- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Sau khi chia tay bạn gái, tôi đi quán ba uống rượu say đến mất cảm giác, lúc tỉnh lại
00:04phát hiện bản thân đã trở về 57 tuổi.
00:07Bạn gái cũ hiện giờ vẫn đang là học sinh cấp 3, ha ha ha, được lắm, giáo sư ôn,
00:12xem tôi làm thế nào trả thù cậu.
00:15Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:19luận để mau có người yêu nhé, hẹ hẹ hẹ.
00:22Vào chuyện, được thôi, vậy chúng ta đừng gặp lại nữa.
00:25Chia tay, tôi gần như dùng hết toàn bộ sức lực để nói ra câu đó.
00:30Lâu lắm, cô ấy mới mở miệng, mà trong cơn tức giận tôi cũng không nghe ra giọng cô ấy
00:34đang run.
00:35Cậu từng nói, cậu sẽ mãi.
00:38Còn chưa nói xong tôi đã gào lên ngắt lời, hối hận rồi.
00:41Được chưa? Tôi hối hận vì ở bên cô.
00:44Càng hối hận vì đã quen biết cô.
00:46Giọng tôi vô cùng cứng rắn.
00:48Không biết lại qua bao lâu, tôi chỉ nghe thấy một câu, có lẽ chia tay mới là lựa chọn
00:52tốt nhất.
00:53Tiếp theo là tiếng đóng cửa.
00:55Ôn diệp đi rồi, cô ấy thật sự đi rồi.
00:58Tim tôi bắt đầu đau nhói, như có con gì đang gặm nhấm từ bên trong.
01:02Từ khi nào tôi bắt đầu cảm thấy cô ấy không còn yêu tôi nữa nhỉ?
01:06Là từ lúc ngày kỷ niệm của chúng tôi không còn quà tặng, không còn nghi thức.
01:10Là từ lúc thấy cô ấy vui vẻ nói cười với người khác, còn với tôi thì im lặng.
01:14Là khi tôi bị sốt, bị thương, nhưng chẳng có sự chăm sóc nào, chỉ có một câu, mình đang
01:19bận.
01:20Tôi khóc đến mức không thở nổi.
01:22Ổn định lại cảm xúc một lúc, tôi mới đứng dậy, thu dọn đơn giản rồi đi đến quán bar.
01:27Lúc này đã là 2 giờ sáng.
01:29Trong ánh đèn nhấp nháy, ai nấy đều tìm thấy một chỗ để dựa vào.
01:33Có người hòa vào tiếng nhạc mạnh mẽ mà nhảy loạn,
01:36có người mặc đồ nóng bỏng, còn có những kẻ cô độc ngồi trong góc mà uống mãi không ngừng.
01:40Thỉnh thoảng lại có người đến bắt chuyện, còn tôi thuộc nhóm sau cùng.
01:45Ánh đèn rực rỡ, tiếng cụng ly chói mắt khiến tôi hơi sót mắt, ý thức của tôi dần mơ
01:50hồ.
01:50Lạ thật, rõ ràng tử lượng của tôi rất tốt, tôi dường như ngủ mất.
01:55Không biết đã qua bao lâu, cảm giác có người túm lấy mình.
01:58Trong vô thức, tôi tưởng là ôn diệp.
02:00Vẫn còn đang tức, tôi hét lớn, tôi nói chia tay rồi.
02:03Đừng bám theo tôi nữa được không?
02:06Ngay lập tức, xung quanh yên tĩnh đến kỳ lạ.
02:09Không tiếng ly chạm nhau, không tiếng nhạc, không tiếng cười.
02:12Tôi dần mở mắt ra, tầm nhìn từ mơ hồ đến rõ ràng.
02:15Trước mặt tôi là một nữ sinh mặc đồng phục, đôi mắt hơi giống ôn diệp.
02:20Tôi buột miệng, hứ, còn cosplay nữa à.
02:23Cô mặc đồng phục thì tôi sẽ không chia tay chắc.
02:25Nói cho cô biết, hôm nay nhất định phải chia tay.
02:29Vẫn yên lặng, tôi cứng đờ quay đầu lại.
02:32Trên bàn gỗ là cuốn sách ngữ văn.
02:34Trên bục giảng là thầy giáo trung niên đeo kính gọng trắng đang trận mắt nhìn tôi.
02:38Đôi lông mày nhíu chặt, có thể kẹp chết mũi thật.
02:41Thầm niệm, em quá đáng lắm rồi.
02:43Mang sách ra ngoài đứng cho tôi.
02:45Tiếng quát khiến tôi tỉnh hẳn.
02:47Tôi cầm sách, mơ mơ màng màng bước ra ngoài lớp.
02:50Giờ ra chơi, tôi tùy tiện hỏi một bạn học.
02:53Cậu ấy nhìn tôi như nhìn đầu ngốc.
02:55Thầm niệm, cậu ngủ đến lú rồi à.
02:57Giờ là năm 2015, tháng 3.
03:00Cái gì? Tôi hét lớn.
03:032015, 10 năm trước.
03:05Thầm niệm, cậu vừa nói chia tay cái gì vậy?
03:08Một nam sinh gian tà hỏi.
03:10Tôi nhìn cậu ta, cố nhớ lại tên.
03:12Khang Bách Lương.
03:13Trước đây tôi và cậu ấy không cùng lớp, cậu ấy ở lớp bên.
03:17Nhưng ai cũng quen nhau, nên tôi nhớ ngay.
03:20Ờ ha ha chuyện đó á.
03:22Không có gì đâu, tôi nói linh tinh ấy.
03:24À mà.
03:25Tôi nhanh chóng đổi chủ đề.
03:27Tan học.
03:28Về đến nhà, nhìn căn phòng trống trải.
03:30Tôi chỉ biết thở dài.
03:31Từ lớp 6 tôi đã sống một mình.
03:34Ba mẹ bận rộn.
03:35Chẳng mấy khi chăm sóc tôi.
03:36Muốn thuê bảo mẫu nhưng tôi từ chối.
03:38Tôi tự lo được.
03:40Năm 2015, tôi học lớp 11.
03:43Tôi lại học chung lớp với Ôn Diệp.
03:45Còn ngồi cùng bà nữa.
03:46Sau này phải đối mặt với cô ấy lúc 17 tuổi như thế nào đây?
03:50Nghĩ nghĩ rồi tôi chìm vào giấc ngủ.
03:52Bài tập của cậu đâu?
03:53Vừa ngồi xuống sau giờ đọc buổi sáng.
03:56Một giọng nói lạnh nhạt vang lên trên đầu tôi.
03:58Tôi ngẩn cổ một cách khó nhọc.
04:00Hả?
04:01Bài gì?
04:02Bài ngữ văn.
04:03Tôi nhìn lên bảng.
04:04Đúng là có thật.
04:06Nhưng tôi vừa xuyên đến đây làm sao để ý bài tập.
04:09Chưa kể hôm qua còn vừa bị thầy ngữ văn móng một trận.
04:12Tôi hít sâu.
04:13Có vẻ chỉ còn cách này.
04:15Tôi cố ý làm mặt dễ thương.
04:17Dùng giọng mềm ngọt.
04:18Bạn cán sự.
04:18Có thể đừng ghi tên mình không?
04:21Cô ấy nhìn tôi thật sâu.
04:23Không nói gì.
04:24Bỏ qua tôi rồi đi thu bài ở bàn sau.
04:26Tôi thấy vành tay cô ấy đỏ lên.
04:28Trộm cười.
04:29Trước đây ôn diệp rất dễ mềm lòng với kiểu này của tôi.
04:32Xem ra 17 tuổi cũng không khác.
04:35Vài phút sau.
04:36Tôi mặt tối sầm.
04:37Cầm sách ngữ văn đứng trước cửa lớp.
04:39Nghiến răng nghiến lợi.
04:40Ôn diệp.
04:41Cô chờ đó.
04:42Thế là.
04:43Để trả thù những gì cô ấy làm trước khi tôi xuyên về.
04:46Hay có lẽ vì sự lạnh nhạt lần này.
04:48Tôi bắt đầu bài trò.
04:49Tôi lén lấy sách của cô ấy trước giờ học.
04:52Tôi vẽ bậy lên vở nộp bài để cô ấy bị mắng.
04:55Tôi cố ý mượn bút cô ấy trong giờ kiểm tra để nhìn thấy ráng vẻ lúng cuống ấy.
04:59Nhưng nhìn cô ấy bị thầy mắng.
05:01Tôi lại chẳng vui.
05:02Thậm chí còn thấy đau lòng.
05:04Những trò này kết thúc vào một giờ ra chơi.
05:07Tôi nghe bạn A nói.
05:08Này.
05:09Nghe chưa.
05:09Ôn diệp là con riêng của mẹ cô ta với người đàn ông khác đó.
05:13Gì cơ.
05:14Ghê quá vậy.
05:15Vậy sau này cô ta cũng thành loại đó chắc luôn.
05:18Nghe chúng nó bàn tán.
05:19Tôi muốn phản bác.
05:21Nhưng đúng lúc đó tôi thấy ôn diệp từ nhà vệ sinh bước lại.
05:24Tôi cố ý nâng rộng.
05:25Tôi thấy cũng có thể lắm.
05:27Ánh mắt mà cô ấy nhìn tôi.
05:29Tôi chưa từng thấy bao giờ.
05:31Bất lực.
05:31Thất vọng.
05:32Và đôi mắt hơi đỏ.
05:33Tôi hình như đã làm sai rồi.
05:36Từ ngày đó.
05:37Tôi chỉ muốn sống yên ổn đến cuối cấp.
05:39Không nói chuyện với cô ấy nữa.
05:41Tránh càng xa càng tốt.
05:42Làm như cuộc đời được bắt đầu lại.
05:44Tôi không trêu chọc.
05:46Cũng không nói chuyện.
05:47Đúng hơn là tôi bắt đầu né tránh.
05:49Là cô ấy lúc thu bài luôn tránh chỗ tôi.
05:51Là đi trên đường nhìn thấy nhau cũng tránh.
05:54Là lúc nào có thể gặp là lúc đó tránh.
05:56Hôm đó tan học về.
05:58Tôi thấy trên bản có tờ giấy.
06:00Chiều tan học gặp ở bể nước.
06:02Không ký tên.
06:03Như nét chữ đẹp đẽ kia.
06:04Nhìn là biết ôn diệp.
06:06Chiều tan học.
06:07Tôi cố tỉnh chậm rãi.
06:09Trên đường còn nghĩ xem có nên đi không.
06:11Như đến lúc nhận ra thì đã đứng trước bể nước.
06:14Vừa đến.
06:14Cô ấy đã thấy tôi.
06:16Ánh mắt bám theo từng bước chân tôi.
06:18Mang theo áp lực khó tả.
06:20Tôi.
06:20Cậu tìm tôi làm gì.
06:22Tôi cố tỏ vẻ thoải mái.
06:24Dạo này cậu tránh tôi đúng không.
06:26Giọng không chút cảm xúc.
06:28Không hiểu sao.
06:29Tôi lại thấy bực.
06:30Bực vì thái độ của cô ấy.
06:32Hay vì điều gì khác.
06:33Tôi cũng chẳng biết.
06:34Tôi hét lên.
06:35Đúng.
06:36Sao?
06:37Tôi ghét cậu.
06:38Không muốn thấy cậu nữa.
06:39Không hiểu sao.
06:41Chỉ cần thấy ôn diệp là tôi lại mất kiểm soát.
06:43Cô ấy vẫn bình tĩnh nhìn tôi.
06:45Rồi bình tĩnh nói.
06:46Ghét tôi à?
06:47Tôi có thể hỏi lý do không?
06:49Không có lý do.
06:50Tôi chỉ thấy trướng mắt cậu.
06:52Mãi mãi không muốn gặp lại.
06:54Nhớ đến những chuyện trước đây.
06:55Giọng tôi càng nặng hơn.
06:57Ánh mắt ôn diệp hơi tối xuống.
06:59Hãy nói.
06:59Được.
07:00Tôi biết rồi.
07:01Rồi xoay người rời đi.
07:03Tôi nhìn bóng lưng gầy gò ấy.
07:04Như chỉ cần gió thổi là đổ.
07:06Nhưng sống lưng vẫn thẳng.
07:07Cố chấp và kiên cường.
07:09Lòng tôi.
07:10Khó chịu vô cùng.
07:11Đáng ghét thật.
07:12Đã đến tiết thứ tư rồi mà vẫn không thấy bóng dáng của ôn diệp.
07:16Tôi nhìn chầm chầm vào chỗ ngồi trống bên cạnh.
07:18Trong lòng đủ loại suy nghĩ hỗn loạn trào lên.
07:21Một lúc sau.
07:21Tôi quyết định đến văn phòng giáo viên.
07:24Tôi ôm bụng.
07:25Da vẻ đau đớn đến mức mặt trắng bệch.
07:27Thầy ơi.
07:28Bệnh dạ dày của em tái phát.
07:29Em xin nghỉ một buổi.
07:31Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi đầy nghi ngờ.
07:33Nhưng cuối cùng.
07:34Thầy vẫn viết giấy phép cho tôi.
07:36Dù nét chữ có phần do dự.
07:38Vừa bước ra khỏi cổng trường.
07:39Tôi lập tức chạy như bay về hướng nhà ôn diệp.
07:42Dựa vào chút ký ức còn sót lại để tìm đường.
07:44Khi đến nơi.
07:45Tôi thấy cửa nhà cô ấy khép hờ.
07:47Bên trong còn truyền ra những tiếng động rất lớn.
07:50Một dự cảm xấu rội lên khiến tôi không kịp nghĩ ngợi gì.
07:53Lập tức đẩy cửa xông vào.
07:55Và đúng như tôi sợ.
07:56Một gã đàn ông trung niên đang dùng cả hai tay bóp cổ ôn diệp.
08:00Cô ấy cố vùng vẫy.
08:01Nhưng lực rất yếu.
08:02Như sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào.
08:04Tôi ép buộc mình phải bình tĩnh.
08:06Nhanh chóng ấn gọi cảnh sát.
08:08Sau đó túm lấy vật gì đó nặng tay gần đấy.
08:10Ra sức đập mạnh vào đầu gã đàn ông.
08:13Ôn diệp hoảng hốt nhìn tôi.
08:14Ánh mắt mang theo một tia run dẩy khó hiểu.
08:17Tôi vội đỡ cô ấy đứng dậy.
08:19Lòng đầy lo lắng.
08:20Ôn diệp, cậu có sao không?
08:22Không đến trường sao không nói cho tôi biết.
08:24Cô ấy ho sạc sụa.
08:26Nói đứt quáng.
08:27Cậu, khụ khụ.
08:28Sao cậu lại đến đây?
08:32Mặt đầy giận dữ.
08:33Con danh ở đâu chui ra vậy?
08:35Cút ngay.
08:36Đây là chuyện nhà chúng tao.
08:37Mày không được sen vào.
08:39Tôi che ôn diệp ra sau lưng.
08:41Cô ấy là bạn gái tôi.
08:43Tôi đương nhiên phải quản.
08:44Vừa dứt câu, tôi mới giữ người.
08:46Chết tiệt.
08:47Lỡ miệng rồi.
08:48Tôi cảm nhận được người phía sau cũng khựng lại.
08:51Tôi vội chữa lại.
08:52Ý tôi là bạn nữ.
08:53Bạn rất thân.
08:55Cực kỳ thân.
08:56Đương nhiên tôi phải quản.
08:57Tôi hoàn toàn không để ý ánh mắt mất mát thoáng qua của cô ấy.
09:01Gã đàn ông càng nổi nóng.
09:03Bước từng bước tới.
09:04Được.
09:04Thích sen vào đúng không?
09:06Tao cho mày biết tay.
09:07Tôi chắn trước mặt ôn diệp.
09:09May mà cảnh sát đến kịp.
09:10Gã đàn ông trợn mắt nhìn tôi giận dữ.
09:12Là may báo cảnh sát.
09:14Tôi chỉ hừ lạnh.
09:16Kết thúc buổi làm việc ở đồn cảnh sát.
09:18Tôi tức tối cầu nhau cả đường.
09:19Bực mình thật.
09:20Tên đàn ông đó lại được thả ra nhanh như vậy.
09:23Ôn diệp nhìn tôi như con mèo nhỏ đang xù lông vì bảo vệ ai đó.
09:27Khóe mắt còn cong lên vì bật cười.
09:31Tôi ngẩn người.
09:33Cảm giác này.
09:34Sao quen thuộc đến vậy?
09:35Cô ấy hơi mím môi.
09:36Ngập ngừng.
09:37Cậu.
09:38Nhưng rồi lại nuốt xuống.
09:39Ánh mắt tránh ngé.
09:40Như muốn nói lại thôi.
09:42Tôi khó chịu.
09:43Cậu muốn nói gì thì nói.
09:44Đừng như vậy.
09:46Cô ấy nhỏ rộng.
09:47Tai còn đỏ.
09:48Cậu.
09:48Sao cứ nói.
09:50Chúng ta là.
09:50Loại quan hệ đó.
09:52Tôi vẫn còn đang tức tên đàn ông kia nên chưa phản ứng kịp.
09:55Loại quan hệ nào.
09:56Cô ấy cuối đầu.
09:58Rộng nhỏ như mũi.
09:59Tình.
09:59Tình nhân.
10:00Lúc này tôi mới hiểu.
10:01Cô ấy đang ngược.
10:03Tôi thấy buồn cười.
10:04Cú ấy sát lại.
10:05Bạn học ôn.
10:06Chẳng lẽ.
10:07Cậu thật sự muốn với tôi.
10:08Trở thành loại quan hệ đó hả?
10:10Ôn Diệp im lặng.
10:11Nhưng bàn tay xếp nhẹ lấy góc áo.
10:14Tôi không đùa nữa.
10:15Từ giờ cậu đến ở cùng tôi đi.
10:17Nhanh vậy đã sống chung rồi sao?
10:19Tôi ngẩn ra.
10:20Hả?
10:21Cậu nói gì?
10:22Không.
10:22Không có gì.
10:23Tôi nghiêm túc.
10:24Nếu gã đàn ông kia lại gây sự.
10:26Lỡ lần sau tôi không đến kịp thì làm sao?
10:28Cô ấy chỉ đáp gọn một câu.
10:30Tôi lại không đoán ra được cảm xúc bên trong.
10:33Cảm ơn.
10:34Buổi tối.
10:35Tôi dọn xong một phòng rồi.
10:36Cậu ngủ tạm phòng đó nhé.
10:38Ừ.
10:39Cô ấy ngoan ngoãn bước vào.
10:41Sau khi mọi chuyện lắng xuống.
10:42Tôi nằm trên giường.
10:43Hình ảnh ban nãy cứ tua đi tua lại trong đầu.
10:46Có gì đó rất lạ.
10:48Cả cảm giác đó.
10:49Và cả người đàn ông đó.
10:50Tôi chợt nhận ra.
10:52Hóa ra tôi hiểu về ôn diệp ít đến đáng sợ.
10:55Xuyên về thời cấp 3 thì đúng là trẻ lại thật.
10:57Nhưng tại sao toán lý hóa lại khó thế này trời?
11:00Sau khi lần thứ 3 bị gọi vào văn phòng vì kết quả thi thử.
11:03Lý.
11:046 điểm.
11:05Hóa.
11:0530 điểm.
11:06Toán.
11:0740 điểm.
11:07Tôi hoàn toàn sụp đổ.
11:09Tôi không nghĩ năm xưa mình yếu đến mức này.
11:12Các thầy cô thay phiên nhau mắng.
11:14Giáo viên chủ nhiệm cũng nhíu mày nhìn tôi như muốn hỏi tôi có phải học sinh thật không.
11:18Còn ôn diệp.
11:19Tôi biết cô ấy giỏi.
11:20Nhưng không ngờ là đỉnh của đỉnh.
11:22Người khác nói cô ấy chưa bao giờ tuột khỏi hạng nhất toàn khối.
11:25Và thế là cô ấy trở thành gia sư miễn phí của tôi.
11:29Buổi tối.
11:30Sau khi giảng 15 lần cùng một dạng bài mà tôi vẫn làm sai.
11:34Sắc mặt cô ấy đã trắng bệch.
11:35Môi còn khô lại.
11:36Tôi hơi hoảng.
11:37Cậu.
11:38Không sao chứ.
11:39Cô ấy nhìn tôi.
11:40Ánh mắt phức tạp đến mức tôi chưa từng thấy.
11:43Và rồi cô ấy buông một câu rất.
11:45Độc đáo.
11:46Não cậu.
11:46Chết bao nhiêu tế bào rồi vậy.
11:48Tôi.
11:49Ba chấm.
11:50Đúng là học bá nổi cáo cũng có sự thú vị riêng.
11:52Tôi chu môi.
11:54Cúi đầu.
11:54Xin lỗi.
11:55Thấy tôi như vậy.
11:56Cô ấy mềm lòng.
11:57Hôm nay tới đây thôi.
11:59Nghỉ đi.
12:00Tôi gật đầu.
12:01Có chút hụt hẵng trở về phòng.
12:03Không hiểu sao.
12:04Đêm nay tâm trạng nặng nề lạ thường.
12:06Tôi bỗng nhớ phiên bản 27 tuổi của cô ấy.
12:09Nhớ nụ cười dịu dàng.
12:10Nhớ bờ môi mềm mại.
12:12Bóp.
12:13Tôi vỗ mạnh xuống bàn.
12:14Giọng lạnh đến đáng sợ.
12:16Mày nói lại thử xem.
12:17Lại là đám người đó.
12:18Bạn học A nhét mép.
12:20Tao nói thì sao.
12:21Mẹ của ôn diệp chẳng phải loại đàn bà hư hỏng A.
12:24Đồ đàn bà lang loàn.
12:25Đi cặp bồ.
12:26Tao còn thấy ôn diệp.
12:28Hắn chưa kịp nói hết.
12:29Tôi đã nhào tới đánh nhau.
12:31Tôi dốc hết sức.
12:32Nhưng vẫn bị thương nặng.
12:33Tôi chỉ có khí thế chứ sức thì không bằng hắn.
12:36Nhưng hắn cũng chẳng khá hơn tôi là bao.
12:38Và kết quả.
12:39Cả hai bị lôi lên văn phòng.
12:41Ôn diệp đỡ tôi đi.
12:42Giáo viên chủ nhiệm giận đến tím mặt.
12:44Hay gây ha.
12:45Bây giờ biết đánh nhau rồi.
12:47Bạn A liền vu cáo.
12:49Thầy.
12:49Là nó đánh em trước.
12:51Tôi gằng rọng.
12:52Là nó hỗn trước.
12:53Những gì tôi nói vốn dĩ là sự thật hắn vừa rứt lời.
12:56Tôi lại dơ nắm đấm định lao vào đánh tiếp.
12:59Ôn diệp vội vàng giữ tôi lại.
13:01Ghé sát tay tôi.
13:02Nói nhỏ đầy gấp gáp.
13:03Đừng để ý cậu ta.
13:04Những lời đó.
13:05Tôi không để trong lòng.
13:07Tôi khựng lại.
13:08Quay đầu nhìn vào mắt cô ấy.
13:10Tôi phát hiện vành mắt cô ấy đã đỏ lên.
13:12Cậu.
13:13Sao vậy tôi nhỏ rọng hỏi.
13:15Thầm niệm.
13:16Em thật là vô lý.
13:17Về nhà tự kiểm điểm cho tôi.
13:19Còn em nữa.
13:20Về nhà tự kiểm điểm vài ngày cho tỉnh táo lại.
13:23Dạo này quậy dữ quá rồi đấy.
13:25Thầy không nhịn được mắng.
13:27Về đến nhà.
13:28Ôn diệp cẩn thận giúp tôi lau vết bầm trên mặt.
13:31Tôi đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.
13:33Thầm niệm.
13:34Cô ấy nhẹ nhàng gọi.
13:35Hử.
13:36Đau không?
13:37Nói nhảm.
13:38Đau muốn chết luôn.
13:39Ừm.
13:40Động tác trong tay cô ấy càng nhẹ hơn.
13:42Tôi.
13:42Tôi không để ý những lời họ nói.
13:44Chỉ là.
13:45Cô ấy ngập ngừng.
13:46Như đang cân nhắc điều gì đó.
13:48Cậu cũng nghĩ tôi là loại người đó sao?
13:51Tôi bỗng nhớ tới những câu tôi cố tình nói để chọc giận cô ấy trước đây.
13:55Thì ra.
13:55Ôn diệp luôn ghi nhớ trong lòng.
13:57Và hình như.
13:58Để ý lắm.
13:59Tôi quay ngoát sang nhìn cô ấy.
14:01Đúng lúc đầu tăm bông đè mạnh vào vết thương.
14:04Đau đến mức tôi suýt nhảy rựng.
14:06Không.
14:07Không.
14:07Tôi đùa đó.
14:08Mấy câu đó không phải thật.
14:10Tôi nói linh tinh thôi.
14:11Thật mà.
14:12Tôi nuốt hết vẻ đau đớn lại.
14:14Nhìn cô ấy bằng vẻ chân thành nhất có thể.
14:17Ừ.
14:17Ôn diệp khẽ gật đầu.
14:19Khóe môi nhẹ nhàng cong lên.
14:20Cảm ơn cậu.
14:22Cô ấy cầm tăm bông.
14:23Nhẹ nhàng chấm vào khóe mắt tôi.
14:25Bàn tay rất đẹp.
14:26Thon dài.
14:27Xương khớp rõ ràng.
14:28Ánh mắt ôn diệp vô tình chạm vào tôi.
14:31Đôi mắt ánh lên như xương khói.
14:33Như rượu ngon làm cổ họng khô rát.
14:35Tôi nuốt khan một cái.
14:36Tim hụt mất nửa nhịp.
14:37Tim ai đập lớn vậy.
14:39Không phải của tôi đó chứ.
14:41Những tôi ôn bài cùng nhau.
14:42Tôi dần dần bỏ được những thành kiến ban đầu.
14:45Khoảng cách cũng biến mất.
14:46Tôi bắt đầu muốn hiểu cô ấy hơn.
14:48Nếu như không nhầm thì vài ngày nữa là sinh nhật ôn diệp.
14:51Không biết một cô gái 17 tuổi như cô ấy sẽ muốn quà gì nhỉ.
14:55Tôi quyết định rò hỏi một chút.
14:57Buổi trưa ăn ở nhà ăn.
14:58Tôi hỏi.
14:59Cậu thích món nào nhất?
15:01Động tác cầm đũa của ôn diệp khựng lại.
15:03Cậu hỏi chuyện đó làm gì?
15:05Hỏi chút mà.
15:06Nói đi mà.
15:07Tôi nhẹ nhàng lắc tay cô ấy.
15:09Làm nũng.
15:10Đôi tay ôn diệp hơi ứng đỏ.
15:11Lẩu siêu cay.
15:13Tôi.
15:14Ba chấm.
15:14Tôi thì cực kém ăn cay.
15:16Thì ra trước giờ ôn diệp luôn chiều theo khẩu vị tôi.
15:19Lần nào cũng gọi nước lẩu thanh đạm.
15:21Hóa ra tôi chẳng biết gì về cô ấy cả.
15:24Buổi tối tự học.
15:25Bên ngoài trời mưa giả dích.
15:27Mưa rơi lên đất bốc lên mùi cỏ ẩm ướt.
15:29Tôi hít một hơi thật sâu.
15:30Thơm mùi thiên nhiên thật.
15:32Ôn diệp.
15:32Cậu hít thử đi.
15:34Cô ấy dừng bút.
15:35Làm theo lời tôi.
15:36Rồi quay sang nhìn tôi.
15:38Ừ.
15:38Ôn diệp.
15:39Sau này cậu muốn làm nghề gì?
15:41Có lẽ là giáo sư.
15:42Nghiên cứu sản phẩm tự động hóa.
15:44Thế giới của học bá đúng là khó hiểu.
15:47Mà sau này ôn diệp đúng là trở thành giáo sư.
15:49Bận tối ngày.
15:50Chẳng có thời gian ở bên tôi.
15:52Nghe chán lắm à cô ấy hỏi.
15:54Tôi liếc cô ấy.
15:55Buông hai chữ.
15:56Rất chán.
15:57Ôn diệp bật cười khẽ.
15:58Quay lại nhìn về phía bục giảng.
16:00Giáo viên tới rồi.
16:02Nghe bài đi.
16:03Ừ.
16:04Rất không may.
16:05Sinh nhật của ôn diệp rơi đúng thứ ba.
16:07Nghĩa là kế hoạch của tôi tiêu tan.
16:09Sáng nay tôi cố tình dậy sớm để đi học cùng cô ấy.
16:12Ôn diệp hơi ngạc nhiên.
16:13Hôm nay dậy sớm vậy.
16:15Đương nhiên rồi.
16:16Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt.
16:18Khoe mắt cô ấy khẽ run.
16:20Tôi không kịp để ý.
16:21Đến lớp.
16:22Trên bàn ôn diệp là một chiếc hộp nhỏ.
16:25Cô ấy nhìn tôi đầy nghi hoặc.
16:26Mở ra là một hộp nhạc.
16:28Ta đa.
16:29Chúc mừng sinh nhật.
16:30Từ hôm nay cậu chính thức 18 tuổi rồi.
16:33Bất ngờ không?
16:34Cậu sao biết hôm nay là sinh nhật tôi?
16:37Hừng.
16:38Câu này khó ghê.
16:39Chẳng lẽ bảo tôi xuyên không từ 10 năm sau về.
16:42Cô ấy chắc chắn sẽ nghĩ tôi điền.
16:44Tôi muốn biết gì thì khó lắm sao.
16:46Tôi giả bộ thần bí nhìn ôn diệp.
16:48Cô ấy nhìn tôi rất nghiêm túc.
16:50Cảm ơn cậu.
16:52Tôi bị câu cảm ơn đột ngột đó làm đến mức lúng túng.
16:55Giả vờ cúi xuống bàn lục lọi.
16:57Lại chạm phải một vật hình chữ nhật nhỏ.
16:59Máy megapixel 3 của tôi.
17:01Tôi bật lên.
17:02Ngạc nhiên vì còn pin.
17:03Lén đeo tay nghe.
17:04Giấu trong tay áo.
17:06Trong máy toàn là những bài nhạc buồn xưa cũ.
17:08Bấm đại một bài.
17:09Đúng nút chuông vào học reo lên.
17:11Tôi quay bút chán trường.
17:13Lước sang ôn dĩ đê đang chăm chú nghe rằng.
17:15Đôi mắt sáng long lanh.
17:16Thỉnh thoảng lại cúi xuống ghi chép.
17:19Ôn diệp.
17:20Tôi gọi nhỏ.
17:21Hử.
17:22Sao?
17:22Muốn nghe nhạc không?
17:24Không ngờ cô ấy lại khẽ gật đầu.
17:26Tôi gần như phấn khích.
17:27Có cảm giác kéo một học bá vào con đường sang á.
17:30Hay không?
17:31Ừm.
17:32Cô ấy cố tỏ ra bình tĩnh.
17:34Nhìn quanh xem thấy cô có để ý không.
17:36Rồi mới quay sang khẽ gật đầu với tôi.
17:38Tim tôi lại đập thình thịch kích thích như đang vụn trộn vậy.
17:41Mà ôn diệp 17 tuổi.
17:43Dễ thương quá mức rồi.
17:45Buổi chiều.
17:46Tôi nhịn không nổi nữa.
17:47Chúng ta trốn tiếp đi.
17:48Tôi nhìn cô ấy.
17:50Nói rất nghiêm túc.
17:51Ôn diệp tròn mắt như chú thỏ nhỏ bị dọa.
17:53Thẩm niệm không được.
17:55Ngữ khí liền mạch quá mức.
17:56Làm tôi ngẹn luôn.
17:58Giữa chừng không nên từ tốn một chút sao.
18:00Các bạn đang nghe chuyện tại kinh giám quốc.
18:02Cái chuyện kia của tôi không được vậy.
18:04Tôi nhìn cô ấy.
18:05Trong đầu bỗng lé lên một ý tưởng.
18:07Vài phút sau.
18:08Tôi kéo ôn diệp đến một nơi tôi từng trốn học rất nhiều.
18:11Tôi đảm bảo tuyệt đối không ai đi ngang qua đây.
18:14Này.
18:15Hai đứa kia làm gì đó.
18:16Một giọng đàn ông trung niên đột ngột vang lên.
18:19Mặt tôi đen thui.
18:20Và mặt nhanh vậy luôn.
18:22Ôn diệp không nhịn được.
18:23Khóe môi cong lên.
18:24Cười rất khẽ.
18:25Thầy ơi.
18:26Bọn em học thể dục.
18:27Bọn em đang.
18:28Đi dạo ả.
18:29Ừm.
18:30Sắp hết tiết rồi.
18:31Mau quay lại tập trung.
18:33Thầy đi rồi.
18:34Tôi lập tức nói.
18:35Nhanh.
18:35Cậu leo lên trước.
18:37Cô ấy do dự.
18:38Cậu.
18:39Được chứ.
18:40Tôi tạc lưỡi.
18:41Được.
18:41Mau đi.
18:42Đỡ cô ấy lên xong.
18:43Tôi cũng nhanh chóng leo theo.
18:45Cậu đứng yên ở đây.
18:46Tôi nhảy xuống trước.
18:48Cậu nhảy sau.
18:49Tôi đỡ.
18:50Được.
18:51Cậu cẩn thận.
18:52Tôi nhảy xuống cực dễ dàng.
18:54Xòe tay.
18:54Nhảy đi.
18:55Tôi đỡ.
18:56Gió khẽ lướt qua làm mái tóc mái của cô ấy bay nhẹ.
18:59Ánh nắng dọa lên gương mặt hơi ứng hồng.
19:01Đẹp đến mức tôi chóng váng.
19:03Ôn dịp nhảy xuống.
19:04Tôi ôm gọn cô ấy.
19:06Mỗi tội.
19:06Tôi không đứng vững.
19:07Ngã luôn ra sau.
19:09Ôn dịp mềm mềm ngã lên người tôi.
19:11Tóc mang hương tranh nhẹ nhẹ.
19:12Tôi nghĩ mình sắp bật khóc vì sung sướng.
19:15Cô ấy hoảng hốt đứng dậy.
19:17Đỡ vai tôi.
19:17Cậu không sao chứ.
19:19Tôi để mặc cho ôn dịp kéo tôi dậy.
19:21Không sao.
19:22Đi thôi.
19:23Cả đoạn đường.
19:24Cô ấy cúi đầu.
19:25Không biết đang nghĩ gì.
19:27Tôi bất ngờ kéo ôn dịp vào lòng.
19:28Giọng bình tĩnh.
19:29Cẩn thận.
19:30Có xe.
19:31Tôi chỉ sang bên cạnh.
19:32Cô ấy quay đầu nhìn.
19:34Cảm ơn.
19:35Nhìn ôn dịp vẫn hoảng loạn.
19:37Tôi rất khoát nắm tay.
19:38Cô ấy trận mắt nhìn tôi.
19:40Như vậy cậu sẽ an toàn hơn.
19:41Tôi nói rất tự nhiên.
19:43Ồ.
19:44Ồ.
19:44Mặt ôn dịp càng đỏ hơn.
19:46Cô ấy.
19:47Lại mắc cỡ nữa rồi sao.
19:48Dễ thương không chịu được.
19:50Tôi nhìn nồi lầu đầy áp ớt.
19:52Như thế vị giác của tôi đã bắt đầu bị kích thích.
19:55Nước bọt không ngừng tiết ra.
19:56Trong khi đó.
19:57Ôn dịp lại có vẻ mặt hưng phấn.
19:59Tôi không kìm được mỉm cười.
20:01Cậu.
20:01Muốn uống rượu à.
20:03Cô ấy nhìn tôi với vẻ không tin được.
20:06Sao thế.
20:07Cứ tưởng hồi đó tôi.
20:08Tôi kịp thời ngừng lại.
20:10Xuyết chút nữa lại nói lỡ lời.
20:11Cô ấy nghiêm nghị.
20:12Người chưa đủ tuổi không được uống rượu.
20:14Ôn dịp là vị thành niên chứ tôi thì không.
20:17Tôi gào thét trong lòng.
20:18Tất nhiên tôi sẽ không nói ra.
20:20Chị ôn.
20:21Chị cho em uống một chút xíu thôi mà.
20:23Tôi vừa nói vừa dùng tay khoa tay múa chân.
20:26Mặt ôn dịp hơi đỏ lên.
20:27Vẻ mặt có chút không tự nhiên.
20:30Được.
20:30Được rồi.
20:31Năm phút sau.
20:32Tôi đã bị cay đến mức tê dại.
20:34Nước mắt sinh lý không ngừng trào ra.
20:35Mặt đỏ bừng.
20:36Liên tục thở rốc.
20:38Tôi nhìn ôn dịp vẫn đang ăn một cách hào hứng.
20:40Khóe miệng tôi giật giật.
20:41Cô ấy ăn cay giỏi thế sao?
20:44Cậu.
20:44Cậu ổn chứ?
20:46Cuối cùng cô ấy cũng nhận ra sự bất thường của tôi.
20:48Tôi đã cay đến mức không nói nên lời.
20:50Đức Quãng nói tôi vẫn ổn.
20:53Nói xong.
20:54Dòng nước mũi chết tiệt chảy ra.
20:56Ôn dịp vội vàng rút giấy đưa cho tôi.
20:58Tôi có chút khó xử nhận lấy.
21:00Khi tôi giải quyết xong và ngừng đầu lên.
21:02Tôi thấy trên mặt ôn dịp lộ ra một nụ cười nhẹ.
21:05Dần dần lan rộng.
21:06Ngay cả trong đáy mắt cũng ánh lên ý cười.
21:09Nồi lầu vẫn không ngừng bốc khói.
21:10Giữa hai chúng tôi.
21:11Tất cả mọi thứ dường như là một giấc mơ.
21:14Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ.
21:16Không phải chứ.
21:16Thẩm niệm 17 tuổi tử lượng yếu đến vậy sao.
21:19Ngày hôm sau.
21:20Tôi tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội.
21:23Mọi chuyện xảy ra tối hôm trước tôi đều không nhớ nổi.
21:26Ôn dịp chậm chậm bước vào.
21:27Bưng một chen cháo.
21:29Cậu.
21:29Cậu không đi học sao.
21:31Tôi xin nghỉ cho cậu rồi.
21:32Tôi cũng tiện thể nghỉ luôn.
21:34Khi tôi uống cháo.
21:35Tôi luôn cảm thấy có một ánh mắt mãnh liệt đang nhìn mình.
21:38Tôi ngẩn đầu lên.
21:39Ôn dịp liền lúng cuống quay đi.
21:41Cậu cứ nhìn tôi mãi làm gì.
21:43Ánh mắt cô ấy lấp lánh.
21:45Thần sắc không tự nhiên.
21:46Có chút khó mở lời.
21:47Cậu.
21:48Tối qua đã hôn tôi.
21:49Cô ấy nói nhỏ.
21:51Còn cứ đòi ôm tôi.
21:52Giọng nói phía sau càng ngày càng nhỏ đi.
21:55Đột nhiên một tia sáng trắng lé lên trong đầu tôi.
21:58Tôi bật dậy khỏi giường.
21:59Ký ức điên cuồng ùa về trong đầu.
22:01Tôi vội vàng mở điện thoại di động.
22:03Ngày 3 tháng 9 năm 2026.
22:05Tôi lập tức đứng dậy thu dọn mọi thứ.
22:08Đến Nghĩa Trang.
22:08Tìm thấy khuôn mặt của ôn Diệp.
22:10Mộ của cô ấy vẫn yên lặng đường đó.
22:13Cuối cùng tôi không kìm được mà bật khóc nước nở.
22:15Ôn Diệp.
22:16Rốt cuộc phải làm sao.
22:17Tôi phải làm sao mới có thể cứu cậu đây.
22:20Tôi nhớ cậu lắm.
22:21Cậu có thể quay về gặp tôi được không?
22:23Tôi là thẩm niệm 28 tuổi.
22:25Tôi đã hôn mê một năm trong bệnh viện.
22:27Trong cơn hôn mê.
22:28Tôi nhớ lại những ký ức thuộc về tôi và ôn Diệp.
22:31Tôi không dám nghĩ rằng cô ấy đã phải đau khổ
22:33nhường nào khi chỉ còn lại một mình với những ký ức đó.
22:36Mọi người đều nghĩ tôi sẽ không tỉnh lại.
22:38Nhưng tôi đã tỉnh dậy một cách kỳ diệu.
22:40Mọi người đều gọi đó là một kỳ tích vĩ đại của y học.
22:44Việc đầu tiên tôi làm sau khi tỉnh dậy là khao khát được gặp ôn Diệp.
22:47Tôi muốn được ở bên cô ấy thật tốt.
22:49Cùng cô ấy đi hết quãng đời còn lại.
22:52Ngay cả mẹ tôi, người kiên quyết phản đối tôi và ôn Diệp,
22:55cũng ủng hộ.
22:56Tôi cũng đã tìm lại được những ký ức đó.
22:59Niềm vui trong lòng tôi không thể kìm nén.
23:01Ôn Diệp, cuối cùng chúng ta cũng có thể ở bên nhau thật tốt rồi.
23:05Nhưng khi tôi gọi điện cho cô ấy, không ai bắt máy.
23:08Đến nhà cô ấy thì được thông báo là đã chuyển đi.
23:10Lật xanh bạ điện thoại, cuối cùng tôi cũng tìm thấy một người bạn chung, thôi nhất tuyết.
23:15Thẩm niệm, là tôi.
23:17Ôn Diệp đi đâu rồi?
23:18Sao tôi tìm không thấy cô ấy?
23:20Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
23:22Nói lại thì đã có chút ngại ngào.
23:24Thẩm niệm, cậu mãi mãi nợ ôn Diệp.
23:27Cô ấy đã chết.
23:28Chỉ một tháng trước thôi.
23:30Không thể nào.
23:31Sao cậu có thể đùa như vậy với tôi?
23:33Chúng tôi khó khăn lắm mới có thể.
23:35Mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
23:37Như những chữ sau tôi còn chưa kịp nói.
23:39Thẩm niệm.
23:40Cô ấy nhấn mạnh giọng ngắt lời tôi.
23:42Tay tôi bắt đầu run dẩy dữ dội.
23:44Hôm nay là ngày 3 tháng 4.
23:46Để tôi đưa cậu đến mộ cô ấy.
23:48Sau khi khút điện thoại.
23:50Tôi đứng ngay người tại chỗ.
23:52Đầu óc không thể suy nghĩ được gì.
23:53Mọi thứ xung quanh dường như đang trôi nổi.
23:56Câu nói đó.
23:57Ôn Diệp đã chết.
23:58Cứ quanh quẩn trong cơ thể tôi.
24:00Từ tim đến não.
24:01Rồi lan ra khắp toàn thân.
24:03Không thể nào.
24:04Không thể nào.
24:05Cho đến khi Thôi Nhất Tuyết đến đón.
24:06Tôi vẫn không tin.
24:08Xe chạy đến Nghĩa Trang.
24:10Mắt tôi đã nhỏe đi.
24:11Có chút không nhìn rõ đường.
24:13Thôi Nhất Tuyết đỡ tôi.
24:14Từng bước từng bước đi đến trước mộ cô ấy.
24:16Tôi lau nước mắt trên mặt.
24:18Nhưng chỉ đổi lấy được 1 giây phút ánh sáng.
24:20Nhìn rõ khuôn mặt trên bia mộ chính là Ôn Diệp.
24:23Tôi lặng lẽ đứng trước mộ cô ấy.
24:25Cũng không biết đã đứng bao lâu.
24:26Thôi Nhất Tuyết cũng ở bên cạnh tôi.
24:28Trời sắp tối rồi.
24:30Đi thôi.
24:30Nước mắt tôi đã cạn khô.
24:32Mắt đau rác.
24:33Sau khi về nhà.
24:34Tôi không điên cuồng cũng không làm ẩm ý.
24:36Tôi luôn cảm thấy mọi chuyện thật không thực.
24:39Đây nhất định là một giấc mơ.
24:41Tôi ngủ một giấc thật ngon.
24:42Sáng mai thức dậy.
24:43Tôi sẽ lại thấy Ôn Diệp hơi nheo mắt.
24:45Khóe miệng cong lên dịu dàng nhìn tôi.
24:47Mềm mại và nhẹ nhàng nói với tôi.
24:49Heo lười.
24:50Sao còn chưa dậy.
24:52Tôi đầy hy vọng ngủ một đêm.
24:54Đáng tiếc.
24:54Điều đó đã không xảy ra.
24:56Ôn Diệp thực sự đã chết.
24:58Cô ấy thực sự đã rời xa tôi mãi mãi.
25:00Tháng đầu tiên.
25:01Tôi sống trong mơ hồ.
25:02Đi đâu cũng như thể nhìn thấy Ôn Diệp.
25:04Tôi vội vàng chạy đến bên cô ấy.
25:06Nhưng giây tiếp theo cô ấy lại biến mất.
25:09Cô ấy có phải rất ghét tôi không?
25:11Chưa bao giờ xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
25:14Ngay cả trong mơ cũng không thể gặp được cô ấy.
25:16Tôi thực sự rất nhớ cậu.
25:18Ôn Diệp.
25:19Sau gần nửa năm mất ngủ kể từ ngày 4 tháng 4.
25:21Tôi đã có một giấc mơ kỳ lạ.
25:23Trong mơ.
25:24Tôi gặp một ông lão mặc đồ đen.
25:26Đây là một chiếc gương vỡ.
25:27Cô hãy nhìn ký nó.
25:29Cô cần tìm lại những mảnh vỡ đã mất.
25:31Và cô sẽ tìm lại được ký ức của cô và cô ấy.
25:33Mỗi khi hai người hôn nhau.
25:35Là lúc cô sắp xuyên không.
25:37Tất nhiên.
25:38Cô khi xuyên không sẽ không có những ký ức này.
25:40Chỉ khi vượt qua thời điểm đó.
25:42Cô mới có được toàn bộ ký ức.
25:44Điều đó cũng có nghĩa là cô đã thành công.
25:46Tỉnh lại ở bệnh viện chính là thời điểm này.
25:48Cô tỉnh lại ở bệnh viện thì cô ấy sẽ không tự sát.
25:51Cô ấy tự sát vì nhìn thấy cái chết của cô.
25:54Đó chính là nguồn cơn.
25:56Nhưng tôi đâu có chết.
25:57Tôi ngẩn đầu lên thì thấy ông ta đã biến mất.
26:00Ông ơi.
26:01Ông ơi.
26:01Ông ở đâu?
26:02Khi tôi còn đang băn khoăn.
26:04Tôi tỉnh dậy.
26:05Trong tay tôi thực sự có một mảnh gương vỡ.
26:07Tôi nóng lòng nhìn vào mảnh gương này.
26:09Hôm nay là tháng 9.
26:11Tôi đã thu thập đủ tất cả các mảnh vỡ.
26:13Tại sao?
26:14Tại sao?
26:15Tại sao chứ?
26:16Tại sao lại thất bại rồi?
26:18Dù dùng bất cứ cách nào.
26:19Tôi cũng phải cứu ôn diệp.
26:21Nhưng giờ.
26:22Tôi còn cách nào nữa đây?
26:23Tôi không cam tâm nắm chặt tay đấm vào bàn.
26:26Bàn không ngừng rung lắc.
26:27Một cuốn sổ rơi ra.
26:29Tôi tò mò mở ra xem.
26:31Đây là.
26:31Nhật ký sao?
26:32Là nhật ký của ôn diệp.
26:34Trong chớp mắt, tôi đã đến một nơi xa lạ.
26:37Đây là thế giới trong cuốn nhật ký sao.
26:39Tôi nhìn thấy một đứa trẻ đang khóc nức nở ở góc tường.
26:42Tôi tiến lên muốn hỏi cô bé bị sao.
26:44Nhưng lại phát hiện tôi đi xuyên qua cô bé.
26:46Một cô bé cầm một chiếc kẹo mút đưa cho cô bé kia.
26:49Ây!
26:50Đây chẳng phải là tôi lúc nhỏ sao.
26:52Nhật ký của ôn diệp.
26:54Ngày 7 tháng 4 năm 2005.
26:57Bố mẹ cãi nhau.
26:58Tôi chạy ra ngoài.
26:59Lặng lẽ dựa vào góc tường khóc.
27:00Một cô bé với đôi mắt to tròn nhìn tôi đưa cho tôi một chiếc kẹo mút.
27:05Kẹo ngọt lắm.
27:07Ăn đồ ngọt vào thì em bé sẽ không khóc nữa đâu.
27:10Ngày 3 tháng 10 năm 2014.
27:12Có một cô gái ở lớp bên cạnh trông rất giống cô bé đó.
27:15Cô ấy vẫn hoạt bát và đáng yêu như vậy.
27:18Tôi muốn làm quen với cô ấy.
27:20Ngày 10 tháng 10 năm 2014.
27:22Hôm nay phát hiện cùng cô ấy học một tiết thể dục.
27:26Quả cầu lông lăn đến chân tôi.
27:27Tôi cúi xuống nhặt lên đưa cho cô ấy.
27:29Cảm ơn cậu nha.
27:30Bạn học.
27:31Khuôn mặt hồng hào của cô ấy lấm tấm mồ hôi.
27:34Cười lên có 2 lún đồng tiền nhỏ.
27:36Cô ấy không nhớ tôi.
27:37Tôi có chút thất vọng.
27:39Ngày 1 tháng 11 năm 2014.
27:42Cô ấy tên là Thẩm Niệm.
27:44Ngày 10 tháng 11 năm 2014.
27:46Hội thao tôi đã chủ động đăng ký tham gia chạy 400 mét.
27:50Quả nhiên nhìn thấy cô ấy cũng ở đó.
27:52Cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi.
27:53Bạn học.
27:54Cậu còn nhớ tớ không?
27:55Trước đây quả cầu lông của tớ rơi xuống chân cậu.
27:58Cậu đã nhặt giúp tớ.
28:00Nhớ.
28:01Cậu cũng tham gia 400 mét à?
28:03Ừm.
28:04Vậy thì chúng ta là đối thủ rồi.
28:05Tớ sẽ không vì cậu từng giúp tớ mà nương tay đâu nhé.
28:09Tôi bật cười.
28:10Cậu cười đẹp thật đấy.
28:11À.
28:12Cậu tên là Ôn Diệp.
28:14Ừm.
28:14Cậu tên là Thẩm Niệm.
28:16Ha ha ha ha.
28:17Cách chúng ta trào hỏi thật đặc biệt.
28:18Người khác thì tự giới thiệu.
28:20Chúng ta lại giới thiệu về đối phương.
28:22Tôi lại bật cười.
28:23Cô ấy rất thú vị.
28:24Cũng rất đáng yêu.
28:26Ngày 1 tháng 12 năm 2014.
28:28Tôi đang ăn cơm trong căng tin.
28:31Ê.
28:31Đúng là cậu rồi.
28:33Tôi ngẩn đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt tươi cười dạng dỡ kia.
28:36Tôi khẽ cười.
28:37Thật trùng hợp.
28:38Thẩm Niệm lắc đầu.
28:40Bương khay cơm ngồi xuống bên cạnh tôi.
28:41Không trùng hợp.
28:42Chúng ta đã gần một tháng không gặp nhau rồi.
28:45Tay tôi đang cầm đũa khựng lại.
28:47Cậu muốn gặp tôi sao?
28:48Nói xong lại cố tỏ ra bình tĩnh tiếp tục ăn cơm.
28:52Mặt thẩm Niệm hơi ứng đỏ.
28:53Đương.
28:54Đương nhiên là muốn rồi.
28:55Cậu ăn cơm một mình hả?
28:58Ừm.
28:58Vậy sau này tớ ăn cùng cậu nhé.
29:01Được.
29:01Cô ấy nghiêng đầu cười vui vẻ với tôi.
29:03Ánh đèn lờ mờ trong căng tin lại càng làm nổi bật nụ cười rực rỡ như mặt trời của
29:07cô ấy.
29:08Sửa ấm tôi.
29:10Ngày 5 tháng 12 năm 2014, khi gió thổi tung mái tóc đuôi ngựa của cậu, cậu cười hiếp mắt
29:15nhìn tôi.
29:16Tôi đã xác định được tình cảm của mình.
29:18Thẩm Niệm, tôi thích cậu.
29:20Ngày 10 tháng 12 năm 2014, hôm nay bị cảm nên xin nghỉ, rất khó chịu.
29:26Dượng vẫn ở ngoài cờ bạc, uống dượng.
29:28Trong cơn mờ màng, tôi thấy một cô gái, cẩn thận đút tôi uống nước, uống thuốc.
29:33Là Thẩm Niệm sao? Sao cô ấy lại biết chỗ này? Vừa mở mắt ra tôi liền thấy khuôn mặt
29:38tươi cười của Thẩm Niệm.
29:40Thế nào rồi? Có đỡ hơn chút nào không?
29:43Tôi chống tay ngồi dậy, cảm thấy đầu không còn đau lắm.
29:46Ừm, tôi gật đầu với cô ấy, cảm ơn cậu.
29:49Cậu làm tớ sợ chết khiếp, lúc tớ đến đây thấy cậu hôn mê rồi.
29:54Đo nhiệt độ mới biết cậu sốt 39 độ.
29:56Ngoài trời còn mưa to lắm, tớ chỉ có thể mua chút thuốc về.
30:00May mà cậu tỉnh rồi.
30:01Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn đang gõ lách tách trên mái hiên.
30:06Có bị ướt không? Thẩm Niệm sững người.
30:08Hả? Nói xong, tôi lại nghiêng đầu nhìn cô ấy.
30:12Không, không có. Cả hai chúng tôi đều không nói gì nữa, chỉ yên lặng mùi đó.
30:18Ngày 10 tháng 1 năm 2015, khi gặp mặt, cô ấy mếu máu.
30:22Tôi hỏi cô ấy, sao thế? Ôn Diệp, làm sao đây? Toán tớ chỉ được 52 điểm.
30:28Ừm, vừa bị cô giáo toán đại ma đầu phê bình xong hu hu hu.
30:31Tôi có chút buồn cười xoa đầu cô ấy, hay là tôi kèm cậu học thêm nhé?
30:36Thật sao? Mắt cô ấy sáng giựt nhìn tôi.
30:39Ừm, yê. Với sự rút đỡ của học bá ôn, tớ nhất định sẽ làm nên chuyện.
30:44Ngày 1 tháng 3 năm 2015,
30:47Ôn Diệp, tớ nhớ cậu quá. Chúng ta đã không gặp nhau một tháng rồi.
30:51Nói xem cậu có nhớ tớ không?
30:53Thẩm Niệm ôm chặt lấy tôi,
30:55Mùi hương cam tranh từ mái tóc cô ấy khiến tôi có chút ngần người.
30:59Sao cậu không nói gì?
31:00Nếu cậu không nhớ tớ thì cậu xong đời rồi.
31:03Thẩm Niệm buông tôi ra,
31:04Có chút nghiến răng nghiến lợi.
31:06Tôi hoàn hồn, sau đó khẽ cười.
31:08Đương nhiên là nhớ cậu.
31:10Ngày 25 tháng 3 năm 2015,
31:12Tôi nhìn cô ấy,
31:14Người vốn luôn dịu dàng,
31:15Đang đánh nhau với người khác.
31:16Tôi vội vàng chạy tới,
31:17Nhìn thấy thẩm Niệm bị đánh bầm dập,
31:20Lòng tôi rất đau.
31:21Ở chỗ giáo viên,
31:22Tôi mới hiểu ra nguyên nhân.
31:23Tôi thấy cô ấy lại muốn ra tay đánh nhau.
31:26Tôi vội vàng kéo lại,
31:27Mắt đỏ hoe nói,
31:28Tôi không bận tâm.
31:30Thẩm Niệm,
31:30Cậu đúng là đồ ngốc.
31:32Về đến nhà,
31:33Tôi cẩn thận lau mặt cho cô ấy.
31:35Đau không?
31:36Đau.
31:37Mắt thẩm Niệm đỏ hoe nhìn tôi,
31:39Giống như một con thỏ đáng thương.
31:41Lòng tôi lập tức lại đau thắt.
31:42Xin lỗi cậu.
31:44Thẩm Niệm đột ngột quay đầu đi,
31:46Bông gòn ấn mạnh vào vết bầm tím,
31:47Khiến cô ấy chảy nước mắt xinh lý.
31:50Xuyệt,
31:51Cậu đừng xin lỗi tôi,
31:52Đây không phải lỗi của cậu.
31:54Là do miệng hắn ta đê tiện.
31:56Tôi mãi mãi tin tưởng cậu,
31:57Tôi mãi mãi ở bên cậu.
31:59Cậu nói cậu không bận tâm,
32:00Nhưng tôi bận tâm đấy.
32:02Tôi không đành lòng để một người tốt như cậu bị người khác mắng chửi.
32:05Vừa nói thẩm Niệm vừa khóc thút thít.
32:07Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ấy.
32:10Được rồi,
32:10Tôi không xin lỗi nữa,
32:12Sau này tôi sẽ không để người khác bắt nạt tôi nữa.
32:15Được không?
32:15Ừ ừ,
32:16Cô ấy gật đầu thật mạnh.
32:18Tôi tiếp tục nhẹ nhàng lau vết thương cho thẩm Niệm.
32:20Thẩm Niệm,
32:21Cậu bảo vệ tôi như thế này,
32:23Chỉ là coi tôi là bạn bè thôi sao?
32:25Nếu cậu biết tình cảm tôi dành cho cậu đã sớm biến chất,
32:28Liệu cậu có thấy kinh tẩm không?
32:30Ngày 28 tháng 3 năm 2015,
32:33Sáng sớm nay dựng vừa về đến nhà đã bắt đầu gây dối.
32:36Tôi không muốn gây chuyện,
32:37Muốn nhanh chóng ra khỏi nhà,
32:39Nhưng vừa mở cửa phòng,
32:40Hắn ta đã giật tóc tôi,
32:42Tôi cố gắng chống cự.
32:43Tôi càng dãy ruộng,
32:45Hắn ta càng làm tới.
32:46Hắn ta siết chặt cổ họng tôi.
32:48Tôi sắp nghẹt thở rồi,
32:50Tôi tự hỏi liệu mình có chết ở đây không?
32:52Không, không.
32:54Thẩm Niệm sẽ đến,
32:55Cô ấy sẽ đến cứu tôi.
32:57Quả nhiên,
32:57Tôi nhìn thấy thẩm Niệm cầm ván gỗ đập mạnh vào sau gái dựng,
33:01Ánh mắt cô ấy đầy vẻ đau lòng nhìn tôi,
33:03Miệng không ngừng lầm bầm.
33:05Xin lỗi, xin lỗi,
33:06Tôi đến muộn rồi,
33:07Tôi dùng hết sức lực mỉm cười với cô ấy.
33:10Một lát sau,
33:11Khốn kiếp,
33:12Tên đàn ông đó lại dễ dàng được thả ra như vậy.
33:15Tôi nhìn cô ấy xù lông,
33:16Không kìm được xoa đầu cô ấy,
33:18Muốn xoa dịu.
33:19Sau này tôi sẽ,
33:21Sau này cậu cứ ở cùng tôi.
33:23Cô ấy ngắt lời tôi,
33:24Tôi có chút bất ngờ nhìn cô ấy.
33:26Lỡ sau này hắn ta lại như vậy thì sao?
33:29Được.
33:30Ngày 9 tháng 4 năm 2015,
33:32Tôi đã quên mất hôm nay là sinh nhật mình.
33:35Tôi tò mò,
33:36Sao cô ấy lại biết?
33:37Cậu quên rồi sao?
33:39Tôi đã xem chứng minh thư của cậu rồi đó.
33:41Mắt tôi hơi ướt.
33:42Trong giờ thể dục,
33:43Cô ấy cầm máy nghe nhạc Megapixel 3 vui vẻ nói.
33:47Ôn diệp,
33:48Chúng ta cùng nghe nhạc đi.
33:49Cô ấy không đợi tôi nói hết,
33:51Đã đeo tay nghe vào tay phải tôi.
33:53Tôi nhìn thấy cô ấy nói gì đó vào tay phải tôi.
33:56Tôi hỏi cô ấy nói gì?
33:58Thẩm niệm cười lắc đầu,
33:59Không có gì.
34:00Khi cô ấy nói với tôi muốn trốn học,
34:02Trong lòng tôi rất phấn khích nhưng tôi vẫn từ chối.
34:05Thẩm niệm bắt đầu làm nũng,
34:07Nhìn khuôn mặt vô hại đó,
34:08Tôi không thể từ chối.
34:10Buổi tối,
34:10Thẩm niệm làm nũng nói muốn uống rượu.
34:13Tôi chẳng có cách nào với cô ấy.
34:15Quả nhiên,
34:16Uống một ly đã say.
34:18Tôi nhìn gương mặt thẩm niệm phóng đại gấp bội,
34:20Cô ấy nhón một cái lên môi tôi.
34:22Tim tôi đập như trống rồn.
34:24Hôn xong cô ấy liền ngã vào lòng tôi.
34:26Buổi tối,
34:27Tôi đặt thẩm niệm lên giường.
34:28Cô ấy nắm chặt lấy tôi.
34:30Tôi không còn cách nào khác,
34:31Đành phải ngủ cùng cô ấy.
34:33Ngày 10 tháng 4 năm 2015,
34:36Sáng nay thẩm niệm tỉnh dậy.
34:37Tôi cố ý treo cô ấy.
34:39Tôi qua cậu xe rồi.
34:40Ừ ừ,
34:41Tôi biết.
34:42Còn làm một số chuyện kỳ lạ nữa.
34:44Tôi nhìn cô ấy đầy ẩn ý.
34:46Thẩm niệm trợn tròn mắt,
34:47Dì cơ.
34:49Cậu,
34:49Hôn tôi,
34:50Còn làm âm ý đòi ngủ cùng tôi.
34:52À,
34:53À,
34:54Thật sao?
34:54Ánh mắt thẩm niệm có chút né tránh.
34:56Tôi thấy vậy có chút thất vọng.
34:58Ừ,
34:59Thật.
35:00Dọn dẹp rồi đi học thôi.
35:02Ngày 20 tháng 4 năm 2015,
35:04Quả nhiên,
35:05Cô ấy bắt đầu tránh mặt tôi.
35:07Ăn cơm không tìm tôi nữa.
35:09Tan học cũng không đi cùng tôi.
35:10Buổi tối về nhà thì về phòng mình.
35:12Cũng không còn hỏi han gì nữa.
35:14Gõ cửa phòng thẩm niệm,
35:16Cô ấy luôn nói là mình đi ngủ rồi.
35:18Tôi thất vọng cục mắt xuống.
35:20Tôi không chịu nổi nữa.
35:21Chẳng thẩm niệm ở cửa từ trước.
35:23Gần đây sao không rủ tôi đi ăn cơm nữa.
35:26Vẻ mặt cô ấy có chút hoảng hốt.
35:28Cuối đầu không dám nhìn tôi.
35:29Trong lòng tôi càng thêm thất vọng.
35:31Tôi khẽ thở dài.
35:33Xoa đầu cô ấy.
35:34Quay người muốn rời đi.
35:35Một bàn tay kéo tôi lại.
35:37Tôi quay người.
35:38Phát hiện thẩm niệm đã khóc.
35:40Xin lỗi.
35:41Tôi không cố ý tránh mặt cậu.
35:42Hú hú ha.
35:43Tôi.
35:44Tôi thực sự rất thích cậu ôn diệp.
35:45Không phải kiểu bạn bè đâu.
35:47Tôi muốn ôn cậu.
35:48Muốn nắm tay cậu.
35:49Muốn hôn cậu.
35:50Nhưng tôi sợ cậu.
35:51Nói đến đây thẩm niệm dừng lại.
35:53Hít hít mũi.
35:54Mắt đỏ hoe nhìn tôi.
35:56Lòng tôi hoàn toàn mềm nhũng.
35:58Tôi dùng tay nâng mặt thẩm niệm lên lau nước mắt.
36:00Tôi hận bản thân tại sao không phát hiện sớm hơn.
36:03Tại sao không dũng cảm hơn một chút.
36:05Thì cô ấy đã không phải lo lắng như vậy.
36:07Thẩm niệm.
36:08Tôi cũng thích cậu.
36:09Ừm.
36:09Là kiểu thích muốn ôm.
36:11Nắm tay.
36:11Và hôn cậu.
36:12Cho nên.
36:13Chưa mai chúng ta cùng đi ăn cơm.
36:15Được không?
36:16Cô ấy hòa một tiếng lại khóc.
36:18Một lúc sau lại cười.
36:20Thẩm niệm như vậy vừa buồn cười lại vừa đáng yêu.
36:23Đọc đến đây.
36:24Tôi lại quay về đây.
36:25Tôi không ngừng rơi nước mắt.
36:27Không ngừng lau đi.
36:28Những trang nhật ký phía sau ôn diệp không còn ghi ngày tháng nữa.
36:31Hóa ra trong những ngày cô ấy lạnh nhạt với tôi.
36:34Cô ấy ở bệnh viện.
36:35Quên cả thời gian.
36:36Cô ấy được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm nặng.
36:39Những điều này tôi đều không hề biết.
36:41Ôn diệp.
36:42Cậu đang ở đâu?
36:43Tôi nhớ cậu lắm.
36:44Dần dần tôi ngồi trên sàn nhà ngủ thiếp đi.
36:47Sau khi tỉnh dậy.
36:48Một mùi thuốc khử trùng nồng nạc sọc thẳng vào mũi tôi.
36:51Tôi khó khăn ngồi dậy.
36:52Đây là bệnh viện.
36:54Chẳng lẽ cuối cùng tôi cũng.
36:56Một người từ từ bước vào từ phía cửa.
36:58Tôi nhìn kỹ.
36:59Phát hiện đó là ôn diệp.
37:01Nước mắt tôi lập tức tuôn rơi.
37:03Ôn diệp.
37:03Cuối cùng tôi cũng được gặp lại cậu.
37:05Thấy tôi tỉnh.
37:06Hốc mắt cô ấy cũng đỏ hoe ngay lập tức.
37:08Hét lên.
37:09Thẩm niệm.
37:09Cậu suýt chết đấy cậu có biết không?
37:12Cậu bị dị ứng rượu mà cậu không biết sao?
37:14Tôi chỉ cần đến chậm một bước nữa là cậu chết rồi.
37:17Tại sao lại uống nhiều rượu như vậy chứ?
37:20Cô ấy đã khóc nức lên.
37:21Tôi cứ tưởng cậu sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
37:24Là cậu chủ động nói chia tay trước.
37:26Thẩm niệm.
37:27Là cậu không còn yêu tôi nữa.
37:29Vậy thì việc cậu đi uống rượu say bí tỉ tính là gì chứ?
37:32Giọng nói ôn diệp mang theo sự run dẩy không kìm nén được.
37:35Tôi hiếm khi thấy cô ấy mất kiểm soát như vậy.
37:38Trái tim tôi như bị một bàn tay ma quỷ đáng sợ nắm chặt.
37:41Đau đến mức không thở nổi.
37:43Xin lỗi.
37:44Ôn diệp.
37:45Nước mắt tôi từng giọt từng giọt rơi xuống tay.
37:47Tôi cố gắng kiểm chế cảm xúc.
37:49Run dẩy nói.
37:50Ôn diệp.
37:50Cậu.
37:51Cậu có thể đến gần tôi một chút không?
37:53Tôi mím môi.
37:54Tôi hơi nhìn không rõ cậu.
37:56Cô ấy nhìn tôi.
37:57Từng bước từng bước tiến lại gần.
37:58Cho đến khi cách tôi khoảng một mét thì dừng lại.
38:01Gần hơn nữa được không?
38:03Cô ấy lại ngoan ngoãn bước đến gần tôi.
38:05Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ khuôn mặt cô ấy.
38:08Đầu tôi đau dữ dội.
38:09Cô chịu đựng cơn đau.
38:10Từ từ ghé sát lại.
38:12Dùng tay nhẹ nhàng nâng mặt ôn diệp.
38:14Môi chạm vào môi cô ấy.
38:15Như nếm được lại toàn là vị đắng chát của nước mắt.
38:18Là của cô ấy.
38:19Là của tôi.
38:20Càng lúc càng nhiều.
38:22Chỉ vài giây.
38:23Tôi liền thu lại.
38:24Ôn diệp.
38:24Tôi không muốn chia tay nữa.
38:26Tôi yêu cậu rất nhiều.
38:27Tôi rất muốn ôm cậu.
38:29Cô ấy hơi sững sở.
38:31Cậu xem tôi như một món đồ chơi sao.
38:33Muốn thì lấy.
38:34Chán thì bỏ.
38:35Mặc dù lời nói ra không được như ý muốn.
38:37Nhưng việc cô ấy dùng tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi đã phản bội lại nội tâm của
38:41mình.
38:42Tôi đã nhớ lại hết rồi.
38:44Ôn diệp.
38:44Những bí mật bị khóa sâu nhất trong lòng tôi.
38:47Không nên bị lãng quên.
38:48Là tình cảm mà thẩm niệm 17 tuổi đã sớm dành cho cậu.
38:51Là việc giấu tình yêu trong những hành động nhỏ nhạt mong được cậu phát hiện.
38:54Là mùa hè năm 17 tuổi, tiếng ve kêu, âm nhạc, trốn học và tất cả những gì đã bị
39:00mẹ cố tình gây ra tai nạn xe hơi để quên đi.
39:02Tôi dừng lại, cố gắng hít hít mũi.
39:05Ôn diệp đã đầm điền nước mắt.
39:07Và cả áp lực yêu tôi mà cậu phải gánh chịu.
39:10Nhưng vẫn bất chấp tất cả mà yêu tôi, đến gần tôi.
39:12Tôi dừng lại, tôi không thể nói nữa.
39:15Tôi dường như nghe thấy thẩm niệm 17 tuổi đang trách mắng tôi.
39:18Cậu làm sao thế?
39:19Tại sao lại để ôn diệp chịu ấm ức?
39:21Sao cậu có thể để cô ấy rơi nhiều nước mắt đến vậy?
39:24Tự phạt 3 cái tát, rồi mua cho cô ấy kem vị râu tây mà cô ấy thích nhất.
39:29Và, tóm lại là cậu phải dỗ cô ấy ngoan ngoãn cho tôi.
39:32Lần này đến lượt ôn diệp dùng đôi môi mềm mại của mình phủ lên môi tôi, dây dưa không
39:37rứt.
39:38Kỳ lạ, rõ ràng vẫn có nước mắt, nhưng sao tôi lại không còn nếm thấy vị đắng nữa nhỉ?
39:43Chúng tôi lại yêu nhau nồng nhiệt.
39:45Khi cô ấy nấu ăn, tôi nằm dài bên cửa nhìn cô ấy.
39:48Cô ấy xào xong món ăn, quay lại nhìn tôi, dự dàng nói, tôi phải chuẩn bị xào rau rồi.
39:53Nhà bếp nhiều khói dầu, cậu ra ghế sofa xem tivi đi.
39:57Tôi không muốn, tôi muốn ở đây, tôi muốn luôn nhìn thấy cậu.
40:01Ôn diệp xứng lại, lắc đầu, cười nói, sợ tôi bỏ chạy sao?
40:06Ừ ừ, vợ tôi vừa xinh đẹp vừa giỏi giang thế này, nhỡ bị người khác rủ rỗ đi mất
40:10thì sao?
40:11Cô ấy khẽ véo mũi tôi, là của cậu, là của cậu, đây là ở nhà, không ai rủ rỗ
40:16tôi cả, tôi cũng sẽ không chạy, mau ra ngoài đi, ngoan nào.
40:20Tôi nhân tiện ôm lấy cô ấy, ngọt ngào thì thầm, tôi không muốn mà, chỉ muốn nhìn cậu thôi.
40:26Niệm niệm, tôi phải làm sao với cậu đây?
40:29Tôi cười hì hì nhìn ôn diệp.
40:30Cô ấy ra ngoài đổ rác, tôi cũng phải lẽo đẽo theo.
40:34Lấy hàng chuyển phát nhanh, tôi cũng phải dính lấy.
40:36Cô ấy luôn nhìn tôi với vẻ bất lực nhưng đầy cương chiều, khóe miệng luôn nở nụ cười.
40:41Ôn diệp, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau đúng không?
40:44Sẽ thế mà.
40:45Hóa ra mảnh gương vỡ không chỉ cần những mảnh vỡ lấp đầy, mà còn cần tình yêu của ôn
40:50diệp để lấp đầy từng kẽ hở nhỏ bé.
40:52Cuối cùng chúng tôi đã đoàn tụ.
40:54Ngoại chuyện 1
40:56Hôm nay thầm niệm cố tình mặc một chiếc váy đen cổ khoét sâu, xì chút nước hoa.
41:01Ôn diệp vừa tan làm về, thầm niệm liền sáp lại gần.
41:04Ôn diệp nhìn cách ăn mặc của thầm niệm, hơi thở trở nên nặng nề.
41:07Thầm niệm nhận thấy sự thay đổi nhỏ của ôn diệp, khẽ cười thầm.
41:11Cô cố tình thổi nhẹ vào tay nhạy cảm của ôn diệp.
41:14Thầm niệm, sao thế?
41:16Giáo sư ôn, âm cuối được kéo dài.
41:19Em đang quyến rũ tôi à?
41:20Không có đâu, giáo sư ôn bận rộn cả ngày như vậy, làm gì có thời gian quản em nữa
41:25chứ?
41:26Ôn diệp hung hăng chặn miệng cô lại, từ môi đến chiếc cổ trắng ngần.
41:30Thầm niệm hơi ngửa đầu, khẽ thở dốc.
41:33Làn da trắng nõn bị in hằn những vết đỏ, chốc lát lại biến mất.
41:36Vừa cởi quần áo, cả hai vừa đi đến cạnh ghế sofa.
41:40Không khí xung quanh chẳng ngập sự mờ ám.
41:42Ngay khi sắp tiến hành bước tiếp theo, thầm niệm giữ tay ôn diệp lại.
41:46Mặt đỏ bừng, khẽ thở dốc, có thể lên giường không?
41:49Khóe mắt ôn diệp đỏ lên, được.
41:52Ngoại chuyện 2
41:54Ngày mùng 10 tháng 4 năm 2025, thầm niệm chết rồi.
41:57Tại sao chứ?
41:59Thầm niệm, giúp của cậu muốn tôi phải làm sao đây?
42:02Tháng 12 năm 2025, hôm nay là ngày bao nhiêu tôi cũng không nhớ nữa.
42:07Thị lực của tôi cũng dần suy giảm.
42:09Thầm niệm cậu đang ở đâu?
42:10Cậu có thể tỉnh lại nhìn tôi được không?
42:13Tháng 2 năm 2026, thôi nhất tuyết không thể chịu đựng được nữa.
42:17Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy biết một ông lão, nói rằng có thể hồi sinh thầm niệm,
42:22nhưng phải trả một cái giá rất lớn.
42:24Bất kể cái giá nào, tôi chỉ cần thầm niệm, tôi chỉ cần thầm niệm.
42:28Tháng 3 năm 2026, hóa ra cái giá là mạng sống của tôi.
42:33Tôi đồng ý.
42:34Thầm niệm, phải sống thật tốt nhé.
42:36Tôi mãi mãi yêu cậu.
42:37Hoàn
42:38Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận