Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 1 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Tôi luôn là một cô gái ngoan ngoãn, cho đến khi thời cấp 3, tôi ở bên một cô gái.
00:05Trước khi cô ấy ra nước ngoài, tôi đã thôi miên để khiến cô ấy quên tôi.
00:099 năm sau, cô ấy trở về nước.
00:11Trong quán bar, cô ấy, người đã hoàn toàn xa lạ, lại mập mờ nghiêng người sát vào tôi, tiểu
00:16thư, tôi đang hỏi cô có người mình thích chưa.
00:19Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:24luận để mau có người yêu nhé.
00:25Hẹ hẹ hẹ. Vào chuyện, tôi tên là Chu Nhật Nguyệt, năm nay 27 tuổi, là một bác sĩ tâm
00:31lý.
00:32Sau khi giải quyết xong buổi trị liệu cho cô bé nhà họ ôn, tôi lâu lắm mới bước vào
00:36một quán bar quen thuộc dành cho lesbian.
00:39Ừ, tôi không thẳng, tôi là khách quen của quán này.
00:42Vừa đến quầy bar, bartender đã đưa cho tôi một ly rượu pha chế đặc biệt.
00:47Nhấp một ngụ, tôi mỉm cười dịu dàng, hương vị vẫn như cũ.
00:51Bartender trông còn rất trẻ, tầm 20 tuổi, mặc bộ đồ hầu gái, nở nụ cười tươi sáng rồi huyết
00:56xáo với tôi, chị lần nào cũng uống món này, dễ nhớ lắm.
01:00Tôi khẽ vút ve thành ly, nghe vậy chỉ biết bất đắc dĩ, chỉ biết trêu tôi.
01:06Là bác sĩ tâm lý, danh tiếng của tôi trong giới khá tốt.
01:09Thỉnh thoảng giải quyết xong công việc, tôi sẽ ghé đến uống một ly để thư giãn.
01:13Dần dần, tôi cũng quen thân với bartender.
01:16Khi tôi dơ tay định uống cạn ly rượu, đột nhiên có người khẽ kéo áo tôi một cái.
01:21Động tác của tôi khựng lại, cuối mắt nhìn.
01:24Là một cô gái trông rất rụt rẻ.
01:26Gặp ánh mắt tôi, cô ấy ngượng ngùng quay mặt đi, nhưng vẫn không buồn tay.
01:30Chị ơi, chị đến một mình à?
01:32Ý tư không cần nói cũng hiểu.
01:34Tôi nheo mắt, bartender bên cạnh đã quen với loại tình huống này.
01:38Tôi trông không tệ, thêm vào việc thường xuyên mặc áo blue, trên người mang nét dịu dàng nhưng xa
01:43cách.
01:44Chỉ cần ngồi ở quầy ba là đã có nhiều cô gái đến làm quen.
01:48Có vẻ như đã đoán trước phản ứng của tôi, bartender tiếc nuối nhìn cô gái kia một cái.
01:53Cô bé đó trông rất trong sáng, dễ thương.
01:56Đáng tiếc lại gặp đúng người không hiểu phong tình.
01:58Cô ấy tự giác quay đi tiếp đón lượt khách mới.
02:01Tôi hơi nâng tay trái, để lộ chiếc nhẫn chân ở ngón áp út, nói gọn lòn, tôi có người
02:05rồi.
02:07Cô gái trước mặt trông vô cùng non nớt, buộc tóc đuôi ngựa cao càng làm vẻ ngoan ngoãn thêm
02:11rõ.
02:12Có lẽ vừa mới trưởng thành, bị bạn bè xúi dục nên lần đầu bước vào chỗ như thế này.
02:17Cô bé hơi thất vọng, làm phiền rồi.
02:19Tôi không tỏ thái độ gì, chỉ dừng lại một giây rồi bảo, em còn nhỏ, sau này ít đến
02:24nơi như thế này nhé.
02:25Cô bé gật đầu, ánh mắt lại bừng lên chút hy vọng, chị ơi, vậy mình có thể thêm liên
02:31hệ không ạ?
02:32Tôi từ chối lịch sự, người nhà tôi ghen dữ lắm, không được.
02:36Cô bé cuối cùng cũng ủ rũ rời đi.
02:38Bà Tender đã quay lại, nhớ mày, cái nhẫn đó đeo trên tay nhìn cũng lừa tình phết.
02:43Chị lần nào từ chối người ta cũng dùng lý do này.
02:46Có tác dụng là được.
02:47Tôi khẽ vuốt chiếc nhẫn, rồi ngửa đầu uống cạn ly rượu.
02:50Đến lúc phải đi rồi.
02:52Loại rượu đặc chế này khá nặng, đứng lên tôi hơi loạn trọng.
02:55Trong lúc lào đảo, đúng lúc có người từ phía trước bước đến, tốc độ hơi nhanh.
03:00Bột một tiếng, tôi ngã vào lòng người ta.
03:03Xin lỗi, tôi theo phản xạ lên tiếng.
03:06Đối phương đỡ lấy tôi.
03:07Đôi tay đó rất đẹp, ngón tay thon dài, các đốt rõ ràng, đường gân xanh nhạt ẩn dưới làn
03:12da trắng.
03:13Giọng nói khẳng nhẹ vang lên từ phía trên, không sao.
03:17Tôi khựng lại, hoàn hôn rồi nhanh chóng rời khỏi vòng tay cô ấy.
03:20Tôi vừa định nghiêng người nhường đường thì đối phương đã nói trước với giọng có phần ái nái, có
03:25vẻ cô đang vội rời đi.
03:26Đi hẹn hò sao?
03:28Tôi im lặng vài giây, hình như cô ấy khẽ bật cười, rồi lại cúi xuống gần tôi, giọng mang
03:33vài phần mập mờ, nghe không ra à.
03:36Tôi đang hỏi cô, có người mình thích chưa?
03:39Lúc này tôi mới ngởng đầu, cô ấy cao hơn tôi nửa cái đầu, mặc chiếc sơ mi trắng ngà
03:44treo một món phụ kiện bạc đơn giản, nửa vạt áo sơ mi được sơ vin vào quần tay.
03:48Nhưng khiến người ta khó rời mắt nhất là gương mặt ấy, rõ ràng là kiểu đẹp lạnh lùng, vậy
03:53mà lại xuất hiện ở nơi thế này.
03:56Giờ phút này đôi mắt hơi khép hờ, cả người mang vẻ lười biếng, tùy ý, hẳn là kiểu chơi
04:01bời quen rồi.
04:02Tôi cục mắt, chậm dãi đưa ra kết luận trong lòng, rõ ràng cô ấy không nhận ra suy nghĩ
04:07trong lòng tôi.
04:08Khóe môi người trước mặt khẽ cong lên, vậy tôi có thể mời cô một ly xem như xin lỗi
04:12được không?
04:13Tôi vẫn cục mắt xuống, đã xuất hiện ở nơi này, chứng tỏ xu hướng của cô ấy giống tôi.
04:19Nói thật, tôi cũng không muốn từ chối.
04:21Cuối cùng tôi lại ngồi xuống ghế.
04:23Được.
04:24Khi chúng tôi vừa ngồi xuống, tôi dường như nghe thấy ở không xa có mấy cô bé la lên
04:29đầy kích động.
04:30Bà Tender thích náo nhiệt, trông thấy tất cả liền dùng ánh nhìn mờ ám đảo qua đảo lại giữa
04:34tôi và cô ấy.
04:36Bà Tender cười treo, chị giỏi thật đấy, lần đầu tới đã hạ gục được chị gái khó bắt chuyện
04:41nhất chỗ này.
04:42Người kia khẽ nhét môi, xem ra tâm trạng rất tốt.
04:45Thật à?
04:46Rồi đôi mắt mang ý cười dịu nhẹ nhìn về phía tôi, đây là lần đầu cô chấp nhận để
04:51người khác bắt chuyện à.
04:51Tôi khẽ ử, cô ấy chống cầm, ý cười trong đáy mắt càng sâu, cho tôi một ly branny.
04:58Tôi vuốt nhẹ chiếc nhẫn, tôi nên gọi cô là gì?
05:01Tống dẫn chiêu, ánh mắt cô ấy như cười như không nhìn tôi.
05:05Còn cô, tôi nhấp một ngụm dự trái cây, chú nhược nguyệt.
05:09Chú tiểu thư, tiện cho tôi xin một cách liên lạc chứ.
05:12Cô ấy nhún vai, tôi vừa về nước, nhiều thứ còn xa lạ.
05:16Không biết chú tiểu thư có nguyện ý chỉ dẫn tôi chút không?
05:19Tôi im lặng hai giây rồi gật đầu, được.
05:22Tống dẫn chiêu nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn ở ngón áp út của tôi, tỏ vẻ rất hứng thú,
05:27đẹp lắm.
05:27Tôi hơi tò mò nó do ai tặng.
05:30Tôi lắc đầu, không ai tặng cả.
05:32Tôi thích kiểu này nên tự mua.
05:34Đó là thật, không ai quy định không được tự tặng nhẫn cho mình.
05:37Còn việc đeo ở ngón áp út tay trái, chỉ để tiện từ chối người khác mà thôi.
