- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Đêm trước khi siêu bão đổ bộ, tôi nhận được cuộc gọi từ em gái khác cha khác mẹ nhưng
00:04trung hộ khẩu của tôi, người mà tôi đã rất lâu không liên lạc.
00:07Giọng con bé nghẹn ngào, và nài tôi cho nó tá túc tạm.
00:11Nửa đêm, đi ngang qua phòng nó, tôi lại nghe thấy những tiếng thở rốc kỳ lạ.
00:15Tôi chưa từng biết rằng tên của mình có thể được gọi ra ngọt ngào đến vậy.
00:19Dù 5 năm trước, khi bị nó đè xuống thảm mà hôn, ư thì cũng đã rất ngọt rồi.
00:25Chị à, điều duy nhất em cảm ơn bố nuôi chính là vì ông ấy đã đưa chị đến với
00:29thế giới của em.
00:30Chị cũng vậy.
00:32Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:36luận để ngón tay ngày càng linh hoạt nhé.
00:39Hẹ hẹ hẹ.
00:39Vào chuyện, khi tôi đến ga Tây của Hải Thành, trời vẫn đang mưa, gió ngày càng lớn.
00:45Tiếng mưa rơi rào rào khiến lòng người thêm bực bội, càng bực hơn khi tôi không tìm thấy chứng
00:49minh nhân dân.
00:50Tôi đành nghiêng cổ, kẹp cán ô giữa vai và má, một tay lục tìm trong túi.
00:55Một cơn gió mạnh quét qua, cổ tôi lạnh bút, xong rồi, chắc thế nào cũng thành gà ướt sũng
01:00mất thôi.
01:01Một bàn tay ấm áp khẽ lướt qua má tôi, nắm chặt lấy cán ô.
01:05Mùi hương ngọt ngào, thanh khiết phẳng phất đến, dự dàng thấy rõ.
01:09Ngẩn đầu lên, quả nhiên là em gái ngoan tô lê lê của tôi.
01:135 năm không gặp, con bé càng xinh đẹp hơn.
01:16Buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc váy ngắn màu hồng, trông hệt như một công chúa nhỏ vừa tinh nghịch
01:21vừa ngoan ngoãn.
01:225 năm qua, thời gian dường như lướt qua em rất chậm, đúng là ông trời thiên vị.
01:27Đôi mắt công chúa đỏ hoe, trăng trứa ốt ức.
01:30Chị, cuối cùng chị cũng đến rồi, em còn tưởng chị lại bỏ em lại nữa cơ.
01:35Cái cách nói ngốc nghếch ấy, lại có chút gì đó khiến người ta sao động.
01:39Thôi, tranh luận từ ngữ với con bé chẳng có ích gì.
01:42Đi nào, chị đưa em về nhà tránh bão trước, rồi tính tiếp chuyện đồ đạc sau.
01:46Dạ, em nghe lời chị.
01:48Trên xe taxi, tôi nhận ra lê lê nhiều lần muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
01:53Nhưng tôi vẫn chưa biết nên đối diện với con bé thế nào, nên chỉ giả vờ không thấy.
01:575 năm, có thể thay đổi rất nhiều người và rất nhiều chuyện.
02:00Tôi từng chẳng hiểu nổi lê lê 58 tuổi, thì làm sao hiểu nổi con bé ở tuổi 23.
02:06Về đến nhà, cả hai đều bị mưa làm ướt sũng.
02:09Tôi vội vàng chạy vào phòng tắm lấy khăn khô.
02:12Con bé công chúa mảnh mai này vốn chịu mưa không nổi.
02:15Khi tôi bước ra, thấy nó vẫn đứng ở cửa, ngây người nhìn vào phòng khách.
02:19Vào đi, tắm nước nóng cho ấm, chị lấy đồ ngủ cho em.
02:23Lê lê vẫn không nhúc nhích, khô khan hỏi, chị, bạn trai chị cũng ở nhà à?
02:28Em có làm phiền hai người không?
02:30Hay là, em ra khách sạn ở?
02:32Tôi nhìn theo hướng mắt nó, là một đôi dép nam.
02:35Đau đầu thật, giờ phải giải thích thế nào về việc con mèo Phúc Bảo của tôi thích cắn dép
02:40đàn ông đây?
02:41Anh ấy đi công tác rồi, không sao đâu.
02:44Hừng, vì em ấy mà tôi còn phải bịa ra cả một, bạn trai tưởng tượng.
02:49Tối nay, Phúc Bảo cứ quấn lấy chúng tôi kêu meo meo, vẻ mặt chẳng đầy chán ghét.
02:54Tôi nhanh chóng đưa khăn khô cho Lê lê.
02:56Khi trao khăn, ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau, tôi lập tức rụt tay lại.
03:00Có lẽ phản ứng hơi quá, khiến không khí trở nên ngượng ngập.
03:04Haha, chắc có tĩnh điện thôi.
03:06Mau đi tắm nước nóng đi, kéo cảm.
03:09Tôi nói lảng đi.
03:10Lê lê nhận lấy khăn, không nói gì.
03:13Khi lướt ngang qua tôi, khẽ nói nhỏ, chị, trước đây là do em còn nhỏ, không hiểu chuyện.
03:18Giờ em đã có bạn trai rồi, chị đừng sợ nữa.
03:22Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, hòa cùng tiếng mưa ngoài cửa sổ, kéo tôi quay về đêm
03:26mưa năm ấy.
03:28Đêm đó, cô em gái cùng tôi lớn lên từ nhỏ, đột nhiên ép tôi xuống thảm, hôn tôi.
03:33Ôm chặt mà nói, em yêu chị.
03:35Người em từng ở bên tôi suốt 13 năm ấy, bỗng trở nên xa lạ vô cùng.
03:40Tôi thực sự sợ hãi và hèn nhát bỏ chạy.
03:43Năm năm trôi qua, có vẻ như con bé đã buông bỏ, nhưng tôi vẫn bị kẹt lại trong cơn
03:48mưa của năm ấy.
03:49Hồi đó, sau khi thi đại học xong, lê lê cứ năn nỉ tôi đi du lịch cùng.
03:53Ban đầu, còn mấy người bạn nữa cùng tham gia.
03:56Nhưng đến ngày đi, ai nấy đều có việc bận, chỉ còn lại hai chị em.
04:01Những ngày đó thật sự rất vui, nhưng tất cả kết thúc trong đêm mưa định mệnh ấy.
04:05Mưa lớn khiến chúng tôi không thể đi tiếp, lê lê không biết từ đâu lấy ra hai chai rượu,
04:10vừa cười vừa nũng nhịu nhìn tôi.
04:12Chưa đầy một phút, tôi đã đầu hàng trước sự làm nũng ấy.
04:15Nhưng tôi vẫn giả vờ giận dỗi, dơ một ngón tay lên, đừng tưởng sắp vào đại học rồi là
04:20có thể uống rượu nhé.
04:21Lần này là ngoại lệ thôi.
04:24Tôi lê lê cong khóe mắt hồ ly, liên tục gật đầu, chị yên tâm đi, em chỉ uống rượu
04:28với chị thôi.
04:30Chúng tôi đến bên cửa sổ, ngồi xếp bằng trên tấm thảm, nghe tiếng mưa, chuyện trò vẩn vơ, cốc
04:35rượu khẽ chạm nhau, không khí thật dễ chịu.
04:38Tôi bắt đầu hơi lâng lâng, đầu óc cũng chậm lại.
04:41Lê lê vẫn mỉm cười nhìn tôi, không biết từ lúc nào con bé đã chuyển từ chỗ đối diện
04:46sang ngồi sát bên.
04:47Hình như tôi say rồi, nếu không thì sao lại thấy ánh mắt con bé, mang chút gì đó xâm
04:52lấn như vậy.
04:53Tôi cố lắc đầu, giữ tỉnh táo, chị uống không bằng em đâu, chị nhắm mắt nghỉ chút nhé.
04:59Rồi tôi thực sự ngủ thiếp đi, đánh thức tôi là cảm giác ướt át nơi môi, như có một
05:04chú cún nhỏ đang không ngừng liếm lấy đôi môi tôi.
05:06Tôi mưa màng mở mắt, đối diện là khuôn mặt đỏ ửng của tôi lê lê.
05:10Con bé nhắm mắt, say mê hôn tôi.
05:13Tôi bị đè xuống thảm, bên cạnh là những chiếc ly đổ vương vãi.
05:17Tôi theo phản xạ muốn dãy ra, con bé lập tức mở mắt.
05:20Trong đôi mắt ấy có thứ cảm xúc tôi không thể hiểu, chỉ biết rằng ánh nhìn ấy mang một
05:25sức ép mạnh mẽ khiến tôi sợ hãi.
05:27Đây không thể là cô em gái dịu dàng, ngoan ngoãn mà tôi từng biết.
05:31Tôi cắn môi, ngương ác tự hỏi liệu có phải mình đang mơ.
05:34Nhưng cơn đau nơi môi nói với tôi, đây là thật.
05:37Môi dưới bị cắn dứa máu.
05:39Chị, chị tỉnh sớm quá rồi.
05:41Giọng con bé run run, rồi lại bình tĩnh đến đáng sợ.
05:45Không sao, dù sao em cũng chẳng muốn giấu nữa.
05:48Chị, em yêu chị.
05:49Là tình yêu giữa con gái với con gái, không phải tình cảm chị em.
05:53Tôi lê lê yêu dư linh, muốn mãi mãi ở bên dư linh.
05:56Chị.
05:57Khuôn mặt của lê lê dần nhòe đi, bên tai tôi vàng lên tiếng gọi tương tự.
06:02Chị.
06:02Một đôi tay không ngừng lay tôi, kéo tôi ra khỏi dòng ký ức.
06:06Tôi lê lê của tuổi 23 đã khác xa cô gái 18 tuổi năm ấy.
06:10Giờ đây, con bé mặc đồ của tôi, đứng trước mặt tôi, dù rè như sợ tôi nổi giận.
06:16Cái ráng vẻ ấy khiến tôi vừa bực vừa buồn, con bé trước kia không như vậy.
06:20Năm năm đã làm thay đổi cả hai.
06:22Bây giờ, dù trong lòng đầy phiền muộn, tôi vẫn có thể điềm nhiên nói
06:26Ừ, tắm xong rồi à.
06:28Vậy để chị đi tắm.
06:30Khi lấy đầu ngủ, tôi ngập ngừng một lúc, rồi bỏ qua chiếc váy 2 giây thoải mái,
06:34chọn bộ đồ ngủ kiến đáo, giản đơn.
06:37Nước ấm từ trên đầu chảy xuống.
06:39Ba tiếng trước, tôi vẫn còn rất vui.
06:42Giá như đừng nhận cuộc gọi đó thì tốt biết mấy.
06:45Vì siêu bão sắp đổ bộ, chừng cho nghỉ sớm.
06:48Ba tiếng trước, tôi ngồi trên sofa, nghe tiếng mưa bên ngoài, thong thả nhâm nhì cà phê.
06:53Phúc bảo, con mèo nhà tôi, cuộn tròn bên chân, khe khẽ ngáy.
06:57Một người một mèo, cuộc sống yên bình không thể tả.
07:00Nhưng sự yên bình ấy nhanh chóng bị phá vỡ.
07:03Điện thoại rung lên, không hiển thị tên người gọi, chỉ là số lạ.
07:07Sợ là phụ huynh học sinh, tôi vội vàng bắt máy.
07:10Alo, xin chào.
07:11Xin hỏi, cô có phải là cô Dư Linh không ạ?
07:14Vâng, là tôi.
07:16Em gái cô hiện đang ở ga tàu cao tốc, phiền cô đến đón một chút.
07:20Giờ tôi chuyển máy cho cô ấy nhé, xin đợi.
07:23Em gái.
07:24Trong đầu tôi vụt qua một cái tên.
07:26Cô gái luôn ngoan ngoãn gọi tôi là chị, luôn tỏ ra yếu đuối, không có chút tính công kích
07:31nào trước mặt tôi.
07:32Chị ơi, em là Lê Lê đây, chị còn nhớ em không?
07:36Hành lý của em bị trộn mất rồi, chị có thể đến ga Tây Hải Thành đón em được không?
07:41Dù đã 5 năm không gặp, chỉ cần nghe giọng nói ấy, tôi liền bê nghe, đúng là con bé
07:46năm ấy.
07:47Tô Lê Lê, em gái ruột cùng cha cùng mẹ của tôi, từng là người một nhà trong sổ hộ
07:51khẩu.
07:52Tôi từng nghĩ rằng mình đã quên con bé.
07:54Nhưng khi nghe lại giọng nói đó, tôi nhận ra mọi ký ức về em vẫn khác sâu tận xương
07:59tủy.
08:00Có lẽ tôi im lặng quá lâu, nên đầu dây bên kia bắt đầu sụt sùi, hức.
08:04Chị ơi, em không cố ý làm phiền chị đâu.
08:07Bão sắp đến rồi, em sợ lắm.
08:09Chị là người duy nhất em quen ở đây, chị đừng bỏ em.
08:13Tiếng khóc đứt quãng trong điện thoại khiến tôi thấy phiền lòng.
