- 5 giờ trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tôi tên Lâm Hướng Du, là thiên kim thật đơn thuần lương thiện trong một bộ chuyện về thật giả
00:04thiên kim.
00:05Theo cốt truyện gốc, tôi sẽ bị giả thiên kim tống ảnh hãm hại,
00:08rồi cô ta sẽ liên thủ với ba mẹ ruột và vài người anh để khiến tôi chết thảm.
00:13Tin tốt, tôi đã liên kết với hệ thống thiên kim thật nghịch tập,
00:16chuẩn bị đường hoàng sửa lại số phận bi kịch và đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về
00:20mình.
00:21Tin xấu, vào buổi tối tôi được cha ruột đón về nhà họ tống,
00:24phong cách nhiệm vụ của hệ thống đột nhiên biến đổi.
00:27Mời ký chủ chọn một nhiệm vụ để hoàn thành.
00:301. Khiến giả thiên kim yêu bạn
00:322. Khiến giả thiên kim yêu bạn
00:343. Khiến giả thiên kim yêu bạn
00:36Đôi, số 6
00:37Hệ thống, được rồi, bạn đã chọn
00:406. Khiến giả thiên kim yêu bạn
00:42Có đôi lúc, làm nhiệm vụ một mình thật sự rất tuyệt vọng.
00:46Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:49nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay ngày càng linh hoạt nhé.
00:53Vào chuyện, bữa tối, mẹ Tống Vì chào đón
00:56tôi trở về đã tự tay nấu cả bàn thức ăn.
00:59Khi tôi đang nở nụ cười giả tạo nhận miếng cá cha Tống gắp cho,
01:02hệ thống gửi nhiệm vụ, gắp đồ ăn cho Tống ảnh.
01:05Tôi cười gượng đứng dậy, đảo mắt nhì khắp bàn rồi gắp một miếng thịt kho vào chén Tống ảnh.
01:10Chị ăn nhiều một chút ạ, hệ thống lại nhảy ra, gắp hai miếng sườn cho Tống ảnh.
01:16Tôi vẫn phải cười tươi, gắp thêm hai miếng sườn vào chén cô ấy.
01:20Chị gây như vậy, ăn thêm đi.
01:22Hệ thống không biết xấu hổ, gắp một viên thịt nếp cho Tống ảnh.
01:26Biểu cảm của tôi bắt đầu sụp đổ.
01:28Cái này ngon lắm, chị ăn thử đi.
01:30Sau khi gắp cho Tống ảnh gần như cả một bàn tiệc mãn hán,
01:33tôi hỏi hệ thống, gắp đồ ăn có tăng hảo cảm hạ.
01:37Hệ thống, không đâu, tôi gắp nhiều như vậy để làm gì?
01:41Bạn biết vì sao con quạ lại giống một cái bàn viết không?
01:44Tôi không biết, vì tình yêu không cần lý do.
01:47Con mẹ nó, ai đó lấy cho tôi con rào.
01:50Nửa đêm tôi bật dậy ngồi phát lên,
01:52không được, cái hệ thống này bị hư rồi.
01:54Chúc mừng ký chủ thức dậy giữa đêm,
01:56kích hoạt nhiệm vụ ẩn.
01:58Mời ký chủ đi gõ cửa phòng Tống ảnh.
02:00Hai, có những lúc tôi thật sự muốn báo cảnh sát,
02:03mà lại không biết phải nói gì với họ.
02:06Tôi giòn dén đi đến trước cửa phòng Tống ảnh,
02:08dùng lực nhẹ nhất trong đời,
02:10chỉ chạm đầu ngón tay vào cửa một cái.
02:12Ký chủ, hãy gõ cho vang lên.
02:14Tôi gõ cửa theo phong cách mới,
02:16tiếng gõ chỉ người thông minh mới nghe được.
02:19Đột nhiên cửa mở.
02:20Tôi đối mặt với gương mặt mang chút buồn ngủ của Tống ảnh.
02:23Người thông minh, không phải, là cô ấy, em gái,
02:26có chuyện gì vậy?
02:28Ký chủ hãy trả lời, em muốn ngủ với chị.
02:31Tôi, ba chấm.
02:32Người phát minh ra cái hệ thống biến thái này,
02:34đề nghị tử hình.
02:36Em muốn, ngủ với chị.
02:38Tôi nghiến răng nói, giọng nhỏ như mũi kêu.
02:41Tống ảnh khẽ cười, chị nghe không rõ.
02:43Không có gì đâu.
02:45Ký chủ cần để Tống ảnh nghe rõ,
02:47nếu không sẽ nhận hình phạt điện giật.
02:49Tôi hít sâu một hơi, em muốn ngủ với chị.
02:52Em nói gì cơ?
02:53Em muốn ngủ với chị.
02:54À, chị không nghe rõ.
02:57Vừa nãy tiếng gõ cửa bé tí chị cũng nghe được.
02:59Sao đến lúc này chị lại điếc thế hả?
03:01Ký chủ chuẩn bị nhận điện giật.
03:03Trong cơn hoảng loạn, tôi hét lớn,
03:05em muốn ngủ với chị.
03:07Tống ảnh bật cười, nhìn gương mặt đỏ bừng của tôi
03:09rồi mời tôi vào phòng cô ấy.
03:11Tôi nằm trên giường Tống ảnh,
03:13trợn tròn mắt, không ngủ được,
03:15cũng không dám nhúc nhích.
03:17Vì một tay cô ấy đang đặt trên eo tôi,
03:19mang theo hơi ấm, khẽ ôm lấy tôi.
03:22Hơi thở cô ấy đều đạn,
03:23không lâu sau tay còn lại lại vòng lên cổ tôi,
03:26động tác ấy buộc tôi phải ôm lại.
03:28Hướng du,
03:29Tống ảnh lầm bầm,
03:31ôm tôi càng chặt hơn.
03:32Sáng hôm sau,
03:34tôi lào đảo bò dậy với cái đầu chóng váng,
03:36đôi mắt thâm quầng
03:37và tư thế ôm ấp không đứng đắn của tối qua
03:39vẫn còn in trên người.
03:40Em ngủ ngon không?
03:42Giọng Tống ảnh khàn khàn vì mới tỉnh,
03:44tựa người lười nhác vào đầu giường.
03:46Cô ấy mặc chiếc váy ngủ lụa màu rượu vang,
03:49dây áo trượt khỏi vai,
03:50dẫn ánh mắt tôi trượt xuống,
03:52vừa vặn thấy được lớp gen đen trên ngực cô ấy.
03:54Cái cảm giác như kiểu
03:55sau khi làm chuyện đó này là sao hả trời?
03:58Mời ký chủ nhìn chầm chầm dây áo của Tống ảnh trong 5 giây.
04:02Sự im lặng của tôi vang lên như sầm xét.
04:04Thất bại sẽ bị xử phạt,
04:06điện giật.
04:07Sự im lặng của tôi phát ra tiếng nổ long trời.
04:09Và trong tiếng xét ấy,
04:11ánh mắt tôi run run kéo xuống,
04:13dừng lại trên sợi dây mảnh ống ánh đó.
04:15Điện giật rất đau,
04:17tôi thử rồi.
04:18Hệ thống rất biến thái,
04:19tôi sớm phát hiện ra rồi.
04:21Còn ra Tống ảnh rất trắng,
04:22trắng đến trói mắt,
04:23tương phản với màu đỏ sẫm của dây áo.
04:26Sao hôm qua tôi không để ý nhỉ?
04:28Ký chủ là tôi đánh giá thấp mức độ biến thái của bạn rồi.
04:32Cút đi,
04:33tôi tuyệt vọng úp mặt vào gối.
04:35Vừa rồi trong phòng Tống ảnh,
04:36tiếng hệ thống,
04:37chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ vượt mức yêu cầu.
04:40Bạn đã nhìn dây áo 30 giây,
04:42làm tôi giật thoát.
04:44Xương quai xanh của Tống ảnh vẫn lên xuống theo nhịp thở nhẹ nhàng.
04:47Tôi run lên một cái rồi vội vã rời ánh mắt.
04:50Chị đẹp lắm à?
04:51Cô ấy khẽ cười.
04:53Tạm, tạm được.
04:54Tôi lặng lẽ lùi về sau.
04:56Tống ảnh đưa tay chạm nhẹ vào vành tay tôi,
04:58có vẻ chỗ chị hơi nóng nhỉ?
05:00Tay trượt xuống,
05:01nhẹ nhàng bóp tay tôi,
05:03em đỏ mặt rồi.
05:04Không sao đâu ký chủ,
05:06đời người rất ngắn thôi,
05:07tận hưởng đi nào.
05:08Trong giọng máy móc ấy,
05:10tôi nghe ra 120% là hả hê chế diễu.
05:13Có người từng hỏi tôi,
05:14có khi nào bạn muốn chết chưa?
05:16Từ giờ trở đi,
05:17câu trả lời của tôi sẽ là
05:19khi vào phòng người ta trộn đồ lót
05:21rồi bị chính chủ bắt tại trận.
05:23Vụ trộn xảy ra 10 tiếng trước,
05:25tôi đang nằm bẹp trên giường mình,
05:27tưởng như tắt thở.
05:28Tống ảnh gõ cửa,
05:29em gái,
05:30ăn sáng thôi.
05:31Ngồi ở bàn ăn,
05:32tôi nhắm mắt,
05:33cắn răng hoàn thành nhiệm vụ,
05:34múc cho tống ảnh một bát cháo.
05:36Ăn xong,
05:37tôi lại ngã vật lên giường.
05:39Tống ảnh lại gõ cửa,
05:40em gái,
05:41ăn chưa thôi.
05:42Ngồi ở bàn,
05:43trong đầu tôi toàn là
05:44tại sao con người phải ăn.
05:46Không thể tuyệt thực hết cho xong sao.
05:48Rồi tôi vô hồn hoàn thành nhiệm vụ
05:50gắp 3 cây mang tay cho tống ảnh.
05:52Đến tối,
05:54tôi chơ chơ xúc cơm trong bát.
05:55Ký chủ làm việc tiêu cực,
05:57mời nhận hình phạt.
05:58Nếu có thể,
05:59tốt nhất giật chết tôi luôn đi.
06:01Hình phạt,
06:01lèn vào phòng tống ảnh trộn một món đồ lót.
06:04Con mẹ nó,
06:05giật chết tôi còn đỡ hơn.
06:07Tôi năn nỉ hết lần này đến lần khác,
06:09hệ thống vẫn không chịu giật chết tôi.
06:11Khoác áo hoodie đen,
06:13thân hình tôi ẩn trong bóng tối.
06:14Tôi xác nhận lần cuối,
06:16thật sự không giật chết tôi.
06:17Qua dịp này rồi là hết cơ hội đó.
06:20Điện giật chỉ là hình phạt,
06:21dù đau cỡ nào cũng không chết được.
06:24Tôi nín thở,
06:25đợi lúc đêm khuya tống ảnh chìm vào giấc ngủ,
06:27rồi mở cửa phòng cô ấy.
06:29Cố giảm sự tồn tại của mình xuống thấp nhất,
06:31dựa vào trí nhớ đêm qua,
06:33tôi mò mẫm,
06:33là cái này hả?
06:35Đúng rồi ký chủ,
06:36cái ngăn kéo bên trái ấy.
06:38Tôi mở ngăn ra,
06:39thò tay vào lấy đại một thứ rồi chuẩn bị rời đi.
06:42Tách,
06:43đèn bật sáng,
06:44ánh sáng trắng dõi khắp phòng,
06:45tôi theo phản xạ nhắm mắt lại.
06:48Tống ảnh ngồi trên giường,
06:49đã đổi sang váy ngủ đen,
06:51khoác thêm lớp voan mỏng trong suốt trên vai,
06:53da thịt thấp thoáng.
06:54Cô ấy hơi hoảng,
06:56nhíu mày nhìn tôi,
06:57điện thoại trong tay như sẵn sàng gọi cảnh sát.
06:59Lâm,
07:00hướng dù.
07:01Ánh mắt lướt qua tôi,
07:03qua cái đầu tôi đang vùi vào áo,
07:04qua cánh tay đang giấu da sau
07:06và mẩu vải lộ da chưa kịp giấu kỹ.
07:09Nếu tôi nói tôi tới để ngủ với chị,
07:11chị tin không?
07:12Lợi dụng lúc nói chuyện che tiếng động,
07:14tôi nhét cuống cùng món đồ vào túi,
07:16đẩy ngăn kéo đóng lại.
07:18Tống ảnh nghiêng đầu,
07:19theo hướng cô ấy nhìn,
07:20tôi cũng thấy cánh cửa phòng mở toang.
07:22Tôi lao ra như vận động viên điền kinh,
07:24đập cửa đóng lại.
07:26Tống ảnh cuối đầu,
07:27nhìn tôi nằm sóng xoài dưới đất,
07:29người đây chữ luống cuống.
07:30Chỉ cần cô ấy nói một từ mang nghĩa phủ định thôi,
07:33là tôi sẽ.
07:34Quỳ súng cầu xin hệ thống giật chết tôi cho rồi.
07:37Thời gian trôi dài như một đời người,
07:39tôi tin.
07:40Lại đây.
07:41Tống ảnh nghiêng người,
07:42che bớt ánh đèn.
07:43Tôi ngước lên,
07:44ánh sáng bao lấy mái tóc cô ấy,
07:46lóe lên như hảo quang.
07:48Nhìn thoáng qua,
07:49đúng như thiên sứ.
07:50Tôi lăn lộn bò lên giường.
07:52Tống ảnh,
07:53tối nay tôi là đạo chích,
07:54nhưng khoảnh khắc này,
07:55chị là thần của tôi.
07:57Hù hù hù.
07:58Hướng du,
07:59cuối tuần này con rảnh không?
08:01Mẹ đưa con đi đặt may lễ phục nhé.
08:03Đứa con gái thất lạc 20 năm đã tìm được,
08:05nhà họ Tống chuẩn bị tổ chức một buổi tiệc lớn.
08:08Còn tôi,
08:09một người mang họ lâm suốt 20 năm,
08:11sẽ trở thành nhân vật chính của buổi tiệc.
08:14Dạ,
08:15tôi ngoan ngoãn đáp,
08:16định xã giao đôi câu rồi chuồn.
08:18Mời ký chủ tranh thủ dành xuất đi cùng cho Tống ảnh.
08:21Thôi được,
08:21quen rồi.
08:22Mẹ,
08:23hay là,
08:24cho chị đi cùng được không ạ?
08:26Mẹ Tống cười dịu dàng,
08:27phong thái tiểu thư quý tộc hiện rõ,
08:29được chứ?
08:30Con với Tống ảnh hòa hợp vậy sao?
08:32Ha ha ha,
08:33vâng,
08:33chị tốt lắm ạ.
08:35Mẹ Tống đột ngột có việc,
08:37lịch trình đặt may lễ phục chuyển thành Tống ảnh dẫn tôi đi.
08:40Âm mưu,
08:41chắc chắn là âm mưu.
08:42Ai cũng biết đặt may lễ phục phải đo số đo.
08:45Rất cụ thể,
08:46Tống ảnh nhìn thợ may trong bộ đồ công tác đang cầm thước dây,
08:50phẩy tay,
08:50tự mình cầm thước đẩy tôi vào phòng thử đồ.
08:53Cởi đồ,
08:53chị đo cho.
08:54Tôi nhụt trí,
08:56hay để người lúc nãy đo.
08:57Em chê chị đo không chuẩn.
08:59Tống ảnh rũ mắt xuống,
09:00tỏ vẻ đáng thương.
09:02Chị đo đi.
09:03Tôi đứng trước gương,
09:04nhìn trong gương phản chiếu đôi tay Tống ảnh đang di chuyển khắp người mình.
09:08Cô ấy làm như vô tình,
09:10đầu ngón tay thi thoảng lướt qua da tôi,
09:12mang theo cảm giác ngứa ngứa khó nói.
09:14Đo vòng eo,
09:15cô ấy cúi người,
09:17hơi thở như thổi nóng không khí quanh đó,
09:19theo từng nhịp xếp thước dây mà tỏa dần lên eo tôi.
09:22Hơi ấm lan ra,
09:23gom lại,
09:24rồi lại lan ra,
09:25khiến bầu không khí chật hẹp trong phòng nhuốm màu mờ ám.
09:28Mỗi cử động của Tống ảnh đều chậm rãi,
09:30như đang vút ve tôi bằng chính hơi thở của mình.
09:33Tôi đưa tay vội vàng vén tóc ra sau,
09:35cố che đôi tay bất thình lình nóng bừng lên.
09:38Lâm hứng du,
09:39em gầy rồi.
09:40Như được thả cho thở,
09:41tôi đáp,
09:42không,
09:42ảo giác của chị thôi.
09:44Tống ảnh cong mắt cười,
09:46không phủ nhận,
09:47ư nhì,
09:47chị với em mới quen vài ngày thôi mà.
09:50Trong buổi tiệc,
09:51cha Tống tuyên bố,
09:52Lâm hứng du,
09:53cũng là con gái của Tống Thiên tôi,
09:55con bé không khác gì Tống ảnh,
09:56từ nay con bé sẽ đổi sang họ Tống,
09:59Tống hứng du.
10:00Tôi cong môi,
10:01cười nhã nhặn theo đúng kiểu mẹ Tống dạy,
10:03nâng ly dự chúc mừng từng vị khách mặc vest hoặc lễ phục.
10:06Ký chủ chú ý,
10:08trong buổi tiệc này có người mang ý đồ xấu,
10:10tôi ngửa đầu,
10:11cố giữ mặt không đổi sắc,
10:12ai?
10:13Anh em họ Lý,
10:15tiểu thư nhà họ Tô,
10:16Tổng Giám Đốc Cố và Phu Nhân Cố,
10:18họ muốn làm gì?
10:20Xem bạn mất mặt,
10:21tôi,
10:22câm nín,
10:22chuyện kiểu này,
10:23nói ra làm gì chứ?
10:25Trong lòng tôi liên tục gào thét,
10:27nhưng bữa tiệc vẫn cứ dự qua dự lại.
10:29Tôi hơi cúi đầu,
10:30đáp lại lời khenh của bà Giang bằng câu,
10:32không dám,
10:33gì mới là người phong vận người người ạ,
10:35biểu hiện ra dáng non nớt nhưng lễ độ.
10:37Chờ đến khi bà ta quay đi,
10:39tôi liền lập tức quay đầu nhân mặt thật mạnh,
10:41dự đất mà uống dở thế này sao?
10:44Từ nhỏ đến giờ,
10:45tối nay là lần đầu tôi uống dự,
10:47cái vị cay sọc từ cổ họng trượt xuống dạ dày,
10:50khiến đầu tôi chóng váng.
10:51Tầm mắt bắt đầu nhòe dần,
10:53tôi ý thức được tình trạng bản thân thật sự không ổn,
10:55kiểu không chống đỡ nổi nữa.
10:57Tay tôi lúc xiết chặt lúc thả lòng,
10:59cố nhịn khó chịu,
11:00ngồi xuống sofa ở góc phòng.
11:02Ánh đèn trùm lộng lẫy sáng như ban ngày,
11:04trói đến hoa mắt.
11:06Tôi xoa thái dương,
11:07đè nén cảm giác buồn nôn
11:08và những biểu cảm ngoài nụ cười đoan trang.
11:10Tuy cái hệ thống kia đúng là rất thiếu đạo đức,
11:13nhưng ít nhất nó nói đúng một chuyện,
11:15quả thật có rất nhiều người chờ xem tôi mất mặt.
11:17Nhà họ Tống mang về một đứa trẻ lớn lên trong nghèo khó,
11:21để đứa trẻ đó trong một đêm vọt thẳng lên đầu cành biến thành phượng hoàng.
11:25Trong ấn tượng của tôi,
11:26người giàu sinh ra đã khắc hai chữ kiêu ngạo trong xương cốt.
11:29Những kẻ dựa vào xuất thân mà dễ dàng đi thẳng một đường rộng mở ấy,
11:32luôn khinh thường những kẻ nghèo sống trong căn nhà chưa đến trăm mét vuông,
11:36không học nổi trường quý tộc,
11:38vẫn cố liều mạng muốn tự mình tạo dựng một tương lai.
11:41Mà tôi, một người nghèo suốt 20 năm,
11:44chỉ vừa mới trở thành thiên kim nhà họ Tống,
11:46ngang hàng với họ.
11:47Vậy nên họ chỉ mong môi được chút bùn đất dính trên lông phượng của tôi,
11:51nhìn thấy quá khứ được cho là bẩn thiểu của tôi,
11:53rồi cười nhạo cho thỏa thích.
11:55Cơn men lại ập lên,
11:57suy nghĩ tôi mơ hồ,
11:58tâm trạng cũng theo đó mà tụt xuống.
12:00Thật là, cứ tưởng có hệ thống là tôi có thể hủy diệt tất cả mọi người chứ.
12:05Ai ngờ cuối cùng cái gì cũng phải tự mình đối phó.
12:08Tống tiểu thư, đôi mắt này,
12:10giống Tổng Giám đốc Tống thật.
12:11Không biết từ lúc nào,
12:13một người đàn ông trung niên bụng phễ xuất hiện bên cạnh tôi.
12:16Ngón tay ông ta đưa thẳng đến mặt tôi,
12:18hơi nghiêng người,
12:19mùi dự nồng nặc phả thẳng vào mũi.
12:21Cảm, cảm ơn.
12:23Tôi theo phản xạ muốn đẩy ông ta ra
12:25nhưng tay vừa chạm vào bộ vest của ông ta đã khượng lại.
12:28Giọng nói dự dàng của mẹ Tống như một cú đánh ngang tim tôi.
12:32Hướng du, mẹ biết chuyện này với con không dễ dàng.
12:35Nhưng con cũng không muốn để người ta nói
12:37con gái nhà họ Tống vì không lớn lên bên bố mẹ
12:39nên dính hơi hám nhà nghèo,
12:41hành xử thu tục đúng không?
12:43Đó là lời bà ấy nói với tôi trước khi dạy tôi lễ nghi.
12:46Tôi rụt tay lại,
12:47chỉ lùi sang một bên.
12:49Ấy, như này thì xa cách quá đó nha.
12:52Trong váng cùng những ràng buộc không được mất mặt,
12:54phải tao nhã,
12:55khiến tôi run dẩy nhìn thân thể ông ta rán lại gần mình.
12:58Hạ giọng, ông ta nói,
13:00miếng đất mà nhà họ Tống nhắm đó
13:02thật ra không cần bỏ 80 triệu.
13:04Tống tiểu thư chỉ cần đi cùng tôi một đêm,
13:06tôi sẽ dâng hai tay cho Tổng Giám đốc Tống ngay.
13:09Bàn tay kia sắp chạm vào eo tôi.
13:12Tôi nhắm mắt lại,
13:13gọi trong tuyệt vọng, hệ thống,
13:14làm sao bây giờ?
13:16Xin ký chủ cẩn thận hành.
13:18Ông muốn chết à?
13:19Cảm giác bẩn thiểu cùng sức nặng trên người tôi biến mất.
13:22Tôi bật mở mắt,
13:23thấy khuôn mặt nhờn bóng kia
13:24bị giày cao gót của Tống ảnh dẫm xuống nền.
13:27Ra dưới khóe mắt lão bị nén lại thành từng nếp,
13:30trên gò má loang máu,
13:31phía trên là gót giày đen mảnh của Tống ảnh.
13:34Như đang mơ,
13:35tôi nhìn Tống ảnh tát lão ta mấy cái trời ráng,
13:38túng cổ áo gầm lên.
13:39Tống ảnh rất đẹp, kiểu đẹp sắc xảo,
13:42trói mắt.
13:43Lần đầu gặp nhau,
13:44cô ấy ngồi cạnh bố mẹ Tống,
13:46cười duyên dáng một cách thoải mái.
13:47Tống ảnh không thích ngồi giả vờ đoan trang,
13:50chỉ cần ngồi xuống là sẽ chọn tư thế thoải mái
13:52để hơi dựa vào ghế.
13:53Nhưng khí chất lại quá tốt,
13:55tự nhiên, điềm đạm,
13:56như được thần thánh ban cho vẻ đẹp của nàng thơ.
13:59Dường như cô ấy làm gì,
14:00thế nào,
14:01cũng tót ra sự yêu kiều pha lẫn quý khí,
14:03như một mạch suối linh cảm chảy mãi không cạn.
14:07Nhưng lúc này,
14:08Tống ảnh chẳng thèm giữ ráng vẻ tiểu thư danh giá nào cả.
14:10Mỗi chữ nói đều vỡ ra vì giận dữ,
14:13ông chạm vào em ấy ở đâu.
14:15Ông dám chạm vào em ấy.
14:16Mọi người xung quanh dùng ánh mắt
14:18trao đổi ít nhất một vạn chữ,
14:20nhưng chẳng ai dám bước lên ngăn Tống ảnh.
14:22Đừng đến gần em ấy.
14:24Không thì tôi tự tay bẻ gãy ngón tay ông.
14:26Không, Tống ảnh lạnh như băng cảnh cáo,
14:28kéo cổ tay tôi ra khỏi bữa tiệc.
14:31Hương du, đừng sợ.
14:33Tống ảnh gọi tài xế.
14:34Trên xe, cô ấy ngồi ngay cạnh tôi.
14:37Tống ảnh không uống nhiều,
14:38trên người chỉ có chút mùi rượu nhẹ nhẹ,
14:40lẫn với hương nước hoa thanh mát,
14:42không ngọt quá,
14:43làm tim tôi đập nhanh chẳng hiểu vì sao.
14:45Vâng, tôi cúi đầu,
14:47tay vô thức bấm vào móng mình.
14:49Liệu Tống ảnh có chuyện gì không?
14:51Tôi nói thầm với hệ thống.
14:53Không chắc, đây không phải kịch bản gốc.
14:55Chị làm em sợ hả?
14:57Tống ảnh đã nguôi giận khá nhiều.
14:59Hãy cười hỏi,
15:00giống ráng vẻ trước kia.
15:02Không, tôi xiết tay mạnh hơn,
15:04tiếp tục nói với hệ thống,
15:05làm sao để giúp cô ấy.
15:07Không đề nghị bạn giúp Tống ảnh,
15:09xin hãy cẩn trọng.
15:10Không phải bảo tôi phải chinh phục cô ấy sao,
15:13giúp cô ấy chắc chắn tăng độ hảo cảm mà.
15:16Không kiến nghị bạn làm vậy,
15:18tại sao em chỉ trả lời chị một chữ?
15:20Tống ảnh đột nhiên lên tiếng,
15:22đúng lúc cắt ngang tiếng máy của hệ thống.
15:24Tôi hoàn hồn, hả?
15:26Khi em suy nghĩ là em chỉ đáp một chữ,
15:28em đang nghĩ gì?
15:29Tôi khựng lại,
15:31đúng là thói quen vô thức của tôi.
15:33Không, rồi vội bổ sung,
15:35không nghĩ gì.
15:36Tống ảnh ừ một tiếng,
15:38chị muốn biết.
15:39Tôi ngập ngừng một lúc,
15:40cắn môi,
15:40nghĩ xem chị dùng nước hoa gì,
15:42thơm lắm.
15:43Tống ảnh trả lời sang chuyện khác,
15:45không sao đâu,
15:46thế lực nhà họ Tống lớn hơn em nghĩ nhiều.
15:49Chị không sao.
15:50Em có hỏi cái đó đâu,
15:52chị muốn trả lời cái đó.
15:54Hả?
15:54Ờ, tôi không nói gì thêm,
15:57không với hệ thống,
15:58cũng không với Tống ảnh.
15:59Cô ấy cũng không thúc giục,
16:01chỉ im lặng ngồi cùng tôi,
16:03không khí chìm xuống cho đến tận bãi đỗ xe.
16:05Tống ảnh đưa tay vòng qua vai tôi,
16:08mở cửa bên phía tôi.
16:09Đến rồi.
16:10Tôi tháo dây an toàn,
16:12bước xuống,
16:12và khụy một cái vì chưa quen giày cao gót.
16:15Cẩn thận,
16:16Tống ảnh đỡ tôi.
16:17Nhờ lực nghiêng người,
16:18cô ấy cúi xuống gần hơn,
16:20khẽ nói,
16:21nước hoa là lục thần.
16:22Em không ngửi ra à?
16:23Ai ngờ được là người giàu lại xịt lục thần chứ?
16:26Chúc mừng ký chủ đạt thành tựu,
16:28cùng Tống ảnh trung dường ba lần.
16:30Phần thưởng,
16:31tập đoàn họ lưu phá sản.
16:33Đôi,
16:33cái này đối với nó đúng là chẳng có gì khó.
16:36Hương Du,
16:37em từng đi công viên trò chơi chưa?
16:39Trong bữa sáng,
16:40hiếm hoi hệ thống không bắt tôi gắp đồ cho Tống ảnh.
16:43Tôi còn đang tận hưởng sự tự do hiếm thấy thì cô ấy đã hỏi.
16:47Chưa,
16:47chưa từng.
16:48Chị dẫn em đi.
16:49Không cần đâu,
16:50em 20 tuổi rồi.
16:52Chị muốn đi,
16:53em đi cùng chị nhé.
16:55Tôi không nghĩ Tống ảnh tự nhiên muốn đi chơi,
16:57cũng không thích nhận những thiệt ý không rõ nguyên nhân.
17:00Đang định từ chối thì cô ấy lại bày ra biểu cảm ủy khuất giống hệt hôn đo quần áo.
17:05Em thấy chị phiền lắm đúng không?
17:07Không muốn đi chơi với chị à?
17:08Đi.
17:09Xin ký chủ hoàn thành nhiệm vụ cùng Tống ảnh chơi nhà ma.
17:13Thì ra hệ thống cũng biết giao nhiệm vụ cực kỳ bình thường,
17:16bình thường đến tột cùng,
17:17tột cùng bình thường như thế này.
17:19Với tấm lòng biết ơn hiếm có,
17:21tôi kéo tay Tống ảnh.
17:23Chị ơi,
17:23em muốn chơi cái này.
17:25Cô ấy đội cái mũ loài loài vừa bắn bóng chúng được lên đầu tôi.
17:28Ừ.
17:29Trong bóng tối chỉ có vài lọn sáng mờ mờ,
17:32tôi mặt không cảm xúc nhìn nhân viên hóa trang lướt qua.
17:34Xin ký chủ ôm chặt Tống ảnh và nói
17:37Hú hú hú em sợ quá.
17:38Ha ha,
17:39tôi đoán thế nào nó cũng giao nhiệm vụ này mà.
17:42Hú hú hú,
17:43em sợ quá.
17:44Tôi nhắm mắt,
17:45cắn răng,
17:46răng tay ôm chặt Tống ảnh.
17:47Cơ thể cô ấy hình như cứng lại một giây,
17:50rồi giọng dịu xuống,
17:51em đừng sợ.
17:52Ký chủ lên giọng là cô ấy nghe ra ký chủ đang cố nhịn cười đấy.
17:56Xin ký chủ nắm tay Tống ảnh đến khi ra khỏi nhà ma.
17:59Tôi nhắm mắt lần hai,
18:01cắn răng lần nữa,
18:02rồi lách người sang bên cô ấy,
18:03chị,
18:04chị nắm tay em.
18:06Tống ảnh ừ,
18:07bàn tay ấm áp chỉnh góc độ,
18:08nhẹ nhàng luồn vào giữa ngón tôi,
18:10rồi đan chặt,
18:1110 ngón dao nhau.
18:12Tôi nghiến răng từng chữ hỏi hệ thống,
18:14nhất,
18:15định,
18:15phải,
18:16ư,
18:16thế,
18:17này,
18:17sao?
18:18Bạn đoán đúng rồi,
18:19chúc mừng ký chủ.
18:21Phần thường,
18:22bạn hãy tìm cơ hội hôn Tống ảnh một cái.
18:24Tìm cơ hội cái gì mà tìm cơ hội?
18:27Mọi điều đều có thể xảy ra,
18:29xin ký chủ hãy tin vào bản thân nhé,
18:31phải tự tin lên đó nha.
18:32Mấy cái trợ từ cuối câu của nó làm tôi thấy buồn nôn thật sự.
18:36Quả nhiên,
18:37đời không phải phim thần tượng.
18:39Tôi đã giả vờ ngã 800 lần,
18:41đổi đủ mọi góc độ,
18:42mà không lần nào tình cờ giống mấy cảnh nam nữ chính té rồi hôn nhau trong phim cả.
18:46Tống ảnh lại đỡ tôi lần nữa,
18:48tay vẫn nắm chặt tay tôi không buông.
18:50Tôi nghiến răng nghiến lợi,
18:51cố nặn ra nụ cười ngọt hơn đường phổi.
18:53Chị, chắc hôm nay chân em không được tốt.
18:56Ánh sáng lướt qua,
18:57tôi thấy khóe môi Tống ảnh cong thành một đường,
19:00hơi ngượng ngùng.
19:01Em nên cẩn thận thì hơn.
19:03Cảm ơn,
19:04em sẽ cố.
19:05Tôi thật sự muốn cảm ơn,
19:06bằng nước mắt.
19:08Hệ thống,
19:08nếu không hoàn thành phần thưởng thì có hình phạt gì không?
19:11Giật điện à,
19:13ký chủ có quyền từ chối nhận thưởng.
19:15Sao không nói sớm?
19:16Tự cô không hỏi mà.
19:18Ai đó tử hình cái hệ thống này giúp tôi đi,
19:20không đùa đâu.
19:21Cô thật sự không muốn hôn Tống ảnh sao?
19:24Tôi liếm một miếng kem,
19:26im lặng một hồi rồi nhỏ rộng,
19:27cũng,
19:28được.
19:29Vậy xin ký chủ hoàn thành nhiệm vụ,
19:31tìm cơ hội hôn Tống ảnh một cái.
19:33Nhắc nhở nhẹ,
19:34nhiệm vụ không hoàn thành sẽ bị giật điện nhé.
19:36Tôi hỏi thăm tổ tiên dòng họ của hệ thống 800 lần.
19:40Sau khi cân nhắc cẩn thận,
19:41lý trí,
19:42đầy đủ,
19:43tôi quyết định đi chơi tàu lượn.
19:44Dù gì cũng bị giật điện rồi,
19:46không bằng trước đó vui cho sướng.
19:48Tôi và Tống ảnh ngồi cạnh nhau.
19:50Nhân viên kiểm tra đai an toàn xong,
19:52tiếng máy móc chuyển động vang lên.
19:54Tàu lượn dừng vài giây trên đỉnh cao nhất,
19:56rồi lao xuống.
19:58Cảm giác mất trọng lực bao lấy toàn thân.
20:00À à à à à à tôi gào lên.
20:02Tống ảnh,
20:03chơi nữa không?
20:04Ừ.
20:05À à à à à à.
20:06Chơi nữa?
20:07Ừ.
20:08À à à à à à.
20:10Tôi kéo Tống ảnh chơi 7 vòng.
20:12Cô ấy vẫn cười được,
20:13còn phải đỡ tôi vì chân mềm nhũng,
20:15đứng không vững.
20:17La nhiều quá,
20:18cổ họng tôi khàn đặc,
20:19chị muốn chơi gì?
20:20Em đi với chị.
20:21Tống ảnh nghĩ một chút rồi
20:22dắt tôi đến khu xếp hàng
20:24của vòng xoay ngựa gỗ.
20:25Cô ấy cưỡi lên một con ngựa nhựa trắng xấu tệ,
20:28quay đầu lại nói gì đó với tôi.
20:30Xung quanh không ồn,
20:31nói chuyện bình thường không có vấn đề,
20:33nhưng tôi lại chẳng nghe rõ.
20:35Chỉ thấy môi cô ấy mấp máy mơ hồ.
20:37Hả?
20:38Tống ảnh lấp liếm,
20:39không có gì,
20:40em không nghe thấy.
20:42Tống ảnh vén tóc,
20:43cuối đầu che đi vẻ mặt tôi không hiểu được,
20:45không sao.
20:46Trời tối rồi,
20:48đứng sau hàng người dài răng rạc lên vòng đu quay,
20:50tống ảnh hỏi,
20:51em không định làm gì sao?
20:53Chúng ta sắp về rồi.
20:55Nhiệm vụ hôn tống ảnh hết hạn trước khi rời công viên,
20:58quá hạn xem như thất bại.
21:00Tôi lắc đầu,
21:01còn phải làm gì nữa à?
21:03Em chơi rất vui,
21:04cảm ơn chị.
21:05Chưa từng có ai đưa tôi đến chỗ như thế này.
21:07Từ trước đến giờ,
21:08chưa từng.
21:09Tống ảnh bình thản,
21:11phải là chị cảm ơn em đã chịu đi cùng.
21:13Chúng tôi xếp hàng chờ vòng đu quay.
21:16Bảng quảng cáo nói đây là vòng đu quay cao nhất thành phố.
21:19Cabin khi lên tới đỉnh sẽ dừng 15 giây,
21:21nhìn được toàn cảnh phồn hòa.
21:23Ban đêm là điểm nhấn,
21:24ánh đèn như sao dưới đất,
21:26rực rỡ đủ màu,
21:27cùng bầu trời đêm vẽ nên một đường nét tuyệt đẹp.
21:30Tôi đứng đến mỏi chân mới được bước vào cabin
21:32bằng gần như toàn bộ là kính.
21:34Tống ảnh ngồi đối diện tôi,
21:35lặng lẽ hỏa vào sắc đêm.
21:37Một ngọn đèn vàng nhỏ trên trần tỏa ánh sáng
21:39ấm áp phủ lên người cô ấy.
21:41Ngoài cửa kính là bầu trời đen đặc,
21:43chuyển động chậm dãi theo vòng quay,
21:45trăng cong chiếu một vệt sáng bạc.
21:47Không biết diễn tả sao,
21:49yên bình, đẹp, nhưng hơi xa cách.
21:51Có lẽ vì hệ thống cứu thì thầm bên tai,
21:54trong đầu tôi thoáng hiện ra ý nghĩ kinh hoàng,
21:56tôi phải hôn tống ảnh.
21:58Cabin dừng lại,
21:59đúng lúc ấy,
22:00tống ảnh chụp lấy cổ tay tôi,
22:01chân cô ấy trống lên tấm kính sau lưng tôi,
22:04tay kia ôm sau đầu tôi.
22:06Rồi chúng tôi thật sự làm vậy,
22:08chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ.
22:10Tiếng hệ thống mơ hồ vang lên.
22:12Tôi dựa vào người tống ảnh,
22:14thở gấp,
22:15nhiệt độ mờ ám của cô ấy kề sát,
22:17còn lau khóe miệng tôi.
22:19Kỳ lạ ở chỗ,
22:20tôi không hề bài xích đầu lưỡi nóng ấm linh hoạt của cô ấy,
22:23còn học theo bản năng đáp lại,
22:25giống như, giống như chúng tôi đã từng,
22:27làm vậy vô số lần.
22:28Đã phát phần thường,
22:29một thẻ xóa trí nhớ,
22:31xin ký chủ chọn đối tượng dùng thẻ.
22:34Không trần trừ, tôi hét, tống ảnh.
22:36Hệ thống ơi, bạn tôi ơi,
22:38bạn chính là anh hùng chân chính.
22:40Chúng tôi về nhà bình an,
22:42tắm rửa bình an,
22:43lên giường bình an.
22:44Trong suốt quá trình,
22:45tôi chỉ đôi lúc nhớ lại vài mảnh vụn.
22:47Đối mặt với tống ảnh đã mất ký ức,
22:49tôi bình tĩnh đến mức đáng sợ.
22:5220 năm hành thiện tích đức của tôi,
22:54dùng vào đây là vừa.
22:55Tục ngữ nói rất đúng,
22:56thuyền tới đầu cầu át, chìm.
22:59Khó khăn luôn nhiều hơn cách giải quyết,
23:01tè bậy giữa đường chỉ là chuyện vật,
23:03chuyện chết vì xấu hổ thực sự phải xem tôi đây.
23:06Anh cả nhà họ tống,
23:07tống xuyên,
23:08hôm nay về nước.
23:09Tôi và tống ảnh phải cùng đi với nhà họ tống
23:11để đón anh ta.
23:12Đối với người anh cả tương lai
23:14sẽ khiến tôi thê thảm này.
23:16Tôi chẳng có chút thiện cảm nào,
23:17còn muốn viện cớ ốm để không đi.
23:19Nhưng mẹ tống rất kiên quyết.
23:21So với tôi,
23:22bà ấy hiển nhiên coi trọng người thừa kế tương lai
23:24nhà họ tống hơn.
23:26Hơn toàn cảnh thân tình của ba mẹ tống và tống xuyên,
23:29tôi cười đến méo cả miệng,
23:31cuối cùng mới trở về phòng.
23:33Nằm xuống chiếc giường,
23:34cả người mềm nhũng,
23:35đầu óc tôi dối như tơ.
23:37Hay là sau này đừng ở cùng ba mẹ tống nữa?
23:39Tôi không thích ép mình hòa vào tình cảm máu mủ của người khác.
23:43Mệt mà chẳng được gì.
23:45Đang nghĩ nên kiếm lý do gì tự nhiên nhất
23:47thì tống ảnh gõ cửa,
23:48xuống nói chuyện chút không?
23:50Ờ, được.
23:51Phòng khách,
23:52tống xuyên đang nói chuyện xưa với tống ảnh,
23:54rồi chuyển sang tôi, hướng du sao không nói gì.
23:57Không sao đâu,
23:58người một nhà cả,
23:59cứ thoải mái.
24:00Mẹ tống cười khuyến khích tôi nói chuyện nhiều hơn.
24:03Thực ra là vì hôm qua tôi la quá trời
24:05ở tàu lượn nên khàn giọng,
24:07không muốn nói.
24:07Tôi ho vài tiếng rồi mở miệng chậm rãi,
24:10em ít nói,
24:11mọi người nói,
24:12là được.
24:13Một đêm trôi qua,
24:14giọng tôi còn khàn hơn,
24:16phát âm mơ hồ.
24:17Thêm vào đó đêm qua tôi mơ thấy mình với tống ảnh hôn nhau
24:20trong góc sân trường,
24:21tỉnh dậy thì mất ngủ luôn.
24:22Nói ngắn gọn,
24:23tôi hiện tại ngồi tựa sofa,
24:25nhìn rất,
24:26tàn tạ.
24:27Ánh mắt tống xuyên đảo qua tôi rồi sang tống ảnh,
24:29cuối cùng như bừng tỉnh,
24:31em gái ra tay nhanh thật.
24:32Hướng du cũng,
24:33vất vả rồi,
24:34chứ em gái đương nhiên là chỉ tống ảnh.
24:37Tôi thiếu ngủ,
24:38đầu óc chậm gấp ba bình thường.
24:40Chưa kịp hiểu câu đó,
24:41mẹ tống đã ho một tiếng,
24:43kéo tống ảnh đi.
24:44Ba tống nghiêm mặt,
24:45tống ảnh nó,
24:46hướng du con,
24:47hai đứa thật sự.
24:49Ông thở dài nặng nề,
24:50thôi,
24:51đừng gây động tĩnh quá lớn,
24:52ba không muốn cả thế giới đều biết.
24:55Tống xuyên ảnh một tiếng,
24:56ba thoáng chút đi,
24:58chuyện này đâu phải mình đổi được,
24:59mấy năm trước tổng giám đốc sơ
25:01còn dọn ra nước ngoài
25:02với người yêu của cô ấy đấy thôi.
25:04Ba tống mím môi,
25:05nhưng tụi nó lạ,
25:07không có quan hệ huyết thống,
25:08chút nữa em gái về,
25:10xem nó muốn gì,
25:11công khai hay không,
25:12tùy nó thôi.
25:14Hả,
25:15động tĩnh gì,
25:16người yêu gì,
25:17công khai gì,
25:18tôi với tống ảnh làm cái gì
25:19khiến mấy người này kích động vậy.
25:21Có lẽ cha mẹ tống cũng khá thoáng,
25:23hoặc họ vốn chẳng coi trọng
25:25hai đứa con gái chẳng liên quan gì
25:26đến việc thừa kế tài sản,
25:28nên họ,
25:29chấp nhận.
25:30Nhưng vấn đề là,
25:31tôi với tống ảnh chưa từng yêu nhau nha,
25:33mọi người đang chấp nhận cái gì vậy.
25:36Chúc mừng ký chủ đạt thành tựu giai đoạn
25:38khiến nhà họ tống chấp nhận
25:39mối quan hệ của hai người.
25:41Phần thường,
25:41thật sự yêu đương với tống ảnh,
25:43được cha mẹ hai bên ủng hộ.
25:45Tôi đã khôn hơn,
25:46không nhận thưởng.
25:47Hơn nữa bố mẹ ruột của tống ảnh
25:49còn chưa biết mà.
25:51Đừng quan tâm tiểu tiết,
25:52ký chủ đã từ chối chân thành.
25:54Vậy tôi,
25:55đại phát từ bi,
25:56biến yêu đương với tống ảnh
25:57thành nhiệm vụ nhé.
25:58Để ngăn thế giới bị phá hoại,
26:00để bảo vệ hòa bình thế giới,
26:02hệ thống đầy khả ái
26:03và ngây ngất lòng người,
26:04chính là tôi đây.
26:05Ai đó lấy cho tôi con dao,
26:07tôi muốn xử cái hệ thống này.
26:09Quan hệ giữa tôi và tống ảnh
26:11có chút gượng gạo.
26:12Tôi đề nghị dọn ra ngoài sống.
26:14Cô ấy khẽ nhíu mày,
26:15vẻ khó chịu thoáng qua rồi biến mất.
26:18Một người đàn ông mặc vest cười
26:19kiểu thương nghiệp mở cửa,
26:21dẫn tôi vào nhà,
26:22thao thao bất tuyệt giới thiệu
26:23cấu trúc từng phòng,
26:24giúp phân biệt đâu là chị Trương,
26:26đâu là chị Lý,
26:27hai bảo mẫu.
26:28Theo yêu cầu của tôi,
26:30cha tống cho tôi một căn biệt thự nhỏ,
26:32không sang trọng nhưng rất ấm cúng.
26:34Tôi không thích nhà không có hơi người,
26:36không gian chống trải sinh ra sự cô độc
26:38mà chẳng nội thất nào lấp được.
26:40Tôi đuổi họ ra,
26:41xà nước ngâm mình trong bồn,
26:42hơi nóng phủ lên da thịt.
26:45Tôi thở ra nhẹ,
26:46ký chủ mệt sao.
26:47Tôi nằm trong bồn,
26:49ừ,
26:49nghỉ cho tôi ba ngày.
26:50Ba ngày sau tôi làm nhiệm vụ.
26:52Được mà,
26:53ký chủ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
26:55Không biết có phải ảo giác không,
26:57nhưng từ hôm tống ảnh
26:58dẫm lên tên đàn ông dầu mỡ kia,
27:00sau khi tôi chê hệ thống vô nhân tính,
27:02nó hình như không còn lạnh như trước.
27:05Xin ký chủ bám theo tống ảnh về nhà cô ấy.
27:07À,
27:08thì ra nó ủ mưu lớn.
27:10Ngồi trồm hỗn trong bồn cây khuôn viên nhà tống ảnh,
27:12tôi nếp sau lá,
27:14dình cô ấy.
27:15Ký chủ hành vi lén lút,
27:16vô cùng dơ giấy,
27:18đạt thành tựu,
27:19biến thái,
27:20tặng,
27:20thẻ bất tỉnh,
27:21thẻ tăng sức mạnh,
27:22thẻ xóa dấu vết,
27:23thẻ nhà tù.
27:24Tấn công,
27:25bỏ trốn,
27:26vào tù combo một gói.
27:28Cái con hệ thống này chú đáo ghê.
27:30Tôi rất thích làm nhiệm vụ,
27:34hi hi, ký chủ quá khen.
27:36Tôi cầm nín.
27:37À,
27:38ký chủ nhìn hướng 9 giờ,
27:40có người còn lén lút hơn cả ký chủ.
27:42Nói giảm nói tránh đi không được hả cái con hệ thống này.
27:45Nói vậy ký chủ mới ngầu,
27:47ngầu bà nội cha mày.
27:49Không thèm để ý,
27:50tôi nhìn sang trái.
27:51Một gã đàn ông béo phỉ,
27:53bộ vest nhăn nhúm,
27:54khí chất dầu mỡ quen quen.
27:56Hệ thống,
27:57thấy,
27:57hắn trông quen không?
27:59Quả thật rất giống ký chủ,
28:00nhưng ký chủ đừng tự ti nhé.
28:02Tôi,
28:02ai cho tôi biết,
28:04giết hệ thống của ở tù không vậy?
28:06Đã tra được thông tin,
28:07hệ thống đọc một loạt lời thoại như trong tiểu thuyết,
28:10người đàn ông tên Lưu Kiến Phi
28:11đang cầm dao gọt trái cây rẻ tiền theo dõi một phụ nữ,
28:14tên Tống Ảnh.
28:15Từng bị cô ấy đánh như tử tại một buổi tiệc,
28:18nay muốn trả thù.
28:19Phụ nữ,
28:20cô đang đùa với lửa,
28:21hắn nhức môi,
28:22giọng trầm,
28:23ánh mắt chứa ba phần dữ cợt ba phần lạnh lùng.
28:26Tại buổi tiệc đón tôi về nhà họ Tống,
28:28hắn bị Tống Ảnh đánh.
28:30Ehem,
28:31lại bị ký chủ đoán trúng rồi.
28:33Tập đoàn lưu thị phá sản cũng là của hắn đó,
28:35trùng hợp ghê không?
28:37Phần thường hệ thống thiết kế riêng cho ký chủ,
28:39cũng vừa khéo có thể giúp xử hắn và cho hắn,
28:41kẻ có hơn chục bồ nhí dù đã có vợ,
28:44vào tù.
28:45Thật trùng hợp nha,
28:46xuyên phận đúng là kỳ diệu.
28:48Không nhất thiết phải ám chỉ rõ như vậy đâu,
28:51ủa ký chủ,
28:52ám chỉ gì?
28:53Hệ thống không hiểu.
28:55Hệ thống đã khổ tâm đến vậy,
28:56tôi cũng nên chăm sóc tên dê sồn kia,
28:59thuận theo ý trời thôi.
29:00Kích hoạt toàn bộ thẻ,
29:02kích hoạt kích hoạt kích hoạt,
29:04còn nữa,
29:05cái này,
29:05ký chủ cố lên,
29:07hôm nay không đánh hắn ra phân,
29:09không làm hệ thống nữa.
29:10Hệ thống đã gửi hết chứng cứ hắn
29:12quấy dối phụ nữ cho cảnh sát,
29:14báo án ẩn danh,
29:15hắn sớm muộn gì cũng ngồi tù,
29:17tôi phủi bụi trên tay,
29:18nhổ bãi nước bọt,
29:20tỉ.
29:20Ký chủ tuyệt vời,
29:22ký chủ xoái quá,
29:23ký chủ nhổ bãi nước bọt
29:25rung động trời đất,
29:26vong ân bội nghĩa,
29:27đạo đức sụp đổ,
29:28dễ thương chết đi được.
29:29À à ai đó cho tôi hỏi,
29:31hệ thống thì có cho vào
29:32viện thần kinh được không?
29:34Tôi vừa quay đầu định lương thì,
29:36chạm ngay ánh mắt tống ảnh
29:37đang đứng cạnh đường,
29:38mỉm cười.
29:39Chết tiệt,
29:40cô ấy đứng đó từ bao giờ,
29:42tôi chưa kịp xóa dấu vết,
29:44cũng không biết cô ấy đứng xem bao lâu,
29:46tống ảnh không tỏ ra sợ hãi,
29:47không gọi cảnh sát,
29:49cũng không trách móc.
29:50Chỉ nói,
29:51áo em bẩn rồi,
29:53đến nhà chị thay cái mới nhé.
29:55Không,
29:56không cần,
29:56em về nhà mình thay.
29:58Tôi hỏi thầm trong đầu,
29:59hệ thống,
30:00nếu giờ dùng thẻ xóa dấu vết
30:01thì tống ảnh còn nhớ không?
30:03Thẻ xóa dấu vết
30:04chỉ xóa vật chứng như camera,
30:06máu,
30:07không xóa ký ức.
30:08Nhưng tôi có nhiệm vụ này,
30:10hoàn thành sẽ được một thẻ mất trí nhớ.
30:12Nhiệm vụ gì?
30:13Cưỡng hôn tống ảnh,
30:15ba lần.
30:16Cân đo lợi hại,
30:17tôi bước tới,
30:18ôm cổ cô ấy,
30:19kiếng chân,
30:20một,
30:21hai,
30:21ba.
30:22Tống ảnh rất ngoan,
30:23không còn dữ dội như trên vòng đu quay,
30:25chỉ nhắm mắt,
30:26như đang chờ tôi hôn để lấy thẻ mất trí nhớ vậy.
30:29Phần thưởng đã phát,
30:30có dùng lên tống ảnh không?
30:32Có.
30:33Tống ảnh đã quên việc ký chủ đánh Lưu Kiến Phi
30:35và cưỡng hôn mình.
30:37Lập tức,
30:37cô ấy tự nhiên nói lại,
30:39áo em bẩn rồi,
30:40đến nhà chị thay nhé.
30:41Lần này,
30:42tống ảnh kéo tôi vào nhà,
30:44không cho tôi từ chối.
30:45Ngồi trên ghế,
30:46bên cạnh là bộ quần áo cô ấy đưa cho,
30:49đúng sai tôi.
30:50Tôi chậm chậm kéo áo hoodie lên,
30:52ký chủ sao không cười,
30:54không vui sao.
30:55Tôi lau mặt đang nóng như sốt,
30:57tôi muốn kêu gọi hỗ trợ từ thiện,
30:59mua 8 cân bông gòn nhét vào miệng hệ thống cho nó câm luôn.
31:02Bị hệ thống rục không ngừng,
31:03tôi hẹn nhà hàng.
31:05Xin ký chủ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ,
31:07tỏ tình với tống ảnh.
31:09Các người bán thẻ mất trí nhớ riêng không?
31:11Đạt thành tựu,
31:12ngủ chung 100 lần hoặc hôn 50 lần sẽ được thẻ mất trí nhớ.
31:16Ngủ 4 lần,
31:17hôn 4 lần.
31:18Oa,
31:19tôi đã hoàn thành được 4% và 8% rồi,
31:22tôi giỏi quá.
31:23Khoan,
31:23tôi bị cái con nhỏ hệ thống nhiễm rồi,
31:26chỉ cần nói thích hoặc yêu là tính hoàn thành hả?
31:28Tỏ tình là cột mốc quan trọng,
31:30không thể sơ sài như vậy.
31:32Tôi mở điện thoại,
31:34gõ tìm kiếm,
31:35mượn lời người khác được không?
31:36Oa,
31:37ký chủ mở mang đầu óc rồi.
31:39Nhớ chọn câu lãng mạn nhé,
31:41để đó cho tôi.
31:42Quyết định rồi chính là cái này,
31:44lời cưa gái xến sẫm.
31:46Thật ra mà nói,
31:47từ ngày tôi đặt nhà hàng,
31:48tống ảnh đã có gì đó không đúng lắm.
31:50Tôi gọi điện cho trợ lý của cô ấy,
31:52vì muốn tạo bất ngờ mà không làm ảnh hưởng lịch trình,
31:55làm phiên trị,
31:56tống tổng có chống lịch vào thứ 7 không ạ?
31:59Xin chờ một chút,
32:00tống tổng sau 6 giờ tối thì không có lịch nữa.
32:03Vâng,
32:03cảm ơn chị.
32:05Tôi vừa định đặt nhà hàng cho 7 giờ tối thứ 7
32:07thì tống ảnh gọi tới.
32:09Giọng cô ấy vội vàng,
32:10mang theo chút bực bội bị đè nén,
32:12hướng du,
32:13chủ nhật được không?
32:14Thứ 7 chị bận.
32:15Tôi còn chưa kịp ngạc nhiên vì bất ngờ bị lộ
32:18thì cô ấy lại thêm một câu,
32:19chủ nhật đi,
32:20ngoan,
32:21thứ 7 chị có việc rồi.
32:22Bữa tối bất ngờ đã bị cô ấy biết,
32:25mà tôi lại không muốn làm trễ lịch cô ấy.
32:27Được,
32:27vậy em đặt 7 giờ tối chủ nhật nhé,
32:30mời chị ăn một bữa.
32:31Ừ,
32:32cô ấy khúc máy.
32:33Nhà hàng tôi đặt nằm trên tầng cao nhất,
32:36vị trí cạnh cửa sổ lớn nhìn được toàn cảnh đêm.
32:38Để tăng đẳng cấp,
32:39trên bàn còn đặt mấy cây nến.
32:41Tống ảnh ngồi đối diện tôi,
32:43mắt cong cong như đang cười.
32:45Mơ hồ,
32:46tôi lại nhớ về cái hôn trong cabin vòng đu quay ngày đó.
32:49Bóng tối,
32:50ánh huỳnh quang phía sau cô ấy,
32:52ánh nến ấm áp,
32:53gương mặt không thay đổi chút nào của cô ấy đan vào nhau,
32:55tạo ra cảm giác mơ hồ như cũ.
32:58Tống ảnh,
32:59tôi khẽ gọi,
33:00cô ấy ngẩn lên,
33:01đôi mắt đẹp nhìn về phía tôi,
33:03như một mùa xuân đầy hương cỏ đang nhìn tôi vậy.
33:06Chị đoán xem em mới mua cái đồng hồ gì?
33:08Mùa xuân khựng lại,
33:09là chiếc đồng hồ trung tình với em.
33:11Tôi không hề do dự mà dùng giọng bong bóng mình vừa học.
33:15Lông mày của tống ảnh giật giật hai cái,
33:17biểu cảm vốn vô cùng hoàn hảo bỗng sụp đổ.
33:20Hệ thống thì gào đến vỡ rộng,
33:22trong chóp mắt cả thế giới gà bay chó chạy.
33:24Phản ứng hôm đó của tống ảnh hình như đã vượt xa mức nhận một lời tỏ tình,
33:28thậm chí vượt xa mức tiếp nhận một lời tỏ tình xến xúa.
33:31Dù tôi cảm thấy giọng bong bóng của mình không đến nỗi gây chết người,
33:35nhưng tôi đọc không ra cảm xúc của cô ấy,
33:37suốt cả tối.
33:39Tiệc rượu rõ ràng tôi bảo Tống Xuyên đi,
33:41mẹ nó.
33:42Tống ảnh lầm bầm nhỏ xíu,
33:44rồi lập tức kéo tôi đi.
33:45Ờ,
33:46đợi đã,
33:46chúng ta còn chưa ăn.
33:48Không ăn nữa,
33:49đi khách sạn.
33:50Ơ ơ ơ,
33:51tôi ơ ngẹn mãi trong họng,
33:53hồi lâu mới thoát ra được.
33:54Lát nữa hãy biểu diễn giọng bong bóng của em,
33:57giờ đi với tôi trước đã.
33:59Tôi,
33:59chấm hỏi,
34:00chấm hỏi.
34:01Ngồi trên chiếc giường lớn trong khách sạn,
34:03tôi ngơ ngác chờ tống ảnh tắm xong.
34:05Không khí quanh tôi nóng lên,
34:07đầu óc như chóng váng.
34:08Tôi nới lỏng mấy nút áo sơ mi của mình.
34:11Vậy,
34:12tống ảnh là đồng ý lời tỏ tình của tôi rồi à tôi nhỏ giọng hỏi hệ thống,
34:16không hiểu sao cảm thấy mình đang lầm bầm lúc đang say.
34:19Đúng vậy,
34:20chúc mừng ký chủ.
34:21Thưởng cho bạn một lá thẻ vô dụng nhưng buộc phải dùng ngay.
34:24Tôi không biết mình bị gì,
34:26như có một que diêm đang chạy loạn trong người,
34:28ngọn lửa nóng bỏng quẹt qua tim,
34:30để lại từng câu thơ mơ hồ.
34:32Tôi kẹp chân lại theo bản năng,
34:34vậy,
34:34bây giờ cô ấy muốn,
34:35với tôi.
34:37Ký chủ dùng thẻ ngay lập tức đi,
34:39dù chưa biết thẻ phần thưởng kia có tác dụng gì,
34:41nhưng theo quán tính tôi la lên,
34:43dùng.
34:44Lý trí mơ hồ dần,
34:45tôi nằm xuống,
34:46cơ thể cọ vào ga giường tạo thành những nếp nhăn lộn sộn.
34:49Cảm giác khó chịu giảm bớt khi hệ thống nói đã dùng,
34:52nhưng vẫn còn nồng đậm.
34:54Mơ màng,
34:55tôi cảm thấy đôi môi mắt lạnh của tống ảnh chạm lên khóe môi tôi,
34:58không mang chút rục ý,
34:59ngược lại giống như đang trấn an tôi.
35:01Cơ thể còn động hơi ấm sau khi tắm của cô ấy áp sát lại,
35:05nhưng có lẽ tôi quá nóng rồi,
35:07nên lúc này cảm giác như cô ấy là khối băng giải nhiệt.
35:10Mấy cái cúc áo tôi loay hoay mãi không mở được thì tống ảnh chỉ cần khẽ bấm,
35:14đầu ngón tay linh hoạt đôi lúc nhẹ nhàng quét qua ngực tôi.
35:17Như rất lâu,
35:18lại như rất nhanh,
35:19phần trên của tôi gần như phơi ra hết trước cô ấy.
35:22Đừng sợ,
35:23để tôi giúp em.
35:24Đầu ngón tay có nhiệt độ khác nhau của tống ảnh trượt xuống,
35:28đặt lên cạp quần tôi,
35:29móc vào giải dây rút.
35:31Ngày đầu tiên gặp hệ thống,
35:32tôi đã biết được một phần nội dung cầu huyết của cuốn chuyện này.
35:36Dĩ nhiên,
35:37đa số đã bị sửa sạch ngay khi tôi bắt đầu công lược tống ảnh.
35:41Kịch bản ban đầu
35:42Tôi,
35:43Lâm Hướng Du,
35:44Ngây Thơ Thiện Lương,
35:45Nữ Chính Ngược Văn,
35:47Hắn,
35:47Tống Giang,
35:48Tổng tài bá đạo não tàn,
35:50Nam Chính Ngược Văn.
35:51Theo kịch bản gốc,
35:53đêm đầu tiên tôi về nhà họ tống đã bị tống ảnh hãm hại.
35:56Cô ta cúi đầu làm bộ đáng thương,
35:58bố mẹ tống vừa mắng tôi vừa đưa cô ta đi Việt.
36:01Hai anh trai nghe tin liền bay từ nước ngoài về để cùng nhau mắng tôi.
36:04Cô đời bi thảm của tôi chính thức bắt đầu ở đó.
36:08Tống Giang có mọi đặc tính của Nam Chính Ngược Văn,
36:10lúc yêu thì si mê điên cuồng,
36:12lúc phát bệnh thì nhục mạ hành hạ người ta không thương tiếc.
36:15Tống ảnh vu an liên tục,
36:17dù hắn biết cũng sẽ bao che cô ta.
36:19Hắn từng bóp nát ngón tay tôi,
36:21đánh gãy chân tôi,
36:22giam lỏng,
36:23bắt góc,
36:24xỉ nhục công khai,
36:25thậm chí còn hạ thuốc tôi tại một buổi tiệc dựa,
36:27rồi.
36:28Khoan,
36:29tiệc dựa,
36:29hạ thuốc.
36:31Tôi nhớ lại tối qua,
36:32nhớ lại câu nói ở tiệc dựa tống ảnh lầm bầm,
36:35nhớ lại cảm giác khó chịu bất thường của mình.
36:37Nhìn tống ảnh đang ôm eo tôi,
36:39hơi thở đều đặn,
36:40tôi không kìm được nhớ đến những mảnh ký ức hỗn loạn,
36:43nóng bỏng.
36:44Giọng nữ mềm mại giót bên tay tôi,
36:46một tay giữ chặt bờ vai tôi đang lấm tấm mồ hôi,
36:49một tay đàng.
36:50Tôi sắp không thở nổi rồi,
36:52như một vũng nước xuân bị cô ấy khuấy lên.
36:54Cô ấy khơi từng gợn sóng,
36:56hơi thở phà nhẹ,
36:57tôi run dẩy ôm lấy tống ảnh,
36:59khó thở vì kìm nén.
37:01À, thuốc, tôi biết ngay mà,
37:03sao tôi có thể,
37:04như vậy được chứ?
37:05Chắc chắn là do thuốc,
37:07giờ cổ họng khàn đặc của mình,
37:09tôi tự nhủ đầy bình thàn.
37:11Ký chủ, ký chủ,
37:13bây giờ bạn thấy sao rồi?
37:14Kỹ thuật của cô ấy,
37:16cũng, cũng bình thường thôi.
37:18Vừa nói xong,
37:19tống ảnh chậm dãi tỉnh lại,
37:21tay cô ấy đặt trên eo tôi.
37:23Chúc mừng ký chủ đạt thanh tựu ngủ trước,
37:25yêu sau,
37:25thường, tặng bạn phần thường,
37:28tình yêu của tống ảnh,
37:29đồng ý ngay lập tức lời tỏ tình của bạn.
37:31Xin hãy hoàn thành nhiệm vụ hẹn hò mới,
37:33hẹn hò với tống ảnh 3 lần.
37:35Gợi ý,
37:36cùng tống ảnh xem phim,
37:37ăn tối,
37:38đi dạo biển là được rồi,
37:40tuyệt đối đừng tự chọn lời tỏ tình nào nữa nhé.
37:43Tại sao lại không được tự chọn?
37:45Ký chủ tự xem lại cái lời tỏ tình bạn tự nghĩ ra nó thần kỳ cỡ nào đi.
37:49Tôi, cầm nín,
37:51đi xem phim,
37:52nhạc nền lãng mạn dần vang lên,
37:54nam nữ chính nắm tay nhau,
37:56từng bước nhỏ cùng nhau đi đến trước cửa nhà nữ chính,
37:59ánh đèn đường chiếu lên bóng lưng hai người giữa đêm.
38:02Tống ảnh khẽ nghịch ngón tay tôi đang cầm bỏng ngô.
38:04Trong bộ lọc màu thanh xuân,
38:06cảnh quay dần kéo xa,
38:07nam nữ chính ngồi cạnh nhau trên sân thượng,
38:09tựa vào nhau chẳng nói câu nào.
38:11Tống ảnh tựa đầu lên vai tôi.
38:13Ở hành lang trường vang thanh,
38:15bên ngoài là tiếng la hét của đám con trai đang học thể dục,
38:18nữ chính ép nam chính vào tường và hôn anh ta.
38:20Trong góc tối dạp chiếu phim,
38:22tống ảnh không kiêng rẻ mà hôn tôi.
38:24Kết cục bộ phim là nữ chính bị đẩy rơi từ sân thượng,
38:27nam chính dùng con dao gọt trái cây rẻ tiền đâm vào ngực kẻ sát hại cô,
38:31rồi nhảy xuống theo,
38:32chìm vào ảo giác nơi anh ôm nữ chính thật chặt.
38:35Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc ấy,
38:38nam chính ôm lấy cơ thể nửa trong suốt của người mình yêu,
38:40run rảy hôn lên chán cô.
38:42Tiếng đàn piano nhẹ nhàng,
38:44giống hệt ngày họ gặp nhau.
38:46Mũi tôi cay cay,
38:47nhưng một giọt nước mắt cũng không rời.
38:49Kỳ lạ là khi phần danh sách diễn viên hiện lên,
38:51tống ảnh lại đưa tay che mắt tôi,
38:53giữa âm thanh lục tục rời dạp,
38:55cô ấy hỏi khẽ,
38:56hướng du,
38:57em buồn lắm à?
38:58Tay tôi đã đặt lên cổ tay tống ảnh,
39:01định để cô ấy dừng hành động thân mật này,
39:03nhưng dừng lại sau khi cô ấy hỏi.
39:05Tôi không muốn gỡ bàn tay cô ấy đang đưa về phía tôi nữa,
39:08mặc dù tôi không nhớ cô ấy đã đưa bàn tay nào về phía tôi
39:11và tôi đã từ chối cô ấy vào lúc nào.
39:14Giữ nguyên tư thế kỳ lạ đó,
39:16tống ảnh lên tiếng,
39:17xin lỗi.
39:18Nữ chính trong phim là một cô gái hư hỏng hút thuốc uống rượu uốn tóc,
39:22nam chính thì nghèo,
39:23nhút nhát,
39:24ra cảnh thảm hại.
39:25Trong phim,
39:26họ giống như hai con chuột sống trong cùng ống cống,
39:29co vào nhau để sửa ấm,
39:30cuối cùng chết cùng trước bình minh.
39:32Tôi lại nghĩ một điều chẳng liên quan,
39:34xin lỗi cái gì chứ tống ảnh,
39:35bi kịch của họ đâu dính dáng gì đến chị.
39:38Tôi muốn nói không sao đâu,
39:40không phải lỗi của chị,
39:41nhưng khi nói ra lại thành,
39:42em còn sống mà.
39:44Giọng cô ấy khàn lại,
39:45chị yêu em,
39:46đừng sợ,
39:47ờ,
39:48chị cũng đừng sợ,
39:49nhưng trong đầu không biết vì sao lại tự nhủ,
39:51em cũng yêu chị.
39:53Đi ăn tối,
39:54đồ ăn ngon,
39:55tống ảnh đẹp,
39:56dường khách sạn mềm hơn lần trước.
39:58Đi dạo biển,
39:59phong cảnh đẹp,
40:00tống ảnh đẹp,
40:01bồn tắm cưng quá,
40:02lần sau không đến nữa.
40:04Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ,
40:06thường hẹn hò thêm 10 lần nữa với tống ảnh.
40:09Tôi mắng nó,
40:10biết tiết chế không,
40:11hiểu cái gì gọi là tiết chế không.
40:13Ngủ cùng tống ảnh,
40:15tôi mơ một giấc mơ.
40:16Trong mơ,
40:17tống ảnh mặc chiếc đồng phục học sinh
40:18đã giặt đến bạc màu,
40:20bị một đám con đồ chặn lại trong ngõ nhỏ.
40:22Cô ấy ôm chặt chiếc cặp,
40:24ánh mắt đầy nhẫn nhịn
40:25và nước mắt lấp lánh,
40:26gần như cầu xin,
40:27đây là học phí của tôi,
40:28các người đừng,
40:30tên cầm đầu phả khói thuốc,
40:32nắm cổ áo cô ấy nhấc lên.
40:33Tôi nhìn vào đôi mắt kiên cường nhưng đáng thương ấy,
40:36rồi thờ ơ quay đi,
40:37nhai kẹo cao su mạnh hơn.
40:39Về nhà,
40:40đang nghịch khung cửa sổ hỏng,
40:41tôi đột nhiên bật dậy,
40:42chạy vào bếp lục lọi,
40:44tìm được con dao gọt trái cây
40:45từ một góc mốc meo nhét vào túi đồng phục.
40:48Tay cầm cây trổi còn vương chút dầu mỡ,
40:50tôi lao thật nhanh về phía con ngõ đó.
40:52Tin của tao mà mày cũng dám đụng.
40:55Biết gọi là gì không,
40:56gọi là ngủ trước cửa nhà vệ sinh,
40:58gần đất xa trời rồi đấy.
40:59Chỉ thấy cô gái yếu đuối lúc nãy giờ
41:01đang bóp cổ một tên,
41:03mấy tên còn lại thì thương tích đầy người nằm la liệt.
41:05Lại đối diện đôi mắt kiên cường,
41:07đáng thương nhưng pha thêm vẻ tàn độc ấy,
41:09tôi đứng xứng ở đầu ngõ.
41:11Tống ảnh mỉm cười hoàn hảo,
41:13nhỏ giọng lầm bầm,
41:14dùng thẻ mất trí nhớ.
41:15Rồi cô ấy đứng đưa ra,
41:17một lúc lâu,
41:18lâu đến mức tên con đồ cầm đầu cũng phải nói,
41:21tay tôi tê rồi,
41:22cô buông ra được không,
41:23tôi xin đấy.
41:24Tống ảnh cao mày ngồi xuống,
41:26chùi đi giọt nước mắt không tồn tại,
41:28hu hu hu,
41:28các người bắt nạt tôi quá đáng,
41:30mau trả học phí cho tôi.
41:32Đám con đồ nhìn nhau,
41:34rồi nhìn số tiền nhau nát trong tay con ấy,
41:36mặt đầy hoảng hốt.
41:37Tống ảnh ngởng lên,
41:38ánh mắt giao với tôi,
41:40như tìm thấy vị thần cứu rỗi mình,
41:42cậu đến cứu tôi sao?
41:43Cảm ơn.
41:44Tôi nghe thấy mình đáp,
41:46không, đừng cảm ơn.
41:48Môi cô ấy mím lại,
41:49bớt ức nhưng cố kìm nước mắt,
41:51dù thế nào,
41:51cậu là người tốt nhất tôi từng gặp.
41:53Tôi vẫy cây trổi,
41:54tôi thật ra chỉ đến quét dọn.
41:57Tống ảnh, 3 chấm.
41:59Tôi đi rồi lại quỷ thần
42:00xui khiến quay lại ngó đầu vào ngõ,
42:02nghe cô ấy lại đánh đám con đồ thêm một trận,
42:04vừa đánh vừa gào,
42:05tất cả tại tụi bay hại tao ủng công diễn kịch.
42:08Tao hận tụi bay.
42:10Quay về hiện tại.
42:11Một cảnh hẹn hò kỳ lạ,
42:13hệ thống lại giao nhiệm vụ,
42:14hẹn hò với tống ảnh tại tiệm bánh một lần.
42:17Tiệm bánh nhỏ hơi đơn sơ,
42:19chúng tôi ngồi đối diện nhau.
42:20Tống ảnh mỉm cười,
42:22đút cho tôi một muỗng kem béo ngậy.
42:24Chúng ta ở bên nhau nhé.
42:25Tôi ngạc nhiên,
42:26chúng ta chẳng phải đã.
42:28Được không?
42:29Ma xui quỷ khiến,
42:30tôi đáp,
42:31được.
42:31Tống ảnh trăng trọng hẳn lên,
42:33nghe chị nói hết đã,
42:34rồi hãy quyết định.
42:36Tống ảnh kể tôi nghe một câu chuyện.
42:38Ngày xưa có một người công lực của hệ thống xuyên nhanh.
42:41Nhiệm vụ của cô là phá đôi nam nữ chính.
42:43Khi được chọn đường đi,
42:45cô nhìn nam chính,
42:46một thằng nhóc hút thuốc uống rượu,
42:47tóc vàng,
42:48thiếu dinh dưỡng,
42:49rồi nhìn nữ chính,
42:50ngoài vẻ giữ dằn nơi chân mày thì xinh đẹp vô cùng.
42:53Cô lập tức quyết định đi tuyến bách hợp.
42:55Cô không phải diễn viên giỏi,
42:57nhưng vẫn khiến nữ chính thích mình,
42:59yêu đương vụn trộm cấm kỵ.
43:00Tuy cô làm lộ rất nhiều sơ hở,
43:02nhưng tình yêu vốn là dây tơ hồng cuốn lấy nhau vô cớ,
43:05không biết bắt đầu từ đâu,
43:07cũng chẳng dễ kết thúc.
43:08Khi cô đang tận hưởng niềm hạnh phúc mong manh ấy,
43:11hệ thống bảo cô rằng đã đến lúc phải rời đi.
43:13Lúc ấy,
43:14cô lại nhớ đôi mắt của nữ chính.
43:16Lông mày mảnh,
43:17mi dài,
43:18trong mắt màu nâu nhạt,
43:19mỗi lần nhìn cô đều mang chút cảm xúc khó hiểu.
43:22Cô không muốn rời đi nữa,
43:24liên hỏi tại sao,
43:25bởi vì số phận thật sự của nữ chính vốn bi kịch hơn nhiều.
43:29Cô ngẩn đầu nhìn bầu trời xám xanh,
43:31màu sắc đặc trưng của toàn văn ngược tâm.
43:33Hành trình thật sự của cô ấy,
43:35là gì?
43:36Trước đây cô chưa bao giờ hỏi.
43:38Không phải vì khinh thường,
43:39mà là vì không dám biết.
43:41Tiếng hệ thống lạnh lẽo khiến cô rét run từ trong tim ra đến tận xương tủy.
43:45Bị nguyên chủ và nam chính bắt nạt,
43:47bị tạt mực,
43:48bị đốt tóc,
43:48bị cắt đồng phục,
43:49bị xâm hại,
43:50bị vu an,
43:51bị bịa đặt,
43:52bị đuổi học,
43:53rồi tự sát.
43:54Cô không dám tưởng tượng cảnh đôi mắt mà mình yêu thương ấy nghiêng đi,
43:58rồi nước mắt rơi xuống.
43:59Không dám nghĩ thêm nữa.
44:01Khi hệ thống chuẩn bị truyền tống cô đi,
44:03cô đột nhiên đâm mạnh dao vào chính mình.
44:05Đau đớn khiến tầm mắt mờ đi,
44:07linh hồn suy yếu không chịu nổi truyền tống.
44:09Cuộc chia ly bị gián đoạn.
44:11Nhưng có những thứ,
44:12sức cô nhỏ bé đến đâu cũng không ngăn được.
44:14Việc ở lại cũng đồng nghĩa phải nhập vai nguyên chủ,
44:17tận tay bắt nạt nữ chính,
44:18tận mắt nhìn cô ấy bị ép vào đường chết.
44:20Cô cầm chặt dao,
44:22hết lần này đến lần khác đâm chính mình,
44:24dùng thân thể tàn phế cưỡng ép phản đối hệ thống.
44:27Nhưng hệ thống lại dùng cho tấn linh hồn để trừng phạt,
44:29từng dữ liệu bóc tách xương cốt,
44:31đau đến tận tủy.
44:32Nhìn thấy nữ chính bị xé rách đồng phục,
44:35bị ép vào tường trong con ngõ,
44:36cô như chết lặng.
44:38Máu rồn lên não,
44:39cô không còn nghe thấy gì,
44:40tầm mắt đầy mơ hồ.
44:42Cô lau mắt mãi,
44:43nhưng không thể lau sạch cảnh tượng kinh tẩm trước mặt.
44:46Hệ thống giữ cô bất động,
44:47không cho cô can thiệp cốt truyện.
44:49Thứ duy nhất cô làm được là ngăn nguyên chủ ra tay,
44:52tâm trí gần như sụp đổ.
44:53Trước khi nữ chính tự sát,
44:55cô bỏ chạy khỏi thế giới ấy.
44:56Chỉ nghỉ ngơi hai ngày trong không gian chủ thần,
44:59cô đã ký một giao kèo vô cùng bất công
45:01nếu ký chủ hoàn thành công lực một nghìn thế giới.
45:04Hệ thống sẽ giữ lại linh hồn của nữ chính
45:06và giao lại cho ký chủ khi hoàn thành nhiệm vụ.
45:09Đồng thời,
45:10hệ thống sẽ cung cấp cho ký chủ một tuyến thế giới
45:12hoàn toàn do cô làm chủ,
45:13kèm quyên hạn chủ thần phiến diện và hệ thống phụ trợ.
45:17Tôi nhìn vẻ mặt không kẽ hở của tống ảnh,
45:19hàn giọng hỏi,
45:20con dao đó của ai?
45:22Giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng như cũ,
45:24không gợn sóng,
45:25của nữ chính.
45:26Cô ấy tặng người yêu để phòng thân.
45:28Ồ, phòng thân à,
45:30tôi kéo tay tống ảnh lại,
45:32nhìn cổ tay cô ấy.
45:33Không còn vết,
45:34đừng lo.
45:35Tại sao?
45:36Tôi nói rồi,
45:37cô ấy không phải diễn viên giỏi.
45:39Ý là gì?
45:41Cô ấy yêu đối tượng công lực của mình,
45:43một kẻ công lực thất bại.
45:44Tôi đứng dậy,
45:45cúi xuống hôn tống ảnh.
45:47Không đúng,
45:48tôi là tình yêu mà cô ấy đã công lực thành công.
45:50Hoàn.
45:51Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:51Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:51hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận