Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 phút trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Trong phòng môi giới hôn nhân của thành phố, Văn Khê sữ sờ nhìn người trước mặt, người được cho
00:04là có độ tương thích tin tức tố cực cao với cô.
00:07Phải, người này bây giờ cao hơn, gương mặt không còn tròn triện non nớt như trong ký ức, làn
00:12da ngăm khỏe mạnh, mặc chiếc áo ba lỗ dần di để lộ bắp tay rắn chắc, thậm chí thấp
00:17thoáng còn thấy cơ bụng.
00:18Nhưng cô vẫn nhận ra, đây chính là kẻ thù không đội trời chung của cô trước khi cô phân
00:22hóa.
00:24Dù đó chỉ là chuyện thời trung học, nhưng vì kẻ thù này mà cô bị gọi phụ huynh không
00:28biết bao nhiêu lần.
00:29Sau đó cô chuyển trường sang thành phố khác, tự nhiên cũng không còn liên lạc gì, về sau nghe
00:34nói người kia nhập ngũ.
00:36Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:40luận để ngón tay vừa dài vừa đẹp nhé.
00:44Bây giờ, cô đã đi làm nhiều năm, chuyện quá khứ sớm đã quên gần hết.
00:49Giờ gặp lại kẻ thù cũ này, trong lòng cô có chút ngượng ngùng.
00:52Dù sao khi xưa, cô từng nhiều lần đè người ta xuống đất mà trà sát,
00:56chỉ vì omega mà cô thầm thích lúc đó lại thích kẻ thù của cô.
01:00Lúc ấy, cô còn nghĩ mình sẽ phân hóa thành một alpha, ai ngờ hiện thực lại tát thẳng vào
01:05mặt.
01:06Giờ đối diện người ta, cảm giác càng thêm xấu hổ.
01:09Cô chỉ mong đối phương đã sớm quên mất cô rồi.
01:12Văn Khê, ước nguyện của cô tan vỡ.
01:15Kẻ thù ngồi đối diện, ánh mắt cong cong, khẽ gọi tên cô.
01:18Cô cười gượng, chào.
01:20Trong đầu cô xoay nhanh, nên giả vờ không nhận ra, hay làm như gặp lại bạn cũ nhỉ.
01:26Văn Khê, tôi rất nhớ cậu.
01:27Một câu nói khiến Văn Khê suýt rớt cả cằm.
01:30Cái gì cơ?
01:31Kẻ thù, nhớ cô.
01:33Hả?
01:34Tôi là Tô Quân đây, Văn Khê.
01:36Hồi ở trường X, chúng ta cùng lớp, còn hay đi bộ về nhà chung nữa mà.
01:40Cậu quên rồi à?
01:42Tô Quân cười nói.
01:43Cũng phải thôi, mấy năm rồi, tôi thay đổi nhiều lắm.
01:47Lần đầu về nhà sau khi suất ngũ, mẹ tôi còn chẳng nhận ra.
01:51Sợ cô vẫn không nhớ ra, Tô Quân lại nói tiếp.
01:53Hồi đó, chúng ta còn từng đánh nhau nữa mà.
01:56Văn Khê biết mình không chối được rồi.
01:58Từ khoảnh khắc cô nhìn thấy Tô Quân, nét mặt cô đã phản bội cô mất rồi.
02:03Tô Quân chắc chắn biết cô nhận ra.
02:05Ừ, ờ, đúng rồi.
02:07Cậu thay đổi thật đấy.
02:09Cô cười ngượng.
02:10Đừng nói tôi, cậu thì chẳng thay đổi mấy, chỉ là không ngờ cậu lại phân hóa thành Omega.
02:15Tô Quân nói.
02:17Ừ, giờ thì Văn Khê chỉ muốn chạy khỏi đây càng nhanh càng tốt.
02:21Nhưng rồi câu nói tiếp theo khiến cô sững sở.
02:24Văn Khê, tôi rất thích mùi tin tức tố của cậu.
02:27Tô Quân lại cười.
02:29Giọng rất tự nhiên.
02:30Chúng ta kết hôn đi.
02:31Hả?
02:32Đôi mắt Văn Khê gần như rơi ra khỏi hốc.
02:35Đúng là phòng môi giới hôn nhân được lập ra để giúp những người độc thân lớn tuổi tìm bạn
02:39đời.
02:39Hoặc tìm người có độ tương thích tin tức tố cao.
02:41Nhưng vừa thấy Tô Quân, cô đã chẳng thể nghĩ tới chuyện cưới sinh nữa.
02:46Thật lạ, kể từ khi rời trường ấy, mọi ân oán tình cảm năm xưa đã phai mở.
02:51Cô thậm chí quên mất tên của Omega đầu tiên mình từng thích, chỉ đôi khi nhớ lại gương mặt
02:55non nớt, tròn trịa của Tô Quân.
02:58Có lẽ chính vì mối tình đầu đó là với một Omega nên cô luôn khó chấp nhận Alpha.
03:02Mà Tô Quân giờ phân hóa thành Alpha.
03:05Chuyện này cô thật không ngờ.
03:06Trong ký ức, Tô Quân trắng trẻo, nói năng nhẹ nhàng, đúng chuẩn hình tượng Omega.
03:12Bảo sao Omega kia lại thích Tô Quân, đúng là có con mắt nhìn người.
03:16Tô Quân đẩy tờ kết quả xét nghiệm tin tức tố đến trước mặt cô, chỉ vào con số nổi
03:20bật trên đó, độ tương thích tin tức tố của chúng ta là 95%.
03:24Người ta nói rồi, trên 90% là định mệnh của đời mình đấy.
03:29Dĩ nhiên Văn Khê biết rõ con số ấy, khi nhận được kết quả, cô cũng đã định thử một
03:33lần, nên mới đến đây.
03:35Nhưng bây giờ, khi người đó lại là Tô Quân, thì mọi chuyện trở nên bất khả thi.
03:40Đó chỉ là lời đồn thôi, độ tương thích cao không có nghĩa gì cả,
03:43quan trọng là tình cảm giữa hai người.
03:46Cô cố nói dối cho qua, trong thế giới này, độ tương thích tin tức tố mới là chân lý,
03:51ai cũng biết điều đó.
03:52Nhưng cô không thể chấp nhận.
03:54Ừ ừ, Văn Khê nói đúng, chúng ta vốn có tình cảm tốt mà, độ tương thích cao chỉ là
04:00thêm điểm cộng thôi.
04:01Tô Quân mỉm cười, ánh mắt cong cong khiến Văn Khê cứng họng.
04:05Cô đã trưởng thành rồi, lẽ nào Tô Quân không hiểu đây là lời từ chối?
04:09Hay cố tình giả ngốc, ai mà có tình cảm tốt với cô ta chứ?
04:13Đúng lúc ấy, điện thoại Văn Khê gieo lên, cứu tình của cô.
04:17Cô vội rút điện thoại, ra hiệu xin lỗi, tôi nghe máy chút.
04:22Nói xong, cô nhanh chóng bước ra ngoài, rồi lại quay lại.
04:25Tô Quân, xin lỗi nhé, công ty có việc gấp, tôi phải về xử lý.
04:29Khi khác liên lạc sau nhé, cô xách túi định rời đi, Tô Quân liền bước theo, tôi đưa cậu
04:34về.
04:35Không cần, bắt taxi mười mấy phút là đến, giữa trưa cậu còn chưa ăn mà.
04:40Văn Khê từ chối, bước đi nhanh hơn, nhưng Tô Quân vẫn theo sát.
04:45Ra khỏi cửa không xa là đường cái, có sẵn taxi đang đón khách.
04:49Vậy, được rồi, cậu đi đường cẩn thận.
04:51Tô Quân đành thỏa hiệp, giúp cô mở cửa xe.
04:54Trên gương mặt hiện rõ nét buồn khiến Văn Khê bỗng thấy mình như kẻ bắt nạt.
04:58Cô ngồi vào xe, Tô Quân khẽ đóng cửa lại.
