- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tất cả mọi người đều biết bạch nguyệt quang của cô hách trở về, chỉ có tôi là không biết.
00:04Cho đến khi anh ta dẫn tôi đến buổi tiệc chào mừng bạch nguyệt quang của anh ta, Hà Tuệ
00:09An, trở về nước.
00:11Giữa đám đông, người phụ nữ mặc váy dạ hội màu trắng từ tốn bước đến, nụ cười dịu dàng,
00:16lâu rồi không gặp, dạo này em sống tốt chứ.
00:18Cô hách ánh mắt sáng lên, vừa định mở miệng nói chuyện, nhưng chị ấy lại mỉm cười đi đến
00:23trước mặt tôi, giọng nói mang theo chút buồn bã, chiêu chiêu, em gầy đi rồi.
00:28Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:33luận để ngón tay ngày cài khỏe nhé.
00:36Vào chuyện, câu nói của Hà Tuệ An khiến những người vốn đang chờ xem kịch đều sững sờ tròn
00:40mắt.
00:41Tôi mím môi, không muốn đáp lại lời chị.
00:45So với 4 năm trước, Hà Tuệ An hầu như không thay đổi, gương mặt gầy gò, tinh tế, vẫn
00:50đẹp đến mức chỉ cần nhìn một lần là suốt đời khó quên.
00:53Bộ lễ phục trắng trên người càng tôn thêm nét dạng dỡ, khiến cả hội trường sáng bừng lên.
00:58Ánh mắt kinh ngạc của cô hách liên tục qua lại giữa tôi và Hà Tuệ An, cuối cùng vẫn
01:02dừng lại ở chị.
01:03Tuệ An, 4 năm em ở nước ngoài, anh luôn rất nhớ em.
01:07Trong mắt cô hách là thứ tình cảm sâu đậm mà tôi chưa từng thấy.
01:11Giọng nói dự dàng như thể Hà Tuệ An là một con búp bê pha lê chỉ cần chạm nhẹ
01:15cũng vỡ.
01:15Nhưng ánh mắt Hà Tuệ An nhìn anh ta lại xa lạ đến cực điểm.
01:19Giọng nói lạnh lùng, xin lỗi, anh là ai vậy?
01:22Tôi nghe thấy xung quanh vang lên những tiếng cười khẽ, sắc mặt cô hách lập tức trở nên vô
01:27cùng khó coi.
01:28Hôm nay dù sao cũng là buổi tiệc chào đón Hà Tuệ An về nước, khách hứa không ít, anh
01:32ta không thể nổi giận ngay được.
01:34Chẳng bao lâu có người từ xa vẫy tay gọi Hà Tuệ An.
01:38Trước khi rời đi, chị ấy nhìn tôi, ánh mắt mang theo chút khẩn cầu, nhẹ giọng nói, chiêu chiêu,
01:44lát nữa hết tiệc, chúng ta nói chuyện một chút nhé.
01:46Tôi không trả lời, không gật đầu, cũng không lắc đầu.
01:50Đợi đến khi Hà Tuệ An đi khỏi, cô hách mới quay sang nhìn tôi.
01:54Anh ta nhíu mày, giọng điệu đầy chất vấn, thẩm chiêu, em với Tuệ An quen nhau từ bao giờ?
02:00Đúng là cô hách mà tôi quen, lúc nào cũng nhíu mày, như thể cả thế giới đang thiếu nợ
02:04anh ta 500 vạn vậy.
02:06Vẻ cao cao tại thượng, hệt như một vị hoàng đế thời phong kiến.
02:10Tôi khẽ đáp, trước kia từng nói chuyện vài lần thôi.
02:13Vài câu thôi, thẩm chiêu, giờ anh mới hiểu tại sao em và Tuệ An lại giống nhau đến vậy.
02:19Thì ra em cố tình tiếp cận cô ấy, học theo cô ấy, chỉ để khiến anh yêu em, đúng
02:24không?
02:24Anh trước đây sao không nhận ra em là người đàn bà nhiều tâm cơ như vậy?
02:29Cô hách vừa nói vừa tự tưởng tượng ra một vở kịch trong đầu, ánh mắt khinh thường và giọng
02:33điệu chế diễu khiến tôi phải cố nhịn, bằng không đã tát thẳng vào mặt anh ta rồi.
02:37Sau khi Hà Tuệ An đi, cô hách từng tìm rất nhiều người thay thế, hầu hết đều có nét
02:42giống chị ấy.
02:43Nhưng cuối cùng, người được giữ lại bên cạnh anh ta là tôi.
02:46Không phải vì tôi giống Hà Tuệ An, mà ngược lại, chính vì tôi không hề giống, nên anh ta
02:51mới có kiên nhẫn giữ tôi lại suốt 2 năm.
02:54Chỉ là, điều mà cô hách không biết, tôi và Hà Tuệ An giống nhau, không phải do trùng hợp,
02:59cũng chẳng phải do tôi cố tình bắt chức để tiếp cận anh ta.
03:03Bởi vì, Hà Tuệ An từng là người tôi yêu.
03:06Tôi nhìn về phía xa, nơi Hà Tuệ An đang nở nụ cười xã giao nói chuyện với khách, trong
03:10lòng trật hiện lên hình ảnh ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
03:13Tôi và chị ấy từng là bạn học trung trường thời trung học, ngôi trường đó là trường nữ sinh,
03:18học phí không hề rẻ.
03:20Tôi không sinh ra trong gia đình giàu có, chỉ vì cha tôi, một người có tính kiểm soát cực
03:24mạnh, sợ tôi yêu sớm, nên dù cắn răng cũng bắt tôi học ở đó.
03:29Hà Tuệ An lớn hơn tôi một tuổi. Ngày khai giảng, chị ấy đứng trước cổng trường, áo sơ mi
03:34trắng, váy đen dài, mái tóc buộc đuôi ngựa lay động trong gió.
03:38Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt càng sáng dỡ và tươi đẹp đến mức khiến người ta không thể rời
03:42mắt.
03:43Tôi khi đó là học sinh mới lớp 10, nghe những cô gái xung quanh thì thầm kể về thành
03:47tích huy hoàng của Hà Tuệ An, hình bóng của chị ấy dần khắc sâu trong tâm trí tôi.
03:52Hà Tuệ An là kiểu học sinh toàn diện, da cảnh tốt, dung mạo đẹp, tính cách tốt, thành tích
03:57học tập xuất sắc, là hình mẫu lý tưởng mà tất cả học sinh trong trường đều ngưỡng mộ hoặc
04:01mong được tiếp cận.
04:02Hoặc là để được đến gần Hà Tuệ An mà coi đó như mục tiêu của riêng mình.
04:06Còn tôi thì không như vậy, ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Hà Tuệ An, tôi chỉ muốn
04:11có được chị ấy.
04:12Tôi nghĩ, cha tôi thật sự đã gửi tôi đến nhầm nơi rồi.
04:16Cả buổi tiệc, cô hách chẳng đi đâu cả, chỉ ngồi trên chiếc ghế sofa nơi góc phòng, đôi mắt
04:21rán chặt vào Hà Tuệ An.
04:23Trong ánh nhìn vừa mang sự chiếm hữu, vừa mang sự đe dọa, như một con chuột ẩn mình trong
04:27cống ngầm, vừa tối tăm vừa đáng sợ.
04:30Không còn là bạn gái của cô hách, tôi cũng mất luôn quyền tự do hành động, chỉ có thể
04:34đóng vai một bình hoa trang trí tinh xảo, ngồi yên bên cạnh anh ta.
04:38Cho đến khi một người bạn của cô hách lào đảo bước đến, thẳng nhiên ngồi xuống.
04:43Hạ ca, ngồi làm gì ở đây?
04:45Sao không đi nói chuyện với Hà Tuệ An đi?
04:47Cô ớ, có vẻ không muốn nói chuyện với tôi.
