Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ mẹ kế độc ác.
00:03Tôi sẽ lập tức đưa ký chủ rời khỏi thế giới này.
00:06Hệ thống kích động đến mức hết liên tục.
00:08Nhưng tôi thì chẳng có tâm trạng để để ý đến nó
00:11vì nữ chính trước mặt đang tiến lại gần từng bước.
00:13Tôi vừa định lùi lại thì đã bị cô ấy ôm chặt vào lòng.
00:17Ngay sau đó, bên tai chuyển đến một giọng nói ấm nóng sẽ lẫn oán hờn.
00:21Gì ơi, người định đi đâu vậy?
00:23Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc.
00:26Nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để tay người yêu bạn ngày càng linh hoạt
00:30nhé.
00:30Hẹ hẹ hẹ.
00:31Vào chuyện.
00:32Vừa xuyên vào sách, hệ thống đã vẽ cho tôi một chiếc bánh vẽ cực lớn.
00:36Chỉ cần ký chủ hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được cùng số tiền tương ứng ở thế giới thực.
00:41Tôi chẳng do dự lấy một giây, lập tức đồng ý ngay.
00:44Tiền đó là tiền thật đó.
00:47Trong khoảnh khắc ấy, cái gì mà mẹ kế độc ác, cái gì mà phản diện đều chẳng còn quan
00:52trọng nữa.
00:53Hơn nữa, cuộc sống hiện tại của tôi cũng quá sung sướng rồi.
00:56Biệt thự lớn, trang viên lớn, siêu xe, hàng hiệu xa hoa, cái gì cũng có.
01:01Nếu có thể, tôi thật sự chẳng muốn quay về nữa.
01:05Điều tuyệt nhất là người chồng trên danh nghĩa kia.
01:07Đều đặn gửi tiền, thường xuyên đi công tác, đến giờ tôi vẫn chưa từng gặp mặt.
01:12Vừa nghĩ đến đây, tôi vừa vui vẻ bỏ nho vào miệng nhấm nháp.
01:16Cạch.
01:16Nghe thấy tiếng cửa mở, tôi theo phản xã quay đầu lại.
01:20Dì Vương, túi của tôi đến thì cứ để.
01:23Ủa?
01:24Một người đàn ông lạ.
01:25Không lẽ là quản gia mới tới?
01:27Thấy tôi ngồi yên trên sofa chẳng phản ứng gì, người đàn ông khẽ nhíu mày.
01:32Ôn tình.
01:33Dám gọi thẳng tên tôi thế này, không ghi ngờ gì nữa.
01:36Chính là người chồng chưa từng gặp mặt kia, kỷ lương sinh.
01:39Tôi vội vàng đứng dậy, kéo phần váy ngủ xuống một chút, cố tình để lộ khai ngực.
01:44Rồi tôi ho nhẹ, bảo đảm lát nữa giọng nói không bị ngẹ.
01:48Làm xong hết, tôi mới e thạnh, lúng túng chạy về phía anh ta.
01:52Khi khoảng cách đủ gần, tôi canh đúng thời điểm, dùng chân trái vấp chân phải, ngã thẳng vào lòng
01:57anh ta.
01:58Kỷ lương sinh rõ ràng rất hưởng thụ chiêu này, vòng tay ôm lấy tôi, ít hầu khẽ chuyển động.
02:03Nhưng ngay sau đó, tôi nhận ra phía sau anh ta còn có một cô gái.
02:07Kỷ lương sinh lúng túng bung tôi ra, ho nhẹ hai tiếng rồi giới thiệu, tiểu tình, đây là con
02:12gái mà anh đã nói với em, Kỷ Lam.
02:15Mắt tôi sáng lên, chẳng phải đây chính là nữ chính sao.
02:18Lúc này, hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng, phát nhiệm vụ đầu tiên, nhiệm vụ ép nữ chính đổi
02:24cách xưng hô, gọi bạn là mẹ.
02:26Khoan đã, mới gặp mặt thôi mà, đã bắt nạt người ta, người đó chỉ nhỏ hơn tôi có vài
02:31tuổi, gọi tôi là mẹ á.
02:33Tiền thưởng, một triệu.
02:35Nghe đến đây, tôi lập tức chìa tay về phía nữ chính, chào em, Lam Lam, từ giờ chúng ta
02:40là một nhà rồi nhé.
02:42Kỷ Lam cuối đầu, lý nhí đáp một tiếng vâng.
02:45Kỷ lương sinh vốn đã thấy cô ấy không có phong thái, giờ lại càng nhíu mày chặt hơn.
02:50Kỷ Lam, gọi mẹ đi.
02:52Hơ, tôi còn chưa ra tay mà ông bố ruột này đã bắt đầu tạo áp lực cho nữ chính
02:56rồi à.
02:57Kỷ Lam suốt 18 năm bị nuôi ở quê, vừa bị cha quát một tiếng, đôi mắt lập tức đỏ
03:02hoài.
03:03Kỷ lương sinh càng mất kiên nhẫn, gọi mẹ.
03:05Mẹ mày không dạy mày thế nào là phép tắc à.
03:08Tôi cúi đầu đảo mắt, đàn ông kiểu gì thế này.
03:12Giàu lên rồi thì trở mặt, bỏ vợ con ở quê không thèm đoái hoài, giờ còn bày đặt nói
03:16chuyện giáo dưỡng.
03:17Quả nhiên, nước mắt Kỷ Lam rơi lã trã, mẹ tôi chết rồi.
03:22Trước mặt tôi mà bị con gái cãi lại, một kẻ trọng nam khinh nữ như Kỷ lương sinh sao
03:26chịu nổi, lập tức dơ tay định đánh.
03:28Tôi vội lao tới ngăn, kết quả bị sức anh ta hất ra, cả người xoay một vòng ngã thẳng
03:33vào lòng Kỷ Lam.
03:34Nhân cơ hội ấy, tôi ghé sát tai cô bé thì thầm, gọi một tiếng mẹ đi, tháng sau tiền
03:39tiêu vật ông ta gửi, tôi lén chia cho em một triệu.
03:43Tôi còn không quên thêm một câu, chỉ cần gọi trước mặt ông ta thôi, sau lưng em thích gọi
03:47sao cũng được.
03:49Kỷ Lam hơi sữ người, nhìn tôi, người đang vừa khóc vừa nét vào lòng Kỷ lương sinh cầu an
03:53ủi, thậm chí còn không quên nhé mắt ra hiệu, rồi mở miệng, mẹ nhỏ.
03:58Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, tiên thưởng đã chuyển khoản.
04:02Vừa ngồi xuống, Kỷ lương sinh đã nhận điện thoại rồi vội vàng rời đi.
04:06Thế là, trong căn biệt thự rộng lớn, chỉ còn tôi và nữ chính ngồi nhìn nhau.
04:11Giọng hệ thống lại vang lên, nhiệm vụ ném hành lý của nữ chính ra ngoài, tiên thưởng 500.000.
04:17Tôi lướt nhìn cô gái đang ngồi trên sofa đối diện, hành lý, hành lý đâu nhỉ?
04:22Ánh mắt tôi dừng lại ở túi phân đạm đặt cạnh chân cô ấy.
04:25Trời ạ, không ngờ đó lại là một bao phân đạm còn mới đến 9 phần, vứt đi thì đúng
04:30là phí của trời.
04:31Kỷ lam bên đối diện nhận ra ánh mắt tôi, càng trở nên rụt rè hơn.
04:36Những gì cô vừa nói, là thật sao?
04:38Tôi hoàn hồn lại, tưởng cô ấy đang nói về chuyện một triệu kia.
04:42Tất nhiên là thật rồi.
04:44Nghe vậy, Kỷ lam rè rạt ngởng đầu, lướt nhìn tôi một cái, giọng nhỏ như mũi kêu.
04:49Vậy, vậy sau này, tôi nên gọi cô là gì?
04:52Giọng cô ấy nhỏ quá, tôi chẳng nghe rõ được nửa chữ, đành đứng dậy, lê đôi dép tông đi
04:58tới.
04:58Tới trước mặt cô ấy, tôi dừng lại, hơi cúi người, đối diện ánh mắt Kỷ lam, em vừa nói
05:04gì cơ?
05:05Kỷ lam lập tức nhắm mắt, ấp úng không nói nên lời.
05:08Còn tôi thì nhân cơ hội đó, chụp lấy cái bao phân đạm dưới chân, vác lên vài.
05:13Bao cũng chẳng nặng lắm, đủ thấy ở quê cô ấy sống khổ thật, hành lý chẳng có bao nhiêu.
05:18Tôi vừa định chạy hết tốc lực ra cửa để vứt nó đi, thì chân trượt một cái, dép tông
05:23bay vèo ra trước.
05:24Khoảnh khắc ngã nhào về phía trước, trong đầu tôi chỉ còn một ý niệm, ai?
05:28Ai là người lau sàn hôm nay thế hả?
05:31Trừ lương, trừ hết lương cho tôi.
05:34Tôi vừa nhắm mắt, chuẩn bị cho răng hôn nền gạch hoa cẩm thạch, thì vòng eo bị ai đó
05:38ôm chặt từ phía sau.
05:40Quay đầu lại, trong tư thế quá dị, vai vác bao phân, lưng bị ôm, tôi đối mặt với Kỷ
05:45lam.
05:46Cô ấy đầy vẻ ngờ vực, cô, đang làm gì vậy ạ?
05:50Tôi xấu hổ muốn độn thổ, bèn vội tìm đại một cái cớ, sau này đi theo tôi rồi, mấy
05:55thứ này em chẳng cần nữa, tôi vứt giúp cho.
05:57Kỷ lam ngẩn ra, nước mắt long lanh, từ từ buông tay.
06:01Không hiểu sao cô ấy lại khóc, nhưng tôi thì hớn hở chạy ra cửa, ném mạnh cái bao đi.
06:06Ngay sau đó, giọng ngọt ngào của hệ thống vang lên, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, tiên
06:11thưởng đã chuyển khoản.
06:13Yê, thêm 500 nghìn nữa, tôi lập tức gọi dì vương lại, lát nữa, xử lý hết đồ trong cái
06:19bao kia đi, còn bao phân thì mang về cho tôi.
06:22Thấy dì vương gật đầu đầy nghi hoặc, tôi hài lòng quay lại, cười ngây ngô nhìn nữ chính.
06:27Kỷ lam thấy tôi cười, cũng khẽ mỉm cười theo.
06:30Sau này, khi không có ai, em có thể gọi tôi là chị được không?
06:34Kỷ lam cứ thế ở lại trong nhà.
06:36Ban đầu tôi còn hơi không quen, nhưng ở chung vài ngày, dần dần cũng thấy có thêm người trong
06:41nhà cũng không tệ.
06:42Tôi nằm dài trên sofa, như mọi khi, tung quả nho rửa sạch lên không rồi há miệng đón chính
06:47xác.
06:48Nghe hai ba cái, tôi chẳng thèm nhả vỏ, nuốt luôn cả quả.
06:52Vị chua chát của lớp vỏ nho giống hệt như cuộc sống trước kia của tôi.
06:56Trước đây quá nghèo, lại phải học hành và làm việc với cường độ cao, nên tôi mới hình thành
07:01cái thói quen ăn nho không nhả vỏ này.
07:04Giờ dù có xuyên thành mẹ kế nhà giàu, thói quen ấy vẫn chưa sửa được ngay.
07:08Không biết từ lúc nào, Kỷ lam đã xuất hiện.
07:11Cô ấy cẩn thận cầm lấy đĩa nho, tỉ mỉ bóc sạch lớp vỏ tím rồi tự nhiên đưa lên
07:15sát môi tôi.
07:17Những ngày qua, cô ấy luôn cố tình lấy lòng tôi.
07:20Bây giờ làm thế, chắc cũng chỉ là muốn lấy lòng mẹ kế này mà thôi.
07:24Tôi không đỏ mặt cũng chẳng tim đập nhanh, bình tĩnh ngậm lấy quả nho cô ấy đưa,
07:29rồi từ khay ngực rút ra một tấm thẻ ngân hàng viền vàng óng, đưa cho Kỷ lam.
07:33Trong này có một triệu, tôi nói được là làm được.
07:36Với tôi, tiền là thứ quan trọng nhất, thậm chí còn coi trọng hơn cả nguyên chủ trước kia.
07:41Nguyên chủ có thể vì tiền mà gả cho người đàn ông hơn mình 20 tuổi,
07:45còn tôi thì, nếu ở thế giới thật, gả cho ông già 60 sống bằng trự cấp xã hội tôi
07:50cũng làm được.
07:51Nhưng đây không phải là thế giới thật, và với thân phận hiện tại, một triệu chẳng là gì cả.
07:56Kỷ lam hơi sững người, rồi lại đưa tiếp một quả nho đã bóc vỏ tới.
08:00Tôi nuốt quả nho, liếm nhẹ môi đầy tiếc nuối, rồi nhét thẻ vào tay cô ấy.
08:05À đúng rồi, mật khẩu là ngày sinh của em.
08:08Vì để hoàn thành nhiệm vụ cho tốt, tôi đã tra hết thông tin về nữ chính từ hệ thống,
08:13bao gồm cả sinh nhật.
08:14Ngón tay Kỷ lam khẽ run khi cầm thẻ, vai cũng bắt đầu rung lên.
08:18Tôi hơi hoảng, sao thế này, sao lại khóc nữa rồi.
08:22Tôi vốn không giỏi rũ người ta, luôn cuốn chưa biết làm gì, thì Kỷ lam ngởng đầu lên, đôi
08:27mắt đỏ hoè.
08:28Chị, cảm ơn chị, thật sự cảm ơn chị, đây là lần đầu tiên có người nhớ đến sinh nhật
08:34của em.
08:35Tôi nghe ra được sự chân thành trong giọng nói ấy, trong lòng cũng dịu xuống.
08:39Kỷ lam cố gắng kìm nén, nhưng vẫn không cản nổi tiếng nức ngẹn.
08:422. Thật đáng thương
08:45Tôi khẽ thở dài, rồi rang tay ôm cô ấy vào lòng.
08:48Theo kinh nghiệm của tôi, khi buồn, một cái ôm còn có tác dụng hơn cả ngàn lời an ủi.
08:53Quả nhiên, ngay khi tôi ôm lấy, cơ thể Kỷ lam cứng đờ, tiếng khóc cũng lập tức dừng lại,
08:59chứng tỏ tôi đã đúng.
09:00Một lúc sau, khi thấy cảm xúc của cô ấy đã ổn định, tôi mới buông ra.
09:05Trong mắt Kỷ lam thoáng hiện chút mất mát,
09:07Chị ơi, mai em phải lên trường rồi, sau này có lẽ, một tuần mới về được một lần.
09:12À, đi học à.
09:14À đúng rồi, thằng cha khốn nạn Kỷ lương sinh kia chịu đón con gái về cũng vì nữ chính
09:19thi đỗ vào đại học tốt nhất Bắc Kinh.
09:20Nếu không phải do cô ấy tự mình cố gắng, thì cả đời này, e rằng ông ta cũng chẳng
09:26thèm nhận lại con.
09:27Lúc này, giọng hệ thống lại vang lên, nhiệm vụ, trước khi nữ chính nhập học, hãy xé bỏ giấy
09:32báo trúng tuyển.
09:33Tiền thưởng, 500.000
09:35Hai mắt tôi lập tức sáng rực, lại thêm 500.000 nữa.
09:39Tôi nhìn sang Kỷ lam, nằm lấy tay cô ấy đặt lên ngược mình, mấy ngày này ở cùng nhau,
09:44chị thật sự không nỡ xa em.
09:46Ngày mai nhất định phải để chị đi cùng em đến trường nhé.
09:49Vâng, chị đi cùng em.
09:51Kỷ lam gật đầu, mà hai má lại ứng hồng lạ thường.
09:54Tôi nghi hoặc nhì khuôn mặt đó, rồi lại ngẩn lên nhìn trần nhà.
09:58Hử, điều hòa bật tận 16 độ, mà nữ chính vẫn nóng đến đỏ mặt sao.
10:03Về nhiệm vụ hệ thống vừa giao, tôi có hai kế hoạch.
10:06Kế hoạch thứ nhất, tối nay chờ cô ấy ngủ, tôi sẽ lẻnh vào phòng, tìm tơ giấy báo trúng
10:11tuyển rồi xé nát.
10:12Kế hoạch thứ hai là, ở, để mai nghĩ tiếp.
10:16Cạch, 3 giờ sáng.
10:18Nhân lúc mọi người trong nhà đều ngủ, tôi nhẹ chân đẩy cửa phòng Kỷ lam ra.
10:22Vừa vào, đã thấy cô ấy cuộn tròn trên giường, hơi thở đều đạn.
10:26Tôi bắt đầu lục tìm khắp nơi.
10:28Trên bàn, không có.
10:30Trong ngăn kéo, không có.
10:32Khắp mọi ngóc ngách, đều không có.
10:34Tôi gãi đầu, nhớ lại hôm đó đã ném hành lý của cô ấy đi rồi.
10:38Nhưng lúc đó Kỷ lam chẳng phản ứng gì, vậy nên giấy báo trúng tuyển chắc chắn không ở trong
10:43bao phân đạm.
10:44Chỉ còn một nơi khả nghi, tôi bước đến cạnh giường, và quả nhiên, dưới ánh trăng, thấy tờ giấy
10:50báo được Kỷ lam đặt ngay bên gối.
10:52Nhưng khổ nỗi, nó đang bị đè dưới bàn tay trái của cô ấy.
10:56Nếu rút ra trực tiếp, chắc chắn sẽ đánh thức Kỷ lam.
10:59Hay là, đợi một lúc nhỉ.
11:01Dù sao cũng là nữ chính, ngủ thế nào chẳng đổi tư thế một lần chứ.
11:05Nghĩ vậy, tôi chừng mắt đứng chờ cạnh giường.
11:0810 phút, 20 phút, Kỷ lam vẫn bất động, còn tôi thì mỏi chân, đành keo ghế lại ngồi chờ.
11:14Nửa tiếng, rồi không biết bao lâu sau.
11:17Chị ơi, chị ơi, ừm, ừm.
11:20Tôi rụi mắt, chùi nước rãi bên mép, mở to mắt ra, đối diện ngay ánh nhìn của Kỷ lam.
11:25Chị, sao chị lại ở trong phòng em vậy?
11:28Tôi cười gượng 2 tiếng, lục tin trong đống lý do vô lý của bản thân rồi nói ra cái
11:32hợp lý nhất, chị bị, mộng du.
11:34Ừ, chắc là chị mộng du, nên nửa đêm đi lạc vào phòng em.
11:39Ngay cả tôi nghe còn thấy lý do này gượng gạo, nhưng may là Kỷ lam tin thật, thì ra
11:43là vậy.
11:44Sợ cô ấy suy nghĩ thêm lại phát hiện ra sơ hở, tôi vội đứng dậy để đổi chủ đề.
11:49Không ngờ vì ngồi quá lâu, 2 chân tê dần, vừa đứng lên liền ngã thẳng ra sau.
11:54Trời ạ, còn định cho tôi ngã bao nhiêu lần nữa hả?
11:57Ngay khi tôi nhắm mắt chuẩn bị cho hôn sàn lần nữa, cổ tay bị kéo mạnh, cả người nghiêng
12:01về phía giường.
12:03Chị, cẩn thận, tôi mở mắt và phát hiện mình đã đè hẳn lên người Kỷ lam.
12:08Kỷ lam có gương mặt giống Kỷ lương sinh đến 7 phần, đôi mắt đào hoa đặc biệt đẹp,
12:12chỉ là vì tính cách hướng nội, bình thường cô ấy luôn cúi mắt nên khó mà nhìn rõ.
12:17Bây giờ thì khác, nhìn kỹ mới thấy rõ ràng đường nét xinh đẹp ấy.
12:213 phần còn lại chắc là thừa hưởng từ người mẹ đã mất sớm của Kỷ lam,
12:25đôi môi đầy đặn, ướt át, hoàn toàn khác với bờ môi mỏng lạnh lùng của Kỷ lương sinh.
12:30Chị, tôi hoàn hồn, nhìn xuống người nằm dưới mình, khuôn mặt Kỷ lam đỏ ửng như sắp bốc khói.
12:36Tôi vội vàng đứng bật dậy, cái đó, lam lam, em chỉnh điều hòa thấp thêm chút đi,
12:41không cần tiết kiệm, nhìn em nóng đến vậy rồi.
12:43Kỷ lam khẽ gật đầu, không dám nhìn thẳng vào tôi, em biết rồi, chị.
12:48Vừa kịch buổi sáng cứ thế mà qua đi, nhìn Kỷ lam đi đâu cũng ôm khư khư tờ giấy
12:53báo trúng tuyển,
12:54tâm trạng tôi nặng chĩu. Không còn cách nào, chỉ có thể chờ cơ hội kích hoạt kế hoạch 2.
13:00Chị, em chuẩn bị xong rồi. Tôi ngẩn đầu, thấy Kỷ lam bước từ cầu thang xuống.
13:05Nhờ những bí kíp dưỡng da mà tôi dạy mấy ngày nay, làn da cô ấy đã trắng mịn hơn
13:10hẳn lúc mới đến.
13:11Khoác trên mình chiếc váy trắng tôi chọn cho, Kỷ lam thật sự trông chẳng khác nào một tiểu thư
13:16được nuôi chiều từ nhỏ.
13:18Trước cổng ngôi trường danh tiếng nhất kinh thành, xe sang xếp hàng dài.
13:22Thấy Kỷ lam hơi căng thẳng, tôi nắm tay kéo cô ấy xuống xe, đừng lo, có chị ở đây.
13:27Ánh mắt Kỷ lam dừng lại nơi bàn tay đang được tôi nắm chặt, khẽ gật đầu, vâng.
13:32Hôm nay là ngày đầu tiên tân sinh viên nhập học, may mà chúng tôi đến sớm nên chưa quá
13:37đông.
13:37Kỷ lam tập trung xếp hàng, còn tôi thì chăm chăm nhìn tờ giấy báo trúng tuyển trong tay cô
13:42ấy.
13:43Hừng, không lẽ phải giật luôn? Dù nói thật thì giật như vậy, cũng hợp vai mẹ kế độc ác
13:48mà.
13:49Đang suy nghĩ, đã đến lượt Kỷ lam. Cô giáo ngồi sau bàn ngởng đầu, mỉm cười lịch sự, em
13:54cho cô xem giấy báo trúng tuyển nhé.
13:57Kỷ lam gật đầu, chuẩn bị đưa giấy ra. Không còn cách nào khác, phải cướp thôi.
14:02Tôi nghiến răng, chen lên cạnh cô ấy, giật phát tờ giấy từ tay Kỷ lam. Tôi xé, hử, hử,
14:09không có tiếng rách.
14:10Tôi cúi đầu nhìn, tờ giấy vẫn nguyên vẹn không một vết nhân, liên dùng thêm sức. Chết tiệt, không
14:16rách nổi.
14:17Tôi không cam lòng, dùng cả hai tay sắn chặt lại, sau mấy mấy giây, cuối cùng đành phải thừa
14:22nhận thực tế.
14:23Hệ thống, đây là nhiệm vụ của ngươi à? Giấy này căn bản không thể xé được.
14:28Tôi lầm bầm, nhưng hệ thống im lặng, còn tôi thì bắt đầu cảm nhận được bầu không khí kỳ
14:33quái xung quanh.
14:34Ngẩn lên, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Kỷ lam, cô giáo và mấy tân sinh viên khác.
14:39Cô giáo phụ trách đăng ký rè rặt hỏi, vị tiểu thư này, cô đang làm gì vậy ạ?
14:44Tôi cười gượng, chưa kịp đáp thì cô ấy lại quay sang hỏi Kỷ lam, em, quan hệ giữa em
14:49và cô này là.
14:50Vốn đã có ác cảm tiềm thức với giáo viên, tôi hoảng quá tự khai luôn, tôi là mẹ của
14:55con mẹ.
14:56Thấy cô giáo nhìn tôi đầy nghi ngờ từ đầu đến chân, tôi vội bổ sung, là, mẹ kế, mẹ
15:02kế.
15:02Nữ giáo viên rõ ràng tin Kỷ lam hơn, cô ấy nói thật chứ?
15:06Vâng.
15:07Sắc mặt Kỷ lam hơi khó coi, mà cũng phải thôi, ai mà chẳng thấy xấu hổ khi mẹ kế
15:12chỉ lớn hơn mình vài tuổi.
15:14Nhận được lời xác nhận, nét mặt cô giáo bỗng trở nên phong phú hẳn, như vừa hiểu ra toàn
15:19bộ kịch bản.
15:20Em yên tâm, giấy báo trúng tuyển của trường chúng tôi được làm bằng chất liệu sợi carbon, không thể
15:25dễ dàng xé rách.
15:26Dù có hư cũng không ảnh hưởng đến thủ tục nhập học.
15:29Cô ta nói xong lại quay sang tôi, giọng nhẹ mà đầy ý tứ.
15:33Không hổ là giáo viên trường danh tiếng, chỉ trong chốc lát đã ghép được toàn bộ tình tiết, mẹ
15:38kế độc ác cô con gái ngoan yếu đuối.
15:40Thưa cô, chắc cô cũng nghe rõ những gì tôi vừa nói rồi chứ.
15:44Tôi gượng cười, liếc kỳ lam một cái đầy hối lỗi.
15:47Hừ, nói là sợi carbon, chẳng phải cũng chỉ là nhựa thôi sao.
15:51Tôi hai tay dơ cao tờ giấy, rồi dập mạnh xuống đầu gối phải.
15:56Rắc, âm thanh giòn tan vang lên, tờ giấy báo trúng tuyển gãy làm đôi.
16:00Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, tiên thưởng đã được chuyển khoản.
16:04Nghe tiếng hệ thống vang lên, tôi hài lòng ngởng đầu.
16:07Những người có mặt đều tróng váng đến há hốc miệng, như thể có thể nhét cả quả trứng gà
16:11vào.
16:12Cô giáo là người hoàn hồn đầu tiên, run run chỉ tay vào tôi, cô, cô.
16:17Kỳ lam bước lên, chắn tầm nhìn của cô ta.
16:20Cô ơi, đây là chứng minh thư của em, phiền cô giúp em đăng ký.
16:24Cô giáo cố gắng giữ bình tĩnh, hít sâu vài hơi, nhận lấy chứng minh thư.
16:28Em yên tâm, cô sẽ không để mẹ kế em đạt được mục đích đâu.
16:32Kỳ lam không đáp, chỉ xoay người bước về phía tôi.
16:36Thấy cô ấy lại gần, tôi liền cuốn quyết trong đầu tìm một lý do hợp lý.
16:40Vì muốn có kỷ niệm ngày cô ấy vào đại học.
16:42Vì không nỡ để cô ấy rời xa.
16:44Hay là muốn kiểm chứng độ bình của sợi carbon.
16:48Tôi còn chưa nghĩ xong, kỳ lam đã ngồi sổm xuống trước mặt tôi.
16:52Sau khi xuyên vào chuyện, tôi không quen mấy bộ lễ phục cao cấp của nguyên chủ,
16:56nên chỉ mua toàn đồ bình thường để mặc.
16:58Hôm nay tôi mặc áo phong trắng và quần sót rinh đơn giản nhất.
17:02Da của nguyên chủ trắng đến nỗi như xứ,
17:04chỉ cần va nhẹ là bầm tím mấy ngày,
17:06hỗn hồ vừa rồi còn dốc sức bẻ đôi tờ giấy nhựa carbon đó.
17:10Giờ đầu gối đã hơi tím, quanh đó còn đỏ rát.
17:13Kỳ lam lấy từ túi ra một lọ thuốc mỡ nhỏ,
17:15rồi nhẹ nhàng bôi lên chỗ sừng đỏ.
17:18Thuốc hơi lạnh, nhưng ngón tay cô ấy lại ấm,
17:20khiến tôi không co rụt lại.
17:22Ánh mắt Kỳ lam nghiêm túc,
17:23cứ chỉ cẩn thận đến mức khiến tôi thấy không quen,
17:26nhất là đang giữa trốn đông người như thế này,
17:28xấu hổ muốn chết.
17:29Cảm nhận được sự kháng cự của tôi,
17:31Kỳ lam ngẩn đầu, đôi mắt sáng long lanh,
17:34chị, em có làm chị đau không?
17:36Câu này nghe mà tim suýt nhảy ra ngoài,
17:39may là xung quanh không ai nghe thấy đoạn hội thoại này.
17:42Thấy tôi lắc đầu, cô ấy lại nói tiếp,
17:44em không hiểu vì sao chị lại làm vậy,
17:46nhưng lần sau có chuyện gì,
17:48chị cứ nói với em,
17:49đừng tự làm mình bị thương nữa.
17:51Ha, tôi cũng đâu muốn,
17:53tất cả tại cái hệ thống chết tiệt kìa.
17:56Ừ ừ, biết rồi.
17:57Tôi qua lòa đáp lại, vội rút chân ra.
18:00Ánh mắt cô giáo nhìn tôi bây giờ đã đầy nghiêm phẫn đạo đức,
18:03rõ ràng trong đầu cô ta đã dựng xong cả một câu chuyện lọ lem và mẹ kế độc ác.
18:07Coi như xong,
18:09chắc tôi sắp nổi tiếng trong group giáo viên của trường rồi.
18:12Sau khi tiễn Kỳ lam vào trường,
18:14cuộc sống của tôi quay lại như cũ,
18:16xem phim, mua sắm online, hết ngày.
18:18Người lam trong biệt thự cũng nhiều,
18:20nhưng tôi vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
18:23Đinh đinh,
18:24tiếng thông báo vang lên.
18:25Tôi mở WeChat,
18:27nhìn dòng chữ ông xã được ghim ở đầu,
18:29khẽ đảo mắt.
18:30Nhưng,
18:30vì tinh thần chuyên nghiệp của vai diễn,
18:32tôi vẫn làm tròn nhiệm vụ,
18:34gõ vài tin nhắn,
18:35khi nào anh về với em đây.
18:37Em nhớ anh rồi,
18:38xinh xinh.
18:39Đêm nhớ anh,
18:40chỉ ước anh ở bên cạnh.
18:41Nhắn xong mà chính tôi còn thấy buồn nôn.
18:44Hoàn thành công việc hàng ngày,
18:46tôi liền thoát ra.
18:47Ngay bên dưới,
18:48là tin nhắn của Kỳ Lam,
18:50tôi đặt ghi chú cho cô ấy là nữ chính.
18:52Kỳ Lam nhắn,
18:53chị,
18:54chân chị sao rồi?
18:55Có bôi thuốc đúng giờ không?
18:57Tôi hừ nhẹ,
18:58nhưng khóe môi lại vô thức nhét lên.
19:00Chị không sao,
19:01còn em,
19:02ở trường sống tốt chứ?
19:04Tốt lắm.
19:05Tôi thở phào,
19:06rồi bỗng nhớ ra nam chính trong chuyện này học cùng trường với cô ấy.
19:09Tôi lại nhắn,
19:11vậy mấy hôm nay,
19:12có gặp ai,
19:13đẹp trai không?
19:14Gõ xong,
19:15tôi ôm điện thoại,
19:16chăm chú nhìn dòng chữ đăng nhập.
19:18Nhưng chờ mãi,
19:19đối phương vẫn đăng nhập.
19:20Tính hóng hớt trong tôi bùng cháy,
19:22tôi lại gửi thêm,
19:23nếu gặp anh chàng đẹp trai nào thì nhớ kể cho chị nha.
19:26Bên kia im lặng một hồi lâu,
19:28rồi lại hiện đăng nhập.
19:30Cuối cùng tin nhắn cũng đến,
19:31chị rất muốn gặp à.
19:33Muốn gặp ai?
19:34Nam chính hả?
19:35Đương nhiên là muốn.
19:37Không chỉ muốn hóng,
19:38mà còn muốn xem thử cái xoái ca hoàn mỹ trong lời tác giả trông như thế nào.
19:42Tôi liền trả lời,
19:43tất nhiên là muốn rồi.
19:45Lại im lặng,
19:46tôi bắt đầu sốt ruột,
19:48liên tục gửi tin,
19:49sao không nói gì vậy?
19:50Em gặp rồi phải không?
19:52Thế nào?
19:52Có đẹp trai không?
19:54Sau một loạt tin nhắn tôi gửi,
19:56bên kia cuối cùng cũng trả lời,
19:58chị rất thích trai đẹp à?
20:00Tôi ngạc nhiên,
20:01thích trai đẹp chẳng phải là chuyện thường tình sao.
20:04Tất nhiên rồi,
20:05chẳng lẽ em không thích à?
20:06Lần này,
20:07Kỳ Lam trả lời rất nhanh,
20:08không thích.
20:10Kỳ Lam không thích trai đẹp,
20:12tôi giữ người,
20:13trong đầu thoáng qua một suy nghĩ,
20:14chẳng lẽ cô ấy bị,
20:16cùng cái xấu.
20:17Tôi vội lắc đầu,
20:18gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu.
20:21Nam chính là một anh chàng đẹp trai người người,
20:23cuối cùng Kỳ Lam còn ở bên anh ta cơ mà,
20:25chắc chắn không thể là cùng cái xấu được.
20:28Đang suy nghĩ,
20:29điện thoại liền vang lên 2 tiếng thông báo tin nhắn cùng lúc.
20:32Kỳ Lam nhắn,
20:33ngày mai là thứ bảy,
20:34em có thể về không?
20:36Thằng chồng nhắn,
20:37mai về.
20:38Hừng,
20:39tôi hơi đau đầu,
20:40hai cha con này sao cứ khéo chọn cùng một ngày để về vậy chứ.
20:44Tôi có linh cảm chẳng lành,
20:46mỗi lần hai người họ cùng xuất hiện,
20:47hệ thống lại giao cho tôi mấy nhiệm vụ ái oam.
20:50Biết cả hai sắp về,
20:52tôi phải nhanh chóng dựng xong mặt tiền cho ổn thỏa.
20:55Sáng sớm,
20:56tôi dậy sớm canh ngay nồi mì gà ác hầm thuốc bắc mà dì vương vừa bắt đầu nấu.
21:00Rồi tôi bắt đầu dần cảnh chụp ảnh.
21:02Chụp xong,
21:03tôi gửi ảnh gốc chưa chỉnh cho Kỳ Lương Sinh.
21:06Trong ảnh,
21:06một người vợ yếu đuối,
21:08xinh đẹp đang ngồi bên bếp,
21:09ánh mắt chăm chú,
21:10khóe mắt còn long lanh nước mắt vì,
21:12ngáp.
21:13Để có tấm ảnh hoàn hảo này,
21:15tôi đặc biệt trang điểm kiểu mặt mộc giả,
21:17còn son thì dùng tông nguy.
21:18Quả nhiên,
21:19Kỳ Lương Sinh gần như trả lời ngay lập tức.
21:22Sau này mấy việc này cứ để người giúp việc làm.
21:25Tôi đã chuẩn bị sẵn lời thoại khiến anh ta càng thêm thương xót.
21:28Em biết lỗi rồi,
21:30sau này nghe lời anh hết,
21:31tha cho em nhé.
21:32Đúng như dự đoán,
21:34kiểu đàn ông ra trưởng như anh ta lập tức mắc câu.
21:36Anh ta trả lời ngay,
21:38ngoan là được.
21:39Tài khoản của bạn đã nhận được,
21:41một triệu tệ.
21:42Nghe tiếng tiền chuyển vào,
21:43tôi khẽ nhớn mày,
21:44nắm trong lòng bàn tay,
21:45kiểu đàn ông trung niên như anh ta quá dễ đoán.
21:49Xử lý xong chồng,
21:50tôi quay lại chụp thêm tấm ảnh nồi mì gà vừa mở nắp,
21:53gửi cho Kỳ Lam,
21:54kèm luôn tấm ảnh không lộ khe ngực,
21:56rồi tệ thể đăng lên vòng bạn bè.
21:58Chú thích ảnh,
21:59yêu một người,
22:00là tự tay nấu cho người ấy một bữa ăn.
22:03Chữ người ấy bị tôi gõ nhầm bộ thủ,
22:05nhưng thôi kệ,
22:06lỗi nhỏ,
22:07chẳng đáng xóa đăng lại.
22:08Quả nhiên,
22:09Kỳ Lương Sinh thả tim gần như ngay lập tức.
22:12Tôi hài lòng gật đầu,
22:13nhanh tay tẩy trang,
22:14chui lại vào chiếc giường mềm mại của mình.
22:16Vừa nằm xuống,
22:18giọng nói của hệ thống lại vang lên.
22:20Nhiệm vụ,
22:21hôm nay,
22:22xin ký chủ hãy vu khống nữ chính
22:23ăn cắp đồ trước mặt Kỳ Lương Sinh.
22:26Phần thường,
22:271,5 triệu tệ.
22:28Quả nhiên,
22:29lại có nhiệm vụ,
22:30mà còn là tình tiết kinh điển trong chuyện hào môn
22:32mẹ kế độc ác vu an con gái riêng ăn trộm.
22:36Cái nhân vật mẹ kế độc ác của tôi đúng là danh bất hư truyền.
22:39Nhưng mà,
22:40vì 1 triệu rưỡi tệ,
22:41có độc ác thêm tí cũng đáng.
22:43Tinh tinh,
22:44tiếng thông báo kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
22:47Cuối đầu nhìn điện thoại,
22:48là Kỳ Lam nhấn thích bài đăng trên vòng bạn bè của tôi.
22:51Ngay sau đó,
22:52cô ấy gửi thêm tin nhắn.
22:54Chị,
22:55em sẽ về đến nhà lúc 8 giờ.
22:57Bài đăng trên vòng bạn bè của chị,
22:59là thật sao?
23:00Ờ,
23:01toàn là giả cả.
23:02Tất cả chỉ là ảnh gian dựng.
23:04Mục đích duy nhất là lấy tiền của 3 cô ấy,
23:06nhưng lời thật thì dĩ nhiên không thể nói ra với nữ chính được.
23:09Tôi ngáp một cái,
23:10rồi trả lời,
23:11còn thật hơn cả Ngọc Trai.
23:14Nhiệm vụ tiếp theo hoàn thành khá suôn sẻ,
23:16nhưng vẫn xảy ra chút,
23:17sự cố nhỏ.
23:18Người hầu quả thật tìm được chuỗi Ngọc Trai tôi đã lén đặt trong phòng Kỳ Lam,
23:22nhưng ngoài ra còn lôi ra thêm vài thứ linh tinh khác.
23:25Toàn là đồ mát mẻ,
23:27hư hỏng của tôi vứt bừa trong nhà,
23:29vài món trang sức gãy,
23:30vài mảnh rác vật.
23:31Bốp,
23:32Kỳ Lương xinh tức giận,
23:33tát mạnh một cái,
23:35khiến đầu Kỳ Lam nghiêng sang một bên.
23:37Quả nhiên giống hệt mẹ mày,
23:38thứ đàn bà thấp kém,
23:40tay chân không sạch sẽ.
23:41Kỳ Lam cúi đầu,
23:43giọng run rảy,
23:44ông có thể mắng tôi,
23:45nhưng mẹ tôi không phải ăn trộm.
23:47Bà chỉ nhận đồ người khác vứt đi để nuôi tôi,
23:50chứ không hề tay chân không sạch sẽ.
23:52Tao là cha mày,
23:54đây là thái độ mày nói chuyện với cha sao.
23:56Có vẻ thời gian này mày sống sung sướng quá rồi.
23:59Lời ông ta nói thật khiến người ta ghê tởm,
24:02chính ông ta bỏ rơi hai mẹ con nữ chính ở quê,
24:04đến tiền sinh hoạt cũng chẳng gửi,
24:06vậy mà còn dám nhân danh người cha để dạy đời con gái.
24:10Tôi nhìn không nổi nữa,
24:11bè nhiên người tựa vào lòng ông ta,
24:13che đi tầm mắt khiến ông ta không nhìn thấy Kỳ Lam.
24:16Thôi mà,
24:17anh à,
24:18Lam Lam biết lỗi rồi,
24:19đừng mắng nó nữa.
24:21Kiểu phụ thuộc dự dàng này luôn là điểm yếu của Kỳ Lương Sinh.
24:24Sắp mặt ông ta dự lại,
24:26hư lệnh một tiếng,
24:27Kỳ Lam,
24:28cút ra ngoài quỳ cho tao.
24:29Khi nào hiểu được trong cái nhà này ai là người có tiếng nói,
24:32thì hãy đứng dậy.
24:34Kỳ Lam gật đầu,
24:35cúi xuống ôm đống đồ dưới đất vào lòng,
24:37rồi xoay người rời đi,
24:39bóng lưng nhỏ bé,
24:40cứng cỏi mà cuột cường.
24:41Tôi thật sự chẳng hiểu nổi cô gái này đang nghĩ gì.
24:44Hay là,
24:45tôi đưa cho cô ấy ít tiền quá.
24:47Thôi,
24:48mai chuyển thêm cho vài trăm vạn vậy.
24:50Kỳ Lương Sinh siết chặt eo tôi,
24:52động tác càng lúc càng thô bạo,
24:54khiến tôi buồn nôn.
24:55Đến khi bị hắn ném xuống giường,
24:57cổ tay bị bóp đau,
24:58tôi rốt cuộc không chịu nổi nữa,
25:00liên gọi,
25:00hệ thống.
25:02Kỳ chủ yên tâm,
25:03tôi sẽ chỉnh sửa ký ức của hắn,
25:05để hắn nghĩ rằng đêm nay hai người đã.
25:07Nhìn Kỳ Lương Sinh đột nhiên ngất xỉu,
25:09tôi đẩy hắn ra khỏi người,
25:11rồi ghê tẩm đi rửa tay.
25:12Thật kinh tẩm.
25:13Đúng là,
25:14dù đàn ông có hấp dẫn đến đâu mà bên trong là rác rưỡi,
25:17thì tôi cũng chẳng nuốt nổi.
25:19So với hắn,
25:20tôi càng lo cho nữ chính hơn.
25:22Bên ngoài trời bắt đầu mưa lâm dâm.
25:25Qua cửa sổ,
25:25tôi thấy Kỳ Lam đang quỳ trước cửa biệt thự,
25:28ráng vẻ lấm tấm nước mưa,
25:29trông thật đáng thương.
25:31Nhiệm vụ hệ thống,
25:32trong vòng 3 phút,
25:33xin ký chủ hãy nói thật với nữ chính rằng
25:35chính mình đã hãm hại cô ấy,
25:37và kèm theo lời chế diễu.
25:39Tiền thưởng,
25:401 triệu đệ.
25:41Lại là một nhiệm vụ ác độc,
25:43tôi so soa chán,
25:44thở dài.
25:45Nhưng thôi,
25:46quen rồi,
25:47làm nhanh cho xong là được.
25:48Cô ấy có hận tôi cũng chẳng sao.
25:51Dưới lầu,
25:51bên ngoài biệt thự.
25:53Tôi cầm ô,
25:54bước đến trước mặt Kỳ Lam,
25:55dừng lại cách cô ấy 2 bước,
25:57rồi che ô lên đầu cô ấy.
25:59Kỳ Lam ngẩn đầu,
26:00dường như không ngờ tôi sẽ xuất hiện ở đây,
26:02ánh mắt ngẩn ngơ nhìn tôi.
26:04Ừm.
26:05Kỳ Lương xinh đúng là đồ khốn,
26:06một bên má của Kỳ Lam xưng đỏ hẳn lên,
26:09trông thật đáng sợ.
26:10Tôi khẽ hỏi,
26:11đau không?
26:12Tôi lỡ miệng nói ra điều trong lòng mất rồi.
26:14Khụ khụ,
26:15cái đó.
26:16Kỳ Lam lại cúi đầu xuống,
26:17nước mắt rơi lã trã như không tốn tiền vậy.
26:20Chết tiệt,
26:21nữ chính lại bị tôi làm khóc rồi.
26:24Sao tôi cứ toàn nói trúng chỗ đau người ta thế này?
26:26Tôi vội vàng ngồi sổm xuống,
26:28ghé lại gần,
26:29cái đó.
26:30Chị,
26:31tôi ngạnh lời.
26:32Chị,
26:33em đau,
26:34đau lắm.
26:34Con xúc sinh Kỳ Lương xinh.
26:36Tôi lại mắng hắn thêm trong lòng một trận,
26:38rồi đưa tay vén mớ tóc đang che nửa khuôn mặt bên phải của Kỳ Lam,
26:42muốn nhìn kỹ vết thương.
26:43Không ngờ cô ấy lại chủ động nghiêng đầu,
26:46đặt má lên lòng bàn tay tôi.
26:47Má nóng hổi,
26:48chắc là do bị tát.
26:50Chị,
26:51xin lỗi,
26:52em không nên nhặt mấy thứ đó.
26:54Em chắc,
26:54khiến chị thấy phiền rồi,
26:56đúng không?
26:56Kỳ Lam cúi mắt xuống,
26:58trông hệt như một chú chó nhỏ ướt sũng trong mưa,
27:01vừa tội nghiệp vừa ngoan ngoãn.
27:02À,
27:03không.
27:04Kỳ chủ,
27:05nhiệm vụ,
27:05sắc mặt tôi khựng lại,
27:07rồi khó nhọc sửa lời.
27:08Không,
27:09không phiền thì chắc chắn là không thể rồi.
27:11Nghe vậy,
27:12Kỳ Lam càng cúi đầu thấp hơn.
27:14Tôi không nỡ,
27:15nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
27:17Hơn nữa,
27:17em chưa từng nghĩ,
27:18là chị cố tình hãm hại em sao.
27:21Vừa nói,
27:21tôi đứng dậy,
27:22cố gắng tỏ ra giống một kẻ phản diện độc ác.
27:25Khụ khụ,
27:27Lam Lam,
27:27Kỳ Lam,
27:28em thật ngốc,
27:29ngốc như,
27:30như con heo vậy.
27:31Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ,
27:33tiên thưởng đã được chuyển.
27:35Tôi thở vào nhẹ nhõm,
27:36nhìn phản ứng của Kỳ Lam.
27:38Cô ấy ngừng đầu lên,
27:39ánh mắt phức tạp,
27:40chị,
27:41còn lý do?
27:42Lý do?
27:43Lý do gì cơ?
27:44Lúc này chẳng phải nữ chính nên tức giận mắng tôi,
27:47nói kiểu rồi chị sẽ hối hận thôi hay sao?
27:50Thấy tôi không đáp,
27:51cô ấy khẽ cười,
27:52chị,
27:53nếu không có lý do,
27:54vậy em cứ cho là chị bị ép buộc.
27:56Trong mắt cô ấy lóe lên một tia sắc bén,
27:59có người nào đó đang ép chị làm vậy sao?
28:01Tôi không ngờ nữ chính lại nhạy bén đến thế này.
28:04Nhưng nghĩ kỹ thì cũng đúng,
28:06nữ chính thông minh,
28:07IQ cao mà.
28:08Tôi cố giữ bình tĩnh,
28:10không,
28:10không có đâu,
28:11đừng nghĩ linh tinh,
28:12chị chỉ là,
28:13ghét.
28:14Tôi vốn định nói ghét em hay gì đó để hợp vai phản diện,
28:17nhưng nhìn vào đôi mắt ngân ngấn nước kia,
28:19lại không sao nói ra nổi.
28:21Kỳ Lam dường như hiểu ra điều gì,
28:23ánh mắt bỗng sáng lên,
28:24chị,
28:24em biết rồi,
28:25chị không thích ba em,
28:26đúng không?
28:28Hả?
28:29Cái này cũng nhìn ra được sao?
28:31Chị,
28:31chị tin em chứ?
28:33Dù không hiểu cô ấy nói tin cái gì,
28:35nhưng hùa theo nữ chính chắc không sai.
28:37Tất nhiên là tin.
28:39Nghe vậy,
28:40ánh mắt kỳ Lam liếc qua vết bầm tím trên cổ tay tôi,
28:43rồi trở nên kiên định hẳn lên.
28:44Từ đêm đó trở đi,
28:46kỳ Lam luôn cố tránh mặt kỳ lương sinh.
28:48Suốt 4 năm,
28:49hai cha con chỉ gặp nhau được đếm trên đầu ngón tay.
28:52Trong 4 năm ấy,
28:53mỗi khi không có tiết ở trường,
28:55kỳ Lam đều về nhà ở cùng tôi.
28:57Nói là ở cùng,
28:58thật ra giống chăm sóc thì đúng hơn.
29:01Hãy cô ấy về,
29:02đám người hầu trong nhà chẳng khác gì thất nghiệp.
29:04Tôi đói,
29:05cô ấy vào bếp nấu ăn.
29:07Tôi muốn ăn hoa quả,
29:09cô ấy rửa sạch,
29:10cắt nhỏ rồi đút tận biệt.
29:12Tôi mải xem phim ngủ gật trên sofa,
29:14cô ấy nhẹ nhàng đắp chân cho tôi.
29:16Thậm chí những việc nhỏ như cắt móng tay,
29:18xấy tóc,
29:19kỳ Lam cũng dành làm hết.
29:21Có thể nói,
29:22chỉ cần có kỳ Lam ở bên,
29:23tôi gần như mất hoàn toàn khả năng tự lập.
29:26Ví dụ như bây giờ,
29:28tôi lại ngủ gật trên sofa,
29:29cơ thể liền rơi vào một vòng tay thoang thoảng mùi gỗ trầm.
29:32Nhận ra là ai,
29:34tôi yên tâm rúc vào trong lòng cô ấy thêm chút nữa.
29:36Vì là buổi tối,
29:38kỳ Lam rất khoát bế thẳng tôi về phòng.
29:40Đúng là đứa bé ngoan,
29:42mơ màng mở mắt,
29:43tôi đưa tay xoa đầu kỳ Lam.
29:45Tóc mềm mại thật,
29:46tôi xốp,
29:47sờ giấc đã tay.
29:48Cổ họng của kỳ Lam khẽ chuyển động,
29:50đôi tay đang ôm lấy tôi mãi vẫn chưa chịu buông ra.
29:53Thật là đứa nhỏ hiểu chuyện,
29:54còn biết để tôi vút ve thêm một lúc.
29:57Nhiệm vụ hệ thống,
29:58trong vòng 3 phút,
29:59hãy tát nữ chính một cái,
30:01gường,
30:012 triệu.
30:03Lại nữa rồi,
30:04cái hệ thống chuyên gây chuyện này.
30:06Suốt 4 năm qua,
30:07nó không biết đã bày bao nhiêu trò rồi.
30:09Thật là,
30:10đang yên đang lành vút ve người ta,
30:12tự nhiên bảo tôi tát cô ấy một cái.
30:14Vô lý hết sức,
30:16trong lúc tôi còn đang cầu nhau trong lòng,
30:18kỳ Lam lại càng lúc càng tiến gần hơn.
30:20Đến khi tôi nhận ra thì,
30:22cái tát cũng đã vung ra rồi.
30:23Kỳ Lam khựng lại,
30:25nhẹ nhàng nắm lấy cả 2 tay tôi,
30:26rồi đan 10 ngón tay vào nhau.
30:29Khóe môi cô ấy khẽ nhét,
30:30mẹ nhỏ,
30:31sức lực như thế này,
30:32giống như mèo con chỉa vuốt ra thôi.
30:34Tôi ho khan một tiếng,
30:36trột dạ nhắm mắt lại,
30:37khụ khụ,
30:38lam lam,
30:39chị nói rồi mà,
30:39khi ông ta không có ở nhà thì em không cần gọi tôi là mẹ nhỏ.
30:444 năm qua,
30:45tôi cũng dần hiểu được cô bé này.
30:47Không biết từ khi nào,
30:48hãy cô ấy hơi giận một chút là lại gọi tôi như vậy.
30:51Và mỗi lần như vậy,
30:52chỉ cần tôi nói một câu,
30:54ngoan nào,
30:55con gái ngoan,
30:55đừng giận nữa.
30:57Nghe tôi nói vậy,
30:58kỳ Lam khẽ cứng người,
31:00rồi bất lực nhìn tôi,
31:01đứng dậy,
31:01nhưng lần này trong mắt cô ấy lại có chút gì đó mà tôi không hiểu nổi,
31:05hơi buồn buồn.
31:06Chị,
31:07trong mắt chị,
31:08em mãi chỉ là một đứa trẻ sao,
31:09tôi ngẩn người,
31:11trong mắt chị,
31:11tất nhiên là.
31:13Cô ấy không muốn nghe nữa,
31:14thôi bỏ đi,
31:16em rõ ràng biết chị lúc nào cũng chậm hiểu,
31:18vậy mà vẫn đi hỏi mấy câu ngốc như vậy.
31:21Tôi chậm hiểu á,
31:22tôi không đồng ý,
31:24dù cô là nữ chính,
31:25tôi cũng không chịu nhận cái tội đó.
31:27Vừa định bật dậy phản bác,
31:28kỳ Lam lại thu nụ cười của mình,
31:30nghiêm dọng nói,
31:31ngày mai,
31:32trong buổi tiệc,
31:33em sẽ đồng ý cuộc liên hôn với nhà họ An.
31:36Tôi ngẩn ra,
31:37liên hôn,
31:38nhà họ An,
31:38à, chính là nam chính đó.
31:41Đúng rồi,
31:42nam nữ chính liên hôn gia tộc,
31:43chẳng có gì lạc cả.
31:45Nói xong,
31:46kỳ Lam ngồi xuống,
31:47dự dàng sỏ đôi dép màu hồng vào chân tôi.
31:49Mọi khi lúc này,
31:51cô ấy đều sẽ nửa giận nửa thương
31:52mà trách tôi đi chân trần trên sàn lạnh.
31:54Nhưng lần này,
31:55chẳng nói gì,
31:57trái tim tôi bỗng thấy nhói lên vài phần.
31:59Nhìn theo bóng lưng kỳ Lam đóng cửa rời đi,
32:02tôi chợt nhận ra,
32:03kỳ Lam,
32:04đã thật sự lớn rồi.
32:05Cô gái nhút nhát năm ấy,
32:07giờ đã cao hơn cả tôi.
32:09Từ khi cô ấy cắt tóc ngắn,
32:10tính tình và khí chất cũng thay đổi.
32:13Giờ đây,
32:13cô ấy đã thật sự trở thành nữ tổng tài giỏi giang
32:16mà hệ thống từng nói,
32:17một người phụ nữ bản lĩnh nơi thương trường.
32:19Theo tôi biết,
32:21kỳ lương sinh cũng đang chuẩn bị giao cho kỳ Lam
32:23trước tổng giám đốc điều hành.
32:24Kỳ Lam,
32:25thật sự đã trưởng thành rồi,
32:27vậy có phải tôi cũng sắp rời khỏi thế giới này không?
32:30Tại sao,
32:30lại có chút không nỡ vậy chứ?
32:33Là vợ của kỳ lương sinh,
32:34dĩ nhiên tôi cũng phải tham dự buổi tiệc tối nay.
32:37Tôi vốn không giỏi mấy chuyện xã giao như thế này.
32:40Bệnh tình của kỳ lương sinh ngày càng nặng.
32:42Tối nay,
32:43ông ta không chỉ công bố cuộc liên hôn với nhà họ An,
32:46mà còn chính thức trao chức tổng giám đốc cho kỳ Lam.
32:49Nhìn người đàn ông đang sánh vai cùng kỳ Lam trên sân khấu,
32:52trong lòng tôi bỗng thấy trướng mắt.
32:54Rõ ràng biết đó là nam chính,
32:56là người được định sẵn dành cho cô ấy,
32:58vậy mà tôi lại chẳng thấy anh ta xứng đáng chút nào.
33:01Có lẽ,
33:01đây chính là cảm giác của một người mẹ
33:03khi nhìn con gái mình sắp bị người khác cướp mất trăng.
33:06Nhiệm vụ hệ thống,
33:08trong vòng 3 phút,
33:09hãy cho nữ chính uống ly rượu vang đã bị bỏ thuốc,
33:11rồi đưa cô ấy đến phòng được chỉ định.
33:14Thường,
33:145 triệu.
33:15Sau khi hoàn thành,
33:16có thể rời khỏi thế giới bất cứ lúc nào.
33:18Đây là nhiệm vụ cuối cùng sao?
33:21Cho nữ chính uống thuốc,
33:22rồi nam chính sẽ kịp thời xuất hiện,
33:24vạch chân tôi,
33:25mẹ kế độc ác.
33:26Để rồi tôi thân bại danh liệt,
33:28kết thúc bị thảm.
33:30Nam nữ chính từ đó sống hạnh phúc bên nhau.
33:33Tôi nhận được tiền,
33:34trở về thế giới của mình.
33:35Kỳ Lam nhận được cái kết viên mãn.
33:37Là như thế,
33:38đúng không?
33:39Tôi nhìn viên thuốc và chiếc thẻ phòng xuất hiện trong tay,
33:42cầm lấy ly rượu,
33:43bước về phía Kỳ Lam.
33:45Lam Lam,
33:46chúc mừng em.
33:47Kỳ Lam cục mắt,
33:48nhận lấy ly rượu,
33:49uống cạn không do dự.
33:51Người đàn ông bên cạnh,
33:52an giật thần,
33:53khá tinh tế,
33:54nhận thấy bầu không khí giữa hai chúng tôi không được tự nhiên,
33:57liền khẽ trào rồi đi ra xa.
33:59Khi chỉ còn lại hai người,
34:00Kỳ Lam nhìn tôi,
34:02ánh mắt khó đoán,
34:03lần này,
34:03lại là vì cái gì?
34:05Tôi không hiểu,
34:06khẽ cao mày.
34:07Lam Lam,
34:08chị nghe không hiểu.
34:09Kỳ Lam cười khẽ,
34:10mang theo chút tự diễu,
34:12rồi thân thể khẽ lào đảo,
34:15tôi vẫy tay gọi phục vụ,
34:17đưa anh ta tấm thẻ phòng,
34:18dặn đưa cô ấy đến căn phòng chỉ định.
34:20Mười phút sau,
34:21an giật thần như nhận được tin gì đó,
34:23vội vã rời khỏi phòng tiệc.
34:25Có vẻ như cốt truyện mà hệ thống sắp đặt,
34:27đang tiến hành đúng như dự kiến.
34:30Vậy là,
34:31tôi cũng có thể về rồi.
34:32Nhân lúc không ai để ý,
34:34tôi gọi taxi trở về biệt tự.
34:36Dì Vương thấy tôi một mình về thì hơi ngạc nhiên,
34:38phu nhân,
34:39sao chỉ có mình cô về?
34:41Tiểu thư không đi cùng à?
34:43Không biết từ khi nào,
34:44dường như mọi người đều mặc định rằng
34:46Kỳ Lam và tôi không thể tách rời.
34:49Dì Vương,
34:49lẽ ra dì phải hỏi tại sao
34:51Kỳ Lương Sinh không về cùng tôi chứ?
34:53Dì Vương không để ý việc tôi trực tiếp
34:55gọi tên Kỳ Lương Sinh,
34:56chỉ lung tung cuối đầu,
34:58xin lỗi,
34:58phu nhân,
34:59bình thường tiểu thư lúc nào cũng đi cùng cô,
35:01tôi tưởng.
35:03Trong lòng tôi thoáng có chút cảm xúc khó tả,
35:05liền phất tay,
35:06không sao đâu,
35:07dì Vương,
35:08tôi không trách.
35:09Thôi,
35:09dù gì cũng sắp rời khỏi thế giới này rồi,
35:12để ý mấy chuyện đó làm gì nữa.
35:14Tôi trở về phòng,
35:15cởi bỏ bộ lễ phục sang trọng,
35:17thay vào chiếc áo sợi tổng hợp mua
35:19trên tao bao 9 tệ 9,
35:20đúng chất hàng rẻ mà đau ví.
35:22Sau đó,
35:23tôi gom hết toàn bộ trang sức,
35:25túi sách,
35:26đồ hiệu,
35:26nhét tất cả vào cái bao đựng phân u rê
35:28mà năm xưa tôi nhặt được
35:29trong lần đầu gặp Kỳ Lam.
35:31Lỡ đâu,
35:32mang về được thật thì sao?
35:33Làm xong mọi việc,
35:34tôi hít sâu một hơi,
35:36ngồi xuống mép giường.
35:37Đã 10 giờ rồi,
35:38giờ này hẳn là cốt truyện đang diễn đến
35:41đoạn nam chính anh hùng cứu mỹ nhân,
35:43còn tôi,
35:43mẹ kế độc ác,
35:44chắc cũng vừa bị vạch trần rồi.
35:46Chúc mừng ký chủ,
35:48đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ
35:49tuyến cốt mẹ kế độc ác.
35:51Có muốn rời khỏi thế giới ngay bây giờ không?
35:54Tôi cục mắt,
35:55ngởng đầu nhìn quanh.
35:56Đã 5 năm kể từ ngày tôi đến đây,
35:58nói không có chút lưu luyến là nói dối.
36:00Nhưng với từng ấy tiền kiếm được,
36:02chắc cũng nên hài lòng rồi.
36:03Hệ thống,
36:04đi thôi.
36:05Vâng,
36:06ký chủ,
36:06tôi lập tức đưa cô về.
36:08Giọng hệ thống nghe còn có chút kích động.
36:11Cạch,
36:12cửa phòng phía sau bất ngờ vang lên.
36:14Dì Vương,
36:15sao lại?
36:15Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
36:17Tôi cảm thấy có gì đó không ổn,
36:19vừa định quay lại thì một đôi tay vòng qua ôm chặt lấy eo tôi.
36:23Mẹ nhỏ,
36:23người định đi đâu vậy?
36:25Là Kỷ Lam,
36:26sao cô ấy lại ở đây?
36:28Hơn nữa,
36:29cô ấy đứng sát quá,
36:30hơi thở phả bên tai khiến tôi thấy nhột đến mức vành tai nóng bừng.
36:33Kỷ Lam,
36:35buông tay ra.
36:36Cô ấy lại càng xiết chặt hơn,
36:38người có tò mò không,
36:39vì sao em không ở trong phòng khách sạn?
36:41Tôi nút khan một cái,
36:43chẳng lẽ cô ấy đến để báo thủ?
36:45Vội cười gượng,
36:46à,
36:47Lam Lam,
36:48em,
36:48em biết hết rồi à.
36:50Kỷ Lam nhớ mày,
36:51biết cái gì?
36:52Biết là chị đã bỏ thuốc vào rượu,
36:54hay biết căn phòng trong khách sạn là do chị sắp đặt?
36:57Hay là,
36:58biết rằng,
36:58thế giới này,
36:59vốn chỉ là một cuốn tiểu thuyết?
37:01Trời ơi,
37:03trời ơi,
37:04trời ơi,
37:05sao Kỷ Lam lại biết?
37:06Cô ấy mở hách game à,
37:08nữ chính hơi quá đắng rồi đấy.
37:09Thông minh đến mức này là phạm quy rồi còn gì?
37:12Tôi nghiến răng,
37:13không,
37:14Lam Lam đang nói gì vậy?
37:15Chị nghe không hiểu.
37:17Ngay giây tiếp theo,
37:19bên tai tôi chuyển đến một cảm giác ướt át,
37:21nóng giựt.
37:22Kỷ Lam,
37:23tôi kêu lên,
37:24vùng mạnh thoát khỏi vòng tay cô ấy,
37:26lùi lại vài bước.
37:27Tai tôi,
37:28vừa rồi cô ấy ngậm lấy vành tai của tôi,
37:31cốt chuyện này,
37:31hình như đi sai hướng rồi.
37:33Hệ thống,
37:34hệ thống,
37:35xong chưa hả?
37:36Không có tiếng trả lời nào.
37:38Tôi đành phải ngừng đầu nhìn lại người trước mặt,
37:40ánh mắt Kỷ Lam đầy nguy hiểm,
37:42khóe môi lại cong lên với chút dĩu cợt.
37:44Mẹ nhỏ,
37:45người đang nói chuyện với ai vậy?
37:47Chết rồi.
37:48Bị dọa quá mức,
37:49tôi lỡ nói hết lời trong lòng ra miệng.
37:51Không,
37:52không có ai cả,
37:53mẹ đang tự lầm bầm thôi.
37:55Kỷ Lam không hỏi thêm,
37:57chỉ bước lên một bước,
37:58mẹ nhỏ,
37:58người thật sự không hiểu lòng em sao.
38:01Lòng,
38:02của Kỷ Lam,
38:03tôi cười gượng,
38:04à,
38:04là,
38:05là lòng gì?
38:06Nếu em muốn báo thù thì,
38:07có thể để vài hôm nữa hãng báo không?
38:10Lúc đó có muốn nghiền xương,
38:11rắc cho chị cũng không ý kiến đâu.
38:14Ánh mắt Kỷ Lam trợt tối lại,
38:15chăn đầy thất vọng.
38:17Ngay sau đó,
38:18gương mặt cô ấy thoáng méo mó,
38:20rồi bước nhanh tới,
38:21ôm chặt lấy tôi,
38:22không cho tôi đường lui nữa.
38:23Là lỗi của em,
38:25em quên mất rồi,
38:26người rất chậm hiểu.
38:27Tôi chớp mắt bối rối,
38:29dây sau,
38:30đồng tử co rút mạnh.
38:31Kỷ Lam,
38:32nữ chính cô ấy,
38:33cô ấy,
38:34hôn tôi.
38:35Nụ hôn ấy mạnh đến mức như muốn
38:37nghiền nát cả môi răng của tôi.
38:39Tôi,
38:40một đứa con gái ế từ trong trứng nước,
38:42nụ hôn đầu tiên lại bị nữ chính
38:44trong chuyện cướp mất.
38:45Lỗ quá đi mất,
38:46ít nhất,
38:47cũng phải để tôi chủ động chứ.
38:49Bị cữ hôn thế này thật nhục nhã,
38:51từ nhỏ tôi đã thề,
38:52tôi phải là người nằm trên.
38:54Nghĩ đến đó,
38:55tôi đẩy mạnh Kỷ Lam ra,
38:57rồi trong ánh mắt thất vọng
38:58pha lẫn kinh ngạc của cô ấy,
39:00tôi chủ động hôn ngược lại.
39:01Căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối.
39:03Một lúc lâu sau,
39:05tiếng của hệ thống mới lại
39:06vang lên trong đầu tôi,
39:07ký chủ,
39:08cái này,
39:08hình như xảy ra một chút trục chặt nhỏ.
39:11Tôi bị Kỷ Lam làm cho chóng váng,
39:13không thể phân tâm,
39:14chỉ có thể nghe hệ thống tiếp tục cả lăm,
39:16ẩm,
39:16ký chủ à,
39:17thân thể của cô ở thế giới bên ngoài,
39:19ờ,
39:20thì,
39:20thì là,
39:21ờ,
39:22đã bị trôn rồi,
39:23nếu bây giờ quay về thì,
39:24thì cô chỉ có thể trở thành sát sống thôi.
39:27Hay là,
39:28hay là cô đừng về nữa nhé,
39:30hoặc nếu cô muốn,
39:31tôi có thể cho cô quay lại thân thể
39:33trước khi xuyên sách 10 phút,
39:34nhưng không mang theo tiền được.
39:36Tôi dùng mình một cái,
39:37về ư,
39:38về để tiếp tục làm con trâu con ngựa,
39:40ngay ngay ăn mì gói trộn cơm nguội sao.
39:42Chỉ có kẻ ngốc mới muốn quay về,
39:44tôi làm gì có người thân,
39:46bạn bè mà nhớ thương.
39:48Kỷ Lam dường như cảm nhận được điều gì đó,
39:50gương mặt đỏ hồng,
39:51hãy nói,
39:52mẹ nhỏ,
39:53em biết,
39:53người thích tiền mà.
39:55Ánh mắt cô ấy dừng lại nơi cái bao đựng phân u rê đặt bên giường.
39:58Tôi ho khan 2 tiếng,
40:00đúng,
40:00chị thích tiền đấy,
40:01thì sao nào,
40:03dù sao còn có 3 em.
40:05Sắc mặt Kỷ Lam trợt xa sầm,
40:07cô ấy đưa tay bịt miệng tôi lại,
40:08cổ phân của tập đoàn kỷ thị,
40:10em gần như đã thu mua hết rồi.
40:12Ông ta nghĩ chỉ cần cho em chức tổng giám đốc là có thể vứt em đi sao,
40:16nằm mơ đi.
40:17Ông ta thật sự tưởng em không dám hận ông ta à.
40:21Cái hôn ước đó chỉ là một cuộc giao dịch giữa em và An Giật Thần thôi.
40:24Sáng mai,
40:25em sẽ tuyên bố hủy hôn.
40:27Đến lúc đó,
40:27em sẽ đưa ông ta trở lại nông thôn,
40:29để ông ta nếm thử cuộc sống mà em và mẹ từng phải chịu.
40:33Tôi không ngờ Kỷ Lam giờ đã trưởng thành đến mức này,
40:36nghe cô ấy nói,
40:37dường như ngay từ đầu,
40:38việc Kỷ Lam quay về bên cạnh Kỷ Lương sinh chính là để trả thù.
40:42Nói xong,
40:43ánh mắt cô ấy bỗng trở nên dịu lại,
40:44vậy nên,
40:45ôn tình.
40:46Tôi dựng lại,
40:47đây là lần đầu tiên Kỷ Lam gọi tên thật của tôi.
40:50Ừm.
40:50Kỷ Lam lấy ra một chiếc nhẫn,
40:52đeo lên ngón tay tôi.
40:53Bây giờ người có tiền là Kỷ Lam,
40:55không phải Kỷ Lương sinh.
40:56Chị có đồng ý lấy em không?
40:58Hoàn.
40:59Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:59Cảm ơn các bạn đã theo dõi.
Bình luận

Được khuyến cáo