05:02Qua khung cửa kính, Văn Khê để lại một câu, trời nắng thế này, tìm chỗ mắt mà đứng nhé.
05:07Tạm biệt.
05:08Ừ, tạm biệt.
05:10Bác Tài, đến công ty 20.
05:12Xe vừa khởi động, chẳng hiểu sao cô lại quay đầu nhìn lại,
05:16và ánh mắt liền chạm phải cái nhìn tha thiết của Tô Quân.
05:19Đúng là một cuộc chiến tâm lý.
05:21Người thấy mùi hoa rành rành thoang thoảng trên người mình, Văn Khê chỉ biết thở dài.
05:25Mở điện thoại ra, nhìn cô gọi nhỡ bà nãy, phía sau hiện dòng chữ đỏ, cô gọi lừa đảo.
05:31Vừa mở mắt ra, theo thói quen, Văn Khê liền cầm điện thoại xem tin nhắn.
05:36Tin đầu tiên là từ người có ghi chú là kẻ thù cũ, Tô Quân.
05:40Đúng vậy, hôm đó cô vừa lên xe chưa được bao lâu thì điện thoại vang tiếng báo, Tô Quân
05:45gửi lời mời kết bạn.
05:47Cô hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại thì cũng hiểu.
05:50Trước đây cô có đăng thông tin cá nhân đơn giản lên trang môi giới hôn nhân,
05:53nếu Tô Quân hỏi xin, bên đó chắc chắn sẽ cho dù sao hai người từng được ghép đôi một
05:57lần.
05:58Chỉ có điều, cô vốn nghĩ mình và Tô Quân không thân,
06:02vậy mà Tô Quân ngày nào cũng nhắn tin, sáng trà buổi sáng,
06:05tối chúc mủ ngon, ngày nào cũng như vậy, không hề gián đoạn.
06:09Cô đã từng nghi ngờ, chẳng lẽ Tô Quân muốn theo đuổi cô,
06:12nhưng lại không hiểu lý do vì sao, chỉ vì độ tương thích tin tức tố cao thôi sao.
06:18Như vậy chẳng phải quá qua loa rồi à, vừa nghĩ, cô vừa dậy rửa mặt.
06:22Hôm nay cô được nghỉ, định buổi sáng ở nhà, chiều ra ngoài đi dạo.
06:27Hình như căn hộ bên cạnh có người mới dọn đến,
06:30sáng nay cô bị tiếng chuyển đồ làm tỉnh giấc.
06:32May mà cô không có tật khó ở sau khi thức dậy.
06:35Hàng xóm thì nên hòa thuận là tốt nhất,
06:37tối nay nếu rảnh cô sẽ qua chào hỏi một tiếng.
06:40Dù gì tầng này chỉ có hai hộ, cô và căn hộ kế bên.
06:44Hộ kia dọn đi đã một thời gian, nhà chồng khá lâu.
06:47Có người đến này, có người đến này.
06:50Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc cô vừa thay đồ xong.
06:53Từ phòng khách bước ra, cô đoán chắc là hàng xóm mới.
06:56Chưa kịp nhìn qua mắt mèo,
06:58bên ngoài đã vang lên một giọng nói quen quen.
07:00Chào cô, tôi là người mới chuyển tới.
07:03Sáng nay chắc làm ổn quá rồi, có làm phiền cô không?
07:06Cô có muốn ăn sáng không? Tôi mua hơi nhiều.
07:10Văn Khê vội mở cửa và ngỡ ngàng nhìn thấy Tô Quân,
07:13tay sách hai túi nhựa lớn.
07:15Cậu, chuyển tới đây hả?
07:17Tô Quân cũng thoáng xứng lại một giây,
07:19rồi nhanh chóng nở nụ cười tươi giói.
07:21Văn Khê, chào buổi sáng.
07:23Cậu chắc chưa ăn sáng nhỉ?
07:25Nè, cho cậu.
07:26Nói rồi, cô dơ hai túi đổ lên khoe.
07:29Cảm ơn.
07:30Văn Khê không biết đây là trùng hợp hay định mệnh nữa.
07:33Khi nào cô với kẻ thù cũ lại có nhiều duyên đến vậy chứ?
07:36Cô lướt ra ngoài,
07:38thấy mấy người khuân vác vẫn đang chuyển đồ sang căn hộ kế bên.
07:41Nhìn lại Tô Quân,
07:42cô chỉ biết thở dài trong lòng.
07:44Cậu chắc vẫn chưa ăn gì nhỉ?
07:46Vào trong đi, đợi chuyển đồ xong tôi giúp cậu sắp xếp.
07:49Dù sao cũng từng là bạn học cũ,
07:52dù trước kia không ưa nhau,
07:53nhưng gặp lại mà làm ngơ thì cũng kỳ.
07:56Được.
07:56Âm cuối trong giọng nói của Tô Quân khẽ cong lên,
07:59nghe có chút dễ thương.
08:00Văn Khê thật chưa từng gặp alpha nào mà tính cách lại giống omega thế này.
08:05Cô lấy ra một đôi dép mới,
08:07màu hồng nhạt,
08:07đặt ngay ngắn trước cửa,
08:09đi dép này vào nhé,
08:10dây cậu để ở kề kia.
08:12Vừa nói,
08:13cô vừa định nhận lấy đồ trong tay Tô Quân,
08:15nhưng người kia lại không chịu buông,
08:17nặng,
08:18để tôi cầm.
08:19Bữa sáng thôi mà nặng gì chứ?
08:21Văn Khê thầm lầm bầm trong bụng,
08:23rồi nói,
08:24thế thì đặt tạm lên tủ đi,
08:25nếu không sao cậu thay dép được.
08:27Tô Quân ngoan ngoãn gật đầu,
08:29đặt đồ lên tủ,
08:30rồi nhanh nhẹn thay dép.
08:31Cô đi theo Văn Khê vào phòng ăn.
08:33Và rồi Văn Khê chố mắt nhìn khi thấy Tô Quân lấy trong túi ra,
08:37đủ mọi thứ.
08:39Nào là sữa đậu nành,
08:40quẩy,
08:40sữa tươi,
08:41bánh bao,
08:42xíu mại,
08:43màn thầu,
08:43há cảo.
08:44Văn Khê nghi ngờ Tô Quân đã mua cả thực đơn của quán ăn sáng mang về luôn rồi.
08:49Cậu ăn khỏe vậy sao?
08:51Quả nhiên,
08:52ăn pha xuất thân quân đội đúng là khác.
08:54Không phải đâu,
08:55tôi tưởng căn hộ bên cạnh có mấy người cơ,
08:58không ngờ lại là cậu.
08:59Chúng ta có duyên ghê.
09:01Tô Quân vừa cười vừa ngồi xuống đối diện cầu.
09:03Tôi ăn ít lắm,
09:04nhiều thế này lãng phí lắm.
09:06Hay mang cho mấy chú khuân vác bên ngoài đi.
09:09Được,
09:10vậy cậu chọn xem cậu muốn ăn gì,
09:12còn lại tôi đem cho họ.
09:14Đậu nành với quẩy là đủ rồi.
09:16Nghe xong,
09:17Tô Quân bắt đầu phân loại,
09:18để lại 4, 5 món,
09:20còn lại bỏ vào túi.
09:21Văn Khê,
09:22tôi mang ra cho mấy chú đó nhé,
09:24cậu ăn trước đi.
09:26Văn Khê gật đầu,
09:27cô cũng chẳng khách sáo,
09:28thật sự đang đói.
09:30Đúng là Tô Quân vẫn thích ăn bánh bao như xưa.
09:32Cô nhớ hồi đi học,
09:34cô từng trêu Tô Quân bằng cách tự làm bánh bao nhân mù tạt,
09:37vì ngày nào Tô Quân cũng ăn bánh bao.
09:39Lúc đó,
09:40Tô Quân thật sự ăn hết,
09:42vừa cay chảy nước mắt,
09:43vừa cố nuốt cho xong.
09:45Da thì trắng,
09:46mặt đỏ bừng lên,
09:47sau đó đau bụng đến mức phải vào phòng y tế.
09:49Mà người đưa cô ấy đi chính là cô,
09:52bởi vì tội đó là do cô gây ra.
09:54Không ngờ bao nhiêu năm rồi,
09:55ký ức ấy vẫn còn rõ ràng đến thế.
09:58Tô Quân quay lại rất nhanh,
10:00ngồi xuống nhìn cô ăn,
10:01ánh mắt cong cong,
10:02vừa cười vừa kể mấy chuyện linh tình.
10:04Ăn chậm thôi,
10:05có ai dành đâu.
10:06Cô mới ăn được nửa cái quẩy,
10:08Tô Quân đã sang cái bánh bao thứ 3 rồi.
10:13Ừm,
10:13Tô Quân vừa nhai vừa nói.
10:15Thì tập lại đi,
10:16ăn nhanh dễ nghẹn lắm.
10:18Mai mốt nghẹn chết trong nhà,
10:19người đầu tiên bị nhi là tôi đấy.
10:21Không đâu,
10:22Tô Quân cười tươi,
10:23tôi sẽ ăn chậm lại mà.
10:26Giờ cậu làm gì?
10:27Cô sắp ăn xong rồi mà vẫn không rõ
10:29Tô Quân đang làm công việc gì,
10:30chỉ biết cô ấy mới rớt ngũ chưa lâu.
10:42Ừm,
10:42xong tôi sẽ đi tìm việc ngay.
10:45Cô nhớ mày khi nghe thấy 2 chữ ăn bám,
10:47ai nói cậu ăn bám?
10:48Chưa từng ăn của ai cả.
10:50Tô Quân cười,
10:51giọng đầy tự hào.
10:53Dù vóc dáng và ngoại hình đã thay đổi,
10:55nhưng cái nét mềm mềm,
10:57ngoan ngoãn ấy của Tô Quân
10:58dường như đã khắc sâu vào xương tủy rồi.
11:00Và,
11:01thật lạ,
11:02lại khiến người ta thấy đáng yêu vô cùng.
11:04Sau khi ăn sáng không bao lâu,
11:06đồ đạc của Tô Quân cũng đã chuyển xong.
11:09Văn Khê liền đi theo cô ấy sang nhà bên cạnh,
11:11định giúp dọn dẹp một chút.
11:13Đây cũng là lần đầu tiên cô đến căn hộ bên đó,
11:16cấu trúc không khác mấy,
11:173 phòng 1 phòng khách.
11:19Ban công của 2 nhà lại sát nhau,
11:20nếu không sợ độ cao thì hoàn toàn có thể trèo từ bên này sang bên kia.
11:24Trước đây con mèo nhỏ của hàng xóm vẫn thường nhảy sang nhà cô để xin ăn như vậy.
11:29Đồ của Tô Quân thật ra không nhiều,
11:31chỉ khoảng 5-6 thùng,
11:33còn lại là vài món nội thất đơn giản.
11:35Văn Khê cùng Tô Quân lần lượt lấy đồ trong thùng ra,
11:37vừa hỏi vừa giúp sắp xếp vào chỗ.
11:40Cô nhìn thấy Tô Quân khiêng cả một thùng búp bê nhồi bông vào phòng ngủ chính,
11:44rồi cẩn thận đặt từng con lên giường.
11:46Cô không khỏi cảm thán,
11:48may mà giường đủ lớn,
11:49chứ nhiều thế này thì biết xếp chỗ nào cho hết.
11:52Hồi còn đi học,
11:53trên cặp của Tô Quân lúc nào cũng treo một con thú nhồi bông nhỏ.
11:57Lúc đó,
11:58mỗi khi cô nổi tính xấu lại lén nhổ bớt mấy sợi lông trên con thú đó,
12:02dần dần nó trở nên trụ lùi.
12:04Tô Quân khi ấy không hề biết là do cô làm,
12:06cứ tưởng mình vô ý làm hỏng,
12:08bèn ôm con thú trụ lông đó,
12:10mắt hoe đỏ,
12:11môi mím lại trong tội nghiệp vô cùng.
12:13Hôm sau,
12:13con thú ấy biến mất.
12:16Giờ Tô Quân vẫn đang bận rộn trong phòng,
12:18còn Văn Khê thì dọn đồ ở phòng khách.
12:20Cô đã sắp xếp xong một thùng,
12:22lại mở thùng khác ra.
12:24Đập vào mắt cô là một chiếc hộp quà màu hồng xinh xắn,
12:26không quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ.
12:28Cô lại một lần nữa thầm khen đúng là trái tim thiếu nữ,
12:31hơn nữa hộp được bảo quản rất kỹ,
12:33chắc hẳn là vật chủ nhân rất quý.
12:35Văn Khê bèn để nó sang một thùng trống khác,
12:38nghĩ rằng nên để Tô Quân tự xếp.
12:40Khi nhấc thùng lên,
12:41bên dưới là mấy khung ảnh,
12:43vài quyển album và cả mấy cuốn,
12:45sách giáo khoa đã ố vàng.
12:47Chẳng phải là sách trung học sao?
12:49Cô khẽ cười,
12:50Tô Quân chăm học đến mức mang cả sách cũ theo ả.
12:53Cô lấy từng khung ảnh ra,
12:54không phải cố tình xem,
12:56nhưng trong lúc di chuyển,
12:57ánh mắt vẫn lướt qua đôi chút.
12:59Tấm đầu tiên dường như là ảnh Tô Quân lúc mới nhập ngũ.
13:02Khi đó cô ấy vẫn còn trắng trẻo,
13:04mặc quân phục,
13:05dáng đứng thẳng tắp,
13:06đôi mắt trong sáng,
13:07ngụ cười cong cong trước ống kính.
13:09Tấm thứ hai là lúc Tô Quân đã trong quân đội được một thời gian,
13:13ra sạm đi,
13:14cơ bắp rõ nét hơn,
13:15ánh mắt kiên nghị mà sáng trong.
13:17Đến tấm thứ ba,
13:18khung lớn nhất,
13:19Văn Khê vừa nhắc ra đã xử người.
13:22Đó là ảnh chụp kỷ niệm sau kỷ huấn luyện quân sự hồi cấp 2.
13:25Trên bức ảnh lớp chụp chung ấy,
13:27cô hầu như chẳng nhận ra ai,
13:28nhưng vừa liếc đã thấy Tô Quân,
13:30hồi đó cô ấy còn thấp,
13:32đứng ở hàng đầu tiên,
13:33còn Văn Khê thì cao hơn,
13:34đứng ngay phía sau.
13:36Trong ảnh,
13:37cô dơ hai ngón tay làm tai thỏ trên đầu Tô Quân,
13:39cười dạng dỡ đầy tinh nghịch,
13:41còn Tô Quân dường như không biết trò đùa sau lưng,
13:43chỉ hơi ngượng ngùng mỉm cười với ống kính.
13:46Trời ạ,
13:47Văn Khê nhìn mà bật cười,
13:48hồi nhỏ đúng là cô nghịch thật.
13:50Lúc đó họ vừa mới quen nhau,
13:52mối quan hệ không hẳn thân thiết nhưng cũng chẳng xa cách,
13:55mà hầu hết những trò chọc phá của cô,
13:579 phần 10 đều nhắm vào Tô Quân.
14:00Có lẽ,
14:01Tô Quân khi ấy chưa bao giờ thật sự coi cô là kẻ thù không đội trời chung như cô
14:04từng nghĩ.
14:05Cô đặt những khung ảnh lên bàn thấp trong phòng khách.
14:08Cũng có thể,
14:09hồi đó Tô Quân thật sự xem mình là bạn.
14:12Nghĩ đến đó,
14:13cô trượt hiểu vì sao khi gặp lại,
14:15nhiệt tình với cô đến vậy.
14:17Những ký ức tuổi trẻ vốn đã bị phủ bụi,
14:19vậy mà chỉ cần gặp lại người cũ,
14:21từng mảnh từng mảnh lại ùa về.
14:23Thật chẳng ngờ,
14:24trong số bao kỷ niệm thời thiếu niên,
14:26người cô nhớ rõ nhất lại là kẻ thù ấy.
14:29Tô Quân,
14:30cái hộp này cậu để đâu?
14:31Thấy Tô Quân đi ra,
14:33Văn Khê chỉ vào chiếc hộp quà hồng mà cô đã để sang một bên.
14:37Ừm,
14:37để tôi mang vào phòng ngủ chính.
14:39Cô ấy cúi xuống,
14:40cẩn thận ôm chiếc hộp trong lòng.
14:42Cô không khỏi tò mò,
14:43cái gì trong đó mà cậu nâng niu dữ vậy.
14:46Hộp trông khá nhẹ,
14:47rõ ràng không có gì quý giá.
14:49Một vài món nhỏ thôi.
14:51Cô ấy mỉm cười,
14:52rồi mang hộp vào phòng,
14:54chọn một chỗ thật kỹ để đặt,
14:55sau đó mới quay ra.
14:57Những khung ảnh kia cậu tự bay nhé.
14:59Cô chỉ vào bàn.
15:01Không ngờ cậu vẫn giữ tấm ảnh huấn luyện hồi trung học.
15:04Ừ,
15:05vì lúc đó Văn Khê chuyển trường đột ngột,
15:07chúng ta còn chưa kịp chụp ảnh tốt nghiệp mà.
15:09Tô Quân nói,
15:10rồi cầm mấy khung ảnh lên tìm chỗ đặt,
15:12riêng bức ảnh huấn luyện kia,
15:14cô ấy để ngay trên tủ đầu giường trong phòng ngủ.
15:17Câu trả lời đó khiến Văn Khê hơi ngẩn người.
15:20Lần đầu tiên trong nhiều năm,
15:21cô thấy có chút ái náy vì đã rời đi mà chẳng nói lời nào.
15:25Thôi,
15:25đã gặp lại thì lần này phải làm bạn cho đàng hoàng.
15:28Dù sao,
15:29Tô Quân dường như luôn xem cô là bạn,
15:31còn cô của ngày xưa thì đúng là hơi quá đáng.
15:34Ít nhất,
15:35bây giờ cô không ghét Tô Quân nữa.
15:37Sau một buổi sáng,
15:38hai người đã dọn gần xong.
15:40Cô thì mồ hôi nhễ nhại,
15:41còn Tô Quân trông chẳng khác gì người vừa dạo chơi về.
15:44Chẳng lẽ đây là khác biệt thể lực giữa Omega và Alpha sao?
15:48Mặt cô hơi ứng đỏ,
15:50nói năng cũng có phần lắp bắp.
15:51Tô Quân thấy vậy liền bảo cô nghỉ đi,
15:53để mình dọn nốt.
15:55Văn Khê cũng chẳng khách sáo,
15:57ngồi xuống sofa chơi điện thoại.
15:59Thoang thẳng trong không khí lại là mùi hoa rành rành,
16:01mùi tin tức tố của Tô Quân.
16:03Phải nói rằng,
16:04thật sự rất dễ chịu.
16:06Với một Omega,
16:08khi người thấy tin tức tố của Alpha,
16:10cơ thể ít nhiều sẽ có phản ứng.
16:11Nhưng cô không muốn để Tô Quân nhận ra,
16:14nếu không,
16:14thế nào cũng khỏi bị trùy hỏi.
16:17Chỉ là chút tin tức tố thôi,
16:18cô vẫn chịu được.
16:20Hơn nữa,
16:21tin tức tố của Tô Quân gần như không mang tính áp chế,
16:24mềm mại như hương hoa trong gió,
16:25nhẹ nhàng bao quanh lấy cô,
16:27hòa cùng mùi tin tức tố của cô trong không khí.
16:29Kỳ lạ thay,
16:30điều đó lại khiến cô thấy thư thái,
16:32ổn định hơn hẳn.
16:34Mồ hôi trên người cũng dần khô,
16:35và Tô Quân đã dọn dẹp xong.
16:38Văn Khê,
16:39cậu đói chưa?
16:40Hay là mình ra ngoài ăn nhé?
16:42Văn Khê lướt ra ngoài,
16:43nắng trói trang,
16:44ý định đi đâu ngay tàn biến.
16:46Thấy ánh mắt ấy,
16:48Tô Quân cười nói,
16:49hoặc là tôi nấu cũng được.
16:50Nhưng sáng nay chưa mua đồ,
16:52nhà cậu có nguyên liệu không?
16:54Cô gật đầu,
16:55có chứ, ăn ở nhà đi.
16:57Cậu dọn dẹp cả buổi rồi,
16:59để tôi nấu cho.
17:00Nói xong,
17:01cô liền đứng dậy,
17:02chuẩn bị dẫn Tô Quân về nhà mình.
17:04Tuy nói vậy,
17:05nhưng cuối cùng Tô Quân vẫn dành lấy nhiệm vụ vào bếp.
17:08Từ lúc tình cờ gặp lại cô ấy đến nay,
17:10cô đã không biết bao nhiêu lần phải ngạc nhiên.
17:13Món ăn Tô Quân nấu ngon ngoài dự đoán,
17:16mà trùng hợp thay,
17:17toàn đúng khẩu vị cô thích.
17:18Có lẽ là vì nguyên liệu nấu ăn theo sở thích của cô chăng?
17:22Sau khi bận rộn nửa buổi,
17:24ăn xong,
17:24Tô Quân nói còn chút việc phải xử lý,
17:26cô cũng không níu giữ.
17:28Thế là,
17:29cô dành buổi chiều xem phim ở nhà.
17:31Cuộc sống một mình của cô lúc nào cũng yên ả như vậy những ngày nghỉ,
17:34cô hoặc đọc sách,
17:35xem phim,
17:36hoặc đi dạo công viên.
17:38Không phải là cô không có bạn bè,
17:40chỉ là mọi người đều đã có bạn đời,
17:42có công việc riêng.
17:43Ở cái tuổi này,
17:44ai chẳng phải bận rộn mưu sinh,
17:46hiếm lắm mới có thời gian tụ họp.
17:48Chiều hôm ấy,
17:49yên tĩnh đến mức trong đầu cô không biết bao lần lại hiện lên gương mặt
17:52mang nụ cười dạng dỡ của Tô Quân.
17:55Nghĩ ngợi mãi chẳng tập trung nổi vào phim,
17:57cô tắt máy tính bảng,
17:58đi vào phòng ngủ,
18:00mở tủ tìm kiếm rồi lấy ra một quyển album cũ,
18:02giấy ảnh đã hơi ố vàng.
18:04Cẩn thận lật vài trang,
18:05nhìn thấy một bức ảnh,
18:07là Tô Quân thời trung học.
18:09Cô ấy mặc đồng phục đỏ trắng,
18:11ngồi ngay ngắn bên bàn học,
18:12xung quanh không có ai.
18:14Lúc đó là hoàng hôn,
18:15cô gái cầm bút trong tay,
18:16một tay giữ chặt sách,
18:18chuyên chú viết gì đó lên giấy.
18:20Ngày ấy Văn Khê rất thích chụp ảnh,
18:22luôn mang máy ảnh đến trường.
18:24Hôm đó cô vừa chụp ngoài sân xong,
18:26định quay lại lớp lấy đồ rồi về nhà,
18:28lại vô tình bắt gặp cảnh tượng ấy,
18:30và theo bản năng,
18:31cô bấm máy.
18:32Cô vẫn nhớ,
18:33người trong ảnh khi ấy yên tĩnh đến lạ,
18:35như một bức tranh giữa đời thật.
18:37Nhìn lại,
18:38cô phát hiện Tô Quân trước kia khác hẳn bây giờ,
18:40khi ấy luôn cười ngượng ngập,
18:42tính tình hướng nội,
18:43còn giờ thì mạnh mẽ,
18:44tự nhiên hơn nhiều,
18:46có lẽ là được rèn luyện trong quân ngũ.
18:48Đó cũng là tấm duy nhất chỉ có một mình Tô Quân.
18:51Còn lại,
18:52hầu hết là ảnh chụp của vị Omega đàn trị mà cô từng thích.
18:55Lật nửa quyển,
18:56cô vừa xem vừa cười thầm tự diễu,
18:58gu thẩm mỹ hồi đó thật không ra gì,
19:00nhìn kỹ lại vị đàn trị đó cũng bình thường thôi,
19:03so với Tô Quân thì kém xa.
19:05Nhưng rồi cô sữ người,
19:06tại sao trong mỗi bức ảnh có Omega đàn trị ấy,
19:09đều có bóng dáng của Tô Quân.
19:11Không tin vào mắt mình,
19:13cô lật lại lần nữa,
19:14không chỉ ảnh chụp đàn trị,
19:15mà cả ảnh chụp bạn bè,
19:17hay ảnh cô chụp giúp người khác,
19:19đều thấp thoáng hình bóng Tô Quân.
19:21Khi thì là nửa khuôn mặt,
19:22khi thì là dáng lưng,
19:23thậm chí có bức cả người cô ấy đều vô tình lọt vào khung hình.
19:27Cô đã rất lâu không mở quyển album này,
19:29và đây là lần đầu tiên nhận ra điều đó.
19:32Một hai tấm thì còn là trùng hợp,
19:34nhưng bức nào cũng có,
19:35thì rõ ràng không thể là ngẫu nhiên.
19:37Chẳng lẽ mình mất trí rồi sao?
19:39Sao không nhớ nổi hồi nhỏ mình chụp những bức này với tâm trạng gì nhỉ?
19:43Hay là do công việc nhiều quá,
19:45khiến mình quên hết những chuyện lúc trẻ?
19:47Hoặc là do mình cố tình?
19:49Hay một trò nghịch ngợm nào đó?
19:52Cô gập album lại,
19:53cất về chỗ cũ.
19:54Sau đó,
19:55đi vào thư phòng,
19:56nhìn lên giá sách,
19:57nguyên một tầng toàn sổ bìa đen,
19:59cô rút ra một quyển.
20:00Mẹ cô đã tập cho cô thói quen viết nhật ký từ tiểu học,
20:03và cô vẫn giữ được thói quen ấy đến tận bây giờ.
20:07Mở quyển nhật ký thời trung học,
20:09lật vài trang,
20:09dùng mắt ra tìm cái tên Tô Quân.
20:12Quả nhiên,
20:12trong thời gian của tuổi dậy thì,
20:14cái tên ấy xuất hiện dày đặc nhất,
20:16kế đến là của đàn chị Omega kia,
20:18mà kỳ lạ là mỗi khi nhắc đến đàn chị,
20:20Tô Quân cũng xuất hiện kèn theo.
20:22Có lúc,
20:23cả trang đều là những dòng biêu xấu Tô Quân.
20:25Tô Quân thì có gì giỏi chứ?
20:27Chẳng qua trắng hơn,
20:29xinh hơn chút,
20:30mà tính thì nhút nhát,
20:31học hành cũng không phải giỏi nhất.
20:33Hôm trước chạy 800m còn xỉu,
20:35tôi còn phải tốt bụng đưa cô ta đi phòng y tế.
20:38Vậy mà hôm nay đàn chị lại mang cơm hộp tự làm cho cô ta,
20:41ngay trước mặt tôi.
20:42Tô Quân còn không từ chối,
20:44lại còn hỏi tôi có muốn ăn không,
20:46rõ ràng là khoe khoang mà.
20:48Đọc đến đó,
20:49Văn Khê không dám xem tiếp nữa.
20:51Trời ạ,
20:52hồi đó mình đúng là trẻ con quá mức.
20:54Càng nghĩ,
20:55cô càng thấy bản thân của tuổi thiếu niên thật ngốc nghếch,
20:58chẳng hiểu sao lại luôn kiếm cơ nhắm vào cô ấy.
21:01Gần 6 giờ,
21:02cô định đi nấu cơm thì chuông cửa vang lên.
21:05Ra mở cửa,
21:06là Tô Quân,
21:07tay sách 2 tuổi to.
21:08Tôi mua ít đồ,
21:10để tôi nấu bữa tối cho cậu nhé.
21:11Cô ấy vừa nói vừa cười rất dịu dàng.
21:14Nụ cười ấy,
21:15nụ cười xuất hiện nhiều nhất trên khuôn mặt Tô Quân,
21:18khiến cô ngẩn ra một lát rồi gật đầu,
21:20nhường lối cho cô ấy vào.
21:22Tôi mua hơi nhiều,
21:23mấy thứ dư tôi để vào tủ lạnh được không?
21:26Được,
21:26còn chỗ chống thì cứ để vào.
21:28Và thế là,
21:29cô chỉ biết đứng nhìn Tô Quân chất từng món mua dư vào tủ lạnh,
21:33cho đến khi cái tủ chật cứng.
21:35Cô chỉ biết giờ khóc giờ cười,
21:36nhiều thế này,
21:37một mình cô sao ăn hết được chứ?
21:40Cần tôi rửa rau hay cắt thịt không?
21:42Cô bước vào bếp,
21:43hỏi khi thấy Tô Quân đang bận rộn.
21:45Ừm,
21:46cậu rửa rau là được rồi,
21:48thịt để tôi cắt,
21:49rau này sắc lắm,
21:50tôi sợ cậu đứt tay.
21:52Đây là rau nhà tôi mà,
21:53tôi dùng bao lâu rồi,
21:54có sao đâu.
21:56Thì tôi vẫn lo,
21:57Tô Quân vừa nói,
21:59vừa đặt rổ rau ra,
22:00kéo thịt về phía mình,
22:01tỏ rõ ý không cho Văn Khê động vào.
22:03Cô cũng chẳng tranh,
22:05vì tranh chắc gì thắng được.
22:06Chỉ là cắt miếng thịt thôi,
22:08chẳng đáng cãi nhau.
22:10Nhưng phải nói,
22:11khi nghe cô ấy nói sợ cậu bị thương,
22:13trong lòng cô lại có chút ấm áp kỳ lạ.
22:15Thế là cô ngoan ngoãn rửa rau,
22:17có lẽ lần đầu tiên trong đời cô rửa rau cẩn thận đến vậy.
22:21Xong xuôi,
22:22cô rửa bên khung cửa nhìn Tô Quân mặc tạp rề,
22:24tay thoan thoát cắt,
22:25xào,
22:26động tác gọn gàng rứt khoát,
22:28đúng kiểu người nấu ăn thường xuyên.
22:30Cậu từng làm hậu cần trong quân đội à?
22:32Tay nghề được quá.
22:34Không đâu,
22:34trước ở nhà tôi sống một mình,
22:37nên phải tự nấu thôi.
22:38Sau vào đơn vị,
22:39thỉnh thoảng cũng phụ nấu ăn.
22:42Hai người vừa nấu vừa trò chuyện lặt vặt.
22:44Khi cơm chín,
22:45Tô Quân cũng vừa hoàn tất món ăn.
22:47Cô rơi cơm,
22:48Tô Quân bưng món ra bàn,
22:50sau đó quay vào rửa sạch nồi niêu,
22:52chén bát rồi mới chịu ngồi xuống.
22:54Cô cũng đợi cô ấy ngồi vào mới động đũa.
22:56Trong bữa ăn,
22:57Tô Quân cứ liên tục gắp thức ăn cho cô.
23:00Cậu cũng ăn đi,
23:01tôi ăn không hết nhiều thế đâu.
23:03Cô nói,
23:04nửa bất đắc dĩ.
23:05Ăn đi,
23:06cậu ăn không hết thì gắp lại cho tôi.
23:08Tô Quân cười đáp.
23:10Cái chuyện ăn không hết thì cho cô ấy Văn Khê tuyệt đối không làm.
23:13Thân mật quá rồi.
23:14Cô ăn nhanh hơn Tô Quân,
23:16phần vì cô ăn ít,
23:17chỉ một bát cơm,
23:18trong khi cô ấy ăn đến hai.
23:20Khi cô đặt đũa xuống,
23:22Tô Quân mới bắt đầu bát thứ hai.
23:24Như nhận ra cô đã ăn xong,
23:26cô ấy nhìn cô một cái,
23:27rồi khẽ nói,
23:28giọng có chút ngập ngừng.
23:29Văn Khê,
23:30tối nay tôi có thể ở nhờ nhà cậu một đêm được không?
23:33Thấy cô hơi sững,
23:35cô ấy liền giải thích thêm,
23:36tôi vừa phun thuốc diệt côn trùng trong nhà mới,
23:38phải để đến mai mới ở được.
23:40Nếu cậu đồng ý,
23:41tôi ngủ sofa cũng được.
23:43Nhìn gương mặt cẩn trọng ấy,
23:45Văn Khê có thể đoán chắc rằng nếu mình từ chối,
23:48Tô Quân sẽ lập tức lộ về tuổi thân sắp khóc mất.
23:50Cô bật cười,
23:51được thôi,
23:52nhưng sofa nhà tôi nhỏ lắm,
23:54chắc cậu ngủ sẽ không thoải mái đâu,
23:56ngủ chung giường với tôi cũng được mà.
23:59Liệu một omega và một alpha,
24:01không phải người yêu,
24:02có thể ngủ chung một chiếc giường không?
24:04Trong thế giới này,
24:05hầu hết mọi người đều sẽ trả lời,
24:07không thể.
24:08Sự tồn tại của tin tức tố khiến ham muốn trở nên giống như thuốc viện,
24:12không thể tránh,
24:13cũng chẳng thể dừng lại.
24:15Một omega chưa được đánh dấu,
24:16chỉ cần hương tin tức tố tỏa ra cũng đủ khiến đám alpha xung quanh phát điên.
24:21Theo bản năng sinh học như thế,
24:23những omega yếu đuối chỉ có thể chọn cách tiêm thuốc ức chế
24:26hoặc tạm thời để một alpha khác đánh dấu
24:28mới có thể giữ mình an toàn.
24:30Cùng với sự phát triển của xã hội,
24:32các điều luật bảo vệ omega ngày càng được hoàn thiện.
24:35Ví dụ như trên phương tiện giao thông công cộng
24:37đều có khu riêng biệt dành cho omega đi một mình,
24:40cách ly hoàn toàn với alpha.
24:43Dưới sự chi phối của bản năng,
24:44điều này không phải là phân biệt đối xử,
24:46mà là một hình thức bảo vệ.
24:48Dĩ nhiên Văn Khê hiểu rõ những điều đó,
24:51nhưng cô không quá để tâm.
24:53Có lẽ là vì tin tưởng
24:54hoặc vì trực giác mách bảo rằng
24:56tô quân không giống với những alpha khác.
24:58Cô vẫn luôn tin con người có lý trí
25:00và lý trí mạnh hơn bản năng.
25:02Dù bản thân cô cũng từng suýt bị bản năng chi phối,
25:05nhưng cô vẫn vượt qua được,
25:06chưa từng để bất kỳ alpha nào đánh dấu mình.
25:09Dù cô chẳng thấy có gì to tát,
25:11tô quân vẫn kiên quyết ngủ ở ghế sofa.
25:14Vẻ mặt chính trực và nghiêm túc ấy
25:15khiến Văn Khê không nhịn được bật cười.
25:18Cùng là người trưởng thành cả rồi,
25:19dù có chuyện gì xảy ra,
25:21cô cũng chẳng thấy bất ngờ đâu.
25:23Cô có thói quen dậy giữa đêm.
25:25Khi giòn rén đi ngang phòng khách,
25:27cô lướt nhìn người đang ngủ say trên sofa.
25:29Cái sofa kia thật sự quá nhỏ,
25:31tô quân không thể rũi thẳng chân,
25:33chỉ có thể nằm nghiêng, cuộn người lại.
25:35Một nửa chân đã rơi xuống sàn.
25:38Phòng khách bật điều hòa,
25:39cô sợ cô ấy sẽ bị cảm lạnh,
25:41liền nhẹ nhàng đến kéo chân đắp lại.
25:43May là tô quân ngủ rất say,
25:46hơi thở đều đạn,
25:47gương mặt trông yên tĩnh đến lạ.
25:49Văn Khê ngồi sổm xuống,
25:50nhìn cô ấy thật gần.
25:52Càng gần, mùi hoa rành rành nhẹ nhẹ
25:54trên người tô quân càng rõ.
25:56Mùi hương ấy khiến lòng cô rung lên,
25:58khiến cô không kiềm được mà khẽ cúi mũi
26:00lại gần cổ tô quân.
26:02Nhưng vừa mới cúi tới,
26:03người đang ngủ lại khẽ cự mình.
26:05Văn Khê hoảng hốt lùi lại,
26:07tim đập thình thịch.
26:08Cô như kẻ phạm tội bị bắt quả tang,
26:10luông cuống không thôi.
26:11Nếu cô ấy tỉnh dậy lúc này,
26:13chắc cô sẽ bị xem là đồ háo sắc mất.
26:16Tại sao cô lại phân hóa thành omega cơ chứ?
26:19Tin tức tố của tô quân thật sự quá quyến rũ,
26:22lại thêm tính cách dịu dàng đến mềm lòng.
26:24Nếu có thể đổi chỗ với cô ấy thì tốt biết bao.
26:27Tin tức tố của Văn Khê là mùi bạc hà,
26:29nghe thì có vẻ thơm,
26:30nhưng thực ra chỉ mang lại cảm giác,
26:32tỉnh táo lạnh lẽo.
26:34Không hiểu sao cô lại nhìn tô quân lâu đến vậy.
26:37Đến khi đứng dậy,
26:38chân đã tây cứng, suýt nữa ngã nhào lên người cô ấy.
26:41Đã tỉnh rồi thì không ngủ lại được nữa,
26:43cô còn lén chụp một tấm ảnh tô quân đang ngủ,
26:46rồi cẩn thận giấu vào album riêng tư,
26:48sau đó mới quay về phòng ngủ lúc gần sáng.
26:51Sáng hôm sau,
26:52tô quân dậy sớm hơn cô.
26:54Lần đầu tiên sau nhiều năm,
26:56Văn Khê được ăn sáng do người khác chuẩn bị sẵn.
26:58Cô cảm ơn,
26:59ăn xong thì chuẩn bị đi làm.
27:01Trước khi đi, cô còn nói mật mã cửa cho tô quân,
27:04bảo cô ấy cứ ở lại tạm nếu muốn,
27:07đợi nhà mình thông thoáng rồi hãy về.
27:09Nhưng cô ấy nhất quyết đòi đưa cô đến công ty.
27:12Công ty của Văn Khê rất gần nhà,
27:14chỉ mất 5 phút đi xe.
27:16Cô mua căn hộ này cũng vì khoảng cách tiện lợi đó.
27:19Cô là tổng giám đốc của công ty,
27:20nhưng nói trắng ra,
27:22đây là công ty gia đình.
27:24Sau khi du học về,
27:25cô trực tiếp vào làm ở đó.
27:27Tổng giám đốc hay không thì vẫn là làm công cho bố mẹ,
27:29mỗi sáng đi làm vẫn phải tự cổ vũ bản thân.
27:32Dù ở vị trí nào,
27:34đã là người đi làm thì ai mà thích đi làm chứ.
27:37Giám đốc,
27:38buổi sáng tốt lành.
27:39Ừ,
27:40chào buổi sáng.
27:41Đi đến đâu cũng có người chào,
27:43cô chỉ khẽ gật đầu mỉm cười.
27:45Bước vào thang máy riêng,
27:46rồi đến văn phòng đúng giờ.
27:48Thư ký đi theo sau,
27:50bắt đầu báo cáo lịch trình hôm nay.
27:52Văn Khê vừa nghe,
27:53vừa xoay cây bút trong tay,
27:55đột nhiên hỏi,
27:56công ty mình hiện còn vị trí nào đang thiếu người gấp không?
27:59Thưa giám đốc,
28:00hiện tại thì không ạ.
28:02Đợt thực tập sinh mới vừa vào,
28:03hầu hết các vị trí chống đều đã được lấp.
28:06Vài ngày trước cũng mới tuyển thêm mấy nhân viên chính thức rồi.
28:09Văn Khê gật đầu,
28:11chầm ngâm một lát rồi nói,
28:12Tô Tố,
28:13cô thấy tôi có nên có một trợ lý không?
28:15Hình như mấy tổng giám đốc khác đều có trợ lý riêng nhỉ.
28:19Trước đây công ty từng sắp xếp cho cô rồi,
28:21nhưng cô nói không muốn có người làm phiền,
28:23nên tôi làm theo yêu cầu và không tuyển thêm nữa.
28:26À,
28:26có chuyện đó à,
28:27rõ ràng cô đã quên sạch.
28:30Đúng là trước kia cô bận đến mức không có thời gian uống nước,
28:33nghĩ rằng trợ lý là thừa thải,
28:34nhưng bây giờ có lẽ khác rồi.
28:37Vậy sắp xếp một người đi,
28:39vâng,
28:40à mà,
28:40tôi có sẵn người rồi.
28:42Đến lúc đó cô giúp cô ấy làm thủ tục với phòng nhân sự nhé.
28:45Văn Khê nói tiếp,
28:47người đó,
28:47tất nhiên là Tô Quân.
28:49Dù chưa hỏi cô ấy có đồng ý hay không,
28:52ý tưởng này vừa lé lên trong đầu cô thôi,
28:54nhưng cô cảm thấy như thế rất hợp lý.
28:56Cô ấy sẽ đến khi nào ạ?
28:58Lúc nào tôi đưa cô ấy đến,
29:00tôi sẽ báo cho cô biết.
29:02Rõ rồi.
29:03Sau đó,
29:04Tô Tô tiếp tục báo cáo các công việc trong tuần.
29:06Khi xong,
29:07cũng vừa đến giờ họp sáng thứ hai.
29:10Mười giờ,
29:10không quá sớm,
29:11khác hẳn những công ty khác.
29:13Không ai thích họp hành,
29:15và Văn Khê cũng hiểu điều đó.
29:17Nhưng đôi khi,
29:17có những việc chỉ có thể nói rõ trong cuộc họp.
29:20Cô cố gắng giảm tần suất họp xuống thấp nhất có thể.
29:24Bận ruộn mãi đến trưa,
29:25Tô Tô nhắc cô đã đến giờ ăn.
29:27Như thường lệ,
29:28cô lại bảo Tô Tô đi trước.
29:30Còn mình thì tiếp tục làm việc,
29:32quyết tâm hoàn thành hết việc buổi sáng trước khi ăn.
29:35Cô thường là người ăn trưa muộn nhất công ty.
29:38Đúng lúc đó,
29:39điện thoại bàn trên bàn cô gieo lên.
29:41Giám đốc,
29:42có một người tên là Tô Quân muốn gặp cô.
29:44Nhưng tôi không thấy có lịch hạnh,
29:46cô có muốn gặp không ạ?
29:48Nghe đến cái tên ấy,
29:50Văn Khê xứng lại một chút,
29:51rồi đáp,
29:52cho cô ấy lên đi.
29:53Tô Quân đến đây làm gì nữa nhỉ?
29:55Nhưng cũng tốt,
29:56tiện thể hỏi xem cô ấy có muốn làm trợ lý riêng cho mình không.
30:00Vừa thấy Tô Quân xách theo chiếc bình giữ nhiệt màu đỏ bước vào,
30:03Văn Khê đã biết hôm nay mình có lộc ăn rồi.
30:06Trong đầu cô thoáng hiện ra những cảnh tượng trong phim Tình Cảm,
30:09nơi Omega thường mang cơm hộp tình yêu đến cho Alfa,
30:12và tất nhiên Omega đó luôn là người nấu ăn rất giỏi,
30:15khiến Alfa cảm động vô cùng.
30:17Khung cảnh trước mắt thật giống,
30:19chỉ có điều,
30:20trong câu chuyện này,
30:21cô là Omega,
30:22còn Tô Quân là Alfa.
30:24Văn Khê,
30:25ăn chưa thôi,
30:26Tô Quân mỉm cười,
30:28bước lại gần bàn làm việc của cô.
30:30Thấy bàn làm việc vẫn còn bừa bộn tài liệu,
30:32cô vội thu dọn qua loa,
30:33cậu sao biết tôi chưa ăn?
30:36Giờ thì biết rồi,
30:37Tô Quân khẽ cong môi,
30:38ánh mắt dịu dàng,
30:40đặt chiếc bình giữ nhiệt lên bàn.
30:41Làm việc gì thì làm,
30:43trước tiên phải ăn cơm đã.
30:44Cô vừa nói vừa lấy bát đũa,
30:46rồi lần lượt bày từng món ra.
30:49Ba món một canh,
30:50không nhiều nhưng vô cùng tinh tế,
30:52nhìn qua đã thấy người nấu rất dụng tâm.
30:54Cậu ăn rồi à,
30:56vừa nhìn những món ăn hợp khẩu vị
30:57đến mức khiến cô phải nuốt nước bọt,
30:59bỗng cảm thấy mình thật sự đói.
31:01Ăn rồi,
31:03tôi rảnh rỗi nên nấu ít cơm,
31:04nghĩ cậu chắc lại quên ăn,
31:06cậu lúc nào cũng chăm chỉ mà.
31:08Tô Quân nói,
31:09giọng dịu dàng,
31:10tự nhiên.
31:11Chăm chỉ gì đâu,
31:12Văn Khê cười cười,
31:13vừa ăn vừa chỉ tay về phía sofa,
31:16ngồi đó đi.
31:17Trong mắt cô,
31:18bản thân chỉ là một người lao động lười biếng,
31:21chẳng thích đi làm,
31:22vậy mà Tô Quân lại nghĩ cô lúc nào cũng nỗ lực,
31:24thật đúng là một ấn tượng sai lệch.
31:27Ngay trước còn đi học,
31:28cậu luôn là người giỏi nhất.
31:29Tô Quân nhìn cô,
31:31giọng nói nhẹ như gió,
31:32còn tôi thì rốt,
31:33học thế nào cũng chẳng đuổi kịp.
31:36Ánh mắt dịu dàng kia khiến Văn Khê cảm thấy,
31:38Tô Quân như một con sói đã được thuần hóa,
31:41ngoan ngoãn nằm bên người chủ mà cô ấy tin tưởng.
31:43Dù so sánh có hơi không công bằng,
31:45nhưng cảm giác lại quá đúng.
31:47Tôi cũng chỉ là một Omega thôi mà.
31:49Cô cúi đầu,
31:50lặng lẽ ăn một miếng cơm.
31:52Dù xã hội đã có rất nhiều luật bảo vệ Omega,
31:55nhưng bản thân những điều luật ấy lại càng nhấn mạnh sự khác biệt không thể xóa giữa Alpha và
31:59Omega.
32:00Nghe vậy,
32:01Tô Quân im lặng một lúc,
32:03rồi đứng dậy,
32:04đi đến bên cô.
32:04Khi Văn Khê còn chưa kịp phản ứng,
32:07Tô Quân đã nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô,
32:09khẽ xoa.
32:10Bất kể là Omega hay Alpha,
32:12trong mắt tôi,
32:13Văn Khê đều rất tuyệt.
32:15Giọng cô ấy nhẹ nhàng,
32:16cậu chẳng phải chưa bao giờ để ý đến chuyện này sao?
32:20Tôi,
32:20tôi không có để ý.
32:22Ánh mắt cô hơi né tránh.
32:23Còn nữa,
32:24không được xoa đầu tôi,
32:26Tô Quân bật cười,
32:27thu tay lại.
32:28Sau khi ăn xong,
32:30Tô Quân dọn dẹp sạch sẽ rồi mới rời đi.
32:32Buổi chiều hôm ấy,
32:34chắc Văn Khê lại chẳng thể tập trung nổi,
32:36cuối cùng cô hiếm khi tan làm sớm,
32:38về nhà trước một tiếng.
32:39Cả buổi chiều,
32:41gương mặt Tô Quân cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
32:43Là do tin tức tố giữa hai người quá hợp nên bị ảnh hưởng sao?
32:47Hay là vì điều gì khác?
32:49Rõ ràng đã bao năm,
32:50Tô Quân vừa thay đổi,
32:51lại vừa chẳng khác xưa.
32:53Tắm xong,
32:54thay đầu ngủ,
32:55cô nằm xuống giường,
32:56mắt nhìn chân chân lên trần nhà.
32:58Gặp lại Tô Quân mới vài ngày thôi,
33:00sao cảm giác đã khác đến vậy?
33:02Hóa ra năm đó,
33:03người mà cô cho là kẻ thù lại chưa từng coi cô như kẻ thù.
33:07Ngược lại,
33:08Tô Quân dường như luôn có thiện cảm với cô.
33:10Và thiện cảm ấy,
33:12không hề nhỏ.
33:13Từ những hành động dự dàng gần đây,
33:15cô có thể cảm nhận được,
33:16rõ ràng không chỉ là sự quan tâm thông thường.
33:18Cô nhắm mắt lại,
33:20trong lòng,
33:20câu trả lời đã hiện ra.
33:22Những ngày sau đó,
33:24hai người càng thân thiết hơn.
33:25Tô Quân cũng tìm được một công việc ổn định gần nhà,
33:28do quân đội giới thiệu,
33:29là một vị trí công chức.
33:31Chỉ cần rảnh rỗi,
33:32cô ấy đều nấu cơm cho văn khề.
33:34Hai người hầu như ngày nào cũng ăn tối cùng nhau.
33:37Từ đó,
33:38cô cũng không còn tăng ca triển miên như trước nữa.
33:41Những ngày ấy,
33:42bình dị mà ấm áp.
33:43Đôi khi nhìn Tô Quân ăn,
33:45ráng vẻ chẳng mấy tao nhã nhưng lại dễ thương đến lạ.
33:48Cô nghĩ,
33:48nếu cuộc sống cứ thế này mãi thì cũng tốt.
33:51Nhưng bình yên ấy chẳng kéo dài lâu.
33:54Sự cố xảy ra vào một tối nọ,
33:55kỳ phát tình của văn khề đến sớm,
33:57đúng lúc cô đang tắm,
33:59còn Tô Quân ngồi xem TV ngoài phòng khách.
34:01Nước ấm đang chảy,
34:03cô bỗng cảm thấy toàn thân nóng rực.
34:05Vội vã vặn sang nước lạnh,
34:07nhưng vẫn không đỡ.
34:08Mùi hương bạc hà của cô nhanh chóng lan khắp phòng tắm,
34:11dày đặc đến nghề thở.
34:13Chết tiệt,
34:14cô khẽ rên,
34:15giọng khàn run run,
34:16mỗi chữ thốt ra đều mang theo âm điệu ướt át khó kiểm soát.
34:19Cô biết,
34:20kỳ phát tình đến rồi,
34:21lại còn mạnh hơn bao giờ hết.
34:23Và cô cũng biết,
34:24Tô Quân bên ngoài chắc chắn đã cảm nhận được,
34:27bởi mùi hương hoa rành rành của Tô Quân đang tràn ngợp trong không khí,
34:30hòa quyện cùng bạc hà,
34:31gợi cảm mà hỗn loạn.
34:33Tiếng gõ cửa vang lên,
34:35Văn Khê,
34:36cậu không sao chứ?
34:37Cần tôi lấy thuốc ức chế không?
34:39Thuốc để ở đâu?
34:40Giọng Tô Quân lo lắng vang lên ngoài cửa.
34:43Văn Khê cố gắng giữ tỉnh táo,
34:44nhưng mùi hương của Tô Quân lại cuốn lấy từng tế bảo của cô.
34:48Vào đi,
34:49Tô Quân,
34:50cô gần như không còn sức,
34:52chỉ kịp nói khẽ,
34:53giọng khàn đến đáng thương.
34:54Cửa mở,
34:55Tô Quân lao vào,
34:56kịp đỡ lấy cô trước khi cô ngã.
34:58Cô ấy nhanh chóng tắt vòi xen,
35:00cả hai đều ướt sũng.
35:02Văn Khê,
35:03Tô Quân thở gấp,
35:04ôm chặt lấy cô.
35:05Đưa tôi,
35:07về phòng.
35:07Cô nói nhỏ,
35:08vui đầu vào lòng Tô Quân.
35:10Tô Quân nhanh chóng quấn khăn tắm quanh người cô rồi bế thẳng về phòng.
35:14Văn Khê,
35:15cô chịu một chút,
35:16thuốc ức chế ở đâu?
35:17Nhưng cô đã bị bản năng chiếm lấy,
35:19chỉ khẽ cọ vào người Tô Quân,
35:21không nói được gì.
35:22Tô Quân cắn chặt răng,
35:24cô nén phản ứng sinh lý,
35:26vừa dự dàng tỏa ra tin tức tố của mình để chấn an cô,
35:29vừa tìm thuốc.
35:30Mai thay,
35:31trong ngăn tủ đầu giường có cả hộp thuốc.
35:33Cô ấy nhanh chóng tiêm cho Văn Khê một liều.
35:35Hiệu quả đến rất nhanh,
35:37mùi bạc hà dày đặc dần tan biến,
35:39hơi thở của cô cũng ổn định lại.
35:41Khi tỉnh dậy,
35:42cô thấy Tô Quân nằm bên cạnh,
35:44đang ngủ.
35:45Cô khẽ sờ gáy mình,
35:46không có dấu hiệu bị đánh dấu.
35:48Nhìn xuống,
35:49quần áo trên người vẫn nguyên vẹn,
35:51còn Tô Quân mặc áo phong của cô.
35:53Văn Khê không kìm được,
35:55khẽ nghiêng người lại gần,
35:56một động tác nhỏ thôi,
35:57cũng khiến Tô Quân tỉnh giấc.
35:59Hai người nhìn nhau,
36:00chẳng ai nói gì.
36:01Một lúc sau,
36:02Tô Quân khẽ hỏi,
36:03Văn Khê,
36:04cậu đói không?
36:05Cô không trả lời ngay,
36:07ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt Tô Quân,
36:09rồi bất chợt đưa tay chạm nhẹ lên má cô ấy,
36:12một cử chỉ thân mật khiến Tô Quân hơi sững sở.
36:15Tại sao cậu không đánh dấu tôi?
36:17Tô Quân,
36:18chẳng phải cậu thích tôi sao?
36:19Đã thích đến thế,
36:21tại sao lại không làm?
36:22Lông mày Tô Quân khẽ nhíu lại,
36:24rồi lại rãn ra,
36:26ánh nhìn cô dịu lại,
36:27chàn đầy thương yêu.
36:28Văn Khê,
36:29tôi yêu cậu,
36:30nhưng giữa chúng ta bây giờ chưa phải là người yêu.
36:33Nếu tôi đánh dấu cậu lúc đó,
36:35chẳng phải là lợi dụng sao?
36:36Đó không phải là tình yêu,
36:38mà chỉ là hàm muốn.
36:40Cậu nói đúng,
36:41cô khẽ đáp,
36:42rồi đột nhiên nghiêng người,
36:43hai tay nâng lấy mặt Tô Quân.
36:45Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nghe rõ hơi thở của nhau.
36:49Cô cúi xuống,
36:50hôn nhẹ lên môi Tô Quân,
36:51một nụ hôn chớp nhoáng,
36:53nhưng khiến cả hai đều sững lại.
36:55Tô Quân,
36:56giọng cô mang theo ý cười,
36:57chúng ta,
36:58kết hôn đi.
36:59Hoàn
Bình luận

Được khuyến cáo