04:50Cô hách nhíu mày, do dự rồi nói ra câu khiến người ta vừa hả hê vừa thương hại.
04:55Người bạn kia nhét mép cười, ra vẻ phong lưu nhưng lại lộ rõ sự chơ cháo, thế thì là
05:00gì?
05:00Cậu rất theo phụ nữ bên người, cô ấy có muốn để ý cậu mới là lạ?
05:05Khi hắn nói vậy, tôi đang tính toán chuyện cổ phiếu trong đầu.
05:08Đột nhiên nghe thấy lửa bén đến mình, tôi theo phản xạ nhìn sang cô hách và bắt gặp ánh
05:13mắt anh ta đang nhìn tôi đầy suy nghĩ.
05:15Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, và rồi, khi giọng nói của cô hách vang lên, nỗi
05:20bất an ấy đã trở thành hiện thực.
05:22Thẩm chiêu, bây giờ cô đi đến trước mặt Hà Tuệ An, nói rõ quan hệ giữa tôi và cô,
05:27rồi tự tắt hai cái, quỳ xuống xin lỗi.
05:30Làm được, tôi cho cô một triệu.
05:33Giọng nói lạnh lùng, mang theo mệnh lệnh, như thế anh ta tin chắc tôi sẽ không dám từ chối
05:37yêu cầu quá đáng đó.
05:39Còn người bạn kia thì nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt đầy mong chờ, như đang đợi một màn kịch
05:43vui.
05:44Đây không phải lần đầu cô hách nói những lời như vậy.
05:47Làm thế thân của anh ta là một công việc thực sự khó nhọc.
05:51Năm đầu tiên ở bên anh ta, đến sinh nhật của Hà Tuệ An, tâm trạng cố hách rất tệ,
05:55anh ta kéo tôi đến quán bà.
05:57Quán đông nghịt người, nhóm bạn của anh ta ngồi quanh một bàn để tạo cho vui.
06:02Họ đặt một tấm sách dưới mỗi ly tequila, tôi uống mỗi ly, sẽ được một tấm.
06:07Tối hôm đó, tôi thậm chí không nhớ mình rời khỏi quán bà như thế nào.
06:11Đến khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện.
06:14Y ta nói người đưa tôi vào là nhân viên quán bà, nếu tôi uống thêm chút nữa, có lẽ
06:18đã thủng xạ dày.
06:20Tôi không quan tâm.
06:21Việc đầu tiên tôi làm là mở chiếc túi sách bên cạnh, bên trong, những tấm sách được xếp ngay
06:26ngắn, như viên thuốc chấn an duy nhất của tôi.
06:29Chiều hôm đó, cô hách gọi điện, bảo tôi lập tức đến nhà anh ta.
06:33Tôi chưa kịp thay đổi bệnh nhân, đã vội bắt taxi đến.
06:36Bạn bè anh ta đều nói, tôi là con chó nghe lệnh, cô hách cũng chưa bao giờ phản đối.
06:41Tôi cũng chẳng quan tâm, đã là chó thì sao, chỉ cần tiền thật rơi vào tay, tôi liền yên
06:46lòng.
06:47Giữa lúc tôi còn đang do dự, điện thoại trong túi sách rung lên, là tin nhắn của Tiểu Trần.
06:53Tôi không kìm được mà khẽ cong môi cười.
06:55Thấy tôi mãi không trả lời, cô hách bắt đầu mất kiên nhẫn, thẩm chiêu, tôi đang nói chuyện với
07:00cô, ai cho phép cô nhìn điện thoại.
07:03Vừa nói, anh ta vừa định giật lấy điện thoại của tôi.
07:06May mà tôi nghiêng người tránh kịp, nhưng sắc mặt anh ta lập tức tối sầm lại, khó coi như
07:11vừa nuốt phải thuốc độc.
07:13Nhưng tôi chẳng buồn để tâm nữa, và sẽ không bao giờ để tâm nữa.
07:16Tôi đứng dậy, nở nụ cười dự dàng quen thuộc.
07:19Bạn tôi từng nói, mỗi khi tôi cười như vậy, sẽ có chuyện xảy ra.
07:23Xin lỗi nhé, tôi không làm nữa.
07:26Bốp, tiếng tắt giòn tan vang lên, thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
07:31Mà cô hách đỏ bừng, đầu lực sang một bên, anh ta vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra,
07:36cho đến khi người bạn bên cạnh gào lên, thẩm chiêu, cô điên à.
07:40Tôi nhìn hắn, những mày, tất nhiên là làm điều tôi lẽ ra nên làm từ hai năm trước.
07:44Cô hách, trước đây tôi chưa nói với anh, nhưng cái vẻ giả vờ điềm đạm của anh thật sự,
07:49ghê tởm lắm.
07:51Ánh mắt cô hách đỏ ngầu như máu, tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng nghiến răng canh kết
07:55của anh.
07:55Anh ta, thẩm chiêu, cô đúng là chán sống rồi.
07:59Anh ta đứng bật dậy, nắm đấm xiết chặt, chỉ còn cách mặt tôi vài phân.
08:03Nhưng tôi không né, cũng không sợ, chỉ cười nhạt, đánh đi, cô hách.
08:08Chỉ cần nắm đấm này rơi xuống, ngày mai toàn bộ trang nhất sẽ là hình anh đánh phụ nữ.
08:13Tổng giám đốc cố, cha anh vốn đã không hài lòng với tình hình kinh doanh của cố thị, mấy
08:18người em trai anh cũng đang chờ cơ hội cướp ghế.
08:20Anh nghĩ xem, nếu tấm ảnh đó lan truyền, anh còn có thể ngồi yên ở vị trí này không?
08:26Động tác của cô hách hượng lại, gân xanh trên cổ nổi lên, nhưng anh ta không dám ra tay.
08:31Bởi không ai hiểu rõ hơn anh ta, những gì tôi nói, đều là sự thật.
08:36Tôi cười ngạo nghẽ, trong ánh nhìn đầy tức giận của anh ta, từng bước từng bước rời khỏi hội
08:40trường.
08:41Tôi không về nhà, mà gọi taxi đến một tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố.
08:46Tiểu Trần đã đứng đợi ở cửa.
08:48Thấy tôi đến, cậu ấy lập tức chạy lại, khuôn mặt chàn đầy phấn khích.
08:52Chị, cuối cùng chị cũng tới rồi.
08:54Chị xem tin em gửi chưa?
08:56Thị trường mới mở, cổ phiếu công ty mình tăng vọt rồi, giá ước tính đã lên tới hàng trăm
09:00triệu.
09:01Chị ơi, chúng ta phát tài rồi.
09:04Tiểu Trần kích động đến mức nắm chặt lấy tay tôi, cả người run dẩy không ngừng.
09:08Thật ra tôi cũng vậy, nhưng tôi cố kìm nén, không muốn tỏ ra yếu đuối.
09:12Bình tĩnh lại, có gì đâu, rồi công ty chúng ta sẽ còn làm tốt hơn nữa.
09:17Tôi và Tiểu Trần nhanh chóng bước vào tòa nhà, đi thang máy lên tầng trên.
09:21Thang máy từ từ đi lên, tay tôi nắm chặt vạt váy, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra
09:26khỏi lồng ngực.
09:27Hai năm rồi, cuối cùng tôi cũng làm được.
09:30Hà Tuế An, tôi sẽ không bao giờ phải sống như gánh nặng và nỗi khổ của chị nữa.
09:34Bốn năm trước, chuyện tình giữa tôi và Hà Tuế An bị cha chị ấy phát hiện.
09:39Chị là con một, dù là con gái, gia đình vẫn luôn coi như người thừa kế tương lai.
09:43Vì vậy, khi biết chúng tôi yêu nhau, cha Hà Tuế An vô cùng tức giận.
09:48Ông ta ép chị phải chia tay tôi, nhưng Hà Tuế An không chịu.
09:51Thế là ông ta nhốt chị ấy trong nhà, cấm chúng tôi gặp nhau.
09:55Thậm chí, ông ta còn hạnh gặp cha tôi, nói hết mọi chuyện.
09:59Khi cha tôi trở về, ông đánh tôi một trận tàn nhẫn đến mức tôi phải nhập viện.
10:03Ông nói, nhà này không có ghen đồng tính, may chỉ là bị bệnh.
10:07Sau khi vết thương lành lại, ông đưa tôi vào viện tâm thần,
10:11muốn dùng liệu pháp điện giật để chữa cho tôi, để tôi quên Hà Tuế An.
10:15Nhưng chớ treo thay, mỗi lần điện giật chỉ khiến ký ức về chị càng khắc sâu hơn.
10:19Tôi bắt đầu vô thức bắt trước từng cử chỉ, nụ cười của chị.
10:23Không được gặp chị, nên tôi biến mình thành hình bóng của chị.
10:26Cho đến một đêm, y tá lén đưa cho tôi một tờ giấy.
10:30Nét chữ thanh mảnh, chỉ là mực bị lem bởi nước mắt, đó là thư của Hà Tuế An gửi
10:34tôi.
10:35Chị viết rằng, chị đã đồng ý với cha mình ra nước ngoài du học, bảo tôi hãy đợi.
10:40Chị nói, chị sẽ mọc đôi cánh của riêng mình, và sẽ không bao giờ để ai có thể tách
10:44tôi khỏi chị nữa.
10:46Đêm hôm đó, tôi rơi giọt nước mắt đầu tiên kể từ khi vào viện.
10:50Tôi hận chị, vì đã ra đi không lời từ biệt.
10:52Nhưng tôi càng hận bản thân, yếu đuối, bất lực, đến cả người mình yêu cũng không giữ nổi.
10:58Đêm ấy, không chỉ Hà Tuế An đưa ra quyết định, mà cả tôi cũng vậy.
11:02Ngày hôm sau, tôi giả vờ quên hết mọi chuyện về chị, lừa được cha mình và rời khỏi viện.
11:07Tôi trở nên chầm lặng, chỉ cắm đầu vào học, cuối cùng thi đỗ đại học ở thủ đô.
11:12Sau khi nhập học, tôi không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào.
11:16Nhưng qua những công việc làm thêm nối tiếp nhau, tôi nhận ra một sự thật tàn nhẫn,
11:20một người bình thường muốn tự mình đổi mệnh, gần như là điều không thể.
11:24Chính vào lúc đó, tôi nghe nói cô Hách đang tìm một thế thân.
11:27Tôi từng nghe danh anh ta, nhà họ cố và nhà họ Hà vốn là thế giao,
11:32cô Hách và Hà Tuế An từng có quen biết, nói được đôi ba câu.
11:35Nhưng Hà Tuế An chưa bao giờ thích anh ta, chị thường xuyên than phiền với tôi rằng cô Hách
11:40phiền phức.
11:41Chỉ tiếc, cô Hách như không hiểu tiếng người, bất cứ hành động nào của Hà Tuế An,
11:45trong mắt anh ta đều là ráng vẻ e thẹn của thiếu nữ.
11:48Lâu dần, Hà Tuế An thậm chí còn chẳng buồn giữ phép lịch sự với anh ta nữa.
11:53Không ngờ dù như vậy, chị ấy vẫn là bạch nguyệt quang trong lòng cô Hách,
11:57mà điều đó lại vừa hay thành toàn cho tôi.
12:00Tôi cố tình sắp xếp để vô tình bước vào thế giới của cô Hách,
12:03khiến anh ta vừa gặp đã si mê người thay thế là tôi.
12:06Nhờ cái đầu bệnh hoạn của cô Hách, tôi kiếm được không ít tiền từ anh ta,
12:10cũng quen biết được nhiều người có tiếng.
12:12Khoản vốn đầu tiên, tôi dùng để thành lập công ty riêng.
12:15Tôi học chuyên ngành thiết kế thời trang,
12:17chọn ngành này cũng vì nhà họ Hà gần như nắm giữ toàn bộ chuỗi sửa may mặc trong nước.
12:22Sau khi công ty đi vào quỹ đạo ổn định,
12:24tôi mời Tiểu Trần đứng tên làm tổng giám đốc bề ngoài,
12:27chia cho cậu ấy một ít cổ phần.
12:29Còn tôi thì chuyên tâm vào thiết kế,
12:31tiện thể tiếp tục rút tiền từ túi cô Hách,
12:34làm ăn vốn có lúc lời lúc lỗ.
12:36Mai thay, tất cả khoản lỗ đều được cô Hách bù vào,
12:39dù chính anh ta không hề hay biết.
12:41Nhưng giờ thì tôi đã không cần ví tiền của anh ta nữa,
12:44vì tôi đã có ví tiền của riêng mình.
12:46Đã quyết định dứt khoát với cô Hách,
12:48việc đầu tiên tôi phải làm là chuyển hết đồ của mình khỏi nhà anh ta.
12:52Thực ra tôi đã mua nhà từ lâu,
12:53nhưng ảm nghề nào thì yêu nghề đó,
12:56đã làm người thay thế thì tất nhiên phải sống cạnh cô Hách.
12:59Chỉ là tôi không ngờ, cô Hách lại đang ở nhà.
13:02Ngoài anh ta ra,
13:03còn có một người phụ nữ chỉ mặc váy ngủ gen đen.
13:06Cô ta trông rất quen,
13:07hồi tưởng một lát tôi mới nhớ ra,
13:09đó là tiền bối thay thế đời trước,
13:11hình như tên là Giao Giao.
13:13Cô Hách mặc đồ ở nhà,
13:15cổ áo rộng,
13:15trên cổ còn in đầy dấu hôn mập mờ.
13:18Giao Giao ngồi trên đùi anh ta,
13:19khi tôi bước vào,
13:21cô ta đang dùng miệng đút nho cho anh,
13:23hệt như hồ ly đắc kỷ bên trụ vương.
13:25Thấy tôi,
13:26cô Hách lập tức cao mày.
13:28Giao Giao thì cười khúc khích,
13:29đây chẳng phải là em gái thẩm chiêu sao.
13:31Đừng hiểu lầm nhé,
13:32là Hách ca tự nhắn gọi tôi tới đó.
13:35Cô ta vừa nói vừa ôm lấy cổ anh ta,
13:37cười đầy ẩn ý,
13:38ánh mắt nhìn tôi như đang khoai khoang.
13:41Dạ dày tôi quặn lại,
13:42suýt nữa thì nôn ra.
13:43Đôi mắt giống hệt Hà Tuế An
13:45mà lại lộ ra vẻ dâm đẳng như thế,
13:47khiến tôi cảm thấy gây tẩm.
13:49Còn cô Hách thì rõ ràng rất hưởng thụ,
13:51anh ta siết eo Giao Giao,
13:53cười lạnh,
13:54còn dám về à.
13:55Thẩm chiêu,
13:56hôm qua không phải rất giỏi sao.
13:58Nếu bây giờ cô quỳ xuống trước mặt tôi,
14:00dập đầu vài cái,
14:01ngoan ngoãn để tôi chơi đùa một chút,
14:03có khi tôi sẽ tha cho cô đấy.
14:05Hai năm bên cạnh cô Hách,
14:06tôi và anh ta chưa từng có bất kỳ hành động thân mật nào.
14:10Muốn từ chối anh ta cũng dễ thôi,
14:12chỉ cần nói Hà Tuế An sẽ không như vậy là đủ.
14:15Có lẽ,
14:15vấn đề lớn hơn là giữa tôi và Hà Tuế An
14:17thật ra chẳng giống nhau bao nhiêu.
14:19Mà cô Hách vốn cũng chẳng biết được
14:21Hà Tuế An trên giường sẽ thế nào,
14:23không phải tự hào nhưng dám vẻ trên giường của chị ấy,
14:26chỉ có tôi biết thôi.
14:27Đừng hiểu lầm,
14:28tôi chỉ đến lấy đồ.
14:30Tôi rời ánh mắt,
14:31định bước qua họ.
14:32Nhưng mới đi được vài bước,
14:33một chiếc ly thủy tinh vỡ ngay dưới chân tôi.
14:36Mảnh vỡ bắn tung tué,
14:38dạch một đường dài trên bắp chân,
14:39đau rát.
14:41Thẩm chiêu,
14:41cô thật to gan,
14:43lông cánh cứng rồi hả?
14:44Muốn chết à?
14:45Tôi hít sâu,
14:46cố nén cơn giận,
14:47nhưng cuối cùng vẫn không kìm được.
14:49Nếu không phải cô Hách cố tình gây chuyện,
14:51tôi thật sự chẳng muốn phí thời gian ở đây.
14:53Tôi quay lại,
14:55nhìn thẳng vào anh ta.
14:56Cô Hách,
14:57tôi thấy kẻ muốn chết chính là anh đấy.
14:59Anh luôn miệng nói yêu Hà Tuế An,
15:03để họ mang khuôn mặt giống cô ấy mà nịnh nọt anh,
15:06anh còn thấy vui nữa chứ.
15:08Tôi thấy anh đâu có yêu Hà Tuế An,
15:10anh chỉ vì không có được cô ấy nên mới bất bình,
15:13mới phải dùng cách này để thỏa mãn cơn thèm muốn thấp hèn của đàn ông.
15:17Tôi bật cười khẩy,
15:18nhìn gương mặt cô Hách ngày càng tái xanh.
15:20Nhưng tôi không dừng lại,
15:22ngược lại càng tiến gần hơn từng bước.
15:24Cô Hách,
15:24anh có biết yêu là gì không?
15:26Biết thích là gì không?
15:28Anh như loài xúc sinh vậy,
15:29đứng trên lòng tự trọng của người khác,
15:31tự cho mình là cao thượng,
15:32rồi sung sướng nghe người ta khen anh trung tình.
15:35Anh thật sự nghĩ họ tin điều đó sao?
15:37Nằm mơ đi,
15:38trong mắt họ,
15:39anh chỉ là một thằng ngu đáng thương,
15:41một con tinh chủng khuyết tật.
15:43Câu cuối cùng,
15:44tôi gần như thì thầm ngay bên mặt anh ta.
15:46Cô Hách đột ngột đứng bật dậy,
15:48hất dao dao ngã xuống đất,
15:50gầm lên,
15:50thầm chiêu,
15:51con tiện nhân này.
15:52Anh ta lại dơ tay lên,
15:54một động tác vô dụng mà mọi gã đàn ông yếu đuối đều sẽ làm,
15:57giống hệt người cha bất lực của tôi năm xưa.
16:00Nhưng đúng lúc đó,
16:01một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau,
16:03anh vừa gọi ai là tiện nhân đấy.
16:05Tôi quay lại,
16:06người đang đứng ở cửa là Hà Tuế An,
16:08gương mặt lạnh lùng,
16:09mặc bộ đồ công sở chỉnh tề.
16:11Sự xuất hiện của chị khiến cô Hách lập tức im bật,
16:14môi anh ta run lên,
16:15như muốn nói điều gì đó,
16:17nhưng cuối cùng lại không thốt ra được tiếng nào.
16:20Hà Tuế An xảy bước đi về phía tôi,
16:22ánh mắt chị không hề rời khỏi tôi dù chỉ một giây.
16:25Khoảnh khắc đó,
16:26tôi như nhìn thấy lại Hà Tuế An của 4 năm trước,
16:28người từng dựa vào chính nỗ lực của mình,
16:31từng bước từng bước đi đến trước mặt tôi.
16:33Em không sao chứ?
16:34Tôi lắc đầu.
16:35Thấy vậy,
16:36chị ấy mới nhẹ nhõn thở ra.
16:38Nghe tôi giải thích,
16:39không phải như em nghĩ đâu,
16:41đôi.
16:42Giọng cô Hách gấp gáp,
16:43nhưng bị một ánh nhìn của Hà Tuế An chặn lại ngay lập tức.
16:46Chị đứng cạnh tôi,
16:47mùi nước hoa quay ét eo dịu dàng nhưng nồng nàn phẳng phát quanh mũi,
16:51khiến tim tôi hơi loạn nhịp.
16:53Cô Hách,
16:53anh không cần phải giải thích gì cả,
16:55vì tôi không quan tâm.
16:57Nếu nhất định phải nói,
16:58thì chỉ có thể nói là tôi thấy ghê tởm.
17:00Chị dừng lại một chút,
17:02rồi tiếp,
17:02nhưng tôi thấy ghê tởm không phải vì chuyện anh tìm người thay thế,
17:05mà vì đời sống riêng tư của anh.
17:07Tôi đã nói rõ từ 4 năm trước rồi,
17:10tôi không thích anh.
17:11Dù anh có hỏi tôi 1 ngàn lần hay 10 ngàn lần,
17:14câu trả lời cũng như nhau.
17:15Sắp mặt cô Hách trắng bệch,
17:17anh ta lầm bẩm như nói với chính mình,
17:19nếu em không thích tôi,
17:20vậy tại sao em vẫn giữ món quà tôi tặng?
17:23Quà,
17:24Hà Tuế An nhíu mày,
17:25rõ ràng không hiểu anh ta đang nói gì.
17:28Con gấu bông Teddy đính kim cương đó,
17:30là quà trưởng thành tôi tặng em à.
17:32Nghe đến đây,
17:33tôi mới nhớ ra,
17:34hôm sinh nhật 18 tuổi của Hà Tuế An,
17:37chị ấy nhận được rất nhiều quà.
17:38Chị chụp ảnh gửi tôi xem,
17:40và tôi đặc biệt thích con gấu bông ở góc ảnh đó.
17:43Sau này,
17:44Hà Tuế An định tặng lại con gấu ấy cho tôi như một cách mượn hoa dân Phật,
17:48nhưng tôi thấy món quà đó quá đắt nên không nhận.
17:50Chị tôn trọng quyết định của tôi,
17:52nhưng cũng không nỡ đem món đồ tôi thích cất vào kho,
17:54nên vẫn để nó trong phòng.
17:56Không ngờ,
17:57điều đó lại trở thành lý do khiến cô Hách hiểu lầm.
18:00Rõ ràng Hà Tuế An cũng đã nhớ lại chuyện này,
18:03chị nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực.
18:05Tôi chớp mắt,
18:06không nói gì,
18:06vì tôi có những lý do riêng mà không thể giải thích.
18:09Cô Hách,
18:10điều duy nhất tôi có thể nói với anh là,
18:12tôi đã có người mình thích rồi.
18:14Cô Hách đứng xứng tại chỗ,
18:16không thể tin vào tay mình.
18:18Trong lúc anh ta còn ngây ra,
18:19Hà Tuế An đã nắm lấy tay tôi,
18:21kéo tôi rời khỏi biệt thự.
18:23Cho đến khi chúng tôi ngồi vào xe,
18:25chị mới buông tay ra,
18:26gương hoa hồng tràn ngập không gian trong xe.
18:28Tôi nhìn chị,
18:29như muốn ghi khắc từng nét,
18:31từng ánh nhìn của người mà mình đã lỡ mất suốt bao năm qua.
18:34Chị dơ tay,
18:35khẽ chạm vào gò má tôi,
18:37những ngón tay run dẩy,
18:39nhẹ tự canh bướm.
18:40Tôi nghiêng đầu,
18:41để má mình áp vào lòng bàn tay chị.
18:43Chiều chiều,
18:44tôi biết,
18:45trong 4 năm mất liên lạc ấy,
18:46tôi đã mơ thấy em vô số lần,
18:48rồi tỉnh dậy với chiếc gối ướt đẫm.
18:50Ngân ấy ngày đêm,
18:51tôi chưa từng nghĩ rằng em sẽ quên tôi.
18:54Tôi vẫn tin rằng,
18:55em cũng như tôi,
18:56vẫn đang bước đi trên con đường tối tăm không thấy điểm dừng ấy.
18:59Tôi không biết khi nào là hồi kết,
19:01nhưng may thay,
19:02kết cục bây giờ,
19:03đang ở ngay trước mắt chúng ta rồi.
19:06Tôi ngẩn lên,
19:07nhìn thẳng vào đôi mắt của Hà Tuế An,
19:09An,
19:09chân em bị thương rồi.
19:11Chị cúi xuống nhìn,
19:12vết sách nhỏ trên bắp chân tôi đã ngừng chảy máu từ lâu,
19:15có lẽ chỉ vài ngày nữa sẽ liền hẳn.
19:17Nhưng chị vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy xót xa,
19:20khẽ nâng chân tôi lên,
19:21cúi người xuống.
19:22Mái tóc dài màu nâu sẫm rũ xuống đầu gối tôi,
19:25mềm mại đến ngương ấy khiến tôi theo phản xạ rụt người lại,
19:28nhưng bàn tay chị giữ chặt,
19:29không cho tôi trốn tránh.
19:31Hơi thở nóng hổi của anh phả lên ra tôi,
19:34đôi môi mà tôi mơ thấy hàng đêm khẽ chạm vào vết thương,
19:37để lại một dấu đỏ nhạt như cánh hoa hồng.
19:39Ngước nhìn lên, ánh mắt ấy hòa vào mắt tôi,
19:42khiến nhịp thở tôi rối loạn.
19:44Rõ ràng, ngoài công việc và học tập,
19:47trong 4 năm ở nước ngoài,
19:48Hà Tuế An còn học được một vài thứ khác nữa,
19:51và cứ thế, tôi dọn đồ khỏi nhà cố hách,
19:53rồi chuyển đến sống cùng Hà Tuế An.
19:56Từ đó, chúng tôi bắt đầu cuộc sống chung dưới một mái nhà.
20:00Sống chung với Hà Tuế An là điều mà tôi đã từng mơ tưởng suốt 7 năm qua,
20:04và giờ đây, mọi thứ đều diễn ra đúng như trong giấc mơ ấy.
20:08Căn hộ có cửa sổ sát đất rộng lớn,
20:10phòng khách màu kem ấm áp,
20:12chiếc sofa mềm mại phủ tấm chân màu nâu nhạt,
20:14thảm chảy chân êm ái.
20:16Còn có cả con mèo hoang với đôi mắt sợ sệt
20:18nhưng to tròn đáng yêu mà Hà Tuế An mang về,
20:21chúng tôi đặt tên nó là Châu An,
20:22mong nó luôn được bình an.
20:24Hà Tuế An nói rằng,
20:26ngay giây phút nhìn thấy Châu An,
20:28chị đã nhớ đến tôi,
20:29nhớ đến tôi của những năm cấp 3.
20:30Khi bị bạn học bắt nạt,
20:32cũng từng dùng ánh mắt sợ sệt như thế nhìn chị,
20:38nhưng điều chị không biết là,
20:39con đường nhỏ mà chị luôn đi ngang qua sau giờ tan học
20:42là nơi tôi đã âm thầm quan sát thật lâu
20:44rồi mới cố tình chọn để tình cờ gặp nhau.
20:47Từ nhỏ tôi đã biết nhìn sắc mặt người khác mà sống.
20:50Dù trong lớp,
20:51bọn con gái không thích tôi,
20:52tôi cũng chẳng bao giờ đi tìm rắc rối.
20:54Hôm đó bị bắt nạt,
20:56chẳng qua chỉ là do tôi cố tình.
20:58Nếu Hà Tuế An đến muộn một chút,
21:00có lẽ tôi đã sớm đánh cho mấy đứa đó nằm bẹp trên đất.
21:03Tôi chưa từng học võ,
21:04nhưng con gái lớn lên trong khu tập thể phức tạp như tôi,
21:08nếu không biết chút kỹ năng tự vệ
21:09thì e rằng sớm đã không tồn tại nổi.
21:12Đối phó với mấy tiểu thư nhà giàu yếu ớt kia,
21:14với tôi là chuyện dễ như chở bàn tay.
21:16May mà chị ấy đến,
21:18và như tôi dự đoán,
21:19chị đã cứu tôi một cách hoàn hảo.
21:21Sau này,
21:22Hà Tuế An ngày nào cũng rất bận.
21:24Chị gần như dậy từ khi trời còn chưa sáng,
21:27nhưng dù vậy vẫn luôn chuẩn bị sẵn cơm trưa và cơm tối cho tôi,
21:30sợ tôi ở nhà một mình sẽ đói.
21:324 năm du học ở nước ngoài khiến tay nghề nấu nướng của chị ấy tiến bộ vượt bậc.
21:36Tôi không nói với chị về chuyện mình đã sáng lập công ty.
21:39Một tháng nữa là đến sinh nhật Hà Tuế An,
21:41tôi muốn dành cho chị một món quả bất ngờ.
21:44Trùng hợp là,
21:45một tháng sau cũng là buổi ra mắt sản phẩm mới của công ty tôi.
21:48Tôi muốn tự tay thiết kế một bộ lễ phục dành riêng cho chị ấy.
21:52Suốt một tháng đó,
21:53tôi gần như nhốt mình trong phòng làm việc,
21:56dốc toàn bộ tâm huyết vào bản thiết kế,
21:58không mang đến thế giới bên ngoài.
21:59Thỉnh thoảng Tiểu Trần gọi điện báo cáo tình hình công ty,
22:02có nhắc qua vài chuyện bên ngoài.
22:04Hà Tuế An,
22:05sau khi trở lại tập đoàn Hà Thị,
22:07đã mạnh tay cải tổ nội bộ,
22:09chị xa thải hàng loạt nhân viên chỉ biết ăn không ngồi rồi,
22:11tuyển vào một nhóm nhân sự mới,
22:13trẻ trung và đầy năng lượng.
22:15Dĩ nhiên,
22:16Tổng Giám đốc Hà,
22:17cha chị,
22:18không hài lòng với cách làm đó.
22:20Nhưng sóng sau sô sóng trước,
22:21ông ta dù có ý kiến cũng chỉ biết nuốt vào lòng.
22:25Còn cô Hách,
22:26vẫn điên cuồng như trước.
22:27Sau khi bị Hà Tuế An từ chối,
22:29dường như hắn bị kích hoạt cái gì đó trong người,
22:31bắt đầu học cách quản lý công ty.
22:33Chỉ tiếc rằng,
22:34thiên phú của hắn thật sự có hạn,
22:36không học thì thôi,
22:37càng học càng loạn.
22:38Nhưng tất cả những điều đó,
22:40chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
22:42Một tuần trước buổi ra mắt sản phẩm,
22:44tôi cuối cùng cũng hoàn thành bản thiết kế.
22:46Từ khâu phác thảo đến khi may xong bộ lễ phục,
22:49tất cả đều do một tay tôi thực hiện.
22:51Đến ngày trước buổi trình diễn,
22:53khi đứng trước tủ kính nhìn bộ váy ấy,
22:55mắt tôi bỗng nhỏe đi.
22:57Người ta nói,
22:58tác phẩm của nhà văn là linh hồn của họ.
23:00Vậy thì,
23:00những gì nhà thiết kế dồn vào từng đường kim mũi chỉ,
23:03hả chẳng phải là cả trái tim của chính mình sao?
23:06Khi thiết kế bộ lễ phục này,
23:08trong đầu tôi tràn ngập hình ảnh của Hà Tuế An.
23:11Chúng tôi yêu nhau quá sớm,
23:12ở cái tuổi ấy,
23:13chưa có tự do thân thể,
23:15làm sao có thể đòi hỏi tự do linh hồn.
23:17Nhưng dù vậy,
23:18chẳng điều gì có thể xóa nhòa từng giây phút chúng tôi bên nhau.
23:22Một tháng sau,
23:23buổi ra mắt sản phẩm chính thức bắt đầu.
23:25Tiểu Trần mời rất nhiều đối tác và ông chủ lớn đến dự.
23:28Đây là lần đầu tiên tôi xuất hiện trước công chúng
23:30với tư cách cổ đông lớn nhất của công ty.
23:33Vì thế,
23:34khi Hà Tuế An ngỏ ý mời tôi đi cùng chị dự tiệc sinh nhật,
23:37tôi đã định từ chối.
23:38Nhưng khi tiễn chị ra cửa,
23:40nhìn thấy đôi mắt mang chút buồn và ốt ức của chị ấy,
23:43tôi xít nữa mềm lòng mà gật đầu.
23:45Khốn thật,
23:46cái kiểu giả vờ đáng thương này vốn là chiêu độc quyền của tôi cơ mà.
23:50Đám người nước ngoài kia,
23:51rốt cuộc đã dạy cho chị những gì thế không biết.
23:54Tám giờ tối,
23:55tôi hoàn thành trang điểm và tạo hình,
23:57đứng trước cửa sảnh tiệc.
23:59Tiểu Trần quay đầu lại từ ghế lái,
24:01đôi mắt sáng rực đầy kích động.
24:02Chị,
24:03chuẩn bị xong chưa?
24:04Chỉ cần bước qua cánh cửa này thôi,
24:06thân phận của chị sẽ hoàn toàn khác.
24:08Tôi mỉm cười che đi sự căng thẳng trong lòng.
24:11Đùa,
24:11cậu là đang muốn sớm ném hết việc lại cho tôi để được rảnh rỗi chứ gì?
24:15Cậu ta cười gãi đầu,
24:16coi như thừa nhận.
24:18Tôi nhắm mắt,
24:19hít sâu một hơi,
24:20đèn én nhịp tim đang đập loạn,
24:22rồi từ từ đẩy cửa xe ra.
24:23Khoảnh khắc đặt chân xuống đất,
24:25ánh đèn flash chop lên khiến tôi suýt lóa mắt.
24:28Tôi đứng bên cạnh Tiểu Trần,
24:30giữ nụ cười đúng mực trên môi.
24:31Cho đến khi cậu ta mỉm cười giới thiệu với tất cả mọi người,
24:35xin giới thiệu,
24:35đây là chủ nhân đứng sau công ty chúng tôi,
24:38cũng là nhà thiết kế chính và cổ đông lớn nhất.
24:40Giữa đám đông ồn ào,
24:41có không ít người từng gặp tôi trước đây.
24:44Chỉ là,
24:44khi ấy tôi chỉ là con chó nhỏ đi theo sau cô hách.
24:48Tôi không hề tránh né,
24:49chỉ đứng nguyên tại chỗ.
24:51Sắp mặt cô hách rất khó coi,
24:53hắn hạ giọng chất vấn,
24:54thẩm chiêu,
24:55cô có ý gì đây?
24:56Đưa giỡn tôi thấy vui lắm à?
24:58Tôi mỉm cười,
25:00cố tổng,
25:00anh tự đề cao mình quá rồi.
25:02Tôi tuyệt đối không có ý chiêu đùa anh,
25:04vì anh không xứng.
25:05Tôi nói tiếp,
25:06từng chữ như mũi dao đâm thẳng vào ngực hắn,
25:09nói thật,
25:09cũng phải cảm ơn cố tổng.
25:11Nếu không nhờ anh hào phóng như vậy,
25:13tôi đâu có thể nhanh chóng gom đủ vốn khởi nghiệp,
25:15lại còn được nhờ anh mà quen biết được bao nhiêu người,
25:18những người mà cả đời này tôi vốn chẳng thể với tới.
25:21Tôi cười,
25:22mỗi câu nói đều khiến sắc mặt cô hách tái đi.
25:25Tôi không hận hắn,
25:26nhưng với tất cả những gì hắn từng làm để trà đạp lên lòng tự trọng của tôi,
25:30để hắn nếm chút khó chịu,
25:32cũng là công bằng thôi.
25:33Cô hách còn định nói gì đó,
25:35nhưng tôi không quan tâm.
25:36Tối nay tôi đến đây không phải để cãi nhau với hắn.
25:39Tôi lướt qua hắn,
25:41đi thẳng về phía Hà Tuế An.
25:43Chị thấy sao?
25:44Thành tựu của em,
25:45chị có hài lòng không?
25:47Hà Tuế An đưa tay vén nhẹ lọn tóc bên tay tôi,
25:50khẽ cười,
25:50em luôn là niềm kêu hãnh của tôi,
25:52chiều chiều.
25:53Tôi vẫn nhớ,
25:547 năm trước em đứng trước mặt tôi,
25:56nói rằng,
25:57sẽ có một ngày em khiến tất cả những kẻ từng khinh thường em phải cúi đầu dưới chân.
26:01Khi ấy,
26:02tôi đã biết rồi,
26:03em sinh ra là để bay cao.
26:05Ánh mắt chị dịu dàng đến mức khiến tôi đỏ mặt,
26:07vội lẳng đi.
26:09Khi ấy,
26:10tôi còn trẻ,
26:10bứng bình,
26:11không chịu thua ai,
26:12nhưng nhiều hơn hết là không muốn thua kém Hà Tuế An.
26:15Tôi thích chị,
26:16nên càng muốn đứng bên chị,
26:18thậm chí vượt qua chị.
26:19Hà Tuế An là người tôi yêu,
26:21cũng là ngọn đèn soi đường trong cuộc đời tôi.
26:23Vì chị,
26:24tôi mới có thêm động lực để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
26:28Nhưng chiêu chiêu,
26:29chặng đường này,
26:30chắc hẳn không dễ dàng gì.
26:31Đúng không?
26:32Hà Tuế An khẽ nâng cầm tôi,
26:34chán tựa vào chán tôi.
26:36Ngón tay chị lướt nhẹ trên má,
26:38ánh đèn phản chiếu bóng mi cong của tôi lên gương mặt chị,
26:40đẹp đến lạ thường.
26:42Dễ sao được?
26:43Không một ông chủ nào sẽ nhìn con chó của người khác bằng ánh mắt dành cho một cộng sự.
26:48Phần lớn những người tôi tìm đến hợp tác,
26:50phản ứng đầu tiên của họ là tưởng rằng tôi muốn làm tình nhân của họ.
26:53Tôi phải bỏ ra nhiều nỗ lực hơn người khác,
26:56để họ học được cách tôn trọng tôi
26:57và thêm nhiều thời gian hơn nữa,
26:59để họ tin tưởng tôi.
27:01Nhưng những điều đó,
27:02Hà Tuế An không cần biết.
27:04Tôi chỉ muốn cho chị thấy một tôi tự tin và dạng dỡ,
27:07đặt hết những gì mình đạt được trước mắt chị như một món quà.
27:10Khi buổi lễ ra mắt bắt đầu,
27:12Tiểu Trần thay mặt tôi đứng trên sân khấu phát biểu.
27:15Lẽ ra phần đó nên là tôi,
27:17nhưng vì vốn không thích mấy nơi náo nhiệt như thế,
27:19đành để cậu ta chịu vất vả.
27:21Cho đến khi Tiểu Trần nhắc đến bộ lễ phục mới,
27:24tôi biết đã đến lượt mình xuất hiện,
27:26ánh đèn sân khấu từ từ hội tụ ở trung tâm.
27:29Bên trong tủ kính,
27:30chiếc váy lấp lánh như giải ngân hà tỏa sáng,
27:32khiến tất cả phụ nữ dưới khán đài trầm trồ kinh ngạc.
27:36Tôi khẽ nâng váy,
27:37bước lên sân khấu giữa những tiếng thán phục,
27:39đứng bên tủ kính,
27:40cầm micro,
27:41ngước nhìn về phía dưới.
27:43Dù ánh sáng mờ ảo,
27:44dù người đông đến nghẹt thở,
27:46tôi vẫn chỉ cần một ánh nhìn là có thể nhận ra người yêu của tôi.
27:50Chiếc lễ phục này là món quả tái ngộ tôi dành cho một người.
27:53Người đó là người tôi yêu.
27:55Dưới khán đài,
27:56mọi ánh mắt kinh ngạc,
27:57si sao vang lên khắp nơi.
27:58Nhưng tôi chỉ nhìn về phía Hà Tuế An,
28:01bình tĩnh nói tiếp,
28:02chúng tôi từng xa nhau rất lâu.
28:04Lần gặp lại này,
28:05tôi không cho rằng đó là món quả của ông trời,
28:07mà là kết quả của nỗ lực không ngừng nghỉ,
28:09là phần thưởng mà chúng tôi xứng đáng nhận được.
28:11Cô ấy là phần thưởng của tôi,
28:13còn tôi,
28:14cùng với chiếc váy này,
28:15cùng với công ty này,
28:16là phần thưởng của cô ấy.
28:18Tôi chỉ muốn hỏi,
28:19An,
28:20chị có chấp nhận không?
28:22Trong mắt Hà Tuế An dưới khán đài,
28:24ánh sáng long lanh của nước mắt trợt loé lên.
28:26Chị đưa tay khẽ che miệng,
28:28rồi kiên định ngợt đầu.
28:29Tôi biết,
28:30sau hôm nay,
28:31thứ đang chờ chúng tôi phía trước sẽ không dễ dàng.
28:33Nhưng tôi không quan tâm,
28:35bởi sau ngần ấy năm,
28:37tôi và Hà Tuế An đã đủ mạnh mẽ
28:38để chống lại cả thế giới.
28:40Tôi bước xuống sân khấu,
28:42xuyên qua đám đông,
28:43không để ai ngăn cản,
28:44từng bước đi thẳng tới trước mặt chị.
28:46Đôi mắt chị đã ướt,
28:48nhưng khóe môi lại nở nụ cười dịu dàng,
28:50chiêu chiêu,
28:51tôi tự hào về em.
28:52Tất nhiên là tôi biết,
28:54cũng như tôi tự hào về chị,
28:56có thể có nhau trên đời này,
28:57chính là hạnh phúc lớn nhất của chúng tôi.
29:00Tôi và Hà Tuế An không ở lại đến cuối buổi tiệc,
29:02bởi so với xã giao,
29:04chúng tôi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
29:06Ánh trăng chiếu qua khung cửa kính,
29:08rơi lên sàn phòng khách.
29:09Hà Tuế An mặc chiếc váy dạ hội tôi khâu từng mũi chỉ,
29:13mái tóc dài buông xóa trên vai,
29:14tựa như một thánh nữ hạ phàm.
29:17Đẹp không?
29:18Chiêu chiêu?
29:18Rất đẹp.
29:19Tôi vòng tay ôm lấy eo chị.
29:21Hà Tuế An nhẹ nhàng nắm một lọn tóc tôi,
29:24đưa lên môi,
29:24đặt một nụ hôn khẽ khẳng.
29:26Đó là sự thân mật đầu tiên sau 4 năm,
29:28nhưng lại nồng cháy và táo bạo hơn trước gấp trăm lần.
29:32Khi Hà Tuế An cúi xuống,
29:33khẽ hôn lên từng tức ra thịt tôi,
29:35tôi chỉ có thể xếp chặt lấy mái tóc chị.
29:38Cho đến khi những cơn sóng xuân cuộn trào,
29:40thật đáng ghét,
29:41chẳng lẽ những kỹ năng này chị ấy học khi bên trời Tây.
29:44Cảm xúc mãnh liệt nhấn chìm cả hai chúng tôi.
29:47Sáng ngày hôm sau,
29:48chúng tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
29:51Giọng tiểu trần ở đầu dây bên kia nặng nề.
29:53Chị, mạng xã hội đang bùng nổ mấy tin xấu về chị rồi,
29:56chị nên xem qua đi.
29:58Cậu ta chửi rủa vài câu,
30:00thằng ngu cô hách,
30:01đúng là đồ điên.
30:02Rồi gửi cho tôi một bài đăng waymo.
30:04Mở ra xem,
30:05trong ảnh,
30:06là tôi đi bên cạnh cô hách,
30:08ánh mắt cuối thấp,
30:09vẻ mặt khú núm.
30:10Thậm chí còn có vài bức chụp hắn đổ rượu vào miệng tôi trong nụ cười chế diễu.
30:15Dòng tiêu đề trên mạng nổ tung,
30:17Tổng Giám đốc Công ty Cảnh Hạo,
30:18hóa ra chỉ là thế thân của người khác.
30:20Cảnh Hạo lừa dối,
30:22Công ty mua bằng nhục thân.
30:23Cảnh Hạo,
30:24quốc khỏi giới kinh doanh.
30:26Các từ khóa liên tục leo lên top tìm kiếm.
30:28Tôi cúp máy,
30:29ngẩm đầu nhìn Hà Tuế An.
30:31Chị cao mày,
30:32hiển nhiên cũng đã biết chuyện.
30:34Hai chúng tôi nhìn nhau một lúc,
30:35rồi cùng phì cười.
30:37Có vẻ như có người thật sự muốn chết rồi nhỉ.
30:40Hà Tuế An nói khẽ,
30:41đúng thế.
30:42An,
30:43chị đúng là có sức hút ghê gớm nhỉ.
30:45Đáp lại tôi là một nụ hôn của chị ấy.
30:48Tôi sớm đoán được cô hách sẽ rửa trò này,
30:50lấy scandal để bôi nhọ và làm nhục tôi trước công chúng.
30:53Nên tôi đã chuẩn bị sẵn phản đòn.
30:55Cô hách không phải kẻ thông minh.
30:57Trong giới thượng lưu toàn người tinh tưởng,
30:59hắn chỉ là một kẻ ngốc được nuôi chiều quá lâu.
31:02Tôi ngồi trong quán cà phê,
31:04xem tài liệu trong tay.
31:05Nếu hắn ta có mặt ở đây,
31:07chắc chắn sẽ nhận ra.
31:09Người đàn ông ngồi đối diện tôi,
31:10chính là bạn thân nhất của hắn.
31:13Thế nào,
31:13thẩm tổng,
31:14người đàn ông cười,
31:15nhấp một ngụm cà phê,
31:17tin tức tôi mang đến,
31:18có đăng giá không?
31:19Giờ đây,
31:20vẻ lưu nhác ngày thường của anh ta đã biến mất,
31:22thay vào đó là sự sắc bén và khí chất của một thương nhân lão luyện.
31:26Giới con nhà giàu chẳng thiếu kẻ ăn chơi,
31:29nhưng phần lớn chỉ giả vờ,
31:30hoặc vừa chơi vừa làm được việc.
31:32Chỉ có cô hách,
31:33ngu ngốc đến mức tin rằng ai trong giới này cũng rỗng tuyết như hắn.
31:37Tôi khép lại tập tài liệu,
31:39đứng dậy,
31:39đưa tay ra,
31:40hợp tác vui vẻ.
31:41Hợp tác vui vẻ.
31:43Thứ người đàn ông trao cho tôi,
31:44là bằng chứng phạm pháp mà anh ta thu thập được suốt bao năm về những hành vi phi pháp
31:49của cha cô hách.
31:50Kế hoạch của chúng tôi rất đơn giản,
31:52tôi ra mặt công khai,
31:53anh ta ở trong bóng tối hỗ trợ.
31:55Khi chứng cứ được tung ra,
31:57cha cô bị tống vào tù,
31:58tập đoàn cô thị sụp đổ.
32:00Và đến lúc đó,
32:01tôi sẽ mua lại công ty cô ra với giá rẻ mạt,
32:04rồi chia lại cổ phần cho anh ta một nửa.
32:06Anh ta hoàn toàn có thể tự mình thực hiện việc này,
32:09nhưng nếu làm vậy,
32:10tất cả mọi người sẽ biết anh ta đã phản bội cô hách.
32:13Dù phần lớn những người trong giới không thật lòng,
32:15nhưng khi mọi việc được công khai,
32:17sẽ ít nhiều mất mặt,
32:18và những người muốn hợp tác với anh ta trong tương lai cũng sẽ giảm đi.
32:22Trong khi đó,
32:22mối thù giữa tôi và cô hách thì ai cũng biết,
32:25do tôi trực tiếp xử lý là tốt nhất.
32:27Trước khi công khai mọi chuyện,
32:29tôi và Hà Tuế An quyết định tung ra một vài mồi nhửa trước.
32:32Trong 4 năm ở nước ngoài,
32:33Hà Tuế An luôn theo dõi mọi động thái của tôi.
32:36Khi phát hiện tôi ở bên cạnh cô hách,
32:38chị đã thu thập toàn bộ hồ sơ đen của hắn,
32:40muốn âm thầm tác động để tôi rời xa hắn.
32:43Tuy nhiên,
32:44trước khi chị kịp thực hiện,
32:45chị đã thấy tôi liên tục lấy tiền từ hắn ta.
32:48Hà Tuế An không biết tôi định làm gì,
32:50nhưng vẫn vô điều kiện tin tưởng tôi.
32:52Giờ đây,
32:53những hồ sơ đen ấy trở thành cho cười của cộng đồng mạng.
32:56Cuộc sống cá nhân hỗn loạn của cô hách,
32:58chỉ cần một mẩu cũng gây sốc,
33:00chưa kể rất nhiều thứ khác.
33:02Lập tức,
33:02mọi sự chú ý đều đổ rồn về hắn.
33:05Hà Tuế An ngay lập tức đăng ảnh chị mặc chiếc váy tôi thiết kế,
33:08kèm ảnh chụp thời trung học của hai chúng tôi,
33:10để chứng minh tất cả lời tôi nói là sự thật.
33:13Tôi từng hỏi chị,
33:14vậy còn Hà Tổng bên đó thì sao chị chỉ cười,
33:16tôi đã đưa ông ấy đi nghỉ hưu rồi.
33:19Chẳng mấy chốc,
33:20cộng đồng mạng tràn ngập hình ảnh và thông tin
33:22về cắp bồ tôi và Hà Tuế An.
33:24Trong khi cô hách vừa phải phục hồi danh tiếng,
33:26vừa phải giữ vững tình hình công ty,
33:28tự lo cho bản thân cũng không kịp,
33:30tôi tận dụng thời cơ này,
33:31tung thêm thông tin về những hành vi phi pháp của cha hắn.
33:35Cha cô hách bị cảnh sát bắt,
33:36cổ phiếu cố thị lao dốc.
33:38Tôi vui sướng,
33:39nắm tay Hà Tuế An đi dạo vố.
33:41Vừa ra khỏi khu dân cư,
33:43tôi nhìn thấy cô hách với khuôn mặt hốc hát,
33:45ánh mắt đỏ hoe, thẩm chiêu chiêu,
33:47đồ điên, sao cô dám làm thế?
33:50Cô hách lao tới,
33:51Hà Tuế An kịp thời đứng chắn trước tôi,
33:53may mà bảo vệ bên cạnh đã ngăn hắn lại.
33:56Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ của hắn,
33:58cười, liên quan gì tới tôi?
34:00Việc này là do bố anh làm,
34:02trách chỉ trách bố anh thôi.
34:03Khuôn mặt hắn biến đổi nhiều lần,
34:05cuối cùng gật đầu mềm dọc.
34:07Thẩm chiêu chiêu,
34:08là tôi xin lỗi cô,
34:09không liên quan gì đến bố tôi,
34:11tôi cầu xin cô tha cho ông ấy.
34:13Tôi nhìn hắn,
34:15lòng dâng lên cảm giác thoả mãn lạ thường.
34:17Đây vốn không phải bản tính của hắn,
34:19nhưng trên gương mặt Hà Tuế An không hề biểu hiện gì,
34:22ánh mắt đầy khinh bỉ khi nhìn cô hách.
34:23Tôi hiểu, chị đang đứng ra bảo vệ tôi.
34:27Cô hách mở miệng,
34:28muốn nói gì đó,
34:29nhưng cuối cùng quỳ gối trước mặt chúng tôi,
34:31liên tục khấu đầu 5 cái,
34:33rồi ngừng lên,
34:34đôi mắt đỏ hoe chết chóc nhìn chúng tôi,
34:36bây giờ được chưa?
34:37Hừm, đã cân nhắc rồi,
34:39không được.
34:40Hà Tuế An kéo tôi rời khỏi trước mặt cô hách,
34:43hắn muốn đuổi theo nhưng bị bảo vệ ngăn lại.
34:45Khi tôi quay lại,
34:46đúng lúc nhìn thấy ánh mắt ưu ám của hắn.
34:49Phòng khi có sự cố,
34:50tôi lập tức gọi cho Tiểu Trần,
34:52nhờ cử vai người giám sát,
34:53tránh hắn làm chuyện điên rổ.
34:55Sau phiên tòa,
34:57cha cố vào tù,
34:58cố thị phá sản hoàn toàn,
34:59mọi chuyện diễn ra đúng như chúng tôi dự tính.
35:02Tôi mua lại công ty,
35:03bán một nửa cho bạn thân của cô hách,
35:05chính thức trở thành người chiến thắng trong mắt mọi người.
35:08Không phụ lòng tôi,
35:094 ngày sau khi cha cố vào tù,
35:11cô hách cố gắng đột nhập nhà tôi và Hà Tuế An,
35:14còn mang theo vũ khí.
35:15May mà tôi báo cảnh sát kịp thời,
35:17hắn bị bắt tại chỗ,
35:19chờ đợi hắn là hình phạt nghiêm khắc của pháp luật.
35:21Không lâu sau,
35:23tôi và Hà Tuế An tìm thời gian rảnh
35:24để đi Island đăng ký kết hôn và tổ chức đám cưới.
35:27Vì chưa có con,
35:28chúng tôi nhận nuôi một bé gái,
35:30yêu thương như con ruột.
35:32Trở về dịp kỷ niệm trường trung học,
35:34chúng tôi được mời đi diễn thuyết,
35:36tay trong tay bước trên con đường nhỏ,
35:38đầy uy phòng.
35:39Chị ấy cười nhìn tôi,
35:40chiêu chiêu,
35:41nếu hôm đó tôi đến muộn,
35:42em sẽ định đánh bọn họ một trận rồi bỏ chạy,
35:45hay cứ thẳng đi.
35:46Tôi bất ngờ,
35:48ngạc nhiên vì chị biết chuyện này,
35:49nhưng chỉ mỉm cười ngại ngừng,
35:51em biết chị sẽ đến.
35:52Không chỉ vì chị đi ngang qua,
35:54mà còn vì trước đó cả tuần,
35:56chị đã nhìn thấy em ở đó.
35:58Tôi và Hà Tuế An cười với nhau,
36:00nắm tay càng chặt.
36:01Tình yêu xét đánh không bao giờ chỉ xuất phát từ phía một người.
36:04Hoàn.
Bình luận