- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tôi và thằng bạn thân là gay cùng lúc bước chân vào nhà hào môn, nó thì cưới tiểu thư
00:04dưới nhà giàu, còn tôi thì gả cho anh trai cô ấy, thái tử ra Bắc Kinh.
00:09Đêm tân hôn hôm đó, thái tử ra và nhị tiểu thư đồng loạt rời khỏi phòng tân hôn, tiểu
00:13thư hốt hoảng gõ cửa phòng tôi, chị dâu, mở cửa đi, cho em vào với.
00:18Còn thái tử ra thì lại đi gõ cửa phòng của thằng bạn thân tôi, có lần tôi và nó
00:23đều ôm cái lưng đau nhất, cùng lúc mở miệng hỏi nhau, mày nằm dưới hả?
00:28Sau này, chúng tôi thật sự không chịu nổi những cơn sóng gió dữ dội từ hai anh em kia,
00:32đành ngồi lại bàn bạc.
00:34Ngày nào cũng bị dày vò, tôi chịu hết nổi. Thế ly hôn nhé? Ok, ly hôn.
00:40Kết quả, vừa bước ra khỏi cục dân chính, thái tử ra và nhị tiểu thư liền công khai come
00:44out.
00:45Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:50luận để mau có người yêu nhé.
00:52Vào chuyện, tôi và hứa nhất là bạn từ nhỏ.
00:55Khi tốt nghiệp đại học, cả hai cùng bị gia đình ép phải đi kết hôn.
00:59Nghe tin hôm ấy, chúng tôi ôm nhau khóc trong quán bar bởi vì nó là gay, còn tôi thì
01:04là lét.
01:05Kết hôn như vậy thật sự khó xử cho cả hai.
01:08Khóc 3 tiếng đồng hồ, chúng tôi trợt hỏi nhau, mày gả cho ai vậy mày lấy ai?
01:13Nhà giàu nhất ở Kinh Thành.
01:15Ủa, vậy cùng một nhà à?
01:17Vậy thì cũng không quá khổ, ít ra còn có người hiểu mình để ôm nhau khóc.
01:21Thế là tôi và hứa nhất ngồi ăn ủi nhau.
01:24Đêm tân hôn, thái tử ra tháo đồng hồ trên tay, từ từ bước về phía tôi.
01:28Tôi hoảng hốt, nắm chặt ra giường, lỡ hắn ta mạnh bạo quá thì sao?
01:33Có nên nói thẳng mình là lét không?
01:35Liệu làm vậy có khiến nhà họ dư của tôi sụp đổ không?
01:38Trong lúc đầu óc tôi dối tung, thì nghe cạch một tiếng ở cửa.
01:42Ủa, thái tử ra đi rồi sao?
01:44Tim tôi dịu lại, tôi cầm điện thoại nhắn, bên mày sao rồi?
01:48Phó Dương đi ra ngoài rồi, chưa biết có về không.
01:51Vừa định soạn tin thứ ba thì nghe tiếng gõ cửa.
01:54Chị dâu, mở cửa đi, cho em vào với.
01:57Trong lòng tôi lập tức dấy lên một dấu hỏi, em chồng sao lại tới tìm tôi?
02:01Mở cửa ra, phó dao mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng, nóng bỏng, cổ áo sẻ sâu tận rốn.
02:06Tôi hít một hơi, chết tiệt, con bé này đâu cần ăn mặc khiêu gợi vậy.
02:11Thế này thì tôi khó mà giữ mình mất.
02:13Mặt tôi đỏ bừng, máu mũi lại chảy ra.
02:16Phó dao vội kéo tôi vào nhà tắm, chị sao thế này?
02:20Em ấy giúp tôi lau máu mũi, thân thể lại vô tình áp sát.
02:23Tôi chóng váng, máu mũi càng chảy dữ dội.
02:26Phó dao càng áp sát hơn, giọng còn trêu chọc, sao càng lúc chảy càng nhiều máu vậy?
02:31Nghe đã thấy chẳng lành, tôi định nói thì nhận ra môi phó dao chỉ còn cách tôi một chút
02:36xíu.
02:36Đôi môi đỏ mọng, căng đầy khiến tôi không dám rời mắt.
02:40Tôi hỏi trong vô thức, môi em, có thơm không?
02:43Vừa nói xong tôi mới hốt hoảng véo mạnh vào đùi để tỉnh lại.
02:47Ai ngờ phó dao vẫn chẳng hề lúng túng, ngược lại còn cười gian hơn.
02:51Em vòng tay ôm eo tôi, nhắc thẳng tôi lên bàn rửa mặt,
02:54giọng nhẹ nhàng rụ rỗ, nếu chị chưa thỏa mãn với anh em.
02:57Thì, phó dao dừng lại, áp sát tay tôi, thổi ra hơi nóng, muốn thử lại không?
03:03Cả người tôi như núi lửa vỡ tung, mau nóng sôi sục.
03:06Đôi môi phó dao lướt qua tai, má, rồi chạm nhẹ vào khóe môi tôi.
03:11Khoảnh khắc ấy như xét đánh, tôi chừng mắt, cái gì cơ?
03:14Đôi mắt ướn ướt của phó dao lại long lanh vô tội,
03:17giọng điệu ngây thơ như trẻ nhỏ.
03:19Sao vậy? Bị chị dâu phát hiện rồi hả?
03:22Rồi em ngẩn đầu, hôn thẳng lên môi tôi.
03:25Tay ôm eo càng xiết chặt, lý trí của tôi bị từng đợt tấn công làm tan biến.
03:29Nhưng chút tỉnh táo cuối cùng vẫn thì thầm nhắc nhở,
03:32đây là danh giới giữa tôi và phó dương, anh ta có thể về bất cứ lúc nào.
03:36Nếu anh ta nhìn thấy vợ mới cưới và em gái ruột quấn lấy nhau như thế,
03:40hậu quả không thể tưởng tượng.
03:41Nhưng phó dao dường như đã nhìn thấu nỗi lo ấy,
03:44em thì thầm, chị yêu, yên tâm đi, anh trai em, sẽ không quay về đâu.
03:49Tôi còn chưa kịp nghĩ kỹ về ý tứ trong câu đó,
03:52thì đã bị phó dao bế thẳng lên giường.
03:54Cả người áp xuống, và lý trí cuối cùng trong tôi
03:57nhanh chóng bị cơn mưa cùng nhiệt kia nhấn chìm.
04:00Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu,
04:02thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
04:04Phó dao ôm tôi ngủ say.
04:06Có lẽ do trong tiềm thức vẫn lo phó dương sẽ trở về,
04:09nên tôi vẫn còn tỉnh táo.
04:11Chiếc đèn ngủ bên giường vẫn sáng,
04:13trong ánh sáng vàng nhạt ấy, tôi ngắm nhìn phó dao.
04:16Chăn tre ngang ngực, cánh tay trái của em ấy lộ ra ngoài,
04:20thấp thoáng một hình xăm.
04:21Tôi muốn ghé lại gần để nhìn rõ hơn,
04:23nhưng vừa cử động đã làm phó dao hơi trở mình trong mộng.
04:26Thấy em ấy có vẻ sắp tỉnh,
04:28tôi cắn răng, cuối xuống khẽ hôn lên môi một cái.
04:31Trời đất xoay vòng,
04:32đến khi định thần lại, tôi lại bị phó dao đè xuống dưới.
04:36Chị dâu, lần này là chị chủ động trước đấy nhé.
04:39Sáng hôm sau, tôi xoa cái lưng đau nhất mà tỉnh dậy.
04:42Trên giường không còn bóng dáng phó dao,
04:45chỉ có một tờ giấy nhớ trên bàn cạnh giường,
04:47nét chữ phóng khoáng, tỉnh rồi thì gọi cho em.
04:50Nghĩ đến chuyện đêm qua,
04:51mặt tôi lập tức đỏ bừng,
04:53cảm giác không thể nào đối diện nổi với thế giới này nữa.
04:56Tôi xé nát tờ giấy thành từng mảnh,
04:58ném vào thùng rác,
04:59rồi cầm điện thoại nhắn cho hứa nhất,
05:01may dậy chưa, ăn sáng không?
05:04Nó trả lời bằng một sticker ok.
05:06Sau khi thu dọn xong,
05:07tôi và hứa nhất lần lượt lén lút rời khỏi biệt thự nhà họ phó.
05:11Bên ngoài,
05:12ai cũng nói tôi và hứa nhất vốn là thanh mai trúc mã,
05:14chỉ là bị anh em nhà họ phó chen ngang,
05:17chia cắt tình duyên.
05:18Giờ ở dưới mái nhà người ta,
05:20chúng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải giữ ý tứ.
05:24Đến nhà hàng riêng do đưa bạn chung mở,
05:26nhân viên quen thuộc liền đưa tôi vào phòng bao đã đặt sẵn.
05:29Trước khi bước vào,
05:30tôi cố chỉnh lại tâm trạng.
05:32Có nên nói với hứa nhất rằng phó giao,
05:34thích tôi không?
05:35Chúng tôi vừa ngồi xuống,
05:36tôi lơ đãng nói một câu,
05:38phó giao cũng không có ở nhà à.
05:40Cổ họng khô rát,
05:41tôi bưng tách trà lên uống một ngụm lớn,
05:43rồi thở dài,
05:44chắc lại đi tìm bạch nguyệt quang của cô ấy rồi.
05:47Tôi và hứa nhất nhìn nhau,
05:49ánh mắt chẳng đầy đồng cảm.
05:50Hứa nhất vỗ mạnh một cái lên vai tôi,
05:52tôi đau đến mức nước mắt muốn trào ra,
05:55gượng cười,
05:55bị chụp hình,
05:56hai nhà chúng ta có khi sẽ phá sản mất.
05:59Hứa nhất nhún vai,
06:00tỏ vẻ bất cần,
06:01phá thì phá,
06:02tao giờ là người của nhà họ phó rồi,
06:04ăn mặc chẳng phải lo.
06:06Tôi không vạch trần cái miệng cứng của cậu ta,
06:09hứa nhất vốn là thiếu gia nhà họ hứa.
06:11Sau khi ba cậu ta vào ở rể nhà ngoại,
06:13dựa hơi ông ngoại mà leo lên,
06:15cuối cùng lại quay về tìm tình yêu đích thực,
06:17lén có thêm một gia đình khác.
06:19Mẹ hứa nhất vì chuyện đó từng tuyệt vọng đến mức tự tử,
06:22nhưng chẳng may lại cho người đàn bà kia có chỗ chen chân.
06:25Mẹ kế bước vào cửa,
06:26hứa nhất liền có thêm một mối nguy.
06:28Dù hận,
06:29cậu ấy vẫn phải gắng gượng giữ chặt tài sản cho mình.
06:32Trong lúc chờ món,
06:33điện thoại cả tôi và hứa nhất cùng gieo lên tin nhắn mới.
06:37Phó Dương nhắn tôi,
06:38tối nay không về nhà.
06:39Phó Giao nhắn hứa nhất,
06:41có việc,
06:41đừng làm phiền.
06:42Chúng tôi nhìn nhau,
06:44cùng cất điện thoại,
06:45mỗi người ôm một nỗi riêng.
06:46Tôi đoán tám,
06:48chín phần tối nay Phó Giao lại sẽ tìm đến tôi.
06:50Trời ơi,
06:51tôi thật sự sợ không chịu nổi nữa.
06:53Nhìn sang,
06:54hứa nhất cũng một bộ mặt khổ sở.
06:56Đúng lúc ấy,
06:58điện thoại lại báo có tin nhắn mới.
06:59Là một lời mới kết bạn từ một tài khoản lạ,
07:02tên hiển thị là Mimi dễ thương,
07:04avatar con chuột,
07:05không ghi là ai.
07:06Tôi vốn chẳng có thói quen thêm người lạ,
07:08nên định bỏ qua.
07:10Nhưng quay lại màn hình tin nhắn thì thấy Phó Dương gửi thêm một câu,
07:13anh đưa WeChat của em cho tiểu giao rồi.
07:15Con gái với nhau nói chuyện vẫn tiện hơn.
07:18Tôi xít nghẹn thở tại chỗ.
07:20Trời đất ơi,
07:21chúng tôi đâu có nói chuyện bình thường gì,
07:23toàn là những lời thú tính ở trên giường thôi,
07:25làm sao gọi là nói chuyện cho tiện được.
07:28Nghĩ đến chuyện nếu một ngày nào đó Phó Dương biết
07:30em gái mình đã dùng thân phận của em chồng để chiếm hữu tôi,
07:33có khi anh ta giết tôi mất.
07:35Do dự một hồi,
07:36tôi vẫn chấp nhận lời mời kết bạn.
07:38Tôi sửa nickname thành Tiểu Giao.
07:41Tin nhắn đến,
07:42chị dâu,
07:42sao không gọi cho em?
07:44Chị không ngoan rồi nhé,
07:45tối nay phải phạt thôi.
07:47Tin tôi lập tức nhảy thình thịt tận cổ họng,
07:49em,
07:50em muốn làm gì?
07:51Tôi là chị dâu của em,
07:53chúng ta không thể như vậy được.
07:54Ai nói không thể?
07:56Tôi đang định trả lời thì hứa nhất thò đầu qua,
07:58chọc gẹo,
07:59chát với em gái nào mà vui vậy.
08:01Tôi vội úp màn hình xuống,
08:03chặn lại,
08:04thế còn mày có anh trai nào tán chưa?
08:06Hứa nhất ho khan 2 tiếng,
08:08chẳng thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
08:10Buổi chiều hôm đó,
08:11Phó Giao lại gửi cho tôi mấy tin nhắn,
08:13nhưng tôi đều không trả lời.
08:14Cũng không phải cố ý lờ đi,
08:16mà là do tôi đang tụ tập với mấy người bạn thanh mai trúc mã,
08:19cả đám chơi game,
08:21điện thoại bị ném qua một bên,
08:22không ai được phép đụng.
08:24Khi cầm lại điện thoại thì đã là buổi tối.
08:27Bạn tôi lái xe đưa tôi về dưới khu căn hộ của Phó Dương.
08:30Tôi lấy điện thoại ra mở mật mã cửa
08:32thì trong váng phát hiện có tới 99 tin nhắn chưa đọc,
08:35toàn bộ đều đến từ Phó Giao.
08:37Dù chỉ cách qua màn hình,
08:38tôi vẫn cảm nhận được cơn giận ngút trời của em ấy.
08:42Chơi trò ma sói cả buổi chiều khiến đầu óc tôi hơi thiếu oxy,
08:45tôi định nghỉ một lúc rồi mới trả lời,
08:47dù sao Phó Giao đã giận rồi,
08:49giải thích lúc nào chẳng được.
08:51Vừa bước vào cửa,
08:52tôi liền bị ai đó ép chặt lên cánh cửa.
08:54Tưởng là Phó Dương, tôi buột miệng nói,
08:56anh không phải nói tối nay không về sao.
08:59Mùi hương ngọt ngào lập tức sọc vào mũi.
09:01Chị dâu, anh trai em nói không về,
09:04nhưng em đâu có nói vậy.
09:06Phó Dương vốn rất ít khi về nhà,
09:08có chăng cũng chỉ là cùng tôi trở về biệt thự lớn ăn cơm.
09:11Nhớ lại một lần cùng anh ta về Phó Giao,
09:13rõ ràng đang ngồi trong chiếc xe rộng rãi,
09:15vậy mà tôi vẫn thấy ngột ngạt.
09:17Thầy Phó Dương còn đang tập trung xử lý công việc,
09:20tôi không đúng lúc mà vòng vo gợi chuyện.
09:22Này, nếu một ngày nào đó anh phát hiện mình bị cắm sừng thì sao?
09:26Ai dám?
09:26Lỡ như là bạch nguyệt quang của anh thì sao?
09:30Tôi tự cười nhạt, đúng là tự mình đa tình.
09:33Người ta vốn chẳng coi tôi là gì.
09:35Tôi sờ mũi, ngoan ngoãn im lặng.
09:37Xe chạy vào biệt thự nhà họ Phó.
09:39Trước khi xuống xe,
09:41Phó Dương hờ hững buông thêm một câu,
09:42ai dám chọc vào tôi, tôi đánh gãy chân.
09:45Tôi không chắc đó là cảnh cáo hay lời nói buột miệng,
09:48nhưng cũng đủ để tôi sợ đến hồn vía lên mây.
09:51Vừa xuống xe, Phó Giao đã hớn hở chạy đến,
09:53ôm lấy cánh tay tôi, miệng ngọt ngào gọi,
09:56chị dâu.
09:57Có lẽ vì trong lòng tôi đang có tật giật mình
09:59nên luôn len lén quan sát sắc mặt Phó Dương.
10:02May thay, anh ta chỉ nghĩ đơn giản rằng
10:04chị dâu em chồng thân thiết.
10:06Trong bữa cơm, Phó Giao cứ cuốn lấy tôi,
10:09nào gắp thức ăn, nào múc canh,
10:11còn lau miệng cho tôi.
10:12Tim tôi đập loạn dạ,
10:14nhưng nhìn sang thì thấy mọi người trong nhà họ Phó
10:16đều bình thẳng như không.
10:17Cái miệng của em có bị thủng không?
10:19Ăn uống đâu đâu cũng rơi vãi.
10:21Nghe tiếng Phó Dương, tôi vô thức cúi xuống
10:23nhìn chỗ trước mặt mình, đâu có rơi gì.
10:26Nhưng hóa ra anh ta không nói tôi,
10:28mà là nhắc nhở khi thấy hứa nhất
10:30đang loay hoai lau vết dầu dính trên áo.
10:32Phó Dương đúng là người cẩn thận
10:34đến từng chi tiết.
10:35Tim tôi bỗng hụt một nhịp,
10:37lo lắng không biết có phải anh ta đã nhận ra manh mối gì,
10:40định chờ thời cơ bắt quả tang không.
10:42Anh ta quả thực quá xuất sắc.
10:44Địa vị nhà họ Phó hôm nay,
10:46công lao của anh ta không thể không nhắc tới.
10:48Mấy năm trước, khi gia tộc gặp khủng hoảng lớn,
10:51chính anh ta bỏ giờ việc học để trở về gánh vác,
10:54dùng thủ đoạn cứu vãn cục diện
10:55giúp nhà họ Phó đứng vững ở Bắc Kinh.
10:58Tôi rất sợ hãi,
10:59mang đầy tâm sự trở về phòng.
11:01Phó Giao lại không biết mệt,
11:03cứ hôn lấy hôn để tôi.
11:04Tôi chán nản, đẩy em ấy ra,
11:06quyết định nói rõ ràng để kết thúc
11:08mối quan hệ mèo mó này.
11:10Phó Giao, chúng ta không thể tiếp tục như vậy nữa.
11:13Em ấy ôm mặt tôi,
11:14trong mắt toàn là lo lắng và hoảng hốt.
11:16Tại sao?
11:17Có phải em làm gì không tốt không?
11:20Tôi cúi mắt, khẽ lắc đầu.
11:21Không phải.
11:22Em cũng biết,
11:23bây giờ nhà họ Dư đang gặp khủng hoảng nợ nần.
11:26Mọi hành động của chị trong nhà này
11:28đều liên quan đến sự tồn vong của gia tộc.
11:30Thì sao?
11:31Anh trai em chẳng phải đã giải quyết giúp nhà chị rồi sao?
11:34Tôi ngẹn lời,
11:36không biết nên giải thích thế nào.
11:37Nhà họ Phó là đỉnh Kim Tự Tháp
11:39trong giới hào môn Bắc Kinh
11:40chưa bao giờ phải nhìn sắc mặt ai,
11:42càng không cần dựa vào hôn nhân để củng cố địa vị.
11:45Nhưng tôi thì khác.
11:47Nhà họ Dư của tôi ở Bắc Kinh
11:48chỉ miễn cưỡng được coi là hào môn hãng chót.
11:51Trước khi kết hôn,
11:52ba tôi dặn đi dặn lại,
11:53gả qua đó phải biết giữ mình,
11:55tuyệt đối đừng gây chuyện mất mặt làm liên lụy cả nhà.
11:58Cuộc hôn nhân này vốn là nhà họ Phó chủ động đề xuất,
12:01là cơ hội mà bao người cầu còn không được.
12:03Ba tôi còn gần rộng,
12:05con mà làm hỏng,
12:05đừng trách ba không nhận đứa con gái này nữa.
12:08Nhà họ Phó hôn mưa gọi gió,
12:10chỉ một bước sai là nhà họ Dư sẽ rơi xuống vực thẳm.
12:13Thấy tôi im lặng,
12:14Phó Giao hít sâu,
12:16rồi trịnh trọng nói
12:16em biết chị lo lắng điều gì.
12:18Yên tâm, có em ở đây,
12:20việc làm ăn của nhà họ Dư sẽ không bị ảnh hưởng gì hết.
12:23Tôi cắn chặt môi,
12:25lòng vẫn không dám tin.
12:26Ngay lúc đó,
12:27Phó Giao lại bất ngờ cúi xuống,
12:29khẽ chạm môi mình vào môi tôi,
12:31sau đó lại bật cười khẽ khẽ chẳng rõ vì lý do gì.
12:34Thôi được rồi,
12:35nể tình chị khiến em yêu như vậy,
12:36em nói cho chị một bí mật nhé.
12:39Một ngày nọ,
12:40tôi và Hứa Nhất hẹn gặp nhau
12:41ở quán cà phê của một người bạn.
12:43Cậu ta lon ton chạy tới ngồi xuống,
12:45mùi nước hoa trên người cũng theo gió lượn vào chóp mũi tôi.
12:48Thấy tôi khoanh tay,
12:50gương mặt nghiêm túc,
12:51cậu dè giặt hỏi,
12:52sao thế,
12:52bị phụ nữ đà à.
12:54Mấy hôm trước,
12:55Hứa Nhất thấy sắc mặt tôi tiểu tụy,
12:57quầng thâm mắt với bọng mắt nặng chĩu,
12:59liền đoán chắc tôi vụn trộm yêu đương sau lưng phó dương.
13:02Cậu ta còn tốt bụng nhắc nhở,
13:04cẩn thận sức khỏe nhé,
13:05đừng quá độ.
13:06Lúc đó,
13:07nhìn ráng vẻ cậu ta như vừa được ai đó yêu thương đến mức toàn thân ê ẩm.
13:11Tôi cười nhạt,
13:12hình như cậu cũng chẳng khá hơn tôi là mấy.
13:14Hứa Nhất đỏ mặt,
13:15bất ngờ hạ rọng,
13:16tôi nghĩ,
13:17đàn ông bây giờ của cậu ta chắc chắn không đơn giản.
13:20Nhưng điều tôi không ngờ là,
13:21người đàn ông đó lại chính là chồng trên danh nghĩa của tôi.
13:25Thấy tôi im lặng,
13:26Hứa Nhất bưng ly soda trước mặt tôi,
13:28ngửa cổ uống ứng ực.
13:29Tôi chống cầm,
13:31nhìn chằm chằm,
13:32chuyện mày với phó dương,
13:33sao không nói cho tao biết.
13:35Hứa Nhất sặc đến tất cả khí quản,
13:37ho dữ dội một lúc lâu,
13:38rồi mặt đỏ bừng,
13:40ly nhí,
13:40là phó dương nói cho mày biết.
13:42Đáng chết,
13:43rõ ràng anh ta hứa với tao sẽ giữ kín mà.
13:46Tao hỏi lại,
13:47tại sao mày không nói?
13:48Hứa Nhất cúi đầu,
13:50giọng càng nhỏ,
13:51vì nếu mày biết phó dương thích đàn ông,
13:53chắc mày cười rụng hàm mất.
13:55Tao thì lại phải sống dưới cái bóng của phó giao,
13:58chị em tốt mà,
13:59có khó khăn thì cùng chịu chứ.
14:01Tao không thể để mày sống yên ổn hơn tao được.
14:04Tôi ngẩn người,
14:05đúng là chị em tốt,
14:06tâm tư nhỏ nhỏ cũng chẳng khác nhau là mấy.
14:09Hứa Nhất lại rụt rè ghé sát,
14:11đôi mắt chớp chớp,
14:12chị em tốt,
14:13mày không giận đấy chứ.
14:14Tôi khẽ cười,
14:15lắc đầu,
14:16thật ra tao cũng có chuyện muốn nói.
14:18Mắt hứa Nhất sáng lên,
14:20cậu ta gõ bàn một cái,
14:21nhưng đầu rò xét,
14:22từng chữ rảnh giọt,
14:23đừng nói với tao là
14:24mày cũng dây dưa với phó giao rồi nhé.
14:27Tôi nháy mắt với cậu ta,
14:28bingo.
14:30Hừng,
14:30tao biết mà.
14:31Hứa Nhất hừ một tiếng,
14:33hôm đó,
14:33lúc từ nhà ra,
14:35phó giao bỗng bắt tao xuống xe,
14:36đổi chỗ cho mày.
14:38Cậu ta đang nhắc tới chuyện hôm ngày thứ ba sau đám cưới.
14:41Khi đó,
14:42tôi và phó dương,
14:43còn cậu ta và phó giao cùng trở về nhà họ hứa để ăn cơm.
14:47Hai nhà vốn là hàng xóm,
14:48nay lại cùng gả con vào nhà họ phó,
14:50nên hôm đó tổ chức một bữa tiệc nhỏ.
14:53Bữa chưa kết thúc,
14:54cha mẹ đôi bên cũng biết
14:55anh em nhà họ phó bận rộn,
14:57nên không giữ lại lâu.
14:59Xe vừa rời khỏi khu biệt thự,
15:00chưa đi được bao xa
15:01thì dừng lại ở một con đường khuất.
15:03Phó dương gọi điện xong,
15:05liền quay sang tôi,
15:06tôi ngây ngửi.
15:07Anh ta ho nhẹ một tiếng,
15:09đưa tay che môi,
15:10rồi thẳng nhiên nói,
15:11nghe nói nhà họ hứa có vụ làm ăn
15:12muốn bàn riêng với tôi.
15:14Chuyện này mà tôi tin thì đúng là đâu có vấn đề.
15:17Hứa nhất xưa nay đâu có biết làm ăn buồn bán gì.
15:20Phó dương nhíu mày,
15:21giọng mất kiên nhẫn,
15:23chuyện đàn ông,
15:23đừng xen vào,
15:25tiểu giao sẽ đưa em về.
15:26Nay nghĩ lại mới hiểu hóa ra là vậy.
15:29Khoan đã,
15:30Hứa nhất trợt nhíu mày,
15:31cảm thấy không ổn.
15:32Cậu ta xoa xoa thắt lưng,
15:34nhân mặt,
15:35mày cũng,
15:35nằm dưới chứ gì.
15:37Tôi bất lực liếc cậu ta một cái,
15:39chẳng buồn đáp.
15:40Hứa nhất ấm ức,
15:41tao có biết đâu,
15:42tao chưa từng thấy mày yêu đương bao giờ mà.
15:45Thật ra cũng không thể trách hứa nhất.
15:47Hồi đi du học,
15:48tôi từng có một mối tình thầm lặng kéo dài.
15:50Đó là hàng xóm của tôi,
15:52tên là Tăng Lệnh Nhi.
15:53Cha tôi vốn trọng nam khinh nữ,
15:55để tôi đi du học nhưng lại không cho tiền sinh hoạt.
15:58Có những ngày nghèo đến mức chỉ uống nước máy cầm hơi.
16:01Tăng Lệnh Nhi thường gõ cửa phòng tôi,
16:03mỉm cười nói,
16:04hôm nay nấu nhiều quá,
16:06qua ăn cùng cho đỡ phí.
16:07Thời gian lâu dần,
16:08tôi cũng hiểu,
16:09đó là lòng tốt của cô ấy.
16:11Cô nấu ăn cực giỏi,
16:13từ món Tây đến món Tàu đều rất khéo.
16:15Tôi ngại ăn không,
16:16nên giúp cô ấy dọn dẹp nhà cửa.
16:18Nhưng thực ra,
16:20căn nhà ấy lúc nào cũng sạch sẽ,
16:22bếp nút tinh tương như chưa từng nấu nướng.
16:24Tôi chẳng rõ mình thích cô ấy ở điểm nào.
16:26Có lẽ vì cô ấy luôn dịu dàng mời tôi chia sẻ món ăn,
16:30hoặc có lẽ vì khẩu vị của tôi bị cô ấy chinh phục.
16:32Tôi tin rằng mình thích cô ấy.
16:35Nhưng hứa nhất lại bảo,
16:36có lẽ tôi chỉ thích cái cảm giác mà Tăng Lệnh Nhi mang lại.
16:39Vì thế, tôi chưa từng một lần thổ lộ,
16:42cũng không dám nói ra ba chữ ấy.
16:44Thôi, đừng nhắc đến nữa.
16:46Giọng nói của hứa nhất kéo tôi về thực tại.
16:48Cậu ta đứng dậy, vỗ vai tôi.
16:50Tôi nhìn ra ngoài,
16:52không biết từ khi nào phó giao cùng anh trai đã đứng ở cửa,
16:55chờ chúng tôi ra ngoài.
16:57Bữa tối hôm ấy bốn người cùng ăn.
16:59Có lẽ vì gánh nặng đè nén trong lòng bấy lâu nay dần tan biến,
17:02nên tôi ăn rất ngon miệng.
17:04Lần đầu tiên hẹn hò theo cách này,
17:06tôi lại chẳng thấy hượng gạo,
17:07mọi người thoải mái nói cười.
17:09Bàn bạc kế hoạch tiếp theo.
17:10Phó giao nói muốn đi cắm chạy ngắm sao,
17:13chúng tôi ba người đều đồng ý ngay.
17:15Ngày trôi như nước,
17:17tôi bắt đầu có chút lưu luyến không muốn về.
17:19Hứa nhất cũng vậy.
17:20Hai chúng tôi cuộn tròn trên tấm thảm,
17:22đồng loạt thở dài.
17:23Mày thấy thế nào về phó giao cậu ta hỏi?
17:26Tôi không trả lời,
17:27mà hỏi ngược lại.
17:29Thế còn mày,
17:30thấy thế nào về phó dương?
17:31Động lòng rồi.
17:33Tôi không ngờ hứa nhất lại thẳng thắn như vậy.
17:35Tưởng rằng với tính cậu ấy,
17:37ít ra cũng sẽ chối một chút.
17:39Nhưng hứa nhất chỉ cười,
17:40thích thì thích thôi,
17:41có gì phải giấu.
17:42Cũng chẳng mất mặt.
17:44Hơn nữa,
17:45yêu phó dương rất dễ mà.
17:47Bị cậu ta thuyết phục,
17:48tôi cũng gật đầu.
17:49Thật ra,
17:50yêu phó giao quả thực cũng chẳng khó.
17:52Chúng tôi nhìn nhau,
17:53cùng thở dài một tiếng.
17:55Xong rồi,
17:56ra vào lưới tỉnh rồi.
17:57Mày định nói cho phó giao biết à?
18:00Hứa nhất hỏi,
18:01thế còn mày tôi lại hỏi ngược.
18:03Không biết,
18:04tao sự phó giao chẳng có cảm giác gì với mình.
18:06Không có cảm giác mày nghĩ sao,
18:08ngày nào cô ấy chẳng quấn quyết bên mày.
18:11Lỡ tao đa tình thì sao?
18:13Không thể.
18:14Tao nghe phó dương nói,
18:15cuộc hôn nhân này vốn là bọn họ chủ động đề nghị.
18:18Nghe vậy,
18:19tôi chừng to mắt.
18:20Nhà họ phó vốn không cần liên hôn,
18:22vậy mà lại chủ động chọn chúng tôi,
18:24những kẻ chỉ đứng ở cuối hàng trong giới hảo môn.
18:27Quá kỳ lạ, đúng không?
18:29Hơn nữa,
18:30tình cảnh bây giờ chẳng khác nào
18:31anh em họ phó lần lượt cưới vợ cho nhau.
18:34Tôi và Hứa nhất nhìn nhau,
18:35trong lòng thoáng lé lên ý nghĩ,
18:37ý mày là,
18:38bọn họ vốn dĩ nhắm vào chúng ta.
18:40Nhưng rất nhanh,
18:41tôi lại phủ nhận,
18:42bao nhiêu năm lớn lên,
18:44chúng tôi chưa từng có giao tình gì với anh em nhà họ phó,
18:47ngày cưới mới lần đầu gặp mặt,
18:49sao có thể bị nhắm vào từ trước được.
18:51Thôi nghĩ nhiều làm gì,
18:53gọi bọn họ ra hỏi thẳng là xong.
18:55Hứa nhất nói rồi liền gọi điện cho phó dương.
18:57Không ngờ chưa được mấy câu đã dẫn dữ cúp máy.
19:00Đồ chơi đánh,
19:01tôi phải ly hôn với anh ta.
19:03Tôi vội dỗ,
19:04sao thế?
19:05Thì ra là bạch nguyệt quang của phó dương đã quay về.
19:08Vừa hay khi Hứa nhất gọi điện tới,
19:10nghe thấy có người hỏi về bạch nguyệt quang,
19:12phó dương còn cười đáp,
19:13đúng,
19:14đã trở về rồi,
19:15ngay bên cạnh tôi đây.
19:17Tôi hiểu tâm trạng của Hứa nhất,
19:18nếu lúc này bạch nguyệt quang của phó giao quay lại,
19:21tôi chắc cũng sẽ đau lòng như vậy.
19:23Hứa nhất tức giận nói muốn bỏ nhà ra đi,
19:25còn hỏi tôi có đi cùng không?
19:27Tất nhiên tôi đi chứ.
19:28Dù gì cậu ta cũng chiếm gần như toàn bộ thời gian tuổi trẻ của tôi.
19:33Biết điều đấy,
19:34Hứa nhất cười khổ.
19:36Chúng tôi hẹn nhau mỗi người về nhà lấy hành lý,
19:38rồi gặp nhau ở sân bay,
19:40nhưng vừa ra cửa đã bị anh em họ phó chặn lại.
19:43Tôi còn đang định gọi cho Hứa nhất
19:44thì nghe thấy tiếng cậu ta trong điện thoại,
19:47vừa thở hồn hền vừa gào,
19:48phó dương, anh là đồ xúc sinh.
19:50Phó giao giật lấy điện thoại,
19:52ném sang một bên,
19:53rồi nói đừng để ý đến anh trai em,
19:56đáng đời anh ta,
19:57ai bảo cái miệng không biết giữ.
19:59Tôi còn chưa kịp nghĩ sâu xa
20:00thì đã bị phó giao kéo đi ăn khuya.
20:03Quán nhỏ trong hẻm ngập tràn mùi khói bếp,
20:05đồ ăn ngon bầy biện khắp nơi,
20:07khiến tôi nhanh chóng quên hết bực dọc.
20:09Lúc ra khỏi quán thì tôi no đến mức phải vị tường mà đi.
20:12Đang chuẩn bị lái xe về,
20:14thì phó giao nhận một cuộc gọi.
20:16Rọng một cô gái dự dàng vang lên trong tay tôi,
20:18bảo bối, em về rồi à,
20:20tắm rửa sạch sẽ chờ tôi nhé.
20:22Khoảnh khắc ấy,
20:23tôi thấy mình như rơi xuống biển sâu,
20:25càng lúc càng chìm.
20:26Đúng là cái gì phải đến thì cũng sẽ đến.
20:29Tôi trật hiểu ra,
20:30việc tôi và hứa nhất trở thành chị em tốt,
20:33thật sự chẳng phải ngẫu nhiên,
20:34đến cả xui xẻo cũng rắt tay cùng tìm đến.
20:37Ngực tôi nặng chĩu,
20:38trong xe lại oi bức,
20:39cửa sổ còn bị khóa.
20:41Tôi bực bội đập mấy lần nút bấm.
20:43Phó giao vừa nghe điện thoại vừa hạ cửa kính.
20:45Gió đêm thổi qua,
20:47mang theo mùi cỏ cây tự nhiên.
20:49Tôi cào cào lớp ra thừa bên ngón tay mình,
20:51kéo bật ra,
20:52kỳ lạ thay lại có một cảm giác khoan khoái.
20:55Không hiểu sao,
20:56từ nhỏ đến lớn,
20:57mỗi khi căng thẳng tôi đều vô thức làm vậy.
20:59Và bây giờ,
21:00tôi thật sự đang rất căng thẳng.
21:02Có lẽ mối quan hệ giữa tôi và phó giao đã đi đến hồi kết.
21:06Dù trong khoảng thời gian qua chúng tôi đã làm đủ mọi chuyện thân mật của một cặp tình nhân,
21:10nhưng cô ấy dường như chưa từng nói gì rõ ràng.
21:13Chỉ bảo,
21:13tôi khiến cô ấy thấy xót xa,
21:15mà những điều không được nói ra thẳng thắn,
21:17trên thực tế tức là không tồn tại.
21:20Tôi có phần tự hủy hoại bản thân,
21:22trách cứu mình,
21:23dù tử tinh,
21:24sao mày vẫn chẳng khá khẩm hơn chút nào,
21:26vẫn hẻ nhát như vậy.
21:28Mối tình thầm lặng tôi dành cho tăng lệ nghi kết thúc vào mùa hè năm thứ ba.
21:32Khi đó,
21:33cô ấy công khai tình cảm trên vòng bạn bè.
21:35Đối phương cũng là một cô gái xinh đẹp,
21:37không để lộ mặt,
21:38chỉ thấy cánh tay đầy hình xăm.
21:40Kỳ lạ là hôm đó,
21:41tôi không hề đau lòng,
21:43thậm chí còn thật lòng chúc cô ấy hạnh phúc.
21:45Thế nhưng hôm nay,
21:46nỗi chua xót vô cùng lại như muốn nhấn chìm tôi.
21:49Phó Giao trả lời vài câu với giọng gượng gạo,
21:52rồi cút máy.
21:53Có lẽ không khí quá ngột ngạt,
21:55hoặc có lẽ do tôi ăn quá nhiều,
21:57dạ dày cuộn lên,
21:58nước mắt cứ thế rơi xuống.
22:00Cô ấy đưa cho tôi khăn giấy và nước.
22:02Tôi cúi đầu,
22:03không muốn để Phó Giao thấy sự để tâm và yếu đuối của mình.
22:06Giữa chúng tôi,
22:07nhiều nhất cũng chỉ là mập mờ.
22:09Mập mờ khiến người ta say mê,
22:11cũng khiến người ta tủi thân.
22:13Cô ấy không nói gì,
22:14tôi cũng im lặng.
22:15Đúng vậy,
22:16những chuyện ngầm hiểu vốn chẳng có gì đáng để giải thích.
22:19Không biết bao lâu trôi qua,
22:21tôi ủể hoải mở miệng.
22:22Đưa tôi về đi.
22:24Phó Giao đưa tôi về tận dưới lầu,
22:26nhưng không có ý định cùng tôi lên.
22:28Tôi do dự 2 giây,
22:29rồi gượng gạo cười nói,
22:31chúc em hạnh phúc,
22:32tiểu Giao.
22:33Nói xong,
22:34tôi làm như chẳng có gì,
22:35xoay người bước vào,
22:36tiếng động cơ xe vang lên trong đêm dài.
22:39Tôi đi rất chậm,
22:40đầu óc dối loạn.
22:41Không nên nghĩ ngợi nhiều,
22:43cô ấy chỉ là
22:43đang chạy về phía ánh trăng sáng của riêng mình thôi.
22:47Tôi bắt đầu hẹn hứa nhất gặp mặt thường xuyên hơn.
22:50Lúc đầu cậu ấy còn chưa chọc tôi,
22:52rõ ràng trước kia khi chưa vạch trần,
22:54mày và Phó Giao dính nhau như kèo.
22:56Tôi không đáp.
22:57Đến lần thứ 3,
22:58cậu Ata mới nhận ra điều bất thường,
23:002 người cãi nhau à.
23:01Tôi mấp máy môi,
23:03chẳng biết phải nói thế nào.
23:05Đây vốn chẳng thể gọi là cãi vã.
23:07Tôi thậm chí còn không có tư cách để tranh cãi với cô ấy.
23:10Tin nhắn của Phó Giao vẫn dừng lại ở mấy ngày trước,
23:12hỏi tôi có muốn cùng ăn tôi không.
23:15Tôi đoán cô ấy muốn nói về mối quan hệ của chúng tôi,
23:18vậy nên với bản tính né tránh,
23:19tôi lại chọn trốn đi.
23:21Tôi không trả lời,
23:22còn Phó Giao cũng không tìm tôi nữa.
23:24Có khi nào,
23:25chỉ là hiểu lầm không.
23:26Sau khi hứa nhất hóa giải khúc mắt với Phó Dương,
23:29cậu ấy dắt tôi đi thẳng tới phòng bao đặt riêng,
23:32thang máy chạy thẳng lên tầng cao nhất.
23:34Khi rẽ vào góc,
23:35tiếng ồn ào từ phòng kế bên lọt ra khe cửa,
23:38tôi vô thức liếc qua,
23:39vừa hay thấy cảnh Phó Giao đang uống rượu.
23:41Bên cạnh có một cô gái,
23:43đang cố dành chai rượu khỏi tay Phó Giao.
23:45Cô ấy dường như đã ngà ngà say,
23:47động tác có chút lộn rộn,
23:49quát lớn,
23:49đừng quản tôi.
23:51Tôi bỗng chúc chẳng còn nghe thấy gì nữa,
23:53trái tim như bị vắt cả quả chanh vào,
23:56chua sót đến khó chịu.
23:57Thì ra,
23:58bạch nguyệt quang của Phó Giao,
23:59chính là tăng lệnh nghi.
24:01Ừ thì,
24:02cũng chẳng có gì khó hiểu.
24:03Tôi chẳng còn biết mình đang làm gì,
24:05chỉ biết tôi đã uống rất nhiều,
24:07rất nhiều rượu.
24:08Khi tỉnh cơn say,
24:10đã là trưa hôm sau,
24:11tôi xoa cái đầu đau nhất,
24:13ngơ ngác không phân biệt nổi phương hướng.
24:15Mò mẫm hồi lâu mới tìm được cốc nước,
24:17uống cạn một hơi để bớt hát,
24:18đồng thời cố nhớ lại ký ức đứt đoạn đêm qua,
24:21hoàn toàn trống rỗng.
24:23Bất đắc dĩ,
24:24tôi đành đi hỏi hứa nhất,
24:26không hỏi thì thôi,
24:27vừa ngồi khu chát với cậu ta,
24:28cả người tôi như chết lặng.
24:30Một loạt video dài được gửi đến,
24:32không cần đoán cũng biết,
24:33đó là những khoảnh khắc tự hủy của tôi khi say.
24:36Trong màn hình,
24:37tôi lào đảo bước ra khỏi phòng,
24:39trực tiếp đẩy cửa phòng nơi Phó Giao đang ngồi.
24:42Trên tay tôi còn cầm chai rượu,
24:43dáng vẻ như muốn gây chuyện.
24:45Trong video,
24:46Phó Giao cũng có chút ngương ác vì men rượu.
24:48Tôi đi đến trước mặt họ,
24:50mặc kệ Tăng Lệnh Nghi cười chào lâu rồi không gặp.
24:52Tôi ngửa cổ,
24:53ức ức uống cạn cả chai.
24:55Sau đó,
24:56tôi nắm lấy tay Phó Giao và Tăng Lệnh Nghi,
24:58chập vào nhau.
24:59Phó Giao,
25:00hình như tôi có chút thích em.
25:02Phó Giao ngẩn ra,
25:04khóe môi khẽ cong lên.
25:05Cô ấy đặt chai rượu xuống,
25:07bước về phía tôi.
25:08Tôi lại quay sang nhìn Tăng Lệnh Nghi.
25:10Nụ cười của Phó Giao trong khoảnh khắc ấy bỗng cứng lại.
25:16Phó Giao giới của ba người thật sự quá chật trội,
25:18mà kịch bản này vốn đã có người diễn qua rồi,
25:20bị mắng rất nhiều.
25:22Tôi ngừng lại,
25:23rồi tiếp,
25:23vậy nên,
25:24hai người nhất định phải hạnh phúc đó.
25:26Mình bất lực nhắm chặt mắt,
25:28trong lòng cầu khẩn,
25:29trời ơi,
25:29chi bằng giết quách con đi cho rồi.
25:32Tôi gửi tin cho Hứa Nhất,
25:33đoạn video này giờ đã chuyển đi đâu rồi.
25:36Theo hiểu biết của tôi về thằng bạn chết tiệt đó,
25:38cậu ta tuyệt đối không chỉ gửi cho một mình tôi.
25:41Hứa Nhất trả lời,
25:42chưa chuyển đi,
25:43yên tâm.
25:44Tôi khó chịu,
25:45làm sao mà yên tâm được.
25:47Phó Dương lại không cho phép tao tùy tiện phát tán.
25:50Tôi cảm giác bản thân vô tội mà bị nhét đầy cơm chó ấy.
25:53Người thất tình thì sức lực lại rất lớn,
25:55nên tôi không nhịn được mà nhắn trả.
25:57Lần trước còn nói Phó Dương nghe lời mày cơ mà,
26:00hóa ra là nói dốc ả.
26:02Đối phương trả lời,
26:03trên rừng thì nghe anh ta,
26:04còn lúc khác thì nghe tao.
26:06Tôi trợn trắng mắt,
26:07cạn lời,
26:08ném điện thoại đi rồi ngửa người nằm lại ghế sofa.
26:11Dư tử tinh,
26:11mày thật mất mặt,
26:13nghĩ mình đang đóng phim bi kịch rẻ tiền chắc.
26:15Lại còn giả vờ chúc người ta hạnh phúc nữa chứ.
26:18Khi Phó Giao mở cửa bước vào,
26:20tôi vẫn còn nằm ườn trên sofa,
26:22tưởng là cô giúp việc.
26:24Tôi không quay đầu,
26:25than nhiên nói,
26:26dì ơi,
26:27hôm nay con muốn ăn gà hầm sầu riêng non với sườn heo cháy tỏi.
26:31Cô ấy đáp ngay,
26:32được thôi,
26:33tử tinh,
26:34đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.
26:35Âm thanh quen thuộc vang lên.
26:36Tôi giật mình quay phát lại,
26:38đối diện gương mặt nửa cười nửa không của Phó Giao.
26:41Nhớ đến chuyện tối qua,
26:42mặt tôi đỏ bừng xấu hổ,
26:44cơ mà,
26:44tôi có bảo em nấu đâu,
26:46nhưng em muốn nấu cho chị,
26:48được không?
26:49Không đợi tôi đáp,
26:50cô ấy đã tự nhiên đi thẳng vào bếp,
26:52lâu lắm rồi em chưa nấu cho chị ăn.
26:54Trong lúc còn đang ngượng ngùng,
26:56tôi chẳng kịp để ý câu nói kia có gì sai sai.
26:59Hai tiếng sau,
27:00mùi thơm ngào ngạt của canh gà sầu riêng
27:02khiến tôi nuốt nước miếng ứng ực.
27:04Phó Giao bưng đồ ăn lên bàn,
27:05ra hiệu,
27:06thử đi.
27:07Tôi cố giữ mặt lạnh,
27:09giả vờ chẳng hứng thú,
27:10trong khi cô ấy thì cứ ngồi quạt quạt,
27:12hương thơm liên tục chui vào mũi tôi.
27:14Cuối cùng,
27:15bụng déo lên một tiếng dài.
27:17Ngay khi thỉa canh gà béo ngậy chạm vào miệng,
27:19một cảm giác quen thuộc như ký ức lãng quên
27:21bị đánh thức ủa về.
27:23Nến thêm sườn heo cháy tỏi,
27:25tôi gần như chắc chắn,
27:26chính là hương vị đó.
27:28Giống y như món ăn tăng lệnh nghi
27:29từng nhờ tôi ăn giúp.
27:30Tôi chợt thấy miếng ăn trong miệng nhà Tết.
27:33Phó Giao thật sự yêu tăng lệnh nghi
27:34đến mức đi học nấu ăn từ cô ấy,
27:36cho tới khi hương vị giống hệt.
27:38Nước mắt tôi bất giác lan xuống,
27:40tôi vội vàng cuối đầu,
27:42giả vờ uống canh để giấu đi.
27:44Đúng lúc Phó Giao hỏi,
27:45ngon không tôi ngẹn giọng đáp,
27:47không ngon, mặn quá.
27:48Phó Giao bán tín bán nghi,
27:50múc một bát cho mình,
27:51rõ ràng em bỏ rất ít muối mà.
27:54Cô ấy nếm thử rồi nói,
27:55tử tinh, không mặn đâu.
27:57Chị bị bệnh rồi sao?
27:59Trong đầu tôi dối loạn,
28:00chỉ biết tuôn ra cảm xúc,
28:02khóc nức không ngừng,
28:03em không thể nấu cho hai người cùng lúc được,
28:05em chỉ có thể làm vừa lòng dạ dày
28:07của một người thôi.
28:08Phó Giao ngẩn ra,
28:10như đang cố hiểu những lời tôi nói.
28:12Lát sau, cô ấy khó khăn mở miệng,
28:14em, không hiểu.
28:15Tôi gần như sụp đổ,
28:17lắp bắp giải thích
28:18cuộc hôn nhân của ba mẹ tôi
28:19vốn là liên minh gia tộc.
28:21Mẹ tôi ban đầu không hề coi trọng ba tôi,
28:23nhưng chỉ vì một bữa cơm mà xa vào yêu ông ấy.
28:26Sau khi có tôi,
28:28bà mới phát hiện ba ở ngoài còn có một gia đình khác.
28:30Mẹ tôi cũng từng nấu cơm cho họ.
28:33Từ đó bà oán hận ba,
28:34rồi dọn hẳn đến Hồng Kông sống một mình.
28:36Tôi không thường gặp mẹ,
28:38bà lúc nào cũng bận,
28:39bận đến mức chẳng quan tâm ba có cho tôi tiền tiêu hay không.
28:42Bà chiến đấu cho gia tộc của mình,
28:44nghĩ rằng đứa con may mắn như tôi sẽ không bị thiệt thòi.
28:47Thỉnh thoảng gọi điện,
28:48bà vẫn không quên dặn, tử tinh,
28:50sau này phải tìm một người chỉ nấu cơm vì con thôi.
28:54Tôi thừa nhận,
28:55trong quá trình ở bên em,
28:56tôi đã động lòng.
28:57Nhưng so với tình cảm đó,
28:59tôi càng khao khát một người chỉ nấu ăn cho riêng mình.
29:01Phó Giao,
29:02em còn nhớ đêm đó không?
29:04Chúng ta mất ngủ,
29:05cho chuyện tâm sự.
29:06Hôm ấy,
29:07chẳng hiểu sao cả hai đều không buồn ngủ.
29:10Chúng ta kể những chuyện khó quên nhất hồi du học.
29:12Tôi kể,
29:13lúc túng thiếu nhất,
29:14được hàng xóm mang cơm nóng cho.
29:16Còn em kể,
29:17vì thích một người mà học nấu ăn.
29:19Khi đó tôi nghĩ,
29:21được người như em yêu thương thật hạnh phúc biết bao.
29:23Ban đầu tôi chỉ thấy ngưỡng mộ.
29:25Nhưng hôm nay,
29:26tôi phải thừa nhận.
29:27Khóe mắt cay xẻ,
29:28tôi quay sang cửa sổ nhìn hoàng hôn đỏ rực như vàng chảy.
29:31Phó Giao,
29:32thật ra tôi có hơi ghen tị.
29:34Một đôi tay ấm áp bất ngờ siết chặt lấy eo tôi.
29:37Cầm của Phó Giao tựa lên vai,
29:39giọng có chút bất đắc dĩ,
29:41ngốc,
29:41sao ngay cả với chính mình mà cũng ghen được chứ.
29:44Đầu óc tôi ngẩn ra,
29:46còn tưởng nghe nhầm.
29:47Mãi đến khi tim đập thình thịt mấy nhịp,
29:49tôi mới kịp hoàn hồn,
29:51vội vàng truy hỏi,
29:52ý em là gì?
29:53Phó Giao chỉ đưa ngón tay lên môi,
29:55làm động tác kéo khóa miệng.
29:57Mặc tôi hỏi thế nào,
29:58cô ấy cũng không chịu mở lời.
30:00Ngược lại,
30:01còn lấy điện thoại ra,
30:02bấm gọi cho tặng lệnh nghi,
30:04qua đây một chuyến,
30:05có chuyện cần chị giải thích.
30:07Tôi sững sờ,
30:08tặng lệnh nghi đến rất nhanh.
30:09Vừa thấy tôi,
30:10cô ấy hồ hởi vẫy tay,
30:12dư tử tinh,
30:13còn nhớ tôi không?
30:14Tôi lúng túng lấy tay che đôi mắt còn đỏ hoe,
30:17ẩm ư một tiếng.
30:18Tặng lệnh nghi lập tức quay sang Phó Giao,
30:20hàn học mắng,
30:21Phó Giao,
30:22em có được không đấy?
30:23Mắc nghiện làm người câm à?
30:25Có cái miệng để làm gì?
30:26Dám hôn người ta mà không dám nói rõ ràng.
30:29Tôi ngạc nhiên sững sờ,
30:31cô ấy vốn hiền dịu mà,
30:32sao lại nói chuyện với Phó Giao không khách hí như vậy?
30:35Người ta khóc thành thế này rồi,
30:36em có thể mở miệng rỗ một câu không?
30:39Tặng lệnh nghi sốt ruột đến nỗi vỗ tay bồm bộp,
30:41như thể ước gì mình chính là cái miệng của Phó Giao.
30:44Phó Giao thở dài,
30:46em biết chị nóng ruột,
30:47nhưng bình tĩnh đi.
30:48Chị ấy không tin lời em,
30:50nên nhờ chị đến giải thích chuyện cơm nước.
30:52Lời vừa rớt,
30:53Tặng lệnh nghi đã ngồi xuống cạnh tôi.
30:55Câu nói đầu tiên đã khiến tôi sốc đến độ ngần người,
30:58những bữa cơm mà trước đây cậu ăn,
31:00không phải do tôi nấu,
31:01tôi vốn dĩ chẳng biết nấu ăn.
31:03Cậu không biết đâu,
31:04Phó Giao vì muốn nấu cho cậu mà nấu luôn cho cả tầng 7 bọn tôi ăn.
31:08Thông tin chưa từng nghe đến đột ngột ập vào não,
31:11tôi trợn mắt nhìn chằm chằm Phó Giao,
31:13trong chút lát chẳng nói nên lời.
31:15Những bữa cơm đó là Phó Giao nấu cho tôi sao,
31:18nhưng rõ ràng trước đây mình và cô ấy đâu quen biết gì.
31:22Tặng lệnh nghi liếc tôi,
31:23rồi liếc Phó Giao bất mãn,
31:25em chẳng nói gì,
31:26bảo chị giải thích kiểu gì.
31:27Thật mệt.
31:29Phó Giao tiếp lời,
31:30hôm đó chị phải uống nước máy,
31:31là vì tiền lương làm thêm bị cướp mất.
31:34Tối ấy em tình cờ đi ngang,
31:36thấy chị khóc rất thảm,
31:37sợ chị làm chuyện dại rột nên định chờ xem chị vào nhà an toàn rồi mới rời đi.
31:41Nhưng hình như chị lại coi em là kẻ xấu.
31:44Giọng Phó Giao dần nhỏ lại,
31:46cùng lúc những ký ức trôn dấu của mình cũng lục tục ủa về.
31:49Đêm hè đó oi bức một ngạt,
31:51nhưng tôi lại vô cùng vui vẻ vì vừa nhận được tiền lương làm thêm.
31:54Tôi nghĩ tối nay gói mì tôm cuối cùng cũng có thể thêm quả trứng rán với vài lát thịt
31:59hộp.
32:00Nào ngờ đi chưa bao xa thì bị băng cướp xe máy giật mất túi tiền.
32:03Tôi không dám đuổi theo,
32:05sợ gặp chuyện còn tệ hơn.
32:06Thế là mì tôm không có,
32:08trứng cũng mất,
32:09thịt hộp cũng chẳng còn.
32:10Bụng đói cồn cào,
32:12nước mắt cũng muốn trảo ra.
32:13Còn một tuần nữa mới có lương,
32:15mà tiền trong người thì không cầm cự nổi.
32:17Tôi đói đến hoa mắt,
32:19thấy bên đường có vòi nước liền đánh liều uống mấy ngụ.
32:22Gần đến khu trọ,
32:23mới phát hiện có người bám theo phía sau.
32:25Hắn đội mũ đen,
32:26mặc áo xám không tay,
32:28lộ cánh tay có hình xăm.
32:29Nửa đêm vắng vẻ,
32:31bị kẻ lạ bám theo,
32:32tôi chắc chắn mình bị nhắm tới rồi.
32:34Chân mềm nhũng,
32:35nhưng vẫn cố gắng chạy một mạch về nhà.
32:38Khoảnh khắc nhập mật khẩu mở cửa,
32:39tôi thật sự sợ hắn sẽ xông tới,
32:41bóp chặt cổ rồi kéo mình vào bóng tối.
32:44May mắn thay,
32:45hắn không làm vậy.
32:46Phó giao nhẹ rọng,
32:48em muốn giúp chị,
32:49nhưng lại sợ làm chị Hoàng,
32:50nên mới nhờ lệnh nghi hỗ trợ.
32:52Sau đó,
32:53em dần cảm thấy nấu ăn cho chị thật hạnh phúc,
32:55chỉ mong ngày nào cũng như vậy.
32:57Đến lúc nhận ra,
32:59thì đã thích chị từ lúc nào không hay.
33:01Em muốn chính thức gặp mặt,
33:02xem có cơ hội tiến xa không.
33:04Nên mới trốn trong nhà lệnh nghi,
33:06chờ chị ấy giới thiệu,
33:07nhưng không ngờ lại phát hiện ánh mắt chị
33:09nhìn chị ấy không bình thường.
33:11Mắt tôi nhòe đi,
33:13ngực chua sót,
33:14trong đầu chuột lóe lên bài đăng
33:15trên vòng bạn bè của Tăng lệnh nghi.
33:17Nhưng,
33:18hai người chẳng phải đã công khai rồi sao.
33:20Phó Giao liếc Tăng lệnh nghi,
33:22chị ấy thua trò đại mạo hiểm,
33:24chơi game thua,
33:25liên lụy đến em.
33:26Trong lòng tôi như bị nhét đầy bong bóng cầu vòng,
33:29mỗi cái chọc vỡ đều hiện ra hình bóng Phó Giao.
33:31Thì ra,
33:32cô ấy,
33:33từ lâu đã có chú ý với tôi.
33:35Nếu nói giữa tôi và Phó Giao
33:37là một mối tình thầm kín lộng lẫy,
33:39thì giữa Hứa Nhất và Phó Dương
33:40chính là một ngọn núi hoang không thoát nổi.
33:43Thì ra,
33:44trước khi Phó Dương về nước,
33:45anh ta từng cùng bạn bè tới quán bar,
33:47tình cơ có một đêm buông thả với Hứa Nhất
33:49khi cậu ta say khớt.
33:51Sáng hôm sau,
33:52Phó Dương lập tức được lệnh về nước
33:54tiếp quản mớ bong bong của tập đoàn.
33:55Anh ta tìm Hứa Nhất suốt nhiều năm,
33:57nhưng biển người mênh mông,
33:59chỉ bằng một đêm hoan lạc thì thật sự quá khó.
34:01Mãi đến khi có tin tức xác thực,
34:03anh ta mới sắp đặt hôn sự này.
34:06Tôi cười khổ trong lòng,
34:07được thôi,
34:08hai anh em các người chơi trò tình yêu trong sáng.
34:10Nhưng nghĩ lại cũng thấy may mắn,
34:12ít ra tôi và Hứa Nhất gặp được họ.
34:14Người chưa từng được yêu thương tử tế
34:16và người kiên trì theo đuổi tình yêu thuần khiết
34:18hóa ra lại là sự kết hợp hoàn hảo nhất.
34:20Khi khúc mắt trong lòng tháo gỡ,
34:22tôi và Phó Giao cuối cùng cũng có cảm giác an tâm.
34:25Ban ngày,
34:26Phó Giao và Phó Dương bận công việc.
34:28Đêm xuống,
34:29họ lại bận cầy cấy trên người bọn tôi.
34:31Trời thì chẳng công bằng,
34:33hai anh em họ vẫn luôn chẳng đầy tinh lực.
34:35Chỉ còn tôi với Hứa Nhất như hai con sâu gạo,
34:38cả ngày ngủ ly bì,
34:39eo mỏi lưng đau không ngớt.
34:41Tôi còn đỡ,
34:44Hứa Nhất thì tháng nào cũng không đóng được cửa.
34:47Cậu ta nhăn nhó,
34:48mày nói xem,
34:49sao cả anh lẫn em nhà đó đều phải là người ở trên nhỉ.
34:52Tôi vừa uống ngụm nước,
34:54nghe xong phun thẳng vào mặt câu ta,
34:55coi như biểu thị sự ủng hộ.
34:57Thế mày có định ly hôn không?
34:59Thật ra tôi có ly hôn hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.
35:03Nhưng nghĩ đi nghĩ lại,
35:04thôi thì yên tĩnh vài ngày cũng hay.
35:06Thế là tôi gật đầu,
35:07ly,
35:08chị em tốt thì phải cùng nhau ly hôn.
35:11Hai anh em nhà họ Phó nghe tin,
35:12ngoài dự đoán lại không hề phản đối,
35:15thậm chí còn tỏ vẻ ủng hộ.
35:16Tôi thấy có gì đó sai sai,
35:18giống như bọn họ vốn chờ tụi tôi mở miệng đòi ly hôn vậy.
35:21Tôi và Hứa Nhất lén bàn bạc một hồi,
35:24cuối cùng vẫn quyết định ly hôn.
35:26Sang sớm hôm sau,
35:28Hứa Nhất kéo cả đám đến thẳng cục dân chính,
35:30sợ ai đó đổi ý.
35:31Ly hôn xong,
35:33tụi tôi ngồi khóc ba tiếng liền.
35:34Đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào,
35:36phòng viên tay máy giàn hàng,
35:38đèn flash lóa mắt,
35:39như thế sớm đã nghe tin,
35:41xin hỏi hai vị phó tổng có thể chia sẻ nguyên nhân ly hôn không?
35:45Phó Dương trả lời gọn lòn,
35:47muốn ly thì ly thôi.
35:48Phó Giao cười rãng rỡ,
35:50vì tình yêu.
35:51À, ý là để tái hợp với bạch nguyệt quang của mình sao?
35:54Phó Giao mím môi,
35:56dơ tay chỉ thẳng vào phóng viên vừa hỏi,
35:58rồi nắm lấy tay tôi,
35:5910 ngón đan chặt,
36:00bạch nguyệt quang ở ngay đây này.
36:02Bên kia,
36:03Phó Dương cũng kéo tay hứa nhất,
36:05dơ cao lên,
36:05của tôi cũng ở đây.
36:07Cả đám phóng viên giữ người,
36:09hiện trường im bặt,
36:10một lúc lâu sau mới có người rè rặt hỏi,
36:12vậy,
36:13hai vị là công khai xu hướng của mình thật sao?
36:15Hoàn.
Bình luận