05:42Tôi mỉm cười, người ta nói muốn yêu ai thì phải yêu bản thân trước.
05:46Lần kết hôn đầu đời thì cưới chính mình.
05:49Nghe vậy cô ấy bật cười khai khẽ, hóa ra là vậy.
05:52Tôi bỗng sinh hứng hỏi, tống tiểu thư ở nước ngoài lâu như vậy, sao lại muốn về nước?
05:57Tống dẫn chiêu như cười như không, về tìm một thứ, trước khi ra nước ngoài tôi vô tình đánh
06:01mất.
06:02Tìm đồ ư, có vẻ thứ đó rất quan trọng với cô.
06:06Ừ, quan trọng hơn cả mạng tôi.
06:08Tống tiểu thư định tìm bằng cách nào?
06:10Chưa rõ, cứ đi từng bước rồi tính.
06:13Có lẽ tôi uống hơi nhiều, lúc cuối tống dẫn chiêu đưa tôi về thì người tôi đã say mềm.
06:18Còn đưa về đâu ư?
06:19Tất nhiên là về nhà tôi rồi.
06:22Dựa vào những câu tôi làm nhảm lúc say, cô ấy dễ dàng ghép lại thông tin rồi biết được
06:26địa chỉ.
06:27Trong căn hộ, cô ấy đặt tôi xuống giường, rồi khẽ vỗ nhẹ má tôi, chú tiểu thư thấy ổn
06:32không?
06:33Tôi mơ mơ màng màng, vô thức rụi mặt vào lòng bàn tay cô ấy, hửm.
06:37Tống dẫn chiêu xử người một giây.
06:39Ngay sau đó, thấy tôi rút lại vào chăn, cô ấy bất đắc dĩ thở dài, rồi đưa tay lôi
06:44tôi ra khỏi ổ chăn.
06:46Giờ uống thuốc giải rượu nào?
06:48Ngoan, há miệng.
06:49Cho tôi uống xong, cô ấy dịu rọng, tôi phải đi rồi.
06:53Chúc ngủ ngon.
06:54Vừa xoay người định đi, tôi vô thức níu lấy vạt áo cô ấy.
06:58Trong vô thức, tôi thì thầm, chiều chiều.
07:01Bước chân Tống dẫn chiêu trợt khựng lại.
07:03Gần như ngay lập tức, cô ấy quay lại, chống tay bên mép giường, nhìn chầm chầm tôi, giọng run
07:08nhẹ không kiểm soát được, chú tiểu thư vừa gọi gì.
07:11Vốn dĩ tôi luôn khá tỉnh táo.
07:13Lúc uống tôi có kiểm soát lượng rượu, nên thật ra không say đến mức mất ý thức.
07:18Một viên thuốc giải rượu vào là tôi tỉnh táo hơn nửa.
07:21Tôi chống người ngồi dậy, Tống dẫn chiêu lại hỏi, cô vừa gọi tên tôi phải không.
07:25Tôi bật cười khẽ, đâu chỉ riêng tên cô có chữ chiêu.
07:29Tống dẫn chiêu xiết chặt nắm tay.
07:31Vậy cô gọi tên ai?
07:33Tôi nhẹ rọng, thay vì hỏi thế, tôi càng muốn biết Tống tiểu thư dựa vào đâu mà nghĩ một
07:37người mới quen ngày đầu say rồi sẽ gọi tên cô.
07:40Sắp mặt cô ấy lập tức trở nên khó coi.
07:43Tống dẫn chiêu hiểu được định vị quan hệ trong lòng tôi, chỉ là người xa lạ gặp gỡ trong
07:47ngày đầu tiên mà thôi.
07:49Đã tỉnh rồi thì dậy rửa mặt rồi ngủ, mai dậy sẽ dễ chịu hơn.
07:53Tạm biệt, nói xong cô ấy rời đi.
07:56Tôi thở dài, cuối cùng vẫn dậy tắm rửa như lời cô ấy nói.
08:00Nằm xuống giường, tôi mở khu chat với Tống dẫn chiêu.
08:03Ảnh đại diện chỉ là một hình nền đen tuyền.
08:05Nickname rất đơn giản, là chữ cái Z viết thường.
08:08Mở trang cá nhân, nhưng dự đoán, sạch chơn.
08:11Quay lại khu chat, tôi gõ một lúc rồi lại xóa từng chữ một.
08:15Tôi hơi bất lực, cuộc gặp gỡ tối nay không mấy xuân sẻ.
08:19Những ngày sau đó, Tống dẫn chiêu không liên lạc tôi.
08:22Tôi cũng vì chút lúng túng mơ hồ mà không chủ động tìm cô ấy.
08:26Chị, gần đây tiểu thư nhà họ Tống về nước rồi, chị biết chưa?
08:30Trên bàn ăn, em trai tôi, thiệu vọng, lên tiếng.
08:34Bộ đồng phục trên người cho thấy nó vẫn là học sinh cấp 3.
08:37Chúng tôi là chị em ruột, chỉ là theo họ của hai vị trưởng bối khác nhau.
08:41Biết rồi, sao thế?
08:43Nhà họ Tống mở tiệc chúc mừng con gái về nước.
08:46Ba mẹ phải đưa một trong hai chị em mình tham dự.
08:49Nhưng tối nay em có hạnh, nên không đi được.
08:52Tôi gật đầu, biết rồi.
08:54Chị sẽ đi, cảm ơn chị.
08:56Thấy thằng nhóc kém tôi gần một con giáp mà ăn nói khách khí, tôi hơi bất đắc dĩ.
09:01Không hiểu sao con nít nhà tôi đều lễ phép quá mức, không phải xấu, nhưng khiến khi ở chung
09:06luôn có cảm giác xa cách.
09:07Nhưng máu mủ vẫn khiến chúng tôi thân thuộc với nhau.
09:10Tôi nheo mắt cười, đưa tay xoa đầu em ấy.
09:13Ăn sáng xong thì đi học đi, trên đường nhớ cẩn thận.
09:16Trong buổi tiệc tối, tôi đã biết rõ ai là nhân vật chính hôm nay, nên khi thấy Tống dẫn
09:21chiêu xuất hiện trong bộ lễ phục xã hội cũng chẳng mấy ngạc nhiên.
09:24Nhà họ Tống luôn rất xem trọng cô con gái duy nhất này.
09:27Khi cô ấy ra nước ngoài năm đó, chuyện cũng từng ẩm ý cả một thời gian.
09:32Điều duy nhất khiến tôi thấy bất ngờ là bóng hồng màu hồng phấn bên cạnh tà váy xanh ấy,
09:37chính là cô nhóc ở ba hôn nọ.
09:39Tống dẫn chiêu khoác tay cô gái đó, hai người trông rất thân mật, trong lòng tôi bỗng vô cờ
09:44thấy khó chịu.
09:45Giữa đám đông, ánh mắt Tống dẫn chiêu lập tức dừng trên người tôi.
09:49Cô ấy cúi xuống thì thầm gì đó bên tai cô gái kia, đối phương lưu luyến thả tay rồi
09:53rời đi.
09:54Thoát ra khỏi vòng vây những người đang bám giết bên cạnh, cô ấy khẽ cụng ly với tôi.
09:59Chú tiểu thư, trùng hợp quá, tôi mỉm cười, hôm nay Tống tiểu thư mặc đẹp lắm.
10:04Rõ ràng là đang mặc lễ phục hở lưng, vậy mà tôi lại cảm thấy trong lòng nóng bừng khó
10:09hiểu.
10:09Cô gái đó với Tống dẫn chiêu, quan hệ là gì, cũng quen nhau trong cái ba đó sao.
10:15Trong lúc đầu óc còn dối bời, tôi buột miệng hỏi lại, thật sao?
10:18Lời nói của Tống dẫn chiêu kéo tôi về thực tại.
10:21Ánh mắt cô ấy hơi trầm xuống, tôi thì lại thấy chú tiểu thư còn đẹp hơn nhiều.
10:26Tống dẫn chiêu nghiêng đầu, ánh nhìn như có ẩn ý.
10:29Chú tiểu thư tới đây, là vì tôi hả?
10:31Tôi vừa định đáp thì một người đàn ông trung niên bụng bia đột ngột chen vào giữa,
10:35chủ động bắt chuyện với Tống dẫn chiêu.
10:37Người đàn ông cười nịnh nọt, còn những kẻ rình rập xung quanh cũng nhân cơ hội ủa tới.
10:42Chỉ chốc lát, Tống dẫn chiêu bị vây kín.
10:44Cô ấy hơi nhíu mày, dù sao Tống dẫn chiêu cũng là nhân vật chính,
10:48tiếp xúc xã giao là chuyện khó tránh.
10:50Và lại, khách tới đây đều là người có địa vị, không thể từ chối thẳng.
10:54Thế là cô ấy chỉ có thể để mặc họ kéo đi.
10:57Trong tiếng nói cười rộn ràng, tôi nghe loáng thoáng cô ấy bảo tôi đợi.
11:01Tôi không tỏ thái độ gì.
11:03Nói sơ với bố mẹ xong, họ khoát tay cho tôi đi trước.
11:06Khi nhìn lại tin nhắn của Tống dẫn chiêu, tôi đã ngồi trong ba rồi.
11:10Cuối mắt xem tin nhắn được gửi nửa tiếng trước.
11:13Đặt điện thoại xuống, tôi liền thấy bóng dáng quen thuộc đang tìm kiếm gì đó giữa ánh đèn mờ.
11:18Dù là ghế riêng, Tống dẫn chiêu vẫn nhanh chóng tìm thấy tôi.
11:22Tôi ngước lên, không cần ở lại tiệc nữa à.
11:25Đã thay đổi thường, Tống dẫn chiêu ngồi xuống cách tôi một khoảng không xa không gần.
11:29Loại tiệc thương mại đó, có cũng được mà không có tôi cũng chẳng khác gì.
11:33Cô ấy nhìn tôi chăm chú, ngửi được mùi thuốc lá không.
11:36Tôi gật đầu, ánh mắt Tống dẫn chiêu khẽ hẹp lại, rồi dứt khoát châm một điếu.
11:41Làn khói tan dần trong ánh đèn mập mờ, bọc lấy gương mặt lạnh lùng của cô ấy.
11:45Ánh mắt Tống dẫn chiêu có vẻ mỏi mệt.
11:48Trong khói thuốc, nét đẹp ấy lại càng cuốn hút.
11:51Cô ấy gầy tan, chậm dãi nói, cô gái khoác tay tôi lúc nãy là em họ tôi.
11:56Cơn bực bội trong lòng tôi lập tức tan sạch.
11:58Đùa chút thôi, không khí trong ba quá ám mụi, gió bên ngoài đâu thổi được vào.
12:02Nhưng mùi thuốc cũng không đến mức khó chịu.
12:05Tôi ngẩn lên, Tống tiểu thư.
12:07Sao? Tôi có thể hút một điếu không?
12:09Tống dẫn chiêu nhìn tôi vài giây rồi gật đầu.
12:12Tôi rút điếu thuốc, ngậm lên môi rồi nghiêng đầu lại gần cô ấy.
12:16Hai điếu thuốc chạm nhau, lửa bén sang rất nhanh, đầu thuốc sáng lên màu đỏ thẫm.
12:21Tôi ngậm thuốc, nói mưa hồ, tôi gặp cô bé đó ở quán này.
12:25Khi đó con bé còn xin tôi số.
12:27Tống dẫn chiêu nhớ mày, giọng đầy ám chỉ, biết rồi.
12:31Con ít trong nhà không ngoan, về sẽ dạy cho một trận.
12:34Tôi hút một hơi, thổi ra một vòng khói đẹp mắt.
12:37Tống dẫn chiêu khẽ cao mày, ngậm thuốc, cười mà không cười, hút vào phổi rồi à.
12:42Khá thành thạo đấy, chỉ có điều nụ cười đó, lại mang chút nghiến răng.
12:46Tôi bật cười, hút đủ chưa?
12:48Tôi gật, dù mùi không tệ, nhưng thuốc lá vốn chẳng tốt cho sức khỏe.
12:53Tống dẫn chiêu bảo tôi dập thuốc, tôi nghe lời.
12:56Ngồi xuống cạnh tôi, cô ấy hơi nghiêng người, ánh mắt rán lên mặt tôi.
13:00Ánh đèn neon hát lên tạo nên vẻ dịu dàng mềm mại hiếm thấy trong đôi mắt tống dẫn chiêu.
13:05Khoảng cách càng lúc càng gần, gần đến mức cơ thể gần như chạm vào nhau.
13:08Nhận ra điều sắp xảy ra, tim tôi đập rồn rập.
13:12Một luồng gió thoảng qua, vai tôi trợt nặng xuống.
13:15Tống dẫn chiêu cúi người, khoác áo vest lên cho tôi.
13:18Khác xa với hành động tôi tưởng tượng, tôi hơi ngẩn ra.
13:21Cô ấy giải thích nhỏ rộng, thấy cô đang run.
13:24Dừng một chút, tống dẫn chiêu nói tiếp.
13:27Với lại, lưng cô trắng quá, trói mắt tôi.
13:30Rồi cô ấy nhớ mày, đang mong chờ điều gì sao.
13:33Tôi im bặt hai giây, vành tay lập tức đỏ bừng lan xuống cả cổ.
13:37Tống dẫn chiêu khẽ bật cười.
13:39Ngay sau đó, cô nấy cúi đầu, môi chạm môi.
13:42Trong khoảnh khắc đó, đầu tôi như nổ tung.
13:45Phải nói thật, tống dẫn chiêu hôn rất giỏi.
13:48Bờ môi mềm, kỹ thuật thành thạo, gần như tấn công áp đảo.
13:52Tôi bị hôn tới mức đầu óc mụ mị.
13:54Nhưng càng như vậy, trong lòng tôi càng tắc ngẹ.
13:57Cuối cùng không chịu nổi nữa, tôi đẩy tống dẫn chiêu ra.
14:00Cô ấy khựng lại, sao vậy?
14:02Tôi thở gấp, bật thốt, kỹ thuật hôn của cô đúng là điêu luyện.
14:06Ở nước ngoài chắc cũng không ít người như vậy với cô nhỉ.
14:09Tống dẫn chiêu lập tức nắm được trọng điểm, ý gì?
14:11Chúng ta từng quen nhau, hoặc từng hôn nhau.
14:14Tôi nhận ra mình lỡ lời, đành quay mặt sang chỗ khác.
14:18Cô ấy kéo tôi lại, ánh mắt nghiêm túc, chu nhược nguyệt, nói rõ đi.
14:22Trước đây giữa chúng ta là quan hệ gì?
14:25Tôi im lặng, cô ấy tiếp tục, giọng hơi run, tôi về nước, là để tìm lại ký ức đã
14:30mất.
14:31Từ khi ra nước ngoài, tôi luôn có cảm giác mình quên điều gì đó.
14:34Gần đây cảm giác ấy càng rõ, nên tôi mới quay về.
14:38Bàn tay đặt trên vai tôi của Tống dẫn chiêu khẽ run, làm ơn nói cho tôi sự thật.
14:43Điều này, thật sự rất quan trọng với tôi.
14:45Nghe vậy tôi mới chậm rãi ngởng đầu nhìn Tống dẫn chiêu.
14:489 năm trước, chúng tôi từng là người yêu của nhau.
14:51Tôi từng thấy mọi vẻ đẹp của cô ấy.
14:54Tôi biết khi hôn, Tống dẫn chiêu sẽ hơi nghiêng đầu,
14:56và khi đó có thể nhìn thấy nốt ruồi nhỏ đỏ nhạt nơi giái tai.
15:00Những ngày còn đi học, vì Tống dẫn chiêu mà cuộc sống của tôi luôn đầy màu hồng.
15:04Thậm chí ngay cả khi học bài trong thư viện,
15:06gò má của cô gái đang uống nước trái cây đối diện cũng đỏ như góc tập bài của tôi.
15:11Đôi mắt sáng ấy luôn lén nhìn sang tôi, cho đến khi mẹ cô ấy tìm đến tôi.
15:16Tôi từng thấy Tổng Giám đốc nhà họ Tống mạnh mẽ oai phong trên thương trường,
15:20nhưng ngày đó bà thu hết mọi sắc bén,
15:22chỉ bình tĩnh dùng thân phận một người mẹ yêu cầu tôi rời xa Tống dẫn chiêu.
15:26Ta chỉ có một đứa con gái, tương lai nó sẽ ra nước ngoài du học.
15:30Đợi đến khi học thành để trở về, nó sẽ thiếp quản công ty của ta.
15:34Những gì con đang làm bây giờ, đều là đang làm chậm trễ tương lai của nó.
15:38Tôi im lặng, sau đó tôi đề nghị chia tay,
15:41và dùng thôi miên xóa đi ký ức của Tống dẫn chiêu.
15:44Sự thật chứng minh rằng tôi rất có thiên phú trong chuyện thôi miên,
15:47dù chỉ tự học nhưng khi thực hành vẫn rất thành công.
15:50Như ý nguyện của chúng tôi, Tống dẫn chiêu ngoan ngoãn ở nước ngoài suốt 9 năm,
15:54còn tôi cũng một mình đứng nguyên nơi đó 9 năm trời.
15:58Về sau, mỗi lần thôi miên trị liệu cho bệnh nhân,
16:01tôi đều nhớ đến ánh mắt khi đó của Tống dẫn chiêu,
16:03sau khi bị thôi miên, đôi mắt mơ hồ, xa lạ, đầy hoang mạng ấy.
16:08Đến giờ nghĩ lại, tim tôi vẫn đau nhói từng cơn.
16:11Trở về hiện thực, tôi cúi mắt, khẽ nói,
16:13cô chắc là muốn nghe thật không?
16:15Tống dẫn chiêu không một chút do dự mà gật đầu.
16:18Tôi nhẹ giọng nói, quan hệ đồng tính.
16:21Tống dẫn chiêu xứng lại, tôi nhấn mạnh từng chữ,
16:23tôi nói, trước đây chúng ta là người yêu đồng tính.
16:26Lần này đã nghe rõ chưa?
16:28Tống dẫn chiêu trông như bị đà kích mạnh,
16:30cúi đầu xuống.
16:31Tôi tự dĩu cười, không chấp nhận được à?
16:34Thôi vậy, dù sao theo nhận thức hiện tại của cô ấy,
16:37hồi cấp 3 hẳn là chưa thích con gái.
16:39Không nên nói ra,
16:41bây giờ e rằng ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa.
16:44Tôi định đứng dậy rời đi,
16:46thì bờ vai bị người ta giữ lại.
16:48Tống dẫn chiêu tựa vào vai tôi,
16:50khẽ bật cười.
16:51Cuối cùng cũng chịu thừa nhận rồi à?
16:53Tôi xứng người.
16:54Tống dẫn chiêu ung dung ngồi thẳng dậy,
16:56A Nguyệt,
16:57tuy không rõ lúc đó vì sao em phải thôi miên tôi,
17:00nhưng tôi không bị em thôi miên thành công đâu.
17:02Bị ép ra nước ngoài,
17:03bao năm qua tôi chưa từng quên em.
17:06Ở nước ngoài cũng chẳng có ai khác.
17:08Cô ấy cong môi,
17:09còn chuyện em nói kỹ thuật hôn của tôi giỏi hơn ấy,
17:12em có thể hiểu là thiên phú bẩm sinh.
17:14Tôi nhìn chầm chầm Tống dẫn chiêu,
17:16cô nói thật.
17:17Cô ấy lười biếng đáp một tiếng ử.
17:19Giây tiếp theo,
17:20tôi kéo Tống dẫn chiêu lại hôn.
17:22Kỹ thuật hôn của tôi thì vụn về,
17:24ngây ngô hơn.
17:25Ban đầu còn miễn cưỡng chiếm thế thượng phong,
17:27nhưng rất nhanh đã bị cô ấy nắm sau gáy chỉnh lại tư thế.
17:30Càng nghĩ càng tức,
17:32trước khi tách ra tôi cắn mạnh một cái làm rách môi của Tống dẫn chiêu.
17:35Cô ấy chạm vào vết thương,
17:37vẻ mặt lại toàn là hoài niệm,
17:38tôi nhớ lần đầu hôn em,
17:40em cũng cắn tôi chỗ này.
17:42Tôi nghiến răng,
17:43im đi,
17:44vậy sao chị không về nước sớm hơn?
17:46Tống dẫn chiêu ủy khuất nói.
17:48Hồi chia tay,
17:49em không nói lý do,
17:50tôi tưởng là em không thích tôi nữa.
17:53Cũng nghĩ có phải em sợ tôi tiếp tục quấn lấy em
17:55nên mới thôi miên tôi quên em,
17:57vì vậy tôi không dám về.
17:59Nhưng lại sợ kéo dài thêm,
18:00lỡ em kết hôn sinh con thì sao?
18:02Kết quả vừa về đã thấy em bị người ta tán tỉnh,
18:05còn là em họ tôi.
18:06Nỗi lo của Tống dẫn chiêu thật sự chẳng có chút logic nào.
18:10Hồi cấp 3,
18:11tôi là người lén thích cô ấy trước.
18:13Dù sau đó cô ấy theo đuổi tôi,
18:15tôi cũng chưa bao giờ nghi ngờ xu hướng của chính mình.
18:18Thế nên tôi tuyệt đối sẽ không kết hôn sinh con.
18:20Lúc này Tống dẫn chiêu ôm tôi,
18:22còn rúc rúc vào,
18:23A Nguyệt,
18:24mỗi ngày ở nơi xứ người tôi đều nhớ em.
18:26Ôm chặt tôi không nói,
18:28còn rụi tới rụi lui.
18:29Cô ấy biết tôi mềm không chịu được cứng.
18:32Tôi đau đầu,
18:33vậy mà lúc về nước còn giả vờ xa lạ làm gì?
18:35Tống dẫn chiêu vô tội,
18:37vì tôi tự biết mình không phải thanh mai chúc mã trở về.
18:40Nhiều nhất chỉ là,
18:41người yêu cũ bám giết không buông.
18:43Tôi khựng lại,
18:44làm âm đủ rồi,
18:45cô ấy rụt rè nhìn tôi,
18:47vậy bây giờ chúng ta là quan hệ gì?
18:49Tôi lạnh mặt,
18:50quan hệ người yêu cũ bám giết không buông.
18:52Tống dẫn chiêu không hiểu,
18:53cũng không muốn chấp nhận.
18:55Tại sao không thể quay lại?
18:57Và tại sao em lại chọn thôi miên tôi sau khi chia tay?
19:00A Nguyệt,
19:01rõ ràng em còn thích tôi,
19:02nói cho tôi biết đi được không?
19:04Tôi né tránh,
19:06đừng hỏi nữa.
19:07Cô ấy nói đúng,
19:08tôi đúng là vẫn thích cô ấy.
19:10Cảm nhận vòng tròn nhẫn bạc cọ nhẹ vào da,
19:12tôi cục mắt.
19:139 năm tự cho rằng Tống dẫn chiêu quên mình,
19:15tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện quên cô ấy.
19:18Chữ viết tắt khác bên trong chiếc nhẫn là bằng chứng rõ ràng nhất.
19:22Như năm đó,
19:22lúc tạm biệt,
19:23với mẹ Tống dẫn chiêu,
19:25người phụ nữ luôn tao nhã ấy đã mỉm cười
19:27mà bảo hy vọng tôi đừng ảnh hưởng đến quan hệ mẹ con của họ.
19:30Tôi không trả lời,
19:32lúc chia tay tôi tìm một lý do thấp hèn đến mức không thể nghe nổi.
19:35Công bằng mà nói,
19:36tôi không muốn làm dặn nứt tình cảm mẹ con họ.
19:39Huống hồ những lời bà ấy nói không sai,
19:41tôi đúng là đang kéo lùi tương lai của Tống dẫn chiêu.
19:44Thấy mềm không được,
19:45Tống dẫn chiêu lại trở về vẻ mặt lạnh nhạt.
19:48Không muốn nói,
19:49được thôi.
19:50Cô ấy cười nhạt,
19:51thong thả nói,
19:52dù sao tôi cũng đã về rồi.
19:54Thời gian nhiều lắm,
19:55tôi sẽ từ từ ở bên em,
19:57câu trả lời rồi sẽ có thôi.
19:59Tôi khẽ đáp,
20:00tôi mong chỉ có một tương lai tốt hơn,
20:02chứ không phải chỉ có thể nắm tay tôi trong dạp chiếu phim không một bóng người.
20:06Tống dẫn chiêu khoanh tay,
20:07A Nguyệt,
20:08em có quên là dạp chiếu phim không người đó,
20:10là dạp tư của nhà tôi không?
20:12Cô ấy dừng một chút,
20:14nếu em muốn,
20:15lần sau chúng ta ra dạp công cộng cũng được.
20:17Tôi cứng họng.
20:18Do bản tính nhút nhát,
20:20cuối cùng tôi vẫn không nói ra lý do.
20:22Những ngày tiếp theo,
20:23Tống dẫn chiêu bắt đầu bám tôi thật sự.
20:26Có lẽ cô ấy tin vào chân lý nữ nhân động thủ bất động khẩu,
20:29so với quấy giày trên mạng,
20:30Tống dẫn chiêu càng thích chặn tôi ngoài đời hơn.
20:33Vài lần đầu gặp cô ấy ở tiệc thương mại,
20:35tôi đều tránh đi,
20:36nhưng Tống dẫn chiêu lúc nào cũng có thể phát hiện ra tôi,
20:39sau đó bước thẳng lại,
20:40chỉ nói hai chữ,
20:42trùng hợp nhỉ.
20:43Rồi mặt dày ở bên tôi suốt cả buổi,
20:45ban đầu tôi còn muốn cản,
20:47nhưng cô ấy không nghe.
20:48Lần sau gặp vẫn như thế,
20:50cuối cùng tôi đành mặc kệ,
20:52Tống dẫn chiêu không phải người khoa trường.
20:54Nhưng chỉ cần có người để ý một chút,
20:56hành tung của cô ấy sẽ rõ rành rành.
20:58Ví dụ như người quan tâm Tống dẫn chiêu nhất,
21:01là mẹ cô, Tống chi Ý.
21:03Bà ấy lại tìm đến tôi.
21:05Vừa trớm thu,
21:06thời tiết vẫn chưa lạnh lắm,
21:07nhưng Tống chi Ý đã khoác sẵn một chiếc áo khoác màu nhạt,
21:10còn quàng thêm khăn.
21:12Xin lỗi,
21:12lúc sinh dẫn chiêu tôi để lại bệnh,
21:14nên hơi sợ lạnh.
21:16Trong quán cà phê,
21:17bà khẽ nhún vai rồi mỉm cười đưa tay về phía tôi,
21:20lâu rồi không gặp,
21:21cô trù.
21:21Tôi đứng dậy bắt tay,
21:23sau đó cùng bà ngồi xuống.
21:25Cô trù là người thông minh,
21:26tôi sẽ không vòng vo nữa.
21:28Lần này gặp cô là vì chuyện của dẫn chiêu.
21:31Tôi nghe đây,
21:32con bé bây giờ vẫn cố chấp muốn phát triển quan hệ với cô.
21:35Chiêu bài đưa ra nước ngoài đã hết tác dụng rồi,
21:38đường viên hàm tôi cứng lại,
21:39vậy là.
21:41Tống chi Ý đặt ly cà phê xuống,
21:43nghiêm túc nói,
21:44tôi hy vọng cô có thể trực tiếp từ chối nó.
21:46Đôi mắt sắc bén,
21:47khác hoàn toàn với ánh mắt của Tống dẫn chiêu,
21:50lướt qua gương mặt tôi.
21:51Bà nói nhẹ nhưng lạnh lùng,
21:53tốt nhất là dùng cách cực đoan một chút.
21:55Cụ thể dùng cách nào,
21:57tôi tin rằng cô Chu có thể nghĩ ra một phương án tốt.
22:00Trong thoáng chốc,
22:01tôi xiết chặt quai tách trả.
22:03Tôi biết rõ Tống dẫn chiêu thích tôi,
22:05và cũng hiểu,
22:06nếu tôi thật sự làm theo lời bà ấy,
22:08thì giữa chúng tôi mãi mãi không còn khả năng gì nữa.
22:11Rằng co rất lâu,
22:12tôi gần như buông xuôi mà đáp,
22:13tôi về suy nghĩ đã.
22:15Tống chi Ý khẽ gật đầu,
22:17tôi tin cô sẽ đưa ra lựa chọn giống như 9 năm trước.
22:20Về đến nhà,
22:21lòng tôi dối bời.
22:22Đúng cuối tuần,
22:23thiệu vọng đang học online.
22:25Quảng cáo trên video vừa hiện lên,
22:27thằng nhóc ngẩn đầu nhìn tôi,
22:29chị,
22:29có chuyện gì à?
22:30Nói ra đi,
22:31biết đâu em góp được ý.
22:33Tôi thở dài,
22:34không ngờ chuyện liên quan đến Tống dẫn chiêu
22:36lại khiến tôi quản lý cảm xúc kém
22:38đến mức bị em trai nhìn ra.
22:39Tôi ngả người xuống sofa,
22:41hiếm khi để lộ ráng vẻ mệt mỏi như thế.
22:44Từ trước đến nay,
22:45tôi luôn xem thiệu vọng như đứa trẻ,
22:47nhưng kiểu xem là yêu thương,
22:48không phải qua loa cho xong chuyện.
22:50Hơn nữa,
22:51là do tôi nuôi nó lớn,
22:52tôi không định giấu.
22:54Thế nên tôi nói thẳng,
22:55giọng thoải mái hơn thường ngày.
22:57Là chuyện tình cảm,
22:58thiệu vọng khẽ ử,
23:00ra hiệu đang nghe.
23:01Khi chị bằng tuổi em,
23:02chị từng yêu một cô gái.
23:04Nghe thế,
23:05thiệu vọng hơi sững người.
23:06Nhưng với giao tiếp của tôi những ngày qua,
23:08thằng bé nhanh chóng đoán ra cái tên,
23:10cô Tống.
23:11Tôi gật đầu,
23:12là cô ấy.
23:14Rồi kể tiếp,
23:15năm đó vì gia đình không chấp nhận,
23:16họ đưa cô ấy ra nước ngoài.
23:18Chị cũng tính là một phần gây tổn thương cho cô ấy.
23:21Bây giờ cô ấy về rồi vẫn thích chị,
23:24còn chị cũng vẫn thích cô ấy.
23:25Nhưng trở ngại từ gia đình chưa biến mất.
23:28Chị luôn cảm thấy
23:29mình đang làm chậm trễ tương lai của cô ấy.
23:31Trong lòng tôi vô cùng phức tạp.
23:33Chuyện này không giống chuyện của cô bé bên nhà họ ôn.
23:36Hai cô bé ấy chỉ thiếu trải đời,
23:38gia đình hai bên lại ủng hộ,
23:40chỉ cần thêm một cơ hội là ở bên nhau được.
23:42Nên tôi mới dự dàng khuyên các em nói rõ lòng mình.
23:45Còn tôi và Tống dẫn chiêu,
23:47khoảng cách giữa chúng tôi chất đầy những điều cô ấy không biết.
23:51Không phải vài câu là giải thích được,
23:53tôi bực bội xoay chiếc nhẫn bạc.
23:54Cảm giác kim loại phủ lên mặt trong hơi gồ ghề của chữ khắc khiến tâm trạng tôi dần lắng
23:58lại.
23:59Tôi nghĩ, trong kế hoạch ban đầu,
24:02Tống dẫn chiêu đáng ra sẽ sống cả đời ở nước ngoài.
24:04Còn tôi, thỉnh thoảng chạm vào gương mặt đã nhạt màu trong ký ức là đủ rồi.
24:09Thế nên khi Tống dẫn chiêu mới về nước,
24:11dù cô ấy tỏ ý, tôi cũng định từ chối.
24:13Tống dẫn chiêu có con đường của mình.
24:16Hà tất vì tôi mà mâu thuẫn với gia đình,
24:18chịu ánh mắt kỳ thị.
24:20Nhưng người sống sờ sờ trước mặt lại khiến tôi tham lam.
24:23Vì vậy tôi mới không lập tức đồng ý đề nghị của Tống chi ý,
24:26nghĩ tới chuyện lần nữa tránh xa cô ấy.
24:29Thiệu vọng nghe xong thì đột nhiên nói,
24:30sao chị không hỏi xem cô Tống có muốn sống theo con đường mà mọi người sắp đặt không?
24:35Em chỉ thấy,
24:36chị ngay cả câu em nói lúc 9 tuổi chị cũng từng nghiêm túc lắng nghe,
24:39thì càng nên nói sự thật cho cô ấy,
24:41để cô ấy tự quyết địch.
24:43Tôi giữ người.
24:44Nó nói đúng,
24:45tôi đúng là người trong cuộc nên mù quáng.
24:47Từ đầu đến cuối,
24:49tôi và Tống chi ý đều tự cho mình cái quyền vi tốt cho Tống dẫn chiêu,
24:52mà chưa từng hỏi cô ấy có muốn hay không.
24:55Tống dẫn chiêu là con người bằng xương bằng thịt,
24:57phải có quyền tự chọn cuộc sống của mình.
24:59Khoảnh khắc ấy,
25:01đầu tôi bừng sáng.
25:02Chị hiểu rồi.
25:03Thiệu vọng đóng iPad,
25:05đứng dậy,
25:06biết muốn làm gì thì cứ làm thôi.
25:08Đó cũng là chị dạy em.
25:10Tôi bật cười,
25:11đưa cho nó màn hình hiển thị chuyển khoản thành công.
25:13Không, biết rồi.
25:14Cầm tiền tư vấn mà đi hẹn hò với bạn trai mê nhấp ảnh của em đi.
25:18Nhà họ thiệu tài sản rất lớn.
25:20Trước đây họ từng có ý để tôi tiếp quản,
25:23nhưng sau khi tôi làm sập mấy công ty con liên tiếp,
25:25cộng thêm tôi không có hứng thú,
25:27chuyện đó coi như chấm dứt.
25:29Thay vào đó,
25:30tôi nhận một phần cổ phần của công ty chủ lực.
25:32Đổi lại,
25:33thỉnh thoảng khi ba mẹ bận,
25:34tôi phải thay họ đi gặp khách hàng.
25:36Không khéo,
25:37ngày hẹn khách lần này lại trùng sinh nhật Tống Dẫn Chiêu.
25:40Dạo này tôi không nỡ cự tuyệt cô ấy như trước.
25:43Hôm ấy Tống Dẫn Chiêu năn nỉ mãi tôi mới chịu nhận lời đến giữ sinh nhật.
25:47Bây giờ chỉ biết gọi điện xin lỗi.
25:49Điện thoại kết nối,
25:50có lẽ vì khúc mắt đã được tháo gỡ phần nào,
25:53giọng tôi chầm ổn thường ngày nay hơi giao động.
25:55Xin lỗi,
25:56em có hẹn rồi.
25:57Bên kia im lặng một lúc,
25:59hình như tôi là người hẹn em trước,
26:01phải không?
26:01Tôi càng thấy ái náy,
26:03thật xin lỗi.
26:04Sự yên tĩnh không tiếng vang khiến bầu không khí thêm ngột ngạt.
26:07Bên em chắc đến mấy giờ?
26:09Tầm 8 rưỡi.
26:11Giọng Tống Dẫn Chiêu bỗng trở nên nhẹ nhàng,
26:12vui vẻ,
26:13không sao.
26:14Tôi đợi,
26:15chỉ cần em đến là được rồi.
26:17Tôi khẽ nói,
26:18cảm ơn chị.
26:19Cô ấy bật cười khẽ,
26:21đừng nghĩ nhiều.
26:21Tôi chuẩn bị quà cho em rồi,
26:23hy vọng em thích.
26:24Cút điện thoại xong,
26:26sống mũi tôi hơi cay cay.
26:27Rõ ràng hôm nay là sinh nhật của Tống Dẫn Chiêu,
26:30vậy mà ngược lại còn chuẩn bị quà cho tôi.
26:32Tôi quyết định sẽ thẳng thắn nói hết mọi chuyện với cô ấy trong buổi tiệc sinh nhật này.
26:37Rất nhanh đã tới ngày sinh nhật của Tống Dẫn Chiêu,
26:39cũng là ngày tôi phải đi gặp khách hàng.
26:41Khi gặp mặt,
26:42tôi bất ngờ vì đối phương còn rất trẻ.
26:44Người đàn ông đó chạc tuổi tôi,
26:46dáng vẻ nho nhã,
26:48diện mạo điển trai.
26:49Khi ngồi xuống còn gà lăng kéo ghế cho tôi.
26:51Sau đó anh ta bắt đầu nói chuyện với tôi bằng dáng vẻ văn nhã lễ độ,
26:55nếu như không phải hễ mở miệng là không rứt được.
26:58Lúc đầu còn là chuyện hợp tác thương mại,
27:00chẳng mấy chốc liền chuyển sang đề tài về bản thân.
27:03Tôi mơ hồ cảm thấy kỳ lạ,
27:05không hiểu sao hôm nay cái buổi gặp mặt này
27:07so với một buổi bàn chuyện làm ăn
27:09lại càng giống một buổi xem mắt.
27:11Cũng không hẳn, tôi âm thầm suy nghĩ.
27:14Nhưng so với việc nghiên cứu sự bất thường của người đàn ông đó,
27:17lúc này còn có chuyện khác khiến tôi không thể tập trung.
27:20Thời gian đã vượt quá 8 giờ rưỡi.
27:22Trên mặt người đàn ông vẫn luôn giữ nụ cười ôn hòa.
27:25Anh ta đẩy nhẹ gọng kính nửa viên màu vàng
27:28rồi tự mình lại mở một chủ đề mới.
27:30Tôi khẽ nhíu mày mà khó nhận ra.
27:32Nhận ra đối phương cố ý kéo dài thời gian.
27:35Tôi chỉ đáp vài câu rồi đứng dậy.
27:37Tôi mỉm cười nhạt.
27:38Anh Trần, lần gặp này rất vui.
27:40Mong lần sau lại được gặp anh.
27:42Có vẻ không ngờ tôi kết thúc câu chuyện dứt khoát như vậy.
27:45Đối phương xứng người một lúc.
27:47Sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa không
27:49rồi cũng đứng dậy bắt tay tôi.
27:52Tạm biệt.
27:53Tôi lái xe đến biệt thự của Tống Dẫn Chiêu.
27:55Trên đường liên tục gặp đèn đỏ.
27:57Trong lúc chờ đèn đỏ, tôi mở hộp trang sức.
28:00Lúc rời nhà hàng, tôi không đến tìm cô ấy
28:02ngay mà ghé cửa tiệm lấy quà.
28:04Trong chiếc hộp nhung màu đen nhỏ bằng lòng
28:06bàn tay là một sợi vòng tay vàng nguyên chất
28:08làm theo lối thủ công cổ.
28:10Khi chọn kiểu, có hai bản, bạc và vàng.
28:13Vòng bạc thì nhẹ và tinh giản,
28:15nhưng thiết kế vòng vàng cũng không hề phô trường.
28:17Hơn nữa, tôi luôn muốn tặng cho Tống Dẫn Chiêu
28:20thứ tốt nhất, đẹp nhất và đắt nhất.
28:22Cuối cùng tôi chọn vòng vàng.
28:24Thành phẩm quả nhiên không làm tôi thất vọng.
28:26Tôi vuốt nhẹ sợi dây thanh mảnh mềm mượt ấy
28:28trong đầu không tự chủ hiện lên biểu cảm
28:30của Tống Dẫn Chiêu khi nhận được quả.
28:33Đèn chuyển xanh, tôi lập tức lái đi.
28:35Khi đến nơi, đã trễ hơn thời gian hẹn hai tiếng,
28:38tôi tìm thấy Tống Dẫn Chiêu trong biệt thự.
28:40Lúc đó cô ấy đang chăm chú nhìn một tấm ảnh.
28:43Phòng khách bừa bộn, chắc hẳn buổi tiệc đã tàn.
28:46Không khi có chút mùi sáp nhạt, tôi cúi mắt xuống.
28:49Những cây nến chỉ mới được thắp lên
28:51sau khi khách đã về, vừa tắt không lâu.
28:53Chiếc bánh kem trên bàn vẫn còn nguyên vẹn.
28:56Có lẽ cuối cùng cũng nhận ra
28:57trong phòng có thêm một người, Tống Dẫn Chiêu ngởng đầu.
29:01Nhìn thấy tôi, cô ấy chỉ lạnh nhạt gật đầu,
29:04vẫn chịu đến ả.
29:05Cũng khá đấy, tim tôi trợt xiết lại.
29:07Tôi vừa định nói gì đó,
29:09phút tiếp theo cô ấy nhẹ nhàng ném tấm ảnh
29:11trong tay lên bàn.
29:12Nhìn rõ nội dung bức ảnh,
29:14sắc mặt tôi lập tức chầm xuống.
29:16Trong ảnh chính là cảnh tôi gặp mặt anh Trần tối nay,
29:19không biết bị ai chụp lén rồi đưa cho cô ấy.
29:22Khoảng cách xã giao hoàn toàn bình thường,
29:24vậy mà dưới góc chụp đầy chú ý,
29:25ý nghĩa lại biến dạng hoàn toàn.
29:28Muốn giải thích không?
29:29Tôi hỏi, em trả lời.
29:31Tống Dẫn Chiêu khoanh tay,
29:32dừng một chút, em nói gì tôi cũng tin.
29:35Những chuyện xảy ra mấy ngày nay trật kết nối với nhau,
29:38tôi lập tức hiểu mình đã bị răng bẫy.
29:40Cổ họng tôi hơi căng lại,
29:41chị nghe em.
29:43Tống Dẫn Chiêu khẽ lắc đầu,
29:44không, tôi hỏi.
29:46Em chỉ cần trả lời phải hoặc không phải,
29:48tôi nhìn cô ấy thật sâu,
29:50được.
29:51Người trong ảnh là đối tượng hẹn em tối nay,
29:53em đến trễ cũng vì đi gặp anh ta.
29:55Phải,
29:56em nói chuyện với anh ta rất vui vẻ.
29:58Nhìn vào hình ảnh tôi mỉm cười,
30:00còn ánh mắt sáng rực của đối phương,
30:02tôi hiểu mình không thể bào chữa.
30:04Phải.
30:05Câu hỏi cuối cùng,
30:06mấy ngày nay em không từ chối tôi,
30:08chỉ vì không nỡ.
30:09Phải.
30:11Tống Dẫn Chiêu bật cười tự diễu,
30:12đến lừa tôi một câu em cũng thấy không cần thiết sao.
30:15Ánh mắt cô rời xuống hộp quà trong tay tôi,
30:18cho tôi.
30:19Ừ.
30:20Ngay sau đó Tống Dẫn Chiêu đứng dậy,
30:22giọng bình thản,
30:23không cần.
30:24Nếu em không thích tôi,
30:25thì mấy thứ thương hại gì đó hãy thu lại.
30:27Trước đây là tôi đường đột,
30:29sau này tôi sẽ biết điều mà tránh xa em.
30:32Tôi vội lắc đầu định giải thích,
30:34nhưng khi định bước đến,
30:35cô ấy khẽ nói,
30:36nếu ngay từ đầu chúng ta đừng bắt đầu thì tốt rồi.
30:39Cơ thể tôi khựng lại,
30:41tất cả lời muốn nói đều chẳng còn ý nghĩa.
30:43Nắm tay xiết rồi lại buông,
30:45cuối cùng chỉ là buông thỏng bất lực bên người.
30:47Tống Dẫn Chiêu rời đi,
30:49trong biệt thự chống trải chỉ còn lại tôi.
30:51Sau khi bình tĩnh lại,
30:52tôi lập tức nghĩ đến nghi phạm lớn nhất.
30:54Người duy nhất có động cơ dựng lên kế này,
30:56chỉ có một,
30:57Tống Chí.
30:59Tôi đi thẳng đến trụ sở tập đoàn Tống Thị tìm Tống Chi Ý.
31:02Hình như bà ta đã đoán được tôi sẽ tìm đến,
31:05vừa bước vào tòa nhà đã có nhân viên dẫn tôi đi thăng máy riêng lên tầng cao.
31:08Rất nhanh đến văn phòng tổng giám đốc.
31:11Thấy tôi đến,
31:12Tống Chi Ý chẳng buồn ngừng đầu,
31:13quả nhiên cô vẫn chưa quên Dẫn Chiêu.
31:16Xem ra mấy năm đó cô sống cũng chẳng dễ dàng.
31:19Tôi gật đầu,
31:209 năm nay đúng là rất khó khăn.
31:22Nghe vậy,
31:22cuối cùng bà ta cũng chịu đặt tài liệu xuống,
31:25bật nắp bút ký cạch một tiếng rồi ngừng lên nhìn tôi.
31:28Lần này cô đến vì mục đích gì?
31:30Tôi không né tránh,
31:31từ chuyện đổi đối tác hợp tác,
31:33đến việc thuê người chụp lén rồi đưa ảnh cho Tống Dẫn Chiêu.
31:36Bà phí công bày ra vở kịch lớn như vậy,
31:38chỉ để khiến tôi rời xa cô ấy.
31:40Không khí căng như dây cung.
31:42Một giây sau,
31:43Tống Chi Ý ngạc nhiên hỏi ngược,
31:45không thì sao?
31:46Tôi không muốn con gái mình yêu người cùng giới,
31:48như vậy có gì sai?
31:50Nhớ đến ráng vẻ thất thần của Tống Dẫn Chiêu khi rời đi,
31:53tim tôi nhói mạnh.
31:54Tôi thở ra một hơi,
31:55đương nhiên không sai.
31:56Ngược lại,
31:57bà còn làm rất tốt.
31:59Sắp mặt Tống Chi Ý vẫn nhạt,
32:01cảm ơn đã khen.
32:02Sau này tôi sẽ quản lý Dẫn Chiêu tốt hơn.
32:04Chuyện trước đây phiền cô rồi.
32:06Tôi bật cười nhẹ,
32:08Tống Chi Ý nhíu mày,
32:09cô cười gì?
32:10Lời còn chưa rứt,
32:11bà ta như phát hiện ra gì đó,
32:13ánh mắt dừng trên đôi khuyên tai của tôi,
32:15rọng trầm xuống,
32:16trên tay cô đeo cái gì vậy?
32:18Đúng lúc này,
32:19cửa phòng làm việc lại bị đẩy ra lần nữa,
32:21Tống Dẫn Chiêu xảy bước đi vào.
32:23Cô ấy dừng lại bên cạnh tôi,
32:25rồi nắm lấy tay tôi,
32:26kiên định nhìn về phía Tống Chi Ý.
32:28Mẹ,
32:29con đều nghe thấy rồi,
32:30con sẽ không chia tay A Nguyệt,
32:32không khí lập tức căng thẳng hẳn.
32:34Tống Chi Ý trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc,
32:36không phải hai đứa đã dặn nứt rồi sao?
32:39Tại sao?
32:40Tôi đưa tay khẽ chạm vào chiếc khuyên tai đang đeo,
32:43đây là món quà Tống Dẫn Chiêu tặng tôi tối qua.
32:46Tống Chi Ý giám sát mọi động thái của Tống Dẫn Chiêu,
32:49đương nhiên biết đôi khuyên này xuất tử cô ấy.
32:51Thời gian quay lại tối hôm qua,
32:53khi tôi còn tưởng lần này hai chúng tôi sẽ thật sự kết thúc,
32:56bartender gọi điện cho tôi.
32:58Cô ấy nói Tống Dẫn Chiêu xây bí tỉ trong quán,
33:01bảo tôi mau đến đón người.
33:03Sợ tôi không tin,
33:03còn cố ý đưa điện thoại lại gần phía Tống Dẫn Chiêu
33:06để tôi nghe giọng cô ấy lầm bầm trong men rượu.
33:08Tôi nắm chặt điện thoại,
33:10nghe tiếng ồn ào và những lời lầm bầm say xỉn từ đầu dây bên kia,
33:13phóng xe như bay đến quán bar đó.
33:15Đến nơi thì tôi phát hiện tình hình còn tệ hơn tôi tưởng.
33:19Không biết vì sao em họ của Tống Dẫn Chiêu cũng ở đó,
33:22đang đỡ lấy cô ấy,
33:23lúc này đã mê man gần như không còn tỉnh táo.
33:26Bartender ở bên cạnh thuần thục giúp cô ấy nôn bớt rượu.
33:29Thấy tôi đến, hai người họ tự giác tránh ra.
33:35Là một bác sĩ tâm lý,
33:36tôi hiểu rõ việc nói rõ ràng mọi chuyện quan trọng đến mức nào.
33:40Nếu bệnh nhân không chịu nói thật,
33:41vấn đề sẽ không bao giờ được giải quyết.
33:44Trước đây tôi bị cuốn vào mớ cảm xúc hỗn loạn mà quên mất điều này,
33:47nhưng bây giờ thì khác rồi.
33:49Thế là tôi vừa chăm sóc Tống Dẫn Chiêu vừa nói rõ hết mọi hiểu lầm.
33:53Cuối cùng, mọi khúc mắt được tháo gỡ.
33:55Trở lại hiện tại,
33:56sau khi sâu chuỗi lại mọi chuyện,
33:58Tống Chi Ý chỉ có thể lộ vẻ bất lực.
34:01Mẹ biết ngay mà,
34:02con gái người ta chỉ cần ngóc tay một cái là con quay về liền.
34:05Bị nói trúng tim đen,
34:07Tống Dẫn Chiêu mặt không đổi sắc,
34:08tim không rung một nhịp.
34:10Mẹ, đến nước này rồi,
34:11con sẽ không để mẹ can thiệp chuyện tình cảm của con nữa.
34:15Tống Chi Ý coi như không nghe thấy.
34:17Không được,
34:18mẹ không đồng ý hai đứa ở bên nhau.
34:20Tống Dẫn Chiêu nhíu mày định nói gì đó,
34:22nhưng bị tôi khẽ kéo tay áo, ngăn lại.
34:25Tôi nghiêm túc nhìn Tống Chi Ý,
34:26hỏi ra thắc mắc mà tôi giấu sâu nhiều năm.
34:29Tống Tổng,
34:29tại sao rõ ràng bà không ghét người đồng tính,
34:32nhưng lại phản đối tôi và Dẫn Chiêu.
34:34Trước đây tôi còn quá trẻ,
34:36người thơ nghĩ rằng bà ta thấy đồng tính khác
34:38người nên mới ép hai chúng tôi chia tay.
34:40Nhưng nhớ lại lúc nãy,
34:42khi bà ta nói mình không muốn con gái yêu người cùng giới,
34:45nét mặt không có chút ghép bỏ nào.
34:47Tất cả cho thấy,
34:49bà ấy chỉ đơn giản không muốn Tống Dẫn Chiêu yêu con gái,
34:51chỉ vậy mà thôi.
34:53Tống Chi Ý thở dài,
34:54không hổ là làm nghề tâm lý.
34:56Có lẽ nghĩ đến điều gì,
34:58Tống Dẫn Chiêu khẽ lẩm bẩm,
34:59mẹ chưa từng cho con biết gì về người thân ruột thịt còn lại của con.
35:03Tống Chi Ý im lặng dây lát,
35:04ngày nay cuối cùng cũng đến.
35:06Ánh mắt bà trở nên phức tạp,
35:08như đang rơi vào hồi ước.
35:09Vậy thì mẹ sẽ nói thật.
35:11Hơn 30 năm trước,
35:13mẹ từng có một người bạn đời là nữ,
35:15thời đó không thoáng như bây giờ.
35:17Vì muốn ở bên nhau,
35:18mẹ và cô ấy đã rời bỏ quê hương,
35:20đến một thành phố miền Bắc xa lạ.
35:22Cuộc sống rất khó khăn,
35:24nhưng nhờ tình yêu,
35:25chúng ta vẫn gắn bó được 4, 5 năm,
35:27cho đến khi mẹ muốn có một đứa con.
35:30Cảm xúc đó ngày một mạnh,
35:31và khi cô ấy phát hiện thì đồng ý ngay,
35:33con chính là được mang thai lúc ấy.
35:36Suốt thai kỳ,
35:37cô ấy chăm mẹ rất tận tình,
35:39dẫn Chiêu sinh ra vào mùa đông,
35:40khi ấy lạnh lắm.
35:42Tống Chi Ý khẽ run,
35:44bất giác kéo chặt áo khoác,
35:45như thế vẫn cảm thấy cái lạnh bút của mùa đông năm đó.
35:49Kết quả là khi mẹ ra khỏi phòng sinh,
35:51y ta nói không có người nhà nào đang đợi.
35:53Khi đó mẹ mới biết,
35:54trong lúc mẹ sinh con,
35:56trời đông rét mướt,
35:57cô ấy đã bỏ đi,
35:58không một lời.
35:59Sau cùng mẹ một mình nuôi con lớn,
36:01nhân tiện nắm lấy cơ hội gây dựng
36:03nên tập đoàn Tống Thị ngày hôm nay.
36:05Nói xong,
36:06cả tôi và Tống Dẫn Chiêu đều im lặng.
36:08Những gì Tống Chí Ý kể rất bình thản,
36:10nhưng trong đó giấu bao nhiêu cay đắng chỉ mình bà hiểu.
36:13Tôi trợt lên tiếng,
36:14Tống Dẫn Chiêu có nét khí chất giống bà.
36:16Đó không phải lời khách giáo.
36:18Về ngoại hình,
36:19đường nét của Tống Dẫn Chiêu và Tống Chí Ý không mấy tương đồng.
36:22Điều này chứng tỏ chứng năm xưa có thể là của người phụ nữ kia.
36:25Nhưng vì hai mẹ con sống nương tựa nhau,
36:27tính cách và khí chất lại giống đến kỳ lạ.
36:30Tống Chí Ý nhìn con gái đầy yêu thương,
36:32dù thế nào,
36:33Dẫn Chiêu vẫn là con ruột của mẹ.
36:35Mẹ con muốn cảm ơn con.
36:37Trong những ngày tăm tối đó,
36:38con là mặt trời duy nhất mẹ có thể ôn trong lòng,
36:41nên mẹ mới đặt cho con cái tên này.
36:44Bà nhún vai,
36:45nếu không có Dẫn Chiêu,
36:46có lẽ giờ này mẹ vẫn lang thang vô định trên một con phố nào đó rồi.
36:50Tống Dẫn Chiêu đã ôm chặt lấy mẹ.
36:52Đương nhiên,
36:53tay còn lại vẫn nắm chặt tay tôi.
36:55Giọng cô ấy nhẹ nhẹ,
36:56mẹ,
36:57đáng lẽ mẹ nên nói sớm.
36:59Tống Chí Ý nghiêng đầu cười,
37:00nhưng mà nói đi cũng phải nói lại,
37:02mẹ vẫn không đồng ý hai đứa quen nhau.
37:04Tôi dịu dọng,
37:05nếu tôi nói,
37:069 năm trước tôi chưa từng thôi miên Dẫn Chiêu thì sao?
37:09Tống Chí Ý sữ người,
37:11cô ngay từ đầu đã không định xóa ký ức của nó.
37:13Tôi mỉm cười nhìn sang Dẫn Chiêu,
37:15nếu không,
37:16sao chị ấy nghĩ mình có thể chống lại được lời thôi miên của thiên tài ngành thôi miên,
37:20người chưa từng bị đánh giá kém trong ngành.
37:239 năm trước kỹ thuật của tôi không bằng bây giờ,
37:25nhưng ít nhất không thể đến mức,
37:27không biết mình có thực hiện thôi miên hay không.
37:29Tống Dẫn Chiêu ngương ác chỉ vào mình,
37:31tôi cứ tưởng do mình may mắn.
37:33Tống Chí Ý liếc sang tập tài liệu điều tra đặt không xa,
37:36trong đó có ghi chép về một quán ba lạ
37:38và cái tên người sở hữu khiến bà chỉ có thể thở dài bất lực.
37:42Thôi, mẹ không đấu lại nổi tụi trẻ các con,
37:44muốn sao thì làm,
37:46mẹ mặc kệ.
37:47Tôi tỉnh bơ,
37:48Tống Tổng,
37:49đừng nói như thế Dẫn Chiêu thiệt thòi vậy,
37:51rõ ràng người chịu thiệt là con mà.
37:53Tống Chí Ý lại ngần ra,
37:55nhưng rồi bà lấy lại phong độ rất nhanh,
37:57phẩy tay,
37:58còn gọi Tống Tổng gì nữa?
37:59Gọi gì?
38:01Tôi khẽ cười,
38:02gì?
38:02Bà gật đầu,
38:03xem như chấp nhận rồi,
38:05ánh mắt nhìn bàn tay hai chúng tôi đang nắm lấy nhau mà không nói thêm gì.
38:08Chuyện đến đây,
38:09cuối cùng cũng hoàn toàn sáng tỏ.
38:12Bí mật mà Tống Dẫn Chiêu giấu tôi cũng bại lộ rồi.
38:14Về chuyện cô ấy chính là bà chủ đứng sau quán ba tôi thường lui tới.
38:18Em không giận hả?
38:20Ví dụ như chuyện tôi dùng quán để theo dõi hoạt động của em trong nước.
38:23Nhìn vẻ mặt cẩn thận do xét của cô ấy,
38:25tôi kiên nhẫn nói chuyện một bí mật ai cũng biết được xác nhận thì có gì đáng giận đâu.
38:31Trùng hợp quá nhiều thì trông có vẻ cố ý,
38:33huống hồ lại còn trùng hợp đúng lúc như thế.
38:36Tiểu thuyết cũng chẳng dám viết kiểu này,
38:38nhiều khi chỉ là nhìn thấu nhưng không nói ra mà thôi.
38:41Tôi chầm ngâm,
38:42huống chi lúc này còn có một chuyện đáng để chú ý hơn.
38:45Thấy tôi lơ đáng,
38:46Tống Dẫn Chiêu bất mãn cuối lại cắn môi tôi.
38:49Chuyện gì?
38:50Sau khi xác nhận quan hệ,
38:51cô ấy thường xuyên vừa hôn vừa cắn tôi,
38:53còn đường hoàng nói là bù lại mấy năm đã bỏ lỡ.
38:56Tôi để mặc Tống Dẫn Chiêu ôm,
38:58thuận thế tựa vào lòng cô ấy.
39:00Sau khi sống chung,
39:01tôi đã dần quen với kiểu dính người như kẹo này.
39:04Tôi lấy điện thoại ra,
39:06em họ chị với cô bartender kia ở bên nhau rồi à.
39:09Lúc trước tôi có thêm liên hệ của em họ Tống Dẫn Chiêu,
39:12khiến cô ấy ghen cả mấy ngày trời mới dỗ ổn.
39:14Sau đó phát hiện cô bé suốt ngày
39:16đang trạng thái liên quan đến cô bartender.
39:19Tống Dẫn Chiêu lại hôn tôi một cái,
39:21chưa, con bé đơn phương người ta thôi.
39:23Nhìn ráng vẻ bình thẳng như biết hết mọi chuyện của cô ấy.
39:26Tôi nhớ mày, chị biết từ lâu rồi.
39:29Tống Dẫn Chiêu hừ nhẹ,
39:30đều là người trưởng thành cả,
39:31có gì phải lo lắng.
39:33Gì biết chưa?
39:34Tống Dẫn Chiêu bật cười,
39:36chuyện của chúng ta đã đủ để mẹ chịu kích thích rồi,
39:38thêm chuyện em họ nữa.
39:40Bên em nhớ chuẩn bị tinh thần an ủi tinh tế một chút.
39:43Biết rồi.
39:44Thời gian sau đó,
39:45em họ vẫn ngày ngày đăng trạng thái
39:47báo cáo tiến độ theo đuổi vợ,
39:49kiên trì kinh người,
39:50mà tiến triển cũng không tệ.
39:52Cuối cùng có một ngày,
39:53bài đăng ghim của con bé đã đổi thành công khai yêu đương.
39:56Tiếp theo chính là bước gặp mặt gia trưởng.
39:59Bố mẹ em họ mấy năm nay định cư nước ngoài,
40:01nên nhiệm vụ này dĩ nhiên rơi xuống đầu Tống Chí Ý.
40:04Tôi và Tống Dẫn Chiêu bị lôi về làm chỗ dựa tinh thần.
40:07Không ngờ hôm gặp mặt,
40:08vừa thấy Tống Chí Ý,
40:10cô bartender đã huyết một tiếng sáo dài.
40:12Dì ơi,
40:13dì đúng là phong vận vẫn còn như xưa đấy.
40:16Bên cạnh,
40:16em họ khẽ giật áo cô ấy,
40:18vừa nhẫn nhịn vừa tủi thân,
40:19chẳng phải chị nói chị sẽ sửa rồi sao.
40:22Cô bartender lập tức quay sang rỗ rành.
40:25Cuối cùng Tống Chí Ý nhìn chúng tôi
40:26bốn người ngồi thành một hàng,
40:28thở dài bất lực,
40:29đúng là nên mời cao nhân về làm phép.
40:31Hồi đó chẳng ai nói cho tôi biết
40:33đây là bệnh di chuyển cả.
40:34Tống Dẫn Chiêu khoát tay,
40:36trong đời này của nhà mình chỉ có mỗi con với em họ.
40:39Muộn rồi,
40:40Tống Chí Ý cười khổ.
40:41Tan buổi,
40:42Tống Dẫn Chiêu định đưa mẹ mình xuống bãi đỗ xe.
40:44Cô ấy nắm tay tôi,
40:46đôi mắt sáng rực khi tạm biệt,
40:48A Nguyệt,
40:48em đứng đây chờ tôi nhé,
40:50lát gặp lại.
40:51Vẻ mặt như một chú cún nhỏ của cô ấy
40:53trồng lên nụ cười non nớt trong ký ức,
40:55tôi không nhịn được xoa đầu một cái.
40:57Tống Dẫn Chiêu hơi nghi hoặc,
40:59nhưng ngay sau đó lại hí hưởng áp má mình vào lòng bàn tay tôi,
41:02cọ cọ.
41:03Nói tạm biệt đi mà.
41:05Bên cạnh,
41:05em họ và cô bartender cũng đang dính nhau như kèo.
41:08Tống Chi Ý thì quay đầu sang một bên,
41:10không muốn nhìn cái cảnh này.
41:12Tôi nhìn Tống Dẫn Chiêu,
41:14đáy mắt dần dần dâng lên ý cười.
41:16Mãi nhiều năm sau tôi mới hiểu,
41:18hai chữ tạm biệt giữa tôi và Tống Dẫn Chiêu
41:20chưa bao giờ là lời chia ly.
41:22Đó luôn là lời hứa chắc chắn rằng chúng tôi sẽ gặp lại.
41:25Tôi bật cười khẽ,
41:26Ừ, tạm biệt,
41:27tôi và Tống Dẫn Chiêu lại gặp nhau rồi.
41:30Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo