Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 5 giờ trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Những sinh viên khóa 21 của trường Yến Đại vừa nhập học đã nghe được tin đồn về trường.
00:04Tương truyền, khoa tài chính của Yến Đại có hai nữ giáo sư xinh đẹp nổi tiếng,
00:08một người ôn nhu như ngọc, khí chất thanh thoát như tùng bách,
00:11người còn lại thì quyến rũ nhưng không hề diêm rúa, thân hình nóng bỏng, gợi cảm.
00:16Nghe nói, các lớp học của hai giáo sư này luôn chật ký người,
00:20nhưng dù lớp của lâm mặc có đông đến đâu, hàng ghế đầu tiên cũng luôn chỉ dành cho một
00:24người.
00:24Mọi người đều ngầm tuân theo quy tắc đó, dành chỗ cho tề noãn,
00:28người luôn vào lớp đúng giờ như lâm mặc.
00:30Điều này lại dẫn đến tin đồn thứ hai của Yến Đại,
00:33hai nữ giáo sư xinh đẹp của khoa tài chính vô cùng bất hòa
00:36và tề noãn liên tục đến lớp của lâm mặc để đối đầu gây gắt.
00:40Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:42nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:47Vào chuyện, trong một sảng đường của một trường đại học,
00:50chỗ đã kín người nhưng vẫn có không ít sinh viên nhón chân, cố gắng chen lấn vào lớp.
00:54Nhìn kỹ vào bên trong, điều kỳ lạ là hàng ghế đầu hoàn toàn trống trơn,
00:59mặc dù xung quanh lớp học đều chật kín người đứng.
01:02Các sinh viên tiếp tục đổ xô đến lớp học này,
01:04những người bị chen ra ngoài, họ tiếc nuối lắc đầu,
01:07thở dài rồi đành rời đi trong bất lực.
01:09Ngay khi chung vào lớp vang lên,
01:11hai người phụ nữ cao giáo, mảnh mai lần lượt bước vào giảng đường.
01:15Các sinh viên trong lớp nhìn thấy sự xuất hiện của hai người,
01:18giảng đường vốn ồn ào và lộn xộn bỗng chốc trở nên im lặng tuyệt đối.
01:22Một người phụ nữ có vẻ ngoài bình tĩnh, tự chủ đi thẳng lên bục giảng,
01:25còn người phụ nữ kia thì đi về phía hàng ghế đầu trống không.
01:29Khi tiếng chuông hoàn toàn kết thúc,
01:31người phụ nữ trên bục đã mở slide bài giảng,
01:33thẳng nhiên đón nhận ánh mắt của các sinh viên.
01:36Lâm mặc nhìn giảng đường đầy áp người,
01:38đưa những ngón tay thon dài lên xoa xoa thái dương,
01:40rồi cất giọng,
01:41các em, rất vui vì chúng ta lại gặp nhau.
01:44Các sinh viên phía dưới nhiệt tình,
01:46liều lo đáp lại,
01:47Chào cô ạ, rất vui được gặp cô.
01:50Lần nữa đối diện với khung cảnh quen thuộc,
01:52Lâm mặc thở dài kín đáo,
01:54lướt nhìn người phụ nữ đang cười cợt ở hàng ghế đầu,
01:56dơ tay làm ký hiệu dừng lại.
01:58Phải mất chọn một phút,
02:00các sinh viên hưng phấn mới dần dần yên tĩnh lại.
02:02Sau khi chào hỏi xong,
02:04Lâm mặc phát hiện có một số sinh viên lại dơ điện thoại lên.
02:07Cô biểu cảm lạnh nhạt,
02:08có vẻ không phản ứng gì,
02:10nhưng tề noãn thấy rõ sự bất lực sâu sắc trong mắt cô.
02:13Chuyện cũ nói lại,
02:14các em, mục đích chính chúng ta đến đây là để học tập,
02:17vì vậy để duy trì kỷ luật cần thiết,
02:19trước hết xin mời các em không có chỗ ngồi tự giác rời khỏi lớp.
02:23Nhiều sinh viên đang đứng đã quen với điều này,
02:26bình tĩnh chuẩn bị rời đi,
02:27dù sao họ cũng chỉ là không tin vào vận may,
02:30đến đây thử thời vận,
02:31hoặc đơn giản là được nhìn thấy giáo sư Lâm và giáo sư tề một lần cũng tốt.
02:35Thấy mọi người gần như đã đi hết,
02:37Lâm mặc nói tiếp, cảm ơn các em đã hợp tác,
02:40và bây giờ xin mọi người hãy cất điện thoại của mình đi,
02:42nghiêm túc nghe giảng, các sinh viên phía dưới cũng lắc đác cất điện thoại đi,
02:47Lâm mặc nhìn đồng hồ đeo tay,
02:48lại lãng phí mất 5 phút rồi,
02:50khóe môi hơi trễ xuống,
02:52Lâm mặc bắt đầu bổi giảng hôm nay.
02:54Tề noãn vừa nhìn phản ứng của Lâm mặc là biết ngay người này lại hơi không vui rồi,
02:58nhưng cô nheo mắt lại,
02:59nhớ đến một số chuyện, ánh mắt đen như mực,
03:02rõ ràng cũng lộ ra vài phần bực bội.
03:04Tề noãn không vui, liền bắt đầu gây chuyện trong lớp,
03:07nào, mọi người hãy nhìn vào đây,
03:09lời của Lâm mặc chưa nói hết đã bị ngắt lời.
03:12Dù sao tôi cũng đã đến nghe giáo sư Lâm giảng nhiều tiết rồi,
03:16hình như giáo sư Lâm chẳng tiến bộ mấy,
03:18vẫn cứ như cũ chỉ biết đọc sai.
03:20Chúng ta cũng không hiểu nổi một giảng viên như vậy
03:22làm sao có thể trở thành giảng viên của học viện được.
03:25Tề noãn nói xong,
03:27Kinh Bỉ liếc Lâm mặc,
03:28trông vô cùng ngông cuồng,
03:29đúng là ngông cuồng và rực rỡ như vẻ ngoài trang điểm của cô.
03:33Lâm mặc nhìn chầm chầm tề noãn,
03:34biết ngay mà,
03:35tên này sẽ không ngoan ngoãn nghe giảng đâu.
03:38Thành thật mà nói,
03:39cô không biết suốt cuộc mình đã chọc giận tề noãn ở điểm nào,
03:42đến nỗi cô ta đã nhắm vào mình từ khi bắt đầu nhận chức,
03:45à không,
03:46có lẽ là từ sớm hơn rồi.
03:48Thực ra,
03:49cô không hề phản cảm với hành vi của tề noãn,
03:51nhưng thái độ châm chọc,
03:53đối đầu dai giảng của tề noãn lại trở thành bằng chứng sắt thép
03:55về sự bất hòa của hai người trong mắt sinh viên.
03:58Cô không phải chưa từng nghĩ đến việc trao đổi tử tế với tề noãn,
04:01nhưng tên này luôn nhanh chóng chuồn đi ngay khi cô bị sinh viên vây quanh,
04:05cứ như thể biết mình đã làm sai và cần nhanh chóng trốn khỏi hiện trường vậy.
04:10Hơn nữa,
04:10có thể nói ra mọi người sẽ không tin,
04:12nhưng hai người họ thậm chí không có bất kỳ thông tin liên lạc nào.
04:16Lâm mặc nghĩ đến đây,
04:17đau đầu xoa xoa thái dương,
04:19như thể làm vậy sẽ dễ chịu hơn một chút.
04:21Tề noãn bị nhìn đến sởn da gà,
04:23nhưng vẫn cứng cổ không chịu nhận thua,
04:25bộ dạng vô cùng không phục.
04:27Xin lỗi các em,
04:29như tề lão sư nói,
04:30bài giảng của tôi có lẽ hơi khô khan thật,
04:32vậy tôi sẽ thêm vào một số.
04:34Những giảng viên khác lên lớp có ai nói nhiều lời thừa thái như cô không?
04:38Lâm mặc đứng xứng,
04:39phòng học cũng im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
04:43Các sinh viên đã sớm co do như chim cút,
04:46cuối đầu cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình,
04:48lặng lẽ bắt đầu xem trận chiến.
04:50Thực ra họ đã quen rồi,
04:52những cảnh tượng nhỏ này họ đã thấy thường xuyên,
04:54dù sao thì cả viện trưởng cũng không quản được hai người này.
04:58Lâm mặc khẽ nhắm mắt,
04:59hàng mi dài tạo ra một bóng dâm dưới mắt,
05:01khiến toàn bộ con người cô trông có chút buồn bá.
05:04Đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn giáo viên,
05:07tiếng đông đông đông vang lên,
05:08tề noãn cảm thấy như nó đang gõ vào trái tim mình.
05:11Ánh nắng ấm áp và ôn hòa tinh nghịch lách qua khe cửa sổ,
05:15dường như cũng muốn nghe bài giảng của vị giáo sư nổi tiếng này.
05:18Tề noãn nhìn những ngón tay trắng nõn thon dài của Lâm mặc
05:21được ánh nắng liếm nhẹ, lắng nghe tiếng xào xạc của gió lướt qua lá cây bên ngoài,
05:25bỗng nhiên cảm thấy có chút vô vị.
05:28Nhưng điều khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng là Lâm mặc không hề tiến hành
05:31một trận đấu khẩu này lửa với tề noãn,
05:33ngược lại còn nở một nụ cười lộ răng,
05:35sự vui vẻ lộ rõ ra ngoài.
05:37Tề noãn cảm thấy người này có vẻ bị bệnh nặng rồi.
05:40Trước đây cô quấy dối,
05:42Lâm mặc luôn chỉ liếc nhìn một cách hờ hững,
05:44rồi tiếp tục bài giảng của mình.
05:46Lâm mặc luôn như tên gọi,
05:47từ trước đến nay đều lạnh lùng và ôn hòa,
05:50điều này càng khiến tề noãn cảm thấy không cam lòng.
05:53Cô cảm thấy mình thất bại như đấm vào đống bông,
05:55nên mới không ngừng quấy dối,
05:57nhưng nụ cười hôm nay của Lâm mặc khiến cô ngơ ngác.
06:00Tề noãn nghi hoặc nhìn Lâm mặc,
06:01âm thầm suy đoán khả năng Lâm mặc bị tức đến ngốc nghếch là bao nhiêu phần trăm.
06:05Các sinh viên khác cũng tròn mắt ngây người.
06:08Lâm mặc nở nụ cười,
06:09vạn vật thất xác rồi,
06:11đúng là răng trắng môi hồng,
06:12như gió xuân thổi qua.
