chỉ một chút khác biệt ngọt ngào cũng không thể qua mắt ta.
00:32:04Có độc ư?
00:32:05Đừng manh động,
00:32:06ngươi có giải dược chứ?
00:32:08Khánh Nguyệt Giao khẽ nói nhỏ,
00:32:10nhét vào tay ta một chén rượu.
00:32:11Ta nhìn nàng,
00:32:12gật nhẹ,
00:32:13rồi nhân lúc không ai để ý lấy từ tay áo ra viên giải dược nuốt xuống.
00:32:17Giải dược,
00:32:18ta vốn đã có,
00:32:19vì loại độc này là thứ ta cam hận nhất.
00:32:21Khi xưa,
00:32:22vì ta thích ăn bánh đậu xanh,
00:32:24lão sư phụ cố tình bỏ độc vào đó,
00:32:26bắt ta trong một ngày phải tự điều chế giải dược,
00:32:28nếu không thì chết.
00:32:30Ta kiểm tra từng món rượu và thức ăn,
00:32:32kỳ lạ thay,
00:32:33chỉ bánh đậu xanh có độc.
00:32:35Lẽ nào có người muốn giết ta?
00:32:37Yến tiệc đã quá nửa,
00:32:38lòng ta vẫn thấp thỏm.
00:32:39Đang định ra ngoài xem xét,
00:32:41thì Hoàng Quý Phi cầm chén rượu đi tới.
00:32:43Công chúa điện hạ,
00:32:44phòm mã ra,
00:32:45dạo này có khỏe không?
00:32:47Nghe giọng nói quen thuộc ấy,
00:32:49ta trật bối rối.
00:32:50Hồi nhỏ,
00:32:51tỷ tỷ thương ta nhất,
00:32:52thứ gì tốt cũng cho ta,
00:32:54dù ta từ chối cũng bị ép nhận.
00:32:56Khi ta nói thích nữ công,
00:32:57tỷ không cản mà còn lén dạy ta.
00:33:00Kiến an,
00:33:01cẩn thận,
00:33:01ta chưa kịp phản ứng thì khánh nguyệt dao khẽ nhíu mày,
00:33:04tay phải ôm cánh tay trái,
00:33:06máu đỏ chảy xuống,
00:33:07từng giọt loang thành hoa trên nền đất.
00:33:09Có thích khách?
00:33:10Hộ giá,
00:33:11hộ giá.
00:33:12Trớp mắt,
00:33:13cả yến tiệc đại loạn,
00:33:14từ tư phía,
00:33:15vô số hắc y nhân cầm đao xông tới,
00:33:18thấy người là giết.
00:33:19Ta không thể tin nổi,
00:33:20nhìn tỷ tỷ,
00:33:21trong tay nàng là con dao gam nhuống máu.
00:33:24Nàng,
00:33:24sao lại ra tay giết ta?
00:33:26Nàng ta không phải tỷ tỷ ngươi,
00:33:28là kẻ giả mạo.
00:33:29Mau bắt lại,
00:33:30khánh nguyệt dao chịu đau,
00:33:32cố kéo ta lùi ra sau.
00:33:34Phải,
00:33:34ta giả mạo đấy.
00:33:35Chị ngươi sớm đã chết trong tay ta.
00:33:37Hà hà hà.
00:33:39Hoàng Quý Phi nắm chặt dao,
00:33:40cơ thể run dày,
00:33:41ánh mắt loạn,
00:33:42điên cuồng,
00:33:43sợ hãi,
00:33:44đau đớn,
00:33:44phức tạp vô cùng.
00:33:46Chẳng bao lâu,
00:33:47cấm vệ quân giết hết hắc y nhân,
00:33:49rồi bắt Hoàng Quý Phi cùng Hoàng Vương quỷ trước Long ỉ.
00:33:52Ta ngồi bên khánh nguyệt dao,
00:33:54cẩn thận băng bó vết thương cho nàng,
00:33:55may mà vết thương không sâu,
00:33:57chắc sẽ không để lại sẹo.
00:33:59Nàng nhìn nút băng hình nơ bướm mà suýt bật cười,
00:34:01trong hoàn cảnh nghiêm trọng thế này,
00:34:03ta vẫn có thể băng bó thành như vậy.
00:34:06Hoàng Vương,
00:34:07ngươi to gan thật,
00:34:08dám mưu hại phò mã bản cung,
00:34:09lại còn mưu sát thánh thượng,
00:34:11định đoạt ngôi trăng.
00:34:12Khánh nguyệt dao,
00:34:13ngươi có chứng cứ gì nói do ta làm?
00:34:15Có không?
00:34:16Hoàng Vương bị binh sĩ đè xuống,
00:34:18vùng vẫy vài cái,
00:34:20biết không thoát nên thôi,
00:34:21chứng cứ từng điều rõ ràng.
00:34:23Còn người trước mặt đây,
00:34:24Hoàng Quý Phi này,
00:34:25chẳng phải sát thủ người phái đến sao?
00:34:28Khánh nguyệt dao lạnh nhạt nói,
00:34:29ném ánh nhìn về phía hắn.
00:34:31Ta nghe thế,
00:34:32trong lòng chấn động.
00:34:34Nghĩa là nàng sớm biết Hoàng Quý Phi không phải tỉ tỉ,
00:34:37chỉ là dấu ta bấy lâu,
00:34:38còn bao nhiêu chuyện nữa nàng chưa nói ta biết.
00:34:41Ta có bản lĩnh ấy chắc,
00:34:43có bằng chứng nào chứng minh người là do ta phái đến?
00:34:46Hoàng Vương bình tĩnh nhìn nàng,
00:34:47người đâu, mang thư lên.
00:34:49Liêu ma ma từ sau bước ra,
00:34:51lấy trong tay áo một sấp thư.
00:34:53Ta ngồi gần đó,
00:34:54nhìn hành động ấy mà hiểu ra,
00:34:56Khánh nguyệt dao sớm có chuẩn bị,
00:34:58hôm nay nhất định phải diệt Hoàng Vương.
00:35:00Người bày sẵn hết rồi sao?
00:35:02Hoàng Thượng, oan ủng quá,
00:35:04ai lại mang theo thư khi đi dự tiệc chứ?
00:35:07Muốn chỉ tội ta,
00:35:08cũng đừng vu cho ta mũ mưu phản giết vua này.
00:35:10Hoàng Vương chết lặng nhìn sấp thư,
00:35:12làm sao có thể là thật chứ?
00:35:14Hoàng Thượng dựa vào long ỉ,
00:35:16một tay chống đầu,
00:35:17đã kiệt sức từ lâu.
00:35:19Những thư này đều là chữ viết tay của ngươi,
00:35:21còn ghi rõ kế hoạch ám sát tối nay.
00:35:23Ngươi còn gì để nói?
00:35:25Khánh nguyệt dao không muốn dây dưa,
00:35:27giao hết thư cho thận hình ti thẩm định.
00:35:29Các ngươi không ai nói giúp bổn Vương ư.
00:35:31Hoàng Vương bị áp giải,
00:35:33cuốn quyết kêu lớn với các quan văn võ.
00:35:36Hoàng Thượng, nữ nhân không được can chính.
00:35:38Chuyện của Hoàng Vương chưa tra rõ
00:35:40mà đã giao thận hình ti,
00:35:41chẳng phải hồ đồ sao.
00:35:42Mã Thừa Tướng run dẩy bước ra chắn
00:35:44trước mặt Hoàng Vương.
00:35:46Thần Phụ Nghị, Thần Phụ Nghị,
00:35:48hàng loạt đại thần đứng ra đồng ý.
00:35:50Tên Mã Thừa Tướng giả nua này,
00:35:52ta đã chán hắn từ lâu.
00:35:54Khi xưa ta ra chiến trường,
00:35:55thiếu lương thảo,
00:35:56hắn cố tình chậm chế,
00:35:58khiến ta mất cả một tòa thành.
00:36:00Khởi tấu Hoàng Thượng,
00:36:01thần có lời muốn nói.
00:36:02Mã Thừa Tướng,
00:36:04chẳng lẽ ngươi cũng cùng phe với Hoàng Vương?
00:36:06Ta bước nhanh đến bên Khánh Nguyệt Giao,
00:36:08sợ rằng lão này cũng là kẻ giả mạo.
00:36:10Lại ra tay,
00:36:11Hoàng Vương nhún vai nhẹ,
00:36:13hai thị vệ giữ hắn bất ngờ buông tay,
00:36:15hắn tử tốn đứng dậy.
00:36:17Ta chừng mắt,
00:36:18chuyện này,
00:36:18sao có thể?
00:36:19Ta có chút kinh ngạc,
00:36:21làm sao Hoàng Vương lại có thể cài người vào cả cấm quân?
00:36:24Đó là lực lượng do Hoàng Thượng trực tiếp nắm giữ cơ mà.
00:36:27Chưa kịp nghĩ kỹ,
00:36:28Hoàng Vương đã rút từ tay áo ra một lệnh bài.
00:36:31Chỉ nhìn một cái,
00:36:32ta liền nhận ra,
00:36:33đó là một đôi với lệnh bài mà Hoàng Thượng ban cho ta trong ngày đại hôn.
00:36:37Cấm quân chỉ nghe lệnh theo hổ phù,
00:36:39không nhận lệnh vua.
00:36:40Khánh Nguyệt Giao,
00:36:41bản vương nể ngươi tuổi còn nhỏ,
00:36:43nếu bây giờ ngươi giết Hoàng huynh mình,
00:36:45ta sẽ bảo đảm cho ngươi cả đời phú quý,
00:36:47vẫn là trưởng công chúa cao quý của Khánh Quốc.
00:36:50Hoàng Vương dơ hổ phù trong tay lên,
00:36:52lắc qua lắc lại,
00:36:53cấm quân trong điện thấy thế lập tức quỳ một gối xuống.
00:36:56Hoàng Vương,
00:36:57ngươi nói chỉ nhận hổ phù không nhận quân lệnh,
00:36:59vậy ngươi xem kỹ xem,
00:37:00cái ta cầm trong tay là gì?
00:37:03Ta lấy lệnh bài trong ngực ra,
00:37:04dơ thẳng đến trước mặt hắn cho hắn nhìn rõ.
00:37:07Không ngờ Hoàng Thượng lại coi trọng ta đến thế,
00:37:09giao cả cấm quân trong ngoài hoàng cung cho ta.
00:37:12Ngươi,
00:37:13ngươi sao lại có lệnh bài này?
00:37:15Hoàng Vương nhìn thấy thứ trong tay ta,
00:37:17nụ cười cứng đở,
00:37:18lùi lại mấy bước,
00:37:19không dám tin.
00:37:20Khánh Nguyệt Giao cũng rút một nửa lệnh bài từ tay áo,
00:37:23dơ lên,
00:37:24Hoàng Vương,
00:37:25nửa hổ phù trong tay ngươi là giả,
00:37:26thật ở trong tay ta đây.
00:37:28Không biết từ lúc nào,
00:37:30Hoàng Thượng đã ngồi thẳng người,
00:37:31dẫn dữ nhìn thẳng về phía Hoàng Vương.
00:37:33Ngươi đâu?
00:37:34Bắt Hoàng Vương cùng mã thừa tướng lại cho chấm.
00:37:37Hoàng Thượng,
00:37:38ngươi,
00:37:39sao lại?
00:37:39Hoàng Vương chừng to mắt,
00:37:41chẳng phải Hoàng Thượng sắp không trụ nổi nữa sao?
00:37:43Sao lại thế này?
00:37:45Hoàng Thúc,
00:37:46chấm đã cho ngươi cơ hội hết lần này đến lần khác,
00:37:49vậy mà ngươi vẫn khiến chấm thất vọng.
00:37:51Ngươi thậm chí còn muốn đoạt ngôi,
00:37:53giết cả cháu ruột mình.
00:37:54Chén rượu độc ba nãy,
00:37:55đã bị Hoàng Hậu thay rồi.
00:37:57Hoàng Thượng run rảy cầm lấy bình rượu trước mặt,
00:38:00ném mạnh về phía hắn,
00:38:01nhưng chỉ rơi cách đó bảy thước.
00:38:04Hoàng Hậu,
00:38:05ngươi lấy đâu ra Hoàng Hậu?
00:38:06Dù hôm nay không độc chết ngươi,
00:38:08ngươi cũng sống không quá bảy ngày.
00:38:10Ngai vàng này sớm muộn cũng là của ta.
00:38:12Ngươi đâu?
00:38:13Giết!
00:38:14Ai giúp bản vương,
00:38:15sẽ được phong tước,
00:38:16phong hầu.
00:38:17Hoàng Vương đỏ rực hai mắt,
00:38:19gào thét như điền.
00:38:20Cả đại điện im phang phắc,
00:38:22hắn nhìn quanh,
00:38:23trợt nhận ra cấm quân vẫn đứng yên bất động,
00:38:25sắc mặt hắn thoáng chốc trắng bệch.
00:38:27Hắn rút đao của cấm quân,
00:38:29vẫn khinh công lao thẳng đến trước mặt Hoàng Thượng,
00:38:31định đâm một nhát trí mạng.
00:38:33Ta thấy thế,
00:38:34lập tức rút rau gam giấu trong ủng,
00:38:36điểm chân lao tới hộ giá.
00:38:38Hoàng Thúc,
00:38:38chấm chưa từng muốn giết ngươi,
00:38:40nhưng ngươi lại ép chấm đến đường này.
00:38:42Tiểu Đức Tử,
00:38:43lưu toàn thay cho hắn.
00:38:44Hoàng Thượng thở dài,
00:38:45đứng dậy,
00:38:46bình tĩnh chỉnh lại Long Bảo.
00:38:48Dạ,
00:38:49bịch,
00:38:50Hoàng Vương ngã xuống đất,
00:38:51mắt trừng trừng,
00:38:52lấy tay ôm ngực.
00:38:53Hắn định mở miệng,
00:38:54nhưng phụt,
00:38:55máu tươi trào ra,
00:38:56đầu ngã mạnh xuống sàn.
00:38:58Mắt còn chưa kịp khép lại,
00:38:59chết không nhắm mắt.
00:39:01Ta sững sờ đến suýt rơi cằm,
00:39:03Tiểu Đức Tử,
00:39:04lão thái giám bên cạnh Hoàng Thượng,
00:39:05lại có võ công cao cường đến thế.
00:39:07Chỉ một trưởng nhẹ mà đã đoạt mạng Hoàng Vương.
00:39:10Ta thấy Tiểu Đức Tử đỡ Hoàng Thượng đi đến bên Hoàng Quý Phi giả,
00:39:13tận tay nâng nàng dậy.
00:39:15Chậm vui mừng được Long Tử,
00:39:17từ nay sắc phong Hoàng Quý Phi làm Hoàng Hậu,
00:39:19lễ bộ chọn ngày lành tổ chức đại hôn.
00:39:21Thần bài kiến bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế,
00:39:25Hoàng Hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.
00:39:28Ta sững sờ,
00:39:29chuyện gì thế này?
00:39:30Người đó chẳng phải kẻ giả mạo sao?
00:39:32Ta nhìn sang Khánh Nguyệt Giao,
00:39:34vừa hay nàng cũng đang nhìn ta.
00:39:36Nàng kéo ta sang một bên,
00:39:37hãy nói rõ ngọ ngảnh.
00:39:39Thì ra mọi chuyện đều là một vở kịch để lừa Hoàng Vương.
00:39:42Hoàng Vương quả thực từng phái một thích khách
00:39:44có dung mạo giống Hoàng Quý Phi để tráo người,
00:39:47nhưng thích khách đó đã bị Tiểu Đức Tử giết từ sớm,
00:39:49nên Hoàng Vương vẫn tưởng Hoàng Quý Phi kia là người của hắn.
00:39:53Ta vừa định cùng Khánh Nguyệt Giao trở lại chỗ ngồi,
00:39:55thì khoe mắt thoáng thấy sắc mặt của Hoàng Vương chết có điều lạ.
00:39:58Người chết và người sống khác nhau,
00:40:00nhìn thế nào hắn vẫn có vẻ chưa chết.
00:40:03Ta cúi xuống,
00:40:04đặt tay trước mũi, không có hơi thở.
00:40:06Nhưng khi chạm vào bên mép mặt,
00:40:08ta lập tức phát hiện ra điều bất thường.
00:40:10Lấy lọ thuốc nhỏ trong tay áo,
00:40:12bôi lên ngón tay, trà nhẹ vào da hắn.
00:40:15Một lớp da mỏng như cánh ve bị bóc ra,
00:40:17mặt nạ da người.
00:40:19Khuôn mặt thật bên dưới hoàn toàn khác với Hoàng Vương.
00:40:22Hoàng thượng, hắn không phải Hoàng Vương.
00:40:24Ta cầm mặt nạ dơ lên,
00:40:26ra hiệu Hoàng thượng ngừng ôm ấp tỉ tỉ
00:40:27mà hãy nhìn tình hình trước mắt.
00:40:29Cái gì? Không phải Hoàng Vương.
00:40:31Vậy hắn là ai?
00:40:33Hoàng thượng mở to mắt,
00:40:35chỉ vào mặt nạ run run,
00:40:36rồi nhìn lại người dưới đất,
00:40:38lập tức phun ra một ngụm máu, ngã quỵ bất tỉnh.
00:40:41Mau, mau, truyền thái y.
00:40:43Khánh Nguyệt Giao nhanh chóng ra lệnh cấm quân phong tỏa,
00:40:45không ai được ra khỏi yến tiệc.
00:40:48Cảnh sau, tại Khánh Long Cung.
00:40:50Tỉ tỉ ngồi bên Long Sàng,
00:40:52nước mắt dòng dòng,
00:40:53nắm chặt tay Hoàng thượng,
00:40:55bàn tay đã gầy guộc, gân xanh nổi rõ.
00:40:57Ta và Khánh Nguyệt Giao đứng bên cạnh,
00:40:59cảm nhận rõ sự lo lắng trong nàng,
00:41:01nhưng ngoài việc xiết chặt tay nàng,
00:41:03ta chẳng thể làm gì.
00:41:04Bệnh của Hoàng thượng,
00:41:06ngay cả sư phụ ta cũng đành bó tay,
00:41:08thì thiên hạ này chẳng ai có thể cứu nổi nữa.
00:41:11Ngự y quỳ trên đất,
00:41:12lau mồ hôi lạnh trên chán,
00:41:13khởi bẩm Hoàng hậu nương nương,
00:41:15trưởng công chúa điện hạ,
00:41:16Hoàng thượng vì tức giận quá độ,
00:41:18e rằng, e rằng không qua nổi dờ xử.
00:41:21Khánh Nguyệt Giao lào đảo suýt ngã,
00:41:23ta vội đỡ nàng.
00:41:24Tỉ tỉ ta nghe vậy,
00:41:25gượng cười, môi run run,
00:41:26nhị lang, thiếp muốn mãi mãi ở bên chàng.
00:41:29Hoàng thượng chậm rãi mở mắt,
00:41:31ái phi, khụ khụ,
00:41:32không đúng, là Hoàng hậu.
00:41:34Linh hy, trong bụng nàng còn có long tử của chấm.
00:41:37Tương lai nó sẽ kế vị giang sơn này,
00:41:39nàng không thể đi cùng chấm được.
00:41:41Hãy đợi đến khi nàng thọ chung,
00:41:43chấm sẽ ở bên kia, chờ nàng, khụ khụ.
00:41:46Sắp mặt Hoàng thượng trắng như giấy,
00:41:48hơi thở yếu ớt,
00:41:49ngay cả cánh tay muốn nâng lên chạm má,
00:41:51tỉ tỉ cũng chẳng còn sức.
00:41:52Nhị lang, tỉ tỉ rốt cuộc không kìm được,
00:41:55nhao vào lòng Hoàng thượng mà oà khóc.
00:41:58Khánh Nguyệt Giao kéo ta ra ngoài,
00:42:00đồng thời ra lệnh cho mọi người trong tẩm điện lui hết.
00:42:02Ngoài cửa cung,
00:42:03nàng vui mặt vào ngực ta,
00:42:05đôi vai khẽ run.
00:42:06Ta hiểu cảm giác mất người thân là thế nào,
00:42:08nhưng lại không biết nói lời gì để an ủi.
00:42:11Một lúc lâu sau,
00:42:12nàng ngừng đầu, đôi mắt đỏ hoe,
00:42:14nhẹ ngào nói, kiến an,
00:42:16cả đời này nàng không được rời xa ta,
00:42:18biết không?
00:42:19Được, ta hứa,
00:42:20cả đời này sẽ không rời xa nàng,
00:42:23mãi mãi không rời xa.
00:42:24Ta chưa từng thấy nàng yếu đuối đến vậy,
00:42:26chỉ biết đau lòng,
00:42:28đưa tay lau đi giọt lệ trên má nàng.
00:42:30Khoảnh khắc ấy,
00:42:31trái tim nóng giựt của ta
00:42:32bị làn nước mắt lạnh lẽo ấy làm nhói đau.
00:42:35Cả đời này,
00:42:36nàng chỉ được yêu một mình ta.
00:42:38Nói xong,
00:42:38Khánh Nguyệt Giao kiễng chân,
00:42:40chạm môi ta, khẽ hôn.
00:42:41Sau khi hôn nhau,
00:42:43Khánh Nguyệt Giao kéo ta cùng ngồi cạnh nhau trên bậc thang,
00:42:46đầu nàng nghiêng lên vai ta,
00:42:47tay trong tay,
00:42:48cùng nhìn trăng tròn mà không nói gì.
00:42:50Chưa đầy một tuần hương,
00:42:52tỉ tỉ bước ra,
00:42:53ra hiệu cho ta vào trong cung,
00:42:55nói rằng hoàng thượng có chuyện muốn truyền đạt.
00:42:57Ta đứng dậy bước vào,
00:42:58trong cung tĩnh lặng chỉ nghe tiếng thở rồn và ho khan của hoàng thượng.
00:43:02Kiến an,
00:43:03ngươi đã đến,
00:43:04chấm yên tâm giao giang sơn xã tắc cho nhà họ cố.
00:43:07Ngươi phải hứa với chấm,
00:43:08sau này dù hoàng hậu trong bụng sinh trai hay gái,
00:43:11cũng phải lập làm thái tử.
00:43:12Hoàng thượng yếu ớt nắm tay ta,
00:43:14ta quỷ một gối trước long sàng.
00:43:16Thần xin thề sẽ bảo vệ hoàng hậu và thái tử Chu Toàn,
00:43:19cũng sẽ bảo vệ trưởng công chúa Toàn Vẹn,
00:43:22xin hoàng thượng yên tâm.
00:43:24Tốt,
00:43:24chấm sớm biết ngươi là nữ nhi,
00:43:26nên mới đồng ý giao hổ phù cấm quân cho trưởng công chúa.
00:43:29Dù ngươi nắm người vạn quân quyền,
00:43:31chấm hiểu lòng trung thành của ngươi với Khánh Quốc và tình yêu với Nguyệt Giao.
00:43:35Hoàng vương chẳng mấy chốc sẽ khởi binh,
00:43:37chấm định dùng sinh lực cuối cùng để giải quyết hắn,
00:43:39nhưng không ngờ tên gian xảo ấy lại lừa được cả chấm.
00:43:42Khụ khụ khụ.
00:43:43Hoàng thượng càng nói càng hốt hoảng,
00:43:45ho liên tục.
00:43:46Ta nghe được tin về thân phận nữ nhi,
00:43:49xứng sở,
00:43:49đây là tội lừa vua,
00:43:50khó tránh khỏi,
00:43:51hay là Khánh Nguyệt Giao đã nói với hoàng thượng từ trước.
00:43:55Hoàng thượng,
00:43:55thần nữ thân phận nữ nhi,
00:43:57hoàng thượng biết từ khi nào.
00:43:58Hoàng thượng nở nụ cười mệt mỏi,
00:44:00từ khi ngươi vừa sinh ra,
00:44:02phụ thân ngươi đã nói với chấm,
00:44:03chấm đồng ý.
00:44:04Ta không biết thực hư,
00:44:05phụ thân đã qua đời,
00:44:07không còn cách xác mình.
00:44:09Hoàng thượng kể nhiều chuyện,
00:44:10từ lúc còn trẻ lên ngôi,
00:44:12cách ông khôi phục quyền lực từ tay hoàng vương,
00:44:14tới việc ép hoàng vương lui về Bắc Liêu.
00:44:16Ông còn nói Khánh Nguyệt Giao đã âm thầm yêu thương
00:44:19và che chở ta ra sao.
00:44:21Câu cuối cùng ông nói,
00:44:22giọng nhỏ đến mức ta vẫn nghe rõ,
00:44:24nếu không phải sinh mệnh đã hạn,
00:44:26ông đã định phong ta làm hoàng hậu
00:44:27theo mẫu mực hán thành đế.
00:44:29Ta bước ra,
00:44:30Khánh Nguyệt Giao thấy thần sắc ta khác thường,
00:44:32liền vào cung,
00:44:33chưa đầy nửa tuần hương đã bước ra,
00:44:35hoàng huynh đã băng hạ.
00:44:36Sau khi hoàng thượng băng hạ,
00:44:38di chiếu phong hoàng quý phi làm hoàng thái hậu,
00:44:41thai nhi trong bụng làm thái tử.
00:44:43Các phi tần trong hậu cung đều quy y đi tu
00:44:45ở trường minh tự,
00:44:46dưới ánh đèn xanh ngọc và phật pháp.
00:44:48Trường công chúa tạm thời nhiếp chính,
00:44:50chỉ khi thái tử đủ khả năng xử lý
00:44:52chiều chính mới hoàn trả quyền.
00:44:54Không một đại thần nào phản đối,
00:44:56những kẻ phản đối đã chết trong đêm trung thu.
00:44:58Chưa đầy ba ngày sau,
00:44:59hoàng thượng còn chưa được an táng,
00:45:01hoàng vương đã nổi giận,
00:45:03tố trưởng công chúa là yêu nữ,
00:45:04khẳng định nữ nhi không đủ tư cách nhiếp chính,
00:45:06rồi khởi binh phản loạn.
00:45:08Chỉ nửa tháng,
00:45:09từ khi trưởng công chúa nhiếp chính,
00:45:11ta không còn rảnh rỗi,
00:45:13trong hậu cung từng bước bảo vệ khánh nguyệt sao,
00:45:15tỷ tỷ và đứa trẻ trong bụng nàng.
00:45:17Thai nhi đã được bốn tháng.
00:45:19Nếu con của hoàng thượng ra đời,
00:45:21trưởng công chúa sẽ chính danh,
00:45:23hợp phép, đảm bảo ngôi vị.
00:45:25Hoàng vương có thể tập hợp 50 vạn quân
00:45:27trong thời gian chưa đầy 10 ngày,
00:45:28đi bắc liêu một chuyến nhanh nhất cũng mất 3 ngày.
00:45:31Vậy nghĩa là,
00:45:32chỉ trong 7 ngày,
00:45:33hoàng vương đã huy động hơn 50 vạn binh,
00:45:35không thể xem thường.
00:45:37Đêm đó,
00:45:38sau khi kiểm tra mạch bình an cho tỷ tỷ,
00:45:40ta vừa định đứng lên,
00:45:41phía sau vàng tiếng bước chân,
00:45:43kiến an,
00:45:44hoàng tỷ,
00:45:44ngươi có khỏe không?
00:45:46Khánh nguyệt sao đứng trước giường,
00:45:47giọng hơi mệt mỏi,
00:45:49tỷ tỷ gật đầu,
00:45:50lo lắng hỏi,
00:45:51nguyệt sao,
00:45:51ổn chứ?
00:45:52Tình hình chiều chính hiện ra sao?
00:45:54Ta ra hiệu cho nàng ngồi trước,
00:45:56bản thân chắc mệt mỏi vì dọn xong đống tấu sớ,
00:45:59hoàng tỷ đừng lo,
00:46:00hoàng vương chẳng thể gây sóng gió,
00:46:02chỉ cần hoàng tỷ và thái tử trong bụng bình an.
00:46:04Tỷ tỷ mỉm cười,
00:46:05đặt tay lên bụng mình.
00:46:073 ngày trước,
00:46:08thám tử báo hoàng vương tập hợp 50 vạn quân,
00:46:11giờ ít thì 7-8 vạn,
00:46:12nhiều thì sợ đến cả trăm nghìn.
00:46:14Ta nói ra dự đoán,
00:46:15không giấu tỷ tỷ,
00:46:16nàng vốn là thiên tài,
00:46:18giỏi mọi việc từ nhỏ.
00:46:20Khánh Nguyệt sao ngẩn đầu,
00:46:21nắm tay ta,
00:46:22đúng,
00:46:23nhưng bất kể thế nào,
00:46:24phải một trận quyết chiến,
00:46:26ngày mai ta sẽ phái người mượn 30 vạn quân tử Lương Quốc.
00:46:29Nguyệt sao,
00:46:30mượn quân Lương Quốc,
00:46:31chẳng sợ họ làm phản chứ.
00:46:33Trận này do ta lo,
00:46:34không liên quan đến nàng.
00:46:36Ta điên tiết,
00:46:37mới 5 tháng trước Lương Quốc vừa đầu hàng làm nước trừ hầu,
00:46:39nếu lúc này Lương Quốc liên minh với Hoàng Vương,
00:46:42tất sẽ thất bại.
00:46:43Khánh Nguyệt sao cười nham nhở,
00:46:45buông tay,
00:46:45bóp má ta,
00:46:46ép ta phải cười.
00:46:48Nhóc an an,
00:46:49đừng giận,
00:46:49hiểm nguy mới mang lại phú quý mà.
00:46:52Trừ đình hiện chỉ có thể điều động 30 vạn quân,
00:46:54thêm quân cố ra 10 vạn,
00:46:56tổng cộng 40 vạn,
00:46:57tỷ lệ thắng không cao,
00:46:58nhưng nếu mượn thêm 30 vạn,
00:46:59cơ hội chiến thắng sẽ tăng,
00:47:01đúng không?
00:47:02Ta thở dài,
00:47:03nắm tay nàng,
00:47:04nghiêm túc nói,
00:47:05được,
00:47:05nhưng ta không để nàng đi con đường đó.
00:47:08Quân Lương Quốc và quân cố ra đã thù hận 10 năm,
00:47:10ta chỉ dùng 40 vạn quân vẫn thắng Hoàng Vương,
00:47:13nàng tin ta không?
00:47:14Được,
00:47:15tin nàng,
00:47:16tỷ tỷ cũng tin nàng.
00:47:18Ngày xuất quân,
00:47:19ta trả hổ phù cấm quân cho Khánh Nguyệt sao,
00:47:21hổ phù một mặt quản nội,
00:47:23một mặt quản ngoại,
00:47:24nàng lại giao hổ phù thật cho ta,
00:47:26tin tưởng đến mức đó,
00:47:27ta tuyệt không phụ lòng.
00:47:29Ngày ra trận,
00:47:30ta mặc giáp trắng bạc,
00:47:31cưỡi mã huyết hãn,
00:47:32tay cầm thương đỏ,
00:47:33tay kia giữ cương,
00:47:34ta là chỉ huy chính,
00:47:36lưu bân làm phó tướng,
00:47:37triệu bằng làm phó tướng thứ hai.
00:47:40Triệu bằng là thống lĩnh cấm quân,
00:47:42chính trực,
00:47:42trước ta ít tiếp xúc,
00:47:44nhưng leo lên vị trí thống lĩnh,
00:47:45không phải người thường.
00:47:47Chờ lâu không thấy Khánh Nguyệt sao hay tỉ tỉ,
00:47:49nổi buồn chê ly vẫn rất đau khổ,
00:47:51hẹn ngày Bình Định mới cùng nhau vui vẻ.
00:47:53Ta dẫn 40 vạn quân tiến về Mộc Châu,
00:47:56vài ngày liên tiếp mất 3 thành,
00:47:58hy vọng Mộc Châu giữ được.
00:47:59Trên đường, ta mua thảo dược,
00:48:01chuẩn bị lương thực,
00:48:02Khánh Nguyệt sao đã rút sạch kho bạc quốc gia giao cho ta.
00:48:06Tại Mộc Châu,
00:48:08cố tướng quân,
00:48:09thần là Mộc Châu thái thú Lý Vân Tiêu,
00:48:11ta nhìn ông trước sau,
00:48:12đầu tóc bù sủ,
00:48:13áo rách tả tơi,
00:48:14tay cầm dao dính máu.
00:48:16Hiện Mộc Châu thế nào?
00:48:17Chẳng lẽ không còn người,
00:48:19tự người làm thái thú ra trận sao?
00:48:21Ta nhíu mày,
00:48:22nếu đến muộn thêm,
00:48:23mất Mộc Châu,
00:48:24bỏ 4 thành liên tiếp,
00:48:25hậu quả thật khủng khiếp.
00:48:27Lý Vân Tiêu lau tay dính máu,
00:48:29cố tướng quân,
00:48:30không chỉ bản thân ta ra trận,
00:48:31cả da trẻ yếu đều đứng trên thành.
00:48:34Ta nghe xong,
00:48:35lòng đau nhói,
00:48:36chiến tranh rốt cuộc là vì cái gì?
00:48:38Quyền lực có đáng để thế này.
00:48:40Cuối cùng chịu khổ vẫn là dân chúng.
00:48:42Bây giờ ta đến,
00:48:43hãy cho dân chúng lui xuống,
00:48:45phát đủ tiền cứu tế.
00:48:47Ta hứa với dân Mộc Châu,
00:48:4810 ngày sẽ bình loạn.
00:48:5010 ngày phải bình loạn,
00:48:51nói là làm được.
00:48:52Trước đây ở biên quan,
00:48:53phụ thân không cho dùng độc,
00:48:55nói phải có đạo đức,
00:48:56kết cục là phụ thân qua đời.
00:48:58Lần này,
00:48:59không còn thời gian 10 năm,
00:49:0010 ngày cũng chưa đủ,
00:49:02ta thực sự lo lương quốc xuất binh lúc này,
00:49:04nếu không,
00:49:04cơ hội thắng sẽ bằng không.
00:49:06Lý Vân Tiêu nghe vậy,
00:49:07không dám tin.
00:49:0910 ngày,
00:49:10cô tướng quân,
00:49:11ta nghe nói Hoàng Vương đã tập hợp 70 vạn binh,
00:49:13lần này ngươi mang theo bao nhiêu?
00:49:16Ta vỗ vai ông,
00:49:17quân không cần nhiều,
00:49:18mà phải tin,
00:49:1940 vạn,
00:49:20mấy ngày tới cứ chờ xem.
00:49:21Lý Vân Tiêu gật đầu,
00:49:22cầm kiếm trèo lên thành,
00:49:24lâm bân,
00:49:25mở cửa thành,
00:49:26nghênh chiến.
00:49:27Ta nhảy lên ngựa,
00:49:29phi đến cổng thành.
00:49:30Lúc này,
00:49:31binh Hoàng Vương vẫn hung hăng dùng xe phá thành,
00:49:33nhưng thành mở toang,
00:49:34hàng vạn cố gia quân tràn ra,
00:49:36khiến đối phương sợ hãi,
00:49:37bỏ mũ giáp,
00:49:38chết dưới lưỡi kiếm.
00:49:4040 vạn quân ta hoàn toàn áp đảo hơn 5 vạn quân ngoài cổng.
00:49:44Chưa đầy nửa giờ,
00:49:45toàn bộ binh sĩ ngoài thành bị tiêu diệt,
00:49:47chiến thắng vang rội,
00:49:48tinh thần binh sĩ dâng cao.
00:49:49Khi ta trở về thành,
00:49:51không khí vốn ưu ám nay lại vang lên tiếng cười trẻ con.
00:49:55Ban ngày,
00:49:55ta chữa trị thương binh,
00:49:57ra lệnh phơi khô tất cả thảo dược thu thập trên đường,
00:49:59nghiên thành bột.
00:50:00Rồi cắt nhỏ từng miếng ngân khố mà Khánh Nguyệt giao giao cho ta.
00:50:04Ngày hôm sau,
00:50:05ta đứng trên thành,
00:50:06nhìn xuống dưới,
00:50:07thấy Hoàng Vương và quân lính đông như kiến.
00:50:10Cô kiến an,
00:50:11ta sớm biết ngươi là nữ nhi,
00:50:12nếu giờ ngươi giúp ta,
00:50:14khi lên ngôi,
00:50:14ngươi sẽ là Hoàng hậu.
00:50:16Hoàng hậu,
00:50:16lại là Hoàng hậu,
00:50:18nghĩ đến lời Hoàng thượng từng nói về việc phong ta làm Hoàng hậu theo Hán Thành Đế,
00:50:21thật khiến ta kinh tởm.
00:50:23Mở to mắt ra mà xem,
00:50:25ta là nam hay nữ,
00:50:26nếu giờ ngươi quy hàng,
00:50:27ta vẫn giữ nguyên thi thể,
00:50:29ngươi sẽ chết nguyên sát.
00:50:30Ta cầm cung bên cạnh,
00:50:32dương tên bắn một mũi về phía hắn.
00:50:34Hoàng Vương né sang một bên,
00:50:36mặt vô cảm nhìn ta.
00:50:37Cô kiến an,
00:50:38nếu trưởng công chúa biết ngươi là nữ,
00:50:40nàng sẽ giết ngươi.
00:50:45Ta cầm thương đỏ chỉ thẳng hắn,
00:50:47bớt lời,
00:50:47dám không,
00:50:48tấn công đi.
00:50:49Tất cả tướng sĩ nghe lệnh,
00:50:51tử thủ thành.
00:50:52Nhìn thấy thái độ ta,
00:50:54Hoàng Vương biết không thể lừa được,
00:50:56dơ tay ra hiệu,
00:50:57tất cả tướng sĩ sung trận.
00:50:58Trận chiến kéo dài suốt một ngày một đêm,
00:51:01binh sĩ Hoàng Vương dường như không bao giờ cạn.
00:51:03Ta chạy đến bên Lâm Bân,
00:51:05ra lệnh,
00:51:05ngươi điều binh dùng những ngân lượng tẩm độc chất lên bệ phóng đi.
00:51:08Tuân mệnh.
00:51:09Lâm Bân chạy ra,
00:51:10mang ngân lượng tiến đến máy phóng đá.
00:51:13Những đồng bạc này dù không chạm cũng tỏa mùi,
00:51:15ngươi hít phải sẽ bị nhiễm độc,
00:51:17bệnh ngân dịch,
00:51:18phối hợp vài loại thảo dược với bạc,
00:51:19cực độc,
00:51:20có thể lây lan,
00:51:21ngươi ngáy toàn thân,
00:51:22lết ra nhưng không chết ngay.
00:51:24Lan nhanh đến mức trong 10 ngày
00:51:25sẽ khiến 70 vạn binh sĩ Hoàng Vương mất khả năng chiến đấu.
00:51:29Phần lớn quân phản loạn nhặt ngân lượng,
00:51:31tò mò nhét vào túi,
00:51:32tiếp tục tấn công.
00:51:33Hoàng Vương thấy bạc mồn ngang dưới đất,
00:51:35nghi ngờ,
00:51:36ra hiệu rút lui.
00:51:37Chưa đầy một tuần hương,
00:51:39bên ngoài thành là sát chết tràn ngập,
00:51:41không còn sống sót.
00:51:42Ta ra lệnh xử lý núi sát cao như núi,
00:51:45không quan tâm sát ngoài thành.
00:51:46Trận này làm mất gần 10 vạn quân,
00:51:49ước lượng binh Hoàng Vương tổn thất ít nhất 15 vạn.
00:51:51Ba ngày trôi qua,
00:51:53sát chết mục giữa,
00:51:54dùi nhạng đầy,
00:51:55Hoàng Vương vẫn không dẫn quân ra.
00:51:57Thám tử báo,
00:51:58dân trong thành do Hoàng Vương chiếm bị nhiễm dịch,
00:52:04dịch bệnh dự kiến 10 ngày mới bùng phát,
00:52:06sau 3 ngày đã xảy ra,
00:52:07chắc là mưu kế gì đây?
00:52:09Ta ra lệnh dọn sạch thành,
00:52:11dẫn 10 vạn quân tiến công,
00:52:12chỉ để thử thực hư.
00:52:14Chưa hết một canh giờ,
00:52:15thành đã bị chiếm,
00:52:16khắp nơi dân chúng gào khóc.
00:52:18Ta phân phát giải độc,
00:52:19thấy sư phụ ở một góc phố.
00:52:21Sau khi trao đổi,
00:52:23biết đây là tác phẩm của sư phụ,
00:52:24đúng là hai thầy cho hợp tác.
00:52:26Ta vừa chiếm lại thành,
00:52:27vừa viết thư báo Khánh Nguyệt Giao về tình hình.
00:52:30Còn bỏ tiền thuê người kể chuyện,
00:52:32trưởng công chúa là thiên nữ,
00:52:33Hoàng Vương nghịch lại trời,
00:52:34nên mới gặp tai họa.
00:52:36Nhờ vậy,
00:52:37dân chúng hiểu vì sao binh Hoàng Vương lại mắc bệnh dịch.
00:52:40Chưa đầy một ngày,
00:52:41hiệu quả rõ rệt.
00:52:43Trận tái chiến,
00:52:44tướng Hoàng Vương chưa kịp đánh,
00:52:45nhiều người quỳ đầu hàng,
00:52:46bỏ giáp mũ,
00:52:47bị bắt.
00:52:48Trận cuối,
00:52:49ta một thương chém chết Hoàng Vương,
00:52:51toàn bộ quân phản loạn nộp vũ khí đầu hàng.
00:52:53Chỉ 3 ngày,
00:52:55Bắc Liêu được thu hồi,
00:52:55quân từ 40 vạn tăng lên 60 vạn,
00:52:58lương quốc nếu xuất binh giờ cũng không dám liều.
00:53:00Ta cho binh từng là quân phản loạn giải ngũ,
00:53:03từ 60 vạn còn lại 28 vạn,
00:53:05là lực lượng ta từ kinh thành dẫn tới.
00:53:07Thu hồi tất cả bạc tẩm độc,
00:53:09khử độc,
00:53:09phân phát lại cho dân.
00:53:11Tại ngoại trại Mục Châu,
00:53:13ta ngồi trong doanh trại,
00:53:14đọc thư Khánh Nguyệt Giao viết,
00:53:16lòng giấy lên sóng gợn.
00:53:17Nội dung đại khái,
00:53:18mọi chuyện ổn,
00:53:19Hoàng Vương muốn phong nàng làm hoàng hậu,
00:53:21nàng không nhận,
00:53:22vậy ta phong thì nàng nhận không,
00:53:24yếu thủy tam thiên,
00:53:25chỉ lấy một gáo nước.
00:53:27Ta cẩn thận bỏ thư vào phong bì,
00:53:29lại viết thư trả lời,
00:53:30ý nghĩa,
00:53:31không quan trọng danh vị,
00:53:32chỉ cần được ở bên nàng.
00:53:34Hoàng Vương đã chết bởi một mũi thương,
00:53:36bác liêu thu hồi trong 6 ngày,
00:53:37lập tức trở về kinh.
00:53:39Vừa xong,
00:53:40sai lâm bân cử người chuyển đi gấp.
00:53:42Lúc đó,
00:53:43triệu bằng bước vào,
00:53:44theo sau là vài tướng sĩ,
00:53:46tay cầm thánh chỉ.
00:53:47Thánh chỉ đến,
00:53:48cô tướng quân tiếp nhận.
00:53:49Ta đứng dậy,
00:53:50thắc mắc sao thánh chỉ khen thưởng
00:53:52đã tới nhanh như vậy.
00:53:53Không đúng,
00:53:54khen thưởng phải đợi trở về kinh mới trao.
00:53:56Ta cùng lâm bân quỳ nghe thánh chỉ.
00:53:59Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu,
00:54:01nam bình hầu cố kiến an giả trang nam,
00:54:03coi thường uy quyền hoàng thượng,
00:54:04lừa gạt triều đình.
00:54:06Xét công trạng,
00:54:07ban đực tự trảm,
00:54:08bảo toan danh dự cố ra.
00:54:10Lâm bân đưa thánh chỉ cho ta,
00:54:11cố kiến an,
00:54:12mau tiếp thánh chỉ.
00:54:13Ta run dẩy nhặt thánh chỉ,
00:54:15đọc từng chữ,
00:54:18nào, là hoàng thượng trước hay là nàng.
00:54:21Thư khánh nguyệt dao vừa đến hôm nay,
00:54:23thánh chỉ cũng vừa tới,
00:54:25trùng hợp quá.
00:54:26Tạ chủ thượng ân,
00:54:27ta rút dao ngắn trong bốt,
00:54:29chán nản tự cắt cổ.
00:54:31Không được,
00:54:31lâm bân nắm chặt dao,
00:54:33máu nhỏ từng giọt.
00:54:34Lâm phó tướng,
00:54:35ngươi muốn chống thánh chỉ sao.
00:54:37Triệu bằng gia hiệu,
00:54:38ngươi bên cạnh kéo hán ra.
00:54:40Lâm bân ném dao xuống đất,
00:54:42rút đao chỉ về phía quân sĩ.
00:54:44Lâm bân,
00:54:45ta chỉ còn một cái chết mới
00:54:46không làm như bẩn thanh danh trung liệt của cố gia.
00:54:48Cảm ơn ngươi.
00:54:50Giờ không còn chiến sự,
00:54:51ta chỉ là quân cờ vô dụng.
00:54:53Nếu thiên hạ biết khánh quốc được bảo vệ
00:54:55bởi một nữ nhi,
00:54:56đúng là trò cười khắp thiên hạ.
00:54:58Cô kiến an,
00:54:59lần ngươi trọng thương bất tỉnh,
00:55:00ta đã biết ngươi là nữ.
00:55:02Trưởng công chúa tuyệt đối sẽ không ra thánh chỉ này.
00:55:04Ngươi không muốn tự mình hỏi nàng sao.
00:55:07Cố ra quân chặn đường,
00:55:08giết không tha.
00:55:09Lời vừa rứt,
00:55:10vài quân sĩ cố ra sông vào trại.
00:55:13Lâm bân,
00:55:14ngươi dám chống thánh chỉ sao?
00:55:15Hôm nay không ai được rời doanh trại,
00:55:17ra tay,
00:55:18giết hết.
00:55:19Triệu bằng rút đao,
00:55:20ánh mắt giữ tợn lao thẳng vào ngược ta.
00:55:22Ta còn mãi bận nghĩ xem thánh chỉ là của ai.
00:55:25Khi phản ứng kịp thì mũi dao đã gần đến.
00:55:28Chợt,
00:55:28một bóng đen chắn trước mặt,
00:55:29cẩn thận.
00:55:31Ta nhận ra là lâm bân.
00:55:32Ta có thể chết,
00:55:33nhưng triệu bằng cũng phải chết.
00:55:35Quân sĩ cố ra thấy lâm bân bị thương,
00:55:37đồng loạt sông vào.
00:55:38Ta đỡ lâm bân vào một góc,
00:55:40tay chân lóng ngóng cầm máu.
00:55:42Vết thương không nguy hiểm,
00:55:43nhưng khiến hắn mất khả năng chiến đấu.
00:55:45Ta bảo hai thuộc hạ bảo vệ hắn,
00:55:47còn mình cầm thương đỏ tiến thẳng đến triệu bằng.
00:55:50Quả không hổ là thống lĩnh cấm hộ quân,
00:55:52thân thủ ngang ngửa,
00:55:53nhưng đừng quên ta biết dùng độc.
00:55:55Ta lấy một gói thuốc từ ngực sắc lên mặt hắn.
00:55:58Hắn phòng không kịp,
00:55:59ngã ra sau,
00:56:00ta cắm thương thẳng vào ngực hắn.
00:56:02Triệu bằng đã chết,
00:56:03còn không màu hàng.
00:56:05Quân sĩ nghe lời,
00:56:06càng trở nên hung hãn.
00:56:07Không biết ai hét,
00:56:09cố kiến an không chết,
00:56:10thì các người sẽ chết,
00:56:11đánh đi.
00:56:12Đi thôi,
00:56:13không đi giờ này thật sự ra khỏi không được rồi.
00:56:16Lâm bân mặt tái,
00:56:17không biết từ đâu lấy ngọn đuốc quăng vào mép doanh trại,
00:56:20lửa như rắn,
00:56:21nhanh chóng lan khắp.
00:56:22Doanh trại rõ ràng đã bị tẩm thuốc.
00:56:24Trong khi quần cố ra che chắn,
00:56:26ta đỡ lâm bân ra khỏi doanh trại,
00:56:28mười lão binh cưỡi ngựa chờ sẵn.
00:56:30Ta dìu hắn lên ngựa,
00:56:31rồi tự mình nhảy lên ngựa,
00:56:33phi về Mộc Châu.
00:56:34Lý thai thú,
00:56:36sao ngươi giúp ta?
00:56:37Ta vừa cho lâm bân uống thuốc,
00:56:39quay sang nhìn Lý Vân Tiêu.
00:56:40Tới đất Mộc Châu,
00:56:41gặp Lý Vân Tiêu đang ăn ngoài quán,
00:56:43thấy ta đầy máu nhưng không hỏi gì,
00:56:45chỉ dẫn vào căn nhà nhỏ.
00:56:47Cô tướng quân,
00:56:48nếu muốn nói thì nói,
00:56:50không muốn thì ta không hỏi.
00:56:52Ngươi là ân nhân của toàn bộ dân Mộc Châu.
00:56:54Lý Vân Tiêu nhận bát rỗng từ tay ta,
00:56:56đứng lên ra ngoài.
00:56:57Chớp mắt,
00:56:58lại là một mùa hè.
00:57:00Ta mặc y phục màu hồng,
00:57:01nửa năm trên giường dưới rằn nho.
00:57:03Ngày nay năm ngoái còn chiến đấu sống chết với Hoàng Vương,
00:57:06năm nay lại yên ả đến lạ.
00:57:08Kiến An,
00:57:09nho rửa xong rồi.
00:57:10Lâm bân mặc áo thô,
00:57:12bê một bát nho đến.
00:57:13Vết thương ngươi đã lành,
00:57:14ta cũng nên đi thôi.
00:57:16Một năm trôi qua,
00:57:17chẳng biết ai chăm ai,
00:57:18hay là ngược lại.
00:57:20Cô Kiến An,
00:57:21ta thích ngươi,
00:57:21có thể cả đời ở bên nhau không?
00:57:24Hắn đưa nho cho ta,
00:57:25nghiêm túc.
00:57:26Nghe lời này,
00:57:27ta chợt nhớ ra người đó,
00:57:28đời này không thể rời xa.
00:57:30Giờ nàng sống tốt chứ.
00:57:32Sau năm ngày ta rời doanh trại,
00:57:34nàng đã được phong làm nữa đấy.
00:57:35Hai tháng sau,
00:57:36tỷ tỷ sinh cặp song sinh,
00:57:38con trai Khánh Hoài An,
00:57:39lập làm thái tử,
00:57:40con gái Khánh Niệm An,
00:57:42phong làm trừng lạc công chúa.
00:57:43Ta muốn trở về kinh,
00:57:45thăm con tỷ tỷ,
00:57:46chưa gặp bao giờ.
00:57:48Lâm bân,
00:57:48ngươi quả gan lớn,
00:57:49giọng quen thuộc vang lên,
00:57:51ta đứng dậy nhìn,
00:57:52bát nho rơi rớt không hay.
00:57:54Khánh Nguyệt Giao xuất hiện,
00:57:55Hoàng,
00:57:56Hoàng thượng,
00:57:57thân kiến kiến Hoàng thượng.
00:57:58Lâm bân giật mình,
00:57:59quỷ xuống.
00:58:01Ta giao cho ngươi bảo vệ nàng,
00:58:02sao còn dám nghĩ tới chuyện khác?
00:58:04Về kinh,
00:58:05ta sẽ định một cuộc hôn sự cho ngươi,
00:58:07lui xuống đi.
00:58:08Khánh Nguyệt Giao mặc y phục đen,
00:58:10mắt vẫn nhìn ta.
00:58:11Lâm bân ngậm ngùi ôm tay chảo lùi.
00:58:14Sao không nói gì?
00:58:15Ta leo tưởng suốt tháng nay,
00:58:17ngày nào cũng thấy ngươi đùa dẫn với hắn,
00:58:19sao gặp ta không thèm nói.
00:58:21Khánh Nguyệt Giao cầm nho đặt miệng,
00:58:23ngồi cạnh hỏi,
00:58:24thần nữ lần đầu gặp Hoàng thượng,
00:58:26không biết phải phản ứng ra sao.
00:58:28Ta đứng lên,
00:58:29lùi vài bước,
00:58:30quỷ gối.
00:58:31Thần nữ,
00:58:32đây là mật chỉ của Hoàng huynh
00:58:33trước khi băng hà giao cho triệu bằng,
00:58:35ta biết có mật chỉ,
00:58:36nhưng không biết nội dung,
00:58:37trong vô hình thấy sẽ bất lợi cho ngươi,
00:58:39nên sai lâm bân luôn bảo vệ ngươi.
00:58:42Khánh Nguyệt Giao cũng quỳ xuống,
00:58:43trao mật thư,
00:58:44giải thích,
00:58:45ta nhận,
00:58:46đỡ nàng đứng lên,
00:58:47nàng là Hoàng thượng,
00:58:48sao có thể quỷ.
00:58:50Chuyện này không trách nàng,
00:58:51còn bánh đậu xanh lễ hội trung thu,
00:58:53ai bỏ độc,
00:58:54là nỗi băn khoăn của ta lâu nay.
00:58:56Xem nội dung mật thư,
00:58:58lạnh sống lưng,
00:58:59ngư kế tiên hoàng thật gian xảo,
00:59:01kiến an,
00:59:01ta đoán nàng đã biết,
00:59:03là tiên hoàng bỏ độc,
00:59:04ta không hay biết,
00:59:05Hoàng huynh tưởng Hoàng vương và bè đảng đã chết.
00:59:07Nàng là quân cờ chịu thay tội,
00:59:09đồng thời thu hồi 10 vạn quân cố ra,
00:59:11giúp ta lên ngôi không trở ngại.
00:59:13Nhưng Hoàng vương là giả,
00:59:14kế hoạch đảo lộn.
00:59:16Khánh Nguyệt Giao thở dài,
00:59:17giải thích từ tốn.
00:59:18Nghe xong,
00:59:19ta hít một hơi lạnh,
00:59:20nhận ra mình chỉ là quân cờ của tiên hoàng.
00:59:23Cố kiến an đã cùng Hoàng vương đồng tử,
00:59:25sao ngươi còn tìm ta làm gì?
00:59:27Khánh Nguyệt Giao từ ngược lấy bức thư nhăn nheo,
00:59:29ngươi đã hứa với ta,
00:59:31muốn đổi ý sao?
00:59:32Ta nhìn,
00:59:33đúng là bức thư ta viết gửi nàng khi thánh chỉ tới,
00:59:35ta không phải đưa thư cho Lâm Bân sao?
00:59:38À quên,
00:59:39Lâm Bân là người của Khánh Nguyệt Giao,
00:59:41tất cả việc ta làm trong năm qua nàng đều biết.
00:59:44Ta dù có đồng ý về làm Hoàng hậu của nàng,
00:59:46thì lấy danh phận nào để trở về?
00:59:48Cố kiến an đã chết,
00:59:50giờ muốn về cũng cần thân phận mới.
00:59:52Ngày xưa cố ra sinh một cặp song sinh,
00:59:54nữ nhi bị thất lạc,
00:59:56nay ta tìm lại được người,
00:59:57ta yêu cố kiến an như mạng sống,
00:59:59giờ người cùng diện mạo với chàng xuất hiện,
01:00:01ta cưỡng ép nàng làm Hoàng hậu,
01:00:03thế nào?
01:00:04Khánh Nguyệt Giao nhẹ nhàng véo cầm ta,
01:00:06mặt ngây thơ,
01:00:07nhìn thẳng mắt.
01:00:08Được thôi,
01:00:09về cung,
01:00:10mọi việc theo kế hoạch,
01:00:11ta trở thành Hoàng hậu,
01:00:12các đại thần đều ủng hộ.
01:00:14Một hôm trò chuyện với tỷ tỷ,
01:00:16mới biết vì sao đến nay mới đón ta về,
01:00:18người của tiên hoàng muốn ta chết,
01:00:20cuối cùng Khánh Nguyệt Giao phát hiện
01:00:22trước khi chết tiên hoàng giao mật lệnh
01:00:23cho thái giám thân cận.
01:00:25Triệu băng chết,
01:00:26nhưng còn vô số sát thủ truy sát,
01:00:27lần lượt đều bị người Khánh Nguyệt Giao tiêu diệt.
01:00:30Ngay cả Lâm Bân từ 59 tuổi
01:00:32đã theo lệnh nàng bảo vệ ta ở biên ải.
01:00:34Ngoại chuyện,
01:00:3559 tuổi,
01:00:36cô Kiến An và Khánh Nguyệt Giao
01:00:37mỗi người cầm một giây hồ lô
01:00:39đứng trước sạp xem bói trên cầu.
01:00:41Ngươi có thể xem gì?
01:00:43Khánh Nguyệt Giao cắn một quả hồ lô hỏi.
01:00:45Tiểu cô nương,
01:00:46ta xem tướng mặt biết ngay ngươi sẽ giàu có,
01:00:48quyền quý.
01:00:49Còn cậu bé kia,
01:00:51Khánh Nguyệt Giao ném một thỏi vàng lên bàn,
01:00:53chỉ vào cô Kiến An.
01:00:55Cậu bé tướng mặt trời sinh phú quý,
01:00:57vượng thê,
01:00:58nhân trung lòng phụng,
01:00:59mệnh làm hoàng hậu.
01:01:00Cô nương khác,
01:01:01không chỉ phú quý mà còn là lòng phụng nhân trung,
01:01:04mệnh làm hoàng đế.
01:01:05Hai người tương trợ,
01:01:06tương thành,
01:01:07rất hợp làm vợ chồng.
01:01:08Ông lão bói gập thỏi vàng,
01:01:10mắt hiếp,
01:01:11vuốt sâu trắng chậm dãi nói.
01:01:13Ông lão,
01:01:14ngươi đừng nói bậy,
01:01:14ta là nam nhi sao có thể làm hoàng hậu,
01:01:17chỉ lừa trẻ thôi đúng không?
01:01:18Ai đó phá sạp đi.
01:01:20Nói xong,
01:01:21vệ sĩ Khánh Nguyệt Giao lao ra bốn phía phá sạp,
01:01:24chỉ còn lại mảnh gỗ vụn.
01:01:25Ông lão vừa quỳ vừa tìm răng,
01:01:27vừa van xin.
01:01:28Điện hạ bớt giận,
01:01:29ăn chút bánh đậu xanh giải nhiệt,
01:01:31ta tự tay làm.
01:01:32Cô Kiến An lấy bánh đậu xanh hơi xấu ra từ giấy dầu.
01:01:35Ngon quá,
01:01:36Kiến An thật tốt,
01:01:37mọi người xuống đi.
01:01:38Ông lão,
01:01:39này là tiền thuốc.
01:01:41Khánh Nguyệt Giao cầm bánh,
01:01:42ăn một miếng,
01:01:43hạ giận một nửa,
01:01:44lại ném tiết thỏi vàng xuống đất.
01:01:47Ông lão,
01:01:47không sao chứ,
01:01:49để ta sai người đưa tới y viện.
01:01:51Cô Kiến An nhặt thỏi vàng,
01:01:52đưa ông lão,
01:01:53giúp ông đứng dậy,
01:01:54phủi bụi.
01:01:55Tiểu công tử,
01:01:56ta nói thật,
01:01:57cô nương đó chính là quý nhân của ngươi,
01:01:59ta cáo tử.
01:02:00Ông lão bỏ chạy,
01:02:01không thèm sạp nữa.
01:02:02Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo