- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Kẻ thù không đội trời chung của tôi sau khi mất trí nhớ lại trở nên dính người kỳ lạ.
00:04Mỗi đêm, cô ấy đều rụi đầu vào tay tôi, làm nũng gọi chị ơi.
00:08Tôi chịu không nổi, liền bóp chặt eo cô ấy, thích gọi à, tối nay gọi cho đã nhé.
00:14Sau khi ăn sạch xong, cô ấy run rọng nói với tôi, chị, chuyện mất trí nhớ là em giả
00:19vờ đấy.
00:20Em làm vậy chỉ để có được chị thôi, còn nhiệm vụ, thất bại rồi, em mới liều mạng sống
00:25sót được.
00:26Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:31luận để mau có người yêu nhé.
00:33Vào chuyện, kẻ thù của tôi, lại mất trí nhớ, còn nhận nhầm tôi là chị gái hàng xóm từng
00:38thân thiết với cô ấy lúc còn nhỏ.
00:40Tôi nhìn giản nhu đang nằm trên giường, chấp mắt nhìn tôi, mà trong lòng dối như tơ vò.
00:46Phản ứng đầu tiên là, cô ta có mưu đồ khác.
00:49Trước kia ở tổ chức mờ, hai chúng tôi như nước với lửa, cô ta dành nhiệm vụ của tôi,
00:54tôi thì cho người chùm bao đánh cô ta.
00:55Từ lúc quen nhau đến nay đều vậy.
00:58Nhưng trong lần hành động vừa rồi, rõ ràng cô ta có thể tự rút lui, thế mà vẫn quay
01:03lại cứu tôi, điều đó khiến tôi không hiểu nổi.
01:05Chị ơi, những ngón tay trắng mảnh khẽ chọc vào mu bàn tay tôi, rồi lại chỉ lên vết thương
01:10nơi cổ mình.
01:12Chỗ này đau quá, đúng là chỗ đó có dướng máu thật.
01:15Tôi nửa nhấc mí mắt, do xét nói, trước đây bị thương nặng hơn thế này cũng đâu thấy cô
01:20than.
01:21Giản nhu, cô không phải sợ tôi mặc kệ cô nên mới giả vờ mất trí đấy hả?
01:26Cô ta nghiêng đầu, đôi mắt đầy vẻ ngây ngốc, chị sẽ không mặc kệ em đâu.
01:30Trước đây ba mẹ đi vắng, toàn chị chăm sóc em mà.
01:34Tôi nhìn kỹ người con gái trước mắt, trong veo đến mức thấy đáy, chẳng còn chút lạnh lùng hay
01:38hiểm độc nào như trước.
01:39Có vẻ như thật sự mất trí rồi, quên sạch mọi chuyện sau này, chỉ còn nhớ thời thơ ấu.
01:45Nhưng nghĩ đến những hành vi tồi tệ của cô ta trước kia, tôi vẫn chẳng dám tin hoàn toàn.
01:50Tôi bóp cầm giản nhu, lạnh giọng cảnh cáo, dám gạt tôi thì cô chết chắc.
01:55Cô ta ngoan ngoãn lắc đầu, trông như con mèo nhỏ vô hại, chẳng còn chút sức chiến đấu nào.
02:00Tôi nhức đầu, nếu tổ chức biết chúng tôi không chết mà còn phản bội, nhất định sẽ truy sát
02:05đến cùng.
02:05Nếu bị phát hiện, một mình tôi cộng thêm giản nhu đang bị thương, chắc chắn không sống nổi.
02:11Giờ chỉ còn cách chữa thương cho cô ta trước, rồi tìm nơi ẩn nấp kín đáo hơn.
02:15Tôi thở dài, cúi xuống xem vết thương, quả thật đã bung chỉ.
02:19Vừa định vén tóc lên để nhìn kỹ, người dưới lại khẽ cười.
02:23Tôi nghi hoặc, cười gì?
02:25Chị đừng thổi khí vào cổ em nữa, nguồn lắm.
02:28Cô ta lấy tay che miệng mình, ánh mắt long lánh nước.
02:31Tôi bất giác ngần người.
02:33Đây là lần đầu tiên tôi ở gần cô ta như vậy, gần đến mức đếm được từng sợi lông
02:37mi,
02:37người thấy hơi thở nhẹ của người đối diện.
02:39Cả người tôi bỗng cứng đở, vội bật dậy, đừng cử động linh tinh.
02:43Người cô còn nhiều chỗ bị thương, chết thật thì đừng trách tôi.
02:47Tôi chạy xuống lầu, tay đè ngực đang đập loạn, hít sâu từng hơi.
02:51Cảm giác tim đập dữ dội này, tôi chỉ từng có khi sắp chết mà thôi.
02:55Lúc cắt đồ ăn, lưỡi dao trượt, dạch vào ngón tay, máu dỉ ra.
03:00Vô dụng thật, tôi cho mày, lấy giấy băng lại, bưng bát cơm lên lầu.
03:04Ăn đi, ăn xong ngủ nhiều vào, nhanh hồi phục.
03:08Giả nhu định nói gì đó, rồi lại thôi, chỉ khẽ gật đầu.
03:12Tôi quay đi, mở cửa, nhưng bất giác ngoái lại, cô ta chỉ ngồi yên trên giường, ngơ ngẩn nhìn
03:17tôi.
03:18Giáng người mảnh khảnh yếu ớt ấy khiến lòng tôi mềm nhũng.
03:22Nhớ lại ngày đó, để cứu tôi, cô ta đã giật đứt dây thừng bằng sức tay.
03:26Tôi không biết cô ta lấy đâu ra sức mạnh ấy, chỉ nhớ khi bôi thuốc, vết thương trên đôi
03:31tay xinh đẹp kia sâu đến thấy xương.
03:33Nếu không có giả nhu, tôi đã chết rồi.
03:36Giờ chăm sóc một chút, cũng coi như là việc nên làm.
03:39Tôi quay lại, bưng bát cơm, trước ánh mắt ngạc nhiên của giả nhu, tôi múc một thỉa đưa đến
03:44môi cô ta, ăn đi.
03:46Cô chẳng nói hồi nhỏ chị hàng xóm cũng thường chăm cô sao.
03:50Vâng, giả nhu cười, nụ cười như ánh mặt trời mùa xuân.
03:53Tôi không nhìn vào mắt cô ấy, chỉ im lặng đút từng thỉa.
03:57Lưng tôi vã mồ hôi mỏng, sau khi mất trí, giả nhu trở nên mềm mại đến mức khiến người
04:02ta không dám mạnh tay.
04:03Mỗi lần tôi lau miệng cho, cô ấy đều ngoan ngoãn chu môi để tôi dễ lau, mà mỗi khi
04:08đầu ngón tay chạm vào đôi môi ấy, tôi lại thấy một cảm giác lạ, như bông hồng đã mất
04:13đi gai nhọn, chỉ còn lại hương thơm mê hoặc.
04:16Từ lần tôi đút cơm ấy, giả nhu như bật công tác nào đó, trở nên đặc biệt thích làm
04:21nũng.
04:21Dù tôi có quát mắng thế nào, vẫn chớp đôi mắt sáng long lanh, quấn lấy tôi không rời.
04:26Lâu dần, tôi cũng đành chịu, mặc kệ cô ấy làm nũng.
04:30Tôi bắt đầu nghĩ, thật ra có một em gái như thế này, cũng không tệ.
04:34Còn những lần tim đập loạn, tôi cố tình phớt lờ, nhưng đồng thời, tôi cũng không nhận ra rằng
04:39mình đã quên mất một điều.
04:41Rằng cô ấy, là một cô gái 20 tuổi, chằm đầy sức sống, ngoại trừ lúc ngủ, gần như cả
04:47ngày đều quấn lấy tôi.
04:48Miệng thỉnh thoảng lại nhắc đến chuyện hồi nhỏ với chị hàng xóm, nói rồi còn hỏi tôi có nhớ
04:53không.
04:54Ban đầu tôi định qua loa cho xong, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của giả nhu,
04:58toàn là tình cảm và lưu luyến dành cho chị hàng xóm kia, tôi lại chẳng muốn nói gì nữa.
05:03Lập tức quát lớn, cô ta là cô ta, tôi là tôi. Tôi không phải cái chị hàng xóm đó.
05:09Giả nhu thì lại tỏ vẻ thất vọng, cứ như thế tôi đang bắt nạt cô ấy vậy.
05:13Tôi hỏi, cô ta tốt đến vậy sao? Giả nhu gật đầu, ánh mắt dịu dàng.
05:18Tôi thấy hơi bực, rõ ràng người đang chăm sóc cô ấy là tôi cơ mà.
05:22Tôi cáu kỉnh hỏi, thế nhà cô ta ở đâu? Sao không đi tìm cô ta?
05:27Giả nhu nghiêng đầu, vẻ ngờ vực, chị nói gì thế ạ?
05:31Chị đang ở ngay bên cạnh em, em còn phải đi đâu mà tìm?
05:34Một hơi thở nghẹn lại trong ngực, kiên nhẫn của tôi cũng dần cạn.
05:38Bỗng tôi thấy nhớ cái giả nhu ngày trước, người hay đối nghịch, hay gây gỗ cãi nhau với tôi.
05:44Giả nhu, cô có thể bình thường lại được không?
05:47Cô trước đây? Trước đây? Em trước đây thế nào ạ?
05:50Cô ấy ngẩn đầu nhìn tôi, ánh mắt ngây ngô, trong veo.
05:54Tôi nghẹn lời, chỉ biết nhìn người con gái 20 tuổi này, lứa tuổi đẹp nhất đời người.
05:59Nếu không bị bán làm sát thủ, giờ này hẳn đang học đại học rồi.
06:03Tôi trầm mặc, không trả lời nữa.
06:06Thôi, cô ấy từng cứu mạng tôi, vậy tôi sẽ giúp cô ấy giữ kín những ký ức cô ấy
06:10không muốn nhớ lại.
06:12Giờ giả nhu coi tôi là ai cũng được.
06:14Đợi khi mọi chuyện an toàn, tôi sẽ tìm cho cô ấy một người dạy học, rồi để lại ít
06:18tiền, xem như trả ơn cứu mạng.
06:21Tôi đổi chủ đề, cô không phải muốn tắm sao?
06:24Đồ tôi mang sẵn vào phòng tắm rồi.
06:26Tôi định đi, thì cổ tay bị một bàn tay mềm mại kéo lại.
06:30Giả nhu quấn lấy ngón tay tôi, giọng nhỏ nhẹ, chị, chị có thể tắm cùng em không?
06:35Không được, cô đâu còn là con ít nữa.
06:37Tôi từ chối, rút tay ra.
06:40Nhưng cô ấy vẫn bám lấy, các ngón tay len vào kẽ tay tôi, 10 ngón đan vào nhau.
06:45Tôi nắm lấy cổ áo giả nhu định gỡ ra.
06:48Gần đây em toàn mơ thấy ác mộng, cô ấy nói khẽ, có người nhốt em trong lồng sắt rồi
06:52ném xuống biển.
06:53Tôi dựng lại, cô nhớ ra rồi.
06:56Đó là chuyện khi chúng tôi mới bị đưa vào tập đoàn mờ.
06:59Hơn chục đứa trẻ, cuối cùng chỉ có 5 đứa mờ được khóa, bơi được vào bờ.
07:04Giả nhu lắc đầu, em không biết đó là gì, chỉ thấy sợ lắm.
07:07Chị, chị có thể ở cùng em không?
07:10Đôi mắt đẹp ấy chàn đầy sự lệ thuộc khiến tôi mềm lòng.
07:13Tôi nắm tay cô ấy, dịu giọng nói, được, tôi sẽ đợi ở ngoài cửa.
07:18Giả nhu gật đầu rồi vào phòng tắm.
07:20Một lúc sau vang lên tiếng nước, tôi quay đầu nhìn.
07:23Bóng dáng cô ấy mờ qua tấm kính, nhưng vẫn rõ đường nét.
07:27Tôi cúi đầu nhìn chính mình, tầm thường, chẳng có gì đặc biệt.
07:31Còn giả nhu, sao lại như thế này?
07:33Cùng là người trong tổ chức, ngay ngay sống chết cận kề,
07:36ăn chẳng đủ no, mặc chẳng đủ ấm, mà sao chỉ mình cô ấy lại phát triển như vậy?
07:42Nhận ra mình đang nghĩ gì, tôi giật mình.
07:44Không phải, sao tôi lại tò mò về cơ thể của người ta chứ?
07:48Tôi lắc đầu, cố gắng tập trung vào những manh mối điều tra hôm nay.
07:52Nghe nói tập đoàn mờ gần đây đang có biến,
07:54có người quyền thế ra lệnh phải tận diệt toàn bộ.
07:57Tôi thật lòng mong họ thành công.
07:59Nếu cần, tôi cũng có chứng cứ trong tay.
08:02Chị, giả nhu cắt ngang suy nghĩ của tôi.
08:05Chị có thể vào đây một chút không?
08:07Tôi đứng dậy, mở hé cửa.
08:09Một bàn tay ướt nóng thỏ ra, tìm lấy ngón tay tôi.
08:12Chị, vào đây đi mà.
08:14Ngón tay tôi nóng giựt.
08:15Tôi rút tay lại, đẩy cửa bước vào,
08:18và ngay lập tức bị ôm chặt vào lòng.
08:20Tôi muốn nói gì đó, nhưng cổ nghẹn lại.
08:23Giả nhu rút trọn vào ngực tôi,
08:24các ngón tay khẽ móc vào áo tôi,
08:26trượt sân lên trên rồi dừng lại nơi ngực mình.
08:29Chị, thổi giúp em được không?
08:31Giọng cô ấy khẽ, mềm, như gió lướt qua tài.
08:35Thổi, ở đâu cơ?
08:36Lan ra dưới tay mềm mại, chân mịn.
08:39Hơi thở của giả nhu phóng đại gấp trăm lần,
08:42tim tôi đập dữ dội như muốn nổ tung.
08:44Tôi hoảng hốt rút tay ra, tránh khỏi cơ thể cô ấy.
08:47Cô, cô, dù chúng ta đều là con gái,
08:51cũng không thể nói những lời như vậy được.
08:53Tôi kéo cô ấy ra khỏi lòng,
08:55vô tình đụng vào vết thương,
08:56khiến giả nhu kêu khẽ, chị, nhẹ chút thôi.
08:59Giọng trách nũng nịu khiến tôi lại đỏ mặt,
09:02tim nóng gian.
09:03Tôi chẳng biết nên để tay ở đâu.
09:05Cô ấy khẽ run, ngừng lên nhìn tôi.
09:07Chị, chị ghét em sao?
09:09Tôi giữ người, khẽ hỏi lại,
09:11tại sao cô lại nói vậy?
09:13Vì chị không còn thân với em như hồi nhỏ nữa,
09:16giả nhu nghiêm túc nói,
09:17hồi nhỏ chị còn tắm chung với em,
09:20còn ôm em ngủ nữa mà.
09:22Cô ấy nói với vẻ rất chân thành,
09:23nhưng tôi lại thấy bực,
09:25một cơn tức nghẹn ở ngực,
09:26không biết sao mà ngừa ngái.
09:28Rõ ràng cô ấy nhận nhầm người,
09:30tôi cũng chẳng so đo,
09:31thậm chí còn chăm sóc,
09:32vậy mà cô ấy lại trách ngược tôi.
09:34Thật là, đồ vô ơn.
09:37Đang tức thì vòng tay trong ngực bỗng trống rỗng,
09:39cô gái nhỏ đã chui vào bồn tắm,
09:41mái tóc đen nhánh rũ xuống che khuất chiếc cổ mảnh mai.
09:44Em, em tắm đây,
09:45chị ra ngoài đi.
09:47Giản Nhu còn tỏ vẻ giận dỗi,
09:49khiến tôi càng nghẹn hơn,
09:50đành quay người rời khỏi phòng tắm.
09:52Khi kéo cửa ra,
09:54điện thoại của Giản Nhu đặt trên bàn bỗng
09:55gieo tinh tinh mấy tiếng,
09:57liên tục bật sáng tin nhắn.
09:58Tôi ngạc nhiên,
10:00cô ấy mất trí nhớ cơ mà,
10:01ai còn liên lạc với cô ấy được.
10:03Lúc ấy hơi nước nóng hổi tràn ra,
10:05Giản Nhu cuốn khăn bước ra,
10:07chị chưa ngủ à.
10:08Tôi quay lại,
10:09Giản Nhu đang chậm dãi cuốn tóc bằng khăn.
10:12Tôi lén đặt lại điện thoại lên bàn,
10:16lành, để tôi lau trò.
10:18Cô ấy tránh đi,
10:20leo thẳng lên giường,
10:21nói khẽ, em ngủ đây.
10:23Chân phủ nửa khuôn mặt,
10:24giọng nghe ngại,
10:25nghe ra là đang giận thật.
10:27Tôi thấy khó hiểu,
10:28không biết cô ấy tức cái gì,
10:30cũng chẳng muốn quan tâm nữa.
10:32Tôi đặt máy xế tóc xuống,
10:33định bỏ đi.
10:34Vừa đi được vài bước,
10:36sau lưng vang lên tiếng nước nở.
10:37Tôi xứng lại,
10:38không tin vào tai mình,
10:40quay đầu nhìn người trong chân.
10:41Từ khi quen Giản Nhu đến giờ,
10:43tôi chưa từng thấy cô ấy khóc.
10:45Hồi đó Giản Nhu nhỏ xíu,
10:47là đứa bé nhất trong tổ chức mờ,
10:49vậy mà lúc nào cũng lạnh mặt hoàn thành từng nhiệm vụ,
10:52rồi dần leo lên hạng nhất trong bảng xếp hạng của mờ.
10:54Ngay cả khi vì cứu tôi mà toàn thân đầy vết thương,
10:57cũng chẳng kêu một tiếng,
10:59cắn răng chịu đựng đến ngất đi.
11:01Nhưng đó cũng là điều khiến tôi khó chịu nhất,
11:03rõ ràng chỉ có tôi và cô ấy,
11:05vậy mà cô ấy cứ phải giả vờ mạnh mẽ,
11:08khiến tôi cảm giác Giản Nhu khinh thường đứa hạng hai như tôi.
11:11Vì thế, tôi thường chọc tức cô ấy,
11:13chỉ để xé toan cái vẻ cao cao tại thượng đó.
11:16Giờ đây nhìn tấm chăn khẽ run lên,
11:18không hiểu sao tôi lại thấy một niềm thỏa mãn khó tả,
11:21như thể ước nguyện bao năm cuối cùng được thực hiện.
11:24Tôi khẽ nhấc góc chăn,
11:25ghé sát lại,
11:26có chút hả hê,
11:27giản Nhu,
11:28hóa ra cô cũng biết khóc à.
11:30Cô ấy nhắm mắt,
11:31không đáp,
11:32những giọt nước mắt lấp lánh bám trên hàng mi dài,
11:35sắp rơi mà chưa rơi.
11:36Một cảm giác kỳ lạ răng lên trong lòng tôi,
11:38giống như muốn nhìn cô ấy khóc thêm một chút nữa.
11:41Tôi cười khẽ,
11:43chỉ vì tôi không chịu thổi vết thương cho cô thôi sao.
11:45Cô ấy hử nhẹ,
11:47quay lưng lại,
11:48mềm mại như con mèo nhỏ.
11:49Tim tôi trật lún xuống một nhịp.
11:51Tôi quyết định không so đo nữa,
11:53cầm khăn lau khô tóc cho Giản Nhu,
11:55rồi đóng cửa rời đi.
11:56Về đến phòng,
11:57tôi rút ra chiếc điện thoại đã lén lấy lúc nãy.
12:00Trong phòng kia,
12:01Giản Nhu mở mắt,
12:02nhìn chiếc khăn ướt bên gối,
12:04ánh mắt xa xăm.