08:165 năm rồi, con bé vẫn phiền phức như vậy.
08:19Tôi thở dài thật sâu, nhủ thầm, dù có là ai, tôi cũng nên giúp.
08:24Sau khi chấn tĩnh lại, tôi cố giữ giọng lạnh nhạt, đừng khóc nữa.
08:27Chị đến đón ngay.
08:29Hu hu, cảm ơn chị, chị ơi.
08:31Nghĩ đến đây, tôi lại muốn thở dài.
08:34Tại sao tôi lại đồng ý chứ?
08:36Tô Đại Tiểu Thư làm gì có chuyện không có chỗ ở, nhà em ấy mở khách sạn khắp cả
08:40nước kia mà.
08:41Tôi đúng là bị lừa rồi.
08:43Lê mê mất nửa tiếng, tôi mới bước ra khỏi phòng ngủ.
08:46Vừa mở cửa, mùi thơm nồng đậm đã tràn vào mũi, khiến tôi vô thức hít sâu.
08:51Khóe môi tôi khẽ cong lên.
08:53Bước vào phòng ăn, thấy tôi lê lê đang bày cà di gà ra đĩa.
08:57Món cà di vàng ống, thơm ngào ngạt đến mức tôi phải nuốt nước bọt.
09:01Con bé nói với vẻ lấy lòng, chị ơi, mau nếm thử đi, em không biết bây giờ chị còn
09:06thích cà di gà không?
09:07Tôi cũng chẳng khách sáo, gắp một miếng cho vào miệng.
09:11Vì quên thổi cho nguội, nên bị bỏng ngay lập tức.
09:14Tôi ha ha liên tục để giảm nóng, trông chắc ngốc lắm.
09:17Con bé trước mặt lại không biết điều, nhìn tôi cười tué tuét, chẳng buồn giả vờ như không thấy.
09:22Chị, ngon không?
09:23Ăn từ từ thôi, sau này ngày nào em cũng nấu cho chị.
09:27Hương vị quen thuộc lại tràn ngợp khoang miệng, ngon thật sự.
09:30Nếu không phải tôi vẫn còn chút lý trí, chắc đã lao đến ôm chầm lấy con bé rồi.
09:35Bao giờ mà nó học nấu ăn giỏi vậy?
09:37Thật sự ngon quá đi mất, mình thích quá rồi.
09:40Nhưng là chị gái trưởng thành, tất nhiên tôi không để cảm xúc lộ ra mặt.
09:44Tôi bình tĩnh đặt đũa xuống, khẽ hắng rộng, cũng được đấy.
09:48Sự thật là, tối hôm đó tôi ăn liền hai bát cơm, nếu không phải đã no căng bụng, chắc
09:53tôi còn muốn ăn bát thứ ba.
09:55Hậu quả của việc ăn quá nhiều là đến nửa đêm vẫn chưa ngủ nổi.
09:58Ngoài chơi sấm chớp đi đùng, thi thoảng một tia chớp lóe sáng, chiếu dọi căn phòng tối đen.
10:04Tôi lê lê từ nhỏ đã sợ sấm xét, mỗi lần như thế đều phải được ôm mới ngủ được.
10:09Ban đầu tôi định mặc kệ, nhưng trong đầu cứ hiện lên những ký ức hai chị em dựa vào
10:13nhau năm nào.
10:14Chân đi trước khi đầu kịp nghĩ, khi nhận ra tôi đã đứng trước cửa phòng con bé.
10:19Cửa không đóng kín, hãy ra một khe nhỏ.
10:22Tôi đứng ngoài, lưỡng lự, không muốn tỏ ra quá quan tâm, nhưng đã đến tận đây rồi, quay lại
10:27cũng lúng túng.
10:29Gió thổi qua làm cửa mở rộng thêm.
10:30Từ bên trong, âm thanh kỳ lạ thoát ra, tiếng thở rốc, tiếng rên rỉ, tiếng nước nở khẽ khẽ.
10:37Tôi vô thức bước gần hơn, muốn nghe rõ một chút.
10:40Rồi tôi nghe thấy tên mình, bị gọi lên, mềm mại, ẩm ướt, dính chặt như keo.
10:45Chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ, toàn thân cứng đở, tai nóng giựt.
10:49Tôi là người trưởng thành, tôi biết mình đang nghe thấy gì, và hiểu rõ việc em gái gọi tên
10:54tôi trong lúc ấy nghĩa là gì.
10:56Một tia xét sáng lé ngoài cửa sổ, tim tôi đập loạn, đầu ong ong như nổ tung.
11:01Không nhớ mình quay về phòng khi nào,
11:03chỉ biết rằng âm thanh dính nhớp kia vẫn vang lên trong đầu, trong mơ, ngoài mộng, đều quấy dày
11:08khiến tôi chẳng thể yên.
11:10Trong mơ, tôi lại trở về đêm mưa 5 năm trước.
11:13Tôi lê lê đè tôi xuống tấm thảm, ánh mắt đầy tình cảm nói lời tỏ tình.
11:17Con bé nhân lúc tôi sững sở, vùi đầu vào hõm vai tôi, gọi tôi bằng giọng nũng nhịu, bảo
11:22bối.
11:23Dưới tác dụng của rượu, đầu óc tôi chậm chạp, đến mức không đẩy con bé ra ngay.
11:28Chỉ đến khi cảm thấy ngạt thở, tôi mới nhận ra rõ ràng, người cùng tên trong sổ hộ khẩu
11:32với tôi, thật sự có tình cảm không thuần khiết.
11:36Tôi nắm lấy bàn tay đang sờ loạn, thở dốc đẩy em ra.
11:39Lê lê, em nhìn rõ đi, chị là chị ruột của em.
11:43Tôi quỳ xuống, lắc vai con bé, cố gọi em tỉnh lại.
11:46Chúng ta đâu có cùng huyết thống, mà dù có thì sao chứ em gái nhìn tôi, ánh mắt kiên
11:51định, giọng nói ngại ngào.
11:53Chị, em đã thích chị từ lâu rồi, em không muốn làm em gái chị nữa.
11:58Tôi lê lê cởi chiếc áo bó của tôi, quy xuống gần, đưa tay vuốt lên má tôi, khẽ hỏi.
12:03Chị ơi, khi nãy em hôn chị, chị không phản háng.
12:06Hay là chúng ta thử xem, em muốn dâng cho chị tất cả, xin chị cho em một cơ hội.
12:12Trước mặt tôi, con bé như một tín đồ trung thành, khẩn cầu tôi ban cho em một sự chấp
12:17thuận.
12:17Lê lê, em say rồi, coi như đêm nay, chưa từng xảy ra chuyện gì nhé.
12:22Ánh sao trong mắt tín đồ vụt tắt, hóa thành những giọt lệ rơi xuống thảm.
12:26Tim tôi như bị hàng trăm con kiến cắn, dâm gian, nhói bút, rồi tràn lên khóe mắt, một nỗi
12:32chua sót khó nói thành lời.
12:34Đó là đứa em gái mà tôi thương nhất, chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, vấp ngã rồi lại
12:38dìu nhau đứng dậy.
12:40Với tôi, con bé là sự tồn tại đặc biệt nhất, nếu không có em, mười mấy năm qua chắc
12:45chắn tôi sẽ chẳng thể vui vẻ như vậy.
12:47Em buồn, tôi cũng đau lòng.
12:49Tôi đứng dậy, định đi vào nhà tắm để bình tĩnh lại thì bất ngờ có một sức mạnh từ
12:53phía sau kéo tôi lại.
12:55Đừng từ chối em, nếu không em sẽ phát điên mất.
12:58Tiếng thở gấp, tiếng nức nở của em cứ quẩn quanh bên tai, khiến tôi nhất thời không phân biệt
13:02nổi đâu là thực, đâu là mờ.
13:05Cầm chiếc điện thoại dự phòng mua cho tôi lê lê, tôi lại đứng trước cửa phòng ngủ phụ.
13:09Cửa đóng chặt, chẳng lẽ là gió hôm qua thổi làm khép lại.
13:12Cái con bé này, tối qua còn dám mở cửa sổ, chắc không biết bão mạnh thế nào.
13:17Đã 10 giờ rồi mà vẫn chưa dậy.
13:19Trước giờ em đâu có ngủ nướng, chẳng lẽ.
13:22Giữa ban ngày ban mặt, tôi đang nghĩ linh tinh gì thế này.
13:25Mau vứt hết đống ý nghĩ bậy bạ ra khỏi đầu.
13:28Tôi gõ cửa mấy lần, bên trong vẫn im lìm.
13:31Lê lê, em chưa dậy à tôi cất giọng to hơn, gọi qua khai cửa.
13:36Ép tai lên cánh cửa, cố nghe xem có động tĩnh nào không.
13:39Lần đầu tiên trong đời tôi thầm khen công ty sửa nhà, cái cửa đúng là cách âm tốt thật.
13:44Nghĩ có thể do con bé thức khuya quá nên dậy muộn, tôi quay người định đi thỉ.
13:48Chị, một giọng khẳng khẳng vang lên sau lưng.
13:51Tôi quay đầu, thấy tôi lê lê đang yếu ớt vịn khung cửa, sắc mặt đỏ bừng, chán đẫm mồ
13:56hôi, ánh mắt mơ màng, như chật mày.
13:59Tôi vội bước tới, theo thói quen áp chán mình lên chán em.
14:03Nóng quá, chết rồi.
14:05Chị, em khó chịu quá.
14:07Nó buông tay khỏi cửa, cả người đổ về phía tôi.
14:10Cơ thể nóng hừng hực như chiếc lò giữa mùa hè.
14:12Tôi hoảng hốt đỡ con bé lên giường, lóng ngóng tìm nhiệt kế.
14:16Bụng đói thì không được uống thuốc, tôi lại chạy đi nấu cháo, lấy bánh mì, dỗ mãi con bé
14:21mới chịu ăn.
14:22Em ngoan ngoãn nuốt từng muỗng, không còn cự nữ như trước, chỉ im lặng, đôi mắt dần hoe đỏ.
14:28Không biết có phải em cũng nhớ lại hồi nhỏ, mỗi lần bệnh, tôi cũng dỗ rảnh như vậy.
14:33Cuối cùng, em uống thuốc hạ sốt.
14:35Vẫn như mọi lần, em là người đầu tiên chịu nhuốn nhường, môi khẽ cong, lại cười.
14:40Dù buồn ngủ đến díp mắt, vẫn cố mở to mắt nhìn tôi, sợ tôi bỏ đi.
14:45Lê Lê, ngoan nào, ngủ một giấc đi, tỉnh dậy sẽ khỏe thôi, chị sẽ ở bên em.
14:50Tôi vỗ nhẹ tay con bé, dỗ rảnh như khi còn nhỏ, không nhận ra rằng lúc đó tôi đã
14:56dịu dàng đến mức nào.
14:58Nghe vậy, Lê Lê bật khóc nước nở, giọng ngẹn, đồ lừa đảo.
15:01Rõ ràng chị đã bỏ em, em không cần người chị như chị nữa.
15:05Tôi khựng lại, không biết đó là lời mê sảng khi sốt hay lời thật từ trong tim em.
15:10Lòng ngực đau thắt, nước mắt trào lên cay sẻ.
15:13Tôi ngửa đầu, chấp mắt liên tục, cố gắng giữ bình tĩnh.
15:16Chị hứa, lần này chị sẽ luôn ở bên em.
15:19Ngủ đi.
15:20Có lẽ lời hứa của tôi giờ đã mất giá chị, nhưng dù trong cơn mê, Lê Lê vẫn nắm
15:25chặt tay tôi không buồn.
15:26Tôi phải cố hết sức mới rút được tay ra.
15:29Theo cách trên mạng dạy hạ sốt, tôi lấy hết chân giày trong nhà đắp cho em, thỉnh thoảng lại
15:33thay khăn ướt trên chán.
15:35Bàn tay tôi nhẹ nhàng vút phẳng hàng mày đang nhíu chặt, trong lòng cầu mong con bé tróng khỏi.
15:40Công chúa nhỏ của tôi đáng lẽ phải cười dãng dỡ, chứ không phải nhăn nhó trong đau đớn như
15:45thế này.
15:46Tay tôi trượt dần sung má, tiếc thật, gò má mềm mại ngày nào đã chẳng còn giống chiếc bánh
15:50bao nữa.
15:51Rồi tay tôi theo bản năng chạm đến môi em, khẽ mân mề.
15:55Ký ức lại ùa về, tôi nhớ rất rõ, đôi môi này mềm, có vị ngọt của sữa dâu.
16:00Nụ hôn ấy vừa ngọt vừa dữ dội, như thể muốn nuốt chừng người đối diện.
16:04Đến khi nhận ra mình đang làm gì, tôi lập tức rụt tay lại.
16:08Ngoài trời gió mưa gào thét, tiếng thở gấp của lê lê dường như cũng ngưng bặt.
16:12Thế giới của tôi bỗng im lặng hoàn toàn, đầu óc trống rỗng.
16:15Trời ơi, mình điên rồi mất, chắc chắn là do đêm qua mưa linh tinh, chưa ngủ đủ thôi.
16:21Tôi gục xuống mép chăn, bắt ép bản thân tắt máy.
16:24Ngủ một giấc, khởi động lại 99% lỗi đều có thể được sửa.
16:28Tỉnh dậy, tôi sẽ bình thường lại, nhất định sẽ vậy.
16:31Có lẽ do mệt mỏi vì suốt ngày chạy tới chạy lui, tôi nhanh chóng thiếp đi.
16:36Khi tỉnh dậy, trời đã tối.
16:38Bên ngoài, gió bão vẫn gào thét, mưa đập ẩm ẩm lên khung cửa kính không chút dấu hiệu yếu
16:42đi.
16:43Tôi lê lê vẫn đang ngủ.
16:45Tôi nghiến răng nhăn mặt, vươn người, cánh tay tê dại vì bị đè quá lâu.
16:49Sau đó, tôi cẩn thận dơ nhiệt kế điện tử lên chán em.
16:53Suốt đã hạ rồi, thật là nhẹ nhõm quá.
16:56Tôi bước ra đến cửa thì lại dừng chân, suy nghĩ một chút rồi quay lại bên giường.
17:00Lấy chiếc điện thoại dự phòng ra, tôi mở một ứng dụng chạy chữ,
17:04gõ vội vài dòng rồi để chế độ chữ phát sáng chạy chậm trên màn hình,
17:07dựng ở đầu giường, để khi con bé tỉnh dậy có thể thấy ngay.
17:11Trên màn hình hiện dòng chữ, lê lê, chị đang ở trong bếp nấu cơm tối, em cứ từ từ,
17:16không cần vội.
17:18Tôi còn đang vo gạo thì lê lê đã bước ra.
17:20Trước sau chưa đến 10 phút, tôi nghi ngờ là mình vừa rời khỏi phòng thì con bé đã tỉnh
17:25rồi.
17:26Chị ơi, cái điện thoại này là chị mua cho em à?
17:29Đôi mắt cong cong của lê lê chứa đầy ý cười, như thế chỉ cần chấp mắt là có thể
17:33chẳng ra ngoài.
17:35Nụ cười ấy mới đúng là cô em gái mà tôi quen thuộc, khiến tôi cũng bất giác vui lây.
17:40Ừ, mấy hôm nay em dùng tạm đi nhé.
17:43Giờ em ra phòng khách ngồi nghỉ, cơm còn phải đợi một lát nữa mới xong.
17:47Lê lê ngoan ngoãn gật đầu, nhưng chân thì chẳng nhúc nhích, vẫn dựa vào khung cửa bếp, ánh mắt
17:52rán chặt lên người tôi.
17:54Con mèo phúc bảo ngồi dưới chân con bé, kêu meo meo mấy tiếng, tí nữa chị xào rau, nhiều
17:59khói dầu lắm, sợ em bị sặc đấy, rảnh thì ra ngoài ngồi đi.
18:04Nhưng mà, ánh mắt con bé sáng rực, em cứ khiến tôi cảm giác như mình là món ăn ngon
18:09bị sói đói nhắm chúng vậy.
18:11Cái con bé này, từ bao giờ lại trở nên khí thế như vậy chứ?
18:14Rõ ràng cái vẻ yếu đuối tối qua toàn là giả bộ.
18:18Chị ơi, em thấy trong nhà hình như không có đồ đạc của anh dễ nhỉ.
18:21Anh ấy đi công tác lâu lắm rồi à, tôi xít phun cả cháu ra.
18:26Trời ạ, sao lại quên mất chi tiết này?
18:29Ờ, ừm, anh ấy, đúng rồi, có dự án quan trọng lắm.
18:33Tôi lắp bắp, câu trước câu sau chẳng đâu vào đầu.
18:36Cặp mắt hồ ly của Lê Lê khẽ cong, ánh nhìn mập mờ kiểu em hiểu mà.
18:41Hiểu cái gì mà hiểu, con bé chết tiệt.
18:43Tôi biểu môi, quyết định không tranh luận nữa, đề tài này nguy hiểm quá, mau đổi sang chuyện khác
18:48thôi.
18:49Lê Lê, gọi cho bạn trai em đi, mất liên lạc cả ngày chắc người ta lo lắm rồi.
18:54Chủ đề này an toàn hơn nhiều.
18:56Em làm gì có bạn trai?
18:58Con bé cười khẽ, rồi nói nhỏ, xin lỗi chị, hôm qua em nói dối đó.
19:03Nhưng chị cũng lửa em hai lần liền, chị rõ ràng chẳng có bạn trai.
19:07Thế là hề nhé.
19:08Đôi mắt hồ ly mở to, nhìn tôi đầy vô tội.
19:11Trong đầu tôi bùng nổ hàng trăm câu chửi thề, không phải vì lời nói dối đó ảnh hưởng gì
19:16lớn, mà chỉ là bực không chịu nổi.
19:18Tối qua tôi còn tức âm ỉ chỉ vì câu em có bạn trai kia nữa cơ mà.
19:22Không, mình đang nghĩ gì thế?
19:24Tôi không hề để ý, đơn đối không.
19:27Khi Lê Lê đề nghị rửa bát, tôi không từ chối.
19:30Con ít nói dối phải bị phạt, tôi không hề thấy thương xót.
19:33Tiếng nước chảy dốc rách từ trong bếp vọng ra.
19:36Tôi ôm con mèo, ngồi trên ghế sofa xem tin tức, thỉnh thoảng quay đầu nhìn cái bóng dáng quen
19:41thuộc mà xa lạ kia.
19:43Giây phút ấy, trong lòng tôi bỗng yên bình đến lạ, thậm chí còn thấy một chút hạnh phúc.
19:47Nếu cả đời cứ yên ả như thế này, có lẽ cũng không tệ.
19:51Rồi tim tôi khẽ run lên, toang rồi, lần khởi động lại này thất bại rồi.
19:56Cái lỗi hệ thống trong đầu vẫn chưa được sửa.
19:58Khi Lê Lê bưng đĩa trái cây ra, tôi còn đang điên cuồng lắc đầu,
20:02cố xua đi những suy nghĩ vớ vẩn.
20:04Phát hiện con bé đang nhìn mình, tôi vội kích hoạt hệ thống quản lý biểu cảm,
20:08tỏ vẻ bình thản, ha ha, em vừa mới hạ sốt xong, nên nghỉ thêm đi, nằm nghỉ nhé.
20:14Tôi đúng là vô liêm sỉ, rõ ràng chính mình sẽ khiến người ta rửa bát,
20:18giờ lại giả vờ làm người tốt, tự xám hối 3 giây.
20:21Chị à, hôm nay em ngủ cả ngày rồi, giờ tỉnh tao lắm,
20:25em muốn nói chuyện với chị một chút, được không?
20:28Hỏi thử xem, ai có thể từ chối được giọng nũng nịu của một em gái ngọt ngào thế này?
20:33Tôi thì chắc chắn không.
20:35Theo đề nghị của Lê Lê, chúng tôi bắt đầu chơi một trò có tên là 36 câu hỏi để
20:39hiểu nhau.
20:40Chị này, trong lúc chơi xong 36 câu hỏi, chị không được lên mạng cha đáp án đâu nhé.
20:46Con bé nhìn tôi bằng vẻ mặt nghiêm túc, khiến tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
20:50Rồi rồi, chỉ là trò chơi thôi mà, chị không ăn gian đầu.
20:54Sau này tôi mới biết, mình đã rơi vào bẫy của con hồ ly nhỏ này, nhưng lúc ấy thì
20:59đã quá muộn rồi.
21:00Trò chơi bắt đầu, con bé hỏi, tôi trả lời.
21:03Câu hỏi đầu tiên là, nếu bạn được hỏi một câu hỏi với một người, hoặc tự do làm một
21:08việc với một người nào đó, bạn sẽ làm gì?
21:11Nếu là hai ngày trước hỏi tôi câu này, có lẽ câu trả lời của tôi sẽ là, tôi lê
21:15lê, tôi muốn biết con bé sống thế nào rồi, có quên tôi chưa?
21:19Ê ê, hồn vía chị bay đâu mất rồi hả? Câu này mà phải nghĩ lâu như vậy sao con
21:24bé cầu nhau, tỏ vẻ không hài lòng.
21:27Tôi muốn ăn tối với phiên bản trẻ của Kim Thành Vũ. Tôi muốn xem anh ta thật sự đẹp
21:32trai đến mức nào.
21:33Hê hê, tôi đúng là thông minh ghê.
21:36Ha, tôi lê lê hình như giận tôi rồi. Con bé vừa giận là lại bắt đầu cắn móng tay.
21:41Tôi chẳng hiểu gì cả.
21:43Tôi lê lê hít sâu, bình tĩnh lại, nhìn thẳng vào mắt tôi nói, tôi muốn ăn tối với Dư
21:48Linh năm 21 tuổi.
21:49Tôi muốn biết tại sao cô ấy lại chạy trốn. Trò chơi đó, tôi cảm thấy không thể tiếp tục
21:54được nữa.
21:55Không phải tôi chạy trốn đâu, chỉ là ba tôi và mẹ em ly hôn rồi, tôi cũng ngại làm
22:00phiền mọi người thôi.
22:00Tôi gãi mũi, trong lòng cực kỳ trột dạ. Đáp lại tôi là một tiếng hừ hừ lạnh lùng.
22:06May mà con bé không tiếp tục xoáy sâu vào chuyện này. Trò chơi tiếp tục một cách chật vật.
22:11Câu thứ 9, người hoặc việc mà bạn cảm kích nhất trong đời là gì?
22:15Chưa kịp để tôi mở miệng.
22:16Tôi lê lê đã trả lời trước, người tôi cảm kích nhất là cha dựng.
22:20Con bé dừng lại, nhìn tôi một cái, rồi nói tiếp, chị, điều duy nhất em cảm ơn cha dựng
22:26là, ông ấy đã đưa chị đến với thế giới của em.
22:29Tim tôi khẽ run lên, cảm giác tê tê lan khắp cơ thể, miệng tôi chẳng kịp nghĩ mà bật
22:34ra, tôi cũng vậy.
22:35Nói ra câu đầu tiên rồi, phần còn lại dễ hơn hẳn.
22:39Tôi còn cảm kích một người nữa, chính là em, lê lê.
22:42Tôi thật sự biết ơn em.
22:44Khi tôi theo ba đến nhà em, em không hề ghép bỏ tôi.
22:47Tôi vẫn không quên trên đường đến nhà họ tô, ba tôi đã dặn đi dặn lại, phải lấy lòng
22:52con gái của cô tô.
22:53Nếu nó không thích con, thì ba mặc kệ, sống chết tự chịu.
22:57Tôi sợ bị bỏ rơi một lần nữa, may mà người tôi gặp là tôi lê lê.
23:01Tôi chưa từng nói ra những lời này, trước đây không cần nói, nhưng giờ, đáng để nói ra.
23:07Chị à, lần đầu tiên gặp chị, em đã thích chị rồi.
23:10Thật đấy, tô lê lê nhào đến ôm chầm lấy tôi.
23:13Tôi không chống cự, không muốn phá vỡ khoảnh khắc ấm áp chỉ thuộc về hai chúng tôi.
23:18Chúng tôi ôm nhau, trò chuyện về những chuyện cũ, nói mãi nói mãi đến tận đêm khuya.
23:23Cùng nhau chúc ngủ ngon, mỉm cười nói may gặp lại.
23:26Cảm giác thân thuộc xưa kia dần trở lại.
23:28Tối nay chắc chắn tôi sẽ ngủ ngon.
23:31Ngày hôm sau, mưa vẫn to, nhưng tâm trạng tôi lại rất tốt.
23:35Đã lâu rồi tôi mới thấy vui đến vậy.
23:37Lúc này, tôi nhận được tin nhắn từ tô lê lê.
23:40Đọc xong, khóe miệng tôi bất giác cong lên.
23:43Chị ơi, tiểu bảo bối lê lê của chị đã hồi phục đầy năng lượng rồi nè.
23:47Bữa sáng đã chuẩn bị xong, địa điểm, nhà bếp.
23:50Đang chờ chị đến nhé.
23:52Tôi bật cười, thôi kệ, nước đến chân sẽ nhảy.
23:55Giờ phải đi ăn sáng đã.
23:57Ăn xong bữa sáng, trò chơi bị tạm dừng.
23:59Không phải còn 7 câu hỏi nữa sao?
24:01Sao không tiếp tục vậy?
24:03Tôi thắc mắc.
24:04Mới 4 giờ chiều, chưa tới giờ ăn tối mà.
24:07Chị, em hơi mệt, tối mình chơi tiếp nhé.
24:10Được thôi.
24:11Tôi ăn gì nào?
24:12Cà di gà được không?
24:143 bữa liền rồi chị chưa được ăn cà di.
24:16Thèm quá.
24:17Được, chị thích gì em nấu nấy.
24:20Tự nhiên tôi thấy có chút cảm giác được cưng chiều, không tệ chút nào.
24:23Đang bàn chuyện bữa tối thì mất điện.
