Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Vừa tốt nghiệp đại học, tôi liền đi làm bảo mẫu riêng cho một tiểu thư nhà hào môn.
00:04Đại tiểu thư thì chua ngoa, tùy hứng, nhưng người đẹp, à không, người đẹp tiền nhiều.
00:09Trong buổi họp lớp, mấy cô bạn cùng phòng trước đây cười nhạt châm chọc tôi,
00:13dù sao mày cũng là sinh viên giỏi, vậy mà lại hạ mình đi làm bảo mẫu,
00:17làm cho săn cho người ta, không thấy mất mặt à.
00:20Tôi kinh ngạc, tôi làm cho săn thắng kiếm 10 vạn, chẳng phải tốt hơn sao.
00:25Còn họ làm lương 3 vạn một tháng, lại luôn bị ông chủ quát tháo đến mức như bỏ ngựa
00:29dính lên tường.
00:30Nhưng sau này, ngay cả chó săn tôi cũng không làm nổi nữa.
00:34Tiểu thư nửa đêm chui vào chân tôi, ôm tôi oán trách,
00:37tại sao bảo mẫu thân cận của tôi mà lại không chịu, thân cận, ừm, muốn rụi rụi, muốn ôm
00:42ôm.
00:43Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:46nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để mau có người nghe chuyện chung nhé.
00:51Vào chuyện, tôi, sinh viên tốt nghiệp ngành hộ lý, lại chuyển nghề làm bảo mẫu.
00:56Người ta nói người trẻ phải cười bỏ chiếc áo dài của lão khổng.
00:59Tôi không chỉ cười sạch sẽ, mà còn thấy, hơi kích thích nữa là đằng khác.
01:03Hiện tại tôi làm việc cho nhân vật nổi tiếng tiểu thư đanh đá Giang Niên Niên,
01:07làm bảo mẫu thân cận của cô ấy.
01:09Các gì khác chịu không nổi tính khí cô ấy, thế là món hời rơi vào tay tôi.
01:14Vừa gọi trà hoa xong, quay người vào nhà vệ sinh một lát,
01:17tiểu thư đã bắt đầu gọi tôi rồi. Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, cái nhà này thiếu tôi là
01:22sụp.
01:23Tối nay tôi muốn ăn tôm diêm dầu, xương xào chua ngọt với bánh phô mai nữa.
01:27Cô không phải đang giảm cân sao? Giảm cân thì sao? Giảm cân cũng phải ăn chứ.
01:33Đừng quản tôi, cứ làm đi. Tôi còn cách nào? Chủ muốn ăn, tôi chỉ có thể làm.
01:39Đồ ăn vừa dọn lên, Giang Niên Niên vui đến nỗi cái đầu lắc qua lắc lại.
01:43Cắn một miếng sườn, lướt tôi, ngồi xuống ăn đi. Chị không ăn cùng, chẳng lẽ để tôi một mình
01:49ăn hết đống này?
01:50Cô ấy hoàn toàn quên mất tối hôm qua, vì tôi cản cô ấy ăn lẩu cay mà đại tiểu
01:55thư ấm ức vô cùng,
01:56còn giận dỗi nói sau này không muốn ăn chung với tôi nữa. Mới chưa đầy một ngày đã quên
02:00sạch sành xanh.
02:02Tôi vừa cầm đũa, Giang Niên Niên đã lấy ra một cái hộp tinh xảo, viền vàng lấp lánh,
02:07nhìn tôi đã thấy sang trọng khó với tới. Tôi mở ra, bên trong là một chiếc vòng vàng nặng
02:12trịch,
02:12đính mấy viên đá quý tôi còn chẳng biết tên. Tôi hít ngược một hơi.
02:17Họ tặng tôi đó, nhưng tôi thấy xấu quá, không thích. Nhìn cổ tay chị chống nên cho chị luôn.
02:23Thấy tôi không nói gì, cô ấy bổ sung, tôi chưa đeo một lần nào.
02:27Tôi ôm cái vòng, lòng tham và liêm sỉ đang đánh nhau kịch liệt.
02:31Cuối cùng tôi ngẩn đầu nhìn Giang Niên Niên một cái, rồi nhanh như chớp nhét vòng vào ngực.
02:35Cái này là người ta tặng tôi, có phải tôi ăn cắp đâu mà để thứ gọi là liêm sỉ
02:40chen vào?
02:41Liêm sỉ? Liêm sỉ là cái gì? Có no được không?
02:45Chưa hôm sau, đại tiểu thư mang cơm, dĩ nhiên do tôi nấu, đi đưa cho vị hôn phu của
02:50cô ấy,
02:50thái tử ra kinh thành. Tôi đóng hộp cơm xong, đang định dọn phòng ngủ thì Giang Niên Niên bỗng
02:55gọi tôi lại.
02:57Chị đừng ở nhà, tim tôi như ngừng một nhịp, công việc tốt như vậy sắp rời tôi mà đi
03:02rồi sao?
03:02Thấy tôi sự người, Giang Niên Niên lấy từ túi ra một sớp tiền đỏ dày cộp, nặng trịch, cầm
03:08lấy đi, mua vài bộ đồ mới.
03:10Suốt ngày mặc mấy bộ đó, cô không ngán chứ tôi nhìn cũng ngán rồi.
03:14Tôi thở phào, chết khiếp, cứ tưởng cô ấy muốn đuổi việc tôi.
03:18Tôi đuổi chị làm gì? Chị nấu ăn ngon, người cũng tốt.
03:21Tôi còn muốn chị ở bên tôi cả đời nữa.
03:24Lần đầu tiên nghe đại tiểu thư khen thẳng thắn đến vậy.
03:27Tôi còn đang xúc động, cô ấy liếc một cái, chị đang nhắc tôi chuyện tháng này chưa trả lương
03:32đúng không?
03:33Giang Niên Niên lấy ra một cái thẻ, trong đó có bao nhiêu tôi quên rồi, chắc đủ.
03:38Dư thì coi như tiền thưởng.
03:39Tôi cung kính nhận thẻ lương.
03:41Cô ấy đi rồi, tôi phóng thẳng đến ngân hàng kiểm tra số dư.
03:45Mười hai vạn tám nghìn tệ, đủ mấy tháng lương của tôi.
03:48Gương mặt Giang Niên Niên bỗng hiện lên trong đầu.
03:51Tôi gào thầm trong lòng, tiểu thư, vì cô tôi nguyện làm trâu làm ngựa suốt đời.
03:56Xe điện rẽ trái rẽ phải rồi dừng trước cổng bệnh viện.
03:59Tôi bước vào khu nội chú, thành thạo đi lên tầng 5.
04:02Trong phòng bệnh, một người phụ nữ tóc bạc nằm trên giường.
04:05Một năm trước, bà vẫn còn là một mỹ nhân tao nhã, xinh đẹp.
04:09Tôi đi đến, đúng lúc bà tỉnh lại, khóe môi bà cong lên một chút, mệt mỏi mỉm cười, mùa
04:15hè đến rồi.
04:16Tôi nắm lấy bàn tay gầy gò của bà, vừa cười vừa như sắp khóc, vừa vuốt gò má hốc
04:21hác của bà.
04:22Tôi vừa hỏi, mẹ lại gầy đi rồi, là hộ lý không cho mẹ tốt sao?
04:26Mẹ lắc đầu, không, cô ấy chăm rất tốt, chỉ là bệnh rồi thì ăn không vô.
04:31Xin lỗi mẹ, con không thể thường xuyên đến chăm sóc mẹ được.
04:35Con còn có việc của con, lớn chừng này rồi mà cứ dính sau lưng mẹ, người ta cười cho.
04:40Tôi úp mặt vào ngực bà, mắt cay xẻ, cười thì cười, con chính là mama gơn đấy, sao nào?
04:47Mẹ không biết mama gơn là gì, nhưng mẹ biết không thể chỉ dựa vào con.
04:51Vì bệnh của mẹ, con đã vất vả lắm rồi.
04:54Bàn tay của mẹ đặt lên đầu tôi, giống hệt khi tôi còn nhỏ.
04:57Các ngón tay yếu ớt vỗ nhẹ, chỉ thế thôi mà tôi muốn khóc hỏa.
05:02Năm ngoái, ngay trước khi tốt nghiệp, mẹ tôi được chẩn đoán mắc bệnh tim.
05:06Phẫu thuật là cách duy nhất.
05:07Nhưng tiền tích cóp vốn không nhiều, vai mượn khắp nơi cũng chỉ đủ trả tiền mổ.
05:12Mà bệnh này không phải chữa một lần là xong, còn phải uống thuốc dài hạn.
05:16Chúng tôi bán luôn căn nhà, vai hết lượt họ hàng, bạn bè, cũng chỉ cầm cự được một thời
05:21gian.
05:22Đúng lúc đó, tôi thấy quảng cáo tuyển nhân viên của một công ty giúp việc lương 2 vạn một
05:27tháng, bao ăn ở.
05:28Nhìn thì giống lừa đảo, nhưng vừa khéo đủ trả tiền thuốc của mẹ.
05:32Thế là tôi không do dự mà đi ngay.
05:34Khi ấy tôi nghĩ, dù có bị bán sang biển Bắc miến điện tháo linh kiện cũng được.
05:38Nếu mẹ không còn nữa, tôi sống cũng chẳng ý nghĩa gì.
05:42Nhưng vào rồi mới biết, đó là công ty chuyên cung cấp nhân viên cho giới thự lưu.
05:46Yêu cầu tuyển dụng phải tốt nghiệp đại học loại khá trở lên, học lực tốt, ngoại hình tốt, tính
05:51cách hòa nhã.
05:52Mà tôi, vừa khéo đáp ứng tất cả, coi như may mắn trời cho.
05:57Chủ đầu tiên của tôi vô cùng hào phóng, không chỉ tặng quà liên tục mà còn thường xuyên phát
06:02thưởng.
06:02Nhờ cô ấy, tiền thuốc của mẹ được trả đầy đủ.
06:05Tôi thậm chí còn thuê được hộ lý chăm mẹ chuyên nghiệp, để tôi yên tâm làm việc.
06:09Nói ra thì buồn cười, chỉ một mình rằng niên niên đã nuôi sống biết bao nhiêu người.
06:14Ngày hôm đó tôi ở bệnh viện với mẹ đến tối, rồi mới quay về biệt thự.
06:18Trong nhà tối thui, tôi tưởng không ai ở.
06:21Bật đèn lên, tôi giật mình.
06:23Một gương mặt đầy màu sắc, lớp trang điểm tinh xảo đã bị nước mắt làm nhòe, lem nhem thành
06:28từng mảng.
06:29Cô ấy ôm đầu gối, vùi mặt vào đó, mắt xương mọng đỏ.
06:33Khóc lâu đến mức gương mặt phồng lên, trông như một con chó con.
06:37Làm tôi hết hồn, ở nhà sao không bật đèn.
06:40Cô ấy hít hít mũi, liên quan gì đến chị.
06:43Giọng răng niên niên bị nước mắt làm mềm nhũn, chẳng còn chút sắc bé nào.
06:47Nhìn như một con mèo nhỏ đang cố nhen anh.
06:49Tôi ngồi xuống bên cạnh, tiện tay ném túi quần áo mới mua xuống đất.
06:54Xảy ra chuyện gì vậy?
06:55Nói tôi nghe, không thèm nói.
06:57Nói ra chỉ cười tôi, không nói tôi cũng đoán được, nhất định là tần đạt nói gì đó.
07:03Cô ấy ngẩn đầu nhìn tôi, đôi mắt lại ngập nước, môi mím lại, bất ức vô cùng.
07:08Anh ấy nói cả đời này sẽ không thích tôi, bảo tôi đừng bám lấy anh ấy nữa.
07:13Vậy, cô nghĩ sao?
07:15Bọn tôi quen nhau từ nhỏ, hôn ước cũng là từ nhỏ đã định rồi.
07:19Tất nhiên tôi hy vọng anh ấy thích tôi.
07:21Tôi thở dài, vậy cô rất thích anh ta sao?
07:24Giang niên niên tự người vào người tôi, giọng nhỏ như mũi, chắc là có tôi quen anh ấy lâu
07:29lắm rồi.
07:29Người lớn ai cũng nói bọn tôi nên ở bên nhau.
07:32Chán cô ấy đặt lên vai tôi, mái tóc mềm mại cọ vào má tôi từng lớp từng lớp.
07:37Tôi, để đến vậy sao?
07:39Sao ai cũng không thích tôi?
07:41Tôi đặt tay lên lưng cô ấy, nhẹ nhàng vỗ.
07:44Giống hệt động tác mẹ từng làm với tôi.
07:46Tôi đã được yêu thương rất nhiều, nên cũng muốn chia một phần cho cô ấy.
07:50Ai nói không thích cô, tôi thích cô mà.
07:53Hừ, chị mới không thích tôi đâu.
07:56Chị chỉ thích tiền của tôi.
07:58Ừ, tiền là một phần rất quan trọng, nhưng tôi cũng thích cô nữa.
08:02Tuy cô miệng độc, tính khó chịu, đỏng đành, trở mặt nhanh hơn lật sách, làm bộ làm tịch đúng
08:07kiểu đại tiểu thư.
08:08Nhìn là biết sắp nổi cáo, tôi còn phải dỗ.
08:11Nhưng, cô thật ra là một cô gái nhỏ rất dịu dàng, xinh đẹp và đáng yêu.
08:16Ừm, rộng rãi cũng chỉ là một trong những ưu điểm của cô thôi.
08:19Mắt tôi vẫn nhìn chầm chầm vào màn hình TV, nhưng sau lưng đột nhiên cảm thấy ẩm ướt.
08:25Vết ướt ban đầu rất nhỏ, rồi lan rộng dần, dần.
08:28Cuối cùng, tôi chơ mắt nhìn lưng răng niên niên run lên, khóc đến mức không thể ngừng lại.
08:33Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng, tiểu thư xinh đẹp như vậy, rồi sẽ có người nhìn thấy cô tốt thế
08:38nào.
08:39Mười phút sau, cô ấy khóc thỏa thích rồi, khịt mũi một cái, đứng bật dậy làm tôi hết hồn.
08:45Tâm trạng không tốt, chị hay làm gì vậy?
08:47Răng niên niên đột ngột quay đầu nhìn tôi.
08:49Tôi thử thăm dò, hay ăn, ăn gì đó.
08:53Oh no, oh no, oh no.
08:55Cô ấy dơ một ngón tay lên, tâm trạng không tốt thì phải tiêu tiền.
08:59Răng niên niên chân trần đứng luôn lên ghế sofa, hai tay nắm lại dơ cao khỏi đầu.
09:04Chị hô cùng tôi đi, phải tiêu tiền.
09:06Tôi thật sự không muốn cùng làm mấy trò trẻ con như vậy, nhưng chịu không nổi thấy cô ấy
09:11mím môi định khóc nữa.
09:12Tôi thở dài, dơ tay lên, cùng cô ấy hét, phải tiêu tiền.
09:16Để tôi xem hôm nay chị mua cái gì.
09:19Nói rồi răng niên niên mở cái túi tôi để dưới đất, toàn những kiểu cơ bản nhất.
09:23Nhìn thoáng qua chẳng khác gì nhau.
09:25Vì tiết kiệm, tôi mua ở chiếc xe tải bán hàng lưu động gần bệnh viện, 29 tệ một cái,
09:30100 tệ bốn cái.
09:32Chủ quay còn nói là hàng tồn kho của cửa hàng chính hãng.
09:35Kết quả, bị răng niên niên nhìn một cái là biết hàng pha kẻ.
09:39Chị lôi ở đâu ra cái đống rác này.
09:41Cô ấy chỉ vào logo, chị bị lừa rồi à.
09:44Rõ ràng là đồ giả.
09:46Tôi biết mà, 29 tệ thì tôi đâu trông mong gì đồ tốt.
09:50Một năm trước, tôi cũng khinh mấy bộ đồ này như cô ấy.
09:53Nhưng bây giờ, với tôi chúng chẳng còn quan trọng.
09:56Nội quy làm bảo mẫu điều số một, phải đẹp, nhưng không được loè loẹt.
10:00Hơn nữa, đồ này mặc rất thoải mái, làm việc cũng không tiếc.
10:04Tôi gấp từng chiếc áo lại, tôi chọn kỹ lắm đấy.
10:07Đây là mấy cái đẹp nhất trên xe rồi.
10:09Cô ấy chừng tôi như kiểu hận sắt không thể thành thép, rồi cầm điện thoại gọi đi nơi khác.
10:14Nửa tiếng sau, chuông cửa biệt thự vang lên.
10:17Vài nhân viên bán hàng của các thương hiệu xa xỉ, mang theo người mẫu và quần áo, đứng trước
10:21cửa.
10:22Cửa vừa mở, họ lũ lượt đi vào, dọn dẹp phòng khách thành một sàn diễn mini trong chớp mắt.
10:27Lần đầu thấy cảnh này, tôi sững sờ.
10:30Đờ người làm gì, lại đây xem thích cái nào.
10:33Đêm hôm đó, tôi thu hoạch được một tủ quần áo mới toanh, đại khái tính sơ sơ cũng phải
10:38vài chục vạn.
10:39Tôi treo từng bộ thật ngay ngắn trong tủ, rồi nằm lên giường với nụ cười không giấu nổi.
10:43Tủ đóng lại, nhưng chỉ cần nghĩ đến thứ bên trong, tôi phân khích đến mất ngủ.
10:48Tôi thậm chí nghĩ, nếu bán hết đi, có phải sẽ không còn lo tiền thuốc cho mẹ nữa không?
10:53Những món quà răng niên niên tặng trước đây cộng thêm tủ đồ này, nếu bán ra, 180 vạn chắc
10:58chắn có.
11:00Nhưng tôi chỉ dám nghĩ, làm thật, tôi sẽ cắn rứt lương tâm đến chết.
11:04Nửa đêm, lúc nửa mơ nửa tỉnh, tôi nghe bên tai tiếng xì xì nhỏ nhỏ.
11:08Tôi còn thắc mắc, nhà biệt thự cũng có chụt sao?
11:11Bật đèn, thì thấy răng niên niên đang ngồi sổm bên giường, gión rén trèo lên.
11:16Đèn bật cái tách, cô ấy còn giật mình, chị sao dậy rồi?
11:20Tôi nhìn đồng hồ, 3 giờ 2 phút sáng, răng niên niên mặc một chiếc váy ngủ màu xanh nhạt,
11:26chân trần rẫm trên thảm sám.
11:27Chán đầy mồ hôi, mắt đỏ hoe, tôi thở dài bất lực, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, lên đây.
11:33Không thể ngờ được, có ngày tôi và bà chủ của mình lại xem Titanic trên bàn công lúc 4
11:38giờ sáng.
11:39Bộ phim nổi tiếng bao năm, tôi chưa từng xem một lần, ấy vậy mà đêm đó xem 3 lần
11:44liên tục.
11:45Khi trời hứng lên một vệt trắng mờ, răng niên niên ngủ gục trên sofa ngoài trời.
11:50Tôi ráng trống cơn buồn ngủ, xem nốt phần cuối, rồi bế cô ấy vào phòng.
11:54Nằm trên giường nhìn đèn trùn trên trần, tôi nghĩ, đêm dài và mờ ám này cuối cùng cũng kết
11:59thúc.
12:00Khi tỉnh lại, đã là trưa, tôi đang tưới hoa trên bàn công thì đại tiểu thư tỉnh dậy, trời
12:05ơi, đầu tôi đau quá, sáng nay ăn gì.
12:08Tôi ngừng đầu nhìn lên, thấy mắt răng niên niên sưng đến mức chỉ còn một đường nhỏ, mắt không
12:13đau ả tôi hỏi.
12:15Cô ấy đưa tay sờ mí mắt, sưng quá trời, hôm nay tôi còn ra đường kiểu gì được nữa
12:20đây, hu hu hu.
12:21Từ từ đã, hôm nay cô có lý do bắt buộc phải ra ngoài sao, đương nhiên có rồi.
12:27Lão Giang đăng ký lớp cưỡi ngựa cho tôi, nếu tôi không đi, thầy sẽ méch, là tiêu.
12:32Lão Giang tự nhiên chính là bố của Giang niên niên, vậy cô cứ suy nghĩ, nói là đang bệnh,
12:37đi không được.
12:39Thế thì chị tiêu rồi, lão Giang nhất định sẽ nghĩ chị không chăm tôi cẩn thận, rồi mắng chị
12:43cho xem.
12:44Mà lỡ hôm đó ông ấy đang bực, chị còn có khả năng mất việc nữa đấy.
12:49Tôi giữ người, nước tưới hoa chảy tràn ra làm ướt cả dày, cô ấy bước đến, nắm lấy tay
12:54tôi.
12:55Tôi không cần biết, chị phải nghĩ cách cho tôi, tôi nghĩ kiểu gì được, tôi đâu thể biến thành
13:00cô.
13:01Đôi mắt Giang niên niên bỗng sáng lên, đúng ha, ý đó hay đấy, thầy cưỡi ngựa đâu biết tôi
13:06trông như nào.
13:07Chị đi thay tôi là được, tôi còn chưa kịp nói, Giang niên niên đã tự mình vỗ tay một
13:12cái, vậy quyết định rồi nhé.
13:14Hai giờ chiều, tới lúc tôi gửi vị trí cho chị.
13:17Cô ấy nhìn điện thoại rồi nói, sắp tới giờ rồi, đừng tưới nữa, mau vào chuẩn bị đi.
13:23Thế là tôi bị đẩy thẳng vào phòng, mặc bộ đồ mới mua hôm qua.
13:27Thu dọn xong, vừa bước ra thì Giang niên niên đứng đờ ra.
13:30Hạ Thiên, hôm nay chị đẹp quá, tôi nghiêng đầu cười với cô ấy.
13:35Dù mắt hơi sưng, nhưng hôm nay cô vẫn rất đẹp, tiểu thư nhà chúng ta là đẹp nhất, nhìn
13:40bằng mắt thường là biết.
13:42Mặt Giang niên niên đỏ bừng, trời ơi, đừng lên mê nữa, sắp tới giờ học rồi.
13:47Cô ấy tiện tay ném cho tôi chìa khóa xe, logo ba ngạnh bạc hiện lên làm tôi muốn ngất
13:52xỉu.
13:53Cái, cái xe này cô đưa tôi lái luôn á, cô ấy nhớ mày, sao, còn muốn kèm thêm tài
13:59xế hả.
14:00Không phải, ý tôi là nếu xe mà có chuyện gì, bán tôi đi cũng để không đổi.
14:04Không sao, cứ mạnh dạn mà lái, chỉ cần người quay lại là được, những thứ khác không quan trọng.
14:10Tôi nuốt nước bọt, trí tưởng tượng của tôi về cuộc sống người giàu quá nghèo nàn rồi.
14:15Đừng nhìn tôi nữa, mau đi đi, nhớ nói với thầy là chị là Giang niên niên, đừng để lộ.
14:21Tôi nắm chặt chìa khóa, lặng lẽ gật đầu.
14:24Đây là lần đầu tôi đến chạy ngựa, cái gì cũng tò mò.
14:27Nhưng vì hôm nay nhiệm vụ là đóng giả Giang niên niên, tôi buộc phải giữ ráng vẻ lạnh lùng.
14:32Có lúc thấy một con ngựa con đang nghịch, tôi muốn lại sơ thử,
14:35nhưng nghĩ nếu là Giang niên niên thật thì chắc chắn sẽ không mất ráng như tôi, nên đành nhịn.
14:40Tập cưỡi một tiếng, tôi khát khô cổ, mang theo bình giữ nhiệt mà còn phơi dưới nắng,
14:45nước bên trong nóng như nước sôi, đến giờ vẫn chưa uống được ngụm nào.
14:49Đúng lúc được nghỉ, tôi đổ nước đi rồi định lên khu văn phòng xin nước.
14:53Vừa vào cửa, tôi nhìn thấy mấy tấm huy chương treo trên tường, đến một cái thì tôi xứng lại.
14:58Tôi nhớ rất rõ, trong thư phòng của Giang niên niên cũng có một cái giống hệt,
15:02nhưng ở đó là huy chương vàng, còn ở đây là huy chương đồng.
15:06Nhìn kỹ hơn, thậm chí còn là huy chương nhóm thiếu niên.
15:09Nhìn đến vậy thì tôi còn không hiểu gì nữa sao?
15:12Tôi lấy điện thoại định gọi cho cô ấy nhưng lại do dự, cuối cùng bỏ cuộc.
15:16Trước khi về, tôi vẫn quay một đoạn video con ngựa con, lông mềm, ấm, đáng yêu không thể chịu
15:22nổi.
15:22Hỗ luyện viên bên cạnh thấy tôi quay cũng không ngạc nhiên,
15:25còn cười giới thiệu con này tên Hiễu Du do một vị khách gửi ở đây.
15:29Tên người đó cũng giống hệt cô.
15:31Tôi thầm cười, làm gì có khách nào trùng tên, lại là thú vui kỳ quái của ai đó thôi.
15:37Về đến nhà, Giang Niên Niên ôm nguyên một bịch khoai tây chiên, ngồi trên sofa xem TV.
15:43Video từ phim tình cảm đã chuyển sang phim hài.
15:45Tôi chưa xem bộ này nhưng nhìn cô ấy cười đến gặp cả người, chắc cũng hay.
15:50Thấy tôi về, Giang Niên Niên chạy chân trần ra, thế nào?
15:53Hôm nay có bị phát hiện không?
15:55Tôi vừa đổi giày vừa đáp, tôi thì không bị phát hiện đâu.
15:59Nhưng có một con ngựa tên Hiễu Du thì bị phát hiện rồi.
16:01Người ở trại ngựa nói, đó là ngựa của một vị khách trùng tên với tôi gửi ở đó.
16:06Cô ấy nhón chân, người lắc lư qua lại, ái trả, vậy mà cũng bị chị phát hiện.
16:11Sớm biết vậy hôm nay đã không để bọn họ dắt Du Du ra ngoài rồi.
16:15Tôi đứng dậy, từ dưới đống túi đựng đầy rau củ lôi ra ba lô của mình,
16:19rồi từ trong ba lô rút ra một con ngựa bông nhỏ bằng bàn tay.
16:22Ở trại ngựa mua đó, tặng cô làm quà.
16:25Cô ấy vui ra mặt, ôm con ngựa bông vò tới vò lui, thích đến không nỡ buông.
16:30Tiếp đó, tôi lại lấy ra một cái hộp.
16:33Cái này cũng tặng cô, cô ngày nào cũng chẳng chịu uống nước.
16:37Cái này hợp với cô nhất rồi.
16:39Đừng có chê nha, cái ly nước này tôi phải tìm hiểu mất bao lâu mới mua được hàng hiệu
16:43xịn,
16:43rất phù hợp với thân phận của cô đó.
16:46Giang Niên Niên nhận lấy chiếc ly, cười càng tươi, thậm chí ôm chầm lấy tôi một cái thật chặt.
16:51Có lẽ vì chặt quá, tim tôi khựng mất một nhịp.
16:54Cô thích là được.
16:56Mấy ngày tiếp theo, tôi và đại tiểu thư lần lượt đi học cắm hoa, piano và vẽ sơn dầu.
17:01Ngày nào cũng trôi qua vô cùng nhẹ nhàng.
17:03Cũng may nhờ tôi có một năm kinh nghiệm điều dưỡng, năng lực nghiệp vụ tốt,
17:07nên vừa làm tốt công việc vừa theo học được.
17:09Thậm chí vì đồ ăn quá ngon, đại tiểu thư còn mập lên một vòng.
17:13Hôm nay là thứ bảy, mấy người bạn thân thời đại học rủ tôi đi học lớp.
17:17Dù mới ra trường một năm, nhưng nghe nói đã có vài đứa làm bố mẹ rồi.
17:22Sau khi tốt nghiệp, tôi không làm ngành y mà lựa chọn làm bảo mẫu.
17:25Chuyện này trong lớp ai cũng biết.
17:27Trước khi tốt nghiệp, họ từng chế nhạo tôi một thời gian vì chuyện đó.
17:31Ban đầu tôi không định đi.
17:33Nhưng lúc mẹ gặp chuyện, chính mấy đứa này đã giúp tôi rất nhiều,
17:36thậm chí gom góp ít tiền tiết kiệm đưa cho tôi.
17:39Lời mời của họ, tôi không tiện từ chối.
17:42Tôi kể chuyện với Giang Niên Niên, cô ấy cũng khuyên tôi nên đi.
17:46Đều là kiếm tiền cả, sao lại thấp kém hơn ai?
17:49Không đi chẳng phải càng giống như sợ họ à?
17:52Vậy nên sáng hôm sau, chuẩn bị xong bữa trưa cho tiểu thư,
17:55tôi cưỡi chiếc xe điện nhỏ chạy đến nhà hàng.
17:58Dô, xem ai tới đây này, có phải là gì hạ thiên của lớp mình không?
18:02Vừa bước đến, tôi đã nghe thấy giọng điệu mỉa mai quen thuộc.
18:06Tôi và Tôn Xuyên học chung 4 năm đại học,
18:08chẳng hề xích mích gì.
18:09Thế mà khi biết tôi chuyển nghề làm bảo mẫu,
18:12hắn là người nhảy dựng lên chế nhạo tôi dữ nhất.
18:15Tôi đặt ba lô xuống,
18:16cố ý để lộ logo thương hiệu trên áo.
18:19Vài người đứng gần nhìn thấy thì hít một hơi lạnh.
18:21Cái cô đang mặc là đồ thật hả?
18:23Đây là mẫu mới của Hermes năm nay đó,
18:26hơn 30 vạn một cái đấy.
18:28Làm bảo mẫu kiếm được nhiều vậy sao?
18:30Tôn Xuyên cười khẩy,
18:31cô ta thì lấy đâu ra tiền mua đồ thật.
18:34Không chừng biết có họp lớp nên mua đồ giả về khoe ấy.
18:37Không đâu, chắc chắn là thật.
18:39Trưởng khoa điều dưỡng của bọn tôi có một cái,
18:41tôi từng xem tận mắt, giống y chang.
18:44Tôn Xuyên vẫn không chịu buông,
18:46không chừng là của sugar daddy tặng ấy.
18:48Mẹ cô ta bệnh liệt dường còn đang nằm viện kia,
18:50lấy đâu ra tiền mua.
18:52Ban đầu tôi không tức giận.
18:54Từ khi làm nghề này,
18:55tôi đã quá quen với ánh mắt khinh miệt và hiểu lầm.
18:58Nhưng động đến mẹ tôi thì tôi chịu không nổi.
19:01Trong đám người,
19:01có mấy đứa biết hoàn cảnh nhà tôi.
19:04Nghe Tôn Xuyên nói xong,
19:05bọn họ lập tức nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ sen lẫn ghê tởm.
19:09Nghe nói bây giờ cậu ta ngày nào cũng đi theo ông chủ giàu có nào đó.
19:13Không chừng là lấy lòng người ta,
19:14rồi được tặng á.
19:16Tiếng cười mờ ám lập tức vang lên khắp bàn.
19:18Một đứa bạn cùng phòng thời đại học còn chống cầm nhìn tôi,
19:21miệng phát ra tiếng tặc lưỡi đầy khinh bỉ,
19:23học đại học xong lại đi làm tay sai cho người ta,
19:26thật sự mất mặt.
19:27Tôi nhìn họ,
19:29giống như nhìn người,
19:30lại giống như nhìn mấy con quỷ.
19:32Cuối cùng chỉ lạnh nhạt nhét môi,
19:33tôi với mấy người,
19:34mỗi tháng kiếm ba vạn,
19:36không có gì để nói chung cả.
19:37Mấy người như châu bò thì vĩnh viễn không hiểu nổi niềm vui của tự do tài chính đâu.
19:42Nói rồi,
19:43tôi nhìn thẳng vào Tôn Xuyên,
19:44nghe nói Tôn Tổng của chúng ta có con rồi nhỉ.
19:47Nuôi con chắc áp lực lắm hà.
19:49Ba cái đồng lương còm của cậu chắc còn không đủ mua tả.
19:52Tôi đoán nhé,
19:53có khi cả hai bố con còn phải trông vào tiền của vợ nuôi ấy.
19:56Vậy nên cậu phải ngọt miệng chút.
19:58Nhỡ đâu làm cô ấy giận,
20:00đến cơm thừa cũng chẳng có mà ăn.
20:02Tôi xách ba lô lên,
20:04ánh mắt lạnh lẽo lướt qua từng người trong phòng.
20:06Tôi chưa bao giờ thấy kiếm tiền bằng chính năng lực của mình là chuyện đáng xấu hổ.
20:10Các người thì ngay ngay định một ông chủ chẳng ra gì,
20:13lương thắng ba vạn.
20:14Còn tôi,
20:15ngay ngay ở bên một ông chủ hiểu chuyện,
20:17rộng lượng,
20:17tử tế,
20:18lương thắng mười vạn.
20:19Nếu tôi là mấy người,
20:20tôi sẽ thấy xấu hổ,
20:22chứ không phải ngồi đó vênh mặt.
20:24Nói xong,
20:25tôi xoay người rời khỏi phòng bao.
20:27Không ngờ,
20:28vừa mở cửa ra liền đụng ngay răng niên niên.
20:30Cô ấy bị bất ngờ,
20:31giật nảy lên rồi xoay mấy vòng như muốn độ thổ.
20:34Em sao lại ở đây tôi hỏi.
20:36Tại sao à?
20:37Đương nhiên là tới ăn cơm chứ còn gì.
20:40Tôi nhìn quanh,
20:41ánh đèn vàng ố chiếu lên tường trông đầy dầu mỡ.
20:44Phòng bên cạnh tiếng mấy gã đàn ông quát tháo chưa từng ngừng.
20:47Hẳn là cả đời này răng niên niên chưa từng vào loại chỗ như thế.
20:50Nhưng tôi chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.
20:53Vậy em muốn ăn gì?
20:55Hôm nay chị mời.
20:57Không biết.
20:58Chị gọi đi, tôi tin chị.
21:00Tối đó, tôi lái xe của tiểu thư chạy về.
21:02Đi được nửa đường,
21:04điện thoại len canh không ngừng.
21:05Alipay, tiền vào, 10 vạn tệ.
21:08Alipay, tiền vào, 10 vạn tệ.
21:11Cứ thế vang lên 10 lần mới chịu dừng.
21:14Tôi nhìn sang,
21:15thấy răng niên niên đang nghịch điện thoại,
21:17mặt đầy đắc ý.
21:18Không cần đoán, chắc lại đang khoe mẽ rồi.
21:20Em chuyển cho chị nhiều vậy làm gì?
21:23Không phải chị nói với đám ngu đó là chị lương thắng 10 vạn sao?
21:27Vậy đương nhiên tôi không để chị mất mặt được.
21:29Nói 10 vạn là 10 vạn.
21:31Có một chuyện là tiền lương thắng này em chuyển rồi,
21:34hơn cả 10 vạn là 12 vạn 8 nghìn tệ.
21:37Hả?
21:38Khi nào?
21:38Hôm em cãi nhau với thái tử ra đó.
21:41Nhắc đến ngày hôm đó,
21:42sắc mặt cô ấy khựng lại.
21:44Đã đưa thì là của chị.
21:46Số đó coi như tiền công chị làm tài xế riêng cho tôi.
21:49Nói xong,
21:50răng niên niên lấy điện thoại gọi đi.
21:52Đầu dây bên kia rất lâu không bắt,
21:54gọi lại lần nữa thì một giọng nữ lười nhác vang lên.
21:56Alo, xin nghe.
21:58Giọng mềm đến mức tôi nghe còn muốn nhũ người.
22:01Còn răng niên niên thì nổ tung.
22:03Cô là ai?
22:04Tần đạt đâu?
22:04Đầu dây bên kia im vài giây,
22:06rồi cúp máy.
22:08Tới đó,
22:09lửa giận của răng niên niên hoàn toàn bùng nổ.
22:11Chúng tôi chạy khắp nhà họ tần và công ty tần thị tìm tần đạt nhưng không thấy.
22:15Không còn cách nào,
22:16đành về nhà.
22:18Một tiếng sau,
22:19hot search Weibo xuất hiện.
22:21Tin tốt,
22:21tìm được tần đạt rồi.
22:23Tin xấu,
22:24hắn cùng một nữ minh tinh hạng A đi ra từ khách sạn.
22:27Tin càng xấu hơn,
22:28với năng lực của tần đạt,
22:29muốn ém tin nóng này quá dễ,
22:31nhưng hắn không ém.
22:33Tức là hắn cố ý cho răng niên niên thấy,
22:35xem đi, tôi thật sự chán ghét cô đến mức vì chọc tức cô mà sẵn sàng vứt luôn cả
22:39danh tiếng.
22:41Lần này, răng niên niên không khóc.
22:43Cô ấy ngồi trên sofa xem Titanic cả đêm,
22:46trời tối rồi lại sáng.
22:47Đến tận trưa hôm sau mới rời khỏi ghế.
22:50Câu đầu tiên nói,
22:51có gì ăn không?
22:52Tôi vội chạy vào bếp bưng ra bữa trưa đã chuẩn bị,
22:55xương xào chua ngọt,
22:56tôm kho dầu,
22:57cải thảo,
22:58cà di gà,
22:59bánh phô mai,
23:00đầy cả bàn.
23:01Cô ấy ngồi xuống,
23:02hít một hơi dài,
23:03rồi quay đầu lại mỉm cười dịu dàng,
23:05cảm ơn.
23:06Khoảnh khắc đó,
23:07tôi lại muốn khóc.
23:09Hóa ra nước mắt không biến mất,
23:11chúng chỉ đổi chủ mà thôi.
23:12Vì loại đàn ông như V.A.I.M.
23:14không đáng,
23:15tôi nói.
23:17Răng niên niên gật đầu,
23:18tôi biết,
23:19tôi chỉ,
23:19cần tự thuyết phục bản thân rằng chuyện này không phải lỗi của tôi.
23:23Tôi giang tay ôm cô ấy,
23:24để cô ấy tựa đầu lên bụng mình.
23:26Đương nhiên không phải lỗi của em,
23:28là vấn đề của hắn.
23:29Hắn, đừng tự trách.
23:31Răng niên niên khẽ đáp,
23:32ừm, tôi biết.
23:34Chưa tới một tiếng sau khi ăn,
23:35Tần Đạt đến.
23:36Từ lúc tôi vào làm đến giờ,
23:38đây là lần đầu tiên tôi gặp hắn.
23:40Sau lưng hắn còn có cả nữ diễn viên kia.
23:43Phía sau nữa là 7-8 gã mặc đồ đen,
23:45ai nấy trông dữ dằn.
23:47Tần Tổng,
23:47anh tìm ai tôi chặn ở cửa,
23:49không để hắn bước vào.
23:51Hắn cao mày,
23:52hất tay đầy khó chịu,
23:54gọi răng niên niên ra đây.
23:55Tôi hỏi lại đã,
23:56để xem tiểu thư có muốn gặp anh hay không.
23:59Nói xong,
24:00tôi dầm một tiếng đóng cửa lại,
24:02mà kệ cái việc đứng sát cửa như thế
24:04liệu có làm gãy mũi của Tần Đạt hay không.
24:06Nửa tiếng sau,
24:08răng niên niên trang điểm xinh đẹp bước xuống lầu.
24:10Trong khoảng thời gian đó,
24:11cánh cửa gần như bị gõ đến lõm cả tấm ván,
24:14quản gia khu nhà và mấy bảo vệ cũng đến để đuổi họ đi.
24:17Khi mở cửa ra,
24:18mặt Tần Đạt nhăn lại như bánh bao.
24:20Cuối cùng anh ta vẫn bước vào,
24:22nhưng tất cả đám người đi theo bị tôi chặn hết ở ngoài.
24:26Răng niên niên,
24:26tôi đã nói từ lâu rồi,
24:28tôi vĩnh viễn không thể thích cô.
24:30Giờ tôi đã có người mình thích,
24:31mong cô hủy bỏ hôn ước giữa hai chúng ta.
24:34Tôi đứng sau lưng anh ta,
24:35lạnh lùng trừng mắt.
24:37Từ nhỏ lớn lên cùng nhau,
24:39anh chưa từng thích tôi dù chỉ một chút sao.
24:41Anh ta cười lạnh,
24:42không,
24:43tôi luôn rất ghét cô.
24:45Tôi bị ác ý trong lời nói đó dọa cho sững lại.
24:47Ngừng đầu nhìn,
24:49Răng niên niên lại không biểu cảm gì,
24:50giống như một đứa trẻ chịu đủ mọi khổ sở mà trưởng thành.
24:53Trong lòng tôi vừa chua sót vừa được an ủi.
24:56Đừng rơi nước mắt vì đàn ông khốn nạn.
24:58Anh hôm nay tới chỉ để nói mấy lời này cô ấy hỏi.
25:02Đúng,
25:02không thì cô nghĩ tôi đến đây làm gì.
25:05Nhìn thấy cô là tôi thấy buồn nôn.
25:07Nếu không phải vì hôn ước,
25:08tôi mong cả đời này đừng gặp lại cô.
25:11Tiểu thư vẫn rất bình tĩnh,
25:12nhưng tôi thì không nhịn nổi nữa.
25:14Tôi xông lên đạp cho hắn một cú.
25:16Cho anh mặt mũi quá rồi đó.
25:18Mở mắt ra xem đây là đâu,
25:20dám tới nhà chúng tôi làm loạn.
25:22Ai cho anh lá gan đó?
25:24Mà anh đã muốn nghỉ hôn thì tự đi nói với trưởng bối.
25:27Sao cứ nhắm vào cô ấy?
25:28Không có trách nhiệm,
25:30không có năng lực,
25:31anh còn xứng làm người hà.
25:32Tần đạt ngồi bệt dưới đất,
25:34tay run run chỉ tôi,
25:35cô,
25:36cô là cái thá gì mà dám đánh tôi?
25:38Đánh anh thì đánh anh,
25:40chẳng lẽ còn phải chọn ngày lành thắng tốt?
25:42Cũng xin kiểu huyền thất tổ cho giờ lành mới được đánh à.
25:45Tôi trống eo,
25:46cúi xuống nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ.
25:48Hắn tức đến nỗi lỗ mũi phun khói,
25:51ngực phập phòng dữ dội.
25:52Răng niên niên,
25:53người hầu nhà cô vô lễ như vậy,
25:55cô cũng mặc kệ sao.
25:57Tiểu thư ngước mắt nhìn trần nhà,
25:58cái gì đang sủa thế?
26:00Hạ thiên,
26:01chị có nghe thấy không?
26:02Tôi cười gật đầu,
26:03đúng rồi,
26:04có con gì đang sủa,
26:05nghe khó chịu ghê.
26:07Tần đạt đứng bật dậy,
26:08liếc tôi rồi liếc tiểu thư,
26:10vật họp theo loài,
26:11người chia theo nhóm.
26:12Chủ tớ các người đều khó ưa như nhau.
26:15Tiểu thư dơ tay lên,
26:16tắt hắn một cái bộp.
26:18Lúc nãy anh sủa tôi còn nhịn,
26:19không có nghĩa là tôi sợ.
26:21Đây là nhà họ Giang của tôi,
26:23ngay cả ba anh tới còn phải lễ phép
26:25gọi một tiếng cháu gái.
26:26Tới lượt anh ở đây chu chéo chắc,
26:28anh là cái thá gì mà dám mắng tôi.
26:31Tần đạt ôm mặt khóc,
26:32dơ tay định đánh trả.
26:34Tiểu thư không né mà còn nghiêng đầu
26:35đưa cả bên trái mặt qua,
26:37đánh đi, ở đây nhiều máu này.
26:39Tôi xem hôm nay anh động được
26:40một sợi tóc của tôi
26:41thì có qua cửa nổi không.
26:43Tay hắn dơ cao rồi lại hạ xuống mạnh mẽ.
26:46Được, tốt lắm.
26:48Giang niên niên, cô chờ đó.
26:50Hôn ước này, tôi nhất định sẽ hủy.
26:52Nói rồi hắn phủi tay bỏ đi.
26:54Vừa bước ra khỏi cửa,
26:55tiểu thư nhìn tôi một cái rồi
26:57ỏa khóc nức nở, hạ thiên,
26:59hắn bắt nạt người ta.
27:00Cô ấy coi người lại sau sofa.
27:03Tôi cúi xuống ôm lấy thật chặt,
27:04không sao, hắn chẳng thu được
27:06chút lợi nào đâu.
27:07Lần sau hắn mà dám tới nữa,
27:09hai đứa mình đánh hắn tiếp.
27:11Cô ấy vùi vào lòng tôi,
27:12nước mắt rơi không ngừng.
27:14Khóc xong,
27:15Giang niên niên vào đầu tóc mình
27:16cho dối bù,
27:17làm bộ đáng thương rồi gọi video
27:19Ba ơi, có người bắt nạt con gái ba,
27:22ba quảng không.
27:23Ba ngày sau,
27:24lão tổng nhà họ Tân dẫn theo Tần Đạt,
27:26mang theo cả đống quà đến nhà họ Giang.
27:29Tôi không có mặt,
27:30nhưng nghe tiểu thư kể lại
27:31thì đúng là một màn trả đũa hả hê.
27:33Để soa dịu nhà họ Giang,
27:35nhà họ Tân phải nhả ra một dự án lớn.
27:37Còn bản thân Tần Đạt thì suýt nữa
27:39phải gọi tiểu thư một tiếng,
27:40bà ngoại.
27:41Nếu không phải Giang lão ra thấy
27:43vấn đề đạo lý,
27:44ngăn lại,
27:45chắc cô ấy đã đồng ý thật.
27:47Để ăn mừng cú trả thu sẵn khoái đó,
27:49tôi nấu một bàn ăn linh đình.
27:51Món cuối vừa làm xong
27:52thì tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
27:54Tôi vứt cả môi xào,
27:56lao ra ngoài,
27:56tay run đến mức bấm gọi xe cũng khó.
27:59Giang Niên Niên từ trên lầu đi xuống,
28:01thấy tôi mặt trắng bệch đứng ở cửa,
28:03người run lẩy bẩy.
28:04Cô ấy vội chạy tới hỏi tôi có chuyện gì.
28:07Tôi phải đến bệnh viện,
28:08mẹ tôi gặp chuyện rồi.
28:10Nghe xong,
28:11cô ấy không nói thêm một câu nào,
28:13nằm lấy tay tôi kéo chạy ra xe.
28:15Chân dẫm mạnh lên chân ga,
28:17chiếc siêu xe cuối cùng cũng phóng đi đúng
28:18với khí thế của nó.
28:20Trên đường lao như gió đến bệnh viện,
28:22tôi mở cửa xe lao thẳng vào phòng bệnh.
28:24Bác sĩ đang cấp cứu khẩn cấp,
28:26chị hộ lý cầm điện thoại,
28:27cũng bồn trồn đi qua đi lại.
28:29Cuối cùng cô cũng tới rồi.
28:31Giờ bác gái tạm thời không sao,
28:33nhưng bác sĩ nói tình hình khá nghiêm trọng,
28:35phải mời chuyên gia đến xem.
28:37Tôi nặng nề gật đầu.
28:38Giang Niên Niên theo ngay phía sau cũng chạy đến,
28:41nghe hộ lý nói xong liền quay người rời đi.
28:43Tôi không để ý cô ấy đi đâu,
28:45chỉ nhìn mẹ mình đang nằm trên giường bệnh,
28:47gây gò đến hốc hát.
28:49Tôi ngồi bệt xuống góc tường bệnh viện,
28:50ôm đầu khóc hòa.
28:52Rõ ràng trước đó bác sĩ nói sắp khỏe rồi,
28:55sao lại thành ra thế này?
28:56Tại sao luôn là mẹ?
28:58Mẹ rõ ràng là người tốt,
28:59hiền lành.
29:00Có phải người tốt đều chẳng được báo đáp?
29:03Trời sắp tối thì mẹ tỉnh lại.
29:05Vừa mở mắt thấy tôi,
29:06mẹ còn cố nặn ra nụ cười.
29:08Tôi càng đau lòng,
29:09nắm tay mẹ khóc không ngừng.
29:11Thôi nào,
29:12khóc thêm nữa là nước mắt chàn ngập nhấn chìm mẹ mất.
29:14Tôi vùi đầu vào lòng mẹ,
29:16giọng ngẹn lại nơi cổ họng.
29:17Mẹ, mẹ có đau không?
29:19Không đau,
29:20mẹ không đau,
29:21chỉ hơi buồn ngủ,
29:23hơi mệt một chút,
29:24nước mắt như muốn chảy cạn.
29:26Đúng lúc đó,
29:27Giang Niên Niên mở cửa bước vào,
29:28sau lưng là một đoàn bác sĩ đông nghịt.
29:31Yên tâm đi,
29:32có bọn họ ở đây,
29:33mẹ chị nhất định sẽ ổn thôi.
29:35Nhà họ Giang có đầu tư vào ngành y,
29:37những bác sĩ Niên Niên mang tới đều là
29:39chuyên gia đầu ngành của bệnh viện nhà cô ấy,
29:41người khác dù có tiền cũng chỉ thuê được 1-2 người.
29:44Mà bây giờ,
29:45nguyên một đội 12 bác sĩ đứng ngay đây,
29:48chẳng cần biết mẹ tôi mắc bệnh gì,
29:50từ nội khoa,
29:51ngoại khoa đến cả,
29:52phụ sản,
29:52đều được mời đến.
29:54Mẹ tôi cũng giật mình trước cảnh tượng đó.
29:56Sau khi xác định tình hình,
29:58chúng tôi làm thủ tục chuyển viện.
30:00Bệnh viện của nhà họ Giang là tư nhân cao cấp,
30:02điều kiện phòng bệnh tốt hơn hẳn,
30:04giá cả cũng đắt hơn rất nhiều.
30:06Làm phiền em quá rồi.
30:08Tôi nói,
30:09không phiền chút nào.
30:10Bác gái bệnh nặng,
30:11lẽ ra chị phải nói với tôi từ sớm.
30:13Chị gặp chuyện,
30:14tôi có thể mặc kệ được sao.
30:16Tôi,
30:17bác sĩ nói sắp khỏe,
30:18chỉ cần theo dõi thêm là được xuất viện,
30:20nên tôi không muốn làm phiền em.
30:22Thế hôm nay nếu tôi không đi theo,
30:24chị cũng định không nói với tôi đúng không.
30:27Tôi cúi đầu,
30:28lặng lẽ ăn cơm.
30:29Chúng ta,
30:30chẳng phải là bạn sao.
30:32Tim tôi bỗng giật mạnh,
30:33ngẩn đầu nhìn cô ấy.
30:34Giang niên niên cúi đầu,
30:36đúng nút nước mắt lên chạm vào tôi,
30:37trong mắt đã long lanh một tầng nước.
30:39Tôi nhìn vào mắt cô ấy,
30:41khẽ hỏi,
30:42chúng ta,
30:42là bạn sao.
30:44Cô ấy im lặng,
30:45thời gian như dài ra vô tận.
30:47Đêm trong phòng bệnh yên tĩnh
30:48đến mức ngoài mùi thuốc hử trùng,
30:50chẳng còn gì khác.
30:51Giang niên niên nhìn tôi,
30:53đôi mắt sáng hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
30:55Chúng tôi chìm trong ánh mắt của nhau,
30:57như chìm vào một biển nước mênh mông.
30:59Thời gian từng chút từng chút trôi đi,
31:02cuối cùng,
31:03cô ấy chỉ khẽ gật đầu một cái.
31:05Đóng tiền viện phí xong,
31:07số tiền trong thẻ lập tức mất đi một nửa.
31:09Tôi nghĩ chắc phải kiếm thêm việc làm lúc rảnh.
31:11Bây giờ ngành làm nội dung phát triển tốt,
31:13tôi lại nấu ăn giỏi,
31:15biết đâu có thể kiếm thêm chút tiền.
31:17Thế là tôi nói ý nghĩ của mình cho Giang niên niên nghe.
31:20Đương nhiên là được,
31:21nhưng nếu chị lo viện phí thì không cần đâu.
31:24Ở địa bàn của tôi,
31:25không tới lượt chị phải bỏ tiền.
31:27Tôi làm phiền em quá rồi,
31:28viện phí để tôi tự lo.
31:30Tôi nói rồi,
31:31không phiền,
31:32không được sao.
31:33Dù sao cũng là mẹ tôi,
31:35không thể để mọi chuyện tốt đẹp đều dựa vào em được.
31:38Để tôi lo đi,
31:39cô ấy nhìn tôi,
31:40suy nghĩ rất lâu,
31:42cuối cùng cũng thỏa hiệp,
31:43được rồi.
31:44Nhưng làm nội dung thì không thể thấy tiền ngay.
31:47Nếu chị muốn kiếm nhanh,
31:48tôi dạy chị đầu tư.
31:49Trong suy nghĩ của tôi,
31:51đầu tư chính là mất tiền,
31:52nên tôi không chút do dự từ chối,
31:55không cần đâu.
31:56Đừng từ chối dứt khoát vậy chứ,
31:58tôi giỏi đầu tư lắm.
31:59Thế này đi,
32:00số vốn ban đầu để tôi bỏ.
32:02Chị coi như chơi với tôi một chút,
32:04nếu lời thì chúng ta chia đôi,
32:06nếu lỗ thì tính của tôi.
32:08Không ảnh hưởng gì việc chị làm nội dung cả,
32:10coi như tôi bỏ tiền ra mời chị chơi cùng,
32:13được không?
32:14Cô ấy kéo chặt tay tôi,
32:16nũng nịu hết mức,
32:17không còn cách nào khác,
32:18chiều này tôi chịu không nổi,
32:20thế nên đành phải đồng ý.
32:22Nửa tháng sau,
32:23dưới sự giúp đỡ của răng niên niên,
32:25tôi kiếm được một khoản nhỏ
32:26từ thị trường chứng khoán,
32:27ít nhất cũng không còn phải lo tiền viện phí cho mẹ nữa.
32:30Hơn nữa,
32:31chúng tôi còn rất may mắn phát hiện ra,
32:33tôi thực sự có thiên phú về đầu tư.
32:35Những đường con ngoằn nguèo,
32:37những con số nhảy lên nhảy xuống,
32:39đối với tôi lại đơn giản như nấu ăn bỏ thêm chút muối.
32:42Nhưng kinh nghiệm sống nhiều năm nói với tôi rằng,
32:44tham nhiều thì nuốt không nổi.
32:46Vì vậy,
32:47sau khi kiếm đủ tiền viện phí cho mẹ,
32:49tôi dứt khoát dừng lại.
32:50May mắn hơn nữa là bệnh tình của mẹ đã ổn định.
32:53Hôm ấy tôi lại đến thăm bà,
32:55bà nửa nằm cạnh cửa sổ,
32:56sắp mặt đã hồng hào hơn trước.
32:58Thấy tôi đến,
33:00mẹ cười vẫy tay,
33:01sao hôm nay con đi một mình,
33:02cô giang đâu rồi?
33:04Cô ấy muốn đến,
33:05nhưng con sợ cô ấy ồn ào,
33:07ảnh hưởng mẹ nghỉ ngơi.
33:08Không ồn đâu,
33:09mỗi ngày không có việc gì,
33:11nhàn dỗi quá mức.
33:12Con bé đến cho vui cũng tốt,
33:14vậy lần sau con đưa cô ấy theo.
33:16Mẹ khẽ cười,
33:17con thích người ta rồi à.
33:19Tôi dựng lại,
33:20chậm dãi ngước lên,
33:21sao mẹ biết?
33:22Con chưa bao giờ khóc trước mặt người ngoài,
33:25miệng con có thể nói dối,
33:26nhưng mắt và phản ứng bản năng thì không.
33:28Tôi quay sang nhìn mẹ,
33:30hơi ngạc nhiên.
33:31Ngạc nhiên gì chứ?
33:32Mẹ hư nhẹ,
33:33mẹ không phải người cổ hủ,
33:34chuyện tình cảm mẹ nhìn rõ lắm.
33:36Tôi thở dài,
33:38con thích thì có ích gì,
33:39người ta đâu có thích con.
33:41Sao con biết người ta không thích?
33:42Con hỏi chưa?
33:44Tôi lắc đầu,
33:44chưa?
33:45Thế thì được rồi,
33:47đi hỏi đi.
33:48Mẹ lại nói,
33:49cho dù không hỏi,
33:50đến thăm người ta cũng được mà.
33:52Nhờ con bé giúp đỡ,
33:53bệnh của mẹ mới hồi phục nhanh thế này,
33:55để mẹ có cơ hội cảm ơn người ta.
33:58Buổi tối,
33:59tôi nằm trên giường chuẩn bị ngủ,
34:01bên cạnh lại vang lên tiếng sột soạt quen thuộc.
34:03Tôi không mở mắt,
34:04đưa tay ôm lấy người kia,
34:06còn kéo cô ấy vào trong ngực.
34:08Sao chị biết là em?
34:09Cô ấy thì thầm bên tai.
34:11Tôi buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt,
34:13một tay đặt sau đầu cô ấy,
34:15để cô ấy tựa vào người tôi.
34:17Mơ hồ đáp,
34:18tôi đâu biết,
34:18chẳng phải một con chuột to sao.
34:20Ai là chuột to em không phải?
34:23Cô ấy rúc vào lòng tôi,
34:24lý nhí,
34:25Ừ,
34:25em không phải chuột to,
34:27tôi mới là chuột to.
34:28Nhưng chuột to buồn ngủ quá rồi,
34:30ngủ được chưa?
34:31Giang Niên Niên gật đầu.
34:33Vài giây sau,
34:34tôi sắp chìm vào giấc ngủ
34:35thì cô ấy lại lên tiếng,
34:36hôm nay em nghe nói,
34:38chị thích em.
34:39Giây đầu tiên,
34:40não tôi chưa tỉnh.
34:42Câu nói đi từ tay này sang tay kia,
34:44tôi theo bản năng gật đầu.
34:45Giây thứ hai,
34:46tôi mới nhận ra cô ấy nói cái gì,
34:48như có một sô nước lạnh tạt thẳng lên đầu.
34:51Tôi lập tức tỉnh táo,
34:53Niên Niên rời khỏi vòng tay tôi,
34:54trong ánh sáng lờ mờ nhìn tôi chầm chầm.
34:56Tôi nuốt nước bọt,
34:58nghẹn lại.
34:59Phải không?
34:59Cô ấy truy hỏi.
35:01Đã đến nước này rồi,
35:02khi cô ấy đã biết,
35:03tôi cũng chẳng còn lý do để né tránh.
35:06Phải.
35:06Không khí yên lặng vài giây,
35:08rồi răng Niên Niên cười,
35:09lại nhào vào lòng tôi,
35:11thật ra chẳng ai nói với em cả,
35:13em tự đoán.
35:14Tôi bật cười,
35:15thế thì em đoán đúng rồi.
35:17Đúng rồi thì có thưởng gì không?
35:19Tôi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô ấy,
35:21em muốn thưởng gì?
35:23Chị định rời đi khởi nghiệp phải không?
35:25Câu hỏi của Niên Niên làm tôi chóng váng,
35:27ngay cả mẹ tôi cũng chưa biết chuyện này.
35:29Cũng đoán à?
35:31Không.
35:31Ngay đó chị gọi điện cho chủ nhà trọ,
35:34em nghe được.
35:35Chị định mở homestay đúng không?
35:37Đúng.
35:38Thế phần thưởng em muốn chính là,
35:40đừng bỏ lại em.
35:41Chị làm gì cũng được,
35:42nhưng tuyệt đối không được bỏ rơi em.
35:44Tôi hơi khó hiểu,
35:45vậy phải làm sao?
35:47Chẳng lẽ tôi biến em thành móc khóa
35:49rồi mang theo mọi nơi?
35:50Chị cứ làm việc của chị,
35:52chỉ cần cuối cùng quay về bên em là được.
35:54Vào mùa hè,
35:55hãy hứa với em,
35:56mãi mãi ở bên em,
35:58được không?
35:59Tôi rang tay ôm cô ấy,
36:01xoa đầu,
36:01từ mãi mãi là một từ rất mơ hồ.
36:03Tôi không thể hứa điều đó.
36:05Nhưng trong từng ngày mà tôi có thể,
36:07tôi đều muốn ở bên em.
36:09Không khí im lặng rất lâu,
36:11đến khi tôi tưởng cô ấy đã ngủ
36:13thì răng niên niên bất ngờ bật dậy.
36:14Đi xem phim đi.
36:16Gần đây em tìm được một bộ hay lắm,
36:18chị đi với em nhé.
36:20Tôi nhìn giờ,
36:212 giờ 46 phút sáng.
36:23Không phải giờ quỷ ám
36:24thì em không xem phim được hả?
36:26Tôi bị dính giường rồi,
36:27không dậy nổi thì sao?
36:29Cô ấy suy nghĩ một chút,
36:30rồi cúi xuống,
36:31hôn lên má tôi một cái,
36:33giờ thì sao?
36:34Trong đầu tôi nổ tung hàng ngàn pháo hoa tí hon,
36:37miệng tôi cười đến mức sắp rách ra.
36:39Tôi bật dậy khỏi giường,
36:41vươn tay ôm ngang eo cô ấy,
36:42đi thôi.
36:43Không xem đến sáng thì không được ngủ.
36:46Đến khi bộ phim
36:47Người Hầu Gái được mở lên,
36:48nhìn nụ cười ngày càng đen tối của Đại Tiểu Thư,
36:50tôi biết hôm nay không phải xem phim đến sáng,
36:53mà là lao lực đến sáng rồi.
36:54Hoàng
36:55Hoàng
36:55Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:55Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo