Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Nữ chính ngoan, đừng làm loạn, ngoan ngoãn để ta ngược, không ngược tâm ngược thân thì làm sao có
00:05cơ hội trọng sinh.
00:06Đừng có giành đất diễn của nam chính, đặc biệt là cảnh giường chiếu giữa nam chính và nữ phụ,
00:11cô đừng có mà giành.
00:12Cái cô nữ chính háo sắc này.
00:14Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:19luận để mau có người yêu nhé, sắp Giáng sinh rồi, hẹ hẹ hẹ.
00:23Vào chuyện, ừm, theo bảng nhiệm vụ, việc tôi phải làm bây giờ là giết cha mẹ nữ chính, cướp
00:28đàn ông của nữ chính.
00:30Cuối cùng khiến nữ chính ôm hận mà chết trong nhục nhã.
00:33Giết cha mẹ nữ chính.
00:34Ờ, bảo một người từ thế kỷ 21, từ đội viên thiếu niên tiền phong đến đoàn viên rồi đến
00:39thanh niên yêu tú xin vào đảng,
00:41cuối cùng thành đảng viên chính gốc, tam quan chính trực, đạo đức sáng người như tôi đi giết người.
00:46Chi bằng bảo tôi tự sát còn dễ hơn.
00:48Thế nên, giữa giết người và cướp đàn ông, tôi lập tức chọn cái thứ hai.
00:53Dù sao cũng chỉ cần tỏ ra như đang cướp đàn ông thôi là được.
00:57Cùng lắm thì đến lúc lên giường, giao cơ thể cho hệ thống điều khiển.
01:00Dù sao thân xác này cũng không phải của tôi, nghĩ thôi đã thấy sung sướng, hả hả hả.
01:06Nhưng, ai nói cho tôi biết tại sao cái người đang như lên cơn,
01:10liên tục đè tôi ra làm đến mềm nhũng tay chân lại biến thành nữ chính vậy.
01:13Ồ đúng rồi, nữ chính uống thuốc kích thích, mà thuốc đó là do chính tay tôi chuẩn bị.
01:19Nhưng, đó là thuốc cho nam chính.
01:21Nữ chính à, cô đang cướp vai của nam chính đấy có biết không?
01:25Cô cướp luôn cảnh giường chiếu của nam chính đấy có biết không?
01:28Với lại, mẹ nó, làm gì có chuyện cái hệ thống kia điều khiển cơ thể tôi?
01:33Làm gì có chuyện cơ thể được bảo vệ để không gây tổn thương tâm lý?
01:37Tôi nghi ngờ mình cần tính lại mức độ bóng ma tâm lý rồi đấy.
01:40Cần thiết lắm rồi.
01:42Đồ nữ chính chết tiệt, cô còn muốn trọng sinh nữa không hả?
01:46Mẹ nó, nhẹ thôi.
01:48À, đừng cắn tôi.
01:49Nữ chính, tôi hận cô.
01:52Nữ chính, cuối cùng tôi chỉ nhớ được hai chữ đó.
01:55Khoan đã, đây thật sự là nữ chính sao?
01:57Có ai tiết lộ cho tôi biết không, có phải lúc nữ chính với nam chính lên giường,
02:02thật ra là nữ chính đẻ nam chính không?
02:04Lúc tôi ngất đi, vẫn còn nghĩ về vấn đề này.
02:07Rốt cuộc là nữ chính đẻ nam chính, hay nam chính đẻ nữ chính vậy?
02:11Khi tỉnh lại, cổ họng tôi như bốc khói.
02:14Tôi mất vài giây mới hiểu, trong lúc làm nhiệm vụ, tôi cũng bị làm rồi.
02:18Hơn nữa còn là bị nữ chính, cái người nhìn như bông hoa trắng nhỏ kia, đè ra làm.
02:23Nếu là nữ chính sau khi trọng sinh rồi hát hóa, tôi còn có chút xíu cân bằng tâm lý.
02:28Nhưng giờ nữ chính vẫn là đóa bạch liên hoa ngây thơ kia mà cái chuyện quái quỷ gì đang
02:32xảy ra vậy?
02:33Quay đầu lại đã thấy nữ chính với vẻ mặt tiều tụy, ái náy, mắt ngấn lệ nhìn tôi.
02:38Tôi muốn phun một ngụm máu ra thật sự, mẹ nó, bị ăn là tôi cơ mà.
02:43Cô làm cái mặt đó là sao?
02:45Được rồi, tôi thừa nhận tôi hoàn toàn bỏ quên chuyện chính tôi đã bỏ thuốc.
02:49Không muốn nhìn cái mặt bạch liên hoa đó nữa, vì chỉ cần nhìn là tôi nhớ ngay đến nhiệm
02:54vụ đã thất bại.
02:55Đây là đăng ép tôi đi giết người hả?
02:57Trình tự ban đầu, giết cha mẹ, cướp đàn ông, khiến nữ chính nhục nhã mà chết, nữ chính hát
03:03hóa trọng sinh, trở về báo thủ, khi thế ngút trời, giết tôi, thật tuyệt vời.
03:08Còn giờ, hình như tôi tự làm mình khó hơn rồi.
03:11Đối phương vẫn không nói gì, tôi cũng chẳng muốn để ý.
03:14Nói xem, tôi bảo bạn trai cô lên, vậy mà cô lại chạy lên làm cái gì?
03:19Cô muốn đè tôi thì thôi đi, còn uống cả ly rượu đó để làm gì?
03:23Đúng lúc này, cửa phòng vang lên.
03:26Là quản gia, tiểu thư.
03:27Bên cạnh, bạch liên hoa cúi gằm đầu, không dám nhìn tôi.
03:31Hừ, sợ rồi chứ gì?
03:33Vừa nãy mạnh mẽ thế cơ mà, giờ cũng biết sợ rồi hả?
03:36Tôi lồng cồm bò xuống giường, đau đến phải đi hai hàng, không thèm liếc nữ chính thêm cái nào.
03:42Tiểu thư.
03:43Quản gia nhìn nữ chính rồi nói tiếp, à thì ra là bạn học Trần Khê.
03:47Lúc nãy phu nhân còn nói bảo tiểu thư nên tiếp xúc nhiều với bạn học Trần Khê.
03:51Ha ha ha, đó là vì bà ấy không biết Trần Khê vừa lên giường với con gái bà.
03:56À không, là sắp giết con gái bà.
03:58Vấn đề không phải là nữ chính ăn tôi, vấn đề là tôi phải hoàn thành nhiệm vụ kiểu gì
04:02đây?
04:03Nghĩ đến mà muốn bạc tóc, Khóe mắt thấy nữ chính gión rén đi phía sau như cô vợ nhỏ,
04:08càng khiến tôi bực.
04:10Tôi đâu có bắt nạt cô đâu, làm cái trỏ yếu đuối đó là sao?
04:14Vừa xuống lầu bị mẹ ôm một cái đau điếng.
04:16Nữ chính là trỏ à, người tôi chỗ nào cũng thâm tím, như bị cắn nát.
04:21Lúc này, nam chính, à nhầm, giả nam chính bước tới.
04:25Trên mặt anh ta, tôi chỉ thấy ba chữ, giả nam chính.
04:29Đúng vậy, giả nam chính.
04:31Thế giới này nam nữ chính phải đều còn din.
04:33Một tên giàu đẹp nhưng đã bị nữ phụ làm bẩn như anh ta thì làm sao đủ tiêu chuẩn
04:37làm nam chính.
04:38Nên khi nữ chính trọng sinh, liên đổi nam chính.
04:42Nghe nói nam chính thật đã hơn 30 còn là sử nam.
04:45Với người ngoài thì lạnh như băng, với nữ chính thì là yêu tinh gây nghiện.
04:48Yêu tinh gây nghiện, hồ hồ hồ.
04:51Khoan, đàn ông hơn 30 tuổi vẫn còn là sử nam, rồi kết hợp với biểu hiện trên giường của
04:55nữ chính.
04:56Tự nhiên tôi lại nghĩ nhiều, e hèn.
04:59Tôi hỏi cái này được không?
05:00Giờ nữ chính ngủ với tôi, vậy cô ấy còn được tính là sử nữ không?
05:04À đúng rồi, suýt quên, người mất chính là tôi, là tôi đó.
05:08Bị một phụ nữ, mẹ nó.
05:11Già nam chính tiến tới bên nữ chính, ánh mắt chăn chứa yêu thương, sao thế?
05:15Không khỏe hả?
05:16Tôi cạn lời.
05:18Ha, cỡ anh á, dù mềm mỏng đến đâu thì cũng là đôi giày rách, nữ chính không chọn anh
05:23đâu.
05:23Anh trai à, bớt ảo tưởng đi.
05:25Thời buổi này, không phải tổng tài băng lãnh sử nam 30 tuổi mà cũng đòi cưa gái.
05:30Ha ha ha.
05:32Nữ chính quả nhiên không thèm đếm xỉa đến anh ta.
05:35Tôi nhìn mà còn thấy khó chịu.
05:37Quan trọng hơn, nhiệm vụ của tôi thất bại rồi.
05:39Tại sao nhiệm vụ thất bại mà mấy người còn đứng đây thả thính trước mặt tôi?
05:43Hừ, tôi lên phòng trước.
05:46Nói xong tôi nhịn đau, trong lòng nguyền rùa nữ chính, rồi quay lên lầu.
05:50Đừng để ý, con bé nhà chúng tôi được cưng hư rồi.
05:53Tôi nghe thấy mẹ nói với giả nam chính và nữ chính.
05:56Tim tôi dỉ máu, không ai hiểu nỗi lòng tôi.
05:59Nhưng mà nữ chính rốt cuộc còn trọng sinh được nữa không nhỉ?
06:03Về phòng, tôi mở bảng nhiệm vụ, liên thấy dòng cướp đàn ông, thất bại.
06:07Ba dấu chấm than đỏ trẻ.
06:09Đau tim quá, nữ chính tự phá kịch bản.
06:12Vậy bao giờ mới ép được nữ chính trọng sinh đây?
06:15Tôi đúng là bị mù mới chọn cái hệ thống gửi nữ chính đi trọng sinh này.
06:19Nói nhiều chỉ thấy buồn.
06:21Sớm biết thế đã chọn hệ thống nữ chính.
06:23Lại đây, ngược chết tôi đi rồi.
06:25Tôi nghĩ đi ngược người khác thì đỡ hơn bị ngược.
06:28Ai ngờ làm người tốt đi đâu cũng bị ngược.
06:30Buồn không tả nổi.
06:31Mơ mơ màng màng tôi ngủ mất.
06:34Trước khi ngủ, trong đầu chỉ có một câu.
06:36Tôi phải ngược chết nữ chính.
06:38Không ngược cô ta, tôi có lỗi với chính mình.
06:41Sáng hôm sau, vừa bò dậy tôi đã thấy nữ chính đang bận rộn trong bếp.
06:45Nữ chính nhỏ bé như bông hoa trắng.
06:47Dù có hóa thân thành một cô đầu bếp vô hại thì trong lòng tôi, cô ta vẫn là nữ
06:51chính ăn thịt người định sẵn sẽ hát hóa sau khi trọng sinh mà.
06:55Năm xưa, tỷ tỷ đây từng nổi tiếng trên diễn đàn công cộng là tiểu năng thủ khẩu chiến đó
06:59nha.
07:00Huyền thoại bất bại của giới đấu võ mồn đó nha.
07:03Vậy mà giờ lại bị nhốt trong cái nhân vật nữ phụ não tàn ở cuốn tiểu thuyết này.
07:07Thật là không cam lòng.
07:08Tôi nghiêm túc nhìn nữ chính đang bận rộn trong bếp, trong lòng suy nghĩ xem phải hành cô ta
07:13thế nào.
07:14Kết quả, cuối cùng tôi phát hiện, tôi chỉ có thể khẩu chiến thôi.
07:18Đối mặt với nữ chính trông như bạch liên hoa này, tôi thật sự xuống tay không nổi.
07:22Làm sao bây giờ, tôi thực sự muốn bỏ nhiệm vụ quá.
07:26Tít tít tít, cảnh báo, cảnh báo, tư tưởng ký chủ lịch hướng.
07:30Ờ, đừng vậy mà, tôi chỉ nghĩ vậy thôi.
07:33Hôm qua con hàng này mới đè tôi ra ăn sạch từ đầu đến chân rồi, sao có thể dễ
07:37dàng bỏ qua được.
07:38Nữ chính ngẩn đầu lên, đúng lúc mắt đối mắt với tôi, rồi cô ta, mặt rất nghiêm túc hỏi
07:43một câu, còn đau không?
07:46Còn đau không? Đau không?
07:48Thật sự rất muốn tắt cho một cái, cô thử bị trọt liên tục 3 tiếng đồng xem có đau
07:52không.
07:53Nhưng nghĩ nửa ngày tôi cũng chẳng nghĩ ra nên nói câu gì để đà kích được nữ chính, cuối
07:57cùng cái eo lại bắt đầu đau, tôi chỉ có thể lặng lẽ quay người bỏ đi.
08:01Tôi chắc cái bóng lưng của mình chỉ có thể dùng 4 chữ để hình dung, cuộc đuôi mà chạy.
08:06Mệt tâm quá! Rõ ràng tôi muốn tạo cho nữ chính đà kích tâm lý và sinh lý thật lớn,
08:11vậy mà người bị tổn thương lại luôn là tôi.
08:14Tâm lý tổn thương nên tôi không có khẩu vị ăn sáng. Quản gia lên gọi ăn cơm, tôi lập
08:19tức từ chối.
08:20Dẫn sao? Dù có đói, nhìn mặt nữ chính rồi nhớ đến nhiệm vụ mình chưa ra trận đã chết,
08:26tôi lập tức mất vị giác.
08:27Thà nằm trong phòng gặm dưa hấu còn sướng hơn. Ừm, dù không có khẩu vị, nhưng ăn dưa hấu
08:32thì vẫn ổn.
08:34Đang ăn ngon lành, gần như quên luôn nữ chính tranh giành cảnh giường chiếu với nam chính giả hôm
08:38qua, thì đột nhiên nghe tiếng mở cửa.
08:41Từ trong dưa hấu ngẩn đầu lên, tôi thấy ở cửa là nữ chính không biết xấu hổ đang bưng
08:45khay đồ ăn. Cho tôi bình tĩnh chút đã.
08:48Cô nữ chính không biết xấu hổ này, không biết gõ cửa à?
08:52Ừ thì tôi thấy tay cô ta đang bưng khay, nhưng chẳng lẽ không biết dùng chân gõ cửa sao?
08:57Hừ, tôi cố giữ động tác tự nhiên, ăn miếng cuối rồi đặt vỏ xuống, lạnh lùng nhìn nữ chính,
09:02co chuyện gì?
09:04Cậu không ăn sáng. Nữ chính không dám nhìn mặt tôi.
09:07Nói thừa, không phải ai sau khi ngủ với phụ nữ xong cũng có thể bình tĩnh như tôi đâu.
09:12Hài, nói vậy tự nhiên tôi thấy ngại ghê. Rồi tôi cho mắt nhìn nữ chính không biết xấu hổ
09:17bê khay bước lại gần.
09:19Mùi đồ ăn thơm nước mũi. Nữ chính không biết xấu hổ này cuối cùng cũng có ưu điểm.
09:23Nấu ăn hình như rất ngon. Nhưng tôi liệu có phải loại người vì một bữa ăn mà cuối đầu?
09:28Có không?
09:29Được rồi, tôi thừa nhận là có. Người vì miếng ăn mà chết là thường tình thôi.
09:34Đừng bận tâm mấy chi tiết nhỏ này.
09:36Dù có ăn cơm nữ chính nấu, thì trái tim tôi vẫn kiên định muốn hành cô ta.
09:41Không hành thì sao mà hoàn thành nhiệm vụ?
09:44Hơn nữa, tôi cũng đang thành toàn cho nữ chính đấy chứ.
09:47Không hành cô ta, thì sao cô ta có thể trọng sinh, hắc hóa,
09:51rồi oai phong bước lên đỉnh cao nhân sinh,
09:53túm lấy anh tổng tài băng sơn sử nam mấy chục tuổi kia áp đảo cho được.
09:57Cuối cùng cũng thoát khỏi cái bóng bị nữ chính đè ra làm.
10:00Tôi quyết định tiếp tục đi câu dẫn nam chính.
10:03À không, phải gọi là nam chính giả, đôi giày rách.
10:06Hết cách rồi, tôi thật sự không có sức chịu đựng để ép ba mẹ của nữ chính không biết
10:10xấu hổ kia đi trầu trời đâu.
10:12Hai tôi cũng đâu muốn tốt bụng, nhưng tôi tốt bụng thật mà.
10:16Đôi, chút nữa bột miệng gọi hắn là đôi giày rách, may mà kịp nuốt lại.
10:20Văn Thanh à, không thể không nói, cái tên này viết sẵn câu, tôi là phá hồi.
10:25Cũng tội nghiệp thằng nhỏ, chỉ vì bị nữ phụ làm bẩn một lần mà bị nữ chính vứt luôn.
10:30Tôi đoán tác giả thiết lập cái tình tiết này chắc muốn châm biếm cái gì đó.
10:34Tiểu Ngư, Văn Thanh thấy kỳ lạ, chẳng phải cô bảo Tiểu Khê tìm hắn sao.
10:39Sao ra đây rồi mà không thấy bóng dáng Tiểu Khê đâu?
10:42À, chết tiệt, vào lúc quan trọng như vậy mà còn thất thần.
10:46Đúng là đồ ngu, anh yêu Tiểu Khê à?
10:49Tôi vốn là kiểu người thẳng thắn thô bạo.
10:51Tiểu Ngư, em hỏi gì vậy?
10:53Bọn anh lớn lên bên nhau mà, em còn không biết sao?
10:57Văn Thanh nhíu mày.
10:58Hắn biết từ lâu Tiểu Ngư thích mình, nhưng hắn lại yêu Tiểu Khê, cô gái thuần khiết, thiện lương,
11:03kiên cường.
11:04Tiểu Ngư, hắn chỉ có thể phụ lòng cô.
11:07Tôi không biết trong đầu tên nam chính giả này tự biên tự diễn cái gì, nhưng chắc chẳng là
11:11thứ gì tốt lành.
11:13Tốt nhất tôi cũng đừng biết.
11:14Dù sao đây là một thế giới không có tiết tháo, nơi nữ chính có thể leo lên giường với
11:19cả nữ phụ.
11:20Trời đánh tôi đi, tôi còn làm người tốt được không?
11:23Người ta mỗi ngày phải tự nhắc mình ba lần là đã ngủ với nữ chính rồi, muốn gì nữa
11:28đây?
11:28Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, tập trung làm việc chính.
11:32Ờ, vậy anh chắc Tiểu Khê thích anh thật à?
11:35Khoảnh khắc đó tôi cảm giác mình như nhập vai ảnh hậu, không đúng, phải là nữ phụ độc ác
11:40nhập tâm.
11:41Trong lòng liên tục thôi miên, tôi là nữ phụ độc ác, tôi là nữ phụ độc ác.
11:45Rồi tôi hơi cúi mắt, mang theo chút thương cảm, có một chuyện, không biết nên nói hay không.
11:50Ừ, vậy đừng nói thì hơn.
11:52Anh ta đáp không chút suy nghĩ.
11:54Tôi, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi.
11:56Anh không đi theo kịch bản hả?
11:58Mà nó, nam chính giả à?
12:01Anh lấy đâu ra tự tin chống tôi vậy?
12:03Trong kịch bản gốc, trước khi nữ chính trọng sinh, anh ngay cả tay nữ chính cũng chưa nắm.
12:08Sau khi nữ chính trọng sinh, anh bị chê và vẫn không chạm được tay người ta.
12:12Tôi đây ít nhất còn là người đã từng ngủ với nữ chính đó nhé.
12:16Nói ra đủ khiến anh ghen chết đó.
12:18Anh còn dám chống tôi.
12:20Không theo kịch bản.
12:21Chán sống rồi.
12:22Văn Thanh đã không muốn biết, vậy thôi tôi không nói.
12:26Chỉ là tôi suy nghĩ xem phải gây sự tò mò cho tên này thế nào.
12:30Thôi kệ, tiết tháo để làm gì?
12:33Để ăn được chắc, tôi tận mắt thấy Tiểu Khê lên giường với người ta.
12:37Tôi nói rồi.
12:38Trời ơi, giới hạn đúng là sinh ra để phá.
12:41Đương nhiên, tôi không ngu đến mức nói ra người đó chính là tôi.
12:45Nhưng có gì đó sai sai, biểu cảm của Văn Thanh rất sai.
12:48Tôi còn chưa kịp đắc ý thì nhận ra sắc mặt đối phương cực kỳ kỳ lạ.
12:52Tôi đã lăn lộn giữa hai người này 3-4 năm rồi.
12:55Nhìn mặt đọc ý của hắn còn làm được.
12:57Cái biểu cảm này, hơi, đặc quánh, khiến tôi cảm giác sau lưng mình có quỷ.
13:02Mà nó, thật sự có.
13:04Nữ chính không biết xấu hổ kia.
13:06Giải thích chút xem.
13:08Tại sao cô lại đứng ngay sau lưng tôi?
13:10Không biết như vậy đáng sợ lắm sao?
13:12Lỡ tôi bị cô hù chết thì sao?
13:14Một đêm ân ái trăm năm tình nghĩa mà.
13:17Ờ, xin lỗi.
13:18Dùng sai thành ngữ rồi.
13:20Ừm, đúng vậy.
13:21Tiểu ngư nói thật đấy.
13:23Nữ chính không biết xấu hổ này đúng là đến để phá cho banh nát mọi thứ mà.
13:27Tôi hiểu rồi.
13:28Văn Thanh đột nhiên bật dậy.
13:29Em nói gì cơ?
13:31Không thể nào.
13:32Nữ chính mặt dày kia căn bản chẳng thèm liếc hắn một cái.
13:36Mẹ ơi, cái cảm giác ngược tâm này.
13:38Hình tượng nữ chính trong lòng tôi từ bông hoa trắng thuần khiết đã nâng cấp thành cha nữ giả
13:42bạch liên rồi đó.
13:44Tôi thích cô ấy.
13:45Má ơi, cô đừng nhìn tôi khi nói câu đó.
13:48Tôi biết cô đang trả đũa việc tôi vô an cho cô.
13:51Như làm vậy chỉ khiến cái tên nam chính giả này ngày càng xa cô thôi.
13:55Nữ chính, để tôi giúp cô nhặt lại tí liêm sỉ rơi rớt, giặt rũ sạch sẽ.
13:59Cô dùng đỡ được không?
14:01Đừng hại tôi nữa mà.
14:02Ơ, xin lỗi nha, lúc nãy tôi chỉ nói đùa thôi.
14:06Tôi vội vàng giải thích.
14:07Không giải thích ngay, lát nữa chắc chủ đề nói chuyện sẽ chuyển thành chuyện tôi với nữ chính từng
14:12làm gì mất.
14:13Tôi tin là nữ chính mặt dày này dám nói thật trước mặt người ta luôn đấy.
14:17Tiểu ngư, cậu còn giận tôi hả?
14:19Tôi biết là tôi làm cậu đau.
14:21What the hell?
14:22Cô ấy đúng là không phụ lòng mong đợi của tôi.
14:25Cô ấy dám nói luôn thật kìa.
14:27Cô ấy không thấy cái tên nam chính giả kia sắp lỗi hệ thống, CPU quá tải, não xanh màn
14:32hình à.
14:33Cô làm vậy có ổn không hả?
14:35Nữ chính mặt dày.
14:37Nam chính giả là niềm hy vọng của tôi đó.
14:39Hắn mà tin mấy chuyện này thì tôi sống làm sao?
14:42Nhiệm vụ còn làm nổi không?
14:44Tôi sốt ruột muốn khóc luôn rồi, trong đầu chỉ nghĩ phải giải thích cho bằng được.
14:48Nhưng còn chưa kịp mở miệng thì, nữ chính đã lấy miệng chặn miệng tôi.
14:52Dùng miệng, chặn, dùng miệng.
14:54Tôi nhìn thấy rõ ràng biểu cảm sụp đổ hoàn toàn trên mặt nam chính giả.
14:58Tôi đau lòng quá.
14:59Nữ chính ơi, cô lại tự ý thay đổi kịch bản.
15:02Làm ơn có chút đạo đức nghề nghiệp được không?
15:05Tôi cũng muốn sụp luôn rồi.
15:07Khoan đã, nữ chính không biết xấu hổ này trước khi đến đây có ăn vụn dưa hấu của tôi
15:11đúng không?
15:12Chắc chắn là vậy.
15:13Tôi cảm nhận được luôn.
15:15Hừ, dám ăn vụn dưa hấu của tôi.
15:17Quá đáng.
15:19Đủ rồi.
15:20Văn Thanh mặt trắng bệch, chạy vụt ra ngoài.
15:23Tôi mới sực tỉnh.
15:24Tư thế của tôi với nữ chính, hơi sai sai.
15:27À ha, tôi điên mất thôi.
15:29Cái quái gì đang diễn ra thế này?
15:31Nữ chính này độc ác thật sự.
15:33Bảo là bạch liên hoa.
15:34Ai ngờ để trả đũa tôi mà làm được chuyện mất liêm sỉ như vậy.
15:37Tôi thua rồi có được không?
15:39Tôi mệt mỏi lắm rồi.
15:41Làm nhiệm vụ thời đại này khó thế à?
15:43Cô độc ác thật đấy.
15:45Tôi nghiến răng nghiến lợi quăng câu đó.
15:47Rồi vội vàng chạy theo nam chính giả.
15:48Nam chính ơi đừng chạy anh làm cái kiểu tâm trạng yếu đuối bỏ chạy như này là sao hả?
15:54Về chuyện nữ chính vì trả đũa tôi mà kéo tôi xuống nước.
15:57Ngoài nghiến răng nghiến lợi thì tôi còn nói được gì đây?
16:00Tuy nữ chính đang ở nhờ nhà tôi.
16:02Nhưng xui xẻo thay.
16:03Từ mẹ trên danh nghĩa đến bà đầu bếp trong nhà.
16:05Ai ai cũng đứng về phía cô ta.
16:08Hà hà hà, đừng hỏi vì sao.
16:10Là vì lúc trước chị đây ngu.
16:12Thật sự ngu.
16:13Chỉ mới nghĩ tới thôi là tôi đã ngẹn một ngụ máu.
16:16Không phun ra được mà cũng chẳng nuốt vô nổi.
16:18Giờ nghĩ lại, người cần trọng sinh không phải nữ chính.
16:21Mà là tôi mới đúng.
16:23Trời hả.
16:24Nghĩ thử xem.
16:25Bây giờ mà tôi được trọng sinh thì chắc CNM kịch tính hơn.
16:28Người nhà bênh vực người ngoài.
16:30Xong tôi còn bị cái người ngoài đó làm thịt.
16:32Thôi, không nghĩ nữa.
16:34Ăn cho nghiêm túc.
16:35Hai ngày tới chắc là phải đánh một trận sinh tử với nữ chính rồi.
16:39Vừa về tới nhà, ngước mắt lên là thấy nữ chính đang đứng trong vườn nhìn tôi.
16:43Tự nhiên trong lòng nổi lên một cơn bực khó hiểu.
16:45Đẹp như vậy để làm gì?
16:47Có ăn được đâu?
16:49Xin lỗi.
16:50Đi ngang qua cô ta thì bất ngờ bị một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi.
16:54Nữ chính, cô làm vậy rất đáng sợ.
16:56Biết không?
16:57Tôi không muốn nói chuyện với cô ta.
16:59Tôi biết cậu không muốn nói chuyện với tôi.
17:02Ờ, biết vậy thì tốt.
17:03Nhưng tôi vẫn muốn nói tôi sẽ chịu trách nhiệm.
17:06Chịu trách nhiệm.
17:07Chịu trách nhiệm.
17:08Chịu.
17:08Má nó.
17:09Cái này không thể nhịn được nữa.
17:12Cô muốn tôi hận cô đến chết luôn hả?
17:14Thực ra tôi muốn hỏi hơn là cô có thể để tôi hành cô theo kế hoạch được không?
17:18Đừng phá nữa.
17:20Nói nhiều chỉ toàn là nước mắt.
17:22Nhớ lần đầu gặp nhau, trời mưa tầm tá, tôi nhặt được cô ta về.
17:26Ban đầu vốn định hành nữ chính một chút cho thốn tim.
17:29Ai ngờ, cái trái tim thủy tinh của nữ chính đã nâng cấp thành phiên bản vàng 4 số 9.
17:34Rõ ràng trong thiết lập là, kiên cường, tự lập, không cúi đầu trước quyền thế, không vì năm đấu
17:39gạo mà khuất phục.
17:40Rồi tự nhiên bám ở nhà tôi luôn là sao?
17:43Thôi được, ở cũng được.
17:45Dù gì cô ta ở đây thì dễ gặp được vị hôn phu truyền thuyết của tôi và nam chính
17:49giả truyền thuyết của cô ta.
17:51Nhưng mà, mắt cô ta mọc trên đỉnh đầu hay sao mà không nhìn thấy nam chính giả luôn vậy?
17:56Nam chính giả tuy sau này bị nữ phụ ác độc chơi bẹp, nhưng hiện tại vẫn là một cao
18:00phú xoái sạch sẽ, thuần khiết.
18:02Cô ta với hắn không yêu nhau trời long đất lở thì tôi biết tranh cái gì.
18:06Tôi lấy gì khiến cô ta đau khổ tuyệt vọng.
18:09Tôi đã buông xuôi, chuẩn bị dựng lên một màn ngược thân, ngược tâm hoành tráng.
18:14Kết quả, mà nó, đúng lúc này cô ta còn dám tranh luôn đất diễn của nam chính giả.
18:19Giờ còn nói cái câu chịu trách nhiệm này, chịu trách nhiệm cái đầu cô, cô lại đang cướp hết
18:23đất diễn của nam chính giả đó biết không?
18:26Tôi đã chết không biết bao nhiêu tế bào não mới nghĩ ra được con đường vòng này.
18:30Tất cả đều bị cô ta phá nát hết rồi.
18:33Tính toán của tôi là, để cái thân xác này ngủ với nam chính giả,
18:36sau đó hắn vì áp lực gia đình chắc chắn phải cưới.
18:39Tôi thất tình đau khổ vì hắn yêu nữ chính, tôi u quất hóa điên, biến thành một con rắn
18:43tinh báo thủ.
18:45Điên cùng trả hận người đàn bà đã cướp chồng tôi, cướp hết tình yêu của hắn.
18:48Tôi nghĩ ra được cái kế hoạch oai oam này khó lắm đó, nữ chính cô biết không?
18:53Nói thật thì tôi hơi bất ngờ, vì cuối cùng cũng có chuyển biến rồi kịch bản bị điên vì
18:58tình của tôi xem ra lại có thể quay lại sân khấu rồi.
19:00Bởi vì tôi và nam chính giả đã đính hôn rồi.
19:03Trời ơi, có chút kích động quá.
19:06Bình tĩnh, bình tĩnh, đây chỉ là một bước nhỏ thôi, cách mạng còn chưa thành công, đồng chí phải
19:12tiếp tục cố gắng.
19:13Tí nữa tôi còn cả đống cảnh rắn tinh phát điên vì yêu phải diễn ha ha ha, nhưng mà
19:17tôi vẫn kích động chết mất.
19:20Khoan, nữ chính, cô lại định làm gì nữa?
19:23Ngay khoảnh khắc cô ta bước ra, tôi lập tức thấy có điểm xấu.
19:27Và đúng như dự đoán, nữ chính lại không làm tôi thất vọng chút nào.
19:31Tiểu ngư, tôi nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu.
19:34Nữ chính nhìn tôi rất nghiêm túc.
19:36Mà nó, tất cả mọi người đều quay sang nhìn tôi.
19:39Nhất là cái biểu cảm của nam chính giả bên cạnh tôi, tôi thui luôn rồi.
19:44Nữ chính, tôi xin cô đấy, đừng rửa trò ngay lúc này.
19:47Nếu muốn rửa trò, thì ít nhất cô cũng phải giật chú rể chứ.
19:50Cướp ai không cướp, đi cướp tôi là sao?
19:53Không biết vì sao, tôi có linh cảm mạnh mẽ rằng, tuyệt đối không thể để con nhỏ mặt dày
19:58này nói tiếp.
19:59Tôi đoán tốc độ nhanh nhất đời tôi là hôm nay, lao thẳng tới cái miệng của nữ chính.
20:04Nhưng khi mất thăng bằng, tôi mới nhận ra, mà nó, tôi đang mặc váy giải.
20:09Và rồi, khi nhìn thấy người ôm eo tôi, tôi thả nằm sóng xoài xuống đất luôn cho xong.
20:14Tôi biết mà, cậu sẽ chọn tôi.
20:16Nữ chính cười lộ cả răng, lưng tôi lạnh toát.
20:20Tôi không biết trong đầu cô ta vừa tưởng tượng cái gì, nhưng với cái độ mặt dày của cô
20:24ta, thôi, tôi không muốn biết.
20:26Tiểu ngư giọng của mẹ tôi, quay đầu lại thì thấy mẹ tôi chừng mắt đầy trách móc, còn lại
20:31bắt nạt tiểu khê nữa hả?
20:33Trời đất ơi, tôi thật sự cần trọng sinh rồi.
20:36Trọng sinh đại thần ơi, cái xuất trọng sinh đó, để cho tôi đi.
20:40Tôi phải giải thích sao với cái người mẹ đang nhìn nữ chính bằng ánh mắt xót xa kia rằng,
20:45nạn nhân chính là con đây này.
20:47Đừng sợ, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu.
20:49Nữ chính lại thò mặt tới gần.
20:51Lúc đó tôi thật sự muốn tắt một phát cho chết quét luôn.
20:55Tiểu ngư ngoan nào, hôm nay là ngày vui của con, đừng quậy.
20:58Mẹ càng lúc càng đi tới gần, mà ánh mắt bà nhìn tôi cứ như đang dỗ trẻ con vậy.
21:03Vâng vâng vâng, con biết rồi, con sẽ ngoan ngoãn đính hôn.
21:08Tôi cố gắng nặn ra nụ cười.
21:09Tôi thể luôn, tôi cười không nổi là vì cái mặt của nữ chính quá đáng sợ.
21:13Con nhỏ mặt dày kia, cô có thể đừng nhìn tôi bằng cái ánh mắt tôi bị em vứt bỏ
21:18được không?
21:19À, được rồi, tôi thừa nhận, trong lòng tôi cũng khó chịu.
21:23Không phải vì cái mặt của nữ chính.
21:25À, được rồi, có hơi hơi liên quan tới nữ chính một tí.
21:30Không được, không được nghĩ nữa.
21:32Càng nghĩ càng tức.
21:33Nữ chính, cô không thể một lần duy nhất chịu hợp tác với tôi sao?
21:37Cô mà chịu trọng sinh thì cuộc đời đại thắng đó biết không?
21:40Còn có thể làm CEO, đe bẹp tổng tài mặt lạnh nữa kìa.
21:44Cuộc sống trước khi trọng sinh thảm như vậy rồi, cô còn tiếc cái gì?
21:47Cô khóc cái gì hả?
21:49Tôi cũng muốn khóc đây này.
21:51Khoan, tôi có phải đang khóc thật không?
21:54Trời ơi, tôi khóc cái gì vậy?
21:56Thôi được rồi, chắc là vì nhiệm vụ của tôi không thể hoàn thành nữa.
21:59Vì nữ chính thật sự quá mặt dày rồi.
22:02Tiểu Khê, anh thích em.
22:04Em đừng khóc.
22:05Anh với Tiểu Ngư không có gì đâu.
22:07Đúng lúc này, nam chính giả mở miệng.
22:09Mà nó, thấy nữ chính khóc là đau lòng đúng không?
22:13Còn nói không có gì.
22:14Đây là tiệc đính hôn rồi đó.
22:16Đáng đời bị đổi vai.
22:18Ừ.
22:19Nữ chính thấy còn chưa đủ loạn.
22:21Bồi thêm một câu.
22:22Xin lỗi, tôi thích Tiểu Ngư.
22:24Tôi, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi.
22:26Nữ chính, cô đúng là châu bò.
22:29Cái biểu cảm của nam chính giả lúc đó.
22:31Đau đớn tới mức tôi xem mà còn đồng cảm.
22:33Chua cay mặn ngọt đủ hết khoan đã.
22:35Đồng cảm cái giắm.
22:37Giờ tôi còn làm nhiệm vụ kiểu gì nữa đây?
22:39Xe đến trước núi ắt sẽ có đường.
22:42Cổ nhân quả nhiên không gạt ta.
22:44Tôi thực sự không hiểu nữ chính.
22:45Cái đồ không biết xấu hổ ấy.
22:47Đã dùng cách gì thuyết phục mẹ tôi.
22:49Tóm lại, từ hôm đó trở đi, mẹ đã coi cô ấy như con ruột.
22:53Thật ra tôi đã muốn lén lấy tóc ba người chúng tôi đi làm xét nghiệm ADN từ lâu rồi.
22:58Tôi nghi ngờ sâu sắc rằng, khi xưa ôm nhầm con rồi, nữ chính mới thật sự là thiên kim
23:03của nhà này.
23:04Nghĩ nhiều chỉ tổ mất ngon cơm, thôi không nghĩ nữa.
23:07Dù sao, tôi cũng đã tìm được một cách rất đỉnh rồi.
23:11Được rồi, tôi thừa nhận, không phải tôi nghĩ ra.
23:14Nói thật, cái loại kế sách hãm tài này chỉ có cái hệ thống vô nhân tính kia mới nghĩ
23:18ra được.
23:19Khiến nữ chính si mê ký chủ, ký chủ ngoại tình đá nữ chính, cùng tiểu tam nhục nhã nữ
23:24chính.
23:25Nữ chính quất ức mà chết, trọng sinh về báo thủ, khụ khụ.
23:28Tuy hơi cạn bá, nhưng nghĩ kỹ thì cũng, tạm chấp nhận được.
23:32Nhưng vấn đề nằm ở bước đầu tiên.
23:34Hó, cực khó.
23:36Nhất là sau khi tôi đỏ mặt tặng nữ chính một chiếc váy hoa, còn cô ấy, lỡ tay xé
23:41tọc cái váy.
23:42Làm ơn đi, xé rách váy bằng tay không đấy.
23:45Nếu tôi thật sự gạt được trái tim cô ấy, rồi lúc phản bội, khả năng cô ấy xiết gãy
23:49lưng tôi có bao nhiêu phần trăm.
23:52Ha ha ha, tôi thấy sống lưng lạnh toát.
23:54Hôm sau, tôi lại thấy nữ chính mặc chiếc váy hoa đó.
23:58Tôi còn cố ý nhìn kỹ, chỗ rách được vá rất hoàn hảo, chẳng thấy dấu vết gì.
24:03Nữ chính như đang nói với tôi, tao sẽ được mày, thì cũng vá được mày.
24:07Hu hu hu, thế giới này đáng sợ quá, tôi không muốn làm nhiệm vụ nữa đâu.
24:12Từ sau vụ tẩy não ở tiệc đính hôn hôn đó, giả nam chính biến mất luôn, chẳng thấy bóng
24:16dáng.
24:17Tôi cũng chẳng còn đường nào khác để đi.
24:20Hai nói thật, khó nhất chính là lấy được trái tim nữ chính.
24:23Còn lại thì đơn giản mà, tim tiểu tam dễ lắm.
24:26Nam hay nữ gì cũng được, quan trọng là phải biết diễn.
24:29Lúc đó tôi sẽ có thể lăng trì nữ chính.
24:32Tưởng tượng thôi cũng thấy đau lòng rồi.
24:34Tôi đúng là cặn bã đến mức tự mình cũng muốn khóc.
24:37Nhưng đây là dấu hiệu tốt, cần hiệu quả này mà.
24:40Phải công nhận, nữ chính đúng chuẩn mẫu vợ hiền mẹ đàm.
24:43Cô ấy nấu ăn siêu ngon.
24:45Một tháng sau, tôi có nên kiếm tiểu tam không nhỉ?
24:49Khoan đã, nữ chính căn bản không hề thích tôi mà.
24:52Cô ấy vừa rồi còn nhìn tên xoái ca kia lâu hơn một chút kìa.
24:56Hừ, đẹp trai thì sao?
24:58Đẹp trai có mềm mại dễ đẻ như tôi không?
25:01Tôi biết mà, nữ chính chắc chắn không yêu tôi.
25:04Tuyệt đối không được để lộ cái đuôi hồ ly trong lúc này.
25:07Không là cô ấy để phòng ngay.
25:08Tôi phải đối xử với nữ chính thật tốt.
25:11Thật tốt, có như vậy cô ấy mới yêu tôi chết đi sống lại.
25:14Ba tháng sau, một buổi sáng nọ, đau lưng ê ẩm.
25:18Tôi ngồi trong chăn, nghiêm túc nghĩ lại vấn đề từng bị tôi quên bắn.
25:21Có nên kiếm tiểu tam không?
25:23Không đúng.
25:24Tối qua nữ chính thô bạo như thế.
25:26Còn cắn tôi nữa.
25:27Đây chắc chắn là báo thủ vụ tôi từng bỏ thuốc cô ấy.
25:31Miệng thì nói yêu tôi, chứ nhìn hành động của cô ấy mà xem.
25:34Rõ ràng rất bạo lực.
25:35Cô ấy làm gì có thích tôi?
25:38N năm sau, tôi có nên kiếm một tiểu tam không?
25:42Ở, nhiều năm như vậy mà cô ấy chẳng thèm thích tôi.
25:45Giờ chắc vẫn không thích.
25:46Kiếm tiểu tam cái khỉ gì nữa?
25:49Nhật kỳ nữ chính.
25:50Hôm nay tôi gặp một cô gái rất kỳ lạ.
25:53Tôi đoán chắc là tiểu thư nhà giàu, vì tôi chỉ vô tình đụng vào xe đạp của cô ấy.
25:57Thế mà cô ấy ném cho tôi, một sấp tiền.
26:00Là một sấp, vừa đúng 3 vạn.
26:02Nếu không phải vì hoàn toàn không quen biết cô ấy, tôi còn tưởng cô ấy biết tôi đang cần
26:07đúng 3 vạn, nên cố ý mang đến cho tôi.
26:10Điều buồn cười nhất là, lúc đi, cô ấy còn ngừng cao đầu, giả bộ kêu ngạo nói, biết thừa
26:15là cô cố tình gây chuyện để vòi tiền, rồi đạp xe đi mất.
26:18Nếu có cơ hội gặp lại, tôi nhất định phải trả ơn cô ấy.
26:22Hôm nay, tôi lại gặp cô bé xinh xắn đó.
26:25Không biết vì sao, cứ muốn véo má cô ấy.
26:28Sao có thể dễ thương đến vậy?
26:30Chỉ là, trong mắt cô ấy chắc ấn tượng về tôi tệ lắm, vì lúc cô ấy đến, lại trùng
26:35đúng cảnh tượng khó xử kia.
26:37Sao cô ngốc vậy hả?
26:38Cô ấy nói câu đó với vẻ khó chịu, nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại không còn chút
26:43xấu hổ nào nữa.
26:45Đặc biệt là khi cô ấy giúp tôi xử lý ông quản lý đang nổi điên, cô ấy đang dùng
26:49cách của riêng mình để giải vây cho tôi.
26:51Tôi thật sự không thể có một lần để cô ấy thấy mình trong trạng thái tử tế hơn sao.
26:56Sao lần nào gặp cũng là lúc tôi thảm nhất.
26:58Bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà, ra ngoài thì không có ô, cũng chẳng có tiền.
27:03Cô ấy cưỡi cái xe đạp gặp lần đầu ấy, nói, lên xe, vừa nói vừa nhíu mày.
27:09Khoảnh khắc đó, tôi thật sự thấy vui.
27:11Nhà cô ấy rất giàu, mẹ cô ấy cũng rất dịu dàng.
27:14Cô ấy tên là Tiểu Ngư, cái tên thật hay.
27:18Tiểu Ngư thích ngủ nướng, thích ăn dưa hấu, không thích ăn thịt, thích trái cây, thích rau.
27:23Ghét làm bài tập, giống như một đứa trẻ.
27:26À không, đúng là trẻ con thật.
27:28Một đứa trẻ nên được cương chiều.
27:30Tôi không đề nghị dọn ra ngoài nữa.
27:32Chỉ cân nhắc tới chuyện trả tiền thôi, là Tiểu Ngư nổi giận, rồi bỏ mặt tôi cả buổi trời.
27:37Tôi không nỡ để Tiểu Ngư giận tôi.
27:40Có vẻ như Tiểu Ngư thích cậu Thanh Mai chúc mã kia.
27:43Ngày nào cũng, Văn Thanh thế này, Văn Thanh thế kia, rồi thỉnh thoảng hỏi tôi, cậu thấy Văn Thanh
27:48thế nào?
27:49Thật lòng mà nói, tôi còn chưa từng thấy người đó, nhưng tôi không thể nói thật.
27:54Nếu nói, Tiểu Ngư sẽ buồn rất lâu, nên tôi đành khen người đó vài câu.
27:58Mỗi lần khen, đôi mắt Tiểu Ngư lại cong thành gần như không thấy nổi, vui vẻ đến mức không
28:03hiểu sao, trong lòng tôi lại hơi khó chịu.
28:06Cuối cùng cũng thấy được cái người gọi là Văn Thanh.
28:09Xấu, mắt xấu, mũi xấu, miệng xấu, tóc cũng xấu.
28:13Tôi biết mình có vấn đề rồi.
28:15Khi thấy Văn Thanh, trong lòng tôi dâng lên một loại ghen tuông mãnh liệt.
28:19Tôi biết, mình sẽ xuống địa ngục, dù ngay lúc này tôi đang ở thiên đường.
28:23Nhìn người đang bị tôi đè dưới thân, khóe mắt đầy nước mắt.
28:26Tôi biết mọi chuyện đều không nên xảy ra, nhưng nếu có thể kiểm soát được, thì đó không còn
28:31là tình yêu nữa.
28:32Tiểu Ngư rất đau, còn tôi thì sao?
28:35Ngay khi biết cô ấy muốn dùng cách đó với tên đàn ông xấu xí kia, tôi biết mình đã
28:39phát điên.
28:40Mọi thứ đều điên rồi hết, hãy để tôi chết đi.
28:43Tôi vẫn không kiểm được, xin lỗi.
28:45Tôi sẵn sàng dùng cả mạng sống để yêu cô ấy, nhưng Tiểu Ngư lại ngốc đến vậy.
28:50Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để rời khỏi nhà này, sau khi làm những việc như vậy.
28:54Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là Tiểu Ngư chẳng làm gì cả, không mắng tôi, không đánh tôi,
29:00cũng không kể cho bất kỳ ai chuyện vừa xảy ra.
29:02Tôi có phần không hiểu cô ấy đang nghĩ gì.
29:05Đôi khi, tôi nghĩ Tiểu Ngư yêu tên đàn ông xấu xí kia, nhưng đôi khi lại cảm giác chỉ
29:10là ảo giác.
29:11Có vẻ, so với việc cô ấy yêu hắn, thì đúng hơn là cô ấy muốn tôi yêu hắn.
29:16Tôi càng lúc càng không hiểu nổi.
29:18Tôi rất thích nấu ăn cho Tiểu Ngư, thật sự rất thích.
29:21Nhưng hôm nay, Tiểu Ngư lần đầu từ chối ăn món tôi nấu, tôi thấy thất vọng.
29:26Cô ấy nói, người cô ấy thích là Văn Thanh, nên bắt tôi tưởng rằng nếu có được thân thể
29:31cô ấy thì sẽ có được người đó.
29:33Lần đầu tiên tôi biết, hóa ra Tiểu Ngư đã nghĩ về tôi như vậy, có được cô ấy, rồi
29:38mới đến người đàn ông xấu xí kia.
29:40Hừ, tên đàn ông xấu xí đó.
29:42Nếu Tiểu Ngư đã nghĩ vậy, thì tôi cũng chẳng cần giữ gì nữa.
29:46Ngay lúc này, tôi biết tôi đã ở địa ngục, không còn đường thoát, và tôi sẽ kéo cô ấy
29:51xuống cùng.
29:52Một lần nữa đè Tiểu Ngư xuống giường, nhìn cô ấy rơi nước mắt, tôi vẫn hơi tiếc, không thể
29:57nhịn mà dừng lại.
29:59Dù tôi dừng lại, tôi biết chúng tôi sẽ không bao giờ quay lại.
30:02Lần trước, tôi có thể nói là do thuốc, lần này tôi đang ép Tiểu Ngư, dù không thành công.
30:08Cậu là chó à? Đột nhiên bị cắn một phát dữ dội, cậu có biết nhẹ nhàng một chút không?
30:14Tôi nhìn cô ấy kinh ngạc, không thấy ghê tẩm, không thấy chán ghét, chỉ thấy an ủi.
30:19Đúng, là an ủi.
30:21Như lần đầu chúng tôi gặp nhau, lần thứ hai, rồi khi Tiểu Ngư đưa tôi về nhà,
30:26như lúc tôi mất kiểm soát, cô ấy mặc lại quần áo, bước ra cửa trước khi quay lại nhìn
30:30tôi, tất cả chỉ là an ủi.
30:32Tôi một lần nữa áp người xuống, động tác càng nhẹ nhàng càng tốt, tôi, tôi thử lại.
30:38Tiểu Ngư đỏ mặt, không chống cự, lúc đó tôi biết, tôi đã chờ được sự cứu rỗi của mình.
30:43Tôi nhận ra, chỉ cần có chuyện gì Tiểu Ngư không đồng ý, cô ấy sẽ ngay lập tức càm
30:48giảm, quả nhiên cậu không yêu tôi.
30:50Quả nhiên cậu không có số lấy tổng tài 30 tuổi còn trinh, tôi phải đi tìm Tiểu Tam.
30:55Ừ.
30:56Kết quả là mỗi lần đều dẫn chúng tôi đi dạo một vòng cùng hai con Husky mà chúng tôi
31:00nuôi, rồi quay về.
31:02Tiểu Ngư chẳng bao giờ biết, tôi đã đọc tin nhắn cô ấy gửi mẹ, tình cảm không biết bắt
31:06đầu từ đâu, một lòng một dạ, cả đời này có cậu ấy là đủ.
31:10Tình cảm không biết bắt đầu từ đâu, một lòng một dạ, hoàn.
31:13Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo