- 1 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tôi thường giúp đỡ một cô gái khuyết tật phải ngồi xe lăn.
00:02Cô ấy có khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp, nhưng lúc nào cũng cúi đầu, tự ti và chầm lặng.
00:08Tôi đẩy xe đưa cô ấy đi dạo, đuổi mấy tên lưu manh đến cô ấy dối,
00:12giúp cô ấy dần dần bước ra khỏi bóng tối của chính mình.
00:15Cô ấy ngồi trên xe lăn, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy,
00:19cảm ơn chị, em sẽ báo đáp chị.
00:21Nhưng tôi không ngờ, việc đầu tiên cô ấy làm sau khi hồi phục,
00:25lại là trói tôi vào chiếc xe lăn đó.
00:28Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:30nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để mau có người nghe chuyện chung nhé.
00:35Vào chuyện, tiếng gõ cửa vội vã vang lên,
00:38xe lẫn với tiếng sấm rền ngoài trời, làm tôi giật mình.
00:41Tôi mở cửa, tôi thanh thanh ngồi trên xe lăn, toàn thân ướt sũng,
00:45mái tóc đèn bết nước rũ xuống, từng giọt nhỏ tí tách trên sàn.
00:49Cô ấy ngẩn đầu nhìn tôi, ánh mắt đáng thương đến nao lòng, chị.
00:53Tôi hoảng hốt, cảm giác tội lỗi dâng đầy trong ngực.
00:56Xin lỗi, xin lỗi nhé, chị bận việc đột xuất nên quên mất phải đi đón em rồi.
01:01Tôi vừa nói vừa đẩy xe cô ấy vào nhà, lấy khăn khô giúp lau tóc.
01:05Phía sau là vệt bánh xe ướt đẫm kéo dài trên sàn.
01:09Trời mưa to thế này, sao em về được?
01:11Ngốc thật, sao không gọi cho chị?
01:13Vừa nói tôi vừa xót xa, ngồi xuống ngang tầm mắt thanh thanh.
01:17Tôi thanh thanh rưng rưng, em sợ làm phiền chị.
01:20Tôi vắt chiếc áo, nước mưa chảy ra từng dòng.
01:23Lỗi của chị hết, ngày 28 mỗi tháng là ngày cô ấy đi bệnh viện tài khám.
01:27Bình thường tôi đều đi cùng.
01:29Nhưng hôm nay, vì bị gia đình sắp xếp cho đi xe mắt,
01:32tôi hẹn thanh thanh buổi chiều sẽ ra cổng khu chung cư đón.
01:35Nào ngờ trời đổ mưa to, tôi lại quên khuấy mất chuyện đó.
01:39Thanh thanh không mang ô, lại khó đi lại, chắc chắn bị ướt hết trên đường về.
01:43Nghĩ đến đó, tôi càng thấy hối hận, chỉ muốn tự tát mình vài cái.
01:48Lúc nãy em không thấy chị ở cổng, tưởng chị chưa về.
01:51Đến dưới nhà mới thấy đèn nhà chị sáng.
01:54Giọng cô ấy nhẹ nhàng, ngây thơ.
01:56Chị chưa về vì, đi xem mắt à?
01:59Tôi trột dạ, tranh ánh nhìn của thanh thanh, vội lấy cớ.
02:02À, không, chỉ là có chút việc ở chỗ làm thôi.
02:06Ồ, ra là vậy à?
02:08Cô ấy kéo dài giọng, nhưng không hiểu sao, nghe lành lạnh, âm u đến giận người.
02:13Tôi quay lại nhìn, thanh thanh vẫn là vẻ mặt đáng thương ấy, khiến tôi ngờ rằng mình nghe nhầm.
02:18Thôi, mau đi tắm đi, mặc ướt thế này sẽ cảm lại đấy.
02:22Tô thanh thanh là hàng xón đối diện tôi.
02:24Từ lần đầu gặp, cô ấy đã phải ngồi xe lăn.
02:27Trông còn rất trẻ, như sinh viên đại học.
02:30Không ai từng thấy người thân của cô ấy.
02:32Bà bác tổ trưởng khu phố từng nói với tôi trong ngày tôi chuyển đến,
02:35con bé đó sống một mình từ lâu rồi, lại bị quẻ, sinh hoạt khó khăn.
02:40Lỡ mà chết trong nhà cũng chẳng ai biết.
02:41Tội lắm, bà vừa nói vừa cắn hạt dừa.
02:45Lời còn chưa rớt, thang máy mở ra, thanh thanh bước ra.
02:49Một tay ôm đồ, tay kia đẩy xe lăn.
02:51Có lẽ vừa bị ngã, mua bàn tay đầy vết chày sước dứa máu.
02:55Cô ấy không nhìn ai, chỉ lặng lẽ vào nhà.
02:58Khuôn mặt tái nhợt, dáng người gầy yếu, cánh tay run nhẹ khi đẩy bánh xe.
03:03Mọi người từng muốn giúp đỡ, nhưng cô ấy lạnh nhạt với tất cả.
03:06Dần dần, chẳng ai còn quan tâm nữa.
03:09Tối hôm đó, tôi gõ cửa nhà thanh thanh, đem sang một bát canh sườn hầm bí đao nóng hổi.
03:14Vì tôi thấy lúc chiều, ngoài mấy quả cà chua vỡ nát, còn có một gói thuốc dạ dày.
03:19Chị, em tắm xong rồi.
03:21Tiếng gọi khẽ của cô bé kéo tôi về thực tại.
03:24Thanh thanh ngồi ở cửa bếp.
03:26Chiếc áo hoodie nâu rộng thùng thình treo lỏng lẻo trên người, để lộ xương quai xanh trắng mịn.
03:31Quần hơi ngắn, lộ mắt cá chân gầy guộc.
03:33Tóc còn ẩm, dối nhẹ, lại càng khiến khuôn mặt kia thêm mảnh mai.
03:38Tôi bỗng nhìn ngần ra.
03:39Sau lưng là tiếng đinh của nồi cơm điện.
03:41Tôi vội hoàn hồn, lúng túng múc bát canh.
03:44À, cơm chín rồi, ăn thôi.
03:46Từ khi tôi chuyển đến đây, tôi luôn thấy thương cô gái này.
03:50Tôi thường lấy cớ mang thức ăn sang, rồi giúp dọn dẹp.
03:53Thanh thanh dần mở lòng, từ cảnh giác thành thân thiết.
03:56Giờ đây, gần như lệ thuộc vào tôi.
03:59Chúng tôi thân nhau như chị em, hoặc có lẽ thân hơn cả chị em.
04:03Nhưng gần đây, tôi thanh thanh trở nên rất kỳ lạ.
04:06Lần đầu tiên, cô ấy hét lên với tôi, Tống Hy.
04:09Chị rốt cuộc coi em là cái gì hả?
04:12Giọng cô bé run dày, như đang cố kìm nén cơn giận dữ.
04:16Tôi nắm chặt vạt áo mình, không biết nên trả lời thế nào.
04:19Tôi xoắn lấy vạt áo, giọng nói run run, à.
04:22Không biết từ bao giờ, sự chiếm hiểu của tôi thanh thanh đối với tôi ngày càng rõ rệt.
04:27Cô ấy mang khuôn mặt ngây thơ, trong sáng,
04:30nhưng lại luôn để ý đến từng người xuất hiện bên cạnh tôi,
04:33từng việc tôi làm, tất cả đều bị truy hỏi đến tận cùng.
04:36Mỗi khi tôi muốn tranh luận, thanh thanh lại mím môi,
04:39dùng giọng điệu vô tội mà nói,
04:40vì em không có bạn, nên em chỉ tò mò về cuộc sống của chị thôi mà.
04:45Ánh mắt lúc ấy luôn ẩn trứa nỗi buồn man mát,
04:48ánh nhìn ấy nắm bắt chính xác điểm yếu mềm trong tôi.
04:50Nó quá trong trẻo, quá đáng thương,
04:52đến mức mỗi khi có suy nghĩ lịch đi một chút,
04:55tôi đều cảm thấy mình đang xúc phạm sự thuần khiết ấy.
04:58Tôi mơ hồ nhận ra mối quan hệ kiểu chị em này có gì đó không bình thường,
05:02nhưng lại tự an ủi rằng,
05:04người mà thanh thanh tin tưởng quá ít,
05:05việc quá phụ thuộc vào tôi cũng là điều dễ hiểu.
05:08Nhưng hôm nay, khi tôi dẫn bạn trai mình là giang úy,
05:12đến gặp tôi thanh thanh, con bé hoàn toàn bùng nổ.
05:15Thanh thanh đẩy xe lăn đến,
05:16đôi mắt rán chặt vào giang úy,
05:18ánh nhìn như sói, cảnh giác, đề phòng.
05:21Chị, anh ta là ai?
05:23Dù hỏi tôi, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi giang úy,
05:27vẻ thu địch lộ rõ rành rành.
05:28Giới thiệu nhé, đây là bạn trai chị.
05:31Tôi chỉ về phía giang úy,
05:32rồi quay lại định đẩy xe thanh thanh đi.
05:34Còn đây là em hàng xóm của me, tôi thanh thanh.
05:38Giang úy cúi người, mỉm cười thân thiện,
05:40chào em.
05:41Không ngờ, tôi thanh thanh làm như không thấy,
05:44chỉ nắm chặt tay tôi, chị, về nhà thôi.
05:47Động tác đột ngột khiến tôi hơi đau,
05:49tôi khẽ rút tay về, cố tỏ ra bình tĩnh.
05:52Trên đường về, tôi nhẹ nhàng trò chuyện,
05:54định nói giang úy là người rất tốt.
05:56Nếu thanh thanh sợ tôi gặp phải người không ra gì,
05:58thì đúng là lo xa rồi.
06:00Nhưng tôi vừa mở miệng, đã bị quát lớn, đủ rồi.
06:03Hai tay thanh thanh bóp chặt bánh xe,
06:06chiếc xe dừng lại đột ngột.
06:07Tôi bị tiếng quát dọa sữa người,
06:09vội nhìn bàn tay cô ấy, may mà không bị thương.
06:12Tôi giận quá,
06:13nói vài lời trong cơn bực tức rồi bỏ đi.
06:16Đi được mấy chục bước,
06:17lương tâm lại cắn rứt, quay lại tìm người.
06:20Thanh thanh vẫn ngồi yên như tượng,
06:22các khớp ngón tay trắng bệch,
06:23đầu cúi gầm, không nhìn thấy vẻ mặt.
06:25Hình ảnh ấy, lần đầu tiên
06:27khiến tôi sinh ra một cảm giác kỳ lạ.
06:29Giang Ý thực ra chỉ là đồng nghiệp của tôi,
06:32giữa chúng tôi chẳng có quan hệ gì.
06:34Tôi chỉ nhờ anh ấy giả vờ làm bạn trai.
06:36Và tiếng quát lúc nãy của Tô Thanh Thanh
06:38đã xác nhận mọi nghi ngờ và bất an trong tôi.
06:41Tô Thanh Thanh thích tôi,
06:42không phải kiểu thích bình thường.
06:44Tôi nói mình muốn đi du lịch,
06:46thực chất là muốn chạy trốn.
06:48Thanh Thanh nắm lấy vali của tôi,
06:50ánh mắt u tối,
06:51chị còn quay về không?
06:53Tâm tư của Tô Thanh Thanh
06:54đã vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi.
06:56Khi cô ấy đỏ mắt hỏi,
06:58chị rốt cuộc coi em là gì?
06:59Tôi nghe thấy hơi thở của chính mình,
07:01hồn hền, dối loạn, hoảng sợ.
07:04Tôi hiểu rõ,
07:05loại tình cảm này không bình thường.
07:07Nó khiến tôi sợ hãi,
07:08ngột ngạt,
07:09vừa muốn tránh né,
07:10vừa không nỡ làm người kia tổn thương.
07:12Tôi nói,
07:14đương nhiên là chị sẽ quay về.
07:15Chúng ta,
07:16tạm thời xa nhau một thời gian,
07:18để bình tĩnh lại.
07:19Tôi nói rõ ràng danh giới giữa chúng tôi
07:21chỉ là chị em hàng xóm.
07:23Tôi vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận
07:25một mối quan hệ không được xã hội chấp nhận.
07:27Lúc tôi trở về,
07:29đã trễ hơn so với lời hứa 5 ngày.
07:31Thanh Thanh không hề trách,
07:32vẫn tươi cười như chưa có gì xảy ra,
07:34bày sẵn một bàn thức ăn,
07:36chờ tôi.
07:37Tôi gắp một miếng cần tây,
07:38nhăn mày vì vị lạ,
07:39ngẩn đầu lên,
07:40bắt gặp ánh mắt chờ đợi của cô ấy,
07:42đang khoanh tay,
07:43nhìn chăm chú phản ứng của tôi.
07:45Tôi Thanh Thanh đi lại không tiện,
07:47nhưng nấu ăn rất ngon.
07:49Chúng tôi vẫn thường ăn cùng nhau.
07:51Nhưng không hiểu sao,
07:52hôm nay mọi món đều có vị khác lạ.
07:54Tôi không nỡ làm cô ấy buồn,
07:56đành dơ ngón tay cái,
07:58ngon lắm,
07:58rồi uống một ngụm nước trái cây.
08:01Tôi đã chuẩn bị sẵn lời
08:02để nói rõ ràng mọi chuyện,
08:03nhưng mí mắt tôi bỗng nặng chĩu,
08:05ý thức dần mở đi.
08:07Khi mở mắt,
08:08cảm giác như vừa được vớt lên từ nước,
08:10toàn thân ướt dính,
08:11tóc dối bết vào mặt và cổ.
08:13Xung quanh là bóng tối đặc quánh,
08:15im lặng đến đáng sợ.
08:16Không biết qua bao lâu,
08:18một tiếng rắc vang lên,
08:19một tia sáng xé toàn màn đêm.
08:21Tôi chưa kịp thích ứng,
08:22bản năng đưa tay che mắt,
08:24nhưng phát hiện cả hai tay bị trói chặt.