06:14Ngay sau đó, Lâm mặc lại đổ thêm dầu vào lửa bằng cách thốt ra một câu,
06:18em đối với tôi nghiêm ngặt canh giữ,
06:20chăm chăm bới móc đủ điều,
06:21có phải em thích tôi không?
06:23Lâm mặc nói nhỏ như đang lầm bầm,
06:25nhưng trong phòng học tĩnh lặng,
06:27mọi người nghe rõ không sót một chữ nào.
06:29Người ta nói yêu sâu sắc thì hận cũng mãnh liệt,
06:31cho nên em thích tôi đúng không?
06:34Nếu không, tôi thực sự không thể hiểu nổi.
06:37Tề noãn cũng trốn mắt kinh ngạc nghe Lâm mặc nói ra những lời gần như trêu gẹo,
06:40không hề có chút đạo đức nghề nghiệp nào.
06:43Sự lưu loát thường ngày hoàn toàn biến mất,
06:45cô chỉ tay vào mặt Lâm mặc,
06:46mặt lúc đỏ lúc trắng,
06:48cô, cô, ai thích cô?
06:50Và rồi, lần đầu tiên,
06:52cô chạy vọt ra khỏi lớp khi Lâm mặc còn chưa kết thúc bài giảng.
06:55Lâm mặc nhìn những khuôn mặt nhỏ phấn khích đỏ bừng phía dưới,
06:59nhún vai,
06:59được rồi các em,
07:00chúng ta tiếp tục bài giảng thôi.
07:03Lâm mặc có vẻ hoàn toàn không bận tâm đến chi tiết nhỏ này trong lớp học,
07:06nhưng e rằng chỉ có chính cô mới biết sự vui vẻ trong lòng khi nhìn thấy tề noãn tai
07:11đỏ bừng chạy trốn trong cơn bối rối.
07:13Trước đây, cô chỉ cần đến lớp đúng giờ là được,
07:16nhưng từ nửa năm trước khi tề noãn đột ngột xuất hiện,
07:18việc lên lớp đã bắt đầu phát triển theo hướng khó kiểm soát.
07:21Lâm mặc nheo mắt lại,
07:22nhớ về ngày đầu tiên gặp mặt.
07:24Đây là lần đầu tiên Lâm mặc gặp tình huống này,
07:27chuông vào lớp đã gieo,
07:28nhưng mọi người như không nghe thấy,
07:30vây kín ba vòng ngoài ba vòng trong quanh một chỗ ngồi ở hàng ghế đầu.
07:34Sau đó, họ ồn ào huyên áo như đang ở chợ vậy.
07:37Lâm mặc hơi nghiêng đầu khó hiểu suy nghĩ một lát,
07:40sức khoát kéo ghế ra trước bàn giảng và âm thầm quan sát đám học trò ồn ào kia.
07:44Dần dần, dường như có người phát hiện ra có điều gì đó không ổn,
07:47thế là những người ở vòng ngoài dần dần tách ra và nhanh chóng tìm chỗ ngồi.
07:52Cuối cùng, điều Lâm mặc nhìn thấy là một cô gái đang nhìn cô,
07:55với nụ cười rãng rỡ trên khuôn mặt.
07:57Lâm mặc cảm thấy thú vị nên khóe miệng hơi cong lên.
08:00Cô gái nhỏ này khiến lớp học của cô thành ra thế này,
08:03giờ lại còn cười với cô như vậy, thật sự là quá ngạo mạn rồi.
08:07Tuy nhiên, nhìn khuôn mặt trái xoan của cô gái có lẽ đỏ bừng
08:11vì không khí không lưu thông hoặc vì ngượng ngùng.
08:13Cùng với đôi mắt phượng lúng liếng dưới hàng mi và mái tóc đen mượt mà như tơ,
08:17Lâm mặc lại có phần hiểu được lý do khiến những người kia bồn trồn.
08:20Không đánh người cười, huống chi lại là một cô gái xinh đẹp như vậy,
08:24Lâm mặc càng không có lý do gì để nói thêm.
08:27Nhìn cô gái cứ chống cằm cười với mình kể từ khi đám đông tản đi,
08:30Lâm mặc đáp lại một nụ cười lịch sự, rồi bắt đầu nội dung bài giảng đầu tiên.
08:35Bây giờ nghĩ lại, Lâm mặc tự thấy rằng lý do cô lần lượt dung túng cho tề noãn quậy
08:39phá
08:40trong lớp có thể một phần là vì nụ cười quá đỗi dạng dỡ trên khuôn mặt cô ấy trong
08:43lần gặp đầu tiên.
08:45Sau đó, khi giảng bài, cô mới phát hiện cô gái này thậm chí không mang sách giáo khoa.
08:50Điều kỳ lạ hơn là cô ấy chăm chú nhìn chằm chằm vào cô suốt buổi, không hề nhìn slide.
08:55Cô gái ngồi cạnh cô ấy có sách, nhưng cô ấy cũng không xem chung với người ta.
09:00Điều này khiến Lâm mặc có chút nghi ngờ ý đồ của cô gái kia.
09:03Nhìn vẻ mặt chuyên chú nhìn mình, Lâm mặc còn nghi ngờ trên mặt mình có dính thứ gì không
09:08sạch.
09:08Nhân lúc nghỉ giải lao, Lâm mặc lấy điện thoại ra, mở chế độ tự chụp để kiểm tra dung
09:13mạo xem có chỗ nào không ổn không.
09:15Nhưng đúng lúc đó tề noãn đi tới, nhìn ánh mắt trêu chọc của tề noãn mà Lâm mặc trắng
09:20như ngọc dân ứng hồng.
09:21Tuy nhiên, tề noãn không nói gì nhiều, cô chỉ nhìn kỹ Lâm mặc, rồi đột nhiên hỏi, cô Lâm,
09:27cô còn nhớ em không?
09:29Đến đây, Lâm mặc đột nhiên cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng nếu vậy thì hành vi lên lớp
09:34của tề noãn đã được giải thích hợp lý.
09:36Cô cũng quan sát kỹ tề noãn, nhưng dù có lật tìm đến đâu trong dòng sông ký ức, vẫn
09:40không tìm thấy bất kỳ ký ức nào liên quan đến người tên tề noãn này.
09:44Nhìn bộ dạng của cô, ánh mắt vốn chàn đầy hy vọng của tề noãn dần trở nên ưu ám
09:49hơn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy chút rằng co le lói.
09:52Cô thật sự không nhớ, xin lỗi.
09:55Lời của hai người gần như vang lên cùng một lúc, ánh sáng trong mắt tề noãn tắt hẳn.
09:59Còn Lâm mặc cuối cùng cũng không biết tại sao tề noãn lại hỏi một câu như vậy.
10:04Thông tin về việc tề noãn cũng là một giáo sư giống mình, cô phải chấp vá từ những lời
10:08nói rời rạc của sinh viên mới biết được.
10:10Lúc đó cô hơi ngạc nhiên, nhưng cũng có manh mối để lần theo.
10:13Mặc dù phản ứng đầu tiên của Lâm mặc sau khi tề noãn hỏi câu đó là, tề noãn là
10:18học trò của mình.
10:19Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, bất kể là diện mạo hay khí chất, tề noãn đã khẳng định cô ấy
10:24không thể nào là một sinh viên.
10:26Mặc dù trong các tiết học sau đó cho đến tận bây giờ, tề noãn luôn xuất hiện trong lớp
10:30của cô, nhưng hai người không còn cơ hội trao đổi trực tiếp gần gũi nữa.
10:34Hơn nữa, tề noãn cũng vì một lý do không rõ mà ngày càng trở nên hung hăng hơn trong
10:38lớp của cô.
10:39Bắt đầu từ buổi học thứ hai, tề noãn không biết đã dùng cách nào để xung quanh mình không
10:44còn bị vây quá nhiều người nữa, như người bị vây kín 3 vòng ngoài 3 vòng trong lại chuyển
10:48thành cô.
10:49Là một giảng viên, giải đáp thắc mắc cho sinh viên là trách nhiệm của cô, vì vậy, đối mặt
10:54với đám sinh viên kéo đến, Lâm mặc chưa bao giờ từ chối, dù sao thì trước đây cũng là
10:59như vậy.
11:00Do đó, ý định muốn nói chuyện với tề noãn cứ bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
11:05Không hiểu vì sao, hôm nay tề noãn có vẻ đặc biệt cáo kỉnh, Lâm mặc cuối đầu suy nghĩ
11:10tìm nguyên nhân nhưng vẫn không thể giải đáp.
11:12Ý nghĩ muốn trò chuyện với tề noãn lại lần nữa dâng lên trong lòng Lâm mặc, và lần này
11:16mãnh liệt hơn bao giờ hết.
11:18Nhìn những khuôn mặt đầy khao khát trí thức của sinh viên phía dưới, Lâm mặc đành gắng gượng kìm
11:23nén ý muốn ra ngoài chặn tề noãn lại để nói chuyện, tiếp tục tận tâm giảng bài.
11:27Lần sau vậy, lần sau nếu tề noãn đến nữa, nhất định phải chặn cô ấy lại và nói chuyện
11:32cho rõ ràng.
11:33Nhưng điều Lâm mặc không biết là sẽ không có lần sau.
11:36Sau khi tan học, Lâm mặc cẩn thận hình dung những vấn đề mình muốn trao đổi với tề noãn.
11:41Đương nhiên điều quan trọng nhất là phải làm rõ tại sao tề noãn lại nghĩ rằng mình quen cô,
11:45sau đó cô bắt đầu âm thầm chờ đợi.
11:47Nhưng đến buổi học tiếp theo, Lâm mặc đã không gặp được người mà cô muốn gặp theo như ý
11:52nguyện.
11:53Bố, có chuyện gì vậy?
11:54Tề noãn bật loa ngoài điện thoại đặt lên bàn, rồi bắt đầu chuyên tâm trang điểm.
11:59Gần đây phong cách thuần khiết gợi cảm đang thịnh hành, cô muốn thử xem.
12:03Thực ra, cô còn muốn Lâm mặc cũng được nhìn thấy, nhưng một lát cô có tiếc.
12:08Hơn nữa, những lời Lâm mặc nói trong lớp hôm trước, với hàng trăm người nghe, sau đó tin đồn
12:12lan truyền nhanh chóng, khiến hai người trong chốc lát trở thành nhân vật đình đám của trường.
12:17Cô đi trên đường cũng có thể nghe thấy sinh viên thì thầm bàn tán, khiến cô ngại không dám
12:22đến lớp Lâm mặc trong một thời gian.
12:24Nghĩ đến đây, tề noãn lại đỏ mặt.
12:26Thực ra, chỉ cần nghe thấy tên mình và tên Lâm mặc được ghép lại với nhau đã khiến cô
12:31sao xuyến, không kiềm chế được rồi.
12:33Con đang làm gì đó?
12:35Một giọng nói hiền từ và bao dung chuyển đến từ đầu dây bên kia.
12:38Trang điểm ạ, lát nữa con có tiết.
12:41Tiết thứ hai là lớp của Lâm mặc.
12:43Cha tề nói được nửa chừng rồi lại thôi, cuối cùng thở dài.
12:46Con đương nhiên biết rồi ạ.
12:48Không nói đến chuyện khác, thời khóa biểu của Lâm mặc là thứ đầu tiên tề noãn thuộc lòng khi
12:52nhận chức ở trường đại học này.
12:54Bố à, con biết chừng mực mà, bố yên tâm đi.
12:58Tề noãn đương nhiên biết cha già gọi điện cho mình lúc này là vì chuyện gì.
13:01Cô kéo dài giọng làm nũng, cố gắng chân an cha mình.
13:05Nếu con thật sự biết chừng mực thì bố đã không lo rồi, con xem bây giờ sinh viên đang
13:10đồn thổi những chuyện gì kìa.
13:11Nghĩ đến những lời đồn ngày càng tệ hại gần đây, giọng cha tề nặng hơn một chút,
13:15bố đã luôn bảo con đừng đến lớp Lâm mặc quấy phá, sao con không nghe lời.
13:20Ôi bố, không sao đâu bố à.
13:23Tề noãn nghĩ lại, đúng là gần đây có quá nhiều người nói, hay là hôm nay không đi tìm
13:27cô ấy nữa.
13:28Nhưng, tề noãn nhìn mình trong gương, chu môi.
13:31Đáng yêu quá, đáng yêu quá.
13:33Sao mình có thể đẹp đến thế này cơ chứ?
13:36Cô hiện tại hài lòng với ngoại hình của mình.
13:38Nghĩ đến 8 năm trước mình còn nhút nhát, dù rè và cực kỳ thiếu tự tin,
13:43tề noãn cảm thấy mình đã trưởng thành theo hướng ngược lại rồi.
13:46Ha ha ha ha.
13:47Lớp trang điểm lần này lại thuần khiết lại gợi cảm, thật muốn cho cục gỗ Lâm mặc kia nhìn
13:51thấy quá.
13:53Con ngoan, trước đây con và Lâm mặc chơi với nhau khá tốt mà.
13:56Sao lần này con về lại nhắm vào người ta mãi thế?
13:59Ngày xưa con như thế, Lâm mặc đã giúp con rất nhiều đó.
14:03Hừ, bố, bố đừng nhắc nữa.
14:05Bố nhắc đến là con lại muốn tức giận.
14:08Bố biết không, Lâm mặc quên con rồi,
14:10con cứ làm như vậy là muốn xem cái đồ ngốc đó khi nào mới nhớ ra con,
14:14vậy mà đến bây giờ cô ta vẫn không biết con là ai.
14:18Tề noãn đầy phẫn nộ, nghĩ đến Lâm mặc lại có chút thuyết âm mưu.
14:21Hừ, hơn nữa, cô ta chưa bao giờ tìm con riêng cả.
14:25Bố nghĩ con quậy phá trong lớp cô ta,
14:27nhưng con thấy cô ta chắc còn vui vẻ trong chuyện đó ấy chứ.
14:30Bố nhìn xem, bây giờ cô ta nổi tiếng cỡ nào,
14:33trở thành chiêu bài sống của cả trường yến đại rồi.
14:36Con ngoan, nghe thấy con gái kích động trách móc,
14:39cha tề cũng không biết phải khuyên thế nào.
14:42Hay là đẩy thuyền một chút,
14:43nhưng con gái lại bảo không được can thiệp.
14:46Nếu không can thiệp,
14:47đây dù sao cũng là một trường đại học chính quy,
14:50việc tề noãn làm đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến kỷ luật lớp học và chất lượng giảng dạy.
14:54Nhưng con bé đã quậy bấy lâu nay rồi,
14:56nếu cứ để nó tiếp tục,
14:57e rằng chính ông sẽ bị truy cứu trách nhiệm mất.
15:00Cha tề thở dài thường thượt,
15:02cảm thấy tóc mình chỉ trong vài giây chắc lại bạc thêm không ít.
15:05Bên này, tề noãn nghe tiếng thở dài của cha cũng cảm thấy hơi trột dạ,
15:09không khỏi xuống rộng,
15:10thôi được rồi, con không đi tìm lâm mặt nữa có được không?
15:14Được, nghe tề noãn nhượng bộ,
15:16cha tề vội vàng đồng ý,
15:18rồi nhanh chóng cút điện thoại.
15:20Tút tút tút tút,
15:21nghe tiếng bận trong ống nghe,
15:23tề noãn bịu môi,
15:24tiếp tục chỉnh sửa lại lớp trang điểm của mình một chút.
15:26Tiếc thật, đồ ngốc lâm mặt kia lại không nhìn thấy được.
15:30Suốt cả tiết học,
15:31lâm mặt đều không được tỉnh táo cho lắm
15:33bởi vì tề noãn đã không xuất hiện.
15:35Phải biết rằng tề noãn là một sự tồn tại
15:38còn tận tụy hơn cả một số sinh viên phía dưới.
15:40Cô ấy hầu như không bỏ sót tiết nào của mình,
15:43vậy tại sao hôm nay tề noãn lại không đến?
15:46Trong chốc lát,
15:47lâm mặt cảm thấy hơi bồn trồn,
15:49sự chú ý không thể tập trung tốt vào bài giảng nữa.
15:52Từ trường về nhà,
15:53lâm mặt thậm chí vẫn còn suy nghĩ
15:54rốt cuộc tề noãn bị làm sao,
15:56thậm chí còn nghi ngờ liệu tề noãn có bị ốm không.
15:59Lướt điện thoại,
16:00cô không hề có thông tin liên lạc của tề noãn,
16:02lâm mặt cảm thấy vô lực.
16:04Cô cười khổ một tiếng,
16:06sao cứ bị đối đầu đến tận bây giờ
16:07mà lại nảy sinh tình cảm thế này.
16:09Cô vô vị lướt màn hình điện thoại,
16:11đột nhiên bị một bức ảnh thu hút ánh nhìn.
16:13Đó là bức ảnh một sinh viên chụp tề noãn,
16:16vẫn rạng rỡ và phóng khoáng như vậy.
16:18Đăng hôm nay,
16:19vậy là bức ảnh này được chụp hôm nay rồi,
16:22nhìn kỹ thì có vẻ là trong lớp học.
16:24Không ngờ người này khi nghiêm túc lên lớp
16:26lại trông đẹp đến vậy.
16:27Vậy nếu không bị ốm,
16:29tại sao hôm nay cô ấy không đến nghe giảng của mình?
16:32Tề noãn không thể ngờ rằng
16:33lớp trang điểm mà cô muốn Lâm Mạc nhìn thấy
16:35lại được Lâm Mạc nhìn thấy trong hoàn cảnh như thế này.
16:39Còn Lâm Mạc bên này nhìn đi nhìn lại,
16:41rồi phóng to xem xét kỹ hơn.
16:43Cô thấy lớp trang điểm hôm nay
16:44của tề noãn rất hợp với cô ấy,
16:46giống như một con cáo nhỏ mới bước vào đời,
16:48ngây thơ nhưng lại dễ thương và hút hồn.
16:51Ngón tay vô thức vuốt ve bức ảnh,
16:53trong lòng Lâm Mạc lại đang nghĩ
16:54tại sao hôm nay tề noãn không xuất hiện.
16:56Chẳng lẽ là vì lời đùa cợt lần trước
16:58đã đi quá giới hạn sao?
17:00Nghĩ đến những tin đồn bắt quái
17:01về hai người đang lan truyền trong sinh viên,
17:03Lâm Mạc cảm thấy có lẽ tề noãn cảm thấy
17:05bị quấy dày hoặc muốn tránh né trăng.
17:08Dù sao thì vẫn nên nói chuyện
17:10với cô ấy một chút.
17:11Đương nhiên, việc đầu tiên là phải thêm được
17:13thông tin liên lạc đã.
17:15Bên này, tề noãn đã thành công cướp được
17:17điện thoại của cha mình 20 phút trước
17:19và hiện đang lén lút xem nhật ký bạn bè của Lâm Mạc.
17:22Nói đi thì cũng phải nói lại,
17:24Lâm Mạc cả ngày chẳng đăng cái gì,
17:25có bấy nhiêu ảnh này thì làm sao mà xem cho đủ.
17:29Đột nhiên, một cuộc gọi thoại hiện lên,
17:31nhìn tên, tề noãn giật mình hoảng hốt,
17:33cùng quyết nhét điện thoại lại cho cha mình.
17:36Tề noãn trột dạ lít nhìn cha,
17:37thầm nghĩ trong lòng,
17:39cuộc gọi này hình như từ Lâm Mạc gọi đến thì phải,
17:41nhưng sao cô ấy lại đột nhiên liên lạc với cha.
17:44Chẳng lẽ mình lỡ tay bấm nhầm cái gì rồi?
17:47Nghĩ đến khả năng này,
17:48tề noãn không thoải mái nhón chân đi đến bên cạnh cha mình,
17:51rồi áp tay vào mặt sau điện thoại.
17:53Cha tề thấy tề noãn cái vẻ không có tiền đồ này
17:55thì đẩy con gái ra.
17:57Giáo sư Lâm tìm tôi có việc gì?
17:59Không phiền phức, không phiền phức,
18:01tôi sẽ gửi ngay cho cô.
18:03Tề noãn nhíu mày đầy hoang mang, hả?
18:05Hai người này đang nói cái gì vậy?
18:08Ừm, làm phiền rồi,
18:09tôi không còn việc gì khác,
18:11làm phiền rồi.
18:12Thấy cuộc gọi bị ngắt,
18:13tề noãn có chút khó hiểu,
18:15chẳng nghe ra được gì cả.
18:16Lâm mặc vừa nãy nhờ bố gửi WeChat của con cho cô ấy.
18:20Cha tề cố tình làm vẻ mặt nghiêm túc,
18:22trời biết ông vừa thấy điện thoại của Lâm mặc gọi đến đã trột dạ thế nào.
18:26Ông còn tưởng Lâm mặc gọi đến để phản ánh tình hình của tề noãn,
18:29ông còn đang nghĩ xem nên an ủi Lâm mặc thế nào nữa cơ.
18:33Thật không ngờ,
18:34cha tề nheo mắt lại,
18:35lần này thì yên tâm rồi.
18:37Còn việc Lâm mặc có tìm tề noãn để cãi nhau hay không
18:40thì không liên quan đến ông nữa,
18:41đúng không?
18:42Cha tề nheo mắt gian xảo và cười thầm.
18:45Tục ngữ có câu,
18:46cha nào con ấy,
18:47xem ra tề noãn và cha cô quả thực một mạch truyền thừa.
18:50Hai người,
18:51một con cáo già,
18:52một con cáo nhỏ.
18:53Và giờ,
18:54cáo già đã khuấy đảo Lâm mặc xong,
18:56cáo nhỏ lại chuẩn bị tiếp tục quậy Lâm mặc rồi.
18:59Á,
19:00mắt tề noãn mở to một chút,
19:01vẻ mặt không thể tin được.
19:03Lâm mặc hỏi cha cô xin thông tin liên lạc của cô.
19:06Cái này,
19:07hạnh phúc đến quá bất ngờ rồi.
19:08Chẳng lẽ cô ấy đã nhớ ra mình?
19:11Vừa nghĩ đến khả năng này,
19:12tề noãn mừng rỡ ra mặt,
19:14một loạt thao tác nhanh như hổ,
19:16giật ngay điện thoại của cha tề,
19:17lập tức đẩy thông tin của mình cho Lâm mặc,
19:19rồi ôm điện thoại cười khúc khích như một đứa ngốc.
19:22Cha tề nhìn bộ dạng đó của tề noãn,
19:24thở dài,
19:25hai con gái lớn không giữ được.
19:27Ông cầm điện thoại quay trái đi ra ngoài,
19:29quả thực mắt không thấy thì tâm không phiền,
19:32đi xem vợ mình đã làm món gì ngon rồi.
19:34Phản ứng của Lâm mặc cũng rất kịp thời.
19:36Tề noãn vừa làm mới gửi thông tin,
19:38lời mời kết bạn của Lâm mặc đã bật ra.
19:41Chỉ một câu đơn giản cho tề lão sư
19:43cũng đã đủ sức lay động lòng người.
19:45Sau khi bấm đồng ý,
19:47tề noãn nôn nóng gửi ngay một tin nhắn,
19:48chị đã nhớ ra rồi ừ.
19:50Á, nhớ ra cái gì cơ?
19:53Lâm mặc mặt đầy bối rối,
19:54sau đó trật nhớ đến câu hỏi tề noãn hỏi cô
19:57trong tiết học đầu tiên,
19:58vậy là cùng một chuyện sao?
20:00Tề lão sư, chúng ta nói chuyện chút được không?
20:02Trước đây luôn không có cơ hội,
20:04nên hôm nay tôi muốn hỏi cô.
20:06Lâm mặc sững sở, đột nhiên dừng gõ phím.
20:09Tề, tề lớn, tề bé, tề lão sư, tiểu tề.
20:13Có điều gì đó dần trở nên rõ ràng trong đầu cô.
20:16Xóa bỏ nội dung vừa gõ,
20:18cô hỏi lại tề hiếu hiền là cha cô sao?
20:20Tề noãn nhìn cái tên Lâm mặc trên màn hình
20:22liên tục hiện rồi biến mất dòng chữ đăng nhập,
20:25còn tưởng Lâm mặc đang ủ ê những lời khó mở lời,
20:27không ngờ nhập đi nhập lại là chuyện này.
20:30Vì vậy, cô càng không muốn để ý đến khúc gỗ này nữa,
20:33nhưng vì phép lịch sự, tề noãn vẫn đáp lại một câu.
20:37Nhìn hai chữ đúng như dự đoán trên màn hình,
20:39Lâm mặc khẽ cười,
20:40vậy là việc hành vi của tề noãn không bị ai ra mặt quản lý cũng có thể hiểu được.
20:45Vậy tề lão sư có thể nề mặt dùng bữa tối không?
20:48Tôi mời, tôi nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu lầm lớn,
20:51hãy nói chuyện rõ ràng nhé.
20:53Cả những điều khiến tôi bối rối và cả những điều khiến cô bối rối,
20:56hãy nói hết cho rõ ràng.
20:58Tề noãn không muốn trao đổi,
20:59thậm chí càng xem tin nhắn của Lâm mặc lại càng tức giận.
21:03Đã gần nửa năm rồi,
21:04người này vẫn không nhận ra mình.
21:06Mình đã quậy phá lâu như vậy,
21:08nếu có thể nhận ra thì đã nhận ra từ lâu rồi.
21:11Tề noãn thậm chí có chút buông xuôi,
21:13thôi thì kệ đi,
21:14thời gian địa điểm cô định đi,
21:16tôi mệt rồi.
21:17Lâm mặc nhìn câu trả lời của tề noãn,
21:19khóe môi cong lên,
21:20nhìn kỹ còn thấy được vài phần thảnh thơi.
21:23Vậy nửa tiếng nữa gặp nhau
21:24tại quán cà phê mèo đối diện trường nhé,
21:26được không?
21:27Lâm mặc gõ ngón tay lên đầu gối,
21:29chờ đợi phản hồi của tề noãn,
21:31mặc dù trong lòng cô nghĩ đề nghị này
21:33chắc chắn sẽ được chấp nhận.
21:34Ok,
21:35thấy tề noãn đồng ý,
21:37Lâm mặc mới đặt điện thoại xuống
21:38và bắt đầu sửa soạn cho mình.
21:40Khoảng hơn 20 phút sau,
21:42có thể thấy tại một chiếc bàn cạnh cửa sổ
21:44của quán cà phê mèo,
21:45một cô gái xinh đẹp đang ngồi đó.
21:48Không ít người qua đường không kìm được
21:49mà liên tục ngoái nhìn.
21:50Tề noãn buồn chán khuấy cà phê,
21:52thầm chê bai trong lòng,
21:54sao trước đây không biết Lâm mặc là vua đúng giờ thế nhỉ?
21:57Tiếng chuông gió vang lên,
21:59tề noãn cũng như mọi người,
22:00lưới biếng nhìn ra,
22:01Lâm mặc cuối cùng cũng đến.
22:03Chỉ thấy cô mặc một chiếc sơ mi màu xanh nhạt,
22:06cúc áo phía trên mở hờ một chiếc,
22:08hơi để lộ xương quai xanh.
22:09Bên ngoài còn khoác một chiếc áo gilet ngắn màu be,
22:12tay áo sơ mi ngắn săn nhẹ,
22:14để lộ một phần cánh tay.
22:16Phần dưới là một chiếc quần tay ống rộng màu xám,
22:18trông thanh lịch và quyến rũ,
22:20đôi mắt dưới hàng lông mày trong veo,
22:22thân hình thon thả,
22:23quả thực là vẻ đẹp tinh tế của người trí thức.
22:26Người này, quả thực hoàn hảo trúng tim đen của mình,
22:29bắn trúng cả xu hướng tính dục của mình.
22:31Liếc nhìn điện thoại,
22:32tề noãn biểu môi,
22:33nói nửa tiếng là không sai một phút nào.
22:36Lâm mặc từ xa đã nhìn thấy phản ứng của tề noãn,
22:39đương nhiên không bỏ xót hành động biểu môi nhỏ bé của cô ấy,
22:41cô Lâm mặc khựng lại,
22:43dơ tay nhìn đồng hồ,
22:44nửa tiếng vừa tròn,
22:45không hề đến muộn.
22:47Lâm mặc hơi bối rối ngồi đối diện tề noãn,
22:49gọi nhân viên phục vụ mang cà phê ra trước rồi mới bắt đầu chủ đề hôm nay.
22:53Lâu nay chúng ta không có cơ hội ngồi đối diện nói chuyện tử tế,
22:56nên hôm nay tôi hẹn giáo sư tề ra ngoài tâm sự.
22:59Tề noãn không hứng thú lắm,
23:01gật đầu ra hiệu mình đã biết,
23:03sau đó nhả nhã tiếp tục nhìn lâm mặc,
23:04xem cô ấy còn định nói gì nữa.
23:07Thấy tề noãn không đáp lời,
23:09lâm mặc cũng không nản lòng,
23:10bình thản tiếp tục hỏi,
23:11trước đây cô luôn hỏi tôi đã nhớ ra chưa,
23:14tôi có chút không hiểu,
23:15tôi nên nhớ ra điều gì.
23:17Nhìn người này vẫn nghiêm túc,
23:18khuôn phép như những năm tháng tuổi trẻ,
23:20sự tức giận lớn nhất trong lòng tề noãn đột nhiên xì hơi như một quả bóng bay,
23:24dịu xuống,
23:25vẫn còn nhớ lần đầu gặp người đó cũng khuôn phép như vậy.
23:28Em định nhảy lâu sau,
23:30tề noãn đang ngồi ở mép sân thượng,
23:32nghe thấy tiếng động thì giật mình mạnh,
23:34rù rè nhìn về phía người phát ra âm thanh.
23:36Sau đó, cô cúi đầu cắn môi và không nói gì,
23:39lâm mặc nhìn bóng lưng nhỏ bé co do thành một khối,
23:42nghiêng đầu,
23:43sao em không nói gì,
23:44em định nhảy lâu sau.
23:46Nhưng người kia vẫn cúi đầu rụt cổ,
23:48lâm mặc nhíu mày,
23:49cô chỉ muốn đến sân thượng khu cấp 2 này để thư giãn một chút,
23:53không ngờ lại gặp một đứa trẻ.
23:54Nhìn thể trạng này,
23:56lâm mặc không khỏi đoán,
23:57chẳng lẽ mới lên lớp 6,
23:58nhưng tại sao lại ngồi ở mép sân thượng chứ?
24:02Nguy hiểm lắm,
24:03đứa bé này không biết sao,
24:04tại sao cô bé không trả lời câu hỏi của mình,
24:07trong đầu của lâm mặc chứa đựng một sự nghi hoặc lớn.
24:10Thấy cô bé không có ý định để ý đến mình,
24:12lâm mặc định bước qua và kéo cô bé xuống ngay.
24:16Chị, chị đừng qua, đừng qua đây,
24:18nghe thấy tiếng bước chân lại gần,
24:20tê noãn đột nhiên quay đầu lại,
24:22ấp úng ngăn cản lâm mặc tiếp cận.
24:24Tại sao?
24:25Nhưng lâm mặc không nghe lời cô bé,
24:27vẫn tiếp tục bước tới,
24:28tôi đã nói rồi,
24:29em làm vậy rất nguy hiểm.
24:31Nhìn thấy lâm mặc,
24:32tê noãn đột ngột đứng dậy,
24:33rồi cúi đầu nhìn xuống,
24:35cao quá.
24:35Độ cao này khiến cô bé có chút có rúm,
24:38lùi lại nửa bước nhỏ.
24:40Nhưng sau đó cô cắn răng,
24:41tiến lên,
24:42chị, chị đừng qua đây,
24:43nếu không tôi sẽ nhảy xuống.
24:45Dù sao thì thế giới này cũng chỉ có vậy thôi,
24:48không còn gì đáng để lưu luyện nữa.
24:50Cha mẹ suốt ngày không có nhà,
24:52trong nhà chỉ có một người giúp việc,
24:54ngày nào cũng hung giữ mắng mỏ mình.
24:56Tiền mang đến trường lại bị người ta cướp mất,
24:58thật sự không muốn sống nữa.
25:00Không phải em sợ sao?
25:01Lâm mặc không hề bỏ sót bước lùi nhỏ của người này vừa rồi,
25:05nhưng con thỏ bị rồn vào đường cùng cũng cắn người.
25:08Lâm mặc nói vậy,
25:09tê noãn giận tím mặt vì bị nói trúng tim đen,
25:12lườm lâm mặc một cái thật mạnh,
25:13rồi lại cúi đầu.
25:15Nhìn tê noãn cứ cúi đầu móc móc gấu áo của mình,
25:17lâm mặc nhượng bộ.
25:18Được rồi,
25:19tôi không qua đó nữa,
25:21em là học sinh khóa dưới lớp 6 sao,
25:23nhìn nhỏ bé quá.
25:25Mặc dù lâm mặc mới học lớp 10,
25:27nhưng chiều cao và thể trạng đã có thể sánh ngang với phụ nữ trưởng thành rồi.
25:31Nghĩ đến đây,
25:32tê noãn liếc nhìn lâm mặc.
25:33Hồi đó mình đã uống bao nhiêu là sữa mà vẫn không cao bằng lâm mặc bây giờ.
25:37Cô bé nhíu chặt mày vẻ không phục.
25:40Tê noãn lúc đó đương nhiên không thèm để ý đến cô.
25:42Tê noãn nhỏ bé cảm thấy sống quá khó khăn,
25:45thà chết đi còn hơn.
25:47Thật ra tôi nói cho em biết,
25:49em nhảy từ đây xuống,
25:50theo lý mà nói là không chết được.
25:52Nghe lâm mặc nói vậy,
25:53tê noãn dựng tay lên lắng nghe.
25:55Em nhìn này,
25:56lâm mặc vừa nói vừa lặng lẽ tiến lại gần,
25:59quan sát thấy tê noãn không phản ứng mạnh,
26:01cô ấy tiến sát theo đường chéo đến mép sân thượng.
26:04Chỗ này không cao lắm đúng không?
26:06Lâm mặc thò đầu xuống nhìn,
26:08tê noãn cũng học theo cô ấy nhìn xuống.
26:10Cô bé thấy cũng cao lắm chứ.
26:12Em nhảy xuống,
26:138 phần 10 là không chết được,
26:15nhưng dù không chết thì gãy 1-2 cái chân,
26:17gãy 1-2 cái tay,
26:18thậm chí chấn thương sọ não cũng có thể xảy ra.
26:21Em thử nghĩ xem sẽ đau đớn thế nào,
26:24lại còn phải nằm liệt trên giường bệnh mãi,
26:26cứ đau mãi,
26:27khó chịu lắm.
26:28Tê noãn nghĩ đi nghĩ lại,
26:29đúng là như vậy thật cô rụt đầu lại vì sợ hãi,
26:32âm thầm lùi lại 1 bước,
26:33sợ mình vô tình bị ngã xuống.
26:36Lâm mặc thấy phản ứng đó của cô bé
26:38thì cười thầm 1 chút,
26:39rồi lại vẻ mặt nghiêm nghị,
26:40em gái khoa dưới,
26:42giữa trưa sao không đi ngủ.
26:43Cô lại khẽ tiến lại gần tê noãn,
26:45rồi ngồi phịch xuống bên cạnh cô bé,
26:47thậm chí còn làm chủ ngược mà gọi tê noãn,
26:49ngồi đi.
26:50Tê noãn mím môi nhìn lâm mặc,
26:52im lặng ngồi xuống bên cạnh.
26:54Sao em cứ không thèm để ý đến tôi vậy?
26:56Tôi đáng ghét làm sao?
26:58Tê noãn nghe thấy,
27:00nhưng đầu nhìn lâm mặc.
27:01Chị gái này xinh đẹp hơn rất nhiều người cô bé từng gặp,
27:04dù vẻ ngoài có vẻ lạnh nhạt,
27:05cộng thêm mái tóc đen dài thẳng mượt
27:07khiến người ta có cảm giác là người khó gần.
27:09Nhưng bất ngờ thay,
27:11chị ấy lại là người tốt.
27:12Ít nhất là tốt hơn những người suốt ngày đòi tiền mình.
27:15Nghĩ đến đây,
27:16tê noãn cúi thấp mi mắt,
27:18có chút sợ hãi.
27:19Không, chị là người rất tốt.
27:21Lâm mặc không phủ nhận hay khẳng định,
27:23không quan tâm nhiều đến vấn đề này,
27:25dù sao tê noãn cũng không phải người đầu tiên nói vậy.
27:28Em gái khoa dưới,
27:29em tên là gì?
27:30Tê noãn,
27:31tê noãn hơi bồn trồn nghịch gấu áo,
27:33ngoan ngoãn trả lời những gì lâm mặc hỏi.
27:35Tê noãn,
27:36lâm mặc nhắc lại từng chữ,
27:38cái tên thật hay.
27:39Vừa nghe đã thấy ấm áp,
27:41cảm giác rất có nhiệt độ và thân thiện.
27:43Tê noãn không nói gì,
27:44chỉ len lút nhìn lâm mặc.
27:46Tôi tên là lâm mặc.
27:47Lâm mặc nghiêng đầu nhìn tê noãn.
27:49Sau đó lâm mặc không nói thêm gì nữa,
27:52hai người chỉ im lặng ngồi đó.
27:53Rồi trước khi đi,
27:54lâm mặc để lại một câu,
27:56ngày mai tôi lại đến đây.
27:57Vô cớ,
27:58trong lòng tê noãn này sinh thêm một niềm mong đợi.
28:01Sau này,
28:02hai người ngầm hiểu gặp nhau trên sân thượng.
28:04Sau đó,
28:05cô bé len lút tìm hiểu,
28:06mới phát hiện ra lâm mặc từ khi vào cấp 2
28:09đã là thủ khoa của trường,
28:10thống trị bảng xếp hạng khối suốt nhiều năm,
28:12là học sinh giỏi được mọi giáo viên tranh giành.
28:15Bên này,
28:16tê noãn đột nhiên bị tiếng cười của lâm mặc ngắt lời,
28:18giáo sư tề sao lại không nói gì thế.
28:21Tê noãn nghĩ trong lòng,
28:22lâm mặc,
28:23có những lúc tôi thực sự ghét cô chết đi được.
28:26Tê noãn có chút phẫn út,
28:27lâm mặc rang tay,
28:29nhìn ra rồi giáo sư tề quả thực rất ghét tôi.
28:31Dù sao thì cô từ khi vào trường đã liên tục bới móc trong lớp tôi mà.
28:35Nghĩ đến đây,
28:36lâm mặc khóe miệng trễ xuống,
28:38bắt đầu tự vấn xem rốt cuộc mình đã làm gì không tốt,
28:41nhưng vào đầu bước tai vẫn không hiểu.
28:43Tê noãn hừ lạnh,
28:44cô còn cảm thấy rất tuổi thân sao?
28:46Vậy tôi còn tuổi thân muốn chết đây này.
28:48Cô nghĩ kỹ lại xem,
28:50tôi tên là gì?
28:51Cô thật sự không nhớ chút nào sao?
28:53Đồ cha nữ hừ.
28:55Lâm mặc bị gán cho cái danh cha nữ một cách vô cớ cũng ngây người.
28:59Cô luôn giữ mình trong sạch,
29:00chưa từng hẹn hò sao lại thành cha nữ được.
29:03Nói về lời nói bừa,
29:04cô cũng chỉ từng nói với một đứa nhóc con rằng,
29:07sau này nếu em không có ai cần thì cứ tìm chị,
29:09chị sẽ cưới em.
29:11Nhưng đó cũng chỉ là nói đùa thôi,
29:13dù sao cô là con gái thì làm sao cưới con gái được.
29:16Mà nói đi cũng lâu lắm rồi không gặp,
29:18đứa nhóc con đó tên gì nhỉ?
29:20Ừm, để cô nghĩ xem.
29:22Đột nhiên, cô mở to mắt,
29:24nhìn tê noãn trước mặt,
29:25vẻ mặt kinh ngạc.
29:27Cái này, không thể nào.
29:29Để, tê noãn.
29:30Liên kết với lời tê noãn nói,
29:32không thể nào.
29:33Chẳng lẽ cô ấy chính là đứa bé nhỏ năm đó?
29:36Nhìn vẻ mặt không thể tin được của Lâm mặc,
29:38tê noãn cười lạnh một tiếng.
29:40Giáo sư Lâm của chúng ta đúng là quý nhân hay quên,
29:43sao?
29:43Cuối cùng cũng nhớ ra cô bé suốt ngày chạy lon ton đến khu của cô
29:46chờ cô tan học để gặp mặt ngẫu nhiên 8 năm trước rồi à?
29:50Nghe lời châm chọc của tê noãn,
29:52Lâm mặc ngượng ngùng xoa đầu,
29:53thảo nào tê noãn lại nóng nảy như vậy.
29:56Người ta nói gái lớn 18 thay đổi,
29:58em thay đổi quá nhiều,
29:59thật sự không thể tưởng tượng nổi.
30:01Chưa nói đến ngoại hình,
30:02tính cách cũng thay đổi nhiều quá.
30:04Tê noãn ngày trước chỉ lặng lẽ nhìn cô,
30:07cô nói gì cũng yên lặng lắng nghe.
30:09Còn tê noãn bây giờ,
30:10cứ như một quả pháo nhỏ vậy.
30:12Nhưng tê noãn như thế này lại rất hoạt bát,
30:14chẳng đầy sức sống.
30:16Nghĩ đến những lời tê noãn vừa nói,
30:17Lâm mặc khẽ cười.
30:19Tê noãn năm đó không biết đã xảy ra chuyện gì,
30:21cảm thấy cả người rất nhút nhát,
30:23rất nội tâm.
30:24Nhưng mỗi lần ra khỏi lớp,
30:26cô đều thấy tê noãn đợi ở dưới tòa nhà dạy học của mình.
30:29Một bên là cấp 2,
30:31một bên là cấp 3,
30:32không thể nào là ngẫu nhiên được.
30:34Vì vậy,
30:34ngay từ lần đầu tiên tê noãn đến,
30:36Lâm mặc đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
30:39Thế là cô đành phải khuyên nhủ khéo léo cô ấy,
30:41rằng nên tập trung vào việc học.
30:43Bây giờ cô đang học rất căng thẳng,
30:45không thể cứ mỗi tiết lại xuống lầu được.
30:47Nhưng tê noãn lại căng thẳng,
30:49bối rối nói rằng mình chỉ tình cờ đi ngang qua,
30:52chứng tỏ 2 người rất có duyên.
30:54Cuối cùng,
30:55Lâm mặc mỉm cười,
30:56nhưng sau đó,
30:57mỗi giờ giải lao,
30:58dù bận đến đâu,
30:59Lâm mặc cũng xuống lầu một chuyến,
31:01trò chuyện vài câu với đứa nhóc con
31:03đang mòn mỏi chờ đợi dưới lầu.
31:05Hừ,
31:05vậy là trở nên tốt hơn hay xấu đi?
31:08Đương nhiên là trở nên tốt hơn rồi.
31:10Tê noãn lúc đó khiến tôi thấy đau lòng.
31:12Bây giờ như thế này rất tốt,
31:14nhưng coi như là hình phạt cho việc tôi không nhận ra em.
31:17Tôi xin nhận bao trọn suất ăn của em trong một tháng tới nhé.
31:20Lâm mặc cười hòa nhã,
31:21như gió xuân thổi qua.
31:23Muốn được ăn cơm cùng tôi mỗi ngày trong một tháng tới
31:26thì nói thẳng đi.
31:27Chị học cách nói vòng vo từ khi nào vậy?
31:30Ha ha ha, đúng vậy.
31:31Vậy tiểu thư tê noãn xinh đẹp,
31:33em chấp nhận lời mời của tôi không?
31:35Tôi cân nhắc đã.
31:37Tê noãn liếc lâm mặc một cái,
31:39đồng thời cảm thấy mình hơi buồn cười.
31:41Cứ lãng phí nửa năm trời vô ích,
31:43rõ ràng chuyện này chỉ cần một câu nói là có thể giải quyết được.
31:46Ha ha ha, được.
31:48Một con mèo nhảy lên đầu gối lâm mặc.
31:50Cô vừa vuốt ve nó vừa nói,
31:52sau khi tốt nghiệp tôi đã quay lại tìm em,
31:54nhưng thầy Tống nói em chuyển trường rồi.
31:57Điều lâm mặc không nói là cô đã quay lại tìm không chỉ một lần,
32:00còn hỏi thăm nhiều bạn học cũ của tê noãn,
32:02nhưng người này cứ như đột nhiên biến mất,
32:04không chút tin tức.
32:06Ừm, sau khi cô tốt nghiệp,
32:08tôi cảm thấy trường đó không còn gì đáng để lưu luyến nữa.
32:11Sau đó tôi nói chuyện với bố mẹ,
32:12họ đã đưa tôi đi theo.
32:14Tê noãn vừa khuấy cà phê vừa ghen tị nhìn con mèo trên chân lâm mặc.
32:18Lâm mặc chú ý đến ánh mắt của cô,
32:20ôm mèo ngồi sát lại,
32:22vì tôi đến đây khá thường xuyên,
32:23nên nó khá quen với tôi.
32:27Con này tên là Viên Tử,
32:28là một cô mèo cái rất hiền.
32:31Tê noãn thăm dò đưa tay nhẹ nhàng đặt lên người con mèo,
32:34thấy nó không phản đối mới vút ve nhẹ nhàng.
32:36Vậy làm sao em tìm được tôi?
32:39Lâm mặc chăm chú nhìn một người một mèo.
32:41Thành thật mà nói,
32:42lâm mặc không thể ngờ cô bé nhỏ nhắn ngày nào lớn lên lại thành ra thế này.
32:46Cô mắt cười cong cong,
32:47thật tốt lắm.
32:49Khi biết cô bé đã chuyển đến môi trường mới,
32:51cô còn lo lắng cô bé không thích nghi được,
32:53rồi những ý định tự hủy hoại bản thân trước đây lại ủa về.
32:57Lúc đó cô phải mất một năm mới miễn cưỡng làm cô bé hạ thấp phòng bị.
33:00Cô bé kể rằng có cả học sinh khối trên và cùng khối đe dọa cước tiền của mình.
33:05Mặc dù cô bé chưa bao giờ bị đánh,
33:07nhưng có lẽ để răn đe,
33:09và cô bé đã có mặt khi nhóm người đó bắt nạt một học sinh khác.
33:12Cô bé kia không có tiền nên bị túm tóc ta tài.
33:15Lúc đó cô bé đã đưa toàn bộ số tiền của mình ra,
33:18nhóm người kia mới tha cho cả hai,
33:20nhưng điều đó cũng khiến cô bé trở nên âm u,
33:23nhút nhát, thậm chí muốn tự hủy hoại bản thân.
33:25Về việc tại sao không nhờ giáo viên hay phụ huynh rút đỡ,
33:28sau hơn một năm tiếp xúc,
33:30cô cũng hiểu ra cô bé có lòng tự trọng rất mạnh,
33:33nên giấu kín mọi chuyện không nói cho bố mẹ.
33:36Nghĩ đến đây,
33:37Lâm mặc thấy đau lòng.
33:38Sau đó cô cũng tìm đến cô bé bị đánh năm xưa.
33:41Nhờ có tề noãn là con cừu béo nên cô bé kia được tha,
33:44nhưng trạng thái tinh thần cũng rất tệ.
33:46Lâm mặc hận đến nghiến rằng
33:47không phải đứa trẻ nào cũng là thiên thần.
33:50Lúc đó cô đã tố cáo nhóm người đó
33:52để phụ huynh gây áp lực xuống cấp dưới,
33:55cuối cùng tất cả những người liên quan đều bị đuổi học,
33:57nhưng tổn thương đã gây ra rồi.
33:59Lâm mặc không biết làm thế nào
34:01để thay đổi tình trạng không mấy lạc quan của tề noãn.
34:03Cô chỉ có thể nói chuyện với tề noãn nhiều hơn,
34:06dù sao cô sắp thi đại học,
34:08thời gian cũng không còn nhiều.
34:09Vì vậy,
34:10việc tề noãn có thể trở thành người như ngày hôm nay,
34:13Lâm mặc thực sự cảm thất vô cùng may mắn.
34:16Thực ra năm đó rất cảm ơn chị.
34:18Tôi cũng thực sự rất thích chị,
34:19không muốn cứ thế mất liên lạc,
34:21nhưng dù sao lúc đó tôi còn nhỏ,
34:23việc ra vào cũng không được tự do lắm.
34:25Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi ra nước ngoài.
34:28Khi trở về nước,
34:29tôi lập tức đến trường xem chị có tham gia hội cựu sinh viên gì không.
34:33Kết quả chứng minh,
34:34chúng ta thực sự rất có duyên,
34:35ông trời cũng không muốn chúng ta mất liên lạc.
34:38Tề noãn lúc này đã hoàn toàn thư giãn,
34:40còn giống một con mèo hơn cả viên tử trong lòng Lâm mặc.
34:44Nhưng rõ ràng,
34:45con mèo tên tề noãn này quyến rũ hơn,
34:47Lâm mặc cảm thấy hơi ngứa tay,
34:49thật sự muốn sờ thử.
34:50Vậy à?
34:51Đương nhiên rồi,
34:52điều trung hợp hơn nữa là,
34:54bố tôi còn có một chức vụ nhỏ trong trường này,
34:56khiến tôi,
34:57một người du học sinh về nước,
34:59vào đây khá thuận lợi.
35:00Lâm mặc cúi thấp lông mày,
35:02khóe miệng hơi cong lên,
35:03ừm hừ.
35:04Sự gián đoạn đột ngột của chủ đề
35:06khiến căn phòng nhỏ đột nhiên im lặng.
35:08Lâm mặc đang nghĩ xem
35:09liệu mình có nên chủ động dẫn dắt chủ đề không,
35:11thì cô nghe thấy tề noãn hơi thiếu tự tin hỏi,
35:13lời nói năm đó còn tính không.
35:15Bàn tay Lâm mặc đang vút ve viên tử khựng lại,
35:18cô ngẩn đầu nhìn tề noãn.
35:20Khóe mắt tề noãn hơi đỏ hoe,
35:22khẽ cắn môi dưới,
35:23trông rất căng thẳng.
35:24Nhưng nhìn đôi mắt phượng
35:25và đôi môi đỏ quyến rũ của cô,
35:27Lâm mặc lại không hề cảm thấy
35:29có một chút sự mâu thuẫn lớn nào.
35:31Thật sự muốn nhìn thấy
35:32người này nằm trên giường
35:33với đôi mắt óng ánh nước,
35:35mái tóc xóa tung trông sẽ như thế nào.
35:37Ánh mắt Lâm mặc sâu thêm một chút,
35:39kìm nén sự thôi thúc của mình,
35:41tập trung vào câu hỏi của tề noãn.
35:43Cô đương nhiên biết tề noãn đang nói đến chuyện gì.
35:46Tâm tư thiếu nữ luôn thẳng thắn và nồng nhiệt.
35:48Ngay đó, tề noãn đã viết hết
35:50sự yêu thích của mình vào ánh mắt,
35:52Lâm mặc không hề ngu ngốc.
35:53Ừm, Lâm mặc nghiêng đầu, lời gì cơ.
35:59Tình yêu thời niên thiếu trong sáng.
36:01Ngay đó, vừa nhìn thấy Lâm mặc,
36:03tề noãn cảm thấy cả thế giới của mình bừng sáng.
36:06Cô bé nghĩ về Lâm mặc mỗi ngày,
36:08cảm thấy cả người như đang ngâm trong mật ngọt.
36:10Nhưng lúc đó cô bé cảm thấy mình chưa đủ giỏi,
36:13nên sợ hãi, cố tỏ ra lạnh lùng,
36:15cố tỏ ra không quan tâm,
36:17nhưng không thể lừa dối chính mình.
36:19Khi nghe Lâm mặc nói
36:20nếu em không có ai cần thì chị cưới em,
36:22cô bé đã vui cả đêm.
36:24Nhưng sau đó quan sát thần sắc của Lâm mặc,
36:26cô ấy dường như chỉ nói tùy tiện.
36:28Cô ấy sẽ không bao giờ biết câu nói tùy tiện đó
36:31đã làm xáo động cả quãng thời gian tuổi trẻ của một cô gái.
36:34Quả nhiên bây giờ đã quên sạch rồi.
36:36Cách biệt 7 năm,
36:38tề noãn đã có thể kiểm soát cảm xúc của mình rất tốt,
36:40nhưng rõ ràng cô đã nghĩ quá nhiều.
36:43Gặp lại,
36:44tình cảm của cô chỉ tăng chứ không giảm.
36:46Lâm mặc vẫn dự dàng ôn hòa như trước,
36:49nhẹ nhàng như gió xuân,
36:50tài năng và tràn đầy sức sống.
36:52Nhưng lần này, cô cũng không hề kém cạnh.
36:55Đồ cha nữ,
36:55Lâm mặc sửng sốt,
36:57hương thú ngẩn đầu,
36:58hả?
36:59Tôi, cha nữ.
37:00Đúng vậy,
37:01năm lớp 11 chị nói lớn lên sẽ cưới tôi.
37:04Ô Lâm mặc gật đầu,
37:05thì ra tôi đã nói câu đó.
37:07Nhưng đó chỉ là câu đùa thôi.
37:09Bé con à,
37:10luật pháp hiện tại không hợp pháp,
37:11tôi lấy gì để kết hôn với em đây?
37:13Lâm mặc rang tay,
37:15vẻ mặt bình thản.
37:17Một tháng trước kỳ thi đại học,
37:18rất nhiều học sinh bồn trồn lo lắng,
37:20còn Lâm mặc thì nghĩ nhiều hơn về việc
37:22nên đáp lại tình cảm của tề noãn như thế nào.
37:25Cô thừa nhận mình chưa chẽn và hề nhát,
37:27thẳng nhiên tận hưởng tình cảm của thiếu nữ
37:29nhưng lại trốn tránh việc đáp lại.
37:30Nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng,
37:33tề noãn đã biến mất,
37:34cho nên mới nói cô là cha nữ chứ sao.
37:37Vẻ mặt nhìn thấu sự đời của tề noãn
37:38khiến Lâm mặc cảm thấy rất hài hước.
37:41Tôi có phải cha nữ hay không thì tôi không biết,
37:43nhưng bé con nào đó không thành thật nha.
37:46Tôi không thành thật chỗ nào.
37:48Tề noãn vừa nghe đã biết người này đang nói mình,
37:50tức giận đập vào cô ấy một cái.
37:53Tôi nhớ, năm đó tôi nói là
37:55nếu sau này em không có ai cần,
37:57tôi sẽ cưới em.
37:58Lâm mặc mỉm cười.
37:59Tề noãn nhìn người mắt cười cong cong,
38:01có chút không đứng đắn đó,
38:03liền thu hồi ý nghĩ người này không hề thay đổi,
38:05đồng thời hiểu ra người này vừa rồi đang diễn trò lừa mình.
38:08Cô nghiến răng nghiến lợi nói,
38:10đúng, tôi chính là không có ai cần,
38:12nên chị có cần tôi không.
38:142. Xem ra em nhất định
38:16phải tăng thêm gánh nặng cho tôi rồi,
38:18không biết lương của tôi có nuôi nổi em không nữa.
38:21Lâm mặc giang tay,
38:22bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
38:24Tôi cho chị một cơ hội để sắp xếp lại ngôn từ đấy.
38:27Tề noãn cười không hở răng,
38:28hung giữ đe dọa.
38:30Trong lòng cô hận không thể bóp chết người này,
38:32rõ ràng không phải khúc gỗ,
38:34mà là một con sói giá, hừ hừ.
38:36Thật sự lúc đó sao lại không nhận ra cô ấy
38:39lại không đứng đắn đến thế này.
38:40Được rồi,
38:41gánh nặng ngọt ngào.
38:43Tôi vô cùng vinh hạnh.
38:45Không có tài cán gì lớn,
38:46chỉ là cưa đổ được người mình thích từ thời niên thiếu thôi.
38:49Tề noãn nghĩ ngợi rồi đăng kèm bên dưới
38:51một bức ảnh không thấy mặt của Lâm mặc đang mặc vest.
38:54Lâm mặc thấy rồi chia sẻ bài đăng đó
38:56và bình luận để được em cưa đổ.
38:58Không biết bao nhiêu tế bào thần kinh của tôi đã hy sinh rồi.
39:02Cả hai đều kết bạn với khá nhiều sinh viên.
39:04Kết quả là ngay khi hai bài đăng xuất hiện,
39:07dòng thời gian của Lâm mặc và tề noãn đã bùng nổ.
39:09Không ít sinh viên ngoan ngoãn để lại lời chúc phúc bên dưới.
39:12Nhưng quay lưng lại,
39:14họ lại không kìm được sự tò mò,
39:15biến thành Sherlock Holmes,
39:17bắt đầu dùng kính lút để tìm kiếm những manh mối nhỏ nhặt.
39:20Một số người trước đây đã nghi ngờ hai người có gì đó mờ ám
39:23thì cười tuet tuet như bà thím,
39:25cũng bắt đầu khai quật khảo cổ để tìm kiếm những viên đường.
39:28Thậm chí trên diễn đàn trường còn nổi lên một bài viết với tiêu đề
39:31Chuyện vật của giáo sư Lâm và giáo sư Tề.
39:34Không ít sinh viên tự cho rằng mình đã phát hiện ra đường bắt đầu biểu diễn trong bài viết
39:38đó.
39:39Tài khoản tên, tôi là Cha Cha Huy,
39:42mọi người bình tĩnh, nghe tôi nói đây.
39:44Không biết mọi người có chú ý đến một chi tiết không,
39:46đó là giáo sư Lâm luôn hướng ánh mắt về phía giáo sư Tề khi lên lớp.
39:50Tôi đã muốn nói từ lâu rồi,
39:52và còn có ảnh để chứng minh lời mình.
39:54Nhưng khổ nỗi không ai tin tôi cả.
39:56Tôi khó khăn quá mà,
39:58nhưng bây giờ sự thật đã được phơi bày.
40:00Tôi là Cha Cha Huy, gửi 5 hình ảnh.
40:02Đây là số ảnh hiếm hoi tôi còn lưu giữ đó.
40:05Dù sao thì giáo sư Lâm của chúng ta rất ghét
40:08việc có người dùng điện thoại chụp ảnh cô ấy trong lớp.
40:10Bạn nào cần thì nhanh tay lưu đi nhé.
40:13Tôi mãi mãi đứng về Lâm Tề.
40:15Oa, nhìn góc độ này,
40:16giáo sư Lâm chiều trụng vỡ quá.
40:18Tôi cũng muốn giáo sư Lâm nhìn mình như vậy quá.
40:21Tề noãn bản thể,
40:23bé yêu,
40:23cậu chưa tỉnh ngủ sao?
40:25Lâm mặc là của tôi, hiểu chưa?
40:27Giáo sư Lâm là của tôi,
40:29kẻ yêu nghiệt rẻ tiền ở lầu trên tìm đâu ra thế?
40:32Nhìn ID của tôi này,
40:33giáo sư Lâm rốt cuộc là của ai?
40:35Không cần tôi phải tuyên bố chủ quyền thêm nữa nhỉ?
40:38Lãng lì cài lãng,
40:39tôi muốn sen vào một câu,
40:41không ai thấy giáo sư Tề cũng rất đáng yêu,
40:43rất dễ thương sao?
40:44Giống như một tiểu thụ xù lông ấy.
40:47Tề noãn bản thể,
40:48lầu trên không biết nói chuyện,
40:50làm ơn im lặng đi.
40:51Tề noãn mãi mãi là ôn nhu công,
40:53bá đạo công.
40:54Lãng lì cài lãng,
40:55nhưng nhìn thái độ trên lớp,
40:57rõ ràng giáo sư Lâm mới là công mà.
40:59Đối với việc giáo sư Tề bới móc và xù lông,
41:02giáo sư Lâm luôn rất bao dung.
41:03Đây rõ ràng là một chị gái công ôn nhu,
41:06bao dung,
41:07mà hình như giáo sư Tề nhỏ tuổi hơn giáo sư Lâm đúng không?
41:11Tôi ghét tề noãn,
41:12làm ơn đi,
41:13cả nhóm các người không cần thiết phải si mê đến mất trí như vậy chứ.
41:17Tôi ghét tề noãn,
41:18nhìn cái vẻ yêu nghiệt rẻ tiền của tề noãn ấy,
41:20vừa nhìn đã biết không phải phụ nữ đàng hoàng rồi.
41:23Không biết đã dùng thủ đoạn gì mà câu kéo một giáo viên chính trực như giáo sư Lâm lên
41:27giường,
41:27tôi ghét cô ta từ lâu rồi.
41:29Còn cứ gây dối trong lớp giáo sư Lâm,
41:32thảo nào lại nói đã cưa đổ cô ấy,
41:34chắc chắn là có mưu đồ từ trước.
41:36Thật kinh tởm.
41:37Tôi mãi mãi đứng về lâm tề,
41:39phan cùng tiêu cực cút ngay.
41:41Lâm mặc bê cơm đến thì thấy tề noãn nghiến răng nghiến lợi,
41:44mắt đỏ hoe vì tức giận.
41:46Cô nghiêng đầu có chút không hiểu,
41:47định xem tề noãn đang nhìn gì.
41:49Bất ngờ, câu nói đó đập vào mắt cô,
41:52Lâm mặc nhíu mày.
41:53Đặt cơm xuống, cô lấy điện thoại của tề noãn,
41:56rồi ngồi xuống bên cạnh cô ấy bắt đầu soạn tin nhắn.
41:59Tề noãn đang tâm trạng tồi tệ thì bám lấy Lâm mặc như một con gấu túi,
42:03cả người trông vô cùng chán nản.
42:05Cô đang tự kiểm điểm xem trước đây mình có thật sự quá đáng trong lớp Lâm mặc không.
42:09Tề noãn bản thể,
42:11trả lời bình luận của tôi ghét tề noãn,
42:12tôi là Lâm mặc.
42:14Đầu tiên, cảm ơn sự yêu thích của bạn dành cho tôi.
42:17Tiếp theo, xin mời bạn ngày mai đến văn phòng trực tiếp xin lỗi giáo sư tề.
42:21Cô ấy là người yêu của tôi,
42:23chuyện giữa chúng tôi không cần người ngoài như bạn đánh giá quá nhiều.
42:26Sướng khổ tự biết,
42:27bạn không phải cá sao biết được niềm vui của cá.
42:30Trước đây biểu hiện của giáo sư tề trong lớp quả thực không tốt,
42:33nhưng đó là vì nguyên nhân từ tôi,
42:35khiến cô ấy giận dỗi tôi nên đã ảnh hưởng đến chất lượng lớp học của các bạn.
42:38Tôi xin lỗi các bạn,
42:40nhưng sau này mong mọi người hạn chế quan tâm và bình luận về chúng tôi.
42:43Dù sao chúng tôi cũng chỉ là một cặp đôi bình thường và là sinh viên,
42:47nhiệm vụ của các bạn ở đây là học tập.
42:50Ban đầu mọi người còn khinh thường,
42:52đúng là loại người nào cũng có thể giả mạo giáo sư Lâm.
42:55Nhưng sau đó,
42:56thấy giọng điệu của đoạn văn ngắn này rất nghiêm túc và trang trọng,
42:59mọi người đều bán tín bán nghi.
43:01Tề noãn bản thể,
43:02gửi một hình ảnh hai người ngồi cạnh nhau,
43:04Lâm mặc đăng xong thì bắt đầu rỗ rành tề noãn.
43:07Diễn đàn đã bùng nổ.
43:08Không ít sinh viên đang theo dõi cố gắng kiềm chế,
43:11cắn chặt răng sợ mình lỡ phát ra tiếng kêu như heo vì quá phân khích.
43:15Dù sao,
43:16việc nhân vật chính đích thân ra mặt xé tan anti-fan và phát đường như thế này
43:20chẳng phải sướng hơn xem phim hay tiểu thuyết sao.
43:23Tuy nhiên,
43:23nhìn vẻ chiều trụng của Lâm mặc,
43:25họ lại càng kiên định hơn trên con đường khẳng định Lâm mặc là công.
43:29Nhưng cũng có một số sinh viên tinh ý phát hiện ra điều không ổn.
43:32Đầu tiên,
43:33nhìn ID tề noãn bản thể.
43:35Kết hợp với suy đoán trước đây là giáo sư Lâm sẽ không hòa đồng với số đông,
43:39không thể nào đi dạo ở những nơi như diễn đàn được.
43:41Họ cho rằng tài khoản này có thể là của giáo tề.
43:44Bởi vì Lâm mặc làm sao có thể nói mình là Lâm mặc và tề noãn là công được chứ?
43:49Nhưng tất cả những điều đó không quan trọng,
43:51đường do chính chủ phát thì nhất định phải lưu lại.
43:54Tuy nhiên,
43:55nhìn thấy trong ảnh tề noãn mắt đỏ hoe,
43:57vẻ mặt ủ rũ,
43:58mọi người đều cảm thấy kẻ vừa nãy quá đáng,
44:00thế là ùn ùn kéo nhau vào khu vực tin nhắn riêng của kẻ đó xả dận.
44:05Hai ngày sau,
44:06một số người ngạc nhiên phát hiện chủ bài viết đó đã đăng một bài mới,
44:09với tiêu đề
44:10đã xin lỗi và được tha thứ,
44:12xin lỗi vì những lời nói thiếu suy nghĩ của mình.
44:14Mọi người lúc này mới ngừng nã pháo vào khu vực bình luận của người đó.
44:18Một thời gian sau,
44:19trong một tiết học của tề noãn,
44:21một nữ sinh lấy hết can đảm hỏi,
44:23giáo sư tề,
44:24xin hỏi cô và giáo sư Lâm ai ở trên ai ở dưới à?
44:27Ngay khi câu hỏi của cô bé được đưa ra,
44:29lớp học vốn đang ồn ào bỗng chốc im lặng,
44:32mọi người đều chăm chú hóng chuyện.
44:34Cái này còn cần hỏi sao?
44:35Tôi uy quyền người người thế này,
44:37chỗ này đề nghị ai mắt không tốt thì có thể quyên góp đi.
44:41Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!
44:43Trong lớp học bùng lên một chàng cười lớn,
44:45quả nhiên vẫn là công thức quen thuộc,
44:47hương vị quen thuộc.
44:48Mặc dù người ta thường nói gần mực thì đen,
44:50gần đèn thì giả.
44:51Nhưng giáo sư tề dường như không hề bị ảnh hưởng
44:54bởi giáo sư Lâm để trở nên ôn hòa dễ thương hơn chút nào.
44:57Ngược lại, cô vẫn phát triển hoang dã
44:59theo cách riêng của mình.
45:00Một nam sinh lấy hết can đảm hét lên,
45:03giáo sư tề, cô không giống chút nào.
45:05Cô nhìn thế này rõ ràng là một tiểu thụ thích xù lông,
45:08miệng lại độc.
45:09Mọi người nhìn giáo sư Lâm kìa,
45:11nam sinh chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ,
45:13nơi Lâm mặc lại đến đón tề noãn về nhà.
45:15Giáo sư Lâm mới là công, tôi không quan tâm.
45:19Giáo sư tề, cho cô ấy vào nói chuyện đi.
45:22Đúng, cho giáo sư Lâm vào nói chuyện đi ạ.
45:24Trong lớp, sinh viên hò rêu ẩm ý.
45:26Lâm mặc nghe thấy tiếng ổn,
45:28vừa lúc quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt của tề noãn.
45:31Tề noãn cười và vẫy tay.
45:33Lâm mặc có chút khó hiểu bước vào.
45:35Ngay khi cô bước vào,
45:36tiếng hò rêu trong lớp càng lớn hơn,
45:38như muốn lật tung cả mái nhà.
45:40Chị nói cho họ biết ai ở trên đi.
45:43Tề noãn vẻ mặt kiêu ngạo.
45:45Lâm mặc nghe câu hỏi của tề noãn,
45:46cả khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng vì xấu hổ.
45:49Cô giả vờ nghiêm túc,
45:50sao lại thảo luận vấn đề này với sinh viên trong giờ học?
45:53Hơi không truyền tâm rồi.
45:55Cô Lâm, trả lời câu hỏi của cô tề đi.
45:58Sinh viên bên dưới kích động hò rêu,
45:59một số còn lén lút lấy điện thoại ra quay video.
46:02Cái này, cô tề nói gì thì tôi nói nấy,
46:05tôi lấy cô ấy làm chủ.
46:07Sinh viên bên dưới nghe xong,
46:08càng hò rêu dữ dội hơn giáo sư Lâm sợ vợ.
46:11Hà hà hà hà.
46:12Nhưng nghe những lời chơi chọc của sinh viên,
46:14Lâm mặc lại nghiêm túc,
46:16đứng đắn phản bác,
46:17không thể nói như vậy.
46:18Chỉ có thể nói,
46:19là hiệp sĩ,
46:20bảo vệ công chúa là trách nhiệm của tôi.
46:22Ôi trời ơi,
46:24giáo sư Lâm quyến rũ quá.
46:25Một vài cô gái trẻ đầy vẻ ngưỡng mộ và ghen tị.
46:28Thậm chí có cô gái hướng ngoại còn hét lớn,
46:30giáo sư Lâm,
46:31em còn cơ hội không?
46:33Cả nam sinh cũng hùa theo,
46:35giáo sư ơi,
46:35đừng đặt nặng giới tính như vậy chứ.
46:38Lâm mặc nhìn tề noãn lúc này rõ ràng không còn hoạt bác như vừa nãy.
46:41Biết cô ấy đang ngại,
46:43ánh mắt cô tràn ngợp ý cười.
46:44Ánh trăng có khắp mọi nơi,
46:46nhưng mặt trăng thì chỉ có một.
46:48Khi nói,
46:49ánh mắt Lâm mặc rực cháy,
46:51không rời khỏi tề noãn một khắc nào.
46:53Sau đó,
46:53cô dơ tay nhìn đồng hồ,
46:55nhưng bây giờ,
46:56đã hết giờ học rồi phải không?
46:58Vậy tôi đưa cô ấy đi đây.
47:00Lâm mặc thu dọn đồ đạc của tề noãn,
47:02dẫn cô ấy chuẩn bị rời đi.
47:04Hai nữ sinh hàng đầu tưởng rằng mình nói rất nhỏ,
47:06tôi đã bảo mà,
47:07cô tề là thụ,
47:08nhìn bộ dạng như cô vợ bé bỏng của cô ấy kìa.
47:12Không nằm ngoài dự đoán,
47:13cả hai đều nghe thấy.
47:15Tề noãn tranh thủ lườm hai cô bé một cái hung dữ.
47:17Lâm mặc cười xoa đầu tề noãn,
47:19đi thôi.
47:20Đã bảo đừng sơ đầu em nữa,
47:22không cao lên được đâu.
47:24Tề noãn nghiêng đầu hớt tay Lâm mặc ra,
47:26Lâm bầm vẻ không vui.
47:28Được rồi,
47:28không sờ nữa,
47:29không sờ nữa.
47:30Hôm nay bố bảo chúng ta về nhà ăn cơm.
47:33Tiếng nói dần xa,
47:34trong lớp học thì hoàn toàn bùng nổ.
47:36Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến Lâm mặc và tề noãn nữa.
47:40Cha mẹ tề nhìn hai đứa con trước bàn ăn cũng cảm thấy an ủi và hài lòng.
47:44Ngày trước,
47:45cả ông và mẹ tề đều đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp nên khá bận rộn.
47:49Vì vậy,
47:50họ đã lơ là trong việc giáo dục con cái,
47:52cộng thêm lúc đó con gái đang ở giai đoạn nổi loạn tuổi dậy thì.
47:56Hơn nữa,
47:56tề noãn lại không phải là đứa trẻ thích chia sẻ.
47:59Điều này dẫn đến việc con gái mình bị bạn bè bắt nạt gần một năm trời mà họ,
48:03với tư cách là phụ huynh,
48:05không hề hay biết.
48:06Sau khi biết chuyện,
48:07mẹ tề đã nghỉ việc để chuyên tâm chăm sóc tề noãn,
48:10đồng hành cùng con,
48:11đồng thời họ cũng đã có những định hướng nhất định cho tính cách của con.
48:14Có lẽ vì cảm nhận được tình yêu thương,
48:17tâm lý cô bé tề noãn dần dần bộc lộ ra ngoài.
48:20Nhờ đó,
48:21cô bé lớn lên đúng như vẻ ngoài hiện tại,
48:23điều này khiến cha mẹ tề cảm thấy rất tốt.
48:26Đối với lâm mặt,
48:27cả ông và mẹ tề đều rất quý mến.
48:29Bởi vì nếu không có lâm mặt ngày đó,
48:32có lẽ họ đã kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh rồi.
48:35Về việc con gái mình cứ vòng vo tìm kiếm lâm mặt,
48:38những người làm cha làm mẹ như họ đều hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
48:41Mặc dù cộng đồng ấy khá nhỏ bé nhưng dù sao đi nữa,
48:44chỉ cần con gái vui vẻ là được.
48:47Còn về những sóng gió có thể xảy ra và những lời đàm tiếu có thể nhấn chìm người khác,
48:51hãy để ông gánh vác chuyện đó.
48:53Lần này,
48:53ông sẽ che ô thật kỹ để bảo vệ những năm tháng bình yên của các con.
48:57Hoàn
Bình luận

Được khuyến cáo