- 7 giờ trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Chuyện về quý phi nương nương kêu ngạo độc miệng và công chúa linh hoạt hoạt bát được đưa sang
00:04hòa thân.
00:05Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:09luận để mau có người yêu nhé.
00:12Vào chuyện, tiết thượng nguyên, đây là lần đầu tiên ta trải qua lễ hội ở Uyển Thành.
00:17Trên phố cổ người qua kẻ lại tấp nập, xe ngựa không ngừng, đèn đuốc sáng chưng, muôn nơi phồn
00:22hoa rực rỡ.
00:23Nhìn cảnh tượng ấy, ta chật hiểu được nỗi lòng khổ tâm khi xưa của A Nương, vì sao lại
00:28khuyên ta đến đây hòa thân.
00:30Ta lang thang trên phố, bao món đồ mới lạ mà ở phương Bắc ta chưa từng thấy.
00:34Ta bước vào một tiệm bán trang sức, những món trang sức này được mài rũa bóng loáng.
00:39Ánh mắt ta lướt qua các món ngọc, đang cầm thử một miếng ngọc điêu khắc,
00:43thì nhìn thấy dưới cùng của tủ kính có một miếng ngọc bị sứt mẻ khiến ta chú ý.
00:47Bà chủ, sao ngọc bội này chỉ có một nửa?
00:50Cô nương, đây là ngọc huyền thanh thượng hạng đấy.
00:53Chỉ tiếc, lúc người ta nhặt được thì nó đã chỉ còn một nửa.
00:56Rõ ràng là miếng ngọc tốt, nhưng vì không chọn vẹn nên chẳng ai chịu mua.
01:00Bà chủ giải thích.
01:02Ta ngắm miếng ngọc ấy, màu xanh mực tỏa ra ánh sáng mê người, càng nhìn càng thấy đẹp.
01:07Bà chủ, bao nhiêu?
01:09Ta mua.
01:10Bà chủ dơ tay làm giấu một con số.
01:12Ta tuy hơi sót của nhưng vẫn lấy túi tiền đưa bà ấy.
01:15Nhận lấy miếng ngọc, ta lập tức treo nó vào chỗ nổi bật nhất bên hông.
01:19Vừa bước ra khỏi cửa không bao lâu, ta như nghe thấy có người gọi tên mình.
01:24À phong, ta quay phát lại.
01:26Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy giọng nói ấy vô cùng quen thuộc.
01:30Tình cảm này xinh, chẳng biết từ đâu, thật sự có loại cảm giác nhất kiến vạn niên.
01:35Nàng đứng đó, tay cầm quạt dấu sau lưng.
01:38Thân hình cao giáo thon dài đứng cạnh chiếc lồng đèn, ráng vẻ thanh nhã đến động lòng.
01:42Bên hông nàng đeo túi thơm xanh nhạt, tỏa ra mùi đàn hương dìu dịu.
01:46Một thân y phục gấm đỏ, dung nhan như họa, từ tốn bước đến gần ta.
01:50Ta ngẩn ngơ nhìn nàng, có phải cô nương vừa gọi tên ta.
01:54Nàng khẽ mím môi cười, ngọc bội bên hông cô nương đẹp lắm.
01:57Ta cũng có một nửa còn lại.
01:59Không biết ngọc của cô nương mua ở đâu.
02:02Nàng lại gần hơn, ta thấy rõ đôi mắt nàng, cũng xanh đậm như miếng ngọc ấy.
02:06Trong đôi mắt ấy, ta thấy cả nghìn vạn tinh hà, bất diệt bất phai, khiến ta chẳng dám quên.
02:12Ta ngoảnh đầu lại, chỉ về cửa tiệm, chính tiệm phía trước.
02:16Nàng hơi cúi người, đa tạ cô nương.
02:18Nói xong nàng định rời đi.
02:20Ta vội kéo nhẹ tay áo nàng.
02:22Cô nương, chúng ta đã từng gặp ở đâu chưa?
02:25Vì sao ta chỉ mới nhìn thấy đã cảm thấy quen thuộc đến vậy?
02:28Nàng do dự dây lát rồi quay lại, mỉm cười, có lẽ đã từng gặp.
02:32Hữu duyên, chúng ta sẽ gặp lại.
02:35Ta buông tay, nhìn bóng dáng đỏ ấy dần dần chìm vào ánh đèn hoa rực rỡ.
02:39Buổi tối, ta nằm trên giường nghĩ mãi về hội đèn thượng nguyên.
02:43Hữu duyên tái kiến nghĩa là gì?
02:45Nàng vì sao lại biết tên ta?
02:47Thôi, không nghĩ nữa, mai còn phải dậy sớm học thuộc đạo đức kinh.
02:51Khi tiên nắng đầu tiên chiếu vào mắt, ta mơ màng nghe có người lay đầu ta.
02:55Dậy đi, công chúa, đi học sắp muộn rồi.
02:58Chắc viễn, cho ta ngủ thêm chút nữa.
03:01Ta hất tay nàng ấy ra.
03:02Chắc viễn ghé sát tay ta, nhỏ rọng, quý phi nương nương đến rồi.
03:07Nghe ba chữ quý phi nương nương, ta bật dậy cái một, vội thay y phục.
03:11Nhìn quanh chỉ thấy một mình chắc viễn.
03:13Ta dơ tay gõ nhẹ vai nàng.
03:15Chắc viễn, sao ngươi dám lừa ta?
03:17Chắc viễn cười ha ha, ta cuối cùng cũng hiểu vì sao Thái hậu muốn người đến bên quý phi
03:22nương nương để học quý củ trong cung rồi.
03:24Ta đứng dậy đến bàn trang điểm, ứ, không thèm để ý đến ngươi.
03:28Trong lúc trải tóc, chắc viễn vừa quen miệng lầm bầm, công chúa mới từ phương Bắc đến Trung Nguyên,
03:33không hiểu quý củ hậu cung, phải học cho đàng hoàng.
03:36Sau này gả cho Thái tử, mới không để người ta nói xấu sau lưng.
03:40Ta bịt tai, biết rồi, biết rồi mà.
03:43Trang điểm xong, vừa bước ra cửa, ta liền thấy nàng.
03:46Ta lập tức hành lễ, tham kiến quý phi nương nương.
03:50Nửa mặt nàng che bằng mặt nạ, eo thon được xếp bằng đai gấm, tôn lên dáng người mềm mại.
03:55Một thân bào đỏ sang quý, khi chất quyến rũ không ai bì.
03:59Nàng lướt ta một cái, đạo đức kinh học đến đâu rồi.
04:02Ta run run ngẩn đầu, gần, gần xong rồi ạ.
04:06Ánh mắt chạm nhau.
04:07Quý phi cũng có đôi mắt xanh mực như nàng thiếu nữ đêm hôm đó, nhưng không còn dịu dàng
04:11như biển,
04:12mà là tĩnh lặng, lạnh lẽo như một vũng nước chết, khiến người ta sợ hãi.
04:16Nàng nâng cầm ta, lạnh rọng, nếu hôm nay không học xong, thì đừng hòng bước ra khỏi tàng thư
04:21các nửa bước.
04:22Ta sợ đến co người lại, nhưng càng co nàng càng cuối sát.
04:26May có một thái giám đến phá vỡ cục diện.
04:29Quý phi nương nương, thái hậu mời người đến từ Ninh Cung.
04:32Quý phi nghiêng đầu, sát bên tai ta, hôm nay bổn cung tạm tha cho người.
04:36Học cho giỏi, học xong sẽ có thưởng.
04:39Nói rồi nàng bước đi, ta ngây người tại chỗ, thưởng, nếu không phạt đã là phúc rồi.
04:44Ta ở tàng thư các học đến nắng tắt, đầu óc ngày càng chóng váng, sắp ngã đến nơi.
04:49Đến tận giờ tí, ta mới học xong.
04:52Ta ngủ gục trong tàng thư các, giữa đêm, nghe có tiếng đẩy cửa, theo sau là mùi rượu nồng.
04:58Ta rụi mắt, là quý phi, ta tỉnh táo ngay.
05:01Nàng lào đảo ngã về phía ta, ta không dám né, để nàng ngã lên vai rồi dìu nàng đến
05:06ghế giải.
05:08Nhìn nàng say khước, ta bật cười, không biết uống bao nhiêu nữa.
05:11Nhưng mà, ráng vẻ uống say của quý phi cũng có chút đáng yêu.
05:15Ta nhìn chiếc mặt nạ trên mặt nàng, định đưa tay tháo xuống.
05:19Không ngờ quý phi đột nhiên nắm chặt tay ta.
05:21Ta giật mình.
05:22Đúng là dù ngủ vẫn cảnh giác.
05:24Nàng thì thầm gì đó.
05:26Ta ghé sát nghe, à phong, à phong.
05:29Mặt ta đỏ bừng.
05:30Nàng, gọi tên ta.
05:32Đúng lúc đó, chắc viễn bưng canh giải dựa đến.
05:35Ta vội rụt tay lại.
05:37Chắc viễn nhìn thấy liền nói, hóa ra quý phi nương nương ở đây.
05:40Từ khi rời thái hậu về, nương nương uống không ít.
05:43Ta mang canh giải dựa tới.
05:45Ta hỏi, nàng ấy vì sao lại uống nhiều như vậy?
05:48Chắc viễn kinh ngạc, công chúa chưa biết sao.
05:51Ta khó hiểu nhìn nàng.
05:53Chắc viễn kéo ta lại gần.
05:54Thì thầm, thái hậu băng hà rồi.
05:56Ta thất kinh, cái gì?
05:58Thái hậu, chắc viễn vội bịt nguyện ta.
06:01Xuyệt, nhỏ thôi.
06:03Nàng lại nói tiếp, quý phi nương nương đến từ Ninh Cung chính là để gặp thái hậu lần cuối.
06:07Sáng sớm mai, chiếu thư sẽ công bố.
06:10Đáng thương cho nương nương.
06:12Nói rồi chắc viễn đỏ mắt.
06:13Liên quan gì đến quý phi?
06:15Chắc viễn ngại ngào, công chúa không biết.
06:18Quý phi nương nương từ nhỏ đã được đưa vào cung, do thái hậu nuôi dưỡng.
06:22Năm đó còn bị kẻ xấu hủy dung mạo.
06:24Hoàng thượng lại yếu bệnh, chiều chính đều do thái hậu nắm.
06:27Giờ thái hậu mất rồi, hoàng hậu sẽ không tha cho nương nương đâu.
06:31Hoàng hậu, đó chẳng phải là mẹ chồng tương lai của ta sao?
06:35Lỡ như hoàng hậu muốn hại quý phi, ta biết đứng về phía ai.
06:39Thôi, đến đâu tính tới đó.
06:41Ta cẩn thận đút quý phi uống canh giải rượu, rồi cùng chắc viễn rìu nàng về phòng chính.
06:46Công chúa, đã khuya rồi.
06:48Để nô tì ở lại chăm sóc quý phi nương nương, mai người còn phải đến nghe phu tử giảng.
06:53Ta liếc nhìn quý phi đang nằm trên giường.
06:55Không hiểu sao, ta lại có chút không nỡ rời đi.
06:58Nhưng ta vẫn gật đầu.
07:00Bỗng tay hào ta bị kéo.
07:02Ta quay lại, quý phi đang nắm chặt lấy.
07:04Miệng thì thầm, à phong, đừng đi.
07:07Chắc viễn thấy vậy liền nói, xem ra quý phi không muốn công chúa rời đi.
07:11Vậy nô tì xin cáo lui.
07:13Chờ chắc viễn đi rồi, ta cúi xuống khẽ nói, nương nương, ta không đi.
07:18À phong ở đây với người.
07:19Nói xong, bàn tay kéo áo ta mới từ từ buông ra.
07:23Lạnh, lạnh quá.
07:24Ta ghé sát hơn.
07:26Môi nàng khẽ mở, vẫn nói, lạnh, lạnh.
07:29Ta đắp chân cho nàng, rồi nắm tay nàng áp vào ngực mình.
07:32Đây là lần đầu ta chạm tay nàng, không giống tay phụ mẫu ta, mà là lạnh bút, lạnh đến
07:37tận xương.
07:38Dù vậy, ta vẫn muốn sửa ấm cho nàng.
07:41Trời càng về khuya, ta gục bên giường nàng ngủ mất.
07:44Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy, trong giường của chính mình.
07:47Chẳng lẽ tối qua là mơ?
07:49Nhưng giây sau, ta nghe giọng chắc viễn, công chúa, người tỉnh rồi.
07:53Rõ ràng là quý phi nương nương say, mà người lại ngủ say nhất.
07:57Quý phi thấy người ngủ bên giường nàng, liền bế công chúa trở về.
08:01Ta lập tức tỉnh như sáo, bế.
08:03Chắc viễn gật đầu, đúng vậy.
08:05Rồi nói tiếp, công chúa mau để nô tì hầu hạ thay y phục.
08:09Lát nữa người phải theo quý phi nương nương dự tăng lễ Thái Hậu.
08:12Nàng ấy vậy mà lại bế ta về.
08:14Mấy hôm trước, chỉ vì ta chưa học thuộc đạo đức kinh, nàng còn đánh vào tay ta mấy cái.
08:19Đến giờ vẫn còn đau.
08:21Người phụ nữ này đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
08:24Thay xong đồ tăng, ta theo quý phi nương nương đến từ Ninh Cung.
08:28Ta và quý phi cùng quỳ chức bài vị của Thái Hậu.
08:31Các đại thần và phi tần xung quanh đều khóc đến ngẹn lời.
08:34Trong cả hoàng cung này chỉ có ta và quý phi là không khóc.
08:37Khi đứng dậy, ta lén liếc nàng một cái.
08:39Đôi mắt xanh thẫm ấy vẫn như vũng nước chết.
08:41Không có lấy một chút nhiệt độ, càng đừng nói đến chuyện rơi lệ.
08:45Vừa đứng dậy, Hoàng hậu liền chỉ vào quý phi.
08:48Tức giận nói, Thái Hậu cuối cùng còn gặp ngươi một lần.
08:50Đông phương bạch, lòng ngươi làm bằng sắt chắc.
08:53Một giọt nước mắt cũng không có.
08:55Quý phi liếc Hoàng hậu một cái.
08:57Hôm nay là buồn của Thái Hậu.
08:59Buồn cung không muốn tranh cãi với ngươi.
09:01Hoàng hậu tức đến rậm chân.
09:03Công công từ hải vội bước ra hòa giải.
09:05Nhị vị nương nương bớt giận.
09:07Tiếp theo sẽ tuyên đọc di chiếu của Thái Hậu.
09:09Xin chư vị giữ yên lặng.
09:11Từ hải công công cầm di chiếu bước đến trước điện.
09:13Mọi người đồng loạt quỳ xuống.
09:15Ta cũng cúi đầu theo.
09:17Tuyên, Hoàng Thái Hậu di chiếu.
09:19Nam thọ mệnh đã tận.
09:20Ai ra tuổi cao như cây khô.
09:22Nay thuận thiên mệnh.
09:23Phong ấn phụ ấn ban cho nữ nhi họ Đông phương.
09:25Đông phương bạch.
09:26Mong sau này đồng tâm đồng đức.
09:28Hiền lương đoan trang.
09:29Quản lý hậu cùng.
09:30Hồ phù của cấm quân ban cho ninh vương.
09:33Mong ngày sau có dũng có mưu.
09:34Bảo vệ giang sơn hoàng gia.
09:36Cổ thư đạo đức kinh ban cho hoàng hậu.
09:38Mong nàng sau này noi tính tình tiên hậu.
09:40Bớt nóng này.
09:41Ôn nhu nhã nhặn.
09:42Không mất thể diện hoàng gia.
09:44Những người được điểm danh lần lượt tiến lên nhận chiếu.
09:47Chỉ có hoàng hậu hét ẩm lên.
09:48Ta mới là hoàng hậu.
09:50Vì sao phụ ấn lại cho con tiện nhân đó.
09:52Ta mới là hoàng hậu.
09:54Quý phi nhận phụ ấn.
09:55Nhẹ nhàng nhớn mày.
09:56Người đâu.
09:57Hoàng hậu quấy nhiễu tăng lễ Thái Hậu.
09:59Kéo ra khỏi từ ninh cung.
10:01Thế là thị vệ lập tức sốc hoàng hậu kéo ra ngoài.
10:04Hoàng hậu gào lên.
10:05Đông phương bạch.
10:05Ngươi chết không yên.
10:07Ngươi chết không yên.
10:09Hoàng hậu bị kéo đi.
10:10Từ ninh cung lại chìm trong tiếng than khóc.
10:12Đến giờ ngọ.
10:13Thái Hậu được đưa đi an táng.
10:15Sau tăng lễ.
10:16Quý phi ở lại thủ linh.
10:17Ta và chắc viễn trở về cầm khánh cung trước.
10:20Lúc rời đi.
10:21Ta nhìn bóng lưng Quý phi quỳ trước bài vị Thái Hậu.
10:24Giống như một con dối gỗ bị giật dây.
10:26Không hề có cảm xúc.
10:27Dù được ban phụ ấn.
10:29Trên mặt nàng vẫn không có lấy một tia vui mừng.
10:31Đêm ấy.
10:32Bên ngoài mưa lớn như chút nước.
10:34Tiếng sấm khiến ta giật mình tỉnh dậy.
10:36Lạnh đến run tay.
10:37Khi đang quấn chặt chân lại.
10:39Bỗng nhớ ra.
10:40Quý phi cũng sợ lạnh.
10:41Giờ nàng đang quỳ trong linh đường.
10:43Chắc chắn rất lạnh.
10:44Nghĩ đến đó.
10:45Ta liền khoác áo.
10:46Tiện tay lấy một chiếc áo tràng rồi chạy về phía linh đường.
10:50Đến nơi.
10:51Màn lộ trắng bay lả tả.
10:52Giấy tiền rơi đầy đất.
10:53Tiếng sấm vang rền.
10:55Ta run lập cập.
10:56Thử gọi nhỏ.
10:56Quý phi nương nương.
10:58Nương nương.
10:58Đột nhiên một bóng trắng lướt qua trước mắt.
11:01Ta sợ đến ngã ngồi xuống đất.
11:02Á.
11:03Đau quá.
11:04Ngay sau đó.
11:05Miệng ta bị người ta che lại.
11:07Đừng động.
11:08Ta không đeo mặt nạ.
11:09Giọng nói quen thuộc vang lên.
11:10Nhưng như bị nghẹn lại.
11:12Ta gật đầu.
11:13Nàng mới thả tay ra.
11:14Ta nhỏ giọng hỏi.
11:16Quý phi nương nương.
11:17Người khóc ạ.
11:18Sao giọng lại khàn như vậy?
11:20Nàng không trả lời mà hỏi ngược lại.
11:22Người đến đây làm gì?
11:23Ta đưa áo tràng ra.
11:24Nửa đêm tỉnh dậy thấy trời mưa.
11:26Nên mang áo tràng đến cho người.
11:29Nàng nói.
11:29Giọng lạnh như băng.
11:31Đặt xuống đất.
11:31Đi.
11:32Không được quay đầu lại.
11:34Ta đặt áo tràng xuống.
11:35Vậy.
11:35Ta đi đây.
11:37Vừa quay người.
11:38Ta lướt thấy một bóng dáng mơ hồ.
11:40Ngay sau đó mắt ta bị khăn lụa che lại.
11:42Chỉ với khoảnh khắc đó.
11:44Ta dám chắc.
11:45Trên mặt quý phi không hề có vết sẹo.
11:47Nàng xiết chặt eo ta.
11:48Ép ta vào cửa.
11:49Ta bảo ngươi đừng quay đầu.
11:51Ngươi đã thấy gì?
11:55Nàng áp sát tay ta.
11:56Hơi thở phả vào cổ khiến tim ta đập thình thịt.
11:59Tốt nhất đừng lừa bổn cung.
12:01Bổn cung tin ngươi một lần.
12:02Rồi nàng buông ta ra.
12:04Đẩy ta khỏi linh đường.
12:05Ta ôm mặt nóng gian.
12:07Mơ hồ chạy về cầm khánh cung.
12:08Cả đêm chẳng chọc không ngủ.
12:10Ba ngày sau.
12:12Chắc viễn vui vẻ chạy vào.
12:13Công chúa.
12:14Quý phi nương nương thủ linh trở về rồi.
12:16Ta lập tức bỏ bút xuống.
12:18Gượng cười.
12:19Vậy.
12:19Thật đáng mừng.
12:20Ta vừa rứt lời thì ngoài cửa vang lên giọng nói lạnh bút.
12:23Ồ.
12:24Thật sao?
12:25Ta xem thử ngươi vui đến mức nào?
12:27Ta vội vàng hành lễ.
12:29Cung ghenh quý phi nương nương hồi cung.
12:31Nàng nâng cầm ta lên.
12:32Đạo đức kinh đã học thuộc chưa?
12:34Thuộc.
12:35Thuộc rồi ạ.
12:36Nàng buông ta ra.
12:37Bổn cung đã nói.
12:38Thuộc xong sẽ thưởng.
12:39Ta cười khổ.
12:41Nương nương.
12:41Đó là chuyện ta phải làm.
12:43Không cần thưởng đâu ạ.
12:44Giọng nàng chầm xuống.
12:46Bổn cung nói rồi.
12:46Không muốn nói lần thứ hai.
12:49Ta lý nhí.
12:50Vậy.
12:50Vậy ta muốn.
12:51Một xiên.
12:52Kẹo hồ lô.
12:53Nàng nâng tay lên.
12:54Ta theo phản xạ nhắm mắt lại.
12:56Nhưng bàn tay nàng chỉ nhẹ vút má ta.
12:58Giọng mềm xuống.
12:59Chỉ cần kẹo hồ lô thôi.
13:01Ta gật đầu.
13:02Không lâu sau.
13:03Chắc viễn mang đến một đống kẹo hồ lô.
13:05Đây.
13:06Kẹo của công chúa.
13:07Ta nhìn mà chóng.
13:09Nhiều vậy.
13:09Ta sợ sâu răng mất.
13:11Ta đưa một xiên cho chắc viễn.
13:13Ngươi ăn cùng ta.
13:14Chắc viễn nhìn sang quý phi.
13:16Đúng rồi.
13:17Còn có quý phi.
13:18Ta cũng đưa một xiên cho nàng.
13:20Nàng không nhận.
13:20Ta không ăn thứ này.
13:22Ta chọn xiên đỏ nhất.
13:24Cắn một quả rồi nói.
13:25Nương đương thử đi.
13:26Ngon lắm.
13:27Xiên này ngon nhất.
13:28Cho người.
13:29Nàng do dự một lát mới nhận lấy.
13:31Ta cười.
13:32Nương đương thử đi.
13:33Ngon thật mà.
13:34Nàng khẽ dùng đôi môi đỏ cắn một quả.
13:37Chậm rãi nhai.
13:38Không hiểu sao nhìn nàng ăn còn khiến ta vui hơn chính ta ăn.
13:41Tối đó.
13:42Chắc viễn mang chiếc áo tràng quý phi trả về.
13:44Ta vừa cầm đã đưa lên người.
13:46Chắc viễn khó hiểu.
13:48Công chúa làm gì vậy?
13:49Ta nhíu mày.
13:50Không đúng.
13:51Mùi không đúng.
13:52Chắc viễn cao mày.
13:54Sao lại không đúng?
13:55Ta giải thích.
13:56Áo tràng rõ ràng bị giặt rồi.
13:58Còn cố tình xịt mùi hoa tiêu thảo.
14:00Điều này chứng tỏ gì?
14:02Chắc viễn tròn mắt.
14:03Chứng tỏ.
14:04Gì?
14:04Chứng tỏ.
14:05Ta không nói cho người biết.
14:07Ta cười gian.
14:08Công chúa.
14:09Ta kéo nàng lại thì thầm vào tai.
14:11Nghe xong nàng trợn to mắt.
14:12Ý công chúa là.
14:14Quý phi nương nương giặt áo tràng để xóa mùi nước mắt.
14:17Ừ.
14:18Đúng.
14:18Chắc viễn lắc đầu.
14:20Sao có thể chứ?
14:21Từ khi nương nương vào cung ta chưa thấy nàng khóc bao giờ.
14:24Ta nói.
14:25Hôm đó ta đem áo tràng đến.
14:27Đặt xuống thì bị nàng đuổi ra.
14:29Nhưng ta quên mang ô nên đứng ngoài chờ mưa nhỏ lại.
14:32Không lâu sau ta nghe tiếng nước nở rất hẽ.
14:35Ta dựa sát cửa.
14:37Cảm giác được nàng đang ngồi ngay sau cánh cửa mà khóc.
14:40Thái hậu mất.
14:40Sao nàng không đau lòng được nàng hoàn toàn không phải người vô tình như hoàng hậu nói.
14:45Chắc viễn bừng tỉnh.
14:46Vậy là quý phi nương nương giặt áo để xóa mùi nước mắt.
14:49Rồi nàng tức tối.
14:51Thế còn kẹo hổ lô.
14:52Chúng ta mới ăn có mấy xiên.
14:54Còn lại công chúa đưa cho quý phi hết.
14:56Ta mỉm cười nhìn lên.
14:57Ta muốn nàng vui.
14:59A nương từng dạy ta.
15:00Không có chuyện buồn nào mà một xiên kẹo hổ lô không giải quyết được.
15:04Nếu một xiên không được thì hai xiên.
15:06Chắc viễn treo.
15:07Công chúa.
15:08Hay là chúng ta đổi thân phận đi.
15:10Ta búng chán nàng.
15:11Đừng có mơ.
15:12Chắc viễn ôm chán.
15:13Đau.
15:14Ta cười.
15:15Biết đau thì tốt.
15:16Sau này bớt nói linh tình.
15:18Đêm đó ta với chắc viễn nói chuyện đến khuya mới ngủ.
15:21Có lẽ do vui quá.
15:22Ta chẳng chọc suốt.
15:23Trong mơ luôn là bóng dáng không đeo mặt nạ của nương nương.
15:26Nhưng dù cố đến đâu cũng không nhìn rõ được mặt nàng.
15:29Đang ngủ say thì tiếng động bên ngoài đánh thức ta.
15:31Ta mở mắt khó khăn.
15:33Một lát sau.
15:34Chắc viễn chạy vào.
15:35Không xong rồi.
15:36Công chúa.
15:37Hoàng hậu dẫn người đến cầm khánh cung gây chuyện.
15:40Ta lập tức bật dậy.
15:41Chắc viễn.
15:42Hầu hạ ta thay y phục.
15:43Nô tỷ tuân lệch.
15:45Ta bước vào gian phòng bên cạnh thì thấy hoàng hậu nương nương đang đứng ngoài điện của quý phi
15:49nương nương mà quát tháo om sòm, đông phương bạch, mau dao phượng ấn ra đây.
15:53Nếu ngươi còn không ra, bổn cung sẽ đập nát kim khánh cung của ngươi.
15:57Quý phi nương nương đẩy cửa phòng, chậm dãi bước ra từ tầm điện.
16:01Ở eo nàng đeo giải ngọc cửu bộ ly cung dao, mỗi bước đi đều kêu lên tiếng len canh
16:05trong trèo.
16:06Nhưng trái ngược với âm thanh thanh thúy ấy, từ trong bóng tối của viện lại truyền ra tiếng mài
16:11dao lạnh toát.
16:12Ngay lúc hoàng hậu định mở miệng, hai hàng cấm vệ từ hai phía sân viện lập tức bao vây
16:16hoàng hậu và đoàn tùy tùng.
16:18Lời đến miệng hoàng hậu lập tức ngẹn lại, nuốt ức xuống.
16:22Quý phi nương nương đôi mắt lạnh lẽo đầy sắc khí, nhìn xuống hoàng hậu, giọng cao cao tại thượng.
16:27Lúc nãy không phải ngươi nói muốn đập sao, sao giờ lại không dám.
16:31Hoàng hậu biến sắc, giọng khiêu khích, sao?
16:33Ngươi muốn giết hoàng hậu chắc, giết ta rồi ngươi có thể lên làm hoàng hậu.
16:38Quý phi lạnh rọng, truyền bổn cung chỉ lệnh, hoàng hậu nương nương mang theo người tới quấy nhiễu kim
16:43khánh cung.
16:43Ngoại trừ hoàng hậu nương nương, những kẻ khác, giết sạch.
16:47Hoàng hậu bật cười điên loạn, hóa ra ngươi không dám giết bổn cung.
16:51Ta cứ tưởng ngươi oai phong thế nào, cuối cùng chỉ dám giết đám lính quen để hà giận.
16:56Lời vừa rớt, chất một bạt tai của quý phi ráng thẳng lên mặt hoàng hậu.
16:59Hoàng hậu ôm mặt, kinh hãi, ngươi dám đánh ta.
17:03Bà ta định đánh trả, nhưng quý phi đã nắm chặt tay bà, ánh mắt dữ tợn.
17:07Bổn cung không chỉ dám đánh ngươi, mà còn có thể phế ngươi.
17:11Giờ ngươi không có phượng ấn, chỉ là hoàng hậu hữu danh vô thực.
17:14Chiêu đình người ủng hộ bổn cung làm hoàng hậu nhiều vô kể.
17:17Muốn con ngươi thuận lợi kế vị, bổn cung khuyên ngươi ngoan ngoãn một chút.
17:21Hoàng hậu nghiến răng, hừ, đông phương bạch, đừng đắc ý quá sớm.
17:26Phụ thân ngươi, không nghĩ vậy đâu.
17:28Quý phi buông tay, ra lệnh, chắc viễn, tiễn khách.
17:31Sau khi chắc viễn đưa hoàng hậu đi, quý phi lại nói, chắc viễn, chuẩn bị xe ngựa.
17:36Lập tức đến đông phương phủ, ta từ góc phòng ló đầu ra, nũng hiệu, nương nương, ta có thể
17:42đi cùng không.
17:43Quý phi liếc ta một cái, tự trọng chút, ta biểu môi, ta cũng muốn đi, ta cũng muốn đi.
17:49Quý phi mặc kệ, bước thẳng lên xe ngựa, mà im lặng, chính là ngầm đồng ý, thế nên ta
17:55dày mặt leo lên theo.
17:57Đến đông phương phủ, vừa vào sân là thấy khí thế rộng lớn chẳng kém gì biệt viện hoàng gia.
18:02Nhưng nhìn một vòng, chẳng thấy một bóng người, càng đừng nói đến ai ra tiếp đón.
18:07Ta lặng lẽ theo sau quý phi, bỗng nàng dừng lại, ta dầm một cái đâm thẳng vào lưng nàng,
18:11à đau quá.
18:13Quý phi quay lại, chắc viễn, dẫn A Phong đi dạo xung quanh đi, bổn cung có chuyện cần xử
18:18lý.
18:19Vâng, công chúa theo nô tỷ.
18:21Đợi quý phi đi xa, ta kéo chắc viễn chạy khắp nơi, chắc viễn, không ngờ nhà quý phi nương
18:26nương lại giàu có thế.
18:28Vườn này đẹp quá, chắc viễn giữ ta lại, nói, công chúa, thật ra nương nương vốn chỉ là con
18:33gái một nhà dân thường bé nhỏ.
18:35Lúc mới vào cung chỉ được phong mỹ nhân, còn chẳng đến mức phi tần.
18:39Tất cả đều là do nương nương tự tay nhộn máu, từng bước leo lên, mới có được đông phương
18:43phủ ngày hôm nay.
18:45Đám người trong phủ, toàn là dựa vào máu của nương nương mà sống giàu sang.
18:49Nói đến đây, chắc viễn vừa nói vừa khóc.
18:52Ta vỗ vai an ủi, họ thật đáng ghét.
18:54Đừng khóc nữa, A nương nói con gái mà khóc sẽ xấu lắm.
18:58Chắc viễn lau nước mắt, thật không ạ?
19:00Ta cười, thật, A nương ta chưa bao giờ lừa ta.
19:04Rồi ta kéo nàng đi tiếp.
19:06Cả buổi chiều, chắc viễn than, công chúa nghỉ một chút đêm, nô tì mỏi chân muốn chết rồi.
19:11Ta hào hứng, không được, chúng ta chưa đi bên kia mà.
19:15Chắc viễn vội giữ ta lại, không được, bên đó là Tây Viện, quốc công đã hạ lệnh cấm ai
19:20tới gần.
19:21Thế là ta đỡ nàng ngồi xuống đỉnh, vậy chắc viễn nghỉ đi, ta đi vệ sinh một lát.
19:25Nói là đi vệ sinh, nhưng ta chạy thẳng về phía Tây Viện.
19:28Công chúa, mặc kệ nàng gọi, ta không dừng lại.
19:32Tới nơi, bị hai thị vệ như tượng đá chặn trước cửa, nói gì họ cũng không cho ta vào.
19:38Ta đành vòng ra sau, trèo lên cây, lật người một cái nhảy vào viện.
19:42Bên trong hoàn toàn khác hẳn những nơi khác trong phủ, lá rụng đầy sân, nhà cửa như lâu ngày
19:47bị bỏ hoang.
19:48Trên cây khô còn vài con quả kêu quát quát, gió lạnh thổi qua sống lưng.
19:52Ta đẩy cửa vào, hành lang đầy mạng nhện, mùi sắt dì tanh nồng.
19:56Trong một căn phòng lại có mùi cơm thiêu.
19:58Ta tò mò đi đến đó, vì cửa sổ bị đóng kín, ánh sáng u ám đáng sợ.
20:03Ta lần theo tường thì bỗng phía sau có tiếng lọ lăn.
20:06Ta giật mình xoay lại, ai? Mèo mèo.
20:09Trời đất ơi, là mèo.
20:11Thở phào chưa được bao lâu thì tiếng cười phụ nữ thê thé vang lên, như kim đâm vào tai.
20:16Ta hoảng sợ nhắm mắt, bị một bóng đỏ vụt qua trước mặt.
20:20Ta hét lên, ngay lúc đó, một bàn tay bịt chặt miệng ta.
20:23Bình tĩnh, là ta.
20:25Giọng nói quen thuộc bên tai, là quý phi nương nương.
20:28Ta quay lại, đúng thật là nàng.
20:30Ta nhào và ôm nàng, nương nương.
20:33May quá ta sợ muốn chết.
20:34Nàng gỡ tay ta, buồn.
20:37Ta ngoan ngoãn buông, nàng nói tiếp, đi.
20:39Bổn cung đưa người ra ngoài.
20:41Ta rụt rè nắm lấy tay áo nàng theo sau.
20:44Nàng lại lạnh giọng, buông tay áo.
20:46Cổ họng ta nghẹn lại, suýt muốn khóc, nhưng vẫn buông ra.
20:50Ngay lúc đó, nàng chủ động nắm lấy tay ta.
20:52Tim ta nảy lên thình thịch.
20:54Tay nàng tuy vẫn lạnh, nhưng không còn là băng giá nữa.
20:57Ta lý nhí, nương nương, ta sợ.
20:59Càng nói, càng xiết chặt tay nàng.
21:01Nàng nghiêng đầu nhìn ta, có bổn cung, người không cần sợ.
21:05Khoảnh khắc ấy, ta thậm chí mong hành lang kinh dị này dài thêm chút nữa,
21:09để ta có thể nắm tay nàng lâu hơn.
21:11Tới cửa viện, nàng lạnh rọng, còn nắm tay bổn cung bao lâu nữa.
21:16Ta buông tay, hừ, người phụ nữ này mặt trở nhanh hơn lật sách.
21:20Ra tới cửa, chắc viễn đã trở sẵn, công chúa không sao thật tốt quá.
21:24Thấy công chúa chạy về phía tây viện, nô tì liền chạy đi báo quý phi nương nương.
21:29May mà nàng tìm được người.
21:31Quý phi nhớ mày, vậy là người tự ý chạy vào tây viện.
21:34Xong đời, ta ra hiệu cho chắc viễn.
21:37Nàng lập tức nói, xin nương nương tha tội cho công chúa, là nô tì không chồng kỹ.
21:42Quý phi phất tay, thôi.
21:43Chắc viễn, đưa nàng đi sắp xếp chỗ nghỉ.
21:46Nếu còn có lần sau, bổn cung tuyệt không tha.
21:49Vâng, đợi quý phi đi xa.
21:51Ta hỏi, hôm nay chúng ta ngủ lại đông phương phủ sao.
21:55Chắc viễn gật, vâng, trời đã khuya, mai mới về cung.
21:58Ta lại hỏi, ngươi theo nương nương từ lúc vào cung, vậy trước đó, ngươi cũng theo nàng.
22:03Đúng vậy.
22:04Thế tây viện vì sao không được vào?
22:06Ngươi biết lý do không?
22:08Không biết.
22:08Vậy ngươi kể ta nghe chuyện trước khi nương nương vào cung đi, phải kể hết không sót chữ nào?
22:14Chắc viễn đáp, đông phương phủ chỉ có nương nương là con.
22:17Trước đây nàng còn có hai em trai.
22:19Nhưng sau khi nàng vào cung, hai vị thiếu da đều lần lượt chết yểu.
22:23Người ta nói, đều là do phu nhân khắc chết họ.
22:26Ta nghi hoặc khắc chết.
22:28Đúng.
22:29Nghe nói sau khi sinh được hai con trai,
22:31lão ra vui mừng vì có người nối rõi nên không còn để tâm đến con gái duy nhất là
22:35nương nương,
22:36liền đưa nàng vào cung.
22:37Nhưng nương nương vừa vào cung không lâu, phu nhân phát điên rồi chết.
22:41Hai hài tử con bé cũng lần lượt mắc bệnh lạ rồi chết.
22:44Ta hỏi, khi phu nhân mất, bà mặc màu gì?
22:47Đỏ.
22:48Phu nhân lúc sống thích nhất là mặc màu đỏ rực.
22:51Ta nắm vai nàng, chắc viễn, những gì ta sắp nói.
22:54Ngươi đừng nghĩ ta bị điên.
22:56Phu nhân, có thể chưa chết.
22:58Chắc viễn lùi lại, kinh hãi, cái gì?
23:01Không thể.
23:02Năm đó ta chính mắt thấy phu nhân nhập quan.
23:04Ta nghiêm túc, hôm nay ta thấy bóng đỏ trong tay viện.
23:07Không thể nhầm.
23:09Và ta ngửi thấy mùi cơm thiêu, là cơm trong vòng 3 ngày.
23:12Nếu là viện bỏ hoang, sao lại có người canh giữ?
23:15Tất cả chỉ có thể chứng minh, trong viện có người sống.
23:19Chắc viễn run rộng, vậy giờ phải làm sao?
23:22Ta kéo nàng, đi.
23:23Chúng ta quay lại.
23:25Chắc viễn giữ ta lại.
23:26Công chúa, đã khuya rồi.
23:28Nguy hiểm lắm.
23:29Chi bằng báo cho nương nương quyết định.
23:31Ta nhìn thẳng nàng.
23:32Chắc viễn, ngươi tin ta không?
23:34Nàng do dự, nhưng ta dứt khoát kéo nàng chạy, không như nhị gì hết.
23:39Chậm chút nữa là trăng xuống.
23:41Chắc viễn bị ta kéo chạy theo.
23:43Công chúa, chậm thôi.
23:45Chúng ta lại trèo tường vào tay viện.
23:46Cánh cửa gỗ mục kêu kéo kẹt, mùi âm u rùng rợn lại ập đến.
23:51Dựa vào khíu rác, ta tìm đúng căn phòng có mùi cơm thiêu.
23:54Nhưng cửa bị khóa.
23:56Ta tháo châm cài tóc, mở khóa.
23:58Cách cửa mở.
23:59Ngay lập tức, mùi cơm thiêu nồng nặc phả vào mặt.
24:02Chắc viễn lập tức nôn ngay ngoài cửa.
24:04Ta cố gắng nén sợ hãi để bước vào.
24:07Vừa bước tới, ta liền thấy một người phụ nữ lao về phía mình.
24:10Ta hoảng hồn đưa tay che mặt, như lại không có chuyện gì xảy ra.
24:14Ta run run bỏ tay xuống.
24:16Mở mắt, ta thấy một nữ nhân đầu bạc trắng, mặc áo đỏ, đang nằm trước mặt ta.
24:21Ta ngẳng đầu nhìn, tay chân bà đều bị siềng băng xích sắt ở bốn góc tường,
24:25chỉ có thể hoạt động trong căn phòng nhỏ ấy.
24:28Ta không người hỏi.
24:29Người, là sinh mẫu của quý phi nương nương ạ.
24:32Người phụ nữ ấy như bị kích thích mạnh, miệng không ngừng lầm bầm.
24:35Mấy người đã làm gì với tiểu bạch rồi?
24:37Đừng hại nó, đừng làm tổn thương nó.
24:40Ta nhìn vị lão nhân trước mắt.
24:42Azi, chúng con không đến để hại tiểu bạch đâu.
24:45Con tên là A Phong, là bạn của quý phi nương nương, của Đông Phương Bạch.
24:49Lão nhân dần bung lỏng cảnh giác, bạn của tiểu bạch.
24:52Nó, nó cũng có thể có bạn sao?
24:55Từ nhỏ đến lớn đều chỉ có một mình.
24:57Tốt quá, tiểu bạch có bạn mới rồi.
25:00Ta nắm lấy tay bà, đúng vậy.
25:02Tiểu bạch có bạn rồi.
25:04Azi, người thật là sinh mẫu của nàng ư.
25:06Vẻ bình tĩnh vừa có được vụt tắt, bà lại phát điên.
25:09Không phải, không phải.
25:11Mẹ ruột của tiểu bạch chết lâu rồi.
25:13Ta chỉ là vú nuôi, ta không biết gì hết, không biết gì cả.
25:17Tay bà đầy vết thương, rõ ràng đã chịu không ít tra tấn.
25:21Ta nhẹ nhàng chấn an, Azi đừng sợ.
25:23Chúng con không làm hại người, càng sẽ không hại tiểu bạch.
25:26Người có thể nói cho chúng con biết chuyện năm đó đã xảy ra như thế nào không?
25:31Lão nhân dần bình ổn lại, tinh thần rõ ràng hơn.
25:34Năm ấy, phu nhân vừa sinh đôi hai vị công tử thì lão ra đã lập tức đưa tiểu bạch
25:38vào cùng.
25:39Phu nhân đau lòng nhớ con mà sinh bệnh, cuối cùng hóa điên.
25:42Một đêm kia phát bệnh, lỡ tay xiết chết hai vị công tử.
25:46Sau đó họ giết phu nhân, rồi bắt ta lại nhốt ở đây.
25:49Nếu không phải tiểu bạch lấy tính mạng ra uy hiếp, ta e cũng đã chết rồi.
25:54Từ đó về sau, họ đổ hết tội lên đầu tiểu bạch, nói tất cả là do nó.
25:58Tội nghiệp tiểu bạch, tội nghiệp đứa nhỏ của ta.
26:01Nghe đến đây, mắt ta cay xẻ như vướng đầy cát.
26:04Azi yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tiểu bạch.
26:07Bà nhìn ta, run run hỏi, nếu vậy ta yên tâm rồi.
26:11Cô nương, lúc đi, có thể giúp ta thắp một ngọn nến không?
26:14Họ bịt kín hết cửa sổ rồi, ta đã hơn 10 năm không thấy ánh sáng.
26:19Ta gật đầu.
26:20Trước khi rời đi, ta giúp bà thắp ngọn nến duy nhất trong căn phòng tối.
26:24Ta và chắc viễn vừa trở về khách phòng thì nghe tiếng kêu thất thanh, cháy rồi, cháy rồi.
26:29Chúng ta hoảng hốt chạy về hướng Tây Viện.
26:32Khói đen cuồn cuộn.
26:33Tới cổng viện, ta thấy Đông Phương Bạch đứng đó, ngơ ngác nhìn biển lửa, rồi bỗng bật cười điên
26:38dại.
26:38Ta lao đến, nàng chật ôm chật lấy ta, vùi mặt vào vai ta, khóc nức nở.
26:43Ta xứt lấy nàng, dự dàng dỗ dành, không sao rồi, không sao nữa.
26:48Ta vuốt lên lưng nàng, không phải lỗi của nàng, không phải.
26:52Trước biển lửa ngút trời, chúng ta ôm nhau.
26:55Đây là lần thứ hai ta thấy nàng khóc, lần đầu là trong linh đường, nàng khóc rất khẽ.
26:59Lần này, nàng dựa trên vai ta, đau đớn khóc như vỡ lòng.
27:03Ai mà ngờ được, vị quý phi khiến hậu cung ai ai cũng khiếp sợ, cũng có lúc khóc như
27:08một đứa trẻ.
27:09Ta thật sự muốn gọi nàng một tiếng tiểu bạch, muốn nói ta sẽ luôn ở bên nàng.
27:14Nhưng ta lại không biết mình có tư cách gì.
27:16Mẫu thân nàng trước khi chết đã nhìn thấy thứ ánh sáng rực rỡ nhất đời mình, dù chỉ một
27:21khoảnh khắc.
27:21Có lẽ, ta chính là ánh sáng của nàng.
27:24Dù pháo hoa đẹp đến đâu cũng sẽ tàn, như nếu trời đã an bài để ta làm ánh sáng
27:28của nàng,
27:29vậy ta nhất định phải soi sáng nàng.
27:31Dù chỉ một khắc, cũng được.
27:33Nghĩ vậy, ta càng xếp chặt tay nàng hơn.
27:36Khi lửa tắt dần, quý phi rời khỏi vòng tay ta, khàn giọng nói, ta không sao.
27:41Ngươi về đi.
27:42Ta muốn nói, ta muốn ở lại với nàng.
27:45Nhưng đến môi, lại chỉ thành, vậy, ngươi nghỉ ngơi cho tốt.
27:49Ta về phòng, tháo miếng ngọc bích xanh lục sứt mẻ trên thắt lưng.
27:52Qua nó, ta như thấy đôi mắt của nàng, đôi mắt vốn không hề là một vũng chết chóc như
27:57ta từng nghĩ.
27:58Trước khi ngủ, ta quỳ trước cửa sổ, lặng lẽ cầu nguyện, nếu thế gian này thật có thần minh,
28:03xin hãy phù hộ Đông Phương Bạch, cả đời bình an vui vẻ, đừng phải chịu thêm bất kỳ nỗi
28:08khổ nào nữa.
28:09Sáng hôm sau, ta và Quý Phi cùng về cung.
28:12Ngày ngày ta vẫn đi học lễ nghi, Quý Phi vẫn bận rộn xử lý việc hậu cung.
28:17Ngày nối ngày, bình lặng mà trôi qua, cho đến khi chuyện không thể tránh cuối cùng xảy đến.
28:22Ngày ấy, cả thanh mặc đồ trắng, linh giấy tung bay khắp vãn thành.
28:26Mọi nhà đều quỳ bên đường khóc than.
28:28Hoàng đế băng hả.
28:29Ngày thứ hai sau khi băng hả, Hoàng hậu đã vội vàng muốn đưa thái tử mới 6 tuổi lên
28:34ngồi.
28:35Triều thần muốn dâng tấu can ngăn, nhưng bị ép bởi hổ phù trong tay ninh vương, đành mặc cho
28:40trò cười ấy diễn ra.
28:41Giờ đây, Long ấn và hổ phù nằm trong tay Hoàng hậu và ninh vương.
28:45Chỉ còn Phượng ấn ở trong tay Quý Phi, họ nhất định sẽ tìm cách đoạt lại và sẽ không
28:50bỏ qua cho nàng.
28:51Ta lập tức thu dọn hành lý ở tầm phòng nhỏ, chuẩn bị đưa nàng chạy trốn.
28:55Đêm đó, ta lén vào tầm điện của Quý Phi.
28:58Quý Phi, đây là lần đầu tiên ta bước vào phòng nàng.
29:00Dù trời tối, ta vẫn thấy được đường đi.
29:03Mùi trầm hương quen thuộc lan trong không khí.
29:06Ngay lúc ấy, một vật lạnh băng đặt lên cổ ta, một con dao gằm.
29:10Ta xoay đầu thật chậm.
29:12Quý Phi đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao, giờ này đến phòng bản cung làm gì?
29:16Nói, có phải Hoàng hậu phái người tới?
29:19Ta nhíu mày, không phải.
29:21Là ta tự đến.
29:23Ta muốn đưa người bỏ trốn.
29:25Nương nương, đi với ta đi.
29:26Quý Phi quay mặt đi.
29:28Không cần.
29:29Bản cung tội nghiệt đầy mình.
29:30Chết cũng đáng.
29:32Ta dướn lại gần nàng, nói bậy.
29:34Nương nương là người đẹp nhất vãn thành mà A Phong từng gặp.
29:37Mỗi lần ta gặp nguy hiểm, người đều là người cứu ta.
29:40Người cứu ta nhiều lần như vậy, lần này đến lượt con cứu người.
29:44Quý Phi chậm chậm hạ dao xuống.
29:46Nhìn ta một lúc thật lâu rồi khàn giọng nói.
29:48A Phong, nếu bản cung đang lừa người thì sao?
29:51Ta lắc đầu rước khoát.
29:52Nếu người lừa ta, chắc chắn là có nỗi khổ riêng.
29:55Ta tin người.
29:56Xin người, cũng tin ta một lần.
29:59Nàng thở dài rất khẽ, được.
30:00Bản cung cũng tin người một lần.
30:03Trời khuya dần, ngôi sao đầu tiên vừa ló dạng.
30:06Ta và nàng đã thu dọn xong, chuẩn bị thoát cung.
30:08Chắc viễn đợi sẵn bên ngoài với xe ngựa.
30:11Chúng ta tránh né quan binh suốt đường.
30:13Cuối cùng cũng thuận lợi hội hợp với nàng ấy.
30:15Rồi bằng sức lực gần như cạn sạch mới có thể ra khỏi hoàng cung.
30:19Khoảnh khắc bước qua cổng cung, ta như cảm thấy ngay cả không khí cũng thoáng đẵng hơn.
30:23Ta không kìm được nắm tay quý phi, chỉ vào đám người đang diễn tập kỹ ngoài phố.
30:28Nương nương, người xem kìa.
30:30Ở ngoài cung thì đừng gọi ta là quý phi.
30:32Ta cong môi cười nhìn nàng, tiểu bạch.
30:34Nương nương, ta gọi nàng là tiểu bạch được chứ.
30:37Nàng lạnh nhạt, tủy ngươi.
30:39Ta vui vẻ đi theo sau tiểu bạch, miệng nhỏ thì thầm mãi, tiểu bạch, tiểu bạch, tiểu bạch.
30:44Nàng đi chậm chút, ta sắp không theo kịp rồi.
30:47Đi ngang qua một sạp bán kẹo hồ lô, ta đứng lại, nắm tay áo nàng, nũng nịu, tiểu bạch,
30:53ta muốn ăn kẹo hồ lô.
30:55Nàng bất lực bước tới quầy, ông chủ, hai xiên kẹo.
30:58Rồi nàng quay lại, đưa ta, cho ngươi, hai xiên.
31:02Ta vội xua tay, tiểu bạch, hai xiên ta ăn không hết đâu, nàng ăn một xiên với ta đi.
31:07Nàng khẽ cười, không phải ngươi bảo ăn hai xiên sẽ càng vui sao.
31:11Ta tá hỏa nhìn sang chắc viễn, thì ra nàng đem hết lời nói của ta kể cho tiểu bạch
31:16nghe.
31:16Ta ngượng ngùng cười, ừm, đúng là ta có nói, nhưng mà ta thật sự ăn không hết.
31:22Nàng ghé sát tay ta, cười lạnh, không sao, từ từ mà ăn.
31:26Ra khỏi cung rồi mà vẫn thích chêu ta như thế.
31:28Còn ta thì còn giúp nàng trốn cung, đúng là lòng tốt cho chó ăn.
31:32Cuối cùng ta vẫn cố gắng gượng cười ăn hết hai xiên.
31:35Để tránh quan binh, chúng ta tạm nương náu trong một ngôi chùa.
31:39Vừa đến cổng chùa, một lão hỏa thượng liền chặn lại, miệng lầm bẩm gì đó.
31:43Ta nghe kỹ mới lờ mờ nhận ra vài chữ, tam sinh tam thế, tỉnh kiếp.
31:48Ta kéo tay tiểu bạch, tiểu bạch, đừng nghe lão nói linh tinh.
31:52Đi, vào chùa thôi.
31:53Nàng nhạt giọng, ta chưa từng tin mấy thứ này, ta chỉ tin chính mình.
31:58Chúng ta xin được một phòng nhỏ, chỉ đủ ngủ ba người.
32:01Ta nằm giữa, tiểu bạch bên phải, chắc viễn bên trái.
32:05Giữa đêm, ta gặp ác mộng rồi giật mình tỉnh.
32:08Thấy tiểu bạch vẫn ngủ cạnh mình, ta nhẹ thở ra, may quá, vẫn còn đây.
32:13Ta khẽ xiết lấy tay nàng, thì thầm, tiểu bạch, dù thế nào chúng ta cũng không được rời xa
32:18nhau.
32:18Không ngờ tiểu bạch đột nhiên mở mắt, ta giật mình, chưa kịp kêu thì đã bị kéo vào lòng.
32:24Ta sững sờ nhìn nàng, tiểu bạch.
32:26Nàng nhắm mắt lại, ôm chặt ta, khẽ nói, đừng động, để ta ôm một lúc.
32:31Mặt ta đỏ bừng, đầu tựa vào ngực nàng, nghe tiếng tim nàng đập từng nhịp, không biết đó là
32:36tim nàng hay tim ta nữa.
32:38Đêm đó, tiểu bạch ôm ta mà ngủ.
32:40Sáng dậy, nàng đã không còn bên cạnh.
32:43Ta thay đổi, vừa bước ra cửa thì một toán người xông vào chùa.
32:46Ta nhận ra bộ phục của họ, cấm quân trong cung.
32:49Đi đầu là một người đàn ông dâu ria sồm soàm, ninh vương, em trai hoàng hậu.
32:54Tiểu bạch cũng vừa bước ra từ phòng.
32:56Ta hét lớn, tiểu bạch, chạy đi.
32:59Nhưng cấm quân vừa nhìn thấy nàng liền đồng loạt quỳ xuống, cung tiễn quý phi nương nương hồi cung.
33:04Ta chết sững.
33:05Ánh mắt nàng lại trở về như khi xưa, màu xanh đậm như một vũng nước chết, không một gợn
33:10sóng.
33:11Ta bị đưa về cung cùng nàng.
33:13Suốt đường, chúng ta không nói với nhau một câu.
33:15Vừa vào đến điện, nàng liền ra lệnh nhốt ta lại, không cho bước ra khỏi phòng nửa bước.
33:20Ta đập cửa đến tê cả tay, nhưng vô ích.
33:23Chỉ đến trưa, cung nữ mang cơm tới.
33:25Ta tùm lấy nàng ta, ta muốn gặp quý phi nương nương.
33:29Cung nữ tháo khăn che mặt, là chắc viễn.
33:31Ta hoảng, chắc viễn.
33:33Suốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
33:35Nàng nói, trong những ngày chúng ta không có ở đây,
33:38Ninh Vương liên kết phủ quốc công làm phản, giết Hoàng hậu và Thái tử.
33:42Triều đình đại loạn, không bao lâu nữa Ninh Vương sẽ đăng cơ.
33:45Mà nương nương nắm giữ phụ ấn, nàng sẽ bị tôn làm Thái hậu.
33:49Ta nghẹn lại, đó là chị gái ruột và cháu ruột của hắn mà.
33:53Chắc viễn lắc đầu, trong tranh đoạt đế vị, chưa bao giờ tồn tại hai chữ huyết thống.
33:58Người có thể làm hoàng đế đều là loại máu lạnh vô tình.
34:01Ta rôn rọng, chắc viễn, mau, đưa quần áo của ngươi đây.
34:05Ta phải đi gặp nàng.
34:06Chính miệng hỏi nàng.
34:08Ta cải trang, lần qua lính canh, đến được tẩm điện của nàng.
34:12Vừa đẩy cửa, mũi kiếm đã kề sát cổ ta.
34:15Ta gọi, tiểu bạch, đi cùng ta.
34:17Chúng ta rời khỏi chỗ này.
34:19Nàng lạnh như băng, đi không được nữa rồi.
34:22Không bao lâu nữa, với thân phận vị hôn thê của tiên đế,
34:25ngươi sẽ bị ép hợp táng cùng hắn.
34:27Họ sẽ không thừa nhận tội ác của mình,
34:29chỉ nói hoàng đế nhỏ tuổi bệnh nặng qua đời.
34:32Ta khóc, vậy, nàng định tự tay giết ta sao?
34:35Cũng được, chết trong tay nàng.
34:37Ta không oán.
34:38Ta nhắm mắt, để mặc lưỡi kiếm đâm tới.
34:40Kiếm đâm thẳng vào cuộc phía sau.
34:43Nàng cất giọng, truyền lệnh ta.
34:45Tiên đế vị hôn thê toan hành thích ai ra?
34:47Nay đã bị sử trảm.
34:48Ta mở mắt.
34:49Hai bà mụ lập tức kéo ta ra khỏi cầm khánh cung.
34:52Ta vùng vẫy gào lên.
34:54Thả ta ra.
34:55Thả ta ra.
34:56Tiểu bạch.
34:57Không được.
34:58Tiểu bạch.
34:59Một bà lão giữ lấy ta,
35:01nói, công chúa,
35:02đây là lần cuối lão nô gọi người như vậy.
35:05Thái hậu dặn bọn nô hộ tống người ra khỏi cung,
35:07và truyền lời,
35:08từ nay, trong vương thành này,
35:10không còn A Phong công chúa nữa.
35:12Mong cô nương ra ngoài tìm nơi trốn bình an mà sống.
35:15Ta gục xuống,
35:16nước mắt rơi đầy đất,
35:17vô lực chống cự,
35:19chỉ biết nghẹn ngào gọi tên nàng,
35:20tiểu bạch, tiểu bạch.
35:22Tỉnh lại,
35:23ta thấy mình đang giữa phố đèn lồng.
35:25Ta túm lấy một ông lão,
35:27ra ra,
35:27hôm nay là lễ hội sao.
35:29Ông cười,
35:30đúng rồi,
35:30tân hoàng đăng cơ ân xá thiên hạ,
35:32năm nay thượng nguyên náo nhiệt lắm.
35:34Tân hoàng,
35:35cô nương chưa biết sao,
35:37ninh vương lên ngôi rồi.
35:39Ta cao mày,
35:40vậy,
35:40thái hậu phụng quốc,
35:41thì sao?
35:42Ông lão hạ rọng,
35:43đêm ninh vương đăng cơ,
35:44thái hậu thắt cổ tự tận rồi.
35:46Ta lùi lại,
35:47lắc đầu liên tục,
35:48không thể nào,
35:49không thể nào,
35:50tuyệt đối không thể.
35:52Ông lão thở dài bỏ đi,
35:54ta lạc lõng giữa chợ đèn.
35:55Trước mặt là muôn nhà rực sáng,
35:57còn ta chỉ một mình.
35:59Đang định mua hồ lô,
36:00ta trật thấy một bóng lưng quen thuộc giữa dòng người.
36:02Ta chạy như điên,
36:04mặc ai mắng chửi,
36:05chỉ biết rằng,
36:06đó là nàng.
36:07Dù ta xương nát thịt,
36:08ta cũng phải tìm nàng.
36:10Cuối cùng,
36:11giữa đám đông đốt đèn,
36:15nàng quay lại,
36:16một thân y phục đỏ thắm,
36:18eo buộc khối ngọc xanh thẫm,
36:19trên chán là đoá liên hoa đỏ,
36:21mắt phượng như hồ ly,
36:22minh măng như sao trời.
36:24Tất cả đều đúng như ta nhớ,
36:26chỉ là,
36:26nàng không nhớ ta,
36:28cô nương gọi ta có việc gì.
36:30Ta mỉm cười,
36:31đưa miếng ngọc của mình,
36:32ngọc của nàng thật đẹp,
36:34giống đôi mắt nàng,
36:35ta cũng có một miếng.
36:37Nàng mỉm cười,
36:38chúng ta thật có duyên,
36:39cô nương tên gì,
36:40lúc ấy ta mới hiểu lời lão hòa thượng nói.
36:44Như biển sao ấy,
36:45mỉm cười,
36:46ta tên A Phong.
36:47Tiểu Bạch,
36:48ta tuyệt đối sẽ không để mất nàng nữa.
36:50Hoàn.
Bình luận