08:26Ý thức mơ hồ,
08:28chỉ thấy một bóng người cao gầy
08:29đứng ngược sáng ở cửa,
08:31hoàn toàn trùng khớp với hình dáng tôi từng thấy
08:33trong những cơn mê man trước đó.
08:35Đầu óc tôi bỗng tỉnh táo đến đáng sợ.
08:37Hàng loạt giấc mơ mông lung,
08:38những đêm ác mộng nhập nhằng ùa về,
08:40mồ hôi lạnh dịn ra ướt cả lưng.
08:43Chị tỉnh rồi.
08:44Tôi thanh thanh bưng một ly nước bước vào phòng,
08:46giọng nhẹ nhàng,
08:47lần này em cho thuốc hơi mạnh,
08:49chị chịu khổ rồi.
08:50Đến đây đi.
08:52Cô ấy,
08:52đứng dậy,
08:53còn bước đi hoàn toàn bình thường,
08:55chẳng hề có dấu vết nào của thương tật.
08:58Tim tôi đập mạnh,
08:59lần này lẽ nào những lần trước,
09:00cũng vậy.
09:01Tôi nhớ đến những cơn mơ mơ màng màng trước đây,
09:04những buổi sáng thức dậy mồ hôi ướt đẫm tóc,
09:06một cảm giác bất an tột độ dâng lên trong lòng.
09:09Nhận ra ánh mắt kinh hoàng của tôi,
09:11tôi thanh thanh cúi nhìn đôi chân mình,
09:13rồi mỉm cười e thạnh,
09:14vẫn chưa quen lắm.
09:16Cô ấy ngồi xuống mép giường,
09:18nhẹ nhàng ven tóc ướt khỏi chán tôi,
09:20cánh tay ôm lấy tôi,
09:21xoa xoa cổ tay bị chói,
09:23hơi thở nóng rực phả bên tay khiến tôi run dậy.
09:26Chị đã không giữ lời,
09:27nói là một tuần sẽ về,
09:29bây giờ em sẽ không để chị rời đi nữa.
09:31Giọng nói của cô ấy vừa như nũng nịu,
09:34lại vừa như đe dọa,
09:35mà gian sát vào má tôi một cách dịu dàng mà giận người.
09:39Thanh thanh, em làm sao vậy,
09:40thả chị ra đi, được không?
09:42Tôi cố gắng lùi khỏi vòng tay cô ấy,
09:45giữ giọng bình tĩnh.
09:46Thanh thanh khựng lại,
09:47rồi chậm rãi buông tay,
09:48nước mắt rơi lã trã,
09:50đôi mắt trống rỗng nhìn tôi như một cỗ máy không cảm xúc.
09:53Tại sao, chị?
09:54Chị nói cho em biết, tại sao?
09:56Người nhà không cần em,
09:58người ngoài bắt nạt em.
09:59Vì sao ngay cả chị cũng bỏ rơi em?
10:01Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau,
10:03tim tôi đau nhói đến tê dại.
10:06Tôi thanh thanh là một đứa trẻ mồ côi.
10:08Từ lúc trào đời đã bị bỏ rơi,
10:10khi được người ta nhặt về,
10:11cơ thể gầy yếu chẳng khác gì con mèo con sắp chết.
10:14Cô ấy từng kể,
10:15mình vốn là đứa bé khỏe mạnh.
10:175 năm tuổi,
10:18có một chủ thầu tham lam muốn chiếm đất của cô nhi viện
10:21để xây dựng quán nhậu.
10:22Viện trưởng tóc bạc gầy yếu phản đối,
10:24tôi thanh thanh liều mạng xông tới,
10:26cắn vào tay gã đầu chọc,
10:28nhưng bị người ta đánh một gậy thẳng vào chân.
10:30Từ đó, cô không bao giờ đứng dậy được nữa.
10:33Sau đó, cô nhi viện bị phá rỡ,
10:36bọn trẻ tứ tán như hạt bồ công anh trong gió.
10:38Không ai muốn nhận nuôi một đứa bé ngồi xe lăn,
10:41họ nói,
10:42gầy như vậy,
10:43sống nổi bao lâu đâu.
10:44Nhưng cô sống sót,
10:46vì viện trưởng giữ lại mình cô,
10:48vừa nhặt ve chai,
10:49vừa kiếm ăn nuôi cô đến năm 12 tuổi.
10:51Một cân giấy vụn chỉ được một tệ,
10:53vậy mà viện trưởng vẫn từ mùa xuân đến mùa đông,
10:55từ bãi rác đến cống nước,
10:57nuôi cô lớn từng ngày.
10:59Mùa đông năm đó,
11:00trời lạnh khủng khiếp,
11:01viện trưởng qua đời,
11:02tôi thanh thanh mất đi người thân duy nhất.
11:05Chị có biết,
11:06em đã sống thế nào không?
11:07Cô ngồi sụp xuống sàn,
11:09một chân trống đất,
11:10ánh mắt đầy nỗi đau ngẹn lại.
11:12Viện trưởng mất,
11:13để lại cho em căn nhà cũ,
11:14tường bong chóc,
11:15mưa là thấm,
11:16lạnh bút đến tận xương.
11:18Đêm nào cũng có chuột chạy trên chăn,
11:20em muốn đi làm,
11:21nhưng chẳng ai nhận,
11:22người ta chê em nhỏ,
11:23chê em tàn phế.
11:25Em đi nhặt rác,
11:26bị dân lang thang đánh đuổi,
11:28cướp chỗ,
11:28thỉnh thoảng có người tốt bụng cho đồ ăn.
11:31Nhưng phần lớn,
11:32em chỉ là kẻ bị đánh.
11:33Cô vùi đầu vào gối,
11:35giọng nất ngẹn.
11:36Sau đó,
11:37khi đang lang thang,
11:38em gặp một dì tốt bụng,
11:39dì thương em,
11:40cho em vào xưởng làm linh kiện.
11:42Công việc ngồi cũng làm được,
11:43em học nhanh,
11:44làm giỏi,
11:45dì vui,
11:46em cũng vui.
11:47Em tưởng rằng,
11:48cuộc sống cuối cùng cũng có thể yên ổn rồi.
11:51Cô ngẩn lên,
11:52ánh mắt bỗng đỏ ngầu,
11:53nhưng rồi,
11:54họ lại đến.
11:55Căn nhà cũ ấy,
11:56tôi tàn,
11:57ẩm mốc,
11:57chẳng ai để mắt,
11:59như là nơi em chú thân.
12:00Chị biết không,
12:01bọn họ lại muốn chiếm nó.
12:03Em không đồng ý.
12:04Họ gây chuyện ở xưởng.
12:06Dì đến can ngăn,
12:07bị đẩy ngã vào máy cắt đang quay.
12:10Thanh thanh quát lớn,
12:11mắt rực lên tia sát khí thoáng qua.
12:13Cơ thể gầy gò ấy lại toát ra một luồng dữ dội đáng sợ,
12:16đôi mắt đỏ rực như lửa.
12:18Ánh nhìn ấy xa lạ đến mức khiến tôi dùng mình,
12:20sợ hãi,
12:21nhưng cũng đau lòng đến tận tim gan.
12:23Cơn đau ấy xé rách lồng ngực,
12:25lan ra khắp cơ thể.
12:26Tôi sững sở,
12:27không biết nói gì,
12:28đến khi nhận ra,
12:29nước mắt đã chảy ướt mặt.
12:31Trước đây,
12:32thanh thanh luôn tránh né,
12:34chỉ nhắc thoáng qua về những ký ức đau đớn đó.
12:36Nhưng giờ đây,
12:37cô ấy lại đem tất cả quá khứ trần trụi phơi bày trước mắt tôi.
12:43Tôi lại chẳng thể nào hận nổi người trước mặt.
12:45Sau một hồi thật lâu,
12:47tôi thanh thanh mới dần bình tĩnh lại.
12:48Trong căn phòng tĩnh lặng,
12:50chỉ còn vang lên tiếng nước nở ngắt quãng của cô ấy.
12:53Tiếng khóc như một con dao cùn,
12:54chậm rãi mài lên tim tôi,
12:56khiến tôi cũng ngẹn thở theo.
12:58Thanh thanh như mất hết sức lực,
13:00xụp người xuống,
13:01hai tay ôm lấy mặt,
13:02bờ vai run dẩy dữ dội.
13:04Trong lòng ngực phát ra tiếng rên khàn khàn,
13:06đau đớn đến tận xương tủy,
13:08em là đồ khốn,
13:08là kẻ vô dụng,
13:10là kẻ bị nguyền rùa.
13:11Ai đối xử tốt với em,
13:13đều sẽ chết.
13:14Nên em không muốn lại gần ai nữa,
13:16em sẽ hại chết họ,
13:17em sẽ hại chết họ.
13:19Lúc này tôi mới hiểu,
13:21hóa ra ngay từ đầu,
13:22việc thanh thanh từ chối mọi sự giúp đỡ,
13:24né tránh tất cả mọi người,
13:26không phải vì tính cách cô độc,
13:27mà là vì tự cho rằng mình không may mắn,
13:30sợ liên lụy người khác.
13:31Em, vốn đã chẳng còn muốn sống,
13:34nhưng nghĩ đến viện trường,
13:35người đã vất vả nuôi em lớn,
13:36em lại không dám chết.
13:38Giọng cô ấy nhẹn lại,
13:39rồi bật khóc nước nở,
13:41nhưng chị ơi,
13:42em phải làm sao đây?
13:43Không biết thanh thanh khóc bao lâu,
13:45chỉ thấy dáng người loạn trọng rời khỏi phòng.
13:48Đêm rất an tĩnh,
13:49chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên.
13:51Khi tôi tỉnh dậy,
13:53trời đã sang rõ,
13:54tay chân vẫn bị chói,
13:55đau nhất vì không thể rũi ra suốt đêm.
13:58Nhưng đầu nhìn sang,
13:59tôi thanh thanh đang ngồi bên giường,
14:01chăm chú nghịch máy tính.
14:02Khuôn mặt lại trở về với vẻ dịu dàng,
14:04chầm tĩnh thường ngày.
14:06Tiếng gào khóc và sụp đổ của đêm qua,
14:08như thế chỉ là một giấc mộng xa vời.
14:10Cô ấy đút cháo cho tôi,
14:12đưa tôi đi vệ sinh,
14:13trả lời từng câu hỏi một,
14:14chỉ duy nhất là không chịu cười chói.
14:17Chị xem này,
14:18ánh mắt thanh thanh lóe lên tia hưng phấn,
14:20dơ máy tính cho tôi xem.
14:22Trên màn hình là một bản tin thành phố.
14:24Khuôn mặt phóng đại của vài người
14:25khiến tôi lập tức nhận ra,
14:27chính là đám lưu manh từng nhiều lần bắt nạt Tô Thanh Thanh.
14:30Tôi đã gặp bọn chúng,
14:32không chỉ một lần.
14:33Lần ấy, tôi đi cùng Tô Thanh Thanh đến bệnh viện,
14:36lại đụng phải bọn chúng.
14:37Người nhiều hơn trước,
14:385-6 tên,
14:39ai nấy đều say khước,
14:41cười hô hố,
14:41ngang ngược vô độ.
14:43Ờ,
14:44bà quản gia lại đưa con nhỏ tàn tật đi khám à.
14:46Đi bộ bất tiện lắm nhỉ,
14:48bọn anh lái xe chở giúp cho.
14:50Tên cầm đầu đeo sợi dây chuyền vàng to tướng,
14:52nhưng cổ chân thì gầy khẳng khiu.
14:54Cả người bốc mùi rượu và thuốc lá nồng nặc đến buồn nôn.
14:57Ngón tay vàng khẻ,
14:59dính đầy bẩn thỉu chìa thẳng vào tôi.
15:01Đừng lại gần,
15:02nếu còn như thế tôi báo cảnh sát đấy.
15:04Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh,
15:07run dẩy bầm số.
15:08Tên đó vung tay,
15:09giật phăng điện thoại khỏi tay tôi,
15:11nhổ một bãi nước bọt xuống đất,
15:13còn điếm thối.
15:14Lần trước chính mày khiến tao phải ngồi tù mấy ngày,
15:16lần này xem mày còn may mắn được nữa không?
15:19Đám người phía sau sông lên,
15:21giật lấy chiếc xe lăn khỏi tay tôi.
15:23Tiểu thanh tôi gào lên,
15:25chúng vẫn chưa hả dạ,
15:26còn đạp đổ cả xe lăn,
15:28rồi cười hô hố,
15:29ha ha ha.
15:30Nhìn xem,
15:31giờ nó chẳng khác gì con chó,
15:32chỉ biết bỏ dưới đất.
15:34Tiếng cười vang rội trong gió lạnh,
15:36hai tên to sát giữ chặt lấy tôi,
15:38nước mắt tôi rơi lã trã,
15:39bất lực dâng lên ngại ngào.
15:41Tô Thanh Thanh cúi gặm mặt,
15:43im lặng không nói,
15:44chỉ có đôi tai đỏ bừng tố cáo cơn giận dữ kìm nén.
15:47Nhưng lúc này,
15:48chúng tôi chẳng có cách nào phản kháng.
15:50Tên cầm đầu quay sang,
15:52tát mạnh vào mặt tôi.
15:53Con đàn bà chết tiệt,
15:55tao ghét nhất cái vẻ thanh cao của nó.
15:57Tàn phế rồi còn ra vẻ,
15:59làm như mình sạch sẽ lắm.
16:01Tôi gắt lên,
16:01các người thật quá đáng.
16:03Giữa ba ngày ban mặt mà dám đánh người,
16:05đây là phạm pháp đấy.
16:07Tôi nhớ,
16:08trước đây Tô Thanh Thanh cũng từng gặp chuyện tương tự,
16:10bị chúng chặn đường,
16:11vẩy tan thuốc vào người,
16:13thậm chí còn định sàm sỡ.
16:14Tôi không hiểu,
16:15vì sao lại có người độc ác đến vậy?
16:17Vì sao họ lại đối xử với một người xa lạ theo cách đó?
16:21Hay là họ vốn chẳng phải người,
16:22mà là loài cầm thú đội lốt con người?
16:25Khi ấy,
16:26Thanh Thanh chỉ có một mình,
16:27lặng lẽ chịu đựng mọi nhục nhã.
16:29Còn giờ,
16:30dù tôi ở bên cạnh,
16:31dường như cũng chẳng thể thay đổi được gì.
16:33Các người đang làm gì đấy?
16:35Cuối cùng,
16:36có người đi ngang qua,
16:37mang theo hai cảnh sát đặc nhiệm.
16:39Đám quân đầu hoàng sợ tán loạn bỏ chạy,
16:41chúng tôi mới được thở vào.
16:43Tôi vội đỡ Tô Thanh Thanh dậy,
16:45khuôn mặt cô ấy trắng bệch,
16:46không chút máu,
16:47nhưng ánh mắt lại điềm tĩnh đến đáng sợ,
16:49như thế tất cả vừa rồi chưa từng xảy ra.
16:52Em,
16:53sao em có thể bình tĩnh như vậy được?
16:55Tôi gần như không tin nổi,
16:56nhưng bằng một cách nào đó,
16:58tôi có cảm giác,
16:59Tô Thanh Thanh thật sự có thể làm ra
17:01những chuyện vượt ngoài tưởng tượng của tôi.
17:03Từng là một đứa trẻ mồ côi không một su dính túi,
17:06vậy mà giờ có thể sống trong căn nhà này,
17:08duy trì cuộc sống đầy đủ,
17:10điều đó tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài hiền lành mà tôi thấy.
17:13Rất đơn giản thôi,
17:15Thanh Thanh nói nhẹ tênh,
17:16ánh mắt lóe lên tia thù hận,
17:18bọn chúng vốn là lũ côn đồ độc ác,
17:20cố ý gây thương tích,
17:21gây tai nạn rồi bỏ trốn,
17:22hiếp dâm,
17:23phá hoại.
17:24Chỉ là,
17:25em tìm thấy trong điện thoại của chúng vài thứ,
17:27không thể công khai được.
17:28Giờ thì lộ hết rồi,
17:30chẳng qua là quả báo thôi.
17:32Giọng nói của cô ấy nhẹ bẫng,
17:34nhưng ánh mắt lại bừng lên thứ ánh sáng khiến người ta lạnh sống lưng,
17:37một niềm khoái cảm méo mó len lỏi trong vẻ bình thản ấy.
17:40Tôi bỗng thấy người mình lạnh toát,
17:42làm sao em biết trong điện thoại họ có gì cô ấy khẽ nghiêng đầu,
17:45cười nhạt,
17:46chị à,
17:47chị xem thường em quá rồi.
17:49Cơn gió chiều luồn qua hành lang,
17:51khẽ lay hàng mi giày đăng run run của Thanh Thanh,
17:53vẻ ngoài trong trẻo,
17:55dự hiền,
17:55nhưng lại khiến tôi bất giác sinh ra cảm giác giận người.
17:58Chị,
17:59để em đẩy chị ra ngoài đi dạo nhé.
18:01Cô ấy bế tôi lại đặt lên xe lăn,
18:04tay chân vẫn bị chói,
18:05trông thật buồn cười.
18:06Nhưng tôi chẳng quan tâm nữa,
18:08có lẽ đây chính là cơ hội để trốn thoát.
18:10Thực tế,
18:11tôi đã đánh giá thấp sự cảnh giác của Tô Thanh Thanh.
18:13Cái gọi là ra ngoài đi dạo mà cô ấy nói,
18:16chỉ là từ phòng ngủ ra đến phòng khách.
18:19Trước đây đều là chị đẩy em đi,
18:21bây giờ đến lượt em báo đáp chị.
18:23Tôi trợn mắt,
18:24báo đáp gì mà kỳ cục vậy.
18:26Nhưng cô ấy chẳng để tâm,
18:28cứ chìm trong thế giới riêng,
18:29đẩy tôi vòng quanh phòng khách hết lần này đến lần khác.
18:32Không biết qua bao lâu,
18:33thì dừng lại trước cửa sổ sát đất.
18:35Ánh nắng nhợt nhạt chiếu lên khuôn mặt,
18:37cô ấy khẽ nói,
18:38chị, em yêu chị.
18:40Hãy nhân lúc xuân về,
18:41bắt đầu lại một lần nữa nhé.
18:43Giọng nói chầm buồn,
18:44từng chữ chậm rãi rơi xuống.
18:46Đó chính là câu tôi đã từng nói.
18:48Hôm ấy,
18:49sau khi viếng mộ viện trưởng xong,
18:51chúng tôi không bắt xe về.
18:53Tôi đẩy xe cho Thanh Thanh đi dọc con đường tuyết vẫn chưa tan,
18:56gió lạnh quét qua hàng cây trụi lá.
18:58Cô ấy kéo mũ áo trùng kín mặt,
19:00không nhìn khung cảnh trước mắt.
19:01Thanh Thanh ghét mùa đông,
19:03ghét sự ảm đạm và lạnh giá của nó.
19:05Từ sơn núi xuống đến công viên,
19:07nơi băng tuyết bắt đầu tan,
19:09Thanh Thanh khẽ ngởng đầu,
19:10ánh mặt trời cuối đông dọa lên khuôn mặt nhợt nhạt ấy.
19:13Chúng tôi dừng lại giữa bãi cỏ,
19:15trời trong xanh đến lạ.
19:16Đó là ngày cuối đông,
19:17đầu xuân, một ngày ấm áp hiếm hoi.
19:20Tôi đứng sau xe, khẽ nói,
19:26Hoa hôm nay nở rực rỡ,
19:27nhưng ngày mai có thể sẽ tàn,
19:29cuộc đời vốn vô thường,
19:30chẳng ai mãi dừng trong quá khứ.
19:32Mùa đông rồi cũng sẽ qua,
19:34mùa xuân nhất định sẽ đến.
19:35Chúng ta có thể bắt đầu lại,
19:37có thể tiếp tục hy vọng.
19:38Một lúc lâu sau,
19:40cô ấy đáp lại,
19:41giọng nhỏ như hơi thở, được.
19:43Mũi tôi cay xẻ,
19:44suýt nữa bật khóc.
19:46Khoảnh khắc mùa xuân ấy,
19:47Thanh Thanh chắc đã chờ đợi quá lâu.
19:49Nhưng bây giờ,
19:50khi cùng một câu nói vang lên từ miệng người kia,
19:52tôi ngồi trên xe lăn,
19:54còn Thanh Thanh lại đứng phía sau.
19:56Không chỉ là vị trí hoán đổi,
19:57mà mọi thứ giữa chúng tôi đều đã thay đổi.
20:00Trước mắt không còn sắc xuân tươi mới,
20:02mà chỉ còn mây sám,
20:04nặng nề như cơn mưa sắp đến.
20:06Hai người,
20:06hai tâm tư khác nhau,
20:08đã không thể nào quay về quá khứ nữa.
20:10Nhưng,
20:11mùa đông vẫn chưa qua mà.
20:12Tôi đáp hẽ,
20:14cô ấy,
20:14người từng bị giam trong giá lạnh,
20:16đã giết chết chính bản thân quá khứ của mình
20:18trong mỗi buổi sớm mùa xuân,
20:19giờ lại còn muốn kéo tôi cùng rơi vào cái mùa đông ấy.
20:23Ngày thứ 11 bị giam giữ,
20:25Thanh Thanh dần buông lỏng cảnh giác,
20:27tháo dây chói,
20:27nhưng vẫn giữ tôi trong tầm mắt mọi lúc,
20:30không cho một cơ hội nào để chạy trốn.
20:32Tôi nghe thấy giọng răng úy ngoài cửa,
20:34tôi Thanh Thanh điểm đạm đáp,
20:35lễ phép và lo lắng,
20:37nói rằng không biết tôi đi đâu,
20:38nghe đến mức ngay cả tôi cũng suy tìm.
20:41Cô ấy rời đi gấp gáp,
20:43máy tính vẫn mở trên bàn,
20:44màn hình đầy những đoạn mã cốt tôi không hiểu.
20:46Tôi bấm loạn vài cái,
20:48bất ngờ quay lại được màn hình chính.
20:50Một thư mục lập tức đập vào mắt,
20:52muôn lai.
20:53Trực giác thôi thúc, tôi nhấp vào.
20:55Cùng lúc ấy,
20:56cửa phòng lại mở ra.
20:58Tôi quay lưng về phía đó,
20:59toàn thân cứng đở,
21:00mọi sợi lông tơ đều dựng đứng.
21:03Một con dao găm rơi xuống đất,
21:04và bên tai vàng lên giọng nói đầy hài lòng của tôi Thanh Thanh,
21:07may mà chị không kêu lên.
21:09Tôi quay đầu lại,
21:10cố gắng kìm nén cơn run dẩy trong lồng ngực.
21:12Cái này, là gì vậy?
21:14Trong thư mục kia,
21:15toàn là ảnh của tôi.
21:17Vô số góc chụp,
21:18từ xa, từ gần,
21:20thậm chí có những tấm chỉ là bóng mờ,
21:22nửa thân,
21:22không rõ nét.
21:23Tôi không thể tưởng tượng nổi,
21:25người trước mặt đã đưa thuốc vào đồ ăn của tôi thế nào,
21:28đã đứng nhìn tôi ngủ ra sao.
21:30Thì ra,
21:30trong những đêm tôi vật vã trong ác mộng,
21:32ác quỷ thật sự,
21:33luôn đứng ngay bên giường tôi.
21:35Tôi Thanh Thanh không nói gì,
21:37chỉ khẽ nhất môi cười,
21:38nụ cười méo mó,
21:39quỷ dị đến giận người.
21:41Giọng tôi run lên,
21:42trước móc khóa điện thoại,
21:44ngoài video còn có cả ghi âm nữa,
21:46đúng không?
21:46Tôi chật nhớ đến móc khóa hình Pikachu
21:48mà tôi luôn mang bên người,
21:50và máu trong người tôi như đông cứng lại.
21:53Cô ấy bất ngờ xiết chặt lấy tôi,
21:55hơi thở dừng lại ngay bên tai,
21:57và sau đó,
21:57chỉ còn tiếng hít thở khẽ khàng,
21:59non nớt mà lạnh lẽo.
22:01Chị à,
22:02em quá tham lam rồi.
22:03Chị là của em.
22:05Nghe tôi Thanh Thanh nói chuyện với người đàn ông kia,
22:07tim tôi như vỡ nát.
22:08Chị đừng rời xa em,
22:10được không?
22:11Quả nhiên,
22:12đó là thiết bị nghe lén.
22:13Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
22:15Nếu trước đây tôi vẫn còn chút ảo tưởng về cô ấy,
22:18thì đến giây phút này,
22:19mọi giả định đều hoàn toàn tan vỡ.
22:21Tôi Thanh Thanh như một kẻ đáng sợ,
22:23méo mó,
22:24cố chấp,
22:25khiến tôi không thể thở nổi mỗi khi ở cạnh.
22:27Tất cả những lời khuyên nhủ hay sự dịu dàng
22:29đã chết ngẹn trong cổ họng.
22:31Tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất,
22:33phải trốn,
22:34mãi mãi rời khỏi nơi này.
22:35Tôi giả vờ như mọi thứ đã được hóa giải,
22:38không nhắc đến chuyện cũ.
22:39Nam lấy tay tôi Thanh Thanh,
22:40mỉm cười dịu dàng.
22:41Tiểu Thanh,
22:42em đã chịu nhiều cực khổ rồi,
22:44yên tâm đi,
22:45chị sẽ ở bên em.
22:47Những xung đột gây gắt mấy ngày trước biến mất không giấu vết.
22:50Đáp lại tôi là đôi mắt ướt át,
22:51mềm mại như xưa.
22:53Cô ấy dần buông lỏng cảnh giác,
22:55phạm vi hoạt động của tôi cũng từ căn phòng nhỏ
22:57mở rộng ra đến phòng khách.
22:58Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng là
23:00căn nhà này được bài trí giống hệt với phòng của tôi,
23:03từng món đổ,
23:04từng vị trí đều không sai một ly.
23:06Tôi tìm được cơ hội lén vào phòng ngủ của Tô Thanh Thanh,
23:09trong ngăn tủ đầu giường có một lọ thuốc ngủ chưa dùng hết.
23:12Nhìn cô ấy ăn món ăn có trộn thuốc,
23:15tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
23:16Đêm đến,
23:17tôi chuẩn bị hành động.
23:18Tôi gión rén mở cửa,
23:20thì toàn bộ đèn trong phòng tách một tiếng bật sáng.
23:22Tô Thanh Thanh đứng trước mặt tôi,
23:24trong tay là một chiếc cưa.
23:26Tôi như bị bóp cổ rồi dìm vào nước đá,
23:28tỉnh táo đến lạnh buốt.
23:30Cô ta liếm môi,
23:31ánh mắt đầy tà khí,
23:32đã vậy thì,
23:33em chỉ có thể cưa đôi chân của chị thôi.
23:36Từng chữ một,
23:37như ma quỷ thì thầm bên tai.
23:39Tôi thét lên,
23:40chạy trốn trong hoảng loạn,
23:41nhưng rất nhanh bị cô ta bắt lại.
23:43Tiếng cười lạnh lẽo vang lên,
23:45chị đúng là xem thường em.
23:46Em hạ thuốc nhiều lần như vậy,
23:48sao lại không ngửi ra mùi chứ?
23:50Chiếc cưa tiến gần đến chân tôi,
23:52lưỡi cưa lạnh toát cọ lên lớp vải mỏng,
23:54miệng tôi bị rán băng dính,
23:56tôi điên cuồng lắc đầu.
23:57Cô ta thì thầm,
23:58như đang suy nghĩ nên xuống tay từ chỗ nào,
24:01nhưng cơn đau mong đợi không đến.
24:03Tôi mở mắt ra,
24:04thấy Tô Thanh Thanh nhìn tôi chân chối.
24:06Chị,
24:07tại sao chị lại muốn chạy em đối với chị không tốt sao?
24:10Ở bên tiểu thanh không tốt à?
24:12Băng dính bị xé ra,
24:13lý trí cuối cùng trong tôi đã hoàn toàn sụp đổ.
24:16Xin em,
24:17thả tôi đi.
24:18Tôi thật sự hối hận,
24:19vì đã mang bát canh đó đến cho em ngày ấy.
24:22Tôi run dày,
24:23ánh mắt chứa đầy sợ hãi.
24:25Hai người nhìn nhau trong im lặng chết chóc.
24:27Cô ta bỗng bật cười,
24:28cười đến chảy nước mắt,
24:30cười đến gặp người lại.
24:31Tôi gần như sụp đổ,
24:32chỉ thấy cô ta vừa đáng hận vừa đáng thương.
24:35Được thôi,
24:36chị hối hận,
24:37em cũng hối hận.
24:38Đáng lẽ em nên chết trong mùa đông năm đó.
24:40Nhưng chị à,
24:41em không nỡ bỏ chị đâu.
24:43Nhận ra ý đồ của cô ta,
24:44tôi vội cầu xin,
24:46tiểu thanh,
24:46nghe chị nói,
24:47vẫn còn kịp mà.
24:49Cô ta lắc đầu,
24:50cởi áo phong ném ra cửa sổ.
24:52Ngọn lửa nhanh chóng bén vào rèm,
24:54cháy bùng lên.
24:55Chị,
24:56em không tin chị thật sự hối hận.
24:58Em hỏi chị lần cuối,
24:59nếu biết trước kết cục này,
25:00chị có còn cứu em không?
25:02Không,
25:03tôi đáp dứt khoát.
25:05Nhưng hối hận là điều mâu thuẫn.
25:07Khi tôi đưa ra quyết định ngày đó,
25:08tôi đã nghĩ rất rõ ràng.
25:10Dù có một vạn lần quay lại quá khứ,
25:12tôi vẫn sẽ không do dự mà gõ cửa căn phòng ấy.
25:15Tôi chưa bao giờ là người thông minh,
25:17trái tim quá mềm yếu,
25:19thương người đến dại rột,
25:20luôn tự mắng mình vừa ngu ngốc vừa nhu nhược.
25:23Nhưng mỗi lần nghĩ đến tôi thanh thanh năm đó,
25:25tôi lại không kìm được mà tự bào chữa,
25:27có lẽ lần này sẽ khác.
25:29Tôi khẽ cười chua sót,
25:30có lẽ tôi vẫn sẽ mang cho em bát canh ấy,
25:33vẫn sẽ đẩy em đi dạo,
25:35vẫn sẽ kiên nhẫn khuyên em,
25:36em phải sống thật tốt.
25:38Nhưng chẳng có nếu như,
25:39chẳng có tai sinh.
25:40Không ngoài dự đoán,
25:42tôi và tôi thanh thanh sẽ cùng chết trong biển lửa này.
25:45Người từng khuyên cô ấy sống tốt,
25:46cuối cùng lại bị chính cô ấy thiêu chết,
25:49thật mỉa mai.
25:50Đến giờ, tôi cũng không hiểu,
25:52cô gặp gỡ ngắn ngủi đó là ân huệ,
25:53hay là trừng phạt.
25:55Nghe xong, tôi thanh thanh chỉ bình thản nhìn tôi.
25:58Sau lưng, khói đen cuộn lên.
26:00Trong ánh mắt ấy,
26:01vừa có bi thương,
26:02vừa có luyến tiếc,
26:03giống như một hồn ma bỏ ra từ địa ngục,
26:05với khuôn mặt vẫn còn ngây ngô, hiền lành.
26:08Cảnh tượng đó,
26:09mãi về sau luôn ám ảnh tôi trong mơ.
26:11Tôi bị trói chặt trên ghế,
26:13không thể động đậy.
26:14Bên ngoài hành lang vang lên tiếng ồn ào,
26:17nhưng tôi nghe không rõ.
26:18Tiểu thanh, mau đi đi.
26:20Tôi gào lên bằng chút ý thức cuối cùng,
26:22tiếng hét như xé rách cổ họng.
26:24Nhưng tôi thanh thanh,
26:25chết rồi.
26:27Trước khi tôi ngớt đi,
26:28mơ hồ cảm nhận được cô ấy đẩy tôi ra khỏi cánh cửa.
26:31Sau đó,
26:32chỉ còn lại bóng lưng cô đơn ấy,
26:34biến mất giữa biển lửa.
26:35Không thể nói rõ đó là cảm giác gì,
26:37chỉ thấy nghẹt thở.
26:39Từ đầu đến cuối đều là nghẹt thở,
26:40như có tảng đá nặng đè chặt trong lòng,
26:43không sao gỡ nổi.
26:44Khi tỉnh lại,
26:45tôi đã ở trong bệnh viện.
26:47Giang Ý nắm tay tôi,
26:48ánh mắt đầy lo lắng.
26:50Tôi rụt tay về,
26:51quay lưng lại.
26:52Chỉ cần nhắm mắt,
26:53trong đầu tôi liền hiện lên hình bóng tô thanh thanh.
26:56Chị,
26:57chị sẽ luôn nhớ em chứ cô ấy đứng yên trong đám cháy,
27:00ánh mắt thẫn thờ buồn má.
27:02Khoảng cách giữa chúng tôi thật gần,
27:03như chỉ cần vươn tay là có thể kéo cô ấy ra khỏi lửa.
27:07Nhưng cũng thật ra,
27:08khói dày đặc khiến thân ảnh ấy dần mờ đi,
27:10chỉ còn thấy rõ đôi môi mấp máy.
27:13Tôi bỗng nhớ đến con mèo nhỏ từng nuôi.
27:15Bộ lông trắng muốt,
27:16yếu ớt,
27:17hay bệnh,
27:17lại chẳng bao giờ thân thiết với tôi.
27:20Mỗi khi tôi muốn vuốt ve nó,
27:21nó lại nghe rằng,
27:23dơ móng vuốt còn còn nhưng sắc bén cào tôi dớ máu.
27:25Tôi dần thấy chắn ghét nó.
27:27Sau đó,
27:28nó trốn ra ngoài,
27:29bị xe đâm chết,
27:31máu thịt be bét.
27:32Hôm đó,
27:32tôi khóc còn thảm hơn bất kỳ ai.
27:35Giờ đây,
27:36tôi thanh thanh khiến tôi nhớ đến con mèo ấy.
27:38Tôi từng muốn rời khỏi cô ấy vô số lần,
27:41cũng từng nghĩ đến việc cứu rỗi cô ấy vô số lần.
27:43Nhưng tôi thật sự không thể chịu đựng được việc cô ấy chết trước mặt mình.
27:47Ký ức và quá khứ như sóng giữ tràn về,
27:50nhấn chìm tôi,
27:50khiến đầu óc chóng váng,
27:52chỉ còn lại những cảm xúc cuộn trào vô lực.
27:54Tôi như thấy lại một buổi chiều năm nào,
27:56thanh thanh ngồi dưới gốc hòe,
27:58trong tay ôm bó hoa bách hợp,
28:00toàn thân tắm trong nắng,
28:01mỉm cười nói,
28:02chị,
28:03chúng ta về nhà đi.
28:04Tôi thanh thanh là người cô đơn nhất thế gian.
28:07Ngay cả tôi,
28:08người từng sát cánh bên cạnh,
28:09cũng chưa bao giờ thực sự hiểu được cô ấy.
28:11Tôi không biết hết quá khứ tàn nhẫn kia,
28:14cũng chẳng hiểu hết nỗi đau mà thanh thanh phải gánh chịu mang.
28:17Nhưng khi đi trên con đường mà cô ấy từng đi qua,
28:20chỉ cần bước ngang thôi,
28:21lòng tôi đã nhói đau.
28:23Tôi đứng dưới tầng,
28:24ngước nhìn căn phòng từng bị thiêu dụi,
28:26giờ chỉ còn lại đống tàn tích đổ nát.
28:28Có lẽ,
28:29suốt phần đời còn lại,
28:30tôi sẽ không bao giờ quên được nơi ấy.
28:33Ngoại chuyện,
28:34tôi thanh thanh.
28:35Trước khi gặp Tống Hy,
28:36tôi vẫn luôn chỉ có một mình.
28:38Từ thành phố này chuyển đến thành phố khác,
28:40từ xa lạ rồi quen thuộc,
28:42lại trở về xa lạ.
28:43Ngày Tống Hy chuyển đến,
28:45tôi lại bị bắt nạt.
28:46Bọn họ ném đồ của tôi khắp nơi,
28:48còn dẫm nát những quả cà chua mà tôi thích nhất.
28:50Tôi không khóc,
28:51cũng không phản kháng.
28:53Trên đường về,
28:54tôi mua thật nhiều thuốc ngủ,
28:55chuẩn bị kỹ lưỡng cho cái chết.
28:57Nhưng có người gõ cửa,
28:59một đôi tay rất đẹp,
29:00trên tay là bát canh tỏa mùi thơm.
29:02Tống Hy đứng ngoài cửa,
29:04có chút ngại ngùng,
29:05nụ cười cong cong nơi khóe mắt,
29:07một lún đồng tiền nhỏ hiện lên trên má.
29:09Người sắp chết vì mùa đông lạnh lẽo như tôi,
29:11cuối cùng lại được chạm tới mùa xuân.
29:14Tôi bỗng hiểu ra,
29:15trên thế gian vẫn còn một người đối xử tốt với tôi,
29:20nhưng tôi lại sợ,
29:21sợ chị ấy sẽ giống như viện trưởng và người gì trước kia,
29:24vì tôi mà gặp họa.
29:26Thế nên, tôi chỉ dám lén lút đi theo Tống Hy,
29:28sợ chị ấy bị thương dù chỉ một chút.
29:31May mắn thay,
29:32bi kịch chưa xảy ra,
29:34nhưng Tống Hy đến rồi,
29:35cũng sắp rời đi,
29:36bên cạnh chị ấy dường như đã có người khác.
29:39Chị không còn dành hết sự chú ý cho tôi nữa,
29:41những cảm xúc ngượng ngùng ban đầu dần hóa thành cơn sóng mãnh liệt.
29:44Tôi yêu Tống Hy,
29:46tôi không thể để chị ấy rời bỏ tôi.
29:48Khi tình cảm bùng nổ,
29:50tôi chẳng thể kiềm chế được nữa.
29:52Tôi không chịu nổi khi thấy chị ấy thân mật với người đàn ông khác nơi tôi không nhìn thấy.
29:56Cả đời tôi,
29:57mọi mối quan hệ đều ngắn ngủi,
29:59thoáng qua như sương sớm.
30:00Người duy nhất tôi muốn giữ lại là Tống Hy,
30:03có gì sai đâu chứ.
30:04Họ có thể dẫm đạp tôi hàng nghìn lần,
30:07nhưng ai cho phép họ chạm vào Tống Hy?
30:09Lần đầu tiên,
30:10tôi nảy ra ý định giết người.
30:12Thực ra,
30:13đôi chân tôi chỉ là bệnh tâm lý,
30:14vết thương ngoài ra đã sớm khỏi.
30:16Nhưng tôi không muốn nói ra,
30:18chỉ biết thở dài.
30:19Tôi nghĩ,
30:20có phải vì tôi là kẻ tàn phế,
30:22nên Tống Hy chưa bao giờ yêu tôi.
30:24Tôi chờ chị ấy mỗi ngày,
30:26nấu đủ món ăn,
30:27để nguội rồi đổ đi.
30:28Khi tuyệt vọng tột cùng,
30:30tôi ném đổ tất cả xuống đất,
30:31dùng mảnh xứ rạch tay,
30:33để nỗi đau thể xác áp đi nỗi đau trong tim.
30:36Chiều ngày thứ 12,
30:37Tống Hy trở về.
30:38Tay tôi run dẩy,
30:39đổ tung cả bếp.
30:40Chỉ vài ngày không gặp,
30:42chị ấy đã khác,
30:43không xoa đầu tôi nữa,
30:44trong mắt có thứ khoảng cách chưa từng thấy.
30:47Tôi hoảng sợ,
30:48cô nén cay đắng,
30:49rót cho chị một ly nước ép.
30:51Nhưng không sao cả,
30:52giờ thì Tống Hy sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa.
30:55Tống Hy thật ngốc,
30:57đến tận phút cuối vẫn còn lo lắng cho tôi.
30:59Chị ấy rất ít khi khóc,
31:01nhưng mỗi lần khóc đều là vì tôi.
31:03Khi tôi lần đầu nói lời cảm ơn người khác,
31:05khi tôi dám đọc to ngày sinh nhật của mình,
31:07khi tôi quyết định sống tiếp,
31:08Tống Hy luôn lén quay đi lau nước mắt,
31:10rồi lại gượng cười an ủi tôi.
31:12Tiểu Thanh,
31:13em thật giỏi,
31:14tôi rất vui.
31:15Mỗi lần nghe,
31:16tim tôi như sấm đánh.
31:18Vừa rồi,
31:19lại thấy Tống Hy rơi nước mắt,
31:20tôi mới trợt tỉnh ra,
31:22hóa ra mình đã làm nên một tội lỗi khủng khiếp đến vậy.
31:25Chị,
31:26em lại không nỡ rồi.
31:27Lúc đầu,
31:28tôi không nỡ rời khỏi chị,
31:30chỉ muốn cho chị bên cạnh mình mãi mãi.
31:32Còn bây giờ,
31:33tôi lại không nỡ để chị chết.
31:35Người đang xuống địa ngục,
31:36vốn dĩ chỉ nên là tôi thôi.
31:38Vậy nên,
31:39Tống Hy à,
31:40người em yêu nhất đời này,
31:41mùa đông sắp qua rồi.
31:43Hãy nhân lúc mùa xuân đến,
31:44bắt đầu lại một lần nữa đi.
31:46Và,
31:46đừng bao giờ gặp lại một kẻ tồi tệ như em nữa.
31:49Hoàn.
Bình luận