12:05Chị à,
12:06người mất trí là chị đó,
12:07là chị đã quên em rồi.
12:09Cô kéo ngăn kéo ra,
12:11lấy một chiếc điện thoại khác,
12:13nhanh chóng lướt qua những tin nhắn vừa nhận,
12:15rồi gõ trả lời ngắn gọn,
12:16chờ tin của tôi.
12:17Sau đó,
12:18cô tắt máy,
12:19đặt lại vào ngăn kéo.
12:21Chị,
12:21sắp rồi,
12:22sắp an toàn rồi.
12:24Mấy ngày nay,
12:25tôi lại thấy bất an.
12:26Tôi cúi đầu,
12:27nước trong bồn đã tràn,
12:28làm ướt gấu quần.
12:30Tôi biết vì sao,
12:32giản nhu,
12:33người của tổ chức đã tìm được chúng tôi.
12:35Chúng chưa ra tay là vì trong tay giản nhu còn giữ thứ mà chúng cần.
12:39Lần nhiệm vụ trước,
12:41việc ám sát chỉ là cái cớ,
12:42mục tiêu thật sự là để giản nhu đánh cắp dữ liệu.
12:45Còn mạng sống của chúng tôi,
12:47không hề quan trọng.
12:49Tốt nhất là mang theo dữ liệu mà chết,
12:51đó mới là kế hoạch thật sự của tổ chức mờ.
12:53Hôm nay là ngày chúng hẹn gặp giản nhu,
12:55hoặc mang dữ liệu đến trao đổi,
12:57hoặc chết.
12:58Tôi quá hiểu tổ chức mờ rồi.
13:00Một khi có được thứ chúng muốn,
13:01chúng sẽ lập tức diệt khẩu.
13:03Những ngày qua tôi quan sát xung quanh,
13:06đã có vài kẻ khả nghi.
13:07Muốn lặng lẽ đưa giản nhu rời đi,
13:09gần như không thể.
13:10Tôi khẽ thở dài,
13:12ngón tay vuốt nhẹ gò má cô ấy,
13:14em cứu tôi,
13:15để tôi sống thêm được 2 tháng,
13:17vậy là đủ rồi.
13:18Nếu phải chết,
13:19tôi chỉ mong em có thể sống.
13:21Sau bữa tối,
13:22tôi kéo giản nhu vào phòng,
13:24lấy ra một chiếc USB,
13:26đặt vào tay cô ấy.
13:27Trong này có tất cả bằng chứng tôi thu thập được mấy năm qua.
13:30Giản nhu nhìn tôi đầy nghi hoặc.
13:32Tôi nói tiếp,
13:33giọng nghiêm túc,
13:34bên trong là tài liệu cực kỳ quan trọng.
13:36Ngoại trừ Trần Sinh,
13:37tuyệt đối không được giao cho ai khác.
13:39Trần Sinh là ai?
13:41Tôi im lặng,
13:42không biết phải nói sao.
13:44Trần Sinh,
13:44chính là người mà chúng tôi đã thất bại khi ám sát.
13:47Người này có thế lực cực kỳ lớn,
13:49lại căm ghét những tổ chức tội ác trong bóng tối.
13:52Còn tổ chức M,
13:53chính vì e ngại thế lực của hắn,
13:55nên mới quyết định ra tay trước.
13:57Tôi đã dùng danh nghĩa nặc danh gửi mail cho Trần Sinh,
14:00nói rằng mình nắm giữ bằng chứng quan trọng,
14:02kèm theo địa điểm hạnh gặp tối nay.
14:04Đó là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra.
14:06Nếu tôi có thể cầm cự đến khi Trần Sinh xuất hiện,
14:09thì có lẽ tôi không cần phải chết.
14:11Còn nếu hắn không tin,
14:13tôi cũng đành chịu.
14:14Ít nhất,
14:15Giản Nhu vẫn có thể nhờ chiếc USB này mà sống sót.
14:18Không cần quan tâm ông ta là ai,
14:20tôi dặn,
14:21chỉ cần nhớ kỹ lời tôi nói.
14:23Giản Nhu gật đầu,
14:24dường như hiểu mà cũng chẳng hiểu,
14:26bàn tay ấm nóng khẽ nắm lấy tay tôi.
14:28Chị,
14:29có chuyện gì giấu em phải không?
14:31Tôi lắc đầu,
14:32nhìn vào đôi mắt trong veo sáng như sao của cô ấy,
14:35trong lòng bỗng trào lên nỗi lưu luyến.
14:37Tôi dơ tay vuốt nhẹ hàng mi dài của Giản Nhu,
14:39khẽ cười,
14:40uống với tôi chút rượu nhé.
14:42Tôi đứng dậy đi lấy rượu,
14:44viên thuốc trong ly đã tan hết.
14:46Nhìn Giản Nhu nhíu mày uống cạn,
14:48tôi mới khẽ thở phào,
14:49viện cớ định rời đi.
14:50Nhưng Giản Nhu lại kéo tôi lại,
14:52ngón tay thon dài đan chặt lấy ngón tay tôi.
14:54Chị,
14:55em có chuyện muốn nói với chị.
14:57Tôi lướt đồng hồ,
14:58vẫn còn thời gian.
15:00Cô ấy muốn nói thì cứ nói thôi,
15:02chắc lại là mấy chuyện về chị hàng xóm gì đó.
15:04Tôi ngồi xuống bên cạnh.
15:06Đôi mắt Giản Nhu sáng long lanh,
15:07gò má ửng đỏ vì rượu,
15:09giọng mềm như tơ.
15:10Thật ra,
15:11từ khi còn rất nhỏ,
15:12em đã thích chị rồi.
15:14Tôi nhấc môi,
15:15thầm nghĩ chẳng cần cô ấy nói tôi cũng biết cô ấy thích chị hàng xóm đến mức nào.
15:19Nhưng Giản Nhu nói tiếp,
15:21giọng nhỏ lại,
15:22nhưng một ngày kia,
15:23chị đột nhiên biến mất.
15:24Em tìm khắp cô nhi viện cũng không thấy chị đâu.
15:27Tôi sững người,
15:28không phải hàng xóm sao?
15:30Sao lại nói đến cô nhi viện?
15:32Thế là em đến tìm viện trưởng hỏi,
15:34Giản Nhu nói tiếp,
15:35giọng run run,
15:36nhưng hôm đó bà ta rất xấu.
15:38Em còn chưa kịp nói gì,
15:40bà ta đã đẻ em xuống giường.
15:42Tôi thấy máu nóng bốc lên tận đầu,
15:44chỉ nghĩ thôi cũng biết con súc sinh đó định làm gì.
15:47Tôi lập tức bịt miệng Giản Nhu,
15:49ôm chặt lấy cô ấy,
15:50vỗ nhẹ mái tóc mềm run dẩy trong tay.
15:52Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh cô gái nhỏ này từng phải chịu những chuyện như thế,
15:56tim tôi đã đau đến dớ máu.
15:58Đừng nói nữa,
16:00những chuyện đau đớn đó,
16:01đừng nhớ lại nữa,
16:02tôi nói khẳng rộng,
16:03em nói tên bà ta cho tôi đi.
16:05Sau này,
16:06nếu tôi còn sống,
16:07tôi sẽ giết bà ta thay em.
16:10Giản Nhu khẽ ôm lấy tôi,
16:11thì thầm,
16:12không cần đâu,
16:13chị,
16:13bà ta cũng chẳng có kết cục tốt.
16:15Cái gì?
16:16Tôi sững lại,
16:17đến thở cũng quên.
16:19Bà ta,
16:20chết rồi.
16:21Ừm,
16:21sau đó,
16:22em bị người ta bán cho tổ chức mờ.
16:24Tôi chợt đứng bật dậy,
16:25em nhớ ra rồi à?
16:26Nhưng thân thể tôi mềm nhũn,
16:29ngã xuống,
16:29miệng không thốt nổi một chữ.
16:31Chỉ thấy môi giản Nhu khẽ mấp máy,
16:33rồi bóng người ấy cúi xuống,
16:35một làn mềm mại ấm nóng lướt qua môi tôi.
16:37Ý thức của tôi chìm dần vào bóng tối.
16:40Tôi mơ một giấc mơ rất dài.
16:42Giấc mơ quay lại quãng thời gian trước khi bị bán cho tổ chức.
16:45Hồi đó,
16:46tôi lớn lên trong cô nhi viện thuộc quản lý của Bộ Công an.
16:49Năm này qua năm khác,
16:50nhìn những đứa trẻ khác lần lượt được nhận nuôi,
16:52rồi lại có những đứa mới đến.
16:54Tôi luôn chỉ có một mình.
16:56Trẻ cũ thì chê tôi xấu xí,
16:58trẻ mới thì sợ tôi dữ dằn.
17:00Không ai chơi với tôi,
17:01nhưng cũng chẳng ai dám bắt nạt tôi.
17:04Còn những đứa khác thì không may mắn vậy,
17:06chúng luôn ganh ghét và bắt nạt những đứa xuất sắc hơn,
17:09sợ bị cướp mất cơ hội được nhận nuôi.
17:11Giống như giản Nhu,
17:12khi cô ấy đến,
17:14quần áo vẫn còn mới,
17:15da rẻ trắng trẻo,
17:16cả người nhỏ xíu,
17:17trông như cục bông nhỏ.
17:18Bọn trẻ giật phần ăn của cô ấy,
17:21làm ướt chân cô ấy.
17:22Tôi tưởng giản Nhu sẽ sợ hãi,
17:24sẽ khóc.
17:25Nhưng không,
17:26cô bé chạy thẳng đến trước mặt tôi,
17:28nắm chặt tay tôi bằng bàn tay nhỏ mềm,
17:30run run nhưng vẫn cố lớn tiếng hét
17:32em với chị là một phe.
17:34Các người không được bắt nạt em nữa.
17:36Tiếng hét ấy khiến cả đám trẻ kia sững sờ,
17:39tất cả đều nhìn về phía tôi với vẻ nghi hoặc.
17:41Tôi cúi đầu nhìn đứa nhỏ trước mặt,
17:44cô bé ngẩn lên nhìn tôi,
17:45đôi mắt rưng rưng nhưng sáng long lanh,
17:47như đang cầu xin.
17:48Tôi nắm lấy bàn tay mềm mại ấy
17:50và lần đầu tiên cảm thấy
17:52được người khác dựa dẫm cũng không tệ.
17:55Từ đó,
17:55bên cạnh tôi luôn có một cục bông nhỏ.
17:58Em sẽ lén để dành phần sườn xào chua ngọt
18:00mỗi tuần cho tôi,
18:01sẽ đưa cho tôi đôi găng tay duy nhất mình dành được.
18:04Sẽ âm thầm nắm tay tôi khi người khác làm ngơ
18:06và mỗi lần có người tới nhận con nuôi,
18:08em đều cố gắng giới thiệu tôi trước.
18:11Em luôn như vậy,
18:12đem tất cả những gì tốt đẹp nhất chia cho tôi.
18:15Tựa như,
18:15người được bảo vệ từ đầu đến cuối
18:17lại không phải là em,
18:19mà là tôi.
18:20Năm này qua năm khác,
18:21tôi bắt đầu nghĩ trong lòng,
18:23nhất định phải đưa giản nhu ra khỏi cô nhi viện.
18:25Để em sống một cuộc đời tốt hơn,
18:27dù có phải làm việc cực nhọc nhất,
18:29vất vả nhất,
18:30tôi cũng muốn em vẫn là cục bông nhỏ,
18:32ngọt ngào đó.
18:33Thế nhưng sau này sao tôi lại quên em được?
18:36Hôm đó viện trưởng bỗng tỏ ra rất tốt với tôi,
18:39dẫn tôi ra ngoài ăn cơm ở nhà hàng.
18:41Tôi muốn đem giản nhu theo nhưng bị viện trưởng nghiêm khắc cản lại,
18:44nên tôi lén gói rất nhiều đồ cho em.
18:46Thế mà chưa kịp rời nhà hàng,
18:48tôi đã ngất đi.
18:49Khi tỉnh lại thì đã ở,
18:51tổ chức mờ.
18:52Tôi vô số lần cố bỏ trốn đều bị lôi về và tra tấn dã man.
18:56Rồi tôi tỉnh dậy chỉ sau một giờ ngủ gục,
18:58tôi không còn tinh thần để nghĩ vì sao giản nhu lại nhớ lại.
19:01Cũng không rõ em đã làm sao để khiến tôi bất tỉnh,
19:04tôi chỉ muốn kéo em ra khỏi chỗ nguy hiểm đó,
19:07tôi muốn dùng mạng mình để đổi lấy mạng của em.
19:10Ở trong kho,
19:11giản nhu một mình đứng trong bóng tối,
19:13xung quanh yên ắng đến giận người.
19:15Cô cười lạnh,
19:16sao,
19:16không phải các người hẹn gặp tôi sao.
19:18Một tiếng hừ nghẹn vang lên,
19:20giản nhu quỳ xuống,
19:21chân chảy máu đầm đỉa.
19:23Các người chỉ dám dùng mấy chiêu bẩn thiểu này thôi à,
19:26nột đồ đi,
19:26thì còn sống.
19:28Một giọng khàn từ xa vọng tới,
19:30ánh mắt giản nhu lóe lên thù hận,
19:32giọng đó đã hành hạ cô suốt 10 năm,
19:34hành hạ cả chị gái cô 10 năm,
19:35hành hạ biết bao người vô tội,
19:37hôm nay cô nhất định phải khiến người đó chết.
19:40Giản nhu nhân mày đứng dậy,
19:42được thôi,
19:43các người cứ giết tôi đi.
19:44Tôi chết,
19:45thứ đó sẽ ngay lập tức đến tay Trần Sinh.
19:47Người kia bỗng đứng phát dậy,
19:49thở rôn dập rồi lại bình tĩnh hẳn,
19:51như con mèo săn chuột.
19:52Thật lạ,
19:53ai ngờ kẻ đã trà trộn trong mờ 10 năm lại
19:55sợ bị bại lộ bằng thủ đoạn của tao.
19:58Nếu đã muốn chơi,
19:59thì tao chơi tới cùng.
20:01Vừa rứt lời,
20:02hàng loạt âm thanh đục vụt vang lên,
20:05xác, khẽ lướt qua cánh tay và vai giản nhu.
20:08Mồ hôi lạnh lăn trên chán cô.
20:10May mà người ít,
20:11giản nhu liếc thấy một chỗ có thể làm chỗ nút tốt,
20:14đoàn.
20:15Viên đạn lướt qua tay cô,
20:16cô lăn nhanh ra sau chỗ nấp rồi ngừng lên,
20:19bắn trả.
20:20Tôi chạy về phía kho,
20:21cả người run lên,
20:22không khí nhộn mùi máu.
20:24Tôi cố nín,
20:25chuẩn bị tinh thần cho viễn cảnh tồi tệ nhất,
20:27từng bước gión rén tiến đến cửa sắt,
20:29lắng nghe từng tiếng thở phía trong.
20:31Khi tay sắp chạm tới cửa,
20:33bỗng ai đó bịt miệng tôi,
20:35kéo tôi vào bóng tối.
20:36Tim run,
20:37tôi phản xã rút dao gam ra,
20:39người phía sau phát ra tiếng ứ rồi ngã xuống.
20:41Chị,
20:42tay chị mạnh thật đấy,
20:44rồi tiếng người ngã xuống vang lên.
20:46Giản nhu,
20:47tôi vội quay lại tìm.
20:49Trong bóng tối,
20:50tay tôi chạm phải một bàn tay dính máu.
20:52Là em,
20:53giản nhu,
20:54là em sao?
20:55Tôi run dẩy không nói nên lời.
20:57Đường ra đó là nhằm thẳng tim,
20:59nhưng em ấy lại bật cười,
21:00bật dậy nhẹ nhàng lao vào ôm tôi.
21:02Chị thật ngốc,
21:03mấy chiêu của chị em biết hết,
21:05sao tránh không được chứ?
21:06Nhưng còn máu này,
21:07em không sao,
21:09rồi mọi thứ ổn lại chị đừng bận tâm nữa.
21:11Trần sinh đã lo cho họ,
21:12giờ em chỉ muốn về nhà.
21:14Giản nhu vòng tay ôm lấy cổ tôi,
21:16thì thâm vào tay tôi.
21:18Không biết từ khi nào,
21:19nước mắt tôi đã trào ra,
21:21vừa khóc vì em liều mạng,
21:22vừa rưng rưng vì vẫn có thể thấy em còn sống để chơi chọc tôi.
21:26Cuối cùng tôi chỉ hôn vành tay em,
21:28bồng em lên,
21:28được, tôi đưa em về nhà.
21:31Bế giản nhu ra khỏi xe,
21:32thì thấy Trần sinh đã đứng đợi ở đó,
21:34hai bên là vệ sĩ.
21:36Tôi cảnh giác,
21:37Trần sinh ra hiệu,
21:38vài bác sĩ khiêng cáng từ xe xuống.
21:40Cô ấy bị thương,
21:41cần cấp cứu ngay.
21:43Tôi hoảng,
21:43vội nhìn lại giản nhu trong lòng,
21:45đúng là mặt tái xanh.
21:47Tôi vừa mới kiểm tra sơ qua lúc nãy,
21:49nhưng vẫn do dự,
21:50nếu tôi muốn cô ấy chết,
21:51tôi đã không để cô gặp lại cô ấy.
21:54Trần sinh có phần sốt ruột,
21:55tôi chỉ có thể chọn tin tưởng hắn.
21:57Với quyền lực của hắn,
21:58hoàn toàn không cần lừa tôi.
22:00Nhìn các bác sĩ đưa giản nhu đi,
22:02tôi dẫn Trần sinh vào trong nhà,
22:04từ trong trậu hoa lấy ra chiếc USB đưa cho hắn.
22:07Dù trong đó không thể trực tiếp tiêu diệt tổ chức,
22:09nhưng cũng đủ làm họ tổn thất nặng nề.
22:11Trần sinh nhận lấy USB,
22:13rồi đưa ra một chiếc thẻ,
22:15cùng hai giấy tờ tùy thân cho tôi.
22:17Tôi vừa ngạc nhiên vừa hoang mang.
22:19Hóa ra giản nhu chưa nói với cô rằng
22:21cô ấy là người mà chúng tôi cài vào mờ à.
22:24Gì cơ?
22:24Tôi sửng sốt.
22:26Nói thế cũng chưa chính xác lắm,
22:28đúng ra là cô ấy chủ động tìm đến tôi.
22:31Sau khi đưa Trần sinh đi,
22:32tôi vừa ngạc nhiên vừa lo sợ,
22:34giản nhu dám làm vậy sao?
22:36Mười năm trước,
22:37em vẫn còn là đứa trẻ,
22:38tôi không dám tưởng tượng em đã sống từng bước trên lưỡi dao thế nào,
22:41và đã âm thầm lên kế hoạch kéo cả tôi vào với mình ra sao.
22:45Rõ ràng,
22:46rõ ràng tôi mới là chị,
22:47đã hứa sẽ bảo vệ em,
22:49lòng tôi trở dâng lên vị chua sót,
22:51muốn ôm chặt em ngay lúc này để an ủi.
22:54Ngày đêm chờ đợi qua đi,
22:55tới dạng sáng họ cuối cùng đưa giản nhu về.
22:58Tôi không rời nửa bước,
22:59giữ chặt bên cạnh.
23:00Khi trời sáng,
23:01giản nhu mở mắt,
23:03mi khẽ run,
23:03tôi nắm chặt tay em,
23:05định nói gì đó,
23:06nhưng nước mắt đã nhanh hơn mà chảy xuống.
23:08Em lại cười khẽ,
23:09giọng khàn khàn,
23:10sao chị bây giờ lại dễ khóc vậy?
23:12Sao em thích làm anh hùng một mình?
23:15Nếu em chết thì chị,
23:16chị sẽ ra sao?
23:17Thấy mắt em chàn vẻ đùa giỡn,
23:19tôi không nói nữa,
23:20xuống bếp nấu cháo cho em.
23:22Đầu óc lơ mơ,
23:23vo gạo,
23:24nồi cháo sục sục bùng lên,
23:26tôi mới tạm bình tĩnh lại.
23:28May mà Trần Sinh đã lo cho chúng tôi giấy tờ,
23:30vậy là không cần trốn chui trốn lủi nữa.
23:33Số tiền đó đủ để cho giản nhu đi học,
23:35nhưng chúng tôi đã rời xa cuộc sống bình thường quá lâu,
23:38không biết em có còn quen đi học không?
23:40Nếu em không muốn,
23:41tôi sẽ đi làm nuôi em.
23:43Em ấy đã chịu quá nhiều,
23:44giờ đây tôi chỉ muốn bù đắp cho cục bông nhỏ của tôi thôi.
23:48Tôi bê cháo vào phòng,
23:49thấy em ngoan ngoãn nhìn tôi,
23:51tôi lại muốn khóc.
23:52Em thường xuyên vì tôi mà bị thương,
23:54lần trước cứu tôi,
23:55lần này một mình đối mặt nguy hiểm,
23:57tôi thổi cho cháo nguội bớt rồi đưa đến miệng,
24:00nhưng giản nhu mím môi không uống,
24:01chỉ chốc chốc mắt nhìn tôi.
24:03Tôi vuốt mặt em,
24:04sao cứ nhìn chị vậy?
24:06Chị không giận sao?
24:07Giận gì cơ?
24:08Em đáp,
24:09em đã ép chị uống rượu có thuốc,
24:11còn lén với Trần Sinh lập kế hoạch với nhau nữa.
24:14Tôi cúi mặt,
24:15giận thì giận sao được,
24:16dẫu sao mọi chuyện cũng qua rồi.
24:19Giản nhu nhẹ nhàng xiết ngón tay tôi,
24:21còn nữa,
24:21tôi qua chị.
24:22Cô ấy đỏ mặt,
24:23nói lắp,
24:24tôi qua,
24:25chị.
24:26Tôi bối rối,
24:27tôi qua sao?
24:28Em ấy như không tin,
24:29bật dậy,
24:30rồi bỗng khoảnh khắc sau,
24:31vành tay tôi bị hôn,
24:33hơi ấm tê dần chuyển khắp người.
24:34Một cảm giác lạ lùng nổi lên trong tôi,
24:37giản nhu tỏ ra bẽ lẽn rồi nói,
24:39chị là người bắt đầu trước mà.
24:41Giản nhu đỏ mặt nhìn tôi,
24:42mắt rạng rỡ,
24:43chị phải chịu trách nhiệm với em.
24:45Chị phải chịu trách nhiệm thế nào?
24:47Tôi run rọng,
24:49em ấy khóa tay vào cổ tôi rồi rũi sát gần,
24:51tôi cảm thấy tim đập mạnh,
24:53không dám thở,
24:54ngực thì phập phòng dữ dội.
24:55Cuối cùng giản nhu thì thầm bên tai,
24:57chị,
24:58tối nay ngủ với em nhé.
25:01Chỉ vậy thôi à.
25:02Giản nhu nghiêng đầu nhìn tôi,
25:04ừ,
25:04nếu không chị tưởng em làm gì sao?
25:07À, à, được thôi.
25:09Tôi vội đồng ý một cách bối rối.
25:11Đồng thời trong lòng có chút chống vắng khó tả,
25:14tôi cho rằng đó là vì thương em,
25:15em đã chịu đựng quá nhiều,
25:17làm chị thì phải bù đắp để em gái vui.
25:19Dọn dẹp bếp xong tôi quay về
25:21thì thấy giản nhu không ở trên giường,
25:23tim tôi thắt lại,
25:24lo lắng liền kéo chăn ra kiểm tra khắp phòng.
25:27Rồi tôi nghe thấy tiếng nước chảy gì gì từ phòng tắm.
25:30Bực mình nghĩ em ấy vẫn tắm dù vừa bị thương nặng,
25:33như thể không coi mạng mình ra gì,
25:35tôi tức giận,
25:36định phạt em.
25:37Kéo chăn lên,
25:38mở cửa phòng tắm,
25:39lướt vào,
25:40rồi như bị dập tắt hoàn toàn ý định mắng mỏ,
25:42thay vào đó là một cơn bùng cháy khác.
25:44Ánh đèn mờ,
25:46da trắng như bạc,
25:47mái tóc đen ướt buông xuống,
25:48hai má ửng hồng,
25:49đôi mắt nửa sợ nửa thẹt.
25:51Tôi đứng chết chân,
25:52quên mất mục đích ban đầu,
25:53vừa muốn nhìn đi chỗ khác vừa không nỡ rời mắt.
25:57Giả Nhu dơ tay ra,
25:58môi hé khẽ,
25:59chị,
25:59qua ôm em đi.
26:01Lời như tiếng gọi của một nàng tiên cá,
26:03khiến tôi nắm chặt chiếc chân bước tới.
26:05Thân hình mềm mại ấm áp ôm sát vào lòng tôi,
26:08trong lòng bỗng có thứ gì đó kêu lên như muốn vỡ,
26:11cánh tay ẩm ướt nhẹ nhàng ôm lấy,
26:12khiến tôi không tự chủ mà đứng khượng lại.
26:15Giả Nhu làm nũng,
26:16em nặng lắm sao?
26:18Sao chị lại run?
26:19Tôi im lặng,
26:20cũng muốn làm rõ sự đứng khượng đó đến từ đâu.
26:23Tôi từ từ đặt em xuống giường,
26:24nhưng cơ thể lại không muốn rời đi.
26:27Hít sâu một hơi,
26:28mặc cho hơi thở của em lấp đầy cơ thể.
26:30Đột nhiên tôi cảm thấy dâng trào trong lòng,
26:32tôi,
26:33tôi hình như đã thích Giả Nhu rồi.
26:35Nhưng em lại thuần khiết,
26:37trông trắng như vậy,
26:38một lòng xem tôi là chị gái,
26:39sao tôi đành lòng phá vỡ.
26:41Sợ không kiềm chế được suy nghĩ của mình,
26:43tôi đứng dậy muốn rời đi.
26:45Giả Nhu nắm chặt lấy tôi,
26:47chỉ quên rồi sao?
26:48Chị hứa tối nay sẽ ngủ cùng em mà.
26:51Đối diện với ánh mắt dựa dẫm ấy,
26:52tôi không thể nói lời từ chối,
26:54chỉ đành nằm xuống.
26:56Giả Nhu quay người rúc vào lòng tôi,
26:58cánh tay đặt lên eo tôi,
26:59chị,
26:59mặc quần áo ngủ có khó chịu không?
27:02Tôi chậm dãi hít thở,
27:03không nặng,
27:04tay em lại trượt đến ngón tay tôi,
27:06vậy chị ôm em đi,
27:07em sợ.
27:08Tôi làm theo,
27:09vòng tay ôm lấy lưng em.
27:11Người trong lòng thở dài một tiếng đầy thỏa mãn,
27:13hơi thở dần đều đặn,
27:17không hề có chút buồn ngủ nào.
27:18Mùi hương,
27:19hơi thở,
27:20thân nhiệt của Giả Nhu,
27:21mọi thứ đều rõ ràng.
27:23Tôi đè nén hơi thở,
27:24quay lưng lại với em.
27:26Còn ở phía tôi không nhìn thấy,
27:28Giả Nhu nhắm mắt lại,
27:29khẽ cong môi cười.
27:30Từ khi phát hiện ra tâm tư của mình,
27:33tôi bắt đầu đặc biệt nhạy cảm với những đụng chạm của Giả Nhu,
27:36đặc biệt là vào buổi tối,
27:37đó càng là sự tra tấn.
27:38Tôi không rõ mình đang khao khát điều gì,
27:41nhưng chỉ cần lại gần em,
27:42tôi luôn dấy lên ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ.
27:45Chờ treo thay,
27:46Giả Nhu lại thích làm nũng,
27:47trước khi ngủ luôn thích nắm tay tôi,
27:49quấn quyết bên cạnh tôi.
27:51Vài lần tôi xít chút nữa đã không kiểm soát được mà ôm chặt em vào lòng,
27:55nói cho em biết rằng tôi yêu em,
27:57muốn bảo vệ em mãi mãi.
27:58Nhưng tôi không ngờ,
28:00thử thách lớn hơn vẫn còn ở phía trước.
28:02Giả Nhu muốn đi tắm,
28:04tôi kiên quyết từ chối.
28:05Em liền lùi một bước,
28:07yêu cầu tôi lau người giúp em.
28:08Tôi chật nhớ đến vết thương sau phẫu thuật,
28:10ấp úng từ chối, chị.
28:12Giả Nhu, em cố gắng thêm chút nữa đi,
28:15bác sĩ nói sắp tháo chỉ rồi.
28:17Không chịu đâu,
28:18em khó chịu lắm,
28:19người em hôi rồi.
28:21Giả Nhu dán chặt vào tôi,
28:22hơi thở phả vào tay tôi.
28:24Hôi, tôi thực sự muốn nói với em,
28:27một chút cũng không hôi,
28:28thậm chí còn thơm đến mức tôi muốn ăn chọn cục bông nhỏ này.
28:32Cuối cùng tôi vẫn đồng ý,
28:33hay nói đúng hơn,
28:35tôi cũng có một kỳ vọng thầm kín.
28:37Sau bữa tối,
28:38tôi lề mề rửa bát,
28:39lúc tắm còn đặc biệt dùng sữa tắm rửa tay,
28:42rửa đi rửa lại mấy lần,
28:43đảm bảo không còn mùi dầu mỡ.
28:45Tôi bưng nước nóng từ từ đầy cửa phòng.
28:47Trong phòng không bật đèn.
28:49Tôi thắc mắc, định bật lên.
28:51Đừng, đừng bật đèn,
28:52giọng Giả Nhu rất khẽ,
28:54kèm theo tiếng sột soạt,
28:55tiếng quần áo rơi xuống sàn.
28:57Tôi lén hít sâu một hơi,
28:59vừa may mắn vì trong bóng tối em sẽ không phát hiện ra tâm tư của tôi,
29:02lại vừa thất vọng vì không thể.
29:04Tôi cắt ngang ý nghĩ dơ bẩn của mình,
29:06đi về phía Giả Nhu,
29:08em, em muốn bắt đầu từ đâu trước?
29:10Tôi nắm chặt chiếc khăn,
29:11mơ hồ nhìn người trước mặt.
29:13Giả Nhu không trả lời.
29:14Tôi bước lại gần thêm vài bước,
29:16gần như có thể thấy rõ mọi thứ của em.
29:19Lúc này tôi mới phát hiện,
29:20em ấy đang nhắm mắt,
29:22hàng mi run rảy dữ dội.
29:23Tôi nghĩ chắc là do lạnh,
29:25chuẩn bị tăng điều hòa lên,
29:26nhưng Giả Nhu lại đột nhiên nắm lấy tay tôi,
29:28đặt lên chỗ mềm mại.
29:30Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu tôi,
29:32giọng em cực kỳ ngượng ngùng,
29:34em nghe theo chị,
29:35chị muốn thế nào cũng được.
29:37Tôi cố gắng giữ bình tĩnh,
29:39không nghĩ đến chuyện khác,
29:40trong lòng chỉ lầm bẩm cục bông còn nhỏ,
29:42không hiểu gì đâu,
29:43rồi cất giọng khô khốc,
29:45được, có khó chịu thì nói với chị.
29:47Em ấy khẽ gật đầu,
29:48buông tay tôi ra.
29:50Tôi làm ướt khăn,
29:51lau rửa tỉ mỉ từng tấc một.
29:53Cơ thể Giả Nhu khẽ run dày,
29:55tôi căng thẳng đến mức suýt ngạt thở.
29:57Cuối cùng,
29:58vượt qua ngọn đồi,
29:59lướt qua đồng bằng,
30:00đến với khu vườn đáng yêu đó.
30:02Tôi không dám nhìn thẳng,
30:04muốn bỏ qua luôn,
30:05nhưng Giả Nhu lại đột ngột nắm lấy cổ tay tôi.
30:07Toàn thân tôi run lên,
30:09suýt bật thành tiếng,
30:10ngước mắt nhìn,
30:11ánh mắt em sáng rực,
30:12nóng bỏng,
30:13chị,
30:14chị muốn thế nào cũng được.
30:16Lý trí tôi sụp đổ hoàn toàn,
30:18ngay lập tức,
30:18tôi ngậm lấy đôi môi đỏ mọng
30:20mà tôi đã khao khát bấy lâu.
30:22Hơi thở giao nhau,
30:23cảm xúc hòa quyện.
30:24Vào khoảnh khắc cuối cùng,
30:29để được có chị mới là sự thật.
30:31Tôi sững sờ,
30:32tiếp theo là sự kinh ngạc,
30:33bất ngờ,
30:34mọi cảm xúc bao trùm lấy tôi.
30:36Tôi lại hôn lấy em và tăng thêm lực đạo.
30:39Trời gần sáng,
30:40tôi ôm chặt lấy cục bông nhỏ,
30:41Giả Nhu,
30:42cảm ơn em,
30:43đã luôn chọn chị.
30:44Và,
30:45chị yêu em.
30:46Hoàn.
Bình luận