24:26Cả khu vang lên những tiếng than thở.
24:28Phòng khách bỗng tối sầm, mây đen che kín ánh mặt trời, kéo dèm ra cũng chẳng sáng hơn mấy.
24:33Trong ánh sáng lờ mờ, phản xạ đầu tiên của chúng tôi là kiểm tra pin điện thoại.
24:38Chị ơi, điện thoại em còn 25% thôi.
24:41Hú hú hú.
24:42Không sao, của chị còn khá nhiều.
24:44Chắc lát nữa có điện lại thôi.
24:46Đừng sợ.
24:47Giữa trời nóng bức mà mất điện, thật khó chịu.
24:50Không khí lạnh từ máy điều hòa nhanh chóng bị cái nóng nuốt chừng.
24:53Tôi bắt đầu thấy bực bội.
24:55Cả hai chúng tôi cầm tạp chí quạt phành phạch, vừa quạt vừa nhìn nhau bật cười.
25:00Sao hả, công chúa nhỏ, chưa từng trải qua chuyện này đúng không?
25:04Đúng là chưa, nhưng vì có chị ở bên, em lại thấy rất vui.
25:08Tôi thấy rất thú vị.
25:09Trời dân tối, trong ánh sáng mờ ảo của cây nến thơm, tôi lặng lẽ nhìn tôi lê lê, không
25:15nói gì.
25:16Gương mặt xinh đẹp của em ấy dưới ánh nến càng trở nên quyến rũ.
25:19Con bé năm nào, giờ thật sự đã lớn rồi.
25:22Bóng tối khuyết đại cảm xúc.
25:24Có vài điều tôi muốn hỏi, em, đến đây là vì chuyện gì?
25:27Có phải là để tìm chị không?
25:30Chị à, mình chơi tiếp trò đó đi.
25:32Hai chúng tôi đồng thanh nói, khiến tôi chưa kịp nói hết câu.
25:36Ồ, được thôi, bắt đầu nào.
25:38Tôi thu lại ánh mắt đang đặt trên khuôn mặt của tôi lê lê, giả vờ như chưa có gì
25:42xảy ra.
25:43Xuyết chút nữa thôi, tôi đã mất hết phòng tuyến, chẳng mang đến điều gì.
25:48Chị ơi, điện thoại em sắp hết pin rồi, chị tra bằng điện thoại của chị đi, tìm cái gì
25:53cơ?
25:5436 câu hỏi phá băng à?
25:56Không phải.
25:58Là, 36 câu hỏi khiến hai người yêu nhau nhanh hơn.
26:01Giọng con bé chậm rãi, như sợ tôi nghe nhầm, từng chữ từng chữ thoát ra khỏi miệng.
26:06Tôi nghe rõ, và chết xứng.
26:08Em nói gì cơ?
26:09Tôi kinh ngạc hỏi lại.
26:11Chị tìm, 36 câu hỏi khiến hai người yêu nhau nhanh hơn.
26:15Con bé bình tĩnh, thả nhiên lặp lại.
26:17Tôi thật sự phải phục đứa nhỏ này, mặt dày đến mức tôi chỉ biết dơ tay đầu hàng.
26:22Chị à, chị đừng nói là vẫn nghĩ em thật sự không có chỗ ở nên mới đến tìm chị
26:26nhé.
26:27Ô hô, cáo nhỏ lộ đuôi rồi, chẳng còn giả vờ làm thỏ trắng ngoan ngoãn nữa.
26:32Chị, tình cảm của em chưa từng thay đổi.
26:35Em yêu chị, là tình yêu giữa phụ nữ với phụ nữ, không phải tình cảm em gái dành cho
26:39chị gái.
26:40Tôi lê lê yêu dư linh, muốn mãi mãi ở bên đê bảy linh.
26:44Những lời từng vang lên trong giấc mơ và ký ức, khi một lần nữa được nghe trong hiện thực,
26:48tôi thấy mình như chìm trong cơn mộng.
26:51Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, gần đến mức tôi có thể thấy rõ tình yêu đầy áp trong
26:55đôi mắt em ấy.
26:57Năm năm trước, chị nói em còn nhỏ, chưa hiểu tình yêu là gì.
27:01Giờ em đã 23 tuổi rồi.
27:03Ban đầu em định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ đến tìm chị, nhưng em sợ chị lại nói
27:07em chỉ sống trong tháp ngả, chưa đủ trưởng thành.
27:10Vì thế em cố gắng thêm một năm nữa.
27:12Chị à, em luôn nghiêm túc với tình cảm của mình.
27:15Em biết rõ mình yêu ai, em muốn hôn chị, muốn làm mọi điều thân mật nhất với chị.
27:20Em đã cho chị 5 năm để suy nghĩ.
27:23Giờ, chị có thể nói cho em biết câu trả lời được không?
27:26Nếu phải dùng một loài vật để hình dung tô lê lê, thì nhất định là một con cáo nhỏ.
27:31Lúc này, con cáo ấy mở to đôi mắt long lanh, không chớp lấy một lần, nhìn thẳng vào tôi.
27:37Tay con bé nắm chặt tay tôi, dù cả hai bàn tay đều dịn mồ hôi, em vẫn không buông
27:41ra.
27:42Thực ra em ấy không biết, bức tường thép trong tim tôi đã bắt đầu sụp đổ ngay từ khoảnh
27:47khắc tôi nhìn thấy em ở ga tàu năm đó.
27:49Từ sau khi rời khỏi nhà họ tô, tôi đã sống cuộc đời phiêu bạt.
27:53Ở căn nhà này hơn 2 năm rồi, nhưng chỉ trong 2 ngày nay, tôi mới thật sự cảm thấy
27:58mình có một mái nhà.
28:00Nơi nào có tô lê lê, nơi đó là nhà.
28:02Suốt 5 năm qua, tôi không ngừng nghĩ về đêm hôm đó, khi em hôn tôi.
28:07Tôi không hề ghét bỏ, chỉ là sợ.
28:09Tôi sợ em sẽ không mãi thích tôi, bởi tình thân bao giờ cũng lâu bền hơn tình yêu.
28:14Tôi từng chỉ muốn làm chị gái của em cả đời, chỉ cần biết em sống tốt, tôi đã vui
28:19rồi.
28:20Tôi chạy trốn, vì tôi sợ.
28:22Sợ rằng tình cảm của em chỉ là chiếm hữu, chỉ là một cơn say nhất thời.
28:26Em còn quá trẻ, người trong lòng tôi bắt đầu vùng vẫy, có lẽ vì tôi không nói tiếp.
28:31Tôi khẽ hôn lên tay em, tốt rồi, em im lặng.
28:34Tôi sợ rằng khi tôi chỉ là chị gái của em, trong mắt em toàn là ưu điểm của tôi.
28:39Nhưng nếu tôi trở thành bạn gái của em, những ưu điểm ấy lại biến thành khuyết điểm.
28:43Tôi sợ, đến lúc đó em sẽ nhận ra tôi thực ra chỉ là một người yêu tẻ nhạt, chẳng
28:48có chút thú vị nào.
28:49Nói đến đây, cổ họng tôi ngẹn lại.
28:52Tô lê lê mạnh mẽ đẩy tôi ra, không biết vì nóng hay vì giận, khuôn mặt em đỏ bừng.
28:57Em dùng tay xoa xoa tay, rồi chừng mắt nhìn tôi.
29:00Dư Linh, chị đúng là đồ nhát gan.
29:02Chị không tin rằng em yêu chị.
29:04Tôi muốn phản bác, nhưng không biết phải nói từ đâu.
29:07Đúng, tôi là kẻ hèn nhát.
29:10Em được nhiều người yêu quý, có nhiều người theo đuổi.
29:12Còn tôi, chỉ có mỗi em.
29:14Tôi không chịu nổi cảm giác em đến gần rồi lại rời xa, nên tôi chọn cách rời đi trước.
29:20Dư Linh, em chỉ hỏi chị một câu thôi.
29:22Khi em hôn chị, chị có thấy vui không?
29:25Ánh mắt em ấy rực cháy như ngọn lửa.
29:28Cà ri gà đó là món em đặc biệt học từ cô Vương đấy.
29:31Trước kia mỗi lần nhà mình nấu món đó, chị luôn ăn thêm một bát cơm.
29:35Tay em vụn về, học rất lâu mới làm được.
29:38Tay còn bị bỏng, bị đứt vì dao nữa.
29:40Nhưng em chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc.
29:43Khi chị cười nói rằng ngon quá, em thấy hạnh phúc, thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng.
29:48Chị à, tin em đi được không?
29:50Trái tim này, chỉ đập vì chị thôi.
29:52Trong căn phòng ngột ngạt, mồ hôi nhỏ xuống từng giọt, ngọn nến cũng đang tan dần.
29:56Và tôi cũng thế.
29:58Trước khi nước bị cắt, chúng tôi vừa kịp tắm xong.
30:01Đó có lẽ là quyết định sáng suốt nhất trong ngày.
30:04Bởi chẳng có gì xấu hổ hơn việc chuẩn bị đến bước cuối cùng rồi mà nói rằng
30:08mình dừng lại đi vì chị chưa tắm.
30:11Tôi úp mặt vào gối, nện tay vào không khí trong câm lặng.
30:14Nhà nóng nực, chúng tôi chẳng đóng cửa.
30:16Phòng ngủ chính và phòng phụ sát nhau, tôi không dám phát ra tiếng động.
30:20Chỉ lật người nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà.
30:23Mọi chuyện, đáng xảy ra hay không đáng xảy ra, đều đã xảy ra.
30:27Sau khi xong việc, Lê Lê nói là về phòng tìm điện thoại.
30:30Cô gái nhỏ năm nào đã lớn thật rồi và còn kéo tôi bước vào một thế giới mới.
30:35Năm năm qua, em ấy rốt cuộc đã học những thứ, quái quỷ gì thế này chứ?
30:40Khóe môi tôi vô thức nhắc lên.
30:42Điện thoại khẽ rung, có tin nhắn.
30:44Chị à, chị ngủ chưa?
30:46Em vui lắm, thật sự vui đến mức không ngủ nổi.
30:49Hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta.
30:52Chị không được hối hận đó.
30:53Hi hi, từ giờ em muốn gọi chị là bé con.
30:56Bé con, cuối cùng chị cũng quay lại bên em rồi.
30:59Em sẽ đối xử tốt với chị cả đời.
31:02Thật ra em còn muốn gọi chị là vợ, nhưng chắc giờ chị chưa chấp nhận nổi đâu.
31:06Tôi đọc đi đọc lại những dòng ấy, não như sắp cháy khét.
31:10Khi nhắm mắt nghỉ một chút, tin nhắn mới lại đến, rồi bị thu hồi.
31:14Vợ à, chị thật ngọt ngào, đã thu hồi.
31:18Vợ à, tiếng chị dên dỉ gọi tên em thật đáng yêu, đã thu hồi.
31:22Nhưng em vẫn yêu chị, em biết chị chỉ là đang ngại thôi.
31:25Hi hi, đã thu hồi.
31:27Vợ ơi, em đói rồi, em muốn uống sữa của chị.
31:31Hi hi hi, đã thu hồi.
31:32Gì vậy trời?
31:34Nắm đấm tôi ngứa ngáy.
31:35Tô, lê, lê.
31:37Tôi định hét to, nhưng giọng khàn đến mức chỉ phát ra tiếng khẽ.
31:41Nút một ngụm nước bọt, tôi rồn hơi chuẩn bị quát lớn thỉ.
31:45Từ ngoài cửa, một cái đầu lông xù nhỏ xíu thò vào.
31:48Trên đỉnh còn có một nhúm tóc dự đứng như cỏ non.
31:51Vợ ơi, à không, chị à, sao thế?
31:54Giữa đêm không ngủ, em điên rồi hả ai dạy em hư hỏng như vậy hả?
31:58Đồ sắc lăng.
32:00Chị thấy rồi sao?
32:01Vậy em, có thể, gọi chị là vợ không?
32:04Tô lê lê bước nhanh đến bên giường, đôi mắt mở to long lanh nhìn tôi chờ đợi.
32:09Ừm, ừ, gọi cũng.
32:11Được, giọng tôi nhỏ hơn cả tiếng mũi, nhưng chắc chắn em ấy nghe rõ vì ngay lập tức em
32:16cười ngốc như con chó con.
32:18Vợ ơi, chị đúng là thiên thần đó, chị rất biết cách khiến người ta mê mẩn mà.
32:22Vợ à, cho hôn một cái nhé.
32:25Vợ à, mình đổ chút mồ hôi nữa cũng không sao đâu mà.
32:28Vợ à, đừng nhẫn tâm như thế chứ, em đói lắm, cho em chút sữa đi mà.
32:33Cùng lắm để em lau sạch cho chị thôi mà.
32:35Vợ ngoan nào, đừng cắn chặt ngón tay em thế.
32:39Bên trong căn phòng và cả ngoài trời đều đang chìm trong một cơn mưa lớn.
32:43Sau cơn mưa, nhất định sẽ có cầu vồng.
32:45Hoàng
32:46Hoàng
32:46Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận